Đam Mỹ Vai Lót Đường Chúa Hề Quá Keo Kiệt

Vai Lót Đường Chúa Hề Quá Keo Kiệt
Chương 80: Vườn trường/Thanh mai trúc mã


Lận Minh Húc bị thương ở chân khi chơi bóng.

Là trận giao hữu do trường bên cạnh tổ chức, nhưng mặt sân không được san phẳng, Lận Minh Húc ném trúng cú ba điểm, nhưng cùng lúc ấy thì anh cũng ngã xuống đất, khi bò dậy xương cốt đau nhức vô cùng, lúc này mới nhìn thấy trên cẳng chân có vết máu bầm.

Khi đó Thư Vưu đang đứng ngoài sân theo dõi trận đấu, cậu lao tới hệt như dịch chuyển tức thời, thế mà vẫn có thể giữ bình tĩnh gọi 120 đầu tiên.

… May mắn thay, xương cốt vẫn ổn.

Nhưng phải nghỉ ngơi mấy ngày, hơn nữa tốt nhất là không nên vận động.

Chủ nhiệm lớp đồng ý ngay, để Thư Vưu tạm thời làm bạn cùng bàn với Lận Minh Húc, lựa chọn nhắm mắt làm ngơ với chuyện hai người thì thầm với nhau đều đặn mỗi ngày trong lớp.

Vì thế mà Thư Vưu giả vờ chăm chú nghe giảng, tay viết lên tờ giấy nhỏ.

[Có đau không?]

[Không đau.]

[Trưa nay cậu muốn ăn gì?]

Lận Minh Húc đáp: [Trong nhà gửi tới.]

Thư Vưu lập tức ghen tị.

Quên đi, chắc do Lận Minh Húc bị thương thôi.

Nhưng cậu vẫn gửi tờ giấy nhỏ của mình qua.

[Ghen tị với cậu.]

[Ghen tị cái gì?]

[Ghen tị cậu mất đi quyền tự do lựa chọn, hừ.]

Lận Minh Húc: “…”

Chuông tan học reo lên, Thư Vưu đẩy xe lăn của Lận Minh Húc đưa anh đi vệ sinh.

Đều là con trai cả nên chẳng có gì phải kiêng dè.

Thư Vưu đẩy người thẳng đến chỗ sâu nhất, duỗi một cánh tay làm chỗ dựa cho đối phương, sau đó quay đầu sang hướng khác.

“Được chưa?”

“Chưa.”

“… Được chưa?”

“… Chưa.”

“Haizz tại sao chưa xong thế?”

Lận Minh Húc ngồi lại vào xe lăn với vẻ mặt vô cảm: “Được rồi.”

Lúc này gian bên cạnh lại truyền đến một câu: “Tao còn chưa xong, từ từ chờ tao với?”

Thư Vưu: “…”

Không phải chứ, gian bên cạnh à, bạn trả lời bừa gì thế? Thật sự đánh giá kém bạn!

Khi hai người họ sắp rời đi, cánh cửa gian bên cạnh cuối cùng cũng mở ra, một nam sinh vóc dáng cao gầy bước ra, thoáng ngạc nhiên: “Ơ? Không phải bạn của mình hả.”

“Xin lỗi xin lỗi,” cậu ta cười ngây ngô nói: “Tôi tưởng bạn của tôi đang đứng ngoài giục tôi.”

Ba người ra khỏi phòng vệ sinh nam, quả nhiên có một nam sinh lùn hơn một chút đang đứng chờ ở ngoài, thấy nam sinh cao gầy đi ra, cậu ta mất kiên nhẫn nói: “Sao mày chậm thế, tao còn phải đi mua đồ đấy.”

“Tới đây, tới đây…”

Hai người đó một trước một sau đi xa, không hiểu sao, Thư Vưu cảm thấy bầu không khí giữa hai người họ hơi là lạ.

Cậu không nói rõ được, nhưng hình như hơi khác so với bạn bè bình thường?

Lận Minh Húc bình tĩnh thu hồi tầm mắt, nói: “Đi thôi, về lớp.”

… Cả ngày nay, Thư Vưu đều quanh quẩn bên cạnh Lận Minh Húc, mãi cho đến tiết Thể dục buổi chiều.

Đương nhiên là tiết Thể dục Lận Minh Húc cũng tự động xin nghỉ, Thư Vưu theo tập thể ra khởi động trước. Lận Minh Húc ngồi cạnh bãi tập, liếc mắt đã thấy Thư Vưu trong hàng ngũ, cậu đang vừa nói vừa cười với một nam sinh đứng bên cạnh.

Đối phương là học sinh mới chuyển trường tới đây vào ngày hôm qua.

Anh nhìn lần một.

