Gió thổi dọc theo những tàn tích của Luminara.
Bầu trời VARA'EL vẫn chưa thể hồi phục, ánh sáng nơi đây mờ nhạt như thể ký ức của chính hành tinh này cũng đang phai nhòa.
Sau trận chiến với Draventh, sau những mất mát và hy vọng khởi sinh từ các Dệt Thuật Thần Cấp, nhóm chiến binh ánh sáng một lần nữa quay trở về, mang theo vết thương và khát vọng.
Cổng dịch chuyển sụp lại sau lưng họ, để lại một vết lằn ánh sáng nhanh chóng tan biến giữa không trung.
Elyra hạ bước đầu tiên xuống vùng đất đã từng là linh hồn của thế giới.
Gương mặt bà trầm tư, còn Serethya thì vẫn giữ sự điềm tĩnh thường thấy, ánh mắt lặng lẽ đảo quanh như lắng nghe một giai điệu xưa cũ nào đó đang vang vọng từ lòng đất.
Aeron, dù thân thể đã mệt nhoài sau trận chiến, vẫn giữ ánh nhìn đầy quyết tâm.
Cậu không thể dừng lại.
VARA'EL vẫn chưa được cứu rỗi.
Và trong lòng cậu, một câu hỏi vẫn chưa được trả lời: hai vị trưởng lão còn lại ở đâu?
---
1.
Lila và hành trình vô vọng
Ngay khi vừa đặt chân về lại Luminara, Lila lập tức tiến hành dò tìm các "dấu vết cộng hưởng linh hồn" - một kỹ thuật cổ xưa do chính tộc Sứ Giả Hòa Âm truyền lại.
Cô dựng nên một ma trận ánh sáng gồm hàng trăm ký tự cổ, xoay quanh bản thể của mình như những ngọn lửa xanh lập lòe.
Mỗi lần chạm vào một trong các vòng xoáy cộng hưởng, đôi mắt Lila sáng lên màu hoàng kim.
Cô có thể cảm nhận được tiếng vọng mờ nhạt - dư âm từ linh hồn từng bước qua nơi này.
Nhưng dù quét qua từng vùng, từ Cánh Đồng Nguyệt Quang đến Tháp Hòa Âm sụp đổ, cô vẫn không bắt được tín hiệu nào từ hai vị trưởng lão cuối cùng.
Cô thở dài, ánh mắt rủ xuống, đôi tay rút lại, để ma trận ánh sáng tự tan biến thành tàn bụi bạc.
Elyndra đặt tay lên vai Lila:
> "Không phải không có dấu vết... mà là dấu vết đã bị che giấu bởi một quyền năng ngang với thời gian."
> "Chúng ta phải kiên nhẫn," Orlan nói thêm, "có những linh hồn chỉ lên tiếng khi thời khắc cuối cùng đã điểm."
Lila gật nhẹ.
Nhưng ánh sáng trong mắt cô chưa tắt.
---
2.
Aeron và thạch thất Dệt Thuật
Aeron lui về thạch thất phía bắc của Luminara - nơi từng là thư viện của các Thợ Dệt Thời-Không.
Bên trong chỉ còn là tàn tích, nhưng một số kết cấu ký ức vẫn còn đó - những tinh thể lưu trữ tri thức được niêm phong bằng ánh sáng cổ đại.
Giữa trung tâm gian phòng đổ nát, Aeron thiết lập một kết giới thiền định.
Bên trong, cậu ngồi khoanh chân, ánh mắt nhắm hờ, hai tay đan chéo thành ấn chú cổ.
Trước mặt cậu là bản khái quát năng lượng của kỹ năng cấp huyền thoại: Thao Túng Thực Tại.
Đây là kỹ năng không chỉ dệt ánh sáng, mà còn cấu trúc lại các định luật vận hành quanh bản thể người thi triển - đảo chiều trọng lực, bẻ cong vận tốc ánh sáng, thậm chí gắn kết "ý niệm" thành hiện thực ngắn hạn.
Cậu đã học lý thuyết, đã quan sát minh họa từ Elyra và Orlan, nhưng mỗi lần cố thử dệt các tầng năng lượng cần thiết, toàn bộ luồng sáng lại sụp đổ như một mái vòm không móng.
Cơn choáng váng kéo đến sau lần thử thứ năm.
Aeron lảo đảo, thở dốc, mồ hôi đầm đìa.
