Khác [V-Trans] Toàn Trí Độc Giả - Side Story.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,155
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
356425152-256-k252927.jpg

[V-Trans] Toàn Trí Độc Giả - Side Story.
Tác giả: _Jercahiue_
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên gốc: 전지적 독자시점 (Omniscient Reader's Viewpoint).

Tác giả: SingShong.

Phần: Ngoại truyện.

Trans + Edit: _Jercahiue_

----------------------------

Lời tác giả trong chương prologue:

Mặc dù đây là phần ngoại truyện, nhưng nó không phải là thứ gì đó quá tách biệt khỏi phần truyện chính.

Đây vẫn là câu chuyện của Kim Dokja, chỉ là, nó không dành riêng cho một mình Kim Dokja.

Cảm ơn bạn vì đã chờ đợi trong suốt thời gian qua.

Một lần nữa, chúng ta sẽ bắt đầu câu chuyện mang tên "Toàn trí độc giả" này.

Tháng 2 năm 2023, SingShong.



yoojoonghyuk​
 
Có thể bạn cũng thích !
[V-Trans] Toàn Trí Độc Giả - Side Story.
Prologue.


TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.

*

〡Lời mở đầu: Thông báo về side story.

Câu chuyện bên lề của “Toàn trí độc giả”.

Giới thiệu: Đây không phải là một bài thông báo.

Mọi người.

Cảm ơn tất cả các bạn vì đã chờ đợi tôi trong suốt thời gian qua.

Cuối cùng thì ngoại truyện của “Toàn trí độc giả” cũng đã bắt đầu.

Đáng lẽ ra tôi phải khởi động lại phần side story này từ lâu rồi, nhưng cái đầu rỗng ý tưởng này đã cản tôi lại.

Bởi từ đầu, tôi chưa từng chủ định bản thân sẽ viết thêm một ngoại truyện cho “Toàn trí độc giả”.

Trong thời gian nghỉ ngơi, tôi đã đọc những bình luận mà độc giả để lại ở phần truyện chính, tôi đã rất bất ngờ đó.

Các bạn đúng là những thiên tài.

So với các bạn thì tôi lại chẳng có một chút ý tưởng nào.

Không phải tôi đang tự đào hố chôn mình đâu nhưng tôi thật sự còn chưa cả quyết định được ai sẽ là nhân vật chính.

Khi viết phần truyện chính, những ý tưởng trong tôi cứ thế kết thành dòng, nhưng bây giờ thì đầu tôi trống rỗng, như thể bị ai đó đập mạnh vào gáy từ phía sau vậy.

Nhưng dù vậy, lí do tại sao tôi viết thông báo này chỉ đơn giản là ít nhất tôi cảm thấy bản thân nên viết một bài thông báo.

.

.

.

Viết đến đây, tôi ngừng gõ vài giây rồi nhấn phím backspace⁰ liên tục.

Chết tiệt, tôi đang cái làm gì vậy chứ?

Dù tình hình có tệ đến mức nào, đây cũng không phải những câu từ mà một nhà văn chuyên nghiệp nên dùng.

Tôi cắn móng tay và bắt đầu viết một câu mới.

Sẽ ra sao nếu tôi bắt đầu như thế này?

.

.

.

Nghĩ lại thì, tôi chưa bao giờ giới thiệu về bản thân nhỉ?

Tôi xuất hiện trong chương 549 của “Toàn trí độc giả”, một sự tồn tại mờ nhạt mà có lẽ các bạn đều đã quên.

Nếu nói theo cách của Kim Dokja, thì tôi là kiểu người như thế này:

Lee Hakhyun.

Cha tôi muốn người con này như chú hạc giang rộng đôi cánh tự do mà bay lượn trên bầu trời nên đã tốn 300.000 won cho một tay thầy bói để đổi lấy cái tên của tôi.

“Hak” nghĩa là “hạc” và “hyun” nghĩa là “bay”.

Tay thầy bói đó đã phá sản một thời gian sau khi cái tên của tôi ra đời, đến lúc đấy cha của tôi mới biết đến một nghĩa ẩn trong ngoặc đơn đằng trước cái nghĩa “bay” của từ “hyun”.

Bay (hyun)

1. bay (hơi) .

Nói tóm lại, tôi là loại người như này.

Lee Hakhyun, 33 tuổi.

1.

Một tác giả webnovel¹ (hơi) thành công.

Và như các bạn đã biết, đây là tác phẩm thành công (duy) nhất của tôi:

+

「 Quan điểm của độc giả toàn tri - Tổng cộng 551 chương.



Tác giả: Lee Hakhyun. 」

+

“Quan điểm của độc giả toàn tri" là một bộ webnovel giả tưởng dài 551 chương, viết tắt là “Toàn trí độc giả”.

Tôi đã ăn ở với cuốn tiểu thuyết này suốt hai năm, từ những năm cuối tuổi 20 đến những năm đầu tuổi 30…

.

.

.

Một lần nữa, tôi lại nhấn mạnh phím backspace.

Nó như hồ sơ xin việc vậy, nhàm chán kinh khủng.

Chưa kể, tôi còn chẳng phải nhân vật chính của phần ngoại truyện này, giới thiệu bản thân có ích gì chứ?

Tsu-chu chu chut².

Âm thanh vừa vang lên không phải là tiếng của tia lửa xác suất mà là nhạc chuông điện thoại của tôi.

Giống như cái cách mà Kim Dokja chuẩn bị cho hệ quả mà cơn bão xác suất gây ra, tôi trả lời điện thoại với gương mặt và giọng điệu nghiêm túc.

Có thể nghe thấy tiếng của Dokkaebi phụ trách ở đầu giây bên kia.

[Tác giả-nim.]

Đó là cụm từ đáng sợ thứ hai với tôi trong những ngày này.

“Tôi đây?”

[Anh đang viết phần ngoại truyện của “Toàn trí độc giả”, đúng không?]

Và đây là cụm từ đáng sợ nhất.

“Không.”

Người đang thở dài ở đầu dây bên kia là biên tập viên tận tụy của tôi, Ji Eunyoo.

Để nói về Ji Eunyoo thì cô ấy là một nhà sản xuất với nhiều năm kinh nghiệm, còn tôi, một người theo đuổi văn học thuần túy, đã bị cuốn vào cái ngành công nghiệp này vì cô ấy.

Nếu nghĩ theo hướng đó, có lẽ cô ấy là người đã cứu mạng tôi.

[Vậy anh muốn làm gì?]

Tôi dùng giọng điệu chán nản trả lời.

“Phải rồi.

Tôi nên làm gì đây?”

[Hiện tại anh không chơi game đâu nhỉ?

Cái vừa mới ra ấy??

“Tôi mới tải nó thôi.”

[Vậy cái người đang ở trên Steam là ai?]

“Lúc tôi mở máy tính thì nó tự bật lên mà.”

[Thật vậy sao?

Tôi vừa nghe thấy thông báo game đã bắt đầu mà.]

Tôi vội tắt trò chơi còn đang load dở rồi trả lời Ji Eunyoo.

“Tôi có chơi game vì muốn đâu?

Tôi chỉ đang cố gắng tìm thêm ý tưởng thôi.”

[Tôi đã từng tin vào những lời đó của anh.

Đã từng thôi.]

Có một chân lí mà Ji Eunyoo đã nhận ra sau 6 năm làm biên tập viên.

Đó là khi những nhà văn nói họ chơi game để lấy ý tưởng thì khả năng cao họ vẫn sẽ tiếp tục chơi game sau khi có được nó.

Thật lòng mà nói, tôi nghĩ điều đó cũng đúng.

[Còn ý tưởng lúc trước anh nói thì sao?]

“Ý tưởng là vậy, nhưng khi bắt tay vào viết, nó trở thành một mớ hỗn độn.”

[Tôi tưởng anh sẽ làm một phần collab³ với những tác phẩm trước của mình?

Những cái mà chúng ta đã từng thảo luận qua ý.]

Tôi nhớ lại tất cả các tác phẩm cũ của mình, từng cái từng cái một.

⦅Orc Philosopher.⦆

⦅Guard of Infinity.⦆

⦅System Breaker.⦆

⦅The Wizard of a World That Won't Be Ruined.⦆

⦅Me-sword Master.⦆⁴

⦅How to Become a Star Writer.⦆

...⁵

Cho dù tôi có nghĩ banh óc cũng không thể tìm ra cách để chúng kết hợp được một cách tự nhiên với “Toàn trí độc giả”.

Bên cạnh đó,⦅How to Become a Star Writer⦆là một câu chuyện ngớ ngẩn mà trong đó tác giả Lee Hakhyun (phải, là tôi đó) vô tình chuyển sinh vào một cuốn tiểu thuyết và trở thành Star Writer, nhưng không đời nào tôi lại dùng nó vào phần collab này.

Và hơn thế nữa —

“Sao tôi lại collab tác phẩm thành công (duy) nhất của mình với cuốn tiểu thuyết flop đấy chứ?”

Hầu hết các tác phẩm trên đã bị ngừng xuất bản vì nhiều lý do và không đem lại cho tôi nhuận bút.

[Tôi thấy tất cả đều rất thú vị.]

“Kể cả khi cô nói vậy, tôi cũng chẳng cảm thấy được an ủi hơn chút nào đâu.”

[Anh từng nói mình đã nghĩ ra gì đó khi uống rượu trên sân thượng đúng không?

Hay là thử xem xét nó một lần nữa đi.]

“Tôi đã thử rồi.”

[Anh còn cảm giác ngứa ran sau gáy như hồi trước không?

Như lúc Han Sooyoung xuất hiện trong giấc mơ của anh ý.]

Tôi cũng không biết nên khóc hay cười nữa, nên chỉ đành thở dài một hơi.

Trong tiểu thuyết, Yoo Joonghyuk đã đánh vào sau đầu tôi, Han Sooyoung gửi bản thảo và tôi đã viết nó ra một cách ổn thỏa nhưng…

Tôi không biết nữa.

Gần đây, tôi ước rằng bản thân có thể tự mình viết được.

[Hah, tôi xin lỗi.]

Tôi hiểu, Ji Eunyoo hẳn đã tuyệt vọng lắm nên mới có thể nói ra những lời như vậy.

Tin tức về sự suy thoái của thị trường tràn ngập các mặt báo và truyền hình.

Tôi nghe nói quản lý của Ji Eunyoo cũng đang gặp khó khăn về tài chính.

Các nhân viên và tác giả hoặc là chuyển công tác, hoặc là rời đi, từng người từng người một.

Trong khoảng thời gian đó, tôi đã tự hỏi liệu có giúp ích được gì không nếu tôi viết thêm cho “Toàn trí độc giả” một phần ngoại truyện, nhưng mà..

[Dù thế nào đi chăng nữa, cũng có rất nhiều độc giả đang chờ đợi câu chuyện của anh, tác giả-nim.]

“Vậy họ ở đâu?”

Nói ra thì có chút xấu hổ, nhưng “Toàn trí độc giả” đã từng một thời thống trị danh sách “Best free novel⁶” trên nền tảng webnovel.

Có những độc giả thực sự yêu thích tiểu thuyết của tôi và các bình luận của họ được đăng tải trên nhiều cộng đồng khác nhau cứ thế tăng lên.

Sau khi cuốn tiểu thuyết kết thúc, thi thoảng tôi sẽ bí mật search “Quan điểm của độc giả toàn tri” hay “Toàn trí độc giả” rồi âm thầm đọc bình luận của độc giả để lại, sau đó ngồi ngẩn ngơ cười.

Nhưng đó đã là chuyện của quá khứ.

Hiện tại thì, chẳng còn ai nhớ tới cuốn tiểu thuyết của tôi nữa.

“Ngừng việc bóp méo lời tôi đi.

Họ thật sự có tồn tại mà.”

Vậy họ đang ở đâu?

Tôi nuốt ngược câu hỏi đó lại vào trong lồng ngực rồi trả lời Ji Eunyoo.

“Tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Tôi cúp điện thoại sau khi trả lời cô ấy bằng chất giọng đầy ủ rũ, giờ tôi phải nghĩ xem hôm nay mình nên đi uống ở đâu.

Tôi tắt laptop, đi tới một cửa hàng tiện lợi gần đó và chọn một lon bia cùng chút đồ ăn vặt đi kèm.

Tôi lựa một gói khoai tây chiên trước tiên, nhưng rồi lại đặt nó về chỗ cũ và chọn bánh quy protein.

Tôi đang ở độ tuổi cần lưu ý với những thứ như thế này.

Sau khi thanh toán và uống bia, giọng nói của Ji Eunyoo hiện ra trong đầu tôi.

「Có rất nhiều độc giả đang chờ đợi câu chuyện của anh, tác giả-nim.」

Xin phép giải thích, cái ngoặc “「」” được sử dụng mỗi khi tôi có một suy nghĩ gì đó đặc biệt hoặc cần được nhấn mạnh.

Và hiện tại thì tôi đang có một ý nghĩ đặc biệt như vậy.

Thực sự vẫn có những độc giả đang chờ đợi câu chuyện của tôi?

Tôi rót cạn lon bia và mở nền tảng webnovel lên một lần nữa.

Trong inbox của tôi ngập tràn các thông báo.

Có những tin nhắn hỏi về tương lai của bộ truyện, về thông báo xuất bản của các nhà văn đồng nghiệp.

Và cả...

- Tôi rất thích nó, tác giả-nim.

Tin nhắn mà các độc giả để lại.

- Tôi là một học sinh Trung học 14 tuổi, đây là webnovel đầu tiên tôi đọc kể từ khi sinh ra ╥﹏╥…

Một số tin nhắn khá dễ thương, một số lại khá chân thành.

- Cuốn tiểu thuyết này chính là niềm vui của tôi những ngày tháng trong quân ngũ.

Chúng đều là những mẩu chuyện mà các độc giả đã gửi gắm lại cho tôi.

Và ba năm đã trôi qua kể từ khi “Toàn trí độc giả kết thúc”.

Một độc giả từng là học sinh Trung học lúc đó giờ hẳn đã trở thành sinh viên đại học, một độc giả từng là quân nhân giờ hẳn đã xuất ngũ, và một độc giả từng tìm kiếm việc làm giờ hẳn đã…

ừm thì, hy vọng là đã tìm được việc làm.

Cho dù thế nào thì, tất cả những độc giả đều đã trở thành một ai đó, một điều gì đó và rời bỏ câu chuyện này, còn tôi thì vẫn ngồi đây, trở thành một kẻ nhàm chán chọn bánh quy protein thay vì khoai tây chiên.

- Nó thú vị lắm, tác giả-nim.

Bất chợt, tôi bị sặc và vung tay làm đổ một chút bia.

Điện thoại của tôi rung lên, đó là một tin nhắn mới được gửi đến trên nền tảng.

Tôi không ngờ vẫn còn ai đó gửi tin nhắn cho tác giả sau ba năm câu chuyện kết thúc.

Người gửi: CEO Kim Dokja⁷.

Khi thấy ID của người gửi, tôi lập tức nhớ ra điều gì đó.

CEO Kim Dokja.

Vào thời kì đỉnh cao của bộ truyện, đã có một độc giả với cái tên như vậy.

- Đã ba năm trôi qua kể từ khi “Toàn trí độc giả” hoàn thành.

Vào những ngày này hằng năm, tôi sẽ ngồi đó, say sưa thưởng thức câu chuyện mà tôi đã đọc đi đọc lại vài lần.

Năm nay cũng không phải ngoại lệ, và lần này tôi cũng bị cuốn theo câu chuyện đầy hấp dẫn này.

Mỗi lần đọc lại, cảm giác như tôi đang đọc một cuốn tiểu thuyết hoàn toàn mới vậy, một cái mới mẻ đầy cuốn hút.

Rồi tôi lại nhớ về khoảng thời gian 3 năm trước.

Đọc series này đã đem đến cho tôi rất nhiều niềm vui.

Đó là tất cả những gì tôi muốn nói.

Độc giả này comment mỗi ngày và gửi cho tôi một tin nhắn cảm ơn sau đó.

Quả thực hợp với cái tên “CEO Kim Dokja”.

- Tôi không chắc anh còn nhớ không nữa.

Tất nhiên tôi vẫn còn nhớ.

Tôi vẫn đều đặn đọc những tin nhắn này kể từ thời điểm đó.

Kí ức về cái thời tôi sống chết với cây bút trước hạn deadline, đọc tin nhắn cùng những lời bình luận của độc giả trước khi đi ngủ với một cơ thể kiệt quệ vẫn in đậm trong tâm trí.

Nếu không nhờ tất cả mọi người đã cùng tôi chịu đựng khoảng thời gian đó, tôi hẳn đã chẳng thể chịu đựng nổi sự cô độc để viết đến những chữ cuối cùng.

Tôi do dự rồi cuối cùng chọn mở bàn phím lên.

Ít nhất lần này, tôi muốn trả lời độc giả bằng tấm lòng của mình, chứ không phải thông qua những trang viết.

Thế nhưng...

- Có một fan event nho nhỏ diễn ra vào 7 giờ tối ngày mai.

Nếu có thời gian, hy vọng anh có thể đến và tham gia với chúng tôi.

Để cảm ơn, tôi có một món quà đặc biệt muốn dành tặng.

Một món quà?

- Và tôi xin lỗi, vé tham dự sự kiện cần phải trả phí.

Chúng tôi cũng cần kiếm sống.

Vào khoảnh khắc ấy, phần prologue⁸ của “Toàn trí độc giả” lướt qua trong tâm trí tôi.

Trong đó, Kim Dokja đã nhận được một tệp tin nhắn từ tác giả tls123.

Cùng với đó là một thông báo rằng sẽ phải trả phí để đọc phần kết.

Nên nói cách khác, tin nhắn này hẳn là một trò đùa nho nhỏ được chuẩn bị bởi những độc giả lâu năm.

Tôi bắt đầu nhắn tin trả lời.

- Cảm ơn bạn nhiều, độc giả.

Tuy nhiên, tôi sẽ chỉ nhận tấm lòng của bạn thôi.

Và nếu phải trả phí để tham gia… thì chẳng phải tôi đang tự mua quà cho mình sao? (ahaha)

Không đời nào họ lại thực sự chuẩn bị một món quà riêng cho tôi đâu... nhỉ?

Mà kể cả khi họ thực sự đã chuẩn bị một món quà đặc biệt, tôi cũng không thể nào nhận nó.

Sao mà tôi có thể nhận một món quà từ độc giả với gương mặt vô liêm sỉ của một kẻ mất đến ba năm vẫn không viết nổi một phần ngoại truyện chứ?

Nhân tiện, tôi có nên bỏ cái cụm (ahaha) ở cuối đi không?

Bây giờ họ không còn dùng mấy cụm như này nữa thì phải?

Lúc ấy, tôi đã nhâm nhi vài ngụm bia và có những suy nghĩ ngây thơ như vậy.

Mà chẳng hề hay biết về điều chuẩn bị xảy đến với tôi vào ngày hôm sau.

【Kết thúc Prologue của Side Story】

*

Lời tác giả:

Mặc dù đây là phần ngoại truyện, nhưng nó không phải là thứ gì đó quá tách biệt khỏi phần truyện chính.

Đây vẫn là câu chuyện của Kim Dokja, chỉ là, nó không dành riêng một mình Kim Dokja.

Cảm ơn bạn vì đã chờ đợi trong suốt thời gian qua.

Một lần nữa, chúng ta sẽ bắt đầu câu chuyện mang tên “Toàn trí độc giả” này.

Tháng 2 năm 2023, SingShong.

*

(0) Phím backspace: Phím xóa.

(1) Webnovel: Tiểu thuyết mạng, tiểu thuyết đăng trên web.

(2) Bản Eng nhà mình dùng dịch là "Buzzzz" nhưng mình thấy để theo bản raw Hàn hay hơn nên mình xin phép để nguyên nhé.

(3) Collab: Cộng tác.

(4) Trong tiếng Hàn từ "Method" có "sword" bên trong, giống kiểu "Meh-so-deu".

Mọi người có thể đọc chương 549 phần truyện chính để biết thêm chi tiết hoặc đợi một vị cao nhân nào đó giải nghĩa chứ mình mù tiếng Hàn, không giải thích được.

(5) Vì tác giả chơi chữ khá nhiều, mình không dịch sát nghĩa được.

Vậy nên mình để nguyên tên bản Eng nha.

(6) Trên các nền tảng webnovel, thường có hai loại là loại cần trả phí và loại đọc miễn phí.

“Best free novel” là tiểu thuyết miễn phí hot hoặc nổi bật nhất.

(7) “Representative Kim Dokja” dịch sát nghĩa là “Người đại diện Kim Dokja” nhưng fandom nhà mình vẫn hay gọi ổng là CEO nên mình dịch vậy cho quen nhoa (Chứ không phải do Trans lười đâu).

(8) Prologue: Phần mở đầu/tiền truyện.

TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.
 
[V-Trans] Toàn Trí Độc Giả - Side Story.
Episode 1: Thế giới sau hồi kết (1).


TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.

*

︱Episode 1: Thế giới sau hồi kết.

Chương 1: Thế giới sau hồi kết (1).

「Đây là câu chuyện về nỗi tuyệt vọng không tên.」

Sau tin nhắn thú vị ngày hôm qua, một điều bất ngờ đã xảy ra với tôi.

Câu đầu tiên của phần ngoại truyện đã hoàn thành.

Tôi không thể tiết lộ cho mọi người được.

Đó sẽ là một spoil lớn, và nó cũng chẳng phải là một câu hay.

Nhưng có thể vào một thời điểm nào đó trong tương lai, nó sẽ trở thành một điều gì đó có ý nghĩa.

Như khi tôi viết câu đầu tiên của "Toàn trí độc giả" vậy.

Câu chuyện bắt đầu vào trưa hôm nay với chuyến thăm bất ngờ của Ji Eunyoo.

"Chúng ta hãy đi đâu đó cùng nhau nhé, tác giả-nim."

Chúng tôi mất gần một tiếng đi taxi để tới nơi, và tôi vẫn bị túm cổ.

Cuối cùng, chúng tôi đứng trước cửa nhà hát ở Cheongmuro, nơi từng được sử dụng làm bối cảnh cho "Toàn trí độc giả".

≪Kim Dokja's Party≫

Tôi bước tới gần tấm bảng ở lối vào rạp hát.

Liếc mắt cũng có thể thấy đây rõ ràng là một sự kiện liên quan đến "Toàn trí độc giả".

Nó khiến tôi nhớ đến lá thư tôi nhận được từ CEO Kim Dokja ngày hôm qua.

- Có một fan event nho nhỏ diễn ra vào 7 giờ tối ngày mai.

Nếu có thời gian, hy vọng anh có thể đến và tham gia với chúng tôi.

Đây có phải là nơi được nhắc đến trong thư không?

Tôi quay sang hỏi Ji Eunyoo.

"Làm thế nào cô biết về nơi này?"

"Ban tổ chức sự kiện đã liên hệ với chúng tôi và xin phép tổ chức một event có trả phí.

Họ nói sẽ quyên góp toàn bộ tiền vé vào cửa cho trại trẻ mồ côi dưới danh nghĩa Kim Dokja.

Vậy nên tôi có mặt ở đây để theo dõi và đề phòng một số trường hợp có thể xảy ra."

Ra vậy, đó là lí do họ lựa chọn thu phí vào cửa nhỉ.

Tôi gật đầu một cách cường điệu và nói.

"Thật tuyệt.

Nhưng tại sao tôi lại ở..."

"Các độc giả, anh đã hỏi tôi rằng họ ở đâu."

Nghĩ lại thì, hình như trong cuộc điện thoại của tôi và Ji Eunyoo ngày hôm qua, cô ấy có nói với tôi rằng vẫn có những độc giả đang chờ đợi câu chuyện của tôi, và tôi đã hỏi cô ấy rằng họ ở đâu.

Tôi quay đầu lại và nhìn vào rạp hát.

Trong đó là các độc giả mà Ji Eunyoo nói với tôi.

Tôi có thể cảm nhận rõ ràng trái tim đang đập thình thịch và từng đợt máu dồn lên não trong cơ thể mình.

"Nhưng có ổn không nếu tôi đi vào?"

Ji Eunyoo mệt mỏi nghiêng đầu trước sự do dự của tôi.

"Tại sao lại không?"

"Tôi là tác giả mà..."

"Ổn thôi, cứ cho rằng Han Sooyoung đã viết nó đi."

Ji Eunyoo đùa giỡn đáp lại, tôi chỉ có thể cười khổ đi theo.

"Thực vậy."

Chà, bạn muốn hỏi một nhà văn không viết trong suốt ba năm sẽ là loại người như thế nào?

Hôm nay, tôi sẽ đẩy mọi gánh nặng của mình cho Han Sooyoung, người mà tôi thậm chí còn chưa từng gặp qua.

Sở dĩ tôi chẳng thể viết tiếp phần ngoại truyện là vì Han Sooyoung không tiếp tục viết bản thảo ở vũ trụ xa xôi, và Yoo Joonghyuk cũng không tới giao bản thảo cho tôi nữa.

Tôi tin là như vậy.

Tại lối vào nhà hát, mô hình kích thước thật của các nhân vật trong tiểu thuyết được trưng bày dọc hành lang.

Có thể thấy rằng, thiết kế của chúng được tham khảo từ phong cách vẽ của những bộ webtoon⁰ dài kỳ.

Chất lượng của nó cũng tốt đến mức đáng ngưỡng mộ.

Tôi thật lòng đánh giá cao người đã làm ra chúng, rồi tôi đứng đó quan sát và nhớ lại tên của từng nhân vật được trưng bày.

Quỷ vương của sự cứu rỗi - Kim Dokja, Vua tối cao - Yoo Joohyuk, Nữ hoàng hắc ám - Han Sooyoung, Nguyệt hoàng - Yoo Sangah, Thẩm phán hủy diệt - Jung Heewon, Thép nguyên chất - Lee Hyunsung, Chúa tể quái thú Shin Yooseung, Vua côn trùng - Lee Gilyoung, Otaku Kim Namwoon,... hay cả những nhân vật phụ ít xuất hiện như Đầu trọc - Gong Pildu, Bác sĩ bất tử - Lee Seolhwa và nhân vật chính giả - Jang Hayoung...¹

"Thành thật mà nói, nó tốt hơn khá nhiều so với những gì chúng tôi đã làm."

Ngay cả Ji Eunyoo cũng phải công nhận tâm huyết và chất lượng của chúng.

Tôi gật gù đồng ý rồi tiếp lời với một nụ cười cay đắng.

"Tôi sẽ tin ngay nếu họ nói chúng được vẽ bởi các họa sĩ webtoon chuyên nghiệp."

"Nó thực sự được vẽ bởi họa sĩ chuyên nghiệp mà, không phải sao?"

"Không, không thể đâu.

Tất cả đều đã rời đi sau sự cố đó."

Ngày xửa ngày xưa, "Toàn trí độc giả" đã sớm được ấn định sẽ chuyển thể thành webtoon.

Ban đầu, mọi thứ diễn ra khá thuận lợi, các họa sĩ phụ trách rất tâm huyết và có trách nghiệm.

Tuy nhiên, trước khi chương thứ 10 được phát hành, một tia sét giáng xuống và gây nên một vụ cháy lớn.

Công ty chịu thiệt hại nặng nề và không thể khắc phục hậu quả dẫn tới phá sản không lâu sau đó.

Webtoon "Toàn trí độc giả" cũng biến mất khỏi thị trường sau chương 11 do khó khăn về mặt tài chính.

"Đừng bi quan vậy chứ, tác giả-nim.

Nếu phần ngoại truyện này thành công, biết đâu họ sẽ khởi động lại webtoon."

Tôi ngạc nhiên là cô ấy vẫn có thể lạc quan như vậy đấy.

"Tôi đã ngừng mong đợi điều đó từ lâu rồi."

Những điều kỳ lạ luôn xảy ra xung quanh tất cả các bản chuyển thể của "Toàn trí độc giả" kể từ khi webtoon ngừng phát hành.

Nếu chúng tôi ký hợp đồng làm phim, công ty sản xuất sẽ phá sản, và nếu chúng tôi muốn sản xuất mô hình hoặc những mặt hàng liên quan thì nhà máy cũng không tránh khỏi tai họa.

Như thể có một lời nguyền rủa nào đó đang bám lấy cuốn tiểu thuyết của tôi vậy.

Lời nguyền này hiệu nghiệm đến nỗi bây giờ chẳng có lấy một lời đề nghị nào được gửi đến chúng tôi nữa.

Tôi khựng lại hồi lâu mới cất tiếng trả lời.

