Khác VARA'EL Người Dệt Ánh Sáng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 40 - Linh Hồn Không Trọn Vẹn


Bầu trời VARA'EL rạn vỡ như gương bị xé toạc bởi những dòng hiện thực lệch pha.

Từ nơi tận cùng của sự đổ nát, một bóng đen trồi lên - Zhaeryn, Đứa Con Thứ Ba của Bóng Tối.

Không như những kẻ trước, hắn không chỉ thao túng bóng tối - mà chính là kẻ thêu dệt thực tại bằng sự phủ định.

Mỗi bước hắn đi qua, cấu trúc không gian thay đổi: bầu trời hóa đất, ánh sáng hóa sắt lạnh, ý nghĩ trở thành tiếng thét.

Trước hắn, các Trưởng Lão VARA'EL không lùi bước.

Serethya tung ra "Khúc Cộng Hưởng Gãy Pha", tạo ra trường tần số hỗn loạn khiến Zhaeryn không thể ổn định lớp thực tại xung quanh.

Elyra dệt lên "Mắt Quang Minh", soi thấu mọi lớp ngụy trá mà Zhaeryn tạo ra.

Orlan và Elyndra phối hợp tạo "Mạng Ánh Xuyên Pha", quấn quanh kẻ thù bằng sợi ánh sáng kết từ nhiều tầng hiện thực.

Zhaeryn bật cười, giọng vang như những hồi chuông lệch nhịp:

> "Các ngươi nghĩ có thể giữ thực tại khi chính linh hồn các ngươi còn đang vỡ vụn sao?"

Một cú búng tay - và cả vùng đất sụp đổ thành một sa mạc xoáy ngược.

Các trưởng lão bị cuốn vào vòng lặp ánh sáng-bóng tối-bóng-tối hơn nữa.

Aeron Lux, đứng bên ngoài trường hỗn độn, không thể lao vào mà không bị xé nát ý niệm.

Thay vì vậy, anh bắt đầu "lắng nghe".

Ánh sáng quanh Aeron không phản chiếu - mà rung động.

Anh vận dụng Dệt Ánh Âm, kết hợp với Dệt Ý Niệm, để mô phỏng lại nhịp thực tại mà Zhaeryn đang thao túng.

Mỗi hành động, mỗi cú xoáy của bóng tối - đều có một "tần số", một "dòng âm" nội tại.

> "Nếu hắn dệt bằng phủ định... ta sẽ dệt bằng sự ghi nhớ."

- Aeron lẩm bẩm.

Dần dần, trong không gian quanh anh, những "vệt ánh sáng cộng hưởng" bắt đầu xuất hiện: những mảnh ghép từ kỹ năng huyền thuật cấp cao nhất - thứ mà trước giờ anh chưa từng chạm tới.

Cùng lúc ấy, trận chiến giữa các Trưởng Lão và Zhaeryn lên đến đỉnh điểm.

Zhaeryn bẻ gãy "Mạng Ánh Xuyên Pha", dùng ngón tay viết lại quy tắc trọng lực: khiến Elyra và Elyndra bị nghiền xuống mặt đất bằng sức nặng của chính quá khứ họ.

Serethya dựng lên "Huyễn Cầu Thực Tại Phản Ảnh", phản chiếu lại chính năng lượng của Zhaeryn trong một vùng giới hạn.

Orlan gọi ra "Đường Nứt Ánh Tinh Cầu", tấn công trực tiếp vào cốt lõi bóng tối - nhưng vẫn chưa đủ.

Lila xuất hiện phía sau Aeron, đưa tay chạm vào vai anh:

> "Đừng chỉ lắng nghe.

Hãy để ánh sáng của ngươi hát cùng sự thật."

Aeron mở mắt.

Ba kỹ năng tự tạo - Dệt Ánh Âm, Vô Hưởng Ảnh, Dệt Ý Niệm - kết hợp thành một mô thức ánh sáng chưa từng xuất hiện: Khúc Hồi Tiếng Lặng.

Một vùng im lặng lan ra từ Aeron, nơi mọi biến động của Zhaeryn bị đông cứng trong vài giây - không thể thao túng, không thể phản công.

Trong khoảnh khắc đó, các trưởng lão tung ra tuyệt kỹ cuối cùng:

Serethya dẫn đạo "Dòng Hòa Âm Kết Tầng".

Elyra kích hoạt "Mũi Kim Nhãn Nhật Thực".

Elyndra dệt lại "Tâm Lộ Chân Ảnh".

Orlan niệm "Giới Luật Trắng Hư Không".

Tất cả hợp nhất thành Phong Ấn Cộng Hưởng Ba Tầng - nhốt Zhaeryn vào một khối lập phương ánh sáng đa tầng thời-không.

Nhưng... chỉ trong chốc lát.

Zhaeryn cười rùng rợn từ bên trong:

> "Các ngươi có thể giữ ta một lúc... nhưng không thể giết điều không từng được sinh ra."

Hắn tan biến vào khe nứt của thực tại, để lại dư chấn khiến cả mặt đất VARA'EL chấn động.

Ngay sau đó, Lila cảm nhận được: có hai ánh sáng yếu ớt đang hồi sinh.

Cả nhóm lao tới Khu Cấm Lưu Trữ - nơi Veyron và Ilyana bị giam cầm trong những vùng lệch thực tại.

Elyra và Elyndra kết hợp phong ấn, dùng chính dư ảnh của Zhaeryn để mở cổng đảo chiều.

Sau một hồi chiến đấu căng thẳng với lớp ý niệm bất ổn, họ kéo được hai vị Trưởng Lão cuối cùng ra ngoài.

Nhưng... không hoàn toàn.

Veyron chỉ hồi phục được phần bản ngã, còn một nửa linh hồn mãi bị mắc kẹt trong thực tại lệch pha.

Ilyana tỉnh dậy, nhưng khả năng thao túng Vọng Ảnh không còn - sức mạnh bị phân tách giữa hai dòng ký ức mâu thuẫn.

> "Chúng tôi... không còn là chính mình nữa."

- Ilyana thở dài.

Aeron bước lên, ánh mắt kiên định:

> "Không sao.

Tôi không cần các ngài hoàn hảo... chỉ cần các ngài còn nhớ cách thắp sáng."

---

Kết chương:

Trong khi VARA'EL vẫn thở bằng những nhịp rối loạn, bảy Trưởng Lão - dù không còn toàn vẹn - đã quy tụ.

Aeron Lux, người mang Dệt Ánh Âm, đã chạm tay tới ranh giới thao túng thực tại.

Nhưng ở phía chân trời, Zhaeryn chỉ là phần đầu của một khúc ca còn chưa trọn nhịp...

Chương 40 đã được viết lại hoàn chỉnh, bổ sung đúng các yêu cầu: đổi tên Tharos thành Orlan, thêm Elyndra vào trận chiến, đổi tên đứa con thứ ba của Bóng Tối thành Zhaeryn, mô tả màn giao tranh dữ dội giữa các Trưởng Lão và Zhaeryn, đồng thời làm rõ nỗ lực mô phỏng thao túng thực tại của Aeron Lux bằng Dệt Ánh Âm.
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 41 - Mảnh Khuyết của Thực Tại


Ánh sáng trong thạch thất nơi Aeron Lux tọa thiền không còn yên tĩnh như trước.

Từ sau trận chiến với Zhaeryn - Đứa Con Thứ Ba của Bóng Tối, dấu vết của thuật Thao Túng Thực Tại vẫn còn ám lên từng đường khắc trong không gian.

Những sóng vặn vẹo vô hình, những bóng phản chiếu không đúng với chuyển động thật - tất cả như một lời nhắc rằng có điều gì đó đã vượt khỏi giới hạn lý trí và ánh sáng.

Aeron ngồi bất động giữa trung tâm không gian dệt ánh, hai mắt nhắm nghiền, nhưng linh hồn lại bồng bềnh trong tầng ánh sáng đứt gãy.

Anh đang tái hiện từng đòn đánh, từng vệt ánh sáng xoắn cong thực tại mà Zhaeryn đã dùng.

Một ý niệm ám ảnh không dứt: Nếu hắn làm được, thì mình cũng có thể.

Anh dệt lại cấu trúc năng lượng.

Mỗi đường xoáy là một đoạn "ngữ pháp ánh sáng".

Nhưng lần nào cũng vậy - khi đến ngưỡng tái lập thực tại, không gian lại sụp đổ.

Tầng ánh sáng bị nứt vỡ, phản thực tại tràn vào, và Aeron buộc phải ngắt kết nối trước khi toàn bộ thạch thất bị nuốt chửng.

"Nó luôn thiếu một thứ gì đó... như thể một bản nhạc bị cắt mất phân nửa."

---

Giải mã từ những người giữ bí mật

Serethya bước vào, đôi mắt mờ sương như nhìn xuyên qua các tầng không gian.

Elyndra, Veyron và Ilyana theo sau, cùng Elyra và Orlan đứng im lặng cạnh cửa ra vào.

Sáu Trưởng Lão - những người cuối cùng còn lại của VARA'EL - ánh mắt họ dõi theo Aeron không phải bằng kỳ vọng, mà là sự thấu hiểu.

Elyra nhẹ nhàng nói, giọng như trầm tích cổ xưa:

> "Thứ mà Zhaeryn dùng không phải toàn bộ Thao Túng Thực Tại.

Hắn chỉ sở hữu một nửa của bản thể thuật ấy - nửa được sinh ra từ hủy diệt, từ phản vọng của cội ánh sáng khi bị vặn xoắn."

Aeron ngẩng lên: "Vậy nửa còn lại đâu?"

Lần này, Serethya đưa tay ra, vẽ một ký hiệu ánh sáng không hoàn chỉnh lên không trung:

> "Bị chôn vùi cùng một người đã từng cố gắng sửa chữa luật lệ của thế giới này - Lythera, Dệt Thuật Sư cuối cùng của Thánh Chi Tối Cao."

Tên ấy khiến thạch thất rung nhẹ.

Cái tên được niệm như một bí ẩn cấm kỵ.

---

Huyền mạc và mặc khải

Veyron lên tiếng, lần đầu tiên sau khi được giải cứu:

> "Lythera từng nhìn thấy giới hạn của mọi thực tại.

Bà không tạo ra ánh sáng, mà dệt nên khoảng trống để ánh sáng có thể hiện diện.

Nửa còn lại của Thao Túng Thực Tại nằm trong đó - trong 'hư không linh quang', nơi ánh sáng không bị chi phối bởi luật lệ."

Ilyana nhắm mắt, bắt đầu dệt ánh bằng tâm niệm:

> "Muốn học trọn vẹn kỹ năng đó, ngươi phải không chỉ dệt ánh, mà còn phải học cách trở thành vùng không ánh sáng.

Đó là cánh cổng đến với phần còn lại - phần mà Zhaeryn không bao giờ chạm tới."

Một luồng gió mơ hồ lướt qua thạch thất.

Aeron cảm thấy có gì đó chuyển động bên dưới lớp vật chất, như linh hồn anh vừa bị cuốn vào một mê cung ánh sáng và bóng tối.

---

Sự thật được tiết lộ

Orlan đưa ra một mảnh pha lê mờ - không phản sáng, nhưng lại đập theo nhịp tim của Aeron.

> "Đây là mảnh ký ức còn sót lại từ Lythera.

Chúng ta đã giữ kín nó suốt bao thế hệ - vì không ai trong chúng ta đủ cân bằng để đối diện với toàn bộ thực tại."

Pha lê nứt ra khi Aeron chạm vào.

Một cảnh tượng hiện lên: Một người phụ nữ khoác áo ánh xám, đứng giữa vùng không gian nứt vỡ, tay cầm một khối dệt mờ ảo đang tan biến thành ánh và bóng.

Bà nói:

> "Thực tại không phải là vật thể cố định.

Nó là bài ca được lặp đi lặp lại bởi các thực thể biết mơ.

Muốn thao túng nó - phải biết cách hát lên âm cuối của sự thật."

Aeron choàng tỉnh.

Một dòng ký ức, cảm xúc, và luồng ngôn ngữ cổ xưa trào vào tâm trí anh.

Dường như một phần giọng nói của Lythera đang hồi sinh trong anh.

---

Khúc dạo đầu của điều chưa trọn

Tối hôm ấy, giữa đêm tàn của VARA'EL, Aeron ngồi thiền giữa Vọng Thạch Cổ - nơi trước kia từng là nơi khởi điểm của những Dệt Thuật Sư vĩ đại.

Anh thi triển lại một lần nữa - Thao Túng Thực Tại, nhưng lần này không cố ép buộc cấu trúc ánh sáng.

Thay vào đó, anh để Dệt Ánh Âm dẫn đường, rồi phối hợp cùng Dệt Ý Niệm, và sau đó... buông bỏ.

Trong khoảnh khắc không nỗ lực đó, thực tại khẽ chao nghiêng.

Một đốm ánh sáng hình xoắn ốc xuất hiện giữa lòng bàn tay anh.

Nó không bẻ cong thế giới - nhưng khiến thế giới tự điều chỉnh về phía nó.

Serethya đứng quan sát, thì thầm:

> "Cậu ấy... vừa hát một nốt đầu tiên."

---

Kết chương

Bầu trời VARA'EL không còn là bầu trời cũ.

Một vệt sáng khẽ lướt ngang, như linh hồn Lythera mỉm cười giữa những tầng thực tại.

Aeron Lux, với mảnh ký ức tái sinh từ một Dệt Thuật Sư vĩ đại, đã bước một chân vào huyền mạc.

