Tiên Hiệp Vạn Cổ Ma Tôn

Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 180: Làm sao có thể chứ!


Mặc dù ông ta là cường giả Hóa Đỉnh cảnh, nhưng cũng không có nghĩa là hắn có thể làm bừa với người của vương triều khác.

“Không muốn sao, vậy được, vừa hay ta muốn đên hoàng thất Đại Ngụy một thời gian.” Can Anh Túc nhún nhún vai, cũng không có ép buộc đối phương.

Nàng ta vừa dứt lời, bóng dáng của Lộc Trường Chung đã biến mất.

Sau khi xuất hiện trở lại, ông ta đã đứng giữa không trung trước mặt người hộ đạo Đại Nguỵ.

“Xin lỗi, vậy ngươi đi chết đi.” Lộc Trường Chung đưa tay ra túm lấy đối phương.

Lúc này, người hộ đạo Đại Nguỵ cảm thấy một mối uy h**p gi ết chết mạnh mẽ.

Không chút do dự, hắn xoay người, dùng hết sức lao ra ngoài, không dám quay đầu lại.

Nhưng chuyện khiến người ta cảm thấy sợ hãi đã xảy ra. Bất luận người hộ đạo Đại Ngụy có chạy nhanh đến đâu, tay của Lộc Trường Chung cũng luôn ở phía sau hắn nửa mét.

Càng ngày càng gần, sau đó, người hộ đạo Đại Ngụy bị ông ta bắt được.

"Lộc Trường Chung, nếu như ngươi giết ta, Ngụy Vương —— "

"Bùm bùm!!"

Người hộ đạo Đại Ngụy chỉ mới kịp thốt ra mười từ trước khi bị Lộc Trường Chung nghiền nát đầu.

Vút!! Một viên toàn đan màu xanh lam đột nhiên bay ra từ trên thi thể người hộ đạo nhưng Lộc Trường Chung đã lường trước được cảnh tượng này.

Ông ta tiện tay đánh ra một chưởng.

Viên toàn đan màu xanh bị chưởng ý của ông ta đập vỡ tan tành.

Người hộ đạo Đại Ngụy, bất ngờ!

Tất cả mọi người tại hiện trường đều kinh ngạc nhìn cảnh này, không dám phát ra âm thanh vì sợ rằng ánh mắt đối phương sẽ nhìn vào mình.

Lộc Trường Chung này chỉ dùng một đòn để giế t chết cường giả bán bộ Hoá Đỉnh, vì vậy tu vi thực lực ông ta chắc chắn phải là cường giả siêu cấp của Hoá Đỉnh cảnh.

Hoá Đỉnh! Đây là một cấp trong truyền thuyết.

Trong vương triều Đại Ngụy bọn họ có những cường giả như vậy tồn tại không?

Lộc Trường Chung ở giữa không trung đã giải quyết xong người hộ đạo Đại Ngụy.

Can Anh Túc ở bên dưới, quay người lại và đi đến trước mặt Lâm Tiêu.

"Ngươi đột phá đến Luân Hải cảnh tầng thứ tư nhanh như vậy, xem ra ngươi đã có thu hoạch không nhỏ ở di tích Vô Cực! ~~~" Can Anh Túc cười hỏi.

"A, ta thu hoạch được một chút, cảm ơn các hạ ra tay giúp đỡ." Lâm Tiêu nhìn đối phương với ánh mắt kiêng dè, nói một câu cảm ơn.

Hắn không hề mất cảnh giác.

Người phụ nữ này không phải người tốt đẹp gì.

"Cứ gọi ta là Can Anh Túc được rồi, ngươi không cần cảm ơn ta, vừa rồi ta đã nói rồi, mạng của ngươi là... của ta!" Can Anh Túc thản nhiên nói.

Một giây sau, xung quanh người nàng ta toả ra màn sương màu máu, cả người hóa thành một đạo huyết quang lao tới.

'Xé!! '

Y phục của Lâm Tiêu ngay lập tức bị xe rách, một bàn tay mảnh khảnh muốn tiếp tục xuyên vào trong nhưng bộ linh giáp trên bề mặt da đã chặn sự tấn công của nàng ta lại.

Nhân lúc này, Lâm Tiêu lại nắm chặt tay nàng ta.

“Ngươi điên rồi sao!!” Hắn cạn lời, lớn tiếng mắng.

Mẹ kiếp!!

Hắn biết, yêu nữ này thực sự bị điên rồi.

Mỗi khi một lời không hợp là sẽ khai chiến.

"Bây giờ ngươi mới biết ~~~ hả?!" Can Anh Túc tỏ vẻ thích thú và hưởng thụ.

Đến rồi đến rồi!!

Đúng đúng, chính là cảm giác này!!

Thoải mái, thật sự rất thoải mái! ~~

Khoảnh khắc cả hai nắm tay nhau, màn sương màu máu trên cơ thể Can Anh Túc bắt đầu tan nhanh và Lâm Tiêu hút vào cơ thể.

Đồng tử của nàng ta đỏ lên rồi dần nhạt đi.

"Tiểu tử Đại Ngụy, tay của ngươi đang làm cái gì vậy!!!"

Lộc Trường Chung hét lên một câu và giơ tay tách hai người ra.

Nhưng sau khi nhận thấy khí tức sát sinh trên cơ thể của Can Anh Túc nhanh chóng biến mất thì ông ta hoàn toàn chết lặng.

Chuyện gì vậy?

Tiểu tử Đại Nguỵ này thực sự đã trấn áp được Sát Sinh Ý Cảnh của bà cô nhỏ rồi.

Không thể nào! Chuyện mà toàn bộ vương triều Đại Can không thể làm được.

Làm sao có thể chứ!

Kỳ lạ!
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 181: Đây là đang làm cái gì đây?


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Toàn thân tiểu tử này đều kỳ lạ! Dù sao thì ông ta cũng không hiểu.

Lộc Trường Chung không nói và không làm phiền nữa, thay vào đó, ông ta lặng lẽ đứng bên cạnh hai người họ.

Ông ta muốn xem xem rốt cuộc hai người này nắm tay nhau được bao lâu.

Tay Lâm Tiêu và công chúa Can Anh Túc nắm chặt lấy nhau. Hai người cùng nhắm mắt lại giống như đang cảm nhận điều gì đó. Bầu không khí có chút kỳ quái, hai người này lúc nãy còn một lời không hợp lao vào đánh nhau.

Sao bây giờ lại như thế này? Đây là đang làm cái gì đây?

Những người của thế lực khác nhau lục đục định rời đi, cường giả Hoá Đỉnh cảnh còn chưa nói gì thì bọn họ dám nói gì đâu.

Hộ đạo giả của Đại Nguỵ bị hắn giết một cách dễ dàng vậy thì bọn họ có là gì.

“Đáng ghét thật, nữ nhân Đại Can kia tại sao lại nắm tay Lâm Tiêu. Tông chủ, ta cảm thấy đến lúc chúng ta nên đưa Lâm Tiêu về rồi.”

“Cha, ngài chả phải bảo là cần tìm Lâm Tiêu để bàn chuyện sao? Ngài đi gọi hắn đi.”

Lục Minh Nguyệt và Lạc Vũ Thương vừa ghen tị lại vừa sầu não. Phương tông chủ và cả Lạc tông chủ đều trầm mặc không nói gì.

Các ngươi còn nhớ tới cha/tông chủ ta sao.

Nhưng mà kẻ đứng bên tên tiểu tử kia hình như là cường giả Hoá Đỉnh cảnh. Người ta còn có lòng kiên nhẫn đứng đợi, bọn họ dám tới làm phiền chắc.

Sau vài phút Can Anh Túc chủ động buông Lâm Tiêu ra. Trong mắt nàng không còn màu đỏ nữa, sát khí trên người cũng tiêu tan hoàn toàn.

Người nào không biết còn nghĩ đây chỉ là một nữ nhân bình thường. Lâm Tiêu cũng từ từ mở mắt ra, ánh mắt có chút kỳ quái.

Lần đầu tiếp xúc hắn vô tình hấp thụ Sát Sinh cảnh ý bậc 2. Lần này tiếp xúc Sát Sinh cảnh ý đã tăng thêm một bậc nữa. Ba bậc cảnh ý này cứ như được cho không vậy.

Đến lúc này Lâm Tiêu còn chưa dùng thử cái Sát Sinh cảnh ý này. Lúc tu vi còn là Tụ Linh cảnh hắn không dám dùng, bây giờ đã tăng lên nhưng vẫn chưa có cơ hội dùng.

“Cám ơn nhá ~~~ như thế này đến lúc ta đột phá Toàn Đan cảnh sẽ dễ dàng hơn nhiều.” Can Anh Túc cười nói giả lả, nhảy nhót đi ra ngoài.

Đi được vài bước lại quay đầu nhìn Lâm Tiêu cười một cái.

“Đừng có chết trong tay kẻ khác đấy, ta đợi ngươi ở bảng Chân Long!”

Nói xong Can Anh Túc quay qua nhìn Lộc Trường Chung. Lộc Trường Chung thấy thế cũng lập tức hiểu được.

Hắn lấy ra chiếc thuyền phi hàng phương, đưa vị tổ tông này ngồi lên. Trước khi rời đi còn nhìn Lâm Tiêu một cái, sau đó mới điều khiển phi thuyền bay về vương triều Đại Can.

Các thế lực lớn nhỏ đã bắt đầu rời đi, cũng không còn gì để lưu lại xem. Mã xa của hoàng thất rời đi đầu tiên, tốc độ di chuyển còn cực kỳ nhanh. Có thể nói là chớp mắt một cái là không thấy đâu.

Người ở lại cuối cùng chính là Kiếm Ma tông và Lưu Vân tông.

“Lâm tiểu hữu, lần này ngươi lỗ m ãng rồi.” Lạc Hải Thành thở dài một hơi.

Chém chết tam hoàng tử, bây giờ đúng là chỉ có đợi hoàng thất Đại Ngụy tới báo thù, chứ hoàn toàn không có khả năng hóa giải thù hận rồi.

Đặc biệt là trong vương triều Đại Ngụy, Lâm Tiêu nhất định sẽ trở thành mục tiêu bị đuổi giết.

“Xì! Sợ gì, người hoàng thất Đại Ngụy chả nhẽ dám xông vào Kiếm Ma tông chắc?”

“Chỉ cần Lâm Tiêu có đủ thời gian, hắn sẽ trở thành một cường giả, đến lúc đó thì hoàng thất Đại Ngụy sẽ chả là gì.”

Phương tông chủ sắc mặt bình thường chả có chút gì gọi là lo lắng, ông ấy tự tin vào Kiếm Ma tông, cũng tự tin với Lâm Tiêu.

“Ngươi nói cũng thật nhẹ nhàng, thế còn những đệ tử Kiếm Ma tông khác thì sao? Ngươi nghĩ với tính cách của hoàng thất Đại Ngụy, sẽ không giận cá chém thớt sao?” Lạc Hải Thành nói.

Phương tông chủ im lặng. Lúc này Lâm Tiêu mới mở miệng.

“Cảm ơn Phương tông chủ và Lạc tông chủ đã quan tâm, tiểu bối bây giờ chưa định quay về Kiếm Ma tông, tiểu bối đã nghĩ xong sẽ đi đâu tiếp theo rồi.” Lâm Tiêu ánh mắt lấp lánh nói.

Lần đi di tích Vô Cực này với hắn chỉ là khởi đầu, nếu có được chọn lại lần nữa hắn sẽ vẫn làm như thế.

Phương tông chủ và Lạc tông chủ nghe thấy vậy thì không khỏi kinh ngạc.

“Ngươi nói xem ngươi định đi đâu?”Cả hai người cùng hỏi.

“Thành Thiên Nguyên.” Lâm Tiêu nói ra một cái tên.

“Thành Thiên Nguyên???” Cả hai vị tông chủ trợn tròn cả mắt.

63e06c3c2f9edbrZzfKhxxVCWQQdWBShU.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 182


Nói về sự lớn nhỏ của những thế lực thì tổng hội luyện đan sư so với hoàng thất Đại Nguỵ thì lớn hơn rất nhiều. Hoàng thất Đại Ngụy chỉ xếp thứ nhất ở vương triều Đại Ngụy. Nhưng tổng hội luyện đan sư thì ở cả khu phía đông này là thế lực lớn nhất.

Hắn chỉ cần trở thành một luyện đan sư cao cấp ở tổng hội luyện đan sư, thì cả hoàng thất Đại Ngụy sẽ không dám làm gì hắn, cũng không dám làm gì tông môn của hắn. Vậy là đã đủ rồi.

Bây giờ hắn cần phải trưởng thành, hắn suýt quên mất mạng của hai vị tông chủ này.