"Ở đâu đó ngoài kia, hẳn sẽ có một đường thế giới nơi "Toàn trí độc giả" có webtoon, có phim chuyển thể cho riêng mình."

Tôi chắc chắn rằng webtoon sẽ rất nổi tiếng ở đó, cùng với phim điện ảnh, phim truyền hình và thậm chí có thể là phim hoạt hình.

Đó có thể không phải là đường thế giới này, nhưng có lẽ tôi vẫn sẽ tiếp tục mơ về nó.

"Chúng ta cũng chưa chắc liệu có thể hay không mà."

Với lời càu nhau của Ji Eunyoo, tôi quay đầu nhìn những mô hình kích thước thật còn lại.

Chúng được xếp thành hàng dài, từ Uriel, Đại hiền triết, Công lý tuyệt đối của Thiên Đường¹ cho đến Han Myungoh, người có thể nói là khá ít xuất hiện, đều được trưng bày.

Đó là những gương mặt từ thân quen đến có chút khác lạ, nhưng tựu chung lại vẫn có thể nhận ra, chỉ trừ có một bóng dáng lạ lẫm ở cuối hàng.

Ai đây?

Đó là một người đàn ông với đôi mắt híp, tôi khó có thể đoán được đó là ai.

Có một nhân vật như vậy trong "Toàn trí độc giả"?

Tôi liếc mắt xung quanh, cố tìm bảng tên hay thứ gì đó tương tự...

Sau đó quay đầu muốn hỏi Ji Eunyoo nhưng rồi cái tôi và lòng tự trọng của một tác giả đã cản tôi lại.

"Xin chào.

Hãy viết biệt hiệu của bạn lên bảng tên và gắn nó vào ngực trái."

Chúng tôi bước vào rạp sau khi nhận được bảng tên từ người hướng dẫn.

May mắn thay, không ai nhận ra tôi là tác giả cuốn tiểu thuyết.

Có lẽ do tôi không đeo bảng tên tác giả.

Tôi nhìn vào bảng tên của Ji Eunyoo.

[Biên tập viên thiên tài]

"Ji Eunyoo-ssi."

Ji Eunyoo giả vờ không nghe thấy tôi và đi đến cuối phòng.

Tôi chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của tất cả những người hâm mộ đang ngồi ở phía trước.

Thật đáng ngạc nhiên, tất cả bọn họ đều là độc giả của tôi.

Tôi tự hỏi có phải Ji Eunyoo đã thuê họ hay không.

Khi tôi nhìn sang bên cạnh, đôi mắt của Ji Eunyoo đang mở to.

"Theo những gì tôi đếm được thì có hơn 30 người."

Ba mươi người.

Có thể đó chỉ là một con số nhỏ nhưng nó có nghĩa là đã có ba mươi fan đã dành thời gian đến đây hôm nay.

Tôi gật đầu, cố đè nén cảm xúc đang dâng trào..

Làm tốt lắm, Kim Dokja.

Sự kiện vẫn chưa bắt đầu nên tôi có thể nghe thấy cuộc trò chuyện của các độc giả phía trước.

Giọng ai đó vang lên từ hàng ghế trước chúng tôi.

"Này, cậu có "Shinpae²" không?

Bây giờ khó kiếm thứ đó lắm."

"Yepp, tui có!"

"Tuyệt vời.

Còn "Beul-e²" thì sao?"

"Tui đã đặt ngay lập tức khi nó mở bán."

"Vậy "Dokpi²" thì sao, cũng có chứ hả?"

"Ừ, nhưng nó cứ lạ lạ kiểu gì ý, làm đầu óc tui quay cuồng hết cả lên."

Tôi không hiểu họ đang nói về điều gì.

Đó có lẽ là tiếng lóng mà các độc giả dùng để trao đổi với nhau.

Tôi và Ji Eunyoo ngồi cạnh cùng nhau nghe lỏm cuộc trò chuyện của họ.

"Đã là lần thứ mười hai rồi..."

"Người dẫn chương trình nói hôm nay là lần cuối cùng phải không?"

"Đúng vậy..."

"Trước đây từng có rất nhiều người, vậy mà bây giờ chỉ còn lại một ít."

"Tôi hiểu.

Mọi người cứ lần lượt biến mất."

Có vẻ như đây đã là lần thứ mười hai họ tổ chức ≪Kim Dokja's Party≫ bí ẩn này.

Trước đó thậm chí còn có nhiều người hơn.

Tôi tưởng toàn bộ đã ở đây rồi...

"Xin lỗi, tôi có thể ngồi đây được không?"

Tôi hướng mắt về nơi phát ra giọng nói.

Một người đàn ông to lớn như Lee Hyunsung đang ngượng ngùng chỉ vào chiếc ghế cạnh tôi.

Tôi gật đầu.

"Ồ vâng.

Mời ngồi."

"Cảm ơn."

Một bảng tên nhỏ được treo trên ngực của người đàn ông đang cúi đầu.

[Thẩm phán Heewon]

Có lẽ anh ấy là fan của Jung Heewon - Thẩm phán hủy diệt.

Việc ngồi cạnh một người lạ khiến một kẻ ít giao tiếp như tôi có chút hồi hộp.

Còn Ji Eunyoo thì khác, cô ấy nhanh chóng bắt chuyện với anh ta khi nhận ra bầu không khí lúng túng xung quanh chúng tôi.

"Chắc hẳn anh là fan của Jung Heewon."

[Thẩm phán Heewon] nhẹ nhàng gật đầu.

"Đúng vậy..."

Và sau đó là sự im lặng kéo dài...

Ji Eunyoo huých vào tay tôi như muốn tôi bắt chuyện với người bên cạnh.

Họ thường đưa ra chủ đề gì vào những lúc như thế này nhỉ?

Đã lâu lắm rồi tôi không nói chuyện với một người lạ nên không biết nên mở lời thế nào.

Tôi cúi đầu nhẹ, suy nghĩ xem Kim Dokja sẽ nói gì nếu cậu ấy là tôi.

"Jung Heewon là một cô gái tuyệt vời."

"Ồ, vâng!"

Nhìn người đàn ông trước mặt mỉm cười rạng rỡ dù cho tôi không nói gì nhiều, tôi có cảm giác như một mối quan hệ quan trọng nào đó sắp hình thành.

Chúng tôi gật đầu và nghĩ về Jung Heewon như những người bạn tốt.

Jung Heewon.

Một nhân vật chính diện tôi đã tạo ra. [Thẩm phán Heewon], người đã nhìn chằm chằm biệt danh trên bảng tên của tôi một hồi lâu cất tiếng.

"Biệt danh của cậu có chút buồn cười."

"Cảm ơn."

"Vậy, nhân vật yêu thích của cậu là?"

"Chà, tôi..."

Tôi đã nghĩ về nó vài lần, nhưng thật khó để chọn ra một nhân vật yêu thích trong tất cả.

Sau đó lại là sự im lặng kéo dài giữa chúng tôi, [Thẩm phán Heewon] dường như đã nhận ra sai lầm của mình và nhanh chóng bổ sung thêm.

"Ừm, có lẽ cậu yêu quý tất cả nhỉ?

Tôi xin lỗi."

Tôi không biết chính xác "yêu quý tất cả" của anh ấy nghĩa là gì, nhưng đầu tôi đã nảy ra một ý tưởng hay.

Tôi đáp lại [Thẩm phán Heewon] bằng một cái gật đầu nhẹ.

"Tôi yêu quý tất cả bọn họ, trừ những người như Cheon Inho."

Phòng trường hợp bạn quên, Cheon Inho là tên của một nhân vật phản diện phụ đã chết ở phần đầu của "Toàn trí độc giả".

Thẩm phán Heewon, người cũng biết về Cheon Inho, hạ giọng với vẻ mặt u ám.

"Cheon Inho, tên rác rưởi đó."

"Anh ta là một kẻ khốn nạn."

"Cái gã đáng bị xé thành nghìn mảnh."

"Ờ...

Phải không?"

"Hắn nên bị thiêu chết bằng lửa hỏa thiêng."

Cuộc trò chuyện của chúng tôi kết thúc ở đó.

Người dẫn chương trình xuất hiện trên sân khấu của nhà hát với bộ vest đen và áo khoác trắng.

"Xin chào tất cả mọi người.

Tôi là Kim Dokja và là người điều hành của event ngày hôm nay."

Một vài tiếng hò reo nhẹ từ phía khán giả vang lên.

Mặc dù đeo kính râm nhưng trang phục của hắn khá giống với Kim Dokja.

Nó được làm thủ công phải không?

Chất lượng thật tuyệt vời.

Chẳng mấy chốc, màn hình sáng lên và sự kiện bắt đầu.

Một bản nhạc nhẹ được phát, theo sau là phông chữ của [Bức tường thứ tư].

「Và trên [Bức tường thứ tư], tất cả được viết ra.」

Dần dần, những bình luận của độc giả xuất hiện trên màn hình.

Những đoạn văn từ chương mở đầu đến chương 551 được các độc giả viết tay hiện lên trên màn hình.

"Kìa, tui đã viết nó đó!"

Một fan nữ ở hàng ghế đầu nhỏ giọng nói.

Mọi người trong rạp cùng nhau theo dõi nhũng bình luận trên màn hình.

Một số nhận được nhiều lượt thích, một số lại hài hước, mới lạ.

Cũng có một vài bình luận khá chân thành.

"Đó không phải là lần đầu tiên Kim Dokja chết sao?"

"Ahh, đừng nhìn bình luận của tôi, xin hãy gỡ nó xuống!"

"Thứ này chứa đầy quá khứ đen của chúng ta."

Đọc những dòng bình luận cũ đang dần hiện lên trên màn hình, tim tôi chợt thắt lại.

Cuốn tiểu thuyết dài tập được xuất bản trong hai năm, rồi ba năm nữa trôi qua trước khi nó được hoàn thành.

Năm năm lịch sử được độc giả khắp thế giới dày công xây dựng.

Tôi ngồi đó, ngẩn người nhìn từng dòng cảm nhận hiện lên.

Nó giống như những câu chuyện thần thoại vậy, mơ hồ được người khác kể lại và truyền đi.

Những bức ảnh về triển lãm do người hâm mộ tổ chức và quảng cáo trên tàu điện ngầm kỷ niệm ngày sinh nhật của các nhân vật lần lượt xuất hiện.

Nhìn vào hình ảnh Kim Dokja đang chiếu trên màn hình, vài tiếng lẩm bẩm khẽ cất lên.

"Hôm nay là sinh nhật của Kim Dokja."

"Seoul hôm đó phủ màu tuyết trắng."

Trên màn hình, bình luận của các độc giả chồng lên nhau.

Những dòng chữ dày đặc nhưng vẫn có một con người nhỏ in dấu chân của những người đã đi qua.

Tôi vẫn chỉ ngồi đó, ngẩn ngơ ngắm nhìn.

"Anh không hối hận phải không, vì đã đến đây hôm nay."

Tôi gật đầu trước lời nói của Ji Eunyoo.

"Có lẽ tôi viết tất cả chỉ để ngắm nhìn khung cảnh này thôi."

Tôi có thể cảm nhận được trái tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực một lần nữa.

Nếu tôi thật sự xứng đáng, tôi muốn nói với họ - những độc giả trung thành này một điều gì đó.

Tôi muốn viết cho họ, tôi sẽ không tiếp tục bỏ chạy hay bỏ cuộc dù vấp ngã.

Tôi muốn thử thách câu chuyện này một lần nữa.

「Nhưng tôi có thể làm được không?」

Đến lúc đó, tôi mới nghe thấy giọng của người điều hành.

"Không dài dòng nữa, sau đây là vài lời từ tác giả-nim, người đã tham gia cùng chúng ta hôm nay."

Các độc giả trên khán đài nhìn nhau và cười trong sự hưng phấn.

Tôi ngơ ngác một lúc mới tỉnh táo lại.

"Tác giả-nim?"

Ji Eunyoo ngạc nhiên thì thầm với tôi.

Tâm trí tôi quay cuồng trong giây lát.

Có phải cô ấy là người tổ chức buổi fanmeeting đó không?

Nhưng có vẻ như cô ấy cũng ngạc nhiên vì điều đó.

Tôi nhìn lên sân khấu và thấy người điều hành đang mỉm cười với tôi.

Tôi nên đứng dậy.

Ngay khi tôi hắng giọng và đứng dậy với cảm giác "thật là hết cách mà", một khuôn mặt quen thuộc bỗng xuất hiện trên màn hình.

"Ahh, Áhhhhhh."

Một mái tóc bob buộc phía sau cùng làn da trắng.

Chẳng cần lấy một lời giải thích, chúng tôi biết rõ cô ấy là ai.

Đó là tác giả thực sự của "Toàn trí độc giả".

*

Ghi chú của tác giả:

Xin chào, chúng tôi là Singshong.

Thật vui khi được chào đón bạn đến với câu chuyện này một lần nữa..

*

(0) Webtoon: Truyện tranh.

(1) Mình không nhớ toàn bộ biệt hiệu của các nhân vật nên viết đại khái như vậy ạ.

Cao nhân nào đó đi qua có thể viết lại giúp không ạ ╥﹏╥.

(2) Mình không hiểu nó là gì luôn, mọi người thông cảm cho dịch giả thiếu hiểu biết này nha =((.

TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.
 
[V-Trans] Toàn Trí Độc Giả - Side Story.
Episode 1: Thế giới sau hồi kết (2).


TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.

*

︱Episode 1: Thế giới sau hồi kết.

Chương 2: Thế giới sau hồi kết (2).

ㅡ 1, 2, 3, thử mic, thử mic.

Tôi tự hỏi liệu đây có phải là cảm giác của các nhân vật vào lần đầu tiên họ nhìn thấy Dokkaebi trong tàu điện ngầm không.

ㅡ Mọi người có nghe thấy không?

Người phụ nữ trên màn hình giống Han Sooyoung trong tưởng tượng của tôi đến nổi da gà.

Tôi chắc rằng bản thân không phải người duy nhất thấy như vậy vì tất cả các độc giả xung quanh đều đang há hốc mồm kinh ngạc.

ㅡ Vẫn còn ai đó nhớ đến câu chuyện của cậu ta nhỉ?

Phải rồi, tất cả mọi người đều là Kim Dokja.

Những lời mỉa mai đó... cô ấy đúng thật là Han Sooyoung.

Tôi khá chắc rằng nó được thực hiện bằng công nghệ deepfake, người làm ra thứ này không tầm thường đâu.

Nhưng rồi Han Sooyoung trên màn hình bắt đầu nói những điều kì lạ.

ㅡ Cách đây không lâu tôi đã gửi một mẩu truyện ngắn đến, mọi người đã đọc chưa?

Hở?

ㅡ Tất nhiên là rồi nhỉ?

Tôi biết, nhưng đến hiện tại nó vẫn chỉ là bản thảo thôi.

Không, đợi một chút.

Tôi không nhận được gì cả.

ㅡ Mọi người sẽ luôn hiện diện trong những lời cầu nguyện của tôi.

Cuối cùng, tôi sẽ giải đáp một câu hỏi.

Những độc giả đang chăm chăm vào màn hình quay mặt lại, ngơ ngác nhìn nhau.

Han Sooyoung nói thêm.

ㅡ Đừng hỏi tôi Yoo Joonghyuk mua ủng ở đâu hay Gilyoung có ăn châu chấu hay không.

Tôi không biết những thứ đó.

Một tiếng "Ồ" cùng tiếng thở dài tiếc nuối vang lên.

Một sự hoài nghi mờ nhạt lan tỏa khắp rạp hát.

Suy cho cùng thì đó cũng chỉ là một đoạn video nên khả năng họ nhận được câu trả lời là rất thấp.

Nhưng rồi một cánh tay được giơ lên.

"Kim Dokja đã sống lại ạ?"

Đó là một cô gái nhỏ ngồi ở hàng ghế đầu.

Sự im lặng ngắn ngủi bao trùm căn phòng.

Đó là câu hỏi mà bất kỳ độc giả đã đọc chương cuối nào cũng sẽ thắc mắc.

Ở một khía cạnh nào đó, đây là một câu hỏi không thể trả lời vì có lẽ tất cả đều đã có một đáp án cho riêng mình rồi.

Tôi cảm thấy tiếc cho cô ấy.

Nếu Han Sooyoung trên màn hình là thật, tôi chắc chắn cô ấy cũng sẽ cảm thấy như vậy.

Nhân tiện.

ㅡ Ồ, vâng, ý bạn là Kim Dokja?

Hở?

ㅡ Để xem nào...

Đó là... một video phát trực tiếp?

Khoảnh khắc tiếp theo, màn hình vụt tắt, một vài tia lửa lách tách tóe lên.

Tôi có thể nghe thấy rõ ràng tiếng thở hổn hển phát ra từ phía khán giả.

"Ồ, thật đáng tiếc, tín hiệu đã bị cắt.

Vậy là chúng ta phải chờ ngoại truyện để xem Kim Dokja có sống sót hay không rồi!"

Thực vậy.

Sự hỗ trợ khéo léo của người điều hành thật sự phù hợp với thân phận "Kim Dokja" của anh ta.

Tôi có thể nghe thấy các độc giả thảo luận với giọng the thé.

"Vậy phần ngoại truyện thực sự sắp được phát hành?"

"Tôi không nghĩ nó từng được công bố trước đây."

Đúng là nó chưa từng được công bố.

Jin Eunyoo ngồi cạnh tôi tinh nghịch thì thầm.

"Đó không phải là đang đe dọa anh sao?

Lấy mong đợi của độc giả làm con tin, đó quả là một cách hay."

"Không, nhưng thế thì hơi quá."

Tôi thở dài bất lực, người điều hành giới thiệu sự kiện cuối cùng của chương trình.

"Đã đến lúc diễn ra sự kiện cuối cùng trong ngày, câu đố dành cho "Toàn trí độc giả" của chúng ta.

Chúng tôi đã chuẩn bị rất nhiều giải thưởng, vì vậy hãy vui lòng lên sân khấu nếu bạn trả lời đúng câu hỏi."

Nhìn những đôi mắt rực sáng của độc giả, tôi có thể đoán rằng đây là sự kiện chính của buổi event này.

Người điều hành đứng trước màn hình và đọc câu hỏi.

"Câu hỏi đầu tiên là-"

Trước khi họ kịp kết thúc câu hỏi, một vài độc giả đã giơ tay.

Tôi rất ngạc nhiên, đây không phải là một câu hỏi dễ.

Khi độc giả được chỉ định nói ra đáp án của mình, người điều hành đã vỗ tay.

"Xin chúc mừng.

Xin hãy đi lối này."

Một độc giả mà tôi quen mặt được người điều hành dẫn đến tấm màn phía sau tấm màn.

Lúc sau, một tiếng tsuchut vang lên và bóng của người đó đã biến mất.

Tôi khẽ bật cười, khán giả cũng vậy.

Đó là một thủ thuật khá hài hước.

Tôi nghĩ mình nên thử lần này.

"Được rồi, câu hỏi thứ hai.

"■" xuất hiện tổng cộng bao nhiêu lần trong toàn bộ câu chuyện?"

Ừm...

Tôi thật sự không nghĩ sẽ có người trả lời được câu hỏi đó.

Ngay cả tôi, tác giả của bộ truyện, cũng không biết.

Nhưng rồi một cánh tay được giơ lên.

"Tôi!

Đáp án là-"

Độc giả giơ tay nói câu trả lời mà tôi cho là một con số ngẫu nhiên, nhưng thật đáng ngạc nhiên, người điều hành đã vỗ tay.

"Xin chúc mừng.

Xin hãy đi lối này."

Làm thế nào mà họ biết đó là đáp án đúng?

Độc giả trả lời đúng câu thứ 2 cũng được dẫn đi khuất sau bức màn.

Người điều hành mỉm cười.

"Câu hỏi đó có khó quá không?

Câu tiếp theo sẽ dễ hơn một chút."

Tôi nghiến răng và tập trung vào lời nói của người điều hành.

Được rồi, lần này.

"Câu hỏi thứ ba.

Trong "Con đường sinh tồn", Yoo Joonghyuk đã hồi quy 1.863 lần.

Con số "1.863" tượng trưng cho điều gì?"

Tôi ngây người lúc sau khi nghe câu hỏi.

Ý nghĩa của con số đó là gì?

Tôi thử đặt mình vào vị trí của người viết, dụng ý của người đó khi sử dụng con số 1.863 là gì?

Theo tôi... nó không có ý nghĩa gì sâu xa cả.

Tôi chắc chắn về điều đó, vì tôi là tác giả cuốn tiểu thuyết mà.

Lần này, số lượng độc giả giơ tay khá cao.

Khi người điều hành gọi tên, độc giả nọ cất tiếng.

"1.863 là năm mà tàu điện ngầm đầu tiên trên thế giới khởi chạy, tượng trưng cho sự lặp lại của những lần hồi quy mà Yoo Joonghyuk trải qua trên chuyến tàu điện luân hồi."

Huh?

Không thể nào, tôi thầm nghĩ khi những độc giả xung quanh mở to mắt đồng tình.

"Ồ, ra là vậy."

"Phải, nghe rất hợp lý!"

Người điều hành vỗ tay và độc giả có câu trả lời đúng bước lên bục với nụ cười rạng rỡ.

Jin Eunyoo quay sang tôi.

"Con số 1.863 thực sự có ý nghĩa như vậy?"

"Tất nhiên, mỗi con số trong "Toàn trí độc giả" đều có mối liên hệ vô cùng chặt chẽ với thực tại và với thứ mà chúng tượng trưng."

Những câu hỏi lại tiếp tục.

Một số câu hỏi tôi có thể dễ dàng trả lời, một số lại có tính đánh đố cao và còn có những câu hỏi tôi không thể trả lời được.

Nhưng mỗi khi đáp án được đưa ra, một xúc cảm khó tả lại trào dâng trong lồng ngực tôi.

Những câu chuyện tôi vẫn còn nhớ.

Những câu chuyện tôi đã quên.

Và cả những câu chuyện tôi không định kể.

Đã ba năm trôi qua, và bây giờ, tất cả đang được tái hiện lại ở đây.

Tâm trí tôi dấy lên một nỗi băn khoăn khó có thể trả lời.

「Tôi có thể nói rằng mình yêu thích những câu chuyện này hơn họ không?」

"Trong ngục tối của rạp hát, Kim Dokja đưa cho Jung Heewon một thanh kiếm, tên của nó là gì?"

"Tôi!

Tôi!"

[Thẩm phán Heewon] ngồi cạnh tôi cũng đã trả lời được một câu hỏi.

Khi nhìn anh biến mất sau tấm màn trong sự phấn khích, Ji Eunyoo lẩm bẩm với giọng lo lắng.

"Chúng ta sẽ là những người duy nhất bị bỏ lại, không biết có bị phạt không nhỉ?"

Ji Eunyoo bắt đầu giơ tay.

Sau mười hoặc hai mươi câu hỏi, cô ấy đã trả lời đúng.

"Vậy tôi đi trước đây, hẹn gặp anh ở bên ngoài."

Ngay cả sau khi cô ấy vẫy tay và biến mất, tôi cũng không giơ tay trả lời.

Những độc giả đang gặp khó khăn với những câu hỏi cuối cùng cũng đứng dậy, lau nước mắt và bước lên sân khấu.

Tôi đã nhìn theo bóng lưng họ rất lâu khi họ rời rạp.

"Và bây giờ là câu hỏi cuối cùng."

Giọng nói của người điều hành vang vọng khắp nhà hát đang im lặng.

Chẳng bao lâu, tôi đã là người duy nhất còn lại trong rạp.

Nhìn vào những hàng ghế trống trong rạp hát tĩnh lặng, lần đầu tiên sau một thời gian dài tôi nghĩ về người đó - "Kim Dokja".

"Được rồi, câu hỏi cuối cùng."

Tôi lắng nghe câu hỏi trong sự lo lắng.

Hy vọng nó sẽ là một câu hỏi dễ trả lời.

Người điều hành mỉm cười rạng rỡ và cất tiếng.

"Ai là nữ nhân vật chính của "Toàn trí độc giả"?"

Tôi há hốc miệng lúc lâu mới có thể khép lại.

Cảm nhận được sự bối rối của tôi, người điều hành trấn an.

"Cậu có một phút để suy nghĩ."

Nữ nhân vật chính của "Toàn trí độc giả".

Không biết Kim Dokja sẽ coi ai là trung tâm trong tuyển nhân vật nữ nhỉ?

Có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ biết được, vì tôi không phải là Kim Dokia.

Vậy nên, tôi quyết định trả lời theo quan điểm của Lee Hakhyun, tác giả cuốn tiểu thuyết này.

「Nữ nhân vật chính của "Toàn trí độc giả" là ai?」

Trên thực tế, "Toàn trí độc giả" không phải một câu chuyện thiên nhiều về yếu tố lãng mạn.

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chọn ra một nhân vật nữ đại diện cho toàn bộ tác phẩm này.

"Còn mười giây."

"Nữ nhân vật chính của là "Toàn trí độc giả" là-"

Tôi nói ra đáp án của mình.

Tôi không chắc liệu anh ấy có đang nói về nhân vật này hay không.

Cô không có nhiều thời lượng xuất hiện so với các vai chính khác.

Tuy nhiên, đó là nhân vật tôi đã tạo ra cho Kim Dokja.

Người điều hành im lặng một lúc trước câu trả lời của tôi rồi cất tiếng hỏi.

"Tại sao bạn lại nghĩ vậy?"

Có lẽ tôi không phải là người yêu thích câu chuyện này nhất.

Có lẽ tôi không phải là người biết rõ về nó nhất.

Nhưng chỉ một lần thôi, tôi muốn nói.

"Bởi vì tôi đã viết ra nó."

"Cái gì?"

Người điều hành lặp lại, như thể họ chưa nghe rõ.

Tôi mỉm cười cay đắng và cất giọng.

"Bởi vì cô ấy là nhân vật yêu thích của tôi."

Tôi không thể biết câu trả lời của mình có đúng hay không.

Người điều hành chỉ gật đầu và từ từ vỗ tay.

Vậy là tôi đúng hay sai?

Nghĩ lại thì, người điều hành chưa bao giờ nói rằng câu trả lời của các độc giả "đúng" hay "sai".

"Chúc mừng."

Tôi bước từng bước xuống cầu thang nhà hát để lên sân khấu.

Khi tôi rải bước dọc lối đi, ánh mắt tôi va vào những chiếc ghế trống trong rạp.

Dòng chữ "Bức tường thứ tư" mờ nhạt hiện lên trên màn hình.

Bất chợt, tôi nhớ đến họ - những độc giả đã bước đi với đôi mắt ngấn lệ, với nụ cười yếu ớt và sự níu giữ qua những cái ngoái đầu.

Có lẽ tôi hiểu cảm giác của họ.

Đó không phải nụ cười và giọt nước mắt vì câu trả lời đúng.

Đó là vì đây là phần kết của "Toàn trí độc giả".

Tôi nhận ra rằng cuối cùng mình cũng đang đi trên con đường lẽ ra tôi phải đi từ lâu rồi.

Các độc giả đã đi đến hồi kết theo cách riêng của mình và giờ đến lượt tôi.

Tôi bước lên sân khấu, người điều hành đang đợi tôi ở đó.

Chúng tôi nhìn nhau một lúc lâu trên sân khấu trống trải.

Người điều hành đã nhìn vào biệt danh trên bảng tên của tôi.

[■■■]

"Nó khá khó phát âm nhỉ?"

Tôi mỉm cười và gật đầu.

Chúng tôi đang đứng cạnh nhau, nhưng ngay cả như vậy, tôi cũng không thể nhìn rõ khuôn mặt của người điều hành.

Giọng nói ái nam ái nữ một cách kỳ lạ khiến tôi không thể phân biệt giới tính của người đó.

Tôi tự hỏi liệu người điều hành có phải là "CEO KimDokja" không, nhưng tôi đã không hỏi.

Tôi cảm thấy mình không đủ tư cách để hỏi.

"Giải thưởng ở sau tấm màn, hãy cầm lấy và rời đi."

Từ "giải thưởng" khiến tôi khá phấn khích.

Nó có thể là gì nhỉ, quà lưu niêm chăng?

Tôi đưa tay về phía sau tấm màn sân khấu rồi chợt khựng lại.

Vì nếu tôi kéo tấm màn ra thì câu chuyện này sẽ thực sự kết thúc.

Tôi tự hỏi liệu mình còn gì để viết không, những câu mà tôi đã quên, những lời mà tôi chưa nói...

Vào giây phút cuối cùng, tôi nhìn lại.

Tôi có cảm giác rằng vẫn còn một ai đó ở lại.

