Cập nhật mới

Đam Mỹ U Linh Tửu Điếm

U Linh Tửu Điếm
Chương 120: Lữ hành nhân giới 2


Vưu Bành Nam nhìn Thạch Phi Hiệp.

Thạch Phi Hiệp mỉm cười: “Chỉ đi mua xe nên không mang nhiều người. Khó coi rồi, thứ lỗi.”

“…” Vưu Bành Nam cười gượng, “Nào có nào có.” Hắn từng mắt nhìn quản lý Hồ đang đứng cạnh.

Quảng lý Hồ lập tức biết điều tiến tới một bước: “Giám đốc hay là xem trước bảo bối của chúng tôi đi. Vua Gió bản 6.0, trong nước chỉ có hai chiếc…”

“Ý ngươi là ngoài Giám đốc của chúng ta, còn có người có thể mua được nó?” Gin cau mày.

Quản lý Hồ há mồm, không biết nói tiếp như thế nào. Thực ra, Trong nước chỉ có hai chiếc là nói theo thị trường nội địa, nước ngoài chắc chắn nhiều hơn.

Gin nói: “Ngươi không biết đối với Giám đốc của chúng ta, thế là sỉ nhục lớn sao?”



Quảng lý Hồ oán giận: Dùng xe mà gọi là sỉ nhục? Thế Giám đốc của các ngươi mỗi lần ra ngoài dùng bình oxi luôn đi, lỡ bất cẩn hít vào khí co2 người khác thở ra càng là sỉ nhục!

Vưu Bành Nam im lặng quan sát mấy người Thạch Phi Hiệp, Isfel, Gin đều là những gương mặt lạ lùng, thầm hiểu. Hắn sống bao nhiêu lâu nay, kiểu người gì cũng gặp rồi, nhưng chưa từng thấy những kẻ… khoa trương như vậy. Nhưng người như thế bình thường chỉ tồn tại ở một nơi – sân khấu.

Gin nói: “Chẳng lẽ không có chiếc xe nào độc nhất vô nhị?”

Quản lý Hồ khó xử nhìn Vưu Bành Nam.

Vưu Bành Nam đã có suy đoán của mình, nên vẻ mặt thư giãn hơn hẳn, “Nếu đã thế, sao Giám đốc không mua cả hai chiếc xe luôn?” Hắn cố ý nhấn nhá hai chữ giám đốc, trong mắt ánh lên ý cười.

Không đợi Thạch Phi Hiệp trả lời, Gin đã giành nói: “Được đấy. Mua một cái, đập một cái.”

“…” Thạch Phi Hiệp bị shock trước phong cách trọc phú không cần ai dạy dỗ của hắn.

Vưu Bành Nam nói.: “Lát nữa Lục Du sẽ đến, hay là chúng ta ngồi lại nói chuyện? Ta vô cùng tò mò về khách sạn Noah của ngài.”

Hughes nhìn đồng hồ: “giám đốc nửa tiếng nữa có cuộc họp.”

“Ầy…” Thạch Phi Hiệp vừa định mở miệng, đã bị Gin cắt ngang, “Cuộc họp này cánh Tây Nhà Trắng đã xác nhận mấy lần, không thể thay đổi.”



Nhà Trắng… cánh Tây?!

Thạch Phi Hiệp ngậm chặt miệng.

Vưu Bành Nam cũng sửng sốt. Hiển nhiên hắn không dám nghĩ đám người này có thể chém gió tới nước ấy. “Nhà Trắng cũng có hứng thú với khách sạn Noah sao?”

Thạch Phi Hiệp hàm hồ đáp: “Quả là đang có một hạng mục cần bàn.”

“Là hạng mục gì? Có thể hé lộ không?” Vưu Bành Nam giờ càng tò mò không biết bọn này còn diễn được thêm thế nào nữa.

Gin cự tuyệt thẳng thừng: “Không thể?”

Cửa tự động tách ra hai bên.

Tiền Lục Du mặc bộ đồ văn phòng màu oải hương, mặt bình thản đi tới.

“Du Du, em xem ai tới này.” Vưu Bành Nam thân thiết chào..

Tiền Lục Du sửng sốt, “Phi Hiệp?”

“Phải gọi là Giám đốc.” Vưu Bành Nam một lời hai ý.