Lâm Tiêu là một kẻ tu hành, cũng là một luyện đan sư. Hơn nữa dưới cái nhìn của bọn họ, thiên phú luyện đan của Lâm Tiêu còn mạnh hơn cả thiên phú tu hành. Có thể trực tiếp coi là một quái vật được sinh ra để luyện đan.

Người như vậy nếu được ở trong tổng bộ, nhất định sẽ được trọng dụng. Đến lúc đó nguy cơ sẽ được hóa giải hoàn toàn.

Ha ha! Tâm tình hai vị tông chủ nhất thời được thả lỏng. Đặc biệt là Phương tông chủ, đừng nhìn thấy lúc nãy ông ta mạnh miệng như vậy. Nhưng khi nói tới việc phải đối mặt với thế lực hoàng thất Đại Ngụy, lòng ông ta vẫn có chút bất an.

Bây giờ cũng coi như bỏ được hòn đá trong lòng, đợi lần này quay về tông phải hạ lệnh cho tất cả các đệ tử, nội trong vòng một tháng không được ra khỏi tông, tất cả tông bế quan tu luyện.

Thời gian một tháng khẳng định đủ để giải quyết tất cả vấn đề.

Kế hoạch vừa được thống nhất, Lâm Tiêu liền cáo từ với hai vị tông chủ, Lạc Vũ Thương và cả Lục Minh Nguyệt. Trước ánh mắt của mọi người, hắn bắt đầu bay về phương xa.

Lạc Vũ Thương và Lục Minh Nguyệt đứng mãi cho tới khi không nhìn thấy bóng lưng Lâm Tiêu đâu mới chịu rời đi. Lòng cả hai đều trùng xuống.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất

Lạc Hải Thành thấy con gái như vậy thì nói: “Lần này quay về tông phải dốc sức tu luyện đột phá cảnh giới, nếu không khoảng cách của ngươi và Lâm Tiêu sẽ ngày càng xa.”

“Vâng!!” Lạc Vũ Thương gật đầu lia lịa, cắn răng hạ quyết tâm.

Phương tông chủ cũng lắc đầu nhìn Lục Minh Nguyệt: “Nha đầu này, nhìn tuổi ngươi xem, nếu chăm tu luyện chắc giờ cũng đột phá được luyện đan sư cấp 6, được trọng dụng ở tổng hội.”

Lục Minh Nguyệt sững sờ. Đúng vậy! nhưng bây giờ không phải lúc thương tâm, nếu bản thân có thể đột phá được luyện đan sư cấp 6 thì có thể đến Thành Thiên Nguyên tìm Lâm Tiêu.

Đúng vậy! phải quyết tâm!

……

Trong chiếc phi thuyền đang hướng về vương triều Đại Can. Nữ nhân mặc hồng ý lúc này đang quay đầu nhìn về hướng di tích Vô Cực. Ánh mắt nàng phức tạp lòng cũng thấy lạ thường.

“Lộc lão, ngươi nghĩ Lâm Tiêu có thể tham gia bảng Chân Long lần này không?” Nữ nhân hồng y hỏi.

Lão giả cao gầy đứng sau nàng nghe xong câu này cũng cảm thấy có chút kinh ngạc. Hắn trả lời một câu.

“Có thể.”

Sau đó lại tới nữ nhân hồng y kinh ngạc. Sao Lộc lão có thể trả lời dứt khoát như vậy nhỉ.

Bảng Chân Long không phải do một vương triều nào quyết định, mà bảng Chân Long này là do cả một khu hình thành. Lâm Tiêu mặc dù lợi hại nhưng hắn cũng đâu đánh thắng được mình.

Hình như nhìn được ra sự do dự của nữ nhân hồng y, ánh mắt Lộc lão loé lên mở miệng giải thích.

“Ngài có nhớ lúc hộ đạo giả của hoàng triều Đại Ngụy đánh một chiêu cuối về phía Lâm Tiêu, tất cả linh lực trên người Lâm Tiêu đều đã tan biến?”

Nữ nhân hồng y gật đầu, nàng ta có nhớ chuyện đó, vậy nên mới cảm thấy Lâm Tiêu cũng chả có gì, lúc đó nàng ta còn đứng ra mà. Chả nhẽ lại nhìn một tên thú vị như vậy chết ở trước mặt mình.

“Thực ra, lúc đó ngài ra tay là chuyện thừa. Nếu ngài không ra tay, người chết là hộ đạo giả kia, hơn nữa chết không kịp phản kháng.” Lộc lão nói.

“Hả? tại sao?” nét mặt nàng ta hiện lên sự kinh ngạc.

“Bởi vì, lúc đó ta có thể cảm nhận được một chút khí tức uy h**p sinh mạng từ trên người hắn.” Lộc lão thành thật nói.

“Cái gì!!” Nàng ta càng mơ hồ.

Nàng cũng không nghĩ tới Lộc lão sẽ nói vậy, nhưng nàng ta tin Lộc lão không nói đùa. Ngôn Tình Xuyên Không

“Cho nên, lúc ngài giao chiến với hắn, là hắn nhường ngài.” Lộc lão nhún vai một cái.

Sau vài giây im lặng, nữ nhân hồng y ngồi xuống, khí tức tự nhiên bạo phát tứ phương.

“??? Tổ tông nhà tôi ơi, ngài lại làm sao vậy.” Lộc lão trợn cả mắt.

“Đột phá Toàn Đan, ngay bây giờ!”

Nữ nhân hồng y nói xong thì bắt đầu cưỡng chế khai mở cảnh giới.

Lộc lão: “…….”

……
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 183


Phía bên kia Lâm Tiêu đã tìm một nơi vắng vẻ không người ngồi xuống. Lúc trước hắn phát động một đạo kiếm khí Toàn Đan cảnh viên mãn, và một đạo kiếm khí Hoá Đỉnh cảnh, bây giờ đã làm hắn ta kiệt sức.

Bây giờ cần bổ sung đan dược để hồi phục thể trạng. Sau khi lấy đan dược ra, Lâm Tiêu nhắm mắt dưỡng thần, đưa thần thức vào xem tình hình cơ thế.

Ở trong mộ kiếm Vô Cực 10 mười mấy ngày, hắn đã tinh thông mọi loại kiếm, kiếm khí cũng nhận được thu hoạch lớn, cuối cùng đạt được phần thưởng cao nhất.

Tất cả có thể nói là mãn nguyện mỹ mãn.

Trước mắt, kiếm khí trong cơ thể hắn đã lên Hoá Đỉnh, còn là bậc 2. Toàn Đan cảnh viên mãn kiếm khí cũng là bậc 9. Còn thừa ra đến 3 thành kiếm ý để luyện Thiên Khôi Kiếm Điển. Cho nên, tu vi của hắn từ Tụ Linh cảnh viên mãn đột phá lên Luân Hải cảnh tầng 4.

Tại sao chỉ dùng có ba thành kiếm ý, thế còn bảy thành kiếm ý thì làm gì. Lâm Tiêu lại đưa thần thức kiểm tra đan điền, hắn nhìn thấy một thanh kiếm đen lơ lửng trong thức hải rộng lớn.

Ngoài 7 thành kiếm ý bên cạnh còn có tới 100 vạn đạo kiếm khí bao quanh, tất cả đều bị vật này hút vào. Thanh kiếm đen này chính là phần thưởng cao nhất của mộ kiếm Vô Cực. Một thanh bản mệnh đạo khí thượng phẩm.

Chỉ là bây giờ vẫn đang trong thời gian ngưng tụ. Hôm nay nếu không có Can Anh Túc ra tay có lẽ hắn sẽ phải ép bản thân kích hoạt thanh kiếm này, có thể dẫn đến vỡ đan điền.

Không nghĩ nhiều nữa, bây giờ hắn cần hồi phục lại bản thân. Lần này hắn đến thành Thiên Nguyên, thực chất vẫn còn một nguyên nhân nữa. Hắn khám phá được một chuyện trong mộ kiếm Vô Cực, cho nên mới cần tới thành Thiên Nguyên để điều tra.

Mười ngày sau, Lâm Tiêu đã tới thành Thiên Nguyên. Trên đường đi hắn không dừng lại giây phút nào, tam hoàng tử và cả Hộ Đạo giả của hắn đều chết, có lẽ chứ tới hai ngày chuyện này sẽ truyền ra khắp vương triều Đại Ngụy.

Hắn phải mau chóng hoàn thành kế hoạch, nếu đợi người hoàng thất Đại Nguỵ tìm được tung tích của hắn, hắn nhất định sẽ bị truy sát.

Từ chỗ Phương tông chủ và Lạc tông chủ hắn biết, trong hoàng thất Đại Ngụy có rất nhiều cường giả Hoá Đỉnh cảnh. Chỉ cần như vậy cũng đủ gây áp lực cho tông môn bọn họ, kể cả có là một đại tông phái đứng đầu Đại Ngụy.

Lâm Tiêu đúng là lợi hại, nhưng muốn đối đầu với cường giả Hoá Đỉnh cảnh thì đúng là hơi khó.

Thành Thiên Nguyên, có thể nói là giáp với cả vương triều Đại Ngụy, Đại Can và Đại Châu. Còn có một bên liền với dãy núi Yêu Thú có thể nói dài vô tận.

Khi tiến vào thành Thiên Nguyên, Lâm Tiêu phát hiện bên trong khác hoàn toàn so với vương triều Đại Ngụy. Đầu tiên là thành Thiên Nguyên rất lớn, lớn hơn gấp 4 5 lần so với một thành bình thường của Đại Ngụy, dân số phải lên tới 300 triệu người.

Linh khí dồi dào, nếu có thể ở đây tu luyện 1 năm, thì phải bằng luyện ở nơi khác 2 năm. Cho nên Lâm Tiêu gần như không nhìn thấy người thường trên đường phố, hầu như đều là người tu hành. Hơn nữa cảnh giới khá cao.

Lâm Tiêu chỉ mới vào thành vài phút đã đếm được trên dưới 10 cường giả Luân Hải cảnh trung kỳ rồi. Những cường giả này mà ở vương triều Đại Ngụy thì đúng là thu hút ánh mắt cung kính của người đi đường. Nhưng mà ở đây thì có vẻ chỉ là một chuyện rất bình thường.

Lâm Tiêu không vội tới tổng hội luyện đan sư, hắn tiêu mười mấy viên linh thạch để mua tin tức tình báo.

Vài phút sau Lâm Tiêu có mặt ở một tòa lầu nguy nga. Đấu giá Thiên Nguyên.

Trong khu vực phía đông rộng lớn, là nơi đấu giá tốt nhất. Nơi này một tháng chỉ mở 4 ngày. Cứ một lần đấu giá quy mô nhỏ lại tới một lần đấu giá quy mô lớn.

Hôm nay chính là ngày đấu giá quy mô lớn, một tiếng nữa sẽ bắt đầu.

“Nghe nói lần này sẽ đấu giá một bộ kiếm quyết, thể nào cũng bị ế.”

“Đúng vậy, bộ kiếm quyết đó không có người nào luyện được. Nghe nói là đã lưu hành tới các khu khác, nhưng cũng chả ai mua, đã lâu như vậy vẫn chưa đấu giá được.”

“Mười tỷ linh thạch hạ phẩm, có là đỉnh cấp tông môn cũng chả thể mua được ngay lập tức.”

“Mười tỷ linh thạch mua một bộ kiếm quyết không thể tu luyện được, là ta thì ta cũng không muốn bỏ tiền, chỉ sợ xui xẻo mất tiền mà chả được gì.”

“Nói cứ như ngươi có mười tỷ ấy.”

Nghe được mấy người ở cửa nơi đấu giá nói chuyện, mắt Lâm Tiêu lập tức phát sáng. Hắn không chút do dự đi thẳng vào trong.

Đúng vậy.

Mục đích của hắn tới đây chính là để mua bộ kiếm quyết này. Chính bởi vì 100 năm nay chả ai tu luyện nổi bộ kiếm quyết này, cho nên Lâm Tiêu mới thấy tò mò, chứng tỏ nó rất thú vị. Người khác không được đâu có đại biểu hắn không được.

Hơn nữa cái giá khởi điểm đúng là đắt tới dọa người. 10 tỷ linh thạch hạ phẩm.

Tính một chút thì chính là 1000 viên linh thạch cực phẩm. Quá là bảo người ta đi cướp.

Lâm Tiêu tự hỏi cái giá của bộ kiếm quyết này có phải do nơi đấu giá cố tình tăng lên. Dù không ai mua nhưng cũng không bớt giá, đây đúng là một cái giá trên trời.

Đối với hắn, cả người trên dưới cũng chưa tới 1 tỷ. Lấy được ở chỗ tam hoàng tử hơn ba mươi viên linh thạch cực phẩm. Sau đó vừa cướp vừa giết thì lấy được trong nhẫn của tam hoàng tử thêm 250 viên.

Cộng thêm cướp của mười mấy đệ tử hoàng thất, tổng cộng thêm 100 viên. Cộng tất cả lại thì được có khoảng 400 viên.

