[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
U.n.lucky - Xui Rủi
Chương 35: báo với chả mèo
Chương 35: báo với chả mèo
Yoo, lâu rồi không gặp.
Tôi là Abe Aoba.
Một chiếc báo lười biếng, luôn thích ăn trực và đi chơi bóng rổ...
Cái tên Aoba này người ta bảo nghĩa của nó là lá xanh, một thứ mà nhìn thôi cũng đã thấy không phải đồ ăn cho bọn báo ngoài tự nhiên.
Còn mấy cái tầng nghĩa phù phiếm thì xin thưa là tôi cũng giống các bạn thôi.
Lúc nào cũng ngủ trong tiết văn nên chả quan tâm lắm.
Còn hôm nay tôi lên đây kể chuyện gì ấy hả?
Thằng bạn lầy lội của tôi tự nhiên lôi đâu ra thằng chí cốt dầu ăn của nó rồi bảo:
"À à, cậu ta bạn thuở nhỏ của tao"
Tôi kiểu, đùa, chơi với nhau từ đầu năm cấp hai.
Cái mẹ gì của nhau cũng biết, từ số lần chơi ngu, số lần chốn mẹ đi nét đến cả chiều dài cái...
à thôi.
Quan trọng là!
Sao nó tôi lại không biết gì về sự tồn tại của con mèo đấy ta?
È hèm.
Để kiểm chứng cái tình bạn nặc mùi nhớt dầu của chúng nó.
Trước đây cũng đã ra chỗ nó để chào hỏi và thăm dò xem sao....
...
Ờ thì sau quả đó tôi cũng không thấy nó có vấn đề gì cả.
Trông không dẹo, ngược lại nó lại mang tâm hồn của một đấng nam nhi chính hiệu.... hay chỉ là thằng mọt sách chăm chú nghe giảng thôi nhỉ?
Cái ánh mắt nó lúc chăm chú nghe giảng ấy cứ như sắp ăn thịt mấy đứa làm biếng trong tiết học như tôi vậy á...
Áp lực đồng trang lứa đáng sợ thật.
Vậy ra vấn đề không nằm ở nhõi mèo này....
Thế chắc thằng chó kia mới là chủ mưu ha!
~~~
"Cầm lấy!"
"Ơ mẹ!"
...
"Mẹ nhà mày!
Éo nói cái gì xong ném bố mày cái chai"
"Tao bỏ tiền túi ra mua đấy, còn thêm tiền công khoản chọn quả nước dứa mày thích nữa"
"The fuck?
Uống nước dứa lúc đói?"
"Ô hay, bao năm nay ngày nào ông cũng toàn uống cái giờ dở dở ương ương như này mà hôm nay lại đổi dạ à?"
"À ừ ha... chết mẹ, nhầm ..."
"Nhầm ?"
Này đậu má, mình còn éo biết mình như nào là sao?
Ca này nguy kịch vãi lúa rồi!
"Thế aaaaa......"
"Hửm" nó tu ừng ực như chả có chuyện gì xảy ra...
"Mày thích thằng Hikari à?"
"Phụttttttttttttttttt"
"Đậu mẹ!!!!!"
Nhất thiết phải là phun vào mặt bố mày đúng không, đụ mẹ con chó khốn nạn!!!
"Mày nói cái đếch gì nực cười thế?"
"Đếch nực cười đâu, nếu nó không vấn đề gì thì mày đã chả phải phun hết cái đống acid dứa vào thẳng mắt bố mày!"
Đờ mờ mắt như dát vàng mẹ nó luôn mà!
"...nhưng mà sao?
Trông bọn tao gay quá à?"
"Một phần... nhưng mà mày không thấy kì à?
Cắt đứt quan hệ ngần ấy năm xong giờ lại sống chung trong nhà nó."
"..."
"Đã thế lần nào cứ gần nó là mặt mày cứ tởn tởn hết cả lên.
Đi với mày bao năm chả lúc nào thấy mày phởn như thế luôn ấy"
"...ờmmm... lên sân thượng chút được không?"
~~~
"Ủa riel thật à ông?"
"Ừm..."
"Haha... cháy go"
"..."
"Đùa thôi, tao không có ý gì đâu... chỉ là..."
