Đam Mỹ Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 20


Tiểu trợ lý không thiết sống nữa, cứ vậy mà lộ mông nằm úp mặt trên giường.

Cực kỳ mất mặt, mất mặt đến không muốn gặp ai nữa.

Vẫn là Hảo Vệ Manh vươn tay ra kéo mền nhẹ nhàng đắp lên, giữ lại tia tôn nghiêm cuối cùng cho tiểu trợ lý của chúng ta.

“Chân vẫn chưa khỏi thì đừng chạy nhảy lung tung.” Uy mãnh tiên sinh nói, lại không nhịn được lộ ra chút ý cười.

“……” Tiểu trợ lý càng sầu não hơn.

“Eo cậu chắc cũng chẳng khác nào eo con gái đâu nhỉ, quần của tôi cậu có thể gấp lại mặc luôn ấy.”

Tiểu trợ lý không muốn nói chuyện, vòng hai của cậu là hai thước*, so với những người đàn ông bình thường thì nhỏ thật, nhưng tuyệt đối không khoa trương như lời uy mãnh tiên sinh nói đâu.

*: 2 thước = 66cm 🙂))))))))

“Sao thế?” Hảo Vệ Manh ngồi xuống bên cạnh bé đà điểu đang sống chết chôn đầu vào giường, chọt chọt cậu, “Xấu hổ rồi hở?”

"Hình tượng của tôi đã đổ vỡ rồi.” Tiểu trợ lý ấm ức lên tiếng.

Đã không còn là tiểu bảo bối thanh lãnh của anh nữa rồi nà!

Trời ơi, đau lòng quá đi nè.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 21


Tiểu trợ lý nhớ rất rõ nha.

Hảo Vệ Manh chính là thích loại thanh thanh lãnh lãnh, băng sơn mỹ nhân, còn phải eo thon mông cong nữa chứ.

Chính là...... Người giống vợ của lão đại tui đó!

Nhưng mà người ta đã là hoa đã có chủ rồi! Anh tỉnh táo lại đi chớ!

Tiểu trợ lý quật cường lật người lại, trừng mắt với uy mãnh tiên sinh người vẫn còn đang cười cợt cậu kia.

"Sao thế?"

Tiểu trợ lý vươn hai tay lên.

"Hửm?"

"Giúp một tí......" Tiểu trợ lý nghiêng đầu đi chỗ khác, đôi tai đã nóng bừng, "Tôi muốn đi vệ sinh."

Mau ẵm em đi vệ sinh nhanh lên!

Nhịn hết cả buổi tối rồi đây nè!
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 22


Uy mãnh tiên sinh ôm tiểu trợ lý đi xuỳ xuỳ rồi.

Tiểu trợ lý cực kỳ xấu hổ, sống chết không cho hắn đỡ, cuối cùng lựa chọn ngồi trên bồn cầu xuỳ xuỳ.

“Cậu với mấy cô gái nhỏ có gì khác nhau chứ?”

Uy mãnh tiên sinh cười cậu, nhưng Hảo Vệ Manh của ngày thường không phải người thích chọc người khác như bây giờ đâu.

Hắn của thường ngày rất có chừng mực, chính là rất biết cách làm sao giữ lại mặt mũi cho người khác.

Chỉ khi đối mặt với những người đặc biệt thân thiết mới thích cười giỡn không câu nệ như vậy. Nghiêu Nhị Cẩu vẫn luôn mắng hắn khôn nhà dại chợ.

Hảo Vệ Manh vừa mới thất thần một chút đã kéo tiểu trợ lý vào danh sách đối tượng có thể ức h**p rồi.

Mặc dù vào giờ này khắc này hắn vẫn còn xem người trước mặt này là tiểu hồ ly tinh phá hoại hạnh phúc gia đình của người khác nha.

“Không được vào đây! Mau đi ra ngoài!”

Tiểu trợ lý không dùng chút sức lực nào mà ném cuộn khăn giấy vào lòng uy mãnh tiên sinh, Hảo Vệ Manh cười ha ha chạy trốn.

Đứng trước cửa nhà vệ sinh đợi người kia xuống giọng năn nỉ.

Phải biết là, trong nhà vệ sinh của hắn, chỉ có mỗi một cuộn giấy này thôi nhá.

Há há há há, chơi vui thật.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 23


Tiểu trợ lý được uy mãnh tiên sinh bế trở về địa điểm tập hợp của buổi xem mắt.

Bỏ lỡ khu tham quan và cắm trại trên núi, tối nay tiểu trợ lý phải ở trên du thuyền này ngắm cảnh đêm tận hưởng hết một ngày tươi đẹp mới được.

Tiểu trợ lý ngồi trên ghế sofa, nhìn chiếc giường đơn size lớn của mình chỉ biết thở dài.

Cái người kia không ở bên cạnh cậu, giường một người mà lớn như vậy để làm gì chớ.

Nhưng rất nhanh cửa phòng của tiểu trợ lý đã bị gõ vang.

Tiểu trợ lý nhảy lò cò ra mở cửa, nhảy đến đỏ bừng cả mặt.

"Ai vậy? Có chuyện gì...... Anh Hảo, sao anh lại ở đây."

Uy mãnh tiên sinh đẩy vali nhỏ của mình bước vào.

"Chân cậu vẫn chưa dùng sức được đúng không, vậy mấy ngày này tôi sẽ phụ trách trông chừng cậu." Hảo Vệ Manh cười tươi rói, "Cậu yên tâm, tôi sẽ không giành giường với cậu đâu, dùng tạm ghế sofa là được."

Như vậy sao mà được chớ! Em chính là muốn được chen chúc trên giường với anh mà!

Tiểu trợ lý tức giận.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 24


Trước đó phát sinh sự cố kinh người như vậy, trợ lý Cao còn vì vậy mà bị thương, đương nhiên sẽ có rất nhiều người đến hỏi thăm.

Đặc biệt là cô gái xém chút đã rớt xuống núi kia, nhìn thấy ân nhân cứu mạng quay trở lại rồi, vừa kích động vừa hổ thẹn, mặt đỏ tim đập đến sắp nói không ra lời luôn rồi.

Suốt ngày vây quanh lấy tiểu trợ lý, khiến cậu cũng cảm thấy không được tự tại cho lắm.

"Thực ra không có việc gì lớn đâu, cô không cần phải để ý quá." Tiểu trợ lý ngồi trên ghế khuyên nhủ, ngũ quan của cậu rất văn nhã, lúc cười gương mặt còn mang theo chút dịu dàng, khá là gia tăng hảo cảm.

"Thật sự thật sư, rất cảm ơn anh. Em cũng không biết phải nói gì mới tốt......" Cô gái này dừng lại một chút lại nói tiếp, "Không biết anh thích loại hình mẫu nào?"

Tiểu trợ lý giật mình sợ chết khiếp, chỉ sợ bản thân lại kéo theo nợ tình gì đó.

