Ngôn Tình Ước Hẹn Phù Hoa

Ước Hẹn Phù Hoa
Chương 80


Theo tục lệ của quê nhà, đêm trước ngày diễn ra hôn lễ, cô dâu chú rể không được gặp nhau. Nhậm Tư Đồ quay về căn hộ chung cư trước đây của mình để ở một đêm.

May mà có mẹ của Thịnh Gia Ngôn thay mặt cho mẹ của Nhậm Tư Đồ giúp cô chải tóc, rải một đống hạt nhãn và hạt sen dưới giường của cô. Tầm Tầm cũng kích động đến nỗi không thể ngủ được, nửa đêm nửa hôm mà còn đứng trước gương, thử chiếc áo đuôi tôm nhỏ xinh của mình. Trước đây, mẹ của Thịnh Gia Ngôn vẫn rất thương Tầm Tầm, bây giờ càng không ngớt miệng khen: “Thằng nhóc này ăn mặc đẹp như thế, có lẽ ngày mai sẽ giành hết sự nổi bật của chú rể mất.”

Tầm Tầm cười một cách thẹn thùng. Nụ cười ấy không chỉ khiến bà Thịnh thấy vui vẻ mà còn khiến Tôn Dao không nhịn được phải véo mặt nó vài cái.

Nhưng khi Tầm Tầm mang theo niềm vui đi ngủ thì thú vui của Tôn Dao cũng biến mất, cô lập tức bày ra bộ mặt khổ sở như có thâm thù đại hận. Vốn đã hẹn với nhau rằng Tôn Dao sẽ là phù dâu duy nhất trong hôn lễ của Nhậm Tư Đồ nhưng vì tập tục của quê nhà mà phải thay đổi. Nhậm Tư Đồ còn phải gấp rút nhờ bạn học và đồng nghiệp đến giúp đỡ. Bây giờ Tôn Dao vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện bị bạn học và đồng nghiệp của Nhậm Tư Đồ giành mất tư cách làm phù dâu nên khi nhìn thấy đám phù dâu chen nhau thử mấy bộ váy kiểu nữ thần Hi Lạp trong nhà của Nhậm Tư Đồ, cho đến khi bọn họ đã thử quần áo xong và ra về thì lòng Tôn Dao vẫn đang rướm máu. “Ông tổ bà tổ nào quy định có thai thì không thể làm phù dâu vậy. Đúng là vô nhân đạo mà.”

Mẹ của Thịnh Gia Ngôn như nhìn một cô bé chưa hiểu chuyện. “Cháu đó, an phận một chút đi. Ngày mai phù dâu còn phải chịu trách nhiệm tiếp rượu thay cho cô dâu, với tình trạng của cháu bây giờ thì sao mà làm được.”

Tôn Dao đành hết cách. “Cháu vốn định ngày mai sẽ chặn ở cửa, đòi Thời Chung cái bao lì xì có chín mươi chín nghìn chín trăm chín mươi chín đồng. Haizz, kế hoạch bị hủy rồi.”

Đúng là vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến. Tôn Dao vừa nói xong, điện thoại di động của Nhậm Tư Đồ liền đổ chuông. Điện thoại của Nhậm Tư Đồ đang đặt trên chiếc bàn trước mặt Tôn Dao nên đương nhiên cô chỉ liếc mắt một cái là đã có thể nhìn thấy cái tên hiển thị trên màn hình. Nhậm Tư Đồ bước tới cầm điện thoại lên nghe. Còn chưa kịp lên tiếng thì Tôn Dao đã hét với vào, gọi Thời Chung ở đầu dây bên kia: “Anh còn nợ em cái bao lì xì chín mươi chín nghìn chín trăm chín mươi chín đồng, khi nào thì trả đây?”

Nhậm Tư Đồ vội vàng ôm điện thoại trốn sang một góc để khỏi bị Tôn Dao nói chen vào.

Đi vào một góc yên tĩnh, giọng của Nhậm Tư Đồ cũng bất giác nhẹ nhàng hơn: “Sao thế? Khuya thế này vẫn chưa ngủ à?”

Tôn Dao ngồi xa như thế nhưng vừa nhìn vẻ mặt của Nhậm Tư Đồ là biết hai người đang tán tỉnh nhau qua điện thoại. Vì thế cô hát một câu rất hợp với hoàn cảnh: “Không có nụ cười của em anh không sao ngủ được…”

Nhậm Tư Đồ quay lại lườm Tôn Dao một cái, Tôn Dao lập tức biết điều không nói chen vào nữa nhưng khi Nhậm Tư Đồ vừa quay lại thì nghe thấy Thời Chung ở đầu bên kia nói: “Không có gì, tự nhiên muốn nghe giọng của em mà thôi.”

Giọng của Thời Chung mang theo vẻ mệt mỏi trước nay chưa từng có, điều này khiến cho Nhậm Tư Đồ không kịp trở tay.

“…”

“Nhậm Tư Đồ…”

Anh đột nhiên gọi thẳng tên cô như vậy khiến cô ngẩn người ra. Nhưng anh nói đến đây thì không nói tiếp nữa mà ngập ngừng hồi lâu. Nhậm Tư Đồ không khỏi cau mày lại. “Anh sao thế?”

“Hình như anh còn nợ em một câu.”

“Câu gì?”

“…” Anh nói: “Anh yêu em.”

Nhậm Tư Đồ sững sờ trong giây lát, dường như có một luồng khí nóng đang từ từ tràn ra khắp lồng ngực cô, khiến khóe mắt cô cay sè. “Hôm nay anh sao thế, sao tự nhiên lại…”

“Không có gì, chẳng qua tự nhiên nhớ ra dường như anh chưa từng nói với em rằng anh yêu em.” Trong giọng nói của anh mang theo vẻ tươi cười nhưng mỗi câu mỗi chữ đều được lặp lại một cách trịnh trọng tựa như một đứa trẻ vừa bi bô tập nói: “Anh – yêu – em.”

Lúc này Nhậm Tư Đồ đang đứng trước cửa sổ nhà mình nhìn bầu trời sao lấp lánh bên ngoài, cô cảm thấy mỗi một ngôi sao đều có thêm một vầng hào quang chỉ vì ba từ ngắn ngủi này.

Hôn lễ cứ thế mà tiến hành theo dự định.

Bảy giờ sáng, Nhậm Tư Đồ liền thức dậy để trang điểm. Tôn Dao cũng dậy vào giờ này. Bị tước đoạt tư cách làm phù dâu, Tôn Dao bày ra bộ dạng thổ phỉ. Chuẩn bị xong xuôi, cô liền chờ khi chặn cửa sẽ thể hiện bản lĩnh. Nhưng mãi đến mười một giờ mà vẫn chưa thấy bóng dáng của chú rể và các phù rể đâu, Tôn Dao đợi cả buổi sáng nên cảm thấy hơi bốc hỏa. “Sao vẫn chưa tới nhỉ?”

Tầm Tầm hồi hộp đến nỗi không thể nói được gì, chỉ nằm nhoài lên bục cửa sổ để nhìn xuống lầu xem khi nào thì đội ngũ đón dâu sẽ tới. Cậu nhóc giống như một con thỏ đang ở trong cảnh giới phòng bị cao nhất, cứ cuộn mình ở đó, im lặng hồi lâu mà không nhúc nhích.

