Cập nhật mới

Khác [txt] lullaby of the sea

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
311450797-256-k404060.jpg

[Txt] Lullaby Of The Sea
Tác giả: _chaosindisguise
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

trái tim và linh hồn người vĩnh viễn thuộc về nơi đáy nước mênh mông này



yeonjun​
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
intro - the interview ( + author's note)


bản tin thời sự xx/01/198x

bài phỏng vấn xx/01/198x

"chúng tôi chỉ có thể đưa ra 99% khả năng là cả ba người đều không may mắn sống sót khỏi vụ đắm tàu này.

1% may mắn còn lại, chúng tôi hi vọng bọn họ dạt được vào một hòn đảo nào đấy và cố gắng sống sót tới khi được cứu."

.

.

.

bản tin thời sự xx/10/198x

bài phỏng vấn xx/11/198x

"anh choi soobin, quả thật là một phép màu kì diệu khi anh vẫn sống sót suốt một khoảng thời gian dài như thế trên đảo hoang."

"vâng. tôi cũng thấy khâm phục bản thân lắm. cũng có nhiều lúc tôi thấy tuyệt vọng nhưng cái nỗi sợ chết đã khiến tôi có lại động lực sống tiếp."

"thật may mắn cho anh nhưng cũng thật buồn cho người đồng nghiệp của anh. giá như ông trời cứu hết cả ba người thì hay biết mấy. chắc hẳn khoảng thời gian một mình trên đảo anh phải thấy cô đơn lắm."

"ph-phải, chỉ có một mình tôi sống sót... hai người họ... không đủ mạnh mẽ..."

.

.

.

thời điểm hiện tại, năm 2022

cậu nhà báo trẻ tuổi cứ hết đưa tay ra rồi lại rụt tay lại, cả buổi bồn chồn không dám đụng vào tay nắm cửa để đi gặp vị giáo sư mà cậu đã phải rất cất công xin xỏ để có thể viết được một bài báo về ngài.

"yang jungwon, bình tĩnh, thở đều. ngài ấy đã đồng ý cho việc này rồi. không có gì phải sợ hết."

sau khi trấn tĩnh bản thân, jungwon mở cửa bước vào. vị giáo sư lớn tuổi mà cậu gặp hôm nay vẫn đang chăm chú làm việc, thấy cậu đến, ngài liền ngừng công việc lại và nở một nụ cười đầy thân thiện. jungwon được chào đón bằng một nụ cười đó cũng dần thả lỏng hơn.

"chào giáo sư choi, cháu là yang jungwon, người đã xin phép giáo sư được viết bài về cuộc đời của ngài ạ."

"yang jungwon, mời cậu ngồi."

- giáo sư choi đưa tay ra hiệu cho jungwon ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn làm việc của mình.

"đêm qua tôi đã xem qua các câu hỏi mà cậu gửi tôi. phải nói rằng cậu nghiên cứu về tôi khá kĩ lưỡng đấy. tôi không có ý khiển trách gì đâu, xem nó như lời khen đi."

"v-vâng ạ. cháu cảm ơn ngài."

"được rồi. giờ hai ta bắt đầu nhỉ?"

buổi phỏng vấn diễn ra khá suôn sẻ. từng câu hỏi mà jungwon đưa ra, giáo sư choi đều trả lời rất đầy đủ, rất chi tiết. bàn tay thoăn thoắt lướt trên bàn phím laptop, jungwon chắc mẩm cú này mình sẽ có được bài viết đột phá đầu tiên rồi.

sheet câu hỏi đang kéo dần về những câu cuối cùng và jungwon bắt đầu lưỡng lự. những câu hỏi này chính là nguồn gốc cho sự lo lắng ban nãy trước khi vào phòng của cậu.

"giáo sư choi. ngài có phiền không nếu cháu hỏi về sự cố đắm tàu của ngài hơn 30 năm về trước ạ?"

giáo sư choi, hay còn biết đến với cái tên choi soobin, vị nghiên cứu sinh đã một mình sống sót trên đảo hoang, trở nên trầm mặc khi được nhắc lại về tai nạn đắm tàu năm đó.

"những gì đã xảy ra, tôi đều kể hết lên các báo đài rồi. cậu có thể tìm lại những bản tin cũ đó để coi lại."

"tất nhiên là cháu coi hết rồi ạ, coi lại rất nhiều lần là đằng khác. nhờ việc đó mà cháu phát hiện ra một điều, mỗi khi phóng viên nhắc về hai vị nghiên cứu sinh kia, biểu cảm của ngài lại trở nên thiếu tự nhiên và cách ngài trả lời cũng đứt quãng hơn. cứ như là ngài đang cố vắt óc để nghĩ một cái gì đó để lấp liếm sự thật vậy."

"từ đó cháu tò mò liệu những gì ngài trải qua và những gì ngài kể lại có thật sự trùng khớp không. cháu đã sống cùng với cái tò mò đó suốt mấy năm trời và giờ là cơ hội duy nhất để cháu được biết giáo sư đã thật sự trải qua những gì."

yang jungwon lén nuốt nước bọt, hình như cậu hơi quá phận rồi. nhìn biểu cảm của giáo sư choi, kiểu gì cậu cũng sắp sửa bị tống cổ ra khỏi đây. giấc mộng bài báo đột phá sắp ra chuồng gà rồi.

tuy nhiên trái với dự đoán của jungwon, choi soobin yêu cầu cậu ngồi chờ trong khi mình đi ra nhà sau tìm đồ.

khoảng 15 phút sau, soobin trở lại, trên tay lúc này còn cầm theo ba cuốn sổ ghi chép trông cũ kĩ đến đáng thương.

"đây là gì vậy ạ?"

jungwon thử lật một trang sổ ra nhưng giấy đã quá cũ nên liền mục nát dưới cái chạm của cậu. sợ mình táy máy sẽ phá hỏng đồ của giáo sư nên cậu đành rụt tay lại, chờ soobin giải thích.

"đây là sổ tay, dùng để ghi chép lại những ngày sống trên đảo. một cuốn của tôi, một cuốn của choi yeonjun và cuốn còn lại của huening kai."

"choi yeonjun và huening kai? ngài đã ở trên đảo cùng bọn họ?"

"phải. tôi chưa từng ở một mình trên đảo suốt thời gian như tôi kể. vốn cả ba người chúng tôi đều sống sót nhưng..."

"chuyện gì đã xảy ra với bọn họ?"

soobin nhìn chồng sổ, nở một nụ cười buồn.

"sự thật cậu muốn biết nằm trong những ghi chép đó. sau khi đọc hết rồi, tin hay không là tùy ở cậu."

-----------

-ehe, đọc cái tựa với cái summary nghe thơ dị hoi chứ cái fic này hỏng thơ được vậy đâu 💀

-fic này là viết theo kiểu journal, giống như KOV dị á.

-xì poi thì đây là mermaid/siren au đó 💀. tui là tui đã ấp ủ viết cái gì đó với au này nhưng chưa có cái gì thúc đẩy. và rồi, bùm! bighit drop ngay quả concept farewell quá phù hợp nên phải xách đít đi viết ngay kẻo quên plot 🤡

-ban đầu định cho non-cp á mà thôi quăng đại hai cái ship tag vô cho nó dui dẻ nhà cửa cái đã, sau này tính sau 🤡

-nhắc nhở là fic viết đọc cho dui chứ ai nghiêm túc quá mất dui gáng chịu 😔
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
the first notes


csb's note:

n̶g̶à̶y̶ ̶?̶?̶/̶0̶1̶(̶?̶)̶/̶1̶9̶8̶x̶

t̶h̶ậ̶t̶ ̶n̶g̶ớ̶ ̶n̶g̶ẩ̶n̶ ̶l̶à̶m̶ ̶s̶a̶o̶,̶ ̶t̶ô̶i̶ ̶t̶h̶ậ̶m̶ ̶c̶h̶í̶ ̶c̶ò̶n̶ ̶k̶h̶ô̶n̶g̶ ̶b̶i̶ế̶t̶ ̶m̶ì̶n̶h̶ ̶đ̶a̶n̶g̶ ̶ở̶ ̶đ̶â̶u̶ ̶n̶ó̶i̶ ̶g̶ì̶ ̶đ̶ế̶n̶ ̶v̶i̶ệ̶c̶ ̶g̶h̶i̶ ̶n̶g̶à̶y̶ ̶t̶h̶á̶n̶g̶.̶

bằng cách nào đó, chúng tôi đã không chết trong vụ đắm tàu. cả tôi, yeonjun và kai đều dạt lên hòn đảo hoang này lành lặn không một vết xước. tôi chẳng biết mình đã bất tỉnh bao lâu nữa, yeonjun-hyung còn tưởng tôi chết rồi vì anh ấy đã thử gọi tôi mấy lần nhưng tôi vẫn không tỉnh. kai bảo rằng anh ấy sợ cái thây bất động của tôi tới mức đã kêu cậu ta cùng mình vứt tôi ra biển cho cá rỉa. khá khen cho cái câu "đồng nghiệp cũng là anh em" của anh ta hồi tôi mới vào viện hải dương đấy!

may mắn làm sao kha khá thứ quan trọng trên tàu cũng dạt lên hòn đảo này cùng chúng tôi, có cả văn phòng phẩm dùng để ghi chép lại quan sát (giờ đây tôi lại dùng nó để làm nhật kí) và thùng lương thực.

chỗ thức ăn trong thùng đủ để chúng tôi cầm cự được khoảng 1 tháng, có thể hơn nếu chúng tôi cắt bớt khẩu phần lại. tuy nhiên tôi lo lắng rằng 1 tháng là quá ngắn, nhỡ như việc tìm kiếm chúng tôi kéo dài hơn thế hoặc không ai tổ chức tìm kiếm vì nghĩ chúng tôi đã chết thì sao?

tôi lại suy nghĩ tiêu cực rồi.

