Ngôn Tình Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 20


Bạch Tô khẽ trừu khóe miệng, nàng ta cảm thấy nàng dễ lừa? Hay là nhìn ngu ngốc tới mức dễ dàng tin được lý do hoa hòe này của nàng ta?

Đức phi thấp thỏm trong lòng, cảm thấy như đứng đống lửa, như ngồi đống than, cũng không biết là có thể lừa dối để thoát một kiếp này không?

Sau một hồi suy kĩ, Bạch Tô mới khẽ nâng cằm: “Dẫn đường đi”.

Nàng vừa nói như vậy, như thế có nghĩa là nàng đồng ý bỏ qua chuyện này, Hoàng Hậu nương nương thở dài nhẹ nhõm một hơi, cuối cùng cũng có thể dỗ dành tiểu tổ tông này đi ra khỏi cung điện.

Ở Ngự Hoa Viên đã được bày xong bàn ghế chờ các nàng đến.

Bạch Tô ngồi xuống ví trí chỉ định sẵn, tất cả mọi người đều yên tĩnh ngồi ở vị trí, cúi đầu xuống thấp.

Chờ tất cả các nàng ngồi xuống, cung nữ bưng mâm đi tới, cho mỗi cá nhân đều có một cái khăn che mặt.

Cung nữ đi tới trước mặt Bạch Tô, cúi đầu xuống, hai tay run rẩy đặt đồ vật ở trên bàn.

Đồ vật nằm ở trên bàn, cung nữ kia nhanh chóng lùi về phía sau một bước, chân nhỏ nhanh chóng trở về vị trí của mình, cảm giác trong lòng chính là sống sót sau tai nạn.

Bạch Tô nhướng mày, tay nhỏ khẽ cầm lên chiếc khăn che mặt nhỏ lên, bỗng nhiên cười nhạt một chút.

“Hoàng Hậu nương nương, hành động này của ngươi là ý gì vậy?”. là cảm thấy rằng khuôn mặt của nàng không thể nhìn người được? Muốn nàng che lại sao?

Lần trước ở tiệc tẩy trần có cả hoàng đế nàng còn có thể cự tuyệt, nữ nhân này còn muốn lặp lại trò cũ?

“Huyện chúa đừng hiểu nhầm, Ngự Hoa Viên đang là thời điểm trăm hoa đua nở, phấn hoa ở khắp mọi nơi, cho nên là bổn cung mới chuẩn bị cho mọi người khăn che mặt, cũng không hề có ý nghĩ khác!”.

Haha, nàng ta đoán không sai, nàng đúng là đã cố ý, nàng không muốn lại nhìn cái gương mặt cả Bạch Tô nữa, nhìn một lần liền buồn nôn một lần. Vừa lúc đi vào Ngự Hoa Viên, dựa vào lý do phấn hoa này, có thể làm cho nàng đeo chiếc khăn lên mặt, thế là nàng có thể nhắm mắt làm ngơ rồi, chuyện này không phải quá tốt sao?

Tất cả các phi tần khác ai cũng cảm thấy khẩn trương, hy vọng rằng Bạch Tô có thể nhanh chóng đeo lên chiếc khăn kia, nếu như vậy thì các nàng sẽ không cần phải cúi đầu, cổ sẽ mỏi lắm.

Bạch Tô cười nhẹ, dựa mình vào thân ghế, cầm chiếc khăn ném trên bàn.

“Đa tạ ý tốt củ Hoàng Hậu nương nương, ta không bị dị ứng với phấn hoa, cho nên ta sẽ không đeo”. Đùa chuyện gì thế, đừng tưởng rằng nàng không biết những người này đều mong muốn không nhìn thấy mặt nàng.

Nàng biết gương mặt của mình như thế nào, nàng nhìn gương cũng cảm thấy vô cùng ghê tởm.

Nếu như ghê tởm, vậy thì không thể chỉ có mình nàng ghê tởm được, cho nên nàng muốn khoe ra khuôn mặt bị hủy đi dung mạo này, ghê tởm tất cả mọi người, đây mới là việc người xấu nên làm. Mỗi người đều phải chịu, xem đi, rất là công bằng.

[Tiểu tỷ tỷ, ngươi thừa nhận đi, ngươi chính là một kẻ biếи ŧɦái].

Hệ thống, ngươi không nói lời nào, không ai nói ngươi là kẻ câm đâu.

Ngươi lại bắt nạt ta, ngươi có tin không bây giờ ta liền tự sát cho ngươi xem.

Xoát một chút, một chiếc thủy chủ được nàng rút ra từ ống tay áo tay phải, ánh sáng khẽ lóe lên.

[.........] hệ thống không dám nói tiếp nữa, tiểu tỷ tỷ này đúng là kẻ biếи ŧɦái, người bình thường đâu ai mang theo vũ khí bên mình để tự sát đâu? Thôi được rồi, không kíƈɦ ŧɦíƈɦ tới nàng nữa.

Thấy hệ thống im lặng không dám nói tiếp nữa, Bạch Tô khẽ hừ nhẹ một tiếng, đồ con nít, ta còn không thể trị được ngươi chắc?

Mọi người: “...............”

Khăn che mặt vậy là chuẩn bị cho nàng, nàng không đeo, vậy thì các nàng đeo có tác dụng gì?

Nhân vật chính không chịu đeo, các nàng cũng không thể ép buộc, hơn nữa người này có hành vi khó đoán, tùy hứng làm bậy, nhưng nàng lại là Nhϊếp Chính Vương phi, đầu óc của nàng lại còn không tốt lắm, tất cả các nàng đều không muốn đắc tội.

Tất cả các nàng chỉ có thể chịu cái mệt này mà cùng mang lên khăn che mặt, tự giắc không nhìn mặt Bạch Tố.

Sắc mặt của Hoàng Hậu nương nương cực kì kém, nhưng một khi đeo chiếc khăn che mặt lên, ngay lập tức che khuất vẻ mặt âm trầm của nàng.

Chờ đến khi cung nữ bày điểm tâm lên hết, dáng ngồi của Bạch Tô vô cùng xấu, hai chân bắt chéo, tay cầm mâm điểm tâm, tay còn lại cầm từng miếng to mà ăn, dáng vẻ của nàng cùng với tất cả những phi tần khác ăn từng ngụm nhỏ chính là vô cùng khác nhau.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 21


Các phi tần nhìn thấy nàng như vậy lập tức không chịu nổi, nhưng cũng không thể chỉ chỉ trỏ trỏ đối với nàng.

Chỉ có thể cúi thấp đầu, nhắm mắt làm ngơ.

Bạch Tô ăn hết điểm tâm trong mâm, gọi cung nữ, ý bảo nàng ta tiếp tục đưa điểm tâm khác lên.

Mọi người: “.........”

Nàng còn là người không vậy? Nàng có phải là một cô nương không vậy? Các nàng mới chỉ ăn xong một miếng, còn nàng thì lại ăn hết cả mâm rồi?

Cung nữ cũng hoảng hổn một chút, nàng nhìn mâm trống không, hơi chần chờ một chút.

Tình huống này nàng chưa gặp qua bao giờ, nàng có nên đi lấy thêm không? Hay là.......

Hoàng Hậu nương nương phất tay, ý bảo cung nữ kia bưng lên một đĩa điểm tâm đầy cho nàng.

