Ngôn Tình Vãn Tinh - Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,339,518
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
van-tinh-xao-khac-luc-a-hoa-diem.jpg

Vãn Tinh - Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm
Tác giả: Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên Hán Việt: Vãn Tinh

Tác giả: Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm

Số phần: 5 phần

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, SE, Tình cảm, Ngược luyến, Đoản văn, Góc nhìn nữ chính, Ngôi thứ nhất

Editor: Minh An

Giới thiệu:

Sau khi anh ấy chết, tôi nhìn thấy một tin nhắn tỏ tình chưa được gửi đi ở điện thoại cũ của anh ấy.

“Anh cũng thích em.”

Người nhận tin nhắn là tôi.

Đây là năm thứ 15 tôi yêu thầm anh ấy.

Nhưng mà câu cuối cùng trước đây anh ấy nói với tôi là: “Anh sắp kết hôn rồi, em đừng làm phiền anh nữa.”​
 
Vãn Tinh - Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm
Chương 1


1.

Nhà cũ của tôi ở thị trấn dưới quê sắp bị phá bỏ và di dời, vì thế tôi trở về đó để thu dọn đồ đạc.

Trước khi rời đi, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại đẩy cửa nhà bên cạnh ra.

Trên sân nhà, rêu xanh mọc thành từng đám, trông vô cùng dột nát. Đến cả cửa sổ bằng kính cũng bị nứt vài miếng.

Nhưng trong ngăn kéo tủ sách trong phòng lại để một cái điện thoại.

Điện thoại này đã lỗi thời từ lâu, bây giờ đi mua cũng không kiếm nổi một cái trên thị trường.

Hình dán màu hồng trên chiếc ốp trong suốt đã ố vàng đó chính là do tôi tự tay dán lên chiếc điện thoại này. Thời ấy, đây cũng là nhân vật chính trong một bộ anime nổi tiếng nhất lúc bấy giờ.

Đây là điện thoại mà ngày trước Du Vãn Tinh từng dùng.

Nghĩ tới điều này, không hiểu sao nhịp tim tôi càng ngày càng đập nhanh hơn.

Nhưng chiếc điện thoại này đã quá cũ rồi, sạc điện hơn nửa đêm mới có thể khởi động lên được.

Hệ điều hành của điện thoại đã nhiều năm không được cập nhật nên điện thoại khởi động vô cùng chậm.

Tôi vô tình bấm vào mục tin nhắn, sau đó một tin nhắn còn đang được soạn dở hiện ra trước mắt tôi.

“Anh cũng thích em……”

Người nhận chính là……

Tôi.

Tôi như bị sét đánh đứng im tại chỗ.

Năm năm trước, lúc tôi rời đi, anh ấy từ chối lời tỏ tình của tôi. Tôi nhớ rõ lúc ấy anh nói rằng: “Anh thật sự không thích em, em đừng làm phiền anh nữa.”

2.

Lúc tôi quen Du Vãn Tinh thì tôi mới vừa lên cấp hai.

Sau khi ba mẹ tôi ly hôn thì tôi theo mẹ về thị trấn dưới quê ở.

Nhà Du Vãn Tinh ở ngay sát nhà tôi.

Vào tháng 7 thì anh trai tôi tới đây nghỉ hè. Bằng một cách nào đó, anh ấy cùng Du Vãn Tinh đã trở thành bạn tốt của nhau.

Trước khi khai giảng, anh ấy giao cho Du Vãn Tinh nhiệm vụ chăm sóc tôi.

“Em gái tớ cái gì cũng tốt, chỉ là tính cách của con bé quá bướng bỉnh và cố chấp. Nếu lần sau em ấy gây sự hoặc nói linh tinh làm mẹ tớ giận thì cậu nhớ qua ngăn cản con bé nhé!”

Năm ấy tôi lên 14, là thời kỳ phản nghịch nhất của tuổi dậy thì. Lúc đó mối quan hệ của tôi với anh mình cũng không được tốt cho lắm.

Vì thế, tôi không thích anh ấy, cũng chẳng thích Du Vãn Tình – bạn thân của anh ấy.

Có một buổi tối, tôi lại cãi nhau cùng mẹ tôi.

Mẹ tôi túm lấy cổ áo tôi, ném tôi ra ngoài cửa: “Con giỏi như vậy thì đừng sống với mẹ nữa, đừng ăn uống ở nhà mẹ nữa! Con nghĩ mẹ muốn nuôi con lắm à? Ra ngoài mà ở, ai nuôi thì nuôi!”

Cạch một tiếng, cửa được mẹ tôi đóng lại vô cùng mạnh tay.

Tôi ngẩng đầu nhìn vài ngôi sao thưa thớt trên màn trời đêm.

Giây tiếp theo, giọng nói của Du Vãn Tinh cất lên: “Em vẫn chưa ăn đúng không? Đi nào, anh đưa em đi ăn tối.”

Anh ấy đưa tôi đi qua ngõ nhỏ, tới cửa hàng nhỏ bán hoành thánh ở phía đông của thị trấn.

Hai bát hoành thánh nhỏ, nhân thịt bên trong đầy đặn nóng hổi. Tôi lấy một thìa sứ trắng lên xúc từng miếng một, im lặng ăn.

Du Vãn Tinh ngồi đối diện tôi mỉm cười bất đắc dĩ: “Anh có làm gì khiến em giận đâu? Anh lại còn thân với anh trai em nữa mà……”

“Anh ấy không phải là anh em.”

Giọng điệu của tôi vô cùng cáu kỉnh, Du Vãn Tinh nghe vậy thì hiểu ngay: “Em giận cá chém thớt à?”

“……”

Tôi lấy mấy tờ tiền lẻ trong túi ra, đặt lên trên bàn rồi xoay người rời đi.

Du Vãn Tinh từ từ đi theo phía sau tôi. Thỉnh thoảng anh lại nói hai ba câu bắt chuyện với tôi. Tôi không quan tâm anh cũng không bỏ cuộc.

Cho đến tận khi đi đến đầu ngõ, anh thở dài: “Nói thế nào thì một mình mẹ em nuôi em cũng rất vất vả……”

Tôi dừng bước, quay đầu lại: “Mẹ em không định nuôi em.”

“Là do bất đắc dĩ nên mẹ em mới phải mang theo đứa con riêng này là em sống cùng thôi.”

Du Vãn Tinh nghe vậy thì giật mình.

Tôi càng nói càng kích động: “Anh cùng Hà Tri Hạo là bạn tốt, ba mẹ anh cũng yêu thương anh nhất, nên chắc anh anh không hiểu cảm giác ——”

“Không phải.”

Bỗng nhiên anh mở miệng, nhẹ nhàng nói: “Anh không có mẹ.”

3.

Có lẽ là điều làm thiếu nữ đang thời kỳ phản nghịch đồng cảm nhất chính là gặp phải những người có cùng cảnh ngộ giống mình.

Sau buổi tối hôm ấy, quan hệ giữa tôi cùng Du Vãn Tinh cũng tốt hơn một chút.

Lúc ấy tôi vừa mới chuyển trường, do chất giọng địa phương đặc trưng của tôi nên tôi bị cả lớp xa lánh.

Sự nhượng bộ của tôi đã làm cho thái độ của bọn họ đối với tôi càng trở nên quá đáng hơn.

May là Du Vãn Tinh xuất hiện.

Anh ấy lớn hơn tôi hai tuổi, rất cao, đường cong của cơ bắp của anh vô cùng săn chắc nên đã nhanh chóng giúp tôi thoát khỏi tình huống này.

Có vài bạn nam cùng lớp chặn đường để tống tiền tôi đều bị anh đánh gục hết. Du Vãn Tinh nắm lấy cổ tay tôi kéo tôi chạy một mạch ra ngoài cổng trường.

“Đi thôi, chúng ta tới hiệu sách mới khai trương.”

Tôi ngồi ở yên trước xe đạp, bị vây vào bên trong hai cánh tay của Du Vãn Tinh. Cùng với tiếng leng keng của chuông xe đạp, chiếc xe của chúng tôi loạng choạng đi về phía trước.

Cách hai lớp áo mỏng manh, xương b ướm sau lưng tôi chạm vào lồ ng ngực của anh. Tôi còn cảm nhận được rõ từng nhịp tim đập mạnh của anh ấy.

Nhớ lại thì, có lẽ đó chính là lúc tôi bắt đầu mối tình đơn phương kéo dài 15 năm của mình với Du Vãn Tinh.

Nhưng mà dù cho tôi có ám chỉ rằng mình thích anh bao nhiêu lần đi chăng nữa thì câu trả lời của Du Vãn Tinh mãi mãi chỉ là ——

“Nhưng Chu Chu à, anh thật sự không thích em.”

Anh bất đắc dĩ cười cười, lấy tay xoa xoa đầu tôi, “Em là em gái của Hà Tri Hạo, vì thế anh chỉ coi em là em gái thôi.”

4.

Nửa đêm, hai giờ, anh trai gọi điện tới cho tôi.

“Em về nhà cũ à?”

Tôi cầm điện thoại của Du Vãn Tinh, cố gắng nén lại những cảm xúc đang dâng trào trong lòng, làm ra vẻ bình tĩnh nói: “Vâng. Về dọn đồ nhưng đồ ở đây cũng chẳng còn bao nhiêu cả. Mà em thấy nhà bên bỏ hoang đã lâu rồi không có ai dọn dẹp, cửa sổ còn bị vỡ mấy cái rồi. Không phải anh là bạn thân của Du Vãn Tinh sao? Anh bảo anh ấy trở về thu dọn đồ đạc một chút đi.”

“……”

Ở đầu bên kia điện thoại, bỗng nhiên anh tôi im bặt.

Tôi nói thêm như để che giấu đi mục đích thật sự của chính mình: “Em không có ý gì đâu. Nhưng bây giờ anh ấy đã kết hôn rồi, một mình em gọi anh ấy về thì không được hay cho lắm.”

Một lúc lâu sau.

Cuối cùng anh tôi cũng mở miệng. Giọng nói anh nhẹ nhàng nhưng nội dung lại vô cùng nghiêm trọng.

“Chu Chu, thật ra Du Vãn Tinh không kết hôn.”

“Mùa đông năm năm trước, lúc gần ăn Tết, cảnh sát gọi cho anh, báo rằng cậu ấy đã chết.”

5.

Sau khi anh tôi nói câu đó xong thì bầu không khí giữa chúng tôi như bị đông cứng lại.

Dường như có một đôi bàn tay vô hình nào đó đang nắm chặt lấy trái tim tôi. Cảm giác không thở nổi này làm não tôi ngừng hoạt động. Một lúc lâu sau tôi mới có thể tìm lại được giọng nói của chính mình.

“Hà Tri Hạo! Anh đang nói linh tinh cái gì vậy? Bây giờ để làm em hết hy vọng mà lời nói dối độc ác thế này anh cũng có thể nói ra sao?”

Tôi hoảng loạn quát lớn.

Nhưng anh tôi chỉ khẽ thở dài:

“Vốn dĩ anh định lừa em cả đời bởi vì di ngôn của Du Vãn Tinh chính là giấu em chuyện này.”

“Nhưng Chu Chu à, em cũng sắp 30 tuổi rồi. Đến bao giờ em mới chịu sống một cuộc sống bình thường đây?”

