Cập nhật mới

Khác Vấn Đề Nhân Cách

Vấn Đề Nhân Cách
Chap 18: Cuộc Trả Thù Bắt Đầu


Sagi ngồi một mình trong phòng, những tia sáng yếu ớt từ cửa sổ chiếu vào, tạo ra những vệt sáng u ám trên tờ giấy vẽ trước mặt cô.

Đôi mắt mèo sắc lạnh của cô dán vào từng nét vẽ, hoàn toàn hòa mình vào thế giới của riêng mình.

Cô không biết mình đã ngồi vẽ bao lâu rồi, chỉ biết rằng mỗi lần cầm bút, cô cảm thấy một niềm an yên lạ thường.

Nhưng hôm nay, có điều gì đó khác lạ.

Một giọng nói vang lên trong đầu cô, như thể đang thì thầm vào tai, nhưng lại không có ai ở đó.

Đầu Sagi quay ngoắt lại, cảm giác như có ai đó đang đứng sau lưng mình, nhưng không thấy bóng dáng.

"Vậy chừng nào kế hoạch bắt đầu?"

Giọng nói đầu tiên, trầm ấm nhưng quen thuộc, vang lên trong đầu cô.

Sagi giật mình, tay run rẩy, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.

Cô không thể tin được rằng một giọng nói lại có thể xuất hiện trong đầu mình mà không có lý do.

Cô luôn là người kiểm soát tâm trí mình rất tốt, vậy mà giờ đây lại không thể làm gì để dừng lại những lời này.

"Càng sớm càng tốt," một giọng nữ khác, mượt mà và đầy dụ dỗ, tiếp tục nói.

"Tôi tính là sẽ làm ngay vào hai ngày nữa!"

Giọng nói này khiến Sagi cảm thấy một sự rùng mình, nó có gì đó rất quen thuộc nhưng lại không thể xác định được là từ đâu.

Tại sao những lời này lại xuất hiện trong đầu cô?

Và những giọng nói này đang bàn về kế hoạch gì?

"Vậy thì càng tốt, tôi rất muốn chờ ngày cơ hội trả thù con ả Natasa đó...!"

Giọng nữ thứ hai nói, lần này âm điệu có chút khinh bỉ và đầy thù hận.

Sagi cảm thấy trái tim mình như bị nhấn chìm trong một biển nước lạnh lẽo.

"Natasa..."

Cái tên đó như một con dao cắt sâu vào lòng cô, nhưng không phải vì nỗi đau quá khứ, mà vì sự bất an đang len lỏi vào tâm trí.

Cô bàng hoàng, chao đảo như thể đang bị cuốn vào một cơn lốc xoáy.

Cảm giác chóng mặt khiến Sagi buông bút xuống, cả người cô nghiêng ngả rồi đứng không vững.

Cô ôm đầu, cố gắng ngừng những suy nghĩ lạ lùng đang chen chúc trong đầu mình, nhưng mọi thứ vẫn không dừng lại.

"Là ai?

Ai đang nói chuyện vậy?"

Cô khẽ nói, giọng run rẩy.

Cô cố gắng tìm kiếm một chút lý trí trong cơn hỗn loạn này, nhưng không thể.

Khi giọng nói tiếp tục vang lên, Sagi đã không còn kiên nhẫn nữa.

Cô cảm nhận được một giọng nam, lạnh lẽo và đầy quyền lực.

"Đừng lo, kế hoạch đã được tính toán kỹ.

Đến lúc thì con ả Natasa đó sẽ không thể thoát được đâu.

Và cả những người bên cạnh cô ta."

Cái tên Natasa lại vang lên trong đầu cô, lần này là một lời nhắc nhở sắc nhọn, gần như đâm xuyên qua tâm trí cô.

Nhưng khi nghe giọng nam đó, Sagi đột ngột dừng lại, chân tay cô trở nên lạnh cóng.

Kei...

Giọng nói nam đó... không phải là giọng của Kei sao?

Cô không thể tin vào những gì mình đang nghe.

Kei, người mà cô coi như một phần trong cuộc sống của mình, lại có thể là một phần của âm mưu này?

Điều đó quá điên rồ.

Nhưng giọng nói đó... rõ ràng là của anh.

Mắt cô mở to, cơ thể bỗng chốc trở nên cứng đờ.

Cô bắt đầu cảm nhận sự thay đổi trong mình, những hình ảnh vụt qua đầu như những đoạn phim cũ, nhưng những mảnh ghép vẫn chưa khớp lại với nhau.

Cô không nhớ nổi quá khứ của mình một cách rõ ràng, nhưng cô biết rằng mình không được sinh ra một cách bình thường.

Có điều gì đó sâu xa hơn mà cô chưa thể hiểu.

Chậm rãi, Sagi quay lại đối diện với tấm gương trong phòng mình.

Gương mặt của cô, những biểu cảm lạnh lùng, khuôn mặt với đôi mắt mèo sắc bén...

Dù là những điều đó vẫn như thế, nhưng giờ đây, nó dường như chẳng còn ý nghĩa gì khi những lời nói ấy cứ quẩn quanh trong đầu cô.

Tim cô đập loạn nhịp, cổ họng nghẹn lại.

Cô thật sự không biết mình là ai.

Và điều tồi tệ hơn là những giọng nói này có thể chỉ là dấu hiệu của một âm mưu lớn hơn mà cô chưa thể nhìn thấy rõ.

Cô loạng choạng bước đến gần cửa phòng, tim đập nhanh như muốn xé toạc lồng ngực.

Có quá nhiều câu hỏi mà không có câu trả lời.

Liệu tất cả mọi thứ về mình đều là một phần của kế hoạch?

Sagi cảm thấy mình như bị mắc kẹt trong một trò chơi mà cô không hề hiểu luật chơi.

Bất chợt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô: Có nên nói với Natasa không?

Nhưng nếu cô nói, liệu Natasa có tin không?

Và nếu Kei thật sự là một phần của kế hoạch đó, thì có nghĩa là mọi thứ về mối quan hệ giữa họ đều là giả dối?

Liệu cô có thể tin vào bất cứ ai không?

Sagi đứng đó, giữa bóng tối mờ mịt của căn phòng, cảm giác bị áp lực và tủi thân đến mức muốn bỏ cuộc.

Nhưng cô không thể.

Cô thở dài, bước ra khỏi phòng.

Có lẽ, câu trả lời phải đến từ chính bản thân cô, từ những gì cô khám phá ra về quá khứ của mình.

Và có thể, điều đó sẽ thay đổi tất cả.

/ ──────────────────────── > > ♪₊˚.

࣪ ⋆ > > ♪₊˚.

࣪ ⋆

Bóng tối bên trong The Void dày đặc, không một tia sáng nào chiếu vào, chỉ có những ngọn đèn mờ nhấp nháy trên các bức tường đen kịt.

Phía trong căn phòng rộng lớn, nơi tất cả âm mưu được chuẩn bị, Sayari ngồi trên chiếc ghế bọc nhung đen, ánh mắt lạnh lùng như một loài động vật săn mồi.

Cô nhìn vào chiếc bàn dài, nơi bản đồ và các kế hoạch chi tiết được vẽ ra, mỗi đường nét đều chứa đựng những âm mưu khủng khiếp.

Carly ngồi trên một chiếc ghế gần đó, một nụ cười thỏa mãn nở trên môi, ánh mắt của cô lấp lánh sự thích thú.

"Chà, vậy là kế hoạch chuẩn bị kết thúc rồi, không lâu nữa đâu, Sayari!"cô nói, tay vuốt ve một con dao sắc bén.

"Mình rất chờ đợi khoảnh khắc này.

Con ả Natasa sẽ không biết chuyện gì đang đến với cô ta."

Sayari chỉ khẽ nhếch môi, không trả lời ngay lập tức.

Cô nhìn vào màn hình hiển thị các thông số liên quan đến Natasa và những người xung quanh cô, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của cô.

Nhưng giờ là lúc quan trọng nhất — lúc họ sẽ thực hiện kế hoạch trả thù, giành lấy thứ cô luôn thèm muốn.

"Đúng vậy, tất cả sẽ kết thúc trong vài ngày nữa."

Sayari nói, âm điệu của cô tràn ngập sự tự tin lạnh lẽo.

"Tôi đã chờ đợi quá lâu để có thể trả thù.

Và khi Natasa ngã quỵ, tôi sẽ chiếm lấy thân xác cô ấy.

Cái cơ thể đó sẽ là của tôi."

Carly phì cười, đôi mắt của cô ngời sáng với sự thích thú.

"Quá hoàn hảo.

Lúc đó Natasa sẽ không còn là gì nữa, chỉ là một công cụ để phục vụ kế hoạch của chúng ta.

Và tất cả những gì cô ấy đã xây dựng sẽ biến mất."

Sayari khẽ gật đầu, ánh mắt cô đột nhiên trở nên sắc bén, như thể đã nhìn thấy trước tương lai đầy đen tối.

"Và khi tất cả đã xong, chúng ta sẽ không chỉ chiếm lấy cơ thể Natasa mà còn chiếm lấy tâm trí cô ta.

Tất cả sẽ thuộc về tôi."

Carly lại cười, nhưng không phải vì sự vui vẻ, mà là một nụ cười của sự hả hê.

Cô biết rằng trong kế hoạch này, Sayari là người nắm quyền kiểm soát tất cả, và cô chỉ cần đứng ngoài quan sát và đón nhận thành quả.

Trong góc phòng, Kei ngồi im lặng, khuôn mặt anh không biểu lộ gì ngoài vẻ lạnh lẽo quen thuộc.

Đôi mắt anh nhìn thẳng vào màn hình, nhưng tâm trí lại chẳng ở đó.

Anh đã nghe hết cuộc trò chuyện giữa Sayari và Carly, nhưng dù có muốn phản đối hay không, anh vẫn không thể thốt ra lời nào.

Sayari cảm nhận được sự yên lặng của Kei.

Cô quay sang anh, ánh mắt đầy tính toán.

"Kei, nghe này, anh đã hiểu rõ vai trò của mình, đúng không?

Anh phải lừa Natasa vào cái bẫy mà tôi đã chuẩn bị.

Không có sai sót nào được phép xảy ra."

Kei hít một hơi dài, cúi đầu xuống, gương mặt anh không thay đổi nhưng trong lòng lại có cảm giác lo lắng mơ hồ.

Anh không thể phủ nhận rằng những lời nói của Sayari, sự thao túng của cô, đã ảnh hưởng đến anh từ lâu.

Nhưng có một phần trong anh, một phần mà anh không thể lý giải, luôn muốn bảo vệ Natasa.

Cảm giác đó không thể tắt đi dù anh có cố gắng thế nào.

"Đừng làm tôi phải nhắc lại, Kei," Sayari nói, giọng điệu không chút cảm xúc.

"Anh được tạo ra vì mục đích này.

Để dụ dỗ Natasa và thực hiện kế hoạch của tôi.

Không ai ngoài anh có thể làm được."

Kei không trả lời ngay, chỉ khẽ nhắm mắt lại, như thể đang đấu tranh với chính bản thân mình.

Anh có thể nghe thấy giọng nói của Sayari vang vọng trong tâm trí mình, khiến mọi suy nghĩ của anh trở nên hỗn loạn.

Nhưng cuối cùng, anh vẫn không thể tìm ra cách để thoát khỏi sự thao túng của cô.

"Tôi hiểu rồi," Kei thở dài, giọng anh khản đặc.

"Nhưng tôi không thể giúp bạn nếu tôi không thể đối mặt với sự thật.

Tại sao lại phải dùng Natasa?

Cô ấy không đáng phải gánh chịu tất cả những điều này."

Sayari nở một nụ cười nhạt, ánh mắt lướt qua Kei như thể anh chỉ là một quân cờ trong trò chơi của cô.

"Đó là vì cô ấy là người duy nhất có thể phá vỡ kế hoạch của tôi.

Cô ấy không phải là công cụ, Kei.

Cô ấy là một kẻ cản trở, và tôi không thể để một kẻ cản trở tồn tại."

Kei im lặng, nhưng trong lòng anh, một nỗi lo sợ dâng lên.

Anh đã trở thành một phần trong kế hoạch này, không thể chối bỏ.

Nhưng mỗi khi nghĩ đến Natasa, anh lại cảm thấy những cảm xúc mâu thuẫn, những sự do dự không thể kiểm soát.

Trong khi đó, Carly tiếp tục cười với vẻ mặt nham hiểm, không hiểu hết những suy nghĩ sâu xa trong Kei, chỉ đơn giản là mong chờ giây phút kế hoạch hoàn thành.

Cô không quan tâm đến những lời giằng xé trong lòng Kei, chỉ quan tâm đến việc xem Sayari sẽ phá hủy tất cả như thế nào.

Nhưng có một điều mà Sayari không thể thấy — đó là, dù kế hoạch đã được vạch ra tỉ mỉ, dù mọi thứ có được chuẩn bị hoàn hảo đến đâu, một hạt giống nghi ngờ nhỏ trong lòng Kei có thể khiến tất cả sụp đổ.

/ ──────────────────────── > > ♪₊˚.

࣪ ⋆ > > ♪₊˚.

࣪ ⋆

Đêm ấy, bầu trời đặc quánh một sắc xanh thẫm u buồn, ánh trăng lạnh lẽo như lưỡi dao bạc rọi nghiêng qua tấm kính mờ của căn nhà đang ngủ yên.

Không ai biết vì sao... nhưng mặt đất, bất chợt rung lên.

ẦM...!

Âm thanh như thể ai đó đang lay chuyển toàn bộ thế giới này.

Những tiếng kẽo kẹt từ trần nhà, những bức tường như thở dốc.

Trong khoảnh khắc đó, một thứ gì đó không thuộc về nơi này...

đã được đánh thức.

Natalie dụi mắt, ngơ ngác đẩy cửa phòng bước ra, tóc rối xõa ngang bờ vai mảnh mai.

Giọng cô vang lên khẽ khàng nhưng mang chút lo lắng:

"Chuyện gì vậy nhỉ...?"

Từ phía hành lang tối, đôi chân trần lặng lẽ bước ra.

Sakura, với dáng điềm tĩnh và ánh mắt lạnh lùng, nhìn xoáy vào Natalie một cái rồi nói, giọng trầm khàn nhưng rõ ràng:

"Nó phát ra từ phía bên kia...

Chắc mọi người cũng đang đi về hướng đó.

Mau đi."

Không khí trở nên nặng nề.

Những tiếng bước chân rời rạc vang lên như vọng lại trong lòng đất.

Natasa xuất hiện sau cùng, khép lại cánh cửa phòng sau lưng.

Cô đứng đó, chỉ vài giây, nhưng lòng ngập đầy bối rối.

Mặt đất vẫn rung – như thể đang nín thở vì thứ gì đó khủng khiếp sắp xảy ra.

Tim cô đập nhanh hơn thường lệ.

Cô không nói gì.

Chỉ lẳng lặng bước theo tiếng rung chấn, từng tiếng rầm... rầm... vang lên mỗi lúc một rõ hơn, dẫn thẳng tới sảnh lớn.

Ở đó, tất cả đã có mặt.

Sunny bồn chồn, vòng tay trước ngực, ánh mắt dao động không yên:

"Ơ... sao tự nhiên căn nhà lại rung bất thường vậy?"

Vegga đứng gần đó, đôi mắt sâu thẳm của cô khẽ nhắm lại trong giây lát, rồi mở ra như kẻ nhìn thấy những điều không ai thấy được.

Giọng cô trầm xuống:

"Chị cảm nhận được... có điều gì đó đang đến.

Nguy hiểm.

Rất gần..."

Không ai trong số họ dám xem nhẹ những lời của Vegga.

Trực giác của cô—là lời tiên tri không bao giờ trật.

Amber gằn giọng, tay đã siết thành nắm đấm:

"Gì chứ?!

Nếu lại là một trận chiến thì tao không ngần ngại xông lên đâu!"

Stella đặt tay lên vai Amber, giọng nhẹ như một làn gió:

"Hãy bình tĩnh, Amber.

Cứ từ từ xem sao..."

ẦM—!!

Tiếng nứt vỡ vang lên dữ dội.

Một khe hở... xé rách không gian giữa sảnh.

Mặt đất lõm xuống, xoáy lại thành một vòng xoáy đen như mực.

Một lỗ hổng – một hố đen khổng lồ – trồi lên từ lòng đất như miệng của một con quái vật đang đói khát.

Không khí trở nên đặc quánh, lạnh buốt, mùi kim loại lẫn máu len vào trong mũi mỗi người.

Và rồi...

Một bóng người bước ra khỏi nó.

Tiếng gió rít lên như gào thét.

Cả sảnh lớn nín bặt.

Người đó bước ra như lướt qua ranh giới giữa hai thế giới – chiếc áo đen dài quét sàn, mái tóc màu than trải dài như bóng tối đêm đông, và đôi mắt...

đôi mắt đỏ rực như lửa địa ngục.

Natasa chết đứng.

Mọi cảm giác trong cô – bị chặn lại.

Bị bóp nghẹt.

Tay run lên từng nhịp dù cô cố giữ bình tĩnh.