Bạch Tô ôm lấy cái mâm điểm tâm đầy, hai chân bắt chéo, vừa ăn vừa nhìn xung quanh bốn phía.

Một đám đều đeo khăn che mặt cúi đầu, dùng tay véo từng chút một, lại bỏ vào trong miệng, phong cách ăn này thì đến bao giờ mới hết một cái.

Bạch Tô khẽ lắc đầu, thở dài một hơi.

Miêu ~

Một tiếng mèo kêu truyền đến.

Vốn dĩ nàng thân mình nàng đang dựa trên ghế, nghe tiếng này liền lập tức thẳng lưng, nhìn khắp nơi, muôn xem rốt cuộc mèo con ở nơi nào.

Các phi tần cũng cảm thấy tiếng mèo kêu này rất quen thuộc.

Một chú mèo đen từ núi giả đi ra.

“Là Lưu Li của Hoàng Hậu nương nương!”.

Bạch Tô nhướng mày, kêu Lưu Li?

Tên nó có văn hóa như vậy à?

Hoàng Hậu thấy nó liền khẽ cười, là chú mèo yêu thích của mình, đối với nó khẽ mở rộng tay, ý bảo nó lại đây.

Chú mèo này cùng với Tiểu Tuyết là cùng đến từ một địa phương, con trai của Hoàng Hậu chính là Tam điện hạ, trong một chuyến đi Ba Tư đã mang về hai chú mèo, một chú đưa cho mẫu thân, chú mèo còn lại đưa chó Bạch Tố Tố.

Lưu Li thấy được chủ nhân cũng không đi qua đầu tiên, mà quay về hướng khác khẽ kêu meo một tiếng.

Các phi tần nhìn thấy chú mèo nhỏ nhìn về phía các nàng ngay lập tức đôi mắt sáng tựa như sao. Ai cũng đối với nó vẫy tay muốn ôm, nhưng mà Lưu Li không hề để ý tới các nàng, mà khẽ giật giật mũi như nghe thấy thứ gì hấp dẫn.

Đôi mắt màu xanh của nó khẽ dừng lại ở một bóng hình, bất ngờ tấn công mãnh liệt.

Bạch Tô đang thưởng thức chú mèo con này, thì bỗng nhiên nó nhảy lên cánh tay của nàng, vươn ra móng tay sắc bén, cào lên quần áo của nàng.

Bạch Tô ôm lấy cánh tay của nàng, nhíu mày một chút,nàng còn chưa kịp phản ứng, thì bỗng nhiên có thân hình lao tới, đem chú mèo nhỏ đá bay, kéo nàng vào trong lòng ngực, kéo ra ống tay áo lộ đoạn tay trắng của nàng.

Cánh tay trắng nõn xuất hiện ba vết thương lớn đang chảy máu.

Nam Huyền vô cùng khẩn trương dùng khăn nhẹ nhàng lau đi vết máu.

“Có đau lắm không?”.

Bạch Tô đang muốn lắc đầu nói không đau, thì hoàng đế cao giọng bảo thái giám gọi thái y.

Lúc sau tất cả mọi người rời đi chỗ này, đi tới cung điện, còn lại tất cả phi tần đều chờ ở bên ngoài, chỉ có hoàng đế, hoàng hậu cùng với một con mèo đen chờ ở bên trong.

Bạch Tô nhìn cánh tay máu thịt lẫn lộn rồi rơi vào trầm tư, cánh tay nàng là có chuyện gì xảy ra vậy? Trúng độc sao? Nhưng tại sao một chút đau đớn cũng không có?

Nàng muốn chạm vào vết thương, đxa bị Nam Huyền ngăn lại.

Hắn dựa thật gần với nàng, tư thế mờ ám, âm thanh mang theo muôn vàn thương tiếc.

“Tô Tô, nhịn một chút, thái y sẽ tới ngay lập tức, nàng không được chạm tay vào.

Câu nói cuối cùng của Nam Huyền âm lượng tăng lên, ở chỗ không ai nhìn thấy hắn khẽ nháy mắt với Bạch Tô.

Chỉ tiếc là Bạch Tô không hiểu được hành động này của hắn này ý gì.

Có chuyện gì thì nói thẳng đi người anh em, ngươi làm mặt quỷ làm gì? Ta xem không hiểu gì hết!

Nam Huyền: “......”

Rất nhanh thái y đã tới, đến gần nàng nói: “Đã mạo phạm!”.

Rồi dùng khăn tay kéo tay nàng qua.

Cánh tay trắng nõn xuất hiện ba vết cào đang chảy máu, thái y dùng nước giúp nàng xử lý vết thương trước.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 22


Sau một lúc lâu, thái y nhíu mày, giật mình nói to: “Không có khả năng!”.

Hoàng đế nhấc tấm mành lên: “Có chuyện gì?”. Đây chính là em dâu của hắn, nếu nàng gặp chuyện trong buổi tiệc của hoàng gia, hắn không biết nói gì với đệ đệ hắn.

Thái y khẽ vuốt nhúm râu trắng như mây, khẽ lắc đầu với bệ hạ.

“Thần thật sự là chưa thấy bao giờ, cũng chưa từng nghe thấy. Dựa theo vết thương mà Nhϊếp Chính Vương mưu tả chắc chắn là vết thương rất nặng, mà dựa theo lượng máu chảy ra thì thần cũng cảm thấy như thế, nhưng mà thời điểm rửa sạch vết thương cho nàng thì lại phát hiện nàng đã khỏi!”.

Biểu tình vững như bàn thạch của hoàng đế nhìn về phía Bạch Tô khẽ thay đổi, ánh mắt sâu thẳm như ẩn chứa điều gì.

Bạch Tô cảm thấy sau lưng chợt lạnh, giác quan thứ sáu của nàng có cảm giác như bản thân rơi vào ổ sói.

Hoàng đế đè nén sự hưng phấn của bản thân: “Hồ thái y, ý của khanh có phải là vết thương của huyện chúa tự khỏi?”.

Hồ thái y không có căn cứ xác thực nào, nhưng dựa theo tình hình hiện tại thì đúng như vậy, nên đành gật đầu.

Nam Huyền suy tư một lúc: “Nói vấn đề này thần mới nhớ, thời điểm Tô Tô cứu thần cũng bị thương rất là nặng, nhưng mà miện vết thương rất nhanh khỏi, chẳng lẽ là do thể chất của nàng, cho nên mới nhanh chóng khỏi như thế?”.

Nghe Nam Huyền nói như vậy, ánh mắt của hoàng đế nhìn nàng càng trở nên nguy hiểm hơn. Bạch Tô có thể kết luận rằng, chuyện này chắc chắn có bí mật, không hề tầm thường.

Hoàng đế khẽ vẫy tay gọi Hồ thái y tới gần, nói nhỏ bên tai vài câu, hoàng thái y lộ ra biểu cảm hoảng sợ, gật đầu, bước tới gần Bạch Tô giúp nàng băng bó vết thương.

Tay nàng trắng nõn không có vết thương nào, hắn cầm băng gạc băng bó cho nàng, xong xuôi mới đứng lên.

“Bẩm bệ hạ, miệng vết thương thần đã xử lý tốt, thần xin phép cáo lui!”.

