Tiên Hiệp Tuyệt Thế Luyện Đan Sư Hoàn Khố Cửu Tiểu Thư

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tuyệt Thế Luyện Đan Sư Hoàn Khố Cửu Tiểu Thư
Chương 40: 40: Thu Hoạch Ngoài Ý Muốn


Tô Linh Sanh trừng mắt, chăm chăm nhìn Quý Phong Yên, cơ hồ trước mặt nàng không phải người, mà là quái vật,Quý Phong Yên đem ngọc bội thu vào bên hông, khóe môi treo lên nụ cười tùy ý như cũ, trong sự khiếp sợ của mọi người, nhẹ nhàng tiêu sái rời đi.

Thật lâu lúc sau, dưới sự nâng đỡ của Lôi Mân, run run rẩy rẩy từ dưới đất đứng lên, nghe nói, sau khi vừa đứng dậy, Tô Linh Sanh liền ngất đi rồi.

Bất với với sự tình xảy ra, Quý Phong Yên cũng không chút hứng thú.

Cầm trong tay hai khối khoáng thạch và khối ngọc bội, Quý Phong Yên tại mấy hiệu thuốc trong thành đi dạo một vòng, mua được không ít dược thảo, liền thong thả hồi phủ.

Vừa mới trở lại, Quý Phong Yên gấp không chờ nổi, đem đồ vật lấy ra.

Trên thực tế, Quý Phong Yên đối với giá trị của khoáng thạch và ngọc bội cũng không quá để tâm, nàng sở quan tâm, là những linh khí trên khoáng thạch và ngọc bội, linh khí này đối với việc tu luyện hồi phục nội đan của nàng nhất định có trợ giúp, đến nỗi giá trị khiến mọi người kinh hồn khiếp vía kia! nàng căn bản không rõ ràng lắm!Trong phương diện đổ thạch, Quý Phong Yên hoàn toàn chỉ là một người ngoài nghề, nếu để Tô Linh Sanh biết, phỏng chừng đang sống sờ sờ làm cho tức chết.

Quý Phong Yên trước đem U Mộng thạch với lượng linh khí ít nhất cầm ra, ngồi xếp bằng trên giường, tay cầm khối khoáng thạch, đem linh khí trên U Mộng thạch dẫn nhập vào đan điền, hai mắt nhắm chặt, tĩnh tâm tu luyện, một cổ khí tức mát lạnh theo lòng bàn tay truyền vào toàn cơ thể, lặng yên không tiếng động rót vào viên nội đan rách nát, từ từ tẩm bổ nó.

Loại cảm giác kỳ diệu này làm Quý Phong Yên hơi chất động, linh khì từ khối U Mộng thạch so với tưởng tượng của nàng còn muốn nhiều hơn.

Chỉ tiếc, khối U Mộng thạch này quá nhỏ, Quý Phong Yên vừa mới cảm giác được nội đan được tẩm bổ, thực mau sau đó, linh khí trên khối U Mộng thạch đã bị hấp thu không còn một mảnh, chờ đến thời điểm lần nửa mở mắt, U Mộng thạch trong tay đã mất đi tầng linh khí, trở thành khoáng thạch bình thường.

Phát hiện này làm cả người Quý Phong Yên phấn khởi, nàng vốn dĩ chỉ đang thử nghiệm, không nghĩ tới, hiệu quả so với trong tưởng tượng của nàng còn muốn tốt hơn gấp vài lần!Cơ hồ lúc này, Quý Phong Yên đã gấp không chờ nổi đem Nguyệt Quang thạch lấy đến tu luyện, cuối cùng tới khối ngọc bội của Tô Linh Sanh, so sánh giữa ba cái đồ vật này, linh khí của Nguyệt Quang thạch là ôn nhuận nhất, nhưng U Mông thạch lại đối với chữa trị nội đan có hiệu quả mạnh mẽ nhất, ngược lại, khối ngọc bội lấy từ trong tay Tô Linh Sanh đều so kém rõ ràng với hai khối khoáng thạch.

Chờ đến khi Quý Phong Yên đem linh khí trên ba khôi đá hoàn toàn hấp thu sạch sẽ, nội đan vốn rách nát rốt cuộc được chút tẩm bổ, pháp lực thoáng cái cũng được củng cố phần nào.