Không cần ai phải nói, cũng không cần ánh sáng phải rọi rõ gương mặt ấy.

Cô biết.

Cô luôn biết ánh mắt đó.

Sayari.

Kẻ đã biến tuổi thơ cô thành địa ngục.

Kẻ đã khiến cô mất kiểm soát.

Kẻ mà cô...

đã tự tay phong ấn vào The Void bằng tất cả máu, nỗi đau và cơn thịnh nộ.

"Không thể nào..." – Natasa lẩm bẩm, giọng nói như bị xé ra từng mảnh.

Trái tim cô như rơi tự do, tay cô lạnh toát, ngực quặn thắt.

Không ai hiểu rõ vì sao cô lại run rẩy đến thế—nhưng Natalie biết.

Cô vội bước đến gần, khẽ siết lấy cổ tay Natasa, đôi mắt tím mở to hoảng hốt.

"Natasa... cậu ổn chứ?"

Cô giật tay lại.

Cảm giác như bị thiêu đốt.

Haphephobia – hội chứng sợ đụng chạm – trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Nhưng không phải vì Natalie.

Mà vì cái bóng đen đang đứng trước mặt cô.

Sayari khẽ mỉm cười.

Nụ cười đó vẫn y như năm ấy.

Độc địa.

Lạnh lùng.

Khiêu khích.

"Lâu rồi không gặp, Natasa."

Giọng nói vang lên như một lưỡi dao mỏng, cắt xuyên qua màng tai, gợi về những ký ức mà Natasa đã chôn sâu tận đáy tâm trí.

"Làm thế nào...?" – Cô gần như không nghe rõ giọng mình nữa.

Ai đã giải phong ấn?

Ai đủ sức phá vỡ The Void?

Hay... chính The Void đang rạn nứt?

Trong khoảnh khắc, chỉ có một suy nghĩ vang lên trong đầu Natasa:

"Tôi không sẵn sàng...

để đối mặt với cô ta lần nữa."

Nhưng điều đó... chẳng còn quan trọng nữa.

Vì Sayari đã trở lại.

Và lần này, cô ta không đến một mình.
 
Vấn Đề Nhân Cách
Chap 19: Khúc Giao Hưởng Của Sự Phản Bội


— Âm thanh của kim đồng hồ như gõ thẳng vào não bộ.

Không gian rung lên bởi tàn dư của ma thuật vừa va chạm — lạnh, sắc, và nặng trĩu như gió đông quét ngang giữa mùa hè.

Natasa đứng đó, giữa tàn tích hỗn loạn mà trận chiến để lại.

Bụi ma lực còn chưa kịp lắng xuống, nhưng ánh mắt cô đã mất đi mọi vẻ kiểm soát.

Tròng mắt hồng nhạt giờ như phủ sương máu, run rẩy trong hỗn độn.

Phía đối diện, Sayari — kẻ đã bị đánh gục, hoặc đúng hơn là... một phiên bản vỡ vụn, mờ ảo — vẫn cười.

Nụ cười đó.

Nó khơi lại mọi thứ.

Mọi cơn ám ảnh, mọi lần bị phản bội, mọi đêm Natasa cô độc trong căn phòng tối, vẽ ra những nét bút không đầu không cuối như để giữ bản thân tỉnh táo.

Sayari đứng đó, như một mảnh quá khứ không thể xóa nhòa.

"Im đi..." – Natasa thì thầm, giọng cô nghẹt lại.

Tay siết chặt lấy Aeternum Requiem — thanh vũ khí ma thuật lạnh lẽo đang phát sáng yếu ớt.

"Mày không còn gì để nói với tao cả..."

"Ồ?

Vậy sao?" – giọng Sayari vang lên, ngọt ngào, nhấn nhá từng chữ như dao rạch từng vết nhỏ lên tâm trí.

"Thế thì nhìn đi...

Xem mày thực sự đang bảo vệ điều gì."

Và rồi, không gian méo mó.

Một làn sóng ma pháp mỏng như tơ nhện lan tỏa ra từ Sayari.

Âm thanh.

Những lời thì thầm không định hình bắt đầu vọng đến tai Natasa – vô nghĩa, méo mó, trộn lẫn tiếng Natalie cười, Stella khóc, và cả chính giọng của cô khi tuyệt vọng hét lên trong đêm tối.

Mọi thứ chồng chéo.

Mọi thực tại bắt đầu xung đột.

"Câm.

Mồm.

Lại." – Natasa gầm lên, đôi mắt giãn to, lưỡi hái vung mạnh như chẻ đôi không gian.

Time Severance.

Một vết cắt đen ngòm xé toạc không khí, hướng thẳng vào Sayari.

Máu bắn tung.

Nhưng—

Không phải Sayari.

Natasa khựng lại, đôi mắt bàng hoàng nhìn thẳng người trước mặt.

Natalie.

Cô ấy đứng đó, ngực bị chém xéo, máu nhuộm đỏ cả áo.

Đôi mắt mở to — cô sốc nhìn Natasa

"Na...tasa...?" – Giọng Natalie đứt quãng, ho ra máu.

Thời gian như ngừng lại.

Thanh Aeternum Requiem rơi khỏi tay cô với tiếng leng keng sắc lạnh, vang vọng hơn bất kỳ câu nói nào.

Natasa bước lùi lại một bước, rồi hai bước... run rẩy.

Tay cô nhuốm máu, không thể phân biệt đó là từ vết thương nào — của Natalie, hay là chính cô đang nát ra từng mảnh?

"Không... không thể nào..." – Natasa thì thào, đôi mắt đầy kinh hãi.

"Tớ... tớ không định..."

Rồi mọi thứ trở nên tệ hơn.

Không gian quanh cô nứt ra — không phải do ma pháp, mà là... thực tại đang vỡ vụn trong tâm trí cô.

Những gương mặt quen thuộc xuất hiện.

Stella, Sakura, Sunny, Vegga, Amber, Stella...

Tất cả quay sang nhìn cô, ánh mắt họ méo mó, rỉ máu.

Miệng không mấp máy nhưng âm thanh vẫn vang lên như vọng từ đáy hố.

"Phản bội..."

"Kẻ giết người..."

"Quái vật..."

"Đồ rác rưởi như mày mà cũng dám gọi tụi tao là bạn?"

"Cút khỏi cuộc đời tao đi, Natasa..."

"KHÔNG!" – Natasa hét lớn, tay đưa lên bịt tai, mắt nhắm chặt lại.

"Đó không phải là thật!

KHÔNG PHẢI LÀ THẬT!"

Nhưng họ vẫn tiến lại.

Từng bước.

Gần hơn.

Nguyền rủa vang vọng như vọng hồn không thể siêu thoát.

Cô gào lên, nắm lấy Aeternum Requiem, lưỡi hái rung lên như đáp lại cơn tuyệt vọng.

Không suy nghĩ, không phân biệt.

Chỉ có tiếng thét xé lòng và tiếng chém loạn xạ của Time Severance, Void Collapse, Phantom Requiem...

Không còn lý trí.

Chỉ còn một kẻ điên đang gào thét giữa địa ngục tự mình tạo ra.

Máu bắn tung.

Những gương mặt vỡ vụn.

Nhưng mỗi lần Natasa ngỡ đã tiêu diệt được chúng, một bản sao khác lại hiện lên — ghê tởm hơn, đầy phán xét hơn.

Cô đang dần lún sâu.

Dưới nền, Natalie – bản thể thật sự, với máu chảy không ngừng – vẫn nằm đó, bàn tay cố vươn về phía cô.

"Nata...sa... tỉnh lại đi..."

Nhưng Natasa không nghe thấy nữa.

Thực tại đã biến mất.

Chỉ còn tiếng người chết đang thì thầm trong đầu cô, và một kẻ từng thông minh, giờ bị chính nỗi đau bóp nghẹt đến mức quên mất mình là ai...

/ ──────────────────────── > > ♪₊˚.

࣪ ⋆ > > ♪₊˚.

࣪ ⋆

Mọi thứ xung quanh Natasa vỡ tan như gương nứt.

Một cánh đồng hoa đỏ, những cánh bướm đen bay quanh... những giọng nói thân quen gọi tên cô giữa lớp sương mờ ảo — tất cả đều tan chảy thành máu.

Trước mắt Natasa giờ là một biển đỏ đặc quánh, như chính dòng máu trong lồng ngực cô đang dâng trào và nghẹn lại.

— "Natasa, sao cậu lại nhìn tớ như vậy...?" — giọng Natalie vọng về từ xa, vừa thân thương, vừa vỡ vụn.

Natasa nghiến răng, cố lùi lại, siết chặt đôi tay đang run.

Cô biết...

đây không phải thật.

Đây là Ảo Khúc Hồi Ảnh — Sayari.

Trái tim cô đập loạn, lồng ngực nhói đau như có bàn tay vô hình bóp chặt lấy.

Dù lý trí hét lên rằng đây chỉ là ma pháp... nhưng hình ảnh Natalie đang đổ máu, đôi mắt khép hờ, nụ cười vẫn chưa kịp tắt trên môi — quá thật.

Quá tàn nhẫn.

Một tiếng hét khàn vọng lên từ xa.

— "Natalie...!!"

Bên ngoài ảo ảnh, thế giới thực đang run rẩy theo từng giai điệu.

Natalie nằm bất động trong lòng Sakura, máu thấm đỏ vạt áo trắng của cô gái ấy.

Sakura ôm lấy người bạn thân nhất của mình, đôi mắt to tròn chưa từng mất bình tĩnh giờ bàng hoàng, run rẩy nhìn về phía Natasa — người vẫn đang chìm trong ảo ảnh, đôi mắt vô hồn như không thấy gì nữa.

Sự tĩnh lặng bị xé toạc khi tiếng ngân ca vang lên — mềm mại, trong trẻo như tiếng chuông pha lê lướt qua mặt hồ.

Sayari bước lên, ánh mắt ruby lóe sáng như vết rạch giữa đêm tối.

— "Một giai điệu... dành riêng cho các bạn." — cô mỉm cười dịu dàng như thiên thần, rồi bắt đầu hát.

Vọng Ca Hồng Ngọc trỗi dậy.

Stella quỵ xuống đầu tiên.

Đôi mắt cô ấy mở to, mơ màng như vừa tỉnh dậy giữa giấc mộng xa xưa.

Vegga nhíu mày, nhưng đôi bàn tay đã siết lại như đang đấu tranh với chính mình.

Sunny nắm chặt chuôi vũ khí, nhưng rồi bất động như bức tượng.

Sakura nghiến răng, chống lại cơn mê hoặc tràn vào não bộ như suối nước lạ.

— "Không... không được..."

Cô gào lên, tung ra trường trọng lực phân tán từ lòng bàn tay.

Ma pháp của Sakura vốn có thể nghiền nát kẻ địch trong nháy mắt — nhưng khi chạm vào làn sóng âm của Sayari, luồng ma lực bị đẩy ngược trở lại, đâm ngược vào thân thể Sakura như hàng ngàn cây kim nhọn.

Cô ngã khuỵu, hơi thở đứt đoạn, chỉ kịp nhìn thấy... một bóng người bước ra từ màn sương đen.

Carly.

Vẫn là nụ cười kiêu ngạo, bàn tay đặt nhẹ lên eo, đôi mắt vàng chanh ánh lên niềm thích thú như thể đang xem một vở kịch hay giữa nhà hát lớn.

— "Cuối cùng... cũng đến đoạn này." — Carly nhướn mày, bước đến giữa sàn diễn đẫm máu và âm nhạc. — "Không uổng công tao chờ đợi."

Tiếng gầm dữ dội vang lên phía sau.

Amber.

Cô lao thẳng đến Carly, không chút do dự, lửa giận như bốc cháy từ xương tủy.

— "Con chó chết... mày tạo phản à?!"

Tay Amber nắm chặt lưỡi rìu phép — Berserker Fang.

Cô bổ thẳng về phía Carly như một cơn cuồng phong.

Nhưng Carly chỉ nghiêng đầu, giơ một ngón tay.

String of the Damned.

Sợi dây bóng tối bật ra từ tay Carly, quấn chặt cổ tay Amber, kéo ngược cô lại như một con rối.

Máu bật tung từ da thịt rách toạc, nhưng Amber vẫn gầm lên, như một con thú bị thương không biết sợ.

"Tao sẽ xé xác mày!!"

Trong lúc đó, Sayari vẫn ngân nga như đang độc tấu một bản dạ khúc cổ xưa.

Stella bước lên từng bước, mắt trống rỗng.

Sunny bắt đầu vung tay như muốn tấn công bất kỳ ai trước mặt.

Sakura giãy giụa dưới đất, nước mắt tràn ra trong vô thức khi thấy từng người bạn... từng người thân yêu...

đang biến thành con rối dưới giọng hát của một người đàn bà mang khuôn mặt thiên thần.

Đó chính là kế hoạch.

Sayari ngước nhìn Natasa đang chao đảo giữa tầng tầng ảo ảnh, khóe môi vẽ lên một đường cong tàn nhẫn.

— "Một bản hòa âm giữa phản bội, cô đơn, và khúc hát của sự tuyệt vọng..."

Cô thì thầm.

"Ta sẽ cho mày biết cảm giác... khi thế giới duy nhất của mày, quay lưng và muốn giết chết mày."

/ ──────────────────────── > > ♪₊˚.

࣪ ⋆ > > ♪₊˚.

࣪ ⋆

Âm thanh của sự yên lặng.

Khi ánh sáng trắng nhạt từ đỉnh trần vỡ vụn chiếu xuống khuôn mặt bê bết máu của Natasa, cô từ từ mở mắt, cơ thể đau nhức như bị nghiền nát, linh hồn như bị thiêu cháy.

Không còn tiếng la hét, không còn tiếng vũ khí va chạm, không còn tiếng gào khóc—chỉ còn lại sự im lặng lạnh buốt như băng chảy thẳng vào tim.

Natasa nhổ máu ra khỏi miệng, chống tay dậy, bờ vai vẫn còn run nhẹ.

Cô nhớ... nhớ rằng đã đánh bại Sayari...

đúng không?

Đã kết thúc rồi... phải không?

Ánh mắt mờ đi, cô chợt nhận ra... không.

Đây không phải là kết thúc.

Căn phòng rộng lớn trống rỗng, những bóng người lặng lẽ bước ra từ màn sương xám mờ.

Và khi Natasa nhận ra họ là ai—trái tim cô như bị bóp nghẹt.

Stella.

Natalie.

Amber.

Sakura.

Vegga.

Sunny.

Từng người, từng khuôn mặt thân quen, từng ánh mắt từng khiến cô cảm thấy ấm áp... giờ đây, vô hồn.

Đôi mắt họ trống rỗng, tròng đen bị che phủ bởi thứ ánh sáng tím mờ đặc trưng của Sayari.

"Không...

Không, không thể nào..." – Giọng Natasa run rẩy, cô lùi lại, ánh mắt dao động dữ dội như vừa bị đâm vào tim.

"Đừng như vậy mà..." – cô lẩm bẩm, vươn tay về phía Natalie – người bạn thân nhất, người từng ôm cô vào lòng khi Natasa không chịu nổi nữa. – "Cậu... là Natalie mà... là Natalie của tớ cơ mà..."

Nhưng Natalie chỉ nghiêng đầu, nở một nụ cười méo mó, gằn lên tiếng cười điên dại dưới sự điều khiển của thứ gì đó không phải là con người.

Rồi từ bóng tối phía sau, Sayari bước ra.

"Thật cảm động.

Nhưng thật tiếc..." – Giọng nói quen thuộc đó khiến máu trong người Natasa đông lại.

"Mày nghĩ mày có thể thắng à?

Dễ thế sao?"

Natasa nghiến răng, nhưng chân cô không thể cử động.

Trái tim như bị bóp nghẹt bởi lời tiếp theo:

"Thật ra, tao chỉ đang chơi với mày thôi, Natasa.

Và giờ là lúc... lật bài."

Sayari búng tay.

Từ phía sau, hai người nữa bước ra.

Tim Natasa gần như ngừng đập khi thấy gương mặt Kei—người cô yêu—và Sagi—người bạn mà cô đã đặt niềm tin ít ỏi còn sót lại.

Họ cũng thế...

đôi mắt ấy... cũng vô hồn, cũng bị ánh tím quỷ dị nuốt trọn.

"Không..." – Cô lùi lại. – "Không, không...

KHÔNG!"

"Ồ, Kei và Sagi à?" – Sayari cong môi như một con rắn độc – "Mày nghĩ họ thật sự tồn tại à?

Mày nghĩ có ai đó thật sự yêu quý mày sao?"

Natasa nghẹn thở.

"Cả hai người đó chỉ là sản phẩm phép thuật của tôi." – Sayari nói, từng chữ như đinh ghim vào tim – "Tôi tạo ra họ để khiến cô mủi lòng.

Để khiến cô cảm thấy được yêu thương...

để rồi phản bội cô vào thời điểm tàn nhẫn nhất."

Mọi thứ... sụp đổ.

Natasa như thể đang rơi vào một vực thẳm vô tận, không trọng lực, không ánh sáng, không nơi bám víu.

