Khác [ VERKWAN/SOONCHAN] Em từ đâu đến vậy?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
168026153-256-k549220.jpg

[ Verkwan/Soonchan] Em Từ Đâu Đến Vậy?
Tác giả: youngierimmy04
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện này tui ngẫu hứng nghĩ ra.

Vì lần đầu viết trên wattpad nên mong mọi người thông cảm và góp ý nếu tui có sai sót nhé !



verkwan​
 
[ Verkwan/Soonchan] Em Từ Đâu Đến Vậy?
Giới thiệu nhân vật


Nhân vật chính:

Boo Seungkwan ( 20t): là con của thiên chúa, rất đáng yêu tinh nghịch, tuy nhiên từ sau lần cậu bị mối tình đầu của mình lừa cậu trở nên lạnh lùng hơn.

Choi Hansol ( 22t): là 1ng dân bthw ở hạ giới, học giỏi, sống tự lập, tính tình vui vẻ, năng động , chưa yêu ai bao giờ nên rất mù về chuyện tình cảm.

Lee Chan ( 19t): là hầu cận của Seungkwan,luôn hết lòng vì chủ nhân của mình, cậu đc Seungkwan coi như em trai và ban cho cậu sức mạnh để có thể bảo vệ những thứ cậu muốn.

Sở hữu khuôn mặt và tính cách baby , tuy nhiên nếu ai động đến Seungkwan , Chan sẽ ko ngại giết luôn tên đó.

Kwon Soonyoung ( 24t): là đàn anh cùng trường với Hansol, con của 1 nhà tài phiệt số 1 ở Seoul , anh trông rất giống Hamster và có đôi mắt 10h10p , rất quý Hansol,xem cậu như em trai ,chu cấp mọi thứ cho Hansol dù cậu luôn từ chối vì ko muốn dựa dẫm vào đàn anh tốt bụng này

Còn những nhân vật khác vào phim sẽ bt, sẽ ra chap 1 sớm nhất có thể, Mong mn ủng hộ!
 
[ Verkwan/Soonchan] Em Từ Đâu Đến Vậy?
chap1: Xuống hạ giới


Seungkwan đag ngồi chơi với bạch thỏ tên Boo của cậu thì bỗng Chan chạy vào với dáng vẻ khẩn cấp lôi cậu đi, cậu lơ mơ ko hiểu thì Chan đã lên tiếng

- Thưa Chủ nhân, người phải nhanh chóng rời khỏi đây

- Tại sao ta phải rời đi?

Cậu khó hiểu nhìn Chan

- Thưa! chuyện bây giờ tiểu thần ko thể giải thích, sau khi trốn khỏi đây tiểu thần sẽ giải thích với người.

Thôi chết bọn chúng đến rồi, ta phải đi nhanh lên!

- nghe tiếng sạo xạc Chan liền giục cậu đi nhanh hơn, nhưng.......

- Ko!

Ta đường đường là con trai Thiên Chúa, sao ta phải sợ những người này?!

- Nhưng với tình hình hiện tại, Thiên Chúa cũng khó mà bênh người được !

Xin Chủ nhân nghe tiểu thần khuyên, rời khỏi đây trước rồi tính.

- Chan nghe tiếng chân ngày càng gần,càng hoảng loạn đưa Seungkwan đi trốn nhanh hơn

- Được rồi ta đi với Channie!- Thế là 2ng chạy mãi đến khi có 1 cái hang, Seungkwan liền bảo Chan vào đó rồi hoá phép khiến cái hang trở thành vực thẳm, tất nhiên đó chỉ là thuật ảo giác để đánh lừa bọn chúng mà thôi.

- Channie, mau kể ta nghe!

Tại sao ta phải trốn quân lính của Thiên cung

- Thật ra....mọi chuyện là do Quận chúa gây ra.......

-------------------- 1 Tiếng trước -------------------

- Bẩm Thiên chúa!

Ta vừa mới biết đc 1 sự thật rất kinh khủng của con trai người, Thiên Tử Seungkwan ( Thiên tử giống như Hoàng tử ấy ) .

- Quận chúa vs vẻ mặt kinh hãi chạy xỗ vào Thiên Cung

- Có chuyện gì?

Sao trông ngươi hốt hoảng thế?

- Bẩm Thiên Chúa!

Thiên Tử.......Thiên Tử.......Thiên Tử dám mê hoặc 1 lính trong thiên cung, bắt hắn ta.....bắt hắn ta......Ngủ Cùng Thiên Tử ạ!

- To gan!

Lời ngươi nói ko bằng ko chứng huống chi con trai ta là người ngoan hiền,mẫu mực nhất Thiên Tinh này!

Sao nó dám làm điều xằng bậy

- Bẩm, lời ta nói ko hề sai, ta có cho ng lính đó đến đây!

Xin Thiên Chúa cứ tra hỏi

- Đc!

Nếu sai, ta sẽ chặt đứt cái đầu của bà

Thiên Chúa cho gọi tên lính đó vào , sau 1 hồi tra khảo , hắn ta khai ra việc Seungkwan bắt hắn ngủ cùng như thế nào, còn vạch lưng áo để lộ những dấu hickey đỏ ửng.

Thiên Chúa giận dữ tột cùng cho ng đi bắt Seungkwan,cg may Chan vô tình nghe đc liền chạy đi tòm Seungkwan

-------–-----------Quay lại hiện tại--------------------

- BÀ TA THẬT TO GAN!

Dám đổ tội cho ta !

Ta từ trước đến giờ ko nói chuyển với nam nhân khác ngoài Channie bà ta lại có thể khép cho tâ tội lớn như vậy!!!

Channie em cứ để ta đi, ta phải báo lại vs Thiên Hoàng ( giống Hoàng Thượng ý)

- Nhưng........Đc ạ!

Tiểu thần theo ngài

-------------------Tại Thiên Cung-----------------

- Ngươi còn dám vác mặt đến đây?!!

Quận chúa thấy Seungkwan thản nhiên bước vào thì ko khỏi chán ghét

- Đây đâu phải Quận phủ nhà bà!

Có quyền gì mà cấm ta

- Kwanie!

Sao con giám làm trái luật của ta

- Bẩm Thiên Hoàng!

Tử Nhi ko dám làm điều xằng bậy , có người cố tình hại con
 
[ Verkwan/Soonchan] Em Từ Đâu Đến Vậy?
chap2: Cậu từ đâu xuống vậy


Sau 1 hồi giải thích thì Thiên Hoàng cg đã ra 1 quyết định là giam Seungkwan ở cung của cậu.

May thay cậu đc Chan cứu ra

- Channie!

Em đi đâu mà giờ mới đến?!

Cậu cửng sốt hỏi

- Xl Chủ nhân!

Em vừa ms nghe đc, Quận chúa sắp lập kế hoạch mới để giết người

- SAO!!

Muốn giết ta , tính tạo phản!

Ta ko thể tha cho bả a

- Chủ nhân,người định.........

- Ta mạnh hơn bà ta, sao ta phải sợ

- Ý em là.....giờ bà ta đag ở cùng Thiên chúa, người ko thể manh động!

Nghe em,chúng ta sẽ xuống hạ giới

- Xuống hạ giới!!!!

Em đùa ta hả?! sao ta có thể ...............

- Nghe em, ta sẽ quay lại trả thù bà ta sau

- Đc!

Vậy em chuẩn bị đi, cta đi

- Vâng! nói rồi Chan chạy đi, Seungkwan trong phòng thầm cầu nguyện cho cha mk ko bị dụ bởi bà ta

------------------Dưới hạ giới----------

- CHOI HANSOL!

Chú có muốn anh cho chú nhịn đói luôn ko hả?!! vâng tiếng hét chói tai đó là của thanh niên Soonyoung nhà ta.

Chẳng qua là hnay chủ nhật muốn rủ Hansol đi chơi nhưng mà khổ nỗi là nó ngủ như heo làm anh đứng đợi gần 2 tiếng đồng hồ rồi mà chỉ mới bc chân ra khỏi giường.

Và....thiếu gia của cta phải lên tận phòng xách vào nhà tắm..Nhưng.....

- AAAAAAAAAAAAAAA! tiếng hét thất thanh của Hansol làm anh phải quay lại chạy lẹ vô phòng tắm

- Cậu là ai!

Tại sao lại xuất hiện ở nhà tôi thế này?Hansol vừa hét vừa chỉ thẳng mặt con ng đag ngồi trc mặt mk

- Ta......Ngươi sao dám vô lễ với ta!

Channie!!

Em đâu rồi Channie ?

- Này, bị ấm đầu hả?!

Nói mau cậu từ đâu tới, sao ở trong phòng tôi?

- Ta là Thiên tử con của Thiên chúa ta từ thiên cung xg! vừa nói vừa chỉ lên trên

- Thiên tử??

Trên trời xuống! chưa tiêu hoá lời của Seungkwan

- Ừ!

Hầu cận của ta đâu?

Ngươi làm gì em ấy?

- Cậu ăn nói kiểu gì thế?

Người gì đâu kì cục.

Nhà cậu ở đâu?

- Trên đó! ta nói ngươi ko hiểu hả?

- Trên trời!!!!

Mới sáng gặp đồ quái gở zậy trời
 
[ Verkwan/Soonchan] Em Từ Đâu Đến Vậy?
chap 3 : cậu thật là khó hiểu


- Này!

Thế rốt cuộc là cậu từ đâu đến mà ăn nói linh tinh thế!

- Não ngươi chậm tiêu thế!

Ta đã bảo ta từ Thiên Cung xg!!!

-Này trông mặt tôi ngu lắm hả!

ăn nói tào lao, nói tóm lại là tôi ko cần bt cậu từ đâu đến,mời cậu ra khỏi nhà cho tôi nhờ.

-Cho tôi ........ở....lại đây ........đc ko?!

Seungkwan ngập ngừng.Thật ra đây là lần đầu tiên cậu phải xin ng khác như vậy, nhưng đâu còn cách nào khác,vì cậu đã lạc mất Chan nên ko bt gì ở chốn này hết

-Mắc gì tôi phải cho chứ!Cậu về nhà của cậu đi chứ, ở đây làm gì?

-Tôi.....tôi....tôi....ko có nhà .

Seungkwan ngập ngừng nói, khi nói hai tay chọt chọt vào nhau trông rất dễ thương, Hansol nhìn thấy cảnh đó thì ko thể ko rung rinh con tim đc

- * Người gì đáng yêu chết mất* Thôi đc,cho cậu ở, nhưng phải nghe lời tôi, bt chưa?!