Phần còn lại của Thao Túng Thực Tại vẫn chưa hoàn chỉnh - nhưng một giai điệu mới đã bắt đầu ngân lên giữa bóng tối và ánh sáng.
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 42 - Dư Âm Của Ký Ức Lụi Tàn


Chương 42 – Dư Âm Của Ký Ức Lụi Tàn

Ánh sáng dịu vằng rọi xuống từ mái vòm đổ nát của điện thờ cổ, nơi từng là Tàng Thạch Cung – nơi lưu giữ những bí mật sâu nhất của VARA’EL.

Gió lùa qua những khe nứt của không gian, như vọng lại những thanh âm đã ngủ yên từ hàng thế kỷ.

Lila quỳ trước một bệ đá lớn, tay chạm nhẹ lên viên tinh thể ký ức thứ bảy.

Khác với sáu viên trước – vốn phát ra ánh sáng ổn định – viên thứ bảy rực rỡ và chập chờn bất định, như đang từ chối tiết lộ một bí mật mà ngay cả ánh sáng cũng ngần ngại chạm tới.

Aeron đứng phía sau, ánh mắt ngờ vực nhưng không chen ngang.

Elyra, Orlan và Elyndra đứng gần đó, nét mặt họ trầm tư và khác thường.

> “Viên đá này… không thuộc về một trưởng lão nào,” Serethya thì thầm, như thể thốt ra điều cấm kỵ.

“Nó mang dấu ấn… của một Dệt Thuật Sư.

Và không chỉ là một người bình thường.

Đây là ký ức của Lythera.”

Lila khựng lại.

Đôi môi cô run nhẹ khi ánh sáng từ viên đá bắt đầu thấm vào tay.

Không gian xung quanh đột ngột chuyển sắc.

Ánh sáng tụ lại, gấp khúc, dệt thành những lớp hình ảnh không gian xếp tầng như thánh thư của một nền văn minh đã ngủ yên.

---

1.

Ký ức bị phong ấn

Trong tầng ký ức đầu tiên, một người phụ nữ hiện lên giữa màn ánh sáng chảy – tóc dài như làn sương ánh bạc, đôi mắt chứa đựng các thiên hà chưa khai sinh.

Đó là Lythera, Dệt Thuật Sư vĩ đại cuối cùng từng chạm tới “Ngưỡng Vực Thần Minh” – cảnh giới tối thượng vượt qua cả các trưởng lão.

Bà không thuộc về hội đồng, không giữ chức vị trong VARA’EL, nhưng là người từng kiến thiết nên những nền tảng sơ khai của “Thao Túng Thực Tại”.

Trong ký ức, Lythera đứng trước một cổng sáng mở ra vô định.

Bà dệt một chuỗi những tầng ánh sáng lạ thường: không còn là dạng sóng, không còn là kết cấu – mà là “ý niệm” thuần túy hóa thành ánh sáng.

> “Muốn thao túng thực tại… phải đánh đổi sự tồn tại,” giọng Lythera vang vọng.

“Thần cấp không ban thưởng sức mạnh, nó lấy đi mọi điều ngươi tin là bản thân mình.”

Bà bước vào cổng.

Và tan biến.

Một cách kỳ dị, ánh sáng không nổ, không vỡ – mà lặng lẽ lụi tắt như nến trong cơn bão vô hình.

---

2.

Bí mật thân thế Lila

Cảnh vật thay đổi.

Lần này là một khu rừng ánh sáng – Elarith, vùng cấm sâu trong VARA’EL mà không ai ngoài trưởng lão từng bước vào.

Một quả cầu ánh sáng trôi lững lờ bên hồ.

Trong đó là một bé gái sơ sinh – bao bọc bởi các lớp ánh sáng cổ xưa.

Elyndra đang đứng đó, trẻ hơn vài thập kỷ, tay nâng đứa bé lên từ hồ.

> “Đây… là phần còn lại duy nhất của Lythera,” bà nói với Orlan.

“Bà đã để lại một mảnh linh hồn cuối cùng, dệt thành đứa bé này… con gái của bà.”

Orlan, Elyra và Elyndra trao nhau ánh nhìn, như biết trước rằng ngày này sẽ tới – ngày mà sự thật không thể che giấu thêm.

> “Tên con bé… là Lila.

Có thể nó không nhớ, nhưng ánh sáng bên trong sẽ luôn dẫn nó về nguồn gốc.”

Aeron siết chặt tay.

Anh nhìn Lila – người đồng hành, người nâng đỡ, người đã bao lần đứng giữa cái chết để bảo vệ anh – giờ đây lại là mảnh ghép cuối cùng của một bi kịch cổ xưa.

---

3.

Lời mặc khải từ ánh sáng cội

Viên đá ký ức lặng lẽ tỏa sáng lần cuối cùng.

Nhưng lần này không chỉ là hình ảnh – mà là giọng nói, vang trong tâm thức mọi người.

> “Aeron Lux…”

Giọng của Lythera.

Nhẹ nhàng nhưng vang vọng như hàng nghìn vì sao.

> “Con đường của ngươi không chỉ là chiến đấu.

Thao Túng Thực Tại không dành cho những kẻ mạnh, mà cho những ai dám đánh đổi chính mình vì thực tại người khác.”

> “Ta đã thất bại, vì ta cố khống chế ánh sáng như công cụ.

Nhưng con gái ta… và cả ngươi…

đang học cách lắng nghe nó.”

Ánh sáng từ viên đá hội tụ thành một ký hiệu mới – không phải kỹ năng, không phải công thức – mà là nhịp sóng ánh sáng duy nhất chưa từng xuất hiện trong VARA’EL: “Chuỗi Cộng Hưởng Tâm Linh.”

Nó rung lên một cách dịu dàng trong Aeron và Lila, như thể trả lời điều gì đó từ sâu trong máu thịt họ.

---

4.

Tĩnh lặng sau mặc khải

Lila ngồi lặng bên bệ đá.

Nước mắt cô không rơi ra – nhưng ánh sáng trong lòng bàn tay cô chảy như dòng lệ, tụ lại thành những hoa văn ánh sáng xếp thành hình dạng Lythera – mờ nhạt và thiêng liêng.

> “Mẹ đã không biến mất,” Lila thì thầm.

“Mẹ chỉ dệt mình vào ánh sáng…

để dẫn đường.”

Elyra đặt tay lên vai Lila:

> “Một Dệt Thuật Sư thần cấp chưa bao giờ thật sự chết.

Họ chỉ rút khỏi thực tại…

để một ngày trở lại dưới hình hài khác.”

Aeron chạm tay lên viên đá.

Anh không nói lời nào.

Nhưng từ ánh mắt anh, một quyết tâm dần hiện lên – mạnh mẽ hơn mọi sức mạnh trước đó.

> “Thao Túng Thực Tại… là sự hợp nhất.

Không phải chiếm hữu thực tại, mà là để cho thực tại chấp nhận sự hiện diện của mình.”

---

5.

Khép lại chương – mở cánh cửa tương lai

Trên đỉnh Tàng Thạch Cung, mặt trời giả lập của VARA’EL ló lên lần đầu tiên sau nhiều thế kỷ.

Dưới ánh sáng ấy, Lila mở lòng bàn tay.

Một chuỗi ánh sáng cổ đại hiện ra, khớp hoàn hảo với nhịp cộng hưởng trong Aeron – mở ra con đường tới kỹ năng thần cấp đã bị Lythera dở dang.

Xa xa, nơi thực tại vẫn còn rối loạn, bóng tối vẫn rình rập.

Nhưng trong lòng mỗi người, một ánh sáng mới đã được dệt lên – không phải bởi quyền năng… mà bởi tình thương, hy sinh và ký ức không bao giờ lụi tàn.
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 43 - Hòa Âm Cộng Hưởng: Dấu Mốc Thần Cấp


Chương 43 - Hòa Âm Cộng Hưởng: Dấu Mốc Thần Cấp

1.

Lặng giữa Tâm Tinh Thất

Trong lòng thạch thất sâu nhất của VARA'EL - nơi gọi là Tâm Tinh Thất, nơi mọi dòng sáng cổ đại hội tụ thành xoáy pha lê, Aeron và Lila đối diện nhau trong yên lặng.

Aeron đang thử lần thứ một trăm lẻ ba.

Luồng năng lượng Thao Túng Thực Tại vẫn chỉ dao động quanh tay anh rồi tan biến thành bụi ánh sáng.

Không ổn định.

Không đủ tần suất.

Và hơn hết - không có cộng hưởng.

> "Thực tại không phải là vật thể, nó là khúc xướng không lời.

Anh đang cố điều khiển nó bằng tay - mà quên rằng nó cần trái tim."

- Lila nói, chậm rãi.

2.

Cộng Hưởng - Không Phải Một Người

Các Trưởng Lão - Elyra, Orlan, Serethya, Elyndra, Veyron và Ilyana - lần lượt hiện ra, ngồi thành vòng tròn ánh sáng.

Elyndra khẽ niệm:

> "Kỹ năng thần cấp không dành cho cá nhân.

Nó là hình thể của sự cộng hưởng giữa những thực thể cùng tần số."

Serethya chạm vào tâm kết cấu của Tâm Tinh Thất.

Một vòng xoáy ánh sáng chậm rãi trỗi dậy quanh Aeron và Lila.

Lời giải đáp dần sáng tỏ: Thao Túng Thực Tại không bao giờ là một hành vi cá nhân.

Nó là giao điểm giữa những linh hồn biết lắng nghe nhau.

3.

Hòa Giải Niệm Lực - Quá Khứ Giao Thoa

Để có thể cộng hưởng, hai linh hồn phải đồng điều.

Lila buộc lòng mở ra viên Đá Ký Ức cuối cùng.

Trong không gian lấp lánh, hiện ra hình ảnh Lythera - mẫu thân nàng, trong khoảnh khắc tan biến khi cố vượt rào cấm vũ trụ.

Aeron bước tới, chạm nhẹ vào ký ức.

Và lần đầu tiên, anh thấy chính mình - dưới hình dạng đứa trẻ ánh sáng mà Lythera từng cứu lấy giữa tàn dư chiến tranh cổ đại.

> "Chúng ta từng gặp nhau... từ trước cả khi nhận ra bản thân là ai."

- Aeron thì thầm.

Hai mảnh tâm thức bỗng cộng hưởng.

Ký ức giao thoa, tạo nên Niệm Kết Tinh - tinh thể ánh sáng chứa đựng cả ký ức của Lythera và những bản thể tiền thân của Aeron.

4.

Dàn Xướng Thực Tại - Lần Giao Thoa Thứ Nhất

Hòa trong sóng năng lượng, Aeron dùng Dệt Ý Niệm, Lila dùng Dệt Nhịp Tâm Quang.

Sóng nhịp chồng lên nhau - khởi tạo Xướng Trục.

Ánh sáng rung động.

Không gian quanh họ nứt vỡ - nhưng không hủy diệt, mà tái tổ chức.

Những tinh thể trôi nổi bắt đầu kết mạng lưới ánh sáng, như đàn tụ khúc nhạc vô hình.

> "Bắt đầu rồi."

- Veyron nói.

> "Họ đã bước vào ngưỡng cộng hưởng... nếu thành công, VARA'EL sẽ có người đầu tiên chạm tới Thao Túng Thực Tại chân chính kể từ thời cổ đại."

- Ilyana thêm.

5.

Biến Dạng Không Gian - Sự Thử Nghiệm Cận Thần

Không còn là ánh sáng chảy quanh tay nữa - Aeron vươn tay, và kết cấu không gian co rút lại theo niệm lực của anh và Lila.

Một cánh cổng hình hoa sen ánh sáng xoay tròn hiện ra giữa thạch thất.

Lần đầu tiên, thực tại phản hồi họ.

Tuy chưa hoàn chỉnh, nhưng đã rõ ràng: hai người đang dùng cộng hưởng để tái thiết định luật quanh mình - từng chút một.

> "Đây... không phải là kỹ năng."

- Aeron lẩm bẩm.

"Đây là trạng thái."

> "Trạng thái hợp xướng."

- Lila đáp, mắt ngời sáng.

6.

Kết Chương - Lời Cảnh Báo

Nhưng khi họ còn đang tiến gần thành công, vòng xoáy ánh sáng bị rung chuyển.

Từ phía xa - vọng tới những rung động nhiễu loạn.

Serethya đặt tay lên đất:

> "Một dị thể...

đang tiến gần.

Một thứ không thuộc về ánh sáng... hay bóng tối."

Elyra gằn giọng:

> "Có lẽ việc cộng hưởng của hai đứa...

đã đánh thức thứ gì đó từng bị phong ấn."

Trong khoảnh khắc cuối cùng, Aeron và Lila vẫn nắm tay nhau giữa vùng cộng hưởng - nơi thực tại không còn là xiềng xích, mà là bản giao hưởng chờ được hoàn tất.
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 44 (tiếp) - Hồi Sinh Qua Dệt Âm Không gian VARA'EL dường như vẫn còn run


Không gian VARA'EL dường như vẫn còn rung lên sau cuộc chạm trán với dị thể.

Nhưng ở trung tâm thạch thất, nơi ánh sáng ngưng tụ thành những vòng xoắn ốc âm vang, Aeron Lux không rời mắt khỏi hai Trưởng Lão đang nằm bất động: Veyron và Ilyana - những linh hồn từng được huyền thoại ghi lại, giờ chỉ còn là những khối hài hòa méo mó của ánh sáng lẫn lặng im.

