3
Khi đối diện với cửa kính và nhìn thấy vết máu đan chéo trên mặt mình, tôi sợ đến mức theo bản năng hét lên một tiếng.
Tôi cuống cuồng đưa tay lên sờ, nhưng vừa đưa tay ra, liền sờ được một tay đầy máu.
Tôi bị dọa sợ đến mức nhìn Vệ Sùng Hoa cũng đang hoảng loạn, rồi chạy tới bồn rửa mặt.
Đến khi nhìn vào gương, thấy bản thân chỉ là dính máu chứ không phải mặt bị xước, tôi mới thở phào.
Tôi mở nước, rửa sạch máu trên mặt, nhưng lúc tôi rửa, ngón út của tay trái đột nhiên bị tóc quấn, siết chặt lại.
Ban đầu tôi không để ý, chỉ vốc nước rửa mặt thật nhanh.
Nhưng sau khi tôi vốc hai vốc nước, lại phát hiện trong nước mình đang hứng có vài sợi tóc đen dài đang dập dờn trong làn nước trong vắt.
Trong đó có hai sợi quấn chặt ngón tay tôi giống như lúc ở khách sạn.
Tôi hứng nước trong bàn tay, nhìn mấy sợi tóc đang đong đưa trong nước, trong khoảnh khắc không dám nhúc nhích.
"Hồ Mạn..."
Vệ Sùng Hoa nhẹ giọng gọi, từ bên cạnh đi tới.
"Vệ Sùng Hoa."
Tôi bưng vốc nước đó, đưa về phía hắn, "Trần Thù lại đến rồi."
Theo sự di chuyển của tôi, nước chảy xuống từ kẽ tay, những sợi tóc đen dài cũng rơi xuống theo nước, quấn vào ngón tay tôi.
Tôi lại nghe thấy tiếng nức nở nho nhỏ nên ngẩng đầu nhìn vào gương, thì thấy bên trái gương mặt vừa mới rửa của tôi trên hình ảnh trong gương dường như lại có máu rỉ ra, tạo thành một vệt máu đan chéo rõ ràng.
"Tôi" bên trong gương thở hổn hển, tóc ngắn bên mặt từng chút lan xuống xương quai xanh...
Thật sự giống như một con rắn muốn nuốt chửng cả người tôi.
Tôi nâng mấy sợi tóc đó trong tay, không dám động đậy, sợ Trần Thù trong kính sẽ lại bổ nhào vào tôi như trong khách sạn.
Tôi nhìn chằm chằm vào gương, kể với Vệ Sùng Hoa những gì tôi đã nhìn thấy: "Cô ấy đang ở trong kính, trên mặt cô ấy bị cắt hai đường, máu tươi đầm đìa, tóc dính nước, chảy xuống dọc theo xương quai xanh, hình như cô ấy đang cố gắng thở gấp, cô ấy đang nhìn em...
Vệ Sùng Hoa, làm sao đây?
Cô ấy đến báo thù em rồi, có phải cô ấy trách em cướp mất anh không."
Tôi sợ đến mức nức nở, mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trong gương.
"Làm gì có..."
Vệ Sùng Hoa chậm rãi đến gần.
Nhưng ngay khi hắn đến trước mặt tôi, đèn trước gương đột nhiên nổ tách, sau đó tấm gương trở nên đen kịt.
Tôi bỗng nghe thấy tiếng ai đó đang hét, sau khi mất tập trung một hồi, tôi bỗng xoay đầu về phía Vệ Sùng Hoa bên cạnh, trong lòng không biết vì sao dâng lên một nỗi oán hận.
Tôi hất nước trong tay đi, bóp cổ Vệ Sùng Hoa, đè hắn xuống bồn rửa mặt.
"Hồ Mạn..."
Vệ Sùng Hoa bị tôi bóp cổ, tay bắt lấy cánh tay tôi.
Nhưng lần này tôi vốn không hề cảm thấy đau, tôi dùng sức đè Vệ Sùng Hoa, ấn đầu hắn vào bồn rửa mặt, giống như hận không thể bóp chết hắn!
"Hồ Mạn..."
Vệ Sùng Hoa muốn dậy, nhưng vừa cử động liền ảnh hưởng đến vết thương ở chân, làm sao cũng không thoát ra được nên bị tôi gắt gao ấn vào bồn rửa mặt.
Tôi nhìn thấy hai mắt hắn long lên đỏ ngầu....