Hoàng đế vung tay lên ý bảo cho lui, thái y đi từ mành ra, hoàng hậu nhìn thấy hình ảnh của hắn liền bước tới, khẽ dò hỏi xem tình hình thế nào.

Hồ thái y nói miệng vết thương rất nghiêm trọng, cần phải mỗi ngày đổi thuốc, còn lại không nói thêm gì nữa.

Bạch Tô cảm thấy rất khó hiểu, nàng không bị thương mà, băng bó làm gì?

Ăn no quá chăng?

Hoàng đế bất ngờ hạ chỉ, vì đền bù việc Bạch Tô bị kinh hãi, nên trong khoảng thời gian này nàng sẽ dưỡng thương trong cung.

Bạch Tô muốn phản kháng, nhưng mà lại bị Nam Huyền ngăn cản. Nhìn dáng này của hắn chắc hẳn đang mưu đồ chuyện lớn, nàng cũng chỉ có thể phôi hợp.

Một mình Bạch Tô ở một cái cung điện, xung quanh có binh lính canh gác. Vừa nhìn qua đâu ai nghĩ đây là nơi dưỡng bệnh, đây phải là chỗ cầm tù mới đúng!

Nam Huyền đưa nàng tới cung điện rồi dàn xếp tốt mọi chuyện. Hắn chưa mở miệng nói chuyện thì nàng đã đè hắn ở trên cửa, thủy chủ sắc bén của nàng để ngay hông hắn.

“Ngươi tốt nhất hãy giải thích rõ ràng cho ta, rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì? Nếu như không thể thuyết phục được ta, thì một dao này đâm xuống chắc chắn ngươi sẽ mất mạng!”.

Nàng không hề thích cảm giác bị tính kế, cho dù người tính kế nàng là mục tiêu nhiệm vụ, thì nàng cũng cảm thấy vô cùng khó chịu.

[Tiểu tỷ tỷ, ngươi bình tịh một chút!]

Bình tĩnh?

Nàng cũng muốn bình tĩnh lắm, nhưng cảm giác bản thân mình phải nghe theo sắp đặt, rất là khó chịu, vô cùng khó chịu, nàng muốn chém người, không, chém npc.

Nam Huyền nghiêng mặt dựa sát vào cánh cửa, thân thể cứng đờ.

“Bạch cô nương, ngươi để thủy chủ như thế, ta sẽ cảm thấy vô cùng sợ hãi, làm sao mới có thể cùng ngươi giải thích?”.

Bạch Tô xách cổ áo hắn, nhận hắn xuống sát mặt nàn, thủy chủ khẽ kề mặt nạ của hắn, nàng vỗ vỗ liền phát ra tiếng kim loại chạm nhau.

“Bây giờ có thể nói chưa?”.

Nam Huyền không sợ hãi chút nào, ngược lại còn khẽ cười ra tiếng: “Bạch cô nương chẳng lẽ quên mất giao dịch giữa hai chúng ta sao?”.

Tất nhiên là Bạch Tô sẽ không quên, khi đó nàng vẫn nghĩ xem giao dịch mà hắn nói là cái gì mà tại sao còn không đi tìm nàng, còn tưởng rằng hắn đã quên mất.

“Cho nên tất cả chuyện xảy ra từ lúc bắt đầu buổi tiệc tới giờ là giao dịch mà ngươi nói? Giao dịch cái gì? Ngươi nhanh chóng nói thật cho ta biết, nếu không đao kiếm không có măt đâm ngươi bị thương, thì cũng không thể trách ta được!”.

[Tiểu tỷ tỷ, chuyện này không trách ngươi thì trách ai?]
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 23


Trách thì phải npc ăn no rồi rảnh rỗi kiếm chuyện chứ?

“Bạch cô nương, ta cần ngươi giúp ta một chuyện nhỏ, bây giờ đã hoàn thành một nửa, chẳng nhẽ ngươi muốn kiếm củi ba năm thiêu một giờ sao?”.

[Đúng đúng đúng! Không sai! Tiểu tỷ tỷ, ngươi phải bình tĩnh một chút. Nếu ngươi cầm cái dao này đâm xuống, thì chắc chắn sẽ quay trở về làm lại từ đầu!”.

Nhưng mà ngươi nhất định sẽ không muốn bắt đầu nhiệm vụ một lần nữa, ngươi vất vả như vậy mới hoàn thành được một nửa, nếu bắt đầu lại một lần nữa, có khả năng sẽ điên mất. Cho nên ngươi nhất định phải kiềm chế được cảm xúc, đừng cầm đao đâm xuống!

Bạch Tô bị thuyết phục, cất đi thủy chủ, cầm nó cắm trên mặt bàn, nàng dùng lực rất lớn. Một cái cắm như vậy của nàng, con dao cứ thế xuyên qua tấm gỗ.

Nam Huyền thấy một màn như vậy, ánh mắt khẽ chuyển, nhưng hắn nhanh chóng dùng mí mắt che khuất.

“Cuối cùng thì ngươi muốn gì? Trực tiếp nói rõ ràng ra, đừng nghĩ tới chuyện tính kế ta, nếu không ta sẽ cầm một dao đâm ngươi. Ta biết rằng ngươi rất lợi hại, nhưng dù sao ta cũng không sợ chết, nói hay không thì cứ theo suy nghĩ của ngươi!”.

Mặc dù nàng không biết tại sao Nam Huyền không gϊếŧ nàng ngay từ đầu, mặc kệ nàng uy hϊếp hắn rồi gây sự khắp nơi.

Bây giờ nghĩ kĩ thì ngay từ đầu hắn đã muốn lợi dụng nàng, rất tốt, nàng muốn xem hắn dùng biện pháp gì lợi dụng được nàng để đạt tới được mục đích.

Nam Huyền có chút ngoài ý muốn, mặc dù ngay từ đầu là bởi vì thể chất đặc thù của nàng mà có suy nghĩ lợi dụng, nhưng mà trong khoảng thời gian này hai người ở chung hắn đã bị sự kiêu ngạo cùng vơi sự tự tin của nàng hấp dẫn.

Loại cảm xúc này hắn cảm thấy rất không tốt, hơn nữa còn cảm thấy vô cùng nguy hiểm.

“Bạch cô nương đừng hoảng hốt, bổn vương chắc chắn sẽ đem mọi chuyện một năm một mười nói cho ngươi, nhưng hiện tại còn chưa phải là thời điểm, ta sợ nói ra tất cả sẽ khiến ngươi hoảng sợ”.

Bạch Tô nhếch khóe miệng tỏ ý khinh bỉ.

“Còn không phải là ngươi muốn làm hoàng đế sao?”.

Bạch Tô vừa nói xong, vẻ mặt của Nam Huyền thay đổi nhanh chóng, cảnh giác mà nhìn bốn phía xung quanh, sau đó đứng lên, kiểm tra cửa số rồi khóa chắc chắn.

“Bạch cô nương, ngươi điên rồi đúng không? Đây chính là hoàng cung, lời lời đại nghịch bất đạo như vậy, ngươi nhất định không thể nói lung tung!”.

Bạch Tô thản nhiên, bộ dáng lợn chết không sợ nước sôi, khẽ lắc lư hai chân nhỏ.

