Cập nhật mới

Đam Mỹ Ức Vạn Tân Lang : Hào Môn Tổng Tài Ái Thượng Ngã

Ức Vạn Tân Lang : Hào Môn Tổng Tài Ái Thượng Ngã
Chương 20: Thiên nhiệt Hồ Phá


Hàn Khiêm thực sự đau dạ dày.

Nếu nhân vật chính trong lời những kẻ này không phải là anh, Hàn Khiêm chắc chắn trong lòng sẽ khinh bỉ nhân vật trong lời mấy người này một lượt, làm như đang quay phim Mary Sue chắc!

Thế nhưng nhân vật chính là chính mình, cho nên Hàn Khiêm không thể không đau dạ dày!

“Anh không biết vì sao chú lại phải thương tổn em ấy!” Long Ngạo Thiên nói, “Yêu một người chính là cho hắn được vui vẻ hạnh phúc, cho hắn thứ hắn muốn, chú làm sao có thể như vậy!”

Thẩm Thiên Ngạo len lén xoa thắt lưng mình một chút, vừa không chút thu liễm khí thế cười lạnh mở miệng, “Người mà Thẩm Thiên Ngạo anh coi trọng, vĩnh viễn không thể rời khỏi anh!”

“Em ấy không phải sở hữu của chú! Cũng không phải con rối! Chú không thể như vậy, vây em ấy ở thế giới của mình! Em ấy nên được tự do! Như cánh chim tung bay, sao chú có thể bẻ gãy cánh em ấy.”

Hàn Khiêm cảm thấy dạ dày mình vẫn cuồn cuộn lên, nghe đoạn đối thoại ghê tởm muốn chết của hai người, thiếu điều muốn chạy vào WC nôn ra. Anh nhìn thoáng qua Hồ Điệp Nhi ở phía sau Long Ngạo Thiên, đối phương có chút lo lắng khẩn trương nhìn anh, Hàn Khiêm mỉm cười với cô, ý bảo đối phương không cần lo lắng, ai ngờ mặt Hồ Điệp Nhi bỗng nhiên đỏ lên, có chút kích động cúi đầu.

“Em ấy cho dù là chim, cũng chỉ là chim hoàng yến, bay không thoát khỏi lòng bàn tay của anh.” Vẻ mặt Thẩm Thiên Ngạo đầy lạnh lùng, một chút cũng không để lời nói của Long Ngạo Thiên để vào lòng, giọng nói lộ ra sự lãnh khốc.

Long Ngạo Thiên cắn răng nói, “Chú làm vậy chỉ đẩy Khiêm rời xa mà thôi.”

“Anh sẽ không để em ấy rời đi, em ấy là người của Thẩm Thiên Ngạo anh.” Trong mắt Thẩm Thiên Ngạo hiện lên một tia không rõ cảm xúc.

Long Ngạo Thiên cảm thấy đối phương không hề nghe mình nói, trong lòng tâm tâm niệm niệm phải che chở cho Hàn Khiêm, vì vậy hắn vươn tay bắt lấy cổ tay Hàn Khiêm, kéo đối phương ra sau mình, chính mình đứng ở phía trước lấy tư thế bảo hộ che chắn anh.

“Anh muốn đưa Khiêm đi, em ấy không thể tiếp tục ở bên cạnh chú để chú tuỳ ý tổn hại!”

Thẩm Thiên Ngạo nháy mắt khẩn trương lên, hắn híp hai mắt, ẩn giấu cuồng phong gào lên tức giận: “Long, chú thật sự muốn giành người với anh sao?”

“Anh không phải muốn giành với chú.” Hai mắt phong tình vô hạn của Long Ngạo Thiên giờ phút này phá lệ nghiêm túc, “Anh chỉ muốn em ấy được tự do.”

Hàn Khiêm ở một bên bị loại lời thoại này đánh đến nỗi thiếu chút nữa tông cửa xông ra, anh gạt tay Long Ngạo Thiên, cực kì khó chịu: “Tôi không phải sở hữu của bất cứ ai, cũng không phải đồ chơi của bất cứ kẻ nào.”

Long Ngạo Thiên vội vàng giải thích, “Khiêm, em đừng hiểu lầm, tôi đến đây để đưa em đi.”

“Đi?” Thẩm Thiên Ngạo cười lạnh, “Muốn đi đến đâu, các người chỗ nào cũng không thể đi được!”