"Không sao đâu...
ý là tao cũng định chỉ giữ trong lòng thôi"
"Nếu có gì mày muốn tâm sự, vẫn có tao mà..."
Gì đây?
Nhìn qua với ánh mắt ngưỡng mộ như mấy bộ phim truyền hình à?
"Đụ mẹ, khúm núm vãi cứt" sao lâu lâu mình hay thốt ra mấy thứ sến vậy nhỉ?
"Ừm ... haha, hài nhỉ, tao mà lại thích con trai cơ ấy..."
"Tao thấy cũng bình thường... kiểu giờ người ta còn quan trọng dân số nữa đâu... mấy cái ông hay kì thị đa phần là thế hệ cũ hết rồi"
"Ừm... dù là thế... tao vẫn không muốn làm khó nó"
Hửm?
Bên trong mày thì tao biết chắc mày say nó như say rượu rồi, tiếc cái thằng kia lại trong sáng quá...
"Mày thích nó ở điểm nào vậy?"
Và yeah!!
Đụ mẹ pause lại ở đây vì biết gì không?
Tôi đã hối hận ngay lập tức khi thốt ra cái cậu này đấy!
Má nó!
Năm mươi phút tiếp theo của cuộc đời tôi!!
Mọe nó năm mươi phút!!!
Nó kể một bài sớ dài năm nghìn chữ kể những thứ nó thích về thằng mèo kia!!!
"-- nó hay thích ngồi vào lòng..."
"Thôi!! mẹ mày!
Dừng cho tao!"
Má nó, như kiểu dầu ăn giúp động cơ trong mồm nó bắn liên hồi ý!
"Chưa!
Chưa hết mà!"
"Dừng!
Giờ mới là thứ quan trọng!
Trước mày nhớ tao hay nhắn mày mấy lúc bọn kia tìm tới chứ?"
"À...
ừ, thế dạo này còn không?"
"Thấy ít hơn đợt trước, án binh bất động kiểu đấy hẳn chúng nó có ý đồ gì rồi!"
Quên chưa kể...
Trường cấp hai của bọn tôi đúng kiểu nơi tụ tập của mấy bọn đáy xã hội luôn.
Thùng phi vứt tàn thuốc để khắp sân trường, học sinh thì đếch coi giáo viên ra cái thể thống gì cả.
Giờ tự học thì cứ triền miên cả ngày, đấy!
Ngay cả giáo viên chắc trong đầu cũng chán bọn nó lắm rồi!!
Tôi hay cả thằng kia chắc cũng vậy thôi, học phí mấy trường lành kia mà chỉ học một năm thôi là đủ để gia đình bọn tôi "phá sản" rồi.
Mà...
đành chịu!
Đời sống học đường của tôi những năm ấy cũng được tôi vun đắp cho đủ như của những học sinh trường bình thường...
Chỉ có cái là muốn sống trong cái chỗ toàn bọn đầu gấu như thế thì bản thân cũng phải trang bị cái để phòng thân đúng chứ?
Phương châm sống của tôi đơn giản lắm, giữ tâm trí sáng suốt, không hơn thua, không quan tâm.
Tôi học nó từ người đàn anh sư tử hơn tôi hai tuổi đó và cứ vậy sống qua ngày trong cái môi trường bẩn thỉu ấy
Cho đến khi...
"OII!!!"
Một thằng chả xấc xược kêu lớn như một tín hiệu để thị uy sức mạnh.
Ngay sau đó tiếng tủ sắt vang lên vọng lên từ phía hành lang.
Lúc đó cũng chỉ nghĩ là, chuyện thường ngày, cũng chả quạ trọng.
Và cứ thế đeo tai tai nghe lên để khử bớt tiếng ồn nhiễu khó chịu như mọi lần...
"Bọn mày vô lí có vừa vừa thôi!
Trấn tiền nó vài lần thôi, chứ ngày nào cũng vậy chết nó à?"
Ồ wow, cái trường toàn bọn như yakuza như này mà tự nhiên nổi đâu lên cái đứa "biết quan tâm" tới người khác luôn đấy!
Cũng hay hay nên ra xem thử... và đó cũng là lần đầu tôi thực sự để ý cái thằng chó đó.
