Ngôn Tình Vẫn Luôn Bên Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 60: Đ�? Xấu xa


Vài tháng sau....

Thành phố Vạn Xuyên...

Cuối cùng, Lam Di Tinh cũng hoàn thành dự án xây dựng bệnh viện cùng Mạnh Nhật Ngôn, cô quyết định quay trở nước mà tiến hành thi công bệnh viện. Đứng quan sát tất cả nhân công làm việc cật lực nhằm sớm hoàn thành dự án mà phục vụ cho người dân ở nơi đây.

- "Tiểu Tinh, sẽ sớm thôi, ước nguyện của em sẽ thành hiện thực."

Mạnh Nhật Ngôn nhìn sang người bên cạnh, hạnh phúc nói. Nghe anh nói thế, cô khẽ gật đầu liền sau đó cười đáp:

- "Đúng vậy. Khi trước, vì muốn em theo đuổi ước mơ của mình, Thế Khương đã xây nên phòng khám Nhân Ái. Đến bây giờ, em sắp sửa trở thành cổ đông của bệnh viện mới này, có lẽ anh ấy sẽ rất vui mừng cho em."

Nhắc đến cái tên này khiến cô có chút xúc động, người bên cạnh cũng vì thế mà tắt hẳn nụ cười trên môi. Đến mãi bây giờ, ba chữ Đoàn Thế Khương vẫn còn giữ một vị trí vô cùng đặc biệt trong tim cô. Đột nhiên, Mạnh Nhật Ngôn giọng trầm hẳn mà lên tiếng nói:

- "Em...vẫn chưa quên anh ấy sao?"

Nghe anh hỏi, Lam Di Tinh khẽ bật cười liền đối mặt nhìn anh đáp:

- "Nếu nói chưa quên cũng không hẳn, nhưng trong lòng em, Thế Khương chính là người vô cùng đặc biệt. Anh ấy giống như vị thiên sứ đến giúp em trong một khoảng thời gian mặc dù ngắn nhưng khiến em cảm thấy vô cùng hạnh phúc."

Bất ngờ, Mạnh Nhật Ngôn nắm lấy tay Lam Di Tinh, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc mà nói với người trước mặt:

- "Di Tinh, anh có thể thay Thế Khương bảo vệ em suốt chặng đường còn lại của cuộc đời. Hãy cho anh một cơ hội trở thành bạn trai em, có được không?"

Ngay lập tức, Lam Di Tinh rút tay ra khỏi lòng bàn tay người đối diện, giọng đầy dứt khoát:

- "Nhật Ngôn, từ trước đến giờ, em chỉ xem anh giống như một người anh trai. Chúng ta có thể xem nhau như là người bạn, cũng như cộng sự trong công việc."

Nghe đến đây, trong lòng Mạnh Nhật Ngôn cảm thấy vô cùng hụt hẫng nhưng vẫn cố tỏ ra bản thân vẫn ổn mà mĩm cười gật đầu, liền sau đó cả hai người cùng bắt tay nhau.

Bệnh viện An Hảo...

Cuối cùng, Lam Di Tinh và Mạnh Nhật Ngôn thành công thành lập bệnh viện. Hiện tại, cô đảm nhận vị trí bác sĩ trưởng khoa, đồng thời cũng thay Mạnh Nhật Ngôn điều hành nơi này bởi vì anh thường xuyên đi công tác qua lại bên Canada.

Đang đi dạo quanh bệnh viện, bỗng nhiên cô phát hiện nhiều người vây quanh ở phía trước. Một lúc sau, ai nấy đều cầm trên tay phần thức ăn với đầy đủ dưỡng chất, có cả sữa bồi bổ cơ thể. Lúc này, một giọng nói trầm ấm vang lên ở bên trong đám đông khiến Lam Di Tinh phút chốc đứng lặng.

- "Được rồi, mọi người đừng chen lấn. Ai nấy đều có phần cả. Tất cả suất ăn này đều là miễn phí nhưng vẫn đầy đủ dinh dưỡng nhé."

Tống Khải Hoàn mĩm cười phân phát phần cơm cho mọi người. Đứng bên cạnh anh còn có quản gia hỗ trợ. Sau một khoảng thời gian, cuối cùng, anh cũng đã đạt được ước mơ mà trở thành ông chủ của chuỗi cửa hàng kinh doanh thức ăn nhanh. Cứ mỗi tháng thu được lợi nhuận, anh đều trích ra một phần mà xây nên bếp ăn tình thương, sau đó đem đến các bệnh viện lân cận mà phần nào giúp đỡ các bệnh nhân không có điều kiện. Hiện tại, anh cảm thấy tâm hồn vô cùng thanh thản và hạnh phúc sau những chuỗi ngày sống trong sự xiềng xích mà Tống phu nhân đã tạo ra. Bây giờ, anh đã được làm chính mình, phần nào cũng muốn tạo dựng công đức cho cả hai người mẹ của mình.

- "Tôi cũng muốn nhận một phần."

- "Có ngay."

Tống Khải Hoàn vui vẻ đáp lại. Ngay khi anh ngẩng mặt nhìn lên người phía trước mà sắc mặt lập tức thay đổi, cả người như chết lặng tại chỗ. Nhìn biểu hiện bất ngờ của người trước mặt, Lam Di Tinh bỗng nở một nụ cười liền đưa tay giật lấy phần cơm về phía mình, trầm giọng nói:

- "Thế bác sĩ có thể nhận được phần cơm này không?"

Nghe những lời này, khóe mắt Tống Khải Hoàn bỗng cay xè. Anh không ngờ có thể gặp lại cô tại nơi này, trong lòng rất muốn ôm chầm lấy cô nhưng lại thôi. Chấn chỉnh lại cảm xúc, anh lên tiếng đáp:

- "Được chứ."

Dứt lời, anh ngoảnh mặt về phía các bệnh nhân đang xếp hàng mà tập trung vào nhiệm vụ của mình. Lam Di Tinh nhìn thấy thái độ có chút xa cách này của anh mà không chịu được, ngay lập tức từ phía sau chạy đến ôm chầm lấy anh, giọng nức nở nói:

- "Đồ xấu xa. Anh định biến thành kẻ xấu suốt cả đời mà không một lời nào nói rõ với em sao?"
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 61: Đến xin lỗi


"Đồ xấu xa. Anh định biến thành kẻ xấu suốt cả đời mà không một lời nào nói rõ với em sao?"

Nghe đến đây, Tống Khải Hoàn trở nên im lặng. Một lúc sau, anh nhẹ nhàng tách tay Lam Di Tinh ra khỏi người mình mà xoay người đối diện nhìn cô.

- "Anh..."

Hai mắt Lam Di Tinh lúc này đã đỏ ngầu. Cô tức giận đánh vào ngực người trước mặt mà trách móc:

- "Anh tưởng rằng làm vậy chỉ có bản thân mình tổn thương thôi sao? Anh có biết lúc đó em buồn biết nhường nào. Tống Khải Hoàn chết tiệt, anh đã khiến em thích anh tự lúc nào không hay."

