Tiên Hiệp Vạn Cổ Ma Tôn

Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 380: Trên mặt mỗi người đều là sự kinh ngạc


……

Soạt!

Một luồng ánh sáng trắng lóe lên.

Người cuối cùng không lĩnh hội được điều bí ẩn bị truyền tống ra ngoài.

Tới lúc này, thí luyện của bảy tầng đầu của tháp Chân Long Thiên Mệnh đã kết thúc.

Tổng cộng còn lại bốn mươi chín người.

So với hai trăm bảy mươi chín người tiến vào, đã giảm đi 4/5 rồi. Tỉ lệ loại đã đạt đến con số kinh khủng: 175.

Cũng may, từ tầng hai đến tầng bảy đều là khảo nghiệm ngộ tính, đối với những thiên tài như bọn họ mà nói, có thể trở thành những nhân tài xuất sắc, nổi bật nhất của các vương triều, thì ngộ tính nhất định là vượt qua người thường.

Bảng danh sách ở bên cạnh không ngừng phát sáng, có thể thấy từng cái tên một bên trên.

(Hạng nhất, Lâm Tiêu, 64000 điểm tích lũy Chân Long.)

(Hạng hai, Can Anh Túc, 34600 điểm tích lũy Chân Long.)

(Hạng ba, Trần Thanh Vân, 11400 điểm tích lũy Chân Long.)

(Hạng bốn, Si A Ngưu, 10200 điểm tích lũy Chân Long.)

(Hạng năm, Lãnh Vô Lệ, 8900 điểm tích lũy Chân Long.)

...............

Qua sáu vòng thí luyện ngộ tính, bất luận những thiên kiêu này đã dốc toàn lực ra sao, vẫn bị Lâm Tiêu và Can Anh Túc bỏ xa mười con phố.

Đặc biệt là thành tích của Lâm Tiêu, cho dù lấy thành tích của người từ hạng ba tới hạng mười cộng gộp lại, cũng vẫn cách biệt không ít.

Có thể nói đây đúng là một kẻ dẫn đầu.

Tiếp theo đây, còn có thí luyện tầng thứ tám và tầng thứ chín, nếu không có gì bất ngờ xảy ra. Chỉ e là không ai có thể vượt qua hắn rồi.

Haizz!!!

Bốn mươi mấy người còn lại nhìn thứ hạng trên bảng danh sách, lắc đầu bất lực.

Lúc này, trên thân mọi người đều tỏa ánh sáng trắng.

Bọn họ biết, phải đi tới tầng tiếp theo rồi.

Soạt!!

Màn sáng trắng phủ lên toàn bộ tầng bảy, bóng hình của tất cả mọi người đều biến mất.

Khi bọn họ xuất hiện một lần nữa, đã ở trong một thành thị hoang phế rồi.

Trên đầu là bầu trời, dưới chân là mặt đất.

Dường như nhìn mãi cũng không thấy điểm cuối.

Những người tham gia bảng Chân Long vừa rồi còn đứng bên cạnh, giờ đã không thấy tăm hơi rồi.

Trên mặt mỗi người đều là sự kinh ngạc.

Đây là đâu? Có còn trong tháp Chân Long Thiên Mệnh không?

Chắc không phải là bọn họ bị truyền tống ra ngoài rồi chứ? Nếu không, tầng thứ tám sao lại rộng thế này?
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 381: Liều một lần, cược một ván


Nhưng ngay sau đó,

Trên trời bỗng xuất hiện một dòng chữ màu vàng kim, nói cho họ biết đáp án.

(Tầng thứ tám, thí luyện sinh tồn.)

(Ở đây không có bất cứ hạn chế nào, người tham gia có thể tùy ý thi triển thủ đoạn của mình, săn giết ma thú sẽ đạt được điểm tích lũy.)

(Sau mười ngày, ba mươi người xếp hạng đầu sẽ được đi tiếp vào tầng sau.)

(Nhắc nhở 1: người nào chết tại tầng số tám, sẽ trực tiếp bị truyền tống ra ngoài, sẽ không chết thật.)

(Nhắc nhở 2: Giết người tham dự khác, có thể cướp số điểm tích lũy của đối phương.)

Tất cả những người tham dự nghe thấy điều này, đôi mắt lập tức phát sáng.

Nơi này vậy mà lại là tầng thứ tám, trong tháp lại có một thế giới như này ư.

Nhưng mà sự chú ý của tất cả mọi người đều tập trung ở hai dòng nhắc nhở kia.

Chết ở trong này sẽ không phải là chết thật sự?

Giết kẻ khác có thể đoạt được điểm tích lũy của kẻ đó?

Thế chẳng phải ý là có thể tranh cướp và chém giết lẫn nhau hay sao.

Dù sao thì cũng không chết thật, không có gì phải kiêng kị là được rồi.

Còn về việc sau khi bảng Chân Long kết thúc, ra ngoài sẽ thế nào thì ai mà quan tâm chứ.

Sự việc cấp bách, tranh đoạt vị trí trên bảng Chân Long mới là chuyện quan trọng nhất.

Lúc này, cho dù là những thiên kiêu có thứ hạng thấp, trong mắt cũng toát ra d*c v*ng mãnh liệt.

Nếu như không có cái quy tắc là ‘không chết thật’ kia, chắc bọn họ cũng chẳng còn ý chí tranh đoạt ở bảng Chân Long lần này.

Dù gì thì điểm tích lũy cũng cách biệt quá xa mà, hơn nữa, bọn họ cũng đều là nhân tài nổi bật của các vương triều và thế lực khác nhau, vì tranh đấu vị trí trên bảng mà đặt cả tính mạng vào, như vậy thì không đáng.

Nhưng bây giờ.

Cho dù chết cũng chẳng có tổn thất gì, điều đó đã cho bọn họ một tâm lí đặt cược.

Dù gì, cứ tiếp tục với tình trạng này thì sớm muộn cũng bị loại.

Thế thì chi bằng cược một ván.

Liều một lần, cược một ván.

Nghĩ thông suốt điểm này, mỗi một vị thiên kiêu có mặt ở tầng tám, trên người đều toát ra một ý chí chiến đấu mạnh mẽ.

..........

Ở một góc của phế tích.

Lâm Tiêu cũng nhìn thấy những hàng chữ trên bầu trời.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 382: Không xong rồi!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Mà bảng xếp hạng còn treo ngay bên cạnh cái lời nhắc nhở.

Từ tên và thứ hạng trên danh sách, có thể nhìn thấy số người may mắn còn lại và số điểm tích lũy thực tại.

Thật thú vị!

Với tình hình này, chỉ e rằng hắn đã trở thành mục tiêu tấn công của tất cả mọi người rồi.

Nhưng mà, như này cũng được lắm đấy.

Có đôi khi, thợ săn lại tồn tại dưới dạng con mồi đó.

Lâm Tiêu mỉm cười, không hề che giấu bản thân, cứ vậy mà bước ra.

Hắn muốn xem xem, ai sẽ là người đầu tiên tới tấn công mình.

Nhưng chưa đi được mấy bước, trong bóng tối liền xuất hiện một thân hình cao gần năm mét, đó là một sinh vật có đôi mắt đỏ thẫm, toàn thân vảy đen che kín, trên thân tỏa ra một loại ma tính.

Nhìn từ bề ngoài, thì chính là một người thú thằn lằn có thể bước đi thẳng lưng.

Đôi mắt âm trầm lạnh lẽo của nó không ngừng thăm dò tứ phía, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Lâm Tiêu lập tức phát hiện ra con quái vật này, nhưng hắn không biết nó là thứ gì.

Nếu theo như lời nhắc nhở của tháp Chân Long, thì chắc đây chính là ma vật nhỉ?

Từ khí tức của nó thì biết, con này đã tương đương với một yêu thú Toàn Đan Cảnh hậu kỳ rồi.

Khi Lâm Tiêu đang đánh giá con ma vật này.

Thì ma vật cũng đã phát hiện ra Lâm Tiêu rồi.

Ầm!! một tiếng vang lên.

Đôi mắt hắn ánh lên vẻ tàn nhẫn lao nhanh về phía Lâm Tiêu, tốc độ nhanh không tưởng. Chỉ với một nhịp thở hắn đã vọt tới trước mặt Lâm Tiêu.

Nhân loại!

Vậy mà là một nhân loài!