Và tôi cũng nhận ra rằng, chỉ cần có ai đó vẫn chờ đợi câu chuyện này, tôi sẽ viết một câu chuyện cho họ.

Nhưng khi tôi nhìn lại, quả thực vẫn còn một ai đó trong rạp hát.

Từ khi nào?

Người điều hành vẫy tay với tôi từ giữa khán đài.

Tôi có thể nhìn thấy nó rõ hơn từ sân khấu.

Tôi vẫy tay chào lại, hướng về phía người điều hành rồi từ từ quay lưng đi, kéo rèm lại.

Đã đến lúc bước tới đó, một thế giới hoàn chỉnh, nơi câu chuyện này khép lại.

"Anh thực sự định kết thúc nó như thế này à?"

Và sau đó.

"Còn chúng tôi thì sao?"

Người điều hành nói.

Tôi đang định trả lời "cái gì?" theo phản xạ thì chợt nghe tiếng tsuchuchut từ đâu đó.

Tôi vội chộp lấy điện thoại của mình, đó không chuông điện thoại của tôi.

"Vậy để tôi yêu cầu cậu kể câu chuyện đó."

Có thứ gì đó đang quay cuồng trước mắt tôi.

Hở?

Cả tôi và âm thanh chưa được thốt ra trong miệng cùng bị cuốn vào vòng xoáy đó.

Tầm nhìn của tôi mờ dần khi những tia lửa chập chờn lơ lửng trước mắt tôi.

Giống như ai đó đã cuộn tôi thành một quả bóng và ném tôi vào một toa tàu điện ngầm không có trạm dừng vậy.

Miệng tôi có vị như vừa nôn mửa khi tôi nín thở.

Và khi tôi mở mắt ra.

「Quả thực tôi đang ở trong tàu điện ngầm.」

Tầm nhìn của tôi cao hơn bình thường một chút.

Một làn gió ấm thổi vào từ lỗ thông hơi trên trần nhà.

Ngửi thấy mùi bụi dưới lòng đất mốc, tôi chớp mắt.

Cảm giác mơ hồ và choáng váng từ từ bám lấy da thịt tôi, và dần dần, tôi nhận thức được hiện thực.

「Chính xác là ở ga tàu điện ngầm.」

Cùng lúc tôi đang tự hỏi tại sao mình lại ở đây, câu trả lời từ sâu trong đầu tôi đáp lại.

Tôi biết nơi này ở đâu rồi.

「"Nhưng, tác giả-nim, tại sao anh lại bắt đầu câu chuyện tại một toa tàu điện ngầm?"」

Ji Eunyoo đã từng hỏi tôi điều đó.

「"Bởi vì đó là nơi tôi cảm thấy thoải mái nhất."」

Nhưng đến cả bản thân tôi cũng không thể chấp nhận câu trả lời đó.

"Cái quái gì đang xảy ra vậy?"

Giọng nói phát ra từ miệng tôi khiến cả người tôi bất giác giật mình vì sự lạ lẫm của nó.

Tôi theo phản xạ nhìn về phía trước.

Trên hình phản chiếu của cánh cửa lưới không phải là "Lee Hakhyun" mà là một người đàn ông với đôi mắt nheo lại đang nhìn tôi.

"Khôngㅡ"

Trên tay tôi là một chiếc điện thoại lạ.

Tôi lơ đãng nhấn nút nguồn của điện thoại.

「Chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên khi tôi nhìn thấy đồng hồ vào lúc này thôi.」

Những con số trên đồng hồ của điện thoại kêu tích tắc, đổ chuông và thay đổi.

19:00.

Khoảnh khắc đó, một tin nhắn đến từ xuất hiện kèm theo một vài tiếng nổ nhỏ.

[Dịch vụ miễn phí của hệ hành tinh 8612 đã kết thúc.]

[Kịch bản chính đã bắt đầu.]

Tôi biết rất rõ câu tiếp theo.

「Tại thời điểm này, cuộc đời của tôi đã hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo ban đầu.」

Có lẽ đây không phải suy nghĩ của riêng tôi.

「Và có lẽ...」

Trong khoảnh khắc đó, tôi đã "được suy nghĩ".

「Tôi đang ở trong "Toàn trí độc giả".」

*

Ghi chú của tác giả:

Ấn phẩm "Toàn trí độc giả - ngoại truyện" sẽ được phát hành vào lúc 7 giờ tối các ngày Chủ Nhật, thứ Hai, thứ Tư và thứ Sáu.

Nếu có bất kỳ thay đổi nào, chúng tôi sẽ thông báo trước.

Một lần nữa xin chân thành cảm ơn bạn đã theo dõi ngoại truyện của "Toàn trí độc giả".

TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.
 
[V-Trans] Toàn Trí Độc Giả - Side Story.
Episode 2: Viết lại (1).


TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.

*

︱Episode 2: Viết lại.

Chương 3: Viết lại (1).

“Anh có biết sinh vật sống là gì không, tác giả-nim?”

ㅡ Bình luận từ chương 6 của “Toàn trí độc giả”.

*

Tôi đã từng đùa Ji Eunyoo rằng liệu chúng tôi có thể sống sót được hay không nếu rơi vào kịch bản đầu tiên của “Toàn trí độc giả”.

Và Ji Eunyoo đã trả lời tôi thế này.

ㅡ Thành thật mà nói, tôi không tự tin lắm, còn anh thì sao, tác giả-nim?

Tôi đã nói gì lúc đó?

Tôi không nhớ.

Điều duy nhất tôi biết hiện tại là trò đùa đó đã thành sự thật.

「Ôi chúa ơi.」

Đây là một tình huống phi thường đến mức tôi không thể không sử dụng dấu ”「」” trong câu⁰.

Tôi sờ loạn khắp khuôn mặt của mình, từ mắt, mũi, miệng đến cằm.

Không phải vì tôi đẹp trai.

Cũng không phải là có thứ gì đó kỳ lạ trên hình phản chiếu của cánh cửa lưới.

Là khuôn mặt của tôi, nó đã thực sự thay đổi.

“Cái gì vậy chứ…”

Đôi mắt cong cong mỉm cười, đôi môi mỏng mang chút gian manh.

Tôi chợt nhận ra mình đã nhìn thấy khuôn mặt này ở đâu đó rồi.

Chắc chắn rồi, có một mô hình ở lối vào rạp hát với khuôn mặt y hệt.

Nhưng tôi không thể nhớ được đó là ai.

Anh ta là một nhân vật phụ không có nhiều đất diễn chăng?

[Dịch vụ miễn phí của hệ hành tinh 8612 đã kết thúc.]

[Kịch bản chính đã bắt đầu.]

Sự bối rối bao trùm cả ga tàu điện ngầm.

“Đây là cái gì vậy?”

“Tôi không phải là người duy nhất nhìn thấy nó, phải không?”

“Này, hình như có một thứ gì đó chắn ở đây.

Cậu có cảm nhận được không?

Nó giống như một bức tường vậy.”

Một bức tường trong suốt lấy nhà ga làm trung tâm được dựng lên.

Đó là thứ mà tôi biết rất rõ.

Rào chắn của kịch bản không cho phép các hóa thân ra ngoài cho đến khi kịch bản hoàn thành.

“Nhân viên tàu điện ngầm đâu rồi?

Họ không đưa ra thông báo à?”

“Sẽ có người đến sớm thôi, có lẽ chúng ta nên đợi một chút.”

Bây giờ không còn nghi ngờ gì nữa.

「Tôi đã chiếm lấy thân thể của một nhân vật nào đó trong “Toàn trí độc giả”.」

Một cơn rùng mình chậm rãi chạy dọc sống lưng tôi.

「Một nhân vật phụ mà tôi không biết.」

Đó là một motif¹ thường gặp trong tiểu thuyết mạng, nhưng tôi không thể nghĩ ra lý do nào khiến tôi phải dính phải thứ phi lý đó.

Tại sao lại là tôi?

Tôi đã lỡ gây thù chuốc oán với một ai đó hả?

Có phải người đó đã ném tôi vào đây để trả thù không?

Han Sooyoung là có thật?

Vậy Han Sooyoung ở rạp hát là người thật?

Liệu có phải cô ấy không muốn tôi đóng giả làm tác giả cuốn “Toàn trí độc giả” nữa nên đã ném tôi vào đây không?

Cũng có thể là Yoo Joonghyuk.

Cách tôi miêu tả tất cả những đau khổ mà anh ấy đã trải qua cũng đủ khiến anh ta có ác cảm với tôi rồi.

Hoặc là Kim Dokja.

Có lẽ thật sự là Kim Dokja, người muốn trả thù tôi vì đã tiết lộ sở thích bí mật của nhân vật chính cho toàn vũ trụ.

Hoặc có thể cậu ta làm vậy chẳng vì lý do gì cả, chỉ là cậu ta có một nhân cách xấu mà thôi.

Chết tiệt, tôi không biết.

Chẳng có ích gì khi nghĩ về điều đó bây giờ cả.

Tôi ném những ý nghĩ không chắc chắn ra sau đầu, chỉ để lại sự chắc chắn trong tâm trí.

Thứ nhất, tôi đang ở trong “Toàn trí độc giả”.

Thứ hai, tôi đang ở trong thân thể của một nhân vật phụ mờ nhạt nào đó.

Thứ ba, kịch bản sắp bắt đầu.

Tôi nhanh chóng quan sát xung quanh.

Nếu kịch bản đầu tiên sắp bắt đầu, tôi cần tìm ra những thứ có thể tận dụng để làm lợi thế cho mình.

Đầu tiên, tôi đang ở ga tàu điện ngầm.

Trạm nằm ở tuyến màu cam nên sẽ là tuyến 3, tên trạm là...

「Geumho.」

Tôi chậm rãi cau mày, cố nhớ lại một số thông tin về ga Geumho.

Đó là căn cứ đầu tiên của nhân vật chính Kim Dokja và là nơi xảy ra vụ thảm sát.

Tất nhiên, đó là chuyện của tương lai, và may mắn thay, thời điểm đó vẫn chưa tới…

Và có lẽ, nó còn nguy hiểm hơn lúc này nhiều.

[À, à à. ^&@@#%.]

Cảm giác như bị chôn sâu dưới vực thẳm lạnh buốt vậy.

Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình có thể tận mắt nhìn thấy Dokkaebi.

Một sinh vật mềm mại với hai chiếc sừng nhỏ đang quấn một tấm thảm rơm quanh người.

Tôi nhớ.

Đây là tạo hình đầu tiên của nó.

[Các ngươi có nghe thấy không?]

Đối tác hợp đồng phát trực tuyến của Kim Dokja, Dokkaebi Bihyung.

[Uh-oh, ít nhất ở đây yên tĩnh hơn những nơi khác, huh...]

Bihyung quay người lại và ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Tôi theo phản xạ cúi đầu, né tránh ánh mắt của nó.

Phải đến nửa sau của câu chuyện, Bihyung mới có thiện cảm với Kim Dokja, Bihyung đang lơ lửng trước mặt tôi hiện tại là một con quái vật điên khùng chuyên đập vỡ đầu các hóa thân để mua vui.

May mắn thay, ở đây, tôi không thấy bất kỳ kẻ nào bị đập đầu khi tranh cãi với Bihyung như trong cốt truyện chính.

Đặc biệt là anh chàng to lớn đằng kia.

[Tốt, bởi vì ở những nơi khác, thật khó chịu khi phải đập vài cái đầu để khiến họ im lặng.

Được rồi, ta sẽ giải thích chuyện gì đang xảy ra, nên hãy nghe kĩ đấy.]

Tôi biết rất rõ Bihyung sẽ nói gì tiếp theo.

Tôi đã viết hàng tá bản thảo cho câu thoại đó.

Có lẽ nó đang chạy đồng thời một kịch bản tương tự ở những khu vực mà nó kiểm soát.

[Các ngươi vẫn đang sống một cuộc sống vô cùng tươi đẹp cho đến hiện tại, đúng không?

Kể từ khi sinh ra, các ngươi đã được ăn ngon ngủ đủ, vệ sinh đều đặn, rồi sinh con đẻ cái mà không cần phải trả bất cứ khoản phí nào phải không?

Ha.

Không làm mà vẫn có ăn, các ngươi được sống trong một thế giới tuyệt thật đấy.]

Khi nghe những lời nó nói, tôi tự hỏi liệu “Toàn trí độc giả” khi được chuyển thể thành phim có giống vậy không nhỉ?

Ha.

Vấn đề duy nhất ở đây là tôi đã trở thành một nhân vật phụ trong bộ phim đó.

[Dù sao đi nữa, các ngươi đã được sống như vậy trong suốt những năm qua bởi vì các thiên thể từ quá khứ xa xôi đã giám sát hành tinh này với lòng hảo tâm to lớn.

Nhưng thời gian tươi đẹp đó đã kết thúc rồi, đã đến lúc các ngươi phải trả ơn họ vì tất cả lòng tốt mà họ đã dành cho các ngươi.

Và tốt hơn hết là các ngươi nên xem chuyện gì đang xảy ra hơn là nghe ta luyên thuyên về nó, phải không?]

Như thể không buồn đọc lại những câu thoại nhàm chán đó, Bihyung búng ngón tay.

[Kênh #BI-7623 đã được mở.]

[Các chòm sao đang tiến vào.]

Một cửa sổ nhỏ lơ lửng phía trên những kẻ đang bối rối ngẩng đầu.

[Kịch bản chính đã bắt đầu.]

+

≪Kịch bản chính #1 - Chứng minh giá trị.≫

Điều kiện ràng buộc: Giết một hoặc nhiều sinh vật sống.

Phân loại: Chính.

Độ khó: F.

Thời gian giới hạn: 30 phút.

Phần thưởng: 300 xu.

Thất bại: Chết.

+

Cơ thể trong suốt của Dokkaebi từ từ mờ đi cùng một nụ cười mơ hồ treo trên miệng.

[Vậy chúc các ngươi may mắn.

Nhất định phải cho ta xem một câu chuyện thú vị đó.]

Cửa sổ kịch bản hiện lên trước mắt tôi, nó thực sự rất ấn tượng.

Giới hạn thời gian trên đó giảm theo thời gian ở hiện thực.

Bây giờ là 30 phút, nhưng khi thời gian trôi qua, hình phạt sẽ bắt đầu có hiệu lực.

“Cái, cái gì vậy…?”

Mọi người bắt đầu bàn tán và gọi nhau trong sự hoảng loạn và ngờ vực.

Từ xa, tôi có thể thấy họ cào cấu và cố gắng đập vỡ bức tường trong suốt.

Tôi hít một hơi thật nhẹ và lẩm bẩm một mình.

“Cửa sổ trạng thái.”

[Hiện tại, do lỗi hệ thống nên Cửa sổ trạng thái không thể kích hoạt được.]

Tôi nheo mắt lại.

Nó không hoạt động?

“Bức tường thứ tư.”

Tôi đã gọi nó ra, chỉ để đề phòng thôi.

Kim Dokja đã có kỹ năng [Bức tường thứ tư] ngay từ đầu và như một hình phạt của kỹ năng đó, cậu ấy bị hạn chế xem Cửa sổ trạng thái.

Vì vậy, nếu tôi cũng có [Bức tường thứ tư.]...

“Bức tường thứ tư.”

…..

Tôi, không, chờ chút.

Tại sao nó không mở?

Tôi không biết.

Đó là cuốn tiểu thuyết mà tôi đã viết, chết tiệt.

Trước hết, tôi là nhà văn chứ không phải độc giả nên tôi phải có kỹ năng của [Nhà văn]...

Có lẽ tôi có [Avatar] hoặc [Dự đoán đạo văn] như Han Sooyoung.

Tôi tập trung và cố gắng sử dụng [Avatar] và các kỹ năng chỉ dành cho nhà văn khác.

Nhưng không có sự thay đổi đáng chú ý nào, ngoại trừ sự căng thẳng ở cơ vòng của tôi.

Thời gian còn lại đã giảm.

[Còn lại 28 phút.]

Trong khi tôi vùng vẫy vô ích, đám đông trong nhà ga đã chia thành hai nhóm.

Một là nhóm người mặc áo nỉ có cùng logo.

“Mọi người, xin đừng hoảng sợ và hãy tập trung về phía này!”

“Chúng ta đến chỗ chấp sự đi!”

Họ đang nắm chặt chiếc khăn giấy có in tên nhà thờ trên đó, những người này dường như đến từ cùng một nhà thờ.

Ở phía bên kia căn phòng, một người đàn ông to lớn có hình xăm trên cẳng tay đang tụ tập mọi người lại.

“Này, lại đây giúp chút đi!”

Đây cũng chính là người tôi đã lo lắng việc hắn ta bị Bihyung đập đầu khi nãy.

Anh chàng to lớn dùng cả hai tay đẩy mạnh vào bức tường trong suốt và hét vào mặt những người khác.

“Mọi người cùng nhau đẩy cái này đi!

Chúng ta có thể sẽ thoát ra được!”

Rõ ràng, việc chống lại bức tường sẽ an toàn hơn là tấn công Dokkaebi.

Nhưng một số người lại không nghĩ như vậy.

“Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta làm điều gì đó kỳ lạ và con quái vật đó trở lại?”

“Thì sao?

Nếu mày không định giúp, cút ra chỗ khác.

Đẩy!

Mạnh hơn nữa!

Mạnh hơn nữa!”

Lúc này, một số người đang do dự cũng tham gia và bắt đầu đẩy vào tường. m thanh cha, cha, cha, cha vang vọng khắp phòng, những người đến từ nhà thờ đang theo dõi cũng tham gia.

“Mọi người, hãy giúp anh ấy!”

Theo hiệu lệnh của phó tế, đoàn người lao vào và đẩy mạnh bức tường trong suốt.

Thật là một cảnh tượng đáng xem, hàng chục người bám vào bức tường trong suốt như một vở kịch câm.

Tôi từ từ đi đến rìa nhà ga khi mọi người đang vật lộn với bức tường.

Cách đó vài bước, tôi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên cánh cửa lưới.

Đầu tiên, tôi nghĩ mình sở hữu một tính cách xấu.

Một cơ thể có chỉ số trung bình dường như không vượt quá 1.

Đây là lý do tại sao tôi không chắc mình có thể thắng khi đấu 1 vs 1 với Kim Dokja.

Kim Dokja.

Tôi phải gặp cậu chàng ấy bằng cách nào đó.

Tôi không biết điều gì đã khiến linh hồn tôi bị nhét cơ thể của người đàn ông này, nhưng theo motif thường gặp trong tiểu thuyết mạng, tôi có thể sẽ trở về thực tại khi nhìn thấy phần kết của kịch bản.

Vì vậy, tôi cần gặp nhân vật chính của “Toàn trí độc giả”, người đã chết đi sống lại vì lợi ích của đồng nghiệp và giành được sự ưu ái của cậu ta.

Đó là cách duy nhất để tăng cơ hội sống sót trong thế giới tàn khốc này.

Nhân tiện, tôi sẽ phải sống sót trong kịch bản này trước khi có thể gặp Kim Dokja hoặc bất kỳ ai khác.

「Kịch bản đầu tiên yêu cầu bạn phải giết “một hoặc nhiều sinh vật sống”.」

Kim Dokja đã vượt qua kịch bản đầu tiên bằng việc nghiền nát châu chấu và trứng châu chấu mà Lee Gilyoung thu thập được.

Nhưng vì cậu ấy là nhân vật chính nên gặp may là điều hiển nhiên, còn tôi chỉ là nhân vật phụ nên khả năng may mắn đó xuất hiện gần như bằng không.

Thân là một nhân vật phụ, tôi không thể may mắn đến thế được.

「Vậy điều tôi cần làm lúc này là tìm kiếm.」

Tôi liếc nhìn chiếc máy bán nước ngọt trước mặt.

Nếu không lên cùng một toa tàu với Kim Dokja, bạn sẽ phải tìm kiếm may mắn xuất hiện trong ga tàu điện ngầm.

Ít nhất, ở đây, chiếc máy bán hàng tự động này là “máy bắt côn trùng” của tôi.

“Đẩy!

Mạnh hơn nữa!”

“Aaaahhh.”

Tôi nhẹ nhàng lắc chiếc máy bán hàng tự động theo nhịp điệu của những người đang cố gắng đẩy bức tường phía xa.

「Rất nhiều côn trùng sống trong các máy bán hàng tự động ở tàu điện ngầm có tủ lạnh và tủ đông.」

Tôi đã từng thấy một bài báo như vậy khi viết được khoảng 200 chương cho ”Toàn trí độc giả”.

Tôi tự hỏi mình lắc nó bao nhiêu lần rồi.

Âm thanh thịch nhẹ vang lên và một con bọ không tên bò ra từ dưới máy bán hàng tự động.

Tôi nhanh chóng chắp hai tay ngăn bắt con bọ đang chạy trốn.

Thật may mắn làm sao, có lẽ tôi sẽ sống sót trong kịch bản đầu tiên.

Tôi ngay lập tức cố gắng bóp nát con bọ trong tay.

「Có lẽ đó là một con bọ đang mang thai.」

Sự do dự của tôi không phải vì tôi quan tâm đến triết lý về quyền sống của một con bọ.

Tôi lưỡng lự vì chợt nhớ đến một câu trong cuốn ”Toàn trí độc giả”.

「”Quả trứng” là một sinh vật sống.」

Trong kịch bản đầu tiên, trứng của bọ được công nhận là một sinh vật sống và Kim Dokja đã đập vỡ hàng trăm quả trứng để giành lợi thế trong kịch bản.

Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu Kim Dokja đưa trứng bọ cho mọi người trên tàu điện ngầm?

Tôi liếc nhìn qua phía đối diện, mọi người vẫn đang đậy vào bức tường trong suốt.

Họ đang cố gắng đậy bức tường để sống sót.

Tôi biết những người ở ga Geumho là ai.

Những người có thể tình cờ lấy đi mạng sống của người khác vì sự sống còn của chính họ.

Trong một khoảnh khắc, tôi cảm thấy mình giống như Kim Dokja.

「Kim Dokja sẽ làm gì nếu quay lại kịch bản đầu tiên?」

Bất chợt, một tiếng tsuchuchut vang lên và tôi gần như đã để con bọ chạy thoát.

Đó không phải là một tia lửa xác suất.

Điện thoại di động trong túi tôi đang đổ chuông.

Tôi do dự một lúc rồi nhét con bọ trong tay vào túi áo khoác và kéo khóa thật chặt.

Tôi mở điện thoại ra và một tin nhắn hiện lên.

[Bạn có một tin nhắn mới.]

Một thông điệp?

ㅡ Người gửi: CEO Kim Dokja

ㅡ Nội dung: Tác giả-nim.

Chúc mừng phần ngoại truyện mới của anh.

Tôi đọc đoạn tin nhắn với ánh mắt nghi hoặc.

ㅡ Chúng tôi muốn gửi đến anh một món quà nhỏ để chào đón bộ truyện mới phát hành.

*

Ghi chú của tác giả:

Sing: Tôi không phải Lee Hakhyun^^;;.

Shong: Tôi cũng không phải Lee Hakhyun^^;.

*

(0) Ở chương mở đầu có đoạn: “Xin phép giải thích, cái ngoặc “「」” được sử dụng mỗi khi tôi có một suy nghĩ gì đó đặc biệt hoặc cần được nhấn mạnh.” nên ý Lee Hakhyun khi nói câu này là tình huống ổng gặp hiện tại đặc biệt phi lý và bất thường.

(1) Motif: Công thức chung, được sử dụng nhiều và lặp đi lặp lại trong nhiều cốt truyện khác nhau.

TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.
 
[V-Trans] Toàn Trí Độc Giả - Side Story.
Episode 2: Viết lại (2).


TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.

*

︱Episode 2: Viết lại.

Chương 4: Viết lại (2).

Trong kịch bản đầu tiên của "Toàn trí độc giả", khi Kim Dokja bị mắc kẹt trong tàu điện ngầm, tls123 đã gửi cho cậu ấy một tệp văn bản của "Con đường sinh tồn".

Có vẻ như CEO Kim Dokja đang bắt chước phân cảnh đó.

Bình thường, mấy trò đùa kiểu này sẽ khiến tôi sẽ khiến tôi cười sặc, nhưng giờ không phải lúc cho việc đó.

Bởi vì tôi đang ở trong tình huống có thể chết bất cứ lúc nào.

Có phải CEO Kim Dokja là người đã đưa tôi vào "Toàn trí độc giả"?

Tôi không biết.

Nhưng dường như tất cả đều có liên kết với nhau.

Trước đó, tôi phải trả lời tin nhắn đã.

[Bạn không thể trả lời tin nhắn này.]

Tôi biết mọi chuyện sẽ như thế này mà.

Vậy nên, tôi quyết định kiểm tra món quà từ CEO Kim Dokja trước.

Để xem nào.

Kim Dokja đã nhận được một tệp văn bản "Con đường sinh tồn", vì vậy tôi cho rằng mình sẽ nhận được thứ gì đó tương tự.

Nhưng dù tôi có lướt xuống bao nhiêu, tôi cũng không thấy bất kỳ tệp đính kèm nào.

ㅡ Chúng tôi muốn gửi đến anh một món quà nhỏ để chào đón bộ truyện mới phát hành.

Đó là phần cuối của tin nhắn.

Chẳng có tệp đính kèm nào tôi cũng không cảm thấy mình có một kỹ năng độc quyền mới.

Vậy món quà đó là gì?

Tôi chợt nhận ra rằng tin nhắn đã được gửi qua nền tảng webnovel.

Và tình cờ đó lại là ứng dụng tôi từng sử dụng.

Đợi đã, nó có thể hoạt động ở đây à?

Hầu hết các ứng dụng trên điện thoại không hoạt động vì chúng không thuộc đường thế giới này.

Tuy nhiên, tôi có thể đọc cuốn tiểu thuyết của mình và web vẫn hoạt động tốt.

+

「 Quan điểm của độc giả toàn tri - Tổng cộng 551 chương.



Tác giả: Lee Hakhyun. 」

+

Danh sách chương của "Toàn trí độc giả" hiện lên trên giao diện quen thuộc của nền tảng.

+

......

Lời mở đầu.

Ba cách sống sót trong một thế giới đổ nát +[681]

Episode 1: Bắt đầu dịch vụ trả phí (1) +[332]

Episode 1: Bắt đầu dịch vụ trả phí (2) +[158]

Episode 1: Bắt đầu dịch vụ trả phí (3) +[164]

Episode 1: Bắt đầu dịch vụ trả phí (4) +[117]

......

+

Rõ ràng đây là món quà mà CEO Kim Dokja nhắc đến.

Khi Kim Dokja nhận được tệp văn bản "Con đường sinh tồn" từ tls123, tôi cũng nhận được "Toàn trí độc giả" từ CEO Kim Dokja.

Tôi có chút thất vọng nhưng thôi thì có còn hơn không.

Kể cả là tác giả cũng chưa chắc sẽ nhớ được toàn bộ bối cảnh sau ba năm tác phẩm hoàn thành mà.

Rồi tôi lại tò mò về Kim Dokja của kịch bản đầu tiên.

Chính xác thì cậu ấy đang làm gì vào thời điểm này?

Hiện tại chắc phải đến chương 4 hoặc 5 rồi nhỉ?

Tôi nhấn ngay vào chương 5.

ᅳ Nhân vật chính sao có thể bình tĩnh như vậy?

Anh ta không phải một loser điển hình sao?

Nhưng thứ hiện ra trước mắt tôi không phải là nội dung cuốn tiểu thuyết mà là một bình luận của độc giả.

Tôi bấm vào chương truyện một lần nữa.

ᅳ Kịch bản đầu tiên này cũng quá khó cho các nhân vật rồi...

Lại một bình luận khác.

Ban đầu, tôi nghĩ nó chỉ đơn giản là một lỗi hệ thống thôi.

Nhưng khi thoát ra vào lại web vài lần mà vẫn chỉ nhận được những bình luận của độc giả, tôi mới nhận ra "món quà" mà CEO Kim Dokja gửi đến tôi là gì.

Không đời nào.

Có vài bình luận tôi chỉ nhớ mang máng, vài cái lại lạ lẫm hoàn toàn.

Không đời nào.

Đã ba năm rồi...

Haha, tôi sắp đi chầu ông bà ngay từ kịch bản đầu tiên.

Việc lướt qua những bình luận một cách vô tâm chợt khiến lòng tôi có chút nặng nề.

Tôi do dự một lúc rồi lướt lên trên.

ᅳ Hmm...

Tôi không nghĩ mình có thể làm được điều đó.

ᅳ Kim Dokja có thể làm vậy vì cậu ấy là nhân vật chính.

Nếu là người bình thường thì đã chết lâu rồi.

