Ánh tà dương đã treo lên phía chân trời, tiếng chém giết mới dần dần ngừng lại.
Gió lạnh phất qua, trong không khí thoáng bay tới mùi máu tươi.
Hôm nay không phải là lần đầu tiên Ngụy Niên tiếp xúc với mật thám Tây Vu. Lần đầu tiên là ở bãi săn Hương Sơn, nàng đã từng chạm trán với bọn chúng, lần thứ hai là ở dưới đáy vực núi Thu Vụ, còn từng tự tay kết liễu không ít người Tây Vu. Nhưng hai lần đó khác với hôm nay, khi đó bọn họ đều hướng về phía Thái tử, ngày hôm nay, mục đích của bọn họ là nàng.
Mặc dù suy cho cùng cũng là vì Thái tử, nhưng lần này, cảm thụ của nàng đã có điểm khác biệt.
Nàng có dự cảm, bắt đầu từ lần này, nàng chân chính bị cuốn vào cuộc phong ba này.
Bởi vì rất nhanh thôi thân phận của nàng sẽ được công khai, mặc kệ là dòng máu của Lãng Vương, hay là những ràng buộc với Đông cung, về sau cuộc sống của nàng cũng sẽ không yên bình.
Nhưng nàng không vì thế mà hoảng loạn hay hối hận, ngược lại còn loáng thoáng cảm thấy chờ mong, thậm chí hơi kích động.
Ban đầu, thật ra nàng chỉ muốn trả thù, sau đó quay về phủ Quận chúa sống những ngày tháng an nhàn vui vẻ. Nhưng có lẽ là do đã mấy lần tìm được đường sống trong chỗ chết, nàng c*̃ng dần dần có dã tâm, không còn hài lòng với cuộc sống yên ả nhạt nhẽo nữa, c*̃ng có lẽ, chỉ là bởi vì dòng máu đang chảy trong cơ thể nàng, ngoại tổ phụ nàng, mẫu thân nàng đều từng chinh chiến sa trường, nàng muốn đuổi theo bước chân của bọn họ.
Cũng có lẽ, chẳng qua là nàng bị người kia ảnh hưởng.
Đối ngoại hắn có thể đánh lui quân địch, khiến cho người ta nghe tin đã sợ mất mật; đối nội có thể dọn sạch triều đình, quyết định việc triều chính, mặc dù có bao nhiêu từ ngữ tiêu cực áp đặt lên trên người hắn đi nữa, nhưng không thể phủ nhận, vào lúc vài quốc gia rung chuyển bất an, hắn lại là điểm tựa của Bắc Lãng.
Chỗ góc ngoặt truyền đến động tĩnh, Ngụy Niên vô thức ngước mắt nhìn qua, thấy Thái tử mặt lạnh như băng, quanh người nồng nặc mùi máu tươi, nhanh chân bước tới.
Khí thế của hắn quá mạnh, một chớp mắt đó, sau lưng hắn như thể có thiên quân vạn mã, nhưng nàng lại chỉ nhìn thấy một mình hắn.
Xa xa, Ngụy Niên trông thấy có giọt máu trượt xuống theo mu bàn tay hắn, tim nàng bỗng siết chặt, nhanh chân bước lên đón: "Điện hạ."
Chử Yến nhìn cô nương đang chạy về phía mình, nghiêng đầu căn dặn Thố Thập Bát gì đó rồi tăng nhanh bước chân, ám vệ phía sau hắn tự giác dừng bước.
Trên con đường lầy lội u ám, bọn họ kiên định đi về phía nhau.
Dường như thời gian c*̃ng ngừng lại trước hình ảnh vô cùng tốt đẹp này.
Ngụy Niên dừng lại trước mặt hắn, ánh mắt rơi xuống mu bàn tay của hắn, lo lắng nói: "Điện hạ bị thương."
Không biết hơi lạnh trong mắt Chử Yến đã biến mất từ khi nào, theo tầm mắt nàng, hắn cụp mắt nhìn xuống mu bàn tay còn đang chảy máu, không để ý lắm, nói: "Miệng vết thương cũ mấy ngày trước bị vỡ."
Ngụy Niên nghe vậy bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn hắn: "Mấy ngày trước?"
Gần đây hắn không tới Hương Sơn, là bởi vì bị thương!