Trong lòng tôi dậy lên một cảm giác hả hê, không nhịn được cười ra tiếng: "Vệ Sùng Hoa, ha ha..."
Âm thanh đó khiến tôi tự giật mình.
Cũng vào lúc này, Vệ Sùng Hoa trở tay vặn vòi nước, hứng một vốc nước tạt lên mặt tôi.
Ngay tức khắc, tôi bừng tỉnh và buông hắn ra, hốt hoảng lùi về sau.
Tôi hoảng loạn nhìn tấm gương đen kịt và Vệ Sùng Hoa bị tôi bóp cổ suýt nữa tắt thở, đang nằm bò trên bồn rửa mặt không ngừng ho, sau đó tôi vội cúi đầu nhìn hai tay mình.
Vừa nãy bị Vệ Sùng Hoa cào, hai cánh tay tôi lúc này đầy những vết máu...
Vệ Sùng Hoa thoát chết trong gang tấc, nằm trên bồn rửa mặt, sợ hãi nhìn tôi.
"Không phải em..."
Tôi vung tay, dùng sức hất những sợi tóc đen dài quấn trên tay ra, nhưng mấy sợi tóc đó càng quấn càng chặt, "Tôi càng vung càng suy sụp, "Cô ấy muốn giết anh, Vệ Sùng Hoa, Trần Thù muốn giết anh, không phải em...Không phải em..."
Nhưng mấy sợi tóc kia dường như quấn chặt lấy tay tôi, càng vung lại càng chặt.
Tôi nhìn gương, lại nhìn Vệ Sùng Hoa, nỗi sợ trong lòng dâng lên cực dộ, tôi không dám nhìn hắn nữa, sợ bản thân sẽ không nhịn được mà bóp chết hắn.
Tôi vội xoay người chạy đến sô pha, lấy điện thoại gọi cho Hồ Vân Phi.
Công ty anh hiện chuyên về livestream trên mạng, bây giờ đang rất bận, nên gọi một hồi mới nghe máy.
Tôi nắm chặt điện thoại, vốn không biết nên nói thế nào, chỉ nức nở hét lên một câu: "Anh ơi, em muốn về nhà..."
Vệ Sùng Hoa đi theo vừa hay nghe được câu này, vẫn đang ra sức xoa cổ, dường như muốn giải thích.
Tôi vội xua tay với hắn: "Anh đừng qua đây...Anh đừng..."
Nhìn dáng vẻ này của hắn, tôi rất sợ.
"Hồ Mạn..."
Vệ Sùng Hoa gọi tôi.
"Anh đừng qua đây!"
Tôi cầm điện thoại, nhìn hắn, từng bước từng bước lùi về sau.
Đầu bên kia điện thoại, Hồ Vân Phi gào lên: "Vệ Sùng Hoa, mày đợi đó cho ông."
Vệ Sùng Hoa nghe thấy giọng của Hồ Vân Phi thì sững người, cũng không thiết xoa cổ, nhẹ nhàng nói: "Hồ Mạn, em đừng sợ."
Phía sau tôi là ghế sô pha, căn bản không còn chỗ để lùi, nhìn thấy Vệ Sùng Hoa sắp đến gần, mà bên cạnh dường như lại truyền đến tiếng khóc nức nở, tôi sợ đến mức vội xua tay, điện thoại rơi xuống nền nhà.
"Hồ Mạn, trên đời không có ma quỷ, nhất định là do em nghe chị Hùng kể quá nhiều chuyện liên quan đến Trần Thù nên mới tưởng tượng ra."
Vệ Sùng Hoa không dám lại gần nữa, chỉ nói, "Hơn nữa em không quen biết với Trần Thù, sao cô ấy phải tìm em chứ?"
"Em không biết.
Nhưng cô ấy muốn giết anh, em có thể cảm nhận được điều đó.
Cô ấy muốn mượn tay em giết anh...
Như vậy thì báo thù em, cũng báo thù được anh, chúng ta ai cũng không được sống tốt."
Tôi cố sức kéo những sợi tóc đen đang quấn trong kẽ tay ra, nhưng càng kéo nó càng siết chặt, siết đến mức ngón tay tôi đau đớn.
"Nhưng có thể cô ấy vẫn còn sống, sao lại thành quỷ được?"
"Vậy đây là cái gì..."
Tôi giật mạnh một sợi tóc đen, đưa ra trước mặt Vệ Sùng Hoa "Tóc này ở đâu ra!
Em bị làm sao thế này...
Em...
