Huyền Huyễn Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,325,784
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
vai-ac-luon-nhin-toi-chay-nuoc-mieng.jpg

Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Tác giả: Xuyên Ngoa Tử Đích Miêu
Thể loại: Huyền Huyễn, Linh Dị, Đam Mỹ, Dị Năng, Phương Tây, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng của tác giả Xuyên Ngoa Tử Đích Miêu.

[Làm thế nào để cảm hoá vai phản diện? Ba bước cần thực hiện: ôm ấp, hôn hít, nâng lên cao!]

Nguyễn Đường tin tưởng hướng dẫn của Hệ thống, cẩn thận làm theo, từng bước từng bước để vai phản diện cảm nhận được sự tươi đẹp, thuần thiện, ấm áp của thế giới này.

Sau đó, cậu cho rằng hoàn thành nhiệm vụ là có thể thoát khỏi thế giới và trở về, nhưng mà lần nào cũng vậy, vai phản diện lại cứ rưng rưng nước mắt, ôm chặt cậu, bộ đáng đáng thương vô cùng.

Sao có gì lạ lạ vậy nhỉ? Hay cậu làm sai đoạn nào rồi?

Người nọ câu môi cười khẽ, đáy mắt xẹt qua một mảnh thâm trầm, hắn hôn hôn chóp mũi Nguyễn Đường, giọng điệu thân mật, "Đường Đường, em trốn không thoát đâu."

"Cho nên, ngoan một chút, được sao?"​
 
Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Chương 1: 1: Đại Lão Huyết Tộc Cắn Nhẹ Chút 1


Tác giả: Xuyên Ngoa Tử Đích Miêu
 
Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Chương 2: 2: Đại Lão Huyết Tộc Cắn Nhẹ Chút 2


Tác giả: Xuyên Ngoa Tử Đích Miêu
 
Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Chương 3: 3: Đại Lão Huyết Tộc Cắn Nhẹ Chút 3


Tác giả: Xuyên Ngoa Tử Đích Miêu
 
Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Chương 4: 4: Đại Lão Huyết Tộc Cắn Nhẹ Chút 4


Tác giả: Xuyên Ngoa Tử Đích Miêu
 
Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Chương 5: 5: Đại Lão Huyết Tộc Cắn Nhẹ Chút 5


Tác giả: Xuyên Ngoa Tử Đích Miêu
 
Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Chương 6: 6: Đại Lão Huyết Tộc Cắn Nhẹ Chút 6


Tác giả: Xuyên Ngoa Tử Đích Miêu
 
Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Chương 7: 7: Đại Lão Huyết Tộc Cắn Nhẹ Chút 7


Tác giả: Xuyên Ngoa Tử Đích Miêu
 
Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Chương 8: 8: Đại Lão Huyết Tộc Cắn Nhẹ Chút 8


Tác giả: Xuyên Ngoa Tử Đích Miêu
 
Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Chương 9: 9: Huyết Tộc Đại Lão Cắn Nhẹ Chút 9


Tác giả: Xuyên Ngoa Tử Đích Xuyên
 
Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Chương 10: 10: Đại Lão Huyết Tộc Cắn Nhẹ Chút 10


Tác giả: Xuyên Ngoa Tử Đích Miêu
 
Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Chương 11: 11: Đại Lão Huyết Tộc Cắn Nhẹ Chút 11


Tác giả: Xuyên Ngoa Tử Đích Miêu
 
Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Chương 12: 12: Đại Lão Huyết Tộc Cắn Nhẹ Chút 12


Tác giả: Xuyên Ngoa Tử Đích Miêu
 
Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Chương 13: 13: Đại Lão Huyết Tộc Cắn Nhẹ Chút 13


Tác giả: Xuyên Ngoa Tử Đích Miêu
 
Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Chương 14: 14: Đại Lão Huyết Tộc Cắn Nhẹ Chút 14


Tác giả: Xuyên Ngoa Tử Đích Miêu
 
Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Chương 15: 15: Đại Lão Huyết Tộc Cắn Nhẹ Chút 15


Tác giả: Xuyên Ngoa Tử Đích Miêu
 
Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Chương 16: 16: Đại Lão Huyết Tộc Cắn Nhẹ Chút 16


Tác giả: Xuyên Ngoa Tử Đích Miêu
 
Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Chương 17: 17: Đại Lão Huyết Tộc Cắn Nhẹ Chút 17


Thính tai Nguyễn Đường run run, có chút ngượng ngùng chôn gương mặt vào trong ngực Bùi Nặc, cậu nắm chặt quần áo trước ngực Bùi Nặc, sau một lúc lâu mới rầu rĩ mềm mại đáp, "Được.

