Tiên Hiệp Vạn Cổ Ma Tôn

Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 60: Thế chả phải là chém gió hay sao!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ông ta thở phào một hơi cuối cùng cũng tìm được cứu binh rồi. Dù hai người có không tới ông cũng đang định đi gọi Mục lão tới.

“Đồ đệ nhà ta làm gì ở chỗ này? Mục lão nghi ngờ hỏi.

“Đương nhiên là luyện đan, ài, chắc các ngươi không biết, Lâm Tiêu tiểu hữu đây—”

Kiều trưởng lão đang định giải thích cho hai người thì đột nhiên cả toà chủ các rung chuyển.

Kiều trưởng lão hoảng hốt, sắc mặt tái mét.

“Nguy rồi! tên này sẽ không---” ông ta hét lên một tiếng.

Kiều trưởng lão không kịp giải thích, thi triển thân hình, xuyên trở về chủ phong.

Mục lão và Cảnh lão thấy vậy, cũng vội vàng đi theo.

Đợi khi ba người cùng tiến vào phòng luyện đan, lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc.

Nhiệt độ trong phòng luyện đan vô cùng cao, lửa và hơi nóng không ngừng phun ra từ cửa lò.

Lâm Tiêu đứng trước lò đang nỗ lực khống chế, từng giọt mồ hôi lớn thi nhau đổ ra rồi bốc hơi.

Mà trong lò luyện đan đang leng keng vang lên, không ngừng rung lắc. Dẫn tới cả căn phòng cũng bắt đầu rung chuyển.

“Kiều lão quỷ, đây là đang....luyện đan à???” Mục lão trợn trừng mắt.

Ông đã từng nhìn thấy luyện đan sư luyện đan không ít lần, nhưng động tĩnh luyện đan giống như tên tiểu tử Lâm Tiêu đây thì vẫn là lần đầu thấy.

Trong mắt Cảnh lão cũng toát lên vẻ nghi ngờ giống vậy.

Thật sự có thể luyện ra đan dược sao?

“Ông bớt diễn lại đi, đệ tử nhà ông mà ông còn không rõ hay sao....hả? Đợi chút, đống Dạ Linh Diệp kia của ông đâu? Còn có Hàn Tâm Quả đặt ở đây nữa? Ôi đệt, tên nhóc Lâm Tiêu, không phải nó lấy hết chúng đi luyện rồi chứ!!!”

Kiều trưởng lão rú lên, cả người như bị sét đánh.

“Đợi một chút, sắp thành đan rồi.” Lâm Tiêu dốc toàn lực khống chế lò luyện đan.

Tinh thần hết sức chăm chú.

Ngay cả Mục lão và Cảnh lão tới, hắn cũng không phát hiện ra.

Nghe Lâm Tiêu nói vậy, Kiều trưởng lão cho dù đau lòng cho đống nguyên liệu kia, lại chẳng thể làm gì được, đành nhìn chằm chằm vào lò luyện đan, ôm lòng chờ mong.

Tâm trạng vừa phức tạp, vừa mâu thuẫn, khiến ông ta vô cùng đau khổ.

Không phải ông không muốn thu nguyên liệu lại.

Mà là nhẫn trữ vật đã đầy rồi, nhưng vẫn còn rất nhiều thứ không nhét vừa.

“Thành đan? Kiều lão quỷ, ông nói đi xem nào, tiểu tử Lâm Tiêu đang luyện đan gì vậy? Động tĩnh lớn như thế?” Mục lão cực kỳ tò mò.

Kiều trưởng lão lườm Mục lão một cái, nghiến răng phát ra mấy chữ: “Phương đan thất phẩm!”

Nghe vậy, Cảnh lão và Mục lão đều sững sờ.

Phương đan thất phẩm?

Lâm Tiêu đang luyện đan dược thất phẩm???

Thế chả phải là chém gió hay sao!

63d3acc2bf38fjaBcNMypgPCkeTzrj5SV.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 61: Mà lại còn nói là luyện thành rồi?


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Hai lần, tiểu tử Lâm Tiêu đã thất bại hai lần rồi đấy, lần này là lần thứ ba hắn thử luyện chế Phương đan thất phẩm rồi. Hơn nữa, ta nói cho ông biết, hắn sắp dùng hết dược liệu, linh thảo, thiên tài, địa bảo của Đan Thanh Phong ta rồi.” Kiều trưởng lão phẫn nộ nói.

Mục lão và Cảnh lão hoàn toàn ngơ luôn.

Bọn họ hoàn toàn không dám tin vào tai mình nữa.

“Lão Mục này, ông yên tĩnh chút đi, tới thời khắc mấu chốt rồi!” Kiều trưởng lão suỵt một cái, ánh mắt không rời khỏi lò luyện đan.

Bang bang——Xì!

Lò luyện đan lại một lần nữa chấn động kịch liệt, sau đó dần dần ổn định lại, rồi không có động tĩnh gì nữa.

Tiếp đó, toàn bộ lửa trong lò đều bị dập đi.

Lâm Tiêu thở dài một hơi, cảm giác toàn thân sắp vỡ vụn.

Phương đan thất phẩm, độ khó quả nhiên là hoàn toàn khác biệt.

Quá khó đi ấy chứ.

Với cảnh giới tu vi hiện tại của hắn, thật sự là quá miễn cưỡng.

Nếu có thể đạt tới tu vi Luân Hải cảnh, nhất định sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều, cũng sẽ không thể nào thất bại hai lần liên tục.

Tu vi à!

Đợi sau lần này, nhất định phải đi nâng cao tu vi cho thật tốt.

“Ủa? Mục lão? Cảnh lão? Các ngài sao lại tới đây?”

Lâm Tiêu lúc này mới kinh ngạc phát hiện ra, hai ông lão này đang đứng bên cạnh mình.

“Có thể không tới sao, nếu còn không tới, kỳ hạn mà ta và lão Cảnh đặt ra cũng sắp tới rồi!” Mục lão vẻ mặt bất mãn.

“Anh bạn nhỏ Lâm Tiêu, ngươi thật là lãng phí, mấy loại nguyên liệu này của ta đều là khó khăn lắm mới kiếm được. Ta đã nói rồi, Phương đan thất phẩm đối với ngươi mà nói thì vẫn còn sớm lắm, ngươi việc gì phải thế, đợi khi nào tu vi của ngươi tăng lên tới Luân Hải cảnh hậu kỳ, lại thử cũng không vội mà, bây giờ thật là...”

Kiều trưởng lão khóc không ra nước mắt.

Lại thất bại rồi.

Nguyên liệu của Phương đan thất phẩm, đó đều là thiên tài địa bảo vô cùng quý giá, giá trị liên thành, giá trị cực lớn, không dễ gì tìm được.

“Lão Kiều, lần này thành rồi.” Lâm Tiêu nở nụ cười.

“Haizzz, cái đống nguyên liệu này sau này bảo ta phải làm......hả?? Ngươi nói cái gì? Thành rồi? Thành cái gì??” Kiều trưởng lão nói được một nửa mới đột nhiên phản ứng lại.

Ông chỉ cảm giác như da đầu nổ tung, lông tơ trên người đều dựng đứng cả lên.

“Huyền Minh Phá Cảnh Đan, chắc là thành công rồi, chí ít là thành công được một viên.” Lâm Tiêu hân hoan nói.

Tuy rằng lò luyện đan vẫn chưa hề mở ra, nhưng nửa tháng nay hắn đã luyện hàng trăm hàng ngàn lần, điểm này vẫn là cảm nhận được.

Kiều trưởng lão đứng đực ra tại chỗ.

Cảm giác chênh lệch như từ Ma Vực tới Tiên Giới này, quá k1ch thích.

Mà Mục lão và Cảnh lão đứng bên cạnh, sau khi nghe tới tên của đan dược, trên mặt lộ ra vẻ chấn kinh không kém gì Kiều lão quỷ.

63d3acd8b9a1b4VTz4cYgZHOOL7dAVy8j.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 62: Chính là ác mộng của tất cả những người tu luyện


Bởi vì đã thất bại hai lần, nếu lần thứ ba vẫn làm theo các bước trong tư liệu, thì chắc hẳn vẫn sẽ thất bại.

Cho nên vào lần luyện chế thứ ba, hắn liền dựa vào cảm giác của chính mình, nhặt bừa cho thêm vào một đống dược liệu có dược lí tương đồng, chuẩn bị tinh thần nếu không thành công thì sẽ lấy mạng ra mà đền.

Không ngờ rằng thần may mắn vẫn đứng về phía hắn.

Cuối cùng cũng thành đan rồi.

Nhưng phẩm cấp thế nào, hiệu quả ra sao, hắn cũng không chắc lắm.

Vẫn là do tu vi chưa đủ.

Mở lò đan.

Một luồng ánh sáng màu tím nhạt tỏa ra.

Sau đó, một mùi hương nồng đậm của đan dược hấp dẫn, lan tỏa ra cả căn phòng.

Ba ông lão vội vàng ngó qua.

Bọn họ loáng thoáng thấy được hai viên đan dược sáng lóng lánh, nằm giữa lò đan.

“Hai viên!”

“Thật sự thành rồi, lại còn thành những hai viên.”

“Đây chính là Huyền Minh Phá Cảnh Đan đó!”

Ba người kinh ngạc thốt lên.

