Ngôn Tình Vả Mặt Trà Xanh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,273,881
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
va-mat-tra-xanh.jpg

Vả Mặt Trà Xanh
Tác giả: 一点点
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

GIỚI THIỆU

Cô bạn thân cổ vũ tôi tỏ tình với trúc mã tại buổi họp lớp.

Nhưng thực ra hai người bọn họ đã sớm ở bên nhau.

Cô ta chỉ muốn làm tôi bẽ mặt trước mặt mọi người.

Cuối cùng, tôi tỏ tình với giáo bá, người kiếp trước vẫn luôn yêu thầm tôi mà không chịu nói ra.

Giáo bá: "...?"

Không thể nghĩ được đúng không.

Giáo hoa đây trọng sinh!​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Phản Diện Đáng Yêu Đến Như Vậy?
  • Dựa Vào Anh
  • Vẫn Luôn Bên Em
  • Vả Mặt Trà Xanh
    Chương 1


    Trong lúc tôi và Thẩm Đường đang chờ thang máy, có một đám nam sinh cứ nhìn chúng tôi.

    - Đó là Ôn Kiều, hoa khôi của trường đúng không? Ngoài đời đẹp hơn trong ảnh.

    - Đây gọi là tiên nữ sao? Tôi ước có một người bạn gái như thế này.

    - Tôi rất muốn đến đó xin thông tin liên lạc, nhưng cô ấy nhìn xinh đẹp như vậy, tôi không dám...

    Thẩm Đường đứng bên cạnh tôi với vẻ mặt vô cảm, nhưng bàn tay trong cổ tay áo đang nắm chặt.

    Tôi đã nhận ra rằng từ lâu cô ấy đã không hài lòng với tôi rồi!

    Mãi cho đến khi nhìn thấy một bóng người quen thuộc, Thẩm Đường mới vui mừng gọi lại: “Cố Tiên! Ở đây!”

    “Đường Đường tới đây” Cố Tiên mỉm cười đi, bước chân nhanh hơn, hắn ta đi tới trước mặt tôi, tôi bình tĩnh lùi về phía sau 2 bước. Thậm chí không nhìn hắn ta.

    Bước chân Cố Tiên hơi khựng lại.

    Nếu là quá khứ, hắn không cần mở miệng, tôi sẽ chủ động gặp hắn, mặc dù thái độ của hắn đối với tôi rõ ràng là không hề có tí kiên nhẫn nào.

    - Cố Tiên, Kiều Kiều tối nay có chuyện muốn nói với anh, đúng không Kiều Kiều?

    Thẩm Đường khoác khủy tay ra hiệu kêu tôi nói, nhưng tôi đẩy nhẹ tay cô ta ra:

    - Ừm, đúng vậy.

    Tôi nhìn bên này sang bên kia. Có ba nam sinh đi bộ qua đó.

    - Tối nay anh Tấn cũng đến sao? Anh Tấn, chiếc xe thể thao mới của anh ngầu quá, bữa nào anh cho em mượn lái nha?

    - Anh Tấn vừa mới thức giấc, không muốn nói chuyện, cũng không muốn đến, không biết cậu ta nhận được thông tin gì mà lại đến nữa?

    Ánh mắt tôi rơi vào người thanh niên tên là “Anh Tấn”

    Người thanh niên trông vừa mới ngủ dậy, mái tóc đen lòa xòa trên trán, đôi mắt cụp xuống, một tay đút vào túi quần, tay kia đang xoay chìa khóa xe một cách nhàm chán.

    Mãi cho đến khi bắt gặp ánh mắt của tôi, người cậu ta cứng đờ trong giấy lát, mắt cậu ta từ từ ngước lên, nhưng cậu ta chỉ nhìn thoáng qua tôi một cái rồi tránh đi.

    - Chu Tấn Nhiên, chào buổi tối

    Tôi chủ động chào. Mọi người xung quanh có chút ngạc nhiên.

    “Chu Tấn Nhiên kẻ bắt nạt toàn trường và hoa khôi trường Ôn Kiều, có vẻ như họ chưa từng quen nhau phải không?”

    “Có thể họ quen biết nhau.”

    Chu Tấn Nhiên cũng sửng sốt một chút, khàn giọng chậm rãi nói:

    - Ừm chào buổi tối.

    Hai nam sinh bên cạnh nhìn nhau đầy ẩn ý, quay đầu sang một bên âm thầm cười.

    “Ôn Kiều”, Cố Tiên lại nhìn tôi với ánh mắt thiếu kiên nhẫn đó, giọng điệu nghi ngờ:

    - Cô và Chu Tấn Nhiên quen biết nhau khi nào?

    Không khác gì lúc trước. Chẳng qua là lần này, tôi không để ý anh ta nữa. Tôi đảo mắt rồi nói: “ Đây không phải việc của anh”

    Cố Tiên mím môi và nhìn tôi với đôi mắt sâu thẳm.

    “Kiều Kiều, cậu đang nói cái gì vậy?” Thẩm Đường là người đầu tiên đứng ra bảo vệ Cố Tiên, “Cố Tiên cũng là vì lợi ích của cậu, anh ấy không muốn cậu kết giao với loại người như vậy thôi, sao cậu lại hung dữ với anh ấy như thế?"

    "Là loại người như thế nào?" Tôi trừng mắt nhìn cô ta nói:” Loại người trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu. Đúng là con người dối trá, đạo đức giả. Đừng hiểu lầm nha Đường Đường, tôi chỉ nói về một người bạn khác thôi.”

    Tôi và Cố Tiên là bạn thời thơ ấu, sau khi tôi trở thành bạn thân của Thẩm Đường, lẽ tất nhiên tôi sẽ giới thiệu hắn ta cho cô ta biết.

    Và Thẩm Đường biết tôi có ý với Cố Tiên, nhưng cô ta cố thuyết phục tôi theo đuổi Cố Tiên trong khi họ đã ở bên nhau.

    Mặc dù tôi cảm thấy sự xa lánh và chán nản không thể giải thích được của Cố Tiên đối với mình, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng đó là thái độ của một người bạn thân nhất đối với mình như vậy.

    Thẩm đường không ngờ tôi lại lên tiếng bênh vực Chu Tấn Nhiên, cô ấy vội vàng kéo cánh tay tôi, định gọi tôi sang một bên bảo tôi đừng quên tỏ tình với Cố Tiên, nhưng tôi lại rút tay ra khỏi người cô ta.

    Thẩm Đường mất cảnh giác trước lực rút của tôi, đỡ tay không kịp và suýt ngã. Ngay lập tức Cố Tiên đỡ lấy cô ta ( xót)

    Lần này, hắn ta nhìn tôi với mong muốn xé xác tôi ra.

    - Ôn Kiều, cô làm gì vậy? Mau xin lỗi Đường Đường.

    Giọng của hắn ta rất nghiêm khắc, lớn đến mức người kế bên phải nhìn sang.

    Anh ta nhìn tôi chằm chằm một cách hung dữ và từ từ bước đến chỗ tôi.

    Tôi bị anh ta đẩy lùi dần dần.

    Nhưng giây tiếp theo, lưng tôi va vào một lồng ng.ực rắng chắc, cơ thể có mùi hương rất dễ chịu.

    Tôi quay lại theo bản năng, trán tôi chạm vào chóp mũi của Chu Tấn Nhiên.

    Chu Tấn Nhiên nắm lấy tay tôi, bắt tôi quay sang Cố Tiên. Lòng bàn tay anh rộng và ấm áp.

    Giọng của Chu Tấn Nhiên rất nhẹ nhàng, nói từng chữ một:

    - Ngữ khí thật sự rất khó nghe, nó rất giống với con chó của tôi.

    *Anh ấy đang đứng về phía tôi sao?*

    ________________________
     
    Vả Mặt Trà Xanh
    Chương 2


    Tôi nhớ vào thời điểm này ở kiếp trước, tôi vì Cố Tiên mà khóc, lén lút quay mặt đi lau nước mắt.

    Chu Tấn Nhiên đang trò chuyện với bạn bè của anh ấy cách đó không xa, nhưng ánh mắt anh cứ dán chặt vào tôi. Lông mày anh nhíu chặt, hai tay ấn mạnh vào tường, gân xanh nổi cả lên.

    Đêm hôm ấy, tôi bị mất mặt vì sự từ chối của Cố Tiên mà bỏ chạy về ký túc xá khóc.

    Ngày hôm sau, tôi nghe một người bạn cùng lớp nói rằng Cố Tiên bị người ta đánh vào tối hôm qua. Chúng đánh nặng đến nỗi hắn ta phải đi cấp cứu.