Em sai rồi, anh đừng lại gần em nữa, em không muốn xen vào giữa hai người, Vệ Sùng Hoa, em muốn về nhà."
"Hồ Mạn, em nghe anh nói."
Vệ Sùng Hoa nhìn sợi tóc trước mặt tôi, cẩn thận bước về phía tôi một bước, "Em bình tĩnh lại trước đã."
Ngay lúc hắn đến gần, có một hình ảnh chợt hiện lên cửa kính ban công, dường như có hai bàn tay bất ngờ túm lấy hắn, vô cùng giống với cảnh Trần Thù túm Vượng Tài mà tôi thấy lúc sáng...
"Cô ấy đến rồi, cô ấy đang bóp cổ anh."
Tôi hít sâu, đưa tay chỉ vào cửa kính, "Vượng Tài đã bị chém chết như vậy đấy!"
Ngay lúc tôi vươn tay ra, bóng của tôi và Vệ Sùng Hoa trên cửa kính kề sát nhau, giống hệt như tay tôi đang bóp cổ Vệ Sùng Hoa.
Mà cùng với cử động của tôi, tóc trên vai phất ra, cái bóng của tóc trong chớp mắt mọc dài, mái tóc vốn ngang vai như biến thành một con rắn tóc quấn lấy Vệ Sùng Hoa.
"Trần Thù!"
Vệ Sùng Hoa sợ hãi lùi về sau, ngồi bệt trên mặt đất.
Tôi cũng bị dọa cho cuống cuồng, không quan tâm đến Vệ Sùng Hoa nữa, xoay người chạy thẳng ra ngoài.
Tôi không muốn ở trong căn nhà này thêm một chút nào nữa.
"Hồ Mạn!"
Vệ Sùng Hoa vội khập khiễng đuổi theo.
Tôi sợ đến mức chạy văng mất luôn dép đi trong nhà, lối vào lại tối, tôi cũng không mò được đèn nằm ở đâu, nên đành dựa vào trí nhớ mà chạy ra ngoài.
Vừa mở cửa liền va vào lòng một người, dọa tôi hét lên một tiếng.
Sau đó tôi có cảm giác người đó ôm lấy tôi: "Đừng sợ, là anh."
Khi tôi hét lên thì đèn cũng sáng, tôi nhìn thấy Hồ Vân Phi thì mới thở phào nhẹ nhõm, tôi kéo áo hắn: "Anh, em muốn về nhà!
Về nhà!"
Hồ Vân Phi nghe tôi gọi "anh", giận dữ nhìn vào bên trong: "Vệ Sùng Hoa, mới kết hôn được một ngày mà mày đối xử với Hồ Mạn thế này à!"
"Không phải đâu, anh nghe em giải thích."
Vệ Sùng Hoa cà nhắc đi ra, vội nói với tôi, "Hồ Mạn, em giải thích chút đi."
"Giải thích cái gì!"
Hồ Vân Phi móc điện thoại ra gọi, lườm Vệ Sùng Hoa, "Mày đừng cho rằng nhà bọn tao không biết mày vội cưới Hồ Mạn như vậy là vì cái gì, tao với bố tao vẫn còn sống đấy."
Lúc này tôi cứ luôn cảm thấy trên tay mình vẫn vướng tóc, đầu óc tôi choáng váng, dường như luôn nghe thấy có tiếng phụ nữ khóc nức nở.
Mấy năm nay Hồ Vân Phi dạy bảo không ít nữ streamer, tính tình càng ngày càng cáu kỉnh, vô cùng nóng tính, vừa mắng chửi Vệ Sùng Hoa, vừa nói với hắn là mình đã báo cảnh sát.
Trong thời gian đó, Vệ Sùng Hoa có giải thích mấy lần, nói vết thương trên người tôi không phải do hắn cào, nhưng hắn có nói gì thì Hồ Vân Phi cũng không tin.
Hắn bảo tôi giải thích, nhưng tôi sợ đến mức không nói được lời nào, vừa bị hắn gọi liền thu mình lại nép trong lòng Hồ Vân Phi, Hồ Vân Phi thấy vậy càng ôm chặt tôi hơn.
Trên đường đến đây Hồ Vân Phi đã báo cảnh sát nên cảnh sát đến rất nhanh, thấy tôi và Vệ Sùng Hoa khắp người đều là máu, họ cũng giật mình, vội vàng lấy lời khai của chúng tôi, hỏi chúng tôi đã có chuyện gì.
