Khác Twelve Candles: The Last Traitor

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
394834043-256-k143548.jpg

Twelve Candles: The Last Traitor
Tác giả: hoacoanh_huuhao
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên tác phẩm - Twelve Candles: The Last Traitor

Tác giả: Hoắc Oanh - Hữu Hảo

Thể loại: hành động, đời thường, tình cảm,...

Khuyến cáo: tam quan sụp đổ gần cuối truyện

Lịch ra truyện: chủ nhật mỗi tuần

_________________________

Trụ sở chính của Sipath Group, nơi đã từng là chốn xa hoa bậc nhất, cũng là nơi sở hữu các trang thiết bị tối tân nhất.

Nhưng tất cả cũng chỉ vẹn hai chữ "đã từng".

Lúc này đây, tòa nhà trụ sở đổ nát, tất cả chỉ còn là mớ gạch vụn, mọi thứ tan hoang sau cuộc chiến tàn khốc.

Xung quanh, xác người la liệt, máu và bụi đất hòa vào nhau tạo thành thứ bùn đỏ không tên.

Không chỉ xác người, những Vạn Sắc đủ mọi hình hài cũng nằm rải rác trong mớ đổ nát.

Haoki, bây giờ là Laura, bước qua đống đổ nát.

Cậu bước đến trước mặt Aka, lão già vẫn đang chết trân sau khi biết chân tướng.

Cho dù cậu có đẩy nhẹ, ông ta vẫn như cái xác không hồn mà ngoan ngoãn ngồi xuống cái ghế phía sau.

Cậu nở một nụ cười, nụ cười ngoác đến tận mang tai, lộ ra hàm răng cá mập đặc trưng của gia tộc Sipath.

Đôi mắt xanh biếc như biển cả, lúc này lại trũng sâu như đại dương.

Tất nhiên là cậu rất thoả mãn với kết quả này, một cái kết mà tất cả đều phải tận số.

Cậu đứng đó, nhìn gương mặt trắng bệch như giấy của Aka.

Vẻ mặt cậu dấy lên sự hưng phấn và thỏa mãn lạ thường trước mọi thứ xung quanh.

Rồi, cậu từ từ đưa hai tay lên , ngửa mặt lên trời cười như mộ kẻ chiến thắng.

_Ha ha ha ha! ha ha ha ha ha!

Một tràng cười lớn tuôn ra khỏi miệng cậu.

Tiếng cười vang vọng cả chốn đổ nát, khu



tinhcam​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • The Child Of God
  • [ Nữ Cường ] Hoa Hồng Thép
  • [GL] The Accursed
  • Choker- Rewrite the world
  • Twelve Candles: The Last Traitor
  • Twelve Candles: The Last Traitor
    1. Happy birthday, the day no one can't laugh


    Twelve Candles: The Last Traitor - 1.

    Happy birthday, the day no one can't laugh.

    Ngày 17 tháng 8 năm 2020, 1 giờ sáng.

    Vincom Plaza, thành phố Cao Lãnh.

    Siêu thị rộng lớn đã đóng cửa từ vài giờ trước, đèn đã tắt, mọi thứ tối tăm.

    Dẫu thế, tầng trệt vẫn bừa bộn như bãi chiến trường.

    Một cuộc chiến đã diễn ra cách đó không lâu.

    Con quái vật nhầy nhụa, diêm dúa đầy màu sắc cuối cùng đã chết dưới tay của ba người thanh niên.

    Xác nó nhão nhoét, chảy ra tởm lợm như một vũng lầy trộn với những mảnh thủy tinh đủ màu.

    Có vẻ là một mớ hỗn độn mà bất kỳ người lao công nào cũng sẽ nhăn mặt nếu nhìn thấy.

    Một giọng nói vang lên từ trong bóng tối tĩnh lặng:

    _Đánh nãy giờ cũng xong, mừng quá!!!

    Giọng nói của cậu trai tóc vàng, người trẻ nhất trong nhóm cất tiếng làm vang vọng cả một siêu thị đã yên giấc từ lâu.

    Tên đàn ông đầu hồng đứng dưới tầng trệt nhìn cậu chạy nhảy như đứa trẻ trên tầng 3, từ khu nhà sách và khu vui chơi, rồi thở dài, phán một câu:

    _Còn tưởng tới phải làm tới sáng...

    Người tóc đen xoăn dài nãy giờ tranh thủ dọn xác con quái vật có lẽ là người trưởng thành nhất.

    Nhưng không, hắn là người nhiều tiền án nhất thì đúng hơn.

    Hắn vừa dọn xong liền vươn vai nói:

    _Ưm...Về nhà thôi, ở đây lâu không tốt.

    Hắn vừa nói xong.

    Cậu thanh niên tóc vàng từ trên tầng 3 nhảy vọt xuống tầng 1 ôm chầm lấy hắn một cách bất ngờ, cậu thủ thỉ một cách thân mật:

    _Qua nửa đêm rồi đó!

    Anh có quên gì không?

    _Hmm...Ồ!

    Hắn thốt lên, tỏ vẻ thần bí rồi phán đoán:

    _Về đánh răng, rửa mặt xong rồi mới đi ngủ!

    _Hứ!

    Như thể thật sự tức giận, cậu phồng má rồi hậm hực buông hắn ra, sau đó quay người cầm vội đống dụng cụ chạy ra ngoài.

    Ba người thanh niên sau khi dọn dẹp và trả mọi thứ về nguyên trạng thì cũng ra về giữa đêm khuya.

    Trong màn đêm tĩnh lặng, sự xuất hiện của ba người nọ đủ doạ ma bất cứ ai.

    Kẻ mang tiếng cười trong trẻo như vong nhi, kẻ lại có dáng đi như người say rượu, kẻ còn lại mang ánh mắt thù địch có thể giết chết mọi thứ...

    Họ lẳng lặng di chuyển trong đêm dưới ánh đèm đường, trở về nhà sau cuộc chiến vất vả.

    •-•-•

    Tờ mờ sáng, tiếng chim chóc ríu rít bên mái hiên như báo hiệu một ngày mới.

    Hai thằng đàn ông lớn nhất nhà đã đi làm từ sớm.

    Chỉ còn mỗi cậu, một thằng tóc vàng thất nghiệp với trình độ 12/12.

    Nỗi phân vân của cậu bây giờ không phải là học ngành gì hay lo lắng cho tương lai, mà là bây giờ có nên thức dậy hay không?

    Đang lơ mơ, bỗng ánh mắt cậu va phải thứ gì đó trên bàn

    _A!

    Hà Lan.

    Cậu vớ lấy hộp sữa Cô gái Hà Lan mà hắn để lại trên bàn, coi như là đồ ăn sáng của cậu.

    Vừa uống, cậu vừa vội vàng rút điện thoại từ dây sạc ra rồi gọi cho cô bạn thân.

    Sau vài hồi chuông chờ, người bên đầu dây bắt máy:

    _Alo?

    Giọng cô gái the thé, môi trường bên kia còn có tiếng mọi người ồn ào.

    _Cà phê không?

    Nay tui hơi chán.

    Cậu dường như không để ý mà nói.

    Cô hơi ngập ngừng rồi mới phản hồi:

    _Ừm...Ông thông cảm nha.

    Nay tui bận quá, phải đi làm dự án cả ngày.

    _Ừ, vậy thôi.

    Cậu nói xong liền ngắt máy, không đợi bên kia trả lời.

    Đúng lúc hộp sữa vừa hết, cậu ném vào thùng rác coi như xả tức.

    Ai mà biết được mấy tiếng trước còn là thằng nhóc loi choi, hoạt bát trước mặt người khác.

    Vậy mà vừa tỉnh dậy là cơ thể và linh hồn như kiệt quệ, cục bộ đến kì lạ.

    Bần thần ngồi đó lấy lại sức, cậu sắp xếp lại suy nghĩ.

    Hôm nay là sinh nhật của cậu, nhưng cuối cùng cậu vẫn phải tự tổ chức sinh nhật một mình.

    Quá lâu rồi, đến cậu cũng gần như quên mất cảm giác tủi thân, cô liêu trong căn nhà xa hoa đó...

    •-•-•

    Cậu ghét, ghét đến cay đắng việc phải giương mắt nhìn "người lớn", những người đã "nhuộm đen" tuổi thơ và lần lượt cướp đi quyền hạnh phúc của cậu.

    Vốn dĩ ngày mà một đứa bé chào đời, ai cũng phải cảm thấy vui vẻ chứ?

    _Meine Haolein, happy birthday!!!

    Lần đầu tiên cậu được tổ chức sinh nhật ấm áp đến vậy.

    Trong phút chốc, cậu cứ tưởng thế giới xoay quanh mình, như thể cậu đã có được tất cả điều tốt đẹp trên thế gian...

    Nhưng khi ngộ ra, cậu mới nhận thấy số người để ý đến sự tồn tại của cậu cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

    Dẫu vậy, may mắn thay, ông Trời vẫn ban cho cậu hai người yêu thương cậu - Đại thiếu gia nhà Sipath hết lòng.

    •-•-•

    Kết thúc vòng suy tư.

    Cậu trấn tĩnh tâm trạng một chút rồi vẫn nhanh chóng đi sửa soạn bản thân.

    Thôi, buồn cũng chẳng bào ra mà ăn được thì buồn làm gì.

    Cậu đã dự định hôm nay phải tự thưởng bản thân sao cho long trọng, ít nhất là tiêu nhiều tiền hơn mức chi tiêu hằng ngày.

    Mặc dù hôm nào cậu cũng sống theo kiểu công tử, cứ thích là mua, cứ ưng là đặt.

    Ban đầu, cậu tính đi chơi cho thật đã rồi tối đặt đồ ăn ngoài về, coi như xong tiệc.

    Nhưng bằng tư duy thần kỳ nào đó, cậu muốn tất bật nguyên ngày để đến lúc tiệc sẽ được thưởng thức nó một cách mãn nguyện.

    Nhưng thực tế thì sao?

    Sau khi dạo quanh một vòng khu chợ Cao Lãnh, cậu tỉnh ngộ.

