Ngôn Tình Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,562,004
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
vai-phan-dien-ta-nuoi-hom-nay-rat-ngoan.jpg

Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Tác giả: Tiên Nữ Bổn Tiên
Thể loại: Ngôn Tình, Dị Giới, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Hệ Thống
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tiên Nữ Bổn Tiên

Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Xuyên Không, Dị Giới, Hệ Thống, Huyền Huyễn, Nữ Cường

Giới thiệu:

Ở thời đại tinh tế, thiếu nữ Bạch Tô phạm phải tội ác to lớn không ai tha thứ. Nhưng nàng lại có giá trị nghiên cứu, nên các nhà khoa học đã phí thật nhiều sức cứu nàng. Rồi giao cho nàng một nhiệm vụ, đó chính là đi vào các thế giới game thực tế ảo làm nhiệm vụ cứu vớt vai phản diện.
Khi Bạch Tô biết bản thân sắp phải tiếp xúc toàn là: hắc hóa, bệnh kiều, cố chấp,.. tất cả vai ác ai cũng có bệnh thì trong lòng như có một đoàn ngựa phi bước lớn.
Là ai nói với nàng rằng tất cả vai phản diện hung ác này sẽ quấn lấy nàng? Nói rằng phải trở thành nhỏ đáng yêu của nàng?
Bạch Tô: “ Tiểu khả ái, ta phải đi rồi. Ngươi có bệnh thì phải chữa trị!”.
Vai phản diện: “ nàng là thuốc của ta, thuốc muốn chạy, chữa bệnh sao được?”.​
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 1


“Tỷ tỷ, đừng như thế! Ta là muội muội của tỷ mà! Tỷ không thể làm như thế!”.

Cạnh vách núi, cỗ kiệu lung lay như muốn rơi xuống.

Cô gái bị treo ở vách núi mặc một thân váy cưới, đôi tay nắm chặt lấy sợi dây mỏng manh, cố gắng để bản thân không rơi xuống vực sâu.

Đứng trước mặt nàng là một cô gái nhìn giống như đúc, cũng mặc một thân váy cưới. Nhưng ánh mắt lại điên cuồng cùng với sự độc ác đến tận cùng.

“Tố Tố, tỷ tỷ thật lòng thích huynh ấy, tỷ tỷ cái gì cũng có thể cho muội, duy nhất huynh ấy không thể. Cha và mẫu thân đều yêu muội hơn tỷ, tỷ cũng chỉ có một việc cầu muội, nhường huynh ấy cho tỷ, tỷ nhất định sẽ thay thế muội cùng huynh ấy ở bên nhau thật tốt”.

Cô gái trên mặt thể hiện rõ nét điên cuồng, trong tay cầm cây gậy, từng bước một mà đi tới. Tố Tố khuôn mặt máu tươi đầm đìa, dùng hết toàn lực bám vào trên vách núi,cố gắng để bản thân không rơi xuống.

“ Tố Tố, đừng hận tỷ, tỷ cũng không muốn như thế”.

Bạch Tô vừa tiến vào thế giới nhiệm vụ, bất ngờ mở mắt ngay lập tức thấy trước mặt có một cô gái trong tay cầm gậy chuẩn bị đánh nàng.

Mà ngay phía dưới chân nàng là vực sâu vạn trượng, một khi ngã xuống thì xương máu cũng không còn.

Quào, kíƈɦ ŧɦíƈɦ vậy!

“ Thật sao? Tỷ thật sự phải chính tay mình gϊếŧ chết muội muội mình ư?”. Nàng nói chuyện hơi kì quái, nữ nhân hơi dừng một chút.

“Tố Tố, từ nhỏ tới lớn, muội chiếm hết tất cả sự yêu thương của cha mẹ, nhưng mà vốn dĩ tình yêu thương này tỷ cũng có phần. Nửa cuộc đời sau này của muội, tỷ sẽ sống thay muội, muội có thể...”

“Muội có thể yên tâm chết đi? Tỷ thế thân muội, dùng tên muội, dùng thân phận của muội để làm muội sao? Được thôi, nếu tỷ cố chấp để trở thành muội như vậy, muội liền cho tỷ cơ hội này...”

Bạch Tô nói xong liền cười to.

Tiếng cười điên cuồng vang khắp vực sâu, vọng lại ở khắp nơi làm Bạch Sương không hiểu được mà cảm thấy sợ hãi.

Người này tại sao lai không giống Tố Tố?

Ngay lúc nàng suy nghĩ hoảng loạn, bỗng giật mình che miệng thét chói tai.

Cây gậy rơi xuống trên mặt đất, lăm xuống vực sâu, đã không có bóng dáng.

Nàng lui về phía sau một bước, thất thần ngã xuống trên mặt đất.

Vừa mới...

Muội muội chính mình buông tay ngã xuống, không phải do nàng.

Tiếng cười kì lạ kia còn quanh quẩn bên tai, nghe vào khiến bản thân như tiến vào một vòng lẩn quẩn, mang theo sự rét lạnh đến tận xương khiến nàng hoàn toàn không thở nổi.

.............

Bạch Tô mở mắt, nhìn bản thân được băng bó tốt, khẽ trợn mắt.

Từ trên vách núi cao như thế ngã xuống nhưng vẫn chưa chết?

[ tiểu tỷ tỷ,làm sao tỷ có thể chết. Có tôi ở đây, tỷ chết sao được?]

Thật là bực mình!

Mặc dù vừa tới thế giới này đã gặp tình huống này, nhưng mà nàng sẽ không bỏ cuộc!

“ Ta vui, ngươi làm sao quản được? Ta cứ thích làm nhiệm vụ như vây, làm sao. Nhìn ta không vừa mắt thì đem ta trở về?”.

Hệ thống lựa chọn im lặng.

Ký chủ này là một kẻ cặn bã, hắn phải bình tĩnh.

Nàng là Bạch Tô, là kẻ...

Mang tội ác tày trời.

Kẻ mang tội lớn ở thế giới tinh tế văn minh.

Con người ở thế giới kia đã trở thành giống loài hiếm có, mà nàng là một trong số đó.

Nhưng Bạch Tô vẫn là người có tội lớn, nghiêm trọng tới mức phải tử hình. Là con người, nàng có nhiều giá trị nghiên cứu.

Các nhà khoa học không muốn nàng chết đi. Bọn họ thảo luận nhiều lần,cuối cùng thay xử tử bằng một loại trừng phạt khác.

Đem Bạch Tô vào thế giới trò chơi tiến hành trừng phạt, nàng phải đi cứu rỗi người khác.

Thế giới trò chơi đều là tiểu thuyết cải biên.

Các nhà khoa học bỏ vốn gốc, đem linh hồn của nàng vào thế giới ảo. Không hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ không được rời đi.

Mà nhiệm vụ của Bạch Tô chỉ có một, đó là cứu vớt vai phản diện, hướng hắn đi con đường đứng đắn, không đi nhầm đường lạc lối, vui vẻ sống tới già.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 2


Mỗi quyển tiểu thuyết đều có một vai phản diện rất đẹp trai, siêu cấp thông minh, nhưng bởi vì một nguyên nhân mà trở nên độc ác, nhưng không đấu lại được nhân vật chính mà chết sớm.

Việc mà Bạch Tô phải làm là ngăn cản nhân vật phản diện cùng nhân vật chính xung đột, để nhân vật phản diện sống đến khi về già.

[....] hệ thống cảm thấy bản thân mình tồn tại không phải là để giúp đỡ tiểu tỷ tỷ. Đặc biệt là cần ngăn cản tiểu tỷ tỷ tìm đường chết.

Muốn nàng không cho nhân vật phản diện trở thành kẻ xấu?

Đầu tiên cần khiến cho nàng nghiêm túc làm nhiệm vụ mới chính xác.

Đây đã là cái thế giới thứ hai. Không ai có thể nghĩ được cảnh tiểu tỷ tỷ vừa tới thế giới thứ nhất 10p liền chết.

Nàng vậy mà cầm dao đâm nam chính chết.

Tiếp theo là cảnh nàng bị cung tên bắn chết.

Hệ thống còn không kịp cứu, nàng liền chết.

Làm gì có ai làm nhiệm vụ như thế.

“Nhưng chính ngươi nói với ta, chỉ cần không cho vai phản diện cùng nam chính nổi lên tranh chấp, nên ta mới đâm nam chính để cho uy hϊếp vai phản diện liền không tồn tại, chẳng nhẽ như vậy cũng là sai”.

Bạch Tô không sai!

Là do nhân vật ở nơi này quá yếu đuối!

Mới đâm một dao đã chết, nàng chưa kịp đâm tiếp một dao nữa.

[.....] nàng nói thế mà hợp lý!

Hệ thống chỉ có thể cứu nàng ba lần, hiện tại đã dùng mất một lần, tương lai phải đi qua rất nhiều thế giới, hệ thống sẽ không tùy tiện cứ thấy nàng bị thương liền cứu nữa.

“ Nói nhiều như thế, hệ thống không giới thiệu về thân thể này một chút gì sao?”

Mẹ nó, vừa tiến vào thế giới liền xuất hiện tại vực núi, dù sao cũng phải chết, nàng liền buông tay thì có vấn đề gì đâu.

Thế mà còn bị hệ thống mắng người.

[....] nhanh chóng lắng nghe, cứu nàng rồi thế nhưng một câu cảm ơn cũng không có. Hiện tại còn trách tội hắn. Đây còn là con người ư? Quên mất, nàng không phải người, nàng là tên cặn bã.

Bạch Tô lần này xuyên đến một cô nương gọi là Bạch Tố Tố, là nhị tiểu thư của phủ Thừa tướng.

Từ xưa tới nay, nói hồng nhan bạc mệnh, tuệ giả tất yêu không phải không có đạo lý.

Không tin? Không phải nàng vừa tới đúng lúc nàng phải chết sao?

Nhưng tại sao lại phải chết?

Bởi vì nàng phải gả cho Tam hoàng tử, trở thành Tam hoàng phi.

Nhưng nàng lại có một tỷ tỷ là Bạch Sương.

Hai người là song bào thai, vẻ ngoài giống nhau như đúc, nhưng khí chất hoàn toàn khác nhau. Tỷ tỷ đanh đá, không học vấn không nghề nghiệp. Muội muội ôn nhu có lễ nghĩa, là tài nữ nổi tiếng kinh thành.

Mặc dù tính cách của cả 2 tương phản, thế nhưng lại giống nhau một chỗ. Đấy là, cùng thích một người nam nhân!

Tỷ tỷ thấy muội muội của mình được gả cho người trong lòng, làm sao lại không ghen ghét? Nên ngay ngày xuất giá, chính bản thân đem muội muội của mình đẩy xuống vực sâu, thay thế muội muội, trở thành Tam hoàng phi.

Trước khi hại chết muội muội còn phải nói cho mình một thanh danh tốt. Nói là tỷ tỷ Bạch Sương vì mình mà nhảy vực cùng với kẻ xấu, cảm động cả trời, cảm động cả đất, làm cái tên Bạch Sương kéo một đợt thanh danh.

Tỷ tỷ Bạch Sương giả danh thành Bạch Tố Tố, cho du cha mẹ biết nàng không phải chân chính Tố Tố cũng không thể nói ra, bởi bì khi nói ra thì đấy chính là tội khi quân.

Cứ thế, Bạch Sương biến thành Bạch Tố Tố, thành công trở thành Tam hoàng phi.

Cuối cùng, Tam hoàng tử trở thành hoàng đế, tỷ tỷ Bạch Sương trở thành hoàng hậu.

Tất cả mọi người đều không có ai nhớ rõ người ngã vào vách núi, biến thành vong hồn Bạch Tố Tố.

Quên giới thiệu, Tam hoàng tử là nam chính của thế giới này, Bạch Sương là nữ chính.

Nữ chính thế mà gϊếŧ hại muội muội, thế thân phận rồi đi l*n đ*nh cao đời người, quá giỏi.

[ tiểu tỷ tỷ, ngoại trừ nhiệm vụ chính ra, còn có một nhiệm vụ che giấu, đó là: “vạch trần bộ mặt thật của Bạch Sương”].

Bạch Tô nhăn mày lại: “ muốn ta cứu vớt vai phản diện rồi còn muốn hoàn thành cả nhiệm vụ che giấu? Ngươi lên trời luôn đi”.

“Cô nương tỉnh rồi sao?”. Bạch Tô đang muốn dỗi hệ thông, bỗng một âm thanh trầm ấm dễ nghe vang tới.

Hướng về phía thanh âm, Bạch Tô thấy một nam nhân mặc áo dài trắng như tuyết, không có một hạt bụi. Tóc đen như mực càng làm nổi bật hai bên tóc mai trắng sáng như ánh trăng.

Nhưng hắn đeo mặt nạ, lộ ra đường cong của cằm cùng môi mỏng quyến rũ.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 3


Bạch Tô cảm thấy thân thể bình thường, có điều trên mặt hơi ngứa.

Nhìn thấy người nam nhân này đi đến gần, nàng khẽ lấy tay chống đầu, nhướn chân mày đánh giá hắn.

Hệ thống, kẻ này là ai?

[ chúc mừng tiểu tỷ tỷ tìm được mục tiêu nhiệm vụ: Nam Huyền ].

[ khởi động nhiệm vụ chính: cứu vớt vai phản diện Nam Huyền, giúp hắn sống thọ và chết tại nhà].

Ồ, không ngờ nhanh như thế liền gặp nam phản diện, lại còn là tự đưa mình đến cửa.

Cũng đừng ai trách nàng làm việc thô lỗ.

Bạch Tô khẽ mở đôi môi dỏ mọng, hỏi một câu: “công tử đã thành thân chưa?”.

Nam nhân nghe nàng hỏi như thế lập tức ngây ngẩn cả người: “chưa từng!”.

“ Từng có ngủ qua nữ nhân chưa?”.

Người nam nhân hô hấp hơi dừng một chút, mặc dù hắn đeo mặt nạ, nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt của hắn vô cùng kinh ngạc.

“ tốt, ta biết rồi. Nếu như ngươi đã cứu ta, thì ta sẽ lấy thân báo đáp, tướng công ~”.