Nghe những lời này khiến anh tròn xoe mắt. Không ngờ, cô lại thẳng thắng thừa nhận tình cảm như thế. Khóe môi Tống Khải Hoàn lúc này hé một nụ cười hạnh phúc liền sau đó anh chủ động hôn lấy cánh môi người đối diện trước sự chứng kiến của nhiều người. Tiếng vỗ tay liên tục vang lên như thể cầu chúc cho tình yêu giữa hai người ngày càng tốt đẹp. Lam Di Tinh nhắm mắt lại, cô tận hưởng nụ hôn ngọt ngào từ phía anh. Mãi một lúc sau, cả hai mới tách nhau ra, Tống Khải Hoàn nâng lấy chiếc cằm bé nhỏ của người con gái, giọng trìu mến nói:

- "Lam Di Tinh, anh cũng yêu em. Cả suy nghĩ cũng như nhịp đập trong trái tim anh lúc nào cũng nghĩ vẫn sẽ luôn bên em nhưng vì không muốn em phải cùng anh..."

Anh chưa dứt câu thì đã bị cô dùng tay chặn lại ở đầu môi, ngăn không cho anh nói tiếp.

- "Nếu như em đã nói thích anh thì em đã không còn sợ phải đương đầu với những khó khăn nữa. Khải Hoàn, em không muốn đánh mất anh thêm một lần nào nữa. Bây giờ em đã xác định rõ ràng rằng em yêu con người anh không phải vì trái tim đang đập ở bên trong."

Phòng khám Nhân Ái...

Đoàn Thế Tường suốt khoảng thời gian này giúp Lam Di Tinh trông coi tuy nhiên trong lòng lúc nào cũng nghĩ đến một người. Anh khẽ thở dài, sau đó bước ra ngoài thì đã thấy dáng người đàn ông đứng ngay trước mặt.

- "Cao Tâm Đức?"

Trước sự ngạc nhiên của Đoàn Thế Tường, ông ta chậm rãi tiến lên phía trước, giọng nghiêm túc nói:

- "Chuyện cậu và Hải Lan yêu nhau tôi đã biết hết rồi."

Bất ngờ, ông ta quỳ gối, cúi thấp đầu khiến anh không hiểu chuyện gì xảy ra mà lắp bắp nói:

- "Cao Tâm Đức, ông làm gì vậy?"

- "Tôi xin lỗi. Thật sự xin lỗi cậu. Kể từ sau khi anh cậu qua đời, tôi đã nhận ra bản thân mình sai khi chỉ vì đồng tiền làm che mờ lí trí cũng như lương tâm của người bác sĩ. Quả thật, cảm giác dằn vặt cứ mãi đeo bám khiến tâm trí tôi không có một ngày nào yên. Không ngờ, việc làm này còn ảnh hưởng đến Hải Lan, con bé phải gánh lấy tổn thương mặc dù chẳng có chút liên quan. Cho nên hôm nay tôi đến đây là muốn cúi đầu xin lỗi cậu. Tôi sẵn sàng trả giá cho những hình phạt mà cậu sẽ đặt ra."

Đoàn Thế Tường lập tức đỡ ông ta đứng dậy, trầm giọng đáp:

- "Nếu ông biết hối lỗi thì tôi cũng không làm khó ông nữa làm gì. Dù sao anh trai tôi cũng không thể sống trở lại. Nếu như tiếp tục gieo ân oán, anh ấy cũng sẽ không yên lòng mà an nghỉ."

Nghe đến đây, Cao Tâm Đức vô cùng xúc động mà rưng rưng mắt. Một lúc sau, ông lên tiếng:

- "Cảm ơn cậu, cảm ơn."

- "Có điều này tôi muốn nói cho cậu biết, vài ngày nữa, Hải Lan sẽ đến sân bay trở về Úc. Con bé nói với tôi rằng sẽ định cư bên đó đồng thời bắt đầu lại mọi thứ."

- "Cái gì chứ?"

- "Tôi biết Hải Lan rất yêu cậu đến mức dầm mưa sốt cao. Nếu như cậu thực sự yêu con bé, hãy mau chóng ngăn nó trở về Úc."

Cao Tâm Đức vừa dứt lời thì người trước mặt đã chạy đi từ lúc nào. Đoàn Thế Tường vẻ mặt sốt sắng, anh thực sự không muốn cô rời khỏi nơi này.

- "Hải Lan, anh xin lỗi vì đã làm tổn thương em. Nhưng anh xin em đừng quên đi anh, anh yêu em, thực sự rất yêu em."
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 62: Phát cẩu lương


Đoàn Thế Tường chạy bộ một mạch đến tìm Hải Lan. Vừa đến nơi, anh cúi người thở hổn hển vì thấm mệt. Ngay khi nhìn thấy người trước mặt, anh lập tức chạy đến ôm chầm lấy cô đến nổi cô ngơ ngác chưa biết chuyện gì xảy ra thì đã nghe giọng nói ở bên tai mình:

- "Hải Lan, anh sai rồi. Đáng lẽ ra anh không nên ngăn cản con tim mình mà đẩy em ra khỏi cuộc đời mình."

Hải Lan cũng chậm rãi đặt tay vòng eo người đối diện, giọng ngọt ngào nói:

- "Sao...sao khi không anh lại đến..."

Ưm...

Hải Lan chưa dứt lời thì cánh môi đã bị Đoàn Thế Tường hôn lấy. Anh mạnh bạo đưa đầu lưỡi của mình vào bên trong khoang miệng cô mà càn quét. Bàn tay không ngừng ôm chặt lấy eo cô mà triền miên hôn lấy đến mức cô như sắp ngạt thở đến nơi. Vài phút sau, anh mới chịu buông cô ra liền sau đó nói:

- "Hải Lan, chúng ta quay lại nhé, có được không?"

Cô gật đầu khiến Đoàn Thế Tường không kìm nổi hạnh phúc mà nhấc bổng người cô lên sau đó quay vài vòng.

- "Thế Tường, anh mau bỏ em xuống. Em chóng mặt rồi này."

Cô đánh nhẹ lên vai Đoàn Thế Tường giọng vừa trách móc vừa buồn cười nói, tuy nhiên người đàn ông này vui mừng đến mức chẳng nghe thấy những gì cô nói.

Bệnh viện An Hảo...

- "Bác sĩ, làm ơn gọi bác sĩ đến. Đứa bé ngã xuống từ trên lầu cao không thể chịu được nữa rồi."

Phan Nhất chạy theo chiếc băng ca, phía trên là một đứa bé trai, trên đầu chảy rất nhiều máu. Nghe âm thanh ồn ào ở phía ngoài, Mạnh Nhật Ngôn lập tức bước từ bên trong phòng khám ra. Anh ra hiệu bảo y tá mau chóng đưa cậu bé vào phòng phẫu thuật. Phan Nhất tâm trạng rối bời, một phần là vì lo cho tình trạng của đứa bé mà hai tay không ngừng lay mạnh tay áo của người trước mặt.