"Chúng ta đã cứu được họ," Lila nói khẽ, "nhưng linh hồn họ vẫn vỡ, và những kỹ năng thần cấp từng gắn kết với họ không còn hồi ứng..."

Aeron lặng lẽ bước tới, trong tay là mảnh tinh thể cộng hưởng cuối cùng anh lấy từ dị thể.

Nó chứa đựng một loại "mã" - thứ dao động vượt ngoài ngôn ngữ ánh sáng, thứ đã đánh thức khả năng tự sao chép trong Dệt Ánh Âm của anh.

Anh đặt tay lên không gian quanh Veyron, rồi Ilyana.

> "Dệt Ánh Âm... nghe được nỗi đau," anh thì thầm, "vậy thì giờ... hãy dệt lại linh hồn."

Âm thanh vang lên - không phải tiếng, mà là ý thức.

Mỗi nhịp sóng mà Aeron tạo ra bắt đầu luồn sâu vào những vết nứt linh hồn còn sót lại, chạm tới tận gốc ký ức.

Dệt Ánh Âm không còn chỉ sao chép hiện tượng - nó đang "đọc" những ký ức, giai điệu cảm xúc, tầng sóng của kỹ năng đã mất.

Từ Ilyana, luồng ánh sáng u uẩn vỡ ra, tái hiện một mê cung xoắn ốc bằng ánh niệm - Ngục Tù Ánh Niệm.

Vòng xoáy hồi sinh dần định hình lại, như thể Dệt Ánh Âm đang tái cấu trúc từng sợi ký ức.

Từ Veyron, từng mạch phản xạ lặp lại, phản chiếu tần số năng lượng đã từng vỡ - tái hiện Tầng Sáng Ngược Pha, nhưng lần này trong trạng thái bán hoàn chỉnh.

Serethya lùi lại, mắt mở to:

> "Cậu ấy đang... không chỉ tái tạo kỹ năng, mà còn vá lại linh hồn đã rách bằng âm thức dệt."

Ánh sáng bừng lên, xoắn ốc thành hai trụ quang thể.

Veyron - đôi mắt mở ra, đồng tử chứa những tầng sóng lặp phản nghịch.

Tay ông vung lên, thử thi triển phản chấn - và không gian quanh ông chao đảo như gương bị bẻ cong.

Ilyana - ánh mắt như từ vực thẳm quay trở về.

Từng vệt ánh sáng bao quanh bà xoắn lại thành hình lập thể - mê cung vô hình bắt đầu phản chiếu suy niệm của tất cả những người có mặt.

"Chúng ta... trở lại rồi," Veyron thở ra.

"Không hoàn toàn," Elyndra nói, "nhưng ít nhất, ngọn lửa trong linh hồn họ đã được châm lại."

Aeron ngồi xuống, mồ hôi đầm đìa.

Dệt Ánh Âm của anh đã tiến đến một cấp độ mới - không chỉ mô phỏng kỹ năng, mà còn tiếp cận huyết mạch của ký ức ánh sáng.

Orlan đặt tay lên vai anh:

> "Cậu không còn là một Thợ Dệt.

Cậu là một Nhạc Sư của Thực Tại.

Một người có thể đọc linh hồn qua cộng hưởng và dệt lại cả những gì đã mất."

Tất cả nhìn về Aeron - không chỉ với hi vọng, mà còn là sự thán phục yên lặng.

Trong tiếng ngân vang mờ nhạt của ánh sáng tái sinh, một con đường mới đang mở ra.

Và ở cuối con đường ấy, Thao Túng Thực Tại Thần Cấp không còn là điều không tưởng.

Gió lặng.

VARA'EL rơi vào một khoảnh khắc dị thường, nơi cả ánh sáng lẫn thời gian như bị nén lại.

Aeron Lux ngồi lặng bên vòng xoắn thạch thất - nơi anh và Lila từng cộng hưởng để chạm vào mép rìa thuật Thao Túng Thực Tại.

Nhưng từ cõi lặng im ấy, một thứ gì đó khác lạ đang trỗi dậy.

Không phải là Zhaeryn, cũng chẳng phải dấu vết quen thuộc của Đứa Con Bóng Tối.

Một dị thể.

Một thứ gì đó không thuộc về quy luật ánh sáng hay bóng tối, không bị ràng buộc bởi đạo lý hay thù hận - chỉ tồn tại như một vết nứt trong bản thể thực tại.

Tầng thạch thất rung lên từng nhịp.

Huyền lực chuyển động ngược chiều.

Lila lao đến, thở gấp:

> "Có thứ gì đó... vượt ngoài Dệt Thuật.

Nó không phản ứng với ánh sáng.

Không cộng hưởng với bóng tối.

Chúng ta không thể nhìn thấy nó - chỉ cảm nhận."

Một luồng sóng vô sắc xẹt qua không gian, cắt rời quang phổ và xé nát không khí.

Những tinh thể bảo vệ thạch thất vỡ tung.

Aeron đứng dậy.

Anh nhắm mắt, kích hoạt Dệt Ánh Âm - kỹ năng mà anh từng tạo ra từ những hợp âm ánh sáng nguyên thủy.

Nhưng lần này, nó không chỉ cộng hưởng.

Nó... tái cấu trúc.

Âm dội lại.

Tự khắc họa.

Sao chép.

Trong nháy mắt, hình thái của dị thể - thứ vốn không thể nhìn thấy - dần được tái hiện trong quầng sáng âm thanh.

Một thực thể không hình dạng rõ ràng, nhưng luôn biến hóa như khối ý niệm lỏng.

Mỗi nhịp di chuyển của nó đều đảo lộn định nghĩa về ánh sáng, vật chất và ý thức.

Dị thể lao đến - xuyên qua ba lớp quang khải của các Trưởng Lão chỉ trong một hơi thở.

Elyra phải dùng đến dư âm của Liên Khúc Cộng Hưởng Cổ Ngữ để giữ nhịp thực tại, trong khi Orlan thi triển Lưỡi Liềm Vạn Tượng chém vỡ kết cấu không gian quanh nó.

Nhưng dị thể không bị thương - nó chỉ...

đổi hình, biến chuyển thành bản sao vặn vẹo của những đòn tấn công.

"Không gì có thể giữ nó lại," Elyndra nghiến răng.

"Nó không có tâm trí.

Cũng không có khái niệm tổn thương."

Aeron lúc này đã chìm hoàn toàn trong dòng ánh âm của chính mình.

Dệt Ánh Âm... bắt đầu phản ứng.

Nhưng không theo cách thông thường.

Từ mỗi âm vang mà anh tạo ra, một phiên bản "sóng" tách ra - sao chép lại cấu trúc của dị thể.

Không chỉ là phản xạ hay tái hiện - đó là sự học hỏi.

Hòa nhập.

Trong một luồng sáng dồn nén, Aeron tung ra bản mô phỏng đầu tiên - Ảnh Âm Phản Chiếu.

Một phân thân ánh sáng âm vang, mang theo cấu trúc dao động của dị thể.

Nó... chạm được vào thực thể đó.

Dị thể khựng lại.

Không bị tiêu diệt, nhưng lần đầu tiên mất ổn định.

Tầng ánh sáng rạn nứt quanh nó như đang bị ép buộc cộng hưởng theo một dạng ngôn ngữ chưa từng xuất hiện.

Lila nhìn Aeron, giọng thì thầm không chắc chắn:

> "Anh...

đang tự sao chép một thực tại không định hình."

Serethya bước tới, ánh mắt như đang chứng kiến một màn khai mở linh hồn cổ xưa:

> "Không.

Dệt Ánh Âm của cậu vừa tỉnh thức.

Nó không còn là kỹ năng nữa... mà là cánh cổng.

Một cơ chế sao chép hiện tượng vũ trụ bằng tần số niệm thức."

Không gian ngừng dao động.

Dị thể không thể bị tiêu diệt... nhưng đã bị dội trả.

Và quan trọng hơn - một phần cấu trúc của nó đã bị Aeron sao lưu trong âm vang ánh sáng.

Chương kết lại khi dị thể tan biến qua một kẽ hở vô thanh, bỏ lại dư chấn dày đặc.

Aeron đứng trong bóng đổ của ánh sáng ngược chiều, hơi thở dồn dập.

Một kỹ năng không còn là kỹ năng.

Một ý thức không còn là bản thể.

Và một thực tại đang chờ bị viết lại.

Chương 44 (tiếp) - Hồi Sinh Qua Dệt Âm

Không gian VARA'EL dường như vẫn còn rung lên sau cuộc chạm trán với dị thể.

Nhưng ở trung tâm thạch thất, nơi ánh sáng ngưng tụ thành những vòng xoắn ốc âm vang, Aeron Lux không rời mắt khỏi hai Trưởng Lão đang nằm bất động: Veyron và Ilyana - những linh hồn từng được huyền thoại ghi lại, giờ chỉ còn là những khối hài hòa méo mó của ánh sáng lẫn lặng im.

"Chúng ta đã cứu được họ," Lila nói khẽ, "nhưng linh hồn họ vẫn vỡ, và những kỹ năng thần cấp từng gắn kết với họ không còn hồi ứng..."

Aeron lặng lẽ bước tới, trong tay là mảnh tinh thể cộng hưởng cuối cùng anh lấy từ dị thể.

Nó chứa đựng một loại "mã" - thứ dao động vượt ngoài ngôn ngữ ánh sáng, thứ đã đánh thức khả năng tự sao chép trong Dệt Ánh Âm của anh.

Anh đặt tay lên không gian quanh Veyron, rồi Ilyana.

> "Dệt Ánh Âm... nghe được nỗi đau," anh thì thầm, "vậy thì giờ... hãy dệt lại linh hồn."

Âm thanh vang lên - không phải tiếng, mà là ý thức.

Mỗi nhịp sóng mà Aeron tạo ra bắt đầu luồn sâu vào những vết nứt linh hồn còn sót lại, chạm tới tận gốc ký ức.

Dệt Ánh Âm không còn chỉ sao chép hiện tượng - nó đang "đọc" những ký ức, giai điệu cảm xúc, tầng sóng của kỹ năng đã mất.

Từ Ilyana, luồng ánh sáng u uẩn vỡ ra, tái hiện một mê cung xoắn ốc bằng ánh niệm - Ngục Tù Ánh Niệm.

Vòng xoáy hồi sinh dần định hình lại, như thể Dệt Ánh Âm đang tái cấu trúc từng sợi ký ức.

Từ Veyron, từng mạch phản xạ lặp lại, phản chiếu tần số năng lượng đã từng vỡ - tái hiện Tầng Sáng Ngược Pha, nhưng lần này trong trạng thái bán hoàn chỉnh.

Serethya lùi lại, mắt mở to:

> "Cậu ấy đang... không chỉ tái tạo kỹ năng, mà còn vá lại linh hồn đã rách bằng âm thức dệt."

Ánh sáng bừng lên, xoắn ốc thành hai trụ quang thể.

Veyron - đôi mắt mở ra, đồng tử chứa những tầng sóng lặp phản nghịch.

Tay ông vung lên, thử thi triển phản chấn - và không gian quanh ông chao đảo như gương bị bẻ cong.

Ilyana - ánh mắt như từ vực thẳm quay trở về.

Từng vệt ánh sáng bao quanh bà xoắn lại thành hình lập thể - mê cung vô hình bắt đầu phản chiếu suy niệm của tất cả những người có mặt.

"Chúng ta... trở lại rồi," Veyron thở ra.

"Không hoàn toàn," Elyndra nói, "nhưng ít nhất, ngọn lửa trong linh hồn họ đã được châm lại."

Aeron ngồi xuống, mồ hôi đầm đìa.

Dệt Ánh Âm của anh đã tiến đến một cấp độ mới - không chỉ mô phỏng kỹ năng, mà còn tiếp cận huyết mạch của ký ức ánh sáng.

Orlan đặt tay lên vai anh:

> "Cậu không còn là một Thợ Dệt.

Cậu là một Nhạc Sư của Thực Tại.

Một người có thể đọc linh hồn qua cộng hưởng và dệt lại cả những gì đã mất."

Tất cả nhìn về Aeron - không chỉ với hi vọng, mà còn là sự thán phục yên lặng.

Trong tiếng ngân vang mờ nhạt của ánh sáng tái sinh, một con đường mới đang mở ra.

Và ở cuối con đường ấy, Thao Túng Thực Tại Thần Cấp không còn là điều không tưởng.
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 45 - Khúc Cộng Hưởng Vô Tận


Chương 45 - Khúc Cộng Hưởng Vô Tận

VARA'EL run rẩy.

Từ sâu trong khe nứt vạn ánh, nơi từng bị phong ấn từ thời đại cổ xưa, ba thực thể hắc quang đồng loạt trỗi dậy.

Không báo trước.

Không lời cảnh tỉnh.

Chỉ có một thứ: bóng tối lan rộng và nứt gãy thực tại.

Zhaeryn - Đứa Con thứ ba của Bóng Tối - xuất hiện trở lại, lần này không còn đơn độc.

Bên cạnh hắn là hai dị thể mới: Vael'Zaruth, một khối tồn tại như dòng hắc thủy biết suy nghĩ, và Noctyraen, sinh vật ánh bạc mang cặp cánh ngược chiều thời gian.

Cả ba như ba mảnh vỡ không thuộc về thế giới này, nhưng nay lại cưỡng ép hiện hữu.

1.

Bóng tối lan tràn

Làn sóng đầu tiên là của Noctyraen - từng bước di chuyển của nó khiến thời gian quanh VARA'EL chập chờn như gương nứt.

