Cập nhật mới

Khác [txt] lullaby of the sea

[Txt] Lullaby Of The Sea
csb's note #9 - the rescue


"giáo sư choi, ngài còn nhớ lúc mình được đưa đi khỏi đảo không?"

"ồ, tôi vẫn nhớ chứ, tôi chưa bao giờ quên."

"một thủy thủ của một con tàu chở hàng phát hiện ra tôi trong lúc làm nhiệm vụ quan sát. sau khi được giải cứu lên tàu, một thủy thủ khác nhận ra tôi là một trong ba nghiên cứu sinh đã mất tích. niềm vui được giải cứu và sự nhẹ nhõm khi vẫn còn người nhớ tới mình khiến tôi bật khóc như một đứa trẻ trước mặt cả đoàn thủy thủ."

choi soobin kể xong thì che miệng cười, dù đã hơn 30 năm trôi qua nhưng kí ức đó vẫn khiến ngài vừa thấy vừa xấu hổ vừa ấm lòng.

"ngài biết chính xác hôm đó là ngày mấy không?"

"ngày 16/8, tôi đã sống trên hoang đảo gần 7 tháng."

"nhưng tin tức về sự trở về của ngài được đăng tải vào tháng 10 cơ mà ạ?"

"tôi được cứu vào tháng 8, nhưng con tàu còn phải hoàn thành nhiệm vụ của mình mới quay trở về được. vậy nên tôi đã ở lại trên tàu thêm 2 tháng và chính thức trở về vào ngày 11/10."

"ngài còn nhớ những vị thủy thủ trên con tàu đó không?"

"nhớ chứ, nhưng từ sau khi trở về tôi không có cơ hội gặp lại vì họ phải đi biển liên tục."

••••••

18/8/198x

7 tháng,

tôi đã mắc kẹt trên hòn đảo đó gần 7 tháng.

đối với tôi, khoảng thời gian đó kéo dài như vô tận. tôi đã gần chạm ngưỡng từ bỏ và lần này ông trời quyết định gửi sứ giả đến cứu rỗi tôi.

một con tàu chở hàng trong lúc đi qua vùng biển này thì phát hiện ra hòn đảo, cũng từ đó phát hiện ra tôi. cứ ngỡ tôi đã trở thành quá khứ, cho đến khi thủy thủ đoàn nói với tôi rằng dù không còn rầm rộ như trước nhưng công tác đi tìm ba nghiên cứu sinh bị đắm tàu vẫn diễn ra thầm lặng. biết rằng bản thân vẫn được nhớ đến, tôi đã khóc rất nhiều. cứ được an ủi là tôi lại khóc nhiều hơn.

thật tình, giờ nghĩ lại lúc đó tôi trẻ con thật. xấu hổ thật sự.



29/8/198x

hôm nay tôi đã ngồi nói chuyện với hoseok-hyung. anh ấy là người đã phát hiện ra tôi, cũng là người ngồi cạnh an ủi tôi lâu nhất khi tôi khóc vào ngày hôm đó.

chúng tôi chẳng nói gì sâu sắc lắm. tôi nghĩ anh ấy cũng chỉ muốn xã giao thôi. các thành viên khác của thủy thủ đoàn đều bận với công việc của họ, chắc hoseok sợ tôi buồn nên mới dành xíu thời gian với tôi.



3/9/198x

hoseok-hyung hỏi tôi rằng tôi luôn ở một mình trên đảo sao. tất nhiên là anh ấy sẽ không biết về yeonjun và huening kai nên tôi chỉ trả lời qua loa rồi thôi.

tôi cũng không muốn giấu diếm gì nhưng người đã chết rồi, mang lên rối rắm lắm.



15/9/198x

tôi có chút lo lắng về gyu

không phải cái kiểu lo lắng quan tâm đâu mà là lo sợ.

dù đã rời khỏi hòn đảo rồi nhưng tôi vẫn ở trên biển. giờ không chỉ có tôi mà còn cả đoàn thủy thủ trên tàu nữa.

những đêm tàu neo lại để nghỉ, tôi lại không dám ngủ.