Đây chính là đan dược đỉnh cấp có thể giúp người ta đột phá lên Toàn Đan cảnh, khiến biết bao nhiêu người mơ ước đó.

Nhưng độ khó khi luyện chế loại đan dược này, ai dám đảm bảo một lò nhất định có thể luyện ra được một viên chứ.

Không ai dám.

Trên con đường tu luyện, mỗi bước đều có rào cản.

Mỗi lần đột phá một cảnh giới, cần phải đánh vỡ một tầng rào cản.

Mà một bước nhỏ từ Luân Hải cảnh viên mãn, tới Toàn Đan cảnh.

Chính là ác mộng của tất cả những người tu luyện.

Trở ngại cực lớn này.

Từ xưa đến nay, có vô số thiên kiêu, thiên tài, yêu nghiệt, đều bị kẹt lại ở bước này, sầu não không thôi, cho tới lúc chết cũng không phá vỡ được rào cản này.

Muốn đánh vỡ rào cản cực lớn này, cần có may mắn, ngộ tính, cơ duyên,.....

Mà Huyền Minh Phá Cảnh Đan, chính là đan dược tuyệt vời có thể tăng tỉ lệ đánh vỡ rào cản, khiến người tu luyện tấn giai lên Toàn Đan cảnh.

Huyền Minh Phá Cảnh Đan hạ phẩm, có thể tăng tỉ lệ thành công thêm 10%.

Trung phẩm, có thể tăng lên 20%.

Thượng phẩm, có thể tăng lên 30%.

Mà Huyền Minh Phá Cảnh Đan cực phẩm, thì không ai biết.

Bởi vì dường như chưa từng có ai nhìn thấy Huyền Minh Phá Cảnh Đan cực phẩm.

Loại đan dược cấp bậc này cũng sẽ không có ai lấy ra.

“Lão Kiều, ông mau đi xem xem, tiểu tử Lâm Tiêu luyện ra được phẩm cấp gì vậy.” Mục lão vội vàng hỏi.

“Phải tới lần thứ ba mới thành công, ông còn muốn luyện ra phẩm cấp gì nữa.” Cảnh lão lườm đối phương một cái.

Nhưng mà, Kiều trưởng lão lại không hề đáp lại.

Bởi vì tròng mắt ông sắp rơi ra rồi.

Đôi mắt trợn trừng, kinh hãi, không biết phải hình dung thế nào.

“Nhất, nhất, nhất khí sương đan!!!”

Ngay khi bốn từ nhất khí sương đan xuất hiện.

Mục lão và Cảnh lão cũng gia nhập hàng ngũ hồn bay phách lạc.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 63: Điều này có ý nghĩa rất lớn đối với tông môn


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Huyền Minh Phá Cảnh Đan cấp phẩm, bọn họ còn chưa từng nhìn thấy thì cũng đã nghe nói tới. Nhưng cấp Huyền Minh Phá Cảnh Đan của nhất khí sương đan này thì chưa từng được nghe nói đến. Nó thuộc cấp trong truyền thuyết.

Tiểu tử Lâm Tiêu thực sự đã luyện ra thứ này. Đây còn là con người sao?

"Kiều, Kiều lão quỷ, một viên đan dược ở cấp này đáng giá bao nhiêu?" Mục lão nuốt nước miếng hỏi.

Kiều trưởng lão cũng nuốt nước miếng, kinh hãi nói: "Không thể nào ước tính được, nhưng cho dù là ba lò nguyên liệu này cộng lại, cũng không thể nào mua được một viên."

"Nhảm nhí! Ta tìm cho ngươi ba lò nguyên liệu, ngươi có thể luyện cho ta một viên Huyền Minh Phá Cảnh Đan của nhất khí sương đan không?" Mục lão nói.

Kiều trưởng lão im lặng. Chuyện này thực sự là không thể.

Đừng nói ông ta luyện đan sư thất phẩm, cho dù là luyện đan sư bát phẩm cũng không thể làm được.

Khi ba ông lão đang thừ người ra, Lâm Tiêu đã phân chia xong Huyền Minh Phá Cảnh Đan vào hai bình ngọc.

"Kiều lão, bình này cho ngài." Lâm Tiêu ném một cái bình ngọc qua đó.

"Ôi ôi, cẩn thận một chút, tiểu tổ tông, đây là bảo vật cấp nhất khi sương đan!" Kiều trưởng lão kêu lên một tiếng, đưa tay ra nhận lấy một cách rất cẩn thận.

Loại đan dược ở cấp này, chưa cần bàn đến tác dụng như thế nào nhưng chỉ cần lấy ra đã khiến người ta cực kỳ sợ hãi rồi.

Nếu dùng cho các luyện đan sư cao cấp nghiên cứu thì vô cùng có giá trị.

"Lâm Tiêu tiểu hữu, ngươi thật sự cho ta đan dược này ư?" Kiều trưởng lão cảm thấy không thể tin nổi.

Tuy rằng giữa bọn họ đã có thoả thuận hợp tác, nhưng đan dược này quá khác thường.

Những người khác không biết nhưng ông ta là trụ cột cấp cao của Kiếm Ma tông, đương nhiên biết trong toàn bộ Kiếm Ma tông chỉ có sáu cường giả Toàn Đan Cảnh. Có loại đan dược này, tương đương với việc có thêm một cường giả Toàn Đan cảnh rồi.

Điều này có ý nghĩa rất lớn đối với tông môn.

"Đương nhiên rồi, quy tắc đã nói rõ rồi, không thể phá!" Lâm Tiêu cười nói.

Hắn không hề cảm thấy tiếc. Đợi sau này tìm đủ nguyên liệu tiếp tục cố gắng luyện là được rồi. Hơn nữa, đây mới là viên dược nhất khí đan sương, trên nhất khí còn có nhị khí, tam khí, tứ khí...

So với đan dược này, hắn cảm thấy tạo quan hệ tốt với Kiều trưởng lão quan trọng hơn.

Lần này hắn gây rắc rối ở Đan Thanh Phong đủ rồi giờ tặng đan dược này cũng coi như bù đắp lại.

"Được, được, ta tiếp nhận tấm chân tình của Lâm Tiêu tiểu hữu. Ha ha ha, tiểu hữu, ngươi tốt hơn sư tôn keo kiệt đó nhiều."

Sau khi Kiều trưởng lão liếc nhìn Mục lão, ông ta vội vàng thu viên đan dược vào trong chiếc nhẫn.

Chiếc nhẫn này cũng gần đầy rồi nhưng vẫn còn không gian cho một bình đan dược.

Trong nháy mắt, Kiều trưởng lão rạng rỡ hơn hẳn, tâm trạng cũng rất tốt.

Đâu còn bộ dạng gào thét thảm thiết khổ sở như vừa rồi.

Ở góc độ của ông ta, Huyền Minh Phá Cảnh Đan của nhất khí sương đan này có thể bù đắp cho sự hao tổn của Đan Thanh Phong trong nửa tháng qua.

63d3ad021a6146yqnAhrypCT2maruuFsK.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 64: Kiểm tra cái rắm!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vốn cho rằng là cục diện thiệt thòi lại biến thành có lợi, vậy thì nhất định phải có lần hợp tác sau rồi.

Hơn nữa, sau khi tu vi của Lâm Tiêu tăng lên, trình độ luyện đan cũng sẽ tăng lên tương đối.

Đến lúc đó...he he he… Kiều trưởng lão tưởng tượng mà muốn cười thành tiếng.

Ông ta đã đã sớm từ bỏ chuyện thu nhận Lâm Tiêu làm đồ đệ rồi. Ông ta hiểu rằng mình không xứng!

"Lâm Tiêu tiểu hữu, chuyện luyện đan cũng không cần vội, thời gian giao ước của ta và Cảnh lão đầu còn mười ngày nữa, mấy ngày nay ngươi đều luyện đan rồi, khi nào thì mới bắt đầu tu luyện đây!" Mục lão thực sự lo lắng.

Ông ta biết rằng tiểu tử Lâm Tiêu này đã lĩnh ngộ được lưỡng thành kiếm ý, đến khi tu luyện công pháp kiếm tu của Cảnh lão đầu nhất định là làm chơi ăn thật.

Vậy thì mình nên làm gì? Đây là một luyện thể thiên tài, bảo bây giờ bỏ cuộc chắc chắn hắn sẽ không đồng ý.

Mục lão thấy Cảnh lão nóng lòng thì mỉm cười.

Đồ đệ này, chắc chắn thuộc về ông ta rồi.

"Mục lão, ai nói mấy ngày nay ta luyện đan, ta đang tăng cường tu luyện bộ công pháp luyện thể kia."

"Nhưng ta còn chưa bắt đầu tu luyện bộ kiếm pháp của Cảnh lão, ta dự định trong mười ngày tới sẽ toàn lực tu luyện ở Phạm Thiêm mộ kiếm."

Lâm Tiêu nói với nhị lão về tình hình hiện tại và kế hoạch trong mười ngày tới.

Cảnh lão gật đầu lia lịa, nở một nụ cười trên khuôn mặt héo úa.

Được, được, có thể dạy được tiểu tử này.

Cảnh lão đã vui rồi thì Mục lão lập tức trở nên lo lắng.

Ông ta nhảy cẫng lên, liên tục thuyết phục: "Tiểu tử Lâm Tiêu, ngươi thiên vị rồi, tại sao ngươi lại không dùng những thứ còn dư để tu luyện công pháp?"

