[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Vấn Đề Nhân Cách
Chap 18: Cuộc Trả Thù Bắt Đầu
Chap 18: Cuộc Trả Thù Bắt Đầu
Sagi ngồi một mình trong phòng, những tia sáng yếu ớt từ cửa sổ chiếu vào, tạo ra những vệt sáng u ám trên tờ giấy vẽ trước mặt cô.
Đôi mắt mèo sắc lạnh của cô dán vào từng nét vẽ, hoàn toàn hòa mình vào thế giới của riêng mình.
Cô không biết mình đã ngồi vẽ bao lâu rồi, chỉ biết rằng mỗi lần cầm bút, cô cảm thấy một niềm an yên lạ thường.
Nhưng hôm nay, có điều gì đó khác lạ.
Một giọng nói vang lên trong đầu cô, như thể đang thì thầm vào tai, nhưng lại không có ai ở đó.
Đầu Sagi quay ngoắt lại, cảm giác như có ai đó đang đứng sau lưng mình, nhưng không thấy bóng dáng.
"Vậy chừng nào kế hoạch bắt đầu?"
Giọng nói đầu tiên, trầm ấm nhưng quen thuộc, vang lên trong đầu cô.
Sagi giật mình, tay run rẩy, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
Cô không thể tin được rằng một giọng nói lại có thể xuất hiện trong đầu mình mà không có lý do.
Cô luôn là người kiểm soát tâm trí mình rất tốt, vậy mà giờ đây lại không thể làm gì để dừng lại những lời này.
"Càng sớm càng tốt," một giọng nữ khác, mượt mà và đầy dụ dỗ, tiếp tục nói.
"Tôi tính là sẽ làm ngay vào hai ngày nữa!"
Giọng nói này khiến Sagi cảm thấy một sự rùng mình, nó có gì đó rất quen thuộc nhưng lại không thể xác định được là từ đâu.
Tại sao những lời này lại xuất hiện trong đầu cô?
Và những giọng nói này đang bàn về kế hoạch gì?
"Vậy thì càng tốt, tôi rất muốn chờ ngày cơ hội trả thù con ả Natasa đó...!"
Giọng nữ thứ hai nói, lần này âm điệu có chút khinh bỉ và đầy thù hận.
Sagi cảm thấy trái tim mình như bị nhấn chìm trong một biển nước lạnh lẽo.
"Natasa..."
Cái tên đó như một con dao cắt sâu vào lòng cô, nhưng không phải vì nỗi đau quá khứ, mà vì sự bất an đang len lỏi vào tâm trí.
Cô bàng hoàng, chao đảo như thể đang bị cuốn vào một cơn lốc xoáy.
Cảm giác chóng mặt khiến Sagi buông bút xuống, cả người cô nghiêng ngả rồi đứng không vững.
Cô ôm đầu, cố gắng ngừng những suy nghĩ lạ lùng đang chen chúc trong đầu mình, nhưng mọi thứ vẫn không dừng lại.
"Là ai?
Ai đang nói chuyện vậy?"
Cô khẽ nói, giọng run rẩy.
Cô cố gắng tìm kiếm một chút lý trí trong cơn hỗn loạn này, nhưng không thể.
Khi giọng nói tiếp tục vang lên, Sagi đã không còn kiên nhẫn nữa.
Cô cảm nhận được một giọng nam, lạnh lẽo và đầy quyền lực.
"Đừng lo, kế hoạch đã được tính toán kỹ.
Đến lúc thì con ả Natasa đó sẽ không thể thoát được đâu.
Và cả những người bên cạnh cô ta."
Cái tên Natasa lại vang lên trong đầu cô, lần này là một lời nhắc nhở sắc nhọn, gần như đâm xuyên qua tâm trí cô.
Nhưng khi nghe giọng nam đó, Sagi đột ngột dừng lại, chân tay cô trở nên lạnh cóng.
Kei...
Giọng nói nam đó... không phải là giọng của Kei sao?