28/9/198x

hoseok-hyung nói chúng tôi sắp về nhà rồi.

nhà

đã bao lâu rồi tôi không nghe được từ đấy.

tôi sắp được về nhà rồi.



15/10/198x

tôi về nhà rồi.

chỉ có 7 tháng mà nhiều thứ thay đổi quá. hoặc là do tôi dần quên đi những điều này khi mắc kẹt trên đảo quá lâu.
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
epilogue - the nights


**chuyện xảy ra một đêm trước cái chết của choi yeonjun và huening kai**

--------------

•yeonjun•

yeonjun cảm thấy mi mắt mình nặng trĩu nhưng anh không muốn ngủ.

anh đang đợi, bởi vì đêm nay gyu sẽ đến gặp anh.

dù đã ra sức chống chọi, đến cuối cùng yeonjun cũng phải chịu thua trước cơn buồn ngủ.

"yeonjun à, anh đã hứa là sẽ thức đợi em đến cơ mà?"

tiếng thì thầm dịu ngọt bên tai đã thành công đánh thức yeonjun khỏi cơn mộng mị. anh nhìn lên người trước mặt mình và mỉm cười.

"gyu? em đến rồi sao?"

như một thói quen, một tay anh kéo người kia ngồi vào lòng mình; tay còn lại luồn vào những lọn tóc đen kia mà mân mê.

"anh thật sự đã đợi em đó. chỉ là không biết từ lúc nào mà ngủ quên mất."

"thôi được rồi, em tin anh."

gyu đáp nhẹ một tiếng, ngả người ra sau để dựa hẳn vào lồng ngực của yeonjun. bàn tay của anh vẫn chưa giây nào rời khỏi mái tóc của gyu. anh cứ ngồi im lặng vuốt ve những lọn tóc đó, cổ họng vô thức phát ra những tiếng ngâm nga.

"đó là bài hát của em."

"phải, mỗi lần gặp nhau, em đều hát cho anh nghe và không biết từ khi nào, anh đã luôn luôn nghĩ về nó."

"gyu à... anh nghĩ là anh yêu em mất rồi."

gyu trở nên hoảng sợ tột độ, nó buông mình khỏi vòng tay của yeonjun và chạy một mạch về biển. yeonjun ngồi đợi cả đêm nhưng gyu không trở lên mặt nước thêm một lần nào nữa.

.

.

.

ba đêm sau đó, gyu cũng chịu quay trở lại nhưng lần này nó giữ khoảng cách với yeonjun.

"yeonjun, anh không yêu em, anh chỉ đang bị thôi miên bởi em."

"thôi miên hay không, trái tim của anh chỉ thấy mỗi em, nó chỉ hướng về em mà thôi."

"anh sẽ chết dưới tay em, yeonjun à."

"đằng nào em cũng giết anh, sao không làm ngay lúc này đi?"

bước cuối cùng để tạo ra một con mồi hoàn hảo đã thành công. yeonjun đang rất đau khổ và hoàn toàn mong manh. gyu đã đánh hơi được sự tuyệt vọng hoà cùng vị máu tanh của một trái tim tan vỡ, hương vị mà nó say mê nhất. chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ để gyu xé toạc vỏ bọc thoát tục của nó và lôi yeonjun nhấn chìm xuống đáy của đại dương.

gyu là một con quái vật, và nó không thể động lòng trước bất cứ thứ gì.

--------------

•huening kai•

những đêm gần đây, kai luôn liên tục mơ thấy bản thân và taehyun đang bên nhau rất hạnh phúc. những giấc mơ ấy quá đỗi chân thật khiến cậu nhiều lần lầm tưởng mình không còn mắc kẹt trên đảo hoang nữa.

"taehyun" luôn là người phá bỏ những lầm tưởng đó bằng việc nhắc nhở kai.

"đây không phải là thực tại đâu."

và sau mỗi lần nhắc nhở, kai lại thấy mình thức giấc trên nền cát và sóng vẫn vỗ ầm ĩ bên tai.

