Khác Vai diễn hoàn hảo (Countryhumans)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vai Diễn Hoàn Hảo (Countryhumans)
22.


Dù có hơi không thích việc này nhưng cậu vẫn không có ý phản kháng lại mà chỉ ngồi yên cho cô thích làm gì thì làmNgười đàn ông ấy cứ nói mãi, nói mãi.

Điếu thuốc trên tay từ lúc nào cũng đã cháy hết, chút hơi tàn còn lại cũng bay đi mất, hòa vô biển trời vô định ngoài kia.

Tôi nhìn người ấy, lắng nghe những lời giải thích vốn chẳng phải dành cho tôi.

Đáng lẽ cuộc trò chuyện này đã phải kết thúc ngay từ lúc bắt đầu.

Nhưng như vầy cũng không đến nỗi.

Cứ mỗi câu người ấy nói ra, kể về những lựa chọn sai lầm và cảm thấy nuối tiếc về nó đối với "nửa còn lại" (tôi đoán vậy?), tôi lại cảm thấy bản thân như đã tìm ra được một lời giải tạm bợ cho những câu hỏi trước kia.

...

Nói được một lúc lâu, người ấy cuối cùng cũng ngừng lại, ánh mắt xa xăm nhìn lên bầu trời.

Dường như đang cố tìm lại phần kí ức đã chôn sâu trên những ngôi sao li ti trên nền trời rộng lớn ấy.

_À, thôi.

Không giữ cậu lại nữa.

Cậu về với phòng của mình đi.

Lỡ mà bị phát hiện thì bị mắng mất đấy_ Người ấy xua xua tay, đuổi khéo để tôi tự giác rời đi trước

Tôi hiểu chuyện, gật đầu thay cho câu đồng ý và đứng dậy rời đi.

Không quên vứt đi xác của điếc thuốc khi nãy vào thùng rác gần đấy.

_Cảm ơn cậu vì điếu thuốc ban nãy nhá.

Đừng quên phủi mùi trên cơ thể đi đấy!_

Tôi nhìn người ấy, một lần nữa gật đầu rồi mới quay đi, trở về phòng của mình

Tôi không biết biểu cảm lúc đó của người ấy như thế nào.

Tôi cũng không quan tâm về việc đó lắm.

Chắc vậy.

Trên đường trở về phòng, dưới sự giúp đỡ của hệ thống, tôi vẫn dễ dàng bước vào phòng và quay lại chỗ ngủ của mình.

Giống như trước đó, tôi vẫn luôn ngủ ở đấy vậy.

Tôi cảm giác như bản thân đã quên một thứ gì đấy.

Trước khi kịp nhớ ra thứ mình đã quên, cơn buồn ngủ đã tiến đến, như một cơn sóng nhẹ, nhẹ nhàng ập đến và cuốn tôi đi.

Đêm đó, tôi đã có một giấc ngủ say thật say với giấc mộng không tên

...

Thức dậy, không biết vì một lý do hay linh cảm nào đấy, bản thân lại vô thức sờ lên mặt nhưng lại chẳng nhận ra được sự thất thường nào.

Không để ý đến chiếc gối mà bản thân nằm khi nãy đã bị thấm một chút nước, không biết từ lúc nào.

Mặc dù tinh thần lúc này đang ở một trạng thái tốt nhất, khác hẳn so với trước kia.

Nhưng sâu tận bên trong, tôi lại cảm thấy trống trải vô cùng.

Dường như, nó cũng chẳng phải là một dấu hiệu tốt lành gì, tôi đoán vậy?

Tôi lắc đầu, vội xua đi đám mây mù bên trong, cố gắng tìm một nơi nào đó để làm xao nhãng bản thân.

Ánh mắt vô tình lại dừng trúng cậu thanh niên giường kế đang say xưa ngủ.

Nhìn thấy bản mặt vô tư hồn nhiên ấy của cậu ta, trong phút chốc, tôi lại nhớ về khoảng thanh xuân của mình bên mái trường xưa.

Những kí ức vụn vặt ấy hệt như những thước phim ngắn mờ ảo hiện lên trên gương mặt non trẻ của người thiếu niên kia.

Ôi thật hoài niệm làm sao.

Từ một thiếu niên cấp 3, chớp mắt một cái đã trở thành một người trưởng thành.

Nhanh thật đấy.

Nếu nhớ không nhầm thì hình như cậu ta muốn theo thiết kế hội họa.

Không biết bây giờ trình độ ra sao rồi nhỉ?

Có đang chăm chỉ luyện tập như lời mình nói không?

Nhận ra bản thân đã "lỡ" nhìn chằm chằm Việt Nam hơi lâu.

Thấy thế, tôi vội quay đi, nhanh chóng nằm xuống ngủ tiếp dù bản thân đã tỉnh luôn rồi.

"Này, hệ thống"

[Vânggg?]

"Giờ tôi tỉnh luôn rồi.

Nhưng giờ không phải là giờ làm việc.

Tôi có thể tạm thời thoát xấc rồi vô cái không gian ảo gì gì đó như lần trước được không?"

"Đương nhiên tôi vẫn sẽ trở về đây đúng giờ.

Không ở trong đấy quá lâu đâu"

[Đang tính toán...]

[Thí chủ hoàn toàn có thể!]

Ừm...

"Giờ vô đó mà lỡ gặp hai người đó thì không tiện lắm.

Có chỗ nào riêng tư hơn chút không?"

[Có!]

[Mỗi thí chủ sẽ được sở hữu một không gian ảo riêng cho bản thân.

Thí chủ có thể làm gì tùy theo ý muốn của mình.

Trừ khi có sự cho phép thì sẽ không ai được vào.

Chỉ có thể áp dụng được với những thí chủ và các hệ thống khác

Cấm hoạt động không gian ảo trong suốt quá trình nhập vai.

Chỉ trừ những lúc không cần thiết thì không gian ảo sẽ tạm thời được mở.

Để tránh việc lạm dụng không gian quá mức, ảnh hưởng đến tiến trình.

Với mỗi thế giới, thí chủ không được vào không gian ảo riêng quá 3 lần]

[Bây giờ thí chủ muốn vô không?]

"Hmmm...

Giờ là.."

[3:20]

Còn 2 tiếng mấy hơn trước khi phải tỉnh dậy.

Sẽ hơi lãng phí nếu tôi dùng nó bây giờ.

"Vậy thôi, tôi sẽ cố làm gì đó giết thời gian"

[Ok]

...

Quả thật dù có không thích cậu ta, bằng một cách nào đó, tôi vẫn luôn chú ý đến cậu ta.

Dù mỗi lần gặp mặt, tôi chỉ muốn cậu ta phắn đi sớm và mắc bệnh trước sự ngây thơ quá mức của cậu ta với những người xung quanh.

Có thể là từ sau khi cậu ta thổ lộ ước nguyện của bản thân với tôi

/Tiền bối/

Vô thức lại bị cậu ta làm cho chú ý đến.

Vô thức lại tò mò về tâm tư, suy nghĩ của con người ấy

Trong suốt thời gian trò chuyện, tiếp xúc ở hình dạng thật của tôi, tôi nhận ra được một vài điều ở cậu ta.

Khác hẳn so với lúc "diễn".

Rằng cậu ta có thực sự nghiêm túc với quyết định, lựa chọn này hay không.

Rằng tôi có đang quá kì vọng vào một người như cậu ta hay không.

_Huhu, sắp không được tắm biển nữa rồi.

Chán quá iii_ Việt Nam than thở, tiếc nuối vì khoảng thời gian ngắn ngủi này trong khi đang dùng bữa sáng

Japan, không, là em gái giang hồ dưới một lớp của tên người yêu cũ kia, biệt danh Neko cũng gật đầu, cũng gật đầu, đồng tình với ý kiến của cậu ta _Ừ, đúng rồi đó~!

Chơi chả đã gì hết ha anh?!_

Họ tên: Japan Neko (Em út trong cặp song sinh) - Học sinh

Tính cách: bạo lực, khá chiếm hữu, năng động, hướng ngoại, thật thà (?),...

Thích: đồ ngọt, mèo, BL/BG/GL, đọc truyện tranh/tiểu thuyết,...

Ghét: yêu râu xanh, những người kì thị LGBTQ+, China,...

Độ hảo cảm: -50/100

_Đúng rùi.

Chả đã gì hết trơn!_ Việt Nam ủ rũ

Neko chợt nhớ ra một điều gì đó, lay lay cánh tay Việt Nam, thì thầm (cho có) với cậu _Ê ê.

Dù sao thì tí ăn xong cậu cũng chả có việc gì để làm đúng không?

Đi chơi với tụi này đi!

Đừng đi với bọn đực kia_

Neko dù nói chuyện có hơi cộc lốc và không phân biệt trên dưới gì với Việt Nam, cậu lại không có chút gì gọi là khó chịu trên gương mặt ấy mà vẫn vui vẻ cười nói với cô.

Chắc có lẽ đây là lý do mà Neko lại có thể thoải mái xưng hô với cậu như vậy dù nó có bất lịch sự ra sao?

_Oke, theo ý em!_ Cậu giơ ngón tay "ok" với Neko.

Ánh mắt cậu có chút ngại ngùng, tiếp tục nói _Nhưng cậu nói thế cũng kì quá đi.

Tớ cũng là đực mà..._

Neko nhìn cậu, phì cười và nhéo má cậu _Pfff.