Thực ra nó học chung với lớp tôi, mà cũng không nổi bật lắm.
Nhìn nó bị ghìm cổ áo trên cửa tủ mà thấy đáng thương thật.
Đằng sau ấy là thằng mèo xám cùng lớp, nết nó cũng kiểu dị hợm, khó gần, được cái nhà giàu nên hình như là bị bọn trong nhóm kia để ý.
Cái hay là bình thường bọn xung quanh hay cả tôi, sẽ chả muốn rước phiền vào người hay gì cả.
Vậy mà một con chó như nó, nhìn qua thân hình hồi đó của nó thì cũng chỉ cao ngang tôi thôi.
Thế mà dám đối đầu hẳn với tên hổ to lớn kia năm cuối kia luôn... chơi gì không chơi, mới vào trận đã chọn Hardcore, lạy bố!
"Này hay là thôi, anh cứ cầm lấy tiền đi... thả bạn em ra"
"Không được!!
Mày bảo bố mẹ mày không cho mày nữa mà!"
"..."
"Hừ... chơi trò anh em tốt với nhau à?"
Mất kiên nhẫn, hắn ghì chặt hơn vào cổ nó mà định vung đấm luôn.
Cứ thế này thì bộ nhá của nó chắc chả còn nguyên vẹn mất.
"Từ từ!"
"Hả?
Mẹ lại thằ--"
Hmph đúng thằng mê tiền, từng này là cả tháng giành dụm của tao đấy thằng hổ đói!
Hắn buông cậu chó ra, rồi cầm tiền bỏ đi.
~~~
"Nài!!!
Sao cậu không đánh luôn đi hả?"
"Ừ đấy, tự nhiên lại mất một đống tiền, thôi!
Cậu cứ cầm tạm cho bọn này đi!"
"Mẹ bố bọn ngu!!
Chúng mày tưởng cứ thế mà sực à?"
"...ờm... thì cùng lắm là cùng nhau lao lên"
Mẹ thằng ngu!, tức quá tôi đạp bỏ xừ thằng chó ngã lăn khỏi ghế cho bõ tức.
"Bốn năm thằng năm cuối, thể chất chúng nó dậy thì hết mẹ nó rồi.
Một thằng thì được mỗi cái mõm chó, thằng còn lại thì như thằng Wibu!
Dù có võ tao cũng đếch đánh lại được!"
"...."
"...."
"Còn tiền nong tao bảo rồi, cất đi.
Mà nhìn qua chắc cũng đếch đủ đâu!
Chúng mày qua võ đường ăn nhờ ở đậu, khôn hồn mà quét dọn, bê đồ cho tốt"
Tiện thể thì để thằng nhãi chó kia nó học võ luôn, chứ nhìn kiểu này mà để bọn kia vây phát là còn mỗi cái nịt!
Đấy!
Thời huy hoàng của tôi!
Mà giờ nhìn lại thấy hoảng vãi lìn, thằng chó đấy chắc cũng phải gần hai mét!
Tôi vẫn cứ mãi mét bảy lăm mà chưa lên nổi nữa!
Thôi thì được cái người nó cao mà độ trẻ trâu của nó cũng giảm bớt rồi...
ừ cả độ ngáo nữa!
~~~
Phiền phức thật, bạn tôi nó có người yêu thì không nói... nhưng mà đây là lần đầu gặp cái cặp chó mèo này...
Chó và mèo hửm?
Nghe qua là đã thấy đánh nhau rồi... bọn mèo chúng tôi thường nhanh nhẩu nên dễ bị bọn chó nhầm làm con mồi....
Ơ từ từ, nếu hiểu theo nghĩa nào đấy thì có phải thằng kia đang bị săn không ta?
Nghe hoang dã thật!
"Thằng kia xuống đây!!!"
Trong góc sân chỗ khuất khuất ấy phát ra tiếng động nho nhỏ ... nghe là lạ nhỉ... có phải học sinh trường này không?
Tò mò tôi lui tới...
Ba tên, một ngựa, một gấu và một tay sói có vẻ đang gọi ai đó trên cây...
Mẹ!
Lại cái bọn trường Q!
