Tiên Hiệp Vạn Cổ Ma Tôn

Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 760


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Yên tâm đi cha, con chỉ là muốn chọn lựa trong những người này xem có nhân tài nào thích hợp không, con chuẩn bị tự mình bồi dưỡng vài người.” Lâm Tiêu không nói quá nhiều.

Sở dĩ hắn muốn cha mình tập hợp mười vạn thành viên của Lăng Tiêu Các, chính là muốn tìm trong số đám người này xem có ai có Ý Cảnh Đặc Biệt không.

Chuyện Tháp Thiên Đạo, châm lửa thiên đăng, có nói với cha mẹ hắn thì họ cũng chưa chắc đã hiểu.

Ngay cả Tiểu Trùng Quốc cũng xuất hiện một kẻ có Luân Hồi Ý Cảnh.

Thế thì nơi ngay từ đầu đã được Chân Long Khí Vận quan tâm như Hoa Hạ, sao có thể không có chứ.

Hắn tin tưởng, nhất định là giữa biển người mênh mông, có kỳ tài dị sĩ.

“Con trai, con muốn tự mình bồi dưỡng ấy hả? Vậy....” Lâm Hải Thịnh trợn trừng mắt.

Hôm nay ông đã tiêu hóa xong toàn bộ thông tin mà con trai ông dùng thần thức truyền đạt tới.

Con trai ông mạnh cỡ nào, ông hoàn toàn không thể dùng từ ngữ để diễn tả được.

Chỉ có thể nói, một người tài thích hợp, nếu được con trai ông tự mình bồi dưỡng, không quá vài năm, thực lực nhất định thay đổi một trời một vực, thậm chí, nói không chừng còn vượt qua cả ông.

“Vậy cần thiên phú và tư chất như thế nào mới có thể được con đích thân bồi dưỡng?” Cha hắn tò mò hỏi.

“Cái này con cũng không nói chắc được, chỉ khi tự mình xem xét, lại dùng thần thức quan sát, con mới xác định được.” Lâm Tiêu nói.

“Được, cha biết rồi, giờ cha sẽ bảo người phụ trách khách đi thông báo tới toàn bộ thành viên ở thành phố Giang Bắc, bảo họ trong vòng ba ngày nhất định phải có mặt ở cửa Lăng Tiêu Các.” Cha hắn đồng ý, đáp.

“Vậy thì làm phiền cha rồi.” Lâm Tiêu cười, nói.

Thành phố Giang Bắc hiện giờ, phạm vi khu vực tương đối lớn.

Trước ngày thảm họa, đi qua thành phố này, lái xe cũng chỉ mất một tiếng.

Mà giờ, ngồi máy bay cũng phải mất hai ngày.

Cho nên, cho các thành viên Lăng Tiêu Các thời gian ba ngày để tập hợp cũng không phải là nhiều.

“Cái thằng nhóc này, khách sáo với cha làm gì chứ! Đi, nhân lúc mẹ con không ở đây, hai người đàn ông chúng ta ra ngoài nhậu một bữa.” Mắt cha hắn sáng lên, liền đề nghị.

“Được, cha còn không sợ thì con càng không sợ.” Lâm Tiêu cười đáp.

Cứ như vậy.

Thời hạn ba ngày rất nhanh đã tới.

Trong ba ngày này, Lâm Tiêu đều ở bên cạnh cha mẹ, hoặc là cùng cô nàng kia đi dạo phố.

Đối với Lâm Tiêu mà nói, ba ngày này có thể nói là ba ngày an yên nhất trong những năm gần đây.

641826c5d0c93V7AsardhLhfBJpPkM9jB.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 761: Thật hay giả vậy?


Quảng trường rộng lớn bên ngoài Lăng Tiêu Các.

Cho dù có mười vạn người đứng thì cũng không cần chen chúc.

Trái đất sau khi thay đổi, cái khác không nhiều, chứ đất thì hoàn toàn đủ dùng.

Ngoại trừ thành viên Lăng Tiêu Các ở thành phố Giang Bắc, còn có không ít phóng viên kéo nhau tới.

Chỉ là, ngoại trừ phóng viên của chính phủ, phóng viên của các đài khác đều bị ngăn ở bên ngoài, không được tiến vào phạm vi quảng trường.

“Nghe nói lần triệu tập thành viên này là do các chủ đích thân thông báo, toàn bộ thành viên của thành phố Giang Bắc đều đã tới.”

“Đây là muốn tuyên bố thông tin quan trọng gì sao?”

“Rất có thể, chỉ không biết là tin tốt hay tin xấu thôi.”

“Tôi nghe nói dạo gần đây, đại quân yêu ma hoạt động cực kỳ năng nổ, chắc không phải là triệu tập người lên chiến trường đấy chứ.”

“Haizz, cũng có thể lắm. Nhưng mà, trước kia triệu tập lính cũng đều là triệu tập từ thành viên nội các đổ lên. Lần này thì toàn bộ thành viên ngoại các đều tới rồi.”

“Thế thì không thể nào, thực lực của thành viên ngoại các, cho dù đưa lên chiến trường thì cũng chỉ có nộp mạng, còn yếu lắm.”

Toàn bộ các thành viên của Lăng Tiêu Các đều chụm đầu ghé tai nhau bàn tán sôi nổi.

Mãi tới khi một bóng người bay lên không trung, tới lưng chừng bầu trời.

Tiếng bàn luận của bọn họ mới ngừng lại.

Đó chính là các chủ của bọn họ, Lâm Hải Thịnh.

“Hôm nay, triệu tập tất cả mọi người tới đây là có hai mục đích.”

“Thứ nhất, trải qua thời gian ba mươi năm, con trai tôi, ngày hôm qua, tôi và phó các chủ rốt cuộc đã tìm thấy nó.”

Lâm Hải Thịnh nói lớn, tuyên bố thông tin thứ nhất.

Nếu đổi lại là người khác, đứng ở vị trí cao như vậy, cho dù đã tìm được con trai, cũng sẽ không thể nào nói ra.

Bởi vì nguy hiểm phải đối mặt sẽ càng nhiều hơn.

Nơi có ánh sáng thì sẽ có bóng tối.

Trong Hoa Hạ, người bất mãn với Lăng Tiêu Các không hề ít đâu.

Nhưng con trai ông lại là Lâm Tiêu đấy.

Cho dù trên trái đất này, kẻ muốn nhắm vào ông có nhiều hơn nữa thì ông cũng chẳng cần bận tâm.

Wa!

Tất cả mọi thành viên của Lăng Tiêu Các, còn có những cư dân mạng đang theo dõi thông qua kênh trực tiếp của phóng viên cũng đều kinh ngạc.

Tìm được rồi à???

Thật hay giả vậy?

Chuyện hai vị các chủ tìm kiếm tung tích người con trai bị mất tích là chuyện mà ai ai cũng biết từ lâu.

Ban đầu, mức độ chú ý cũng tương đối cao, dù sao cũng là công tử của Lăng Tiêu Các mà.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 762: Giờ thì hay rồi


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thế nhưng mà tìm kiếm khắp nơi, suốt mấy năm cũng chẳng có tung tích hay manh mối gì.

Nhiệt độ cũng dần giảm xuống, dần dà cũng chẳng ai quan tâm nữa.

Trong khoảng thời gian đó cũng có mấy lần truyền ra tin tức đã tìm thấy người, nhưng rất nhanh sau đó liền bị phía đại diện của Lăng Tiêu Các đứng ra bác bỏ tin đồn.

Đã ba mươi năm trôi qua rồi.

Hôm nay, các chủ Lăng Tiêu Các trực tiếp đứng ra công khai chuyện đã tìm được người, đương nhiên là khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc.

“Thật sự tìm thấy rồi sao? Chúc mừng, chúc mừng, các chủ là người tốt, nhất định sẽ có phúc, người tốt sẽ được báo đáp mà.”

“Tôi còn biết cái tên Lăng Tiêu Các này là được đặt dựa trên tên của con trai các chủ đấy.”

“Chuyện tốt, chuyện cực kỳ tốt!”

“Ba mươi năm rồi! Cũng không biết tại sao đến giờ mới có tin tức của con trai các chủ, nếu đổi lại là tôi, sẽ lập tức đi nhận cha trong ngày luôn.”

“Lầu trên tỉnh táo lại đi cái, bớt mơ mộng hão huyền lại đi.”

“Chắc không phải là giả đấy chứ, dù gì cũng ba mươi năm rồi, sao lại có người nào mà ba mươi năm trời không liên lạc với cha mẹ, không đi tìm cha mẹ chứ.”

“Nghe lầu trên nói vậy, đúng là có điểm khả nghi.”

Đám đông tại hiện trường và trên kênh trực tiếp trên mạng đều bàn luận không ngừng.

Lâm Hải Thịnh đứng giữa không trung lại tiếp tục nói.

“Tôi tin là rất nhiều người đều biết con trai tôi tên là Lâm Tiêu. Không sai, Lăng Tiêu Các chính là đặt dựa theo tên của Lâm Tiêu, con trai tôi.

“Cho nên từ hôm nay trở đi, Lâm Tiêu chính là thiếu các chủ của Lăng Tiêu Các.