Các phù dâu thì ngược lại, không hề hoang mang lo lắng, vẫn đang tranh nhau đứng trước bàn mỹ phẩm để trang điểm. Nhậm Tư Đồ thì đã sớm căng thẳng đến nỗi miệng lưỡi cháy khô, không muốn nói gì nữa cả nên đương nhiên không có ai trả lời nghi vấn của Tôn Dao. Mãi đến khi người bạn được phái đi nghe ngóng dưới lầu nhắn tin qua Wechat “Đến rồi, đến rồi!” thì Tôn Dao mới lập tức lấy lại được sức sống, cô từ trên giường đứng bật dậy, hô to với những người trong phòng: “Đến rồi, đến rồi!”

Ngay lập tức, những người trong phòng, kể cả Nhậm Tư Đồ đều rơi vào trạng thái cảnh giác cao độ.

Mẹ của Thịnh Gia Ngôn nhìn những cô gái trẻ trong nháy mắt đã trở nên nóng vội như kiến bò trên chảo kia, dường như nhìn thấy mình trong ngày diễn ra hôn lễ nhiều năm về trước. Bà vừa vui mừng vừa không khỏi tiếc nuối, dù sao Nhậm Tư Đồ cũng là hình mẫu con dâu lý tưởng trong lòng bà bao năm nay.

Nhậm Tư Đồ cảm giác được bà Thịnh đang nắm chặt tay mình. Cô ngẩng đầu lên, mỉm cười với bà nhưng nụ cười gần như là cứng ngắc, bởi vì toàn bộ tâm tư của cô đều đang dồn hết vào cánh cửa đang đóng chặt kia, trống ngực đã sớm đập liên hồi, chờ đợi cánh cửa phòng được mở ra bởi người đàn ông sẽ đồng hành cùng cô cả đời này.

Dưới sự chỉ huy của Tôn Dao, đội ngũ có trách nhiệm chặn cửa kéo ra cửa đứng thành hàng dài. Những người đón dâu còn chưa lên tới nơi thì Nhậm Tư Đồ đã nghe Tôn Dao căn dặn lời thoại cho các cô gái đứng ngoài cửa một cách đâu vào đấy: “Câu thoại của cô là: muốn đón dâu thì cũng được thôi, nhưng phải lấy bao lì xì ra đây.”

“Còn cô thì phụ trách việc gây rối, cứ không ngừng nói: “Nào nào nào, chín mươi chín nghìn chín trăm chín mươi chín đồng” là được.”

Ngay sau đó, đột nhiên có người hô lên: “Bọn họ đến rồi.”

Kế tiếp, ngoài cửa không còn động tĩnh gì nữa.

Có lẽ Thời Chung đã dẫn các phù rể đến nơi. Nhậm Tư Đồ ngồi ở trong phòng cũng không khỏi nín thở, không dám bỏ qua bất cứ động tĩnh nào ở bên ngoài.

Ngoài cửa giống hệt như một trận chiến, Nhậm Tư Đồ chỉ cần nghe âm thanh thôi là đã có thể đoán được khung cảnh bên ngoài đang náo nhiệt đến cỡ nào.

Quả nhiên có người làm theo lời dặn của Tôn Dao, cứ luôn miệng lặp lại: “Bao lì xì, bao lì xì! Chín mươi chín nghìn chín trăm chín mươi…”

Nhưng cô gái ấy còn chưa nói xong thì đã im bặt. Nhậm Tư Đồ đang ngơ ngác không hiểu có chuyện gì xảy ra thì đột nhiên nghe thấy giọng nói của Trợ lý Tôn: “Chín mươi chín nghìn chín trăm chín mươi chín đồng đúng không? Không thiếu một xu nè. Người đẹp, cô cứ từ từ mà đếm nha!”

Bọn họ chịu đưa bao lì xì một cách dễ dàng như thế ư? Nhậm Tư Đồ cảm thấy toát mồ hôi thay cho Thời Chung.

Giao tiền xong thì mọi chuyện sẽ trở nên may mắn thuận lợi ư? Nghĩ thế thì ngây thơ quá rồi đó. Ngay sau đó, Nhậm Tư Đồ nghe thấy một người khác lên tiếng: “Đừng tưởng rằng đưa bao lì xì là chúng tôi sẽ cho các anh vào. Chúng tôi đâu phải là hạng người thấy lợi quên nghĩa như vậy chứ. Anh muốn cưới Nhậm Tư Đồ à, không dễ như vậy đâu. Bọn tôi ấy à, phải thay cô dâu thử thách thể lực của chú rể một chút. Mau hít đất một trăm cái đi!”

Các phù rể lập tức phản kháng giùm cho chú rể. “Cái gì? Các cô đúng là quá tàn nhẫn mà. Chú rể bị các cô chơi xỏ đến mệt nhoài như vậy thì tối nay lấy sức đâu mà động phòng chứ?”

Câu này khiến cho tất cả mọi người phải đồng thanh cười ha hả. Nhậm Tư Đồ cũng không khỏi đỏ bừng cả mặt. Bên ngoài đột nhiên vọng vào giọng nói của Thời Chung: “Một trăm cái thôi mà!”

Tôn Dao tiếp lời: “Oa, chú rể thật là mạnh miệng!”

Sau đó, không còn ai lên tiếng nữa.

Nhậm Tư Đồ đang buồn bực thì đột nhiên nghe thấy có người đếm: “Một, hai, ba…”

Mặc dù… e hèm… Nhậm Tư Đồ đã tự mình trải nghiệm qua thể lực của Thời Chung nhưng cô vẫn không khỏi lo lắng thay cho anh. Nhưng rõ ràng sự lo lắng của cô là dư thừa. Càng đến gần số một trăm, số người đồng thanh đếm ngày càng nhiều, giọng cũng ngày càng hưng phấn: “Chín mươi bảy, chín mươi tám, chín mươi chín, một trăm!”

Khi tiếng đếm cuối cùng kết thúc, cửa phòng lập tức được mở toang, Thời Chung cứ thế mà xuất hiện trước mặt Nhậm Tư Đồ.
 
Ước Hẹn Phù Hoa
Chương 81


Có lẽ vì phải hít đất mà anh đã cởi áo khoác ngoài ra, ống tay áo sơ mi cũng được xắn lên nửa cánh tay. Cho dù thể lực có tốt đến mấy thì lúc này trán anh cũng đã đầm đìa mồ hôi. Anh cứ thế mà nhìn Nhậm Tư Đồ rồi bỗng nhiên mỉm cười với cô.

Cứ như thể nhiều năm không gặp, người đàn ông trước mặt điển trai tới nỗi làm Nhậm Tư Đồ cảm thấy xa lạ.

Tôn Dao đứng sau lưng Thời Chung, đến giờ mới bước vào gây rối. “Này này này, bây giờ anh chỉ mới qua được ải thứ hai thôi, sao có thể tự tiện xông vào chứ!” Không ai ngờ được rằng chú rể lại tinh ranh như thế, thừa lúc bọn họ đang ca tụng anh hít đất vừa nhanh vừa chuẩn mà quên canh cửa phòng, anh liền trực tiếp đẩy cửa xông vào.

Lời của Tôn Dao đương nhiên bị đám phù rể coi như gió thoảng bên tai. Lúc này, ngoại trừ cô dâu của mình ra thì trong mắt Thời Chung đâu còn nhìn thấy ai nữa. Anh nhìn Nhậm Tư Đồ không chớp mắt, bước từng bước về phía cô.