"Thật ra tôi...... Đã có người mình thích rồi."

"Vậy sao." Cô gái nhỏ có chút hoảng loạn thất thố, "Người có thể khiến anh Cao thích, phải ưu tú biết bao nhiêu ha."

"Cũng không phải."

Tiểu trợ lý liếc nhìn uy mãnh tiên sinh đang đứng ở đằng kia lấy bánh kem cho mình, hồi thần nói.

"Chỉ là bao nhiêu năm rồi, người tôi thích cũng chỉ có mỗi người đó mà thôi."

Mặc dù anh ấy một chút cũng không biết.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 25


"Hai người đang nói gì đấy?"

Uy mãnh tiên sinh quay trở về với chiếc đĩa trên tay, hắn đưa qua cho tiểu trợ lý, tò mò hỏi.

"Không có gì......" Cô gái rất thẳng thắn, "Vốn là muốn lấy thân báo đáp, nhưng đáng tiếc anh hùng cái thế của tôi đã có người trong lòng mất rồi."

"Vậy sao?" Ánh mắt của Hảo Vệ Manh dừng lại trên người tiểu trợ lý, "Không biết là ai may mắn như vậy nhỉ, có thể lọt vào mắt xanh của cậu Cao đây."

Tiểu trợ lý không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào khuỷu tay áo đã được cuộn lên của uy mãnh tiên sinh, bên dưới lớp vải thấp thoáng còn có thể nhìn thấy được một vết thương nhàn nhạt.

———

Khi còn trẻ nếu bạn thích một người, hình như không cần quá nhiều lý do.

Chẳng qua chỉ là mỗi lần nhìn thấy đối phương thì hô hấp gấp gáp, con tim đập nhanh liên hồi, đều là vì một người đó mà nhảy lên nhảy xuống.

Dù sao tất cả của tất cả, đều chỉ là tình yêu của một người.

Tiểu trợ lý không trách Hảo Vệ Manh không nhận ra mình, bởi vì vốn dĩ trong thế giới của hắn, cậu chỉ là một người qua đường, căn bản không thể lưu lại bất kỳ dấu ấn nào.

Cho dù hai người bọn họ từng học cùng một trường, cùng lên lớp trong cùng một toà nhà, thậm chí còn học chung một vài giáo viên.

Hảo Vệ Manh lúc đó so với những người cùng trang lứa đã cao to lực lưỡng hơn nhiều rồi. Hắn quả thật không thích đi học, nhưng cũng không hề sinh sự, bình thường lúc lên lớp cho dù không nghe giảng nhiều nhất cũng chỉ là nằm lên bàn tự làm chuyện của bản thân. Lần nào thi xong cũng đều là vừa đúng đứng chót lớp.

Tiểu trợ lý thì hoàn toàn ngược lại nha, cậu vẫn luôn là đỉnh của đỉnh, thầy cô đều mong mỏi vào cậu sẽ mang vinh quang về cho nhà trường ấy chứ.

Họ vốn là không nên có liên quan đến nhau, nhưng vào một ngày nọ, tiểu trợ lý ôm xấp giấy bài tập vào phòng giáo viên lại bị trái banh bóng rổ của người nào đó đập vào đầu.

Xấp giấy bài tập của cậu bay tá lả, mắt kính cũng văng ra, vừa thảm hại lại lúng túng.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 26


"Xin lỗi nha bạn học này, thằng chết tiệt kia mắt mọc trên trán á, đập trúng cậu rồi đúng không, nếu không để tôi đưa cậu vào phòng y tế xem sao ha?" Có người đến nhặt kính lên giúp cậu, "Mắt kính không bị vỡ đó chứ? Đến đây đến đây nào, để tôi mang vào giúp cậu......"

Người này cao quá đi, hơn nữa còn rất cường tráng.

Lúc đó tiểu trợ lý đã nghĩ vậy đấy, không ngờ tới sau này bọn họ còn có thể thường xuyên chạm mặt nhau nữa.

Trên đường đi đến sân trường để tập thể dục giữa giờ sẽ chạm mặt nhau, trên đường đi đến căn tin sẽ chạm mặt nhau, trên đường về ký túc xá cũng sẽ chạm mặt nhau.

"Mắt kính nhỏ cậu cũng đi tập thể dục giữa giờ hở?"

"Mắt kính nhỏ cậu cũng đi ăn cơm hở?"

"Mắt kính nhỏ cậu cũng đi về ký túc xá hở?"

Cách thức chào hỏi của người đó vừa tẻ nhạt lại tầm thường, còn đặt một biệt danh khó nghe như vậy cho cậu. Nhưng cũng là người đó, khi tập thể dục giữa giờ, vào lúc người người chen chúc lẫn nhau sẽ giữ cho cậu một vị trí trống bên cạnh hắn; sẽ đứng trong căn tin đưa cho cậu một chiếc đùi gà lớn mà hắn đã mua sẵn; sẽ thuận tay đưa ấm nước nóng cho cậu.

Hảo Vệ Manh cũng không phải không có ưu điểm, hắn rất giỏi về thể thao, lúc đánh bóng rổ rất đẹp trai. Tính cách của hắn cũng tốt lắm, luôn có rất nhiều bạn bè vây xung quanh hắn. Hình như gia cảnh của hắn rất, nhưng trước giờ chưa từng khoe khoang, lại còn thích lặng lẽ giúp đỡ người khác.

Tiểu trợ lý lén lút động tâm, lén lút yêu thầm, lén lút đứng ở một nơi thật xa liếc nhìn đối phương. Cho dù cậu chỉ là một "mắt kính nhỏ" đến tên cũng không có trong miệng của đối phương mà thôi.

Sau đó, Hảo Vệ Manh đã có mục tiêu mới, hắn chuẩn bị đi thi muốn trở thành phi công.

Thể chất của hắn rất tốt, bài kiểm tra thể chất rất dễ dàng đã đậu. Chỉ cần hắn thi được số điểm yêu cầu đã có thể đến gần thêm một bước với bầu trời xanh mà hắn ao ước rồi.

Tiểu trợ lý phát hiện Hảo Vệ Manh khi nghiêm túc càng đẹp trai hơn nữa rồi. Cậu lén lút in bài vở cùng ghi chép của mình ra tặng cho đối phương, nhìn thành tích của Hảo Vệ Manh lúc một tiến bộ, tin tưởng hắn nhất định có thể thỏa mãn ước nguyện.

Tiểu trợ lý có nằm mơ cũng không nghĩ đến, sẽ là kết cục như bây giờ.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 27


Hôm đó chỉ là đến phiên câu trực nhật mà thôi, rõ ràng đã dọn dẹp xong hết rồi, nhưng lại chỉ vì tình cờ nhìn thấy Hảo Vệ Manh đang đánh bóng rổ nên mới nhịn không được đi nhìn trộm.

