Ánh sáng từ cánh hoa lóe lên trong màn đêm tối tăm, nhưng dù chúng đẹp đến nhường nào, chúng không thể che lấp đi sự tàn bạo đang cuồn cuộn trong trái tim Amber.
Cô không còn là một chiến binh, không còn là một người chiến đấu vì lý tưởng hay mục đích, mà giờ đây, cô là một con quái vật, bị cuốn vào cơn thịnh nộ vô tận.
Những đòn tấn công tàn nhẫn của Amber không hề kiêng nể, như thể cô đang đập phá mọi thứ xung quanh mình, từ những con rối của Sagi cho đến những vết thương mà chính cô đã gây ra cho chính bản thân mình trong cơn hỗn loạn.
Sagi đứng từ xa, mắt nhìn chằm chằm vào Amber, một nụ cười mỉm xuất hiện trên môi, lạnh lẽo và đầy đe dọa.
Cô đã theo dõi cơn thịnh nộ của Amber từ đầu đến cuối, và giờ thì thời điểm đã đến.
"Bây giờ tao sẽ để Stella đấu với mày nhé?!"
Sagi gầm lên, giọng nói chứa đầy sự mỉa mai.
"Dù như thế nào đi nữa thì cô ta vẫn là điểm yếu của mày mà đúng chứ, Amber?"
Ánh sáng từ cây trượng Lyria's Bloom lóe lên trước mắt, và từ trong bóng tối, Stella bước ra.
Đôi mắt của cô vẫn trong suốt như nước, mang theo vẻ đẹp tinh khôi và dịu dàng.
Nhưng giờ đây, Stella không còn là cô gái yếu đuối, mà là một con rối hoàn hảo, bị điều khiển bởi Sagi.
Mặc dù thân thể cô vẫn nguyên vẹn, nhưng trái tim của Stella đã bị tước đoạt bởi Sagi, trở thành công cụ để chiến đấu với Amber.
Amber nhìn vào Stella, một nỗi đau khó tả dâng lên trong lòng.
Cô đã từng là bạn của Stella, đã từng cùng cô chiến đấu và chia sẻ những giây phút yên bình.
Nhưng giờ đây, cô chỉ còn thấy một con rối, một bóng dáng quen thuộc nhưng trống rỗng, không còn là Stella mà cô từng biết.
Sagi thấy rõ sự do dự trong ánh mắt Amber, và không để cho đối thủ có cơ hội dừng lại.
Cô lập tức điều khiển Stella lao vào trận chiến.
Đôi tay của Stella vươn ra, và hoa đào nở rộ trên cây trượng Lyria's Bloom, tỏa ra một ánh sáng ấm áp nhưng cũng đầy nguy hiểm.
Đó là chiêu thức đầu tiên – Hoa Tinh Lấp Lánh.
Những cánh hoa ánh sáng nhỏ được phóng ra từ cây trượng, đánh vào cơ thể Amber, tạo ra một làn sóng năng lượng nhẹ nhàng, nhưng cũng mang lại cảm giác đau đớn, nhức nhối.
"Stella!"
Amber hét lên, nhưng không phải là một tiếng gọi thân thương nữa.
Đó là tiếng gọi của sự thất vọng, của một sự vỡ vụn trong lòng.
"Cậu không phải là con rối của cô ấy!"
Nhưng không có sự phản ứng nào từ Stella, chỉ có ánh sáng của những cánh hoa tiếp tục tấn công Amber không ngừng.
Những đòn tấn công ấy không có sự ác ý, nhưng lại đầy sự cứng nhắc, vô hồn – đúng như một con rối bị điều khiển.
Amber không thể chịu đựng thêm nữa.
Cơn giận dữ bùng lên, và cô lao vào tấn công Stella.
Những cú đấm của Amber mạnh mẽ như vũ bão, nhưng Stella vẫn tiếp tục chiến đấu, vẫn ra đòn với những phép thuật làm dịu, chữa lành, dù cho cô không có ý định gây tổn thương.
Cánh Hoa Ủy An vươn ra, tạo thành một lớp bảo vệ cho Stella.
Những cánh hoa bao quanh cơ thể cô, hồi phục vết thương của chính mình và làm mờ đi sự điên cuồng của Amber.
Nhưng đối với Amber, đó không phải là sự cứu rỗi – đó là một sự khiêu khích.
Cô vung Gravebiter, cắt xuyên qua lớp bảo vệ của Stella, khiến một cánh hoa rụng xuống đất.
"Đừng ngăn cản tôi!"