Tính đi tính lại vẫn còn cách rất xa con số 10 tỷ. Nhưng mà Lâm Tiêu không lo lắng, linh thạch cực phẩm không đủ thì hắn có đan dược mà.

Dù gì hắn cũng phải có bộ kiếm quyết 10 tỷ này.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 184: Cứ như là gặp ma vậy


Lâm Tiêu đã đủ bộ công pháp phòng ngự, Cửu U Trấn Ma Ấn và bộ giáp là quá đủ dùng rồi. Tốc độ thì có Thiên Lý Đằng Quang Quyết. Tu luyện có Thiên Khôi Kiếm Điểm. Chỉ có công kích là vẫn thiếu.

Bởi vì mới có kiếm ý, không có công pháp hay quyết pháp gì phù hợp cho nên sức mạnh phát huy vẫn chưa tốt. Hơn nữa nói về kiếm pháp, hắn mạnh nhất vẫn là kiếm pháp Thiên Minh, nhưng mới chỉ ở cấp trung phẩm.

Ở trong mộ kiếm Vô Cực, không biết là do thời gian cách quá xa, hay là do quy định. Hắn không thu được bất kỳ bộ kiếm pháp nào. Cho nên Lâm Tiêu mới quyết định đến chỗ đấu giá ở thành Thiên Nguyên để hỏi thăm về bộ kiếm quyết này.

Nói là giá bán trên trời, thật giả ra sao chưa biết được.

“Kính chào khách quan, ngài lần đầu tới đây đúng không, xin qua bên kia báo danh.” Người làm trong toà lâu khách khí đón tiếp.

“Được, xin dẫn đường cho ta.” Lâm Tiêu nói.

Sau đó người kia đưa Lâm Tiêu tới một căn phòng yên tĩnh ở bên cạnh. Phía bên trong còn có một lão giả Toàn Đan cảnh trung kỳ đang ngồi.

Lão giả này thấy có người vào thì nói: “Cần làm báo danh gì.”

Lúc Lâm Tiêu đi qua thì nghe được một ít thông tin từ mồm người làm. Nơi đấu giá của thành Thiên Nguyên này sẽ làm một cái thẻ báo danh, không cần nộp phí gì, chỉ cần báo số tài sản tương đương là được.

Có 100 vạn linh thạch hạ phẩm, thì sẽ làm thẻ báo danh trắng, có thể vào phòng đấu giá chung.

Có 1000 vạn linh thạch hạ phẩm, thì sẽ làm thẻ báo khách quý, có thể vào đình ngồi riêng.

Có 1 tỷ linh thạch hạ phẩm, thì sẽ làm thẻ báo khách quý cao cấp, có thể vào phòng riêng.

Có 10 tỷ linh thạch hạ phẩm, thì sẽ làm thẻ thân phận tôn quý, có thể vào phòng chữ Thiên.

“Khách quý cao cấp đi.” Lâm Tiêu nói một câu sau đó giơ tay phải ra.

Trước mặt hắn xuất hiện một đống linh thạch, là linh thạch cực phẩm.

Chuyện này làm cho người dẫn đường và cả lão giả kia vô cùng kinh ngạc. Một đống linh thạch cực phẩm, ít cũng phải là 100 viên,

Khách quý cao cấp???

Bọn họ không ngờ tới, một thiếu niên trẻ tuổi Luân Hải cảnh tầng 4 lại có thể làm thẻ khách quý cao cấp.

Xem ra người thiếu niên này phải là con cháu hoặc đệ tử thiên kiêu của một môn phái đỉnh cấp nào đó.

“Được, được khách nhân, ta lập tức làm thẻ khách quý cao cấp cho ngài.” Lão giả Toàn Đan cảnh kia cười nói ôn hoà.

Khách quý cao cấp đối với bọn họ mà nói đã được xếp vào hạng quan trọng rồi. Còn về kiểu khách tôn quý thì cực kỳ hiếm gặp. Nói trắng ra là từ trước tới giờ chưa gặp.

“Đợi chút, ở đây ta có hai viên đan dược muốn gửi đấu giá, không biết có được không?” Lâm Tiêu gọi lão giả kia lại.

Gửi đấu giá hai viên đan dược?

Chỗ bọn họ, nhận đấu giá đan dược, thông thường đều tính theo bình mà?

Ông lão Toàn Đan kia ngẩn ra một lúc, nhưng vẫn nhanh chóng trả lời: “Quý khách thân mến, nếu giá trị của đan dược không đạt tới trăm vạn linh thạch, thì phải đợi tới mấy ngày sau, sẽ có buổi đấu giá quy mô nhỏ hơn.”

Trăm vạn linh thạch sao?

Vậy chắc là không vấn đề gì.

“Được, vậy đan dược này giao cho ông, ông đi chuẩn bị đi.” Lâm Tiêu đưa hai bình đan dược qua, mỗi một bình ngọc chứa một viên đan dược.

Ông lão Toàn Đan kinh ngạc.

Theo như ý vị khách này nói, hai viên đan dược này đều có giá lên tới trăm vạn sao?

Đây là một tin tốt đó nha.

Trong buổi đấu giá lần này của bọn họ, cũng chỉ có bốn loại đan dược có giá trị tương tự như vậy.

Loại đồ như này hoàn toàn không sợ nhiều.

Có nhiều đến mấy cũng sẽ bị các thế lực lớn tranh đoạt sạch mà thôi.

Thuộc loại sản phẩm được nhiều người yêu thích đó.

“Quý khách thân mến, ta có thể kiểm tra một chút được không?” ông lão Toàn Đan khách khí hỏi.

“Được.” Lâm Tiêu gật đầu đáp.

Ông lão Toàn Đan cẩn thận từng li từng tí, mở bình ra.

Một mùi đan dược thơm nồng lập tức tỏa ra.

“Cái gì!!! Đây là..... Huyền Minh Phá Cảnh Đan!!!” ông lão Toàn Đan bất ngờ hô lên.

Vị khách quý này thật quá là khiêm tốn rồi. Đan dược này đâu chỉ đáng giá trăm vạn chứ, đây rõ ràng là loại đan dược đáng giá ngàn vạn đấy.

Thật sự là một viên khó cầu.

Đợi chút....

Ông lão Toàn Đan bỗng dưng mở trừng mắt.

Cứ như là gặp ma vậy.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 185: Người này....ngốc thật hay giả bộ ngốc vậy


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Phẩm giai của viên đan dược này hình như là....trời ạ!!! Nhất khí sương đan?

“Quý khách thân mến, ngài, ngài chắc chắn muốn bán đấu giá viên đan dược này sao?” ông lão Toàn Đan kinh sợ hỏi lại.

“Đúng vậy, ta muốn hỏi một chút, loại đan dược này nên đặt giá khởi điểm là bao nhiêu linh thạch đây?” Lâm Tiêu thắc mắc hỏi.

Hắn vẫn đang thiếu sáu tỷ linh thạch, cũng không biết hai viên đan dược này có thể bán được bao nhiêu.

“Đan dược cấp bậc nhất khí sương đan, còn là Huyền Minh Phá Cảnh Đan, giá trị này...không thể ước lượng được.”

“Quý khách thân mến, xin đợi cho một lát, ta cần mời chủ quản đại nhân của chúng ta tới.”

Ông lão Toàn Đan lập tức cho người đi mời chủ quản đại nhân.

Không bao lâu sau, một ông lão mái tóc bạc phơ, tinh thần quắc thước xông vào trong tĩnh phòng.

“Ở đâu cơ? Huyền Minh Phá Cảnh Đan cấp bậc nhất khí sương đan!” ông lão tóc bạc vội vàng hô lên.

“Chủ quản đại nhân, ở đây.” ông lão Toàn Đan kia cung kính đưa bình đan dược kia qua.

Ông lão tóc bạc cực kỳ cẩn thận mở bình ngọc ra, sau đó vô cùng nghiêm túc ngửi một chút, nhìn một chút, kiểm tra một lúc.

Sau đó ông ta đậy nắp lại, vẻ mặt đầy cảm thán nói: “Viên đan dược này e là sẽ trở thành tâm điểm của buổi đấu giá ngày hôm nay rồi.”

“Chủ quản đại nhân, vị khách quý này muốn hỏi, giá khởi điểm của viên đan dược này nên để bao nhiêu thì được.” ông lão Toàn Đan kia nói.

Ông lão tóc trắng quay đầu nhìn chủ nhân của viên đan dược này, thành thật nói: “Quý khách, giá thị trường của viên đan dược này đại khái là vào khoảng một tỷ. Chúng ta có thể để giá khởi điểm ở khoảng năm ngàn vạn, giá bán ra cuối cùng, đại khái là vào khoảng một tỷ tới một tỷ ba trăm triệu.”

Lâm Tiêu gật đầu.

Cái giá này đã nằm trong dự tính của hắn.

Tiếp theo đó, hắn lại chỉ vào một bình đan dược bên cạnh ông lão Toàn Đan hỏi: “Vậy ông lại xem viên còn lại xem thế nào.”

Viên còn lại?

Vẻ mặt hai ông lão lộ ra vẻ nghi hoặc.

Lẽ nào, viên còn lại không phải là Huyền Minh Phá Cảnh Đan cấp bậc nhất khí sương đan?

Cũng đúng.

Thứ này quá hiếm gặp.

Xuất hiện một viên thôi đã khiến người ta chấn động rồi.

Vị khách quý này hỏi như vậy, vậy tức là một viên còn lại kia không phải là Huyền Minh Phá Cảnh Đan cấp bậc nhất khí sương đan rồi.

Xem ra, chắc là cấp bậc bình thường.

“Được thưa quý khách, bây giờ tôi sẽ xem thử.” Ông lão tóc trắng nhận lấy một bình ngọc khác trên tay ông lão Toàn Đan.

Mở nắp bình, bắt đầu quan sát.

“Hả? Ôi trời!! Đây, đây là Huyền Minh Phá Cảnh Đan cấp bậc nhị khí sương đan???” Ông lão tóc bạc nhìn ngây người luôn.

Ông ta còn tưởng là cấp bậc thượng phẩm thông thường, không ngờ kết quả lại kinh người như vậy.

Sự khác biệt to lớn ấy khiến biểu cảm của ông mất khống chế.

Ông lão Toàn Đan ở bên cạnh nghe thấy chủ quản đại nhân kinh hãi hô lên, cũng vội vàng xông qua nhìn.

Nhị khí sương đan!

Trời ạ!

Thế mà lại là nhị khí sương đan.

Đây là lần đầu tiên trong đời ông ta nhìn thấy đan dược nhị khí sương đan.

Thứ này vậy mà lại có người đem ra bán đấu giá.

Người này....ngốc thật hay giả bộ ngốc vậy.

“Vẫn nhờ ngài giúp đỡ, định ra giá khởi điểm.” Lâm Tiêu nói.

Hắn không ngờ, phản ứng của hai người này lại lớn đến như thế.

Không phải chỉ là cấp bậc nhị khí sương đan thôi sao.

Ông lão tóc bạc nâng niu chiếc bình ngọc, trầm tư suy nghĩ một phen, sau đó đáp.

“Quý khách thân mến, đan dược có cấp bậc hiếm thấy như vậy, chi nhánh Đông Vực bọn ta cũng là lần đầu bán đấu giá.

“Ta kiến nghị định giá khởi điểm là một tỷ, giá bán ra cuối cùng thì ta không nói trước được, nhưng chí ít cũng phải trên hai tỷ.”

63e06c6e39cbeunqopectoEwrQb4pxFDB.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 186: Ngươi là luyện đan sư sao?”


Sau đó, ánh mắt ông ta nóng rực, hỏi: “Quý khách, ngài, ngài chắc không phải là có viên đan dược cấp bậc này trong tay đấy chứ.”

Lâm Tiêu lắc đầu đáp: “Ta không có, ta chỉ muốn hỏi cho biết thôi.”

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Hoặc nói cách khác, hiện giờ hắn vẫn chưa có.

Ông lão tóc bạc: “........”

Được rồi, là ông ta nghĩ nhiều rồi.

Đan dược cấp bậc tam khí sương đan, ông ta nào có thấy bao giờ.

Đó giống như là chuyện tu luyện giả Toàn Đan Cảnh đột phá lên Hóa Đỉnh Cảnh vậy.

Là một ranh giới mà người bình thường không thể nào vượt qua được,

Cho dù là đám thiên kiêu thiên tài, có thể vượt qua được, cũng chẳng có mấy ai.

Ông lão tóc bạc nghĩ một lát rồi trả lời câu hỏi này của Lâm Tiêu.”

“Đan dược cấp bậc tam khí sương đan, bất luận là hiệu quả đan dược hay đặc tính cũng đều có sự thăng cấp cực lớn, giá trị đương nhiên là cao hơn gấp bội.

