Tiên Hiệp Vạn Cổ Ma Tôn

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 540: Điều đó là chắc chắn


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Yên tâm đi, ta đã bắt đầu đốn ngộ lực lượng Tuế Nguyệt rồi, nếu như cẩn thận một chút, lực lượng Tuế Nguyệt có thể được ta tận dụng." Lâm Tiêu nói.

"A!? Chủ nhân, ngài, ngài đang nói gì vậy...?? Ngươi đã đốn ngộ lực lượng Tuế Nguyệt, chuyện này... làm sao có thể! Lực lượng Tuế Nguyệt chính là... đây..."

Tiểu Hoả sững sờ.

"Chỉ là trùng hợp mà thôi, được rồi, chúng ta mau nói xem có biện pháp nào phá vỡ cấm chế Tuế Nguyệt không?" Lâm Tiếu giải thích rồi hỏi.

"Có! Nhưng cần sự giúp đỡ của chủ nhân."

"Ta sẽ sử dụng bản nguyên của ngọn lửa Hoàng Hồng Dương để đốt cháy và làm suy yếu cấm chế Tuế Nguyệt trong một khu vực nhỏ, sau đó chủ nhân, hãy để thanh kiếm nhỏ và tòa tháp nhỏ nhanh chóng khoan vào bên trong nhân lúc cấm chế Tuế Nguyệt suy yếu. "

"Như vậy, có lẽ sẽ không có vấn đề gì." Tiểu Hoả đã đưa ra phương án của riêng mình.

May mắn thay, trước đó lửa Hoàng Hồng Dương của chủ nhân đã giành được vị trí thứ hai trong bảng Thiên địa dị hỏa. Nếu không, nó thực sự không có cách nào để đối phó với cấm chế Tuế Nguyệt trước mặt.

"Được rồi! Vậy thì ngươi bắt đầu đi, ta sẽ điều khiển tiểu kiếm và tiểu tháp phối hợp tác với ngươi." Cuối cùng Lâm Tiêu cũng cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe những lời của Tiểu Hoả.

Có cách là tốt rồi. Dù không biết bên trong cấm chế có gì nhưng nếu có thể vào cấm chế sớm hơn một bước, nhất định có thể nắm bắt cơ hội ở mức độ lớn nhất và có được cơ duyên.

Điều đó là chắc chắn.

Tiểu Hoả dường như cũng cảm nhận được sự khẩn trương của Lâm Tiêu, vì vậy nó không nói thêm gì nữa.

Xích Viêm Trường Kiếm lơ lửng trước cấm chế.

Rào rào!

Một đống lửa nóng màu vàng kim phun ra, đánh vào cấm chế Tuế Nguyệt.

Âm thanh rẹt rẹt vang lên.

Vô số dòng khí lưu Tuế Nguyệt nổi lên từ bề mặt của cấm chế Tuế Nguyệt vô cùng kiên cố. Sau khi cảm nhận được ngọn lửa Hoàng Hồng Dương đang thiêu đốt, khí lưu Tuế Nguyệt muốn xông qua và dập tắt nó.

Lâm Tiêu thấy vậy thì nhanh hơn một bước, hấp thu toàn bộ khí lưu Tuế Nguyệt này vào trong cơ thể mình. Vừa nhanh chóng luyện hoá, hắn vừa đã ném tháp Chân Long và tiểu kiếm nhỏ ra để giúp Tiểu Hoả phá vỡ cấm chế.

Cứu như vậy, một người ba bảo vật, phân công rất rõ ràng. Hiệu quả cũng khá đáng kể.

Cấm chế Tuế Nguyệt bị phá vỡ từng chút một với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Sau khoảng một giờ trôi qua, âm thanh như bị bóp nghẹt vang lên, cấm chế Tuế Nguyệt đã bị khoan thủng một lỗ.

Lâm Tiêu tiến vào, sau đó nhanh chóng quay lại đánh ra vô số lực lượng Tuế Nguyệt để tạm thời bịt kín lỗ hổng.

Nếu không, nếu khí tức trong khu vực cấm chế bị rò rỉ ra ngoài sẽ khiến cho Thánh tử Dao Trì chú ý thì không ổn.

6409ecdd5dac4QLrK4KQ6ED37LHn6S7KO.jpg


6409ecefdf0b1h9URtwa0Yim5SdpwgNTH.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 541: Điều này quá dễ dàng!


Xung quanh chúng có những dải mây xám đan xen, từ đó phát ra lực lượng Tuế Nguyệt nồng đậm.

Lâm Tiêu chỉ là tùy tiện hít một hơi, liền có thể cảm nhận được lực lượng Tuế Nguyệt trong cơ thể mình đang chậm rãi tăng lên.

"Hả?! Thật kỳ lạ, tại sao lực lượng Tuế Nguyệt ở đây lại ổn định như vậy? Căn bản không cần luyện hóa, có thể tự nhiên hấp thu ư!?" Lâm Tiêu kinh ngạc hỏi.

Phải biết rằng lực lượng Tuế Nguyệt hấp thụ từ những thiên tài địa bảo đó đầy sức đề kháng. Mỗi lần hấp thu, Lâm Tiêu đều cần luyện hóa nhưng ở đây, những lực lượng Tuế Nguyệt này dường như đã được thuần hóa, rất ngoan ngoãn.

Lâm Khiếu dễ dàng hấp thu từng tia khí lưu Tuế Nguyệt trong không khí vào trong cơ thể.

"Chủ nhân, bởi vì đây là mỏ vàng Tuế Nguyệt! Mỏ vàng Tuế Nguyệt chứa đựng lực lượng Tuế Nguyệt, là nơi ổn định, dễ dàng hấp thu và luyện hóa nhất."

"Vào thời cổ đại, đây là một nguyên liệu tuyệt vời để rèn luyện thể chất và luyện chế đạo khí. Một khối mạ vàng có kích thước bằng nắm tay rất có giá trị, có thể thu hút rất nhiều cường giả tranh giành nó."

"Với quy mô mỏ vàng Tuế Nguyệt này là... là...ngoài sức tưởng tượng!!!"

Xích Viêm Trường Kiếm dừng lại giữa không trung đang không ngừng rung lên.

Có thể thấy nội tâm Tiểu Hoả đã chấn động đến mức nào. Truyện Hài Hước

Lâm Tiêu nghe vậy thì ánh mắt sáng rực lên.

Một cục đá mạ vàng to bằng nắm tay thời cổ đại rất quý giá ư?!

Đây...chẳng phải là phát tài rồi sao!! Bây giờ ở trước mặt có hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn thứ như vậy trong mỏ vàng Tuế Nguyệt này. Sau khi đào xuống, không ai biết mỏ vàng này sâu bao nhiêu và to cỡ nào.

Lúc này Lâm Tiêu cũng nghĩ tới Thánh Tử Dao Trì, lực lượng Tuế Nguyệt trong cơ thể đối phương rất gần gũi với lực lượng Tuế Nguyệt ẩn chứa trong mỏ vàng Tuế Nguyệt trước mặt hắn.

So sánh như vậy, nếu hắn đoán không sai thì vị thánh tử này không đốn ngộ lực lượng Tuế Nguyệt giống như hắn, nhưng lại không biết mình có được miếng mạ vàng Tuế Nguyệt và hấp thụ lực lượng Tuế Nguyệt đó từ đâu.

Ngoài ra, đối phương có thể tìm thấy lối vào mỏ vàng Tuế Nguyệt này.

Lâm Tiêu cảm thấy rằng phỏng đoán trong đầu mình rất gần với sự thật.

Ngay khi hắn vừa di chuyển, hắn đã đến trước một viên mạ vàng Tuế Nguyệt có kích thước bằng quả bóng. Đặt tay phải của mình lên, tâm niệm vừa động.

Trong khoảnh khắc này, lực lượng Tuế Nguyệt này ngoan ngoãn hấp thu vào trong cơ thể hắn. Chưa đến một nhịp thở, lực lượng Tuế Nguyệt này đã hoàn toàn bị cơ thể hắn hấp thu.

Đôi mắt của Lâm Tiêu mở to.

Bối rối.

"Đây--!!"

Điều này quá dễ dàng!

Hắn ở Dao Trì Dược Sơn lăn lộn mười ngày, chạy tới chạy lui tìm gần trăm thiên tài địa bảo vật, sau đó dốc sức hấp thu luyện hóa hai luồng lực lượng Tuế Nguyệt nhỏ bé mà bây giờ trong mỏ vàng Tuế Nguyệt này...

Hắn chỉ ngẫu nhiên tìm thấy một viên mạ vàng Tuế Nguyệt để hấp thụ năng lượng. Trong nửa cái chớp mắt, một luồng lực lượng Tuế Nguyệt nhỏ đã được hấp thu và luyện hóa.

Hay lắm!!

Trong lòng Lâm Tiêu vừa vui mừng vừa không nói nên lời.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 542: Đáng tiếc là không thể


Tóm lại, cảm xúc khá phức tạp.

Bản thân đã làm gì trong mười ngày này chứ?

Lâm Tiêu muốn thử một lần nữa, cố gắng thu thập những viên mạ vàng Tuế Nguyệt này vào trong chiếc nhẫn trữ vật.

Đáng tiếc là không thể.

"Một mỏ vàng Tuế Nguyệt khổng lồ như vậy không thể lấy đi, cũng không thể khai thác." Lâm Tiêu tiếc nuối lắc đầu và nói nhỏ.

"Vậy thì chỉ có thể giải quyết tại chỗ thôi!"

Lâm Tiêu đã chọn một góc có mạ vàng Tuế Nguyệt và bắt đầu hấp thụ lực lượng. Tiểu Hoả, Tiểu Tháp và Tiểu Kiếm bay xung quanh Lâm Tiêu để bảo vệ hắn.

"Hơ hơ, chủ nhân lại có thể đốn ngộ lực lượng Tuế Nguyệt, vậy thì ba chúng ta đều có cơ hội tăng cảnh giới lên đạo khí chi thượng rồi. Đến lúc đó ta làm đại ca, các ngươi sẽ lần lượt làm lão nhị, lão tam, thấy thế nào?"

Sau khi Tiểu Hoả nhìn thấy chủ nhân của mình bắt đầu hấp thụ sức mạnh Tuế Nguyệt, nó đã truyền đạt suy nghĩ của mình cho hai đạo khí bên cạnh.

Sau khi nghe những lời này của Tiểu Hoả, thanh kiếm màu đen nhỏ rung lên không ngừng vì phấn khích.

Đạo khí chi thượng, đó là thứ chúng đều mơ ước. Thông thường mà nói, đạo khí không thể thăng cấp. Nhưng lần này chủ nhân nắm giữ lực lượng Tuế Nguyệt, mọi thứ đều từ không thể trở thành có thể.

Khi tháp Chân Long nghe thấy những gì Tiểu Hoả nói, nó quay thân lại và hướng về phía khác. Dường như có chút khinh thường, hoặc là hoài nghi.

