Đam Mỹ Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 40: Chương 40


Trong bữa tiệc đương nhiên sẽ gặp được người quen.

Kha Mộng Nghiêu vui vẻ hạnh phúc lạch bạch chạy qua đây chào hỏi, thầy Lý nhà cậu bận quá ấy mà, cậu phải tự đi tìm người chơi cùng rồi.

"Phu nhân.

"
Kha Mộng Nghiêu nghe thấy ngài trợ lý gọi mình như vậy liền vẫy vẫy tay.

"Em hông phải phu nhân gì đâu nha, hôm nay em chỉ là một hoạ sĩ nhỏ bé thôi, hớ hớ hớ hớ.

"
Là loại hoạ sĩ nhỏ bé tối đến có thể chơi đủ loại play với thầy Lý ấy.

"Ông đừng có chọc người ta nữa.

"
"Ái chà, còn bắt đầu biết bảo vệ đồ ăn của mình nữa ha?" Kha Mộng Nghiêu khiêu khích Hảo Vệ Manh, lại nhìn thấy một người đàn ông lịch lãm bước đến bắt chuyện với tiểu trợ lý.

Kha Mộng Nghiêu lôi Hảo Vệ Manh sang một bên.

"Người đó là ai vậy? Đang đào gốc tường nhà ông kìa.

"
Hảo Vệ Manh nhất thời cảm thấy lời này của Kha Mộng Nghiêu có gì đó không đúng, nhưng cũng chưa nghĩ thông, chỉ nói.

"Là đối tượng tui giới thiệu cho em ấy.

"
"Hở?" Kha Mộng Nghiêu móc móc lỗ tai, xác định bản thân không bị điếc, "Bộ đầu ông bị cửa kẹp rồi hay gì vậy? Người ta thích ai nhìn không ra à?"
Hảo Vệ Manh liếc nhìn ông chủ Lý đang đi giao thiệp ở bên kia, thở dài một hơi.

"Không thể để em ấy sai lầm chồng chất nữa, tui cũng là vì ông nữa đó.

"
???
Tui điếc rồi hả?
Thầy Lý ơi cứu em với, em sợ quá đi!.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 41: Chương 41


Sau khi bữa tiệc kết thúc, Bố Chung Diệu đưa ra lời mời muốn đưa tiểu trợ lý về nhà.

Tiểu Trợ Lý ngơ ngác một lúc, cậu quay đầu lại nhìn Hảo Vệ Manh của cậu, trên mặt người đó là biểu tình mong đợi cậu đồng ý, nhìn đến tim cậu thắt lại.

"Xin lỗi, tôi cảm thấy không được khỏe lắm, tôi đi đây một chút.

"
Cậu vội vã chạy vào nhà vệ sinh muốn trốn đi, nhà vệ sinh của nhà hàng rất rộng rãi thoáng mát, dọn dẹp quét tước sạch sẽ, còn có trầm hương, trông cực kỳ cao cấp.

Tiểu Trợ Lý cảm thấy đây là nơi rất tốt để cậu một mình bình tĩnh lại.

Đáng tiếc vợ chồng nhà ông chủ cậu cũng cảm thấy đây là nơi rất tốt để anh anh em em.

Cậu đã khổ như vậy rồi, hai người này còn dụ chó ra giết nữa chứ.

"Thầy Lý nè, anh cho trợ lý của anh một phong lì xì giúp em nha.

"
Tiểu Trợ Lý nghe thấy bà chủ nói vậy, da gà nổi khắp người.

"Sao thế?" Ông chủ cậu hỏi.

Bà chủ thở dài một hơi, trông như ý vị thâm trường.

"Anh ấy thật ra cũng không dễ dàng.

"
Tiểu Trợ Lý ôm mặt, cậu cũng cảm thấy mình thật khổ*.

*: bản gốc là 难, nghĩa là khó, nhấn mạnh sự không dễ dàng ở câu trên ấy, nhưng tui thấy ở đây dịch là khổ thì ok hơn.

Mọi người có thể cho ý kiến ha.

Cậu không muốn làm phiền đến vợ chồng nhà người ta, cũng không muốn nghe lén chuyện giường chiếu, lắc lắc lư lư đi ra khỏi đó.

Trùng hợp chạm mặt với Hảo Vệ Manh đang đi tìm cậu.

"Chỗ nào không thoải mái thế? Trông mặt cậu nhợt nhạt quá.

"
"Em! ! " Tiểu trợ lý xoa má mình, ngẩng đầu lên nhìn hắn, "Bố Chung Diệu có phải là đối tượng anh muốn giới thiệu cho em không?"
"Đúng đó.

" Hảo Vệ Manh quàng lấy vai cậu, nhỏ giọng hỏi,"Cậu thấy sao nè? Điều kiện cũng ok, nhưng tính cách các thứ còn phải tiếp xúc mới biết, tìm người yêu thì tính tình là quan trọng nhất đó.

Lỡ vớ phải mấy người nóng tính hay khó chiều gì đấy, cuộc sống sau này sẽ khó khăn lắm! ! "
"Anh thì sao?" Tiểu trợ lý hỏi hắn.