“Nếu như là Huyền Minh Phá Cảnh Đan tam khí sương đan, vậy thì giá khởi điểm chí ít phải đạt ba tỷ. Giá thành cuối cùng, nói thật, ta cảm thấy không ai có thể mua nổi.” Ông lão tóc bạc cười khổ.

Huyền Minh Phá Cảnh Đan rốt cuộc, cũng chỉ là đan dược cho người tu luyện Luân Hải Cảnh sử dụng.

Mua đan dược cho một vãn bối Luân Hải Cảnh, ai lại chấp nhận đi tiêu tốn ba tỷ linh thạch, thậm chí nhiều hơn chứ.

Mua một viên Huyền Minh Phá Cảnh Đan nhị khí là tốt rồi, giá cũng đã là cao lắm rồi.

Lâm Tiêu khẽ gật đầu.

Hắn đương nhiên cũng hiểu đạo lí này.

Bây giờ trên người có bốn tỷ, lại thêm hai viên đan dược trị giá ba tỷ.

Vậy thì khoảng cách tới Kiếm quyết trị giá 10 tỷ chỉ còn lại khoảng ba tỷ thôi.

Lâm Tiêu kiểm tra đồ đạc trên người, thứ đáng giá cũng chỉ có một ít, nhưng lại không thích hợp đem bán đấu giá.

Nếu đã như vậy.

“Vậy hai viên đan dược kia, làm phiền các vị bán đấu giá.” Lâm Tiêu nói.

“Dễ thôi, dễ thôi, vậy mời quý khách đi tới gian phòng dành cho khách quý chờ đợi nhé. Vẫn còn chưa tới một canh giờ nữa là buổi đấu giá lần này sẽ bắt đầu rồi.”

“Hai viên đan dược của quý khách, nhất định thuộc về vật phẩm đấu giá áp trục sau cùng.” Ông lão tóc bạc khách khí nói.

Lâm Tiêu không có động tĩnh gì, nhưng lại hỏi một vấn đề.

“Kể từ khi buổi đấu giá bắt đầu, cho tới khi đấu giá bộ Kiếm quyết trị giá 10 tỷ kia, còn bao lâu nữa???” Lâm Tiêu hỏi.

“Hử? Cái này, nhanh thì phải ba canh giờ, chậm thì có thể mất nửa ngày.” ông lão tóc bạc nói.

“Vậy thì cũng đủ thời gian rồi.” Lâm Tiêu lộ ra ý cười.

“Hử?” ông lão tóc bạc có chút ngơ ngác, không hiểu ‘đủ thời gian’ là ý gì.

“Ta ra ngoài một chuyến, sẽ tranh thủ trở về lúc bán đấu giá đan dược.”

Lâm Tiêu nói xong cũng không đợi đối phương đáp lại, sau khi cầm lấy thẻ chứng minh thân phận thì nhanh chóng rời khỏi tĩnh thất, rời khỏi phòng đấu giá Thiên Nguyên.

Hắn bay về phía tổng bộ Đông Vực của công hội luyện đan sư.

Trước mắt, Lâm Tiêu vẫn còn thiếu ba tỷ.

Đương nhiên, nếu hai viên đan dược đấu giá thuận lợi, thì chỉ thiếu hơn hai tỷ thôi.

Nhưng bất kể là tính thế nào, thì hắn vẫn phải luyện thêm một viên đan dược nữa mới được.

Mà nguyên liệu luyện chế đan dược, trong luyện đan công hội chắc là có thể mua được.

Lâm Tiêu nghĩ rất đơn giản.

Nhưng khi hắn tới công hội luyện đan sư, thì vừa mới bắt đầu đã gặp rắc rối.

“Xin lỗi, nguyên liệu trong công hội luyện đan sư chỉ có luyện đan sư được công hội chúng tôi chứng nhận mới được mua.” Nhân viên công tác của luyện đan sư đáp.

Lâm Tiêu ngẩn ra.

Không ngờ, mua sắm ở công hội này còn có chế độ hội viên nữa.

“Vậy bây giờ ta xin chứng nhận thân phận luyện đan sư.” Lâm Tiêu nói.

Công hội luyện đan sư là một tổ chức tương đối tự do, không gò bó.

Bất kể ngươi có thân phận gì, chỉ cần là luyện đan sư thì có thể tới xin chứng nhận.

“Hử? Ngươi là luyện đan sư sao?” nhân viên công tác kia kinh ngạc nói.

Bởi vì nhìn Lâm Tiêu quá trẻ, chẳng khác gì học trò của mấy luyện đan sư trong công hội.

“Đúng vậy.” Lâm Tiêu đưa ra đáp án chắc nịch.

“Được, vậy xin hỏi ngài muốn xin chứng nhận luyện đan sư cấp mấy?” nhân viên công tác của luyện đan công hội vội vàng hỏi.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 187: Lệnh bài này ngài lấy từ đâu vậy?”


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau khi nghe Lâm Tiêu xác nhận, thái độ của người này chợt tốt hơn nhiều.

“Ừm...thất phẩm đi.” Lâm Tiêu do dự một lát rồi đáp.

Hắn không muốn nói quá khoa trương.

Nhưng nói thấp đi, thì lại lo không đủ quyền hạn mua sắm.

Nguyên liệu trong công hội luyện đan sư này, đều dựa vào phẩm cấp của luyện đan sư để giới hạn mua sắm.

Ví dụ như ngươi là một luyện đan sư tam phẩm, muốn mua nguyên liệu luyện đan thất phẩm về dùng thì không thể bán cho ngươi được.

Quy định này đặt ra là để đảm bảo tỉ lệ hiệu quả của các loại nguyên liệu, và phòng ngừa việc mua đi bán lại ra ngoài.

Sau đó, nhân viên công tác kia nghe Lâm Tiêu nói vậy, sắc mặt liền tối xuống.

Lại gặp phải một tên tới kiếm chuyện rồi.

Gần như một tháng đều gặp phải loại người như này.

Nhưng hắn không vội đuổi người đi. Mà lấy ra một tờ giấy, một cây bút.

“Luyện đan sư thất phẩm đúng không, vậy mời ngài làm một bài kiểm tra, cuối cùng trong bài kiểm tra này còn phải trần thuật một cách cụ thể về quá trình luyện chế ra một loại đan dược lục phẩm, đợi đến khi đậu phần thi viết, công hội sẽ cho người tới liên hệ ngài để tiến hành kiểm tra thực hành.” nhân viên công tác kia nghiêm túc, thành thật nói.

Lâm Tiêu:????

Phiền phức như vậy sao?

Chẳng phải chỉ là một cái chứng nhận luyện đan sư thôi sao?

Trực tiếp đưa nguyên liệu, luyện ra một lò ngay tại chỗ chẳng phải là xong rồi sao?

Nhưng Lâm Tiêu suy nghĩ một lúc, lại cảm thấy trình tự này có vấn đề gì.

Người ta dù gì cũng là tổ chức chính quy, có mấy hạng mục kiểm tra cũng là bình thường.

Kiếp trước hắn đi làm, chẳng phải cũng phỏng vấn rồi làm bài kiểm tra này nọ đó hay sao.

Lâm Tiêu nhận lấy đề bài.

Vừa nhìn hắn liền đơ luôn.

1, Khi luyện Tụ Linh thảo, cần mấy phần văn hỏa, mấy phần võ hỏa, mỗi phần cần bao nhiêu nhiêu thời gian?

2, Mười điểm chú ý trong quá trình ủ đan là gì?

3, Nếu trong quá trình thành đan, đan dược bị tách nước, là do nguyên nhân nào tạo thành, hãy kể ra năm trường hợp.

4, Luyện chế Bồi Nguyên Đan, ngoại trừ đan phương cơ bản, còn có thể dùng những nguyên liệu nào để thay thế khi luyện chế?

5,

6,

.....

100, Hãy miêu tả cụ thể quá trình luyện đan của một đan dược lục phẩm bất kỳ.

Lâm Tiêu càng nhìn càng trợn tròn mắt.

Giỏi lắm.

Những 100 câu hỏi, hắn chỉ trả lời được mỗi câu cuối cùng. 99 câu khác, hắn không biết một câu nào cả.

Đây đều là những câu hỏi vi diệu gì vậy?

Luyện đan thôi mà, cần phải kiểm tra nhiều vấn đề như vậy không?

Ném nguyên liệu vào, tinh luyện, ngưng đan, chẳng phải là thành đan rồi sao.

Lâm Tiêu vốn dĩ rất tự tin cầm bút lên, sau khi viết được cái tên thì trực tiếp từ bỏ.

Xem ra muốn trở thành một luyện đan sư cũng không dễ dàng.

Sao bây giờ ta!

Nơi này bắt buộc phải có thân phận luyện đan sư mới có thể mua nguyên liệu, nhưng cuộc kiểm tra luyện đan sư đối với một kẻ không có cơ sở như hắn mà nói, quá là khó.

Haizzz.

Nếu hắn quen biết một luyện đan sư cấp cao thì tốt rồi.

Đợi chút....

Lúc này, Lâm Tiêu chợt nhớ ra chuyện gì đó.

Hắn động não suy nghĩ, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một khối lệnh bài.

Cái này là lúc ở Lưu Vân Tông luyện đan, Tả Cúng Phụng đã đưa cho hắn khối lệnh bài chứng minh thân phận này.

“Anh bạn này, nếu có tấm lệnh bài này, ta có thể mua nguyên liệu không?” Lâm Tiêu giơ tấm lệnh bài về phía nhân viên công tác.

63e06c8ce982bQLAWsVjU8oxMnACSTCnB.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 188


Lâm Tiêu hơi bất ngờ, không ngờ tấm lệnh bài của Tả Cúng Phụng lại có hiệu quả tốt như vậy.

Cảm tạ một câu rồi Lâm Tiêu tiến vào công hội luyện đan sư, dùng lệnh bài mua một phần nguyên liệu của Huyền Minh Phá Cảnh Đan, tiêu tốn hai trăm vạn linh thạch hạ phẩm.

Không phải hắn không muốn mua nhiều phần. Mà là cấp bậc lệnh bài của Tả Cúng Phụng chỉ đủ để mua một phần.

Tiếp đó, hắn lại thuê phòng luyện đan tốt nhất của công hội luyện đan sư.

Tiền thuê mỗi một tiếng cao những một viên linh thạch thượng phẩm, tương đương với một vạn linh thạch hạ phẩm.

Sau khi tiến vào phòng luyện đan, nhìn thấy những lò luyện đan cực phẩm được bày trí bên trong, Lâm Tiêu lại cảm thấy tất cả đều đáng giá.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Sử dụng những lò luyện đan cấp bậc này, việc luyện đan sẽ nhẹ nhàng hơn một chút.

Sau khi chuẩn bị xong nguyên liệu, Lâm Tiêu liền bắt đầu luyện đan.

Lần này, tu vi của hắn đột phá Luân Hải Cảnh tầng thứ tư, trong cơ thể lại là kiếm khí Toàn Đan Cảnh viên mãn và kiếm khí Hóa Đỉnh Cảnh.

Không biết có thể thuận lợi luyện ra một lò đan dược tốt không nữa.

Nắm linh kiếm trong tay, luyện đan bắt đầu!!

……

Lúc Lâm Tiêu bắt đầu luyện đan.

Công hội luyện đan sư cũng nhận được một tin tức chấn động lòng người.

Ngay vừa rồi, phòng đấu giá Thiên Nguyên dùng mạng lưới tình báo của mình để thông báo cho các thế lực trong toàn bộ chủ thành Thiên Nguyên một tin tức tốt.

Buổi đấu giá hôm nay sẽ tăng thêm hai viên đan dược.

Một viên là Huyền Minh Phá Cảnh Đan nhất khí sương đan.

Một viên là Huyền Minh Phá Cảnh Đan nhị khí sương đan.

Tin tức này vừa phát ra, những thế lực lớn trong nội thành đều trực tiếp bùng nổ.

Người trong thành có thể không biết tại sao bọn họ lại kích động đến như vậy.

Nhưng những thế lực lớn này đều từng thu thập một số tin tình báo bí mật từ tổng hội luyện đan sư.

Trong đó bao gồm cả tin tình báo bí mật về Huyền Minh Phá Cảnh Đan.

Một viên Huyền Minh Phá Cảnh Đan thượng phẩm, đủ để tu luyện giả Luân Hải Cảnh viên mãn, đột phá lên Toàn Đan Cảnh.

Mà Huyền Minh Phá Cảnh Đan cấp bậc nhất khí sương đan, không những có thể giúp người ta đột phá Toàn Đan Cảnh, mà càng tác động sâu vào căn cơ thâm hậu, hơn nữa còn ẩn chứa năng lực ngộ cảnh.

Điều này sẽ giúp tu luyện giả đột phá Toàn Đan Cảnh càng dễ lĩnh ngộ ý cảnh hơn người khác.

Dễ dàng lĩnh ngộ ý cảnh hơn là khái niệm gì?