- ( gật gật) Tôi bt rồi!

- Giờ thì ra ngoài cho tôi thay đồ

- UK!

________ Chỗ Chan_______

- Chủ nhân!

Chủ nhân!!!!

Người đâu rồi Chủ Nhân ?!!!!!!!

Chả là lúc rớt từ trển a xg 😅 ko thấy Sk đâu liền đi tìm mặc kệ sự đời , dù ko bt mk đag ở đâu

- Giờ sao đây?

Chủ nhân ko bt gì về nơi đây ắt sẽ gặp rắc rối ta phải mau chóng tìm chủ nhân .

Ý mà khoan....

Mk có phép thuật mà ta

' Chan lấy ra 1 quả cầu phép , đọc thần chú rồi chớp mắt đã đứng trc nhà Hansol'

Ko nói ko rằng đi vào 1 mạch thì bắt gặp Soonyoung

- Này!

Cậu là ai?

Sao tự nhiên lại.....

- ( ngắt lời SY ) nói mau!!

Ngươi làm gì Chủ nhân của ta?!

Thiên tử Seungkwan đâu hả?!!!!

Ta mà bt ngươi dở trò thì đừng trách ( nói xong đi lên lầu để lại SY ngây ngốc)

- Chuyện gì mới xảy ra vậy?!

Who I am and Where am I?????? 😦

Chan đi đạp cửa từng phòng , đến phòng Hansol mở cửa ra thì.......

End chap 4 .

Vote cho tui nha mn
 
[ Verkwan/Soonchan] Em Từ Đâu Đến Vậy?
Chap4: cặp đôi thú zị😁


Chan hùng hồn đi đến đạp cửa phòng

Hansol thì bắt gặp cảnh Seungkwan trên tay là 1 đống đồ do Hansol cứ ném lên ng cậu.

Nghe tiếng động 2ng nhìn ra thấy Chan đứng đó Seungkwan ném hết đồ qua 1 bên chạy đến nhảy vồ lên ng Chan

- Channie!!!!!!

Em sao lại bỏ ta ở đây lm ta lo chết đi được T.T

- Em ........

Em xl!

Chủ nhân ng ko sao chứ?!

Sao tên kia bắt Chủ nhân mang nhiều đồ thế kia?!

Tiểu thần phải trừ khử hắn ( đi đến )

- Ây....

Channie.....

Channie!!

Là ta tự nguyện.

Vì cta cg ko có nhà nên tạm thời mới xin ở nhờ nhà tên kia

- Thiên tử à!

Em nói người........

Bị Hansol chen vào

- ( chen ngang ) Này!!!

Cậu kia là ai thế?

- Là hầu cận của ta!

Nãy ta nói vs ngươi rồi

- Tôi có tên đàng hoàng đấy!

Cậu ăn nói kiểu gì kỳ cục thế

- Tên kia ngươi giám mạo phạm Chủ nhân!

Ta sẽ phanh thanh ngươi ra ( lao về phía Hansol )

- Này......

Này....

Cậu........

- Aaaaa!!!

Channie dừng lại đi !!!

- Có chuyện gì ồn thế?!

Cậu bé lúc nãy.....

Ớ....... 😦 .

Anh họ Kwon nhà ta đag ngơ ngác thì nghe ồn liền chạy lên xem thì thấy cậu bé hồi nãy chửi mk té tát đag vật lộn vs thằng em , trước cửa còn 1 cậu con trai mũm mĩm khá là đáng yêu đag hốt hoảng nữa.

Anh rất từ tốn vào trong nắm cổ áo Chan tách ra khỏi Hansol

- Ya!!!!!

Cái tên Chuột hí này buông ta ra ko hả?!

- Chuột....

Hí?!!!! ( Tức ko nói lên lời)

- Buông ta ra mau!!!!!!

- Cậu........

Dám gọi tôi là CHUỘT HÍ ( anh gằn từng chữ nhìn Chan )

- ách.........

Thì.....

Thì sao chứ?! * sao thấy đáng sợ thế này*

- Channie có ngày cg sợ ng khác ngoại trừ ta sao !

Em ấy thậm chí còn ko sợ Thiên phụ ( là phụ thân , cha Sk ) của ta.

Sao lại sợ ng phàm trần chứ???

- Hansol!!

Buổi đi chơi hnay hủy

Anh mài có chuyện cần giải quyết vs con Rái cá ngang ngược này

- Ai là Rái cá hả?!!

Buông ta ra!!!!!!

Chủ nhân cứu em T.T ( bị lôi đi )

- Xl Channie!

Ta e là ko đc rồi

Soonyoung lôi Chan đi trong tiếng thét cá heo của ẻm a , sự ngơ ngác của Hansol và sự bất lực của Seungkwan

- Nhóc đấy là ng quen của cậu hả?!

Tự nhiên ko ns ko rằng đòi đánh tôi

- Ta xl!

Channie hơi nóng tính !

Em ấy là hầu cận của ta

- Hầu cận?!!!

Ng hầu riêng ấy hả?

- Haizzz.

Ngươi nghĩ vậy thì là vậy đi

- Chọc Soonyoung hyung thì nhóc đó ko ổn rồi!

Mà cậu bao nhiêu tuổi?

- Ta 20t

- Vậy phải gọi tôi là anh xưng em chứ ko phải ta với ngươi đâu bt chưa?!

Cậu mà ko đổi thì ra khỏi nhà tôi đấy

- Ta.....

à em đổi đc mà...

đc mà

- Vậy cậu đói ko ?

Tôi đưa cậu đi ăn

- Thật hả?!

Cảm ơn anh nha! 😊

- * sao cậu ta dễ thương thế nhỉ *

End chap4
 
[ Verkwan/Soonchan] Em Từ Đâu Đến Vậy?
Chap5:Từ giờ cậu phải nghe lời tôi


Soonyoung lôi Chan ra ném vào xe ko thương tiếc

- Thứ quái gì thế này?!!

Tên kia ngươi có thả ta ra ko hả?!!!!!!! ( quay sang anh thì bỗng anh sát lại lm cậu giật bắn ng ra sau )

- Tôi nói cậu im miệng ko thì đừng trách tôi.... ( choàng tay qua cài dây an toàn cho Chan )

- * Mk sao thế này???

Rõ ràng có phép thuật mà sao phải sợ hắn chứ.

Thiên tử Seungkwan, người mau cứu em*

_________ Tại chỗ Seungkwan ______

- Channie! ( giật mk vì có 1 giọng ns vang lên trong đầu .

Là Chan đag dùng thần giao cách cảm vs cự ly đặc biệt )

- " Channie!

Em bị lm sao vậy"

- " Chủ nhân cứu em!

Tên này đáng sợ lắm T.T😭😭😭"

- " Hắn làm gì em?

Sao ko đánh chết hắn?

"

- " Em ko bt!

Em ko cảm nhận đc phép thuật của mk !

Cứu Tiểu thần đi Chủ nhân 😭😭"

- " Chờ ta ăn xong rồi đến cứu em nha"

- " Chủ....

Chủ nhân!!

Chủ nhân!

Thôi xong mất liên lạc rồi 😭"

Hansol thấy Seungkwan cứ ngồi thờ ra rồi mắt đảo liên hồi liền lay lay ng cậu

- Này !

Cậu có sao ko?!

Thức ăn dở lắm hả?

- A...

Ko có!

Tại ta......

à em cần suy nghĩ thôi!

Cái người hồi nãy lôi Channie đi là ai thế?!

Hắn ta có ác ko?

- Soonyoung hyung ấy hả?!

Hyung ấy rất tốt , đôi lúc hơi đáng sợ thôi.

Yên tâm cái cậu tên Chan gì đó sẽ ko sao đâu.

- Ừm.....

Liệu ăn xong..

Em có thể đến chỗ em ấy ko?!

Channie hơi nông nổi ko có em sẽ gây chuyện mất

- Đc thôi!

Nếu cậu muốn

- Thiệt hả?!!!

Cảm ơn anh nha!!!! ( mặt cute vô đối khiến Hansol ngây người, lại đc thêm combo nụ cười siêu tươi của Seungkwan nữa

Tim ai đó trật nhịp rồi.

Đập babibum lun)

- * Mk ko ổn rồi!

Cái quái gì xảy ra thế này????

Mới gặp cậu ta đc 1 lúc thôi mà.