được chừng nào hay chừng nấy vậy.

--------

cyj's note:

198x, ngày đầu tiên trên đảo.

điên thật chứ, tôi không chết, đã vậy da thịt vẫn còn lành lặn, không tróc miếng nào. mạng lớn thật.

có vẻ như cơn bão đã quét chúng tôi lên cái hòn đảo hoang này.

đồ đạc trên tàu cũng theo lên đây, như vậy có khả năng sống sót rồi.

+

thằng nhóc soobin đấy chết chưa nhỉ? nó cứ nằm yên như vậy làm tôi có chút sợ. tôi có nên bảo kai cùng tôi vứt nó xuống biển không? mà nó chết thật chưa?

+

tôi bảo kai vất soobin xuống biển, cậu ta đánh tôi một cú, ừ thì tôi xứng đáng nhận cú đó. kai chỉ ra soobin còn sống, vẫn đang thở, chỉ là bất tỉnh hơi lâu.

vấn đề là ở tôi, cái miệng nhanh hơn cái đầu.

+

soobin vửa tỉnh lại đã đòi đánh tôi và vứt tôi xuống biển sau khi kai mách lẻo với nó là tôi muốn ném cái thây của nó cho cá rỉa.

thú thật thì tôi đáng bị cả hai đánh vì phát ngôn thiếu suy nghĩ của mình. tốt nhất là tôi nên giữ mồm miệng cẩn thận, thà héo quắt trên cái đảo này còn hơn bị đánh cho vêu mồm.

+

tôi sẽ không chết đâu nhỉ?

--------

hnk's note:

tôi tỉnh dậy trên một bãi cát của một hòn đảo hoang, bao quanh chỉ toàn là biển. tôi tìm được một số thứ của bọn tôi cũng dạt lên hòn đảo này, như mớ sổ tay ghi chép nghiên cứu mà giờ tôi dùng như một quyển nhật kí này, cùng với thùng lương thực, thứ quan trọng nhất cho sự sống còn.

nhưng hình như chỉ có mình tôi ở trên hòn đảo này, tôi không thấy hai người đồng nghiệp khác của tôi, không biết họ có sống sót không nữa. hi vọng ông trời không quá tàn nhẫn với họ.

+

có vẻ như ông trời nghe được tiếng lòng của tôi. trong khi tôi đang đi thu nhặt những thứ vặt vãnh rơi ra từ con tàu thì có hai cái thây trôi tới (nói cái thây thì nghe ác quá), hai người đồng nghiệp của tôi, trôi tới cùng một lúc.

yeonjun là người mở mắt đầu tiên ngay khi cơ thể tiếp xúc với nền cát. còn soobin? anh ấy nằm bất động luôn. tôi biết anh ấy chưa chết đâu, lồng ngực vẫn còn phập phồng kìa. tôi để mặc soobin nằm đấy để sóng đánh cho mau tỉnh.

+

yeonjun mất trí rồi, anh ta bảo tôi giúp anh ta khiêng soobin quăng ra biển. tôi phải đánh anh ta một cái và chỉ ra là soobin vẫn còn đang nằm thở chứ chưa có chết.

+

mất một khoảng khá lâu soobin mới tỉnh lại. sau khi được tôi mách lẻo thì yeonjun xém nữa là người bị đem cho cá ăn.

+

tôi hi vọng là cả ba chúng tôi có thể cùng nhau sống sót và rời khỏi đây. tôi thực sự mong là vậy.
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
csb's note #1


đêm đầu tiên trải qua trên hòn đảo hoang này, tôi không thể ngủ, cứ nằm thao thức cả đêm.

có thể là do tôi không quen nằm trên cát chăng? sống gần 30 năm trên đời này rồi, có bao giờ tôi nghĩ đến cái cảnh một ngày mình bị đắm tàu và trôi dạt lên một hòn đảo hoang đâu chứ?

tôi nhớ căn hộ của mình, một căn hộ bé xinh và ấm cúng, cho tâm hồn đơn côi của tôi có một chỗ để trú mưa trú nắng, đi ra đi vào. tôi nhớ cái giường đơn 3 xu, phải trả giá gãy lưỡi mới mua được về. lúc đem về rồi thì tôi lại chê ỏng chê eo cái nệm giường này sao cứng quá, có mà nằm đau lưng chết. giờ nhìn lại bản thân trong tình cảnh này, một chút cứng đó có khi còn tốt hơn là nằm trên bãi cát.

tôi không thể bảo do lạnh nên không ngủ được, yeonjun-hyung đã cất công nhóm một đống lửa rất to để cả ba không phải chết cóng vì gió biển, anh ta sẽ rất phật lòng nếu tôi mở miệng than lạnh với anh ta.

+

có gì đấy làm tôi cảm thấy bất an.

tôi cảm giác như mình bị theo dõi.

ở đây chỉ có ba người chúng tôi, ngoài tôi còn thức ra thì yeonjun và kai đều đang ngủ cả, xung quanh còn là mênh mông sóng nước, ai có thể theo dõi chúng tôi được.

cơn mất ngủ chắc chắn ảnh hưởng đến đầu óc tôi rồi.

+

màn đêm dần sâu hơn. tôi vẫn không thể ngủ, vẫn là cảm giác bất an đó và nó đến từ đại dương trước mắt tôi.

tôi là con người của khoa học, tôi không tin vào ma quỷ, nhưng có gì đó ẩn sâu dưới mặt nước đó khiến tôi cảm thấy không yên.

+

tôi không thể ngủ, tôi mang bất an trong lòng mà ngồi đếm sao cho tới lúc mặt trời dần ló dạng đằng xa.

kai và yeonjun nhìn thấy bộ dạng héo úa như lá mùa thu của tôi, lo lắng hỏi thăm liệu có phải do không thể ngủ không.

tôi chỉ nói đùa với họ là thời gian tôi bất tỉnh trên biển chắc đã bù cho tôi mấy giấc ngủ rồi. tôi không muốn đề cập với họ về cái cảm giác bất an và sợ hãi mà tôi gặp phải đêm qua. nếu có ai phải phát điên trong thời gian mắc kẹt ở đây, thì chỉ cần một mình tôi là được rồi.
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
cyj's note #1


l̶l̶l̶

tôi đã mắc kẹt trên hòn đảo này, 3 ngày?

4 ngày? tôi cũng chẳng biết nữa. chắc là tôi sắp mất trí rồi.

nhắc đến mất trí, tôi nghĩ thằng nhóc soobin trông có vẻ không ổn. hồi còn ở đất liền, nó là cái đứa sống lành mạnh nhất trong đám 3 người bọn tôi, không rượu chè, không hút thuốc, đúng 10h là ngưng việc để đi ngủ nên trông lúc nào nhìn nó cũng tươi tỉnh và hân hoan. vậy mà mới có mấy ngày gặp nạn trên đảo thôi nó đã tàn tạ kinh khủng luôn, da dẻ bình thường trắng như trứng gà bóc thì giờ trông cứ xám xịt, quầng thâm đen xì, tưởng như có thể kéo dài xuống tới chân vậy. tôi mà hỏi nó cái gì thì có mà nửa ngày sau nó mới trả lời tôi, cứ như đầu óc nó không hoạt động nữa ấy. soobin bảo nó mất ngủ vì nó có tật ngủ mở miệng, đêm nằm gió cứ thổi cát bay vào miệng nó hoài.

ừ thì đêm đầu tôi còn tin, tôi thậm chí còn cho nó mượn một cái áo của tôi để trùm lên đầu cho dễ ngủ. giúp nó tới vậy mà nó có chịu ngủ đâu, tới sáng tôi tỉnh dậy vẫn thấy nó ngồi bó gối nhìn ra ngoài biển. bày đặt lý do là mình dậy sớm để ngắm bình minh, chắc nó nghĩ tôi sống chưa đủ lâu để nhìn thấu cái lời nói dối của nó hay sao ấy.

+

tôi không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

tôi vẫn đang ngủ rất ngon thì đột nhiên bị giật mình vì tiếng cát lạo xạo bên tai. tôi hé mắt ra nhìn thì thấy soobin ngồi dậy, nghĩ là nó lại mất ngủ nên tôi mặc kệ, nhắm mắt lại ngủ tiếp.