Nhậm Tư Đồ thấy Thời Chung đầm đìa mồ hôi thì tiện tay rút một tờ khăn giấy trong hộp ra, chuẩn bị đưa cho anh. “Anh lau mồ hôi trước đã…”

Còn chưa nói xong thì Thời Chung đã cúi gập người xuống, bế thốc Nhậm Tư Đồ lên.

Giống như nắng hạn gặp mưa, anh hôn một cái thật nhanh và mạnh lên môi Nhậm Tư Đồ.

Ngoài cửa, đám phù rể còn không ngớt vỗ tay khen ngợi. Nếu Thời Chung không nhanh trí nhân cơ hội ấy lẻn vào phòng thì không biết sẽ bị cửa ải thứ ba, bốn, năm… của đám con gái này tra tấn đến khi nào nữa.

Đám phù dâu bị chơi một vố thì vẫn đang đứng ngoài cửa trách móc: “Chú rể, anh thật quá đáng mà, không chịu làm theo tục lệ tức là tương đương với tội cưỡng ép con gái nhà lành đấy biết không?”

Thời Chung chỉ nhướng mày cười một cái, ôm chặt Nhậm Tư Đồ vào lòng rồi quay lại gọi Tầm Tầm đang kích động đến nỗi sắp nhảy dựng lên kia: “Con trai, đi thôi nào!”

Một câu hết sức đơn giản nhưng lại nói vô cùng dõng dạc, tuyên bố chủ quyền của mình. Tầm Tầm nghe thấy thế thì ra sức gật đầu, nhấc mông chạy theo bước chân của Thời Chung. Cả đám người cứ thế đưa mắt nhìn chú rể dẫn vợ và con cùng ra ngoài…

Thời tiết rất đẹp, trời xanh nắng vàng, tất cả khách khứa đều đúng giờ bước lên chiếc du thuyền đậu trên bến cảng. Cha xứ cũng đã sắp xếp xong xuôi đâu vào đó, giờ chỉ đợi cô dâu và chú rể lên thuyền là sẽ khởi hành.

Công ty tổ chức hôn lễ đã sắp xếp một hành trình hết sức thú vị. Một giờ chiều ra biển, ba giờ tuyên thệ. Hôm nay, sau khi hôn lễ kết thúc, tất cả du khách đều có thể ở trên du thuyền chơi hai ngày một đêm rồi mới trở về cảng. Tầng trên cùng của du thuyền và boong tàu đều được bao trọn để dùng làm nơi tổ chức hôn lễ. Khách khứa, người thì đang ở trên boong tàu, chụp vài tấm ảnh lưu niệm trước khung cảnh biển xanh sóng biếc; người thì tranh thủ vào phòng người quen của mình chào hỏi, trò chuyện. Sảnh diễn ra hôn lễ cũng đã được trang trí hoàn toàn mới, đợi lát nữa sẽ nghênh đón một trận “after party” sôi động.

Sau tai nạn hỏa hoạn năm đó, một thời gian dài sau khi đến Mỹ, tinh thần của Nhậm Tư Đồ rất tồi tệ. Dưới sự đề nghị của Thịnh Gia Ngôn, Nhậm Tư Đồ đã theo đạo, như vậy ít ra cũng có một chỗ dựa tinh thần. Vừa nghĩ đến chuyện hôm nay dưới sự chứng kiến của cha xứ, cô sẽ gửi gắm đời mình cho người bạn đời, Nhậm Tư Đồ không khỏi cảm thấy hồi hộp đến nỗi hai bên thái dương đau giần giật, cho dù lúc này cô chỉ có ngồi trong phòng tân hôn để người ta trang điểm cho mình, không cần động đến một ngón tay.

Cho đến khi một nụ hôn khe khẽ được đặt lên thái dương của cô, Nhậm Tư Đồ mới giật mình ngẩng lên, qua chiếc gương lớn trước mặt liền phát hiện ra Thời Chung – người nãy giờ vẫn ngồi trên sofa – không biết từ lúc nào đã vòng qua phía sau cô, cúi người hôn lên thái dương của cô.

Anh còn trêu ghẹo: “Nhìn dáng vẻ hồi hộp của em kìa…”

“Có phải rất mất mặt không?” Nhậm Tư Đồ cười một cách thẹn thùng. Cô đưa tay vỗ vỗ hai má để điều chỉnh lại biểu cảm trên mặt.

Thời Chung nở nụ cười với ẩn ý sâu xa, sau đó dán sát vào tai cô, thì thầm: “Anh nhìn mà chỉ muốn lao vào em ngay tức khắc.”

Rồi như để chứng minh những gì mình nói là thật, đôi môi vốn đáng dán sát vào tai cô dần trượt tới cánh môi cô. Dạo này, anh bận đến nỗi hai người không có thời gian “yêu” nhau nên giờ chú rể đang dùng hành động để nói cho cô dâu biết rằng mình nhẫn nhịn cực khổ đến nhường nào. Nhậm Tư Đồ vừa mở miệng định nhắc nhở anh “thợ trang điểm còn đang ở đây, chú ý hình tượng một chút” thì bên ngoài bỗng có người gõ cửa, cắt ngang chuyện tốt của chú rể.

Thời Chung quét đôi mắt sắc lạnh qua, rõ ràng là không thích có người quấy rầy.

Người gõ cửa bước vào chính là Tiểu Từ - một trong các phù rể. Tiều Từ đi thẳng về phía Thời Chung, trên mặt mang theo vẻ nặng nề mà lẽ ra không nên xuất hiện trong không khí vui mừng thế này. “Tưởng Minh Đức đến rồi.”

Một giây trước còn dịu dàng, tình cảm với vợ yêu của mình, một giây sau, Thời Chung đã cau mày lại. “Ông ta không có thiệp mời thì làm sao lên thuyền được?”

Tiểu Từ lắc đầu.

Nhậm Tư Đồ vừa nghe thấy người kia họ Tưởng, rồi nhìn lại sắc mặt của Thời Chung thì không khỏi lo lắng níu ống tay áo của anh. “Sao vậy anh?”

Nhưng Thời Chung chỉ cười, trấn an cô. “Không có gì, anh ta ngoài một lát trước đã.”

Nhậm Tư Đồ cũng không tiện nói nhiều, đành căn dặn Tiểu Từ: “Tuyệt đối không được làm mất cái nhẫn anh đang giữ đấy.”

Mãi đến lúc này, Tiểu Từ mới thôi không đanh mặt lại nữa mà nở một nụ cười. “Yên tâm đi, bà chủ.”

Nói xong, Thời Chung và Tiểu Từ liền đi ra ngoài.

Đồng hồ nhanh chóng chỉ hai giờ rưỡi. Những cánh hồng trắng tinh khôi được gió biển mang đi khắp nơi, tỏa ra hương thơm tươi mát. Khách khứa bắt đầu vào chỗ ngồi, người dẫn chương trình cũng chuẩn bị xong xuôi, trên boong tàu tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.

Có người đẩy cửa bước vào. Nhậm Tư Đồ nhìn về phía cánh cửa với ánh mắt đầy mong đợi nhưng khi nhìn rõ người đến thì không khỏi sửng sốt.

Người vừa vào không phải ai khác mà chính là Thịnh Gia Ngôn.