Nếu dựa vào những gì Lâm Tiêu nói thì ông ta chắc chắn sẽ thua.

Chuyện này hoàn toàn không ổn.

"Mục lão, trên Đan Thanh Phong, ngài bảo tôi đi tìm kiếm khí tu luyện ở đâu chứ?" Lâm Tiêu bất lực nói.

Quả thật lúc đó trong cơ thể hắn ẩn chứa gần một ngàn kiếm khí nhưng hầu như đều dùng để luyện đan, không có nhiều kiếm khí dư thừa để tu luyện công pháp.

Mục lão có chút phiền muộn, muốn tìm lý do gì đó để phản bác nhưng Lâm Tiêu vẫn tiếp tục: "Mục lão có điều mấy ngày nay ta đã tu luyện Cửu U Trấn Ma Ấn, còn có chút thu hoạch, ngài có muốn kiểm tra thử không?"

Mục lão trừng mắt nhìn Lâm Tiêu.

Kiểm tra cái rắm!

Ông ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai về độ khó của việc tu luyện Cửu U Trấn Ma Ấn. Tiểu tử ngươi vừa tu luyện vừa luyện đan, có thể nhập môn mới là lạ!

Haizzz!

Mục lão thở dài, nói: "Vậy ngươi vận chuyển công pháp để ta xem xem."

"Được."

Sau khi Lâm Tiêu trả lời, hắn đã vận chuyển Cửu U Trấn Ma Ấn.

Ngay sau đó, một ma ấn màu vàng cao ba mét dần dần xuất hiện sau lưng Lâm Tiêu. Một đạo thần quang tỏa ra từ đôi mắt hắn.

63d3ad184c30bgHJCcRbGvli46oWs7ent.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 65: Dường như không khí đều tràn ngập mùi 'kiếm'


"Con đường tu luyện thuận lợi như vậy, về phần tài nguyên, toàn bộ đan dược gần đây lấy được đều dùng hết rồi, mới tu luyện tới tầng thứ ba." Lâm Tiêu cười khổ nói.

Đúng vậy, trong lần hợp tác này với Kiều lão đã thu được một số lượng lớn đan dược cao cấp.

Nhưng ngay cả như vậy, cũng không thể chặn được miệng của Cửu U Trấn Ma Ấn. Công pháp này thực sự bi3n thái.

"Ha ha ha, tốt, tốt, ha ha, đây mới là thiên tài thực thụ, quả nhiên ta không nhìn lầm. Cảnh lão đầu, bây giờ, ngươi lấy gì để thắng được ta đây, ha ha. Ta nói mà, nói về đánh cược và tầm nhìn, ta chưa từng thua."

Mục lão nở nụ cười, vô cùng vui sướng.

Nhìn bộ dạng 'kiêu ngạo' của Mục lão, Kiều lão nhìn qua đó với ánh mắt lạnh lùng.

Còn vẻ mặt Cảnh lão tỏ ra chán nản, tâm trạng không vui.

Ông ta thực sự không ngờ rằng sẽ xảy ra tình trạng đảo cực như vậy.

Mười ngày đúng không?!

Nếu đã như vậy.

Cảnh lão di chuyển nắm lấy vai Lâm Tiêu.

"Mục lão quỷ, tiểu tử này vừa mới nói, mười ngày tiếp theo sẽ đi cùng ta!" Ông ta lạnh lùng nói.

Không đợi đối phương nói đồng ý, bóng dáng của Cảnh lão và Lâm Tiêu đã biến mất.

"Chậc chậc chậc, Kiều lão đầu, ngươi nhìn xem, hắn đang nóng lòng rồi. Nhưng nóng lòng thì có ích lợi gì, chỉ còn có mười ngày, đồ đệ này chắc chắn thuộc về ta rồi." Mục lão vui vẻ cười nói.

Từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, Mục lão đầu thực sự là đang ngây ngất.

Ở Kiếm Ma tông, ông ta đã thắng khi cược với rất nhiều người nhưng chưa từng thắng Cảnh lão. Nói cách khác, đây là lần đầu tiên hai người cược với nhau.

Vì danh hiệu thần cược, vì đồ đệ với tài năng bùng nổ như Lâm Tiêu, ông ta nhất định phải giành chiến thắng.

"Kiều lão quỷ, ngươi cảm thấy lần này Cảnh lão đầu còn có cơ hội thắng ta không? Hả? Này, này, Kiều lão quỷ, sao ngươi lại muốn rời đi? Nghe ta nói hết đã...."

...

Ở phía khác.

Sau khi Lâm Tiêu bị Cảnh lão chẳng nói câu nào mà dẫn vào Phạm Thiên mộ kiếm, phải bay một lúc mới đến nơi cần đến.

Khu vực xung quanh vẫn là mộ kiếm mộ địa, nhưng bầu không khí u ám hơn, quy mô của mỗi mộ kiếm cũng lớn hơn so với mộ kiếm mộ địa trước đó.

Dường như không khí đều tràn ngập mùi 'kiếm'.

"Đây là bên trong Phạm Thiên mộ kiếm, những mộ kiếm mà ngươi nhìn thấy đều là đệ tử hạch tâm và chân truyền của tông môn chúng ta lúc còn sống."

"Nơi này chỉ có hơn 2.300 mộ kiếm, bên trong còn chứa vô số kiếm khí, độ mạnh của kiếm khí về cơ bản đều là Luân Hải cảnh."

"Tiểu tử, từ nay về sau, ngươi có thể tu luyện ở đây." Cuối cùng Cảnh lão đã giải thích một vài câu.

Có thể nhìn ra, lúc này tâm trạng của ông ta rất khó chịu.

Chuyện vốn dĩ đã chắc chắn, đột nhiên lại bị xoay chuyển như vậy nên tâm lý sẽ bùng nổ.

"Được, Cảnh lão, ta sẽ cố gắng hết sức." Lâm Tiêu khẳng định.

Hắn cảm thấy khá hài lòng với môi trường này.

Kiếm khí rất mạnh, linh khí cũng mạnh, hắn cũng đang lo lắng rằng không có nơi nào để tu luyện thật tốt.

Cảnh lão gật đầu, có vẻ như đang suy tư điều gì đó.

Do dự một lúc, ông ta nói:

"Tiểu tử, ta cho ngươi một cơ duyên, có nắm bắt được hay không thì phải dựa vào bản lĩnh của ngươi."

"Nhớ kỹ, nếu như không kiên trì được thì hãy gọi ta, ta sẽ tới cứu ngươi!"
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 66


Lâm Tiêu nghe vậy liền sửng sốt.

Cho mình cơ duyên? Nếu không kiên trì được thì gọi cứu mạng?

Chuyện này... nói ra sao lại rùng mình như vậy, Cảnh lão đang định làm gì đây!?

"Cảnh lão, ngài muốn..." Ngay khi Lâm Tiêu muốn hỏi thì đã bị hành động tiếp theo của Cảnh lão cắt ngang.

Thấy Cảnh lão vạch một đường trên trời, một luồng kiếm ý bay lên.

Luồng kiếm ý mạnh mẽ và dịu dàng này khiến Lâm Tiêu lạnh người, không khỏi run lên.

Mạnh! Thật sự mạnh.

Trước luồng kiếm ý này, hắn cảm thấy mình thật nhỏ bé. Đây là bao nhiêu thành kiếm ý vậy?

Khi nào thì hắn mới có thể đạt đến cảnh giới kiếm ý mạnh mẽ như vậy?

"Nhật mộ thương tang huy kiếm khứ, vạn tộc thuỳ lạc tế vong linh!"

"Mộ kiếm, mở!"

Bùm bùm bùm!

Tất cả các mộ kiếm xung quanh Lâm Tiêu bắt đầu rung chuyển. Trường kiếm bắt đầu rời khỏi mộ kiếm, kiếm khí ngũ sắc quấn quanh.

Sau đó, mũi kiếm của tất cả trường kiếm từ từ chuyển hướng - chỉ vào Lâm Tiêu.

Trong mắt Lâm Tiêu lộ ra vẻ kinh hãi, hắn cảm giác được bốn phương tám hướng truyền đến một nguy cơ.

Kiếm của những người chết thực sự di chuyển. Điều này quá kỳ lạ.

Xào xạc!!

Đột nhiên, thanh trường kiếm gần hắn nhất chém một đạo kiếm khí về phía hắn.

"Như Ảnh Tuỳ Hình!" Lâm Tiêu nhanh chóng thi triển thân pháp để tránh né.

Hắn vừa động, tất cả các thanh kiếm đều động. Vô số kiếm khí bắn nhằm về phía hắn.

Cho dù Lâm Tiêu có thân pháp đại thành nhưng hắn cũng chỉ có tu vi Tụ Linh cảnh tầng thứ tư, căn bản không cách nào né tránh toàn bộ.

Nếu không cẩn thận sẽ bị đạo kiếm khí sẽ lao vào cơ thể mình.

"A!!"

Thân hình Lâm Tiêu dừng lại, hít một hơi, vẻ mặt có chút gớm ghiếc.

Đau!

Đau xuyên thấu.

Kiếm khí sắc bén đâm vào tĩnh mạch, giống như cạo xương rắc muối, cực kỳ khó chịu.

Bởi vì sự hắn tạm dừng lại nên có nhiều kiếm khí ùa vào cơ thể hắn hơn.

Cơn đau dữ dội nhân đôi, rồi lại nhân đôi.