được một lúc thì tôi lại nghe tiếng lạo xạo của cát, lần này khiến tôi tỉnh ngủ thật sự. tôi nhìn sang phía soobin thì không còn thấy nó ngồi ở đó nữa mà đang lững thững tiến ra biển. tôi gọi nó rất nhiều lần nhưng hình như nó không nghe thấy, cứ như có gì đó đang dẫn nó đi vậy. cảm thấy không lành, tôi đành phải đứng dậy đi theo nó. tôi giữ được nó lại rồi nhưng nó không nhận thức được mà vẫn cứ bước đi tiếp. lúc đấy soobin đã lôi tôi ra khá sâu rồi, nước biển đã cao ngang bụng nhưng tôi vẫn không giữ nó đứng yên được. hoảng quá nên tôi đã làm những gì đầu tôi nghĩ ra đầu tiên, đó là nhấn soobin xuống nước. và ngạc nhiên sao, nó có tác dụng, soobin bắt đầu có nhận thức trở lại và la lối om sòm vì nhận ra bản thân vừa bị nhấn nước.

tôi không muốn phải tốn nước bọt giải thích nên lôi nó trở lại lên bờ để hong khô người. biển đêm lạnh như băng vậy, nó mà đổ bệnh lúc này thì lấy đâu thuốc thang mà chăm.

ngồi bên đống lửa được một lúc thì tôi cảm nhận được một bên vai của tôi có một sức nặng làm chùng xuống, nhìn sang thì thấy soobin đã gục xuống ngủ mất rồi. dù gì tôi cũng mất giấc rồi nên đành cho nó mượn vai tôi một đêm để ngủ vậy.

+

tôi nghĩ rằng tôi vừa gặp ảo giác. tôi đang mắc kẹt trên một hòn đảo hoang, chẳng có lấy một dấu hiệu sự sống nào ngoài ba người chúng tôi nhưng tại sao tôi lại nghe thấy tiếng hát. ban đầu tôi tưởng bản thân thần hồn nát thần tính, nghe nhầm tiếng gió thành tiếng hát nhưng ngay cả khi những tán cây không còn đung đưa nữa, tôi vẫn tiếp tục nghe được tiếng hát ấy. một chuỗi thanh âm không rõ giai điệu, ngâm nga bằng một chất giọng trầm ấm và nhẹ nhàng như mật ngọt rót vào tai tôi vậy.

tôi muốn đi tìm nơi phát ra giọng hát ấy nhưng nhận ra soobin vẫn còn ngủ trên vai mình, tôi không thể rời đi được. thằng nhóc đã mất ngủ 3 đêm rồi, tôi nên để nó được ngủ.

hi vọng đêm mai giọng hát sẽ quay trở lại và tôi sẽ đi tìm xem nó đến từ đâu. nếu thực sự còn ai đó trên đảo này ngoài bọn tôi thì tốt biết mấy.

------------

nhỏ au đổ bệnh ngay trước thềm comeback nên trừ concept photo ra thì chưa coi được cái gì hết.

mãi hôm nay mới khoẻ lên tí nên catch up mọi thứ và tui muốn xỉu cái đùng thiệt sự 💀

concept photo lộ chưa đã hay gì mà sao tới mv cũng trần trụi giữa thiên nhiên vậy???

cơ mà nhạc kì này hay nha, cả album có happy fools không phải gu nên chưa thấm lắm nhưng mấy bài khác dính liền từ lần đầu nghe luôn.
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
csb's note #2


tôi ngủ quên trên vai của yeonjun-hyung.

đó hoàn toàn là một kí ức mơ hồ, tôi không thể nhớ nổi động cơ gì đã dẫn đến tình huống đó. khi tôi hỏi yeonjun tại sao tôi lại ngủ trên vai anh ta thì chỉ nhận được cái nhún vai và câu nói "cậu phiền quá đi!". ai phiền cơ chứ? trả lời câu hỏi là được rồi.

+

tôi dành cả một ngày ngồi trên bãi cát, bạo hành bộ óc tội nghiệp của mình để mong nhớ được chút gì đó đã xảy ra vào đêm qua.

những gì cóp nhặt suốt mấy tiếng đồng hồ của tôi chỉ là những đoạn kí ức đứt gãy và mơ hồ.

tôi nhớ là mình đang nằm cùng với yeonjun và kai, cố gắng để ngủ được một giấc.

bất chợt có một giọng nói gọi tên tôi. nó phát ra từ phía đại dương. tôi ngồi dậy để đi theo giọng nói ấy.

còn có một giọng nói khác cũng gọi tôi nhưng tôi không phản hồi về phía đấy mà vẫn tiếp tục thẳng ra biển. giống như tôi đang bị thôi miên vậy.

có người kéo tôi lại không cho tôi đi ra xa hơn. và rồi nước tràn hết cả tầm nhìn và đường thở của tôi. sau khi ngoi lên khỏi mặt nước, kí ức của tôi kết thúc ở đó, tôi chẳng nhớ thêm được gì.

người giữ tôi lại lúc đó, có khi nào là yeonjun-hyung không?

và giọng nói đến từ đại dương đấy, nó là thứ gì? nó muốn gì ở ba người bọn tôi chứ?

+

tôi và kai đã chuẩn bị ổn thoả để đi ngủ thì yeonjun lại bỏ đi đâu đó. anh ta bảo đi tản bộ một chút cho đỡ cuồng chân. bộ đây là seoul và anh ta đang ở sông hàn hay gì?

đúng là cái đồ ra vẻ.
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
hnk's note #1


có gì đó ở hòn đảo này khiêu khích trí tò mò của tôi. mặc dù chỉ là một hòn đảo trơ trọi hoàn toàn giữa bốn bề là nước biển nhưng nó lại sở hữu một cụm xanh tươi tốt như rừng nhiệt đới vậy. thật tiếc là tôi không có thiết bị hay dụng cụ nào để có thể nghiên cứu và bới móc về thảm thực vật ở đây cả.

+

soobin-hyung và yeonjun-hyung không thể hoà thuận với nhau được một ngày sao?

bình thường đi làm, vừa vào tới bàn làm việc là nghe cả hai cãi nhau vì tỉ thứ trên đời. giờ lạc ra tới hoang đảo, căn bản là chẳng còn gì cũng lôi ra chuyện để cãi.

mấy ông già khùng điên.

+

tôi dành cả một ngày đi thám hiểm khu rừng, quả thật là rất độc đáo. cây ở đây có rất nhiều đặc tính giống với cây ở những khu rừng chính thống. nếu không ai nhắc tôi rằng tôi đang mắc kẹt trên một hòn đảo hoang thì chắc tôi tin là tôi thật sự đang ở trong rừng mất.

thứ hút mắt tôi nhất ở trong khu rừng này là nó có một cái hồ. hồ này không phải là hồ nước ngọt. tôi nghĩ rằng đây là một cái hố, nước biển được dẫn vào cái hố này và nó trở thành một cái hồ.

+

tôi nghĩ là mình bị ảo giác hay sao rồi ấy. ngay khi tôi quay trở lại bìa rừng, bên tai tôi bất chợt vang lên một tiếng ngâm nga. tiếng đấy chỉ phát lên một đoạn ngắn rồi lại im bặt. liệu rằng tôi có thật sự nghe thấy không hay tôi nghe nhầm tiếng gió thành giọng hát?
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
cyj's note #2


râu ria bắt đầu lởm chởm đầy mặt tôi rồi, khó chịu chết đi được. trong tất cả số đồ bị mất, có nhất thiết phải mất bộ dao cạo không? choi yeonjun tôi không thể sống nếu như không còn đẹp trai nữa.

eo ơi, mỗi lần thấy bóng mình phản chiếu dưới nước là trông tôi như lão già 50 tuổi vậy. kể ra trông tôi cũng giống ông bô nhà tôi phết.

+

tôi không thấy kai cả ngày nay rồi. cậu ta bảo mình sẽ đi vào rừng nghiên cứu.

đùa tôi sao? mắc cạn cái chốn này sắp chết tới nơi còn đam mê khoa học. thật chẳng hiểu nổi đầu óc mấy thằng trẻ.

+

cuộc sống tệ thật đấy, nhưng ít nhất ở đây ngắm hoàng hôn cũng đẹp.

+

mặt trời lặn rồi tôi mới thấy kai quay trở lại. cậu ta luyên thuyên nhiều thứ lắm nhưng tôi không có tâm trí quan tâm.

kai bảo trong rừng có hồ nước, cái này thì tôi chú ý nhưng cũng nhanh chóng bỏ ngang khi cậu ta bảo nước hồ cũng chỉ là nước biển. vô dụng. tôi chán cái việc ngày nào cũng phải chưng cất nước biển thành nước ngọt để uống lắm rồi, tưởng hết phải chịu cảnh đó ai dè cũng như không.