"Tại sao anh lại không tìm?".
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 42: Chương 42


"Anh không tìm đâu, chỉ là anh đây không gặp được người thích hợp thôi mà.

" Hảo Vệ Manh lắc đầu, "Đâu phải cậu không biết, mấy người trước đây anh thích đều bị anh gán ghép thành công với người khác rồi.

"
"Hảo Vệ Manh!"
Tiểu Trợ Lý nhịn không được hét lên, dọa Hảo Vệ Manh nhảy dựng.

"Cậu có chuyện gì?"
Mặt tiểu trợ lý trắng bệch, hai mắt đỏ bừng, tức đến môi cũng run.

"Em hận anh!"
"Sao lại! ! " Hảo Vệ Manh đưa tay ra kéo lấy cậu, lại bị tiểu trợ lý giãy ra, "Sao lại tức giận như vậy, anh chọc gì cậu rồi hả?"
"Em hận anh là cái đầu gỗ!"

Tiểu Trợ Lý dùng sức lau mặt, không muốn cho người ta biết cậu vì tức giận mà nước mắt rơi lã chã.

"Mắt kính nhỏ? Cao Quả em đừng chạy, làm sao vậy, em phải nói rõ ràng rồi hãy đi chứ!"
Quả Quả không nghe, Quả Quả trốn đi mất rồi.

Tức chết luôn rồi.

.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 43: Chương 43


Vào lúc tiểu Trợ Lý tức giận đi ra ngoài, đúng lúc bị Bố Chung Diệu nhìn thấy.

"Cậu Cao, muốn về nhà rồi sao?" Anh ta lễ phép lại khách sáo, "Nếu như không phiền, để tôi đưa cậu về nhà đi.

"
Tiểu Trợ Lý không từ chối được, lại nhìn thấy Hảo Vệ Manh hình như đang chạy đi tìm mình, trực tiếp đồng ý luôn.

Bố Chung Diệu mặc dù tên có chút kỳ lạ*, nhưng quả thật có thể coi là một thanh niên tài tuấn.

*: again, sợ lâu quá mọi người quên, tên anh này gốc là 布钟耀, pinyin là Bu ZhongYao đọc gần giống 不重要, nghĩa là không quan trọng🙂)))))))))))) có 2 lí do tại sao anh ấy lại có tên này, một là vì anh ấy chỉ là người công cụ, là chất xúc tác cho 2 nhân vật chính, nên tác giả lười nghĩ tên, còn lí do thứ hai lát mọi người sẽ biết tại sao🙂))))))))))).

Anh ấy kinh doanh hoa chim cá giun, thường xuyên làm ăn qua lại nhiều năm với công ty của Hảo Vệ Manh rồi.

Trên thương trường nhiều rồi, cũng không tránh được miệng lưỡi điêu luyện, nhưng Bố Chung Diệu người vốn nội liễm, cũng không hề có ý cố tình hâm nóng bầu không khí, vì vậy tiểu trợ lý cũng cảm thấy tự tại rất nhiều.

"Có mấy lời không biết nên nói hay không, cậu Cao nếu như thích Hảo Tổng, sớm nói ra sẽ tốt hơn.

" Bố Chung Diệu cười lên trông cũng có chút xấu xa, "Hảo Tổng thẳng tính, chỉ là thẳng có hơi quá, sợ là sẽ không hiểu những chuyện ám chỉ này đâu.

"
Cao Quả sắp bực xỉu luôn rồi, cậu thích ai có thể nói là cả thế giới đều biết, chỉ duy nhất mỗi cái người mà cậu thích là không biết.

"Cậu không cần phải cảm thấy khó xử.

" Bố Chung Diệu thấy cậu không đáp lại, nói tiếp, "Tôi vốn cũng không có ý muốn đến xem mắt, chỉ là muốn chừa chút mặt mũi cho Hảo Tổng mà thôi, tôi sống một mình đã quen rồi, cũng không muốn thành gia với ai nữa.

"
Tiểu Trợ Lý nghe anh ta nói vậy, tầm mắt dừng lại trên tấm ảnh nhỏ được treo cũng với chùm chìa khóa xe của Bố Chung Diệu, là bức ảnh chụp của anh ta và một cậu thanh niên khác, trông rất thân mật ấm áp.

Tiểu Trợ Lý cắn môi, không truy vấn.

(
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 44: Chương 44


Hảo Vệ Manh không an tâm được, Cao Quả còn chưa từng giận dỗi với hắn, đừng nói là lớn tiếng như hôm nay.

Người vẫn luôn tốt tính như vậy, không thể đột nhiên thay đổi như vậy được.

Hảo Vệ Manh nói làm là làm, trực tiếp tự lái xe chạy đến nhà tiểu trợ lý.

Trên người hắn vẫn là tây trang thẳng thơm, chỉ là trên gương mặt có chút lo âu, đến thang máy cũng không đi, tự chạy bộ lên lầu.