Thịnh Gia Ngôn đi đến bên cạnh Nhậm Tư Đồ, thấy cô đang cúi đầu thì đưa tay định vỗ vào vai cô, động tác thân mật hệt như trước kia. Nhưng vừa đưa tay ra giữa chừng thì anh bỗng nhớ ra thân phận của hai người bây giờ, vì thế đành rụt tay về một cách ngượng ngập. Thịnh Gia Ngôn ngắm nghía cô một hồi. “Sao lại mặt ủ mày chau thế này?”

Nhậm Tư Đồ mỉm cười, nhún vai một cách lơ đãng. “Chú rể bỏ em lại để đi đối phó với một vị khách khó chơi rồi.”

“Em đang nói Tưởng Minh Đức à?”

Nhậm Tư Đồ không khỏi ngạc nhiên vì Thịnh Gia Ngôn chỉ đoán một lần là trúng.

“Anh vừa nhìn thấy Tưởng Minh Đức trên boong tàu. Không mời mà đến, chắc chắn không phải là chuyện gì tốt.” Thịnh Gia Ngôn nói đến đây thì lảng sang chuyện khác, cố gắng làm cho Nhậm Tư Đồ vui vẻ. “Nhưng em cũng đừng lo lắng quá. Lẽ nào sợ Tưởng Minh Đức tranh chú rể hay sao chứ?”

Chiêu này quả nhiên rất hiệu nghiệm, Nhậm Tư Đồ lập tức cười phì một cái.

Khi ấy Thịnh Gia Ngôn mới quay ra ngoài cửa, vừa mở cửa phòng vừa nói với Nhậm Tư Đồ: “Em nhìn xem là ai đến này?”

Nhậm Tư Đồ đã không còn tinh thần gì nữa nên một lúc sau cô mới từ từ ngẩng lên nhìn về phía cửa ra vào, sau đó thì ngẩn người ra. Người đứng ngoài cửa chính là Tư Đồ Phương Ngọc với vẻ mặt có chút gượng gạo.

Nhậm Tư Đồ lập tức đứng bật dậy. “Mẹ!”

Tầm Tầm nghe thấy thế thì giật mình.

Lúc này, Tư Đồ Phương Ngọc đúng là hơi xấu hổ. Bao nhiêu năm nay, bà luôn không hỏi han hay đoái hoài gì tới con gái mình, vậy bây giờ nên lấy vai trò gì để xuất hiện trong hôn lễ của Nhậm Tư Đồ. Ngay cả bản thân Tư Đồ Phương Ngọc cũng thấy khó coi.

“Hôm nay con… rất xinh đẹp.” Tư Đồ Phương Ngọc nhọc nhằn nói ra những lời khách sáo. Đứng trước mặt con gái mà mình cứ như đứng trước mặt một người xa lạ.

Nhậm Tư Đồ cũng khác gì đâu chứ.

Sau khi nghĩ tới nghĩ lui, dường như cô chỉ biết nói một câu: “Cám ơn mẹ đã đến tham dự hôn lễ của con.”

Trải qua bao nhiêu năm xa cách như vậy, hai người có thể khách sáo chào hỏi nhau như hai người xa lạ như bây giờ đã là tốt lắm rồi. Nhậm Tư Đồ không dám mơ ước tới những chuyện xa vời khác.

Vừa đến ba giờ, du thuyền vang lên một hồi còi, báo hiệu hôn lễ bắt đầu.
 
Ước Hẹn Phù Hoa
Chương 82


Có lẽ bởi vì hạnh phúc đến quá dễ dàng nên cô mới cảm thấy bất an một cách vô cớ như thế. Khi Nhậm Tư Đồ khoác tay bố của Thịnh Gia Ngôn đi lên boong tàu thì nắng vàng rực rỡ, mặt biển phẳng lặng, ánh mắt mong đợi của tất cả mọi người đều như đang nói với cô rằng những lo lắng bất an của cô đều là dư thừa. Chồng của cô đang đứng bên cạnh cha xứ, mặc đồ vest trắng tinh, mỉm cười đợi cô trong ánh sáng lấp lánh phản chiếu từ mặt biển.

Nhậm Tư Đồ không khỏi hít sâu một hơi, bước về phía anh.

Nhưng đúng lúc này, đột nhiên có tiếng ca-nô lướt trên mặt biển, truyền từ xa đến gần rồi nhanh chóng tiếp cận du thuyền.

Boong tàu càng yên tĩnh thì tiếng ca-nô càng thêm rõ ràng. Nghi lễ tạm thời bị gián đoạn nhưng cũng nhanh chóng trở lại bình thường. Chắc có vị khách nào đó đến trễ nên đi ca-nô ra đây mà thôi.

Mọi chuyện tiếp tục diễn ra như bình thường, Nhậm Tư Đồ vẫn khoác cánh tay của ông Thịnh, bước lên trên tấm thảm hoa hồng trắng tinh khôi và thơm ngào ngạt.

Dưới sự chứng kiến của mọi người, họ tuyên thệ, nhận hộp nhẫn từ tay của phù dâu phù rể, đeo nhẫn cho nhau… Đúng vậy, ai làm đám cưới thì cũng sẽ như thế.

Nhưng đúng lúc Nhậm Tư Đồ đang chuẩn bị đeo nhẫn cho Thời Chung thì có một đám người rầm rập xông lên boong tàu. Phía hàng ghế khách ngồi bắt đầu vang lên tiếng xì xầm to nhỏ. Dường như không một ai biết thân phận của những người này nên chỉ có thể lặng lặng nhìn họ vội vã đi thẳng về phía bục tuyên thệ.

Bọn họ dừng lại trước mặt Thời Chung, người đi đầu lạnh giọng nói: “Anh Thời, chúng ta lại gặp nhau nữa rồi.”

Hóa ra những vị khách không mời mà đến này đã đi ca-nô đến đây. Nghe anh ta nói như thể thân quen với Thời Chung lắm vậy…

Tay của Nhậm Tư Đồ vẫn còn cầm chặt chiếc nhẫn. Người kia lại nói tiếp: “Vụ án hối lộ mà anh dính líu đã có tiến triển mới rồi, mời anh đi với chúng tôi một chuyến.”

Hôn lễ đột nhiên tạm dừng, boong tàu lập tức trở nên xôn xao hỗn loạn. Khách khứa ngơ ngác nhìn nhau, hiển nhiên là vẫn chưa hiểu rõ thân phận thực sự của những vị khách không mời mà đến này. Còn Tiểu Từ đang làm phù rể thì vẻ mặt sớm đã trắng bệch, vô thức đưa mắt nhìn về phía Tưởng Minh Đức đang ngồi trên hàng ghế cuối cùng ở khu vực dành cho khách khứa.

Tưởng Minh Đức đang mỉm cười, nhàn nhã thưởng thức cảnh bại tướng dưới tay mình sẽ chết không có chỗ chôn thế nào.

Nhưng Thời Chung vẫn rất có khí phách. Đối mặt với chuyện như thế mà anh chỉ bình tĩnh nói một câu: “Có chuyện gì thì cũng phải chờ tôi và vợ làm xong lễ tuyên thệ rồi hẵng tính.”

Nói xong, anh liền cầm lấy tay của Nhậm Tư Đồ, đeo nhẫn vào cho cô, ngang tàng như xem những vị khách không mời mà đến này là không khí.