“Ngạo, bảo tiêu của chú ở bên ngoài đã bị người của anh và Hồ Điệp Nhi giải quyết rồi, chú còn cậy vào cái gì nữa!”

“Chú!” Thẩm Thiên Ngạo cả giận nói, “Long, chú phản bội anh!”

Long Ngạo Thiên xoay người nói, “Khiêm, chúng ta đi thôi.”

Ra đến cổng, ba người lên xe, đều trầm mặc không nói.

Hồ Điệp Nhi một mình ngồi ở phó lái, Long Ngạo Thiên không biết xấu hổ chen vào bên cạnh Hàn Khiêm.

“Khiêm….” Long Ngạo Thiên lưu luyến không rời, “Tôi phải ở lại ngáng đường Thẩm Thiên Ngạo, đánh lạc hướng hắn.”

Hàn Khiêm không nói gì châm một điếu thuốc, cho tới giờ vẫn không biết rằng mình thuộc thể chất hoạ thuỷ.

“Cho nên em tạm thời phải ở chung với Hồ Điệp Nhi.” Nói đến đây Long Ngạo Thiên còn trừng mắt liếc Hồ Điệp Nhi một cái, “Cô ta biết mình có thể tách em và Ngạo ra nhất định rất vui vẻ.”

Hàn Khiêm rít sâu một hơi thuốc, nhìn cảnh sắc vụt qua bên ngoài cửa sổ, cảm thấy thời gian này chính là những ngày mệt mỏi nhất mà anh phải trải qua.

Anh gật gật đầu, tỏ vẻ mình hiểu rồi.

Tài xế trực tiếp đưa Hàn Khiêm đến biệt thự Hồ gia, Long Ngạo Thiên giữa đường xuống xe đánh lạc hướng người mà Thẩm Thiên Ngạo phái tới, mà Hồ Điệp Nhi trầm mặc đưa Hàn Khiêm vào trong nhà.

“Hộ chiếu của anh đã làm xong, ba ngày sau anh có thể bí mật rời khỏi nơi này.”

Hàn Khiêm đại khái chưa từng nghĩ đến mình sẽ có ngày hôm nay, lại vì liều mạng trốn tránh một người mà phải rời khỏi mảnh đất thân thuộc của mình.

Hồ Điệp Nhi muốn nói lại thôi, ánh mắt có chút né tránh nhìn Hàn Khiêm.

“Làm sao vậy?”

“Anh…. thực sự xuất ngoại ở cùng với Long sao?”

Hàn Khiêm nhíu mày, cái gì đây? Chính mình xuất ngoại còn phải ở chung với một người khác? Chẳng lẽ mình thoát được Thẩm Thiên Ngạo lại tới một Long Ngạo Thiên sao? Trời định mình sinh ra phải quay quanh hai tên điên này hả?!

Thực sự quá đủ rồi!

Hàn Khiêm buồn bực muốn chết, ngữ khí cũng không thể tự chủ mà nặng hơn một chút, “Hỏi nhiều vậy làm gì?”

Hồ Điệp Nhi hoảng sợ.

Hồ Điệp Nhi thích Thẩm Thiên Ngạo hơn hai mươi năm, bọn họ từ nhỏ thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, cô là tiểu công chúa của Hồ gia, Hồ phụ cả đời chỉ có một đứa con gái, nâng niu cô trong lòng bàn tay không để cô phải chịu một chút ấm ức.

Mà Thẩm Thiên Ngạo là con trưởng nhà họ Thẩm, thiên chi kiêu tử, từ nhỏ đã quang mang vạn trượng, chí khí ngút trời, có điều tâm tình luôn luôn bất định.

Hai nhà bọn họ trước giờ giao hảo, từ nhỏ cũng đã nói đùa sau này hai đứa lớn lên sẽ cho lập gia đình, Hồ Điệp Nhi đương nhiên cho rằng Thẩm Thiên Ngạo sẽ là chồng tương lai của mình, cũng toàn tâm toàn ý yêu kính đối phương như chồng của mình.

Chưa từng nghĩ tới, Thẩm Thiên Ngạo căn bản không thương mình.

Vậy tại sao nhiều năm như vậy lại không nói rõ với cô, vì sao chưa từng cự tuyệt cô, để cho cô ngây ngốc yêu nhiều năm như vậy.