Bạch Tô căn bản không cho hắn có cơ hội nói chuyện, cứ thế trực tiếp gọi hắn là tướng công.

[...] tiểu tỷ tỷ làm hành động gì đây?

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, thế nên phải đem người buộc ngay bên cạnh mới có thể thành công.

[....] ngụy biện.

Chân đang tiến tới của người nam nhân hơi dừng một chút, gió bên ngoài nhẹ nhàng thổi đến, trong phòng có màn che, phiêu nhẹ theo làn gió, đem hình ảnh của người nam nhân che mất, một khoảng mông lung, khí chất thanh lãnh, cứng cỏi như trúc.

Chỉ là dừng lại một chút, rồi tiếp tục nhấc chân tiến vào trong.

“ Có phải cô nương còn chưa tỉnh táo đúng không? Sao lại nói mê sảng?”.

Bạch Tô nghiêng đầu, miệng khẽ cười: “ người mang mặt nạ một là lớn lên rất đẹp, hoặc là lớn lên rất xấu, ta có vẻ ngoài khung quốc khuynh thành, còn không thể xứng với chàng sao? Dù sao ta chỉ muốn chàng!”.

Cưới hắn, không phải là càng tốt khống chế ư?

Cứ việc xem hắn như trẻ nhỏ, chắc chắn sẽ không va chạm tạo ra mâu thuẫn với nam chủ.

Đúng rồi hệ thống, ngươi còn chưa nói cho ta cốt truyện của vai phản diện đâu.

[ chờ một lát truyền tải].

Nam nhân nghe nàng nói như vậy, khẽ cười nhẹ, tiếng cười nhẹ nhàng quyến rũ muốn chết người.

“ cô nương, người cứu cô nương không phải là ta, mà chính là thị vệ của ta, nếu cô nương muốn lấy thân báo đáp, ta đành nhịn đau đem thị vệ kia tặng cho cô nương vậy”.

“..........”

Bạch Tô xốc chăn lên, lộ ra hai chân trắng như tuyết, nam tử đôi mắt khẽ cựa, thu liễm cảm xúc, tầm mắt hạ xuống.

Nàng từ trên giường bước xuống. Đôi mắt vừa thanh triệt lại mang theo vài tia ác ý, cùng với vài phần vô tội đi tới trước mặt hắn.

Nàng khẽ nắm lấy tay áo của hắn, đột nhiên đến gần hắn, cách môi hắn một khoảng cách rất gần. Hơi thở nóng bỏng lẫn nhau giao triền.

“ nhưng ta đây chỉ coi trọng ngươi, ngươi nhận hay là không nhận?”.

“ Hóa ra tại hạ mang về một người rất phiền toái?”.

Bạch Tô ôm cổ hắn, treo cả thân mình trên người hắn, nhẹ nhàng ở bên tai hắn nói: “ Cưới ta đối với chàng không có chỗ nào xấu”.

Hơi thở ấm áp khẽ phả vào vành tai, cảm giác tê tê dại dại làm tay hắn nắm chặt, cả người như bị điện giật vội vàng đem nàng đẩy ra, kéo ra khoảng cách với nàng.

Đôi mắt dưới lớp mặt nạ bình tĩnh nhìn nàng, tâm tư xoay chuyển.

Nữ nhân này hắn chưa gặp bao giò đột nhiên từ trên trời rơi xuống, đáng nhẽ hắn không định cứu, thế nhưng thị vệ nói nàng còn thở, hắn cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, từ độ cao như vậy ngã xuống mà không chết, nên mang nàng về cứu chữa.

Chưa hề nghĩ rằng chỉ trong một đêm mà thương thế tốt nhanh như vậy.

Chẳng nhẽ nàng chính là dược nữ mà hoàng đế tìm kiếm lâu nay?

Theo truyền thuyết, dược nữ chính là dược nhân được Dược Vương Cốc luyện chế rất lâu, máu tươi có thể giải trăm độc.

Quan trọng hơn là, thuốc trường sinh bất lão mà hoàng đế đang tạo ra còn thiếu đúng máu của dược nữ.

Hắn mấy ngày gần đây luôn tìm kiếm dược nữ, mà dược nữ dù có bị thương cũng có thể nhanh tự khỏi, có thể gọi là người bất tử.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 4


Bạch Tô bất ngờ cảm thấy ánh mắt của người nam nhân có điểm đáng sợ, lạnh cả sống lưng, vẻ mặt hoài nghi.

“ đừng có suy nghĩ quỵt nợ! Dù như thế nào ta cũng nhất định gả cho chàng!”.

Mẹ nó, vai phản diện không hổ danh là vai phản diện. Tính cách khó lường, ánh mắt của hắn thật đáng sợ, giống như muốn ăn tươi nuốt sống mình.

Nam nhân khẽ cười nhẹ, giúp nàng thồi nhẹ làn tóc ra phía sau tai: “ Nếu như cô nương thái độ đã quyết, vậy tại hạ chỉ có thể cố gắng, thua thiệt chính mình để cưới cô nương rồi”.

Hắn nói xong ngay lập tức xoay người bước khiến Bạch Tô không kịp phản ứng. Nụ cười hạ xuống, đôi mắt lạnh lẽo vô tình.

Chính nàng muốn mình lợi dụng, thế thì đừng trách mình. Cho dù nàng có là dược nữ hay không thì mình cũng sẽ biến nàng thành dược nữ thật sự.

“Ta còn chưa biết tên của chàng”.

Chân người nam nhân khẽ dừng môt chút: “Nam Huyền”.

Nam Huyền?

Bạch Tô khẽ nhếch chân mày, nhìn hắn rời đi, khẽ bĩu môi ngồi xuống bàn trang điểm.

Nam nhân này thế mà nói cưới mình là ủy khuất hắn?

Rõ ràng nàng đã đọc qua cốt truyện, nàng có vẻ ngoài khuynh quốc khuynh thành, thời điểm nàng vừa tới cũng đã thấy Bạch Sương, da trắng như tuyết, xinh đẹp tuyệt trần, thế thì tại sao lại là ủy khuất hắn?

Chẳng nhẽ người ở cổ đại có yêu cầu cao như vậy?

Bạch Tô đem gương kéo đến trước mặt.

Trong gương đồng hiện kên vẻ mặt trợn mắt há mồm của Bạch Tô.

Bạch Tô hét lên một tiếng, ném chiếc gương từ trên bàn xuống đất.

“ Mẹ nó. Tại sao mặt ta lại trở thành như vậy?”.

Tại sao lại có nhiều vết thương dài từ trên trán kéo đến mũi rồi tới cằm? Từng vết từng vết như hận không thể làm cho khuôn mặt này trở nên xấu xí, ngang dọc đan xen với nhau, lộn xộn khắp khuôn mặt nàng.

[ Bạch Sương làm].

Bạch Sương rất chán ghét khuôn mặt của muội muội mình, cho dù vẻ ngoài của hai người giống nhau như đúc, nhưng nàng vẫn vô cùng chán ghét! Hận!

Nếu Bạch Tố Tố ngã từ trên vách núi xuống mà không chết, nhưng Bạch Sương đã phá hoại vẻ ngoài của nàng, cho dù việc này bị lộ ra ngoài thì Tam hoàng tử cũng sẽ không cưới một nữ nhân không có dung mạo. Cho nên Bạch Sương mới nhẫn tâm hạ đao phá hủy vẻ ngoài của nàng.

Cũng dám phá mặt của nàng?

Ban đầu, nàng còn việc làm của Bạch Sương về tình cảm có thể tha thứ, dù sao thì người không vì mình trời tru đất diệt.

Bạch Sương từ nhỏ tới lớn đã không được cha mẹ yêu thương, tất cả mọi người ai cũng yêu thích Bạch Tố Tố, khiến cho Bạch Sương cảm thấy bản thân như người vô hình, có cũng được mà không có cũng không sao.

Thế nhưng mà hiện tại chính nàng bị phá hủy dung mạo?

Cho dù không có nhiệm vụ, lần này nàng cũng sẽ trả thù.

........

Nam Huyền, Nhϊếp Chính Vương của nước Xích Diễm, một lòng muốn tạo phản nhằm đoạt được ngôi vị hoàng đế.

Hắn ở nước Xích Diễm là một vị tướng quân thiện chiến. Nhưng vì một trận chiến vô tình bị quân địch hủy dung, từ lúc này liền có tên gọi Quỷ diện tướng quân.

Bao nhiêu vị tiểu thư, thiên kim muốn cưới hắn, mà hiện tại coi hắn như thú dữ.

Hoàng đế muốn ban thưởng người cho hắn, nhưng không hiểu sao tất cả những người đó đều chết bất ngờ, từ đó về sau hắn lại có thêm danh hiệu khắc thê.

Cho tới khi gặp Bạch Sương, đó là lúc hơn nửa đêm hành thích vua nhưng bị thương, vào nhầm vương phủ, đúng lúc được nàng cứu.

Vừa gặp đã yêu, nhưng lại phát hiện nàng là cháu dâu của mình, hắn chỉ có thể đem phần tình cảm này chôn giấu ở đáy lòng.

Hoàng đế vẫn luôn bí mật chế tạo thuốc trường sinh bất lão, bị Nam Huyền tìm được thuốc dẫn cuối cùng dâng lên cho hoàng đế.

Nam Huyền nhân cơ hội này hạ độc, hoàng đế sau khi uống thuốc liền bệnh nặng không thể rời giường, nên đã đem tất cả quyền lực giao cho Nhϊếp Chính Vương Nam Huyền.

Nam Huyền có được tất cả quyền lực, liền đem tất cả Hoàng tử, Vương gia đày đến biên cương. Nam chính trộm lẻn vào trong cung thì mới biết được phụ hoàng mình bị uy hϊếp.

Nam chính cùng nữ chính âm thầm điều động quân sĩ, muốn cứu hoàng đế.

Không thể ngờ tới là Nam Huyền lại hành động trước, cướp lấy Bạch Sương, muốn nàng trở thành Nhϊếp Chính Vương Phi.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 5


Từ xưa tới nay, tranh giành nữ nhân chỉ có một kết cục là chết, càng không nói hắn còn là vai phản diện.

Lúc Nam Huyền sắp thành công thì bị lật ngược thế cờ.

Bạch Sương ở bên cạnh hắn, vẫn luôn nghe trộm tin mật rồi báo cho nam chính.

Nam chính cứu giá thành công, nhưng đúng lúc này hoàng đế phát bệnh qua đời liền đem ngôi vị hoàng đế truyền cho hắn.

Nam chủ đăng cơ thành công, việc đầu tiên chính là ngũ mã phanh thây Nam Huyền.

Bạch Tô: “......”

Hệ thống, ngươi có bệnh đúng không?

Ta cảm thấy vai ác này chết chính là vì một người phụ nữ.

[ tiểu tỷ tỷ cố lên, cứu vớt hắn cho thật tốt].

Bạch Tô: “........”

Cung điện.

Ban đêm ở đây đầy sao sáng, đèn lồng sáng rực, từng khoảng hồng đem cầu thang chiếu đỏ một vùng, trông như trải thảm đổ.

Ba năm trước đây, bởi vì nước địch xâm phạm biên giới, hoàng đế tuyên chỉ yêu cầu Nhϊếp Chính Vương phải phá được quân địch, thắng lợi trở về.

Vừa đi chính là ba năm, hiện tại mới trở về.

Nước Diễm Quốc chiến thắng lớn, hoàng đế rất vui mừng, tổ chức tiệc rượu đón gió tẩy trần, mừng hắn trở về.

“Tam hoàng phi, chúng ta nghe nói Tam hoàng tử đem một con mèo Ba Tư từ xứ Ba Tư trở về, thật là vô cùng đáng yêu, khi nào ngươi mới mang tới cho chúng ta coi một chút?”.

Rất nhiều cô nương chưa gả chồng đều có mối quan hệ rất tốt với Bạch Tố Tố, cho nên vừa nhìn thấy nàng, liền theo thói quen dò hỏi.

Thích mèo là Bạch Tố Tố không phải Bạch Sương, còn nữa, Bạch Sương nàng ghét nhất là mèo.

Nàng nghĩ đến con mèo ở nhà đối với nàng lạnh lùng, còn tỏ thái độ với nàng, cảm xúc liền vô cùng khó chịu.

Nó rất giống chủ của nó, khiến cho kẻ khác phải chán ghét.

Bạch Sương không dám thể hiện ra cản xúc không vui, miệng khẽ cười nhẹ nhàng: “ con mèo đấy là điện hạ nuôi, ta không có quyền gì hết. Nếu các ngươi muốn nhìn, hôm nào có dịp ta mời các ngươi tới phủ, có được không?”.

Mời các nàng đến chơi, vừa lúc súc sinh kia chết, thì nó sẽ chẳng liên quan gì tới nàng.

Các cô nương vừa nghe rằng có thể được mời tới cung điện của Tam hoàng tử ngay lập tức mỉm cười vui mừng.

Cho dù các nàng không được làm chính phi, nhưng nếu như được Tam Hoàng tử coi trọng, ban làm trắc phi, chẳng phải là bay lên làm phượng hoàng cao quý, hưởng thụ vinh hoa phú quý một đời?

Trong lòng mỗi người đều có một bàn tính nhỏ, vui vẻ cười rồi ngồi lại vị trí của mình.

Yến hội sắp bắt đầu.

Người xuất hiện cuối cùng là người có nhiều quyền lực nhất, cho nên tất cả mọi người đều ngồi ở vị trí, nhìn xem hoàng đế khi nào tới.

Một dáng người mảnh khảnh dần xuất hiện ở cửa, tất cả mọi người ai cũng nghi ngờ hoang mang, người này vừa nhìn đã biết là nữ nhân.

Tất cả nữ quyến đều đã tới từ sớm, phi tử đều đi cùng hoàng đế tới, thế thì người này là ai?

Người kia từ từ bước lại gần, từ trong bóng tối đi ra.

Đầu tiên là giày thêu bạc, tiếp đến là váy, thong thả mà lộ ra chân dung của nàng. Cũng không biết là ai hét lên một tiếng, tất cả mọi người ở đây đều lộ ra biểu tượng hoảng sợ.