    Món cá diêu hồng chiên bình thường mà hắn vẫn hay làm, "bản gốc" đang bơi trong thau nước, đôi lúc còn quẫy đuôi làm mùi tanh của cá lẫn nước hất lên ống quần người đi đường.

    Ếch chiên bột mà "anh già" hay nấu cho cả nhà, lúc thấy ở chợ cũng không có đầu giống lúc trên đĩa, đã vậy khi bị chặt ra còn nhảy nhót tung tăng với cơ thể bị lột da, thịt hồng thấm đẫm nước máu.

    Đi suốt một vòng, cậu mới nghĩ lại:

    _Đi mua bánh kem trước.

    Có vẻ đây là quyết định sáng suốt.

    Thế là cậu bắt cuốc xe từ chợ Cao Lãnh đến M Bakery, tiệm bánh không phô trương nhưng ngon có tiếng toạ lạc tại đường Thiên Hộ Dương.

    Vừa mới tới, cậu bắt gặp bóng hình cao 2 mét đang ship hộp đồ ăn cho ngôi nhà gần đó.

    Trông thấy bóng dáng quen thuộc, cậu vội chạy đến, vừa chạy vừa vẫy tay gọi người kia.

    _Ánh Dương!

    Ánh Dương - người thanh niên tóc đen với chiều cao quá khổ quay đầu lại khi nghe thấy giọng nói quen thuộc.

    Hắn chạm mắt với cậu thanh niên tóc vàng nổi bật đang chạy đến.

    Cậu nhanh chóng chạy đến đứng đối diện hắn, cả hai đêu không ngờ sẽ gặp đối phương ở đây hôm nay.

    Ánh Dương với vẻ mặt hơi bất ngờ, hắn cúi xuống nhìn người thanh niên tóc vàng thấp hơn mình một cái đầu, rồi cất tiếng hỏi:

    _Sao em ở đây?

    Cậu nhanh chóng trả lời câu hỏi của hắn:

    _Em mua bánh...

    Nhưng câu trả lời chưa kịp nói hết lại bị hắn cắt ngang

    _Ừ, vậy mua đi, anh có việc rồi.

    Bao nhiêu anh bù lại vào tài khoản cho.

    Nói xong, hắn liền nhanh chóng leo lên xe.

    Tiếng động cơ xe máy vang lên, cả người lẫn xe nhanh chóng vụt đi, biến thành cái chấm nhỏ khuất sau ngã rẽ.

    Có vẻ trước đó có đơn hàng vừa đến, không được chậm trễ, nên hắn mới gấp rút như vậy.

    Ngẩn ngơ nhìn về ngã rẽ nơi chiếc xe khuất dạng, cậu lẩm bẩm:

    _Nói tới vậy còn không nhớ...

    Một chút tủi thân lẫn tự ái nhen nhóm trong cậu.

    Nhưng nghĩ lại, họ đi làm kiếm tiền nuôi mình, mình mà giận dỗi thì chẳng phải nhân cách quá thối rữa rồi sao?

    _Sinh nhật của mấy ổng còn không được tổ chức nữa là...

    Ngẫm lại, có khi họ còn chẳng biết mình sinh ngày mấy tháng mấy hay năm nào nữa cơ.

    _Ầy....

    Thở dài một hơi, cậu quay người, cất bước quay lại tiệm bánh.

    Bước vào cửa tiệm nhỏ, ánh mắt cậu nhanh chóng dành sự chú ý cho những chiếc bánh kem đầy màu sắc đặt trong tủ kính.

    Nhân viên của tiệm mỉm cười niềm nở hỏi cậu:

    _Chào em, em muốn lấy cái nào?

    Cậu tiến lại gần chiếc tủ kính đựng bánh để nhìn rõ hơn.

    Trong tủ có đủ loại bánh, với đủ kích cỡ và màu sắc đẹp mắt, thật khó chọn.

    Cậu muốn chọn một cái bánh thật hợp với mình, nhưng lại bâng khuâng mãi.

    Dù đã tự nhủ với lòng rằng việc này là vì bản thân, là theo ý muốn của mình, nhưng ở nơi nào đó trong tâm trí, cậu vẫn nghĩ đến ánh mắt, suy nghĩ của người khác áp đặt lên mình.

    Cậu nhìn những chiếc bánh xinh xắn nơi tủ kính, suy nghĩ một lúc lâu.

    Trong đầu lại âm thầm so sánh từ kiểu dáng, màu sắc, cách trang trí của từng chiếc bánh.

    Lại nghĩ về cách người khác sẽ phản ứng khi nhìn thấy chiếc bánh kem mình chọn.

    Sau bao nhiêu đắn đo suy xét, cuối cùng cậu chốt một cái bánh kem trắng đơn giản, với lời chúc "Chúc mừng sinh nhật" màu đen bên trên.

    Sau khi nhờ nhân viên đóng gói, cậu thanh toán rồi lững thững xách hộp bánh rời khỏi cửa tiệm.

    •-•-•

    Về đến nhà, cậu đứng nhìn phòng khách tối tăm, một cảm giác không tên dần len lỏi trong tâm trí cậu.

    Là cảm giác cô đơn khi đón sinh nhật một mình, lại pha chút buồn tủi vì chẳng ai nhớ ngày mình sinh ra.

    Đã từ rất lâu rồi, nỗi cô đơn đã ẩn sâu trong tim cậu, chỉ chực chờ khoảnh khắc cậu thu mình lại mà nhớ ra nó, liền nhanh chóng dâng trào trong tâm can, kéo theo biết bao cảm xúc tiêu cực khác.

    Những ký ức mang màu xám xịt do tổn thương từ lúc cậu còn nhỏ dần hiện lên, chớp tắt nhưng để lại dư âm văng vẳng khó phai.

    Những mảnh ký ức ngày bé hiện lên, về bản thân cậu, một cậu bé không có mẹ.

    Cậu chỉ có thể nhìn thấy mẹ qua những tấm ảnh cũ, bởi mẹ đã mất khi cậu mới hai tháng tuổi.

    Cậu tủi thân lắm chứ, bởi ai cũng muốn được mẹ yêu thương.

    Nhưng chẳng gì có thể lấp đầy khoảng trống tình thân ấy, bởi tiếc thay, cha cậu là một kẻ khốn nạn.

    Biết bao suy nghĩ lóe lên trong đầu cậu, làm tâm trạng vốn chẳng tốt đẹp, nay lại trở nên tồi tệ hơn.

    Tại sao cậu lại làm điều này?

    Rõ là có mục đích, biết bản thân cần gì.

    Nhưng sao lúc thực hiện lại chần chừ đến vậy?

    Bản thân sợ bị lãng quên?

    Sợ mọi người không ai thật lòng với mình?

    Người bạn mà mình coi là thân thiết nhất chơi với mình chỉ là giã lã.

    Phải chăng mình có đang đặt nặng tình bạn này không?

    Ánh Dương, Tô Linh nuôi mình vì nghĩa vụ.

    Chưa bao giờ thật lòng thương mình?

    Mang tâm trạng nặng nề, tâm trí cậu giờ đây trăm mối ngổn ngang, những suy nghĩ bị giấu kín nay lần lượt xếp chồng rồi quấn vào nhau, rối như tơ vò.

    Lê chân nhấc từng bước nặng nề trong căn nhà hiu quạnh, cậu để hộp bánh kem vừa mua khi nãy vào tủ lạnh.

    Vừa mở tủ vừa tự trấn an bản thân, cậu cố khóa những suy nghĩ tiêu cực kia lại, tìm cách đè nén nó thật sâu như mọi khi.

    Âm thanh đóng cửa tủ vang lên, như đánh thức phần nào tâm trí cậu.

    Lúc này cậu mới sực nhớ, dường như mình quên mua đồ mất rồi?

    _ Vậy là phải mua cá, ếch trong tình trạng này thiệt hả?

    Cậu vừa nghĩ xong thì trong đầu không còn đọng lại gì nữa, hay đúng hơn là chả buồn quan tâm.

    Cả người cậu như được lập trình tự động, mới từ nhà bếp đi ra phòng khách, cả thân đã ngã xuống đi văng mà ngủ.

    Đêm qua cậu thức quá khuya, đến 2-3 giờ sáng mới về tới nhà, bây giờ đột nhiên lăn ra làm một giấc giữa ban ngày cũng chẳng có gì lạ.

    Khi tỉnh lại thì cũng đã quá buổi trưa.

    Và tất nhiên, chợ càng về chiều thì còn bán gì ngoài trái cây nữa?

    Với tâm thái chán nản, cậu lết thân thể vừa được nạp lại năng lượng ra chợ mua ít đồ, rồi lại tiêu hết số năng lượng vừa tích lũy, kiệt quệ trở về nhà.

    •-•-•

    Khi cậu về đến nhà, trời cũng gần chập tối, mặt trời khuất bóng sau mái hiên.

    Chim chóc chao liệng trên không, liêng tục kêu lên những tiếng vui tai.

    Thế là lại hết một ngày.

    Trăng cũng dần lên cao, trời ngã màu đen ngòm, đen như tâm trạng hôm nay của cậu.

    Dù đã tối, cậu cũng chẳng buồn nấu mì gói lót dạ mà lại đi thẳng vào phòng, nằm ì trên giường.

    Căn phòng không mấy sáng sủa, bởi chỉ độc cái ánh sáng le lói từ chiếc đèn ngủ màu vàng cam nơi góc phòng.

    •-•-•

    Trời đã về khuya, đèn đường sáng tỏ, trăng lên tới đỉnh đầu.

    Đã qua mười giờ từ lâu, xe cộ ngoài đường vắng bóng.

    Đến tận lúc này đây, Ánh Dương và Tô Linh - hai "bảo mẫu" của cậu mới về đến nhà sau một ngày dài làm việc.

    Tô Linh đi sửa xe cả ngày hôm nay, dầu nhớt dễ dàng được nhìn thấy dính đầy quần áo anh, từ bàn tay, ống quần, cho tới vạt áo.

    Với cơ thể đầy vệt dầu đó đây, anh bật đèn rồi nhanh chân bước vào bếp.