Hai người họ, bạn một câu tớ một câu tán gẫu rất sôi nổi.

Nhìn tiếp lần hai.

Học sinh chuyển trường không biết đã nói gì mà khiến Thư Vưu cười khúc khích, không khép miệng được.

Nhìn tiếp lần ba.

Thầy giáo bảo xếp hàng, học sinh chuyển trường tình cờ xếp hàng cạnh Thư Vưu, thậm chí hai người họ còn vừa chạy bộ vừa trò chuyện rất vui vẻ.

Lận Minh Húc: “…”

Anh ngoảnh mặt không nhìn nữa, mà chăm chú nhìn một bông cúc vàng nhỏ dưới tán cây to bên cạnh sân tập.

Có lẽ vì thời tiết ngày càng lạnh nên bông cúc nhỏ héo úa ủ rũ, sẽ sớm tàn lụi.

Gió thổi qua, một tiếng “vun vút”, bông cúc nhỏ rơi.

Lận Minh Húc:…

Thư Vưu đã chạy xong mấy vòng, đang thở hồng hộc quay đầu lại, nhìn thấy ở rìa sân tập, ánh mắt Lận Minh Húc ngồi trên xe lăn đang nhìn chằm chằm vào miền xa xăm nào đó, tựa như đang ngẩn người.

Kiểu… Không biết làm gì nên đờ người ra thế.

Trong lòng cậu vô cớ xúc động, quay sang nói với học sinh chuyển trường: “Tối nay cậu có rảnh không?”

“Có.”

Học sinh chuyển trường nhìn cậu thì không nhịn được cười: “Cậu tới tìm tớ là được.”

Thư Vưu gật đầu lia lịa, đồng ý.

Sau khi tiết Thể dục kết thúc là thời gian ăn tối, tiếp đó là tiết tự học tối thích dày vò người ta. Sau giờ học, xe nhà họ Lận tới đón hai người họ, Thư Vưu lên xe với anh, nhưng vẫn không quên hạ cửa sổ xe xuống, nói với học sinh chuyển trường cách đó không xa: “Đừng quên đấy!”

Lận Minh Húc nghe thấy, mặt vô cảm nói: “Cậu ta là người mới chuyển tới đó hả?”

“Đúng vậy.”

Thư Vưu khó hiểu nói: “Cậu ấy ngồi ngay trước mặt cậu đấy?”

“… Không quen.”

Lận Minh Húc ngoảnh mặt đi, không thèm nhìn cậu: “Tớ không giống cậu, quen biết người ta nhanh như vậy.”

Thư Vưu: “Bạn học Lận Minh Húc, cậu phải có quan hệ tốt với bạn cùng lớp chứ!”

“Không thì cậu nhìn bản thân bị thương kìa, tớ sẽ chạy tới chạy lui để hầu hạ cậu, phải không?”

Lận Minh Húc:… Không, không phải như vậy đâu.

Rất nhiều người bằng lòng chăm sóc anh, nếu như có đổi vị trí, Thư Vưu bị thương, cậu cũng sẽ có rất nhiều người quan tâm đến.

Nhưng anh chỉ sẵn lòng để Thư Vưu giúp.

Nhưng lời này, anh lại chẳng thể thốt thành câu.

Thư Vưu nở nụ cười rạng rỡ: “Cậu nhìn xem, tớ đã đã vất vả như thế, hy sinh bao nhiêu thời gian và sức lực của mình, có phải cậu nên ghi công cho tớ không.”

Lận Minh Húc: “… Ừ.”

“Cậu xem tớ cực nhọc, trả giá rất nhiều cho cậu như vậy, có phải cậu nên khen thưởng cho tớ chút gì không?”

Lận Minh Húc: “… Ừ.”

“Vậy cậu nói xem cậu định tặng gì cho tớ?”

“…”

Mất cả buổi, Lận Minh Húc mới phun ra được một câu: “Cậu muốn gì?”

“Ghi sổ trước đã!”

Thư Vưu đúng lý hợp tình nói: “Chờ tớ tích góp nhiều một chút, tích lũy thành một điều thật to!”

Cuộc trò chuyện gần như đã kết thúc, chú tài xế ngồi phía trước cố nén cười nói: “Cậu chủ Lận, đã về đến nhà rồi.”

Thư Vưu tỉnh bơ: “Cậu xuống xe đi, tớ phải về rồi.”

Nhà của hai người họ thuận đường.

Không ngờ Lận Minh Húc lại duỗi tay ngăn cậu lại: “Cậu đợi chút.”

Thư Vưu: “… Sao?”

Lận Minh Húc thoáng khựng người, ra vẻ như không có việc gì nói: “Tối nay cậu ngủ ở nhà tớ đi, tớ ghi thêm một công cho cậu."

“Ờm…”

Cũng không phải không được.

