Ngôn Tình Vẫn Luôn Bên Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,270,682
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
van-luon-ben-em.jpg

Vẫn Luôn Bên Em
Tác giả: Hoa Sen Trắng
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hoa Sen Trắng

Thể loại: Ngôn Tình

Giới thiệu:

Câu chuyện xoay quanh về chuyện tình yêu lãng mạn và ngọt ngào giữa chàng chiến sĩ cứu hỏa ấm áp, giàu tình thương yêu cùng với nữ bác sĩ tài ba, xinh đẹp. chừng hai con người vốn có chung trái tim cùng nhịp đập sẽ được vậy.

Chuyện cô không ngờ tới đó chính là, bác sĩ trưởng khoa lại tự ý lấy tim người mà cô yêu để cứu sống một chàng tổng giám đốc trẻ, giàu có, ăn chơi trác táng trong một lần không may xảy ra tai nạn.

Biết người đàn ông này mang trong mình trái tim của người cô yêu, thế nhưng mỗi khi nhìn thấy anh, cô lại căm hận vì sự bất công trên cuộc đời. Tại sao người tốt bụng lại phải hi sinh chỉ vì số tiền mà những kẻ giàu sang bỏ ra để mua, thậm chí là mua một trái tim.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 1: 1: Hạnh Phúc


Bệnh viện trung tâm thành phố...
- "Bác sĩ Lam, bệnh nhân số 385 đã sẵn sàng, chuẩn bị tiến hành phẫu thuật."
- "Được, năm phút nữa sẽ tiến hành phẫu thuật."
Lam Di Tinh ra hiệu cho y tá bên cạnh chuẩn bị dụng cụ, chiếc khẩu trang trắng che đi một nửa gương mặt nhưng vẫn lộ ra đôi mắt to tròn đen láy.

Dáng người cao gầy trong bộ đồ phẫu thuật màu xanh càng tôn lên vẻ đẹp của tri thức.

Cô nhanh chóng đeo bao tay, hai tay đã chuẩn bị sẵn dao kéo cho cuộc phẫu thuật.
Rầm...
Ngay lập tức, cánh cửa phòng phẫu thuật đóng sầm lại.

Âm thanh của dao kéo ở bên trong phát ra liên tục, những chiếc bông trắng cùng những vật dụng y tế thoáng chốc đã dính nhiều máu của bệnh nhân.

Sau hơn một tiếng đồng hồ trong phòng mổ, cánh cửa lúc này mới mở ra, vị bác sĩ đứng tuổi hỗ trợ cô trong cuộc đại phẫu mĩm cười bắt tay chúc mừng nữ bác sĩ trẻ:
- "Bác sĩ Lam, chúc mừng cô hoàn thành tốt cuộc phẫu thuật khó khăn này."
Lam Di Tinh mĩm cười, khiêm tốn đáp:
- "Bác sĩ Hà, nếu như không có ông hỗ trợ, cuộc phẫu thuật làm sao diễn ra suông sẻ đến vậy."
Ở bệnh viện Hạnh Phúc, Lam Di Tinh nổi tiếng là nữ bác sĩ vừa trẻ tuổi lại vừa tài ba.

Hầu hết các cuộc chấn thương nặng một khi qua tay cô đều trở nên thuận lợi.

Chính vì thế, nhiều đồng nghiệp ở đây từng nhiều lần bổ nhiệm cô lên chức trưởng khoa nhưng bản thân Lam Di Tinh cảm thấy mình vẫn còn non trẻ, cần chút thời gian để trải nghiệm, học tập nhiều hơn.
Lam Di Tinh khẽ thở phào, chậm rãi bước ra căn phòng ngột ngạt đầy mùi máu và cồn.

Khi nãy, cô đã tập trung cao độ cho nên ngay khi bước ra, đầu óc có chút choáng liền ngồi lên dãy ghế được đặt cạnh hai bên lối đi, đầu tựa vào thành tường mà thở ra một hơi.
- "Di Tinh."
Giọng nói trầm ấm từ xa vang lên gây chú ý.

Ngay lập tức, cô đứng bật dậy, liền mĩm cười nhìn người từ xa đang không ngừng vẫy vẫy tay về phía cô.

Anh có đôi mắt một mí cùng với hai lúm đồng tiền nên khi cười lên rất đỗi ngọt ngào làm xao xuyến biết bao trái tim thiếu nữ.

Vừa nhìn thấy người trước mặt, Lam Di Tinh nhanh chóng chạy thật nhanh về phía người đang đứng.

Anh diện chiếc áo thun cổ tròn màu trắng, bên ngoài khoác thêm chiếc áo sơmi màu xanh nước biển cùng với chiếc quần kaki màu nâu, chân mang giày bata trông vô cùng giản dị.

- "Đoàn Thế Khương, anh lại mang cơm đến cho em sao?"
Ngay lập tức, anh ôm chầm lấy cô liền sau đó đưa tay lên vuốt v3 mái tóc của Lam Di Tinh, tay còn lại vẫn cầm chặt hộp thức ăn, ngọt ngào nói:
- "Tất nhiên rồi.

Nếu như anh không đến, có lẽ em lại ăn bừa linh tinh rồi có phải không?"
Dáng vẻ nghiêm túc khi nãy nhanh chóng biến mất.

Hiện tại Lam Di Tinh như hóa thành mèo con mà tựa vào bờ vai rộng lớn của Đoàn Thế Khương.

Cô nhíu mày, liền sau đó dùng hai tay nhéo nhẹ lên hai bên má lúm của anh, nũng nịu nói:
- "Những ý định của em đều bị anh đoán trúng hết rồi."
Nói rồi, cả hai nắm tay nhau mĩm cười đi về phía ghế đằng trước.

Đặt hộp thức ăn xuống, ngay khi mở ra, Lam Di Tinh tròn xoe mắt ngạc nhiên trước sự chuẩn bị cũng như tay nghề nấu nướng của anh.

Mọi thứ không những được trang trí bắt mắt mà ngay khi cô nếm thử, dư vị hài hòa khiến cô nở nụ cười thỏa mãn gật gù ăn liên tục.

Đoàn Thế Khương trìu mến nhìn dáng vẻ ham ăn của người con gái bên cạnh mà bật cười.

Ngay khi cô sắp ăn xong mọi thứ, anh lập tức đưa đến trước mặt cô một ly nước ép trái cây, nuông chiều nói:
- "Biết em dị ứng với sữa cho nên anh đã chuẩn bị nước ép mang đến cho em."
Trước sự chăm sóc chu đáo này, Lam Di Tinh hạnh phúc ôm chầm lấy anh, ngọt ngào nói:
- "Thế Khương, có lẽ em là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế gian khi may mắn gặp được anh."
Biết rằng cô đang nịnh bợ mình, ngay lập tức, anh đưa tay khẽ nhéo nhéo nhẹ lên đầu mũi của cô, trầm giọng đáp: - "Phải nói là anh may mắn khi có cô bạn gái vừa xinh đẹp lại vừa giỏi giang như em mới đúng."
Nói rồi, cả hai nhìn nhau bật cười.

Tiếng cười làm xua tan toàn bộ áp lực công việc, đồng thời khiến Lam Di Tinh như hóa thành đứa trẻ mỗi khi bên cạnh Đoàn Thế Khương..
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 2: 2: Sức Mạnh Tình Yêu


"Thế Khương, hôm nay anh không đi làm sao?"
Nghe cô hỏi, anh nhàn nhạt trả lời:
- "Hiện tại ở cơ quan chưa có việc gì quan trọng cho nên tiện thể anh ghé thăm em luôn."
Là một lính cứu hỏa, tất nhiên công việc của anh khá bộn bề.

Tuy nhiên, nghĩ đến cô bạn gái của mình vì tập trung cao độ về việc cứu sống bệnh nhân đến mức ăn uống thất thường.

Dù bận đến mấy, anh cũng cố sắp xếp thời gian dành cho cô người yêu bé bỏng này.
Thực ra khi trước, gia đình của Lam Di Tinh cấm cản việc cô quen lính cứu hỏa bởi vì tính chất công việc rất nguy hiểm.

Phần khác là vì gia cảnh của Thế Khương hoàn toàn đối lập.

Anh vốn sinh ra trong một gia đình bình dân, mẹ mất sớm.

Nhà chỉ có mỗi anh và một đứa em trai cho nên từ nhỏ Thế Khương đã sớm ra đời tự lập, một tay nuôi nấng đứa em học tập thành tài.

Hiện tại, cậu ấy đang đi du học ở Úc.

Tuy nhiên, sau một thời gian tiếp xúc cũng như chứng minh, ai nấy trong nhà cô đều tán thành việc cô hẹn hò với Đoàn Thế Khương bởi lẽ họ nhìn thấy con người bên trong anh vô cùng ấm áp, đủ để chở che, bảo vệ cô suốt cả đời.

Hơn nữa, nghề lính cứu hỏa tuy nhiều nguy hiểm nhưng lại giúp biết bao gia đình thoát khỏi cảnh sinh ly, tử biệt.

Là một nghề đáng được trân trọng.
Lam Di Tinh nhiều lần hỏi anh về việc tại sao lại lựa chọn làm lính cứu hỏa.

Anh chỉ mĩm cười mà hỏi ngược lại rằng tại sao cô lại chọn làm bác sĩ, cái nghề luôn làm việc với áp lực và đòi hỏi tính tỉ mỉ, cẩn trọng cao.
Thế Khương nắm lấy tay Lam Di Tinh mĩm cười nói:
- "Anh sẽ làm mỗi ngày của em đều trở nên có ý nghĩa.

Mặc dù anh biết tính chất công việc của em rất bận và anh cũng thế.

Tuy nhiên, chỉ cần trái tim của chúng ta luôn hướng về phía đối phương thì em lúc nào cũng ở bên cạnh anh và anh cũng như thế."
Dứt lời, anh nở một nụ cười thật tươi lộ ra hai lúm đồng tiền khiến người bên cạnh say mê nụ cười ngọt ngào này mà bất giác mĩm cười theo.

Anh cúi đầu, khẽ hôn lên mái tóc của người con gái, hạnh phúc nói:
- "Di Tinh, em phải luôn mĩm cười mỗi ngày.

Những lúc em cảm thấy cô đơn hay mất phương hướng, hãy gọi điện cho anh.

Anh lúc nào cũng luôn luôn có mặt để lắng nghe em."

Nghe anh nói khiến Lam Di Tinh cảm động mà khóe mắt cảm thấy cay cay liền sau đó ôm chầm lấy người anh, sau đó nhắm chặt hai mắt lại như thể muốn thời gian dừng lại ngay lúc này để cô có thể ôm anh thật lâu.
- "Đoàn Thế Khương, em yêu anh rất nhiều."
- "Anh cũng yêu em, Lam Di Tinh."
Anh khẽ đặt lên trán cô một nụ hôn.

Một lúc sau, buổi nghỉ trưa cũng kết thúc, đến lúc cô phải quay trở vào làm việc.

Trước khi rời đi, Đoàn Thế Khương bỗng hát lên một bài hát hài hước nhằm giúp cô lấy lại tinh thần tiếp tục làm việc.

Mặc cho bao nhiêu ánh mắt của mọi người đang nhìn chằm chằm về phía mình, anh vẫn tiếp tục hát liền sau đó đưa hai tay lê n đỉnh đầu tạo hình trái tim như thể hiện tình cảm mỗi ngày của mình dành cho cô khiến cô không nhịn được mà bật cười thật to.
- "Đoàn Thế Khương, đủ rồi.

Anh làm em buồn cười đến mức không thể tiếp tục làm việc nữa đấy."
Anh mỉm cười nhìn về phía cô, sau đó dõng dạc nói:
- "Lam Di Tinh, anh yêu em.

Rất, rất, rất yêu em.

Dù gặp khó khăn gì cũng phải mĩm cười, có biết chưa?"
Cô cũng nhanh chóng mà đáp lại anh:
- "Đoàn Thế Khương, em cũng rất rất rất yêu anh.

Em sẽ luôn mĩm cười, sẽ luôn mĩm cười."
Dứt lời, cả hai người đều xoay lưng quay trở về công việc hiện tại.

Việc cả hai cùng nhau động viên vượt qua những khó khăn hằng ngày chính là sức mạnh to lớn giúp tình yêu giữa hai người càng bền chặt hơn..
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 3: 3: Yêu Anh Là Điều May Mắn Nhất Trong Đời Em


Khi Lam Di Tinh tan làm thì trời cũng bắt đầu nhá nhem tối.

Vẫn như mọi ngày, Đoàn Thế Khương sẽ đến đón cô.

Tuy nhiên hôm nay, cô gọi anh không biết bao nhiêu cuộc nhưng vẫn không thấy anh nhấc máy.

Không còn cách nào khác, cô buộc phải bắt taxi trở về nhà.
Vì sợ anh đã xảy ra chuyện gì cho nên Di Tinh bảo tài xế lái xe đến thẳng nhà anh.

Ngay khi vừa tới nơi, trước mắt cô là chàng thanh niên cao ráo đang vui vẻ làm trò trước một cụ bà đang ngồi trên chiếc ghế gỗ, dưới những tán cây hoa giấy ở phía trước nhà.

Nhận ra sự có mặt của cô, ngay lập tức, anh xoay người lại, sau đó ngộ ra điều gì liền tỏ vẻ có lỗi, lắp bắp nói:
- "Di Tinh, anh...anh quên mất đến đón em về nhà."