+

tôi không ngủ được. không phải là tôi không buồn ngủ mà tôi không thể ngủ được. cứ như có gì ép tôi phải thức vậy.

trời vẫn chưa quá khuya, chắc là tôi sẽ ngủ lại được thôi.

+

là giọng hát đó, nó quay lại rồi và nó đến từ khu rừng.

trời quá tối và tôi không có đủ can đảm để tự vào rừng một mình nên chỉ đứng ngoài bìa rừng, lắng nghe giọng hát ấy cho tới khi nó ngừng lại mới rời đi.

tôi khá nghi hoặc về những gì mình nghe có thực sự thuộc về con người không. kai đã ở trong rừng cả ngày nhưng cậu ta không phát hiện ra dấu vết có con người tồn tại nào cả. tôi bác bỏ luôn suy luận đó là tiếng gió thổi qua lá bởi vì âm và nhịp của hai lần tôi nghe thấy đều có cảm giác được chi phối khiến chúng trở nên đồng điệu. gió không làm được như thế.

+

trời sáng, tôi quay trở lại bìa rừng. nơi tôi đứng đêm trước xuất hiện một chiếc đèn lồng kiểu cổ cùng một chiếc chăn thêu được đặt ở đó. hai thứ này chắc chắn không thuộc về tôi và chắc chắn tôi không đặt hai thứ này ở đây.

khi tôi đem hai thứ này về cùng mình, soobin đã ngay lập tức chất vấn tôi có được chúng từ đâu ra. tôi tìm thấy chúng trên trên hòn đảo này, tất nhiên rồi, còn ở đâu được chứ, thằng ngốc?

--------

phân tích nhân vật ngắn gọn cho mấy bồ hiểu tính cách chung nè:

choi soobin - bình tĩnh

choi yeonjun - nóng giận

huening kai - tò mò
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
hnk's note #2


[mẫu lá số 1]

[mẫu lá số 2]

[mẫu lá số 3]

tôi ước gì mình có mấy cái ống nghiệm ở đây để thu mẫu nước và đất trên hòn đảo này để về nghiên cứu.

à mà, đó là trong trường hợp tôi có thể rời khỏi đây.

+

kì lạ, tôi tìm được một cái vảy cá này!

[mẫu vảy cá không xác định]

cái vảy này lớn thật đấy! to gần bằng ngón tay cái của tôi luôn. cá gì mà to được tới chừng này vậy? tất cả các loài cá mà tôi nghiên cứu qua, chưa có loài nào có cỡ vảy to như này. liệu đây có phải là loài mới chưa được phát hiện không?

sao tôi lại phải chịu cảnh lưu lạc đảo hoang ngay lúc này chứ? tôi đã có thể công bố về sự tồn tại của một loại sinh vật mới và bưng về biết bao nhiêu giải thưởng và các bài báo có tôi trên trang nhất.

+

cái vảy cá này đẹp thật sự, lại còn khá cứng cáp nữa, tôi có thể dùng nó để chơi guitar được đấy.

tất nhiên là tôi không cho soobin hay yeonjun biết về cái vảy này được. họ là anh em tốt, những người đồng nghiệp đáng quý nhưng ở cái chốn này, ai lường được điều gì.

đây là bí mật của riêng tôi. sống giữ, chết đem theo.

+

một cái vảy khác, trông giống như cái trước nhưng nó còn ẩm và trông mới hơn cái tôi đang kẹp trong sổ. vảy cá xuất hiện ở gần khu vực cái hồ nên tôi cho rằng con cá đó hay bơi ở đây.

nhưng bây giờ khó khăn duy nhất của tôi là tôi không có cái gì để ghi lại hình ảnh của nó. chỉ miêu tả qua từ ngữ không thể mang đầy đủ tính xác thực được.

+

tôi bắt đầu thấy mình khá giống một thằng dở hơi khi ngày nào cũng vào rừng thu vảy cá.

nghe có vẻ chán nhưng mỗi chiếc vảy tôi nhặt đều khác biệt. chẳng hạn như hôm nay là một chiếc vảy màu đỏ sẫm này.

+

ôi lạy chúa, màu đỏ trên cái vảy là máu.

tôi sợ máu.
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
csb's note #3


có mỗi mình tôi là cái thằng rảnh rỗi nhất trên hòn đảo này hả? yeonjun-hyung lúc nào cũng thấy lượn lờ chỗ bìa rừng tìm kiếm gì đó. kai thì cứ chui tuốt vào rừng, cậu ta đi từ lúc tôi mở mắt dậy cho gần tới lúc đi ngủ mới thấy về.

đây là đảo hoang, có cái gì đặc biệt khiến cho hai người họ cứ phải lăng xăng tối ngày vậy?

cũng đâu phải là tôi không trình bày thắc mắc của mình với hai người họ, mà họ có muốn tôi biết đâu. nếu như họ đang bày mưu cô lập tôi thì được thôi, nếu có tàu bè đi qua đây, tôi sẽ tự cứu chính mình.

+

tôi vừa gặp một giấc mơ kì lạ.

tôi gặp một chàng trai trong giấc mơ đó. tôi không thể nhìn được khuôn mặt cậu ta trông như thế nào vì biển đêm không trăng không sao, tối đen như mực vậy. cậu ta không làm gì khác ngoài việc đứng yên và nhìn tôi. lúc sau tôi mới nhận ra cậu đang đứng trên mặt nước. cậu ta là ai? hay đúng hơn cậu ta là thứ gì? là ma hay là quỷ?
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
cyj's note #3


trời hôm nay âm u thế nào ấy. tôi hi vọng đây sẽ không phải là một cơn bão.

+

mưa làm ướt mất một góc cuốn sổ tay rồi.

+

mưa lâu thật. tôi chẳng biết bây giờ là buổi gì nữa rồi.

+

mưa tạnh thì trời cũng tối mất luôn rồi. cát đều ướt hết cả, đêm nay ba người chúng tôi phải ngủ kiểu gì đây?

+

tôi không ngủ được. không rõ là do cát ướt hay là do cảm giác không yên trong người.

+

tôi đã suy nghĩ rất nhiều về ghi chép việc này vào cuốn sổ.

đã là 4 ngày kể từ lúc tôi đem chiếc đèn lồng và cái chăn thêu ở bìa rừng về với mình, đêm nào nằm ngủ tôi cũng gặp những giấc mơ kì lạ. những giấc mơ đều ở cùng một địa điểm, một khung thời gian nhưng những gì xảy ra trong đó thay đổi mỗi ngày. trong giấc mơ, tôi thấy mình ở trên hòn đảo này, nhưng chỉ một mình tôi, không có soobin, cũng không có kai.

ngày đầu tiên tôi gặp giấc mơ này, tôi chỉ có một mình, cho dù tôi đi mỏi cả chân, gọi khản cả cổ nhưng không có ai khác xuất hiện hay đáp lại tiếng gọi của tôi.

ngày thứ hai quay trở lại, có một người xuất hiện trong giấc mơ, đứng nhìn về phía tôi từ ngoài biển. biển đêm rất tối, lại còn không trăng nên tôi không nhìn rõ mặt là ai nhưng thông qua hình dáng, đó chắc chắn không phải soobin hay là kai.

ngày thứ ba, tôi lại ở trên đảo, một mình, với chiếc đèn lồng trên tay và chăn thêu khoác trên vai. rõ ràng chỉ là một giấc mơ nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ cái lạnh của gió biển đêm len lỏi qua những nơi mà chiếc chăn thêu không thể ủ ấm được. tôi cứ đứng chơ vơ trên bãi cát, đèn cầy được thắp trong đèn lồng cháy hết cũng là lúc tôi tỉnh dậy.

ngày thứ tư, tôi trở về cái buổi sáng mà tôi tìm được chiếc đèn lồng và cái chăn thêu. nhưng không giống với ngày hôm đó, trong giấc mơ này, tôi gặp một chàng trai.

để miêu tả, chàng trai bí ẩn này mang một nét đẹp rất độc đáo, nam tính, cuốn hút pha lẫn nữ tính, nhẹ nhàng. tôi đoán chắc một phần là nhờ mái tóc đen dài chấm vai của cậu ấy.

đôi mắt của cậu ấy rất đẹp, tựa như ngọc trai đen, chúng sâu thẳm như biển đêm vậy. nhìn vào đôi mắt ấy, tôi như mất hết tự chủ, như một con rối để mặc cậu điều khiển mình. và giọng nói của cậu ấy, nhẹ nhàng và trầm ấm, chính xác là giọng hát mà tôi đã nghe thấy vào đêm đó ở bìa rừng. tôi cảm giác mình như được chữa lành qua từng câu chữ cậu phát ra.

tôi quá đắm chìm vào chàng trai bí ẩn đến mức tôi không nhận ra tất cả chỉ là giấc mơ. nếu soobin không cật lực lay tôi dậy, tôi có thể sẽ mắc kẹt mãi mãi trong giấc mơ đó.

+

điều này nghe có vẻ thật điên rồ nhưng tôi muốn quay trở lại giấc mơ đó. tôi muốn được say mê đắm chìm trong đôi mắt sâu tựa biển đêm. nếu có thể, tôi muốn vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại nữa.

