Tiên Hiệp Vạn Cổ Ma Tôn

Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 740


“Người kia là bác ta, ông ấy đã ở ngay trước mặt rồi. Nói không chừng còn có thể tìm được càng nhiều người có ý cảnh đặc biệt. Đều là của chúng ta, không chạy được đâu!”

Lâm Tiêu thông qua truyền âm đưa một lời đảm bảo với bảo tháp. Từ Lăng Tiêu các tới ven biển nơi bác Lâm Tiêu trấn giữ hắn đã thử dùng ý cảnh đặc biệt liên hệ với thế giới huyền huyễn, nhưng kết quả vẫn chỉ là sự thất vọng.

Vị trí của thế giới huyền huyễn giống như bị người ta dùng không gian hư ảo phong bế lại. Muốn mở khóa đến thế giới huyền huyễn chỉ còn các thông qua thần uy của Thiên Đạo tháp, hơn nữa dòng chảy thời gian trên trái đất hình như chậm hơn rất nhiều so với thế giới huyền huyễn.

Dù gì đã đưa người tới đây vậy cũng phải sắp xếp ổn thoả. Bây giờ việc cần làm là khôi phục uy lực của bảo tháp rồi những chuyện khác mới bàn tới.

Nghe thấy chủ nhân đảm bảo như vậy, lại cảm nhận được thành ý thực sự nên Thiên Đạo tháp mới từ từ bình tĩnh lại, lần nữa quay về bên trong Lâm Tiêu.

“Đó là chân linh đạo khí gì vậy?” mẹ hắn tò mò nhìn cảnh vừa rồi.

Sau đó còn đưa tay sờ chỗ Thiên Đạo tháp chui ra chui vào trên người Lâm Tiêu, biểu tình cực kỳ kinh ngạc.

“Đúng rồi mẹ, đây chính là chân linh đạo khí. Đợi sau này quay được về thế giới huyền huyễn, con sẽ kiếm cho mẹ một cái, mẹ thích loại thế nào?” Lâm Tiêu hỏi.

Bản thân hắn bây giờ có ba món chân linh đạo khí, còn có khế ước chặt chẽ không thể tháo gỡ. Sớm biết thế thì hắn đã không hiến tế hai cái kia, để lại cho cha mẹ hắn dùng.

“Mẹ không cần, con cứ dùng đi. Đúng rồi cháu gái, cháu cũng có đồ này à?” mẹ hắn quay qua hỏi Can Anh Túc.

“Cháu không có, tầm thường như cháu không dùng nổi.” Can Anh Túc lắc đầu nói.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Nghe thấy câu này mẹ Lâm Tiêu híp mắt lại. Thông qua con trai bà cũng đã ít nhiều nắm được hiểu biết về thế giới huyền huyễn, cũng đã nhìn thấy rất nhiều thứ.

“Tiểu Tiêu, con hiểu chứ?” Mẹ hắn vỗ một cái vào lưng Lâm Tiêu.

“Dạ?”

Lâm Tiêu tự nhiên bị hỏi tới còn ngơ ngác chưa hiểu gì. Hiểu cái gì? Hình như không hiểu gì hết.

“Mẹ, ý mẹ là…..?” Lâm Tiêu lộ ra chút nghi ngờ.

Câu này còn chưa nói xong đã bị mẹ hắn trợn mắt nhìn lại. Thằng con này của bà, ở ngoài nhiều năm như thế, thế mà vẫn không có EQ?

Lão Lâm ngày xưa nào có thế này bao giờ đâu! Mẹ hắn đưa tay xoa đầu Can Anh Túc, ánh mắt dịu dàng, nhìn con gái nhà người ta, hiểu chuyện lại còn biết nghe lời.

Xem ra bao giờ phải nói chuyện riêng với thằng nhóc này mới được.

Bà đã 30 năm không có con, bây giờ nhìn Tiểu Tiêu vẫn sống, hơn nữa còn có cuộc sống rất đặc sắc. Chuyện này làm cho lòng bà sinh ra một cảm giác muốn được bế cháu nội rồi lui về nhà chăm lo nhà cửa.

Lâm Tiêu bị mẹ nhìn chằm chằm vẫn không hiểu gì, bản thân hắn có nói gì sai đâu. Lúc hắn chuẩn bị hỏi xem là chuyện gì thì chợt nhíu lông mày.

“Mẹ con xuống dưới một chuyến, bác gặp rắc rối rồi.”

Còn chưa đợi mẹ hắn trả lời thì Lâm Tiêu đã biến mất.

“Thằng ranh, chạy rõ nhanh!” Mẹ hắn dùng ánh mắt hận không thể rèn sắt thành thép nhìn theo hắn.

“Cô Châu, không phải ạ, hình như phía dưới có chuyện.” Can Anh Túc lên tiếng.

“Cháu đừng nói đỡ cho thằng nhóc này. Tiểu Tiêu ấy à, lúc trước ít tiếp xúc với con gái, không biết cách thể hiện. Cháu hiểu nó một chút sẽ rõ.” Mẹ Lâm Tiêu dùng một loại thái độ giống như đang nói chuyện với con dâu.

Bà cực kỳ hài lòng với Can Anh Túc.

“Không phải đâu cô Châu, hình như ở phía dưới lại có thêm một con yêu quái Hoá Đỉnh cảnh, hơn nữa có vẻ mạnh hơn con trước.” Can Anh Túc vội vã giải thích.

“Cái gì!” mẹ Lâm Tiêu kinh ngạc thốt lên. ngôn tình hoàn

Từ nãy tới giờ bà chỉ để ý chuyện của Lâm Tiêu và Can Anh Túc, căn bản không chú ý tình hình phía dưới. Sau khi Can Anh Túc nói bà mới phát hiện ra điều kỳ lạ.

Trên chiến trường từng đợt tiếng nổ vang lên.

Châu Hồng Phi thi triển lĩnh vực ý cảnh tai ương lúc trước đã hết hiệu lực, kết giới phòng ngự cũng đã vỡ nát. Lấy ông ấy làm trung tâm, trong vòng bán kính 100m tất cả đều hóa thành tro tàn, không còn gì sống sót.

Bao gồm tất cả lũ yêu quái và cả con yêu quái Hoá Đỉnh cảnh kia.

“Thủ lĩnh của lũ yêu quái đã hết. Tiếp theo chúng ta sẽ giải quyết sạch những con còn lại. Không để thoát con nào!!” Châu Hồng Phi giơ cao đao trong tay chiến ý ngút trời.

“Thống soái uy vũ!”

“Chiến thần uy vũ!”
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 741: Nhưng sự tuyệt vọng cứ lan ra từng chút một


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Các chiến sĩ Hoa Hạ sau khi nhìn thấy cảnh này thì ý chí chiến đấu không ngừng tăng lên. Càng thêm sung sức giết những con yêu quái xung quanh. Chỉ là bọn họ không chú ý tới sau khi thống soái nói xong câu này, thì đằng sau có gì đó phát sáng.

Châu Hồng Phi không tiếp tục tiến lên phía trước chém giết yêu quái mà mau chóng vận chuyển công pháp, khôi phục linh lực sức mạnh và khí huyết…..còn chữa cả thương tích.

Đúng vậy, không sai. Bây giờ ông ấy đang bị trọng thương. Những nội thương này không phải do con yêu quái kia gây ra, mà là bị ý cảnh tai ương phản phệ.

Trên mặt Châu Hồng Phi giống như không có gì, nhưng trong lòng đã bắt đầu điên cuồng chửi rủa. Mẹ kiếp! cái cảnh giới rách này, uy lực thì mạnh thật đấy nhưng tác dụng phụ cũng chả kém.

Nếu không phải vì gặp con yêu quái Hoá Đỉnh cảnh kia, có đánh chết ông ta cũng không dùng cái ý cảnh này. Nhưng lúc Châu Hồng Phi đang hít vào mấy hơi thì một loại cảm giác đáng sợ bao trùm tới, cảm giác này còn lớn hơn cả lúc trước.

“Hừ! Người dám giết em trai ta, ta phải giết tất cả các ngươi để bồi táng.” Một giọng nói âm u vang lên toàn chiến trường.

Ầm!!

Một cơn thủy triều tà khí đánh lên chiến tuyến vùng duyên hải.

Cảm nhận được khí thế kh*ng b* này, lại nghe được âm thanh này, sắc mặt của Châu Hồng Phi và các chiến sĩ Hoa Hạ biến sắc.

Cũng ngay vào lúc này.

Không gian phía sau đại quân yêu ma bị xé ra một lỗ thủng.

Một con yêu ma có thân hình còn to hơn con yêu ma Hóa Đỉnh Cảnh trước đó từ trong lỗ thủng không gian chui ra.

Trong mắt nó không có bất cứ vẻ đau thương nào, chỉ có sát ý và sự thèm khát xâm lược rõ ràng.

“ Lại là một con yêu ma Hóa Đỉnh Cảnh, đây...đây đúng là rắc rối lớn rồi!” Châu Hồng Phi cười khổ.

Ông ta đã sớm cảm nhận được, cùng với những đợt tấn công hết lần này đến lần khác, chiến thuật và trí tuệ của đám yêu ma này cũng đang không ngừng tiến bộ.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, Hoa Hạ sẽ tràn ngập hiểm nguy!

Chết tiệt!!!

Tại sao không thể cho bọn họ thêm chút thời gian chứ.

Chưa nói tới Tai Nạn Ý Cảnh của ông, chỉ với loại ý cảnh b**n th** kia của em gái ông thôi. Nếu có thể đem thực lực tu vi từ Toàn Đan Cảnh đột phá lên Hóa Đỉnh Cảnh, vậy thì tuyệt đối không cần phải sợ hãi bất cứ cấp bậc yêu ma nào.

Đến lúc đó, thứ yêu ma Hóa Đỉnh Cảnh như này, tới bao nhiêu, nhất định sẽ chết bấy nhiêu.

Còn có một câu nữa là....

Em gái à, em ruột của anh ơi!!! Em đang nơi đâu?

Em mà còn không đến thì anh trai em đây sẽ phải về chầu ông bà rồi!

Châu Hồng Phi nhíu chặt lông mày, trong lòng không ngừng kêu than.

Ông cũng không biết với cái trạng thái nội thương sắp kiệt quệ bây giờ, còn có thể kiên trì được bao lâu nữa.

“Có phải là đã hối hận vì sử dụng bí pháp kia rồi hay không? Khà khà khà, nhân loại, trí tuệ của ngươi còn không bằng bản tôn đâu!” Con yêu ma Hóa Đỉnh Cảnh ở phía xa kia điên cuồng cười lớn.

Nó không phí lời thêm nữa, nói dai nói dài lại thành sai, nó hiểu.

Ầm!!

Con yêu ma Hóa Đỉnh Cảnh này càng không tiến lên, mà đứng tại chỗ quơ móng ma, khuấy động tà khí, thi triển loại thần thông yêu ma nào đó.

Ngay lập tức, trên chiến trường, cát bay đá chạy, chỉ còn lại cơn gió tà khí mãnh liệt thổi, che lấp nửa bầu trời.

Cơn gió tà khí này sắc bén vô cùng, rạch lên áo giáp đặc biệt của các chiến sĩ, tạo thành những vết thương sâu hoắm.

Không ít chiến sĩ Hoa Hạ đã bị cơn gió này cứa vào, bỗng chốc máu tươi tràn ra, chiến lực giảm một nửa.

Nhìn dáng vẻ bọn họ, hiển nhiên là không kiên trì được bao lâu.