Cô chau mày, toang mắng anh một trận thì giọng nói của bà cụ gần đó vang lên:
- "Con là bạn gái của cậu thanh niên này đúng không?"
Ngay lập tức, Lam Di Tinh gật đầu xác nhận, bà cụ vội vàng đứng dậy, hai chân có chút run run vì lớn tuổi liền sau đó rút ra trong túi áo một sợi dây chuyền bằng bạc đưa đến trước mặt cô, ôn tồn nói:
- "Cháu thật may mắn khi có người bạn trai biết suy nghĩ cho người khác đến thế."
- "Cả buổi chiều hôm nay, suýt chút nữa bà đã bị xe tải đâm trúng bởi vì cố gắng nhặt lại sợi dây chuyền mà người con trai quá cố đã tặng trong ngày của mẹ."
Nói đến đây, bà rưng rưng nước mắt.
- "Cứ mỗi năm, vào đúng ngày đặc biệt này, nó không những tặng bà một món quà mà còn làm trò khiến cho bà vui.

Có điều, năm nay bà không còn nhìn thấy dáng vẻ hài hước của nó nữa."
Đồng cảm trước cảnh ngộ của bà lão, Lam Di Tinh khẽ bước lại gần, sau đó ngồi xuống bên cạnh, vỗ vỗ vai của bà lão mà trấn an:
- "Con trai bà sẽ không an lòng nếu như thấy bà như vậy."
Đoàn Thế Khương đứng gần đó khẽ mĩm cười, liền sau đó đặt tay lên vai còn lại của bà lão, ân cần nói:
- "Tụi con sẽ thường xuyên qua chơi với bà.

Chúng ta là láng giềng, có phải không?"
Bà lão bật cười trước hai con người mặc dù trẻ tuổi nhưng mang trong người một trái tim biết yêu thương và san sẻ.

Nhớ lại điều gì đó, bà khẽ nhìn về phía Đoàn Thế Khương mà lên tiếng:
- "À, phải rồi.

Chú Lâm hàng xóm nhờ bà gửi lời cảm ơn con vì lúc trước đã cứu sống con gái của ông ấy khỏi trận hỏa hoạn."
Anh nở nụ cười thật tươi nhìn bà cụ, tự hào nói:
- "Đó là trách nhiệm của một người lính cứu hỏa mà bà."
Sau một hồi trò chuyện vui vẻ, người thân nhanh chóng đến đưa bà cụ trở về nhà.

Miệng không ngừng nói cảm ơn hai con người tốt bụng.

Hiện tại chỉ có hai người.

Đoàn Thế Khương nắm lấy bàn tay thon dài của người con gái, chân thành nói:
- "Anh xin lỗi vì đã không đến bệnh viện đón em."
Ngay lập tức, Lam Di Tinh bĩu môi liền sau đó gõ nhẹ lên đầu mũi cao cao của anh, bật cười đáp:
- "Đáng lý ra em rất giận anh.

Nhưng khi hiểu rõ được nguyên do thì em không còn giận nữa."
Nghe cô nói thế khiến cảm giác tội lỗi trong anh nhẹ đi một phần nào liền sau đó ôm chầm lấy cô, hạnh phúc nói:
- "Anh rất vui khi em hiểu và thông cảm cho anh.

Lam Di Tinh, anh rất yêu em.

Anh đã chuẩn bị mọi thứ cho hôn lễ, chỉ cần em gật đầu đồng ý, chúng ta sẽ kết hôn."
Cô lập tức nắm lấy bàn tay to lớn có chút chai sần của người đối diện, mĩm cười đáp:

- "Đoàn Thế Khương, cảm ơn anh luôn tôn trọng quyết định của em."
Thật ra hiện tại Lam Di Tinh chỉ muốn tập trung vào sự nghiệp.

Cô luôn cố gắng nỗ lực để đạt được nhiều thành tích và ấp ủ giấc mơ sau này sẽ mở một phòng khám của riêng mình, cho nên hôn nhân đối với cô chính là sợi dây rào cản con đường tương lai phía trước mà cô đã vạch ra.
Nói rõ nỗi lòng mình, Đoàn Thế Khương không những không giận mà còn hết mực ủng hộ cho cô.

Có được người bạn trai suy nghĩ chu toàn như anh quả không hề dễ dàng.

Chính vì thế, bản thân cô luôn ví anh như một thiên thần hộ mệnh, cùng sát cánh bên cô trên con đường biến ước mơ thành sự thật.

Tình yêu giữa bọn họ quả là khiến người khác ngưỡng mộ.

Không cần quá phô trương, chỉ cần vui vẻ, cùng nhau mĩm cười mỗi ngày là đủ rồi..
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 4: 4: Chàng Trai Tốt Bụng


Sở phòng cháy chữa cháy...
Ngày hôm nay, tâm trạng Đoàn Thế Khương có gì đó vui hơn mọi khi.

Đồng nghiệp cũng như người bạn thân của anh tên là Phan Nhất thấy cậu bạn này thi thoảng lại nhìn chăm chăm thứ gì đó rồi bật cười khiến anh tò mò tiến lại gần hỏi:
- "Đoàn Thế Khương, cậu đang giấu thứ gì đó?"
Trước ánh mắt tò mò của Phan Nhất, anh vội lấy ra một chiếc hộp màu đỏ, phía bên trong chính là chiếc nhẫn đính hôn được thiết kế vô cùng giản dị mà hạnh phúc nói:
- "Tôi đã chuẩn bị tất cả mọi thứ rồi.

Đợi khi công việc của Di Tinh bớt bận rộn, tôi sẽ đưa cô ấy đi du lịch, cùng nhau đón tuyết đầu mùa.

Sau đó sẽ quỳ gối trước mặt cô ấy mà cầu hôn, cậu nghĩ sao?"
- "Lãng mạn thật đấy.

Ước gì tôi cũng có một tình yêu giống như hai người."
Bỗng nhiên, Đoàn Thế Khương vỗ nhẹ vào vai người bạn bên cạnh, nhỏ giọng nói:
- "Phan Nhất, sau khi tan làm, cậu cùng tôi đến một nơi nhé.

Tôi cần lời khuyên của cậu."

Cuối cùng cũng đến lúc cả hai trở về nhà.

Theo như những gì đã bàn bạc trước đó, Phan Nhất lái xe đưa Thế Khương đến một nơi.

Ngồi ở bên trong xe đợi, một lúc sau, từ phía bên trong cánh cửa ngân hàng, một dáng người cao ráo với bước trở ra trong niềm hạnh phúc, khóe môi lúc nào cũng nở một nụ cười.

Đoàn Thế Khương nhanh chóng mở cửa xe sau đó ngồi vào ghế phụ.

Nhìn vào quyển sổ tiết kiệm đang cầm trên tay anh, Phan Nhất tò mò hỏi:
- "Cậu bảo tôi lái xe đến ngân hàng để rút khoản tiết kiệm suốt năm năm của cậu sao? Đoàn Thế Khương, cậu muốn dùng số tiền này để làm gì?"
Nghe anh hỏi, người bên cạnh không đáp mà chỉ tay về phía trước, một lúc sau mới lên tiếng:
- "Cậu cứ lái xe về phía trước.

Một lúc sau sẽ biết thôi."
Thoáng chốc chiếc xe đã dừng ngay trước một cửa tiệm bán trái cây cũ nằm ở ngã tư, gần trung tâm của thành phố, hiện tại đang được sửa chữa thành phòng khám bệnh.

Ngay lập tức, Phan Nhất vô cùng ngạc nhiên, bèn quay sang hỏi người bên cạnh:
- "Cậu rút hết tiền tiết kiệm là vì muốn thực hiện ước mơ của Di Tinh à?"
- "Đúng vậy.

Mặc dù gia thế của Tiểu Tinh khá giả đủ để xây dựng phòng khám riêng, tuy nhiên, cô ấy vẫn một mực muốn tự lực cánh sinh, xây một phòng khám của riêng mình.

Là một người bạn trai cho nên mình quyết định giúp cô ấy biến ước mơ thành sự thật.

Và đây cũng là món quà sinh nhật mà mình đã chuẩn bị trước cho cô ấy."
Nghe anh nói khiến Phan Nhất suýt chút nữa là bật khóc.

Anh thực sự ngưỡng mộ tình yêu mà Thế Khương dành cho Lam Di Tinh, nó vượt xa hơn tình cảm nam nữ đơn thuần.

Vốn là bạn bè từ thời trung học cho nên Phan Nhất vốn hiểu tính cách cậu bạn này như thế nào.

Anh là người sống khá nội tâm, luôn nghĩ đến những người bên cạnh.

Sẵn sàng nhường lại cơ hội để em trai được sang nước ngoài du học, còn bản thân lại trở thành lính cứu hỏa.

Bởi lẽ, anh rất yêu công việc này, mặc dù khá là nguy hiểm nhưng lại là niềm hạnh phúc mỗi khi anh được nhìn mọi người đoàn tụ bên những người thân yêu của họ.

Anh vẫn luôn động viên bản thân không bao giờ bỏ cuộc mặc dù thử thách vẫn còn chờ anh ở phía trước.

Cứ thế, anh vẫn luôn không ngừng nhắc nhở Lam Di Tinh phải nở một nụ cười mỗi ngày, vì được sống trọn một ngày sẽ nhận thêm nhiều bài học quý giá.
Ngoài việc làm lính cứu hỏa, những khi rảnh rỗi, anh còn thường xuyên đến thăm nhà những người già neo đơn giúp họ sửa chữa vật dụng, thiết bị nội thất không may gặp sự cố, thường xuyên mang quà bánh đến tặng cho trại trẻ mồ côi.

Hành động giúp đỡ của anh nhiều đến nổi mà những người trong xóm thường gọi anh với cái tên gọi vui chính là "chàng trai tốt bụng.".
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 5: 5: Tranh Cãi


Hộp đêm Tân Thành....
Một chàng trai trong bộ đồ vest màu đen đậm mùi tiền, hàng lông mày rậm cùng sóng mũi cao, mắt hai mí cùng mái tóc rẻ ngôi nhuộm màu bạch kim đang ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bành mạ vàng, hai tay ôm lấy hai cô nàng chân dài quyến rũ cùng với dáng vẻ phong lưu.

Hắn há miệng chờ đợi điếu thuốc trên tay của thiếu nữ, sau đó phả ra một làn khói trắng.

Đôi bàn tay hiện tại đang bận rộn với những lá bài.

Nhìn vẻ mặt căng thẳng của người ngồi đối diện, hắn nhếch môi cười đắc ý liền sau đó mạnh tay đẩy một đống chip (là dụng cụ đánh bạc trong sòng bài, nó có hình dáng tương tự như đồng tiền nhưng dày hơn dùng để đặt cược thay cho việc đặt cược trực tiếp tiền hoặc đá quý vì các lý do an ninh) về phía trước, vẻ mặt đầy thách thức đáp:
- "Tôi cược toàn bộ số tiền này."
Người đàn ông này tên là Tống Khải Hoàn, đại thiếu gia nổi tiếng ăn chơi trác táng.

Vốn được nuông chiều từ nhỏ, anh rất xem thường những người có gia thế thấp hơn mình và thường gọi bọn họ là lũ dân đen.

Được thừa kế số tài sản khủng cùng với tập đoàn điện tử lớn nhất nhì trong thành phố, thế nhưng Tống Khải Hoàn chẳng màng đến việc kinh doanh mà ngày đêm gái gú, rượu chè, cờ bạc mãi trong hộp đêm vốn được họ hàng thân thích của anh mở ra kinh doanh.

Mỗi lần đánh cược như thế, số tiền mà anh phải chi trả cho việc ăn chơi hưởng lạc của mình có khi lên đến hàng chục tỉ.
Sắc mặt đang cau có của đối phương lập tức chuyển sang nụ cười đầy ẩn ý liền sau đó, hắn ta lật hết toàn bộ những lá bài lên, mĩm cười nói:
- "Tống thiếu gia, ván này tôi thắng cậu rồi."
Nói rồi, ông ta ôm lấy một đống chip kéo về phía mình.

Với số tiền này, đủ để ông ta xây một căn biệt thự.

Trận đấu kết thúc, Tống Khải Hoàn nhàn nhạt đứng lên, hai người phụ nữ bên cạnh cũng bám lấy anh hai bên.

Anh vội đưa điếu thuốc lên miệng, hút một hơi thật sâu rồi phả ra làn khói về phía đối phương, nhếch môi đáp:
- "Chỉ là một ván cờ thôi mà.

Tôi không quan trọng phải mất bao nhiêu tiền mà chỉ cần nó thỏa mãn thú vui của tôi mà thôi."
Nói rồi, anh vỗ vỗ lên vai người đàn ông, nhàn nhạt đáp:
- "Hôm nay anh đấu hay lắm.

Rất gây cấn và k*ch th*ch, xứng đáng có được số tiền này."
Dứt lời, Tống Khải Hoàn xoay người, cận vệ đứng chờ sẵn ở cửa ngay khi nhìn thấy anh liền đứng nghiêm người mà lập tức mở cửa, sau đó mời anh ngồi vào bên trong xe.

- "Tống Khải Hoàn, thằng nhãi ranh.

Cậy thế gia đình giàu có chẳng xem ai ra gì.

Để tao xem, mày hống hách ngang ngược đến bao giờ."
Bệnh viện Hạnh Phúc...
Ngày hôm nay, Lam Di Tinh đã có cuộc tranh luận với bác sĩ trưởng khoa vì tự ý tiến hành phẫu thuật cho bệnh nhân mà không có sự cho phép của ông.