    Lúc này đây, anh chỉ muốn lao thẳng đến tủ lạnh, lấy ngay một lon Coca rồi nốc sạch.

    Nhưng ngay khi cánh cửa tủ lạnh vừa mở ra, một thứ nổi bật đập vào mắt anh.

    _Hửm?

    Nhìn kỹ lại, là một cái bánh kem.

    Đột nhiên trong tủ lạnh có một cái bánh kem làm anh hơi bất ngờ.

    Ánh Dương đứng bên cạnh cũng ngó đầu vào khi thấy anh khựng lại.

    Khi nhìn thấy cái bánh và dòng chữ trên đó, anh liên hệ nó với dòng ký ức sáng nay thì sực nhớ ra, vội chạy về hướng phòng ngủ của cậu.

    "Cạch" một tiếng, Ánh Dương vặn tay nắm cửa.

    Hắn mở cửa rồi bước vào phòng cậu.

    Ánh mắt hắn lướt qua căn phòng, rồi dừng lại trên thân ảnh đang vùi đầu vào đống chăn trên giường.

    Thân hình ấy thật nhỏ bé, ít nhất là trong mắt hắn.

    Hắn tiến lại gần chiếc giường, định đánh thức cậu.

    Nhưng khi hắn vươn tay hé tấm chăn đang che mặt cậu lên, khuôn mặt in đầy vệt nước mắt của cậu liền hiện ra dưới ánh đèn.

    Ánh sáng từ đèn ngủ dường như khiến vệt nước mỏng nơi khóe mắt cậu trông rõ ràng hơn bao giờ hết.

    Hắn cất tiếng gọi cậu:

    _Em, đậy đi.

    Em còn phải đón sinh nhật với tụi anh nữa mà.

    Từ lúc nghe tiếng mở cửa, cậu đã mơ màng tỉnh giấc, nhưng vì quá mệt mỏi nên tuyệt nhiên chẳng muốn thức dậy.

    Ấy thế mà khi nghe tiếng gọi của Ánh Dương, cậu bắt đầu xao động, cậu muốn rời giường.

    Nhưng chợt, cậu nhớ ra bản thân hiện đang ăn bận không ra gì, quần áo xộc xệch, mặt còn lem luốc nhếch nhác.

    Thế là định bụng mở miệng từ chối.

    Nhưng lời khước từ chưa kịp tuôn ra khỏi miệng, Ánh Dương đã ra tay trước.

    Hắn đưa tay chỉnh lại mái tóc vàng rối bù của cậu, kiên nhẫn dỗ dành, lại xoay người lấy một bộ quần áo xếp gọn trong tủ, đặt lên giường để cậu thay.

    _Em thay đồ rồi rửa mặt đi cho tỉnh táo.

    Anh sẽ đợi ở phòng khách.

    Nói rồi, hắn ra khỏi phòng để cậu thay đồ, còn chu đáo khép cửa phòng giúp cậu.

    Ngơ ngác ngồi trên giường, nhìn chằm chằm về phía cánh cửa vừa được khép lại, cậu theo bản năng bước xuống giường, cầm lấy đồ thay.

    Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, cậu vẫn chưa kịp thích ứng.

    Bước ra khỏi phòng, vào nhà vệ sinh rửa mặt, cậu vẫn còn bần thần vì những gì đã xảy ra, nhưng cũng tỉnh táo hơn được phần nào.

    Họ vẫn nhớ ư?

    Một niềm mong đợi nhen nhóm nơi tim cậu, phải chăng mình không bị lãng quên?

    Vẫn có người nhớ đến ngày này ư?

    Hay có lẽ chỉ vì họ thấy cái bánh kem trong tủ lạnh nên nhận ra?

    Nhìn bản thân vừa được tân trang trong gương, trông tươi tỉnh hơn phần nào, lòng cậu hơi nôn nao như chờ mong một điều gì đó, dù chỉ là chút ít.

    Bước chân nhẹ bẫng, cậu bước đến phòng khách, nơi hai thanh niên tóc đen và tóc hồng đang đợi sẵn.

    Cậu đến bên bọn hắn và ngồi xuống.

    Trên bàn là chiếc bánh kem cậu mua lúc sáng, cùng đống trái cây mà cậu yêu thích chẳng biết từ đâu ra, xung quanh còn có vài món đồ trang trí sinh nhật.

    Cậu ngơ ra, ngẩng đầu nhìn họ như chờ đợi điều gì.

    Nhận ra ánh mắt của cậu, cả hai bắt đầu giải thích một chút về tình cảnh hiện tại.

    Thì ra, hai người bề ngoài chăm chỉ làm việc, không để tâm đến cậu, nhưng thực chất họ đã xin nghỉ phép từ hôm trước rồi.

    Họ đã lên kế hoạch bí mật mà cậu không biết.

    _Mọi chuyện là như vậy...

    Kết thúc màn giải thích hiểu lầm, lúc này mọi chuyện mới vỡ lẽ.

    Ánh Dương ngừng một chút, lại tiếp tục nói:

    _Khi sáng anh vội chạy đi vì nhớ ra phải đi mua mấy loại trái cây mà em thích, gấp quá mà quên bén em luôn.

    Quả thật, trên bàn là nho, dâu tây, việt quất, toàn mấy loại trái cây mà cậu thích.

    Hắn đã mua chúng từ sáng để đón sinh nhật cậu.

    Ánh Dương vừa dứt lời, Tô Linh bên cạnh cũng nhanh chóng giải thích phần mình:

    _Hôm nay anh vắng mặt vì lo lựa đồ trang trí sinh nhật.

    Anh nghĩ mãi mà không biết em thích hình Spiderman hay Batman.

    Mọi hiểu lầm cũng đã sáng tỏ, tâm trạng vốn chẳng mấy tốt của cậu đã đỡ hơn rất nhiều.

    Nghe họ giải thích, cậu càng cảm thấy ấm áp hơn.

    Thì ra họ không quên...

    Ánh Dương và Tô Linh thở phào, thật may vì cậu không hiểu lầm họ.

    Nhưng mối bận tâm này kết thúc, lại có một thứ khác để bận tâm, là cái bánh kem mà cậu mua.

    Cái bánh ấy rất đơn giản, phải nó là quá đơn giản, đến mức gần như chẳng có gì ngoài dòng chữ "Chúc mừng sinh nhật" màu đen được viết trên bánh.

    Cái bánh không ghi tên người được chúc, cũng chẳng có ngày tháng năm sinh, dường như cái bánh này chẳng thật sự dành riêng cho ai cả.

    Ánh Dương và Tô Linh nhìn nhau đầy quan ngại trước chiếc bánh đơn sắc kia.

    Ánh Dương cất tiếng hỏi:

    _Chẳng phải cái bánh này đơn giản quá sao?

    Còn không có cả tên hay ngày tháng.

    Cậu lúc này ngẩng đầu lên nhìn hắn, mắt cậu lấp lánh và tràn đầy sức sống hơn khi nãy.

    _Ha ha

    Một tràng cười khẽ bật ra từ cậu thanh niên tóc vàng.

    Cậu cười như thể vấn đề này quá đơn giản, cậu đã tìm ra cách giải quyết.

    _Chuyện này thì có sao đâu, trang trí một chút là được.

    Nào, chúng ta cùng làm.

    Vừa nói, cậu vừa vươn tay lấy một dĩa dâu tây trên bàn, lấy một trái đặt lên chiếc bánh.

    Có sự mở đầu từ cậu, Ánh Dương và Tô Linh cũng lần lượt lấy nho và việt quốc đặt lên lớp kem trắng của chiếc bánh.

    Chiếc bánh kem đơn sắc vô vị ban đầu, nay đã được điểm xuyết bằng những quả dâu, nho, việt quốc đầy màu sắc, trông tươi tắn và xinh đẹp hơn lúc đầu.

    Hài lòng nhìn tác phẩm của cả ba người, cậu lúc này mới mở lời:

    _Thật ra cái bánh này không điền tên, không điền ngày, tháng hay năm sinh cũng có lí do cả.

    Vừa nói, cậu vừa mỉm cười nhẹ, ánh mắt hướng về cái bánh xinh xắn trên bàn.

    _Vì khi không điền tên, ngày tháng năm sinh, thì có nghĩa là...cả ba người chúng ta có thể cùng nhau ăn mừng sinh nhật của bản thân, bằng cái bánh này.

    Ánh Dương và Tô Linh ngạc nhiên, họ không ngờ cậu lại nghĩ như vậy, càng không ngờ cậu lại quan tâm đến họ như thế.

    Cả hai bất giác cảm thấy ấm áp, vì dù gì hôm nay cũng là sinh nhật cậu, nhưng cậu vẫn quan tâm tới họ.

    Ánh Dương và Tô Linh chạm mắt nhau, rồi quay đầu nhìn về phía cậu, cả hai cùng mỉm cười, đồng thanh nói:

    _Chúc mừng sinh nhật, Tam Hảo
     
    Twelve Candles: The Last Traitor
    2. The youth soulmate whose interesting secret(1)


    Twelve Candles: The Last Traitor - 2.

    The youth soulmate whose interesting secret.

    Sáng sớm, trời xanh trong vắt.

    Trong căn nhà yên tĩnh chưa mở đèn, ánh sáng nhè nhẹ soi vào trong từ ô cửa sổ chưa khép chặt, một khung cảnh yên bình.

    Nhưng sự yên bình chẳng kéo dài được bao lâu...

    "Reng reng reng....Reng reng reng"

    Một tràng tiếng chuông điện thoại reo inh ỏi, âm thanh vang khắp phòng, là điện thoại của Tam Hảo.

    Tiếng chuông reo làm cả cậu và Tô Linh đang nằm cạnh phải nhíu mày thức dậy.

    Tam Hảo đưa tay quơ quào vài cái, rồi chộp lấy cái điện thoại gây phiền nhiễu giấc ngủ của cậu.

    Vừa hé đôi mắt nhá nhem, cậu vừa lần mò ấn vào màn hình nghe máy, là cuộc gọi của Hà Lan.