"Hảo Vệ Manh?"
Tiểu trợ lý mặc bộ đồ ngủ ca rô, mũi đỏ bừng bước ra mở cửa, giọng cậu vẫn còn hơi khàn, không biết có phải do khóc quá nhiều hay không.

Bình thường Cao Quả vẫn luôn mang kính áp tròng, bây giờ về nhà đã đổi thành gọng kính đen, khi Hồ Chí Minh nhìn thấy cậu như vậy thì ngẩng người một lúc, còn cho rằng bản thân đã quay trở về thời còn đi học.

"Có chuyện gì sao? Không có chuyện gì thì tôi! ! Á!"
Tiểu trợ lý muốn đóng cửa, Hảo Vệ Manh lại không cho, một tay đẩy chưa ra tự do bước vào nhà.

Hảo Vệ Manh đóng cửa lại, quay người hỏi cậu.

"Hôm nay anh làm gì chọc tức cậu rồi, làm cậu giận tới như vậy.

" Hảo Vệ Manh cúi người xuống người đang cúi gầm đầu không thèm nhìn mình, chỉ nhìn thấy khoé mắt tiểu trợ lý lại đỏ lên.

"Cao Quả?" Hảo Vệ Manh nắm lấy vai cậu, nhẹ nhàng dỗ dành, "Anh làm sai ở đâu thì cậu phải nói cho anh biết chứ, anh xin lỗi cậu có được chưa.

"
"Anh không sai.

" Tiểu Trợ Lý đẩy tay hắn ra, "Là do em tự tạo nghiệt.

"
Là do em ngu ngốc, cứ phải thích anh.

.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 45: Chương 45


"Cậu nói bậy cái gì chứ, cái gì gọi là tự mình tạo nghiệp.

" Hảo Vệ Manh không hài lòng tiểu trợ lý trách móc bản thân như vậy, "Có phải cậu không thích tên Bố Chung Diệu đó không? Không thích thì chúng ta đổi người khác, chắc chắn cũng sẽ tìm được người hợp với cậu thôi! ! "
Đột nhiên tiểu trợ lý có chút đau lòng.

Trước đây cậu còn ngốc nghếch cho rằng chỉ cần còn có thể nhìn thấy Hảo Vệ Manh, cho dù mỗi ngày hắn đều giới thiệu đối tượng cho mình cũng không sao.

Nhưng hiện tại cậu chỉ mới gặp mặt một người, nói chưa đến mười câu, đã đau khổ hết cả đêm, cậu thật sự không phải là người mạnh mẽ về mặt tình cảm, thật khó quá đi.

Chỉ cần nhìn thấy Hảo Vệ Manh tích cực muốn đá cậu sang cho người khác như vậy, trái tim đã đau nhói từng cơn, chẳng lẽ sau này cậu còn phải tiếp tục chịu đựng cảm giác này sao?
Một lần lại một lần được Hảo Vệ Manh marketing, sau đó một lần lại một lần nhận ra người đàn ông này chẳng có chút ý nghĩ gì về mình, sau đó một lần lại một lần trốn đi khóc một mình sao?
Cậu sẽ mệt tâm lắm.

"Em đã có người mình thích rồi.

" Tiểu trợ lý ngẩng đầu lên nhìn hắn, nhìn đến lòng Hảo Vệ Manh phát đau, cậu nói tiếp, "! ! Nhưng người ta lại chẳng hề thích em.

"
"Cậu nói bậy, cái gì mà không thích em chứ.

" Hảo Vệ Manh không đồng ý, nói chuyện cũng nghiêm túc lên, "Chỉ là người ta đã là người có gia đình rồi, em bắt buộc phải buông tay, không được để bản thân có vấn đề về đạo đức nhân phẩm, đây chính là giới hạn nguyên tắc, là vùng đỏ mà chúng ta không được bước vào.

Mà cho dù em có thể ở bên anh ta đi chăng nữa, danh tiếng của em phải xấu biết bao, sau này làm sao em sống trong giới đây? Kha Mộng Nghiêu không phải ăn chay đâu, cậu đào góc tường nó nó không quậy chết em sao? Đừng làm mấy chuyện ngốc nghếch có biết không!"
Tiểu Trợ Lý trừng mắt nhìn hắn, tức đến tim đập liên hồi.

"Em không thích ông chủ! Từ trước đến nay em chưa từng nói em thích Lý Chính! Chỉ có mình anh đoán bậy đoán bạ thôi!"
"Vậy cậu thích ai?"
"Anh đó!" Máu toàn thân tiểu trợ lý đều xông hết lên não, cậu nhìn người đang ngồi trước mặt, hắn của trước đây hắn của bây giờ, lúc nào cũng có thể khiến tim cậu rung động không thôi.

"Chỉ có anh thôi!"
Nước mắt không thể kìm nén được nữa mà trào dâng, Cao Quả chật vật ôm mặt.

Cậu không dám nhìn phản ứng của Hảo Vệ Manh.

Xong rồi, cậu nghĩ.

Mọi thứ đều hết rồi.

.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 46: Chương 46


Tiểu trợ lý cảm thấy như đất trời đều vỡ nát.