Tiếng kinh ngạc vang lên khắp nơi.

Tin tức này như một quả bom phát nổ, khiến những người đang nghe ngóng đều kinh ngạc không thôi.

Thiếu các chủ? Lăng Tiêu Các định ra thiếu các chủ rồi ư?

Đặc biệt là những thành viên trọng điểm kia của Lăng Tiêu Các, sắc mặt đều lập tức biến sắc.

Phải biết rằng, nếu không có sự xuất hiện của Lâm Tiêu, vậy thì vị trí thiếu các chủ sau này, nói không chừng sẽ có khả năng nho nhỏ là lựa chọn từ trong số các thành viên trọng điểm.

Giờ thì hay rồi.

Lâm Tiêu vừa xuất hiện, con đường này liền hết hi vọng rồi.

Hơn nữa, để cho người con trai mất tích ba mươi năm đột nhiên trở về, trực tiếp lên làm thiếu các chủ.

Hành động này có chút thiếu lí trí rồi.

Trong đám người, tiếng bàn tán nhỏ đi một chút, bất mãn nhiều hơn một chút.

64194af872609QSkFsZrSk0UrKyMDz20X.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 763: Vớ vẩn, quá vớ vẩn


Wa!

Lời này vừa nói ra, tiếng kinh hô ở hiện trường còn lớn gấp mười lần ban nãy.

Bồi dưỡng độc lập, còn là lời mà các chủ tự mình tuyên bố.

Nếu như được chọn, chẳng phải là sẽ lập tức đi l*n đ*nh cao của đời người sao.

Bọn họ cũng chú ý tới hai chữ ‘cực ít’ trong lời các chú.

Tại đây có mười vạn người, không biết có thể chọn ra mấy người đây.

“Lần này lựa chọn danh sách bồi dưỡng độc lập, không xét tuổi tác, không xét tư chất, không xét bối cảnh. Tình huống cụ thể sẽ do thiếu các chủ Lâm Tiêu giải thích cho mọi người.”

“Đó chính là người phát động chương trình, người kiểm tra và là người phụ trách duy nhất của chương trình bồi dưỡng độc lập lần này.”

Lâm Hải Thịnh nói nốt nửa câu sau.

Đám đông vừa rồi còn nhao nhao lên, bỗng chốc ngớ người.

Cái gì???

Người phụ trách bồi dưỡng độc lập không phải là các chủ hay phó các chủ hay sao?

Mà lại là thiếu các chủ vừa mới trở về sau ba mươi năm mất tích?

Hoang mang-ing!

Thật sự hoang mang.

Mười vạn thành viên Lăng Tiêu Các ở đây đều cau mày.

Bọn họ có thể gia nhập Lăng Tiêu Các, cho dù là thành viên ngoại các cũng trải qua tầng tầng lớp lớp tuyển chọn trong số các thiên tài.

Không có thực lực và thiên phú nhất định, căn bản không thể nào tiến vào Lăng Tiêu Các.

Giờ lại nói với bọn họ, có một người bình thường, muốn chọn trong số những nhân tài ra một nhóm người để bồi dưỡng độc lập.

Đây không phải là đang đùa hay sao?

Nói một cách không khách khí thì thiếu các chủ vừa mới quay về này dựa vào cái gì để dạy bọn họ đây.

Chỉ dựa vào việc cha hắn là các chủ, mẹ hắn là phó các chủ sao?

Bọn họ tôn kính và ngưỡng mộ hai vị các chủ từ tận đáy lòng.

Nhưng đối với vị thiếu các chủ chưa từng gặp mặt này thì lại càng ngày càng mất thiện cảm rồi.

Bọn họ dám khẳng định, người đề xuất tiến hành chương trình bồi dưỡng này, chắc chắn không phải hai vị các chủ. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Tà Đạo Tu Tiên Lục
2. Chồng Trước Lại Muốn Phục Hôn
3. Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn
4. Cô Gái Ngốc, Tôi Yêu Em
=====================================

Nhất định là vị thiếu các chủ kia tự mình đề xuất.

Vớ vẩn, quá vớ vẩn.

Mười vạn thành viên của Lăng Tiêu Các giận mà không dám nói.

Càng không có người dám đưa ra lời dị nghị.

Buổi tụ họp kiểu này, chỉ cần chọc giận các chủ, thì chính là hành vi tìm đường chết.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 764: Thiếu niên này là thiếu các chủ???


Dù sao cũng chỉ chọn ra một bộ phận cực kỳ nhỏ, cứ để cho thiếu các chủ kia chọn thôi.

Chỉ cần không chọn trúng bọn họ là được.

Đây là suy nghĩ từ nội tâm của đại đa số các thành viên Lăng Tiêu Các.

Nhưng sau đó.

Khi thiếu các chủ Lâm Tiêu hiện thân chưa đầy mấy phút, suy nghĩ của bọn họ đã có sự thay đổi một trời một vực.

Sau khi Lâm Hải Thịnh tuyên bố xong, liền đáp xuống cửa Lăng Tiêu Các.

Lúc này, mấy bóng người từ trong Lăng Tiêu Các bước ra.

Ống kính phóng viên nhắm thẳng vào bóng người quen thuộc nhất trong mấy người kia.

“Là phó các chủ!”

“Khí chất của phó các chủ hôm nay lại cao hơn một bậc rồi.”

“Mấy người không phát hiện ra sao? Thiếu các chủ trở về rồi, vẻ u ám trên khuôn mặt phó các chủ cũng biến mất rồi.”

“Đúng vậy, thảo nào tôi thấy phó các chủ hôm nay trông khác khác. Xem ra tìm được thiếu các chủ rồi, cũng chưa chắc đã là chuyện không tốt.”

“Chỉ cần thiếu các chủ không gây chuyện nữa thì mọi chuyện đều dễ nói chuyện.”

Mấy bóng người đi ra từ Lăng Tiêu Các, đương nhiên chính là hai mẹ con Lâm Tiêu và cô nàng Anh Túc rồi.

Sau khi ống kính chiếu vào phó các chủ Châu Tuyết Bình, liền lia góc máy tới thiếu niên thiếu nữ phía sau.

Ngay lập tức,

Toàn bộ cư dân mạng:????

Các thành viên khác của Lăng Tiêu Các:???

Thiếu niên này là thiếu các chủ???

“Có phải nhầm rồi hay không, không phải đã qua 30 năm rồi sao?”

“Tại sao diện mạo của thiếu các chủ chỉ như mới 17 18 tuổi thôi vậy, cảm thấy còn trẻ hơn cả tôi, tôi mới đại học năm nhất.”

“Ngoài ánh mắt thâm trầm lạnh người ra, tất cả các mặt khác đều rất ‘tươi non’”

“Woa! Đẹp trai quá! Hơn nữa khí tức cũng đỉnh nhất trong những người con trai tôi gặp qua.”

“Đây rõ ràng là một học sinh cấp 3 mà, hoặc là mới lên đại học.”

“Cậu nói với tôi người này đã hơn 50 tuổi? tôi mới không tin, nếu thực sự là thiếu các chủ, tôi sẽ ăn sh*t!”
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 765: Chả nhẽ có năng lực đặc biệt gì sao?


“Lầu trên, đã chụp ảnh. Bây giờ xã hội trên mạng cũng có pháp trị, nói thì phải làm.”

“Mẹ kiếp, vậy tôi xin rút.”

Toàn bộ cư dân mạng là một sự bàng hoàng, các bên phát sóng trực tiếp đã bắt đầu bùng nổ. Lâm Hải Thịnh bay tới trước mặt ba người.

“Con trai bây giờ giao hết cho con, đừng hoảng nhé!” Lâm Hải Thịnh vỗ vai động viên con trai.

“Cha yên tâm, chỉ dựa vào vài người này sao làm con sợ, vẫn còn sớm lắm.” Lâm Tiêu trả lời.

“Hehe, con trai nhớ tới lúc trước cha con thực lực không phải yếu, nhưng đứng trước mặt vài nghìn người chân còn run rẩy.” Mẹ hắn cười cười trêu chọc.

“Mẹ con cứ lấy chuyện này ra nói suốt, ai chả có giai đoạn chưa thích ứng.” Lâm Hải Thịnh mặt đỏ vội vã nói.

Dù gì trước này tai kiếp kia xảy ra ông cũng chỉ là một dân văn phòng bình thường. Lúc bình thường cùng lắm là đứng phát biểu trong cuộc họp. Nào đã bao giờ đứng trước mặt mấy chục nghìn người phát biểu đâu. Lúc đó chân run nhưng ông cũng đã nói được hết.

Mẹ hắn chỉ cười không nói gì, Lâm Tiêu nhìn thấy hai người đùa nhau tâm tình càng thêm vui vẻ.

“Vậy con qua đó trước.” Lâm Tiêu nói.

“Con trai, cố lên!” hai người cùng lên tiếng cổ vũ.

“Đại Tiêu Tiêu cố lên!~~~” Can Anh Túc giơ tay bắn tim, cười nói.