Nhậm Tư Đồ lại không thể trấn tĩnh được như vậy, cô cứ nhìn chằm chằm vào Thời Chung, ánh mắt mang theo vẻ lo lắng.

Thời Chung không hề giải thích nhiều mà chỉ mím môi, chủ động đưa ngón áp út của mình vào chiếc nhẫn dành cho chú rể trên tay Nhậm Tư Đồ, sau đó hôn cô dâu của mình theo nghi lễ, như thể chưa từng xảy ra việc gì.

Nụ hôn của anh đậu trên đôi môi lạnh ngắt của Nhậm Tư Đồ. “Không sao đâu, đợi anh nhé.” Anh nói.

Giọng anh dịu dàng nhưng kiên định. Ánh mắt anh ẩn chứa sức mạnh kỳ lạ khiến Nhậm Tư Đồ cảm thấy yên tâm hơn một chút. Cô nhìn vào mắt anh rồi khẽ gật đầu.

Cô tin vào những gì anh nói, cho nên yên tâm đưa mắt nhìn anh đi khỏi đó, cho dù tương lai đã định trước là sẽ đầy ắp phong ba.
 
Ước Hẹn Phù Hoa
Chương 83: Nếu anh thua, em cùng anh làm lại từ đầu


Chú rể bị cảnh sát bắt đi ngay tại hôn lễ, không biết chuyện này sẽ bị đồn thổi thành tam sao thất bản thế nào đây? Nhậm Tư Đồ không còn hơi sức mà để ý tới điều này nữa. Đối với cô mà nói thì những gì xảy ra hôm nay quả thực quá bất ngờ, không có bất cứ dấu hiệu nào báo trước. Thậm chí cô còn không biết giải thích thế nào với khách khứa. May mà có Thịnh Gia Ngôn ra mặt trấn an mọi người giúp cô, còn cô chỉ việc ngồi trong phòng và nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay mình trong tiếng còi tàu vang vọng bên tai, báo hiệu hành trình bị hủy, tàu quay về bến cảng.

Hai tiếng đồng hồ sau, du thuyền mới về lại bến cảng.

Trời đổ cơn mưa nhỏ, đưa mắt nhìn quanh bến cảng chỉ thấy một màn mưa lắc rắc, như muốn tạnh mà không thể tạnh. Trên du thuyền có sẵn ô nên sau khi cập bến, khách khứa che những chiếc ô màu đen để xuống tàu rồi được đưa lên xe về nhà. Nhậm Tư Đồ đứng bên cửa sổ nhìn cảnh ấy, trong đầu đột nhiên hiện lên khoảnh khắc lúc Thời Chung bị áp giải lên ca-nô. Cô nhớ rõ mồn một rằng khi ấy mình đứng trên boong tàu, nhìn theo với ánh mắt bất lực. Sau đó, khi quay lại nhìn về phía hàng ghế dành cho khách, cô liền bắt gặp ánh mắt Tư Đồ Phương Ngọc đang nhìn mình chất chứa sự kinh ngạc và thất vọng.

Bị người mình kính yêu nhất nhìn bằng ánh mắt như vậy, đúng là như nghẹn trong cổ họng.

Giờ phút này, nước mưa chảy thành từng dòng trên khung cửa sổ càng khiến cho người ta cảm thấy sầu muộn, muốn nói lại thôi.

Còn Tầm Tầm vẫn không cam lòng mà hỏi bà Thịnh: “Bố của con là người tốt, sao bọn họ lại bắt bố con?”

Bà Thịnh không ngừng an ủi cậu bé: “Đó không phải là bắt mà bọn họ chỉ mời bố con về hỏi một vài chuyện mà thôi. Chúng ta gọi đó là “hợp tác điều tra”.”

Tôn Dao thì không ngừng đi qua đi lại trong phòng, dùng cách thức này để giảm bớt sự âu lo trong lòng.

Đúng lúc này, cửa phòng bỗng vang lên một tiếng “két”, có người đẩy cửa bước vào. Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn ra cửa thì thấy Thịnh Gia Ngôn đang bước về phía họ với bộ quần áo ướt hơn phân nửa. “Mau lên mạng xem đi, đã có tin tức mới rồi đấy.”

Thịnh Gia Ngôn vừa nói thế, Nhậm Tư Đồ - người vốn đứng bên cửa sổ, không biết đang nghĩ ngợi gì – bỗng quay đầu nhìn anh.

Thịnh Gia Ngôn liền đưa chiếc điện thoại trên tay mình cho cô và nói: “Anh vừa ở ngoài tiễn khách, thấy có một vị khách đang lên mạng đọc tin tức, trên tin tức có hình của Thời Chung nên anh tìm kiếm một chút, quả nhiên…”

Nhậm Tư Đồ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.

Doanh nhân trẻ tuổi, quan chức bị khai trừ, nữ ca sĩ bị tung clip s*x… Quan hệ phức tạp của ba người bị một tờ báo miêu tả rất chi tiết, sống động như thật. Bên dưới trang báo còn có những phản hồi của các độc giả: “Scandal quan chức cấu kết phú thương? Đúng là một vở kịch hay!”

Nhậm Tư Đồ đột nhiên không nói tiếng nào mà quay đầu đi thẳng ra ngoài cửa. Tôn Dao giật mình, vội vã chạy tới kéo cô lại. “Đợi khách khứa đi hết rồi chúng ta hãy xuống thuyền. Bây giờ cậu mà đi ra, mỗi người nhìn một con mắt thôi là cũng đủ để g**t ch*t cậu rồi.”

Miệng lưỡi thế gian đáng sợ thế nào, Tôn Dao là người hiểu rõ hơn ai hết. Nhưng Nhậm Tư Đồ lại làm như không có chuyện gì, gạt bàn tay của Tôn Dao đang đặt trên cánh tay mình ra, ít nhiều vẫn còn có thể cười được. “Đừng có hoảng hốt như thế chứ, mình chỉ định đi thay áo cưới mà thôi.”

Lúc ấy Tôn Dao mới yên tâm để cô đi.

Nhậm Tư Đồ nhanh nhẹn thay chiếc váy cưới ra, mặc một chiếc váy dài nhẹ nhàng, từ trong phòng thay đồ bước ra.

Chiếc váy này Nhậm Tư Đồ vốn định mặc trong hai ngày nghỉ trên biển sắp tới, nhưng bây giờ thì…

Giọng của Thịnh Gia Ngôn bỗng vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Nhậm Tư Đồ: “Anh đưa em đến sở Cảnh sát.”

Không đợi Nhậm Tư Đồ lắc đầu, Tôn Dao đã hiểu ý của cô ngay. Cái tên Thời Chung nhỏ nhen trong tình cảm kia chắc chắn sẽ không muốn thấy Nhậm Tư Đồ và Thịnh Gia Ngôn cùng xuất hiện nên cô nói thẳng với Thịnh Gia Ngôn: “Hay là để em đi với cậu ấy, còn anh thì dẫn Tầm Tầm về nhà.”

Thịnh Gia Ngôn nghe thấy thế thì nét mặt thoáng u buồn.

Tầm Tầm lập tức nhảy dựng lên, nói: “Con cũng phải đi!”