Được gọi vào phòng nói chuyện, ngay khi nhìn thấy cô khiến ông ta tỏ vẻ không hài lòng mà lớn tiếng mắng người trước mặt:
- "Lam Di Tinh, cô muốn chống đối tôi có phải không? Bệnh nhân đó rõ ràng không cần phải mổ, chỉ cần uống thuốc điều trị, một thời gian sau sẽ khỏi."
Ngay lập tức, Lam Di Tinh phản bác lại:
- "Trưởng khoa Cao, rõ ràng chỉ cần phẫu thuật sẽ chóng khỏi bệnh.

Nếu cứ tiếp tục uống thuốc sẽ làm bệnh tình ngày một nặng hơn."
Rầm...

Trước những lời lẽ của cô khiến ông ta không kiềm chế được mà giận dữ đập bàn, nói:
- "Lam Di Tinh, cô là đang nghi ngờ trình độ của tôi sao? À phải rồi.

Có nhiều nhân viên ở đây đã từng đề cử cô vào vị trí trưởng khoa cho nên cô cố tình làm tôi bẻ mặt trước tất cả mọi người có phải không?"
Không ngờ, ông ta lại có thể nói ra những lời trẻ con ganh tỵ đến thế.

Lam Di Tinh tỏ vẻ chán nản liền lên tiếng:
- "Nếu như tôi muốn vị trí đó thì tại sao khi trước tôi lại từ chối? Trưởng khoa Cao, hay là ông đang lo sợ năng lực thực sự của mình không xứng đáng với vị trí này?"
- "Lam Di Tinh, cô nói như vậy là có ý gì? Được rồi, không tranh cãi nữa.

Mau chóng biến khỏi đây cho tôi và lần sau nếu như không có sự chấp thuận của tôi thì không được phép quyết định bừa bãi.".
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 6: 6: Vẫn Mãi Bên Em


Sau cuộc cãi vã với bác sĩ trưởng khoa, Lam Di Tinh hậm hực bước trở ra.

Đã từ lâu, nhiều người đồn đại về thái độ làm việc của ông ta hoàn toàn không xứng với vị trí này.

Chắc có lẽ do có nhiều kinh nghiệm làm việc ở đây cũng như độ tuổi nên ông ta mới có thể tiếp tục ngồi ở vị trí trưởng khoa này.

Nữ bác sĩ vừa trẻ tuổi lại tài giỏi như Lam Di Tinh luôn là mối đe dọa với ông ta cho nên lúc nào cũng xem cô như là cái gai trong mắt.
Lam Di Tinh chầm chậm bước đi với vẻ mặt rũ rợi.

Một lúc sau, cô phát hiện dáng người thân thuộc đang ngồi trên băng ghế phía trước đợi đến mức mắt nhắm nghiền lại, thi thoảng lại gục mặt rồi lại ngẩng lên, trông rất đáng yêu.
Ngay lập tức, tâm trạng hậm hực khi nãy hoàn toàn biến mất, vừa nhìn thấy người trước mắt, Lam Di Tinh vội chạy thật nhanh về phía trước, sau đó gọi lớn tên anh:
- "Đồ heo lười."
Vừa nói, cô đưa tay gõ nhẹ lên đầu mũi của Đoàn Thế Khương mà châm chọc anh.

Lúc này, anh mới mở to đôi mắt vốn đang ngủ gật của mình mà nhìn người trước mặt, sau đó bật cười:
- "Em ra rồi à? Anh đợi em tận ba tiếng rồi đấy."
Trên người anh hiện tại vẫn còn trong bộ trang phục của lính cứu hỏa, mái tóc có phần hơi bết chắc là do sau khi hoàn thành nhiệm vụ, anh lập tức đến đây đón cô về nhà.
- "Trông anh có vẻ mệt mỏi hay là hôm nay để em lái xe vậy."
Đoàn Thế Khương hai mắt lờ đờ nhưng vẫn cố gắng trêu chọc cô:

- "Em có bằng lái chưa đấy? Anh không đủ can đảm giao tính mạng của mình cho em đâu."
- "Đoàn Thế Khương, anh là đang nghi ngờ kĩ năng lái xe của cô bạn gái xinh đẹp, đáng yêu của mình hay sao?"
Vừa nói cô vừa đưa tay nhéo nhẹ vào một bên má khiến anh muốn tỉnh ngủ hẳn mà chấp tay nhỏ giọng van xin:
- "Phải rồi, phải rồi.

Di Tinh của anh cái gì cũng giỏi.

Chúng ta mau về nhà thôi."
Nói rồi, cô khởi động xe sau đó hướng về phía trước.

Trên suốt đoạn đường đi, vang vẳng âm thanh đùa giỡn của cả hai.

Biết rằng hôm nay cô có chuyện không vui ở bệnh viện cho nên anh khẽ ho một tiếng, sau đó ngọt ngào nói:
- "Được rồi.

Để chuộc lại việc anh ngủ gục trong lúc chờ em, tối nay anh sẽ xuống bếp khao em một bữa thịnh soạn."
- "Yeah, bạn trai của em là nhất."
Lam Di Tinh tỏ ra khoái chí mà hét lên thật lớn nhưng nhanh chóng bị anh ngăn lại mà bảo cô tập trung lái xe.
- "Di Tinh, anh nghe nói ngày mai em có ca phẫu thuật khó, có phải không?"
Nghe anh hỏi, sắc mặt cô bỗng trở nên căng thẳng.

Ca phẫu phẫu thuật ngày mai do cô trực tiếp thực hiện và có liên quan đến tính mạng khiến cô không thể không lo lắng.

Để xua tan bầu không khí nặng trĩu này, Đoàn Thế Khương bỗng cất giọng hát như muốn tiếp thêm sức mạnh cho cô gái bên cạnh, liền sau đó nhìn về phía cô, lạc quan nói:
- "Anh tin em.

Nhất định em sẽ làm được.

Di Tinh nhà chúng ta là giỏi nhất."
- "Đủ rồi.

Anh làm em cười đến sưng cả cơ miệng luôn rồi, bắt đền anh đấy."
Người bên cạnh lập tức lên tiếng châm chọc cô:
- "Đền em cả trái tim của anh đấy.

Dù anh đang ở nơi nào ở trên hành tinh rộng lớn này, anh vẫn mãi bên cạnh em và trái tim anh sẽ chỉ mãi hướng về phía em mà thôi."
Nghe anh nói, Lam Di Tinh không nhịn được mà bật cười đáp:
- "Anh học văn kém quá đấy.

Khi không lại nghĩ ra những câu nói sến súa như vậy."
- "Thì anh bắt chước nhân vật chính trong các bộ truyện ngôn tình đấy."
- "Ha ha ha..."
Tiếng cười vang khắp trong xe.

Thế là một ngày lại qua đi với nhiều áp lực được xoa dịu bằng những hành động hài hước và câu nói chứa đựng nhiều tình cảm..
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 7: 7: Hỏa Hoạn Kinh Hoàng


Hôm nay, Lam Di Tinh có cuộc phẫu thuật phức tạp ở bệnh viện.

Vì muốn khích lệ tinh thần cô cho nên Đoàn Thế Khương đã sớm chuẩn bị thức ăn sáng mang đến trước khi cô bắt đầu bước vào phòng phẫu thuật.
- "Di Tinh, cố lên.

Rồi mọi chuyện sẽ thành công."
- "Ừm."
Dứt lời, anh đặt lên trán cô một hôn liền sau đó Lam Di Tinh xoay người bước trở vào bên trong.

Nhìn theo bóng lưng người con gái, Đoàn Thế Khương bỗng nở một nụ cười liền sau đó đưa tay chạm nhẹ vào chiếc hộp bên trong có đựng nhẫn cầu hôn mà lúc nào anh cũng mang theo bên người.
Ting...Ting...
Bất ngờ, điện thoại anh vang lên.

Ngay lập tức, anh nhanh chóng nhấc máy, đầu dây bên kia là giọng nói đầy sốt sắng của Phan Nhất.
- "Thế Khương, tòa chung cư B nằm cuối góc phố hiện đang bốc cháy dữ dội.

Đội trưởng ra lệnh mau chóng tập trung tất cả mọi người đến đó."
- "Được, mình đến ngay."
Đoàn Thế Khương nhíu mày, vội vàng lên xe đến hiện trường xảy ra vụ cháy.

Bệnh nhân hiện tại được đưa vào.

Lam Di Tinh vẻ mặt đầy căng thẳng, cô chậm rãi hít thở đều, vội vàng mặc trang phục phẫu thuật của bác sĩ.

Ánh đèn gây mê bật sáng, cô tập trung cao độ về việc mang lại sự sống cho bệnh nhân.
- "Cháy...cháy...cháy rồi."
Tiếng hô hào hỗn loạn của những người xung quanh trước ngọn lửa đang không ngừng bốc cháy dữ dội ở tòa chung cư B.

Vài ba chiếc xe cứu hỏa đang không ngừng phun nước lên cao.

Tuy nhiên, do có gió cho nên đám cháy đã lan sang các toà nhà lân cận.
Lúc này, Đoàn Thế Khương mới lái xe đến hiện trường vụ cháy.

Ngay khi phát hiện phía trên tầng 12 có hai mẹ con đang trong trạng thái vô cùng hoảng loạn mà không nghĩ ngợi nhiều liền lập tức nhờ xe cần cẩu đưa anh lên cao.
- "Thế Khương, cậu quên mặc đồ bảo hộ."
Phan Nhất đứng ở bên dưới không ngừng cầm vòi phun nước, ngay khi phát hiện Đoàn Thế Khương quên mặc đồ bảo hộ liền hét lớn.

Thế nhưng, do vì hiện tại anh đang ở trên cao cho nên không nghe được những gì mà Phan Nhất nói.
- "Cứu...cứu tôi với..."
Người phụ nữ tay bồng đứa con trai năm tháng tuổi đang khóc lóc ở bên trong căn phòng tỏa ra khói đen nghi ngút.

Thoáng chốc, Đoàn Thế Khương đã đứng bên ngoài hàng lang.

Anh đưa tay bịt mũi lại, ngăn cho khói độc từ lửa xông vào mũi liền sau đó đứng trước phía cửa của căn phòng mà nói lớn:
- "Chị, mau nắm lấy tay tôi."
Anh chìa tay về phía người phụ nữ.

Ngay khi cô ta vừa chạm được đầu ngón tay anh thì bỗng từ đâu ra, bóng đèn phía trên trần nhà bốc cháy mà rớt sầm xuống khiến cô ta hốt hoảng mà thụt lùi ra sau.
- "Không sao đâu.

Mau nắm lấy tay tôi."
- "Không, tôi sợ lắm."
Người phụ nữ ôm chặt lấy đứa con, miệng không ngừng khóc lóc thảm thiết khiến người bên cạnh vốn rất bình tĩnh mà trở nên rối loạn hơn.

Trước sự nhút nhát, chần chừ của người phụ nữ, không còn cách nào khác, Đoàn Thế Khương buộc phải xông vào bên trong mà đưa hai mẹ con cô ta ra phía ngoài hành lang.

Chiếc xe cần cẩu lúc này đã dừng ngay phía trước, Đoàn Thế Khương an toàn đưa hai mẹ con người phụ nữ ngồi vào bên trong, anh cũng chuẩn bị bước vào xe liền nghe người phụ nữ chỉ tay về phía bên trong căn phòng, nức nở nói:
- "Không được.

Tôi không thể bỏ đi được.

Phía bên trong phòng vẫn còn tấm ảnh của người chồng quá cố của tôi.

Đó là thứ duy nhất liên quan đến anh ấy.

Tôi không muốn con của mình sau này không biết mặt cha của nó ra sao.
Đồng nghiệp khác cố ngăn người phụ nữ lại, tuy nhiên cô ta cố vùng vẫy mà một mực đòi quay trở vào bên trong căn phòng đang bốc cháy khiến anh ta tức giận mà lớn tiếng:
- "Chỉ là một tấm ảnh mà thôi.

Nó quan trọng hơn tính mạng mẹ con cô à?"
- "Thế Khương, cậu làm gì thế? Ở bên trong nguy hiểm lắm."
Anh ta lớn tiếng cố ngăn Đoàn Thế Khương nhưng quá muộn.

Hiện tại anh đã ở bên trong căn phòng nhiễm đầy khói, miệng không ngừng ho sặc sụa.

Tấm ảnh ấy chính là kỉ vật duy nhất đối với mẹ con người phụ nữ.

Anh nhất định phải tìm được nó.
Bỗng nhiên, căn phòng nồng nặc mùi gas.

Hóa ra người phụ nữ đã quên khóa bếp.

Khí gas cộng với khói bụi không ngừng tỏa ra xung quanh phòng khiến hô hấp của anh trở nên nặng nề.

Tuy nhiên, nghĩ đến việc phải đến bệnh viện đón Lam Di Tinh, anh cố lê người bước trở ra phía cửa.
Bùng...
Một tiếng nổ động trời vang lên ngay khi anh sắp sửa tiến trở ra về phía hành lang.

Bức ảnh cũng đã tìm thấy.

Có điều không thể mang ra bên ngoài.

Cả người Đoàn Thế Khương nằm lăn dài dưới sàn, khung ảnh trên tay anh cũng vì thế mà rơi xuống đất khiến nó vỡ toang thành nhiều mảnh vỡ.
Phía bên ngoài, đồng đội anh không ngừng hét lớn ngay khi tận mắt chứng kiến căn phòng phát nổ.
- "Vẫn còn người ở bên trong."
Đến tận hơn ba mươi phút sau, ngọn lửa mới được dập tắt hoàn toàn.