- "Bác sĩ, anh làm ơn phải cứu lấy đứa bé."

Mạnh Nhật Ngôn đưa mắt nhìn về phía người thanh niên trong bộ y phục của lính cứu hỏa, cả bàn tay cũng bị trầy xước khắp nơi liền sau đó gật đầu, giọng trấn an:

- "Anh yên tâm, cậu bé nhất định sẽ an toàn."

Dứt lời, Mạnh Nhật Ngôn bước vào bên trong. Cánh cửa phòng phẫu thuật cũng đóng sầm lại. Khoảng chừng nửa tiếng sau, người bên trong bước trở ra với gương mặt không cảm xúc khiến Phan Nhất ở ngoài này lo lắng mà chạy đến bên cạnh hỏi han:

- "Thế nào rồi? Cuộc phẫu thuật thuận lợi chứ?"

Nghe anh hỏi, Mạnh Nhật Ngôn khẽ gật đầu liền sau đó mĩm cười như báo rằng đứa bé đã qua cơn nguy kịch khiến Phan Nhất không kìm chế nổi vui mừng lập tức nhảy xổ ôm lấy người trước mặt, mĩm cười nói:

- "Tốt rồi, cảm ơn bác sĩ. Rất cảm ơn bác sĩ."

Nhận thấy hành động quá khích của mình, một lúc sau, Phan Nhất mới buông người trước mặt ra mà ngượng ngùng nói:

- "Xin lỗi, tôi...do tôi quá vui mừng mà thôi."

Mạnh Nhật Ngôn nhìn bảng tên của người đối diện, trầm giọng hỏi:

- "Cậu tên Phan Nhất à?"

- "Đúng vậy. Tôi tên Phan Nhất, chiến sĩ của đội phòng cháy chữa cháy quốc gia."

- "Chào cậu. Tôi là Mạnh Nhật Ngôn, bác sĩ phụ trách phẫu thuật cũng như người sáng lập bệnh viện này."

Cả hai người vui vẻ bắt tay nhau làm quen. Ngừng một lúc, ánh mắt Mạnh Nhật Ngôn khẽ nhíu lại. Anh nhìn vết thương trên tay của người trước mặt mà trầm giọng nói:

- "Trên tay cậu bị thương rồi. Mau vào bên trong phòng khám, tôi giúp cậu băng bó kẻo sau này bị nhiễm trùng."

Về phía Lam Di Tinh và Tống Khải Hoàn, sau khi xóa gỡ mọi hiểu lầm, hai người đã chính thức bước vào giai đoạn yêu đương. Hằng ngày, cứ khoảng vào giờ ăn trưa, anh vẫn đến đây phân phát thức ăn cho các bệnh nhân. Nhìn thấy cánh tay quen thuộc đang chìa về phía mình, Tống Khải Hoàn khẽ bật cười liền sau đó đặt hộp cơm lên tay người trước mặt, giọng cưng chiều nói:

- "Bác sĩ Lam ngày nào cũng giành lấy một phần cơm của bệnh nhân, không được đâu nhé."

Nghe anh nói thế, Lam Di Tinh khẽ bĩu môi liền tỏ ra giận dỗi mà trả hộp cơm về phía anh, giận hờn nói:

- "Vậy thì thôi."

Bất ngờ, anh nắm lấy tay cô mà kéo về phía mình liền sau đó lấy ra một phần cơm khác được chuẩn bị vô cùng chu đáo mà đặt lên tay cô, sau đó kề sát mặt người bên cạnh mà thỏ thẻ:

- "Bởi vì anh đã chuẩn bị phần đặc biệt cho người mà anh thương rồi. Nếu như cô ấy ăn lấy phần của bệnh nhân thì làm sao đủ sức ăn tiếp phần thức ăn này đây."

Dứt lời, Tống Khải Hoàn hôn lên má Lam Di Tinh khiến cô đỏ bừng mặt mà xấu hổ nói:

- "Tống Khải Hoàn, anh nên nhớ xung quanh mình vẫn còn nhiều ánh mắt lắm đấy."

Anh nhếch môi liền sau đó gian xảo đáp:

- "Khi yêu rồi anh chẳng còn thấy những người xung quanh, thay vào đó, anh chỉ nhìn thấy mỗi Lam Di Tinh này mà thôi."

Một người bệnh nhân đang đứng chờ đến lượt mình, thấy hai người trước mặt ngọt ngào mà bỗng ho một tiếng khiến Tống Khải Hoàn giật mình mà quay lại, sau đó nhìn anh nói:

- "E hèm, tới lượt tôi nhận cơm rồi. Hai người định cho tôi nhịn đói để ăn cẩu lương của anh với bác sĩ Lam sao."

Nghe thế, Tống Khải Hoàn liền nhìn sang Lam Di Tinh mà bật cười xấu hổ.
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 63: Em đừng hòng chạy trốn khỏi anh


Hộp đêm Tân Thành...

Từ phía cửa, xuất hiện một cô gái ăn mặc sang trọng, bờ môi tô son đỏ thẫm hiên ngang bước vào bên trong. Bên cạnh cô ta còn có sáu tên vệ sĩ hộ tống. Cô gái này tên Lục Nhã Kỳ, đại tiểu thư giàu có của tập đoàn Lục thị. Vừa bước vào, cô ta đã hiên ngang cho người lục soát khắp nơi để tìm ai đó.

Một lúc sau, đám vệ sĩ đã bắt lấy một cô gái mà đưa đến trước mặt Lục Nhã Kỳ. Ngay lập tức, cô ta giáng một cái tát thật mạnh vào mặt người đối diện, cao giọng nói:

- "Thứ phụ nữ dơ bẩn."

Người bị tát không ai khác chính là Lưu Ái Như. Hiện tại, cô và Dương Chấn đang yêu nhau vô tình lọt đến tai Lục Nhã Kỳ, người được Dương lão gia chỉ hôn. Đôi mắt Lưu Ái Như hiện rõ sự uất hận, hai tay cô bị giữ chặt. Bản thân cô rất muốn lớn tiếng đáp trả lại chỉ tiếc là không thể thốt thành lời chỉ có thể dùng ánh mắt thay lời nói. Lục Nhã Kỳ tiến lại gần người đối diện, nâng cằm cô lên mà lạnh giọng cảnh cáo:

- "Người phụ nữ vừa nghèo vừa câm như mày sao có thể trở thành người phụ nữ của Dương Chấn, phải chăng là tình nhân qua đường của anh ấy mà thôi."

Ngừng một lát, cô ta lại tiếp:

- "Nếu mày muốn tiếp tục làm việc ở đây và sống cuộc sống yên bình thì chia tay ngay với Dương Chấn đi."