“Cái thứ đáng chết!” Châu Hồng Phi nghiến răng nghiến lợi, trong lòng lửa giận ngút trời.

Nhưng cho dù là vậy, ông cũng lực bất tòng tâm.

Ông nhìn chằm chằm vào con yêu ma Hóa Đỉnh Cảnh kia.

Ông biết, con yêu ma này cố ý.

Đối phương rõ ràng có thể dùng phương pháp đơn giản, trực tiếp mà giết bọn họ.

Nhưng con yêu ma này lại không dùng.

Lại cứ làm theo cách này, từ từ dày vò bọn họ tới chết.

Các chiến sĩ Hoa Hạ tụ tập vào một chỗ, không ngừng phản kháng.

Nhưng sự tuyệt vọng cứ lan ra từng chút một.

64149a713dc5aHvSbnMtekwHPnIjgTta7.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 742: Đây là mơ sao?


Yêu ma Hóa Đỉnh Cảnh:?????

Những yêu ma khác:?????

Đám yêu ma đều ngơ ra.

Chuyện gì vậy?

Lại có đồng bào nữa đến à?

Không đúng!

Mẻ này của bọn chúng đều đã đông đủ rồi mà, sao lại còn tới nữa vậy?

Hơn nữa, thân xác chưa thấy đâu, chỉ với khí tức truyền ra từ lỗ thủng cũng đã khiến bọn chúng run sợ rồi.

Đợi chút...khí tức này...

Có hơi sai sai rồi này.

Hình như nó còn thuần hơn, chính thống hơn yêu ma bọn chúng nữa.

Hơn nữa, còn mạnh hơn ấy!!!

Ngay sau đó.

Soạt!!

Một tà ảnh ma mị từ trong lỗ thủng bay vọt ra, thân thể của nó lúc hư lúc thực, quỷ dị, biến hóa khôn lường.

Đặc biệt là uy thế tỏa ra từ trên cơ thể nó, khiến cho không khí không ngừng vặn vẹo.

Cơn tà khí này...là thực lực tu vi Hóa Đỉnh Cảnh.

“Sao lại vậy! Con yêu ma Hóa Đỉnh Cảnh thứ ba rồi đấy!”

“Toi rồi! Cho dù viện quân có tới cũng không địch lại nổi hai con yêu ma Hóa Đỉnh Cảnh đâu.”

“Sao con yêu ma vừa mới xuất hiện lại kỳ lạ vậy, là loại hình dáng chúng ta chưa từng gặp.”

“Chắc là biến dị đấy, nhưng vậy thì càng phiền phức hơn.”

“Khí tức trên thân con tà ma biến dị này càng khiến người ta cảm thấy sợ hãi hơn!”

Các chiến sĩ Hoa Hạ nghị luận, sắc mặt càng trở nên khó coi.

Nhưng vẫn còn chưa hết.

Soạt!

Lại thêm một tà ảnh ma mị từ trong lỗ thủng bay ra.

???

Con thứ tư?

Hơn nữa, thực lực tu vi vẫn là Hóa Đỉnh Cảnh.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Đây...đây...đây...

Vèo vèo vèo!!!

Hai con, năm con, mười con.

Trăm con.

Nghìn con.

Lát sau, lên tới hàng nghìn hàng vạn tà ảnh ma mị lúc nha lúc nhúc từ trong vết nứt không gian chui ra.

Đám yêu ma đần mặt ra.

Châu Hồng Phi ngơ ra.

Các chiến sĩ Hoa Hạ cũng ngây người.

Chuyện gì thế này?

Bug sao?

Đây là mơ sao?

“Khà khà khà, lại được ra rồi, lại được ra ngoài nữa rồi.”

“Chủ nhân cuối cùng cũng nỡ thả chúng ta ra rồi, quá tốt rồi, lần này ta phải đại sát tứ phương, không chừa lại một mống!!!”

“Ủa? Mấy cái kia là thứ quái quỷ gì vậy, hình như là người của tộc tà ma chúng ta, mà hình như cũng không phải.”

“Không, cái đám kia chắc là thứ tạp chủng giữa tộc tà ma chúng ta và tộc khác.”

“Ai cần biết nó là gì, cứ đớp đã rồi tính, lỡ đâu lại là món ngon thì sao!”

“Vậy, những nhân loại kia thì sao?”

“Đụng vào nhân loại? Mi bị điên rồi à, CMN vừa rồi mi bị ù tai à? Không nghe thấy mệnh lệnh à! Kẻ nào dám động vào một cọng lông của nhân loại thì cứ thử tìm hiểu trước về thí luyện Vực Thẳm của tháp Thiên Đạo đi nhá!”

Đùng đùng đùng!

Tộc tà ma và tộc yêu ma lao vào chiến nhau.

Cùng lúc này.

Một thiếu niên đứng trước mặt Châu Hồng Phi.

Châu Hồng Phi vốn dĩ còn đang kinh hãi trước số lượng hàng vạn nghìn yêu ma Hóa Đỉnh Cảnh, lại bị thiếu niên tự nhiên xuất hiện trước mặt mình dọa cho giật cả mình.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 743: Châu Hồng Phi trợn trừng mắt


“Cậu là ai, đây là chiến trường tiền tuyến, không cho phép.....ủa? Cậu, sao trông cậu....sao lại....”

Châu Hồng Phi kinh ngạc thốt lên, trên khuôn mặt lộ ra sự nghi ngờ và khó tin.

Thiếu...thiếu niên này có dáng vẻ giống y như cháu ruột của ông - Lâm Tiêu này.

Nhưng là dáng vẻ của Lâm Tiêu cách đây ba mươi năm về trước cơ.

“Bác cả, lâu rồi không gặp, bác còn nhận ra cháu không?” Lâm Tiêu mỉm cười, hỏi.

“Bác cả??? Đứa nhỏ này lại gọi mình là bác cả???” Châu Hồng Phi rùng mình một cái, đứng ngây ra tại chỗ.

Ông ta chỉ có một người em gái.

Người có thể gọi ông là bác cả, chỉ có một.

Cháu ruột của ông, Lâm Tiêu.

Người cháu mà ông yêu thương chiều chuộng từ bé tới lớn.

Nhưng vào ngày đại họa giáng xuống, Lâm Tiêu đã mất tích.

Ba mươi năm nay, không chỉ người của Lăng Tiêu Các tìm kiếm, ông ta cũng huy động toàn bộ người dưới trướng, toàn bộ các mối quan hệ, không ngừng tìm kiếm.

Nhưng cuối cùng vẫn bặt vô âm tín.

Châu Hồng Phi chăm chú nhìn thiếu niên cực giống với người cháu ba mươi năm trước của mình đang đứng trước mặt, trong mắt tràn đầy nhớ thương và ngạc nhiên.

Thiếu niên này là cháu trai mình?

Không, tuyệt đối không thể nào.

Đã qua ba mươi năm rồi, cho dù cháu ông thông minh, linh tuệ, trở thành người thức tỉnh, thì dáng vẻ cũng phải thay đổi nhiều rồi chứ.

Cho dù không xét tới sự thay đổi theo thời gian, chỉ dựa vào khí tức và linh tính tản ra trên người thiếu niên này thôi, cũng đã không phải thứ mà cháu của ông có thể so được.

Nhưng âm thầm đâu đó, ông lại cảm nhận được một cảm giác huyết mạch tương liên từ trên người đối phương.

Trực giác của Toàn Đan Cảnh hậu kỳ nói cho ông ta biết.

Thiếu niên trước mặt đây có quan hệ huyết thống với ông!!!

“Châu Tuyết Bình là gì của cậu!!!” Châu Hồng Phi đè nén sự chấn động trong nội tâm, mở miệng hỏi.

Cháu trai Lâm Tiêu của ông trước đây có dáng vẻ rất giống em gái ông.

Mà thiếu niên này cũng vậy.

“Là mẹ cháu!” Lâm Tiêu đáp.

Hắn dựa vào những biểu cảm thay đổi trên gương mặt bác cả, liền đoán được đối phương đang nghĩ gì.

Bác cả e là đang không dám nhận mình rồi.

“Cái gì!!! Cậu thật sự là con trai của Tuyết Bình!”

Châu Hồng Phi ngơ ra, vẻ mặt hoàn toàn là không thể tin nổi.

“Sao lại vậy chứ! Rõ ràng Tuyết Bình đã nói, trước khi tìm được Lâm Tiêu sẽ không sinh con, em rể cũng tỏ vẻ đồng ý mà.”

“Lẽ nào...lẽ nào đứa trẻ này là của Tuyết Bình và...cha cậu thì sao, cha cậu là ai vậy?”

Vẻ mặt Châu Hồng Phi trở nên cực kỳ phức tạp, lại đồng thời có chút áy náy.

Nếu đúng như những gì ông nghĩ, thế thì cũng quá là có lỗi với lão Lâm rồi.

Lâm Tiêu nghe thấy câu hỏi này, lập tức ngu người.

Hay lắm!

Bác cả này thật đúng là dám nghĩ đấy!

Không đợi Lâm Tiêu đáp lời, một luồng uy lực lạnh lẽo quen thuộc bao phủ về phía hai người.

Tiếp đó, một bóng người xuất hiện trước mặt hai người.

Người này nhìn chằm chằm Châu Hồng Phi, dùng giọng điệu nghiến răng nghiến lợi, lạnh lùng nói.

“Anh trai, nếu anh ngứa đòn quá thì em xin phép được phục vụ anh!!!”

Lâm Tiêu sau khi nhìn thấy người vừa tới là ai, cũng biết không cần mình giải thích nữa.

Châu Hồng Phi trợn trừng mắt.

“Tuyết Bình, đứa con trai này của em...là...là chuyện gì vậy!!!” Châu Hồng Phi có chút lú lẫn.

Nhìn dáng vẻ của em gái thì hình như không phải như những gì ông đoán.

Nhưng ngoại trừ khả năng này, thì còn cách giải thích nào khác đâu.

“Đây là cháu trai anh, Lâm Tiêu.” Mẹ hắn sau khi trừng mắt lườm bác cả, rồi nói ra thân phận của Lâm Tiêu.

“Lâm Tiêu? Nó là Lâm Tiêu? Tuyết Bình, em đang đùa à, có khi nào là lừa đảo không, Lâm Tiêu nó đã mất tích ba mươi năm rồi, nó, dáng vẻ của cậu ta đúng là giống Lâm Tiêu năm xưa, nhưng đây....đây...”

Bác cả không biết nên nói thế nào, nếu thiếu niên này là Lâm Tiêu, thế thì có quá nhiều điểm nghi vấn và không hợp lí rồi.

Hiển nhiên là ông không cách nào tiếp nhận được sự thật này.

“Tiểu Tiêu, dùng thần niệm nói cho ông ấy biết chân tướng đi.” Mẹ hắn thấy dáng vẻ này giống y hệt mình trước đó, nhanh chóng nói.

“Đã rõ!” Lâm Tiêu đáp lời.

Tiếp theo, hắn vươn tay lôi ra, một quả cầu ánh sáng nho nhỏ bị hắn lấy ra, tiến vào trong cơ thể bác cả.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 744: Thế này cũng quá mạnh rồi!


Trải qua bài học trước đó, lần này Lâm Tiêu thông qua thần niệm chỉ truyền đại quá khứ xuyên vào thế giới huyền huyễn của mình, còn là bản giản lược nữa.