"
Bùi Nặc tựa hồ đã xem thấu tâm tư Nguyễn Đường, cúi đầu hôn hôn tóc Nguyễn Đường, chuyên chú cùng trịnh trọng nói, "Em không phải vô dụng.

"
"Em đã cứu ta, không phải sao?"
Hắn vươn tay v**t v* khoé mắt Nguyễn Đường, động tác tinh tế mà lại ôn nhu, thanh âm hắn ngày thường xa cách mà lạnh băng nay lại theo bản năng chậm lại một chút, ôn hoà hơn rất nhiều, "Em là ân nhân cứu mạng của ta.

"
Bùi Nặc ngày thường sẽ không quá biết nói lời dịu dàng gì, lúc này chỉ biết mềm lại thanh âm một chút, dỗ dành Bánh Ngọt Nhỏ trong lòng ngực mình, "Cho nên ta đối tốt với em đều là lẽ dĩ nhiên.

"
Hắn chỉ cảm thấy trái tim lạnh băng của mình đã bị Nguyễn Đường hoà tan, lúc này hận không thể đem những gì tốt đẹp nhất đều mang cho Nguyễn Đường.

Nguyễn Đường rúc vào trong lòng ngực Bùi Nặc, càng thêm ngượng ngùng.

Cậu đã nghe hệ thống nói, nước thuốc kia nếu rớt vào người Bùi Nặc, đối với quỷ hút máu cấp bậc cao như Bùi Nặc cũng sẽ không chịu thương tổn gì lớn.

Là chính cậu tùy tiện vọt đi lên, cho nên mới bị thương.

Đam Mỹ Hài
Nhưng là! ! Trước đó Bùi Nặc đã bởi vì lực lượng mất khống chế mà chịu đựng cực đại đau đớn, cậu không muốn Bùi Nặc bị đau thêm.

Cho dù là một chút cũng không thể.

Nguyễn Đường rũ mắt, nhấp nhấp môi hồng nhạt m, gương mặt ỷ lại cọ cọ ngực Bùi Nặc, nắm chặt một chút góc áo Bùi Nặc, cậu lên tiếng hứa hẹn với Bùi Nặc, "Về sau, tôi sẽ trở nên càng hữu dụng.

"
Tôi sẽ đối với ngài thật tốt.

Bùi Nặc dùng ngón trỏ chạm vào đôi môi mềm mại của Nguyễn Đường, khẽ cười một tiếng, thanh âm này vừa ngọt vừa câu người, như một chiếc lông chim nhẹ nhàng rơi trên đầu quả tim Nguyễn Đường, "Được nha.

"
"Chỉ là, nhân loại bọn em không phải có câu nói kia sao," Bùi Nặc cố ý tạm dừng một chút, sau khi thành công gợi lên lòng hiếu kỳ của Nguyễn Đường mới ách giọng nói, "Ân cứu mạng, lấy thân báo đáp.

"
"Ta đem chính mình trả ân cho em, được không?"
Âm cuối hắn nói có chút câu dẫn người, thanh âm trầm vài phần, cất giấu một chút ôn nhu cùng sung sướng, hô hấp ướt nóng xẹt qua vành tai Nguyễn Đường, như là một nụ hôn nhiệt liệt mà thân mật.

Nguyễn Đường trợn tròn đôi mắt, cậu hiện tại nhìn không thấy, bóng tối khiến thân thể cậu cảm quan phóng đại vô số lần, cậu có thể rõ ràng cảm nhận được tầm mắt Bùi Nặc dừng trên thân thể cậu, cùng với nụ hôn như đùa như thật bên tai kia.

Bùi Nặc khoá cậu lại trong lòng ngực, cậu có thể cảm nhận được sự cường đại, kiên nhẫn cùng với ôn nhu của Bùi Nặc, hết thảy đều làm cậu vô cùng an tâm.

Thính tai Nguyễn Đường giật giật, chợt đỏ bừng.

Trong lòng cậu như biến thành một con thỏ đang nhảy nhót tung tăng, khẩn trương hoảng loạn không ngừng, cậu nghe rõ ràng tiếng tim mình đập ở bên tai.

Thanh âm quá lớn.

Nguyễn Đường lắp bắp, khẩn trương đến suýt chút cắn đầu lưỡi chính mình, rồi lại nửa ngày không nói nổi một chữ nên lời.

Giây tiếp theo, cánh môi cậu chợt lạnh.

"Em không nói lời nào, ta coi như em đáp ứng rồi.