Lâm Tiêu trợn mắt nhìn lại cô, nha đầu này thích nghi môi trường sống còn nhanh hơn hắn tưởng, học cái gì cũng nhanh.

Dưới ánh mắt của mọi người Lâm Tiêu từ từ về phía quảng trường. Tất cả các thành viên của Lăng Tiêu các đều chăm chú nhìn theo hắn. Đây, chính là thiếu các chủ của bọn họ sao?

Nhưng sao lại trẻ tới vậy? kể cả có được coi là trẻ hơn tuổi cũng không thể đến mức này. Bởi vì trong mắt bọn họ mọi phương diện của thiếu các chủ đều được coi là hoàn toàn non nớt. Chẳng nhẽ là thiếu các chủ giả?

Các chủ và các phó có thể giữ được dung mạo là do hai người có cấp tu vi đạt tới Toàn Đan cảnh. Chả nhẽ thực lực của vị thiếu các chủ này còn sâu tới khó lường, bọn họ không hề cảm nhận được sự dao động của linh khí trên người thiếu các chủ.

Nghĩ cũng đúng, ở ngoài lưu lạc hơn 30 năm, có lẽ cơ hội là một người thường cũng cao hơn. Tuy nhiên vào giây tiếp theo, lúc Lâm Tiêu giống như bước lên những bậc thang bằng không khí đi lên cao khoảng hơn 1m.

Hả? chuyện gì vậy? khinh công à? Vị thiếu các chủ này đang đứng lơ lửng giữa không trung? chả nhẽ có năng lực đặc biệt gì sao?

Bình thường chỉ có cường giả Toàn Đan cảnh mới có thể làm đến mức này. Một bước, hai bước, ba bước. Lâm Tiêu đi liền một lúc mấy bước cho đến lúc đứng ở giữa không trung phía trên đỉnh đầu mấy kẻ kia.

“Tôi tên Lâm Tiêu, bây giờ là thiếu các chủ của Lăng Tiêu các.”

“Tôi biết mọi người vẫn còn nghi ngờ đối với tôi, nhưng không quan trong. Tin hay không là việc của mọi người.”

“Sau đây ở ngay tại nơi có nhiều người thế này, tôi sẽ chọn ra vài người để đích thân bồi dưỡng.”
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 766


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Nguy cơ địa cầu sắp đối diện, tôi tin là mọi người hiểu rõ hơn tôi. Hơn nữa nếu muốn tiêu diệt những yêu quái kia mà chỉ dựa vào thực lực bây giờ của mọi người. Có tu luyện thêm 100 năm nữa vẫn chỉ là phế vật!!!” Lâm Tiêu dùng ngữ khí không chút khách khí, cứng rắn chèn ép.

Nhưng người kia nắm chặt nắm tay lại, tên này là ai mà dám nói bọn họ như vậy. Chả qua chỉ là một tên công tử, hay là thế nhị đại?

Bọn họ mặc dù nhìn thấy Lâm Tiêu bay lơ lửng trên không trung nhưng trong lòng bọn họ vẫn hoài nghi rằng vị thiếu các chủ này đang được các chủ và phó các chủ giúp đỡ. Nếu không thì tại sao một thiếu các chủ với diện mạo trẻ như vậy lại có sức mạnh thế kia.

Nhưng biết là vậy thì cũng chả có ai dám lên tiếng, chỉ là ánh mắt của bọn họ tràn ngập vẻ bất mãn và không phục.

“Không phục?”

“Kỳ thật những hang động của quái thú chỉ là kiếp nạn nhỏ, kể cả sau này chúng ta có thể giải quyết chúng thì vẫn sẽ có những kiếp nạn thứ 2, thứ ba tìm đến. Đến lúc đó kẻ địch muốn xâm chiếm trái đất sẽ ngày càng mạnh hơn.”

“Hôm nay tôi ở đây lựa chọn một bộ phận nhỏ để tạo thành một đội cho chính tay tôi bồi dưỡng, muốn thử nghiệm hệ thống tu luyện kiểu mới.”

“Nếu có thể thành công, tương lai của trái đất sẽ hùng mạnh hơn, cho dù sau này có bao nhiêu tai họa, địch thủ tìm tới. Chúng ta cũng sẽ không sợ hãi nữa, không cần giống như bây giờ bị nhốt trong những bức tường cao đợi kẻ thù tới công kích……”

Giọng của Lâm Tiêu tràn đầy sức thuyết phục và vang vọng, dù là người đứng xa quảng trường cũng có thể nghe rõ tiếng của Lâm Tiêu. Mỗi câu mỗi từ đều làm mọi người xót xa và sững sờ. Ai mà chả nghĩ như vậy, ai mà chả cả ngày lo lắng sợ hãi. Bọn họ cũng muốn bảo vệ Hoa Hạ, cũng muốn bảo vệ trái đất. Nhưng những thứ đáng sợ tồn tại ngoài kia, bọn họ lại chả có lựa chọn nào khác.

“Cậu, cậu dựa vào cái gì mà nói vậy! chả nhẽ cậu có thể thay đổi tất cả sao!!” Một học viên cắt đầu đinh đứng ở giữa đám học viên trẻ của Lăng Tiêu các không nhịn nổi kích động trong lòng lên tiếng.

“Từ Hâm cậu điên rồi!”

“Nói lung tung gì đấy, kia là thiếu các chủ đó, đừng đắc tội người ta.”

“Cậu mau xin lỗi đi không thì hậu quả nghiêm trọng đấy.”

Mấy học sinh thấy thế thì mặt tái mét, vội vã kéo cậu học viên kia ý bảo cậu ta đừng có kích động.

Lâm Tiêu nghe thấy lời này thì đưa mắt qua nhìn.

“Cãi hay lắm, tôi chỉ sợ không có ai dám cãi lại tôi thôi.”

“Vậy để tôi trả lời vấn đề của cậu, tôi, có thể thay đổi tất cả.” Lâm Tiêu rất tự nhiên trả lời.

Cậu học viên tên Từ Hâm kia nghe thế thì lại càng hăng hái. Cậu ta nhìn chằm chằm Lâm Tiêu mặt đối mặt nói: “Tôi không tin.”

Lâm Tiêu nghe thấy thế thì khoé miệng nhếch lên, sau đó hắn hướng tới tất cả mọi người từ từ nói.

“Hệ thống tu luyện hiện tại của mọi người, là từ Luyện Khí cảnh từng bước từng bước tăng linh lực, dần dần tăng cảnh giới, cái này có thể rất chính thống không có sai sót gì.”

64194b5869b39h3vQWJiExcsiiNYPMyLa.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 767: Một lũ trẻ con


Ý cảnh trọng lực vừa được triển khai toàn bộ mọi người đổ rạp như domino. Lấy Lâm Tiêu làm trung tâm, tất cả mọi người ở khu vực xung quanh đều quỳ xuống đất.

“A! đây, đây là sức mạnh gì!”

“Uy thế? Không, không phải uy thế, tôi có thể cảm nhận được một cỗ sức nặng đang đè lên người mình.”

“Đây là ý cảnh sao? Có phải là tiên pháp trong cách tu tiên nói không.”

“Quá mạnh, tôi phục rồi.”

Chỉ khoảng 5 giây mà hơn 100.000 đều phải quỳ xuống đất, mà điều làm người ta ngạc nhiên là chỉ có 100.000 học viên của Lăng Tiêu các quỳ. Những người của bên phương tiện truyền thông hoặc nhân viên bên ngoài lại có những cảm nhận khác nhau.

Kiểu kiểm soát sức mạnh này đúng là làm người ta không ngừng cảm thán. Không quỳ xuống không có nghĩa không cảm nhận được trọng lực. Ngay lúc này đây chân của bọn họ cũng đã run rẩy.

Cậu học viên Từ Hâm cắt đầu đinh là người đầu tiên bị đè bẹp xuống đất. Ánh mắt cậu ta kinh ngạc vô cùng, trong lòng cũng phẫn nộ, kể cả có đối mặt với các chủ hay các phó cậu ta cũng không cảm thấy bất lực như thế này.

Vậy thì tại sao khi đối diện với thiếu các chủ cậu ta lại như vậy. Từ Hâm điên cuồng vận chuyển linh lực trên cơ thể muốn ngóc đầu dậy.

Lúc này giọng nói của thiếu các chủ cũng vang lên.

“Hy vọng không làm mọi người bị thương, tôi đã khống chế sức ở mức yếu nhất rồi.” Lâm Tiêu mặt mày không biểu cảm hờ hững nói.

Cha và mẹ hắn: “……”

Hai người quay qua nhìn nhau thêm mấy cái, không cần nói cũng hiểu ý của đối phương. Hơn 100.000 học viên của Lăng Tiêu các cắn răng đứng dậy, mặc dù cảm nhận được đối phương mạnh nhưng vẫn không thấy vui lắm.

Chỉ có mỗi bên truyền thông và những cư dân mạng là phản ứng trái ngược. Ý cảnh trọng lực là một loại sức mạnh vô hình, dùng mắt bình thường không thể nhìn thấy. Người có mặt trực tiếp có thể cảm nhận được. Nhưng những người xem qua màn ảnh và cư dân mạng lại không cảm nhận được.