Lúc này, Thố Thập Bát đã quay lại, Chử Yến đón lấy áo choàng lông chồn Thố Thập Bát lấy từ trên lưng ngựa của hắn tới, bọc quanh người Ngụy Niên, dùng bàn tay không dính máu dắt nàng đi về phía trước, nói: "Theo ta vào cung."
Ngụy Niên thuận theo bước chân hắn, nghe vậy nghi ngờ hỏi: "Vào cung?"
Chử Yến ừ một tiếng: "Ngươi cứu được Thái tử Đông Nhữ, phải diện thánh."
Ngụy Niên muốn nói thật ra cũng không thể xem như nàng cứu, nhưng còn chưa mở miệng đã nghe Chử Yến hỏi Đông Phương Tô: "Đông Nhữ điện hạ, biết cưỡi ngựa không?"
Đông Phương Tô thấy hai người nắm tay, sắc mặt phức tạp, gật đầu: "Một chút xíu."
Hắn ta không nghe nói Thái tử Bắc Lãng thành hôn mà, không phải lời đồn nói hắn không gần nữ sắc, hậu viện không người ư?
Quan hệ giữa tỷ tỷ và hắn là gì?
Chử Yến nhận thấy được ánh mắt dò xét của hắn ta, nhíu mày: "Biết là biết, không biết là không biết, cái gì gọi là một chút xíu?"
Lông còn chưa mọc đủ mà đã dám ngấp nghé người của hắn?
Đông Phương Tô: "..."
Quả nhiên Thái tử Bắc Lãng rất hung dữ.
Dưới ánh nhìn lạnh như băng kia, hắn ta sợ hãi nói: "Biết."
Lúc này Chử Yến mới dịch chuyển tầm mắt, nói với Tống Hoài: "Để ý hắn ta."
Tống Hoài đồng ý: "Vâng."
Chử Yến dẫn Ngụy Niên đi ra viện tử trước, lấy lý do bị thương tay để ngồi chung một ngựa với Ngụy Niên.
Sau đó Đông Phương Tô đi theo sau họ nhìn thấy vậy, vội vàng đưa ra yêu cầu: "Ta cũng muốn ngồi chung với người khác."
Hắn ta biết cưỡi ngựa, nhưng chỉ từng cưỡi con ngựa đỏ của mình, còn chưa từng chạm vào những con ngựa khác, mà con ngựa trước mắt cao lớn không khác gì chiến mã, khiến hắn ta có chút nao núng.
Tốt xấu gì đối phương cũng là Thái tử Đông Nhữ, mà nay hai nước sắp định ký hòa ước, tất nhiên là Tống Hoài sẽ thỏa mãn những yêu cầu có thể thỏa mãn của hắn ta, thản nhiên nói: "Đông Nhữ điện hạ muốn ngồi cùng ai."
Đông Phương Tô nghe có thể chọn người, ánh mắt sáng lên, hắn ta đã nhìn ra, vị Tống đại nhân trước mặt này là cánh tay đắc lực của Thái tử, chắc hẳn võ công cũng rất cao, hắn ta ngồi chung ngựa với y, chắc chắn sẽ không gặp nguy hiểm gì nữa.
Nhưng khi hắn ta đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Tống Hoài, từ 'ngươi' kia lại mắc nghẹn trong cổ họng.
Mặc dù có khả năng không có nguy hiểm khác, nhưng chính bản thân Tống đại nhân lại nhìn giống như là một mối nguy hiểm.
Thế là Đông Phương Tô yên lặng dịch chuyển ánh mắt, sau đó nhìn thấy một nữ tử trẻ tuổi.
Nữ tử có khuôn mặt lạnh lùng diễm lệ, mặc kính trang một màu, trông càng có vẻ eo nhỏ chân dài, nhưng đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là nàng ta khiêng một thanh đao rất rất lớn.
Đông Phương Tô trợn tròn mắt nhìn chòng chọc.
Nữ tử Bắc Lãng quả nhiên đều rất rất... lợi hại!
"Đông Nhữ điện hạ muốn cưỡi chung ngựa với ta à?"
Nữ tử chính là Thố Nhị, nàng ta cười nhẹ nhàng nói: "Ta thích nhất là tiểu lang quân tuấn tú."
Đông Phương Tô bị nàng ta nhìn đến rùng mình, lắc đầu như trống bỏi, hắn ta nhanh chóng đảo mắt một vòng, thấy ai ai trên người cũng dính máu, sắc mặt lạnh lùng, nhìn đã thấy không dễ chọc, thế là, hắn ta kiên định chỉ vào Thố Thập Bát: "Nàng ấy."