Quý Phong Yên đem ba khối đá đã mất đi linh khí đặt lên bàn, tâm tư cũng đã bay đi ra ngoài, nàng sờ sờ cằm, trong đầu lại hiện ra kia khối nguyên thạch bị lão bản “trộm” đi, nàng vốn dĩ không tính toán cùng hắn so đo, nhưng là, hiện tại nàng đã biết được chỗ tốt của U Mộng thạch, việc này cũng không thể đơn giản như vậy!Đang trong lúc Quý Phong Yên tự hỏi như thế nào làm lão bản đưa "vật quy nguyên chủ", cửa phòng đột nhiên bị gõ vang.

“Tiểu thư, vị tiểu huynh đệ tỉnh.

”Thanh âm Lăng Hạc ở ngoài cửa vang lên.

Quý Phong Yên theo bản năng sửng sốt một chút, suy nghĩ một hồi lâu mới ý thức được, tiểu huynh đệ trong lời của Lăng Hạc, chính là tiểu tự bị nàng phách nửa chết nửa sống, sau lại trúng hôn mê phù của nàng.

Đột nhiên, đáy lòng Quý Phong Yên nổi lên một mạt chột dạ, nàng nhanh nhẹn sửa sang lại quần áo, mở ra cửa phòng, ra vẻ trấn định nói: “Khụ, hắn tỉnh?”.
 
Tuyệt Thế Luyện Đan Sư Hoàn Khố Cửu Tiểu Thư
Chương 41: 41: Lấy Thân Báo Đáp


Vốn thương thế không nguy hiểm đến tính mạng, mỹ thiếu niên sáng sớm liền tỉnh lại, chỉ là lúc ấy Quý Phong Yên không ở Quý Phủ, chờ nàng trở lại, Lăng Hạc còn chưa kịp nói mấy câu, liền nhìn đến tiểu thư nhà mình hấp tấp vào phong, đem cửa phòng đóng kín mít.

Lúc này, Quý Phong Yên sợ trốn không được, theo bản năng hai lần lảng tránh mỹ thiếu niên, nhưng là!.

.

Phách ngươi ta đến ngất xỉu, ném một bên không quan tâm, hình như có hơi chút không phút hậu, Quý Phong Yên do dự trong chốc lát, cầm hai bình đan dược luyện chế không lâu, căng da đầu đi đến gian phòng tĩnh dưỡng của mỹ thiếu niên.

Hiện tại là buổi chiều, ánh mặt trời không còn gay gắt chói mắt như ban trưa, mang đến không gian trong phòng tia ấm áp.

Quý Phong Yên đi đến trước cửa phòng, nhìn đến thân ảnh khuynh thành lẳng lặng ngồi trên ghế đối diện cửa sổ, ánh mặt trời ấm át phản chiếu lên gương mặt người nọ, phảng phất áo lên trên người hắn một tầng kim quang nhàn nhạt, đẹp đến mơ màng.

Trong nháy mắt, Quý Phong Yên thật sự cho rằng mình thấy được tiên nhân hạ phàm.

Thiếu niên yên tĩnh ngồi trong phòng, lông mi dài hình thành một màn che, che đậy lưu quang nơi đáy mắt.

Cảm giác như có người xuất hiện, thiếu niên chậm rãi ngẩng đầu, giương lên cặp mắt đen nhánh lộng lẫy mà thâm thúy.

Quý Phong Yên bị nhìn đến hơi sững sờ, lúc trước nàng còn không thấy có gì bất thường, thế nhưng, lúc này đây là lần đầu tiên nàng cùng thiếu niên này mắt đối mắt, cặp mắt kia, thật sự đôi mắt đẹp nhất mà Quý Phong Yên từng gặp qua, bình tĩnh mà thâm trầm, mang theo hơi thở lãnh đạm, ngăn cách với thế nhân.

“Ngươi tỉnh? Trong người có thấy hảo chút?” Quý Phong Yên thu liễm tâm tình, ra vẻ thong dong đi tới bên người “người bị hại” ngồi xuống.

Mỹ thiếu niên đạm nhiên nhìn Quý Phong Yên, trầm mặc hồi lâu , mới chợt mở miệng nói: “Là ngươi đã cứu ta?”Quý Phong Yên nhìn gương mặt xinh đẹp của mỹ thiếu niên, có lẽ bởi vì phát hiện nội đan có hy vọng khôi khục, tâm tình của nàng cũng phấn khởi theo, sau một lát chột dạ, đối với trương mặt xinh đẹp như hoa kia, nâng một tay nhẹ miết cằm, không chút xấu hổ tủm tỉm cười, nói: “Đúng vậy, là ta cứu ngươi.