Phan Nhất ngay khi bước vào bên trong căn phòng thì đã thấy Đoàn Thế Khương toàn thân nhiễm đầy bụi đen, cơ thể bị trận nổ khi nãy mà bị thương khắp nơi..
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 8: 8: Nguy Kịch


Về phía Lam Di Tinh, trong suốt cuộc phẫu thuật, chẳng hiểu tại sao mắt cô thỉnh thoảng lại giật liên tục, lồng ngực cũng cảm thấy nhoi nhói, vô cùng khó chịu.

Tuy nhiên, tính mạng bên nhân và người nhà của họ đều đang trông chờ ở cô, vì vậy Lam Di Tinh cố gạt bỏ những thứ nhỏ nhặt làm ảnh hưởng đến sự tập trung của mình.
Phía bên ngoài, một người phụ nữ trung niên với trang phục sang trọng đang không ngừng khóc lóc, tay luôn níu giữ người thanh niên đang nằm bất tỉnh trên băng ca, trên người đầy thương tích đang được nữ y tá đẩy vào bên trong phòng cấp cứu.
- "Khải Hoàn, con đừng làm mẹ sợ."
- "Phu nhân, bà bình tĩnh.

Bác sĩ sẽ nhanh chóng đến."
Nữ y tá không ngừng an ủi.

Tuy nhiên, bà ta bỗng nhiên nổi giận mà lập tức hét lớn:
- "Bình tĩnh sao mà bình tĩnh.

Con trai tôi bị người ta đâm trúng tim, nó không thể chờ đợi thêm nữa."
Sự ồn ào của bà ta làm náo loạn cả bệnh viện.

Thoáng chốc, bác sĩ trưởng khoa xuất hiện, liền nhỏ giọng trấn an:
- "Tống phu nhân, xin bà hãy bình tĩnh.

Chúng tôi sẽ lập tức tiến hành phẫu thuật cho thiếu gia."
Bà ta lạnh giọng cảnh cáo:
- "Ông khôn hồn khiến con trai tôi tỉnh lại, nếu không, tôi sẽ không để yên cái bệnh viện này đâu."
Khoảng chừng vài phút sau, phía bên ngoài xuất hiện thêm chiếc xe đẩy bệnh nhân.

Người bên cạnh luống cuống theo sau, gương mặt bám đầy bụi đen, căng thẳng nhìn người nằm trên băng ca.
- "Thế Khương, đến bệnh viện rồi.

Cậu cố gắng thêm một chút nữa thôi."
Đoàn Thế Khương lờ đờ đôi mắt cố nhìn người trước mặt, hơi thở trở nên nặng nề liền sau đó cố gắng dùng toàn bộ sức lực còn lại mà rút ra chiếc hộp màu đỏ bên trong túi, đưa về phía Phan Nhất, thở d ốc nói:
- "Phan Nhất, cậu...cậu đưa thứ này cho Tiểu Tinh và...nói...với cô ấy rằng...tôi không thể bên cạnh cô ấy được nữa rồi."
- "Đoàn Thế Khương, tôi cấm cậu nói mấy lời không may đó."
Dứt lời, nữ y tá đưa Đoàn Thế Khương vào bên trong phòng cấp cứu.

Trong đầu anh lúc này hiện lên những hình ảnh hạnh phúc bên cạnh Lam Di Tinh.
- "Đồ heo ham ngủ Đoàn Thế Khương, anh lại để em chờ hơn một tiếng rồi."
- "Tôi đã chuẩn bị tất cả mọi thứ rồi.

Đợi khi công việc của Di Tinh bớt bận rộn, tôi sẽ đưa cô ấy đi du lịch, cùng nhau đón tuyết đầu mùa.

Sau đó sẽ quỳ gối trước mặt cô ấy mà cầu hôn, cậu nghĩ sao?"
- "Đoàn Thế Khương, đủ rồi.

Anh làm em buồn cười đến mức không thể tiếp tục làm việc nữa đấy."
- "Đoàn Thế Khương, em cũng yêu anh, rất rất yêu anh."
Nhịp tim của anh lúc này vô cùng yếu khiến vị bác sĩ không ngừng dùng máy kích điện.

Toàn thân thương tích nặng nề của anh bị kích điện mà giật lên liên tục, một dòng nước mắt khẽ lăn dài xuống gối.
Tít...Tít...Tít...
- "Bác sĩ, cậu ấy không vượt qua được rồi."
Vị bác sĩ bất lực thở dài liền sau đó bước từng bước nặng nề mở cửa đi ra báo cho người ở phía ngoài.
- "Cái gì? Cậu ấy đã tắt thở rồi sao? Không thể nào?"
Ngay khi nhận được tin, Phan Nhất hoàn toàn sụp đổ mà ngã khụy xuống, sau đó ôm mặt khóc nức nở.

Trên tay anh không ngừng siết chặt chiếc hộp màu đỏ mà khi nãy Đoàn Thế Khương nhờ anh chuyển đến tay Lam Di Tinh.
Về phía Tống Khải Hoàn, tình trạng anh cũng chẳng tốt hơn.

Do từ nhỏ anh đã mắc bệnh tim cùng với thói ăn chơi không lành mạnh, lại còn thêm bị đám du côn dùng dao đâm trúng khiến trái tim anh không thể cứu vãn.

Tình cảnh bây giờ là phải có một trái tim khác ngay bây giờ, nếu không anh sẽ không qua khỏi.
- "Cái gì? Thay tim? Bác sĩ trưởng khoa, bằng mọi giá, ông phải thay tim cho con trai tôi.

Cho dù phải trả hàng chục tỉ, tôi cũng chấp nhận."
Bà ta không ngừng van xin trưởng khoa Cao khiến ông ta có chút khó xử.

Bởi vì hiện tại, bệnh viện không còn quả tim nào phù hợp cũng không có người hiến thì lấy đâu ra quả tim để thay cho Tống Khải Hoàn chứ?.
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 9: 9: Thỏa Thuận Ngầm


Trong lúc bối rối không biết làm gì, đúng lúc gặp vị bác sĩ vừa từ phòng của Đoàn Thế Khương, trưởng khoa Cao lên tiếng hỏi:
- "Bác sĩ Tạ, cậu sao thế?"
Bác sĩ Tạ khẽ thở dài, nhìn người đối diện đáp:
- "Vừa có một bệnh nhân vừa ra đi cho nên cảm thấy có chút bất lực."
Nghe đến đây, trong đầu trưởng khoa Cao bỗng lóe lên một ý nghĩ, liền lên tiếng hỏi người đối diện:
- "Thế người nhà của bệnh nhân ấy đã đến chưa?"
- "Nghe bảo người thân duy nhất của cậu ấy hiện đang du học ở nước ngoài, bạn thân hiện tại vì sốc đã bất tỉnh.

Tôi nghe nói rằng cậu ấy chính là bạn trai của bác sĩ Lam.
- "Ý cậu là Lam Di Tinh sao?"
Bác sĩ Tạ gật đầu xác nhận.

Không ngờ oan gia ngõ hẹp là thế.

Bạn trai của người mà ông ta luôn ganh ghét cuối cùng không cầm cự được mà qua đời.

Ngay lập tức, ông ta nhếch môi.

Nếu như chuyện này đến tai Lam Di Tinh, cô chắc chắn sẽ sốc đến mức phải xin nghỉ việc.

Đến lúc đó, sẽ không có ai gây cản trở chiếc ghế trưởng khoa của ông ta.
- "Được rồi.

Cậu cứ giao mọi chuyện ở đây cho tôi."
Ngay khi bác sĩ Tạ rời khỏi, liền lập tức, trưởng khoa Cao cho người di chuyển Đoàn Thế Khương vào phòng phẫu thuật cùng với Tống Khải Hoàn một cách lặng lẽ.
Ông ta nhìn sang cơ thể dần tái mét của Tống Khải Hoàn rồi nhìn sang người nằm bên cạnh đã tắt thở liền lập đưa dao mổ lên cao.
- "Bác sĩ, tim của bệnh nhân Thế Khương bỗng dưng đập trở lại nhưng rất yếu."
- "Cái gì chứ? Chẳng phải đã dừng đập được 5 phút rồi hay sao?"
Lúc này, Tống phu nhân cũng ở bên cạnh, nhìn con trai ngày càng tồi tệ mà không ngừng lên tiếng hối thúc người bên cạnh:
- "Còn đợi gì nữa.

Mau chóng lấy tim của cậu ta thay cho con trai tôi đi chứ."
- "Nhưng mà...tim cậu ta bỗng đập trở lại."
Một cảm giác tội lỗi khiến ông ta ngập ngừng.

Tuy nhiên, người phụ nữ bên cạnh mĩm cười nói:
- "Như vậy chẳng tốt hơn sao.

Khả năng hồi phục của con trai tôi sẽ nhanh hơn.

Nhìn dáng vẻ của cậu thanh niên này cũng không duy trì lâu hơn nữa đâu."
Bà ta tiến lại gần, nói nhỏ vào tai bác sĩ Cao:
- "Ông chỉ cần mổ lấy tim cậu ta, sau đó khâu lại rồi đưa vào nhà xác.

Sẽ chẳng ai phát hiện đâu.

Dù sao khi nãy bác sĩ Tạ đã báo với người thân rằng anh ta đã tắt thở rồi, chẳng phải sao?"
Bà ta vừa nói vừa đưa tay vỗ nhẹ vai trưởng khoa Cao:
- "Đây sẽ là bí mật giữa hai chúng ta.

Tôi sẽ dùng tiền bịt miệng tất cả những người có mặt trong cuộc ghép tim này và ông sẽ nhận được số tiền lớn.

Ngược lại, nếu ông không hoàn thành tốt nhiệm vụ này, thì ông biết tính mạng cũng như cái ghế trưởng khoa của mình sẽ ra sao rồi đấy."
Ngay khi nghe những lời đề xuất cũng như đe doạ của Tống phu nhân khiến ông ta căng thẳng đổ đầy mồ hôi.

Nhưng nghĩ đến việc sẽ nhận được số tiền cũng như sau này có Tống gia làm hậu thuẫn cho nên ông ta lập tức bắt tay vào việc mổ lấy trái tim đang đập từng nhịp yếu ớt của Đoàn Thế Khương.
Cuối cùng cũng vì sự tham lam, ông ta đã quyết định đánh mất cái tâm của người bác sĩ mà sẵn sàng chấm dứt sự sống nhỏ nhoi vẫn cố đang cầm cự bên trong con người chàng chiến sĩ cứu hỏa Đoàn Thế Khương.
Roẹt...Roẹt...
Một vết dao chứa đầy sự vô tâm, tàn nhẫn rạch lên cơ thể Đoàn Thế Khương.

Mắt anh nhắm lại hoàn toàn, hai dòng nước mắt vô thức lăn dài xuống khuôn mặt điển trai vốn luôn mĩm cười và yêu đời mà kết thúc giấc mơ cứu người cũng như mối tình lãng mạn với Lam Di Tinh..
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 10: 10: Trái Tim Trong Thân Xác Mới


Cuối cùng, cuộc phẫu thuật cùng hoàn thành.

Hiện tại, Tống Khải Hoàn vẫn đang trong trạng thái hôn mê.

Về phía Tống phu nhân, sau khi đạt được thỏa thuận liền nhanh chóng đưa một số tiền lớn đặt lên tay trưởng khoa Cao, nói:
- "Bây giờ số tiền này là của ông.

Cảm ơn vì đã kịp thời cứu sống Khải Hoàn nhà chúng tôi."
Tống Khải Hoàn nằm mơ màng trên giường bệnh, nhịp tim dần trở nên ổn định hơn.

Chẳng hiểu tại sao lúc này, văng vẳng bên tai anh là giọng nói ngọt ngào của một chàng trai:
- "Hãy nhớ, thay tôi bảo vệ Lam Di Tinh.

Phải luôn làm cô ấy cười mỗi ngày, có được không?"
- "Nhưng anh là ai chứ? Còn nữa...tôi không biết Lam Di Tinh là ai cả?"
Cả người Tống Khải Hoàn co giật, trên trán nhiễu nhại mồ hôi, anh thầm nói với bóng người trước mặt một cách vô thức.

Bóng người mờ ảo chỉ mĩm cười, liền sau đó nói vọng bên tai anh:

- "Tôi đã hứa sẽ dùng trái tim mình để yêu Tiểu Tinh đến cả đời.

Hãy thay tôi hoàn thành lời hứa ấy."
Vụt...
Dứt lời, bóng hình mờ ảo cũng dần biến mất.

Tống Khải Hoàn giật mình liền lập tức ngồi bật dậy, lên tiếng hét lớn:
- "Lam Di Tinh."
- "Khải Hoàn, con tỉnh lại rồi.

Mẹ mừng quá."
Tống phu nhân đã ngồi túc trực bên cạnh anh hơn cả đêm.

Ngay khi nhìn thấy anh tỉnh dậy mà mừng rỡ đến bật khóc, ôm chầm lấy anh.
- "Kì lạ.

Tại sao mình lại gọi tên một người chưa từng gặp mặt chứ?"
Nói rồi, Tống Khải Hoàn đưa tay lên ngực mình.