Cô không thể tin vào những gì mình đang nghe.
Kei, người mà cô coi như một phần trong cuộc sống của mình, lại có thể là một phần của âm mưu này?
Điều đó quá điên rồ.
Nhưng giọng nói đó... rõ ràng là của anh.
Mắt cô mở to, cơ thể bỗng chốc trở nên cứng đờ.
Cô bắt đầu cảm nhận sự thay đổi trong mình, những hình ảnh vụt qua đầu như những đoạn phim cũ, nhưng những mảnh ghép vẫn chưa khớp lại với nhau.
Cô không nhớ nổi quá khứ của mình một cách rõ ràng, nhưng cô biết rằng mình không được sinh ra một cách bình thường.
Có điều gì đó sâu xa hơn mà cô chưa thể hiểu.
Chậm rãi, Sagi quay lại đối diện với tấm gương trong phòng mình.
Gương mặt của cô, những biểu cảm lạnh lùng, khuôn mặt với đôi mắt mèo sắc bén...
Dù là những điều đó vẫn như thế, nhưng giờ đây, nó dường như chẳng còn ý nghĩa gì khi những lời nói ấy cứ quẩn quanh trong đầu cô.
Tim cô đập loạn nhịp, cổ họng nghẹn lại.
Cô thật sự không biết mình là ai.
Và điều tồi tệ hơn là những giọng nói này có thể chỉ là dấu hiệu của một âm mưu lớn hơn mà cô chưa thể nhìn thấy rõ.
Cô loạng choạng bước đến gần cửa phòng, tim đập nhanh như muốn xé toạc lồng ngực.
Có quá nhiều câu hỏi mà không có câu trả lời.
Liệu tất cả mọi thứ về mình đều là một phần của kế hoạch?
Sagi cảm thấy mình như bị mắc kẹt trong một trò chơi mà cô không hề hiểu luật chơi.
Bất chợt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô: Có nên nói với Natasa không?
Nhưng nếu cô nói, liệu Natasa có tin không?
Và nếu Kei thật sự là một phần của kế hoạch đó, thì có nghĩa là mọi thứ về mối quan hệ giữa họ đều là giả dối?
Liệu cô có thể tin vào bất cứ ai không?
Sagi đứng đó, giữa bóng tối mờ mịt của căn phòng, cảm giác bị áp lực và tủi thân đến mức muốn bỏ cuộc.
Nhưng cô không thể.
Cô thở dài, bước ra khỏi phòng.
Có lẽ, câu trả lời phải đến từ chính bản thân cô, từ những gì cô khám phá ra về quá khứ của mình.
Và có thể, điều đó sẽ thay đổi tất cả.
/ ──────────────────────── > > ♪₊˚.
࣪ ⋆ > > ♪₊˚.
࣪ ⋆
Bóng tối bên trong The Void dày đặc, không một tia sáng nào chiếu vào, chỉ có những ngọn đèn mờ nhấp nháy trên các bức tường đen kịt.
Phía trong căn phòng rộng lớn, nơi tất cả âm mưu được chuẩn bị, Sayari ngồi trên chiếc ghế bọc nhung đen, ánh mắt lạnh lùng như một loài động vật săn mồi.
Cô nhìn vào chiếc bàn dài, nơi bản đồ và các kế hoạch chi tiết được vẽ ra, mỗi đường nét đều chứa đựng những âm mưu khủng khiếp.
Carly ngồi trên một chiếc ghế gần đó, một nụ cười thỏa mãn nở trên môi, ánh mắt của cô lấp lánh sự thích thú.
"Chà, vậy là kế hoạch chuẩn bị kết thúc rồi, không lâu nữa đâu, Sayari!"cô nói, tay vuốt ve một con dao sắc bén.
"Mình rất chờ đợi khoảnh khắc này.
Con ả Natasa sẽ không biết chuyện gì đang đến với cô ta."
Sayari chỉ khẽ nhếch môi, không trả lời ngay lập tức.