Thạch Phi Hiệp trộm liếc Isfel, nói: “Tiền tiểu thư.”

Vẻ kinh ngạc trong mắt Tiền Lục Du rất rõ ràng.

“Để anh giới thiếu cho em.” Vưu Bành Nam đem bài diễn văn của Gin lặp lại y xì, nhắc đến Isfel, còn cố ý dừng lại, “Vị này là… tình nhân của Giám đốc.”

“…” Tiền Lục Du đã bị dọa cho im thin thít.

Isfel đưa tay ôm Thạch Phi Hiệp, “Không giới thiệu à?”

Thạch Phi Hiệp lập tức phủi sạch quan hệ, “Bạn gái Vưu tiên sinh.”



Chỉ là bạn gái Vưu tiên sinh hả?

Tiền Lục Du không biết làm sao, trong lòng cảm thấy rất không thoải mái, nhưng vẫn chưa tới nổi biểu hiện ra mặt, chỉ mỉm cười: “Ngươi tới gặp Bành Nam?”

“Không phải, giám đốc tới mua xe.”

Vưu Bành Nam quyết không bỏ qua cơ hội nhắc nhở Tiền Lục Du điểm mấu chốt. “Giám đốc?”

“Giám đốc khách sạn Noah. Lần trước không phải giám đốc Thạch đã giới thiệu rồi sao?” Vưu Bành Nam đưa mắt nhìn nàng tỏ ý trào phúng.

Tiều Lục Du nhớ lại. Ngày đó sau khi tạm biệt Thạch Phi Hiệp, Vưu Bành Nam nói phải tới nửa tiếng về chuyện khách sạn Noah, cho rằng chỉ là hài kịch Thạch Phi Hiệp tự vẽ ra bảo vệ mặt mũi mình.

Hughes nói: “giám đốc, ngài đã lãng phí thêm năm trăm ngàn.”

Thạch Phi Hiệp: “…”

Gin giải thích: “Mỗi phút của giám đốc chia ra phải giá trị tương đương nghìn vạn.”

“…” Tiền Lục Du ngơ ngác nhìn Vưu Bành Nam.

Vưu Bành Nam nhịn cười muốn quặn cả ruột. Hắn chưa từng thấy ai chém gió không kịch bản tới tình độ này. “Nếu đã vậy, hay là để ta đưa ngươi đi xem chiếc Vua Gió kia trước.” Hắn muốn xem, lát nữa họ sẽ lôi đâu ra hơn sáu trăm vạn mua hai cái Vua Gió.

Vua Gió là con át chủ bài của MCG năm nay, dù là thiết kế, sản xuất hay quảng cáo, đều đã đổ công sức rất lớn cho nó.

Vưu Bành Nam tin, dù hiện Thạch Phi Hiệp muốn gây sự cũng không cạnh khóe được gì. Trừ phi hắn muốn bánh xe và tay lái hình vuông.

“Đây chính là nó.”

Dưới ánh sáng của tám bóng đèn thủy tinh, một chiếc Vua Gió bạch kim tỏa ánh lấp lánh như ngàn vạn ngôi sao rực rỡ.

“Đây là sản phẩm năm nay được công ty chúng ta tổng lực đầu tư, cũng là chiếc xe đáng chú ý nhất, nó…”

“Chọn nó đi.” Isfel một lời định càn khôn.

Vẻ mặt Vưu Bành Nam y như đớp phải ruồi.

Gin nói: “Bao nhiêu tiền?”

“Ba trăm sáu mươi vạn, nhưng chúng ta đang giảm giá…” Vưu Bành Nam máy móc đáp. Vì sự tình không phát triển theo những gì hắn dự đoán.

“Không cần giảm giá.” Gin đã ra tay thì cả trọc phú cũng không theo kịp.

Vưu Bành Nam: “…”

Quản lý Hồ nhanh nhảu: “Có cần lái thử không?”

“Không cần.” Gin nói, “Chúng ta lấy luôn. Victor.”

Victor biết điều đẩy hai cái xe đẩy tới trước mặt mọi người.

Thảm nhấc lên.

Hai chồng tiền xếp ngay ngắn như đóng gạch chọc mù mắt Vưu Bành Nam, Tiền Lục Du lẫn quản lý Hồ.