Mày hồ đồ quá Chwe Hansol!! *

~~~Dãy phân cách cute~~~~

Nhà Soonyoung

- Ya!!!

Ngươi lm gì cứ xách ta lên hoài zậy!!

- Nói tôi!!!

Cậu là ai?

Sao lại xuất hiện trong nhà em tôi !

Còn nữa mắc gì gọi tôi là Chuột hí hả!!!! ( tức giận áp sát Chan)

- Ta.....

Ta....

Ta là hầu cận của Thiên tử Seungkwan, là cái ng xinh đẹp hồi nãy á!

Ta hộ tống Chủ nhân từ Thiên cung xuống.

Tại ngươi tự nhiên xen vào chuyện của ta nên.......

- Thiên tử????

Thiên cung????

Cậu nói vớ vẩn gì vậy?!

- Tôi từ trên trời xuống đc chưa!

- Trên trời????

Cậu đag kể chuyện vs con nít hả

- Tôi nói thật mà

- Cứ cho là vậy đi!

Vì cậu dám xúc phạm đến một công tử như tôi

- Công tử thì sao chứ!!!

Ta cả đời này sẽ chỉ phục vụ Chủ nhân .

Có chết cg phải là Thiên tử Seungkwan ra tay nếu ko sẽ ko biến mất trc bất kỳ ai

- Cậu là cứng đầu và khó hiểu như vậy.

Thôi đc!

Nhưng nếu cậu ko nghe lời tôi thì đừng mong gặp người tên Seungkwan đó

- Ngươi dám.......... ( tức giận nhìn anh nhưng bị ánh mắt anh lm cho sợ hãi )

Soonyoung ko nói ko rằng đẩy Chan vào nụ hôn sâu.

Cậu giật mk dùng hết sức bình sinh mà đẩy anh ra

- Ngươi........

Ngươi.....

Ngươi điên hả?!!!!!!

- Thì sao nào?!

Em liệu mà nghe lời đi nhóc con

Giọng anh tự nhiên trầm xg hẳn khiến Chan có chút lành lạnh bởi hàn khí từ anh .

Chưa bh cậu thấy sợ thế này

Chan sẽ đi về đâu.

Seungkwan sẽ thế nào?

Tập tiếp sẽ bt

Vote cho tui nha mn 😘
 
[ Verkwan/Soonchan] Em Từ Đâu Đến Vậy?
Chap6: Đc rồi! Tôi thua em


Về đến nhà Seungkwan bỗng cảm thấy có gì đó bất ổn với Chan liền đòi đến chỗ Chan cjo bằng đc dù đã tối muộn

- Hansol à!

Xin ngươi.....

à anh cho em đi đi mà.

Channie đag rất sợ hãi đấy

- Cậu nói gì vớ vẩn thế?

Soonyoung đâu phải ng gây tổn thương cho ng khác

- Giờ anh có cho em đi ko thì bảo?! ( từ năn nỉ sang đe dọa )

- Ko đấy!

Rồi sao?!

- Là anh nói đấy ! ( cậu búng tay 1 phát lm anh bất động rồi một phát ném anh lên ghế sofa )

- Anh sẽ hơi choáng khi tỉnh lại đấy.

Đã ko thích xài phép rồi cứ ép.

Channie ta tới vs em đây

--------- Nhà Soonyoung ----------

- Từ sáng đến giờ em ko ăn gì rồi!

Bộ nghe lời 1 chút là chết sao

- Phải!

Có chết tôi cg ko nghe lời anh đâu ( quay ngoắt sang chỗ khác)

- Em ko sợ đói sao?

Còn cứng đầu như thế

- Tôi chính là còn ko sợ chết!

Anh mau để tôi gặp Thiên tử Seungkwan ko thì đừng trách!

Tôi sẽ ko bao giờ nghe lời anh đâu

- ( Soonyoung tức giận đi đến bóp chặt hàm Chan khiến cậu đau đớn , chưa bao giờ cậu thấy bất lực như vậy.

Nước mắt cậu rơi rồi.

Lần đầu tiên trong cuộc đời cậu khóc vì ko hiểu lý do gì )

Về phần Soonyoung, anh ko hiểu tại sao mk lại hành xử như vậy.

Khi gặp con ng này anh dâng lên cảm giác chiếm hữu cực kỳ cao , huống hồ cậu còn rất cứng đầu khiến anh càng muốn chiếm hữu cậu hơn.

Thấy cậu khóc anh tâm tình trở nên hỗn loạn vội vàng lau nước mắt cho cậu , ôm lấy con ng kia thật chặt nhẹ giọng ôn nhu mà dỗ dành

- Xl em!

Tôi xl!

Làm ơn đừng khóc.

Tôi thua em rồi đấy!

Đừng khóc tôi xót lắm.......Xin em....

Tôi xl

- hức....... hức.......

Ngươi là đồ tàn bạo.......

Đồ đáng ghét... hức....

Ta ghét ngươi!!!!

- Tôi xl!

Là tôi đáng ghét, là tôi ko tốt.........

Em muốn mắng muốn đánh gì cg đc....

Đừng ghét tôi

- hức......... hức..... hức......

Ngươi là đồ xấu xa........

Ta sẽ ......

Ko bao giờ tha cjo ngươi... ( cậu lấy tay cứ thế mà đánh anh.

Anh chỉ vỗ về rồi xl.

Một lúc sau do mệt và đói.

Cậu liền thiếp đi)

-------- Bên Seungkwan --------

- Trời ạ!

Đã mù đường rồi giờ phép tìm đường cg ko xài đúng đc nữa.

Channie à....

Em ở đâu?!

T.T

Mà khoan......

Ko tìm đường đc thì mk dịch chuyển tức thời. ( Seungkwan lấy ra 1 quả cầu phép khá giống của Chan lần trc , đọc thần chú thoáng cái đã ở trong phòng khách nhà Soonyoung )

- Channie!

Ta tới rồi.

Em ở đâu Channie?? ( cậu đi lên từng phòng 1 , đến phòng cuối cg mở ra thấy Chan đag nằm trên giường bên cạnh là Soonyoung đag ngồi .

Tức giận 1 phát đẩy hắn ra.

Ngồi bên giường mà đỡ Chan dậy)

- Ngươi làm gì hầu cận của ta?!!

Sao em ấy lại ra như vầy?!!

NÓI !!!!!!

- cậu là ng mà em ấy nhắc đến?

- Thì sao nào ?!

Sao ngươi dám làm em ấy khóc hả!!!!

Channie chưa từng rơi giọt nước mắt nào ....

SAO NGƯƠI DÁM TỔN THƯƠNG CHANNIE HẢ!!!!

( Seungkwan tức giận thật rồi.

Chan từ nhỏ sống cg Seungkwan đc cậu yêu thương như em trai .

Chưa từng chịu đau đớn hay tổn thương nào về cả thể xác lẫn tinh thần nay như vậy khiến cậu ko khỏi xót xa )

- Tôi..............

- Ta nói cjo ngươi biết.

Em ấy chưa từng bị đau đớn hay tổn thương.

Do ngươi mà em ấy như vậy!!!

Ta phải giết chết ngươi!!!!!

Seungkwan lao lên đấm ngay vào bụng anh khiến anh ngã về phía cửa.

Dù sao cậu cg là thần.

1 khi tức giận thì sẽ khó mà cản.

Chan nghe tiếng động liền thức giấc.

Thấy Seungkwan liên tục đánh Soonyoung , hoảng loạn lại ngăn cậu ko thì anh sẽ bị giết mất

- Chủ nhân!

Người dừng lại đi.

Tiểu thần ko sao !

Làm ơn đừng đánh nữa.

Anh ta sẽ chết đó.

Channie xin người mà Chủ nhân ( cậu ôm chặt Seungkwan từ phía sau dù chủ nhân của cậu đang dần mất kiểm soát rồi

Cứ thế này ko những giết người.

Mà cả thành phố này sẽ tiêu tan 1 khi Seungkwan sử dụng phép thuật )

- Chan......

Channie.......

Channie....

- Em ko sao hết Chủ nhân!

Xin người bình tĩnh lại.

Channie của người ko sao hết.

Nên dừng lại đi Chủ nhân

- Em ko sao!

Em ko sao hết!!

Em mà bị gì ta sẽ phá hủy cả thành phố này mất...... ( ôm chầm lấy Chan )

- Tiểu thần ko sao mà!

Nhìn về Soonyoung anh trông tơi tả hơn bao giờ hết máu ở cánh tay và đầu vẫn chưa ngừng chạy

- Ngươi ko sao chứ?!

Chủ nhân khi tức giận sẽ rất mạnh tay.

Ngồi im nhé

Cậu lấy tay che mắt anh lại bắt đầu sử dụng phép trị thương cho anh

- Channie!

Em việc gì phải trị thương cho hắn.

Là hắn đối xử tệ với em.

Dù em chỉ mới gặp hắn

- Em ko sao rồi Chủ nhân!

Người là Thiên tử, nếu giết người Thượng Đế tuyệt đối ko tha cho người.

- 2 người......

Rốt cuộc là ai?

- Ngồi yên đi.

Ko vết thương sẽ nặng hơn đấy.

Anh cần nghỉ ngơi.

1 tiếng sau là có thể di chuyển.

Giờ tôi về vs Chủ nhân .

Anh đừng cử động nhiều

- Hứ!

Nhớ mặt ta mà né biết chưa tên kia ( đanh đá cỡ này thì Seungkwan có thừa )

- ( nắm tay Chan lại ) Mai.......

Em có thể gặp tôi đc ko?

- Tôi................

- ( giật tay Chan khỏi Soonyoung ) dù có phải nhốt e ấy ta cg sẽ kbh cho ngươi gặp Channie đâu.

Ta đi

Về lại nhà Hansol, Seungkwan biến Hansol trở lại bthw.

Cả ng anh nhức mỏi khó chịu ko ngờ

- Cậu.......

Tôi vừa bị gì thế này?!

Sao người tôi đau quá?

- haha😅 chắc tại anh mệt thôi .

Em lên lầu ngủ đây. ( kéo Chan chạy 1 mạch )

- Kì vậy ta?!?!

Cậu ta thật ko bình thường mà.....

Haizzzzz đi ngủ cái đã

Vote vote vote cho tui nha

Nay lm lên 1069 từ lun 😃
 
[ Verkwan/Soonchan] Em Từ Đâu Đến Vậy?
Chap7: đối với tôi, em là cảm giác gì?!


Sáng hôm sau khi Hansol tỉnh dậy liền qua đánh thứ Seungkwan vì anh còn phải đi làm ở cty Kwon thị.

Vì là ngày đầu nên ko thể đến muộn đc

- Này!!

Dậy đi sáng rồi

- Để em ngủ chút nữa!

Hqua ngủ muộn mà.

- Cậu ko dậy thì sáng nay liệu mà nhịn đói

- Em dậy rồi ( ngồi lảo đảo trên giường )

