Ngôn Tình Vẫn Luôn Bên Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 40: 40: Mong Ước


Từng giọt thuốc dần đi sâu vào tận bên trong từng nội tạng, dần dần di chuyển lên trên não khiến anh đau nhức mà gào thét trong vô vọng.

Nỗi đau thấu tận da thịt của anh hiện tại chẳng ai thấu được.

Tống Khải Hoàn hai mắt nhắm nghiền, bờ môi mím chặt cố chịu đựng sức mạnh của thuốc đang không ngừng tàn phá bên trong cơ thể.

Trong đầu anh lúc này không ngừng hiện ra hàng loạt hình ảnh về bản thân lúc nhỏ cho đến khi xảy ra tai nạn, cuối cùng là những kí ức về Lam Di Tinh.

Mọi thứ cứ thế mà đảo lộn khiến đầu anh như sắp nổ tung.
- "Tống Khải Hoàn, xin lỗi vì trước đây không hiểu về con người anh."
- "Lam Di Tinh, tôi sẽ luôn ủng hộ và bên cạnh cô."
- "Aaaaaaa...."
Tiếng hét thất thanh vang cả căn phòng tối.

Một dòng nước mắt khẽ lăn dài từ khóe mắt anh.

Hiện tại, Tống Khải Hoàn phải trải qua những chuỗi ngày đen tối và dằn xé nhất.

Thâm tâm anh rất muốn mở bừng mắt nhưng không tài nào kháng lại sức mạnh của thuốc đang không ngừng đi vào cơ thể.

Cả người anh không ngừng giật mạnh hòng thoát khỏi những sợi dây xích đang trói buộc lấy tay và chân tạo ra âm thanh vang khắp phòng khiến người chứng kiến cũng thấy thương xót cho anh.

Chẳng hiểu tại sao cả buổi tối hôm nay, trong lòng Lam Di Tinh luôn cảm thấy bất an.

Mặc dù mọi việc tạm thời đã ổn thỏa, kể cả mối quan hệ giữa cô và Tống Khải Hoàn cũng ngày một tốt hơn nhưng không biết vì sao lồ ng ngực cô thi thoảng lại nhói lên từng cơn rất khó chịu.

Trằn trọc mãi trên giường, cô quyết định với tay lấy chiếc điện thoại trên bàn liền sau đó mở ra đọc tin nhắn.

Ngay khi nhìn những dòng chữ hiện lên trên màn hình điện thoại, bất giác, khóe môi cô khẽ cong lên mà mĩm cười.
- "Lam Di Tinh cố lên.

Tôi biết cô là một cô gái mạnh mẽ không bao giờ bỏ cuộc.

Hơn nữa, cô chính là tấm gương giúp tôi thay đổi cách nhìn nhận của mình về cuộc sống.

Tôi cảm thấy cuộc đời này vẫn có sự yêu thương giữa con người.

Sau một thời gian ở bên cạnh cô, cùng nhau giúp đỡ những người khó khăn, bệnh tật, tôi mới hiểu ra bản thân mình may mắn đến nhường nào.

Ít ra thì tôi vẫn không lo lắng về cái ăn cái mặc.

Chính vì lẽ đó, tôi đã dùng toàn bộ số tiền vốn sẽ thuộc về các sòng bạc hay các thú vui khác trước đây mà quyên góp cho các trại trẻ mồ côi cũng như những người già neo đơn, người vô gia cư.

Nhìn những nụ cười trên môi của họ, tôi thực sự rất hạnh phúc.

Một lần nữa, tôi muốn nói cảm ơn cô và sẽ cùng cô gầy dựng lại phòng khám Nhân Ái.

Lam Di Tinh cố lên.

Kí tên, Tống Khải Hoàn."
Đọc xong những dòng tin nhắn từ phía anh, Lam Di Tinh trong lòng cảm thấy được an ủi phần nào, cô thầm nói:
- "Anh thực sự đã thay đổi.

Tôi biết, con người anh vốn dĩ rất tốt bụng mà."
Cô khẽ đặt chiếc điện thoại xuống bàn rồi lặng lẽ quay trở lại phía giường, sau đó nhắm mắt ngủ một giấc ngon lành.

Mong rằng qua đêm nay, những niềm vui và hạnh phúc sẽ đến với cô.
Kể từ sau khi chia tay với Hải Lan, suốt những ngày này, trên môi Đoàn Thế Tường chẳng có lấy một nụ cười.

Càng nghĩ đến khiến anh càng thêm khổ sở.

Anh quyết định lấy máy ra gọi điện cho cô nhưng lại thôi.
- "Đoàn Thế Tường, mày và Hải Lan đã chia tay rồi.

Hà cớ gì phải quan tâm cô ấy chứ?"
Nói rồi, anh ném điện thoại xuống bàn liền sau đó nằm lăn đùng ra giường mà thở dài.

Trái tim anh thực sự đã yêu người con gái này rồi.
Về phía Hải Lan, sau trận dầm mưa tối hôm ấy, cả người cô hiện tại đã nóng ran mà nằm mê man trên giường bệnh, miệng không ngừng gọi thầm tên anh.
- "Thế Tường, chúng ta đừng chia tay, có được không?"
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 41: 41: Đòi Lại Công Bằng


Hộp đêm Tân Thành...
Suốt khoảng thời gian này, tần suất Dương Chấn đến đây ngày một nhiều, đến mức anh bao trọn một căn phòng chỉ để ngủ lại.

Cha anh nhiều lần phái thuộc hạ đến bắt anh về anh cũng nằng nặc ở lại khiến ông bất mãn để anh muốn làm gì thì làm.

Dù sao đứa con này vốn phiêu lưu ăn chơi nổi tiếng.
Dương Chấn đặc biệt bảo Lưu Ái Như đến tận phòng phục vụ cho mình khiến cô cảm thấy có chút lo lắng và sợ sệt nhưng không thể nào từ chối bởi vì cô cũng chỉ là nhân viên nhỏ, không có tên tuổi ở nơi này.
Mở cửa phòng ra đã nhìn thấy dáng người cao to cùng cơ thể trần đầy săn chắc đang nằm thả lưng trên giường khiến cô chỉ biết he hé mắt né tránh nhìn thẳng vào người trước mặt mà tập trung vào nhiệm vụ giao nước đến cho anh.

Ngày hôm nay, Dương Chấn lại kêu đến một chai rượu vang, chắc có lẽ tiếp theo đây sẽ xuất hiện một cô gái quyến rũ bước vào.

Cảnh tượng này không phải là lần đầu mà Lưu Ái Như nhìn thấy.
- "Đứng lại."
Giọng nói anh trầm khàn vang lên ngay khi nhìn thấy bóng lưng người trước mặt chuẩn bị bước ra phía cửa.

Lưu Ái Như nhíu mắt, liền lập tức xoay người lại mà cúi đầu nhìn xuống sàn nhà khiến Dương Chấn có chút buồn cười trước biểu hiện này của cô mà giở giọng châm chọc:
- "Đây đâu phải là lần đầu cô nhìn thấy tôi trong bộ dạng này."
Lưu Ái Như lập tức dùng tay ra hiệu:
- "Nhưng mà dù sao tôi cũng là người chưa trải đời nhiều như anh và cũng không lăng nhăng..."
Nghe thế, Dương Chấn khẽ chau mày, lập tức nắm lấy tay cô sau đó dồn cô vào một góc tường.

Chiều cao của cả hai chênh lệch khá lớn, trong khi Dương Chấn cao 1m85 thì cô chỉ có 1m59 cho nên hiện tại chỉ thấy mỗi bóng lưng của anh.

Dương Chấn trầm lặng, nhìn người đối diện lạnh giọng nói:
- "Ý cô là tôi lăng nhăng sao?"
Ngay lập tức, Lưu Ái Như tròn xoe mắt.

Rõ ràng khi nãy cô dùng kí hiệu chắc hẳn anh sẽ không hiểu nhưng tại sao...!Trước thái độ sững sờ và ngạc nhiên của cô, Dương Chấn khẽ nhếch môi, cười đáp:
- "Tôi cũng học được một vài kí hiệu của người câm rồi nhé.

Cô đừng nghĩ rằng tôi ngốc nghếch, không hiểu như trước đây."
Lưu Ái Như lắc lắc đầu phủ nhận liền lập tức cả cơ thể bé nhỏ của cô bị anh vác lên một cách gọn gàng và nhanh chóng, sau đó ném về phía giường.

Hiện tại, Dương Chấn đang trấn áp ở phía trên người cô, cả cơ thể trần của anh ở ngay trước mặt khiến cô xấu hổ mà nhắm chặt mắt.
Nhìn người bên dưới đang không ngừng run sợ khiến Dương Chấn vô cùng hả hê mà tiếp tục châm chọc cô gái nhút nhát này.

Anh cúi thấp người, sau đó ghé sát vào tai cô, giọng tà mị nói:
- "Hôm nay người đẹp của tôi không đến hay là cô thay thế cô ấy phục vụ tôi một đêm."
Phụp....
- "Ui da..."
Vừa nói dứt câu, Dương Chấn liền cảm nhận sự đau buốt ở vùng hạ bộ.

Hóa ra là Lưu Ái Như đã hoảng sợ mà mạnh chân đạp thẳng vào c ậu nhỏ khiến anh lập tức ngã nhào xuống đất mà đau đớn ôm lấy, giọng đầy trách móc:
- "Cô muốn diệt nòi giống của tôi à? Tôi vẫn chưa cưới vợ sinh con đấy."
Lưu Ái Như sắc mặt chẳng tỏ ra lo lắng mà đứng lên chằm chằm nhìn anh lăn ra đất nằm vạ.

Hậu quả này tự anh chuốc lấy, không phải lỗi của cô.

Ngay lập tức, cô dùng tay ra hiệu:
- "Anh quan hệ với biết bao cô gái mà sợ gì chứ? Chắc hẳn cũng có người đã mang thai con của anh rồi."
Dương Chấn vẫn cứ thế nằm vạ dưới sàn, giọng trách móc:
- "Cô điên à.

Tôi chưa làm bước cuối cùng, sao có thể có con chứ?"
Những lời nói thốt ra như thể anh vẫn còn trong trắng lắm khiến cô bĩu môi mà lập tức xoay lưng, mặc cho hiện tại anh đau đớn thế nào.
- "Đứng lại, ai cho cô bỏ tôi mà rời đi chứ."
Dứt lời, Dương Chấn vô cùng tức giận mà mạnh tay kéo lấy tay người trước mặt khiến cô chưa kịp định thần mà lập tức ngã nhào, đè lên người anh.
Chụt...
Lưu Ái Như trợn tròn mắt ngay khi chạm phải cánh môi của người nằm bên dưới mình.

Ngay cả bản thân Dương Chấn cũng sững sờ mà nhịp tim lập tức tăng nhanh.

Anh kéo tay cô lại vốn chỉ muốn không cho cô dễ dàng rời đi sau khi gây ra chuyện, không ngờ lại đến mức này.
Gương mặt cô lập tức đỏ bừng trước hành động không mong muốn mà lồm cồm chống tay toang rời khỏi người anh, liền lập tức bị Dương Chấn lật ngược trở lại, cả hai vì thế lăn một vòng dưới sàn.

Hiện tại, vị trí đã được hoán đổi.

Người trụ trên chính là Dương Chấn.
Ưm...
Anh mạnh bạo cúi người hôn lấy cánh môi khiến cô muốn kháng cự đều vô ích.

Lưu Ái Như tức giận, lập tức cắn lấy bờ môi của người đàn ông đang trụ bên trên khiến anh đau nhức mà lập tức tách khỏi môi cô, tức giận nói:
- "Lưu Ái Như, tôi chỉ muốn đòi lại công bằng về việc cô đá vào cậu bé của tôi."
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 42: 42: Mất Lòng Tin


Dương Chấn chưa nói xong thì người trước mặt đã lao ra ngoài như bay, cứ ngỡ như cô vừa gặp phải ma vậy.

Tuy nhiên, trong lòng Dương Chấn không thầm đắc ý.

Quả thật, trêu cô gái này khiến anh cảm thấy rất vui.

Ngay lập tức, anh đứng bật dậy liền sau đó phủi phủi lại người, nhếch môi cười:
- "Người bé nhỏ như vậy nhưng dùng lực khá là mạnh đấy.

Lưu Ái Như, lần sau tôi không để cô thành công chạy thoát đâu."
Biệt thự Tống gia...
Sau những lần tiêm thuốc vào cơ thể, cuối cùng, Tống Khải Hoàn đã có thể mở mắt ra.

Anh cố gắng dùng toàn bộ sức lực vốn có mà vùng vẫy hòng mong có thể thoát khỏi những sợi dây xích đang quấn trên người.

Vùng vẫy một hồi, anh cảm thấy hoàn toàn mất hết hi vọng.

Cả tay và chân hiện tại in hằn dấu vết của móc sắt.

Đầu óc hiện tại cũng trở nên đau nhức, anh sợ rằng bản thân sẽ quên đi toàn bộ kí ức về bản thân và cả Lam Di Tinh.

Ngay lập tức, Tống Khải Hoàn nhíu mắt lại, miệng không ngừng nhắc nhở chính mình:
- "Tống Khải Hoàn, mày nhất định sẽ vượt qua.

Mày còn phải thực hiện lời hứa cùng Di Tinh gầy dựng lại phòng khám nữa mà."
Bỗng nhiên, anh lập tức gào thét đến mức nổi cả gân cổ:
- "Mẹ, mau thả con ra.

Rốt cuộc mẹ đã tiêm thuốc gì vào cơ thể con thế?"
Tiếng gào thét của anh khiến tất cả những gia nhân trong nhà đều nghe thấy nhưng bọn họ không dám mở cửa bước vào căn phòng hiện đang trói buộc anh vì không có sự cho phép của Tống phu nhân.

Anh đưa mắt nhìn chiếc điện thoại đặt ngay trên bàn ở bên cạnh, ánh mắt tỏ ra vô cùng bất lực.

Nếu có thể, anh rất muốn gọi điện cho Dương Chấn đến giải cứu anh.

Tuy nhiên, hiện tại là không thể.