Hai người họ là bạn thuở nhỏ đã nhiều năm như vậy, đã sớm từng ngủ lại nhà đối phương, gọi điện báo với gia đình mình một tiếng là được, thậm chí còn để rất nhiều quần áo ở chỗ nhau.

Thư Vưu chỉ thoáng do dự một giây, rồi đồng ý luôn.

Cậu đẩy Lận Minh Húc vào biệt thự nhà họ Lận, quả nhiên được mọi người hết sức chào đón.

Dì bảo mẫu: “Ôi chao, là Thư Vưu tới đó à!”

Thư Vưu: “Chào dì Vương! Lần trước cháu mua thuốc dán đó dì dùng thấy thế nào ạ?”

Mẹ Lận: “Ôi chao, là Thư Vưu tới đấy à!”

Thư Vưu: “Con chào cô! Cô ơi sao trông cô trẻ vậy! Nếu cứ tiếp tục thế này thì con phải gọi cô là em gái mất!”

Ba Lận: “Ôi chao, Thư Vưu tới đấy à!”

Thư Vưu: “Chào chú! Chú ơi, có phải gần đây chú giảm béo thành công không! Sắp gầy gần bằng Lận Minh Húc rồi đấy ạ!”

Lận Minh Húc vẫn chưa đi vào phòng khách, mà Thư Vưu đã được mọi người vây quanh rồi.

… Lúc này có cơn gió lạnh thổi qua, làm một chiếc lá vàng khô rơi trên đỉnh đầu anh.

Lận Minh Húc: “…”

Bởi vì tối nay có Thư Vưu ở đây nên bữa tối cũng nhiều hơn ba món.

Bốn người hoà thuận vui vẻ ngồi trước bàn ăn, ba mẹ Lận không ngừng gắp đồ ăn cho Thư Vưu.

“Thư Vưu, con ăn nhiều chút, sao con cao lên mà không béo thêm chút nào thế?”

“Ơ kìa, ăn mạnh hơn nào, giờ con đã cao lên rồi thì phải bổ sung đầy đủ dinh dưỡng chứ!”

Thư Vưu chẳng từ chối ai, ăn sạch bách.

Ăn xong, cậu đẩy Lận Minh Húc ra vườn hoa đi dạo để tiêu hóa thức ăn.

Khu vườn nhà họ Lận gia được mẹ Lận chăm sóc cẩn thận, luôn được duy trì trong tình trạng tốt. Nhưng đã là sinh vật sống thì rất khó chống lại điều kiện thời tiết, hầu hết hoa trong vườn đều đã đến giai đoạn ra hoa, cộng thêm một số cây thường xanh rậm rạp tươi tốt, đây cũng coi như một cảnh tượng đẹp.

Đi dạo được một lúc, Thư Vưu nhìn đồng hồ, nói: “Lận Minh Húc, tớ ra ngoài một lát nhé.”

Lận Minh Húc: “… Cậu đi đâu?”

“Đi…”

Thư Vưu ậm ừ, qua loa nói: “Tớ ra ngoài giải quyết chút việc.”

Lận Minh Húc nhướn mày: “Cậu đã làm chuyện gì mà không thể nói với tớ hả?”

“Khụ.”

Thư Vưu ra vẻ thần bí: “Tớ đi gặp học sinh chuyển trường để giải quyết chút việc, tớ sẽ về sớm mà.”

Học sinh chuyển trường.

Bốn chữ này hệt như cỏ trên đồng mọc xanh tươi tốt*, một tiếng “tách” vang lên, nổi lửa cháy lan cả đồng.

<i>(*) Từ gốc là “离离原上草” trong một câu thơ từ bài thơ “Phú đắc cổ nguyên thảo tống biệt”. Câu thơ mang nghĩa: Cỏ trên đồng mọc xanh tươi tốt.</i>

Ngón tay Lận Minh Húc hơi c**ng c*ng, vờ điềm nhiên như không, dặn dò: “Vậy cậu nhớ về sớm.”

“Được!”

Thư Vưu vui sướng chạy ra từ cửa sau biệt thự nhà họ Lận.

Thật ra cậu từng cân nhắc tới việc tối nay tới nhà họ Lận ngủ lại, để tiện cho bản thân chuồn ra ngoài xử lý chút việc.

Lận Minh Húc tự quay về phòng mình.

Khi đi ngang qua phòng khách thì ba mẹ Lận hỏi anh: “Thư Vưu đâu con?”

“Cậu ấy ra ngoài mua chút đồ.”

Lận Minh Húc không hề do dự nói: “Sẽ về ngay.”

“À.” Ba mẹ Lận cũng không nghĩ nhiều: “Vậy con vào phòng bếp hỏi thử dì Vương nhà ta còn trái cây không, nếu có thì cắt một đĩa hoa quả ra, đợi Thư Vưu về rồi hai đứa cùng ăn nhé.”

