Khác TUYẾT TẬN TRƯỜNG XUÂN

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407177043-256-k587069.jpg

Tuyết Tận Trường Xuân
Tác giả: MnAnHo112
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cố hậu chết sớm, để lại một đích nữ được Hoàng đế nuôi dưỡng bên mình.

Mười hai tuổi, công chúa rời Trường Xuân Cung, bước vào Di Hoà Cung-
nơi từng là chỗ dựa, cũng là nơi chôn giấu sự thật.

Lê Phi ôn hoà, trung lập, là người được tin cậy nhất hậu cung.

Nhưng cũng chính bà, đã gián tiếp đẩy Cố Hoàng hậu đến cái chết.

Vụ án năm xưa bị vén màn.

Phi tần, hoàng tử, công chúa-không ai đứng ngoài.

Trong hậu cung nhà Thanh,
nhẫn nhịn là vũ khí, còn sự thật là lưỡi dao cuối cùng.



nguoc​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [KHR] Tuyệt Vọng Chi Cương?
  • Taehyung | Anh Đào Tuyệt Sắc
  • Tuyệt Khuynh Nhất Ca (Hoàn)
  • Thành Thăng Long Có Hoa Đào Tuyết
  • Đế vương tuyệt yêu
  • Tuyết Rơi Ở Cành Thùy Dương
  • Tuyết Tận Trường Xuân
    Chương 1 . Vén màn sự thật


    Trời đầu đông, Tử Cấm Thành chìm trong một màu xám nhạt.

    Gió lùa qua mái ngói lưu ly, thổi rơi mấy chiếc lá khô cuối cùng trong sân Trường Xuân Cung.

    Công chúa đứng trước bàn thờ, lưng thẳng, tay đặt hờ trên chuôi ngọc bội.

    Mười hai tuổi, vóc người chưa cao, nhưng ánh mắt sớm như băng tan vào trong gió.

    Bức hoạ treo chính giữa là Cố Hậu Lâm Thị - Ánh trăng hiền hoà nhất của Đại Thanh.

    Dung nhan hiền hoà, mi mắt rũ xuống, tựa như vầng trăng—chỉ là sẽ mãi không hiện hữu...

    “Ngày mai con sẽ rời Trường Xuân Cung.”

    Công chúa cất tiếng,không buồn cũng chẳng vui, giọng nói lay lắt như những chiếc lá khô đầy trời, chẳng nơi nương tựa...

    “Phụ hoàng nói, con đã lớn, nên có người thay người dạy dỗ.”

    Hương khói lặng lẽ bay lên.

    Người được chọn làm “người giám hộ” là Lê Phi...

    Buổi triều sớm hôm sau, Hoàng đế chỉ nói một câu:

    “Công chúa tạm thời ở Di Hoà Cung.”

    Không ai phản đối.

    Bởi vì Lê Phi là người “đứng giữa” hậu cung—không tranh sủng, không kết phe, cũng chẳng có con.

    Là người từng thân cận với Cố hậu nhất.

    Di Hoà Cung yên tĩnh, cây cối um tùm, bố cục gọn gàng, không phô trương.

    Công chúa bước qua ngưỡng cửa, dừng lại, cúi người đúng lễ.

    “Công chúa vạn an.”

    Lê Phi tiến lên, giọng dịu dàng, nụ cười ôn hòa.

    Công chúa ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên gương mặt ấy rất lâu.

    Rồi nàng mở miệng, giọng lễ độ mà xa cách:

    “Lê Phi nương nương cát tường...”

    Một câu nói hoàn toàn hợp lễ.

    Nhưng trong khoảnh khắc ấy, bàn tay Lê Phi khẽ khựng lại trong tay áo.

    Đêm đó, Hoàng đế không nghỉ ngơi.

    Ngài đứng trước án thư, mở ra một tập hồ sơ cũ, giấy đã ngả vàng, góc mép sờn rách.

    Bên ngoài chỉ ghi mấy chữ mờ nhạt:

    “Y án năm Thừa Khánh thứ ba.”

    Năm ấy, Cố Hoàng hậu băng hà.