Trước đây, mỗi khi cô bị tổn thương hay đau buồn, anh chính là người che mưa chắn gió cho cô một cách vô điều kiện. Nhưng bây giờ, trong thế giới của cô đã không còn chỗ cho anh nữa rồi. Những gì anh có thể làm chỉ là không kìm nén được mà tỏ ra mất mát một chút, sau đó nhân lúc Tầm Tầm nói chen vào thì điều chỉnh lại cảm xúc, buộc mình phải tươi cười rồi ôm Tầm Tầm vào lòng, nói với Nhậm Tư Đồ một câu hết sức bình thản: “Vậy cứ làm thế đi. Có phiền toái gì thì cứ việc gọi điện thoại cho anh bất kể lúc nào.”

Thế là Nhậm Tư Đồ và Tôn Dao cùng tới sở Cảnh sát.

Phía sau xe của bọn họ còn có một chiếc xe bám theo và luôn giữ một khoảng cách nhất định, không xa cũng không quá gần. Không cần đoán cũng biết trên xe là những vệ sĩ mà Từ Kính Nam phái đến trông chừng Tôn Dao. Trong thời gian này, hai cô đã quen với việc coi mấy tay vệ sĩ này như không khí hay người vô hình nên khi thấy có xe chạy theo thì cũng chẳng lấy làm lạ.

Trợ lý Tôn và Tiểu Từ đã ngồi ca-nô đi trước bọn họ một bước, lúc này cũng đang đợi các cô ở sở Cảnh sát.

Không biết khi nào thì Thời Chung mới được thả nên việc duy nhất Nhậm Tư Đồ có thể làm là chờ đợi. Điện thoại của Trợ lý Tôn không ngừng đổ chuông, xem tình hình thì có vẻ không được lạc quan cho lắm.

“Thật ngại quá, anh Hứa à, hiện giờ Giám đốc Thời không tiện nghe điện thoại, khoảng một tiếng nữa anh hãy gọi lại được không?”

“Chủ tịch Triệu à, những chuyện này chỉ là tin đồn thất thiệt, Giám đốc Thời của chúng tôi chỉ hợp tác giúp đỡ điều tra mà thôi, sẽ không ảnh hưởng gì tới dự án này đâu.”

“Không không không, năm nay ngân hàng siết chặt nguồn vốn cho vay trong các dự án bất động sản chứ tuyệt đối không phải vì… Giám đốc Lâm? Giám đốc Lâm?”

Có lẽ trong cơn giận dữ, vị Giám đốc Lâm này đã cúp máy rồi. Trợ lý Tôn gọi lại cho ông ta ba cuộc, cuối cùng đành chán chường mà buông tay xuống.

Lại có điện thoại gọi tới, Trợ lý Tôn đành chuyển sang chế độ hộp thư thoại để được yên tĩnh trong giây lát.

Vì thế, Nhậm Tư Đồ nhân cơ hội này hỏi anh ta: “Rốt cuộc chuyện này là thế nào?”

Trợ lý Tôn chỉ biết thở dài một hơi thật nặng nề. “Cô đừng có hỏi nữa, giám đốc không muốn để cô biết chuyện này đâu.”

Nhậm Tư Đồ liếc xéo anh ta một cái. “Vậy anh không sợ tôi sẽ tin những gì báo chí viết và ly hôn với Thời Chung vì cho rằng anh ấy là loại người thủ đoạn, sai khiến nữ ca sĩ kia đi làm vợ bé của quan chức nhà nước để uy h**p ông ta, khiến ông ta nhượng bộ anh ấy ư?”

Dường như Trợ lý Tôn đã bị cô dọa cho sợ hãi. Nhưng ngẫm nghĩ một lúc, anh ta vẫn cắn răng không chịu nói. “Bà chủ, tôi tin cô không phải là hạng người dễ dàng tin những lời đồn thổi vu vơ. Lúc nãy ông chủ đã dặn đi dặn lại với tôi rằng chỉ cần là chuyện công việc thì không được nói với cô nên có nghi vấn gì cô cứ đi mà hỏi thẳng anh ấy. Luật sư của ông chủ đã vào trong rồi, chắc sẽ nhanh chóng bảo lãnh anh ấy ra ngay thôi.”

Nhậm Tư Đồ không ngờ Trợ lý Tôn lại khăng khăng giữ bí mật như vậy. Cô nhìn sang Tiểu Từ - người nãy giờ vẫn lẳng lặng đứng trên hành lang cách đó không xa, không nói tiếng nào. Tiểu Từ và Thời Chung thân thiết với nhau như vậy, chắc chắn cũng sẽ không tiết lộ cho cô biết điều gì.

Thời gian trôi qua một cách chậm chạp, như đếm từng phút từng giây. Không hiểu đầu đuôi câu chuyện mà cứ lo lắng suông như thế đúng là dễ khiến người ta phát điên lên được. May mà có Tôn Dao bên cạnh nên ít ra Nhậm Tư Đồ còn có chỗ dựa. Bên ngoài, màn đêm đã bắt đầu buông xuống, cuối cùng thì luật sư cũng bước ra khỏi phòng làm việc. Không đợi bất kỳ ai bước tới hỏi han, luật sư đã lắc đầu với những người đang chờ đợi trên hành lang. “Tạm thời không cho bảo lãnh.”

“Chỉ hợp tác điều tra mà thôi, dựa vào đâu mà không cho chúng ta bảo lãnh?”

Luật sư nhìn mọi người một lượt, an ủi: “Không có lệnh bắt giam mà chỉ là triệu tập nên cùng lắm là sẽ bị giữ trong hai mươi tư tiếng đồng hồ. Hãy đợi thêm đi.”

Tiều Từ liếc nhìn Nhậm Tư Đồ. Có lẽ Thời Chung đã dặn anh là không được nói gì trước mặt cô nhưng trong tình hình bây giờ, Tiểu Từ không nhịn được phải hỏi luật sư: “Có phải tình hình rất tồi tệ không?”

“Bọn họ đang kéo dài thời gian, chơi trò tra tấn tinh thần mà thôi. Nếu thực sự có chứng cớ thì cảnh sát đã hạ lệnh bắt giữ rồi. Đừng lo, anh Thời có thể tự xử lý được mà.”

Nghe luật sư nói thế, Nhậm Tư Đồ cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.
 
Ước Hẹn Phù Hoa
Chương 84


Còn trong phòng thẩm vấn Thời Chung lúc này, quả nhiên là phía cảnh sát đang chơi trò kéo dài thời gian để làm anh suy sụp tinh thần.

Người thẩm vấn luôn miệng khẳng định: “Phương Vi Vi đã khai ra cả rồi, anh đừng có ngụy biện nữa.”

Từ đầu đến cuối, Thời Chung vẫn trả lời một ý duy nhất: “Chuyện này chắc chắn là vu oan. Tôi tuyệt đối không sai khiến cô ta đi làm vợ bé, sau đó quay lại clip đồi bại để uy h**p Cục trưởng Lý. Tôi mua đoạn clip ấy từ tay cô ta hoàn toàn là vì gói thầu khi đó. Công ty của chúng tôi biểu hiện rất tốt nhưng vì Cục trưởng Lý cứ thiên bị nên công ty của chúng tôi luôn bị công ty xây dựng Lợi Đức chèn ép. Không có Cục trưởng Lý đứng giữa quấy rối thì việc đấu thầu sẽ trở nên công bằng hơn nhiều.”

Buổi thẩm vấn này kéo dài cho đến nửa đêm về sáng.