Ánh mắt người thằn lằn loé lên sự điên cuồng, nó không biết đã bao lâu rồi chưa được gặp nhân loại. Hơn nữa, trên người kẻ này còn có một mùi hương, linh khí trên người tên nhân loài này cũng yếu hơn hắn.

Đến nào bảo bối!

Xoẹt!!

Người thằn lằn giơ móng vuốt lên, nó còn đang nghĩ nên ăn từ đâu cho ngon, từ trên xuống hay từ dưới lên.

Vào đúng khoảnh khắc này, khi móng vuốt của nó chỉ còn cách khoảng 2m nữa, thì đột nhiên bị một bàn tay nhỏ bé của tên nhân loài kia bắt được.

Trong mắt của người thằn lằn lộ ra vẻ hoảng mang, chuyện gì thế này? Bị bắt được?

Một đạo kiếm khí sắc bén loé lên, đồng tử của người thằn lằn bỗng chốc co lại, từng lớp vảy trên người đều dựng lên như đang cảnh báo. Một loại……uy lực!

Không xong rồi!

63fca1317d583KpZpkYDim7V4MFwshVKK.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 383: Tên này quá xảo quyệt, vượt qua cả dự liệu của nó


Người thằn lằn trợn mắt, mồm cũng muốn há hẳn ra.

Ầm ầm!

Một ngọn lửa tím cuồn cuộn tuôn ra từ người thằn lằn lao về phía nhân loài kia. Đây đã là chiêu cuối cùng của hắn, nếu không thể g**t ch*t tên kia thì hắn chỉ còn nước chạy.

Sức mạnh của tên nhân loài này không phải đến từ sự linh lực. Tên này quá xảo quyệt, vượt qua cả dự liệu của nó.

Ngay cả khi nhìn thấy ngọn lửa tím này tên nhân loài kia cũng chả có chút gì biểu hiện vẻ sợ hãi, hơn nữa hắn còn chả có ý trốn tránh.

Hả?

Này, tên này định là cái gì vậy.

Đây là yêu hoả bảo mệnh của nó, nhân loại cấp từ Hoá Đỉnh cảnh trở xuống không thể phản kháng lại được. Nhưng mà khi ngọn lửa chạm vào kiếm quang, ngọn lửa mà nó vẫn luôn kiêu hãnh bị kiếm quang cắt ra làm đôi.

Kiếm quang xuyên qua ngọn lửa, uy lực vẫn mạnh như trước lao về phía nó.

Một tiếng kêu thảm vang lên.

Người thằn lằn bị kiếm quang chém qua người gục xuống ngay lập tức. Trước khi chết nó vẫn kịp nhìn thấy cảnh ngọn lửa bảo mệnh của mình bay về phía nhân loài kia, sau đó dừng lại một cách kỳ quái.

Vẻ mặt của tên nhân loài biểu hiện ra sự chán ghét, hắn giơ tay khẽ xua một cái, ngọn yêu hoả tan biến không còn chút gì.

Đây…….

Mắt người thằn lằn trợn trắng lên rồi tắt thở. Sau khi biến thành một cỗ thi thể, từ trong người nó bay ra một luồng ánh sáng.

Trên không trung số điểm tích phân của Lâm Tiêu liền thay đổi.

64.000 Chân Long tích phân biến thành 65.000 Chân Long tích phân.

“Người thằn lằn Toàn Đan cảnh hậu kỳ vậy mà chỉ được 1000 điểm?” Lâm Tiêu kinh ngạc.

Cách tính điểm này cũng quá keo kiệt rồi, hắn thể hiện việc chán ghét 1000 điểm này.

Thế nếu hắn tìm được nguyên một ổ thằn lằn thì có phải tăng được hẳn 10.000 điểm đúng không?

Nghĩ tới vậy hắn liền từ bỏ ý định ôm cây đợi thỏ. Hắn dùng linh thức bắt đầu tìm kiếm hang ổ thằn lằn gần đó.

Mấy người thân gia bảng Chân Long cùng hắn không biết trốn ở đâu mất rồi, có tìm được tên nào thì cùng lắm cũng chỉ thêm được có mấy nghìn điểm.

Hơn nữa trên người mấy tên này thể nào chả có bảo vật hộ thân, muốn giết bọn chúng chắc không dễ. Thôi thì cứ theo tính toán, bỏ chút công sức còn hơn.

…….

Ở phía ngoài tháp Thiên Mệnh Chân Long, mọi người đều theo dõi người thi từ tầng 1 lên tầng 7. Lâm Tiêu vẫn là người có thành tích cao nhất, đúng là quá chói mắt, vượt trội hơn tất cả thiên kiêu còn lại.

Chuyện này làm cho mấy trưởng lão của các môn phái khác bắt đầu đen mặt, có cần b**n th** tới mức vậy không.

Nhìn là biết vị trí thứ nhất bảng Chân Long thuộc về hắn rồi.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 384


Sau khi xuất hiện quy tắc của tầng 8, mấy người ở ngoài càng sững sờ. Không chết mà chỉ bị loại? giết người khác cướp tích phân?

“Đúng là trời giúp bọn ta, thiên kiêu nhà ta sức mạnh không được, ngộ tính không xong, nhưng không có nghĩa là yếu.”

“Đúng vậy, nhưng mà dùng cách này có chút đê hèn, không thể làm một mình được. Phải làm việc theo nhóm, lấy nhiều đánh ít, lấy mạnh h**p yếu.”

“Người khác thì ta không biết có làm việc theo nhóm hay không, các ngươi nhìn Lâm Tiêu định tự lấy mình làm mồi nhử kìa, hình như phát hiện ra một cái hang.”

“Lâm Tiêu là loại to gan lớn mật, không sợ lật thuyền trong mương à……hả? gặp yêu thú à, không, hình như không phải yêu thú.”

“Đây chắc là quái vật chứ, nhìn có vẻ mạnh, hả? …….chết rồi hả? coi như ta chưa nói gì, cũng vô dụng quá rồi.”

“Không phải con quái vật yếu, mà là Lâm Tiêu mạnh quá.”

“Đợi chút, Lâm Tiêu là Thể Tu à? tại sao lại thuận tay chém kiếm khí như vậy?”

Thời gian cứ từng chút trôi đi, bởi vì tầng 8 này quá rộng cho nên sau khi mọi người tiến vào, đều tự động bị truyền tống tới những nơi khác nhau, muốn chạm mặt nhau chắc cần có vận may.

Đây cũng coi như cơ chế bảo vệ mà tầng 8 thiết lập, nếu để những thiên kiêu này chung một chỗ với nhau, sợ rằng còn chưa bắt đầu đã phải kết thúc rồi.

Tròn một ngày trôi qua, các trưởng lão vẫn tập trung theo dõi. Những thiên kiêu cũng đã bắt đầu tụ tập lại để tạo nhóm với nhau.

Quái vật hình như có thể cảm ứng vị trí của mấy thiên kiêu này, không ít người bị quái vật công kích. Nếu phải đối mặt với hai con quái vật thì mấy người này đều đánh không nổi, vậy cách duy nhất chính là bỏ chạy.

Xoẹt!

Một luồng sáng trắng lao tới.

Hai người tham ra bảng Chân Long bị đưa ra ngoài.

“Chưa chết, đúng là chưa chết, quy định của tầng 8 là thật, thật thần kỳ.”

“Đáng ghét! Kia là Lục Thanh Vân của vương triều Đại Ngô, rõ ràng thực lực là bán bộ Hoá Đỉnh cảnh vậy mà cấu kết mấy kẻ khác cướp điểm số.”

“Đúng vậy, thật đáng ghét! Chúng ta khó khăn lắm mới giết được vài con quái vật. Vừa mới bước vào trong hạng 10.”

Hai thiên kiêu bị truyền tống ra ngoài phẫn nộ nói.

“Còn chưa đủ mất mặt, quay về ngay!”

“Thực lực không bằng ai lại còn thích đấu đá, ai thèm quan tâm các ngươi có dùng kế sách gì để có điểm hay không!”

Trưởng lão Hoá Đỉnh cảnh của tông môn hai kẻ này tức giận nói. Hai người này sững sờ một lát rồi mới phát hiện ra ở ngoài tháp Thiên Mệnh Chân Long có thể nhìn thấy tình hình bên trong tháp.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 385: "Loại người như Lục Thanh Vân quá đáng khinh!"