Tay cô siết chặt vào ngực như cố níu giữ điều gì đó đang tan vỡ.

Nhưng trái tim cô...

đã bị xé nát.

"...Không thật sao?" – Giọng cô nhỏ như hơi thở – "Kei... không tồn tại?

Còn Sagi... cũng chỉ là...

ảo ảnh sao?"

Cô cười khẩy, đôi mắt đỏ hoe.

Đầu cô gục xuống.

Tất cả những điều cô từng cẩn trọng giữ lấy... tất cả những người từng khiến cô cảm thấy mình không còn đơn độc...

Chỉ là lời nói dối.

Một phép thuật.

Một kế hoạch.

Một màn kịch hoàn hảo.

"Vậy thì..." – cô nói, đôi môi run run – "...Mọi thứ tôi từng tin...

đều là giả dối sao?"

Bầu trời tối sầm, và không phải vì phép thuật.

Là bởi tâm trí Natasa đã bị nhuộm đen bởi nỗi đau vượt khỏi ngưỡng chịu đựng của một con người.

Từ đằng xa, Carly bước tới, phủi tay như vừa hoàn thành một trò chơi nhàm chán.

Cô ta ném ánh nhìn về phía Natasa đang quỳ gục trên nền đất nứt gãy và lạnh lẽo như chính trái tim của cô.

"Xong việc rồi đấy," Carly nhếch môi, liếc sang Sayari.

"Giờ phần còn lại thì cô tự giải quyết đi, Sayari."

Và rồi cô ta rời đi, để lại Natasa đối diện với cái chết được gói gọn trong hình dạng những kẻ cô từng gọi là bạn.

Từng người một.

Như màn sân khấu tàn nhẫn, ký ức kéo về – những buổi tập luyện cùng Natalie và Stella, những lần Sakura gật đầu tán thành trước phân tích của cô, những chiếc donut mà Kei lén mua cho cô chỉ vì cô buột miệng khen thích.

Và Sagi, ánh mắt yên tĩnh như mặt hồ phản chiếu lại nội tâm sâu sắc của Natasa, ánh mắt khiến cô cảm thấy lần đầu tiên được hiểu, được đồng cảm.

Tất cả đều là giả dối.

Kei—người cô thầm yêu, người từng bước vào tâm trí bế tắc của cô như một nhánh ánh sáng xuyên qua vết nứt.

Sagi—người mà cô đã tin tưởng không cần lý do, không cần kiểm chứng.

Tất cả chỉ là những con rối do Sayari dựng lên.

"Ngay cả... những cái ôm dịu dàng... những lời nói quan tâm ấy... là thứ gì?

Chỉ là... một lập trình sao?"

Gió thổi qua tàn tro vụn của chiến trường, nhưng Natasa chẳng còn cảm nhận được gì nữa.

Cô run rẩy, không phải vì lạnh—mà vì vết thương vô hình đang rạch từng thớ tâm hồn cô.

Ánh mắt cô mờ đi, lệ không rơi nổi.

Nỗi đau quá lớn, quá sâu để thành nước mắt.

Sayari đứng đó, nụ cười đẫm máu.

"Mày thật sự nghĩ Kei yêu mày sao?" giọng Sayari như kim thép lướt qua lớp thịt non.

"Một kẻ sợ đụng chạm, sống trong quá khứ thối nát...

Ai có thể yêu một thứ vỡ vụn như mày?

Ngay cả gia đình cô còn bỏ rơi mày cơ mà."

Natasa siết tay, móng tay cắm vào da.

Máu rỉ ra.

Cô không cảm thấy gì.

"Sagi cũng thế," Sayari tiếp tục, rướn người như muốn đâm sâu hơn vào vết thương.

"Cô ấy là bản sao tao tạo ra để khiến cô cảm thấy được thấu hiểu.

Cảm giác đó... có phải là lần đầu mày tin một người sau bao năm không?"

Natasa khẽ lắc đầu.

Cô cố không tin.

Nhưng ánh mắt Sagi lúc này, ánh mắt rỗng tuếch không còn linh hồn, đã nói thay tất cả.

Cô bị phản bội.

Không phải một lần.

Mà là tất cả.

Sayari mỉm cười, đưa tay lên cao.

Và những người bạn của cô—mỗi người, từng gương mặt thân quen giờ như những chiếc mặt nạ chết—đồng loạt bước tới.

Cơ thể họ bị điều khiển, mắt trống rỗng như đã rút hết linh hồn.

Amber giương thanh giáo bóng tối.

Natalie tạo nên những lưỡi dao ánh sáng lơ lửng xung quanh.

Sakura giơ tay lên chuẩn bị cho Natasa ép xuống đất bằng trọng lực.

Cả Sunny và Vegga, cũng cầm sẵn vũ khí để đâm cô.

Stella cầm cây trượng, cũng chuẩn bị tâm thế sẵn sàng.

Carly dù đã rời đi nhưng cười khẩy từ xa, như kẻ đã đóng vai cuối trong màn bi kịch hoàn hảo.

Kei và Sagi, hai bóng hình quan trọng nhất với Natasa, bước tới.

Không chần chừ.

Không cảm xúc.

Phép thuật không gian và sợi dây vô hình mang theo sát khí cắm thẳng về phía cô.

Họ sẽ giết cô.

Những người cô yêu... sẽ là người kết liễu cô.

Natasa không đứng dậy.

Cô ngồi đó, cúi đầu, bàn tay nắm hờ máu thấm ướt.

Thế giới không còn âm thanh.

Không còn màu sắc.

Chỉ còn lại mình cô.

"Không còn ai cả..." giọng Natasa vỡ vụn.

"Không còn ai..."

Sayari chỉ mỉm cười.

Cô chỉ đứng yên, tay buông thõng, môi mím lại như thể đầu hàng.

"...Thì ra là vậy..."

Đột nhiên—trái tim cô ngừng cảm xúc.

Không còn phẫn nộ.

Không còn đau đớn.

Không còn tin tưởng.

Chỉ còn trống rỗng.

Sự thức tỉnh tuyệt vọng.

Từ đôi mắt rỗng tuếch của cô, một làn máu đen dâng lên như khói, bao phủ toàn thân.

Phép thuật [Sanguine Logic] trào dâng, không còn bị kiểm soát, không còn mục tiêu rõ ràng—nó chỉ muốn hủy diệt.

Natasa bước tới.

Không còn khóc.

Không còn run rẩy.

Chỉ còn nỗi tuyệt vọng hóa thành sát khí.

"Tôi sẽ xóa sạch hết mọi thứ..."

"Tôi... sẽ xóa cả thế giới này nếu cần."

"Đôi khi cô đơn sẽ tốt hơn...

Nhưng nếu là đơn độc—sẽ khiến mọi thứ tệ hơn."

Và giờ đây, Natasa... thật sự chỉ còn một mình.

.

.

.

.

.
 
Vấn Đề Nhân Cách
Chap 20: Thức Tỉnh Máu - Đơn Độc Đối Đầu


Âm thanh rền vang của thép đâm xuyên da thịt lặng lẽ trong khoảnh khắc.

Không tiếng hét.

Không giãy giụa.

Chỉ có ánh mắt mở lớn của Natasa, kinh ngạc, đau đớn – và phản bội.

Một, rồi hai, rồi ba thanh vũ khí cắm vào người cô.

Đó là ánh sáng của Natalie, gai của Sakura, bom gấu bông của Sunny, vuốt thép của Amber, chữa lành của Stella, thuỷ triều của Vegga...

Những người mà cô tin tưởng.

Những người từng sát cánh cùng cô.

Cô không hét lên.

Chỉ có đôi mắt mở to, dần khép lại, khi hơi thở cuối cùng thoát ra cùng dòng máu đỏ thẫm tuôn chảy, lan thành vũng dưới chân.

Sayari đứng phía xa, mỉm cười như một nhạc trưởng điều khiển dàn đồng ca.

"Ngủ đi, Natasa," ả nói nhẹ nhàng.

"Đây là kết cục tất yếu khi chống lại thứ lớn hơn cậu – ta."

Đoàng.

Một luồng sóng xung kích bất ngờ bùng nổ từ cơ thể Natasa.

Máu trào ra không theo quy luật, bắn thẳng lên không trung như đài phun đảo ngược.

Những ai đang nắm vũ khí đều bị hất tung ra xa.

Không khí rít gào.

Mùi sắt gỉ nồng nặc lan rộng như sương mù tử thần.

Một giọng thầm thì như vọng ra từ máu:

"Phản bội... lý trí tan vỡ... vậy thì, để máu lên tiếng."

Từ đống tro máu, Natasa đứng dậy.

Đôi mắt cô lúc này không còn là màu đỏ thường thấy – chúng thẫm đặc, sâu hun hút như vực máu, lạnh đến tàn khốc.

Mái tóc dài bung ra, rũ xuống như những dòng máu chảy, vương vãi trên thân thể đang rách tả tơi.

Aura ma pháp quanh người cô vặn vẹo, như đang khóc gào bằng hơi máu.

Đất dưới chân rạn nứt, máu từ lòng đất như được gọi về, tụ thành những đường mạch đỏ rực.

Sayari thoáng lùi một bước.

Ả không nghĩ cô gái gần chết ấy lại... vượt giới hạn.

"Thức tỉnh rồi sao?"

Sayari thì thầm.

"Càng tốt.

Cho dù có mạnh hơn, cậu vẫn chỉ là một thân một mình.

Cậu sẽ chết dưới tay chính những người cậu bảo vệ."

Rồi bằng một cú búng tay, Sayari kích hoạt toàn bộ hiệu lệnh thao túng.

Natalie, Sakura, Sunny, Vegga, Amber, Stella, Sagi—từng người, từng người, đôi mắt lạc thần sáng lên ánh lam rối loạn, đồng loạt quay lại, lao vào Natasa như những con rối vô hồn.

Natasa không né.

Cô vươn tay trái ra, từ lòng bàn tay rách toạc, máu chảy như thác rồi hóa thành Crimson Halberd – Lưỡi Huyết Hóa.

Một vệt đỏ rực chém ngang không trung, đẩy lùi Natalie đang lao tới.

Gió rít.

Gai máu vọt lên.

Không khí đặc quánh mùi máu.

"Nếu không còn ai giữ lý trí... thì tao sẽ tự quyết định ai đáng sống."

【Blood Vortex】 – cơn lốc máu đỏ bùng phát, hút không khí, lá chắn và cả đòn tấn công của Stella vào trong hỗn loạn xoáy đỏ.

Mỗi đòn chạm vào cô đều bị máu cản lại, phân rã, hoặc phản đòn ngược lại bằng lưỡi hái rít gào.

Sakura, lạnh lùng như thường lệ, định giơ tay lên để điều khiển trọng lực— nhưng từ dưới chân cô, hàng trăm 【Crimson Bloom】 trồi lên, xuyên qua đất, đâm rách lớp chắn như giấy.

Amber gào rú, nhảy vào như dã thú.

Nhưng Natasa không chém – cô vươn tay, siết chặt không khí — máu trong cơ thể Amber bị kéo ra như sợi chỉ đỏ, tạo thành 【Vein Lock】, giam cứng cô tại chỗ.

Sagi, đôi mắt mèo đượm buồn, phóng sợi rối – nhưng rối không khống chế nổi ai giờ đây đã thành quỷ dữ.

Máu tự động tách mình khỏi Natasa, dựng nên Thorn Halo – một vầng gai xoay quanh, cắt phăng mọi thứ bén mảng.

Một mình Natasa.

Đứng giữa bảy người bạn đang bị thao túng.

Không còn nước mắt.

Không còn tha thứ.

Chỉ có máu, và lý trí bị xé toạc thành bản năng.

"Nếu máu là sự sống... thì cái chết của tao sẽ là lễ hiến tế để đánh thức chúng mày."

Âm thanh giày dẫm nát lên nền đá vụn vang vọng trong hành lang đổ nát.

Không còn tiếng người, không còn ánh sáng.

Chỉ còn hơi thở nặng nề và mùi máu tươi.

Natasa bước từng bước một.

Dưới chân cô, những vệt máu kéo dài ngoằn ngoèo như dấu vết của một con mãng xà đang lết đi trong cơn hấp hối.

Đó là máu của Sayari – từng giọt, từng mạch đỏ, từng tiếng tim đập loạn nhịp trong lồng ngực kẻ từng là thủ lĩnh kiêu hãnh của thế giới cũ.

"Mày nghĩ tao sẽ để mày sống sót à...?" — Natasa nói khẽ, giọng như cào lên từ cổ họng đang cạn khô vì oán thù.

Đôi mắt đỏ vằn máu ánh lên một thứ ánh sáng không thuộc về loài người.

Vầng gai máu mỏng bao quanh cô như một hào quang đẫm sát khí.

Từng bước đi kéo theo vệt sương đỏ – 【Crimson Veil】 lan dần như màn tử thần trùm xuống sau lưng cô.

Sayari thở gấp, tay run rẩy đặt lên bức tường nứt nẻ, máu chảy dài từ khóe môi.

Cô không còn hát nổi.

Ma pháp đã vỡ vụn khi bị 【Sanguine Spiral】 đâm xuyên qua lá chắn ảo âm.

Những âm điệu dịu dàng giờ chỉ còn là tiếng vang hỗn loạn trong tai cô – dư âm của chính nỗi sợ.

— "Ngươi... không còn là con bé ngày đó nữa..." — Sayari lùi lại, ánh mắt ruby đã mờ nhòe vì máu và hoảng loạn.

— "Không." – Natasa tiến tới, giọng trầm như tiếng huyết mạch chảy thẳng xuống đáy vực. – "Tao là quái vật mà chính mày tạo ra."

Cô vung tay.

Từ cánh tay rách toạc, một dòng máu vọt lên, xoáy lại như vòi rồng.

Trong tích tắc, một lưỡi hái dài trồi lên từ không khí – 【Crimson Halberd】.

Gai máu tua tủa dọc sống kiếm, rung động theo nhịp tim của chủ nhân nó.

Sayari hét lên và phóng ra một nốt ngân đứt đoạn — 【Mê Hoặc Đoạn Ca】! — Nhưng âm thanh bị cắt ngang bởi một cú đâm máu xuyên tai –【Bloodletter】.

Cô ngã ngửa, va vào tường, ho khan.

Mắt trợn trừng nhìn con quái vật đang bước đến gần như bóng tối có hình.

— "Tao sẽ không để một ai cướp đi thế giới của tao nữa." – Natasa rít lên. – "Không bạn bè.

Không tình yêu.

Không tự do."

Sayari run rẩy, nhích lùi... rồi—

"Tuyệt vời...!

Natasa cuối cùng cũng chịu bộc lộ thật sự rồi hả?"

Một giọng nói quen thuộc vang lên như tia chớp cắt ngang không gian tĩnh lặng.

Một tràng cười vang lên – khàn, gằn và đầy khoái cảm như tiếng kim loại bị siết chặt.

Carly xuất hiện từ một mái vòm sập.

Mái tóc bạch kim rối tung, đôi mắt điên loạn long lanh vì hưng phấn.

— "Cô không thể bỏ lỡ đâu, Sayari à.

Đây mới đúng là Natasa.

Một tuyệt phẩm...

Một sinh vật được nặn ra từ máu và hận thù thuần túy."

Natasa quay đầu, đôi mắt đỏ không đổi.

Nhưng môi cô nhếch nhẹ.

Lạnh đến mức máu cũng đóng băng.

— "Mày đến đúng lúc.

Tao không ngại giết cả hai."

— "Ha~ đừng vội thế," – Carly cười, ánh mắt sáng rực. – "Tao muốn thấy mày đi xa hơn nữa, để tao có thể phá vỡ mày tận lõi."

Sayari lau máu, gượng đứng dậy, vai run bần bật.

Nhưng trong ánh mắt cô – một tia lạnh lẽo đã trở lại.

Khi có Carly bên cạnh, cô biết mình không đơn độc.

— "Vậy thì, cùng nhau... kết thúc nó."

Cả hai lao vào.

Từ một phía, 【Vọng Ca Hồng Ngọc】 bùng lên, xé toạc không gian thành ảo ảnh lấp lánh.

Từ phía khác, Carly tung ra chuỗi dao ánh sáng tẩm độc, tạo thành lưới bẫy di động.

Natasa đứng giữa, mái tóc đỏ dài tung bay.

Không lùi.

Cô nhắm mắt.

Cảm nhận tim mình đập.

— Thịch... thịch... thịch.

Tay cô vung lên – nhịp chém bắt đầu hòa nhịp.

【Pulse Cutter – Nhịp Chém】.

Và rồi... trận chiến bùng nổ, như bản giao hưởng tàn bạo giữa máu, âm thanh và lý trí điên loạn.

Cảnh tượng xung quanh Natasa trở thành một biển máu mờ ảo.

Đối với tất cả những ai đứng trong phạm vi, không có gì ngoài sự tàn phá, hoang tàn, và máu.

Đôi mắt đỏ như ánh sáng ma quái, vằn máu, khuôn mặt lạnh lùng của cô trở thành hiện thân của sự cuồng loạn.

Natasa không còn là một đồng đội thân thiết mà tất cả đều từng chiến đấu cùng.