Ở đây căn bản không đến lượt tôi nói chuyện, Hồ Vân Phi trực tiếp kéo hai cánh tay tôi ra cho cảnh sát xem: "Đây còn chưa rõ ràng sao, bạo lực gia đình đó!
Nào..."
Anh cầm điện thoại mở cho cảnh sát nghe ghi âm trò chuyện lúc nãy: "Dọa Hồ Mạn thành như vậy, nửa đêm nửa hôm khóc lóc đòi về nhà, không phải bạo hành thì là gì?
Các anh kiểm tra kẽ móng tay của cậu ta đi, chắc chắn vẫn còn DNA của Hồ Mạn..."
Trên tay tôi có vết thương buổi sáng bị Vượng Tài cào, cũng có hai lần bóp cổ Vệ Sùng Hoa bị anh ta cào, lúc này gần như đã tím bầm, máu thịt lẫn lộn.
Vệ Sùng Hoa ở một bên muốn nói nhưng không nói được, chỉ chỉ lên cổ mình, nói tôi cũng bóp cổ hắn...
"Lẽ nào phải bất động để mày đánh chết sao!"
Hồ Vân Phi trực tiếp nhào qua.
Tôi sợ đến run cầm cập, anh vôi ôm tôi vào lòng, liếc xéo Vệ Sùng Hoa: "Mày nhìn coi, dọa con bé thành dáng vẻ gì rồi."
Vệ Sùng Hoa dường như vẫn còn muốn nói gì đó, nhưng Hồ Vân Phi gần như sắp mất kiểm soát, may mà Cố Nhất Minh đã đến.
Đoán chừng anh cũng bị Hồ Vân Phi gọi qua trên đường tới, quần áo còn chưa kịp thay, vẫn đang mặc đồ ngủ, mặt đầy vẻ mệt mỏi, nhưng thấy hai cánh tay đầy vết thương của tôi thì lập tức tỉnh táo, trực tiếp tỏ ý muốn về đồn cảnh sát lập hồ sơ vụ án.
Vệ Sùng Hoa muốn giải thích, nhưng Hồ Vân Phi đang phát cáu, căn bản không cho hắn cơ hội.
Đến đồn cảnh sát, Cố Nhất Minh dường như thấy trạng thái tinh thần tôi không đúng lắm, hỏi tôi mấy câu, nghe tôi nói buổi chiều ngủ một giấc, sau khi ăn tối uống sữa ấm lại ngủ nữa, thì đề nghị cảnh sát xét nghiệm máu.
Anh nói buổi sáng ở bệnh viện đã thấy tinh thần tôi không ổn.
Có luật sư lớn như Cố Nhất Minh tham dự, sau một hồi, tôi và Vệ Sùng Hoa chia ra lấy khẩu cung nên cũng không biết Vệ Sùng Hoa bên đó thế nào rồi.
Tôi vừa nghe nói đến xét nghiệm máu liền nhớ đến mỗi lần có chuyện gì Vệ Sùng Hoa đều đưa cho tôi sữa ấm, tôi uống xong liền ngủ, sau đó trạng thái tinh thần quả thật không ổn.
Chỉ cần xác định Vệ Sùng Hoa bỏ thuốc vào trong sữa của tôi, vậy thì cho dù hắn nói gì, vụ án này cũng sẽ không chỉ đơn giản là bạo lực gia đình nữa.
Tôi không biết Vệ Sùng Hoa khai thế nào, nhưng bên này đều là do Cố Nhất Minh thay tôi nói.
Sau khi lấy lời khai xong, cảnh sát nói báo cáo xét nghiệm máu cần một thời gian mới có kết quả, dù gì thì cũng lập hồ sơ vụ án rồi, việc còn lại giao cho Cố Nhất Minh giải quyết, Hồ Vân Phi thì đưa tôi về nhà ngủ.
Trên xe, Hồ Vân Phi nhìn cánh tay bị cào đến máu thịt lẫn lộn của tôi, nghiến răng hỏi: "Đáng không?"
Tôi dựa vào ghế sau, khẽ gật đầu: "Đáng."
Về đến nhà, bố tôi chỉ ngồi trước bàn, nặng nề nhìn tôi: "Mớibắt đầu đã bị thương thành thế này!
Đừng nói cho mẹ con biết, bố nhìn cũng thấy đau lòng!"
Sau đó, ông nhìn Hồ Vân Phi: "Con cũng làm bừa theo nó, nó là em con, con..."
Rồi ông nhìn qua mẹ tôi, hừ lạnh, nói với Hồ Vân Phi: "Đi theo bố!"