Thẩm Thiên Ngạo bị Long Ngạo Thiên dẫn đi một vòng, đứng dưới lầu công ty của mình, tâm tình còn tệ hại hơn.

Hắn chậm rãi trở về phòng làm việc của mình, đi đến bên giường khoanh tay mà đứng, từ trên cao nhìn xuống cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, thời tiết dần dần ấm áp lên, dòng người đông đúc trên đường đã bỏ đi trang phục mùa đông, diện thời trang mùa xuân mỏng manh.

Điều hoà trong phòng làm việc cũng ngừng hoạt động.

Thẩm Thiên Ngạo chậm rãi phun ra một câu, ánh mắt tràn ngập hung ác nham hiểm.

“Trời nóng, làm cho Hồ thị phá sản đi.”



☆ Thiên nhiệt Hồ phá: Vầng, phải chăng chính là ‘Trời nóng, làm Hồ thị phá sản đi’?! =))
 
Ức Vạn Tân Lang : Hào Môn Tổng Tài Ái Thượng Ngã
Chương 21: Hàn Khiêm đưa ra một quyết định khó khăn


“Thực ra trước đây tôi rất thích Thiên Ngạo.” Hồ Điệp Nhi chậm rãi mở miệng, “Tôi nghĩ rằng anh ấy sẽ trở thành chồng tôi, cho nên toàn tâm toàn ý mà yêu anh ấy, thậm chỉ cả thế giới chỉ có một mình anh ấy. Thế nhưng anh xuất hiện đã làm tôi biết rõ, những năm qua chỉ là tôi đơn phương, Thiên Ngạo căn bản không thích tôi.”

Hàn Khiêm trầm mặc liếc Hồ Điệp Nhi một cái, không nói gì.

Đôi khi có một số việc nếu không có ai nói cho ta biết, ta thực sự sẽ mặc kệ mắt mình bị che phủ, chỉ sống trong thế giới của riêng mình, không nhìn không nghe không biết.

“Bây giờ tôi đã hiểu.” Hồ Điệp Nhi chun mũi, như trút được gánh nặng mà nở ra một nụ cười, trên mặt vẫn còn một vệt nước nhàn nhạt, “Không thích tôi tức là không thích tôi, tôi cũng không cần phải tự lừa mình dối người.”

“Cô tốt như vậy, tại sao nhất định phải xoắn xuýt bên cạnh hắn chứ?” Hàn Khiêm hỏi.

“Cũng đúng, trước kia không biết tại sao tôi lại nghĩ không thông, hiện tại thì khác rồi, con gái tội gì phải quay quanh tình ái chứ, ba tôi không có con trai, vậy tôi có thể phụ ông ấy quản lý công ty mà.” Hồ Điệp Nhi nhún nhún vai, “Dù sao có rất nhiều đàn ông mong ước được ở rể Hồ gia, nói không chừng có nhiều người còn ưu tú hơn Thẩm Thiên Ngạo.”

Hàn Khiêm tựa như lần đầu tiên quen biết Hồ Điệp Nhi, chăm chú nghiêm túc cẩn thận đánh giá Hồ Điệp Nhi một chút, lời này mới thật sự như lời của con nhà giàu nói ra, thật không biết những năm qua cô rốt cuộc sống thế nào.

“Có điều, Thẩm Thiên Ngạo để tôi lỡ lâu như vậy, tôi nhất định không dễ dàng buông tha cho hắn.” Bộ dáng Hồ Điệp Nhi xoa tay nóng lòng muốn thử doạ Hàn Khiêm hết hồn, “Loại đàn ông không chịu để người ta vào mắt như anh ta đáng bị giáo huấn một trận!”

Hồ Điệp Nhi trầm mặc một lúc, lại hỏi vấn đề khi trước, “Có điều, anh thực sự nguyện ý cùng Long Ngạo Thiên ra nước ngoài sao?”

Suy nghĩ một chút về cuộc sống về sau, tuy rằng không có “Em này tiểu yêu tinh mê người” “Em à đáng ghét quá châm lửa tôi” “Em là đang câu_dẫn tôi sao” “Chàng trai à em chọc giận tôi rồi đấy”, nhưng mà vẫn còn hơn mấy lời nói ghê tởm như “Khiêm Khiêm người ta rất sợ đó em phải ôm người ta” “Khiêm, em thật là yêu nghiệt mê người, so với tôi còn yêu nghiệt hơn” cùng với “Em này tiểu bại hoại”, Hàn Khiêm bắt đầu không rét mà run.