Trợ lý Tôn về lại công ty để giải quyết vài việc rắc rối, về phần rắc rối thế nào thì anh ta không dám nói cho Nhậm Tư Đồ biết. Vì thế, lúc này chỉ còn lại Tiểu Từ và hai cô gái ở đây chờ đợi. Cả ngày hôm nay, Nhậm Tư Đồ chưa ăn gì, vệ sĩ của Từ Kính Nam không dám bỏ bê Tôn Dao nên tới giờ ăn là lại đưa cơm tối qua. Bữa cơm đủ cho cả năm người ăn, trang trí đẹp mắt, chay mặn đều có, ngay cả chiếc bàn xếp đơn giản cũng được đưa tới hành lang cho bọn họ. Tôn Dao cũng không còn hơi sức làm khó dễ bọn họ nữa, liền phá lệ tiếp nhận ý tốt này. Nhưng Nhậm Tư Đồ chỉ uống vài hớp trà chứ không thể ăn nổi… Cô thực sự nuốt không trôi.

Thấy bộ dạng ủ rũ không chút sức sống của cô, Tôn Dao khuyên cô về nhà, cô lại không nghe. Vì thế Tôn Dao cũng hết cách. “Ăn không vào thì cũng phải ráng mà ăn chứ. Nếu không khi Thời Chung được thả ra thì cậu đã chết đói rồi.”

Nói xong thì đưa bát đũa đến trước miệng Nhậm Tư Đồ. Nhậm Tư Đồ đành miễn cưỡng nhận lấy, đáng tiếc cô vừa ăn được vài miếng đã thấy buồn nôn.

Tôn Dao thấy cô nôn khan thì cứ tưởng cô bị sặc nên vội hỏi: “Cậu sao thế?”

Nhậm Tư Đồ cố nén cơn buồn nôn này lại, xua tay với Tôn Dao. “Không có gì.” Nhưng vừa nói xong thì lại thấy buồn nôn hơn, cô vội vàng đặt bát đũa xuống, chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Khi Tôn Dao chạy theo vào nhà vệ sinh thì Nhậm Tư Đồ vẫn đang gục trên bồn rửa tay, mới vừa nôn mửa xong. Cả ngày hôm nay cô không ăn gì nên cũng chẳng có gì để mà nôn ra.

Tôn Dao rút vài tờ khăn giấy đưa cho Nhậm Tư Đồ rồi vuốt lưng cho cô. “Lo lắng đế nỗi thành thế này sao. Haizz…”

Nhậm Tư Đồ lau miệng, súc miệng qua loa rồi ngước mắt nhìn khuôn mặt tái nhợt của mình trong gương, không khỏi nghiến răng nghiến lợi. “Chuyện gì anh ấy cũng không chịu nói với mình, lần này về nhà nhất định phải phạt anh ấy quỳ trên ván giặt đồ mới được.”

Tôn Dao không vạch trần điệu bộ khẩu xà tâm Phật của cô, ngược lại còn hùa theo. “Nể tình anh ấy làm thế là vì không muốn để cho cậu lo lắng nên chỉ cần bắt anh ấy quỳ đến hỏng mười tấm là được rồi, đừng phạt lâu quá.”

Cuối cùng thì câu nói này cũng đã khiến Nhậm Tư Đồ bật cười.

Đêm hôm ấy chắc chắn sẽ là một đêm không ngủ.

Thẩm Thấm cũng không ngoại lệ.

Cô nhận được thiệp mời đến dự hôn lễ nhưng hoàn toàn không nghĩ ra được mình sẽ dùng thân phận gì để tham dự. Cũng nhận được thiệp mời nhưng lại không tham dự hôn lễ còn có cả ông Tần nóng nảy, ngang ngược kia. Thẩm Thấm liền cùng người vợ mới cưới được một năm của ông làm một bữa cơm thật thịnh soạn để lấy lòng ông, mong ông ăn xong thì có thể bớt giận, đồng ý với lời đề nghị của Thẩm Thấm: Cho dù không tham dự hôn lễ nhưng tốt xấu gì cũng nên gọi một cuộc điện thoại tới chúc mừng. Dù sao thì hôm nay con trai ông kết hôn, hai cha con đâu nhất thiết phải trở nên căng thẳng với nhau như thế.

Nhưng sau khi cơm no rượu say, bà Tần mới chỉ dè dặt nhắc nhở một câu: “Có cần gọi điện thoại cho A Chung không?” thôi mà ông Tần đã lập tức nổi cơn thịnh nộ. Ông vốn đang vui vẻ giúp Thẩm Thấm thu dọn bát đũa, nghe tới đây thì nện mạnh bát đũa trên tay xuống bàn một cái “rầm”.

“Tôi đã nói hơn trăm lần rồi, chỉ cần con dâu của tôi không phải là Thẩm Thấm thì đừng mong nhận được lời chúc phúc của tôi!”

Bà Tần đành hậm hực im lặng.

Mặt Thẩm Thấm cũng trở nên tái mét.

Ông Tần thấy Thẩm Thấm như vậy, biết cô đau lòng nhưng lại không biết an ủi thế nào. Trong tình thế bất đắc dĩ, ông chỉ biết thở dài một hơi. “Thẩm Thấm à, con là một cô gái tốt, chẳng qua thằng xấu xa ấy không có phúc lấy được con thôi. Con cũng đừng xem nặng chuyện này quá, hôm khác bác sẽ giới thiệu cho con một anh chàng tốt hơn, còn đáng tin cậy hơn cả Thời Chung.”

Thẩm Thấm cảm thấy có lẽ nụ cười trên mặt mình giả vờ rất tốt nên ít nhất thì ông Tần cũng đã tưởng rằng cô chịu nghe lời ông và không tiếp tục khuyên nhủ nữa mà quay sang quở trách người bạn đời của mình: “Sau này những chuyện không vui thì đừng nhắc đến nữa.”

Nhưng có lẽ chỉ mình Thẩm Thấm biết trong nụ cười miễn cưỡng của mình có bao nhiêu đau khổ chua chát.

Cô vốn định ở chơi với hai ông bà thêm một lát nữa nhưng không biết tại sao cứ cảm thấy thấp thỏm bất an như ngồi trên đống lửa. Sau nhiều lần cố kìm nén, cuối cùng Thẩm Thấm cũng phải tìm một cái cớ để ra về. “Hai bác, tối nay con còn phải đi làm thêm nên con xin phép về trước đây.”

Thật ra đây cũng không hẳn là cái cớ. Đúng là tối nay cô còn phải bán rượu ở hộp đêm nhưng đó là chuyện của sau mười một giờ đêm. Chín giờ tối, cô rời khỏi nhà họ Tần như trốn chạy. Trong hai tiếng đồng hồ này, dường như ngoại trừ đi lang thang trên đường thì cô không còn chỗ nào khác để đi.

Tuy cơn mưa lúc chập tối đã tạnh từ lâu nhưng mặt đường vẫn còn ướt, giống hệt như tâm trạng của cô lúc này: khóc không ra nước mắt.

Cô đã tốt nghiệp đại học, tháng Chín này sẽ chính thức đi làm. Cuối tháng này, sau khi tính hết số rượu bán được với quản lý, cô sẽ hoàn toàn tạm biệt với hộp đêm.