Em biết mà, nói thế để chọc anh thôiii_

Lối xưng hô trước đó đã có sự thay đổi, có thể lúc đó chỉ là một sự ngẫu hứng của cô mà thôi.

_Nàyy_ Cậu nhíu mày, nói.

Dù có hơi không thích việc này nhưng cậu vẫn không có ý phản kháng lại mà chỉ ngồi yên cho cô thích làm gì thì làm.

Cô nhìn cậu, hừ lạnh rồi đứng dậy.

Trong đầu dường như có một suy nghĩ nào đó về cậu.

Nhưng trông có vẻ nó chẳng có gì ác ý nên cũng không đáng để quan tâm?

Trước khi rời đi, cô xin phép cậu, như một kiểu của phép lịch sự.

_Em xin phép đi trước.

Khi nào xong thì ib em nha_ Cô nói, không quên nhắc nhở cậu liên lạc với cô sau khi dùng xong bữa

Cậu gật đầu, vẫy tay lại với cô.

Neko chỉ cười mỉm, quay đi, nhìn tôi với ánh mắt "tình thương mến thương" như là một lời cảnh báo nhỏ dành cho tôi.

Tôi cũng chẳng phải dạng vừa, chỉ chống cằm đấu mắt với cô ta.

Hai bên cứ đôi co, "giao lưu" chút ít rồi cũng đường ai nấy đi.

Sau khi Neko rời đi, Việt Nam lại quay sang tôi, ánh mắt lấp lánh, ngây thơ nói _Cậu với em ấy thân thiết ghê nhỉ_

_Ừm, tôi đoán vậy?_ Tôi trả lời vu vơ

Bình thường tôi sẽ cho rằng đó sẽ là một lời mỉa mai nhưng nếu là cậu ta, miễn cưỡng thì chắc cũng chỉ là một lời khen vô hại thôi nhỉ?

Để nhanh chóng thoát khỏi cậu ta, gỡ hết đống ghim trên người, tôi lấy lời hẹn của cậu ta với Neko làm một cái cớ để đuổi khéo.

Cậu ta nghe vậy cũng ngoan ngoãn làm theo và rời đi sau đó.

Không quên đề xuất tôi đi chơi chung với nhóm bọn họ.

Chắc cũng là vì sự hiểu nhầm khi nãy.

Có điên mới đồng ý

[Hết chương 22}
 
Vai Diễn Hoàn Hảo (Countryhumans)
23.


Mặc dù bản thân không có ý định đi tắm biển, cơ thể lại vô thức bị làn gió mát lành lôi kéo.

Chân nhịp bước trên nền cát trắng mịn màn, nhìn những hạt cát nhỏ bé len lỏi xen vào kẽ hở giữa những ngón chân bên dưới, tôi quay đầu, nhìn những "đứa trẻ" đang tươi cười, vui đùa ngoài kia.

Đôi lúc, tôi lại nhìn thấy hình bóng của chính mình và đám bạn thân hồi còn non trẻ, chưa biết gì về thế giới ngoài kia (hoặc có lẽ là vậy).

"Không biết đám người bọn họ ở bên đó thế nào rồi nhỉ?"_Tôi tự nhủ, lại nhớ đến thằng bạn thân cũ của mình.

Đã một thời gian kể từ lần họp lớp cuối cùng, cụ thể là vào buổi họp lớp thường niên lần thứ 12.

Ai ai cũng bận rộn với công việc và các mối quan hệ bên ngoài, thời gian biểu cũng khác biệt nên chúng tôi cũng dần ít liên lạc với nhau hơn.

Đôi khi có thời gian rảnh rỗi lại mời nhau đi uống một chút rồi sau đó bắt đầu kể lể, than thở về hầu như tất cả mọi thứ trên đời.

Không thì cũng ôn lại chuyện xưa, hoài niệm về chúng trước khi một lần nữa nói lời chia tay một lần nữa và trở về với cuộc sống thường nhật của riêng chính mình.

Hiện tại, dù tôi là người chủ động cắt đứt liên lạc.

Nhưng đôi lúc tôi cũng tự hỏi, rằng tên ấy còn nhớ tôi không?

Mà thôi, quan tâm làm gì nữa.

Chuyện cũng đã lỡ rồi.

Chúng tôi bây giờ cũng chẳng còn cơ hội để hẹn nhau đi uống nữa rồi.

...

Kết thúc buổi trưa, cũng là lúc chúng tôi phải nói lời tạm biệt với khu nghĩ dưỡng để đi đến nơi cắm trại.

Thu dọn hành lí xong xuôi, tôi phải ngồi lại, đợi Việt Nam mò mẫn với đống đồ của mình.

Nào là kem chống nắng, nào là nón, là áo,...

Tất tần tật đều được cậu ta sắp xếp một cách ngăn nắp lại từ đầu,

_Đồ của cậu cũng nhiều ghê á_ Tôi chống cằm, (chán nản) nói.

Việt Nam nghe vậy cũng cười trừ, miễn cưỡng trả lời _Haha, tớ biết mà_ Cậu cúi xuống, nhìn một nơi nào đó trong chiếc vali, ánh mắt dịu dàng, tiếp tục nói _Họ cũng chỉ đang lo lắng cho tớ thôi mà_

Tôi ngây ra, dường như đã ngộ ra một điều gì đó

_...Cậu, cũng may mắn quá ha_ Trong vô thức, bản thân đã không tự chủ được mà nói ra điều đó với Việt Nam.

Trong phút chốc, trong đầu tôi chợt hiện ra một suy nghĩ.

Rằng câu nói tự phát ấy chính là từ hắn.

Việt Nam nhìn tôi rồi bật cười

_Cậu khéo đùa_

Và sau đó chẳng có chuyện gì diễn ra.

Cuộc trò chuyện kết thúc một cách cụt ngủn.

Việt Nam thì tiếp tục dọn đồ, còn tôi thì chỉ ngồi đó nhìn cậu ta.

Cả hai cứ ngồi đó, tiếp tục công việc cá nhân.

...

Chúng tôi lên xe, bắt đầu chuyến đi đến địa điểm cuối cùng trong tour.

Nhân cơ hội ấy, tôi tranh thủ tìm cách lý do để tương tác với Việt Nam.

Đương nhiên, chỉ là tương tác trò chuyện như "những người bạn bình thường" chứ không phải kiểu "tương tác" kia.

Nhưng bây giờ nên lấy cái cớ gì để bắt chuyện với cậu ta nhỉ?

Tôi suy nghĩ, lại lén lút nhìn sang bên chỗ Việt Nam, xem xem cậu ta đang làm gì.

Cũng may người kế bên cậu ta đang bận nói chuyện với người đằng sau, còn Việt Nam thì đang mân mê, nhìn ngắm giỏ chứa các vỏ sò nhiều màu sắc mà bản thân vừa nhặt được.

_Việt Nam nhặt được nhiều vỏ sò đẹp ghê á.

Có thể cho tôi xem thử được không?_Tôi chuyển chỗ, từ ghế ngoài sang ngồi ghế trong.

Giả vờ như bản thân đang tò mò về cái giỏ vỏ sò sặc sỡ kia.

Không, không phải giả vờ.

Mà là tôi thực sự có hứng thú với nó.

Nghe thấy lời đề nghị của tôi, cậu ta dừng việc ngắm chúng lại rồi nhìn sang tôi.

Ánh mắt hiền hòa, nhẹ nhàng gật đầu đồng ý _Được_

Nhận lấy cái giỏ, tôi không khỏi ngạc nhiên trước đống vỏ sò sặc sỡ kia.

Chúng nhiều hơn tôi tưởng.

Bất ngờ hơn nữa, những chiếc vỏ dò đều được chọn lựa rất kĩ.

Hầu như chỉ toàn là những cái còn nguyên vẹn, không sứt mẻ, không lủng lỗ, trầy xước,...

Nghiêm túc mà nói, để mà có thể lựa được nhiều vỏ sò đẹp đẽ như vậy, Việt Nam cũng đã cố gắng rất nhiều.

Tôi ngẫu nhiên cầm lên một cái vỏ sò nhìn trông khá hợp mắt, tiện miệng buông lời trêu ghẹo _Nhặt nhiều thế này...

Có tính đem tặng ai không đó~?_

Chỉ thấy Việt Nam cười khúc khích, nhẹ nhàng nói _Hiện tại thì tớ chưa có đối tượng á.

Cậu muốn không?

Tớ chia một ít cho_

Tôi sững sờ, bất ngờ trước điều mà cậu ta vừa nói nhưng cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần, tươi cười đáp lại một cách tự nhiên nhất có thể.

Cố tình không để ý đến những ánh mắt kì dị từ đám người kia.

Còn đó là ai.

Chắc hẳn cũng không quá xa lạ với mọi người rồi.

_Ồ thôi, cảm ơn ý tốt của cậu nhé~ Cậu hãy giữ chúng cho riêng mình cậu đi_

Đồng ý với lời đề nghị kia, khác gì tự gieo mình vào hố sâu vực thẳm?

Tốt nhất vẫn nên để ở thế hòa, dù sao thì quyền quyết định vẫn nằm ở cậu ta, không phải là ở tôi.

Cũng may là tôi đủ tỉnh táo để mà từ chối cậu ta.

Cái cốt truyện chết dẫm này chỉ có mỗi tôi là phản diện bị tất cả mọi người căm ghét.