“Cửu U Trấn Ma Ấn!!” Lâm Tiêu tức giận hét lên.

Một đạo ma ấn màu vàng lao ra khỏi cơ thể, ngăn chặn sự xâm nhập của kiếm khí.

Phù! Lúc này Lâm Tiêu mới thở phào nhẹ nhõm.

Không hổ là công pháp thiên giai chi thượng, Trấn Ma Ấn vừa ra, tuyệt đối không có kiếm khí nào có thể đột phá.

Phải biết rằng, uy lực của những kiếm khí này đều ở cấp độ Luân Hải cảnh.

Nếu là một tu sĩ Tụ Linh cảnh bình thường, ngay cả một người ở Tụ Linh cảnh viên mãn cũng không thể chặn được một hai đạo kiếm khí.

Một khi bị đánh trúng, chắc chắn là sẽ chết.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 67: Chính là như vậy


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lúc này, giọng nói của Cảnh lão lại vang lên.

"Tiểu tử, ngăn cản không bằng phân tán, phân tán không bằng thu hút, thu hút không bằng biến thành kiếm khí của bản thân."

"Lúc này, nếu ngươi không nhanh chóng vận chuyển 'Thiên Khôi Kiếm Điển' luyện hóa kiếm khí, ngươi cho rằng Trấn Ma Ấn của mình có thể duy trì được bao lâu? Một khi không thể duy trì Trấn Ma Ấn- ngươi cho rằng chuyện gì sẽ xảy ra?"

Lâm Tiêu nghe thấy lời nhắc nhở của Cảnh lão như đang mơ mà bừng tỉnh.

Đúng vậy! Bây giờ không mau tu luyện thì còn đợi đến bao giờ.

Hắn rõ ràng cảm giác được, mặc dù Cửu U Trấn Ma Ấn tạm thời ngăn chặn được toàn bộ kiếm khí, nhưng lại đang ở tốc độ tiêu lao linh lực trong cơ thể cực nhanh.

Một khi linh lực cạn kiệt, hắn sẽ gặp rắc rối lớn. Nghĩ đến đây, Lâm Tiêu lập tức bắt đầu vận chuyển "Thiên Khôi Kiếm Điển".

Đột nhiên, kiếm khí đang chạy hỗn loạn trong cơ thể hắn như được triệu tập, bắt đầu bơi theo mệnh lệnh.

Thiên Khôi Kiếm Điển lấy kiếm khí làm gốc, ngưng tụ thành kiếm tâm, kiếm cốt, kiếm kinh, kiếm mạch.

Nỗi đau gọt xương, rút tim, đứt kinh, tuyệt mạch ngưng thành kiếm thân mới trở thành kiếm ý.

Dựa vào kiếm ý tập hợp kiếm thế, dựa vào kiếm thế ngưng thành kiếm hải, dựa vào kiếm hải hợp thành kiếm đan, trở thành toàn đan, cụ thể là kiếm đan.

Từng hạt mồ hôi to bằng hạt đậu nhỏ giọt trên trán của Lâm Tiêu.

Chết tiệt, là ai đã phát minh ra công pháp này vậy.

Không có chút thoải mái nào.

Khổ trước sướng sau. Khổ trước sướng sau. Khổ trước sướng sau.

Lâm Tiêu nhẩm ba lần trong lòng, chịu đựng cơn đau và tiếp tục tu luyện.

Ở nơi cách Lâm Tiêu một trăm mét, Cảnh lão đứng trên bầu trời và đặt tất cả linh thức lên Lâm Tiêu.

Chỉ cần cảm giác được Lâm Tiêu có gì đó khác thường, ông ta sẽ sẵn sàng ra tay.

Sau khi nhìn thấy Lâm Tiêu nghiến răng và kiên trì tu luyện, Cảnh lão âm thầm gật đầu.

Tiểu tử này có thiên phú, ngộ tính bất phàm, tâm tính cũng vậy.

Chỉ trong hoàn cảnh nguy hiểm mới có thể k1ch thích tiềm năng lớn nhất của một người. Chỉ là không biết tiểu tử này có thể kiên trì ở đây bao lâu.

Càng kiên trì được lâu thì thu hoạch sẽ càng lớn.

Cảnh lão tập trung nhìn Lâm Tiêu tu luyện, tràn đầy chờ mong. Trên thực tế, ông ta cũng đang đánh cược một ăn cả ngã về không.

Nếu tu luyện bình thường thì không thể có đột phá lớn trong vòng mười ngày.

Cũng may tiểu tử này đã tu luyện "Cửu U Trấn Ma Ấn" đến tầng thứ ba, thể lực cũng được rèn luyện một cách triệt để. Nếu không, hắn không thể ngăn chặn được kiếm khí ở đây càng không thể nói đến chuyện mượn kiếm khí để tu luyện.

Chính là như vậy.

Lâm Tiêu bắt đầu quá trình tu luyện trưởng thành giống như địa ngục của mình.

Thời gian trôi qua từng chút một.

Một ngày.

Hai ngày.

Ba ngày.

Cảnh lão trốn ở nơi cách Lâm Tiêu trăm mét và luôn bảo vệ hắn.

Ông ta vốn tưởng rằng tiểu tử có thể kiên trì được ba ngày là cực hạn rồi. Sau đó, nghỉ ngơi hai ngày rồi lại tiếp tục nhưng điều ông ta không ngờ tới là Lâm Tiêu không hề có ý định dừng lại.

63d3ad443f055Ifsjd9CtKY0o41qY70cU.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 68: Đây đã là lần thứ hai hắn nghe về nơi này rồi


“Cảnh lão, chuyện đó.....còn có nơi nào khác có thể tu luyện không?”

Lâm Tiêu lộ ra dáng người cực tốt, ngại ngùng hỏi Cảnh lão bên cạnh.

Khóe miệng Cảnh lão giật giật.

Nhìn vào Phạm Thiên mộ kiếm nhấp nhô trập trùng.

Vô số kiếm khí rải rác trên mặt đất, trông như tàn binh bại trận.

Chẳng còn chút kiếm khí nào.

Thấy Cảnh lão không nói gì, ánh mắt Lâm Tiêu hướng ra phạm vi bên ngoài Phạm Thiên mộ kiếm nói: “Cảnh lão, hay là vãn bối tạm chấp nhận rời ra bên ngoài tiếp tục tu luyện??”

“Cút, cái tên nhóc nhà mi cút đi cho ta.”

“Nếu bị ngươi dày vò thêm chút nữa, Phạm Thiên mộ kiếm này cũng không còn nữa rồi.”

“Muốn tiếp tục tu luyện có thể đi di tích Vô Cực Thượng Cổ, nơi này chuẩn bị mở rồi, đối với ngươi mà nói thì chính là một nơi rất tốt để tu luyện.”

Cảnh lão lườm Lâm Tiêu một cái, còn đưa ra một đề nghị.

Di tích Vô Cực Thượng Cổ?

Lâm Tiêu hơi sững lại.

Đây đã là lần thứ hai hắn nghe về nơi này rồi.

Lục sư tỷ từng nói với hắn, Thử Kiếm thạch ở buổi kiểm tra ngoại môn, trước kia chính là được tông chủ tìm thấy ở trong đó.

Bây giờ Cảnh lão lại đề cử nơi này.

Nếu như vậy, hắn nhất định phải đi một chuyến.

“Cảnh lão, nếu vãn bối đi di tích Vô Cực, vậy ước định với ngài và Mục lão thì phải làm sao?” Lâm Tiêu hỏi.

“Quan tâm cái lão già đó làm gì, ngươi cứ đi việc của ngươi đi.” Cảnh lão ung dung nói.

“Vâng! Vậy bây giờ vãn bối đi chuẩn bị một chút.” Lâm Tiêu nói xong, hành lễ từ biệt, sau đó liền thi triển thân pháp, nhanh chóng rời đi. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Tà Đạo Tu Tiên Lục
2. Chồng Trước Lại Muốn Phục Hôn
3. Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn
4. Cô Gái Ngốc, Tôi Yêu Em
=====================================

Cảnh lão nhìn bóng lưng rời đi của Lâm Tiêu, trong đáy mắt có sự kinh ngạc.

Thiên kiêu cỡ này, chỉ e là sẽ nhanh chóng vang danh khắp vương triều Đại Ngụy thôi.

Ông nhặt một thanh trường kiếm bị rơi trên mặt đất, đang định cắm nó trở về mộ kiếm.

Nhưng khi cảm nhận trạng thái bên trong của trường kiếm, ông tỏ vẻ bất đắc dĩ mà lắc đầu.

“Yêu nghiệt, quá yêu nghiệt rồi, bao nhiêu kiếm như vậy đều trống rỗng, chí ít cũng cần tới mười năm, à không, hai mươi năm mới có thể khôi phục lại toàn bộ kiếm khí đó.”

Lâm Tiêu mặc trang phục của đệ tử nội môn, bay về hướng khác.

Tốc độ cực nhanh, tiếng gió gào thét bên tai, trên đường chỉ để lại tàn ảnh.

Điên cuồng tu luyện liên tục tám ngày, hắn cần giải tỏa một phen.

Lần này hắn không hề che giấu cảnh giới tu vi thật sự của bản thân, mặc cho linh lực lưu chuyển khắp cơ thể.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 69: Còn có thứ này nữa cơ à?


