Đô Thị Tuyệt Phẩm Thiên Y

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 640: C640: Sau này chúng ta sẽ lại quay lại


Lúc này vẫn còn mấy thím cố gắng chen vào, đưa một cái gói nhỏ, nhét vào tay Giang Nguyên, mắt ngấn lệ, kéo tay Giang Nguyên nói:

- Bác sĩ Giang, mấy ngày nay cậu mệt rồi. đây là mấy cái bánh bọn thím làm cho cậu, cậu mang theo ăn trên đường, đừng để bị đói!

Giang Nguyên nhìn cái túi trong tay vẫn còn mang theo hơi ấm, sóng mũi càng cay cay, gật mạnh đầu nói:

- Cảm ơn, cảm ơn các thím. - Bác sĩ Giang đi thong thả, đi thong thả!

Lúc này bên ngoài đám đông lại truyền đến những tiếng gọi ầm ỉ. Giang Nguyên nhìn sang thì thấy đám đông đang chậm rãi nhường ra một con đường, một nhóm người chầm chậm đi vào trong.

Giang Nguyên nhìn thấy một nhóm người đang dìu một ông cụ có khuôn mặt quen thuộc tiến vào, đăng sau còn có mười mấy thôn dân, Giang Nguyên không kìm được lộ vẻ bất đắc dĩ. Không ngờ mấy bệnh nhân trong lầu lại chạy đến đây, nếu động đến miệng vết thương thì phải làm sao?

Hắn lập tức chạy đến đón, bất đắc dĩ cười khổ nói:

- Ôi, sao mọi người cũng tới vậy, lỡ như động đến miệng vết thương thì phải làm sao?

Giang Nguyên còn chưa kịp tiến đến đỡ thì đã thấy hai ba chục người nhà đang dìu người bị thương, còn cả mười mấy người lớn nhỏ phía sau lúc này đều chậm rãi quỳ gối trên mặt đất, cong người xuống.

Giang Nguyên nhìn thấy cảnh này sắc mặt liền biến đổi, vội vàng đưa tay ra ngăn cản hai người đứng đầu tiên, kinh ngạc nói:

- Làm thế này sao được, làm thế này sao được. Một ông cụ chống gậy đứng bên cao giọng nói:

- Bác sĩ Giang, ơn cứu mạng của cậu, người dân thôn tôi không có gì để báo đáp cậu, sau này cũng chưa chắc đã có cơ hội gặp lại cậu, giờ chỉ có cách để những hậu bối này dập đầu với cậu để cảm tạ thôi.

- Đúng vậy, bác sĩ Giang, cậu cứ yên tâm nhận của đám trẻ này một xá. Sau này, nếu còn có cơ hội đến Tê La, tôi còn đợi để kính bác sĩ Giang cậu vài ly rượu đấy.

Lúc này một người đàn ông trung niên khác được người bên cạnh miễn cưỡng dìu mới đứng vững được cảm kích nói với Giang Nguyên.

- Làm thế này thì giảm thọ tôi quá. Cậu em đứng lên đi, chị này nữa, mời đứng lên. Mọi người xin hãy đứng lên hết đi. Đây là việc tôi nên làm, đâu đáng để mọi người làm như vậy.

Giang Nguyên đỏ mắt, đỡ từng người dậy, chỉ cảm thấy những việc mình làm mấy ngày hôm nay thật sự vẫn chưa đủ, đâu đáng để được những thôn dân này hậu đãi như vậy.

La y sư ngồi trong trực thăng nhìn thấy cảnh này cũng chậm rãi gật đầu. Chỉ có Vương Mịch và Tôn Nghị ngồi đối diện lúc này vẻ mặt hơi không vui.

Những người ngồi đối diện Vương Mịch và Tôn Nghị không hề chú ý đến điều này, họ chỉ chấn động nhìn tình hình bên ngoài trực thăng. Bọn họ xuất thân từ Thiên Y viện mà cảnh bệnh nhân cảm kích, quỳ gối cảm ơn cũng hiếm thấy, còn cảnh trước mắt...

Mấy trăm người cùng đến tiễn, mấy chục người quỳ xuống thay trưởng bối của họ cảm ơn, bọn họ làm gì đã được nhìn thấy chứ?

Lúc này trên mặt Tôn Nghị ngoài vẻ chấn động bắt đầu lộ ra tia đố ky. Bản thân mình cũng cứu được nhiều người như vậy, sao không có ai cảm ơn mình.