- Vscn nhanh lên rồi xg ăn sáng .

- Channie à!

Dậy thôi em

- Dạ Chủ nhân!

Em......

Em xl để người phải gọi em dậy

- Ko sao!

Em hqua rất mệt lại phải trị thương cjo cái tên đáng ghét đó nên ta ko trách

- Vâng!

Sẽ ko có lần sau thưa Chủ nhân

2ng vscn xong xg phòng ăn thì đã thầy bữa sáng đc bày ra.

Dù ko nhiều như trên Thiên cung nhưng Seungkwan có vẻ khá thích

- 2ng lại ăn sáng nhanh lên!

Xong rồi nhớ dọn dẹp để tôi đi làm

- Dọn dẹp ??? ( Seungkwan nghiêng đầu nhìn anh.

Từ trc đến h cậu có động tay động chân vào việc gì đâu)

- Ko lẽ bắt tôi dọn nhà luôn sao?!!

Đã ở nhờ thì phải lm việc chứ

- Chủ nhân người cứ nghỉ ngơi!

Để em làm cho

- Sao cậu cứ gọi cậu ta bằng Chủ nhân thế?

- Vì ta là hầu cận của người!

Ngươi đag phạm thượng đấy .....

- Yên nào Channie! ( quay sang Hansol ) Anh cứ đi đi, việc nhà tụi em lo.

Cảm ơn vì bữa sáng

- Vậy tôi đi đây!

Đến tối mới về nên trưa 2ng tự ăn.

Tối thì chuẩn bị cơm cho tôi bt chưa?!

- Tên kia ngươi dám ra lệnh cho Thiên tử!!!!!

- Thôi mà Channie!

Anh cứ đi lm đi

- 2 con ng này thật khó hiểu?!!!

------Sau khi Hansol rời nhà--------

- Chủ nhân!

Người nghỉ ngơi ăn chút trái cây.

Mấy việc này để em làm cho

- Vậy nhờ em!

Ta ra xem cái màn hình to to ngoài kia

Sau khi dọn dẹp xong.

Chan liền trốn Seungkwan mà đi gặp Soonyoung.

Ko bt cậu có cảm giác gì kì kì mà lại đi gặp anh nữa

- Này!

- Chan.........

Sao e bt tôi ở đây? ( ôm chầm lấy Chan)

- Vô tình đi ngang thôi!

Anh buông tôi ra

- Xl em!

Chan à.......

Tôi....

Ờm.....

- Anh muốn gì?!

Tôi còn phải về ko Chủ nhân sẽ phạt tôi mất

- Em có thể.......

Tha thứ cho tôi vụ hqua ko?..... ( anh ái ngại nhìn cậu .

Có 1 chút thu mk lại vì nhìn mặt cậu lạnh tanh.

Nhưng ko bt rằng trong lòng cậu đã có ý cười rồi )

- ( Tiến lại gần anh ) Nếu ko tha thì sao?

- Ờm.......

Tôi.......

Tôi........

Tôi

- ( mỉm cười ) anh cg có lúc ngốc như thế

- Chan à!

Em.............

- Tôi tha thứ cho anh.

Nhưng mong sau này anh đừng đến gần tôi nữa.

Nó rất nguy hiểm

- Em.....

Rốt cuộc em là ai?

- Ko phải đã nói rồi sao?!

Tôi...... ( chỉ lên trên ) từ trên kia xuống.

Nơi đó gọi là Thiên cung.

Và tôi là hầu cận của Thiên tử Seungkwan.

Vì thế...... ( biến mất xong liền hiện ra sau lưng anh) .....

Tôi có phép thuật

- Em......

Thật sự có.......

Vậy là ko đùa sao??????

- Ko đùa!

Vs lại đây là bí mật ko đc nói cho ng khác.

Còn nữa, đừng tới gần tôi sẽ nguy hiểm cho anh đấy.

Vậy đủ rồi!

Tạm biệt

- Khoan đã Chan! ( giữ tay cậu lại )

- Anh muốn gì......

ưm.........

Mắt cậu mở to ra, là anh đag hôn cậu.

Một nụ hôn nhẹ nhàng ko gượng ép khiến cậu ngạc nhiên.

Để tay lên ngực để đẩy anh ra vô tình thấy tiếng tim anh đập thình thịch , nhanh hơn bao giờ hết .

Tay cậu buông thõng xg trong đầu cậu trống rỗng hoàn toàn rồi.

Anh hôn rất lâu đến khi cả 2 ko thể thở nổi mới buông ra.

Cậu thở hổn hển lảo đảo ngã vào lòng anh

- Anh yêu em mất rồi Channie!

- Anh......

Anh........

- Nguy hiểm thế nào cũng đc!

Dù mất mạng nhưng chết dưới tay em cg ko tệ đi

- Anh.......

Anh bị điên hả?!!!

Tôi là thần Anh là người phàm trần.

Căn bản là không thể

- Anh sẽ làm mọi thứ để có thể

- Nhưng.....

Tôi ko biết yêu........

Cũng.....

Ko yêu anh......

Thế thì sao mà anh.......

- Vậy để anh dạy em rồi theo đuổi em!

Ý này ko tồi đúng chứ?!

- Vớ.......

Vớ vẩn!

Buông ra , Tôi về

- ( hôn trán cậu) Về cận thận!

Bảo bối

- Anh.........

Aissssss đúng là điên mà ( đẩy anh ra rồi biến mất ngay sau đó)

- Rốt cuộc đối với tôi!

Em là cảm giác gì chứ?

Trong nhà Hansol, Seungkwan thấy Chan tự nhiên xuất hiện bên mk còn đỏ mặt đứng ngây ngốc ra đấy🙄

- Này Chan!

Em bệnh hả?

Mặt đỏ quá trời kìa!!!!!

- Em......

Ko có đâu chủ nhân

- hừm........

Ta đói quá.

Em lm gì ta ăn đi

- Vâng!

Người đợi em 1 chút

Đến tối Hansol về thì nhà cửa sạch sẽ cơm canh đã dọn sẵn trên bàn ăn

Seungkwan thấy anh nhanh nhảu chạy đến khoe

- Anh thấy em giỏi ko?!

Em tự làm hết đó { trên thực tế anh đâu lm gì đâu😑)

- Một mk cậu làm hết sao?

- Tất nhiên rồi!

Hnay Channie ra ngoài mà đúng ko Channie?!! ( ánh mắt long lanh )

- Ờ..........

Phải !

Lúc nãy tôi ra ngoài sau khi anh đi làm luôn.

Nên chủ nhân phải làm hết đó ( nhìn ánh mắt long lanh chớp chớp của Seungkwan mà Chan phải nén cười và nói dối cho Chủ nhân đáng yêu của mk)

- Thế thì giỏi thật! ( xoa đầu Seungkwan ) Tôi lên tắm rồi xuống cùng ăn đc chứ?!

- Uk!

Anh đi lẹ đi .

Ko đồ ăn nguội mất

------ Sau khi anh lên phòng -------

- Chủ nhân à....... 🙄

- hihi 😃!

Ta chỉ muốn gây ấn tượng vs anh ta thôi mà.

Ảnh a bơ ta suốt hà

- Em hiểu ạ!

Hihi

- Có ý gì đấy?

- Ko có gì đâu ạ😁

And chap7 !

Vote + cmt nhận xét vs mn ơi
 
[ Verkwan/Soonchan] Em Từ Đâu Đến Vậy?
Chap8: Mặt dày theo em. Ấn tượng tốt với người ta


Hansol tắm xong đi xg bàn ăn đã thấy Seungkwan ngồi ở đó rồi và 1 bên là Chan đang đứng ngay cạnh.

Anh kéo ghế ngồi xuống thì Seungkwan tự nhiên kéo ghế lại gần anh , làm Chan dở khóc dở cười lại chạy qua kia đứng

- Sao cậu ko ngồi đi?

Đứng làm gì ?

- Tôi phải phục vụ Chủ nhân!

Người ăn xong tôi mới ăn

- Ta ko cần đâu!

Em qua kia ngồi ăn chung đi

- Như thế đâu được ạ!

Lỡ ng cần gì đó thì...........

- Mệnh lệnh của ta em dám cãi!!!!!

- ( quỳ xuống ) Em ko dám ạ!

Xin chủ nhân tha lỗi

- Em ko cần phải như thế .

Đứng dậy đi

- Tạ Chủ nhân ( cậu đứng dậy lạch bạch qua bên kia bàn ngồi )

- Chuyện gì đag xảy ra zậy??????

Giờ là thế kỷ nào rồi??????

- Anh nói gì thế , mau ăn đi

- Ờ......

Ừm ( anh ăn thử thì thấy khá à ngon .

Vị cg đc phết đấy)

- Sao?

Ngon ko?

- Cg ổn!

Ai nấu thế ?

- ( nhìn Chan chằm chằm )

- haha😅!

Là Chủ nhân nấu đấy!

Tôi ko bt nấu ăn đâu haha😅

- Vậy sao?! ( nhéo má Seungkwan ) Em giỏi lắm

- Ơ........................

Dinh dong!

Chuông cửa kêu

- Cậu ra mở cửa đi! ( ns vs Seungkwan ) ko bt ai lại đến h ngta ăn tối thế này

- Channie ah~

- Dạ!

Để em đi ạ!

Vừa mở cửa đập vào mặt cậu là 1 nụ cười ko thể nào tươi hơn đc nữa trên tay ng nọ là 1 bó hoa Anh Đào mà cậu rất thích.

Quái lạ...

Mùa này Anh Đào đâu ra chứ?????

- Anh đến đây làm gì?!

Về đi .

Chúng tôi ko rảnh tiếp anh đâu

- Anh đến gặp em mà.

Chỉ ngồi 1 chỗ ngắm em thôi nên em cứ làm việc của mk

- Anh là rảnh quá hóa điên hả?!!! 🤨

- Anh bận chứ!

Nhưng vì em anh sẽ bỏ hết.

Tặng em này ( giơ bó hoa trước mặt Chan)

Cậu thật sự muốn cầm lấy chúng ngay.

Rất tươi và đẹp.

Vẫn còn đọng lại vài giọt nước như những hạt bụi tiên ở trên chỗ cậu

- Tôi ko nhận đâu!

Anh về đi ( định đóng cửa nhưng bị chặn lại)

- Hoa mùa này khó kiếm lắm đấy.

Anh khó lắm mới tìm đc .

Ko phải chúng rất đẹp sao?!

Rất xinh giống như em

- Tôi là con trai xinh xiếc gì😑

- Chung lại vẫn là đẹp hết á!

Anh đứng đây nãy h cg mỏi chân lắm rồi.

Cho anh vào đi.

Dù gì đây cg là nhà của em anh mà

- ........

Vào đi

- Thôi chết đến lúc mn đag ăn luôn hả?!!

Em đã ăn chưa Chan?

- Nhờ ơn anh mà tôi ăn đc ch hết 1 nửa phần ăn

- Vậy em ăn đi!

Để anh gấp thức ăn cho em nha!

- Hyung!

Đến đây lm gì?

Sao tự tiện thế😑

- Tao ko đến gặp mày nên lo ăn đi

- Tên kia!!!