Elyndra lao lên trước, dùng "Thánh Tỏa Nguyệt Minh" khóa vùng thời gian, nhưng chỉ cầm cự được vài nhịp trước khi không gian bật tung.

Orlan vung "Lưỡi Liềm Vạn Tượng", chém thẳng vào lõi của Vael'Zaruth, nhưng đòn đánh chỉ làm tách hắn thành trăm nghìn dòng thủy thể bóng tối, từng dòng lại nhân bản một ý chí mới.

Zhaeryn đứng lặng giữa chiến địa, đôi mắt hố đen xoáy sâu như hút mọi ánh sáng.

Aeron cùng Lila nhanh chóng hội nhập vào đội hình, mỗi người chọn một đối thủ, nhưng lực lượng vẫn phân tán, chiến tuyến rối loạn.

Những đòn tấn công cao cấp chỉ đủ cản bước, chứ không làm suy yếu.

Các Trưởng Lão, dù hồi phục, vẫn chịu ảnh hưởng từ vết rạn linh hồn quá khứ.

2.

Giao tranh trong hỗn loạn

Elyra và Serethya cùng thi triển "Liên Khúc Cộng Hưởng Cổ Ngữ" và "Hồi Âm Ký Ức Cội" - tạo nên một vùng cộng hưởng tạm thời ổn định, như mái vòm âm thanh bảo hộ nhóm chiến đấu.

Veyron dùng "Tầng Sáng Ngược Pha" đẩy lùi Vael'Zaruth, trong khi Ilyana kết giới "Ngục Tù Ánh Niệm" phong tỏa vùng cảm thức của Zhaeryn.

Thế nhưng mỗi đòn đánh như chỉ khơi dậy một tầng sâu khác của Bóng Tối.

Cả ba dị thể càng chiến đấu càng thích nghi.

Aeron gục xuống lần thứ ba.

Dệt Ánh Âm không thể xuyên phá thực tại đã bị bẻ cong bởi Noctyraen.

Lila đỡ lấy anh, thở dốc:

> "Chúng ta không thể đánh riêng lẻ...

Đây không còn là chiến trường thường nữa."

3.

Hợp thể - Tạo nên Khúc Cộng Hưởng

Lila là người khởi xướng.

Cô đặt tay lên lòng ngực Aeron, truyền vào đó một luồng ký ức cộng hưởng.

Elyra, Serethya, Orlan, Elyndra, Veyron, Ilyana lần lượt tụ lại, hình thành một vòng kết nối linh hồn chưa từng có.

Bảy luồng ánh sáng hội tụ tại trung tâm - nơi Aeron đứng.

Dệt Ánh Âm của anh phản ứng dữ dội, bắt đầu tự sao chép toàn bộ cấu trúc kỹ năng, linh hồn và ký ức chiến đấu của sáu Trưởng Lão cùng Lila.

Một vòng xoắn ánh sáng bao quanh nhóm tám người - hòa nhịp, dội vang, và dệt thành Khúc Cộng Hưởng Vô Tận - Sơ Cấp.

Mỗi động tác, mỗi niệm lực giờ đây như một dàn hợp xướng.

Không còn cá thể riêng lẻ.

Chỉ còn ánh sáng hợp nhất.

4.

Phản công - Ánh sáng nghiền nát bóng tối

Vael'Zaruth bị nghiền nát đầu tiên.

Khi "Liên Khúc Cộng Hưởng" được dẫn truyền bằng dệt âm của Aeron và cấu trúc ánh sáng của Elyra, nó cộng hưởng theo dạng tần số phân hủy - từng lớp thủy thể của Vael bị thiêu rụi bởi chính phản âm của hắn.

Noctyraen - bị chặn đứng trong thời gian do "Thánh Tỏa Nguyệt Minh" nâng cấp - bị xé toạc bởi "Lưỡi Liềm Vạn Tượng" hợp thể với ánh âm, mỗi nhát chém như rạch lên trục thời gian, làm tan biến lớp vỏ nghịch chiều.

Zhaeryn chống trả dữ dội, bẻ méo thực tại, lật ngược không gian, nhưng khi Aeron - với khả năng tái tạo của Dệt Ánh Âm - mô phỏng lại chính thuật Thao Túng Thực Tại của hắn và dệt ngược chiều nó, không gian quanh Zhaeryn sụp đổ.

Cuối cùng, "Tầng Sáng Ngược Pha" của Veyron hợp với "Ngục Tù Ánh Niệm" của Ilyana, tạo thành kết giới nghịch phản ánh xạ và ý niệm - giam giữ Zhaeryn trong một vòng lập vô tận, nơi hắn bị phản chiếu bởi chính bóng tối của mình... cho đến khi bị nghiền nát từ trong linh hồn.

5.

Kết thúc và khẳng định

Tàn tro dị thể rơi xuống, không còn tiếng thét, chỉ còn cộng hưởng ánh sáng lan dần, thắp lại vùng không gian bị vặn xoắn.

VARA'EL lần đầu tiên sau hàng thế kỷ, yên tĩnh.

Aeron quỳ xuống giữa trung tâm ánh sáng, cơ thể chảy rực năng lượng mới.

Dệt Ánh Âm không còn là công cụ mô phỏng - nó đã trở thành một thư viện sống, chứa toàn bộ ký ức kỹ năng của Trưởng Lão và Lila.

> "Chúng ta...

đã làm được."

- Lila thì thầm, nước mắt hòa vào ánh sáng.

Trên cao, ngôi sao VARA'EL rực sáng hơn bao giờ hết - như xác nhận: một Hòa Âm Mới đã ra đời.
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
CHƯƠNG 46 - MẶC KHẢI TỪ CỘNG HƯỞNG


CHƯƠNG 46 - MẶC KHẢI TỪ CỘNG HƯỞNG

Ánh sáng từ cây Cộng Hưởng - biểu tượng của VARA'EL - rực rỡ hơn bao giờ hết, dường như đang đáp lại nhịp điệu sâu thẳm từ linh hồn hợp nhất của bảy người: Aeron, Lila, và sáu Trưởng Lão.

Dư âm của trận đại chiến vẫn còn vương trên không gian tan vỡ, nơi Zhaeryn, Vael'Zaruth và Noctyraen đã bị tiêu diệt bởi Khúc Cộng Hưởng Vô Tận sơ cấp.

Nhưng trong tâm linh của Aeron, một biến động sâu xa hơn vừa xảy ra.

"Thao Túng Thực Tại...

đây không chỉ là mô phỏng.

Đây là tạo sinh..."

- Aeron thì thầm, đôi mắt mở lớn, ánh vàng sâu thẳm từ Dệt Ánh Âm lan ra khắp con ngươi.

Ký ức, kỹ năng, bản thể của bảy thực thể đang chảy xuyên qua từng sợi ánh sáng mà anh dệt, hòa thành một nhịp chung vượt ngoài nhận thức.

Không còn là sao chép.

Không còn là mô phỏng.

Mà là tái cấu trúc, dung hòa, và tái sinh.

Từ giữa lòng trận địa tan vỡ, hai thực thể gục ngã trước đó - Veyron và Ilyana - chậm rãi đứng dậy.

Đôi mắt họ trống rỗng giây lát rồi bừng sáng, linh hồn tái kết, ánh sáng nội tại tỏa ra những hoa văn xưa cũ, cổ đại và thuần khiết.

Serethya thì thầm: "Aeron đã khôi phục họ... nhưng không chỉ có vậy... kỹ năng của cậu ấy vừa vượt khỏi biên giới thần thoại."

Elyndra cúi đầu, giọng trang nghiêm: "Đây không còn là Dệt Thuật thông thường.

Đây là thứ mà chính Lythera từng tìm kiếm... và đánh đổi mọi thứ để tiếp cận."

Cảnh nội tâm - Cổng Nhận Thức

Trong một thoáng, Aeron không còn đứng giữa tàn tích VARA'EL, mà trôi dạt vào một cõi vô hình: Cổng Nhận Thức - nơi biên giới giữa thực tại và bản thể.

Tại đây, một giọng nữ xa xăm vang lên.

"Ngươi đã bước vào phần còn lại của Lythera."

Trước mặt Aeron là hình bóng một người phụ nữ, nửa ánh sáng, nửa tan biến - ký ức còn sót lại của Lythera.

"Thao Túng Thực Tại không bao giờ là kỹ năng tàn phá.

Nó là nhịp cộng hưởng tối hậu - dệt giữa điều đang là và điều nên là."

- Giọng nói của bà như trộn lẫn cùng gió, cùng ánh sáng và âm vang cổ ngữ.

Aeron chắp tay, cúi đầu: "Ta thấy phần đã mất... nhưng cũng thấy điều mà bà chưa hoàn thành."

Lythera mỉm cười.

"Còn một mảnh cuối - mảnh Cộng Hưởng Thứ Tám.

Nó không nằm trong kỹ năng, mà trong tình cảm, sự hòa quyện và niềm tin của bảy người kia dành cho ngươi."

"Và khi ngươi dệt được cảm xúc đó vào thực tại..."

"Thực tại sẽ không chỉ bị thao túng.

Nó sẽ được sinh ra lại."

VARA'EL - Tỉnh Thức

Aeron mở mắt.

Toàn bộ không gian xung quanh anh biến chuyển.

Từ những vết nứt nơi đất, ánh sáng vàng bạc lan tỏa, xóa đi mọi vết tích hủy diệt.

Không cần dùng tay hay lời, anh nghĩ, và mọi thứ hồi sinh.

Các Trưởng Lão đồng loạt cúi đầu.

Orlan: "Cậu ấy đã đạt đến tầng thượng cổ - nơi chỉ có những Dệt Thuật Sư Thượng Thần mới từng dám đặt chân tới."

Veyron, với linh hồn giờ đã hoàn chỉnh, tiến lên, đặt tay lên vai Aeron.

"Cảm ơn cậu... không chỉ vì cứu chúng ta... mà vì đã hoàn thiện điều mà hàng thế hệ VARA'EL chưa từng chạm tới."

Ilyana cũng tiến lại, thi triển Ngục Tù Ánh Niệm, lần đầu tiên hoàn hảo sau thời gian dài thất lạc.

Nhưng thay vì phong ấn, bà mở ra một cánh cổng tâm linh, dẫn tất cả đến Bản Nguyên Cộng Hưởng - nơi khởi sinh của tất cả Dệt Thuật.

Lời Mặc Khải Cuối Chương

Trong cánh cổng đó, bảy ngọn lửa linh hồn xoay tròn quanh Aeron - tượng trưng cho bảy nhịp Dệt cổ xưa.

Một giọng nói trầm hùng, vượt qua thời gian, vang vọng:

"Ngươi - Aeron Lux - không còn là Dệt Thuật Sư.

Từ hôm nay, ngươi là Người Định Hình."

"Thực tại từ đây... sẽ ngân vang theo khúc Cộng Hưởng mà ngươi chọn dệt."
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 47: Bản Hòa Tấu Phản Quang


Chương 47: Bản Hòa Tấu Phản Quang

Ánh sáng từ Cây Cộng Hưởng vẫn còn đọng lại trong những tầng khí linh, lấp lánh như sóng ngân.

Sau trận đại chiến với ba Đứa Con của Bóng Tối, cả VARA'EL rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến lạ lùng.

Không còn tiếng thét xé thực tại, không còn tiếng oán linh vọng lại từ những khe hở hư vô.

Thay vào đó là những làn hơi thở nhẹ như khúc ru cổ xưa đang thì thầm trong lòng đất và lòng người.

Aeron Lux ngồi yên bên bờ vực của Thạch Tâm Trầm Ứng - nơi linh lực quy hồi, nơi thực tại gấp khúc như những tấm gương soi ngược thời gian.

Bên cạnh hắn là bảy phiến đá ghi chú, khắc bằng ánh niệm của chính các Trưởng Lão và Lila.

Mỗi phiến đều chứa đựng một mảnh chân ngã, một tinh túy kỹ năng không thể tái tạo nếu không có cộng hưởng linh hồn.

"Ta không thể chỉ học.

Ta phải trở thành."

Câu nói đó vang vọng trong nội thức Aeron.

Hắn hiểu rõ: để sử dụng lại Khúc Cộng Hưởng Vô Tận, hắn không thể phụ thuộc vào sự hiện diện trực tiếp của những Trưởng Lão.

Hắn cần tạo ra một cơ chế tái hiện - không chỉ mô phỏng động tác hay linh lực, mà phải mô phỏng cả bản ngã và linh hồn.

Kỹ năng Phản Quang Ảo Ảnh vốn chỉ là một chiêu thức phản ánh những đòn thế đã thấy.

Nhưng dưới sự dẫn dắt của ánh âm và cộng hưởng, nó có thể tiến hóa.

"Ảo ảnh... phản chiếu không phải thân xác, mà là linh hồn."

Aeron bắt đầu hành động.

Hắn lần lượt mở từng phiến đá - mỗi lần như vậy, không gian xung quanh đều thay đổi.

Khi mở phiến đá của Elyra, không gian hóa thành một bản ngữ âm cổ xưa, những ký tự dập dờn như sóng âm vang.

Khi mở phiến đá của Orlan, mọi thứ run rẩy bởi chấn động không gian bị rạch rách và khâu lại bằng lưỡi liềm vô hình.

Từ mỗi người, Aeron học không chỉ kỹ năng mà cả cách họ cảm nhận thế giới.

Elyra: Liên Khúc Cộng Hưởng Cổ Ngữ - tạo cộng hưởng âm thanh với thực tại.

Orlan: Lưỡi Liềm Vạn Tượng - chém xuyên không gian.