Mặt hai người đỏ bừng, lập tức quay về chỗ môn phái của mình không dám nhiều lời thêm.

Nhưng còn chưa qua được bao lâu, mặt hai thiên kiêu vừa bị loại ra ngoài bỗng biến sắc. Mà không chỉ có hai người bọn họ, những trưởng lão ở đó cũng thích thú nhìn vào bức màn nước phía trước.

Bởi vì trong tháp Thiên Mệnh Chân Long đang diễn ra một cảnh hết sức thú vị, đám Lục Thanh Vân vừa chặn giết hai người kia, bây giờ lại tiếp tục mai phục đợi người khác tới.

Người này không phải ai khác chính là Lâm Tiêu người đứng thứ nhất.

Phía Lục Thanh Vân đang mai phục ở bên cạnh có bốn người. Trong đó, Lục Thanh Vân có tu vi bán bộ Hoá Đỉnh, ba người còn lại có tu vi Toàn Đan cảnh viên mãn.

Đội ngũ tạm thời bao gồm bốn người này có thể nói là thực lực tương đối mạnh. Nếu không, hai thiên kiêu vừa rồi đã không bị bọn họ đánh lén, thậm chí cũng không kịp chạy trốn.

"Ha ha ha, tiếp theo thú vị rồi. Cho dù Lâm Tiêu có mạnh như thế nào, ngộ tính có cao như thế nào, tu vi của hắn cũng chỉ là Toàn Đan cảnh tầng thứ năm, đối mặt với sự phục kích của đám người Lục Thanh Vân, ta cảm thấy hắn cũng không có cơ hội chiến thắng."

"Đây là tất nhiên, tu vi chênh lệch không thể lấy sự mạnh mẽ bù lại."

"Sáu mươi lăm nghìn điểm tích luỹ chân long, đám người Lục Thanh Vân sắp phát đạt rồi."

"Hừ, điểm tích luỹ cũng không chia đều, nhưng cuối cùng thuộc về người g**t ch*t Lâm Tiêu. Cho nên, lượng điểm khổng lồ này chắc chắn là củ từ nóng bỏng tay, ai sở hữu nó sẽ gặp phiền phức lớn!"

"Đúng vậy! Sau khi bốn người Lục Thanh Vân xử lý xong Lâm Tiêu, nhất định sẽ bắt đầu chém giết lẫn nhau."

Tất cả các cường giả nhìn thuỷ màn bên ngoài tháp đều cảm thấy lần này Lâm Tiêu nhất định sẽ gặp khó khăn.

Dù sao hắn cũng đối mặt với bốn nhân vật cấp thiên kiêu, dưới sự chênh lệch tu vi khó có thể chạy thoát.

Người của Thái Tuế thánh địa nghiến răng nghiến lợi, trong mắt lộ ra sự bất lực và tức giận.

"Loại người như Lục Thanh Vân quá đáng khinh!"

"Ôi, không còn cách nào khác. Nếu là ta, ta cũng sẽ chọn phương thức ổn thoả nhất."

"Tại sao Lâm Tiêu tiền bối không tìm người lập nhóm, như vậy khả năng sống sót sẽ lớn hơn."

"Không phải không tìm, mà là không thể tìm, Lâm Tiêu tiền bối điểm cao như vậy, nếu thật sự lập đội, rất có khả năng sẽ bị đâm sau lưng, trừ khi... đó là với trưởng công chúa Đại Can."

"Ừm, đáng tiếc khoảng cách giữa hai người quá xa, cảm giác không dễ chạm mặt."

Không chỉ có những đại lão của các thế lực khác, mà tất cả mọi người ở Thái Tuế thánh địa đều cảm thấy rằng Lâm Tiêu lần này đang gặp nguy hiểm nghiêm trọng.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 386: "Trời ơi!! Thật sự là Lâm Tiêu!!"


Dù sao thì họ chỉ nhìn thấy cảnh tượng Lâm Tiêu tiền bối thể hiện thần uy của mình trên đan đạo. Về phần chiến lực thực sự, sẽ nào thánh tựu có thể lớn hơn so với đan đạo sao?

Vì vậy, khi Lâm Tiêu tiền bối sắp bước vào vòng vây của đám ngườiLục Thanh Vân, tất cả họ đều nắm chặt tay và trong lòng không ngừng hét lên.

Hy vọng rằng Lâm Tiêu tiền bối có thể kịp thời phát hiện ra đám người Lục Thanh Vân, sau đó thuận lợi trốn thoát.

Chỉ cần trải qua một lần phục kích, có lẽ Lâm Tiêu tiền bối sẽ trở nên cảnh giác hơn.

Tầng thứ tám của tháp Chân Long, bốn người Lục Thanh Vân đang ẩn nấp trên con đường duy nhất, trong lòng vẫn còn hưng phấn với sự thành công của cuộc phục kích vừa rồi.

Đặc biệt là Lục Thanh Vân, vừa bổ đao xuống đầu một trong những người đó mà hắn ta đã đạt được hơn 7.900 điểm tích luỹ.

Điều này nâng tổng số điểm tích luỹ của hắn ta lên 20.000.

Thứ hạng trong danh sách ở vị trí thứ ba, cách vị trí thứ tư một bậc.

Nếu mai phục thành công thêm vài người nữa, ha ha ha, nói không chừng hắn ta có thể đuổi kịp yêu nữ hạng hai.

"Thanh Vân huynh, vừa rồi huynh và Cao Nghị huynh chém một đao cuối cùng, chúng ta đã thống nhất, lần sau sẽ đến lượt ta và Kiến Trung huynh ra tay!" Một người trong đó thông qua truyền âm nói với những người khác.

"Chắc chắn là như vậy rồi, bây giờ chúng ta là một đội, nhất định phải tuân thủ quy tắc." Lục Thanh Vân cười khẳng định nới.

“Hơ hơ, dựa vào thực lực của bốn người chúng ta, bất luận là gặp phải ai, chỉ cần có một hai người, cũng chỉ có trở thành điểm tích luỹ của chúng ta thôi.” Một người khác cười nói.

"Những gì Kiến Trung huynh nói rất đúng. Nói không chừng lần này chúng ta sẽ là bốn người đứng đầu bảng Chân Long." Lục Thanh Vân đưa một bát canh gà lên.

Ba người còn lại cười lớn, bầu không khí vô cùng hài hòa.

Chỉ là khi Lục Thanh Vân quay đầu lại, trong mắt lộ ra khinh thường và chế giễu. Mà ánh mắt của ba người còn lại... cũng vậy.

"Có người tới! Mọi người trốn đi."

"Chỉ có một người, ha ha, lần này lại ổn rồi."

"Chờ đã, người này hình như là... Lâm Tiêu đó!!"

"Trời ơi!! Thật sự là Lâm Tiêu!!"

Khi nhận ra Lâm Tiêu là ngươi đang từ phía xa đi tới, nhóm bốn người Lục Thanh Vân lập tức im lặng.

Trong mắt mỗi người bọn họ đều rực lửa. Đây là chuyến hành tẩu của 65.000 điểm tích luỹ!

Chỉ cần g**t ch*t Lâm Tiêu và đoạt được điểm của đối phương thì dù có trốn trong chín ngày tới thì vẫn sẽ là người đứng thứ nhất.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 387: "Chập Dực Trảm!"


Lâm Tiêu này thực sự quá gan dạ, rõ ràng hắn biết rằng mình có một số điểm rất cao, nhưng hắn lại không hề cố gắng che giấu điều đó.

Thực sự nghĩ rằng bản thân bất khả chiến bại sao?

"Ba vị, Lâm Tiêu này tuyệt đối không phải nhân vật đơn giản, chúng ta không được phạm sai lầm, giải quyết hắn trước, sau đó lại thương lượng chuyện khác."

"Nếu không, nếu như để cho hắn chạy thoát, sau này sẽ không có cơ hội lớn như vậy nữa."

Lục Thanh Vân dường như cảm nhận được sự kỳ lạ của bầu không khí nên vội vàng thuyết.

"Ừm, được."

"Được, xử lý Lâm Tiêu trước rồi tính."

"Nghe Thanh Vân huynh." Sau khi ba người suy nghĩ một chút, họ cũng đồng tình.

Sau đó, tất cả họ đều nín thở và thu lại khí tức của mình. Họ định đợi đến khi Lâm Tiêu hoàn toàn bước vào vòng vây và tung ra một kích lôi đình để giết hắn.