Tiểu Hoả rất hài lòng với phản ứng của Tiểu Kiếm, cảm thấy sau này đạo khí này trở thành tiểu đệ của mình cũng không tồi. Còn phản ứng của tháp Chân Long khiến nó không hài lòng.

Tiểu Hoả biết rằng đối phương là tháp Chân Long và cũng cảm thấy thân phận thực sự của đối phương có thể không đơn giản như vậy. Nhưng ở chỗ chủ nhân, nó mới là kẻ có linh trí cao nhất.

Bất kể ngươi có thân phận gì, biết nói, biết giúp chủ nhân giải quyết vấn đề và làm hài lòng chủ nhân mới được.

Chính là giống như nó. Mặc dù nó vẫn chỉ là một chuẩn đạo khí, phẩm cấp không bằng thanh kiếm nhỏ màu đen và tháp Chân Long nhưng nó có tiềm năng phát triển cao và đầy linh tính.

Chủ nhân cũng đã đạt được một cái mỏ vàng Tuế Nguyệt, đến lúc đó lợi dụng lực lượng Tuế Nguyệt để thăng cấp nó thành đạo khí chỉ là chuyện đơn giản như một cái búng tay.

Hừ!

Cứ để tháp Chân Long đắc ý thêm một thời gian nữa.

Chờ đến lúc nó trở thành đạo khí, sau đó trở thành đạo khí khí chi thượng, nó nhất định sẽ khiến tháp Chân Long này trở đệ của đệ!

Ngay khi ba chí bảo đang suy nghĩ, tuần tra và bảo vệ xung quanh Lâm Tiêu.

||||| Truyện đề cử: Trưởng Công Chúa |||||

Tại một góc của hang mỏ vàng Tuế Nguyệt, đột nhiên xuất hiện một đôi mắt to như đèn lồng phát ra ánh sáng màu đen.

Tiểu Hoả đang chém gió không ngừng thì dừng lại, dường như ngửi thấy một khí tức gì đó nguy hiểm.

“Này, các ngươi cảm thấy bầu không khí có gì đó không ổn sao?” Tiếu Hỏa điều khiển Xích Viêm Trường Kiếm nhìn chung quanh, ngữ khí tràn đầy cảnh giác.

Tháp Chân Long và thanh kiếm nhỏ màu đen lắc lư, ý là chúng không cảm nhận gì.

"Kỳ lạ! Ta cảm giác được một loại mùi giống như nguyên tố." Tiếu Hỏa cũng không buông lỏng cảnh giác,quan sát đến mọi ngóc ngách của mỏ vàng Tuế Nguyệt.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 543: Đây là gì?!


Lúc này.

"Gầm!!" Một tiếng gầm cùng với một bóng đen lao thẳng về phía Lâm Tiêu.

"Không ổn rồi! Địch tấn công!"

"Chủ nhân, mau tỉnh lại, có nguy hiểm!" Ngay lập tức Tiểu Hoả truyền tín hiệu nguy hiểm cho hai chí bảo khác và chủ nhân. Đồng thời, nó đã biến thành một nguyên tố lửa hình người để chặn bóng đen đó.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Bóng quái vật màu đen đó không nghĩ ngợi đã vung một chưởng và đánh mạnh qua.

Phụt!!

Nguyên tố lửa bị đánh bay ra xa hơn mười mét, đập mạnh vào mỏ vàng Tuế Nguyệt, cơ thể gần như bị tan thành từng mảnh.

Hai tiếng leng keng.

Tháp Chân Long và thanh kiếm nhỏ màu đen đã kịp thời chặn bóng đen đó lại. Hai kiện chí bảo đã toàn lực triển khai uy năng, vật lộn với bóng đen quái thú đó.

Khi Tiểu Hoả phát ra cảnh báo, Lâm Tiêu cũng tỉnh dậy. Ngay khi mở mắt ra, hắn đã thấy Xích Viêm Trường Kiếm cùng Tiểu Hoả bị đánh bay ra ngoài.

Thực thể quái vật màu đen xám đó, thân hình cường tráng, cao gần ba mét, nhìn tổng thể có chút giống tinh tinh nhưng ngũ quan trên khuôn mặt không được rõ ràng lắm.

Vấn đề là, quái vật màu đen này cũng phát ra khí tức Tuế Nguyệt, cực kỳ nồng đậm.

Đây là gì?!

Lâm Tiêu cau mày. Quái vật này khiến hắn cảm giác giống như lần đầu tiên hắn nhìn thấy Tiểu Hoả.

"Chủ nhân, chủ nhân... Đây là ý chí nguyên tố thế được sinh ra từ mỏ vàng Tuế Nguyệt. Mặc dù linh trí của nó kém xa ta, nhưng cực kỳ nguy hiểm! Đặc biệt đây là ý chí Tuế Nguyệt, chủ nhân không thể nào đánh bại!" Giọng nói yếu ớt của Tiểu Hỏa truyền đến.

Nó đã tự động trở lại bên trong Xích Viêm Trường Kiếm.

Một đòn của quái vật màu đen này chứa đựng toàn bộ ý nghĩa phân chia Tuế Nguyệt, suýt nữa biến nó thành tro bụi.

Sau khi tháp Chân Long và thanh kiếm đen nhỏ thấy Tiểu Hoả bị trúng một chưởng thì thận trọng xoay quanh quái vật màu đen dựa vào phẩm chất của đạo khí.

Thấy vậy, Lâm Tiêu lập tức triệu ba kiện chí bảo này về. Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào quái vật màu đen xám do ý chí Tuế Nguyệt ngưng tụ thành.

Tiểu Hoả đã bị một đòn đả thương nên hắn không muốn hai đạo khí còn lại bị hư hại gì nữa.

Thấy thứ đáng ghét như con ruồi vừa nãy đã biến mất, quái vật màu đen hung dữ nhìn chằm chằm vào Lâm Tiêu với đôi mắt to như đèn lồng.

"Gầm!!" Nó gầm lên một tiếng, thân thể hóa thành hắc quang lao tới.

Lâm Tiêu không lùi mà tiến lên, huyết khí chi lực trong cơ thể dâng trào, cộng thêm Hoang Chi Ý Cảnh, Trọng Lực Ý Cảnh và Sát Sinh Ý Cảnh được truyền vào cánh tay phải của hắn.

Hắn muốn thử xem xem, quái vật được hình thành bởi ý chí Tuế Nguyệt này có thể mạnh đến mức nào.

Nếu có thể luyện hóa thứ này, chắc chắn sẽ rất tuyệt vời.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 544: Thực sự rất cứng!!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Uỳnh!! Bàn tay cực lớn của quái vật và nắm đấm của Lâm Tiêu va vào nhau.

Lâm Tiêu khịt mũi, một ngụm máu bị ép đến tận cổ họng. Toàn thân hắn giống như một quả đạn pháo, hắn lập tức bị đánh bay ra ngoài.

Xương của toàn bộ cánh tay phải bị vỡ vụn, khí huyết toàn thân phân tán.

Điều may mắn duy nhất còn sót lại là, Lâm Tiêu đã đốn ngộ Tuế Nguyệt Chi Lực.

Trong một chưởng của quái vật màu đen này, ngoại trừ lực đạo cực mạnh, còn có một luồng lực lượng Tuế Nguyệt cuồng bạo.

Lực lượng Tuế Nguyệt này muốn ăn mòn thân thể Lâm Tiêu, nhưng lại bị lực lượng Tuế Nguyệt trong cơ thể Lâm Tiêu ngăn lại.

Chỉ cần một đòn, uy năng cực đại và thể chất cực mạnh của con quái vật đen chắc chắn đã được bộc lộ!

Bùm!!

Lâm Tiêu bị ném vào trong mỏ vàng Tuế Nguyệt.

Con quái vật màu đen phấn khích đến mức tự đánh vào người mình, như thể nó đã thắng trận, vui mừng khôn xiết.

Nhưng chỉ sau hai nhịp thở, bóng người Lâm Tiêu b*n r*. Cánh tay phải của hắn đã hồi phục như trước, vết thương trên người cũng đã lành lại một cách tương đối.

Nhìn thấy cảnh tượng này, con quái vật màu đen trừng to hai mắt, trong mắt đầy vẻ khó hiểu. Sau đó, nó lại vung tay lên và lao về phía Lâm Tiêu.

Lần này, Lâm Tiêu không đối đầu trực diện với nó nữa.

Thay vào đó, ngay khi thân hình vừa động, anh ta đã né tránh và lao vào hang của mỏ vàng Tuế Nguyệt.

Chỉ cần tiếp xúc một hiệp, hắn đã có thể cảm nhận được thực lực của con quái vật này, tuyệt đối sẽ không yếu hơn Sinh Tử cảnh đại năng. Đặc biệt là độ cứng của cơ thể đối phương, không hổ là từ sinh linh từ mỏ vàng Tuế Nguyệt sinh ra.

Cứng! Thực sự rất cứng!! Nhưng cơ thể của nó vẫn tràn đầy sức mạnh Tuế Nguyệt. Điều này làm cho nhiều ý cảnh chi lực của Lâm Tiêu trở nên vô dụng.

Lực lượng Tuế Nguyệt đã khắc chế phần lớn ý cảnh chi lực.

Thấy mình không thể đánh trúng người, quái vật màu đen nổi giận, gầm lên hai tiếng rồi đuổi theo.

Một người một thú, một chạy một đuổi. Hai bên đấu với nhau trong hơn một giờ đồng hồ.

Dựa vào lĩnh vực trọng lực, tốc độ của Lâm Tiêu hoàn toàn vượt qua con quái vật màu đen đó trong vài giây. Trong khoảng thời gian này, Lâm Tiêu cũng đã thi triển không ít công kích thần thông, nhưng không đòn nào có thể làm quái vật bị thương.

Từng hỏi Tiểu Hoả, nó cũng đã nói rằng thứ này, đặc biệt là trong môi trường này là tồn tại bất khả chiến bại.

Chưa nghĩ ra cách giải quyết khiến cho Lâm Tiêu cau mày lại. Sau khi cầm cự thêm mười phút, hắn hơi nheo mắt lại.

"Đánh, đánh không thắng,trốn thì trốn không thoát, vậy thì... "

6409ed9707f72Rm97P2ncbNAYydCDDnhw.jpg


6409eda8097cdiQnRAKcx3j3MiDI81QUc.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 545: Lúc này hắn bắt buộc phải nhanh!


Tiếp đến là cách sử dụng sức mạnh Tuế Nguyệt của quái vật này vẫn ở giai đoạn thấp. Không hề biết nhiều thần thông đạo pháp gì cả.

Nếu không, với lượng sức mạnh Tuế Nguyệt khổng lồ trong cơ thể quái vật, Lâm Tiêu sẽ không dễ dàng đối phó được như vậy.

Hehe!

Cái đặc điểm này, đúng là chó ngáp phải ruồi, thật là tốt đến không thể tốt hơn.