Cho dù có một số người trong đám kia thanh danh cũng chẳng mấy tốt đẹp, có khi lại còn tồi tệ hơn tôi, tôi vẫn luôn là mục tiêu, là một điểm đích để mà tất cả phải nhắm đến.

Mới đó đã sắp hết 2024 rồi.

Sou xin cảm ơn tất cả những độc giả đã và đang theo dõi, ủng hộ bộ truyện này.

Đương nhiên là cả bộ truyện trước đó nữa.

Sự đón nhận của mọi người với các phẩm cũ và mới của Sou khiến Sou rất vui, cũng như là nguồn động lực để Sou tiếp tục viết tiếp.

Mặc dù tần suất ra các chương truyện không đều và bất thường, nhưng mọi người vẫn rất kiên nhẫn chờ đợi và tiếp tục ủng hộ các chương truyện mới nhất của Sou.

Sou không thể hứa với mọi người về bất kì chuyện gì mà Sou không chắc chắn.

Nhất là về các chương truyện, tác phẩm sau này.

Có thể sau khi kết thúc thế giới này, Sou sẽ ngưng, không viết nữa.

Hoặc là ngừng hẳn, hoặc là chờ đợi một làn sóng mới.

Không ai biết trước được điều gì sẽ diễn ra sau này.

Dù có hơi sớm, Sou chúc mọi người sẽ có một năm mới thật an yên, may mắn và hạnh phúc.

Mong rằng năm sau Sou sẽ có thể được gặp lại những gương mặt thân quen ngày trước, gặp gỡ những gương mặt mới.

Cũng như sẽ có thể tiếp tục đồng hành với mọi người sau khi tác phẩm này kết thúc.

[29/12/2024]
 
Vai Diễn Hoàn Hảo (Countryhumans)
24.


Sau một khoảng thời gian dài trên xe, cả đoàn cuối cùng cũng đã đến được nơi cuối cùng và cũng là nơi có hoạt động được nhiều sự chú ý nhất trong chuyến đi.

Dừng chân tại rìa rừng, sau khi chắc rằng đã lấy hết đồ đạc trên xe xuống, cả đoàn sẽ tiến vào rừng cùng với hướng dẫn viên của mình đến nơi chỉ định.

Đến nơi cắm trại, hướng dẫn viên sẽ hướng dẫn, phổ cập một số thông tin cần thiết và các kiến thức phòng hộ khi đi cắm trại, đồng thời phát các vật dụng, pháo sấng cho từng học sinh.

Hoàn tất thủ tục cơ bản sẽ đến việc chia nhóm.

Mỗi lều có thể chứa được từ 3-5 người.

Một số chứa được 3 người, một số chứa được 5 người .

Như thường lệ, các học sinh sẽ chia theo lớp, nam nữ tách biệt.

Thật tuyệt vời làm sao.

Tôi "may mắn" được xếp vô lều ba người.

Và may mắn hơn khi mà được xếp với nhân vật chính được người người, nhà nhà yêu mến, Việt Nam.

Còn người thứ 3 thì sao?

Là Mongolia.

Một người không có gì quá đặc biệt, khá mờ nhạt.

Một NPC phông nền, không có gì nổi bật.

Có phải tác giả thêm tên đó vô cho đủ chỗ thôi đúng không?

Mà thôi kệ vậy, cứ tập trung vào chuyện của mình đã.

Mongolia hay Việt Nam gì đó.

Tôi đến đây.

Phải nói rằng cái lều khá rộng, vừa đủ chỗ để ngủ.

...

"Các bạn ơiii, đã đến giờ hẹn rồi!

Mau mau ra tập hợp tại vị trí mà hướng dẫn viên của các bạn đang đứng nào!"

Kết thúc thời gian nghỉ ngơi, tất cả mọi người nghe theo hiệu lệnh tập hợp tại nơi hướng dẫn viên đang đứng.

Tập hợp xong lại bắt đầu giới thiệu các hoạt động buổi chiều.

Người đó giải thích khá ngắn gọn, dễ hiểu.

Đa số đều là những hoạt động thường thấy ở mỗi buổi cắm trại.

Đầu tiên là nấu ăn.

Nói chung là những hoạt động liên quan đến việc nấu ăn.

Bao gồm ba hoạt động, săn bắt, hái lượm và nấu ăn.

Hoạt động săn bắt là một hoạt động đặc biệt cần có chuyên viên đi theo giám sát, hướng dẫn.

Tuy khu vực cắm trại là một nơi đã được chọn lựa kĩ lưỡng cũng như cũng đã có kế hoạch kĩ càng, nhưng phòng vẫn hơn ngừa, trước những tình huống bất ngờ, vẫn phải có những chiến lược ứng phó phù hợp.

Hoạt động hái lượm khá đơn giản, học sinh chỉ di chuyển trong khu vực cho phép.

Những thứ thu, lượm được, bắt buộc phải thông qua kiểm định của chuyên viên, giáo viên.

Còn hoạt động nấu ăn khá bình thường, học sinh cùng giáo viên và đầu bếp thực hiện.

Theo như hệ thống thông báo thì khu vực này rất an toàn, động vật lớn hầu như không có.

Các thực vật xung quanh cũng là loại lành tính, không có độc.

Không hẳn là không có trường hợp ngoại lệ, chắc bên đó sẽ có thể xử lý được.

Để an toàn thì vẫn phải rào trước, giảm thiểu khả năng sẽ có một kẻ ngu ngốc nào đó làm điều tầm bậy.

Tiếp đến là hoạt động tự do.

Không có gì đáng nói ngoài chuyện đi tắm.

Ờm...

Không tưởng tượng được.

Chắc là đã được sắp xếp rồi.

Cuối cùng là hoạt động trò chuyện bên lửa trại.

Cũng không có gì đáng nói.

Ai thích tham gia thì tham gia, ai muốn đi ngủ trước thì cứ đi ngủ.

...

Trong lúc chờ đợi được phân công, tôi khoanh tay, chán nản tựa người vào gốc cây.

Hướng mắt nhìn về bầu trời trong xanh và những áng mây trắng bồng bềnh bên trên, trong đầu lại có một vài sự liên tưởng không đáng có về một nhân vật mà tôi đã từng làm chơi ở kiếp trước.

Đó là một nhân điểu, có đôi chân và đôi cánh của loài chim đại bàng to lớn, dũng mãnh.

Thích ăn quả mọng, chơi bàn cào mèo và bay.

Mặc dù chỉ là một NPC bình thường và có đóng góp khá ít trong cốt truyện gốc...

Không biết tại sao lại nhớ đến nó nữa?

"China!

Trùng hợp ghê, không ngờ lại gặp cậu ở đây"_ Việt Nam hứng khởi chạy đến, cơ thể không giấu được niềm vui mà nhảy cẫng lên, đôi mắt lấp lánh không ngừng bắn kim tuyến vào mặt người đối diện, là tôi.

Tiếng gọi của ai đó vang lên, ngắt đi dòng suy nghĩ trong đầu.

Nhìn cái con người thấp hơn bản thân hơn nửa cái đầu, trong phút chốc tôi lại quên mất rằng nguyên chủ ở đây cao tận 1m89.

Sao tôi lại không nhớ điểm này nhỉ?

Hình như...

Đây cũng là lần đầu chúng tôi ở gần nhau đến như thế này.

Bảo sao lại thấy cậu ta...

Lùn tịt

Tôi liếc mắt nhìn cái con người nhỏ bé trước mắt, bên trong lại dâng lên một cảm giác tự mãn nào đấy khó nói.

Bây giờ thì tôi đã hiểu được cảm giác của người cao là như thể nào.

Trước khi Việt Nam kịp nhận ra điều gì đó bất thường, tôi đã lên tiếng trước.

"Vậy hả?

Tuyệt!

Mà cậu tính đi đâu thế?"_ Tôi vờ như bất ngờ, thích thú nhìn cậu ta.

Nhân lúc Việt Nam không để ý, tôi nhón chân, rón rén lùi ra sau.

Việt Nam nghiêng đầu, đăm chiêu suy nghĩ chuyện gì đấy, có vẻ như là đã quên việc bản thân dịnh làm.

Tôi cũng không vội, đứng yên chờ đợi cậu ta đưa ra câu trả lời mà tôi đã biết trước.

"A!

Tớ nhớ rồi.

Ban nãy đi tìm cậu, tớ có trông thấy một con sông.

Chắc là có nhiều cá lắm á!"_ Việt Nam vươn tay, giơ hai cái xô lớn lên trước mặt tôi.

Trong cái xô đó đã có sẵn hai cây cần câu, và một vài vật dụng liên quan.

Quả nhiên, vẫn đúng y như trong nguyên tác

...

Khoảng thời gian sau đó, tôi đã cùng Việt Nam câu cá tại con sông vừa được cậu tìm thấy.

Chỉ tiếc rằng tôi không phải là một người kiên nhẫn, sau vài lần thả mồi thất bại, tôi đã bỏ cần, không buồn câu cá nữa.

Tôi đứng dậy, lặng lẽ thu dọn chỗ ngồi của mình rồi xách xô đi tìm Việt Nam, người cũng đang ngồi câu cá ở một nơi không gần cũng không xa.

Chủ yếu là vì để không ảnh hưởng việc câu cá của đối phương nên chúng tôi đã chia nhau ra, mỗi người một câu một nơi.

Chỗ Việt Nam câu không quá xa, tìm một lúc đã thấy.