Ta đã bảo ngươi tránh xa Channie ra rồi mà....

- Tôi ko làm gì em ấy đâu!

Thương em ấy còn chưa hết

- ................ ( Seungkwan 3 chấm nhìn Chan, ẻm a thì cúi mặt lắc đầu, Hansol nhìn ông anh mk bằng ánh mắt khinh bỉ)

- Chủ nhân!

Em ko có liên quan gì đến anh ta hết

- .....

Ta phải GIẾT hắn!!!!!!

- Chủ nhân đừng mà!

Tên kia ng mau chặn chủ nhân lại

Hansol ngu ngơ ôm Seungkwan đag bị Chan giữ lại.

Seungkwan cảm nhận thấy Hansol đag ôm mk liền ko giãy giụa nữa

- Cậu ngồi yên cho tôi xem nào!

- Anh phải để em giết chết hắn vì dám lm Channie khóc!

Tội đó ko thể tha

- ( lườm Soonyoung ) Hyung mới gặp cậu ấy mà đã giở trò gì hả😒

- Haha😅 haha

- Ngươi còn cười đc.

Ta liều mạng vs ngươi

- Đủ rồi!

Tôi nói em ngồi yên

- Ko đấy!!

Thì sao?!

- ( ôm chặt Seungkwan vào lòng khiến cậu đỏ hết cả mặt) Em mà nhúc nhích thì đừng trách tôi!

Còn hyung , chuyện của hyung thì đi mà xử đi.

Mắc mớ gì lm ngta ăn ko xong bữa nữa

- Thế hyung đc mang cậu ấy đi hả😃

- Ko đx!

Ngươi dám đem em ấy đi, ta liền xẻo thịt ngươi

- Tôi nói em yên mà ko nghe sao?!

- Nhưng hắn ta là một......

Ưm.......

Seungkwan mở to mắt ra nhìn Hansol đag hôn mk.

Ôi nụ hôn đầu của cậu, sự thanh khiết của Thiên tử như cậu bay mất rồi .

Chan cg Soonyoung nhìn chằm chằm 2ng kia.

Tình trạng của Chan bây h đag là 3 chấm...

Soonyoung thì cười thầm khanh khách .

Chan liền đánh anh một phát rồi kéo anh ra ngoài

- Aiza!

Đau anh Chan à

- Anh còn cười đc.

Ôi Chủ nhân của tôi.

Mất luôn sự thanh khiết của 1 Thiên tử rồi.

Thiên Hoàng sẽ phạt Chủ nhân mất

- Hôn thôi mà!

Có gì đâu em lo thế

- Chủ nhân của tôi là con của Thần!!!!

CỦA ĐẤNG TỐI CAO ĐẤY ANH BIẾT KO!!!!!!!!

- Ờm........

Anh ko bt

- Thiên tử chỉ đc phép qua lại vs những vị thần cai quản 1 vùng trời lớn.

Giờ lại rơi vào tay ng phàm trần.

Thôi tiêu thật rồi😭😭

- Dẹp chuyện đó đi.

Chắc lúc nãy em ch ăn no.

Anh đưa em đi ăn nha

- Anh khùng hả?!!!

Chủ nhân đag bị........

Aizzzzzzz

- Đi đi!

Em ko muốn ăn nữa thì đến cty anh chơi .

Chắc chắn em sẽ bất ngờ đấy ( ko ns thêm 1 mạch kéo cậu đi

------- Bên trong nhà Hansol ---------

1 tình cảnh ko thể dở khóc dở cười hơn nữa là mắt Seungkwan cứ mở to ra.

Hansol thì nhìn cậu mà nở nụ cười trên môi

- Sự....... thanh khiết...... của ta......

KO........THỂ.......

NÀO!!!! 😱😱😱

Thiên Hoàng sẽ phạt ta mất , đấng tối cao sẽ ko tha cho ta😭😭😭

Thiên Mẫu ơi!!!!

Người cứu con vs 😭 😭 😭

- Em sao thế?!

Ăn nói khó hiểu.

Chỉ là hôn thôi mà

- Hic.....

Anh còn nói đc😭

- Tôi xl, xl!

Ngoan ko khóc

Cậu càng ngày càng khóc bù lu bù loa lên rồi .

Hansol ôm lấy cậu vỗ vỗ

- Ngoan ngoan !

Ko khóc.

Tôi sẽ chịu trách nhiệm chung vs em đc chưa ?!

- Hức.... hức.....

Anh chịu thật hả?

Hình phạt khi Thiên Hoàng ....

Ý là cha em ý.

Người ấy mà bt là toi 😭😭😭

- Tôi chịu hết, chịu hết.

Với lại........

Em ko cần cố ý gây ấn tượng vs tôi.

Riêng khuôn mặt đáng yêu này đã thu hút tôi rồi

- Anh........

Anh......

- Ngoan ko khóc!

Tôi lấy bánh ngọt cho em ăn đc chứ ?

- Đc đc!

Hãy vote đi vote đi đừng ngại ngùng 😃
 
[ Verkwan/Soonchan] Em Từ Đâu Đến Vậy?
Chap9: Hết nói nổi anh


Soonyoung kéo Chan đến cty anh , anh bước xg trước mở cửa xe cho cậu .

Kéo tay cậu vào trong cty , đã có 2 hàng nhân viên xếp hàng thành kính chào cậu và anh

- Chào Chủ tịch và Phu nhân!

Anh mỉm cười gật đầu vs họ , cậu thì suy nghĩ cg ổn đấy chứ, nhân viên trẻ đẹp còn rất lịch sự.

Họ thậm chí còn gọi cậu là Phu.......khoan khoan có gì đó sai sai.....

Mấy ng này gọi Chan là phu nhân ư.......????

- Tên Chuột hí chết dẫm kia!

Anh sao dám dạy mn xưng hô kì cục thế hả!!!!

Cái gì mà Phu nhân?!!!

Tôi là .......... là ấy ấy của anh hồi nào!!!!!

SAO ANH DÁM DẠY MN TÀO LAO HẢ!!!!!!!!!!!!!

- Vk iu à bớt giận đi mà!

Gọi thế ko phải rất hay sao

- AI VK NGƯƠI?!!!!!

HAY CÁI ĐẦU NHÀ NGƯƠI Ý....Ta đi về

- Chan à!

Anh xl mà !

Anh sẽ bảo mn chỉnh lại mà .

Ở lại chơi đi anh gọi đồ ăn cho

( anh ghé sat tai cậu nói nhỏ) Em ở trên ch từng ăn thử đồ ăn dưới này , đảm bảo em sẽ thích

- Thôi đc!

Vì đồ ăn thôi đấy!

- Thư ký Song , đưa phu nhân.......à ko cậu ấy lên phòng tôi , pha trà để cậu ấy ngồi đợi.

Tôi đi có 1 lát

- Vâng chủ tịch! dạ mời phu......à cậu đi theo tôi " má ơi mém tý tiêu vs cậu này r"

Cậu được nhân viên đưa lên phòng làm việc của anh , nhìn xung quanh rồi đi lòng vòng xung quay đến khi tiến lại bàn anh thấy 1 khung ảnh định cầm lên xem thì cánh cửa phòng bật mở lm cậu hết hồn.

Nè nha tui là thần thiệt cơ mà còn mỏng manh íu đúi lắm nha .

Anh bc vào để đồ ăn lên bàn r xoa đầu cậu.

- Em lm gì mờ ám hay sao mà mặt lo thế?

- Còn ko phải tại anh tự nhiên xông vào

- Đc rồi ! lại đây ăn đi anh đoán em sẽ thích lắm

Anh bày ra đủ thứ cho cậu , nhìn chúng mắt cậu sáng cả lên mà mùi của chúng còn thơm nữa .

Thế là Chan nhà ta ưn như ch từng đc ăn thoáng cái hết sạch đống trên bàn

- Em ăn khoẻ thật đấy !

- Tại nãy anh lôi tôi đi nên ch kịp ăn gì chứ bộ.Đồ trần gian các người cg thật là ngon đi .

Ko biết chủ nhân ở nhà sao r ?

- Em có thể quan tâm anh 1 chút thôi có đc ko ( buồn hiu ) anh.......

- Anh nghĩ đối xử vs tôi như thế mà tôi sẽ chú ý đến anh hả?!

Anh bt trước đó anh đã lm gì vs tôi ko??

- Anh........ anh xin lỗi!

Anh thật sự yêu em lắm Chanie.

Ko hiểu sao từng giây từng phút đều nhớ em . ( đột nhiên ôm chầm lấy cậu) Anh nhận ra rằng thật sự thiếu em thì anh chẳng thể sống nổi Anh.....bt mk trc đó có lỗi vs em , chỉ muốn bù đắp cho em , mong em đừng tổn thương nữa anh thật sự chẳng thể chịu đc nữa.

Trái tim anh........

đã bị 1 thiên thần mang đi rồi

Cậu ngỡ ngàng trc lời nói của anh , hành động của anh , anh ôm cậu nhẹ nhàng vuốt tóc cậu , Chan chỉ bt ngồi im sao bỗng nhiên vòng ngực trái sao cứ đập liên hồi.

Khoảnh khắc anh đặt nhẹ nụ hôn lên trán cậu , 1 nụ hôn chất chứa ko bt bao nhiêu ôn nhu .

Anh nhẹ nhàng bt bao từ bao giờ tim cậu bỗng trật 1 nhịp.

Ko lẽ cậu yêu ư????

Ko thể nào !!!!

Cậu là thần anh là ng sao mà có thể..........Tuy nhiên cậu vẫn muốn cảm nhận sự ngọt ngào từ anh.....liệu lựa chọn của cậu có đúng ?

- Soon......Soonyoung! ( Cậu nhẹ giọng gọi tên anh )

- Anh nghe!

Xin lỗi em Chanie........anh ko kiểm soát đc

- Soon!

Em............

Cậu ngập ngừng hôn nhẹ lên má anh.

Anh đơ toàn tập ng cứ đờ ra

-Soon à!

Em gọi anh.....thế đc ko

- Đc....Đc em gọi gì cg đc !

- Soon à!

Anh........dạy em cách yêu như anh từng hứa...

đc ko?
 
[ Verkwan/Soonchan] Em Từ Đâu Đến Vậy?
chap10: Yêu chiều em


- Anh.......dạy em cách yêu đc ko?

Giọng cậu ngập ngừng nhìn anh ko 1 chút động tĩnh gì liền tự hối hận những gì mk làm.Chan ơi là Chan tự dưng nói điên nói khùng chi zậy trời

- Anh.......anh thấy nó kì lạ thì.....thì quên hết những gì tôi vừa nói đi!

Tôi về, cảm ơn vì bữa ăn

Cậu vừa đứng dậy thì bị anh nắm tay dật lại cậu bất ngờ mất đà nằm nguyên vào lòng anh .

Tim cậu cứ đập bum bum lung tung .

Thiên hoàng ơi hãy cho con biết tim con bị gì đi TvT.

Cậu đag đấu tranh tâm trí dữ dội mà ko biết rằng cái người đag ôm mk chặt cứng kia thầm cười đến đê tiện, cuối cùng cậu cũng cho anh cơ hội để theo đuổi .

Về phía Seungkwan,