“Người làm chuyện lớn không câu nệ tiểu tiết, ngươi dứt khoát một câu, ngươi có muốn làm hoàng đế hay không? Nếu là muốn, ngay bây giờ ta liền đi gặp hoàng đế rồi đâm hắn một dao, ngươi cảm thấy thế nào?”.

Bạch Tô sợ hắn không tin năng lực của nàng, khẽ cầm lấy thanh thủy chủ, nhẹ nhàng rút nó từ tấm ván gỗ ra.

Nam Huyền đeo mặt nạ, Bạch Tô không thể nhìn thấy được biểu cảm của hắn, nàng chỉ có thể cảm thấy cảm xúc của hắn đã có sự thay đổi.

Hắn nhẹ bước lại gần nàng, vững vàng mà đứng ở trước mặt nàng, tay khẽ nâng cằm của nàng.

“Bạch cô nương, ngươi có hiểu được ngươi đang nói cái gì hay không?”. Nàng thế mà nói sẽ vì hắn đi đâm hoàng đế?

Chắc chắn là hắn đã nghe nhầm!

“Nói chuyện thì cứ bình tĩnh nói, không được nhéo cằm ta, ta cũng biết đau!”. Bạch Tô nhíu mày, đẩy tay của hắn ra.

Nàng rất ghét những người như vậy, nói chuyện thì cứ bình tĩnh nói, tại sao còn phải động tay động chân?

“Bạch cô nương, cuối cùng thì ngươi là ai? Ngươi không phải là nhị tiểu thư Bạch Tố Tố của phủ thừa tướng! Ngươi là mật thám của biệt quốc phái tới? Ngươi tiếp cận ta là vì muốn ám sát hoàng đế? Sau đó dùng tội danh này đội lên đầu ta, khiến cho Xích Diễm quốc chúng ta trở nên hỗn loạn, đúng không?”. Trừ nguyên nhân này ra, nàng không thể nghĩ ra được nguyên nhân khác thích hợp hơn nữa.

Bạch Tô vặn tay hắn, giải thoát được cái cằm nhỏ của nàng.

Tay nàng xoa nhẹ cái cằm nhỏ, ánh mắt nhìn hắn như gặp phri kẻ tâm thần.

“Ngươi bị bệnh đúng không? Ta đã nói ta là Bạch Tố Tố, ta tiếp cận ngươi làm cái gì? Rõ ràng là ngươi cứu ta, ta còn chưa nói là ngươi muốn tiếp cận ta đâu, còn nữa, không phải là ngươi muốn làm hoàng đế sao? Ta giúp ngươi, ngươi còn hoài nghi ta? Đây là tật xấu gì?”.

Thật sự là người tốt không dễ làm!
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 24


Nàng rất không muốn làm nhiệm vụ.

Quá tức giận!

“Bạch cô nương, tuy rằng ta không biết ngươi làm như vậy là có mục đích gì. Nhưng mặc kệ như thế nào, ta sẽ thực hiện lời hứa hẹn lúc trước với ngươi, việc này kết thúc, ngươi sẽ trở về thân phận cũ, vinh quang gả cho Nam Cung Minh. Hy vọng ngươi có thể an phận, giúp ta hoàn thành chuyện này!”.

Nam Huyền kiềm chế cảm xúc, mạnh mẽ đem đề tai đang bàn luận về nói tiếp.

Bạch Tô khẽ trừng mắt, một lần nữa trở lại vị trí của mình, chống cằm.

“Có chuyện nhanh nói, có rắm mau thả, cuối cừng ngươi muốn ta làm cái gì?”.

Nam Huyền lấy một cái bình nhỏ từ trong ngực ra.

“Trong khoảng thời gian này có lẽ hoàng đế sẽ lấy máu của ngươi, ở trước thời điểm hộ lấy máu của ngươi, ngươi hãy ăn viên đan dược này, chờ bọn họ đi rồi, ta sẽ cho ngươi giải dược”.

Bạch Tô không nhận bình nhỏ của hắn, ánh mắt lạnh lùng.

“Ngươi muốn hạ độc để uy hϊếp ta?”.

“Không, Bạch cô nương, ta không hề hạ độc uy hϊếp ngươi, viên đan dược này chỉ cần ngươi ăn xong thì trong máu ngươi sẽ mang theo kịch độc. Hoàng đế lâu nay vẫn đi theo con đường tìm kiếm được trường sinh bất lão, nên đi tìm dược nữ. Hiện tại hắn đang hiểu nhầm ngươi là dược nữ, yêu cầu máu của ngươi làm thuốc dẫn. Ngươi hiểu ý ta chứ?”. Nhiều sự vật hắn không muốn lộ ra.

Bạch Tô tuy rằng trông có vẻ điên điên khùng khùng, hành động vô cùng khó hiểu, nhưng hắn nghĩ rằng nàng có thể hiểu được.

Bạch Tô vươn bàn tay nhỏ gầy yếu đón láy cái chai từ hắn, khóe miệng khẽ kéo thành một độ cong.

“Rõ ràng ta có thể giúp ngươi một đao đâm chết hoàng đế, giúp ngươi trở thành hoàng đế khác, tại sao ngươi cứ phải lòng vòng mấy thứ này?”. Nàng thật sự không thể hiểu nổi được mạch não của npc.

[ Ta nôn, tiểu tỷ tỷ, ta mới là người không thể hiểu nổi mạch não của ngươi, ngươi cầm một dao đâm chết hoàng đế như vậy, ngươi cảm thấy trong triều mọi người sẽ tôn Nhϊếp Chính Vương lên làm hoàng đế sao?].

“Ai không đồng ý, ta liền đâm người đó, ta sẽ đâm cho tới khi tất cra bọn họ ai cũng đồng ý không phải là xong rồi sao?”.

Việc gì phải chơi tâm kế, bạo lực liền có thể giải quyết được tất cả vấn đề, nhanh chuẩn tàn nhẫn.

Dựa theo trình độ này, rốt cuộc đến khi nào nàng mới có thể hoàn thành nhiệm vụ? Hay là buổi tối nàng đánh lén hoàng đế?

Bạch Tô cảm thấy biện pháp này rất được, nhưng chắn chắn nàng sẽ không nói cho bất kì ai biết, nếu không chắc chắn bọn họ sẽ ngăn cản.

Nam Huyền: “Bạch cô nương, có nhiều đồ vật nếu như dễ dàng lấy được thì sẽ mất đi hương vị thơm ngon. Chỉ có đồ vật hao hết tâm tư để đoạt lấy mới có thể khiến cho ngươi ta có cảm giác muốn được trân trọng!”.

Bạch Tô khẽ trợn mắt, không muốn nhìn thấy hắn nữa, trực tiếp đẩy hắn ra khỏi cửa, đóng cánh cửa lại, cởϊ áσ khoác nằm ngã xuống giường.

Nàng trợn tròn mắt, mơ hồ nhìn vào hư không.

Nàng không biết đến khi nào nàng mới có thể rời khỏi nơi này, tiếp tục hoàn thành nghiệp lớn của nàng.

Bạch Tô bực bội cuốn chăn lên, xoay thân mình, đi ngủ.

.........

Ban đêm, gió đêm khe khẽ thổi mang hơi lạnh.