“Là thật hay giả vậy, hay là mấy người của Lăng Tiêu các phối hợp diễn.”

“Đúng đấy, tôi cũng không tin chỉ dựa vào ý cảnh của một người mà đè được 100.000 người.”

“Những cái khác không nói, nhưng cái kiểu vương giả trên người thiếu các chủ này quá mạnh, hình như không chịu nổi.” .

||||| Truyện đề cử: Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ |||||

“Giả quá đi, tôi bằng lòng gọi cậu ta và giả vương.”

Lâm Tiêu không nhìn thấy bình luận trên màn hình nhưng cái cách anh hùng bàn phím bình luận thì hắn biết. Hôm nay hắn không chỉ có đám người Lăng Tiêu các mở mang tầm mắt, mà cho cả Hoa Hạ này biết.

Muốn bảo vệ trái đất thì cần phải cho bọn họ một mục tiêu rõ ràng. Nhìn thấy biểu cảm phẫn nộ của đám người Lăng Tiêu các hắn lại cảm thấy buồn cười. Một lũ trẻ con.

Lòng hắn vừa động một cái đã thu lại ý cảnh trọng lựa. 100.000 học viên ‘thiên kiêu’ của Lăng Tiêu các cảm nhận được trọng lực đè lên cơ thể mình đang dần tiêu tan, lập tức đứng dậy.

Có người phục nhưng cũng có người không phục. Cái kiểu này đợi bọn họ tu luyện mạnh lên cũng có thể làm được.

“Lúc nãy chỉ là các dùng sơ cấp của ý cảnh trọng lực, có thể tức khắc đè ép được kẻ địch tìm ra điểm yếu của đối phương để tấn công.”

“Tiếp theo, tôi sẽ thi triển cách dùng cao cấp hơn của ý cảnh này.”Miệng Lâm Tiêu nở một nụ cười nhàn nhạt nói.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 768: Còn người có thể làm ra thiên thạch sao?


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

100.000 học viên thiên kiêu Lăng Tiêu các: “???”

Sơ cấp? cái thứ này còn phân cấp sao?

“Bốp!!”

Trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, chỉ thấy Lâm Tiêu nhẹ nhàng giơ tay lên. Đám học viên của Lăng Tiêu các như chim sợ cành cong, vội vã dùng linh lực bao phủ toàn thân. Không cần biết nói cái gì, nhưng ít nhất phải để tinh thần vững đã, cả người có bị đè xuống đất cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý.

Nhưng đợi vài giây sau cũng không thấy trọng lực đè lên người. Mọi người lúc này hoài nghi. Chuyện gì vậy? chả nhẽ là bịp bợm?

Chắc không phải vậy đâu, chắc chắn tìm thời cơ công kích bất ngờ. Tuy nhiên vào đúng lúc này mọi người lại cảm nhận được bầu trời tối sầm lại.

Hả?

Hôm nay dự báo thời tiết nói trời nắng sao tự nhiên lại biến thành âm u rồi. Quả nhiên là không thể tin được dự báo thời tiết.

Có một số người ngẩng đầu nhìn lên trời. Lúc nhìn lên mới trợn cả mắt lên, tim trong lồng ngực cũng đập điên cuồng.

“Nguy rồi!!!!!kia, kia là cái gì!!”

“Amen, đây là…….đây……”

“A! mẹ kiếp! chạy……mau chạy…..”

Sau vài tiếng hét lên thì tất cả mọi người lập tức ngẩng đầu nhìn theo. Không có gì ngoài dự đoán, biểu tình của mọi người đều biến hoá. Kinh ngạc, sợ hãi, hoang mang……Đến cả Lâm Hải Thịnh và Châu Tuyết Bình cũng phải mở to mắt.

“Đây……con trai định chơi lớn à.”

“Này cũng có chút lớn, nhưng mà, tôi tin con trai có thể thu dọn đại cục.”

Ầm ầm ầm! Cả bầu trời vang lên tiếng nổ.

Tất cả mọi người ngẩng đầu lên nhìn đều lộ ra biểu tình khiếp sợ. Là bởi vì…….trên bầu trời ở độ cao khoảng 10.000m lúc này xuất hiện một thiên thạch có đường kính ít nhất là 3.000m.

Đúng, chính là thiên thạch.

Bầu trời tối sầm đi là vì bóng của thiên thạch này. Chỉ một thiên thạch đã kiến cho bầu trời thay đổi từ sáng thành tối.

“Nguy rồi! tại sao lại xuất hiện thiên thạch?”

“Chạy, mau chạy đi! Sắp rơi xuống rồi, nhất định không thể chết.”

“Thật kỳ quái, theo lý mà nói thiên thạch lớn thế này sớm đã bị đài thiên văn quan sát được.”

“Không chạy nổi đâu, thiên thạch to thế này mà rơi xuống thì tất cả vùng lân cận đều bị tàn phá, đừng nói là chạy, cả vùng bờ sông phía bắc thành phố cũng không thoát.”

Đám người bên dưới hoàn toàn tuyệt vọng và hoảng loạn. Tại sao số phận của trái đất lại cay đắng như vậy? hang động yêu thú còn chưa giải quyết xong, lại thêm thiên thạch.

Một giọng nói bình tĩnh bất chợt vang lên bên tai mọi người.

“Đây là cách dùng cao cấp hơn một chút của ý cảnh trọng lực.”

Mọi người lập tức ngơ ngác, trong đầu bọn họ chỉ toàn là dấu hỏi chấm.

???? Cái gì vậy? Cái thứ này là do thiếu các chủ làm ra? Còn người có thể làm ra thiên thạch sao?

Đùa cái gì vậy.

Có thể sao? Hợp lý sao?

“Bốp!” Lâm Tiêu vỗ tay một cái.

Thiên thạch đang rơi xuống lập tức dừng lại, lúc này tất cả phía bên dưới đều lặng ngắt. Mọi người há hốc mồm.

Là thật, vậy mà là thật! thiên thạch này là do thiếu các chủ làm ra? Thứ đồ chơi này là do người làm ra? Cách dùng cao cấp hơn một chút của ý cảnh trọng lực?

Đại ca ơi, cái này là cao quá rồi đó. Bọn họ thiếu chút nữa tưởng rằng không còn nhìn thấy ngày mai rồi.

64202202ea1bb01cCbZRCX4ADoF7tVCql.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 769: "Phía lão Lý đã nói gì?"


Lâm Hải Thịnh và vợ liếc nhìn nhau và lần lượt nghe điện thoại. Họ không trả lời cuộc gọi của người khác nhưng các cuộc gọi từ hai người này phải thì phải nghe.

"Lão Tiền, tại sao hôm nay lại gọi điện thoại cho tôi vậy?!" Lâm Hải Thịnh cười hỏi, trong giọng điệu mang theo một sự kính trọng.

"Tiểu Lâm, anh mau ra ngoài xem xem, cảnh báo quốc phòng phát hiện một vật thể cực lớn không rõ đột nhiên xuất hiện ở thành phố Giang Bắc, độ nguy hiểm cực cao!"

"Nếu như bên ngươi không dễ đối phó, tôi sẽ phái phái một bộ phận phi hành đặc chiến tới hỗ trợ anh."

Lão Tiền nói rất nhanh và có vẻ rất lo lắng.

Lâm Hải Thịnh lúng túng cười và xấu hổ nói: "Lão Tiền, rằng... ông không cần đội đặc chiến đến đâu. Tôi... không phải hai ngày trước tôi tập hợp tất cả các thành viên của thành phố Giang Bắc?! Hôm nay vừa hay đang diễn luyện, vô tình gây ra động tĩnh lớn một chút, khiến ông phiền lòng rồi."

Ngay khi những lời này vừa thốt ra, điện thoại đã ngừng hoạt động trong vài giây.

Sau đó, giọng nói kỳ lạ của lão Tiền mới vang lên.

"Diễn luyện? Cảnh báo quốc phòng đỉnh cấp vang lên, nói cho tôi biết đang diễn luyện? Các người đang diễn tập hạng mục gì!" Lão Tiền kinh ngạc nói.

"Ừm… chúng tôi đang luyện tập..." Lâm Hải Thịnh im lặng trong giây lát.

Phải trả lời chuyện này thế nào đây.

Chẳng lẽ nói đang luyện tập thiên thạch va vào trái đất sao?

"E hèm, đó là một loại thần thông vận dụng trong võ đạo." Lâm Hải Thịnh nghẹn ngào nói ra vài chữ.

Lão Tiền cũng im lặng thêm vài giây.

"Tốt lắm tiểu tử!! Anh giỏi thật đấy! Tôi hiểu rồi, phía này để tôi giải thích cho anh, lần sau diễn tập nhớ báo cáo trước nhé. Tiểu tử, tôi còn tưởng là có đại họa rồi." Lão Tiền bất lực nói.

"Được, được, lần này bỏ qua cho tôi, lần sau tôi sẽ báo cáo!" Lâm Hải Thịnh vội vàng nói.

"Được, cúp máy đây, anh tiếp tục nghiên cứu đi, tôi chờ tin tức tốt của anh." Lão Tiền cười nói.