Tôi cảm thấy mơ hồ và mờ mịt, hơi ẩm trong không khí cùng những giọt mồ hôi rơi xuống làm ướt chóp mũi tôi.

Mọi thứ xung quanh bỗng thay đổi, tôi trở về buổi event ở nhà hát Chungmuro.

Tôi đọc những câu chuyện của độc giả đang lấp đầy màn hình.

Độc giả của những ngày đó còn đang học tiểu học, đang học cấp 2, cấp 3, đang học đại học, đang đi làm...

Đang chuẩn bị nhập ngũ và kiếm việc làm.

Lịch sử họ đã sống vẫn còn đó.

ᅳTôi không nghĩ mình có khả năng giết người...

Tôi nghĩ tôi sẽ chỉ im lặng và chờ chết thôi ᄒᄒ⁰.

Tôi nghĩ về [Thẩm phán Heewon], người đã trả lời câu hỏi với đôi mắt rực sáng và độc giả trẻ đã hỏi về cuộc sống cùng cái chết của Kim Dokja.

Rồi đến độc giả đã giải thích trôi chảy bí mật của con số 1863 mà tôi thậm chí chưa hề biết tới cùng độc giả nhớ được tổng số "■" từng xuất hiện...

Và cả những người tôi không thể nhận ra.

Họ đã ngồi đó, những độc giả của tôi...

"Nó không xê dịch chút nào!

Chúng ta phải làm gì đây!?"

"Im miệng và đẩy tiếp đi!"

Những độc giả đã đến rạp, tất cả đều đã trả lời câu hỏi và biến mất trong ánh sáng phía sau tấm màn.

"Ai đó, làm ơn, hãy làm gì đó đi!"

Nếu như...

"Làm ơn hãy thả tôi ra, tôi cần phải ra khỏi đây, làm ơn đấy!"

Nếu như những độc giả khác cũng đến đây thì sao...

"Giúp, giúp tôi với!"

[Còn 27 phút.]

Tôi biết đây không phải là lúc để nghĩ về chuyện này.

Bây giờ, tôi phải sống sót tìm bằng được Kim Dokja.

Kim Dokja.

"Xin chào."

Bằng cách này hay cách khác.

"Có lẽ."

Tôi phải gặp...

"Xin thứ lỗi, con bọ đó..."

Tôi chết lặng nhìn về nơi phát ra giọng nói.

Đứng ở đó là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi.

Đôi mắt nâu sâu thẳm của người đó nhìn về phía tôi.

Tôi chắc chắn mình chưa từng thấy qua gương mặt này.

Người đàn ông này vừa nói cái gì vậy?

Tôi cố gắng xoa dịu trái tim đang đập thình thịch của mình và nói một cách cường điệu hóa.

"Xin lỗi?

Chú vừa nói?"

Người đàn ông đối diện nhìn tôi một lúc rồi hỏi.

"Tôi đang tự hỏi liệu cậu có thể dạy tôi cách bắt bọ không?"

Tôi nhìn chú ấy một lúc lâu.

Không thể đọc được bất cứ thứ gì từ khuôn mặt của người đó cả.

Tôi có thể nhận thấy ánh nhìn của mọi người đang dồn về phía này.

Nếu tôi thu hút sự chú ý không cần thiết ở đây, tôi có thể phá hỏng toàn bộ kịch bản.

Sau một lúc suy nghĩ, tôi chậm rãi chớp mắt rồi quay đầu chỉ vào chân máy bán hàng tự động và ra hiệu với người đó.

"Ah."

Như thể đã hiểu được ý tôi, người đàn ông nhỏ giọng cảm thán.

Tôi cất tiếng với giọng cảnh cáo.

"Đừng Thu hút quá nhiều sự chú ý, tôi không biết nó còn lại bao nhiêu đâu."

Người đàn ông trầm ngâm gật đầu rồi cúi xuống và bắt đầu chà xát mặt dưới của máy bán hàng tự động.

Tôi giả vờ như không thấy cảnh tượng đó, lén lút di chuyển để che chắn cho chú khỏi ánh nhìn của những người khác.

Tôi tự hỏi liệu cứu chú ấy ở đây có phải lựa chọn đúng đắn không...

Sự lựa chọn này có thể tạo ra một nhánh tách biệt hoàn toàn với câu chuyện chính.

Nhưng...

"Tôi tìm thấy rồi, cảm ơn cậu."

Chẳng bao lâu sau, chú ấy cũng tìm thấy một con.

Đó là một con bọ nhỏ, nhỏ đến mức không thể biết được liệu nó có đang mang thai hay không.

"Giết nó ngay lập tức."

Người đàn ông đó gật đầu và nhanh chóng nghiền nát con bọ.

Sau đó...

"Ah."

Một ánh sáng mờ nhạt xuất hiện trên tay khi người đó bóp chết con bọ, rồi nó nhanh chóng tan biến.

Đôi mắt mờ mịt của người đàn ông nhìn chằm chằm vào khoảng không.

Có lẽ, kịch bản đã hoàn thành.

May mắn thay, việc "diệt bọ" dường như vẫn có tác dụng.

"Ừm, thật đấy.

Đây là..."

Tôi nhìn người trước mặt chằm chằm với vẻ hoài nghi rồi hỏi chú một cách nghiêm túc.

"1.863."

"Cái gì?"

"1.863."

Tôi muốn chắc chắn.

Nếu chú ấy thực sự đã đọc "Toàn trí độc giả" thì chắc chắn sẽ biết nó nghĩa là gì.

Người đàn ông trung niên khựng lại một lúc rồi mở miệng.

Tôi hơi thất vọng khi ánh mắt của chú ấy như muốn nói rằng chú ấy thực sự không biết.

Có lẽ đó chỉ là trí tưởng tượng của tôi.

Nhưng người đàn ông trung niên bất chợt cất tiếng.

"Nếu là 1.863, ý cậu là...

ừm, từ "cuốn tiểu thuyết đó"..."

Tôi theo phản xạ ngẩng đầu, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Tôi có thể nhìn thấy sự nhẹ nhõm xen lẫn tuyệt vọng trong đôi mắt ấy.

"Tôi nói có đúng không?"

Đúng như dự đoán, người đàn ông này là độc giả của tôi.

Tôi không chắc liệu chú ấy có ở trong rạp hát với tôi hay không, nhưng chú ấy đã được đưa đến đây, giống như tôi.

Người đàn ông trước mắt tôi bắt đầu run và lẩm bẩm.

"Làm thế quái nào mà chuyện này lại xảy ra được nhỉ..."

"Đây không phải là lúc để nghĩ về nó.

Xin hãy nhỏ giọng lại."

"À, đúng rồi.

Tôi tự hỏi liệu có còn những người khác không."

"Nếu có những người khác, tôi chắc chắn họ sẽ làm điều gì đó gây chú ý."

Theo những gì tôi quan sát được thì chú ấy có vẻ không phải là người quá sâu sắc.

Tuy nhiên, trong tình huống hiện tại, chú ấy đã nhận ra rằng đây là kịch bản đầu tiên của "Toàn trí độc giả", và đã không bỏ lỡ khoảnh khắc tôi bắt được con bọ.

Tôi chắc chắn những độc giả khác cũng sẽ cảm thấy như vậy.

Ít nhất, họ sẽ quan sát tôi và ông chú này hoặc cố gắng tự mình tìm ra chúng.

[Còn 25 phút.]

Chúng tôi quan sát mọi người một lúc nhưng không thu được bất cứ thứ gì.

Người đàn ông trung niên nhỏ giọng hỏi tôi.

"Về phần còn lại...

Cậu định làm gì?"

"Phần còn lại?"

"Những người đó."

Thực ra tôi đã biết chú ấy đang ám chỉ ai rồi.

Những người đang nắm chặt điện thoại trong nỗi kinh hoàng và đang cố gắng vượt qua bức tường trong suốt.

"Dù thế nào thì đây vẫn là sự thật phải không?"

"..."

"Cứ thế này thì tất cả bọn họ sẽ chết."

Tôi hiểu những gì chú ấy đang nói.

Nếu là độc giả của "Toàn trí độc giả", tôi có thể hiểu được câu nói đó.

Nhưng thật đáng tiếc, tôi không phải là độc giả.

"Chúng ta không thể cứu tất cả được."

Tôi nói nhỏ nhất có thể để cuộc trò chuyện này không bị các chòm sao và những người khác nghe thấy.

"Nếu chúng ta muốn hoàn thành kịch bản một cách an toàn thì không thể thay đổi cốt truyện quá nhiều, tôi chắc chắn rằng chú biết điều đó."

"Con bọ cậu bắt được trước đó..."

Chú ấy hỏi khi tôi đang khựng lại.

"Sao cậu vẫn chưa giết nó?"

Nói người này không biết gì đúng là sai lầm mà.

Tôi nói bằng giọng nghiêm túc nhất có thể.

"Ngay cả Kim Dokja cũng sẽ không cứu họ và chú biết họ là loại người như thế nào rồi đấy."

"Kim Dokja..."

Ánh mắt của ông chú thoáng mơ màng, chú ấy mở miệng như đang nhớ về một kỉ niệm xa xưa, rồi cười khổ nói.

"Con gái tôi thực sự yêu thích nhân vật đó."

Cái quái gì đã đưa người đàn ông này tới đây vậy?

Bất chợt, một câu hỏi tôi chưa thể trả lời hiện lên trong đầu tôi.

「Nếu Kim Dokja quay lại kịch bản đầu tiên, cậu ấy sẽ làm gì?」

"Này, ở đó!"

Ai đó đang lao như một con lợn rừng bị đói về hướng này.

Đó là anh chàng to lớn đang đẩy bức tường trong suốt lúc nãy.

"Chúng mày đang làm gì vậy?

Mày không thấy người khác đang làm việc sao?"

Tôi chưa kịp phản ứng thì gã to lớn đã túm lấy vai tôi và đẩy tôi một cách thô bạo về phía máy bán hàng tự động.

Sức mạnh của hắn thật đáng kinh ngạc, chỉ số sức mạnh của hắn ít nhất cũng là 7.

Tôi thở ra một hơi mạnh khi bị nhấc lên khỏi mặt đất.

Đây chắc hẳn là cảm giác của Kim Dokja khi đó.

Giật mình, ông chú túm lấy cánh tay gã to lớn.

"Đợi đã, cậu đang làm gì vậy."

Anh chàng to lớn cau mày và quay lại nhìn chú như đang nhìn vào một con bọ.

Tên to lớn buông tay tôi ra và tát thẳng vào mặt độc giả của tôi.

Ông chú rên lên một tiếng yếu ớt và lăn lộn trên sàn.

"Mày không nghe thấy tao nói à?

Mày không thấy những người khác đang cố gắng ở kia à?

Mày nghĩ tao sẽ không chú ý nếu chúng mày trốn ở đây như lũ chuột à?"

Tôi ổn định hơi thở và bước về phía gã to lớn.

Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh bạo lực như vậy.

Máu bắn tung tóe trên sàn, và ông chú đưa tay về phía tôi như muốn cầu cứu.

Tất nhiên sẽ có người ngăn hắn ta lại.

Đó là lẽ thường.

Không có nơi nào trên thế giới chấp nhận loại bạo lực đó.

"Đáng lẽ họ nên giúp đỡ khi chúng ta yêu cầu mới phải.

Tsk."

"Không làm mà đòi có ăn hả?"

"Bị đánh là phải."

Khi tôi quay đầu lại, họ ngoảnh mặt đi như chưa từng nói gì.

「Tôi đã ngu ngốc mà quên mất rằng thế giới này chỉ là hư cấu.」

Tôi thầm nghĩ, dùng hết sức bóp chặt con bọ trong túi.

Tôi tự hỏi liệu giết con bọ và nhận vài đồng xu có đủ để cứu ông chú đó hay không.

Dù nhìn thế nào đi nữa thì thể chất của gã to con này vẫn vượt trội hơn nhiều so với tôi hay ông chú này.

Đó là lúc tôi nhớ đến tin nhắn của hệ thống.

[Bạn có thể sử dụng các thuộc tính độc quyền của kẻ đoạt xác.]

[Bạn có thể sử dụng các kỹ năng độc quyền của kẻ đoạt xác.]

Tôi đang sở hữu một cơ thể.

Và người này... là nhân vật mà tôi không thể nhớ ra.

'Tôi sẽ sử dụng nó.'

Tôi không biết.

Có thứ gì tốt hơn "Lee Hakhyun".

[Thuộc tính độc quyền của kẻ đoạt xác đã được kích hoạt.]

[Kỹ năng độc quyền của kẻ đoạt xác đã được kích hoạt.]

Với tin nhắn của hệ thống, tâm trí tôi chợt bình tĩnh lại.

Những điều tôi cần nói và những điều tôi có thể làm đều đã được sắp xếp.

「Đừng sợ hãi.

Nó thực sự khá thú vị đấy.」

Tôi hít một hơi và vung nắm đấm mạnh nhất có thể vào máy bán hàng tự động.

Bang!

Mọi người giật mình lùi lại vài bước.

Bang, bang!

Tôi không biết mình đã đập vào máy bán hàng tự động như thế bao nhiêu lần.

Một con bọ khác xuất hiện từ bên dưới máy bán hàng tự động.

Không phải châu chấu, không phải gián, mà là một con bọ nhỏ không tên.

Tôi nhìn xuống nó một lúc.

"Sao thế, muốn chết à?"

Tôi nhìn lên và gã to lớn vừa đánh ông chú lườm tôi.

Đám đông đang dần tụ tập lại đang nhìn về phía tôi.

Tôi mở miệng nói.

"Mọi người."

[Hiệu ứng của thuộc tính độc quyền có hiệu lực.]

Đây có lẽ là một kịch bản dễ dàng.

Nhưng các chòm sao biết, các độc giả biết, và tôi cũng biết rằng những kịch bản dễ dàng không hề thú vị.

"Tôi có vài điều muốn nói."

Tôi có thể đã thu hút sự chú ý vào bản thân một cách không cần thiết và biến mình thành mục tiêu.

Tôi có thể sẽ làm điều gì đó ngu ngốc và phá hỏng mọi thứ.

Nhưng tôi phải làm điều này ngay bây giờ.

Tôi không muốn trở thành anh hùng.

Có thể nói đây chỉ là chút tự hào cuối cùng còn sót lại của tôi.

「"Tác giả-nim."」

Giọng của Ji Eunyoo vang lên bên tai tôi.

Ông chú ngước lên nhìn tôi, người chảy đầy máu.

Khi giúp chú ấy đứng dậy, tôi nghĩ thầm.

Có lẽ người này là một trong những độc giả ở rạp hát khi đó.

Hoặc có thể một trong những độc giả trong rạp là con gái chú.

Hình ảnh về những độc giả khi đó lướt qua trong đầu tôi.

Nhưng ánh sáng trong rạp không đủ để tôi nhìn rõ mặt họ.

「"Anh đã viết gì chưa?"」

Vì vậy tôi quyết định tự tưởng tượng ra Kim Dokja.

Một người đàn ông có khuôn mặt gầy và nụ cười táo bạo.

Một người bạn yêu thích những câu chuyện hơn bất kỳ ai khác trên thế giới.

Cậu ấy sẵn sàng trở thành nhân vật chính trong câu chuyện của tôi, và cuối cùng, cậu ấy thực sự trở thành chính câu chuyện.

Tôi đã bán những câu chuyện của cậu ấy để kiếm tiền, để ăn uống, sinh hoạt.

Tôi đã sống sót.

"Bây giờ, hãy tin tưởng và làm theo lời tôi."

Tôi phải trả lại Kim Dokja những gì tôi đã nhận được.

"Tôi sẽ cứu tất cả mọi người."

Với một câu chuyện Kim Dokja chưa biết.

.

.

.

[Một chòm sao chưa tiết lộ biểu ngữ quan tâm đến câu chuyện của bạn.]

*

Ghi chú của tác giả:

Đừng nói với tôi đó là Kim Dokja nhé?!

*

(0) ᄒᄒ: haha.

TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.
 
[V-Trans] Toàn Trí Độc Giả - Side Story.
Episode 2: Viết lại (3).


TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.

*

︱Episode 2: Viết lại.

Chương 5: Viết lại (3).

"Mày đang nói cái quái gì vậy?"

Người đầu tiên phản ứng với tuyên bố của tôi là tên to con khi nãy.

Đây là kiểu nhân vật có thể bắt gặp trong bất cứ bộ tiểu thuyết nào, vì vậy, là một tác giả, tôi hoàn toàn có thể xử lý tình huống này.

Tôi cố gắng diễn giải theo phong cách của Kim Dokja.

"Mọi người đang cố đẩy một bức tường trong suốt, và nhìn đi, nó chẳng xê dịch chút nào, việc cố gắng trong vô vọng như vậy sẽ không giúp mọi người thoát khỏi tình huống này đâu."

"Cái gì?

Sao cậu có thể chắc chắn là không thể?"

"Đừng nhắm mắt làm ngơ trước sự thật nữa."

Bắt gặp ánh mắt của tôi, gã to con bỗng rùng mình.

"Trừ khi các người thực sự muốn chết."

Cơn ớn lạnh chạy dọc nhà ga, cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh vào người vậy.

[Các hóa thân trong khu vực giật mình trước lời nói của bạn.]

[Hiệu ứng thuộc tính độc quyền của bạn được kích hoạt mạnh mẽ.]

[Ảnh hưởng của bạn trong khu vực kịch bản trở nên mạnh mẽ hơn một chút.]

Vậy đây là thuộc tính của nhân vật của tôi.

Đáng ngạc nhiên là anh ta không phải một kẻ xấu.

"Cứ nghe thử xem, có vẻ cậu ta biết điều gì đó về tình huống hiện tại."

Cùng với lời nhận xét của ông chú, mọi người quay lại nhìn tôi.

Họ đang dao động và tôi đã không bỏ lỡ khoảnh khắc đó.

"Bây giờ, như mọi người đã biết, đây là hiện thực, không phải quay phim, cũng chẳng phải giấc mơ.

Cảnh sát hay quân đội sẽ không chạy đến cứu mọi người, và nếu tiếp tục làm loạn, chúng ta thực sự có thể chết.

Tuy nhiên, nếu nghe theo tôi, tất cả sẽ sống sót."

Cuối cùng, một vài người do dự tụ tập lại xung quanh.

Khoảng mười người.

Đó không phải là một khởi đầu tệ.

Một thanh niên ngồi ở hàng ghế đầu hỏi.

"Anh là gì vậy, quân nhân hay cảnh sát ạ?"

"Hửm?

Đã từng thôi."

Lời nói của tôi càng làm tăng thêm sự náo động.

Đó không phải lời nói dối, vì tôi đã nghỉ hưu với tư cách là một trung sĩ trong quân đội.

Bỗng, vị phó tế đang lắng nghe từ xa tiến lại gần.

"Anh có thực sự biết điều gì đó về tình huống này?"

"Đúng vậy."

"...Làm thế nào?"

"Đi sâu vào chi tiết cũng chẳng ích gì, bởi vì thành thật mà nói, dù tôi có giải thích thế nào thì đó cũng không phải một lý do có thể chấp nhận dễ dàng.

Nếu tôi đột nhiên nói rằng Chúa tức giận vì tội lỗi của con người và gửi cho họ một thử thách, anh có tin không?"

Khi tôi đưa ra ví dụ, phó tế nheo mắt lại và lẩm bẩm.

"Tội lỗi... thử thách...?"

Chắc là tôi đã chạm nhầm chỗ không nên chạm rồi.

Anh chàng to lớn đang nghe cuộc trò chuyện bên cạnh tôi bắt đầu tức giận.

"Mày đang đùa tao đấy à."

Thông thường, thái độ cộc cằn của hắn sẽ khiến tôi sợ hãi.

Nhưng tôi không còn là Lee Hakhyun của ngày hôm qua nữa rồi.

"Dù sao thì, nếu muốn nghe tôi nói thì hãy đến đây, còn nếu không thì hãy qua đó và tiếp tục dựa vào tường đi.

Nói thật, tôi cũng chẳng quan tâm nếu chỉ có mình ông chú này và tôi sống sót thôi đâu."

Sự trơ trẽn này thậm chí có thể gây ấn tượng với Kim Dokja đó.

Có lẽ việc thuyết phục đã có tác dụng, một vài người nhìn nhau và thấp giọng thảo luận.

Người tích cực nhất ở đó là phó tế.

"Các anh chị em, hãy nghe những gì anh ấy nói."

"Nếu qua đó tất cả chúng ta sẽ sống sót, phải không?"

Khi thế trận dần nghiêng về phía tôi, gã to con cắn môi và liếc nhìn tôi.

Nhân tiện, khi chúng tôi bị đánh, họ nói rằng chúng tôi "xứng đáng" với điều đó, và giờ họ lại cho rằng tất cả sẽ sống sót "cùng nhau".

Tôi hít một hơi và bắt đầu nói.

"Có lẽ tình huống này vượt xa khỏi nhận thức của con người.

Chúng ta bị mắc kẹt bên trong bởi một bức tường vô hình, và được giao cho một thứ gọi là "kịch bản".

Vậy nên, trước hết, chúng ta cần phải thừa nhận đây là thực tế.

Không phải mơ, không phải trò đùa hay quay phim.

Mọi người có đồng ý không?"

Tất cả gật đầu lưỡng lự.

Tôi tiếp tục.

"Nếu không giải quyết được kịch bản này, chúng ta sẽ chết."

"Chúng ta có thực sự phải giết nhau không?

Dù thế nào đi nữaᅳ"

"Bây giờ tất cả phải tin vào điều đó, dù nó có vẻ siêu thực.

Điều đó tốt hơn là đưa ra một quyết định sai làm và chết.

Mọi người đã kiểm tra điều kiện để hoàn thành kịch bản chưa?"

"Giết một hoặc nhiều sinh vật sống..."

Nhìn những người trước mặt rụt rè kéo dãn khoảng cách, tôi tiến lên một bước, cố tỏ ra thách thức.

"Tập hợp một nhóm người và yêu cầu họ giết một sinh vật sống, điều này tất nhiên nghe có vẻ giống như yêu cầu họ giết lẫn nhau, nhưng có một cái bẫy trong yêu cầu đó."

"Cái bẫy gì?"

Tôi nhếch mép cười khi nhìn tên to lớn đó nói đi nói lại những điều tương tự.

"Tại sao chúng không trực tiếp yêu cầu ta giết chết lẫn nhau mà lại là "giết một hoặc nhiều sinh vật sống"?"

Đôi mắt họ mở to ngờ vực.

"Vậy giải pháp là..."

"Đơn giản thôi.

Chúng ta chỉ cần tìm một sinh vật khác có thể giết được."

Nói xong, tôi dùng hết sức đập mạnh cái máy bán hàng tự động.

Sau đó chỉ vào một con gián đang chạy ra từ bên dưới.

"Ah!"

Mọi người há hốc mồm khi nhận ra.

Tôi gật đầu.

"Nếu tất cả làm việc cùng nhau, chúng ta sẽ có thể thu thập chúng nhanh chóng."

"Hãy bắt đầu thôi!"

Thay vì bức tường vô hình, giờ tất cả đang đẩy mạnh máy bán hàng tự động.

Khuôn mặt của họ trở nên sống động hơn, có lẽ vì lần này họ có cảm giác chân thực hơn về hi vọng sống.

"Đẩy!"

Khoảnh khắc máy bán hàng tự động được đẩy ngã, một lon soda rơi xuống.

Chẳng ai có tâm trạng nhặt nó lên nữa.

"Một lần nữa!"

Máy bán hàng tự động nghiêng ngã, và sau đó là tiếng thứ gì đó vỡ.

Những con bọ bò ra từ phía sau.

"Chúng Kìa!

Bắt lấy!"

Tôi hét lên với những người đang vội vã.

"Đừng giết nó vội, để tôi xem trước."

"Hả?

Tại sao?"

Tôi tiếp tục nói một cách kiên quyết, bất chấp những ánh mắt cảnh giác của họ.

"Tôi cần xem nó có đang mang thai hay không."

"Mang thai?"

"Mỗi quả trứng có thể được coi là một dạng sống, vì vậy, nếu chúng ta tìm thấy một quả trứng, tất cả chúng ta đều có thể sống."

"Ah...!"

"Hãy nhớ rằng, mọi người đang cầm mạng sống của người khác trong tay.

Chỉ có chúng ta mới có thể cứu được nhau."

Mọi người liếc nhìn nhau rồi cởi giày, tất và bắt đầu bắt bọ.

Một số người dùng túi hoặc đập mạnh vào máy bán hàng tự động, trong khi những người khác chộp lấy bình cứu hỏa gần đó và dùng chúng đánh vào.

Ngay cả gã to lớn đã gây khó dễ cho tôi cũng tham gia và đá vào máy bán hàng tự động.

Độc giả của tôi - người có con gái thích Kim Dokja - từ từ đến bên tôi và hỏi.

"Cậu có ổn không?"

"Còn chú thì sao?"

"Tôi ổn."

Chúng tôi nhìn đám đông nhộn nhịp.

Lau máu trên khóe miệng, ông chú nói.

"Cậu đã quyết định cứu tất cả."

Mọi người tranh nhau tiêu diệt lũ bọ.

Điều này sẽ thay đổi câu chuyện về ga Geumho.

Những người lẽ ra phải giết người sẽ giết côn trùng và sống sót.

Có lẽ ngay cả anh chàng to lớn kia cũng không có trong nguyên tác.

"Có phải là vì tôi không?"

Độc giả trung niên cúi đầu như thể cảm thấy tội lỗi.

Điều này sẽ thay đổi diễn biến của toàn bộ cuốn tiểu thuyết gốc và chúng tôi sẽ phải đối mặt với một tương lai mà bản thân không hề biết trước.

Tôi đặt nhẹ tay lên vai chú độc giả.

"Đừng lo, tôi đã định làm điều này ngay từ đầu rồi."

Số người bắt được một, hai con côn trùng bắt đầu tăng lên.

Trong số đó có phó tế, người đã đảm bảo được phần bọ của mình.

"Tất cả là nhờ có anh, người anh em.

Cảm ơn anh."

"Không, không có gì."

Có lẽ vị phó tế này đã nghĩ rằng ông ấy sẽ chết.

Một cảm giác tội lỗi lạ lùng xuất hiện trong tâm trí tôi khi tôi nghĩ đến điều đó.

Có bao nhiêu người đã chết như thế này trong tiểu thuyết của tôi?

[Nhân vật "Kim Cheolyang" bắt đầu tin tưởng bạn.]

Lúc đó tôi chợt nghe được cảm xúc của nhân vật này.

Tim tôi đập mạnh.

Tôi cảm thấy rằng một cái gì đó cuối cùng đã đến.

Đúng như dự đoán, tôi có một kỹ năng độc quyền.

[Kỹ năng độc quyền "Danh sách nhân vật" đã được kích hoạt.]

[Danh sách nhân vật.]

Một kỹ năng cho phép bạn xem thông tin của các nhân vật trong "Toàn trí độc giả".

Đó là kỹ năng mà Kim Dokja, nhân vật chính của "Toàn trí độc giả", cũng có.

Tôi cố gắng sử dụng nó trên phó tế.

[Kỹ năng độc quyền "Danh sách nhân vật" được kích hoạt.]

+

≪Tóm tắt nhân vật≫

Tên: Kim Cheolyang.

Tuổi: 27 tuổi.

Nhà tài trợ: Không có (Hiện không có chòm sao nào quan tâm đến hóa thân này).

Thuộc tính độc quyền: Kẻ ẩn dật* (Thường), Kẻ tìm kiếm sự chú ý (Thường).

Kỹ năng độc quyền: [Niềm tin mù quáng - Lv.2], [Bất hòa nhận thức - Lv.3].

Chỉ số tổng thể: [Thể chất - Lv.1], [Sức mạnh - Lv.2], [Nhanh nhẹn - Lv.2], [Ma thuật - Lv.3].

Giới thiệu khái quát: Kim Cheolyang cảm thấy đức tin của mình đang bị thử thách, anh ấy muốn trở thành một nhà lãnh đạo được mọi người công nhận, nhưng anh ấy đã không thể vượt qua được tính cách nhút nhát bẩm sinh nên đã chọn cách cúi đầu xuống.

+

Nhân vật Kim Cheolyang.

Tôi nghĩ rằng cái tên này nghe khá quen tai, rồi tôi nhớ ra rằng mình đã tạo nên một nhân vật tên là Kim Cheolyang vào lúc nào đó.

Tuy nhiên, nó chỉ là một trong hơn 10.000 ghi chú và tôi không thể nhớ lại bất kỳ chi tiết nào về một nhân vật phụ mờ nhạt như vậy cả.