Một nghìn mét.

Năm trăm mét.

Ba trăm mét.

Khi thấy Lâm Tiêu sắp bước vào vị trí tốt nhất để phục kích.

Tay bốn người đang cầm vũ khí có chút căng thẳng.

Nhưng mà không ngờ, Lâm Tiêu mới đi được vài bước đột nhiên dừng lại.

"Này, thật sự cảm thấy thủ đoạn ẩn nấp không có bị phát hiện sao!" Lâm Tiêu đứng tại chỗ giễu cợt nói.

Bốn người Lục Thanh Vân tim đập thình thịch.

Bị phát hiện rồi sao?

Không, nói không chừng là đang lừa họ. Hoặc có thể một trong bốn người họ đã bị phát hiện.

Không ai trong số bốn người di chuyển.

Đợi chút!

Mau!

Sắp rồi!

“Cũng không biết bốn con rùa có bao nhiêu điểm tích luỹ nhỉ!?” Lâm Tiêu lầm bầm.

"Động thủ!!!" Sắc mặt Lục Thanh Vân đột nhiên biến đổi, hắn ta hét lớn một tiếng.

Vì Lâm Tiêu đã báo ra số người của bọn họ nên chắc chắn hắn đã nhận thấy sự tồn tại của họ thông qua phương thức nào đó.

Vậy nên nhất định phải động thủ.

"Chập Dực Trảm!"
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 388: "Xàm xí, bây giờ là một chiêu khác rồi."


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chỉ thấy tay Lục Thanh Vân đang cầm một thanh linh kiếm cấp phẩm, kiếm ý bậc 8 bùng nổ.

Hắn ta là người đầu tiên tấn công Lâm Tiêu.

Uy năng do kiếm quang mang theo khiến hư không chấn động không ngừng. Một kiếm này trực tiếp bùng phát ra một kích toàn lực của hắn.

"Hừ!!!" Lâm Tiêu hừ lạnh một tiếng, vung tay lên ra một quyền.

Phác Thực Vô Hoá.

Bùm!!

Kiếm quang và nắm đấm va chạm vào nhau.

Răng rắc!

Kiếm quang ngay lập tức bị oanh tạc cho vỡ vụn.

Lục Thanh Vân lùi lại hàng chục bước trước mới có thể ổn định bóng dáng của mình. Ngoài sự kinh ngạc, ánh mắt hắn ta còn có sự thận trọng.

Mạnh!

Lâm Tiêu này mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng.

Lực lượng khổng lồ lên tới hàng chục triệu cân được hiển thị ở tầng một của tháp Chân Long thực sự là có thật. Nhưng ngay cả như vậy, Lục Thanh Vân vẫn không có ý định rút, bởi vì, hắn ta không chiến đấu một mình.

"Thanh Vân huynh cẩn thận, đừng đơn độc tấn công."

"Lên, nhất định không thể để cho hắn chạy trốn."

"Thực lực của Lâm Tiêu này thật đáng sợ, nói không chừng hắn cũng tu luyện Lực Chi Ý Cảnh. Mọi người, tránh xa hắn ra."

Lúc này ba bóng người khác cũng đã lao ra. Ánh mắt họ nhìn Lâm Tiêu kiêng dè không thôi.

Một cú đấm ngẫu nhiên đã đánh tan đòn mạnh mẽ vừa rồi của Lục Thanh Vân. Điều này đủ để cho thấy thực lực mạnh mẽ của đối phương.

Lục Thanh Vân đáp lại một tiếng rồi lạnh lùng nói.

"Hãy cùng nhau ra tay!"

Ngay sau đó, Lục Thanh Vân lại lấy đà, dùng hết sức để chém ra một đạo kiếm quang.

Uy năng thậm chí còn sắc bén hơn trước.

Ba người còn lại cũng không hề do dự, không hề có chút lưu thủ, tất cả bọn họ đều lấy ra tuyệt chiêu của riêng mình.

"Phá Vân Đoạn!"

"Liệt Không Chưởng!"

"Liệt Nhật Thương!"

Kiếm ý, đao ý, chưởng ý, thương ý, bốn loại tuyệt chiêu ý cảnh đều bộc phát ra.

Từ các vị trí khác nhau, họ tấn công Lâm Tiêu.

Với sự tấn công tổng hợp của bốn người họ, ngay cả những cường giả Hoá Đỉnh bình thường cũng khó có thể tránh được các mũi nhọn.

Nhưng Lâm Tiêu không có ý định rút lui.

Hắn giơ tay phải lên và đấm ra một lần nữa.

63fca1dd650eaAo68eDa2HfXxQe1EqYHu.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 389: Là Lâm Tiêu!


Vút vút!

Một ngọn lửa đỏ rực từ sâu trong cơ thể Lâm Tiêu bùng lên, sau đó lan ra toàn bộ cánh tay phải.

Bùm!!

Những nhóm lửa hừng hực tấn công bốn người họ.

Quả cầu lửa đỏ thẫm cháy rực trong không trung, nhiệt độ cao tuyệt đối khiến toàn bộ nước ở xung quanh bốc hơi.

Ngọn lửa?!Lâm Tiêu thực sự có thể kiểm soát ngọn lửa?

Cả bốn người họ đều kinh ngạc không thôi.

Dù cách xa nhau mấy chục mét, nhưng họ vẫn có thể cảm nhận được uy h**p mạnh mẽ từ ngọn lửa.

Nhưng bây giờ đã không kịp thu tay nữa rồi.

Vậy thì toàn lực xông lên thôi!

Một kích bốn loại ý cảnh của bốn người tấn công không chút dè dặt.

Lúc này, Lâm Tiêu nhếch miệng cười.

"Nổ!!" Hắn vừa dứt lời, những quả cầu lửa đó ngay lập tức nổ tung.

Mặt bốn người lộ ra vẻ kinh ngạc nhưng họ không thể làm gì được.

Một làn sóng lửa khủng khiếp nhấn chìm tất cả bọn họ.

"Bùm bùm bùm!~~"

Ba trong số họ đã bị nấu chảy không còn cả bã.

Chỉ có một người trong tiếng la hét thảm thiết chạy thoát ra ngoài. Sau đó, hắn ta chạy như bay về một hướng, là Lục Thanh Vân!

Lúc này, Lục Thanh Vân đầu tóc rối bù, toàn thân cháy đen, quần áo gần như cháy rụi nhưng đôi mắt tràn đầy sợ hãi.

Cho dù trong nhẫn trữ vật có quần áo dự phòng, hắn ta cũng không dám dừng lại nửa phút để thay.

Khủng khiếp!

Sao Lâm Tiêu có thể đáng sợ như vậy.

Ngọn lửa đó chắc chắn không phải là ngọn lửa bình thường, Hoả Chi ý Cảnh mà Lâm Tiêu lĩnh ngộ nhất định đã đạt đến trình độ rất cao.

Ít nhất nó còn lĩnh ngộ sâu hơn Kiếm Chi Ý Cảnh của hắn ta.

Chết tiệt.

Hắn không phải là một thể tu, hay một tu hành giả Lực Chi Ý Cảnh chứ?!

Lúc này...

"Ôi! Đáng tiếc, đây là tháp Chân Long Thiên Mệnh, nếu không ngày mai làm sao ngươi có thể nhìn thấy mặt trời." Một tiếng thở dài vang lên.

Lục Thanh Vân chỉ cảm thấy da đầu như muốn nổ tung.

Là Lâm Tiêu!

Bản thân đã sử dụng bí pháp để chạy trốn rồi. Chuyện này, làm sao tên này có thể đuổi kịp?

Trước khi hắn ta kịp hiểu ra.

Bùm một tiếng.

Lục Thanh Vân đã mất đi ý thức.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 390: Có chút gì đó đã thay đổi


Mở mắt ra lần nữa, hắn ta đã xuất hiện bên ngoài tháp Chân Long Thiên Mệnh và bị loại bỏ tư cách.

"Thanh Vân huynh, ngươi cũng ra rồi!"

"Ồ, Lâm Tiêu quá mạnh rồi."

"Cũng may là ở bên trong tháp Chân Long, nếu không chúng ta đã chết rồi."

Ba đội viên ra sớm hơn một bước đều bị thực lực của Lâm Tiêu làm cho kinh hãi, trong lòng cũng còn chút dư âm.