Đó chính là ngươi sẽ cách Hóa Đỉnh Cảnh gần thêm một bước so với những người khác.

Vậy nên chính vì năng lực ngộ cảnh này mà viên Huyền Minh Phá Cảnh Đan nhất khí sương đan, nhị khí sương đan này nhất định phải đoạt được.

Trong chốc lát, các thế lực trong thành Thiên Nguyên đều rục rịch, ùn ùn tập trung về phòng đấu giá Thiên Nguyên.

Nửa canh giờ sau.

Ngay khi cuộc đấu giá tiến hành không bao lâu, trên bầu trời công hội luyện đan sư, đột nhiên trời đất biến sắc, những đám mây đều tụ lại, cả bầu trời trở nên u ám.

Trong những đám mây xuất hiện tiếng sấm nổ.

Xung quanh công hội luyện đan sư, các loại năng lượng khác nhau cũng bắt đầu điên cuồng xông về nơi này.

“ĐM, đây là lôi kiếp giáng lâm à?”

“Trời ạ, kẻ nào lại dám độ kiếp tại thành Thiên Nguyên?”

“Nhưng mà uy thế của lôi kiếp này thật kỳ lạ, đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

“Các, các ngươi mau nhìn xem, đám mây độ kiếp kia nằm ngay bên trên công hội luyện đan sư.”

“Đây...đây...lẽ nào là...”

Kiếp Vân giáng lâm, những người bình thường chưa bao giờ nhìn thấy động tĩnh lớn như vậy. Bọn họ đều đoán rằng chỉ có cường giả vượt cấp mới làm ra dị trạng kiểu này. Chắc chắn là những trưởng lão của thế lực lớn, chân tướng chỉ có thể là như vậy.

Kiếp Vân này……không giống Lôi Kiếp bình thường, mà là Đan Kiếp!
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 189


Đan Kiếp xảy ra ở thành Thiên Nguyên chỉ có một khả năng, đó là công hội luyện đan sư – có người đột phá cấp 9!

Là hội trưởng đại nhân, hay là đội phó đại nhân? Cũng không đúng.

Bọn họ có chút nghi ngờ, hai vị này mặc dù là luyện đan sư cấp 8 của công hội luyện đan sư, nhưng bọn họ vẫn còn cách cấp 9 rất xa. Chả nhẽ là một trong hai vị đại nhân giác ngộ?

“Người đâu, báo cho đại trưởng lão, chúng ta tới công hội luyện đan bái phỏng một chuyến.”

“Tin tức truyền ra chỗ đấu giá thành Thiên Nguyên đấu giá đan Nhất Khí Đan Vụ, công hội luyện đan sư có người đột phá cấp 9, xem ra hai chuyện này có liên quan tới nhau.”

“Luyện đan sư cấp 9, Đông Vực chúng ta từ bao giờ lại có luyện đan sư cấp 9.”

“Đợi giây phút này cũng lâu, trăm năm trước trưởng lão cuối cùng đã từ thế, từ đó cũng không ai vượt được qua nữa.”

“Đi nơi đấu giá cái gì, đi, chúng ta đi tới công hội trước đã, nhìn xem cảm giác có một luyện đan sư cấp 9 tồn tại là như thế nào, còn vui hơn đi nơi đấu giá nhiều.”

Tin tức cứ như vậy truyền đi khắp nơi. Từ những ngõ nhỏ tới đường lớn của thành Thiên Nguyên, tới tận các thế lực lớn nhỏ trong thành.

Ngoài ra trung tâm của công hội luyện đan cũng bùng nổ rồi. Các trận pháp phòng ngự đều được kích hoạt, tất cả các luyện đan sư đều tập hợp tại lầu 1 và lầu 2, cửa vào tạm thời đóng chặt.

Bây giờ mọi người đều đang bàn luận, là hội phó Mã đột phá hay là hội trưởng Mặc đột phá. Chắc là hội trưởng Mặc đại nhân.

Hội phó Mã ba năm trước vừa đột phá luyện đan sư cấp 8, làm sao có thể nhanh như vậy.

Vút!

Đúng lúc này một thân ảnh lao vào trong tầng 1 công hội luyện đan.

“To gan! Bây giờ cấm ra vào……khụ, hội phó Mã, là ngài ạ! Xin lỗi ngài, ta không nhìn rõ.” Một đệ tử định chặn đường lại vội vàng xin lỗi.

Hắn không ngờ người lao từ bên ngoài vào lại là hội phó Mã. Bây giờ công hội luyện đan tạm thời cấm ra vào. Nhưng không thể cấm cả hội trưởng và hội phó được.

“Ngươi làm tốt lắm, nhớ đấy, từ giờ trở đi không cho bất kỳ kẻ nào vào tầng ba. Làm trái lệnh trực tiếp khai trừ khỏi công hội luyện đan.” Hội phó Mã không quay đầu lại, sau khi nói câu này xong thì lập tức đi vào trong.

“Vâng! Hội phó đại nhân!” Vài đệ tử đồng thanh trả lời.

Bọn họ đều là luyện đan sư, đương nhiên hiểu chuyện này quan trọng thế nào. Hội phó Mã đích thân xuất hiện, có nghĩa là ông ấy không phải người đột phá, vậy chỉ có thể là hội trưởng Mặc của bọn họ.

Kiếp Vân xuất hiện, bây giờ đang là bước thành đan cuối cùng, cũng chính là bước đột phá. Chỉ còn một bước này nữa thì tương lai của hội trưởng Mặc chính là tiền đồ vô lượng, bành trướng đại đạo.

Tất cả mọi người đều im lặng, nhưng trong lòng lại hồi hộp tới khó nhịn. Một khi hội trưởng Mặc đột phá luyện đan sư cấp 9. Bọn họ sẽ không phải cúi lưng trước những thế lực khác của Đông Vực.

Phải biết rằng, lần trước ở giới Huyền Bồng Đan Hội, bọn họ bị những thế lực khác ở Đông Vực làm nhục một phen, chuyện đó vẫn còn ở trong lòng họ. Thù này sớm muộn phải trả được.

Ở một bên khác, hội phó Mã vội vã chạy tới phòng luyện đan số một ở tầng cao nhất. Lòng ông cũng vô cùng kinh ngạc và tò mò. Lão Mặc chả nhẽ đột phá giác ngộ rồi sao?

Rõ ràng hai hôm trước lúc ngồi tâm sự lúc nửa đêm, nói là muốn đột phá cấp 9, vậy mà nhanh thế đã làm được. Ông ta bây giờ phải qua nhìn một cái. Hơn nữa phải thiết lập trận pháp phòng hộ, không thể để mấy kẻ không liên quan tới làm phiền được.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất

Tuy nhiên lúc hội phó Mã vào phòng luyện đan, thì lại vô cùng ngạc nhiên, mắt cũng trợn ngược cả lên. Bởi vì cái người mà đáng nhẽ không nên xuất hiện ở ngoài này, thì lại đang đứng sững sờ trước cửa phòng.

Đồng thời biểu hiện trên mặt đối phương cũng chả khác ông là bao. Chính là bộ mặt như vừa gặp quỷ.

“Lão Mặc?? ở ngoài này làm gì?”

“Lão Mã?? Ông ở đây, thế ai ở trong luyện đan?”

Hai người cùng đồng thanh lên tiếng.

Vào khoảnh khắc này họ mới biết, người luyện ra Đan Kiếp không phải người mình nghĩ.

“Đây……tôi cứ tưởng ông là người đột phá giác ngộ.” Lão Mặc nhíu mày nói.

“Ông nằm mơ hả, tôi mới đột phá luyện đan sư cấp 8, kể cả có giác ngộ thêm 2 lần nữa cũng còn lâu mới lên được cấp 9.” Lão Mã rất thẳng thắn.

“Ngoài tôi ra thì chỉ còn mỗi ông là người có hy vọng lên được cấp 9, ông là người đầu tiên tôi nghĩ tới.” Lão Mặc giải thích.

“Vậy bên trong là vị tiền bối nào vậy?” Lão Mã vội vã hỏi.

“Không biết, sau khi tôi cảm nhận được Đan Kiếp lập tức tới đây thủ hộ, nhưng chưa nhìn thấy người bên trong.” Lão Mặc lắc đầu.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 190: Nhưng mà, đây……không thể nào!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hai người đứng đối mặt với nhau, trăm nghìn câu hỏi hiện lên trong đầu. Bọn họ rất muốn biết người bên trong là ai.

Khu Đông Vực ngoài bọn họ ra thì chả có đến ba người đột phá được luyện đan sư cấp 8. Chả nhẽ là……

Hai người lại nhìn nhau thêm lần nữa, sắc mặt có chút khác thường.

Là luyện đan sư của khu vực nào tới chỗ bọn họ đột phá sao?

“Lão Mặc ông trông ở đây, tôi đi hỏi các đệ tử xem ai là người dùng phòng luyện đan số 1.” Lão Mã nói xong lập tức xuống lầu.

“Được!” Lão Mặc trả lời.

Sau mười phút lão Mã quay lại.

“Thế nào? Lão Mã, ngươi có biểu cảm gì vậy? là luyện đan sư ở đâu?” Lão Mặc hỏi.

“Chuyện này…..nói sao nhỉ. Đệ tử trông coi nói, người lấy phòng này là một thiếu niên. Thoặt nhìn rất trẻ, không giống luyện đan sư, giống đệ tử học luyện đan hơn.”

“Sau đó tôi lại nghe được từ hai đệ tử ngoại môn nói, vị thiếu niên này muốn tới đây để thi luyện đan sư cấp 7, nhưng không thi qua môn lý thuyết, cho nên dùng lệnh bài mua một phần nguyên liệu luyện Huyền Minh đan.”

Lão Mã dùng ngữ khí nghi hoặc thuật lại toàn bộ mọi chuyện, hội trưởng Mặc ngỡ ngàng.

Người thiếu niên? Người thiếu niên có thể dẫn dụ được Đan Kiếp? người mà có thể là luyện đan sư cấp 9, là người thiếu niên?

Lại còn mua một phần nguyên liệu luyện Huyền Minh đan?

Đợi chút……

“Lão mã, ông nói người thiếu niên mua nguyên liệu luyện Huyền Minh đan?” Lão Mặc hỏi lại.

“Đúng, sao, có vấn đề gì sao?” Lão Mã vẫn chưa hiểu chuyện gì cả.

“Có vấn đề, vấn đề lớn, lúc nãy tôi cũng nghe tin tức ở chỗ đấu giá, hôm nay đấu giá hai viên đan dược, cả hai viên đều là Khí Đan Vụ cấp đặc biệt. Ông đoán xem đó là đan gì……” Lão Mặc nói.

“Này…..chả nhẽ, chả nhẽ là Huyền Minh đan.” Lão Mã nhất thời thấy lông tơ trên người dựng hết lên.

“Không sau, cho nên…..” Lão Mặc nhìn về phía phòng luyện đan.

Bang!

Đúng lúc này một làn khói xanh bay ra ngoài. Uy áp khổng lồ tràn ra khắp tòa lầu của công hội luyện đan sư.

Rắc rắc.

Trận pháp phòng ngự của công hội luyện đan bị lôi điện đánh vào. Phòng luyện đan của công hội bị đánh thành một cái lỗ lớn.

Lão Mã và lão Mặc lập tức dùng công pháp phòng thân mới tránh được công kích của lôi điện. Đợi khói tan đi bọn họ cũng nhìn thấy một thân ảnh trong phòng luyện đan.

Trời ạ!!!

Đúng là một thiếu niên, một thiếu niên Luân Hải cảnh tầng 4

Lúc này thiếu niên trong phòng luyện đan, hắn đang nhắm mắt dưỡng thần, tay phải giơ lên, tay trái hơn run run lên. Cả cánh tay hắn đang bị một màu đen bao phủ, khói xanh bốc lên nghi ngút.

Trưởng hội Mặc và phó hội Mã mặt mày có chút trầm trọng và thêm một chút khó tin. Tay của người này làm sao vậy?

Chả nhẽ hắn lấy tay chặn lôi kiếp à?

Cả phòng luyện đan chỉ có mình hắn ta. Vậy hắn chính là người thu hút Đan Kiếp của luyện đan sư cấp 9???

63e06cb277532Q6KHciUpu7YCsRzZJEys.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 191: Tuy nhiên đây cũng chưa phải chuyện xấu nhất


Cũng chính bởi vì những yêu cầu này, cho nên tất cả luyện đan sư trong công hội chỉ có Mặc lão và Mã lão mới đủ tư cách đột phá luyện đan sư cấp 9.

Vậy mà người thanh niên trước mặt này tu vi mới chỉ Luân Hải cảnh tầng 4 đã là luyện đan sư cấp 9. Đây đúng là trêu tức cuộc đời.