Dứt lời, cô ta liếc mắt lệnh cho vệ sĩ buông tay Lưu Ái Như ra liền sau đó xoay người bước trở ra bên ngoài. Tất cả mọi người trong hộp đêm hiện đang đổ dồn ánh mắt về phía Lưu Ái Như khiến cô xấu hổ mà ôm mặt chạy vào bên trong phòng bật khóc nức nở. Cảnh tượng khi nãy chẳng khác gì đánh ghen và cô chính là người thứ ba chen chân vào mối quan hệ giữa hai người họ.

Một lúc sau, Dương Chấn lái xe đến. Vẻ mặt anh hiện rõ sự hạnh phúc, trên tay cầm lấy túi thức ăn mà bước trở vào phòng. Ngay khi nhìn thấy Lưu Ái Như, anh nhanh chóng chạy đến ôm chầm lấy cô, vui vẻ nói:

- "Anh có mua món mà em thích đây, chúng ta cùng ăn nhé."

Chẳng quan tâm những gì anh nói, Lưu Ái Như chỉ biết cúi mặt nhìn xuống đất, dường như cô đang tránh né anh. Nhận thấy sự bất thường, nụ cười trên môi Dương Chấn lập tức vụt tắt liền sau đó anh nâng mặt cô lên thì phát hiện một bên má đã ửng đỏ. Vẻ mặt đang vui vẻ liền biến sắc mà lạnh giọng hỏi:

- "Ái Như, ai bắt nạt em? Nói cho anh biết kẻ đó là ai?"

Cô lắc lắc đầu khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịu và đau xót. Ngay lập tức, anh chạy đi tìm khăn ấm chườm nhẹ lên chỗ bị thương, không vui nói:

- "Hãy cho anh biết rằng kẻ nào ức h**p em? Dám động vào người phụ nữ của nhị thiếu gia này sao?"

Anh vừa nói dứt câu thì bị cô dùng tay đẩy anh ra khỏi người mình. Hai mắt cô lúc này đã đỏ ngầu, nức nở đưa tay ra hiệu:

- "Dương Chấn, chúng ta chia tay đi. Em không hợp với anh. Vốn dĩ ban đầu, chúng ta quen nhau đã là sai lầm. Em là một cô gái khiếm khuyết, không có địa vị. Hơn nữa, anh đã có vị hôn thê rồi, em không muốn làm người thứ ba chen chân giữa hai người."

Hai bàn tay Dương Chấn siết chặt. Qua những gì cô nói, anh đã biết người đó là ai liền sau đó nắm lấy tay cô kéo vào lồ ng ngực mình mà ôm thật chặt.

- "Em nghĩ rằng anh chỉ quen em qua đường thôi sao? Đúng. Lúc trước anh là kẻ lăng nhăng, bên cạnh lúc nào cũng có người đẹp nhưng hiện tại, trái tim anh thực sự chỉ tồn tại mỗi em, chỉ một mình em mà thôi. Lưu Ái Như, em đừng hòng chạy trốn khỏi anh."
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 64: Không ai được phép bắt nạt em


"Em nghĩ rằng anh chỉ quen em qua đường thôi sao? Đúng. Lúc trước anh là kẻ lăng nhăng, bên cạnh lúc nào cũng có người đẹp nhưng hiện tại, trái tim anh thực sự chỉ tồn tại mỗi em, chỉ một mình em mà thôi. Lưu Ái Như, em đừng hòng chạy trốn khỏi anh."

Dứt lời, anh cuồng bạo hôn lấy cánh môi mặc cho người đối diện cố gắng dùng sức đẩy anh ra nhưng bất lực. Bên trong khoang miệng của cô lúc này cảm thấy vô cùng ấm nóng đến mức như sắp ngạt thở đến nơi. Cảm nhận đầu lưỡi Dương Chấn đang không ngừng càn quét ở bên trong. Hai tay anh vòng chặt lấy eo cô mà triền miên hôn lấy. Một lúc sau, anh đẩy ngã cô nằm xuống giường sau đó trấn áp ở phía trên, ánh mắt của kẻ si tình nhìn người bên dưới thân mình, hạ giọng nói:

- "Tiểu Như, anh thực sự rất thích em. Mặc dù anh biết tương lai phía trước có rất nhiều khó khăn thách thức, nhưng anh chắc chắn rằng người con gái nắm lấy tay anh chính là em."

Dứt lời, anh nhẹ nhàng tháo bỏ từng cúc áo trên người Lưu Ái Như mà trượt ra khỏi hai tay cô, lộ ra bờ vai mảnh khảnh. Hiện tại, trên người cô chỉ còn chiếc áo ngực, hơi thở có chút nặng nề khiến nửa khuôn ngực lộ ra càng thêm quyến rũ. Cô lắc lắc đầu như thể muốn anh dừng lại trước khi quá muộn tuy nhiên cảm xúc của người trước mặt hiện tại không thể kiểm soát được nữa mà mạnh tay xé đứt chiếc áo còn lại liền sau đó cúi người hôn lên từng tất da thịt của người nằm dưới.

- "Người phụ nữ có quyền sinh con cho Dương Chấn này chỉ có thể là Lưu Ái Như mà thôi."

Dứt lời, anh trút hết quần áo trên người xuống khiến cô xấu hổ mà che mắt lại. Tuy nhiên, bàn tay cô đã bị anh tóm lấy mà lập tức đặt vào phần hạ th@n ấm nóng bên dưới của mình khiến cô cả người căng thẳng mà không ngừng run rẫy.

- "Em là người đầu tiên cũng là người cuối cùng có đặc quyền chạm vào cậu bé của anh."

Hiện tại nó đã căng cứng như muốn thực hiện một nghĩa vụ cao cả. Nhìn xuống hạ th@n của Lưu Ái Như đã bị anh châm chọc đến mức ướt đẫm xuống ga trải giường, khóe môi Dương Chấn khẽ nhếch lên hạnh phúc liền sau đó trầm giọng đáp:

- "Anh vào bên trong, được chứ?"

Vừa nói, bàn tay anh khẽ vuốt dọc xuống cơ thể của Lưu Ái Như khiến cô không chịu được mà gật nhẹ đầu. Được sự cho phép, Dương Chấn mạnh mẽ cho c@u nhỏ của mình vào sâu đáy động khiến cô đau đớn mà thốt lên những âm thanh khoái lạc.

- "Ưm...a...."

Dương Chấn mạnh mẽ thúc hông, khóe miệng táo bạo ngậm lấy viên ngọc trên đỉnh ngực to tròn của người bên dưới mà say sưa cắn m*t, thi thoảng lại dùng tay day day khiến hai bên căng cứng cả lên. Phía bên dưới, một dòng máu tươi khẽ chảy ra khiến cô bật khóc nức nở. Ngay lập tức, Dương Chấn hôn lấy môi cô mà vuốt v e cơ thể, nhỏ giọng trấn an:

- "Ngoan, đừng khóc, anh thương em."