Mỗi ngày, Tống phu nhân cho người không ngừng tiêm loại thuốc lạ vào cơ thể, mức độ dần dần cũng ngày càng nặng hơn.

Nếu tình trạng này cứ tiếp diễn, chỉ chừng vài ngày nữa thôi, anh sẽ không còn nhớ bất kì ai, kể cả chính bản thân mình.
Lam Di Tinh đợi mãi vẫn không thấy Tống Khải Hoàn đến giúp, cô cố gắng liên lạc với anh thì chỉ nghe tiếng đổ chuông nhưng không ai bắt máy.

Chắc có lẽ hiện tại, anh đã trở lại con đường ăn chơi trước đây rồi.

Những lời hứa với cô cũng chỉ là câu nói bông đùa mà thôi.

Đoàn Thế Tường hôm nay đến phụ giúp Lam Di Tinh sửa chửa lại phòng khám phần nào để quên đi chuyện tình cảm với Hải Lan.

Nhìn thấy Lam Di Tinh không ngừng đi qua đi lại trước cửa như chờ một ai đó, ngay lập tức, anh tiến lại hỏi han:
- "Chị Di Tinh, chị đang đợi ai sao?"
Lam Di Tinh lắc lắc đầu phủ nhận, thế nhưng Đoàn Thế Tường đã hiểu ra liền tỏ thái độ khinh thường, anh lạnh nhạt nói:
- "Chị lại đặt niềm tin vào tên thiếu gia đó sao? Anh ta từ trước đến nay đã vậy, sẽ không dễ dàng thay đổi thói hư của mình mà làm một con người tốt đâu."
Nhìn vẻ mặt buồn bã của người bên cạnh, anh nhíu mày nói:
- "Đừng bảo là chị rung động với tên thiếu gia đó rồi chứ? Anh ta không bằng một chút của anh trai em."
Nghe thế, Lam Di Tinh lên tiếng bác bỏ:
- "Chị sẽ không có tình cảm với Tống Khải Hoàn, chỉ là chị muốn thay Thế Khương làm những việc tốt, cũng như cảm hóa con người của anh ta."
- "Hạng người như Tống Khải Hoàn có cảm hóa cách mấy cũng vô ích mà thôi.

Nếu như anh ta thực sự thay đổi, tại sao suốt mấy ngày nay không đến đây phụ giúp chị sửa sang lại phòng khám.

Rốt cuộc cũng chỉ là lời nói suông."
Dứt lời, Đoàn Thế Tường bước vào bên trong tiếp tục công việc của mình.

Quả thật, những lời cậu nói không hề sai, tất cả cũng chỉ là lời nói suông từ phía Tống Khải Hoàn, thế mà cô lại nhẹ dạ tin tưởng anh đến vậy.

Cô quyết định không đứng chờ đợi nữa mà lập tức xoay người bước trở vào trong.
- "Tống Khải Hoàn, sau này anh đừng đến đây tìm tôi nữa.

Tôi sẽ không bao giờ tin anh thêm một lần nữa đâu."
Biệt thự Tống gia...
- "Tống phu nhân, cả ngày hôm nay, thiếu gia không chịu ăn uống gì cả.

Nếu tình trạng này cứ tiếp tục, chúng ta khó có thể tăng lên mức độ nặng của thuốc."
Vị bác sĩ tỏ ra lo lắng nhìn người bên cạnh nói.

Nghe thế, Tống phu nhân vẫn vô cùng điềm tĩnh, lạnh giọng đáp lại:
- "Tôi có cách khiến cho thằng bé phải chịu ăn.

Hiện tại, con nhóc Lam Di Tinh trong lòng nó chiếm một vị trí rất lớn, cho nên chỉ cần tôi đe dọa lên tính mạng của con nhóc bác sĩ đó thì Khải Hoàn nhất định sẽ răm rắp nghe theo."
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 43: 43: Kí Ức Trống Rỗng


Suốt những ngày dài dưới sự khống chế của Tống phu nhân liên quan đến tính mạng của Lam Di Tinh khiến Tống Khải Hoàn không thể không làm theo những gì bà ta đã sắp đặt.

Cuối cùng, loại thuốc mạnh nhất cũng được tiêm vào cơ thể khiến anh hôn mê suốt mấy ngày liền.
- "Thế nào rồi bác sĩ? Hiệu quả chứ, tại sao đến giờ thằng bé vẫn chưa tỉnh lại?"
Tống phu nhân nhìn người nằm yên vị trên giường mà nhíu mày hỏi vị bác sĩ bên cạnh.

Vẻ mặt ông ta tràn đầy tự tin, mĩm cười nói:
- "Toàn bộ trí nhớ trước đây của thiếu gia sẽ sớm biến mất hoàn toàn ngay khi cậu ấy mở mắt."
- "Vậy là Khải Hoàn trước đây sẽ quay trở về?"
Giọng bà ta vô cùng vui mừng mà gấp gáp hỏi lại.

Vị bác sĩ gật đầu xác nhận nhằm khẳng định lại một lần nữa.
Cuối cùng, Tống Khải Hoàn cũng đã tỉnh lại.

Anh chậm rãi mở mắt ra đã thấy ngay người phụ nữ trước mặt, bàn tay không ngừng đan chặt vào nhau, tỏ ra lo lắng mà nhìn chằm chằm về phía anh.
Tống Khải Hoàn nằm tựa lưng lên thành giường, đầu óc anh hiện tại sáo rỗng hoàn toàn.

Tuy nhiên, anh luôn cảm nhận dường như mình đã trải qua những chuỗi thời gian vô cùng kinh hoàng.

Ngay lập tức, anh ôm lấy đầu mình đang không ngừng nhức nhói ở bên trong, trầm giọng hỏi:
- "Đây là đâu? Tôi là ai chứ?"
Nhìn thấy gương mặt tỏ ra ngơ ngác của người trước mặt khiến Tống phu nhân lúc này mới an tâm mà ra lệnh cho người tháo bỏ toàn bộ dây xích trên người anh.

Bà tiến lại gần, đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc anh, dịu dàng nói:
- "Khải Hoàn, con quên mẹ rồi sao? Con vừa thoát khỏi cánh cửa địa ngục đấy."
- "Địa ngục?"
Anh ngơ ngác hỏi, liền cố gắng nhớ lại nhưng hoàn toàn không thể.

Tuy nhiên, nhìn dáng vẻ vô cùng lo lắng cho mình, chắc hẳn người phụ này chính là người thân của anh.

Không chút nghi ngờ, Tống Khải Hoàn ngoan ngoãn gọi bà ta một tiếng "mẹ" khiến bà vô cùng hài lòng mà mĩm cười đáp:
- "Tốt quá rồi.

Khải Hoàn, con nằm xuống nghỉ ngơi đi.

Một lát mẹ sẽ cho người mang thức ăn đến cho con."

Dứt lời, Tống phu nhân xoay lưng bước trở ra ngoài đóng sầm cửa lại.

Trong lòng không khỏi đắc ý, cuối cùng, Tống Khải Hoàn cũng đã mất toàn bộ kí ức trước đây cũng như những gì anh đã bị bà ta giam lỏng trong phòng suốt một thời gian dài.

Với khả năng điều khiển tâm tư của bà ta, chắc hẳn sớm muộn gì anh cũng sẽ trở về dáng vẻ của trước đây mà thôi.
Suốt khoảng thời gian không liên lạc được với Tống Khải Hoàn khiến Dương Chấn bắt đầu lo lắng và nghi ngờ liền lập tức lái xe đến tìm gặp Lam Di Tinh do những lần anh đến tận Tống gia tìm gặp thì nghe bảo rằng anh đã đi nước ngoài du lịch.

Bản thân Dương Chấn không nghĩ như thế, do anh và Tống Khải Hoàn vốn rất thân thiết, nếu như anh đi nước ngoài cũng sẽ gọi điện về hỏi thăm.

Chính vì thế, còn một nơi mà Dương Chấn chưa tìm đến chính là chỗ của Lam Di Tinh.
- "Suốt một tháng nay, Tống Khải Hoàn chưa từng xuất hiện, chẳng phải anh ta lui đến hộp đêm với anh sao?"
Lam Di Tinh khó hiểu ngay khi chính bạn thân của Tống Khải Hoàn lại đến tìm gặp cô trong khi đó bản thân anh là người hiểu rõ người bạn của mình đang ở đâu.
- "Tôi có đến Tống gia tìm nhưng tất cả mọi người đều bảo rằng cậu ta ra nước ngoài."
Sắc mặt Dương Chấn khẽ trầm lại, anh cảm thấy sự biến mất của Tống Khải Hoàn suốt một tháng nay có chút gì đó kì lạ.

Ngay khi nghe Lam Di Tinh kể lại mọi chuyện kể từ sau khi xảy ra hỏa hoạn phòng khám Nhân Ái, thời gian sau đó anh cũng biến mất.

Gọi điện cũng chẳng bắt máy.

Dương Chấn chống cằm suy nghĩ, một lúc sau anh lên tiếng:
- "Tôi hiểu rõ con người Khải Hoàn, cho dù là trước đây hay sau này, cậu ấy luôn chia sẻ mọi thứ với tôi, chẳng lúc nào im lặng lâu như thế."
- "Chẳng lẽ, anh ấy xảy ra chuyện gì rồi sao?"
Lam Di Tinh trở nên lo lắng mà nhanh chóng hỏi người đối diện.
- "Tôi không chắc nữa.

Tôi sẽ đến Tống gia tìm gặp cậu ấy một lần nữa."
Cả hai người không khỏi suy nghĩ.

Rốt cuộc, Tống Khải Hoàn đã gặp phải chuyện gì?
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 44: 44: Ly Gián


Vài ngày sau đó, Dương Chấn lái xe thẳng đến biệt thự Tống gia, nghe bảo thời gian gần đây, Tống Khải Hoàn đã quay trở về.

Anh không biết câu chuyện Khải Hoàn sang nước ngoài có thật hay không cho nên muốn tìm người hỏi rõ mọi chuyện.
Ngay khi bước chân vào cánh cửa Tống gia, Dương Chấn đã nhìn thấy Tống phu nhân ngồi trên ghế, đang ung dung thưởng thức tách trà trên tay.

Vừa nhìn thấy người trước mặt, bà khẽ mĩm cười, thân thiện hỏi:
- "Dương Chấn, con đến tìm Khải Hoàn sao? Thằng bé cũng mới về nước, một lát sẽ xuống đây gặp con."
Một lúc sau, dáng người quen thuộc từ phía trên lầu bước trở xuống.

Mái tóc thẳng hớt cao giờ đã được uốn xoăn, ở phần mái rẽ ngôi.

Màu tóc đen truyền thống được nhuộm thành màu xám khói.

Tống Khải Hoàn diện trên người chiếc áo cổ lọ màu đen, bên ngoài khoác thêm chiếc áo khoác nâu, chậm rãi bước xuống lầu.
- "Khải Hoàn, cậu...cậu trông thay đổi quá."
Dương Chấn khá bất ngờ ngay khi nhìn thấy người trước mặt.

Tuy nhiên, ánh mắt của Tống Khải Hoàn lúc này nhìn anh có chút xa lạ hơn so với trước đây.

Tựa như hai người chưa từng quen biết nhau vậy.

Tống Khải Hoàn mĩm cười nhưng nét băng lạnh vẫn hiện rõ trên khuôn mặt, anh tiến về phía người trước mặt, chìa tay ra nói:
- "Xin chào, rất vui được biết anh."
- "Cái gì chứ?"
Ngay lập tức, Tống phu nhân đang ngồi liền đứng bật dậy, bà lập tức giải thích với Dương Chấn:
- "Chuyện là...xin lỗi vì đã giấu con.

Khải Hoàn thực chất không ra nước ngoài như con đã biết, thằng bé không may bị chấn thương đầu cho nên tạm thời bị mất trí nhớ."
- "Mất trí nhớ tạm thời? Sao cô không nói cho con biết.

Con có quen các bác sĩ giỏi, chuyên điều trị về não có thể..."
Ngay lập tức, bà lên tiếng cắt ngang lời Dương Chấn:
- "Không cần đâu.

Hiện có bác sĩ điều trị cho thằng bé, sẽ sớm thôi, Khải Hoàn sẽ nhớ lại mọi người."
- "Xin phép cô, con muốn đưa Khải Hoàn đến một nơi."
Dứt lời, Dương Chấn kéo lấy tay Tống Khải Hoàn mà đưa anh về phía chiếc xe đang dừng trước cổng khiến Tống phu nhân tỏ vẻ khó chịu nhưng chỉ khẽ gật đầu mĩm cười chấp thuận.

Cho đến khi chiếc xe phía trước rời khỏi, bà lập tức nhìn sang thuộc hạ bên cạnh, nháy mắt ra lệnh.
Phòng khám Nhân Ái...
- "Di Tinh, cô xem, tôi đưa ai đến gặp cô này."
Dương Chấn vẻ mặt hớn hở mà chạy vào bên trong thông báo tin vui cho Lam Di Tinh.

Phía bên ngoài, Tống Khải Hoàn đang đứng trước phòng khám vốn rất quen thuộc nhưng hiện tại lại trở nên xa lạ đối với anh.

Nhíu mắt nhìn ngắm mọi thứ xung quanh, bàn chân bất giác bước chầm chậm vào bên trong cho đến khi nhìn thấy người con gái trước mặt.

- "Khải Hoàn...là anh sao?"
Lam Di Tinh có chút ngạc nhiên trước sự thay đổi này của anh những cũng không che giấu được cảm xúc mà vui mừng ôm chầm lấy người phía trước khiến Tống Khải Hoàn sững sờ mà đứng lặng im không nói nên lời.

Bàn tay anh chậm rãi toang gạc tay của Lam Di Tinh ra khỏi người mình nhưng thấy cô xúc động đến mức phát khóc, anh lại thôi mà đứng im để cho cô ôm lấy.
- "Tôi cứ tưởng anh xảy ra chuyện."
Bàn tay Tống Khải Hoàn khẽ run run, toang ôm lấy cơ thể bé nhỏ của người con gái trước mặt, đột nhiên, anh thay đổi thái độ, liền lập tức dùng tay đẩy người cô ra khiến Lam Di Tinh mất thăng bằng mà té ngã xuống đất.