Tháng này lần thứ năm nó lởn vởn trong sân trường rồi đấy, đếch hiểu bảo vệ làm ăn kiểu gì!
Liếc lên cái cây... quả nhiên có ng... vãi! con mèo vàng đó!
Không cứu không được luôn!!
"Ê bọn kia!!!"
"Hả???
Nhóc con muốn gây s-"
Đếch để nó nói tôi đá cho lệch mõm con ngựa rồi hai tên kia cũng sực nốt!
"Con báo kia nhớ mặt bọn này đấy!"
...
"Rồi thế Hikari xuống đây được chưa?"
"Bọn họ đi chưa?"
"Đi rồi..."
"Ờmm.... sao cậu biết tên tôi thế!"
Sao mãi nó vẫn chưa xuống nhỉ?
Hay là...
"Ông cháu sợ độ cao à?"
"...ừ..."
Má, lại còn thế nữa...
Chẳng nói hai lời, tôi phi lên rồi ngồi cạnh trên cành cây... thằng mèo đang ôm chặt lấy thân cây mà thấy ngộ.
"Sao?
Xuống được chưa?"
Tạo cho hắn một bất ngờ, tôi cứ vậy đẩy mạnh con mèo xuống!
"Á!!!"
*bụp!!!*
Nhảy xuống khỏi cành cây mà đáp xuống cạnh nó, buông lời diễu cợt... mèo mà sợ độ cao?
Đúng là lạ đời!
"Đồ xấu tính!"
"Hả?"
"Cậu ý!"
"Nài!
Chưa bắt trả tiền bảo kê đâu đấy!
Này!!!
Gì mà vội thế!"
Nó cứ thế bỏ lại con báo này ngồi đó à?
"Ê...."
"Bao nhiêu?
Tài khoản hay tiền mặt?"
"Ý tôi không phải thế?
Tôi quen thằng Tadashi... nó không kể cậu à?"
".... ai nhỉ... báo...
Abe-kun hả?"
"Yep, tôi đây!"
Tôi ưỡn ngực hân hạnh giới thiệu bản thân...
"Thế... cảm ơn... xin lỗi nãy tôi hơi quá lời..."
"Tôi đẩy cậu mà..."
"..."
Hehe.
"Ê, đứng lại coi!
Đã nói hết đâu?"
Con mèo này thiệt tình!
Dù là bạn của thằng tri kỉ của nó mà nó coi tôi như mèo hoang vậy!
"..."
"Cậu đang trong thời gian nghỉ mà đúng không?
Tối nay tôi với thằng kia có trận tuyển thành phố...
đi đê!"
Lạ thật chứ, người đâu mà trong ngày nghỉ phép vẫn đến trường vậy?
"Địa chỉ ở đâu?"
"Bám theo thằng kia đi!"
"Được...
"À!!!!
Nhưng mà từ từ!!!"
Má nó, quên mất, nếu mà thằng kia nó biết người tình trong mộng của nó đến thì trận tối nay sẽ như cái nùi giẻ mất!
"Gì nữa?"
"Địa chỉ đây... và đừng bảo là sẽ đi đến xem"
"Tại sao?
Bộ cậu ta không muốn tôi xem lắm hả?
Vậy thôi tôi ở nhà cũng được mà..."
"Không...
ý là... cho nó bất ngờ!
Ừ đúng rồi"
"Ok"
Giờ mà bảo là do thằng chó đó yêu cậu nên khi biết cậu thì nó ngại thì khó nói lắm!
~~~~~pov: Hikari...
Đúng là con báo lắm chuyện mà ... mà thôi, cậu ta bảo là làm cho Tadashi bất ngờ?
Tôi cũng chả hiểu lắm, mà Tadashi ngại gì cơ chứ?
Hay cậu ta không muốn bị người khác thấy rằng mình có bạn là một thằng nerd?
Chả phải... nếu thế thì trên trường cậu đã chả ngồi cạnh tôi nhiều đến thế... ngay cả khi đám bạn của cậu quây quanh chúng ta, cậu vẫn vui vẻ trò truyện với mọi người, và còn đập luôn cái tính rụt rè của tôi nữa chứ.
...
À à... chắc là kiểu... sợ chơi không tốt, làm tôi thất vọng các thứ các thứ ấy hả?