Cậu đã thông suốt rằng những tháng ngày rung động này chỉ là một bản nhạc dạo trong cuộc đời của mình mà thôi, rất nhanh thôi bọn họ sẽ tốt nghiệp, rồi sẽ mỗi người đi về một hướng, rồi sẽ gặp được người mới, cậu không nên tiếp tục tự mình đa tình lại gây ảnh hưởng đến cuộc sống của hắn. Mấy hôm trước chẳng phải cậu đã nghe thấy những gì Hảo Vệ Manh nói với bạn bè của hắn rồi sao.

"Tôi chỉ thích ngực to eo thon mông cong mà thôi, đã mắt!"

Tiểu trợ lý đẩy mắt kính, cậu vĩnh viễn cũng không thể trở thành như vậy.

Hôm đó cậu đã tham lam một chút, lặng lẽ bước đến gần lại rất nhiều, cậu đi đến bên cạnh trụ bóng, thậm chí còn tưởng tượng Hảo Vệ Manh sẽ nói gì khi nhìn thấy mình, hắn nhất định sẽ nói.

"Mắt kính nhỏ cậu cũng đến sân vận động chơi hở?"

Hảo Vệ Manh quả thật nhìn thấy cậu rồi, trên trán hắn đều là mồ hôi, nhìn cậu nở nụ cười.

"Mắt kính nhỏ......" Nụ cười trên mặt hắn đông cứng, nghiêm túc kinh người, hắn bắt đầu chạy về phía cậu, "Cẩn thận!!!"

Những chuyện sau đó tiểu trợ lý không thể nhớ được nữa, lúc cậu lấy lại bình tĩnh thì đã được bảo vệ trong lồng ngực ấm áp rồi, hai người ôm lấy nhau lăn khá xa trên mặt đất, trụ bóng rổ khi nãy đã ngã xuống, tiếng kim loại vang lên, gương mặt của người đang bảo vệ cậu đang rất khó coi, trên cánh tay đều là máu.

Đó là vết thương do mảnh sắt cắt trúng, sâu đến dọa người.

Sau đấy giáo viên đều lo lắng tai nạn ngoài ý muốn này ảnh hưởng đến tâm lý của đỉnh chóp là tiểu trợ lý đây, khiến cho thành tích của cậu xuống dốc.

Nhưng bản thân cậu chỉ biết là, vết thương đã được may lại trên cánh tay kia, triệt để huỷ hoại giấc mơ về bầu trời xanh của người kia rồi*.

*: ở đây cần một chút ít hiểu biết về phi công, nhiều hãng hàng không quy định trên người phi công không được có sẹo hoặc sẹo quá to bởi vì áp lực không khí trên cao sẽ xuống thấp dần và khi máy bay gặp sự cố, áp lực không khí trong máy bay không được giữ ở mức cân bằng sẽ khiến cho vết sẹo bị rách, sẹo càng lớn thì càng giảm khả năng chịu đựng, dẫn đến phi công sẽ bị phân tán lực chú ý, không thể đảm bảo an toàn chuyến bay.

Một người mà cậu thích nhiều như vậy, lại bị chính cậu huỷ đi mất tiền đồ rồi.

———

"Cậu Cao?"

Tiểu trợ lý nhìn vào đôi mắt của uy mãnh tiên sinh, chậm rãi nở nụ cười.

"Người đó không may mắn."

Hảo Vệ Manh nhìn nụ cười của đối phương, cứ cảm thấy người trước mặt thực ra đang rất uỷ khuất.

"Bị tôi thích phải...... Có thể xem như người đó đã xui xẻo lắm rồi."

Hảo Vệ Manh ủng hộ trong lòng.

Cậu cũng biết sao, phá vỡ gia đình người khác chắc chắn sẽ không có kết quả tốt đâu mà, mắt kính nhỏ cậu mau tỉnh táo lại đi!
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 28


Đến tối Hảo Vệ Manh đi theo tiểu trợ lý trở về phòng.

Hắn đã định sẽ nói chuyện nghiêm túc với tiểu trợ lý, thích một người đã có gia đình thì đến cùng cũng chẳng phải là việc tốt đẹp gì. Hắn nghĩ dù gì chính bản thân tiểu trợ lý cũng tự nói cái tên bị cậu thích thật sự rất xui xẻo rồi, vậy thì cứ trực tiếp đổi người khác cho rồi, nghề của hắn chính là mai mối se duyên, nước phù sa không thể để chảy sang ruộng nhà người ta được, như thế nào cũng sẽ chọn người tốt nhất cho tiểu trợ lý mà, có thể nghiêm túc rõ ràng mà ở bên nhau, tốt hơn yêu không được cầu không được nhiều lắm đó chứ.

"Cậu Cao, tôi......"

"Có thể cho tôi tắm trước không? Khi nãy trên người dính phải bánh kem rồi, cứ cảm thấy dơ dơ sao ấy." Tiểu trợ lý đương nhiên không biết ý định của hắn, còn đang dùng khăn giấy lau áo.

"Được." Uy mãnh tiên sinh ngậm miệng lại, việc lại cũng chẳng gấp đến nỗi nhất thiết phải nói ngay bây giờ, tắm xong rồi mới bàn cũng có vấn đề gì.

Nhưng vấn đề lại xuất hiện trong lúc đang tắm.

Hôm qua bọn họ ở lại nhà Hảo Vệ Manh, cái gì cũng thuận tiện, để cái ghế ở đó là tiểu trợ lý đã có thể ngoan ngoãn ngồi đó tự tắm rửa sạch sẽ rồi. Nhưng hôm nay bọn họ đang ở trên thuyền, cao cấp thì cao cấp thiệt, nhưng đến một cái ghế nhựa cũng không có, phòng tắm lại chẳng có chỗ ngồi, đến nơi để nắm cũng không có, tiểu trợ lý chân lại bị thương như vậy, sao có thể đứng một mình mười mấy hai mươi phút chứ.

Hảo Vệ Manh nhìn móng giò của tiểu trợ lý còn sưng to hơn hôm qua, lại nhớ xem thời gian người này cần để tắm rửa, cảm thấy có chút khó xử.

Hắn có lòng muốn giúp, nhưng cũng không biết đối phương có chịu hay không.

Tiểu trợ lý cũng giả bộ phát sầu.

"Đến cái ghế cũng không có, mình đứng sao được đây."

Anh phải tắm cho em mới được đó! Có biết chưa!