Amber quát lên, ánh mắt lửa giận bùng cháy.
Cô không còn là Amber của ngày xưa nữa.
Cô chỉ là một con quái vật, một thực thể không biết dừng lại.
Sagi tiếp tục ra lệnh từ phía sau, như một người điều khiển các con rối.
Stella không hề có quyền tự chủ, tất cả những gì cô có thể làm là theo lệnh.
Dấu Ấn Hoa Hồng xuất hiện trên cơ thể của Amber, chữa lành những vết thương nhỏ mà Amber đã gây ra cho chính mình trong lúc giao chiến.
Khúc Ca Thảo Nguyên vang lên, tạo ra một khu vực an toàn quanh Stella, nơi mà mọi đồng minh, bất kể là người hay con rối, đều được hồi phục.
Nhưng Amber không bao giờ dừng lại.
Cô xông vào, đấm mạnh vào cơ thể Stella, đẩy cô ngã ra đất.
Giọt Sương Nguyện Ước vỡ tung trong không khí, những giọt sương rơi xuống người Stella, hồi phục sinh lực nhưng không thể làm thay đổi cơn thịnh nộ trong Amber.
"Sao... cậu vẫn cứ chiến đấu như vậy?"
Amber hỏi trong khi hít thở dốc.
"Cậu không biết rằng... chúng ta đã mất tất cả rồi sao?"
Stella không đáp.
Mọi thứ cô làm chỉ là theo lệnh.
Và dù ánh sáng của cô có đẹp đến đâu, dù phép thuật của cô có mạnh mẽ đến đâu, thì cũng chẳng thể nào làm thay đổi được cơn bão điên cuồng đang xé nát Amber.
Cuối cùng, trong một khoảnh khắc tĩnh lặng, Amber hạ tay xuống, nhìn vào Stella.
Cô không còn sức lực để tiếp tục nữa, nhưng trong mắt cô, có sự đau đớn và thua cuộc.
Sagi đứng bên ngoài, quan sát trận chiến.
Một sự bất lực thoáng qua trong ánh mắt cô.
Stella có thể chữa lành, có thể làm dịu nỗi đau của Amber, nhưng cô ấy vẫn là một con rối – không thể nào thay đổi được gì.
Amber lao vào, và với một cú đấm mạnh mẽ cuối cùng, cô kết thúc tất cả.
Không còn ai có thể cứu vãn.
/ ──────────────────────── > > ♪₊˚.
࣪ ⋆ > > ♪₊˚.
࣪ ⋆
Khi Amber buông bỏ, ngã quỵ dưới những cú đấm của Stella, ánh sáng từ cây trượng Lyria's Bloom bỗng dưng đứng yên.
Không có thêm sức mạnh, không có sự chói lọi nào tỏa ra từ những cánh hoa.
Stella, một con rối được điều khiển, giờ đây chỉ còn là một hình bóng im lặng, đứng bất động trước Amber.
Tất cả như đông cứng trong khoảnh khắc đó.
Sagi đứng từ xa, đôi mắt căng thẳng nhìn vào cây trượng của Stella.
Cô cảm thấy một sự lạ lùng, một điều gì đó không đúng.
Cảm giác rằng mình không thể điều khiển con rối theo ý muốn, khiến Sagi ngạc nhiên đến mức sắc mặt cô tái đi.
"Cái quái gì thế này?"
Sagi thì thầm, mắt hằn lên sự lo lắng, nhưng trong lòng lại dâng lên cơn giận dữ khôn nguôi.
Cả chiến trường im lặng như một cái bẫy giăng sẵn, nhưng chỉ vài giây sau, Amber cảm nhận được điều gì đó khác biệt.
Trong lúc cô đang định đứng lên, đôi mắt của Stella bỗng nhiên sáng lên một cách khác thường.
Những giọt lệ rơi xuống từ khóe mắt của cô, khiến Amber không khỏi ngạc nhiên.
Cô nhìn chằm chằm vào Stella, cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt ấy.
"Amber..."
Giọng Stella khe khẽ, như thể chỉ có một mình Amber mới có thể nghe thấy.
Đó không phải là giọng nói lạnh lùng của một con rối, mà là giọng của một con người đang chiến đấu với chính bản thân mình.
Mỗi từ cô nói đều mang theo sự đau đớn và sự mệt mỏi, nhưng cũng chứa đầy hy vọng.
Amber đứng dậy, lòng chấn động.
"Stella?"
Cô thốt lên, mắt không thể tin nổi vào những gì mình thấy.