Trong những người này, chỉ có nàng ấy là nhìn trông dịu dàng một chút.
Huống hồ nàng ấy còn là người đập tường cứu hắn ta.
Giờ phút này Thố Thập Bát đang xoắn xuýt có nên đuổi theo cô nương không, hay là để cô nương và Thái tử có chút thời gian riêng tư ở bên nhau, thì thấy Đông Phương Tô chỉ vào mình, nàng ấy ngẩn người: "Ta á?"
Đông Phương Tô gật đầu: "Ừm."
Thố Thập Bát nhìn về phía Tống Hoài, thấy y gật đầu, thì ồ một tiếng: "Được thôi."
Nàng ấy cũng không để ý việc ngồi chung ngựa với người khác, chỉ là Thái tử Đông Nhữ trông yếu đuối, không biết có thể chịu được hay không.
Không biết tại sao Thố Nhị bỗng dưng cười khẽ một tiếng, Đông Phương Tô yên lặng liếc nhìn nàng ta một cái, giận mà không dám nói gì.
Hổ xuống đồng bằng, đành phải biết điều mà nhún nhường!
Một đoàn người cũng không trì hoãn lâu lắm, lần lượt quay người lên ngựa quay về trong thành.
Thái tử Đông Nhữ ngồi sau lưng Thố Thập Bát, đương nhiên là đi ở chính giữa, trước sau đều có người hộ giá, nhưng lúc này Thái tử Đông Nhữ căn bản không có tâm tư lo lắng gặp phải thích khách, hắn ta cảm thấy chỉ sợ mình không thể sống đến hoàng cung Bắc Lãng.
Nhanh! Thật sự là quá nhanh!
Gió thổi vù vù bên tai! Hắn ta bị xóc nảy đến choáng đầu hoa mắt!
Nữ tử Bắc Lãng thật là đáng sợ!
Chử Yến và Ngụy Niên đến thành Phụng Kinh đầu tiên, khi diện thánh cần dung nhan chỉn chu, Chử Yến đưa Ngụy Niên về Ngụy gia đổi y phục trước.
Kiều thị sớm đã nhận được tin Ngụy Niên mất tích, sau khi biết không phải người kia ra tay thì bắt đầu bối rối, dù sao thì đối với bọn họ mà nói Ngụy Niên vẫn còn có tác dụng lớn, ngay khi bà ta đang lo lắng không thôi thì nghe người gác cổng đến báo, Ngụy Niên đã trở về.
Trên mặt bà ta lộ vẻ vui mừng: "Người đâu?"
Người gác cổng nơm nớp lo sợ nói: "Thái tử điện hạ đưa cô nương về."
Kiều thị giật mình, thất thanh nói: "Hiện tại Thái tử điện hạ đang ở đâu?"
"Tiền viện." Người gác cổng nói.
Kiều thị nghe vậy vội vàng đi ra ngoài đón.
Đúng lúc này, Ngụy Văn Hồng và Ngụy Trình tan làm trở về, nghe Thái tử điện hạ giá lâm, cũng không kịp thay triều phục đã tiến đến thỉnh an.
Ở trước mặt vợ chồng Ngụy Văn Hồng, Chử Yến cũng không bày ra sắc mặt tốt gì, chỉ lạnh nhạt kêu người đứng dậy rồi không nhiều lời với bọn họ nữa, ngược lại trò chuyện với Ngụy Trình mấy câu, không có gì ngoài một chút việc trong triều, Ngụy Trình đều cung kính trả lời.
Trong mắt Chử Yến tăng thêm chút tán thưởng.
Không lâu sau Ngụy Niên đã chải chuốt chỉnh tề, tới tiền viện, Chử Yến nói một câu Ngụy Niên lập được công cần vào cung diện thánh, rồi dẫn Ngụy Niên đi.
Mấy người Ngụy gia đều lộ vẻ kinh ngạc.
Không phải nói Ngụy Niên mất tích à? Sao đột nhiên lại lập công lớn?
Nhưng bọn họ cũng không dám hỏi nhiều, rất cung kính tiễn Thái tử ra cửa.
Ngụy Trình bình tĩnh trở về hậu viện, đi gặp Ngô di nương.
Hai người bàn bạc một canh giờ, Ngụy Trình mới rời đi.