Cậu lén lút yêu thích người ta nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng bị vạch trần rồi, Hảo Vệ Manh đã nói rõ ràng là thích đại mỹ nữ s*x* quyến rũ, nghe thấy mình nói thích anh ấy, chắc chắn là buồn nôn đến mức muốn tuyệt giao với mình luôn.

Cậu ngày càng đau lòng, sợ hãi một lát Hảo Vệ Manh sẽ dùng ánh mắt ghét bỏ để nhìn mình.

Cao Quả tuyệt vọng ôm lấy mặt nói, ngữ khí vẫn còn chút nghẹn ngào run rẩy.

"Anh đi đi, sau này cứ làm như chúng ta chưa từng gặp nhau, em cũng sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa đâu.

Anh yên tâm, em không mặt dày như vậy.

"
Cao Quả đợi rất lâu cũng không nghe thấy tiếng trả lời, lén lút mở mắt ra nhìn, xém chút đã bị Hảo Vệ Manh cũng đang ngồi chồm hổm dọa chết.

"Cậu đừng khóc mà.

" Ngài Hảo Vệ Manh lau mặt cho cậu, mệt mỏi thở dài.

"Chuyện này cũng không trách cậu được.

"

Hảo Vệ Manh nghiêm túc nói.

"Đều trách anh quá nhiều mê lực, cậu cũng đâu chống lại được.

"
Đến khóc cậu cũng chẳng muốn tiếp tục nữa, cậu tức phồng má trừng mắt nhìn gương mặt "biết làm sao được, anh đây chính là đẹp trai như vậy đấy" của Hảo Vệ Manh, đưa tay ra ôm lấy.

"Anh có cần mặt mũi không đấy hả.

"
Quả Quả tức quá đi.

.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 47: Chương 47


Hảo Vệ Manh cởi áo khoác đặt lên ghế sofa, cực kỳ không khách sáo mà đứng trong nhà bếp gọt trái cây, pha ấm trà, giống y như chủ nhà vậy.
Cao Quả chui rúc trên ghế sofa, nhìn hắn bận tới bận lui, tay được nhét một quả quýt đã được lột vỏ.
"Ăn trước đi nè."
Hảo Vệ Manh nhớ đến lúc nãy tiểu trợ lý nếu như không phải là lo trò chuyện làm quen, chính là bị hắn chọc tức đến bỏ về trước, hắn lấy hai quả trứng ra khỏi tủ lạnh, cực kỳ quen thuộc mà nấu một tô trứng chần cho cậu.
"Có bỏ thêm đường vào không?"
Hảo Vệ Manh đứng trong nhà bếp hét ra bên ngoài.
Tiểu Trợ Lý nuốt trái quýt trong miệng xuống.
"Muốn!"
Cậu muốn ăn siêu ngọt.
- -------

Ăn xong chén trứng chần ngọt ngào, tiểu trợ lý cảm thấy tâm tình của bản thân đã dịu lại không ít, đã không còn muốn khóc cũng không còn muốn chết muốn sống nữa.
"Ăn no chưa?"
"Ợ......"
Hảo Vệ Manh ngồi xuống bên cạnh, vô cùng bình tĩnh mở miệng.
"Thực ra cậu có nghĩ qua hay chưa?"
Tiểu trợ lý nhăn mày.
"Cái gì?"
"Cậu thích có lẽ không phải là anh, chỉ là cái bóng trong thời niên thiếu của cậu thôi."
Cái quần què gì vậy?
Nhất thời tiểu trợ lý có rất nhiều dấu chấm hỏi, Hảo Vệ Manh còn đang thao thao bất tuyệt.
"Cậu nghĩ xem, chúng ta thời còn đi học hoàn toàn là hai thế giới khác nhau.

Mỗi ngày cậu ngoại trừ học tập chỉ có học tập, trong thâm tâm chắc chắn sẽ có khát vọng được tự do.

Đúng lúc cậu quen biết anh, anh chính là biểu tượng của sự tự do đó chứ còn gì nữa, sau đó cậu cả thấy chúng ta rất hợp cạ, chỉ là em hiểu lầm, xem sự thích hợp về phương thức sống thành yêu thích.

Thực ra nếu như đổi thành tên chơi đá banh hay bóng chuyền nào đó, cũng đâu có thể nói chắc được là cậu sẽ không thích người đó đâu, có đúng không." Hảo Vệ Manh còn bổ sung, "Lại nói, lúc đó anh cũng từng giúp cậu một lần đấy.

Quả bóng ấy bay đến, cậu bị dọa sợ, Adrenaline tăng vọt, kết quả anh lại giúp cậu, cậu thế là nghĩ cậu thích anh, thực ra chỉ là bị dọa hết hồn, tâm lý học gọi đây là hiện tượng gì nhỉ......!Hiệu ứng Drawbridge*! Chính là nó, cậu là người có học thức đương nhiên sẽ hiểu biết nhiều hơn anh rồi."