Bên trong căn phòng, hai thân ảnh cuồng nhiệt ân ái, thi thoảng vang lên những âm thanh khoái lạc. Hai bàn chân không ngừng đan vào nhau, từng tất da thịt không ngừng cọ xát, khắp nơi đều được đánh dấu đến mức ửng hồng. Dương Chấn mê đắm vẻ đẹp của người dưới thân, bàn tay không ngừng xoa xoa lên da thịt ấm nóng của cô sau đó lại di chuyển lên gương mặt xinh đẹp mà cuồng nhiệt hôn lấy.

- "Lưu Ái Như, em bây giờ đã là người phụ nữ của anh. Sẽ không ai có quyền bắt nạt em, kể cả ả đàn bà ấy. Anh sẽ lấy lại công bằng cho em."

Chậm rãi vuốt nhẹ lên gương mặt của người con gái đã thấm mệt mà ngủ thiếp đi, liền sau đó, anh vòng tay ôm chặt lấy cơ thể tr@n trụi của người bên cạnh vào lòng, sau đó dùng chăn đắp lên người của cả hai.
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 65: Trả lại cái tát


Ngày hôm sau, Dương Chấn vẻ mặt băng lạnh cùng thuộc hạ tìm đến Lục Nhã Kỳ. Ngay khi nhìn thấy anh, cô ta vui vẻ mà chạy đến định ôm lấy người trước mặt, tuy nhiên vừa đến nơi đã nhận ngay cái tát từ phía anh.

- "Dương Chấn, sao anh lại tát em?"

Lục Nhã Kỳ trợn tròn mắt tức giận hỏi. Liền lập tức, người đối diện đã lên tiếng đáp trả:

- "Dương Chấn tôi xưa nay rất rõ ràng. Cái tát này còn quá nhẹ so với khi cô ra tay với Ái Như."

Lục Nhã Kỳ nghiến chặt răng tức giận trừng mắt nhìn anh. Cô ta không ngờ anh lại hẹp hòi đến vậy, ngay cả người phụ nữ yếu đuối như cô ta cũng ra tay, mà lớn tiếng nói:

- "Dương Chấn, anh có đáng mặt đàn ông không? Tại sao lại nỡ ra tay với em chứ?"

Người đối diện khẽ nhếch môi, nhàn nhạt đáp:

- "Hừm, bởi vì tôi vốn không xem cô là phụ nữ, hà cớ gì tôi lại nương tay với cô."

- "Dương Chấn, anh..."

Dứt lời, anh tiến lại gần Lục Nhã Kỳ, sau đó ghé sát tai cô ta nói chậm từng chữ:

- "Hơn nữa, Dương Chấn tôi xưa nay không phân biệt bất cứ ai, dù người đó có là phụ nữ đi chăng nữa. Chỉ cần kẻ đó bạo gan dám động đến người tôi thương, tôi sẽ không ngần ngại để tay mình nhuốm máu đâu."

Nói rồi, anh xoay người sau đó hất áo rời đi trước sự tức giận của Lục Nhã Kỳ. Cô vốn biết thói trăng hoa vốn có của Dương Chấn nhưng không ngờ lần này, anh lại vì một cô gái câm mà chấp nhận đánh đổi tất cả chỉ để bảo vệ người con gái ấy.

Lưu Ái Như sau một đêm ân ái, cả cơ thể cô lúc này cảm thấy vô cùng đau nhức, nhất là hạ th@n mà lê chân chậm rãi bước xuống giường. Không may, cô vấp phải thứ gì dưới sàn nhà khiến cơ thể lập tức mất thăng bằng mà ngã nhoài về phía trước.

- "Cẩn thận chứ."

Trước khi sắp ngã xuống đất, một bàn tay rộng lớn kịp thời đỡ lấy cô, giọng nói trầm khàn của người đàn ông vang lên. Cho đến khi cô quay sang nhìn về phía người bên cạnh, đã thấy vẻ mặt cau có của Dương Chấn, anh tỏ ra không vui nói:

- "Cơ thể đã yếu như thế còn bước xuống giường làm gì?"

Nghe đến đây, hai gò má Lưu Ái Như đỏ bừng như quả cà chua chín. Tất cả chẳng phải đều do một tay anh gây ra sao? Bỗng nhiên, anh nhấc bổng người cô lên mà bế về phía giường, chậm rãi đặt cô nằm tựa lên gối, ôn nhu nói:

- "Em muốn làm gì cứ nói anh."

Vừa nói, anh vừa đặt túi thức ăn đã mua sẵn để lên bàn bên cạnh giường. Lưu Ái Như hai mắt tròn xoe trước sức hút của thức ăn, cộng thêm bụng cô hiện tại đang đói cồn cào mà nhanh chóng đưa tay với lấy số thức ăn đặt trên bàn mà cho vào miệng.

Nhìn bộ dáng đói meo đang ăn say sưa của người trước mặt khiến Dương Chấn không nhịn được mà bật cười nói:

- "Em đói lắm hay sao?"

- "Ừm...ừm..."

Nghe anh hỏi, Lưu Ái Như vừa ăn vừa gật đầu liên tục. Cho đến khi cô ngẩng mặt lên đã thấy người trước mặt kề mặt sát một bên má mình, giọng gian xảo nói:

- "Hôm qua em ăn vẫn chưa đủ sao?"

Phụt...

Những lời thốt ra từ anh khiến cô sốc đến mức phun ngược thức ăn ra bên ngoài. Bàn tay không ngừng vuốt nhẹ lên ngực bĩu môi xấu hổ. Được nước lấn tới, Dương Chấn khẽ nhếch môi cười, liền sau đó hôn vào một bên má người bên cạnh, giọng ôn nhu:

- "Anh sẽ không để em tiếp tục làm ở nơi này đâu bởi vì anh không muốn bất kì tên đàn ông nào được động chạm vào người em trừ anh ra."

Dinh thự nhà họ Dương...

Rầm...

- "Thật tức chết đi mà. Dương Chấn nó thực sự muốn làm theo ý của bản thân mà thẳng tay với Nhã Kỳ."

Dương lão gia tức giận ngay khi hay tin con trai mình đến tìm Lục Nhã Kỳ mà tát trả lại cô ngay khi cô đến gây sự với Lưu Ái Như. Dương Phong ở bên cạnh nhỏ giọng lên tiếng trấn an:

- "Cha bình tĩnh, đừng quá nóng giận. Ai trong chúng ta đều biết thằng bé lúc nào cũng tự ý đưa ra quyết định. Con nghĩ tạm thời Dương Chấn chỉ có hứng thú với cô gái tên Lưu Ái Như gì đó mà thôi. Chắc chắn một thời gian nữa, nó sẽ nhàm chán mà quay trở về đây nghe theo sự sắp đặt của cha."