Tôi bước đến, đứng từ đằng sau phủ bóng mình lên thân hình nhỏ bé phía dưới.

Việt Nam vừa câu lên được một con cá khá lớn, đang mải mê gỡ cá thì lại phát hiện ra có ai đó đang đứng sau lưng mình.

Bóng hình ấy cao lớn, che đi gần hết người cậu.

Người kia chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ đứng phía sau cậu.

Dưới con sông, dòng nước vẫn lặng lẽ trôi.

Thông qua mặt nước phía dưới, bóng hình ấy dần rõ hơn, lộ rõ hình dáng của một cậu trai cao lớn, lạnh lùng, mang theo vẻ đẹp của sự bất cần.

"China?"_ Như nhận ra sự tồn tại của tôi, Việt Nam không chần chừ liền lên tiếng gọi tên người đằng sau, là tôi.

Trải qua một khoảng lặng câu hỏi ấy dường như vẫn chưa được đáp lại, cứ thế cuốn trôi theo dòng nước phía dưới.

Tôi liếc mắt, đưa ánh nhìn xuống hình ảnh phản chiếu phía dưới.

Hai bóng đen lấp ló kề bên nhau, phản chiếu xuống mặt nước phía dưới một vài hình ảnh không rõ ràng.

Thấy người kia không nói gì, Việt Nam cũng chẳng nói thêm gì, tiếp tục gỡ cá.

Cậu ta cầm con cá đang giãy trên tay, nhẹ nhàng thả vào chiếc xô đầy cá bên cạnh.

Không biết từ lúc nào, Việt Nam đã nhìn thấy cái xô toàn nước của tôi.

Tiếng cười khúc khích vang lên, nhẹ nhàng và lặng lẽ.

Tiuy nhỏ, nhưng cũng đủ lớn để cho "người kia" nghe thấy.

"Cười gì đấy?"_ Tôi nhướng mày, hậm hực hỏi.

Ánh mắt liếc xuống dòng sông, nơi hiện hữu một nụ cười nhỏ mờ ảo bên dưới.

Tôi đảo mắt, lén giấu đi cái xô nước trống rỗng của mình, lại liếc sang mái tóc đỏ rực đang run lên từng đợt bên dưới.

Cả người Việt Nam cứng đờ, cố gắng thanh minh _"Có cười gì đâu"
 
Vai Diễn Hoàn Hảo (Countryhumans)
25.


Biết rằng bản thân không có khả năng câu cá, tôi không tiếp tục làm phiền Việt Nam nữa, đành đi tìm việc khác để làm.

Đặt xô nước xuống chỗ trống kế bên Việt Nam rồi quay đi, hướng về phía rừng rậm đằng sau.

Đến khi hoàng hôn dần buông, tôi lúc này mới quay lại, kéo Việt Nam cùng với hai xô cá lớn đã trở về nơi cắm trại.

Đám cá của Việt Nam cùng với đống nấm mà tôi nhặt được đã trở thành món ngon cho cả trại.

"Việt Nam giỏi ghê.

Câu được quá trời cá!

Ăn ngon quá trừi luôn"_ Neko miệng nhai nhồm nhoàm, tay cầm xiên cá nướng vẩy qua vẩy lại, không ngừng khen ngợi Việt Nam

Việt Nam ngồi kế bên, gãi đầu ngượng ngùng _"Em quá khen rùi.

Do ở đây nhiều cá thôi à"

"Không phải do anh giỏi à!

Hai xô cá của anh cũng đủ cho nửa cái trại này ăn rồi đó!"

Tôi ngồi ở phía đối diện, lặng lẽ nhìn hai người kia chơi trò tung hứng với nhau, chỉ biết lắc đầu thở dài.

Nếu đúng như trong cốt truyện, tôi trong đoạn này sẽ phải chơi trò đấu mắt, vờn nhau với cô nàng kia suốt buổi chiều, cho đến tận lúc đi ngủ vẫn không ngừng đá xéo, đấu mắt với nhau.

Trông chẳng khác gì hai tên hề.

Ngặt nỗi cậu nhỏ kia lại giả mù giả điếc, cả buổi cứ như bức tượng ngồi yên một chỗ, đã vậy lâu lâu còn thả ra mấy quả bom trời đánh khiến cho câu chuyện giữa hai chúng tôi từ tệ thành rất tệ.

Lúc đi ngủ còn không quên thả thêm một quả bom nữa, hỏi một câu trật lất.

"Cậu với Neko thích nhau hở?"

Đó, nó đó.

Nghe mà gai hết cả óc.

Chẳng hiểu được cậu ta nhìn được điểm lãng mạn nào giữa hai chúng tôi mà phán ra cái câu xanh rờn kia.

Không, phải là do tác giả mới đúng.

Cái logic của người đó lại "giúp" cho người đó có thể viết ra một đoạn hội thoại giật tít thế kia.

Cũng may ở đây không có Neko.

Nếu em ta mà nghe được chắc cũng phải giận dỗi Việt Nam hẳn một tuần.

Sau đó sẽ lại là một cú lườm cháy mắt với tôi.

...

Khoảng thời gian sau đó với chúng tôi khá bình thường.

Ngoài những hoạt động CẦN phải góp mặt, thời gian còn lại tôi sẽ trốn đi đâu đó chơi, hoặc kiếm điểm thiện cảm.

Dù rằng đa số kết quả đều cho ra con số âm thì tôi cũng chẳng lo lắm, vì tôi đã có bảo hiểm của riêng mình rồi mà!

Cơ mà...

Hình như lúc đi cắm trại có phân cảnh đặc biệt thì phải...

Bịch bịch bịch

Ây da!

À nhớ rồi, là cái phân cảnh này này

Trong màn đêm sâu thẳm, cơn mưa lạnh lẽo không ngừng rơi nặng hạt khiến cho lớp rong rêu ngày một thêm trơn trượt.

Không may khi cậu nhỏ hậu đậu của chúng ta đi ngang qua con dốc nọ, lại không cẩn thận dậm chân trúng lớp rong ấy, khiến cho bản thân bị ngã lăn lốc.

Như thể vận may của Việt Nam hôm nay đã đi đâu đó rong chơi trong cánh rừng.

Không những quần áo lấm lem, mặt mày trầy xước, mà còn bị trật chân, đi không nổi.

Đúng là một ngày xui xẻo.

"Cậu không sao chứ?"_ Là người đầu tiên phát hiện sự mất tích của Việt Nam, tôi đã đi theo, sau một khoảng thời gian tìm kiếm và "một chút" vất vả, tôi đã tìm thấy cậu ta, đang ngồi co ro một góc dưới một cái cây to.

Tôi bước đến cúi xuống, mặc kệ bộ dạng lôi thôi lếch thếch của mình, cẩn thận kiểm tra chỗ bị thương của cậu ta.

Tuy không nhìn rõ được biểu cảm hiện tại của Việt Nam, nhưng nếu không nhầm thì chắc cũng giống như phần miêu tả trong truyện.

/Mái tóc đỏ bồng bềnh rũ xuống, che đi một phần tầm nhìn trước mắt, khiến cho việc quan sát ngày một thêm khó khăn.

Trước mắt cậu chỉ là một màn đêm đen kịt và cơn đau âm ỉ từng chân.

Cơ thể không ngừng run lên vì lạnh và đau.

Việt Nam mà China quen trước đó nay đã trở thành một dáng vẻ tàn tạ chưa từng thấy.

Ánh mặt trời tưởng chừng như sẽ mãi mãi rạng rỡ trên trời cao, mãi mãi ở một vị trí mà một kẻ hèn mọn như hắn sẽ chẳng thể nào với tới.

Hắn đã quên mất, rằng cậu cũng chỉ là một con người bình thường.

Cũng có lúc trở nên yếu đuối, sợ hãi và...?/

Bên trong China đã xuất hiện một loại cảm giác kì lạ với Việt Nam kể từ sau khi nhìn thấy dáng vẻ ấy của cậu.

Tuy chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng cũng là một hình ảnh khiến hắn phải khắc cốt ghi tâm.

Không có suy nghĩ bảo vệ hay là cảm giác rung động tình tứ, mà là một loại ham muốn vấy bẩn vặn vẹo.

Thứ ham muốn vốn đã được hắn chôn sâu trong tâm thức nay như một con sói lâu ngày không được ăn thịt, không ngừng dâng lên tham muốn ăn tươi nuốt sống cái thứ ngon lành trước mắt.

Và đặc biệt nhất là khi có thể độc chiếm miếng thịt ngon kia thành của riêng mình.

...

"Xin lỗi cậu nha...

Tớ lại làm phiền cậu nữa rồi"_ Việt Nam được tôi bế trên lưng, mệt mỏi tựa đầu lên vai tôi.

Cậu nhìn xuống phía dưới, nơi mắt cá chân sưng phù không ngừng dấy lên những cơn đau âm ỉ.

Thông qua kẽ mắt, tôi nhìn thấy mái tóc đỏ ướt sũng của Việt Nam.

Trông chẳng khác gì một cục bông bị nhúng nước.

Có vẻ như cậu ta đang rất buồn.

Cũng đúng thôi, dù sao thì chẳng khi không chúng tôi lại thành ra như thế này, bị "tình tiết" dàn xếp lạc trong rừng.

Cậu ta là người khởi xướng, cũng là người bị trượt chân té khỏi con dốc khi đang tham quan xung quanh nơi cắm trại.