Bên này, Chử Yến mới bước ra khỏi Ngụy gia đã nhận được bẩm báo, nói Đông Phương Tô không chịu đi, đòi ăn cơm.
Ngụy Niên thấy Thái tử muốn nổi giận, vội nói: "Hắn ta nói từ đêm qua bị bắt đến giờ chưa có ai cho ăn cơm."
Chử Yến trầm mặc một lát, hỏi: "Hắn ta ở đâu?"
"Ngũ Phúc Lâu."
Lúc Chử Yến và Ngụy Niên qua đó, Đông Phương Tô đang giằng co với Tống Hoài ở bên ngoài tửu lầu. Không đợi Chử Yến dò hỏi, Thố Thập Bát đã lên tiếng bẩm báo: "Đông Nhữ điện hạ nói muốn ăn cơm, nếu không thì sẽ nhảy xuống ngựa."
Đương nhiên nàng ấy không thể để hắn ta nhảy xuống ngựa thật, chỉ có thể dừng lại.
Vốn dĩ Đông Phương Tô đang hất cằm, vẻ mặt kiêu ngạo không ai bì nổi, sau khi nhìn thấy Chử Yến thì khí thế của hắn ta hơi giảm xuống, nhưng vẫn cứng cổ không chịu nhượng bộ.
Chử Yến liếc nhìn hắn ta một cái, xùy một tiếng: "Không phải muốn ăn cơm à?"
Đông Phương Tô nháy mắt mấy cái, ngạc nhiên nói: "Ngươi đồng ý?"
"Không thì sao?" Chử Yến nói: "Nếu để cho Đông Nhữ điện hạ chết đói ở thành Phụng Kinh ta, truyền ra ngoài mất mặt Bắc Lãng."
Đông Phương Tô: "... Chết đói thì cũng không đến mức..."
Chử Yến: "Ngươi có ăn không?"
"Ăn!"
Đông Phương Tô kiên định đi vào tửu lầu.
Chử Yến thu tầm mắt lại, dặn dò Tống Hoài: "Bao quán, trả tiền."
"Lại điều thêm một trăm thị vệ tới."
Tống Hoài: "Vâng."
Thế là, ngày hôm đó tất cả khách đến Ngũ Phúc Lâu ăn cơm đều có thể đóng gói đồ ăn mang đi, còn tự dưng được thêm một túi bạc, chẳng khác gì mấy đĩa bánh từ trên trời rơi xuống.
Không lâu sau đó bọn họ đã biết hóa ra bên trong là Thái tử điện hạ hai nước, chẳng trách lại phô trương như vậy, vốn dĩ còn có người muốn thấy mặt Thái tử một lần, nhưng sau đó tửu lầu đã bị thị vệ vây quanh, bọn họ nhìn tình cảnh này, cũng không dám ở lại thêm nữa.
Đông Phương Tô không hề khách khí, báo tên một đống món ăn, đều là món ăn nổi tiếng thành Phụng Kinh.
Chử Yến đi xử lý vết thương, thay y phục.
Ngụy Niên tiếp đãi Đông Phương Tô.
Cuối cùng Đông Phương Tô cũng đợi được cơ hội, nhìn Tống Hoài đang đứng cách đó không xa một cái, sau đó nhỏ giọng hỏi: "Tỷ tỷ và Thái tử Bắc Lãng có quan hệ gì thế?"
Lời này khiến Ngụy Niên nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Nàng và hắn, trước mắt mà nói, hình như không cách nào giải thích là quan hệ gì một cách chuẩn xác.
"Ta không nghe nói Thái tử Bắc Lãng đã thành hôn." Đông Phương Tô tò mò nói.
Ngụy Niên: "..."
Nàng trầm mặc, sau một lúc lâu mới nói: "Ta và hắn không có quan hệ."
Chí ít, trước mắt còn không có.
Về phần sau này, nàng không biết.
Từ xa Chử Yến đã nghe được lời này, ánh mắt đột nhiên biến lạnh.
Nàng nói, nàng và hắn không có quan hệ?
Không có quan hệ với hắn, nàng muốn có quan hệ với ai?!
Cố Dung Cẩm, hay là vị tiểu Thái tử mặt mũi non nớt trước mặt?
"Thật sao?" Đông Phương Tô không nhận thấy được nguy hiểm đang tới gần, nghe vậy hai mắt lóe sáng, hưng phấn nói: "Nếu như các ngươi không có quan hệ thì tỷ tỷ bằng lòng về Đông Nhữ với ta không?"