    Vừa bắt máy, giọng của Hà Lan vang lên ở đầu dây bên kia:

    _Tam Hảo ơi!

    Cà phê không?

    Chất giọng thiếu nữ năng động, từng câu từng chữ như đượm ánh nắng ban mai, làm ngày mới thêm chan hòa.

    Cậu lúc này vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, mắt đầy gỉ mắt, muốn mở lại chẳng mở ra nổi, toàn thân thì rã rời chẳng nhấc nổi chân tay, nhưng mệt mỏi như thế cũng có lí do cả.

    Bởi hôm qua cả cậu, Ánh Dương và Tô Linh ăn mừng sinh nhật xong, cả ba vẫn chứng nào tật nấy, "quẩy" tới tận 3 giờ sáng mới chịu nghỉ.

    Cậu vốn là người hay vận động nhiều nên đáng lẽ không đau nhức, nhưng hôm qua lại bị ép nạp tí sinh tố lúa mạch vào người, thế là đầu óc lâng lâng chưa tỉnh hẳn đến tận bây giờ.

    Lúc này, đầu cậu vẫn còn hơi ong ong, vẫn chưa nhận thức được chất giọng ở đầu dây bên kia là của ai.

    Cậu lè nhè mở miệng, định bụng từ chối theo bản năng:

    _Ừm...

    Câu nói còn chưa thành hình, lời từ chối còn chưa kịp nói ra.

    Nhưng Hà Lan ở đầu dây bên kia lại nghĩ cậu mới thức dậy, giọng chưa thấm nước, miệng muốn đồng ý nên nói "ừm".

    Thế là cô nhanh nhảu đáp lại:

    _Ok, vậy ở chỗ cũ, 8 giờ nhá!

    Nói xong cô liền cúp máy, chắc nịch về lời "đồng ý" của cậu.

    Cậu thì vẫn nằm ườn trên giường, đơ ra vài giây, mặt ngơ ngác như ngáp phải con ruồi.

    Lại chớp mắt một cái, lúc này cậu mới tiếp thu được chuyện vừa mới xảy ra.

    Tam Hảo vội lấy vàng lấy đồng hồ kiểm tra giờ, thì tá hỏa phát hiện, đã 7 giờ 30 phút rồi, chỉ còn nửa tiếng nữa là đến giờ hẹn.

    Chẳng chậm trễ, cậu quýnh quáng trèo xuống giường, miệng vô thức la ầm lên như cái chuông báo thức.

    _Trễ rồi kìa!

    Dậy nhanh!

    Tô Linh và Ánh Dương - hai kẻ đang ngủ chẳng biết trời trăng mây đất, bị tiếng la toáng của cậu làm bừng tỉnh.

    Cả hai thấy cậu vội vội vàng vàng, cũng mắt nhắm mắt mở kiểm tra đồng hồ, liền phát hiện ra chính bản thân cũng sắp trễ giờ làm.

    Cả ba người đầu bù tóc rối hoảng loạn chạy ra khỏi phòng ngủ, xém thì kẹt lại ở cửa vì thân hình cao lớn.

    Ánh Dương vội mở tủ lấy quần áo cho cả ba, Tô Linh vừa chạy vào nhà vệ sinh vừa ngậm bàn chải, nhanh chóng rửa mặt rồi vệ sinh cá nhân.

    Cả Tam Hảo cũng nhanh chóng sửa soạn, thay đồ rồi đi lấy xe.

    Ánh Dương và Tô Linh gấp gáp dắt xe ra cổng, cậu thì đi sau cùng khóa cổng lại.

    Ổ khóa vừa vang lên tiếng "cạch" cũng là lúc động cơ xe máy của hai người kia được khởi động, sau một loạt tiếng nổ máy, cả hai phóng xe vụt đi một cách nhanh chóng.

    Tam Hảo cũng mở điện thoại xem đồng hồ.

    Là 7 giờ 46, vẫn còn kịp.

    Với tốc độ của hai người kia, kiểu gì cũng kịp giờ làm.

    Còn cậu, từ đây đến điểm hẹn cũng không xa lắm, chắc chắn kịp.

    •-•-•

    Tam Hảo đậu xe trước quán Xanh nằm ở đường Trần Thị Nhượng.

    Cậu vừa bước vào đã thấy Hà Lan, cô bạn thân hồi cấp 3 của cậu đang ngồi nghịch ống hút trong ly trà đào tại vị trí sâu trong góc của quán, gần cạnh lối ra vào.

    _Ông tới rồi!

    Hà Lan vừa nhìn thấy cậu thì hớn hở đứng dậy, gần như là ngay lập tức.

    Cô vui vẻ reo lên bảo cậu đến ngồi cùng.

    Trước mắt cậu lúc này là cô gái gốc Việt xinh đẹp với mái tóc đen dài được tết gọn sau lưng.

    Cô nay đã là sinh viên đại học, nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp giản dị và thuần khiết ẩn sau lớp trang điểm nhẹ.

    _ Ừm...

    Cậu cũng gật đầu đáp lời cô, rồi từ từ bước về phía chiếc bàn trong góc quán, ngồi xuống chiếc ghế đối diện Hà Lan.

    Vừa ngồi xuống không lâu, nhân viên đã đến hỏi cậu cần dùng gì.

    Cậu liền gọi một ly trà đào giống cô bạn.

    Nhân viên quán vừa rời đi, không gian trong góc lúc này chỉ còn mỗi hai người.

    Như chẳng biết nói gì, một khoảng lặng diễn ra giữa hai người bạn đang đối diện nhau.

    Tam Hảo lơ đãng nhìn cô bạn trước mặt, đầu cậu thoáng vụt qua suy nghĩ "Hà Lan chơi với mình chỉ là giã lã" ngày hôm qua.

    Mình có đang nghĩ xấu cho cổ không?

    Cổ quá tốt với một thằng như mình.

    Hay chính bản thân mình đang tự biên tự diễn mối quan hệ sâu sắc này nhỉ?

    Đầu óc cậu như bay lên chín tầng trời, chìm trong mớ suy nghĩ về mối quan hệ hiện tại giữa mình và cô bạn.

    Cắt ngang dòng suy nghĩ lung tung của cậu, Hà Lan mở lời trước, xóa tan sự im lặng giữa cả hai:

    _Hmm...Ông nói tiếng Việt giỏi hơn rồi đó, nghe như người miền tây luôn.

    _ Trước giờ tui vẫn là người miền "Tây" mà.

    Cậu nhanh miệng đáp lại bằng một câu chơi chữ khiến cả hai phì cười.

    Tam Hảo nói có phần đúng, bởi lẽ nơi chôn nhao cắt rốn của cậu không phải ở miền Tây Nam bộ Việt Nam, mà là bang Nordrhein-Westfalen (NRW) thuộc phía Tây nước Đức.

    _ Lâu quá không tám chuyện như vậy ha.

    Làm tui nhớ hồi đó còn ngồi ăn vụn bánh tráng với uống Rồng đỏ trong lớp ghê.

    _ Còn nhớ lúc liên hoan.

    Tui, bà với nhóm con Kiều còn trốn ra chỗ vắng uống thử bia nữa mà.

    Cả hai nói chuyện rôm rả, từng câu nói như khơi gợi lại ký ức của tuổi niên thiếu bồng bột nhưng vui vẻ.

    Thế rồi đột nhiên Hà Lan đổi chủ đề:

    _ Ông có tính đi xin việc hay học Cao đẳng không?

    Cô hỏi cậu thanh niên tóc vàng, vẻ quan tâm thể hiện qua từng đường nét gương mặt.

    Tam Hảo khi nghe thấy câu hỏi đột ngột này cũng dừng lại một chút, rồi ngập ngừng trả lời:

    _ Việc đó...Hai ông anh tui còn đang trì hoãn.

    Hai ổng sợ tiền đền cho quán người ta chắc tán gia bại sản luôn.

    Cách nói chuyện ngây ngô đó luôn làm Hà Lan thấy được thư giản trong lòng.

    Cậu vẫn luôn như vậy, luôn làm một cái bóng nhỏ bé để người khác như được dựa vào.

    Dù mỏng manh, nhưng đủ chắc chắn.

    _ Haha, ông số hưởng thiệt đó.

    Mấy ảnh sẵn sàng lo cho ông vô điều kiện luôn mà.

    Sao có thể làm được vậy?

    Hà Lan đột nhiên hạ tông giọng, cô hỏi một cách bất ngờ, hai bên khóe môi nhếch lên một nụ cười như thể hiện sự vô tội.

    Cô nhìn thẳng vào ánh mắt xanh thẳm, sâu như đáy đại dương ấy.

    Miệng tuy cười ngọt ngào, nhưng ẩn ý trong đó thật khó lường, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm như muốn moi móc thông tin từ phản ứng đến cử chỉ của cậu.

    Câu hỏi bất chợt và cái nhìn không rõ mục đích của cô làm bầu không khí như trùng xuống một nấc, Tam Hảo cũng giương mắt nhìn lại vào đôi mắt đen láy của cô.

    Cậu thừa biết ý đồ trong câu nói lẫn tông giọng đã thay đổi ấy.

    _ Chắc vì là em út trong nhà nên được cưng thôi.

    Cậu cất tiếng, trả lời một cách thản nhiên như thể không quan tâm mấy đến vấn đề này.

    Nghe vậy, Hà Lan vẫn tiếp tục với một câu hỏi khác:

    _ Vậy chắc họ kiếm được nhiều tiền lắm mới lo được cho ông ha?

    Cậu vội lắc đầu phủ nhận:

    _ Cái mà họ có nhiều là tình cảm chân thành của họ dành cho tui thôi.

    Còn công việc thì...người làm shipper với người sửa xe chắc cuối tháng cũng nhiều.

    Cô không hài lòng khi nhận được câu trả lời như vậy, nhưng không tiện nói ra, vẫn mỉm cười vô hại.

    _Ông tin tui đi.

    Mấy ảnh coi vậy chứ có khi làm nghề tay trái nữa đó!

    _ Hmm...Có khi là vậy, mỗi người đều luôn có một bí mật mà.