Sau khi được Hansol dỗ cho nín khóc thì chẳng mấy phút sau mà thiếp đi trong lòng anh.

Mắt cậu hơi sưng khiến anh thấy có chút áy náy, anh ko nghĩ mình lại mất kiềm chế như vậy.

Đúng , Choi Hansol thích Boo Seungkwan - chàng trai kì lạ bước vào đời anh.

Cậu hồn nhiên, đơn thuần, khác hẳn các cô gái và chàng trai anh gặp trước đó.

Vuốt nhẹ mái tóc xù nhẹ của cậu ánh mắt anh ko giấu khỏi sự yêu chiều,nhẹ nhàng.

Anh thắc mắc liệu lời Chan nói có đúng thật hay ko rằng Seungkwan-cậu là con của Trời , liệu là thật thì vị đấng tối cao kia sẽ phạt anh như thế nào khi anh dám hôn và quen con của thần.

Tuy gặp cậu không lâu, nhưng Hansol hứa rằng dù có là thần hay quỷ thì anh vẫn yêu cậu-1 Seungkwan đáng yêu, năng động.

- Seungkwan!

Anh chỉ là người bình thường, ko giàu có , ko có phép thuật, ko có gì đặc biệt.

Nhưng anh đã tìm thấy sự dắc biệt của bản thân , là em - Seungkwan , tôi yêu em tiểu thiên thần của tôi.

Seungkwan ngủ say trong lòng anh, an toàn và ấm áp là 2 từ mà Seungkwan cậu định nghĩa đc chính xác khi được anh ôm vỗ về.

Hansol ko biết rằng cậu đang ngủ trong lo sợ , sợ Thiên Hoàng sẽ làm Hansol bị thương.

Tuy là Thiên Chúa, ko hại người nhưng quy định ông đưa ra thì sẽ làm, hình phạt dành cho người vi phạm ông tuyệt đối không nương tay, đấy là điều Seungkwan lo lắng.

1 tiếng sau Chan đã về thì thấy cảnh trong phòng khách - Chủ nhân của cậu, Thiên Tử Seungkwan đang nằm trong lòng 1 người phàm ngủ ngon lành , còn ko có liêm sỉ còn vòng tay ôm eo người ta.

Người kia có vẻ ko thấy khó chịu gì mà vỗ về cậu 1 lúc cg ngủ gật luôn.

Chan ngao ngán lắc đầu , dùng phép thuật, nhẹ nhàng nâng 2 con người kia về phòng rồi cứ mặc họ ôm nhau ngủ.

Chan thấy hnay chủ nhân và cả cậu đều có một đêm mệt mỏi và đáng nhớ.

Thân là hầu cận, Chan lo cho Seungkwan hơn ai hết.

Hi vọng Thiên Chúa biết được chuyện này sẽ ko trách phạt chủ nhân quá nặng.

Sáng hôm sau, theo thói quen, Hansol dậy từ sớm thì thấy tay mình có gì nặng nặng.

Hóa ra cục bông kia nằm trong lòng anh ngủ ngon lành.

Nhìn Seungkwan như vậy anh ko nỡ đánh thức cậu dậy nhưng anh vẫn phải đi làm nên bằng tông giọng nhỏ nhẹ nhất gọi cậu : "Seungkwannie, dậy nào, trời sáng rồi"

- Ưm .....muốn ngủ thêm chút nữa .

Cậu dụi dụi trong lòng Hansol khiến anh ko kiềm được mà hôn nhẹ lên má cậu 1 cái.

Con người này có đúng là con của Trời ko vậy.

Trẻ con , đáng yêu đến thế ư.

- Dậy đi, tôi còn phải đi làm.

Lát về sớm đưa em đi chơi được không?

- Dậy....dậy rồi.

Lát nhớ đưa ta đi chơi đó

- Ngoan!

Vệ sinh cá nhân rồi xuống ăn sáng

Nhìn cậu lon ton thế kia chắc cũng đã ko để ý chuyện hqua anh hôn cậu.

Cậu hồn nhiên là thế đấy, còn ko nhận ra chuyện anh ôm cậu ngủ cả đêm.

Cả 2 vscn xong xuôi liền xuống bếp thì thấy Chan đã chờ sẵn với 1 bàn đồ ăn.

- Chủ nhân, mời người lại ăn sáng ạ

- Channie!

Em đi với tên kia hqua cả đêm không về, biết ta lo lắm không.

Cậu vừa dụi mắt vừa phồng má trách Chan, làm cả Hansol lẫn bé hầu cận vừa cười vừa lắc đầu.

Chủ nhân của cậu ko phải là quá đáng yêu đi.

- Em xin lỗi chủ nhân.

Hqua em có về mà nhưng ko thấy người đâu.

Ai ngờ được người ngủ ko biết trời đất gì luôn trong lòng anh ta(chỉ tay sang Hansol) nên em ko nỡ phá giấc chỉ để về phòng ngủ với em ạ.

- Chan....Channie !

Ta ko thèm nói chuyện với em nữa.

Hứ

Seungkwan bị Chan nói cho 1 tràng,mặt liền đỏ như trái cà chua vừa chín.

Có thể tưởng tượng mặt Boo nhà mình giờ như mún luộc chín mấy quả cà chua luôn.

Hansol thì chỉ cười nhẹ rồi xoa đầu Seungkwan bảo cậu ăn sáng đi ko đồ ăn nguội.

- Tôi đi làm rồi lát sẽ về sớm đưa em đi chơi đc chứ?!

Ở nhà ngoan tí tôi mua quà cho em.

Anh cười nhéo nhẹ má Seungkwan

- Em biết rồi.

Anh nhớ mua cho cả Channie nữa nha.

- Chủ nhân à em ko cần đâu ạ.

Ngươi mau đi đi , chủ nhân ở nhà đã có ta lo

Hansol gật đầu rồi rời nhà đi làm.

Chan lúc này mới quỳ xuống ( giống kiểu quỳ bên nhật khi hành lễ ) quay qua hỏi Seungkwan.

Nếu thắc mắc tại sao Chan phải quỳ thì đó là khi cậu muốn hỏi 1 điều có thể sẽ mạo phạm Thiên Tử của mình.

- Thưa Chủ nhân!

Người có thể giải thích cho em việc hôm qua ko?

Người thân là Thiên Tử sao lại để người phàm trần động tới thiên thể (thân thể của thần nên tui gọi là thiên thể ó😅) của người như vậy.

- Chan...Nếu ta nói, ta rung động với người phàm thì em tính làm sao?

- Chủ nhân.....Người biết là thần và người phàm trần ....là ko thể mà ạ

- Vậy tại sao em biết rồi, vẫn chấp nhận tên mắt hí kia?

- Người...người nói Soonyoung ?!

- Ta là ai em biết rõ nhất mà Chan.

Tuy ta ở trước mặt Hansol vô tư như vậy nhưng ko có nghĩa ta hòn toàn quên thân phận của mình.

Tương tự việc em lén đi gặp tên kia ta ko phải ko biết.

Chỉ là ta nhắm mắt làm ngơ.

- Em .....chủ nhân!

Xin người,đừng hại Soonyoung.

Em hứa sẽ ko gặp lại anh ta nữa.

Chan rất sợ có chuyện xảy ra với Soonyoung, dù cho cậu chỉ vừa chấp nhận việc cùng anh tìm hiểu nhau nhưng dù sao cũng là có 1 chút rung động.

Cậu ko thể để anh gặp nguy hiểm vì mk.

Đầu cậu lúc này đã đặt ở trên tay, cúi đầu xin cho sự an toàn của Soonyoung.

- Chan à e đứng dậy trước đã.

Chỉ cần hắn ko làm gì quá đáng với em thì ta tuyệt đối ko nhìn tới hắn.

Ta nói vì để em trả lời sao em lại ngăn ta trong khi bản thân cũng mắc cùng 1 vấn đề giống ta?

- Thưa...người là Chủ tử của em, em ko thể để người chịu phạt.

Channie trước giờ chỉ sợ người sẽ ko hạnh phúc nên mới can ngắn.

Em dù có chết cũng nguyện bảo vệ Thiên Tử an toàn nên em hoàn toàn ko sơn hình phạt sẽ đến với mình.

- Em thật là 1 đứa trẻ ngoan và trung thành.

Ta xem em như em trai ruột mà đối xử nên nếu em có mệnh hệ gì ta cũng ko muốn sống nữa .

Chuyện này ta sẽ t cách , cjo tới lúc đó em hứa sẽ phải thật an toàn ,nhớ chưa ?

- Tạ chủ nhân

Ở căn nhà kia có 2 dáng người xinh xinh ôm nhau an ủi đối phương.

Chủ tớ nhà này dù có chuyện gì xảy ra, cậu hầu cận nhỏ nhưng mạnh mẽ kia sẽ luôn mãi trung thành với vị Thiên Tử của mình.
 
[ Verkwan/Soonchan] Em Từ Đâu Đến Vậy?
Chap11: Thiên tử khởi nghiệp


2 người đang cảm động mún xỉu thì chuông điện thoại bàn bỗng vang lên cắt đứt mood cảm xúc.

Seungkwan hậm hực đi tới mạnh bạo nhấc 1 cái như trút giận, cộc cằn lên tiếng.

- Ai đấy?!

- Tôi mới đi làm có vài tiếng đã quên tôi rồi sao Kwannie?

Giọng nói 3 phần nuông chiều 7 phần như 3 kia lên tiếng thành công làm Seungkwan giật mk kèm mặt đỏ như quả cà chua.

- Han......Hansol!

Anh....có chuyện gì sao?

- Sao căng thẳng vậy?!

Tôi có làm gì em đâu kkkk.

Tôi để quên sấp tài liệu trên bàn mà giờ đang bận ko về lấy được, em đưa đến cho tôi đc ko?

- Tài liệu sao?.....

Channie!!

Em lên bàn làm việc của Hansol xem có sấp tài liệu nào để trên bàn mang xuống đây cho ta.

- Dạ chủ nhân.

- Em biết rồi Hansol!

Để giờ em mang qua cho anh luôn.

Địa chỉ ở đâu vậy?

- Em tới công ty SVT, báo với lễ tân 1 tiếng rồi ngồi chờ, tôi sẽ xuống đó lấy.

Em có cần tôi gọi taxi tới đón em ko?

- A ko cần!

Em tự đi được , có cả Chan nữa mà.

- Vậy nhờ em!

Tôi cúp máy đây.

À mà Seungkwanie.....

- Em đang nghe đây.

Sao quên gì nữa hả?

- Uk!

Quên nói yêu em.

- Anh.....anh......kì cục quá hà!