“Anh không muốn cùng với Long Ngạo Thiên ra nước ngoài sao?” Hồ Điệp Nhi hỏi anh.

Hàn Khiêm cực kì khẳng định lắc mạnh đầu, biểu đạt ý tưởng kiên quyết phải rời xa Long Ngạo Thiên của mình.

Kỳ thật Hàn Khiêm vẫn rất thắc mắc Long Ngạo Thiên rốt cuộc thích mình chỗ nào, nếu Thẩm Thiên Ngạo thích mình thì có thể xem như…. Tình_một_đêm …. Nhưng mà Long Ngạo Thiên anh hoàn toàn không rõ.

Hai người không tiếp xúc gì, hơn nữa tiếp xúc cũng chỉ là vài lần ngắn ngủi gặp mặt, tựa như ngay từ lần đầu gặp, Long Ngạo Thiên đã thích mình rồi, khiến cho Hàn Khiêm vẫn rất nghi ngờ đối phương có phải thực sự thích mình không? Tại sao nhìn qua không đáng tin chút nào.

Nhưng cách đối phương làm việc lại không giống như nhất thời hứng thú, mà giống như thật lòng yêu thương mới làm việc này, cho nên Hàn Khiêm có dùng cả đời cũng không thể hiểu được.

Thẩm Thiên Ngạo… thôi bỏ đi.

“Thực ra Long thật lòng thích anh.” Hồ Điệp Nhi nói.

Hàn Khiêm nhướn mày.

“Long lớn lên rất đẹp, cho nên trước giờ thường xuyên bị coi là nữ sinh, người nhà cũng không coi trọng anh ấy. Khi Long lớn lên bắt đầu đùa bỡn nhân gian, chưa bao giờ thật tâm thật lòng, chỉ biết đùa giỡn trái tim người khác. Thế nhưng sau khi anh xuất hiện thế giới của anh ấy chỉ vây quanh anh, trước kia anh ấy đối với tôi rất tốt, vậy mà khi trước ở bệnh viện bởi vì tôi muốn đánh anh, anh ấy thậm chí muốn xuống tay với tôi, tôi thấy nếu không phải Thiên Ngạo là anh em với anh ấy nhiều năm, chỉ sợ Long đã sớm trở mặt với anh ấy.”

Hàn Khiêm: ……….

Tuy rằng cô nói rất có lý, nhưng mà trong lòng tôi một chút cũng không thủng nổi a.

“Thực ra có một biện pháp giải quyết phiền não trước mắt của anh.”

“Là gì?”

“Chỉ cần anh kết hôn với tôi, mặc kệ là Long hay Ngạo đều không có biện pháp, trừ phi bọn họ muốn làm tiểu tam.” Trong mắt Hồ Điệp Nhi loé ra quang mang hưng phấn, “Bọn họ có lợi hại đến đâu cũng không có biện pháp trước pháp luật. Chỉ nghĩ đến hai người cao ngạo như vậy lại trở thành tiểu tam, tôi đột nhiên thật phấn khích!”

Cô gái, nhìn vào mắt tôi này, nói cho tôi biết cô đang nghiêm túc sao? Chuyện cười này một chút cũng không buồn cười…. Kết hôn gì đó một chút cũng không vui….. Đừng đem ra đùa chứ….

“Đương nhiên, tôi biết là anh thích Thiên Ngạo, tôi chỉ là thuận miệng nói thôi, anh không cần nghĩ nhiều. Hơn nữa anh yên tâm, tôi sẽ khuyên Long buông tay anh, anh ấy so với Thiên Ngạo càng hiểu được thế nào là ái nhân.”

Hàn Khiêm: ……..

Cô gái à cô làm sao ra được kết luận là tôi thích Thẩm Thiên Ngạo thế……..

Hồ Điệp Nhi nói, “Nếu anh không thích Thiên Ngạo anh đã không cùng anh ấy trở về, thực ra trong lòng anh rất rõ ràng, anh ấy căn bản sẽ không để đám bảo tiêu kia động thủ.”