Cảm nhận nhịp tim vẫn bình thường nhưng lại cảm thấy có chút gì nhoi nhói ở sâu tận bên trong.

Bản thân anh cũng không biết nữa.
Cuối cùng, cuộc phẫu thuật cũng thành công.

Người nhà bệnh nhân không ngừng nói lời cảm ơn còn hết mực ngợi khen nữ bác sĩ vừa trẻ lại vừa tài giỏi như cô.

Lam Di Tinh mĩm cười, khiêm tốn nói:
- "Đây là trách nhiệm của người bác sĩ, cả nhà không cần cảm ơn tôi."
- "Bác sĩ Lam, khi nào có thời gian, đến nhà chúng tôi cùng ăn tối nhé.

Thật sự rất muốn mời cô một bữa để cảm ơn."
Lam Di Tinh mĩm cười gật đầu liền sau đó xoay người mở cửa bước ra khỏi phòng hồi sức.

Vẫn như mọi ngày, cô ngồi trên hàng ghế dọc hai bên lối đi để chờ Đoàn Thế Khương đến đón.

Tuy nhiên, chẳng hiểu tại sao hôm nay vẫn chưa thấy anh đến.

Vốn là người suy nghĩ chu toàn, anh sẽ gọi điện báo với cô trước.
Tút...Tút...Tút...
Gọi mãi vẫn không thấy người bên kia bắt máy, Lam Di Tinh bắt đầu giận dỗi, miệng không ngừng lẩm bẩm mắng anh:
- "Đồ heo lười Đoàn Thế Khương, anh lại ngủ quên ở nhà mà quên đón em có phải không?"
Bỗng nhiên lúc này, màn hình tivi đối diện băng ghế phát lên tin tức về một vụ cháy vừa xảy ra trong hôm nay gây chú ý lên người Lam Di Tinh.

Ngay lập tức, cô ngước mặt nhìn lên màn hình, phần nào cũng giết thời gian trong khi chờ đợi bạn trai đến.
- "Xin chào, tôi là phóng viên có mặt sau hiện trường vụ cháy kinh hoàng vừa xảy ra ở tòa chung cư B.

May mắn cuối cùng ngọn lửa cũng đã được dập tắt.

Người dân hầu hết đã được sơ tán đến nơi an toàn.

Tuy nhiên, trong lúc giải cứu hai mẹ con ở tầng 12, có một chiến sĩ cứu hỏa đã bị thương nghiêm trọng, anh ấy tên là Đoàn Thế Khương.

Hiện tại vẫn chưa biết tình trạng ra sao."
Nghe đến đây, toàn thân Lam Di Tinh bỗng chốc cứng đờ, gương mặt không cảm xúc nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh mà gọi điện cho Phan Nhất.
- "Di Tinh, Thế Khương...Thế Khương cậu ấy đã qua đời rồi."
Anh vừa nói vừa nấc nghẹn.

Ngay khi biết Phan Nhất đang nằm nghỉ ngơi tại phòng bệnh, cô lập tức chạy đi tìm anh.

Vừa vào đến nơi, Phan Nhất lập tức chạy đến, ôm chặt lấy cô mà khóc nức nở.

Một lúc sau, anh rút trong túi ra chiếc hộp màu đỏ, bên trong là nhẫn cầu hôn mà khi trước Đoàn Thế Khương nhờ anh đưa tận tay cho cô.
- "Cậu ấy bị thương nặng, nhanh chóng đưa đến đây nhưng lại không kịp."
- "Sao khi đó anh không gọi cho em."
Lam Di Tinh lúc này đã mất bình tĩnh, hai mắt đỏ ngầu mà lớn tiếng với người đối diện.
- "Lúc đó em đang ở trong phòng phẫu thuật, anh làm sao gọi điện thoại làm ảnh hưởng đến em chứ.

Hơn nữa, em làm sao có thể nhận được cuộc gọi lúc đó."
- "Vậy hiện tại Thế Khương đang ở đâu?"
Hai tay cô nắm chặt lấy cổ áo của Phan Nhất mà giật mạnh.

Anh cúi đầu, chỉ tay về phía cửa phòng u ám ở cuối dãy, trầm lặng nói:
- "Ở nhà xác.".
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 11: Chương 11


Ngay khi Lam Di Tinh đến nơi đã thấy cơ thể anh bị tấm vải trắng phủ toàn bộ cơ thể.

Hai mắt cô ngấn nước nhưng vẫn không bật khóc vì cô tin rằng người trước mặt này không phải là anh, chắc hẳn chỉ là trùng hợp mà thôi.
Xoẹt...
Tấm vải được mở tung ra.

Trước mắt cô là gương mặt hiền hòa của chàng trai ấm áp, luôn nở nụ cười, đôi mắt đang nhắm nghiền vì giấc mơ còn dang dở.

Gương mặt Đoàn Thế Khương đã trắng bệch, anh thực sự đã rời bỏ cô thật rồi mà đến một thế giới khác, hoàn toàn không có cô.
- "Đoàn Thế Khương, chẳng phải anh hứa sẽ bên em mỗi ngày, cười nói cùng em sao?"
Cô gái vốn mạnh mẽ như Lam Di Tinh cũng không thể giấu nổi cảm xúc thật ở trong lòng mà òa khóc, không ngừng đánh nhẹ lên cơ thể tái mét của người nằm đó.

Bỗng nhiên, ngay khi chạm vào ngực anh, cô lại có cảm giác rất kì lạ.

Là một bác sĩ chuyên về phẫu thuật, ngay lập tức, Lam Di Tinh nhẹ nhàng vén lớp vải dài đang che lấy cơ thể Đoàn Thế Khương mà phát hiện có ai đó đã âm thầm phẫu thuật cơ thể anh khi chưa có sự cho phép.

Liền lập tức, cô chạy ra hỏi Phan Nhất đang đứng bên ngoài:
- "Phan Nhất, rốt cuộc Thế Khương đã xảy ra chuyện gì?"
- "Cậu ấy bị thương bởi vụ nổ ở hiện trường vụ cháy."
- "Thế, đã có ai phẫu thuật trên cơ thể anh ấy không?"
- "Bác sĩ Tạ bảo rằng Thế Khương đã ngừng thở ngay khi đưa vào phòng cấp cứu."
Hai bàn tay Lam Di Tinh siết chặt.

Cô chắc chắn có điều gì mờ ám ở đây liền đi tìm bác sĩ Tạ hỏi rõ nguyên nhân.

Khi được hỏi, bác sĩ Tạ cũng thành thật kể lại mọi chuyện cho cô nghe rằng ông cũng vô cùng lấy làm tiếc vì không cứu được Đoàn Thế Khương, đúng lúc gặp trưởng khoa Cao và ông ta bảo rằng việc còn lại cứ giao cho ông ấy.
- "Bác sĩ Tạ, vậy bây giờ trưởng khoa Cao đang ở đâu?"
- "À, ông ấy đang điều trị đặc biệt cho con trai của Tống phu nhân, một trong những người giàu có tiếng ở đây.

Nghe bảo cậu ấy bị kẻ xấu đâm trúng vào tim."
- "Tim?"
Lúc này, trong đầu cô đã hình dung được chuyện gì đã xảy ra liền lập tức chạy đến phòng bệnh mà ông ta đang phụ trách.
- "Trưởng khoa Cao, khi nãy Khải Hoàn đã tỉnh lại nhưng chẳng hiểu lại ngủ thiếp đi vậy?"
Tống phu nhân đứng bên cạnh giường nhìn về phía người đang nằm ngủ say trên giường, sau đó nhìn sang người bên cạnh hỏi.
- "Tống phu nhân đừng lo.

Do mới phẫu thuật, cậu ấy cần thời gian để hồi phục, cũng như thích nghi với trái tim mới."
- "Vậy là tôi an tâm rồi.

Còn chuyện cậu chiến sĩ cứu hỏa gì đấy, ông mau chóng đưa cậu ta vào nhà xác sau đó nói với người nhà rằng trong lúc xảy ra tai nạn, phần ngực bị thương nghiêm trọng, đã phẫu thuật nhưng lại không qua khỏi."
- "Chuyện ông lấy trái tim của cậu ta thay cho con trai tôi sẽ là bí mật chỉ hai chúng ta biết.

Thậm chí khi thằng bé hồi phục, cũng không được phép cho nó biết và chỉ nói rằng có người tình nguyện hiến tim, có biết chưa?"
- "Vâng.

Tôi đã rõ thưa phu nhân."
Rầm...
- "Thì ra là ông.

Cao Tâm Đức, ông câu kết với người đàn bà này cướp trái tim của Thế Khương sao?"
Lam Di Tinh ở bên ngoài nghe hết toàn bộ cuộc trò chuyện mà tức giận mở cửa xông vào.

Cô hiện tại đã mất đi toàn bộ lí trí mà mạnh tay siết lấy cổ áo của Cao Tâm Đức khiến ông ta sắp nghẹt thở đến nơi mà cầu cứu người bên cạnh.
- "Tống...phu nhân...cứu...cứu...tôi."
Chát...
Trước hành động mất kiểm soát của Lam Di Tinh, Tống phu nhân chẳng biết cô là ai.

Nhưng khi nghe người bên cạnh cầu cứu liền giơ tay tát mạnh, sau đó đẩy cô ngã xuống sàn, tức giận mắng:
- "Người phụ nữ này bị điên à? Dám mưu sát cả bác sĩ trưởng khoa sao?"
Lam Di Tinh trừng mắt, nghiến răng nhìn bà ta liền sau đó chuyển sang nhìn người đang nằm ngủ say trên giường, trong lòng không khỏi câm hận.

Cũng tại vì anh mà mạng sống của Đoàn Thế Khương bị tước đi.

Tất cả đều tại vì anh..
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 12: 12: Sẽ Có Ngày Tôi Tận Tay Mổ Lấy Tim Anh


Lam Di Tinh xông đến người đang nằm trên giường mà nắm chặt lấy cổ áo, không ngừng lay mạnh, đau khổ nói:
- "Anh mau trả lại trái tim cho Thế Khương...anh ấy là người tốt, sao lại lấy đi trái tim của anh ấy."
Tống phu nhân hốt hoảng ngay khi thấy cô làm phiền con trai vẫn còn hôn mê của mình mà tức giận liếc mắt ra hiệu cho Cao Tâm Đức lôi cô ra khỏi người anh.
- "Khụ...khụ..."
Sự giằng co ồn ào của ba người đã làm người bên cạnh hoàn toàn tỉnh giấc.

Tống Khải Hoàn hai mắt hé mở mà nhìn xung quanh phòng.

Một lúc sau, đôi mắt anh dừng lại trước hình bóng người con gái đang ở ngay trước mặt.
- "Tránh ra.

Khải Hoàn, con tỉnh rồi."
Tống phu nhân ngay khi thấy con trai tỉnh lại liền nhanh chóng bảo Cao Tâm Đức giữ chặt lấy hai tay của Lam Di Tinh để tránh cô gây ảnh hưởng đến vết thương trên người anh.

Tống Khải Hoàn chăm chăm nhìn người phía trước, trái tim bỗng dưng nhói lên khiến anh khó chịu mà nhíu mày, bàn tay nhanh chóng ôm lấy lòng ngực mình:
- "Tại sao lòng ngực mình lại thấy đau khi nhìn vào người con gái này chứ?"

Lam Di Tinh hai tay bị giữ chặt.

Cô tức giận, cong chân đá ngược ra sau trúng phải hạ bộ của Cao Tâm Đức khiến ông ta đau điếng mà buông cô ra.

Tống phu nhân thấy thế liền đứng ngay trước giường chặn lại nhằm ngăn cô gây rối tới con mình.

Tuy nhiên, cô vẫn không ngán bất kì ai mà mạnh tay đẩy bà ta ngã sõng soài ra đất.
- "Mẹ...có sao không?"
Thấy thế, Tống Khải Hoàn lập tức ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường mà hỏi han.

Hiện tại, Lam Di Tinh đã đứng trước mặt anh, ánh mắt chứa đầy sự căm hận.

Thoáng nhìn qua, cô đã biết người này chẳng tốt đẹp gì.

Mái tóc thì nhuộm, trên cổ có một hình xăm khiến cô càng thêm coi thường.

Một kẻ ăn chơi trác táng như anh, tại sao lại cao số đến thế? Cô quả thật không cam tâm.
- "Mau trả lại trái tim cho anh ấy."
Lam Di Tinh khóc lóc thảm thiết, hai tay không ngừng lay mạnh người Tống Khải Hoàn, vô tình chạm vào vết mổ trên người, khiến anh đau nhói mà kêu lên.
- "Cô muốn tìm cái chết à?"
Tống phu nhân không nhịn được nữa bèn xông đến chỗ Lam Di Tinh định cho cô một bài học.

Thế nhưng, Tống Khải Hoàn đã bước xuống giường tự lúc nào.

Anh đứng trước che chắn cho cô, nghiêm giọng nói với người đối diện:
- "Mẹ à, đủ rồi.

Đừng gây sự với cô ấy nữa."
- "Gây sự? Là cô ta gây sự với chúng ta trước."

Tống Khải Hoàn bỗng nhiên trở nên vô cùng điềm đạm, rất khác so với trước đây khiến bà có chút không quen.

Một lúc sau, anh hướng mắt nhìn về người con gái ở phía sau, trầm giọng nói:
- "Cô này, nếu cô có chuyện gì không hài lòng thì chúng ta sẽ gặp riêng nói rõ.