“ Quỷyyy~ cứu mạng”.

Những người vừa ngồi trên ghế đã hoảng loạn đi tới chỗ khác. Bọn họ ánh mắt hoảng sợ, nhìn chằm chằm vào thân ảnh đang đi tới gần kia.

Bạch Tô hôm nay mặc một chiếc váy dài gắn hạt lưu sa màu xanh, dáng người lung linh khó gặp. Nếu như không nhìn mặt nàng, thì đây chính là một mỹ nhân có khí chất thanh lãnh. Nhưng khi ánh mắt dừng lại ở trên mặt nàng, ai cũng không nhịn được muốn nôn ra.

Ngang dọc đan xen vết sẹo. Từ trên trá, tới má, trừ bỏ đôi mắt cùng cái mũi và miệng là có thể phân biệt, còn lại đều bị che kín bởi sẹo. Vừa nhìn liền nghĩ ngay tới ác quỷ kh*ng b* cực điểm.

Đây là cô nương nhà ai? Làm sao lại xuất hiện ở nơi này?

“ Nhϊếp Chính Vương ngồi ở chỗ nào?”. Bạch Tô có giọng nói rất hay, thanh âm như chim hoàng oanh hát ca, như tiếng nước suối chảy róc rách.

Chỉ đáng tiếc, những vết sẹo trên mặt nàng đã phá hủy tất cả.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 6


Cung nữ và thái giám đều phải duy trì lễ nghĩa, run rẩy chỉ vào vị trí bên dưới chỗ ngồi của hoàng đế

Bạch tô khẽ cười, tay vỗ nhẹ bả vai của cung nữ: “ cảm tạ!”.

Cung nữ bị nàng vỗ nhẹ một cái, lập tức mềm chân, ngã xuống đất.

Bạch Tô giống như không có nhìn thấy, lập tức đi đến chỗ mà cung nữ kia vừa chỉ.

Một tay nàng chống lưng, nhẹ nhàng đi ngang qua đoàn người. Ai cũng nhìn mặt nàng và lộ ra vẻ mặt sợ hãi, hoảng loạn.

Bước chân nàng đột nhiên khẽ dừng lại, đôi mắt đen láy khẽ hiện lên ý cười, nhìn Bạch Sương.

Bạch Sương nhìn thấy mặt nàng, sợ hãi vô cùng,

Vừa dữ tợn lại kh*ng b*, vết sẹo ngang dọc đan xen với nhau, khiến cho không thể biết đó là ai.

Cảm giác như vậy khiến nàng cảm thấy khủng hoảng.

Nhìn Bạch Tô khiến nàng nhớ tới khuôn mặt muội muội bị nàng dùng dao rạch nát.

“ Tam hoàng phi, sao vậy? Tại sao nàng ta lại nhìn chằm chằm ngươi?”. Nha hoàn Thúy Hoa chắn ở phía trước Bạch Sương, mạnh mẽ đón nhận ánh mắt Bạch Tô.

Nha hoàn của Bạch Tố Tố đã bị Bạch Sương xử lý từ lâu, đi theo bên cạnh hiện tại chỉ có người của nàng.

“Tam hoàng phi không nhận ra ta ư? Lúc trước chúng ta còn cùng nhau đối thơ, ta còn học hỏi ngươi một lúc, ngươi vậy mà quên rồi sao, ta cũng rất đau lòng!”.

Bạch Tô hạ tông giọng nói, cho dù là người thân quen nghe được cũng sẽ không nhận ra.

Bạch Sương vốn chính là giả thành Bạch Tố Tố, làm sao có thể nhớ rõ được đã từng ngâm thơ với ai.

Bạch Sương chỉ đành cố gắng bình tĩnh, học tập muội muội nở nụ cười nhẹ.

“Vị cô nương này, hôm nay là tiệc tẩy trần của Nhϊếp Chính Vương, ngươi tốt nhất nên trở về vị trí của mình, đừng gây thêm phiền phức”. Thực ra, nàng muốn nói là, ngươi lớn lên thật xấu xí, dọa đến người khác, còn không mau chóng cút đi.

“Thú vị! Có ý tứ!”. Bạch Tô khẽ nhếch lông mày, cũng không gây khó khăn cho nàng. Chờ yến hội bắt đầu, lúc đấy mới là mở màn trò hay.

Mọi người nhìn nàng thong thả đi tới vị trí của Nhϊếp Chính Vương.

Nàng là ai? Tại sao lại to gan ngồi ở vị trí của Nhϊếp Chính Vương như vậy?

“Bệ hạ giá lâm~”.

Bên ngoài tiếng của thái giám vang lên, tất cả mọi người vội vàng trở về vị trí của mình, nhưng tâm trạng sợ hãi vẫn như cũ, chưa thể ổn định, ánh mắt khẽ nhìn về vị trí của Nhϊếp Chính Vương, nơi có một thiếu nữ đang ngồi.

Long bào màu đen được thêu hình rồng tỉ mỉ, khuôn mặt rất nhỏ, mặc dù đã hơn bốn mươi tuổi nhưng thân hình vẫn hiên ngang, đôi mắt vô cùng có thần.

Đi ở phía sau chính là Nhϊếp Chính Vương một thân quần áo màu trắng, khí chất cao lãnh, mang mặt nạ màu bạc.

Nếu như lúc trước hắn không bị phá hủy dung nhan, thì ở kinh đô này, có rất nhiều tiểu thư khuê các muốn gả cho hắn.

Đáng tiếc, nghe đồn dưới lớp mặt nạ kia là một khuôn mặt vô cùng kh*ng b*. Cho dù là thiếu nữ đã yêu hắn đắm say cũng cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Hoàng đế vừa ngồi xuống, tất cả mọi người đều đối với hắn hành lễ.

Chỉ mình Bạch Tô, cứ thế ngồi ở vị trí. Mắt nhìn chằm chằm người nam nhân ngồi ở ghế hoàng đế kia.

Nam Huyền cũng đi theo mọi người hành lễ, đôi mắt nhìn thấy Bạch Tô ngồi thẳng tắp, liền nhấn đầu nàng xuống, bắt nàng hành lễ.

Bạch Tô nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía hắn: “ ngươi nhấn đầu ta làm gì?”.

Nàng chỉ quỳ trời, quỳ đất, quỳ chính bản thân mình!

Chưa từng quỳ trước người khác bao giờ.

Chỉ là một nhân vật phụ mà thôi. Việc gì phải khiến bản thân mình phải quỳ xuống.

Chọc nàng tức giận, nàng sẽ đâm hoàng đế một dao, sau đó đem Nam Huyền đẩy lên ngôi vị hoàng đế không tốt ư?

Dù sao hiện tại nam chủ Nam Cung Minh cũng chỉ là một hoàng tử không quyền không thế, còn không giống như con kiến dễ dàng n*n b*p.

Vừa nghĩ như thế, Bạch Tô liền nhẹ nhàng móc từ ngực ra một cây thủy chủ.

Nam Huyền đối với vũ khí vô cùng nhạy cảm, vừa nghe tới tiếng va chạm của vũ khí, hắn liền nhíu mày nghiêng đầu nhìn sang, ánh mắt khẽ liếc thấy ánh sáng lóe lên từ thủy chủ.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 7


Hắn vội vàng nhấn thủy chủ trong tay nàng xuống, cùng lúc đó hoàng đế miễn hành lễ. Nam Huyền liền lập tức ôm lấy eo nhỏ của nàng, tay cướp đi thanh thủy chủ.

“Ngươi muốn trước mặt mọi người gϊếŧ hoàng đế? Ngươi muốn tìm đường chết thì cũng đừng lôi kéo ta”. Nàng là người mà hắn mang tới đây, nếu thật có hành động gây nguy hiểm tới hoàng đế, tội danh liên quan này chắc chắn sẽ có cả phần của hắn.

Bạch Tô trừng mắt nhìn hắn: “ Ai bảo chàng đem ta ấn xuống bắt dập đầu hắn?”.

Nam Huyền: “.......”

Nhìn thấy hoàng đế dập đầu không phải là lễ nghi cơ bản nhất ư? Nhìn biểu cảm của nàng giống như là hắn bắt nàng phải làm chuyện ác tày trời vậy.

“ Hoàng đệ, ngươi còn chưa giới thiệu cho trẫm vị cô nương bên cạnh ngươi là ai đâu?”.

Ánh mắt tìm tòi mang theo vài phần nghiên cứu của hoàng đế dừng ở trên người Bạch Tô, khi thấy những vết sẹo trên mặt nàng, hắn cũng vô cùng hoảng sợ.

Hắn đã từng thấy khuôn mặt của hoàng đệ, khi đó liền cảm thấy có lẽ là khuôn mặt kh*ng b* nhất, vậy mà bây giờ khuôn mặt của cô nương này lại trông kh*ng b* hơn cả hoàng đệ?

Nam Huyền nhéo hông nàng cảnh cáo: “ ngươi yên tĩnh hộ ta một chút!”.

Hắn cảm thấy hối hận, lúc trước tại sao lại đồng ý cho nàng đi cùng mình? Lại còn đồng ý cưới nàng?

Cuối cùng là hắn tự mình tìm cho bản thân rắc rối.

“ Bẩm hoàng huynh, nàng là thê tử tương lai của ta, hôm nay là mong muốn được hoàng huynh tứ hôn cho hai chúng ta”.

Lời nói của Nam Huyền vừa dứt, tất cả mọi người xung quanh đều bị kinh hãi rồi.

Ba năm trước, hoàng đế đã từng tứ hôn cho Nhϊếp Chính Vương. Nhưng mà vào buổi tối, tân nương tử đã bị vẻ ngoài của hắn dọa chết.

Không sai chút nào, chính xác là sợ chết. Bởi vì nguyên nhân này mà bao nhiêu lời truyền được đồn ra, nói rằng vẻ ngoài của Nhϊếp Chính Vương giống như quỷ, vô cùng dọa người.

Lời truyền này khiến cho tất cả các cô nương, các vị thiên kim đại tiểu thư đều vô cùng sợ hãi bị hoàng đế tứ hôn cho Nhϊếp Chính Vương.

Cho dù các nàng vô cùng mơ ước được ngồi ở ghế Nhϊếp Chính Vương phi, nhưng cũng phải có mạng sống mới thể ngồi.

Năm đó, tất cả các cô nương đều cáo ốm, trốn đến chùa miếu vì cầu phúc cho Nhϊếp Chính Vương. Cho tới khi quân định tới xâm lược thì việc này mới dừng lại.

Nhϊếp Chính Vương trở về khiến cho bọn họ còn lo lắng có phải hoàng đế muốn tứ hôn cho hắn hay không, thế mà chờ mọi người là hắn chủ động cầu hoàng đế tứ hôn?

“ Hoàng đệ, ngươi đã nghĩ kĩ chưa? Ngươi thật lòng muốn kết hôn cùng vị cô nương này sao?”.

Vị cô nương này lớn lên thật là khó nhìn...

“Bệ hạ, người muốn vương gia nghĩ kĩ? Nghĩ kĩ cái gì? Nghĩ kĩ liệu rằng hắn có xứng với ta, hay là ta không xứng với hắn?”.

Bạch Tô nghe hoàng đế nói cảm thấy vô cùng không vui, một NPC mà cũng dám khinh thường nàng?

Dù sao ở thời đại tinh tế nàng cũng là một tiểu mỹ nhân, cho dù ở nơi này chủ thân thể bị phá hủy sắc đẹp, nhưng mà nàng không bị hủy dung, hoàng đế dựa vào cái gì mà kì thị nàng? Dựa vào việc hắn là một NPC không có tư tưởng?

“To gan! Ngươi cũng dám chống đối bệ hạ? Ngươi biết tội chưa?”. Hoàng hậu phẫn nộ chỉ trích Bạch Tô.

Khi ánh mắt của hoàng hậu dừng ở trên mặt nàng liền ngay lập tức theo phản xạ mà nhìn ra chỗ khác.

Công nhận là khó nhìn.

Bạch Tô cười khẽ một tiếng, đứng lên, nhẹ nhàng trả lời nữ nhân mặc cẩm tú phượng bào.

“To gan sao bằng ngươi, bệ hạ chưa hề nói gì, thì từ lúc nào đến lượt ngươi nói chuyện, hơn nữa, gả cho Nhϊếp Chính Vương là ta, không phải ngươi, liên quan gì tới ngươi?”.

Sắc mặt hoàng đế vô cùng không tốt, cố gắng không tức giận, thanh âm uy nghiêm.

“ Không biết vị cô nương này có biết đây là đại điện, trẫm là ai? Mà ngươi lại là ai?”.

Còn không phải là NPC thôi à? Còn bắt nàng phải cung kính nữa ư? Vui đùa chuyện gì vậy?

[ tiểu tỷ tỷ, ta cầu xin ngươi không cần phải đi gây sự, ngươi không thể nghiêm túc làm nhiệm vụ được hay sao? Đừng gây chuyện nữa được không?].

Hệ thống hiện tai vô cùng sợ hãi chờ một chút nữa tiểu tỷ tỷ sẽ bị kéo ra ngoài chém đầu. Thế giới thứ 2 đã phá kỉ lục, đã ở đây được ba ngày!
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 8


Xin nàng đừng chết ở ngày thứ ba mà!

Bạch Tô há miệng định nói lại hoàng đế, bị Nam Huyền vội vàng kéo lại.

“Hoàng huynh, vị cô nương này đã cứu ta, gương mặt của nàng bị phá hủy và đầu chính thời điểm cứu ta... bị đánh choáng váng, thần đệ đã từng hứa hẹn rằng sẽ cưới nàng làm vợ, chiếu cố nàng cả đời, mong hoàng huynh đồng ý”.

Nam Huyền lời nói mang theo bao nhiêu cảm xúc tiếc nuối, mọi người xung quanh vừa nghe như thế, cảm thấy ngay lập tức hiểu ra, bảo sao hành động của nàng khó hiểu như vậy, hóa ra là tại vì đầu óc không tốt...

Bạch Tô: “.....”