“…” Trừ lúc xem tivi thấy xã hội đen giao dịch, họ chưa từng thấy một đống tiền xuất hiện kiểu này bao giờ.

Miệng Vưu Bành Nam giật giật. Thật ra hắn rất muốn hỏi: Có phải các người mới cướp ngân hàng không?

Thạch Phi Hiệp vội ho một tiếng: “Ta không quen dùng thẻ tín dụng.”

Vưu Bành Nam cố gắng bình ổn cảm xúc đang sôi sục của mình, ngoắc quản lý Hồ: “Ngươi đi đếm đi.”

Trong chớp mắt đó, quản lý Hồ cứ ngỡ mình là tiểu tốt, hai hắc bang giao dịch, hắn đi ra chết thay.

Thừa dịp quản lý Hồ mồ hôi như mưa đếm tiền, Vưu Bành Nam thử nói: “Khách sạn Noah thật ra là nằm ở đâu vậy?”

Thạch Phi Hiệp thâm trầm: “Nó ở tại bất cứ nơi nào nó muốn.”



Đây chẳng phải là biểu hiện thông thường đám xã hội đen không chỗ nào không có?

Vưu Bành Nam run run.

Thạch Phi Hiệp dù sao vẫn thích xe. Tuy là liệt mã Địa Ngục rất phong cách, nhưng không được thông minh lắm, chẳng quan tâm hắn cưỡi ở trên cảm thấy ra sao cả, rất đáng thất vọng. Xe thì khác, cứ nhìn biểu hiện của mấy tay đua trên tivi là đủ biết cảm giác lái xe nó tuyệt như thế nào.

Hai chiếc Vua gió được đặt sát cạnh nhau.

Gin nói: “Giám đốc thích màu nào?”

Thạch Phi Hiệp so sánh, “màu bạc.”

Hắn dứt lời, nghe thấy rầm một phát! Victor đấm lõm cái xe màu trắng.



Đừng nói Vưu Bành Nam và Tiền Lục Du tái mặt, mặt Thạch Phi Hiệp cũng đen.

Dù sao cũng là một cái xe giá ba trăm vạn!

Thạch Phi Hiệp đau lòng sờ chỗ lõm.

Gin nói: “Victor, tháo cái cửa kính xe này xuống.”

Victor nghe lời làm theo.

Gin đưa cho Raton, “Này, nhìn kích cỡ này làm bảng học hợp đấy.”

Raton: “…”

Hughes nhìn đồng hồ: “Sắp tới giờ họp rồi.”

Quản lý Hồ vẫn ở đằng kia, ngoài Vưu Bành Nam ra tất cả mọi người trong chi nhánh đều đang đếm tiền.

Isfel nói: “Tiền thật chứ?”

Quản lý Hồ vừa nghe vừa đếm, vừa gật đầu.

“Thế đủ chứ?”

Quản lý Hồ lúc này mới ngừng tay, nói: “Hẳn là dư một trăm vạn, chúng ta đang tính lại.”

“Không cần.” Isfel thản nhiên, “Chỗ còn lại là tiền típ.”



Tiền típ hơn một trăm vạn?

Quản lý Hồ cảm thấy mình hạnh phúc sắp ngất mất.

Thạch Phi Hiệp nói: “Thế chúng ta về thôi.”



Antonio giờ mới phát hiện tất cả mọi người đang nhìn hắn.

“Tài xế…” Gin dùng ánh mắt nói chuyện.

“Không mở.” Antonio nói, “Ta ghét màu bạc.”

Mọi người: “…”

Gin nói: “Ừ. Dù sao chỗ tiền ấy cũng là để mua ít quà vặt cho giám đốc.”

Vưu Bành Nam: “…”

“Đi thôi.” Isfel kéo tay Thạch Phi Hiệp.

Thạch Phi Hiệp lập tức dựa sát vào.

Vưu Bành Nam và Tiền Lục Du đi theo tiễn chân.

Tới cửa, Vưu Bành Nam nhịn không được hỏi: “Cánh Tây Nhà Trắng… là thật hả?”

“Đương nhiên.” Gin đáp trả ngay, “Không tin tuần sau ta sắp xếp để giám đốc dẫn người tới đây thăm quan.”