Tống Khải Hoàn dùng ánh mắt băng lạnh, không một chút cảm xúc nhìn về phía cô, lạnh lùng đáp:
- "Cô là Lam Di Tinh có phải không? Người đã khiến tôi bị mất toàn bộ kí ức.

Đừng đến gần tôi nữa, đồ phụ nữ xấu xa."
- "Cái gì chứ?"
Lam Di Tinh trợn tròn mắt ngay khi nghe những lời đầy xúc phạm mà anh dành cho cô.

Rốt cuộc, đã xảy ra chuyện gì chứ? Tại sao Tống Khải Hoàn lại trở nên căm ghét cô đến vậy?
Đôi mắt cô ngân ngấn nước nhưng vẫn cố kiềm chế lại, cắn chặt răng mà đứng bật dậy, sau đó đánh mạnh vào lồ ng ngực người phía trước:
- "Anh bị bà ta tẩy não rồi có phải không, cho nên mới lạnh lùng nói ra những lời như vậy.

Tống Khải Hoàn, tôi nói cho anh biết, người luôn muốn bù đắp cho tôi chính là anh.

Còn tôi, tôi chưa bao giờ làm hại gì đến anh cả."
Dứt lời, cô xoay người bước vào phòng đóng sầm cửa lại.

Về phía Dương Chấn, anh vừa từ bên trong bước ra nên chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì mà ngơ ngác đứng lặng nhìn cảnh tượng đầy căng thẳng diễn ra trước mắt mình.

Vốn dĩ, anh muốn đưa Tống Khải Hoàn đến đây gặp Lam Di Tinh là vì muốn anh phần nào nhớ lại những chuyện trước đây, nào ngờ lại khiến mọi thứ tồi tệ hơn.
Từ đằng xa, người đàn ông đeo kính đen ngồi trong xe lặng lẽ quan sát, liền sau đó mở điện thoại ra gọi điện cho ai đó.
- "Phu nhân, đúng như bà dự đoán, Dương Chấn đã đưa thiếu gia đến gặp Lam Di Tinh.

Nhưng tôi đã chứng kiến cảnh tượng thiếu gia mạnh tay đẩy cô ta ngã xuống đất.

Cậu ấy hoàn toàn đã quên đi người con gái này, thậm chí còn rất hận cô ta."
- "Tốt lắm.

Quả không uổng công tôi đã nói xấu về cô ta cho Khải Hoàn nghe."
Tống phu nhân phía bên này mĩm cười đắc ý, sau đó uống cạn sạch tách trà đang cầm trên tay.
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 45: 45: Bạn Bè Mâu Thuẫn


Một lúc sau, tên thuộc hạ nhìn thấy bộ dáng không một chút cảm xúc của Tống Khải Hoàn bước trở ra khỏi phòng khám liền sau đó, anh lái xe đi thẳng đến hộp đêm Tân Thành.

Khoảng chừng vài phút sau, Dương Chấn cũng lái xe đuổi theo Tống Khải Hoàn.

Trước khi rời khỏi, anh tìm đến gặp Lam Di Tinh, sau đó trầm giọng an ủi:
- "Di Tinh, tôi sẽ sớm đưa Khải Hoàn lúc trước trở về."
Tâm trạng cô sau khi bị Tống Khải Hoàn mạnh tay xô ngã cho nên có chút giận dỗi liền lớn giọng đáp lại:
- "Anh không cần tốn công sức làm gì.

Hạng người như anh ta sớm đã ngựa quen đường cũ, tôi không quan tâm đến anh ta nữa."
Rầm...
Tiếng đóng cửa lập tức vang lên khiến Dương Chấn giật mình mà lùi người ra sau.

Anh không ngờ phụ nữ mỗi khi giận dỗi lại đáng sợ đến thế liền sau đó lái xe đến hộp đêm Tân Thành tìm Tống Khải Hoàn.
Hộp đêm Tân Thành...
Dương Chấn vội vàng quanh sát xung quanh để tìm Tống Khải Hoàn thì vô tình va phải dáng người bé nhỏ.

Ngay khi cúi người nhìn xuống, khóe môi Dương Chấn khẽ nhếch lên.

Hóa ra người này không ai khác chính là Lưu Ái Như, liền lập tức, anh giở giọng châm chọc:
- "Cô lại muốn trở thành tình nhân tối nay của tôi có phải không?"
Vừa nói, anh vừa dùng tay vỗ nhẹ lên đầu của người đối diện khiến Lưu Ái Như vô cùng tức giận mà giơ tay toang đánh lên người anh thế nhưng đã chậm hơn Dương Chấn một bước.

Bàn tay bé nhỏ của cô sớm đã bị anh giữ chặt.
Chụt...
Bất ngờ, anh tiến lại gần hôn lấy một bên má của Lưu Ái Như phút chốc khiến cô cứng đờ chỉ biết tròn xoe mắt.

Ngay khi cô nhận ra bản thân bị anh chiếm tiện nghi liền mặt đỏ bừng bừng, lập tức lấy ly rượu ở trên tay toang tát về phía anh thì đã thấy bóng người sớm rời đi, hiện đang ở phía trước.
Dương Chấn nhếch môi cười, sau đó ngoảnh đầu lại phía sau, cao giọng nói:
- "Nên nhớ, vụ giành lại công bằng khi trước vẫn chưa kết thúc đâu nhé."
Vẻ mặt hiện rõ sự tinh ranh của người trước mặt khiến Lưu Ái Như muốn phát điên mà muốn nhào đến dạy cho anh một bài học.

Rõ ràng, anh là đang lợi dụng cơ hội để hôn cô thế mà cứ luôn tỏ ra bản thân là người chịu thiệt vậy.

Sau một lần dạo vòng hộp đêm, cuối cùng, Dương Chấn đã tìm thấy Tống Khải Hoàn, anh hiện tại đang ngồi trên ghế, hai bên có hai người đẹp phục vụ.

Quả thực, rất giống với dáng vẻ của trước đây.

Chứng kiến sự trở lại không mong đợi này, ngay lập tức, Dương Chấn cầm lấy ly rượu lên, liền sau đó mạnh tay hất thẳng vào gương mặt phong lưu của người đang ngồi tựa lưng lên ghế.
- "Dương Chấn, cậu đang làm cái gì vậy? Ướt cả áo tôi rồi."
Tống Khải Hoàn tức giận liền đứng bật dậy, lớn tiếng nói.

Khóe môi Dương Chấn khẽ nhếch lên, trầm giọng hỏi:
- "Cậu nhớ ra tôi rồi sao? Tống Khải Hoàn, rốt cuộc là cậu đang bị điên gì thế hả? Khi nãy, cậu có biết đã đẩy mạnh đến mức khiến khuỷu tay của Di Tinh chảy máu không?"
Bàn tay Tống Khải Hoàn nắm chặt lại, một lúc sau, anh khẽ nhếch môi cười, lạnh giọng nói với người đối diện:
- "Đó là cái giá mà cô ta phải nhận.

Tôi bị thương đến mức mất toàn bộ kí ức chẳng phải do một tay cô ta gây ra sao?"
- "Là mẹ của cậu nói như vậy sao?"
Dương Chấn không kìm lòng được mà hỏi ngược lại.

Người trước mặt vẫn tỏ ra vô cùng lạnh lùng, ánh mắt chứa đầy sự căm phẫn không nói thêm bất cứ lời nào.

Ngay lập tức, Dương Chấn lên tiếng bênh vực:
- "Tôi lấy danh dự của tôi ra mà nói với cậu rằng, chuyện cậu xảy ra tai nạn không liên quan gì đến Lam Di Tinh.

Và ngay cả tôi, cũng như cô ấy không có một chút tin tức gì suốt khoảng thời gian cậu mất tích."
- "Hừ.

Cậu nói đủ chưa? Tránh ra chỗ khác, đừng làm phiền đến cuộc vui của tôi."
Dứt lời, Tống Khải Hoàn nhướng mày, liền sau đó tiếp tục tận hưởng thức ăn được hai người đẹp đút khiến Dương Chấn hoàn toàn thất vọng về con người này mà đập mạnh bàn liền sau đó xoay người bước trở vào căn phòng gần đó.
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 46: 46: Ám Sát Bất Thành


Tối đến, Lam Di Tinh mệt mỏi trở về nhà.

Ngay khi bật đèn lên đã thấy hộp dụng cụ y tế đã để sẵn trên bàn.

Bên trong có cả thuốc sát trùng vết thương khiến cô cảm thấy có chút kì lạ.

Rõ ràng mọi khi, cô thường cất những thứ này ở trên cao, chẳng mấy khi đặt ở bên dưới.

Nhưng chắc có lẽ dạo gần đây bản thân chịu một vài áp lực cho nên cũng chẳng để mắt đến những thứ nhỏ nhặt này.

Nhớ lại những gì mà Tống Khải Hoàn đối xử với mình ngày hôm nay khiến khóe mắt cô có chút cay cay mà sau đó khẽ đưa mắt nhìn lên khuỷu tay bị trầy xước.
Vì là một bác sĩ chuyên về phẫu thuật, chút vết trầy xước đối với cô có là gì.

Nhưng điều khiến cô đau lòng chính là dáng vẻ lạnh nhạt của Tống Khải Hoàn ngày hôm nay.

Tại sao khi trước anh luôn tỏ ra là một người tốt, ra sức lấy lòng cô.

Cho đến khi bản thân cô cảm thấy có một chút tình cảm gì đó thì anh lại vô tâm đẩy cô ra xa.

Quả thực, cô rất ghét kiểu tình cảm mèo vờn chuột này.
Xoạt...xoạt...
Bất ngờ, Lam Di Tinh nghe tiếng động ở phía bên ngoài mà lập tức mở bừng cửa sổ thì lại chẳng thấy một ai.

Một cơn gió khẽ thổi qua khiến toàn bộ lá cây nằm dưới đất bay lên tạo ra âm thanh xào xạc.

Chắc có lẽ cô đã suy nghĩ quá nhiều cho nên nhiều lúc cứ nghĩ rằng đang có ai đó đứng bên ngoài âm thầm theo dõi mình.
Cách từ nhà riêng Lam Di Tinh một khoảng, hiện tại, đám người áo đen đã bị một người đàn ông bí ẩn, toàn thân kín mít cùng với một chiếc kính đen đánh hạ mà đau đớn van xin.

Biểu cảm của người đàn ông không thể nào có thể nhìn thấy được, điều duy nhất có thể thấy đó chính là hàng lông mày đang nhíu chặt lại, ánh mắt sắc lẹm cùng dáng vẻ cao ngạo khiến ai nấy cũng phải khiếp sợ.

Giọng nói đã được biến đổi khiến bọn chúng không tài nào nhận ra thân phận thật của người đàn ông này là ai.
Người đàn ông trừng mắt, khẽ đưa súng kề sát thái dương của tên cầm đầu khiến hắn lập tức run sợ mà van xin.
- "Chúng tôi cũng chỉ làm theo lệnh, thật sự không cố tình đến gây khó dễ cho cô gái ấy."
Người đàn ông bí ẩn lạnh giọng cảnh cáo:
- "Lần này chỉ là để cảnh cáo bọn bây.

Nếu bọn mày cứ tiếp tục gây khó dễ cho cô gái bên trong thì tao sẽ dùng cây súng này để lấy óc ở bên trong ra mà nấu cháo đấy.

Nghe rõ không?"
- "Rõ...rõ ạ.

Lần sau bọn tôi không dám đến đây nữa ạ."
Dứt lời, người đàn ông dùng chân đạp mạnh lên đám sát thủ khiến chúng sợ hãi mà lê chân bỏ chạy.
Hộp đêm Tân Thành...!
Sau khi có một cuộc cãi vả với Tống Khải Hoàn, đến giờ Dương Chấn vẫn chưa nguôi cơn giận mà bảo Lưu Ái Như mang vào cho anh đến tận mười chai rượu mà tức giận mạnh tay khui tận hết mười chai, sau đó uống không ngừng.
Lưu Ái Như sợ rằng anh cứ uống gấp gáp như thế sẽ không tốt cho sức khỏe liền dùng tay can ngăn.

Tuy nhiên, người bên cạnh vẫn cứ thế mà uống, miệng không ngừng lảm nhảm:
- "Đồ bạn tồi.

Khi trước luôn tỏ ra mình là người tốt khiến tôi nhất thời bị cậu ta làm cho cảm động mà cũng dần thay đổi bản tính ăn chơi của mình, vậy mà...Ngay cả người con gái mà cậu ta yêu, cậu ta cũng thẳng tay xô ngã cô ấy.

Cô thấy có đáng mặt đàn ông không?"
Vừa nói, Dương Chấn lập tức quay sang nhìn người bên cạnh, sau đó phả ra hơi men vào mặt khiến Lưu Ái Như cảm thấy khó chịu mà nhíu mày, dùng tay ra dấu đáp:
- "Dương Chấn, anh say quá rồi."

- "Tôi không say.

Nhị gia tôi ngày trước lấy rượu làm nước lọc cho nên có thể uống nhiều hơn như vậy.

Lưu Ái Như, cô nói xem, người thẳng tay làm tổn thương người con gái, có đáng mặt đàn ông không?"
Anh cứ liên tục hỏi cô những câu hỏi như thế khiến cô bắt đầu cảm thấy mệt mỏi mà giả vờ gật đầu.

Khóe môi Dương Chấn khẽ nhếch lên, tỏ vẻ hài lòng, liền sau đó, anh đặt tay lên vai cô, cả người ngả nghiêng, mĩm cười nhìn cô nói:
- "Tôi sẽ không giống như tên Tống Khải Hoàn đó, sẽ không bao giờ làm tổn thương người con gái tôi yêu."
Vừa nói, anh cứ nhìn chằm chằm vào mặt Lưu Ái Như khiến cô có chút ngượng ngùng liền dùng tay đỡ lấy người anh.