"
Bùi Nặc nghiêm túc hôn hôn môi Nguyễn Đường, không mang theo nửa điểm d*c v*ng, càng giống như đơn thuần in lại một bằng chứng, "Em lưu lại ấn ký trên người ta, về sau ta chính là người của em.

"
Nguyễn Đường nghe xong, tự mình nắm tay, như đang cổ vũ cho chính mình, hơn nửa ngày mới gom đủ dũng khí, e lệ mà lại khẩn trương ngẩng đầu, nhanh chóng ở trên môi Bùi Nặc hôn một cái.

Cậu hôn xong, lại dường như không có việc gì cúi đầu, quơ quơ mũi chân mình, nhỏ giọng nói, "Em, em lưu lại.

"
Bùi Nặc là người của cậu.

Ngẫm lại liền cảm thấy thật vui vẻ.

Bùi Nặc cọ cọ gương mặt của cậu, ngữ khí có vài phần thỏa mãn, "Thật ngoan.

"
Hắn ôm Nguyễn Đường đứng lên, "Ta mang em xuống lầu ăn cơm, mấy ngày nay phải bồi bổ thân thể thật tốt.

"
Nguyễn Đường nằm ở trong lòng ngực hắn ngoan ngoãn lên tiếng.

Ỷ vào Nguyễn Đường nhìn không thấy, Bùi Nặc thở dài nhẹ nhõm một hơi, trong lòng bàn tay hắn mang theo mồ hôi, thính tai giấu dưới mái tóc đen cũng đỏ lên.

Hắn không có kinh nghiệm gì, mới vừa rồi vắt hết óc suy nghĩ, muốn cùng bé mồi nhỏ làm thành một đôi, lại sợ bé mồi nhỏ không đáp ứng hắn.

Đừng nghe thanh âm hắn bình tĩnh tựa hồ sớm có nắm chắc, trên thực tế chẳng qua chỉ là hổ giấy mà thôi, khẩn trương không chịu được.

Cũng may, Nguyễn Đường cuối cùng vẫn là đáp ứng rồi.

.
 
Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Chương 18: 18: Đại Lão Huyết Tộc Cắn Nhẹ Chút 18


Bùi Nặc ôm Nguyễn Đường đi xuống lầu.

Trên bàn bày đầy thức ăn, thịt kho tàu xương sườn, bắp nùng canh, tạc tiểu ngư hoàn! (mấy món này không hiểu nên xin phép giữ nguyên, ai biết cmt cho mình sửa với).

Nghe là khiến cho người thèm ăn, đây vẫn là do Bùi Nặc kêu quản gia mời một đầu bếp từ bên ngoài đến, chuyên môn làm một bàn đồ ăn cho Nguyễn Đường.

Rốt cuộc biệt thự này đại đa số đều là quỷ hút máu, không quá biết nấu cơm, ngay cả chính hắn cũng đã mấy trăm năm không có hưởng qua hương vị đồ ăn nhân loại.

Cũng không biết có hợp khẩu vị Nguyễn Đường hay không.

Nguyễn Đường sớm đã ngửi được mùi hương, chiếc bụng đói đã sớm kêu thầm thì, cậu không có mục tiêu vươn tay, muốn tìm chiếc đũa trên bàn, kết quả s* s**ng nửa ngày, cái gì cũng không có bắt được.

Cậu bẹp miệng, ủy khuất ba ba ngẩng đầu, "Thật đói.

"
Bùi Nặc khẽ cười một tiếng, nhéo nhéo chóp mũi Nguyễn Đường, lúc này mới ôm Nguyễn Đường ngồi xuống, "Muốn ăn cái gì?"
"Muốn! Xương sườn.

"
Nguyễn Đường ngồi trên đùi Bùi Nặc, có chút không an phận động đậy, cậu vươn tay, s* s**ng đụng phải gương mặt Bùi Nặc, đầu ngón tay mẫn cảm cuộn tròn, cuối cùng kìm nén không được, vẫn là nhỏ giọng hỏi, "Không, không để em ngồi xuống sao?"
Ăn cơm cũng để Bùi Nặc ôm như vậy, rất! rất ngượng ngùng nha.

"Ngoan, mở miệng," Bùi Nặc gắp một khối xương sườn nhỏ để bên môi Nguyễn Đường, đút cho Nguyễn Đường ăn một ngụm, tư thái hắn ưu nhã mà ôn hòa, đôi mắt màu đỏ sậm mang một tia trêu đùa, hắn cố ý nói, "Sẽ không bỏ em xuống.