Khóe môi Ngụy Niên giật giật.
Suy nghĩ của Đông Nhữ điện hạ thay đổi quá nhanh, nàng có chút không theo kịp.
"Ngươi muốn dẫn ai về Đông Nhữ?"
Đột nhiên, một giọng nói lạnh lẽo truyền đến.
Ngụy Niên vội vàng quay đầu nhìn lại, đã thấy Chử Yến thay một bộ y phục đen, bước tới với vẻ mặt tối tăm.
Tim nàng bỗng hẫng một nhịp, không phải là hắn nghe thấy lời nàng vừa nói đấy chứ?
Chử Yến không nhìn nàng, ngồi xuống cái ghế giữa hai người, hỏi Đông Phương Tô lần nữa: "Vừa rồi Đông Nhữ điện hạ nói, muốn dẫn người nào đi?"
Trông Đông Phương Tô rất sợ Chử Yến, hắn ta rụt cổ, lắc đầu: "Bắc Lãng điện hạ nghe nhầm rồi."
Ngụy Niên: "..."
Thái Tử Đông Nhữ đúng là biết thời thế.
Chử Yến hừ lạnh một tiếng, không lên tiếng nữa, cũng không nhìn Ngụy Niên.
Ngụy Niên biết ngay, chắc chắn là hắn nghe thấy rồi.
Cũng không lâu lắm, đồ ăn lần lượt được bưng lên.
Đông Phương Tô quả thật đã rất đói, lên tiếng mời một câu rồi bắt đầu ăn như gió cuốn.
Ngụy Niên thừa dịp đầu óc Đông Phương Tô chỉ tập trung nhào vào đồ ăn, kéo ghế tới gần Chử Yến, nhẹ nhàng kéo ống tay áo của hắn, khẽ gọi: "Điện hạ."
Chử Yến liếc nhìn nàng một cái, kéo tay áo của mình về: "Cô có quan hệ gì với ngươi à?"
Ngụy Niên: "..."
Đấy, lại giận rồi!
"Ý ta không phải vậy."
"Thế ngươi có ý gì?"
Ngụy Niên: "... Ý hắn ta hỏi là loại quan hệ đó."
Chử Yến: "Cô và ngươi không có loại quan hệ đó?"
Mặt Ngụy Niên đỏ lên: "..."
Quan hệ mà bọn họ nói căn bản không phải cùng một loại!
“Trên danh nghĩa, chúng ta thực sự không có quan hệ gì mà.”
Cuối cùng Chử Yến cũng chịu nghiêng đầu nhìn nàng: "Cho nên, ngươi muốn chúng ta có quan hệ gì trên danh nghĩa?"
Đông Phương Tô vừa ăn, vừa để ý hai người, không nhịn được nói: "Các ngươi đang diễn tuồng à?"
Chử Yến: "Ngươi ngậm miệng!"
Ngụy Niên: "Ngậm miệng."
Đông Phương Tô yên lặng gắp một miếng cá nhét vào trong miệng.
Bởi vì câu nói sau cùng của Chử Yến mà tim Ngụy Niên loạn nhịp.
Hắn có ý gì?
Cái gì gọi là nàng muốn có quan hệ gì, nàng muốn có là có ư?
Dưới lớp bàn khăn, Chử Yến dùng chân chạm vào chân Ngụy Niên: "Cô đang hỏi ngươi đấy."
Ngụy Niên yên lặng rụt chân lại.
Lời này muốn nàng trả lời thế nào đây?
Chử Yến nheo mắt lại: "Ngươi không muốn có quan hệ trên danh nghĩa với Cô?"
"Vậy ngươi muốn có với ai?"
Ngụy Niên: "..."
Mắt thấy Thái tử lại sắp nổi giận, nàng vội nói: "Ta không có ý đó."
"Vậy thì ngươi có ý gì?" Chử Yến nói.
Ngụy Niên nhìn về phía hắn, mặt không thay đổi.
Nàng đột nhiên c*̃ng cảm thấy bọn họ giống như đang diễn tuồng.
"Hôm nay tới tiệc ngắm mai, chơi có vui không?" Thái tử bỗng chuyển chủ đề, nói.
Ngụy Niên không khỏi nhẹ nhàng thở ra, cho rằng đây là Thái tử buông tha nàng, bèn nói thuận theo ý hắn: "Vui."