Hí hí hí, ngại quá đi ò.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 29: Chương 29


"Đã nói là tôi có người mình thích rồi mà."
Tiểu trợ lý nhăn chặt mày, cậu không muốn nghe, cậu chẳng cần Hảo Vệ Manh giới thiệu đối tượng gì đó cho mình.
Uy mãnh tiên sinh lại không quan tâm, tay thì thoa Notion em bé cho cậu, miệng cũng không ngừng càm ràm.
"Cậu thích người đó từ khi nào đấy?"
Tiểu trợ lý bị uy mãnh tiên sinh giữ lấy eo, cảm thấy có chút nhột, run lên một cái.
"Thì......!thì từ thời còn đi học đó."
Hảo Vệ Manh lại ấn chặt lấy không cho cậu nhúc nhích, không đồng ý với cậu.
"Lúc đó thích ai thì có là gì chứ? Cậu nghĩ xem lúc đó cậu chỉ là một học sinh mà thôi, quen biết được bao nhiêu người chứ? Trong một đám lùn đương nhiên chỉ pick được một đứa cao để thích, cái đó không gọi là thích có biết không, nhiều nhất chỉ là có hảo cảm mà thôi......"
Tiểu trợ lý không nói gì nữa.
"Cậu đừng im ắng vậy chứ.

Không phục có đúng không?" Hảo Vệ Manh lại không buông tha, "Cậu nghĩ lại mà xem, có phải chỉ vì không thể hẹn hò với người đó nên mới day dứt không quên được hay không? Nói thẳng ra là do filter của cậu về người đó dày quá rồi, chứ nếu như cậu thật sự được ở bên người cậu thích đó, chắc chắn chưa được mấy ngày hoang tưởng sẽ vỡ nát tan tành liền cho coi, cái gì mà người tình trong mộng, cũng chỉ là lúc ngủ thì nghiến răng, lúc ăn cơm thì thả bom bủm bủm hả, có cái gì để thích chớ?"

Tiểu trợ lý nghiêng người qua trừng mắt nhìn hắn, cậu nghe ra được Hảo Vệ Manh có ý khác, điều này khiến khoé mắt cậu đỏ bừng lên.
"Có phải anh biết hết rồi, nên cố ý nói những lời này ra để khuyên tôi bỏ cuộc?"
Biết được mình mặt dày vô sỉ thích anh ấy lâu như vậy, cho nên cố ý nói những lời này để từ chối mình.
Tầm mắt của Hảo Vệ Manh khoá chặt cặp pudding mềm mại trắng trẻo của tiểu trợ lý, không hề nhận ra sắc mặt của cậu không đúng, chỉ nói.
"Chuyện này à......!Ài, quả thật cũng là cậu sai mà.

Cậu thích ai không được, lại đi thích Lý Chính.

Đúng vậy, tôi thừa nhận, anh ta quả thật có ưu điểm, mặt cũng được, nhà cũng giàu.....!Nhưng anh ta với Kha Mộng Nghiêu đã ở bên nhau mấy năm rồi? Hồi cấp 2 không phải cậu vẫn thường hay qua trường kế bên chơi sao, chẳng lẽ cậu lại không biết? Dính nhau như vậy, nhìn thôi da gà da vịt cũngnổi hết cả người luôn mà.

Cho dù là ai đến trước được trước thì cũng không đến lượt cậu nha......!Hai vợ chồng Lý Chính người ta hạnh phúc biết mấy, cậu đừng có cố gắng chen vào nữa, cậu xem điều kiện của cậu tốt biết bao, dạng người nào mà không tìm được chứ, có đúng không?"
Tiểu trợ lý nuốt nước mắt trở về, cậu bị người này chọc tức đến bật cười.
"Tôi đi thọc gậy bánh xe như vậy không phải rất vừa ý anh sao?"

Hảo Vệ Manh ngớ người.
"Cái quần gì vậy?"
Tiểu trợ lý từ từ tưởng tượng, lén lút hỏi ra thắc mắc của mình.
"Không phải anh thích bé trúc mã của anh sao, anh một người tôi một người không phải rất tốt sao?"
Bốp!
Uy mãnh tiên sinh vỗ một cái lên pudding, đánh đến nó tưng tưng.
"Nói bậy cái gì! Cái này là vấn đề đạo đức đó có hiểu không! Lại nói, đầu tôi bị cửa kẹp rồi mới đi thích tên nhóc thích làm màu như Kha Nhị Cẩu kia!"
Tai tiểu trợ lý đỏ chót, biệt nữu hỏi.
"Vậy anh thích dạng người nào?"
"Tôi thích mông......"
Tiểu trợ lý vểnh tai lên lắng nghe.
"Hửm?"
Hảo Vệ Manh kẹt đĩa, dừng lại một lúc lâu mới chạy tiếp.
"Mông có đau hay không? Để tôi xoa cho."
Tiểu trợ lý không nhúc nhích, để mặc hắn muốn làm gì làm.
Trong lòng lại tức đến hừ hừ, ai thèm thích anh chứ! Đồ đáng ghét!.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 30: Chương 30


Hảo Vệ Manh không thích tiểu mỹ nhân nhà ông chủ!
Tiểu trợ lý mừng muốn chết, dù sao đi nữa, chỉ cần trong tim Hảo Vệ Manh không có ai thì cậu cũng đủ thoả mãn rồi.

Mặc dù nói, không có ai, cũng nghĩa là không có cả bản thân đi chăng nữa.

Cậu lén lút quay đầu lại, liếc nhìn uy mãnh tiên sinh đang cực kỳ nghiêm túc đắp mặt nạ mông cho mình.

Cái người này quả thật là quá mức chính trực mà, nhìn bộ dạng kiệm lời không thích cười đùa đó xem, mặt lạnh đến có thể đông lạnh được cả que kem luôn ấy.

Biết là đang ngồi đắp mặt nạ mông giùm mình, nhưng ai không biết còn tưởng là đang gỡ bom ấy chứ.

Cậu cũng đã nằm kh*** g** như vậy rồi, sao anh ấy lại vẫn cứ ngốc nga ngốc nghếch như vậy được nhỉ? Tiểu trợ lý nhịn không được thở dài cảm thán, xem ra người ta không phải là trì độn đâu, nói thẳng ra chỉ là căn bản không có ý niệm kia với mình mà thôi.

Ngón tay của uy mãnh tiên sinh run lẩy bẩy, cũng không biết mắt kính nhỏ đang than thở cái gì, cả người nhấp nhô một cái, cặp pudding non mềm cũng theo đó mà lắc qua lắc trước mặt hắn, lắc đến ngứa ngáy trong lòng.

Muốn cắn một cái quá.

Hảo Vệ Manh cứng cả người, cố gắng nín thở lấy lại tinh thần, giải phóng tạp niệm trong đầu, bắt đầu đọc thầm Ba Quy Tắc Kỷ Luật và Tám Điểm Cần Chú Ý*, hoang tưởng bản thân đang lái xe tải vượt dã trên đường đất sình lầy.

*Ba Quy Tắc Kỷ Luật và Tám Điểm Cần Chú Ý: gốc là 三大纪律八项注意, à một học thuyết quân sự được ban hành vào năm 1928 bởi Mao Trạch Đông và các cộng sự của ông cho Hồng quân Trung Quốc, lúc đó đang chiến đấu chống lại Quốc dân đảng.