Cô nhìn vào màn hình hiển thị các thông số liên quan đến Natasa và những người xung quanh cô, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của cô.
Nhưng giờ là lúc quan trọng nhất — lúc họ sẽ thực hiện kế hoạch trả thù, giành lấy thứ cô luôn thèm muốn.
"Đúng vậy, tất cả sẽ kết thúc trong vài ngày nữa."
Sayari nói, âm điệu của cô tràn ngập sự tự tin lạnh lẽo.
"Tôi đã chờ đợi quá lâu để có thể trả thù.
Và khi Natasa ngã quỵ, tôi sẽ chiếm lấy thân xác cô ấy.
Cái cơ thể đó sẽ là của tôi."
Carly phì cười, đôi mắt của cô ngời sáng với sự thích thú.
"Quá hoàn hảo.
Lúc đó Natasa sẽ không còn là gì nữa, chỉ là một công cụ để phục vụ kế hoạch của chúng ta.
Và tất cả những gì cô ấy đã xây dựng sẽ biến mất."
Sayari khẽ gật đầu, ánh mắt cô đột nhiên trở nên sắc bén, như thể đã nhìn thấy trước tương lai đầy đen tối.
"Và khi tất cả đã xong, chúng ta sẽ không chỉ chiếm lấy cơ thể Natasa mà còn chiếm lấy tâm trí cô ta.
Tất cả sẽ thuộc về tôi."
Carly lại cười, nhưng không phải vì sự vui vẻ, mà là một nụ cười của sự hả hê.
Cô biết rằng trong kế hoạch này, Sayari là người nắm quyền kiểm soát tất cả, và cô chỉ cần đứng ngoài quan sát và đón nhận thành quả.
Trong góc phòng, Kei ngồi im lặng, khuôn mặt anh không biểu lộ gì ngoài vẻ lạnh lẽo quen thuộc.
Đôi mắt anh nhìn thẳng vào màn hình, nhưng tâm trí lại chẳng ở đó.
Anh đã nghe hết cuộc trò chuyện giữa Sayari và Carly, nhưng dù có muốn phản đối hay không, anh vẫn không thể thốt ra lời nào.
Sayari cảm nhận được sự yên lặng của Kei.
Cô quay sang anh, ánh mắt đầy tính toán.
"Kei, nghe này, anh đã hiểu rõ vai trò của mình, đúng không?
Anh phải lừa Natasa vào cái bẫy mà tôi đã chuẩn bị.
Không có sai sót nào được phép xảy ra."
Kei hít một hơi dài, cúi đầu xuống, gương mặt anh không thay đổi nhưng trong lòng lại có cảm giác lo lắng mơ hồ.
Anh không thể phủ nhận rằng những lời nói của Sayari, sự thao túng của cô, đã ảnh hưởng đến anh từ lâu.
Nhưng có một phần trong anh, một phần mà anh không thể lý giải, luôn muốn bảo vệ Natasa.
Cảm giác đó không thể tắt đi dù anh có cố gắng thế nào.
"Đừng làm tôi phải nhắc lại, Kei," Sayari nói, giọng điệu không chút cảm xúc.
"Anh được tạo ra vì mục đích này.
Để dụ dỗ Natasa và thực hiện kế hoạch của tôi.
Không ai ngoài anh có thể làm được."
Kei không trả lời ngay, chỉ khẽ nhắm mắt lại, như thể đang đấu tranh với chính bản thân mình.
Anh có thể nghe thấy giọng nói của Sayari vang vọng trong tâm trí mình, khiến mọi suy nghĩ của anh trở nên hỗn loạn.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn không thể tìm ra cách để thoát khỏi sự thao túng của cô.
"Tôi hiểu rồi," Kei thở dài, giọng anh khản đặc.
"Nhưng tôi không thể giúp bạn nếu tôi không thể đối mặt với sự thật.
Tại sao lại phải dùng Natasa?