Tôi, vì cứu Việt Nam đã chạy đi tìm cậu ta.

Trước khi đi còn không quên quăng quả bom này cho Mongolia (một nhân vật quần chúng bất đắc dĩ) rồi sau đó mới chạy vào rừng.

Con dốc kia công nhận rất trơn.

Lúc leo xuống, tôi cũng bị thứ của nợ ấy làm cho bị trật chân.

Nhờ sự "trợ giúp" của mấy cành cây rơi vãi trên dốc, vết thương của tôi cũng phải gọi là ối dồi ôi luôn rồi.

Tại sao tôi biết bản thân đã bị trật chân dù không có cảm giác gì ư?

Nhờ ơn hệ thống đấy.

Chẳng hiểu tại sao nội tại nhân vật phản diện không hoạt động, nếu không thì tôi cũng chẳng phải đụng đến cái buff tạm thời kia.

Nghĩ đến việc lúc trở về phải ngay lập tức chui vô bệnh viện đi khám thôi là đã thấy phiền rồi.

"Đừng tự trách mình như thế chứ.

Do bùn lầy trơn quá thôi"

Phiền thì phiền nhưng thấy Việt Nam ủ rũ như vậy, tôi nghĩ chí ít cũng phải an ủi cậu ta đôi lời.

Chỉ mong cậu ta đừng tiếp tục kéo đàn trong lúc tôi đang tìm đường thoát khỏi nơi này.

[Phát hiện: Lời thoại trùng khớp]

[Thưởng độ tương thích nhân vật +10đ]

Được luôn hả mấy má?

Bỏ qua cái thông báo kia thì thứ hệ thống này cũng rất được việc.

Khi mà nơi đây đã bị bóng tối vây lấy, tôi vẫn có thể nhìn thấy con đường trước mắt nhờ vào ánh sáng từ màn hình hệ thống.

Để lấy ví dụ cho dễ thì chúng giống như ma trơi phát sáng lơ lửng, còn tôi là người có đôi mắt âm dương.

Vì hệ thống là cá thể đặc biệt nên chỉ có tôi và cấp trên (Người tạo ra hệ thống - Miki) nhìn thấy.

Và Việt Nam, một người bình thường, dĩ nhiên là sẽ chẳng bao giờ thấy được chúng.

Nhìn Việt Nam ở sau lưng, lại nhìn xuống cái chân tím lè của mình.

Chưa biết cảm giác ra sao khi hết buff, nhưng nhìn chúng khủng khiếp như thế kia thì tôi chắc chắn tôi bị nặng hơn Việt Nam!

Không biết bao lâu nữa mới kết thúc phân đoạn này đây...
 
Vai Diễn Hoàn Hảo (Countryhumans)
26


Athena đứng giữa sân nhà, tự hào nhìn cảnh tươm tất mà mình vừa mới tạo ra.

Khi không lại nổi hứng dọn dẹp, cô đã vứt hết đống tài liệu sang một bên và hì hục cầm dụng cụ lau dọn khắp căn nhà.

Việc dọn dẹp này cũng giống như một hình thức giải trí sau chuỗi ngày cắm mặt vào giấy tờ vậy, nhờ vậy nên tâm trạng của cô hiện đang rất tốt, có thể tiếp tục quay lại làm với đống "của nợ" kia một lần nữa.

Cạch cạch leng keng

Tiếng mở cửa vang lên, Athena nghe vậy liền biết rằng đó là ai.

Chắc chắn là thí chủ của cô rồi!

[Giải trừ buff ]

"Mau..

Đưa tôi đến bệnh viện"

Rầm

Athena nhìn cái người đang nằm bất tỉnh trước mặt, không nói không rằng vác người đấy lên.

Mặc kệ cái vali chổng chơ kế bên, mặc kế đống giấy tờ bị cô ngó lơ.

Bây giờ cô phải đi giúp thí chủ xui xẻo của cô trước đã~

...

"...

Sao vết thương lần này lành nhanh vậy?"_ Tôi nhìn xuống cái đầu gối nhẵn bóng của mình, cảm thấy khó hiểu trước tiến độ phục hồi của chúng.

Bởi vì nếu tôi nhớ không nhầm thì đầu gối của tôi trông sẽ rất khủng khiếp.

Bị trầy một mảng lớn cơ mà!

Athena ngồi ở phía đối diện, mắt vẫn dán vào đống chữ trên tờ giấy, chẳng buồn nhìn tôi lấy một cái.

Im lặng được một lúc, cô mới trả lời _"Tôi dùng điểm của anh đấy"

"Đệch"

Quả nhiên là phong cách của Athena, không nhầm đi đâu được

"Cốt truyện sắp tới cần anh nên không thể xuất hiện vấn đề được"_ Athena tựa lên đầu cây chổi, ánh mắt hướng vào một nơi vô định nào đó trong không trung.

Có vẻ như là lại đang xem thông báo hệ thống.

Chậc

Tôi đảo mắt, trả lời khá miễn cưỡng _"Biết rồi biết rồi, rất cảm ơn cô"

...

Buổi đi chơi kết thúc, học sinh lại quay lại trường học nốt những buổi học còn lại trước khi bước vào kì nghỉ hè.

Ngoại trừ chúng tôi, học sinh khối 12.

"Ôi trời...

Lại phải thi tốt nghiệp nữa à..."_ Tôi mệt mỏi nằm ườn trên bàn, nhìn chằm chằm cành cây lớn ngoài cửa sổ

Bởi vì khối học khác nhau, tôi và Việt Nam phải chia lớp, cách nhau hẳn một tầng lầu.

Người may mắn được học chung với Việt Nam là những người bạn tốt của cậu.

Đương nhiên, trong đó không có Cuba và dàn harem của cậu ta.

Theo như cốt truyện, sau khi sự kiện "cắm trại" kết thúc, những phần sau đó chủ yếu toàn nói về hắn.

Chủ yếu là về cách hắn tính toán Việt Nam và ti tỉ thứ không tiện nói khác.

Trước khi đến "canon event", sự góp mặt hiện tại của tôi là điều bắt buộc.

Nhiệm vụ của tôi nói tóm gọn cũng chỉ là giả vờ bắt chước theo dáng vẻ đáng khinh của hắn trong cốt truyện.

"G"ất mệt mỏi

...

Khoảng thời gian sau đó rất nhàm chán, như chó chạy ngoài đồng.

Cứ lên lớp rồi về nhà, lên lớp rồi về nhà.

Chán quá thì cúp học đi đâu đó chơi, hoặc ra net, hoặc chơi game.

Miễn là không bị đình chỉ thi thì tôi muốn làm cái quái gì cũng được.

Tôi đóng vai hắn cũng quá chuẩn rồi, phải không?

"Cô bảo tôi quan trọng.

Là quan trọng cỡ này hả?"

Athena ngồi ở phía đối diện, nghe tôi nói vậy cũng chẳng có phản ứng gì, vẫn tiếp tục ghi chép thứ gì đó.

Xem câu nói của tôi như gió thoảng mây bay.

Thấy chẳng lay động được cô ta, tôi cũng chẳng nói gì thêm, tiếp tục lướt điện thoại.

Lướt mãi cũng chán, tôi vươn tay, triệu hồi bảng hệ thống ngay trước mặt.

[Kiểm tra tiến độ cốt truyện...]

[Chương 16: Suy nghĩ của hắn (98.23%)- Kết thúc sau 1 tiếng 56 phút...]

[Tiếp theo -> Chương 17: Cuộc hẹn sắp tới (Diễn ra trong vòng 12 ngày)]

Tôi nhìn đồng hồ đếm ngược trên bảng hệ thống, bắt đầu tính nhẩm thời gian, mắt vẫn dán chặt vào giao diện trong điện thoại.

Chẳng qua là thêm vài tháng ôn tập, vài ngày thi đại học thôi mà.

Chẳng có gì to tát cả.

Mà cái chương 17 là đang nói về chuyện gì ấy nhỉ...

...

Khoảng thời gian sau đó là chuỗi ngày nằm lăn lóc trên trường, nhìn mọi người vùi đầu vô sách vở với một tâm trạng rất chi là thư giãn.

Gì chứ cái hệ thống này cũng hiện đại quá rồi ấy chứ, còn giúp kí chủ "skip" giai đoạn luôn mà.

Thú thật tôi cũng chẳng giỏi giang gì cho cam, so với tên "học bá cá biệt" này thì hoàn toàn cách xa một trời một vực.

Đúng là ở kiếp trước tôi thi đậu vô một trường có danh tiếng khá tốt, thực lực thời đó chắc cũng bằng phân nửa cậu học bá này.

Nhưng kiến thức cũ tôi cũng đã quên gần hết rồi, ngoại trừ một số thứ cơ bản thì còn lại...

Bỏ qua cái đó thì còn một điểm đặc biệt nghiêm trọng nữa.

Tôi là một người Trung Quốc, và thế giới này lấy bối cảnh từ Việt Nam.

Nó còn chả liên quan gì đến nhau...

[DEFEAT]

"Cái l má, team đéo gì thế này"

[Bình tĩnh đi kí chủ]

"Chuỗi 10 rồi đó bố.

Sắp rụng xuống Tinh Anh rồi máaa"

[À ừm...

Chia buồn]

[Tôi có một đề xuất]

"Gì?"

[Hãy qua Vương-]

"Ôi, chuỗi 20 luôn rồi.

Khỏi cần lo "

[...]