Stella đang chiến đấu với chính bản thân mình, với sự kiểm soát của Sagi.
Cô không muốn trở thành công cụ giết người nữa, không muốn xuống tay với Amber.
Điều đó làm Amber cảm thấy một sự thay đổi kì diệu.
Ngay lúc này, Sagi đứng từ xa quan sát và nhận ra sự thay đổi của Stella.
Cô ta đang mất quyền điều khiển đối với con rối của mình.
Một sự tức giận bùng lên trong cơ thể Sagi, mặt cô tái nhợt và đôi môi mím chặt.
Cô thét lên, "Đừng có ngu ngốc, Stella!
Hãy mau tỉnh táo lại đi!!!"
Nhưng Stella không nghe lời Sagi.
Thay vào đó, cô hét lên, giọng đầy quyết đoán, "Amber!
Hãy nhìn sợi dây trói do cô ta biến chúng ta thành con rối đi!!!
Hãy cắt đứt sợi dây đó đi!!!"
Amber ngạc nhiên.
Cô không hiểu ngay lập tức, nhưng rồi một tia sáng lóe lên trong đầu.
Sợi dây!
Sợi dây vô hình đang trói buộc họ lại với nhau, như một thứ ma thuật khiến họ trở thành những con rối.
Cô hiểu rồi, và không chút do dự, Amber rút vũ khí của mình – Nyxlash – và lao vào tấn công vào cơ thể Stella.
Cú chém mạnh mẽ của Amber chém xuyên qua lớp ma thuật, cắt đứt sợi dây đang bám chặt vào cơ thể Stella.
Và ngay lập tức, Stella bừng tỉnh.
Cô ngã quỵ xuống một chút, rồi từ từ đứng dậy, ánh mắt trong suốt giờ đây sáng lên một tia hy vọng và tự do.
Đôi tay cầm trượng của cô giờ đây vững vàng hơn bao giờ hết.
Sagi nhìn cảnh tượng trước mắt, sự tức giận của cô không thể kiểm soát được nữa.
Mọi kế hoạch đã bị phá vỡ, và giờ đây, cô không còn có thể điều khiển Stella, con rối mạnh mẽ mà cô đã tạo ra.
Nắm chặt tay, Sagi hét lên trong cơn thịnh nộ, "Được rồi!
Nếu các người muốn vậy, thì sẽ phải trả giá!"
Với một cử động nhanh như chớp, Sagi ra lệnh cho những con rối còn lại của mình: Sunny, Vegga, Sakura và Natalie.
Những con rối này ngay lập tức lao vào trận chiến, như những cỗ máy chiến tranh không cảm xúc, hòng kết thúc cuộc chiến lần cuối.
Nhưng Sagi không thể ngờ được rằng, giờ đây, tình thế đã hoàn toàn thay đổi.
Amber, người trước đây luôn bị kiểm soát bởi cơn giận dữ, giờ đây lại bình tĩnh, chuẩn bị đối mặt với tất cả.
Amber đứng vững, tay cầm Gravebiter, ánh mắt đầy quyết tâm.
"Stella, chuẩn bị sẵn sàng.
Đừng để bất kỳ ai kiểm soát chúng ta nữa."
Stella gật đầu, ánh sáng từ cây trượng Lyria's Bloom nở rộ, làm sáng cả khu vực xung quanh.
Cô vươn tay ra, sẵn sàng đối mặt với những con rối mà Sagi đã tạo ra.
Cả hai người đứng sánh vai, dường như không còn gì có thể ngăn cản họ.
Sunny, con rối đầu tiên lao tới, nhưng Stella chỉ cần vung cây trượng, và Mưa Hoa Phủ Lối lập tức được kích hoạt.
Những cánh hoa sáng rực rỡ rơi xuống, chữa lành những vết thương cho Stella và Amber, đồng thời làm chậm Sunny lại.
Sunny không thể di chuyển nhanh như trước, và khi nó lao vào với một cú đấm, Amber đón nhận bằng Gravebiter, chém mạnh vào người nó, khiến Sunny vỡ tan thành những mảnh vỡ sáng chói.
Ngay lập tức, Vegga tiếp tục tấn công.
Con rối này, một chiến binh dũng mãnh, không hề né tránh, mà lao vào đánh úp từ phía sau.
Tuy nhiên, Stella, với Khúc Ca Thảo Nguyên, tạo ra một vùng đất an toàn, nơi mà mọi đồng minh đứng trong đó đều được hồi phục.