Hàn Khiêm vẫn như trước không nói gì, Hồ Điệp Nhi cũng không nói đến đề tài này nữa: “Anh ở đây nghỉ ngơi một lúc đi, Thiên Ngạo sẽ rất nhanh sẽ muốn động thủ với Hồ thị, tôi cần phải đến công ty phụ giúp cha.”

“Thực xin lỗi, dẫn tới phiền toái cho cô.” Hàn Khiêm thật tâm thật lòng áy náy.

Hồ Điệp Nhi: “Không có gì, tôi cũng muốn để Thẩm Thiên Ngạo biết thế nào là lợi hại, để anh ta bớt vênh vênh tự đắc coi thường phụ nữ.”

Sau khi Hồ Điệp Nhi đi, Hàn Khiêm cũng không ngủ, anh rút ra di động đã chuyển sang chế độ yên lặng, bên trên có tổng cộng 182 cuộc gọi nhỡ, tất cả đều đến từ Thẩm Thiên Ngạo, còn có một cái tin nhắn.

Hàn Khiêm

“Đừng lo lắng cho tôi.”

Hàn Khiêm: ………

Lo lắng cho anh cái mợ gì.

Ngón tay Hàn Khiêm quét một cái lên màn hình di động, mở danh bạ điện thoại ra, ngón tay dừng trên tên của Thẩm Thiên Ngạo.

Cuộc gọi này…. Rốt cuộc có nên gọi hay không……..
 
Ức Vạn Tân Lang : Hào Môn Tổng Tài Ái Thượng Ngã
Chương 22


Lề mề cho tới bây giờ chưa từng là phong cách của Hàn Khiêm, anh cơ hồ trong nháy mắt đã ra được quyết định.

Điện thoại gần như kết nối trong nháy mắt, bên kia truyền đến giọng nói của Thẩm Thiên Ngạo.

“Chàng trai, em rốt cuộc chịu gọi điện cho tôi rồi sao, hửm?”

Hàn Khiêm: …..

Vậy mới nói rốt cuộc não anh rụng ở đâu lại đi gọi điện thoại cho hắn a.

Nhưng nếu bỏ qua nội dung, thì có thể rất rõ ràng nhận ra trong giọng nói của hắn chất chứa kích động vội vàng lẫn tủi thân.

“Tại sao không nghe điện thoại của tôi?”

Giọng nói Thẩm Thiên Ngạo không còn trầm thấp như ngày thường.

Hàn Khiêm nói: “Anh gọi điện thoại cho tôi làm gì?”

Thẩm Thiên Ngạo nghe thấy câu nói không chút quan tâm này bỗng nhiên liền bạo phát, “Em còn có lương tâm hay không! Em có biết không tên Long kia không phải loại người tốt đẹp gì! Tôi đây lo lắng cho em như vậy em lại đối xử với tôi như thế?! Chàng trai đáng ghét, tôi muốn được ở bên cạnh em, thật muốn đánh đòn em một chút.”

Hàn Khiêm cúp điện thoại.

Cho nên mới nói rốt cuộc đầu óc anh rụng chỗ nào mới gọi điện cho hắn a.

Thẩm Thiên Ngạo lập tức phẫn nộ gọi điện lại.

Hàn Khiêm ấn nút nhận cuộc gọi, tiếng gầm gừ kiềm chế của Thẩm Thiên Ngạo lại truyền đến bên tai.

“Chàng trai, em dám ngắt điện thoại của tôi sao!!!”

Hàn Khiêm lại yên lặng ngắt điện thoại.

Ngắt điện thoại của anh thì sao.

Thẩm Thiên Ngạo lại gọi.

Lần này là không đợi đối phương rít gào phẫn nộ đã cúp điện thoại.

Lại gọi.

Lại nhận.

Lại cúp.

Hàn Khiêm bỗng nhiên có chút sung sướng nở nụ cười.

Có đôi khi đùa bỡn não tàn cũng là một chuyện vui vẻ lạ thường.

“Hàn Khiêm!”

“Ừ.”

Thẩm Thiên Ngạo bỗng nhiên bị giọng nói bình tĩnh của Hàn Khiêm trấn trụ.

“Hiện tại em đang ở với ai?” Một khi bình tĩnh lại, Thẩm Thiên Ngạo lập tức muốn bắt gian.

Hàn Khiêm quét mắt nhìn chung quanh một chút, “Vừa nãy ở cùng với Hồ Điệp Nhi, bây giờ chỉ có một mình.”