Một lúc sau, cảm giác nặng trĩu ở vai truyền đến, Dương Chấn lúc này đã say đến mức ngủ gục trên vai cô.
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 47: 47: Kế Hoạch Chiếm Lấy Áo


Bệnh viện Phúc Hảo...
Bên trong phòng khám, vị bác sĩ khá trẻ chậm rãi đưa xấp hồ sơ về phía người đàn ông đang ngồi trên ghế, trầm giọng nói:
- "Kết quả kiểm định ADN đã có, mẫu tóc này thật sự trùng khớp với mẫu mà anh đã đưa."
- "Vậy sao? Thế còn loại thuốc này?"
Ngay khi đọc những dòng chữ trên lọ thuốc, sắc mặt vị bác sĩ bỗng chốc sa sầm xuống mà nhìn thẳng người đối diện, nghiêm túc nói:
- "Loại thuốc này đã bị chính phủ cấm sản xuất bởi vì nó gây ra hậu quả cực nặng nề khi về già."
- "Hừ, vậy sao?"
Dứt lời, bóng lưng lặng lẽ xoay trở ra ngoài.

Từng tiếng bước chân khẽ chậm rãi vang lên, sau đó dần biến mất khỏi bệnh viện.
Biệt thự Tống gia...
Tống Khải Hoàn cả người nồng nặc mùi rượu bước từng bước loạng choạng trở về nhà.

Ngay khi nhìn thấy người trước mặt, anh khẽ mĩm cười liền sau đó đến ôm chầm lấy, vui vẻ nói:
- "Mẹ yêu của con, con đã trở về rồi."
Tống phu nhân nhìn thấy gương mặt đã ửng đỏ vì rượu của con trai mà giơ tay ra lệnh cho người chuẩn bị nước ấm đến, giúp anh lau cơ thể.

Vệ sĩ đứng bên cạnh lập tức lên tiếng giải thích:
- "Phu nhân, tôi xin lỗi.

Thiếu gia vừa mới khỏi bệnh mà tôi lại để cậu ấy uống say đến mức..."
Nghe thế, Tống phu nhân với vẻ mặt vô cùng điềm tĩnh mà cắt ngang lời của vệ sĩ.

Bà nhìn về phía người đang nằm ngủ say trên ghế sofa, khắp người tỏa ra mùi rượu mà trầm giọng đáp:
- "Không sao.

Chuyện này vốn rất quen thuộc, không phải sao? Người đâu, dìu thiếu gia trở về phòng nghỉ ngơi."
- "Vâng, thưa phu nhân."
Gia nhân nhanh chóng dìu Tống Khải Hoàn bước trở lên trên phòng.

Anh hiện đã say mèm mà nhắm chặt mắt, từng bước loạng choạng theo sự dìu dắt của gia nhân.
Nhìn dáng vẻ bây giờ của anh khiến Tống phu nhân vô cùng hài lòng mà nhếch môi cười nhạt:
- "Trịnh Nhữ Lâm, mày thấy không? Thằng bé cuối cùng cũng nằm dưới sự kiểm soát của tao.

Sẽ không bao giờ có cơ hội lật ngược được thế cờ vốn được tao sắp đặt từ trước.

Hahaha."
Về phía Dương Chấn, anh cứ thế mà nằm tựa lên vai của Lưu Ái Như đến giờ vẫn chưa tỉnh khiến một bên vai của cô hiện tại truyền đến một cảm giác đau nhức mà chậm rãi dùng tay còn lại đỡ nhẹ lấy đầu anh sang một bên.

Tuy nhiên, cô chưa kịp đỡ anh về phía giường thì lúc này phía bên tai truyền đến âm thanh nôn ói của người bên cạnh.
- "Ọe...Ọe..."
Dương Chấn bất ngờ nôn hết toàn bộ số rượu trong người lên chiếc áo sơmi trắng của người bên cạnh khiến cô tái xanh mặt trước mùi hăng đang không ngừng tỏa ra từ chiếc áo, hàm răng khẽ nghiến chặt vì tức giận.

Hiện tại, cô muốn đẩy mạnh người đàn ông này lăn đùng xuống đất cho hả dạ.

Tuy nhiên, cô vẫn không muốn chấp nhất với kẻ say rượu như Dương Chấn mà lập tức đẩy người anh nằm ngả lưng xuống nệm êm.
- "Cái tên này, làm bẩn hết áo của mình rồi."
Trong lòng Lưu Ái Như không thầm mắng chửi người trước mặt.

Chiếc áo sơmi trắng của cô hiện tại đang tỏa ra mùi hôi cực kì khó chịu.

Ngay lập tức, cô khẽ quan sát xung quanh căn phòng để xem có chiếc áo nào khác để thay, tiếc là ở đây không có.

Khẽ trầm tư một lúc, trong đầu cô nảy sinh một ý nghĩ liền đưa mắt nhìn người nằm ngủ say sưa trên giường.

Đúng rồi, cô sẽ cởi lấy áo của Dương Chấn mà mặc tạm, dù sao hiện tại anh ta cũng say mèm cho nên chỉ cần quấn chăn lên người là được.
Sau khi chốt xong ý nghĩ, Lưu Ái Như nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo sơ mi trên người mình xuống đất, lộ ra từng đường cong trên cơ thể.

Cô hiện tại mặc trên người chiếc áo bra màu đen liền sau đó xoay người lại tiến về phía người trên giường mà thực hiện kế hoạch lấy áo từ Dương Chấn.

Dù sao hiện tại, anh cũng đã ngủ say cho nên không thể nhìn thấy bộ dạng hiện tại này của cô và cô cũng có thể dễ dàng thành công chiếm lấy áo của anh.
Chầm chậm bước về phía giường, Lưu Ái Như cẩn thận cởi từng cúc áo trên người Dương Chấn, liền sau đó kéo phần còn lại của chiếc áo từ từ ra khỏi tấm lưng dài của anh.
Đột nhiên, bất thình lình, Dương Chấn mở choàng mắt.

Hai mắt anh lập tức trợn tròn ngay khi nhìn thấy người trước mặt trong bộ dạng chỉ mặc một chiếc áo bra ôm cúp ngực vô cùng quyến rũ, bàn tay đang khẽ kéo lấy chiếc áo thun đã được tháo hết cúc ra, hiện một phần đang bị lưng anh giữ chặt lại.
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 48: 48: Trân Trọng Hiện Tại


Không phải lần đầu nhìn thấy cơ thể Lưu Ái Như, nhưng chẳng hiểu tại sao lúc này, hình ảnh cô trước mặt lại hiện lên một cách vô cùng xinh đẹp khiến hai mắt Dương Chấn mơ màng mà lẩm bẩm nói:
- "Sao tối nay tôi lại thấy cô đẹp một cách lạ thường."
Bụp...
- "Ui da..."
Ngay chưa nói dứt câu liền có một nắm đấm hướng thẳng vào hai bên mắt khiến anh bất tỉnh nhân sự.

Bản thân Lưu Ái Như cũng vô cùng bối rối trước tình huống bất ngờ này.

Khi không anh lại mở mắt ngay thời điểm không mong muốn cho nên cô chỉ còn cách dùng vũ lực để ngăn hình ảnh khi nãy xuất hiện trong đầu anh.
Lưu Ái Như khẽ đẩy người Dương Chấn lăn sang một bên liền sau đó tóm lấy chiếc áo trên giường mặc vào rồi xoay lưng bước trở ra ngoài.

Trước khi rời khỏi, cô dùng chăn cuộn tròn cơ thể người trên giường vì sợ tối đến anh sẽ cảm lạnh.
Phòng khám Nhân Ái...
Suốt mấy ngày nay, Đoàn Thế Tường cứ quẩn quanh trong phòng khám mà phụ giúp Lam Di Tinh.

Những khi phòng khám vắng người, cô lại thấy anh đứng lặng ở phía cửa như đang suy nghĩ chuyện gì đó.

Thấy thế, cô chậm rãi bước về phía trước mà cất giọng hỏi:
- "Thế Tường, chuyện tình cảm có vấn đề sao?"
Bị nói trúng tim đen, Đoàn Thế Tường lập tức xoay người lại, đối diện nhìn cô, lắp bắp nói:
- "Em...em không có."
Vì là người đã trải qua những chuyện vui buồn trong tình cảm, cho nên, chỉ thoáng nhìn qua cô đã sớm nhận ra mà trầm giọng nói:
- "Chị có nghe qua chuyện em chia tay với Hải Lan là vì phát hiện con bé là cháu của Cao Tâm Đức."
Sắc mặt Thế Tường lập tức sa sầm xuống, anh khẽ gật đầu, liền sau đó đáp:
- "Đúng vậy.

Em không thể nào tiếp tục yêu đương với một người mà chú của cô ấy lại là người nhẫn tâm tước đi mạng sống của anh trai mình."
Nghe đến đây, Lam Di Tinh chỉ biết bật cười nhưng chỉ một lúc sau, nét u buồn hiện rõ lên gương mặt xinh đẹp của cô:
- "Đúng là ông trời trêu ngươi mà."
Đoàn Thế Tường nghe những lời này mà nhíu mày, liền sau đó đối diện nhìn cô, hỏi:
- "Chị...chị thực sự đã thích Tống Khải Hoàn sao?"
Lam Di Tinh không đáp, lập tức bước lên trên một bước, sau đó khẽ thở dài:
- "Chị cũng không biết bản thân rốt cuộc là thích anh ta hay chỉ vì trái tim của Thế Khương đang đập bên trong con người ấy."
Đột nhiên, cô nhanh chóng rẽ sang chủ đề mà lên tiếng hỏi han:
- "Em thích Hải Lan, có phải không?"
Nghe cô hỏi, Đoàn Thế Tường cúi đầu, sau đó khẽ gật nhẹ như ngầm xác nhận.

Một lúc sau, anh lên tiếng:
- "Không chỉ thích mà em đã thực sự đã yêu cô ấy.

Suốt những khoảng thời gian sống trong bóng tối, em tưởng chừng đã mất hi vọng, cho đến khi cô ấy xuất hiện.

Nhưng tại sao? Tại sao cô ấy lại là họ hàng với Cao Tâm Đức chứ?"
Lam Di Tinh khẽ vỗ nhẹ lên vai người bên cạnh, trầm giọng đáp:
- "Chính là ông trời đang thử thách em đấy.

Thế Tường, có những chuyện chúng ta cần phải phân biệt rõ ràng giữa yêu và hận.

Người em hận là Cao Tâm Đức, không phải là Hải Lan.

Hơn nữa, trong chuyện này, con bé thực sự chẳng có một chút liên quan gì.

Chẳng phải em chính là người chứng kiến chuyện đó sao?"
- "Vậy chị không hận Tống Khải Hoàn sao?"
Nghe anh hỏi, Lam Di Tinh bỗng trầm lặng, một lúc sau cô lên tiếng:
- "Chị sớm đã không căm ghét gì bởi vì anh ta cũng chỉ là người nhận quả tim của Thế Khương trong lúc nguy kịch.

Nếu có trách, chỉ trách mẹ của anh ta đã câu kết cùng Cao Tâm Đức tự ý tiến hành phẫu thuật."
Ngừng một lát, cô lại tiếp:

- "Với lại trước đây, Thế Khương cũng đã từng nói với chị.

Anh ấy sớm biết công việc của mình nguy hiểm, có thể hi sinh bất cứ lúc nào.

Nhưng chỉ cần sự hi sinh của anh ấy có thể đổi lại niềm vui trên gương mặt của người khác, anh ấy cũng đã mãn nguyện mà yên nghỉ."
- "Bản thân chị khi trước từng bị cấm cản việc yêu đương với người lính cứu hỏa, đã có lần chị muốn nói chia tay với anh ấy.

Bọn chị đã nhiều lần cãi vả vì những chuyện nhỏ nhặt, cho đến khi trái tim của cả hai dường như hòa chung một nhịp đập thì anh ấy lại ra đi."
Nói đến đây, Lam Di Tinh khẽ lau đi những giọt nước mắt đang vô thức lăn dài xuống gò má của mình, liền sau đó nhìn sang người bên cạnh mà khuyên nhủ:
- "Thế Tường, cuộc đời này vốn ngắn ngủi lắm.

Chỉ cần đôi khi em buông lỏng, mọi thứ lập tức vụt khỏi tay em mà không bao giờ quay trở lại."
Dứt lời, cô xoay người bước trở vào bên trong mà để lại không gian yên tĩnh cho Đoàn Thế Tường suy nghĩ về chuyện tình cảm giữa anh và Hải Lan.
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 49: 49: Dần Dần Hé Lộ


Biệt thự Tống gia...
Trong căn phòng bám đầy mạng nhện, một bóng đen khẽ đưa tay vén lấy tấm rèm cửa rồi lặng lẽ bước vào căn phòng trước mặt.

Ngay khi nhìn thấy xác người phụ nữ đang dần bị lũ chuột ngoạm lấy, một giọt nước mắt khẽ lăn dài xuống đất.

Người đàn ông trong bộ trang phục màu đen khẽ tháo chiếc kính đen xuống, gương mặt đau đớn nhìn thân xác dần thối rửa nằm lăn dưới đất, bàn tay siết chặt lại, nghiến răng nói:
- "Mẹ, con xin lỗi vì suốt khoảng thời gian qua đã luôn kính trọng người đàn bà vốn đeo lốt quỷ dữ.

Bản thân không hề biết thân xác mẹ ruột của mình vẫn phải chịu đựng sự tra tấn của bà ta."
Người đàn ông này không ai khác chính là Tống Khải Hoàn.

Thật ra, anh đã sớm phát hiện mùi thối bóc ra từ phía sau tấm rèm cho nên đã chậm rãi bước vào bên trong.

Ngay khi nhìn thấy xác người thối rửa nằm dưới sàn, cả gương mặt đã bị hủy hoại đến mức không còn nhận ra.

May thay, phía trên tay người phụ nữ có đeo một chiếc nhẫn rất giống với người ở trong tấm hình đã chụp với cha của anh.

Chính vì thế, Tống Khải Hoàn đã lấy mẫu tóc trên người của thi thể và đồng thời lấy đi mẫu tóc của mình để xem rốt cuộc anh có liên quan đến người này hay không.