Tôi hít một hơi thật sâu, nhanh chóng hạ quyết tâm: “Bây giờ em sẽ đi tìm anh ngay. Có gì gặp mặt anh nói rõ hết ra cho em!”

Lúc tôi ra khỏi cửa, tôi bỏ điện thoại của Du Vãn Tinh vào trong túi của mình.

Hình dán đã cũ ở trên ốp điện thoại đã có dấu hiệu bong ra, tôi dùng tay ấn đi ấn lại cho nó xẹp xuống, nào ngờ càng làm vậy thì nó càng bong ra nhiều hơn.

Tài xế nhìn qua kính chiếu hậu quan sát tôi một lúc lâu, không nhịn được khuyên nhủ:

“Cô gái à, có gì thì cứ từ từ bình tĩnh, đừng xúc động, nửa đêm này đi tàu cao tốc không an toàn đâu.”

Tôi giơ tay sờ lên mặt thì phát hiện mặt mình đã dính đầy nước mắt.

Lần đầu tiên tôi tỏ tình với Du Vãn Tinh là lúc tôi thi đại học xong.

Sau khi chia ra ban tự nhiên và ban xã hội vào năm tôi lên lớp 11 thì điểm số cùng thành tích của tôi đã bị ảnh hưởng rõ rệt, nhưng mẹ tôi không cho tôi đi học thêm.

Lúc tôi bảo mẹ tôi rằng tôi muốn đi học thêm thì bà đang nấu ăn trong bếp. Nghe vậy, bà hờ hững nói:

“Hai năm trước anh con đi học còn không tốn nhiều tiền linh tinh như vậy. Ở trường không tập trung học hành, bây giờ lại đòi đi học thêm? Con nghĩ học thêm bên ngoài thì học được nhiều kiến thức hơn trong trường là bao nhiêu?”

“Hà Tri Hạo không cần nhưng con cần, không được ạ?”

“Con láo nhỉ? Lại còn gọi cả họ tên của anh trai mình?”

Mẹ tôi nghiêng người, nheo mắt nhìn tôi, giọng điệu vừa khinh thường vừa chán ghét:

“Thảo nào người ta cứ bảo thích sinh con trai hơn sinh con gái, lớn lên chẳng giúp được cái gì, lại còn vô cùng láo lếu.”

Tôi xoay người rời đi.

Thế mà trước khi đi ngủ, mẹ tôi lại tới phòng tôi, gặp tôi và bảo tôi đừng giận bà về những lời bà nói ban ngày.

Sau đó bà đưa cho tôi vài tờ tiền lẻ, bảo tôi hỏi cô giáo rồi tới học thêm thử vài buổi để xem tình hình thế nào.

Tôi bướng bỉnh từ chối, không nhận lấy tiền của mẹ. Nhưng rất nhanh, anh trai tôi biết được chuyện này.

Anh chuyển cho tôi 3000, bảo tôi đi tìm hiểu về các thầy cô rồi tìm một chỗ để học thêm vật lý.

Tôi khá ngạc nhiên: “Tiền của anh từ đâu ra vậy? Là ba đưa anh?”

Anh tôi nói lấp lửng: “Em đừng quan tâm nhiều chuyện như vậy, cho em tiền thì em cứ cầm rồi kiếm chỗ học thêm đi.”

Tôi nhận tiền của anh mình mà chẳng mảy may quan tâm tới nguồn gốc của số tiền ấy.

Hai tháng sau, khi tôi hết tiền, anh trai tôi lại chuyển tiền cho tôi thêm một lần nữa.

Đến lúc nghỉ hè, khi anh ấy chơi cùng Du Vãn Tinh, trong lúc vô ý, tôi nghe được anh ấy hỏi Du Vãn Tinh:

“Cậu không định nói cho Chu Chu biết số tiền đó phần lớn đều là có được từ công việc làm thêm của cậu à?”

Dưới ánh trăng, Du Vãn Tinh dịu dàng cười cười: “Không phải cậu cũng cho em ấy 1000 tệ sao? Chu Chu là em gái của cậu mà.”

“Tớ là anh trai ruột của con bé, nghe vậy còn có lý, nhưng cậu thì sao?”

Anh trai tôi đẩy đẩy khuỷu tay vào người anh ấy, “Cậu nói thật cho tớ biết, có phải cậu có ý gì với Chu Chu không?”

Du Vãn Tinh chỉ cười cười, anh không nói lời nào.

Sau khi biết được chân tướng, tôi yên lặng rụt đầu về chỗ cũ, nhưng lại không khống chế được nhịp tim đang ngày càng đập nhanh hơn của mình.

Lúc thi đại học, thành tích của Du Vãn Tinh cao nhất huyện. Rõ ràng là anh ấy có thể học những đại học ở trên Bắc Kinh, nhưng anh lại cố tình chọn những trường đại học trong tỉnh để học.

Tôi mang mơ mộng viển vông của người thiếu nữ. Không hiểu sao tôi lại cảm thấy, anh ấy lựa chọn học đại học trong tỉnh, một phần là vì không muốn xa tôi.

Hôm tôi thi đại học, anh trai tôi cùng anh ấy đứng ngoài trường thi chờ tôi.

Tôi lấy cớ đuổi anh mình đi, sau đó hỏi Du Vãn Tinh, “Có phải vì anh thích em nên anh mới quan tâm em như vậy không?”

6.

Năm 18 tuổi, tôi còn chưa hiểu cái gì là ngại ngùng, cái gì là rụt rè. Tôi thẳng thắn nói ra suy nghĩ trong lòng của mình, nhìn thẳng vào đôi mắt của Du Vãn Tinh, mong chờ câu trả lời của anh.

Nhưng Du Vãn Tinh lại cười: “Tất nhiên là không phải rồi.”

“Chúng ta là hàng xóm đã mấy năm, anh của em lại là bạn thân của anh, vì thế anh phải có trách nhiệm quan tâm em nhiều hơn một chút chứ?”

Tôi không ngờ anh ấy lại trả lời như vậy. Nhưng tôi chưa kịp nói gì thì anh tôi đã trở lại, nằng nặc đòi đưa tôi ra ngoài ăn cơm mừng tôi thi xong đại học.

Sau khi có kết quả thi đại học, tuy rằng học thêm vật lý hai năm nhưng tôi thật sự không giỏi vật lý nên điểm tổng của tôi vẫn bị môn vật lý kéo xuống một chút.

Cuối cùng, tôi quyết định đến học ở trường đại học bên cạnh trường của Du Vãn Tinh.

Năm tôi học năm nhất thì anh trai tôi cùng Du Vãn Tinh đều đã là sinh viên năm cuối, hai người phải đi thực tập trong hè và năm học mới cũng bắt đầu sớm hơn tôi.

Ban đầu anh tôi bảo anh tôi sẽ qua đây đón tôi, dẫn tôi đi tham quan và làm quen với hoàn cảnh ở trường mới.

Kết quả lúc tôi tới nhà ga thì chỉ thấy một mình Du Vãn Tinh tới đây đón mình.

“Anh của em có người yêu rồi nên cậu ấy đi sân bay đón bạn gái để bồi đắp tình cảm.”

Anh ấy nhận lấy va li từ trong tay tôi, “Trước khi đi cậu ấy còn cố tình nhấn mạnh, bảo anh phải đảm bảo an toàn cho em.”

Tôi cúi đầu: “Còn anh thì sao?”

“Anh làm sao?”

“Hà Tri Hạo cũng có người yêu rồi, anh không định yêu đương sao?”

Tôi ngẩng đầu thì chạm phải ánh mắt vừa bất đắc dĩ lại xen lẫn chút nuông chiều của anh ấy: “Chu Chu à, em đừng thử anh. Anh sẽ không yêu đương với em đâu.”

Cũng chỉ có Du Vãn Tinh mới từ chối tôi nhẹ nhàng như vậy, để rồi tôi lại càng chìm sâu hơn vào tình cảm này.

Cũng chỉ có Du Vãn Tinh mới gọi điện cho tôi, bảo tôi xuống dưới tầng, tặng cho tôi một chiếc điện thoại mới nhất ngay sau hôm anh từ chối lời tỏ tình của tôi.

“Đây là thưởng cho em thi đỗ đại học nè.”

Tôi nhận lấy, sau đó lại không tha cho anh, hỏi tiếp: “Thế anh dựa vào thân phận gì mà tặng cho em món quà quý như này?”

Tôi vừa nói vừa tiến lại gần, đôi mắt tôi chớp chớp nhìn chằm chằm anh ấy.

Du Vãn Tinh không chịu được nữa, lùi về sau một bước, làm tôi suýt ngã xuống đất: “Lấy thân phận là bạn thân của anh trai em, vậy đã đủ hay chưa?”

Rất nhiều năm sau này, tôi cũng chưa từng thấy có bất kỳ cô gái nào bên cạnh Du Vãn Tinh.

Ngoài anh trai tôi thì dường như anh ấy cũng chẳng thân với ai khác.

Anh ấy vẫn đối xử với tôi vô cùng tốt, khi tôi bị bắt nạt thì anh ấy sẽ ra mặt cho tôi, bảo vệ tôi, bênh vực tôi.

Mẹ tôi cắt hết tiền phí sinh hoạt của tôi thì cứ cách vài ngày anh ấy lại đưa tiền cho tôi.

Đến lúc thi cuối kỳ, tôi bị bạn nam ngồi đằng sau ném giấy vào chỗ mình, sau đó vu oan tôi gian lận trong thi cử.

Trường tôi muốn xử phạt tôi thật nghiêm khắc, đáng ra anh tôi sẽ tới nhưng trùng hợp là hôm đó anh ấy cũng có bài kiểm tra vào buổi chiều.

Cuối cùng là Du Vãn Tinh tới giúp tôi.

Trước mặt tôi, lúc nào anh ấy cũng dịu dàng và khoan dung, đến cả khi từ chối lời tỏ tình của tôi anh ấy cũng nói vô cùng nhẹ nhàng.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy dáng vẻ khi tức giận của anh ấy.
 
Vãn Tinh - Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm
Chương 2


Dáng người cao gầy của chàng trai đã dần có hình bóng của người trưởng thành.

Anh đứng chắn trước mặt tôi, giọng điệu sắc bén:

“Chắc chắn em gái tôi không làm loại chuyện này. Camera của phòng thi hỏng hết rồi à? Nhưng sao lại trùng hợp như vậy? Hỏng camera đúng vào lúc này? Trùng hợp là camera công cộng ở ngoài cửa sổ có thể theo dõi được hình ảnh từ rất xa. Có lẽ nó cũng quay lại được cảnh đó đấy.”

“Đi thôi, anh em mình đi báo cảnh sát, bảo họ trích xuất camera ra để kiểm tra.”

Tình thế ngày càng trở nên căng thẳng. Cuối cùng lãnh đạo nhà trường đành phải đích thân xin lỗi tôi, nói rằng bạn nam kia là người nhà của nhà một vị phó giáo sư của trường.

Vì điểm tổng kết của tôi xếp trên anh ta đúng một số, mà anh ta muốn làm thủ tục ra nước ngoài học, cần vị trí của tôi nên mới làm như vậy.

Sau khi mọi chuyện được nói rõ ràng thì bạn nam kia mang theo vẻ mặt không tình nguyện xin lỗi tôi.