Nhân tiện, so với một nhân vật phụ, thuộc tính độc quyền của ông ta khá thú vị.

[Kẻ ẩn dật].

Trong nguyên tác, đây là thuộc tính ban đầu của Jung Heewon.

Tùy theo hoàn cảnh, thuộc tính này có thể đưa ông ta vào danh sách 100 người mạnh nhất thế giới.

Ông ấy là một nhân vật vô danh tuyệt vời chăng?

Kim Cheolyang - người không biết những suy nghĩ của tôi, tiếp tục nói.

"May mắn là chuyện này xảy ra trong buổi truyền giáo ngoài trời... và tôi rất vui vì đã gặp được anh."

"Ồ, vâng."

"Có lẽ ngày tận thế cuối cùng cũng đã đến, và như anh trai tôi đã nói, Chúa đang dõi theo chúng ta."

Có lẽ Chúa đang theo dõi chúng tôi khá kỹ càng với một nắm bỏng ngô cho mỗi cái đầu nổ tung.

"Tuy nhiên, tôi nghĩ chúng tôi đang làm khá tốt với sự giúp đỡ của anh."

"Suỵt."

"Hửm?"

Bất chợt, tôi hiểu tại sao mình lại bỏ rơi nhân vật này.

Sao ông ta dám nói "khá tốt" ở đây.

Nó là nút kích hoạt trong "Toàn trí độc giả" đó.

— Hô.

Chết tiệt.

Như dự đoán.

— Ở đây cũng có một kẻ đang giở trò.

Một tin nhắn sử dụng giao tiếp dokkaebi trực tiếp thay vì các kênh chính thức.

Đó là một điềm xấu.

Không có sự phát triển nào như vậy trong nguyên tác của "Toàn trí độc giả".

— Câm miệng và nghe đây.

Ta sẽ nói với ngươi điều này vì nó khá buồn cười.

Khi tôi hạ ánh mắt xuống và giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, Bihyung tiếp tục nói một cách hài lòng.

— Ta hiểu ngươi đang nghĩ gì, nhưng tốt hơn hết là ngươi nên sử dụng khả năng phán đoán của mình vào chỗ khác đi.

Các chòm sao không thích những hóa thân quá thông minh.

Rõ ràng, Bihyung đang nói chuyện vì lợi ích cá nhân của nó.

Có lẽ họ không thích việc tôi đang làm.

Tôi cười cay đắng khi nhìn lên không trung nơi Bihyung có thể đang ở.

Nó, một dokkaebi cấp thấp, sẽ biết gì?

Tôi chắc rằng tôi biết rõ hơn nó về việc các chòm sao thích gì.

— Đôi khi, điều khôn ngoan là đừng suy nghĩ quá nhiều.

Đó là tất cả những gì Bihyung nói.

"Tìm thấy rồi!

Tôi tìm thấy rồi!"

"Vẫn chưa đủ, chúng ta còn rất nhiều người—"

"Thùng rác!

Tìm trong thùng rác đi!"

Số người bị mắc kẹt ở đây chính xác là hai mươi hai.

Chúng tôi cần đảm bảo có ít nhất hai mươi hai con bọ để mọi người có thể sống sót.

"Tìm thấy rồi"

"Đây, tiếp tục đi!"

Có những người đã bắt được bọ và đang giữ chúng cho người khác.

Đó là một cảnh tượng tuyệt vời.

Thật khó để tin rằng đây chính là những người đã tàn sát lẫn nhau để sống sót trong nguyên tác.

Anh chàng to lớn nhặt một con gián lớn từ xa và vẫy tay chào tôi với nụ cười tươi.

"Này, cái này ổn chứ?

Nó cũng là một sinh vật sống phải không?"

Tôi gật đầu.

[Còn 21 phút.]

Đám đông nhộn nhịp chậm lại rõ rệt.

Tôi quay sang họ và hỏi.

"Có ai chưa bắt được bọ không?"

Không ai giơ tay.

Chính xác là 22 con bọ.

Đó cũng là số người bị mắc kẹt ở đây.

Một cuộc quét sạch, kết quả tốt nhất có thể mà không cần phải tìm kiếm trứng bọ.

"Này, chúng ta có thể giết nó bây giờ được không?"

"Nếu chúng ta giết nó, chúng ta có thể rời khỏi đây không?"

Sự nhẹ nhõm hiện rõ trên khuôn mặt họ.

Thật vui là chúng ta đã cùng nhau sống sót mà không làm hại bất kì ai.

Sau khi cẩn thận kiểm tra, tôi gật đầu.

"Các anh chị em, hãy cảm ơn các anh em côn trùng vì sự hy sinh của chúng!"

Với lời tuyên bố của chấp sự, một số người đã vỗ tay và bóp nát những con bọ mà họ cầm trên tay.

Khi căng thẳng giảm bớt một chút, một số câu hỏi ngớ ngẩn vang lên.

"Tôi có thể giẫm lên nó được không?"

"Không cần phải giết nó bằng tay phải không?

Chỉ cần giết chết nó thôi nhỉ."

Khi tôi nói với họ rằng họ có thể giết chúng theo bất cứ cách nào họ muốn, họ bắt đầu dẫm đạp lên lũ bọ như những đứa trẻ xấu tính.

Bóp!

Những âm thanh tương tự vang vọng khắp phòng.

Ngay cả gã to lớn đã xé nát hết chân của con bọ vì sợ nó trốn thoát cũng dùng chân đạp chết nó.

"Chết đi!"

Tôi mở chiếc túi đựng con bọ của mình ra.

Nó đã chết ở đó, cùng với một ít dịch cơ thể đặc.

Chắc hẳn tôi đã siết nó quá chặt khi cố cứu ông chú.

Tôi có thể nghe thấy tiếng đám đông cổ vũ.

"Bây giờ đã ổn chưa?"

Tôi hơi lo lắng về sự thay đổi trong quá trình phát triển ở ga Geumho, nhưng khi nhìn vào khuôn mặt mỉm cười yếu ớt của độc giả trước mặt, tôi nhận ra rằng nó không sao cả.

Có lẽ bây giờ người dân ga Geumho sẽ có thể sống một cuộc sống hoàn toàn khác với cuộc sống mà tôi đã viết ra.

"Không có chuyện gì xảy ra, cậu có chắc là mọi chuyện đã kết thúc không?"

Có người lo lắng hỏi.

"Có gì thay đổi không?"

Mọi người nhìn nhau và hỏi.

"Thứ này đã chết rồi phải không?

Việc xác nhận mất nhiều thời gian hơn vì nó là một con bọ à?"

Anh chàng to lớn đang giẫm nát con sâu trong góc hỏi.

Tôi không biết anh ấy đã giẫm lên nó bao nhiêu lần vì con bọ khổng lồ đã bị đế giày thể thao của anh ấy đè lên và tôi không thể tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của nó.

Tôi nhớ lại kịch bản đầu tiên của "Toàn trí độc giả" và đột nhiên nhận ra một sự thật kỳ lạ.

Tôi quay sang hỏi ông chú.

"Chú."

"Gì vậy?"

"Chú có nhận được thông báo hệ thống sau khi giết con bọ lúc trước không?"

"Có, nó viết kịch bản đã hoàn thành..."

Tôi lôi con bọ đã chết ra khỏi túi.

Một con bọ mà tôi không biết nó chết khi nào.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

「Tôi không nhận được bất kỳ tin nhắn hệ thống nào.」

*

Ghi chú của tác giả:

Tắt nó đi và bật lại.

*

(*) Tên Skill được đặt theo bản dịch của Bút Lông Akira.

TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.
 
[V-Trans] Toàn Trí Độc Giả - Side Story.
Episode 2: Viết lại (4).


TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.

*

︱Episode 2: Viết lại.

Chương 6: Viết lại (4).

Tôi nhìn chằm chằm vào cơ thể của con bọ lúc lâu.

Tôi không hiểu.

Chắc chắn có điều gì đó không ổn với hệ thống ≪Star Stream≫ nếu nó cho rằng con bọ này vẫn còn sống.

"Bây giờ tôi chỉ cần đợi thôi, phải không?

Tôi đã làm như được bảo mà."

"Này, chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, hãy thả chúng tôi ra!"

Tại sao không có thông báo hoàn thành kịch bản.

Một thông báo hệ thống lẽ ra phải xuất hiện ngay sau khi bọn côn trùng bị loại bỏ.

[Đã xảy ra sự cố với hệ thống kịch bản chính.]

Với một âm thanh tsuchuchut, Bihyung bất ngờ xuất hiện.

Anh ấy nhìn lại tôi và những người khác với vẻ mặt bối rối.

[Nè mọi người.]

Khoảnh khắc tôi nhìn thấy khuôn mặt của anh ấy, tôi nhận ra mình đã bỏ lỡ điều gì.

Tôi là một thằng ngốc.

Tại sao tôi không nhận ra sớm hơn?

[Ở đây cũng có một kẻ đang giở trò hả.]

Cách đây không lâu, Bihyung đã nói điều đó trong cuộc giao tiếp dokkaebi.

Điều đó có nghĩa là tôi không phải là người duy nhất thực hiện kịch bản theo một cách khác thường.

Lúc đầu tôi tưởng nó đang nói đến Kim Dokja.

Nhưng có một điều tôi chưa tính tới.

Không chỉ có một "độc giả" đang ở trong kịch bản này.

Bihyung, người đang mím môi, lên tiếng với giọng không hài lòng.

[Các ngươi nghĩ đây là một game diệt côn trùng.

Kịch bản này thực sự kỳ lạ.

Làm sao điều như vậy có thể xảy ra cùng một lúc...]

Điều tương tự xảy ra vào cùng một thời điểm.

Tôi nhìn ông chú.

Có vẻ như chú ấy cũng đang nghĩ điều tương tự.

"Không đời nào..."

Đâu đó trên thế giới cũng có những độc giả từng đọc cuốn tiểu thuyết của tôi giống như ông chú này.

Họ biết cách vượt qua kịch bản đầu tiên, giống như chúng tôi đã làm, họ chọn cách bắt bọ và hoàn thành kịch bản.

Điều chúng tôi không ngờ đến llà có quá nhiều người đã sử dụng giải pháp đó.

[Cục đã phát hiện ra một dòng chảy bất thường trong kịch bản.]

[Xác suất của kịch bản dần bị lệch.]

[Ý chí của ≪Star Stream≫ đang dịch chuyển.]

Một cách thức đã được sử dụng quá nhiều lần, nó sẽ mất đi sự cân bằng vốn có.

[Những con người tàn nhẫn đã giết chết những con bọ tội nghiệp để bảo toàn mạng sống của họ.]

Tôi liếc nhìn xác côn trùng rải rác khắp nhà ga.

Những xác chết bị đè bẹp và giẫm đạp một cách thảm hại.

Việc thừa nhận côn trùng là "sinh vật sống" có nghĩa là chúng cũng là "những người tham gia kịch bản".

Vậy chúng ta trông như thế nào trong mắt chúng?

Bihyung nhìn xác côn trùng trên sàn, lắc đầu rồi quay đi.

"Chuyện, chuyện đó là sao vậy?"

"Tôi tưởng chúng ta phải giết bọ để sống?"

"Sẽ ổn thôi, tôi chắc chắn thứ đó chỉ đang cố dọa chúng ta thôi."

"Chúng ta chơi đúng luật mà!"

Trong thế giới này, các quy tắc của "kịch bản" là tuyệt đối.

Đặc biệt, "kịch bản chính" có quyền hạn mà ngay cả dokkaebis cũng không thể vi phạm.

Cho dù Bihyung có ghét tình huống này đến mức nào thì kịch bản chính cũng không thể thay đổi trừ khi toàn bộ Cục hành động.

Tsuchuchuchut.

Nó phải như vậy.

"U-uaaa!

Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Điều này chưa bao giờ xảy ra trong "Toàn trí độc giả".

Ngay cả khi ≪Kim Dokja Company≫ bước vào vòng thứ 1.865 với "Hồi quy nhóm".

Tôi theo bản năng nhìn lên không trung.

Tôi không thể nhìn thấy bất cứ ngôi sao nào trên bầu trời bởi trần nhà.

Tuy nhiên, ở đâu đó trên bầu trời vô hình đó, chắc hẳn phải có những chòm sao đang theo dõi cuộc đấu tranh dưới mặt đất của chúng tôi.

[Xác suất của ≪Star Stream≫ đang di chuyển.]

Tôi nhớ lại nguyên tắc vĩ đại của ≪Star Stream≫ mà tôi đã quên trong ba năm qua.

「Xác suất của ≪Star Stream≫ đang di chuyển theo hướng mà các chòm sao quan tâm.」

[Nội dung kịch bản chính đã thay đổi.]

Cảm giác như thiên thể của vũ trụ đang nghiêng dần vậy.

Và ở độ nghiêng chính xác đó, tôi có thể nghe thấy quy luật của thế giới đang vặn vẹo.

[Chỉ trong trường hợp này, "bọ" không được coi là "sinh vật sống".]

[Vì mục đích của kịch bản này, "giết côn trùng" không còn được coi là "giết sinh vật sống".]

Mọi người bắt đầu la hét.

Ở giữa vực thẳm, tôi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trên cửa sổ.

Qua khung cửa sổ, một người đàn ông lạ mặt đang mỉm cười với tôi.

「Bây giờ nó giống "Toàn trí độc giả" hơn rồi.」

*

Tôi đã từng viết rằng nếu đọc đi đọc lại một câu chuyện nhiều lần thì nó sẽ biến thành một câu chuyện hoàn toàn khác.

Tôi vẫn nghĩ điều đó đúng.

Nhưng tôi không hề có ý như thế này.

+

≪Kịch bản chính #1 - Chứng minh giá trị.≫

Điều kiện ràng buộc: Giết một hoặc nhiều sinh vật sống.

Phân loại: Chính.

Độ khó: F.

Thời gian giới hạn: 30 phút.

Phần thưởng: 300 xu.

Thất bại: Chết.

* Trong trường hợp này, "bọ" không được coi là "sinh vật sống".

* Điều kiện để hoàn thành kịch bản còn lại không thay đổi.

+

Kịch bản chính đã thực sự thay đổi.

"Giết bọ" của Kim Dokja không còn được phép sử dụng trong tình huống này nữa.

"Sao, sao có thể đột ngột như vậy!"

"Có ai nhận được tin nhắn khác không?"

Nhìn vẻ mặt của họ, có lẽ không ai có thể giải quyết được kịch bản.

Tôi liếc nhìn về hướng chú độc giả, chú ấy hạ giọng.

"Nó nói tôi đã hoàn thành."

May mắn thay, độc giả trung niên này là người đầu tiên giết được con bọ, và kịch bản đã công nhận điều đó.

"Đừng làm ầm ĩ lên và giả vờ như mày không hiểu rõ."

"Được rồi, nhưng mà, cậu có hoàn thành...?"

Tôi lắc đầu, mặt anh tái nhợt đi.

Chắc hẳn anh ấy đang tự trách mình về cái chết sắp đến của tôi.

"Ôi trời.

Thế thì―"

"Đừng lo lắng cho tôi.

Thực ra anh không nên lo lắng về tôi đâu."

"Cái gì?"

"Quy tắc đã thay đổi, và người đáng lẽ phải sống có thể sẽ chết."

Người lẽ ra phải sống.

Đó là những người sống sót nhờ "tiêu diệt côn trùng" trong "Toàn trí độc giả".

"Không đời nào."

Chú độc giả dường như cũng đã nghĩ đến điều đó.

「Kim Dokja có thể sẽ chết.」

Chúng tôi vẫn chưa biết liệu các quy tắc thay đổi có dành riêng cho một số khu vực hay chúng sẽ áp dụng cho toàn bộ khu vực kịch bản.

Nhưng bây giờ chúng tôi phải giả định điều tồi tệ nhất.

Nếu trong trường hợp hiếm hoi sự thay đổi này giết chết Kim Dokja, thìᅳ

「Sẽ có người thay thế Kim Dokja.」

Chú độc giả hỏi, môi run run.

"Chúng ta nên làm gì bây giờ?"

"Tôi vẫn đang nghĩ."

Những người đang sợ hãi cao giọng hét lên không trung.

"Chúng ta đã giết một sinh vật, cái quái gì đang xảy ra vậy?"

[Một vài chòm sao đang cười khúc khích.]

Lần đầu tiên chúng tôi nhận được thông điệp từ các chòm sao.

Mọi người kinh hãi nhìn quanh.

Phó tế Kim Cheolyang vội chạy tới, nắm lấy vai tôi.

"Anh ơi, chúng ta phải làm gì đây?

Ngoài lũ bọ ra còn có cách nào khác không?"

Không chỉ Kim Cheolyang, mà tất cả những người đã tìm kiếm bọ đều lao về phía tôi.

"Anh đã đưa chúng tôi vào mớ hỗn độn này!

Chúng tôi phải làm gì bây giờ?"

"Chịu trách nhiệm đi chứ!"

Họ hét vào mặt tôi.

Cứ như thể tôi phải chịu trách nhiệm cho toàn bộ mớ hỗn độn này vậy.

Tôi bình tĩnh đáp lại.

"Bởi vì tôi?"

"Ừ, dù sao thì anh cũng phải chịu trách nhiệm!

Anh là nguyên nhân khiến tất cả chúng ta phải chết!"

"Bình tĩnh.

Sẽ không có ai chết cả.

Chỉ vì lũ bọ không được chấp thuận không có nghĩa là không có lối thoát."

"Anh nói đúng.

Tôi có thể giết anh nếu cần thiết."

Anh chàng to lớn kéo lê đế giày thể thao của mình, hắn ngừng dẫm lên con bọ và tiến về phía tôi.

Tôi nhìn anh ấy và nói.

"Tất nhiên, đó là một lựa chọn, nếu anh sẵn sàng giải quyết hậu quả."

"Cái gì?"

"Sau khi chuyện này kết thúc, mọi người sẽ nhớ đến anh như một kẻ giết người."

Nếu hắn là Kim Namwoon thì logic này sẽ không có tác dụng.

Nhưng anh chàng to lớn đó không điên cuồng như Kim Namwoon và hắn ta không còn tiếp cận tôi nữa.

Trong tương lai, chỉ có những kẻ sát nhân mới sống sót.

Tuy nhiên, đó không phải là điều mà người bình thường có thể dễ dàng kết luận.

Đó là sự cứng nhắc trong suy nghĩ mà tôi đã in sâu vào đầu họ.

"Sau đó thì sao?

Chúng ta phải giết sinh vật sống để sống."

"Chúng ta có thể giết thứ gì đó.

Không phải côn trùng hay con người."

"Điều gì sẽ xảy ra nếu các điều kiện lại thay đổi?

Chúng ta vừa thất bại."

"Lần này họ sẽ không thay đổi đâu."

"Làm sao mày biết điều đó?"

"Anh đã đọc lại các điều kiện của kịch bản chưa?"

Tôi có thể thấy mọi người đang hoảng loạn mở cửa sổ kịch bản lên.

"Đó là sự thật, các điều kiện bây giờ sẽ không thay đổi nữa."

"Chúng ta có thể tin điều này được không?"

Tôi không có ý định đi xa đến mức này, nhưng bây giờ tình thế đã đảo ngược.

"Sắp có bài phát biểu của thủ tướng về bản tin này và thảm họa quốc gia cấp độ một sẽ được tuyên bố."

"Cái gì?"

"Đây là những gì anh ấy sẽ nói."

Tôi nói như một phát thanh viên, nhớ lại những dòng mở đầu của cuốn "Toàn trí độc giả" mà tôi đã sửa đi sửa lại hàng chục lần.

"Gửi tới tất cả người dân của tôi, những kẻ khủng bố chưa rõ danh tính hiện đang hoạt động ở một số khu vực không xác định, bao gồm cả Seoul."

Theo lời tôi, mọi người nhanh chóng mở điện thoại và bắt đầu tìm kiếm trên internet.

Tôi nhanh chóng bổ sung trước khi họ có thể tìm thấy video.

"Tổng thống đã chết và thủ tướng sẽ bị giết trong bài phát biểu của ông ấy."

Chưa đầy chục giây sau, có người hét lên.

"Thủ tướng thật sự đang phát biểu!"

Giọng của thủ tướng vang lên từ điện thoại di động khắp nơi.

"Gửi tới tất cả người dân của tôi, những kẻ khủng bố chưa rõ danh tính hiện đang hoạt động ở một số khu vực không xác định, bao gồm cả Seoul."

Đó chính xác là những lời tôi đã nói.

Câu tiếp theo cũng không khác.

Chính phủ hiện tại sẽ chiến đấu chống lại những kẻ khủng bố bằng mọi phương tiện và biện pháp, và sẽ không có cuộc đàm phán nào.

Vì vậy, người dân nên yên tâm lại...

Khi Thủ tướng tiếp tục nói, mọi người nhìn về phía tôi như thể bị ma ám.

Sau đó.

"U-uaaak!"

Một người giật mình đánh rơi điện thoại di động.

Thủ tướng đã chết.

Đầu anh ấy nổ tung theo thời gian thực.

"Cái quái gì đây...!"

Khi sự việc diễn ra như tôi đã nói, anh chàng to lớn lắp bắp.

"Chắc hẳn mày đã bí mật tra cứu nó trên mạng."

"Không, không thể, nó đang được phát trực tiếp mà!"

"Làm thế quái nào mà anh biết được điều đó, anh trai?"

Tôi không trả lời lại.

Một vài tiếng súng vang lên, khuôn mặt Bihyung hiện lên trên màn hình, thay thế thủ tướng.

Tôi có thể nghe thấy tiếng thở hổn hển xung quanh mình.

[Mọi người, ta đã nói với các ngươi rồi.

Đây không phải trò trẻ con như khủng bố đâu.]

Tôi chắc rằng những độc giả khác cũng đang nhìn thấy điều tương tự lúc này.

Nhưng từ giờ trở đi, họ sẽ thấy những điều khác biệt so với tương lai mà họ biết.

[Các ngươi vẫn không hiểu sao?

Đừng cố bám víu vào cái hy vọng nực cười này nữa.

Các ngươi có thấy cái tình huống hiện tại giống như trong game không?

Nhưng đáng tiếc thay, đây không phải trò chơi giết bọ và việc các ngươi đang làm sẽ chẳng giải quyết được bất cứ thứ gì đâu.]

Thông thường, tại thời điểm này, khi thời gian giảm đi khoảng 10 phút và lần tiêu diệt đầu tiên không xảy ra, một hình phạt sẽ được kích hoạt và tiêu diệt toàn bộ sự sống trong khu vực.

Điều đó sẽ không xảy ra vào lần này.

「Bởi vì các điều kiện ràng buộc của kịch bản không thể thay đổi được nữa.」

Sau khi Cục can thiệp để loại bỏ "công trùng" khỏi kịch bản, các điều kiện hoàn thành kịch bản đầu tiên đã hoàn toàn bị khóa.

Vì vậy, "hình phạt thời gian" sẽ không được kích hoạt lần này.

[Còn 20 phút.]

Với một tiếng bíp, đồng hồ hẹn giờ chợt xuất hiện và Bihyung cười lớn.

[Còn 20 phút nữa.

Mọi người, nếu không muốn chết thì hãy nhanh chân lên.

Trừ khi các ngươi muốn có kết cục như những người lãnh đạo của mình.]

Nói xong, hình ảnh đầu của các đại biểu Quốc hội nổ tung hiện lên trên màn hình.

Những người chôn chân tại chỗ trong sợ hãi.

"Cái quái gì đây..."

"U-uwaaa!"

Cảm giác sợ hãi bao trùm toàn bộ nhà ga.

Kỳ lạ thay, nỗi kinh hoàng này đã thực sự kích thích được niềm cảm hứng sáng tác của tôi.

Tôi muốn viết đến phát điên lên được.

「Chúng ta đã có được 10 phút, nên "giết bọ" không phải là vô nghĩa đâu.」

Nếu tôi sống sót sau chuyện này, tôi sẽ có thể viết phần ngoại truyện.

[Kỹ năng độc quyền của bạn đã trở nên mạnh mẽ hơn.]

*

Ghi chú của tác giả:

Hôm nay có 3 chương liên tiếp.

TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.
 
[V-Trans] Toàn Trí Độc Giả - Side Story.
Episode 2: Viết lại (5).


TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.

*

︱Episode 2: Viết lại.

Chương 7: Viết lại (5).

Những người đã chứng kiến cái chết của thủ tướng dần mất trí và lao về phía bức tường trong suốt mà họ đã đẩy trước đó.

"Chúng ta phải ra khỏi đây ngay!

Phá vỡ bức tường này đi!"

"Đẩy tiếp đi, ta có thể làm được mà!"

[Khu vực sẽ trở nên nội bất xuất, ngoại bất nhập cho đến khi kịch bản được hoàn thành.]

Mọi người hoảng sợ bám vào bức tường trong suốt.

Chúng làm tôi nhớ đến một đàn côn trùng dính trên màn chống muỗi.

Tôi hít một hơi ngắn, sâu và hét lớn.

"Mọi người hãy cố gắng lên.

Vẫn còn nhiều thời gian mà."

[Chòm sao "Quốc vương Khoai tây chiên" đang nhìn bạn với ánh mắt kỳ lạ.]

[Một vài chòm sao ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của bạn.]

"Người chết là các nhà lập pháp của quốc gia, không phải chúng ta."

Mọi người nhìn tôi với khuôn mặt ngơ ngác.

[Một số hóa thân bắt đầu dựa dẫm vào bạn.]

[Tầm ảnh hưởng của bạn trong khu vực kịch bản đã vượt quá ngưỡng.]

Bây giờ lý trí của họ đã bị tê liệt vì sợ hãi, tôi đã có một cơ hội tốt.

"Chúng ta vẫn có cách để sống sót."

Làm thế nào để sống sót.

Từng người một, những người đang co rúm gần đó đứng dậy, nhìn tôi.

"Nhưng, nhưng họ chết hết rồi!

Tổng thống, thủ tướng―"

"Họ cũng chỉ là những người bình thường, tình cờ mang những danh hiệu đó."

Tôi nghe thấy tiếng ai đó nấc lên.

"Nếu mất trí ở đây, ta sẽ chỉ còn lại một lựa chọn."

"..."

"Và điều đó sẽ giết chết chúng ta ở đây.

Tất nhiên, một số người trong chúng ta sẽ sống sót, nhưng số lượng sẽ rất ít."

Tôi liếc nhìn về phía anh chàng to lớn khi nói điều đó, hắn ta gầm gừ và trừng mắt nhìn tôi.

Nhưng đó là sai lầm của hắn.

Từng người một, những người gần đó ùa về phía tôi, cảnh giác với người đàn ông đó.

"Cái quái gì thế, chúng mày."

Họ đã nhận ra.

Làm thế nào để kẻ yếu tồn tại trong một hệ sinh thái săn mồi nơi luật pháp và quy tắc bị phá vỡ.

Tôi tiếp tục nói.

"Không ai phải chết.

Kẻ mạnh, kẻ yếu, mọi người đều có thể sống sót, và không cần phải thất vọng vì "giết bọ" đã thất bại, đó chỉ là "cách đầu tiên", không phải cách duy nhất."

Sắc mặt của từng người, từng người một dần thay đổi.

Trong số họ, người có biểu cảm thay đổi đáng kể nhất là phó tế, Kim Cheolyang, người đã mắc sai lầm khi nói cụm từ "khá tốt" trước đây.

[Nhân vật "Kim Cheolyang" bị thuyết phục bởi lời nói của bạn.]

[Nhân vật "Kim Cheolyang" cảm thấy rất tin tưởng vào bạn.]

"Có, có cách nào khác không?

Ngoài sâu bọ và con người...

Chúng ta còn có thể giết gì nữa..."

Trong khi mọi người đang bối rối thì tôi lại nghĩ, nghĩ và nghĩ.

Nếu chúng tôi không thể sử dụng "bọ" nữa thì bây giờ tôi phải tìm một phương pháp khác.

Việc đầu tiên tôi làm là mở điện thoại ra và kiểm tra bình luận về trong những chương đầu của "Toàn trí độc giả".

— Nếu việc "giết bọ" được chấp nhận, vậy vi khuẩn thì sao?

Vi khuẩn cũng là một sinh vật sống mà.

Tôi đã không nghĩ đến việc này.

— Axit trong dạ dày tiêu diệt vi khuẩn ngay cả khi ta không cử động?

Điều đó có nghĩa là có thể sống sót mà không cần làm gì cả, đúng không?

— À, thật buồn cười.

Một đường thế giới tồn tại như một khả năng được sinh ra từ trí tưởng tượng của độc giả.

— Khử trùng tay thì sao?

Nó không giết chết vi trùng à?