Cô trở thành một cơn bão máu tàn khốc, cắt xé mọi thứ, không phân biệt bạn bè hay kẻ thù.

Những chiếc gai máu vọt ra từ cơ thể cô, chém xuyên qua đồng đội, qua kẻ địch, qua mọi thứ.

Cảnh tượng ấy là một sự hỗn loạn không thể nào miêu tả hết.

Cả nhóm cố gắng can ngăn, nhưng khi thấy đám máu quái dị nở ra trong không gian, không ai dám tiến gần.

Những đòn tấn công tàn bạo khiến không ai có thể tiến lên.

Lần lượt, từng người trong nhóm đã nhận ra, việc tiếp cận Natasa giờ là vô vọng.

Những người tưởng chừng như không bao giờ phải lo lắng, giờ đây đang đứng trong một thế giới u ám.

Sayari gào lên trong tuyệt vọng, dồn hết âm thanh vào một làn sóng ma pháp cuối cùng.

Nhưng [Sanguine Logic] không chỉ phá âm — nó hút lấy từng tần số sống, nghiền nát từng nhịp sóng tâm trí.

Sayari ngã quỵ.

Màng nhĩ rách toạc.

Máu tuôn từ tai.

Họng cô vỡ vụn.

Và...cô dần chết đi.

Carly thở dốc, cố lui khỏi vòng vây, nhưng một cơn bạo kích bằng máu lao đến xé toạc một bên vai.

"Cái quái gì...

đây không còn là con người nữa..."

Tiếng gào thét của máu vẫn vang vọng.

Natasa bước từng bước giữa đống đổ nát tan hoang của chiến trường.

Máu nhỏ từng giọt từ lưỡi đao kéo dài ra từ cánh tay cô, rỉ xuống đất như những nhịp gõ tử thần.

Mỗi giây trôi qua, cô lại giơ tay lên và vung xuống như bản năng, như thể không cần lý do, không cần mục tiêu.

Chỉ cần còn vật thể chuyển động, cô sẽ tiêu diệt.

Một đòn, hai đòn, máu văng ra như cơn mưa máu ngược gió.

Một người bạn khác gục ngã.

Sayari, vẫn còn thở, cố gượng dậy.

Cô ta nhìn những người xung quanh, những gương mặt mà mình từng điều khiển—giờ đây đã tỉnh lại, đôi mắt trống rỗng bàng hoàng.

Phép thuật thao túng của cô đã tan biến, như cơn ác mộng bị đánh thức.

Nhưng điều khiến Sayari không thể đứng dậy... là ánh mắt của Natasa.

Ánh mắt ấy không còn là của một con người.

Nó như một vực sâu đen ngòm, nơi mọi thứ đều bị hút vào và bị nghiền nát bởi cơn thịnh nộ không tên.

Sayari hét lên, không phải để phản kháng, mà là trong sợ hãi.

"Dừng lại!

Natasa—!

Tao... sai rồi...

Tao biết tao đã sai rồi!!"

Nhưng giọng cô ta chỉ là tiếng thét lạc lõng trong bầu không khí chết chóc.

Natasa không trả lời.

Cô chỉ đưa tay lên—và máu từ cơ thể Sayari, dù đã gần cạn kiệt, vẫn bị kéo ra như từng sợi tơ đỏ.

Sayari run rẩy, cơ thể co giật, mắt mở to tuyệt vọng.

"Không...

Không... làm ơn...!"

Máu bốc hơi dưới ma pháp ăn mòn.

Sayari cảm nhận từng giọt sinh lực bị hút khỏi mình, làn da dần tái nhợt như sáp, đôi môi rách nát vì cắn chặt đến bật máu.

Đau đớn.

Không thể kháng cự.

Không thể tha thứ.

Đó là lần đầu tiên trong đời Sayari cảm nhận toàn bộ nỗi đau—thứ mà cô từng áp đặt lên người khác, giờ đây quay lại giày xéo cô đến tận xương tủy.

"Tao đáng bị thế này..." – cô thì thầm, đôi mắt ngấn lệ – "...nhưng tao không nghĩ... mày lại có thể tàn nhẫn đến vậy, Natasa."

Rồi cô ta tan rã trong dòng máu đỏ đặc.

Phần còn lại chỉ là một vũng chất lỏng đỏ ngầu dưới chân Natasa—và một nguồn sinh lực mới thẩm thấu vào người cô, khiến đôi mắt cô càng đỏ hơn, tóc bay phần phật như đang cháy ngược.

Bạn bè Natasa—những kẻ từng bị điều khiển—giờ đứng đông cứng, không dám tiến tới.

Họ vừa được cứu... nhưng cũng vừa đối diện với một cơn ác mộng khác còn khủng khiếp hơn.

Amber, Sakura, Stella, Natalie, Vegga... tất cả đều đang đứng giữa tàn tích, mùi máu và tử khí khiến họ nghẹn họng.

Họ thấy một Natasa hoàn toàn khác.

Không cảm xúc.

Không giới hạn.

Không cần lý do.

"Đó không còn là Natasa nữa..." – Stella thì thào, đôi tay run rẩy – "...đó là một con quái vật."

Natasa quay người lại, ánh mắt đỏ máu quét qua tất cả bọn họ.

Đôi môi cô mấp máy... gần như không nghe rõ.

"Tiếp theo..."

Và dần dần...

Natalie mở mắt.

Rồi đến Sakura.

Sunny.

Vegga.

Stella.

Amber.

Sagi.

Họ đều ngã xuống đất, ho khan, cố gượng dậy giữa cơn ác mộng đẫm máu.

"Natasa...?"

Natalie thì thầm.

Nhưng người bạn của cô không nghe thấy gì nữa.

Cô không còn phân biệt được ai là ai.

Không còn Sakura, không còn Natalie, không còn Amber hay Stella.

Chỉ còn một kẻ địch cuối cùng – thế giới này.

Một tia lưỡi hái máu vung ngang – Amber vừa né kịp, nhưng cánh tay vẫn rách toạc.

"Đm, tỉnh lại đi Natasa!

Là tao đây!!"

Không đáp lại.

Chỉ có nụ cười lạnh lẽo – như thể chẳng còn bất kỳ phần người nào trong cô nữa.

Đám máu bắt đầu lan rộng, bao trùm toàn bộ không gian, tạo nên một "vực máu".

Bầu không khí trở nên đặc quánh, không thể thở nổi, khiến tất cả mọi người đều khó mà giữ được bình tĩnh.

Những người còn lại trong nhóm – Natalie, Sakura, Sunny, Vegga, Amber, Stella, và Sagi – đều tỉnh lại, nhưng họ không thể làm gì.

Tình trạng của Natasa khiến họ tuyệt vọng.

Mọi người lao lên.

"Natasa!" – Stella gọi.

"Nghe tôi đi, là Natalie đây!"

"Ê!" – Amber gào lên, "Mày muốn giết hết bọn tao thật đấy à?!"

Tiếng gió rít lên trong một không gian hoang tàn.

Đất dưới chân nứt toác, những vũng máu đen thẫm tràn lan như sự sống bị ép khô.

Ở trung tâm, Natasa đứng đó, thanh huyết kiếm khổng lồ gắn liền với cánh tay phải kéo lê mặt đất.

Mái tóc cô dài xoã, đỏ rực như lửa cháy.

Đôi mắt – không còn ánh sáng – chỉ là hai hố sâu ngập tràn huyết sắc, vô hồn.

Máu vẫn chảy.

Từ lòng bàn tay, từ những vết rách trên cơ thể.

Từng giọt biến thành lưỡi dao, roi máu, phi tiêu bay vòng quanh cô, múa may như một bản hòa tấu tử thần.

"Cô ấy đang tự giết chính mình..." – Sakura thì thầm, bàn tay siết chặt sợi dây trọng lực đang chuẩn bị phóng đi.

"Đừng!

Để tớ trước." – Natalie lao lên đầu tiên, đôi mắt không rời lấy Natasa.

"Na-ta-sa!!!

Cậu có nghe thấy tớ không?

Là tớ – Natalie!

Tớ ở đây mà!!" – Cô hét lên, vòng năng lượng từ bàn tay đẩy ra một sóng xung lực, định chặn đường máu lan rộng.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, một ngọn roi đỏ tươi vụt qua.

Không khí vỡ nát.

Natalie văng ra xa, máu trào từ khoé miệng.

"Cậu ấy không nhận ra ai nữa rồi..." – Stella che miệng, lùi lại.

Sakura lao lên thứ hai.

"Tránh ra.

Nếu không thể đánh thức được cô ta bằng lời nói... thì để tao dùng logic vậy."

Nắm đấm trọng lực chạm đất, khiến mặt đất dưới chân Natasa sụp đổ tức khắc.

Cô rơi xuống một hố sâu đầy áp suất gấp trăm lần, nhưng trong vòng chưa đầy một giây – một lưỡi kiếm máu hình lưỡi hái xoáy thẳng lên từ lòng đất, xé toạc không gian.

Sakura chỉ kịp lùi về phía sau, lưng đập mạnh vào vách đá.

"Quái vật thật sự..."

Vegga lúc này bước lên, mái tóc lặng lẽ bay theo dòng nước.

Một mặt gương nước nổi lên trong tay cô: "Mirror of Destiny."

Cô nhìn thẳng vào hình ảnh phản chiếu: một tương lai nơi Natasa tự hủy hoại mình bằng chính thứ ma pháp cô tin tưởng.

Cô run nhẹ – rồi quyết định ép kết quả ngược lại.

"Tide of Memory." – Một làn nước mỏng vươn ra chạm vào vai Natasa.

Tức thì, toàn thân Natasa giật mạnh.

Trong vài khoảnh khắc, đôi mắt đỏ lóe lên ánh bạc.

Nhưng rồi, máu phản chấn từ người cô nổ tung, khiến Vegga bật ngửa về sau.

Cô rơi vào vòng tay của Sunny vừa kịp tạo ra một Softfall Pillow.

Sunny ném một loạt thú nhồi bông vào không trung: "Twinkle Parade!"

Một đàn thú bông hình gấu, mèo, thỏ rồng nhỏ xíu nối đuôi nhau lao vào Natasa, bám đầy tay chân cô.

"Starbind!" – Ánh sáng từ đám thú bông xoắn lại như dây thừng, trói Natasa chặt lấy.

Nhưng chỉ một giây sau, tất cả bọn chúng bị nghiền nát bởi những lưỡi máu nhọn hoắt.

Một con rồng bông bé xíu cố gắng ôm lấy chân Natasa trước khi bị chém đôi.

Sunny cắn môi, mắt đỏ hoe: "Đừng giết bọn chúng nữa mà..."

Amber gầm lên.

"Mẹ kiếp, nếu chúng mày không làm được thì tao làm!"

Lửa bùng lên quanh người cô, đôi mắt bốc cháy như mãnh thú.

"Nếu mày muốn chết đến vậy, tao sẽ là đứa giữ tay mày lại, con điên!"

Cô xông thẳng vào, cú đấm bùng nổ va vào thanh huyết kiếm.

Cả hai va chạm.

Máu và lửa nổ tung.

Amber hét lên: "STELLA!

GIỜ!!!"

Stella chạy đến, nước mắt lăn dài.

Tay cô phát sáng, bao phủ Amber bằng một lớp ánh sáng chữa lành, rồi giơ hai tay lên.

"Natasa... cậu không một mình...

Làm ơn... xin dừng lại..." – Giọng Stella run rẩy.

Cô niệm chú: "Lumen Lock."

Ánh sáng tạo thành vòng khóa, phong ấn tạm thời đường dẫn ma pháp từ trái tim Natasa.

Chỉ một khoảnh khắc – cơ thể Natasa khựng lại.

Nhưng rồi lưỡi hái máu lại vung lên, chém vỡ không gian quanh Stella.

Sagi lặng lẽ xuất hiện từ bóng tối, mái tóc tím lay động.

"Sợi dây này..." – cô thầm thì.

"Puppet Bind."

Một sợi dây vô hình bay tới, xuyên qua lòng bàn tay Natasa – kết nối trực tiếp vào ý chí của cô.

"Ngủ đi, cô gái máu đỏ..." – Sagi nhắm mắt.

Dây rối siết chặt, kéo tâm thức Natasa xuống.

Toàn thân cô run lên.

Máu đông lại trong vài giây.

Nhưng rồi – một tiếng thét xé tan mọi thứ.

"AAAAAAAAAAAAAA—!!!"

Dây rối đứt đoạn.

Sagi quỳ gối, nôn ra máu.

"Tâm thức cô ta... giống như một đại dương đang điên cuồng..."

Không gì lọt được vào tâm trí Natasa nữa.

Máu phun như suối.

Lưỡi hái ma pháp xoay tròn giữa không khí, mỗi vòng xoay là một mạng sống suýt bị cắt phăng.

Không ai dám đến gần.

Không ai có thể đến gần.

Cô không phải Natasa nữa.

Cô là một con quái vật sinh ra từ máu và điên loạn.

Từng người một bị ép lùi.

Sakura, với ma pháp trọng lực, cũng không thể dừng bước tiến của Natasa.

Sunny thì gào lên trong tuyệt vọng.

Sagi bóp chặt bàn tay, nhưng ánh mắt cô đã run rẩy.

"Chúng ta... thua rồi à?"

Và rồi...

Trong làn khói xám đặc...

Một bóng đen hiện ra.

Dáng người cao lớn, tóc đen hơi rối.

Kei.

Mắt anh sáng như dải ngân hà, đôi chân bước qua đống gạch vụn, bước qua những vệt máu còn nóng.

Anh không nói gì.

Chỉ nhìn thẳng vào cô gái ấy – người từng e dè chạm vào tay anh, giờ đây đang đứng giữa địa ngục mà chính mình tạo ra.

"Natasa."

Cô quay lại.

Đôi mắt đỏ lóe sáng.

Chiến đấu bắt đầu.
 
Vấn Đề Nhân Cách
Chap 22: Thánh Hoa Không Nở


Cảnh tượng xung quanh Natasa trở thành một biển máu mờ ảo.

Đối với tất cả những ai đứng trong phạm vi, không có gì ngoài sự tàn phá, hoang tàn, và máu.

Đôi mắt đỏ như ánh sáng ma quái, vằn máu, khuôn mặt lạnh lùng của cô trở thành hiện thân của sự cuồng loạn.

Natasa không còn là một đồng đội thân thiết mà tất cả đều từng chiến đấu cùng.

Cô trở thành một cơn bão máu tàn khốc, cắt xé mọi thứ, không phân biệt bạn bè hay kẻ thù.

Những chiếc gai máu vọt ra từ cơ thể cô, chém xuyên qua đồng đội, qua kẻ địch, qua mọi thứ.

Cảnh tượng ấy là một sự hỗn loạn không thể nào miêu tả hết.

Cả nhóm cố gắng can ngăn, nhưng khi thấy đám máu quái dị nở ra trong không gian, không ai dám tiến gần.

Những đòn tấn công tàn bạo khiến không ai có thể tiến lên.

Lần lượt, từng người trong nhóm đã nhận ra, việc tiếp cận Natasa giờ là vô vọng.

Những người tưởng chừng như không bao giờ phải lo lắng, giờ đây đang đứng trong một thế giới u ám.

Carly – người luôn là kẻ thù bền bỉ của nhóm, giờ đã bị trọng thương dưới những cú đâm sắc lạnh từ máu của Natasa.

Cô nằm gục, yếu ớt trong vũng máu.

Sayari cũng không khá hơn, cái màng âm thanh huyền bí của cô đã bị xuyên thủng bởi cú đâm đầy uy lực từ một mũi máu đậm đặc.

Đám máu bắt đầu lan rộng, bao trùm toàn bộ không gian, tạo nên một "vực máu".

Bầu không khí trở nên đặc quánh, không thể thở nổi, khiến tất cả mọi người đều khó mà giữ được bình tĩnh.

Những người còn lại trong nhóm – Natalie, Sakura, Sunny, Vegga, Amber, Stella, và Sagi – đều tỉnh lại, nhưng họ không thể làm gì.

Tình trạng của Natasa khiến họ tuyệt vọng.

Ánh mắt tất cả dồn về Kei.

Không một ai nói lời nào, nhưng tất cả đều nhìn anh, hy vọng vào một phép màu, một tia hy vọng cuối cùng.

Natalie là người đầu tiên đứng lên, khuôn mặt đầy lo lắng nhưng vẫn kiên quyết:

"Kei...

Anh là người duy nhất có thể làm được.

Hãy giúp cậu ấy quay lại, hãy mang Natasa trở lại với chúng ta!"

Sakura, Sunny, Vegga, Amber, Stella và Sagi, lần lượt bước tới gần, ánh mắt chứa đựng sự động viên không lời.

Mỗi người đều nhìn anh với đôi mắt đầy hi vọng, như thể anh là nguồn sáng duy nhất giữa đêm đen tối tăm này.

"Cậu là người duy nhất có thể cứu cậu ấy..."

Stella thì thầm, vẻ mặt kiên định.

"Hãy cứu lấy cậu ấy, Kei."

Tất cả mọi người đều đổ dồn vào Kei, không có sự lựa chọn nào khác.

