Cập nhật mới

Đam Mỹ Tuyệt Sắc

Tuyệt Sắc
Chương 20


Tức giận lan tràn trong lòng Phương Tý Thần, anh lẳng lặng chờ Phỉ về nhà.

“Đã về sao?” Phương Tý Thần trừng trừng nhìn Phỉ, gằn từng tiếng nói: “Phỉ... cậu chẳng phải là nhìn tôi không vừa mắt sao?”

“?” Trong lòng phỉ xuất hiện một dấu hỏi to đùng, lập tức dùng ngữ khí nhẹ nhàng nói: “Không có a. Ai nhìn anh không vừa mắt?”

Ác ~”Vậy cái này là sao?” Phương Tý Thần cầm bó hoa hồng đặt trên sô pha lên, hung hăng nhét vào trong tay Phỉ.”Cậu là đang lấy tôi ra làm trò đùa sao?” Phương Tý Thần tiếng nói bình tĩnh áp chế tức giận.”Cậu có biết tôi hôm nay ở công ty...”

“Ở công ty có gì sao?” Những lời này khơi gợi sự chú ý của Phỉ, bất quá không cần anh nói, Phỉ đại khái cũng có thể đoán được tình huống

“Tôi..” Phương Tý Thần nhất thời không nói, anh biết nếu nói ra, Phỉ nhất định sẽ cười. Quả đúng như anh nghĩ, Phỉ nhìn hắn bằng đôi mắt mang theo vài phần ý cười.”Tôi không nói cho cậu.” Phương Tý Thần oán hận nói.

Cái này như thế nào anh có thể nói ra? Hôm nay anh ở công ty nhận hết cười nhạo của mọi người, hại anh cả ngày phải trốn trong văn phòng, ngay cả cửa cũng không dám bước ra. Này... cái này làm cho mặt mũi quản lí của anh mất không còn sót gì?

Hơn nữa, cơ hồ tất cả mọi người đều thảo luận về” tình nhân bí mật” của anh, khiến cho anh hết đường chối cãi, có người còn chắc chắn nói anh sắp kết hôn, này... Ai ~

“Nói ~ không cần thẹn thùng a.” Phỉ phát hiện bản thân rất thích trêu ghẹo Phương Tý Thần, nhẹ nhàng kéo anh vào trong ngực, tới gần bên tai anh nói.

Phương Tý Thần bỏ tay hắn ra, xem ra vẫn còn sinh khí

“Vậy ý của cậu là gì?” Phương Tý Thần chỉ lên bó hoa hồng.

“Tôi thích anh.” Ngữ điệu của Phỉ thoải mái, tương tự như hắn đang nói đùa.”Cho nên tôi tặng hoa... anh không vui sao?”

“Cậu..... cậu vừa nói gì??” Phương Tý Thần kinh ngạc cực độ, dọa đến não bộ ngừng hoạt động.

Hắn...... Hắn nói hắn.... Thích anh......? Thật vậy chăng? Hắn là đang nói vậy sao?

“Anh không thích sao? Lão nhân kia nói anh nhất định sẽ thích......” Phỉ mang theo cảm giác không có gì to tát cả nhìn bó hoa, hướng Phương Tý Thần lộ ra nụ cười thản nhiên.

Lão nhân kia....... Phương Tý Thần biết Phỉ đang nói tới ai, anh thề, ngày mai nhất định đi làm thịt lão ta...

“Thật sự không thích?” Phỉ lại bước lên, không nặng không nhẹ ôm chặt Phương Tý Thần, không hiểu vì cái gì, Phương Tý Thần cư nhiên lại có cảm giác động tâm...!?

“Không có... Tôi thực thích...” Phương Tý Thần khẽ cắn môi, lần đầu tiên không dựa vào thuốc, anh nói ra lời nói thực tâm.

Trời... Trời ạ ~~ hắn hảo đáng yêu...

Phỉ đem Phương Tý Thần ôm thật chặt, đột nhiên phát hiện, thân thể anh cư nhiên không phát run!?

“Thần...” hắn đột nhiên gọi tên Phương Tý Thần, hơn nữa gọi thật thân mật.”Chúng ta.. có thể làm không?”

“Ân? Là ý gì?” anh cũng cảm giác được, thân thể của chính mình, cư nhiên lại không có bài xích.... Sao lại vậy.......?

“Đến l*m t*nh...” Phỉ gợi tình nói, thuận tay thoát y phục.

Hoàn chương 20
 
Tuyệt Sắc
Chương 21


“......!” vẫn như lần trước, Phương Tý Thần bị Phỉ nắm lấy hai tay, cơ hồ không còn lực. Phỉ cứ như vậy một đường hôn xuống, tay lại không an phận tiến vào bên trong quần áo của anh.

“Phỉ... Từ từ...” Phương Tý Thần ý muốn giãy dụa, nhưng mà thân thể cùng não bộ không có sự phối hợp, anh phát hiện bản thân đang chìm đắm trong nụ hôn của Phỉ, không thể tự kềm chế.”Uhm ~”

Phỉ thoát quần áo của Phương Tý Thần đi, Phương Tý Thần vẫn là có ý không muốn hợp tác.

“Không cần tự lừa chính mình...” Phỉ cởi bỏ hết y phục trên người mình.”Anh cũng thích tôi đi?” Đúng không. Chẳng lẽ không đúng sao?

“...” Anh cũng không biết, chính mình đối với Phỉ là như thế nào. Đối với anh, Phỉ khác người bình thường một chút; nói là thích... giống như đặc biệt hơn thích, chẳng lẽ đây là yêu sao. Nhưng là... Không có khả năng a! Phỉ... Phỉ là đứa con...

Thời điểm mới nghĩ tới đó, đã bị Phỉ hôn tới tấp. Đầu lưỡi nhẹ nhàng xâm chiếm, cảm giác thoải mái khiến Phương Tý Thần quên tình huống hiện tại.

“Suy nghĩ đi đâu?” âm thanh khàn khàn trầm thấp của Phỉ truyền đến, kéo Phương Tý Thần quay về hiện tại.”Anh đang nghĩ tới tôi sao?”

“Không phải!” Phương Tý Thần đỏ mặt phủ nhận, “Tôi đang suy nghĩ tới cuộc họp ngày mai...” Tùy tiện tìm một lý do qua loa tắc trách.

Bỗng nhiên điện thoại đột nhiên vang lên.

“Không cần nghe.” Mặt nhăn mày nhó, Phỉ giữ chặt Phương Tý Thần thuận tay kéo áo sơ mi trên người anh ra, trêu đùa những điểm mẫn cảm.

“A!” Phương Tý Thần nhịn không được mở miệng, lập tức gắt gao ngậm chặt miệng lại. Như vậy rất mất mặt, anh nhìn lại bản thân mình, cơ hồ chỉ có thể dùng hai chữ d*m đ*ng để hình dung.

Thân thể Phương Tý Thần nửa nằm nửa ngồi trên mặt đất, hai chân hướng về Phỉ mà mở rộng ra, để cho Phỉ tự ý làm gì thân thể mình, tay cũng không nghe theo não mà huống đến tìm kiếm thân thể của Phỉ. Như vậy liền giống như là chính mình chỉ đang chờ Phỉ tiến vào thôi... sao lại như vậy? Chính mình cư nhiên lại...

Phỉ mỉm cười, biết người này đã bị mình mê hoặc, cũng đúng lúc, hắn vì Phương Tý Thần mà đã vài ngày không có giải quyết d*c v*ng rồi...

Ngón tay sáp nhập mật huyệt của Phương Tý Thần, vốn nghĩ đến anh sẽ hô đau, không nghĩ tới anh lại muốn, rất nhanh liền thích ứng sự xâm nhập của mình

Dạy dỗ thật tốt... mỗi ngày sau này, nhất định sẽ ngoạn rất tốt a?

Phỉ rất cao hứng, thẳng đến khi nghe được tiếng chuông cửa, lấy đi lực chú ý của Phương Tý Thần.

Cố sức đẩy Phỉ ra, Phương Tý Thần dùng hai mắt mờ đục sương mù nhìn ra thân ảnh ngoài cửa, xem người đến là ai.

Hách!

Trong thòi gian như chớp, nhanh chóng mặc quần vào thắt lưng hảo.”Phỉ...!” Phương Tý Thần hạ giọng, “Tôi... đồng nghiệp trong công ty đến đây...”

Kỉ Lễ Chi ở ngoài cửa, cúi nhẹ đầu.

“f*ck!” Phỉ khó chịu mặc lại quần áo, nhìn Phương Tý Thần đứng dậy mở cửa. Nhìn người ngoài cửa.

Hắn không khách khí đánh giá người vừa tới. Là nữ nhân.

“Quản lí, tôi đem tài liệu tới cho ngài.” Kỉ Lễ Chi không chút khách khí tiến dần từng bước, cười dài nhìn Phương Tý Thần.

Này... đây là nhà của quản lí! Không tồi a, rất có thưởng thức.

“A... Cám ơn cô...” Phương Tý Thần thầm hô chính mình hồ đồ, cư nhiên để quên tư liệu ở công ty.”Muốn uống chén trà hay không?”

Cư... cư nhiên còn mời người này ở lại? Phỉ phỉ khó chịu nghĩ, nhìn bộ dáng cao hứng của Kỉ Lễ Chi, hắn chắc chắc nàng nhất định thầm mến Phương Tý Thần, mà Phương Tý Thần cư nhiên còn giữ nàng lại dùng trà...?

Ha hả a... Chờ trứ xem đi, hắn nhất định chỉnh chết Phương Tý Thần...

Hoàn chương 21
 
Tuyệt Sắc
Chương 22


Ánh mắt của nàng lập tức đối diện ánh mắt của Phỉ.