Nàng cảm thấy Nam Huyền đang đổi trắng thay đen vô cùng nghiêm trọng!

Nàng cứu hắn khi nào?

Còn bị đánh choáng váng?

Chờ xem!

Hệ thống cảm thấy tiểu tỷ tỷ muốn tiếp tục gây loạn, ngay lập tức khiến nàng không nói được.

“ a....um.....a....um”

Đồ hệ thống chết tiệt, có bản lĩnh thì từ giờ trở đi ngươi đừng để cho ta nói chuyện nữa!

Có Nam Huyền nói chuyện, cảm xúc tức giận của hoàng đế ngay lập tức biến mất. Nếu đệ đệ đã nói như thế, vậy thì hiện tại liền lập tức tứ hôn, chọn ngày đẹp thành hôn. Sau đó liền tuyên bố yến hội bắt đầu

Nam Huyền lôi kéo Bạch Tô hành lễ cảm tạ đối với hoàng đế, sau đó kéo nàng về chỗ, ngồi ở bên cạnh mình, không cho nàng lộn xộn chút nào nữa.

Lúc này Bạch Tô đã có thể nói chuyện, nghiêng dầu trừng mắt nhìn hắn.

“Tại sao ngươi lại nói dối? Còn nói là ta đã cứu ngươi?”. Còn dám nói nàng là kẻ ngốc.

“Nếu như ta không nói như vậy, ngươi liền chết rồi!”.

Bạch Tô bĩu môi, chết thì chết thôi.

Cùng lắm chết xong sẽ tiến vào thế giới mới, dù sao vẫn tốt hơn hiện tại cuỗ sống luôn bị uy hϊếp, bị người ta chèn ép!

Làm người xấu, nàng sao có thể để bản thân ủy khuất?

Tất cả mọi người đều tìm tòi nghiên cứu đánh giá Bạch Tô, nhưng nhìn một chút rồi ngay lập tức dời tầm mắt, vẻ ngoài của nàng thật sự vô cùng khó coi.

Đừng nói là bọn họ, ngay cả hoàng đế xem nhiều cũng cảm thấy đáng sợ, lập tức gọi thái giám tổng quản: “ Ngươi lại đây!”.

Trong chốc lát thái giám tổng quản liền đem tới một khăn che mặt tinh xảo, nói là hoàng đế ban thưởng cho Bạch Tô.

Bạch Tô nhìn khăn che mặt được chế tác tinh tế, đính cả hặt trân châu, như rèm châu buông xuống dưới, vừa phiêu dật vừa ưu nhã.

Nếu như là người khác, có lẽ sẽ cảm tạ hoàng đế ban thưởng, dù sao đồ vật này giá trị cũng rất to lớn, nhưng Bạch Tô lại không cảm thấy như thế.

“ Ngươi đưa cho ta làm gì? Che mặt? Là cảm thấy mặt ta không thể nhign người sao? Đe, đi! Ta không cần!”.

Nhìn thấy Bạch Tô lại muốn tiếp tục tức giận, Nam Huyền liền cầm lấy khăn che mặt, nhẹ nhàng đeo lên cho nàng.

Thực ra là không muốn nàng gây loạn nữa.

“Ngươi làm cái gì vậy?”.

Nàng sẽ không đeo lên cái này!

Gương mặt này trông kinh khủng như thế, nhưng mà nó không dọa được nàng, nàng có thể dùng đó đi dọa người khác.

Nếu như che mặt rồi thì làm sao đi dọa người khác được nữa?

Nếu như che thì làm sao dọa sợ kẻ điên Bạch Sương?

“Nghe lời, đang ở trong yến hội, ngươi đừng có làm loạn, nếu không, ta sẽ không cưới ngươi nữa”. Nam Huyền nhẹ nhàng nói khẽ, nhưng lại mang đủ sự uy hϊếp.

Bạch Tô chớp nhẹ đôi mắt, trong khoảng khắc hơi giật mình.

Không đúng! Ơ, người nam nhân này gan càng ngày càng lớn, dám uy hϊếp cả nàng!

[Tiểu tỷ tỷ, ta xin ngươi, ngươi có thể yên tĩnh một buổi tối nay được không? Nếu không, ngươi sẽ chết mất, thế giới tiếp theo vẫn sẽ là thế giới này, nếu như ngươi không hoàn thành được nhiệm vụ thì sẽ không thể thoát ra, mãi một tuần hoàn như vậy!].

Cứ vẽ ra một cảnh như ảo giác, nàng thích không hoàn thành nhiệm vụ đúng không? Cũng được, thế thì làm nàng cứ ở mãi trong thế giới đấy, vòng lặp cho tới khi muốn điên mất!

Tiểu tỷ tỷ là kẻ xấu xa, nhưng mà nàng cũng đừng ép hắn trở thành một hệ thống cặn bã.

Bạch Tô vừa nghe vậy, ngay lập tức cảm thấy không được!

Hệ thống này chơi xấu, hiện tại cũng không biết học ở đâu ra biện pháp này làm nàng phải thỏa hiệp.

Thôi được rồi, không phải chỉ đơn giản là an phận thôi sao, nàng làm được!

Nam Cung Minh đi theo hoàng đế tới yến hội đang ngồi bên cạnh Bạch Sương.

Nhưng ánh mắt của hắn lại dừng ở trên người Bạch Tô, bởi vì hắn cảm thấy rằng cô nương này mang đến cho hắn một cảm giác vô cùng quen thuộc.

Bạch Sương thấy thế, trong lòng ghen đến chua chát, tay nhỏ vội lôi kéo ống tay của hắn.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 9


“Điện hạ, điểm tâm này ăn rất ngon, người thử một chút!”.

Nam Cung Minh thu hồi ánh mắt, nhẹ nhàng nhìn Bạch Sương đang ngồi bên cạnh, khẽ nở nụ cười ôn nhu.

“Được”.

Bạch Sương nhẹ nhàng đút cho hắn, nhìn hắn ăn xong, đôi mắt tràn đầy cảm xúc không muốn xa rời.

Thật là quá tốt, hắn không phát hiện ra rằng mình không phải muội muội, chỉ cần chuyện này có thể giấu đi mãi mãi, nàng và hắn có thể ở bên nhau cả đời.

“Tiểu Tuyết dạo này tính tình không tốt lắm, rất hay cáu kỉnh, hai ngày này bổn vương sẽ trông nó giúp nàng!”.

Tiểu Tuyết chính là tên của chú mèo Ba Tư kia, bởi vì nó có bộ lông trắng như tuyết trắng, nên đã gọi nó là Tiểu Tuyết, quan trọng hơn là tên này do muội muội lấy. Hai ngày nay, cũng không biết vì sao, chú mèo này đã không chịu để ý nàng.

Ai cũng nói động vật rất thông minh, đối với con người thì có thể lừa dối được, nhưng đối với con mèo này thì nàng làm sao mới có thể lừa dối được?

Bạch Sương khẽ gật đầu, ý là nói rằng mình đã biết, khuôn mặt ửng hồng dưới ánh nến nhẹ ngàn khiến nàng trông rất mê người.

Nam Cung Minh nhìn khuôn mặt trắng nõn của nàng, trong lòng hơi ngứa ngáy khó chịu, chỉ mong có thể mang nàng về ngay lập tức.

“Nghe nói rằng nhị tiểu thư phủ Thừa tướng Bạch Tố Tố là tài nữ nổi tiếng khăp kinh thành, hôm nay là tiệc tẩy trần của vương gia nhà ta. Tam hoàng phi liệu có thể nể mặt gảy một khúc đàn được không? Để ta cùng Vương gia có thể mở mang tầm mắt!”.

Đúng lúc Bạch Sương và Nam Cung Minh đang liếc mắt đưa tình, giọng nói âm dương quái khí của Bạch Tô liền vang lên giữa đại điện.

Các vị tiểu thư có quan hệ tốt với Bạch Tố Tố đều khẽ nhíu mày.

“Tam hoàng phi làm sao có thể tùy tiện biểu diễn tiết mục cho một kẻ không có học thức này xem?”.

“Cũng không biết tự ý thức xem bản thân mình đang ở đâu, vẫn chưa gả tới phủ Nhϊếp Chính Vương đâu, đã dương oai gây chuyện như thế? Lại còn khua tay múa chân đối với Tam Hoàng phi?”.

Vị trí ngồi của các nàng rất xa, lời nói nhỏ này sẽ không thể truyền tới tai hoàng đế được.

Ngàn tính vạn tính, các nàng không ai tính đến trường hợp Bạch Tô trực tiếp nói rõ ràng giữa đại điện: “ Ta là hôn thê của Nhϊếp Chính Vương, đến thời điểm đó tất cả các ngươi còn phải gọi ta một tiếng Nhϊếp Chính Vương phi, nàng cũng phải kêu ta là hoàng thẩm. Thế thì các ngươi đã cảm thấy ta đủ tư cách hay chưa?”.

Đôi mắt Bạch Tô khẽ nhắm lại, dựa vào trong lòng ngực của Nam Huyền, thong thả nói: “ Vương gia, ta nghe nói rằng Bạch cô nương Bạch Tố Tố tài hoa hơn người, là tài nữ số một, số hai của kinh thành, ta đây là kẻ không có học thức, muốn nhìn nàng biểu diễn một chút để mở mang tầm mắt, không biết có thể hay không?”.

Xương cốt Bạch Tô giống như không có, nàng dựa vào lòng Nam Huyền, trước công chúng ôm ôm ấp ấp.

Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người trong đại điện đều khẽ lắc đầu dời đi ánh mắt, trong lòng đều khẽ mắng một tiếng, đồi phong bại tục.

Nam Huyền còn tưởng rằng sau khi nghe hắn cảnh cáo nàng sẽ không kiếm chuyện nữa, có thể bình yên mà trải qua buổi yến hội này, về phủ sẽ dạy dỗ lại nàng.

Nhưng không thể nghĩ rằng Bạch Tô đột nhiên ngã vào lòng mình, thân hình mềm mại nương tựa ở trong lòng ngực mình, hơi thở cực nóng khẽ chạm vào cổ hắn, làm cho hắn cảm thấy rất ngứa, yết hầu giật giật, đôi tay khẽ đẩy nàng ra.

“Nếu Tô Tô muốn xem, vậy thì bổn vương làm phiền cháu dâu vì bổn vương đàn một khúc rồi”.

Hoàng đế cảm thấy bầu không khí phía dưới có chút ồn ào, gọi thái giám tổng quản xem có chuyện gì. Nghe rằng do Bạch Tô khởi xướng, trong lòng đã cảm thấy vô cùng bất mãn.

Hoàng đế tâm tư khẽ xoay chuyển, cười to một tiếng, thế thì hắn sẽ để tam tức phụ biểu lộ tài năng thật tốt, che kín miệng nữ nhân này.

Bạch Sương nàng làm sao có thể đánh đàn?

Nàng và muội muội không hề giống nhau, muội muội sẽ đánh đàn, nhưng nàng không hề!

Muội muội biết ngâm thơ, đối thơ, nhưng mà nàng không biết!

Thời gian này, tam điện hạ vẫn hay tìm nàng muốn cùng nàng đánh cờ. Nàng luôn lấy cớ cơ thể không thoải mái để từ chối. Nhưng bây giờ là ở đại điện, nàng có thể lấy lý do gì để từ chối?

“Điện hạ, dạo gần đây thân thể của thϊếp than luôn cảm thấy không thoải mái, chàng vẫn luôn biết, nhưng mà bây giờ vị cô nương này còn muốn ta biểu diễn. Mấy ngày gần đây thần thϊếp luôn vì chuyện của tỷ tỷ mà đêm nào cũng bị bóng đè, làm sao còn có tâm trạng nghĩ tới những chuyện này cơ chứ?”.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 10


Bạch Sương khẽ cúi đầu khóc thút thít, bây giờ nàng chỉ có thể đặt hy vọng ở trên người Nam Cung Minh.

Nam Cung Minh cũng cảm thấy chuyện này không thể đồng ý được, vương phi của hắn đâu phải vũ cơ, làm sao có thể tùy tiện biểu diễn tài năng cho một người không có thân phận rõ ràng?

“Phụ hoàng, thân thể của Sương Sương dạo gần đây không được khỏe, thêm chuyện tỷ tỷ của nàng gặp chuyện lớn, làm sao nàng còn có tâm trạng suy nghĩ những thú vui tao nhã, nếu như cô nương đây thật sự thích, vậy thì có thể tới phủ để cùng nhau học hỏi!”.

Nghe Tam hoàng tử nói như thế, mọi người đều cảm thấy đáng tiếc.

Phủ Thừa tướng có hai vị tiểu thư, tất cả mọi người không ai nghĩ rằng vị đại tiểu thư kia vì cứu muội muội của mình mà chịu hy sinh bản thân mình.

Từ đấy cứu vớt một chút thanh danh của nàng.

Thừa tướng đại nhân cũng ra mặt nói chuyện.

Hắn biết rằng nữ nhi thứ hai đã chết, thế thân nàng là đại nữ nhi, hắn phải giúp nàng che giấu chuyện này, bởi vì nếu như lộ ra ngoài, vậy thì cả nhà hắn phải chịu tội kháng chỉ.

“ Được rồi! Khách quan xem biểu diễn sao có thể giống với việc tự mình hoc hỏi, mà chắc gì đã học hỏi được!”.

Nếu như ở đại điện không thể hù dọa nàng, vậy thì cùng gặp mặt, có thể dễ nàng hù dọa nàng, nghĩ tới thôi đã cảm thấy vui vẻ!

Bạch Tô rất trông chờ cảnh Bạch Sương nhìn thấy muội muội của mình không chết, lúc đấy nàng ta sẽ lộ ra biểu tình gì? Là hoảng sợ vô cùng? Hay là phẫn nộ? Hoặc là vô cùng vui vẻ?

Bạch Tô sửa miệng tha cho nàng, Bạch Sương thở dài nhẹ nhõm một hơi, rồi nhẹ nhàng dùng ánh mắt nghiên cứu nhìn nàng.

Tại sao cô nương này từ thời điểm bắt đầu liền mang theo ác ý đối với nàng?