Chử Yến hừ lạnh một tiếng: "Thật sao?"
"Vui chỗ nào?"
Ngụy Niên sững sờ, sao nàng lại cảm thấy giọng điệu hắn hơi sai sai, ngẫm nghĩ, cẩn thận nói: "Hoa mai rất đẹp."
Ai ngờ Thái tử lại lạnh lùng hừ một cái: "Hoa mai đẹp, hay là người đẹp?"
Ngụy Niên: "..."
Rốt cuộc thì hắn muốn nói gì!?
"Nhìn thấy tiểu công tử phủ Quận chúa rồi chứ?" Chử Yến nói móc.
Ngụy Niên: "... Chỉ nhìn từ xa."
"Rất thất vọng?"
Ngụy Niên không thể nhịn được nữa: "... Điện hạ, chi bằng ngài nói thẳng đi.."
Đông Phương Tô nuốt một ngụm canh xuống, nói: "Thế còn chưa đủ rõ ràng à, Bắc Lãng điện hạ ghen á."
Chử Yến lạnh lùng nhìn về phía hắn ta: "Ăn cơm cũng không chặn nổi miệng của ngươi?"
Ngụy Niên thì vẫn không hiểu ra sao: "..."
Nàng nhìn Chử Yến nửa ngày, rốt cục muộn màng hiểu rõ gì đó: "Điện hạ nói là, Cố công tử?"
"Hôm nay phủ Quận chúa tổ chức xem mắt cho Cố Dung Cẩm, xem mắt thế nào?" Thái tử hất cằm nhìn nàng: "Quận chúa gặp ngươi rồi à?"
Ngụy Niên: "..."
Hóa ra là vì Cố Dung Cẩm thật.
Y là a đệ của nàng, hắn ghen cái gì?
À, hắn cũng không biết.
Ngụy Niên cúi đầu, gật đầu: "Gặp rồi."
Thái tử: "Nói chuyện thế nào?"
"Trước đó ở núi Thu Vụ Quận chúa đã đứng về phía ngươi, hẳn là rất thích ngươi."
Ngụy Niên nín cười, nói khẽ: "Ừm, hình như Quận chúa nương nương rất thích ta."
Cũng không phải là nàng muốn chế nhạo hắn, chỉ là đang nghĩ, chờ tương lai khi hắn biết chân tướng, có hối hận vì lời nói và việc làm hôm nay hay không?
Thái tử lập tức nổi giận: "Ngụy Niên! Ngươi đã đồng ý với Cô cái gì?"
Ngụy Niên mím môi, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh: "Thần nữ đồng ý với điện hạ nhiều lắm, không biết điện hạ nói chuyện gì?"
"Cách nam nhân khác xa một chút!" Thái tử cắn răng: “Trò chuyện vui vẻ với tiểu công tử Cố gia ở yến tiệc Tề gia, Ngụy Niên, ngươi muốn làm gì, hả?"
Ngụy Niên thực sự không nhịn được, bật cười.
Chử Yến nhìn chằm chằm nàng không thể tin nổi: "Ngươi còn dám cười!"
Thái tử dùng chân kéo cả ghế và Ngụy Niên qua, ôm lấy eo nàng: "Ngụy Niên! Ngươi lại cười thử xem!"
"Này này này, ta vẫn còn ở đây đấy nhá!"
Đông Phương Tô nhìn hai người liếc mắt đưa tình, tức đến thở hổn hển, che mắt: "Không phù hợp với thiếu nhi, ta nói các ngươi nhé, các ngươi kiềm chế một chút!"
Ngụy Niên vội vàng kéo ghế lùi về, nghiêm mặt nói: "Điện hạ, nam nữ thụ thụ bất thân."
Chử Yến nhìn chằm chằm vào nàng.
Sau một lúc lâu, hắn đột nhiên cười một tiếng: "Được lắm."
"Ngươi chờ đó cho Cô!"
Ngụy Niên không lên tiếng, chờ thì chờ.
"Ngươi ăn xong chưa hả?!" Thái tử nhìn về phía Đông Phương Tô.
Đông Phương Tô nhìn thức ăn đầy bàn, tủi thân nói: "Đồ ăn thì chưa ăn no, nhưng ăn dấm no rồi."