Dưới sự kiên trì của Du Vãn Tinh thì nhà trường cũng đã ký cam kết với tôi. Chỉ cần tôi hoàn thành đủ chương trình học, tham gia đủ các kỳ thi, không nghỉ học quá số ngày quy định thì sẽ không làm khó tôi trong việc lấy bằng tốt nghiệp.

Lúc đi ra khỏi văn phòng thì cũng đã 5 giờ chiều. Điện thoại trong túi tôi rung lên, chắc là anh tôi gọi đến.

Tôi không quan tâm đ ến nó. Tôi nhìn chằm chằm sống lưng thẳng tắp của Du Vãn Tinh, tim tôi càng ngày càng đập nhanh hơn.

“Tại sao vừa nghe thấy chuyện của em anh đã có mặt ở đây ngay vậy?”

Anh dừng bước quay đầu lại, nói ra câu trả lời mà tôi không thể quen thuộc hơn: “Em chính là em gái của Tri Hạo, anh và Tri Hạo là bạn thân.”

7.

Sau này khi tôi tham gia hội học sinh, có một lần tôi cùng hội trưởng bê tài liệu. Đang đi thì đột nhiên cậu ấy dừng bước lại, bảo rằng trên đầu tôi có dính một cái lá cây.

“Đừng động, để tớ lấy nó giúp cậu.”

Tôi vừa nâng mắt nhìn lên thì chạm phải bóng dáng của Du Vãn Tinh.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Dường như anh đang ngẩn người, sau đó anh chuẩn bị rời khỏi đó.

Trong lòng tôi như có cái gì đó, lớn tiếng gọi anh: “Du Vãn Tinh.”

Anh ấy cụp mi xuống. Lúc anh ấy nâng mắt lên nhìn tôi lần nữa thì vẻ mặt anh đã khoác lên sự lịch sự cùng xa cách.

“Hà Tri Chu, anh còn có việc, anh đi trước đây.”

Tôi nhìn bóng dáng của anh. Một lúc lâu sau tôi mới nhớ ra, hình như đây là lần đầu tiên từ khi chúng tôi quen nhau anh ấy gọi đầy đủ họ tên của tôi.

Buổi tối anh tôi nhắn tin cho tôi, hỏi có phải tôi đang yêu đương hay không.

“Là Du Vãn Tinh bảo anh à?”

Anh tôi không phủ nhận: “Chỉ cần bạn trai em là người có nhân phẩm đàng hoàng thì em muốn yêu ai cũng được. Nhưng em cùng Du Vãn Tinh thật sự không hợp nhau.”

“Tại sao?!”

Lúc tôi nghe được anh ấy nói vậy, trong nháy mắt, đầu tôi chợt hiện ra rất nhiều suy đoán. Tốt có xấu có.

“Chẳng lẽ anh ấy bị bệnh nan y, sắp chết rồi nên mới không định yêu đương để làm lỡ dở em? Hay là anh ấy tham gia tổ chức xã hội đen nào đó, là người nằm vùng nên không muốn yêu đương để liên lụy em?”

Ở đầu kia điện thoại, anh tôi cười bất đắc dĩ: “Chu Chu, em nghĩ nhiều quá rồi đó.”

Tôi im lặng một lát. Sau khi bình tĩnh lại, tôi nhẹ giọng nói: “Em xin lỗi.”

“Mấy tháng nữa thôi là anh cùng Du Vãn Tinh cũng tốt nghiệp rồi. Em nên sống cho cuộc đời của chính mình, Chu Chu ạ.”

Lúc mùa hè vừa mới tới thì anh tôi cùng Du Vãn Tinh tốt nghiệp.

Tôi tới cửa hàng hoa mua hai bó hoa. Một bó hướng dương tặng cho anh tôi.

Còn bó cho Du Vãn Tinh……

Bó tôi đưa cho Du Vãn Tinh là một bó hoa hồng trắng*.

<i>*hoa hồng trắng: tượng trưng cho sự vĩnh cửu, sự trung thành trong tình yêu và tình bạn.</i>

Tôi nhìn anh ấy mặc áo tốt nghiệp đi lên sân khấu nhận bằng, hơi khom lưng xuống chờ hiệu trưởng trao bằng cho mình.

Bỗng nhiên tôi cúi đầu, từng giọt nước mắt rơi lên bó hoa hồng trắng trong tay.

Du Vãn Tinh không nhận hoa của tôi như quyết tâm muốn cắt đứt đi tình cảm này của tôi. Thậm chí anh ấy còn không cho phép tôi đi theo anh ấy cùng các bạn của anh đi ăn bữa cơm chia tay.

Nhưng tôi vẫn trộm đi theo anh.

Sau đó tôi tự chuốc cho mình say khướt, đâm vào trong lòng Du Vãn Tinh.

Anh đỡ tôi, thở dài:

“Em uống nhiều như vậy, dạ dày không khó chịu sao? Lúc về nhớ uống một ly nước mật ong nhé. Anh đưa em về trường.”

Tôi biết anh ấy có thuê một căn phòng nhỏ ở ngoại thành, ngay cạnh công ty anh ấy. Vì thế tôi không làm tốn thêm thời gian của anh nữa, ngoan ngoãn để anh dắt tôi về phía trước.

Vừa ra ngoài thì Du Vãn Tinh hất tay tôi ra ngay.

Anh quay đầu lại nhìn tôi, dùng một ánh mắt tàn nhẫn để nói: “Hà Tri Chu.”

“Em là con gái, phải biết giữ liêm sỉ.”

“Tự chuốc mình say khướt, sau đó đi tìm người không thích em, nhào vào ngực người ta, đúng là mất mặt.”

Tôi ngơ ngác nhìn anh. Do tác dụng của cồn mà não tôi trở nên chậm chạp. Một lúc lâu sau tôi mới tìm lại được giọng nói của chính mình: “Anh nói cái gì?”

Anh ấy dừng một chút, sau đó duỗi tay, đẩy mạnh tôi xuống đất:

“Anh nói, em đúng là dai như đỉa. Anh vô cùng hối hận. Hối hận vì buổi tối hôm đó, mẹ em đuổi em ra ngoài lại tiếp chuyện cùng em.”

8.

Đột nhiên bị đẩy xuống đất, tôi bất ngờ. Lòng bàn tay tôi dính đầy đất cát, lại còn bị xước da nữa. Miệng vết thương của tôi còn dính vài hạt cát nhỏ.

Nhưng Du Vãn Tinh đẩy tôi xong, nói những lời tàn nhẫn ấy xong thì cũng quay đầu rời đi không ngoảnh lại.

Cuối cùng là anh trai đưa tôi về.

Anh trai sát trùng vết thương cho tôi, nhìn tôi mà thở dài: “Chu Chu, em quên Du Vãn Tinh đi được không?”

“Anh cũng nghe nói ở trường có người theo đuổi em. Em là một cô gái xinh đẹp như thế này, tìm người khác để yêu cũng có sao đâu.”

Tôi ngơ ngác gật đầu: “Em sẽ không thích anh ấy nữa.”

Nửa năm sau đó, tôi không nhắn tin hay gọi điện cho Du Vãn Tinh một lần nào.

Anh ấy là một người ít nói, dòng thời gian của anh ấy cũng chẳng đăng cái gì. Ngược lại tôi là một người rất hay hoạt động trên các nền tảng xã hội, ba ngày tôi có thể đăng mười mấy bài.

Du Vãn Tinh chưa từng thả like cho các bài viết của tôi, ban đầu tôi còn cho rằng anh ấy không đọc chúng.

Cho đến một hôm, có bạn nam lớp bên hẹn tôi ra ngoài xem phim. Tôi chụp hai tấm vé xem phim, đăng lên vòng bạn bè.

Buổi tối hôm đó, Du Vãn Tinh like cho tôi.

Sau đó anh ấy bình luận một cái icon hình mặt trăng ngủ ngon bên dưới.

Tôi tải lại bài viết thì anh ấy cũng xóa bình luận đi.

Tôi nhanh chóng gửi tin nhắn cho anh: “Em có người yêu rồi.”

Du Vãn Tinh trả lời tôi: “Anh thấy rồi.”

“Bạn trai em rất đẹp trai, học cũng giỏi nữa. Em định sau khi tốt nghiệp sẽ học lên nghiên cứu sinh với cậu ấy.”

“Thế thì tốt quá.”

Nói chuyện với anh ấy tôi cứ như đấm vào bịch bông. Tôi ném điện thoại xuống giường, vùi đầu vào trong gối.

Thật ra là tôi nói dối anh, tôi không yêu đương cùng bạn nam kia.

Sau khi xem phim với bạn kia xong, cậu ấy cũng đứng dưới ký túc xá của tôi nghiêm túc chia tiền với tôi:

“Bạn Hà Tri Chu, tớ là một người vô cùng đề cao sự bình đẳng. Giữa chúng ta không có quan hệ yêu đương, cũng không phải ai theo đuổi ai. Tiền vé cùng tiền Coca hết tổng cộng 109 tệ, cậu chuyển cho tớ 54 tệ là được rồi.”

Trên thế giới chẳng có Du Vãn Tinh thứ hai, đi làm thêm quần quật để kiếm tiền cho em gái nhà bên.

Không cần được báo đáp, cũng không định để người ấy biết.

Nhưng thế nào cũng không chịu yêu đương cùng em gái ấy.

Năm tôi tốt nghiệp, vào đầu đông thì mẹ tôi qua đời.

Trước khi mất, bà nằm trên giường bệnh.

“Ba năm trước, sau khi ba con tái hôn thì ông ta đã sinh thêm một đứa nhỏ nữa cùng ả đàn bà kia. Tri Hạo đáng thương thật, không có mẹ quan tâm, có lẽ đến vợ nó cũng không có đủ tiền cưới nổi……”

Bà dùng đôi tay của mình nắm chặt tôi, ép tôi thề không được tranh gia sản cùng anh trai mình.

“Trang sức, vàng bạc tất cả mẹ đều để lại cho con làm của hồi môn. Nhưng tiền tiết kiệm và nhà cũ con phải để cho Tri Hạo. Tri Chu, con đừng oán trách mẹ. Hồi đó mẹ sinh con, mẹ vẫn luôn nghĩ con là con trai……”

Bà tắt thở ngay trước mặt tôi, cánh tay bà yếu ớt buông thõng xuống.

Tôi nhìn sắc mặt trắng bệch của bà, bỗng nhiên rơi nước mắt: “…… Con biết.”

Hà Tri Chu, vốn dĩ cái tên này dành cho đứa con trai chưa được sinh ra của bà, mang theo tình yêu cùng bao nhiêu sự kỳ vọng của bà.

Nhưng nào ngờ đứa bé thứ hai của bà lại là con gái? Vì thế mẹ tôi mới không tình nguyện đặt cái tên này cho tôi.

Trong lòng mẹ tôi vẫn luôn oán hận. Bà vẫn luôn cảm thấy nếu tôi mà là con trai thì bà cùng ba tôi đã không ly hôn với nhau.

Cũng không phải mang theo một đứa con riêng là tôi về quê ở.

Tang lễ của mẹ tôi cũng không được làm to. Hôm tổ chức tang lễ, tôi gặp Du Vãn Tinh đã lâu không gặp.