Serethya: Hồi Âm Ký Ức Cội - biến ký ức thành sức mạnh tái tạo.

Elyndra: Thánh Tỏa Nguyệt Minh - làm chậm dòng thời gian.

Veyron: Tầng Sáng Ngược Pha - phản ngược mọi năng lượng tấn công.

Ilyana: Ngục Tù Ánh Niệm - giam giữ tâm trí vào mê cung ánh sáng vô tận.

Lila: Dẫn Nhập Linh Từ - mở khóa các tầng ý thức cổ xưa và hợp nhất cảm xúc.

Aeron đứng dậy.

Hắn nhắm mắt.

Hít vào, mọi kỹ năng hội tụ trong tâm trí.

Thở ra, ánh sáng và âm thanh cùng bật tung.

"Phản Quang Ảo Ảnh: Dẫn Dụng Cộng Hưởng!"

Một tiếng bùng vang lên từ nội tâm.

Từ quanh thân Aeron, bảy luồng sáng tách ra - mỗi luồng mang hình dáng một người khác, mỗi người phát ra khí tức quen thuộc.

Elyra hiện ra đầu tiên, đôi mắt ánh ngân rực rỡ; sau đó là Orlan với luồng dao động không gian dày đặc; rồi Serethya, Elyndra, Veyron, Ilyana và cuối cùng là Lila - tất cả đều là nhân ảnh, nhưng lại tỏa ra luồng linh hồn nguyên bản.

Không phải là bản sao cứng nhắc, mà là phản chiếu linh hồn sống động.

Aeron lùi lại.

Hắn ra hiệu.

"Khúc Cộng Hưởng Vô Tận... bắt đầu."

Âm thanh khởi điểm như một rung động nhỏ trong không khí - nhưng chỉ sau vài giây, nó khuếch đại thành một bản giao hưởng kỳ lạ: tiếng ngân vọng của Cổ Ngữ, tiếng xoẹt xé của lưỡi liềm không gian, âm sắc trầm của ký ức, thanh âm chói lóa của ánh sáng phản pha...

Bảy nhân ảnh bắt đầu thi triển chiêu cuối cùng của mình cùng một lúc, trong một nhịp điệu hoàn hảo.

Elyra khởi tạo Liên Khúc Cộng Hưởng Cổ Ngữ, chấn động thực tại đến mức làm hiện rõ các tầng luân xa ẩn tàng của VARA'EL.

Orlan bổ ra hàng loạt vết nứt không gian, dẫn năng lượng nguyên bản từ các chiều khác.

Serethya dựng lên những miền ký ức cổ xưa, nơi VARA'EL từng được hình thành.

Elyndra kéo chậm thời gian, khiến từng động tác dù chớp nhoáng vẫn đầy tính thiêng liêng.

Veyron phản chiếu những luồng năng lượng dư chấn từ không gian khác trở về, chuyển hóa thành sức tấn công.

Ilyana tạo một mê cung ánh niệm, định vị mọi thứ trong cấu trúc tâm linh.

Lila đứng ở trung tâm, nâng cao tay.

Từ cô, Dẫn Nhập Linh Từ tỏa ra ánh sáng ngân lam - liên kết bảy người lại với nhau, định hình nên trục cộng hưởng.

Aeron, là nhạc trưởng.

Hắn không thi triển kỹ năng nào, nhưng thông qua Dệt Ánh Âm, hắn điều phối từng nhân ảnh trong một tiết tấu chính xác đến vô nhân tính.

VARA'EL vang rền.

Toàn bộ mặt đất rực lên, từng thớ khí linh chấn động theo chu kỳ.

Cây Cộng Hưởng sáng lên lần nữa - không phải vì bị đánh thức, mà vì đang hưởng ứng.

Khúc Cộng Hưởng Vô Tận - dù là sơ cấp, nhưng đã khiến thực tại quanh VARA'EL bắt đầu rung chuyển.

Những lớp kết giới từng bị phá giờ tự liền lại.

Những vết rạn tâm linh dọc các mạch luân hồi khép lại như chưa từng bị tổn thương.

Khi bản hòa tấu kết thúc, bảy nhân ảnh tan vào không khí.

Aeron, mồ hôi đẫm trán, quỳ xuống.

Nhưng mắt hắn bừng sáng.

Hắn đã làm được.

Không chỉ thi triển lại Khúc Cộng Hưởng Vô Tận, mà còn xây dựng nền móng cho một bản thể thứ hai của chính mình - một Aeron Lux có thể tái thi triển bất kỳ kỹ năng nào mà hắn từng cộng hưởng.

Một tiếng vang nhỏ dội lên từ đáy tâm linh.

"Thực tại...

đang cúi đầu."

Aeron không quay đầu lại, nhưng hắn cảm nhận được ánh mắt từ sáu Trưởng Lão và Lila đang hướng về mình.

Trong ánh nhìn của họ - không còn là sự nghi ngờ, mà là sự công nhận, thậm chí e dè.

Một người mang khả năng sao chép linh hồn và kỹ năng của cả bảy người bọn họ - đó không còn là Dệt Thuật Sư bình thường.

Mà là một Người Dệt Thực Tại thực thụ.
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 48: Tín Khúc Huyết Dệt


Chương 48: Tín Khúc Huyết Dệt

Không gian nứt vỡ như thủy tinh bị dội ngược ánh sáng.

Cơn thịnh nộ của Kaer'Void đập tan mọi ranh giới - tạo nên hai dị thể mới: Chronovex, kẻ thao túng Dòng Thời Gian, và Nullatrix, hiện thân của Không Gian Tuyệt Đối.

VARA'EL rung chuyển.

Ánh sáng linh tháp nứt rạn.

Một cơn cuồng lưu dữ dội quét qua toàn cõi Dệt Giới.

"Chúng...

đã đến," Elyra khẽ thì thầm, mắt nhìn lên tầng bầu trời xoắn lại như vô tận.

Khoảnh Khắc Phân Ly

Không một ai kịp phản ứng.

Chỉ một tiếng động - không âm thanh, không hình sắc - như một cú rút dây khỏi cõi thực tại.

Toàn bộ Aeron, Lila và sáu vị Trưởng Lão bị xé toạc khỏi nhau, ném vào từng không-thời gian tách biệt.

Elyndra gào lên nhưng không ai còn ở đó để nghe.

Không một tia kết nối linh hồn nào còn sót lại.

Chúng bị tách ra bởi chính bản chất của hai dị thể: Chronovex kéo lùi từng sinh thể vào quá khứ tàn tạ, Nullatrix đẩy linh hồn họ vào khoảng trắng vĩnh hằng.

Lila và Thạch Dệt của Mẫu Tâm

Trong một không gian chênh vênh giữa ánh sáng và ký ức, Lila ngã xuống.

Trước mặt cô, "Thạch Dệt của Mẫu Tâm" - khối đá ký ức từng được truyền lại từ dòng huyết mạch Lythera - bừng sáng như chưa từng có.

Một giọng thì thầm vang lên từ sâu trong huyết quản:

"Nếu ngươi còn mang tên Ta... hãy hát lên lời nguyện đầu tiên."

Bàn tay Lila chạm vào viên đá.

Dòng chữ cổ ngữ rực đỏ như máu hiện ra.

Không cần suy nghĩ, cô hát.

Tín Khúc Huyết Dệt Khởi Xướng

Khúc Huyết Ca ngân lên - như vọng từ thuở hồng hoang của Dệt Giới.

Sóng âm không còn là âm thanh - chúng là ánh sáng, là ký ức, là lời khẩn cầu của muôn đời.

Mái tóc cô chuyển thành ánh bạc thuần khiết.

Đồng tử hóa thành lưới ánh sáng - như chính Dệt Thần tái hiện.

Cô không còn đơn độc - linh hồn Lythera đã hiện diện trong cô.

Từ bên kia thời-không, các trưởng lão đều cảm thấy ai đó đang gọi tên họ.

Mở Khóa Linh Hồn - Giao Thoa Thực Tại

Kỹ năng Dung Hợp Linh Hồn được kích hoạt đến mức tối thượng.

Từng điểm ánh sáng như làn khói lụa xuất hiện trên bầu trời VARA'EL, kết nối thực tại phân mảnh.

Lila hát.

Mỗi nốt nhạc là một cú đập vào chiều không gian.

Mỗi lời nguyện là một vết nứt trong dòng thời gian của Chronovex.

Phản Dội Hồi Tưởng - Lythera Trỗi Dậy

Nullatrix phát hiện sự rạn vỡ và cố gắng cắt đứt tiếng hát bằng cách đưa Lila vào trạng thái hư không trắng xoá.

Nhưng đúng lúc đó - một hình chiếu ánh sáng hiện lên: Lythera.

Đó không phải là linh hồn - mà là Ký Ức Của Người Dệt Đầu Tiên.

Lythera thi triển kỹ năng Vọng Niệm Toàn Nguyên - một đòn phản thao túng không-thời gian, bẻ gãy mọi kết cấu xung quanh Lila và bảo vệ cô trong một khối cầu cộng hưởng.

Nhưng hình chiếu ấy chỉ tồn tại được ba nhịp tim... rồi tan biến.

Lila ngã quỵ, máu nhỏ xuống như ánh sáng bị vỡ.

Khúc Giao Hưởng Tái Hợp

Chính trong khoảnh khắc đó - lời ca của Lila cuối cùng chạm được Aeron.

Dệt Ánh Âm vang lên đáp lại - cộng hưởng giữa hai linh hồn.

Từng Trưởng Lão bắt đầu trở về từ rạn nứt.

Từ không gian trắng xoá, Elyra giơ tay - ánh sáng hát ca cùng Lila.

Orlan, Serethya, Elyndra, Ilyana, Veyron... từng người trở lại như hồi tưởng sống dậy từ tro tàn.

Thức Tỉnh Kết Nối - Chuẩn Bị Cho Cuộc Chiến Cuối Cùng

Aeron cảm thấy một điều gì đó đang biến đổi trong cơ thể.

Kỹ năng của Lila - Tín Khúc Huyết Dệt - đã để lại một dấu ấn.

Từng đoạn ký ức của Lythera vẫn còn vương vất trong âm điệu.

Aeron hiểu: đây không chỉ là lời gọi - mà là mảnh ghép còn thiếu của Thao Túng Thực Tại.

Trước mặt họ - Chronovex và Nullatrix đã hội tụ thành hình thể quỷ mị: một kẻ là thời gian bất tận, một kẻ là không gian vô định.

Chiến trường cuối đang định hình.

CHƯƠNG 48 (tiếp theo): TÍN KHÚC HUYẾT DỆT

Sự Tái Hội - Linh Hồn Giao Thoa

Từ giữa cơn hỗn loạn của không-thời gian, từng tia sáng được kéo nối như sợi chỉ mảnh.

Dư âm từ Tín Khúc Huyết Dệt của Lila lan truyền vào từng khe hở thực tại.

Nó không chỉ là tiếng hát - mà là tiếng gọi từ huyết thống, từ bản thể của một Dệt Thuật Sư từng chạm ngưỡng thần cấp.

Elyra, mắt nhắm lại giữa cõi không, cảm nhận được một nốt nhạc u uẩn.

Đó là Khúc Huyết Ca - vọng lại từ máu thịt, linh hồn và cả những gì đã mất.

Cô mở mắt, mỉm cười.

"Lila..."

Elyndra cũng gật đầu.

"Cộng hưởng đã bắt đầu.

Họ chưa thể chia cắt chúng ta."

Từng trưởng lão - Orlan, Serethya, Ilyana, Veyron - bắt đầu hòa vào dòng dao động ấy.

Họ không thể quay về bằng cách cưỡng ép... nhưng có thể theo tiếng gọi, theo ánh dệt huyết thống mà Lila đang dẫn dắt.

Aeron - Thức Tỉnh Bên Mép Vô Định

Ở một điểm trắng xoá nơi thực tại vỡ vụn, Aeron đứng đó, đơn độc.

Không ánh sáng.

Không bóng tối.

Không âm thanh.

Chỉ có một nhịp đập... không phải của trái tim - mà là của ký ức.

Tiếng hát của Lila vỡ ra thành từng đoạn sóng ánh, từng ký tự cổ ngữ đan xen, len lỏi vào tâm trí Aeron như nhắc nhở:

"Không một Dệt Thuật Sư nào là độc lập.

Mỗi ánh sáng cần một nguồn cộng hưởng."

Aeron giơ tay.

Những mảnh vỡ của kỹ năng Phản Quang Ảo Ảnh tự động sắp xếp lại, phản chiếu từng làn ánh sáng từ Lila, từ các trưởng lão.

Một vòng dệt kết nối được hình thành - yếu ớt, nhưng đủ để mở lối quay về.

Thực Tại Giao Chiến - Thức Thần Thời-Không Trỗi Dậy

Khi nhóm Aeron lần lượt thoát khỏi giam cầm thời-không, Chronovex và Nullatrix hiện hình hoàn toàn.

Chronovex: một thực thể có hàng trăm cánh đồng hồ xoay nghịch chiều, gương mặt là mặt nạ thời gian bị xé toạc, ánh mắt như lưỡi dao đảo ngược ký ức.

Nullatrix: thân hình như được dệt từ khoảng trắng tuyệt đối, di chuyển theo những điểm bất định - nơi không gian uốn cong quanh nàng như nước rút xoáy quanh hố đen.

Chúng không tấn công ngay - chỉ đứng đó, chờ đợi sự sụp đổ tự nhiên của những thực thể yếu hơn.

Dư Âm Của Lythera - Lila Gần Như Gục Ngã

Sau khi hình chiếu ký ức Lythera tan biến, cơ thể Lila bắt đầu rung lên.