Bác cả đầu tiên là giật mình, sau đó thất thần mất mấy giây, rồi mới tỉnh táo lại.

“Tiểu Tiêu, thật sự là cháu rồi!! Cháu làm bác nhớ muốn chết, cháu có biết là bác đã tìm cháu suốt bao lâu nay không!”

Bác cả sau khi tỉnh táo lại, đã hiểu đại khái những chuyện xảy ra trên người Lâm Tiêu.

Đôi mắt ông ấy ướt nhòe, tiến lên vài bước, ôm lấy Lâm Tiêu, gào lên thất thanh.

Bản thân ông cũng có con, đương nhiên hiểu rõ cảm giác mất đi con mình là thế nào.

Lâm Tiêu trở lại rồi, ông không chỉ cảm thấy vui mừng cho Lâm Tiêu, mà còn cảm thấy vui mừng cho vợ chồng em gái.

“Khiến bác lo lắng rồi.” Trong lòng Lâm Tiêu nổi lên cảm giác ấm áp.

Cảm giác được người khác quan tâm, lo lắng, cũng rất tuyệt.

Ở thế giới huyền huyễn, thỉnh thoảng hắn lại cảm thấy cô đơn, mà khi trở về Trái Đất, hắn mới cảm nhận được hương vị của gia đình.

Có nhà thật là tốt, có người quan tâm mình thật là tốt.

“Khụ...tiểu Tiêu, lát nữa con hãy ôn lại tình cảm với bác cả. Anh trai, em muốn hỏi anh, vừa rồi trong đầu anh nghĩ cái thứ vớ vẩn gì vậy!!!”

Mẹ Lâm Tiêu nói với hắn một câu rồi quay lại chất vấn bác cả.

“Cái này, anh...cái đó...ai ya! Tạm thời không nói mấy chuyện này, hiện giờ quốc gia gặp nạn ngay trước mắt, không phải là lúc nói chuyện tình cảm đâu!”

“Hai người mau nhìn xem, hàng vạn nghìn yêu ma chui ra từ lỗ thủng không gian kia là sao vậy! Con nào con nấy đều có thực lực Hóa Đỉnh Cảnh, nếu để bọn chúng vượt qua tuyến phòng ngự, Hoa Hạ ắt gặp họa ngập đầu!!!!”

Bác cả trong nháy mắt thu lại vẻ ngại ngùng, sau đó nghiêm túc chỉ về phía tộc Tà Ma ở cách đó không xa, cảm thán.

Lúc này, tộc Tà Ma đã phát động tấn công về phía tộc Yêu Ma.

Không chút âm mưu hay cản trở nào.

Đại quân yêu ma cực lớn kia, dưới sự tấn công của tộc Tà Ma, bị đánh cho tan tác như củi mục vỡ vụn.

Mỗi một đám yêu ma sau khi bị tộc Tà Ma quét qua, đều bị giết sạch sẽ trong nháy mắt, không chút dư thừa.

Đây là một trận đồ sát từ một phía.

Đại quân yêu ma căn bản không có chút sức lực phản kháng.

Ngay cả yêu ma Hóa Đỉnh Cảnh có thực lực mạnh nhất cũng không chịu được sự tấn công của ba con Tà Ma.

Chỉ trong nháy mắt, bị ba con Tà Ma xé thành nhiều mảnh vụn, phanh thây cắn nuốt.

Đại quân yêu ma và tộc Tà Ma khí tức có chút tương tự.

Nhưng lại là hai chủng tộc hoàn toàn khác nhau.

Quan hệ giống như yêu tộc và hung thú vậy.

Hung thú và bản thể yêu tộc, ngoại hình thì đều là hình dạng thú.

Nhưng hung thú linh trí thấp, phần lớn dựa vào thú tính.

Yêu tộc lại thông minh hơn người, biến hóa đa dạng.

Hai bên nếu xét ở cùng một cảnh giới, hung thú sẽ kém xa yêu thú cùng đẳng cấp.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Yêu ma và Tà Ma cũng như vậy.

Ở cùng một cảnh giới, yêu ma kém xa tộc Tà Ma cùng cảnh giới.

Huống hồ, tộc Tà Ma mà Lâm Tiêu thu phục, cảnh giới tu vi đã ở cái tầm có thể nghiền nát đám đại quân yêu ma này.

Thậm chí, còn có vài con Tà Ma Sinh Tử Cảnh, Lâm Tiêu ngại không dám thả ra.

Hắn lo là thả Tà Ma cấp độ này ra, chỉ riêng làn khí tức thôi cũng đủ khiến các chiến sĩ Hoa Hạ không chịu nổi rồi.

Cuộc chiến giữa yêu ma và Tà Ma còn chưa bắt đầu đã kết thúc rồi.

Bác cả Châu Hồng Phi nhìn mà ngớ người.

Các chiến sĩ Hoa Hạ cũng ngơ ngác.

Ngay cả mẹ hắn dù đã thông qua thần niệm ký ức, biết được con trai có loại thủ hạ Tà Ma này, cũng phải ngạc nhiên.

Thế này cũng quá mạnh rồi!

Có một đội quân thuộc hạ vô địch như này, ở trên Trái Đất này chính là điều mà mọi người đều mơ ước.

“Tuyết Bình, em đưa tiểu Tiêu nhanh chóng rời khỏi đây đi, thế lực kỳ lạ này đã không còn là thứ mà sức mạnh con người có thể ngăn chặn được rồi.” Bác cả đứng phía trước hai người, đè thấp giọng nói.

Lâm Tiêu cùng mẹ nhìn nhau một cái.

Ký ức mà hắn vừa dùng thần niệm truyền đạt qua, chỉ nhằm làm sáng tỏ thân phận của mình, thế cho nên đều là những quá khứ đơn giản, không hề bao gồm thông tin về Tà Ma hay thực lực tu vi của bản thân gì đó.

Tách!

Lâm Tiêu búng tay một cái.

Ngay sau đó, đám Tà Ma còn đang chia nhau xác của yêu ma để ăn trên chiến trường lập tức dừng mọi chuyện đang làm lại.

Thân hình của bọn chúng như bóng ma, nhoáng một cái, đồng loạt đứng trước mặt ba người Lâm Tiêu.

“Bái kiến chủ nhân.”

“Xin chủ nhân hãy ra chỉ thị tiếp theo!”

"Được rồi, tạm thời ở đây không có việc của các người nữa, quay về đi. "

Lâm Tiêu vừa nói vừa mở ra một vết nứt hư không bên cạnh. Đây là lối vào riêng của tháp Thiên Đạo.

Trong tích tắc, hàng ngàn yêu ma xếp thành một hàng rất có trật tự, nhanh chóng biến mất vào vết nứt, chỉ trong vài hơi thở, tất cả yêu ma đã vào trong.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 745: "Có thể, nhưng cần ba ngày


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lúc này, bác và những chiến sĩ Hoa Hạ khác vẫn chưa hoàn hồn, hoàn toàn choáng váng trong vài giây.

"Tiểu Tiêu? Đây... Đây là những thứ cháu triệu hoán ra sao???" bác hỏi với vẻ hoài nghi.

"Đúng vậy, khi du lịch trong Huyền Thiên Giới, cháu đã tình cờ thu phục được." Lâm Tiêu nói.

Mọi người lại trố mắt nhìn.

Tình cờ ư? Thu phục được nhiều như vậy sao?

Ông bác nuốt nước bọt, cố gắng kìm nén cơn chấn động trong lòng xuống, nói với hai người: "Chờ một chút."

Sau đó, ông ta quay lại và sắp xếp nhiệm vụ cho những chiến sĩ Hoa Hạ khác.

"Tiểu đội 1 thống kê số lượng thương vong, tiểu đội thứ hai và tiểu đội thứ ba thu dọn chiến trường, những người khác về trong thành đợi lệnh..."

Sau khi bác sắp xếp ổn thỏa công việc sau đó mới quay lại trước mặt hai người Lâm Tiêu.

Ông ta nhìn rồi sờ vào Lâm Tiêu nhiều lần, nhưng vẫn cảm thấy như đang trong một giấc mơ.

Hai ngày trước, ông ta còn ủy thác cho vài chiến đi tìm kiếm tung tích của Tiểu Tiêu ở những vùng sương mù dày đặc khác. Không ngờ hôm nay Tiểu Tiêu không chỉ trở về mà còn trở nên mạnh mẽ như vậy.

"Tiểu Tiêu, nói cháu thay đổi thì cũng không thay đổi, nói cháu không thay đổi lại cảm thấy cháu đã thay đổi rất nhiều, cháu thật sự là Tiểu Tiêu sao? Bác không dám nhận cháu nữa rồi." Bác vỗ vai Lâm Tiêu và cảm thán.

Lâm Tiêu cũng nắm tay bác mình, cảm xúc khá khó tả.

Lúc này, có người nào đó đã làm gián đoạn bầu không khí đoàn tụ của bác cháu họ.

“Đây không phải là Tiểu Tiêu, chẳng lẽ là đứa con thứ hai của em với người đàn ông khác sao?” Mẹ châm chọc nói.

Lâm Tiêu nghe vậy thì chớp chớp mắt và không dám nói thêm gì nữa. Được rồi, hóa ra vụ này vẫn chưa qua.

Lúc này mẹ đang đứng phía sau bác, bác nghe mẹ nói vậy, thậm chí không dám quay đầu lại. Ông ta vừa thương vừa sợ chính người em gái của mình.

Năm đó, kể từ khi Lâm Tiêu biến mất, tính khí của em gái ông ta đã thay đổi rất nhiều. Thay đổi thì thay đổi, về bản chất cũng không ảnh hưởng đến ông ta.

Tuy nhiên, em gái của ông ta đã thức tỉnh, những năng lực và thiên phú được đánh thức vô cùng đáng sợ.

Lúc đầu, ông ta không biết tình hình cụ thể nhưng sau khi lão Lâm bị tra tấn tại nhà với cách gọi "đối luyện", thì bà ấy tìm đến ông ta, cầu xin ông ta tiếp quản tạm thời. Sau đó, ông ta mới thấy sự khủng khiếp của em gái mình.

Mặc dù năm đó khi ông ta thức tỉnh đã trở nên nổi tiếng vì thực lực ấn tượng của mình. Nhưng trước mặt em gái, đó chỉ là một trò đùa.

Ông ta không là đối thủ của em gái của mình. Thậm chí, ông ta còn có cảm giác. Nếu không phải là anh trai ruột, e rằng đã bị phế ngay tại chỗ sau một buổi tu luyện.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhhắn nhất.

Lần tu luyện ma quỷ này kéo dài ba năm. Cuối cùng, ông ta không thể chịu đựng được sự tra tấn, kiên quyết chọn tham gia tiền tuyến ở chiến trường.

Ngày 1 tháng 5, ông ta ở tiền tuyến giết kẻ thù.

Này 1 tháng 10, ông ta ở tiền tuyến giết kẻ thù.

Khi những người khác bị thương và về nhà để dương thương, ông ta vẫn vết thương của mình lên chiến trường. Những người khác buộc phải nghỉ ngơi mỗi năm một lần, ông ta đứng trước nguy cơ vi phạm mệnh lệnh cũng không rời chiến trường.

Dựa vào sự tích lũy chiếc lực liên tục cùng với tài năng phi thường, trong mười năm qua, Châu Hồng Phi từng bước giành được vị trí thống soái.

Sau đó, ông ta thậm chí còn được gọi là chiến thần đệ nhất của Hoa Hạ. Đây là điều mà ông ta chưa bao giờ nghĩ tới. Nhìn lại quá khứ, nó thực sự hoành tráng và quá miệt mài.