"Đây, Lâm Tiêu này thật sự chỉ có tu vi Toàn Đan Cảnh tầng thứ năm sao?!" Sau khi Lục Thanh Vân hoàn hồn, trên mặt tràn đầy đau khổ.

Không chỉ có bốn người Lục Thanh Vân vừa mới ra khỏi tháp Chân Long cảm thấy chấn động.

Mọi người bên ngoài đều bị thực lực của Lâm Tiêu làm cho kinh ngạc. . Truyện Full

Hoả Chi Ý Cảnh!

Kiếm Chi Ý Cảnh!

Đây... chuyện này Lâm Tiêu là một tu giả song ý cảnh!! Mà hai ý cảnh đã được tu luyện đến mức không hề tầm thường.

Nếu có thể thành công Toàn Đan Hoá Đỉnh, chỉ đơn giản là...

Quái vật!!

Những người của Thái Tuế thánh địa thậm chí còn bối rối hơn.

Ba …ba……

Tam tu giả ý cảnh!

Tiền bối Lâm Tiêu thực sự là tam tu giả ý cảnh.

Chỉ có bọn họ mới biết, Lâm Tiêu tiền bối đã lĩnh ngộ Đan Chi Ý Cảnh đến viên mãn, đạt đến trình độ lĩnh vực.

Đây có còn là người không?

Họ đã từng nghe nói rằng con đường song tu ý cảnh là vô cùng khó khăn.

Tuy nhiên, tam tu ý cảnh đã tu luyện từng loại ý cảnh đến trình độ như vậy, e rằng trên đời rất ít người có thể làm được.

Một quái vật yêu nghiệt như vậy sẽ như thế nào nếu có thể Hoá Đỉnh thành công?

Mọi ánh mắt đều tập trung vào một người nào đó.

Bảng danh sách bên cạnh khẽ nhấp nháy.

Có chút gì đó đã thay đổi.

(Hạng nhất, Lâm Tiêu, 100200 điểm tích luỹ chân long.)

(Hạng nhì, Can Anh Túc, 44100 điểm tích luỹ chân long.)

(Hạng ba, Si A Ngưu, 14600 điểm tích luỹ chân long.)

(Hạng bốn, Lãnh Vô Lệ 13.500 điểm tích luỹ chân long.)

(Hạng năm, u Dương Vận, 13100 điểm tích luỹ chân long.)

...

Từ bảng xếp hạng có thể thấy, tầng thứ tám còn lại... 41 người.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 391: Không ai dám nghĩ tới nữa ……


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Điểm tích luỹ chân long của sáu người bị loại đều rơi vào tay Lâm Tiêu.

Điều này làm cho tổng số điểm của hắn vượt quá 10 vạn.

Hai người bị loại còn lại không may bị ma vật gi ết chết, điểm của họ đã trống không.

Ngoài ra, điều khiến các đại lão bên ngoài tòa tháp kinh ngạc nhất chính là yêu nữ Đại Can.

Yêu nữ này bất ngờ giành được 10.000 điểm bằng cách giết ma vật chỉ trong một ngày.

Về lý do tại sao nàng ta không săn lùng và giết những người tham gia bảng Chân long khác. Không phải vì nàng ta có một trái tim lương thiện.

Mà là chỉ cần những người tham gia khác nhìn thấy bóng dáng của yêu nữ này từ xa, họ sẽ lập tức bỏ chạy.

Yêu nữ này uy danh lẫy lừng, danh tiếng vang xa.

Bên trong tháp Chân Long Thiên Mệnh những người tham gia may mắn sống sót khác cũng nhận thấy sự thay đổi của danh sách.

10 vạn!!

Lâm Tiêu thực sự đã đột phá 10 vạn điểm tích luỹ, yêu nữ cũng đã đột phá đến 4 vạn điểm.

Cùng với việc loại bỏ một số người.

Điều này có thể chứng minh một chuyện Lâm Tiêu và yêu nữ đang săn lùng và giết những người tham gia bảng Chân Long khác.

Trong nháy mắt, một cảm giác nguy cơ mạnh mẽ dâng lên trong lòng mọi người.

Một ý nghĩ cùng lúc xuất hiện trong lòng họ.

“Lâm Tiêu và yêu nữ đó không chết, vậy những người chết sẽ là bọn họ.”

“Để xếp hạng trên bảng Chân Long, phương án tốt nhất bây giờ là... Ưu tiên loại bỏ Lâm Tiêu và yêu nữ này.”

“Chỉ bằng cách loại bỏ hai người này, những người còn lại mới có thể cạnh tranh công bằng.”

Trong vài ngày tiếp theo, hầu hết những người tham gia ở tầng tám đều đang làm một việc với sự ăn ý ngầm.

Đoàn kết lại với nhau.

Vì sự uy h**p của Lâm Tiêu và yêu nữ, khiến họ sinh ra một sự gắn kết không thể giải thích được.

Sinh tồn thử luyện còn có 6 ngày đếm ngược.

Can Anh Túc là người đầu tiên gặp phải sự phục kích của một đội mười lăm người.

Dưới khoảng cách lớn giữa kẻ thù, sau khi Can Anh Túc đã giết bảy người, bị thương và bỏ trốn. Điều này khiến tất cả mọi người trong và ngoài tòa tháp đều sững sờ.

63fded74c2478QtJVSGGJsB4MsdHrVHqz.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 392: Lâm Tiêu lườm đối phương một cái


Đội đoàn kết lại tập hợp được mười bảy người, tìm kiếm tung tích hai người đó ở khắp nơi.

...

Thử thách sinh tồn, bốn ngày đếm ngược

Đội đoàn kết lại tập hợp được hai tư người.

...

Thử thách sinh tồn, ba ngày đếm ngược

Đội đoàn kết đã tập hợp được 30 người.

Cũng vào ngày này, Can Anh Túc lại bị tiểu đội đoàn kết phục kích.

Lúc này, thay vì chiến đấu, nàng ta quay đầu bỏ chạy.

Nếu đánh không thắng, chẳng lẽ nàng ta chạy cũng không thắng sao?!

Cũng chính vì sự quả quyết của nàng ta.

Sau khi bị truy sát một ngày, đến khi thử thách sinh tồn còn 2 ngày đếm ngược, cuối cùng Can Anh Túc cũng gặp được tiểu tử thối mà mình đã tìm kiếm mấy ngày nay!

Mấy ngày nay Lâm Tiêu cảm thấy thật kỳ quái.

Mỗi ngày hắn ngoại trừ chém giết ma vật, thì ngay cả nửa người tham gia bảng Chân Long cũng không gặp.

Chuyện này là sao vậy.

Đâu thể nào như vậy được.

Tuy tầng thứ tám rất rộng, nhưng hắn cũng đã lượn hơn nửa ngày rồi, theo lí mà nói thì cũng nên gặp phải vài người tham gia rồi mới đúng.

Thắc mắc này, vào ngày thứ hai đếm ngược của thí luyện sinh tồn, đã có lời giải đáp.

Lâm Tiêu đang chém giết ma thú, thì đột nhiên cảm thấy từ phía xa có cơn trấn động của một cuộc chiến truyền tới.

Cuối cùng, cũng tìm thấy người rồi!

Sau khi xuất ra một kích đánh chết con ma vật trước mặt, Lâm Tiêu liền nhanh chóng bay về phía cuộc chiến.

Tiếp đó, Lâm Tiêu nhìn thấy một bóng dáng màu đỏ quen thuộc đang bay về phía mình.

“Hic hic! ~~~ Tiêu Tiêu, bọn họ bắt nạt ta!!!” Can Anh Túc tỏ vẻ mềm yếu, đáng thương, dang hai tay nhào tới.

Lâm Tiêu nhíu mày, hắn còn lâu mới mắc bẫy của nàng ta.

Thân hình khẽ động, né một cách hoàn hảo.

“Huhu!! Người ta bị truy sát nhiều ngày như vậy, ngươi chẳng lẽ không thương hoa tiếc ngọc, an ủi người ta một chút được hay sao? Thật là quá xấu xa!” Can Anh Túc bĩu môi, gắt gỏng nói.

Lâm Tiêu lườm đối phương một cái.