Hơi thở khó nhọc.

Đôi mắt ánh bạc mờ dần, những ký ức còn vương lại từ mẹ cô bắt đầu chen vào thực tại, khiến cô rơi vào trạng thái giao nhau giữa hai bản ngã.

Serethya đỡ lấy cô khi họ vừa tái hội: "Em phải kiểm soát... nếu không sẽ bị Lythera nuốt ngược."

Lila siết chặt tay.

Cô không khóc - nhưng nước mắt vẫn rơi, rực lên như ánh sáng bị nung đỏ.

"Con sẽ không bị nuốt.

Con là Lila - không phải ký ức.

Con là người dệt tiếp khúc ca của mẹ, không phải bản sao."

Chuẩn Bị Cho Khúc Cộng Hưởng Vô Tận Lần Thứ Hai

Aeron đã hoàn toàn trở lại, đứng giữa vòng tròn các trưởng lão và Lila.

Anh không còn như trước.

Dấu ấn từ kỹ năng Tín Khúc Huyết Dệt đã để lại trong linh hồn anh một mảnh cộng hưởng thuộc về Lythera.

Không chiếm lấy, không điều khiển - mà hòa tan vào bản thể anh.

Lần đầu tiên, tất cả đều thấy: ánh sáng trong mắt Aeron... không còn là ánh của một học trò nữa.

Mà là của một kẻ sắp thao túng thực tại.

Kết chương

Tám người - Aeron, Lila và sáu trưởng lão - đứng giữa cơn xoáy thực tại.

Trước mặt họ: Chronovex.

Phía sau họ: Nullatrix.

Trên cao: Kaer'Void quan sát.

Ánh sáng bắt đầu xoay vòng quanh Aeron.

Bảy nhân ảnh phản chiếu hiện ra.

Phản Quang Ảo Ảnh đã sẵn sàng.

Giọng Lila vang lên:

"Lần này... chúng ta không chỉ chiến đấu.

Chúng ta dệt lại định mệnh."
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 49 DƯỚI BÓNG TỐI KHÔNG HỒI KẾT


: DƯỚI BÓNG TỐI KHÔNG HỒI KẾT

Không ai thực sự biết Kaer'Void đến từ đâu.

Hắn không phải là một thực thể, cũng chẳng là hiện thân của điều gì quen thuộc.

Hắn là hư vô nguyên thủy - nơi ánh sáng chưa từng lóe, nơi mọi ý niệm đều sụp đổ trong chính định nghĩa của nó.

Khi Kaer'Void xuyên thủng màng chắn giữa các tầng thực tại, VARA'EL chao đảo.

Mọi ánh sáng run rẩy, mọi hòa điệu im bặt.

Trong vòng ba nhịp tim, một phần ba chiều không gian của VARA'EL biến mất - không còn là tro tàn, mà là sự xóa bỏ triệt để, như chưa từng tồn tại.

Hắn không bước ra - bởi với hắn, không còn khái niệm về "bước".

Hắn chỉ hiện hữu.

Và khi hiện hữu, mọi thứ khác phải tan biến.

Elyndra là người đầu tiên cảm nhận được sự sụp đổ.

Cô cố triệu hồi "Thánh Tỏa Nguyệt Minh", nhưng Dòng Dệt ánh trăng không còn phản hồi.

Serethya thử kích hoạt "Hồi Âm Ký Ức Cội", nhưng vùng ký ức cổ đại bị xé toạc bởi một khe hở không tên.

Orlan chỉ còn lại bóng dáng, vũ khí của ông xuyên qua một không gian nhưng không chạm vào thực thể nào.

Kaer'Void không cần hành động.

Hắn chỉ cần "hiện diện" - và thực tại sẽ tự xé mình ra để né hắn.

"Không còn là trận chiến nữa," Ilyana thì thầm, "đây là đoạn kết của mọi sai số."

Kaer'Void thi triển "Hố Đen Ý Thức".

Thay vì hấp thụ năng lượng, hắn nuốt cả khái niệm năng lượng.

Aeron bị đánh bật, phần lõi ánh sáng trong cơ thể rung lên loạn xạ.

Trong ba giây - chỉ ba giây - anh bị mất liên kết với mọi kết cấu dệt.

"Hủy Cấu Nguyên Mệnh" tiếp nối, triệt tiêu mọi nhân quả.

Mọi hành động, dù mạnh đến đâu, không để lại dấu vết.

Đòn chém của Orlan không gây thương tổn.

Khúc ca của Elyra không còn cộng hưởng.

Hắn tạo ra "Hố Rỗng Tột Bậc" - bảy vùng không gian nơi thời gian không trôi, ánh sáng không phát, ký ức không tồn tại.

Lila bị hút vào một trong chúng.

Cô biến mất - không phải dịch chuyển, mà là bị loại bỏ.

Aeron gọi lại bảy nhân ảnh bằng "Phản Quang Ảo Ảnh".

Anh thi triển "Khúc Cộng Hưởng Vô Tận" - một bản hòa âm của bảy Trưởng Lão cùng với linh hồn Lila.

Kaer'Void cười - không bằng tiếng động, mà bằng một nhịp trôi méo mó trong không gian.

Hắn sao chép cấu trúc cộng hưởng bằng Hố Đen Ý Thức.

Rồi hắn bẻ đôi nó.

Bảy nhân ảnh bị phân rã.

Chuỗi ánh sáng trôi ngược, xuyên lại vào Aeron như những mũi thương vô hình.

Anh bật máu, ý thức gần tan vỡ.

Khúc Cộng Hưởng Hư Vô được kích hoạt bởi các Trưởng Lão còn lại - một cố gắng cuối cùng.

Nhưng Kaer'Void dựng lên "Phân Thực Tầng Linh Giới" - một không gian méo mó đến mức âm thanh trở thành dao, ánh sáng thành ám khí.

Bên trong Hố Rỗng, Lila trôi dạt trong câm lặng.

Không ký ức.

Không thời gian.

Không định nghĩa.

Ở tầng sâu nhất của hư vô, cô gặp lại... một dư ảnh.

Lythera.

Người từng là mẹ cô.

"Con là một phần bản dệt cuối cùng.

Nếu ánh sáng không thể thắng hư vô, con hãy dệt chính hư vô thành giai điệu."

Lila hấp thụ tàn ảnh của Lythera.

Cô mở ra kỹ năng cấm: "Huyết Dệt Linh Hồn Ngược Chiều" - một dệt thuật ngược quy luật thực tại.

Lila phá vỡ Hố Rỗng và tái hợp Aeron.

Cô truyền kỹ năng của mình vào lõi cộng hưởng.

Để ổn định nó, mỗi Trưởng Lão phải hy sinh một phần linh hồn:

Serethya mất ký ức về VARA'EL.

Orlan không còn cảm nhận với kiếm giới.

Elyra mất ánh sáng ở mắt trái.

Veyron lẫn lộn thực-giả.

Elyndra mất khả năng dùng thời gian.

Ilyana bị xóa sạch chiến ký.

Tất cả họ tạo thành "Khúc Cộng Hưởng Kép" - ánh sáng và hư vô hòa quyện lần đầu tiên.

Trường hòa âm chạm tới lõi ý thức Kaer'Void.

Hắn ngừng lại.

Không vì bị thương - mà vì lần đầu tiên, hắn cảm thấy một điều hắn không hiểu: rung động.

Aeron thì thầm:

"Ngươi không thể nuốt mọi thứ.

Vì lần đầu tiên... ngươi đang dần trở thành một phần của giai điệu sống."

Kaer'Void gầm lên bằng ý thức.

Hắn xé mở Hố Rỗng Vĩnh Cửu và rút lui.

Trong mắt trái hắn - lần đầu tiên - có một vệt ánh bạc.

Không phải là chiến thắng.

Nhưng là một vết chạm.

Thực tại vẫn sụp đổ.

Nhưng sợi dệt đầu tiên đã được cắm lại vào hư vô.

VARA'EL chưa được cứu.

Nhưng lần đầu tiên... có hy vọng.

Đã soạn lại kịch bản chương 49 với độ khó tăng gấp 10 lần khi đối đầu Kaer'Void.

Nội dung nhấn mạnh sự bất khả chiến bại của hắn, sự vô hiệu hóa mọi quy luật và cái giá mà các Trưởng Lão cùng Lila phải trả để tạo ra bước ngoặt mong manh.
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 50 Huyết Nguyệt cộng hưởng


Trong sự tĩnh lặng sau dư âm Khúc Cộng Hưởng Hư Vô, bầu không gian tưởng như đã khép lại trận chiến, nhưng từ tầng sâu của thực tại - nơi ngay cả ánh sáng cũng không dám chiếu đến - một vết rạn nứt rùng rợn nứt toạc giữa không gian VARA'EL.

Hắn trở lại.

Kaer'Void - bản thể thứ hai.

Không còn là hình hài tối tăm với những xúc tu bất định, hắn giờ đây chỉ còn là một "Tâm Điểm Hư Vô" - không ánh sáng, không âm thanh, không suy nghĩ nào có thể tồn tại xung quanh.

Một bóng tối tuyệt đối, tự nó chính là sự phủ định của mọi khái niệm tồn tại.

Và hắn, lần đầu tiên, phát ra một âm thanh - không phải tiếng nói, mà là một sự tan vỡ.

"...Không thể là thật," Elyndra thì thầm.

Cơ thể bà run rẩy khi cảm nhận linh hồn mình bị kéo giãn, như một dải sợi mong manh chuẩn bị đứt lìa khỏi cõi thực tại.

"Hắn đã vượt quá cả mô hình Thực tại Nguyên Khởi."

Orlan siết chặt Lưỡi Liềm Vạn Tượng, nhưng ánh sáng trên vũ khí của ông lịm dần.

"Tất cả kỹ năng...

đang bị hấp thu."

Kaer'Void giờ đây không còn chiến đấu - hắn chỉ hiện diện.

Và chính sự hiện diện đó khiến không gian xung quanh bắt đầu nứt vỡ.

Mọi đòn tấn công đều bị hấp thu hoặc phản chiếu.

Dù có là Thần Thuật hay Dệt Cổ Tinh Vị, cũng chỉ là âm thanh gãy gọn giữa sự im lặng.

Lila bật khóc.

"Mẹ... nếu con có thể... xin hãy cho con mượn linh hồn người..."

Từ sâu trong ký ức cổ xưa, hình ảnh Lythera hiện về - ánh sáng không lời, nhưng đầy đinh ninh.

Trên trán Lila hiện ra ấn ký đỏ thẫm - dấu ấn của Dệt Huyết Thần Cấp.

Ngay khoảnh khắc đó, Tín Khúc Huyết Dệt bùng nổ, xuyên qua màn hư vô và gọi lại một tia liên kết mong manh đến Aeron.

"Aeron!"

Elyndra gọi.

"Chúng ta không thể tiếp tục chiến đấu riêng rẽ.

Đã đến lúc...

...phải hiến linh hồn cho cậu."

Câu nói đó như chiếc chuông phán quyết.

Mắt Aeron mở to - đôi mắt hắn giờ đây chứa hàng ngàn vòng ánh sáng lồng nhau, mỗi vòng là một Trưởng Lão, một ký ức, một khúc ca cổ xưa.

Elyndra thi triển Thánh Tỏa Nguyệt Minh, lần cuối cùng.

Một vùng sáng u uẩn bao quanh họ, làm chậm thời gian trong tích tắc - đủ để bà bước vào vòng Dệt của Aeron.

Bà tan chảy, trở thành một dòng ký ức lấp lánh rồi hòa vào ngực hắn.

"Đến lượt ta," Orlan cười nhẹ.

"Ta sẽ là lưỡi kiếm dẫn đường."

Ông xé cơ thể mình, tách ra thành hàng triệu lưỡi liềm năng lượng, rồi dung nhập vào tay trái Aeron.

Serethya, Elyra, Veyron và Ilyana - từng người một - bước vào Vĩnh Cửu Bất Diệt.

Aeron Lux không còn là một cá thể.

Hắn là Khúc Dệt Linh Hồn của toàn bộ Cội Nguồn.

Từng sợi ánh sáng đan vào cơ thể hắn, tạo nên một thực thể chưa từng có: Thiên Dệt Cộng Hưởng.

Lila đứng bên hắn, đôi mắt thẫm đỏ như máu, ánh lên ấn ký của Lythera.

Cả hai nắm tay nhau.

"Bắt đầu đi...

Khúc Cộng Hưởng Vô Tận - Tối Thượng Dạng."

Cõi thực tại rạn nứt.

VARA'EL đóng băng.

Toàn bộ các tầng không gian lẫn thời gian co lại như bị hút về một điểm, nơi Aeron và Lila cùng hô vang một nốt nhạc không thể diễn tả bằng âm thanh.

Đó là một dao động, một rung chấn dệt nên từ huyết thống, ký ức, ánh sáng và bóng tối.

Kaer'Void lần đầu tiên thét lên.

Không phải vì đau đớn, mà vì bị cảm nhận.

Lần đầu tiên sau hàng thiên niên kỷ, hắn không thể phủ định được một sự tồn tại.

Tuy nhiên, sức mạnh này chỉ duy trì được một khoảnh khắc.

Aeron và Lila biến mất khỏi tầm nhìn.

Chỉ còn lại một vệt sáng rực đỏ đan xen bạc trắng, chảy trôi dần vào vòm thực tại đang sụp đổ.