Anh là người duy nhất đủ sức mạnh để chạm vào Natasa trong lúc này.

Kei, với sự vững vàng của một người chỉ biết lý trí, không hề lùi bước.

Ánh mắt anh sắc lạnh, nhưng đôi môi khẽ mím lại như đang quyết tâm.

Natasa đứng ở giữa đống đổ nát, máu tràn xuống như suối, ánh mắt vô hồn, không còn chút dấu hiệu của người đồng đội thân yêu mà mọi người đã từng chiến đấu cùng.

Cô lao vào mọi người, cắt xé họ mà không hề bận tâm.

Một cơn điên cuồng.

Kei tiến lên, không chút do dự.

Mái tóc đen rối của anh bay trong gió, mắt anh không hề rời khỏi Natasa.

Anh phải chiến đấu, không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng lý trí.

Đó là cách duy nhất để kéo Natasa trở lại.

Cả không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo.

Kei sử dụng 【Chrono Step】 để di chuyển gần cô, nhưng Natasa đã sớm phát hiện ra và phản ứng lại ngay lập tức.

Cô lao tới, tạo ra những đòn chém máu nguy hiểm từ 【Blood Fang】.

Kei đỡ đòn, nhưng cùng lúc đó, anh bắt đầu sử dụng 【Time Echo】 để tạo ra bản sao của mình, đánh lừa Natasa.

Cô chỉ lao vào một bản sao, không chút khựng lại, trong khi Kei đánh vào cô từ phía sau.

Mọi cú đấm của Kei mang theo sự khẳng định, nhưng vẫn đầy dịu dàng, như một lời thuyết phục ngầm: "Cô ấy đang ở đây, Natasa.

Trở lại với tôi."

Natasa không đáp lại, chỉ có ánh mắt ngập trong điên loạn.

Nhưng Kei không từ bỏ.

Anh sử dụng 【Chrono Collapse】 – một vụ nổ nghịch lý, làm xáo trộn mọi thứ xung quanh.

"Tôi không thể để cô đi như thế này," Kei gằn giọng, "Natasa, đừng để bản thân trở thành bóng tối này."

Kei không ngừng chiến đấu.

Những đòn tấn công của Natasa như cơn lốc không ngừng nghỉ, máu vương vãi khắp nơi, nhưng Kei vẫn tiếp tục.

Anh không thể để cô đi, không thể để cô mất tất cả.

Kei bám sát, nhưng điều anh biết là không thể cứu Natasa bằng vũ lực.

Anh không thể dùng sức mạnh đơn thuần mà phải dùng chính sự kiên nhẫn, trí tuệ của mình để đánh thức cô.

Kei tiến gần hơn, và khi khoảng cách chỉ còn vài bước, anh đột ngột sử dụng 【Chrono Cage】, tạo ra một vùng không gian tạm thời đóng băng Natasa.

"Dừng lại...!"

Kei hét lên, ánh mắt ngập tràn sự lo lắng, nhưng cũng đầy kiên quyết.

Natasa không nói gì, chỉ đứng đó, giữa một không gian vỡ vụn.

Những vết máu vẫn chảy xuống.

Và rồi, khi thời gian tạm ngừng, Kei tiến lại gần Natasa, thở dốc, tay anh nhẹ nhàng chạm vào cô.

Những giọt máu vẫn rơi, nhưng chỉ còn một khoảng không gian im lặng giữa họ.

Kei chỉ cần một lời nói.

/ ──────────────────────── > > ♪₊˚.

࣪ ⋆ > > ♪₊˚.

࣪ ⋆

Tiếng kim loại chạm nhau vang lên như chuông tử thần.

Hourblade của Kei găm vào lưỡi hái máu của Natasa—tia sáng lam đụng độ ánh đỏ tăm tối.

Áp lực từ cú va chạm khiến mặt đất dưới chân họ nứt vỡ, thời gian quanh vùng rít lên như đang bị nghiền nát.

"Chết đi..."

Giọng Natasa vang lên, méo mó, nửa là người, nửa là tiếng vọng từ vực thẳm.

Cô vung lưỡi hái điên cuồng.

Máu hóa thành hàng trăm mũi thương bay rợp trời, xuyên phá không khí với sát khí nghẹt thở.

Kei cắn răng, tung Temporal Fracture, xé toạc các điểm tập trung ma pháp để làm chậm đòn công kích, nhưng không thể chặn hết.

Vài mũi thương xuyên qua vai và chân anh.

Phập!

Anh khuỵu gối, máu chảy ướt áo.

"Khốn kiếp..."

Anh lẩm bẩm, tay giơ lên, dồn lực vào Frozen Clock — thời gian quanh Natasa đóng băng trong 3 giây.

Kei thở dốc, gục vai.

"Ba giây.

Chỉ có ba giây..."

Anh chạy đến, đưa tay chạm vào má cô.

"Natasa.

Nhìn anh đi, một lần thôi cũng được...Là Kei đây, người từng nắm tay em trong im lặng, từng nhìn em từ phía xa khi em không biết yêu là gì..."

Lòng bàn tay anh run rẩy—nhưng chưa kịp chạm...

"KHÔNG PHẢI TAO!!"

Cô thoát ra khỏi trạng thái đóng băng sớm hơn mọi giới hạn.

Soạt!

Lưỡi hái quét ngang—Kei nghiêng người né được, nhưng một bên má rách dài, máu phun ra thành dòng.

Anh lùi lại, ho dữ dội.

Ánh mắt Natasa trống rỗng, vô hồn—nhưng giọng cô vang lên như xuyên qua lớp vỏ của một con quái vật:

"Kei... mày không nên đến gần tao."

Kei thở gấp, đứng dậy.

"Thì em giết anh đi đi.

Nếu điều đó khiến em được yên."

Anh giơ kiếm, triệu hồi Chrono Collapse – đòn tối thượng.

Bầu trời rung chuyển.

Dòng chảy thời gian gào thét.

Không gian bị kéo lại thành điểm hội tụ khổng lồ phía sau Kei.

Một cơn bão của ký ức, giấc mơ, thời gian và cảm xúc—tất cả như một "vụ nổ nghịch lý" nuốt trọn lấy vùng đất giữa hai người.

Natasa vẫn lao vào.

Kei hét lên:

"ĐỪNG BẮT ANH PHẢI HỦY DIỆT EM!"

BOOOOOOOM!!!

Ánh sáng trắng xóa cả trời.

Vụ nổ nghịch lý càn quét mọi thứ—vỡ tung ký ức xung quanh họ, khiến quá khứ và hiện tại lồng vào nhau như những mảnh gương rơi.

Khi ánh sáng tan đi...

Kei quỳ gục, máu đầy người.

Và trước mặt anh... là Natasa, vẫn đứng.

Nhưng đôi mắt—run nhẹ.

"...Kei?"

Giọng cô nhỏ như tiếng gió.

/ ──────────────────────── > > ♪₊˚.

࣪ ⋆ > > ♪₊˚.

࣪ ⋆

Trong lúc Natasa đang đứng giữa cơn cuồng loạn, những ký ức như một dòng nước dâng trào, không thể kiểm soát được.

Từng hình ảnh của bạn bè, những giây phút vui vẻ, hạnh phúc như một bộ phim chiếu lại trong tâm trí cô.

Nụ cười rạng ngời của Natalie, luôn là ánh sáng dẫn đường khi mọi thứ xung quanh mờ mịt.

Sakura với ánh mắt sắc bén và vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng lại luôn là người lắng nghe, người bạn mà Natasa có thể tin tưởng mỗi khi cần lời khuyên.

Sunny, với những trò đùa nghịch ngợm, luôn khiến cho không khí xung quanh tràn ngập tiếng cười, chẳng bao giờ thiếu vui vẻ.

Vegga, người chị lớn, dịu dàng và điềm đạm, luôn là bức tường vững chãi trong mọi lúc khó khăn.

Stella, nhẹ nhàng và ân cần, luôn biết cách làm dịu đi những cơn sóng trong lòng cô.

Amber, người bạn không ngừng thách thức Natasa trong những trận đấu, nhưng lại là người mà cô có thể chia sẻ mọi thứ, kể cả những lo âu trong lòng.

Và Sagi, người luôn hiểu cô, người bạn mà cô có thể trò chuyện về những tâm sự sâu kín nhất.

Cuối cùng, ký ức về Kei – người mà Natasa yêu, người luôn ở bên cô, người hiểu rõ nhất từng ngóc ngách trong tâm hồn cô.

Những khoảnh khắc cùng Kei, những lần anh vỗ về, những ánh mắt dịu dàng của anh, tất cả đều như một dòng điện truyền vào trái tim cô.

Những ký ức ấy như một làn sóng dịu êm, đẩy lùi đi cơn điên loạn trong lòng Natasa.

Những tia máu trong mắt cô mờ dần, đồng tử cô từ từ trở lại bình thường.

Cô cảm thấy những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu chảy xuống má.

Làm sao cô có thể để tất cả những người quan trọng trong đời mình phải chịu đựng đau đớn vì chính cô?

Natasa không thể dừng khóc, những giọt nước mắt của cô không chỉ là sự ăn năn mà còn là sự cảm ơn, cảm ơn vì họ đã đến bên cô, đã kiên nhẫn và không bao giờ từ bỏ.

Những vết thương trên cơ thể cô vẫn rỉ máu, nhưng cô không còn cảm thấy chúng nữa.

Tất cả những gì cô cảm nhận được là Kei đứng trước mặt cô, ánh mắt anh đầy sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy tình cảm.

"Kei...," cô thều thào, giọng nghẹn lại vì những giọt nước mắt.

Không khí còn đọng lại mùi sắt của máu, tàn dư từ vụ "nổ nghịch lý" vẫn nhấp nháy như sao vỡ vụn.

Kei đứng thở dốc, từng vết thương trên người rướm máu không ngừng.

Mắt anh nhòa đi, nhưng hình ảnh Natasa vẫn đứng đó—lưỡi hái chùng xuống, mắt dao động.

"...Kei?"

Tiếng gọi mơ hồ, như từ nơi xa lắm.

Đôi mắt đỏ ngầu dần hiện rõ ánh lặng lẽ—cô đang... lay động?

Kei chậm rãi bước đến.

"Là anh đây, ngốc à..."

Nhưng ngay lúc ấy—cơ thể Natasa giật lên một nhịp.

Lồng ngực cô phập phồng.

Mạch máu đỏ sẫm vằn khắp da.

Thanh lưỡi hái trên tay cô đột ngột co lại, sắc bén hơn, như phản xạ sinh tồn.

"Kei—tránh ra!"

Natasa hét lên, tay cô giật mạnh—nhưng đã quá muộn.

Xoẹt!!

Lưỡi hái lao xuyên qua ngực anh.

Máu phụt ra—nóng ấm.

Cả hai người đều sững lại.

"...Kei...?"

Giọng Natasa nghẹn.

Tay cô run bần bật, như thể chính cô vừa tự đâm mình.

Anh không kêu đau.

Môi chỉ mấp máy... rồi chạm vào vai cô, dùng toàn bộ tàn lực.

"Return Point – Dấu Ấn Hồi Quy."

Thời gian quanh trái tim Natasa rung lên, gợn sóng như hồ nước được tẩy sạch máu đen.

Đôi mắt đỏ của cô run lên.

Sự tỉnh táo đang trở lại.

"Em phải tỉnh lại..." – Kei gằn giọng, tay vẫn chạm má cô, máu chảy ròng ròng từ ngực.

"Anh ở đây.

Là Kei đây... là người vẫn chờ em suốt những năm tháng em tự giam mình."

Natasa há hốc miệng, nín thở.

Cô thấy rõ ánh mắt của Kei – ấm áp, dịu dàng, đau đớn – nhưng không hề hối hận.

"Anh yêu em, Natasa."

Và rồi... anh ngẩng lên, đặt lên môi cô một nụ hôn—chậm rãi, run rẩy, tuyệt vọng và chân thành như lần cuối.

Natasa chết lặng.

Trong đôi môi ấy là tất cả những gì cô chưa bao giờ nghĩ mình xứng đáng được nhận.

Khi đôi môi rời nhau—Kei mỉm cười.

"Giờ thì... anh mệt rồi..."

Bịch.

Anh ngã xuống đất.

Cơ thể anh đẫm máu.

Thời gian xung quanh như ngừng đập.

Và lần đầu tiên trong đời, Natasa hét lên trong nỗi sợ thật sự.

"KEI!!!!"

/ ──────────────────────── > > ♪₊˚.

࣪ ⋆ > > ♪₊˚.

࣪ ⋆

Tiếng thét của Natasa vang vọng cả không gian, nhưng Kei đã nằm bất động.

Bầu trời phía trên như rạn nứt, u ám và lạnh lẽo.

Gió thổi, cuốn theo mùi máu nồng gắt và tàn tích của trận chiến.

Đôi mắt Natasa vẫn mở to, tay cô run rẩy chạm vào mặt Kei, lay gọi:

"Đừng...

đừng bỏ em lại..."

Giọng cô vỡ ra, khản đặc như ai đó bóp nghẹt.

Nhưng rồi...

Một cơn choáng bất ngờ ập đến.

Tầm nhìn của Natasa nhòe đi, mọi thứ quay cuồng như bị hút vào một hố đen.

Mạch máu trên tay cô co giật, ngực nhói lên từng cơn.

Máu.

Cô nhận ra...

đã quá muộn.

Trong suốt cuộc chiến, Natasa đã triệu hồi máu liên tục, tự rút ra khỏi cơ thể để khống chế, tạo vũ khí, cản phá—cô chưa dừng lại một giây nào.

Cơ thể cô đang rỗng.

Bàn tay cô trượt khỏi mặt Kei, máu nhỏ tong tong xuống đất.

Đôi chân gối xuống như bị đứt dây điều khiển, và cô ngã vật sang bên cạnh anh.

"...Không... mình không được phép... gục xuống..."

Ý chí vẫn còn, nhưng cơ thể phản bội.

Natasa cắn môi, cố trườn lại gần Kei lần nữa, nhưng chỉ vài phân thôi cũng như cả thế giới đè nặng.

Cô thấy da mình tái đi, môi khô nứt, tai bắt đầu ù như thể mọi âm thanh đang bị hút ra khỏi thực tại.

Mắt cô liếc sang Kei—vẫn nằm đó, vết thương sâu hoắm, nhưng trên môi còn vương nụ cười mờ nhạt.

"...Đừng chết...

Kei... em xin anh..."

Giọng cô lạc dần, run rẩy như một ngọn nến sắp lụi.

Đôi mắt đỏ ngầu trước đó giờ trở nên đờ đẫn.

Tinh thần cô – người đã từng đứng giữa bao trận chiến, dám chống lại tất cả – giờ như một đứa trẻ... lần đầu biết sợ.

Không phải vì đau.

Không phải vì máu.

Mà vì mất anh.

Và rồi, trong ánh sáng dần mờ...

Natasa ngã xuống bên cạnh Kei.

Mái tóc nhuộm máu đen bện vào tóc anh.

Hai bàn tay nhuốm máu—vẫn siết lấy nhau.

Những vũ khí của Natasa bắt đầu rơi xuống, không còn là thứ gì đó nguy hiểm nữa, chỉ là những khối máu đã dần không còn sức mạnh.

Cô buông thõng người vào trong vòng tay của Kei, cảm giác mệt mỏi và kiệt quệ như đè nặng lên thân thể cô.

Kei, mặc dù mệt mỏi và bị thương không ít, vẫn giữ vững cánh tay của mình ôm lấy cô, cảm nhận rõ sự mềm yếu trong từng hơi thở của Natasa.

Anh không nói gì, chỉ giữ cô trong lòng mình, như một ngọn lửa nhỏ đang ấm dần lên từ những mảnh vụn còn sót lại.

Nhưng không lâu sau, những đòn tấn công của cả hai đã quá nhiều, cả Kei và Natasa đều kiệt sức.

Máu vẫn rỉ ra từ những vết thương, và đôi mắt Kei bắt đầu mờ đi trong cơn choáng váng.

Cả hai người ngã xuống đất, đôi tay của Kei vẫn ôm lấy Natasa, dù ý thức của anh bắt đầu mờ nhạt.

Họ nằm đó, mệt mỏi, đau đớn, nhưng ít ra, họ đã cùng nhau vượt qua được cơn bão cuồng loạn này.

Những tia hy vọng dù nhỏ bé vẫn lóe lên trong trái tim họ, như một sự cứu rỗi nhẹ nhàng.

Bầu trời bao trùm tĩnh lặng, nhưng vẫn có một chút gì đó ấm áp từ sự kết nối giữa hai người.

/ ──────────────────────── > > ♪₊˚.

࣪ ⋆ > > ♪₊˚.

࣪ ⋆

Một làn gió lạnh buốt quét ngang tàn tích của trận chiến vừa rồi.

Trên nền đất loang lổ vệt máu đỏ sẫm và ánh sáng ma pháp mờ nhạt, Natasa nằm bất động, làn da trắng nhợt nhạt như bị rút cạn sinh lực.

Trong tay cô vẫn còn vương lại máu chưa đông, rỉ xuống đất thành từng giọt nặng nề như thời gian đang rơi.