Cô ấy không đáng phải gánh chịu tất cả những điều này."
Sayari nở một nụ cười nhạt, ánh mắt lướt qua Kei như thể anh chỉ là một quân cờ trong trò chơi của cô.
"Đó là vì cô ấy là người duy nhất có thể phá vỡ kế hoạch của tôi.
Cô ấy không phải là công cụ, Kei.
Cô ấy là một kẻ cản trở, và tôi không thể để một kẻ cản trở tồn tại."
Kei im lặng, nhưng trong lòng anh, một nỗi lo sợ dâng lên.
Anh đã trở thành một phần trong kế hoạch này, không thể chối bỏ.
Nhưng mỗi khi nghĩ đến Natasa, anh lại cảm thấy những cảm xúc mâu thuẫn, những sự do dự không thể kiểm soát.
Trong khi đó, Carly tiếp tục cười với vẻ mặt nham hiểm, không hiểu hết những suy nghĩ sâu xa trong Kei, chỉ đơn giản là mong chờ giây phút kế hoạch hoàn thành.
Cô không quan tâm đến những lời giằng xé trong lòng Kei, chỉ quan tâm đến việc xem Sayari sẽ phá hủy tất cả như thế nào.
Nhưng có một điều mà Sayari không thể thấy — đó là, dù kế hoạch đã được vạch ra tỉ mỉ, dù mọi thứ có được chuẩn bị hoàn hảo đến đâu, một hạt giống nghi ngờ nhỏ trong lòng Kei có thể khiến tất cả sụp đổ.
/ ──────────────────────── > > ♪₊˚.
࣪ ⋆ > > ♪₊˚.
࣪ ⋆
Đêm ấy, bầu trời đặc quánh một sắc xanh thẫm u buồn, ánh trăng lạnh lẽo như lưỡi dao bạc rọi nghiêng qua tấm kính mờ của căn nhà đang ngủ yên.
Không ai biết vì sao... nhưng mặt đất, bất chợt rung lên.
ẦM...!
Âm thanh như thể ai đó đang lay chuyển toàn bộ thế giới này.
Những tiếng kẽo kẹt từ trần nhà, những bức tường như thở dốc.
Trong khoảnh khắc đó, một thứ gì đó không thuộc về nơi này...
đã được đánh thức.
Natalie dụi mắt, ngơ ngác đẩy cửa phòng bước ra, tóc rối xõa ngang bờ vai mảnh mai.
Giọng cô vang lên khẽ khàng nhưng mang chút lo lắng:
"Chuyện gì vậy nhỉ...?"
Từ phía hành lang tối, đôi chân trần lặng lẽ bước ra.
Sakura, với dáng điềm tĩnh và ánh mắt lạnh lùng, nhìn xoáy vào Natalie một cái rồi nói, giọng trầm khàn nhưng rõ ràng:
"Nó phát ra từ phía bên kia...
Chắc mọi người cũng đang đi về hướng đó.
Mau đi."
Không khí trở nên nặng nề.
Những tiếng bước chân rời rạc vang lên như vọng lại trong lòng đất.
Natasa xuất hiện sau cùng, khép lại cánh cửa phòng sau lưng.
Cô đứng đó, chỉ vài giây, nhưng lòng ngập đầy bối rối.
Mặt đất vẫn rung – như thể đang nín thở vì thứ gì đó khủng khiếp sắp xảy ra.
Tim cô đập nhanh hơn thường lệ.
Cô không nói gì.
Chỉ lẳng lặng bước theo tiếng rung chấn, từng tiếng rầm... rầm... vang lên mỗi lúc một rõ hơn, dẫn thẳng tới sảnh lớn.
Ở đó, tất cả đã có mặt.
Sunny bồn chồn, vòng tay trước ngực, ánh mắt dao động không yên:
"Ơ... sao tự nhiên căn nhà lại rung bất thường vậy?"