Để bản thân không bị chết sớm vì cao huyết áp, tôi quyết định.

Tắt điện thoại.

Trong lúc đang không biết làm gì, khóe mắt lại phát hiện một nhân vật đang rất được tôi chú ý.

Đó là một cậu học sinh ngồi ở dãy hai.

Một tên NPC rất chi là nhạt nhòa.

Thay vì quan sát đám người chướng mắt kia thì tôi thích xem cái cậu này hơn.

Nói sao nhỉ, vì cậu ta toát ra một bầu không khí rất là "học sinh".

Sáng đi học, chiều về nhà, tiếp tục học.

Không chơi bời, không yêu đương.

Chỉ có một mình cậu ta cùng với đám bạn NPC khác của cậu tụ tập với nhau như những học sinh bình thường hay làm.

Thực lực của cậu ta không quá giỏi, nhưng ít nhất vẫn đủ để đậu vào trường cậu ta thích.

Tại sao tôi biết ư?

Nhờ cái hệ thống này thôi.

Làm việc này có hơi biến thái, nhưng tôi thề là tôi chỉ quan sát cho vui thôi.

Nhìn được vài giây là ngưng không nhìn nữa.

Chắc là cậu ta sẽ không tưởng rằng tôi đang muốn ăn tươi nuốt sống cậu ta đâu ha?

Coi như ôn lại một chút về thời học sinh huy hoàng của bản thân đi.

Không biết đám kia ở bên đó thế nào rồi nhỉ?
 
Vai Diễn Hoàn Hảo (Countryhumans)
27


Lưu ý: Typo rất nhiều

Cạch

Athur đang ngồi trên sofa đọc sách, nghe thấy tiếng mở cửa thì gấp cuốn sách lại, chậm chạp quay sang nhìn ra bên ngoài, vô tình chạm mắt với đối phương.

Cả hai im lặng nhìn nhau được một lúc, cô là người lên tiếng đầu tiên _"Ồ, xong rồi à?

Bạn China có làm bài được không?"

Tôi nhìn Athur, miễn cưỡng trả lời _"Bình thường"

Lúc đó tôi đang làm gì nhỉ.

Hình như là ngồi đánh mạt chược với Sakura và mấy con bot khác trong không gian riêng thì phải.

Chơi cũng vui phết.

Về bài thi thì hệ thống sẽ làm hộ để tránh xảy ra sai sót không cần thiết.

Đồng thời đồng bộ hóa dữ liệu về thế giới này, bổ sung thông tin, vân vân mây mây.

Tôi cũng chả quan tâm lắm về mấy thứ lằng nhằng ấy.

"Nói chứ, cái hệ thống này có lỡ tay làm full điểm không vậy?"

[Không thưa thí chủ]

[Chúng tôi chỉ mô phỏng lại phong cách làm bài của nguyên chủ.

Bài làm cũng được giới hạn ở mức điểm vừa đủ với năng lực của nguyên chủ]

[Nói chung là, phần nào nguyên chủ có thể làm thì sẽ được hệ thống thuật lại gần giống như vậy 99,9%]

Nhìn dòng chữ đang chạy trên bảng hệ thống, đọc thấy cũng hợp lý nên tôi cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện.

Thấy không còn chuyện gì để nói, tôi vươn tay, kéo thanh tiến độ cốt truyện lên kiểm tra.

Trong lúc nghịch bảng hệ thống, tâm trí của tôi bắt đầu trôi về phương xa, nghĩ về những chuyện không đâu ra đâu.

Chủ yếu là về chuyện sau này.

[Chương : (Kết thúc)]

[Chuẩn bị sang chương mới...]

Ting

Điện thoại trên bàn bỗng nhiên rung lên, kèm theo đó là tiếng thông báo nhắn tin quen thuộc.

China thở dài, cầm điện thoại lên, mở ứng dụng bằng một cách chậm chạp nhất có thể.

Đập vào mắt China là cả đống tin nhắn, tag của mấy "người bạn" trong lớp (phần lớn là của Việt Nam).

Đầu tiên là hỏi về bài thi, sau đó là than vãn ỉ ôi.

Lảm nhảm một hồi thì chuyển sang bàn về việc cả đám nên tổ chức tiệc ở đâu, lúc nào (và hỏi rằng China có tham gia không?).

Tuy không ai muốn China tham gia, nhưng vì Việt Nam nên bọn họ đành phải hùa theo.

...

Việt Nam cuteo: @China có tham gia k:>?

China đẹp trai: @Việt Nam cuteo có chứ!

Ở đâu có cậu, ở đó có tớooo^^

Việt Nam cuteo đã thả tim tin nhắn của bạn

Việt Nam cuteo: ui, v là mn đủ hết rồi, vui quá điii 😡]

[Baobao: Câu từ nào của tôi khiến c nghĩ v?]

[Mngmorr*⁠.⁠✧: Huhu, e kco ý đóo]

[Mngmorr*⁠.⁠✧: đừng dận e TT]

[Mngmorr*⁠.⁠✧: Xin lỗi a mừ, đừng bỏ e🙁(((]

[Baobao: Tôi đâu dám giận cậu]

[Mngmorr*⁠.⁠✧: Oeeeee]

[Mngmorr*⁠.⁠✧: Đừng giận e mà TTTTT]

[Baobao: Nýn]

[Mngmorr*⁠.⁠✧: 🙁]

[Baobao: Mè nheo mãi]

[Baobao: Cuối tuần này tôi cho cậu 1 tiếng]

[Mngmorr*⁠.⁠✧: Yipeeeee]

[Mngmorr*⁠.⁠✧: A là tốt nhấtttt]

[Mngmorr*⁠.⁠✧: (thả cả đống icon)]

[Baobao: Còn muốn chơi nx k?]

[Mngmorr*⁠.⁠✧: E s cx đc ậ]

[Mngmorr*⁠.⁠✧: Nếu a bận thì a cứ out trc i]

Bạn đã thoát phòng

...

Khoảng thời gian đợi điểm thi khá là nhàm chán, bởi vì chưa tới sự kiện chính nên hầu hết thời gian tôi toàn ru rú trong nhà.

Nếu có hứng thì đi phượt 2-3 ngày, đương nhiên là đi một mình.

Tôi cảm thấy có chút thích tác giả rồi...

Vì đã đá nguyên chủ ra khỏi mạch truyện này và tập trung vô đắp gạch cặp khác.

Còn về cuộc hẹn với Việt Nam ư, coi như là tôi nhắm mắt nhắm mở đồng ý với cậu ta đi.

"Ngài...

Làm gì vậy?"_ Athur sững sờ nhìn đống thiết bị, giấy tờ trên bàn, nhìn tôi đang hí hoáy vẽ gì đó trên wacom nóng hổi vừa đổi từ hệ thống.

Tôi đang tập trung nên cũng chẳng để tâm mấy đến sự bừa bộn của bản thân, chỉ xua tay, giải thích qua loa với cô ta rồi tiếp tục cắm cúi với bản thảo.

"Đừng để ý, tôi nhận vài đơn làm cho đỡ ngứa nghề"

[XXX đã bình luận về bài viết của bạn : "B ơi còn slot k"]

[8 bình luận mới về bài viết của bạn: "[COMMISSION OPEN]..."]

Tôi nhíu mày, chẳng hề ngẩng đầu mà vươn tay tắt thông báo của hệ thống, không hiểu tại sao lại bắt đầu nổi cơn tám chuyện _"Nói chứ hệ thống bên các cô cũng xịn nhỉ.

Gần như mảng nào cũng phải chưởng mặt vô .

Tôi còn tưởng đâu bên các cô chỉ quản chuyện xuyên không này nọ thôi chứ"

"Thực tế lên, chúng tôi cũng cần phí duy trì mà"_ Athur trả lời một cách chậm rãi, đôi mắt vô thức liếc sang đống giấy lộn đang được chất đống trong góc phòng

Tôi gật gù, có chút thương cảm cho sự chăm chỉ của Athur.

Bảo sao lúc nào cũng thấy cô ta viết báo cáo, quả nhiên là một nhân viên tận tụy, hết lòng vì công việc của mình.

"Đừng tưởng tôi không biết ngài đang nghĩ gì đấy?"

"Gì, tôi nghĩ gì đâu?"

...

Vào một đêm khuya nọ, đang mê man chuẩn bị vào giấc thì tôi lại nhớ đến một chuyện mà bản thân đã vô tình quên...

"Chết m-"_ Nhớ ra chuyện đó, tôi liền bật dậy.

Chưa kịp nghĩ gì, đã nhìn thấy giao diện game ngay trước mắt.

[Mngmorr*⁠.⁠✧ đã gửi bạn lời mời nhập đội]

Tôi nhìn bảng thông báo hiện ngay trên màn hình, cảm thấy có chút tội lỗi, vừa ấn đồng ý vừa suy nghĩ nên giải thích với Việt Nam như thế nào.

Nhưng tin chưa kịp nhắn thì người kia đã tự giải thích giùm anh rồi.

[Mngmorr*⁠.⁠✧: Nếu mệt quá thì a cứ nghỉ trc i]

[Mngmorr*⁠.⁠✧: K cần phải vì e đâu]

Không trách mắng, không giận dỗi.

Cách mà Việt Nam bao dung với tôi khiến tôi cảm thấy bản thân là một tên thất hứa tồi tệ.

Và việc cậu ta lấy viện cớ giùm tôi khiến tôi cảm thấy rất khó chịu.