    Bây giờ nghĩ về việc ấy, tôi chắc chắn nó được thực hiện bởi anh ấy *Chu Tấn Nhiên.*

    - Anh Tấn, anh đừng nói vậy, chó ngao Tây Tạng nhà anh lợi hại hơn tên này nhiều.

    - Tôi công nhận, và à, nó đáng giá hơn hắn nhiều.

    Đàn em của Chu Tấn Nhiên lảo đảo bước tới, nhanh chóng thu hút sự chú ý của những người xung quanh.

    Cửa thang máy đã mở sẵn, nhưng không ai dám vào.

    - Sao, muốn đánh nhau hả? Cố Tiên lạnh lùng nói.

    - “Không, không, không”. Chu Tấn Nhiên vội trả lời, "Đánh nhau là việc của cả hai bên, nhưng tôi có thể một mình đánh ch*t cậu"

    Tôi tin Chu Tấn Nhiên không đơn giản chỉ là hù dọa. Trước sự việc này, tôi lịch sự bước sang một bên.

    - Nào bạn học, xin mời.

    Cố Tiên: "..."

    “Đúng, đúng, chúng ta đều là bạn học, đều là hiểu lầm, đều là hiểu lầm." Thẩm Đường sợ hãi, vội vàng đem Cố Tiên đẩy về hướng cầu thang.

    Cô ta vẫn không quên nháy mắt với tôi: “Kiều Kiều, đừng để ý nữa, đừng quên mục đích tối nay chúng ta tới đây!”

    Tôi thực sự muốn tát cô ta.

    Ở kiếp trước, tôi đã thổ lộ tình yêu của mình với Cố Tiên theo sự xúi giục của Thẩm Đường, nhưng lại bị từ chối trước mặt mọi người.

    Hắn ta nắm tay Thẩm Đường công khai mối quan hệ của hai người họ, còn tôi bị gán cho cái mác trà xanh.

    Qua một đêm, tôi từ vẻ đẹp đáng ghen tị của trường rơi xuống vực thẩm, và trở thành đối tượng để mọi người chế giễu. Và rồi tôi chán nản, bỏ học.

    Trong thời gian tôi bị bệnh, tôi thường nhận được những lá thư động viên ẩn danh.

    Nét chữ rất sạch sẽ, chỉ có mấy chữ đơn giản: "Cố lên, sẽ luôn có người ở bên bạn."

    Kèm theo mỗi bức thư là một cành hoa cát tường màu xanh.

    Mãi cho đến khi tôi qua đời trong một lần tai nạn xe hơi bất ngờ, tôi mới biết rằng những lá thư và hoa đó đều là do Chu Tấn Nhiên gửi đến.

    Chàng trai mà tôi chưa bao giờ để ý trước đây, người sẽ đỏ mặt mỗi khi nhìn thấy tôi.

    ...

    Nghĩ đến kiếp trước, lòng tôi lại dâng trào cảm xúc, bờ vai khẽ run lên.

    Chu Tấn Nhiên dường như cảm nhận được sự kỳ lạ của tôi, anh ấy do dự khi gọi tên tôi: "Ôn Kiều”

    Đó là một giọng điệu rất bình thường, nhưng tôi lại nghe thấy một sự dịu dàng mà tôi chưa từng nghe thấy trước đây.

    - “Hửm.” Tôi hoàn hồn trở lại.

    - Thang máy mở rồi.

    Tôi gật đầu và ngay lập tức bước vào thang máy.

    - Cẩn thận! Tôi không chú ý cửa thang máy đang đóng lại, Chu Tấn Nhiên bước lên trước đưa tay giúp tôi chặn lại.

    "wow ~" Ai đó bên cạnh tôi thốt lên một cách cường điệu.

    Tôi ngã vào vòng tay của anh ấy, lúc này, cảm thấy tim mình đập rất nhanh.( đập ba da bing, ba da bum đồ đóa kk)

    Bàn tay của anh vẫn đặt trên cánh cửa, anh ấy đang nghiêng người nhìn về phía tôi, đôi lông mày hơi nhíu lại, mũi cao thẳng và đôi môi đỏ hồng.

    Tôi không khỏi cảm thán, sao có thể có người mỗi ngày đều chơi bóng ngoài trời, dầm mưa dãi nắng mà da thịt lại non nớt như vậy?

    Tôi lên đến sảnh ở tầng trên cùng với những suy nghĩ bay bổng như thế đấy.

    Những học sinh đến sớm bật nhạc chói tai, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt lạnh tanh của Chu Tấn Nhiên, tất cả đều im lặng vặn nhỏ âm lượng.

    Thật ra, tôi không nghĩ Chu Tấn Nhiên đang khó chịu, anh ấy chỉ trông đáng sợ khi không có biểu cảm gì thôi.

    - “Kiều Kiều, lại đây”. Thẩm Đường ra hiệu cho tôi ngồi xuống bên cạnh.

    Cố Tiên cũng nhìn thẳng vào tôi. Trước đây, chỉ cần hắn ta nhìn tôi, tôi nhất định sẽ đi về phía hắn.Nhưng bây giờ không phải là quá khứ.

    Tôi sẽ ngồi ở nơi nào mà Chu Tấn Nhiên và đàn em của anh ấy ngồi.Hai đàn em của anh lại nói quá lên.

    - Hôm nay là ngày gì zậy, nữ thần lại ngồi cùng chúng ta!

    - Mấy đứa đằng kia sẽ ghen tị với chúng ta đấy, chết tiệt!

    Chu Tấn Nhiên khóe miệng giật một cái, cố nén cười vỗ một cái vào đầu đàn em: "Có con gái ở đây, đừng chửi bậy."

    Tôi đột nhiên cảm thấy "học sinh hư" nổi tiếng khắp trường này cũng khá dễ thương.

    ________________
     
    Vả Mặt Trà Xanh
    Chương 3


    Chúng tôi cứ ngồi thành từng nhóm như vậy, sau đó Thẩm Đường nháy mắt với tôi nhiều lần nhưng tôi giả vờ như không nhìn thấy.

    Cuối cùng, cô ta không thể chịu đựng được nữa mà lên tiếng.

    - Kiều Kiều, không phải cậu nói tối nay có chuyện muốn nói với Cố Tiên sao?

    Giọng của cô ấy cao đến quãng tám, làm thu hút những học sinh khác nhìn sang.

    - Kiều Kiều, đừng để phải tiếc nuối, đêm nay cậu có thể nói với Cố Tiên việc mà cậu đã giấu trong lòng nhiều năm, vừa vặn, mình cũng tò mò muốn biết.

    Một lượng thông tin nổ ra.

    Các bạn học xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao.

    Tôi mỉm cười gật đầu:

    - Đúng vậy, tối nay mình có chuyện muốn nói trước mặt các bạn cùng lớp.

    Tôi đã nhìn thấy ánh mắt cực kỳ phấn khích và ghen tị của Thẩm Đường.

    - Kiều Kiều, mau nói cho mình biết đi.

    Cô ta không thể kìm nén được nữa, giọng cô ta run lên vì phấn khích.

    Còn Cố Tiên lạnh lùng nhìn tôi, vẻ mặt hiện rõ sự chán ghét.

    Trong không khí tĩnh lặng, tôi đứng dậy, đi đến trước mặt Chu Tấn Nhiên và nói to:

    - Chu Tấn Nhiên, em thích anh đã lâu, làm bạn trai của em đi!

    Mọi người xôn xao.

    Không khí dường như vừa bị hạ xuống đến nhiệt độ cực thấp xong lại lập tức trở nên sôi sục.

    “Chết tiệt!!!” Đàn em của Chu Tấn Nhiên kinh ngạc đi tới và lay người anh.

    Chàng trai như bị hóa đá tại chỗ.

    Một vệt đỏ nhanh chóng lan từ dá.i tai xuống khuôn mặt trông cực kỳ nhợt nhạt của anh ấy.

    Anh ấy nhìn tôi chằm chằm, yết hầu của anh chuyển động, và có một tia sáng vụt qua trong đôi mắt của anh ấy.

    “Em nghiêm túc chứ?” Anh khàn giọng nói.

    - Đương nhiên rồi ạ.

    Tôi nhìn anh cười.

    - “Cái gì?” Thẩm Đường hét lên, cô ta không quan tâm đến việc giả ngây thơ của mình nữa mà lao đến chỗ tôi;

    - Kiều Kiều, sao cậu có thể tỏ tình với Chu Tấn Nhiên được? Cậu không phải muốn tỏ tình với Cố Tiên sao?