"
"Liền muốn ôm em.

"
Bùi Nặc nhéo nhéo gương mặt mềm mụp của Nguyễn Đường, chà xát đầu ngón tay, hỏi Nguyễn Đường, "Tức giận sao?"
Nguyễn Đường lắc đầu, cậu nhéo góc áo Bùi Nặc, có điểm ngượng ngùng rũ mắt, cách băng vải hơi mỏng, lông mi cậu nhẹ nhàng chớp một chút, như đang nỗ lực kìm nén tiểu tâm tư vừa ngọt vừa mềm của chính mình, "Em cũng thích.

"
Cậu cảm thấy chính mình không nên dính người như vậy, nhưng là nằm ở trong ngực Bùi Nặc thực an tâm thực thoải mái.

Chỉ là tim của cậu, sẽ đập có chút mau.

Bùi Nặc hôn hôn thái dương Nguyễn Đường, hắn thích Nguyễn Đường trắng trợn thông báo với bộ dáng ngượng ngùng khiếp đảm, hắn còn muốn trêu chọc Nguyễn Đường nhiều hơn chút, làm cậu nói nhiều hơn mấy câu, nhưng mà Nguyễn Đường lại gắt gao ngậm miệng, không chịu nói nữa.

Tựa hồ đang thẹn thùng.

Bùi Nặc cũng không ép cậu, đút cho Nguyễn Đường ăn xong một chén cơm, uống xong một chén canh, cầm khăn giấy lau miệng bóng nhẫy của Nguyễn Đường.

"Mèo nhỏ ham ăn.

"
Bùi Nặc dùng đầu ngón tay đụng một cái vào cằm Nguyễn Đường, trên gương mặt tái nhợt lộ ra một nụ cười, hắn vươn tay đi sờ bụng Nguyễn Đường, lại bị Nguyễn Đường mẫn cảm trốn thoát.

"Ngứa quá.

"
Nguyễn Đường rúc hướng lòng ngực Bùi Nặc, nhưng hành động này không thể nghi ngờ là đưa dê vào miệng cọp, Bùi Nặc một tay đè lại Nguyễn Đường, một bàn tay khác theo vạt áo Nguyễn Đường s* s**ng đi vào, xoa xoa bụng nhỏ mềm như bông của Nguyễn Đường.

"Ha, thật ngứa, hức, đừng đụng nơi đó!"
Nguyễn Đường bị chạm chạm vòng eo, cả người cuộn tròn trong lòng ngực Bùi Nặc, th* d*c, không tự giác cười, mèo nhỏ dường như duỗi móng vuốt, cào cào trong lòng ngực Bùi Nặc cầu xin tha.

Thanh âm cậu mềm mại, âm cuối kéo dài một chút, nhẹ nhàng kiều kiều, có điểm hàm hồ mê loạn ngọt mềm, trên khuôn mặt mềm mại mà tinh xảo càng như lây dính thêm vài phần diễm lệ, làm Bùi Nặc bất giác sửng sốt.

Ánh mắt Bùi Nặc thâm trầm, chỉ cảm thấy một ngọn lửa chợt từ ngực bốc lên, lại có chút miệng khô lưỡi khô, hắn một bàn tay bóp vòng eo trắng nõn mềm mại của Nguyễn Đường, nâng cổ Nguyễn Đường, dùng sức hôn đi xuống.

Hắn cắn môi Nguyễn Đường, đè xuống thật mạnh, động tác vội vàng lại cường thế, Bùi Nặc không ngừng đoạt lấy hô hấp Nguyễn Đường, đầu lưỡi đảo qua mỗi một địa phương trong miệng cậu, v**t v* hàm trên mẫn cảm, m*t vào đầu lưỡi, như muốn nuốt toàn bộ Nguyễn Đường vào trong bụng.

Nguyễn Đường bị hôn đến cả mặt đỏ bừng, cả người đều mềm xuống, chỉ biết phát ra một tiếng hừ kêu mềm mại như mèo con.

Trong mắt Bùi Nặc cất giấu t*nh d*c nóng rực, hắn v**t v* tấm lưng oánh bạch bóng loáng của Nguyễn Đường, m*n tr*n mỗi tấc da thịt, đáy lòng nhiệt ý mãnh liệt, có chút khống chế không được chính mình đưa tay s* s**ng đi xuống.
 
Vai Ác Luôn Nhìn Tôi Chảy Nước Miếng
Chương 19-20: 19: Đại Lão Huyết Tộc Cắn Nhẹ Chút 19


Chương 19:
 
Back
Top Bottom