Rốt cuộc nàng là ai?

Tiệc đón gió tẩy trần cho Nhϊếp Chính vương trôi qua, đã truyền ra lời đồn Nhϊếp Chính vương muốn kết hôn.

Tất cả mọi người đều đang đoán già đoán non xem vị thiên kim nhà ai bị ban hôn, cuối cùng sau khi nghe ngóng thì phát hiện ra không phải người trong kinh thành, mà là một cô nương được mang về từ biên cương.

Nghe đồn nàng vì cứu Nhϊếp Chính vương mà phá hủy nhan sắc, đồng thời còn ngu dại.

Nhϊếp Chính vương vì muốn đền bù cho vị cô nương này nên đã dành vị trí chính phi cho nàng, một tháng sau chính là lễ thành hôn.

Theo như lời đồn từ trong cung truyền ra, thì cô nương này vẻ ngoài vô cùng xấu xí, mặt như quỷ diện răng nanh, cùng vị Nhϊếp Chính vương vô cùng xứng đôi.

“Hoàng phi, không ổn rồi, cô nương kia tới cửa!”. Thúy Hoa từ bên ngoài chạy vào, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ.

Bạch Sương đang đeo trang sức, nhìn thấy Thúy Hoa hoang mang chạy tới không có một chút lễ nghi nào, liền vội vàng trừng nàng một cái, ý bảo nàng ta không được đánh thức điện hạ.

Nam Cung Minh còn ngủ ở trên giường.

Bạch Sương bôi phấn lên mặt, nhìn gương đồng rồi khẽ nở nụ cười, khuôn mặt trắng nõn lộ ra vẻ mặt hồng nhuận, mặt mày tinh xảo, đôi mắt đong đầy nhu tình mật ý.

Nàng mặc áo khoác rồi đi ra bên ngoài.

“ Cuối cùng là có chuyện gì? Mà ngươi phải hốt hoảng như thế?”.

Thúy Hoa hạ thấp thanh âm: “ Có chuyện không tốt thưa hoàng phi, vị cô nương có vẻ ngoài xấu xí kia đã tìm tới cửa, nói là muốn cùng ngài luận bàn cầm nghệ! Không phải, học hỏi cầm nghệ!”.

Bạch Sương khẽ nhíu mày, cô nương xấu xí?

Ai?

“ Chính là vị cô nương mà Nhϊếp Chính vương mang về đấy ạ!”. Nàng hiện tại không có thân phận, hoàng đế vì để cho nàng cùng Nhϊếp Chính vương có thể xứng đôi, đã ban cho nàng thân phận huyện chủ.

Còn vì nàng mà suốt đêm xây dựng một biệt phủ, ngày nàng xuất giá liền ở đó.

Bạch Sương vừa nghe thấy là cô nương này thì tâm trạng đã cảm thấy không tốt.

“Ngươi cứ nói rằng bổn vương phi hôm nay thân thể không có được khỏe, không thể ra gặp khách, đuổi nàng đi đi!”.

“Hoàng phi, nhưng nàng đã ngồi ở sảnh! Người vẫn là nhanh chóng ra gặp nàng đi, cô nương này thật đáng sợ. Nô tỳ sợ nàng ta đợi lâu sẽ đem đồ vật trong sảnh đập hết!”.

Nàng thật sự không hề nói đùa, lúc vị cô nương kia tiến vào, nàng cũng đã đem cái cớ này ra mong rằng nàng sẽ quay về.

Ai mà hiểu được nàng ngay lập tức cầm chén trà ném xuống mặt đất, ánh mắt lạnh như băng nhìn nàng, làm nàng sợ hãi không thể nói lên câu gì.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 11


Quá đáng sợ, vị cô nương này thật sự rất đáng sợ.

“ Nàng thật sự vô cùng đáng sợ à? Bây giờ ta sẽ đi qua ngay lập tức, gặp mặt vị cô nương này một lần”.

Bạch Tô khẽ rung chân, thảnh thơi ngồi ở vị trí chủ nhà, ở trên mặt đất là mảnh vỡ của cái ly nước mà nàng ném, không có nô tài nào dám quét dọn.

Gương mặt của nàng trông vô cùng đáng sợ, làm cho tất cả người hầu kẻ hạ không dám ngẩng đầu lên.

Bạch Tô khẽ hát một bài hát, ngón tay gõ nhẹ theo từng nhịp ở trên bàn.

“Phủ Tam Hoàng tử các ngươi đãi khách như vậy đúng không? Nước trà không có? Điểm tâm đâu? Chủ nhân của các ngươi đâu? Chết hết rồi sao?”.

Rốt cuộc là do chân bị gãy, hay là người đã chết rồi mà đến giờ vẫn còn chưa có ai ra tiếp đãi.

Nếu như không có ai ra gặp nàng, nàng sẽ đốt nơi này, để xem bọn họ có dám không ra hay không!

[Tiểu tỷ tỷ, ý nghĩ này của ngươi vô cùng nguy hiểm].

Sau khi khuyên nàng hệ thống ngay lập tức cảm thấy hối hận, nếu như vị tiểu tỷ tỷ này chịu nghe lời khuyên của người khác, thì đã không bị nhém tới đây để cải tạo.

Hệ thống tuy rằng đã trải qua huấn luyện vô cùng nghiêm khắc, ở giữa tất cả hệ thống thì hắn là cái hoàn thiện nhất.

Nhưng hắn lại gặp một đối tượng không xử lý mọi việc theo lẽ thường, lại còn là một người chơi cặn bã, hắn cũng cảm nhận được sự mệt mỏi vô cùng.

Bạch Tô: “Không phải đây chỉ là một trò chơi à? Chỉ cần thay đổi vài con số liền khởi động lại từ đầu, ngươi dọa ai thế? Còn bảo nguy hiểm, hừ!”.

Bạch Tô xem thường hệ thống một hồi.

“Không biết rằng Bạch Tô cô nương sẽ đến nên đã không thể đón tiếp từ xa, có gì thất lễ mong rằng Bạch Tô cô nương thứ lỗi!”.

Bạch Sương khoan thai đến muộn, vừa bước vào đã tất cả hạ nhân đứng ở bên cạnh, không ai dám ngẩng đầu, thân hình hơi run rẩy, một bước cũng không dám tới gần vị khách nhân kia.

Mà ở dưới đất giữa sảnh còn mảnh vỡ của chiếc ly trà, nước trà chảy đầy mặt đất cũng không có kẻ nào quét dọn. Tại sao vương phủ bây giờ lại rơi vào tình trạng thê thảm như vậy?

“Tiểu Thúy, ngươi còn không sai bảo hạ nhân, nhanh chóng quét dọn mảnh vỡ, nếu như khiến cho Bạch cô nương bị thương, bổn vương phi không thể gánh vác được tránh nhiệm này!”.

Thúy Hoa có hoàng phi chống lưng cho liền cảm thấy mạnh mẽ hơn rất nhiều. Lập tức sai bảo hạ nhân xử lý mảnh vỡ sạch sẽ, khẽ xoay người, ánh mắt dừng lại ở trên người Bạch Tô đang ngồi ở vị trí chủ nhà.

“Bạch cô nương, ngươi không có lễ nghĩa hay sao? Tại sao nhìn thấy hoàng phi của chúng ta lại không hành ễ, còn ngồi ở vị trí chủ nhà của chúng ta?”.

Bạch Tô nghe xong vẫn ngồi ở vị trí đấy một cách thoải mái, chân khẽ rung nhẹ, ánh mắt mang theo vẻ tìm tòi, nghiên cứu nhìn về phía nha hoàn Thúy Hoa đang cùng nàng nói chuyện.

Tiểu nha đầu này vô cùng thú vị, khi nãy vừa mới nhìn thấy nàng chân đều run, bây giờ vậy mà dám vênh mặt hất hàm sai khiến chỉ trích nàng.

Thật là đáng yêu!

“Tiểu Thúy, ngươi thật là lớn mật, Bạch cô nương đâu phải người mà ngươi có thể chỉ trỏ”. Nói như thế nào thì Bạch cô nương cũng là vì cứu Nhϊếp Chính vương mà đầu óc không được bình thường, làm ra những chuyện khác người bình thường, chúng ta cần phải thông cảm”.

Bạch Sương không có trực tiếp mắng chửi nàng, nhưng cẩn thận nghe lời nàng ta nói, ý theo mặt chữ còn không phải nói nàng bị ngu sao, nên mới không có lễ phép.

Nếu như Bạch Sương đều nói như vậy, Bạch Tô sao có thể không đồng ý với yêu cầu của nàng?

“Nàng nói đúng! Ta còn chưa hành lễ đối với vương phi, cũng không biết rằng nếu ta hành lễ thì hoàng phi chịu được không?”.

Bạch Tô chống ghế đưng lên, đôi tay trắng nõn nhỏ nhắn khẽ đem quần áo vuốt thẳng, khẽ sờ cằm, đi quanh Bạch Sương một vòng, rồi đột nhiên ghé sát vào người nàng.

Bạch Sương đối mặt bất ngờ với khuôn mặt kia liền vô cùng hoảng sợ, giật mình lùi lại phía sau một bước. Khuôn mặt kia thật sự vô cùng dữ tợn, nàng vội vàng dời ánh mắt, dạ dày quay cuồng.

Gương mặt này trừ đôi mắt, cái mũi, cái miệng có thể nhìn được, còn lại da đều có những vết sẹo nhô lên như những con giun.

Thật sự vô cùng dọa người!

“Hoàng phi, thái độ của ngươi đay là có chuyện gì? Ta còn chưa hành lễ với ngươi đâu, ngươi trốn làm gì?”. Bạch Tô giữ lấy cánh tay nàng, miệng khẽ mỉm cười.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 12


“To gan! Ai cho phép ngươi loại này ti tiện chạm vào hoàng phi chúng ta?”. Thúy Hoa kinh hoảng, vội vàng thay đổi sắc mặt, vội vàng đi tới kéo Bạch Tô ra khỏi hoàng phi.

Bạch Tô khẽ nhíu mày, thả Bạch Sương ra, cầm tay Thúy Hoa rồi tát mạnh một cái.

Thúy Hoa mơ màng không hiểu tại sao bản thân lại bị tát, đầu nàng ù ù không còn cảm giác, mắt thấy sao lấp lánh, ngã ở trên mặt đất.

“Ngươi mới là to gan! Ta là Thanh Bình huyện chủ do hoàng thượng sắc phong, ngươi chỉ là một tiện tì cũng dám lôi kéo ta? Ta không hành lễ đối với nàng, cũng không đến lượt ngươi quản!”.

Khuôn mặt Bạch Tô mang theo vẻ phẫn nộ vô cùng, khẽ nâng cằm, khẽ nâng cằm, đôi mắt lạnh lẽo không có tình người.

Nàng đứng hiên ngang ở giữa sảnh, biểu tình lạnh lẽo, tỏa ra hơi thở uy nghiêm.

Nhìn thấy nàng như vậy, ai ai cũng cảm thấy sợ hãi.

Kẻ ngốc này tại sao lại có hơi thở cường đại của người quyền thế như vậy?

Bạch Sương đều đần cả người, nàng cứ nghĩ rằng người này bị choáng váng đầu óc sẽ thật dễ đắn đo, nhưng lại chưa từng nghĩ tới nàng ta sẽ có khí thế mạnh mẽ như vậy.

Nàng nắm chặt đôi tay, cảnh giác nhìn chằm chằm đôi mắt Bạch Sương, hoàn toàn xemnhẹ loang lổ vết sẹo trên mặt của nàng.

Bạch Tô khẽ nhìn nàng một cái, nhẹ nhàng bật cười, kéo tay Bạch Sương, Bạch Sương muốn giãy dụa để thoát ra, nhưng sức lực của nàng thật sự là lớn quá, hoàn toàn không để cho nàng có thể thoát được, chỉ có thể không nghe sai khiến mà hành động theo nàng.

“Bạch cô nương, ngươi muốn mang ta đi đâu?”.

Đây là phủ của Tam hoàng tử, nàng ta chắc sẽ khong dám to gan mà đánh nàng đâu.

Bạch Sương tinh thần căng cứng, xoay đầu liếc mắt ra hiệu cho nha hoàn Thúy Hoa, ý bảo nàng ta nhanh chóng gọi Tam hoàng tử điện hạ tới.

Nàng không thể đối phó vị Thanh Bình huyện chúa này, nhưng Tam hoàng tử nhất định có thể cứu được nàng.

“Tam hoàng phi, hôm nay thời tiết tốt như thế, ở mãi trong phòng chắc chắn sẽ cảm thấy vô cùng buồn chán, ta nghĩ vẫn nên ra ngoài đình đánh đàn hóng gió. Đánh một khúc đàn cảm giác thật tốt!”. Bạch Tô quyết tâm hôm nay sẽ khiến nàng ta cảm thấy không được thoải mái.

Bạch Sương làm sao sẽ biết biểu diễn tài nghệ, nàng ngay cả cầm đàn làm sao cũng không biết.

“Bạch cô nương, ta đã nói trước rồi mà, thân thể của ta dạo này không tốt. Tỷ tỷ của ta bởi vì ta mà rơi xuống vách núi, ta đã quyết định sẽ không đàn nữa để tưởng nhớ nàng!”.

Bạch Sương nói một hồi đạo lý, đôi mắt ngập nước mắt, từ đôi mắt ấy toát ra bẻ bi thương, nếu như ai không biết thì sẽ ngỡ rằng hai tỷ muội các nàng tình cảm vô cùng sâu đậm.

Bạch Tô vẻ mặt lạnh nhạt nhìn nàng biểu hiện, đột nhiên nói một câu: “Tam hoàng phi đây là không biết đánh đàn, hay là đang trốn tránh? Hay là nói ngươi sợ rằng nếu đụng đến đàn, thì nửa đêm tỷ tỷ ngươi sẽ hiện hồn tới tìm ngươi?”.

Đoạn lời nói phía sau bị Bạch Tô đè thấp âm lượng, ra vẻ thần bí, âm trầm. Bạch Sương đột nhiên cảm thấy phía sau lưng rất lạnh lẽo, giật mình ngẩng đầu nhìn nàng một cái, nhưng khi ánh mắt chạm phải những vết sẹo thì theo bản năng mà cúi thấp đầu xuống.