    Cũng là năm Hoàng hậu hiện tại… mất đi đứa con trong bụng.

    Trùng hợp đến mức không thể làm ngơ..

    Phượng Nghi Cung, đèn vẫn sáng.

    Hoàng hậu ngồi trước gương đồng, tháo trâm, giọng lạnh nhạt:

    “Ninh vương hôm nay học hành thế nào?”

    Cung nữ đáp khẽ:

    “Điện hạ chăm chỉ, chỉ là… gần đây thường lui tới thư phòng phía tây.”

    Tay Hoàng hậu dừng lại.

    Thư phòng ấy—là nơi từng cất giữ hồ sơ y án cũ.

    Ở phía nam hậu cung,Dĩ Vi cung Khang trang quý phái.

    Hoàng Quý Phi đang ung dung uống trà.

    Nghe tin công chúa được giao cho Lê Phi, bà cười khẽ:

    “Di Hoà Cung… xem ra sắp không còn yên tĩnh nữa rồi.”

    Thái tử đứng bên cạnh, tay lật sách, nhưng ánh mắt đã tối đi một nhịp.

    Đêm khuya, trăng chiếu nghiêng qua cửa sổ Di Hoà Cung.

    Công chúa ngồi một mình, trong tay là mảnh giấy cũ, chữ đã nhòe theo năm tháng:

    “Thai dược bị gia giảm.

    Không độc, nhưng tổn hại lâu dài.”

    Nàng nhớ rất rõ.

    Năm đó, nàng trốn sau bình phong, nghe thấy một cuộc nói chuyện thấp giọng.

    Người đứng trước mẫu thân nàng…

    chính là Lê Phi.

    Công chúa khẽ cong môi, nụ cười không mang chút trẻ con nào.

    “Lê Phi nương nương,” nàng thì thầm,

    “Người từng dạy con phải nhẫn.”

    “Vậy lần này…”

    “…con sẽ nhẫn đến cùng.”

    Ngoài điện, gió nổi lên.

    Di Hoà Cung vẫn yên tĩnh như cũ.

    Nhưng từ đêm nay, mỗi bước đi trong hậu cung đều đã mang mùi máu cũ.

    Vụ án năm xưa,

    cuối cùng cũng không thể ngủ yên thêm nữa.
     
    Tuyết Tận Trường Xuân
    Chương 2 : Gió đông khuấy mặt hồ


    Di Hoà Cung vẫn giữ thói quen thức dậy rất sớm.

    Trời còn chưa sáng hẳn, sương đọng trên tán lá tùng ngoài viện, từng giọt nước nhỏ xuống nền đá, phát ra âm thanh khẽ đến mức gần như không tồn tại.

    Cung nữ trong điện bước đi nhẹ như mèo, không ai dám gây ra tiếng động dư thừa.

    Công chúa đã thức.

    Nàng ngồi bên cửa sổ, khoác áo ngoài mỏng, trong tay là cuốn sách dày bìa xanh nhạt—Nữ Giới, thứ mà các công chúa đều phải học.

    Ánh mắt nàng dừng trên trang sách, nhưng chữ nghĩa không vào đầu.

    Thứ nàng đang lắng nghe, là nhịp thở của cả tòa cung điện này.

    Quá yên tĩnh.

    Yên tĩnh đến mức giống như một cái bẫy.

    “Công chúa,” giọng cung nữ nhỏ nhẹ vang lên phía sau, “Lê Phi nương nương mời người dùng điểm tâm.”

    Nàng gật đầu, khép sách lại, động tác gọn gàng.

    Trong phòng ăn, Lê Phi đã ngồi sẵn.

    Trà nóng bốc khói mỏng, điểm tâm được bày biện tinh tế, không dư thừa, không cầu kỳ—mọi thứ đều vừa đủ, giống hệt con người bà.

    “Đêm qua công chúa ngủ có quen không?”

    Lê Phi hỏi, giọng ôn tồn.

    “Rất yên tĩnh,” công chúa đáp, cúi đầu dùng thìa gỗ múc cháo, “yên tĩnh hơn Trường Xuân Cung.”

