Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả Huyết Sát Tông.
Trong gian nhà củi, Cố Diên đang cẩn thận mài một thỏi mực đen nhánh, nhưng thứ hắn dùng để mài không phải là nước, mà là một loại nhựa cây màu tím sẫm, bốc mùi hăng hắc.
Lâm Tiêu ngồi đối diện, vẻ mặt bồn chồn lo lắng, tay cứ sờ lên chuôi kiếm rồi lại buông ra.
"Sư Huynh...
đệ có nhất thiết phải đi không?
Cô ta là yêu nữ Hợp Hoan Tông, đệ sợ...?"
"Sợ cái gì?"
Cố Diên dừng tay, ngẩng đôi mắt trắng dã lên, giọng nói bình thản đến lạ lùng.
"Sợ cô ta ăn thịt đệ? hay sợ đệ không kìm lòng được mà hiến dâng cái mạng nhỏ này cho cô ta?"
Lâm Tiêu đỏ mặt tía tai: "Huynh... huynh nói gì vậy!
Đệ chỉ muốn tu luyện, không hứng thú với nữ sắc!"
Cố Diên cười khẩy.
Hắn lấy trong ngực áo ra một viên đan dược màu xám tro, sần sùi xấu xí, đưa cho Lâm Tiêu.
"Ăn đi."
"Đây là gì?"
Lâm Tiêu cầm lấy, ngửi ngửi.
"Tỏa Dương Đan."
Cố Diên nói dối không chớp mắt.
"Đây là thuốc bổ sư phụ để lại.
Ăn vào sẽ giúp đệ cố thủ nguyên dương, tinh khí không bị thất thoát.
Đối mặt với thuật Thái Bổ của ả ta, chỉ cần đệ giữ được 'gốc rễ' không lung lay, ả ta sẽ không làm gì được đệ."
Thực tế: Đây là "Tuyệt Cảm Hoàn" - một loại độc dược làm tê liệt dây thần kinh xúc giác tạm thời.
Uống vào, dù có bị dao cứa hay mỹ nữ vuốt ve, Lâm Tiêu sẽ cảm thấy như khúc gỗ.
Tác dụng phụ: Sau khi thuốc hết tác dụng (4 canh giờ), toàn thân sẽ bị đau nhức như bị kim châm suốt 3 ngày.
Nhưng Cố Diên không quan tâm tác dụng phụ.
Hắn cần Lâm Tiêu sống qua đêm nay.
Lâm Tiêu không chút nghi ngờ, nuốt ực viên dược.
Cố Diên vỗ vai sư đệ, ghé sát tai thì thầm những lời chỉ dẫn cuối cùng - những lời mà sau này Lâm Tiêu khắc cốt ghi tâm:
"Tiêu đệ, hãy nhớ kỹ ba điều huynh dạy:
Thứ nhất, cô ta hỏi gì, đệ cứ trả lời, nhưng đừng bao giờ nhìn vào mắt cô ta quá 3 nhịp thở.
Hãy nhìn vào... mũi kiếm của đệ.
Thứ hai, cô ta càng mềm mỏng, đệ càng phải cứng rắn.
Cô ta cười, đệ phải trừng mắt.
Thứ ba, nếu cô ta định dùng sức mạnh ép buộc..."
Cố Diên nhét vào tay Lâm Tiêu một tờ giấy bùa vàng ố, vẽ những ký tự ngoằn ngoèo bằng máu gà đen.
"...Thì dán cái này lên trán mình và hét lớn: 'Sư phụ cứu con!'"
Lâm Tiêu nắm chặt lá bùa, ánh mắt kiên định gật đầu: "Đệ nhớ rồi!"
Khách phòng dành cho khách quý của Huyết Sát Tông.
Căn phòng vốn dĩ lạnh lẽo, đơn sơ nay đã được trang hoàng lại bằng những tấm lụa hồng, nến thơm cháy lung linh, tạo nên một không gian mờ ảo, đầy vẻ dâm mị.
Nạp Lan Yêu Nguyệt nằm nghiêng trên chiếc giường êm ái, lớp áo lụa mỏng manh trễ xuống để lộ bờ vai trần trắng nõn và xương quai xanh quyến rũ chết người.
Một chân nàng gác lên cao, đong đưa nhịp nhàng theo tiếng nhạc du dương.
"Cốc... cốc..."
"Vào đi."
Giọng nàng lười biếng vang lên.
Cánh cửa mở ra.
Lâm Tiêu bước vào, lưng thẳng tắp như cây tùng, tay không rời chuôi kiếm, mặt lạnh như tiền.
"Lâm sư đệ đến đúng giờ lắm."
Nạp Lan Yêu Nguyệt ngồi dậy, vẫy tay.
Cánh cửa sau lưng Lâm Tiêu tự động đóng sầm lại.
"Lại đây ngồi với tỷ tỷ nào."
Lâm Tiêu không nhúc nhích.