đêm đó, trong giấc mơ, kai lại thấy mình và taehyun vui vẻ cùng nhau. nhưng lần này cậu không còn tâm trí tận hưởng nữa.

"đây không phải là thực tại đúng không?"

"tại sao đây không thể là thực tại?"

"taehyun" trả lời cho câu hỏi của kai bằng một câu hỏi khác, và cậu có thể nhận ra được chút giận dữ trong câu nói đó.

"đây có thể là thực tại của chúng ta nếu như mi không là một tên hèn nhát!"

"mi đã có thể có ta trong vòng tay, thỏ thẻ những lời yêu thương và có những phút giây hạnh phúc như những giấc mơ này nếu như mi đâm con dao đó vào lồng ngực của choi soobin!"

"mi phá hủy phương tiện duy nhất để có thể rời khỏi đây chỉ vì chút lòng tin nhỏ nhoi mà soobin dành cho mi!"

"thế còn thứ tình cảm bao năm mi dành cho ta là vứt đi à? mi không muốn giữa hai ta có kết cục tốt đẹp sao?"

mỗi một câu "taehyun" nói ra, "thực tại" của kai lại dần vụn vỡ đi từng chút một, và khi tất cả sụp đổ hoàn toàn cũng là lúc cậu bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.

nhưng ác mộng này vừa dứt thì ác mộng khác lại tới.

"taehyun" không còn ám ảnh kai trong giấc mơ nữa mà đeo bám tâm trí của cậu không giây phút nào buông tha.

"câm ngay! ngươi không phải là taehyun!

đừng có sử dụng giọng của em ấy nữa!"

kai bịt tai gào thét trong điên cuồng. cậu sắp mất trí rồi.

"taehyun" không ngừng tra tấn tâm trí cậu về việc giết chết choi soobin suốt hơn hai ngày nay.

"ta sẽ không giết một ai hết, ngươi câm lại đi!"

"ta sẽ không buông tha cho mi, trừ phi... tới lúc mi chết."

một suy nghĩ loé lên trong đầu kai, cậu cầm lấy tấm chăn thêu rồi đi thẳng ra bìa rừng.

"đây sẽ là lần cuối cùng ta phải chịu đựng ngươi."

.

.

.

gyu vén một góc chiếc chăn thêu lên, nhìn khuôn mặt tái nhợt và đôi mắt nhắm chặt chặt của kai, tặc lưỡi ngao ngán.

"thật yếu đuối. ngươi chọn cái chết chứ không chọn tình yêu. vậy từ đầu phải đấu tranh đến thế làm gì?"

"đấu tranh đến cùng rồi cũng là bữa ăn của ta mà thôi."

.

.

.

khi choi soobin trở lại nơi đặt xác, huening kai không còn nằm ở đó nữa.
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
csb's note #10


12/11/198x

cũng đã 1 tháng kể từ ngày tôi trở về rồi. có một số thứ tôi phải làm quen lại nhưng chúng không ảnh hưởng đến tôi là bao. tôi vẫn giữ lại thói quen viết lách, cuốn sổ này là nơi duy nhất tôi cất giấu mọi suy nghĩ và cảm xúc của mình.

tôi muốn trở lại đi làm nhưng giám đốc viện hải dương không cho phép.

ông ấy muốn tôi nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa, đến khi nào hoàn toàn ổn rồi hẵng đi làm. mặc dù tôi đã thuyết phục giám đốc là tôi đủ khả năng đi làm nhưng ông ấy doạ sa thải tôi, nên là tôi đành phải nghe theo.

nhân có cơ hội này tôi dự định sẽ đi tìm một bác sĩ tâm lý. thật ra thì tôi có gặp một vài cơn mất ngủ, thỉnh thoảng tôi có những cơn ác mộng về những ngày còn trên đảo. cứ gặp ác mộng là tôi tỉnh ngay, không thể nào ngủ lại được nữa.