Vegga, vốn là một con rối mạnh mẽ, không thể chịu được sức mạnh chữa lành này, và nhanh chóng bị vướng vào vòng tròn hoa.
Ánh sáng từ những cánh hoa vây quanh Vegga, làm tan biến mọi sức mạnh của nó.
Còn lại Sakura và Natalie, hai con rối mạnh nhất của Sagi.
Nhưng Amber giờ đây đã không còn là người dễ bị áp đảo.
Cô tiến lên, một cơn sóng giận dữ dâng trào trong người, nhưng sự sáng suốt và tính toán của cô giờ đây giúp cô vượt qua sự hỗn loạn.
Cô cắt đứt mọi sự tấn công từ Sakura bằng một cú chém chính xác, còn Stella từ phía sau hỗ trợ, hồi phục và tạo ra Cội Nguồn Sự Sống, khiến Sakura không thể chịu được mà phải ngã gục.
Còn lại Natalie, kẻ vẫn còn đang chiến đấu, nhưng giờ đây, đối mặt với sự đoàn kết của Amber và Stella, mọi thứ đã chấm dứt.
Một cú tấn công cuối cùng từ Stella, với cây trượng Lyria's Bloom tỏa sáng rực rỡ, đẩy lùi Natalie, đánh gục hoàn toàn.
Sagi đứng nhìn trận chiến thất bại, tay run rẩy.
Những con rối của cô đã không thể bảo vệ cô nữa.
Cơn giận dữ và thất vọng tràn ngập trong tim cô.
Nhưng Amber và Stella đứng bên nhau, sẵn sàng chiến đấu cho sự tự do, và tình thế đã đảo ngược.
Cuộc chiến này không còn là của Sagi nữa.
Sự tự do đã được trao lại cho cả hai.
/ ──────────────────────── > > ♪₊˚.
࣪ ⋆ > > ♪₊˚.
࣪ ⋆
Cuộc chiến đang ở đỉnh điểm.
Amber và Stella đã phối hợp ăn ý đến mức gần như không thể tách rời.
Nhưng Sagi, với sự kiên quyết và tức giận, quyết định sử dụng sức mạnh cuối cùng của mình để đánh bại họ.
Cô đứng đó, cảm nhận sự thất bại dần dâng lên trong lòng, nhưng cũng là lúc cơn thịnh nộ bùng lên.
Con rối khổng lồ được triệu hồi, cao lớn như một ngọn núi, thân hình vạm vỡ, phủ đầy bóng tối u ám.
Đôi mắt rỗng tuếch của nó nhìn chằm chằm vào những kẻ thù nhỏ bé trước mặt, như thể đã sẵn sàng nghiền nát mọi thứ.
Con rối của Sagi, không phải là một con rối bình thường, mà là một sinh vật có sức mạnh tàn phá, từng bước tiến tới, làm rung chuyển mặt đất.
Những sợi dây vô hình từ tay cô quấn lấy các điểm yếu của con rối, điều khiển nó như một cỗ máy giết người hoàn hảo.
Sagi nhếch môi, tay giơ lên không trung, ra lệnh.
"Tham gia vào điệu nhảy của ta" Sagi cười khẽ, mắt cô tràn ngập sự lạnh lùng.
Con rối vặn vẹo cơ thể một cách kinh hoàng, nhanh chóng tạo ra những bước nhảy hủy diệt, đôi chân nặng nề dậm lên mặt đất, khiến cả vùng đất xung quanh bị xé nát.
Mọi thứ trước mặt đều bắt đầu tan rã, từng mảnh vụn bay tứ tung trong không gian.
Từ phía đối diện, Amber nghiến chặt răng, cơ thể đã căng thẳng như dây đàn.
Cơn giận bùng nổ trong cô, hòa quyện cùng bóng tối.
Gravebiter, cặp găng tay chiến đấu của Amber, bắt đầu phát sáng màu đỏ rực, những gai nhọn mọc ra từ mu bàn tay cô.
Cơn giận không thể kiềm chế, Amber lao lên, tấn công con rối khổng lồ, ánh sáng bóng tối từ cô bùng lên như một cơn lốc.
"Cái này không thể dừng lại!"
Amber hét lên, cú đấm của cô xé rách không gian như một tia chớp, tạo ra một làn sóng đen tối mạnh mẽ.
Con rối không có cảm xúc, nhưng nó vẫn là một đối thủ hùng mạnh, không chịu khuất phục trước sự điên cuồng của Amber.
Nhưng lần này, nó không có thời gian để phản ứng.