Hơi hơi kinh ngạc một chút, cơ hồ không thể tưởng tượng, trên thế giới cư nhiên có một nam nhân khi tức giận lại suất đến như vậy. Đột nhiên, nàng đã nhận ra địch ý trong mắt của Phỉ.

“Quản lí, vị này chính là...” Kỉ Lễ Chi nhợt nhạt mỉm cười, nhìn không ra trong lòng nàng đang có sóng trào mãnh liệt.

Phỉ?! Nên nói sao a...”Đúng rồi... quên... Đã quên giới thiệu với ngươi... Giới thiệu... Hắn... Hắn là…. của ta...”

“Cháu.”

Đang trong lúc Phương Tý Thần bối rối không biết trả lời sao cho phải, Phỉ đứng một bên mở miệng, vừa vặn giải quyết quẫn cảnh của Phương Tý thần.

Nhưng là, không khó phát hiện, trong lời nói thản nhiên của Phỉ che dấu hờn giận rất lớn.

Phương Tý Thần đương nhiên là biết nguyên nhân, không cần Phỉ nói ra nhưng hắn cảm nhận được trong ánh mắt Phỉ tràn ngập lửa giận.

“Hắn là cậu của tôi.” Ánh mắt của Phỉ chậm rãi đảo qua Phương Tý Thần.”Có vấn đề gì sao?” Phương Tý Thần chấn động, đáng sợ … a, không dám nhìn thẳng vào mắt Phỉ.

Loại này tình hình, quả thực rất khiêu khích

Kỉ Lễ Chi cũng cảm nhận được tình huống, nên chậm rãi mở miệng: “A... Quản lí... tôi nghĩ tôi nên về trước thì tốt hơn.”

“Tôi tiễn cô?” Phương Tý Thần không chút suy nghĩ, cư nhiên cứ như vậy mà thốt ra.

“Không cần.” nàng nhìn Phỉ.”Tôi tự mình về là được rồi. Gặp lại sau.” Câu cuối cùng, là nói với Phỉ.

Không nói gì, thẳng đến khi cửa đóng lại.

“Phỉ...” còn chưa nói xong Phương Tý Thần đã bị Phỉ hung hăng áp lên tường.

“Mẹ nó!” Phỉ nhanh chóng c** q**n Phương Tý Thần, ngón tay mạnh mẽ sáp nhập trong cơ thể.”Có gì phải khẩn cấp...” Phương Tý Thần cảm thấy đau, hai tay gắt gao nắm chặt lấy quần áo chính mình.”Để nữ nhân đến tận nhà? Sao! Quản lí?”

Phỉ càng sát nhập mạnh hơn, nhìn lại bộ dáng nhịn đau của Phương Tý Thần, khí tức liền tan ra. Nhẹ nhàng l**m những điểm mẫn cảm trên người Phương Tý Thần. Hắn biết hắn đang sinh khí.

“Phỉ...” không thể chống lại Phỉ, dù sao thì khí lực của cả hai cũng chênh lệch quá lớn, Phương Tý Thần quyết định buông xuôi. Không có biện pháp, cũng chỉ có thể hảo hảo giải thích.”Cô... cô ấy là đồng nghiệp mới của tôi...” Phương Tý Thần cúi đầu nói.

“huh?” ngón tay của Phỉ xâm nhập càng sâu, Phương Tý Thần hít sâu một hơi.”Rồi sao a?”

“Tôi.. Tôi đối cô ấy không có ý gì...” Phương Tý Thần giải thích, bởi vì hắn cảm thấy Phỉ đang ghen.

“Phải không? Chính là tôi cảm thấy cô ta có ý với anh.” Phỉ trừng trừng nhìn Phương Tý Thần, hắn đương nhiên biết Phương Tý Thần đối cô ta không có ý gì, cho nên chuyện này không quan trọng. Nhưng mà... tưởng tượng tới nữ nhân kia tự động dâng tới cửa, hắn liền lửa giận công tâm. Phương Tý Thần cư nhiên lại mở miệng muốn tiễn người về nhà, muốn chết!

“Anh đêm nay... Không cần ngủ...” nhẹ nhàng nói, làm cho Phương Tý Thần cơ hồ há hốc mồm, một trận run sợ truyền qua toàn thân, hắn quả thực không dám thiết tưởng hậu quả...

Nói thực ra, há hốc mồm phải là Kỉ Lễ Chi mới đúng.

Vốn, nàng có kế hoạch ở lại nhà Phương Tý Thần một chút, thử ý hắn. Không ngờ lại bị đứa cháu đó một đường phá hư kế hoạch.

Cái gì a, tốt xấu gì nàng cũng là con gái của chủ tịch, là người thừa kế xí nghiệp sau này a! Tên kia cư nhiên dám đối với nàng vô lễ như thế...

Hơn nữa, nếu như đúng thực là cháu của Phương Tý Thần, hắn có cần phải khẩn trương như thế không?

Còn có cái tên tự xưng là cháu kia, trong mắt đầy địch ý...

Trực giác của nàng cho thấy chuyện đó không hề đơn giản như vậy, như vậy, có lẽ cần phải quan sát thêm...

Hoàn chương 22
 
Tuyệt Sắc
Chương 23


Bên trong nhà, hai bóng người gắt gao đong đưa, bên tai thỉnh thoảng truyền đến tiếng th* d*c khiến người khác mặt đỏ tim đập, đó chỉ là khúc dạo đầu của đêm.

Phỉ mới đưa vào ngón tay thứ hai, Phương Tý Thần liền chịu không nổi. Thân mình tuyết trắng cong lên ý muốn nhiều hơn. Một tia lí trí còn lại khiến anh muốn chết đi cho rồi.

Phỉ xấu xa hôn lên phía dưới mẫn cảm của Phương Tý Thần, điểm k*ch th*ch ấy khiến Phương Tý Thần thiếu chút nữa là hỏng mất. Sao lại có thể như vậy? Thân thể này nhất định không phải là của mình a?

Bên trong miệng phát ra âm thanh r*n r* d*m đ*ng, đây có thật là mình không? Cho đến nay chưa khi nào mình lại nghĩ đến t*nh d*c...

Phỉ đột nhiên đình chỉ động tác, nhưng khiêu khích lại càng mãnh liệt hơn. Cảm giác trống rỗng xâm nhập thân thể Phương Tý Thần, toàn thân lại càng thêm mẫn cảm.

Ô... Thật là khó chịu...

Nhìn người bên dưới không ngừng vặn vẹo thân mình, Phỉ nhợt nhạt cười, lấy tay chỉ vào h* th*n mẫn cảm của Phương Tý Thần.”Muốn sao? Nói ra... Tôi liền cho anh.”

Mặc cho Phương Tý Thần dùng ánh mắt khẩn cấp nhìn, Phỉ vẫn là bất vi sở động.”Phỉ... Ô... Tôi... Tôi muốn...” Phương Tý Thần buông tha cho tự tôn, buông tha cho nội tâm luôn phòng bị, mở miệng cầu hắn.

“Ha hả a... Đúng vậy, tuân mệnh...” sau đó liền vào trong cơ thể Phương Tý Thần.

Phương Tý Thần không nghĩ tới cư nhiên hắn lại mạnh như vậy, lập tức thân thể không thể thích ứng, thân thể cứng ngắc, nước mắt rơi ra lại bị phỉ nhẹ nhàng hôn sạch.

“Thần... tôiI động a...” lời nói ôn nhu kém xa h* th*n thô bạo, Phương Tý Thần cúi đầu kêu lên.

“A... A... Phỉ.... Chờ... Chờ một chút...” nhẹ nhàng ngăn cản, hai tay lại bị Phỉ kéo cao lên.

“Không thể dừng được...” Phỉ thì thào nói, bên trong cơ thể Phương Tý Thần tăng thêm tốc độ.

“Ô ô...”

Một đêm, tựa hồ như mới bắt đầu.

Này... đây là sự thật chăng?

Phương Tý Thần thân thể xanh xao yếu đuối, hồi tưởng câu lúc nãy Phỉ vừa mới nói.

Tôi yêu anh...

Những lời này... là do hắn nói sao?

Phương Tý Thần trong lòng không ngừng vang lên nghi vấn. Nhìn nam nhân ngủ say bên người, trong lòng chậm rãi gợn sóng.

Nếu nói hắn không phải con anh... Anh đây có thể thương hắn không?

Hiện tại... Hắn là... Hách ~!

“Còn không ngủ a?” Phỉ áp đảo Phương Tý Thần, hôn mạnh anh.”Suy nghĩ gì?”

“Không phải!” nhẫn nhịn cảm giác đau đớn bủn rủn toàn thân, Phương Tý Thần hổn hển phủ nhận. Hắn không biết Phỉ đã thức khi nào, không phải là hắn giả bộ ngủ đi?

“Kia... Ngủ?” Phỉ khó có được ôn nhu.

“Ân...” Phương Tý Thần gật gật đầu, ngã vào lòng Phỉ.

Kỳ thật, mọi suy nghĩ của hắn đại khái đã rõ ràng... nhẹ nhàng nhìn nam nhân trong lòng, hắn lần đầu tiên cảm thấy luyến tiếc...

Hoàn chương 23
 
Tuyệt Sắc
Chương 24


Hôm nay cũng không phải là một ngày tốt trời trong nắng ấm.

Nếu nói chính xác hơn, bão.. hôm nay có bão.

“Mẹ nó! Trời bão mà còn đi làm ~!” Không được nghĩ dù trời bão, một đám đến công ty báo danh, trên mặt mỗi người đều viết chữ chật vật không chịu nỗi... Mắng th* t*c, đã rất là văn nhã rồi a.