Ngay khoảnh khắc Kei khuỵu xuống, cả nhóm đồng loạt lao đến như thể có một sợi dây vô hình kéo giật trái tim họ về cùng một điểm: cô gái mang ma pháp máu đang hấp hối.

"Natasa!!!" – tiếng Natalie bật ra, chói lói và run rẩy.

Cô chạy như điên đến bên Natasa, quỳ sụp xuống, bàn tay nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của cô bạn thân.

"Không... không thể nào...

Cậu không thể chết ở đây được!" – Natalie nghẹn giọng, nước mắt tuôn ra không kịp ngăn lại.

Máu loãng tràn ra từ cơ thể Natasa như những nhánh suối đỏ tươi, thấm ướt cả nền đất lạnh giá dưới chân cô.

Đôi mắt đỏ ngầu vẫn mở hé, song ánh sáng trong đó đang dần lụi tàn.

Cô chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra sau cú gục xuống của Sayari thì một cơn chóng mặt dữ dội ập đến.

Cơ thể cô không còn đáp ứng nổi sau khi tiêu hao quá nhiều máu — máu của chính mình.

Natasa khuỵu xuống.

Lưỡi hái trên tay cô tan biến thành bụi máu rơi xuống đất.

Hơi thở đứt quãng, mắt cô nhòa đi trong một lớp sương đỏ.

Ý thức cô tuột dần khỏi thực tại.

"K...

Kei?

N-Natasa!!!"

Natalie là người đầu tiên lao đến khi thấy Natasa đổ gục.

Cô thét lên hoảng loạn, cùng Sakura, Stella và Sunny chạy đến vây lấy thân thể đang mất máu trầm trọng.

"Natasa!"

Stella kêu lên, quỳ xuống bên cạnh.

Cô không nói thêm lời nào, lập tức giơ Lyria's Bloom cao quá đầu.

"Thánh Hoa Giáng Thế!"

Một đóa hoa ánh sáng khổng lồ nở rộ trên bầu trời xám xịt.

Cánh hoa sáng rực bắt đầu rơi xuống như mưa sao băng, thấm vào thân thể Natasa.

Những tia sáng dịu dàng xoa dịu vết thương rách toạc, vá lại từng sợi gân máu.

Nhưng... tình trạng của Natasa không hề cải thiện.

"Không... không có tác dụng... sao lại—" Stella run rẩy, giọng nói vỡ ra.

"Cậu ấy...

đang dần chết đi vì mất máu quá nhiều..."

Natalie ngồi bệt xuống, ôm đầu Natasa vào lòng.

"Tớ đã bảo cậu đừng liều mạng như vậy mà..."

Đôi mắt Natalie ngấn lệ, giọng cô nghẹn ngào.

"Cậu không được bỏ tớ lại, nghe chưa?

Tớ không cho phép cậu biến mất như thế đâu!"

Sakura đứng kế bên, nắm chặt tay.

Mặt cô không biểu lộ cảm xúc, nhưng những ngón tay co lại đến mức bật máu.

Sunny thì chỉ biết nắm tay Stella, không ngừng nức nở và khóc lóc như một đứa trẻ.

Sagi im lặng đứng nhìn Natasa đang hâ

"Làm ơn..." – Stella thì thầm như cầu nguyện – "Làm ơn, hãy thở đi..."

Nhưng Natasa vẫn nằm im.

Không một tiếng rên rỉ.

Không một cái giật nhẹ nơi đầu ngón tay.

Cô yên lặng như một xác hoa vừa rụng xuống.

Sakura đứng phía sau, tay siết chặt lấy cánh tay mình, mắt dán vào hình hài gầy guộc kia, trong khi Sunny im lặng lạ thường — không còn ánh mắt rực rỡ thường thấy, không còn nụ cười.

Chỉ còn ánh nhìn bàng hoàng.

Ở một góc khác, Kei đang nằm im trong vòng tay của Amber.

Máu từ miệng anh vẫn không ngừng trào ra, nhưng nhịp thở đã dần ổn định nhờ hiệu ứng ma pháp bảo vệ của Stella từ trước.

Amber vác anh lên lưng, gằn giọng:

"Mau mở cổng, Vegga!"

Vegga không nói gì.

Bàn tay cô phát sáng màu xanh nước biển, xoay vòng trong không gian một trận pháp Aqua Chronos.

Một cánh cổng xoáy thời-thủy mở ra, dẫn về nhà của nhóm.

Vegga quay đầu lại, mái tóc dài tung bay trong làn gió loạn.

"Stella... hãy cứu cô ấy.

Bằng mọi giá."

Cô mở cổng dịch chuyển phía sau, ánh sáng tím bạc xé rách không gian.

"Amber, vác Kei.

Nhanh."

Amber, mồ hôi còn rịn đầy trán sau trận chiến, liếc Stella một cái, giọng khàn khàn: "Đừng để con nhỏ đó chết, chị nghe chưa?" – Rồi cúi xuống bế Kei đang bất tỉnh trên vai, chạy về phía cổng không cần hỏi thêm lời nào.

Stella cắn môi đến bật máu, đặt hai tay lên ngực Natasa.

"Giọt Sương Nguyện Ước."

Một giọt sáng toả ra từ đầu ngón tay cô, rơi xuống ngực Natasa, ngấm vào trong như hy vọng cuối cùng.

Nhưng chỉ có sự im lặng đáp lại.

Natalie lắc đầu, nước mắt rơi xuống gò má Natasa.

"Cậu không được bỏ tớ lại mà...

Cậu chưa từng bỏ tớ lại cơ mà, Natasa..."

Stella gào trong lặng im, ánh sáng quanh cô bắt đầu rạn vỡ như kính nứt.

Cô dồn hết năng lượng còn lại, thì thầm như một lời cuối cùng:

"Cội Nguồn Sự Sống."

Một gốc cây ánh sáng mọc lên từ nơi Natasa nằm, rễ cây ôm lấy thân thể cô, hoa nở trên mái tóc rối bời của cô gái ấy.

Nhưng Natasa vẫn không mở mắt.

Cả thế giới chợt lặng thinh.

Sakura quay mặt đi.

Sunny cắn môi đến bật máu.

Stella cuối cùng ngồi bệt xuống bên cạnh, run rẩy ôm lấy Natasa vào lòng.
 
Vấn Đề Nhân Cách
Chap 23: Chạy Trốn Khỏi Nỗi Sợ


Cơn mưa hoa ánh sáng dần phai nhạt.

Mặt đất nứt nẻ vẫn loang lổ những vệt máu chưa khô.

Stella đã dốc kiệt năng lượng — đôi môi cô tái nhợt, trán ướt đẫm mồ hôi.

Bông hoa đào trên đỉnh trượng Lyria's Bloom bắt đầu tàn rụng, cánh hoa mềm rơi xuống theo từng giọt thời gian rơi chậm chạp.

Nhưng...

Natasa vẫn không nhúc nhích.

"Không... sao không có phản ứng?"

Stella thì thầm, giọng run lên.

Natalie quỳ đó, không còn nước mắt, chỉ còn sự im lặng tuyệt vọng.

"Stella, thử lại đi... dùng lại đi... thêm lần nữa thôi..."

"Không được rồi," Stella lắc đầu, nghẹn ngào.

"Cơ thể của Natasa đã mất quá nhiều máu.

Phép chữa lành không tác dụng gì khi nguồn sống trong cô ấy đang cạn kiệt..."

Lời nói đó như một nhát dao đâm vào lòng Natalie.

Sunny đứng sau, siết tay vào nhau, ánh mắt đỏ hoe.

Sakura thì quay mặt đi, nhưng không thể che giấu giọng khàn khàn:

"Chị ấy... thật sự sắp..."

Sagi lặng lẽ bước đến, đặt một tay lên vai Natalie — không nói gì, vì không có lời nào đủ để xoa dịu.

Không khí đặc quánh đến mức nghẹt thở.

Chỉ còn tiếng gió gào qua đống đổ nát và những giọt máu khô rơi từng tiếng lên nền đá lạnh.

Bỗng—

Một ánh sáng yếu ớt bừng lên từ lồng ngực Natasa.

Mọi người đồng loạt ngẩng đầu.

Từ ngay nơi trái tim cô — không phải ánh sáng phép thuật của Stella — mà là ánh sáng đỏ lấp lánh, tựa như... một kết tinh máu.

Ánh sáng đó chớp nháy, yếu ớt, như một đốm lửa nhỏ sắp tắt... nhưng vẫn còn đó.

Sakura lùi lại một bước, mắt mở to: "Đó là... lõi ma lực... của Natasa?"

"Không..."

Stella lẩm bẩm.

"Là ý chí...

Là phần cuối cùng của cô ấy còn chống lại cái chết..."

Natalie sững người.

Cô cúi xuống, ghé trán vào trán Natasa, thì thầm qua hơi thở đứt đoạn:

"Nếu đây là phần cuối cùng của cậu, tớ sẽ giữ nó bằng tất cả những gì tớ có... nên, làm ơn...

Đừng để nó tắt...

Natasa...

Làm ơn..."

Đốm sáng đỏ khẽ rung lên một nhịp... rồi lại yếu đi.

Một tia hy vọng mong manh — mỏng như sợi chỉ máu... nhưng vẫn chưa đứt.

Ánh sáng đỏ trong lồng ngực Natasa mờ dần... chỉ còn một tia mỏng như chỉ máu.

"Không!

Đừng tắt đi mà!"

Natalie gào lên, hai tay siết lấy vai Natasa như sợ cô sẽ tan biến thành hư vô.

"Stella, còn bao nhiêu mana?"

Sakura quay phắt lại.

Stella lắc đầu, hơi thở đứt quãng:

"Gần như... không còn gì nữa...

Nhưng nếu tớ dồn toàn bộ vào Thánh Hoa Giáng Thế một lần cuối, có thể... chỉ có thể... giữ cho ánh sáng đó không biến mất."

Stella siết trượng Lyria's Bloom, hoa đào ở đầu gậy vỡ vụn.

Một cánh hoa cuối cùng phát sáng rực rỡ.

"Sacred Bloom Descend—!!!"

Từ trời cao, bông thánh hoa rực rỡ bùng nổ lần cuối, phóng xuống hàng ngàn cánh hoa ánh sáng như mưa sao băng.

Chúng xoáy quanh Natasa, đỡ lấy cơ thể cô, giữ nhịp đập trái tim cô thêm một chút nữa... thêm một chút...

Nhưng chưa đủ.

"Cô ấy cần máu."

Sakura nói như cắt vào không gian.

"Nhiều máu hơn phép chữa lành.

Phép hồi sinh là vô nghĩa nếu không có nguyên liệu sống cơ bản: máu."

Natalie không do dự.

"Tớ sẽ cho."

"Không—!"

Stella quay lại, mắt đầy hoảng hốt.

"Nếu cậu mất quá nhiều—"

"Cậu ấy là gia đình của tớ, Stella."

Natalie cắn răng.

"Nếu Natasa cần máu, tớ sẽ cho đến giọt cuối cùng."

Cô lấy dao găm, rạch một đường sâu vào cánh tay mình.

Máu đỏ tươi tuôn trào, không ngần ngại, không sợ hãi.

Cô để dòng máu ấy nhỏ xuống cơ thể Natasa — từng giọt, hòa vào vùng sáng đỏ mờ nhạt nơi ngực Natasa.

Sagi lập tức tạo một kết giới ổn định luồng truyền máu bằng sợi dây vô hình.

Sakura điều phối ma lực để giữ cho máu không bị đông, Sunny ngồi sụp xuống, đặt hai tay run rẩy lên mặt đất:

"Cậu không được đi đâu cả, Natasa... không được bỏ bọn tớ lại như vậy đâu..."

Thời gian như ngừng trôi.

Cánh hoa cuối cùng của Lyria's Bloom tan biến trong ánh sáng.

Natalie run rẩy, ánh mắt mờ đi vì mất máu, thì thầm lần cuối, giọng vỡ òa:

"Tớ... cần cậu, Natasa..."

Đốm sáng đỏ... chớp lên.

...rồi mạnh dần.

Một nhịp tim vang lên.

Thịch.

Cả nhóm sững lại.

Thịch—

Lần thứ hai.

Mạnh mẽ hơn.

THỊCH—!!!

Một luồng máu đỏ đậm bùng nổ từ ngực Natasa như vụ nổ nhỏ, thổi bay những cánh hoa tàn quanh cô.

Mắt cô mở to, đỏ ngầu... rồi run lên... lấy lại màu xám tro lạnh lẽo quen thuộc.

Natasa...

đã sống.

Còn Sagi, dù khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt mèo ánh lên một niềm nhẹ nhõm sâu kín.

Cô bước đến gần, quỳ xuống bên cạnh Natasa và khẽ nắm lấy tay cô – bàn tay vẫn còn lạnh và mềm nhũn, nhưng có chút ấm hơn so với trước đó.

Không ai nói gì thêm.

Chỉ một điều chắc chắn: cô còn thở.

Natasa được đưa về phòng riêng của cô – căn phòng đơn giản, gọn gàng, với rèm trắng lặng gió và ánh sáng nhạt trải dài trên sàn.

Cô được đặt nằm xuống giường, hôn mê sâu, nhưng nhịp thở đều và nhịp tim đã ổn định.

Một tiếng thở dài khẽ vang lên từ Stella khi cô rút tay khỏi phép chữa trị cuối cùng.

Cô đã dùng quá nhiều năng lượng...

Cơ thể run rẩy, đầu óc choáng váng.

Nhưng chẳng sao cả.

Cô ấy sống rồi.

"Cậu cũng phải nghỉ ngơi," Natalie đỡ lấy Stella khi cô loạng choạng.

"Cậu đã làm hết sức rồi."

"Ừ..."

Stella gật khẽ.

"Tớ về phòng một lát..."

Stella nằm vật xuống giường, cơ thể rã rời như bị vắt kiệt.

Nhưng chưa kịp khép mắt, cửa phòng mở khẽ.

Amber bước vào, không gõ cửa, không lên tiếng.

Cô chỉ đứng đó, tựa lưng vào tường, ánh mắt nhìn Stella với vẻ gì đó khó chịu giải thích – là lo lắng, là giận, là mệt mỏi, là tất cả trộn lẫn.

"Chị ngu thật đấy," cô nói khẽ, giọng cộc cằn quen thuộc nhưng run nhẹ ở đuôi.

"Tự rút máu để chữa người khác... không sợ chết à?"

Stella mỉm cười mệt mỏi, nhắm mắt lại.

"Nếu không làm vậy... thì đã mất Natasa rồi."

Amber bước lại gần, kéo ghế ngồi cạnh giường.

Không nói thêm gì nữa.

Chỉ ngồi đó, canh chừng Stella như một con thú lớn lặng thinh.

Bên ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu rơi.

Căn phòng chỉ có tiếng gió luồn qua khe cửa sổ.

Amber ngồi im, đôi mắt dõi theo nhịp thở yếu ớt của Stella – người con gái dám liều cả sinh mạng để cứu người khác, kể cả khi cơ thể yếu đuối như vậy.

Tóc Stella rối tung, môi tái nhợt, tay vẫn còn vết rạn đỏ vì dùng quá nhiều ma pháp chữa trị bằng máu.

Amber cắn răng, cảm giác nghèn nghẹn nơi cổ họng.

"Em không thích kiểu đó đâu...

Cứ tốt với người khác như vậy, rồi có ngày chị biến mất lúc em chưa kịp nói gì..."

Giọng cô khàn khàn, gần như thì thầm.

Ánh đèn mờ hắt xuống nửa gương mặt Amber – nơi ánh mắt khô khốc giấu sau hàng mi ướt.

Cô vươn tay, khẽ vuốt lại tóc cho Stella, cử chỉ vụng về, gượng gạo như thể cô chưa từng chạm nhẹ vào ai như thế.

"Ngủ đi... mai chị dậy rồi, em sẽ mắng chị cả tiếng liền."

Nhưng lúc này, Amber chỉ ngồi yên.

Im lặng canh chừng giấc ngủ của Stella, như một chú chó trung thành không biết nói ra nỗi lo.

/ ──────────────────────── > > ♪₊˚.

࣪ ⋆ > > ♪₊˚.

࣪ ⋆

Một tiếng sấm mơ hồ vọng qua không gian, và Kei bật dậy.

Ánh mắt mở to.

Không cần ai nói gì – anh biết.

Cánh cửa bật mở mạnh đến mức suýt gãy bản lề.

Kei lao qua hành lang dài, giẫm lên cả tàn tích của trận chiến cũ, chạy như thể thời gian chẳng còn một giây nào để đợi anh nữa.

"Natasa..."

Cánh cửa phòng mở ra.

Căn phòng chìm trong màu trắng nhạt của màn đêm.

Cô nằm đó, giữa đống chăn gối gọn gàng, lồng ngực khẽ phập phồng.

Hôn mê.

Nhưng còn sống.

Kei đứng chết lặng vài giây.

Như thể cả thế giới vừa dừng lại.

Rồi anh bước đến.

Chậm rãi.

Lặng lẽ.