Chử Yến nheo mắt, đang định mở miệng, thì Đông Phương Tô đã vội nói: "Ta biết rồi, tỷ tỷ và Thái tử là một đôi, ta tự mình biết mình."
Chử Yến nhướng mày: "Ngươi có vẻ rất thức thời."
Đông Phương Tô nhún vai: "Cũng không hẳn."
"Mẫu hậu từng nói, lúc yếu thế thì phải biết thức thời, tuyệt đối không tìm đường chết!"
Chử Yến: "... Thế Đông Nhữ bệ hạ dạy ngươi cái gì?"
"Phụ hoàng nói, vạn sự dĩ hòa vi quý, có thể không dùng vũ lực thì tuyệt đối không dùng, một khi ra tay thì phải đánh đến chết mới thôi, đánh không lại thì phải chạy ngay lập tức, mặt khác, phụ hoàng còn nói lời mẫu hậu nói đều đúng." Đông Phương Tô chân thành nói.
Ngụy Niên yên lặng nhìn Đông Phương Tô.
Hình như nàng đã hơi hiểu tại sao vị Thái tử này lại được dạy dỗ thành tính tình này.
Nàng không biết hoàng cung Đông Nhữ trông ra sao, nhưng nàng nghĩ, đó nhất định là một nơi tràn ngập yêu thương.
Đột nhiên nàng cảm thấy hơi hâm mộ Đông Phương Tô.
Nhất thời Chử Yến c*̃ng không lên tiếng, không biết đang suy nghĩ gì.
Đông Phương Tô nhìn hai người, dè dặt hỏi Chử Yến: "Ta còn có thể ăn không?"
Chử Yến: "... Ăn đi."
Một lúc sau, hắn đột nhiên nói: "Tốt xấu gì ngươi cũng là Thái tử của một nước lớn, không thể kiên cường một chút à?"
Hắn đã nói, sau khi tìm được người nhất định phải đánh hắn ta đến mức phụ mẫu hắn ta cũng không nhận ra!
Hiện tại tiểu Thái tử thức thời như vậy, nhất thời hắn lại không tìm được cớ.
Đông Phương Tô nghe vậy, đặt đũa xuống giơ ngón trỏ lên lắc lắc, trịnh trọng nói: "Kiên cường cũng phải tùy người!"
"Phụ hoàng nói, giống nhân vật như Thái tử Bắc Lãng, không cần kiên cường, nếu có một ngày ta may mắn gặp hắn, chỉ cần ôm đùi Bắc Lãng Thái tử, vậy thì chờ sau khi vị Thái tử góp cho đủ số là ta đăng cơ cũng có thể bảo đảm Đông Nhữ thái bình trong những năm ta tại vị!"
Chử Yến: "..."
Ngụy Niên: "..."
Ngay cả Tống Hoài đang đứng dựa cạnh cửa cũng không nhịn được cong môi.
Bầu không khí yên tĩnh một lúc lâu, sau đó Chử Yến trầm giọng mắng một tiếng: "khốn kiếp!"
Ý tưởng đánh tiểu Thái tử hoàn toàn bị gạt đi.
Ngụy Niên nhìn chằm chằm Đông Phương Tô đang chống má ăn ngon miệng, không khỏi nghĩ, Đông Nhữ bệ hạ muốn cho tiểu Thái tử ôm đùi Chử Yến kiểu gì?
Đáng yêu chết hắn à?
Nhưng...
Ngụy Niên bắt gặp ý cười chợt lóe lên trong mắt Chử Yến, hình như còn rất hữu dụng.
Lại một lần nữa chứng minh, Thái tử điện hạ ăn mềm không ăn cứng.
Sau đó lúc Đông Phương Tô nói còn muốn ăn thêm một phần bồ câu non, Chử Yến phất tay, không keo kiệt chút nào.
Ngụy Niên nhấp môi cười, nghĩ, Đông Nhữ bệ hạ rất anh minh.
Nếu là người khác đến, c*̃ng không ôm được cặp đùi này.
Nhưng một khắc sau, lại nghe Đông Phương Tô nói: "Thật ra, không phải phụ hoàng phái ta đến ký hiệp ước, là ta lén chạy ra."
Ngụy Niên chậm rãi ngẩng đầu: "...?"
Sắc mặt Chử Yến dần lạnh xuống.
Hóa ra trận gà bay chó sủa này là do tiểu Thái tử bỏ trốn gây ra!