”Không sai!Nàng xác thật cứu hắn không phải sao?Đến nỗi…… nguyên do, hắn cũng không hỏi không phải sao……Vốn tưởng rằng mỹ thiếu niên sẽ đối ân cứu mạng cảm động đến rơi nước mắt, ai ngờ hắn chỉ là nhàn nhạt nhìn Quý Phong Yên liếc mắt một cái, liền lại không mở miệng.

Quý Phong Yên hơi hơi nhướng mày, nhìn mỹ thiếu niên trước mắt có chút cổ quái, một ý tưởng bất chợt nảy sinh, tròng mắt vừa chuyển, nhìn chằm chằm khuôn mặt khuôn mặt tuấn tú, nói: “Ngươi liền không có cái gì muốn nói với ta?”Mỹ thiếu niên lắc lắc đầu, nhưng ngay sau đó hắn mày lại chợt nhíu lại, nâng lên mắt, nhìn Quý Phong Yên nói: “Ta không gọi Lưu Hỏa.

”“……” Quý Phong Yên sửng sốt một chút, hơn nửa ngày mới nhớ tới, “Lưu Hỏa” là chuyện như thế nào.

Tức khắc sắc mặt Quý Phong Yên hiện lên một mạt xấu hổ, nhưng thực mau, khóe miệng lại giơ lên mạt tươi cười tà mị, tay miết nhẹ cằm, nhìn thiếu niên nói: “Ngươi biết nên cần nói câu gì sao? “Mỹ thiếu niên trầm mặc nhìn nàng.

“Ân cứu mạng, nên lấy thân báo đáp, ta cứu ngươi, dựa theo quy củ, đương nhiên ngươi phải lấy thân báo đáp, không phải sao? Tiểu Lưu Hỏa.

” Quý Phong Yên cười cực kỳ ngả ngớn, biểu tình kia, chẳng khác nào nữ tướng cướp đùa giỡn thiếu niên nhà người ta! ! ! ! ! ! ! !.

Đọc được bình luận mới nên nay lại tặng thêm chương.
 
Tuyệt Thế Luyện Đan Sư Hoàn Khố Cửu Tiểu Thư
Chương 42: 42: Đùa Giỡn


“……” Sắc mặt mỹ thiếu niên nguyên bản còn tái nhợt phút chốc cứng đờ, đáy mắt lần đầu tiên hiển lộ kinh ngạc, ngốc ngốc nhìn Quý Phong Yên vân đạm phong khinh đùa giỡn, giống như thấy quỷ.

Quý Phong Yên thành công bị phản ứng của thiếu niên lấy lòng, nàng vốn không phải người thích theo khuôn khổ, lúc trước không phải vì sư phụ quản chế, đã gặp không ít phiền toái, hiện tại đâu, không ai quản nàng, tự nhiên là vô pháp vô thiên.

Hơn nữa, dung mạo của mỹ thiếu niên vừa lúc chọc trúng tâm yêu thích của Quý Phong Yên, nên lúc trêu chọc "gái nhà lành", một chút gánh nặng tâm lý cũng không hề có!“Như thế nào? Có cái gì không đúng sao?” Quý Phong Yên nghiêm trang nhìn mỹ thiếu niên.

Đôi mày của mỹ thiếu niên đều mau nhíu chặt, hắn hoang mang nhìn Quý Phong Yên, không biết suy nghĩ cái gì.

Quý Phong Yên ngốc trong chốc lát, bị bộ dáng rồi rắm của hắn thiếu chút nữa chọc cho nàng cười thành tiếng.

Khi dễ một cái mỹ thiếu niên đang bị thương, hình như thật sự có chút không phúc hậu……“Đây là dược của ngươi, mỗi ngày ba lần, mỗi lần một cái, nếu là có gì yêu cầu, có thể cùng những người khác trong Quý phủ nói, đã biết sao? Tiểu Lưu Hỏa?” Quý Phong Yên cười tủm tỉm duỗi tay, nhéo gương mặt trắng nõn của mỹ thiếu niên một phen.

Cả người mỹ thiếu niên chợt cứng đờ.

Hoàn toàn mặc kệ nhân gia vui hay không vui, Quý Phong Yên trực tiếp cho người ta ấn tên, lại hung hăng đùa giỡn một phen, cũng không đợi Lưu Hỏa mở miệng, Quý Phong Yên trực tiếp cười tủm tỉm đi ra ngoài, để lại Lưu Hỏa ngồi bên cửa sổ với vẻ mặt dại ra, hai mắt sững sờ.