Vegga đứng gần đó, đôi mắt sâu thẳm của cô khẽ nhắm lại trong giây lát, rồi mở ra như kẻ nhìn thấy những điều không ai thấy được.
Giọng cô trầm xuống:
"Chị cảm nhận được... có điều gì đó đang đến.
Nguy hiểm.
Rất gần..."
Không ai trong số họ dám xem nhẹ những lời của Vegga.
Trực giác của cô—là lời tiên tri không bao giờ trật.
Amber gằn giọng, tay đã siết thành nắm đấm:
"Gì chứ?!
Nếu lại là một trận chiến thì tao không ngần ngại xông lên đâu!"
Stella đặt tay lên vai Amber, giọng nhẹ như một làn gió:
"Hãy bình tĩnh, Amber.
Cứ từ từ xem sao..."
ẦM—!!
Tiếng nứt vỡ vang lên dữ dội.
Một khe hở... xé rách không gian giữa sảnh.
Mặt đất lõm xuống, xoáy lại thành một vòng xoáy đen như mực.
Một lỗ hổng – một hố đen khổng lồ – trồi lên từ lòng đất như miệng của một con quái vật đang đói khát.
Không khí trở nên đặc quánh, lạnh buốt, mùi kim loại lẫn máu len vào trong mũi mỗi người.
Và rồi...
Một bóng người bước ra khỏi nó.
Tiếng gió rít lên như gào thét.
Cả sảnh lớn nín bặt.
Người đó bước ra như lướt qua ranh giới giữa hai thế giới – chiếc áo đen dài quét sàn, mái tóc màu than trải dài như bóng tối đêm đông, và đôi mắt...
đôi mắt đỏ rực như lửa địa ngục.
Natasa chết đứng.
Mọi cảm giác trong cô – bị chặn lại.
Bị bóp nghẹt.
Tay run lên từng nhịp dù cô cố giữ bình tĩnh.
Không cần ai phải nói, cũng không cần ánh sáng phải rọi rõ gương mặt ấy.
Cô biết.
Cô luôn biết ánh mắt đó.
Sayari.
Kẻ đã biến tuổi thơ cô thành địa ngục.
Kẻ đã khiến cô mất kiểm soát.
Kẻ mà cô...
đã tự tay phong ấn vào The Void bằng tất cả máu, nỗi đau và cơn thịnh nộ.
"Không thể nào..." – Natasa lẩm bẩm, giọng nói như bị xé ra từng mảnh.
Trái tim cô như rơi tự do, tay cô lạnh toát, ngực quặn thắt.
Không ai hiểu rõ vì sao cô lại run rẩy đến thế—nhưng Natalie biết.
Cô vội bước đến gần, khẽ siết lấy cổ tay Natasa, đôi mắt tím mở to hoảng hốt.
"Natasa... cậu ổn chứ?"
Cô giật tay lại.
Cảm giác như bị thiêu đốt.
Haphephobia – hội chứng sợ đụng chạm – trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Nhưng không phải vì Natalie.
Mà vì cái bóng đen đang đứng trước mặt cô.
Sayari khẽ mỉm cười.
Nụ cười đó vẫn y như năm ấy.
Độc địa.
Lạnh lùng.
Khiêu khích.
"Lâu rồi không gặp, Natasa."
Giọng nói vang lên như một lưỡi dao mỏng, cắt xuyên qua màng tai, gợi về những ký ức mà Natasa đã chôn sâu tận đáy tâm trí.
"Làm thế nào...?" – Cô gần như không nghe rõ giọng mình nữa.
Ai đã giải phong ấn?
Ai đủ sức phá vỡ The Void?
Hay... chính The Void đang rạn nứt?
Trong khoảnh khắc, chỉ có một suy nghĩ vang lên trong đầu Natasa:
"Tôi không sẵn sàng...
để đối mặt với cô ta lần nữa."
Nhưng điều đó... chẳng còn quan trọng nữa.
Vì Sayari đã trở lại.
Và lần này, cô ta không đến một mình.