Nghe đến đây, sự giận dữ của ông của dần nguôi đi mà thở dài đáp:

- "Mong là vậy."
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 66: Cuộc gặp mặt riêng


Theo lời nhắn của Tống Khải Hoàn, Lam Di Tinh lái xe đến chỗ chôn cất Đoàn Thế Khương. Ngay khi đến nơi, cô đã thấy bóng lưng cao ráo của người trước mặt. Anh hiện tại vẫn chưa nhận ra sự có mặt của cô, khẽ cúi người đặt bó hoa cúc trắng xuống trước bia mộ của người đã khuất.

- "Khải Hoàn."

Nghe giọng nói vang lên từ phía sau, Tống Khải Hoàn lập tức xoay người thì đã thấy Lam Di Tinh tiến lại gần mình, cô chậm rãi hỏi:

- "Khi không tại sao anh lại bảo em đến nơi này?"

Bất ngờ, Tống Khải Hoàn quỳ xuống trước mặt, anh rút ra trong túi một chiếc hộp, bên trong chứa nhẫn cầu hôn khiến cô vô cùng bất ngờ mà tròn xoe mắt. Tống Khải Hoàn vẻ mặt chân thành, nhìn cô nói:

- "Di Tinh, trước sự chứng kiến của người mà em từng yêu sâu đậm Đoàn Thế Khương, với tư cách là người đàn ông hiện tại đang quỳ trước mặt em, anh nguyện sẽ dùng trái tim này để yêu em cả đời, cùng em vượt qua mọi khó khăn, thử thách. Hãy để anh là người đồng hành cùng em suốt đoạn đường phía trước, có được không? Lam Di Tinh, lấy anh nhé."

Lúc này, cô xúc động đến mức không nói nên lời mà gật gật đầu đồng ý. Chiếc nhẫn cũng vì thế được đeo vào tay cô liền sau đó, anh ôm cô vui mừng nói:

- "Cảm ơn em, cảm ơn em đã chấp nhận anh."

Khóe môi Lam Di Tinh hé lên tia hạnh phúc, cô tựa đầu lên vai Tống Khải Hoàn chậm rãi nói:

- "Em không muốn để vụt mất anh thêm một lần nào nữa. Kể từ sau khi Thế Khương qua đời, em mới nhận ra rằng cuộc sống vốn dĩ rất ngắn ngủi, không biết ngày mai mình có thể mở mắt để cười nói với những người mà mình thương yêu hay không. Cho nên, em sẽ luôn luôn nói lời yêu thương và sống từng ngày từng ngày thật ý nghĩa."

Dứt lời, cả hai người cùng nhìn về tấm di ảnh trên bia mộ mà mĩm cười. Ước nguyện được nhìn thấy cô hạnh phúc của Đoàn Thế Khương phần nào cũng đã hoàn thành. Giờ đây, bên cạnh cô đã có Tống Khải Hoàn bảo vệ. Anh sẽ làm tốt trách nhiệm của mình để khiến cô luôn cảm thấy hạnh phúc, cùng cô thực hiện những ước mơ giúp đỡ mọi người.

Bên trong một dinh thự sang trọng, cô gái khẽ đưa mắt quan sát xung quanh, vẻ mặt vô cùng điềm đạm đang ngồi chờ trên sofa. Một lúc sau, tiếng bước chân vang lên, thoáng chốc, trước mặt cô là người đàn ông trung niên, mái tóc có vài sợi bạc nhíu mày nhìn chằm chằm về phía người đối diện, một lúc sau trầm giọng lên tiếng:

- "Cô là Lưu Ái Như có phải không?"

Dương lão gia nghiêm giọng hỏi. Ngay lập tức, cô gật đầu xác nhận, ông ta lại tiếp lời:

- "Quả nhiên đúng như thuộc hạ tôi đã điều tra, cô thực sự bị câm. Với tư cách là cha của Dương Chấn, tôi khuyên cô nên rời xa nó càng sớm càng tốt. Thằng bé sau này sẽ là người lãnh đạo trong giới hắc đạo đầy rẫy kẻ thù xung quanh, nó không thể lấy một người phụ nữ không có tiếng nói như cô được."

Cạch...

Dứt lời, ông liếc mắt ra lệnh cho thuộc hạ gần đó đặt xuống một xấp tiền trước mặt cô, lạnh giọng khuyên bảo:

- "Với số tiền này, đủ để cô sống hết phần đời còn lại cho nên tôi chỉ muốn tốt cho cô mà thôi. Hơn nữa, tôi cũng không muốn mang tiếng bắt nạt một cô gái câm, yếu đuối như cô."

Trước những lời cảnh báo từ phía Dương lão gia, Lưu Ái Như chẳng hề tỏ ra sợ hãi mà lại vô cùng điềm tĩnh liền sau đó đưa tay với lấy số tiền đặt trên bàn khiến người đối diện vô cùng hài lòng mà nhếch môi cười:

- "Tốt lắm. Cuối cùng cô cũng đã nghĩ thoáng. Tôi rất thích những người có suy nghĩ rõ ràng như cô, không quá mù quáng trong tình yêu."
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 67: Phá cho hôi


Dương lão gia mĩm cười hài lòng. Bất ngờ, Lưu Ái Như ném thẳng số tiền ấy vào mặt khiến ông tức giận lớn tiếng mắng:

- "Cô điên rồi à? Tại sao lại chê số tiền này, cô có biết với khả năng của cô, cả đời chưa chắc có được số tiền này không."

Lưu Ái Như vẻ mặt điềm tĩnh, đưa tay ra hiệu, ý nói:

- "Nếu ông dùng số tiền này mà bắt ép tôi nghe theo lời thì ông đã sai rồi. Tôi vốn biết Dương Chấn là người như thế nào, và tôi sẽ không bao giờ chia tay với anh ấy."

Những lời cô nói, Dương lão gia vốn không hiểu được nhưng cũng phần nào đoán ra rằng cô không chịu từ bỏ con trai mình.

Dương lão gia đau đầu đưa tay day day trán, ông khẽ thở dài. Không ngờ tình cảm của cô dành cho Dương Chấn mạnh mẽ đến vậy. Một lúc sau, ông liếc mắt bảo thuộc hạ đưa cô trở về.

Theo lời của ông, thuộc hạ lập tức lái xe đưa Lưu Ái Như trở về hộp đêm Tân Thành. Tuy nhiên, từ phía xa đã có chiếc xe màu đen âm thầm dõi theo. Ngay khi chiếc xe chở Lưu Ái Như rời khỏi cánh cổng Dương gia lăn bánh, chiếc xe ấy mới bám theo sau.

Trên xe, Lưu Ái Như luôn cảm nhận một dự cảm chẳng lành. Một bên mắt của cô bỗng nhiên giật mạnh. Ngay lập tức, cô ngoảnh mặt nhìn về phía sau, hiện tại chẳng thấy điều gì bất thường.