Điện hạ đâu rồi? Tại sao điện hạ giờ còn chưa tới?

Nàng đối với vị cô nương này không biết phải xử lý làm sao, Bạch Tô giống như một kẻ điên nhằm vào nàng nói những từ ngữ kì quái làm nàng sợ hãi.

Bỗng nhiên xuất hiện tiếng mèo kêu thu hút sự chú ý của Bạch Tô.

Đình hóng gió bốn phía trồng cây xanh tươi, thời tiết đầu mùa xuân lạnh khẽ thổi, nhẹ nhàng vỗ về sợi tóc của nàng, chỗ núi giả xuất hiện một cục màu trắng như nhung.

Nó mở to đôi mắt màu xanh dương sâu thăm thẳm, nhìn về phía các nàng khẽ kêu một tiếng.

Bạch Sương khẽ biến đổi sắc mặt: “Tiểu Tuyết, sao ngươi lại ở đây?”.

Bạch Tô bị chú mèo nhỏ có bộ lông xù dễ thương này thu hút, buông lỏng tay Bạch Sương, xoay mình về phía núi giả mở rộng hai tay.

“Lại đây với ta!”.

Bạch Sương đang định chuẩn bị mỉa mai một câu: “Súc sinh này a~ trừ bỏ điện hạ ra nó sẽ không thân cận với bất kì ai”.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 13


Con mèo Ba Tư lúc nào cũng lộ ra móng vuốt nếu tới gần nàng thế mà lại nhảy nhẹ nhàng vào lòng ngực Bạch Tô, còn thân thiết l**m mặt nàng ta.

Súc sinh này không cảm thấy thật ghê tởm sao? Khuôn mặt nàng ta toàn là sẹo.

Thật là giống với chủ của nó, ghê tởm đến mức kinh khủng!

Bạch Tô bị chú mèo nhỏ l**m mặt nhiều mà cảm thấy hơi ngứa, miệng nở nụ cười mà tay lôi nó xuống, vỗ về nó, tay nhẹ nhàng vuốt lông nó.

Chú mèo nhỏ ở trong lòng ngực nàng ngoan ngoãn khẽ cựa một cái, khẽ meo một tiếng.

Bạch Sương nhìn thấy bọn họ chơi vui vẻ như thế, trong lòng cảm thấy vô cùng ghen ghét.

Nàng cho mèo này ăn ngon uống tốt, thế mà không bằng một kẻ kạ?

Đúng là súc sinh!

“Bạch cô nương, tiểu Tuyết hình như rất thích ngươi, nói đi cũng phải nói lại, lạ thật đấy! Ta cứ tới gần nó sẽ ghét bỏ ta, đều nói là vạn vật có linh tính, nó vậy mà thích thân cận, không sợ hãi ngươi, có khi nào là do cảm thấy các ngươi là đồng loại không?”.

Bạch Sương nói xong liền che miệng, cười ra tiếng.

Nàng cố tình nói như thế để mắng Bạch Tô không phải người.

Bạch Tô khóe miệng khẽ cười, ngồi ở đình hóng gió, đặt tiểu Tuyết ở trên đùi, một tay v**t v*, một tay chống cằm.

“Tại sao Tam hoàng phi không nói có thể do nó gặp được người quen nên mới theo người chứ?”.

Bạch Sương khẽ biến đổi sắc mặt, trong lòng hơi hoảng một chút.

“Cô nương, ngươi nói như vậy là có ý gì?”.

“Tiểu bảo bối, có phải ngươi cảm nhận được người bên cạnh ngươi cùng với chủ nhân của ngươi không phải cùng một người đúng không? Mà cũng đúng thôi, vạn vật đều có linh tính, tiểu Tuyết của chúng ta chắc chắn cũng giống như vậy, có thể cảm nhận được vị trí chủ nhân của mình bị chiếm mất, tại sao lại không có phản ứng chứ. Tam hoàng phi, ngươi cảm thấy ta nói có đúng không?”. Để cho ta xem ngươi còn có thể kiêu ngạo đến lúc nào!

Bạch Tô không trả lời trực tiếp câu hỏi của nàng, loanh quanh một hồi cho nàng một kích trí mạng.

Bạch Sương tự nhiên cảm thấy, Bạch Tô và muội muội mình rất giống nhua, giống hệt khung cảnh ngày trước, nàng cũng ngồi một bên, tay thong thả vuốt con mèo Ba Tư này, nhìn về phía mình cười hạnh phúc.

Còn khoe với nàng rằng con mèo này là do điện hạ mang về từ Ba Tư, ngay thời điểm đấy, nàng hận không thể bắt lấy con mèo kia, lập tức gϊếŧ chết nó ngay trước mặt nàng ta. Bạch Sương không muốn nhìn nàng hạnh phúc, muốn nhìn thấy nàng khóc, muốn nhìn nàng phải xin tha chính mình.

Cuối cùng ở vách núi kia nguyện vọng này của nàng đã đạt được, nàng khóc lóc van xin mình có thể buông tha nàng. Một khắc nàng ta ngã xuống kia, nàng tưởng rằng chuyện này đã kết thúc.

Nhưng mà hôm nay, vị cô nương này mang đến cho nàng một cảm giác vô cùng mãnh kiệt, mãnh liệt đến mức làm nàng thật sự sợ hãi.

Bạch Sương vội vàng chất vấn: “Cuối cùng thì ngươi thật sự là ai?”.

“Oan hồn lấy mạng vì ngươi mà đến!”.

Bạch Sương mở to hai mắt, che miệng thét một tiếng lớn, lùi lại phía sau một bước, phía sau nàng ta là cầu thang, chân nàng bước hụt, trực tiếp ngã ngược ra phía sau.

Mặc kệ bản thân đau đớn, nàng hoảng sợ mà nhìn cô gái ngồi ở giữa đình hóng gió, khóe miệng còn mang theo nụ cười, trên mặt bảy tắm vết sẹo lớn ngang dọc, giống như một ác ma nhìn về phía nàng cười.

Bạch Tô nhìn thấy nàng bị dọa thành như vậy, ngửa mặt lên trời cười to, tay ôm bụng cho khỏi đau, tay còn lại vỗ cái bàn: “ha ha ha.....”.

“Tam hoàng phi làm sao vậy? Ta cũng chỉ cùng ngươi đùa giỡn một chút thôi mà, tại sao ngươi lại hoảng sợ mà đứng kkhoong vững rồi ngã trên mặt đất vậy?”.

Bạch Tô cười đến mức đều cảm giác như không thở nổi, nàng ôm chú mèo trắng rồi đứng lên, bước chân nhỏ khẽ bước, chậm rãi đi đến trước mặt nàng ta.

Bạch Sương nghe tiếng cười của nàng, giống như tiếng cười của muội muội lúc rơi xuống vách núi, thanh âm giống hệt nhau, đôi mắt nàng toát ra vẻ sợ hại tột cùng, thấy nàng bước tới thì vội lùi về phía sau.

“Ngươi đùng tới đây, ngươi không được đi lại đây!”.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 14


Nam Cung Minh nghe được thanh âm hoảng sợ của Bạch Sương truyền đến từ đình hóng gió, chân vội vàng bước nhanh hơn, vừa qua ngã rẽ đã thấy hình ảnh Bạch Tô ôm tiểu Tuyết khi dễ Bạch Sương ngã ở đình hóng gió.

Nhìn thấy cảnh này, chân mày khẽ nhăn lại, hắn bước nhanh đến trước mặt Bạch Sương, che chở nàng ở phía sau, đẩy Bạch Tô đang tiến lại gần.

Bạch Tô bị đẩy bất ngờ kiền ngửa người ra phía sau, chân loạng choạng, thiếu chút nữa ngã trên mặt đất.

Nàng ổn định thân mình, trừng mắt nhìn Nam Cung Minh, nhãi ranh đáng ghét này cũng dám đẩy nàng?

Ngay cả Nam Huyền cũng chưa từng dám đẩy nàng, thế mà nam chủ lại dám đẩy, thật là lớn mật!

Nam Cung Minh đau lòng nhẹ nhàng đỡ Bạch Sương đứng dậy, Bạch Sương nhìn thấy Tam hoàng tử như đánh trận gặp được cứu binh, ngã vào lòng ngực hắn, nhỏ giọng khóc thút thít.

“Điện hạ, cuối cùng chàng cũng tới...”

Bạch Sương không hề cáo trạng, nhưng thông qua tiếng khóc đã có thể biết được rằng Bạch Tô khi dê nàng.

Nam Cung Minh vỗ về trấn an thê tử trong lòng ngực: “Tố Tố đừng có sợ, có bổn điện hạ ở đây, sẽ không ai có thể để nàng chịu ủy khuất, nàng cứ việc nói cho ta, ai dám khi dễ nàng?”.

Bạch Sương lặng lẽ nhìn về phía Bạch Tô đang bình tĩnh đứng ở cầu thang, lại rụt cổ xuống, nhìn về phía hắn lắc đầu, động tác của nàng vừa nhìn đã biết giấu đầu lòi đuôi.

Nhìn đã hiểu rằng chính là Bạch Tô khi dễ nàng, nàng không dám cáo trạng.

Quào, nữ chủ này thật có khả năng, nữ chủ trong tiểu thuyết của người ta dều là chân thật, thiện lương, xinh đẹp, tại sao người này lại như vậy chứ, chiếm đoạt thân phận của muội muội mình, bây giờ còn làm động tác giống như trà xanh kĩ nữ, thật buồn nôn!

Nếu như thế thì để ta chậm rãi chỉ ngươi cách làm người đi, trà xanh kĩ nữ!

Nam Cung Minh đang muốn chất vấn Bạch Tô rằng có phải nàng khi dễ Bạch Sương hay không, thì Bạch Tô đã trực tiếp đứng dậy:

“Thật là vô cùng xin lỗi, ta cũng chỉ muốn đùa giỡn cùng hoàng phi một chút, ai biết rằng nàng ta giống như người điên tự ngã xuống đất, ta đang chuẩn bị nâng nàng ta dậy, nàng lại kêu ta đừng đi qua đấy!”.

“Có phải là do ta lớn lên quá xấu, cho nên Tam hoàng phi không muốn cùng ta làm bằng hữu, nhưng mà bên ngoài kia, ai cũng nói Tam hoàng phi rất là thiện lương, tuyệt đối sẽ không ghét bỏ ai hết. Chỉ là ta mới tới kinh đô, không có ai là bạn...”

Nói xong, Bạch Tô liền nhẹ nhàng khóc lên.

Bạch Sương nhìn nàng trả đũa, kinh ngạc đến mức mắt chữ a, miệng chữ o.

Nàng còn không khóc hăng say bằng nàng ta đâu, tên ngốc này tại sao còn khóc nhìn đáng thương hơn cả nàng?

Nam Cung Minh vốn dĩ định chất vấn Bạch Tô, nhưng nghe nàng nói như vậy, hắn cũng không biết mở miệng như thế nào.

Bạch Tô khóc đến mức rung cả thân mình, tiểu Tuyết trong lòng ngực đều ôm không vững, trực tiếp để nó xuống mặt đất, hai tay che kín mặt, khóc nức nở.

Trà xanh kỹ nữ mà thôi, nàng cũng có thể làm được, nếu nàng ta thích diễn như vạy, nàng cũng sẽ diễn để xem là ai mới không có đường đi!

Hệ thống: [.......]

Tiểu tỷ tỷ thật lợi hại, hiện tại cũng chơi cả tâm cơ nhỏ, không hổ danh là người xấu, một chút nguyên tắc cũng không có.

Bạch Tô chuẩn bị lau khô nước mắt để tiếp tục trả đũa, đã bị kéo vào một cái ôm ấm áp.

Tiếng tim đập vững vàng ở bên tai, nàng bị nâng cằm lên, đôi mắt ngập nước, trước mắt mờ mịt như phủ một tầng sương, trong mông lung có thể thấy được một thân ảnh, hắn nhẹ nhàng lau đi nước mắt của nàng.

Bên tai nàng còn vọng lại tiếng nói từ tính ấm áp.

“Vương phi của ta, ai dám làm nàng khóc, nói cho bổn vương, bổn vương thay nàng giáo huấn”.

Nghe được thanh âm này, nàng ngay lập tức biết rằng Nhϊếp chính vương đến.

Tại sao hắn lại ở đây? Chẳng lẽ hắn theo dõi nàng?

Nàng là trèo tường mà tới đây, sao hắn biết được nàng ở đâu mà tìm?

Nam Cung Minh cùng Bạch Sương đều bị dọa cho ngẩn người, tại sap Nhϊếp chính vương đến mà bọn họ đều không hề biết?

Hạ nhân còn chưa hề báo hắn đã có mặt, lại còn đúng lúc dọa khóc vương phi của hắn.

Bọn họ hết đường chối cãi.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 15


Khóe miệng Bạch Tô hơi nhếch, nghĩ lại trong khoảng thời gian ở chung với nam nhân này, nàng đã cảm thấy rằng hắn không hề đơn giản như mặt ngoài thể hiện rất là ngây thơ.

Một người muốn cướp ngôi hoán vị, thế mà lại có vẻ ngoài phúc hậu và vô hại?

Bạch Tô nhân cơ hội ôm eo hắn, cọ hết nước mắt nước mũi lên trên cẩm bào của hắn.

“Huhu, vương gia, người phải làm chủ cho thϊếp...”

Nam Huyền: “........”

Hắn cảm giác được rằng Bạch Tô cọ quần áo của hắn, mục đích là để chùi tất cả nước mắt nước mũi của nàng. Hắn nhẹ nhàng đẩy nàng ra.

Sau đó lấy một chiếc khăn tay ra khỏi lồng ngực, nhanh chóng lau hết vết bẩn trên mặt nàng.

Động tác có bao nhiêu thô lỗ thì có bấy nhiêu thô lỗ, không hề có một chút ôn nhu nào. Bạch Tô giãy dụa muốn thoát ra, nhưng phát hiện không thể thoát ra được, tay nhỏ liền sờ eo hắn, sờ một miếng thịt, hung hăng nhéo một cái.