> "Ta chưa đủ mạnh..."
- cậu lẩm bẩm.
Nhưng ánh sáng trong tim cậu vẫn chưa tắt.
Một tiếng động nhẹ vang lên.
Serethya bước vào, trên tay là một viên tinh thể ánh tím.
> "Đây là Mảnh Vỡ Thực Tại từng được sử dụng bởi tiền bối ta - người đã chạm tới kỹ năng ấy.
Nó không giúp em thi triển được... nhưng sẽ cho em thấy tần số gốc mà bản thể em cần cộng hưởng."
Aeron nhận lấy viên tinh thể.
Khi ánh sáng của nó chạm vào tay cậu, không gian xung quanh lập tức co lại - như thể cậu đang đứng giữa một thực tại hoàn toàn khác.
Trong khoảnh khắc đó, Aeron thấy bản thể mình tan rã - hòa vào một dòng sông ánh sáng.
Và ở nơi tận cùng, cậu thấy một cánh cửa - không có khóa, không có tay nắm, chỉ có tiếng vang mờ ảo:
> "Kẻ nào muốn Thao Túng Thực Tại... phải từ bỏ 'bản ngã cố định'.
Muốn nắm ánh sáng... phải chấp nhận bị ánh sáng nuốt chửng."
---
3.
Cơn gió kỳ lạ từ phương bắc
Khi mặt trời của VARA'EL vừa bắt đầu nghiêng xuống phía chân trời, một cơn gió kỳ dị nổi lên từ phương bắc.
Nó không mang hơi lạnh, cũng không mang hơi nóng - mà mang theo tiếng thì thầm.
Elyndra là người đầu tiên nhận ra:
> "Đây không phải là gió...
đây là 'ký ức' đang chuyển động."
Mặt đất nơi họ đứng bắt đầu rạn nứt - không phải vì địa chấn, mà vì một dòng năng lượng từ lòng đất đang nổi lên.
Lila ngay lập tức dựng lên kết giới bảo vệ.
Từ bên dưới, một vầng sáng khổng lồ bùng phát - nhưng lần này, không ai cảm thấy nguy hiểm.
Trái lại, một cảm giác linh thiêng tràn ngập: những hình ảnh mờ ảo xuất hiện quanh nhóm - hình ảnh của hai vị trưởng lão cuối cùng, nhưng không rõ nét.
Chỉ một câu nói vang lên trong tâm trí cả nhóm:
> "Chúng tôi vẫn còn đó... giữa dòng thời gian bị đứt đoạn.
Hãy tìm đến nơi ánh sáng không bao giờ tắt... nơi Khúc Cộng Hưởng Vô Tận từng được đánh thức."
Rồi tất cả tan biến.
Elyra ngồi thụp xuống, gương mặt ướt đẫm nước mắt:
> "Đó là họ...
Veyron và Ilyana..."
> "Nhưng họ đang bị kẹt giữa tầng thực tại... và một vùng giao thoa nào đó."
- Orlan thì thầm.
---
4.
Kết chương: Hiểm họa và hy vọng
Khi đêm phủ xuống Luminara, Aeron đứng trên đỉnh tàn tích, nhìn về phía chân trời.
Ánh sáng lặng lẽ bám theo đường nét khuôn mặt anh.
Trong tim anh, hàng trăm câu hỏi và một câu trả lời duy nhất:
Muốn cứu VARA'EL, cần chạm tới nơi tận cùng của ánh sáng - nơi không còn hình dạng, chỉ còn ý niệm.
Dưới chân anh, một vòng tròn ánh sáng bắt đầu xoáy chậm - hiệu ứng dư chấn của lần thử nghiệm Thao Túng Thực Tại vẫn còn vương lại.
Elyra và Elyndra cùng nhau bước đến.
Elyra đặt tay lên vai Aeron:
> "Cậu đã sẵn sàng bước qua cửa ngưỡng.
Nhưng đừng đi một mình.
Sợi ánh sáng nào mạnh nhất... luôn là sợi được dệt từ nhiều bản thể."
Lila đứng cách đó không xa, tay vẫn chạm viên pha lê dò dấu.
Mắt cô ánh lên một tia hy vọng mới.
Dù hai vị trưởng lão vẫn mất tích, họ đã để lại dấu vết.
Trên bầu trời, một sao trắng bỗng lóe lên - lặng lẽ, nhưng kiên định.