    Cậu lại lơ đãng đáp lời.

    Hà Lan cũng vội hùa theo một chút:

    _ Chứ gì nữa.

    Nghe thấy câu nói của cô, cậu cũng buông ra lời đáp lại:

    _ Nói không chừng nghề tay trái của mấy ổng giống công việc làm thêm của bà đó.

    Hên lắm thì chung chỗ làm luôn.

    Vừa dứt câu, cô như bị hù cho giật mình.

    Miệng không còn nhoẻn lên nữa, ánh mắt cũng có phần hơi ngạc nhiên nhìn cậu.

    _Trùng hợp vậy sao?

    Cô hỏi với vẻ ngờ vực, ánh mắt bất giác lộ ra vẻ kỳ lạ.

    _ Giả thuyết của tui thôi.

    Con người luôn có nhiều góc khuất, bà cũng vậy.

    Cậu tiếp tục nói, đôi mắt vốn sâu như đáy đại dương, nay lại như sâu thêm một tầng nữa.

    Hà Lan hơi khựng lại.

    Cô gần như đã quên mất dáng vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ trước mặt.

    Suốt những năm cấp 3, cậu đã làm thái độ này như một lời ám chỉ không muốn tiếp tục, rồi trực tiếp dùng lời lẽ chặn họng đối phương.

    Cô không dại mà tiếp tục, chỉ đành để yên cho Tam Hảo đừng quá khích, bởi cô cũng không muốn bản thân bị thiệt.

    _ Ông nói đúng.

    Bí mật của mỗi người đâu thể tự ý moi móc được.

    Đôi bên đều cảm thấy nhẹ nhõm.

    Đột nhiên hôm nay cô kích động đến vậy, trong lòng cậu cũng dâng lên cảm giác khó hiểu.

    Thật ra, cậu cũng tò mò về gia thế và hoàn cảnh của cô, nhưng thực tế cô luôn đi trước cậu một bước.

    Như thể cô biết mọi thứ về cậu, chỉ chờ cậu nói ra.

    _ Thật khó hiểu, nếu trong lòng đã có kết quả, sao còn phải xác nhận.

    Cậu chốt hạ câu cuối, sau đó kết thúc sự bối rối này bằng câu chuyện khác:

    _ Giống lớp trưởng hồi đó.

    Biết chắc câu trắc nghiệm là B, nhưng đến phút cuối lại muốn xác thực khiến nhiều đứa xao động, hậu quả...

    Đôi mắt cậu trùng xuống, càng ngày càng đục ngầu, ánh nhìn cũng dần không hướng thẳng về Hà Lan nữa.

    Cô đoán được những từ cuối trong câu nói của cậu.

    Lớp trưởng năm đó vì sai lầm ấy đã mất đi tín nhiệm, tin tưởng của cả lớp.

    Cô ngầm hiểu ẩn ý rằng nếu còn nhiều chuyện nữa thì hậu quả khôn lường.

    Ly trà đào được nhân viên mang ra, vừa đặt xuống bàn, điện thoại của Hà Lan đột nhiên reo lên.

    Cô nhìn vào giao diện trên màn hình, nhanh chóng bắt máy rồi vội chào tạm biệt cậu.

    Nhìn bóng lưng gấp gáp đang khuất dần của cô, cậu chỉ đơn giản ngồi đó, không có ý định rời đi hay đuổi theo.

    Tam Hảo ngồi ở quán cà phê một mình đến khi khách trong quán thưa dần, trời cũng nắng lên chuẩn bị đến buổi trưa.
     
    Twelve Candles: The Last Traitor
    3. The youth soulmate whose interesting secret(2)


    Bỏ lại Tam Hảo ở quán cà phê, Hà Lan đi đến một góc khuất khá xa quán, cô quay đầu lại để chắc rằng cậu không đi theo.

    Hà Lan mở khóa điện thoại, ấn gọi lại vào số máy vừa nãy.

    Sau vài hồi chuông, đầu dây bên kia bắt máy.

    Người nhận cuộc gọi phía bên kia im lặng, cô lên tiếng trước:

    _ Sếp thấy rồi đó, cậu ấy biết tự vệ rồi mà.

    _ ...

    Thấy bên kia vẫn im lặng, cô nói tiếp, nhưng bằng ngôn ngữ khác:

    _ Đeo tai nghe phiên dịch đi sếp, ở đây xe cộ nhiều quá.

    Nói tiếng Đức không rõ được đâu.

    Một lúc sau, giọng đàn ông trưởng thành vang lên từ đầu dây bên kia:

    _ Cô lặp lại câu vừa nãy đi.

    _ Vâng, chuyện là...

    Cô tường thuật lại mọi chuyện ở quán cho hắn.

    Giọng điệu lúc phản hồi của hắn dù cố tỏ ra bất ngờ, nhưng nghe mãi vẫn chỉ thấy sự cợt nhả:

    _ Ồ, vậy là bị tình nghi rồi sao?

    _ Có vẻ tâm trạng cậu ấy không tốt.

    Sếp còn kế sách nào nữa không?

    Người đàn ông như giả vờ trầm tư giây lát, lại nói với giọng nửa thật nửa đùa:

    _ Hmm...Nó có thích kiểu sinh viên năm 2 không nhỉ?

    _ Đùa không vui đâu Sếp.

    _ Ha ha, tôi vui là được.

    Nhưng cô biết nó thích cô mà, đúng không.

    AY18?

    _ Nhưng tôi thì kh...

    Hắn rít điếu xì gà, cắt ngang lời nói của cô:

    _ Cô nghĩ mình được quyền lựa chọn hả?

    Cô nghiêm giọng đáp lại trước câu hỏi của người đàn ông:

    _ Vậy sếp cũng không có quyền gọi tôi bằng cái tên đó đâu.

    Cô không muốn dính dáng gì đến cái mã số đó cả.

    _ Nhạy cảm nhỉ?

    Vậy tôi có đủ thân thích để gọi cô là Fenzi không?

    Dù sao đó là tên bố già đặt cho cô mà.

    Chậc.

    Cô thầm tặc lưỡi, không muốn nói chuyện với tên này một chút nào.

    _ Tôi đến nhà cậu ta là được chứ gì.

    Tạm biệt.

    Nói xong, cô lập tức ngắt máy mà không đợi hắn trả lời.

    Tairu bị phũ một trận thì giả vờ tủi thân.

    Thời tiết tháng 8 ở Moskva dù nắng ấm bao nhiêu cũng không sưởi ấm được lòng dạ lạnh lẽo của hắn.

    Với giọng điệu giả vờ tủi thân, hắn vừa cất điện thoại vừa lầm bầm

    _ Buồn quá đi, đến cấp dưới cũng muốn trèo lên đầu mình ngồi rồi.

    Gã đàn ông với bộ suit sang trọng được cắt may tỉ mỉ ung dung bước đi trên hành lang, tiếng đế của đôi giày da bóng lưỡng vang đều trên hành lang vắng vẻ.

    Xoay tay nắm cửa, tên đàn ông trẻ tuổi bước vào văn phòng với khung cửa sổ lớn đối diện cửa ra vào.

    Vừa đi vừa nhìn khung cảnh thủ đô Moskva qua lớp cửa kính trong suốt.

    Bước đến gần cửa sổ, hắn đưa mắt nhìn những tia nắng chóng chang soi vào, lại lẩm bẩm với chính bản thân:

    _ Em thay đổi rồi, Haoki.

    •-•-•

    7 giờ 56 phút tối

    Tô Linh và Ánh Dương vẫn chưa về.

    Tam Hảo lặng lẽ ngồi trên giường trong căn phòng ngủ thiếu ánh sáng, chiếc đèn ngủ ánh vàng cam như đốm lửa nhỏ, quá nhỏ bé để thắp sáng hay sưởi ấm căn phòng lẫn người bên trong.

    Cậu giương mắt nhìn không gian trống trải trước mặt, cơ thể cảm nhận gió lạnh nhè nhẹ từ điều hòa.

    Tay cậu cầm điện thoại, ánh sáng từ màn hình rọi vào mặt.

    Giao diện trên màn hình cứ hiện ở mục nghe gọi.

    Cậu nhìn vào số máy đã lâu không động đến, chần chừ mà chẳng muốn ấn vào.

    _Hầy...

    Thôi đành vậy, cũng không mất gì ngoài thời gian.

    Nghĩ thế, cậu hơi cong ngón tay, ấn vào nút gọi.

    Cậu vừa mới nhấn gọi, bên kia đã bắt máy:

    _ Em trai chịu gọi cho anh rồi hả?

    Hao...à, Tam Hảo.

    Giọng hắn ngoài việc đã già dặn hơn, nhưng thái độ vẫn hời hợt, vô tư đến vậy.

    _ Tairu.

    Cậu khẽ gọi tên người anh đã lâu không gặp.

    Hắn cũng đáp lại bằng tông giọng nhẹ nhàng:

    _ Anh nghe đây.

    Nếu nhớ anh quá thì đến Moskva gặp anh, rồi về Berlin...

    Chưa để hắn kết thúc câu nói, cậu đã vào mục đích chính

    _ AY18 còn ở nhà không?

    _ ...

    Thấy đầu dây bên kia im lặng, cậu thản nhiên tự trả lời:

    _ À phải ha.

    Hồi sáng còn gặp chị ta ở quán, hay nói đúng hơn là...Hà Lan nhỉ?

    Tairu giật mình, hắn cố tìm ra chút sơ hở trong cuộc nói chuyện với ý định lấp liếm để qua mặt cậu.

    Dù không phản ứng thành lời, nhưng tiếng tim đập thình thịch như vang vọng khắp cơ thể, khiến hắn run nhẹ.

    Dẫu thế, Tairu vẫn cố đánh lạc hướng:

    _ Ý em là cô bạn thân gì đó của em á hả?

    Chắc hai người đó là chị em xa xôi gì đó rồi.

    _ Cảm ơn anh, em biết hết mọi chuyện rồi.

    Cậu nói vậy nhưng thật ra đang cố thao túng anh trai mình.