Lúc này La y sư đã chú ý đến vẻ mặt của hai người, cuối cùng cũng hừ khế một tiếng.

Hai người Vương Mịch và Tôn Nghị đều đồng loạt cả kinh, trong lòng hơi hoảng hốt nhìn về phía La y sư.

- Hai người phản tỉnh lại đi.

La y sư chỉ lãnh đạm liếc nhìn hai người, sau khi bỏ lại một câu liền nhắm mắt dưỡng thần.

Nhưng câu nói này đã khiến hai người Vương Mịch và Tôn Nghị đều toát mồ hôi.

Đúng vậy, hai người họ ở đây trên một vài phương diện nào đó làm cũng không tệ, coi như đã tận chức, nhưng so với bác sĩ Giang trước mặt thì quá thua kém. Nếu La y sư không hai lòng, vậy thì khảo hạch lần này.

Lúc này trong lòng hai người đều căng thẳng. Tôn Nghị thì lại càng oán hận Giang Nguyên. Nếu không có thằng nhãi này, sao mình phải lo lắng như vậy?

Lúc này lại có một ông cụ bên cạnh bưng một bầu rượu bước ra, hai tay run rẩy, nhận một cái ly từ đứa nhỏ bên cạnh, sau khi rót đầy rượu, hai tay đưa cho Giang Nguyên, run rẩy nói:

- Nhân nghĩa và ân tình của bác sĩ Giang, người thôn Tề La chúng tôi nhớ hôm nay bác sĩ Giang phải đo, tôi cũng chẳng có gì để tặng, giờ tôi kính một ly rượu để tiễn bác sĩ Giang. Hy vọng bác sĩ Giang rảnh rỗi nhớ đến thôn dân La Tè chúng tôi, có thời gian xin hãy đến thăm.

Giang Nguyên nhìn thấy tia chân thành và kỳ vọng trong đôi mắt vàng đục của ông cụ kia liền gật mạnh đầu, sau đó hai tay nhận ly rượu, ngửa đầu uống cạn. Sau đó gật mạnh đầu nói:

- Chắc chắn!

Cuối cùng, trong những lời tiễn biệt của mọi người, Giang Nguyên ôm Tiểu Bảo ngồi trong trực thăng, sau khi vẫy tay với thôn dân xong mới đóng cửa cabin lại.

Sau khi đóng cửa cabin, Giang Nguyên mới cảm nhận được Vương Mịch và Tôn Nghị ngồi đối diện đang nhìn mình có chút quái dị. Có điều Giang Nguyên cũng lười để ý. Đời này hắn ghét nhất là ly biệt. Hiện tại cảm xúc của hắn không được tốt nên chỉ ôm chặt lấy Tiểu Bảo, sau đó nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi.

Sau khi cánh quạt của trực thăng chậm rãi xoay còn liền chậm rãi bay lên trong sự chú ý của mọi người.

Tiểu Bảo ở trong lòng Giang Nguyên mở to đôi mắt tròn đen lay láy nhìn cảnh vật dần nhỏ đi ngoài cửa sổ, rõ ràng đã hơi bình tĩnh hơn, giống như đã hiểu được gì đó.

Giang Nguyên nhẹ nhàng ôm chặt Tiểu Bảo vào lòng, mỉm cười nói:

~ Tiểu Bảo, sau này chúng ta sẽ lại quay lại. - Vâng, ba. Tiểu Bảo nhẹ nhàng vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào lòng Giang Nguyên, sau đó nắm chặt vạt áo Giang Nguyên không lên tiếng nữa.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 641: C641: Đội cứu viện thames


Chiếc trực thăng Giang Nguyên ngồi chậm rãi đáp xuống sân bay quân dụng.

La y sư dường như lúc này mới tỉnh lại sau giấc ngủ, chậm rãi mở mắt cười gật đầu với Giang Nguyên, sau đó đi xuống khỏi trực thăng. Vương Mịch và Tôn Nghị vội vàng đi sát theo sau.

- Bác sĩ Giang, đây là danh thiếp của tôi. Nếu có gì cần, có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào.

Trước khi La y sư xuống khỏi trực thăng đã mỉm cười nhìn Giang Nguyên, đưa một tờ giấy.

- Cảm ơn tiền bối.

Giang Nguyên cẩn thận nhận tờ danh thiếp, sau đó cười hỏi:

- Tiền bối sẽ tạm thời lưu lại đây hay sao?