*:Hiệu ứng Drawbridge hay gọi là hiệu ứng cầu treo: Khi một người nào đó đang trong những cơn chấn động cảm xúc, đang cảm thấy bản thân lạc lõng trong sự sợ hãi hoặc áp lực nào đó.

Những cảm xúc và nhịp đập trong cơ thể họ đang hỗn loạn, rồi một ai đó đúng lúc xuất hiện, cảm giác đó khiến họ tưởng rằng họ yêu người ấy.

Và rồi khi nguy hiểm qua đi, khi hỗn loạn đã hết, cuộc sống của họ trở lại bình thường thì cảm xúc ấy có phải là hiểu lầm hay không?
Đầu Cao Quả đau muốn chết, quái lạ nhìn Hảo Vệ Manh.
"Anh lôi mấy cái đạo lý đó ra từ đâu vậy?"
Hảo Vệ Manh cực kỳ đắc ý, còn cười gian tà với cậu.
"Cậu nói đúng hay không đã, có phải cảm thấy thông suốt rồi không?"
"Em......" Tiểu trợ lý xắn tay áo lên, "Em nói anh nói nhiều như vậy có phải là đang muốn chọc điên em hay không!"
Cậu đưa tay lên muốn đánh người, không nghĩ đến tên Hảo Vệ Manh này xấu xa muốn chết, hơi nghiêng người ra sau, thành ra hai người cùng ngã xuống ghế sofa.
Vẫn may là có Hảo Vệ Manh làm đệm thịt, nếu không Cao Quả chắc chắn tan nát.
"Em đánh anh anh còn dám né!"

Tiểu trợ lý dữ lắm đó nhe.
"Thực ra anh có cách này giúp cậu gỡ bỏ lời nguyền nè."
"Cái gì?" Tiểu trợ lý chống tay lên ngực Hảo Vệ Manh, không tin tưởng mà nhăn mày, "Anh lại nói thêm mấy câu nhảm nhí nữa là em đánh thật đó nha."
"Cậu đã kiên trì nói là cậu thích anh, còn thích nhiều năm như vậy nữa.

Vậy thì chúng ta hẹn hò đi, đợi đến khi cậu phát hiện ra tôi nghiến răng còn biết thả bom chắc chắn sẽ vỡ mộng thôi, đến lúc đó chắc chắn còn chạy nhanh hơn thỏ nữa." Hảo Vệ Manh rất nghiêm túc, trong mắt lại tràn ngập ý cười, "Dám không, mắt kính nhỏ?"
"Em có gì mà không dám?!"
Bây giờ em đã có thể hôn chết anh luôn đấy, anh có biết không!
Hứ!.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 48: Chương 48


Tiểu trợ lý thoát kiếp FA rồi.

Cậu về cùng một nhà với uy mãnh tiên sinh mà bao nhiêu năm nay cậu tâm tâm niệm niệm rồi.

Mặc dù mục đích của việc hẹn hò này là để Hảo Vệ Manh chứng minh sự yêu thích năm xưa của cậu là không đáng tin.

Trong lúc vui vẻ cũng không nhịn được có chút đau lòng.

Nhưng nói sao đi chăng nữa, có thể ở cạnh nhau chính là việc hạnh phúc nhất mà cậu đến nghĩ cũng không dám nghĩ đến rồi.

- ------
"Giúp anh an bài lịch trình một chút, nửa tháng này đều để trống ra.

"

"Được ạ, Lý Tổng.

"
"Tìm thêm chút hướng dẫn tham quan ở nơi này đi! ! "
Cao Quả bị gương mặt cười tươi như hoa của sếp nhà mình dọa đến lạnh sống lưng.

"Anh sắp đi nghỉ với nhà anh rồi.

"
"Vâng, Lý Tổng.

"
Tiểu Trợ Lý tức quá đi, cậu cũng có bạn trai chứ bộ! Cậu cũng muốn được đi chơi!
- -----

"Nghỉ phép?"
Hảo Vệ Manh quái lạ nhướng mày.

"Em không cần tiền thưởng nữa sao, trợ lý Cao?"
"Cần!"
Tức quá đi.

"Ăn xong cơm rồi giận tiếp, hôm nay anh nấu cá đó.

"
"Ò.

"
Ăn xong tức tiếp cũng được.

Là một tiểu trợ lý thông tình đạt lý đó nha.

.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 49: Chương 49


Hai người họ đã hẹn hò được một tháng rồi.

Bình thường chỉ cần có thời gian rảnh, Hảo Vệ Manh sẽ đến đón tiểu trợ lý tan ca, sau đó sẽ cùng nhau đi chợ, sau đó về nhà nấu cơm, ăn xong sẽ cùng nhau ra đường đi bộ, cuối cùng Hảo Vệ Manh sẽ đưa cậu về nhà, bản thân hắn cũng về lại nhà mình.

Đến cuối tuần, Hảo Vệ Manh cũng sẽ bàn bạc với cậu đi đây đi đó, hoặc là cùng nhau nằm ở nhà.