"Ta nghe nói Bắc Lãng sản vật phong phú, có rất nhiều thứ ta chưa từng thấy, nên muốn mở mang tầm mắt..." Đông Phương Tô cảm giác được không khí xung quanh ngày càng lạnh, dựa vào bản năng sinh tồn nhiều năm, nói thêm một câu: "Đương nhiên, chủ yếu là muốn nhìn xem Thái tử Bắc Lãng trong truyền thuyết."
Chử Yến lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn ta.
Đông Phương Tô nháy mắt mấy cái, thử dò xét nói: "Có phải ta gây phiền phức cho ngươi không?"
"Xin lỗi, ngươi yên tâm, ta ký hiệp ước xong sẽ đi ngay!"
Chử Yến kìm nén ngón tay đang ngo ngoe rục rịch, hít sâu một hơi, đứng lên: "Vào cung!"
Đông Phương Tô không hề hay biết bản thân lại tránh thoát một trận đánh, vội vàng đứng lên đi theo.
Lúc này, sắc trời đã tối.
Các nơi trong thành đều đã thắp đèn đuốc, trong tay thị vệ c*̃ng cầm bó đuốc.
Trong thành không cần đi nhanh, Đông Phương Tô ngồi một mình trên lưng ngựa, nhìn cả thành phồn hoa, chỉ cảm thấy hoa mắt: "Đám người Tây Vu đáng chết này, ta mới vào thành đã bắt ta lại, tốt xấu gì cũng cho ta nhìn thành Phụng Kinh phồn hoa này một cái đã chứ."
Ngụy Niên cười khẽ lắc đầu.
Có lẽ đây đúng là người không biết không sợ, lúc này trong lòng tiểu Thái tử đang tràn đầy vui vẻ, căn bản không biết suýt chút nữa hắn ta đã không thấy được cảnh này, c*̃ng không trở về Đông Nhữ, không trở về nơi tràn ngập yêu thương kia được nữa.
Không chỉ có vậy, có thể còn khơi dậy một trận gió tanh mưa máu.
Thế nhưng, chuyện này có thể trách hắn ta ư?
Hình như cũng không thể.
Hắn ta chỉ là tâm tính thiếu niên, muốn nhìn trời đất bên ngoài một chút, dường như c*̃ng không có gì sai, sai ở chỗ những người bụng dạ khó lường, khơi mào đấu tranh kia.
Nhưng dù sao hắn ta cũng là Thái tử một nước, trên vai gánh vác lê dân bá tánh, nếu là thái bình thịnh thế thì không sao, bây giờ các quốc gia rung chuyển, rút dây động rừng, cho nên cũng cần cẩn thận mới phải.
Ngụy Niên nghĩ tới đây, ngước mắt nhìn về phía bóng người cao lớn mặc trường bào đen phía trước. Cùng là Thái tử, ở tuổi này hắn đã ra trận giết địch, so sánh như vậy, hình như tiểu Thái tử Đông Nhữ may mắn hơn hắn nhiều.
Nếu như hắn sinh ra trong thời thái bình thịnh thế, mẫu hậu hắn vẫn còn, liệu hắn có đáng yêu, cũng thích cười như tiểu Thái tử Đông Nhữ không?
Dường như Chử Yến cảm nhận được tầm mắt của nàng, đột nhiên quay đầu, vừa lúc đối diện với ánh mắt của Ngụy Niên.
Hắn hơi sững sờ.
Nàng đây là... đang thương tiếc hắn?
Ngụy Niên vội vàng cụp mắt xuống, kéo dây cương tiến lên mấy bước, đi bên cạnh hắn: "Điện hạ, hoàng cung trông thế nào? Ta còn chưa thấy bao giờ."
Chử Yến nhìn chằm chằm nàng một lúc, nói: "Cũng chẳng có gì."
Sau đó, hắn lại bổ sung một câu: "Không lâu nữa là ngươi có thể nhìn thấy."
Ngụy Niên cười gật đầu.
"Ngươi muốn đi Đông cung nhìn xem không?" Chử Yến đột nhiên nói.
Ngụy Niên khẽ giật mình, cúi đầu mím môi cười: "Đi."
Có nhiều thứ không cần nói ra miệng, chỉ đơn giản là một câu hỏi, một câu trả lời, đã có đáp án.
Chử Yến quay đầu, mặt mày tươi hẳn lên.
Đợi trận rối loạn này kết thúc, Đông cung nên có nữ chủ nhân rồi.