Không ngờ, kết quả cho ra rằng anh chính là con trai ruột của người phụ nữ này.
Quay trở về lúc Tống Khải Hoàn cãi nhau với Tống phu nhân vì chuyện của Lam Di Tinh, liền sau đó anh âm thầm bước vào phòng của bà mà lặng lẽ kiểm tra camera vốn đã giấu ở một góc.

Tất cả đều nằm trong sự tính toán của anh.

Bản thân anh đoán được rằng mình vẫn đang nằm trong sự kiểm soát của bà ta cho nên cứ thế để mọi chuyện diễn ra một cách tự nhiên.

Với sự tức giận vì chuyện phóng hỏa có liên quan đến bà, cơn giận bộc phát đến cao trào cho nên anh quyết định đánh cược một lần mà nhanh tay lấy tấm ảnh mà mình đã tìm thấy trong phòng kho mà đưa ra trước mặt Tống phu nhân.
- "Tại sao mẹ lại cho người đến phóng hỏa phòng khám của Di Tinh chứ? Mẹ có biết cô ấy suýt chút nữa là mất mạng rồi không?"
- "Được, con biết như vậy cũng tốt.

Là mẹ chướng mắt con nhóc đó, mẹ muốn trừ khử nó."
- "Vậy còn người phụ nữ trong tấm ảnh này và căn phòng kho mà mẹ luôn luôn ngăn cấm tất cả mọi người.

Rốt cuộc, mẹ giấu con chuyện gì?"
- "Mẹ trả lời con đi.

Rốt cuộc bên trong căn phòng đó có bí mật gì?"
Bộp...
- "Quản gia, ông làm tốt lắm."
Chuyện bị quản gia đánh lén sau lưng cũng được anh biết trước thế nhưng, vì không muốn Tống phu nhân nghi ngờ cho nên mọi chuyện diễn ra như thể anh chưa biết gì.
Tống Khải Hoàn sau khi mở mắt đã thấy bản thân bị trói, anh cố gắng vùng vẫy kêu gào.
Phập...!
Ngay khi bị tiêm thuốc, Tống Khải Hoàn trở nên bất tỉnh mà nhắm nghiền mắt lại nhưng bên tai vẫn nghe rõ cuộc trò chuyện giữa vị bác sĩ và Tống phu nhân.
- "Phu nhân yên tâm, đây là loại thuốc tẩy não có hiệu quả vô cùng nhanh chóng.

Chỉ cần mỗi ngày tiêm vào người của thiếu gia, chắc chắn toàn bộ trí nhớ hiện tại của cậu ấy sẽ sớm được xóa sạch, khi đó bà muốn gì cậu ấy cũng sẽ ngoan ngoãn nghe theo lời bà."
- "Con trai yêu của mẹ, con nghĩ con có thể thoát khỏi mẹ sao? Hãy ngoan ngoãn mà trở thành đại thiếu gia ăn chơi, trụy lạc giống như trước đi và đừng hòng có tình cảm với bất kì người con gái nào, nó sẽ khiến con vô cùng đau khổ giống như những gì mẹ đã từng trải qua vậy."
Lúc ấy, trong lòng Tống Khải Hoàn vô cùng tức giận.

Thế nhưng, anh vẫn tiếp tục diễn cảnh người con dưới sự kiểm soát của bà ta.

Đợi cho đến khi Tống phu nhân rời khỏi, anh mới ngồi bật dậy liền sau đó nhìn về phía vị bác sĩ bên cạnh:
- "Bác sĩ Trần, cảm ơn ông đã phối hợp cùng tôi."
Nghe anh nói, vị bác sĩ khẽ cúi đầu, sau đó đáp:
- "Tống thiếu gia, đây là bổn phận của người làm bác sĩ như tôi.

Chỉ có điều tôi không ngờ, Tống phu nhân lại có thể nhẫn tâm tiêm cho cậu loại thuốc tẩy não này."
Tống Khải Hoàn hai mắt tràn đầy căm hận, anh lạnh giọng đáp:
- "Nhờ ông cứ tiếp tục tiêm vào người tôi loại thuốc mà bà ta đã chọn và sau đó bảo rằng toàn bộ kí ức của tôi đã sớm xóa bỏ chỉ trong vài ngày nữa thôi."
- "Vâng, tôi đã rõ."
Tống Khải Hoàn cầm chặt lấy lọ thuốc trên tay liền sau đó nghiến chặt răng.

Anh nhất định sẽ làm sáng tỏ mọi chuyện để đòi lại công bằng cho chính bản thân và bảo vệ những người mà anh yêu thương trước móng vuốt sắc nhọn, tàn ác của mụ phù thủy.
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 50: 50: Sưng Mắt


Về chuyện anh được Dương Chấn đưa đến gặp Lam Di Tinh liền sau đó tỏ ra xa lạ mà đẩy ngã cô xuống đất bởi vì ngay lúc đó anh đã tinh ý nhận ra phía từ xa đang có người âm thầm theo dõi mình.
- "Cô là Lam Di Tinh có phải không? Người đã khiến tôi bị mất toàn bộ kí ức.

Đừng đến gần tôi nữa, đồ phụ nữ xấu xa."
Để chứng minh rằng mình đã quên sạch những chuyện trước đây cho nên anh lập tức lái xe thẳng đến hộp đêm Tân Thành mà ăn chơi hưởng lạc, phần nào khiến người nào đó không nghi ngờ mà đánh lạc hướng để thuận lợi thực hiện kế hoạch của mình.

Cho đến khi anh gặp phải Dương Chấn tại hộp đêm và bị mắng một trận.
- "Tống Khải Hoàn, rốt cuộc là cậu đang bị điên gì thế hả? Khi nãy, cậu có biết đã đẩy mạnh đến mức khiến khuỷu tay của Di Tinh chảy máu không?"
Ngay khi Dương Chấn tức giận xoay người rời đi, biểu cảm vốn lạnh lùng, vô tâm trên gương mặt Tống Khải Hoàn lập tức thay đổi.

Ánh mắt thoáng đượm buồn và lo lắng liền lập tức cải trang thành bộ dạng bí ẩn mà âm thầm đến nhà Lam Di Tinh mà sau đó lấy hộp y tế đặt lên trên bàn vì muốn cô dùng nó để sát trùng vết thương.
- "Di Tinh, anh xin lỗi vì làm tổn thương em.

Nhưng hiện tại anh không còn cách nào khác ngoài việc trở thành kẻ vô tâm để bảo vệ cho em."
Ngay khi nghe tiếng bước chân ở phía bên ngoài mở cửa bước vào, Tống Khải Hoàn nhanh chân trốn thoát từ cửa sau mà lặng lẽ đứng ở phía ngoài quan sát.

Đúng lúc đó, anh phát hiện từ xa xuất hiện đám người áo đen đang có ý định ám sát cô mà dạy cho chúng một bài học.
Hộp đêm Tân Thành....
- "Ui da, đau quá."
Dương Chấn khó khăn mở mắt.

Anh cảm giác hiện tại nó đã bị sưng húp mà nhíu mắt nhìn về phía đồng hồ trên tường.

Hiện tại đã hơn mười giờ sáng.

Chẳng biết anh đã ngủ quên tự khi nào.

Cho đến khi anh cúi xuống nhìn thì phát hiện trên người đang c** tr*n, hiện đang quấn tạm chiếc chăn mà mạnh tay hất mạnh sang một bên, sau đó loạng choạng bước xuống giường đi tìm áo, miệng không ngừng lẩm bẩm trong mơ màng:
- "Áo của mình đâu?"
Đôi mắt anh lờ mờ tìm kiếm khắp căn phòng.

Bỗng nhiên, hình ảnh lúc tối lại ùa về.

Hình ảnh Lưu Ái Như trên người với chiếc áo ra màu đen quyến rũ hiện ra trước mắt mình, khiến tâm trí anh bỗng nhiên mơ màng mà đỏ bừng mặt, liền sau đó lắc lắc đầu nhằm trấn tỉnh lại bản thân.
- "Dương Chấn, mày đang nằm mơ có phải không? Cả thanh xuân đã nhìn không biết bao cơ thể người con gái, tại sao lại cứ nhớ về Lưu Ái Như chứ? Mày điên thật rồi, chẳng lẽ tiêu chuẩn của mày đã hạ xuống rồi sao?"
Trong lúc lảm nhảm một mình, bất ngờ, Dương Chấn va phải ai đó.

Ngay khi anh nhìn người trước mặt, gương mặt lập tức đỏ bừng liền sau đó xoay người lại mà bước về phía giường.

Lưu Ái Như trên tay cầm chậu nước ấm cùng một chiếc khăn chậm rãi đặt xuống bàn.

Cô khẽ đưa tay khều nhẹ người bên cạnh như thể muốn anh xoay mặt lại.
Dương Chấn liên tục bị cô dùng tay khều lấy mà tức giận quay sang.
Bộp...
- "A, nóng quá.

Bỏng cả mắt tôi rồi."
Vừa quay mặt sang, chiếc ăn tẩm nước ấm hướng thẳng vào hai bên mắt khiến anh hoảng hốt mà kêu la thất thanh.

Lưu Ái Như cảm thấy bản thân có chút mạnh tay mà luống cuống dùng tay ra hiệu:
- "Tôi xin lỗi vì có hơi mạnh tay."
Dương Chấn nhanh chóng giật lấy chiếc khăn sau đó tự chườm lên hai bên mắt, giọng đầy trách móc:
- "Tối qua cô hại mắt tôi chưa đủ cho nên sáng nay muốn làm nó mù luôn đúng không?"
Lưu Ái Như lập tức lắc đầu phủ nhận.

Rõ ràng tối qua, cô cứ ngỡ anh đã say mèm cho nên sẽ không mở mắt.

Nào ngờ anh lại mở choàng mắt ngay thời điểm cô cởi bỏ chiếc áo sơmi trên người xuống.

Có trách thì trách anh tỉnh lại không đúng thời điểm.
Nhìn thấy anh đang loay hoay dùng khăn chườm mắt, ngay lập tức, cô xoay người toang bước ra ngoài liền cảm nhận bàn tay của người phía sau kéo mạnh về phía anh.

Thoáng chốc, cả người cô ngã nhào vào lòng ngực người đàn ông ở trên giường.

Dương Chấn giữ chặt lấy tay người bên cạnh, khàn giọng nói bên tai cô:
- "Việc cô tự ý cướp lấy áo của tôi sau đó còn để tôi ngủ trần suốt cả buổi tối cho nên bây giờ, cô có trách nhiệm giúp tôi lau người."
Dứt lời, anh đặt chiếc khăn vào lòng bàn tay cô liền sau đó nắm lấy tay cô đặt lên khuôn ngực săn chắc của mình.
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 51: Thay đổi chóng mặt


Trung tâm thương mại...

Hôm nay, Lam Di Tinh đi cùng với Phan Nhất mua một số thức ăn trong việc chăm sóc bà lão hàng xóm cạnh nhà cô. Thời gian này, sức khỏe của bà yếu đi. Do hiện tại chẳng còn ai bênh cạnh chăm sóc cho nên cô quyết định đến thăm khám cũng như nấu vài món ngon đến đem cho bà.

Do ở cơ quan bất ngờ có việc cho nên Phan Nhất chỉ có thể lái xe đưa cô đến. Anh ngồi ở bên trong xe, nói vọng ra:

- "Di Tinh, xin lỗi vì không cùng em tiếp tục mua thức ăn, cơ quan đột nhiên xảy ra chuyện."

Vẻ mặt anh tỏ ra có chút nuối tiếc và cảm thấy có lỗi với cô. Ngay lập tức, Lam Di Tinh khẽ bật cười, liền sau đó đáp:

- "Công việc của lính cứu hỏa em hiểu mà. Một lát em sẽ bắt taxi về, anh yên tâm."

Nói rồi, cô vẫy vẫy tay chào tạm biệt. Phan Nhất nghe cô nói những lời này mới cảm thấy nhẹ lòng liền lập tức quay đầu xe, sau đó căn dặn người trước mặt:

- "Nếu có chuyện bất tiện cứ gọi điện cho anh nhé. Anh sẽ đến đón em."

- "Anh yên tâm, em biết rồi."

Ngay khi chiếc xe phía trước khuất dạng, Lam Di Tinh liền xoay người mà lặng lẽ đi dạo vòng khu thương mại. Thoáng chốc, trên tay cô đầy ắp thức ăn, nào là thịt cá, rau quả tươi tốt cho sức khỏe. Không may, chiếc túi đựng rau củ của cô bị thủng khiến vài quả táo rơi ra mà lăn khắp nơi xuống đất. Ngay lập tức, Lam Di Tinh cúi người xuống nhặt từng quả táo thì bất ngờ một dáng người quen thuộc cùng lúc cúi xuống giúp cô nhặt những quả táo lên mà đưa về phía cô.

Lam Di Tinh ngẩng mặt lên nhìn người đối diện. Ngay khi nhìn thấy, khóe miệng định thốt lên hai tiếng "cảm ơn" nhanh chóng thu lại mà mạnh tay giật lấy số táo trên tay người đối diện, sau đó đứng bật dậy mà xoay lưng bước về phía trước.

- "Lam Di Tinh, cô không nói một câu cảm ơn với tôi sao?"

Từ đằng sau, Tống Khải Hoàn lập tức cất giọng. Nghe thế, Lam Di Tinh xoay người lại, đối diện nhìn anh, lạnh giọng đáp:

- "Tống thiếu gia, kẻ thấp hèn như tôi sao có tư cách nói chuyện với anh chứ? Chẳng phải khi trước anh bảo tôi tránh anh càng xa càng tốt sao?"

Hóa ra, cô vẫn nhớ như in chuyện lần trước anh mạnh tay xô ngã cô xuống đất. Theo thói quen, Tống Khải Hoàn bước từng bước về phía người đối diện, anh tỏ ra có chút tội lỗi toang đưa tay chạm lên chỗ vết thương trên tay Lam Di Tinh thì đột nhiên truyền đến giọng nói từ xa đang gọi mình:

- "Khải Hoàn, con đâu rồi?"