Cơ thể hắn cao to, tay cũng to hơn người bình thường, nhưng cho dù tay hắn đã to như vậy rồi, thế mà vẫn không ôm hết được chiếc pudding non mềm đang lắc lư trước mặt, đúng là muốn mạng hắn mà.

"Hảo Vệ Manh! ! " Tiểu trợ lý đột nhiên lên tiếng hỏi hắn, "Anh ở trong bộ đội nhiều năm như vậy, sau đó lại tự mình lập nghiệp, chẳng lẽ chưa từng thích ai sao?"

"Đương nhiên là có chứ.

" Hảo Vệ Manh cuối cùng cũng phân tán được lực chú ý, cẩn cẩn thận thận chà mấy nốt không khí bên dưới lớp mặt nạ mông ra, "Mấy năm trong quân đội có thích nhân viên vệ sinh của đội tôi! ! " Mỗi ngày còn nhờ người đem đồ ăn nước uống đến tặng người ta, sau đó người ta thành một đôi với chiến hữu mà hắn nhờ ship hàng rồi.

"Sau khi xuất ngũ, tôi đã đến một công ty vệ sĩ làm sĩ quan huấn luyện, thích phải một cô chủ, body của cô ấy quả thật là! ! Tôi lưu tâm đến case của cô ấy lắm đó nha, nên đã sắp xếp một vệ sĩ giỏi về mọi mặt cho cô ấy! ! " Sau đó cô chủ cùng với tên nhóc vệ sĩ đó lại thành một đôi.

"Đúng rồi, sau đó nữa! ! "
"Im miệng!" Tiểu trợ lý chua đến cả người đều cảm thấy khó chịu, "Không được nói nữa!"
"Sao thía?" Hảo Vệ Manh nghi ngờ.

"Trần Thế Mỹ!"
Đúng là một củ cải hoa tâm mà! Thích nhiều người như vậy! Chính là không thích mình!
Tiểu trợ lý đau lòng quá.

.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 31: Chương 31


"Cái gì mà Trần Thế Mỹ*? Là thành toàn** cho người ta đó có được hay không?"
*: gốc 陈世美, pinyin là chenshimei.

**: gốc 成人之美, pinyin là chengrenzhimei.

Uy mãnh tiên sinh tủi thân quá chừng, hắn một thân một mình nhiều năm như vậy, đến tay của con gái nhà người ta cũng không nắm được một lần, còn ghép được không biết bao nhiêu đôi uyên ương, làm gì có chỗ nào sai chứ?
"Tôi hiểu tại sao bây giờ anh lại mở văn phòng môi giới hôn nhân rồi.

" Tiểu trợ lý tức giận muốn nổ phổi, lật người lại, cả người đều héo hon.

"Ài, tôi nói thật đấy.

" Hảo Vệ Manh cũng bò trên giường, tay chống cằm nhìn nửa gương mặt lộ ra ngoài của tiểu trợ lý, vành tai trông cũng mềm mại như vậy, sao mà giống kẹo bông gòn thế chứ lị, "Cậu đừng chôn trái tim mình ở chỗ Lý Chính nữa, trao cho người thích cậu không phải tốt hơn sao?"
"Người thích tôi?" Tiểu trợ lý nhướng mày, "Tôi thấy là không dễ tìm rồi đó, người ta tại sao phải thích tôi chứ?"
"Cậu đừng xem thường bản thân như vậy chớ, để tôi phân tích cho cậu nghe ha.

" Công việc hằng ngày của Hảo Vệ Manh chính là cái này, nên rất nhanh đã có thể bắt đầu thuyết trình, "Cậu xem, cậu vừa đúng 30 tuổi, sự nghiệp cũng có, lương bổng lại tốt, cơ hội thăng tiến vẫn còn, nếu làm thêm mấy năm nữa chắc cũng sẽ được phân sang công ty con làm giám đốc rồi, nếu không thì rời đi tự làm ông chủ, tệ nhất tệ nhất cũng chỉ là giữ nguyên hiện trạng mà thôi! ! Nói chung là case ưu tú trong những case ưu tú đó.

"
"Nhưng tôi vẫn chưa có sổ đỏ, nhà vẫn là nhà mướn, đến xe cũng là xe điện dùng để đi siêu thị, trong nhà cũng chả còn ai để nuôi, ai có thể thích người như tôi chứ?"
Hảo Vệ Manh ngập ngừng, đưa tay ra xoa xoa mái tóc mềm mại của tiểu trợ lý.

"Bà nội cậu! ! "

Tiểu trợ lý híp mắt lại, giấu nhẹm đi hơi nước trong mắt.

"Năm trước bà đã rời đi rồi.

"
Hảo Vệ Manh ôm lấy người vào lòng, vỗ vỗ lưng cậu an ủi.

"Xin lỗi mà, mắt kính nhỏ.

" Hảo Vệ Manh thấp giọng nói bên tai cậu, "Nếu như tôi kiếm được cậu sớm hơn một chút là được rồi.

"
Không nên để em một mình, đáng thương biết bao.

.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 32: Chương 32


"Con chào dì ạ, cho hỏi đây có phải là nhà của Hảo Vệ Manh không ạ? Con là bạn học của anh ấy, con! ! "
"Không phải, cậu nhầm nhà rồi.

"
! !
"Thầy ơi, cho hỏi Hảo Vệ Manh có đến lớp không ạ? Em muốn tìm anh ấy! ! "
"Sau khi tay em ấy bị thương thì đã không đến lớp nữa rồi.

"
! !
"Bạn ơi cho hỏi, Hảo Vệ Manh ở cùng phòng ký túc xá với bạn phải không? Gần đây bạn có gặp anh ấy không?"

"Hơn một tháng nay anh Hạo không có đến trường, giường ký túc xá đã đóng một lớp bụi luôn rồi, bọn mình cũng không biết anh ấy đã đi đâu nữa.

"
Tiểu trợ lý đột nhiên mơ thấy những chuyện trước đây, cũng đã rất lâu rồi cậu không nghĩ đến.

Sau khi Hảo Vệ Manh vì bảo vệ cậu mà bị thương, giống như biến mất khỏi cuộc đời này vậy, một chút thông tin cũng không lưu lại.

Cậu đã từng thích người đó, người đã từng tiêu dao tự tại trên sân bóng rổ, người đi đến đâu đều hi hi ha ha đến đấy, người đó giống như một giấc mơ, đột ngột biến mất khỏi toàn bộ cuộc sống của cậu.

—————
Tiểu trợ lý hoảng hốt mở bừng mắt, đụng phải mắt cá chân đang bị thương, đau đến run rẩy cả người.

"Ư!"
"Cẩn thận một chút! ! " Có người còn đang mơ mơ hồ hồ nhưng vẫn vươn cánh tay ra vỗ lưng cậu, cẩn thận chỉnh góc chăn lại, "Ngủ thôi ngủ thôi.

"
Dựa vào ánh sáng le lói ngoài hành lang du thuyền xuyên qua khe cửa sổ chiếu vào trong phòng, tiểu trợ lý nhìn thấy rõ ràng gương mặt của người đang nằm bên cạnh mình.