Tôi cúp máy đây.....em...em cũng thích anh.

Lí nhí nói xong cúp máy cái rụp nhưng đủ cho bên kia nghe thấy còn miệng thì đang cười ngoác tận mang tai.

Sao anh lại quen một thiên thần đáng yêu như thế.

À chưa chính thức xác nhận là người yêu nhưng có dịp anh sẽ tỏ tình lại với cậu.

Chờ 1 thời gian nữa thôi khi công việc của anh tiến triển tốt, đx thăng chức thì sẽ càng lo được cho cậu hơn.

- Nhẽ ra phải là yêu chứ sao lại thích kkk!

Kwannie ngốc.

Chan xuống lại được dịp thấy chủ nhân 2 má đỏ ửng cười ngại ngùng thì cũng đoán chừng đc người kia nói gì rồi.

Em lấy điện thoại ra gọi cho họ Kwon tới đón em và chủ nhân đi mới đc.

Hôm trước hắn đưa cho em 1 chiếc đt là đời mới nhất này, trong này chỉ có duy nhất sđt của hắn thôi, cần gì cứ gọi Kwon Soonyoung luôn săn sàng tới với em.

Chan nghe hắn nói mà cười, thôi kệ mình cả đời phục tùng chủ nhân, nay có người tình nguyện theo mình tội gì ko hưởng thụ một chút.

- Alo Kwon Soonyoung!!!

- Ơi anh đây, em nói là được rồi ko cần hét vậy đâu!

Nhớ anh hả?!

- Vớ vẩn!

Anh rảnh ko tới đón tôi và chủ nhân qua cty của Hansol.

Anh ta nhờ chủ nhân đem dùm tài liệu quên ở nhà.

- Được được!

Chờ anh 5p, lập tức tới bên em.

- Khùng wa, đi từ từ thôi tôi ko vội.

- Là anh vội muốn được gặp bé yêu mà.

Chờ anh nha!

Yêu em.

- Chuộc hâm.

Nói thế chứ cúp máy ngta xong cũng tủm tỉm cười ko khác gì Seungkwan-chủ nhân của em đâu.

Đã nghiện còn ngại 🙂)

Đúng 5p sau Soonyoung có mặt tới đón 2 vị thần kia đi làm nhiệm vụ cao cả là giao đồ.

Đc chủ tịch của SC đưa đón tận cửa, dịch vụ này ko phải nói là quá tốt đi.

Chan mở cửa xe cho Seungkwan vào rồi tính ngồi 1 bên cậu ai dè bị Soonyoung kéo lên ghế đầu ngồi.

Chưa kịp định hình đã thấy hắn trườn người qua cài dây an toàn cho em còn tham lam hôn lên má em 1 cái.

- Kwon Soonyoung!!!

Anh.....

- Hì hì coi như chào buổi sáng bé yêu của anh.

- Tên kia!

Ngươi dám dở trò với Channie!!!

Muốn chết?!

- Chủ nhân xin người bình tĩnh.

Em ksao.

- Cậu là con trời kiểu gì suốt ngày đòi đánh đòi giết tôi thế?!

- Ngươi.....!!!!

- Soonyoung ko đc mạo phạm Thiên tử!

Xin chủ nhân tha tội anh ấy ko có ý gì đâu ạ.

- Nể tình hắn chở ta đi nên ta ko tính toán.

Lần sau ngươi còn có ý mạo phạm thì đừng trách sao ngày này năm sau người đang làm bạn với ông chú diêm vương của ta.

Nuốt ực 1 cái Soonyoung thấy mình tốt nhất ko nên chọc thêm người này vì anh ko muốn lm bạn với diêm vương đâu.

Hơn hết là Chan rất nghe lời cậu nên hắn cũng đành e dè 1 chút.

Hôm trước bị oánh te tua 1 lần rồi cũng gọi là hơi sợ đi.

Chuyện thần tiên này Kwon Soonyoung hắn lần đầu được diện kiến, phải cận thẩn ko thì gặp diêm vương như chơi.

Hắn chở 2ng đi ngang qua 1 tiệm trà sữa thì Seungkwan muốn vào thử xem có gì mà người xếp hàng dài ơi là dài.

- Tên kia!

Dừng xe lại, ta muốn vào trong kia xem thử, người ta xếp hàng rất đông chắc là có gì thú vị.

- Quán trà sữa đó giảm giá 50% nhân ngày kỉ niệm nên đông hơn bình thường, giờ chờ sẽ rất lâu.

Đưa đồ cho Hansol trước, sau đó tôi chở 2 người đến thử.

- Trà sữa sao?!

Trước giờ ta chỉ có uống trà do Channie pha thôi.

Có thể bỏ sữa vào trà sao?

- Em biết trà đạo sao?

- Thì ở trên Thiên cung, ai là phận tôi tớ đều phải học qua tất cả để phục vụ chủ nhân tốt nhất.

Anh có thể hiểu là Cầm Kì Thi Hoạ - hầu cận cho thành viên thiên hoàng gia đều phải biết và phải làm tốt.

- Anh cũng muốn thử trà mà Channie pha.

- Trà đó ko có ở trần gian đâu.

Trà bình thường dưới này em chưa từng biết qua.

- Hôm nào sẽ đem em tới tiệm trà đạo nổi nhất Seoul này.

- Thật sao?!

Cảm ơn anh Soon.

- Soon???

Nghe giống hamster vậy Channie.

Soonyoung chưa kịp vui khi Chan thoải mái gọi mình như vậy thì nghe phát ngôn của Seungkwan làm anh "xịt keo" đơ cái mặt ra luôn (thoại nghe quen ko mn 🙂) ) .

Họ Kwon tức muốn xì khói rồi mà ko làm đc gì.

- Cậu.......

- Soonyoung à bình tĩnh đi anh.

- Chủ nhân ơi!

Em mạn phép xin người đừng chọc Soonyoung nữa ạ.

Để cho ổng a lái xe đc an toàn.

- Em nói phải!

Ta ko muốn hắn lơ là lái xe đi tùm lum âu.

15p di chuyển mà Soonyoung tưởng như cả hàng thế kỉ với con người ngồi sau kia vậy.

Seungkwan xuống xe ngước nhìn toà nhà cao chọc trời kia là cty chỗ anh làm sao.

Cũng to đấy chứ.

Thiên cung chỗ cậu ở chỉ rộng thôi chứ ko cao như này.

Hào hứng bước vào 1 tiếng ồ phát ra từ cả Seungkwan lẫn Chan, nhìn hiện đại gạch kính ko khác hẳn trên Thiên cung toàn gỗ và vàng ko hà ko có kính. ( Mọi sự Flexing chỉ là vô tình, add xin phép ko còm men thêm hehe >.< ) .

Nhìn 2 chàng trai 1 người dáng người bé bé xinh xinh người còn lại cũng ko cao hơn người kia là bao nhưng trông chững chạc hơn đang ngơ ngác nhìn xung quay thì chị lễ tân liền lên tiếng , 2ng quay lại thì khiến chị lễ tân sốc luôn.

Chu choa mẹ ơi ta nói đau ra 2 chàng trai trẻ, đẹp như thiên thần này lạc vào khoảng thời gian làm việc chán chường của chị vậy.

- Xin lỗi!

2 cậu tìm ai ạ?

- A chào chị gái xinh đẹp!

Ta tìm Choi Hansol, chị báo với anh ấy giúp ta được ko?

- Dạ được chứ, mời 2 cậu ra bên kia ghế ngồi chờ nha.

Chị lễ tân đc khen thì phải nói cười tươi ko cần tưới luôn.Tuy xưng hô hơi lò lạ nhưng ko sao.

Trai xinh trai đjep làm gì cũng đúng.

- Chủ nhân à người học đâu ra câu nói kia vậy?

- Ta xem phim, thấy ngta hay gọi như thế vs mấy cô kia kìa nên bắt chước theo.

Ko ngờ là mí nữ nhân đó vui tới vậy coi như cũng thuận lợi giúp ta đi.

- Người quả là Thiên tử, em thật ngưỡng mộ người.

- Em nói quá ko à Channie.

- Seungkwannie!

- A...

Hansol anh xuống rồi.

Boo nhà mình ko nhanh ko chậm chân chạy như cánh cụt lật đật tới bên Hansol.

Vừa tới gần anh thì bị anh kéo lại vòng tay qua eo cậu , mắt nhìn cậu đầy sự u mê làm Boo nhà ta ngượng chín hết cả mặt.

- Anh làm gì thế?!

Tài liệu anh cần đây, bỏ ra đi ko ngta nhìn kìa.

- Tôi ôm cục quýt của tôi mà ai dám ý kiến gì đâu.

Ai bảo em đáng yêu quá làm gì.

- Giỡn...giỡn kì cục.

Buông em ra nhanh.

- Được rồi ko chọc em nữa.

Cảm ơn em đã tới, em đi bằng cách nào tới đây vậy.

- À tên chuột hí kia chở tới á.

Hắn ta nghe lời Channie lắm bảo vài cậu là tới rồi.

- Này tôi ko phải chuột hí , tên tôi là Kwon Soonyoung.

- Hứ kệ nhà ngươi.

Channie em đứng xa hắn ra!

- Ơ em....

Soonyoung nắm tay Chan kéo lại trước khi em chạy về phía vị thiên tử đanh đá kia của em.

Đã cất công chở người tới đây rồi thì hắn cũng phải được thưởng chứ.

- Em đứng đây.

2ng xong ch , xong rồi thì đi về tôi còn phải tới cty nữa.

M báo lắm Hansol ạ, ko phải vì Channie thì t ko cất công vậy đâu.

- Ai bảo huynh mê trai, ráng chịu.

- Mày....em với chả út.

Rồi ôm con người ta tới bao giờ, buông ra cho em nó về.

Còn cậu có muốn tới quán trà sữa ko?

- A có có!

Vậy giờ em về nha, chiều nhớ về sớm đưa em đi chơi.

- Được rồi anh sẽ cố gắng, thẻ này em cầm muốn mua gì thì mua, chỉ cần đưa cho ngta là đc.

Bằng ko cứ để Kwon Soonyoung thanh toán, em có Chan mà ko lo.

- Yaaaaa CHOI HANSOL!

M tin anh xử m tại đây ko?!!

- Soonyoung à anh, nhỏ tiếng 1 chút ngta đang làm việc mà.

- Nhưng em nhìn 2ng họ bắt nạt anh kìa.

- Tối em sẽ xin chủ nhân qua nhà chơi với anh coi như bù đc ko?