Nhưng đây là đang hẹn hò sao?
Tiểu Trợ Lý không hiểu, cậu vẫn luôn cảm thấy có chỗ nào đó là lạ, thậm chí cậu còn cảm thấy Hảo Vệ Manh chính là một tình nguyện viên đến đây để trao tặng ấm áp thì có.

Tiểu Trợ Lý hơi tức giận, Hảo Vệ Manh đây là đang chơi mình thì có, ai đời nào hẹn hò mà như vợ chồng già thế này chứ.

Thế nhưng tức giận tức giận rồi cũng chỉ còn nản lòng, đối với Hảo Vệ Manh, có phải cậu giống như miếng keo dán chó vậy, muốn xé cũng xé không ra, khiến người ta phiền muộn hay không.

Cao Quả nhìn bình sữa dưỡng thể đã dùng hết của mình, thở dài.

Quả nhiên cậu cũng chỉ là một nhân viên làm công ăn lương bình thường mà thôi, không xứng đáng có được tình yêu ngọt ngọt ngào ngào.

[Mai có muốn ăn cá vược hấp không?]

Tin nhắn trên WeiXin do uy mãnh tiên sinh gửi đến.

Muốn ăn anh đó!
Tiểu Trợ Lý cắn răng nghiến lợi, tức giận cầm điện thoại lên trả lời.

[Ăn! Hai con!]
Cao Quả phồng má.

Tại sao làm cá cho mình ăn hoài vậy?
Muốn ám chỉ mình không có não sao?
Phiền chết đi được!.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 50: Chương 50


Hảo Vệ Manh mang cá sang nhà tiểu trợ lý.

Hắn hiện tại là bạn trai của Cao Quả, có chìa khoá nhà cậu, có thể trực tiếp đi vào.

Lúc hắn bước vào nhà, rèm cửa vẫn còn đóng chặt, ánh mặt trời nóng rực bên ngoài hoàn toàn không thể chui lọt, trông là biết đang ngủ đến quên mất trời đất rồi.

Hảo Vệ Manh dọn dẹp xong đi rửa tay, nhẹ nhàng tiến vào phòng ngủ.

Hắn bước đi không chút tiếng động, cơ thể cao to, giống như con báo đang săn mồi vậy.

Cao Quả vẫn còn chôn đầu ngủ, tướng ngủ của cậu vẫn kỳ lạ như vậy, chôn đầu vào chăn, mông thì lộ ra bên ngoài, giống như một bé đà điểu vậy, ngốc ngốc nghếch nghếch.

Hảo Vệ Manh mỉm cười, cúi người đắp chăn lại cho cậu, nhìn gương mặt đỏ hồng của Cao Quả thì nhịn không được chọt chọt.

"Ư! ! "
Bé ngốc hoàn toàn không biết bản thân đang bị phá, xoay người lại, tiếp tục ngủ.

Hảo Vệ Manh bị cục cưng lớn tuổi này bắn trúng tim rồi.

Hắn cúi người xuống, hôn lên hai má nóng hổi của cậu, lại đứng dậy đi làm cá.

Đợi bé heo lười này ngủ dậy là có cá ăn rồi.

Tối nay ăn gì nhỉ?
Hảo Vệ Manh nghĩ, lát nữa ăn cơm xong, lại cùng nhau đi chợ là được.

Mình quả là thiên tài trong tình yêu mà.

Cảm thấy tự hào.

.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 51: Chương 51


Tiểu Trợ Lý bị nóng tỉnh, lúc cậu thức dậy cả người đều là mồ hôi, hầm đến thở không nổi.

Cậu giống như con cá mặn nằm trên giường, đến đệm mền đều ẩm ướt.

Cậu cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn cho uy mãnh tiên sinh.

[Tối nay nóng quá đi QAQ*.

]
*: cho những bạn nhìn không ra, QAQ là mặt khóc, Q là mắt, A là miệng🙂))))))))))))).

Để trông thêm chút tự nhiên, tiểu trợ lý còn cho thêm icon QAQ đáng yêu này nữa.

Cậu còn cho là phải đợi sáng mai mới được trả lời cơ.

Kết quả Hảo Vệ Manh đã ngay lập tức trả lời lại.

[Mở quạt lên ngủ nha (¦3[▓▓].

]
Tiểu Trợ Lý cười hì hì, cố ý giả bộ.

[Nhà em hong có quạt, máy lạnh cũng hư luôn dòi (T ^ T).

]
[Vậy mai em dọn qua nhà anh ở đi, miễn phí máy lạnh luôn.

]
Dọn qua nhà anh ở đi!!!
Qua nhà anh ở đi!!!
Nhà anh ở đi!!!
Ở đi!!!
Tiểu Trợ Lý điên cuồng lật người.

Phát triển nhanh vậy sao?! Hạnh phúc quá đi!
- -----
Hảo Vệ Manh ở đầu bên kia đang xoa xoa cằm.

"Mai lấy giường gấp trong phòng sách ra vậy.

"
Tránh cho không có chỗ ngủ.