Tiểu cô nương này tinh thần hứng khởi, sát ý trong mắt tràn lan, nào có chút dáng vẻ ấm ức nào đâu. . Được‎ cop𝗒‎ 𝐭ại‎ --‎ 𝒯r‎ 𝑈𝘮𝒯ru𝗒e𝒏.V𝒏‎ --

Hơn nữa, đây là tầng thứ tám của bảng Chân Long, chết rồi cũng chỉ tổn thất điểm tích lũy, bị truyền tống ra ngoài mà thôi. Có gì mà phải an ủi chứ.

“An ủi ngươi cái gì? An ủi vì điểm tích lũy của ngươi sắp đuổi kịp ta rồi à?” Lâm Tiêu bất đắc dĩ nói.

Đúng vậy.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 393


Mấy ngày này hắn đều không ngừng chém giết ma thú, điểm tích lũy nhờ vậy mà tăng lên khoảng mười hai vạn.

Nhưng điểm tích lũy của tiểu cô nương này, lại chỉ trong vài ngày đã tăng từ hơn bốn vạn ban đầu, lên tới mười vạn cho tới hiện tại.

Tăng thêm tròn sáu vạn điểm tích lũy.

Số điểm tích lũy này vừa khéo lại bằng với điểm tích lũy của mấy người bị loại gần đây cộng lại.

Cho nên....

Tiểu cô nương này làm cái trò gì vậy chứ.

Ở một bên khác.

Một tiểu đội gồm ba mươi người, không, hiện tại là tiểu đội hai mươi tám người.

Hôm nay có hai người trong lúc truy sát yêu nữ, xui xui nên bị giết rồi.

Lúc này tiểu đội nhìn thấy yêu nữ lại tụ hợp với Lâm Tiêu kia rồi, bọn họ nhất thời không dám manh động, ba bốn người lập thành một tổ nhỏ, bao vây hai người lại.

Mỗi người trong đám bọn họ, trong lòng đều vừa kinh sợ vừa vui mừng.

Kinh sợ vì thực lực của hai kẻ quái vật này vượt xa so với người cùng cấp.

Mừng vì, bây giờ bọn họ có hai mươi tám người, cho dù hai người này có thực lực nghịch thiên, nhưng với sự khác biệt nhân số cực lớn như vậy, hai người này không không thể có cơ hội lật ngược ván cờ.

Hơn nữa, điểm tích lũy của hai người này hợp lại, đã đạt tới mức kh ủng bố là hơn hai mươi hai vạn rồi.

Cho nên!

Cứ cho là bọn họ ích kỷ, thì hôm nay, hai kẻ này bắt buộc phải ở lại!

“Minh Viễn huynh, trước đây chẳng phải là huynh muốn khiêu chiến với Lâm Tiêu hay sao? Hiện tại có thể lên được rồi.”

“Đệt! Ta chỉ là nghĩ vậy thôi, thế sao ngươi không lên đi.”

“Chậm trễ ắt sinh biến cố, có phải là chúng ta có thể ra tay rồi không!”

“Các ngươi lên trước đi, ta áp trận cho các ngươi!”

“????”

“Nếu ngươi nói như vậy thì ta rút lui đấy nhá!”

Tiểu đội bắt đầu phát sinh tranh chấp nội bộ.

Lúc tấn công một mình Can Anh Túc, còn không có năng lực phản kích.

Chứ đừng nói bây giờ hai kẻ quái vật này còn tụ hợp lại với nhau.

Vậy thì nhóm đầu tiên ra tay, kết cục nhất định là rất thảm rồi.

Nói không chừng, còn chưa kịp tấn công đã bị Lâm Tiêu và yêu nữ kia tiễn đi rồi.

Cái chuyện may áo cưới cho người khác* này, bọn họ gặp nhiều rồi.

(*May áo cưới cho người khác: Ý nói bản thân dốc công dốc sức, nhưng lại để người khác ngồi không hưởng lộc.)

Đúng vào lúc này, một thanh niên có vóc dáng cao lớn bước ra.

“Lâm Tiêu, ta muốn đơn độc phân cao thấp với ngươi, ngươi dám không!!!”
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 394: Lúc này hắn mới bừng tỉnh


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong ánh mắt của thanh niên cao lớn này, hừng hực ý chí chiến đấu, giọng nói hào sảng cất lên.

Lúc này, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến sững lại.

Là Si A Ngưu!

Vậy mà hắn lại dám khiêu chiến với Lâm Tiêu.

Lẽ nào hắn chưa chứng kiến đối phương ở tầng một thi triển sức mạnh ngàn vạn cân hay sao? Còn có những cường giả như Trần Thanh Vân,.... cũng đều bị Lâm Tiêu loại đó.

Ánh mắt mọi người nhìn Si A Ngưu trở nên kì lạ.

Người này không lẽ là bị úng não rồi. Cho dù là Lâm Tiêu cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.

Hắn không ngờ, người này lại dũng mãnh như vậy.

Hắn còn tưởng cái đám này sẽ chơi hội đồng chứ.

Đợi nửa ngày trời, uýnh hội đồng thì không thấy. Lại thấy lòi ra một tên ngốc.

Lâm Tiêu nhìn lướt qua đối phương một cái rồi nói: “Ngươi thì thôi đi, ngươi không phải là đối thủ của ta.”

“Thế thì cũng phải đấu mới biết được chứ!” Si A Ngưu trừng mắt, gằn giọng đáp.

Hắn đương nhiên là biết thực lực của mình không bằng Lâm Tiêu.

Nhưng lần này hắn không thể không ra tay.

Lúc ở tầng một, sau khi thấy được sức lực ngàn vạn cân của Lâm Tiêu, đạo tâm của hắn đã lung lay.

Nhưng lúc đó hắn vẫn chưa phát giác ra được.

Sau đó, sau thí luyện ngộ tính và thí luyện sinh tồn, hắn phát hiện bản thân lại nảy sinh lòng kính sợ và kính ngưỡng đối với Lâm Tiêu.

Lúc này hắn mới bừng tỉnh.

Hắn bị sao vậy? Hắn là thiên tài trăm năm có một của Man Lực tông đấy. Đại đạo của lực chính là phải không kiêng kị điều gì, dốc sức phá trời.

Lâm Tiêu đúng là mạnh, nhưng nếu ngay cả dũng khí đối mặt với Lâm Tiêu mà hắn cũng không có, vậy Lực Chi Đại Đạo của hắn sau này sẽ không thể tiến bộ lên nữa.

Vì để ổn định đạo tâm, hắn bắt buộc phải đấu!

Thua thì có sao đâu! Chiến thắng nội tâm mình mới là quan trọng nhất.

Thua thì mới có thể khích lệ bản thân tu luyện thêm.

Càng quan trọng hơn là, thiên tài yêu nghiệt như Lâm Tiêu, chỉ e là bỏ lỡ lần này, sau này sẽ không còn cơ hội khiêu chiến hắn nữa.

Lâm Tiêu cảm nhận được ý chí chiến đấu trên người và sự kiên định trong ánh mắt Si A Ngưu.

63fdedd08fc4c3shLiCRhpLmTTIgbuQW5.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 395: Si A Ngưu trong nháy mắt liền biến sắc


“Đây chắc hẳn là võ công Si A Ngưu đạt được trong thí luyện ngộ tính.”

“Ý cảnh phát ra trên người hắn đã đạt tới bậc thứ chín rồi.”

“Một người hết sức đáng sợ, chí ít thì hắn dám khiêu chiến với Lâm Tiêu, ta thật nể phục hắn.”

Những người khác trong tiểu đội cũng kinh ngạc nói.

Không ngờ, Si A Ngưu còn giấu lá bài tẩy này.

Tất cả mọi người đều chăm chú theo dõi cuộc chiến của hai người bọn họ.

Chỉ cần Lâm Tiêu không đỡ được một chiêu thôi, bọn họ sẽ lập tức nhảy vào đánh hội đồng, tiễn hắn ra khỏi tháp Chân Long luôn.

Còn về có giữ quy tắc hay không, bọn hắn cũng không quản nữa.

Lúc này, Si A Ngưu đã xông tới trước mặt Lâm Tiêu.

Tất cả chiến ý và sức mạnh ý cảnh, đều ngưng tụ vào một cú đấm.

“Mãng Bá Quyền!!!”

Si A Ngưu hét lớn, dốc toàn lực đánh ra.

Rắc rắc rắc!

Không gian bị rách ra một miếng nhỏ.