Cung điện to lớn bị bóng đêm bao phủ, ánh trăng on tỏa ra ánh sáng nhẹ nhàng.

Trong hoàng thành, thị vệ vẫn đang đi tuần tra, trên tay cầm theo chiếc đèn lồng, phía sau bịnh lính thằng tắp, khắp nơi đi lại.

Một bóng hình màu đen dừng lại ở trên nóc nhà, ở bóng đêm mênh mông vô tận, thân ảnh đấy chớp nhoáng vụt qua, không lưu lại bất cứ dấu vết gì.

Bạch Tô xuyên một thân y phục màu đen, khăn che mặt màu đen, tóc buộc chặt lên, nàng bò một lúc liền cảm thấy mệt chết, thân thể này sao có thể yếu đuối như vậy. Nàng chỉ mới leo được một chút đã cảm thấy không còn sức lực.

Nàng từ bỏ, khoảng cách từ chỗ nàng tới Dưỡng Tâm điện của Hoàng đế còn rất xa, nàn vẫn nên nghỉ ngơi một chút, sau đó lại đi tiếp.

Nàng ngồi trên nóc nhà th* d*c.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 25


Cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, hoàng cung đang ngủ say tựa như tỉnh lại, khắp nơi sáng trưng.

Tiếng khua chiêng gõ trống, tất cả các thị vệ xuất hiện, ai cũng xuyên khôi giáp phát ra tiếng va chạm của binh khí, văng vẳng ở xa nghe như một khúc hát.

Bạch Tô ngay lập tức kéo khăn che mặt lên. Nhưng sao lại thế này? Nàng còn chưa hề làm gì, hoàng cung vừa mới im lặng sao giờ lại bùng nổ rồi?

“Mau! Bắt thích khách! Bắt thích khách!”.

Bạch Tô đứng lên, xoa eo nhỏ, đứng ở trên nóc nhà như hòa cùng bóng đêm thành một mảnh.

Mẹ nó, nàng còn chưa tới Dưỡng Tâm Điện để đâm cho hoàng đế kia một dao, bây giờ lại có người thực hiện trước nàng một bước?

Thật là buồn cười!

Nàng cảm thấy vô cùng bực mình.

Thích khách kia đi trước nàng một bước thì chẳng phải là tối nay nàng đã không còn cơ hội nữa sao?

Mẹ nó, làm nàng cứ thế lãng phí một buổi tối leo được lên nóc nhà, giờ lại nói nàng phải đi về!

[Tiểu tỷ tỷ, cảnh báo! Cảnh báo! Vai phản diện có nguy hiểm tính mạng, nhanh đi cứu hắn, nếu không nhiệm vụ của người liền bắt đầu lị từ đầu!]

Bạch Tô: “.........”

Hệ thống? Không phải chứ? Nhiệm vụ này còn bắt nàng phải cứu người?

Nói đùa chuyện gì vậy?

Bạch Tô kêu gào trong lòng xong mới giật mình phản ứng kịp, hóa ra kẻ ám sát hoàng đế tối hôm nay chính là hắn, tốt quá, thế mà hôm nay hắn còn vô cùng hiên ngang lẫm liệt nói cho nàng không được làm thế.

Nhưng buổi tối lại lén lút đi ám sát hoàng đế.

Quả nhiên lời nói của nam nhân không thể tin một câu nào, đều là chân lợn hết.

[Tiểu tỷ tỷ, ngươi đừng kêu gào nữa, nếu như ngươi không đi cứu hắn, ngươi thật sự trở lại từ đầu, à trở lại lúc ngươi ngã từ trên vách núi xuống nha!].

Bạch Tô: “.......”

Con mẹ nó, quá đáng sợ!

“Địa điểm đâu? Ngươi không cho ta địa điểm, làm sao ta biết hắn ở đâu mà cứu?”.

Hệ thống nói địa điểm cho nàng, nhìn tiểu tỷ tỷ lòng hoang mang rối loạn mà chạy đi cứu người, hắn bỗng cảm thấy vô cùng hài lòng.

Quả nhiên là phải cho tiểu tỷ tỷ một chút áp lực, mới có thể sai sử nàng.

Thân ảnh Bạch Tô như quỷ mị, tốc độ vô cùng nhanh lướt qua nóc nhà tới địa điểm mà hệ thống nói.

Vừa tới nơi, nàng cảm thấy bản thân muốn chửi người.

Đây không phải là cung điện mà nàng ở sao?

Đi đi lại lại, cuối cùng thế mà hắn lại tới đây?

Tiếng bước chân hùng hậu tới gần, thị vệ có lẽ muốn vào kiểm tra rồi.

Bạch To khẽ nhìn qua trang phục đen tuyền của mình, nhanh chóng kéo cửa sổ chui vào. Đang chuẩn bị cởϊ qυầи áo, tay nàng khẽ dừng một chút, đầu nghiêng sang một bên, tránh đi một kiếm.

“Mẹ nó! Ngươi đại gia! Ngươi nhìn kĩ là ai rồi hãy rút kiếm được không?”.

Nghe thấy thanh âm quen thuộc, Nam Huyền thu hồi kiếm.

Trong phòng không thắp đèn, thật tối tăm, Bạch Tô chỉ có thể dựa vào cảm giác, sờ người hắn, phát hiện hắn không tránh đii chỗ khác.

“Ngươi bị thương chỗ nào?”.

Nam Huyền vừa thở nặng nề vừa trả lời: “Bụng”.

Bạch Tô khẽ than nhẹ một tiếng phiền toái, nâng hắn đi tới giường.

Nàng vừa mới ngồi xuống, ngoài cửa đã vang lên tiếng leng keng của binh khí.

“Thanh Bình huyện chúa, tại hạ là thống lĩnh cấm vệ quân của hoàng thành, đêm nay có thích khách đột kích, vì sự an toàn của ngài, có thể mở cửa để chúng ta đi vào điều tả một chút hay không?”.

Thống lĩnh Cấm vệ quân cung kính đứng ở cửa nói vọng vào.

Theo đạo lý, từ lúc Bạch Tô vào ở trong cung điện này, khắp nơi đều là binh lính canh khác, nguyên bản là không cần kiểm tra.

Nhưng mà buổi tối hôm nay tình hình nghiêm trọng, hoàng đế không muốn bỏ sót bất kì một chỗ nào.

Bên trong không có tiếng đáp lại, thống lĩnh cấm vệ quân còn tưởng Bạch Tô đã đi ngủ rồi, đang chuẩn bị tiếp tục gõ cửa lần hai.

Nghe được thanh âm bên trong, mặt hắn đỏ lên.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 26


“Nơi này không có thích khách, các ngươi.........a~ mau đi chỗ khác tìm.....a~”.

Bên trong vang lên tiếng rêи ɾỉ đứt quãng, thống lĩnh cấm vệ quân cảm thấy vô cùng khó xử, nhưng nghĩ đến vẻ mặt phẫn nộ của hoàng đế, hắn liền da mặt dày tiếp tục gõ cửa.

“Nhϊếp Chính Vương, ngài có thể châm chước hay không.....”

“A~, Vương gia, mạnh thêm một chút! Đừng dừng lại....”

Mọi người nghe được tiếng k** r*n của nàng, lập tức đỏ mặt lên.