… Cũng may là biệt thự nhà họ Lận tận năm tầng nên có lắp thang máy khi trang hoàng nhà.

Lận Minh Húc đi vào bếp xong trở ra thì tự lăn xe vào thang máy, một mình quay lại phòng.

Cặp sách Thư Vưu đặt trên giường anh, rất tùy ý.

Lận Minh Húc tiện tay mở một quyển sách ra, mười phút sau, chỉ lật được một trang.

… Không, anh tuyệt đối không tò mò Thư Vưu đi làm gì với học sinh chuyển trường đâu.

Hai mươi phút sau, Lận Minh Húc chẳng lật được thêm trang nào.

… Không, anh chắc chắn không suy nghĩ linh tinh vì chuyện này đâu.

Ba mươi phút sau… Một tiếng sau… Một tiếng rưỡi… Hai tiếng trôi qua, cuối cùng Thư Vưu cũng về.

Cậu gian nan mệt mỏi vọt vào, tự nhiên ngồi xuống giường Lận Minh Húc, cầm lấy cái tăm trên bàn, chọc vào miếng dưa hấu rồi ăn: “Ôi chao má ơi, mệt chết tớ rồi!”

“Nhà cậu ta xa quá đi! Cũng may tớ bắt kịp chuyến xe cuối!”

Trong lòng Lận Minh Húc thấy nặng nề hẳn: “Cậu tới nhà cậu ta?”

“Đúng vậy.”

Thư Vưu vô thức đáp một câu, bỗng tròng mắt đảo láo liên, che miệng nói: “Ừm… Tớ chỉ đi lấy chút đồ thôi…”

Lận Minh Húc:… Lấy đồ gì! Mà không thể để mai tới trường rồi lấy!

Thư Vưu bắt đầu ăn trái cây, từng miếng một, rồi từng miếng một, cậu ăn không ngơi miệng, còn cúi đầu, cứ như sợ bị Lận Minh Húc thấy.

Lận Minh Húc đã nhìn thấy hết, trong lòng càng bực tức hơn, nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Cậu ăn từ từ thôi, đừng để nghẹn.”

“Không đâu không đâu…”

Thư Vưu càng ăn nhanh hơn, hơn nửa đĩa trái cây vào bụng cậu hết. Lận Minh Húc thầm cắn răng, thấy cửa phòng đã đóng, anh chợt gọi: “Thư Vưu.”

Giọng của anh đè thấp, rất khẽ: “Cậu qua đây.”

Thư Vưu không rõ lý do, ngẩng đầu lên nhìn anh.

… Trong đôi mắt anh ẩn chứa chút ý đồ quen thuộc.

Thư Vưu lập tức đỏ mặt: “… Cậu làm gì đấy.”

Cậu lẩm bẩm một câu theo thói quen, nhưng cơ thể lại phản xạ có điều kiện bước tới, khi tới gần, Lận Minh Húc đưa tay ôm cậu trên xe lăn.

Thư Vưu không dám dồn hết sức nặng ngồi xuống, cậu hơi nhổm người, một bàn tay còn che miệng, như muốn che đậy điều gì đó, khiến bầu không khí càng thêm quỷ dị.

Tay còn lại của Lận Minh Húc giữ eo cậu, ấn cậu ngồi xuống cho vững.

“… Tớ muốn hôn cậu.”

Người cả ngày nay đã bay nhảy trước mắt anh, lúc này cuối cùng cũng ôm được cậu vào lòng, Lận Minh Húc không nhịn được: “Muốn hôn ngay.”

“… Vậy sao được!”

Thư Vưu sửng sốt: “Không phải cậu đã nói thi đại học xong thì hai ta sẽ thử lại sao?”

“Giờ làm chuyện đó sẽ ảnh hưởng đến học tập đấy!”

Lận Minh Húc không muốn quan tâm nhiều như vậy: “… Chỉ hôn một cái, hôn một cái thôi.”

Thư Vưu vẫn không đồng ý.

Cậu vẫn che miệng lại, lộ ra đôi mắt vừa to vừa rực sáng, vô cùng xinh đẹp, hàng lông mi cong dài khẽ chớp, sinh động hệt như một ngôi sao lấp lánh, Lận Minh Húc cầm lòng không đậu, ôm eo cậu, dần dần kề sát...

Thư Vưu vội tránh: “Không… Hôm nay không được!”

“… Tại sao không được?”

Lận Minh Húc cứng đờ, trong đầu đột nhiên hiện lên nhiều suy nghĩ ngổn ngang: “Tại sao không được?”