Sau khi cúp điện thoại, Lâm Hải Thịnh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Động tĩnh của con trai gây ra lớn đến nỗi ngay cả Lão Tiền đang ở thủ đô xa xôi cũng gọi điện tới.

Cùng lúc đó, Châu Tuyết Bình cũng kết thúc cuộc gọi.

"Phía lão Lý đã nói gì?" Lâm Hải Thịnh hỏi.

"Còn có thể nói gì nữa, trực tiếp phê bình, trong nước mấy tiểu đội đặc biệt đã xuất phát rồi, hiện tại bị chặn đường trở về rồi, ông Lý chỉ dặn dò chúng ta lần sau nhớ báo trước." Bà ấy cười gượng nói.

Hai người nhìn khối thiên thạch khổng lồ trên bầu trời, vẻ mặt phức tạp.

Ở phía khác, Lâm Tiêu rất hài lòng khi thấy phản ứng của mọi người.

Thiên thạch này đương nhiên không phải là thiên thạch thực sự. Đó chỉ là một tảng đá lớn mà hắn lấy ra từ tháp Thiên Đạo.

Sau khi chuyển cả Thánh địa Dao Trì và đất nước yêu tộc vào tháp Thiên Đạo, hắn đã không thể đếm được những viên đá lớn như vậy nữa.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 770: Anh đang nói cái quái gì vậy??


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

So với thiên thạch ngoài Trái Đất, độ cứng của loại đá lớn này là cấp độ tinh thiết, kém xa so với thiên thạch ngoài Trái Đất.

Nhưng nếu sử dụng Trọng Lực Ý Cảnh để thả nó xuống, uy lực cũng không hề tầm thường.

"Võ đạo dài và sâu xa hơn nhiều so với các người tưởng tượng rất nhiều." Giọng nói của Lâm Tiêu từ từ vang lên và lan truyền khắp hiện trường.

Tất cả mọi người bên dưới, bao gồm 100.000 thành viên của Lăng Tiêu Các, những người từ tất cả các phương tiện truyền thông và thậm chí cả những cư dân mạng đã xem cảnh tượng này trong livestream.

Ấn tượng của họ về thiếu các chủ này đã hoàn toàn thay đổi, thiếu các chủ này tuyệt đối không phải người thường.

Chính đạo?! Gọi là chính đạo nói là ma pháp và tu tiên cũng không khác gì.

"Đây là Trọng Lực Ý Cảnh trong ý cảnh, còn có rất nhiều ý cảnh chi lực như vậy."

"Đại đạo ba ngàn, luôn luôn thay đổi. Bởi vì bản chất linh hồn của mỗi người khác nhau, mỗi người có thể lĩnh ngộ các ý cảnh khác nhau. Về cơ bản, họ chỉ chuyên về một ý cảnh."

Lâm Tiêu bắt đầu giải thích về ý cảnh chi đạo. Hắn đã quan sát cẩn thận những người xung quanh mình trong vài ngày qua, rồi ngạc nhiên khi thấy

So với những người từ Huyền Thiên Giới, những người trên Trái Đất có linh hồn mạnh hơn và ngộ tính mạnh mẽ.

Cũng giống như bản thân hắn. Hắn có thể đã trở thành một người thay đổi một số điểm đặc biệt khi xuyên không. Mà thay đổi thành ngộ tính mãn cấp.

"Thiếu các chủ, tôi muốn hỏi một chút, một người có thể nào lĩnh ngộ hai hay là ba ý cảnh không?!" Người hỏi vẫn là Từ Hâm.

Tuy nhiên, vào lúc này, cậu ta nhìn Lâm Tiêu với ánh mắt vô cùng cuồng nhiệt, trong lòng cậu ta có một trực giác.

Thực lực của thiếu chủ các nhất định phải mạnh hơn so với các chủ và các phó, thậm chí còn mạnh hơn rất nhiều.

Lâm Tiêu lại Từ Hâm.

Đừng nói đến thiên phú của tên này thế nào, ít nhất cậu ta có một trái tim khao khát trở thành cường giả. Điều đó đã đi trước rất nhiều người rồi.

"Đúng là có người sẽ thức tỉnh hai, ba ý cảnh, vốn đã là thiên phú. Nhưng cường giả có nhiều ý cảnh cũng đồng nghĩa với độ khó sẽ tăng gấp đôi."

"Hơn nữa, thật trùng hợp, tôi là một cường giả nhiều ý cảnh." Khi Lâm Tiêu nói đến điều này, một nụ cười kỳ lạ xuất hiện trên khóe miệng hắn.

Nhìn thấy nụ cười trên mặt thiếu các chủ, thành viên phía dưới Lăng Tiêu Các đều có chút rùng mình, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành.

"Dù sao vẫn còn sớm, vậy để tôi cho mọi người thấy những ý cảnh khác."

Lâm Tiêu nhẹ nhàng nói.

What??? Cái gì cơ?? Anh đang nói cái quái gì vậy??

642121fc94d0cB3ZwKijur54u4xIsY7ol.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 771: "Mau khống chế đi, sắp rơi xuống rồi!"


Ngay sau đó, thiên thạch khổng lồ lơ lửng giữa không trung lập tức bốc cháy. Ngọn lửa cuồng nộ bùng lên những tia lửa vô tận, bóp méo toàn bộ không khí xung quanh như thể có một mặt trời khác đã xuất hiện trên bầu trời.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Lúc này một nửa nguồn nước ở thành phố Giang Bắc bắt đầu bốc hơi và nhiệt độ bắt đầu tăng lên.

Mọi người đều cảm thấy khô cổ họng và trong lòng bồn chồn.

"A... chết tiệt, thật sự quá đáng sợ."

"Thiếu các chủ, thu, mau thu thần thông của anh lại đi."

"Tôi phục rồi, tôi khâm phục khẩu phục!!"

"Không được rồi, tôi cảm thấy mình sắp ngạt thở rồi, sắp chết rồi!"

Khí nóng như thiêu đốt xông thẳng tới, rất nhiều người không chịu nổi, trực tiếp xin tha. Thấy vậy, Lâm Tiêu cũng cảm thấy cũng tạm được rồi bèn nói:

"Đây là biểu hiện sơ cấp của Hỏa Chi Ý Cảnh, vậy tôi sẽ không thể hiện nó ở cấp độ cao nữa" Hắn nói.

Mọi người đều cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe điều này, thở dài một hơi, nhưng trong lòng không khỏi chấn động.

Thi triển cấp cao? Anh vẫn muốn thi triển cấp cao hơn, muốn giết chúng tôi sao!

Nhưng Lâm Tiêu mới nói được một nửa, liền nói tiếp.

"Ban đầu, tôi muốn thể hiện tất cả các ý cảnh của mình, nhưng bây giờ có vẻ như biểu diễn một chút là đủ rồi." Lâm Tiêu nói mà không đợi mọi người phía dưới có phản ứng.

Với thái độ làm việc nghiêm túc và có trách nhiệm, dạy ai thì dạy đến nơi đến chốn và tiễn Phật thì đưa về phương Tây.

Những gì nên thể hiện thì vẫn cần phải thể hiện.

"Bụp!!" Tiếng búng tay tàn ác lại vang lên.

Ù ù!

Chỉ thấy thiên thạch lửa khổng lồ, bắt đầu di chuyển, tiếp tục giáng xuống.

"A!!!"

"Thiếu các chủ, chuyển động rồi, thiên thạch chuyển động rồi..."

"Mau khống chế đi, sắp rơi xuống rồi!"

"Toi rồi, toi rồi, lần này thì đi đời rồi." Khuôn mặt của mọi người tím tái vì sợ hãi, toàn thân run rẩy và đôi mắt mở to.

Nhưng mắt Lâm Tiêu vẫn hiện lên sự vô cùng bình tĩnh, không có chút thay đổi nào, chỉ thấy hắn nhấc bàn tay phải lên và chỉ hai ngón tay ra trong khoảng không.

"Kiếm!!! Tới đây!!!"
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 772: Rất tốt


Chỉ là một viên đá nhỏ thôi mà, có gì phải hoảng sợ, thật là...

Ngay khi Lâm Tiêu đang suy nghĩ về việc nên cắt theo chiều ngang hay chiều dọc trước thì một giọng nói hơi phấn khích đến từ tháp Thiên Đạo truyền đến.

"Chủ nhân, đèn trời đã thắp sáng thành công rồi!"

Lâm Tiêu vô cùng vui mừng khi nghe lời thông báo từ tháp Thiên Đạo. Đúng vậy, hôm nay là ngày thứ ba bác đi vào, cũng là lúc thắp đèn trời.

Nghĩ đến đây, Lâm Tiêu phân ra một tia thần niệm để vào tháp Thiên Đạo. Hắn tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu hắn thắp đèn trời một lần nữa.

Sau khi bước vào tầng một, Lâm Tiêu đã phát hiện ra một điều đáng kinh ngạc.

Không gian tầng này rộng hơn trước gấp mười lần, Lâm Tiêu nhanh chóng kiểm tra các tầng khác, kết quả kích thước của mỗi tầng lớn hơn gấp mười lần so với trước đây.