Khụ khụ...

Bác quay lưng lại với em gái đang liên túc chớp mắt với Lâm Tiêu và nói thầm, y rất rõ ràng.

“Tiểu Tiêu, cháu xem, từ nhỏ đến lớn bác đối xử rất tốt với cháu. Bây giờ bác đang gặp nguy hiểm, cháu không thể bỏ mặc bác được.” Đôi mắt nhỏ của ông ta đang biểu diễn rất sống động.

Lâm Tiêu nhìn khuôn mặt lạnh lùng của mẹ phía sau lưng, trong lòng thở dài.

Ôi, đều là đàn ông mà, có thể giúp thì nên giúp một chút. Suy cho cùng cũng là vì hắn.

Nghĩ đến đây, mắt Lâm Tiêu hơi hơi nhếch lên.

"Bác, đừng phản kháng, cháu đưa bác đến một nơi." Lâm Tiêu thông qua truyền âm nói.

Sau đó, thần niệm vừa động, một lường lực hút tác động trực tiếp lên cơ thể bác, trong nháy mắt, ông ta biến mất trước mặt hai người.

"Đúng rồi, mẹ, con đột nhiên nhớ ra một chuyện, cần bác giúp đỡ, hai ngày nữa con sẽ thả bác ra." Lâm Tiêu cười giải thích.

Thấy vậy, mẹ không biết hai bác cháu này định làm gì.

“Được, đợi lần sau mẹ sẽ nắm bắt cơ hội, sau đó tính sổ với bác của con!” Mẹ tạm thời buông tha.

Lâm Tiêu cười bất lực nhưng hắn cũng không nói dối, thực sự có một chuyện cần sự giúp đỡ của bác.

"Tiểu Tháp thế nào rồi? Ý cảnh của bác có thể thắp sáng một chiếc đèn trời không?" Lâm Tiêu hỏi tháp Thiên Đạo thông qua truyền âm.

"Có thể, nhưng cần ba ngày." Tháp Thiên Đạo trả lời.

"Được, vậy ngươi xem làm thế nào thì làm." Lâm Tiêu nói.

Ý cảnh giống như của bác chỉ cần một ngày để thắp sáng chiếc đèn trời. Lý do tại sao phải mất ba ngày thì dường như là do trình độ của ý cảnh hơi thấp. Cũng không biết điều gì sẽ xảy ra với tháp Thiên Đạo sau khi chiếc đèn trời thứ hai được thắp sáng.

“Tiểu Tiêu, đi thôi, cha con có lẽ đã hấp thu xong tin tức thần niệm rồi.” Mẹ nói xong liền bay lên, chuẩn bị trở về phi thuyền.

"Được." Lâm Tiêu trả lời và bay theo.

Nhưng ngay khi chuẩn bị quay lại phi thuyền, Lâm Tiêu khẽ cau mày.

“Sao vậy, Tiểu Tiêu?” Mẹ nhìn con trai vẫn ở nguyên tại chỗ, khó hiểu hỏi.

"Hừ, phát hiện vài con chuột nhỏ." Sau khi Lâm Tiêu nói xong liền kéo mẹ mình theo.

Tốc độ trong nháy mắt, nhanh đến mức mắt thường không thể nhìn thấy.

Ù!!

Chỉ hai hơi thở sau, hắn đưa mẹ đến một tòa nhà đổ nát cách đó hàng chục dặm.

“Tiểu Tiêu, ở đây có gì bất thường sao?” Mẹ quan sát xung quanh và không phát hiện ra điều gì.

64149adb1d98bJSj602ftKbeRAb74V5ED.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 746: Thật sự bị phát hiện rồi!"


Khi Châu Tuyết Bình nghe con trai mình nói vậy, một tia sáng lạnh dần hiện lên trong mắt bà.

Người của Tiểu Trùng quốc sao?

Đây không phải là lần đầu tiên sau một cuộc tấn công bất ngờ của đại quân yêu ma thì phát hiện tung tích của Tiểu Trùng quốc.

Chỉ là, mấy lần trước, bọn họ đều chỉ từ vài manh mối mà suy đoán, không có chứng cứ xác thực. Nhưng lần này, con trai lại nói đã phát hiện ra sự tồn tại của đối phương.

Mặc dù đã phát huy toàn linh thức của mình nhưng bà không nhận thấy điều gì bất thường nhưng con trai bà là ai chứ. Đó chính là người đại sát tứ phương trong thế giới huyền huyễn. Bản thân không thể tìm ra nó, nhưng con trai nhất định có thể.

Châu Tuyết Bình vẫn bình tĩnh, nhưng linh lực trong cơ thể đã âm thầm được điều động.

Một khi có bất kỳ biến động nhỏ nào, bà ấy sẵn sàng tấn công ngay lập tức. Nhưng ngay sau đó, bà biết mình đã nghĩ quá nhiều, bà vẫn đánh giá thấp thực lực của con trai mình.

"Còn không ra? Không phải nghĩ rằng tôi đang gài bẫy các người đó chứ?" Lâm Tiêu cảm thấy buồn cười.

Vài người của Tiểu Trùng quốc này đã sử dụng một thuật che mắt mắt đặc biệt để trốn trong hư không và bất động.

Nếu là người khác, e rằng căn bản sẽ không phát hiện ra bọn họ. Nhưng dưới Thiên Cấp Long Đồng, tất cả các kỹ thuật che giấu sẽ vô dụng.Trừ phi thực lực vượt xa Lâm Tiêu.

Lâm Tiêu hơi híp mắt lại, thần thức b*n r*, tay phải nắm lấy hư không rồi kéo bốn người mặc đồng phục ninja ra khỏi hư không.

"Cái gì?! Thật sự bị phát hiện rồi!"

"Làm sao có thể, bí thuật ẩn giấu của chúng ta đã bị nhìn thấu."

"Người Hoa Hạ này có vấn đề, giải quyết hắn!"

"Cùng nhau xông lên đi, không thể để người như vậy tồn tại trên thế giới này."

Bốn người họ sững sờ, sau đó mắt đầy sát khí lao về phía Lâm Tiêu.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, kỹ thuật che giấu của họ dễ dàng bị nhìn thấu. Vì vậy, chắc chắn phải là tiểu tử Hoa Hạ này có vấn đề.

Đôi mắt của Lâm Tiêu đầy uy nghiêm. Nếu dám ra tay trước, thì không thể tùy ý các người được.

"Chết đi!" Lâm Tiêu hừ lạnh một tiếng.

Vài đạo kiếm khí b*n r*, chém thẳng vào bốn người của Tiểu Trùng quốc. Một khi trúng, sẽ g**t ch*t đối phương ngay tại chỗ.

Nhưng vào lúc này, giọng nói của tháp Thiên Đạo đột nhiên vang lên.

"Chờ một chút, chủ nhân, trong đó một người ý cảnh có chút kỳ lạ." Tháp Thiên Đạo lo lắng nói.

Lâm Tiêu nhướng mày, nắm chặt tay bằng tay phải và những luồng kiếm khí đó đột ngột dừng lại.

Đúng như vậy, trong hư không có một vết sâu cũng được tạo thành.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app tamlinh247. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là tamlinh247.vn. Vui lòng đọc tại app tamlinh247 để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhhắn nhất.

Bốn người Tiểu Trùng quốc nhìn vết tích trong hư không, sắc mặt trắng bệch như giấy, ánh mắt vô cùng sợ hãi.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 747: Luân Hồi Ý Cảnh?!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Họ cảm thấy rằng họ đã đi đến rìa của âm giới và đã cứu được sống.

Tiểu tử Hoa Hạ này là ai? Tại sao hắn mạnh mẽ như vậy?

"Các người tới đây với mục đích gì?" Lâm Tiêu lạnh lùng hỏi.

"Tại sao chúng tôi phải nói cho anh biết! Chẳng lẽ Đại Trùng Quốc chúng tôi không thể vào địa vực Hoa Hạ sao?"

"Muốn chém muốn giết thì mau chóng ra tay đi."

"Thời thế thăng trầm, chẳng bao lâu nữa sẽ đến phiên Đại Trùng Quốc chúng tôi thống trị thế giới."

"Mọi người trong tộc của anh sẽ bị Đại Trùng Quốc chúng tôi giẫm đạp."

Bốn người của Tiểu Trùng quốc mặc dù trên mặt tỏ ra sự kinh hoàng, nhưng cũng không có chút hoang mang ngược lại là sẵn sàng tử thủ.

Xét về loại ý thức này, người của Tiểu Trùng quốc rất có khả năng chấp hành. Họ có những phương pháp riêng để liên tục tẩy não người của mình.

"Yên tâm đi, gặp được tôi, các người muốn chết cũng khó." Lâm Tiêu nở một nụ cười quỷ dị.

Sau đó, trong sự ngỡ ngàng của bốn người kia, Lâm Tiêu vung tay, thi triển ra một đạo ánh sáng giam giữ tạm thời đưa bốn người của Tiểu Trùng quốc vào đó.

"Hả? Tiểu Tiêu, con thu bọn họ vào trong tháp Thiên Đạo rồi à?" Thấy vậy, mẹ liền hỏi.

Trong ký ức thần niệm mà bà hấp thụ, bà đã biết về những năng lực này của con trai mình.

"Đúng vậy, mẹ, những người này có chút tác dụng đối với con, giam cầm bọn họ trong tháp Thiên Đạo cũng chẳng khác gì giết bọn họ, mẹ chờ một chút, con đi thẩm vấn những người này." Lâm Tiêu giải thích.

“Ừm, được rồi, mẹ đợi con.” Mẹ có vẻ đã hiểu, nhưng dù sao đây cũng không phải mấu chốt. Bà ấy chỉ muốn biết tại sao những người của Tiểu Trùng quốc lại xuất hiện ở đây và mục đích của họ là gì.

Lâm Tiêu nói xong câu đó, liền phân ra một tia thần niệm, bắt đầu thẩm vấn bốn người kia.

Phải nói rằng, những người của Tiểu Trùng quốc này thực sự có cạy miệng.

Cho dù liên tiếp chết đi sống lại mấy lần, sau khi bị Tuế Nguyệt Hồi Tố tra tấn mấy lần, cũng vẫn không mở miệng.

"Chủ nhân, tu vi cao nhất trong bốn người chính là người kia, sở hữu một ý cảnh chi lực đặc biệt, cao hơn so với ý cảnh bình thường, thấp hơn so với ý cảnh cao cấp, ở khoảng giữa, hơn nữa hình như còn không hoàn chỉnh." Tháp Thiên Đạo nói.

"Ồ? Còn có chuyện như vậy nữa sao? Cụ thể là ý cảnh gì, ngươi có thể nhìn ra không?" Lâm Tiêu có chút kinh ngạc.

"Nếu như ta nhìn không lầm, có lẽ là có liên quan đến Luân Hồi Ý Cảnh." Tháp Thiên Đạo chần chừ một chút rồi nói.

Lâm Tiêu mở to mắt.

Luân Hồi Ý Cảnh?!

Ý cảnh này nghe có vẻ vô cùng phi thường.

"Chủ nhân, cứ xử lý những người này đi, ý cảnh hiếm thấy mà không hoàn thiện như vậy không có tác dụng gì đối với ta." Tháp Thiên Đạo thất vọng nói.