    “Cố Tiên?” Thấy ánh mắt Chu Tấn Nhiên mờ mịt, tôi quay đầu lại, thấy Cố Tiên cũng từ trên ghế sô pha đứng lên, sắc mặt cực kỳ u ám.

    Tôi cười khúc khích và nói: "Tại sao tôi phải tỏ tình với anh ta? Anh ta hoàn toàn không phải mẫu người tôi thích."

    - Ôn Kiều...

    Tôi chưa từng thấy Cố Tiên có bộ dạng như vậy bao giờ.

    Choáng váng, bàng hoàng, đau đớn, không thể tin nổi...

    Nhiều cảm xúc phức tạp khác nhau lóe lên từng cái một, và hắn bước tới gần chỗ tôi đang đứng.

    ___________________
     
    Vả Mặt Trà Xanh
    Chương 4


    - Cố Tiên, anh muốn làm gì?

    Thẩm Đường như theo bản năng nắm lấy tay Cố Tiên lại.

    Tôi cười nói: “Đường Đường cảm ơn cậu đã kiên trì thuyết phục mình thích anh ta. Nhưng anh ta không phải bạn trai của cậu sao? Phải như vậy không Cố Tiên?”

    Tôi nhìn Cố Tiên, hắn ta im lặng như ngầm thừa nhận việc ấy.

    - Không phải, mình..... Thẩm Đường giật mình, vội vàng biện hộ, nhưng lúc này, trong đầu mỗi người đều đã có đánh giá riêng.

    Đặc biệt là các bạn nữ, họ có thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra vào ngay lúc này.

    Lớp trưởng của chúng tôi, một người luôn thẳng thắn, nói thẳng:

    - Thật buồn nôn, ngày ngày tính kế với bạn thân của mình, loại người này chắc trước mặt đàn ông giả vờ trà xanh.

    Thẩm Đường mặt đỏ bừng:

    Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên ở đây là Cố Tiên dường như không có bất kì phản ứng nào về việc này.

    Tôi cảm thấy hắn ta không phải không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hắn ta chỉ đang ngầm đồng ý với việc Thẩm Đường bắt nạt và vu khống tôi mà thôi.

    Cố Tiên bình tĩnh nói: “ Ôn Kiều, cậu đang giỡn với chính mình sao? Cậu chỉ đang chọc tức tôi thôi phải không?”

    Tôi choáng ngợp trước sự tự tin của hắn ta.

    Tôi nhìn chằm chằm vào hắn ta và nói: “ Cố Tiên, cậu đã chà đạp lên tình bạn này của chúng ta, còn hy vọng tôi chữa lành vết thương và trở về bên cậu. Cậu lấy đâu ra sự tự tin đó để tiếp tục làm tổn thương tôi vậy. Có phải cậu cho rằng tôi thật sự cần cậu?”

    Hắn ta im lặng.

    Chu Tấn Nhiên bừng tỉnh, tiến đến chắn trước mặt tôi.

    Vành tai của anh ấy ửng đỏ như quả anh đào chín. “Mặc kệ em ấy có đang nói đùa hay không, nhưng bây giờ em đã là bạn gái của anh rồi.”

    - Nhưng em đang nghiêm túc mà

    Tôi vô tội chớp mắt

    Trong giây tiếp theo tôi kéo vai Chu Tấn Nhiên để anh ấy quay về phía tôi, và trực tiếp đặt môi tôi lên môi anh ấy.

    “!!!..........”

    Đôi mắt của Chu Tấn Nhiên mở to.

    Các bạn học như hóa đông, giọng nói của họ trở nên khàn khàn.

    - OMG! Cái này tôi có thể xem miễn phí đúng hông?

    - Cíu cíu! Bộ đôi Ch*t tiệt này!

    - A a a a a a a a a.........

    Đột nhiên tôi phát hiện ra, người duy nhất xứng với hàng tá mỹ nhân, chính là Chu Tấn Nhiên.

    ..........

    Và người tôi đang hôn đã nín thở (dữ dị bà, hôn cái làm người ta tắt thở luôn)

    Có một vết sẹo nhỏ ở khóe mắt, giờ đã được che phủ bởi bóng tối của hàng lông mi dài.

    Chu Tấn Nhiên ngạc nhiên nhìn tôi, hàng mi dài của anh ấy thậm chí còn không chớp.Tuy nhiên hành động đó của anh ấy càng khiến tôi thích thú hơn, anh chàng này có biết rằng đôi mắt của anh ấy thật sự rất đẹp không!

    Y như đang trêu chọc một cậu bé ngây thơ vậy.

    Tôi cố tình đưa môi vào nói nhỏ.

    - “Chu Tấn Nhiên sao mặt anh dễ đỏ như vậy, ngay cả bạn gái của anh mà anh cũng không hôn sao?”

    Khuôn mặt anh trở nên bình tĩnh hơn.

    Anh ấy vươn tay ôm lấy gáy tôi hôn thật sâu.

    Đây là nụ hôn đầu tiên của tôi sau khi sống hai kiếp. Tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ chủ động như vậy.

    Hình như vừa rồi...

    Khi tôi nhìn thấy anh ấy, tôi muốn hôn anh ấy. Đây có phải là những gì diễn ra trong một mối quan hệ yêu đương nghiêm túc không?

    Có vẻ như nó khá ngọt ngào.Tôi dần dần nhắm mắt lại.

    ......

    Tôi bị chóng mặt cả đêm hôm đó, cuối cùng tôi chỉ nhớ là Chu Tấn Nhiên đưa tôi trở lại ký túc xá.

    Về phần Cố Tiên và Thẩm Đường, tôi hoàn toàn không để ý đến họ,khi tôi về lại phòng tôi đã block họ.

    Tình bạn của 3 người là quá đông, không cần họ phải trăm phương ngàn kế đẩy tôi ra ngoài, tôi sẽ tự rời.
     
    Vả Mặt Trà Xanh
    Chương 5


    Tôi vừa đến KTX, Thẩm Đường đã gõ cửa phòng tôi, nói rằng tôi đã hiểu lầm, cô ta muốn giải thích với tôi.

    Cô ấy nói cô ấy đối với Cố Tiên không có ý nghĩ gì đặc biệt cả.

    Giọng điệu cô ta nhấn mạnh hỏi: “ Kiều Kiều, cậu thật sự không thích Cố Tiên sao? Cậu không phải nói thích anh ấy vì càng trưởng thành càng đẹp trai sao? Hai người không phải thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên sao?”

    Tôi hiểu, Thẩm Đường không thể chấp nhận được thứ duy nhất cô ta có thể giành với tôi lại bị tôi vứt bỏ.

    Tình cảm của cô ta đối với Cố Tiên có thể không phải là tình yêu, mà là vì muốn so đo, tính toán với tôi.

    - “Kiều Kiều, cậu ra ngoài gặp tôi được không?” Thẩm Đường kiên trì đứng bên ngoài gõ cửa, cho đến khi bạn cùng phòng của tôi đi ra đuổi cô ta đi.

    Ánh mắt tôi dán chặt vào màn hình điện thoại, khóe môi hơi cong lên.

    Chu Tấn Nhiên, vừa mới thêm phương thức liên lạc của tôi vào tối nay, anh ấy sững sờ nhắn tin cho tôi hỏi:

    - Chúng ta thật sự ở bên nhau sao?

    - Anh rất dễ tin người, em đừng có lừa tôi.

    Tôi bỗng chốc cười lớn

    Tôi đi tìm hai cái ảnh đại diện cặp rồi gửi anh ấy. Chu Tấn Nhiên rất nhanh đã thay đổi ảnh đại diện.

    Anh ấy nhắn: “ Anh có một chút xúc động.”.

    Tôi vừa cười vừa nhắn: “ Đừng xúc động nữa, ngày mai chúng ta cùng nhau lên lớp nhé! Ngủ ngon bạn trai của em.”.

    - Được, ngủ ngon, bạn gái của anh.

    Sau đó, tôi nghe bạn cùng phòng của anh ấy nói rằng anh ấy không chỉ có “hơi” phấn khích.

    Mà......

    Đêm hôm đó, anh ấy suýt chút nữa đã quậy banh KTX của mình, chạy ra hành lang và hét lên “ Ôn Kiều là bạn gái của tôi” hét cho đến tận nửa đêm.