    Lê Phi khẽ mỉm cười, như không nghe ra điều gì khác thường.

    “Di Hoà Cung ít người,” bà nói, “đối với trẻ con mà nói, có lẽ hơi buồn.”

    Công chúa ngẩng lên, ánh mắt trong veo: “Con đã không còn là trẻ con nữa.”

    Một câu nói nhẹ nhàng.

    Nhưng chiếc thìa trong tay Lê Phi khẽ chạm vào thành chén.

    Chỉ một tiếng “cạch” rất nhỏ.

    “Đúng vậy,” bà đáp, sau một nhịp ngừng rất ngắn, “công chúa đã lớn.”



    Sau bữa sáng, Lê Phi đích thân dẫn công chúa đi dạo trong cung.

    Di Hoà Cung không rộng, nhưng đường đi được sắp xếp gọn gàng, mỗi khóm cây đều được cắt tỉa đúng quy củ.

    Không có cảnh hoa nở rực rỡ như Dĩ Vi Cung, cũng không có hồ nước lớn để phô trương—nơi này giống như một cuốn sổ được gấp lại ngay ngắn, không để lộ trang nào dư thừa.

    “Ngày trước,” Lê Phi chậm rãi nói, “Cố Hoàng hậu cũng thích nơi yên tĩnh như vậy.”

    Công chúa bước chậm lại nửa nhịp.

    “Người quen mẫu hậu con từ rất sớm,” nàng nói, không phải hỏi.

    “Phải,” Lê Phi gật đầu, “trước khi vào cung, chúng ta từng học cùng một nữ học.”

    Gió thổi qua hành lang, làm lay nhẹ tua rèm.

    “Vậy chắc người hiểu mẫu hậu con rất rõ,” công chúa tiếp lời, giọng bình thản.

    “Hoàng hậu nương nương là người nhân hậu,” Lê Phi đáp, “luôn nghĩ cho người khác.”

    “Đến mức,” công chúa khẽ nói, “không nghĩ cho chính mình?”

    Câu hỏi rơi xuống rất nhẹ.

    Nhưng lần này, Lê Phi không trả lời ngay.

    Bà dừng bước, quay sang nhìn công chúa.

    Ánh mắt ấy vẫn dịu dàng, vẫn ôn hoà—nhưng sâu hơn thường ngày, như mặt nước bị khuấy động ở tầng đáy.

    “Có những chuyện,” bà nói chậm rãi, “biết quá nhiều không phải là điều tốt.”

    Công chúa mỉm cười, cúi đầu đúng lễ: “Con chỉ hỏi cho biết.”



    Cùng lúc đó, trong điện Thái Hòa, buổi triều sớm vừa tan.

    Hoàng đế trở về ngự thư phòng, sắc mặt trầm hơn thường ngày.

    Tập y án cũ đã được cất lại, nhưng những dòng chữ bị gạch xoá kia vẫn như in hằn trong đầu ngài.

    “Bệ hạ,” thái giám tổng quản bước vào, hạ giọng, “Ninh vương xin được vào y khố tra sách y học cổ.”

    Hoàng đế nhíu mày.

    “Nó tra cái gì?”

    “Điện hạ nói… muốn tìm phương thuốc dưỡng thai cổ phương.”

    Trong khoảnh khắc, ánh mắt Hoàng đế tối hẳn lại.

    “Cho phép,” ngài nói, sau đó bổ sung, “nhưng phái người nhìn chừng.”



    Phượng Nghi Cung đón khách.

    Hoàng hậu đang dùng trà cùng Hoàng Quý Phi.

    Hai người ngồi đối diện, cười nói đúng mực, từng câu từng chữ đều không chạm đến điều cấm kỵ.

    “Nghe nói công chúa ở Di Hoà Cung rất ngoan,” Hoàng Quý Phi cười nhạt, “Lê Phi quả là có phúc.”

    “Trẻ con xa mẫu thân,” Hoàng hậu đáp, “sớm muộn cũng phải học cách thích nghi.”

    “Chỉ là…”

    Hoàng Quý Phi đặt chén trà xuống, “người ta nói, trẻ con nhớ rất dai.”