Hiệu quả này rất tốt!! Lâm Tiêu tỏ ra hài lòng.

Trước đó hắn vẫn còn lo lắng về vấn đề này. Bởi vì tháp Thiên Đạo có thể thu thập kinh nghiệm tu luyện của người khác, nên càng nhiều người bị giam cầm thì càng có thể thu thập được nhiều kinh nghiệm khác nhau.

Hắn đã nghĩ, lần này trở lại Huyền Thiên Giới, nhất định phải dồn hết những thế lực không phục đó vào đây. Không sợ không đủ, chỉ sợ không có chỗ.

Bây giờ toàn bộ tháp Thiên Đạo đã mở rộng gấp mười lần, một thời gian nữa sẽ đủ dùng.

"Chủ nhân, ngoại trừ tháp Thiên Đạo gia tăng không gian, ngài còn có thể khống chế một vài tai hoạ cơ bản bên trong tháp Thiên Đạo." Tháp Thiên Đạo thông qua truyền âm nói.

"Ồ?!" Khi Lâm Tiêu nghe những lời này, thần thông vận dụng liên quan cũng tràn vào trong đầu hắn.

“Gió.” Lâm Tiêu trầm giọng nói ra một chữ.

Trong nháy mắt, tầng Lâm Tiêu đang ở, nổi lên một trận gió mạnh, tiếng gió rít gào, gió lạnh thổi vào mặt còn sắc hơn cả dao cắt.

“Mưa.” Lâm Tiêu lại nói một chữ.

Ầm ầm!!

Mưa xối xả như trút nước, mưa gió đan xen, dưới tác dụng của gió mạnh, mỗi giọt mưa đều có thể so sánh với ám khí đỉnh cấp nhất.

Lâm Tiêu lại thử thêm vài cái, vẻ thỏa mãn trong mắt càng cao.

Rất tốt

Nếu như có năng lực này, đến lúc thu những thế lực kia vào, còn sợ bọn họ không nghe lời sao?
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 773: Năng lực này quá tốt


"Đúng rồi, chủ nhân, đèn trời thời gian mà ngài thắp lên đã có thể sử dụng." Tháp Thiên Đạo lại báo một tin tốt.

“Còn có thể như vậy sao?” Lâm Tiêu kinh ngạc.

Hắn cho rằng mình thắp đèn trời đó chỉ là đánh thức linh hồn của tháp Thiên Đạo, thật không ngờ, còn có những tác dụng khác.

"Ngươi nói đi, đèn trời thời gian sinh ra tác dụng gì?" Lâm Tiêu mong chờ hỏi.

“Chủ nhân đi tới tầng thứ tám sẽ biết.” Tháp Thiên Đạo nhanh chóng nói.

Lâm Tiêu trợn mắt, di chuyển đến tầng thứ tám. Thần thức quét qua, hắn phát hiện nơi này có thêm một căn nhà nhỏ màu trắng.

Căn phòng này không lớn, nhìn từ bên ngoài giống như một ngôi nhà gỗ rộng 100 mét vuông. Chỉ là Lâm Tiêu cảm nhận được sức mạnh thời gian mạnh mẽ từ bên trong căn phòng này.

"Đây là?" Lâm Tiêu khó hiểu hỏi.

"Chủ nhân, đây là một gian phòng thời gian, nó chỉ có một tác dụng, chính là tốc độ dòng chảy thời gian, căn cứ vào sự lĩnh ngộ hiện tại của chủ nhân đối với sức mạnh thời gian, trong phòng này thời gian trôi qua chậm hơn thế giới bên ngoài gấp mười lần." Tháp Thiên Đạo giải thích.

Lâm Tiêu sững sờ sau khi nghe vậy.

Tốc độ dòng chảy thời gian? Bây giờ đáng kinh ngạc gấp mười lần.

Mẹ kiếp!! Lâm Tiêu vui mừng khôn xiết, năng lực này quá tốt.

Đặc biệt là trên Trái Đất hiện tại, dòng chảy thời gian vốn chậm hơn mười lần so với Huyền Thiên Giới.

Nếu như bước vào căn phòng thời gian này, thời gian sẽ chậm hơn gấp mười lần. Điều đó chẳng phải có nghĩa là, ngay cả khi ta tu luyện trong căn phòng thời gian một trăm ngày, nhưng ở Trái Đất chỉ mới mười ngày trôi qua và chỉ một ngày đã trôi qua trong Huyền Thiên Giới.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Đây là hắn không có nhận thức sâu sắc đối với sức mạnh thời gian. Sau đó, khi hoàn toàn hiểu được sức mạnh của thời gian, tỷ lệ của tốc độ dòng chảy thời gian tuyệt vời như thế nào.

Phải biết rằng mặc dù ngộ tính của hắn mãn cấp, nhưng so với những lão quái vật ở Huyền Thiên giới kia, hắn chính là tồn tại đã sống mấy ngàn năm, mấy chục vạn năm.

Hắn thực sự rất non nớt. Non nớt đến mức lấy phần lẻ của những người khác gia cũng đã nhiều hơn hắn rồi.

Nếu có thể cho hắn thêm một chút thời gian, hắn sẽ đuổi kịp những lão quái vật có chút đáng sợ kia chỉ là chuyện sớm muộn.

Không chỉ có vậy, ngay cả khi căn phòng thời gian được sử dụng trên Trái Đất, nó cũng khá hữu dụng.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 774: "Vậy thì muốn đi giúp sao?"


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong số 100.000 thành viên của Lăng Tiêu Các, nhất định sẽ tìm được một hoặc hai người ý cảnh không tồi. Để họ bắt đầu tu luyện ý cảnh mất bao lâu mới có thể thành hình.

Cho dù có đan dược trợ giúp, cũng phải tiến hành từng bước. Nhưng nếu ném họ vào căn phòng thời gian, cùng với đan dược thích hợp, này, sẽ vô cùng hoàn hảo.

Một khóa học cấp tốc về ý cảnh, không có vấn đề gì.

Lâm Tiêu vừa nghĩ tới đây, hai mắt mở to, vỗ tay thật mạnh.

Không ổn, vẫn đang tiến hành thể hiện ý cảnh ở Trái Đất. Vừa rồi, dường như thiên thạch lửa từ trên trời rơi xuống ở độ cao hàng ngàn dặm, sau đó kiếm của hắn đã sẵn sàng để thể hiện.

Không ngờ, vào thời khắc mấu chốt, tháp Thiên Đạo truyền đến tin tức tốt, một lần hai tin.

Thần thức của Lâm Tiêu và tất cả sự chú ý của hắn ngay lập tức quay trở lại.

Của tôi, của tôi, đây là của tôi.

"A! Sắp rồi, khối thiên thạch lửa khổng lồ này đã mất khống chế rồi."

"Thiếu các chủ, sao ở thời khắc quan trọng lại ngẩn người? Chẳng lẽ anh cũng không giải quyết được sao?"

"Nóng, nóng quá, tôi cảm thấy toàn thân vô cùng nóng."

"Thiếu các chủ, chúng ta đã hiểu đạo lý của ý cảnh rồi, ý cảnh quá kinh khủng. Nhưng nếu như anh còn không thu thần thông lại, e rằng chúng ta chỉ có thể gặp nhau ở kiếp sau thôi."

Trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người, thiên thạch rực lửa khổng lồ cao hơn 10.000 mét không ngừng rơi xuống.

Ngoài áp lực mạnh mẽ gần như không thể chống lại, chính là cảm giác nóng rát.

Trong ngọn lửa dày đặc, lông và tóc trên người bọn họ bắt đầu hơi co rút lại.

Mọi người bắt đầu hoang mang. Họ nói đủ thứ, đa số là những câu kêu than. Nhưng khi bọn họ ngước mắt nhìn về phía thiếu các chủ, lại phát hiện sắc mặt đối phương không chút thay đổi, thậm chí còn không nhúc nhích.

Điều này khiến mọi người đặt cho thiếu các chủ một cái tên nghiêm khắc, cực kỳ nghiêm khắc ở trong lòng.

Không chỉ 100.000 thành viên của Lăng Tiêu Các hoảng sợ.

Giờ đây, ngay cả Lâm Hải Thịnh và Châu Tuyết Bình cũng bắt đầu hoảng sợ.

Họ những tưởng con trai mình sẽ dừng lại kịp thời và kiểm soát được hiện trường. Nhưng khi thiên thạch lửa khổng lồ rơi xuống càng lúc càng thấp, càng lúc càng nhanh, nó bay càng lúc càng gần mặt đất, cả hai đều trở nên lo lắng.

Đây là trung tâm của thành phố Giang Bắc, trụ sở của Lăng Tiêu Các.

Nếu thiên thạch lửa khổng lồ này rơi xuống, con số thương vong sẽ không thể tưởng tượng được.

"Chuyện này, chuyện này, con trai chúng ta đang diễn trò gì vậy? Chuyện này quá thực tế rồi." Lâm Hải Thịnh trợn tròn mắt nói.