Mà……Ngoài cửa, Lăng Hạc thấy hết thảy toàn bộ quá trình, thời điểm nhìn đến Quý Phong Yên từ trong phòng đi ra, biểu tình rối rắm giống như ăn nhầm ruồi bọ.

Hắn lúc trước thật là không nhìn ra, tiểu thư nhà mình có có một thân bản lĩnh "trêu hoa ghẹo nguyệt" không tiết tháo đến như vậy!Giờ khắc này, Lăng Hạc mặc nhiên có chút đồng tình, nhìn vẻ mặt mộng bức của tiểu bằng hữu Lưu Hỏa.

“Lăng đại ca.

” Quý Phong Yên nhìn Lăng Hạc.

Lăng Hạc thoáng giật mình, cơ hồ là theo bản năng, hắn nói thẳng: “Nãy giờ ta không hề nghe thấy cái g씓……” Khóe miệng Quý Phong Yên hơi hơi run rẩy, tư thái lạy ông tôi ở bụi như vậy, có người sẽ tin?“Lăng đại ca, ban nãy ta có mua một ít dược liệu, một lát nếu có người đưa lại đây, ngươi giúp ta an bài một chút.

” Quý Phong Yên quyết định tạm thời xem nhẹ chỉ số thông minh đáng thương của Lăng Hạc.

Lăng Hạc ngây ngốc gật gật đầu, chốc lát lại nói, “Tiểu thư, người lại muốn đi ra ngoài à?”Quý Phong Yên hơi hơi mỉm cười, nói: “Đúng vậy, muốn đi ra ngoài một chút, có chút đồ vật đặt ở bên ngoài, ta phải đi thu hồi về.

”“Thứ gì? Hay ta phái người đi lấy?” Lăng Hạc nói.

Quý Phong Yên lắc lắc, khóe miệng ý cười càng đậm.

“Thứ này, các ngươi không cần can thiệp, hơn nữa…… ta còn muốn đi cùng người nọ hảo hảo tính toán một chút.

”Lăng Hạc cái hiểu cái không, Quý Phong Yên cũng không tính toán nói thêm cái gì, trực tiếp chạy lấy người.

Trong phòng, Lưu Hỏa sửng sốt một hồi lâu, rốt cuộc phục hồi lại tinh thần, hắn nhẹ cau mày, nhìn một thân ảnh nhỏ xinh dần dần đi xa, ánh mắt phức tạp.

Cùng lúc đó, Tô Linh Sanh quỳ suốt nửa ngày được Lôi Mân ôm trở về thành chủ, mà cửa hàng đổ thạch cũng nhanh chóng thu dọn đóng cửa, vẻ mặt lão bản nghẹn khuất, trước khi rời khỏi, ánh mắt Lôi Mân nhìn hắn, làm hắn thấy sợ hãi.

.

“Lão bản, chúng ta liền đóng cửa sớm như?” Hạ nhân một bên đóng cửa, một bên hỏi thầm.

Lão bản tức giận nói: “Không lẽ còn muốn thế nào? Chờ thiếu thành chủ trách tội?”.
 
Tuyệt Thế Luyện Đan Sư Hoàn Khố Cửu Tiểu Thư
Chương 43: 43: Tới Tính Sổ


Lão bản cảm thấy hôm nay đạp trúng vận xui tám kiếp, Tô Linh Sanh là bảo bối treo đầu quả tim của Lôi Mân, kết quả lại ở địa phương của mình xảy ra bất trắc, còn không biết về sau sẽ bị tính sổ thế nào, đóng xong cửa, lão bản với khuôn mặt buồn bực đi nhanh về phía hậu viện.

Bên tỏng hậu viện chất đầy các loại khoáng thạch lớn nhỏ, so với số lượng trưng bày trong tiệm không biết nhiều hơn bao nhiêu lần.

“Đồ vật để chỗ nào?” Lão bản liếc mắt một người người hầu, nói.

Người hầu kia ngầm hiểu, vươn tay chỉ chỉ một gian phòng.

“Được rồi, hôm nay các ngươi đem đồ vật dọn dẹp một chút, sớm một chút trở về, nha đầu chết tiệt kia cũng không biết từ nơi nào nhảy ra, cây cho ta phiền phức lớn như vậy.

” Lão bản hừ hừ hai tiếng, đi về hướng gian phòng kia.