— Liệu việc sử dụng chất khử trùng có được chấp nhận không?

— Có rất nhiều vi trùng ở khắp mọi nơi.

......

— Điều gì xảy ra nếu ta tự sát?

"Tôi sẽ nói cho mọi người "cách thứ hai"."

*

rlaehrwk37: Nhưng điều đó có thực sự hiệu quả không?

*

[Còn 16 phút.]

"Bật lửa này."

"Quần áo được làm bằng vải nên sẽ nhanh cháy phải không?"

"Không quan trọng nó là gì, chúng là vi trùng, chúng sẽ bám vào nó."

Để thực hiện "cách thứ hai", mọi người nhanh chóng lấy được những vật tư mà tôi yêu cầu.

"Anh có chắc việc này sẽ thành công không?"

Tôi nhẹ nhàng gật đầu và bắt đầu xếp đống quần áo cũ họ thu thập được ở giữa nhà ga.

Kế hoạch của chúng tôi rất đơn giản.

Nếu "bọ" không được chấp nhận, chúng tôi sẽ giết thứ khác.

Một thứ gì đó quá nhỏ để có thể thấy nó tồn tại ở khắp mọi nơi.

Phó tế Kim Cheolyang hỏi với vẻ quan tâm.

"Nhưng vi trùng có đếm được không?

Chúng không phải là vô hình sao?"

"Chúa cũng vô hình mà, phải không?"

Kim Cheolyang có vẻ hơi tức giận trước lời nói của tôi.

Tự hỏi liệu mình có đi quá xa với trò đùa này không, tôi nhanh chóng nói thêm.

"Chúng ta được học rằng vi khuẩn cũng là sinh vật sống.

Cho dù không nhìn thấy nó thì nó vẫn là sinh vật sống."

Tôi có thể thấy ông ấy không bị thuyết phục nên tôi giải thích thêm một chút.

"Hãy coi nó giống như người ngoài hành tinh.

Chắc chắn có sự sống trên các hành tinh trong vũ trụ xa xôi, nhưng chúng ta không thể nhìn thấy chúng."

"Người ngoài hành tinh không tồn tại.

Chỉ có những tôn giáo giả mới tin vào điều đó."

"Dù sao thì nó cũng chỉ là một ví dụ thôi."

"Tôi hiểu rồi, vậy ý anh là chúng là sinh vật sống ngay cả khi chúng ta không thể nhìn thấy chúng."

Tôi gật đầu, nhưng ngay cả tôi cũng không bị thuyết phục 100% bởi phán đoán này.

Việc giết một sinh vật vô hình có giúp giải quyết tình huống này không?

Trên thực tế, không có câu trả lời rõ ràng cho điều đó ngay cả khi đọc toàn bộ cuốn tiểu thuyết.

[Chòm sao "Quốc vương Khoai tây chiên" quan tâm đến chiến lược của bạn.]

[Một vài chòm sao thắc mắc bạn đang cố gắng làm gì.]

Tuy nhiên, có một "câu trả lời" được chấp nhận rộng rãi trong mọi tình huống.

「Điều đó sẽ thú vị và thuyết phục các chòm sao.」

Tôi lẩm bẩm với chính mình, nhìn chằm chằm lên trần nhà.

"Có lẽ việc giết thứ gì không quan trọng lắm, mà quan trọng là việc đó khiến người quan sát cảm thấy thú vị."

"Cái gì cơ?"

"Có lẽ thứ chúng ta đang giết là một trong những vi trùng này."

Tôi mở điện thoại và cho anh ấy xem danh sách các loại vi trùng mà chúng tôi có khả năng tiêu diệt và chúng trông như thế nào.

Vi trùng luôn hiện diện ở các ga tàu điện ngầm nhưng chúng ta chưa bao giờ thực sự nhìn thấy.

Những sinh vật không thể nhìn thấy bằng mắt thường nên con người thường không chú ý đến.

Và bây giờ người ta phải giết chúng để sống sót.

"Tôi đã tìm thử rồi, vi trùng thực sự là những sinh vật sống."

"Lần này chúng ta sẽ thành công, phải không?"

Tuy nhiên, khuôn mặt mọi người sáng lên một chút khi nghĩ đến một bước đột phá mới.

Tất nhiên không phải tất cả mọi người.

"Các ngươi đều mất trí rồi."

Anh chàng to lớn càu nhàu, trừng mắt nhìn tôi và những người khác như thể anh ta không thích tình huống này.

Nhưng sau đó anh ta liếc đi chỗ khác, mở điện thoại ra và bắt đầu lén lút tìm kiếm thứ gì đó.

Tôi thò đầu ra ngoài xem anh ta đang tìm kiếm cái gì.

— Sự sống của vi khuẩn.

— Cuộc sống của côn trùng.

— Mạng sống.

— Chân của vận động viên.

— Tác dụng phụ của Propecia⁰.

Khi hắn ta đang hào hứng xem qua danh sách các thuật ngữ tìm kiếm, chú độc giả bên cạnh tôi thì thầm.

"Điều này có hiệu quả không?

Chúng ta không thể xác định điều đó được."

"Chà, ta nên làm những gì có thể.

Chỉ vì không thể tìm thấy thi thể của những người chết dưới làn khói mù của tên lửa không có nghĩa là họ còn sống."

Nếu chúng tôi có kính hiển vi điện tử, có thể dễ xác nhận trực tiếp cái chết của vi khuẩn, nhưng chúng tôi đã không làm vậy.

Vì vậy, hiện tại, chúng tôi phải làm bất cứ điều gì có thể.

Nếu không thể nhìn thấy vi khuẩn, ít nhất chúng tôi phải làm điều gì đó cho thấy rõ rằng chúng tôi có ý định giết chúng.

Bằng cách đó, các chòm sao sẽ hiểu được chúng tôi đang cố gắng làm gì.

"Việc đốt cháy có thực sự giết chết vi trùng không?

Nếu chúng không chết thì sao?"

"Tại sao cậu lại đun sôi nước?

Bởi vì nó khử trùng mọi thứ hả?"

"Là vậy sao?"

"Các anh chị em, trước đó không phải đã tra cứu sao?

Mọi người nên biết chính xác làm thế nào để giết bọn chúng."

"Ồ, Phó tế, chúng tôi đã già và không hiểu được ý của cậu."

Kim Cheolyang giải thích với họ trong sự bất lực.

"À, vi trùng chết vì protein của chúng bị biến tính khi đun nóng, phải không?"

Tôi liếc nhìn Kim Cheolyang với ánh mắt dò hỏi, ông ấy gật đầu và im lặng.

Một lúc sau, một ngọn lửa trại nhỏ bùng lên ở trung tâm ga Geumho.

*

— rlaehrwk99: Nhưng theo logic đó, không phải tất cả nên sống sót vì vi khuẩn trong dạ dày sẽ chết vi khuẩn ngay cả khi ta đứng yên ư?

— rlaehrwk24: Dạ dày là cơ bắp không tự chủ nên khó có thể nói là có ý định giết một sinh vật sống.

— rlaehrwk99 : Không thể dùng cách điều khiển dạ dày giết vi khuẩn sao?

— rlaehrwk24: Cơ bắp không tự nguyện à...

— rlaehrwk37: Yoo Jonghyuk sẽ có thể kiểm soát và điều khiển dạ dày của mình đúng không?

*

Mọi người ném xác của những con bọ chết và những vật dụng linh tinh khác mà họ có vào lửa.

Kim Cheolyang ném vỏ điện thoại di động của mình vào, và chú độc giả đã xé biên lai trong ví của anh ấy.

Những người khác ném giày hoặc bứt tóc của họ ném vào lủa.

Anh chàng to lớn cảnh giác với mọi người đã lén cởi tất ném vào.

"Vớ của tôi..."

Không ai nhại lại lời cuối cùng của hắn.

10, 20,...

Tất cả đứng yên nhìn đống lửa cháy.

Ngồi quanh đống lửa trại với ánh mắt nghiêm túc, tôi có cảm giác như đang tham dự một buổi tĩnh tâm tôn giáo vậy.

Họ đang cầu nguyện với một vị thần vô hình, nghĩ về những vi khuẩn vô hình.

Tôi cũng làm giống như họ.

Những vi khuẩn vô hình bị đốt cháy trong ngọn lửa thiêng.

Chúng đang cháy.

Tôi tin rằng chúng đang cháy.

Tuy nhiên, việc tưởng tượng cái chết của những mầm bệnh không xác định cũng khó như tưởng tượng khuôn mặt của những độc giả vô danh.

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Khi chú độc giả chắp tay lẩm bẩm điều gì đó, chắc hẳn những người khác vẫn còn sống ở đâu đó trên thế giới này.

[Thẩm phán Heewon] ngồi cạnh tôi trong rạp, cô gái thắc mắc Kim Dokja còn sống hay đã chết, độc giả biết bí mật của 1.863 và độc giả ghi nhớ số "■" từng xuất hiện...

Tôi nhắm mắt lại và tưởng tượng họ hoàn thành kịch bản đầu tiên một cách an toàn.

"Có ai nhận được tin nhắn hay gì không?"

Tôi nói và họ nhìn nhau.

Đôi mắt hồi hộp, như những người thờ phựng đang chờ đợi một thông điệp từ Chúa.

"Ồ, có thứ gì đó ở trước mặt tôi..."

Lúc đó, một thông điệp của Chúa xuất hiện trước mặt mọi người.

[Hiện đang xảy ra lỗi trong quá trình gửi thông báo hệ thống và thanh toán phần thưởng do sửa đổi kịch bản quá mức.]

[Việc kịch bản có được hoàn thành hay không sẽ tự động được thông báo sau khi hết thời gian.]

Có người ngạc nhiên lẩm bẩm.

"Cái quái gì đây..."

Không cần phải hỏi, tin nhắn rất đơn giản.

Bất kể chúng ta làm gì tiếp theo, chúng ta sẽ không biết liệu kịch bản có được hoàn thành hay không cho đến khi "kết thúc kịch bản".

Tôi choáng váng.

Không thể nào, tôi không mong đợi điều này từ Cục.

Vào lúc đó, một tiếng tsuchuchut vang lên trong đầu tôi.

[Ngươi đang nghĩ cái quái gì vậy?]

Khuôn mặt mệt mỏi của Bihyung xuất hiện.

[Mùa này lạ quá.

Có chuyện gì xảy ra với các ngươi vậy?

Giết bọ, và bây giờ là giết vi trùng...

Các ngươi đang cố khiến hệ thống kịch bản bị sập hả?

Nó làm tắc nghẽn đầu ra của thông báo và không cho phép ta xem trước kết quả!]

Đánh giá theo những gì Bihyung nói, tình hình lúc này không nằm trong dự đoán của Cục.

Trong khi đó, mọi người cũng dần trở nên khó chịu.

"Có chuyện gì vậy?

Chúng tôi không thể biết liệu mình có vượt qua kịch bản hay không."

"Này, chúng ta đã giải quyết được kịch bản của mình chưa?"

"Vi khuẩn là sinh vật sống phải không?

Hãy trả lời tôi!"

Bihyung cau mày nhìn mọi người.

[Đó là...]

Khoảnh khắc Bihyung mở miệng, những tia lửa lại bay lên không trung một lần nữa.

[Các chòm sao của hệ thống "Cái ác tuyệt đối" cảnh báo dokkaebi "Bihyung".]

[Các chòm sao của hệ thống "Cái thiện tuyệt đối" cảnh báo dokkaebi "Bihyung".]

[Các chòm sao đang xem kịch bản không muốn dokkaebi can thiệp vào kịch bản.]

Có điều gì đó không ổn về điều này.

[Hmm...

Nếu các chòm sao đã nói vậy.]

Bihyung nhìn quanh các hóa thân với ánh mắt lạnh lùng.

[Tìm câu trả lời là một phần của kịch bản, vì vậy ta không thể cho các ngươi câu trả lời, nhưng với tư cách là một hướng dẫn viên dịch vụ đặc biệt, ta sẽ cho các ngươi biết điều gì sẽ xảy ra nếu thất bại trong kịch bản đầu tiên.]

Tôi đã kiểm tra đồng hồ ngay khi nghe thấy điều đó.

[Còn 10 phút.]

Đã đến lúc "cái đó" xuất hiện.

*

Ghi chú của tác giả:

Cảm ơn.

Vẫn còn một cái nữa.

*

(0) Propecia là thuốc ngăn ngừa chuyển đổi testosterone thành dihydrotestosterone (DHT) trong cơ thể.

Propecia thường được sử dụng để điều trị bệnh rụng tóc ở nam, chỉ dành cho nam giới và không được dùng cho phụ nữ hoặc trẻ em sử dụng.

TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.
 
[V-Trans] Toàn Trí Độc Giả - Side Story.
Episode 2: Viết lại (6).


TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.

*

︱Episode 2: Viết lại.

Chương 8: Viết lại (6).

Một màn hình ba chiều khổng lồ xuất hiện ở trung tâm ga tàu điện ngầm.

Mọi người hét lên kinh ngạc.

Màn hình hiện lên một lớp học.

Những cô gái lắc lư trong bộ đồng phục học sinh màu xanh hải quân.

Đó là một cảnh mà tôi không thể quên được.

「Trường trung học nữ sinh Daepong.」

Các cô gái trên màn hình đang cùng nhau phá cửa lớp học.

Tất nhiên, nỗ lực của họ sẽ thất bại, vì đây là một câu chuyện như vậy.

Một tiếng bípᅳ đáng ngại vang lên.

Các cô gái hét lên và gục xuống.

[Thời gian hạn định đã hết.]

[Việc thanh toán sẽ bắt đầu.]

Sau thông báo, đầu của các cô gái bắt đầu nổ tung, từng người, từng người một.

Tôi mở mắt ra và nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đó.

Tôi có trách nhiệm phải xem câu chuyện đến cùng.

Trên màn hình, cô gái cuối cùng còn lại đang bóp cổ bạn mình.

Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào.

Sau đó, người sống sót duy nhất trên màn hình nhìn xung quanh.

[Kênh #Bay23515.

Trường trung học nữ sinh Daepong.

Người sống sót lớp B năm 2: Lee Jihye.]

Giống hệt như những gì tôi đã viết trong "Toàn trí độc giả".

Lee Jihye, người đang nhìn chằm chằm vào màn hình, biến mất và Bihyung cười lớn.

[Thấy thế nào.

Buồn cười nhỉ?]

"Làm, làm sao—"

Những người trong phòng chết lặng vì kinh hãi.

Ngay cả anh chàng to lớn cũng ngây người, và đôi mắt của chú độc giả, người có lẽ đã biết về nó, cũng đang run rẩy.

Tôi là người duy nhất không hoảng sợ trước cảnh tượng này.

[Nhân vật "Lee Hyunjoo" đang hoảng sợ.]

[Nhân vật "Yeom Baekhoon" đang hoảng sợ.]

Sự hoảng sợ lan khắp nhà, những tin nhắn đến tôi cũng chằng chịt.

Bihyung chạm vào đúng điểm mà mọi người đang lo lắng nhất rồi quay đầu biến mất.

"Đứa,đứa trẻ sống sót cuối cùng.

Chắc chắn cô ấy đã giết ai đó."

Có người lẩm bẩm như bị ma ám.

Những giọng nói xung quanh cũng nhanh chóng lan rộng như cháy rừng.

"Chúng ta có làm đúngkhông?

Nếu vi trùng không phải là câu trả lời thì sao?"

"Anh có biết mình đang nói về cái gì không?

Anh có chắc chúng ta có thể sống sót không?"

Tôi phải xoa dịu họ bằng cách nào đó.

"Đợi một chút.

Mọi người có thể bình tĩnh lại được không?"

"Làm sao để bình tĩnh lại được sau khi xem cảnh đó?"

Những người đang phấn khích hét vào mặt tôi.

Chú độc giả, người đang theo dõi tình hình từ bên ngoài, bước tới can ngăn họ.

"Chúng ta vẫn chưa biết kết quả, phải không?

Anh chàng này cũng muốn cứu tất cả các bạn, nên thôi nào—"

"Vấn đề là chúng ta không biết chuyện gì sẽ xảy ra!

Nếu sai, chúng ta sẽ chết hết!"

"Hai người là đồng bọn phải không?

Lại còn bao che cho nhau nữa!"

"Bây giờ, tất cả sẽ chết ở đây vì ngươi, phải làm gì bây giờ đây!"

Ngay lập tức, những người xung quanh đã sẵn sàng hành hình chúng tôi.

Giữa đám đông, có một anh chàng to lớn đang mỉm cười hài lòng.

Khi mới lập kế hoạch này, tôi đã biết đây sẽ là thời điểm khủng hoảng.

Tôi cũng đã có kế hoạch cho thời điểm này.

[Còn 9 phút.]

Nhưng rồi tôi cảm thấy mệt mỏi.

Tôi tự hỏi liệu có khôn ngoan hơn không nếu cứ chạy trốn cùng ông chú và đợi hết chín phút này.

Với những suy nghĩ hèn nhát chạy qua tâm trí, tôi tìm kiếm một nơi ẩn náu thích hợp trên tàu điện ngầm.

Ngay khi tôi định làm điều đó.

[Nhân vật "Kim Cheolyang" đang nhìn bạn.]

[Nhân vật "Kim Cheolyang" muốn làm điều gì đó bất ngờ.]

Một tin nhắn vang lên trong đầu tôi.

[Các điều kiện kích hoạt kỹ năng độc quyền "⬜︎⬜︎" đã được đáp ứng.]

[Kỹ năng độc quyền "⬜︎⬜︎" đã được kích hoạt.]

...⬜︎⬜︎?

[Thuộc tính của nhân vật "Kim Cheolyang" chuẩn bị nở rộ.]

[Bạn có thể can thiệp vào sự nở rộ thuộc tính của nhân vật "Kim Cheolyang".]

[Kỹ năng độc quyền "⬜︎⬜︎" đã được kích hoạt!]

Khung cảnh xung quanh tôi trở nên vô sắc, và hành động của mọi người dần chậm lại.

Tôi cũng cứng người và ngừng cử động.

Trong một thế giới mà thời gian đã ngừng trôi, chỉ còn những con chữ lơ lửng trên nền.

「Lee Hyekyung nghĩ: "Tất cả là do anh ấy."」

「Kim Haemoon nghĩ: "Mình đang bị trời trừng phạt vì giết một con bọ."」

「Ji Hyungdong đã không thích đôi mắt híp đó ngay từ đầu.」

Khi tôi nhìn kỹ, có một tin nhắn lơ lửng trên đầu tôi.

「Và Lee Hakhyun đã nhận ra kỹ năng đó là gì.」

Sau đó, một tin nhắn xuất hiện trong khoảng trắng trước mặt tôi.

[Bạn đã vào "Cánh đồng tuyết".]

[Hãy mô tả hành động tiếp theo của "Kim Cheolyang".]

+

#Sự thức tỉnh của Kim Cheolyang.

「Vào lúc đó, Kim Cheolyang ⬜︎ ⬜︎ ⬜︎ ⬜︎ ⬜︎ ⬜︎ ⬜︎ ⬜︎ ⬜︎ ⬜︎ ⬜︎ ⬜︎ ⬜︎ ⬜︎ ⬜︎ ...」

* Ở cấp độ kỹ năng hiện tại, bạn có thể viết tổng cộng 150 ký tự bổ sung.

+

Những khoảng trống hiện lên như như một bản thảo dang dở.

Không khó để hiểu những khoảng trống đó là gì.

[Bạn có thể ở trong "Cánh đồng tuyết (雪源)" tổng cộng 3 phút.]

Giống như Kim Dokja có kỹ năng "đọc" của độc giả, tôi có kỹ năng "viết" của tác giả.

Kỹ năng độc quyền "⬜︎⬜︎".

Liệu điều tôi viết có trở thành sự thật không?

Vì không có nhiều thời gian nên tôi quyết định viết một câu vào chỗ trống trước.

Mục đích đã rõ ràng.

Hãy sử dụng Kim Cheolyang để cứu tôi và chú chú khỏi cơn khủng hoảng trước.

Khi tôi tập trung, những những câu chữ cứ thế tuôn ra trong đầu tôi.

Đó là điều hiển nhiên.

Tôi là tác giả của cuốn "Toàn trí độc giả" mà.

「Vào lúc đó, một lòng trung thành vô danh dành cho người đàn ông có đôi mắt híp đã nảy sinh trong Kim Cheolyang (nghĩa là Lee Hakhyun, nhưng Kim Cheolyang vẫn chưa biết tên anh ta).

Lòng trung thành này đã đánh thức ông.

[Nhân vật "Kim Cheolyang" đã tiến hóa thành "Thẩm phán hủy diệt".]

"Dừng lại.

Đừng chạm vào anh ấy." (Tổng cộng 149 ký tự)⁰」

Đó!

Là nó!

Nhìn thoáng qua, đó là một sự phát triển hoàn hảo.

Dựa vào thuộc tính của ông ấy là "Hình người cúi đầu", tôi đã phát triển Kim Cheolyang thành "Thẩm phán hủy diệt" giống như Jung Heewon.

Theo những gì tôi được biết, đó là một kẻ lừa đảo xuất sắc.

[Câu chuyện này thật nực cười.]

[Tỷ lệ tái dựng thành công của câu chuyện này là 1%.]

[Bạn sắp hết xác suất rồi.]

Huh?

[Bạn có muốn kiểm tra phản hồi của độc giả không?]

Tôi gật đầu đồng ý.

+

rlaehrwk37: Tôi xuống xe đây.

+

Tôi đứng ngơ ngác một lúc rồi lấy lại bình tĩnh.

Bây giờ không phải là lúc để sốc.

Tôi lại tiếp tục viết câu chuyện của mình.

「Vào lúc đó, Kim Cheolyang nhận ra rằng anh ấy thực sự là một bậc thầy võ thuật Murim siêu việt ở kiếp trước... (tổng cộng 147 ký tự).」

[Câu chuyện này không thể tái hiện.]

[Tỷ lệ tái hiện thành công của câu chuyện này là 0,1%.]

[Bạn sắp hết xác suất rồi.]

[Bạn có muốn kiểm tra phản hồi của độc giả không?]

+

rlaehrwk37: Tôi drop truyện đây.

+

「Vào lúc đó, Kim Cheolyang nhận ra rằng anh ấy là anh họ của Kim Namwoon.

Tình thân máu mủ ruột thịt bỗng dâng trào mãnh liệt... (tổng cộng 143 ký tự).」

[Câu chuyện này thật kỳ lạ.]

[Tỷ lệ tái hiện thành công của câu chuyện này là 3%.]

[Bạn sắp hết xác suất rồi.]

[Bạn có muốn kiểm tra phản hồi của độc giả không?]

+

rlaehrwk37: Tác giả thích sông Hồng hay sông Mê Công?

+

Tôi đã viết thêm một vài lần nhưng có vẻ thần may mắn có lẽ không phù hộ tôi.

Sau khi đọc hết bình luận này đến bình luận khác, tôi kiệt sức về mặt tinh thần.

[Còn 30 giây.]

Tôi bắt đầu cảm thấy tự ti.

Tôi không thể nghĩ ra bất cứ điều gì để viết hoặc làm thế nào để viết nó.

Tôi nhắm mắt lại, nhìn thời gian trôi.

Những lúc như thế này tôi lại phải quay lại bàn làm việc cũ.

「"Tác giả-nim."」

Sau đó tôi nghe thấy giọng nói của dokkaebi Ji Eunyoo trong đầu.

「"Nhân vật này muốn gì?"」

Ah.

[Còn 20 giây.]

[Thuộc tính độc quyền có hiệu lực!]

Tôi nghĩ về Kim Cheolyang, một nhân vật chỉ tồn tại như phông nền của câu chuyện.

[Còn 15 giây.]

Anh ấy sẽ hành động như thế nào trong tình huống này, anh ấy sẽ nói gì, anh ấy muốn trở thành gì.

Giống như ngày đầu tiên viết "Toàn trí độc giả", tôi viết một cách điên cuồng.

Tôi nói như Kim Cheolyang và hành động như Kim Cheolyang.

Lúc đó, tôi chính là Kim Cheolyang.

Khoảnh khắc tôi gõ con chữ cuối cùng.

[Thời gian đã hết.]

[Câu chuyện này có vẻ hợp lý.]

[Tỷ lệ tái hiện thành công của câu chuyện này là 90%.]

[Bạn có đủ xác suất.]

[Bạn có muốn kiểm tra phản hồi của độc giả không?]

+

rlaehrk37: Ồ.

+

Tôi không biết chữ "ồ" đó nghĩa là gì, nhưng ít nhất nó khiến độc giả ngạc nhiên với câu chuyện của tôi.

Nhân tiện, tên khốn, tôi sẽ nhớ ID này.

[Tái tạo câu chuyện thành công.]

[Bạn đang rời khỏi "Cánh đồng tuyết".]

Tôi cảm thấy sức lực đang rút dần khỏi cơ thể và màu sắc xung quanh tôi trở lại bình thường.

Những kẻ đang điên cuồng lao về phía tôi và chú độc giả, tất cả đều có thể thấy một ông lớn đang đến với chúng tôi.

Sau đó.

"Mọi người."

「Vào lúc đó, Kim Cheolyang bước tới.」

Câu văn tôi viết được tái hiện lại.

"Đức tin của chúng ta đang bị thử thách."

「Không phải ai cũng có thể làm được điều đó.

Nhưng ngay khi ông ấy bước tới với niềm tin mãnh liệt rằng mình là người được Chúa chọn.」

"Niềm tin?"

「Có lẽ là ngọn lửa.

Tôi có thể thấy ngọn lửa đang cháy trong đồng tử của họ. 」

Đó là tất cả những gì tôi đã viết.

Ngắn, nhưng thế là đủ cho lời tựa.

Theo [Danh sách nhân vật], Kim Cheolyang coi kịch bản này là một thử thách về đức tin.

"Tôi chắc rằng bây giờ tất cả các bạn đều đã nhận thấy có ai đó đang theo dõi chúng ta từ trên bầu trời."

[Mắt của một vài chòm sao sáng lên.]

Đám đông phấn khích gào lên trước tin nhắn kịp xuất hiện.

Được khích lệ, Kim Cheolyang càng quyết tâm và hét lớn.

"Các vị thần đang theo dõi sự lựa chọn của chúng ta, dù chúng ta chọn công lý hay tà ác."

[Sự tiến hóa của nhân vật "Kim Cheolyang" sắp đến!]

[Lời nói của nhân vật "Kim Cheolyang" đã làm rung động các hóa thân.]

"Hãy suy nghĩ theo lẽ thường.

Kẻ đã giết một con người để hoàn thành kịch bản, và một người đã vượt qua nó mà không giết bất cứ ai.

Ai xứng đáng hơn, và các vị thần sẽ ủng hộ ai?"

Người nghe lắc đầu.

Một số lẩm bẩm: "Đúng vậy" và "giết người là một tội lỗi lớn".

Kim Cheolyang tiếp tục.

"Câu trả lời đã được định sẵn.

Chúng ta đã chọn vế sau, điều duy nhất còn lại là niềm tin vào bản thân.

Chúng ta thậm chí còn gặp một "sứ giả của Chúa", người biết trước tương lai."

Sứ giả của Chúa?

Kim Cheolyang đột nhiên đứng dậy khỏi chỗ ngồi, chỉ vào tôi qua đống lửa trại.

"Chúng ta nghe lời anh ấy và tìm ra cách giải quyết kịch bản mà không có ai phải chết.

Chúng ta đã vượt qua thử thách rồi."

Đó không phải là ý của tôi khi viết những dòng đó?

Khoảnh khắc Kim Cheolyang nhìn tôi bằng ánh mắt say đắm, mọi người cũng quay lại nhìn tôi.

Và sau đó.

"Có lẽ phó tế nói đúng.

Không đời nào các vị thần lại muốn chúng ta giết người cả."

Mọi người bắt đầu thảo luận.

"Hãy nhìn những đứa trẻ trong video.

Tất cả chúng đều chết vì cố giết nhau."

"Mạng sống của người dân thật quý giá!"

Một tình huống đe dọa đến tính mạng trong một kịch bản phi thực tế.

Có một vị thần đang dõi theo họ, có một người sùng đạo khẳng định và khuyến khích sự lựa chọn của họ.

Giết chóc làm họ sợ hãi và đức tin đã khích lệ họ.

Sự sống, điều mà tất cả bọn họ đều tin tưởng, thật ngọt ngào làm sao.

Niềm hy vọng vốn đã bị dập tắt khi họ bị chia cắt đã trở thành một tôn giáo khi một sự kiện duy nhất đưa họ đến với nhau.

"Kim Cheolyang!

Kim Cheolyang!"