20/11/198x

mấy cái đám người nhà báo phiền thật sự, ngày nào cũng đến gõ cửa nhà tôi để xin phỏng vấn, cũng đến cả trăm người rồi đấy. truyền hình, báo đài đã đưa tin cả tháng nay rồi, tại sao còn tìm tới tôi làm gì nữa? mà tôi cũng tốt bụng quá, ai đến tìm tôi cũng tiếp. tôi phải nghe đi nghe lại cùng một câu hỏi tới phát điên luôn rồi!

căn hộ này là tiền tích cóp cả đời sinh viên của tôi, ở với nó chưa tròn nửa năm nữa, tôi không muốn phải chuyển nhà đâu.



2/12/198x

quá đủ rồi! tôi phải gọi điện cho bố mẹ xin tá túc một thời gian thôi. hàng xóm của tôi bắt đầu thấy phiền rồi.



10/12/198x

buổi trị liệu đầu tiên của tôi có hơi chút không ổn. nằm suy nghĩ lại, việc trị liệu tâm lý có vẻ như không phải là một ý hay. làm sao tôi có thể giải quyết vấn đề khi vấn đề đó là một bí mật dù có chết tôi cũng không thể nói ra?

bác sĩ muốn tôi trải lòng nhưng phần lớn lời tôi nói ra đều là nói dối, như thế thì chữa trị làm quái gì?



15/12/198x

tôi vẫn tiếp tục đi trị liệu, dù tất cả chỉ là nói dối nhưng nhờ những đơn thuốc bác sĩ kê cho, tôi đã có lại những giấc ngủ ngon mỗi đêm.



1/1/198x

ngày đầu tiên của năm mới, tôi đã đến viếng mộ của choi yeonjun và huening kai. thắp cho mỗi người một nén hương xong, lúc tôi trở ra để về thì gặp một người cũng đến viếng mộ. chào hỏi qua lại thì tôi biết người mới đến là kang taehyun, là cậu hàng xóm mà kai từng thầm mến. bởi vì chúng tôi không có kế hoạch gì khác sau đó nên tôi đã ngỏ lời mời em ấy tìm một quán cà phê nào đó để ngồi trò chuyện.

tôi và taehyun ngồi hơn 3 tiếng với nhau, chủ yếu là em ấy nói còn tôi nghe, lâu lâu tôi mới lên tiếng. taehyun kể rằng cứ có thời gian rảnh sau giờ lên giảng đường, em ấy sẽ ghé qua mộ của kai một lúc. những lúc như thế em hay bắt gặp người nhà huening cũng đến thăm cậu ấy. nhưng trái với kai, mộ phần của yeonjun luôn vắng bóng người đến viếng. tôi giải thích cho taehyun rằng yeonjun-hyung là cô nhi, anh ấy chẳng có người thân nào trên đời này cả, mộ phần của anh ấy là do tôi xây, vì bận rộn nên lâu lâu tôi mới đi viếng yeonjun một lần.



19/2/198x

cuối cùng thì tôi cũng được đi làm trở lại. nghỉ lâu quá rồi không biết còn làm ăn gì được không đây?



20/2/198x

bàn làm việc của yeonjun-hyung và kai ngày trước giờ được phân cho hai cậu thực tập sinh mới vào rồi. thế cũng tốt, cứ mỗi lần nhìn mấy cái bàn trống là tôi lại nhớ hai người họ.



25/2/198x

sáng nay tôi vừa nhận được chỉ định đi làm báo cáo về mật độ sinh vật biển, nghĩa là tôi sẽ phải đi ra biển. tôi vẫn còn khá là ám ảnh kể từ lần cuối cùng tôi ra biển đó. cấp trên báo rằng họ không còn lựa chọn nào khác nên thôi thì tôi cứ đi vậy.