Trong phòng, hai người đang ở mài giũa một khối nguyên thạch thật lớn, u lam khoáng thạch dưới ánh nến hạ lập loè phát ra ánh sáng lộng lẫy , nguyên bản lão bản sắc mặt còn âm u, nhưng khi nhìn đến ánh sắc xanh đạm, phút chốc tan biến, khóe miệng còn đắc ý tươi cười.

“Lão bản, phẩm chất khối đá này không tồi, nãy giờ thuộc hạ mài rất lâu, nhưng căn bản chưa hoàn toàn khai xong, nhìn dáng vẻ, chắc chắn rất lớn.

" Nam nhân đang khai thạch quay đầu nói với lão bản.

Lão bản vừa lòng gật gật đầu, nhìn U Mộng thạch bị khai ra một chút, ý cười trên mặt càng đậm, mông hắn đặt trên ghế, hai chân bắt chéo, nói: “Hôm nay vận khí thực kém, cuối cùng coi như có điểm an ủi, ha đầu chết tiệt kia vô thanh vô tức xuất hiện, không nghĩ tới vận khí lại tốt như vậy, hai khối nguyên thạch có giá trên trời.

”“Vẫn là lão bản người thông minh, nhanh nhẹn đem này khối nguyên thạch cấp giấu đi.

” Nam tử đứng bên cạnh nịnh nọt.

Lão bản vẫy vẫy tay, “Lúc ấy nếu khai hết khối nguyên thạch này, tại ván thứ nhất Tô tiểu thư liền phải thua, ta tự nhiên không thể làm nha đầu chết tiệt kia như nguyện, đáng tiếc khối Nguyệt Quang thạch không có thể đoạt tới tay, bằng không, lại có thể đại kiếm thêm không ít.

”Nghĩ đến khối Nguyệt Quang thạch bị Quý Phong Yên lấy đi, lão bản liền cảm thấy thịt đau,kích thước của khối Nguyệt Quang thạch kia tuy nhỏ, nhưng một khi bán đi, nhất định có thể hét giá trên trời.

Lão bản càng nghĩ càng buồn bực, chỉ có thể lấy khối U Mộng thạch trước mắt hả giận, sau khi toàn bộ U Mộng thạch bị khai ra, so với khối nguyên thạch ban đầu chỉ nhỏ hơn một vòng, tuy rằng không hi hữu bằng Nguyệt Quang thạch, nhưng một khối U Mộng thạch lớn như vật, trong phạm vi đế quốc cũng là thập phần hiếm thấy.

“Các ngươi đều lui ra đi, ta muốn tự nhìn lại.

” Lão bản sờ sờ cằm, thèm nhỏ dãi nhìn khối U Mộng thạch thật lớn trước mắt, giá trị của tảng đá này chỉ sợ muốn vượt qua số tiền một năm hắn làm lụng vất vả.

“Nếu không phải nha đầu chết tiệt kia cùng Tô tiểu thư có xích mích, với vận may này, không biết chừng còn có thể lợi dụng một chút.

” Lão bản suy tư mở miệng.

Trong phòng, cũng chỉ dư lại lão bản một người, hắn tham lam vuốt trên bề mặt U Mộng thạch bóng loáng, tâm tư chuyên chú nghĩ phải tìm một thương đội quen thuộc, đem tảng đá bán đấu giá, kiếm một khoảng lớn.

(thương đội là một đội thương nhân, chuyên buôn bán hoặc trao đổi sản phẩm)Chìm đắm trong mộng đẹp, lão bản không hề chú ý tới, cửa phòng phía sau hắn lặng lẽ bị đẩy ra, một thân ảnh nhỏ xinh lặng yên đi vào trong phòng.

“Tấm tắc, khối U Mộng thạch này cũng thật không nhỏ à.

” Thanh âm mang theo ý cười thanh âm đột nhiên vang lên.

Lão bản còn đang trầm mê trong tương lai phát tài, chưa kịp phản ứng, vẻ mặt cười khinh, đáp: “Đó là đương nhiên! Khôi U Mộng thạch lớn như vậy, phóng nhãn toàn bộ đế…… “Lão bản lời nói còn chưa nói xong, liền đột nhiên cả kinh, phát giác có gì đó không thích hợp, hắn vội vàng quay người lại, thình lình xuất hiện trước mặt một mạt thân ánh khô gầy!“Sao ngươi lại tới đây? Ai cho phép ngươi tiến vào!” Lão bản vẻ mặt kinh ngạc, nhìn Quý Phong Yên không biết từ khi nào xuất hiện phía sau hắn, quả thực không thể tin, trừng to hai mắt!.
 
Back
Top Bottom