"Không sao, em bảo mẹ xử lí vết thương cho em đi."
Hồ Vân Phi nở nụ cười cứng ngắt với tôi xong liền đi theo bố.
Tôi không nói rõ cảm xúc của mình lúc này là gì, giờ đã rạng sáng, cả nhà vì chuyện của tôi mà không ai ngủ được.
Tôi quay đầu nhìn mẹ, tay bà ấy đang run rẩy cầm tăm bông chấm thuốc đỏ, kéo cánh tay tôi giúp tôi rửa vết thương.
Càng rửa, nước mắt lại càng rơi, nhưng bà ấy chỉ hít sâu một hơi, đổi tăm bông khác rồi lại chấm thuốc đỏ: "Nếu năm xưa mẹ không...
Thì sẽ không thành ra thế này."
"Trước giờ con tốt số, sẽ không có chuyện đâu!"
Tôi tự rút một cái tăm bông nhúng vào thuốc đỏ rồi bôi sột soạt lên vết thương, "Mẹ yên tâm."
Vết thương bị cào này không cần thuốc gì, bôi thuốc đỏ xong, tôi định lên lầu đi ngủ.
"Hồ Mạn!"
Mẹ bỗng gọi tôi, "Có phải con rất hận mẹ, hận mẹ năm đó nhẫn tâm..."
Nói đến phần sau, bà che miệng khóc nức nở.
"Không có."
Tôi tiếp tục đi lên lầu.
Vừa lên lầu, tôi phát hiện Hồ Vân Phi đang ở trong phòng mình, đưa cho tôi một chiếc máy tính và một cái điện thoại mới: "Thứ em muốn đều ở trong máy tính, còn điện thoại là cái mới."
Tôi nhận lấy, "ừm" nhẹ.
Nhưng anh lại ngồi trên giường tôi không nhúc nhích, nhìn chằm chằm bộ đồ ngủ nhuốm máu của tôi, sau đó lôi quần áo ném tới: "Hắn ta có...
Có...."
"Không có."
Tôi khoác quần áo lên người, nói với anh, "Anh nên đi rồi."
Tôi và Vệ Sùng Hoa chỉ mới quen biết được ba tháng, hắn muốn giả làm chính nhân quân tử, đêm tân hôn lại quậy đến mức chân bị thương, có thể làm gì được tôi?
"Hồ Mạn!"
Hồ Vân Phi nhìn tôi, cắn chặt răng, rồi đột nhiên đứng bật dậy, đóng sầm cửa lại.
Tôi nhìn màn hình đang chờ máy khởi động, kéo bộ đồ kia quấn lên người.
Từ nhỏ tôi đã thường gặp may mắn, nhưng có một số chuyện, không phải mệnh tốt hay không là có thể thay đổi được.
Ở môi trường quen thuộc, tôi ngủ khá ngon, khi tỉnh giấc đã là trưa hôm sau.
Cố Nhất Minh gọi điện nói bên đó đã có báo cáo xét nghiệm máu, trong cơ thể tôi xác thực còn sót lại thuốc gây an thần, bên cảnh sát đã tìm thấy thuốc trong nhà Vệ Sùng Hoa.
Vệ Sùng Hoa nói gần đây tinh thần tôi không ổn định nên đã cho thuốc vào trong sữa cho tôi uống, ý định ban đầu là giúp tôi ngủ ngon.
Chi tiết này có thể xác nhận ở khách sạn nơi tổ chức hôn lễ, tối qua quả thật tôi rất sợ hãi, cộng thêm thuốc không có tác dụng phụ, Vệ Sùng Hoa cũng uống, cho nên Vệ Sùng Hoa đã về rồi.
Tuy nhiên hắn không hề nhắc đến chuyện của Trần Thù, chỉ nói giữa chúng tôi xảy ra tranh chấp, lúc đùa giỡn tôi giỡn đến mức nổi giận, bóp cổ hắn không chịu buông, hắn vì bản năng sinh tồn nên mới cào tôi bị thương.
"Bọn anh đã bàn bạc rồi, dứt khoát mượn cơ hội này để đề xuất ly hôn đi."
Cố Nhất Minh ở đầu bên kia điện thoại nói, "Giai đoạn hòa giải trong ly hôn là ba mươi ngày, em muốn làm gì thì phải nhanh lên, lần này có tiền án, chuyện sau này khá dễ xử lí.
Đương nhiên tốt nhất là khơi dậy chút mâu thuẫn, tương lai càng dễ giải quyết hơn.