Vưu Bành Nam nửa tin nửa ngờ.

Rời khỏi phạm vi mười mét cách chi nhánh MCG, Thạch Phi Hiệp hỏi Gin: “Sang năm ta đi đâu tìm người ở Nhà Trắng tới tham quan?”

Gin nói: “Sao không thể? Trước ngươi, có ít nhất năm đại biểu là từ đó ra. Để Raton liên hệ là xong.



Thạch Phi Hiệp cảm khái: tiêu chuẩn chọn người của Con Thuyền Noah quả là linh hoạt, rất bừa bãi.

Raton nói khẽ: “Tự dưng quăng cho họ nhiều tiền thế, hơi khó chịu.”

Isfel nói: “Để lát nữa, ta đem tiền lấy về.”

Những người khác: “…”

Thạch Phi Hiệp tổng kết: “Xe còn ở hãng, tiền trả ngân hàng. Mọi người đều không bị tổn thất, rất tốt.”

Những người khác: “…”

***

Nguyên Thù giới.

Một quầng sáng thánh khiết trắng lóa từ trên trời hạ xuống đất đã cháy đen.

Giữa quầng sáng, một bàn tay trắng mịn vươn ra, hạ một kết giới xuống mảnh đất khô cằn.

Đất rung chuyển.

Tựa như đang r*n r* vì đau đớn.

Đột nhiên, vô số tia sáng màu đỏ máu từ bốn phương tám hướng tụ lại, biến thành ảo ảnh một thiên thần sa đọa cánh đen tóc đen.

“Lucifer?” Ảo ảnh hừ lạnh, “Ta không tới tìm ngươi, ngươi đã tự tìm tới cửa.”

Quần sáng nhẹ giọng cười, trên bàn tay bạch ngọc xuất hiện một viên ngọc màu đen.

“Hắc tinh châu?” Ảo ảnh biến sắc, “Ngươi phong ấn thân thể ta trong hắc tinh châu? Thảo nào bao năm nay, ta không cảm giác được sự tồn tại của nó.”

Tiếng Lucifer như tiếng trời, dù ảo ảnh trước đây hận hắn thấu xương, nghe vào tai tâm tình lại không khỏi tốt lên. “Nếu ngươi muốn hòa giải, trước trả thân thể cho ta.”

“Hòa giải?” Hắc tinh châu lăn tròn trong bàn tay hắn. “Lý do là gì?”

“Nếu ngươi muốn đánh bại Thiên Đường, nhất định phải có ta trợ giúp!” Xét điểm này, ảo ảnh rất tự tin.

“Không hứng thú.”

Ảo ảnh trầm mặc, “Thế lễ vật này thì sao?” Bàn tay hắn đưa xuống dưới rồi giật lên, một thần thể tuyệt đẹp tr*n tr** xuất hiện.

Đây là một thân thể hoàn mỹ. Chỉ xét gương mặt kia thôi, đã khiến mọi lời ngợi khen có thể tồn tại trên đời đều trở thành nhạt nhẽo.

“Nếu ta đoán không sai, hẳn ngươi muốn nó?” Giọng hắn đầy tự tin.

Ánh sáng nhạt bớt.

Ảo ảnh nhìn gương mặt đã nhìn cả vạn năm nhưng vẫn phải ngưỡng mộ, nín thở lại.

Lucifer nhìn thân thể tuyệt đẹp nằm dưới đất, thản nhiên: “Dù giống, nhưng đồ giả vẫn là giả, sao có thể so với một phần vạn hào quang của bản tôn?”

Ảo ảnh khinh thường: “Có gì khác? Ít nhất hắn không thích để tâm chuyện vụn vặt.”

“Ngươi muốn đổi gì?”

“Thân thể!” Ảo ảnh quyết liệt trả lời.

“Nếu thế, đi lấy đi.” Lucifer đưa tay xé rách không gian, ném hắc tinh châu vào khe hở.

Ảo ảnh trợn mắt, “Ngươi làm gì vậy?”

Lucifer yên lặng thưởng thức vẻ nổi giận của hắn, cảm thấy đủ, mới lạnh nhạt nói: “Thân thể ngươi đã bị tổn thương quá nặng, hắc tinh châu cũng không chữa được. Thứ duy nhất có thể giúp ngươi, là tình yêu của con người.”