Stella, đứng phía sau, nắm chặt trượng Lyria's Bloom, vươn tay lên trời.
Một đóa hoa ánh sáng khổng lồ xuất hiện, ánh sáng dịu dàng nhưng mạnh mẽ bao phủ toàn bộ chiến trường, xoa dịu sự đau đớn và mang lại hy vọng.
Cánh hoa tỏa ra, hồi phục sức lực cho đồng đội, tạo ra một không gian chữa lành trong cơn hỗn loạn.
Tuy nhiên, ngay khi đó, cô nhận ra sự căng thẳng từ con rối khổng lồ đang lao tới.
"Không thể để nó tiếp tục!"
Stella kêu lên, lập tức triệu hồi cánh hoa bảo vệ mình và Amber.
Tấm khiên mỏng như cánh hoa bao quanh họ, hấp thụ sức tấn công từ con rối.
Tuy nhiên, đối mặt với Sagi, mỗi bước đi của con rối đều mang đến một thử thách không thể vượt qua dễ dàng.
Sagi nhìn thấy sự phản kháng mạnh mẽ từ Amber và Stella, nhưng cô không thể dừng lại.
Bắt đầu rút ra những sợi dây vô hình, cô thực hiện chiêu thức mạnh mẽ hơn.
Một cơn mưa dây xuyên qua không trung, không phân biệt bạn thù, tất cả đều trở thành con rối dưới sự kiểm soát của cô.
Các dây thừng không chỉ trói buộc mà còn tấn công những kẻ không kịp né tránh.
Amber quát lớn, cơ thể đã chuyển sang trạng thái "Abyssal Wrath", khiến sức mạnh của cô gia tăng gấp ba lần.
Những đòn tấn công của cô giờ đây mang theo sức mạnh không thể cản phá, mỗi cú đấm như một cơn sóng mạnh mẽ đập vào kẻ địch.
Trong khi đó, Stella không ngừng sử dụng ma pháp để bảo vệ tất cả, đôi mắt cô sáng rực lên, thánh hoa vẫn đang nở trong không trung, chữa lành những vết thương của đồng đội.
Nhưng Sagi không chỉ dừng lại ở đó.
Cô tiếp tục triệu hồi thêm những con rối mới, làm chúng nhảy múa điên cuồng trong không gian, khiến mọi thứ xung quanh trở thành một cơn ác mộng.
"Không còn lựa chọn nào khác rồi..."
Amber thì thầm, chuẩn bị dùng đến chiêu thức cuối cùng của mình.
Trận chiến vẫn chưa kết thúc, nhưng từng khoảnh khắc đều chứa đựng sự tàn phá và hy vọng...
Stella nhìn vào Amber, đôi mắt đầy lo lắng.
"Cậu không thể cứ tiếp tục như vậy.
Nếu lạm dụng quá nhiều năng lực của mình, cậu sẽ không còn kiểm soát được nữa đâu."
Amber đứng đó, hơi thở dồn dập, tay nắm chặt.
Ánh sáng từ phép thuật trong cô dường như muốn bùng nổ.
"Em không còn lựa chọn nào khác.
Em sẽ kết thúc nó ở đây."
Con rối khổng lồ của Sagi, vốn đã khôi phục và trở lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đứng sừng sững trước mặt Amber, những sợi dây vô hình vẫn buộc chặt vào nó.
Sagi đứng phía sau, nhìn Amber với ánh mắt lạnh lùng, không hề có chút do dự.
"Amber... cẩn thận!"
Stella nói, giọng như muốn kéo Amber lại.
"Nếu em không dừng lại kịp, em sẽ mất kiểm soát.
Không chỉ kẻ địch, mà cả đồng đội cũng sẽ bị cậu tấn công."
Nhưng Amber chỉ nhếch môi, đôi mắt đỏ như lửa.
"Em không sợ mất kiểm soát.
Em sẽ kết thúc cuộc chiến này một lần và mãi mãi."
Không chờ thêm một lời khuyên nào nữa, Amber hít một hơi thật sâu, rồi đột ngột lao về phía con rối khổng lồ.
Cả người cô như bùng cháy trong ánh sáng phép thuật dữ dội, mỗi bước đi để lại những vệt lửa sáng lòa trên nền đất.
Con rối của Sagi vung tay, những chiếc móng vuốt sắc bén đập xuống, nhưng Amber đã né được một cách hoàn hảo, không hề để ý đến sự hao tổn thể chất.
Thay vào đó, cô tập trung vào việc tấn công, mỗi lần đánh, ánh sáng từ phép thuật lại bùng lên mạnh mẽ, như một cơn lốc vũ bão.