Quỳ xuống cạnh giường.

Bàn tay anh run nhẹ khi khẽ nắm lấy tay cô – bàn tay nhỏ bé, vẫn còn lạnh.

Ánh sáng từ chiếc đèn đầu giường phủ xuống khuôn mặt Natasa – nhợt nhạt, nhưng yên bình.

Kei cúi đầu, môi chạm khẽ lên mu bàn tay cô.

Anh nhắm mắt lại, hơi thở nghẹn ngào.

"Ngốc à...

Em định bỏ anh lại thật sao?"

Anh không cần câu trả lời.

Anh chỉ nói, giọng nhẹ đến mức tưởng như là gió:

"Anh ở đây rồi.

Không ai có thể lấy em khỏi anh nữa."

Ngón tay siết chặt lấy tay cô hơn một chút.

"Anh không giỏi thể hiện, em biết mà.

Nhưng anh yêu em.

Yêu đến mức nếu em không tỉnh lại, anh thề sẽ quay ngược cả thời gian để kéo em về."

Giọng anh bắt đầu nghẹn lại.

"Anh vẫn còn nhiều thứ muốn nói lắm...

Về những lần em im lặng chịu đựng.

Về ánh mắt em lúc chiến đấu.

Về cảm giác của anh khi em rời khỏi vòng tay anh...

Đừng bắt anh phải giữ lại những điều đó một mình."

Anh đưa trán tựa nhẹ lên bàn tay cô, run rẩy hít một hơi sâu.

"Quay lại đi, Natasa.

Làm ơn."

/ ──────────────────────── > > ♪₊˚.

࣪ ⋆ > > ♪₊˚.

࣪ ⋆

Mọi thứ xung quanh Natasa mờ mịt, như một mê cung vô hình.

Cô không thể nhận ra đâu là nơi bắt đầu và kết thúc.

Không gian xung quanh là những bóng tối đan xen, dường như không có điểm dừng.

Mỗi bước đi của cô lại như lạc vào một vòng xoáy không có lối thoát.

Cơ thể cô nhẹ bẫng, không cảm nhận được trọng lực, chỉ có một cơn gió lạnh thổi qua, cắt ngang từng cơn thở hổn hển.

Cảm giác loạng choạng, như thể bước chân cô không bao giờ chạm đất, mà chỉ vương vấn trên một vùng không gian hỗn độn.

Natasa đi mãi, không biết mình đang đi đâu.

Bên cạnh là những bức tường không tên, những hành lang chằng chịt như vô tận.

Mỗi bước chân là một nhịp thở hối hả, từng góc tối của mê cung này lại phản chiếu một phần kí ức cũ.

Kí ức... và quá khứ đau buồn.

Cô không muốn nhìn.

Cô không muốn nhớ lại, nhưng chúng cứ ào đến như cơn sóng dữ.

Một hình ảnh mờ nhạt hiện ra.

Cô thấy mình còn là một đứa trẻ, ngồi trong một căn phòng lạnh lẽo, một mình giữa đống sách vở và những lời chỉ trích không dứt.

Những cuộc cãi vã trong gia đình.

Cảm giác cô đơn, lạc lõng.

Mọi thứ như cuốn đi, hòa vào những nỗi đau không tên.

"Không...

Đừng!"

Natasa rít lên, tay ôm chặt đầu, cố gắng xua đuổi chúng.

Nhưng kí ức không chịu buông tha.

Bất chợt, một bóng dáng xuất hiện trước mặt cô, khiến Natasa hoảng hốt lùi lại.

Sayari.

Dù đã chết, dù mọi thứ đã kết thúc, Sayari vẫn đứng đó.

Gương mặt vặn vẹo đầy thù hận, đôi mắt rực lửa, nhìn vào cô như muốn nuốt chửng.

"Ngươi tưởng rằng sau khi giết ta, ngươi sẽ sống yên ổn sao?"

Sayari cười nhạo, từng lời như lưỡi dao xuyên qua trái tim Natasa.

"Tất cả bạn bè của ngươi... họ đã chết hết rồi.

Chính ngươi đã giết họ.

Ngươi không thể trốn chạy được đâu."

Những lời cay nghiệt đó như ngàn vết dao cắt sâu vào lòng Natasa.

Cô lùi lại một bước, nhưng những bức tường trong mê cung như dồn cô vào góc.

Cảm giác tuyệt vọng tràn ngập, như thể mọi thứ xung quanh đều đổ sụp.

"Không... không phải tôi..."

Natasa thì thầm, tay cô run rẩy.

Cô nhìn vào Sayari, nhưng lời nói như bị nghẹn lại.

"Tôi không... giết họ..."

Sayari bước đến gần hơn, giọng nói lạnh lùng và đầy ác ý.

"Ngươi nghĩ họ vẫn có thể sống sót khi ngươi dùng sức mạnh đó sao?

Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể điều khiển mọi thứ mà không phải trả giá?"

Natasa ngã quỵ xuống đất, tay ôm đầu, những kí ức đau thương cứ như những con sóng đập mạnh vào tâm trí cô.

"Không... tôi không muốn..."

Nhưng âm thanh của Sayari vẫn không ngừng, không dứt, như một thứ ám ảnh không thể thoát ra.

"Chính ngươi đã giết họ...

Ngươi đã giết tất cả...

Ngươi sẽ phải trả giá."

Cô khóc, một nỗi đau không thể diễn tả, không thể cứu vãn.

Mọi thứ chìm trong bóng tối và tuyệt vọng, không một lối thoát.

Trong khi đó, ở thế giới thực, Kei vẫn ngồi cạnh Natasa, tay nắm chặt tay cô, không rời.

Anh không biết cô đang phải đối diện với những cơn ác mộng kinh hoàng này, nhưng trong lòng anh, niềm tin vẫn không dứt.

Anh đã hứa sẽ không để cô đơn lẻ trên con đường này.

Liệu khi cô tỉnh dậy, cô sẽ thoát khỏi cơn mê này không?
 
Vấn Đề Nhân Cách
Chap 24: Cuộc Đấu Tranh Với Chính Mình


Natasa đứng im trong mê cung, cơ thể cô đổ gục xuống như không còn sức lực, đôi tay vẫn ôm lấy đầu, cố gắng xua đuổi hình ảnh của Sayari.

Nhưng đột nhiên, cảm giác của sự u ám, bóng tối vây quanh đột ngột biến mất, nhường chỗ cho một sự im lặng kỳ lạ.

Chỉ có những bước chân của chính cô, vang vọng trong không gian vắng lặng.

Natasa đứng đó, đôi chân trần run rẩy giữa mê cung tăm tối, bao quanh là tiếng vọng của những ký ức rạn vỡ, lạnh lẽo như thể chúng chưa từng phai mờ.

Trái tim cô như đang bị bóp nghẹt, khi hình bóng nhỏ nhắn kia từ từ quay lại — một cô bé...

đang ngồi co ro trên nền đất lạnh, gương mặt cúi gằm và mái tóc rối bời che mất nửa ánh mắt.

Natasa bước chậm rãi tới gần, từng bước một như thể sợ rằng nếu mình động mạnh, hình ảnh ấy sẽ biến mất mãi mãi.

Nhưng không, cô bé vẫn ngồi đó.

Lặng im.

Đau đớn.

Một bóng ma của chính Natasa — năm sáu tuổi? — với đôi mắt to tròn, nhưng không hề sáng.

Chúng chứa đựng một vũ trụ u ám mà không đứa trẻ nào nên mang theo trong mình.

Khi ánh mắt họ gặp nhau, thời gian như ngưng đọng.

Cô bé thì thầm, giọng nhỏ như gió:

"Chị là em...

đúng không?"

Natasa nghẹn ngào.

"Phải.

Là chị.

Là em...khi lớn lên."

Cô bé nhìn chằm chằm, đôi mắt long lanh lay động, rồi bất ngờ bật khóc nức nở.

"Em đã chờ chị lâu lắm rồi...

Lâu đến mức em nghĩ chị sẽ không bao giờ quay lại nữa..."

Natasa quỳ xuống, vòng tay ôm lấy cô bé, siết thật chặt, như thể cô đang ôm lại một phần trái tim mình đã đánh mất.

"Chị xin lỗi...

Chị đã cố gắng quên em.

Chị nghĩ nếu giấu em đi... chị sẽ mạnh mẽ hơn."

Cô bé lắc đầu, từng giọt nước mắt rơi lên vai Natasa:

"Không phải giấu đi mới là mạnh mẽ...

Mà là dám đối mặt và ôm lấy chính mình."

Cô bé Natasa, ánh mắt trong veo, nói tiếp: "Em... chỉ muốn được yêu thương thôi.

Em không biết phải làm sao khi xung quanh chỉ toàn là sự im lặng và khô khan.

Em không hiểu tại sao mẹ không bao giờ ở bên em, tại sao ba lại bỏ đi.

Em cảm thấy cô đơn, Natasa à..."

Những lời nói đó vang lên trong lòng Natasa như một cơn bão.

Cô nhớ lại những ngày tháng cô đơn trong căn nhà lạnh lẽo.

Cảm giác bị bỏ rơi từ nhỏ, từ khi cha mẹ cô không còn quan tâm đến cô nữa.

Mẹ cô luôn chăm lo công việc, còn ba lại tìm niềm vui nơi người khác.

Những trận cãi vã, những đêm mất ngủ, và cảm giác không bao giờ có được một cái ôm thật sự, một lời an ủi.

Tất cả đều như là ác mộng không bao giờ dứt.

"Chị... cũng cảm thấy vậy..."

Natasa thì thầm, mắt cô trở nên ướt đẫm.

"Chị đã cố gắng, nhưng mọi thứ vẫn không thay đổi.

Mẹ không hiểu chị.

Ba không cần chị..."

Cô bé Natasa nhẹ nhàng cầm lấy tay cô, đôi mắt ngập tràn sự đồng cảm, như thể hiểu rõ từng nỗi đau mà cô phải chịu đựng.

"Em hiểu, chị à.

Nhưng có thể chị sẽ tìm thấy điều gì đó tốt đẹp hơn, ngay cả khi thế giới này cứ chối bỏ chị.

Chị không cô đơn, chị chỉ chưa tìm ra được ánh sáng mà thôi."

Natasa nhìn vào cô bé, cảm giác một chút ấm áp dần lan tỏa trong tim cô.

Có phải thật sự vẫn còn một tia hy vọng trong lòng cô?

Có phải, như cô bé đã nói, chỉ cần tìm được ánh sáng, thì mọi thứ sẽ ổn?

Mặc dù những vết thương trong lòng cô chưa thể lành, nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, cô không cảm thấy đơn độc.

Khoảnh khắc đó, mọi thứ như tan vỡ rồi tái sinh.

Những vết nứt bên trong Natasa bắt đầu liền lại.

Không bằng phép thuật.

Không bằng máu hay sự kiểm soát.

Mà bằng tình thương — thứ mà cô đã quên cách trao cho chính bản thân mình.

Cô bé kéo tay Natasa đứng dậy.

"Đi thôi.

Em sẽ dẫn chị ra khỏi nơi này."

Cô bé nhỏ bé ấy dắt Natasa đi, và dần dần, những kí ức của cô hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Những ngày thơ ấu, những trận cãi vã, sự lạnh nhạt của gia đình, và cảm giác bị bỏ rơi...

Mỗi hình ảnh, mỗi nỗi đau, giờ đây như những mảnh ghép trong bức tranh lớn mà Natasa phải đối mặt để có thể tiến về phía trước.

Cô nhớ lại, khi cô còn là một đứa trẻ, những lần chạy ra ngoài tìm kiếm sự quan tâm, nhưng tất cả những gì cô nhận lại chỉ là sự vô tâm của những người xung quanh.

Mẹ, luôn bận rộn và không bao giờ nhìn thấy cô, cha, đã rời bỏ cô và gia đình.

Và rồi người bạn thân, người duy nhất mà cô tin tưởng cũng bị Sayari phá hủy, bỏ lại cô trong thế giới chỉ có sự lạnh lùng và đau khổ.

Nhưng chính những ký ức này, dù đau đớn, lại là những sợi dây dẫn lối cho Natasa.

Cô biết rằng nếu không đối diện với quá khứ, cô sẽ không thể tìm thấy cách để đi tiếp.

Mặc dù có những vết thương mà không bao giờ có thể lành, nhưng trong cô vẫn còn hi vọng.

Khi đến cuối hành lang, một cánh cửa trắng hiện ra — giản dị, nhỏ bé, nhưng ấm áp lạ kỳ.

Cô bé nắm tay Natasa, mỉm cười thật hiền, ánh mắt trong veo:

"Em không thể đi xa hơn được nữa.

Nhưng chị có thể."

Natasa lặng lẽ gật đầu, nước mắt rơi không ngừng.

"Chị sẽ sống... vì cả hai chúng ta.

Và chị hứa... sẽ không bao giờ bỏ rơi em nữa."

Cô bé Natasa ngước lên, mỉm cười.

"Chị à, chị vẫn có thể thay đổi.

Chị đã mạnh mẽ hơn nhiều so với em ngày xưa."

Một cảm giác nhẹ nhõm lướt qua tâm trí Natasa.

Cô không còn phải chạy trốn nữa.

Cô có thể đối diện với mọi thứ, với quá khứ của mình và bước tiếp.

Ánh sáng thật sự đang ở phía trước, dù cho con đường có gian nan thế nào đi chăng nữa.

/ ──────────────────────── > > ♪₊˚.

࣪ ⋆ > > ♪₊˚.

࣪ ⋆

Natasa đứng lặng người, ánh mắt mơ màng nhìn vào cánh cửa đằng xa.

Cô bé Natasa, hình ảnh thuần khiết của tuổi thơ, mỉm cười dịu dàng, ánh sáng trong đôi mắt lấp lánh như hy vọng.

Cả hai nhìn nhau một lúc lâu, không nói gì, chỉ cảm nhận được sự đồng điệu trong trái tim.

"Em..."

Natasa thì thầm, giọng cô nghẹn ngào.

"Em luôn là một phần trong chị.

Em không phải là điều mà chị muốn quên đi, mà là một phần trong chị mà chị cần phải chữa lành."

Cô bé Natasa nở một nụ cười ấm áp, rồi từ từ chìa tay ra.

"Chị hãy sống thật tốt nhé.

Em luôn tin rằng chị sẽ làm được."

Cái ôm giữa hai phiên bản của Natasa thật chặt, thật ấm áp, như thể có một sức mạnh vững chắc truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, từ quá khứ đến hiện tại.

Natasa cảm nhận được sự nhẹ nhõm, sự thanh thản như thể vết thương trong lòng dần được chữa lành.

Khi cô bé Natasa từ từ rút tay về, Natasa cảm thấy một sự lạ lẫm, nhưng cũng là sự giải thoát.

Một cảm giác thanh thản, mãn nguyện lướt qua trái tim cô.

Cô bé ấy, giờ đây không còn là một phần quá khứ mà là một ký ức ngọt ngào giúp cô bước tiếp.

"Chị hứa sẽ sống thật tốt, em à."

Natasa vẫy tay, nhìn theo bóng cô bé Natasa đang dần mờ đi.

Cô bé ấy như một ngôi sao tắt trong đêm tối, nhưng lại để lại một ánh sáng mãi mãi chiếu rọi trong trái tim cô.

Khi cô bé Natasa biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự im lặng và bình yên, Natasa bước về phía cánh cửa.

Trái tim cô đập mạnh, đầy cảm xúc, nhưng cũng đầy hy vọng.

Cô đặt tay lên nắm cửa, cảm nhận được từng tia sáng của sự sống, của một khởi đầu mới.

"Tất cả sẽ ổn thôi..."

Natasa thì thầm với chính mình.

Cánh cửa mở ra.

Ánh sáng rực rỡ tràn vào, và mọi thứ xung quanh cô bỗng nhiên trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Natasa bước qua cánh cửa đó, cảm nhận sự hồi sinh trong từng bước đi.

Và khi ánh sáng chiếu vào mắt cô, cô tỉnh dậy.

Trong phòng ngủ, nơi những người bạn đang lo lắng bên cạnh, Natasa mở mắt, nhìn thấy Kei đang đứng gần đó, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng đầy ấm áp.

Cô không còn cảm thấy sợ hãi, không còn cảm thấy mình bị bao vây bởi những bóng tối.

Thay vào đó, cô cảm nhận được sự nhẹ nhàng, như thể đã tìm thấy một lối thoát cho chính mình.

Natasa giật mình.

Hàng mi khẽ rung.

Bàn tay hơi co lại, ngón tay chạm khẽ vào tấm chăn ấm phủ ngang người.

Mọi người trong phòng sững lại.

Kei đang gục đầu bên mép giường, bỗng dưng ngẩng dậy khi cảm nhận hơi ấm từ cô.

Đôi mắt anh mở to, nước mắt trào ra mà không kịp ngăn.

"Natasa...?"

Cô mở mắt.

Mờ đục trong giây lát, rồi dần hiện lên ánh sáng.

Nhẹ nhàng, cô mỉm cười.

"Xin lỗi...

đã để mọi người chờ."

/ ──────────────────────── > > ♪₊˚.