    Không ai có đủ can đảm ngăn cản anh ấy lại, anh ấy hét đến khàn cả cổ mới chịu dừng lại, anh ấy vào phòng tắm tắm nước lạnh, phát mình mình vẫn chưa kiềm chế được hưng phấn nên chạy xuống sân chạy mấy vòng.

    ________________
     
    Vả Mặt Trà Xanh
    Chương 6


    Đêm hôm đó tôi đặt điện thoại xuống, nằm trên giường, rất lâu nhưng không tài nào ngủ được.

    Ở kiếp trước, khi tôi nghỉ học, thời gian của tôi chủ yếu là dành để uống thuốc và đi khám bác sĩ.

    Tôi đã từng học rất giỏi, hát hay còn nhảy giỏi nữa, được công nhận là một người đẹp toàn diện trong mắt tất cả các bạn học, đồng thời cũng là tấm gương cho đàn em khối dưới học hỏi.

    Sau khi tôi rơi vào ngõ cụt, mọi người dường như đã quên lãng tôi, duy nhất anh ấy thì không.

    Chu Tấn Nhiên sẽ không bao giờ bỏ rơi Ôn Kiều.

    Vì anh ấy, dần dần, không ai dám nói xấu sau lưng tôi nữa.

    Ngay cả trong cuộc thi về sắc đẹp của trường, Chu Tấn Nhiên đã đã bình chọn cho tôi bằng tên thật của mình.

    Vào ngày bỏ phiếu ở trường, tôi đang ngồi trên cái bệ cửa sổ ở nhà.Vô số lần, tôi nghĩ về việc có nên rút lui hay không.

    Mẹ tôi run rẩy chạy vào phòng tôi với chiếc điện thoại di động, bà nói: "Con gái, con nhìn xem, các bạn cùng lớp vẫn chưa quên con đâu. Bạn nam này đang bỏ phiếu cho con đấy!"

    Trong video đang phát sóng trực tiếp, tại địa điểm bỏ phiếu lớn như vậy, Chu Tấn Nhiên đang mặc một bộ đồ vest đen mà hiếm khi thấy anh ấy diện, rất long trọng, nhưng cũng rất lạc lõng, một mình anh bước lên sân khấu đối diện với ánh mắt của tất cả mọi người.

    Anh ấy dường như không quan tâm đến bất cứ ai có mặt ở đó. Anh ấy luôn thờ ơ với mọi thứ, mà còn vô cùng trịnh trọng đặt tấm biển có chữ “Ôn Kiều” lên trên bàn.

    Cái tên được bình chọn duy nhất lẻ loi một mình, nổi bật hơn bất kì tên nào khác.

    Khoảnh khác này ánh mặt trời chiếu rọi, thanh niên nhìn tấm biển trên tay, khóa môi cong lên.

    - “Thứ lỗi tôi nói thẳng, cuộc bình chọn hoa khôi này căn bản không cần thiết, chênh lệch quá lớn.”

    Người dẫn chương trình có chút choáng ngợp trước tình huống bất ngờ này, anh ta do dự một chút rồi hỏi:

    - Bạn học Chu, bạn.....chắc chứ?

    - “Đương nhiên là chắc chắn rồi”. Chàng trai hơi nhướng mắt nhìn vào camera, cười chắc nịch nói:

    Chu Tấn Nhiên tôi, đã nhìn trúng một người, thì tôi sẽ bình chọn cho người đó hết lần này đến lần khác. Ngàn lần, vạn lần, cho đến khi tôi chết đi.

    Tôi thẫn thờ nhìn màn hình, và chợt nhớ đến người đã viết thư vô danh để động viên tôi.Mặt trước của một trong những bức thư là hình ảnh một cô gái đang dắt một chú cún con trông rất ngộ nghĩnh.

    Chú cún con mặc đồ đen và có một vết sẹo dưới mắt.

    Nhưng nội dung thư lại là:

    - Cún con sẽ không bao giờ bỏ rơi bạn, cún con sẽ luôn ấm áp và trung thành với bạn.

    Nghĩ đến dáng vẻ ngộ nghĩnh của chú cún trong bức tranh đó, tôi không nhịn được cười.

    Hình như đó là lần đầu tiên tôi cười kể từ khi bị bệnh.

    Mẹ tôi kinh ngạc và phấn khích khi thấy tôi cuối cùng cũng có những cảm xúc mà một người bình thường nên có.

    Bà ấy ngơ ngác đứng đó, một lúc sau, bà khóc và đến ôm lấy tôi.

    ............

    Bây giờ tôi đã sống lại một lần nữa, tôi sẽ không bao giờ làm thất vọng những người yêu thương tôi

    Tôi sẽ không bao giờ để họ hủy hoại tôi một cách dễ dàng.
     
    Vả Mặt Trà Xanh
    Chương 7


    Sáng sớm hôm sau, tôi và Chu Tấn Nhiên nắm tay nhau đi dạo ở khuôn viên trường, ai đi ngang qua đều ngoái lại nhìn.

    Tóc mái của Chu Tấn Nhiên bình thường được chải lên một cách bướng bỉnh và ngổ ngược, nhưng hôm nay chúng lại xã xuống một cách tự nhiên hợp với đôi mắt to đen của anh ấy, ngoan ngoãn một cách kì lạ.

    Bỗng nhiên tôi muốn hôn anh ấy.

    Tôi tình cờ đi ngang qua một cậu bé đang ăn kẹo hồ lô, với đôi mắt to, linh động và vô cùng khả ái.

    Tôi có chút bị cuốn hút.

    Tôi có xấu hổ chỉ vào cậu bé và nói với Chu Tấn Nhiên: "Anh xem, em cũng muốn có một... như thế này..."

    Tôi cũng muốn có một đứa con như thế này với anh ấy. Tôi ngại ngùng khi nói ra điều đó.

    Tôi nghĩ Gen của tôi và Chu Tấn Nhiên mà kết hợp lại chắc chắn không tệ à nha! Tốt nhất là một trai một gái, con trai thì theo anh ta, con gái thì theo tôi.

    Chu Tấn Nhiên chợt nhận ra và gật đầu: “Anh hiểu rồi, anh hứa, cái gì người khác có, em cũng sẽ có.”

    Anh nhìn xung quanh sau đó thả tay tôi ra chạy sang một bên.

    - “Anh ấy chạy đi làm gì vậy nhỉ?” Tôi đứng yên một chỗ:

    Thanh niên không chịu lớn bước đi nhanh hơn và không quay đầu lại: “ Đợi anh một chút, anh sẽ mang kẹo hồ lô đến cho em ngay.”

    [???]

    *Chu Tấn Nhiên, anh có dám thẳng thắn hơn chút không?*

    Tôi cứ ngồi trên chiếc ghế dài bên đường và nghịch điện thoại để đợi anh ấy.

    Tôi đang chơi hăng say thì một loạt tiếng bước chân vừa phải dừng lại trước mặt tôi.

    - Chu Tấn Nhiên, là anh hả?

    Nụ cười trên mặt tôi lập tức biến mất. Còn Cố Tiên thì cười với tôi hiếm khi thấy hắn ta như vậy, trên tay hắn đang cầm một túi bánh bao hấp nóng hổi bốc khói.

    - Giờ này em còn chưa ăn gì sao? Đây, tiểu long bao Nam Hương ( bánh bao nhân thịt Nam Hương đấy) món ăn yêu thích nhất của em.

    Hắn ta lấy túi bánh đưa cho tôi. Nhưng tôi hắt cái túi bánh đi bằng một tay.

    Cố Tiên, cậu có biết không? Tôi đã chết một lần rồi đấy, cả về thể xác lẫn tinh thần.

    Tôi không cho phép bản thân mình lặp lại những sai lầm tương tự.

    - "Thật ngại quá, bạn trai của tôi sẽ sớm đưa tôi đi ăn tối."

    Ngập ngừng một hồi, tôi nghĩ bất cứ nơi nào cũng không nên vứt rác bừa bãi, nên cúi xuống nhặt cái túi ném thẳng vào thùng rác.

    Cố Tiên, từ đầu đến cuối xem hết thảy, cười nói: “Kiều Kiều, em luôn là một cô bé kiêu ngạo như thế.”

    Tôi trả lời thẳng thừng: “Cậu lúc nào cũng có bệnh như thế.”

    Nói xong đang định rời đi, Cố Tiên đột nhiên lớn tiếng nói:

    - "Em đã bao giờ nhìn thấy Chu Tấn Nhiên mang anh em của mình vào đánh nhau sau khi uống rượu chưa?"

    - "Em đã bao giờ thấy anh ta lắc xúc xắc với mọi người trong quán bar chưa?"