"Khụ, khụ, khụ, không biết nữa. Nhưng theo lý mà nói, con của tôi nhất định sẽ có chừng mực." Châu Tuyết Bình lắc đầu nói.

"Vậy thì muốn đi giúp sao?"

"Cho dù có đi trợ giúp thì giúp khiêng thiên thạch à!"

"Hừ, quên đi, tôi tin tưởng con trai mình sẽ không làm bừa đâu."

6421228137025HqI4m8J18StR3fPXjGis.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 775: Chúng tôi sợ sắp chết rồi đây.”


Trăm nghìn học viên phía dưới của Lăng Tiêu các không có thị lực tốt như vợ chồng Lâm Hải Thịnh. Trong mắt bọn họ, chỉ nhìn thấy thiên thạch không ngừng chút xuống. Đây chính là việc trọng đại liên quan tới tính mạng bọn họ, nào có lòng để quan sát những thứ khác.

Đúng lúc này.

Xoẹt! Một đạo kiếm quang sáng chói b*n r*.

Ầm ầm! Trực tiếp cắt thiên thạch kia ra làm hai phần, vết cắt còn bằng phẳng trơn nhẵn như trời sinh.

“Đây…đây là gì?”

“Là thiếu các chủ, tôi hình như nhìn thấy nó phát ra từ tay thiếu các chủ.”

“Hừ hừ……dọa tôi té đái rồi.”

“Tôi cũng thế, bây giờ chân vẫn còn run này.”

“Đợi chút……thiên thạch bị cắt ra làm hai, nhưng, nhưng có tác dụng gì đâu, nó rơi còn nhanh hơn kìa!!!”

“Nguy rồi!! là thật, chết rồi chết rồi, lần này thiếu các chủ cũng không cứu nổi chúng ta rồi.”

“Tôi, lại té đái rồi, a!!!”

Mọi người nhìn thấy Lâm Tiêu ra tay, hai tay hắn lại giơ lên, thiên thạch bị kiếm cắt. Nhưng thiên thạch vẫn đang rơi xuống, kết quả thế này thì có khác gì từ một thiên thạch biến thành hai thiên thạch đâu.

Vậy thì sự uy h**p tính mạng bọn họ cũng sẽ chả có gì thay đổi. Chết là cái chắc.

Lúc này giọng nói của Lâm Tiêu lại vang lên.

“Đây là loại ý cảnh thứ 3 hôm nay thi triển cho mọi người nhìn, kiếm chi ý cảnh.”

“Đương nhiên lúc nãy chỉ là cách dùng sơ cấp, mọi người có muốn xem cách cao cấp hơn không?”

Giọng Lâm Tiêu mang theo ý trêu chọc rơi vào tai mỗi người. Tất cả mọi người đều sững sờ, kiếm chi ý cảnh? kiếm ý sao, ánh sáng làm chấn động mọi người lúc nãy là kiếm ý sao, mà chỉ mới ở mức dùng sơ cấp?

Đây……

“Xem, xem, thiếu các chủ, ngài mau thi triển cách dùng cao cấp đi.”

“Đúng đúng đúng, cách dùng sơ cấp đã chém được thiên thạch làm đôi, vậy cách dùng cao cấp chắc chắn càng làm người ta kinh ngạc.”

“Đúng vậy, thiếu cách chủ người đừng trêu đùa chúng tôi nữa, chúng tôi sợ sắp chết rồi đây.”

Mọi người cùng nhau lên tiếng. Lâm Tiêu mỉm cười cũng không nghịch nữa.

Tạch!! Tiếng búng tay vang lên.

Leng keng! Một đạo kiếm quang cao tới vạn trượng bắt lên trời. Từ một thành hai, từ hai thành bốn sau đó là vô số đạo xuất hiện.

Ngay tức khác trở thành một dòng sông kiếm quang chảy xuyên khắp thiên địa cửu châu. Dòng sông kiếm ý này soi sáng cả vùng thanh phố Giang Bắc. Làm cho bầu trời tối mờ mịt khi nãy cũng bừng sáng rực rỡ. Tất cả va đập vào nhau kêu leng keng rồi cùng nhau hướng tới một hướng.

“Đi!!!!” Lâm Tiêu nhả ra một chữ.

Ầm ầm ầm!! kiếm quang lóe lên lao về phía hai nửa thiên thạch kia cắt chúng thành vô số mảnh nhỏ. Sau đó những mảnh nhỏ lại hoá thành bột, cuối cùng là tan vào hư không, không còn lại chút dấu vết nào.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 776


Mọi người đứng trên quảng trường lúc này mới lần nữa được nhìn thấy bầu trời.

Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch.

Mỗi học viên của Lăng Tiêu các đều quỳ xuống mặt đất, ánh mắt ngỡ ngàng. Có nhiều người còn lộ ra vẻ mặt như vừa được sinh ra lần nữa. Chỉ có vài phút vừa ra bọn họ hình như vừa đi qua đi lại giữa thiên đàng và địa ngục. Cuối cùng vẫn tới được thiên đàng.

Tình tiết cứ thay đổi bất ngờ, hình như sự gay cấn cả đời này bọn họ đều dùng hết ở đây rồi. Thiếu các chủ ơi, ngài, ngài sau này vẫn nên đừng thi triển thần thông nữa. Bọn họ thật sự không chịu nổi. Hơn nữa thiếu các chủ quá mạnh rồi.

Cảm thấy không cùng đẳng cấp với cái thế giới này. Cái gì mà động trùng, cái gì mà yêu quái, cái gì mà cường giả Toàn Đan cảnh. So với thiếu các chủ còn kém xa.

Cường giả tuyệt thế như vậy, liệu có bất khả chiến bại không?

Bọn họ cảm thấy không ai có thể đánh ra chiêu thức chặn thiên thạch như vừa nãy, ngay cả khi có hàng ngàn con quái vật tấn công cũng không sợ hãi tới vậy.

“Các ngươi cảm thấy ý cảnh này uy lực, thế nào?so với võ tu truyền thống thì thế nào?” Giọng thiếu các chủ lại vang lên.

Chỉ là lần này rất nghiêm túc, rất chính trực.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.com.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Một giây sau tất cả mọi người lập tức đứng lên, sốc lại tinh thần của bản thân, biểu cảm trên mặt cũng dần trở nên nghiêm túc. Bọn họ còn nhớ một chuyện.

Lúc trước khi thiếu các chủ thi triển ý cảnh cũng đã nói muốn từ trong đám người này chọn ra một nhóm, huấn luyện theo hệ thống tu luyện khác. Cũng chính là nói dùng loại tu luyện ý cảnh.

Vừa nghĩ tới đây mắt ai nấy đều sáng bừng lên. Trong đầu bọn họ nhớ tới khung cảnh vừa xảy ra, nó vượt xa với tưởng tượng của bọn họ. Đến mấy bộ phim điện ảnh tiên hiệp cũng không đáng sợ như vậy.

Nếu có thể trở học hỏi được một nửa thiếu các chủ thôi cũng đã làm người ta kích động rồi.

“Ý cảnh mạnh! thật sự mạnh!”

“Đúng vậy, võ tu truyền thống cùng với ý cảnh không thể so sánh với nhau được.”

“Tôi cũng muốn tu luyện ý cảnh, quá mạnh rồi.”

Mọi người đua nhau lên tiếng.

Lâm Tiêu gật đầu tiếp tục nói: “Tu luyện ý cảnh sẽ không đại biểu việc mọi người phải từ bỏ võ đạo. Hai thứ này có thể cùng nhau tu luyện, mọi người chỉ có ý cảnh mà không có võ đạo thì cũng không thể phát huy hết uy lực của ý cảnh. Ngược lại cũng vậy, mọi người hiểu chưa?”

“Đã hiểu!!!” Mọi người đồng thanh đáp.

“Vậy mọi người nghĩ tôi mạnh sao?” Lâm Tiêu nhàn nhạt lên tiếng.

Câu hỏi này giống như một câu hỏi thừa, căn bản chả cần mọi người trả lời.

“Mạnh!”

“Cực kỳ mạnh!”

“Mạnh tới mức đáng sợ!”

“Đã mạnh tới mức vô địch rồi.”

Đám người này vừa nhớ tới khung cảnh lúc nãy mồm lại không ngừng cảm thán.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 777: Đó là mẹ


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Tiêu nghe thấy đáp án của bọn họ sắc mặt tự nhiên trầm xuống, thấp giọng nói: “Nhưng tôi đã từng nhìn thấy những sự tồn tại mạnh hơn tôi gấp 10 lần, 100 lần. Khi đối đầu với những thứ đó, tôi căn bản còn chả đánh lại được.”

“Tôi biết mọi người không dám tin, nhưng đây là sự thật.”

“Địa cầu bây giờ mới chỉ như một mầm non, vẫn còn ở trạng thái bị thăm dò. Ngộ tính và độ trưởng thành cả các bạn có thể cao hơn những người khác. Nhưng không cần biết bạn ở vị trí cao hay thấp, cách duy nhất để các bạn vượt qua người khác chính là phải nỗ lực hết mình.”

“Có một vài việc, đợi sau khi mọi người đạt tới cấp độ cao, tự nhiên sẽ hiểu rõ không cần tôi nói nhiều.”