-------------

có ai thấy kiểu đặt tên từng chap kiểu này gây lú vl hong 💀
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
csb's note #4


dạo gần đây, tôi để ý yeonjun có chút gì đó bất thường. anh ta ngủ lâu hơn bình thường, mỗi khi thức dậy đều mắc kẹt trong trạng thái mơ màng và phải mất một khoảng thời gian mới thật sự có lại nhận thức.

tôi đã kể cho kai nghe về những gì mình để ý từ yeonjun và cậu ấy cũng đồng ý với tôi là có gì đó đã xảy ra với yeonjun. một ngày của anh ta chỉ quanh quẩy chỗ trú tạm thời của chúng tôi, lâu lâu cuồng chân lại đi vòng quanh một lúc rồi cũng trở về. tôi đã thử bám theo yeonjun nhưng chẳng phát hiện điều gì lạ.

+

yeonjun càng lúc càng lạ. số lần tôi thấy anh ta ngồi thất thần còn nhiều hơn số lần anh ta kiếm chuyện với tôi từ lúc mắc kẹt trên đảo.

+

yeonjun đang giấu diếm điều gì đó.

đa phần thời gian anh ta chỉ ngồi thất thần ngắm biển, những lúc hiếm hoi anh ta lấy lại tỉnh táo thì lôi sổ tay ra viết gì đó rồi bỏ đi đâu đó để giấu nó đi.

hiển nhiên anh ta thà chết chứ không muốn hai người đồng nghiệp bọn tôi biết được cái gì được ghi trong đó.

+

thật nhẹ nhõm làm sao khi biết kai không hề cùng yeonjun bày mưu tính kế gì cô lập tôi, cậu ấy là người cuối cùng tôi có thể nghĩ đến khi biết có ai phản bội mình (công bằng mà nói chuyện này chỉ có mình tôi tự suy diễn mà ra).

+

lại là giấc mơ ở bãi biển đêm hôm nọ, nhưng lần này tôi không ở một mình, có cả yeonjun ở đây nữa. anh ta đứng quay lưng lại với tôi, mắt chỉ hướng về phía đại dương như đang trông chờ điều gì đó.

tôi nghe thấy tiếng hát. trong khi tôi còn chưa hiểu tiếng hát từ đâu phát ra thì yeonjun đã lao ra ngoài biển. tôi định đuổi theo để ngăn anh ta lại thì nhận ra mình không thể cử động dù chỉ là một ngón tay. tôi hét lên nhưng chẳng có âm thanh gì thoát ra khỏi cổ họng mình. yeonjun đã chạy ra rất sâu rồi, chỉ vài bước nữa anh ta sẽ bị đại dương nhấn chìm.

nước đã lên tới ngang vai yeonjun và anh ta dừng lại. tôi còn chưa kịp nhẹ lòng đã thấy hơi thở của mình lại bị bóp nghẹt. chỗ yeonjun đang đứng, từ dưới mặt nước trồi lên hai cánh tay mảnh khảnh, chúng nắm lấy cổ áo của anh ta và kéo xuống nước. yeonjun không thể phản kháng vì nó xảy ra nhanh như một cái chớp mắt.

cũng may là tôi tỉnh lại để nhận ra đó chỉ là giấc mơ. yeonjun vẫn nằm ngủ bên cạnh tôi và kai, không có thủy quái nào lôi anh ta xuống biển cả.

yeonjun vẫn an toàn ở đây không có nghĩa là tôi thấy yên lòng.

+

tôi đem giấc mơ kể cho yeonjun và ngạc nhiên làm sao, anh ta bảo mình cũng mơ như thế nhưng không có chi tiết mình bị nhấn chìm.

cảm giác bất an của những đêm đầu ở trên đảo bắt đầu trở nên có lý trong đầu tôi. bên dưới mặt nước của đại dương đang có thứ gì đó rất đáng sợ đang tìm cách kéo bọn tôi vào cái chết.
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
hnk's note #3


tôi khâm phục cái khả năng bình tĩnh trước mọi bão tố của soobin-hyung thật đấy. lần duy nhất tôi thấy anh ấy mất bình tĩnh từ khi dạt lên đảo này là khi biết được yeonjun-hyung muốn quăng mình xuống biển.

đó cũng là lần đầu tôi thấy hyung to tiếng tới vậy.

ở viện hải dương, anh ấy là trưởng bộ phận của tôi và yeonjun-hyung, dù công việc có áp lực thế nào, anh ấy vẫn luôn giữ được phong thái điềm đạm và giải quyết một cách chuyên nghiệp nhất. nói không chừng là vị sếp tốt nhất mà tôi được làm việc cùng.

tôi khâm phục, đồng thời cũng sợ cái nét bình tĩnh ấy. ba người chúng tôi vẫn mắc kẹt trên hòn đảo này, chỗ lương thực dè sẻn cũng sắp hết, khả năng cùng nhau sống sót cũng thấp dần đi, vậy mà tôi không hề thấy soobin-hyung lộ ra nét lo lắng nào.

có thể anh ấy cũng sợ như tôi nhưng lại chọn cách giấu đi.

+

tôi nhớ nhà quá.

lần cuối tôi gọi điện hỏi thăm mẹ là khi nào nhỉ? liệu bà có biết được tai nạn đắm tàu của tôi không?

đáng lẽ tôi nên nhận lời qua nhà ăn bữa tối cùng cả nhà vào đêm thứ sáu trước ngày khởi hành.

tôi cũng nhớ một người nữa.

em ấy là hàng xóm của tôi, tên em là kang taehyun. em kém tôi vài tuổi và vẫn còn đang học đại học. taehyun học luật vì em muốn tiếp bước bố mình trở thành một vị luật sư tài giỏi.

tôi có tình cảm với taehyun nhưng chưa có cơ hội thổ lộ. tôi cảm nắng taehyun từ cái ngày em còn mặc đồng phục trường cấp ba cùng bố mẹ vận chuyển các thùng giấy để chuyển vào căn nhà mới, đối diện với nhà tôi. tôi vẫn nhớ rất rõ, trời hôm đấy vừa mưa xong nên cũng không mấy sáng sủa gì nhưng khi taehyun nhìn vẫy tay và cười chào tôi, nụ cười của em toả sáng như đem hết mọi u buồn của đất trời cuốn đi hết vậy.

tôi ước gì tôi được thấy lại nụ cười đó.

cái ngày tôi ra cảng để đi chuyến công tác này, taehyun vì bận một bài kiểm tra quan trọng nên không thể ra tiễn tôi. bọn tôi chẳng thể nói cho nhau lời tạm biệt nào tử tế.

giờ thì tôi có điều tiếc nuối rồi, nếu chết ở đây cũng chỉ được làm ma ở đây thôi.
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
hnk's note #4


lần thứ hai tôi thấy soobin-hyung mất bình tĩnh, đó là buổi sáng choi yeonjun biến mất.

chỉ trong một đêm, yeonjun-hyung biến mất, bốc hơi không để lại dấu vết gì.

khi tôi và soobin-hyung thức dậy, chỗ của yeonjun-hyung trống trơn. hai người bọn tôi cho rằng anh ấy đã dậy và đi lang thang đâu đó trên đảo như mọi khi nên không để tâm mấy.

thời gian trôi dần tới quá trưa, tôi và soobin-hyung bắt đầu lo lắng vì yeonjun-hyung vẫn chưa thấy quay lại nên chúng tôi cùng nhau tản ra tìm. tôi vào rừng còn hyung đi vòng quanh đảo. khi trở ra chỗ đã hẹn, tôi nhận được cái lắc đầu của soobin-hyung và tôi cũng đáp trả lại anh ấy điều tương tự.

một người đàn ông trưởng thành đột ngột mất tích trên hoang đảo? nghe có vô lý không? nếu bảo tôi yeonjun-hyung tự mình bơi ra biển bỏ mặc chúng tôi nghe còn đáng tin hơn.

trong khi tôi vẫn còn bàng hoàng trước sự mất tích đột ngột này thì soobin-hyung bắt đầu có những hành vi của trạng thái lo âu cực độ. anh ấy không thể ngồi yên mà phải đi lại liên tục, bàn tay có một vài ngón đã tươm máu do bị cắn trong vô thức. tôi còn nghe hyung lẩm bẩm gì đó nhưng âm thanh phát ra không rõ ràng nên tôi chẳng nghe ra được gì.



tôi nghĩ đã vài giờ trôi qua, soobin-hyung cũng trở nên bình tĩnh lại. anh ấy đã đứng nhìn ra biển khá lâu rồi.

có vẻ như sắp có bão, sóng đánh từng cơn như muốn nuốt trọn chúng tôi vậy. tôi nên để mắt tới soobin-hyung, anh ấy có lẽ đang không ổn định về mặt cảm xúc ngay lúc này.



tới lúc này rồi, tôi nên chấp nhận sự thật rằng choi yeonjun đã biến mất.