“Bởi vì…”

Thư Vưu lắp bắp: “Bởi vì…”

“Bởi vì học sinh chuyển trường?”

Lận Minh Húc không giữ được bình tĩnh, cắn răng hỏi: “Cậu không muốn thử với tôi ư?”

“… Cái quỷ gì thế!”

Thư Vưu sợ ngây người: “Lận Minh Húc, cậu đã nghĩ cái gì thế!”

“…”

Lận Minh Húc tự biết mình đã lỡ lời, ngoảnh mặt đi không nói câu nào.

Thư Vưu mờ mịt: “Không phải chứ, Lận Minh Húc này, sao cậu lại nghĩ vậy?”

Lận Minh Húc quay đầu lại nhìn chằm chằm cậu, giọng điệu uất ức nói: “… Vậy hôm nay cậu đã làm gì?”

“Ờm…”

Thư Vưu lại kẹt băng.

Cậu chần chừ một lúc lâu, mới ấp úng nói: “Không phải chân cậu bị thương à?”

Lận Minh Húc: “… Cho nên?”

“… Không phải cậu suýt gãy xương sao?”

Lận Minh Húc: “… Nên?”

“… Gia đình của học sinh chuyển trường mở một tiệm ăn! Nổi tiếng với canh xương hầm!”

Thư Vưu đã bất chấp, lớn giọng thốt lên: “Tớ muốn tới nhà cậu ấy học thử nấu canh xương hầm thế nào, để về nấu bồi bổ cho cậu!”

Ban đầu cậu định giữ bí mật để gây bất ngờ cho đối phương, kết quả tối nay đã bị lộ rồi.

Lận Minh Húc: “…”

Anh chợt cảm thấy bản thân thật ngu ngốc.

“… Khoan đã?”

Lận Minh Húc bỗng nghĩ đến một chuyện, nhịn không được hỏi: “Vậy sao cậu về lại che miệng làm gì, còn không cho tớ hôn nữa?”

“…”

Mặt Thư Vưu đỏ bừng, không nói nữa… Vẫn tiếp tục che miệng.

Lận Minh Húc nhướn mày, duỗi tay gỡ tay cậu xuống.

Môi Thư Vưu hơi đỏ lên.

… Ngoài một chút hương vị trái cây, còn có cả một mùi hương khác.

Mùi hương thường có trong căn bếp.

Lận Minh Húc:…

Anh hiểu rồi.

Lận Minh Húc nhất thời không nói nên lời, một lúc sau anh mới hỏi thẳng: “… Cậu chạy ra ngoài đã ăn những gì rồi?”

“… Chỉ một chút thôi.”

Thư Vưu chớp mắt: “Tớ chỉ ăn một chút thôi mà.”

“Bởi vì canh xương hầm nhà bọn họ uống quá ngon, gần đó lại là phố chợ đêm…”

Cho nên cậu nếm thử chút đồ nướng BBQ, đậu hũ thối, tôm hùm đất… Mỗi món nếm một tí.

Khi về đây cậu còn chạy một vòng dưới tầng, để tản bớt mùi trên quần áo.

Lận Minh Húc không còn gì để nói.

Mà môi Thư Vưu vẫn còn chút đỏ.

Lần này…

Cậu không né tránh nữa.
 
Vai Lót Đường Chúa Hề Quá Keo Kiệt
Chương 81: Cùng đi xem Linda (Hoàn toàn văn)


Thư Vưu không ngờ thế mà bản thân vẫn có thể xuyên về.

Một buổi sáng nào đó, khi cậu tỉnh dậy trên chiếc giường quen thuộc thoải mái ở nhà mình, cậu sững người.

Một chú chó tai đen to bự bỗng nhiên nhào tới, nhiệt tình l**m mặt cậu, Thư Vưu ngạc nhiên kêu lên: “Linda!”

Chú chó không biết cậu đã từng xuyên không một thời gian dài, nó rất vui vẻ đánh thức cậu dậy.

Thư Vưu nhảy dựng lên khỏi giường, hưng phấn chạy một vòng quanh nhà!

Tốt quá!

Căn hộ trả góp tám mươi mét vuông này!

Thật tốt quá!

Tiền điện nước 100 tệ này!

… Cậu đã về rồi!

Đợi đã, cậu đã về? Hay đó chỉ là một giấc mơ?

Thư Vưu vội vàng xem ngày giờ… Vẫn là ngày cậu xuyên đó, thời gian không thay đổi.

Lúc này chuông cửa vang lên.

Linda vèo một cái vụt ra, sủa “gâu gâu” hai tiếng về phía cửa. Thư Vưu vội ra mở cửa, thấy Lận Minh Húc đang đứng ngoài cửa, vẻ mặt hơi phức tạp.

“Lận Minh Húc?!”