“Bây giờ, bắt đầu khảo nghiệm ý cảnh của các bạn. Tôi sẽ chọn ra người thích hợp để tiến hành bồi dưỡng riêng.”

Nói xong Lâm Tiêu giơ tay phải lên, chín chín tám mốt lá cờ trận xuất hiện, bay lên trên trời phía trên quảng trường. Sau đó 10 viên đá trận cũng xuất hiện theo thứ tự quy tắc nhất định.

Hai tay Lâm Tiêu kết ấn, hướng về cờ trận và đá trận niệm trận văn. Trận văn đan xen với nhau bắt đầu tạo thành trận pháp.

Động tác này của thiếu các chủ làm cho học viên Lăng Tiêu các lùi về sau vài bước, bọn họ tưởng thiếu các chủ lại thi triển ý cảnh gì nữa. Còn may là sau khi nhìn thấy thì mới biết thiếu các chủ đang tạo trận pháp.

“Mỗi lần vào 50 người, người đi vào sẽ để tay lên đá trận 10 giây.”

“Trận pháp này sẽ thức tỉnh ý cảnh trong người các bạn.” Lâm Tiêu giải thích quy tắc khảo nghiệm.

Tôi tên là Từ Hâm.

Từ ngày đầu tiên tôi sinh ra đời, cái thế giới này đã bị yêu ma tà vật chiếm lĩnh rồi.

ban đầu, tôi cũng như bao đứa trẻ khác, không hiểu rõ nguy hiểm, nhìn gương mặt cha mẹ nhíu chặt lông mày, tôi vẫn cứ vui vẻ chơi đùa.

Nhưng khi tôi sáu tuổi, biến cố xảy ra.

Bên tai tôi vang lên tiếng còi cảnh báo, vô số yêu ma tấn công vào toàn bộ tiểu khu của chúng tôi.

Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy quái vật đáng sợ đến vậy.

Bọn chúng trông rất xấu xí, rất hung dữ, đôi mắt thì đỏ ngầu.

Tôi sợ đến cứng người, cha tôi thì lại không sợ, ông bế tôi lên rồi điên cuồng chạy trốn.

Nhưng đám yêu ma đột nhiên xuất hiện quá nhiều.

Tôi tận mắt trông thấy những đứa trẻ đã từng cùng nhau chơi đùa ở xung quanh, bị từng con yêu ma nhào tới rồi ngoạm một miếng nuốt chửng.

Quái vật yêu ma đó ăn cực kỳ nhanh, gần như chỉ mất ba giây để ăn thịt người bạn đó.

Tôi cảm thấy đám quái vật này thích ăn trẻ con hơn là ăn người lớn.

Lúc tôi vừa tỉnh táo lại từ cơn kinh hoàng, một con yêu ma màu đen cực lớn, nhìn chằm chằm vào mắt tôi.

Tiếp đó, quái vật yêu ma kia vứt bỏ đoạn chân máu me đầm đìa trên tay đi, rồi bắt đầu nhào về phía tôi.

Tôi sợ hãi, bảo cha tôi mau chạy đi, chạy nhanh lên.

642270fd1a63ayYsq3Y9Jqm5jxlIdy1Al.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 778


Hâm Hâm, nhớ kỹ lời hẹn của mẹ con mình. Bất kể cha mẹ có ở bên con hay không, cũng nhất định phải tiếp tục sống, giống như Tôn Ngộ Không, đánh bại toàn bộ yêu quái!”

Mẹ tôi vừa nói xong, liền bị quái vật yêu ma kia bắt đi, sau đó nhét vào trong mồm....

Ngày hôm đó, tôi đã mất mẹ.

Nhưng hiểm họa vẫn không bỏ qua cho tôi.

Ngay khi cha tôi ôm lấy tôi, chạy ra khỏi tiểu khu.

Lại có một con quái vật yêu ma nhìn trúng chúng tôi.

Cha tôi cũng phát hiện ra điều này.

“Tiểu Hâm, chạy thẳng một mạch về hướng này, tuyệt đối không được quay đầu lại, quay đầu lại sẽ bị quái vật bắt kịp và ăn thịt đấy.”

Cha vỗ nhẹ lên đầu tôi và nói.

Sau đó, tôi bị cha đẩy ra.

Lúc đó tôi đã ý thức được chuyện gì đó. Nhưng tôi vẫn rất nghe lời cha, chạy một mạch về hướng kia.

Nước mắt không ngừng chảy xuống, tôi không hề khóc thành tiếng.

Tôi không biết đã chạy bao lâu.

Vào lúc tôi cảm nhận được phía sau lưng có quái vật yêu ma sắp bắt tôi đi rồi, có một người vô cùng, vô cùng lợi hại, cầm kiếm và đao xông vào trong đám quái vật.

Lúc đó, tôi mới biết, quái vật, thì ra thật sự có thể bị đánh bại.

Ngày hôm đó, tôi lại mất cha.

Nhìn thấy những người kia chiến đấu với quái vật, tôi ôm chặt lấy đầu, trong lòng thầm đưa ra một quyết định.

Sau khi quái vật bị đánh đuổi đi, tôi cắn răng bước tới bên cạnh một cô.

Cô ấy khác với mọi người, trông có chút hung dữ, ánh mắt thì cực kỳ lạnh lùng.

Nhưng cô ấy là người giỏi nhất trong đám người kia.

Tôi túm lấy góc áo của cô, không buông tay.

“Hử? Cha mẹ cháu đâu?” Cô ấy nghi ngờ nhìn tôi hỏi.

“Cha mẹ bị quái vật bắt đi rồi.” Tôi đáp.

Sau khi tôi nói câu này, cô ấy im lặng mất mấy giây.

Tôi nhìn vào mắt cô, dường nhưng có rất nhiều thứ lóe lên.

“Có muốn trở nên mạnh mẽ không?”

Cô ấy đột nhiên lên tiếng hỏi.

Tôi chỉ do dự một giây, rồi lập tức đáp lời: “Muốn, cháu muốn giống như Tôn Ngộ Không! Đánh bại toàn bộ quái vật!”
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 779: Tôi nghe mà ngơ ngác


Nghe được lời này, cô ấy nhìn tôi chăm chú.

“Được, vậy thì đi thôi.”

Sau này tôi mới biết, cô tên là Châu Tuyết Bình, là phó các chủ của Lăng Tiêu Các.

Mọi người đều nói, trên thế giới này, các chủ là người lợi hại nhất.

Nhưng tôi biết, ở trước mặt cô Châu, các chủ căn bản là không có lực đánh trả.

Có mấy lần tu luyện ở trong sân nhà cô Châu, tôi đã tận mắt nhìn thấy các chủ bị cô Châu hành cho thừa sống thiếu chết.

Chính là kiểu đánh một gậy liền văng đi cả mười mấy mét, sau đó lại lôi về, ấn xuống đất, không ngừng r*n r*.

Cũng may mà tôi không phải người thích hóng chuyện, học tập, tu luyện mới là chuyện quan trọng nhất trong tất cả các chuyện quan trọng của tôi.

Tôi cũng không phụ sự kỳ vọng của cô Châu.

Dưới sự liều mạng nỗ lực của mình, thực lực dần vượt qua những người đồng trang lứa, sau đó bắt kịp các sư ca, sư tỷ.

Lúc 10 tuổi, cuối cùng tôi cũng có thể tự tay chém chết một con yêu ma.

Lúc 15 tuổi, tôi trở thành đệ tử nội các nhỏ tuổi nhất của Lăng Tiêu Các.

Lúc 20 tuổi, đã đuổi kịp các sư ca, sư tỷ, trở thành đệ tử trọng điểm của Lăng Tiêu Các.

Yêu ma chết trong tay tôi càng ngày càng nhiều, danh tiếng của tôi ở Lăng Tiêu Các càng ngày càng lớn.

Mọi người nói tôi là có cha mẹ hiến tế cho trời, nên pháp lực vô biên.

Tôi cũng chẳng thèm để ý bọn họ.

Tôi biết, so với các chủ và phó các chủ, tôi vẫn còn kém xa.

Mà lần này sau khi đi làm nhiệm vụ trở về, các chủ triệu tập toàn bộ thành viên lại. Tôi có chút nghi ngờ, hình như là không có chuyện gì lớn xảy ra, tại sao lại muốn làm như vậy.

Ôm lòng hiếu kỳ, tôi cùng những người khác đứng trong đội ngũ.

Tiếp đó, tôi nghe các chủ tuyên bố một tin tức bất ngờ.

Bọn họ đã tìm được thiếu các chủ, cũng chính là con trai của cô Châu?

Hơn nữa, mục đích của việc tập hợp ngày hôm nay là muốn thiếu các chủ vừa mới trở về này, chọn ra vài người trong mười vạn người ở đây để bồi dưỡng độc lập?

Tôi nghe mà ngơ ngác.

Chuyện quái gì thế này?

Thế này chẳng phải là làm bừa hay sao.

Chắc chắn là thiếu các chủ vừa mới trở về kia đã đưa ra yêu cầu quá đáng này.
 
Back
Top Dưới