Nghĩ vậy, Lâm Tiêu vừa tránh né đòn tấn công của quái vật màu đen, vừa bắt đầu liên hệ với tháp Chân Long và lão đại Tà Ma.

Hai bên sau khi truyền âm vài câu.

Ngay khi Lâm Tiêu chạy tới góc cua, quái vật màu đen lập tức đuổi theo.

Một cái bóng đột nhiên xuất hiện tại góc cua, chạy về hướng ngược lại.

Quái vật màu đen sững lại.

Sao lại đột nhiên chuyển hướng rồi?

Nó cũng không nghĩ gì nhiều, hú lên một tiếng rồi lại dốc toàn lực đuổi theo cái bóng kia.

Đợi sau khi cái bóng và quái vật màu đen hoàn toàn biến mất khỏi quanh đây.

Ở góc cua mới xuất hiện một bóng người.

Chính là Lâm Tiêu.

Cái bóng vừa rồi mới xông ra chính là lão đại Tà Ma hóa thành Lâm Tiêu.

Lão đại Tà Ma lúc này đã nhận chủ, mà thực lực cũng đã hoàn toàn khôi phục trạng thái ban đầu.

Với tâm tư giảo hoạt của Tà Ma, chơi đùa với quái vật màu đen có linh trí không cao, thật đúng là quá đơn giản rồi.

Lâm Tiêu bước ra vài bước, tới nơi bí ẩn dày đặc mỏ vàng Tuế Nguyệt.

Hắn trực tiếp ngồi xuống đất, tâm thần hợp nhất, phát ra toàn bộ Hoang Chi Ý Cảnh.

Công pháp siêu thiên giai Cửu U Trấn Ma Ấn bắt đầu dốc toàn lực vận chuyển.

Khoảng thời gian này, hắn đều phát triển Ý Cảnh lại một lần nữa.

Mà công pháp này đều tự mình vận hành, tập trung hấp thụ linh khí cho Lâm Tiêu.

Bây giờ cuối cùng hắn cũng chủ động vận chuyển được một lần.

Ngay lập tức, mỏ vàng Tuế Nguyệt xung quanh Lâm Tiêu chấn động, toàn bộ linh lực liên kết lại với nhau, một lực hút cực kỳ mạnh mẽ tác động lên trên.

Từng lượng Tuế Nguyệt Chi Lực bị Lâm Tiêu hút vào trong cơ thể, giống như giữa biển lớn hình thành một vòng xoáy khổng lồ, trăm biển đổ về, vô cùng vô tận.

Nhanh!

Lúc này hắn bắt buộc phải nhanh!

Cho dù chỉ là hút vào trong cơ thể thôi cũng được, tạm khống chế ở trong linh hải trước, đợi có thời gian rồi từ từ tiêu hóa sau.

Cứ như vậy, trong linh hải của Lâm Tiêu lại phát sinh một dị tượng.

Bên trên linh hải mênh mông, bỗng bắt đầu hình thành từng ngọn núi lớn, trùng trùng điệp điệp đến vô tận.

Cảnh tượng như vậy, người biết thì nói là linh hải.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 546: Nhanh hơn chút nữa!


Người không biết, còn tưởng đây là một thế giới mới đấy.

Có biển, có mặt trời, có tháp, có kiếm, có mây, bây giờ còn có cả núi nữa.

Vậy tiếp theo còn có gì nữa đây?

Trong vài giây.

Mỏ vàng Tuế Nguyệt xung quanh Lâm Tiêu đã biến thành sương mù giăng lối, giống như tiên cảnh.

Mà hình ảnh thiếu niên đứng trong đó, trên cơ thể bằng da bằng thịt ấy lại vang lên những âm thanh rắc rắc.

Cơ thể hắn càng thêm óng ánh trong suốt, tỏa sáng rực rỡ, giống như từng tấc da thớ thịt đều ẩn chứa năng lượng khổng lồ. Xin ủng hộ chúng 𝘵ôi 𝘵ại # 𝖳r U𝙢𝖳ru𝙮𝘦n.𝗩n #

Lâm Tiêu quả thực là đã thu thập toàn bộ Tuế Nguyệt Chi Lực vào trong linh hải, nhưng cơ thể vẫn còn đang trong quá trình hấp thu một chút Tuế Nguyệt Chi Lực.

Sau đó sức mạnh cơ thể bắt đầu không ngừng tăng lên.

Soạt!

Lâm Tiêu còn chưa mở mắt, cơ thể đã nhanh như một tia cực quang, tới phía trước một nơi có mỏ vàng Tuế Nguyệt dày đặc, tiếp tục hấp thu.

Ba trăm luồng Tuế Nguyệt Chi Lực.

Bốn trăm luồng Tuế Nguyệt Chi Lực.

Năm trăm luồng Tuế Nguyệt Chi Lực.

Mỗi một lần hấp thu đều có hàng trăm luồng Tuế Nguyệt Chi Lực bị Lâm Tiêu rút ra từ mỏ vàng Tuế Nguyệt hút vào trong cơ thể.

Trong đó, ngoại trừ sức mạnh Tuế Nguyệt, còn có nguồn năng lượng khổng lồ được Cửu U Trấn Ma Ấn thuận tiện hút vào.

Điều này khiến Hoang Chi Ý Cảnh của Lâm Tiêu vào lúc này cũng bắt đầu nhanh chóng thăng cấp.

Hoang Chi Ý Cảnh, mỗi lần thăng cấp đều cần có một nguồn năng lượng ý cảnh cực kỳ kinh khủng.

Khoảng thời gian này, hắn chỉ nghĩ tới việc nâng cấp những ý cảnh khác, hoàn toàn không hề nghĩ tới việc tìm một nơi thích hợp để nâng cấp Hoang Chi Ý Cảnh.

Không ngờ, lần này gặp được mỏ vàng Tuế Nguyệt.

Bên trong mỏ vàng Tuế Nguyệt này chứa đựng nguồn năng lượng to lớn, không hề kém cạnh so với nguồn linh mạch thông thường đâu.

Nhanh!

Nhanh hơn chút nữa!

Cùng với độ rắn chắc của cơ thể không ngừng tăng lên, tốc độ Lâm Tiêu hấp thu sức mạnh Tuế Nguyệt cũng tăng lên theo.

Trong cấm chế Tuế Nguyệt, có động tĩnh đuổi đánh, có động tĩnh do liều mạng hấp thụ mỏ, cho nên động tĩnh không hề nhỏ.

Mà ở một nơi khác.

Chỉ cách một tầng cấm chế Tuế Nguyệt.

Ba người thánh tử Dao Trì ở bên ngoài cấm chế Tuế Nguyệt, lại chẳng hề phát giác ra điều gì.

Thánh tử Dao Trì trải qua mấy tiếng chuyên tâm bố trí, cuối cùng đã chuẩn bị xong các bước để phá bỏ cấm chế rồi.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 547: Tân Đế!


Khoảng cách tới lúc thất tinh xếp thành một hàng vẫn còn mấy nén hương nữa.

Hôm nay, không thành công thì sẽ chết.

Không, phải nói là trong mắt thánh tử Dao Trì tràn đầy tự tin.

Hôm nay, hắn tin bản thân nhất định có thể phá bỏ cấm chế, tiến vào nơi chứa cơ duyên lớn này.

Đại năng Sinh Tử Cảnh ở bên cạnh thấy thánh tử Dao Trì nghỉ ngơi rồi, liền mở miệng hỏi.

“Thánh tử đại nhân, nghe nói dạo gần đây các thiên vực lớn đều đồng loạt có yêu nghiệt xuất thế, có thiếu ma chủ của Vạn Ma tông, còn có truyền nhân của Đăng Tiên môn..., điều này liệu có ý nghĩa gì không???”

“Ồ, bọn chúng hả, ta đã nghe nói rồi. Chẳng có gì kỳ lạ cả, từ sau thời thượng cổ hưng thịnh, bây giờ hẳn là lại lần nữa nổi lên một thời đại mới rồi.” Thánh tử Dao Trì kiêu ngạo, tự cao nói.

Đám thiên kiêu đó xuất thế thì đã sao.

Đợi đến khi hắn xuất thế, nhất định có thể khiến cho vạn tộc kinh hãi!

“Thời đại mới? Thánh tử đại nhân muốn nói là tân Đế sao? Ai có thể trở thành tân Đế của thời đại này, ai lại có thể dẫn dắt vòng tròn thiên đạo của thời đại này chứ!” Một đại năng Sinh Tử Cảnh khác đoán.

“Tân Đế? Có lẽ vậy!” Thánh tử Dao Trì không thảo luận thêm về vấn đề này.

Nhưng tia lửa trong mắt hắn rõ ràng đang nói.

Tân Đế!

Không ai khác ngoài hắn, ai cũng không thể ngăn cản hắn!

Ngay sau khi ba người bọn họ trao đổi được mấy câu.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Ầm!!

Thất tinh liên châu bắt đầu ngưng tụ, tinh thần chi lực từ trên bầu trời giáng xuống.

Những tinh quang óng ánh mà thánh tử Dao Trì bố trí, chiếu sáng lẫn nhau, kết thành một trận pháp tại lối vào của tấm chắn Tuế Nguyệt.

“Tới rồi, thời cơ tới rồi, mong hai vị hãy giúp đỡ ta thủ hộ một phen. Lần này trở về, nhất định có trọng thưởng!” Thánh tử Dao Trì khách sáo nói với hai người kia.

“Thánh tử đại nhân nói đùa rồi, chúng ta đều làm việc vì thần tộc Dao Trì, giúp thánh tử đại nhân đúc ra thần thể là chức trách của chúng ta!”.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Tà Đạo Tu Tiên Lục
2. Chồng Trước Lại Muốn Phục Hôn
3. Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn
4. Cô Gái Ngốc, Tôi Yêu Em
=====================================

“Đúng vậy, thánh tử đại nhân khách sáo rồi, chúng ta nhất định sẽ dốc toàn lực thủ hộ cho thánh tử đại nhân, không để bất cứ kẻ nào quấy rầy.”

Hai đại năng Sinh Tử Cảnh cười đáp.

“Vậy thì làm phiền hai vị rồi!” Thánh tử Dao Trì nói xong, liền bắt đầu dốc toàn lực khống chế đại trận tinh thần mà mình đã bố trí.

Cùng với Thất Tinh Liên Châu, tinh thần chi lực càng lúc càng nồng đậm.

Uy lực của tinh thần đại trận ở lối vào cấm chế Tuế Nguyệt này cũng càng mãnh liệt.

“Phá cho ta!!!” Thánh tử Dao Trì trở tay dốc hết sức đánh ra vô số pháp ấn.

Đại trận tinh thần bắt đầu mạnh mẽ phát động tấn công lên cấm chế.

Ầm ầm ầm!!!
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 548: Giống như một chất kịch độc vậy


Cấm chế Tuế Nguyệt liên tục chấn động.