26/2/198x

tôi cứ nghĩ mình sẽ đi một mình cơ, nhưng giám đốc còn cử hai cậu thực tập sinh đi cùng tôi nữa. thôi thì có người nói chuyện cho xôm vậy.

ban trưa trên boong tàu, tôi vô tình nghe lỏm được cuộc trò chuyện của hai cậu thực tập sinh. cả hai đang nói chuyện về các sinh vật huyền bí và tự hỏi liệu chúng có tồn tại không. một trong hai người đã trả lời bằng một từ "không" rất thẳng thừng. giá mà tôi có thể cho cậu ta biết những gì mà tôi từng trải qua.
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
the ending - outro


"ch-chết tiệt, mình sẽ bị muộn mất!"

jungwon mở điện thoại, đồng hồ điện tử hiển thị 21:55.

chuyến xe buýt duy nhất để cậu về nhà sẽ khởi hành chuyến cuối lúc 10 giờ, bây giờ chỉ còn 5 phút, nếu nhanh chân thêm chút nữa là có thể bắt kịp. nghĩ như thế, jungwon liền ngay lập tức tăng tốc.

•••

"này!

đợi đã! còn tận 2 phút nữa cơ mà?!"

jungwon chống gối thở dốc, bất lực nhìn phương tiện duy nhất để về nhà của mình đang đi xa dần khỏi trạm.

đúng lúc rối bời không biết phải làm sao thì điện thoại nhận được một cuộc gọi đến, là chị gái jungah của cậu.

'yang jungwon! em đã bảo với chị là sẽ về nhà vào giờ ăn tối. bữa tối đã qua 3 tiếng rồi, em còn đang ở cái chốn nào vậy?'

"noona, chị có thể tới đón em được không? em lỡ mất chuyến cuối rồi."

sau khi nghe em trai mình kể lể tình cảnh của bản thân, chị gái của jungwon bên đầu dây kia chỉ biết thở dài.

'được rồi, gửi định vị cho chị đi để chị tới đón.'

jungwon vừa gửi định vị thì ngay lập tức chị gái cậu phản hồi với hàng loạt tin nhắn trách móc đủ đường. với vị trí hiện tại của cậu, phải mất gần 2 tiếng lái xe mới tới, chẳng trách chị jungah lại tức giận như vậy.

thất thểu ngồi xuống ghế chờ, jungwon ôm chặt chiếc túi đựng laptop quý giá của mình, định bụng sẽ tranh thủ chợp mắt một chút cho tới khi chị gái tới đón. nhắm mắt chưa được bao lâu thì tai nghe được tiếng động bên cạnh khiến cậu giật mình mở mắt.

"ôi tôi làm cậu thức giấc mất rồi sao? cho tôi xin lỗi nhé."

người mới đến lúng túng xin lỗi, jungwon xua tay bảo không có gì bởi vì cậu vẫn chưa ngủ.

"tôi nghĩ là anh nên tìm cách khác để về nhà đi. chuyến cuối đã rời đi từ nửa tiếng trước rồi."

người kia nghe jungwon bảo vậy cũng không lấy làm lúng túng, chỉ cười nhẹ rồi đáp.

"cảm ơn cậu đã quan tâm nhưng thật ra tôi là hành khách xuống từ chuyến xe cuối đó. tôi đã vốn định về nhà rồi nhưng lại vô tình nghe lỏm được việc cậu phải chờ người nhà đến đón nên tôi muốn ở lại đây cho cậu đỡ phải một mình."

jungwon ngoài mặt biểu cảm khách sáo nhưng bụng lại đầy một mớ hoài nghi, kẻ gian bây giờ có văn mẫu mới rồi sao? rõ ràng từ nãy giờ chỉ có mình cậu ở trạm này chứ có còn ai khác đâu. dù người kia chỉ đơn giản ngồi kế bên và tự ở yên trong không gian của bản thân nhưng jungwon vẫn giữ khoảng cách nhất định.

"tôi không muốn tỏ ra là mình nhiều chuyện nhưng cậu làm nhà báo sao?"

"đúng vậy, làm sao mà anh biết?"

"cái thẻ cậu đang đeo, tôi nhìn ra nó là tên của cái tòa soạn mà tôi hay đi ngang qua mỗi lần đi diễn."