64155cc22826cgFEsjbSfIu2Bx5147xpV.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 748: Ý cảnh này quá đỉnh


"Nói đi, hãy kể lại mọi thứ một cách chi tiết." Lâm Tiêu nhẹ nhàng nói.

Vài phút sau, ánh mắt Lâm Tiêu sáng lên.

“Mẹ, con đã hỏi ra mọi chuyện gì, kết quả thật sự không giống với những gì chúng ta nghĩ.” Lâm Tiêu nói.

Sau đó, Lâm Tiêu nói với mẹ mình tất cả thông tin mà hắn có được.

Người của Tiểu Trùng quốc không cấu kết với đại quân yêu ma. Không phải chúng không muốn mà yêu ma không thèm hợp tác với con người.

Lý do tại sao những người đến từ Tiểu Trùng quốc luôn xuất hiện "cực kỳ tình cờ" khi đại quân ỷêu ma tấn công không phải vì họ thông đồng với yêu ma, mà vì họ biết trước rằng đại quân ỷêu ma sẽ tấn công Hoa Hạ.

Mục đích họ đến đây là thừa nước đục thả câu.

Nhân lúc Hoa Hạ đang phòng thủ trước đại quân yêu ma, đã bí mật lẻn vào Hoa Hạ, đánh cắp các loại thông tin bí mật, vũ khí nóng và các bí tịch khác, v.v.

Chỉ có một lý do duy nhất khiến họ dự đoán hành động của đại quân yêu ma. Không lâu sau ngày thảm họa ở Tiểu Trùng quốc, một cường giả đặc biệt đã thức tỉnh.

Cường giả này được Tiểu Trùng quốc xếp vào loại bí mật cấp sss, và ngay cả những tai mắt và mật thám khác nhau của Hoa Hạ cũng không nhận ra sự tồn tại của hắn.

Sở dĩ không bị phát hiện cũng là bởi vì sự đặc biệt cường giả này. Cường giả đặc biệt này đã đánh thức một ý cảnh đặc biệt - Luân Hồi Ý Cảnh. . Được cop𝒚 tại # Т𝑟𝖴𝑚Т𝑟u𝒚 e𝘯.V𝘯 #

Cho đến nay, hắn đã phát triển ý cảnh này thành một năng lực rất mạnh mẽ.

Năng lực này được gọi là... Hồi Đương!

Hồi Đương- Chỉ cần chết đi, cường giả đặc biệt này có thể quay về một khoảng thời gian nhất định trước đó.

Điều đó có nghĩa là gì? Hắn có thể thử vô số loại nguy hiểm và khả năng. Cuối cùng, tránh thảm họa và có sự lựa chọn hoàn hảo nhất. Đây là thông tin mà Lâm Tiêu hỏi từ người của Tiểu Trùng quốc.

Kể cả một dấu vết Luân Hồi Ý Cảnh trên cơ thể người kia, cũng là do cường giả đặc biệt ở Tiểu Trùng quốc để lại để cứu mạng anh ta. Chỉ là đối phương không ngờ, người này sẽ bị Lâm Tiêu cướp đi giữa đường.

Khi mẹ nghe Lâm Tiêu giải thích, lông mày của bà nhíu chặt lại, những ký ức trong tâm trí bà không ngừng xoay chuyển.

Chẳng trách, sau ngày thảm họa ở Tiểu Trùng quốc, mọi thứ đều diễn ra suôn sẻ. Bất kể họ gặp phải loại thảm họa nào, họ đều có thể đưa ra lựa chọn chính xác nhất.

Bà và các quan chức cấp cao khác ở Hoa Hạ luôn nghĩ rằng đó là do may mắn.

Xem ra sự thật đó là sự lựa chọn của cường giả Luân Hồi Ý Cảnh cho Tiểu Trùng quốc sau khi trải qua thảm họa.

Chuyện này chuyện này…… Có chút khó khăn rồi.

Sự tồn tại của một người như vậy là một tin cực kỳ xấu đối với Hoa Hạ.

Bất kể sử dụng phương pháp nào để nhắm đối phương, đánh lén hoặc phục kích, đối phương cũng có thể sử dụng Luân Hồi Ý Cảnh để tìm cách đối phó.

Ý cảnh này quá đỉnh.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 749: Cuộc sống ở đây tốt hơn hắn tưởng tượng


Hơn nữa, nhất thời bà cũng không nghĩ ra biện pháp đối phó. Lâm Tiêu nhìn khuôn mặt cau có của mẹ mình và khẽ mỉm cười.

"Mẹ, hiện tại con truyền cho mẹ phương pháp sử dụng phi thuyền, mẹ có thể dẫn bọn họ trở về Lăng Tiêu Các trước." Lâm Tiêu nói.

"Hả? Thằng nhóc này, con định làm gì?" Mẹ trừng mắt nhìn Lâm Tiêu hỏi.

"Bắt người!" Lâm Tiêu thản nhiên nói.

"Bắt người? Ý con là... bắt cường giả Luân Hồi Ý Cảnh của Tiểu Trùng quốc đó?" Mẹ cau mày nói.

"He he, đúng là chỉ mẹ hiểu con!" Lâm Tiêu tâng bốc.

“Thằng nhóc này, vừa rồi con còn nói đối phương không sợ bị người khác bắt được khi sử dụng năng lực Hồi Đương đó sao!?” Mẹ nghi ngờ hỏi.

“Sơn nhân ắt có thủ đoạn riêng của mình, mẹ, chờ tin tức tốt của con đi.” Lâm Tiêu vỗ ngực tự tin nói.

"Con... Được, vậy mẹ chờ tin tức tốt của con."

Mẹ muốn nói với Lâm Tiêu hãy chú ý an toàn, nhưng bà nghĩ lại với thực lực hiện tại của con trai mình, ngay cả khi tất cả những người đã thức tỉnh và yêu ma được cộng lại, vẫn không phải là đối thủ của hắn.

Lâm Tiêu gật đầu, sau khi truyền lại phương pháp điều khiển phi thuyền cho mẹ mình, hắn di chuyển và biến thành một đạo lưu quang, bay về hướng Tiểu Trùng quốc.

Hai giờ sau, Lâm Tiêu đã đến một nơi giống như chốn đào nguyên.

Ở đây rất dễ phòng thủ khó tấn công, cách mỗi trùng huyệt một khoảng cách tương đối xa. Ngay cả độ nồng linh khí cũng rất tốt.

Hừ! Cuộc sống ở đây tốt hơn hắn tưởng tượng.

Lâm Tiêu che giấu thân hình và khí tức lại, theo thông tin từ kẻ bị trúng ngự ma ấn, hắn vượt qua các tuyến phòng ngự khác nhau của Tiểu Trùng quốc, cuối cùng đến trước một tòa lâu đài cao.

Rõ ràng tất cả đều có thể bị đàn áp bằng vũ lực, nhưng Lâm Tiêu đã chọn cách khôn ngoan hơn. Không phải là hắn đang làm chuyện thừa thãi. Trái Đất đã phục hồi, nhân quả vẫn đang âm thầm vận chuyển.

Việc giết hại bừa bãi những người vô tội và những người làm ảnh hưởng đến các quy tắc đến cuối cùng sẽ bị nhân quả trừng phạt. Hiện tại, Lâm Tiêu chưa muốn trải qua loại kiếp nạn nhân quả đó.

Vút!

Hắn bước vào tòa lâu đài cao lớn này chỉ trong nháy mắt.

Cường giả có Luân hồi Ý Cảnh đó sống ở nơi trong cùng của tòa lâu đài này.

Sau khi tránh những người bảo vệ và giám sát, Lâm Tiêu đứng trước một cánh cửa. Điều khiến hắn ngạc nhiên chính là cánh cửa này khác với những cửa chống trộm và chống đạn đặc biệt ở các phòng khác của lâu đài.

Đó chỉ là một cánh cửa gỗ, một cánh cửa gỗ trông rất bình thường. Ngay khi Lâm Tiêu chuẩn bị mở cửa và bước vào, một giọng nói đều đều phát ra từ bên trong.

"Vào đi, Lâm Tiêu Quân." Đồng tử của Lâm Tiêu đột nhiên co lại. Đây là lần đầu tiên hắn trải qua cảm giác kỳ lạ này.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 750: Cũng như tương lai đầy triển vọng của bản thân


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Những người bên trong dường như không chỉ biết hắn đang đứng ngoài cửa, mà còn biết tên của hắn. Chẳng lẽ đây là... Luân hồi Ý Cảnh? Năng lực quay lại?

Lâm Tiêu hơi nheo mắt lại. Theo hắn, đây là lần đầu tiên hai người gặp nhau. Trong mắt đối phương, đây là lần thứ bao nhiêu? Thú vị, rất thú vị. Khóe miệng Lâm Tiêu hiện lên một nụ cười, không ngờ sau khi trở về Trái Đất lại gặp được một người thú vị như vậy.

Lạch cạch.

Lâm Tiêu đẩy cánh cửa gỗ và bước vào. Căn phòng này không lớn, chỉ hơn trăm mét vuông.

Và trên tấm tatami ở giữa phòng, một người đàn ông trung niên đang ngồi trước ấm trà, tay phải cầm ấm trà, chậm rãi rót hai chén trà.

**
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 751: "Đây là mấy thứ lần?"


Ai cũng đều có chỗ không thể động vào. Giống như hầu hết mọi người, nơi đó của Lâm Tiêu là cha mẹ và người thân. Do đó, khi cảm nhận được sự hiện diện của đối phương có thể gây nguy hiểm đến tính mạng cho cha mẹ và người thân, Lâm Tiêu đã đưa ra quyết định dứt khoát và phát động sự công kích thần hồn mạnh mẽ.

Công kích thần hồn của hắn ở cấp độ Bán Đế cảnh, khi mất cảnh giác đừng nói là người thức tỉnh ở Trái Đất, cho dù là cường giả Bán Đế cảnh cũng khó có thể tiếp được.

Bùm!!

Sau đó, đầu của người đàn ông trung niên trước mặt trực tiếp nổ tung, linh hồn bị tan thành hư vô.

Lâm Tiêu vẫn nhíu mày. Người thức tỉnh Luân Hồi Ý Cảnh lại chết như thế này sao?

Ù!!

Một ánh sáng trắng lóe lên. Tất cả mọi thứ, kể cả những suy nghĩ, đóng băng, đứng im và quay trở lại. Thời gian vị diện Trái Đất đã trở lại một giờ trước.

Lâm Tiêu đang trên đường đến Tiểu Trùng quốc. Trong một căn phòng nào đó trong một lâu đài ở Tiểu Trùng quốc.

"Phù! Phù!..." Một người đàn ông trung niên thở hồng hộc, đầu óc quay cuồng như sắp nổ tung.

"Khốn nạn! Khốn nạn!! Người Hoa Hạ chết tiệt đã sử dụng thần thông gì vậy! Mặc dù đã Hồi Đương rồi nhưng như búa bổ."

"Đã lãng phí ba cơ hội Hồi Đương rồi, hôm nay còn có bảy cơ hội nữa."

"Lâm Tiêu này thật khó đối phó, mềm không được cứng không xong, dụ cũng không có tác dụng, uy h**p lại càng vô dụng."

"Thử thêm mấy lần, nếu thật sự không được, vậy mình chỉ có thể bỏ chạy khỏi đây, từ bỏ quân cờ không thể khống chế này." Người đàn ông trung niên buộc mình phải giữ bình tĩnh và trở lại vẻ ngoài điềm tĩnh đó.