Phải có chứng cứ chứng minh cậu ta bạo hành em, hiểu không?"
Tôi khẽ "ừm", cúp máy, nghĩ xem bước tiếp theo nên làm thế nào.
Không lâu sau Vệ Sùng Hoa gọi điện thoại đến nói muốn hẹn tôi nói chuyện.
Cho dù sẽ bàn về vấn đề ly hôn thì chuyện nên nói cũng phải nói, càng huống hồ Cố Nhất Minh đã nói cần phải gay gắt một chút, bây giờ Vệ Sùng Hoa chủ động hẹn tôi, đây quả thật là một cơ hội tốt.
Nơi Vệ Sùng Hoa hẹn gặp là một quán bar, khi tôi đến còn đang dọn dẹp chưa mở cửa, cả quán bar chỉ có một mình Vệ Sùng Hoa ngồi trên quầy bar uống nước ép, cùng với một nhân viên phục vụ đang kiểm kê và bày biện dụng cụ pha chế rượu.
Trên chân anh ta vẫn còn vết thương, nhưng trải qua chuyện tối qua mà đến quán bar vẫn có thể nhớ việc uống nước ép thì quả thật là một người bình tĩnh.
Tôi đi qua, ngồi xuống trước mặt anh ta, muốn mở miệng nhắc đến chuyện ly hôn.
Vệ Sùng Hoa lại nhìn tôi chằm chằm, trong mắt rõ ràng có nét dò xét, thậm chí cơ thể vốn dĩ đang uể oải nằm rạp trên quầy bar đứng thẳng dậy, mắt quét qua mái tóc của tôi, môi run run một hồi mới thấp giọng lẩm bẩm: "Hồ Mạn, tóc của em..."
"Tóc tôi làm sao?"
Tôi vừa nghe đến tóc liền theo bản năng xoa tay, luôn cảm thấy trên tay có quấn tóc.
Nhưng Vệ Sùng Hoa lại nhìn chằm chằm tóc tôi, ánh mắt dao động, thì thào nói: "Em cố ý nhuộm đen duỗi thẳng rồi."
Tôi vội mở camera điện thoại, thấy mái tóc vốn nâu xoăn của mình bên trong biến thành tóc đen thẳng ngang vai, ngay cả cách trang điểm cũng không phải kiểu phong cách trước đây của tôi mà là kiểu quán bar màu khói, thậm chí dưới góc mắt bên trái còn cố tình chấm một nốt ruồi lệ.
Tay tôi run run, vội ném điện thoại vào túi xách, hốt hoảng rút khăn giấy ướt ra tẩy trang.
Lớp trang điểm có thể tẩy hết, nhưng mái tóc thì không thể trở lại như cũ dễ dàng như vậy.
Thấy tôi lau mặt và dùng sức giật mạnh tóc ra sau như thể trút giận, Vệ Sùng Hoa vội bắt lấy tay tôi, nhưng đụng phải vết thương trên cánh tay làm tôi đau đớn kêu lên.
Tôi giãy giụa thoát ra, nhưng Vệ Sùng Hoa giữ chặt tay tôi, nghiến răng trầm giọng hỏi: "Hồ Mạn, em tự nhuộm đấy à?"
"Hôm qua tôi gây thành như vậy, làm gì còn tâm trí nhuộm tóc chứ."
Tôi dùng sức muốn đẩy tay Vệ Sùng Hoa ra.
Nhưng làm thế nào Vệ Sùng Hoa cũng không chịu buông tay, vào lúc tôi đang xô đẩy thì phát hiện gương mặt mình phản chiếu trên tủ rượu thủy tinh ở quầy bar đối diện dường như đang nhếch đôi môi đỏ mọng lên cười.
Tôi lập tức cảm thấy không ổn, lớn tiếng nói: "Anh mau buông ra...
Buông ra!"
Nhân viên phục vụ đang kiểm kê dụng cụ pha chế rượu bên cạnh nghe tôi hét liền nhìn qua, thấy dáng vẻ của tôi, anh ta cũng sững lại, vội bỏ đồ xuống đi về phía bên đây.
Vệ Sùng Hoa trừng mắt nhìn tôi, giữ chặt hai tay tôi, kéo tôi đến trước mặt hắn, chất vấn: "Em nói cô ấy muốn giết tôi?
Vì sao chứ?"
"Anh bỏ tôi ra..."
"Tại sao muốn giết tôi?"