"đi diễn? anh là nghệ sĩ sao?"

"phải, nhưng cũng không phải cái gì to tát đâu, tôi chỉ là nghệ sĩ busking thôi."

nói rồi, người kia lôi từ bên cạnh ra một cây đàn guitar. có thể nói trời tối nên tầm nhìn có vẻ kèm nhèm nhưng jungwon thật sự không để ý có một cây đàn ở đã chung không gian với hai người suốt thời gian qua.

"nếu cậu không chê, tôi có thể đàn cho cậu nghe một bài hát mà tôi mới sáng tác, có được không?"

người kia cầm đàn gảy dạo vài giai điệu và jungwon thật sự cảm thấy mình bị thu hút bởi nó.

"anh thuyết phục được tôi rồi đấy. nó có tên không?"

"có chứ, lullaby of the sea."

•••

"jungwon? em có ở đây không?"

chị jungah đến đúng trạm xe buýt mà em trai mình đã gửi định vị nhưng ở đây không có ai ngoài cô cả. trên đường đến đây cô cũng để ý xung quanh cũng không có nhiều nhà dân hay cửa hàng tiện lợi nào hết. nếu jungwon không ở đây thì đang ở đâu?

khó chịu vì đã cất công đi xa mà không thấy người đâu, jungah đành phải gọi điện hỏi tung tích của cậu. một lần, rồi lại hai lần.

điện thoại vẫn đổ chuông nhưng đầu dây bên kia không có người bắt máy.

♪ ♪

đến lần thứ ba gọi điện, cô mới nghe loáng thoáng được tiếng nhạc chuông quen thuộc của jungwon.

đi theo hướng phát ra âm thanh, cô phát hiện điện thoại của em mình đang nằm chỏng chơ dưới đất. dự cảm có điều không lành, cô cầm chiếc điện thoại lên, không tránh khỏi rùng mình khi tay mình chạm vào thứ gì đó ẩm ướt dính ở mặt sau.

"aaahhh!"

yang jungah hét toáng lên một tiếng, chiếc điện thoại vừa cầm lên lại bị vứt xuống đất. cô nhìn lại bàn tay và cổ áo của mình, cả hai đều bị nhuộm đỏ. và dựa vào cái mùi tanh nồng xộc vào khoang mũi, cô chắc chắn đây là máu.

máu của yang jungwon.

•••

"đúng là yang jungwon và tôi có một cuộc hẹn phỏng vấn vào ngày xx. cậu ấy đến vào lúc tầm 10 giờ sáng và rời đi, nếu tôi nhớ đúng là 9 giờ 51 phút. jungwon đi rất vội, cậu ấy bảo với tôi rằng ở khu này chỉ có một chuyến xe buýt duy nhất để về nhà và nó sẽ rời đi lúc 10 giờ. từ sau khi cậu ấy rời đi, tôi không còn biết thêm gì sau đó nữa."

"tôi hay có thói quen đi bộ vào buổi đêm.

đêm đó lúc tôi đi ngang qua cái bến xe vào khoảng tầm hơn 10 giờ thì để ý có hai người vẫn còn ngồi lại. lúc đó tôi rất thắc mắc là sau 10 giờ không còn chuyến xe nào nữa mà sao vẫn có người ngồi chờ nhưng rồi tôi cũng kệ vì đó không phải chuyện của mình."

"tôi nhận ra một người là nạn nhân, còn người còn lại thì tôi không thể nhìn rõ mặt vì để tóc dài, tóc mái hơi qua mắt một xíu, dựa vào cách ăn mặc thì tôi nghĩ đó có thể là đàn ông, con trai, bên cạnh người đó còn có một cây đàn nữa. nạn nhân và người còn lại ngồi trò chuyện với nhau nên tôi nghĩ họ có quen biết. khoảng tầm gần 11 giờ khì tôi đi vòng trở lại thì bến xe không còn ai nữa nên tôi nghĩ chắc là hai người ban nãy đã về nhà rồi."

•••

end.
 
Back
Top Bottom