Phương Tý Thần mặt nhăn mày nhíu, ở trong phòng còn nghe vọng lại âm thanh oán giận của mọi người. Nếu có thể nói ra anh cũng muốn nói rằng hôm nay anh cũng muốn được nghỉ a. Sáng nay thiếu chút nữa là lấy điện thoại xin phép nghỉ rồi... Nhưng mà, chính mình dù sao cũng là quản lí... nếu ngay cả chính mình cũng xin nghỉ, ở công ty chẳng phải là ai cũng không muốn đi làm sao.

Nghĩ đến đây, khẽ cắn môi.

Điều thần kì chính là mọi người dù oán giận nhưng đều có măt đầy đủ a.

Này, nếu nói được? Hiện tại chẳng phải là nên thoải mái ra ngoài nhìn mọi người và nói: đúng vậy! Chúng ta cùng nhau làm việc ~ thời tiết hiện tại làm việc rất thoải mái a.

Nhưng mà mọi người đang tức giận hay là thôi đi.

“Ai ai ai ~ sớm an a.” Lộ Lộ vẫn tung ra chiêu bài tươi cười, hướng mọi người chào hỏi, tâm tình của hắn dù tốt đến đâu cũng bị cơn bão này ảnh hưởng.

Cho nên, Lộ Lộ, có thể nói là động vật cát tường trong bộ phận quản lí của anh

Trái với bộ mặt lãnh đạm của Phương Tý Thần, Lộ Lộ luôn luôn có vẻ mặt tươi cười. Lộ lộ, là đồng sự ăn ý của anh cùng anh ở chung một chỗ cũng thật xứng đôi

“Quản lí, chào buổi sáng.” Bước vào phòng quản lí, Lộ Lộ cùng Phương Tý Thần bàn về chuyện thời tiết.”Hôm nay thật đúng là không tốt, bão cũng không được nghỉ.”

“Đúng vậy, nhưng mà tất cả mọi người đều tới, làm cho tôi kinh ngạc.” không hiểu vì cái gì, anh nếu cùng ở một chỗ với Lộ Lộ thì bản thân luôn có cảm giác an tâm, có lẽ là do toàn thân Lộ Lộ từ trên xuống dưới đều tản mát ra một loại khí tức vô hại với người và vật.

“Cái kia...” Lộ Lộ vẫn là cười.”Anh có bận gì không?”

“A?” Này...”Sẽ không a... tôi không bận.”

“Hôm nay trốn việc cùng đi uống cà phê đi.”

“Như vậy?” trốn việc, anh là lần đầu tiên làm loại sự tình này.

Cuối cùng, anh vẫn đi, anh cùng Lộ Lộ đến quán cà phê cuối phố cách công ty không xa, trong trời gió bão uống cà phê.

“Có gì không tốt đâu? Ngẫu nhiên đi một lần thôi.” Chính Lộ Lộ cũng không dám tin tưởng cư nhiên hắn có thể đem quản lí mỹ nam lạnh lùng nhất công ty trốn việc, thật là điều này giống như trong mơ

“... Ân.” Cũng chỉ là ngẫu nhiên thôi.

Vào quán cà phê, Lộ Lộ có điểm chần chờ ngại mở miệng: “Anh có người yêu sao?”

Vừa nghe xong Phương Tý Thần liền biết Lộ Lộ muốn theo đuổi mình, liền ngây cả người

“Này... Này... Không có a...”.......

“Tôi đây… có thể theo đuổi anh không?” Lộ Lộ cười, vẫn là nụ cười mê người.

Phương Tý Thần hoàn toàn ngốc, anh biết biểu tình của mình hiện tại rất khó xem.”Cậu nói gì..”

Lộ Lộ vẫn là cười..”Tôi nhất định theo đuổi anh...”

Này... ngay tại thời khắc đó,anh thấy được một khuôn mặt quen thuộc.

Hoàn chương 24
 
Tuyệt Sắc
Chương 25


Cứ như vậy ngồi im lặng, không gian của ba người như bị đóng băng.

Phương Tý Thần cảm thấy đau đầu, trên mặt của Phỉ vẫn là nụ cười tao nhã. Vốn anh không có làm chuyện thẹn với lòng, nhưng mà bị Phỉ bắt gặp. Làm cho anh cảm thấy bản thân đã làm chuyện gì có lỗi, Phương Tý Thần ngay cả nói chuyện cũng cảm thấy chột dạ.

Sao lại trở nên như vậy?”Sao cậu lại đến đây?” Phương Tý Thần cơ hồ chỉ dùng ngữ khí mỏng manh để nói chuyện, anh cảm thấy khiếp sợ như là nhìn thấy quỷ.

“Do bão lớn nên tôi tới đón anh, cậu.” Phỉ hơi hơi cười, nhưng lại ẩn chứa sát khí.

Phương Tý Thần ẩn ẩn cảm nhận được, nam nhân đang tức giận.

“Ác... Thật sự là một đứa nhỏ tốt..” Lộ Lộ nghĩ nghĩ phải biểu đạt một chút thiện ý, nhưng chớp mắt bị ánh mắt của Phỉ chém tới.

“Anh không cần đi làm sao?Tôi thực lo lắng cho anh...” Phỉ đột nhiên thốt lên, hai người liền ngẩng người. Lo lắng... Đúng vậy. Phỉ chua sót nghĩ, hắn là lần đầu tiên lo lắng cho một người như thế, lo lắng đến nỗi bản thân nóng ruột nóng gan, nhưng là, người trước mắt này cố tình cái gì cũng không hiểu.

Muốn làm... Muốn làm gì a... Hắn nói hắn lo lắng anh... Đây là thật chăng? Phương Tý Thần trộm nhìn gương mặt cương nghị của Phỉ, lại cảm thấy được không giống đang nói giỡn.

“Ách... tôi nghĩ hôm nay cứ như vậy đi.. bão như vậy hay là trở về nghỉ ngơi đi...” Tính Lộ Lộ thức thời, chạy nhanh khỏi cuộc gặp mặt đó.

Nói là gặp nhau uống cà phê nhưng cảm thấy giống như một cuộc meeting, ai kêu sát khí của Phỉ lại rõ ràng như vậy?

A a a ~ thật sự là đáng tiếc... thật vất vả mới tìm được cơ hội cùng hắn ở chung một chỗ nói chuyện... Lộ Lộ khẽ thở dài, đột nhiên cảm thấy phía sau có một đạo hàn ý lạnh lùng.

“Đi trước, không quấy rầy.” Hắn đem Phương Tý Thần rời khỏi, quay đầu lại còn cấp Lộ Lộ một cái tươi cười lạnh lùng, biểu tình kia giống như là đang nói: anh nghĩ cũng đừng mong nghĩ, hắn là của tôi!

Phương Tý Thần gỡ tay Phỉ ra, nhưng là bị hắn mạnh mẽ kéo vào trong lòng, ngay trên đường lớn. Tuy rằng trời đang bão nên trên đường không có bao nhiêu người, nhưng anh vẫn là hoảng sợ.

“Cậu.. cậu điên ư...?” Phương Tý Thần đỏ mặt th* d*c, ý muốn ly khai.”Cậu nhanh buông ra.”

Phỉ lần đầu tiên đối với Phương Tý Thần có ý muốn chiếm đoạt, làm cho Phương Tý Thần có chút kích động không biết làm sao.

“Có việc gì, không có ai nhìn thấy.”

“Cậu...” Phương Tý Thần thật không hiểu được phải làm sao mới tốt.

“Vì cái gì cùng cô ta một chỗ?” Phỉ nói, làm cho Phương Tý Thần cảm thấy rùng mình.

Hắn đang sinh khí, Phương Tý Thần có thể cảm nhận được, cũng hiểu được nếu chính mình không giải thích được, Phỉ sẽ không bỏ qua.

Chính là, nếu nói trắng ra chẳng phải là hai người giống như đang hẹn hò sao.. anh cũng không thể nói là trùng hợp nên gặp a?

“Không liên quan tới cậu?” vừa nói xong liền ngẫm lại, không nghĩ tới cư nhiên anh lại theo bản năng mà thốt ra những lời đó, nhìn ánh mắt giận dữ của Phỉ, anh biết mình nói sai.

“Phải không...”

Hoàn chương 25
 
Tuyệt Sắc
Chương 26


“Đủ rồi! Buông.” Phương Tý Thần nhẹ nhàng gỡ cánh tay như xiềng xích của Phỉ, biết bản thân nói sai, vốn nghĩ muốn hảo hảo giải thích, không nghĩ tới những lời này lại mang đến tai nạn lớn hơn.

“Anh nói đi? Trong lòng anh nghĩ có tôi cũng tốt không có tôi cũng không sao phải không?” Phỉ lạnh lùng nhìn Phương Tý Thần, không chứa tức giận, giờ khắc này, cũng có thể nói là, ngay cả một chút biểu tình tức giận cũng tìm không thấy.

Phỉ không có thỏi quen nói chuyện như vậy, hắn lạnh lùng buông Phương Tý Thần xoay người ly khai. Trên đường, còn lại cơn mưa to.

Nắm lấy cây ô Phỉ vừa nhét vào tay, cảm giác độ ấm áp lan truyền trong lòng bàn tay, ấm áp đến nỗi làm cho anh thấy hối hận. Anh ... anh cư nhiên như vậy mà nhìn Phỉ rời đi, nhìn bóng dáng của Phỉ biến mất trong mưa.

Anh không biết chính mình là xảy ra chuyện gì, sao lại như vậy...

Phải vài phút sau anh mới khôi phục lại tinh thần. Cảm giác mờ mịt trước nay chưa từng có. Ngay cả mưa quất vào người cũng không hề hay biết.