Hôm đó tôi vừa cãi nhau một trận lớn với anh mình.

Anh ấy khăng khăng muốn chia nhà cũ cùng tiền tiết kiệm cho tôi một nửa, nhưng tôi khóc lóc:

“Ai thèm chút tài sản đó của mẹ? Từ nhỏ cả ba và mẹ đều chỉ yêu anh. Anh cho em chút tiền đó thì làm được cái gì cơ chứ? Dù sao thì cả ba cả mẹ cũng có ai yêu em đâu? Em cần chỗ tiền đó để làm gì?”

Anh tôi đỏ mắt nói xin lỗi với tôi: “Anh xin lỗi.”

Nhưng trong chuyện này, anh ấy cũng không phải là người sai.

Tôi tuyệt vọng chạy ra ngoài. Vừa mở cửa ra thì đụng phải Du Vãn Tinh.

Anh ấy gầy đi rất nhiều, cảm giác anh ấy cao hơn một chút. Nhưng trông anh ấy càng cô đơn hơn, trên người anh ấy còn mang theo hơi thở đi từ xa đến đây.

Anh đỡ lấy cơ thể suýt ngã quỵ xuống của tôi, nhỏ giọng gọi: “Chu Chu.”

Tôi ngã vào lòng ngực anh ấy. Người tôi run run, không ngại mặt mũi mà khóc thật lớn.

“Tại sao sinh em ra lại không thể yêu thương em?”

“Hà Tri Hạo chính là đứa con mà bà kiêu ngạo nhất, anh ấy cũng rất xuất sắc, ai cũng thích anh ấy. Tính cách em không tốt, học lực cũng chẳng có gì đáng chú ý, không ai thích cũng là ——”

“Ai bảo em là không ai thích?”

Bỗng nhiên Du Vãn Tinh cắt ngang lời tôi, “Ít nhất anh……”

Vế sau thì anh ấy không nói nữa.

Nhưng chỉ ba chữ ngắn ngủi vậy thôi mà anh ấy đã thành công làm t ình cảm chôn sâu dưới đáy lòng tôi suốt hai năm nay rục rịch ngóc đầu dậy.

Vào giây phút đó tôi mới hiểu ra rằng tôi vẫn còn cố chấp với anh ấy.

Dường như tôi vĩnh viễn chẳng bao giờ dứt tình được với Du Vãn Tinh.

9.

Nghĩ lại thì nửa năm sau đó đúng là khoảng thời gian đáng nhớ và hạnh phúc nhất đời tôi.

Du Vãn Tinh đã trở lại. Dưới sự khuyên bảo của anh, tôi đã nói chuyện lại với anh trai mình một lần.

“Anh không có cách thay đổi tình cảm cùng suy nghĩ của ba mẹ, anh chỉ có thể cố hết sức mình để yêu thương và bù đắp cho em thôi.”

Anh tôi ký hợp đồng, chuyển hết giấy tờ của nhà cũ cho tôi.

Nhưng tôi không muốn nhận.

Thật ra tôi chưa từng muốn bất kỳ tài sản nào, kể cả phòng hay là tiền.

Tôi muốn được yêu thương, muốn được đối xử công bằng. Nhưng cho đến tận khi mẹ tôi mất bà cũng chưa từng thật sự yêu thương tôi một giây phút nào.

Cũng may là Du Vãn Tinh không còn từ chối sự tiếp xúc của tôi như trước nữa.

Tôi đã vượt qua kỳ thi thi lên nghiên cứu sinh, hiện tại tôi đang học nghiên cứu sinh tại trường.

Nhưng hiện tại do việc học của tôi khá nặng nên thỉnh thoảng tôi mới có thời gian gặp Du Vãn Tinh.

Lần trước Du Vãn Tinh từ chối tôi dứt khoát như vậy làm hiện tại tôi trở nên nhút nhát, không còn bạo gan như trước, dám đứng trước mặt anh tỏ tình lần nữa.

Tôi không nói, anh ấy cũng chẳng nói gì. Chúng tôi cứ ở chung với nhau yên bình như vậy.

Một hôm Du Vãn Tinh được phát tiền thưởng. Anh dùng số tiền ấy mua hai cái điện thoại giống nhau, chỉ là màu sắc của chúng khác nhau. Anh lấy cái điện thoại màu tím nhạt sau đó đưa cho tôi:

“Cái lần trước anh tặng em cũng dùng cũ rồi đúng không?”

Tôi nhận lấy điện thoại, sau đó vô cùng tập trung chọn ốp điện thoại cho mình cùng Du Vãn Tinh. Chọn cả nửa ngày, cuối cùng Du Vãn Tinh chọn một cái ốp trong suốt.

Sau đó tôi lấy một cái hình dán anime của bộ phim anh rất thích dán lên ốp điện thoại của anh.

“Trùng hợp, em tên Chu Chu, nhân vật này cũng tên Chu Chu.”

Tôi nhìn cái ốp điện thoại bị dán đầy hình dán lòe loẹt sau đó vừa lòng gật đầu rồi trả điện thoại cho Du Vãn Tinh.

Anh ấy cũng không giận mà dịu dàng nhìn tôi cười cười.

“Thật ra ngày trước em rất ghét tên của mình. Lúc em học tiểu học, các bạn trong lớp toàn gọi em là A Uyển A Tuyết gì đó vì tên em quá khó để phân biệt giới tính. Nhiều khi còn bị các thầy cô nhận nhầm là bạn nam nữa cơ. Với cả mỗi lần ba mẹ gọi tên em đều gọi với thái độ vô cùng miễn cưỡng và không vui, vì thế em rất muốn sửa tên.”

Đêm khuya, tôi đứng trên cầu cùng Du Vãn Tinh, nhìn dòng sông đang chảy trước mặt.

“Nhưng hiện tại em lại cảm thấy may mắn. Bởi lẽ em tên Chu Chu, mà nhân vật anh thích cũng tên Chu Chu.”

Trong bóng đêm yên lặng, chỉ có ánh đèn mờ nhạt ở đằng xa.

Lúc tôi quay đầu đi thì thấy hai tai của Du Vãn Tinh hơi đỏ lên.

“…… Em lại giở tính trẻ con gì vậy?”

“Trẻ con còn chưa biết nói những lời như thế đâu!”

Tôi cố ý dán sát vào tai anh, cười tủm tỉm nói,

“Chỉ có người trưởng thành mới nói cho anh biết, Du Vãn Tinh, em cảm thấy tên của anh nghe rất êm tai. Không biết tên anh có nguồn gốc như nào vậy?”

Anh ấy ngẩn người. Một lúc lâu sau anh mới nói: “Là trước khi qua đời mẹ anh đặt cho…… Cái khác, thôi cứ để sau này anh nói cho em sau.”

Nhưng tôi lại không thể chờ được đến về sau.

Một tháng sau, luận văn đầu tiên của tôi đã thành công được lên báo.

Tôi tìm Du Vãn Tinh uống rượu chúc mừng, nhưng lại không cẩn thận uống quá chén.

Lúc đi ra khỏi quán ăn, đi qua một cái ngõ nhỏ không đèn, bỗng nhiên tôi túm anh đi vào, đè anh lên vách tường, ngửa đầu hôn lên môi anh.

Đáng tiếc là tôi uống say nên hôn mãi vẫn chưa trúng môi anh.

Tôi tủi thân đến suýt khóc.

Du Vãn Tinh thở dài bất đắc dĩ, sau đó lấy tay nâng cằm tôi lên, hôn tôi.

Đó là một cái hôn vừa dịu dàng, vừa trong sáng lại vừa ngắn ngủi.

Nhưng nó lại làm tôi cười ngây ngô suốt dọc đường về ký túc xá.
 
Vãn Tinh - Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm
Chương 3


Hôm sau lúc tôi tỉnh lại, đầu tiên tôi ổn định tinh thần, sau đó mới đi tìm Du Vãn Tinh.

Nhưng tôi nhắn mấy tin nhắn liền anh cũng không trả lời.

Cho đến tận chập tối anh mới gọi cho tôi một cuộc điện thoại.

“Gặp nhau đi, Hà Tri Chu.”

Âm thanh truyền ra từ điện thoại lạnh lùng đến xa lạ.

Tôi đứng ở ngoài trường mình chờ một lúc lâu mới thấy Du Vãn Tinh.

Nhưng câu đầu tiên anh nói với tôi sau khi gặp mặt lại là: “Hà Tri Chu, anh chơi đủ rồi.”

Tôi ngây ngốc đứng yên tại chỗ, hơn nửa ngày sau tôi vẫn chưa hiểu có chuyện gì đang xảy ra.

“Nói thật cho em biết, hai năm trước anh được công ty phái đi công tác ở Bắc Kinh, anh đã tìm được người yêu của mình ở bên đó.”

“Lần này trở về chẳng qua chỉ là muốn chơi chơi một chút thôi. Nói thế nào thì em cũng đã thích anh nhiều năm như vậy.”

Du Vãn Tinh cao hơn tôi rất nhiều. Khi anh đứng thẳng nhìn tôi cứ như anh đang đứng trên cao nhìn xuống dưới vậy.

“Nhưng em thật sự không thú vị, chẳng biết điều gì cả làm anh cảm thấy phát ngấy ra. Bây giờ bạn gái anh đang gọi điện giục anh trở về, chúng ta cũng nên kết thúc tại đây rồi.”

Trong đôi mắt trong veo của anh ấy phản chiếu lại khuôn mặt đầy nước mắt của tôi. Nhưng anh ấy chẳng mảy may rung động, ngược lại anh ấy còn cười:

“Nhìn em kìa, khóc đã xấu rồi, kỹ thuật hôn còn kém muốn chết. Chỉ một chút ơn huệ từ thời cấp ba mà nhớ mãi không quên đến tận bây giờ. Em đúng là người phụ nữ dễ dãi nhất mà anh từng thấy đấy!”

“Đúng rồi, em đừng có nghĩ tới việc trả thù anh. Từ trước đến nay anh chưa từng đồng ý với bất cứ lời tỏ tình nào của em. Em cũng đừng bám lấy anh nữa, anh sắp kết hôn rồi.”

Nói xong câu đó, anh ấy xoay người rời đi.

Tôi đứng yên tại chỗ, cả nửa ngày sau cũng không tài nào nhúc nhích nổi.

Cứ như có viên đạn bắn thẳng vào trái tim tôi, lại như có một lưỡi dao sắc bén rạch từng nhát, từng nhát vào trái tim tôi.

Cảm giác đau đớn ùa ra như lũ bão trong lòng tôi. Tôi giơ tay, dùng ngón tay mình chà mạnh vào môi, cứ như trên mặt tôi còn vương lại hơi ấm từ đôi môi của Du Vãn Tinh hôm qua để lại.

Tôi dùng sức hơn, cho đến tận khi nếm được mùi máu tôi vẫn chưa chịu dừng tay.

Tôi muốn hủy hết mọi dấu vết của anh, quên đi hết ký ức suốt bao nhiêu năm qua giữa hai chúng tôi.

10.

Tôi lấy lại tinh thần, thoát ra khỏi quá khứ thì tàu điện cũng đã dừng lại.

Sau khi tốt nghiệp đại học thì anh trai tôi cũng lập gia đình. Anh cùng chị dâu của tôi lên trên thành phố ở.