Vệ Sùng Hoa gầm gừ, "Là em giúp cô ta báo thù đúng không?"
"Không phải, tôi không quen cô ấy."
Tôi run cầm cập, nhìn qua tủ rượu kia, nói: "Cô ấy đang ở đây, anh nhìn kìa..."
Dường như lúc này Vệ Sùng Hoa mới nhận ra, theo ánh mắt của tôi nhìn về phía tủ rượu thủy tinh.
Bên trong phản chiếu một nửa gương mặt tôi, mái tóc đen dài rối bù vì vật lộn, lớp trang điểm trên mặt bị chùi tẩy lung tung, đặt biệt là giữa lông mày chùi thành một vùng đen thui u ám, màu môi nhợt nhạt, bên môi bị chà đỏ loang lổ.
Ngay lúc Vệ Sùng Hoa quay đầu nhìn, đôi môi tái nhợt đó đột nhiên lộ ra một nụ cười quỷ dị.
Giây phút ấy, tôi dùng sức giằng cánh tay đang bị Vệ Sùng Hoa giữ lấy ra.
Nhưng suy cho cùng sức hắn quá mạnh, tôi chỉ rút được tay phải ra, tay trái vẫn bị giữ chặt, không biết làm thế nào, tôi thuận tay cầm chai rượu trên quầy bar đập thẳng vào đầu hắn.
Nhân viên phục vụ đang đi qua hét lên!
Nhưng cho dù đầu bị đập chảy máu, Vệ Sùng Hoa vẫn khăng khăng túm tay tôi không chịu buông!
Tôi nhìn máu tươi trên trán Vệ Sùng Hoa lăn xuống huyệt thái dương giống như một con giun đất, sợ đến bật khóc.
Tôi hét lên với nhân viên phục vụ: "Anh bảo hắn bỏ tôi ra, bỏ tôi ra đi."
"Chủ tịch!
Chủ tịch!"
Nhân viên phục vụ cũng vội kéo tay và nói với Vệ Sùng Hoa, "Anh buông tay ra trước đã."
Nhưng nhân viên vừa kéo một cái, Vệ Sùng Hoa đã ngã xuống từ trên chiếc ghế đẩu cao.
Tôi không biết phải làm gì cả.
Nhân viên phục vụ cũng kinh hãi, sau đó vội gọi điện thoại báo cảnh sát và gọi xe cấp cứu.
Tôi không dám đi, chỉ có thể đè nén nỗi sợ, gọi điện cho Cố Nhất Minh, nhờ anh qua đây xử lý.
Vì Vệ Sùng Hoa bị đập vào đầu nên nhân viên không dám di chuyển hắn, chỉ đổi tư thế cho hắn, sau đó kiểm tra vết thương rồi lấy đá trong tủ lạnh ra chườm vết thương.
Lúc làm những việc này, nhân viên cứ nhìn tôi, ánh mắt lộ sự cảm thông và thương hại khó diễn tả.
Tôi được Cố Nhất Minh ở đầu bên kia điện thoại an ủi vài câu thì cũng dần dần bình tĩnh trở lại.
Thấy nhân viên cứ nhìn mình, trông anh ta cũng không phải là người mới đến, tôi nhìn xung quanh quán bar một lát thì phát hiện ra đây là quán bar trước đây Trần Thù làm việc mà chị Hùng từng nhắc đến.
Nghĩ đến mái tóc đen hiện tại của mình, tôi dè dặt hỏi: "Tôi rất giống với Trần Thù sao?"
Người phục vụ nhìn tôi, lại nhìn Vệ Sùng Hoa, cười khổ: "Rất giống."
Tôi nhìn Vệ Sùng Hoa đang hôn mê trên đất, cay đắng nói: "Anh nói xem, anh ta cưới tôi là vì coi tôi là Trần Thù yêu mà không có được, hay là vì nguyên nhân khác?"
Nhắc đến điều này, cả người tôi đều run rẩy.
Nhân viên nhìn Vệ Sùng Hoa trán chảy đầy máu nằm dưới đất, cười khổ nói: "Em gái à, em còn nhỏ, đừng yêu đương mù quáng."
Câu nói này có ý nghĩa sâu xa, giống hệt như lúc Vệ Sùng Hoa nói "Xin lỗi", như thể thông qua tôi để nhìn một người khác.
"Bản thân tôi cũng là đàn ông, mà đàn ông thì khá lý trí, càng hiểu rõ việc cân nhắc lợi hay hại hơn phụ nữ.