- Không, đợi trực thăng đổ đầy dầu, chúng tôi sẽ bay thẳng đến tỉnh thành, sau đó đổi máy bay. Nếu bác sĩ Giang muốn đến tỉnh thành, có thể đi chung với chúng tôi.

La y sư mỉm cười nói.

Nghe vậy, Giang Nguyên chần chừ một lúc, sau đó cười lắc đầu, nói:

- Không cần, đợi chút nữa tôi thử xem có chuyến bay nào thuận đường đi thẳng đến Bắc Kinh là được rồi.

- Ừ, vậy cũng được!

La y sư thấy Giang Nguyên từ chối cũng không miễn cưỡng, chỉ cười gật đầu nói:

- Chuyện vào viện, cậu hãy suy nghĩ kỹ càng nhét! - Chắc chắn rồi!

Dĩ nhiên La y sư đang vì mình nên lập tức gật đâu cảm kích nói.

Lúc này chiếc trực thăng bên cạnh đã bắt đầu đổ dầu, dĩ nhiên Giang Nguyê. cũng sẽ không rời đi mà ở lại cùng trò chuyện với La y sư.

Đột nhiên, đằng sau Giang Nguyên đột nhiên truyền đến một âm thanh xa lạ:

- Hn?

Nghe thấy giọng nói bắt đầu có chút xa lạ, nhưng cái tên lại cực kỳ quen thuộc, Giang Nguyên vô thức quay đầu lại.

- HnI Đúng là anh rồi!

Một thanh niên mặc đồ cứu viện màu đỏ, tóc vàng mắt xanh sau khi nhìn rõ Giang Nguyên lập tức hưng phấn kêu lên, vừa gọi vừa hưng phấn quay đầu lại, dùng tiếng Anh khẩu âm Oxford lớn tiếng hét:

- Hn, đúng là Hn rồi.

Cùng với tiếng gọi của người thanh niên này, một người mặc đồ cứu viện màu đỏ bên kia cũng hưng phấn chạy về phía này.

Giang Nguyên nhìn người thanh niên trước mặt rồi nở nụ cười. Hắn không ngờ sẽ gặp Đội cứu viện Thames ở đây.

- Ny, không ngờ các anh cũng tới, tới khi nào vậy?

Lúc này Giang Nguyên cũng nở nụ cười, gật đầu xin lỗi với La y sư, sau đó cười nói với Ny.

- Hôm nay chúng tôi vừa mới tới đây, chuẩn bị xuát phát đi Lỗ Sơn.

Ny hưng phấn nhìn Giang Nguyên, sau đó nhìn Tiểu Bảo trong lòng Giang Nguyên, hơi nghỉ hoặc nói:

- Hn...

- Anh cũng đi Lỗ Sơn à? Sao còn mang theo một đứa bé vậy?

- Tôi mới quay lại từ Lỗ Sơn, đây là con trai tôi! Giang Nguyên cười nói.

- Con trai anh? Sao có thể? Năm ngoái ở Haiti, anh còn nói chưa có bạn gái, một năm sao có thể...?

Ny lớn tiếng hét lên.

- Con của Kng, anh ấy xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, nên tôi nhận nuôi nó. Giang Nguyên mỉm cười nói.

- Con của Kng? Anh ấy sao, Thượng Đế phù hột!

Ny nhìn thấy tia bi thương lóe lên sâu trong mắt Giang Nguyên, Ny rất sáng suốt mà không hỏi nữa.

- Hn?! Lâu rồi không gặp! Lúc này có vài người của đội cứu viện Thames khác cũng kéo đến, một người đàn ông cao to có râu quai nón

dãn đầu rất vui mừng chào hỏi Giang Nguyên.

- M, lâu rồi không gặp, xem ra tay anh đã khỏi hẳn rồi nhỉ.

Sau khi bắt chặt tay M, cảm nhận được lực cánh tay của đối phương, Giang Nguyên hài lòng cười.

- Đương nhiên tôi cũng không ngờ tay tôi vẫn có thể hồi phục được. Hn, thật sự phải cảm ơn cậu!

M giống như một con gấu lớn, cảm kích nhìn Giang Nguyên nói:

- Hn, nếu không nhờ có cậu, có lẽ tôi cũng không thể cứu được đội cứu viện.

- Làm gì có, M, Thames sao có thể không có anh được, haha.

Đám La y sư và Vương Mịch ở bên lúc này cũng tò mò nhìn Giang Nguyên và đám người trước mặt. Nhưng thật bất ngờ, Giang Nguyên ở đâu cũng có thể gặp được người quen, hơn nữa còn là những người nước ngoài rõ ràng đến từ đội cứu viện trợ giúp nước ngoài.