Đừng làm loạn trước mặt mẹ tôi, bà ấy không hề đơn giản như cô nghĩ đâu."
Anh chậm rãi nói ra những lời này là vì không muốn cô chuốc thêm phiền phức.

Tất cả người ở Tống gia xưa nay không hề đơn giản, hơn nữa Tống phu nhân là một người rất nham hiểm và thù dai, bà ta đã từng làm không ít chuyện xấu đối với những ai gây cản trở, và kẻ đó chỉ có con đường chết.

Mặc dù là thế nhưng bà ta đổi lại rất nuông chiều đứa con này.

Anh chính là niềm tự hào đối với bà ta.
Lam Di Tinh nghiến chặt răng, cô dần lấy lại lí trí.

Hiện tại, những người bên trong căn phòng này đều thuộc một giuột cả.

Cô không thể ở lại đây lâu hơn.

Ánh mắt Tống phu nhân lúc này cứ trừng về phía cô.

Một lúc sau, Lam Di Tinh siết chặt hai tay, nhìn thẳng về phía người đàn ông trước mặt, lạnh giọng cảnh cáo:
- "Các người làm chuyện xấu sẽ gặp báo ứng.

Một ngày nào đó, tôi sẽ tận tay mổ lấy quả tim anh đang cướp lấy từ Thế Khương để trút giận thay anh ấy.

Hãy chờ đó."
Nói rồi, cô xoay lưng bước ra ngoài, sau đó đóng cửa thật mạnh khiến những người bên trong giật mình, muốn rớt tim ra ngoài.
Nhìn bóng lưng rời đi, Tống Khải Hoàn vẫn đưa mắt dõi theo.

Một dòng nước mắt bất giác rơi xuống, ngay cả anh cũng chẳng hiểu tại sao.

Trái tim bên trong vẫn đập từng nhịp ổn định.

Tuy nhiên, anh cảm giác mình của bây giờ không giống như trước đây nữa..
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 13: 13: Cuộc Sống Mới


Lam Di Tinh trở về căn phòng lạnh lẽo, hai mắt cô khóc đến sưng húp mà ôm lấy cơ thể băng lạnh tái xanh đã bị phủ khăn trắng của Đoàn Thế Khương.

Cô đau nhói khi chạm vào lòng ngực của người vốn là điểm tựa mỗi ngày của mình bây giờ đã trở nên trống rỗng.

Ngay cả khi chết, bọn người giàu ấy vẫn không buông tha cho anh.
- "Thế Khương, anh yên tâm mà an nghỉ.

Chuyện bọn họ tự ý lấy trái tim của anh, em sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu."
Dứt lời, cô khẽ hôn nhẹ lên gương mặt chàng trai tưởng chừng sẽ bên cạnh cô cả đời nhưng nào ngờ lại rời xa cô một cách bất ngờ đến vậy.

Bàn tay Lam Di Tinh run run, vội mở chiếc hộp mà khi nãy Phan Nhất đã đưa cho cô.

Vừa nhìn thấy chiếc nhẫn đính hôn, cô mếu môi mĩm cười liền sau đó khóc nức nở.

Đáng lẽ ra, cô phải vui mừng và hạnh phúc khi thấy nó, cảm động khi được anh quỳ xuống cầu hôn, tự tay đeo chiếc nhẫn vào tay cô, sau đó trao cô nụ hôn ngọt ngào.

Nhưng thực tại lại không giống như cô nghĩ.
Lam Di Tinh chậm rãi đeo chiếc nhẫn vào ngón tay thon dài của mình, hai mắt rưng rưng, mĩm cười nhìn người đã nhắm nghiền đôi mắt:
- "Thế Khương, em sẽ luôn mạnh mẽ ngay cả khi không có anh bên cạnh.

Em sẽ hoàn thành giấc mơ còn đang dang dở của anh.

Đoàn Thế Khương, em yêu anh.

Sẽ mãi yêu anh."
Một lúc sau, chiếc giường chứa thi thể băng lạnh của anh được di chuyển đến nơi khác mà chuẩn bị tiến hành hỏa thiêu.
Buổi tối hôm đó, Lam Di Tinh lặng lẽ lái xe về nhà.

Suốt đoạn đường đi, hình ảnh chàng trai luôn nở nụ cười vẫn luôn ngồi ngay bên cạnh.

Giọng nói trêu chọc của anh cứ vọng mãi bên tai cô:
- "Em có bằng lái chưa đấy? Anh không dám giao tính mạng của mình cho em đâu."
- "Thế Khương."
Cô giật mình quay sang thì giọng nói ấy cũng biến mất, chỉ là một chiếc ghế trống không có người ngồi.

Gương mặt cô tỏ ra hụt hẫng mà rơi nước mắt, sau đó thầm tự an ủi bản thân:
- "Lam Di Tinh, mày trở về thực tại có được không? Đừng cứ nghĩ anh ấy vẫn còn ở bên cạnh mình nữa.

Bây giờ mày phải tập sống một mình mà không có anh ấy.

Thế Khương đã hoàn toàn rời khỏi cuộc sống của mày rồi."
Cô cứ thế mà tự nói chuyện với chính mình suốt cả đoạn đường đi nhằm quên đi cảm giác trống trãi lúc này.

Ngay khi về đến nhà, cô chẳng còn tâm trạng để thay quần áo mà lập tức nằm lăn ra giường, lấy chăn trùm kín người lại.

Mong rằng ngày mai mọi điều tốt đẹp sẽ đến với cô như những gì mà Đoàn Thế Khương đã nói trước đây mỗi khi cô buồn.
Về phía Tống Khải Hoàn, anh lặng lẽ đưa mắt ngắm nhìn ra cửa sổ.

Ánh sáng bên ngoài của mặt trăng soi rọi khắp căn phòng càng khiến người bên trong càng thêm lạnh lẽo và cô đơn.

Nhớ lại ánh mắt đầy căm phẫn của Lam Di Tinh nhìn anh và câu nói chắc nịch khiến anh cảm thấy có chút gì đó buồn không thể tả.
- "Một ngày nào đó, tôi sẽ tận tay mổ lấy quả tim anh đang cướp lấy từ Thế Khương để trút giận thay anh ấy.

Hãy chờ đó."
Bất giác, anh khẽ đặt tay chạm vào vết mổ trên cơ thể mình.

Cảm nhận từng nhịp đập của trái tim ở bên trong lòng ngực vốn không thuộc về anh.
- "Tống Khải Hoàn, mày đã sống lại một lần.

Mày phải trở thành một con người hoàn toàn khác so với trước đây để xứng đáng với quả tim đang đập ở bên trong người."
Thầm nhủ bản thân, một lúc sau, Tống Khải Hoàn nhắm mắt lại mà ngủ thiếp đi.

Sau khi bắt đầu lại một cuộc sống với một trái tim của người khác, anh lại sẽ phải đối đầu với những điều đang chờ đón mình phía trước.

Đặc biệt chính là người con gái ấy..
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 14: 14: Thú Vui


Sau khi an táng Đoàn Thế Khương chu toàn, đến hiện tại, trong lòng Lam Di Tinh vẫn chưa nguôi ngoai đi sự mất mác của anh.

Tang lễ cũng đã xong xuôi, cô cứ thẫn thờ hai tay ôm chặt tấm di ảnh của người đã khuất.

Phan Nhất chứng kiến bộ dạng này của cô cũng không khỏi đau lòng mà lên tiếng:
- "Di Tinh, cậu ấy đã đi thật rồi.

Em cũng đừng như vậy nữa, có được không?"
Nghe anh nói khiến cô không kìm lòng được mà bật khóc nức nở:
- "Ngay cả khi nhắm mắt, anh ấy vẫn luôn cô độc, chẳng ai ở cạnh bên.

Hơn nữa, Thế Tường ở bên Úc cũng chưa thấy hồi âm.

Cậu ấy không thể gặp mặt anh trai mình lần cuối cùng."
Phan Nhất không biết làm gì hơn, anh chỉ có thể là điểm tựa lúc này của cô.

Bỗng nhớ lại điều gì đó, một lúc sau, anh lên tiếng:
- "Di Tinh, anh muốn đưa em đến một nơi."
Nói rồi, Phan Nhất lái xe đưa Lam Di Tinh đến địa điểm mà khi trước anh đã từng cùng Đoàn Thế Khương đến đó.

Ngay khi mở cửa xe bước xuống, Lam Di t*nh h**n toàn bất ngờ trước những gì mình đang thấy mà hai mắt rưng rưng.

Trước mắt cô chính là phòng khám đã được hoàn thành, bảng hiệu cũng đã được treo.

Bên trên được khắc hai chữ "Nhân Ái", cái tên mà trước kia cô đã từng chia sẻ với anh rằng nếu như sau này cô mở một phòng khám riêng.
Ước mơ của cô bây giờ đã thành hiện thực, chỉ là bây giờ, anh không thể hoàn thành lời hứa sẽ cùng nhau cắt băng rôn ăn mừng cùng cô.
Phan Nhất đứng cạnh, giọng trầm lắng nói:
- "Vài ngày trước khi xảy ra tai nạn, Thế Khương một mực đòi anh lái xe đưa cậu ấy đến ngân hàng rút toàn bộ số tiền tiết kiệm chỉ để thuê nhân công tu sửa lại nơi này nhằm tạo bất ngờ cho em."
Lam Di Tinh nhìn lên tấm bảng hiệu càng thêm chua xót.

Con người này lúc nào cũng tự ý đưa ra quyết định.

Cứ muốn tạo bất ngờ cho người khác mà chẳng nghĩ bản thân thích gì, cần gì?
- "Đoàn Thế Khương, em suy nghĩ lại rồi.

Em không cần phòng khám, em chỉ cần anh ở cạnh động viên em thôi."
Đôi chân cô không đứng vững mà khụy gối ngay phía trước phòng khám mà gào thét.

Hai tay cô siết chặt, càng nghĩ lại càng căm tức đám người xấu xa ấy.

Suy nghĩ một hồi, Lam Di Tinh quyết định ngày mai sẽ đến bệnh viện nộp đơn nghỉ việc.

Cô không tha thiết làm việc dưới sự giám sát của những kẻ tham tiền mà bán rẻ lương tâm như Cao Tâm Đức.

Mỗi lần nhìn thấy mặt ông ta, cô chỉ muốn khinh bỉ mà thôi.

Tuy nhiên, cũng không vì thế mà cô từ bỏ việc ông ta câu kết với Tống gia tự ý phẫu thuật cướp tim từ Đoàn Thế Khương.
- "Thế Khương, em sẽ thay anh tiếp tục sứ mệnh cứu người còn đang dang dở.

Về phía tên Tống Khải Hoàn, kẻ đã lấy tim của anh, em sẽ khiến cuộc sống của anh ta trở nên hỗn loạn, đau khổ từng ngày."
Dinh thự Tống gia...
- "Tống thiếu gia đã về."
Tiếng vui mừng hò reo của các cô gái ở trong dinh thự ngay khi thấy người trước mặt đang được người dìu từng bước tiến vào bên trong.

Những cô gái này chính là thú vui tiêu khiển mỗi khi Tống Khải Hoàn cảm thấy không vui.

Xưa nay, anh nổi tiếng là ăn chơi, cờ bạc, rượu chè, mĩ nữ.

Chẳng có thứ gì anh chưa từng thử qua.

Thói quen này của anh cũng chẳng mấy xa lạ đối với những người ở Tống gia.

Về phía Tống phu nhân, vốn cưng chiều con trai hết mực cho nên bà sẵn sàng chi một số tiền lớn để mua những cô gái xinh đẹp để anh tự ý đùa giỡn, thỏa mãn thú vui của mình..
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 15: 15: Viếng Mộ


Bị các cô gái vây quanh, Tống Khải Hoàn tỏ ra khó chịu, anh lớn tiếng nói:
- "Mẹ, mau đuổi mấy người này ra khỏi đây.

Ồn ào chết đi được."
Trước thái độ lạ này của con trai, Tống phu nhân cảm thấy anh bây giờ có chút gì đó rất khác so với trước đây.

Nhưng nghĩ hiện tại sức khỏe của anh đang trong giai đoạn hồi phục, cần được nghỉ ngơi cho nên không còn cách nào khác bà đành phải chiều theo ý anh.
Tống Khải Hoàn mở cửa bước vào phòng.

Căn phòng vốn dĩ rất quen thuộc nhưng chẳng hiểu tại sao anh luôn cảm thấy nó xa lạ đến vậy.

Khắp nơi được dán đầy hình những cô gái với thân hình nóng bỏng, thậm chí có cả ảnh thỏa thân khiến anh khẽ bĩu môi tự chê bai bản thân:
- "Tại sao mình lại có thú vui kinh dị đến vậy?"
Ngay lập tức, anh mạnh tay xé hết toàn bộ những thứ linh tinh xuống liền sau đó hướng về phía cửa sổ, ngắm nhìn lên bầu trời cao.

Anh đưa tay chạm vào nơi lồng ngực, thầm nói:

- "Lam Di Tinh, tại sao cái tên này cứ tồn tại trong suy nghĩ của mình chứ?"
Một lúc sau, anh nhớ lại những gì mà Lam Di Tinh tuyên bố trong bệnh viện:
- "Các người làm chuyện xấu sẽ gặp báo ứng.

Một ngày nào đó, tôi sẽ tận tay mổ lấy quả tim anh đang cướp lấy từ Thế Khương để trút giận thay anh ấy.