Nhưng mà Tadashi đâu phải kiểu lo âu đấy đâu chứ?
Sao mình cứ suy bụng ta ra bụng người thế!
"Ô, trò Hikari?"
"...!!"
"Ui!
Làm gì mà giật mình thế!
Thầy có phải là ma đâu?
"
"Dạ, em xin lỗi, em chào thầy ạ!"
Là thầy Shungyuan
"Hehe... ngoài giờ học vậy đâu cần gọi thầy đâu chứ!
Mà... em cũng thích bóng rổ hả?"
Thầy nói rồi ngồi xuống ghế cạnh tôi ...
"Dạ... tại bạn em nó sắp thi đấu"
"À... thế đi du lịch thích chứ?"
"À dạ!
Có có thầy, thầy yên tâm, em vẫn hoàn thành đủ bài ạ!"
"Tôi đâu có bảo thế?
Sao cậu cứ thích gò bó mình thế nhỉ?"
"...dạ, em xin lỗi..."
"Cả chuyện này nữa... chuyện bé tí mà cũng phải xin lỗi này kia, tôi biết lịch sự là tốt... nhưng thấy em như vậy..."
"...dạ"
"Thấy em khổ sở vì người khác thế... tôi thấy có lỗi lắm..."
Vậy sao... lời thầy chỉ dạy, không khắt khe, không áp lực, Không khiến tôi phải đoán xem đối phương muốn gì để lựa lời...
Có lẽ thầy nói đúng.
Trước giờ, bản thân tôi ít giao tiếp với người khác... nên mỗi lần làm người ta khó chịu, tôi chẳng biết phải làm sao cả.
Và đến hiện tại... có lẽ vì luôn sợ làm người khác thất vọng vì mình mà tôi luôn cố gắng trong từng câu tự tôi thốt ra như vậy...
Và bây giờ tôi cũng biết... nó sẽ khiến cho mọi người cảm thấy không thoải mái.
Đúng thật, cứ xin lỗi xin lỗi hoài... cứ nép mình lại trước đối phương như vậy phần nào cũng khiến họ thấy không thoải mái ấy chứ...
Có lẽ cậu cũng thấy vậy đúng không?
Thật sự bản thân còn rất nhiều điều phải học hỏi hơn nữa... vì vốn dĩ bản tôi đã thụt lùi hơn những người khác quá nhiều rồi...
"Dạ vâng"
"Ừm!"
"Ô chào thầy Shungyuan!"
"Thầy Hanakuro hả?
Hiếm thấy quá!
Thầy cũng thích bóng rổ sao?"
"Thầy?!
Hanakuro?"
Ảnh ?
Là thầy á?!
"Bất ngờ lắm sao?"
"Hai người quen biết nhau sao?"
"Trước em có gặp trò này ở thư viện, trò chuyện cũng khá hợp cạ ấy"
"À hiểu rồi... thế ngồi chung luôn đi"
Ảnh đi qua bọn tôi để đến chiếc ghế bên cạnh... tôi vẫn chưa khỏi thắc mắc, anh ta?
Là thầy giáo sao?
"Trông em bàng hoàng quá ... không cần quan tâm cái danh thầy giáo lúc này đâu..."
"Hồi đó em cứ tưởng..."
"Giờ biết rồi nhé!"
Trước hình như tôi cũng thấy có giáo viên là quỷ mà nhỉ... tiếc là có người tốt người xấu thôi... người giữ được lí trí, kẻ mê muội nghiện ngập.
Khoảng vài ba phút để đến với vòng loại.
"Trận này là vòng loại đúng không nhỉ?"
"Chung kết rồi em"
"À vâng" là chung kết, tôi nhầm.
Hai đội với hai màu áo khác biệt nhau đã bắt đầu chào sân.
Mắt tôi lia lìa đuổi theo từng cầu thủ trên sân bóng, người đầu tiên tôi thấy là ông báo Abe, cạnh đó cũng là Tadashi, cậu đang nói gì đó.
Rồi cả hai đội tụ lại quây bên nhau như họp bàn.
Khoảng trừng vài chục giây, có lẽ là đủ đến những người đồng đội ăn ý với nhau có thể biết phải làm gì rồi.