- Bọn họ nói gì vậy? La y sư tò mò hỏi Vương Mịch ở bên cạnh.

Vương Mịch nghe thấy chuyện này thì hơi giật mình. Giờ lại nghe La y sư hỏi, vội vàng đáp:

- Hình như bác sĩ Giang quen mấy người của Đội cứu viện Thames này, hơn nữa hình như trong trận động đất Haiti năm ngoái, tay của người đàn ông cao to kia còn được bác sĩ Giang chữa trị.

Nói tới đây, gã hơi dừng lại, nói: - Con trai của bác sĩ Giang, hình như là con trai bạn cậu ta được bác sĩ Giang nhận nuôi.

Nghe thấy vậy, La y sư chỉ cười, nói:

- Tiểu Bảo này dĩ nhiên không phải con của bác sĩ Giang. Nhìn là đã thấy không giống rồi. Bác sĩ Giang này thú vị thật, có nhiều trải nghiệm đến thế, chẳng trách không phải kỹ thuật của Thiên Y viện chúng ta mà cũng giỏi như vậy, xem ra có nhiều trải nghiệm cũng tốt đấy chứ.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 642: C642: Chào mừng anh hùng của chúng ta trở về


~M, giờ các anh đi Lỗ Sơn à?

Nhìn thấy những gương mặt quen thuộc của Đội cứu viện Thames này, Giang Nguyên mỉm cười nói.

- Đúng vậy Hn, có phải cậu cũng đi không? M cười hỏi Giang Nguyên. Giang Nguyên cười lắc đầu nói:

- Không, tôi ở Lỗ Sơn hơn một tuần rồi, vừa mới quay lại, các anh phải cực khổ rồi.

- Ồ, cậu đã ở Lỗ Sơn hơn một tuần rồi, lợi hại vậy. Thế mà tôi tưởng lại được chiến đấu cùng cậu chứ, tiếc nuối quát

Mi tiếc nuối thở dài, lúc này có vài chiếc xe chạy tới, sau khi bọn M nhìn sang đều tiếc nuối từ biệt Giang Nguyên:

~M, đợi mọi người xong việc, chúng ta lại liên lạc. Nếu có thể gặp lại, tôi mời các anh uống rượu!

Giang Nguyên cũng rất hoài niệm những đội hữu đã từng cùng nhau làm việc này.

- Được, trước khi chúng tôi quay về sẽ liên lạc. Sau khi trao đổi với nhau phương thức liên lạc, Đội cứu viện Thames vẫy tay chào tạm biệt Giang Nguyên, sau đó lên xe, đến huyện Lỗ Sơn.

La y sư ở bên nhìn thấy đám người lên xe rời đi, liền cười nói:

- Không ngờ bác sĩ Giang giao du rộng đến thế.

- Tiền bối quá khen, Đội cứu viện Thames này là Đôi cứu viện đến từ Anh, tôi đã từng cùng họ làm việc mấy ngày.

Giang Nguyên cười cười, sau đó cũng giải thích sơ.

- Không tệ, không tệ.

La y sư cười gật đầu.

Lúc này, chiếc trực thăng bên kia đã đổ dầu xong, La y sư bắt tay nói với Giang Nguyên:

- Được rồi, vậy chúng tôi đi trước, sau này thường. liên lạc nhé.

- Được, tiền bối lên đường bình an.

Giang Nguyên nhìn ba người bước lên trực thăng, mỉm cười vẫy tay với họ rồi nhìn chiếc trực thăng chậm rãi biến mất trên bầu trời.

Sau khi nhìn chiếc trực thăng ròi đi, Giang Nguyên không chút bất ngờ lặp lại thượng úy Vương Cường Tổ trưởng tổ ngoại vụ của cơ sở kia.

- Bác sĩ Giang, chào mừng cậu bình an trở về.

Thượng úy Vương Cường mỉm cười kính Giang Nguyên một lễ nói.

- Cảm ơn, lần này thật sự làm phiền anh rồi, thượng úy!

Giang Nguyên cười nói.

- Đâu có, lần này bác sĩ Giang đã làm được nhiều việc cho nạn dân vùng động đất như vậy là đã lập công lớn. Giờ sự tích của cậu đang được tuyên truyền rất mạnh trong bộ đội đấy!

Vương Cường cười ha hả nói.

- Tuyên truyền sự tích của tôi? Bộ đội?