.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 52: Chương 52


Hôm nay tiểu trợ lý dọn nhà, vui mừng được một nửa xém chút khóc ra tiếng.
"Cái giường gấp kia anh chuẩn bị cho ai vậy?"
"Anh là sợ em ngủ không ngon đó thôi, anh ngủ trong phòng sách là được." Hảo Vệ Manh còn cho rằng bản thân đã an bào đâu vào đấy, "Em cứ yên tâm mà ngủ."
Cao Quả nhìn gương mặt như chuyện hiển nhiên của Hảo Vệ Manh, tim nhói lên một cái, kéo Vali đi ra ngoài.
"Em không ở nữa."
"Tại sao vậy chứ?" Hảo Vệ Manh không hiểu ra sao, hoàn toàn không biết tại sao Cao Quả lại tức giận, chỉ là theo bản năng mà kéo người lại, Cao Quả không tranh lại hắn, tức giận bị người lôi về nhà.
"Em hỏi anh, đến cùng anh xem em là gì vậy hả!" Cao Quả ngồi trên ghế chất vấn, hiện tại mạch máu trên não cậu muốn vỡ hết cả ra rồi, hiển nhiên là bị tên ngốc này chọc tức rồi, "Hảo Vệ Manh, anh có thể không thích em, nhưng anh đùa giỡn với em như vậy, em không chấp nhận được."

"Anh không có mà, bây giờ anh không phải là đang hẹn hò với em đó sao?"
"Có ai hẹn hò giống anh không chứ? Anh chưa ăn thịt heo, cũng chưa từng nhìn thấy heo chạy* sao?" Khoé mắt Cao Quả đỏ bừng, cậu làm trợ lý bao nhiêu năm, khả năng nhẫn nhịn đã luyện đến hạng thượng thừa, chính là hiện tại đã không còn nhịn được nữa.
"Anh đúng là đã ở bên cạnh em, tốn thời gian nấu cơm cho em, cùng em đi chợ, quét dọn vệ sinh, em cám ơn anh.

Nhưng bạn trai của ai mà giống anh cơ chứ, ngoại trừ nấu cơm giặt quần áo đi dạo làm vệ sinh chỉ còn lại tạm biệt thôi sao?" Cao Quả có chút đau đớn ngừng lại, "Anh không muốn nắm tay em đến vậy sao, không muốn ôm, hôn......!Em tự dâng mình đến cửa rồi, anh vẫn cứ là chính nhân quân tử......!Trong mắt anh, một chút sức hấp dẫn em cũng không có sao? Không k*ch th*ch được bất kỳ ý nghĩ nào của anh sao? Em thua kém như vậy sao?"
Cao Quả nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cậu đang cố gắng khống chế cảm xúc của mình, cậu không muốn lưu lại bất kỳ hình ảnh u oán nào trước mặt Hảo Vệ Manh.
"Cũng không phải lỗi của anh." Cao Quả mở mắt, ngọn lửa trong mắt đã bị cậu dập tắt hoàn toàn, cậu nỗ lực trấn tĩnh, lại cảm thấy bản thân vừa buồn cười vừa đáng thương, "Em biết anh không có ý nghĩ đó với em, hôm nay là do em quá xúc động thôi.

Anh chấp nhận hẹn hò với em chỉ là vì muốn chứng minh tình cảm của em chỉ là nhất thời kích động, là cái hiệu ứng gì đó, chứng minh em sớm muộn gì cũng hối hận thôi.

Anh chẳng làm gì sai, chỉ có em là ép trâu uống nước, đã biết rõ anh không thích em, vẫn cứ muốn thử, ôm ấp hoang tưởng, cho rằng chỉ cần anh đồng ý, nhất định có một ngày em cũng mài sắt thành kim......!Em đã làm phiền anh rồi, thực ra anh không cần phải thương hại em đâu, căn bản đến cơ hội thử một lần cũng không cần cho em mới đúng......"
Cao Quả nói rất nhiều, lại không biết mình đang nói gì, cảm xúc của cậu vẫn là không để hoà hoãn lại, cậu cứng ngắc ôm lấy mặt.
"Thật xin lỗi, em lại mang phiền phức đến cho anh rồi, xin lỗi."
Xin lỗi quá khứ, cũng xin lỗi hiện tại.
Xin lỗi, em thật sự xin lỗi..
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 53: Chương 53


"Sao em vẫn cứ như vậy, thích khóc như thế?" Hảo Vệ Manh lấy một bọc khăn giấy, có chút bất lực lại buồn cười lau nước mắt cho bé khóc nhè nhà mình, "Lúc nhỏ đã thích khóc rồi, giờ đã lớn thế này lại vẫn thích khóc.

"
Tuyến lệ của mắt kính nhỏ đúng là phát triển.

Hảo Vệ Manh còn nhớ cái người này lúc trước chỉ vì kỳ thi nào không được top 10 đều sẽ lén lút lau nước mắt trên đường về ký túc xá.

Còn cho rằng lớn rồi trở thành nam tử hán, nhưng ai ngờ nam tử hán vẫn là một bé khóc nhè.

"Đừng khóc nữa, anh chẳng cảm thấy em có gì để xin lỗi anh cả.