Trong phòng, gân xanh ở cổ Nam Huyền giật giật như muốn bùng nổ, hắn hận bản thân không thể ngay lập tức che kín miệng nàng lại.

“Bạch Tô, câm miệng!”.

Nãy giờ nàng nói đều là cái gì vậy?

Loại khó mở miệng này, tại sao lại có thể từ miệng nàng nhảy ra vậy, nàng không cảm thấy thẹn sao?

Bạch Tô bị hắn quát như vậy, cảm thấy ý tốt của mình bị ném cho chó ăn.

Nàng làm vậy là vì ai?

Còn không phải tất cả là vì hắn!

Nếu như vậy.....

“A! Vương gia, ngươi nhanh như thế liền xong rồi sao? Ta còn chưa tận hứng.....”

Nghe thanh âm kiều mị nhưng bất mãn của Bạch Tô từ bên trong truyền ra, ngoài cửa các thị vệ liếc nhau, đồng loạt mở to hai mắt nhìn, trong mắt vừa có sợ hãi vừa có không thể tin được.

Bọn họ hình như đã nghe được chuyện gì đó bí mật mà không nên biết!

Có thể bị diệt khẩu hay không?

Nam Huyền bởi vì bị thương mà nằm ở trên giường không thể nhúc nhích, nghe Bạch Tô nói vậy cảm giác tức giận đến mức tim gan phổi thận đều cảm thấy đau.

Hắn nghiến răng nghiến lợi thốt lên hai tiếng: “Bạch Tố!”.

Bạch Tô làm mặt quỷ đối với hắn, âm thanh lại to hơn một chút: “A~ Vương gia, sao tiểu đệ đệ của chàng không chịu đứng dậy nữa?”.

Lời nói của nàng vừa dứt, Nam Huyền khó thở tận tim, hắn chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.

Bạch Tô khẽ đẩy Nam Huyền, bĩu môi: “Không chút bản lĩnh nào!”.

Ở thời điểm nàng đang nghĩ xem làm sao để đuổi đi những người đó, ở bên ngoài tiếng leng keng của va chạm binh khí ngày một xa, một đám người hỗn loạn rời đi như chạy trốn.

“.....”

Đây là đi rồi sao?

Bạch Tô chớp chớp mắt, sờ sờ cằm.

Không hợp lý, hoàn toàn không hợp lý.

Nàng khẽ châm nến, ánh sáng mỏng manh lập tức xua đuổi đi bóng đêm tối tắm.

Trên giường xụi lơ một bóng hình, tay hắn che kín bụng, máu tươi vẫn từ kẽ hở ngón tay truyền tới.

Bạch Tô đứng ở trước mặt hắn, rơi vào trầm tư.

“Tiểu tỷ tỷ, ngươi còn đứng ở đây làm gì? Nhanh chóng đi cứu người đi!”.

Bạch Tô khẽ buông tay: “Ta cũng muốn cứu hắn chứ, nhưng mà nơi này vắng vẻ, thứ gì cũng không có, ta làm sao có thể cứu? Ta bây giừo đi trộm thuốc ở thái y viện? Ngươi cảm thấy ta sẽ cứu hắn kịp sao?”.

Nơi này thứ gì cũng đều không có, nàng cũng không có thuốc, cũng không biêt nước với đồ băng bó ở chỗ nào, nàng nếu lấy thứ này thì chắc chắn sẽ bị bại lộ.

“Cùng lắm thì làm lại từ đầu đi!”.

[......] hệ thống cảm thấy bản thân thật sự phục tiểu tỷ tỷ, không phải có hắn ở đây ư? Hắn chắc chắn sẽ không để tiểu tỷ tỷ bắt đầu lại!

Thật vất vả tiểu tỷ tỷ mới cố gắng tới hiện tại, nếu là lại bắt đầu lại, đừng nói tiểu tỷ tỷ sẽ điên mất, ngay cả hắn cũng cảm thấy bản thân sẽ bị điên.

Hệ thống xuất phát từ lòng nhân hậu ở thương trường ứng trước cho nàng thuốc trị thương.

Hắn lo sợ nàng chỉ dùng một lần liền hết, nên nhắc nhở nàng một câu: “Vật phẩm xuất thân từ hệ thống chắc chắn là tinh phẩm, lúc bôi thuốc số thượng phải vừa phải, nếu không tất cả đều lãng phí!”.

.......

Nam Huyền chỉ cảm thấy bản thân mỏi mệt, không hề cảm giác bất kì một chút đau đớn.

Hắn mở mắt, cảnh giác nhìn bốn phía xung quanh, lại sờ vào chỗ bị đâm tối qua, thế mà lại không hề cảm nhận được chút đau đớn nào. Hắn không tin nổi, lại nhấn thêm một chút.

Hắn tò mò xốc chăn lên, quần áo đã thay đổi, là màu trắng của áσ ɭóŧ.

Rõ ràng hắn bị thương rất nặng, tại sao bây giờ...

Nam Huyền cởϊ qυầи áo ra, làn da nâu chỉ có những vết sẹo ở trên chiến trường.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 27


Vết thương mới ngày hôm qua hoàn toàn không hề tồn tại.

Nam Huyền cau mày, bất ngờ sờ mặt mình.

Không có mặt nạ, sắc mặt hắn hạ xuống, cảm xúc thô bạo tỏa ra xung quanh, đáy mắt có chút lạnh lẽo.

Hắn tìm kiếm mặt nạ ở mép giường, cuối cùng thấy nó để trên ghế, hắn xốc chăn lên, chân trường bước tới lấy mặt nạ đeo lên.

“Vết sẹo của ngươi còn không nhiều bằng ta, che làm gì?”.

Bạch Tô bị hắn nhích tới nhích lui đã tỉnh giấc, ôm chăn nằm nghiêng, mắt nhắm mắt mở mơ màng nhìn hắn.

Đêm qua hắn ra rất nhiều mồ hôi, nàng thuận tay tháo xuống mặt nạ lau mặt cho hắn.

Nàng phát hiện mặt hắn cũng không có nhiều vết thương, chỉ bị thương ở phần khóe mắt. Còn lại là những vết sẹo nhỏ không đáng giá nhắc tới, còn không nhiều bằng vết thương ơt trên lưng hắn đâu.

Là một người nam nhân còn dong dài như vậy, thật sự là không thể hiểu được.

Thanh âm mềm nhẹ từ bên cạnh truyền đến, hắn quay đầu nhìn thấy Bạch Tô ngủ ở bên trong, cả người cùng vách tường như muốn dính vào với nhau, cho nên lúc hắn tỉnh dậy mới không phát hiện.

“Bạch cô nương, ta nói rồi, nếu như có lòng hiếu kì quá nặng, cuối cùng nó sẽ hại chính bản thân ngươi!”. Giọng nói của hắn có chút áp lực, không hề có chút đó ôn nhuận như ngọc.

“Đây mà là tò mò sao? Ta rõ ràng đã giúp ngươi, trên người của ngươi mặc quần áo, máu tươi trên mặt của ngươi, tất cả đều là ta giúp ngươi xử lý sạch sẽ, nhưng ta lại không nhận được một tiếng cảm ơn nào, còn kèm theo đó là một trận mắng chửi? Ngươi thật sự không có lương tâm, ta thật sự thất vọng với ngươi rồi!”.