Rắc! ~~

Một âm thanh khẽ vang lên.

Bề mặt tầng cấm chế Tuế Nguyệt đã xuất hiện một vết nứt.

Điều này khiến trong mắt thánh tử Dao Trì lộ vẻ điên cuồng vui mừng.

Có hi vọng rồi!

Cùng với tinh thần chi lực càng ngày càng ngưng tụ và tăng lên.

Hắn tin tưởng, qua đêm nay, hắn nhất định có thể phá bỏ cấm chế Tuế Nguyệt!!

Rắc rắc!!

Sau khi thánh tử Dao Trì đánh vỡ được một chút ở bề mặt cấm chế Tuế Nguyệt.

Không ít khí lưu Tuế Nguyệt màu hắc ám xông ra, quấn lấy những tinh thần chi lực kia.

Một lúc sau tinh thần chi lực liền trở nên ảm đạm, năng lượng bắt đầu giảm sút.

Việc này khiến sắc mặt thánh tử Dao Trì trở nên trầm xuống, tiếp tục khống chế tinh thần chi lực khác bổ sung vào, không ngừng phát động tấn công.

Giữa hắn và những khí lưu Tuế Nguyệt này cũng duy trì một khoảng cách an toàn.

Tuy rằng trong cơ thể hắn có một phần sức mạnh Tuế Nguyệt, nhưng cũng chỉ là tạm thời duy trì trạng thái ổn định, dùng để luyện hóa cơ thể mà thôi.

Giống như dạng khí lưu Tuế Nguyệt đang ‘hoạt động’ này, lại hoàn toàn không phải thứ mà hắn có thể tùy ý phá giải.

Nếu may mắn thì có thể chống cự lại nó, nếu không may mắn thì sẽ bị Tuế Nguyệt ăn mòn.

Giống như một chất kịch độc vậy.

Chỉ là, loại độc thông thường thì có thuốc giải hoặc có thể điều chế được thuốc giải.

Còn mà bị sức mạnh Tuế Nguyệt này ăn mòn thì không thuốc nào chữa được.

Nếu không, thần tộc Dao Trì bọn họ việc gì phải mở núi thuốc ra, sao phải cho nhiều người ngoài tiến vào như vậy chứ.

Còn chẳng phải là vì để đám người ngoài kia chịu đựng sự ăn mòn của Tuế Nguyệt, mà những thiên tài địa bảo trong đó sẽ thuộc về bọn họ hay sao!

“Còn kiên cố hơn dự tính của ta!!!” Thánh tử Dao Trì cắn răng nói, khí tức trên người toàn bộ bùng nổ.

Vô số thần thông Dao Trì kết hợp với tinh thần chi lực, đánh vào cửa cấm chế Tuế Nguyệt.

Liên tiếp công kích mấy trăm lần, lớp cấm chế đã bị bào mòn từng chút một.

Trong ánh mắt hắn ngoại trừ sự kiên định, điên cuồng, còn có một chút mệt mỏi.

Dù gì thì mỗi một đòn đánh ra đều là hắn dốc toàn lực mà đánh, nếu đổi lại là núi đá thông thường, thì đã sớm vỡ vụn không biết bao nhiêu ngọn núi rồi.

Nhưng mà cấm chế Tuế Nguyệt này thật sự quá kiên cố.

“Chết tiệt!!! Hôm nay, ta nhất định phải đánh vỡ cái thứ này!” Thánh tử Dao Trì tức giận hét lên một câu, sau đó lấy ra một bình dịch thể màu đỏ thẫm, uống cạn một bình.

Khí tức trên cơ thể hắn càng nồng đậm hơn, giống như phục hồi được hơn phân nửa sức mạnh vậy.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 549: Hắn không hề cảm thấy bất ngờ


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lại một đợt tấn công nữa bắt đầu.

Một canh giờ.

Hai canh giờ.

Ba canh giờ.

..........

Ngay khi màn đêm dần trôi qua, tinh thần chi lực bắt đầu dần hao hụt.

Rắc rắc!

Rắc rắc rắc!

Cái cấm chế Tuế Nguyệt không biết chịu bao nhiêu đòn tấn công kia rốt cuộc cũng đã vỡ.

Ánh sáng hắc ám chói mắt kia chiếu ra từ lối vào.

Một loại khí tức Tuế Nguyệt cực kỳ ổn định cũng từ cửa động tràn ra.

Vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt thánh tử Dao Trì đã tiêu tan hoàn toàn, trong mắt ngoại trừ kích động cũng chỉ có kích động.

“Hahahahahaha!! Cuối cùng, cuối cùng ta cũng phá được rồi! Đợi ta tạo được thần thể, đột phá Sinh Tử Cảnh, ta xem ai có thể ngăn cản được ta!!! Hahahaha!!!!” thánh tử Dao Trì hãnh diện, ngẩng mặt lên trời cười lớn.

Tiếp đó, hắn hít sâu một hơi.

Tuế Nguyệt vô cùng ổn định tràn vào cơ thể.

Khiến cơ thể hắn khẽ run lên.

Thoải mái!

Quá thoải mái rồi!

Không uổng công ta kiên trì suốt trăm năm.

Chỉ cần có được mỏ vàng Tuế Nguyệt, đừng nói là trăm năm, đợi thêm trăm năm nữa hắn cũng cảm thấy đáng giá!

“Chúc mừng thánh tử đại nhân!”

“Từ nay trở đi, thánh tử đại nhân nhất định có thể đứng trên vạn tộc!!” Hai đại năng Sinh Tử Cảnh lập tức nịnh hót.

Mà cơ thể bọn họ lại lùi xa vài bước.

Cho dù là sức mạnh Tuế Nguyệt ổn định ở trong cấm chế Tuế Nguyệt này, cũng không phải là thứ mà bọn họ có thể tiếp xúc.

Bọn họ đâu có thể chất mạnh mẽ như thánh tử đại nhân.

“Được rồi, hai người đợi ở đây đi, ta đi vào trong một chuyến!” Thánh tử Dao Trì nói xong, liền gấp gáp xông vào trong cửa động.

Nhưng khi hắn xông vào trong chưa được trăm mét, đột nhiên cảm thấy toàn thân lạnh buốt.

Tiếp đó, một quái thú màu đen, khuôn mặt hung dữ đã nhảy bổ tới trước mặt hắn.

“Hừ!! Lại còn có thú bảo vệ, muốn chết ư!” Thánh tử Dao Trì nắm trường đao trong tay, đang định thi triển thần thông.

6409ee2f6a17ffjUcjbTmxs9n5ai0SMdU.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 550: Bên trong rốt cuộc là có thứ đáng sợ gì vậy


Từng đạo thần văn hiện lên trên thân đao, lưỡi đao xuất ra bá khí sắc bén khiến không gian xung quanh đều có chút vặn vẹo.

Cũng khiến cho khí tức trên người thánh tử Dao Trì tăng lên một bậc.

Hắn không chuyên về đao tu.

Nhưng đao pháp đã sớm đạt đại thành, lại kết hợp với thể chất cơ bắp rắn chắc, cho dù là đối mặt với cường giả đao tu có tu vi cùng cấp độ, thánh tử Dao Trì cũng hoàn toàn không sợ.

“Chém cho ta!!!” Thánh tử Dao Trì hét lên một tiếng, đã xuất ra toàn lực.

Lúc lưỡi đao chém xuống, đao khí dường như hóa thành hung thú, há mồm cắn xuống.

Ầm!!

Hai bên va vào nhau.

Một tiếng rắc vang lên.

Trường đao linh khí cực phẩm kia trực tiếp gãy thành nhiều đoạn.

Sau đó một tiếng hét thảm thiết vang lên.

“A!!!!...............” Thánh tử Dao Trì đột nhiên phun ra một bụm máu, cả người bay ra khỏi cửa động cấm chế.

Lại thấy hai cánh tay hắn đã hoàn toàn gãy nát không ra hình dạng gì nữa rồi.

Còn về nội thương thì càng không phải nói.

Sức mạnh Tuế Nguyệt cuồng bạo tiến vào trong cơ thể, đang không ngừng ăn mòn cơ thể hắn.

Nếu không phải cơ thể hắn ngay từ đầu đã được sức mạnh Tuế Nguyệt luyện hóa, chỉ e một đòn này cũng đủ để khiến thánh tử Dao Trì này chịu trọng thương.

“Thánh tử đại nhân!!!”

“Thánh tử đại nhân, ngài sao thế này???”

Hai đại năng Sinh Tử Cảnh vội vàng đón lấy thánh tử Dao Trì vừa bị đánh bay ra.

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

“Khụ khụ....” Thánh tử Dao Trì lại ho ra một bụm máu.

Hắn lập tức ngồi tại đất, bắt đầu vận công trị thương và chấn áp sức mạnh Tuế Nguyệt vừa tràn vào cơ thể.

Hai đại năng Sinh Tử Cảnh nhìn nhau.

Người này là thánh tử Dao Trì đấy, năng lực chiến đấu thâm sâu khôn lường.

Cho dù là hai người bọn họ cùng liên thủ, cũng khó mà chiến thắng được yêu nghiệt thiên tài này.

Sao vừa mới vào cửa động đã bị thương thành ra thế này chứ.

Bên trong rốt cuộc là có thứ đáng sợ gì vậy.

Bất giác, ánh mắt hai người nhìn vào cửa động càng thêm thận trọng và kiêng kỵ.

Một nén hương chầm chậm trôi qua.

Sắc mặt thánh tử Dao Trì mới hồi phục lại, thương thế cũng khôi phục được kha khá.

“Thánh tử đại nhân, ngài ở bên trong đã gặp phải chuyện gì vậy?” Một đại năng Sinh Tử Cảnh hỏi.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 551


“Là một con thú bảo vệ Tuế Nguyệt, thực lực vô cùng mạnh, đặc biệt là độ rắn chắc của da thịt, ngay cả thanh linh đao cực phẩm của ta cũng bị gãy trong nháy mắt.”

“Ta...ta có thể không phải là đối thủ của nó...!!” Thánh tử Dao Trì lắp bắp nói.

Nghe thấy vậy, hai đại năng Sinh Tử Cảnh kinh hãi ngây ra.

Thánh tử đại nhân trước giờ đều vô cùng tự tin, nay lại thừa nhận không đánh lại đối phương.

Đây...đây....thú bảo vệ trong này xem ra thật sự là vô cùng mạnh rồi.

Thánh tử Dao Trì đã khôi phục được phân nửa lại lần nữa tiến vào cửa của cấm chế Tuế Nguyệt, muốn thử uy lực của con thú bảo vệ kia.

Nhưng chưa quá ba giây...

Một bóng người nhuốm máu lại lần nữa bị đánh bay ra ngoài.

“A!! Đáng ghét quá mà!!!”