Liếc nhìn thời gian, còn có một chút nữa là Lâm Tiêu tới. Cần phải tìm cách chiếm được lòng tin của đối phương trước, Lâm Tiêu này quá cảnh giác, căn bản ông ta không thể nhìn thấu.

Thời gian trôi qua từng chút một. Trong đầu người đàn ông trung niên đang phân tích thông tin mà mình thu thập được, vẫn có nhiều biện pháp đối phó.

Rất nhanh, đã đến một thời điểm nhất định. Người thức tỉnh Luân Hồi Ý Cảnh trung niên hít một hơi thật sâu và nói.

"Vào đi, Lâm Tiêu Quân." Ông ta nặn ra một nụ cười tinh tế trên mặt và nói rất nhẹ nhàng. Tay phải đã nhấc ấm trà và bắt đầu pha trà.

Lâm Tiêu đẩy cửa gỗ đi vào, đúng như dự đoán, trên mặt vẫn còn mang theo vẻ kinh ngạc.

"Lâm Tiêu Quân, cậu không cần cảnh giác như vậy, chúng ta vừa uống trà vừa nói chuyện đi!"

Người đàn ông trung niên chậm rãi đẩy một chén trà về phía đối diện chiếc bàn nhỏ, lịch sự nói với Lâm Tiêu.

Lần này, Lâm Tiêu lại do dự một chút, sau đó chậm rãi đi tới, ngồi phía đối diện.

"Đây là mấy thứ lần?" Lâm Tiêu hỏi.

"Lần thứ hai, vừa rồi có thể là cậu đã hiểu lầm."
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 752: Bên trong tháp Thiên Đạo


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Kỳ thực tôi không có ý định thù địch với cậu, cũng không thù địch với Hoa Hạ. Có lẽ cậu cũng đã tìm hiểu rồi, mặc dù tôi giúp quốc gia đưa ra nhiều lựa chọn như vậy, nhưng cũng không phải là ý định của bản thân." Người đàn ông trung niên nhẹ nhàng giải thích.

Ông ta nói dối, nhưng đó cũng là một trong những kế hoạch của ông ta.

"Ông không có ác ý? Lợi dụng lúc đại quân yêu ma tấn công Hoa Hạ, người của Tiểu Trùng quốc của ông đã thừa nước đục thả câu cướp đoạt các loại tài nguyên và thông tin. Đó còn gọi là không có ác ý sao?" Lâm Tiêu lạnh lùng nhìn ông ta rồi hỏi.

“Ít nhất tôi cũng không có dùng năng lực này để tùy ý giết người Hoa Hạ làm chuyện sai trái, cậu nói đúng không?!” Người đàn ông trung niên khéo léo giải thích.

Lâm Tiêu đã nhìn ông ta chằm chằm. Lúc này, ánh mắt của người đàn ông trung niên khẽ run lên. Đột nhiên, ông ta phát hiện ra một vấn đề, sau khi Lâm Tiêu bước vào và ngồi xuống, hắn không uống trà.

Ba lần trước, lần nào Lâm Tiêu cũng cầm chén trà lên uống một hơi cạn sạch. Còn lần này, hắn không uống?! Rõ ràng là quy trình mở đầu và cách nói chuyện cũng giống nhau? Lẽ nào đã xảy ra sai sót?

Người đàn ông trung niên đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng cũng không thể tìm ra vấn đề nằm ở đâu. Có lẽ, điều này chỉ là chạm vào một số ý thức ngẫu nhiên nào đó?

Ngay khi người đàn ông trung niên đang suy nghĩ về vấn đề này, Lâm Tiêu đã hỏi một câu:

"Ông biết tại sao tôi lại tìm ông không?" Lâm Tiêu hỏi.

Người đàn ông trung niên lại sửng sốt. Câu hỏi này hai lần trước là do ông ta hỏi, nhưng bây giờ, không ngờ Lâm Tiêu lại chủ động hỏi.

Lần Hồi Đương này có sự thay đổi khá lớn. Người đàn ông trung niên thầm ngạc nhiên, nhưng ông ta không quan tâm. Dù sao, vẫn có thể sử dụng bảy lần Hồi Đương trong ngày hôm nay, cho dù 1 lần thay đổi, chỉ cần lần sau tiếp tục là được.

"Lẽ nào Lâm Tiêu Quân không phải là được quốc gia ủy thác đến bắt người thức tỉnh trọng điểm tôi sao?" Người đàn ông trung niên thản nhiên nói.

Lời này vừa được nói ra, Lâm Tiêu ở phía đối diện nở nụ cười, nói:

"Lần trước tôi đã giải thích như vậy sao?"

Người đàn ông trung niên cười nói: "Lẽ nào không phải sao? Lâm Tiêu Quân?"

Lâm Tiêu gật đầu nói: "Hình như thật sự không phải, tôi tới bắt ông không phải quốc gia ủy thác, cho nên —— "

Khi Lâm Tiêu nói điều đến đây, ngay sau đó, chuyện khiến người đàn ông trung niên mất cảnh giác đã xảy ra. Một luồng sáng kỳ lạ bùng phát từ cơ thể của Lâm Tiêu, rồi bao trùm lấy ông ta.

Đột nhiên, bóng người đàn ông trung niên trong phòng biến mất. Chờ đối phương biến mất, Lâm Tiêu tâm niệm vừa động, phân ra một tia thần niệm vào trong tháp Thiên Đạo.

Bên trong tháp Thiên Đạo.

6416d8079e0b5QuX5kq9Ocg41j2RmXKp8.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 753: Ông ấy không thành công???


Khuỵ xuống.

Người đàn ông trung niên mềm nhũn trên mặt đất, một vệt máu đen từ khóe miệng chảy ra, cơ hội sống đang nhanh chóng tiêu tan.

"Hả? Độc dược?" Lâm Tiêu nhướng mày, hơi kinh ngạc.

Có vẻ như người này đã rất thành thạo việc Hồi Đương.

Người khác giết không được ông ta, vì để không bị người khác khống chế, thà tự giết chính mình, thủ đoạn cực kỳ dứt khoát không chút do dự.

"Ha ha ha, đúng vậy, là độc dược, lại còn là độc không có cách nào giải được. Hẹn gặp lại ở lần Hồi Đương sau, người Hoa Hạ chết tiệt, một ngày nào đó tôi sẽ không chỉ hành hạ cậu, mà còn tra tấn cả những người xung quanh cậu. Cứ chờ đấy!!! " Khuôn mặt của người đàn ông trung niên trở nên hung dữ, vừa nôn ra máu vừa hét lên giận dữ.

Dù sao ông ta cũng sẽ quay lại nên không giả vờ nữa.

Thấy hơi thở cuối cùng sắp biến mất, ý thức của người đàn ông trung niên đã trở nên mơ hồ, loáng thoáng nghe thấy bốn chữ.

"Tuế Nguyệt Hồi Tố!"

Ánh sáng xám loé lên, người đàn ông trung niên trực tiếp hồi phục lại. Ông ấy chưa mở mắt ra vội mà trước tiên duỗi eo, sau đó tay phải hướng về phía trước s* s**ng, chuẩn bị nhấp một ngụm trà áp chế lại kinh ngạc trong lòng.

So với trước kia thì ông ấy đã bắt đầu quen với chuyện này rồi.

“Lâm Tiêu, thực sự là tiếp xúc một lần là kinh ngạc một lần, sao có thể đáng sợ tới mức này……hả?” Người đàn ông trung niên mới nói được một nửa đột nhiên ngừng lại.

Bởi vì thứ ông ta sờ được không phải chén trà, rõ ràng chén trà ở…..

Một giây sau người đàn ông trung niên đột nhiên mở mắt ra, sắc mặt đại biến. Bây giờ ông ta mới phát hiện ra một chuyện làm ông ấy kinh ngạc.

Ông ấy không thành công???

Đây vẫn là không gian kỳ lạ tràn ngập những ảo ảnh kỳ quái, Lâm Tiêu kia vẫn đứng đó trên mặt treo một nụ cười.

Đây là chuyện gì? Bản thân rõ ràng đã hồi phục toàn bộ, tại sao lại vẫn ở chỗ này?

Thật không có lý!

“Ngạc nhiên không, bất ngờ không?” Lâm Tiêu châm biếm.

Mặt người đàn ông trung niên trở nên hoang mang, ông ta không sợ chết mà chỉ sợ không chết nổi. Đã nhiều năm như vậy ông ta đã trải qua hai lần bị người ta bắt lại rồi trói chặt tứ chi hạn chế toàn bộ cử động.

Lúc đó thì sống không được chết cũng không xong, cuối cùng ông ta phải cố gắng hết sức mới có thể chết được, sau đó lại trọng sinh. Ông ta vẫn còn nhớ, lần đó ông ta đã trả thù toàn bộ đám người đó và để bọn chúng chịu đựng sự dày vò gấp nghìn lần.

Nhưng chuyện trước mắt này làm ông ta không thể hiểu nổi.

“Cậu rốt cuộc muốn làm gì tôi?” Người đàn ông trung niên trợn tròn mắt vẻ mặt khó coi.

“Luân hồi không có nghĩa vô địch, mà tôi chỉ vừa đánh gãy đường lui của ông.” Lâm Tiêu không nói nhiều.

“Tại sau cậu, cậu có thể chặn lại luân hồi, có thể nói cho tôi biết?” người đàn ông tiếp tục hỏi.

“Rất đơn giản, tôi làm người không thích nói dối, nếu thực sự nói dối vậy thì tình hình nhất định có biến đổi, cần phải có thủ đoạn đặc biệt.” Lâm Tiêu cười nói.

Đây chắc là một loại tự cảnh giác của bản thân, hắn không thể trực tiếp nhận thức được ở khoảng thời gian nào đó vấn đề nằm ở đâu, vậy thì trực tiếp tìm gợi ý ở được.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 754: Cả người ông ta lập tức co giật dữ dội


“Đây……” Người đàn ông trung niên sửng sốt, vậy mà có người dùng cái cách này.

“Nhưng làm thế nào cậu có thể từ trong lời nói của tôi, phán đoán ra sự thật và manh mối?” Đây cũng là một việc khiến người đàn ông trung niên không hiểu nổi.

Câu trả lời của ông ta, kể cả có là câu nói dối, cũng sẽ không dễ dàng bị đối phương phát hiện. Vậy đối phương có thể dựa vào cái gì để nhận thức được sự việc có biến hoá.

“Dùng cái này!” Lâm Tiêu chỉ nào đầu mình

Khi hắn dùng sức mạnh thần hồn Bán Đế để tra xét, thật giả sẽ rõ ràng.

“Cho nên, trì hoãn thời gian vậy là đủ chưa?” Lâm Tiêu cười nói.

Vào khoảnh khắc tiếp theo tay phải người đàn ông nhanh chóng móc ra một viên thuốc màu đen ở trong túi áo ẩn. Hành động vô cùng nhanh chóng, ngay khi ông ta sắp nhét được viên thuốc vào miệng để tự tử thì Lâm Tiêu phất tay một cái.

Cả người đàn ông trung niên mềm nhũn, tứ chi vô lực nằm rạp xuống đất.

“Cậu, cậu……ư!! ư!!” Người đàn ông trung niên dùng ánh mắt phẫn hận nhìn Lâm Tiêu.

Máu tươi từ miệng ông ta không ngừng chảy ra, Lâm Tiêu thấy cảnh này thì chớp mắt. Lần này Lâm Tiêu không ngăn kịp, hay thật đấy vậy mà tự mình cắn lưỡi.