“À, là cô ấy.” Khẩu khí Thẩm Thiên Ngạo bỗng nhiên lộ vẻ tôi đây đã yên tâm, ”Cô gái kia rất thích tôi, tuy rằng có hơi đanh đá, nhưng sẽ không dám làm gì em.”

Hàn Khiêm: ………

Kỳ thật rất muốn nói cho anh biết đối phương đã hết thích anh rồi, bỏ gian tà theo chính nghĩa tự mình xử lý sự nghiệp còn chuẩn bị thời cơ trả thù anh.

“Hừ, cô ta đang hợp tác với Long muốn đối phó tôi, không dễ dàng như vậy.”

“Tự anh cẩn thận một chút.” Hàn Khiêm rốt cuộc coi như dặn dò một câu.

Ai biết Thẩm Thiên Ngạo lại tựa như nghe thấy điều gì đó rất thú vị liền lập tức tươm tướp, “Chàng trai, em đã lo lắng cho tôi như vậy thì mau chóng trở về đi.”

“…..Tôi ngắt đây.”

Ít ra Thẩm Thiên Ngạo hiểu được giữa hai người bọn họ có một rãnh ngăn ở phía trước, hắn sẽ không thể cứ như vậy mà ở bên đối phương.

Hai người không giống nhau như vậy, nếu muốn cùng một chỗ, vậy phải có một người thay đổi.

Nếu người kia không phải là anh, vậy chỉ có thể là Thẩm Thiên Ngạo hắn.

Năm tháng sau.

Hàn Khiêm đang nói chuyện cùng với em gái thu dọn đồ đạc đến trường, bỗng nhiên cánh cửa cửa hàng bị đẩy ra.

“Bây giờ còn chưa mở cửa, buổi tối lại đến đi.” Hàn Khiêm không quay đầu lại.

Hàn muội lại nhận ra người đến là ai, nhẹ nhàng đẩy Hàn Khiêm ý nói anh quay đầu lại.

Hàn Khiêm khẽ nhíu mày, vẫn là quay đầu nhìn về phía người kia.

Thẩm Thiên Ngạo có chút thấp thỏm đứng ở cửa tiệm, khuôn mặt xanh xao, áo thun quần jean xanh làm hắn thoạt nhìn giống một sinh viên, mái tóc kiểu cách chỉnh tề của hắn cùng đã được chỉnh thành tóc mái thưa thưa, mềm mại xoã trên trán.

Quả thật có thể xưng là một thiếu niên văn nhã.

Hàn Khiêm vậy mà nhất thời không nhận ra hắn.

“Chàng trai!”

Vừa mở miệng đã gõ Hàn Khiêm tỉnh lại từ loại ảo giác tốt đẹp kia.

“Định mệnh có gì nói mau.”

Hàn Khiêm nổi giận.

“Theo tôi về nhà!” Khí chất của Thẩm Thiên Ngạo lúc này cực kì không hợp với quần áo, khiến cho Hàn Khiêm lại cảm thấy đối phương một thân tây trang khí phách vẫn là dễ nhìn nhất.

“Cút.” Hàn Khiêm nói.

“Long đoạt vị trí Giám đốc của tôi.” Thẩm Thiên Ngạo nói.

“Ờ.”

“Hồ Điệp Nhi còn nói chuyện với cha mẹ làm cho tôi không thể dựa vào gia đình mà phải lần nữa ra ngoài dốc sức làm việc.”

“Ờ.”

Thẩm Thiên Ngạo không dám nói tiếp nữa.

Lâu nay hắn vẫn dựa vào công ty và gia tộc của mình, đúng như hắn nói, có những chỗ dựa này hắn mới có thể bất cần ngu xuẩn. Nhưng mà hiện tại hắn đã mất đi thứ hắn đắc ý nhất, nháy mắt khiến hắn cảm thấy trước mặt Hàn Khiêm mình không hề có địa vị.

“Anh hiện tại không có việc làm sao?” Hàn Khiêm hỏi hắn.

Thẩm Thiên Ngạo mím môi không nói gì.

Xem ra là không có.

Hàn Khiêm trầm mặt nói : “Cửa hàng tôi còn thiếu một nhân viên, tiền lương không cao anh có chịu không ?”

Mắt Thẩm Thiên Ngạo sáng lên : “Tất nhiên!”