tôi cảm giác soobin-hyung biết cái gì đó liên quan đến sự biến mất của yeonjun-hyung nhưng anh ấy không muốn nói với tôi.

bây giờ chúng tôi phải đi tìm sổ tay của yeonjun-hyung. soobin-hyung bảo rằng nó có thể mang đầu mối dẫn đến sự biến mất đột ngột của choi yeonjun.
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
csb's note #5


choi yeonjun biến mất.

phải mất một thời gian tôi mới chấp nhận được việc này.

yeonjun biến mất ngay trong đêm, không một dấu tích, không một tiếng động.

tôi và kai cùng nhau thức giấc lúc tờ mờ sáng, mặt trời vẫn chưa vượt khỏi mặt biển. tôi nhìn sang bên cạnh, chỗ của yeonjun-hyung, thì thấy nó trống trơn. củi trong đống lửa sưởi ấm của bọn tôi đã mất kha khá nhiệt, có nghĩa là nó bị bỏ mặc một khoảng khá lâu rồi.

ban đầu tôi và kai không đế tâm mấy về sự vắng mặt của yeonjun, chúng tôi cho rằng anh ta lại mất giấc nên cuồng chân đi đâu đó trên đảo thôi. nhưng khi mặt trời đã lên rất cao, trời đã quá trưa nhưng yeonjun-hyung vẫn chưa thấy quay trở về. lúc này tôi đã cảm nhận chút gì đó bất an trong lòng nên bảo kai cùng chia ra tìm, cậu ấy quen đi trong rừng nên tôi bảo cậu ấy vào đó tìm còn tôi thì đi một vòng hòn đảo. chúng tôi gặp lại nhau một hồi sau nhưng không ai thấy yeonjun đâu cả. lúc này kí ức về giấc mơ đáng sợ ngày kia bắt đầu ùa về và tôi thấy sợ. tôi không nhận ra mình rơi vào trạng thái lo âu cực độ nếu như không nhờ có kai ở cạnh trấn tĩnh tôi.

tôi không thể dứt được hình ảnh yeonjun bị hai cánh tay trồi lên từ dưới mặt nước nhấn chìm, cứ như giấc mơ đó là một điềm báo vậy. tôi không muốn tin yeonjun thật sự phải chết như thế. tôi không muốn tin rằng có quái vật biển hay bất cứ sinh vật kì quái nào tồn tại ở dưới đáy đại dương cả.



tôi cảm giác có gì đó khuất tất sau sự biến mất của choi yeonjun.

nếu như tôi có thể tìm được nơi anh ta giấu cuốn sổ tay thì hay biết mấy. mà tôi cũng không biết liệu anh ta có đem theo cuốn sổ tay bên mình khi biến mất khỏi hòn đảo này không nữa.



hay làm sao, tôi và kai dành cả ngày trời đào bới hết cả hòn đảo, cuối cùng cũng tìm ra cuốn sổ. tôi tìm thấy nó được bọc trong chiếc chăn thêu, chôn khá sâu dưới lớp cát. có gì đó quỷ dị ở chiếc chăn đó nên tôi bỏ nó lại và cầm cuốn sổ về.

đụng chạm vào tài sản cá nhân của người khác là chuyện khá là nghiêm trọng nhưng choi yeonjun (có lẽ) đã chết và tôi cần biết chuyện gì đã xảy ra nên cái đụng chạm này là cần thiết.



nội dung mà yeonjun ghi trong sổ ban đầu khá bình thường, những thứ lặt vặt này nọ xảy ra trong khi bọn tôi cố điều chỉnh để có thể sinh tồn trên hòn đảo này.

nội dung dần về sau có bắt đầu xuất hiện đôi chỗ hơi khó hiểu. những sự kiện kì lạ được yeonjun ghi chép lại như cái đêm tôi mộng du đi ra biển, tiếng hát đến từ khu rừng (?), chiếc chăn thêu và đèn lồng và những giấc mơ lặp đi lặp lại (?).

những gì yeonjun viết vào cuốn sổ sau những sự kiện kể trên chỉ xoay quanh một người, người mà anh ta gọi là gyu (?). gyu cũng là nguyên nhân đằng sau những giấc ngủ dài và trạng thái mơ màng sau khi thức dậy của yeonjun. anh ta chỉ có thể gặp gyu trong giấc mơ và say đắm với giọng hát của gyu tới mức sẵn sàng từ bỏ thực tại chỉ để ở lại trong giấc mơ cùng gyu.

những trang sổ tay mất dần nội dung về sau, chỉ có duy nhất chữ 'gyu' được viết ở mỗi trang. và khi tôi lật đến trang cuối cùng của cuốn sổ, trong đấy chỉ ghi vỏn vẹn một câu duy nhất:

"không thể phản kháng được nữa, nơi đại dương sâu thẳm chỉ còn hai ta mà thôi."
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
hnk's note #5


3 người chúng tôi, giờ chỉ còn 2 người, như thế này có chút không quen lắm.

soobin-hyung nói với tôi rằng yeonjun-hyung đã sinh bệnh tâm lý và tự sát, đó là theo những gì anh ấy suy ra được từ những ghi chép trong sổ tay của yeonjun. tôi không đọc những ghi chép nên chỉ có thể chấp nhận lý do đó để thuyết phục bản thân tin rằng yeonjun-hyung đã chết.

giữa hai người, tôi và soobin-hyung, có lẽ hyung là người buồn nhất. bình thường soobin và yeonjun-hyung hay có mâu thuẫn, cãi vả đủ thứ chuyện trên đời nhưng trong tâm soobin quý yeonjun như một người anh cả trong gia đình vậy.

chuyện của yeonjun-hyung xảy ra cũng được 5-6 ngày rồi. kể từ hôm đó, soobin-hyung ngày nào cũng ngồi nhìn ra biển, ánh mắt của anh không mang theo sự đau buồn, tiếc nuối mà chỉ tràn đầy căm phẫn trong đó. cứ như anh ấy tức giận vì đại dương đã cướp đi yeonjun vậy.



hôm nay tôi trở về từ chuyến thám hiểm rừng thì không thấy soobin đâu. cả tôi và hyung vẫn chưa nguôi ngoai nỗi buồn sau cái chết của yeonjun nên tôi sợ soobin-hyung nghĩ quẩn.

may sao lúc tôi lo lắng tới sắp mất trí thì soobin-hyung trở về. anh ấy bảo mình có những suy nghĩ không tốt đẹp trong đầu nên phải đi lòng vòng để tiêu tán hết chúng đi.



cũng khá lâu rồi tôi mới có được một giấc mơ. tôi là dạng người nằm xuống là ngủ như chết tới hôm sau nên mấy cái mơ mộng ít khi nào xảy ra lắm.

về giấc mơ, chẳng có gì nhiều để mô tả, chỉ có tôi, bãi biển này và một chàng trai.

tôi chắc chắn cả cuộc đời mình chưa từng gặp qua chàng trai này. bởi vì nếu có, tôi sẽ không thể nào quên được vẻ đẹp của cậu ấy, tóc đen dài chấm vai, đôi mắt đen sâu thẳm và khuôn mặt có thể khiến cả khối cô gái phải ghen tị. chúng tôi đứng đối mặt nhau và chỉ nhìn nhau không nói gì, không gian chỉ có mỗi tiếng gió và tiếng sóng vỗ bên tai.

tôi và chàng trai ấy cứ nhìn nhau mãi, cho tới khi cậu ấy cất tiếng:

"trong lòng có đang nhớ ai không?"

tôi có thể nhớ được câu hỏi nhưng tôi không thể nhớ được mình có trả lời hay là không.

"có muốn trở về với người đó không?"

đó là câu hỏi thứ hai mà tôi nhận được. tôi không biết mình đã trả lời cái gì nhưng tôi nhớ chàng trai ấy đã mỉm cười với tôi và rời đi.



hôm nay tôi không vào rừng nữa, nơi đấy hết cái để tôi hứng thú rồi. tôi gia nhập hội người trầm lặng ngắm biển cùng soobin-hyung, anh ấy đã nghĩ cái tên đó thật lố bịch. nhưng tôi lại thấy nó ổn, nó làm hyung cười, một nụ cười hiếm hoi sau những ngày chỉ toàn u buồn kể từ khi yeonjun-hyung chết.

không biết vì lý do gì, soobin-hyung bảo tôi đừng bỏ anh ấy ở đây một mình. tất nhiên là tôi sẽ không làm như thế rồi. hai người chúng tôi mắc kẹt trên hoang đảo tới giờ chẳng biết đã là bao lâu nữa, tôi quý soobin-hyung, chỉ có chúng tôi tự nương tựa lẫn nhau, sao tôi có thể nghĩ tới việc bỏ anh ấy ở lại đây chứ? có lẽ việc mất đi một người bạn thân thiết đã khiến đầu óc anh ấy không ổn định rồi.
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
csb's note #6


tôi và kai dần cảm nhận được sự tuyêt vọng đang tìm đến.