    Ánh mắt Hoàng hậu khẽ động.

    “Nhất là những chuyện,” Hoàng Quý Phi tiếp lời, “không nên nhớ.”



    Chiều xuống.

    Trong thư phòng nhỏ của Di Hoà Cung, công chúa đang luyện chữ.

    Mỗi nét bút đều vững vàng, không run, không lệch.

    Trên giấy là hai chữ lớn, mực còn chưa khô:

    “Nhẫn – Tra.”

    Lê Phi đứng bên cạnh nhìn, ánh mắt sâu không đoán được.

    “Chữ rất đẹp,” bà nói.

    “Người dạy con,” công chúa đáp, đặt bút xuống.

    Ngoài cửa sổ, gió lại nổi lên.

    Lần này, không còn nhẹ nữa.

    Ở nơi sâu nhất của hậu cung, những bí mật bị chôn vùi đang bắt đầu rạn nứt.

    Những người tưởng như đứng ngoài cuộc—đã không thể tiếp tục giả vờ vô can.

    Và Di Hoà Cung, mặt nước tưởng như phẳng lặng kia,

    cuối cùng cũng đã gợn sóng.
     
    Tuyết Tận Trường Xuân
    Chương 3. Ánh Mắt Trên Điện Ngọc


    Buổi thỉnh an đầu tiên của công chúa tại hậu cung được định vào một buổi sáng có nắng nhạt.

    Trời cuối đông, ánh sáng rơi xuống mái ngói lưu ly như một lớp sương mỏng, không ấm, cũng chẳng lạnh—chỉ đủ để soi rõ từng khuôn mặt trong điện Phượng Nghi.

    Công chúa bước vào, theo sau là hai cung nữ Di Hoà Cung.

    Y phục nàng giản dị hơn các phi tần, nhưng lễ nghi không sai một bước.

    Mười hai tuổi, vóc người nhỏ, nhưng khí chất lại không hề lép vế.

    “Công chúa vạn an.”

    Thanh âm đồng loạt vang lên, đều đặn, chỉnh tề.

    Nàng dừng lại giữa điện, cúi người thật sâu: “Các nương nương cát tường.”

    Hoàng hậu ngồi ở chính vị, sắc mặt đoan trang, ánh mắt bình tĩnh quan sát đứa trẻ trước mặt.

    Hoàng Quý Phi ngồi chếch bên phải, áo lộng lẫy, nụ cười như có như không.

    Các phi tần khác lần lượt hiện ra trong tầm mắt—người dịu dàng, kẻ tò mò, có người che giấu sự dè chừng không khéo.

    “Đứng lên đi,” Hoàng hậu nói, giọng không cao không thấp.

    Công chúa đứng thẳng người.

    Khoảnh khắc ấy, rất nhiều ánh mắt cùng lúc rơi lên nàng—đánh giá, so sánh, phán đoán.

    Trong cung này, ánh nhìn đôi khi sắc hơn dao.

    “Nghe nói công chúa ở Di Hoà Cung rất ngoan,” Hoàng Quý Phi lên tiếng trước, “Lê Phi dạy dỗ quả là tận tâm.”

    Công chúa hơi nghiêng đầu: “Lê Phi nương nương nghiêm cẩn, con học được nhiều quy củ.”

    Một câu trả lời hoàn hảo.

    Quá hoàn hảo đến mức khiến vài người khẽ nhíu mày.

    “Trẻ con mà,” một phi tần trẻ tuổi cười nhẹ, “ở đâu chẳng nhớ mẫu thân.”

    Không khí trong điện khẽ chùng xuống.

    Công chúa nhìn người vừa nói, ánh mắt trong trẻo: “Nhớ hay không, là chuyện của con.”

    Không cao giọng.

    Nhưng đủ rõ.

    Hoàng hậu khẽ gõ nhẹ lên tay vịn ghế, âm thanh nhỏ nhưng dứt khoát.

    Không ai nói thêm nữa.



    Ngay lúc đó, thái giám xướng giọng: “Hoàng thượng giá lâm—”

    Cả điện đồng loạt đứng dậy.