Mà Lâm Tiêu vẫn đứng tại chỗ, sắc mặt không chút thay đổi.

“Đây là đòn mạnh nhất rồi phải không, vậy ngươi cũng tiếp chiêu nhé!” Hắn điềm nhiên nói.

Sau đó, Lâm Tiêu xuất quyền.

Kim quang và hắc quang trên người hắn luân phiên tỏa sáng rực rỡ.

Một luồng sức mạnh giống như ngàn vạn hoang thú ồ ạt phi ra, bao phủ lấy đối phương.

Si A Ngưu trong nháy mắt liền biến sắc.

Sức mạnh, sức mạnh này....

Sao lại giống với đỉnh Huyền Võ ở tầng thứ nhất như vậy.

Nhưng mà còn mạnh hơn lúc đó trăm ngàn lần.

Hắn cảm giác như trên người đang chịu sức nặng vạn quân.

Càng đáng sợ hơn là, hắn không hề cảm nhận được một chút sức mạnh ý cảnh nào từ trên người Lâm Tiêu cả.

Cả người hắn dựng hết cả gai ốc lên, da đầu thì tê dại.

"A!!! Xông lên cho ta!” Si A Ngưu lại hét lên một tiếng.

Uỳnh!

Hai quyền va chạm vào nhau.

Rắc rắc rắc!!!

Trong ánh mắt ngơ ngác của tất cả mọi người, Si A Ngưu không hề có chút sức phản kháng nào.

Ngay cả tiếng hét thảm thiết cũng không có, cứ như thể bị Lâm Tiêu đấm một cú tiêu tan một cách sạch sẽ, triệt để.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 396


Cả bầu trời bị đánh, tạo thành gợn sóng rõ ràng ngay trước mắt, sức mạnh va vào nhau, nghiền ép và hóa thành lực xung kích, tỏa ra bốn phương tám hướng.

Khiến cho những kiến trúc của phế tích gần đó, toàn bộ đều vỡ vụn, điên đảo hết thảy.

Uy lực của một quyền, chấn nhiếp từ trong tháp ra đến ngoài tháp.

“Tiếp tục nào!!! Ai tiếp theo!”

Lâm Tiêu thu quyền, ánh mắt quét qua hai mươi bảy người còn lại, điềm nhiên hỏi.

Phàm là những kẻ bị ánh mắt của Lâm Tiêu liếc tới, hoặc là lùi về sau vài bước, hoặc là vội vàng rời ánh mắt đi chỗ khác.

Cảnh tượng vừa rồi đã đánh vỡ kế hoạch của bọn họ.

Lâm Tiêu thấy không một ai lên tiếng đáp lại, đành mở miệng nói.

“Nếu các ngươi đã không ra tay, vậy ta đây bèn chủ động một chút vậy.”

“Đúng rồi, ta chỉ muốn hỏi một chút là, cái ý tưởng tuyệt vời này là do kẻ thông minh nào nghĩ ra vậy.”

“Đây....đúng là quá hợp ý ta rồi.”

Tay phải Lâm Tiêu xuất quyền, tùy ý hô lên.

“Đại Viêm Giới!”

Oành!!

Toàn bộ thân thể của Lâm Tiêu, trong nháy mắt đã bị bao bọc trong một ngọn lửa đỏ thẫm kh ủng bố.

Một viên giống như ‘Liệt Nhật’ bản thu nhỏ đột nhiên xuất hiện trên tay hắn.

Khoảnh khắc mặt trời nhỏ này xuất hiện, độ ẩm trong không khí trong vòng hàng chục dặm bắt đầu bốc hơi, nhiệt độ tăng lên.

Mọi người lúc này chỉ cảm thấy dưới chân như đang dẫm lên chảo lửa. Đến cả việc hít thở cũng toàn là hơi nóng.

Vậy mà chỉ trong một nhịp thở ‘mặt trời’ trong tay Lâm Tiêu đã to lên đến chục mét. Lúc này nó phải to bằng một tòa nhà.

“Trời ạ!! Đây là……cảnh giới Hoả.”

“Không, không đúng, ta đã từng gặp cường giả cảnh giới Hoả, nhưng không thể mạnh thế này được.”

“Lâm Tiêu lấy tay không điều khiển ngọn lửa, đây là đặc tính của nguyên tố hoả, so với ngọn lửa bình thường thì độ nóng của nó hơn gấp nhiều lần.”

“Ngăn hắn lại! nếu hắn ném thứ đó ra, thì chả ai đỡ được đâu.”

“Quá đáng sợ, muốn ngăn các ngươi đi mà ngăn, ta chạy đây.”

“Ta cũng vậy, nơi này không thể ở lâu, ta cũng đi đây.”

Nhóm người này mới đầu là bị cưỡng ép tụ họp lại với nhau, cho nên khi gặp tai hoạ thì người nào lo thân người ấy. Lúc cảm nhận được sức mạnh từ ‘mặt trời’ trên tay Lâm Tiêu bọn họ đều muốn bỏ chạy.

Chạy.

Lập tức chạy.

Bảy tám kẻ trong nhóm đều bỏ chạy, mỗi người một hướng.

“Đến cũng đã đến rồi, sao vội đi thế.” Lâm Tiêu cười lạnh.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 397


Khoảnh khắc này chân trái của hắn dùng sức giậm xuống mặt đất một cái, tính Lâm Tiêu là trung tâm mặt đất quanh hắn khoảng 1000 mét đều sụp đổ.

Tất cả những kẻ vừa muốn bỏ chạy bỗng chốc bay lên không trung. Lúc này bọn chúng đều quay lại nhìn Lâm Tiêu, ánh mắt tràn đầy vẻ nghi ngờ.

Đây là chuyện gì vậy.

Những mảnh đất đá trên mặt đất giống như bị một sức mạnh nào đó tác động, sau khi bay lên thì vỡ tan dung nhập vào trong ‘mặt trời’. ‘Mặt trời’ dùng tốc độ nhanh tới mức chóng mặt lớn lên. Một bầu không khí nặng nề bao trùm lên tất cả.

Điên rồi.

Kẻ này điên thật rồi phải không?

Hắn đang muốn làm cái gì vậy?

“Lên! Lâm Tiêu định đồng quy vu tận với chúng ta hả!”

“Chuyện này…chuyện này cũng có thể đó!”

“Kẻ điên! Tên này đúng là một kẻ điên!”

“Ngăn hắn lại! mau!”

Tất cả mọi người vội vã hò hét, bọn họ quay qua nhìn nhau rồi đồng loạt bạo bát linh lực và sức mạnh trong cơ thể.

Oanh!

Xoẹt!

Ầm ầm!!

Từng đợt tiếng nổ vang lên, Lãnh Vô Lệ chém ra một luồng đao khí, đao khí mạnh mẽ như muốn xé toạc bầu trời lao thẳng về phía Lâm Tiêu.

Một tên thiên kiêu khác cũng dùng pháp tướng khổng lồ sau lưng mình vung tới một bàn tay to đen xì, như muốn đập chết Lâm Tiêu bằng sức mạnh khổng lồ này. Còn có một cường giả khác dùng trường thương đâm tới, mũi thương đi tới đâu không khí toạch ra tới đó.

……

Những thiên kiêu này đều ra tay cùng một lúc, kẻ nào kẻ nấy đề dùng hết những kỹ nghệ thần thông của bản thân.

Ánh mắt Lâm Tiêu từ từ chuyển màu vàng, chuẩn bị thi triển ngộ tính Cửu Long.

“Gầm!!”

Một con rồng vàng huyết sắc kim long xuất hiện, tiếng gầm của nó vang vọng cả trời đồng thời chặn lại mọi công kích của những kẻ kia.

Là Can Anh Túc.

“Đại Tiêu Tiêu, ngươi làm gì thì làm nhanh đi chứ!”

Cùng mấy cường giả tranh đấu mà cứ lề mề thì đến mạng cũng chả còn nữa rồi.

Lâm Tiêu chỉ cười cười ánh vàng trong mắt cũng từ từ rút đi.

“Dù gì cũng là lần đầu, chứ được quen lắm, lần sau sẽ thuận lợi hơn.” Lâm Tiêu nói xong thì tay phải vung lên.

Lúc này ‘mặt trời’ đã được hắn ném lên trên cao.

“Bạo phát, Lưu Tinh Hoả Sơn.” Lâm Tiêu nói nhẹ một câu.