Sau khi Hảo Vệ Manh giật mình tỉnh dậy đã lập tức ngủ thiếp đi, giống như chưa từng phát ra âm thanh nào vậy.

Tiểu trợ lý lén lút đưa tay ra nắm chặt lấy góc tay áo của uy mãnh tiên sinh.

Bắt được anh rồi nhé!
Em mới không thèm buông tay đó, hứ!.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 33: Chương 33


Bởi vì tiểu trợ lý đang bị thương, vũ hội trên du thuyền hạng sang này đã triệt để không liên quan gì với cậu rồi, vẫn may là các món ăn hôm nay rất hợp khẩu vị với cậu, cũng xem như không có gì nuối tiếc.

Đợi đến khi thuyền cập bến, bọn họ sẽ đến công viên giải trí lớn nhất trong nước chơi.

Mặc dù những thành viên tham gia hoạt động xem mắt lần này đều là người trưởng thành cả, nhưng ai lại có thể từ chối thế giới ngọt ngào như cổ tích này chứ.

Với lại công viên giải trí vẫn luôn là nơi tốt để các đôi tình nhân vui đùa, để những người có ý với nhau hẹn hò mà.

Tiểu trợ lý chưa từng đến những nơi như thế này.

Lúc đi học chỉ biết bán mạng học tập, cho dù có thời gian rảnh cũng chẳng có tiền để đến công viên.

Sau này cậu đi làm rồi càng bận đến chân không chạm đất, chỉ cần có thời gian rảnh liền muốn về nhà chôn đầu ngủ, càng sẽ không đến những nơi này một mình.

Cho nên hôm nay cậu đến đây cùng Hảo Vệ Manh, nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ.

Uy mãnh tiên sinh thấy chân cậu vẫn còn sưng nên kéo theo một chiếc vali 30 inches chắc chắn, đặt tiểu trợ lý ngồi lên trên đó, bản thân thì đẩy cậu đi.

Những thành viên khác trong đoàn, có những cặp vừa ý nhau, cũng có những nhóm tách ra đi chơi riêng, dần dần bên cạnh hai người đã chẳng còn ai nữa.

"Chúng ta cũng đi chơi thôi.

" Hảo Vệ Manh nhìn tiểu trợ lý đang nỗ lực kiềm chế sự tò mò của mình, cố gắng không nhìn mấy khu trò chơi bên trong, không cảm thấy mất mặt ngược lại chỉ thấy đáng yêu, "Cậu muốn chơi trò nào trước? Chọn một cái đi.

"
Tiểu trợ lý chỉ lên trời.

"Cái này!"
Cậu muốn chơi tàu lượn siêu tốc, thứ này cậu đã được nhìn thấy trên TV mười mấy năm trước rồi!
Khẳng định rất k*ch th*ch!
—————
Tiểu trợ lý nhấn mạnh ba lần rằng vết thương nơi gót chân cậu sẽ không bị ảnh hưởng đâu, Hảo Vệ Manh mới miễn cưỡng đẩy cậu đi xếp hàng.

Xung quanh rất náo nhiệt, người yêu, vợ chồng, ba mẹ con cái đều cười nói rôm rả.

Tiểu trợ lý nhìn thấy như vậy, có chút ngưỡng mộ, không cẩn thận lộ ra biểu tình buồn bã.

Hảo Vệ Manh không hiểu ra sao, chỉ cho rằng tiểu trợ lý đang hối hận nhưng lại muốn giữ chút mặt mũi, cho nên mở miệng vòng vo an ủi.

"Tôi có chút căng thẳng, lát cậu nhớ đưa tay cho tôi nắm đó, để tôi không bị doạ sợ đến phát khóc.

"
Cái người xém chút nữa đã trở thành phi công này, cái người nhập ngũ thêm mấy năm này, cái người đến bắp tay đã sắp bằng eo cậu luôn rồi này, vậy mà nói sợ ngồi tàu lượn siêu tốc?
Tiểu trợ lý tin mới lạ đó!
"Được thui.

"
Tiểu trợ lý đưa tay đặt lên che lấy bàn tay đang đẩy vali của Hảo Vệ Manh, cậu ngẩng đầu lên mỉm cười, hôm nay cậu mặc bộ đồ rộng rãi thoải mái, trông vừa lười biếng vừa trẻ con.

"Em bảo vệ anh nha.

".
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 34: Chương 34


Chẳng ngờ là gan của tiểu trợ lý cũng không nhỏ mấy.

Mặc dù lúc chơi tàu lượn sẽ la hét inh ỏi, chơi đu quay khổng lồ* thì hét muốn tét cả họng, chơi vượt thác xong chân mềm nhũn đến đứng cũng không nổi.

*: gốc là 大摆锤, một trong những trò chơi cảm giác mạnh nổi tiếng tại công viên Trường Long (Chimelong Paradise), Quảng Châu, Trung Quốc.

Hiện tại thì cái đu quay trong công viên này đang là lớn nhất thế giới, chiều cao của nó khoảng một toà nhà 2x tầng.

pppng


Nhưng cậu vẫn hưng trí bừng bừng, hoàn toàn nhập tâm vào việc vui chơi, không hề có một tia do dự, căn bản chẳng còn chút hình ảnh ổn trọng lão luyện của ngày thường.

Hảo Vệ Manh bên cạnh mặc cậu chơi bời, những trò chơi giải trí này căn bản không thể doạ được hắn, lúc bầu bạn với tiểu trợ lý còn vui vẻ lấy điện thoại ra quay lại toàn bộ qua trình cho cậu.

"Anh xoá hết mấy tấm hình dìm cho em đó nha! Có nghe thấy không!"
Tiểu trợ lý doạ hắn, nhưng cậu còn đang ngồi trên vali để Hảo Vệ Manh đẩy đi, thấp hơn hắn chẳng phải chỉ một cái đầu, căn bản không hề có chút lực uy h**p nào.

Hảo Vệ Manh chỉ cười, không quan tâm người kia quậy nháo, mặt vẫn lạnh như tiền.

"Mấy trò k*ch th*ch đã chơi đủ rồi phải không, có muốn đổi cái khác không?"
Tiểu trợ lý nghe vậy thì không hài lòng.

"Em còn chưa chơi nhà ma nữa!"
Hảo Vệ Manh khuyên nhủ.

"Chân cậu còn bị thương như vậy còn đòi chơi nhà ma hử.

"
"Chân bị thương cũng đâu ảnh hưởng gì đâu, anh đẩy em đi là được rồi.

" Tiểu trợ lý lắc lắc góc áo Hảo Vệ Manh, "Xin anh luôn đó, từ nhỏ đến lớn em chưa từng chơi qua, dù sao cũng đã đến rồi, bước tới cửa rồi nhưng không được vào, em không cam tâm đâu.