“Hai ngươi ở đây trấn thủ, ta đi tìm thánh chủ một chuyến!” Thánh tử Dao Trì nói xong, thân hình nhoáng một cái, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Chỉ để lại hai đại năng Sinh Tử Cảnh với vẻ mặt đầy kinh hãi. ngôn tình sủng

Hai cường giả đại năng cũng không dám đến gần cửa vào, nơi cửa vào tràn ra khí tức Tuế Nguyệt nồng đậm, luồng khí tức này làm bọn họ rợn đến tận xương, sắc mặt cũng trở nên kinh hoàng.

Đó là lý do tại sao họ chỉ đứng ngoài nhìn mà không dám bước vào, nếu hai người bọn họ đi theo Thánh Tử vào trong vậy toàn bộ sức mạnh của họ chỉ để dùng chống lại khí tức Thái Tuế này.

“Thật không dám tin trong Dược Sơn lại tồn tại một thứ đáng sợ đến thế.”

“Đến cả Thánh Tử cũng không làm gì được nó, ngoại trừ Thánh Chủ thì chắc chả ai dám tiến vào trong.”

Hai cường giả đại năng không ngừng cảm thán, tuy nhiên vào chính lúc này, một bóng người vô cùng quen thuộc bay tới.

Là, là Thánh Tử đại nhân?

Hai cường giả: “????”

Sao…….sao chuyện này cứ sai sai thế nhỉ. Không phải Thánh Tử vừa mới bay đi tìm Thánh Chủ sao? Thế đây…..là ai nhỉ?

Sao bây giờ lại bay từ trong cửa vào ra đây vậy, mà nhìn có vẻ thê thảm hơn lúc nãy. Nửa người như muốn gục hẳn xuống, hơi thở hỗn loạn.

Hai cường giả đưa mắt nhìn nhau, trong mắt tràn ngập nghi ngờ.

“Thứ chết tiệt, sao lại mạnh tới vậy!” Thánh Tử Dao Trì nhổ ra một ngụm máu ánh mắt không can tâm.

Hắn nói xong câu này nhưng hai kẻ đối diện không ai đáp lại, Thánh Tử cau mày hoài nghi nhìn lại hai cường giả đại năng. Hắn bị đánh bay ra ngoài thế này, chả nhẽ hai tên này không nhìn thấy gì?

Nhưng lúc Thánh Tử thấy được sự nghi ngờ và khó hiểu trong mắt hai người đối diện, lúc này hắn mới cảm thấy có gì đó không đúng.

“Hai người các ngươi làm sao vậy?” Thánh Tử hỏi.

“Ngài, ngài là Thánh Tử đại nhân?” Một trong hai người nghi ngờ lên tiếng.

Thánh Tử Dao Trì nghe thấy lời này thì mặt lại càng nhăn nhó, tự nhiên trong lòng thấy kỳ quặc.

“Bản Thánh Tử bây giờ không có tâm trạng nói đùa.” Thánh Tử trợn mắt nói.

“Khụ, Thánh Tử đại nhân, ngài, ngài tu luyện bí thuật phân thân gì?” Cường giả đại năng vội vàng lên tiếng hỏi.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 552


“Không có, hai ngươi đang nghĩ cái quái gì vậy?” Thánh Tử bối rối.

Hai người này lúc trước vẫn bình thường, tại sao sau khi hắn từ trong kia bay ra đây lại biến thành bất thường thế này.

“Đây….đây đúng là Thánh Tử đại nhân rồi, bất luận là khí tức hay là ngữ khí nói chuyện, vậy, vậy người vừa nãy…..”

“Thưa Thánh Tử đại nhân, vài phút trước, có một kẻ giống y hệt ngài từ cách ăn mặc, thậm chí là khí tức và giọng nói. Cũng từ trong kia bay ra. Hắn….hắn nói đánh không lại mấy thứ ở trong kia, bảo là phải đi tìm Thánh Chủ….”

Hai cường giả đại năng dùng tốc độ nhanh nhất kể lại mọi chuyện.

“Cái gì!!”

Thánh Tử Dao Trì đang chuẩn bị ngồi xếp bằng điều hoà khí tức, nghe thấy lời này thì lập tức đứng lên.

Một kẻ giống y hệt bản thân hắn? Cũng từ trong kia bay ra? Này…..chuyện này….

Mặt Thánh Tử âm trầm tới cực điểm, hình như hắn đã nghĩ ra chuyện gì đó. Một lát sau hắn vội vã bay về một hướng.

“Thánh Tử đại nhân, ngài đi đâu đấy?” Một trong hai người vội vã hỏi.

“Ta phải phong bế Dược Sơn, kẻ mạo danh ta, có lẽ muốn trộm cơ duyên Thái Tuế kia đi!”

“Người này, không thể để thoát được.”

“Hai ngươi cứ ở đây, cấm để kẻ khác tới gần. nếu có người từ trong đi ra, không cần biết thân phận gì, không cần biết là ai đều bắt lại cho ta!!”

Thánh Tử Dao Trì sau khi phân phó cho hai người xong thì vội vã bay về phía Dược Sơn.

Một lát sau hắn đã có mặt tại chỗ ra vào của Dược Sơn.

“Các hạ đưa tất cả thiên tài địa bảo trên người đây, ta sẽ đổi thành…hả? Thánh…..Thánh Tử đại nhân, bái kiến Thánh Tử đại nhân!!”

“Hoá ra là Thánh Tử đại nhân!”

“Đây là thiên kiêu chi tử nổi danh Thánh Tử Dao Trì của Thiên Vực Thương Lan, thực lực của hắn có thể nói là đứng đầu trong thế hệ thiếu niên bây giờ.”

“Thật vinh hạnh, vậy mà ta có thể nhìn thấy Thánh Tử Dao Trì.”

Sự xuất hiện của Thánh Tử thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Kể cả là những người ngoại lai từ bên ngoài vào Dược Sơn tới những người phụ trách được thần tộc phái tới đây. Bọn họ đều dùng ánh mắt tôn kính nhìn Thánh Tử, cung kính chào hỏi.

“Trong vòng nửa nén nhang, có người nào từ trong Dược Sơn đi ra không!” Thánh Tử hỏi người phụ trách.

“Thưa Thánh Tử, có một người từ Dược Sơn đi ra, nhưng là 1 tiếng trước!” Người phụ trách lập tức đáp.

Thánh Tử nghe xong câu trả thời thì thở phào một hơi.

“Được, trong Dược Sơn có chút chuyện xảy ra, từ bây giờ cấm tất cả mọi người ra vào!”

Trong vòng nửa nén nhang không có ai rời đi, vậy chứng minh tên giả mạo kia vẫn ở trong Dược Sơn.

Hừ! Dám giả mạo hắn! dám cướp cơ duyên của hắn! Lần này có phải lật tung cả Dược Sơn cũng phải bắt được tên giảo hoạt này.

Lúc Thánh Tử chuẩn bị rời đi thì hình như lại nghĩ ra chuyện gì đó.

“Đúng rồi, lệnh bài này ngươi nhận ra không!”

Hắn lấy một lệnh bài từ trong người ra, quanh lệnh bài vẫn còn linh khí màu vàng kim.

“Nhận ra, thuộc hạ đương nhiên nhận ra rồi, là lệnh bài của Thánh Tử!” Người phụ trách vội vàng nói.

Nhưng hắn không hiểu tại sao Thánh Tử lại hỏi như vậy.

“Nhớ lấy, bây giờ trong Dược Sơn có kẻ giả mạo ta. Sau này nếu gặp một Thánh Tử mà yêu cầu rời khỏi đây, ngươi nhất định kiểm tra lệnh bài của hắn, biết chưa!” Thánh Tử Dao Trì nghiêm giọng nói.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 553: Dùng nó để tu luyện!


“Hả? giả mạo? có kẻ dám giả mạo Thánh Tử đại nhân……thuộc hạ biết rồi, tuân mệnh!” Người phụ trách vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.

Nếu lúc bình thường hắn sẽ không dám như vậy, nhưng bây giờ Thánh Tử đã ra lệnh, hắn nhất định không làm cho Thánh Tử đại nhân thất vọng.

Sau khi phân phó xong mọi chuyện Thánh Tử mới cảm thấy có chút yên tâm. Mặc dù lực lượng phòng thủ ở Dược Sơn không được đông lắm, nhưng kể cả là một cường giả đại năng cũng không thể chốc lát mà thoát ra ngoài được.

Nếu đối phương là một kẻ có năng lực tới vậy thì đã sớm thoát ra khỏi đây rồi. Sau đó hắn lấy ra một tấm bùa truyền âm, sau khi thì thầm gì đó vào lá bùa thì hắn dùng linh lực kích hoạt bùa.

Tấm bùa phát ra ánh sáng trắng rồi lập tức lao về phía Huyền Trận Phong ở Thánh Địa Dao Trì. Hắn đúng là không thể đánh bại sức mạnh kỳ quái Thái Tuế này được, sợ rằng chỉ còn cách gọi Thánh Chủ tới.

Nhưng chút chuyện này còn không làm nổi thì cũng đừng mong có thể làm Thánh Tử Dao Trì.

Ngoài ra còn một cách nữa, đó chính là gọi một số trận pháp sư tới để phong ấn quái vật Thái Tuế lại. Nhưng phong ấn chỉ là tạm thời, muốn tiến vào sâu trong để hấp thụ sức mạnh Thái Tuế vẫn phải tìm cách khác.

Đợi sau khi hắn luyện thể xong, hắn nhất định có thể g**t ch*t con quái vật kia, dùng nó để tu luyện!

Khi Thánh Tử đại nhân còn đang mải miết nghĩ kế hoạch thì kẻ giả mạo hắn đã biến lại về hình dáng cũ khi vào Dược Sơn. Người này không phải là Lâm Tiêu thì là ai!

Đương nhiên hắn không muốn lộ khuôn mặt này với đám người của Thánh Tử Dao Trì, sau khi hắn hấp thu xong Thái Tuế muốn quay lại đường cũ thì phát hiện, lối vào mà hắn phí công mở ra đã hoàn toàn hồi phục lại như cũ.

Nếu muốn đi ra thì chỉ có cách ra bằng cửa hoặc phải dùng sức phá thêm lần nữa. Nhưng tiểu hoả bị quái vật Thái Tuế làm trọng thương nhất thời chưa thể phục hồi lại ngay, không còn cách nào khác hắn mới phải đưa ra hạ sách này.

Dùng huyễn thuật biết thành Thánh Tử Dao Trì sau đó đợi đối phương xông vào đánh nhau với quái vật thêm lần nữa thì nhân cơ hội đi ra ngoài.

Đối diện với hai cường giả đại năng Lâm Tiêu cũng có chút căng thẳng, sợ bị bọn họ nhận ra, không cẩn thận sẽ bại lộ thân phận. Cho nên sau khi đi ra từ cửa hắn lập tức tìm cơ rời đi ngay lập tức.

May mà hắn rời đi sớm, chỉ cần thêm vài phút nữa là Thánh Tử thật bị quái vật đánh bay ra ngoài. Đến lúc đó thật giả gặp nhau muốn giả vờ cũng không được.