"Chúng ta đã được chọn, chúng ta đã được chọn..."

Có người kêu lên vì phấn khích.

Tôi có thể thấy chú độc giả đang thở dài nhẹ nhõm ở bên cạnh.

Dù sao đi nữa, nhờ vào công lao vĩ đại của Kim Cheolyang đã thức tỉnh, cơn khủng hoảng đối với tôi và ông chú đã an toàn trôi qua.

Nhưng đó không phải là kết thúc của câu chuyện.

[Nhân vật "Kim Cheolyang" đã thức tỉnh thuộc tính "Thủ lĩnh Dị giáo".]

[Nhân vật "Kim Cheolyang" đã tạo nên một quan điểm tôn giáo mới.]

[Nhân vật "Kim Cheolyang" đã lĩnh hội học thuyết căn bản của "Giáo Điều về Sự Sống".]

Lời dạy cuộc sống (生命敎).

Khoảnh khắc tôi nghe thấy cái tên đó, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Một trong mười nghìn ghi chú trong đầu tôi hiện lên rõ ràng.

「Vào lúc đó, Lee Hakhyun nhớ chính xác "Kim Cheolyang" là ai.」

[Nhân vật "Kim Cheolyang" đã chấp nhận "quan điểm sống" của bạn.]

[Bạn có ảnh hưởng lớn đến việc hình thành quan điểm tôn giáo mới.]

Tôi nhận ra những gì mình đã làm.

Nhân vật Kim Cheolyang.

Những ghi chú đầu tiên của tôi về ông ấy như sau.

「Từ "Thập Ác¹ (十惡)", Giáo chủ của sự sống Kim Cheolyang.」

Thập Ác, những kẻ phản diện tồi tệ nhất của "Toàn trí độc giả".

Tôi vừa tạo ra một trong số chúng bằng chính đôi tay của mình.

*

Ghi chú của tác giả:

Cảm ơn.

*

(0) Bản raw Hàn thì đúng là 149 ký tự nhưng dịch được chính xác như thế thì khó lắm, nên đừng ai soi hay ngồi đếm nhé =))))

(1) Thập Ác: Mười tội nặng nhất theo đạo Phật hoặc theo pháp luật phong kiến.

Theo đạo Phật, sát sinh là tội lớn nhất trong thập ác.

TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.
 
[V-Trans] Toàn Trí Độc Giả - Side Story.
Episode 2: Viết lại (7).


TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.

*

︱Episode 2: Viết lại.

Chương 9: Viết lại (7).

Khi tôi viết "Toàn trí độc giả", một số plot twist đã bị loại bỏ do không có hướng phát triển phù hợp.

Một vài nhân vật sẽ đột nhiên cư xử và hành động theo phong cách phim cổ trang hoặc họ sẽ quên mất một kỹ năng nào đó (hay chính xác hơn là tôi đã quên mất).

Tôi đã xin lỗi các độc giả của mình và thực hiện các thay đổi để cứu vãn tình thế.

Nhưng những gì tôi đã làm lần này là không thể sửa chữa.

"Hãy ca ngợi những vi trùng đã hy sinh cho sự sống của chúng ta."

Việc tôi có tác động sâu sắc đến quan điểm tôn giáo mới của giáo phái thôi chưa đủ mà còn liên quan đến sự tái xuất hiện của Thập Ác.

"Ồ— vi trùng, vi trùng, vi khuẩn, vi khuẩn!"

Mày đã làm cái quái gì vậy Lee Hakhyun?

Độc giả bên cạnh tôi vỗ tay chệch nhịp, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

[Ảnh hưởng của bạn trong lĩnh vực kịch bản này rất đáng kể.]

["Quan điểm sống" mà bạn truyền bá đang thống trị các quan điểm tôn giáo trong khu vực.]

Giờ tình hình đã hỏng bét thế này, tôi nghĩ mình nên sống như một kẻ phản diện và ở gần Thập Ác thì hơn.

Có lẽ đó không phải là một ý tưởng khôn ngoan.

"Ồ— vì sự hy sinh vĩ đại của vi trùng."

Nếu tôi gặp Yoo Joonghyuk khi đang làm điều gì đó tương tự như thế này, tôi sẽ bị chém bay đầu ngay lập tức.

[Nhân vật "Lee Hyunjoo" bắt đầu tin tưởng vào bạn.]

[Nhân vật "Im Baekhoon" bắt đầu tin tưởng vào bạn.]

[Nhân vật "Yeom Youngcheol" bắt đầu tin tưởng vào bạn.]

Tuy nhiên, tôi không cảm thấy quá tệ khi mọi người bắt đầu tin tưởng vào mình.

Tôi chưa bao giờ nhận được sự tin tưởng lớn đến vậy trong đời.

[Hầu hết các hóa thân trong khu vực đều cảm động trước lời nói của bạn.]

Sau một bài thánh ca, sự căng thẳng giảm bớt và mọi người ngồi quanh đống lửa trại thành vòng tròn.

Một số người nhấm nháp đồ uống đóng hộp từ máy bán hàng tự động, trò chuyện và cầu nguyện.

"Cái này không phải dùng để diệt vi trùng sao?

Lactobacillus acidophilus⁰ cũng là một loại vi khuẩn, nghe nói không có ai có thể sống sót nếu đi vào đường ruột."

"Trước khi chuyện này xảy ra, thím đang định đi đâu vậy?"

"Tôi đi mua sữa chua cho con trai tôi.

Còn anh?"

"Tôi đã có kế hoạch ăn tối với bạn gái của mình."

"Chà, buồn cười thật, vì tôi đang trên đường đi xem nhà hàng gà mà tôi mở cùng vợ, và rồi thảm kịch này..."

Những người khác đưa cho tôi đồ uống đóng hộp và nói.

"Vi khuẩn cũng là vật sống, đây là lần đầu tiên tôi nhận ra.

Ôi, người trẻ thông minh thật."

"Em phải học tập thật tốt đó.

Em học đại học ở đâu vậy?"

Tôi không trả lời, chỉ nở một nụ cười đầy công nghiệp.

Với bài phát biểu của Giáo chủ của sự sống Kim Cheolyang, tất cả những người theo đạo và không theo đạo đều trở nên kỳ lạ.

Người ta nói tôn giáo là liều thuốc giúp vượt qua cái chết, và có lẽ điều đó đúng.

Tuy nhiên, không phải ai cũng nghĩ như vậy.

"Chúng mày bị điên à?

Có một cách chắc chắn để sống, nhưng chúng mày lại định bỏ qua nó à?"

Không có gì ngạc nhiên khi đó vẫn là anh chàng to lớn lúc trước.

Hắn ta cầm thứ gì đó giống như một tẩu thuốc trong tay.

Tôi không biết hắn đã lấy nó từ đâu.

Tôi đã không thể nhìn thấy hắn ta trong giây lát, sau đó tôi nhận ra hắn đã tìm kiếm nó khắp nhà ga.

"Nếu muốn chết thì hãy chết một mình đi."

Khuôn mặt của mọi người trở nên căng thẳng khi gã to con được trang bị vũ khí tiến lại gần.

"Chờ một chút, hắn làm sao vậy?

Vừa rồi còn cùng chúng ta đốt tất."

"Lũ ngây thơ khốn nạn, chúng mày thực sự tin rằng việc giết một thứ mà chúng mày thậm chí không thể nhìn thấy hoặc biết liệu nó đã chết hay chưa là giết người?"

"Ồ, vậy thì sao?"

"Mày quên thứ mà con quái vật đó đã cho chúng ta xem à?

Cách chắc chắn nhất để sống sót ra khỏi đây."

Hắn lấy tẩu thuốc chĩa vào người đối diện.

"Giết người ở đây, ngươi nhất định có thể sống."

[Chòm sao "Quốc vương khoai tây chiên" đang cười khúc khích.]

Tôi nghĩ tôi biết chuyện gì đang xảy ra.

Rõ ràng, một trong những chòm sao đã xúi giục hắn.

Tôi nhìn anh chàng to lớn và kích hoạt [Danh sách nhân vật.]

[Kỹ năng độc nhất "Danh sách nhân vật" đã được kích hoạt!]

+

≪Tóm tắt nhân vật≫

Tên: Lee Cheoldoo.

Tuổi: 39 tuổi.

Nhà tài trợ: Không có (Hiện có một chòm sao hiện đang thể hiện sự quan tâm đến hóa thân này).

Thuộc tính độc quyền: Gangster (Thường), Cựu tù nhân (Thường).

Kỹ năng độc nhất: [Không chiến - Lv.3], [Lừa gạt - Lv.3], [Đe dọa - Lv.3], [Đâm đầu - Lv.2]

Chỉ số tổng thể: [Thể chất - Lv.7], [Sức mạnh - Lv.7], [Nhanh nhẹn - Lv.6], [Ma thuật - Lv.1]

Giới thiệu khái quát: Lee Cheoldoo là ông chủ của Cheoldoo¹ Group.

Đặc trưng là một cái đầu cứng, hắn ta có kỹ thuật húc đầu mạnh mẽ.

+

Ông chủ của Cheoldoo Group, Lee Cheoldoo.

Mãi đến khi đọc mô tả tôi mới biết anh chàng này là ai.

Nghĩ lại thì, có một nhóm tên là "Cheoldoo Group" ở ga Geumho.

Ông chủ của Cheoldoo Group không có trong nguyên tác của "Toàn trí độc giả", nhưng tôi đã tạo ra bối cảnh cho nó.

Tôi tiến lên một bước và nói.

"Đừng hoảng sợ.

Chúng ta ở trong một nhóm, và hắn ta ở một mình."

Cho dù Lee Cheoldoo có bao nhiêu vũ khí, hay hắn ta có là ông chủ của Cheoldoo Group, hắn cũng không thể một mình chiến đấu chống lại 21 người.

Nhưng Lee Cheoldoo không bỏ cuộc.

"Ồ, đợi một chút.

Giết tất cả chúng mày?

Tao chỉ cần giết một người trong số chúng mày, một trong số 21 người này..."

Khi hắn ta liếc nhìn khuôn mặt của mọi người, như thể đang tìm ra con bọ yếu nhất, hắn liếc về phía tôi.

"Hãy thành thật với nhau đi, chúng mày cũng sợ chết khiếp khi tin vào tên khốn đó phải không?"

Lee Cheoldoo cười nhẹ và dùng lòng bàn tay đập vào tẩu thuốc.

"Mười người đầu tiên.

Hãy đứng về phía tao, tao sẽ chịu trách nhiệm và cứu chúng mày bằng mọi giá."

Hắn tiến một bước nữa và nói thêm.

"Những người còn lại, hãy sẵn sàng để chết đi."

Mọi người lùi lại một bước khi Lee Cheoldoo đến gần.

Kim Cheolyang hoảng sợ và hét lên.

"Mọi người đừng nghe hắn.

Chúng ta đã giành được quyền sống sót rồi!

Không cần phải chiến đấu một cách vô nghĩa nữa!"

Sau đó, đám người đồng loạt phẫn nộ hét lên.

"Đúng vậy, ngươi cũng giết chết vi trùng!

Đứng yên cũng có thể sống, tại sao lại làm như vậy?"

"Có thể cậu chưa hiểu, nhưng bây giờ thì ổn rồi?

Cậu có thể sống vì đã giết chết vi trùng."

Tuy nhiên, việc cùng nhau tiêu diệt đám bọ và vi trùng đã tạo ra cảm giác thân thiết và sự đoàn kết giữa những con người này.

[Các hóa thân trong khu vực đang được tập hợp.]

[Ảnh hưởng của quan điểm tôn giáo mới ngày càng mạnh mẽ.]

Lee Cheoldoo gãi tai hoài nghi và trở nên cáu kỉnh.

"Chúng mày thực sự điên rồi.

Vậy hãy để một trong số chúng mày chết vì tao."

"Đừng, đừng hoảng sợ, nếu tất cả chúng ta cùng nhau chiến đấuᅳ"

"Tao không quan tâm các chúng mày có bao nhiêu người."

Cái tẩu của Lee Cheoldoo rít lên và cọ vào sàn.

"Kẻ nào tiến lên trước sẽ chết đầu tiên."

Mọi người sợ hãi lùi lại.

Nếu tất cả cùng tham gia, họ có thể sẽ khuất phục được hắn ta.

Tuy nhiên, không ai sẵn sàng bước về phía trước.

Khi đang quan sát mục tiêu, đôi mắt của Lee Cheoldoo dừng lại ở người đàn ông gần hắn nhất.

Nhận ra mình đã bị nhắm tới, anh ta lập tức quay lại cầu cứu.

"Làm, làm ơn giúp tôi với!

Giúp tôi với!"

Nhưng không ai cố gắng giúp đỡ anh ta.

Đám đông nhanh chóng lùi lại như một đàn rùa rụt cổ.

Lee Cheoldoo giơ tẩu lên như thể biết trước điều đó sẽ xảy ra.

[Nhân vật "Kim Haemoon" đang hoảng loạn!]

"Cứu, cứu tôi với!

Tôi ở phe mọi người mà!"

Nhân vật Kim Haemoon.

Anh ta đã vào thế bị động kể từ khi giết được con bọ.

Lee Cheoldoo quyết liệt nói.

"Không, tao không cần mày nữa."

"Làm ơn, làm ơn!

Tôi sẽ cho anh 100 triệu nếu chúng ta ra khỏi đây, tôi thậm chí có thể gửi tiền cho anh ngay bây giờ!"

Lee Cheoldoo cau mày khi suy nghĩ một lúc.

"100 triệu.

Vậy mày quyết định đi, tao nên giết ai?"

Kim Haemoon nhìn những người khác với đôi mắt run rẩy.

Người đầu tiên anh nhìn thấy là bà thím nói rằng bà đang đi mua sữa chua cho con trai.

Cô là người đầu tiên bỏ chạy khi Lee Cheoldoo quay về phía Kim Haemoon.

[Nhân vật "Lee Hyekyung" đang rất sợ hãi.]

"Sao, sao cậu lại nhìn tôi!

Tôi phải sống, con trai tôi đang đợi tôi!"

Kim Haemoon quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.

Đó là chàng trai đã lên kế hoạch ăn tối với bạn gái của mình.

[Nhân vật "Jeong Hancheol" đang nhìn xung quanh.]

Jeong Hancheol nhanh chóng liếc nhìn Kim Haemoon và Lee Cheoldoo, rồi nở một nụ cười thân thiện.

"Tôi có thể đổi phe được không?"

Đầu của Kim Haemoon quay lại với người đàn ông trung niên bên cạnh.

[Nhân vật "Ji Hyungdong" đang hoảng loạn.]

Lần này là người đàn ông cho biết anh cùng vợ mới mở một quán gà.

Tôi bước tới chỗ anh ấy và nghĩ rằng đó là một ý tưởng tồi.

Thời hạn sắp hết nên tôi phải kéo nó ra bằng cách nào đó.

Nhưng khi nhìn thấy tôi, Ji Hyungdong chỉ vào tôi.

"Nếu anh định giết ai đó, hãy giết anh ta!

Anh ta đã khiến toàn bộ chuyện này xảy ra!"

Lúc đầu, tôi nghĩ mình đã nghe nhầm, nhưng sau đó mọi người bắt đầu bàn tán xung quanh tôi.

"Đúng vậy.

Anh ta đã tạo ra tình huống như vậy, anh ta phải chịu trách nhiệm."

Họ rõ ràng là những người thân thiện cho đến vài phút trước.

"Tại, tại sao cậu lại nhìn chúng tôi như vậy?

Anh ấy nói có sai đâu."

"Anh bị sao vậy, chàng trai trẻ?

Hãy chiến đấu.

Hãy chiến đấu và giành chiến thắng."

"Những lúc như thế này, bạn nên bước lên như một người đàn ông!"

Hơi thở của tôi trở nên ngột ngạt, như thể tôi là con bọ bị mắc kẹt trong túi áo.

Lee Cheoldoo mỉm cười với tôi.

"Được, giết mày vậy."

Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ xung quanh trở nên im lặng.

Khi tôi quay lại, mọi người bắt đầu lảng tránh ánh mắt của tôi như thể họ đã thông đồng từ trước.

Ngay cả khi không có [Quan điểm của độc giả toàn tri], tôi vẫn có thể nghe thấy suy nghĩ của họ một cách rõ ràng.

「Miễn không phải tôi là được.」

Tôi không ngạc nhiên.

Tôi biết đây là bản chất của họ.

Tôi nhìn Lee Cheoldoo đang tiến lại gần và thầm nghĩ.

Vóc dáng trung bình, sức mạnh và sự nhanh nhẹn là 7.

Tôi tự hỏi liệu tôi có thể đánh bại anh ta không.

[Còn 5 phút.]

Chúng ta hãy chờ trong năm phút.

Tôi nhìn Kim Cheolyang lần cuối.

Ông ấy nhìn vào đồng tử của tôi với vẻ mặt phức tạp.

[Nhân vật "Kim Cheolyang" đang mâu thuẫn.]

[Nhân vật "Kim Cheolyang" là người bạn đã "viết" nên.]

[Bạn hiểu rất rõ nhân vật.]

Tôi không có [Quan điểm của độc giả toàn tri], nhưng những suy nghĩ nội tâm của Kim Cheolyang vẫn vang vọng trong tai tôi.

「Hiện tại có ba người có ảnh hưởng ở trạm này.」

「Tôi, người đàn ông mắt híp và anh chàng to lớn.」

Ánh mắt của Kim Cheolyang nhanh chóng di chuyển giữa tôi và anh chàng to lớn.

「Nếu tôi không ngăn hắn lại, anh ta sẽ chết.」

「Tôi không nghĩ hắn sẽ lắng nghe tôi.」

「Nếu không thành công, tôi sẽ...」

Kim Cheolyang nhanh chóng thay đổi tư thế rồi cùng mọi người bước ra xa tôi một bước và hét lớn.

"Mọi người đừng di chuyển hấp tấp, hãy lùi lại.

Sứ giả của Chúa sắp lấy được sự cứu chuộc (代贖) cho chúng ta."

Kim Cheolyang là một người đàn ông lo sợ quyền lực của mình bị đe dọa.

Nếu ông ta không thể ngăn chặn được con thú, ông ta thà tận dụng tình thế còn hơn.

Một khôn ngoan cách để củng cố vị trí của mình và biện minh cho cái chết của tôi.

"Dù tầm thường đến đâu, mạng sống vẫn là mạng sống.

Hiện tại, sứ giả của Chúa sắp hy sinh bản thân để bù đắp cho việc giết chết những con vi khuẩn.

Tất cả chúng ta hãy nói lời cảm ơn."

Thật buồn cười, nhưng trong mắt mọi người đã tràn ngập sự điên cuồng.

Họ đồng ý hy sinh tôi vì sự sống còn của chính họ.

Jeong Hancheol và Ji Hyungdong thì thầm khi họ rút lui.

"Vi trùng là sinh vật sống, có thể tra cứu trên internet.

Chuyện đó cũng không có gì to tát.

Cuối cùng thì cũng sẽ tìm ra thôi, phải không?"

"Chúng ta đừng đi sâu vào vấn đề này, hãy giữ thái độ trung lập.

Có lý do khiến anh ấy khó chịu như vậy."

Tôi vẫn bình tĩnh.

「Không có nhà văn nào lại ngạc nhiên trước những thứ mình viết ra.」

Bóng của Lee Cheoldoo in vào vị trí của những kẻ đã rút lui.

Đôi chân hắn không ngừng giẫm lên xác của những con bọ và tiến về phía tôi.

"Nếu đã quyết định thì những người còn lại sẽ an toàn.

Tao sẽ chỉ giết tên khốn này như đã hứa.

Này, tránh đường."

Những người ở gần hắn bị đánh vào tay và chân bằng tẩu thuốc.

"Aaaak!

Cánh tay của tôi!"

"Im mồm, mau tới đây!

Chỉ cần một người chết!"

Những người đang sợ hãi nhanh chóng chạy đến hàng rào kịch bản.

Cứ thế, mọi người đều rời xa tôi.

[Còn 3 phút.]

Chỉ có một người, một người không bỏ chạy, vẫn ở bên tôi trong cái kết này.

*

Ghi chú của tác giả:

Hôm nay có hai chương.

*

(0) Lactobacillus acidophilus là một trực khuẩn thường cư trú ở đường tiêu hóa của con người, có khả năng sinh ra acid lactic, do đó tạo ra một môi trường không thuận lợi cho sự phát triển của các vi khuẩn và nấm gây bệnh kể cả các vi khuẩn gây thối rữa. (Theo Wikipedia)

(1) Cheoldoo: Đầu sắt.

TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.
 
[V-Trans] Toàn Trí Độc Giả - Side Story.
Episode 2: Viết lại (8).


TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.

*

︱Episode 2: Viết lại.

Chương 10: Viết lại (8).

Chú độc giả đứng cạnh vươn tay lay đôi vai đang cứng đờ của tôi rồi thấp giọng thì thầm.

“Đừng động thủ, tôi đếm đến ba rồi chúng ta chạy nhé.”

Tôi không rõ, nhưng có lẽ chú ấy đã đọc toàn bộ cuốn “Toàn trí độc giả”.

Tôi gần như chắc chắn về điều đó.

À, không, tôi sẽ tha thứ cho ông chú ấy nếu chưa đọc hết toàn bộ.

“Chú nên chạy đi.

Chỉ số của chú có vẻ không cao.”

“Không, cậu phải đi cùng tôi.

Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu, đi thôiᅳ”

Lee Cheoldoo hét lên như một con lợn rừng và lao về phía tôi, hắn nhắm vào sau đầu.

Tôi dùng hết sức ném bản thân về phía trước và đâm vào hắn ta.

“Ối.”

Lee Cheoldoo làm rơi chiếc ống nước, mặt có vẻ hơi sốc.

Tuy nhiên, do chênh lệch trọng lượng nên hắn không bị ngã.

Giây tiếp theo, tôi thấy hàm răng vàng của Lee Cheoldoo sáng lên ánh trắng.

“Mày thật sự giống một anh hùng đó.”

Lee Cheoldoo nhẹ nhàng ghìm tay tôi xuống rồi húc đầu vào mặt tôi.

May mắn thay, tôi nhớ đã nhìn thấy kỹ năng [Đâm đầu] trong [Danh sách nhân vật] của hắn ta.

Tôi ngay lập tức quay đầu lại, nhưng tôi vẫn bị đụng mạnh.

Tầm nhìn của tôi quay cuồng và đầu gối khuỵu xuống.

Khi tôi tỉnh lại, Lee Cheoldoo đã ở trên người tôi.

Tôi giả vờ bình tĩnh nhất có thể rồi mở miệng nói.

“Lee Cheoldoo, ông chủ của Cheoldoo Group.”

Đôi mắt hắn mở to trước lời nói của tôi.

“Cái gì, mày biết tao?”

“Anh định làm sát nhân suốt đời à?”

“Đồ khốn…”

Lee Cheoldoo cười khó chịu và thì thầm vào tai tôi.

“Không phải như vậy còn tốt hơn là chết sao?”

[Còn 2 phút.]

Thay vì trả lời, tôi quay đầu lại và quan sát xung quanh.

Ở phía xa, tôi có thể thấy dường tất cả đang hướng mắt về phía này.

Một số người đang khóc, những người khác lại đứng cầu nguyện.

Kim Cheolyang đang hát một bài thánh ca với họ.

Ôi sâu bọ, vi trùng, và bất cứ thứ gì khác, chúng đang ăn mừng cái chết của tôi.

“Mày đang cười?”

Lee Cheoldoo cau mày rồi nắm lấy cổ họng tôi bằng cả hai tay.

Với một tiếng rắc nhẹ, hơi thở của tôi bị dừng lại.

Tôi chợt nhận ra rằng trong câu chuyện này, tôi không quen biết một ai cả.

[Còn 1 phút.]

Ở đây không có Lee Hyunsung chính trực, không có Yoo Sangah đứng ra bênh vực kẻ yếu, không có Lee Gilyoung thu thập sâu bọ.

Không có Jung Heewon đứng lên chống lại kẻ ác, không có Yoo Joonghyuk đang phát điên vì liên tục hồi quy, và...

Lượng oxy cung cấp cho cơ thể giảm đi nhanh chóng, tôi chưa từng cảm thấy bản thân yếu ớt như bây giờ.

Khoảnh khắc mọi thứ trước mắt tối sầm lại, tôi nghe thấy một âm thanh buồn tẻ.

Qua tầm nhìn mờ mịt của mình, tôi có thể thấy Lee Cheoldoo đang loạng choạng.

Phía sau hắn ta là một người đàn ông với ống nước trên tay.

Đó là một người mà tôi biết rõ.

Một kẻ bình thường hơn bất kỳ nhân vật nào khác.

Một người đàn ông mà điều duy nhất kết nối cậu ta với thế giới là cuốn tiểu thuyết cậu ta đọc trong suốt mười năm.

Nhân vật chính của tôi, người thực ra là một kẻ hèn nhát, nhưng đã hết lần này đến lần khác liều mạng vì những người cậu yêu thương.

「Kim Dokja.」

Một lần nữa, tôi nghe thấy âm thanh trầm đục đó, Lee Cheoldoo gầm lên và đấm thẳng vào mặt tôi.

Khi tôi ho ra từng ngụm máu, hắn chạy đuổi theo Kim Dokja.

Tôi dụi mắt, cái bóng đen của thứ trông giống như Kim Dokja biến mất, và tôi thấy chú độc giả đang bỏ chạy.

[Còn 40 giây.]

Sau khi tóm được thứ trong giống Kim Dokja kia, Lee Cheoldoo đã giật lấy cái ống nước.

Tôi lau máu trên miệng rồi bật dậy chạy đi.

[Còn 20 giây.]

Nhìn vào chiếc ống hắn đang cầm, tôi nép mình phía sau chú độc giả.

Một cơn đau nhói xuyên qua lưng tôi.

Tôi nghe thấy Lee Cheoldoo hét lên đầy phẫn nộ.

“Tên khốn!

Tao sẽ giết mày!”

[Còn 10 giây.]

“Đồ tâm thần khốn nạn!

Tất cả sẽ bị giết vì mày!

Mọi người sẽ—”

Tôi ngước lên nhìn hắn và mỉm cười lần đầu tiên từ khi đặt chân đến thế giới này.

“Tôi không quan tâm.”

Tiếng hét của Lee Cheoldoo hòa lẫn với tiếng la thất thanh của mọi người cùng tiếng đập thình thịch của trái tim tôi.

[Còn 1 giây.]

Sau đó.

[Thời gian hạn định đã hết.]

[Việc thanh toán sẽ bắt đầu.]

Mọi thứ dường như dừng lại, âm thanh xung quanh biến mất, chỉ còn sự im lặng kéo dài.

Tôi cảm thấy choáng váng, như thể cả thế giới đều đang quay cuồng.

Tôi thở hổn hển, ngẩng đầu lên kiểm tra tình hình và hơi thở của mình.

Mọi thứ đều bình thường.

Thời gian hạ định đã hết và tôi vẫn chưa chết.

Một cảm xúc mơ hồ khuấy động sâu trong lồng ngực tôi.

Chú độc giả đang nằm cạnh tôi đứng dậy hỏi.

“Có...

Chúng ta có thành công rồi?”

Tôi gật đầu rồi từ từ mở miệng.

Khi đó, tôi chợt nghe thấy âm thanh của thứ gì đó sụp đổ bên cạnh mình.

Đó là cơ thể mất đầu của Lee Cheoldoo.

Chú độc giả giật nảy mình, chú rùng mình lẩm bẩm.

“Huh…?”

Ngoài thân hình khổng lồ của Lee Cheoldoo, khung cảnh hoang tàn của ga Geumho cũng hiện lên trước mắt tôi.

Người đầu tiên tôi nhìn thấy là Giáo chủ của sự sống Kim Cheolyang.

Ông ấy đang nói điều gì đó với tôi.

Nhưng tôi không thể nghe thấy giọng nói của ông ấy, nhưng không khó để tưởng tượng ra từ ngữ đó.

「Chúa của tôi.」

Sau đó tôi nhìn Lee Hyekyung - người đang trên đường đi mua sữa cho con trai, Jeong Hancheol - người chuẩn bị có bữa tối với bạn gái, và Ji Hyungdong - người sắp mở một nhà hàng gà cùng vợ.

Tôi muốn hỏi họ.

「Có ai ở đây biết ý nghĩa của con số “1.863” không?」

Đầu của Kim Cheolyang nổ tung.

「Tất nhiên là không ai biết.」

Bắt đầu từ ông ta, nhưng thi thể không đầu rải rác khắp nơi.

Lee Hyekyung, Jeong Hancheol, Ji Hyungdong,...