Giống như người trì độn, chỉ cảm thấy một trận đau nhức truyền ra từ tim. Phỉ thả chậm cước bộ. Hắn cũng không phải không cần, tương phản, hắn chính là rất để ý mới có thể hành động như vậy. Bỏ đi. Là bởi vì trước đó hắn quá mức tùy hứng, nên Phương Tý Thần mới không hề quan tâm tới cảm thụ của hắn, nói ra những lời nói tàn nhẫn như vậy. Đối với hắn mà nói, Phương Tý Thần là người quan trọng nhất.

Đối chính mình mà nói, thật sự có thể buông tha như vậy sao.

Đột nhiên quay đầu lại, chạy trở về.

” Ở trong lòng anh có tôi cũng tốt không có tôi cũng không sao phải không?” Phỉ cứ như vậy rống lên, âm thanh vẫn vang vọng bên tai.

Tuyệt đối không phải, ở chung mấy ngày nay, anh đã có thói quen cùng Phỉ ở chung, nếu nói thẳng ra anh cũng có tình cảm với Phỉ..

Mà hắn, cứ như vậy đi, cũng không chịu quay lại.

Phương Tý Thần hiểu được lời mình nói đã xúc phạm Phỉ, bởi vì chính mình còn chưa hiểu được mới xảy ra phiền toái này

Như vậy... Chính mình luôn... luôn thương tổn Phỉ sao?

Không được...! Phỉ...!

“Một mình đứng chỗ này làm gì?” Thanh âm truyền đến.”Bão đã lớn như vậy mau về nhà, tôi cùng em về.”

Còn chưa kịp hoàn hồn, cổ tay đã bị người hung hăng bắt lấy, không biết từ lúc nào trước mặt hắn đã có một đám người.

Một đám người thực sự đáng sợ.

“Lớn thế này tôi chưa gặp người nào đáng yêu như vậy... Di! Em sao lại run a?Không cần sợ hãi, anh sẽ thực ôn nhu.”

Đã không còn nhận biết được người trước mặt nói cái gì, cũng không biết chuyện gì, bởi vì khi có người tới gần, Phương Tý Thần nhịn không được bắt đầu phát run.

Tình huống so với trước kia nghiêm trọng một trăm lần, cơ hồ đám người kia chưa tiếp cận anh đã bắt đầu phát run. Không có biện pháp, anh vẫn là sợ hãi.

“Buông...” Anh hữu khí vô lực nói, cảm thấy thực sự không được nữa

Tuy rằng là ban ngày, nhưng trên đường căn bản không có ai. Huống chi Phương Tý Thần ngay cả khí lực cầu cứu cũng không có, căn bản là không có người đến cứu anh.

“Xảy ra chuyện gì? Xem ra hắn rất muốn theo chúng ta ngoạn a?”

“Đừng giả bộ! Đi thôi! Cùng đi vui vẻ a ~”

Đây là báo ứng của anh. Thực xin lỗi...

Anh cắn đôi môi, chống cự xâm nhập của nam nhân.

Phỉ... vừa nghĩ tới tên của hắn, Phương Tý Thần liền mất đi ý thức...

Hoàn chương 26
 
Tuyệt Sắc
Chương 27


“A... thật hiếm thấy a... hôm nay quản lí lại xin nghỉ.”

“Đúng vậy a... khó trách được sáng nay lại không nghe giọng.” Trong văn phòng mọi người khe khẽ nói, nhưng tóm lại, chuyện Phương Tý Thần xin nghỉ phép là sự thật.

Nên... Đáng chết...! Biết vậy anh đã sớm g**t ch*t mấy tên côn đồ kia, hiện tại cư nhiên còn phải hy sinh thời gian đi làm.... Thật sự là...

Chính là như vậy, Phỉ xuất hiện ngay thời điểm anh mất đi ý thức, dọa lui đám côn đồ, cứu anh trở về. Đương nhiên, toàn bộ sự việc anh chỉ nghe Phỉ thuật lại, nhưng mặc kệ có phải là sư thật hay không, Phương Tý Thần vẫn thực cảm động vì Phỉ vẫn còn để ý tới anh

“Cho nên” Phỉ nhẹ nhàng chế trụ tay anh, một bên vỗ về chơi đùa một bên nói.

“Cho nên?”

“Cho nên, anh mau nghĩ đi? Anh phải làm sao báo đáp tôi?” Phỉ cười yếu ớt, nhìn cái áo ngủ vây lấy cơ thể Phương Tý Thần.

“Ân... cậu...” Nguyên lai... Là ý tứ này... Phương Tý Thần cơ hồ đỏ bừng mặt.”Vậy cậu muốn như thế nào a?”

“Ân... Nhìn anh xem, chỉ cần anh có thành ý, tôi đều có thể nhận.. Làm cho tôi vui vẻ.” Câu trả lời có vẻ như rất đơn giản.

Có thành ý? Làm cho hắn vui vẻ?”Là gì a? như thế nào cậu mới có thể vui vẻ?” Phương Tý Thần khó hiểu hỏi, anh cảm thấy Phỉ hiện tại thực vui vẻ.

“Anh là thật sự không biết hay là giả vờ không biết?” Phỉ thăm dò ghé vào tai anh nói rõ ràng: “Tôi, nghĩ muốn anh.”

Hách ~!

“Cậu... Tôi...” Phương Tý Thần bắt đầu nói năng lộn xộn.Nam nhân trước mặt ngày càng tới gần, anh lại càng không có biện pháp chống cự.

“Thần...”

Lại là tiếng chuông, lần này Phương Tý Thần nhanh tay nghe điện thoại, không cho Phỉ cơ hội tắt đi.

“Uy, uy?” Phỉ không an phận thoát quần áo của anh.

“Quản lí? Có phải quản lí không?” Là đồng nghiệp...

“Ân, là tôi. Xảy ra chuyện gì sao?”Chẳng lẽ công ty xảy ra chuyện gì...?

“À, là bởi vì vi hôm nay quản lí không có tới...” đôi tay của Phỉ dần dần chạm tới nội y, làm cho Phương Tý Thần sợ run.”không hiểu quản lí xảy ra chuyện gì... ta hỏi thăm một chút.”

“Không không không... Không có việc gì... Chính là... Có điểm... chỉ hơi cảm mạo...”Phương Tý Thần gắng gượng nhìn đôi tay đang v**t v* thân thể mình

“... là vậy a, quản lí phải nghỉ ngơi nhiều a.” xem ra quản lí bệnh không nhẹ a.

“Ân... được, gặp lại sau.” tính gác điện thoại, liền bị Phỉ ngăn chặn.

“Từ từ... Chờ một chút.”

Phỉ hoàn toàn không bị kế hoãn binh của hắn mê hoặc, ý chí kiên định ôm người vào phòng.

“Như vậy là, quản lí bệnh thật sao?”

“Đúng vậy, người bằng sắt cũng có thể bệnh mà.”

Trong văn phòng, một nhóm vì không có quản lí liền trở nên lời bình, nhàn nhã tám chuyện. Lại nói, Phương Tý Thần hiện tại cũng không có tinh thần quản bọn họ a.

Hoàn chương 27
 
Tuyệt Sắc
Chương 28


“Ô...” không hiểu đã qua bao lâu, nhưng Phương Tý Thần ngay cả khí lực ngẩng đầu nhìn chung quanh cũng không có, vừa mới chấm dứt đoạn cao trào mãnh liệt, lúc này anh đang tựa đầu vào lòng ngực của Phỉ, ngay cả khí lực để ngửa đầu lại ngủ cũng hầu như không còn, nhẹ nhàng nhắm mắt, cảm thụ ôn nhu của Phỉ.

“Còn giận tôi sao? Những lời nói không tốt hôm đó.” Phương Tý Thần bị Phỉ ôm chặt trong ngực, giãy dụa để tìm tư thế thoải mái. Tuy rằng như thế, anh vẫn cảm thụ được ấm áp của Phỉ.

“.... chỉ hơi sinh khí.” Phỉ quay đầu, rõ ràng cảm nhận được nam nhân trong ngực đang cứng đờ.

“Tôi biết.” anh muốn giải thích nhưng là không nói nên lời.

“Quan hệ của chúng ta là gì a?” thanh âm của Phỉ đột nhiên thay đổi.

“Là ý gì?” Phương Tý Thần mệt mỏi quá mệt mỏi, nghe được Phỉ hỏi hắn liền cảm thấy tỉnh táo. Là gì a? Quan hệ của bọn họ là gì? Nói bọn họ là gì mới được a. Quan hệ của bọn họ không giống như người khác có thể hướng với người ngoài nói ra được.

Phải không? Là như vậy a?

“Cậu nói là gì thì là vậy đi.” Đúng vậy, nói như vậy chắc là đúng rồi? Chẳng lẽ bọn họ có thể như vậy cả đời?Phương Tý Thần nghi hoặc.

“Tôi yêu anh.” Sự thật là sự thật, từ trong miệng Phỉ nói ra.”Vậy còn anh?”

! Thật sự? Cậu yêu tôi?”Tôi...” Tôi đương nhiên yêu cậu.”Tôi... Tôi không rõ ràng lắm...” Khẩu thị tâm phi. Phương Tý Thần đã có thói quen xấu.

“Thật vậy chăng? Anh không rõ ràng lắm.” Phỉ thở dài một hơi, xem ra để người tính tình quật cường này thừa nhận phải cần công phu gấp đôi.”Tôi đây nhất định làm cho anh yêu tôi. Làm cho anh chính miệng thừa nhận anh yêu tôi.”

“A...” Phương Tý Thần bị cá tính cương ngạnh của đứa con hù dọa, trong thời gian ngắn vẫn là không có biện pháp.

Là vậy. Nhưng mà trong lòng vẫn cảm thấy ngọt ngào.