"
Hảo Vệ Manh không còn cách nào khác, chỉ có thể phóng lao theo lao.

Tiểu trợ lý nhất thời quá mức hưng phấn, không để ý đến sắc mặt của uy mãnh tiên sinh có cái gì không đúng.

Ai mà biết được chứ, cao to bự con như vậy, thế mà lại sợ ma.

—————
Tiểu trợ lý nhìn uy mãnh tiên sinh mặt mày trắng bệch, vừa tức vừa buồn cười.

Bọn họ tiến vào nhà ma, đi được mấy phút luôn rồi, không thể quay trở về, nhưng cũng chẳng thể đi tiếp.

"Anh nói sớm là anh sợ không phải được rồi à, em cũng có cười nhạo anh đâu.

" Tiểu trợ lý mở nắp chai giữ nhiệt đưa cho hắn, "Anh uống chút nước đi, em đi nói với nhân viên một tiếng, nhờ họ đưa chúng ta ra ngoài.

"
"Không cần không cần.

" Trán Hảo Vệ Manh toàn là mồ hôi, "Tôi chỉ là không quen mà thôi, không phải cậu chưa từng vào nhà ma sao, đã đến rồi thì cứ chơi cho đã.

"
Tim tiểu trợ lý mềm nhũn cả ra.

"Chúng ta đến đây để chơi cơ mà, không phải đến để chịu dằn vặt, với lại nhà ma cũng có gì để chơi đâu, chỉ có âm thanh, ánh sáng với NPC thôi, chúng ta đi ra đi.

"
"Không sao.

" Hảo Vệ Manh định thần lại, "Như vậy đi, tôi cõng cậu ra ngoài, tôi nhắm mắt lại, cậu chỉ đường cho tôi, tôi không nhìn thấy thì không cần phải khó chịu nữa.

"
"Được không đây?"
Tiểu trợ lý vẫn còn đang do dự đã được cõng lên lưng rồi.

"Nếu như anh không chịu nổi thì phải nói cho em biết đó.

"
"Được được được.

" Hảo Vệ Manh nhắm mắt lại, cực kỳ tin tưởng nói, "Chỉ đường đi, tôi cõng cậu ra.

"
Tiểu trợ lý dán người lên lưng Hảo Vệ Manh, tiếng tim đập của hai người như trùng lập với nhau.

"Vậy! ! Đi thẳng về phía trước nha.

"
Tiểu trợ lý nghĩ, nhà ma à mày phải dài một chút nha, như vậy mới không phải rời xa nhau sớm quá.

Cơ mà ngắn một chút vẫn tốt hơn, cậu không nỡ để Hảo Vệ Manh khó chịu.

.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 35: Chương 35


Hảo Vệ Manh cùng tiểu trợ lý đi chơi cả một ngày.

Mặt trời lặn dần về phía Tây, bọn họ đi đến địa điểm cuối cùng— vòng đu quay.

Lúc đầu tiểu trợ lý còn có chút ngại ngùng, luôn cảm thấy bản thân lớn như vậy rồi còn muốn thử trò này hình như trông có hơi ngốc.

Nhưng thật ra đến đứng xếp hàng lên vòng đu quay có nam có nữ, có già có trẻ, hai người bọn họ đứng trong đây cũng không bắt mắt lắm.

Cabin lắc lắc lư lư, chậm rãi di chuyển đến nơi cao nhất, cảnh sắc bên dưới đều được thu vào trong mắt, tiểu trợ lý tỉ mĩ ngắm nhìn, phân biệt hết tất cả những con đường hôm nay hai người đã đi qua.

"Hôm nay em thật sự rất vui, cám ơn anh.

"
Hảo Vệ Manh mỉm cười, đến gần xoa xoa mái tóc mềm mại bồng bềnh của cậu.

"Chơi đủ vốn là tốt nhất rồi, không uổng công đến đây một chuyến.

"
Ánh dương ấm áp xuyên qua tấm kính, dừng lại trên gương mặt tuấn lãng của Hảo Vệ Manh, trông hắn như nhiễm thêm một tầng dịu dàng.

Tiểu trợ lý cảm thấy mình đã hạnh phúc đến mức có thể chắp cánh bay lên luôn rồi.

"Cái kia! ! "
Vào khoảnh khắc cabin của bọn họ đến nơi cao nhất, người trước mắt mới nhỏ nhẹ lên tiếng.

"Về nhà tôi sẽ giới thiệu đối tượng xem mắt cho cậu, tìm người tốt nhất luôn, có được không?"
Mặt trời đang lặn xuống, tim của tiểu trợ lý cũng theo đó trầm.

"Được thôi.

"
Chỉ cần có thêm thời gian ở bên anh, dù chỉ là một chút, anh có đẩy em cho người khác đi chăng nữa cũng chẳng sao cả.

Em sẽ không tức giận đâu.

.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 36: Chương 36


Hảo Vệ Manh phải tìm cho bằng được đối tượng thích hợp nhất cho tiểu trợ lý.

Lựa hết mấy chục ngày, sổ sách lật muốn nát luôn rồi.

Khua chiêng múa trống đến Kha Mộng Nghiêu còn phải gọi điện thoại đến hỏi hắn.

[Ông đang tổ chức xem mắt hay đang tuyển phi cho hoàng đế vậy hả?]
[Ông thì hiểu cái quần gì.

]
Hảo Vệ Manh chọt lại.

[Tui với mắt kính nhỏ dù sao cũng là tình bạn thời thanh xuân, nhất định phải sàng lọc kỹ càng, đắn đo lựa chọn.

]
Bên đó nghe vậy phụt cười, trước đây Kha Mộng Nghiêu vẫn thường xuyên nghe thấy cái người có biệt danh là mắt kính nhỏ này từ Hảo Vệ Manh.

Vừa ngốc nghếch vừa ngoan ngoãn, bị tên Hảo Vệ Manh xấu xa này ức h**p không biết bao nhiêu lần.

Kha Mộng Nghiêu chỉ là không biết người kia là ai, nhưng cũng đã đổ mồ hôi không biết bao nhiêu lần cho mắt kính nhỏ.

Ai mà ngờ được mắt kính nhỏ lại là trợ lý tiên sinh của chồng mình chứ, cái này không gọi là nghiệt duyên thì gọi là gì đây.

[Vậy đi, tuần sau thầy Lý nhà tui sẽ tổ chức một buổi tiệc, mắt kính nhỏ của ông chắc chắn là phải phụ trách dòi, ông rảnh thì đến một chuyến đi, trong đó chắc chắn có cả đống nhân tài để ông tuyển phi luôn, được hông Hảo công công?]
[Tiệc sao! ! ] Hảo Vệ Manh không hợp với mấy chuyện này lắm, từ sau khi hắn có thể tự lực cánh sinh nuôi bản thân cơm áo no đủ, hắn chả cần phải đến những nơi như vậy nữa, [Được rồi được rồi, tui đi.