    Hoàng đế bước vào, long bào sẫm màu, nét mặt bình thản.

    Ngài nhìn lướt qua các phi tần, rồi dừng lại ở công chúa.

    Ánh mắt ấy không giấu được một thoáng mềm lại.

    “Con lại đây,” ngài nói.

    Công chúa bước lên, quỳ xuống hành lễ: “Nhi thần thỉnh an phụ hoàng.”

    Hoàng đế đưa tay đỡ nàng dậy, động tác không hề né tránh ánh mắt người khác.

    “Gầy đi rồi,” ngài nói, giọng trầm.

    “Di Hoà Cung yên tĩnh,” công chúa đáp, “con ngủ rất ngon.”

    Hoàng đế gật đầu, nhưng ánh mắt lại lướt nhanh về phía Lê Phi—đang đứng phía sau, thần sắc cung kính, không biểu hiện gì khác thường.

    “Ở đó quen chứ?” ngài hỏi.

    “Quen,” công chúa đáp ngay, “Lê Phi nương nương đối đãi con rất chu toàn.”

    Trong điện, có người khẽ mím môi.

    Hoàng Quý Phi nâng chén trà, che đi nụ cười thoáng qua.

    “Hoàng thượng,” bà nói, “công chúa thông tuệ như vậy, sau này nhất định là phúc của hoàng gia.”

    Hoàng đế không đáp lời ngay.

    Ngài nhìn công chúa, ánh mắt sâu hơn một chút: “Con có điều gì muốn nói với trẫm không?”

    Một câu hỏi bất ngờ.

    Cả điện lặng như tờ.

    Công chúa chớp mắt, rồi quỳ xuống lần nữa: “Nhi thần chỉ mong…

    được học hỏi nhiều hơn.”

    “Học cái gì?”

    “Học cách nhìn người,” nàng nói chậm rãi, “và phân biệt thật giả.”

    Một thoáng tĩnh lặng kéo dài.

    Hoàng đế bật cười—nhưng nụ cười ấy không hề nhẹ nhõm.

    “Được,” ngài nói, “trẫm sẽ cho con cơ hội.”



    Buổi thỉnh an kết thúc.

    Công chúa rời khỏi điện, bước chân vẫn đều đặn như lúc đến.

    Chỉ khi ra đến hành lang dài, nàng mới khẽ siết chặt tay áo.

    Trong một buổi sáng ngắn ngủi, nàng đã nhìn thấy quá nhiều: ánh mắt né tránh của Hoàng hậu, nụ cười thăm dò của Hoàng Quý Phi, sự im lặng quá mức của Lê Phi, và cả ánh nhìn vừa bảo vệ vừa dò xét của phụ hoàng.

    Hậu cung này— không ai vô tội.

    Cũng không ai hoàn toàn an toàn.

    Còn nàng, đã chính thức bước vào ván cờ.

    Và một khi đã bước vào, sẽ không còn đường lui.
     
    Tuyết Tận Trường Xuân
    Chương 4 . Thử cờ


    Di Hoà Cung nhận được thánh chỉ vào buổi chiều hôm ấy.

    Không phải đại sự, chỉ là một câu nói rất nhẹ của Hoàng đế trong lúc dùng trà:

    “Ngày mai, công chúa theo trẫm dự tiệc thưởng mai ở Ngự Hoa Viên.”

    Thánh chỉ truyền xuống, không ai dám bàn tán.

    Nhưng trong hậu cung, không có chuyện gì là “chỉ tiện miệng”.



    Ngự Hoa Viên sáng hôm sau phủ một màu trắng nhạt.

    Mai đông nở muộn, cánh mỏng như tuyết, gió thổi qua liền rơi lả tả, trông vừa đẹp vừa lạnh.

    Tiệc không lớn.

    Chỉ có Hoàng hậu, Hoàng Quý Phi, vài phi tần thân cận, cùng công chúa.

    Công chúa ngồi bên cạnh Hoàng đế.

    Vị trí ấy khiến không ít ánh mắt tối đi.