Ảo ảnh cười nhạt: “Yêu?”

“Hắc tinh châu sẽ rơi vào trong thân thể con người, hấp thu năng lượng từ tình yêu không ngừng của con người đó, cho đến khi thân thể ngươi hồi phục.”

Ảo ảnh nghiến răng: “Kể cả khi thân thể hồi phục, ta phải đi đâu tìm chứ?”

Lucifer nói: “Ta sẽ giúp ngươi.” Đầu ngón tay hắn ngưng tụ một quầng sáng nhỏ, bay về phía ảo ảnh.

Ảo ảnh suy xét, không hề tránh. Lấy thực lực hiện tại của hắn, có muốn tránh cũng tránh không được, cứ hiên ngang tiếp nhận đi.

Tia sáng bạc nhập vào trán ảo ảnh.

Ảo ảnh cảm thấy như có sét đánh trong đầu, mất đi ý thức.

Lucifer nhìn quầng sáng đỏ bay về Nhân Giới, khép lại không gian, sau đó lơ đãng nhìn thân thể trên mặt đất: “Ta ghét người khác nhìn thấy thân thể ngươi, kể cả là giả cũng vậy.”

Khẽ phất tay, thân thể đó biến mất.
 
U Linh Tửu Điếm
Chương 121: Tuần thăng mật thứ hai (END)


Cái gọi là nhàn cư vi bất thiện tức là, khi rảnh rỗi thì sẽ kiếm chuyện để làm.

Sau vài lần thẳng thắn lẫn không thẳng thắn đề nghị đi du lịch không được Isfel quan tâm, Thạch Phi Hiệp đem toàn bộ triết lý câu tục ngữ ấy thi hành triệt để.

Từ Gin, Hughes, Raton, Antonio, Victor đến Asmar vừa trở lại, đều không may mắn thoát nạn. Thành viên khách sạn yên lặng chịu đựng mấy tháng, cuối cùng không nhịn được nữa thừa dịp hắn tắm cường liệt kiến nghị với Isfel.

“Hắn luôn xuất hiện vào lúc không nên xuất hiện!” Gin rất tin tưởng, cứ tiếp tục như thế, có lẽ bản lĩnh nào đó của hắn sẽ chịu di chứng.

“Kính viễn vọng bolobolo đầu tiên phát minh ra hắn đã mượn, nói là muốn nhìn về phương xa. Cái thứ hai phát minh ra hắn lại mượn, cái thứ hai có khả năng nhìn càng xa.” Raton siết chặt tay áo, để tránh bùng nổ cảm xúc, “Nhưng tới cái thứ mười…”

“Bị mượn hết?” Gin nhấn mạnh vào chữ “mượn”.

Miệng Raton giật giật, “Từ lần thứ ba, không phải mượn nữa.”

“Thế là gì?” Gin hiếu kỳ.

“Không có thủ đoạn nào không dùng.” Raton tỏ vẻ chuyện cũ nghĩ lại mà kinh.

Đối với sự việc này, Asmar tràn đầy xúc động. Năm nay hắn chỉ về Con Thuyền Noah làm bộ làm dáng tý thôi, ai dè gặp tai bay vạ gió. Tinh linh là con cưng của thần, nên Thạch Phi Hiệp mỗi lần Thạch Phi Hiệp đến rủ rê hắn thảo luận đến thảo luận đi hắn chỉ muốn giấu hai lỗ tai đi, sau đó nói cho thằng kia hắn là nhân loại đóng giả thành!

Antonio và Victor không thích hớt lẻo, nhưng sự xuất hiện của họ đã cho thấy thái độ rõ ràng.

Raton cúi đầu, tay áo nhẹ nhàng quệt khóe mắt, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Isfel: “Thế nên, Isfel đại nhân…”

Isfel nhìn lại hắn.

“Xin…” Raton dồn dũng khí, “dẫn hắn ra ngoài đi lại đi.”

Những người khác lập tức phụ họa.

Isfel nói: “Các ngươi tới đuổi người?”

Gin cân nhắc: “Ngươi sẽ dùng bạo lực gia đình để ngăn cản tội ác phát sinh sao?”