Đừng giận nữa nha.

- Yêu em quá Channie à.

Dứt lời hắn ôm em xoay vòng vòng khiến em xấu hổ đập đập vào người hắn mấy cái rồi mới chịu buông.

Chứng kiến 1 màn mất giá của "em trai yêu quý" của mình mà Boo nhà ta muốn đóng băng cái tên Chuột hí kia luôn quá.

3ng tạm biệt Hansol rồi ghé tiệm trà sữa Soonyoung nói.

Vì đẹp trai luôn được ưu tiên nên chẳng mất bao lâu mà Soonyoung nhà ta trên tayy cầm 2 ly trà sữa ra đưa cho 2 con người trên trời kia uống thử đồ uống trần giam.

Kể cũng buồn cười khi mà chủ tịch như hắn lại phải đi theo phục vụ 2 con người kia.

Thôi, tất cả vì tình iu vì Channie, hắn sẽ chịu nhún nhường.

- Ôi ngon quá!!

Dù trà em pha là ngon nhất nhưng cái này uống cũng rất lạ.

Còn có viên gì đen đen dẻo dẻo để nhai nữa cũng khá vui.

- Cũng khá thơm và béo rất vừa khẩu vị chủ nhân.

Hôm sau em sẽ thử thêm sữa vào trà pha của chủ nhân người thấy được ko ạ?

- Ta rất ưng ý !

Chan em rất hiểu ý ta, sẽ ban thưởng cho em sau.

- Tạ ơn chủ nhân.

Soonyoung à anh ko uống sao?

- Mí này anh ko thích lắm nhưng....nếu bé yêu pha trà cho anh thì anh sẽ bất chấp uống nha~

- Hâm quá đi.

- Channie ta nảy ra 1 ý!

- Dạ chủ nhân?

- Xuống tới trần gian rồi ta phải hoà nhập với người phàm nơi đây mới được, và là thiên tử thì ko thể tiêu xài của người khác như thế.

Ta quyết định rồi, chúng ta sẽ khởi nghiệp!!!

- Khởi nghiệp ạ?!

~ Má ơi lần đầu tiên vt 2000 chữ, con bé đã rụng rời, lâu ko viết fic này nên giờ mong mn ủng hộ và vote cho em nó cùng với 2 fic kia của tui nha. iu iu cả nhà ~
 
[ Verkwan/Soonchan] Em Từ Đâu Đến Vậy?
Chap12: Fairy's royal tea


- Khởi nghiệp ý ạ?!!!!

- Có gì đâu mà em bất ngờ vậy.

Xuống tới đây ta phải chứng minh được rằng ta là 1 Thiên tử hoàn hảo về mọi mặt.

Với tài pha trà của em thì ta chắc chắn sẽ nhanh chóng kiếm được nhiều tiền.

- Nhưng mà trà ở dưới này.....

- Em nghĩ ta xuống đây ta ko hả?

Seungkwan biến ra một chiếc túi , từ trong đấy lấy ra vài nhành hoa cùng lá trà và bộ dụng cụ mà Chan thường dùng để pha trà cho anh.

- Túi ko gian của người!!!!!

Chủ nhân mang nó xuống trần gian khi nào vậy ạ.

- Ta chộp nó lúc em vội kéo ta tới cổng không gian.

- Vậy là em có thể pha trà rồi.

Nhưng mà người phàm uống trà dành cho thiên tử liệu có sao ko ạ?

- Ta sẽ chỉ lấy các loại hoa thường mà dưới đây cũng có thôi.

Khác 1 chút là lá trà thì ta sẽ trồng lá ngân đan để lọc quả khí và lá trà thanh nhiên thôi.

Nó chỉ dưới trà của ta hay uống 1 bậc thoii và làm nhanh nữa.

Ko sao.

- Vậy để em pha thử cho người rồi sẽ liên lạc với Soonyoung hỏi xem giúp mình tìm 1 nơi để thử bán.

- Hmmm nể em lắm ta mới để tên chuột kia giúp đấy.

- Cảm ơn chủ nhân.

Tối đó Hansol trở về ,vẫn như mọi ngày bữa tối đã sẵn sàng nhưng ko thấy Chan đâu.

Anh tiến tới Seungkwan thì nhận thấy hôm này trên người cậu có một mùi hương dịu nhẹ, thoang thoảng như trà vậy .

- Hansolie!!!

Anh về rồi.

Anh lên tắm đi rồi xuống ăn tối.

- Cảm ơn em.

Chan đâu?

Bình thường thấy kè kè cạnh em mà.

- Em ấy qua nhà tên chuột hí kia rồi.

Ẻm a năn nỉ zữ lắm nên em đành cho đi.

- Người ta tên là Soonyoung.

Để huynh ấy biết được e gọi như kia thì anh ko xong mất.

- Anh ta dám manh động em liền cấm Chan lại gần anh ta.

- Em nhiều trò thật Kwannie.

Mà sao hôm nay....em đặc biệt thơn vậy.

Mùi hương này thật dễ chịu nha.

- A.......hồi chiều có pha trà ah~ Em tắm rồi ko hiểu sao....

Hansol kéo Seungkwan lại hôn nhẹ lên trán cậu, sau đó lưu manh mà dụi dụi đầu vào hõm cổ Seungkwan.

Thật là mê người đi, Boo Seungkwan trắng trắng mềm mềm nhìn là muốn cắn rồi, huống chi giờ anh còn có đặc quyền ăn đậu hũ của cậu thế này.

- Hansol à!

Nhột em.

- Em dễ thương thật Kwannie.

Tôi là sắp nghiện em tới nơi rồi.

- Anh.....anh nói kì cục ko hà.

Đi lên tắm nhanh rồi xuống ăn, ko em ăn hết giờ.

- Nhưng tôi muốn ôm em thêm chút nữa.

- Thì cũng phải tắm xong, lát xem phim cùng em nha.

- Được rồi nghe em.

Tại công ti của Soonyoung, có một vị chủ tịch nào đó cứ viết rồi lại vò giấy rồi lại ném lung tung khắp phòng.

- Anh làm gì mà phòng bừa bộn thế này?

- Channie!!!!!

Anh nhớ em lắm Chan à.

Hắn lao tới ôm em cứng ngắt, tính hôn một cái liền bị em lấy tay ngăn lại.

- Anh đừng có hòng giở trò với em.

Chủ tình gì nhõng nhẽo thế này.

- Chỉ thế với một mình em thôi.

- Thật là....dù gì cũng không nên phá phòng thế chứ.

Chan búng tay một cái đống giấy tự động bay vào thùng rác, hồ sơ trên bàn làm việc cũng tự động xếp vào ngăn nắp trên bàn.

- Đấy !

Có phải gọn hơn không.

A.....

Soonyoung bỗng nhiên bế em lên làm Chan có chút hoảng, hắn bế em đặt lên bàn làm việc còn mình đứng sát bàn ôm ôm dụi dụi đầu vào người em.

Soonyoung hôm nay là đặc biệt mệt nha, dạo này sản phẩm mới của công ty hắn không có gì nổi trội, thị trường thì xoay như chong chóng.

Hắn là suy nghĩ nát óc chưa biết cho ra sản phẩm gì mới a.

- Soonyoung!

- Anh nghe.

- Anh mệt lắm sao?

Công việc không ổn hả anh?

- Một chút thôi....anh kiểm soát được mà.

Em nâng mặt hắn lên hôn phớt lên môi hắn một cái tính rời đi luôn thì Soonyoung ghì chặt em lại, kéo em tới gần hơn , kéo em vào nụ hôn sâu tới khi em vỗ nhẹ vào người hắn mới chịu buông ra.

- Em dỗ anh hiệu quả quá nè.

- Xí!

Lưu manh.

À anh giúp em một chuyện được không.

- Cả trái tim lẫn thân xác này là của em cả.

Chủ cần em muốn thì chuyện gì anh cũng làm.

- Anh....hâm quá à.

Chuyện là chủ nhân muốn mở tiệm trà ở dưới này, anh giúp em được không?

Chỉ cần có chỗ để bán thôi, nguyên liệu bọn em lo được.

- Hmm......có một ốt nhỏ ở cạnh công ty, hiện cũng đang để trống anh sẽ cho người dọn dẹp lại em xem rồi thử làm ở đó trước được không?

- Thật sao?!

Cảm ơn anh Soon à.

Em ôm hắn thật chặt, lại còn gọi hắn bằng giọng đáng yêu như thế Soonyoung có chết dưới tay em cũng cam tâm.

Vả lại nếu em bé của hắn cũng Seungkwan thành công thì không phải Soonyoung cũng có mối để đầu tư rồi collab để công ty hắn cho ra sản phẩm mới không.

Xời chủ tịch có khác, biết nắm bắt thời cơ ghê.

- Channie à!

Tối nay ngủ lại với anh nha.

- Hả....ngủ....ngủ với anh?!!!

Không.....không được đâu...chủ nhân sẽ....

- Đi mà !

Hôm nay anh mệt lắm, anh cần em Channie....

- Em......

- Anh hứa chỉ ôm em ngủ thôi mà.

Đồng ý nhé Chan.

- Không phải cái đó.....chủ nhân không cho phép em ở lại với anh đâu.

- Em tính bỏ anh với sự mệt mỏi bày sao Chan.

Channie không thương anh ư....

- Em.....thôi được rồi, em trốn chủ nhân một hôm thôi đấy.

Do anh giúp em và chủ nhân nên em mới....chứ không phải ...ưm

Không để em nói hết hắn lại kéo em vào một nụ hôn khác .

Họ Kwon nhà ta có vẻ nghiện hôn Chan mất rồi, à phải nói là nghiện tất cả của em tới không bỏ được rồi.

- Anh yêu em Channie!

- Anh ......anh .......lưu manh là giỏi.

Em.....em cũng...thích anh.

Chan lí nhí càng nói càng nhỏ dàn nhưng Kwon Soonyoung hắn là nghe không sót một chứ nào nha.

Hắn bế em tới phòng nghỉ cạnh phòng làm việc của hắn, cứ thế mà ôm cục bông mềm mềm nhà hắn đi ngủ, lâu lâu chưa ngủ thì đè em ra hôn.

Thật là môi em sắp sưng do bị hắn cắn rồi mút nguyên đêm đây .

Lần sau Chan không đồng ý ngủ với hắn nữa đâu.
 
Back
Top Bottom