Vậy thì cho ông cắn, cắn nhiệt tình vào. Uống thuốc độc một giây là chết, còn cắn lưỡi, xem xem ông cần bao lâu để chết được.

Dưới ánh mắt kinh hãi của người đàn ông trung niên, cậu thanh niên đưa tay lấy ra một ấn ký màu đen sau đó ném về phía ông ta. Cả người ông ta lập tức co giật dữ dội.

“Chủ, chủ nhân, tham kiến chủ nhân.” Mặt người đàn ông trung niên cung kính, cắn răng nói một câu không rõ ràng.

Lâm Tiêu lại móc ra một biên đan dược rồi nhét vào miệng đối phương. Chỉ một giây sau vết thương trong miệng người đàn ông đã hồi phục hoàn toàn, việc hạ phong ấn cũng kết thúc. Sự khác biệt giữa hai bên quá xa, phong ấn ma thuật có hiệu quả lên tới 99,999%.

Sau đó Lâm Tiêu từ miệng người này biết được những việc đã qua, và những thứ hắn đang muốn biết. Ý cảnh luân hồi người này chỉ thi triển được 1 công năng đó là hoàn nguyên.

Nhưng chỉ có vậy cũng đã đủ để người này hơn hẳn những người bình thường, đạt tới một địa vị cao trong Tiểu Trùng Quốc. Hắn liên tục cảm thán may mà thực lực bản thân hơn đối phương, hơn nữa năng lực luân hồi một ngày chỉ dùng được 10 lần.

Nếu không thì bản thân thật sự bắt không nổi đối phương. Sau đó Lâm Tiêu lại biết thêm một số việc ở Tiểu Trùng Quốc từ miệng người này.

Sau khi xác nhận hơn mười mấy cái tên có thể tạo thành rắc rối lớn cho Hoa Hạ Lâm Tiêu mới bắt đầu hành động. Cứ vậy hơn nửa ngày trôi qua đến khi màn đêm sắp buông xuống, Lâm Tiêu mới từ Tiểu Trùng Quốc bay về Hoa Hạ.

Vẫn là duyên nghiệt nhân quả, hắn không can thiệp quá sâu vào chiến tranh giữa hai nước, chỉ bắt mấy người có liên quan, cũng không giết người mà chỉ nhốt lại vào trong bảo tháp. Chuyện này cũng không có gì tóm lại là hợp lý.

Trước mắt thì thu hoạch ngày hôm nay khác tốt, ý cảnh tai ương của bác hắn, lại thêm loại ý cảnh luân hồi. Chỉ là ý cảnh luân hồi của người đàn ông trung niên này kém xa với ý cảnh của bác hắn.

Thiên Đạo tháp bảo ít nhất phải nhốt trong tháp 1 tháng mới đủ để đốt đèn trời. Lâm Tiêu lại biểu hiện như không sao hết, đằng nào tên kia cũng bị hạ phong ấn rồi, nhốt tới chết cũng được, cứ từ từ đốt đèn trời là được.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 755


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cứ như vậy là có ba ngọn đèn trời rồi.

Bởi vì người đàn ông trung niên kia xuất hiện, nên lòng Lâm Tiêu với việc đốt đèn trời này lại càng thêm kiên định. Việc này xem ra phải nhờ cha mẹ hắn giúp một tay mới được.

Sau khi Lâm Tiêu cảm ứng hướng của phi thuyền rồi bay về ‘nhà của mình’. Vừa nhìn hắn đã trợn cả mắt, địa điểm có hơi xa nhưng môi trường hoàn cảnh lại rất tốt. Còn có cả một khu vườn riêng biệt nhỏ, tính cả vườn thì khoảng 300m vuông.

Đây, đây……hoàn toàn không phải là nơi phù hợp cho các chủ và các phó Lăng Tiêu các ở được. Lâm Tiêu cứ nghĩ nhà mới của mình cũng phải to tầm như một toà lâu đài, hoặc ở trên đỉnh của Lăng Tiêu các.

Còn không nghĩ tới cha mẹ hắn có tâm tình chọn một nơi thế này, hắn dùng thần thức quét một cái phát hiện ra cha mẹ và tiểu nha đầu đang ở trong phòng.

“Cha, mẹ, con về rồi.” Lâm Tiêu đẩy cửa ra chào một tiếng.

Tiếng chào này đem theo chút ngại ngùng và run rẩy. Một lần rời nhà mà đã mười mấy năm, vừa mở cửa còn chưa bước vào phòng Lâm Tiêu đã ngửi được một mùi thơm ngào ngạt.

“Woa! Thơm quá!! Chỉ cần ngửi thôi là con cũng đoán được, tài nấu ăn của mẹ vẫn không khác xưa!” Lâm Tiêu thật lòng tán thưởng.

“Con trai về rồi à! muộn chút nữa là chúng ta không đợi con nữa đâu!” Giọng nói vui vẻ của cha hắn truyền từ phòng khách ra.

Lâm Tiêu cởi dày, vừa bước qua cửa mắt đã bị cách bài trí trong phòng làm sững sờ.

“Này, các sắp xếp của căn phòng này……tại sao giống y hệt với lúc con xuyên không.” Giọng Lâm Tiêu như nghẹn lại.

Không cần nghĩ cũng biết, nhất định là cha mẹ hắn cố ý mua một căn rồi bài trí lại y hệt. Còn về nguyên nhân, ngoài hắn ra thì còn nguyên nhân nào nữa.

“Haha, con để ý chuyện đó làm gì, mau đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm!”Mẹ hắn từ trong bếp bưng đĩa đồ ăn ra, vui vẻ nói.

Cha hắn cười lớn: “Con trai, con đoán nhầm rồi. Con nhìn kỹ lại xem, phòng này là thiết kế kiểu mới mà.”

“Hả?” Lâm Tiêu hoang mang.

Hắn nhìn lại một lượt. Ơ? Này…..hình như……không, khẳng định giống với nhà bọn họ năm đó.

“Cha, không phải là cha phá cái tiểu khu của người ta, rồi lấy đúng cái nhà mình chuyển đến đây chứ.” Lâm Tiêu kinh ngạc hỏi.

“Có phải cha chuyển đâu, mẹ con mà!”

“Hơn nữa, phòng của con, mẹ con cũng dùng linh lực bảo quản 30 năm nay. Trong phòng vẫn y như lúc con mất tích, đến một hạt bụi cũng không có.”

Cha hắn liên tục xua tay, ông ấy có làm mấy chuyện này đâu. Lúc trước khi phá cái tiểu khu đó có rất nhiều người không hài lòng, nhưng ai bảo mẹ hắn là một nữ cường giả cơ chứ?

“Mẹ thật có lòng!” Lâm tiêu vô cùng xúc động.

6416d83097541O3vtBinCGdOKiczWbrBa.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 756


Khi Lâm Tiêu xông vào phòng của mình chỉ nhìn thấy Can Anh Túc đang ngồi trước máy tính, tay điều khiển chuột không ngừng ấn trên màn hình. Điều này làm cho tim Lâm Tiêu đập loạn xạ. Mặc dù địa cầu, Hoa Hạ đã có những thay đổi kinh thiên, nhưng mạng lưới điện và cả internet đã được khôi phục lại sau này thảm hoạ kia.

Nguy rồi! nha đầu này là người của thế giới huyền huyễn, sao lại biết dùng máy tính?

Cái máy tính này đã theo hắn gần 10 năm, đồ lưu ở bên trong toàn là thứ cho các nam sinh. Được liệt vào loại người không phận sự miễn động vào. Hơn nữa cái máy này lại đặt trong phòng hắn nên hắn cũng không cài mật mã.

Lúc Lâm Tiêu định lao tới cướp lại thì hắn mới phát hiện, hoá ra nha đầu này đang chơi trò dò mìn.

Hờ! nhìn thấy thế Lâm Tiêu mới thở phào được một hơi.

Hắn đã bảo mà! Mặc dù đã dùng thần thức phổ biến cho Can Anh Túc về ngôn ngữ và hệ thống ở Hoa Hạ. Nhưng máy tính đối với người của thế giới huyền huyễn, vẫn là một thứ hoàn toàn xa lạ, kể cả nha đầu này có thông minh cũng chưa thể thích nghi nhanh tới vậy.

Chơi mấy trò này cũng coi như hợp lý.

“Nha đầu, mẹ tôi dạy cô dùng máy tính?” Lâm Tiêu ngồi xuống giường bên cạnh hỏi.

Nhìn thấy căn phòng quen thuộc của mình vẫn y nguyên như trong ký ức làm cho lòng hắn không khỏi cảm động. Phòng vẫn như cũ chỉ là chủ nhân đã không còn như xưa.

Can Anh Túc từ sớm đã biết Lâm Tiêu về, cô ấy cũng không quay đầu lại chỉ tập trung nhìn vào trò dò mìn trên màn hình, không ngừng gật đầu.

“Đúng thế! Cô thấy tôi rảnh rỗi nên dạy tôi chơi máy tính và một số trò chơi đơn giản khác. Thứ này cũng hay thật, nếu ở Huyền Thiên giới mà có thì thật tốt, lúc nhàm chán có thể giết thời gian.” Can Anh Túc tỏ vẻ hài lòng.

“Đương nhiên rồi, trước khi thời kỳ đen tối tới, dù làm việc hay vui chơi đều dựa vào đồ này.” Lâm Tiêu nói.

“Được rồi không chơi nữa, chơi mệt quá.” Can Anh Túc bỏ chuột xuống đứng dậy.

“Tôi ngửi thấy mùi thức ăn cô làm, thơm thật đấy. Là một mùi thơm mà trước giờ chưa được ngửi, tôi đi ăn cơm đây!~~~”

Nói xong câu này thì Can Anh Túc cúi đầu đi ra khỏi phòng, chỉ để lại Lâm Tiêu mặt mũi ngơ ngác ở trong phòng.

Cả quá trình hai người gần như không nhìn vào mặt nhau lấy một lần. Nha đầu này sao lại như có tật giật mình vậy, Lâm Tiêu đứng lẩm bẩm sau lưng Can Anh Túc.

Lâm Tiêu ngồi trước máy tính chuẩn bị cảm nhận cuộc sống của mười mấy năm trước. Không thể không nói mẹ hắn dùng linh lực bảo vệ căn phòng này thật là một quyết định đúng đắn.

Chiếc máy tính này khẳng định đã lỗi thời nhưng không ngờ tới vẫn hoạt động bình thường, lại còn có thể chơi dò mìn.

Hả? đây là……?

Lâm Tiêu nhìn thấy biểu tượng thu nhỏ ở góc dưới màn hình máy tính, đó là biểu tượng video đang trình chiếu. Là kiểu hiển thị xảy ra khi bạn vừa mở video lên nhưng lập tức tắt đi.

Mặc dù đã đóng trình phát video nhưng biểu tượng ở góc màn hình vẫn chưa thoát ra hoàn toàn. Lâm Tiêu trợn tròn cả mắt, chớp mắt nhanh thêm mấy cái nữa mau chóng dùng chuột kích vào biểu tượng.

Một giây sau trình phát video lại được mở to toàn màn hình, một khung cảnh cực kỳ không phù hợp với trẻ em đang được tạm dừng. Bàn tay cầm chuột của Lâm Tiêu hơi run lên, sau đó hắn nhìn sang danh sách các trình đã phát. Mắt Lâm Tiêu lại càng trợn lớn hơn.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 757: Nói là muốn trò chuyện với cháu gái


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

1, Chị gái 36dみたいな恋をした, đã phát 98.