Sagi quan sát, đôi mắt sắc bén như dao.
"Đúng như tôi nghĩ.
Cô ta sẽ không dừng lại dễ dàng như vậy."
Khi Amber lao vào trận chiến với sự giận dữ và sức mạnh vô biên, cô gần như quên mất những gì Stella cảnh báo.
Nhưng càng chiến đấu, cơ thể cô càng yếu dần đi.
Sức mạnh phép thuật quá lớn đang dần rút cạn năng lượng trong cô.
Đôi chân bắt đầu run rẩy, tay không thể nắm chặt nữa.
Làn sóng năng lượng bao quanh Amber sắp sửa vỡ tung ra ngoài tầm kiểm soát.
Một cú đấm mạnh mẽ từ con rối khiến Amber bị văng ra xa, nhưng không đủ để đánh bại cô.
Mắt Amber đỏ ngầu, môi cô mím chặt lại, cả người như đang cố gắng chống lại sự sụp đổ của chính mình.
"Stella... em không...thể dừng lại!"
Amber gầm lên, cơ thể cô gần như mất hoàn toàn kiểm soát.
Những tia sáng phép thuật bắn ra xung quanh, nguy hiểm không chỉ với kẻ thù mà cả với đồng đội.
Stella chạy lại gần, nhưng cô biết rằng giờ chỉ có một con đường duy nhất—phải giữ Amber lại trước khi cô thực sự mất kiểm soát và tấn công cả những người cô muốn bảo vệ.
/ ──────────────────────── > > ♪₊˚.
࣪ ⋆ > > ♪₊˚.
࣪ ⋆
Trận chiến trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết khi Amber phải đối diện với chính sức mạnh của mình, trong khi Stella phải tìm cách ngăn cản Amber trước khi cô trở thành một mối nguy hiểm thực sự.
Amber đứng giữa chiến trường như một con thú cuồng nộ.
Mái tóc đen ánh tím của cô bây giờ như cuồng phong, vờn lên trong làn gió lạnh của bóng tối đang cuộn trào quanh người.
Mắt trái của cô cháy rực trong ánh lửa ma, hằn lên sự tàn bạo không thể kiểm soát.
Cánh tay cô giơ lên cao, từ trong lòng bàn tay, Nyxlash, cây roi bóng tối vĩnh cửu, vươn lên, cuộn xoáy như một sinh vật sống, chực chờ xé nát mọi thứ trong tầm tay.
Những tiếng rít gào của bóng tối vọng lên từ các vết nứt vỡ trong không gian, như những lời gọi thức tỉnh của những con quái vật cổ xưa.
Amber không còn nhận ra gì ngoài sự cuồng nộ trong trái tim cô.
Mỗi cử động, mỗi hơi thở của cô đều mang theo sức mạnh hủy diệt, như một cơn bão bóng tối khổng lồ không thể ngừng lại.
Khi cô xông về phía con rối khổng lồ mà Sagi điều khiển, tiếng rít của Nyxlash vang vọng trong không khí.
Sagi chưa bao giờ thấy Amber như thế này, sức mạnh bóng tối dâng trào mãnh liệt, không chỉ làm dịu đi những nỗi đau mà Amber đã chịu đựng, mà còn thúc đẩy cô thành một sinh vật khác, vượt qua giới hạn của bản thân.
Cái roi bóng tối quất xuống như một tia chớp, từng mảnh của con rối bị xé rách trong sự vỡ vụn, như những khối đá nặng nề bị nghiền nát bởi một lực lượng hủy diệt không thể ngừng lại.
Con rối khổng lồ bị hất văng lên cao, rồi rơi xuống với những tiếng kêu răng rắc, từng bộ phận gãy vụn, những mảnh dây đứt lìa bay ra khắp nơi.
Mắt Sagi mở lớn, sắc lạnh, nhưng sự bàng hoàng nhanh chóng chiếm lấy cô.
Cô chưa từng chứng kiến một sự tàn phá đến như vậy.
Mỗi cú vung roi của Amber khiến con rối biến thành đống mảnh vỡ vô hồn, không còn hình thù gì.
Trong khi Amber lao vào trận chiến với sự điên cuồng không thể ngừng lại, Sagi lùi lại, trái tim cô đập loạn nhịp, mắt vẫn không thể rời khỏi cảnh tượng tàn sát trước mặt.