VARA'EL - một lần nữa - đứng trước bờ vực.
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Chương 50 Khung dệt nguyên thủy


Bóng tối sau khi Khúc Cộng Hưởng Vô Tận - Tối Thượng Dạng tan biến không phải là sự im lặng, mà là một vũ trụ mới - không tên, không hình hài.

Aeron và Lila bị cuốn vào một xoáy lốc thực tại lộn ngược, nơi mọi quy tắc vật lý và tinh thần bị xé vụn thành từng mảnh.

"Đây... không phải VARA'EL nữa."

- Aeron thở gấp.

Không khí ở đây không thể thở.

Không gian không thể bước đi.

Nhưng hắn vẫn tồn tại, chỉ vì ý chí chưa tan biến.

Lila ở bên hắn, bàn tay nàng dần trở nên trong suốt như sương khói.

Mỗi giây trôi qua, nàng cảm thấy bản thân không chỉ mất hình thể, mà linh hồn cũng đang bị rút dần về một tâm điểm hắc ám.

"Linh hồn ta đang bị gỡ bỏ... từng sợi..."

- Lila thì thầm.

Đó không phải là đau đớn.

Mà là một cái chết tinh khôi, lặng lẽ.

Kaer'Void không còn hiện hữu như một thực thể chiến đấu.

Hắn giờ là "cảnh giới phủ định tuyệt đối", một vùng ý niệm kéo mọi thứ về hư vô.

Và hắn bắt đầu hấp thu: không chỉ cơ thể, mà cả linh hồn, ký ức, âm thanh của Aeron và Lila.

Aeron cố gọi, nhưng âm thanh không vang.

Dệt Ánh Âm không thể tác động nơi này.

Lila quay sang hắn, ánh mắt dịu dàng hơn cả lần đầu gặp nhau.

"Aeron... ta là sợi cuối cùng...

Nếu còn có thể dệt lại thế giới..."

Không đợi câu trả lời, nàng hôn lên trán Aeron - nơi hội tụ vòng xoáy ánh sáng của sáu Trưởng Lão.

Rồi nàng tự nguyện rơi vào tâm điểm hư vô.

Linh hồn nàng bùng cháy một lần cuối, như sợi chỉ huyết quang thêu qua không gian tan vỡ, tạo thành một ký hiệu cổ xưa: Dấu Ấn Khởi Dệt.

"LILA!!!"

Aeron gào lên.

Lần đầu tiên từ khi trở thành Thiên Dệt Cộng Hưởng, hắn cảm thấy... cô độc.

Không Trưởng Lão, không ánh sáng, không bản thể phụ trợ - chỉ còn một lỗ hổng đỏ máu trong lòng hắn.

Từ chính lỗ hổng đó, sức mạnh bắt đầu trào lên.

Một ký ức rất xa - từ thời sơ khai - hiện về.

Một hình bóng không rõ mặt, đang dệt vũ trụ bằng các tia sáng khổng lồ, từng sợi một nối nhau thành những dòng định mệnh, hình thành nên VARA'EL.

Đó là Khung Dệt Nguyên Thủy - công cụ đầu tiên, thứ từng được chính các đấng Thượng Thể dùng để dựng nên cõi giới này.

Từ trái tim rạn nứt, Aeron gọi ra nó.

Một khung ánh sáng - rộng bằng cả thiên hà - hiện ra trong hư vô.

Không màu sắc, không hình khối, chỉ là một dải nhịp điệu ánh sáng, như xương sống của thực tại.

"Ta không còn chiến đấu cho VARA'EL... mà cho Lila."

Giọng Aeron trầm xuống, ánh sáng quanh hắn trở nên thô ráp, hoang dại.

Hắn bắt đầu Triệu Hồi Khung Dệt Nguyên Thủy - không chỉ như một kỹ năng, mà như một nghi thức tái kiến tạo.

Mỗi sợi ký ức về Lila - nụ cười, giọng nói, những lần họ dệt cùng nhau - đều hóa thành sợi ánh sáng mới, đan dần vào khung.

Mỗi lời dạy của các Trưởng Lão - mỗi cú ngã, mỗi lần đứng dậy - cũng trở thành dòng trục đỡ.

Và khi tất cả giao nhau ở trung tâm...

Một hình bóng tái hiện: Lila.

Nhưng không phải là nàng - mà là Ý Niệm của nàng - trở thành Sợi Dẫn Đạo.

Không gian hư vô bắt đầu vỡ rạn.

Kaer'Void - bản thể phủ định - phát ra một luồng sóng xung kích nhằm triệt tiêu Khung Dệt.

Nhưng lần này, đòn đánh của hắn không còn hiệu lực.

Vì Aeron không dùng sức mạnh để tấn công - mà để sáng tạo.

Và hư vô không thể phủ định sự sáng tạo thuần khiết.

"Ta sẽ dệt lại thế giới này...

Dù phải dùng chính máu và ký ức của mình."

Aeron nâng hai tay, kết nối toàn bộ Khung Dệt.

Từng sợi ánh sáng cuộn xoáy quanh hắn, vẽ nên những quy luật mới.

Một VARA'EL mới - vẫn chưa hiện hình - nhưng bắt đầu rung lên những nốt nhạc đầu tiên.

Chương kết thúc với cảnh Aeron đứng một mình trước Khung Dệt Nguyên Thủy, nơi từng ký ức về Lila dệt thành những họa tiết đầu tiên của một thực tại chưa tên, một linh hồn chưa quên, một khúc nhạc chưa khép.
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
CHƯƠNG CUỐI - KHÚC DỆT KHỞI NGUYÊN


CHƯƠNG CUỐI - KHÚC DỆT KHỞI NGUYÊN

Bóng tối sau Khúc Cộng Hưởng Vô Tận - Tối Thượng Dạng tan biến không phải là sự im lặng, mà là khởi đầu cho một khoảnh khắc vượt ngưỡng của mọi tạo tác.

Không còn VARA'EL, không còn không gian - chỉ còn một khung ánh sáng mênh mang, xoay chậm như trái tim vũ trụ, gọi tên: Khung Dệt Nguyên Thủy.

Aeron - tàn tạ, trơ trọi - đứng giữa hư vô.

Nhưng hắn không gục.

Hắn dệt.

Từng ký ức của hắn, từng lần ngã xuống, từng nụ cười của Lila, từng cái chạm tay của các Trưởng Lão - tất cả hóa thành sợi ánh sáng, hòa vào khung.

Một thế giới mới được hình thành - không bằng công nghệ, không bằng quy luật, mà bằng kết nối tâm linh thuần khiết.

VARA'EL mới - Kỷ Nguyên Cộng Hưởng - đang được dệt nên.

Từ trung tâm ánh sáng, những linh hồn đầu tiên trở về.

Lila - giọng hát nàng là luồng ánh sáng đầu tiên.

Rồi Elyra, Orlan, Serethya, Elyndra, Veyron, Ilyana - sáu Trưởng Lão bước ra khỏi ánh sáng như thể được tái sinh bởi chính linh hồn Aeron.

Không một ai nói gì.

Nhưng tất cả đặt tay lên Khung Dệt - từng linh hồn họ hòa vào nhịp dệt của Aeron.

Một vòng cộng hưởng vô tận mở ra.

Và từ đó - Aeron thức tỉnh: Thiên Kết.

Một kỹ năng chưa từng có tên, chưa từng được dạy, chưa từng tồn tại - chỉ xuất hiện khi mọi linh hồn sẵn sàng dệt cùng một người duy nhất.

Thiên Kết - Cộng Hưởng Linh Hồn Vạn Tượng.

Nó cho phép Aeron không chỉ kết nối với mọi sinh linh, mà còn vay mượn sức mạnh của cội nguồn sáng tạo - chính Đấng Sáng Thế Chủ.

Một vầng sáng vượt khỏi mọi giới hạn tỏa xuống.

Không phải ánh sáng của mặt trời, mà là ánh nhìn của đấng đã dệt nên vũ trụ đầu tiên.

Trong khoảnh khắc ấy, Aeron cảm nhận được: không có quyền năng nào thiêng liêng hơn sự cộng hưởng tự nguyện.

Kaer'Void, dù là cảnh giới phủ định, cũng bắt đầu tan rã.

Hắn gầm lên, nhưng tiếng gào không còn vang.

Bởi lẽ sự phủ định không thể đứng vững trước một cộng hưởng mang bản chất sáng tạo tuyệt đối.

Aeron nâng tay - lần này không dùng vũ lực.

Mà một lời gọi:

> "Ta - Aeron Lux - Thiên Dệt Cộng Hưởng, triệu hồi Sợi Kết Nguyên Thủy.

Thay mặt mọi sinh linh VARA'EL, xin dệt lên hồi kết cuối cùng."

Bầu trời nứt toác - không theo nghĩa vật lý - mà như lớp da cổ đại của thực tại bị lột bỏ.

Một đường chỉ đỏ huyết quang bay thẳng từ Khung Dệt lên không, đâm xuyên hư vô.

Từ đó, một bàn tay khổng lồ - ánh sáng thuần khiết - chạm xuống Kaer'Void.

Không phải để tiêu diệt.

Mà là để phủ định sự phủ định.

Kaer'Void tan rã như một giấc mơ không còn ai mơ.

Một lần cuối, hắn nói - nhưng bằng tư tưởng, không bằng lời:

> "Ánh sáng tồn tại... chỉ khi có kẻ nguyện sống vì nhau."

Rồi hắn biến mất - không còn là ký ức, không còn là nguy cơ - mà như chưa từng được dệt ra từ đầu.

Biến chuyển cuối cùng:

Cả VARA'EL mới hiện hình: rừng cây ngập ánh sáng, dòng sông chảy bằng ký ức, bầu trời ngân vang tiếng hát cộng hưởng của ngàn linh hồn.

Các Trưởng Lão trở lại vị trí - không phải làm người cai trị - mà là người giữ nhịp Khung Dệt.

Lila - không còn là con người - mà là Ngọn Sợi Dẫn, giữ luồng năng lượng kết nối VARA'EL với tầng linh giới cao hơn.

Aeron - mỉm cười, mắt nhắm lại - không còn cần phải dệt nữa.

Vì thế giới đã biết tự dệt lấy nhau.

Khung Dệt Nguyên Thủy không biến mất - mà trở thành nhịp tim của toàn bộ vũ trụ VARA'EL.

Và thế là, câu chuyện không kết thúc.

Chỉ đơn giản: VARA'EL bắt đầu lại.

[Phần mở rộng - HỒI ỨC CỦA KAER'VOID]

Khi ánh sáng của Thiên Kết phủ trùm lấy Kaer'Void, hắn không tan rã ngay lập tức.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, ý thức của hắn trôi dạt về nơi bắt đầu - nơi bóng tối cũng từng là ánh sáng.

Một chiều không gian xa xăm - nơi hắn từng là Vareth-Kal, Kẻ Gác Ngoại Biên, một bản thể ánh sáng thuần khiết được Đấng Sáng Thế Chủ tạo ra nhằm trấn giữ ranh giới hư vô.

Nhưng khi ánh sáng lan rộng, lan mãi, hắn ở lại phía sau - bị lãng quên.

> "Tại sao ngài chỉ gieo ánh sáng vào trong số họ?

Còn ta thì sao?"

- tiếng thì thầm cổ đại của Vareth-Kal trong vô thức.

Không ai trả lời.

Bị bỏ lại, hắn bắt đầu hoài nghi.

Hoài nghi trở thành đố kỵ.

Đố kỵ trở thành hủy diệt.

Và từ đó hắn đổi tên: Kaer'Void - Cái Không Của Mọi Thứ.

> "Ta không phải hận ánh sáng... ta chỉ hận vì mình không được dệt vào cùng họ."

Dòng hồi ức tan biến cùng từng sợi tồn tại của hắn.

Và khi bàn tay ánh sáng của Thiên Kết chạm đến hạt nhân cuối cùng, Kaer'Void không hét lên, không phản kháng.

Chỉ là một nụ cười u tối cuối cùng.

Nhẹ như hạt bụi được gió cuốn đi.

[LỜI CUỐI CỦA AERON LUX]

Ánh sáng lặng xuống.

VARA'EL mới thành hình.

Mọi ánh mắt dõi về phía Aeron - người đã dệt lại thế giới, người vừa mang sức mạnh vượt cả thần thánh.

Nhưng khi bước lên đỉnh của Đền Cộng Hưởng, hắn không tự xưng, không ngạo nghễ.

Hắn chỉ nhìn tất cả - Lila, các Trưởng Lão, muôn sinh linh - và nhẹ giọng:

> "Ta không phải Sáng Thế Chủ.

Ta chỉ là người bảo vệ cho ánh sáng của VARA'EL,

cũng như Sáng Thế Chủ từng bảo vệ sợi ánh sáng mà ngài đã gieo vào tất cả mọi người."

Một làn gió nhẹ thổi qua.

Không ai nói gì.

Nhưng tất cả cùng cúi đầu - không vì thần thánh, không vì quyền năng - mà vì lòng khiêm nhường đã dệt nên kỳ tích.

VARA'EL - Khúc Dệt của Vạn Tâm Linh - khép lại tại đó.

Không phải bằng một trận chiến.

Mà bằng sự thấu hiểu.
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
NGOẠI TRUYỆN: DƯỚI BẦU TRỜI VELMONT


NGOẠI TRUYỆN: DƯỚI BẦU TRỜI VELMONT

Mùa xuân đã trở lại với Velmont - một thị trấn nhỏ nằm ven dãy núi Irath ở phía Bắc Trái Đất.