Thư Vưu sợ ngây người… Chuyện gì đã xảy ra vậy? Xuyên về còn tự mang theo người nhà được hả?

Linda: “Gâu gâu gâu!”

Đầu tiên Lận Minh Húc đưa mắt nhìn Thư Vưu, sau đó nhìn căn hộ và cuối cùng là con chó.

“Đây là đứa mà ngày nào em cũng chúc ngủ ngon hả?”

Sắc mặt anh không đẹp lắm, nhưng vẫn coi là bình tĩnh, nói: “… Hóa ra là có chuyện như vậy.”

“Ờm…”

Thư Vưu chợt chột dạ.

Lúc ấy cậu không biết giải thích chuyện bản thân xuyên qua thế nào, cũng sợ Lận Minh Húc cảm thấy bản thân anh chỉ là nhân vật trong một cuốn sách mà nghĩ quẩn, nên đành dùng cách nói cảnh trong mơ để qua mặt.

Giờ… Người cũng theo cậu xuyên về rồi! Làm sao cậu kiếm cớ được nữa!

Thư Vưu: “… Anh nghe em giải thích nhé?”

“Không cần.”

Lận Minh Húc nhướn mày: “Khi anh tới đây, có một ông lão râu bạc nói với anh, chúng ta chỉ tạm thời ở đây mấy ngày, sẽ nhanh chóng trở về thôi.”

Thư Vưu: “… Ồ.”

Thì ra là thế.

Cảm giác trong lòng bỗng chồng chéo phức tạp hẳn, Thư Vưu đứng đó sững sờ vài giây thì Lận Minh Húc đã bước vào, chậm rãi tham quan ngôi nhà của cậu.

Đúng như anh từng tưởng tượng.

Căn hộ của Thư Vưu không rộng lắm, hai phòng một sảnh, được trang trí rất thoải mái dễ chịu, cũng rất sạch sẽ ngăn nắp.

Thậm chí còn quá mức sạch sẽ, thế nên tạo ảo giác Danshari.

Nhưng xét theo cánh cửa tủ mà cậu quên đóng, bên trong có rất nhiều đồ, món nào nên có đều có hết.

Là kiểu người… Nhìn là biết có thể tự lập, không cần sự giúp đỡ từ người khác, có khả năng tự bảo vệ cuộc sống của mình.

Lận Minh Húc bước tới, bàn tay to đặt lên vai Thư Vưu, cụp mắt nhìn cậu: “Thư Vưu?”

Thư Vưu định thần lại: “Hở? Sao thế?”

“… Dẫn anh đi ngắm nhìn thế giới của em, nhé?”

Thư Vưu: “…”

Những lời này tựa như đã chạm đến một chỗ nào đó trong sâu thẳm trái tim Thư Vưu, cậu chợt lấy lại sức sống, vui vẻ phấn khích nói: “Được chứ!”

Tuy là hai thế giới rất giống nhau nhưng vẫn có một số điều khác biệt.

Nhà hàng ngon dưới tầng, hàng hóa chỉ có riêng ở siêu thị nhỏ cách đây không xa, những bông hoa xinh đẹp ở công viên gần đó và cả cảm nhận khác biệt do khí hậu nơi đây mang lại.

Cả một ngày, Thư Vưu dắt chó, dẫn Lận Minh Húc dạo chơi nơi này, thăm thú chốn đó.

Sau khi về đến nhà, Thư Vưu nằm liệt trên ghế sô pha theo thói quen, tự mình lẩm bẩm: “Chơi vui quá đi.”

Hóa ra những địa điểm quen thuộc ngày thường, những khung cảnh nhìn đến chán, sẽ vì hôm nay có sự xuất hiện của Lận Minh Húc mà được khoác lên mình một màu sắc mới.

“Gâu gâu gâu!”

Linda chạy đến bên cậu, trèo lên ghế sô pha, chen chúc nằm bên cạnh Thư Vưu.

Vừa điều chỉnh tư thế, vừa nhìn Lận Minh Húc như hổ rình mồi.

… Chuyện gì đã xảy ra thế? Sao người đàn ông này vẫn chưa đi hả?

Lận Minh Húc cởi áo khoác treo lên, quay người lại thì thấy ghế sô pha đã đầy, căn bản không có chỗ cho mình.

Ừm…

Bởi vì Thư Vưu sống một mình nên trong nhà chỉ có một chiếc ghế sô pha đôi.

Lận Minh Húc thoáng khựng người, tỉnh bơ nói: “Em muốn ăn cơm chưa?”

“Ăn ăn ăn.”

Đi dạo lâu như vậy, đúng là cậu thấy đói rồi. Thư Vưu vừa định đứng dậy, Lận Minh Húc bỗng nhiên kéo cậu lại: “Thư Vưu.”