Bạch Tô nằm ở trên giường lắc đầu, than thở thói đời ngày sau, thói đời nóng ljnh, người không có lương tâm các thứ...

Thôi được rồi, nàng thừa nhận, đêm qua đúng là bởi vì nàng tò mò dưới mặt nạ là một gương mặt như thế nào, cho nên mới gỡ mặt nạ xuống.

Vẻ ngoài của hắn và hoàng đế có vài phần giống nhau. Thế nhưng vẻ ngoài của hắn vô cùng điển trai, mang theo công kích tới người nhìn, khiến cho người thấy xong sẽ không quên được, đắm chìm vào đó.

Nếu không phải mặt hắn bị thương, có lẽ hắn chính là một mỹ nam chết người.

Suy nghĩ của nàng bay xa, không hề phát hiện nguy hiểm đang nhanh chóng tới gần. Nam Huyền mang mặt nạ, đứng ở mép giường nhìn nàng.

Hắn không nói năng một lời, giống như một pho tượng, rất là dọa người.

“Bạch cô nương, món nợ hôm qua, chúng ta còn chưa tính toán với nhau”.

Bạch Tô vốn dĩ còn cảm thấy mơ hồ bỗng tỉnh táo khi nhìn thấy ánh mắt của hắn.

“Tính toán? Tính cái gì? Ta giúp ngươi đuổi đi những người đó, ngươi không nên khen ta sao?”.

Nói đến chuyện này, Bạch Tô có chút lo lắng, ôm chăn lùi về phía sau, lưng chạm vào bờ tường lạnh lẽo, nàng khẽ run một chút.

Bỗng nhiên trước mắt nàng tối đen, một bóng người lao đến, ôm nàng vào trong lòng ngực.

Bạch Tô: “....”

Nam nhân xấu này muốn làm gì nàng?

Hơi thở nóng rực phả vào mặt nàng, nó giống như lông chim nhẹ nhàng vuốt qua mặt nàng, ngứa.

Nàng mới vừa tỉnh ngủ nên hai má ửng đỏ, đôi mắt long lanh nước, sáng lấp lánh, bởi vì bị dọa sợ mà trừng to đôi mắt, mang theo vài phần vô tội. Không hiểu tại sao Nam Huyền cảm thấy bây giờ nàng vô cùng mê người.

“Tiểu đệ đệ của ta không thể đứng dậy? Đúng không? Ngươi có muốn thử một lần hay không?”. Giọng nói của Nam Huyền vô cùng nguy hiểm, âm thanh có chút nguy hiểm, hơi thở giống đực như bao phủ toàn bộ lấy nàng, làm trái tim của nàng nhảy bùm bùm lên.

Bạch Tô khẽ chửi thầm trong lòng một tiếng, đây chính là npc, ngươi động lòng cái gì, đừng nhảy nữa!

“Vương gia nếu như nguyện ý khiến ta hài lòng một lần, ta sẽ rất là vui vẻ....” Bạch Tô nhân cơ hội ôm cổ hắn, kéo hắn lại gần. Chóp mũi hai người chạm vào nhau, đôi môi chỉ có một chút khoảng cách, chỉ cần nàng hơi ngẩng đầu là có thể hôn tới.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 28


Nếu mà so độ lưu manh, thì còn ai có thể so sánh hơn nàng được?

Còn không phải là một cái npc sao, nàng không sợ.

Từ điển của Bạch Tô không có một chữ sợ!

Không khí giữa hai người có chút nặng nề, không khí kiều diễm lặng yên lưu chuyển giữa hai người, hô hấp hai người đan chéo với nhau.

Đôi mắt của Nam Huyền có chút cảm xúc khác. Tay hắn thả ở mép giường nắm chặt lại, hai người động tác cứ giằng co như vậy.

Bạch Tô chờ mãi chờ mãi, chờ đến khi kiên nhẫn của nàng đều mau hết.

Nam Huyền không có chút động tác nào.

Làm gì vậy? Chơi người gỗ ư?

Ai bất động lâu hơn người đấy thắng? Ngu ngốc!

“Ngươi hôn hay không hôn, nếu như không hôn thì nhanh chóng tránh ra, a~”.

Đôi môi kề sát nhau, cảm xúc mềm mại khiến cho cả hai người đều run lên. Nam Huyền nhẹ nhàng cọ xát, hơi thở nóng cháy đan vào nhau, độ ấm xung quanh như tăng lên.

Hắn vươn đầu lưỡi, muốn mở miệng nàng để xâm nhập cấm địa.

Bạch Tô bất ngờ mở to đôi mắt, chớp một chút, giật mình đẩy hắn ra.

Sắc mặt nàng có chút tái nhợt, lúc này hai má của nàng nhanh chóng bị nhiễm đỏ.

Nàng muốn che giấu cảm xúc mà xoa xoa môi, thanh âm của nàng có chút rung rung.

“Cũng chẳng ra gì, Nhϊếp Chính Vương về sau này phải rèn luyện nhiều!”.

Nói xong, nàng lấy chăn quấn hết người, cả người co thành một cục bông nhỏ, kề sát vách tường.

Tiếng nói từ trong chăn truyền tới: “Ngươi nhanh chóng cút đi cho ta, giống như lời nói của ngươi hôm qua thì có thể thời gian này hoàng đế sẽ phái người tới đây lấy máu của ta đấy!”.

Khi nãy cung nữ đã tới một lần, nàng đã phát tính tình đem nàng ta đuổi đi, sau đó bò lên giường ngủ, rồi nàng ngủ tới hiện tại.

Nam Huyền thong thả chỉnh lại quần áo của mình, ngước mắt, du͙ƈ vọиɠ ở mắt hắn dần tiêu tan.

Vừa rồi vậy mà hắn muốn ngủ nàng, hắn vậy mà không khống chế được bản thân.

Hắn nhắm mắt lại hít sâu một hơi, ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm nàng quấn chăn thành một cục bông nhỏ, mặc xong bóng dáng chuẩn bị rời đi.

“Này, tốt nhất ngươi nên đi cửa chính, tối hôm qua bọn họ đều nghe thấy, nếu họ phát hiện không thấy ngươi ra ngoài liền rất phiền toái”. Bạch Tô chui từ tỏng chăn ra, nói xong lại rụt cổ về.

Bước chân của Nam Huyền khẽ dừng một chút, nhìn động tác của nàng, con ngươi đen nhánh khẽ hiện lên ý cười.

Hắn nghe lời Bạch Tô từ cửa chính rời đi, bọn thị vệ nhìn về phía hắn cảm xúc đều rất lạ, hắn khẽ nhăn mày lại, cảm thấy không hề hiểu được.

Nam Huyền vừa mới trở lại chỗ ở, hoàng đế sai người lại đây nói muốn gặp mặt.

Hắn tới hoàng cung, hoàng đế kể cho hắn nghe chuyện đêm qua có thích khách, khắp nơi thử thăm dò Nam Huyền, còn dùng một chút thủ tục nhỏ, khiến cho Nam Huyền cởi đi áo ngoài, xem bụng của hắn, phát hiện không có vết thương nào.

Hoàng đế thả xuống lòng nghi ngờ, mới cho phép hắn rời đi.