Tôi không còn bướng bỉnh như hồi mười mấy tuổi nữa, vì ba mẹ không đối xử tốt với mình mà giận cá chém thớt ghét anh tôi.

Quan hệ giữa tôi và anh cũng tốt hơn rất nhiều.

Anh đứng ở trạm tàu điện chờ tôi, trong tay anh có cầm một cái áo khoác.

“Chị dâu em bảo nửa đêm trời lạnh, tâm trạng của em lại đang không tốt nên có khi không nhớ đến cả việc phải mặc thêm quần áo.”

Tôi chớp chớp mắt. Nhưng nhìn như nào cũng không thấy rõ được mặt của anh trai mình. Lúc này tôi mới nhớ ra mình đang khóc.

Nhiều năm như vậy rồi, cuộc sống của mỗi người đều có những sự thay đổi rõ rệt.

Tôi cũng thuận lợi tốt nghiệp nghiên cứu sinh ra trường, cũng đi đây đi đó, làm giáo viên dạy cho các bạn học sinh khác, nhìn qua thì tôi cũng sống một cuộc sống khá giống ngường bình thường.

Nhưng chỉ có một mình tôi biết rằng tôi vẫn luôn đợi Du Vãn Tinh tới tìm mình.

Anh tôi khoác cho tôi áo khoác, định lái xe đưa tôi về nhà.

Nhưng tôi ngăn anh lại, nhỏ giọng nói: “Anh cứ tìm tạm cho em một cái khách sạn đi. Chị dâu cùng cháu đang ngủ ở nhà, mình đừng làm phiền họ.”

Hai anh em chúng tôi được bao phủ trong ánh đèn ấm áp của khách sạn.

Tôi nghe thấy anh hỏi mình: “Em có biết chuyện trong nhà của Du Vãn Tinh không?”

Tôi cầm ly nước ấm, chậm chạp lắc đầu, sau đó lại gật đầu.

“Anh ấy nói với em là mẹ anh ấy mất sớm.”

“Thế thì còn ba cậu ấy thì sao?”

Bỗng nhiên tôi ngơ ngẩn. Tôi cố gắng lục lại những ký ức liên quan đến ba của Du Vãn Tinh trong trí nhớ của mình.

Nhưng có nghĩ thế nào thì tôi cũng chỉ mơ hồ nhớ được bóng dáng của một người đàn ông cao gầy có một đôi mắt tối tăm, bên miệng treo một nụ cười nham hiểm.

Có một lần tôi cùng Du Vãn Tinh tan học, cùng nhau đi về nhà, đụng phải ông ta, ông ta còn cười hỏi Du Vãn Tinh: “Bạn gái mày à?”

Du Vãn Tinh lạnh lùng nói: “Bạn học.”

Sau khi lấy lại tinh thần, tôi li3m li3m môi, cổ họng tôi hơi khô khốc.

“Lúc ấy quan hệ giữa em với mẹ cũng không tốt nên em nghĩ rằng anh ấy giống em, đều đang ở thời kỳ phản nghịch tuổi dậy thì nên thích đối nghịch với người trong nhà.”

“Không giống nhau.”

Anh tôi thở dài, sau đó hỏi tôi, “Chu Chu, em có biết Du Vãn Tinh chết như nào không?”

“…… Anh.”

“Cậu ấy bị ba mình ép đi thử thuốc để kiếm tiền. Sau đó cậu ấy quyết định ở lại đó luôn, phối hợp cùng cảnh sát nằm vùng để tóm gọn ổ tội phạm ấy. Vào thời điểm mấu chốt, cậu ấy bị đám người kia phát hiện thân phận gián điệp của mình nên bị bọn họ tra tấn đến chết.”

11. (Góc nhìn của Du Vãn Tinh)

Chiều hôm đó, Lâm Đào lại nổi điên.

Ông ta uống hơn nửa bình rượu trắng, sau đó đột nhiên nắm lấy gạt tàn trên bàn ném qua chỗ Du Vãn Tinh, hùng hùng hổ hổ:

“Mày giống y như con mẹ vô ơn của mày! Tao cho chúng mày cái ăn cái mặt, đến cả thái độ niềm nở chúng mày cũng chả cho bố mày. Coi mình giỏi thế thì cút hết ra ngoài đường c ởi quần áo ra đi, tao chống mắt lên xem chúng mày có thể kiếm được cái mẹ gì.”

Du Vãn Tinh nghiêng đầu về một bên tránh đi.

Anh nhàn nhạt liếc nhìn Lâm Đào một cái sau đó đứng dậy về phòng.

Về mặt sinh học thì Lâm Đào chính là ba của anh. Tuy rằng Du Vãn Tinh không muốn thừa nhận điều này.

Người đàn ông này là một kẻ điên.

Ông ta có lòng chiếm hữu vô cùng lớn, có thể nói là điên cuồng đối với mẹ của Du Vãn Tinh.

Lúc bình thường thì ông ta hận không thể hái sao xuống cho bà. Nhưng khi uống rượu vào, hoặc là cược thua tiền thì ông ta sẽ như một con thú điên ở nhà ném đồ đạc.

Lúc Du Vãn Tinh được ba tuổi thì mẹ anh chết vì bệnh.

Lâm Đào dùng tất cả số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại đánh cược một lần, nhưng bị thua. Ông ta đánh cược nhiều đến nỗi bị bắt đi đồn hơn hai lần, đến cả nhà xưởng ông ta đang làm cũng không chịu nhận ông ta nữa.

Bị dồn vào đường cùng, ông ta mang Du Vãn Tinh về quê cũ.

Tiền sinh hoạt ở dưới này rất ít ỏi, một tháng chỉ cần mấy trăm đồng trợ cấp là có thể sống rồi.

Trong mắt người ngoài thì chỉ là Lâm Đào không thường xuyên về nhà.

Nhưng không ai biết được trước mặt những người thân ông ta điên cuồng đến mức nào.

Thậm chí có lần ông ta còn cảnh cáo Du Vãn Tinh: “Mẹ mày đã chết, bây giờ chỉ còn tao và mày. Đời này mày đừng nghĩ đến chuyện thoát khỏi tao. Mấy chuyện như yêu đương kết hôn sinh con gì đó, mày nghĩ cũng đừng nghĩ. Nếu không tất cả đều không ai được sống yên với tao đâu!”

Du Vãn Tinh ghét bỏ nhìn ông ta: “Súc sinh.”

Lâm Đào nghe vậy cũng không tức giận. Ngược lại, ông ta còn cười điên hai tiếng, sau đó dốc bình thủy tinh chứa đầy rượu vào mồm mình: “Mày là con tao, vậy mày chính là tiểu súc sinh.”

Du Vãn Tinh dịu dàng, lịch sự.

Nhưng anh cũng là một người lạnh lùng, vô tình.

Chiều hôm đó, khi tan học về nhà thì anh biết được căn nhà bỏ hoang bên cạnh có một hàng xóm mới dọn vào.

Anh cũng không quan tâm tới chuyện này lắm. Với lại số lần anh chạm mặt cùng Hà Tri Chu cũng rất ít.

Cho đến tận lúc nghỉ hè. Vừa lúc hôm ấy Lâm Đào không có nhà, Du Vãn Tinh đứng trong vườn tưới nước cho cây nho.

Ở cánh cửa khép hờ phía sau đột nhiên thò ra một cái đầu, cười nói:

“Chào cậu! Tớ là anh trai của Hà Tri Chu ở hàng xóm. Tớ định hỏi thăm chút chuyện của mẹ và em tớ nhưng hai người họ chẳng ai chịu nói thật với tớ cả.”

Cứ như vậy, Du Vãn Tinh đã trở thành bạn thân của Hà Tri Hạo.

Đây cũng là người bạn thật sự duy nhất trong cuộc đời ngắn ngủi của Du Vãn Tinh.

Đến giúp Hà Tri Chu, ban đầu đều là do anh trai cô nhờ vả mình.

Cho đến tận buổi tối hôm đó, hai người ngồi ăn hoành thánh ở quán nhỏ. Nhìn cô gái nhỏ nghẹn một bụng lửa giận, chỉ vùi đầu ăn, không thèm quan tâm tới Du Vãn Tinh.

Ánh trăng yên tĩnh chiếu lên gương mặt tức giận của cô, không hiểu sao nhìn cảnh đó, Du Vãn Tinh lại cảm thấy cô rất đáng yêu.

Không thể không công nhận rằng Hà Tri Hạo là một người anh trai tốt. Nhưng cũng không thể không công nhận rằng, anh có cuộc sống hạnh phúc hơn Tri Chu rất nhiều. Có những thứ mà mãi mãi Tri Chu chẳng có được như anh trai của mình.

Vào giây phút ấy, không hiểu sao Du Vãn Tinh lại đồng cảm với cô.

Trên đường về nhà, nhìn cô bé tủi thân đi bên cạnh mình, không hiểu sao đột nhiên Du Vãn Tinh lại nói câu ấy.

“Anh không có mẹ.”

Vì thế cũng không có ai yêu anh.

Người thông minh như Du Vãn Tinh đương nhiên biết lời này sẽ khiến cô bé coi anh như một người đồng đội đứng cùng chiến tuyến với mình.

Nhưng tất cả đều không nằm trong phạm vi anh có thể kiểm soát được.

Hà Tri Chu có một đôi mắt rất sáng, đuôi mắt hơi nhêch lên trên. Lúc mà cô bé tức giận thì đôi mắt sẽ trừng to tròn tròn, trông rất giống con nhím.

Từ trước đến nay, cô bé không phải là người giỏi nhẫn nhịn. Ai mà bắt nạt cô thì phản ứng đầu tiên của cô là đánh lại.

“Kể cả không đánh lại thì cũng phải đánh, nếu không lần sau họ sẽ tiếp tục bắt nạt em nữa!”

Sau đó, suốt dọc đường cùng nhau về nhà, Hà Tri Chu làm ra vẻ dày dặn kinh nghiệm nói:

“Như khi còn nhỏ em muốn tranh đồ chơi hay đồ ăn vặt ấy, rõ ràng em biết mình sẽ không tranh được của anh trai nhưng em vẫn muốn tranh cùng anh ấy, đỡ cho em khóc ba mẹ em lại nói “Đó là do em không muốn nên họ mới không cho em”. Em không tranh được thì người khác cũng đừng mong tranh được!”

Cô chính là như vậy, bướng bỉnh lại cố chấp tuân theo lý tưởng của chính mình.

Nhưng lại có nhiều nghị lực cùng kiên nhẫn hơn bất kỳ ai hết.

Vì thế về sau, dù cho Du Vãn Tinh có từ chối lời tỏ tình của cô bao nhiêu lần đi nữa thì cô cũng không hết hy vọng.

Du Vãn Tinh rất thích cô, nhưng không thể đồng ý với cô.

Lâm Đào cứ như một con rắn độc ẩn nấp ở một góc tối tăm nào đó, không biết khi nào ông ta sẽ vọt ra. Ông ta bắt anh phải đi làm thêm kiếm tiền để ông ta có tiền đánh bạc, thỉnh thoảng lại cảnh cáo, không cho phép anh được yêu ai, không được phép tiêu tiền cho ai.