2, Bắt cóc绑ばらしきthế giới, đã phát 94.

3, Lái xe多方位ドライブ, đã phát 99.

4, Asakusaキッド, đã phát 96.

5, Trong giấc mơ を見出る, đang phát 46.

Lâm Tiêu cảm thấy hắn không thể khép quai hàm lại nữa, sao máy tính của hắn lại có những thứ này vậy?

Nếu như hắn nói bản thân chưa từng xem qua thì có ai tin không? Chỉ có chuyện làm Lâm Tiêu nghi ngờ là tại sao mấy video này gần như được phát hết. Chả nhẽ nha đầu kia xem từ đầu tới cuối à.

Thảo nào khi hắn bước vào, nha đầu kia không dám nhìn vào mắt hắn. Xong rồi.

Tạo hình lạnh lùng bất khả chiến bại hắn xây dựng ở Huyền Thiên giới cứ thế tiêu tan. Cũng không biết sau này nha đầu này sẽ dùng ánh mắt gì để nhìn hắn nữa. Lòng Lâm Tiêu bây giờ vô cùng phức tạp.

Hợp tác với Can Anh Túc lâu như vậy, hai người sớm đã hiểu rõ nhau, nói không động lòng thì có chút giả dối. Chỉ là trong mắt Lâm Tiêu vẫn chưa tới lúc để làm rõ ràng, hắn cũng không biết được lòng nha đầu này thế nào.

Nhưng hắn dám chắc sau khi nhìn thấy cảnh này, nha đầu này chắc chắn sẽ hoài nghi hắn. Đây……đúng là tạo nghiệt mà.

Lâm Tiêu thở ra một tiếng, tắt video đi hắn bây giờ cũng không có tâm tình thưởng thức thứ này. Sau đó hắn mở một trang web ra, muốn xem trên mạng bây giờ là cái dạng gì.

Lúc hắn ấn vào thanh tìm kiếm thì một loạt lịch sử tìm kiếm làm hắn ngỡ ngàng.

1, Tại sao con trai lại thích con gái hung dữ?

2, Nếu làm bản thân nhanh chóng biến thành 36d?

3, Ảnh của 多方位.

4, Trải nghiệm lần đầu là thế nào?

5, Lúc nào thì thích hợp cho lần đầu.

Lâm Tiêu: “……”

Hay quá, nha đầu này có độc, không thầy cũng tự biết. Nha đầu này có thật là lần đầu dùng máy tính không vậy?

Trình độ sử dụng này cũng quá khoa trương rồi, còn biết lên mạng tìm thông tin nữa? Chỉ là nội dung tìm kiếm làm Lâm Tiêu sốc mất một lúc.

Đúng lúc Lâm Tiêu đang chuẩn bị lên mạng thì cha hắn gõ cửa phòng.

“Con trai, con ở trong phòng làm gì đấy. Cơm đã nấu xong rồi, bạn gái của con…… bạn con cũng đang đợi ăn cơm.” Cha hắn gọi.

Lâm Tiêu nhanh chóng tắt máy tính đứng dậy nói: “Con tới đây.”

Bữa cơm này cả nhà cùng nhau ăn uống vô cùng ấm áp, Lâm Tiêu và Can Anh Túc ăn đều ăn ba bát cơm. Hai người còn không ngừng khen mẹ Lâm Tiêu nấu ăn ngon.

Chỉ là ánh mắt hai vị tiền bối này có chút kỳ quái, cứ luôn cảm thấy không khí bữa ăn này có chút kỳ lạ. Còn kỳ lạ ở đâu thì bọn họ lại không nói được.

Ăn cơm rồi dọn dẹp xong, Châu Tuyết Bình nhìn Lâm Hải Thịnh một cái sau đó đưa theo nha đầu Anh Túc ra ngoài. Nói là muốn trò chuyện với cháu gái.

6418267db78c4eTA3YiK8O9cE0hHxZzd2.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 758: Nhưng cha vẫn mãi là cha


“Thôi bỏ đi, cha nói thẳng với con. Mẹ con giao nhiệm vụ cho cha, bảo cha hỏi con bao giờ thì được bế cháu!” Lời này của cha đúng là chưa thấy chết quyết không tha.

Lâm Tiêu vừa mới lấy từ trong tủ lạnh ra một lon nước ngọt chưa thấy bao giờ, uống một ngụm.

Giờ nghe thấy câu này của cha, trực tiếp phun ngụm nước ngọt kia ra.

Phụt!!!

Ôm cháu?

Cái gì ấy vậy!

Hai người thật đúng là dám nghĩ!

“Cha, cha nghĩ nhiều rồi đấy, bọn con bây giờ chỉ là quan hệ bạn bè bình thường, có lẽ là thân hơn bạn bè bình thường một chút. Nhưng còn chưa tới cái bước có thể ôm cháu đâu, quá là phi lí rồi.” Lâm Tiêu bó tay.

Cha hắn hừ một tiếng, lườm con trai mình rồi nói: “Phi lí cái gì! Con trai, con gái của anh chị họ con cũng đã sắp kết hôn rồi kia kìa. Qua hai năm nữa, bác cả của con cũng được ẵm chắt rồi đấy.”

Lâm Tiêu đối diện với vấn đề này, quyết đoán từ chối.

Nếu hắn sống luôn trên trái đất, thế thì vấn đề này có thể cân nhắc.

Nhưng hắn bắt buộc phải quay về thế giới huyền huyễn.

Vận mệnh mà hắn phải gánh vác, không cho phép hắn sống an ổn như vậy.

Nếu thật sự miễn cưỡng định cư lại, sớm muộn cũng có một ngày, trái đất này sẽ đi tới ngày tận thế.

Đến lúc đó, chỉ e là hắn không thể quay trở lại nữa rồi.

Mà trở về thế giới huyền huyễn, nguy hiểm và kẻ địch mà hắn phải đối mặt có quá nhiều, quá nhiều.

Lúc đó, ngay cả bản thân hắn còn không lo nổi, sao có thể lo cho người khác đây.

“Cha à, muốn đẻ thì cha đẻ đi, con thì thôi, bỏ đi.” Lâm Tiêu trực tiếp chặn lại.

“Cha cũng muốn lắm chứ, nhưng mẹ con chắc chắn không đồng ý.” Cha hắn lỡ miệng nói.

Vấn đề này trong lòng ông cũng từng nghĩ tới.

Tiếc là trái đất đang đối mặt hiểm nguy và chuyện con trai mất tích, khiến những ý nghĩ này không thể nào thực hiện được.

Lâm Tiêu thấy dáng vẻ của cha mình, sao còn không biết cha mình đang lo lắng điều gì.

Không ai hiểu cha như con.

Cho dù là mấy chục năm không gặp.

Nhưng cha vẫn mãi là cha.

“Cha, trong vòng một tháng, không, trong vòng nửa tháng, con sẽ giải quyết triệt để hiểm họa của trái đất. Tới lúc đó, cha và mẹ muốn bao nhiêu đứa thì đẻ bấy nhiêu đứa, cứ việc đẻ!”

“Dù gì cũng đã là cường giả Hóa Đỉnh Cảnh rồi, chút tinh lực đó vẫn còn đầy đủ.” Lâm Tiêu trực tiếp kéo về chủ đề chính.

Hắn không ngại có thêm em trai em gái gì đó đâu.

Dù sao thì đợi sau khi giải quyết xong nguy cơ lần này của trái đất, hắn sẽ nghĩ cách cắt đứt triệt để lối dẫn từ vị diện khác đến vị diện Trái Đất.

Đây cũng là một cách giải quyết nỗi lo sau này của hắn.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 759: Đây là điều mà ông không muốn thấy


Cha hắn bị lời này của hắn làm cho sững lại, nghĩ kỹ thì cũng không thấy chỗ nào có vấn đề.

Con trai trở về rồi.

Nếu trái đất cũng khôi phục hòa bình.

Không tạo ra em bé và tận hưởng cuộc sống thì còn làm gì nữa chứ!

“Phì!!! Cái gì mà gọi là muốn bao nhiêu đứa thì đẻ bấy nhiêu đứa. Nhiều lắm thì đẻ thêm một đứa là đủ rồi.” Cha hắn vỗ lên lưng hắn một cái.

“Hề hề, đến lúc có tin vui, cha phải thông báo cho con biết đầu tiên đấy.” Lâm Tiêu nói.

“Đó không phải là nói thừa rồi hay sao! Không báo cho con trước thì báo ai đây!” Cha hắn vừa cười vừa mắng.

Lâm Tiêu thở phào một hơi.

Cuối cùng cũng giải quyết được một vấn đề.

“Đúng rồi, cha à, Lăng Tiêu Các của chúng ta trên toàn quốc tổng cộng có bao nhiêu người vậy?” Lâm Tiêu hỏi.

“Con hỏi chuyện này làm gì?” Cha hắn có chút tò mò.

“Có liên quan trực tiếp đến kế hoạch tiếp theo của con.” Lâm Tiêu nói.

“Lăng Tiêu Các chúng ta, từ khi thành lập đến nay, không ngừng thu hút những người thức tỉnh có thiên phú cao. Cha dựa theo thiên phú và thực lực, phân thành học trò ngoại các, và học trò nội các, học trò trọng điểm, học trò chân truyền,...v..v...”

“Thành phố Giang Bắc là căn cứ chính của Lăng Tiêu Các chúng ta, toàn bộ thành viên gộp lại chắc là khoảng mười vạn. Các tỉnh và thành phố khác đều có chi nhánh, nếu tính cả vào, ít cũng phải ba bốn mươi vạn người...”

Cha hắn nói một số tình hình cơ bản của Lăng Tiêu Các ra.

Cái số lượng này nói nhiều thì không nhiều, mà ít thì cũng chẳng ít.

Phải biết là Lăng Tiêu Các hiện giờ cũng tính là một nửa thế lực chính phủ.

Sức ảnh hưởng phải nói là mạnh chưa từng thấy.

Sở dĩ không mở rộng chiêu mộ người tài là vì không muốn lấn át quốc gia.

Trong lòng Lâm Hải Thịnh vẫn có chừng mực, biết giới hạn nằm ở đâu.

Thế lực chính của Lăng Tiêu Các nếu như vượt quá phạm vi thừa nhận của quốc gia, vậy thì chắc chắn sẽ dẫn tới rất nhiều phiền phức không cần thiết.

Đây là điều mà ông không muốn thấy.

Sau khi Lâm Tiêu suy nghĩ một hồi, tiếp tục nói: “Vậy thì cha à, ngày mai cha có thể sắp xếp cho toàn bộ thành viên của Lăng Tiêu Các ở thành phố Giang Bắc đều tập hợp lại đây không.”

“Cái gì?” Cha hắn nghe thấy chuyện này, ánh mắt giật mình, cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

“Tập hợp toàn bộ thành viên ở thành phố Giang Bắc lại á? Con trai, con muốn làm gì vậy?”

“Thành viên ở thành phố Giang Bắc tuy có hơn mười vạn, nhưng đại đa số đều là thành viên ngoại các và nội các, bình quân thực lực cũng chỉ là Luyện Khí Cảnh. Nếu để đối phó với đại quân yêu ma thì vẫn còn sớm lắm.”

Lâm Hải Thịnh cho rằng con trai mình muốn tập hợp binh mã, là để chuẩn bị đối phó đại quân yêu ma và huyệt trùng.
 
Back
Top Dưới