Gió thổi dọc theo những tàn tích của Luminara.
Bầu trời VARA'EL vẫn chưa thể hồi phục, ánh sáng nơi đây mờ nhạt như thể ký ức của chính hành tinh này cũng đang phai nhòa.
Sau trận chiến với Draventh, sau những mất mát và hy vọng khởi sinh từ các Dệt Thuật Thần Cấp, nhóm chiến binh ánh sáng một lần nữa quay trở về, mang theo vết thương và khát vọng.
Cổng dịch chuyển sụp lại sau lưng họ, để lại một vết lằn ánh sáng nhanh chóng tan biến giữa không trung.
Elyra hạ bước đầu tiên xuống vùng đất đã từng là linh hồn của thế giới.
Gương mặt bà trầm tư, còn Serethya thì vẫn giữ sự điềm tĩnh thường thấy, ánh mắt lặng lẽ đảo quanh như lắng nghe một giai điệu xưa cũ nào đó đang vang vọng từ lòng đất.
Aeron, dù thân thể đã mệt nhoài sau trận chiến, vẫn giữ ánh nhìn đầy quyết tâm.
Cậu không thể dừng lại.
VARA'EL vẫn chưa được cứu rỗi.
Và trong lòng cậu, một câu hỏi vẫn chưa được trả lời: hai vị trưởng lão còn lại ở đâu?
---
1.
Lila và hành trình vô vọng
Ngay khi vừa đặt chân về lại Luminara, Lila lập tức tiến hành dò tìm các "dấu vết cộng hưởng linh hồn" - một kỹ thuật cổ xưa do chính tộc Sứ Giả Hòa Âm truyền lại.
Cô dựng nên một ma trận ánh sáng gồm hàng trăm ký tự cổ, xoay quanh bản thể của mình như những ngọn lửa xanh lập lòe.
Mỗi lần chạm vào một trong các vòng xoáy cộng hưởng, đôi mắt Lila sáng lên màu hoàng kim.
Cô có thể cảm nhận được tiếng vọng mờ nhạt - dư âm từ linh hồn từng bước qua nơi này.
Nhưng dù quét qua từng vùng, từ Cánh Đồng Nguyệt Quang đến Tháp Hòa Âm sụp đổ, cô vẫn không bắt được tín hiệu nào từ hai vị trưởng lão cuối cùng.
Cô thở dài, ánh mắt rủ xuống, đôi tay rút lại, để ma trận ánh sáng tự tan biến thành tàn bụi bạc.
Elyndra đặt tay lên vai Lila:
> "Không phải không có dấu vết... mà là dấu vết đã bị che giấu bởi một quyền năng ngang với thời gian."
> "Chúng ta phải kiên nhẫn," Orlan nói thêm, "có những linh hồn chỉ lên tiếng khi thời khắc cuối cùng đã điểm."
Lila gật nhẹ.
Nhưng ánh sáng trong mắt cô chưa tắt.
---
2.
Aeron và thạch thất Dệt Thuật
Aeron lui về thạch thất phía bắc của Luminara - nơi từng là thư viện của các Thợ Dệt Thời-Không.
Bên trong chỉ còn là tàn tích, nhưng một số kết cấu ký ức vẫn còn đó - những tinh thể lưu trữ tri thức được niêm phong bằng ánh sáng cổ đại.
Giữa trung tâm gian phòng đổ nát, Aeron thiết lập một kết giới thiền định.
Bên trong, cậu ngồi khoanh chân, ánh mắt nhắm hờ, hai tay đan chéo thành ấn chú cổ.
Trước mặt cậu là bản khái quát năng lượng của kỹ năng cấp huyền thoại: Thao Túng Thực Tại.
Đây là kỹ năng không chỉ dệt ánh sáng, mà còn cấu trúc lại các định luật vận hành quanh bản thể người thi triển - đảo chiều trọng lực, bẻ cong vận tốc ánh sáng, thậm chí gắn kết "ý niệm" thành hiện thực ngắn hạn.
Cậu đã học lý thuyết, đã quan sát minh họa từ Elyra và Orlan, nhưng mỗi lần cố thử dệt các tầng năng lượng cần thiết, toàn bộ luồng sáng lại sụp đổ như một mái vòm không móng.
Cơn choáng váng kéo đến sau lần thử thứ năm.
Aeron lảo đảo, thở dốc, mồ hôi đầm đìa.