Isfel nhướn mày.

Gin thở dài: “Đúng, chúng ta tới đuổi người.”



Sáu phút sau.

Thạch Phi Hiệp quấn khăn tắm lau tóc, đĩnh đạc bước ra khỏi nhà tắm.

Isfel ngồi một mình trên sô pha đọc sách.

“Đang nhìn quảng cáo du lịch?” Mắt Thạch Phi Hiệp lòe sáng.

“Không phải.” Isfel không ngẩng đầu lên.

Thạch Phi Hiệp vẫn chưa từ bỏ: “Thế chuẩn bị xem giới thiệu du lịch?”

“Không chuẩn bị.” Isfel trả lời rất thẳng thắn.

Thạch Phi Hiệp ủ rũ chuẩn bị ngủ.

Isfel ngẩng đầu: “Lúc nãy đám Gin tới.”

Thạch Phi Hiệp quay đầu, mở to đôi mắt vô tội nhìn hắn.

Isfel thản nhiên: “Kế hoạch của ngươi thành công.”

“Oh yes!” Thạch Phi Hiệp ngã ra sau, nằm giang tay giang chân ra giường. Vì dưới khăn tắm hắn chưa mặc gì cả, nên từ chỗ Isfel vừa lúc nhìn thấy hết.

Quyển sách trên đầu gối được đẩy sang bên cạnh, hắn đứng lên, từ trên cao nhìn xuống Thạch Phi Hiệp đang đắm chìm trong hạnh phúc.

“Chuẩn bị đi đâu đấy?” Hai tay Thạch Phi Hiệp đặt trước ngực, thành kính ước ao, “Dù đi đâu cũng phải mang quần soóc theo. Thể mới thể hiện được phong cách thời trang! A! Ngươi làm gì thế?” Hắn ngẩng đầu nhìn Isfel đang đặt hai tay hai bên má hắn, chăm chú ngắm nhìn.

“Làm chuyện muốn làm.” Isfel cúi đầu, dùng môi ch*m r** v**t v*.

Thạch Phi Hiệp nửa muốn đẩy ra, nửa lại không nhịn được sa vào.

Không thể nghi ngờ, dù là phương diện thiên phú lẫn nhiệt tình, Isfel chắc chắn đều có thể kiêu ngạo trong Cửu Giới. Xét thủ đoạn tán tỉnh ngày càng thuần thục của hắn là rõ.

“Bao giờ chúng ta xuất phát?” Thạch Phi Hiệp khổ sở lắm mới giữ lại được chút lý trí còn sót lại.

Động tác Isfel thuần thục như nước chảy mây trôi, dù trả lời cũng không ngừng lại, “Mai.”

“A!” Thạch Phi Hiệp cảm thấy cổ hơi đau, không cần nhìn cũng biết chỗ đó đã đỏ lên, lập tức đưa tay đẩy, “Không được, ta muốn mặc quần soóc!”

Isfel nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng đặt lên thắt lưng mình, sau đó ngay khi hắn do dự, hai người đảo ngược.

Thạch Phi Hiệp khiếp sợ nhìn gương mặt tuấn mĩ vô ngần trước mặt.

Cùng một gương mặt, từ góc độ khi đang nằm lại thiếu đi vài phần cao ngạo lạnh lùng, thay vào đó là sự ấm áp ngọt ngào lưu luyến.

Bộ phận nào đó của thân thể giống như bị hấp dẫn, dựng thẳng đứng.

“…” Chẳng lẽ Isfel định nếm thử loại hình nhân vật khác? Chẳng lẽ giấc mơ biết bao đêm trường của hắn đã muốn thành hiện thực.

Từng lỗ chân lông trên người Thạch Phi Hiệp đều nở ra, thân thể hưng phấn đến quên mất bản thân mình.

Lông mi Isfel cụp xuống, hai tay đỡ lấy eo hắn, sau đó trượt hông, xác định vị trí…

Sự hưng phấn của Thạch Phi Hiệp bớt một chút.

Vì sao tiến triển không hề có ra vào như hắn tưởng tượng?

Mới nghĩ có thể, cảm giác bị tấn công đã lọt vào thân thể.

… Lý trí Thạch Phi Hiệp còn đang kháng nghị, thân thể đã phối hợp mở hai chân.