    “Công chúa,” Hoàng đế nói, “con thử xem, cành mai này giống gì?”

    Nàng nhìn cành mai trước mặt, đáp không do dự: “Giống như những thứ đẹp đẽ nhưng dễ gãy.”

    Hoàng đế bật cười khe khẽ.

    “Trả lời thẳng thắn.”

    Hoàng Quý Phi đặt chén trà xuống.

    “Trẻ con mà, nhìn gì cũng cực đoan.”

    Công chúa quay sang, mỉm cười lễ độ: “Cực đoan hay không, còn tùy người đứng ở vị trí nào.”

    Một câu nói rơi xuống, gọn và sắc.

    Hoàng hậu hơi nhíu mày.



    Trà được dâng lên.

    Công chúa vừa nhấc chén, thì Lê Phi—ngồi chếch phía dưới—bỗng lên tiếng: “Trà này là loại dưỡng thần, hợp với người trẻ.”

    Hoàng đế nhìn qua.

    “Lê Phi rất hiểu dược lý.”

    “Chỉ là biết chút ít,” bà đáp, giọng khiêm nhường.

    Công chúa cúi mắt nhìn làn trà trong veo.

    Rất quen.

    Mùi rất nhẹ, gần như không thể phân biệt nếu không để ý.

    Nàng đặt chén trà xuống.

    “Phụ hoàng,” nàng nói, “nhi thần hôm nay hơi mệt, xin phép không dùng trà.”

    Không ai ngờ nàng lại từ chối thẳng như vậy.

    Không khí khẽ đông lại.

    Hoàng Quý Phi nhướng mày: “Công chúa e là đa tâm.”

    Công chúa ngẩng đầu, ánh mắt trong trẻo: “Con chỉ sợ… uống nhầm thứ không hợp.”

    Một câu nói không chỉ rõ ai.

    Nhưng đủ để mọi người hiểu—

    nàng không hề ngây thơ.

    Hoàng đế nhìn nàng rất lâu.

    Rồi ngài gật đầu.

    “Không uống thì thôi.”

    Một câu nói ấy—

    chính là lựa chọn.



    Tiệc tan sớm hơn dự kiến.

    Trên đường trở về, Hoàng đế giữ công chúa lại.

    Ngự thư phòng đóng cửa.

    Chỉ còn hai người.

    “Con sợ trà?”

    Hoàng đế hỏi.

    “Con sợ thói quen,” công chúa đáp.

    Hoàng đế trầm mặc.

    “Con biết gì rồi?” ngài hỏi tiếp.

    Công chúa quỳ xuống.

    “Nhi thần chỉ biết… năm xưa, có những thứ không giết người ngay.”

    Hoàng đế nhắm mắt trong chốc lát.

    “Vậy con muốn gì?”

    Công chúa ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh khác hẳn tuổi mười hai: “Con muốn sự thật.”

    “Dù nó làm đau ai.”

    Một khoảng lặng kéo dài.

    Cuối cùng, Hoàng đế nói: “Trẫm sẽ không cản con.”

    “Nhưng con phải tự bảo vệ mình.”



    Cùng lúc đó, ở Dĩ Vi Cung.

    Hoàng Quý Phi đập mạnh chén trà xuống bàn.

    “Nó đã để ý.”

    Thái tử đứng bên cửa sổ, sắc mặt trầm.

    “Phụ hoàng cũng vậy.”

    Ở Phượng Nghi Cung, Hoàng hậu ngồi rất lâu trước gương.

    “Đứa trẻ đó… không giống mẹ nó.”

    Còn ở Di Hoà Cung.

    Lê Phi đứng dưới mái hiên, nhìn cánh mai rơi đầy sân.

    Bàn tay bà siết chặt tay áo.

    “Cuối cùng,” bà thì thầm, “cũng đến lượt ta bị nhìn thấy.”



    Ván cờ đã qua nước thử đầu tiên.

    Không còn ai có thể giả vờ không biết.

    Và từ giờ trở đi—

    mỗi chén trà, mỗi câu nói, đều có thể là dao.
     