Trước giờ tôi luôn ghen tị với những tình bạn kiểu kiểu vậy... chỉ cần nhìn ánh mắt là hiểu ý nhau liền ấy, nghe ngầu vậy mà.
Trận đấu quan trọng như này...
đúng là mình không nên xuất hiện mà.
Nếu mình là nguyên do khiến cậu không thi đấu tốt, làm ảnh hưởng đến mối quan hệ của cậu với những con người quan trọng với cậu đó.
Bản thân sẽ day dứt lắm.
Để đến khi hết trận.
Tôi sẽ đứng bên ngoài sân bóng để chờ cậu cũng được.
Ở phía sau ánh đèn của sân thôi với tôi là được rồi...
Bắt đầu trận bóng... hai bên giằng co không ngớt, cậu truyền bóng qua, chạy lại.
Phát bóng vào rổ đầu tiên ấy là của người khác trong đội, nhưng cậu cũng đã góp công nhiều khi truyền bóng được quãng dài vậy mà.
Những bàn thắng tiếp nữa, và nữa... dù có lúc bị vào rổ, nhưng ý chí họ vẫn hừng hực lắm.
Điều tôi để tâm duy nhất... có lẽ không phải là thắng thua.
Mà là sự vui vẻ xuất hiện thường xuyên trên khuôn mặt của cậu.
Những cái đập tay ăn mừng của cậu với những người bạn.
Những cử chỉ, thậm chí có cả lời nói - dù tôi không nghe thấy, của mọi người với cậu... có lẽ tôi không thể làm được điều quý giá ấy.
Vốn dĩ tình bạn của bọn tôi khá gượng ép mà... nó đâu được xây dựng theo cách bình thường đâu cơ chứ?
Chung sở thích, không có.
Mấu chốt đầu tiên cũng là quan trọng nhất để dẫn đến một tình bạn khăng khít theo tôi nghĩ là vậy.
...
Ít nhất với tư cách là bạn của cậu... tôi sẽ không để cậu phải mất nhiều thời gian cho con mèo chán ngắt này nữa.
~~~
Chung kết bóng rổ thành phố cũng đã kết thúc.
Phần nào trong tôi thấy mừng cho đội cậu vì đã giành được huy chương vàng.
"Hình như tuần vừa rồi thầy Hanakuro bận đi du lịch đúng không?
Hôm trước trò này mang quà về cho tôi đó"
"Ài dà ... em đi vì công việc mà thầy, còn quà thì tất nhiên là em vẫn còn ở nhà... nghe bảo thầy thích uống vang đỏ nhỉ?"
"Khiếp, ý tôi hỏi đi có vui không thôi.
Chứ quà cáp không cần đâu"
"Em xin phép.
Chào thầy, chào anh"
"Đi cẩn thận nhá"
"Vâng"
~~~
Tôi đang do dự gì vậy...
Thực tình, nhìn cậu vui vẻ bên bạn bè như vậy.
Tôi nào đâu muốn phá hỏng cơ chứ...
Mấy cậu ấy được giải to vậy mà, chắc là sẽ đi liên hoan đúng không...
Vậy tốt nhất là mình nên về nhà thôi...
"Tanaka-kun!!!"
Là giọng con báo đó sao?
Nó gọi xong phi với tốc độ nhanh đến rợn người!!
Đúng là báo!
Ổng kéo tôi đi vù vù.
Thằng báo này khùng à?!
Sau khi bị kéo méo hệt cả người đi đến chỗ của bọn họ.
"Ra chào bạn đi kìa!"
"Thôi thôi, tôi ngại lắm!"
"Ngại cái lờ!"
Hắn nói rồi đẩy tôi thẳng vào người Tadashi đang đứng gần đó.
"Ui da!
Ai đấ...
ơ!"
"Nè!!!
Hôm nay bạn mày xem mày chơi đó?!"
"Xem. .... chơi...."
Đồng tử nó co lại, dù sau lớp lông đen ấy thì biểu cảm của cậu cũng cho tôi biết cậu đang đỏ mặt tới cỡ nào
"Cậu ngại tớ...
đến vậy à?"
"..."
"Xin ..."