Sau khi rời khỏi chỗ quái vật Thái Tuế, Lâm Tiêu không ngay lập tức quay lại kết giới vào Dược Sơn. Hắn không dám chắc Thánh Tử Dao Trì có phục kích hay không, dù sao đây cũng là địa bàn của thần tộc Dao Trì, hắn phải cẩn thận.

Trong Dược Sơn có hàng ngàn người đang tìm thuốc, muốn tìm thấy hắn là chuyện rất khó, như thế khác nào mò kim đáy bể. Hơn nữa hắn đã thay đổi ngoại hình thu lại khí tức trên người. Cho nên Lâm Tiêu không hề bị hoảng loạn.

Hắn lợi dụng sức mạnh dự cảm của Thái Tuế, cảm nhận khoảng mấy chục món chí bảo gần đó. Hắn nhổ nguyên vẹn mấy món chí bảo này để vào trong hộp ngọc ở sau lưng.

Sau khi Lâm Tiêu tìm được nơi ẩn thân hắn lập ra vài trận pháp rồi bắt đầu hấp thụ sức mạnh Thái Tuế vào trong linh hải. Bây giờ sức mạnh Thái Tuế trong cơ thể Lâm Tiêu có hơi chút khoa trương……có thể nói là một con số vượt mức tưởng tượng.

Sức mạnh Thái Tuế trong linh hải của hắn đã hình thành được một dãy núi. Nếu đứng ở trên đỉnh đưa mắt nhìn theo thì sẽ không nhìn thấy điểm cuối cùng của dãy núi này.

Hắn cũng hết cách, tại vì không thể từ từ luyện hóa sức mạnh Thái Tuế ở chỗ quái vật Thái Tuế được, cho nên hắn chỉ còn cách nhét hết vào trong linh hải.

Ong ong ong!

Từng cỗ sức mạnh Thái Tuế bao lấy Lâm Tiêu như một cái kén màu đen xám. Những luồng sức mạnh này ngấm vào từng thớ da thịt trên người hắn. Chúng nhanh chóng dung hợp, nâng cấp, cường hoá…..

Sức mạnh vật lý trong cơ thể hắn đang thay đổi với một tốc độ nhanh chóng, Lâm Tiêu nhắm mắt lại hấp thụ năng lượng Thái Tuế đang chảy trong người hắn. Lần thu hoạch này không thể nói là nhiều, mà đơn giản phải dùng từ bùng nổ để miêu tả.

Dựa theo tốc độ tăng lên như thế này, hắn tự tin rằng lần tới khi gặp quái vật Thái Tuế hắn có thể hấp thụ nó. Nhưng cũng chính lúc này Lâm Tiêu không hề biết cơ thể của hắn đang toả ra bảy loại ánh sáng, tứ chi biến thành trong suốt như pha lê, vừa bí ẩn lại vừa huyễn hoặc.

Cùng với sự thay đổi của cơ thể, tốc độ hấp thụ sức mạnh Thái Tuế cũng nhanh hơn.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 554


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

1 ngàn luồng khí tức, 2 ngàn luồng, ba ngàn……

……

Cũng cùng lúc đó.

Thánh Tử Dao Trì đã gọi vài trận pháp sư tới nơi, một hàng dài người đứng ở chỗ cửa động quái vật Thái Tuế.

Theo như cách nhìn của Thánh Tử Dao Trì mặc đây là chuyện phát sinh bất ngờ, nhưng tới thời điểm này mọi chuyện vẫn nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Tên nhãi trộm đồ Thái Tuế kia cũng không thể chạy thoát khỏi Dược Sơn.

Đợi sau khi thần thể của hắn hình thành, việc đầu tiên làm chính là luyện hoá con quái vật Thái Tuế kia, sau đó là xử lý tên trộm.

“Sau đây làm phiền các vị rồi.” Thánh Tử Dao Trì khách khí nói với mấy người đối diện.

“Thánh Tử khách sáo rồi.”

“Có thể giúp Thánh Tử là phúc của bọn ta.”

“Đúng vậy, Thánh Tử dẫn quái vật tới gần cửa hang chúng ta sẽ dùng đại trận vây khốn nó lại.”

Mấy trận pháp sư vội vã lên tiếng, Thánh Tử gật đầu đồng ý. Sau khi bàn bạc xong kế hoạch thì bọn họ bắt đầu thực hiện. Hai cường giả đại năng cũng tham gia vào đội ngũ này.

Hai cường giả đại năng thi triển thần thông đưa trận pháp sư tới gần cửa hang.

Xoẹt!

Thánh Tử Dao Trì lấy ra linh đao cực phẩm, lại một lần nữa bước vào trong. Những người khác cũng từ từ đi theo sau.

Gầm! gầm! những tiếng gầm gừ vang lên.

Từ tiếng gầm này mọi người có thể cảm nhận được sự tức giận của con quái vật Thái Tuế.

“Súc sinh! Bản Thánh Tử còn chưa nổi cáu, ngươi nổi cáu cái gì chứ!!” Thánh Tử bực mình quát một câu.

Ầm! ầm!

Hai bên lao vào đánh nhau, sau hai lần chiến đấu trước Thánh Tử không dám đối đầu trực diện với con quái vật này nữa.

Hắn liên tục thu hút quái vật để nắm rõ hướng tấn công của nó. Sau khoảng chục chiêu thì Thánh Tử thành công thu hút được con quái vật.

“Ngay lập tức!” Thánh Tử hét lớn một câu.

Đám trận pháp sư không chút do dự, lập tức kích hoạt đại trận đã chuẩn bị sẵn từ trước.

Vô số sợi xích ánh sáng trắng muốt ngay lập tức xuất hiện từ mọi hướng trói chặt con quái vật lại. Sau đó hàng loạt văn trận vàng kim lao tới phong ấn con quái vật lại.

Quái vật Thái Tuế điên cuồng vùng vẫy nhưng không thể thoát ra ngoài.

“Gầm! gầm! gầm!”

Sau đó người nó bắt đầu tỏa ra ánh sáng, nó lập tức há mồm phun ra một đạo quang mang chói mắt.

“A….”

Một trận pháp sư bị đạo quang mang bắn trúng. Hắn chỉ kịp hét thảm một tiếng rồi toàn thân biến thành một bộ xương trắng, xương trắng lập tức biến thành tro tàn, rồi tro tàn tiêu tan vào hư vô.

“Đáng chết, vậy mà còn dám manh động!”

Thánh Tử Dao Trì trợn cả mắt lên, hắn rút ra một pháp bảo đỏ rồi ném về phía con quái vật. Thân là Thánh Tử Dao Trì đương nhiên pháp bảo trên người hắn nhiều vô kể.

Ầm! ầm

Con quái vật vừa xuất toàn lực công kích, bây giờ còn chưa kịp phục hồi nên bị pháp bảo đánh cho hai cái.

“Chư vị, nhốt nó lại.”

“Vâng!” Những trận pháp sư còn lại lập tức đáp lời.

Con quái vật gầm lên một tiếng rồi bị các trận pháp sư phong ấn lại trong đại trận.

Mọi người thở phào một hơi, sức mạnh của con quái thú Thái Tuế này mạnh tới đáng sợ, dù đối mặt với nhiều người như vậy mà nó vẫn có sức để lật ngược lại tình thế.

“Cảm tạ chư vị.” Thánh Tử Dao Trì thở phào một câu rồi nói câu cảm tạ.

6409ef69e66c80z2wMBdlco4F6oeeECuV.jpg


6409ef84e42f1vdvs1mZKpKHy63GWR6hM.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 555: Hắn vẫn nhớ hình như lúc đó mình đang nằm mơ


Ở lối ra vào cấm chế Tuế Nguyệt, hai Sinh Tử cảnh đại năng và các trận pháp tông sư đang toàn lực thao tác thông thiên đại trận để trấn áp quái vật Tuế Nguyệt.

Con quái vật Tuế Nguyệt này đang không ngừng giãy giụa trong đại trận, trán của mọi người đều đã đổ mồ hôi.

Sắc mặt mỗi vị trận pháp tông sư đều là cực kỳ nghiêm trọng, một chút cũng không dám buông lỏng.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Tà Đạo Tu Tiên Lục
2. Chồng Trước Lại Muốn Phục Hôn
3. Bạch Nguyệt Quang Và Cái Bóng Của Hắn
4. Cô Gái Ngốc, Tôi Yêu Em
=====================================

Họ vốn cho rằng lần này là một nhiệm vụ dễ dàng. Trấn áp dị thú, ngay cả những dị thú Sinh Tử cảnh trung kỳ và hậu kỳ cũng có thể bị áp chế hoàn toàn bằng cách dựa vào sức mạnh thần thông đại trận của các tông sư. Nhưng không ngờ rằng quái vật Tuế Nguyệt này lại mạnh đến mức như vậy.

Rõ ràng là đã bị áp chế dưới đại trận nhưng lực đạo phản kháng chống lại họ vẫn khiến khí huyết toàn thân mỗi tông sư đều cuồn cuộn.

Lúc này.

"A!!--!!"

"Ai, là ai! Không còn nữa, là ai!"

"Chết tiệt! Còn lấy đi tất cả cơ duyên của ta! A!!!" Một tiếng gầm đầy oán hận và tức giận phát ra từ phía dưới đám đông.

Toàn bộ khoáng động bắt đầu rung chuyển, thậm chí vách đá ở cửa cấm chế Tuế Nguyệt cũng đang dần sụp xuống.

Sau đó, mọi người nhìn thấy bóng của Thánh tử đại nhân từ bên dưới đã vội vã quay trở lại lối vào.

Lúc này, đôi mắt Thánh tử đỏ rực, hắn vô cùng tức giận, sát khí trong mắt hắn gần như đông đặc lại. Một luồng khí thế vô cùng đáng sợ đánh thẳng vào mặt mọi người.

Mọi người đều chết lặng.

Thánh tử đại nhân luôn lạnh lùng và kiêu ngạo, không dễ dàng bộc lộ cảm xúc của mình. Đây là lần đầu tiên họ thấy Thánh tử tức giận như vậy.

“Thánh tử đại nhân, phía dưới đã xảy ra chuyện gì vậy?” Một vị Sinh Tử cảnh đại năng nghi hoặc hỏi.

Những người khác cũng vểnh tai lên nghe ngóng, trong lòng vô cùng tò mò.

"Ngươi dẫn theo mấy người canh giữ lối vào Dược Sơn, từ giờ trở đi, bất cứ ai cũng không thể ra vào Dược Sơn! Bất luận kẻ nào muốn xông ra ngoài đều giết không tha!!"

"Đi, đi ngay đi!!" Thánh tử Dao Trì không trả lời, mà là lạnh giọng trực tiếp ra lệnh.

"Rõ, Thánh tử đại nhân!" Sinh Tử cảnh đại năng không chút do dự, bay tới lối ra vào cấm chế Tuế Nguyệt, làm theo yêu cầu của Thánh tử.