Cô cảm nhận được từng mảnh sức mạnh của Amber như một cơn sóng hủy diệt, đánh thẳng vào những điểm yếu trong lòng cô.
Không phải sự điều khiển, không phải những sợi dây vô hình hay bóng tối, mà là chính Amber, là chính sức mạnh không thể kiềm chế của cô.
Sagi gắt gao gạt đi những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, cô phải tìm cách khống chế Amber, nếu không sẽ không có ai sống sót.
Nhưng mọi kế hoạch, mọi phương án của cô giờ như những chiếc thuyền gỗ nhỏ bé trên một đại dương cuồng nộ.
Cô không thể tiếp cận, không thể điều khiển.
Cái nhìn của Amber khiến Sagi cảm thấy sự thật không thể chối cãi — cô đã thất bại.
"Hừ con khốn!!!"
Sagi hét lên, nhưng chỉ nhận được một tiếng gầm rống, tiếng gầm của bóng tối, tiếng gầm của con quái vật mà Amber đã trở thành.
Con rối, thứ mà Sagi đã điều khiển như một công cụ bây giờ chỉ còn là những mảnh vụn không còn sức mạnh.
Cái roi bóng tối của Amber quất một lần nữa, kéo Sagi vào vòng xoáy của sự hoảng loạn.
Cô cảm nhận sự hiện diện của Amber đang đến gần, như một cơn sóng thần hủy diệt tất cả.
Sagi cảm thấy mình như một con rối vô hồn, không còn đủ sức để phản kháng, chỉ biết đứng nhìn.
Một chiêu cuối cùng.
Oblivion Rampage.
Amber bùng nổ sức mạnh như một cơn sóng thần bóng tối, đẩy mọi thứ xung quanh cô vào trong cơn hoảng loạn tối tăm.
Sagi cảm thấy một cái gì đó mất đi trong chính tâm trí mình, như thể cô không còn điều khiển được bản thân, như thể những sợi dây vô hình của cô đã gãy đứt.
"Đừng...dừng lại-dừng lại đi!..."
Stella thì thào, nhưng không phải để Amber nghe thấy.
Cô tự biết rằng lời cầu xin này sẽ chẳng bao giờ có hiệu lực.
Bởi Amber bây giờ không còn là người bạn mà cô biết.
Amber đã trở thành cơn thịnh nộ không thể dừng lại, và tất cả chỉ còn lại sự tàn phá, sự chết chóc mà Amber mang lại.
Mọi thứ xung quanh như bị xé nát bởi sức mạnh tàn bạo ấy.
Sagi không thể làm gì ngoài đứng nhìn.
Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn lửa tắt dần, chỉ còn lại sự im lặng lạ lùng trên chiến trường đã từng chứng kiến bao trận chiến ác liệt.
Làn khói mù mịt từ những mảnh vỡ của con rối khổng lồ vẫn còn lảng vảng, tạo thành một bức màn dày đặc che phủ không gian.
Trong cái không khí nặng nề ấy, chỉ có những bước chân của Amber là vang lên rõ rệt.
Cô tiến lại gần, từng bước đi của Amber như những tiếng gõ nhấn mạnh của vận mệnh.
Ánh mắt cô lạnh như băng, đầy sát khí, như một con thú hoang sắp lao vào mục tiêu cuối cùng.
Nyxlash, cây roi bóng tối vĩnh cửu, vươn lên theo mỗi bước chân của Amber, hứa hẹn một kết cục thảm khốc cho kẻ đang quỳ gục trước mặt cô.
Sagi, với đôi tay run rẩy, quỳ xuống trên nền đất nứt nẻ, đôi mắt trống rỗng, gương mặt đầy tuyệt vọng.
Cô không còn sức để chống cự, không còn khả năng phản kháng.
Mọi thứ đều đã kết thúc.
Trong thâm tâm, Sagi biết, cô không thể thoát được.
Nhưng khi nhìn vào Amber, cảm giác lạnh lẽo và tàn bạo trong mắt cô khiến Sagi cảm thấy như mình đang nhìn vào chính cái chết.
Đó là ánh mắt của một người không còn nhân tính, không còn một chút gì kiềm chế.
Nyxlash được vung lên, ánh sáng ma quái từ cây roi rọi chiếu lên khuôn mặt Amber, và trong tích tắc, cây roi sẽ hạ xuống, một cú đánh chí mạng.
Nhưng ngay khi Amber chuẩn bị vung roi, một bóng hình khác lao vào, nhanh như chớp, chắn ngang giữa Amber và Sagi.
Stella.