”Nhân viên cửa hàng kiêm tài xế.”

”Không thành vấn đề.”

“Có lẽ trong tương lai còn có thể thăng chức làm bà chủ.”

“Tôi sẽ cố gắng làm việc !”

Hàn Khiêm ra khỏi cửa, Thẩm Thiên Ngạo theo sự chỉ huy của Hàn muội khiêng hành lí, nhìn dáng vẻ luống cuống của đối phương, anh mím môi, kiềm chế nụ cười trên môi.

Rất nhanh, Hàn Khiêm liền cười không nổi, bởi vì cách đó không xa đỗ một chiếc xe thể thao đỏ rực ở ven đường, một nam nhân dáng người thon gầy tựa vào xe, mái tóc mềm mại đen nhánh vuốt ra phía sau, hắn gỡ xuống kính râm trên mặt, vẫy vẫy tay sang bên này, phong tình vạn chủng mỉm cười.

Hàn Khiêm : ……….

—-

<i>Tác giả nói ra suy nghĩ :</i>

<i>Kết thúc *Tung hoa*</i>

[Hoàn chính văn]
 
Ức Vạn Tân Lang : Hào Môn Tổng Tài Ái Thượng Ngã
Chương 23: Phiên ngoại Long


[Mọi người để ý, xưng ‘anh’ ở đây là ngôi thứ nhất nhé:”> Mình thích sự cà lơ phất phơ khi xưng anh – chú và thấy nó rất hợp với Long – Ngạo cho nên dùng như vậy]

Một ngày trước lễ Tình Nhân, anh đã thấy Hàn Khiêm.

Người đàn ông mà Thẩm Thiên Ngạo trong miệng thiên đao vạn quả rốt cuộc xuất hiện trước mắt anh.

Anh đứng trước cửa hàng hoa của y, cửa hàng hoa này thật gọn gàng, những đoá hoa đều được nhân viên cửa hàng cắm rất cẩn thận, nhìn qua vừa thoải mái vừa ấm áp. Nhân viên vốn muốn tới tiếp anh, nhưng lại bị ánh mắt của anh doạ đến mức không dám lại gần.

Nghĩ lát nữa sẽ thấy Hàn Khiêm trong lời đồn, anh thế nhưng nhịn không được có hơi run run, anh biết đây là phản ứng tự nhiên khi quá mức khẩn trương mà thành. Anh ngồi trên sô pha cố gắng thả lỏng thân thể, để mình nhìn qua không quá chật vật.

“Vị tiên sinh này là?” Phía sau truyền đến một giọng nói có chút nghi hoặc.

Ngón tay anh bắt đầu run dữ dội hơn, vì để che giấu sự thiếu tự nhiên của mình, anh đành phải đút tay vào túi áo, quay đầu lại nhướn mày nhìn y.

Ngạo đã vô số lần miêu tả y cho anh nghe, hình bóng mơ hồ rốt cuộc vào giờ khắc này đều hoá thành thực thể, đan vào nhau biến thành người đàn ông trước mắt này.

Cao lớn, mạnh mẽ, kiên nghị, bình tĩnh. Ánh mắt sạch sẽ mà mát lạnh, bờ vai dày rộng vững chãi có thể mang đến cảm giác an toàn mãnh liệt cho người ta.

Trái tim bắt đầu kịch liệt nhảy lên, lí trí cũng có chút tan rã.

“Long, chú tìm được hắn chưa?” Ngạo lại một lần nữa hỏi anh.

“Chưa thấy.” Anh trước sau như một vẫn trả lời bằng hai chữ này.

Mặc kệ là trả lời bao nhiêu lần, anh đều có thể thấy rõ cảm giác cực kì thất vọng trên gương mặt Ngạo.

Anh không rõ vì sao hắn phải chấp nhất một người đàn ông như vậy, nhưng hắn vẫn điên cuồng miêu tả Hàn Khiêm với anh, thậm chí giống b**n th** cuồng mà dùng văn tự miêu tả lại cảnh giao_cấu của bọn họ đêm đó.

Về sau bị anh trong lúc vô ý thấy được.

Sau đó anh liền trở nên điên rồ.

Sau nữa …

Anh ép buộc mình phải thu hồi lại suy nghĩ đã bay thật xa, đứng dậy bước tới gần y, y mở to hai mắt nhìn anh, trong mắt mang theo lạ lẫm cùng với lễ độ.