Trong một ngày Nam Huyền đi đi lại lại ở hoàng cung vài lần, chờ tới khi hoàng đế không gọi nữa, hắn trở về chỗ ở, cởi xuống mặt nạ.

Trong phòng tối tăm, ánh sáng xuyên qua cửa sổ chiếu xuống, mông lung. Gò má của hắn nhu hòa tinh tế, đôi mắt của hắn thon dài xinh đẹp, giống như được bao phủ một vầng ánh sáng, nhưng cẩn thận nhìn kĩ mới phát hiện đôi mắt của hắn không có một chút tiêu cự nào.

Hắn nhéo nhéo mũi.

Ám ảnh cung kính mà đứng ở trước mặt hắn: “Chủ nhân, ngươi không sao chứ?”.

Đêm qua chủ nhân một mình đi Dưỡng Tâm Điện trước thăm dò, không cho phép bọn họ nhúng tay, nhưng mà sự việc bị lộ ra, bọn họ dời đi sự chú ý của thị vệ mới có thể khiến hắn bình yên thoát đi.

Hắn biết là tối hôm qua chủ nhân bị thương.

Tại sao trôi qua một buổi tối lại giống như không hề có chuyện gì xảy ra.

Nam Huyền nhìn về phía hắn lắc đầu.

“Rất kì lạ, ta nhớ rõ ràng tối hôm qua ta bị thương, nhưng khi tỉnh dậy thì một chút dấu vết cũng không có”.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 29


Hắn cảm thấy mọi chuyện xảy ra tối hôm qua như một giấc mơ, mơ thấy chính bản thân mình bị thương.

Nhưng mọi chuyện xảy ra ở tối hôm qua như rõ ràng ngay trước mắt, hoàng đế thử hắn nguyên một ngày hôm nay, chứng tỏ trí nhớ của hắn không hề sai, chẳng lẽ vết thương này là Bạch Tô chữa cho hắn?

Ám Ảnh cũng nghĩ mãi không ra, là trước Chủ nhân cứu Bạch Tô, miệng vết thương cũng trong vòng một đêm là khỏi hẳn, thể chất như vậy thế mà lại không phải là dược nữ?

Nam Huyền cảm thấy vô cùng mệt mỏi: “Thôi không nói chuyện này nữa, tam ca tìm được rồi sao?”.

Sắc mặt Ám ảnh khẽ thay đổi, trở nên nghiêm túc hơn.

“Chủ nhân, người đang nói việc tìm Tam vương gia?”.

Nam Huyền khẽ gật đầu, mở đôi mắt phượng hẹp dài, ánh mắt thâm thúy.

“Dưỡng Tâm Điện có một cái mật đạo, ta đi xuống dưới, đã tìm được hắn, thật tiếc là không cẩn thận đụng phải cơ quan, cho nên ta mới có thể bị thương, làm kinh động tới hắn. Sau chuyện này nhất định hắn sẽ di chuyển căn cứ này, là ta sơ ý”.

Hắn tìm rất nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng tìm được Tam ca, nhưng chỉ vì một lỗi nho nhỏ mà hắn có khả năng tốn một thời gian dài nữa mới có thể tìm được.

Ám ảnh không cảm thấy như vậy: “Chủ nhân đã tìm được Tam vương gia, đó chính là hy vọng, có nghĩa rằng ngài ấy còn sống, chủ nhân vất vả suốt quãng thời gian dài như thế, cuối cùng cũng có kết quả, cho nên hẳn là chúc mừng”.

Lâu nay lúc nào chủ nhân cũng tìm kiếm Tam vương gia.

Năm đó tiên hoàng truyền ngôi cho Tam vương gia. Một người có tài hoa, văn thao võ lược hơn người. Không lâu sau biên cương xuất hiện bạo động, chủ nhân vượt mọi chông gai, đích thân dẫn binh xuất chinh.

Cho đến lúc chiến thắng trở về, lại phát hiện tân hoàng này có chút không thích hợp.

Sau khi điều tra một phen, hành vi cùng với ẩm thực, thói quen của tân hoàng cùng với Tam vương gia khác nhau một trời một vực.

Mà ở thời điểm chủ nhân rời đi, đã xảy ra một chuyện, đó chính là Hiền vương điện hạ chuẩn bị trợ giúp chủ nhân một tay, mang binh xuất chinh. Nhưng không ngờ lại gặp động đất ngoài ý muốn tử vong.

Hiền vương điện hạ cùng Tam Vương gia là song bào thai, đứng thứ hai và thứ ba, mà chủ nhân đứng thứ tư, là đệ đệ của bọn họ.

Mẫu phi của chủ nhân là một cung nữ, lúc sinh ngài ấy vì khó sinh mà mất. Sau đó ngài ấy được Hoàng hậu nương nương nuôi dưỡng, từ nhỏ tới lớn luôn bị bắt nạt mà lớn lên. Chỉ có Tam vương gia tận tâm chiếu cố.

Mà tất cả ám vệ bọn hắn đều do Tam Vương gia tìm kiếm và tuyển chọn những hạt giống tốt nhất để bên người và bảo vệ chủ nhân.

Vào thời điểm chủ nhân nói cho bọn hắn rằng tân hoàng có khả năng là hiền vương điện hạ, tất cả bọn hắn đều kinh sợ rồi.

Nhiều năm như thế tất cả mọi người đều điều tra, ngày càng chứng thực suy đoán của chủ nhân.

Hiện tại cuối cùng cũng đã có thể tìm được ngài ấy.

Nam Huyền phất phất tay, ý bảo hắn đi xuống, hắn muốn yên tĩnh một chút, suy nghĩ xem kế tiếp nên làm thế nào.

Trước khi Ám ảnh rời đi có hỏi hắn một câu: “Chủ nhân, có một chuyện thuộc hạ không biết có nên nói hay không...”

Nam Huyền khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía hắn: “Chuyện gì?”.

Ám ảnh cũng được xem như đi theo hắn từ nhỏ tới lớn, cho nên có một chút lời nói cũng cần xin phép thì rất là lạ.

“Hôm qua thuộc hạ nghe cấm vệ quân nói, chủ nhân cùng Bạch cô nương đã viên phòng, nhưng mà chủ nhân ngài lại có bệnh kín, ngài có cần thuộc hạ đi tìm một số quỷ y hỏi thăm phương thuốc cổ truyền để chữa thật tốt hay không?”.

Đây chính là liên quan tới tiểu điện hạ, không thể qua loa được!

Hắn chính là ám vệ dốc lòng bảo vệ tốt Vương gia đời sau đấy!

Sắc mặt Nam Huyền xanh mét, khóe miệng co rút: “Ngươi nói cái gì?”.

Ám ảnh kể lại lời đồn hắn nghe được hôm qua, kể rõ đầu đuôi cho hắn. Nam Huyền càng nghe sắc mặt càng đen, bàn tay nắm chặt nổi gân xanh.

Cuối cùng hắn đã hiểu, vì sao lúc hắn đi ra khỏi cung điện thị vệ nhìn hắn ánh mắt vô cùng kỳ lạ.

Hắn còn tưởng rằng chỉ có cấm vệ quân biết, ai mà ngờ được nàng kêu ngay cả thị vệ bên ngoài đều nghe được!
 
Back
Top Bottom