    - "Em có biết rằng có rất nhiều cô gái xung quanh Chu Tấn Nhiên, và anh ta có thể chỉ chơi đùa với em!”.
     
    Vả Mặt Trà Xanh
    Chương 8


    Tôi quay đầu lại, ngây người nhìn hắn ta.

    Giọng nói của Cố Tiên trở nên bình tĩnh hơn, hắn nói: "Em chưa bao giờ tiếp xúc với Chu Tấn Nhiên trước đây, Ôn Kiều, em có thực sự thích anh ta không? Anh ta là loại người rất đáng ngờ, anh ta không xứng đáng với em—"

    Lời nói tiếp theo của anh ta đã bị cái tát của tôi chặn lại.

    Tôi rút tay về, Cố Tiên không thể tin được đưa tay ra chạm vào một bên mặt vừa bị tôi đánh lệch hướng.

    - "Em vì hắn mà đánh anh?!"

    - “Đúng vậy.” Tôi hung hăng trừng mắt nhìn hắn ta, cười nói: “Cậu nói xấu bạn trai tôi, sao tôi lại không thể đánh cậu chứ?”

    Đôi mắt của Cố Tiên hiện lên đầy sự kinh ngạc và bất ngờ.

    Đúng vậy, tôi đã từng rất ngoan ngoãn, không những không đôi co, tranh cãi với người khác, thậm chí còn không nói lời cay nghiệt.

    Bất cứ khi nào tôi rơi nước mắt vì Cố Tiên, hắn ta sẽ khinh bỉ nói rằng tôi là loại hoa trong nhà kính được gia đình chiều chuộng, một chuyện nhỏ cũng có thể khiến tôi khóc. Nhưng chàng trai của tôi anh sẽ không như thế, anh sẽ ôm tôi vào lòng.

    Thực ra tôi khóc nhiều vì tại sao hắn ta không bao giờ đứng về phía tôi khi tôi buồn.

    - "Cố Tiên!"

    Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, Thẩm Đường vừa rồi không biết trốn ở nơi nào, lúc này mới lao tới, lo lắng ôm mặt Cố Tiên kiểm tra:

    - "Anh có làm sao không? Có đau lắm không? Ôn Kiều, cậu thật quá đáng, sao cậu có thể đối xử với Cố Tiên như vậy..."

    Cô ta đang luyên thuyên với Cố Tiên nhưng hắn ta cứ nhìn tôi chằm chằm, đột nhiên Cố Tiên ngắt lời cô ta.

    - "Ôn Kiều, em thay đổi rồi."

    - "Chắc chắn là như vậy rồi.Cảm ơn à"

    Tôi lấy khăn giấy trong túi ra, lau tay thật mạnh rồi ném vào thùng rác.

    - “Cố Tiên, đi thôi.” Thẩm Đường sắc mặt có chút trầm xuống, kéo tay Cố Tiên, dùng sức kéo hắn đi.

    Cố Tiên đi theo cô ta rời đi, nhưng vẫn quay đầu về phía tôi, đi vài bước thì dừng lại.

    Đôi mắt anh ta vẫn chất chứa những cảm xúc phức tạp.

    Bắt gặp ánh mắt của hắn, tôi ngây người quay lại.

    Một dáng người mảnh khảnh đang đứng dưới gốc cây long não trước mặt tôi, trên tay chàng trai đang cầm một cây kẹo hồ lô, cậu đang cau mày nhìn tôi trong ánh nắng ban mai mờ ảo.

    Mắt tôi chợt sáng lên.

    - "Chu Tấn Nhiên!"

    Tôi cười và lao vào lòng anh, còn anh thì dang rộng vòng tay để đón lấy tôi.

    Tôi ôm chặt lấy vòng eo gầy của anh, thầm cảm thấy cái ôm này thật tuyệt, cánh tay anh dài đến mức có thể ôm trọn lấy tôi.

    - “Kiều Kiều.” Giọng nói của Chu Tấn Nhiên ôn nhu mềm mại.

    - "Thật ra em không cần đứng ra bênh vực anh đâu, anh chưa bao giờ quan tâm đến những người kia nói gì về anh cả."

    - “Em biết, nhưng em không cho phép bất cứ ai nói xấu bạn trai của em.” Tôi thì thầm, ôm anh chặt hơn.

    Giống như vô số lần tôi nhìn Cố Tiên và Thẩm Đường cùng nhau rời đi.

    Lần này, tôi cố tình nắm lấy tay Chu Tấn Nhiên trước mặt họ, ôm cánh tay anh như một sợi dây xích, và bảo anh đi đến quán ăn trong khi anh đang đút kẹo cho tôi.

    Chỉ là cẩu lương như các cặp đôi khác, nhưng khi bạn thích thì mình có thể cho bạn trải nghiệm.
     
    Vả Mặt Trà Xanh
    Chương 9


    Đang ăn tôi nghe mấy chị bàn bên nói chuyện:

    "Không ngờ Chu Tấn Nhiên cũng biết cười, cậu ấy cười trông rất đẹp."

    Người chị đối diện lập tức vỗ cô ấy một cái.

    "Ui, cậu ấy đã có chủ rồi, cậu ấy cùng Kiều Kiều nhìn thật sự rất xứng đôi."

    - --------------
     
    Vả Mặt Trà Xanh
    Chương 10


    Buổi sáng, lớp học khoa máy tính của Chu Tấn Nhiên không có học, vì vậy anh ấy đến lớp với tôi.

    Đây là một lớp học nhỏ, không có nhiều người trong lớp học, mọi người đều giật mình thức dậy vì có sự xuất hiện của Chu Tấn Nhiên.

    Nhưng điều gây xôn xao hơn nữa là Đinh Lạc Yến, một nữ sinh hay bắt nạt bạn bè khác từng đi chơi với Chu Tấn Nhiên một thời gian, cũng đến.

    Cách đây một thời gian, Đinh Lạc Yến đã nghỉ học và mọi người đều nghĩ rằng cô ta sẽ không xuất hiện ở trường trong thời gian tới.

    Đinh Lạc Yến nhuộm tóc đen. Đầu tiên, kiểu tóc đuôi ngựa cao luôn buộc được thả lỏng khiến chiếc cằm vốn đã nhọn càng thêm thanh tú.

    Hôm nay cô ta mặc một bộ vest nhỏ màu trắng, phần trên mở rộng để lộ chiếc bra gợi cảm bên trong khiến chàng trai bên cạnh đỏ mặt không dám nhìn thẳng vào cô.

    Bỗng nhiên tôi nhớ ra, Đinh Lạc Yến cũng được chọn là Hoa khôi của Khoa Khoa học Máy tính, nhưng mà cô ta thích giả làm một cô nàng tomboy và chơi với đám Chu Tấn Nhiên.

    Thấy tôi và Chu Tấn Nhiên bước vào, Đinh Lạc Yến nói thẳng:

    - "Ha ha, anh Tấn cũng tới lớp."

    Chu Tấn Nhiên nắm lấy tay tôi đi lại phía sau ngồi mà không thèm nhìn cô ta.

    Đinh Lạc Yến cười, cô quay đầu lại nói miệng vẫn mỉm cười: “ Không đến mức độ này chứ? Chẳng phải em đã tỏ tình với anh nhưng đã thất bại rồi sao? Sao giờ anh lại trốn tránh em như vậy? Không làm được người yêu thì chúng ta có thể làm bạn bè mà, giống như trước đây, em có thể tiếp tục làm em gái của anh không? "

    Chu Tấn Nhiên hừ lạnh một tiếng, không nói một lời mà lấy giấy lau bàn cho tôi.

    Đinh Lạc Yến vẫn cứ nói, lần này cô ta nhìn tôi.

    - "Anh Tấn, em vừa mới phát hiện anh thích cô ta, nhưng em và cô ta bây giờ có gì khác nhau?

    Tại sao anh không nhìn lấy em một cái?"

    Chu Tấn Nhiên cuối cùng cũng không chịu nổi lên tiếng.

    Anh ấy nghiến răng uy h**p: “Đinh Lạc Yến, tôi không muốn gây hấn với con gái, cô nên an phận với tôi một chút.”

    - “Được thôi” Đinh Lạc Yến cười mỉm chi, đi tới bày ra mấy quyển truyện tranh trên bàn lật ra xem.”

    Thật ra, yêu hay không yêu, đã quá rõ ràng.

    Nếu tôi nhớ không nhầm, truyện tranh mà Đinh Lạc Yến đọc là phong cách yêu thích của Chu Tấn Nhiên.