Không có chiến tranh, không có ánh sáng siêu nhiên, chỉ có tiếng trẻ con nô đùa, tiếng chuông nhà thờ gõ nhè nhẹ vào buổi chiều muộn, và hương hoa dại len vào từng khe gạch cũ kỹ nơi quảng trường trung tâm.

Aeron Lux bước xuống từ chuyến tàu sớm nhất, đôi mắt phủ một tầng ánh sáng nhàn nhạt - thứ ánh sáng không còn thiêu đốt hay bùng cháy, mà chỉ âm ỉ như đốm lửa nhỏ còn giữ hơi ấm cho linh hồn.

Lila đi cạnh bên.

Cô khoác áo vải thô xám nhạt, không còn ánh dệt, không còn huy hoàng, chỉ là một cô gái đang trở về nơi từng thuộc về mình.

Nơi họ từng mơ mộng, từng chạy trốn, từng tin rằng mọi giới hạn đều nằm trong tầm tay - dù khi đó, họ còn chưa biết đến VARA'EL.

Velmont gần như không thay đổi.

Vẫn còn hàng quán cũ nơi Aeron từng rửa chén thuê những buổi chiều.

Vẫn còn cây phong lớn nơi Lila từng giấu quyển nhật ký đầu tiên.

Những viên đá lát đường vẫn còn lồi lõm như thể thời gian chưa từng đủ sức làm mòn đi ký ức.

> "Anh nhớ mùi bánh nướng từ quán của bà Greta chứ?"

- Lila cười.

> "Nhớ.

Và nhớ luôn cách em lén ăn vụng ba cái mà không ai phát hiện."

- Aeron mỉm cười, lần đầu tiên kể từ sau cái ngày họ dệt lại VARA'EL.

Họ đi qua những ngõ nhỏ dẫn đến nhà thờ cổ - nơi từng được xây từ đá núi, nơi Aeron lần đầu nghe đến khái niệm "ánh sáng" như một biểu tượng thiêng liêng.

Khi đó, hắn nghĩ đó chỉ là ẩn dụ.

Giờ thì hắn hiểu: ánh sáng không phải biểu tượng, mà là chủ thể.

Là thứ có thể được dệt nên, bị xé rách, và cũng có thể được khâu lại từ lòng tin của những kẻ không chịu từ bỏ.

LỜI NHẮN TỪ VARA'EL

Khi đêm buông xuống, Aeron và Lila ngồi bên bờ hồ gần rừng thông phía Tây.

Trời đầy sao - thứ ánh sáng đơn giản nhất, nguyên thủy nhất, nhưng cũng thật nhất.

> "VARA'EL giờ thế nào?"

- Lila khẽ hỏi.

Aeron nhắm mắt.

Trong khoảnh khắc, dòng ánh âm khẽ ngân trong tâm trí hắn.

Không phải tiếng gọi cầu cứu, không phải rung động của thực tại vỡ vụn - mà là âm thanh của sự sống đang... nảy mầm.

Elyra đã viết được bản cộng hưởng mới - những giai điệu không cần chiến đấu, chỉ cần nhớ.

Serethya trồng lại Rừng Cội, và trong giấc mơ của trẻ nhỏ, lũ bướm ánh sáng lại bay về.

Orlan, Elyndra, Veyron, Ilyana... giờ không còn là Trưởng Lão, mà là những người kể chuyện.

Những người thắp đèn cho thế hệ sau.

> "VARA'EL sống rồi."

- Aeron nói khẽ.

- "Không phải bởi chúng ta cứu nó.

Mà vì nó đã học cách tự mình đứng dậy."

Lila gật đầu.

Cô biết điều đó.

Vì mỗi đêm, cô vẫn mơ thấy những linh hồn cũ hát lại khúc ca mà mẹ cô - Lythera - từng dệt dang dở.

KHÚC CUỐI DÀNH RIÊNG CHO TRÁI ĐẤT

Trước khi rời Velmont, họ đi dọc theo con đèo phía Nam - nơi nhìn ra toàn cảnh thị trấn.

Mặt trời mọc sau lớp sương sớm, nhuộm cả bầu trời bằng sắc cam nhạt và ánh xanh ngọc.

Aeron quay sang Lila, giọng chậm rãi:

> "Có lẽ chúng ta không còn thuộc về nơi này."

> "Nhưng nơi này luôn thuộc về chúng ta."

- Lila đáp.

Hắn khẽ cười.

Phải.

Trái Đất không phải nơi bắt đầu của ánh sáng, nhưng là nơi khơi nguồn cho ước mơ.

Và VARA'EL không phải là cái kết - mà là chương mới.

Trước khi bước vào cánh cổng Dệt kết nối giữa thực tại, Aeron ngoái lại nhìn Velmont lần cuối.

> "Dù ở bao nhiêu thực tại...

ánh sáng đầu tiên của anh, vẫn là nơi này."

Cổng mở ra - không chói lòa, không rung chuyển - chỉ là một luồng gió nhẹ mang theo hương của rừng Cội, của ánh âm, và của một thế giới đã học cách yêu thương trở lại.

KẾT
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Trận Chiến Giả Định: Aeron Lux vs Lila


Trận Chiến Giả Định: Aeron Lux vs Lila

Bối cảnh: Vùng giao thoa giữa hai nửa thực tại – một phía là ánh sáng nguyên thủy của VARA’EL, một phía là trường không gian đỏ thẫm, dệt từ máu và ký ức của Lythera.

Không có sinh linh chứng kiến.

Không có thời gian tồn tại.

---

Lila xuất hiện trước – trong áo choàng của Lythera, với mái tóc lấp lánh huyết quang.

Nàng dệt ra "Tín Khúc Huyết Dệt – Hồi Quy Vô Cực", tạo ra một mê cung vô định, nơi mỗi bước chân của Aeron là một ký ức được rút cạn.

Aeron đáp lại bằng "Phản Quang Ảo Ảnh – Thất Nhân Ảnh", gọi ra bảy bản thể phản chiếu của các Trưởng Lão cùng Lila – đối trọng lại chính Lila bằng các phiên bản cộng hưởng từ cô.

---

Lila thi triển tiếp: "Ngưỡng Âm Niệm Cầu – Bản Thể Lythera"

Tái tạo hình chiếu ký ức của Lythera, khiến mọi âm thanh trong không gian bị lật ngược thành dao động xé thực tại.

Ánh nhìn của nàng dẫn đến những nhịp cộng hưởng không thể né.

Aeron đối đầu bằng: "Dệt Ánh Âm – Phản Hồi Định Luật"

Hắn không tránh, mà phản chiếu dao động của Lila, đẩy chúng về theo đường xoắn nghịch, khiến chính những âm thanh đâm vào tâm trí nàng.

---

Lila gào lên: "Khúc Cộng Hưởng Tận Tâm – Mạch Máu VARA’EL!"

Bảy tầng hòa âm huyết quang vỡ toang thực tại, mở ra ẩn tầng sâu nhất của Lythera – sự nuối tiếc.

Không còn là đòn đánh, mà là tiếng thở dài dệt thành sóng chấn.

Aeron cười nhẹ: "Khung Dệt Nguyên Thủy – Phiên Bản Tạo Chủ!"

Từ tay hắn mở ra khung ánh sáng hình xoắn cổ ngữ, các sợi ánh sáng tụ thành một thế giới, trong đó mỗi tia sáng là một đạo lý.

Và trong khung ấy, Lila hiện ra – như một mạch gốc không thể thiếu.

Giai đoạn cuối: cả hai cùng tung kỹ năng tối thượng

Lila: "Tín Khúc Cuối Cùng – Dệt Linh Huyết Tận Diệt"

Hủy bỏ toàn bộ cấu trúc năng lượng lẫn cảm xúc trong vùng thực tại.

Một thế giới vô niệm, nơi không tồn tại thiện – ác.

Aeron: "Thiên Kết – Khúc Giao Âm Vĩnh Cửu"

Kết nối mọi linh hồn từng tồn tại với âm thanh nguyên thủy.

Không tấn công, không phòng thủ – chỉ có sự “liên kết thuần khiết” khiến mọi thứ cộng hưởng lại.

---

Kết thúc:

Hai kỹ năng va chạm không gây nổ.

Thay vào đó, mọi sự tan rã và mọi cộng hưởng hợp nhất thành một hình xoắn âm thanh – nơi Lila và Aeron đứng đối diện nhau.

Không còn là đối thủ.

Mà là hai nửa của một bản thể nguyên sơ.

Lila mỉm cười, bước đến.

> “Ta chưa bao giờ vượt qua được anh... nhưng ít nhất, ta đã thấy trái tim thật sự của Thiên Dệt Cộng Hưởng.”

Aeron đáp, bàn tay đưa ra:

> “Ta chưa bao giờ là Chúa Tể... chỉ là người dệt lại những gì đáng giữ.

Trong đó... có em.”
 
Vara'el Người Dệt Ánh Sáng
Trận Chiến Giả Định: Aeron Lux vs 6 Trưởng Lão VARA'EL


Trận Chiến Giả Định: Aeron Lux vs 6 Trưởng Lão VARA’EL

Bối cảnh: Được tạo nên trong một vùng thực tại mô phỏng – nơi ánh sáng bị bẻ cong theo cảm xúc và quy luật tự nhiên bị dập tắt.

Không có thương vong, nhưng năng lượng và kỹ năng đều là thật.

Aeron yêu cầu trận đấu này để xem liệu anh có thể giao hưởng một mình với sức mạnh từng hợp nhất của cả 6 vị Trưởng Lão.

---

Giai đoạn 1: Khởi đầu

Elyndra mở đầu bằng “Thánh Tỏa Nguyệt Minh”, thời gian trong không gian giao chiến chậm lại, như từng giây bị đóng băng.

Một vầng trăng bạc giăng trên chiến trường, khóa chặt nhịp niệm của Aeron.

Aeron không phản kháng, mà thi triển “Phản Quang Ảo Ảnh – Ảnh Thời Khúc”

Hắn tạo ra các bản sao ánh sáng hoạt động theo dòng thời gian nghịch đảo, phá tan ảnh hưởng của Elyndra bằng chính các khe hở trong “Thánh Tỏa”.

Orlan tiến lên với “Lưỡi Liềm Vạn Tượng” – xé toạc không gian, tạo hàng trăm lớp đao ảnh truy sát bản thể chính của Aeron.

Aeron thi triển “Thiên Kết – Đạo Phản Không”, nối kết toàn bộ đòn đánh của Orlan vào một chuỗi giao hưởng phòng hộ – nơi các đòn chém bị dẫn đi như âm thanh bị hút vào tiếng đàn chủ đạo.

---

Giai đoạn 2: Áp chế phối hợp

Serethya sử dụng “Hồi Âm Ký Ức Cội”, biến không gian xung quanh thành bản ghi nhớ cổ đại, nơi từng cử động của Aeron bị bóc tách, phân tích và tái hiện để tấn công ngược.

Elyra gọi “Liên Khúc Cộng Hưởng Cổ Ngữ” – thanh âm cổ xưa khiến toàn bộ quy tắc năng lượng bị xáo trộn, các luồng sức mạnh của Aeron bắt đầu phản tác dụng chính mình.

Aeron bị đẩy lùi.

Nhưng anh thi triển “Dệt Ánh Âm – Cộng Hưởng Ngược Pha”, chấp nhận hòa vào âm hưởng của Elyra và Serethya, rồi dùng chính nó làm trục, tái cấu trúc lại dao động – biến đòn tấn công thành đạo dẫn cho "Khung Dệt Nguyên Thủy".

Lúc này, Veyron và Ilyana xuất trận.

Veyron tung “Tầng Sáng Ngược Pha”, phản lại toàn bộ kỹ năng Aeron vừa xây dựng.

Ilyana dựng “Ngục Tù Ánh Niệm”, giam Aeron vào mê cung ánh sáng tâm linh – nơi mọi ý niệm đều bị phân rã.

---

Giai đoạn 3: Đột phá của Aeron

Aeron gục xuống trong ánh sáng.

Nhưng rồi... anh mỉm cười.

"Ta không giao chiến với các người...

Ta đang tìm hòa âm."

Anh hợp nhất tất cả kỹ năng từng sao chép bằng “Thiên Kết – Khúc Cộng Hưởng Toàn Luân”.

Từ người Aeron lan ra 7 vòng xoắn cộng hưởng – mô phỏng 6 Trưởng Lão và chính anh.

Trong đó:

Anh đối lại Elyndra bằng chính “Thánh Tỏa Phản Chiếu”

Trả lời Orlan bằng “Lưỡi Liềm Ánh Đạo”

Hòa vào Serethya bằng “Hồi Âm Nhịp Gốc”

Phản chiếu Elyra bằng “Cổ Ngữ Tân Thanh”

Cân bằng Veyron bằng “Tầng Pha Hòa Âm”

Phá ngục Ilyana bằng “Tâm Niệm Dẫn Quang”

Cả không gian rúng động.

6 Trưởng Lão lần đầu nhìn thấy bản thân bị cộng hưởng đến mức... không còn là chính mình nữa.

---

Kết thúc:

Cả 6 người dừng lại.

Serethya đặt tay lên ngực mình, cười:

> “Cộng hưởng không phải để chiến thắng… mà để hòa vào thứ nhịp điệu sâu hơn cả chiến tranh.”

Orlan gật đầu:

> “Chúng ta không còn gì để dạy cậu nữa, Aeron.”

Aeron đáp, giọng trầm:

> “Các người là khởi đầu của ánh sáng VARA’EL.

Còn ta… chỉ là người giữ cho nó không bao giờ tắt.”
 
Back
Top Bottom