    Tuyết Tận Trường Xuân
    Chương 5. người không nên nhớ


    Tuyết trong cung tan chậm.

    Nước lạnh chảy dọc theo nền đá, cuốn theo bùn đất và lá khô—như những bí mật cũ, một khi đã lộ ra thì không thể chôn lại.

    Di Hoà Cung bắt đầu không còn yên tĩnh.

    Hoàng đế không hạ thánh chỉ, chỉ nói một câu rất khẽ trong Ngự thư phòng:

    “Cho phép công chúa hỏi chuyện những người từng hầu Trường Xuân Cung.”

    Không ghi chép.

    Không tuyên bố.

    Nhưng trong hậu cung, một câu nói của Hoàng đế đủ để thay đổi số phận rất nhiều người.



    Người đầu tiên được đưa đến là một cung nữ già.

    Tên gọi Thu Nương.

    Năm xưa bà phụ trách sắc thuốc, sau khi Cố Hoàng hậu băng hà thì bị điều ra kho vải phía nam, sống âm thầm gần mười năm.

    Thu Nương quỳ rất thấp.

    “Công chúa… nô tỳ không còn nhớ gì cả.”

    Công chúa ngồi đối diện, giọng điềm tĩnh: “Không nhớ—hay không dám nhớ?”

    Nàng đặt lên bàn một mảnh giấy cũ, mép cháy sém.

    Thu Nương run rẩy.

    “Thứ này,” công chúa nói chậm rãi,

    “không phải ai cũng có.”

    Một lúc rất lâu, Thu Nương bật khóc.

    “Năm đó… thai dược bị đổi.”

    “Không độc.”

    “Nhưng dùng lâu ngày… sẽ khiến người mất máu không ngừng.”

    Công chúa siết nhẹ tay.

    “Là ai?”

    Thu Nương lắc đầu dữ dội.

    “Nô tỳ không dám nói!”

    “Người đó… quyền lớn lắm.”

    Công chúa nhìn thẳng bà.

    “Bây giờ không nói, sẽ chết.”

    Không nặng giọng.

    Chỉ là sự thật trần trụi.

    Thu Nương gục đầu.

    “Chỉ có một phi tần có thể ra vào dược phòng giờ Tý.”



    Cùng lúc đó, tại Di Hoà Cung.

    Lê Phi đang thắp hương.

    Khói hương không tán—điềm không lành.

    “Công chúa đã bắt đầu tra người cũ,” cung nữ nói khẽ.

    Lê Phi đặt nhang xuống, khóe môi cong lên rất nhẹ.

    “Cuối cùng… cũng đến.”



    Đêm đó, Hoàng đế đứng trước cửa sổ rất lâu.

    “Con đang đào rất sâu,” ngài nói.

    “Con biết,” công chúa đáp.

    “Trong đó có người trẫm từng tin.”

    Công chúa im lặng, rồi nói: “Con không cần phụ hoàng chọn phe.”

    “Con chỉ cần—phụ hoàng đừng ngăn con.”

    Hoàng đế quay đi.

    Một lúc lâu sau mới nói: “Đi tiếp đi.”



    Hậu cung bắt đầu động.

    Những người tưởng như đã an toàn, đột nhiên không còn ngủ yên được nữa.

    Và công chúa hiểu rõ— từ giờ trở đi, mỗi bước nàng đi đều có thể là bẫy.
     
    Tuyết Tận Trường Xuân
    Chương 6. Người hiểu mà không nói


    Trời đã tối hẳn khi công chúa rời Di Hoà Cung.

    Không mang theo cung nữ.

    Không mang đèn.

    Chỉ là đi rất chậm, men theo hành lang dài phía tây—con đường ít người qua lại, cũng là nơi gần thư phòng cũ nhất của hoàng cung.

    Đầu óc nàng rối như tơ.

    Thu Nương nói nửa thật nửa giấu.

    Lê Phi bắt đầu động.

    Hoàng đế cho phép, nhưng chưa từng hứa bảo vệ đến cùng.

    Mọi thứ như bị treo lơ lửng giữa không trung.

    “Công chúa.”