Hắn ta có thể cảm nhận nếu mình hỏi thêm một vài câu nữa, e rằng có thể khơi dậy cơn tức giận không tên.

"Thánh tử đại nhân, vậy quái vật Tuế Nguyệt đó chúng ta nên làm thế nào?" Một Sinh Tử cảnh đại năng khác hỏi.

Xoạt!!

Khi hắn ta đang hỏi thì Thánh tử Dao Trì đã bay đến lối vào cấm chế Tuế Nguyệt.

"Mặc kệ nó, hiện tại nhiệm vụ của các ngươi chính là dẫn người tìm người khả nghi trong Dao Trì Dược Sơn, thà bắt nhầm một ngàn một vạn chứ không thể bỏ sót một người!" Nói xong, hắn đã bay ra ngoài.

"Trăm năm, tròn trăm năm!! Ta đã đợi trăm năm rồi nhưng lại làm chuyện tốt cho người khác!"

"A! Đợi bắt được ngươi, ta sẽ lăng trì ngươi vạn đao, tra tấn ngươi ngàn lần, vạn lần!" Thánh tử Dao Trì vừa nghiến răng ken két vừa triển khai khả năng nhận thức Tuế Nguyệt gần 100 mét của mình.

Đến bây giờ hắn vẫn còn trong trạng thái ngẩn ngơ, không dán tin và không thể tin được.

Ngay cả khi biết rằng có một kẻ giả mạo đã chạy ra khỏi hang Tuế Nguyệt, hắn vẫn cho rằng rằng đối phương chỉ đánh cắp một vài miếng mạ vàng Tuế Nguyệt.

Nhưng không bao giờ hắn nghĩ rằng, toàn bộ, toàn bộ mỏ vàng Tuế Nguyệt trong hang này đã biến mất. Không còn lại dù chỉ một chút.

Hắn vẫn nhớ hình như lúc đó mình đang nằm mơ.

Trong mở không thể có một cảnh như vậy. Đó là mỏ vàng Tuế Nguyệt!

Hoàn toàn không thể đặt vào nhẫn trữ vật. Làm thế nào mà tên trộm đó có thể ăn cắp toàn bộ mỏ vàng Tuế Nguyệt chứ?

Điều này hoàn toàn là chuyện không thể. Trừ khi được hấp thụ luyện hoá.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 556: Ở phía khác, trong trận pháp ở một nơi bí mật


Nhưng nếu muốn hấp thụ và luyện hoá năng lượng Tuế Nguyệt, hắn hiểu rõ hơn ai hết những khó khăn và trở ngại trong đó.

Đừng nói một hai ngày, thậm chí một hai tháng cũng không thể hấp thụ hết mỏ vàng Tuế Nguyệt.

Rốt cuộc đó là ai!? Đã dùng phương pháp nào?!

Thánh chủ Dao Trì nắm chặt tay đến nỗi phát ra những tiếng răng rắc.

Bây giờ cuối cùng hắn đã ý thức được rồi. Ngay khi bản thân vừa bước vào lối vào cấm chế Tuế Nguyệt, đã bị quái vật thủ hộ tấn công bất ngờ.

Chuyện này thực sự quá trùng hợp. Trùng hợp đến mức dường như có người đã dẫn dụ hắn đến đây từ trước, đợi hắn đi vào.

"A!! Chết tiệt!!!" Thánh tử Dao Trì dùng hết sức giáng một chưởng xuống phía dưới.

Ngay lập tức, đỉnh núi gần nhất nổ tung, đất đá sụp xuống, toàn bộ khu rừng bên cạnh bị gãy vụn tung tóe.

Như vậy, Dao Trì Dược Sơn đã bị khoá lại. Thánh tử Dao Trì dẫn theo rất nhiều người, vào trong núi bắt đầu tìm kiếm và bắt người.

Ngày trôi qua.

Hai ngày trôi qua

Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app metruyenhot. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là metruyenhot.vn. Vui lòng đọc tại app metruyenhot để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

.……

Tròn mười ngày trôi qua.

Dao Trì Dược Sơn đã gần như đã bị Thánh tử dẫn theo người sới tung lên hai lần nhưng không tìm được gì cả.

Điều này khiến sắc mặt Thánh Tử Dao Trì mấy ngày nay vốn âm trầm lại càng trở nên u ám hơn.

Chẳng lẽ là chạy trốn rồi?!

Hắn không khỏi thắc mắc.

Bởi vì trong hai ngày điều tra này, hắn phát hiện, cách cửa ra vào cấm chế Tuế Nguyệt không xa, có một đường hầm thông từ mặt đất đến một bên khác của cấm chế.

Nếu như hắn đoán đúng, có lẽ tên tiểu tặc đó đã đào xuống từ đây, sau đó dùng phương pháp nào đó phá vỡ cấm chế Tuế Nguyệt.

Cũng chính vì phát hiện này khiến Thánh tử Dao Trì một lần nữa vô cùng tức giận. Hắn đã đợi một trăm năm và nghiên cứu một trăm năm mới có thể phá vỡ cấm chế Tuế Nguyệt. Không ngờ người khác lại có thể phá vỡ nó dễ dàng như vậy.

Chuyện này chuyện này……

Người có thể dễ dàng phá vỡ cấm chế Tuế Nguyệt như vậy, mấy tầng kết giới Dao Trì Dược Sơn mỏng như tờ giấy, làm sao có thể ngăn cản đối phương chứ.

E rằng……

Sau khi tên trộm đánh cắp mỏ vàng Tuế Nguyệt, hắn phải rời khỏi Dao Trì Dược Sơn càng sớm càng tốt.

Thánh Tử Dao Trì càng nghĩ càng cảm thấy rằng khả năng này rất gần với sự thật.

Nếu đổi lại là hắn, sau khi có được một chí bảo như vậy, làm sao hắn có thể tiếp tục ở lại Dao Trì Dược Sơn chứ?

Cơn tức giận trong lòng Thánh tử Dao Trì, căn bản không thể nuốt trôi.

Sau ba ngày phong tỏa Dao Trì Dược Sơn, Thánh tử Giao Trì đành phải gỡ bỏ phong toả.

Đương nhiên, hắn không rời đi, mà đứng canh ở lối vào Dược Sơn.

Trong lòng hắn chỉ còn lại một tia hy vọng, ánh mắt nhìn chằm chằm từng người tìm thuốc từ Dược Sơn đi ra.

Hắn tin rằng nếu gặp được tên trộm đó, hắn sẽ lập tức nhận ra.

Ở phía khác, trong trận pháp ở một nơi bí mật.

Sau hơn mười ngày hấp thu và luyện hóa, cuối cùng Lâm Tiêu đã hấp thụ năng lượng Tuế Nguyệt đến giới hạn tối đa mà cơ thể hắn có thể chịu đựng được.

Năng lượng Tuế Nguyệt mà mấy ngày nay tiêu hao chưa bằng 1/10 năng lượng Tuế Nguyệt mà bản thân hấp thụ.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 557: Thánh tử Dao Trì đích thân kiểm tra ư??"


Lâm Tiêu hơi nắm chặt tay và di chuyển tay chân khiến khoảng không xung quanh mơ hồ hồi một như có hiện tượng muốn nứt ra.

Hắn cho rằng với lực lượng hiện tại của mình, chỉ cần một quyền là có thể g**t ch*t hai cường giả Hoá Đỉnh.

Đây là biểu hiện cực hạn của một loại lực lượng, ẩn chứa ngàn vạn quân chi lực!

Đại lực xuất kỳ tích!

Nếu gặp phải con quái vật Tuế Nguyệt đó lần nữa, nhất định sẽ cho nó biết nắm đấm to bằng bao cát là như thế nào!

Sau khi hội tụ tất cả lực lượng, Lâm Tiêu gỡ bỏ trận pháp, lang thang xung quanh và tìm kiếm thiên tài địa bảo.

Hắn chắc chắn sẽ lại đến hang động Tuế Nguyệt đó, nhưng không phải bây giờ.

Dựa vào sự mạnh mẽ của quái vật Tuế Nguyệt, trừ phi thần tộc Giao Trì thỉnh động đạo khí nếu không cũng sẽ bó tay với nó.

Cho dù lần này có thể hàng phục quái vật, nhưng Tuế Nguyệt Chi Lực cuồng bạo trong cơ thể quái vật cũng đủ để thần tộc Dao Trì hú hồn.

Vì vậy, Lâm Tiêu không hề vội vàng với chuyện đó.

Sau khi lấy hơn chục thiên tài địa bảo, Lâm Tiêu bắt đầu đi về phía lối ra vào Dược Sơn.

Chỉ có Lâm Tiêu có thể cảm nhận ra, sau khi hắn lấy đi tất cả các mỏ vàng Tuế Nguyệt, khí tức Tuế Nguyệt trong Dao Trì Dược Sơn cũng bắt đầu dần dần tiêu tan. Chỉ là tốc độ tiêu tan rất chậm, người bình thường đều không phát hiện ra.

Có thể mười, hai mươi năm nữa, Dao Trì Dược Sơn sẽ trở thành một phúc địa bình thường, ngoại trừ nồng độ linh khí cao một chút thì cũng không có gì đặc biệt. Đương nhiên, sẽ không còn sinh ra nhiều thiên tài địa bảo như vậy nữa.

Lâm Tiêu không cảm thấy tội lỗi về điều đó. Khiến một thần tộc Dao Trì trở nên mạnh mẽ như vậy sẽ chỉ gây hại cho hắn chứ không có lợi.

Chẳng mấy chốc, Lâm Tiêu đã đến nơi rời Dược Sơn, đây cũng là nơi thiên tài địa bảo đổi lấy điểm tích luỹ Dao Trì.

Điều khiến hắn bất lực là, ở đây vẫn còn một hàng dài bất tận.

Khi bước vào, cũng xếp hàng dài.

Không ngờ, khi ra ngoài còn cần phải xếp hàng.

Hơn nữa, hàng dài rời khỏi Dược Sơn thậm chí còn khoa trương hơn hơn. Nhìn xung quanh, không đến ba nghìn người thì cũng là hai nghìn người.

"Có chuyện gì vậy, sao lại xếp hàng dài như vậy?"

"Khi vào xếp hàng thì ta có thể nhịn, tại sao khi rời khỏi Dược Sơn cũng phải xếp hàng chứ? Ta đã đến Dược Sơn nhiều lần thì đây là lần đầu tiên ta nghe nói khi rời khỏi đây cũng phải xếp hàng. "

"Phía trước đã xảy ra chuyện gì sao? Nếu không, trong tình huống bình thường, rời khỏi Dược Sơn sẽ không phải xếp hàng."

"Suỵt! Nhỏ tiếng thôi, nghe nói Thánh tử đại nhân đang kiểm tra từng người một ở lối ra vào."