Giang Nguyên sửng sốt, mình đâu có nhập ngũ, trong bộ đội truyền sự tích của mình làm gì?

Vương Cường thấy vẻ sửng sờ của Giang Nguyên liền cười nói:

- Bác sĩ Giang, mời đi bên này. Tỉnh trưởng Hồ và Tư lệnh Cù đang đợi cậu ở đó.

- Đợi tôi?

Giang Nguyên hơi sửng sốt. Hắn biết Tỉnh trưởng Hồ và Tư lệnh Cù, một người là Tỉnh trưởng tỉnh Xuyên, một người là Tư lệnh quân khu tỉnh. Nhưng họ đợi hắn làm gì?

Giang Nguyên mang theo nghỉ ngờ đi vào một phòng họp nhỏ, quả nhiên nhìn thấy mấy người mặc quần tây áo sơ mi và hai người mặc quân phục ở đó. Họ vừa thấy Giang Nguyên bước vào liền tươi cười đi đến, bắt tay với Giang Nguyên, cười ha hả nói:

- Chào mừng anh hùng của chúng ta trở về.

- Á, chào Tỉnh trưởng Hồ, chào Tư lệnh Cù!

Giang Nguyên đối diện với sự chào đón nhiệt tình của mấy người trước mặt thì cảm thấy thụ sủng nhược kinh. Mình chỉ mới làm một vài việc, theo lẽ thường không cần phải được một vị Tỉnh trưởng và một Tư lệnh quân khu cố ý ở đây chờ để nghênh đón mình chứ.

Mấy ngày nay Giang Nguyên ở Tê La, không có TV. cũng không đọc báo, dĩ nhiên không biết bây giờ mìn đã hot như thế nào, cho nên căn bản không nghĩ ra được. chuyện này. Vị Tư lệnh quân khu tỉnh này cũng thôi đi, nhưng đường đường là một vị Tỉnh trưởng chưa từng gặp mặt, vậy mà thật sự tranh thủ chút thời gian trong trăm công nghìn việc để nghênh đón mình. Đúng là khó hiểu. Tuy Giang Nguyên có quen biết mấy vị quan chức cấp cao. Thậm chí Dương lão nằm trong nhóm bảy người cũng rất thân thiết, nhưng đối mặt với đãi ngộ thế này vẫn cảm thấy hơi bất ngờ.

Có điều, hắn không biết, nếu không phải vì luôn có chuyên cơ đến đón hắn, hơn nữa còn là quân cơ được Tư lệnh Bắc Kinh phê duyệt đầu tiên cũng chưa chắc đã được mấy lão đại của tỉnh Xuyên coi trọng; nếu không phải hắn được thổi phồng lên là anh hùng bình dân trong giới chính trị thì cho dù hắn có hot trên báo, trên TV đến mấy cũng sẽ không được coi trọng như vậy.

Giang Nguyên nói chuyện với các lãnh đạo, đặc biệt là nói chuyện trong trường hợp chính thức như vậy cực kỳ nhàm chán. Đặc biệt là vị Tỉnh trưởng Hồ kia còn thỉnh thoảng làm như tùy tiện hỏi Giang Nguyên đến từ đâu thế này thế nọ làm hắn càng thêm bực bội. Có điều. may là những chuyện này cũng cẳng phải bí mật gì, cứ đại khái nói qua, còn chuyện đối phương muốn nghe

ngóng mình với Thủ tướng Vu có quan hệ gì, dĩ nhiên Giang Nguyên chỉ mỉm cười không nói. Cuyện này không tể nào nói lung tung được.

Hơn nữa nếu hắn nói mình với Thủ tướng Vu không có chút quan hệ gì thì ai tin? Nếu không có quan hệ, sao. có thể ngồi trên chuyên cơ của Thủ tướng? Chuyên cơ này có thể phê duyệt cho thằng nhãi lai lịch bất minh như mày sao?

Có điêu cũng may, quá trình này chỉ kéo dài trong nửa tiếng. Các lãnh đạo chỉ có thể tranh thủ đến được. nửa tiếng đã không dễ dàng gì. Sau khi họ bày tỏ sự quan tâm ân cần, tiện thể tiến hành an ủi thì liền tản đi. Còn Giang Nguyên cũng được sắp xếp, hai giờ sau, có một chiếc quân cơ bay đến Bắc Kinh, Giang Nguyên sẽ ngồi lên chiếc quân cơ này quay về Bắc Kinh.