Y không biết anh.

Anh bị nhận thức này làm cho hoảng hốt cùng với hít thở không thông.

So với Ngạo, anh lạc hậu năm năm.

“Cậu chính là chàng trai Ngạo nhung nhớ suốt năm năm?” Anh vươn tay nắm lấy cằm y, ánh mắt nhìn thẳng y, trong mắt y nhất định phải nhìn đến anh, anh nghĩ như vậy, lại dùng ngón tay quệt lên môi y, “Bình thường, nhìn không ra có cái gì đặc biệt.”

Tiếp xúc như vậy làm cho anh không có tiền đồ nghĩ tới giấc mơ mỗi đêm sau khi xem qua đống chữ mà Ngạo ghi lại cảnh bọn họ g*** h**n, ánh mắt của y có chút ẩn ẩn phẫn nộ, ánh mắt như thế làm cả người anh có chút nóng lên, anh cảm thấy mình trong mắt y nhất định chật vật cực kì.

“Long, buông tay chú ra!”

Giọng nói bại hoại của Ngạo làm cho lòng anh chợt hoảng hốt, hắn bước nhanh tới kéo Hàn Khiêm ra phía sau, hai mắt chằm chằm nhìn anh, mà anh lại quay đầu không dám nhìn hắn.

Sự phẫn nộ của hắn anh hiểu được, người hắn tâm tâm niệm niệm lại bị anh tìm được trước một bước, hơn nữa anh lại chưa nói cho hắn biết, một mình tới nơi này. Hắn là giận sự phản bội của anh, anh cố tình lộ ra một nụ cười, nháy mắt mấy cái với Hàn Khiêm.

Y đáp lại anh chỉ một chữ.

“Cút.”

Anh không có cút, cả đời này sẽ không.

Anh cùng với Hồ Điệp Nhi cùng nhau liên thủ hất Ngạo khỏi vị trí Giám đốc, nhưng Ngạo vẫn là Phó Giám đốc, hai mươi phần trăm cổ phần của công ty mà hắn giữ trong tay bị tụi anh thu thập sau đó tặng cho Thẩm mẫu, bà nghe nói là giúp con mình theo đuổi Hàn Khiêm liền cao hứng cực kì, lập tức phối hợp tống Thẩm Thiên Ngạo ra khỏi nhà.

Anh cũng không nhịn nổi cảm thán, có người mẹ tích cực giúp đỡ vậy, sợ gì không thể theo đuổi được Hàn Khiêm.

Về phần anh, chỉ cần Hàn Khiêm vui vẻ là được rồi.

Mặc kệ y thích ai, đời này anh sẽ không rời khỏi y.

Anh lái xe thể thao đứng ở bên đường đối diện cửa hàng hoa, nhìn vài người cùng nhau đi ra khỏi cửa, liền lập tức giơ cao tay chào hỏi bọn họ.

“Khiêm, lên xe người ta đi.”

Anh nháy mắt.

Sắc mặt Hàn Khiêm đen như đáy nồi, Ngạo cũng là thái độ khó chịu, nhưng rồi ba người vẫn ngồi lên xe anh.

Ngạo lạnh lùng hỏi anh, “Chú tới làm gì ?”

Anh nói : “Hiện tại anh là Giám đốc, không phải chú, chú quản anh à.”

“Chú phản bội anh !”

“Anh không có, cổ phần công ty của chú anh đưa cho Thẩm bá mẫu rồi.”

“Chú giành giai với anh !”

“Tào lao, Khiêm còn chưa có thừa nhận mà !”

“Không biết xấu hổ !”

“Anh đếu quan tâm đâu ~”

“Câm mồm !” Giọng nói lạnh lùng của Hàn Khiêm truyền đến.

Anh cùng Ngạo không dám nói tiếp nữa.

Hàn Khiêm ngồi ở ghế phó lái, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa xe, anh trộm vươn tay cầm tay y, y giãy nhiều lần cũng không buông ra, sau đó kệ xác anh.

Anh làm bộ đứng đắn nhìn thẳng phía trước, nụ cười trên khoé miệng lại không ngừng được.

Đường tương lai còn rất dài, anh không tin Ngạo có thể cả đời độc chiếm Khiêm.

[Toàn văn hoàn]
 
Back
Top Bottom