Cô gặp nhiều đàn ông như vậy, liệu có được mấy người thật lòng.
Cô..."
Anh phục vụ nói đến đây bỗng sực tỉnh, nhớ ra tôi không phải là Trần Thù, vội nói, "Đương nhiên cũng có thể là vì bù đắp..."
Anh ta nói nhưng lại nuốt những lời phía sau xuống.
"Bù đắp cái gì?"
Tôi gặng hỏi.
Nhân viên ho một tiếng: "Chắc là bù đắp tiếc nuối."
Lời này có lẽ bản thân anh ta cũng không tin!
Tôi nhìn quán bar rộng lớn và vắng vẻ: "Trước đây Trần Thù tiếp rượu ở đây à?"
"Là nhảy múa."
Nhân viên phục vụ chỉ vào sân khấu trước mặt, nhẹ giọng nói, "Tất nhiên có lúc cũng tiếp rượu, còn tiếp..."
Anh ta không nói phần sau, nhưng là ý gì trong lòng đều biết rõ.
Anh chỉ cười khổ với tôi: "Cô ấy vẫn ngây thơ cho rằng Vệ Sùng Hoa sẽ cưới cô ấy, nhưng sao có thể?
Cô xem, mới bao lâu anh ta đã cưới cô rồi."
Anh ta dường như bất bình thay Trần Thù, có lẽ bọn họ là người quen cũ.
Hộp đêm hỗn tạp, nhảy múa chẳng qua chỉ là mánh khóe, tiếp nhiều khách mới kiếm được nhiều tiền.
Nhưng tiền mà Trần Thù kiếm được đều đi đâu cả rồi?
Đến chị Hùng cũng biết Trần Thù và Vệ Sùng Hoa đã ở bên nhau tám chín năm, chung vốn thành lập công ty hiện tại này.
Tôi vừa nghĩ đến đây, nhìn sân khấu được bố trí vô số ánh đèn đen kịt từ trên xuống dưới kia, bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi.
Tôi chưa từng đến hộp đêm, Hồ Vân Phi sợ tôi sẽ xảy ra chuyện nên từ nhỏ đã quản tôi rất chặt.
Nhưng tôi cũng thấy qua, thậm chí nữ streamer ở công ty Hồ Vân Phi cũng từng nhảy những điệu nhảy nóng bỏng trong hộp đêm.
Tôi biết vũ hội ở nơi này bạo bao nhiêu, thậm chí còn có người sẽ động tay động chân trong lúc nhảy...
Tôi thật sự rất tốt số...
Nơi thế này, Hồ Vân Phi ngay cả xem cũng không cho tôi xem, cô ấy rõ ràng trông giống tôi như đúc, nhưng lại phải nhảy múa, tiếp rượu...
Rõ ràng chúng tôi giống hệt nhau, nhưng Vệ Sùng Hoa từng chính miệng nói sẽ không lấy cô ấy!
Đến cả nhân viên phục vụ này cũng biết Vệ Sùng Hoa mãi mãi sẽ không cưới cô ấy, liệu cô ấy sẽ không biết sao?
Chính là bởi vì Trần Thù không có một người bố mở công ty luật, không có anh trai mở công ty về Internet, cũng không có học vấn đàng hoàng như tôi, cho nên bất kể cô ấy ở bên Vệ Sùng Hoa bao lâu, yêu Vệ Sùng Hoa thêm bao nhiêu thì Vệ Sùng Hoa cũng sẽ không lấy cô ấy.
Tám năm gắn bó lại không bằng ba tháng tôi xuất hiện trước mặt Vệ Sùng Hoa!
Cô ấy đã mất tích được bốn năm năm, lại ở bên cạnh Vệ Sùng Hoa tám năm, vậy lúc cô ấy đứng trên sân khấu này mới bao nhiêu tuổi chứ?
Chẳng trách cô ấy hận Vệ Sùng Hoa, chẳng trách cô ấy muốn đến công ty Vệ Sùng Hoa làm loạn.
Nhưng cô ấy chết rồi, sống không thấy người, chết không thấy xác.
Ai cũng chẳng nhớ cô ấy từng vì Vệ Sùng Hoa mà bỏ ra những gì, chị Hùng bọn họ chỉ nhớ cô ấy xuất thân từ hộp đêm, làm Vệ Sùng Hoa mất mặt, không xứng với Vệ Sùng Hoa!
Sẽ không có ai nhớ cô ấy đã làm những gì cho Vệ Sùng Hoa...