    Giọng nam trầm vang lên từ phía trước.

    Nàng dừng bước.

    Dưới ánh đèn lồng mờ, Thái tử đứng bên hành lang, áo choàng sẫm màu, tay cầm quyển sách chưa kịp gấp.

    Dáng người cao, nét mặt trầm ổn, không mang vẻ gấp gáp thường thấy khi gặp người khác.

    “Thái tử điện hạ,” công chúa cúi người hành lễ.

    “Không cần,” hắn nói, rồi nhìn quanh, “muộn rồi, sao công chúa lại đi một mình?”

    “Muốn yên tĩnh,” nàng đáp thật.

    Thái tử khẽ gật đầu, không hỏi thêm.

    Hai người cùng bước chậm dưới hành lang dài, im lặng kéo dài một lúc.

    Không khí không gượng, cũng không thân—chỉ vừa đủ để nói những điều không tiện nói với người khác.

    “Công chúa đang gặp rắc rối,” Thái tử lên tiếng trước.

    Không phải hỏi.

    Công chúa hơi siết tay áo.

    “Điện hạ biết?”

    “Trong cung,” hắn nói, “không có bí mật nào thật sự kín.”

    Một câu nói rất thẳng.

    “Điện hạ nghĩ sao?” nàng hỏi.

    Thái tử nhìn về phía xa, nơi ánh đèn thư phòng phía tây hắt ra nhạt nhòa.

    “Công chúa đang đào vào một chuyện… chưa từng được giải quyết.”

    “Vậy không nên đào sao?”

    “Không,” hắn đáp ngay, “chỉ là… phải biết dừng ở đâu.”

    Công chúa quay sang nhìn hắn.

    “Điện hạ sợ điều gì?”

    Thái tử im lặng một lúc lâu.

    “Sợ sự thật,” hắn nói, “không giống như điều công chúa đang tìm.”

    Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh.

    “Điện hạ từng mất gì trong chuyện năm xưa?” nàng hỏi, rất khẽ.

    Thái tử dừng bước.

    “Ta mất một đệ đệ chưa kịp chào đời,” hắn nói, giọng không gợn sóng, “và mất niềm tin vào vài người.”

    Công chúa sững lại.

    Hoàng hậu năm đó… từng mang thai.

    Nàng chưa từng nghĩ Thái tử sẽ nói ra.

    “Vậy vì sao điện hạ không điều tra?” nàng hỏi.

    “Vì lúc ấy ta không có quyền,” hắn đáp, “và bây giờ… có quá nhiều thứ phải giữ.”

    “Giữ cho ai?”

    “Cho triều đình,” Thái tử nói, “và cho phụ hoàng.”

    Công chúa cười rất nhẹ.

    “Một trong hai.”

    Thái tử nhìn nàng.

    “Công chúa thông minh hơn ta tưởng.”

    “Điện hạ thì không hề mù,” nàng đáp.



    Hai người dừng lại ở ngã rẽ.

    Phía trước là đường về Di Hoà Cung.

    Phía còn lại là thư phòng phía tây.

    “Công chúa,” Thái tử nói, “nếu muốn tiếp tục—đừng tin lời nói.”

    “Vậy tin gì?”

    “Tin thứ bị cấm không cho xem,” hắn đáp, “và người bị yêu cầu phải im lặng.”

    Công chúa gật đầu.

    “Còn một điều,” Thái tử nói thêm, “Lê Phi… không đơn độc.”

    Nàng ngẩng lên.

    Nhưng hắn đã cúi đầu chào, quay người rời đi.



    Công chúa đứng lại rất lâu.

    Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu đào lại vụ án năm xưa, nàng không còn cảm giác đơn độc.

    Không phải vì có người đứng về phía nàng— mà vì có người hiểu, nhưng vẫn lựa chọn im lặng.

    Và đôi khi, sự im lặng ấy chính là lời cảnh báo rõ ràng nhất.

    Gió đêm thổi qua hành lang trống.

    Ở nơi không ai nhìn thấy, một cánh cửa cũ trong thư phòng phía tây đã bị mở ra.
     
    Back
    Top Dưới