    Vào lúc này, Chu Tấn Nhiên đang cau mày và lật giở cuốn sách giáo khoa toán cao cấp của tôi, giả vờ như đang suy nghĩ nghiêm túc.

    - “Anh biết câu hỏi này à?” Tôi cố ý ngẩng đầu trêu chọc anh.

    Chu Tấn Nhiên liếc nhìn tôi, má anh ấy lập tức ửng hồng, anh ấy gật đầu, rồi lại lắc đầu.

    - “ Vậy để em giảng cho anh hiểu nha.”

    Tôi chớp mắt nhìn anh ấy, mặt của Chu Tấn Nhiên càng trở nên đỏ hơn. Anh ấy thật dễ thương.

    Tôi cố nén cười, dùng bút chỉ cho anh ấy phép tính, nghiêm túc hoàn thành câu hỏi, ngước mắt lên, tôi thấy anh ấy đang vội vàng nhìn đi chỗ khác.

    - “Chu Tấn Nhiên,” tôi giả vờ nghiêm khắc, “anh nhìn đọc sách giáo khoa hay nhìn em?”

    Anh nhìn tôi, đôi mắt cụp xuống như một chú cún con đi lạc.

    - “Nhìn em.”

    - "Chu Tấn Nhiên, nếu anh cứ nhìn chằm chằm vào em như vậy, sẽ bị giáo viên mắng đấy."

    Anh chuyển động mi mắt và thản nhiên nói: "Anh vẫn là lựa chọn nhìn em."

    Hình ảnh đó lại trở lại trong tâm trí tôi.

    Cô gái đi phía trước chú cún con, chú cún nhìn chằm chằm vào lưng cô gái.

    Chu Tấn Nhiên, lần này, em sẽ không để anh thất vọng nữa.
     
    Vả Mặt Trà Xanh
    Chương 11


    Sau khi buổi học kết thúc, Chu Tấn Nhiên bị một cậu đàn em gọi ra nói có chuyện. Ngay khi anh ấy rời đi, Đinh Lạc Yến ngồi xuống.

    Không nói một lời, cô ấy ngẩng đầu lên và nhìn tôi chăm chú.

    Tôi mặt không chút thay đổi khép sách lại: “Ở trong lớp cậu nhìn suốt rồi, nhìn chưa đủ à?”

    Cô ấy cười nói: "Ôn Kiều, anh ấy hình như rất thích cậu a. Tuy rằng mọi người đều nói cậu là hoa khôi, nhưng tôi vẫn ngạc nhiên khi anh ấy chọn cậu."

    - Không phải cậu không đủ tốt, mà là trong mắt tôi Chu Tấn Nhiên là tốt nhất.

    Tôi nhìn vào mắt cô ấy.Đó là một đôi mắt phượng xinh đẹp, trong đó không có ghen tị hay oán hận, mà là một chút thèm muốn trong lòng.

    Giống như một loại thần giao cách cảm giữa các cô gái, tôi có thể cảm thấy rằng cô ấy không có bất kỳ ác ý nào với tôi.

    Tôi gật đầu: “Tôi hiểu tâm tư của cậu, tôi sẽ chăm sóc anh ấy thật tốt”.

    Đinh Lạc Yến cầm một lọn tóc của tôi, cười nói:

    "Cậu biết không? Lần đầu tiên gặp anh ấy, kiểu tóc của tôi cũng giống của cậu, lúc đó tôi cũng thích xõa tóc. Lần đầu tiên gặp mặt anh Tấn. Khi đó, tôi đã bị chặn bởi một nhóm xã hội đen, không có người qua đường nào dừng lại giúp tôi, chỉ có anh ấy, người đã chạy xe máy thẳng tới và đứng trước mặt tôi.”

    Khi nói về Chu Tấn Nhiên, đôi mắt của Đinh Lạc Yến lấp lánh và khóe miệng cô cong lên rõ ràng hơn:

    - Tôi còn nhớ rõ anh trong đêm ấy một mặt nghiêm nghị, cao ngạo cùng cáu kỉnh. Ánh mắt anh ấy hoang dã, nhưng lại cực kỳ trong sạch, có sức hút chết người.

    - Anh ấy nhìn đám côn đồ rồi bình tĩnh gọi tôi "lên xe đi". Đó là lần đầu tiên tôi ngồi xe của anh ấy. Sau này, tôi muốn đi theo anh ấy mọi lúc. Tôi chỉ việc buộc tóc lên và đi theo anh ấy bất cứ nơi nào như một người anh em. Lúc đầu anh ấy không cho tôi đi theo, nhưng sau đó tôi kiên quyết đi theo, đánh nhau mấy lần rồi kết giao với anh em nên anh ấy đành phải cho tôi đi theo.

    Đinh Lạc Yên nụ cười nhuốm đầy chua xót: "Tôi vốn tưởng rằng chỉ cần có thể ở bên cạnh anh ấy, tôi liền có cơ hội. Nhưng tôi sai rồi, Ôn Kiều, đây là lần đầu tiên tôi thua một người, chính là cậu đó. Sự xuất hiện của cậu đã khiến tôi hoàn toàn bị đánh bại."

    Tôi thương cảm nhìn Đinh Lạc Yên, đặt tay lên vai cô ấy, đang định nói gì đó an ủi thì Thẩm Đường từ đâu nhảy vào.

    Có lẽ cô ấy đã nhận được rất nhiều lời đàm tiếu từ ngôi trương này, nên trạng thái tinh thần hiện tại của cô ta có vẻ không được tốt lắm.

    - Kiều Kiều, trước đây mình đúng là có quan hệ với Cố Tiên, là lỗi của mình, lẽ ra mình không nên giấu giếm cậu, nhưng tất cả đều là chủ ý của anh ấy, thật ra mình cũng không thể không đồng ý với anh ấy.

    "..." Đinh Lạc Yến ngẩng đầu nét mặt kì quái, nhướng mày.

    Thẩm Đường tiếp tục nói: "Nhưng bây giờ mình và anh ấy đã chia tay rồi. Kiều Kiều, cậu vĩnh viễn là chị em tốt nhất của mình, đàn ông nào cũng đều đáng ch*t!"

    Cô ta dùng sức nắm lấy tay tôi, nước mắt lưng tròng: "Chúng ta quay lại như xưa nhé? Chúng ta vẫn có thể là bạn thân không thể tách rời như trước được không?"
     
    Vả Mặt Trà Xanh
    Chương 12


    “Vậy cậu muốn thế nào?” Tôi mỉm cười và nói

    Thẩm Đường cho rằng tôi vẫn dễ lừa như trước, cô ta nghẹn ngào nói: “Mình biết cậu sẽ không bao giờ bỏ rơi mình, cậu là nhất mà! Tên Chu Tấn Nhiên đó bắt nạt cậu phải không? Nếu hắn dám chọc giận cậu, tôi sẽ giúp cậu ra mặt!"

    [Dừng, dừng, dừng.]

    Đinh Lạc Yến bắt chéo chân và nói: "Sao tôi không thể nghe được nữa? Chị cả này, chuyện tình cảm của đôi bạn trẻ đang tiến triển tốt đẹp,dùng cách này để chen chân vào sao? Cô nghĩ cô là ai?"

    Đinh Lạc Yến không biết Thẩm Đường, nhưng Thẩm Đường đã nghe nói đến tên của Đinh Lạc Yến, cô ta không dám đắc tội với người đại tỷ nổi tiếng này, vì vậy cô ta theo bản năng lùi lại hai bước, nhỏ giọng nói: “Tôi cũng vì Kiều Kiều, nói ra quan điểm thay cho cậu ấy. Cậu không muốn nghe nó, nhưng cậu ấy không nói gì cả. ”.

    Tôi từ từ mở lời: “Lạc Yên nói đúng, cậu cho rằng cậu là ai?”

    Tôi nói rõ ràng từng chữ một: “Nếu tôi nhớ không lầm, khi tôi và Cố Tiên có quan hệ tốt, chính cô là người ngày nào cũng kêu rào không thể để tôi bị bắt nạt, muốn tìm anh ta tính sổ cho tôi. Kết quả là hai người thường xuyên qua lại cùng nhau, thay vào đó tôi trở thành người ngoài cuộc. Bây giờ cô lại muốn lặp lại chiêu cũ, công kích Chu Tấn Nhiên?"

    Đinh Lạc Yến chợt nhận ra và thảng thốt nói: “Đây không phải là trà xanh cộng với người đàn ông đi*m trong truyền thuyết sao?”