Nếu cùng hắn một chỗ sẽ không có tương lai đi, vậy Phương Tý Thần tình nguyện vứt bỏ thời gian, cùng Phỉ vĩnh viễn ở chung trong thời khắc này.

“Dù sao anh sớm hay muộn cũng là của tôi, không cần mạnh miệng, cứ nói thẳng là anh yêu tôi đi.”

“... cậu!” Vừa mới cảm động một chút, lại nghe Phỉ ba hoa, Phương Tý Thần hung hăng dùng gối ném tới.”Nói hưu nói vượn!”

Phỉ cười tránh đi.”Tôi nói chính là sự thật a.”

“Được rồi ~ mau ngủ, ngày mai có tinh thần đi làm.”

Hoàn chương 28
 
Tuyệt Sắc
Chương 29


“Đem theo đủ đồ đạc chứ?” trên mặt Phỉ luôn có một mạt tươi cười mang theo đùa cợt, dựa vào cửa, lẳng lặng nhìn Phương Tý Thần sắp đi.

“A... hẳn là... Hẳn là đã đem đủ đi.” Thanh âm có chút suy yếu, sau tối hôm qua, anh liền trở nên không biết làm như thế nào để đối mặt Phỉ. Cũng không phải xấu hổ, chỉ là đơn thuần không biết phải làm sao.

Anh có điểm sợ hãi tình huống như vậy, nhưng mà lại luôn có cảm giác an tâm.

Chỉ nhìn Phỉ như thế này, tim anh liền đập nhanh hơn.

Anh cảm thấy được mặt của mình đang đỏ lên.

Đối mặt với sự thay đổi của bản thân, Phương Tý Thần cảm thấy có chút mâu thuẫn.

“Đều mang đủ?” nhìn Phương Tý Thần đang bối rối, Phỉ dù bận nhưng bây giờ dáng vẻ vẫn là ung dung.

“Đều mang đủ...” Nhìn sang người bên cạnh, lần thứ hai trả lời.

Phỉ thay Phương Tý Thần khoát thêm áo lên người, Phương Tý Thần chuẩn bị đi làm.

Nhìn anh mang hài, trong lòng Phỉ lần thứ hai cảm thấy bất mãn. Mình cũng không phải không nuôi nổi hắn!

Đừng đùa a, tùy tiện dùng tiền tiết kiệm của hắn gửi ở Đức, cũng có thể nuôi Phương Tý Thần cả đời, thực không hiểu vì cái gì anh còn đi làm ở nơi quỷ quái đó!

Anh cứ như vậy kiên trì đi làm, thực làm cho Phỉ phải cân não nghĩ.

Bất quá không quan hệ, một ngày nào đó......

“Kia, túi tài liệu của anh đâu?”

“A...” Thầm mắng chính mình sơ ý. Gần đây có chút cảm giác không yên lòng.....

Anh biết vì cái gì, anh thực để ý.. những lời ngày hôm qua Phỉ nói......

Anh muốn biết, đó có phải là lời thực tâm hay không.

Kỳ thật thật sự thực để ý, cho dù không nói.

Hao hết khí lực lấy túi tư liệu trong tay Phỉ, Phương Tý Thần một mạch thoát li khỏi hiện trường.

Hôm nay chính là ngày thứ Hai tốt đẹp, là một buổi sáng tốt đẹp. Nhưng đối với Phương Tý Thần mà nói hôm nay dường như không đẹp.

Anh cảm thấy được... không khí hôm nay có chút là lạ. Giống như toàn bộ mọi người đang chăm chú nhìn anh, nhưng quay đầu lại, mỗi người đều làm chuyện của mình.

Có hay không gần đây quá mệt mỏi... Mới có thể sinh ra ảo giác...

Hẳn là vậy đi... Nhất định là vậy.

“Thực xin lỗi, quản lí...” đang ngẩn người nghĩ, một giọng nữ vang lên.”Anh có đang xem dự án của tôi không?” Là Kỉ Lễ Chi, nữ nhân rất có lễ phép

“A... Tôi xem.” Hoàn hồn... Mau hoàn hồn a...”Dự án cô viết thật sự không tồi, chính là... có một chút cần phải sửa chửa.”

Phương Tý Thần lộ ra mỉm cười, hướng nàng nói.

Không biết, cơ hồ cả văn phòng đều nhìn lén hai người.

“Cậu biết không... gần đây quản lí thực sự thích cười...”

“Ân, có một chút...”

“Nói không chừng là đang yêu a.”

“Không thể nào! Không có nghe quản lí nói a...”

“Cậu không biết, gần đây mọi người yêu đều thần bí, rồi sau đó kết hôn như tia chớp... Nói không chừng quản lí ngày mai liền kết hôn.”

Cứ như vậy thì thầm, trong văn phòng lén nhau nói chuyện.

Lời nói thật đáng sợ, miệng nhiều người xói chảy vàng.

Nhưng mà Phương Tý Thần còn chưa được lĩnh giáo sự đáng sợ của nó.

“Cô có hiểu không?” Phương Tý Thần vẫn đang làm việc, căn bản không biết một đám tam cô lục bà đang ở bên ngoài khe khẽ nói.

“Tôi đã hiểu.” Kỉ Lễ Chi nói, không khỏi tán thưởng năng lực của Phương Tý Thần.

Mỗi một câu đều đánh trúng chỗ sai, chỉ ra mọi việc một cách rõ ràng, có trí tuệ cùng sự sáng tạo cao.

Người như thế, khó trách được lão nhân của ban trị sự nâng đỡ.

Đó là một nhân tài.

Kỉ Lễ Chi lưu chuyển ý niệm trong đầu, liền trở về nơi công tác

Hoàn chương 29
 
Tuyệt Sắc
Chương 30


“Quản lí ~~ anh biết không? Hôm nay là sinh nhật của tôi” buổi chiều, lúc gần giờ tan tầm, mọi người bắt đầu thảo luận.

Người nói chuyện chính là một đồng sự nữ bình thường, mọi người chính là thảo luận như thế nào để thay nàng mừng sinh nhật, đương nhiên, Phương Tý Thần bản thân là quản lí, nên biểu hiện một chút tâm ý...

“Là vậy a...” Phương Tý Thần bình thường không chú ý những việc nhỏ này, lúc này chính là xấu hổ cười trừ.”Sao lại vậy, tôi không có chuẩn bị quà... Thật sự là ngượng ngùng.”

Sau khi lên làm quản lí, ngẩu nhiên phải để ý loại sự tình này a. Quản lí trước kia đều chuẩn bị lễ vật cho đồng sự, chính mình vừa mới tiền nhiệm không lâu, còn không chịu để ý.....

Cứ như vậy, không phải là rất ngại sao?

“A...” Đã dự kiến được câu trả lời là như vậy, nàng cũng không quá buồn. Đúng vậy ~ nàng biết quản lí sẽ không để ý loại sự tình này. Bất quá, dù vậy quản lí cũng thực đáng yêu a...

A a a ~!! Anh đang tươi cười.. Hảo đáng yêu a ~!

“Bằng không thì quản lí hãy mời chúng ta cơm chiều đi ~~~”Trong văn phòng mọi người đều reo hò. Ai cũng biết, nếu không có lí do chính đáng, vị quản lí lạnh lùng này hẳn là sẽ không cùng bọn họ ra ngoài đi. Đây chính là lí do chính đáng?

Mọi người đều muốn như vậy.

Đi ra ngoài!? Sau khi ở chung với Phỉ, ra ngoài chính là điều làm Phương Tý Thần đau đầu nhất.”Tôi.. hôm nay không được.”

A...”Vì cái gì vì cái gì, khó khăn mới có dịp này a.” Mọi người thực thất vọng.

Này..... Nên làm sao......”Tôi hôm nay, thân thể có chút không khoẻ...” Tưởng tượng đến phải đi ra ngoài, Phương Tý Thần mặt mũi trắng bệch.

Mọi người nhìn vẻ mặt anh, cư nhiên có chút tin tưởng.

Cứ như vậy, Phương Tý Thần tránh được một lần.

“Phỉ...” nhỏ giọng gọi, thật vật vả mới chạy ra khỏi hang hổ đó, chờ Phương Tý Thần ở nhà chính là lão hổ.

“A...” sau một hồi, đã bị người ôm vào trong ngực. Ôm lấy hắn là Phỉ vừa mới tắm xong, chỉ phủ một áo sơ mi bên ngoài, còn tỏa ra hơi nước.”Đã về rồi.”

“Đi... mau mặc quần áo, cậu sẽ bị cảm mạo...” tránh khỏi ôm ấp của Phỉ, tim đập nhanh hơn.

“Hôm nay thời tiết thực nóng, làm sao có thể cảm mạo...” Phỉ tà tà mà tươi cười, chống lại ánh mắt của Phương Tý Thần.

Hắn hôm nay cũng thật mê người.

Hoàn chương 30
 
Tuyệt Sắc
Chương 31


“Cậu, từ từ...” Phương Tý Thần nhẹ nhàng đẩy ra, trước khi chính mình ngất xỉu điều chỉnh lại hô hấp.”Tôi... Tôi đi tắm rửa, một chút nữa là có thể ăn cơm.” Anh vội vàng thoát khỏi ma chưởng của Phỉ, cầm lấy quần áo hướng phòng tắm vội đi.

Phỉ nhẹ nhàng mỉm cười, hắn nhìn Phương Tý Thần bối rối mất tự nhiên, ung dung mở ti vi.

“Hiện tại là kênh tin tức......” trong phòng tắm truyền ra tiếng nước rầm rầm. Tuy rằng Phỉ ở phòng khách, nhưng mà cũng không chú ý xem ti vi......