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Uy thế tỏa ra nhàn nhạt.

Đây là...Tụ Linh cảnh viên mãn.

Thiên Khôi Kiếm Điển không hổ là công pháp thiên giai chí thượng, chỉ cần có không gian tu luyện thích hợp, thì tốc độ tu luyện phải nói là một ngày đi ngàn dặm, không có gì phải hoài nghi hết.

Tuy rằng lúc tu luyện sẽ khiến người ta cực kỳ đau đớn, nhưng kết quả cũng không hề tầm thường.

Mà Lâm Tiêu còn mơ hồ phát hiện một điểm trùng hợp.

Sau khi kết hợp Thiên Khôi Kiếm Điển và Cửu U Trấn Ma Ấn lại với nhau mà tu luyện.

Không chỉ có thể giảm bớt phần lớn cơn đau, tốc độ tu luyện còn không giảm mà ngược lại còn tăng lên nữa.

Lẽ nào đây mới là cách lí giải chính xác?

Lâm Tiêu vì vậy mà đi hỏi Cảnh lão, Cảnh lão lắc đầu tỏ vẻ không rõ.

Bởi vì vẫn chưa có người nào có thể tu luyện đồng thời hai loại công pháp này.

Chính vì phát hiện điểm trùng hợp này, sau khi Lâm Tiêu cực khổ tu luyện tám ngày, liền đem tu vi vững vàng nâng lên Tụ Linh Cảnh viên mãn.

Đến lúc này, trong cơ thể hắn vẫn còn dư lại hơn nghìn luồng kiếm khí chưa luyện hóa.

Không phải bão hòa thì không thể luyện hóa được.

Mà là cho dù luyện hóa toàn bộ, Lâm Tiêu cũng cảm thấy không thể đột phá Luân Hải Cảnh được.

Hắn vẫn cần một cơ hội, một cơ duyên. Di tích Vô Cực Thượng Cổ rất có thể chính là nơi có cơ hội và cơ duyên đó.

Sau khi bay được một khắc, Lâm Tiêu cuối cùng cũng tới được chủ phong to nhất của Kiếm Ma tông, dưới đỉnh Thiên Sơn.

Nghe nói dưới đỉnh Thiên Sơn trấn áp một dòng long mạch, là nơi tập chung khí vận của toàn bộ Kiếm Ma tông.

Vì vậy, nồng độ linh lực và hoàn cảnh tu luyện ở Thiên Sơn Phong, cho dù là tám ngọn chủ phong khác hợp lại cũng không bì được.

Cho nên, người có thể sống ở Thiên Sơn Phong chỉ có các bậc trưởng bối và đệ tử tinh anh bảng của nội môn thôi.

Chỉ cần ngươi có thể tiến vào nội môn tinh anh bảng, thì sẽ có tư cách sống ở trên Thiên Sơn Phong.

Tu luyện ở đây so với ở nơi khác, tuyệt đối không giống nhau.

Đây cũng là nguyên nhân mà chúng đệ tử nội môn đánh nhau bể đầu để giành giật.

“Vị sư huynh này có cần một bản danh sách các đệ tử trên bảng tinh anh nội môn mới nhất không? Chỉ cần một viên linh thạch mà thôi.”

Còn chưa tiến vào nội môn, một vị đệ tử ngoại môn đã gọi hắn lại.

63d3ad6267887yzTGapuATJZYsDDAVWds.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 70: Chẳng lẽ tới lúc đó phải đi cướp một suất à?


Lâm Tiêu lật mở danh sách, tùy ý hỏi: “Vậy nếu muốn đi khiêu chiến người trên bảng tinh anh thì trực tiếp tìm tới hắn là được hả?”

“Phải phải, chỉ cần sư huynh tìm tới người đó, tuyên bố khiêu chiến với hắn, sau khi khiêu chiến thành công là có thể thay thế vị trí của người đó.” Đệ tử ngoại môn này nói.

“Vậy, ngươi có biết người này ở đâu trên Thiên Sơn Phong không?” Lâm Tiêu chỉ vào một cái tên trên bảng tinh anh rồi hỏi.

Đệ tử này nhìn vào vị trí Lâm Tiêu chỉ.

“Chu sư huynh, vị trí số 80 trên bảng tinh anh, thực lực ở mức Tụ Linh Cảnh viên mãn, tu luyện Man Ngưu Kình Luyện Thể Quyết, sức mạnh kinh khủng khiếp, nghe nói chỉ một cánh tay thôi đã có lực tương đương ba nghìn cân rồi. Vị sư huynh này, huynh, chắc không phải là muốn...”

Vị đệ tử ngoại môn nhìn Lâm Tiêu với vẻ mặt kinh ngạc.

Hình như hắn đã hiểu mục đích của vị sư huynh này rồi.

Nhưng vị sư huynh này trông lạ mặt lắm,vừa nhìn là biết không phải người trên bảng tinh anh rồi.

Lần đầu khiêu chiến đã chọn Chu sư huynh xếp hạng thứ 80, vậy cũng quá không biết tự....à...quá gấp gáp rồi.

“Lẽ nào không được sao? Không phải đã nói là khiêu chiến với người cách mình trong khoảng 20 bậc là được à?” Lâm Tiêu thắc mắc.

“Sư huynh à, khiêu chiến thì khiêu chiến được đấy, thế nhưng mà mỗi một đệ tử, trong một tháng chỉ có một cơ hội khiêu chiến thôi, nếu thất bại thì chỉ đành chờ tới tháng sau.” Đệ tử ngoại môn kia giải thích.

“Ủa? Có một cơ hội thôi ấy hả???” Lâm Tiêu đăm chiêu suy nghĩ.

Nếu mà như vậy, thế chả phải là hắn không có cơ hội đi di tích Vô Cực à.

Đi di tích Vô Cực, mỗi một tông phái chỉ có cố định mấy cái danh ngạch, người không có trong danh ngạch thì căn bản là đâu có được vào.

Chẳng lẽ tới lúc đó phải đi cướp một suất à?

“Khiêu chiến thất bại thì cơ hội khiêu chiến chỉ có một lần, nhưng nếu thành công thì có thể tiếp tục khiêu chiến.” Đệ tử ngoại môn lại bổ xung thêm một câu.

Khiến Lâm Tiêu hạn hán lời, trợn mắt với đối phương một cái.

Nói chuyện có thể nói một mạch cho xong luôn không.

“Sư đệ này, có thể dẫn ta tới chỗ người này được không.” Lâm Tiêu hỏi.

“Hả? Sư huynh, đệ tử ngoại môn như bọn đệ, bị hạn chế số lần tiến vào Thiên Sơn Phong trong một tháng, huynh vẫn phải tự đi thôi.”

Đệ tử ngoại môn kia còn chưa từ chối hết câu, Lâm Tiêu đã ném một cái túi nhỏ cho hắn.

“Nặng như này, chỗ này....là một trăm viên linh thạch hạ phẩm sao???” Đệ tử ngoại môn bắt được, mở ra xem, rồi hú hồn chim én.

Hắn ta đã lâu lắm lắm lắm rồi chưa được nhìn thấy nhiều linh thạch đến thế.

Linh thạch mà tông môn cho mỗi tháng, cộng thêm mấy khoản kiếm bên ngoài, cũng chỉ được hơn hai mươi viên.

Một túi nhỏ này đã tương đương với thu nhập nửa năm của hắn rồi.

“Hôm nay sư đệ dẫn đường cho ta, cái túi linh thạch này coi như là thù lao, thấy sao?” Lâm Tiêu điềm nhiên nói.

Lần trước ở Đan Thanh Phong luyện đan dược hơn nửa tháng trời.

Tuy rằng phần lớn số đan dược đều trôi vào bụng hắn. Nhưng vẫn có một ít là hắn nhờ Kiều trưởng lão đổi thành linh thạch.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 71: Chu Chính Nghiệp, có dám lăn ra đây đánh một trận!”


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hiện giờ trong nhẫn trữ vật của hắn, chỉ riêng linh thạch hạ phẩm thôi cũng có gần một vạn viên rồi.

Chỉ dùng vài trăm linh thạch làm phí hỗ trợ, cũng chẳng hề gì.

“Sư...sư huynh khách sáo rồi, vậy đệ xin nhé. Sư huynh, đừng nói là một ngày, cho dù một tháng huynh ngày nào cũng bảo đệ dẫn đường cũng được luôn ấy chứ.” Ngoại môn đệ tử kích động, đôi mắt long lanh phát sáng.

Ngay sau đó, hai người một trước một sau, cùng nhau vào Thiên Sơn Phong.

Sau khi bước vào Thiên Sơn Phong, Lâm Tiêu cảm nhận được linh khí nồng đậm ở đây từ từ thay đổi.

“Sư huynh, đây là lần đầu huynh đến Thiên Sơn Phong à?”

Đệ tử ngoại môn nhìn biểu cảm tò mò của Lâm Tiêu liền đoán được đây là lần đầu hắn tới đây.

“Đúng vậy, ta mới thành đệ tử nội môn được vài ngày.” Lâm Tiêu nói.

Hả?

Mới thành đệ tử nội môn?? Đệ tử ngoại môn ngỡ ngàng.

Sau khi bước vào cửa thì phải khiêu chiến bảng tinh anh, vị sư huynh này đúng là chưa trải sự đời. Phải biết rằng để trở thành đệ tử nội môn thì tư chất, ngộ tính và thiên phú nhất định phải mạnh.