࣪ ⋆ > > ♪₊˚.

࣪ ⋆

Căn phòng bỗng tràn ngập tiếng nức nở.

Nhưng không phải của đau thương.

Mà là của hy vọng — lần đầu tiên được thắp lên... bởi chính cô.

Cô mỉm cười, rồi khẽ gật đầu.

Dù vết thương trong lòng vẫn còn, nhưng cô biết rằng mình đã bước qua được một phần khó khăn nhất.

Và giờ đây, cô có thể tiếp tục sống, sống cho chính mình, và cho tất cả những người cô yêu thương.

Khi Natasa tỉnh dậy, những âm thanh xung quanh cô dường như bùng nổ.

Đầu tiên là tiếng thở phào nhẹ nhõm của Sakura, rồi đến những tiếng gọi đầy lo lắng từ Natalie và Sunny, khiến trái tim cô ấm lại.

Vegga mỉm cười dịu dàng, ánh mắt cô sáng lên khi nhìn thấy Natasa đã tỉnh lại.

Stella và Amber cũng không thể giấu được sự vui mừng, ánh mắt họ đầy lo lắng, giờ lại vỡ oà trong niềm hạnh phúc.

Sagi đứng lặng im một góc, nhưng đôi mắt cô cũng sáng lên, ánh nhìn của cô tràn ngập sự yên tâm.

Và cuối cùng, Kei, với nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt không thể rời khỏi Natasa, tiến lại gần cô.

Cả nhóm không kìm nổi cảm xúc, từng người lần lượt lao vào ôm chầm lấy Natasa.

Những cái ôm ấm áp, vững vàng, như muốn truyền cho cô tất cả tình cảm và sức mạnh mà họ có.

Từng bàn tay siết chặt, nhưng không hề có sự cưỡng ép, chỉ là sự quan tâm, sự chăm sóc không lời.

Natasa, cảm giác ấy... là sự hòa hợp của tất cả những điều cô đã từng muốn nhưng không bao giờ có được.

Những người bạn, những người thân yêu, họ đều ở đây, trong khoảnh khắc này, cùng cô vượt qua nỗi đau, vượt qua tất cả.

"Chúng ta ở đây, Natasa.

Mày không bao giờ phải một mình nữa đâu," Natalie nói, giọng nghẹn lại trong cảm xúc.

Sakura nhìn cô, đôi mắt của cô mềm mại hơn bao giờ hết: "Đừng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc nữa nhé."

Amber thì nhẹ nhàng vỗ về: "Mày còn tụi tao mà."

Vegga mỉm cười như một lời hứa, và Stella thì siết chặt tay Natasa, ánh mắt kiên định như muốn nói rằng cô không bao giờ phải đối mặt một mình nữa.

Amber khẽ nhéo tay cô, nhưng không giấu được sự lo lắng: "Lần sau đừng dại dột như vậy nữa, mày làm chúng tao sợ chết khiếp."

Sagi không nói gì, nhưng cô đứng đó, ánh mắt đầy lo lắng và yêu thương.

Cả nhóm đều ở đó, và không ai còn cảm thấy cô đơn.

Cuối cùng, Kei nhẹ nhàng nắm lấy tay Natasa, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô với một sự dịu dàng không thể tả: "Chúng ta sẽ luôn ở bên nhau, Natasa.

Em là một phần của chúng tôi."

Một giọt nước mắt khẽ lăn dài trên má Natasa.

Cô không cần phải nói gì, bởi tất cả những gì cô cần đã có mặt ở đây – tình yêu và sự chăm sóc vô điều kiện từ những người mà cô coi là gia đình.

/ ──────────────────────── > > ♪₊˚.

࣪ ⋆ > > ♪₊˚.

࣪ ⋆

Cả thế giới bỗng chốc ngừng lại, không gian xung quanh như bị đóng băng.

Natasa quay người, một cảm giác lạnh lẽo và mơ hồ bao trùm khi ánh mắt cô dừng lại ở Carly.

Đứng đó, không còn vẻ nghịch ngợm hay lạnh lùng như mọi khi, Carly giờ đây chỉ còn lại một hình ảnh hoàn toàn khác: nghiêm túc, dứt khoát.

Natasa cảm nhận được sự thay đổi trong cô ấy, một sự thật không thể chối cãi.

Carly đứng đó, không còn dáng vẻ của kẻ phản bội, không còn sự châm biếm trong ánh mắt.

Lời nói của cô ấy, lần này, không còn là những lời mỉa mai hay châm chọc nữa.

"Sayari đã chết rồi."

Carly nói, ánh mắt trở nên sâu thẳm, không còn chút mỉa mai.

"Tao...

đã sai.

Mày có lý do của mày, và tao hiểu rồi."

Natasa nhíu mày "Sao mày lại ở đây?"

Carly nhún vai, cô nói một cách

Carly đưa hai tay về phía trước, mỗi tay nắm lấy một cánh cửa.

Một cánh cửa rực rỡ ánh sáng, phía sau nó là hình ảnh của thế giới thực, nơi những người thân yêu của Natasa đang chờ đợi, những con người mà cô chưa thể chạm tới.

Cánh cửa còn lại, tối tăm và bí ẩn, dẫn vào một thế giới mà cô sẽ không bao giờ phải rời xa những người bạn, những người đã chọn ở bên cô, và Kei, người đã khiến trái tim cô rung động.

Cả không gian dường như vỡ vụn trong tâm trí Natasa khi Carly lên tiếng, giọng nói đầy nghiêm túc: "Đây là hai cánh cửa, Natasa.

Một là về thế giới thực tại của mày.

Còn cánh cửa kia... là nơi mày sẽ sống chung với họ, bạn bè, người yêu mày như Kei."

Carly khẽ nhún vai, ánh mắt đầy sự chấp nhận: "Lựa chọn của mày đấy!

Vì cơ thể bên thực tại của mày đang hôn mê trong bệnh viện.

Và nếu mày sẵn sàng quay lại thế giới thực tại, tao không ngăn cản."

Natasa đứng đó, im lặng, nhìn vào cả hai cánh cửa.

Một bên là thế giới cô đã rời bỏ, những người thân trong gia đình, nơi cô vẫn còn những câu hỏi chưa được giải đáp.

Còn cánh cửa kia, là nơi mà cô đã tìm thấy những người bạn chân thành, những người đã ở bên cô trong những giờ phút tối tăm nhất của cuộc đời, là Kei, người đã đưa cô trở lại từ bờ vực tuyệt vọng.

Nhưng câu hỏi vẫn vang vọng trong đầu cô: Cô sẽ quay lại, hay sẽ tiếp tục sống trong thế giới này, nơi cô được yêu thương?

Cô nghĩ về mẹ mình, người chưa bao giờ thực sự hiểu cô, về em trai, người mà cô không còn mối liên hệ nào.

Cô nhớ những ngày tháng cô đơn, những cuộc tranh cãi không ngừng trong gia đình.

Liệu mẹ cô sẽ ra sao nếu cô không trở lại?

Liệu cô có thể bỏ mặc họ, khi cô còn có thể thay đổi điều gì đó?

Một sự im lặng bao trùm Natasa.

Cô không biết phải làm gì, sự lựa chọn quá khó khăn.

Từng bước chân của cô trong thế giới này, từng cơn sóng cảm xúc dâng lên trong lòng.

Cô nhìn Carly một lần nữa, ánh mắt của cô ấy bây giờ đầy sự đồng cảm và không còn sự thù địch nữa.

Carly vỗ nhẹ lên vai cô, ánh mắt không còn lạnh lùng như trước.

"Mày có thể quyết định, Natasa.

Nhưng đừng quên rằng... bất kể mày chọn cánh cửa nào, tao sẽ không ngăn cản mày nữa."

Câu nói của Carly như một lời nhắc nhở, rằng không có sự lựa chọn nào hoàn hảo, nhưng cũng không có gì có thể ngăn cản cô sống theo cách mà cô chọn.

Natasa mím môi, nhìn về phía hai cánh cửa.

Một cái là quá khứ đầy đau thương, một cái là tương lai mà cô không chắc chắn.

Nhưng có lẽ, có thể...

Cô phải đối mặt với những thứ cô luôn né tránh.

Và rồi, cô bước lên phía trước, lòng tràn đầy những câu hỏi không lời đáp, nhưng bước chân cô vững vàng, quyết tâm.

Cô không thể quay đầu lại.

Cánh cửa nào cô sẽ chọn, điều đó chỉ có cô mới biết được.
 
Vấn Đề Nhân Cách
Chap 25: Lựa Chọn Cuối Cùng (END)


Natasa đứng giữa không gian mơ mộng, ánh sáng từ cánh cửa sáng chói phía trước chiếu rọi lên khuôn mặt cô.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ như dừng lại, mọi sự lựa chọn như tan biến, chỉ còn lại một cảm giác bình yên, như thể cả vũ trụ đang chờ đợi quyết định cuối cùng của cô.

Nhìn vào cánh cửa nơi tương lai chờ đón, nơi có Natalie, Sakura, Vegga, Sunny, Stella, Amber, Sagi và Kei, Natasa cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ trong lòng.

Cô không còn thấy những mảnh vỡ quá khứ, không còn cảm nhận được sự đau đớn và cô đơn nữa.

Cô biết rằng đây là lựa chọn duy nhất cho mình, nơi cô có thể tìm thấy tình yêu, sự ấm áp, và những người đã ở bên cô khi cô cần họ nhất.

Cô bước một bước, rồi lại một bước nữa, và rồi, không do dự, Natasa tiến về phía cánh cửa ấy.

Khi bàn tay cô đặt lên nắm cửa, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.

Một cảm giác mãn nguyện, như thể cô đã tìm thấy đúng nơi mình thuộc về.

Và rồi, cô quay lại, nhìn Carly – người đã là kẻ thù, rồi bây giờ lại là người bạn, người hiểu cô.

Cô ôm lấy Carly, không chút do dự, cảm nhận sự ấm áp từ một người mà trước đây cô chỉ coi là kẻ thù.

Carly vỗ nhẹ lên vai Natasa, đôi mắt cô long lanh, ánh sáng yếu ớt như những giọt nước mắt chảy xuống.

"Mừng mày vì đã lựa chọn đúng đắn...!"

Carly khẽ nói, giọng nghẹn lại, đầy tình cảm và sự an ủi.

Lần đầu tiên trong đời, Natasa cảm nhận được một tình cảm chân thành, không phải từ những người bạn cô đã có, mà từ một người từng là kẻ thù của mình.

Họ không còn là những kẻ đối đầu, mà là những người hiểu và tôn trọng lẫn nhau.

Natasa nở nụ cười thoả mãn, rồi cô bước qua cánh cửa, bước vào thế giới mà cô đã chọn, thế giới của những người mà cô yêu thương và người yêu cô.

Cô cảm nhận được sự chờ đợi, sự bao bọc, và sự yêu thương mà cô đã thiếu thốn suốt bao năm qua.

Về phía thực tại, trong bệnh viện tĩnh lặng, máy đo nhịp tim của Natasa phát ra một tiếng bíp yếu ớt, rồi chỉ còn lại một đường thẳng duy nhất.

Tim của Natasa ngừng đập.

Cô đã ra đi trong thế giới thực tại, một mình, không ai bên cạnh.

Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, và bệnh viện bỗng trở nên vắng lặng đến đáng sợ.

Ở bên ngoài phòng bệnh, không một ai để ý, không một ai nhớ đến cô.

Mẹ của Natasa lại chìm vào trong thói quen rượu chè, cờ bạc, quên đi đứa con gái đã luôn phải chịu đựng mọi nỗi đau một mình.

Mái nhà trống vắng, không còn những tiếng cãi vã, không còn những lời mắng nhiếc, chỉ còn lại sự tĩnh mịch, lạnh lẽo.

Natasa đã rời đi, không một lời từ biệt.

Những người thân của cô không còn hiện diện trong những phút cuối cùng của cô, những mảnh vỡ tình cảm chưa bao giờ được chữa lành.

Họ đã quên cô từ lâu, trong khi cô đã tìm thấy một gia đình mới trong những người bạn, trong những người đã thực sự yêu thương cô.

Giây phút ấy, trong một thế giới khác, nơi Natasa đã chọn để thuộc về, những người bạn của cô, từng người một, đều cảm nhận được sự mất mát.

Họ vẫn nhớ về cô, dù không biết cô đã rời đi, dù không ai có thể thực sự nói lời tạm biệt.

Những trái tim của họ vẫn mãi hướng về cô, và một tình yêu sâu sắc không lời được gửi đến.

Kei, đứng lặng lẽ giữa đám đông, nhắm mắt lại, cảm nhận được sự vắng lặng của Natasa.

Anh biết, dù cô đã ra đi, nhưng tình yêu cô dành cho anh, cho tất cả họ, sẽ luôn sống mãi trong trái tim này.

Và dù cho Natasa không còn trong thế giới thực tại, nhưng tình yêu và sự trân trọng mà cô nhận được từ những người bạn của mình sẽ mãi là một ngọn lửa không bao giờ tắt.

Giữa những cơn gió lạnh lẽo của thế giới thực tại, Natasa đã tìm thấy một nơi yên bình, nơi cô thuộc về, nơi mà tình yêu không bao giờ phai mờ.

Cô đã chọn lựa đúng đắn.

Và rồi, những ngày tháng trong giấc mơ của Natasa trôi qua, như một câu chuyện hoàn hảo mà cô đã luôn mong đợi.

Cuộc sống của cô giờ đây không còn là những đớn đau và cô đơn, mà là những khoảnh khắc ngọt ngào, ấm áp và đầy yêu thương.

Kei luôn ở bên cạnh, là người mà cô đã tìm kiếm suốt bao năm dài.

Tình yêu của họ là một sự kết nối thâm sâu, không lời nói thừa thãi, chỉ là sự hiện diện của nhau, sự yên bình trong những cái nhìn đầy cảm xúc.

Mọi người xung quanh cũng đã tìm thấy cho mình tình yêu riêng.

Natalie và Sakura, dù đôi lúc vẫn gây gổ, nhưng tình cảm dành cho nhau đã vượt qua tất cả, những cãi vã chỉ là một phần nhỏ trong một mối quan hệ đầy đam mê.

Họ yêu nhau không cần phải thể hiện quá rõ ràng, chỉ cần ở bên nhau, là đủ.

Sunny và Vegga, sau nhiều lần trò chuyện và chia sẻ, cũng dần trở nên gần gũi, họ tìm thấy sự an ủi trong những cuộc trò chuyện về quá khứ và những ước mơ tương lai.

Cả hai nhận ra rằng họ có thể cùng nhau vượt qua bất kỳ khó khăn nào.

Amber, với trái tim luôn thầm lặng, cuối cùng cũng mở lòng.

Cô thổ lộ tình cảm giấu kín bấy lâu với Stella, người bạn đồng hành mà cô trân trọng hơn bất cứ ai.

Stella, với nụ cười nhẹ nhàng, đã đáp lại tình cảm của Amber, khiến tình yêu giữa họ bắt đầu nở rộ trong sự lặng lẽ, dịu dàng.

Còn Sagi, từ khi Carly thường xuyên qua phòng để ngắm cô vẽ tranh và không quên chọc ghẹo, một mối liên kết lạ lùng giữa họ bắt đầu hình thành.

Những trò đùa nhẹ nhàng của Carly khiến trái tim Sagi, vốn luôn cứng rắn, cũng phải mềm lại.

Dần dần, tình cảm giữa họ không thể giấu được nữa, và cả hai nhận ra họ đã yêu nhau lúc nào không hay.

Căn nhà nơi tất cả họ sống giờ đây ngập tràn tiếng cười, những câu chuyện vui vẻ, và tình yêu không lời.

Họ là gia đình, một gia đình không hoàn hảo, nhưng là một gia đình thật sự.

Mỗi ngày, họ đều tạo nên những ký ức đẹp, cùng nhau trải qua mọi thử thách, bên nhau trong niềm vui và nỗi buồn.

Cuối cùng, câu chuyện kết thúc trong ánh sáng ấm áp của một tương lai tươi sáng.

Natasa đã tìm thấy hạnh phúc mà cô xứng đáng có được, bên cạnh Kei và những người bạn thân thiết.

Không còn nỗi cô đơn, không còn bóng tối, chỉ còn lại tình yêu, sự an ủi và niềm vui mà họ đã tìm thấy trong nhau.

Đó là một kết thúc hạnh phúc, nơi mỗi người đều tìm được một nơi để thuộc về, một gia đình thật sự, nơi tình yêu là thứ duy nhất không bao giờ phai mờ.

.

.

.

.

.

.

Đôi lời từ tác giả, mình cảm thấy thật thoả mãn và xúc động chính câu chuyện của mình.

Một phần cũng tự tạo tự nghĩ ra, dù đôi khi có tình tiết khó hiểu.

Cảm ơn các độc giả đã theo dõi chuyện của mình, thật sự rất quý các độc giả lắm lun ớ!

Chúc bạn có một ngày vui vẻ ^^

.

.

.

.

.

À quên mất- có ai muốn mình viết tiếp ngoại truyện hong nhể=))
 
Back
Top Bottom