Đồng thời cả cảnh giới Hoả, cảnh giới trọng lực tất cả cùng bạo phát.

Ầm ầm ầm!
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 398: Trên bảng điểm có sự thay đổi lớn


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

‘Mặt trời’ vang lên một tiếng nổ, những quả cầu lửa thi nhau rơi xuống. Toàn bộ không gian tầng 8 bỗng chốc biến thành một biển lửa.

“Đây…..?” Can Anh Túc cũng trợn cả mắt.

Sao cái cảnh này thấy quen thế nhỉ, hình như là giống Hoả Sơn ở trong bí cảnh Tử Vân. Đúng, Đại Tiêu Tiêu mà đánh ra công kích thì đúng là thế này rồi.

Đến Can Anh Túc cũng cả mặt kinh ngạc, thì khỏi cần nói tới mấy thiên kiêu kia. Trong mắt bọn họ đều tràn ngập sự khó tin và kinh hãi.

Mặc dù những thiên kiêu này cũng là những người đi nhiều biết rộng, nhưng cảnh này thì bọn họ vẫn chưa được nhìn thấy bao giờ. Thảo nào Lâm Tiêu phải tập trung năng lượng lâu tới vậy.

Cảnh này……cũng quá kinh khủng rồi.

“Không phải cầu lửa thôi à, nhìn ta chém nó đây này.” Một thiên kiêu lên tiếng.

Hắn vung đao chém vào quả cầu lửa, nhưng khi linh đao của hắn chạm vào quả cầu lửa thì hắn ngã phịch xuống đất. Khuôn mặt đầy kinh ngạc và sợ hãi.

Đây, quả cầu lửa này có vấn đề, bên trong có ẩn chứa một sức mạnh khủng khiếp đến nỗi đao của hắn không thể chạm nổi.

“A! cẩn thận…..cầu lửa này…….” Hắn chỉ kịp hét lên một tiếng thì đã bị cầu lửa nuốt chửng rồi hóa thành tro.

Những thiên kiêu khác thấy vậy vội vã thi triển trận pháp hộ thân, thế nhưng khi bị cầu lửa chạm vào cũng chả có tác dụng hộ thân là mấy. Tất cả đều bị cầu lửa thôn phệ, những tiếng hét thất thanh cũng cứ thế thi nhau vang lên.

Hơn nữa sức ảnh hưởng của Lưu Tinh Hoả Sơn cũng rất lớn. Chỉ có một số ít thiên kiêu có thể chạy thoát.

Những thiên kiêu này cũng cảm thấy may mắn vì đã trốn được. Nhưng ngay lập tức có một thiếu niên và một nữ nhân mặc hồng y xuất hiện trước mặt họ.

Kẻ đi săn và kẻ bị săn thay đổi vị trí cho nhau.

Đuổi giết! bây giờ mới chính thức bắt đầu.

Ánh mắt nữ nhân hồng y loé lên sát khí, sau khi bị Lâm Tiêu dẫn dắt chém chết 2 tên thiên kiêu thì nàng ta cũng bắt đầu chủ động hơn. Kéo Lâm Tiêu đuổi theo mấy tên kia, bởi vì nếu không đưa Lâm Tiêu theo thì sẽ bị cầu lửa công kích. Nếu không phải vậy thì nàng ta muốn được tự do giết người hơn.

Thời gian khoảng một nén hương thì trận chém giết cũng kết thúc, hiện trường hỗn loạn, không bị cháy sém thì cũng bị chém giết, chả còn chỗ nào hoàn chỉnh.

Nhóm người kia bị tiêu diệt hoàn toàn không một ai trốn thoát.

Dưới sự truy đuổi của Can Anh Túc mà trốn được thì đúng là trời giúp.

Trên bảng điểm có sự thay đổi lớn.

(Hạng nhất, Lâm Tiêu, 247000 Chân Long tích phân)

(Hạng nhì, Can Anh Túc, 215600 Chân Long tích phân)

(Hạng ba, u Dương Vận, 17400 Chân Long tích phân)

(Hạng tư, Tề Phi Bạch, 11500 Chân Long tích phân)

Bốn người! bây giờ cả tầng 8 này chỉ còn lại 4 người.

Ngoài hai người Lâm Tiêu ra thì còn hai người nữa, bởi vì bọn họ không tham ra vào nhóm người kia cho nên mới thoát được.

Cứ như vật khảo nghiệm sinh tồn chỉ còn lại 1 ngày nữa. Muốn tìm được hai người kia chắc chắn rất khó. Hơn nữa Lâm Tiêu và Can Anh Túc cũng không có ý định đi tìm hai người này.

Có tìm được cũng chỉ lấy được thêm có 30000 tích phân, thế thôi cứ để họ đi giết ma vật còn hơn.

63fdee50901b79sgSSG6mOs7rNtx9Q0pc.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 399: Nàng ta đã thế này rồi


Khi bốn người ở tầng thứ tám của tháp Chân Long Thiên Mệnh được truyền tống tới tầng thứ chín. Hình ảnh trên Thiên Màn cũng biến mất.

Tất cả những người tham gia bảng Chân Long bị loại, cùng với những đại lão của các thế lực đều ngây ra tại chỗ.

Kết thúc rồi ư?

Bảng Chân Long Thiên Mệnh mấy trăm năm mới xuất hiện một lần, cứ vậy mà kết thúc sao?

Thế này cũng quá là nhanh rồi.

Luận về mức độ tàn khốc và độ đặc sắc thì so với bảng Chân Long thông thường còn không bằng nữa đó.

Bảng Chân Long thông thường mười năm có một lần, những người tham dự chém giết lẫn nhau, tính kế, lừa gạt nhau, chết còn không ít.

Nhưng lần này, gần như có thể nói là không có bất cứ sự hồi hộp nào.

Nguyên nhân rất đơn giản.

Chính là vì Lâm Tiêu quá mạnh.

Thực lực của hắn đã hoàn toàn vượt xa các thiên kiêu của Đông Vực.

Mạnh đến mức cho dù là bị hai ba chục người bao vây tấn công, cũng chẳng thể làm gì được hắn.

Nếu bảng Chân Long lần này không có sự xuất hiện của Lâm Tiêu, vậy thì sẽ hoàn toàn khác.

Thiên tài yêu nghiệt như này, là may mắn và hi vọng của Đông Vực, nhưng lại là ác mộng của các thiên kiêu đồng trang lứa khác.

Có Lâm Tiêu ở đây, bọn họ vĩnh viễn chỉ có thể đứng đằng sau mà ngước nhìn.

Ngọn núi này, đối với bọn họ mà nói, quá cao.

Mà người dám bò lên trên, lại quá ít.

Sau khi nửa nén hương trôi qua.

Tháp Chân Long Thiên Mệnh lấp lóe sáng lên hai cái. Có hai bóng người từ trong bị truyền tống ra ngoài.

Đây là hai thiên kiêu xếp thứ ba và thứ tư.

Sắc mặt hai người lộ vẻ hân hoan, vui sướng, hiển nhiên là đã thu hoạch được không ít.

Những kẻ bị loại khác đều nhìn hai người họ với vẻ ngưỡng mộ, nếu sớm biết Lâm Tiêu kia bi3n thái và khó giết như vậy, bọn họ đã trốn đi, đi giết ma vật rồi, im lặng tới cuối cùng, chưa biết chừng còn có thể bò lên trên một bậc nữa.

Hiện giờ, bọn họ chẳng có gì cả.

Lại qua nửa tiếng nữa.

Một bóng người váy đỏ từ bên trong bị truyền tống ra, đó là yêu nữ Đại Can, Can Anh Túc.

Khí tức trên người nàng ta càng khiến người ta khó nắm bắt, cho dù là những cường giả Hóa Đỉnh ở xung quanh, cũng cảm thấy tim đập nhanh.

Nữ nhân này, trở nên càng đáng sợ hơn rồi.

Nàng ta đã thế này rồi.

Vậy người đứng đầu bảng Chân Long Thiên Mệnh lần này, Lâm Tiêu thì sao?

……

Trong tháp Chân Long Thiên Mệnh.

Hạng hai, ba, bốn sau khi đổi điểm tích lũy xong, bị truyền tống ra ngoài.

Nhưng Lâm Tiêu vẫn còn ngẩn ngơ đứng trong cung điện.
 
Back
Top Dưới