    Vậy mà hắn cũng tin thật, ngập ngừng đáp lại:

    _...Vậy là em biết?

    _ Đúng vậy.

    _ Ầy, phải nói sự thật sao?

    Anh còn tính giấu em lâu một chút nữa, anh sợ em không thể chấp nhận được.

    Trong lòng Tam Hảo đầy vẻ tự hào đắc thắng.

    Cậu nôn nóng muốn biết sự thật lắm rồi, nhưng vẫn phải giữ sự điềm tĩnh.

    _ Thật ra...

    Cậu gần như nín thở khi nghe hắn nói.

    _ Anh là gay.

    Câu nói này vào tai cậu như có điện giật, cảm giác đắc thắng cũng bay đi đâu mất.

    Đùa đấy à?

    Cái tên này!

    Tam Hảo nghiến chặt răng, sắc mặt không mấy tốt.

    Tay cậu bất giác muốn đưa cái điện thoại lên mà quẳng vào thùng rác, nhưng lý trí đã kéo cậu lại, tay siết chặt kìm nén bản thân.

    Rõ ràng giây trước tất cả sự thật như một bàn tiệc, sẵn sàng dọn ra cho cậu thưởng thức.

    Thì ngay giây sau, vào tai cậu lại là câu nói như bỡn cợt của tên kia.

    'Anh là gay'.

    Thật đấy à, cái trò đùa đáng ghét gì đây?

    Cảm giác ức chế pha với bất lực như cơn sóng cuộn trong lòng cậu, thoáng chốc như muốn chực chờ lao ra khỏi khóe mắt, thoát khỏi cuốn họng mà thành nước mắt kèm tiếng chửi rủa.

    Nhịp thở của cậu dần rối loạn, tiếng thở dốc vang lên đến tai người ở đầu dây bên kia.

    Tam Hảo lúc này ý thức được mình đang có dấu hiệu mất kiểm soát, cậu liền kìm chế lại.

    Biết không thể khai thác được thông tin gì hữu ích từ tên nhây lầy này nữa, vội nói lời tạm biệt rồi cúp máy.

    _ Vậy thôi, chào nhé.

    _ Khoan đã, em...

    Tairu ở đầu dây bên kia dừng lại đôi chút, rồi lại cất lời trước khi cậu cúp máy:

    _ Em đừng đi giết Vạn Sắc cùng bọn nó nữa được không?

    "Bọn nó" mà hắn đề cập là Ánh Dương và Tô Linh.

    Cậu bật cười một tràng thật khẽ, như thể nói hắn thật ngốc nghếch

    _ Không làm việc đó thì em còn giá trị nào nữa hả?

    Suốt ngày ở nhà và tiêu tiền hay sao?

    Em là máy nuốt tiền à?

    _ Anh nuôi em.

    _ Anh đừng nói là anh không biết chuyện đó.

    Rốt cuộc muốn kéo em về căn nhà...

    Cậu chưa nói xong thì một bàn tay to lớn khác đã giật lấy điện thoại của cậu, nhanh tay ấn cúp máy.

    Chủ nhân của bàn tay ấy là Tô Linh, hắn đã trở về.

    Tô Linh nhìn điện thoại rồi nhìn Tam Hảo.

    Một tia dò xét hướng thẳng vào đôi mắt cậu, khiến cậu chột dạ muốn né đi chỗ khác.

    Hắn dường như muốn mắng mỏ điều gì đó.

    Nhưng rồi vẫn kiên nhẫn ngồi xuống bên cạnh cậu, dịu dàng vỗ về.

    _ Nếu em không thích có thể không đi nữa.

    Anh và Ánh Dương đủ sức nuôi em.

    Nghe thấy giọng điệu dịu dàng của hắn, cậu hơi ngẩng đầu lên, hỏi với một tông giọng yếu ớt:

    _ Em kém cỏi tới vậy hả?

    _ Em mạnh hơn người khác, chỉ là...em xứng đáng được bảo vệ thôi.

    Được bảo vệ bởi những người đã hạ nhục mình á?

    Cậu không biết mình có nên phản lại câu nói lố bịch đó không nữa.

    _ Cả anh và Ánh Dương, hai người...

    Câu nói vẫn chưa hoàn thành, Tô Linh đã đặt tay lên mái tóc vàng của cậu xoa nhẹ.

    Như một sự an ủi không tên, anh nhìn vào đôi mắt xanh thẳm của cậu một cách trìu mến.

    Tô Linh cất giọng dịu dàng như gió thoảng:

    _ Đừng giận quá, mất khôn.

    Chỉ trong giây phút này, cậu cảm giác được sưởi ấm trong lòng một chút.

    Dường như nhiệt độ lạnh trong phòng không thể chạm đến hai người nữa.

    _ Em còn giận cậu chủ à?

    Cậu im lặng, ngầm đồng ý.

    Hắn chỉ thở dài, nói tiếp:

    _ Đôi lúc tụi anh cũng không thích cậu ta.

    Trong môi trường áp lực mà lại xuất hiện một người vô tư, thật khó để phối hợp nhỉ?

    _ ...

    _ Em nên nhớ rằng ngoài xã hội còn rất nhiều người...

    Anh dừng lại giây lát, rồi lại nói tiếp với giọng nhẹ nhàng:

    _...Ừm, không biết nên gọi là "người" không nữa.

    Họ sẽ làm đủ mọi thứ, đủ cách thức để chà đạp em.

    Tairu là ví dụ rất nhỏ.

    Có thể cậu ta đang trêu đùa em, nhưng vào những lúc quan trọng.

    Nó có thể khiến em tổn thương sâu sắc.

    Cậu giương mắt nhìn Tô Linh khi anh kết thúc câu nói, rồi hỏi lại anh:

    _ Vì vậy em phải học cách chịu đựng họ sao?

    Hắn nhìn vào thái độ của cậu.

    Chỉ nói một cách ẩn ý:

    _...

    Vì vậy, em mới xứng đáng được bảo vệ.

    Em may mắn lắm đấy.

    Tô Linh vừa đứng dậy, tính rời đi.

    Cậu lại hỏi, vẻ bất lực:

    _ Em có xứng không?

    Hắn cảm nhận được câu hỏi đó dường như đã chuyển sang vấn đề khác.

    Hắn vò đầu, chỉ có thể khuyên nhủ:

    _ Khi nào em đủ gay thì chắc được.

    _ Anh!

    Thấy vẻ mặt phồng mang trợn má của cậu khi bị ghẹo, Tô Linh bật cười ha hả như thể rất vui vì trò đùa này.

    Cậu thấy thế thì tức giận quơ tay, cầm lấy cái gối bên cạnh ném vào đầu hắn.

    Bỏ qua nỗi hoài nghi và khó chịu về những bị mật bị che giấu, Tam Hảo và "mái ấm" nhỏ của mình vẫn trải qua một buổi tối vui vẻ.

    Những điều hạnh phúc đôi khi không cần to lớn, chỉ cần có nụ cười hiện hữu trên môi là đủ...
     
    Twelve Candles: The Last Traitor
    4. Bestfriend, who may help you, or betray you(1)


    Twelve Candles: The Last Traitor - 3.

    Bestfriend, who may help you, or betray you(1)

    Tiết trời trong vắt, ánh nắng dịu dàng soi trên từng tòa nhà, từng con ngõ nơi thủ đô Moskva tuyệt đẹp.

    Giữa lòng thủ đô, một tòa nhà cổ kính mang phong cách truyền thống của Nga đứng sừng sững một cách nổi bật.

    Đó là một trong những chi nhánh của tập đoàn Sipath Group nổi tiếng, với giám đốc là đại thiếu gia - Tairu Sipath.

    •-•-•

    Trong tòa nhà chi nhánh.

    Cộp cộp cộp

    Tiếng giày cao gót vang lên đều đều khắp dãy hành lang.

    Là Hà Lan, cô bước đi với gương mặt nghiêm nghị, không còn vẻ ngây thơ, trong sáng của thiếu nữ mới lớn như khi đối diện với Tam Hảo.

    Cô bước trên hành lang dài đằng đẵng, rồi dừng lại trước cánh cửa gỗ.

    Cốc cốc.

    _ Mời vào.

    Giọng nói êm tai từ trong căn phòng vọng ra

    Cạch.

    Hà Lan mở cửa bước vào căn phòng sau lời mời của người bên trong.

    Thoáng chốc, cô đã đứng trong văn phòng của sếp.

    Trên bàn làm việc của hắn có khắc tên "Tairu Sipath".

    Cô đứng nghiêm chỉnh như một cấp dưới khi đối mặt với cấp trên của mình.

    Chỉ chờ hắn mở lời.

    Như hiểu được điều đó, hắn chầm chậm cất giọng:

    _ Tiến độ tháng này, tôi nên trả lương cô bao nhiêu đây?

    _...

    _ Tôi hỏi cô đấy?

    Hắn mất kiên nhẫn.

    Cô cũng đành trả lời:

    _ Không có tiến trển.

    Sếp, nên đổi chiến lượ...

    Tairu Sipath, kẻ vốn ngồi yên một chỗ để nghe báo cáo, bất chợt cầm lấy ly rượu trên bàn.

    Choảng!

    Ánh mắt hắn còn không thèm nhìn xem ly rượu mà hắn ném sẽ bay về hướng nào, ánh mắt chỉ chăm chăm vào đống tài liệu trên bàn.

    Cái ly mà hắn ném có hình dạng thấp, được làm bằng thủy tinh, bên trong còn sót lại một ít Beluga Vodka cao cấp.

    Hà Lan khi bị ném cũng không dám né tránh.

    Nhưng may mắn thay, cái ly chỉ sượt qua đầu cô, lượng Vodka ít ỏi, trong suốt văng vài giọt lên tóc cô.

    Cái ly trông có vẻ đắt tiền cũng bay vào không khí, rơi xuống đất vỡ thành từng mảnh, thứ rượu cao cấp thấm dần xuống chiếc thảm da gấu.

    _ Nó phát hiện từ khi nào?