[Baobao: K, là tôi quên đấy]

[Baobao: Xin lỗi]

[Baobao: Đừng tự trách bản thân nữa]

[Baobao: Tôi đang rảnh, có thể thâu đêm với cậu đc]

Đợi được một khoảng thời gian rồi mà đối phương vẫn chưa có phản hồi, tôi lại thầm mắng chính mình thêm vài trăm hiệp.

[Mngmorr*⁠.⁠✧: Không sao ạ]

[Mngmorr*⁠.⁠✧: V cta vô nhé?]

[Baobao: Ok]

...

[Mngmorr*⁠.⁠✧: A oi]

[Baobao: J]

[Mngmorr*⁠.⁠✧: A muốn bật mic k]

[Mngmorr*⁠.⁠✧: Đêm tối yên qu nên e muốn nhộn nhịp một chút]

[Baobao: K sợ bị bắt à?]

[Mngmorr*⁠.⁠✧: K s đâuuu, nhà e dễ lắmmm]

[Baobao: Tôi k bật đâu nhé?]

[Mngmorr*⁠.⁠✧: K s ạaa, e nói 1 mik đc ròiiii]

Và đó là quyết định hối hận nhất đời tôi

...

"Anh ơi"

"Anh ớiii"

"Ch*t mẹ rồi.

Anh ngủ quên rồi"

"Anh ơiii"

"Dậy đi anhh.

Không bị trừ uy tín đóoo"

"...Thôi không sao, em sẽ giúp anh không bị trừ sao"
 
Vai Diễn Hoàn Hảo (Countryhumans)
28


Sau một tuần nghỉ ngơi, đã đến ngày hẹn.

Tôi nằm trên giường, đôi mắt dán chặt trên trần nhà, chẳng buồn làm gì cả.

"Không ấy giờ mình bùng kèo luôn ta?"_ Cái suy nghĩ ấy cứ như vậy cứ vẩn vơ trong đầu tôi, khiến tôi phân vân mãi, chẳng thể quyết định dứt khoát được.

Mặc dù tôi biết rõ rằng bản thân bắt buộc phải tham gia buổi "tiệc tốt nghiệp" này, nhưng nghĩ đến những tình tiết diễn ra sau khi tiệc tan (tuy tôi không trực tiếp thực hiện) là đã thấy buồn nôn rồi!

[Đây là tình tiết bắt buộc!

Kí chủ không được phép lười biếng!]

Cái thứ oan nghiệt kia lại đúng lúc xuất hiện, lại thúc giục tôi đi thực hiện "tình tiết".

Tôi ôm mặt, xua tay đuổi cái bảng thông báo kia ra xa.

Sau vài phút lăn lộn trên giường, tôi cuối cùng cũng đã lấy lại được một chút động lực, liền bật dậy chạy đi thay đồ, tranh thủ lúc bản thân vẫn còn cái động lực "nhỏ" này.

Thay một bộ quần áo giản đơn, phụ kiện đi kèm là chiếc điện thoại bất di bất dịch.

Chẳng cần làm gì cầu kì hoa lá, chỉ như vậy là xong!

Một phút bao mươi giây, nhanh, gọn, lẹ.

[Khuyến khích kí chủ sử dụng nước hoa]

Chậc

Đúng là màu mè

...

Trong không khí nhộn nhịp của buổi tiệc, cánh cửa phòng đang được đóng bỗng được mở ra, theo sau đó là bóng dáng của kẻ mà mọi người không mong xuất hiện nhất.

Tôi bước vào, gương mặt ba phần lạnh lùng, bảy phần hờ hững.

Người đầu tiên chạy ra đón tôi, không ai khác chính là Việt Nam, nhân vật chính của cuốn tiểu thuyết này.

"Cậu cuối cùng cũng đến rồi!

Hoan nghênh hoan nghênh!"_ Việt Nam hớn hở nắm cánh tay của tôi, kéo tôi gia nhập vào buổi tiệc

Không khí ban đầu có chút ngượng ngùng nhưng sau đó cũng đã nhanh chóng náo nhiệt trở lại.

Những người ở đây, mỗi người đều có một tâm tư riêng.

Bằng một cách kì lạ nào đó, mọi người vẫn có thể hòa hợp với nhau, cùng nhau trò chuyện như những học sinh bình thường, vui vẻ tận hưởng ngày cuối cùng còn là học sinh của mình.

Còn tôi?

Vẫn như mọi ngày, lượn qua lượn lại quanh phòng, vờ như thể rấttt thân thiết với mọi người mà gia nhập câu chuyện của bọn họ.

Nói thật thì mối quan hệ của China với mọi người cũng không quá tệ.

Ngoại trừ cái tật trăng hoa, hay lăng nhăng ong bướm bên ngoài và đầu óc có hơi bất bình thường thì hắn là một người dễ gần, hoạt bát.

Nói thẳng ra là tên này có tài ngoại giao và mặt dày.

Nếu miễn cưỡng thì cũng có thể trò chuyện với nhau.

May mắn thì còn được hắn cho thêm một chút lợi ích, hoặc ăn ké một vài quả dưa chợ búa.

Sau khi bị thông báo của hệ thống giật lên giật xuống liên tục làm cho mỏi mắt, tôi xoa đôi mắt mỏi nhừ của mình, lặng lẽ bật chế độ không làm phiền rồi quay trở lại chỗ ngồi, tạm thời "nghỉ giải lao".

Nghỉ được một chút, tôi nghiêng đầu, mỉm cười với Việt Nam, người cũng vừa trở về sau buổi giao lưu "nhỏ" của mình.

"Thi tốt nghiệp xong rồi.

Cậu có tính đi đâu trong thời gian này không?"_ Tôi vừa hỏi, tiện tay bóc một miếng khoai tây trên bàn bỏ vào miệng ăn

Việt Nam nghe vậy, trầm ngâm suy nghĩ rồi thành thật trả lời _"Tớ không biết nữa, tớ chưa nghĩ đến chuyện này"

Nói đoạn, cậu xoa cằm, nghĩ nghĩ, lại vui vẻ nói tiếp _"Ui, mới nghĩ đến thôi mà tớ đã thấy háo hức rồi.

Cảm ơn gợi ý của cậu nhé!"

Tôi nhai khoai tây, vẫy tay tỏ vẻ không có gì _"Tôi chỉ tiện miệng thôi.

Không cần phải khách sáo đến vậy đâu"

Dứt lời, tôi đưa mắt, nhìn xuống ly nước ngọt trên tay Việt Nam, ánh mắt âm trầm _"Hừm..."

Nhìn theo ánh mắt của tôi, Việt Nam hướng ánh mắt của mình xuống ly nước ngọt của mình, phát hiện tôi đang để ý đến thứ này.

Cậu ngượng ngùng, gãi đầu, mặt có hơi đỏ _"Hì hì, có hơi trẻ con nhỉ?"

"Đúng là có hơi trẻ con thật"_ Tôi theo phản xạ đáp lại, gật gù đồng tình, rồi lại giật mình, thầm trách sự hấp tấp của mình

Việt Nam nghe vậy có chút ngẩn ngơ, bất ngờ trước phản ứng của tôi.

Nhưng cậu ta trông có vẻ như không mấy để tâm đến chuyện này, gương mặt của cậu ngày một thêm đỏ hơn, xấu hổ trước nhận xét thẳng thắn của tôi.

"Trẻ con gì chứ.

Tớ đã đủ 18 tuổi rồi đó!"_ Cậu lí nhí, không phục đáp lại

Tôi vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, vẫn tiếp tục trêu chọc, lơ đi đống dao găm quanh phòng _"Tôi biết mà~ Lần đó tôi còn tặng cho cậu một món quà lớn mà!"

Đó là một con gấu bông to đùng, mềm mại giống y hệt như trong nguyên tác.

Chỉ là không có camera ẩn mà thôi.

"Nhưng mà tôi thấy vẫn chưa đủ lớn lắm đâu~ Cậu ấy à~ Vẫn còn non lắm"_ Tôi khúc khích, nhưng trong lòng trợn mắt, cố nhịn xuống cơn buồn nôn đang cuộn trào bên trong.

Còn Việt Nam thì hậm hực, cố chứng minh bản thân đã lớn, đã đủ "chín chắn", này nọ lọ chai.

"Thôi được rồi, không đùa với cậu nữa"_ Tôi vung tay, ngăn không cho Việt Nam tiếp tục lải nhải.

Việt Nam dưới sự an ủi, dỗ dành của tôi, cuối cùng cũng hạ hỏa, kiên nhẫn lắng nghe điều tôi sắp nói.

"Tí nữa muốn đi tăng hai với tụi tớ không?"_ Tôi cúi người xuống, vờ như đang thì thầm, lặng lẽ đưa mắt lướt qua một lượt những người trong đây.

Nhận được lời mời ấy từ tôi, cậu ta có chút bất ngờ, trong đôi mắt long lanh kia lại sáng lên vẻ háo hức, mong chờ vào một điều gì đó?

Việt Nam có hơi ngập ngừng, phân vân không biết nên đồng ý hay từ chối, hoặc là đang nghĩ bản thân nên trả lời như thế nào trong tình huống này.

"Tớ...

Tớ"

Tôi chớp mắt, miệng gặm một cây khoai tây chiên, nhún vai tỏ vẻ thờ ơ, rồi lại mỉm cười, thân thân thiết thiết mà vò đầu cậu ta.