Vừa rồi! Thực đáng sợ... Phương Tý Thần mở nước thật lớn, muốn tiếng nước che đi âm thanh phòng khách cùng với sự thất thố của mình

Phỉ như vậy...... Anh tuyệt không biết phải làm sao mới tốt, anh vẫn là thực khẩn trương... sợ sự nhiệt tình như vậy.

Anh cảm thấy được, anh không có biện pháp đáp lại tình cảm này. Quá mức trực tiếp, liều lĩnh.

Dù an tâm như vậy nhưng kì thực trong lòng vẫn cảm thấy bất an.

Anh cùng Phỉ có thể như vậy trong bao lâu..... Nói không chừng ngày mai...

Phỉ sẽ bỏ anh mà đi...

Đóng vòi nước, Phương Tý Thần thay quần áo. May mắn lần này không lấy sai.

“Tý Thần... anh đã xong chưa?” thanh âm của Phỉ ở bên ngoài vang lên.”Anh có thể... ra ngoài không?”

“A... A... Từ từ...” nháy mắt cửa mở ra, anh bị Phỉ bắt lấy áp đến tường.

Hai tay quen thuộc thoát quần áo, chạm vào từng điểm mẫn cảm.

Còn không kịp chờ, đôi môi đã bị che lại.

“Tôi nhẫn thật lâu...” khẽ cắn điểm hồng nhuận của Phương Tý Thần, Phỉ khàn khàn nói. Cảm giác như bị điện giật đánh úp lấy anh, Phương Tý Thần liều mạng đè lấy rên rì sắp thoát ra khỏi miệng.

“Từ từ... cậu còn không có...... Còn không có ăn cơm...” Lực bất tòng tâm ngăn cản ngón tay kiêu ngạo, thật vất vả mới nói hoàn hảo một câu.

“Ăn cơm... Không cần. chờ một chút tôi liền đem anh ăn no...” Nói xong, Phương Tý Thần đã là trần như nhộng, quần áo vừa mới mặt vào đã được Phỉ để sang một bên, thân thể non mịn phát nhiệt, khắp nơi đều bị Phỉ đánh dấu chủ quyền.

Sao lại như vậy......

“Không cần... Hôm qua mới......” thanh âm bị ngón tay sát nhập cắt đứt, chỉ có thể phun ra r*n r*.

“chuyện đó đã là rất lâu rồi... Thần...” chậm rãi di chuyển ngón tay, Phỉ tà tà cười.”Tôi hiện tại rất muốn......anh!”

Hoàn chương 31
 
Tuyệt Sắc
Chương 32


“A... Ngô...” ngón tay của Phỉ trong cơ thể anh di chuyển, anh gắt gao nắm chặt tay, không muốn biểu tình của mình quá mức ph*ng đ*ng.

“Phỉ... Tôi hôm nay không được......” âm thanh mê người nói ra, rõ ràng nghĩ không muốn, nhưng thân thể vẫn là không tự chủ được phối hợp. như thế đối với Phỉ là k*ch th*ch quá lớn, nhưng bản thân bất giác cảm thấy mờ mịt.

“Không được...? Ân? Nếu anh cảm thấy mệt, sẽ không muốn đi làm... Hơn nữa thân thể của anh, không phải cũng rất muốn sao?” Một bên chạm vào những điểm mẫn cảm trên người Phương Tý Thần, nghe anh phát ra âm thanh r*n r* trầm thấp mỏng manh.”Không phải xử nam, cũng không phải lần đầu tiên làm, anh nhẫn làm gì..... cảm thấy thoải mái thì cứ kêu ra a!”

“Cậu...... A!” ngắn ngủi than nhẹ, nháy mắt Phỉ đã sát nhập.

“Mẹ nó, nhanh quá!” Phương Tý Thần đỏ mặt nói, không nghĩ sẽ nghe Phỉ nói...”Anh thực muốn tìm bất mãn... đều ôm đã không biết bao nhiêu lần, còn bảo nhanh, hôm nay anh thực sự muốn a?”

Dùng sức, hắn cơ hồ còn không giữ được mình, nếu Phương Tý Thần không thả lỏng, hắn cũng không biết sẽ có hậu quả gì.

Bị mãnh liệt va chạm, Phương Tý Thần căng thẳng thân mình, Phỉ bên trong cơ thể anh hung hăng va chạm, phần eo theo phản xạ cong lên, thân thể khẽ run.

Hắn biết như vậy sẽ có hậu quả gì, nhưng là... Không hiểu được vì cái gì, hôm nay chính mình, chính là đặc biệt mẫn cảm......

“Phỉ...” Đã muốn chịu được không được, anh nâng lên thắt lưng yêu cầu nhiều hơn.

“Đáng chết...” Hắn biết Phương Tý Thần hôm nay mệt chết đi, vốn nghĩ chỉ ngoạn một chút...... Phương Tý Thần thật không biết nếu còn xxx sẽ có hậu quả gì sao?

Chậm rãi hít sâu một hơi, Phỉ muốn làm cho bản thân tỉnh táo lại.

“Ân...” Phương Tý Thần nâng lên phần eo. Lại tác động đến bộ vị của hai người.

Anh nhắm mắt lại, biết Phỉ đang ô ô th* d*c.

Phỉ kinh ngạc nhìn phản ứng của Phương Tý Thần

“Anh không cần hối hận..” Bởi vì cho dù hối hận, cũng không còn kịp rồi.

Hôm nay, là phải làm tới cùng a.

Đêm qua, Phỉ cơ hồ không cho anh ngủ. Cho dù là anh có một chút chủ động, Phỉ cũng không thể như vậy... Chính là bởi vì như thế, anh mới chán ghét l*m t*nh.

Gần đây Phỉ càng yêu cầu vô độ.....nhiều hơn lúc trước. Tuy rằng Phương Tý Thần không có đáp lại hắn, nhưng hắn vẫn cảm thấy được... những ngày như vậy thực sự hạnh phúc.

“Sao vậy? nghĩ tới tôi a?” âm thanh của Phỉ bỗng nhiên vang lên

Hoảng sợ! sao hắn lại biết?”Không có a...... Tôi đang đọc báo.” Cúi đầu, nhanh chóng nhìn văn tự trên tay.

“Xem thực chuyên tâm? Tôi cảm thấy anh xem trang này thật lâu a.” Tà tà cười.

Hắn sao lại một mực chú ý anh?”Bởi vì tôi... tôi đang xem cho kỹ.” Dùng lý do vớ vẩn, mặt Phương Tý Thần dần đỏ lên.

“A... anh biết không?...... xem báo nhiều không tốt.”

Đem người đang đỏ mặt ôm vào trong ngực.

Ai ~ thật đáng yêu.

Hoàn chương 32
 
Tuyệt Sắc
Chương 33


Một buổi sáng yên lặng, bị tiếng điện thoại đánh gãy, hình tượng Phương Tý Thần xây dựng từ trước đến nay giờ phút này bị biến mất.

“Cậu phải đi về Đức......?” Trong nháy mắt, anh không thể lý giải nhìn Phỉ vừa buông điện thoại, nói.”Là ý gì”

Phỉ nhẹ nhàng nhíu mày, nếu có thể hắn cũng không muốn...... Hắn biết, chuyện hắn muốn làm, là bồi ở bên người Phương Tý Thần, vĩnh viễn vĩnh viễn.

Thật vất vả Phương Tý Thần mới hơi hơi chấp nhận hắn!

“Thần... anh hãy nghe cho kỹ...... Tôi sẽ trở về Đức một chuyến...” gắt gao nói, hắn cảm thấy một trận bối rối.

“Vì cái gì? Cậu muốn đi bao lâu?” Quay về Đức? sao đột nhiên lại......

“Tôi.. có chút việc cần xử lí.” Nhìn thấy anh như vậy, Phỉ có chút đau lòng.”Có lẽ... xử lý xong, tôi sẽ trở lại.”

Là ý gì?”Cậu... cậu nói có lẽ? Ý là có lẽ sẽ không trở lại?” Phương Tý Thần cơ hồ choáng váng, anh không hiểu. Phỉ không phải vừa ôm anh, nói với anh.....

Bọn họ phải cả đời cùng một chỗ!

“Tôi sẽ trở về. Anh ngoan, không cần lo lắng... tôi tuyệt đối sẽ không đi xa anh lâu.” Phỉ tăng thêm ngữ khí.”Nếu như mà... anh luyến tiếc tôi đi? Vậy thì nói một trăm lần anh yêu tôi đi...”

“Cậu đi chết đi!” có lẽ dáng vẻ của Phỉ đã trở lại bình thường, làm cho Phương Tý Thần an tâm không ít. Anh cười khổ, có lẽ anh là thật sự yêu thương... đứa con của mình.

Kia lại như thế nào?

“Khi nào cậu mới trở về?” anh phải biết một thời điểm xác định.

Phỉ trầm mặc không nói, nhưng hắn biết nếu không nói sẽ ảnh hưởng tới Phương Tý Thần...”Tôi nghĩ, hẳn là rất nhanh. Nếu anh nhớ tôi, thì tôi sẽ rất nhanh trở về.” Phỉ xấu xa ôm lấy Phương Tý Thần

Thằng khốn này! Muốn chết

“Hừ, tôi mới sẽ không nhớ cậu!” Phương Tý Thần mạnh miệng nói.

Một khắc kia, Phương Tý Thần vẫn là luôn tin tưởng. Anh cảm thấy được, bóng dáng của Phỉ vô cùng chói mắt chói mắt..... Chói mắt đến mức giống như không phải là thật.

Một hồi sao mới phát hiện trong mắt mình lệ đã đảo quanh.

Kỳ quái... hôm nay có bão cát a......

===========================================================

Báo trước: Phương Tý Thần sắp vượt qua một đoạn, không có Phỉ.