Ông ta đã làm bộ vô tình nhắc tới Hà Tri Chu trước mặt Du Vãn Tinh hai lần để cảnh cáo anh.

Hà Tri Hạo cũng biết chuyện trong nhà của Du Vãn Tinh. Hai người cùng nhau nghĩ một lúc lâu nhưng cũng không nghĩ ra được biện pháp nào khả thi.

Lâm Đào chính là một tên điên, dùng cách của người bình thường thì không thể nào xử lý ông ta được, cách duy nhất chính là rời xa.

Nhưng giữa Du Vãn Tinh và ông ta vẫn còn tồn tại quan hệ huyết thống.

Cuối cùng Hà Tri Hạo thở dài: “Vậy cậu cách xa Chu Chu một chút, tớ không muốn em gái mình phải chịu tổn thương.”

Du Vãn Tinh cụp mắt xuống, nhỏ giọng đồng ý.

Anh sẽ cố hết sức ngăn cản mọi cơ hội nói chuyện, tiếp xúc của mình với Hà Tri Chu. Trong chuyện này, cả Du Vãn Tinh và Hà Tri Hạo đều vô cùng ăn ý không nói cho Hà Tri Chu biết sự thật.

Với tính cách của cô, nếu mà biết thì đầu tiên cô sẽ thẳng mặt cảnh cáo Lâm Đào, sau đó thì đi báo cảnh sát.

Nhưng Lâm Đào chính là một kẻ bi3n thái. Chỉ cần chưa chết thì chắc chắn cả đời không thể thoát khỏi ông ta.

Ở lễ tốt nghiệp của Du Vãn Tinh, anh không quan tâm tới lời Hà Tri Chu nói với mình, cũng không đồng ý cho cô đi ăn bữa tiệc chia tay cùng mình.

Nhìn sự ảm đạm trong ánh mắt của cô, Du Vãn Tinh cảm thấy trái tim của mình đau đớn như sắp bị bóp nát rồi.

Hà Tri Hạo đang ngồi nói chuyện cùng bạn gái của mình, cẩn thận buộc tóc cho người yêu mình.

Chỉ là một động tác thân mật mà nhỏ nhoi như vậy, Du Vãn Tinh cũng mãi mãi chẳng thể thực hiện được với người mà mình yêu.

Nhưng cuối cùng, Du Vãn Tinh vẫn mềm lòng.

Nhìn Hà Tri Chu uống say khướt, lảo đảo nhào vào lòng ngực mình. Khoảnh khắc ấy, dường như anh nghe được tiếng tim đập bịch bịch bịch của mình.

Âm thanh dồn dập giống như từng nhịp trống vang lên.

Anh nhẹ giọng nói: “Uống nhiều rượu như vậy, dạ dày em không có chịu sao? Về em phải nhớ uống một ly nước mật ong. Anh đưa em về trường.”

Cô “vâng” một tiếng, sau đó ngoan ngoãn vươn tay ra, để cho anh dắt mình đi.

Gió vào đêm hè giữa tháng sáu mang theo sự khô nóng, thổi qua rất nhiều mùi hương hoa thơm ngát.

Anh nắm chặt tay Hà Tri Chu, lòng bàn tay cô vừa mềm mại vừa khô ráo.

Hà Tri Chu giống như con nhím. Nhìn qua thì cả người cô đều gắn đầy gai nhọn, đến mức hận không thể đối nghịch với cả thế giới.

Nhưng chỉ cần đưa cho cô hai viên kẹo thì cô sẽ trở nên ngoan ngoãn, lộ ra sự đáng yêu của mình.

Du Vãn Tinh nghĩ, thật ra những thứ anh cho cô cũng không quý giá đến vậy.

Chỉ là cô nhận được quá ít tình yêu thương từ ba mẹ của mình nên những thứ anh cho mới trở nên đáng quý với cô.

“Du Vãn Tinh.”

Đột nhiên cô cất lời, giọng nói rầu rĩ, mang theo một chút men say, “Chúng ta thử yêu nhau được không? Em không tin anh không thích em.”

Dưới sự kích động từ tận đáy lòng của mình, suýt nữa Du Vãn Tinh đã đồng ý với cô.

Nhưng bỗng nhiên ánh mắt anh chạm vào bóng người đen thui đứng ở cách đó không xa.

Lâm Đào nhìn anh, nhếch miệng cười cười, dùng khẩu hình nói: “Bạn gái?”

Cả người Du Vãn Tinh như rơi vào hầm băng, nhưng cũng nhờ điều ấy mà anh tỉnh mộng.

Sau đó anh mới nói những lời tàn nhẫn ấy với Hà Tri Chu. Sau này mỗi khi nghĩ lại, anh đều cảm thấy kinh tởm chính bản thân mình.

Như anh mong muốn, nửa năm sau đó, Hà Tri Chu cũng chưa từng liên lạc lại với anh lần nào.

Du Vãn Tinh đi qua chỗ đèn đường chiếu sáng, mặt vô cảm nhìn Lâm Đào.

Ông ta tặc lưỡi: “Mày đối xử với con bé kia tàn nhẫn thật đấy, nó không phải là bạn gái mày à?”

“Là người đeo bám tôi thôi.”

Du Vãn Tinh không muốn nói về Hà Tri Chu trước mặt Lâm Đào. Anh lạnh lùng hỏi: “Ông có chuyện gì?”

Lâm Đào xòe tay ra: “Ba hết tiền tiêu rồi, con trai cho ba chút tiền đi.”

“Bao nhiêu?”

“50 vạn.”

Du Vãn Tinh cất bước rời đi: “Ông điên rồi à? Tôi làm gì có nhiều tiền như vậy?”
 
Vãn Tinh - Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm
Chương 4


“Không phải con bé kia yêu mày đến điên luôn rồi sao? Bán nó đi là có tiền ngay ấy mà. Mày yên tâm, chỉ cần giao người cho ba, ba sẽ có cách để bán nó.”

Lâm Đào đứng phía sau Du Vãn Tinh cười điên cuồng, “Nếu không mày đi theo ba đi, ba làm ăn buôn bán cùng với mấy người anh em, đầu óc mày thông minh như này, chắc chắn sẽ có đất dụng võ.”

Trong lòng Du Vãn Tinh hiểu rõ.

Cái làm ăn buôn bán trong miệng ông ta chính là làm những hành vi kinh doanh trái pháp luật.

Nhưng anh vẫn đi theo ông ta.

Anh không muốn Lâm Đào nảy ra ý xấu gì với Hà Tri Chu.

Anh cũng từng nghĩ…… Sẽ có một lúc nào đó, mình tìm một cơ hội rồi hoàn toàn thoát khỏi ông ta.

Nửa năm sau đó, cuộc sống của Du Vãn Tinh cứ như là địa ngục vậy.

Ban ngày thì đi làm, ban đêm thì chạy đây chạy đó theo Lâm Đào.

Anh tới những góc tối âm u trong thành phố, đi vào vô số sòng bạc, đi vào những chỗ bán hàng đa cấp trái pháp luật, buôn bán người trái phép……

Du Vãn Tinh âm thầm thu thập chứng cứ, sau đó báo cảnh sát, nhốt Lâm Đào vào tù.

Khi bị cảnh sát giải đi, Lâm Đào cố gắng quay đầu lại, nhỏ giọng gọi anh: “Con trai.”

Lúc ấy, Du Vãn Tình còn ngây thơ cho rằng mình đã thoát khỏi ông ta rồi.

Anh muốn quay trở lại, thăm Hà Tri Chu. Nhưng vừa mở điện thoại ra thì anh thấy được bài đăng mới nhất của cô.

Hai tấm vé xem phim điện ảnh, ở một góc ảnh lộ ra một bàn tay của một bạn nam trẻ tuổi nào đó.

Vào giây phút ấy, dường như cả người Du Vãn Tinh mất hết sức lực.

Cô vốn dĩ là một cô gái thông minh lại xinh đẹp, người thích cô, theo đuổi cô cũng không phải là ít. Làm sao anh có thể ôm theo hy vọng xa vời rằng cô mãi mãi đứng một nơi chờ mình được?

Sau đó, Du Vãn Tinh với Bắc Kinh làm việc.

Cho đến khi anh nhận được tin mẹ của Hà Tri Chu mất thì anh mới trở về thị trấn nhỏ ấy.

Cuộc sống của anh vẫn luôn thiếu cái gì đó, có lẽ chỉ có cái ôm của cô mới có thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh.

Buổi tối hôm ấy, anh ăn bữa tiệc chúc mừng bài luận văn của cô được đăng lên báo. Hôm đó, hai người đều uống một chút rượu.

Giây phút ấy, anh không thể kìm nổi lòng mình nữa, hôn cô một cái.

Cái hôn này khá là đột ngột, chưa làm người yêu của nhau đã hôn nhau rồi. Du Vãn Tinh nghĩ lại thì cảm thấy làm như vậy khá mất lịch sự.

Vì thế sau khi anh đưa Hà Tri Chu trở về nhà thì anh cầm điện thoại lên soạn tin nhắn.

Nhưng anh vừa gõ ra được mấy chữ “Anh cũng thích em” thì bên tai anh lại truyền đến âm thanh tựa như ác quỷ.

“Con trai à, con đưa ba vào tù sống khổ sở, sao con lại ở ngoài này sống hạnh phúc thế?”

Lâm Đào chỉ là đàn em tay chân, không thuộc trụ sở chính của bọn tội phạm nên tội của ông không quá nặng, đã được thả ra vào vài ngày trước đó.

Chuyện đầu tiên ông ta làm sau khi ra tù chính là đi tìm người tự tay đưa ông ta vào tù – Du Vãn Tinh.

“Mày có biết tao ở trong đó khổ sở thế nào hay không? Mày thì hay rồi, ở ngoài này ngọt ngọt ngào ngào yêu đương. Vui chứ nhỉ?”

“Mà con bé kia tao biết rồi, không phải là hàng xóm mấy năm nay của chúng ta sao? Tên là gì ấy nhỉ? À, Hà Tri Chu? Mà con bé đó vẫn là sinh viên đó, giá cũng ổn phết. Cho con bé đó cái tên là Chu Chu, đưa cho dì Hồng của mày, chắc là bán được với một giá tốt đấy.”

Bị ánh mắt âm u như rắn độc của Lâm Đào nhìn, bỗng nhiên Du Vãn Tinh cảm thấy tuyệt vọng.

Cuộc đời của anh chính là như vậy, vì trong người anh chảy một nửa dòng máu của Lâm Đào nên cả đời anh không thể thoát khỏi ông ta.

Cứ là người nào thân thiết với anh đều sẽ phải chịu liên lụy.

Bỗng nhiên Du Vãn Tinh gầm nhẹ một tiếng. Anh tiến lên phía trước, đánh gục Lâm Đào xuống đất, sau đó nện hai quyền vào mặt ông ta.

Sau khi đánh xong, anh nắm chặt vai ông ta, nghiến răng nói từng chữ: “Tôi đi theo ông. Ông muốn kiếm bao nhiêu tiền, tôi cũng sẽ giúp ông.”

“Đừng có suy nghĩ gì bậy bạ với em ấy. Nếu không tôi chết cũng phải kéo ông theo.”