"Không cần cậu phải trả lời ngay đâu, chúng ta vẫn còn một đêm rất dài mà.

Tớ đợi câu trả lời từ cậu~!"_ Tôi nói chuyện một cách nhẹ nhàng, không mặn cũng chẳng nhạt.

Ý tứ đều hiện rõ trên mặt chữ.

Việt Nam mân mê ly nước ngọt, mặt cúi xuống khiến tôi chẳng thể nhìn rõ biểu cảm của cậu ta _"T-tớ sẽ suy nghĩ"

Nhận được câu trả lời ấy là China đây đã hết phân cảnh, tôi cố gắng giữ vẻ mặt "lãnh đạm" của mình, ngăn không cho bản thân "phá vỡ hình tượng" mà nhanh chóng tìm cớ chuồn đi, nhường vị trí cho người khác.

Quả nhiên, sau khi tôi rời đi, hai tên anh trai của Việt Nam không biết từ đâu chui ra, lao vào "thăm hỏi" cậu.

Tuy tôi không biết họ đang nói gì, nhưng dùng một ngón chân tôi cũng biết là họ đang nói về tôi.

Dĩ nhiên rồi, với sự hiểu biết của họ về tôi thì tôi chắc chắn sẽ nói điều gì đó không đứng đắn với cậu em trai yêu quý của họ, và họ có nghĩa vụ phải giúp cậu em ngốc nghếch của mình tránh xa khỏi cái điều không đứng đắn từ tôi.

Chỉ tiếc rằng họ vẫn không thể từ chối được sự nài nỉ đáng yêu của Việt Nam, chỉ có thể bất lực cùng cậu ta đi tăng hai.
 
Vai Diễn Hoàn Hảo (Countryhumans)
29.


Lần đi tăng hai này được coi là buổi "trưởng thành" do mấy đứa học cùng lớp bày ra và buổi tiệc này đương nhiên không thể thiếu tôi, kẻ rất rất trưởng thành đây.

Cũng không quá bất ngờ khi mà China chính là kẻ khởi xướng chuyện này, dù sao thì buổi tiệc nhỏ này cũng là quà dành riêng cho bạn nhỏ Việt Nam mà~

Tôi xoa tay, rợn tóc gáy trước mấy từ đê tiện kia

Cạch

C-chào mọi người

Việt Nam thò đầu vào, sau khi xác nhận đúng phòng thì mới bước vào, theo sau cậu là hai người anh thân thiết của mình, Mặt Trận và...

Sự xuất hiện của Việt Nam và Mặt Trận người được cho là sống kỉ luật nhất trường khiến cả phòng sững sờ, ngơ ngác, há hốc.

Còn tên kia thì kệ đi.

Sau một giây im lặng, cả phòng nhanh chóng quay về vẻ náo nhiệt trước đó, nhanh chóng kéo ba người bọn họ nhập cuộc.

Dù sao thì đây cũng chỉ chuyển chỗ vui chơi và nâng mức độ buổi tiệc lên một chút.

Chỉ cần không vượt quá giới hạn thì mọi thứ vẫn ổn mà, đúng không?

"Tớ rất vui đấy!

Khi mà Việt Nam yêu dấu của tớ đã chấp nhận lời mời của tớ!"_ Phớt lờ đi ánh mắt cảnh báo từ hai người nào đấy, tôi cười một nụ cười thương hiệu, tay cầm ly bia mới vừa được rót đầy cho Việt Nam.

Việt Nam có chút lúng túng, nhận lấy ly bia từ tay tôi.

Cầm ly bia trên tay, cậu ta nhìn tôi, nhìn sang hai người anh đúng lúc vừa bị một đám bạn khác kéo đi, rồi lại nhìn tôi.

Nhìn mặt nước sóng sáng ánh vàng với những bong bóng li ti trong đó, cậu lặng lẽ nuốt nước bọt, vẫn còn do dự không biết nên uống hay không.

"Uống thử đi, cho biết.

Chỉ tí xíuu thôi"_ Tôi an ủi, tay nâng ly bia lên, một hơi uống hết sạch

"Nếu không dược thì thôi, không cần ép mình quá đâu"

Cuối cùng, Việt Nam đã uống

Dù chỉ là nhấp miệng

Tôi nheo mắt, nụ cười trên môi lại ngày một thêm rạng rỡ _"Ngon hơm~?"

Việt Nam mân mê ly bia trên tay, theo phản xạ mà chép miệng một cách, cảm nhận chư vị còn vươn nơi đầu lưỡi, thành thật nhận xét _"Hơi đắng một chút..."

Ừm ừm

Nhìn xuống ly bia trống rỗng trên tay, tôi bất chợt nhận ra một sự thật, rằng bản thân đã gắn bó với nơi này cũng đã gần một năm rồi.

Khoảng thời gian ấy tuy không dài, nhưng cũng đủ để tôi làm quen với nơi này và thân phận của mình.

Thú thật nếu không có chuyện kia thì tôi thấy việc đi làm mấy cái này cũng khá ổn.

Không ép buộc, không hình phạt (hoặc là chưa có), không deadlines,...

...

"Sau khi kết thúc thì ngài có được quay lại thế giới cũ không?

Xin lỗi, nhưng câu trả lời là không"

"Tại sao ư...

Cái này hơi phức tạp một chút"

"Chủ yếu là vì cái ý tưởng siêu thông minh từ bên bọn ngài"

"Ở thế giới của các ngài, Countryhumans chỉ là một sự tồn tại do trí tưởng tượng tạo nên.

Hoàn toàn không có thật"

"Vì một vài lý do nào đó, các ngài đã xuất hiện, là một sự tồn tại song song tách biệt với thế giới đó"

*Tồn tại song song nhưng sống trong một không gian khác

"Nếu các ngài cứ ở đó, yên vị quan sát thì thế giới có thể nhắm mắt nhắm mở"

"Và đó là một quyết định sai lầm"

"Việc các ngài can thiệp, tiếp tục sinh mệnh của người khác đã đi ngược lại với quy luật của thế giới"

"Vì thế, thế giới đã quyết định xóa sổ các ngài"

"Nhưng dẫu sao thì các ngài phần nào đó cũng đã thành công.

Dù là tiếp tục sinh mệnh vốn dĩ đã lụi tàn hay là thay thế sinh mệnh mờ nhạt, các ngài đã có được sinh mệnh của riêng mình, dù chúng có không hoàn chỉnh cho lắm.

Và chúng tôi thì lại chẳng thể đứng yên nhìn một sinh mệnh cứ thế mà lụi tàn một cách vô nghĩa như vậy"

"Nên hiện tại, có thể xem các ngài là"

"Đồng nghiệp đặc biệt của chúng tôi"

...

Chai bia đang quay dần dần chậm lại, rồi dừng lại tại vị trí của Việt Nam.

Mọi người thấy vậy liền ồ lên, trong đầu liền xoay nhanh mấy câu hỏi dễ dễ để đặt cho cậu, thử thách thì cũng phải dễ dễ chút.

"Nè nè Việt Nam-kun, thử thách hay câu hỏi?

Cậu chọn cái gì nè?"_Neko ngồi chung với hội chị em, mong chờ nhìn Việt Nam đưa ra lựa chọn của mình

Dưới ánh mắt của mọi người trong phòng, Việt Nam cúi đầu đăm chiêu, thể hiện bản thân đang suy nghĩ rất kĩ về chuyện này rồi lại ngước lên, mỉm cười với mọi người _"Tớ thấy nãy giờ mọi người chọn câu hỏi cũng nhiều rồi.

Để cho công bằng, tớ nghĩ tớ sẽ chọn thử thách nhỉ?"

Trước sự dễ thương ấy của Việt Nam, ai mà nỡ đặt khó cho cậu chứ?

"Nói trước là đừng có châm chước cho tớ đấy.

Tớ biết hết đấy nhé!"

Ôi, quả nhiên là Việt Nam hiểu mọi người nhất.

Khó cho họ rồi đây.

[Thích thử thách gì thì cứ đặt nhé!]

...

Lúc này cũng đã khá trễ, cũng đã có rất nhiều người rời đi.

Tôi ngồi trên ghế, "tạm thời" vứt đi sĩ diện của bản thân mà níu tay áo của Việt Nam, năn nỉ nhờ cậu ta dẫn mình về, hoàn toàn phớt lờ đi đôi mắt "nóng bỏng" từ hai người nào đấy.

Đúng là hai tên cuồng em trai, sỉn quắc cần câu rồi mà vẫn cố canh cho bằng được.

"Việt Nam à~ Cậu có thể dẫn tôi về được không~?"_ Cố nhịn xuống cơn buồn nôn cuộn trào bên trong, tôi dùng ánh mắt được cho là tha thiết, quyến rũ nhất nhìn cậu ta, tay nắm chặt tay áo, không để cho "con mồi" của mình chạy mất.

Nói thật nhìn kiểu gì thì tôi trong bộ dạng hiện tại chẳng giống là đang say tí nào, chỉ có kẻ ngốc như cậu ta mới thật lòng tin tôi đã xỉn đến tay chân bủn rủn, thật sự cần sự giúp đỡ của cậu ta.

Việt Nam đương nhiên là đã đồng ý, nhưng đương nhiên là phải để cho hai tên anh trai kia đi cùng.

Nhưng dù sao thì, mục đích chính của chuyện này là.
 
Back
Top Bottom