Hoàn chương 33
 
Tuyệt Sắc
Chương 34


Hắn đi rồi, đây là ngày đầu tiên.

Còn chưa có thói quen sống một mình, Phương Tý Thần cũng không muốn ăn bữa sáng. Là bởi vì đây là buổi sáng đầu tiên không có hắn ư? Phương Tý Thần cảm thấy được... buổi sáng hôm nay đặc biệt im lặng.

Đêm qua, bản thân có chút mất ngủ. Bất quá! Không phải vì hắn đã đi, chỉ là bởi vì bản thân không ngủ được mà thôi.

Đúng vậy! Anh nhất định có thể tạm thời quên Phỉ, chẳng qua trong thời gian ngắn không gặp mặt hắn, chính mình cũng không cần cảm thấy uất ức như thế.

Bất quá... xem ra Phương Tý Thần vẫn là không thể không thừa nhận, chính bản thân hắn đã có thay đổi lớn.

“Sớm a ~ quản lí... Di? Ngài không ngủ a? bộ dáng thực không có tinh thần..” Mọi người đều nhìn về phía anh, cảm thấy được thật mất mặt. gì a ~ anh chẳng qua chỉ là mất ngủ chút thôi, nhìn có vấn đề vậy sao?

“A... đúng, tôi có chút mất ngủ..” một bên nói, một bên nghĩ phải trốn vào phòng quản lí.

Nói dễ nghe là mất ngủ, kỳ thật điều Phương Tý Thần không muốn thừa nhận chính là, anh cơ hồ không chợp mắt. Bởi vì, nhắm mắt lại... Có lẽ... anh sẽ muốn Phỉ trở lại. Một khi nhắm mắt lại, anh đều nghĩ muốn Phỉ!

Thái độ ngoan cố không thừa nhận, làm cho anh ngay cả dũng khí nghe điện thoại cũng không có. Anh biết, nếu Phỉ đối anh chỉ là nhất thời mê luyến thì... anh cũng không có thời gian nhân thức vấn đề đó... nếu như Phỉ có nữ nhân khác thì đến lúc đó bản thân cũng phải dùng thân phận ba ba đối đãi với Phỉ.

Dù sao, bọn họ là phụ tử... là sự thật vĩnh viễn không có khả năng thay đổi.

“Quản lí?” rơi vào tình trạng tự hỏi, lại nháy mắt bừng tỉnh.”Quản lí ngài không có việc gì đi? Tôi vừa sửa xong dự án.”

“A... Tốt, để đó là được rồi.” Thật sự là nguy hiểm, cơ hồ toàn bộ ánh mắt mọi người đều tập trung trên người anh. “Thật có lỗi... Tôi có chút không thoải mái...” tùy tiện tìm lý do, Phương Tý Thần cười đến thực miễn cưỡng.

Anh phát hiện, chỉ cần anh ngừng làm việc, anh sẽ dù ít dù nhiều... miên man suy nghĩ!

Không sao cả, không sao cả! Anh không thể như vậy được.

Bắt đầu chuyên tâm nhìn dự án trên tay, trong văn phòng mọi người quay lại bàn tán: “Tôi thấy... Hôm nay quản lí là lạ..”

“Chẳng lẽ là thất tình!?”

“Không thể nào... Đối tượng là ai a? Yêu đơn phương?”

Dù nói nhỏ cũng rơi vào trong tay Phương Tý Thần.

Ai ~ mới ngày đầu tiên...

Hoàn chương 34
 
Tuyệt Sắc
Chương 35


Phỉ... Phỉ... Là cậu phải không?

Giống như những buổi sáng trước kia, vừa mở cửa ra, Phi tươi cười đến chói mắt đứng ngay trước mặt. Phương Tý Thần không thể tin được đứng ngốc lăng.

“Phỉ? Thật là cậu sao?”

Anh kích động, đã lâu không có kinh ngạc như vậy.

Thật là Phỉ! Hắn đã trở lại!?

Một cái ôm ấp trong khoảng cách đó.”Tôi đã trở về...”

Ngửi được mùi hương quen thuộc, Phương Tý Thần an tâm dựa vào vai Phỉ, theo bản năng ôm hắn thật chặt. Lúc này đây, hắn đã đặt lễ vật đính hôn, hắn nhất định... Nhất định sẽ không để cho Phỉ rời đi...

“Lần này tôi trở về, chủ yếu là nghĩ muốn nói cho anh... Ta kết hôn.”

Rời đi thân thể hắn, Phương Tý Thần thấy Phỉ mang vẻ mặt bất cần. Anh kinh ngạc lui hai bước, khó có thể chấp nhận chuyện này.

“Kết hôn...?” Anh thì thào tự nói, thân thể run rẩy.

“Đúng vậy, thực đáng tiếc anh không có tới. Bất quá không quan hệ, tôi có mang quà cho anh.” Một bên cười, một bên lấy ra một cái túi tinh xảo.

Chậm rãi ngã ngồi xuống, hắn không dám tin nhìn Phỉ.

Thân ảnh của Phỉ dần dần mơ hồ trong đôi mắt đẫm lệ của Phương Tý Thần, biến mất.

Phỉ!

Là mộng...... Thực ngốc...

Phương Tý Thần từ trên giường ngồi dậy, lệ vẫn là không ngừng chảy.

Sao lại có giấc mộng này? Hắn rõ ràng đang ở Đức......

Nhìn cái điện thoại, Phương Tý Thần hơi hơi thở dài một hơi. Hắn... Vẫn là không có gọi... Đúng là vẫn còn...

Suy nghĩ miên man lẻn vào trong đầu Phương Tý Thần. Có lẽ có lẽ, Phỉ đêm nay đang ở cùng một nữ nhân... hoặc là, hắn đã sớm quên nơi này quên hết thảy.

Bằng không vì cái gì, lâu như vậy mà không có tin tức?

Những điều đó cứ lẩn sâu trong đầu Phương Tý Thần, tóm lại chính là qua thật lâu thật lâu, anh đã không có gặp Phỉ.

Cũng giống như những ngày trước kia không có Phỉ anh cũng sống một mình, nhưng mà không hiểu vì cái gì bây giờ sống một ngày bằng một năm. Rõ ràng bản thân đâu có nghĩ tới Phỉ, nhưng trong đêm dài yên tĩnh, lập tức gợn sóng trong lòng.

Cầm lấy điện thoại, nhưng rồi cũng bỏ xuống.

Phỉ... Cậu có biết tôi rất nhớ cậu không?

Không thể dừng lại sự nhớ nhung đang lan tràn trong lòng, không dám thừa nhận sự nhớ nhung đó đã không kiềm chế được.

Lại cầm lấy điện thoại, vẫn là không có nghe đi...

===========================================================

Hoàn chương 35
 
Tuyệt Sắc
Chương 36


Sao lại như vậy... gọi điện thoại không ai nghe... tên kia đã biến đi nơi nào !?

Phỉ gọi điện thoại lần thứ một trăm linh một, trong lòng bắt đầu mắng thầm.

Hai tháng nay, Phỉ hoàn toàn không có liên lạc với Phương Tý Thần, không cần nói cũng biết trong lòng hắn lo lắng cỡ nào. Hắn ngồi trên ghế ở sân bay, lại điện thoại lần nữa.

“Sách!” Lại là không ai nghe máy.

ở Đức không lâu, hắn liền quay về Đài Loan.. dù có chuyện gì... Cũng liền rõ ràng...

Không hiểu được vì cái gì, Phương Tý Thần hôm nay đặc biệt cảm thấy mệt mỏi.

Có lẽ do công việc ở công ty, có lẽ do lên chức.. Cũng có lẽ... là do hai tháng qua, anh đều không có ngủ ngon. Hai tháng này, anh đã rất mệt mỏi. Tựa như một cái xác không hồn.

Mờ mịt đi vào phòng tắm, anh cởi ra thứ trói buộc toàn thân, mặc cho nước ấm chảy trên đỉnh đầu, lại không hề có cảm giác.

Tắm rừa xong, anh liền chui vào chăn, cứ như vậy nặng nề ngủ.

Trong lúc mông lung đó, anh cảm thấy được chính mình giống như đã quên chuyện gì... vẫn còn chuyện gì quan trọng.. Chính là... nghĩ... không ra...?

Ban đêm, cửa chậm rãi mở ra, một luồng gió lạnh thổi từ bên ngoài vào nhà, một bóng người xâm nhập. Trừ bỏ trong phòng bên ngoài đều là một mảnh tối đen. Đều này làm cho người bên ngoài có vẻ thấy được đường.

Mặt nhăn mày nhíu tiến vào phòng, thuận tay đem bó hoa đặt ở một bên.

“...Người này cư nhiên lại đang ngủ...” Giơ tay lên liền cởi áo khoát trên người mình.

Thật sự là bất đắc dĩ... ngày hôm nay thật dài...

Bị âm thanh rất nhỏ đánh thức, Phương Tý Thần chậm rãi mở to mắt.”Cậu...” Là Phỉ sao?

Gạt người!

Phương Tý Thần vui vẻ nhìn, không biết là thật hay là cảnh trong mơ.

“Tôi a... không biết?” Mấy ngày tức giận, nhưng cảnh trước mắt làm cho tâm tình hắn tốt lên.

Phỉ thú vị nhìn thân mình bị chăn che khuất.

Phương Tý Thần bởi vì ánh mắt của Phỉ mà trở nên hoang mang. Đột nhiên, anh phát hiện. Chính mình toàn thân tr*n tr**. Cư nhiên quên mặc quần áo liền lên giường!?”A...... Tôi quá mệt mỏi...”

Phương Tý Thần giải thích trước tình trạng quẩn bách của bản thân.