Hắn đứng sừng sững giữa phòng, cách cái giường đúng 5 trượng, không tiến thêm nửa bước.
"Đệ tử Lâm Tiêu bái kiến Thánh Nữ.
Ngài gọi ta đến có việc gì xin cứ nói thẳng.
Ta còn phải về mài kiếm."
Nạp Lan Yêu Nguyệt khựng lại, rồi bật cười khúc khích.
Nàng bước xuống giường, đôi chân trần lướt trên thảm nhung, tiến lại gần Lâm Tiêu.
Mùi hương phấn độc lại tỏa ra ngào ngạt.
"Mài kiếm?
Kiếm thì lúc nào mài chẳng được."
Nàng đi vòng quanh Lâm Tiêu, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên bờ vai, rồi trượt xuống lồng ngực rắn chắc của hắn.
"Chẳng lẽ... tỷ tỷ không đẹp bằng thanh kiếm sắt rỉ của đệ sao?"
Dưới tác dụng của Tuyệt Cảm Hoàn, Lâm Tiêu hoàn toàn không cảm nhận được sự mềm mại hay hơi ấm từ bàn tay nàng.
Hắn chỉ thấy như có con nhện đang bò lên người mình.
Hắn nhớ lời sư huynh dạy: Nhìn vào mũi kiếm.
Lâm Tiêu cúi đầu, nhìn chằm chằm vào chuôi kiếm Huyết Nha, giọng ồm ồm: "Thanh kiếm này uống máu để sống.
Nó chung thủy hơn phụ nữ.
Nó chưa bao giờ biết nói dối."
Nạp Lan Yêu Nguyệt sững người lần hai.
Tên nhóc này... bị liệt dương hay sao?
Hay là đầu óc có vấn đề thật?
Nàng không tin.
Nàng vận dụng Mị Thuật tầng thứ 3 - [Hồng Phấn Mê Hồn].
Đôi mắt nàng sáng lên ánh sáng màu hồng ma quái.
Hơi thở nàng phả vào tai Lâm Tiêu, nóng hổi và đầy khiêu khích:
"Tiểu sư đệ... tim đệ đập nhanh lắm...
Đừng dối lòng nữa.
Đệ cô đơn lắm phải không?
Để tỷ tỷ sưởi ấm cho đệ nhé...?
Nàng áp sát bộ ngực đầy đặn vào lưng hắn, tay luồng vào trong vạt áo, tìm đến huyệt Đan Điền để bắt đầu hút Dương Khí.
Nhưng ngay khi tay nàng chạm vào đa thịt Lâm Tiêu...
"Rầm!"
Một luồng khí lạnh băng, vô cảm và cứng nhắc bật ra từ cơ thể Lâm Tiêu, hất văng tay nàng.
Lâm Tiêu quay phắc lại, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn nàng (làm theo lời sư huynh: cô ta cười, đệ phải trừng mắt).
"Thánh Nữ tự trọng!"
Lâm Tiêu quát lớn, rút phăng thanh Huyết Nha ra một nửa.
Sát khi bùng nổ, chém nát cái bàn gỗ bên cạnh thành từng mảnh vụn.
"Nếu ngài còn động tay động chân, Lâm Tiêu dù chết cũng phải xin lĩnh giáo cao chiêu của ngài!"
Nạp Lan Yêu Nguyệt lùi lại, nụ cười trên môi tắt ngúm.
Nàng kinh ngạc nhìn Lâm Tiêu.
Không phải là vì hắn mạnh, mà vì hắn "Trơ".
Cơ thể hắn như một tảng đá, không có chút phản ứng sinh lý nào trước sự quyến rũ của nàng.
Dương khí của hắn bị khóa chặt một cách hoàn hảo, không rò rỉ dù chỉ một giọt.
"Thú vị...
Rất thú vị."
Nạp Lan Yêu Nguyệt thu lại vẻ lả lơi, thay vào đó là sự nghiêm túc và sắc sảo của một kẻ mưu mô.
Nàng ngồi xuống ghế, rót một chén rượu, thần thái thay đổi hoàn toàn.
"Được rồi, không đùa nữa.
Cất kiếm đi."
Lâm Tiêu vẫn cảnh giác, tay không rời kiếm.
"Ta không ăn thịt ngươi nữa."
Nạp Lan Yêu Nguyệt nhấp một ngụm rượu, ánh mắt lóe lên tia tính toán.
"Ta thích những nam nhân giữ mình như ngọc.
Đặc biệt là loại có nguyên dương tinh thuần và sát khí nặng như ngươi."
Nàng ném cho hắn một tấm lệnh bài bằng ngọc màu hồng.
"Cầm lấy."
Lâm Tiêu chụp lấy lệnh bài, cau mày: "Đây là gì?"
"Đây là Hợp Hoan Lệnh.
Với cái này, ngươi có thể tự do ra vào địa bàn của ta tại Hợp Hoan Tông sau này."
Nàng mỉm cười, nhưng nụ cười lần này mang theo sự trao đổi lợi ích.