Nam Huyền thân hình cứng đờ, khóe miệng vẫn đang mỉm cười. Mặt nạ của hắn là dạng nửa mặt, từ mũi trở xuống không có che cái gì.

Môi mỏng khẽ nhếch, cúi đầu đến gần bên tai Bạch Tô, thanh âm rất nhỏ, hơi thở cực nóng của hắn khẽ chạm đến tai nàng, làm nàng co rụt cổ lại.

“Buông ra”.

Bạch Tô còn đang bị khăn tay của hắn che lại, nên lời nói của của nàng có chút buồn.

“Cùng nhau buông ra”.

Nam Huyền nhướng mày, nhiều năm như vậy còn chưa hề có người dám nêu yêu cầu với hắn, nàng chính là người đầu tiên.

“Được, ta đếm ba tiếng cùng nhau buông ra!”.

Bạch Tô gật đầu.

Nam Huyền dựa đầu vào bên tai nàng, nhẹ giọng đếm tới ba.

Hắn ném khăn tay xuống đất, nhưng mà bàn tay nhỏ ở cạnh hông không hề có dấu hiệu buông ra. Ngược lại còn mạnh tay nhéo thêm.

“Ngươi gạt ta!”.

Bạch Tô hiện tại đã có thể nhìn thấy được cảnh sắc xung quanh, cảm nhận được không khí xung quanh rất là tươi mát, nàng hít mạnh một hơi, tinh thần tỉnh táo.

“Tỷ tỷ ta ngày hôm nay sẽ dạy cho ngươi biết cái gì là binh bất yếm trá!”.

Cho dù cùng nhau đồng ý thả ra cùng lúc thì có thể làm gì, đồng ý cũng vẫn có thể đổi ý.

Ai nghiêm túc, ai tin tưởng thì kẻ đó thua. Đạo lý này ai cũng biết.

Nam Huyền cảm thấy ngoài ý muốn, hắn nhẹ nhàng cười một tiếng, tiếng cười trầm thấp từ tính thanh âm chui vào lỗ tai nàng khiến nàng thấy hơi ngứa.

Nàng lợi dụng lực đạo một cách tinh tế, xoay nhẹ thân mình, thoát khỏi vòng tay hắn.

“Minh Nhi, đã xảy ra chuyện gì?”.

Nam Huyền vừa nói xong, khiến cho hai người đứng bên cạnh đang sững sờ cuối cùng cũng giật mình tỉnh lại, Nam Cung Minh nắm tay Bạch Sương hành lễ với hắn.

Ở đế đô này, trừ hoàng đế lớn nhất, thì người đứng thứ hai chính là Nhϊếp chính vương.

Hơn nữa hắn còn là hoàng thức, mình không có quyền chất vấn hắn!

“Bẩm hoàng thúc, mọi chuyện ra sao chất nhi cũng không rõ ràng lắm, chất nhi chỉ nhìn thấy Tố Tố ngã trên mặt đất, mà Thanh Bình huyện chúa thì đứng trước mặt Tố Tố....”

Hắn không nói tiếp suy đoán của mình, bởi vì hắn nói thêm gì nữa, thì đều ám chỉ rằng chính Bạch Tô là kẻ bắt nạt người khác còn ăn vạ.

Dừng ở đó để có không gian làm cho bọn họ có thể tự tưởng tượng.

Nam Huyền kiềm chế tay nhỏ đàn muốn véo thịt bên hông của hắn, trực tiếp kéo Bạch Tô tới trước mặt, mười ngón tay đan vào nhau, thể hiện tình cảm trước mặt hai người. Nhìn thấy động tác mờ ám này, hai người bọn họ không tự chủ được mà cúi đầu.

Vị cô nương kia xấu đến mức như vậy, Nhϊếp Chính Vương vậy mà có thể tiếp thu được?

“Tô Tô, hắn nói có phải sự thật hay không?”.

Bạch Tô: “.........”

Chuyện gì mà thật với giả ở đây? Nàng còn chưa hề chạm vào Bạch Sương một chút nào, muốn vu oan giá họa cho nàng?

Rõ ràng là bản thân mình đứng không vững còn trách nàng?

“Tam hoàng phi, Nhϊếp Chính Vương đều đứng ở đây, ngươi cứ mạnh dạn nói rõ ràng câu chuyện, tốt nhất là sự thật, nếu không...”

“Thanh Bình huyện chúa, lời nói của ngươi là đang uy hϊếp chính phi của ta sao?”. Nghe lời nói đấy tình đe dọa của nàng, Nam Cung Minh không thể chấp nhận nổi nữa. Dù sao đi nữa đây cũng là thê tử của hắn, làm sao lại có chuyện chịu ức hϊếp!
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 16


“Cho dù là ta thật sự uy hϊếp nàng, ngươi có thể làm gì?”.

Có bản lĩnh thì đánhnafng đi, hoặc là ban chết cho nàng?

Tốt nhất là ban chết, nàng sẽ không cần hoàn thành nhiệm vụ nữa.

[.......] hắn biết ngay tiểu tỷ tỷ đánh chủ ý này, nàng cho rằng không hoàn thành nhiệm vụ là được ư? Không được! Tuyệt đối không có khả năng đấy!

Bạch Tô biểu hiện ra một biểu tình lợn chết không sợ nước sôi.

Bạch Sương: “Thanh Bình huyện chúa không có uy hϊếp ta, là chính bản thân ta đứng không vững rồi té ngã. Chuyện này sai ở bản thân ta, là do ta ngay từ đầu không có nói rõ ràng cho chàng biết, để bây giờ tạo thành hiểu lầm lớn như vậy!”.

Nếu không phải nàng ta có Nhϊếp Chính Vương chống lưng, mà bản thân nàng sợ rằng điện hạ đắc tội Nhϊếp Chính Vương, thì nàng đã không nói như thế.

“Có nghe rõ ràng hay chưa? Ngay cả bản thân nàng đều tự mình thừa nhận là chính bản thân nàng tự té ngã, không liên quan gì tới ta hết. Khi nãy ngươi nói như vậy ý tưởng chính là bôi nhọ ta, ta muốn các ngươi xin lỗi ta!”.

Bạch Tô cảm thấy vô cùng vui vẻ, cái đuôi của nàng đều chuẩn bị cao đến trời rồi!

Bạch Sương khẽ cắn khóe môi, nữ nhân này không cần quá phận. Bản thân mình cũng đã chịu ủy khuất mà cho nàng bậc thang đi xuống, nàng ta vậy mà không có ý định xuống dưới, còn muốn tiếp tục bò lên trên nữa.

Nam Huyền: “Nếu tất cả là hiểu nhầm, thế thì đem hiểu nhầm giải quyết là được. Minh nhi, chuyện này rõ ràng có thể nhanh chóng giải quyết, ngươi lại xử lý không rõ ràng, khiến cho sự việc lâu như vậy vẫn chưa được giải quyết. Không hề có phong thái của một vị đại tướng quân nào, ta thấy ngươi cần rèn luyện nhiều hơn, mới có thể thành châu báu!”.

Nam Huyền nói nhiều như vậy chính là để nghe bọn họ nói xin lỗi vị hôn thê của mình, chờ bọn họ nói lời xin lỗi xong ngay lập tức nhanh chóng rời đi.

Nam Cung Minh vừa nghe Nhϊếp Chính Vương nói như vậy, mọi lời phản bác đều nuốt xuống, không thể nói gì mà cúi đầu.

Bạch Tô như mong muốn của mình nghe được lời xin lỗi, cảm giác không tệ lắm.

Im lặng một lúc, nàng cùng Nam Huyền rời đi.

ở trong mắt của người khác, nàng kiêu ngạo như vậy, là bởi vì có Nhϊếp Chính Vương chống lưng để không ai có thể bắt nạt nàng.

Về tới phủ Nhϊếp Chính Vương, Bạch Tô bị khiêng tới khuê phòng, cứ thế bị nhốt lại.

Bạch Tô nghênh ngang ngồi ở trên ghế tự rót cho mình một ly trà, uống một ngụm, để cái ly xuống bàn.

“Vương gia, hành vi này của ngươi là kìm nén không được nữa? Tuyên dâʍ ban ngày?”.

Nam Huyền vừa khóa kỹ cửa, xoay người đã bị nàng nói một câu giật mình đứng hình. Mỗi lần nàng nói chuyện đều khiến hắn câm nín, không thể nói thêm được gì.

Nam Huyền bước lên phía trước vài bước, xốc nhẹ áo choàng lên, ngồi ở đối diện nàng. Vươn tay tự rót cho mình một ly trà, nhẹ nhàng uống một ngụm rồi lại đặt xuống.

“Bạch cô nương, ta cảm thấy chúng ta cần quy ước với nhau ba điều, ngươi làm việc không theo lẽ thường, giống như một con ngựa hoang, muốn kéo cũng không kéo được!”.

Đập bàn mạnh một cái, nàng đứng lên, trừng mắt với hắn.

“Mẹ nó, ngươi nói ai là con ngựa hoang?”.

Nam Huyền nhướn mày: “mẹ nó? Là đồ chơi gì?”.

Lúc này tới lượt Bạch Tô im lặng không nói được gì. Nàng cùng với người này nói chuyện không cùng mục tiêu, không cùng chủ đề, căn bản không thể nói chuyện được nữa.

“Ngươi nói ngươi muốn cùng ta quy ước ba điều, chúng ta về sau là phu thê, ngươi chính là ta, ta chính là ngươi, chúng ta tựa như chung một cá thể, tại sao còn phải quy ước ba điều? Chẳng nhẽ ngươi muốn cùng ta kết hôn giả?”.

Bạch Tô sờ sờ cằm nhỏ, giống như đã nhìn thấy được âm mưu của hắn.

Nam Huyền nghe nàng nói như vậy ngay lập tức cảm thấy vô cùng buồn cười: “Bạch cô nương, nếu như ngươi đã nói chúng ta là phu thê, là cá thể, vậy ngươi có thể nói cho ta nghe về thân phận của ngươi đúng không?”.

Hắn đã điều tra về nàng, nàng không phải là dược nữ!

Thời điểm cứu nàng, vết thương trên người nàng có thể nhnh chóng khỏi hẳn, khiến hắn như bị che mắt, nhầm tưởng nàng chính là dược nữ!

Nhưng nhiều ngày trôi qua như vậy, vết thương trên mặt nàng không hề có sự thay đổi nào là trở nên tốt hơn.

Cho nên hắn có thể chắc chắn, nàng không phải dược nữ!
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 17


Hắn sai người điều tra về nàng, cùng ngày cùng chỗ nàng bị rơi xuống, cũng là hôm mà chất nhi của hắn thành thân, là hôm nghênh thú nhị nữ nhi Bạch Tố Tố của phủ Thừa tướng bị bắt cóc.

Người chết là đại tiểu thư Bạch Sương, nhưng hắn cảm giác như sâu trong chuyện này còn có ẩn tình khác nữa.

Bạch Tô nhướng chân mày, nàng không nghĩ rằng vị Nhϊếp Chính Vương này vậy mà có thể cảm nhận được.

“Cho nên? Ngươi cuối cùng muốn nói với ta cái gì? Ngươi đừng tưởng như vậy là có thể không cưới ta!”.

Hắn không cưới nàng là chuyện không có khả năng xảy ra.

Đời này đều không được!

“Bạch cô nương, ta không có ý như vậy, bổn vương chỉ là muốn biết thân phận thật sự của ngươi thôi. Ngươi mới chỉ nói cho ta một cái tên, còn việc ngươi là người ở đâu, vì sao lại ngã từ trên vách núi xuống, tại sao trên mặt lại có nhiều vết sẹo như thế thì ngươi chưa hề nói cho ta!”.

Bạch Tô nhẹ nhàng nói từ đầu tới cuối chuyện xảy ra ngày đó cho hắn nghe, hơn nữa còn nói cho hắn thân phận của nàng chính là Bạch Tố Tố.

Sau khi nói xong, nàng cảm thấy bản thân có chút đói bụng, mở cửa phòng gọi hạ nhân chuẩn bị đồ ăn đem tới, rồi lại đóng cửa phòng lại.

Hàng loạt động tác của nàng vô cùng tự nhiên không hề có chút xấu hổ nào. Nam Huyền nhìn chằm chằm vào nàng, thấy nàng lại đi tới ngồi đôi diện hắn. Đáy mắt hắn sự kinh ngạc còn chưa hề biến mất.

“Vương gia sao vậy, bị dọa choáng váng rồi? Không phải là do ngươi muốn biết sao? Ta kể hết cho ngươi nghe rồi mà, biểu tình đó là sao vậy?”.

Nam Huyền khẽ hạ mí mắt, che khuất sự nghi hoặc trong đáy mắt trong nháy mắt.

Hắn cảm thấy không hiểu rõ lắm, tại sao nữ nhân này là có thể bình thản đem chuyện này kể với hắn?

Bị tỷ tỷ mình phá hủy nhan sắc, còn đẩy từ trên vách núi xuống, mặc dù nàng có nói là do nàng buông tay, nhưng mà kết quả không phải là giống nhau à?

Nàng bị thế thân phận, vốn dĩ chính là chính phi của chất nhi hắn, vậy mà hiện giờ lại trở thành vị hôn thê của chính mình.

Nhiều năm như vậy hắn không trở về, nhưng cũng từng nghe qua rằng nhị tiểu thư phủ Thừa tướng là người tri thư đạt lý, là một tài nữ. Nhưng ở trên người Bạch Tô một chút bóng dáng trong lời đồn hắn cũng không thấy.

Cuối cùng thì nàng nói thật hay nói giả? Ngay từ đầu nàng đã nói dối?

“Ngươi có muốn báo thù không?”.

Bạch Tô dựa vào bàn, chỉ lộ ra đôi mắt xinh đẹp thấy đáy. Nhưng cẩn thận nhìn lại, hắn thấy được trong đôi mắt ấy để lộ sự nguy hiểm mà hắn vô cùng quen thuộc.