]
[Nhớ phải mặc áo vest đến đó, đừng có bận mấy cái áo thun ba lỗ của ông nữa.

].

Ngôn Tình Tổng Tài
[Biết rồi biết rồi, nói nhiều thế không biết.

]
Hảo Vệ Manh cúp điện thoại, sau đó gọi điện thoại thông báo cho mắt kính nhỏ, người đã hơn một tháng nay chưa liên lạc lại.

[Alo?] Bên kia bắt máy rất nhanh.

[Tuần sau công ty cậu tổ chức tiệc phải không, tôi cũng sẽ đến tham dự đấy, đến lúc đó tôi sẽ lái xe đến đón cậu, chúng ta cùng đi.

]
[Được á nha.

]
Tiểu trợ lý cuộn lấy chăn lăn qua lăn lại trên giường.

Còn cho là người này sẽ không liên lạc với mình nữa chớ, may quá may quá.

Còn muốn đến chở mình đi ăn tiệc nữa nha.

Vui quá chừng luôn.

.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 37: Chương 37


Hảo Vệ Manh mặc tây trang đẹp trai quá đi!
Tiểu trợ lý cảm thấy bản thân sắp bị người kia đẹp xỉu rồi.

Hảo Vệ Manh của ngày thường vẫn luôn mặc những bộ đồ thể thao thoải mái rộng rãi, xe cũng là chọn mấy loại xe đi chợ bình thường, không hề chú ý hình tượng gì cả.

Nhưng hôm nay hắn mặc âu phục giày da, lái xe sang mang đồng hồ xịn, đến tóc cũng được chải chuốt cẩn thận, tiểu trợ lý nhìn đến tim đập thình thịch.

"Sao lại không xuống đây? Chân vẫn còn đau nữa à?"
Hảo Vệ Manh thấy tiểu trợ lý vẫn còn đứng trên thềm nhà không nhúc nhích, định bước đến đỡ lấy, hắn không hề cảm thấy bản thân hôm nay có gì khác biệt, còn định đưa tay ra ôm lấy người ta.

"Không cần không cần không cần, em có thể tự đi được.

"
Tiểu trợ lý liên tục từ chối, chỉ là sau đó lại bị một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy, không được lựa chọn mà bị dắt đi.

"Sao hôm nay cậu phản ứng chậm dữ vậy?" Hảo Vệ Manh cài seatbelt cho người ta, "Mấy hôm nay làm việc vất vả lắm à? Ông chủ của cậu biết vắt kiệt sức lao động của nhân viên quá ha.

"
"Không sao không sao.

"
Tiểu trợ lý quay đầu ra ngoài, đối diện với kính xe cố gắng hạ nhiệt độ hai bên má xuống.

Cậu sắp nổ tung rồi đây nè!.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 38: Chương 38


Tiểu trợ lý và Hảo Vệ Manh đến nơi tổ chức yến tiệc.

Là nhân viên của bên tổ chức, tiểu trợ lý vẫn còn công việc phải làm.

Cậu bận sấp mặt, Hảo Vệ Manh rảnh rỗi không có gì làm cũng đến giúp đỡ.

"Uống nước ép đi.

"
"Cám ơn nha.

" Tiểu trợ lý nhận lấy vui vẻ uống sạch.

"Chút nữa, tôi sẽ giới thiệu một người cho cậu làm quen.

"
"Ai thế?" Tiểu trợ lý tò mò hỏi, cậu có chút căng thẳng, tiểu trợ lý sửa sang lại quần áo của mình, phủi đi lớp bụi vốn không hề tồn tại.

Có khi nào Hảo Vệ Manh sẽ giới thiệu mình cho bạn ảnh hông nhỉ?
Cậu có chút mong đợi.

—————
Người mà Hảo Vệ Manh giới thiệu quả nhiên là một nhân tài, anh ta trang nghiêm mà đưa tay ra chào hỏi tiểu trợ lý.

"Chào cậu Cao, tôi họ Bố, Bố Chung Diệu*.

"
*: gốc là 布钟耀, pinyin là Bu ZhongYao đọc gần giống 不重要, nghĩa là không quan trọng🙂)))))))))))) Cái tên đã nói lên tất cả🙂)))))))))))))))
"Xin chào ngài Bố.

" Tiểu trợ lý bắt tay với người kia.

Đối phương đột nhiên sờ mó lòng bàn tay cậu, tiểu trợ lý lập tức nhăn chặt chân mày.

Cái người này là loại bạn gì vậy? Không được đụng đến vợ bạn không biết hở?
Tiểu trợ lý tức giận trừng mắt nhìn Hảo Vệ Manh.

Cậu muốn méc chồng!.
 
Uy Mãnh Tiên Sinh Và Tiểu Trợ Lý
Chương 39: Chương 39


Trong lúc dự tiệc, ngài Bố Chung Diệu có đi vệ sinh một lần.

Tiểu Trợ Lý bấy giờ mới thay đổi sắc mặt, uỷ khuất tủi thân mà nhìn Hảo Vệ Manh.

"Sao thế?"
"Bố Chung Diệu là cái gì của anh đấy?" Tiểu trợ lý đang suy nghĩ xem phải méc như thế nào mới không mất đi sự ưu nhã của mình.

"Ả?" Hảo Vệ Manh đơ người ra, hắn suy xét nửa ngày, cảm thấy Bố Chung Diệu miễn cưỡng có thể xem là khách hàng của mình chăng.

"Anh ta mới nãy đã mò lòng bàn tay em đó!" Tiểu trợ lý ủy khuất lắm luôn, mỗi ngày sáng trưa chiều cậu đều phải thoa kem dưỡng da tay đó, không phải ai cũng có thể tuỳ tiện mò lòng bàn tay cậu đâu nha, "Ai vậy chứ.

"

Tiểu Trợ Lý xoè lòng bàn tay ra trước mặt Hảo Vệ Manh.

Bàn tay c** nh* nhắn, còn được chăm chỉ dưỡng da, trắng trẻo mềm mại, trông giống như bàn tay của một bé quý tộc nhỏ vậy đó.

Hảo Vệ Manh nắm lấy mấy đầu ngón tay của cậu nhìn rồi lại nhìn.

"Đường sự nghiệp với sinh mạng của cậu cũng ok! ! "
Sự chú ý của tiểu trợ lý lập tức chệch đường ray.

"Đường tình duyên thì sao?"
Hảo Vệ Manh cẩn thận xem xét.

"Cũng! ! Được.

"
Hảo Vệ Manh than thở trong lòng, đường tình duyên của mắt kính nhỏ quả thật khá trắc trở nha.

Yêu thầm người ta, đối phương lại chẳng biết gì.

Hảo Vệ Manh đau lòng xoa đầu tiểu trợ lý.

Đáng thương quá đi, cũng may là có anh đến giúp đỡ rồi.

Nhất định sẽ giúp em kết được lương duyên trời định.

Nhất định luôn.

.
 
Back
Top Bottom