    Hắn cất lời, nghiêm nghị như tra hỏi, ánh sáng rọi vào từ khung cửa sổ lớn càng làm tăng thêm khi thế của kẻ cầm quyền.

    Hà Lan cũng đáp lại một cách kính trọng với người sếp:

    _...Là bộc phát, thưa sếp.

    _ Bộc phát thế nào?

    _ Nhìn sắc mặt cậu ấy hơi hồng hơn bình thường, với lại giọng nói không được tỉnh táo.

    Tôi đoán cậu ấy gặp chuyện gì đó nên mới như vậy.

    Nói tới đây, thần sắc Tairu biến hoá đủ màu.

    Trong đầu hắn bây giờ chỉ nhớ đến câu nói hôm qua của cậu:

    " _ Anh đừng nói là anh không biết chuyện đó.

    Rốt cuộc muốn kéo em về căn nhà..."

    Rầm

    _ Trời ơi em tôi!

    Hắn đập mạnh hai tay xuống bàn gỗ, hợp đồng rơi tứ tung như lá rụng mùa thu.

    Hà Lan thấy hắn phản ứng như vậy, vội giải vây:

    _ Sếp, cái quan trọng là khuyên cậu ấy.

    Chuyện tới mức này rồi phải giải quyết ngay.

    _ Phải rồi nhỉ?

    Giọng hắn trầm lại, dáng đứng vốn kiêu hãnh, giờ lại ủ rũ tựa hai tay và bệ cửa sổ.

    _ Cô biết mình phải làm gì đúng không?

    Cứ như kế hoạch đi.

    _ Vâng.

    Cô lập tức muốn rời đi.

    Nhưng hắn vẫn níu lại thêm chút:

    _ Khoan đã, cái này trả cô.

    Hắn tháo cặp kính hơi chật với cỡ sọ của bản thân rồi ném về phía cô.

    Nhưng thay vì sẽ có cảnh hữu tình nào đó, trong thâm tâm cô lại giận dữ không nguôi.

    Hoá ra hắn bảo cô đeo lens không chỉ vì hoá trang mà còn lấy "bảo vật" của cô để đeo cho vui à?

    Tên khốn kiếp cợt nhả không biết điều này!

    Hà Lan kinh tởm nhìn tế bào chết không được vệ sinh trong gọng kính.

    Thề với lòng phải mua lại cặp kính mới.

    _ Tôi xin phép.

    Cô cúi đầu nói lời xin phép, rồi rời đi như không có chuyện gì.

    Nhưng trong lòng như bị lửa thiêu đốt.

    •-•-•

    Vài ngày sau.

    Tam Hảo cầm điện thoại chất vấn với đầu dây bên kia:

    _ Sao anh nói tối nay anh với Ánh Dương về sớm?

    Em lỡ gọi 3 phần gà rán rồi.

    Tô Linh ở đầu dây bên kia bị cậu cằn nhằn cũng nhanh chóng giải thích:

    _ Thằng đó thì bị gọi đi ăn tiệc.

    Bên anh tổ chức sinh nhật cho ông chủ.

    Xin lỗi em, chắc hôm nay về trễ hơn mọi ngày.

    Cậu bực dọc trong lòng, nhưng vẫn ngậm ngùi cúp máy.

    Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa lại vang lên.

    Ding dong

    Tam Hảo nghe thấy tiếng chuông cũng bỏ điện thoại xuống, bước ra khỏi phòng khách để mở cửa.

    Cánh cửa mở ra, người đến là Hà Lan.

    _ Bà...

    Cậu sững người một chút.

    Tự hỏi tại sao đã tối thế này, cô là con gái mà còn một mình chạy đến nhà cậu.

    _ Có chuyện gì?

    _ Hôm trước có món quà tui muốn tặng ông, nhưng chưa kịp gì hết thì tui bận việc.

    Hà Lan đáp lời với nụ cười nhỏ trên môi.

    Không đoán cũng biết.

    Hai tay đang chắp sau lưng của cô chắc là món quà chưa kịp tặng cho cậu.

    _ Phiền bà quá.

    Cơm nước gì chưa mà chạy qua đây vậy?

    _ Lúc nãy tui gấp quá, chưa kịp làm gì hết.

    Nghe vậy, cậu liền kéo tay cô vào nhà.

    Tâm trạng có phần ổn hơn:

    _ Đúng lúc, tối nay tui ở nhà một mình.

    Bà ở chơi với tui đi.

    Bước vào phòng khách, trên bàn có ba phần gà rán.

    Một phần cậu để trong tủ lạnh, một phần cho Hà Lan, và một phần cho cậu.

    Cô từ tốn ngồi xuống, đặt món quà lên bàn, rồi hơi ngập ngừng mở lời

    _ Hôm trước tui quên mất sinh nhật ông.

    Đã vậy còn vô duyên nữa...

    Cậu khách sáo trả lời:

    _ Không sao, tui không để bụng.

    Không sao là còn giận đó.

    Cô nghĩ vậy nhưng không tiện nói ra.

    Trong phút im lặng, cô lại nói:

    _ Nói thật thì tui tôn trọng riêng tư của ông.

    Nhưng tui lo cho ông.

    Cậu chuẩn bị dùng bữa thì nghe thấy câu hỏi đột ngột của cô, đành nhịn thêm chút để trả lời:

    _ Bà thấy sao?

    Tam Hảo lấy hai tay chống cằm.

    Từ góc độ của Hà Lan thì không thể dối lòng rằng tư thế đó khiến cậu không ra dáng một người đàn ông mạnh mẽ chút nào.

    Đặc biệt là đôi mắt xanh thẳm trũng sâu đó, trông như đang dò xét cô.

    Nhưng Hà Lan vẫn cố gắng lờ đi ánh mắt dò xét ấy, chần chừ mở lời:

    _ Ông...có cảm thấy an toàn khi ở bên hai người đó không?

    Một lần nữa, bầu không khí xung quanh dường như âm u hơn, hệt như lúc ở quán cà phê.

    Ngay lúc cậu định mở miệng thì một tiếng động nhỏ đột ngột vang lên.

    Ọt...

    Âm thanh nhỏ ấy, đập vào tai hai người ở đây như được phóng đại gấp mười lần.

    Là bụng của Hà Lan.

    Cô vẫn chưa ăn tối mà đã vội vàng đến đây tìm cậu nên mới gây ra cớ sự này.

    Bầu không khí âm u như đặc quánh cũng biến mất, Tam Hảo cũng đành cất lời phá vỡ phần nào sự ngượng ngùng:

    _ Ừm, bà ăn trước đi rồi tui nói sau.

    Hà Lan tức đến nghẹn họng, ngay lúc quan trọng này cái bụng phản chủ lại reo lên.

    Bây giờ tìm cái lỗ chui xuống còn kịp không chứ?

    Ngay lúc bao lời hay ý đẹp tuôn trào trong đầu Hà Lan, thì tiếng chuông cửa lại đột ngột vang lên lần nữa.

    Ding dong

    _ Con mẹ...

    Lần này đến cậu tức, chuông cửa đã reo hai lần trong một buổi tối rồi đấy, bao giờ cậu mới được dùng bữa đây?

    Khi ra mở cửa cậu còn theo thói quen tuôn ra một câu chửi thề.

    Nhưng khi cửa mở ra, cậu lập tức im bặt khi thấy bóng dáng xuất hiện trước cửa nhà mình.

    Bởi vì trước mặt cậu bây giờ là một tân nương cao hơn 5 thước, mặc hỉ phục Trung Quốc đỏ rực, vải gấm thêu chỉ vàng lấp lánh dưới ánh sáng.

    Màu đỏ của bộ hỉ phục rực rỡ dưới ánh trăng và ánh đèn mờ trông chẳng khác nào màu máu.

    Đầu nàng ta đội một tấm vải lụa mỏng cùng màu với bộ hỉ phục, che kín mặt làm cậu không nhận diện được dung mạo người này.

    Mới 7 giờ mà đã gặp ma rồi à?

    Con hàng này còn chẳng phải ma nội địa cơ, là ma Trung Quốc hả?

    Ý nghĩ tưởng chừng là vu vơ, nhưng khi cậu liếc mắt nhìn xuống đất, dưới chân người này lại không có bóng.

    Theo bản năng, cậu đưa tay lên tay nắm cửa.

    Rầm!

    Tam Hảo đóng sầm cửa, cả người cứng đờ như pho tượng, ánh mắt dán chặt lên cánh cửa đã đóng.

    Lần đầu gặp ma, nên làm gì đây?

    Nhưng khoan đã, nếu là ma vậy sao nhấn chuông được?

    Hay thứ nó là thứ gì khác, cương thi chăng?

    _ Chuyện gì vậy.

    Hà Lan bước ra, thấy gương mặt sợ hãi đến thất thần của cậu cũng cảm thấy rất ngạc nhiên.

    Lâu rồi mới thấy cậu run sợ như vậy, cô liền chạy lại xem xét.

    Tam Hảo mấp máy môi, gương mặt trắng bệch:

    _ Cương thi...

    Gì cơ?
     
    Twelve Candles: The Last Traitor
    5.Bestfriend, who may help you, or betray you(2)


    Cậu sợ đến nỗi co người lại, không dám nhìn người qua cửa kính.

    Cô trấn an rồi nhanh tay đẩy cậu sang một bên, tự mình mở cửa giải quyết.

    Vừa trượt cửa kính sang một bên, đập vào mắt Hà Lan là con cương thi trong lời Tam Hảo.

    Cô không chút do dự, đá thẳng vào đầu nó.

    Cú đá mang lực mạnh đến mức khiến con cương thi lao đi như một vệt đỏ chói mắt, bay sang tận vỉa hè bên kia.

    Lúc này Hà Lan mới chợt giật mình.

    Vì bảo vệ cậu mà cô lỡ đánh mất hình tượng người con gái thùy mị nết na thường ngày.

    Cô từ từ quay đầu lại xem xét tình hình.

    Những tưởng cậu sẽ sợ hãi, nhưng thay vì gương mặt trắng bệch như tưởng tượng, thì đập vào mắt cô lại là đôi mắt lấp lánh như đang nhìn thấy tia hy vọng của cậu.