Từ trong đám đông, Tống phu nhân chầm chậm bước ra, bên cạnh bà ta còn có cả thuộc hạ bảo vệ, miệng không ngừng gọi lớn tên anh. Ngay lập tức, sắc mặt vốn lo lắng liền trở nên lạnh nhạt, anh lớn tiếng đáp trả:

- "Đúng vậy. Tốt nhất là cô nên tránh xa tôi càng nhanh càng tốt. Mẹ tôi đã kể lại mọi chuyện xấu mà cô đã làm đối với tôi rồi."

- "Chuyện xấu?"

Lam Di Tinh tỏ ra khó hiểu mà đứng ngẩn ra. Ngay lập tức, Tống Khải Hoàn nắm lấy tay cô chạy thật nhanh trước khi Tống phu nhân nhìn thấy cô.

Suỵt...

Hiện tại, Tống Khải Hoàn đang dùng tay bịt kín miệng Lam Di Tinh mà nấp vào một góc. Anh không ngừng thở hổn hển, trong lòng không khỏi lo lắng cho tính mạng của người con gái này. Bản thân anh biết, mặc dù hiện tại anh đã không còn lui đến tìm gặp Lam Di Tinh. Tuy nhiên, với dã tâm vốn độc ác như Tống phu nhân, bà ta chắc chắn sẽ còn nhiều lần cho người đến làm hại cô. Vì thế, việc làm tốt nhất bây giờ là hạn chế để cô chạm mặt bà ta.

Lam Di Tinh bị bịt kín miệng không nói được lời nào mà tức giận dùng tay đánh mạnh lên người đang dồn mình vào tường khiến anh đau nhói muốn kêu lên thành tiếng nhưng vẫn cố cầm cự. Ngay khi chắc chắn đám người của Tống phu nhân đã ròi khỏi, lúc này, anh mới buông tay ra khỏi miệng Lam Di Tinh. Chưa được vài giây, ngay lập tức, một cú tát thật mạnh hướng thẳng vào gương mặt của anh.

Chát...

- "Tống Khải Hoàn, anh bảo tôi tránh xa anh càng xa càng tốt nhưng bây giờ thì sao? Anh hiện tại thật sự đã bị tẩy não cho nên mới hành động một cách điên rồ như thế này phải không?"

Gương mặt anh bị tát đến đỏ ửng nhưng vẫn cố tỏ ra điềm tĩnh mà lạnh giọng đáp:

- "Đúng vậy. Cô không những tránh xa tôi càng xa càng tốt, kể cả mẹ của tôi cũng vậy."

Dứt lời, anh xoay lưng mà bước từng bước thật dứt khoát trở ra phía bên ngoài nhưng trong lòng cảm thấy vô cùng đau nhói. Hiện tại, anh cần biết rõ hơn về những gì đã xảy ra trong quá khứ khiến Tống phu nhân trở nên tàn ác như bây giờ cho nên tạm thời anh vẫn phải hoàn thành vai người con trai ngoan ngoãn, nghe theo sự sắp đặt của bà ta.
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 52: Cắt đứt lưỡi


Nhờ có sự hỗn trợ âm thầm của quản gia, Tống Khải Hoàn đã tìm được vị bác sĩ năm xưa thực hiện cuộc phẫu thuật để cướp lấy anh khỏi bụng mẹ ruột của mình. Tống Khải Hoàn diện trên người chiếc áo màu đen trùm kín đầu, đi cùng anh chính là hai vệ sĩ được anh tín nhiệm. Về phần quản gia, ông ta vốn biết rất nhiều chuyện của quá khứ cho nên đã chỉ đường đến nơi này nhưng vẫn tiếp tục ở bên cạnh Tống phu nhân để tránh bị nghi ngờ. Bởi lẽ, người biết rõ bộ mặt ác quỷ của bà ta chỉ có mỗi ông.

Theo sự chỉ dẫn, Tống Khải Hoàn chậm rãi đặt chân vào căn nhà trông có vẻ đã xuống cấp trầm trọng. Ngay khi anh vừa bước vào liền há hốc miệng khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt.

Vị bác sĩ năm ấy không ngờ lại trong bộ dạng rách rưới, nghèo túng, mái tóc có vài sợi bạc. Nhận ra người trước mặt là Tống Khải Hoàn, ông ta lập tức hốt hoảng toang chạy vào bên trong đóng sầm cửa lại liền bị bàn tay anh chặn lại. Anh quan sát biểu hiện sợ hãi trên gương mặt của ông ta, trầm giọng nói:

- "Bác sĩ Lý, ông đừng né tránh tôi. Toàn bộ sự việc khi trước, phần nào tôi đã biết được. Tôi biết khi xưa, ông với mẹ của tôi có quan hệ rất mật thiết."

Ngừng một lát, Tống Khải Hoàn lên tiếng hỏi:

- "Tôi biết mình không phải là người con ruột của bà ấy mà chính là con trai của Trịnh Nhữ Lâm."

Nghe đến đây, trên trán bác sĩ Lý nhiễu nhại mồ hôi. Ông ta hiện tại không dám đối diện nhìn thẳng vào mắt Tống Khải Hoàn liền xoay người muốn trốn tránh. Ngay lập tức, anh níu lấy tay của ông ta, chân thành nói:

- "Tôi biết ông biết toàn bộ sự việc liên quan đến mẹ ruột của tôi. Chẳng lẽ đến bây giờ, ông vẫn tàn ác với tôi sao?"

Giọng nói ngày càng mất kiên nhẫn của Tống Khải Hoàn khiến đôi mắt ông ta lúc này đỏ ngầu, bàn tay không ngừng chỉ về phía họng của mình, phát ra những âm thanh ú ớ. Tống Khải Hoàn trợn tròn mắt ngay khi phát hiện lưỡi bên trong của ông ta đã bị ai đó cắt đứt. Thế nhưng, anh vẫn không bỏ cuộc liền liếc mắt bảo người mang đến giấy bút, đưa cho người trước mặt.

- "Bác sĩ Lý, nếu như ông không thể nói được thì có thể viết ra giấy. Làm ơn, đừng để bất kì ai trở thành nạn nhân của người đàn bà ta một lần nào nữa."

Nghe anh nói thế khiến ông ta có chút động lòng mà cố gắng nhớ lại mọi thứ. Một lúc sau, ông ta đưa về phía anh tờ giấy. Bên trên đều là những bí mật khi trước liên quan đến thân thế của anh.

- "Tống thiếu gia, tôi xin lỗi. Khi trước tôi cũng vì bất đắc dĩ buộc phải rạch bụng Trịnh Nhữ Lâm, chính là mẹ ruột của cậu khi cô ấy vẫn chưa đến ngày sinh nở. Sau khi mọi việc theo kế hoạch, Tống phu nhân đã đưa tôi một số tiền lớn và bảo tôi về quê sinh sống. Nào ngờ, bà ta đã âm thầm ra lệnh cho người đến phỏng hỏa, đồng thời cắt lưỡi, hòng muốn tôi giấu kín chuyện này đến khi chết. Cho đến khi sinh nhật cậu tròn 5 tuổi, vì bất an mọi chuyện sẽ có ngày bị vạch trần cho nên bà ta đã cử người ám sát tôi lần hai. Bị dồn đến đường cùng, tôi liều mình nhảy xuống sông tưởng chừng như mất mạng khiến bà ta ngỡ rằng tôi đã chết mới chịu buông tha. Sau đó, tôi tìm đến nơi này, được sự giúp đỡ của quản gia mà sống cho đến ngày hôm nay."

Đọc xong những gì ghi trên tờ giấy, hai tay Tống Khải Hoàn khẽ run run. Anh nghiến chặt răng, không ngờ, người đàn bà ấy lại tàn ác đến như vậy. Bà ta chính là người nói một đằng làm một nẻo. May thay, anh đã cố tỏ ra căm ghét Lam Di Tinh cho nên mạng sống của cô mới không bị bà ta đe dọa.

Cố kìm chế lại cơn giận, Tống Khải Hoàn lạnh giọng hỏi người đối diện:

- "Tôi có thấy tấm hình chụp giữa cha mình và Trịnh Nhữ Lâm, rốt cuộc hai người họ có quan hệ như thế nào? Và tại sao Tống phu nhân lại ra tay tàn ác với mẹ ruột của tôi như thế?"
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 53: Đi nước ngoài


Ngay nghe anh hỏi, gương mặt bác sĩ Lý lập tức trở nên trầm lặng, nhưng nhìn ánh mắt chứa đựng nhiều sự phẫn nộ cũng như mong chờ sự thật khiến ông không thể tiếp tục che giấu mà lập tức đặt tay xuống viết liên tục, liền sau đó, ông đưa về phía Tống Khải Hoàn.

- "Thật ra, cha của cậu và Trịnh Nhữ Lâm vốn yêu nhau từ trước. Bọn họ đã từng dự định sẽ tổ chức lễ cưới. Nào ngờ, vì gia thế chênh lệch cũng như cha của cậu là người kế thừa duy nhất của Tống gia cho nên bắt buộc phải kết hôn cùng Tống phu nhân vì lợi ích gia tộc. Trớ trêu thay, khi hôn lễ vừa cử hành chưa được bao lâu thì Tống phu nhân lại hay tin ở bên ngoài Trịnh Nhữ Lâm đã mang thai mà không cho cha của cậu biết, cho nên đã âm thầm cử người đến tận nhà bắt cô ấy và ép tôi phải tận tay mổ lấy đứa con trong bụng mà lấy cớ rằng bà ta đã mang thai trong suốt thời gian lão gia đi công tác ở nước ngoài. Kể từ sau khi kết hôn, cha của cậu nhiều lần cho người truy tìm tin tức về Trịnh Nhữ Lâm nhưng chẳng chút hồi âm. Ông ấy cũng không phát hiện rằng, Tống phu nhân đã tạm giam cô ấy trong một căn phòng u tối, ngày ngày cho người đến đánh đập, hành hạ cô ấy. Thậm chí ngay cả vết mổ trên bụng, bà ấy cũng không cho tôi khâu lại một cách cẩn thận, ngay sau đó đưa cho tôi số tiền lớn mà đuổi thẳng về quê."

Nghe đến đây, Tống Khải Hoàn không cầm lòng được mà gào thét thật lớn. Bây giờ, anh đã hiểu tại sao bản thân vốn yếu ớt từ nhỏ cũng như Tống phu nhân lại cưng chiều anh đến mức biến anh thành một tên ăn chơi trác táng. Tất cả, cũng chỉ vì bà ta vẫn chưa nguôi ngoai mối thù năm xưa. Trả thù mẹ của anh chưa đủ, bà ta lại muốn khiến anh thân tàn ma dại, hại anh không có lấy một tình yêu một cách đàng hoàng.

Lửa giận trong lòng Tống Khải Hoàn như sắp phun trào, bàn tay anh siết chặt đến nổi cả gân xanh. Hiện tại, anh muốn cầm súng mà trực tiếp đối đầu với mụ phù thủy ác độc đó. Ngay lập tức, Tống Khải Hoàn nhanh chóng giật lấy khẩu súng trên người tên vệ sĩ bên cạnh khiến hắn hoảng hốt mà lên tiếng ngăn cản:

- "Thiếu gia, cậu đừng làm chuyện dại dột. Hiện tại uy lực của bà ấy vẫn còn rất mạnh mẽ. Hơn nữa, mặc dù thời gian này cậu đã học được nhiều thế võ để đối phó nhưng vẫn sẽ thua những tên thuộc hạ lâu năm của bà ta."

Nghe đến đây, Tống Khải Hoàn mới dần dần bình tĩnh trở lại liền sau đó quay lưng về phía sau, trầm giọng nói:

- "Cảm ơn ông, bác sĩ Lý. Mặc dù tội ác khi trước ông làm với mẹ con tôi không thể tha thứ được, nhưng cảm ơn vì đã thành thật nói ra tất cả. Sau này, nếu có gì cần giúp đỡ, ông cứ nói với tôi."

Lập tức, bác sĩ Lý nước mắt rưng rưng. Ông cảm thấy gánh nặng trong lòng cũng nhẹ bớt một phần nào.

Phòng khám Nhân Ái...

Sau khi thấy sự thay đổi từ phía Tống Khải Hoàn, bản thân Dương Chấn cũng trở nên vô cùng bất bình thay mà thường xuyên đến trò chuyện cùng Lam Di Tinh. Nhìn người đang ngồi đối diện, cô trầm giọng tâm sự:

- "Tôi quyết định sang Canada một thời gian."

Sắc mặt Dương Chấn ngay khi nghe tin này vô cùng sốc mà há hốc miệng ngạc nhiên.

- "Cái gì? Tại sao chứ? Đừng nói với tôi là vì chuyện Tống Khải Hoàn..."

Anh chưa nói hết câu đã bị cô cắt ngang:

- "Không phải. Thời gian này có một người bạn ở bên đấy, anh ấy tên là Mạnh Nhật Ngôn muốn cùng tôi hợp tác thành lập bệnh viện để giúp đỡ người nghèo ở nơi đây cho nên tôi định sẽ sang đấy học hỏi thêm kinh nghiệm trong việc phẫu thuật, sau đó sẽ trở về. Hơn nữa, tôi cảm thấy bản thân hiện tại không thuộc về nơi này cho nên muốn đi đâu đó để thư thỏa."

- "Vậy... cô sẽ nói chuyện này với Khải Hoàn chứ? Dù sao cũng đi một thời gian khá lâu."

Nghe anh hỏi, Lam Di Tinh khẽ thở dài liền sau đó cười mĩm đáp:

- "Tống Khải Hoàn bây giờ ghét tôi đến mức bảo tôi đừng đến gần anh ta, cho nên tôi nói hay không cũng không quan trọng."

- "Vậy, khi nào cô đi?"

- "Ba ngày nữa. Tôi sẽ bàn giao công việc tại phòng khám cho Thế Tường quản lí."

Hóa ra, cô đã lên kế hoạch cụ thể đến vậy. Dương Chấn không biết làm gì hơn ngoài câu chúc cô giữ gìn sức khỏe. Quả thực, việc đi sang nước ngoài lần này của cô cũng là vì muốn thực hiện một mục tiêu to lớn hơn cho nên anh hoàn toàn ủng hộ.
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 54: Nghi ngờ


Tối đến, Lam Di Tinh ở bên trong nhà sửa soạn hành lí trước khi rời khỏi đây. Tuy nhiên, thời gian này cô luôn có một cảm giác rằng có ai đó âm thầm dõi theo mình. Mỗi khi cô mở tung cửa sổ ra kiểm tra thì lại chẳng thấy ai.