"Cái gì? Thánh tử Dao Trì đích thân kiểm tra ư??".

||||| Truyện đề cử: Chính Chủ Trở Về, Thế Thân Muốn Nghỉ Hưu Sớm |||||

"Ta nói nhỏ cho ngươi biết, ta nghe nói có người sau khi cướp cơ duyên của Thánh tử Dao Trì đã trốn vào Dược Sơn cho nên hiện tại Dược Sơn bị phong tỏa rất nghiêm ngặt."

"Chuyện này... Vị thần nhân đó là ai, đến cả cơ duyên của Thánh tử cũng dám cướp, lợi hại, quá lợi hại!"

Trong hàng ngũ thảo luận rất nhiều sôi nổi, đương nhiên là Lâm Tiêu nghe thấy cuộc thảo luận của họ.

Nhưng sau khi khóe miệng hơi nhếch lên, hắn lại trở về trạng thái bình thường trở.

Thánh tử Dao Trì này thực sự kiên nhẫn. Mười ngày đã trôi qua mà vẫn chưa bỏ cuộc. Nhưng Lâm Tiêu cảm thấy rằng đối phương chỉ muốn thử vận may cuối cùng mà thôi.

Nếu không có mục đích khác, hắn đã sớm chuồn ròi, ai mà lại tiếp tục ở lại Dược Sơn này chứ?

Sau khi Lâm Tiêu biết rằng có người đang kiểm tra lối ra vào, hắn không định tìm kiếm những người đầu cơ nữa mà chậm rãi xếp hàng.

Sau hơn hai giờ đồng hồ, cuối cùng cũng đến lượt Lâm Tiêu. Khoảnh khắc bước ra khỏi Dược Sơn, hắn cảm thấy một ánh mắt sắc bén đang dán chặt vào mình.

Không cần nhìn, Lâm Tiêu cũng biết, chắc chắn là Thánh tử Dao Trì đó.
 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 558: Người với người không thể nào so sánh được!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Xin chào, mời các hạ kiểm kê tất cả thiên tài đại bảo mà mình đã tìm được ra, ta sẽ đổi chúng lấy điểm tích luỹ Dao Trì." Một người phụ trách nói với Lâm Tiêu.

"Được!" Lâm Tiêu trả lời, mở bao tải trên người ra, từ bên trong lấy ra một hộp ngọc.

Mười.

Hai mươi.

Ba mươi.

Tổng cộng có ba mươi tư hộp ngọc có kích cỡ và độ dày khác nhau được xếp chồng lên nhau trên mặt đất.

Người phụ trách:"???"

Những người tìm thuốc khác: "???"

Đây là gì??

Đừng nói là trong những chiếc hộp này chứa đầy thiên tài địa bảo đấy nhé.

Phía trước có nhiều người tìm thuốc như vậy. Tính toán về số lượng, người tìm được nhiều thiên tài địa bảo nhất cũng chỉ tìm được mười hai. Đó là bởi vì đối phương đã ở trong Dược Sơn cả tháng rồi.

Còn tình huống của người này là sao đây?

Hơn ba mươi hộp ngọc? Không thể đều là thiên tài địa bảo được.

"Hả!? Người này... hình như là có tư chất luyện đan đỉnh cấp, người có độ thân cận cao với thiên tài địa bảo."

"Đúng vậy, chính là hắn!"

"Thì ra là hắn, chẳng trách, độ thân thiết với thiên tài địa bảo lợi hại như vậy, thật sự là khiến người ta ghen tị!"

"Mặc dù tu vi của tiểu tử này chỉ là Toàn Đan cảnh sơ kỳ, nhưng sau lần này, hắn nhất định sẽ là cá chép hoá rồng."

Lúc này, người phụ trách cũng nhận ra Lâm Tiêu, thiên tài trước đó trông có vẻ bình thường nhưng hóa ra lại là một thiên tài khảo thí song hạng đỉnh cấp.

Mặc dù người này không phải người hắn tiếp đón khí đó, nhưng hắn cũng chứng kiến cảnh tượng đó.

"Được, các hạ chờ một chút, bây giờ ta bắt đầu kiểm tra thiên tài địa bảo, sau đó đổi cho ngài từng cái một." Người phụ trách cũng không nói nhiều nữa mà nhanh chóng bắt tay vào làm.

"Linh chi tử huyết trăm năm, 300 điểm tích luỹ Dao Trì."

"Đây là... Ly hoả quả it nhất cũng 450 năm, 560 điểm tích luỹ Dao Trì."

"Thiên kim đằng 300 năm, 400 điểm tích luỹ Dao Trì... "

Người phụ trách lần lượt mở từng hộp ngọc ra, bắt đầu thẩm định thiên địa địa bảo bên trong và đổi lấy điểm tích luỹ Dao Trì.

Những người tìm thuốc khác bên cạnh họ đều trố mắt nhìn.

Hay lắm!

Quá mạnh.

Chúng đều là thiên tài địa bảo tương đối quý hiếm, tuổi đời cũng không thấp.

Bọn họ đến Dược Sơn tìm kiếm một lần, nếu có thể đạt được một ngàn điểm bọn họ đã cười rất to rồi. Nhưng đối với thiên tài song hạng này, chỉ cần lấy ra hai thiên tài địa bảo đã có thể có hơn một ngàn điểm tích luỹ rồi.

Người với người không thể nào so sánh được!

640b3f05a0ce47ot7xMlp0LsSXkPSGcZr.jpg


640b3f18f00249xHcuvN6mC3O27HqJqQg.jpg


640b3f300c8b5SjdrZMKCriwpotOorB7C.jpg

 
Vạn Cổ Ma Tôn
Chương 559


Về phần tu vi dưới Hóa Đỉnh cảnh, hắn căn bản không nghĩ tới. Quá yếu nên không được tính vào phạm vi theo dõi.

Nhưng sau khi biết rằng người này là một tài năng song hạng đỉnh cấp, lại tìm được số lượng thiên tài địa bảo với chất lượng vượt trội như vậy khiến trong lòng Thánh tử Dao Trì có chút nghi ngờ.

Chỉ với một chút nghi ngờ này, hắn đã quyết định bắt giữ người này và kiểm tra một cách cẩn thận. Thà rằng bắt hụt chứ không bỏ qua.

Còn việc đối phương có bằng lòng hay không cũng mặc kệ.

Sau khi đếm vài phút, người phụ trách Dược Sơn cuối cùng cũng đếm được tất cả thiên tài địa bảo của Lâm Tiêu.

"Các hạ, ngài đã đổi được tổng cộng 15.300 điểm tích luỹ Dao Trì, nếu ngài cần đổi lấy vật thật hoặc phần thưởng khác, ngài có thể đến bên kia để đăng ký đổi." Người phụ trách vô cùng khách khí nói với Lâm Tiêu.

Lời này vừa nói ra, đã khiến xung quanh vang lên tiếng cảm thán.

Hơn 15.000 điểm tích lũy.

Trời ơi!!

Cho dù họ có đến mười lần thì họ cũng không thể lấy được nhiều như vậy.

“Được rồi, vậy ta đến đó đổi.” Lâm Tiêu bình tĩnh gật đầu, không hề cảm thấy bất ngờ.

Với nhiều điểm tích lũy như vậy, hắn có thể trực tiếp đổi lấy danh ngạch luyện đan phong ở thánh địa Dao Trì

Hừm, chí bảo Dao Trì, ta đến đây!

Nhưng lúc này, một giọng nói lạnh lùng cương quyết ngăn hắn lại.

"Này! Bản thánh tử cảm thấy thân phận của ngươi khả nghi, cần phải tiến hành kiểm tra ngươi!"

Thánh Tử Dao Trì vừa nói xong câu này thì tất cả mọi người đều sững sờ, đặc biệt là mấy người phụ trách, có người định mở mồm khuyên can vài câu nhưng lại nghĩ tới đối phương là Thánh Tử đại nhân. Vậy nên đành ngậm ngùi im mồm.

Mấy ngày nay Thánh Tử đại nhân đã ở chỗ cửa vào Dược Sơn kiểm tra hơn ngàn người, nhưng căn bản toàn kiểm tra những người cấp Hoá Đỉnh cảnh vào Dược Sơn tìm đồ.

Hôm nay lại đổi phương hướng kiểm tra những người là Huyền Đan cảnh sơ kỳ, đây…đây có hơi quá đáng.

Chủ yếu cũng là vì người kia có song đỉnh cấp, Thánh Tử đại nhân chả nhẽ định cướp cơ duyên của đối phương?

Bước chân của Lâm Tiêu cũng dừng lại lúc đó, sắc mặt của hắn vẫn bình thường nhưng trong lòng lại có chút kinh ngạc. Bản thân hắn để lộ sơ hở gì sao? Bị tra ra rồi?

Chắc không phải đâu nhỉ?

Dựa vào năng lực của Thánh Tử Dao Trì, sao có thể phát hiện hắn giả mạo thân phận được?

“Tham kiếm Thánh Tử đại nhân, xin hỏi ta có chỗ nào đáng nghi sao? Thánh Tử đại nhân muốn kiểm tra ta thế nào?” Lâm Tiêu không phản kháng cũng không sợ hãi nhìn Thánh Tử, nghi ngờ hỏi một câu.

Với tình hình hiện giờ càng muốn lùi bước lại càng dễ bại lộ. Hơn nữa không có cách nào trốn tránh được, chỉ còn cách đối diện trực tiếp.

Thánh Tử Dao Trì nghe thấy Lâm Tiêu dùng ngữ khí này để hỏi mình thì sắc mặt thêm vài phần u ám. Hắn là lần đầu gặp một tên Huyền Đan cảnh mà lại dám dùng giọng điệu này nói chuyện với hắn.

Chả nhẽ tên này tưởng bản thân song đỉnh cấp mà là nhất sao?

“Bản Thánh Tử cảm thấy nghi ngờ ngươi thôi, còn về tra xét thế nào, ngươi cứ giao nhẫn trữ vật của ngươi ra đây!” Thánh Tử Dao Trì híp mắt lại nhìn Lâm Tiêu.

Những người tìm đồ bên cạnh nghe thấy yêu cầu này của Thánh Tử đều cau hết cả lông mày lại.

Muốn kiểm tra nhẫn trữ vật của người khác, cái loại đối đãi này có đặt vào đâu đi chăng nữa cũng là thiếu sự tôn trọng với người khác, đây chính là có ý xúc phạm người khác. Ai mà chả có bí mật của riêng mình.

Mọi người đều âm thầm than thở, dùng ánh mắt đồng tình nhìn Lâm Tiêu. Có biết là thiếu tôn trọng nhưng bọn họ thì dám làm gì. Dù gì cũng là địa bàn của thần tộc Dao Trì, đây lại còn là Thánh Tử Dao Trì. Đối phương có vô lý thì cũng có ai làm được gì hắn đâu.

“Muốn kiểm tra nhẫn trữ vật của ta?” Lâm Tiêu híp mắt lại nói.

“Vậy, nếu ta nói không thì sao!!!”
 
Back
Top Dưới