Đệ tử nội môn của Kiếm Ma tông nếu cộng tất cả lại cũng chỉ có gần ba mươi nghìn. Mà bảng tinh anh thì chỉ chọn một trăm người đứng đầu. Độ khó không cần nói cũng biết.

Vị sư huynh hào phóng này, vẫn là nên vội vã tu luyện đi thôi.

“Đúng rồi, không biết sư huynh tên gì?” đệ tử ngoại môn nói.

“Lâm Tiêu. Còn sư đệ tên gì?” Lâm Tiêu hỏi.

“Đệ tên Trương Ngang, chào Lâm Tiêu sư huynh, hả? Lâm Tiêu là tên của huynh, giống với người đứng đầu trong cuộc khảo nghiệm đệ tử ngoại môn mấy hôm trước.” Trương Ngang cười nói.

Hắn hình như không nghĩ hai người này có mối liên hệ với nhau, chỉ nghĩ rằng trùng họ trùng tên.

“Ồ, đệ nói người kia á, hình như là ta đó.” Lâm Tiêu thừa nhận.

“Hả? Cái gì!! Lâm Tiêu sư huynh, huynh đứng đầu cuộc khảo nghiệm đệ tử ngoại môn?” Trương Ngang hơi sững sờ.

“Chả nhẽ không.” Lâm Tiêu hỏi lại.

Trương Ngang phát ngốc, hắn hình như đã hiểu vì sao Lâm Tiêu sư huynh tự tin đến thế. Hôm diễn ra cuộc khảo nghiệm, hắn không được xem tận mắt mọi chuyện, nhưng sau này được mọi người kể lại sư huynh Lâm Tiêu đứng thứ nhất, thực lực vượt xa cả Thẩm sư huynh và Cố sư huynh.

Rất nhanh Trương Ngang dẫn người đi tới một tòa lầu ở lưng chừng núi. Ngoài cửa lầu có treo một tấm biển nhưng không phải đề tên mà là đề số - 80

63d3ad7e0d0580bHtA8diRs1uaR7qLY7c.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 72


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vừa dứt lời đã thu hút bao nhiêu người chú ý, có những đệ tử trên bảng tinh anh khác cũng có nhưng đệ tử bình thường đi ngang qua.

“Ai đây mà khẩu khí lớn vậy.”

“Chu sư huynh tính tình không tốt, kẻ này đúng là tự tìm rắc rối.”

“Khiêu chiến Chu Chính Nghiệp?? đi thôi, mau đi xem.”

“Có kịch hay để xem rồi, ta nghe nói Chu sư huynh có chút thành tự, sang tháng sau có thể lên Luân Hải, đến lúc đó tên trên bảng xếp hạng chắc cũng tăng cấp.”

“Lúc này mà khiêu chiến Chu Chính Nghiệp, đúng là không có não.”

Bang bang bang!

Một bóng người cao lớn bước ra khỏi tòa lầu. Trương Ngang thấy vậy thì lùi ra sau cách xa Lâm Tiêu khoảng vài mét. Hắn chỉ là một đệ tử ngoại môn bình thường. Nào dám nhúng tay vào cuộc chiến của hai lão đại.

“Là ngươi vừa gào lên?” Chu Chính Nghiệp nhìn chằm chằm Lâm Tiêu, giọng trầm xuống hỏi.

“Ta thách đấu ngươi, ngươi dám nhận không?” Lâm Tiêu nói thẳng.

Thời gian gấp gắp, hắn không thể lãng phí phút giây nào. Tiếp theo đây còn mấy cuộc khiêu chiến nữa.

“Ha ha ha, ngươi đồ nhãi nhép, ngươi nghĩ ngươi đỡ nổi một trưởng của ta?” Chu Chính Nghiệp giơ nắm đấm lên cười khinh bỉ.

“Nói như vậy là ngươi nhận lời?” Lâm Tiêu hỏi.

“Tiểu tử, ngươi muốn tìm đường chết.” Chu Chính Nghiệp trợn mắt lên cười lạnh.

Hắn cảm nhận đối phương cùng lắm chỉ là tu vi Tụ Linh cảnh viên mãn. Cảnh giới của hai ngươi không giống nhau, hắn có gì phải sợ thằng nhãi này.

Hắn thật sự muốn cười, đừng nói là cùng cảnh giới, kể cả đối phương có mới lên Luân Hải hắn cũng chả sợ.

“Vậy xuất chiêu đi!” Lâm Tiêu nói.

“Ngươi đúng là ngạo mạn! quỳ xuống cho ta!” Chu Chính Nghiệp quát một tiếng.

Cả người hắn lao về phía trước, tay phải vung mạnh lên. Một cái bóng đen to đùng hình con trâu xuất hiện sau lưng hắn, khí thế hung hãn làm cho những đệ tử đứng xung quanh cũng phải sợ hãi lùi lại.

“Đây là……Mãng Ngưu Quyền! tuyệt kỹ võ công của Chu sư huynh hình như là Mãng Ngưu Kinh, sức mạnh của nắm đấm này cũng phải tới 1.500kg”

“Thật hay giả vậy, nắm đấm mà mạnh vậy sao.”

“Nếu không thì sao, ngươi nghĩ vì sao mà Chu sư huynh là đứng thứ 80 trên bảng tinh anh.”

“Chỉ cần nhìn nắm đấm kia là ta cũng biết bản thân đỡ không được.”

63d3ad939cd09QGzb2WxMJCaqrqJFzSNY.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 73: Trong nội môn từ bao giờ lại cho người mạnh tới vậy?


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hắn đứng thứ 80 trong bảng tinh anh, mỗi tháng đều có rất nhiều kẻ đến khiêu chiến.

Ầm ầm! Nắm đấm phá không lao đi.

Ở một bên khác Lâm Tiêu vẫn đứng yên bất động, giống như là bị doạ sợ. Ít nhất trong mắt mọi người, Lâm Tiêu là đang bị khí thế của Chu Chính Viễn doạ sợ chết đứng.

Bùm một tiếng nổ lớn!

Hả?

Gì vậy?

Chuyện gì xảy ra vậy?

Tất cả mọi người đang vây xem đều trợn mắt há mồm cảm thán không thôi. Thứ bọn họ đang tưởng tượng trong đầu không hề diễn ra, mà hình như tình hình có vẻ ngược lại.

Vị thách đấu kia chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra vậy mà có thể chặn được nắm đấm đầy khí thế của Chu Chính Nghiệp.

Chu Chính Nghiệp bị phản lực đẩy lui về sau tới bảy tám bước.

Mọi người lại nhìn sang bên người thách đầu, ánh mắt của hắn vẫn bình tĩnh như không, cả người vẫn không dịch chuyển dù chỉ một chút.

“Sức của ngươi, yếu lắm!” Lâm Tiêu lạnh nhạt nói.

Nói thẳng ra người này sức thì lớn mà lực công kích chả mấy, còn chả bằng lúc hắn luyện Bảo Sơn Ấn.

“Chết tiệt! xem đây!!” ánh mắt Chu Chính Nghiệp thêm phần trầm trọng.

Nhưng lần giao thủ này cũng đủ để hắn biết đối thủ của hắn mạnh tới cỡ nào.

“Ngại quá, ta không rảnh lắm.” Lâm Tiêu nhẹ nhàng nói một câu.

Vừa dứt lời thì chỉ thấy cách Chu Chính Nghiệp khoảng một mét Lâm Tiêu đột nhiên xuất hiện.

“Ngươi……” Chu Chính Nghiệp kinh ngạc.

Ầm!!

Chu Chính Nghiệp bị bắn lên không khoảng mười mấy mét, sau đó nằm bất động trên mặt đất.

Lâm Tiêu thu chân lại, quay sang nói với Trương Ngang: “Đi thôi, tới tòa lầu khác, người xếp thứ 60!”

Toàn bộ hiện trường yên tĩnh.

Thua rồi.

Chu Chính Nghiệp xếp thứ 80 trong bảng tinh anh thua rồi. Hơn nữa còn là kiểu một trưởng đã nằm, không đường phản kháng.

Một trưởng đã bại và một trưởng đã nằm là hai khái niệm khác nhau, điều này cũng chứng minh thực lực của ngươi khiêu chiến hơn Chu Chính Viễn nhiều.

Phi – đây là cái kiểu gì vậy.

Người này không phải chỉ là tu vi Tụ Linh cảnh viên mãn thôi sao? Có phải hắn che giấu tu vi không vậy?

63d3ada729fb7aizaoLpzD8d6XMXvy0VN.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 74: Kiếm tu à! Vậy thì càng hay


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Lâm Tiêu.” Lâm Tiêu nói xong lại quay đầu đi theo Trương Ngang tới chỗ khiêu chiến.

“Lâm Tiêu.”

“Nội môn có người tên Lâm Tiêu à?”

“Hình như là Lâm Tiêu đứng thứ nhất trong cuộc khảo nghiệm đệ tử ngoại môn, chả nhẽ là người này sao.”

“Khẳng định là như thế, ta nghe nói người đứng nhất khảo nghiệm đệ tử ngoại môn mạnh lắm.”

“Ta cũng đi, ta phải đi xem xem, người này có thể mạnh tới mức nào.”

Rất nhiều người vây quanh cũng bắt đầu đi theo Lâm Tiêu. Kịch hay thế này hiếm khi có ở Thiên Sơn Phong.