Thực ra hiện giờ Giang Nguyên muốn quay về Vân Giang nhất. Nhưng nghĩ tới chuyện Dương lão đã vì chuyện này của mình bỏ ra bao công sức, mình cũng muốn kiểm tra sức khỏe cho Dương lão thêm lần nữa, ngoài ra chuyện quan trọng nhất là phải nghe ngóng xem Thiên Y viện này rốt cuộc như thế nào.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 643: C643: Thật sự làm phiền anh rồi


- Ba, máy bay lớn quá.

Nhìn phi cơ vận chuyển lớn trước mặt, Tiểu Bảo mở †o mắt, nhìn chiếc quân cơ màu xanh sẫm này, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy kinh ngạc kêu lên.

- To lắm đúng không? Lát nữa chngs ta sẽ lên chiếc phi cơ này đi Bắc Kinh đấy. Bắc Kinh lớn lắm, đẹp lắm, ba sẽ đưa con đi xem kéo quốc kỳ!

Giang Nguyên cười tủm tỉm mà đáp lời. - Thật hả ba, ba tốt quá!

Tiểu Bảo ghé sát vào mặt Giang Nguyên hôn “chụt” một cái.

Người trên quân cơ không ít, có điều đa phần đêu là những người bị thương trong quân đội, còn có cả vài vị quân y đi theo hộ tống.

Lúc này Giang Nguyên mặc bộ đồ màu trắng gạo, trong tay còn ôm theo đứa nhỏ bước len máy bay nên đã hấp dẫn ánh mắt của một vài người.

Giang Nguyên ôm Tiểu Bảo lên máy bay đã hấp dẫn không ít người chú ý đến hắn. Lúc này một quân y mặc áo blouse trắng cuối cùng đã nhìn rõ Giang Nguyên, trên vẻ kinh ngạc, sau đó lập tức đưa tay làm kính lễ nói:

- Chào anh, bác sĩ Giang!

- Xin chào!

Giang Nguyên thấy đối phương hành quân lễ với mình thì cũng hơi xấu hổ. Hắn thật không ngờ giờ mình lại nổi tiếng đến thế, ai cũng nhận ra mình, hắn cũng chỉ đành đưa tay lên đáp lễ.

- Bác sĩ Giang, anh quay về lúc nào, sáng nay vẫn còn nhìn thấy anh trên TV mà!

Vị quân y kia lúc này trong lời nói có mang theo chút hưng phấn. Vị bác sĩ Giang trước mặt đúng là thần tượng cả anh ta. Nhưng quân y như anh ta, tuy quân hàm cao hơn những binh sĩ bình thường, nhưng trên cơ bản vẫn được coi là những người yếu ớt nhất trong quân đội.

Nhưng bác sĩ Giang trước mặt đã hoàn toàn phá vỡ ấn tượng của mọi người đối với quân y. Hắn đã cùng với binh sĩ hàng không ưu tú nhất cùng nhảy dù từ trên cao xuống mà vẫn bình yên vô sự. Một mình dẫn theo một bác sĩ ở nông thôn chỉ dựa vào những dụng cụ thô sơ nhất cứu mấy trăm người. Hắn quả thật đã trở thành thần tượng trong thần tượng trong lòng tất cả quân y.

Giang Nguyên nhìn vẻ mặt tràn đây ngưỡng mộ và hưng phấn của chàng quân y trẻ tuổi trước mặt, chút hư vinh trong lòng hắn lập tức to lớn vô hạn. Hắn không ngờ có ngày mình sẽ trở thành thần tượng nên chỉ cười khan hai tiếng nói:

- Vừa mới quay về.

~ A, tôi nói mà.

Chàng quân y trẻ tuổi hưng phấn gật đầu liên tục, nói:

- Đến đây, đến đây bác sĩ Giang, ngồi bên này, ngồi bên này. Đây là Tiểu Bảo à, đáng yêu quát!

Giang Nguyên cảm nhận được sự nhiệt tình của đối phương thì cũng hơi ngại, đi theo chàng quân y trẻ tuổi này, ngồi xuống vị trí bên cạnh. Hắn nhìn xung quanh, phát hiện đa phần đều là một vài bệnh nhân đã được cố định trên cáng đang nằm một bên.

- Sao vậy? Những bệnh nhân này phải đưa đi Bắc. Kinh à? Không ít nhỉ?

Giang Nguyên hơi nghi hoặc hỏi.

- Đúng, không ít. Đây đều là những người bệnh ở đây không thể xử lý được.