“Đến.” Tay Isfel nâng tay hắn.

Thạch Phi Hiệp bị trêu chọc tới háo hức, giờ là tên đã lên dây không thể không bắn, lập tức cũng chẳng quan tâm chủ động bị động trên dưới gì nữa, bám vào cánh tay hắn vận động thân thể.



Sau khi chấm dứt, Thạch Phi Hiệp tự kết quận: “Tuy không thể kéo dài, nhưng cảm giác không sai.

Một đêm qua đi, Thạch Phi Hiệp lại kết luận: Đáng chết, nằm mơ cũng không làm được hết các bước!

Đối với tuần trăng mật lần thứ hai sắp tới của Thạch Phi Hiệp và Isfel, toàn thể Con Thuyền Noah đểu thể hiện nhiệt tình to lớn, từng người đều xếp thành hàng đưa tiễn, quy cách có thể so với VIP tối cao.

Thạch Phi Hiệp trên mặc áo cổ lông, dưới mặc quần soóc, đứng ở tiền sảnh kiêu ngạp vẫy tay với mọi người, cứ như đại tướng quân sắp ra trận.

Gin hạ giọng hỏi Isfel, “Ăn mặc như thế cũng được?”

Isfel nhướn mày.

Gin búng tay, “Hiểu.”

Thạch Phi Hiệp bu lại, “Hiểu cái gì?”

Gin bắt trước Isfel nhướn mày.

Thạch Phi Hiệp bừng tỉnh: “Hiểu.”

Gin hiếu kỳ: “Hiểu cái gì?”

Thạch Phi Hiệp cũng nhướn mày.

Gin: “…”

Thạch Phi Hiệp giơ hai tay lên, quay đầu nhìn Isfel, hào hứng nói: “Chúng ta xuất phát thôi.”

Isfel ôm lấy hắn từ phía sau, dưới ánh mắt mong đợi của mọi người xòe rộng đôi cánh, bay lên không trung.

Ngay khoảng khắc họ rời khỏi Con Thuyền Noah, tiếng pháo vang lên.

Không thể trách đám Raton phấn khích quá đáng, đã lâu rồi Con Thuyền Noah không có việc đáng mừng.

Mọi người đều vui vẻ phấn chấn gia nhập đội ngũ đốt pháo hoa.

Đến cả nho nhã như Hughes cũng không nhịn được lấy đi pháo trong tay Victor.

Quậy phá liên tục phải nửa tiếng.

Hàng trữ trong tay Raton cũng đã đốt hết.

Gin vẫn còn thấy dư vị chưa tan l**m môi: “Hay lắm, về đi.” Hắn ôm eo Hughes, ái muội chớp chớp mắt.

Hughes khẽ cười, im lặng đáp lại.

Raton lười biếng vươn vai. Hiếm khi hắn đốt tiền mà lại vui vẻ thế, “Chuẩn bị làm cái kính viễn vọng bolobolo thứ mười hai.”

Asmar: “Mong muốn của ta rất đơn giản, được một giấc ngủ ngon.”

Victor gật đầu: “Giấc ngủ rất quan trọng.”

Nụ cười của Gin đột nhiên cứng lại, bước chân cũng dừng theo: “Đợi đã.”

Những người khác đều dừng bước, thắc mắc nhìn gương mặt hắn từ trời quang chuyển mây mù.

Gin đột nhiên quay đầu, nhìn về phía màn đen sâu thẳm.

Không bao lâu sau, hai bóng người quen thuộc bước ra từ bóng đem, phóng khoáng bước tới tiền sảnh.

Raton giật mình: “Các ngươi quên gì à?”

Thạch Phi Hiệp cũng giật mình, quay đầu nhìn Isfel: “Đúng thế, quên gì vậy?”

Isfel nói: “Du lịch kết thúc.” Hắn không để ý mặt mọi người đang dại hết cả ra, đi thẳng vào trong.

“…”

Những người khác đưa mắt nhìn nhau, rồi nhất tề nhìn Thạch Phi Hiệp.

Thạch Phi Hiệp hắng giọng, quay đầu nhìn Raton, mỉm cười: “Gần đây có phát minh gì mới không?”

Raton: “…”

END.
 
Back
Top Bottom