Bình thường thấy nhiều nhất chính là người tới khiêu chiến bảng tinh anh từ số 80 tới 100. Còn bảng tinh anh tự khiêu chiến lẫn nhau thì một tháng chỉ có một hai lần, mỗi lần đều thu hút rất nhiều người xem.

“Lâm sư huynh, huynh thật lợi hại! một trưởng đã đánh bại Chu Chính Nghiệp, mọi người đều bị huynh làm cho kinh sợ.” Trương Ngang vừa dẫn đường vừa hưng phấn nói chuyện.

“Tại hắn yếu quá, Trương sư đệ, nói xem Ngô Tông Thừa vị trí 60 bảng tinh anh như thế nào.” Lâm Tiêu hỏi.

Chỉ là một Chu Chính Nghiệp, có gì phải bàn luận. Nếu không phải do quy định khiêu chiến thì hắn định khiêu chiến luôn mấy kẻ xếp thứ 10 trở lên.

“Ồ ồ ồ, Ngô sư huynh cũng rất thú vị, trước đây huynh ấy xếp thứ chín mấy trong bảng tinh anh, từ trước tới giờ không bao giờ qua nổi vị trí 90.”

“Không biết vì sao bắt đầu từ tháng trước, thực lực của Ngô sư huynh tăng tiến mạnh mẽ, trực tiếp bạo phát.”

“Liên tục đánh bại mấy sư huynh trong bảng tinh anh, cuối cùng xếp ở vị trí 60.”

Trương Ngang thao thao nói. Lâm Tiêu đi bên cạnh gật đầu phụ hoạ.

Kiếm tu à! vậy thì càng hay.

Mười mấy phút sau, Lâm Tiêu và rất nhiều đệ tử đến góp vui đứng trước tòa lầu của người xếp hạng 60.

Hy vọng người này có ở đây, nếu không hắn lại phải chọn lại mục tiêu.

“Ngô Tông Thừa, có dám lăn ra đây đấu một trận!” Lâm Tiêu lại hét nguyên câu cũ.

Bộ dạng kiêu căng ngạo mạn, đây cũng là thứ Lâm Tiêu cố tình làm ra.

Chỉ có kích động tinh thần chiến đấu của đối thủ, như vậy mới có thể đánh nhanh thắng nhanh. Đợi sau khi khiêu chiến hết bảng tinh anh hắn còn muốn nắm bắt thời gian tu luyện. Sau đó còn phải chuẩn bị để đi tới di tích.

Di tích Vô Cực Thượng Cổ sẽ là nơi tụ tập nhiều thiên kiêu trẻ tuổi của Đại Ngụy. Đương nhiên có cả người ngoài, núi cao sẽ có núi cao hơn, Lâm Tiêu biết rõ đạo lý này. Đặc biệt là trong thế giới huyền huyễn. Đâu ai biết trước được điều gì sẽ đến.

Lâm Tiêu vừa hét lên xong thì cũng thu hút rất nhiều sự chú ý.

63d3adbc1b16eqygi0cAKn4yQml5vOsoE.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 75


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bộ mặt phẫn nộ của Ngô Tông Thừa sau khi nhìn thấy người khiêu chiến là ai thì đột nhiên chuyển sang trạng thái mừng muốn rơi nước mắt.

Hắn chạy tới chỗ Lâm Tiêu lao vào ôm chặt lấy như một con gấu túi. Bộ dạng vừa khóc vừa cười nhìn vô cùng ngu ngốc.

“Không được đâu không được đâu, sư huynh xin hãy tự trọng, nhiều người đang nhìn lắm.” Lâm Tiêu xấu hổ vô cùng.

Không ai đánh kẻ chạy lại, sau khi hai bên nhận ra nhau, hắn biết đối phương sẽ kích động nhưng mà không nghĩ lại kích động tới mức này.

Ngô Tông Thừa này chính là kẻ lần trước đã làm giao dịch xem Liệt Hoả kiếm ở chợ. Không ngờ tới lại gặp lại nhau trong hoàn cảnh này.

Đệ tử vây xem xung quanh: “???”

Quỷ gì vậy??

Đây là lúc nhận người thân đấy à?

Màn đấu kiếm kịch liệt đâu rồi? Bọn ta đều chuẩn bị tinh thần sẵn rồi, mấy người cho chúng ta xem cái gì vậy?

Ngô Tông Thừa chả thèm để ý ánh mắt mấy kẻ vây quanh. Sau khi nói được vài câu thì hiểu được mục đích Lâm Tiêu tới đây.

“Sư đệ Lâm Tiêu. Ta nhận thua! Đi, chúng ta đi khiêu chiến kẻ tiếp theo thôi!” Ngô Tông Thừa kéo Lâm Tiêu đi về phía trước.

Lâm Tiêu: “……”

Đệ tử vây xem: “……”

Hay lắm. Nhận thua mà cũng phóng khoáng như vậy?

“Ngô sư huynh, hay ngươi đánh với ta vài chiêu đi?” Lâm Tiêu miễn cưỡng nở nụ cười.

“Không cần đâu sư đệ Lâm Tiêu, lần trước người chỉ điểm cho ta, đến bây giờ ta còn chưa lĩnh ngộ được hết, nhiều thứ còn chưa rõ ràng.” Ngô Tông Thừa vội vã trả lời.

Lâm Tiêu nghe xong thì không khỏi nhìn đối phương thêm một lát. Ngộ tính của Ngô sư huynh không được cao, huynh ấy cũng tự nhận được ra điểm yếu của mình. Hơn nữa lại nhiệt tình như vậy, thôi không nên dội một gáo nước lạnh.

Sau đó nhóm người lại hướng tới mục tiêu mới.

Người xếp thứ 40, Kha Nguyên Lượng.

Được Ngô Tông Thừa dẫn đường, Trương Ngang bèn ở lại chặn đám đệ tử thích hóng chuyện.

“Lâm Tiêu sư đệ, Kha Nguyên Lượng thực lực khá mạnh, tu vi Luân Hải tầng một, sở trường dùng kiếm pháp Lạc Vũ, tư chất tốt. Lĩnh ngộ được tầng 1 Vũ Thế, công kích trước tăng sức mạnh cho công kích sau, tốt nhất là phá vỡ cục diện, dùng Tinh Hoả Liệu Nguyên để chặn đối phương…..”

Ngô Tông Thừa vừa đi vừa cẩn thận phân tích đối thủ cho Lâm Tiêu. Lâm Tiêu cũng không có ý cắt ngang, sự thành ý này của đối phương hắn trân trọng.

Nhưng mà một đối thủ Luân Hải tầng một mà cũng cần phân tích hả? Cứ đánh luôn không phải là xong sao?

63d3adcfef066AoFQ72eFEdpb612QOQpe.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 76


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngô Tông Thừa nhìn lại hắn như nhìn kẻ ngu, sau đó lại quay qua nhìn Lâm Tiêu.

“Sư đệ Lâm Tiêu cố lên, ta tin ngươi trong mười chiêu, không, năm chiêu thôi là đánh bại Kha Nguyên Lượng.”

Kha Nguyên Lượng nhìn qua Lâm Tiêu, lòng tự hỏi đây là kẻ nào, trước giờ hắn chưa bao giờ nhìn thấy người này.

Mà sau khi Lâm Tiêu nghe thấy Ngô Tông Thừa cổ vũ liền gật đầu nói nhẹ: “Đối phó với hắn, một chiêu là đủ.”

Một hiệp?

Tên này lại dám nói chỉ cần một hiệp là đánh bại Kha sư huynh xếp hạng 40.

Chém gió ác thế.

Ngay cả đám đệ tử hóng hớt chạy từ chỗ Chu Chính Nghiệp qua cũng lắc đầu, không tin lời này.

Những cái tên trên tinh anh bảng, vị trí cách nhau một hai thứ hạng, thì thực lực có thể là chênh lệch không bao nhiêu.

Nhưng cách nhau hai mươi thứ hạng thì kém xa rồi.

Tuy Lâm Tiêu đánh bại Chu Chính Nghiệp chỉ bằng một chiêu, thế nhưng Kha sư huynh khi đấu với Chu Chính Nghiệp cũng dùng không tới hai chiêu đâu.

Tu vi Luân Hải Cảnh mạnh hơn Tụ Linh Cảnh không chỉ một điểm hay nửa điểm.

“Tiểu tử, ngươi chắc chắn ngươi có tư cách khiêu chiến ta hả?” Kha Nguyên Lượng nghi ngờ, nhìn chằm chằm Lâm Tiêu hỏi.

“Sao lại không có tư cách chứ, Lâm Tiêu sư đệ vừa rồi đã đánh thắng ta, đệ ấy hiện giờ chính là người xếp hạng 60 của bảng tinh anh.”

Không đợi Lâm Tiêu mở lời, Ngô Tông Thừa đã giải thích xong.

Người này tên là Lâm Tiêu?

Còn là sư đệ của Ngô Tông Thừa?

Lẽ nào Xích Viêm Phong lại xuất hiện nhân vật lợi hại nào nữa rồi?

Kha Nguyên Lượng thắc mắc, suy tư.

Đệ tử nội môn có thực lực như hắn, căn bản là sẽ không quan tâm cuộc kiểm tra ngoại môn gì đó, cho nên chưa từng nghe tới tên của Lâm Tiêu, chuyện này rất bình thường.