Thư Vưu: “Sao vậy anh?”

“Chúng ta chỉ ở đây có vài ngày thôi.”

Thư Vưu: “Đúng thế?”

“Em sẽ không thể mang theo số tiền em đã tiết kiệm được.”

Thư Vưu: “… Đệt.”

Đúng là như vậy!

Cậu chỉ về đây mấy ngày, sau này đã xác định không về được nữa, còn nấu ăn làm gì, tiết kiệm tiền làm gì?

Nghĩ thông suốt, Thư Vưu vung tay: “Không nấu! Chúng ta ra ngoài ăn!”

Hai người họ để Linda ở nhà, lại ra ngoài, đến một nhà hàng gần đó.

Linda:???

Không phải chứ, hai người đi ra ngoài mà không dẫn nó theo?

Vừa ngồi xuống ở nhà hàng gần đó, Thư Vưu đã nghiêm túc nói: “Lận Minh Húc, em nghĩ thông rồi.”

“Em bất chấp đây.”

Lận Minh Húc: “… Cái gì?”

“Em sẽ bất chấp.”

Thư Vưu lặp lại bốn chữ này, đập thẻ ngân hàng “rầm” một cái lên trên bàn: “Hôm nay em muốn ăn một bữa no nê!”

Lận Minh Húc: “…”

Cũng may, anh không hiểu nhầm ý.

Ăn uống no say, hai người họ mới về nhà.

Thư Vưu lại nằm úp trên sô pha, Lận Minh Húc vừa định bước qua, chỉ thấy một cái bóng đen trắng đan xen nhanh chóng lướt qua người anh, lập tức vọt tới một chỗ ngồi khác trên ghế, ngồi xuống.

Sau khi ngồi xuống, nó còn xoay mông, khinh bỉ lườm anh.

Lận Minh Húc: “…”

Con chó này hình như là giống Border Collie*.

<i>(*) Border Collie: Là những chú chó chăn gia súc và được nhân giống để làm việc với cừu.</i>

Vẻ mặt Lận Minh Húc không chút thay đổi nói: “Không thì chúng ta lên giường ngủ trưa nhé?”

“Được thôi…”

Thư Vưu duỗi tay quơ loạn xạ, có chút nũng nịu nói: “Nhưng em hơi mệt.”

“Để anh ôm em.”

Lận Minh Húc rất tự nhiên đi qua, dưới ánh mắt ngạc nhiên của Linda, ôm Thư Vưu đi.

Ôm đi, vào phòng ngủ, đóng cửa, động tác liền mạch lưu loát.

Linda:???

Chết rồi, có người cướp chủ nhân với nó!

Nó thoáng giật mình, nhanh chóng nhảy xuống sô pha, chạy đến cửa phòng ngủ mở cửa.

Ha, nó chính là Border Collie, sao có thể không biết mở cửa chứ?

Tay nắm cửa mở ra kêu cọt kẹt.

Lận Minh Húc trên giường quay đầu nhìn qua: “…”

Suýt nữa anh quên, chó là chó, Border Collie là Border Collie.

Lận Minh Húc đã cởi một nửa cúc áo, đen mặt đi tới, đối mặt với Linda bảy giây đồng hồ.

Lận Minh Húc:… Mày đi đi.

Linda:… Tui không đi.

… Sau đó đàm phán thất bại.

Linda nhân cơ hội chen vào khe hở giữa chân anh và cửa, vèo một cái đã nhảy lên giường, thậm chí còn dùng mũi dụi Thư Vưu đang say ngủ, dùng răng cắn vào góc chăn, che hết “cảnh xuân”.

Lận Minh Húc:???

Không không không, hãy nhìn vào việc Thư Vưu chỉ ở đây mấy ngày thôi.

Lận Minh Húc nhịn.

May mắn thay chiếc giường rất lớn.

Sau đó…

Bên trái Thư Vưu là Linda, đầu nó đang chui vào lòng Thư Vưu.

Bên phải Thư Vưu là Lận Minh Húc, cánh tay rắn chắc của người đàn ông ôm eo Thư Vưu.

Thư Vưu ngủ say, cảm giác hơi nóng.

Đẩy bên trái, lông xù xù.

Lại đẩy bên phải, nóng hầm hập.

Thư Vưu:???

Cậu xuyên vào thế giới động vật rồi hả?

Chàng trai bối rối mở mắt ra, chỉ thấy bên trái có đầu chó, bên phải có đầu người đàn ông… Giờ phút này, hai bên chưa nhận ra cậu đã tỉnh, vẫn đối mắt nhìn nhau.

Ánh mắt đó… Đôi mắt đó… Ánh nhìn đó…

Thư Vưu ngây người: “Anh với nó đang làm gì vậy?”

“… Không làm gì cả.”