    “Chuyện cạy góc tường bạn thân có thể coi là chuyện lớn, chị đây đã hiểu rồi.".

    Thẩm Đường đã bị nhiều cú sốc tổn thương nghiêm trọng từ đêm qua đến hôm nay, và bây giờ ngay cả Đinh Lạc Yến, người chưa từng gặp cô ta trước đây, cũng có thể vạch trần bản chất thật của cô ta một cách sắc bén.

    Cô ta tức giận dậm chân chạy ra khỏi lớp.

    Tôi quay đầu lại và nhìn Đinh Lạc Yến, và cả hai chúng tôi cùng cười một cách ngạc nhiên.

    “Có lẽ chúng ta có thể làm bạn,” tôi nói.

    Đinh Lạc Yến cong môi nói: "Quên đi, dù sao cô cũng là tình địch của tôi, sau này tôi không muốn gặp lại hai người, hôm nay là lần cuối cùng tôi cố gắng vì bản thân. Thôi, tôi thua rồi, tôi thừa nhận.”.

    Hôm đó lúc Chu Tấn Nhiên trở lại, Đinh Lạc Yến đã rời khỏi lớp học.

    Và những cuốn truyện tranh cô ấy đã lật giở cả buổi sáng, giờ đã nằm lặng lẽ trong thùng rác.

    Khi lật sang trang đầu tiên, chữ viết trên đó vụng về nhưng rõ ràng: "Chu Tấn Nhiên, có thể thích Đinh Lạc Yến không?"

    ___________________
     
    Vả Mặt Trà Xanh
    Chương 13


    Kể từ đó, tôi như được ngâm mình trong hũ mật mỗi ngày, Chu Tấn Nhiên chiều chuộng tôi, mọi việc đều nghe tôi, ngày nào cũng đưa cho tôi rất nhiều quà, mong muốn cho tôi tất cả những gì anh ấy cho là tốt.

    Khí chất kiêu ngạo và độc đoán mà anh từng có dường như đã hoàn toàn biến mất chỉ sau một đêm.

    Anh ấy không chỉ có vẻ ngoài là một học sinh tốt mà còn rất hay cười, luôn tự hào khoe với anh em rằng mình đã có bạn gái.

    Mãi sau này tôi mới biết anh vẫn chưa thay đổi bản tính bốc đồng và thích phiêu lưu, anh chỉ vì tôi mà kiềm chế mọi góc cạnh.

    Chu Tấn Nhiên thậm chí còn đưa cho tôi chìa khóa chiếc xe thể thao yêu thích của anh ấy, nhưng tôi từ chối.

    Bởi vì tôi đã nhận được món quà tuyệt vời nhất từ anh ấy rồi. Là những lá thư khi tôi cô đơn bơ vơ nhất, là những bông hoa cát tường xanh cô đơn đẹp đẽ.

    Hoàn toàn trái ngược với, Cố Tiên và Thẩm Đường.

    Danh tiếng của Thẩm Đường rất tệ, cô ấy suýt chút nữa đã hưởng thụ đãi ngộ mà tôi được hưởng ở kiếp trước.

    Mà Cố Tiên hiển nhiên là trầm mặc rất nhiều, bầu không khí chán nản bao trùm khắp cơ thể hắn ta.

    Nhiều lần tôi và Chu Tấn Nhiên tay trong tay đi mua sắm. Đều có thể gặp hắn ta đúng ở nơi đó.

    Mặc dù cả hai không chào nhau nhưng sau khi đi ngang qua nhau, tôi có thể cảm nhận rõ ràng rằng một loạt ánh mắt rực lửa đổ dồn về phía tôi.
     
    Vả Mặt Trà Xanh
    Chương 14


    Thời gian trôi nhanh đến đêm Giáng sinh.

    Ở kiếp trước, tôi đã chết vào ngày đó.
     
    Vả Mặt Trà Xanh
    Chương 15


    Đêm Giáng sinh năm nay kèm theo tuyết dày, trăng sáng, mặt đất trắng xóa.

    Môi tôi không hiểu sao lại bị nứt nẻ, tôi tức giận đến mức đã phớt lờ anh ấy trong một thời gian dài, và tôi sẵn sàng đi chơi với anh ấy vào ban đêm.

    Chu Tấn Nhiên bắt chước Douyin và chuẩn bị cho tôi một hộp quà Giáng sinh lớn, ngoài táo ra còn có tiền Nhân dân tệ màu đỏ trong đó. Tôi ngạc nhiên trước sự kiêu ngạo của anh ấy, không có gì có thể ngăn cản được anh ấy thể hiện tình yêu của mình.

    Phố đi bộ rất náo nhiệt, có rất nhiều cặp đôi, các cô gái mặt đỏ bừng được các chàng trai nắm tay đút vào túi.

    Chỉ có người đàn ông thẳng thắn như Chu Tấn Nhiên, khóa kéo mở ra, anh nắm lấy tay tôi và kéo vào vòng tay anh.

    “Anh không lạnh sao?” Tôi hỏi anh ấy.

    Chu Tấn Nhiên cười khẩy và nói: "Không lạnh, anh vẫn cảm thấy khá nóng."

    Trong khoảng thời gian này, tôi gần như quên mất rằng bạn trai của tôi từng là một kẻ bắt nạt học đường gây chấn động cả trường, anh ấy trông ngốc nghếch và vui vẻ mỗi ngày, và anh ấy còn cho chó mèo ăn, anh ấy trở nên kiên nhẫn với mọi thứ.

    Trong khi chúng tôi đang đi bộ dọc theo con phố, đột nhiên có một sự náo động từ đám đông.

    Không biết vì sao, lúc nghe thấy giọng nói từ đằng kia, tôi đột nhiên cảm thấy tim đập nhanh.

    Một cảm giác sợ hãi đến tận xương tủy bao trùm lấy tôi, và tôi lắc đầu thật mạnh để đánh thức mình dậy.

    Hóa ra một người đàn ông say rượu đã ngã vào người một cô gái, bạn trai của cô gái rất tức giận và muốn dạy cho tên đó một bài học, nhưng người đi cùng với tên say rượu đó ngay lập tức chạy đến, và cô gái lớn tiếng nói: "Hiểu lầm, hiểu lầm thôi", rồi vội vàng kéo chàng trai đi.

    "Mẹ kiếp. Hai đứa ngốc." Người đàn ông nồng nặc mùi rượu đứng dậy vỗ tay, rõ ràng rành mạch nói.

    "Quên đi, quên đi, nơi này nữ sinh nhiều lắm, đi thôi, ca ca dẫn ngươi đi quán bar kia bao vui”

    *lái xe đi.*

    ……

    Chu Tấn Nhiên dừng lại và nhìn sang. Đáy mắt anh đen kịt, có những vệt máu mỏng từ từ chảy lên nhãn cầu.

    “Kiều Kiều, đợi chút, anh mua trà sữa socola cho em."

    Anh ấy nghiêm túc nói với tôi: " Đằng kia có bảo vệ. Em chỉ cần ngồi đây và đợi anh. Em không được phép đi đâu nghe không? Anh sẽ quay lại ngay khi mua xong."

    Tôi cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng tôi vẫn đồng ý.
     
    Vả Mặt Trà Xanh
    Chương 16


    Chu Tấn Nhiên rời đi không lâu, tôi đã nhìn thấy người mà tôi ghét nhất.

    Cố Tiên, trên người bình thường mặc áo sơ mi trắng hoặc xanh nhạt, tối nay lại mặc quần áo đen.

    Hắn vẫn đứng cách đó vài bước, nhìn tôi không nói lời nào.

    Nhưng tôi đã hứa với Chu Tấn Nhiên sẽ ngồi đây đợi anh ấy, và tôi sẽ không dễ dàng rời đi.

    Tôi ngồi ở một góc khác và bắt chéo chân một cách tùy tiện.

    Theo lời của Cố Tiên: "Tôi hoàn toàn không thể thích một cô gái cư xử ngang ngược và tỏ ra sắc sảo."

    Thật nực cười, tôi đã từng mua rất nhiều váy xanh vì Cố Tiên thích mặc áo sơ mi xanh nhạt.

    Đinh Lạc Yến, người thích Chu Tấn Nhiên vì anh mà buộc tóc lên rồi lại xõa tóc xuống.

    Chu Tấn Nhiên vì tôi mà đã biến mình trở thành một học sinh ngoan.

    Bây giờ, Cố Tiên vì tôi mà lại mặc màu đen mà hắn ta ghét nhất trước đây.