- Đều phải đưa đến Bệnh viện quân khu ba.

Nói đến chuyện này, anh chàng quân y trẻ tuổi cũng có chút bất đắc dĩ, nói:

- Gần đây binh lính bị thương tương đối nhiều, điều kiện của bệnh viện chiến địa điều kiện cực kỳ có hạn nên cũng chẳng có cách nào khác.

Giang Nguyên hơi nhíu mày nói:

- Nhưng kiểu không vận trên cao này cũng dễ xảy ra một vài vấn đề!

- Không còn cách nào khác. Chúng tôi đã nghĩ vài cách để cải thiện vài tình hình, nhưng cũng chỉ biết dựa vào không vận thôi. Có vài bệnh nhân đưa đi còn chút hy vọng, chứ còn ở đây sẽ hoàn toàn không có hy vọng.

Vị quân y này bất đắc dĩ nói.

- Ờ.

Giang Nguyên hiểu rõ gật đầu. Trong hoàn cảnh này, thật sự chỉ có thể như vậy.

Giang Nguyên thoáng trầm ngâm một lúc, sau đó nhìn về phía quân ý nói:

- Thế này đi, anh đưa tôi đi xem thử các bệnh nhân, tôi sẽ nghĩ cách ổn định tình hình của họ một chút, ít nhất là cố gắng đảm bảo cho họ ít xảy ra chuyện ngoài ý muốn trong chuyến bay mấy tiếng đồng hồ này!

- Thật sao?

Vị quân y trẻ nghe thấy Giang Nguyên nói vậy liền hưng phấn.

Giang Nguyên nghiêm túc gật đầu, nói:

- Tôi sẽ cố gắng hết sức xem sao.

- Được, vậy mời anh đi theo tôi.

Thấy Giang Nguyên gật đầu, quân y trẻ hưng phấn đứng dậy, nói:

- Còn nửa tiếng nửa máy bay sẽ cất cánh, chúng ta phải tranh thủ!

~ Tiểu Bảo ngoan ngồi đây đừng đi đâu nhé, ba theo chú này đi khám cho bệnh nhân đãi!

Giang Nguyên cho Tiểu Bảo ngòi xong, lại thắt dây an toàn cho nó rồi dặn dò.

- Đồng chí này chính là bác sĩ Giang xuất hiện trên tivi, tôi mời anh ấy đến khám cho anh.

Vị quân y trẻ này dẫn Giang Nguyên đến cạnh một bệnh nhân, sau đó ngồi xổm xuống, nói với bệnh nhân.

Bệnh nhân nọ quay đầu nhìn thoáng sang, Giang Nguyên cũng ngồi xổm xuống bên cạnh. Dường như anh †a nhận ra Giang Nguyên, lúc này trên mặt cũng lộ ra tia hưng phấn, nhìn Giang Nguyên, yếu ớt nói:

- Bác sĩ Giang, thật sự làm phiền anh rồi!
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 644: C644: Có hiệu quả hay không thử sẽ biết thôi


Giang Nguyên thấy bệnh nhân này cũng nhận ra mình, hơn nữa thấy mình khám bệnh cho anh ta thì vô cùng hưng phấn, lúc này Giang Nguyên thầm nghĩ trong lòng: “Không biết giờ trên tivi tô bóng mình thế nào nữa, chắc không thổi phông mình thành thần y chữa được bách bệnh đấy chứ!

Đương nhiên, Giang Nguyên dĩ nhiên không biết, rất nhiều kênh trên tivi đúng là đã thổi phồng lên như vậy. Họ còn mời vài chuyên gia lên tiết mục, giải thích những. ca phẫu thuật Giang Nguyên đã làm ở thôn Tê La. Các chuyên gia này cũng rất thuận theo trào lưu giải thích đại khái quá trình của những ca phẫu thuật này, đồng thời với rất nhiều ca mổ, Giang Nguyên gần như chỉ sử dụng những công cụ đơn giản, còn trong hoàn cảnh thô sơ như vậy, mà vẫn hoàn thành thuận lợi, ai nấy đều rất bội phục.

Họ đều bày tỏ, những ca phẫu thuật này độ khó tương đối cao, bác sĩ Giang có thể dẫn theo một bác sĩ nông thôn hoàn thành nhiều ca phẫu thuật trong hoàn cảnh như vậy, y thuật và năng lực không thể gọi là cao, mà phải là cao thủ trong cao thủ.

Cho nên, bệnh nhân này thấy Giang Nguyên, trong hoàn cảnh bất lực này, dĩ nhiên vô cùng vui mừng.