> "Ta chưa đủ mạnh..."
- cậu lẩm bẩm.
Nhưng ánh sáng trong tim cậu vẫn chưa tắt.
Một tiếng động nhẹ vang lên.
Serethya bước vào, trên tay là một viên tinh thể ánh tím.
> "Đây là Mảnh Vỡ Thực Tại từng được sử dụng bởi tiền bối ta - người đã chạm tới kỹ năng ấy.
Nó không giúp em thi triển được... nhưng sẽ cho em thấy tần số gốc mà bản thể em cần cộng hưởng."
Aeron nhận lấy viên tinh thể.
Khi ánh sáng của nó chạm vào tay cậu, không gian xung quanh lập tức co lại - như thể cậu đang đứng giữa một thực tại hoàn toàn khác.
Trong khoảnh khắc đó, Aeron thấy bản thể mình tan rã - hòa vào một dòng sông ánh sáng.
Và ở nơi tận cùng, cậu thấy một cánh cửa - không có khóa, không có tay nắm, chỉ có tiếng vang mờ ảo:
> "Kẻ nào muốn Thao Túng Thực Tại... phải từ bỏ 'bản ngã cố định'.
Muốn nắm ánh sáng... phải chấp nhận bị ánh sáng nuốt chửng."
---
3.
Cơn gió kỳ lạ từ phương bắc
Khi mặt trời của VARA'EL vừa bắt đầu nghiêng xuống phía chân trời, một cơn gió kỳ dị nổi lên từ phương bắc.
Nó không mang hơi lạnh, cũng không mang hơi nóng - mà mang theo tiếng thì thầm.
Elyndra là người đầu tiên nhận ra:
> "Đây không phải là gió...
đây là 'ký ức' đang chuyển động."
Mặt đất nơi họ đứng bắt đầu rạn nứt - không phải vì địa chấn, mà vì một dòng năng lượng từ lòng đất đang nổi lên.
Lila ngay lập tức dựng lên kết giới bảo vệ.
Từ bên dưới, một vầng sáng khổng lồ bùng phát - nhưng lần này, không ai cảm thấy nguy hiểm.
Trái lại, một cảm giác linh thiêng tràn ngập: những hình ảnh mờ ảo xuất hiện quanh nhóm - hình ảnh của hai vị trưởng lão cuối cùng, nhưng không rõ nét.
Chỉ một câu nói vang lên trong tâm trí cả nhóm:
> "Chúng tôi vẫn còn đó... giữa dòng thời gian bị đứt đoạn.
Hãy tìm đến nơi ánh sáng không bao giờ tắt... nơi Khúc Cộng Hưởng Vô Tận từng được đánh thức."
Rồi tất cả tan biến.
Elyra ngồi thụp xuống, gương mặt ướt đẫm nước mắt:
> "Đó là họ...
Veyron và Ilyana..."
> "Nhưng họ đang bị kẹt giữa tầng thực tại... và một vùng giao thoa nào đó."
- Orlan thì thầm.
---
4.
Kết chương: Hiểm họa và hy vọng
Khi đêm phủ xuống Luminara, Aeron đứng trên đỉnh tàn tích, nhìn về phía chân trời.
Ánh sáng lặng lẽ bám theo đường nét khuôn mặt anh.
Trong tim anh, hàng trăm câu hỏi và một câu trả lời duy nhất:
Muốn cứu VARA'EL, cần chạm tới nơi tận cùng của ánh sáng - nơi không còn hình dạng, chỉ còn ý niệm.
Dưới chân anh, một vòng tròn ánh sáng bắt đầu xoáy chậm - hiệu ứng dư chấn của lần thử nghiệm Thao Túng Thực Tại vẫn còn vương lại.
Elyra và Elyndra cùng nhau bước đến.
Elyra đặt tay lên vai Aeron:
> "Cậu đã sẵn sàng bước qua cửa ngưỡng.
Nhưng đừng đi một mình.
Sợi ánh sáng nào mạnh nhất... luôn là sợi được dệt từ nhiều bản thể."
Lila đứng cách đó không xa, tay vẫn chạm viên pha lê dò dấu.
Mắt cô ánh lên một tia hy vọng mới.
Dù hai vị trưởng lão vẫn mất tích, họ đã để lại dấu vết.
Trên bầu trời, một sao trắng bỗng lóe lên - lặng lẽ, nhưng kiên định.