Đột nhiên lông mày người thanh niên này cau lại, một vầng hào quang từ người hắn bắ n ra tứ phía. Trong vòng vạn dặm có tiếng nhạc réo rắt vang lên. m thanh huyền ảo, người bình thường không thể nghe thấy. Chỉ có những luyện đan sư đã tu luyện tới một mức nhất định mới có thể nghe được.

“Lão Mặc, ngươi có nghe thấy âm thanh kỳ quái này không? Thật sự kỳ lạ, ta cảm thấy những chỗ chưa hiểu trong tu luyện mấy ngày nay, tự nhiên thông suốt.” Lão Mã kinh ngạc.

Nhưng lão Mặc lại không trả lời. Hình như đang chăm chú nhìn người thiếu niên kia, lòng lại càng thêm kinh động. Ông ấy chắc chắn người thiếu niên này……đã đột phá được luyện đan sư cấp 9 rồi!

Lão Mặc vội vã lấy lại tinh thần, nhưng cũng không đáp lại vấn đề của lão Mã, bây giờ ông ta đang tiến gần tới tu vi bán bộ Hoá Đỉnh cho nên hiểu hiện tượng này.

“Tất cả luyện đan sư đều nghe thấy tiếng nhạc, lập tức đả toạ chú tâm lắng nghe, lòng không được mang tạp niệm. Thứ các ngươi đang được nghe chính là đan đạo huyền âm, là một cơ duyên trời ban. Có thể giác ngộ được bao nhiêu chính là do bản thân các ngươi.”

Lão Mặc truyền âm tới tất cả luyện đan sư ở tổng công hội và bên ngoài công hội.

“Thảo nào ta cảm thấy những thắc mắc trong lòng đều sáng tỏ.”

“ta, ta hình như đột phá được luyện đan sư cấp 6!”

“Ta cũng vậy, ta cảm thấy hôm nay có tiến bộ.”

“??? Các ngươi nói gì, tại sao ta không nghe thấy gì.”

“Thần linh!! Không nói nữa, ta phải chú tâm giác ngộ.”

“Ta cũng vậy, phải nắm bắt cơ hội.”

Các luyện đan sư vừa vui vừa mừng, những người nào nghe được huyền âm đều lập tứ đả toạ tại chỗ, chú tâm giác ngộ.

Ngoài cửa phòng luyện đan lão Mã đã choáng váng hết cả người rồi. Hoá ra đây là đan đạo huyền âm.

Chỉ có những luyện đan sư thiên phú cao, ngộ tính tốt. Vào lúc có người đột phá cấp 9 mới có thể gặp được cơ duyên này. Không những giúp bản thân tăng tiến, mà còn giúp những luyện đan sư xung quanh có được cơ hội.

Đây, đây đúng là sự tồn tại của kỳ tích, vậy mà hôm nay đã thành hiện thực.

“Bốp.”

Lão Mã bị vỗ một cái vào đầu.

Lão Mặc thu tay lại tức giận: “Có muốn đột phá cấp 9 không!!”

Không đợi lão Mã trả lời lão Mặc đã bắt đầu xếp bằng chú tâm giác ngộ. Nhìn thấy vậy lão Mã mới phản ứng lại. Đúng vậy đây đâu phải lúc ngạc nhiên. Nhất định phải nắm bắt cơ duyên tốt này.

……

Lúc tất cả luyện đan sư ở trong công hội đang chìm đắm vào việc giác ngộ. Thì đương sự là Lâm Tiêu đây vẫn còn đang chìm trong mơ hồ.

Vào lúc Đan Kiếp đánh xuống, chả biết dây thần kinh nào của hắn bị chập. Trực tiếp đưa tay ra chắn cho lò luyện đan, lấy cứng đối cứng đón nhận một đạo Đan Kiếp. Sau đó hắn cảm nhận được một sức mạnh thần bí nào đó chạy khắp cơ thể hắn.

Máu huyết, gân cốt, kinh mạch thậm chí cả linh căn cũng nhất thời tăng vượt bậc. Càng thần kỳ hơn bên tai luôn nghe thấy tiếng nhạc, điều này làm cho ngộ tính của hắn đối với đan đạo tăng lên không ngừng.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất

Đương nhiên đây đều là những mặt tốt, còn mặt xấu đó chính là tay phải của hắn liệt rồi. Nhìn thấy bàn tay đen xì thì thấy đáng sợ, nhưng thực chất bên trong đang bắt đầu hồi phục nhanh chóng. Có thể nói là chỉ bị thương nhẹ ngoài da.

Chỉ là không thể cử động nên Lâm Tiêu có chút phiền muộn. Chả biết bao giờ mới cử động được lại. Tuy nhiên đây cũng chưa phải chuyện xấu nhất.

Chuyện xấu nhất đó chính là…..ngộ tính của hắn về cảnh ý lại tăng lên rồi.

Ý cảnh đan đạo, bậc 1,5.

Sử dụng ý cảnh đan đạo vào việc luyện đan đương nhiên sẽ mang đến hiệu quả tốt hơn, đan luyện ra cũng cao cấp hơn. Nhưng mà…..đây là loại ý cảnh thứ 5 hắn giác ngộ được rồi.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 192


Có phải là ép người ta đến chết không hả.

Hoá Đỉnh cảnh của hắn ở đâu!!

May mà đối với ý cảnh đan đạo chỉ cần không ngừng luyện đan, luyện ra những loại đan có phẩm chất cao, vậy thì ý cảnh cũng sẽ tăng lên.

Cũng coi là trong chuyện xấu có chuyện tốt.

Sau mười phút, Lâm Tiêu mới từ từ mở mắt ra. Trong đôi mắt hắn ánh lên vẻ rạng rỡ, hắn không chút do dự mở lò luyện đan bằng tay trái.

Mùi đan dược lập tức tỏa ra, tử quang cũng bắ n ra tứ phía. Đan Kiếp cũng bị tử quang quét sạch.

Khoé mắt Lâm Tiêu cong cong, đưa tay lấy ba viên đan Huyền Minh ra. Trong đó có hai viên đạt Khí Đan Vụ cấp 2. Còn một viên đạt Khí Đan Vụ cấp 3.

Chuyện hôm nay đúng là không dễ dàng gì. Luyện được ra ba viên này làm hắn hao phí một đạo kiếm khí Hoá Đỉnh cảnh, năm đạo kiếm khí Toàn Đan cảnh.

Trước mắt hắn chỉ còn lại một đạo kiếm khí Hoá Đỉnh cảnh và ba đạo kiếm khí Toàn Đan cảnh.

Cũng được, gọi là đủ dùng.

Đợi lúc thức hải của hắn luyện hóa xong thanh kiếm đen kia, vậy mấy đạo kiếm khí này cũng không tới mức cần thiết quá.

Lúc Lâm Tiêu mở mắt ra cũng là lúc đan đạo huyền âm biến mất. Hội trưởng Mặc và phó hội Mã cũng từ từ tỉnh lại.

Hai người cùng đưa mắt qua nhìn, vội vã đứng dậy đi qua cung kính cúi người.

“Cảm ơn tiền bối đã chỉ điểm cho các luyện đan sư trong công hội, đại ân này mãi mãi không quên.” Hai người chân thành nói.

Mặc dù người trước mặt rất trẻ tuổi, nhưng việc này cũng chả ảnh hưởng tới địa vị của hắn trong lòng bọn họ.

Lúc nãy được gặp cơ duyên nghe đan đạo huyền âm, lão Mã cảm thấy đan đạo của mình như được khai sáng.

Còn lão Mặc nhìn người thanh niên này bằng một ánh mắt cảm kích và cả cung kính. Bởi vì nút thắt trong con đường tu luyện lên luyện đan sư cấp 9 của ông đã được phá giải rồi. Đây là chuyện ông không dám nghĩ tới.

Vị tiền bối trẻ tuổi trước mặt đây có sức ảnh hưởng cực lớn đối với ông ấy, với những luyện đan sư trong công hội, hay ở Đông Vực. Bọn họ nợ hắn một ân tình to lớn.

Lâm Tiêu nhíu mày nhìn hai lão giả trước mặt: “Các ngài là ai?”

“Tiền bối, ta là hội trưởng Mặc Trần của công hội luyện đan sư, còn đây là phó hội trưởng Mã Quyền. Tiền bối, lần này may mà có ngài, ta…….”

Lão Mặc mới giới thiệu được hai câu đã bị Lâm Tiêu chặn lời.

“Đợi chút, hai vị có thể nói cho ta biết, lần này ta luyện đan hết bao lâu rồi?” Lâm Tiêu vội vã hỏi.

“Thưa tiền bối, đã qua hơn một tiếng rồi.” Lão Mặc nói.

“Nguy rồi, không nói nữa, ta có việc phải đi trước đây.”

Lâm Tiêu cất mấy viên đan vào bình ngọc trong nhẫn trữ vật, sau đó vội vã quay đi.

“Tiền bối, ngài đi đâu?” Lão Mặc vội hỏi.

“Hội đấu giá!” Lâm Tiêu cũng trả quay đầu lại.

“Đi! Lão Mã, chúng ta đi tới đó.”

“Ờ ờ, cũng đang nghĩ vậy.”

Hai người cũng thi triển công pháp đuổi theo. Người thiếu niên này hình như đang bị thương, bọn họ không thể để hắn xảy ra chuyện gì.

Chỉ là họ rất tò mò không biết người này vội tới hội đấu giá là vì việc gấp gì?

Lâm Tiêu lao nhanh đến trường đấu giá Thiên Nguyên.

Nhân viên ngoài cửa vẫn là người trước đó, hắn lập tức nhận ra vị khách đưa đan dược cực phẩm ra đấu giá.

"Quý khách thân mến, cuối cùng ngài cũng tới rồi, sắp tới vòng đấu giá cuối cùng rồi, hai vật của ngài có lẽ là vật cuối cùng xuất hiện trên sàn đấu giá."Trên mặt nhân viên nở nụ cười nói.

"Được." Lâm Tiêu gật đầu, chuẩn bị đi vào.

Lúc này, phía sau hắn xuất hiện hai bóng người. Lâm Tiêu không cảm thấy ngạc nhiên, hắn đã sớm nhận ra rồi.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 193: Rất tốt, quá tốt rồi


Đó là hội trưởng và hội phó của công hội luyện đan.

Hai người này có thái độ rất kỳ quái đối với hắn, chẳng những không có ý định thù địch, ngược lại tràn ngập cảm kích.

Có chuyện gì vậy?

Chỉ là hắn luyện đan thu hút đan kiếp thôi mà, cũng không giúp chuyện gì khác.

"Xin hai vị xuất trình giấy tờ chứng minh thân phận... Hả? Hội trưởng Mặc đại nhân? Hội phó Mã đại nhân, sao hai vị đại nhân lại ở đây? Mời vào mời vào." Thái độ của nhân viên nhanh chóng thay đổi.

Khi đối mặt với Lâm Tiêu, hắn đã rất khách khí. Khi đối mặt với hai người này thì giống như nhìn thấy cha ruột của mình vậy.

“Không cần đâu, chúng ta đi cùng vị tiền bối này, ngươi không cần lo lắng cho chúng ta.” Hội trưởng Mặc phất phất tay với người này và nói.

"A?! Ồ, ồ ồ." Nhân viên lùi lại với vẻ mặt đầy bất ngờ và ngạc nhiên.

Cho đến khi ba người họ bước vào hội trường đấu giá, hắn vẫn còn có chút bối rối.

Tiền bối ư?!

Hội trưởng Mặc thực sự gọi thiếu niên đó là tiền bối? Chẳng lẽ hắn nghe lầm? Hay là ảo giác?

Làm sao một thiếu niên có tu vi bình thường lại có thể là tiền bối của hội trưởng Mặc chứ?

Ở phía khác, Lâm Tiêu và hai kẻ bám đít đi đến một phòng dành cho khách quý.

Cửa đóng lại.

Từ các cửa sổ đặc biệt trong phòng này có thể nhìn thấy nhất cử nhất động trong đại sảnh của cuộc đấu giá.

Lúc này, người trong trường đấu giá đang chuẩn bị bán đấu giá vật phẩm cuối cùng.

Thấy vậy, Lâm Tiêu thầm nghĩ, vẫn chưa muộn, bây giờ hắn chỉ cần đợi kiếm quyết 10 tỷ xuất hiện.

Hắn xoay người, dùng ánh mắt khó hiểu nhìn chằm chằm hai kẻ đi theo mình rồi hỏi: "Hai vị, các người cứ đi theo ta mãi, có chuyện gì sao?"

"Tiền bối yên tâm, hai chúng ta chỉ lo lắng cho an nguy của tiền bối cho nên mới đi theo thôi." Hội trưởng Mặc liếc nhìn tay phải không thể động đậy của Lâm Tiêu, nghiêm túc nói.