hôm nay là ngày mấy tháng bao nhiêu tôi cũng không rõ nữa, hình ảnh của đất liền một thời quen thuộc cũng dần phai trong tâm trí của hai người chúng tôi.

tôi tự hỏi rằng có ai vẫn còn mang hi vọng rằng chúng tôi vẫn còn sống không? liệu có công tác điều tra nào vẫn đang hoạt động không? hay mọi người đều đã bỏ cuộc và những thông tin liên quan đến bọn tôi đều đã thành những xấp giấy xếp xó trong ngăn tủ rồi?



có lẽ mất khá lâu tôi mới nhận ra điều này, hòn đảo nơi bọn tôi đang ở đây không thuộc hải phận của một khu vực hay một quốc gia nào đó sao? không lẽ không có tàu thuyền nào đi qua khu vực này sao?

bốn bề cũng chỉ là nước và nước, tôi chẳng thể xác nhận được trong khu vực này có đất liền hay không.

thật sự thì tôi sẽ phải mất xác ở cái nơi cùng tận thế này sao?



tôi nhận ra gần đây mình không thể quản lý tốt cảm xúc của mình.

từ sau cái chết bí ẩn của yeonjun, có gì đó ở tôi đã thay đổi. kai cũng chỉ ra điều đó cho tôi. cậu ấy nói rằng tôi suy nghĩ gì thì trên mặt sẽ thể hiện rất rõ, không như trước đây tôi chỉ bộc lộ bằng vài ba cơ mặt.

"anh nên để cảm xúc của mình được biết đến, như vậy người khác dễ tiếp cận anh hơn, việc nhờ vả cũng trở nên dễ dàng hơn nữa."

kai đã nói với tôi như thế. tôi nghĩ cậu ấy nói cũng đúng.



ban chiều tôi rủ kai cùng ngắm hoàng hôn với mình, đồng thời cũng muốn có một cuộc tâm tình ý nghĩa với cậu ấy. bọn tôi đơn giản chỉ là đồng nghiệp, thân thì cũng thân nhưng chưa tới mức gọi là bạn bè.

ở viện hải dương, chức vụ của tôi cũng cao hơn kai nên việc là kết bạn bè cũng có chút khó khăn.

dù việc muốn có một buổi tâm sự là ý của tôi nhưng tôi lại không biết phải hỏi những gì. cái này tôi tự trách mình, bản thân sống hướng nội, ít giao du nên mấy việc như này hơi khó với tôi. may sao kai hiểu được sự lúng túng của tôi nên bắt đầu trước. chúng tôi tìm hiểu từ tên họ, tuổi tác rồi quê quán và gia đình, chia sẻ ti tỉ những câu chuyện cá nhân như thể bọn tôi là bạn bè lâu năm vậy.

kai hỏi tôi về chuyện tình duyên, tôi kể cho cậu ấy nghe về mối tình chóng vánh với cô bạn cùng bàn năm cấp 3. gọi là chóng vánh vì hết học kì 1 thì cô bạn ấy chuyển nhà đột ngột, không thông báo, không thư từ, cứ thế biến mất. kai hỏi tôi có buồn không, tất nhiên là có buồn nhưng tình cảm của tôi lúc đấy chưa sâu đậm đến thế nên cũng nhanh chóng quên đi. từ sau mối quan hệ đấy, tôi vẫn chưa tạo cơ hội hay mở lòng với ai, cứ thế yên bình sống một cuộc đời độc thân.

tôi đã kể chuyện của tôi thì kai cũng phải kể lại chuyên của cậu ấy. tôi được biết kai có tình cảm với hàng xóm của mình, em ấy tên taehyun, kém kai vài tuổi và đang học đại học. qua lời kể của cậu ấy, tôi có thể biết được tình cảm kai dành cho taehyun sâu đậm như thế nào và tôi chẳng mong gì hơn là hai người có thể đoàn tụ.

kai có một cuộc đời nhiều cơ hội hơn tôi. cậu ấy có một gia đình đầy đủ và hạnh phúc. cậu ấy có một mối tình đẹp không kém gì những câu thơ trong sách. dù có gì xảy ra, tôi muốn cậu ấy được sống.

-----------

đã hơn một năm kể từ khi tui bắt đầu con đường viết lách rồi đó, nhanh dữ thần ಠ⁠◡⁠ಠ

một năm với 10 fic published và hơn chục cái plot đang chờ được khai triển. có bị năng suất quá hong dợ ಠ⁠∀⁠ಠ??
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
hnk's note #6


tôi cảm thấy mình như một thằng khốn vậy.

một thằng khốn tuyệt vọng.

tôi chưa bao giờ nặng lời với bản thân như thế. có lẽ sự ám ảnh tội lỗi đang dần tha hoá tâm trí tôi rồi.

tôi không biết mình có thể giữ cái miệng mình im tới bao giờ nữa. mỗi lần nhìn soobin-hyung, tôi chỉ muốn nói toẹt ra hết những gì tôi đang giấu diếm. nhưng những lúc tôi có suy nghĩ như thế thì bên tai tôi cứ như có một con quỷ không ngừng thì thầm xúi giục tôi bỏ mặc anh ấy đi.

"đặt bản thân lên đầu đi."

"anh ta rồi cũng sẽ trở mặt với mi thôi."

"tự mình thoát khỏi đây đi. giành lấy hào quang của một kẻ sống sót đi."

cách đây vài ngày, tôi vẫn thực hiện những chuyến thám hiểm trên đảo và tôi đã tìm thấy một bộ sinh tồn bị chôn vùi dưới cát. tôi không mang quá nhiều hi vọng khi vừa thấy nó nhưng sau khi kiểm tra kĩ lưỡng, tôi nhận ra trạng thái của bộ sinh tồn gần như hoàn hảo. nhưng niềm vui của tôi ngay lập tức bị dập tắt khi nhận ra bộ sinh tồn chỉ đủ cho một người. nếu muốn rời khỏi đây, tôi chỉ có thể đi một mình và để soobin-hyung ở lại.

tất nhiên là tôi không thể làm thế. lương tâm của tôi không cho phép. và giờ đây cái "lương tâm" đó đang giày vò tâm trí tôi mỗi ngày.



tôi đã lén đi ra phía sau hòn đảo để sử dụng bộ sinh tồn nhưng sau khi chiếc bè hơi được bơm phồng lên, tôi chỉ có biết đứng nhìn.

tôi không làm được.

tôi mắc kẹt ở một hòn đảo xa lạ. tôi có một chiếc bè để rời khỏi đây. nhưng tôi lại bị tội lỗi kìm chân lại.



vấn đề của tôi, đó chính là không thể bỏ choi soobin ở lại.

choi soobin còn sống, anh ấy sẽ oán hận tôi nếu như anh ấy biết tôi phản bội lòng tin của anh ấy.

nếu như soobin-hyung chết rồi, tôi sẽ không còn thấy tội lỗi nữa nhỉ?

tôi nên giết choi soobin không?

giết choi soobin nhỉ? như thế tôi sẽ không bị tội lỗi cùm chân nữa.

tôi sẽ sống sót, tôi sẽ rời khỏi đây.

tôi sẽ giết choi soobin.



tại sao tôi lại để bản thân sa ngã vào thứ suy nghĩ tà đạo như thế? tôi suýt thì giết người!

thật may vì tôi chọn thời điểm ra tay là lúc soobin đã ngủ. anh ấy sẽ không biết tôi suýt nữa thì kết liễu mình bằng một nhát dao.

thật may là tôi đã tỉnh táo. tôi không ngờ mình lại lún sâu vào những lời thì thầm ma quỷ đó tới vậy.



tôi đã đâm lủng chiếc bè hơi. không có nó, tôi sẽ không ám ảnh về việc rời đi nữa.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"anh biết em định giết anh vào đêm hôm đó."

"vậy tại sao anh không nói gì? tại sao anh không bật dậy và phản kháng?"

"vì anh biết em không làm được.

"nếu như em lại một lần nữa muốn giết anh thì sao?"

"anh tin em. em sẽ không xuống tay được đâu."
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
csb's note #7


huening kai đã tự sát vào hai đêm trước.

buổi sáng lúc đó khi tôi thức dậy, chỗ nằm của cậu ấy trống trơn. thường thì tôi sẽ cho qua việc này vì tôi nghĩ cậu ấy sẽ lại lang thang trong rừng làm ba cái trò nghiên cứu của mình, nhưng hôm đó tôi lại cảm thấy bất an.

mất một hồi tìm kiếm, tôi tìm thấy kai ở bìa rừng bãi sau, xác cậu treo lơ lửng trên một cành cây, chiếc chăn thêu luôn ở cùng chúng tôi đang siết chặt lấy đường thở của cậu ấy. tôi đến quá muộn, chẳng thể cứu kai được nữa, không còn chút hơi ấm nào trên người cậu ấy cả.

tôi đứng bần thần nhìn xác kai treo trước gió một lúc lâu rồi mới tìm cách hạ cậu xuống. tôi phủ xác cậu bằng chính chiếc chăn đã lấy đi mạng sống của cậu.