“Ngươi muốn cùng ta trao đổi?”.

Nam Huyền cùng nàng nói chuyện nhiều như thế, chắc chắn có việc cần nàng giúp, chẳng nhẽ lại nói chuyện yêu đương với nàng?

Nam Huyền: “Ngươi rất thông minh, ta chính xác là muốn làm giao dịch với mình, ta yêu cầu ngươi giúp một việc nhỏ, chỉ cần thành công, ta sẽ giúp ngươi khôi phục lại thân phận, một lần nữa gả cho chất nhi”.

Bạch Tô bất ngờ đứng lên, đi qua cái bàn tròn tới bên cạnh hắn. Ôm cổ hắn rồi ngồi vào lòng ngực hắn, khẽ nâng cằm hắn, nhẹ nhàng hôn khóe miệng hắn.

“Nghe Vương gia nói như vậy, ngươi nhẫn tâm đẩy ta vào ngực của chất nhi ngươi sao?”.

Nam Huyền cúi đầu, nhìn về phía Bạch Tô đang mỉm cười với hắn, trên mặt nàng loang lổ đầy vết sẹo.

Nhiều lúc Nam Huyền thật sự không hiểu được nữ nhân này là sinh vật gì, tại sao nàng có thể chấp nhận sự thật rằng nàng đã bị hủy dung, còn không chịu dùng bất cứ vật trang trí gì để che khuất đi những vết sẹo trên mặt.

Nàng đi nghênh ngang trên đường cái, lại còn ước gì mọi người có thể nhìn thấy khuôn mặt đáng sợ của nàng.

Rốt cuộc là nàng cố tỏ ra không để ý, hay là nàng thật sự không để ý.

“Bạch cô nương, người xem trọng thân phận của ta, hay là thật sự xem trọng ta?”.

Nam Huyền tự mình hiểu được, chắc chắn là nàng không coi trọng hắn.

Bạch Tô đột nhiên thay đổi vị trí, trực tiếp ngồi đối diện với hắn.

“Vương gia, tại sao ngươi không nói có cả trường hợp là ta thèm thuồng thân thể ngươi chứ?”.
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 18


Nam Huyền đồng tử co rụt lại, tay nhỏ mềm mại của nàng thừa dịp hắn đang sững người, sờ đén cơ quan ở sau mặt nạ hắn, giật mạnh một cái.

Tưởng chừng như có thể thấy được mặt của hắn, bỗng nhiên thân mình của nàng bỗng nhoáng lên, nàng cảm thấy quay cuồng, bị hắn đè ở trên cái bàn.

“Này! Không công bằng! Ngươi đã xem qua bộ dáng của ta, tại sao lại không cho ta xem mặt ngươi. Ngươi mau buông ta ra, ta muốn xem mặt ngươi!”.

Nam Huyền đeo chiếc mặt nạ màu bạc lên, thanh âm trầm thấp mang theo ý cảnh cáo: “Bạch cô nương, trên thế giới này cái gì cũng có, cái duy nhất không thể có đó chính là lòng hiếu kì, bởi vì nó sẽ hại chết người”.

“Ngươi câm miệng, chúng ta hai người về sau chính là phu thê, ngươi sẽ không nghĩ rằng đêm tân hôn cùng ta mang mặt nạ trôi qua đúng không, ngươi đồng ý nhưng ta không muốn đâu!”.

Bạch Tô vô cùng tò mò dung nhan của hắn, cuối cùng là hắn có bộ dáng gì mới có thể đem cô dâu mới dọa chết.

Nàng sở hữu khuôn mặt bị hủy dung này đi trên đường cũng chưa hề đem ai dọa chết, chẳng nhẽ khuôn mặt của hắn còn khó nhìn hơn cả hắn.

Bạch Tô rất muốn nhìn một cái, ít nhất hắn có thể cân bằng trong lòng, nàng có thể an ủi chính bản thân mình, trên thế giới này còn có người xấu hơn cả nàng.

Bạch Tô bị hắn buông ra, tay ôm vai giật giật, người này cũng không hề thương hương tiếc ngọt.

Nàng quay lại nhìn thấy bóng lưng của Nam Huyền, cửa mới vừa được mở ra, ánh nắng dừng ở trên trên người hắn, thân hình cao lớn, tóc hắn đen như mực dừng ở bên hông, khí chất hấp dẫn ánh nhìn.

Gọi tắt một tiếng hình sát.

Thật đáng tiếc, gương mặt kia đã hủy hoại tất cả.

........

Bạch Sương nghĩ lại chuyện vừa trải qua mà cảm thấy vô cùng hoảng sợ.

Nàng nghĩ lại từ đầu tới cuối, luôn cảm giác ràng cô nương Bạch Tô này chính là muội muội đã chết đi của nàng.

Nhưng mà phụ thân nói với nàng rằng không tìm thấy thi thể.

Sống không thấy người, chết không thấy xác.

Nếu là như vậy thì đúng là có khả năng cô nương này là muội muội của nàng.

Nghĩ kĩ lại thì ngoại trừ khuôn mặt kia, còn lại hoàn toàn trùng hợp.

Bạch Tô...... Bạch Tố!

Nhất định là nàng trở về báo thù!

Nhất định là nàng trở về để lấy đi đồ vật của nàng.

Không! không thể được! Đồ vật đã đến tay của mình nhất định không thể để nàng có thể cướp đi.

Nhưng mà bây giờ nàng ấy đã là Nhϊếp Chính Vương phi, so với nàng còn tôn quý hơn, chắc sẽ không hủy hoại nàng đi!

Bạch Sương nghĩ cả buổi tối cũng không thể nghĩ thông suốt, Nhϊếp Chính Vương nói cô nương này là người cứu hắn, theo hắn từ biên cương về, nhưng nữ nhân này lại mang cho nàg cảm giác rất giống muội muội, cuối cùng nàng nên tin vào cái nào?

Chờ tới lúc trời gần sáng, nàng mới hạ quyết tâm.

Cho dù nàng là ai, thì Bạch Tô đều không thể tồn tại!

“Hoàng phi, Bạch Tô kia không phải là ỷ vào Nhϊếp Chính Vương mới có thể kia ngạo như thế ư? Nếu như nàng ta không thể trở thành Nhϊếp Chính Vương phi thì?”.

Thúy Hoa nhìn thấy chủ nhân của mình lo âu mất ăn mất ngủ như vậy, bèn nhắc nhở một phen.

Bước chân đang đi lại liên hồi của Bạch Sương khẽ dừng lại, nhìn về phía Thúy Hoa, khẩn trương hỏi nàng ta.

“Lời nói này của ngươi là có ý gì? Ngươi có biện pháp sao?”.

Thúy Hoa bị Bạch Tô ức hϊếp quá đáng như vậy, nhất định là đã xem nàng ta không vừa mắt.

Nàng ta còn không phải là ỷ vào Nhϊếp Chính Vương mới có thể tác quai tác quái sao?

Vậy thì đem nàng kéo xuống! Để xem nàng còn kiêu ngạo được nữa hay không.

“Hoàng phi, mấy ngày nữa là tiệc ngắm hoa do trưởng công chúa tổ chức, ngài nói xem, nếu trước mặt bao người nàng ta cùng người khác thông dâʍ, đến khi đó liệu Nhϊếp Chính Vương còn có thể cưới nàng ta hay không?”.

Bạch Sương bỗng thấy trước mắt sáng ngời, đừng nói đến việc cưới hay không cưới, chỉ riêng việc chọc tức Nhϊếp Chính Vương, thì đem nàng ta đi xử tử cũng có khả năng.

Mượn tay người khác để xử lý Bạch Tô, kế hoạch quá hoàn hảo.

Bạch Sương vẫy tay gọi Thúy Hoa tới gàn, nói nhỏ ở bên tai nàng ta vài câu, chờ Thúy Hoa đi rồi, nàng mới lộ ra nụ cười vui vẻ, đôi mắt không kìm nén được sự suиɠ sướиɠ.

Mặc kệ nàng ta có phải muội muội của nàng hay không, thì cũng cần phải bị tiêu diệt, bởi vì nàng ta quá nguy hiểm!
 
Vai Phản Diện Ta Nuôi Hôm Nay Rất Ngoan
Chương 19


Ngày hôm đó sau khi chọc tức hắn đến mức phải bỏ đi, thì hắn chưa hề nói với nàng muốn giao dịch cái gì.

Bạch Tô đang chuẩn bị đi tìm hắn, đúng lúc hắn tìm nàng nói rằng muốn mang nàng vào cung.

Còn dặn dò cẩn thận rằng cho dù có việc gì đi chăng nữa, thì nàng cũng không được mở miệng. Bạch Tô rất tò mò, không biết là hắn muốn làm chuyện xấu gì. Nàng đành miễn cưỡng đồng ý mà đi vào cung cùng hắn,

Chỉ là tiệc rượu gia đình bình thường, Bạch Tô lúc nào cũng ngồi ở cạnh Nam Huyền, các phi tần khác muốn nói chuyện cùng nàng, nàng không để ý tới họ.

Thế mà hắn lại đồng ý, bảo nàng đi giao lưu nhiều cũng tốt!

Là ai nói để nàng ngồi bên cạnh?

Cẩu nam nhân này lời nói không thể tin. Nói một đằng, làm một nẻo.

Trước khi nàng đi, Nam Huyền bôi cái gì đó ở cổ tay nàng, hắn nhẹ nhàng bôi một hồi, nàng tod mò che kín cánh tay, không hiểu hắn muốn làm gì, chỉ thấy hắn khẽ lắc đầu với nàng, miệng mỉm cười rồi đẩy nàng đi ra ngoài.

“Tô Tô không hiểu lễ nghi, mong rằng Hoàng Hậu nương nương chiếu cố nhiều hơn!”.

Hoàng Hậu vĩnh viễn đều không thể quên ngày đó gặp Bạch Tô bị nàng khi dễ, nếu không phải lần này là hoàng thượng nói để nàng tiếp nàng ta thì còn lâu nàng mới đón tiếp. Nghĩ như vậy, nhưng bên ngoài nàng chỉ có thể cố gắng nở nụ cười, đi đón tiếp cô nương có vẻ ngoài xấu xí này.

Bạch Tô đi theo phía sau của đám phi tần đó, chờ đi ra khỏi khu vực cửa lớn, tất cả đều rời xa nàng.

Tất cả đều đứng cách xa nàng ít nhất mấy mét, giống như là chỉ cần đứng gần thì sẽ bị dính đồ vật bẩn vậy.

Bạch Tô đứng một bên, nhìn hành động của các nàng, đôi tay chống nạnh.

“Các ngươi cố ý phải không, ở trong kia cả đám các ngươi ai cũng nhiệt tình, bây gờ lại giống như thấy ôn dịch mà tránh né ta?”.

Quả nhiên nữ nhân trong cung ai cũng là diễn viên chuyên nghiệp.

Hoàng Hậu nương nương đứng ra giảng hòa, muốn dẫn các nàng tới Ngự Hoa Viên. Nhưng Bạch Tô không đồng ý, nhất định đứng ở cửa lớn.

“Các ngươi nhanh như thế muốn hội đồng ta? Muốn đem ta tới nơi nào? Hôm nay các ngươi phải cho ta một lý do giải thích đứng đắn, nếu không bây giờ ta liền đi cáo trạng!”.

Hoàng Hậu nương nương cảm thấy tức giận, trừng mắt liếc nhìn tất cả phi tần, thật là được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều.

“Huyện chúa, tất cả bọn họ đều là những phi tần không có kiến thức, ngài có thân phận tôn quý là huyện chúa, chắc sẽ không cùng bọn họ chấp nhặt đúng không?”.

“Đừng đội mũ cho ta, đừng nghĩ rằng nịnh nọt đưa ta lên cao ta liền dễ dàng tha thứ các ngươi, nhanh cho ta một lời giải thích hợp lí, nói ngay lý do các ngươi né tránh ta là có ý gì?”. Các nàng cho rằng chụp mũ cho nàng là xong hết mọi chuyện sao, tuyệt đối không có khả năng đó.

Các ngươi chỉ là NPC mà cũng dám khinh thường ta? Nói đùa chuyện gì vậy?

[Tiểu tỷ tỷ, nơi này không có một người nào xem trọng ngươi hết!]. ngay cả mặt ngươi cũng không có ai dám nhìn thì làm sao có người xem trọng được cơ chứ.

Bạch Tô: “.........” hệ thống ngươi câm miệng đi! ở đây không có chuyện của ngươi!

Hoàng hậu nương nương nhíu mày, hít sâu một hơi.

“Đức phi, ngươi lại đây nói đi, tại sao khi nãy vừa bước ra khỏi cửa ngươi liền tránh né huyện chúa?”.

Đức phi là người đầu tiên kéo ra khoảng cách với Bạch Tô, nàng thật sự không nghĩ rằng Hoàng hậu nương nương thế mà hỏi tội nàng đầu tiên.

Đức phi khẽ cắn cắn răng, còn hỏi tại sao nàng kéo khoảng cách cùng với Bạch Tô?

Lý do không phải nằm ngay ở đó sao? Gương mặt của nàng ta nhìn từ xa đã xấu đến không thể tiếp thu, bây giờ ở gần như vậy, mỗi vết sẹo ở trên mặt nàng ta đều có thể xem được rõ ràng, nàng sợ hãi!

Nhưng mà nàng cũng chỉ có thể nghĩ như vậy, có thể nói ra không? Tuyệt đối không thể nói, nếu như làm cho kẻ ngốc này tức giận, trong lúc tức giận chạy đi cáo trạng với bệ hạ, thì làm sao nàng còn đường sống?

Gương mặt xinh đẹp của Đức phi lộ ra vẻ phấn nộn, thời gian không để lại trên mặt nàng chút dấu vết nào, mỗi cử động đều làm cho cảnh đẹp ý vui, nàng thong thả đi đến, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng hót của chim hoàng yến.

“Huyện chúa, bổn cung lui về phía sau chính là vì sợ mạo phạm tới ngài. Ngài thân phận tôn quý, nếu như đi gần quá, sợ đụng vào ngài!".
 
Back
Top Bottom