"Đừng gọi ta là tiền bối, ta tên là Lâm Tiêu, gọi ta bằng tên là được rồi. Ta muốn hỏi một chút, trong công hội luyện đan ngoại trừ ta luyện đan dẫn ra đan kiếp thì còn xảy ra chuyện gì không?" Lâm Tiêu hỏi.

Hắn đoán chắc ở đoạn giữa đã có chuyện gì đó xảy ra.

Nếu không, hai nhân vật đại lão bán bộ Hoá Đỉnh này không thể đối xử với hắn bằng thái độ tôn trọng như vậy.

"Hả?! Tiền bối không biết sao???"Cả hội trưởng Mặc và hội phó Mã đều sửng sốt.

Cuối cùng, dưới sự giải thích của hội trưởng Mặc, Lâm Tiêu mới hiểu ra.

Đan Đạo Huyền m! Hóa ra bản thân đã ảnh hưởng đến nhiều người như vậy. Đây là điều mà hắn không ngờ tới.

"Tiền bối, ta có một vấn đề rất muốn hỏi, xin tiền bối nói cho chúng ta biết." Sau khi hai hội trưởng hội phó nhìn nhau, hội trưởng Mặc nói.

“Ông hỏi đi.” Lâm Tiêu không từ chối.

"Tiền bối là người ở đâu?" Khi hội trưởng Mặc hỏi câu này, hai hội trưởng hội phó đều trở nên lo lắng.

Đáp án của câu hỏi này rất quan trọng đối với họ.

"Từ khi đến thế giới này ta luôn ở vương triều Đại Ngụy." Lâm Tiêu đáp.

"Phù!!!" Nỗi lòng nặng trĩu của hai người cuối cùng đã được thả lỏng.

Vương triều Đại Ngụy, tức là người đến từ Đông Vực.

Rất tốt, quá tốt rồi.

Cuối cùng Đông Vực bọn họ cũng có luyện đan sư cửu phẩm rồi.

"Vương triều Đại Ngụy là một nơi rất tốt. Lão Mạnh của hoàng thất Đại Ngụy và lão Kiều của Kiếm Ma tông đều là người rất có khả năng trở thành luyện đan sư bát phẩm." Hội trưởng Mặc nhanh chóng xu nịnh.

"Không ngờ Lâm Tiêu tiền bối lại là người của vương triều Đại Ngụy, đây thật sự là vinh hạnh đối với vương triều Đại Ngụy."

Hội phó Mã cũng nịnh hót, sau đó ông ta nghĩ đến điều gì đó, tiện miệng nói:

"Có điều, hình như gần đây tình hình của Kiếm Ma tông rất gay go."
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 194: Chuyện này không có gì phải che giấu cả


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nghe vậy, Lâm Tiêu hơi híp mắt lại, hỏi: "Ồ ~~ hội phó Mã hội trưởng, nói xem, tình hình của Kiếm Ma tông gay go như thế nào?"

"Lâm Tiêu tiền bối không biết sao? Mới mười ngày trước, một đệ tử của Kiếm Ma Tông đã gi ết chết tam hoàng tử của hoàng thất Đại Ngụy, chuyện này khiến hoàng thất Đại Ngụy vô cùng tức giận, ngày hôm sau phái cường giả bán bộ Hoá Đỉnh dẫn đại binh bao vây Kiếm Ma tông."

"Nghe nói, hoàng thất Đại Ngụy đã hạ lệnh chết, nếu như không giao ra đệ tử giết hoàng tử ra, hoàng thất Đại Ngụy sẽ san bằng toàn bộ Kiếm Ma tông, sẽ không có." cuộc sống còn lại."

"Ôi! Dù đã nhiều ngày như vậy trôi qua rồi, Kiếm Ma Tông vẫn ngoan cố chống cự, cũng không biết có thể chống đỡ bao lâu... "

Hội phó Mã nói ra những gì mà mình biết. Ông ta không hề có cảm tình với ma giáo như Kiếm Ma tông, chỉ là tiếc cho luyện đan sư thất phẩm của Kiếm Ma tông đó.

Vù!!

Ngay sau đó, hội trưởng Mặc và hội phó Mã đều cảm sởn tóc gáy, sau lưng toát mồ hôi lạnh.

Hai người bọn họ đều là cường giả bán bộ Hoá Đỉnh!

Có thể khiến cho họ có phản ứng như vậy, đó là...

Một luồng Sát Sinh Ý Cảnh khủng khiếp có thể nhìn thấy bằng mắt thường phát ra từ trên cơ thể tiền bối trước mặt và bao trùm toàn bộ phòng dành cho khách quý.

Nếu không phải phòng khách quý thiết kế trận pháp cách ly thì có lẽ toàn bộ địa điểm đấu giá đã bị kinh động rồi.

Xảy ra chuyện gì vậy!!

Vẻ mặt cả hai đều trông rất ngỡ ngàng và hoang mang.

Tiền bối, đây là ý cảnh song tu sao?

Khi ở công hội luyện đan, cả hai đều cảm nhận được sự tồn tại của Đan Chi Ý Cảnh trên người Lâm Tiêu. Dù rất mơ hồ nhưng nó thật tồn tại.

Nhưng bây giờ đối phương lại thi triển một loại lực lượng ý cảnh hoàn toàn khác.

Chỉ trong khoảng thời gian tiếp xúc ngắn ngủi như vậy, bọn họ có thể cảm giác được, ý cảnh chi lực tràn đầy sát ý cao hơn rất nhiều so với Đan Chi Ý Cảnh.

“Tiền bối, tiền bối không sao chứ?!” Hội trưởng Mặc hỏi.

Đồng tử của Lâm Tiêu hơi đỏ lên, lạnh giọng hỏi: "Kiếm Ma tông thương vong như thế nào, các người có biết không?"

"Cho đến hiện tại, thương vong không nhiều. Bởi vì vào ngày mà tam hoàng tử của hoàng thất Đại Ngụy bị gi ết chết, Kiếm Ma Tông đã phong bế môn phái và kích hoạt hộ tông đại trận." Hội phó Mã nói.

“Ừ!” Lâm Tiêu gật đầu đáp ứng.

Rốt cuộc, đây là tin tốt giữa những tin xấu.

Hắn không ngờ hoàng thất Đại Ngụy lại ra tay quyết đoán như vậy.

Võ công, công pháp của Lâm Tiêu đều bắt nguồn từ Kiếm Ma tông, nói hắn là đệ tử Kiếm Ma tông cũng không gì sai.

Diệt Kiếm Ma tông của hắn ư? Vậy thì phải hỏi hắn có đồng ý hay không!

"Tiền bối, ngài có giao tình với Kiếm Ma tông sao?" Hội trưởng Mặc nhìn phản ứng của Lâm Tiêu và hỏi.

Nếu giao tình sâu sắc, công hội luyện đan của họ có thể gây áp lực lên hoàng thất Đại Ngụy.

Ở Đông Vực, rất ít thế lực không dám nể mặt công hội luyện đan.

"Giao tình? Ta chính là người giết Tam hoàng tử của vương thất Đại Ngụy đó!" Lâm Tiêu lập tức nhận.

Chuyện này không có gì phải che giấu cả.

“Cái gì!?” Hai người đó như chết lặng.

63e06ce87ca78Qc1qryJ6GAeHK9nmJjol.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 195: Thạch Chung Nhũ cực phẩm???”


Lâm Tiêu từ chối ý tốt của hội trưởng Mặc, bởi vì hắn đã đi tìm hiểu qua, thật ra hoàng thất Đại Ngụy đã nhắm vào Kiếm Ma tông từ lâu.

Nếu lần này dựa vào công hội luyện đan để khuyên đối phương lùi bước. Vậy lần sau thì sao, lần sau nữa thì sao.

Dựa vào người khác, không bằng dựa vào chính mình.

Tốc độ Kiếm Ma tông quật khởi còn nhanh hơn so với dự tính của hoàng thất Đại Ngụy, vì vậy mà sinh ra sự uy h**p cho đối phương.

Đây mới là nguyên nhân gốc rễ.

Hơn nữa, Kiếm Ma tông là ma giáo, vì ý nguyện của nhân dân, hoàng thất Đại Ngụy không thể nào để mặc cho ma giáo phát triển.

Lần này hắn chém tam hoàng tử, đúng là đã cho hoàng thất Đại Ngụy một lí do chính đáng để khai đao.

Hoàng thất Đại Ngụy phái ra một cường giả bán Hóa Đỉnh, lĩnh binh bao vây Kiếm Ma tông, đoán chừng cũng là một loại thăm dò.

Bởi vì chỉ với một cường giả bán Hóa Đỉnh, chắc chắn không thể đánh hạ Kiếm Ma tông.

Thực lực của người khác, Lâm Tiêu không rõ. Nhưng thực lực của Cảnh lão ở kiếm các và Mục lão ở tàng công các thì tuyệt đối không kém hơn bán Hóa Đỉnh bao nhiêu.

Có hai người này ở Kiếm Ma tông, không nói tới giết địch, chí ít thì trấn thủ là không thành vấn đề.

Sau khi nghĩ thông mấy vấn đề này, Lâm Tiêu liền dồn sự tập trung vào buổi đấu giá.

Nâng cao thực lực của bản thân, mới là chuyện mấu chốt.

Kiếm Ma tông mà thật sự xảy ra biến cố gì, hắn còn có thể dùng công hội luyện đan để kéo dài thời gian. Cái hắn thiếu bây giờ chính là thời gian.

Đợi khi lấy được bộ kiếm quyết 10 tỷ, nếu có thể thuận lợi tu luyện, vậy thì kết hợp với ý cảnh kiếm ý và vũ khí bản mệnh, đối phó một bán Hóa Đỉnh là vẫn có khả năng.

Hội trưởng Mặc và phó hội trưởng Mã ở bên cạnh không nói gì nữa. Nhưng ánh mắt hai người đã biểu thị rõ ràng, bọn họ đứng về phía tiền bối Lâm Tiêu.

Đối với hai người mà nói, hoàng thất Đại Ngụy và luyện đan sư cửu phẩm, hai cái này hoàn toàn không có gì phải đắn đo khi lựa chọn hết.

Đừng nói là một cái hoàng thất Đại Ngụy, cho dù là mười cái hoàng thất Đại Ngụy cũng không so với một tiền bối.

Két!

Một âm thanh thanh thúy vang lên,

Tiếp đó, trong toàn bộ phòng đơn dành cho khách quý đều tràn ngập linh lực nồng hậu và khí tức sinh mệnh màu xanh lục nhạt.

Hai vị hội trưởng còn đang ngây ngốc, chợt cảm thấy cả cơ thể chấn động, vội vàng quay đầu lại nhìn.

Chỉ thấy tiền bối Lâm Tiêu này, không biết là từ lúc nào đã lấy ra một viên gì đó màu trắng ngà, to chừng 30mm, gặm từng miếng một rồi nuốt chửng.

Mà bàn tay phải cháy đen của tiền bối Lâm Tiêu cũng đồng thời bắt đầu khôi phục với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.

Tróc da, kết vảy, tái sinh, phục hồi....

Hai vị hội trưởng trừng lớn đôi mắt, hiển nhiên là không dám tin vào mắt mình nữa.

“Đây là.... Thạch Chung Nhũ cực phẩm???”

“Thạch Chung Nhũ cực phẩm trăm năm, to 30mm.”

“Tiền bối, dừng lại đi mà, ngài dùng nó như này quá nguy hiểm rồi.”
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 196: Tổng cộng mười vật phẩm


“Thạch Chung Nhũ này chỉ cần một lượng nhỏ cũng đã ẩn chứa năng lượng cực lớn rồi, nuốt một miếng lớn như vậy, với thực lực tu vi của tiền bối, chắc chắn là không thể chịu nổi đâu.”

Hai vị hội trưởng lập tức trở nên gấp gáp.

Bọn họ thân là luyện đan sư đỉnh cấp, vừa nhìn là biết tiền bối Lâm Tiêu đang ăn thứ gì, cho nên bọn họ mới kinh hãi như vậy.

Không nên đâu.

Tiền bối Lâm Tiêu là một luyện đan sư cửu phẩm. Lẽ nào ngài ấy không biết là dùng Thạch Chung Nhũ trăm năm cực kỳ nguy hiểm hay sao?

Ngay khi hai người muốn tiến lên, dẫn nguồn năng lượng trong người Lâm Tiêu ra, một ma ấn màu xanh phủ lên Lâm Tiêu từ phía sau lưng.

Tiếp đó, trên người tiền bối Lâm Tiêu phát ra một lực hút mạnh mẽ. Tất cả linh khí xung quanh và khí tức năng lượng lan tỏa trong phòng khách quý, đều bị hắn hấp thụ vào trong cơ thể. . Ủng‎ hộ‎ chính‎ chủ‎ 𝚟ào‎ nga𝔂‎ {‎ t𝑟umt‎ 𝑟u𝔂en.𝚟n‎ }

Hội trưởng Mặc và phó hội trưởng Mã:???