Hãy chờ đó."
Trầm tư một lúc, Tống Khải Hoàn lập tức vội mở macbook để tìm kiếm sự kiện đặc biệt diễn ra vào ngày anh xảy ra tai nạn.

Ngay khi nhìn thấy hình ảnh chàng cứu hỏa hi sinh Đoàn Thế Khương, ánh mắt anh khẽ nhíu lại:
- "Đoàn Thế Khương, thành viên đội cứu hỏa thành phố từng đạt được nhiều thành tích trong việc giải cứu nhiều người thoát khỏi vụ hỏa hoạn, là tình nguyện viên giúp đỡ và bảo vệ những trẻ em mồ côi, khuyết tật, người già neo đơn và vô gia cư."
Đọc đến đây, Tống Khải Hoàn trong lòng không thầm cảm phục cho đến khi:
- "Bạn gái anh là Lam Di Tinh, nữ bác sĩ tài ba ở bệnh viện Hạnh Phúc.

Hai người có một tình yêu thật đáng để người khác ngưỡng mộ."
Tống Khải Hoàn lúc này mới hiểu ra những gì Lam Di Tinh đã nói, anh hiểu cảm giác mất mác của cô lúc này.

Một chàng trai tốt như Đoàn Thế Khương lại hi sinh cả thân xác, thậm chí là cả trái tim chỉ để cứu sống một người như anh.
- "Khải Hoàn, trời sắp tối rồi, con còn lái xe đi đâu nữa đấy?"
Tống phu nhân lên tiếng ngăn cản nhưng chiếc xe đã khuất dạng khiến bà vô cùng bất lực.
Tìm hỏi khắp nơi, cuối cùng, Tống Khải Hoàn cũng đến trước nơi chôn cất Đoàn Thế Khương.

Thực ra, tro cốt của anh đang được Lam Di Tinh giữ, bởi vì cô muốn có cảm giác rằng bạn trai vẫn ở bên mình nên nhất quyết mang về nhà.

Còn ngôi mộ này là do những người đã từng được anh cứu sống xây dựng nên để tưởng niệm về chàng lính cứu hỏa tốt bụng.
Những bó hoa cúc trắng nhiều đến mức như sắp lấp đầy ngôi mộ.

Tiếng người khóc than trước sự ra đi của anh khiến Tống Khải Hoàn chỉ lặng lẽ đứng từ xa quan sát.

Một lúc sau, đám người thăm viếng đã rời khỏi, anh nhìn thấy người phụ nữ tuổi đã cao, trên tay cầm lấy bó boa chậm rãi đặt xuống bia mộ, đôi mắt rưng rưng nhìn vào di ảnh trên mộ, nói:
- "Tại sao người tốt như con lại mệnh ngắn đến vậy?"
Hóa ra, bà cụ chính là người khi trước chịu cảnh mất mác đứa con trai được Đoàn Thế Khương giúp đỡ mà có được niềm vui trở lại.

Tình cảm hai người khá thân thiết, anh vẫn giữ đúng lời hứa, vẫn thường xuyên qua hỏi thăm, cũng như giúp đỡ bà.

Chính vì lẽ đó, bà cũng xem anh như con cháu trong nhà vậy.

Sự ra đi của anh khiến bà lại trải qua cảm giác mất mác một lần nữa..
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 16: 16: Đối Đầu


Tống Khải Hoàn thấy thế liền tiến chầm chậm về phía trước, nhỏ giọng hỏi han:
- "Bà ơi, cậu ấy chính là cháu trai của bà sao?"
Nghe anh hỏi, bà cụ lập tức quay sang nhìn người thanh niên trong bộ quần áo đắt tiền, một lúc sau thở dài, lắc đầu đáp:
- "Không phải.

Thằng bé ấy chỉ là hàng xóm của tôi mà thôi nhưng tấm lòng cậu ấy rất tốt bụng.

Chính vì lẽ đó, tôi vẫn luôn xem thằng bé như người trong nhà vậy."
Nói rồi, bà cụ đưa tay lau lau đi giọt nước mắt, sau đó lặng lẽ rời đi.
Hiện tại, chỉ còn mỗi Tống Khải Hoàn ở lại nơi này.

Một làn gió mạnh bỗng thổi qua khiến lá cây gần đó cũng rơi rụng xuống, phủ lên ngôi mộ vẫn còn mới của Đoàn Thế Khương.
Tống Khải Hoàn tiến lại gần, sau đó cúi thấp người, khẽ đưa tay chạm lên tấm di ảnh Đoàn Thế Khương chàng trai với gương mặt phúc hậu, luôn luôn mĩm nụ cười.
- "Bỏ bàn tay dơ bẩn của anh ra khỏi di ảnh của anh ấy."

Một giọng nói sắc lạnh từ sau vang lên.

Ngay lập tức, Tống Khải Hoàn xoay người lại đã thấy người trước mặt nhìn mình bằng một nửa con mắt.

Hàng lông mày khẽ nhíu lại, gương mặt tỏ vẻ chán ghét hiện lên rõ ràng của Lam Di Tinh.

Cô từng bước tiến lại gần phía Tống Khải Hoàn liền sau đó mạnh tay xô ngã anh té xuống đất, lạnh giọng nói:
- "Anh còn mặt mũi mà đến đây sao? Về mà hỏi những gì xấu xa mà mẹ anh đã làm với Thế Khương, cùng với tên Cao Tâm Đức ấy."
- "Cô Lam, cô nghe tôi nói đã."
Tống Khải Hoàn lồm cồm đứng dậy, phủi phủi lại quần áo mà vội vàng giải thích.

Tuy nhiên lúc này, Lam Di Tinh đã không còn bình tĩnh mà thẳng tay tát vào mặt anh một cái tát đau điếng.
Bốp...
- "Mau trả lại trái tim cho anh ấy, mau trả lại đây."
Cô mạnh tay liên tục lay mạnh người đối diện mà khóc lóc trách móc.

Với cương vị là một bác sĩ, cô vốn biết rằng Thế Khương của cô sẽ không thể sống lại nhưng cô vẫn muốn giành lại trái tim nhân hậu của anh khỏi tay những kẻ nhà giàu vốn xem mạng người như cỏ rác.
Tống Khải Hoàn không phản kháng mà chỉ đứng yên cho cô đánh lên ngực mình.

Một lúc sau, anh mạnh tay giật mạnh chiếc áo sơmi đang mặc trên người ra làm hai, lộ ra cơ ngực săn chắc cùng một vết mổ dài, sau đó nắm lấy tay Lam Di Tinh đặt lên, nghiêm túc nói:
- "Được.

Tôi trả trái tim này lại cho cô.

Bây giờ tôi sẵn sàng rồi, cô cứ tự tay xẻ dọc vết thương này, sau đó moi lấy trái tim đang đập bên trong người tôi ra ngoài đi."
Bàn tay Lam Di Tinh chạm lên lồ ng ngực nóng ấm của anh mà cảm nhận từng nhịp tim đang đập ở bên trong.

Chẳng hiểu tại sao cô lại không nỡ ra tay ngay cả khi Tống Khải Hoàn sẵn sàng để cô mổ lấy trái tim này.

Dường như cô có nghe một giọng nói văng vẳng bên tai của Đoàn Thế Khương mà bật khóc nức nở.

Bất ngờ, Lam Di Tinh không quên đi cú sốc này liền lập tức ngất đi trong vòng tay Tống Khải Hoàn.
- "Cô Lam, cô không sao chứ? Mau tỉnh lại đi."
Tống Khải Hoàn đỡ lấy cơ thể bé nhỏ của Lam Di Tinh, miệng không ngừng gọi tên cô.

Một làn gió khẽ thổi qua trước quang cảnh hiu quạnh, có chút giá lạnh này.
- "Đền em cả trái tim của anh đấy.

Dù anh đang ở nơi nào ở trên hành tinh rộng lớn này, anh vẫn mãi bên cạnh em và trái tim anh sẽ chỉ mãi hướng về phía em mà thôi."
- "Lam Di Tinh, anh yêu em.

Vẫn mãi yêu em."
- "Thế Khương?"
Cô bàng hoàng tỉnh dậy, miệng không ngừng gọi tên Đoàn Thế Khương.

Hiện tại, cô đang ở bên trong xe của Tống Khải Hoàn.

Khi nãy, anh không biết phải làm cách nào chỉ có thể dìu cô ngồi vào bên trong xe để tránh đi cơn gió lạnh ở bên ngoài.
- "Cô tỉnh rồi à?"
Anh nhẹ giọng hỏi han người bên cạnh.

Nhận ra thực tại, cô nhanh chóng chạm lấy nắm cửa, sau đó mở cửa bước xuống, nói vọng vào bên trong bằng ngữ điệu lạnh lùng:
- "Tôi đã nói rồi.

Tôi sẽ không để các người sống tự do tự tại đâu."
Rầm...
Nói rồi, cô mạnh tay đóng sầm cửa lại khiến tim người bên trong như muốn rớt ra bên ngoài.
- "Tại sao? Tại sao trái tim này như muốn nhắc nhở mình rằng không được làm tổn thương cô ấy.".
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 17: 17: Nộp Đơn Nghỉ Việc


Trở về nhà, Tống Khải Hoàn lẳng lặng bước lên trên lầu tuy nhiên đã bị Tống phu nhân gọi lại.

Bà thoáng đi một vòng quan sát, phát hiện chiếc áo trên người anh bị rách, còn có màu máu nhuốm lên.

Ngay lập tức, bà lạnh giọng hỏi:
- "Khi nãy con đi đâu đấy."
- "Không có gì."
Anh gỏn gọn trả lời, toang xoay người bước trở về phòng liền bị bà từ sau kéo lấy tay áo sau đó giật mạnh xuống.

Đúng như bà đoán, vết mổ trên ngực anh bị rách, máu không ngừng chảy ra khiến bà lo lắng mà lên tiếng hỏi rõ:
- "Khải Hoàn, có phải cô gái đó lại gây sự với con?"
- "Mẹ, mọi chuyện không có liên quan gì đến cô ấy.

Hơn nữa sau này, mẹ đừng làm phiền đến cuộc sống cô ấy nữa.

Mọi chuyện chấm dứt từ đây."
Dứt lời, Tống Khải Hoàn bước lên trên lầu đóng sầm cửa lại.

Ở dưới này, Tống phu nhân nhíu mày nhìn theo bóng lưng anh mà trong lòng cảm thấy đứa con này dường như không giống như trước đây kể từ khi thay quả tim mới.

Bà liếc mắt, bảo gia nhân gọi bác sĩ riêng đến kiểm tra vết thương cho anh.

Một lúc sau, bà lấy điện thoại gọi cho ai đó, giọng lạnh lùng ra lệnh:
- "Bám sát cô gái tên Lam Di Tinh và tìm cơ hội trừ khử cô ta.

Tôi không muốn cuộc sống của con trai tôi bị đe dọa."
- "Vâng, thưa phu nhân."
Người bên kia gỏn gọn đáp khiến bà vô cùng hài lòng mà nhếch môi cười.

Tống Khải Hoàn chính là cả thế giới, cho nên bà sẽ không để yên cho những ai làm tổn thương anh dù chỉ một sợi tóc.
Bên trong phòng, Tống Khải Hoàn nghiến răng cố chịu đựng mà dùng bông chấm nhẹ lên chỗ bị chảy máu.

Không ngờ anh lại đi lung tung trong khi vết mổ chưa lành hẳn, lại còn chịu đựng để Lam Di Tinh đánh mạnh lên, bảo sao không bị chảy máu.
Sau khi được bác sĩ kiểm tra và băng bó lại, Tống Khải Hoàn lập tức nằm xuống giường mà vắt tay lên trán suy nghĩ về những gì đã xảy ra vào ngày hôm nay.

Anh chẳng hiểu tại sao bản thân cứ nghĩ đến Lam Di Tinh mặc dù cô luôn nhìn anh với ánh mắt thù hận.
Ngày hôm sau...
Bệnh viện Hạnh Phúc...
Cạch...
- "Bác sĩ Lam, cô suy nghĩ kĩ chưa? Cô muốn nghỉ việc sao?"
Giám đốc bệnh viện trầm giọng hỏi, tuy nhiên Lam Di Tinh vẻ mặt vô cùng cương quyết, trả lời ông:
- "Đúng vậy.

Tôi không thể tiếp tục làm việc với người đã tự ý lấy tim người tôi yêu sang cho người khác."
Vừa nói, cô vừa liếc nhìn sang Cao Tâm Đức.

Ngay lập tức, ông ta tiến lại gần, tức giận nói:
- "Lam Di Tinh, cô đừng có vu oan cho tôi.

Hơn nữa, bằng chứng nào cáo buộc tôi đã phẫu thuật cho cậu ta chứ."
- "Cao Tâm Đức, tôi đã nộp đơn khởi kiện ông rồi.

Mặc dù hiện tại, người thân của Thế Khương không có ở đây, chính vì thế tôi sẽ tự tay giành lại công bằng cho anh ấy."
- "Kiện đi, cô cứ việc kiện đi.

Tôi sẽ hầu tòa."
Cao Tâm Đức lên giọng thách thức.

Ông ta bây giờ được Tống gia hậu thuẫn cho nên vô cùng cao ngạo, thế nhưng không vì thế mà khiến cô lùi bước, cô sẽ đấu đến cùng với ông ta.
Sau khi nộp đơn nghỉ việc, Lam Di Tinh nhanh chóng thu xếp đồ đạc.

Mọi người xung quanh gồm nhiều bác sĩ và cả y tá đều mong muốn cô ở lại, trong đó có bác sĩ Tạ.