Lâm Đào nhổ ra một ngụm máu: “Được, thế chiều mai bắt đầu đi cùng tao. Điện thoại hay cái gì đó tao cũng cấm mày mang đi. Mày đừng hòng nghĩ ra trò gì qua mặt tao.”

Du Vãn Tinh về căn nhà cũ của mình, nhét điện thoại vào trong ngăn kéo.

Anh không cầm bất cứ thứ gì theo, anh chỉ cầm theo sợi dây buộc tóc mà năm Hà Tri Chu lên lớp 11 buộc vào cổ tay anh.

Sau đó anh đi tìm cô, lại nói rất nhiều lời cay đắng.

Nói những lời tổn thương cô chẳng khác gì anh tự cầm dao đâm vào chính mình. Cứ mỗi câu tàn nhẫn anh thốt ra thì anh cảm thấy mình như bị lột một lớp da.

Tuy vậy, anh không thể nào mềm lòng được nữa.

Hôm ấy, Hà Tri Chu còn mặc một chiếc váy vô cùng xinh đẹp, trang điểm tỉ mỉ. Có lẽ cô nghĩ anh tới đây để tỏ tình với mình.

Nhìn cảnh ấy, Du Vãn Tinh đau lòng đến sắp chết. Nhưng ngoài mặt anh vẫn giữ nguyên bộ dáng vô cảm: “Đừng làm phiền anh nữa, anh chuẩn bị kết hôn rồi.”

Ánh sáng trong mắt cô như vụt tắt sau khi nghe xong câu nói ấy.

Ở một mùa đông lạnh lẽo sau đó.

Anh chủ động đứng ra, thay thế cho một cảnh sát nằm vùng tới thâm nhập vào hang ổ của bọn địch.

Bị lột s@ch quần áo, kéo vào một căn nhà nhỏ, bị cắt từng mạch máu một.

Có lẽ là vẻ mặt của anh quá bình tĩnh nên đám người kia khó chịu lấy ống tiêm ra: “Mẹ nó, một thằng phản bội mà còn đòi kiêu ngạo như vậy?”

“Trùng hợp là bên nước ngoài vừa gửi tới sản phẩm mới, còn chưa được thử nghiệm trên người. Nếu không thử cho nó đi.”

Bọn họ tiêm cho anh rất nhiều loại thuốc không biết tên. Dưới sự đau đớn, dày vò của cơ thể, Du Vãn Tinh cảm nhận được sự sống của mình đang ngày một vơi đi.

Cẳng chân truyền đến cảm giác đau nhức. Có lẽ là hai con chó hoang canh cửa đang ăn anh.

Nhưng cũng không sao hết.

Bây giờ đã đủ hết chứng cứ, đủ tội trạng để xét tội tử hình cho Lâm Đào, lại còn có thể tống toàn bộ đám người xấu kia phải chịu trừng phạt của pháp luật.

Cái chết của anh cũng được xem như là có ý nghĩa.

Anh nhớ tới hồi học cấp ba, khi Hà Tri Chu học thơ cổ trong môn ngữ văn, anh đạp xe đạp, cô ngồi ở phía trước anh, gật gật gù gù đọc thơ: “Mong ta như sao như trăng, sáng lung linh giữa màn đêm đen.”

“Anh đã là ngôi sao sáng rồi, vậy em cũng phải trở thành một vầng trăng sáng.”

Ngày Du Vãn Tinh chết, màn đêm đen nhánh.

Không sao cũng không trăng.

12.

“Lúc ấy cảnh sát gọi điện cho anh, bảo anh tới nhận di vật của cậu ấy…… Nhưng cũng không thể gọi là di vật được, đó chỉ là một cái dây buộc tóc có màu trắng hồng đan xen, đã bị dính bẩn từ lâu.”

Anh tôi nhìn đôi mắt đỏ bừng của tôi, bỗng nhiên hiểu ra, “Là đồ của em, phải không?”

Tôi đơ người gật đầu.

Khi đó, chiếc dây buộc tóc kiểu đó là thịnh hành nhất. Trên trấn nhỏ có một tiệm bán loại dây ấy, cứ vừa nhập hàng về là hết hàng ngay được.

Giá của nó cũng ngày một đắt hơn.

Tôi không đoạt lấy được cái dây ấy nên than với Du Vãn Tinh hai câu. Hôm sau thì anh ấy mua cho tôi.

“Anh tới giúp bà chủ tiệm đó dọn dẹp hàng hóa nên bà ấy tặng cho anh một cái dây.”

Anh buộc cái dây mềm mại ấy vào tay tôi, “Em cầm đi, quà Tết thiếu nhi.”

Tôi dùng cái dây ấy hơn nửa năm, cho đến tận khi dây chun bị lỏng, không co dãn nữa mới thôi.

Vào hôm tất niên, tôi cùng Du Vãn Tinh ra cửa đốt pháo hoa, sau đó tôi vòng cái dây trên cổ tay anh hai vòng: “Quà năm mới.”

Anh cúi đầu nhìn thoáng qua, cười đến cong cả mắt: “Quà đơn giản như vậy sao?”

“Anh không lấy thì thôi.”

“Lấy chứ, quà em đưa anh đều thích hết.”

Nói rồi anh rút một cây pháo bông, đưa cho tôi, “Chu Chu, năm mới vui vẻ.”

……

Không được nghĩ nữa.

Tôi hít thở thật sâu, cố gắng xua đi nỗi đau trào dâng trong lòng mình: “Về sau…… Anh có thấy Du Vãn Tinh không?”

“Không. Thi thể của cậu ấy cũng không còn. Sau khi bị bọn người kia tiêm thuốc vào, người không còn nữa thì bọn chúng đã tiêu hủy cậu ấy rồi.”

Anh tôi nói, trong giọng anh mang theo một chút nghẹn ngào, “Cậu ấy chẳng để lại cái gì cả, anh chỉ có thể đặt cái dây buộc tóc ấy ở mộ của cậu ấy.”

Anh tôi dùng từ “tiêu hủy”.

Giây phút ấy, trong đầu tôi hiện lên vô số hình ảnh.

Năm tôi 14 tuổi, tôi ngồi ở đằng trước chiếc xe đạp kiểu cũ, hai xương b ướm ở lưng tôi dựa vào lồ ng ngực ấm áp của Du Vãn Tinh.

18 tuổi, sau khi tôi thi đại học xong, tôi mượn cớ ăn cơm chúc mừng mà trộm chạm tay anh một cái.

Sau đó anh lại vào trường tôi, bảo vệ tôi trước mặt rất nhiều thầy cô, không chút do dự bảo vệ cho tôi. Tôi còn nhớ lúc ấy, tay chúng tôi dán sát vào nhau.

Còn nụ hôn duy nhất của chúng tôi. Nụ hôn ấy, chúng tôi chỉ môi chạm môi với nhau, nhưng không hiểu sao tim cả hai chúng tôi đều đập nhanh đến mức kỳ lạ.

Lần gặp gỡ cuối cùng, anh đứng trước mặt tôi, vẻ mặt lạnh lùng lại khinh bỉ nói với tôi rằng anh sắp kết hôn.

Tất cả những ký ức liên quan đến Du Vãn Tinh trong trí nhớ tôi, dù là tôi yêu hay hận nhưng nhịp tim của anh đã từng thật sự đập bên tai tôi.

Sau khi xác nhận rằng anh thật sự không còn nữa thì máu trong cơ thể tôi như bị đông cứng lại, giây tiếp theo thì máu trong người tôi lại sục sôi, cả người tôi như sắp nổ tung.

Bên tai tôi có rất nhiều âm thanh từ quá khứ vọng tới. Vì thế một lúc lâu sau tôi mới chậm rãi mở miệng: “Tại sao, tại sao trước đó anh không nói cho em?”

“Trước khi cậu ấy đi, câu nói cuối cùng cậu ấy để lại chính là không được cho em biết. Với lại khi đó việc học của em cũng không được thuận lợi, đang gặp rất nhiều áp lực. Nếu anh nói cho em tin này thì anh chỉ sợ em bị k1ch thích sau đó nghĩ quẩn trong lòng.”

Anh tôi nhẹ giọng nói, sau đó nắm lấy đôi tay lạnh lẽo của tôi.

“Thật ra ban đầu, khi cậu ấy không đồng ý lời tỏ tình của em, anh cũng rất tức giận. Cho đến tận khi anh gặp ba của cậu ấy mới hiểu rằng cậu ấy không đồng ý làm người yêu em chính là bảo vệ em. Nhưng người nào phải là thánh? Nói thế nào thì cậu ấy cũng không thể hoàn toàn khống chế tình cảm của chính mình. Vì thế cậu ấy mới năm lần bảy lượt mềm lòng, không nhịn được đối xử tốt với em, dẫn đến em không chết tâm với cậu ấy. Anh biết vậy anh cũng rất khó chịu, nhưng lại không thể trách cậu ấy.”

“Sinh ra trong một gia đình như vậy là bất hạnh của Du Vãn Tinh. Nhưng cũng may là 4 năm trước Lâm Đào đã bị xử bắn rồi.”

Sau đó anh trai còn nói rất nhiều lời với tôi.

Nhưng tôi chẳng đáp lại lời nào.

Ký ức về Du Vãn Tinh trong đầu tôi quá nhiều, nhiều đến nỗi tôi chỉ muốn đắm mình trong những ý ức ấy, nhưng càng nghĩ lại thì tôi lại càng cảm thấy đau đớn hơn.

Từ sau khi tôi biết tin anh chết, dường như chưa một giây phút nào tôi ngừng ch ảy nước mắt.

Có lẽ nước mắt tôi mãi mãi chẳng dừng lại được.

Đến cuối cùng, anh tôi cũng không nghĩ ra nổi lời an ủi nào với tôi nữa. Anh chỉ ngồi đối diện, lẳng lặng nhìn tôi, xem trời bên ngoài từ từ sáng.

Tôi cất giọng nói khàn khàn của mình: “Anh đi về đi, chị dâu cùng Vân Vân sắp tỉnh rồi.”

Anh lo lắng nhìn tôi: “Nhưng Chu Chu à, anh lo cho em lắm. Em hứa với anh, đừng nghĩ quẩn trong lòng.”

Tôi lắc đầu: “Không sao. Không phải là mấy năm nay em vẫn đều sống một mình sao?”

“Em cũng sẽ không nghĩ quẩn trong lòng. Du Vãn Tinh cũng không muốn thấy em tự tìm chết.”

Anh tôi khẽ thở dài. Một lát sau, anh chần chờ hỏi: “Em có muốn đi…… Xem cậu ấy không?”

13.

Phần mộ của Du Vãn Tinh ở nghĩa trang ngay thị trấn bên cạnh.

Hóa ra mấy năm nay, anh ấy vẫn chưa từng ở cách tôi quá xa.

Chỉ là tôi không biết điều đó.

Cứ như trước đó, tôi ỷ rằng anh chiều chuộng mình, không dám nặng lời với mình mà kiêu căng, làm việc không biết suy nghĩ rồi tỏ tình với anh vô số lần.

Ở nơi tôi không biết thì anh ấy càng nặng tình hơn tôi. Hơn nữa anh ấy còn âm thầm hy sinh để bảo vệ tôi nhiều năm.

Tôi phải làm công tác tư tưởng một lúc lâu mới dám hạ quyết tâm tới thăm anh.