Nháy mắt cái miệng bị che phủ. Một cái hôn nhất thời làm cho Phương Tý Thần đỏ mặt tim đập.

Phỉ... Thật là cậu...

Phỉ cảm thấy được hai gò má hắn ướt, người trong lòng đã ch** n**c mắt.”Tôi nghĩ rằng... cậu không cần tôi...”

“Sao lại vậy?” tâm thật đau... Sớm biết vậy hắn sẽ không đi Đức.

“Tôi là nam nhân, lại là cha cậu... Nếu cậu... vẫn thích phụ nữ... Tôi có thể...”

“Đủ rồi.” Tức giận, chậm rãi bước lên. Người này đang nói chuyện quỷ quái gì? Hai tháng nay hắn lo lắng cho ai a!?”Tôi yêu anh, chính là như vậy.”

“Vậy cậu.. vậy cậu vì cái gì không gọi điện thoại cho tôi?” thanh âm rất nhỏ, vừa mới nghe Phỉ nói, Phương Tý Thần cực kỳ vui vẻ. Nhưng anh muốn cho Phỉ biết anh một mực chờ điện thoại của Phỉ.

“Tôi mới phải hỏi anh... Tôi gọi nhưng không ai nghe... anh...”Phỉ thuận tay cầm lấy điện thoại.

“Anh cư nhiên không chịu nghe điện thoại!?” Phỉ không biết nên khóc hay cười, người này, ai nói hắn là tuyệt đỉnh thông minh a!

“A...” lúc trước có tiếng điện thoại, giống như là... Giống như là... vẫn không nghe. Kia... người hồ đồ là bản thân mình...?

===========================================================

Hoàn chương 36
 
Tuyệt Sắc
Chương 37


“Từ từ...” Còn chưa có chuẩn bị tốt, tình cảm mạnh liệt liền bắt đầu, còn chưa kịp thích ứng ngón tay thon dài của Phỉ bên trong mình, một cỗ cảm giác kì dị liền nảy lên.

Nhìn nam nhân thô lỗ hôn mình, Phương Tý Thần thở dài một hơi, cũng đã yêu hắn rồi.

Sao lại vậy... đột nhiên như thế...

Hồi tưởng lại những giấc mộng trước kia, cảm giác như thật còn lưu lại trong đầu một thời gian, đột nhiên lại bị một k*ch th*ch lớn, Phương Tý Thần hơi nhíu hai hàng lông mày.

” Thả lỏng...” Phỉ cũng rất không bình tĩnh, lại đẩy ngón tay sâu vào, Phương Tý Thần lập tức khó nhịn đẩy thẳng phần eo.

“Ngô... Ân...” dòng điện lưu làm lí trí của anh trở nên bạc nhược, tiếng r*n r* mê người không kìm chế được lan ra. Giống như rất lâu trước kia...

“Xem ra... Qua hai tháng, nơi này của anh cũng rất muốn tôi...” chậm rãi dẩy vào, cảm giác tuyệt vời làm hắn đứng thẳng lên.

“A...! cậu...” rất muốn nói lời phản bác, bất đắc dĩ chỉ là r*n r*, điều gì cũng không nói nên lời.

Này... Người này... quả nhiên luôn có ý nghĩ xấu xa...

Phương Tý Thần một bên nghĩ một bên chìm trong đoạn tình cảm mãnh liệt.

“Anh có biết hôm nay là ngày gì không?”

“A?” hỏi xong một câu không đầu không đuôi, ngay lúc Phỉ kéo Phương Tý Thần vào trong lòng ngực,vào thời điểm đó thấp giọng nói.

Ngày...? hôm nay sao...?

Này... tết đoan ngọ đã qua... đã qua ngày đóng thuế thu nhập! Là lễ mừng năm mới!? Vẫn còn sớm lắm a...

Nhịn xuống cảm giác tán loạn trong lòng, Phương Tý Thần trộm nhìn nam nhân ngoài cười nhưng trong không cười, căn bản không nhớ được rốt cục là ngày vĩ đại gì.

Vừa mới làm xong.. Cũng đã đủ mệt... Bây giờ còn ra vấn đề này đến hỏi anh. Anh cũng không phải siêu nhân...

“Hôm nay... là ngày gì?”

“Sinh nhật tôi.”

A... Là hôm nay!?

Này... Như thế là... hôm nay Phỉ đã qua tuổi mười tám!

?

Chuyện quan trọng như vậy... Anh cư nhiên đã quên!? Sao lại vậy? Hiện tại gì cũng chưa chuẩn bị...

Nghĩ đến đây, không khỏi oán thán chính mình thất trách, này... làm ba ba mà...”Kia... Tôi đã quên, cậu muốn quà gì?”

“Gì cũng có thể?” ánh mắt Phỉ đầy thâm ý nhìn nam nhân, bộ dáng nhàn nhã bình tĩnh... Có ý xấu.

“Đương nhiên gì cũng có thể.” Mạnh miệng nói, chỉ kém không vỗ ngực cam đoan.

Nói xong, đột nhiên có cảm giác xấu.

“Tôi muốn nghe anh nói một câu” mỉm cười nhợt nhạt, hắn bắt đầu đùa bỡn đoạn tình cảm mãnh liệt của Phương Tý Thần.

Một câu?

Đầu nháy mắt trống rỗng, hắn muốn nghe...”Tôi yêu câu...” nói rất nhỏ nhưng ngữ khí lại kiên định, Phỉ không đoán được ngây ra một lúc.

Đáy lòng nổi lên một nụ cười thật to

Hắn đã chờ được!

Hoàn chương 37
 
Tuyệt Sắc
Chương 38


Hôm nay, Phương Tý Thần vừa đến công ty, liền cảm nhận được không khí kì lạ.

“Quản lí Phương. Chủ tịch cho mời ngài.” Một thư kí nhìn hắn nói, vừa khách khí vừa tức giận mời hắn.

Xong rồi xong rồi... chẳng lẽ là bởi vì gần đây không chuyên tâm, cũng bị cuốn gói sao?

Phương Tý Thần nơm nớp lo sợ thong thả bước đến văn phòng chủ tịch.

“Chuyện ngài nói.. Tôi không thể đáp ứng.” Phương Tý Thần sau khi khiếp sợ, cơ hồ như phản xạ, lập tức thốt ra

“Cậu không thể?” Chủ tịch nhìn con gái mình, cũng là bộ dáng không thể tin. Ông không rõ, con của mình tài mạo song toàn, hẳn là mục tiêu mà nhiều người theo đuổi..Tiểu khỏa tử không biết sống chết trước mắt này, cư nhiên một ngụm từ chối?

Con gái ông có gì không tốt?

“Không cần lo lắng... Chỉ cần cậu cưới con gái tôi, cả công ty này sau này là của cậu.” Chủ tịch ý vị thâm trường nhìn hắn một cái.”Hay là, cậu đã có bạn gái?”

Phương Tý Thần hơi hơi ngẩn người.”Đúng vậy, tôi đã có người thích...”

“Nhưng mà anh vẫn chưa có kết hôn?” Kỉ Lễ Chi không khách khí mở miệng.”Nếu anh không cưới tôi, ngày mai anh cũng không cần phải đi làm!”

Nguyên lai cô ấy chính là con gái của chủ tịch... Khó trách...

Phương Tý Thần yên lặng đứng dậy, đến chỗ của mình thu dọn đồ đạc.

“Con gái a. Con như vậy có quá đáng hay không?” Chủ tịch nhìn con gái đang khóc không ngừng nói. Như vậy thật giống đang bức hôn...

“A...? Quản lí, ngài làm gì vậy?” có người chú ý hành động kì dị của Phương Tý Thần. Lớn tiếng nói.

Này.. nên nói sao?

“Tôi từ chức.” hiện tại anh còn chưa bị đuổi, hiện tại anh có thể tự cuốn gói đi.

Không hiểu được vì cái gì, thời điểm nói ra những lời này anh cảm thấy thoải mái hơn.

Không để ý cả văn phòng đang xôn xao, anh thu dọn đồ đạc trở về nhà của anh và Phỉ.

“A? Hôm nay sao anh lại về sớm” Phỉ không có việc gì làm ngồi trên sô pha xem tin tức.

“Đúng vậy... Tôi từ chức.” Phương Tý Thần thoải mái mà nói.

“... Anh nói gì?” Phỉ quả thực không thể tin được. Người cuồng công tác này... Sao có thể vậy?”Vì cái gì?”

Ha hả a... không có khả năng tôi lại nói là bị người ta bức hôn đi?

Không trả lời câu hỏi của Phỉ, Phương Tý Thần vô lực vào phòng bếp.

Ai ai ai ~ sau này chính mình chính là lão nhân thất nghiệp... Thật sự là bi ai...

“Kia... cuối cùng anh cũng nguyện ý ngoan ngoãn cho tôi nuôi sao?” Phỉ vui vẻ hẳn lên.

“......” nếu mình đáp ứng cùng con gái chủ tịch kết hôn, hiện tại sẽ không cần xuống bếp làm cơm trưa...”Ai nuôi ai?” Phương Tý Thần tức giận nói.

“Không cần nấu cơm, không bằng đi ăn mừng...” Phỉ gỡ tạp dề của Phương Tý Thần ra.

... chúc mừng gì?

Bất đắc dĩ gỡ cái tay lộn xộn của Phỉ ra, tuy rằng biết là vô ích. Chính mình nửa đời sau thật sự phải cùng người này một chỗ...

Không biết vì cái gì, có một chút cảm giác động tâm......

“Uy ~ anh suy nghĩ gì vậy?”

“Không nói cho cậu.”

“Anh không nói, tôi cho anh uống thuốc~”

Ha hả a... Có lẽ, cứ như vậy cũng không sao.

HOÀN
 
Back
Top Bottom