    Ai cũng vì người mình thích mà thay đổi bản thân, nhưng lại không biết rằng, bản thân tình yêu là một sự tồn tại phá vỡ mọi cục diện.

    Luôn có một người sẽ phá vỡ mọi dự đoán và kỳ vọng của bạn, có thể người đó không đẹp nhưng khoảnh khắc người ấy xuất hiện, trong lòng bạn sẽ có một tiếng nói rằng đó chính là người ấy.

    "Ôn Kiều, chúng ta không thể trở về như trước đây sao?" Cố Tiên đột nhiên nói.

    Trước đây?

    Có phải là quá khứ không có Thẩm Đường?

    Tôi nhớ khi tôi học cấp hai và cấp ba, Cố Tiên luôn chở tôi đến trường bằng xe đạp. Hắn nói rất ít, và tôi là người nói huyên thuyên suốt cả quãng đường, và hắn đang lắng nghe, hắn không hề nhúc nhích khi tôi nói điều gì đó buồn cười, có lẽ chỉ có gió mới biết lúc đó hắn có cười hay không.

    Bởi vì tôi luôn được săn đón ở trường, hắn nói rằng hắn ghét cảm giác bị bàn tán khi đi cùng tôi, vì vậy hắn đã hẹn gặp tôi, nói tôi rằng không được phép thể hiện rằng tôi biết hắn trong khuôn viên trường.

    Và sau khi có Thẩm Đường.......

    Khi tôi và Thẩm Đường đợi hắn, hắn ta đến chỉ với một cốc trà sữa.

    Là vị dâu tây, Thẩm Đường thích nhất là uống trà sữa dâu tây.

    Nhưng hắn quên mất, tôi cũng thích uống trà sữa, và tôi thích nhất là vị socola.

    "Cố Tiên, cậu cảm thấy thế nào?" Tôi nghiêm túc nói, "Cùng tôi trở về như trước, có cần thiết không? Cậu là người mà Thẩm Đường thích, trong mắt cô ta chỉ có cậu, cô ta—"

    "Cô ấy đang giả vờ, anh có thể thấy điều đó." Cố Tiên cuối cùng cũng thừa nhận.

    Tôi không thể không chế nhạo thành tiếng.

    "Thật thú vị khi để cô ta hành hạ tôi, phải không?"

    Cố Tiên ánh mắt hơi động: "Ôn Kiều, anh chính là muốn khắc chế sự sắc sảo của em, em quá chói mắt, anh luôn cảm thấy em vĩnh viễn sẽ không ở bên cạnh anh, anh... Thực sự xin lỗi."

    Đây là lần đầu tiên trong đời tôi nghe Cố Tiên xin lỗi ai đó.

    Đáng tiếc, lời xin lỗi này đến quá muộn và chẳng còn ý nghĩa gì cả.

    “Tôi nghĩ chúng ta đã hết chuyện để nói rồi.”

    Có người nhìn thấy hoa hồng sẽ cảm kích, có người lại lo lắng gai của nó sẽ làm mình đau nên chọn cách làm cho nó khô héo bằng mọi cách.

    Một người ích kỷ như vậy không xứng đáng được tôi tha thứ.

    Đột nhiên, một bóng người lo lắng chạy lên phía tôi.

    Đinh Lạc Yến sắc mặt tái nhợt, lo lắng đến mức nước mắt đều sắp trào ra.

    "Không xong rồi, Ôn Kiều, Chu Tấn Nhiên đánh nhau với người khác, mà đối phương uống rượu quá nhiều, mau đi báo cảnh sát đi!"
     
    Vả Mặt Trà Xanh
    Chương 17


    Khi chúng tôi đến hiện trường, tôi thấy trong đống đổ nát có những vết máu mờ nhạt, có nhiều người nằm hỗn loạn trên mặt đất, thấy thế trái tim tôi như muốn vỡ ra.

    [Đều sẽ ổn thôi]

    Giọng tôi trầm xuống, tôi chưa bao giờ bình tĩnh đến như vậy.

    Cố Tiên và Đinh Lạc Yến bị vẻ mặt của tôi làm cho hoảng sợ, hắn ta khăng khăng muốn đi về phía trước, nhưng Đinh Lạc Yến đã ngăn hắn lại.

    "Ôn Kiều, cậu đi đi, có chuyện gì lập tức gọi điện thoại cho bọn mình, cảnh sát cùng cứu thương sẽ tới ngay."

    Tôi gật đầu. Tôi biết rằng Chu Tấn Nhiên chỉ muốn gặp tôi vào lúc này.

    Tôi chậm rãi đi về phía trước, có rất nhiều người nằm trên mặt đất, và cơ thể của họ đều có những vết thương nặng nhẹ khác nhau.

    Tôi không thể tưởng tượng rằng bạn trai của mình lại ở một mình đối mặt với nhóm người này. Nhưng anh sẽ chiến thắng.

    Anh không bị thương, anh chiến đấu điên cuồng cho đến cùng.

    Thẩm Đường cũng ở đó, cô ta quỳ trên mặt đất, toàn thân run rẩy, nói gì đó.
     
    Vả Mặt Trà Xanh
    Chương 18


    Đúng vậy, cô gái vừa rồi bị mấy gã say rượu quấy rối chính là Thẩm Đường.

    Lúc này, tôi thấy Cố Tiên đi đến bên cạnh Thẩm Đường.

    Cố Tiên không thể buông bỏ được sự ngoan ngoãn của Thẩm Đường và anh ta cũng không muốn buông bỏ tôi, người tôi đã từng yêu thời thơ ấu.

    Làm sao tôi có thể không thấy chán ghét hắn ta được cơ chứ?

    _____________________
     
    Vả Mặt Trà Xanh
    Chương 19


    "Tôi thấy rất tức giận khi Cố Tiên bỏ tôi để đi tìm cậu...Vì vậy trong cơn tức giận tôi đã vô tình đến nơi vắng vẻ và gặp phải nhóm côn đồ đó ở lối vào bãi đậu xe.. Tôi sợ quá nên nói hoa khôi Ôn Kiều của trường chúng ta rất xinh đẹp, có bản lĩnh thì đi tìm cô ấy đi…”

    Toàn thân Thẩm Đường run rẩy kịch liệt, cô ta quỳ trên mặt đất run rẩy nói, cuối cùng không nhịn được mà ngất đi.

    Còn Chu Tấn Nhiên, anh đang nửa quỳ trên mặt đất cố gắng chống đỡ cơ thể, đã nới lỏng thanh gỗ trong tay và ngã xuống.

    Ngay lúc anh ấy ngã, tôi đã đỡ lấy anh ấy.

    - .......Kiều Kiều.

    Tôi chợt nhận ra mình đang khóc chỉ khi nhìn thấy nước mắt tôi rơi xuống vai anh.

    “Sao em lại khóc vậy Kiều Kiều?” vẻ mặt của chàng trai tái nhợt, nhưng vẫn vui vẻ cười với tôi, “Em xem, một mình anh đập cả đám nằm đất nè.”

    Như một đứa trẻ chờ đợi lời khen ngợi.

    Chu Tấn Nhiên yếu ớt nói: "Ôn Kiều, anh đã có một giấc mơ rất chân thực. Trong giấc mơ, người đàn ông say rượu đầu hói đó đã tông xe vào em, và anh gần như phát điên. Anh nhớ rất rõ khuôn mặt của hắn ta, vì vậy anh không thể không đi theo hắn ta... Khi nghe Thẩm Đường nói sẽ dẫn bọn họ đi tìm em, tất cả những gì trong mơ anh nhìn thấy lập tức tràn ngập trong đầu, anh không kiềm chế được cảm xúc, cho nên... "

    - Ngốc quá đi thôi!!

    Tôi dở khóc dở cười.

    Bất kể là kiếp trước hay kiếp này, anh đều sẽ vì tôi mà làm bất cứ chuyện gì.

    Người luôn ám ảnh với việc bảo vệ tôi và không bao giờ cho phép bất cứ ai xâm phạm tôi.

    Chu Tấn Nhiên tựa đầu vào vai tôi, tôi nghe thấy anh thấp giọng nói: "Kiều Kiều, khác với trong mộng chính là, anh cuối cùng có thể ở bên cạnh bảo vệ em."

    Tôi cố gắng hết sức để kìm nén thứ cay xè đang trào ra từ mắt mình, vươn ngón tay ra, cẩn thận chạm nhẹ lông mày và mắt của anh ấy.

    Tôi nhẹ nhàng hết mức nói: "Cún con, em đưa anh về."
     
    Back
    Top Bottom