Trước khi vào nghĩa trang, tôi dừng lại trước một cửa hàng bán hoa bên ngoài, mua một bó hoa hồng trắng.

Năm ấy, khi anh tốt nghiệp, dù tôi có nói thế nào anh cũng không chịu nhận hoa của tôi. Bây giờ đến cả quyền từ chối anh ấy cũng không có.

Trời rất đẹp. Tôi bước lên bậc thang xanh đi từng bước từng bước lên cao. Cuối cùng cũng thấy được một tấm ảnh đen trắng trên bia mộ.

Thế mà bức ảnh ấy lại là bức ảnh tôi dùng điện thoại mới của mình chụp anh của năm 18 tuổi.

Tôi đặt bó hoa hồng trắng trước mộ của anh, sau đó ngồi xuống.

Mặt đất đã bị mặt trời đun nóng.

Nếu không phải tình huống bất đắc dĩ thì Du Vãn Tinh luôn không để tôi chịu một chút tủi thân nào.

Khi còn sống cũng vậy, khi mất đi rồi cũng thế.

“Không biết là anh có thích hoa hồng trắng không, nhưng kể cả có không thích anh cũng không thể từ chối em lần nữa đâu.”

“Du Vãn Tinh.”

Tôi nhẹ nhàng gọi, “Thật ra em cũng đoán được rồi, tên của anh bắt nguồn từ tên của mẹ anh, có đúng không?”

“Em vẫn luôn đợi anh chính miệng nói cho em biết. Nhưng hiện tại xem ra, có lẽ đến chết em cũng không thể đợi được.”

Thật ra thì cũng không sao.

Trăm năm sau, khi em chết đi, chúng ta vẫn còn có thể gặp nhau ở thế giới bên kia. Khi đó anh còn điều gì chưa kịp nói với em phải nói hết với em đó! Em nhớ tin nhắn ngày ấy anh vẫn còn soạn dở, chắc hẳn anh vẫn còn điều gì đó muốn nói với em.

Đến lúc đó anh nói cho em biết tất cả cũng vẫn chưa muộn.

Em cũng đã kiên trì rất nhiều năm, thêm vài chục năm nữa cũng chẳng có vấn đề gì.

“Em vẫn luôn là người mà ba không thương mẹ không yêu. Anh trai đối xử với em tốt nhưng lúc nào em cũng nghĩ xấu về anh ấy.”

Tôi xòe tay, “Anh xem, em chính là một người không bớt lo như vậy đó. Ai cũng trách em lấy ơn báo oán, ai cũng trách em lòng dạ hẹp hòi, chỉ có việc ba mẹ phân biệt đối xử thôi mà cũng phản ứng lớn đến vậy. Ai cũng bảo em rằng em là một người tính toán chi ly, không xứng với ơn dưỡng dục của ba mẹ.”

“Nhưng anh chưa từng nghĩ em như vậy.”

Từ năm 14 tuổi, khi không được ba mẹ thương yêu, đều là anh chăm sóc, yêu thương em.

Dù cho anh chưa bao giờ đồng ý lời tỏ tình của em, nhưng làm sao em có thể tin được rằng anh không thích em?

“May là bây giờ mọi chuyện cũng ổn hơn nhiều rồi. Em cũng trưởng thành hơn nhiều, không còn giận hờn vô cớ. Trong trường em cũng dạy một số học sinh mà còn cứng đầu và khó dạy bảo hơn cả em năm ấy. Em cũng sẽ dùng tình cảm mà từ từ cảm hóa các em ấy.”
 
Vãn Tinh - Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm
Chương 5: Toàn văn hoàn


“Ở trường em người ta cũng đã nộp danh sách lên trên rồi. Nếu không có gì bất ngờ thì năm sau em sẽ lên làm phó giáo sư rồi đó.”

“Các đồng nghiệp đều bảo năng lực nghiệp vụ của em rất tốt, tính cách cũng tốt, bọn họ còn sắp xếp cho em xem mắt nữa đó!”

“Nhưng bọn họ toàn giới thiệu mấy vị doanh nhân, rồi mấy người chỉ muốn mượn cớ kết hôn để qua mắt người nhà. Em cảm thấy chẳng thú vị chút nào cả, vì thế em từ chối hết tất cả lời đề nghị của bọn họ.”

Tôi ngồi lâu cảm thấy hơi tê chân một chút nên tôi lặng lẽ đổi tư thế.

Sau đó tôi vươn tay ra, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua bức ảnh chụp trên bia mộ.

Cảm giác vừa lạnh vừa cứng rắn, có phải là cảm giác cuối cùng của Du Vãn Tinh trước khi chết không?

Tôi còn nhớ rõ sinh nhật tuổi 20 của mình. Hồi đó, quan hệ giữa tôi cùng Du Vãn Tinh vẫn chưa xảy ra những biến cố sau này. Anh tôi có việc phải đi nơi khác, là Du Vãn Tinh dẫn tôi đi ăn sinh nhật và đón sinh nhật cùng tôi.

Lúc ấy tôi còn ước nguyện dưới ánh nến. Tôi muốn đi Bắc Âu, muốn được xem sao sáng, muốn được xem cực quang ở nơi ấy.

Sau đó tôi thẳng thắn hỏi Du Vãn Tinh: “Anh có muốn đi cùng em không?”

Anh ấy cười nói: “Nay là sinh nhật em, nghe em hết.”

“Chắc lúc ấy anh cũng đoán trước được rằng mãi mãi chúng ta cũng chẳng thể đi cùng nhau đúng không?”

Tôi chớp mắt, một giọt nước mắt nóng hổi lại rơi xuống. Tôi nhẹ giọng nói, “Không sao hết, một mình em cũng có thể đi xem được.”

Sau khi tôi ra khỏi nghĩa trang thì anh tôi gọi điện, hỏi tôi đang ở đâu.

“Gần đây tâm trạng của chị dâu em khá tốt. Em ấy làm một chút thịt bò chấm tương, em ở đâu để anh gửi cho em?”

Tôi nhỏ giọng nói: “Ở dưới quê.”

Anh tôi im lặng một lát.

“Em về thăm Du Vãn Tinh?”

“Vâng.”

“Chu Chu, em có muốn anh về với em không?”

“Không cần đâu anh.”

Tôi xoa xoa đôi mắt đỏ bừng của mình, “Anh yên tâm đi, em không sao. Nhà cũ cũng bị phá rồi. Em đi ăn bát hoành thánh sau đó về nhà.”

Sau đó tôi ngắt điện thoại.

Nhanh thật, trời cũng đã tối rồi. Ánh đèn đường cũng đã được bật sáng lên.

Mấy năm nay thị trấn nhỏ này phát triển rất nhanh, nơi đâu cũng mọc lên những tòa nhà cao tầng, không còn lạc hậu như mười lăm năm trước nữa rồi.

Tôi dựa vào trí nhớ của mình mà đi loanh quanh thật lâu. Nhưng tôi không tìm được hiệu sách cùng quán bán hoành thánh mà tôi cùng Du Vãn Tinh cùng nhau ăn rất nhiều lần rồi.

Cuối cùng tôi đành ngồi tạm vào một quán bán sủi cảo, gọi một bát sủi cảo cay.

Vừa ăn một miếng tôi đã bị cay đến ch ảy nước mắt.

Khách trong quán cũng không nhiều lắm, ông chủ ngồi cạnh tôi nói chuyện vài câu, thế nhưng tôi lại nghe được những thông tin khá quan trọng.

“…… À, cháu nói cái quán bán hoành thánh đó hả? Quán đó là ba chú nghỉ hưu sau đó không muốn ở nhà nên ra ngoài bán.”

Ông hút điếu thuốc, hơi thất thần, “Nhưng mùa đông năm kia, ông ấy đã mất rồi.”

Bàn tay cầm thìa của tôi không nhịn được nắm chặt lại: “Xin chú bớt đau buồn.”

“Không sao đâu. Cũng đã hai năm rồi, chú đã dần quen với việc đó rồi. Với lại làm người sớm muộn gì cũng phải chết, thêm hai ba mươi năm nữa là đến lượt chú. Đến lúc đó không biết con gái chú có nhận cửa hàng này tiếp tục kinh doanh nữa không cơ.”

Ông phun ra một làn khói trắng, chậm rãi nói, “Mấy năm nay ở nơi này đã thay đổi quá nhiều.”

“Ngày trước, có lần chú giúp ba chú đi trông quán, ba chú còn không vui cơ. Ba chú bảo tay nghề của ba chú tốt, tất cả các khách quen đều thích ăn. Ba chú còn kể nhiều năm về trước có một đôi chim ri nhỏ, vẫn còn đang là học sinh, rất hay tới quán của ông để ăn. Mỗi tháng bạn nam kia còn trộm đưa tiền cho ba chú để mỗi lần cô gái đi cùng cậu ấy tới ăn thì ba chú sẽ cho nhiều thịt hơn vào bát của cô bé ấy.”

“Ngày trước chú còn cười là ông ấy tự luyến nữa cơ. Nhưng không thể không công nhận rằng tay nghề của ba chú rất tốt, chú không sánh bằng.”

“Đáng tiếc, không thể quay về quá khứ……”

Tôi cứng đờ người ngồi trước bàn, không nghe lọt một câu nào nữa. Cho đến khi ông chủ hoảng loạn gấp gáp hỏi tôi tôi mới hồi thần:

“Ôi cháu gái, sao cháu lại khóc? Là bát sủi cảo này cay quá hả? Chú xin lỗi nhé, đáng ra chú nên cho bớt ớt đi……”

Tôi cầm lấy tờ giấy ăn, đau đớn lau nước mắt đi, lắc đầu nói không sao.

Sau khi từ quán sủi cảo ấy ra ngoài, tôi lại trở về nhà cũ một chuyến.

Căn nhà bên đây đã bị phá đi hết rồi. Trên mặt đất chỉ còn vài tấm gỗ cùng một chút gạch vụn.

Bây giờ nhìn không phân biệt nổi nhà ai với nhà ai nữa rồi.

Tôi ngồi cạnh mảnh phế tích dưới đấy, lấy một chai bia ra sau đó cụng ly với những ngôi sao trên màn trời đêm.

“Hóa ra anh thích em từ sớm như vậy rồi sao? Anh đúng là kẻ lừa đảo, miệng nói một đằng, trong lòng nói một kiểu.”

Tôi uống bia, làm như không phát hiện đôi mắt mình đã đỏ bừng, lau thế nào cũng không hết được nước mắt.

“Lần sau khi gặp nhau, anh mà nói dối thì nhớ nói dối hẳn hoi một chút cho em.”

Men say dần hiện lên, dường như tôi đã trở về 15 năm trước.

14 tuổi, tôi cùng Du Vãn Tinh ngồi trước bàn nhỏ, hai người ăn hai bát hoành thánh nhân thịt nóng hổi, hơi nóng bốc lên như làn sương mù.

Cũng bởi vậy mà tôi không thấy được ánh mắt anh nhìn tôi.

Vài chục năm cuộc đời sau này.

Tôi không còn tìm thấy quán hoành thánh nào như vậy nữa.

Không còn những đêm muộn mà ngôi sao sáng ngồi bên cạnh tôi.

TOÀN VĂN HOÀN
 
Back
Top Bottom