Phía bên ngoài, Tống Khải Hoàn lặng lẽ đứng dưới giàn hoa giấy mà ngước mắt lên nhìn phía căn phòng nhỏ ở trên cao. Suốt thời gian này, anh luôn cố đẩy cô ra xa nhằm đảm bảo cô luôn được an toàn. Nhưng càng đẩy cô ra, tim anh lại càng đau nhói, tựa như anh đang dằn vặt chính mình vậy. Anh thật sự rất muốn đứng trước mặt cô, được nhìn cô với ánh mắt chứa đựng những yêu thương, được tự mình nói ra tình cảm ở trong lòng cho cô biết.

- "Di Tinh, cố chờ anh một thời gian nữa thôi, sau khi mọi chuyện ở Tống gia kết thúc. Anh sẽ đứng trước mặt bày tỏ với em. Anh yêu em."

Dứt lời, Tống Khải Hoàn xoay người rời đi. Cả người bên ngoài và bên trong đã có hướng đi của chính mình. Nhưng sâu thẳm trong trái tim họ vẫn có điều gì đó khó nói.

Tại Toronto, Canada....

Bên trong một bệnh viện, dáng người đàn ông cao ráo diện trên người chiếc áo blouse trắng cùng với chiếc kính cận xuất hiện. Ngay khi nhìn thấy cái tên hiện ra trên màn hình điện thoại, khóe môi anh chợt cong lên liền lên tiếng trả lời người bên kia:

- "Anh nghe."

Mạnh Nhật Ngôn giọng ngọt ngào đáp. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Lam Di Tinh.

- "À, em chỉ muốn nói với anh rằng hai ngày nữa em sẽ bay sang Toronto."

Nghe đến đây, trong lòng Mạnh Nhật Ngôn không kìm nổi vui mừng mà mĩm cười. Một nụ cười rạng rỡ khiến ai khi nhìn vào đều có một chút gì đó rung động. Ngay lập tức, anh ôn nhu đáp:

- "Khi đến nơi, nhớ gọi cho anh nhé. Anh sẽ đến đón em."

Mạnh Nhật Ngôn khi trước là đàn anh học chung trường y với Lam Di Tinh, anh hơn cô ba tuổi. Khi trước, thành tích học của cô khá nổi bật cùng với khí chất có chút lạnh lùng và cương quyết khiến biết bao chàng trai thầm yêu mến. Một trong số đó có Mạnh Nhật Ngôn. Thế nhưng, kể từ sau khi tốt nghiệp, gia đình anh lại muốn anh sang Canada làm việc còn về phía Lam Di Tinh, cô vẫn muốn ở trong nước tiếp tục con đường nghề y của mình. Cũng chính vì thế mà cô có cơ hội gặp gỡ, yêu đương với Đoàn Thế Khương. Kể từ sau khi cô công khai tình cảm, số lần liên lạc với Mạnh Nhật Ngôn cũng giảm đi. Có một thời gian chẳng thấy tin tức của anh trên mạng xã hội. Cho đến khi hay tin Đoàn Thế Khương không may qua đời, anh đã gọi điện hỏi han và nhắn tin động viên cô.

Vô tình biết cô có cùng mục tiêu chăm sóc sức khỏe cộng đồng, Mạnh Nhật Ngôn đã ngỏ ý mời cô sang đây cùng mình vạch ra kế hoạch thành lập bệnh viện. Anh dự định sẽ trở về nước, cùng cô điều hành và quản lí bệnh viện. Như thế, anh lại có lí do được ở bên cạnh, chăm sóc cho cô.

- "Di Tinh, ông trời tạo cho anh cơ hội được gặp lại em một lần nữa, anh nhất định sẽ nắm bắt thật tốt."

Trước ngày bay một ngày, Lam Di Tinh một mình đến thăm mộ Đoàn Thế Khương. Cô khẽ đặt bó hoa cúc xuống, sau đó đưa tay chạm lên di ảnh của anh, trầm giọng nói:

- "Thế Khương, em sẽ rời khỏi đây một thời gian. Anh cầu nguyện cho em nhé. Sau khi hoàn tất mọi việc, em lại trở về đây thăm anh."

Dứt lời, cô xoay người chậm rãi bước từng bước thật nặng trĩu.

Về phía Tống Khải Hoàn, hiện tại anh vẫn chưa hay việc Lam Di Tinh sắp sửa rời khỏi đây mà tập trung suy nghĩ tìm cách đối phó với Tống phu nhân. Phải công nhận khả năng quan sát của bà ta rất là tốt. Mặc dù anh vẫn tỏ ra như chưa từng biết chuyện gì, nhưng qua ánh mắt, bà ta cũng có phần nào nhận ra sự khác biệt mà anh đối diện nhìn bà, hiện tại đã có phần khác đi cho nên trong lòng đặt ra hàng loạt câu hỏi.

- "Các người tiếp tục theo sát thiếu gia. Nếu thấy điều gì bất thường, báo cho tôi biết."

Tống phu nhân lạnh giọng ra lệnh cho thuộc hạ. Bà ta hiện tại đã có chút nghi ngờ về việc anh có đang giả vờ, tỏ ra mình là con rối dưới sự điều khiển của bà ta.

- "Vâng, thưa phu nhân."
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 55: Đối đầu


Vài ngày sau, Tống Khải Hoàn vẫn như mọi khi âm thầm đến nhà xem Lam Di Tinh như thế nào. Tuy nhiên hiện tại cánh cửa đã khóa chặt khiến anh vô cùng lo lắng mà liên tục gõ mạnh, miệng không ngừng gọi tên cô:

- "Lam Di Tinh, em có trong đó không?"

Sắc mặt anh lúc này trở nên tái xanh. Anh sợ rằng cô đã xảy ra chuyện mà không ngừng gọi lớn khiến bà cụ hàng xóm cạnh bên phải đi qua xem tình hình thế nào. Vừa nhìn thấy gương mặt thân quen, ngay lập tức, bà cụ mĩm cười thân thiện hỏi:

- "Là chàng trai khi trước. Thời gian này bà thấy con ít xuất hiện."

Tống Khải Hoàn giọng điệu gấp gáp, lập tức hỏi bà cụ:

- "Di Tinh...tại sao cửa nhà của cô ấy khóa chặt rồi. Có chuyện gì sao bà?"

- "À, con tìm con bé hả? Nó đã sang Canada mới vài ngày nay rồi?"

Nghe đến đây, Tống Khải Hoàn hoàn toàn sững sờ, lắp bắp hỏi:

- "Đi...đi nước ngoài sao? Vậy...vậy bà có biết khi nào cô ấy trở về không?"

- "Nó không có nói, chỉ nói là sang bên đó gặp một người bạn bàn công việc gì đấy."

- "Cảm ơn bà."

Nói rồi, anh xoay người rời đi. Ánh mắt hiện rõ sự tiếc nuối. Không ngờ, ngay cả lúc cô rời khỏi anh lại chẳng biết. Chẳng biết khi nào cô mới quay trở về đây trong khi vụ việc ở Tống gia vẫn chưa giải quyết xong khiến anh vô cùng đau đầu.

Tống Khải Hoàn trong lòng nặng trĩu lái xe trở về nhà. Chiếc xe dừng ngay trước cổng. Hiện tại, anh liếc mắt quan sát ở phía bên trong thì cảm nhận một dự cảm chẳng lành. Những thuộc hạ đứng trực xung quanh dường như nhiều hơn so với mọi khi. Ngay lập tức, anh lấy điện thoại ra gọi cho Dương Chấn.

- "Dương Chấn, tôi muốn nhờ cậu một việc. Mau đến đây càng sớm càng tốt."

Dứt lời, anh mở cửa xe bước xuống liền sau đó bước đi hiên ngang trở vào trong. Hiện tại, Tống phu nhân đã ngồi trên ghế sofa chờ sẵn. Vừa nhìn thấy anh, bà ta liếc mắt ra hiệu cho hai tên thuộc hạ đang đứng hai bên cánh cửa tiến đến giữ chặt lấy hai tay Tống Khải Hoàn khiến anh sững người tại chỗ. Anh vẫn tỏ vẻ chưa hiểu chuyện gì mà hỏi người trước mặt:

- "Mẹ...mẹ làm gì vậy? Sao lại cho người giữ chặt tay con?"

Chát...

Anh vừa dứt lời liền cảm nhận một cái tát đau đớn từ phía người đối diện. Tống phu nhân mạnh tay tát thật mạnh khiến gương mặt anh phút chốc bừng đỏ. Bà ta trừng mắt nhìn anh, lạnh giọng nói:

- "Thằng khốn. Uổng công tao nuôi nấng mày mấy mươi năm, mày lại âm thầm lên kế hoạch chống đối lại tao."

Hóa ra, bà ta đã nhận ra việc anh giả vờ mất trí. Đến lúc này, Tống Khải Hoàn không nhịn được nữa. Ngay lập tức, anh mạnh chân đạp mạnh vào chân của hai tên thuộc hạ khiến bọn chúng không kịp phản ứng mà té ngã xuống đất. Ngay lập tức, anh rút trong túi ra khẩu súng mà ra tay dứt khoát bắn vào hai tên thuộc hạ khiến bọn chúng lăn đùng ra đất chết ngay tại chỗ.

Đùng...Đùng...

- "Khải Hoàn...con dám...."

Tống phu nhân trợn tròn mắt trước khả năng bắn súng của người trước mặt mà bất giác lùi người về phía sau. Tống Khải Hoàn nhìn bà với ánh mắt sắc lạnh, uất hận nói:

- "Thực ra tôi vẫn chưa muốn vạch trần bộ mặt quỷ dữ của bà. Nhưng nếu như bà đã biết thì tốt thôi, chi bằng hôm nay chúng ta kết thúc hết mọi chuyện ở đây."

- "Khải Hoàn, con nói gì vậy? Mẹ không hiểu?"

Bỗng nhiên, bà ta tỏ ra gương mặt vô tội mà nhỏ giọng hỏi anh. Tống Khải Hoàn lắc đầu, bàn tay anh dứt khoát chỉa đầu súng vào ngay giữa trán người đối diện, lạnh giọng đáp:

- "Bà đủ tư cách làm mẹ tôi sao? Những gì bà đối xử với mẹ ruột của tôi, hôm nay tôi sẽ thay bà ấy trả lại cho bà."
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 56: Đau khổ tột cùng


"Hahaha..."

Bỗng nhiên, Tống phu nhân lại bật cười thật lớn khiến Khải Hoàn có chút đắn đo mà không ngừng suy nghĩ rằng rốt cuộc bà ta đã chuẩn bị trước những gì mà lại tỏ ra vô cùng tự tin đến vậy. Vốn nắm được điểm yếu của anh, bà ta lập tức lên giọng thách thức:

- "Con trai yêu dấu của mẹ, nếu con bắn chết mẹ thì cũng đồng nghĩa người con gái mà con bất chấp mọi thứ để bảo vệ sẽ bị thuộc hạ của mẹ bắn chết ngay tức khắc."

- "Cái gì chứ? Không thể nào, bà đang nói dối. Di Tinh cô ấy đã bay sang nước ngoài rồi."

Nghe được thông tin mới từ anh, gương mặt bà ta tỏ ra vô cùng đắc ý liền nhếch mép cười nói:

- "Con nhóc đó đã bị tao cho người bắt giam trong một nơi mà mày chắc chắn không bao giờ tìm thấy được."

Nói rồi, bà ta giơ chiếc điện thoại đang cầm trên tay lên trước mặt Tống Khải Hoàn, giọng thách thức:

- "Ngay khi tiếng súng nổ ra, chiếc điện thoại này sẽ truyền đến thông tin phía bên kia báo rằng tao đã gặp nguy hiểm. Đến lúc đó, thuộc hạ của tao cũng sẽ bắn nát sọ con nhỏ Lam Di Tinh đó."

Nghe đến đây, hai tay Tống Khải Hoàn khẽ run run. Anh thực sự bị những lời nói của bà ta làm cho dao động mà chầm chậm hạ khẩu súng xuống. Tống phu nhân khẽ liếc mắt quan sát biểu hiện đang rối loạn của anh mà khẽ gật đầu ra hiệu cho những tên thuộc hạ xung quanh.

Rầm...

- "Khải Hoàn, cậu bình tĩnh lại đi. Mụ ta chẳng qua chỉ đánh vào tâm lí khiến cậu phân tâm mà thôi. Lam Di Tinh chẳng bị làm sao cả? Cô ấy đã gọi điện cho tôi ngay khi đáp xuống sân bay rồi."

Phía ngoài cửa chính, Dương Chấn cùng mười tên thuộc hạ mạnh mẽ xông vào. Anh lớn tiếng trấn tỉnh người phía trước.

Đùng...Đùng...

Vừa dứt lời, đám thuộc hạ xung quanh Tống gia cũng vì thế mà hành động nổ súng nhằm bắn lén sau lưng Tống Khải Hoàn. May thay, hành động này của bọn chúng đã kịp thời bị người của Dương Chấn ngăn cản. Cảnh tượng hiện tại vô cùng hỗn loạn, tiếng nổ súng vang lên khắp nơi. Thoáng chốc, vài tên thuộc hạ của Tống phu nhân đã bị người của Dương Chấn hạ gục. Anh giữ chặt súng, chỉa thẳng về những tên còn lại khiến bọn chúng tạm thời không dám manh động liền sau đó hướng về phía Tống Khải Hoàn nói:

- "Khải Hoàn, mau hành động đi. Ở dưới này, hãy giao cho tôi."

Lúc này, Tống Khải Hoàn mới tỉnh táo trở lại. Anh nhìn về phía Dương Chấn mà gật nhẹ đầu liền sau đó dùng tay siết chặt cổ Tống phu nhân mà kéo lê bà ta bước từng bước lên trên lầu.

Bà ta ra sức vùng vẫy, cố tách từng ngón tay của Tống Khải Hoàn nhưng càng làm thế, anh càng mạnh tay siết chặt cổ hơn làm ngần cổ bà ta in hằn dấu tay của anh.