"Ba tháng nữa, 'Bí Cảnh Huyết Nguyệt' sẽ mở ra.
Ta cần một hộ vệ không bị sắc dục làm mờ mắt để giúp ta lấy một món đồ.
Ta chọn ngươi."
Lâm Tiêu định từ chối theo kịch bản, nhưng nhớ đến lời sư huynh dặn (nếu có lợi ích thì cứ nhận), hắn gật đầu cứng nhắc: "Ta sẽ xem sét.
Nếu sư phụ ta đồng ý."
"Sư phụ?"
Ánh mắt Nạp Lan Yêu Nguyệt lóe lên.
"À phải rồi, vị cao nhân trong rừng Hắc Vụ...
Hừ, bảo sao một tên nhóc tạp dịch lại có bản lĩnh chống lại Mị Thuật của ta.
Hóa ra là có người chống lưng."
Nàng đứng dậy, tiến lại gần Lâm Tiêu lần cuối.
Lần này nàng không chạm vào hắn, chỉ ghé sát mặt, thì thầm:
"Về nói với sư phụ ngươi.
Hợp Hoan Tông không muốn gây thù oán.
Nhưng nếu hắn muốn hợp tác, Nạp Lan Yêu Nguyệt ta sẵn sàng trả giá cao."
Nói xong, nàng phất tay áo: "Đi đi.
Mùi nam nhân trên người ngươi nồng quá, làm ta mất hứng."
Lâm Tiêu chấp tay chào qua loa rồi quay người bước nhanh ra cửa như chạy trốn khỏi con quỷ.
Khi cánh cửa đóng lại, Nạp Lan Yêu Nguyệt nhìn theo, ngón tay gõ nhịp trên bàn.
"Một con chó săn tốt.
Nhưng cái dây xích... hình như không nằm trong tay tên 'Sư phụ' kia."
Nàng nhớ lại ánh mắt của tên tạp dịch mù lòa quét rác sáng nay.
Một linh cảm mơ hồ khiến nàng bứt rứt.
"Có kịch hay để xem rồi đây."
Bên ngoài, gió đêm lạnh buốt.
Lâm Tiêu chạy một mạch về nhà củi, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Hắn đẩy cửa lao vào, thấy Cố Diên vẫn đang ngồi đó mài mực.
"Sư... sư huynh!
Đệ sống rồi!"
Lâm Tiêu hổn hển nói, ngã ngồi xuống đất.
Cố Diên không ngẩng đầu, chỉ hỏi một câu: "Cô ta có đưa gì không?"
"Có... một cái lệnh bài..."
Lâm Tiêu đưa Hợp Hoan Lệnh ra.
Cố Diên cầm lấy lệnh bài, ngón tay miết nhẹ lên hoa văn khắc trên đó.
Nhân Quả Lục hiện lên thông báo:
[Vật phẩm nhiệm vụ: Hợp Hoan Lệnh]
* Ẩn giấu: Bên trong chứa một tia thần thức định vị của Nạp Lan Yêu Nguyệt.
* Mục đích: Theo dõi vị trí.
"Hừ, tên đàn bà đa nghi."
Cố Diên cười lạnh.
Hắn ném mạnh lệnh bài vào chậu than đang cháy dở.
"Sư huynh!
Đừng!
Đó là..."
Lâm Tiêu hốt hoảng định ngăn lại.
"Yên tâm, nó không cháy đâu."
Quả nhiên, lửa chỉ làm tấm lệnh bài nóng lên, phát ra tiếng xèo xèo nhỏ.
Một làn khói đen mỏng tang bay lên rồi tan biến.
Đó chính là tia thần thức theo dõi đã bị nhiệt độ (cộng thêm chút bột Phá Chướng Cố Diên rắc sẵn trong than) thiêu hủy.
Cố Diên gắp tấm lệnh bài ra, lau sạch tro bụi rồi đưa cho Lâm Tiêu.
"Giờ thì an toàn rồi.
Giữ lấy nó.
Đây là vé vào cửa để chúng ta đi cướp bóc tài nguyên của Hợp Hoan Tông sau này."
Lâm Tiêu cầm lệnh bài nóng hổi, nhìn sư huynh với ánh mắt sùng bái tột độ.
Trong mắt hắn, sư huynh dù mù lòa, không tu luyện được, nhưng trí tuệ lại cao thâm hơn bất kỳ trưởng lão nào.
"Được rồi, ngủ đi.
Ngày mai, thuốc Tuyệt Cảm Hoàn hết tác dụng, đệ sẽ đau lắm đấy.
Chuẩn bị tinh thần mà chịu đựng."
Cố Diên tổi tắt đèn.
Bóng tối bao trùm căn phòng .
Trong bóng tối, đôi mắt trắng dã của Cố Diên vẫn mở thao láo, nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Nạp Lan Yêu Nguyệt đã cắn câu.
Tiếp theo, cần chuẩn bị cho con mồi lớn hơn...
Lý Mặc.