Cô bắt đầu suy nghĩ xa xăm, nhớ lại lần đâu tiên khi gặp gỡ Thời Chung, hình ảnh ấy vẫn còn rõ mồn một trước mắt, sống động đến mức như mới xảy ra ngày hôm qua. Cô gái nào cũng từng ôm giấc mộng trở thành cô bé Lọ Lem, chỉ có điều chàng hoàng tử mà cô mong đợi một ngày sẽ mang chiếc giày thủy tinh vào chân cô hôm nay đã đeo nhẫn cưới cho một cô gái trước sự chứng kiến của bao nhiêu người.

Không phải cô chưa từng cố gắng, chẳng qua tình cảm mà anh dành cho người con gái khác còn kiên định hơn tình cảm mà cô dành cho anh gấp trăm lần. Đây là điều mà trước đây Thẩm Thấm không thể nào ngờ được.

Đồng thời, cô cũng không thể ngờ được rằng tối nay cô bán đến nỗi cuối cùng cũng khiến bản thân mình say be bét không biết trời trăng mấy gió gì nữa. Rượu bán không được mấy chai, còn lại cơ bản là bị cô uống hết. Chuyện này vốn là hành vi trái với quy định nghề nghiệp của một cô tiếp viên nhưng ngoại trừ việc mượn rượu giải sầu ra thì cô không thể nghĩ được cách nào giúp mình vượt qua được đêm nay.

Nhưng khách hàng thì lại rất vui vẻ khi thấy cô như vậy. Cô uống say tới nỗi mơ mơ màng màng, bọn đàn ông nhân cơ hội ấy nắm tay nắm chân, s* s**ng một cách khoái trá.

Nhưng dường như không phải tất cả mọi người đều vui khi thấy cô như vậy.

Cái gã Tưởng Lệnh Thần đáng ghét kia bước thẳng tới, vác cô ra khỏi đó. Những ký ức sau đó, Thẩm Thấm đã không còn nhớ nữa, chỉ biết khi mình bị Tưởng Lệnh Thần ném từ trên vai anh ta xuống, ngã phịch dưới cột đèn đường thì cô còn bị một hòn gạch bên đường làm cho xước đầu gối.

Nhưng cô chẳng những không quan tâm đến cái đầu gối đang chảy máu kia mà còn mở miệng đòi uống rượu: “Rượu đâu? Đưa cho tôi?”

Tưởng Lệnh Thần gạt mạnh bàn tay đáng thương của cô đang với về phía mình ra. Không biết anh ta kiếm đâu ra một chai nước suối rồi mở nắp, dốc thẳng xuống đầu cô. “Mẹ kiếp, cô tỉnh táo lại cho tôi!”

Bị đổ cả chai nước suối lên đầu, Thẩm Thấm trở nên tỉnh táo hơn đôi chút, thức thời không đòi rượu nữa mà chỉ ngồi trên mặt đất ướt sũng, gương mặt nóng bừng dán sát vào cột đèn đường hơi lạnh lẽo, coi cây cột như chỗ dựa duy nhất của mình lúc này. “Tôi nhớ anh ấy…”

Lời nỉ non của cô chỉ khiến Tưởng Lệnh Thần cười xùy khinh bỉ. “Đồ vô dụng.” Nếu trên tay anh ta mà còn một chai nước suối nữa thì anh ta đã không do dự dùng nó để khiến cô gái này tỉnh táo trở lại.

Đáng tiếc trên tay anh ta lúc này chẳng còn chai nước nào. Nhìn bộ dạng ôm cột điện đáng thương của cô, không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà Tưởng Lệnh Thần lại không kìm được, đưa tay vuốt lại mái tóc ướt đẫm cho cô.

Anh ta vốn định châm chọc cô rằng mái tóc bê bết của cô dính lên mặt thành từng lọn trông rất giống với con bạch tuộc nhưng trên thực tế, khi nói ra thì lại trở thành một câu thở dài chán chường: “Tôi thấy rất bực bội, rốt cuộc thì anh ta có gì tốt mà đáng để cô trở nên như vậy…”

Những chuyện sau đó, Thẩm Thấm không hề có ấn tượng gì nữa. Khi cô mơ màng mở mắt ra thêm lần nữa thì phát hiện mình đã không còn ngồi dưới cột đèn đường mà cảm giác được hình như đang có người cõng cô trên lưng.

Giọng của người đang cõng cô có vẻ hơi chán nản: “Loại con gái vô dụng như cô, thảo nào mà anh ta chẳng thèm.”

“Tôi vô dụng thế đấy, nhưng tôi muốn gặp anh ấy!”

Lúc đầu, Tưởng Lệnh Thần không biết cô đã tỉnh, nghe cô đột nhiên lên tiếng, có lẽ là bị giật mình nên Thẩm Thấm có thể cảm nhận được cơ thể của anh ta trở nên cứng đờ. Cô bật cười giòn giã vì cảm thấy mình đã thắng được một ván.

Nhưng Tưởng Lệnh Thần nhanh chóng thả lỏng người, gầm lên với cô gái đang ở trên lưng mình: “Cô muốn gặp anh ta có phải không? Được rồi! Bây giờ ông đây sẽ dẫn cô tới sở Cảnh sát để gặp anh ta!”

Dường như Thẩm Thấm thực sự bị Tưởng Lệnh Thần dạo cho hoảng sợ nên đột nhiên vùi đầu vào vai anh ta, hoàn toàn không dám lên tiếng nữa.

Rốt cuộc Tưởng Lệnh Thần cũng hài lòng mỉm cười, dùng sức lắc lư người khiến cô đang mơ ngủ mà cũng phải ôm cổ anh ta thật chặt.

Tưởng Lệnh Thần khẽ nhướng mày, nụ cười bất giác hiện trên đôi môi. Cho dù biết là cô sẽ không nghe thấy nhưng vẫn kể lể một cách khẩu xà tâm Phật: “Nặng chết đi được, ngoài tôi ra thì có ai dám cõng cô đi suốt quãng đường dài thế này chứ?”

Cô gái nằm trên lưng anh ta không nghe được chữ nào nhưng trên chiếc xe đang chạy chầm chậm sau lưng Tưởng Lệnh Thần, lái xe không khỏi cảm thấy khiếp sợ. Anh ta vừa giữ cho tốc độ của xe ngang bằng với tốc độ bước đi của Tưởng Lệnh Thần, vừa hạ cửa sổ xe xuống, thò đầu ra ngoài, lo lắng hỏi: “Cậu chủ, đặt cô ấy lên xe đi. Đừng vì cõng cô ấy mà khiến lưng cậu bị đau.”

Nụ cười của Tưởng Lệnh Thần lập tức vụt tắt. Anh ta quét đôi mắt sắc lạnh qua nhìn người kia, rõ ràng là rất bất mãn vì người kia đã quấy rầy đến thú vui của mình. Người lái xe có ý tốt nhưng lại bị người ta coi là kỳ đà cản mũi nên đành ngoan ngoãn rụt đầu vào trong xe, coi như không thấy gì nữa, cũng không bao giờ chen vào một câu nào nữa.
 
Ước Hẹn Phù Hoa
Chương 85: 85: Nếu Anh Thua Em Cùng Anh Làm Lại Từ Đầu



 
Ước Hẹn Phù Hoa
Chương 90: 90: Dù Có Thế Nào



 
Ước Hẹn Phù Hoa
Chương 96: 96: Kết Cuộc Chưa Hẳn Đã Định



 
Back
Top Dưới