" Hảo Vệ Manh thở dài, "Quá khứ anh chả thấy em có lỗi gì để xin, bây giờ càng không có.

Cơ mà anh thật sự chẳng thấy bạn trai em có gì không đúng cả, những lời em vừa nói anh đã nghe rõ rồi, có yêu cầu gì thì chúng ta cùng nhau cải tiến là được rồi mà! ! Anh thật sự không thể nhìn thấy em khóc đâu, cho anh chút mặt mũi có được hay không, đừng khóc nữa nè?"
Cao Quả ngẩng đầu lên không nhìn hắn, cằm lại bị nắm lấy quay sang nhìn thẳng mặt Hảo Vệ Manh.

"Khóc nữa là anh hôn em đó nha.

" Hảo Vệ Manh dịu dàng nói, "Không phải em giận việc anh không hôn em sao, anh hôn em đến xỉu luôn có được không?"

Uy Mãnh Tiên Sinh khoa trương chu mỏ, làm bộ muốn nhào lên g*m c*n, bị Cao Quả đẩy mặt ra.

"Anh bị bệnh à!"
"Cuối cùng cũng cười rồi.

"
Hảo Vệ Manh lau đi nước mắt trên gương mặt ướt nhẹp, nói, "Mặc dù anh vẫn chưa biết rốt cuộc em để tâm anh bao nhiêu, nhưng có một việc anh muốn nói rõ, anh so với em nghĩ! ! "
Cao Quả ngốc nghếch bị cắn một cái.

"----Thích em rất nhiều.

".
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 54: Chương 54


Cuối tuần Cao Quả ngủ dậy, mở mắt ra đã không thấy người đâu.

Cậu chậm chạp bò dậy, áo thun quần sọt chạy ra ngoài.

Phòng bếp đang toả mùi hương thơm ngát, bạn trai cậu-- ngài Hảo Vệ Manh đang đứng đấy hầm canh sườn non.

"Chào buổi sáng.

"
"Mặt trời đã nướng cháy mông rồi còn sáng à?" Hảo Vệ Manh quay đầu lại cười cậu, "Mau đu tắm rửa ăn cơm nào.

"
Mãnh nam đeo tạp dề kìa má ôiiiii! Yêu quá điiiiii! Cao Quả điên cuồng la hét trong lòng.

"Tuân lệnh!"
Dạo này cậu đã dọn đồ qua nhà Hảo Vệ Manh ở rồi, lần trước sau khi tức giận tranh luận với Hảo Vệ Manh xong, chiếc giường gấp nhà uy mãnh tiên sinh còn chưa kịp sử dụng đã lại đóng một lớp bụi rồi.

Sau đó cậu đã có thể lặn lên giường của uy mãnh tiên sinh rồi.

Chỉ đơn thuần lăn giường thôi, không lăn được người.

Nhưng cũng đã tiến bộ rồi còn gì, hí hí hí.

Sau đó Cao Quả rất cố ý mà nằm phơi mông trên giường đắp mặt nạ mông trứng cá tầm, kết quả mông bị đánh một cái.

"Nhóc hư muốn câu dẫn ai đấy hử.

" Hảo Vệ Manh nhéo nhéo mặt cậu, cúi đầu trầm giọng nói, "Cuối tuần sau ba mẹ anh sẽ đến đây, đợi sau khi ra mắt xong, em chờ mà xem.

"
Chính là rất men rất truyền thống đó hiểu hong.

.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 55: Chương 55


Tiểu trợ lý cực kỳ thuận lợi mà thông qua ngưỡng cửa ra mắt cha mẹ rồi!
Ngay đêm đó đã bị Hảo Vệ Manh thu thập đến không rời được giường, sang hôm sau đã đem theo sổ hộ khẩu mơ hồ ngốc nghếch đi đăng ký kết hôn rồi.

Mãi đến tối ôm cuốn sổ đỏ đó trở về nhà, đầu vẫn còn trì trệ không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa cơ.

Hảo Vệ Manh nấu nguyên một bàn cơm lớn, sau đó ôm bảo bối đang ở hành tinh khác kia vào bàn ăn.

"Chỉ thế thôi á?"
Cao Quả lắc lắc đầu.

Cậu cứ như vậy mà kết hôn với Hảo Vệ Manh rồi ư? Đến cầu hôn đến không có! Một chút lãng mạn cũng không có! Một chút rồ mén tịt cũng không có!!!

Cậu không chịu đâu!
Chụt.

Hảo Vệ Manh ôm lấy Cao Quả hôn một cái.

"Tân hôn vui vẻ, sau này chồng sẽ nấu cơm cả đời cho vợ luôn.

"
Hiu hiu hiu hiu hiu!
Tiểu Trợ Lý chôn đầu trong lòng Hảo Vệ Manh.

Ảnh sến quá đi!
Tui yêu quá chứng!
- -----
Tiện thể nhấn mạnh, mông sau khi đắp mặt nạ thật sự rất mềm mại mịn màng đó nha.

Hảo Vệ Manh ch** n**c miếng!
HOÀN.
 
Back
Top Bottom