Lận Minh Húc hơi cứng người, nhưng vờ như chẳng có việc gì nói: “Thư Vưu, trước khi em đi có cần sắp xếp cho con chó của em không?”

“Đúng rồi!”

Thư Vưu bừng tỉnh nhớ ra, đáp: “Anh không nói thì suýt em cũng quên.”

Linda:???

Cậu lấy điện thoại ra, bắt đầu gọi điện.

Sau khi cuộc gọi kết thúc, Thư Vưu quay lại sờ đầu Linda, lưu luyến nói: “Haizz, tưởng tượng đến chuyện phải rời xa nó, em thật sự không nỡ.”

“Như vậy đi.”

Thư Vưu ngẩng đầu nhìn Lận Minh Húc: “Mấy ngày nay em sẽ dành nhiều thời gian hơn cho nó.”

Lận Minh Húc: “…”

Không biết sao, anh có cảm giác tự bê đá đập chân mình.

Sau đó…

Mấy ngày tiếp theo, Thư Vưu gần như đi đâu cũng phải mang theo Linda.

Cậu mua đồ ăn vặt, mua món đồ chơi, mua đồ hộp cho Linda… Còn nạp thẻ hội viên cho cửa hàng thú cưng gần đây, trước đây cậu tính toán thấy không đáng, luôn cảm thấy không cần thiết, nhưng lần này cậu vung tay chi trả hết.

Vài ngày sau, hai người họ đề có dự cảm đã đến lúc phải về, Thư Vưu ôm Linda không buông tay, hốc mắt đỏ hoe: “Lúc hai tháng tuổi, nó mới chỉ lớn được một chút như vậy…”

“Khi được bốn tháng tuổi thì bị viêm dạ dày, gầy đến mức da bọc xương, cách hai tiếng là em lại đút cho nó uống sữa dê…”

“Lúc sáu tháng tuổi đi triệt sản, trên bụng có một vết mổ dài như này…”

“Hu hu hu…”

Lận Minh Húc im lặng.

Ngoài lần mâu thuẫn ầm ĩ với Lận Minh Húc đó ra, đây mới là lần thứ hai Lận Minh Húc thấy Thư Vưu buồn lòng như vậy.

Ma xui quỷ khiến, anh nói: “… Chúng ta có thể mang nó về theo.”

Thư Vưu: “Gì???”

Cậu trợn tròn mắt, không chớp mắt nhìn chằm chằm Lận Minh Húc: “Lận Minh Húc, anh nói gì?”

“Chúng ta có thể mang Linda về theo.”

Một khi đã mở miệng, câu tiếp theo cứ thế tuôn ra, Lận Minh Húc giải thích với cậu: “Khi ông lão râu bạc đưa anh tới đây, nói anh có thể ước một điều.”

Điều ước này, chỉ có thể ước khi rời đi.

Lận Minh Húc tưởng rằng, bản thân sẽ ước mong Thư Vưu hạnh phúc vui vẻ cả đời.

Nhưng không có Linda, niềm hạnh phúc của cậu sẽ thiếu đi một mảnh ghép.

Tuy chỉ là một mảnh ghép nhỏ.

Nhưng sao Lận Minh Húc có thể cam lòng nhìn mặt trời nhỏ của anh bị mây đen che khuất.

… Hơn nữa ông lão đó nói năng lực của mình có hạn, tốt nhất đừng ước gì quá lớn lao.

Nghĩ tới nghĩ lui, mang theo một con chó về theo chắc là được nhỉ?

Anh hít một hơi sâu, nhìn con chó vẫn đang nhe răng nhếch miệng với anh ở trong lòng Thư Vưu, quay mặt đi nói: “Chúng ta có thể hỏi ông ấy thử, có thể ước mang nó về theo không.”

Lận Minh Húc đã nghĩ kỹ rồi.

… Khi trở về, anh sẽ làm một cái ổ chó trong khu vườn.

Chó không được phép vào phòng ngủ.

Không được phép leo lên giường.

Không được phép leo lên sô pha.

Và điều quan trọng nhất là, không được phép cướp Thư Vưu với anh!

Thư Vưu vui vẻ đến nhảy cẫng lên.

Cậu vẫy hai tay hệt như con chim nhỏ, không nói hai lời nhào vào lòng Lận Minh Húc, ngẩng đầu hôn chụt một cái lên mặt anh.

Sau đó, vì bày tỏ tâm trạng hạnh phúc của mình, cậu lặng lẽ ghé vào tai Lận Minh Húc, ngượng ngùng nói một câu.

“… Lận Minh Húc, tối nay chúng ta chơi xe rung đi!”

Lận Minh Húc:!!!

Được, con chó này đáng giá!

Hết truyện.
 
Back
Top Dưới