Từ từ... không được xin lỗi!
Không được xin lỗi!
Trước khi làm rõ ngọn ngành câu chuyện!
Không được xin lỗi!
Tôi vỗ mạnh hai tay vào má!
"Tadashi này!
Cú ném cuối của cậu ngầu lắm!"
"....!!!"
Vãi ò!!
Nó phản ứng mạnh quá!
Tôi vẫn giữ âm lượng đủ để hội bạn của cậu ta không nghe thấy ở phía xa.
Ngay lập tức nó phóng đến chỗ thằng báo rồi kéo cổ nó qua một bên xa xa mà thì thầm to nhỏ.
Hả?
Gì vậy ba?
____POV: Tadashi
"Thằng báo này!
Mày đã nói những gì với nó!"
"Yên tâm, chưa bảo mày thích nó đâu!!!"
"... sao lại mang cậu ta đến đây thế!
Mày biết là tao nhát như nào mà!"
"Ái chà... thì ra đây là rụt rẻ của chú chó đang yêu sao?"
"Nếu mà tao biết cậu ấy ở đây thì mọi chú ý của tao sẽ đổ hết về hướng đó mất!
Chúng nó thể nào cũng chửi tao chơi ngu cho mà xem!!"
"Thế nhưng mày đã chơi rất tốt còn gì?
Lại còn được thể hiện trước người yêu nữa chứ.
Chẳng phải là hay quá à?"
"Ừ nhỉ... mày nói cũng đúng.."
Cậu ta khen mình ngầu cơ mà... chết rồi!
Cái tính sĩ của tôi tăng cao đột biến mất!
"Mày phải cảm ơn tao mới phải chứ?!"
"Hmph!"
Tôi quay ngoắt đi rồi đi lại gần về phía Hikari.
"Ờm...
Hikari... mình về thôi"
"...
được"
~~~ đường đi tôi tối tĩnh lặng ở rìa thành phố...
"Hắt xì!!!"
...
"Hắt xì!!!!!"
"Ổn không?"
"Không sao... mũi tớ hơi nhạy cảm, mũi tớ hình như không thích xịt khử mùi của cậu rồi" cậu cười cười, lấy tay di di chiếc mũi.
*bịch!!*
Tiện tay có thùng rác ở đó, tôi ném luôn chai khử mùi cơ thể còn nửa vào đó luôn.
Cậu ngơ ngác quay sang.
"Chai nước thôi" sau phải mua chai khử nào dịu mũi chút chút thôi.
...
Hai con người cứ đi mãi dưới ảnh đèn đường về phía khu ngoại ô xa săm...
Làn gió mùa hạ ban đêm hôm nay lại mát mát khiến một đứa vừa đổ đầy mồ hôi như tôi cảm thấy cực kì dễ chịu luôn.
"Này Tadashi..."
"Gì thế?"
"Cậu... có thấy khó chịu khi tớ ở đó không?"
"...!"
"Vậy à... thế lần sau tớ hứa sẽ không làm thế nữa đâu"
"Không!
Tớ không khó chịu đâu, tớ rất vui"
"... tại cậu phản ứng ấy quá... tớ lo làm ảnh hưởng tới đội cậu"
"Không sao đâu... chỉ là"
"Có chuyện gì sao?
Nói đi, tớ sẽ sửa"
Lỗi đâu nằm ở cậu đâu chứ...
đồ ngốc này!
"Bí mật!
Nhưng không phải do cậu đâu!
Thật đấy!"
Mà là do tớ.... tớ mới là vấn đề.
Bí mật này tớ sẽ cố chôn vùi nó sâu... thật sâu trong mối quan hệ này...
Tớ không mong cậu tìm ra...
Nhưng nếu cậu có tìm ra... hoặc vô tình tớ yếu lòng mà tự dưng làm rơi khỏi tay ra trước mặt cậu...
Xin cậu đừng trách tớ...
"Vậy hả?
Hehe, cậu làm tớ lo lắm đó..."
Xin cậu...
"Cứ tưởng cậu ghét bị nhìn thấy khi chơi bóng cơ"
Đừng ghét tớ...
"Haha... gì chứ, cậu khùng quá đấy Hikari à!"
-Hết chương 35-