    Cậu tiến đến gần, vỗ vai cô với ánh mắt sáng như sao, như thể đang nhìn người đồng đội mà mình tin tưởng nhất trên đời.

    Hà Lan cũng nhìn cậu, mắt cô cũng len lỏi sự tin tưởng, nghĩ về cảnh tượng cả hai song kiếm hợp bích đánh bại thế lực tâm linh.

    Không phụ sự kỳ vọng của cô, cậu dõng dạc cất lời:

    _ Tui tin tưởng ở bà, cố lên!

    Khi Hà Lan còn chưa định hình được lời nói của cậu, thì trong tích tắc, một tay cậu tiễn cô ra ngoài cửa đối phó với tân nương.

    Tay còn lại, cậu kéo cửa lại rồi gọi cho Tô Linh và Ánh Dương về ứng cứu.

    Thì ra...thằng không sợ trời không sợ đất cũng có thể sợ ma.

    Hà Lan nghệch mặt ra, mặt cô bây giờ viết rõ hai chữ "bất mãn".

    Cô không giữ hình tượng nữa quyết định xoã hết:

    _ Thằng hèn này!

    Chờ đó, tao xử mày sau.

    Vừa nói xong, cô không quay đầu mà hùng hổ nhìn về phía vỉa hè đối diện, nữ cương thi đã gượng dậy với một chút máu loan ra ở khăn voan nơi thái dương.

    Kế bên nàng ta từ lúc nào đã xuất hiện một người đàn ông.

    Trong ánh sáng chập chờn từ đèn đường, bóng dáng hai người họ quỷ dị đến rợn người.

    _ Thằng cha đó...

    Hà Lan lẩm bẩm khi nhìn hai người họ, cô có cảm giác đã gặp gương mặt này.

    Nhưng chưa kịp nhìn kĩ thì cương thi đã động thủ, nàng ta lao đến, giơ chân phải mang giày cao gót cách tân với gót nhọn hoắt lên.

    Lúc nãy chân trần của cô đá vào thái dương nàng ta đến bật máu, thì bây giờ gót nhọn cách tân xém nữa đã chọc mù mắt cô.

    Hà Lan thừa cơ nắm lấy mắt cá chân cương thi, vụt ngược xuống đất rồi lại ném về chỗ cũ.

    Cương thi bị quăng mạnh về hướng cột điện trên vỉa hè.

    Lần này phần đầu nàng ta va chạm mạnh với cột điện, nghe rõ tiếng hộp sọ bị nứt.

    _ Vừa giống mà lại không giống cương thi.

    Cô nhìn sang tên đàn ông còn đang bất động, ánh mắt như có như không lướt qua cô mà hướng về phía nhà của Tam Hảo, dường như hắn cũng không muốn bỏ công với cô.

    Có thể kết luận, mục tiêu của hắn không phải cô, mà là thằng hèn đang núp trong nhà.

    _ "Nghệ nhân" làm ra được thứ này hẳn là một người rất giỏi...

    Cô vừa nói được một nửa, khoé miệng tên đó như đang nhoẻn lên một chút.

    Ồ, đang sĩ hay sao?

    Tưởng cô đang khen hắn ta đấy à?

    Rất tiếc phải làm tên này mất vui rồi.

    Cô tiếp tục câu nói đang dang dở:

    _ ...trong việc làm ra đống bầy nhầy.

    Người không ra người, quái không ra quái.

    Hắn lập tức đen mặt.

    Nữ cương thi bên cạnh cũng nhanh chóng hồi phục, hơi nhón gót với ý định tiếp tục lao lên, nhưng bị tên đàn ông giữ lại.

    Hà Lan nhanh chóng phân tích.

    Hắn hiểu lời cô nói, nhưng không mở miệng trả lời.

    Hơn nữa, tên này trông không phải người Việt.

    Vậy chẳng phải hắn đang đeo tai nghe phiên dịch sao?

    Cô cũng nhanh nhảu lấy trong túi một chiếc tai nghe, đây luôn là thiết bị cần thiết.

    Thấy cô vừa đeo tai nghe lên, hắn mới bắt đầu mở lời.

    _ Mấy đứa nhóc bây giờ chỉ biết hỗn là giỏi.

    Hà Lan nghe vậy, cũng liền đáp trả với vẻ châm chọc:

    _ Còn một số người già không chịu nghỉ hưu nhỉ?

    Dạo này cô bị chèn ép quá nhiều.

    Hôm nay bất đắc dĩ mới không coi đối thủ ra gì.

    Nhưng ai quan tâm chứ?

    Đã tăng ca không lương thì không cần tôn trọng ai nữa.

    Hắn nghe vậy, mặt càng nhăn lại như phải ăn ớt.

    _ Con gái mà xấc láo như mày thì ai...

    Hà Lan không để hắn nói hết liền ném giày cao gót về phía hắn, cố ý chĩa gót nhọn sượt qua khoé mắt của tên đàn ông.

    Coi như làm hắn im mồm một lúc.

    _ Thằng già như mày cũng dám lấy thi thể phụ nữ luyện cương thi.

    Khốn nạn đến vậy là cùng.

    _ Chưa hết, tao chưa cho phép thằng khú đế như mày phát biểu, bởi vậy chưa tới lượt mày nói.

    Đây là sân chơi của tao.

    Sự tức giận của hai bên bị đẩy lên cực điểm, một người tức giận đến mức miệng nói không hồi chiêu, một kẻ bị nói đến mức chẳng có cách nào đáp lại.

    Nhưng lúc này đây, sâu trong Hà Lan là cảm giác ngào ngạt sướng rơn người.

    _ Mục đích tao tới đây không phải là mày, con ranh.

    Đưa thằng nhóc đó ra đây.

    Tên đàn ông cuối cùng cũng có cơ hội mở lời, hắn lập tức ra lệnh cho cương thi tân nương xông đến, tiếp tục giao đấu với Hà Lan.

    Tân nương im lặng đáp lại mệnh lệnh, nàng ta nhón chân, nhanh như gió phóng về phía Hà Lan đang đứng bên vệ đường.

    Bộ hỉ phục đỏ bay phấp phới theo từng chuyển động của nàng ta.

    Tân nương lại giơ chân lên, đá vào mạn sườn phải của Hà Lan, nhưng cô nhanh chóng chụp lại được, tay cô vung một cái, đập nàng ta xuống lề đường.

    Tân nương như chẳng biết đau đớn là gì, nàng ta lại bật dậy lao về phía cô, ống tay áo đỏ thẫm phấp phới, cùng với đó là nắm đấm như thiểm điện, chớp nhoáng muốn đấm thẳng vào mặt Hà Lan.

    _Cũng khá đấy...

    Hà Lan lấp lửng tấm tắc.

    _Nhưng chưa đủ đâu!

    Rồi cô đưa tay lên chặn lại cú đấm, đồng thời đá một cú nhằm vào hông nàng ta.

    Cương thi phát giác được bàn chân đang nhắm đến, nàng ta nhanh chóng nhảy lùi về sau tránh đòn.

    Lần này chưa kịp để nàng ta lao lên động thủ, Hà Lan đã nhanh chóng phi người đến.

    Cô nhảy lên cao, chắp hai chân lại, đáp thẳng lên đầu cương thi.

    Nàng ta hơi chao đảo trước màn "Ưng hạ sơn chi đỉnh"(đại bàng đáp đỉnh núi) của cô, nhưng vẫn nhanh chóng phục hồi khí thế, chộp lấy cổ chân cô, xoay người theo quán tính rồi ném mạnh về một hướng.

    Hà Lan bay về phía cột điện gần nhà Tam Hảo, cô thuận thế đạp chân lên cột điện, rồi lại bật người lên, tạo thành một đường cong parabol đẹp mắt, lại tiếp tục lao đến giao chiến với cương thi.

    Nàng ta một đấm, cô một đá, hai bên giáp lá cà một lúc.

    Hà Lan cũng bắt đầu thấm mệt khi phải đấu với cương thi này.

    Nhưng dường như nàng ta không biết mệt là gì, quả là cương thi có khác.

    Hai người phụ nữ giằng co phải nói là ác liệt.

    Hỉ phục đáng lẽ tráng lệ, nhưng bây giờ vải gấm thêu chỉ vàng lấp lánh lại phất phơ bay trong gió với vài mảnh rách rưới.

    Màu đỏ rực khi nào, giờ lại lấm lem đất cát, trông lộn xộn quá đỗi.

    Dù đả thương đối thủ không nương tay, nhưng chính bản thân Hà Lan cũng chịu thiệt không ít.

    Thứ "bầy nhầy" mà cô gặp hôm nay không phải hạng xoàng rồi.

    Nhưng thật kì lạ, dù có đánh thế nào.

    Cô ta nhất quyết không để tấm lụa đỏ trùm đầu mở ra, hay nói đúng hơn là không chịu lộ diện?

    Hà Lan rất nhanh đã nắm được điểm yếu của cương thi, nhanh chóng khống chế được nó.

    Cô nghĩ mọi thứ đã trong tầm kiểm soát.

    Đoàng

    Một tiếng nổ vang lên, rất quen thuộc.

    Là tiếng súng.

    Bàn tay đang khống chế nàng ta của cô bị đục một lỗ, dòng máu ấm đỏ rực chảy ra, rơi từng giọt xuống nền đường.

    Tên đó có mang súng!?

    Trong lúc cô mất cảnh giác, nữ cương thi liền đảo ngược thế cờ.

    Nàng ta thoát khỏi Hà Lan và đá cô một cước bay đến tường nhà Tam Hảo.

    Tường nhà bên ngoài làm bằng gỗ, lúc va đập còn bị nứt một mảng, gỗ vụn lấm tấm rơi trên vai áo cô.

    Đầu cô đau inh ỏi, lực đá tụ lại ở trên ngực làm toàn thân cô như tê liệt, tim đập loạn lên như báo động.

    Tên đàn ông đi đến, hắn chỉa súng vào Hà Lan, sẵn sàng nhấn cò để kết liễu cô.

    Đoàng!
     
    Back
    Top Bottom