Bất ngờ phía trước, xuất hiện một chiếc xe bỗng từ đâu đâm ra chắn ngang phía trước khiến thuộc hạ của Dương lão gia mất kiểm soát, lập tức rẽ gấp khiến Lưu Ái Như đang ngồi phía sau bị hất văng ra khỏi cửa, lập tức ngã lăn xuống đường.

Thuộc hạ của Dương lão gia hốt hoảng lập tức dừng xe lại mà chạy đến đỡ lấy người trước mặt. Hiện tại cô đã bất tỉnh, đầu chảy khá nhiều máu. Thấy thế, anh ta vội vàng bế cô trở vào bên trong xe liền sau đó đưa đến bệnh viện ngay lập tức.

Dương Chấn khi hay tin cô xảy ra chuyện mà hốt hoảng lái xe đến bệnh viện tức khắc. Anh tức giận mà tóm lấy áo tên thuộc hạ, hằng giọng nói:

- "Có phải cha tôi bảo anh làm như thế không?"

Ngay lập tức, anh ta lên tiếng phân trần:

- "Chuyện này thực sự không liên quan đến lão gia. Quả thực ông ấy có cho người đến đưa Lưu Ái Như đến Dương gia hỏi chuyện. Nhưng sau khi tra hỏi, ông ấy đã căn dặn tôi đưa cô ấy trở về hộp đêm an toàn."

Ngừng một lát, tên thuộc hạ lại tiếp:

- "Trong lúc lái xe thì bỗng đâu ra xuất hiện một chiếc xe phía trước phanh gấp, chắn ngay trước mặt cho nên tôi mới đột ngột bẻ lái, nào ngờ..."

- "Chiếc xe lạ?"

Dương Chấn trầm ngâm suy nghĩ. Rốt cuộc là người nào lại mượn tay hại người như thế. Suýt chút nữa thì cha con anh đã có một cuộc tranh cãi nổ ra.

Ở một diễn biến khác, chiếc xe màu đen sau khi gây chuyện đã lái thẳng tìm đến một người, mà người này không ai khác chính là Lục Nhã Kỳ. Cô ta đã âm thầm cho người theo dõi để xem phía Dương lão gia giải quyết như thế nào. Không ngờ, ông lại sớm mềm lòng trước sự cương quyết của Lưu Ái Như. Quả là ông trùm hắc đạo, ông không muốn mang lại tiếng xấu chỉ vì bắt nạt một cô gái câm như Lưu Ái Như.

Lục Nhã Kỳ nhếch môi đắc ý ngay khi nghe rằng tình trạng chấn thương hiện tại của Lưu Ái Như khá nặng. Vụ việc lần trước Dương Chấn đích thân đến tận nơi đáp trả lại cái tát khiến cô ta vô cùng tức giận mà trả đũa anh. Để xem lần này, hai người họ bằng cách nào đến được với nhau trong khi ranh giới sinh tử ngày càng một gần.

- "Dương Chấn, thứ mà tôi không có được, tôi sẽ phá đến tận cùng, để cho các người không bao giờ đến được với nhau."
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 68: Anh em đối đầu


Tình trạng của Lưu Ái Như hiện tại không mấy khả quan. Vốn biết Lam Di Tinh là bác sĩ giỏi, Dương Chấn nhanh chóng tìm đến cô nhờ giúp đỡ. Bước ra từ phòng bệnh, Lam Di Tinh vẻ mặt âm trầm nhìn người trước mặt nói:

- "Hiện tại cô ấy đã qua cơn nguy kịch nhưng biến chứng ảnh hưởng về sau thì tôi chưa biết được, chỉ có thể đợi một thời gian nữa để kiểm tra lại bên trong đầu có ảnh hưởng gì không."

Tống Khải Hoàn cũng ở bên cạnh, anh nhìn về phía Dương Chấn, trầm giọng nói:

- "Tôi nghĩ cậu nên sớm tìm ra người làm hại cô ấy, nếu cứ để tình trạng này tiếp diễn sẽ không tốt lắm đâu."

Nghe thế, Dương Chấn lập tức rời khỏi bệnh viện mà lái xe trở về nhà. Trước khi đi, anh nhờ Tống Khải Hoàn và Lam Di Tinh ở lại chăm sóc cho Lưu Ái Như.

Dinh thự Dương gia...

- "Có lẽ con nhóc câm đó không thể nào tỉnh lại được."

Giọng nói trầm khàn của người đàn ông trông có vẻ đắc chí mà cười nói với người phía bên kia.

- "Cảm ơn anh đã giúp. Nếu như anh không nói cho em nghe chuyện Lưu Ái Như đến Dương gia, sao em có thể phái người lái xe bám sát cô ta."

Dương Phong nhếch môi cười với người bên kia. Không ngờ, người báo tin cho Lục Nhã Kỳ lại là anh. Chuyện Dương Chấn quay trở về nhà đã khiến anh chẳng mấy vui vẻ. Hơn nữa, cộng thêm việc đứa em trai này lại yêu đương sâu đậm với một cô gái câm. Từ trước đến nay, cha của anh luôn dành nhiều tình cảm cho Dương Chấn cho dù cậu luôn chống đối lại nhưng ông không thể không quan tâm. Còn về phần anh, mọi thứ đều nghe theo sự chỉ dẫn của cha nhưng cuối cùng thì sao, đến mãi bây giờ trong lòng ông ấy vẫn luôn mong đợi Dương Chấn trở thành người kế thừa vị trí lãnh đạo của ông trong giới hắc đạo.

Mãi vô tư cười nói khiến Dương Phong không nhận ra rằng đã có người kiềm nén sự tức giận đang đứng cách đó không xa. Dương Chấn siết chặt hai tay, nghiến răng nhìn người trước mặt. Anh hiện tại vô cùng hụt hẫng khi biết chính người anh trai mà mình vốn rất tôn trọng lại câu kết với Lục Nhã Kỳ làm tổn thương đến người con gái mà anh yêu.

Ngay khi Dương Phong xoay người trở lại đã phát hiện người trước mặt. Ngay lập tức, từ biểu cảm có chút bất ngờ liền trở nên bối rối mà mĩm cười thân thiện hỏi:

- "Dương Chấn, em về nhà khi nào vậy?"

Bốp...

Ngay khi anh vừa dứt câu đã bị Dương Chấn đấm mạnh vào mặt, thoáng chốc khóe môi bật máu. Hiện tại, bao nhiêu cơn thịnh nộ cũng như thất vọng khiến Dương Chấn không cầm lòng được mà ra tay mạnh với người trước mặt. Trừng mắt nhìn về phía Dương Phong, anh lạnh giọng nói:

- "Em không ngờ, kẻ đâm sau lưng mình không ai khác chính là anh ruột của mình."