“Sao nào, dám tiếp nhận lời khiêu chiến không?” Ngô Tông Thừa tiếp tục hô lên.

Kha Nguyên Lượng quét mắt nhìn qua những đệ tử đang vây xem.

Lúc này làm gì còn lựa chọn nào khác nữa.

Hắn mà không ứng chiến, chỉ e là thanh danh sẽ bị người ta ném xuống đất mà giẫm đạp.

Huống hồ, đối phương còn mở miệng khoác lác, hắn cũng chuẩn bị dạy cho tên đó một bài học đây.

“Chiến thì chiến, ta lại muốn xem xem, ngươi có bản lĩnh gì mà có thể đánh thắng ta chỉ trong một chiêu.”

63d3ade5ede4bz0fn4oBMoCSFDVPrFvbt.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 77: Giống như chưa từng xuất hiện vậy


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Haha, ngông cuồng, thật là ngông cuồng!”

“Trảm Quang Thời Vũ!”

Kha Nguyên Lượng hô lên một tiếng, rồi thi triển một chiêu thức trong kiếm pháp Lạc Vũ.

Trường kiếm vung lên, hóa thành trăm đạo kiếm ảnh xen lẫn kiếm khí, đánh thẳng về phía Lâm Tiêu.

“Mạnh quá!!”

Các đệ tử hóng hớt xung quanh đều kinh ngạc bởi một chiêu này của Kha Nguyên Lượng.

Nếu đổi lại là bọn họ đi đỡ một đòn này, chỉ e là đỡ được vài nhát là đầu hàng rồi.

Nhưng Lâm Tiêu lại không hề động đậy.

Những kiếm khí đó sắp chém tới người hắn.

Chu Chính Nghiệp lúc này đang vây xem, nhìn thấy cảnh này đều cho rằng Lâm Tiêu lại sắp thi triển thân pháp quỷ ảnh, di chuyển tới vị trí khác, rồi đánh ra một đòn tấn công Kha Nguyên Lượng.

Bọn họ mở to mắt nhìn, muốn xem lần này Lâm Tiêu di chuyển như thế nào.

Sau đó,

Lần này bọn họ lại thất vọng rồi.

Lâm Tiêu không hề di chuyển, mãi cho tới khi kiếm khí chém lên người vẫn không hề động đậy.

“Lâm Tiêu sư đệ!!! Mau tránh đi!!!” Ngô Tông Thừa chợt căng thẳng.

Hắn dành niềm tin tuyệt đối cho Lâm Tiêu, cũng tuyệt đối tin tưởng thủ đoạn tấn công của Lâm Tiêu.

Chỉ điểm đại một chút, đã khiến hắn đột phá cảnh giới.

Người như vậy, trình độ kiếm pháp nhất định là vượt xa hắn.

Đối phó với một đối thủ Luân Hải Cảnh tầng thứ nhất, đối với Lâm Tiêu cũng không phải là quá khó.

Nhưng kiếm pháp có mạnh cỡ nào đi nữa, thì cũng đâu thể tay không đỡ chiêu kiếm như vậy được.

“Ủa? Không tránh cơ à.” Kha Nguyên Lượng cũng kinh ngạc và nghi ngờ.

Lẽ nào là không tránh được?

Trình độ có vậy thôi hả?

Có người kinh ngạc, có người thắc mắc.

Nhưng cảnh tượng sau đó khiến bọn họ đều sững sờ.

Chỉ thấy sau khi những kiếm khí đó chém lên người Lâm Tiêu, trong nháy mắt liền biến mất, không thấy tăm hơi đâu.

Giống như chưa từng xuất hiện vậy.

63d3adf816950z0TQ5vOdYyAl6HEm69F6.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 78: Hắn thực sự vươn tay ra


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Hừ!!” Kha Nguyên Lượng nghiến răng, nâng trường kiếm lên, xông tới.

Hắn không tiếp tục kích phát kiếm khí.

Nếu kiếm khí đã vô dụng, thế thì chém trực tiếp luôn.

Bang!

Âm thanh va chạm của kiếm vang lên.

Kha Nguyên Lượng chém trúng rồi.

Nhưng đồng tử của hắn co rút lại, vẻ mặt lộ ra sự kinh hãi.

Hắn chém trúng tay của đối phương.

Không! Phải nói là kiếm của hắn bị bàn tay của đối phương bắt được.

Sao có thể!!!

Chúng đệ tử vây xem cũng bàng hoàng ngơ ngác.

Lại đỡ được rồi???

Ban nãy người này lúc đấu với Chu Chính Nghiệp, cũng đỡ được một đòn cực mạnh của đối phương giống như lúc này.

Bây giờ lại dùng phương thức tương tự, đỡ một kiếm của Kha sư huynh.

Nhưng, nhưng đây là kiếm mà!

Hắn không sợ bị kiếm chém đứt tay luôn sao?

Cái thứ này là thứ có thể dùng tay mà đỡ sao?

Biểu cảm của Ngô Tông Thừa ở bên cạnh cũng y hệt như Kha Nguyên Lượng, khuôn mặt toát lên sự ngu ngơ.

Lâm Tiêu sư đệ không phải là kiếm tu sao?

Sao thể tu của hắn còn mạnh hơn cả đám thể tu chân chính vậy?

Bên kia.

Sau khi Lâm Tiêu tóm được kiếm của đối phương, mấy đoạn ký ức lại ùa vào trong đầu hắn.

Cảm ngộ kiếm pháp Lạc Vũ lại sâu thêm một bậc.

Hắn dám dùng tay đỡ như vậy, đương nhiên không phải là ý tưởng đột ngột.

Mà vì trong tám ngày tu luyện Địa Ngục ở Phạm Thiên mộ kiếm, hắn đã ‘bị động’ luyện tập qua cả trăm ngàn lần.

May mà hắn đã tu luyện Cửu U Trấn Ma Ấn tới tầng thứ ba.

Cho dù hắn không chủ động thi triển Trấn Ma Ấn, thì độ cứng của da thịt đã không kém gì thể tu ở cùng cảnh giới rồi.

63d3ae0c13227A7iYHA8UucyjcfDBDVyK.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 79: Tạm chốt được vụ này rồi tính tiếp


Hắn muốn phản kháng, nhưng phát hiện không thể tránh khỏi sức lực của đối phương.

Ôi đệt!!

Tên này tuyệt đối là thể tu.

Sớm biết hắn ta là thể tu thì hắn đúng là ngu mới lựa chọn cận chiến.

Ầm!

Một âm thanh lớn vang lên.

Mặt đất khẽ rung lên.

Kha Nguyên Lượng đã trợn trắng hai mắt, nằm trên đất, bất tỉnh nhân sự.

Lâm Tiêu vỗ vỗ tay.

Vẫn là chiêu ném qua vai thô bạo này là hiệu quả nhất.

Đám người xung quanh trợn mắt, há mồm, kinh hãi.

Ngô Tông Thừa nhìn Lâm Tiêu với vẻ kinh ngạc và hoài nghi, bất giác hỏi: “Lâm Tiêu sư đệ, đệ chuyển qua thể tu rồi à???”

“Đâu có, huynh không cảm thấy như vậy trông ngầu lòi hơn à?” Lâm Tiêu cười đáp.

Ngô Tông Thừa:....

Ngầu???

Thế thì có tác dụng gì.

“Lâm Tiêu sư đệ, kiếm tu chúng ta vẫn nên một lòng hướng về kiếm, không được phép phân tâm đâu.” Ngô Tông Thừa nói nhỏ khuyên một câu.

Hắn ngay cả luyện kiếm, ngộ kiếm còn cảm thấy không đủ thời gian.

Làm gì còn thời gian mà đi luyện thể chứ.

“Đa tạ Ngô sư huynh quan tâm, kiếm tu đệ cũng không lơ là đâu. Đi thôi, tiếp theo là vị trí số 20 trên bảng tinh anh.” Lâm Tiêu nói.

Thật ra thì hắn muốn nói, khi ngộ tính của huynh đủ cao thì tự khắc huynh sẽ hiểu.

“Lâm Tiêu sư đệ, đệ dự định khiêu chiến tới hạng bao nhiêu vậy?” Ngô Tông Thừa tò mò hỏi.

“Đặt ra mục tiêu nhỏ, tạm khiêu chiến tới hạng 10 xem sao.” Lâm Tiêu đáp.

Hắn không để ý tới thứ tự trước hay sau. Chỉ là hạng 10 có thể lấy được danh ngạch đi tới di tích Vô Cực.

Tạm chốt được vụ này rồi tính tiếp.

Ta còn tưởng là Lâm Tiêu sư đệ dự định quét sạch bảng tinh anh luôn đấy.” Ngô Tông Thừa thở phào một hơi.

Trong 50 hạng đầu của bảng tinh anh, đã không có người có tu vi Tụ Linh Cảnh rồi.

Lâm Tiêu sư đệ hiện tại xếp hạng 40, đã là độc nhất vô nhị rồi.

Đặc biệt là 10 hạng đầu của bảng tinh anh, đó đều là những đệ tử thiên tài thật sự, thực lực phi phàm.

Lâm Tiêu sư đệ quả thực rất mạnh, nhưng tu vi còn thấp.

Nếu đợi Lâm Tiêu sư đệ tu luyện thêm vài năm nữa, nhất định có thể nhẹ nhàng chiến thắng bọn họ.
 
Back
Top Dưới