Ủa?

Chuyện gì xảy ra vậy??

Sao tiền bối Lâm Tiêu lại có năng lực luyện hóa một cỗ năng lượng mạnh mẽ đến vậy?

Không thể nào!!!

Đừng nói tu vi tiền bối Lâm Tiêu mới chỉ có Luân Hải Cảnh tầng thứ tư, cho dù là tu vi Toàn Đan Cảnh tầng thứ tư cũng khó mà xử lý được nguồn năng lượng khổng lồ ấy.

Kỳ lạ, thật là kỳ lạ.

“Lão Mã!!! Ông thử cảm nhận xem, trên người tiền bối hình như....” hội trưởng Mặc dường như phát giác ra điều gì đó, cả người liền ngơ ngơ ngác ngác.

“Hình như cái gì, ông nói đi chứ....hả?? Đây, đây là một loại năng lượng ý cảnh khác???” Lão Mã cũng ngơ ngác theo.

Ba loại, ba loại ý cảnh rồi.

Trên người tiền bối có một loại Đan Chi ý cảnh, một loại Sát Sinh ý cảnh, bây giờ lại lòi ra một loại ý cảnh mà bọn họ không biết là gì.

Trời ạ!!

Loại thiên tài này có ngộ tính k hủng bố vãi.

Tiền bối này sao vậy, điên rồi sao?

Tu ba ý cảnh?

Tiền bối không định Hóa Đỉnh hay sao?

Trong mắt hai người tràn đầy kinh ngạc và khó hiểu.

Cùng lúc này, trên buổi đấu giá đã tiến hành tới lô vật phẩm cuối cùng rồi.

Tổng cộng mười vật phẩm.

“Các khách quý kính mến, lô sản phẩm đấu giá cuối cùng đều là những món đồ tốt với cấp bậc vô cùng cao. Không cần nói nhiều thêm nữa, chúng ta mở vật phẩm đấu giá đầu tiên nào.”

“Đây là một thanh đao, tên là Linh Tê, phẩm chất là linh khí cực phẩm. Dài ba thước chín tấc, lưỡi đao sắc bén, có thần thái, có thể đồng điệu linh hồn với chủ nhân. Kết hợp với đao pháp có thể tạo ra bạch quang cao ba trượng, chém kẻ địch như chém bùn, trảm yêu trừ ma như chém cỏ....”

Người chủ trì buổi đấu giá giới thiệu một cách sinh động về vật phẩm đầu tiên trong lô hàng cuối cùng này.

Linh khí cực phẩm, bốn chữ này càng hấp dẫn hơn đối với tất cả các vị khách dùng đao. Bọn họ nhìn chằm chằm thanh trường đao trên đài, ánh mắt nóng rực.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 197: Cái quỷ gì vậy?


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Giá khởi điểm một nghìn vạn, mỗi lần tăng là thêm mười vạn.”

“Một nghìn một trăm vạn.”

“Một nghìn hai trăm vạn.”

“Một nghìn ba trăm vạn.”

Tuy nói là mỗi lần tăng giá mười vạn, nhưng có những người gấp gáp, trực tiếp tăng giá trăm vạn, thậm chí hơn một trăm vạn.

Sau mười phút cạnh tranh giá, thanh linh đao cực phẩm này được bán ra với giá bốn nghìn chín trăm vạn.

Tiếp đó là tới, vật phẩm thứ hai, thứ ba, thứ tư.

Lô hàng cuối cùng này, tổng cộng mười món, càng về sau, giá càng tăng chóng mặt.

Vật phẩm thứ năm là một bộ linh giáp cực phẩm, trực tiếp nhảy tới mốc giá tám nghìn vạn.

Tất cả mọi người đều cảm thấy vật phẩm đấu giá lần này có thể nói là tốt nhất trong hai năm trở lại đây rồi.

Nếu đổi lại là bình thường, bộ linh giáp cực phẩm này đã là vật phẩm áp trục rồi.

Nhưng lần này, nó mới chỉ là vật phẩm thứ năm trong lô hàng đấu giá cuối cùng thôi.

Phía sau còn tới năm món.

“Các vị khách quý mến, vật phẩm đấu giá tiếp theo đây rất thú vị đấy, có thể nói, phòng đấu giá chúng tôi đều cho rằng đây là món đồ rất hiếm có.”

Người chủ trì nói xong, hai nhân viên công tác Luân Hải Cảnh viên mãn, bưng lên một món đồ được phủ bằng vải đen.

Không nói gì thêm, người chủ trì thấy bầu không khí đã đủ nóng, liền mở tấm phủ ra.

Bỗng chốc, một quả trứng màu đỏ tía khổng lồ, cao gần 1m5 xuất hiện trước mắt tất cả mọi người.

Hả?

Đây là trứng yêu thú?

Quả trứng to như vậy, đúng là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy.

“Quả trứng yêu thú này cũng là vật phẩm mà hôm qua phòng đấu giá chúng tôi mới nhận được, bên trong quả trứng cụ thể là yêu thú gì, chúng tôi cũng không biết.”

“Nhưng có một điểm, sau khi chúng tôi kiểm nghiệm, có thể đảm bảo, bên trong quả trứng yêu thú này, nhất định là đời sau của Yêu Vương.”

“Khí tức sinh mệnh và năng lượng nồng đậm, sau một hai năm nuôi dưỡng tỉ mỉ, hoàn toàn có thể nở được.

“Như các vị đã biết, linh thú thủ sơn của Ngự Linh tông, chính là một Yêu Vương cấp bậc bán Hóa Đỉnh. Ngay cả cường giả Hóa Đỉnh chân chính gặp nó, cũng không muốn đối đầu với nó...”

“Được rồi, tôi nói luôn nhé, giá khởi điểm là ba nghìn năm trăm vạn, mỗi lần tăng giá là mười vạn.”

Người chủ trì giới thiệu một lèo về quả trứng xong, quần chúng đều nhìn ngơ ra luôn.

63e35bfb516e4KXtz3DYadgcGZlJ2t8Aq.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 198: Chậc chậc, thật thú vị


Đại đa số mọi người đều ném một cái lườm về phía người chủ trì. Giống như đang muốn nói: Gì cơ? Chỉ với cái thứ đó ấy hả???

Ngay lúc này.

“Bốn ngàn vạn!”

Một giọng nói vang lên.

Tất cả mọi người đều quay đầu lại nhìn.

Không phải người trong phòng khách quý hô, mà là một thiếu niên anh tuấn ngồi trong sảnh đấu giá hô.

Không ai chú ý tới cơn giận trong mắt hắn, và sát ý nồng đậm bị hắn đ è xuống.

"Người này là ai, bốn nghìn vạn mua một quả trứng yêu thú không biết chủng loại ư?"

"Chúng ta cược một ván đi, nếu nở ra một yêu thú đỉnh cấp, vậy thì lời to rồi."

"Nếu ta có nhiều tiền như vậy, chắc chắn sẽ mua nó về chơi."

"Yêu thú càng đỉnh cấp càng khó nuôi dưỡng, ngươi có thể mua được nhưng chưa chắc đã nuôi được." . Truyện Mạt Thế

Mọi người trong phòng đấu giá đang bàn tán sôi nổi, nhưng không ai nhìn giá cả.

Phòng dành cho khách quý cũng vậy, bọn họ không có hứng thú với quả trứng yêu thú phải đoán già đoán non này.

" Bốn nghìn vạn lần thứ nhất!"

"Bốn nghìn vạn thứ hai."

Thấy không có ai theo giá, người bán đấu giá vội vàng hét lên.

Bản thân hắn cũng không đặt nhiều hy vọng vào thương phẩm này, có thể bán đấu giá nó đã cảm thấy rất vui rồi.

Sở dĩ mức giá khởi điểm cao như vậy được đặt ra cũng bởi yêu cầu rất gắt gao của người gửi đấu giá.

Người gửi đấu giá một mực thề rằng quả trứng yêu thú này chắc chắn đáng giá.

Họ không thể xoay chuyển được đối phương nên cũng kệ hắn.

Thật không ngờ, nó thực sự được mang ra bán đấu giá.

Những câu hắn chém gió vừa rồi không hề vô ích, nếu đổi lại là hắn, nhất định sẽ không bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua.

"Bốn nghìn vạn, lần thứ ba... " Người bán đấu giá định hét lên lần cuối cùng.

Mộ thiếu niên anh tuấn thở một hơi dài nhẹ nhõm, sát khí dưới đáy mắt hắn không giảm mà ngược lại còn tăng lên.

Sau khi có thể gửi quả trứng này đi một cách an toàn, ha haha!!!! Trong lòng hắn thầm hừ lạnh.

"Bốn nghìn một trăm vạn."

Đột nhiên có một giọng nói cắt ngang phần định giá cuối cùng của người bán đấu giá.

Hả?!

Có người theo giá này rồi? Vẫn là phòng dành cho khách quý cao cấp?

Chậc chậc, thật thú vị.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 199: Tiền bối đúng là tiền bối


Đối với những người trong phòng đấu giá xem náo nhiệt thì cũng không có gì to tát, vốn dĩ đấu giá lẫn nhau là một trong những điểm nổi bật của buổi đấu giá.

Nhưng khi thanh niên anh tuấn đó nghe thấy có người ra giá, đột nhiên đứng dậy, căm hận nhìn chằm chằm vào phòng dành cho khách quý vừa báo giá.

“Bốn nghìn năm trăm vạn!” Thanh niên anh tuấn hùng hổ ra giá.

“Bốn nghìn sáu trăm vạn.” Cấp cao trong phòng dành cho khách quý cũng lên giá không chút nghĩ ngợi.

"Năm nghìn vạn."

"Năm nghìn một trăm vạn."

Trong cuộc đấu giá giữa hai người, giá của quả trứng yêu thú tăng vọt, trong vòng chưa đầy hai phút đã đạt 100 triệu.

Tất cả mọi người tại nơi đấu giá đều chấn động.

Họ chưa bao giờ nghĩ rằng một quả trứng yêu thú thì có gì đáng để tranh giành chứ. Bỏ ra 100 triệu để mua thứ này là hoàn toàn không có giá trị.

Trong phòng dành cho khách quý.

"Lâm Tiêu tiền bối, đã 100 triệu rồi có cần tiếp tục tăng giá nữa không?" Vẻ mặt hội trưởng Mặc khổ tâm hỏi. . truyen bjyx

Chỉ vài phút trước, Lâm Tiêu đang luyện hoá Thạch Chung Nhũ trăm năm mở miệng nhờ ông ta lấy được quả trứng yêu thú này.

Giá cả không thành vấn đề, chỉ cần lấy được quả trứng đó thôi.

Hội trưởng Mặc đã đồng ý nhưng ông ta không ngờ rằng người đấu giá lại ngoan cố như vậy. Đấu giá đã lên tới 100 triệu rồi vẫn không có ý định bỏ cuộc, có vẻ như phải nhất định sẽ giành được quả trứng yêu thú này.

Mặc dù những luyện đan sư hàng đầu như họ kiếm được linh thạch rất nhanh, nhưng dùng cũng rất giỏi.

Tùy tiện mua một số thiên tài địa bảo luyện đan cao cấp sẽ tốn rất nhiều tiền. Luyện đan thành rồi, đương nhiên sẽ kiếm được một khoản nhưng nếu luyện thất bại thì công sức đổ sông đổ biển và mất tất cả.

Vì vậy, 100 triệu linh thạch đối với bọn họ mà nói cũng không phải là một khoản chi tiêu nhỏ.

"Trong vòng 300 triệu, vượt quá 300 triệu thì ta sẽ từ bỏ." Lâm Tiêu đang tu luyện, liếc nhìn quả trứng yêu thú ở nơi đấu giá thông qua cửa sổ và nói.

Ba trăm triệu!?

Cả hội trưởng Mặc và hội phó Mã đều sững sờ.

Tiền bối đúng là tiền bối.

Dám bỏ ra 300 triệu để mua một quả trứng yêu thú không rõ nguồn gốc, bọn họ không can đảm như vậy.

Sau khi nhận được sự gật đầu của Lâm Tiêu, hội trưởng Mặc tiếp tục hét giá.

Một trăm hai mươi triệu, một trăm ba mươi triệu, một trăm bốn mươi triệu...

Dù sao cũng không phải linh thạch của mình nên hội trưởng Mặc hét giá rất nhẹ nhàng.

Hội phó Mã bên cạnh không khỏi ghen tị nghiêng người ghé vào nói: "Lão Mặc, hay là để ta hét vào câu đi."

Bình thường, bọn họ đều vô cùng tiết kiệm.

Về cơ bản linh thạch đều dùng để mua nguyên liệu luyện đan và thiên tài địa bảo cho nên không có cơ hội ra giá khí phách như vậy.

"Được, ngươi nói đi."
 
Back
Top Dưới