Cô đứng trước Sagi, hai tay giang ra, như một tấm lá chắn vô hình ngăn cản cơn thịnh nộ của Amber.
Ánh mắt của Stella không còn sự kiên quyết lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là sự lo lắng và quyết tâm bảo vệ.
Mái tóc vàng của cô xoáy lên trong gió, đôi mắt xanh thẳm như một đại dương, đầy sự sợ hãi nhưng cũng không kém phần vững vàng.
"Dừng lại đi, Amber!"
Stella nhẹ nhàng nói, giọng cô như vỗ về, nhưng trong đó lại có một thứ sức mạnh không thể chối cãi.
"Kết thúc rồi.
Cô ta đã đầu hàng rồi...!
Chúng ta không nên giết cô ta vội!!!"
Amber trừng mắt nhìn Stella, ánh mắt cô như thiêu đốt mọi thứ trước mắt.
Cô không còn là cô gái mà họ từng biết, giờ đây Amber như một con quái vật đầy máu lạnh, mất hết lý trí và kiểm soát.
Ánh sáng từ Nyxlash càng lúc càng sáng rực, tia sáng như những con dao cắt xuyên qua không khí.
Lửa giận trong Amber bùng lên.
Cô không thể hiểu được tại sao Stella lại cản trở cô, tại sao lại có người dám ngăn cô thực hiện công lý của mình.
Amber lao về phía Stella, sắc bén và nhanh chóng, như một con dao sắc bén nhắm thẳng vào trái tim.
Tuy nhiên, sức mạnh của cô không còn là vô hạn.
Sau khi sử dụng chiêu thức Oblivion Rampage, cơ thể Amber đã cạn kiệt sức lực.
Cơn thịnh nộ đã rút cạn toàn bộ năng lượng của cô, và trước khi kịp lao vào Stella, Amber cảm thấy sức lực tàn lụi nhanh chóng.
Cô không còn đủ sức để tiếp tục cuộc tấn công.
Và rồi, như một khối đá không thể đứng vững, Amber ngã vào vòng tay của Stella.
Cô không còn giữ được thăng bằng, cơ thể mệt mỏi không còn sức lực để chống đỡ, và chỉ biết ngã gục vào người duy nhất có thể che chắn cho mình lúc này.
Cái lạnh từ cơ thể Amber khiến Stella khẽ rùng mình, nhưng cô nhanh chóng đỡ lấy Amber, không để cô ngã xuống đất.
"Amber..."
Stella thầm thì, nhưng không biết nên nói gì hơn.
Cô nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại ở những người còn lại trên chiến trường, bao gồm cả Sagi, người giờ đang bị Sakura kéo dậy, vẻ mặt ngập tràn sự thất bại.
"Cuộc chiến đã kết thúc..."
Stella nói, nhưng giọng cô nghẹn lại.
"Mọi thứ đã kết thúc rồi..."
Stella nhẹ nhàng đặt Amber dựa vào vai mình, ánh mắt chăm chú nhìn vào cô gái đang nằm trong vòng tay.
Nhưng trong lòng, Stella không thể dứt khỏi suy nghĩ về mọi thứ đã diễn ra.
Cuộc chiến này có thật sự kết thúc không?
Liệu họ có thể sống yên ổn sau tất cả những gì đã xảy ra?
Trong khi đó, Sakura đã đến gần Sagi, kéo cô dậy khỏi mặt đất, tay giữ chặt lấy cánh tay của Sagi.
"Cô sẽ bị tạm giam" Sakura nói, giọng trầm tĩnh nhưng kiên quyết.
"Đừng lo, sẽ có thời gian để chúng ta điều tra thêm."
Nhưng khi ánh mắt của Stella lướt qua Sagi, một cảm giác khác dâng lên trong lòng cô.
Liệu đây chỉ là một phần kết thúc của trận chiến, hay một phần mở đầu cho một cuộc đấu tranh khác, sâu hơn và nguy hiểm hơn?
Cả hai nhóm giờ đây đều đứng im, cảm nhận không khí đã thay đổi.
Amber, kiệt sức và mệt mỏi, ngã vào vòng tay của Stella, và Stella, với tất cả sự kiên nhẫn và quyết tâm, chỉ biết ôm lấy cô bạn thân trong sự im lặng của chiến trường.
"Nè!
Các cậu không thấy có điều gì kì lạ sao....?"
Natalie nhìn mọi người với vẻ mặt bối rối.
Có lẽ thật sự họ đang thiếu sót một ai đó
"Natasa đâu?"
.
.
.
.
.
.
.