Dương Phong không che giấu nữa mà nhếch môi cười đáp:

- "Em thất vọng à. Mới có như vậy mà đã tỏ ra hụt hẫng rồi sao? Vậy em có biết cái cảm giác luôn cố gắng trở thành đứa con ngoan nhưng trong mắt của cha mình lại trở thành một điều hiển nhiên mà bất kì đứa con nào cũng phải thực hiện. Anh không hiểu tại sao từ trước đến nay, cha luôn coi trọng và quan tâm đến em, ngay cả chuyện hôn nhân của em cũng đều được ông ấy quan tâm."

Dương Phong vừa nói vừa tiến gần về phía trước, đối diện với Dương Chấn. Ngay lập tức, sự tức giận không thể kiểm soát được nữa khiến Dương Chấn nhanh chóng rút ra khẩu súng chỉa thẳng về phía anh trai mình, lạnh giọng nói:

- "Được. Nếu như anh không phục chi bằng hôm nay cả hai chúng ta đối đầu với nhau để phân thắng bại."

Nghe thế, Dương Phong cũng lấy ra khẩu súng mà chỉa thẳng lên vai người đối diện, nhếch môi đáp:

- "Được. Nếu em đã nói như vậy thì anh sẽ chiều theo ý em. Cả hai chúng ta sẽ nổ súng cùng lúc, kẻ nào ngã khuỵ trước sẽ là kẻ thua cuộc."
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 69: Bị thương


Dứt lời, cả hai cùng lúc nổ súng. Âm thanh tiếng súng vang lên khắp dinh thự. Dương Phong trợn tròn mắt ngay khi nhìn thấy người trước mặt ngã khụy xuống. Viên đạn đã ghim thẳng vào một bên vai của Dương Chấn, máu tươi lập tức bắn về phía người đối diện. Sự thật khiến Dương Phong không tin vào mắt mình, anh lắp bắp nói:

- "Súng của em không có đạn sao? Tại sao...tại sao khi nãy em lại lên giọng thách thức anh?"

Nghe thế, Dương Chấn khẽ nhếch môi liền sau đó nhíu mày ôm lấy một bên vai, tay còn lại làm điểm tựa để đứng lên mà nhìn thẳng người trước mặt, thất vọng đáp:

- "Phải. Tất cả chỉ là phép thử mà thôi. Có điều em không ngờ rằng, anh lại nhẫn tâm ra tay với em như vậy. Từ trước đến nay, em luôn coi anh là người một nhà. Cho dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, em cũng không bao giờ làm tổn hại đến anh."

Nghe đến đây, khóe môi Dương Phong khẽ run run. Anh buông lỏng cây súng xuống, giọng trầm khàn, lớn tiếng đáp:

- "Nhưng từ trước đến nay, cha luôn dành mọi sự quan tâm đến em. Cho dù anh có cố gắng nghe theo mọi sự sắp đặt cũng không thể nào thay thế vị trí của em trong tim ông ấy."

Nghe thế, Dương Chấn tức giận mà lập tức cắt ngang lời anh:

- "Anh sai rồi. Cha luôn đối xử chúng ta như nhau. Chỉ là sự thể hiện ra bên ngoài khác biệt khiến anh nhầm lẫn rằng ông ấy luôn đặc biệt quan tâm đến em. Từ trước đến giờ, em nổi tiếng ăn chơi hưởng lạc khắp nơi, luôn là người khiến ông ấy cảm thấy lo lắng. Còn anh, một người con luôn ngoan ngoãn, vâng lời, đủ để ông ấy an tâm cho nên anh cứ ngỡ rằng ông ấy không hề yêu thương mình."

Ngừng một lát, Dương Chấn lại tiếp:

- "Có điều em không ngờ, chỉ vì sự đố kỵ này mà anh làm tổn thương đến người con gái mà em yêu. Mặc dù em rất yêu Tiểu Như, nhưng không vì thế mà khiến em mù quáng đến mức ra tay với anh ruột của mình. Nhưng không ngờ...anh lại làm trái ngược lại những gì mà em nghĩ."

Dứt lời, anh xoay người rời đi trước sự hụt hẫng của người phía sau. Hai mắt Dương Phong lúc này đã đỏ ngầu, anh không ngờ bản thân mình lại ích kỉ đến vậy mà đứng lặng nhìn bóng lưng rời khỏi cánh cửa rộng lớn.

Thuộc hạ ở bên ngoài ngay khi nhìn thấy Dương Chấn bị thương mà hốt hoảng chạy đến hỏi han. Sắc mặt anh lúc này đã tái nhợt, không đáp. Chỉ đưa tay lên vai ngăn máu không chảy ra, liền sau đó ngồi vào bên trong xe, ra hiệu cho người bên cạnh lái xe rời khỏi. Đi được một đoạn, lúc này Dương Chấn mới lên tiếng:

- "Mau đưa tôi đến bệnh viện."

Lam Di Tinh vừa từ phòng khám bước trở ra đã thấy người từ xa bước vào, bên cạnh có người dìu lấy, một bên vai đã chảy nhiều máu. Ngay lập tức, cô hốt hoảng mà chạy đến hỏi:

- "Dương Chấn, anh làm sao thế?"

Nghe cô hỏi, Dương Chấn lập tức đi thẳng vào chủ đề. Sắc mặt anh lúc này đã tái nhợt, nếu cứ tiếp tục, e là sẽ làm vết thương ngày một nặng hơn. Ngay lập tức, anh trầm giọng đáp:

- "Tôi cần băng bó."

- "Được được. Mau vào bên trong, tôi giúp anh băng bó vết thương."

Lam Di Tinh lập tức đỡ một bên vai, liền sau đó cùng thuộc hạ dìu Dương Chấn vào bên trong phòng bệnh.

- "Được rồi. Anh mau cởi áo để tôi kiểm tra vết thương có sâu không?"

Thuộc hạ bên cạnh giúp Dương Chấn cởi bỏ chiếc áo đang mặc trên người. Thoáng chốc, cả cơ thể vạm vỡ hiện ra. Lam Di Tinh nhíu mày liền sau đó chậm rãi làm thao tác gấp lấy viên đạn ghim vào bên vai anh, cô nhíu mày đáp:

- "Cũng may viên đạn chỉ mới ghim hơn một nửa mà thôi, nếu không tôi phải tiến hành phẫu thuật để gấp nó ra."

Dứt lời, cô dùng dụng cụ rút viên đạn ra ngoài liền sau đó dùng bông băng cầm máu giúp Dương Chấn.

- "Anh cố chịu đau một chút."

Dương Chấn đưa tay giữ lấy, giọng anh bỗng trở nên trầm khàn mà lên tiếng hỏi:

- "Tình trạng của Tiểu Như thế nào? Cô ấy đã tỉnh lại chưa?"

Lam Di Tinh nghe thế mà lắc đầu, một lúc sau cô lên tiếng đáp lại:

- "Vẫn chưa. Có lẽ cần phải cần thêm một thời gian trước cú sốc va chạm này."
 
Back
Top Bottom