đó chỉ là tạm bợ, tôi cần dụng cụ để có thể chôn cất cậu ấy tử tế. nhưng tôi biết tìm đâu ra một cái xẻng ở một nơi hoang đảo như thế này chứ?



tôi tạm gác việc chôn xác kai qua một bên cho tới khi tôi tìm được cách thực hiện.

tôi muốn biết tại sao cậu ấy lại chọn cái chết. kai ra đi đột ngột như yeonjun vậy. nhưng ít nhất kai không mất xác như yeonjun. tôi không tìm thấy lá thư tuyệt mệnh nào, có nghĩa là việc tự sát này là bộc phát tức thời. kai muốn tự kết liễu mình và cậu ấy làm thế mà không cho bản thân thời gian do dự.

nhưng tại sao? nếu phải chỉ ra một người có ý định tự sát trước, chắc chắn sẽ có người chọn tôi chứ không phải kai.

do cậu ấy cảm thấy dằn vặt vì chuyện suýt giết tôi sao? tôi tha thứ cho cậu ấy mà. nó cũng đâu có tệ đến mức phải tự sát?



kai quả thật là con người tò mò. sổ tay của cậu ấy chi chít những ghi chép, mẫu vật được đính đầy những trang giấy khiến cho cuốn sổ phồng lên và phải dùng tới một sợi dây để giữ lại.

tôi biết việc động vào đồ của người đã khuất có hơi khiếm nhã nhưng tôi cần biết tại sao kai lại tự sát.

những chiếc vảy cá lấp lánh được kai đính đầy ở bìa sau đã thu hút đươc sự chú ý của tôi. chúng to và cứng hơn hẳn những loại vảy cá mà tôi từng thấy qua. kai đã thu thập rất nhiều những chiếc vảy và cậu ấy không có ý định cho tôi hay yeonjun biết. thật tiếc cho tham vọng phát hiện chủng loài mới của cậu ấy đã phải chấm dứt rồi.



càng nhìn những chiếc vảy cá, tôi càng thấy chúng thật bất thường. tôi đã dành cả buổi chiều ngồi tính toán kích thước cơ thể một con cá phải to như thế nào mới có thể có được lớp vảy như thế này.

ban đầu tôi cho rằng mình tính toán hơi sai lệch nhưng sau nhiều lần chỉnh sửa, tôi phải chấp nhận đưa ra hình ảnh cuối cùng là con cá này phải dài ít nhất 2m và to bằng một người trưởng thành. ví dụ gần nhất tôi có thể đưa ra là cá heo, dài hơn một chút và có vảy.

nhưng kai đã ghi trong sổ tay là cậu ấy nhặt những chiếc vảy này ở ven bờ hồ nước mặn ở trong rừng. cá không tự rơi vảy được, và tại sao lại có vảy cá trên mặt đất?



lúc tôi trở lại nơi tôi đặt xác của kai, nó không còn ở đó nữa. tôi đã hoảng loạn một chút và bắt đầu đặt giả thuyết cho sự biến mất của cái xác. tôi gạt phắt suy nghĩ về việc kai sống dậy như thây ma, nó khiến tôi lạnh cả người. dở sống dở chết còn tệ hơn là một trong hai. nhưng nếu cậu ấy không sống dậy thành thây ma thì cái xác đâu?

chiếc chăn thêu bị vứt ra một gốc cây gần đó. là do có gì đó đã động vào hay do bị gió thổi? tôi chẳng biết. chẳng lẽ trong rừng có thú dữ? tôi không nghĩ là có sinh vật nào sống nổi ở đây đâu.

tôi không đi tìm xác của kai mà quay trở về. trời tối rồi, dù trong rừng có thú dữ hay không thì tôi cũng không bước chân vào đấy đâu.



tôi đã trì hoãn cả một buổi sáng, tới khi mặt trời đứng bóng, tôi mới hạ quyết tâm đi vào rừng.

tôi không tìm được xác của kai nên đã bỏ cuộc.

có lẽ xác của cậu ấy bắt đầu quá trình phân hủy rồi. tôi nên để tự nhiên lo chuyện này vậy.

tôi đâu có nói tôi là một người tốt đâu.



thế đấy, 3 còn 2, 2 còn 1. tôi, choi soobin, chỉ còn một mình giữa trời biển vô định này.

sớm thôi, 1 sẽ thành 0.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

"soobin à."

"yeonjun-hyung? là anh phải không? không phải anh chết rồi sao?"

"soobin à, ở đây cô đơn lắm. anh không muốn nằm dưới đáy biển nữa."

"yeonjun-hyung, anh đang ở đâu? em chỉ nghe giọng chứ không thấy anh."

"soobin...xuống đây đi."
 
[Txt] Lullaby Of The Sea
csb's note #8 - the encounter


chỉ có một mình thế này, có chút không quen lắm. thú thật thì tôi muốn chết quách đi cho rồi. khả năng tôi được tìm thấy còn bé hơn mò được cây kim dưới đáy biển nữa.

thay vì ngồi yên để chết dần chết mòn thế này thì thà tôi thẳng tay chấm dứt có khi còn nhanh hơn.

tôi có nên viết thư tuyệt mệnh không nhỉ? viết mà có người đọc thì tôi không phải đi tìm cái chết đâu.



con mẹ nó, tôi không làm được.

ngay khi nước biển tràn vào mũi, ham muốn được sống của tôi lại trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết.

rốt cuộc là kai đã trải qua cuộc chuẩn bị tâm lý như thế nào để có thể tự sát một cách êm đềm như thế?



cắt cổ tay là một ý kiến rất tồi.

cắt cổ tay và để nước biển chạm vào là một ý tưởng còn tồi hơn. không những không chết mà giờ còn mang thêm thương tích.

hay là tôi tự đánh ngất bản thân rồi để thủy triều đến cuốn tôi đi nhỉ?



tôi tỉnh dậy và biết rằng mình vẫn chưa chết. hoặc là tôi quá ngu ngốc hoặc là ông trời chưa muốn để tôi chết ngay lúc này. chắc là còn muốn dày vò tôi thêm ít lâu nữa.



tôi đột ngột tỉnh giấc lúc nửa đêm bởi tiếng ai đó liên tục gọi tên tôi. chẳng biết là tôi đã hoá điên hay vẫn còn đang mơ nhưng giọng nói đang gọi tôi là yeonjun.

nhưng choi yeonjun đã chết mất xác rồi.

bất cứ thứ gì đã khiến kai và yeonjun phải tìm tới cái chết, nó đang tìm tới tôi.

nó đang tìm cách gài bẫy tôi, nhưng tôi sẽ không lọt tròng đâu. mỉa mai làm sao khi tôi đã nghĩ mình sẽ người phát điên đầu tiên điên, để rồi bây giờ tôi là người tỉnh táo nhất.



cuối cùng tôi cũng đã đối mặt với nó.

gyu.

có lẽ nó đã nhận ra tôi không bị thôi miên bởi giọng hát của mình nên đành phải từ bỏ việc mai phục dưới mặt nước.

gyu giống hệt như những gì yeonjun đã miêu tả, gương mặt thanh tú cùng mái tóc dài chấm vai và đôi mắt đen sâu thẳm tựa như biển đêm.

thật xinh đẹp, nhưng lại đầy chết chóc.

gyu chỉ có một mục đích duy nhất, đó chính là biến tôi thành bữa ăn của nó. nó luôn tấn công tôi những lúc tôi hơi mất cảnh giác nhưng nó chỉ có lợi thế khi ở dưới nước, còn tôi là con người có đất mẹ chống lưng nên gyu vẫn chưa thành công lấy được miếng thịt nào từ tôi.

chuyện cứ lặp đi lặp lại ngày qua ngày, giờ chỉ cần tôi nghe thấy mùi của muối biển hoà cùng mùi máu tanh xộc vào khoang mũi là biết ngay gyu xuất hiện.



gyu có vẻ như từ bỏ việc mai phục tôi trên đất liền rồi. nó trở về biển, cứ tới đêm lại trồi lên khỏi mặt nước để nhìn tôi. như là chó canh chủ đi ngủ ấy.

điều này nghe thật ngu ngốc nhưng tôi cảm giác như giữa tôi và gyu đã hình thành nên một cái tình bạn kì quặc. hoặc là tôi cô đơn tới mức tự huyễn hoặc thứ sinh vật ăn thịt người kia là bạn mình.



gyu biến mất rồi. mấy hôm nay tôi không thấy nó trồi lên nữa.

chắc nó đi kiếm mồi khác rồi, nó chán tôi rồi.



tôi nghĩ là tôi điên thật rồi.

cái mớ vảy cá trong sổ của kai, tôi đem chúng ra xâu thành một sợi dây chuyền và ném xuống biển cho gyu. tôi không chắc là nó có còn ở đấy để nhận không nữa. mà liệu nó có muốn nhận cái thứ được làm từ vảy của mình không?



sợi dây chuyền từ vảy bị dạt lên bờ rồi. vậy chắc là nó chê nhỉ?
 
Back
Top Bottom