Đầu của các nhân vật lần lượt nổ tung và biến mất, như thể ngay từ đầu họ chưa từng tồn tại.

Tôi loạng choạng tiến về phía Kim Cheolyang.

Nhìn vào khoảng trống trên cổ Kim Cheolyang, tôi cố nhớ lại khuôn mặt vốn đã khó có thể nhớ nổi của ông ấy.

Nhưng tôi không thể.

Bởi vì tôi chưa bao giờ mô tả khuôn mặt của họ.

Họ không được viết trong “Toàn trí độc giả”.

Cuối cùng họ vẫn chỉ là người qua đường không chốn dung thân trong cuốn tiểu thuyết được sắp đặt từ đầu.

「Sự tôn sùng cuộc sống.」

Trong bối cảnh đó, “Giáo phái Sự sống” chỉ công nhận những người mà họ coi là “sự sống” và tàn sát tất cả những kẻ còn lại.

Lee Hyekyung, Jeong Hancheol và Ji Hyungdong…

Tất cả mọi người trong câu chuyện này đều như vậy.

「Những người sống sót trong khu vực này sẽ trở thành một phần của “Sự tôn sùng cuộc sống” trong mỗi vòng mà họ sống sót.」

Những kẻ chưa được ghi lại sẽ không bao giờ được ghi lại.

Họ vẫn sẽ là một “bối cảnh” ở đây, không ai có thể đọc được.

「Chỉ vì ai đó đã viết ra họ với sự xấu xa tột cùng.」

Tôi nhìn sang thì thấy chú độc giả đang sững người kinh ngạc.

Khung cảnh nhà ga Geumho in sâu trong mắt chú.

Nhìn chú, tôi nghĩ.

Tôi bắt đầu có suy nghĩ.

「Tôi muốn viết một cuốn tiểu thuyết.」

Máu tươi phun ra, bao phủ toàn bộ nhà ga như mực đổ.

Không ai sống sót ngoài chúng tôi.

Chân tôi mềm dần đi, cả cơ thể trở nên yếu ớt.

Chú độc giả lẩm bẩm trong sự hoài nghi.

“Làm thế nào mà…”

“...”

“Cậu đang cố gắng cứu những người đó, phải không…?”

Tôi trả lời sau một hồi im lặng.

“Đúng.”

Trên thực tế, đã đi được nửa chặng đường, “Chiến dịch vi trùng” đã thất bại.

Dù có thế nào đi chăng nữa, không đời nào các chòm sao lại thấy sự phát triển này thú vị được.

Dù vậy tôi vẫn không cho họ biết.

Cùng với đó, Kim Cheolyang, các thành viên Giáo Phái Sự Sống và Lee Cheoldoo đã không xuất hiện trong câu chuyện.

Tôi không biết phần còn lại của thế giới thế nào nhưng lịch sử của ga Geumho sẽ không khác nhiều so với nguyên tác.

「Chỉ có một người sống sót trong khu vực này.」

Tôi nhìn lên trần nhà.

Bihyung hiện ra sau một tia sáng, nó cúi đầu nhìn xuống tôi.

Bihyung nhìn tôi một cách thích thú.

Nhìn vào đôi mắt đang say sưa kể chuyện của dokkaebi nhỏ, tôi lẩm bẩm một câu thoại nổi tiếng của Yoo Joonghyuk.

“Star Stream chết tiệt.”

Tôi biết chuyện gì sắp xảy ra với mình.

Tôi có thể cảm thấy máu đang chảy xuống phía sau đầu mình.

[Ý chí của ≪Star Stream≫ đang nhìn bạn.]

Thế giới chết tiệt này, nơi được sắp xếp theo những gì các chòm sao muốn, lại quá phức tạp trong việc điều khiển.

Đó là lý do tại sao đầu của tôi lại nổ tung sau đầu của những người khác.

[Một vài chòm sao đang nhìn bạn.]

[Chòm sao “Quốc vương Khoai tây chiên” đang nhìn bạn với vẻ thích thú.]

Tôi cố gắng xoa dịu nỗi kinh hoàng về cái chết đang tăng dần.

Tôi không sợ.

Khi tôi chết, ngay cả nỗi sợ hãi này cũng sẽ biến mất.

Tôi nhìn chú độc giả lần cuối.

“Chú…”

Tay chú run run như thể chú biết chuyện gì sắp xảy ra với tôi.

Nước mắt đọng lại nơi mắt chú.

“Ồ, không, chú à.

Không.”

Tôi muốn sống sót, ít nhất là cho đến khi tôi gặp Kim Dokja, cho đến khi tôi nhìn thấy người hùng trong câu chuyện của mình.

Nhưng có lẽ.

“Hãy chắc chắn rằng chú sẽ sống sót đến cuối cùng để nhìn thấy kết thúc."

Có lẽ tôi đã có rồi.

Tôi cầu nguyện rằng chú ấy sẽ sống đủ lâu để chứng kiến cái kết của câu chuyện này.

Tôi cảm thấy có thứ gì đó chảy ra khỏi đầu mình, và sau đó, ánh sáng tinh khiết bao trùm lấy tôi.

Trong những giây cuối cùng, tôi đã nghĩ xem cảnh này sẽ được viết như thế nào nếu nó là một cuốn tiểu thuyết.

Người đọc sẽ nói gì về cái chết của tôi.

Họ có thể sẽ kinh ngạc.

Họ sẽ nghĩ tôi đáng chết.

Tôi có thể nghĩ ra vô số lý do khiến tôi đáng phải chết.

Vì đã không giết được con bọ đầu tiên tôi bắt được.

Vì đã không thể kiểm soát tình hình tốt hơn.

Vì đã có mềm lòng và chùn bước trước những nhân vật do tôi tạo ra.

......

Bởi vì đây là “Quan điểm của độc giả toàn tri”.

Dù tôi liệt kê ra bao nhiêu lý do cũng không quan trọng, vì tôi có quá nhiều lý do để chết.

Tôi sắp chết vì tôi chưa chứng minh được giá trị của mình.

Đó là lý do tại sao tôi rất ngạc nhiên.

Tại sao.

Tôi vẫn chưa chết phải không?

*

rlaehrwk37: Chờ chương tiếp theo.

*

Tôi vội thoát khỏi mớ suy nghĩ đó.

Tôi lau máu đang chảy ra từ đầu.

Đó là vết cắt tôi nhận được từ Lee Cheoldoo trước đó.

May mắn thay, nó không quá sâu.

Tâm trí tôi trở nên sáng suốt trở lại.

Hơi thở và nhịp tim của tôi vẫn bình thường.

[Tôi không chết.]

Tại sao vậy?

[Bạn đã hoàn thành kịch bản đầu tiên.]

Tôi nhìn xuống lòng bàn tay đầy máu của mình.

Tôi đã không giết con bọ đó.

Vi khuẩn cũng không được công nhận là sinh vật sống.

Vậy bằng cách nào.

[Bạn đã tàn sát tổng cộng 19 sinh vật.]

[Câu chuyện về cuộc tàn sát: 19 con người.]

[Bạn đã kiếm được 1.900 xu.]

[Bạn đã thành công trong việc giết người theo cách độc đáo mà chưa ai từng thử trước đây.]

[Một vài chòm sao ngạc nhiên trước chiến lược giết chóc của bạn.]

Khi tôi quay đầu lại, nhìn vào khuôn mặt của chú độc giả, và như thể không thể tin được, chú ấy đang khóc và nắm chặt tay tôi.

Khi nhìn chú ấy, tôi nhận ra điều gì đã xảy ra với mình.

[≪Star Stream≫ đã thừa nhận cách giết chóc độc đáo của bạn.]

[Bạn đã kích động mọi người bằng những thông tin sai lệch, chỉ để họ “tự sát”.]

.

.

.

[Cục đã công nhận có giới hạn về cách giết người của bạn.]

[Cục đã gọi cách giết người của bạn là “Kế sách mị dân⁰”.]

.

.

.

[Một số chòm sao đã tài trợ cho kịch bản mới mà bạn sẽ tham gia.]

[Đã kiếm được 4.000 xu.]

[Bạn đã đạt được một thành tích không tồn tại.]

[Bạn đã đạt được thành tích “Demagoge Killer¹” cho một cuộc tàn sát phi thường.]

Tôi quay đầu lại và nhìn thấy hình phản chiếu của mình trên cánh cửa lưới.

Anh ta hỏi tôi.

「Cậu thực sự không thấy điều đó sắp xảy ra sao?」

Kim Cheolyang, một thành viên của Thập Ác, đã không thể sống sót ở ga Geumho vì người đàn ông trước mắt tôi.

Có lẽ, tôi biết người này là ai.

Anh ấy là chủ sở hữu của ga Geumho trước khi Kim Dokja đến.

Một kẻ tự do tuyên truyền, thao túng mọi người và thành lập một “nhóm” trong thời gian ngắn nhất.

Một hóa thân đã sống sót qua các vòng trong “Con đường sinh tồn” và leo lên đỉnh của Thập ác.

Đó là lý do tại sao tôi không thể nhớ được người đàn ông có đôi mắt nheo lại này là ai.

Đó là bởi vì tôi chưa bao giờ mô tả ngoại hình của anh ấy.

Bởi vì nhân vật này...

「”Tôi yêu tất cả họ, ngoại trừ những kẻ như…”」

Bởi vì anh ấy là nhân vật duy nhất trong vô số nhân vật của “Toàn trí độc giả” mà tôi không thích.

Tôi nghe thấy tiếng trống bị xé toạc từ đâu đó cùng ánh đèn nhấp nháy chói chang.

Tôi nghe thấy âm thanh của thứ gì đó cọt kẹt và vỡ vụn.

Tôi có thể nhận ra chỉ bằng âm thanh.

[Kịch bản chính #1 - Chứng minh giá trị đã kết thúc.]

Đó là âm thanh của sự sống mà theo như chúng ta biết, nó đang sụp đổ.

[300 xu đã được nhận làm phần thưởng hoàn thành cơ bản.]

[100 xu đã được trả cho phí sử dụng kênh.]

[Việc giải quyết bồi thường bổ sung sẽ bắt đầu.]

Kịch bản đầu tiên đã kết thúc và kịch bản tiếp theo đang bắt đầu.

[Nhân vật bạn hiện đang sở hữu là “Demagogue Cheon Inho”.]

*

Ghi chú của tác giả:

Ngoại truyện đã bắt đầu.

*

(0) Trong đời sống xã hội của nhiều quốc gia trên thế giới, ở đâu đó người ta hay bàn tán về lời nói và hành vi "tiền hậu bất nhất" của những nhân vật đã có địa vị xã hội nhất định hoặc đang tham vọng quyền lực chính trị.

Họ hứa với người dân thật nhiều.

Và họ thất hứa cũng thật nhiều.

Họ hứa hão để người dân ủng hộ, nâng đỡ họ lên các vị trí cao hơn, hoặc để ru ngủ người dân trước những bê bối, tồn tại thuộc trách nhiệm của họ, nhưng họ không đủ tài, đủ đức để giải quyết, cải thiện.

Thực chất, đó là một thủ đoạn chính trị, dối trá và xảo quyệt, được che đậy bằng vỏ bọc "Vì Dân".

Đó là mị dân. (Theo “Mị dân - Vết trượt dài của sự tha hóa” - VTV.VN)

(1) Demagoge Killer: Kẻ dùng chính sách mị dân để giết người.

Mình cũng không biết nên dịch thế nào cho hay nên để vậy luôn ^^.

*

TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.
 
[V-Trans] Toàn Trí Độc Giả - Side Story.
Episode 3: Nhân vật chính (1).


TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.

*

︱Episode 3: Nhân vật chính.

Chương 11: Nhân vật chính (1).

[Khi họ nói “giết”, ý họ có chăng là tôi phải tự tay giết người?]

Mặc dù nó không được đề cập trong “Toàn trí độc giả”, nhưng có một hóa thân đã hoàn thành kịch bản đầu tiên bằng cách sử dụng “tự sát” trong “Con đường sinh tồn”.

Fingersnapper “Christina Page”.

Từng là chuyên gia thôi miên hợp pháp của FBI, cô ấy đã giải quyết kịch bản đầu tiên bằng cách tẩy não một tên tội phạm mà cô đang áp giải và khiến hắn tự sát.

Kẻ xúi giục.

Cách thức giết người của tôi cũng tương tự.

Các nhân vật tin vào thông tin sai lệch mà tôi cung cấp và chọn cách “tự kết liễu đời mình”.

Tôi bị coi là “gián tiếp giết người” vì đã gây ra vụ tự sát hàng loạt đó.

Tôi tự hỏi liệu một vụ giết người như vậy có thể xảy ra hay không, nhưng nó đã xảy ra.

[Nhân vật bạn hiện đang sở hữu là “Kẻ xúi giục Cheon Inho”.]

Có lẽ đó là vì tôi đang sở hữu cơ thể của anh ta.

[Sự hòa hợp của bạn với nhân vật mà bạn hiện đang sở hữu ở mức quá cao.]

[Tiến hành vô hiệu hóa một số thuộc tính của nhân vật bị chiếm xác.]

Khi nhìn xuống bàn tay đầy máu của mình, tôi dần nhận ra bản thân đã làm những gì.

Nếu tôi không chiếm xác Cheon Inho thì chuyện gì sẽ xảy ra với người dân ga Geumho?

「Không phải họ cũng sẽ bị Cheon Inho giết theo cách tương tự sao?」

Nếu vậy thì người giết họ là tác giả Lee Hakhyun hay nhân vật Cheon Inho?

Ở đường thế giới này, tôi là một sát nhân hay đơn giản là một nhà văn miêu tả cái chết của nhân vật?

Khi tôi hít thở thật sâu, những suy nghĩ phức tạp trong tôi nhanh chóng lắng xuống.

[Thuộc tính độc quyền đã được kích hoạt.]

Bây giờ không phải là lúc để suy nghĩ về đạo đức.

Tôi sẽ gặp những kẻ như Giáo chủ của sự sống Kim Cheolyang nhiều lần trong tương lai.

Tôi phải tiếp tục sinh tồn trong thế giới này bằng cách giết người.

[Việc giải quyết bồi thường bị trì hoãn do kiểm tra tình huống bất ngờ.

Vui lòng chờ.]

Ít nhất là cho đến khi tôi tìm ra được bí mật của thế giới này.

[Chòm sao “Quốc vương Khoai tây chiên” quan tâm đến bạn.]

[Các chòm sao của hệ thống “Cái ác tuyệt đối” quan tâm đến bạn.]

[Một vài chòm sao tò mò về tên của bạn.]

Tôi tỉnh táo lại khi những thông điệp từ các chòm sao bắt đầu được gửi đến một cách nghiêm túc.

[Các chòm sao của hệ thống “Cái ác tuyệt đối” đang ủng hộ bạn.]

[Các chòm sao đã tài trợ cho bạn 300 xu.]

Tôi đã thu hút được sự chú ý của các chòm sao thuộc hệ thống “Cái ác tuyệt đối”.

Rõ ràng, họ đã giải thích “Kế sách mị dân” theo hướng ác độc nhất.

Điều này không tốt chút nào.

Nó sẽ khiến tôi khó khăn hơn trong việc nhận được tài trợ từ các chòm sao thuộc hệ thống “Cái thiện tuyệt đối”.

[Các chòm sao của hệ thống “Cái thiện tuyệt đối” bị sốc trước thảm kịch đã xảy ra ở khu vực này.]

[Các chòm sao của hệ thống “Cái thiện tuyệt đối” cảm động trước lí tưởng anh hùng của bạn.]

Huh?

[Các chòm sao của hệ thống “Cái thiện tuyệt đối” rất ấn tượng trước ý định tốt của bạn trong việc cố gắng cứu tất cả mọi người.]

[Các chòm sao đã tài trợ cho bạn 300 xu.]

[Các chòm sao của hệ thống “Cái ác tuyệt đối” đặt câu hỏi rằng họ đang nói cái quái gì vậy.]

Mọi người dường như có cách giải thích riêng của họ về điều này.

“Này... cậu ổn chứ?”

Tôi quay đầu lại và thấy chú độc giả có vẻ lo lắng.

“Ừm, vâng.

Còn chú?”

“Tôi ổn.

Hy vọng vậy.”

Sắc mặt chú độc giả trắng bệch.

Sẽ thật kỳ lạ nếu trong hoàn cảnh đó mà chú ấy vẫn có thể tỉnh táo.

Tôi cứng ngắc cúi chào.

“Cảm ơn vì lúc trước.

Chú đã cứu mạng tôi.”

Thành thật mà nói, công lao nên thuộc về chú ấy chứ không phải tôi.

Người đàn ông trung niên này đã chiến đấu chống lại ông chủ của Cheoldoo Group để cứu tôi với vóc dáng ít nhất cũng ngang bằng Kim Dokja.

[Đôi mắt của các chòm sao thuộc hệ thống “Cái thiện tuyệt đối” đang tỏa sáng.]

Tuy nhiên, chú ấy lại đang cảm thấy xấu hổ.

“Không, đúng hơn là tôi nợ cậu.

Nếu cậu không cứu tôi, tôi cũng sẽ nằm đó, nhưng… kế sách giết vi trùng có tác dụng với cậu à?”

Chú vẫn chưa biết rằng tôi đã dùng kế mị dân để giết người ở ga Geumho.

Tôi đã nghĩ đến việc thành thật, nhưng có lẽ tốt hơn là không nên làm vậy.

“Tôi cũng không biết, bọn họ cũng tiêu diệt vi trùng…”

“Có lẽ chỉ có vi trùng của cậu chết thôi?

Mặc dù tôi không biết liệu điều đó có thể thực hiện được không…”

Có vẻ như chú ấy đã kết luận rằng đó là câu trả lời duy nhất.

Thay vì trả lời chú, tôi nhìn về phía những cái xác.

Chú ấy không thắc mắc về sự im lặng của tôi và nhanh chóng nói thêm.

“Đó không phải lỗi của cậu, cậu đã làm tốt nhất có thể rồi.”

Chú độc giả khẽ thở dài, nhìn tôi với vẻ mặt thương hại, rồi lại nhìn những người đã chết và lẩm bẩm.

“Thành thật mà nói... họ có vẻ không phải là người tốt.”

Tôi cảm thấy tội lỗi vì đã lừa dối một người đàn ông trung niên ngây thơ, nhưng tôi nghĩ điều đó tốt hơn là nói cho chú sự thật.

[Chòm sao “Quốc vương Khoai tây chiên” ngưỡng mộ sự độc ác của bạn.]

[Chòm sao “Người phụ nữ đổ nước vào Hố Không Đáy” cảm động trước trái tim ấm áp của bạn.]

Dù sao thì chú ấy sở hữu nhân vật nào?

Với vẻ ngoài xa lạ của đó, tôi khá chắc chắn rằng chú ấy là một nhân vật phụ.

Và tôi có một kỹ năng có thể kiểm tra điều đó.

[Không thể đọc được thông tin của người này trong “Danh sách nhân vật”.]

[Người này là một “nhân vật” nhưng cũng không phải là một “nhân vật”.]

Tôi biết trường hợp của chú là kiểu tình huống nào rồi.

Cơ thể của người đàn ông này là một nhân vật, nhưng linh hồn sở hữu nó thì không phải vậy.

[Kỹ năng độc quyền đã được kích hoạt.]

Đúng lúc đó một tin nhắn lạ xuất hiện.

[Kỹ năng độc quyền “Danh sách bình luận của độc giả” đã được kích hoạt.]

Danh sách bình luận của độc giả?

[Bạn có muốn sử dụng “Danh sách bình luận của độc giả” với người này không?]

Tôi ngập ngừng gật đầu.

[Kiểm tra thông tin hồ sơ của độc giả.]

ID: wldbsdldkQk80.

Nền tảng: Textia.

Tổng số ý kiến: 32.

Cấp độ độc giả: 16.

* Bạn có thể sử dụng tiền xu để xem các bình luận được viết bởi độc giả này.

* Số lượng bình luận ở trạng thái miễn phí hiện có: 3.

Không, sao tôi có thể thấy những thứ này?

Tôi nhìn vào hồ sơ của chú.

Có nên xem thử một cái không nhỉ?

+

Jiyoon-ah, con lại đọc tiểu thuyết trong phòng nữa à?

─ Toàn trí độc giả - Chương 1.

+

Bình luận đầu tiên của chú ngay lập tức hiện lên trong đầu tôi.

Câu chuyện về cô con gái hẳn là có thật.



Chỉ một cái nữa thôi.

+

Jiyoon-ah, mở cửa đi.

Ba biết con đang đọc tiểu thuyết.

─ Toàn trí độc giả - Chương 7.

+

Tôi nghĩ là mình đã biết làm thế nào mà ông chú này biết đến “Toàn trí độc giả” rồi.

Lỡ thấy hai bình luận rồi, đành đọc nốt thôi.

+

Làm cách nào để mua chương tiếp theo?

─ Toàn trí độc giả - Chương 25.

+

[Trả tiền để xem bình luận bổ sung.]

Vì lý do nào đó, tôi cảm thấy mình có thể tin tưởng người đàn ông này.

Vì cảm thấy có lỗi một cách không cần thiết, tôi đưa tay ra với chú ấy.

“Cho phép tôi được tự giới thiệu.”

“Được rồi.”

“Tên tôi là Cheon Inho.”

Tôi có thể thấy chú ấy bối rối trước lời nói của tôi.

Tôi chỉ tay vào mặt mình và mỉm cười yếu ớt.

“Đó là tên của anh ta.”

“Ồ, tôi hiểu rồi, tôi có cảm giác mình từng nghe cái tên đó trước đây…”

Có vẻ chú ấy không nhận ra Cheon Inho…

“Lúc đầu anh ta là nhân vật phản diện ở ga Geumho.”

“Ồ…”

“Ừ.

Đúng vậy, một kẻ xấu.”

Anh ta có nhiều biệt danh khác, chẳng hạn như “kẻ bị xé xác đến chết” và “kẻ bị thiêu chết bằng Lửa địa ngục”, nhưng tôi không nói những thứ đó.

Khuôn mặt của chú đã trở nên tái nhợt.

“V-vậy chúng ta nên làm gì đây?”

“Vẫn còn sớm, chắc vẫn còn chỗ để đổi, phải không?

Còn chú thì sao?

Chú là ai?”

“Tôi là Lee Dansoo... nó ghi vậy.”

Đó dường như là tên của người mà chú đang chiếm cứ.

Lee Dansoo, Lee Dansoo.

Tôi không nhớ bất cứ điều gì về nó cả.

Nhân tiện, nếu chú ấy biết tên của người mà chú đang chiếm xác, liệu có thể nhìn thấy cửa sổ thuộc tính của mình không?

“Tôi sẽ cho chú thuộc tính và kỹ năng của tôi…”

“Đợi đã, cậu không thể nói như thế được.”

“Cái gì?

À, gì cơ?”

Ông chút chợt tỉnh lại như thể vừa nhớ ra điều gì đó.

“Cậu nói giống Kim Dokja quá, hehe.”

“Vâng.

Tốt hơn hết là hãy cư xử như cậu ấy bây giờ.”

“Cậu đã đọc xong “cuốn tiểu thuyết đó” chưa?”

“Rồi.”

À, đúng hơn thì tôi không đọc, tôi viết nó.

“Vậy bất kì ai đã đọc cuốn tiểu thuyết đó đều giống như chúng ta…”

Tôi chợt nhận ra chú ấy đang nghĩ gì.

“Đừng lo lắng quá.

Tôi chắc chắn rằng tất cả họ đều sống sót, giống như chúng ta.”

Đặc biệt là con gái chú.

Nhóc ấy không đi học mà chỉ đọc “Toàn trí độc giả” cả ngày nên khả năng sống sót là 100℅.

Ông chú mỉm cười yếu ớt.

“Cảm ơn.”

“Chúng ta có nên gọi nhau bằng cái tên vừa được nhắc đến không?”

“Ừm.”

Chú gật đầu, ánh mắt thả lỏng đôi chút.

Không phải là chúng tôi đã trò chuyện với nhau những câu như tôi thích nhân vật nào nhất, nhưng tôi có cảm giác như giữa chúng tôi đã hình thành một mối quan hệ đáng tin cậy.

Nhưng đó là sự kết thúc của tình huynh đệ giữa chúng tôi.

[Những người sống sót từ khu vực 3-4 của ga Geumho: Cheon Inho, Lee Dansoo.

Tổng cộng có 2 người sống sót.]

Tin nhắn hệ thống bị gián đoạn hoạt động trở lại.

[Việc giải quyết bồi thường bổ sung sẽ bắt đầu.]

[200 xu đã được thêm vào dưới dạng bồi thường bổ sung.]

Sau đó, Bihyung bất ngờ xuất hiện.

Tôi không biết nó nghĩa là gì, nhưng đó là dấu hiệu cho thấy cuối cùng tôi cũng đã hoàn thành kịch bản đầu tiên.

[Thật kỳ lạ....

Có rất nhiều kẻ bất thường ở đây, nhưng không ai trong số chúng giải quyết kịch bản theo cách này cả.

Ta chưa bao giờ nghĩ ngươi có thể sử dụng “hệ thống điều khiển” của ⪻Star Stream⪼ theo cách này...]

Bihyung nhìn xuống tôi và càu nhàu một lúc trước khi cười gượng.

[Dù sao thì, xin chúc mừng, ngươi đã vượt qua kịch bản đầu tiên một cách xuất sắc.]

Tôi biết Bihyung sẽ nói gì tiếp theo.

Có lẽ người đàn ông bên cạnh tôi cũng vậy.

[Bây giờ, không phải nên có thưởng cho những khó khăn các ngươi đã trải qua sao?

Như một phần thưởng cho kịch bản đầu tiên, các ngươi sẽ được quyền chọn nhà tài trợ từ các “chòm sao”.

Waahhh!

Ngươi nghĩ sao về nó?

Rất mong chờ đúng không?]

Chúng tôi đang chuẩn bị bước vào sự kiện quan trọng đầu tiên của “Toàn trí độc giả” - Lựa chọn nhà tài trợ.

Tuy nhiên, Bihyung gãi đầu.

[Hmm, lạ thật.

Ngươi không ngạc nhiên cũng không bối rối...]

Tất nhiên là không, chúng tôi đã biết trước điều đó.

Nó sẽ nghĩ giống như tôi sau khi nói cùng một câu hàng trăm lần.

[Nếu bây giờ các ngươi vẫn chưa nhận ra thì các ngươi thật yếu đuối, và nếu các ngươi bị ném vào những kịch bản tiếp theo...]

Sẽ không thể bắt được một con chuột đất nào (?).

Tôi biết.

Bihyung phát biểu với vẻ mặt hoang mang khi thấy tôi ngáp dài và chỉ dừng lại khi nghe những lời nhận xét cay đắng của các chòm sao.

[Một số chòm sao cảm thấy mệt mỏi với lời giải thích của Bihyung.]

[Chòm sao “Quốc vương Khoai tây chiên” thúc giục nó tiếp tục thực hiện.]

Các chòm sao lấp lánh trên đầu Bihyung, thoạt nhìn có vẻ như đang sáng lên.

Tôi tự hỏi có bao nhiêu người đã tụ tập cho sự kiện Lựa chọn Nhà tài trợ này?

[Dù sao đi nữa, các chòm sao đều thiếu kiên nhẫn.

Chúng ta bắt đầu nào!]

Câu chuyện vẫn còn rất dài nên tôi không mong đợi sẽ có chòm sao vĩ đại nào đó xuất hiện.

Có khả năng một số chòm sao vĩ đại như “Tù nhân của vòng Kim cô” hay Uriel sẽ xuất hiện trước Kim Dokja, nhưng đó là vì cậu ấy là nhân vật chính.

Lựa chọn tốt nhất sẽ là “Quốc vương Khoai tây chiên” hay gì đó.

Tôi không mong đợi nhiều ở nó.

Tôi thực sự không mong đợi nhiều như vậy.

Sẽ không phải là “Đại hiền triết”, nhưng... có thể sẽ có một chòm sao tốt, phải không?

Tôi đã có một khoảng thời gian thực sự khó khăn...

Và một màn hình hiện lên trước mặt tôi.

[Có tổng cộng 10 chòm sao đang chờ bạn lựa chọn.]

*

Ghi chú của tác giả:

Doki doki.

*

TᖇᗩᑎՏ + ᗴᗪIT: ᒍᗴᖇᑕᗩᕼIᑌᗴ.

𝑻𝒓𝒂𝒏𝒔 + 𝑬𝒅𝒊𝒕: 𝑱𝒆𝒓𝒄𝒂𝒉𝒊𝒖𝒆.
 
Back
Top Bottom