Phịch...

Tống Khải Hoàn mạnh tay xô mạnh bà ta về phía cái xác nằm dưới mặt đất đang bốc mùi hôi thối mà nghiến răng nói gằng từng chữ:

- "Bà nhìn đi, bà đã hành hạ mẹ ruột của tôi ra sao?"

Nói rồi, anh đưa ra trước mặt Tống phu nhân tờ giấy xác nhận ADN khiến bà ta lúc này không còn gì chối bỏ, chỉ biết cười lớn như một người điên loạn:

- "Hahaha...phải. Tao không phải là mẹ ruột của mày. Tao làm tất cả mọi thứ để khiến mày trở thành kẻ mang đầy tệ nạn, sa vào hố đen của vật chất, đau khổ vì tình yêu chính là cái giá khi mày là con của con ả Trịnh Nhữ Lâm ấy. Người dám cướp đi người đàn ông mà tao yêu. Đồ tiểu tam thấp hèn."

Nghe đến đây, Tống Khải Hoàn không kìm chế được nữa mà mạnh tay áp mặt bà ta xuống nền nhà dơ bẩn, tức giận nói:

- "Mẹ tôi chẳng hề sai khi yêu một người có gia thế. Có trách thì trách những kẻ giàu sang như các người vì lợi ích gia tộc mà chia rẻ tình duyên cho nên mới dẫn đến ân oán như hôm nay."

- "Tao không hề sai. Tao là người được Tống gia chỉ hôn chính vì vậy, mẹ của mày chính là kẻ đã phá hoại gia đình hạnh phúc vốn thuộc về tao."

Tống Khải Hoàn nhếch môi khinh thường, anh trầm giọng đáp:

- "Bà nghĩ rằng chỉ cần có tiền thì sẽ có được hạnh phúc sao? Tôi chính là ví dụ điển hình của cái việc sinh ra trong gia thế giàu có. Chính vì đồng tiền và những bài dạy của bà đã suýt biến tôi thành một người gây hại cho xã hội. Tôi chỉ thắc mắc là tại sao ban đầu bà không gi3t chết tôi, như thế, tôi sẽ không đau khổ và khó xử như bây giờ."

Nói đến đây, khóe môi anh run run. Đôi mắt đỏ ngầu như sắp bật khóc. Mặc dù bản thân rất câm hận người phụ nữ này, nhưng trong thâm tâm anh vẫn có chút tình cảm mẹ con với bà ta suốt mấy mươi năm. Quả thực hiện tại đối đầu với bà, anh thực sự không muốn.
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 57: Bắt đầu lại từ đầu


Nhìn vẻ mặt đau khổ của Tống Khải Hoàn, lúc này, trong lòng bà ta cảm thấy có chút đau nhói. Một dòng nước mắt khẽ lăn dài xuống gò má. Thấy dáng vẻ của anh có chút chần chừ, nửa muốn nửa không ra tay khiến bà ta nhắm nghiền mắt lại, khóe môi chợt hé một nụ cười hạnh phúc. Ngay lập tức, bà ta mạnh tay đẩy ngã thùng dầu hỏa gần đó. Thoáng chốc đã lan khắp xung quanh sàn nhà, gần chỗ bà ta. Ngay lập tức, bà ta lấy ra chiếc bật lửa mà ném mạnh xuống sàn khiến mọi thứ lập tức bốc cháy. Tống Khải Hoàn ngơ ngác lập tức lùi về phía cửa. Nhìn người trước mặt, Tống phu nhân chợt nở một nụ cười, sau đó nói:

- "Nếu như con cảm thấy khó xử, hãy để mẹ tự tay thiêu chết mình."

Vừa nói, nước mắt bà ta khẽ tuôn rơi. Ngay giây phút bà ta nhận ra anh hoàn toàn đau nhói khi phải đương đầu với bà khiến bà chợt nhớ lại những chuỗi ngày ở cạnh chăm sóc anh khi còn nhỏ vô cùng ấm áp. Đặc biệt kể từ sau khi Tống lão gia qua đời, anh chính là niềm an ủi cuối cùng giúp bà ta có thể mạnh mẽ sống đến ngày hôm nay. Khi hay tin anh bị kẻ xấu đâm trúng tim, với bản năng của người mẹ vốn nuôi nấng, bà ta làm sao có thể không lo lắng cho nên tìm mọi cách cứu sống anh. Chỉ có điều, ngọn lửa ghen tuông của bà ta quá lớn đã đánh mất đi tình cảm thiêng liêng ấy.

Hiện tại, ngọn lửa ngày càng bốc cháy dữ dội nhưng lại chẳng khiến Tống phu nhân sợ hãi, thậm chí lại bật cười. Bà cảm thấy đây là lần đầu cũng như lần cuối mình làm một việc đúng đắn. Nhìn về phía người đang đứng bàng hoàng ở phía cửa, Tống phu nhân nức nở nói:

- "Khải Hoàn, mẹ xin lỗi vì đã khiến cuộc đời con đau khổ. Nhưng trong tim của mẹ vốn đã xem con là con ruột của mình cho nên đã ích kỉ muốn giữ mãi con ở bên cạnh. Đã đến lúc, mẹ phải trả giá cho những tội ác mà mình đã gây ra."

Phập...

Dứt lời, bà rút ra bên trong túi chiếc dao găm mà đâm thẳng vào tim mình, sau đó ngã lăn xuống sàn dưới ngọn lửa đang bốc cháy dữ dội. Cả hai thân xác người phụ nữ dần chìm trong ngọn lửa. Chứng kiến cảnh tượng hai người mà anh gọi là "mẹ" đang bị ngọn lửa thiêu cháy khiến Tống Khải Hoàn khóe mắt cay xè mà khụy gối gục đầu bật khóc nức nở. Cuối cùng, kẻ ác cũng đã bị trừng trị, thế nhưng trong tim anh lại nhói lên từng cơn đau âm ĩ.

- "Cháy...mau...mau dập tắt đám cháy đi."

Dương Chấn ngửi thấy mùi khói liền lập tức chạy lên. Ngay khi thấy căn phòng kho đang bốc cháy dữ dội, phía bên cửa, Tống Khải Hoàn đang gục đầu thẫn thờ, liền lập tức, anh ra sức kéo lấy người trước mặt ra khỏi căng phòng, miệng không ngừng trách móc:

- "Khải Hoàn, cậu muốn bị lửa thiêu cháy giống bà ta sao?"

Ngay khi mở mắt, Tống Khải Hoàn phát hiện bản thân đang nằm trên giường bệnh. Vẻ mặt người bên cạnh khi thấy anh thức tỉnh liền vui vẻ mà gấp gáp nói:

- "Khải Hoàn, cuối cùng cậu cũng tỉnh."

Nghe thế, cả người anh lập tức ngồi bật dậy, sau đó nhìn người trước mặt hỏi:

- "Dương Chấn, mọi chuyện ở Tống gia thế nào rồi?"

Nghe anh hỏi, Dương Chấn khẽ trầm giọng, sau đó đáp:

- "Toàn bộ căn phòng kho đã bị thiêu cháy. Thi thể mẹ ruột của cậu cũng như Tống phu nhân đã chìm trong ngọn lửa. Mọi chuyện đã thực sự kết thúc rồi, cậu bây giờ đã được tự do."

Sắc mặt Tống Khải Hoàn trở nên trầm tư. Một lúc sau, anh lên tiếng nói với người bên cạnh:

- "Tôi suy nghĩ kĩ rồi. Tôi sẽ bán toàn bộ gia sản của Tống gia và tìm đến sống một thành phố khác. Số tiền còn lại, tôi sẽ quyên vào quỹ cứu trợ người nghèo, mồ côi và người gặp thiên tai."

Nghe đến đây, Dương Chấn khẽ bật cười liền sau đó vỗ nhẹ lên vai Tống Khải Hoàn, cười đáp:

- "Tôi ủng hộ quyết định của cậu. Có lẽ, cha và mẹ của cậu rất vui khi nhìn thấy cậu trưởng thành như hôm nay."

Ngừng một lát, Dương Chấn lại tiếp:

- "Vậy còn Lam Di Tinh, cậu sẽ sang Canada tìm cô ấy chứ?"

Tống Khải Hoàn lắc đầu mà lập tức đáp lại:

- "Không. Tôi sẽ bắt đầu lại mọi thứ, theo đuổi ước mơ còn đang dang dở đó chính là trở thành nhà kinh doanh thành công. Về chuyện tình cảm, tôi nghĩ rằng không nên ép buộc thì tốt hơn. Nếu như cô ấy ở bên đó có thể gặp được người đàn ông ưu tú hơn tôi, tôi sẵn lòng chúc phúc cho cô ấy."
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 58: Ngăn cản


Tin tức xảy ra ở Tống gia khiến giới truyền thông lập tức ùa ạt đến tận nơi phỏng vấn. Tống Khải Hoàn vì muốn giữ lại một chút danh dự cho người đã khuất thế nên anh chỉ nói rằng vụ cháy nhà kho ở Tống gia chỉ là tai nạn khiến Tống phu nhân mất mạng.

- "Tôi muốn thay mẹ của mình dùng số tài sản của Tống gia để giúp đỡ những người khó khăn cũng như tạo dựng công đức cho bà ấy."

Anh thẳng thừng trả lời những câu phỏng vấn về phía các phóng viên khiến họ gật đầu tán thành trước quyết định này của anh.

Tại Toronto, Canada...

Thông tin liên quan đến Tống gia đã nhanh chóng truyền đến tai Lam Di Tinh khiến cô có chút trầm tư. Dương Chấn đã sớm kể cho cô nghe chuyện Tống Khải Hoàn cố tình căm ghét mình chỉ vì không muốn kéo cô vào ân oán giữa anh và Tống phu nhân.

- "Di Tinh, em sao thế? Đến giờ họp rồi, mau vào bên trong thôi."

Mạnh Nhật Ngôn ngay khi nhìn thấy cô liền bước đến mà trầm giọng nói khiến cô giật mình mà ngước mặt lên nhìn người đối diện, mĩm cười gật đầu.

Dinh thự Dương gia....

Chiếc xe hơi sang trọng màu đen tiến vào cánh cổng rộng lớn. Đứng ở hai bên lên đến hàng chục tên thuộc hạ mặc vest đen. Người đàn ông phía bên trong chiếc xe chậm rãi mở cửa bước ra. Ngay khi nhìn thấy anh, hàng loạt thuộc hạ đều cúi đầu chào người trước mặt:

- "Chào mừng nhị thiếu gia quay trở về."

Dương Chấn khẽ hướng mắt về phía cánh cửa rộng lớn, liền sau đó cởi bỏ chiếc áo khoác ném về phía một tên thuộc hạ đứng gần đó mà hiên ngang bước từng bước vào bên trong đại sảnh.

Vừa nhìn thấy người bước vào, chàng trai với dáng người cao lớn lập tức nhíu mày mà từng bước tiến về phía trước, đối diện nhìn Dương Chấn, trầm giọng nói:

- "Anh tưởng rằng em ở bên ngoài không trở về nhà luôn chứ. Em nên nhớ, em chính là nhị thiếu gia của nơi này đấy."

Dương Phong, anh trai của Dương Chấn cũng như là đại thiếu gia của nhà họ Dương. Hiện tại, việc làm ăn trong giới hắc đạo, anh là người ở bên cạnh giúp Dương lão gia quán xuyến.

Vừa nhìn thấy người trước mặt, ông lập tức trầm giọng nói:

- "Chuyện con tự ý cử thuộc hạ đến giúp Khải Hoàn sao lại không báo cho cha biết? Con tốt nhất đừng quá can thiệp vào chuyện gia đình của người khác."

Nghe đến đây, sắc mặt Dương Chấn lập tức sa sầm lại mà thẳng thừng đáp trả:

- "Con ra tay giúp đỡ bạn cũng không được sao? Tại sao một ông trùm như cha lại vì chút việc nhặt mà tính toán như thế?"

Rầm...

Ngay lập tức, ông đứng bật dậy mà mạnh tay đập xuống bàn, lạnh giọng nói:

- "Chuyện con thường xuyên lui đến hộp đêm Tân Thành cha không quản. Đó là quyền tự do của con. Nhưng dạo gần đây, cha nghe được thông tin rằng con đang có tình cảm với một cô gái nhân viên phục vụ ở nơi đó. Tuy nhiên, con bé ấy lại bị câm."

Không suy nghĩ, Dương Chấn lập tức dõng dạc đáp lại:

- "Đúng vậy. Con thích cô ấy và đang trong giai đoạn tán tỉnh."

Bốp....

Liền lập tức, một cái tát như trời giáng hướng thẳng vào mặt anh. Dương lão gia nhíu mày, lạnh giọng nói:

- "Con bị mù rồi hay sao mà lại yêu đương với một người khiếm khuyết như thế? Việc con qua lại cùng lúc nhiều cô gái cha đã quá quen thuộc, nhưng chưa có mấy ai khiến con động lòng cả. Vậy mà con lại đem lòng thích một cô gái câm, hơn nữa lại còn là nữ nhân viên."

- "Cha không được nói Ái Như như thế. Cô ấy là một người con gái tốt và điều quan trọng là con có tình cảm với cô ấy."

- "Nhưng Dương gia là một trong những gia tộc quyền lực, cha không thể nào để con đi yêu một người không môn đăng hộ đối như thế."

Nghe đến đây, Dương Chấn không nhịn được nữa mà tức giận bước thẳng lên trên lầu đóng sầm cửa lại. Từ nhỏ đến lớn, anh luôn là đứa con ngang bướng, cố chấp, thích làm gì thì làm, chẳng cần sự cho phép của bất cứ ai. Chưa bao giờ nghe theo sự sắp xếp khiến ông vô cùng đau đầu về anh. Trái ngược hoàn toàn với em trai, Dương Phong lại là người điềm tĩnh, nghe theo mọi sự sắp xếp của người lớn mà hoàn thành tốt bổn phận của mình.
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 59


Nguồn thiếu chương này, mong độc giả thông cảm!
 
Back
Top Bottom