- "Bác sĩ Lam, tôi biết tâm trạng bây giờ của cô.

Tôi cũng xin lỗi vì khi ấy đã rời đi sớm."
Lam Di Tinh chẳng biết nói gì, chỉ nhìn ông mĩm cười, đáp:
- "Tôi không trách ông.

Có trách là trách số mệnh của Thế Khương quá ngắn ngủi lại còn gặp phải người không có trái tim như Cao Tâm Đức và người nhà Tống gia." Sau khi nói chuyện với bác sĩ Tạ xong, Lam Di Tinh nói lời tạm biệt với các đồng nghiệp trong bệnh viện liền sau đó xoay người rời khỏi bệnh viện.

Nơi này chính là nơi cô lần đầu gặp mặt Đoàn Thế Khương khi anh không may bị bỏng trong lúc cứu người.

Chuyện tình yêu của họ cũng bắt đầu từ đó.

Nhưng bây giờ, nơi này lại mang một cảm giác mất mát mỗi khi cô ngoảnh mặt nhìn lại.
- "Tạm biệt, bệnh viện Hạnh Phúc.".
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 18: 18: Kẻ Chủ Mưu


Trên đường trở về nhà, Lam Di Tinh cảm nhận dường như có ai đó đang theo sau mình nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, liền sau đó tấp xe vào lề giả vờ đi vào cửa hàng.

Cô cố tình chen vào đám đông để cho bọn chúng khó mà hành động mà nhanh chân lén đi ra từ cửa sau.
- "Cô ta đâu rồi?"
Hai gã sát thủ được Tống phu nhân cử đi trừ khử Lam Di Tinh ngó nghiêng xung quanh tìm nhưng lại chẳng thấy người đâu.
Cốp...
Chẳng biết từ lúc nào, Lam Di Tinh âm thầm xuất hiện từ phía sau mà dùng thanh sắt dài đánh mạnh một phát trúng cả hai tên đến mức đầu chảy máu mà lăn đùng ra đất, liền sau đó cô cong người chạy về phía trước thật nhanh.
Cô mở cửa xe, sau đó tăng tốc về phía trước.

Lúc này bọn chúng lồm cồm đứng dậy mà lái xe đuổi theo cô bởi vì ngày hôm nay, bọn chúng phải khử trừ cô mới có mặt mũi để quay trở về báo cáo với Tống phu nhân.
- "Xe của cô ta ở phía trước."
Một tên tinh mắt phát hiện chiếc xe của Lam Di Tinh đang dừng phía trước mà lập tức mở cửa xe bước xuống chạy lên phía trước kiểm tra.

Tên còn lại rút trong túi ra một khẩu súng đã lên đạn, sẵn sàng để bắn.

Tuy nhiên, ngay khi hắn phá cửa xe lại chẳng thấy bóng người đâu.

Hóa ra, Lam Di Tinh đã nhanh hơn một bước.

Cô cố tình dừng xe tại đây rồi nấp vào một góc tường đối diện lặng lẽ quan sát nhất cử nhất động của bọn chúng từ xa.
- "Rốt cuộc hai tên này là do ai cử đến muốn sát hại mình chứ."
Trong đầu Lam Di Tinh không ngừng thắc mắc.

Một lúc sau, một chiếc xe khác lại dừng ngay trước mặt hai tên sát thủ.

Ngay khi nhìn người đàn ông từ bên trong bước ra, hai tay cô lúc này đã siết chặt nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh mà âm thầm tiếp tục quan sát.
- "Tống...thiếu gia? Sao cậu lại ở đây?"
Hai tên sát thủ lắp bắp ngay khi nhìn thấy Tống Khải Hoàn.

Anh không nói gì mà lập tức chạy về phía chiếc xe của Lam Di Tinh mà mở bật cửa.

Nhìn vào bên trong chẳng thấy người càng khiến anh thêm lo lắng mà tức giận túm lấy cổ áo của một tên, lạnh giọng hỏi:
- "Nói, các người đã làm gì cô ấy rồi?"
- "Tống...Tống thiếu gia, nghe tôi giải thích."
Bốp...
Không đợi câu trả lời, ngay lập tức, Tống Khải Hoàn mạnh tay đấm vào mặt của hai tên sát thủ khiến khóe môi bọn chúng bật máu mà cố lên tiếng giải thích:
- "Bọn tôi vẫn chưa làm gì cô ta cả.

Cô ta đã trốn thoát rồi.

Chúng tôi xin thề."
Ngừng một lúc, cả hai tên đồng thanh nói:
- "Chuyện này là do phu nhân ra lệnh cho bọn tôi làm, mong thiếu gia suy xét mà bỏ qua cho chúng tôi."
Vừa nói, bọn chúng vừa quỳ xuống van xin Tống Khải Hoàn.
- "Tôi đã biết rõ chuyện này."
Cạch...
Anh lấy ra một xấp tiền đặt vào tay của bọn chúng, lạnh giọng nói:
- "Tôi biết mẹ của mình không dễ dàng từ bỏ khi chưa đạt được mục đích.

Nếu biết các người không hoàn toàn nhiệm vụ thì mạng sống của các người sẽ thế nào rồi đấy."
- "Cầm lấy số tiền này mà bắt đầu lại cuộc sống và đừng làm chuyện xấu xa này nữa, có biết không? Mau trốn khỏi mẹ tôi càng xa càng tốt."
Nghe anh nói, hai tên sát thủ rưng rưng nước mắt.

Bọn chúng còn tưởng anh sẽ gây khó dễ nào ngờ còn khuyên họ nên chí thú làm ăn.

Ngay lập tức, cả hai người nhận lấy số tiền, miệng không ngừng nói cảm ơn liền sau đó lái xe rời khỏi.
Ở phía bên này, Lam Di Tinh đã nhìn thấy mọi chuyện.

Có điều cô lại không nghe rõ cuộc trò chuyện giữa bọn họ.

Nhưng thấy hành động Tống Khải Hoàn đưa một xấp tiền lớn cho bọn chúng nên cô cũng đoán ra kẻ đứng đằng sau sai khiến bọn chúng khử trừ cô chính là anh.

- "Tống Khải Hoàn, hóa ra lại là anh.

Cướp trái tim của Thế Khương chưa đủ, hôm nay lại muốn khử trừ cả tôi luôn sao? Được lắm.

Muốn đấu với tôi chứ gì? Hãy chờ đó."
Hai tay cô siết chặt lấy tà áo, liền sau đó xoay người đi vào sâu trong con hẻm.

Nơi này vốn dĩ cô đã quá quen thuộc cho nên từng ngóc ngách dẫn ra lối đi khác để trở về nhà chẳng hề gây khó dễ cho cô..
 
Vẫn Luôn Bên Em
Chương 19: 19: Dùng Cả Trái Tim Bảo Vệ Em


Trở về nhà với tâm trạng nặng trĩu, Lam Di Tinh tại vẫn chưa nguôi ngoai về cái chết của Đoàn Thế Khương mà lại phải đấu tranh để bảo vệ mạng sống của chính mình trước đám người Tống gia tàn ác, máu lạnh.

Nhìn về khung ảnh đặt ở trên bàn, hai mắt cô đã không cầm được nước mắt mà bật khóc.

Phía trong hình là chàng trai trong bộ đồ cứu hỏa mĩm cười đứng bên cạnh cô, trên tay cầm lấy bó hoa mà cô tặng khi anh được phong tặng danh hiệu "người chiến sĩ quả cảm cấp thành phố." Chàng trai với má lúm đồng tiền, khóe môi lúc nào cũng mĩm cười mỗi khi bên cạnh càng khiến cô muốn quên nhưng không tài nào làm được.

Ngay lập tức, cô ôm chầm tấm ảnh vào lòng ngực vốn trống trải mà míu môi than thở rằng:
- "Thế Khương, anh tỉnh lại tiếp tục bảo vệ em có được không? Em cảm thấy mọi thứ bây giờ rất tồi tệ.

Kẻ xấu hiện tại luôn bao quanh em.

Chẳng biết khi nào, em trở nên đuối sức mà từ bỏ thế gian này giống như anh vậy."
Việc cô nộp đơn từ bỏ công việc ở bệnh viện mà khi trước cô cố gắng hết sức để ứng tuyển vào đã là một chuyện buồn, cộng với chuyện bản thân bị kẻ xấu ám sát, và người đó không ai khác chính là kẻ đang chiếm lấy trái tim của người mà cô yêu.

Thử hỏi, cô làm sao có thể vượt qua những áp lực hiện tại bây giờ chứ? Chính vì thế, cô chỉ có thể tâm sự với người trong ảnh nhằm vơi đi tâm trạng tồi tệ đang chiếm lấy lí trí mình.
- "Bây giờ, em rất muốn nghe giọng hát của anh.

Chẳng phải mỗi lúc em không vui, anh đều hát để khích lệ tinh thần em sao? Đoàn Thế Khương, sao anh không trả lời em."
Giọt nước mắt của cô rơi xuống khung ảnh vốn chẳng có linh hồn mà nhận ra sự thật rằng Đoàn Thế Khương đã rời khỏi cuộc sống của cô thật rồi.

Lam Di Tinh giận dỗi mà dùng tay đánh nhẹ lên gương mặt của người trong ảnh, trách móc:
- "Đoàn Thế Khương, anh là người nói dối.

Anh bỏ em ở lại một mình phải đối đầu với đám nhà giàu vô lương tâm ấy.

Em giận anh, em ghét anh."
Cô nhìn vào tấm ảnh, miệng không ngừng lớn tiếng mắng liên tục mà sau đó ôm mặt khóc nức nở.

Chuỗi ngày này quả thực đối với cô tựa như địa ngục.

Cô hiện tại chẳng còn niềm tin về một điều hạnh phúc sẽ đến vào ngày mai như Đoàn Thế Khương đã từng nói.
Biệt thự Tống gia....
Đợi mãi mà vẫn chưa thấy người trở về báo cáo, Tống phu nhân đi qua đi lại liên tục.

Một lúc sau, bà nghe thấy tiếng mở cổng mà nhanh chân chạy ra.

Đập ngay trước mắt là dáng người cao ráo của Tống Khải Hoàn, anh hiện tại là đang nhìn bà với ánh mắt vô cùng kì lạ.
- "Con...con đi đâu về thế?"
Giọng nói vô cùng điềm tĩnh tựa như chưa từng xảy ra chuyện gì của bà khiến anh càng thêm chán ghét mà lạnh giọng nói:
- "Mẹ đang quan tâm con sao?"
- "Tất nhiên rồi."
Nghe anh hỏi, Tống phu nhân không do dự mà lập tức trả lời.

Anh nhìn người phụ nữ trước mặt một lúc lâu, sau đó nhếch môi cười nói:
- "Con càng ngày càng sợ sự quan tâm này của mẹ."
- "Khải Hoàn, ý của con là sao? Mẹ không hiểu con là muốn nói gì?"
Không vòng vo, Tống Khải Hoàn lớn tiếng nói thẳng với người đối diện:

- "Mẹ thôi vì con mà ra tay sát hại những người vô tội.

Khó khăn lắm con mới sống lại cuộc đời mới, con không muốn bản thân giống như trước đây tự do thoải mái ăn chơi, tiêu tiền như nước."
- "Nhưng chẳng phải đó là những điều mà con thích sao?"
Tống phu nhân lập tức đáp lại.

Anh cảm thấy câu nói của bà có chút buồn cười mà nhếch môi trả lời:
- "Phải.

Đó chính là trước đây.

Bây giờ, con đã hoàn toàn thay đổi rồi, không còn là Tống Khải Hoàn thường xuyên gây sự khắp nơi.

Hơn nữa, con sẽ sống thật xứng đáng với trái tim đang đập ở bên trong mình.

Mẹ à, để mọi chuyện bình yên có được không? Đừng cho người gây khó dễ Lam Di Tinh nữa, có được không?"
Trước những lời này của con trai khiến bà bất ngờ mà ngơ ngác nhìn thẳng vào mắt người đối diện, lên tiếng:
- "Con...con đã biết mọi chuyện sao?"
- "Đúng vậy."
Anh gỏn gọn đáp lại.

Tuy nhiên, chưa mềm mỏng với anh được bao lâu, bộ mặt tàn ác của bà ta lại trổi dậy mà thẳng thừng nói:
- "Nhưng cô ta luôn tìm cách làm tổn thương con.

Cô ta đáng phải chết."
Xoẹt...
Bất ngờ, Tống Khải Hoàn rút ra bên trong người một con dao sắc nhọn mà chỉa mũi dao vào chỗ vết thương trên ngực mình khiến Tống phu nhân tái xanh cả mặt mà lắp bắp nói:
- "Khải Hoàn, con bình tĩnh.

Có chuyện gì chúng ta sẽ bàn bạc."
Tống Khải Hoàn đưa mũi dao chạm lên da thịt mình, lạnh giọng tuyên bố:
- "Nếu mẹ vẫn cho người ra tay với Lam Di Tinh, con sẽ tự thân đâm vào ngực mình mà moi trái tim này.

Tính mạng của cô ấy từ bây giờ được trái tim đang đập trong người con lấy ra bảo vệ.

Lam Di Tinh xảy ra chuyện gì thì trái tim này sẽ ngừng đập cùng với cô ấy." - "Con..."
Tống phu nhân cứng họng không nói nên lời trước thái độ đầy cương quyết của con trai..
 
Back
Top Bottom