- Có bệnh án không? Giang Nguyên liếc sơ qua, thuận tiện nói. - Có, để tôi đi lấy.

Quân y trẻ vội vàng đáp lời, sau đó đứng dậy bước nhanh vào bên trong phi cơ.

Lúc này, ở gần vị trí điều khiển, có mấy cái bàn, bên trên là thiết bị và hòm cấp cứu, còn có một vài loại thuốc.

Trên bàn còn đặt một xấp bệnh án dày, có một bác sĩ đội mũ quân đội mặc áo blouse trắng đang ngồi viết gì đó bên cạnh.

- Dương Vũ, anh mang mấy bệnh án này đi làm gì thế?

Quân y này nhìn thấy quân y trẻ lấy vài bệnh án liền trầm giọng nói.

- Bác sĩ Bạch, đúng lúc bác sĩ Giang cũng ngồi chuyến bay này, anh ấy nói muốn xem bệnh án, anh ấy còn nói có thể nghĩ giúp vài cách giảm khả năng xảy ra vấn đề trong quá trình vận chuyển của những bệnh nhân nặng!

Dương Vũ vội vàng đáp. - Bác sĩ Giang? Bác sĩ Giang nào?

Bác sĩ Bạch này trông khoảng bốn mươi tuổi, trên mặt lộ vẻ không vui, cau mày trâm giọng hỏi.

Dương Vũ thấy hình như bác sĩ Bạch không vui vội vàng nói:

- Chính là bác sĩ Giang ở thôn Tề La kia. Anh ấy mới từ Tề La vừa, vừa vặn ngồi chuyến bay này về Bắc Kinh!

- Cậu ta? Cậu ta quay về? Quay về Bắc Kinh?

Vị bác sĩ Bạch nghe nói là Giang Nguyên thì sắc mặt rõ ràng hơi chần chờ. Nói thật, anh ta ghét nhất là có người khác nhúng tay vào bệnh nhân của anh ta. Hơn nữa, anh ta không hề thích vị bác sĩ Giang kia. Anh ta đã làm quân y mười mấy năm rồi, anh ta hiểu rất rõ mấy thứ tuyên truyền chính trị của chính phủ. Gặp phải một trường hợp thổi phồng điển hình, anh ta hoàn toàn không tin đối phương có năng lực mạnh mẽ, có thể thực. hiện những ca phẫu thuật có độ khó cao như vậy.

Đừng nói đối phương chỉ mới hơn hai mươi tuổi, dù anh ta là một bác sĩ có nhiều kinh nghiệm cũng hoàn †oàn không thể thực hiện nhiều ca phẫu thuật khác nhau như vậy, hơn nữa còn trong tình huống đó, sao có thể chứ?

Cho nên bác sĩ Bạch không hề tin. Anh ta rất kiên định cho rằng, đây chẳng qua là tuyên truyền tạo xu thế. Giờ, cho dù là phía chính phủ hay phía quân cũng đã cần có một nhân vật bịp bợm để hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

Cho nên, lúc này anh ta tương đối không tin Giang Nguyên có thể làm được những điều đó. Có điều anh ta kiêng ky thân phận nóng bỏng tay của đối phương hiện tại, cho nên sau khi chần chừ một chút, bác sĩ Bạch cũng không nói gì, chỉ đứng dậy đi sau Dương Vũ, đi qua bên này, định xem rốt cuộc bác sĩ Giang đại danh đỉnh đỉnh này đang định làm gì.

Muốn tiếp tục gia tăng thêm lịch sử huy hoàng và làm nóng tên tuổi của mình hay thật sự muốn giúp đỡ?

Đương nhiên, bác sĩ Bạch thiên về điều đầu tiên hơn.

- Bác sĩ Giang, đây là bệnh án của anh ấy!

Dương Vũ cầm một bệnh án mỉm cười đưa cho. Giang Nguyên đang ngồi xổm trên mặt đất khám bệnh cho bệnh nhân.

- Cảm ơn!

Giang Nguyên thật sự không hề chú ý bên cạnh Dương Vũ trẻ tuổi này đã có thêm một người, hắn chỉ tiện tay cầm bệnh án rồi giở ra xem.

Hắn nhanh chóng giở đến kết quả kiểm tra có liên quan, sau khi nhìn kiểm tra huyết áp và các loại thuốc. dùng trong thời gian gần đây, sau đó hắn mới hài lòng gật đầu, trả bệnh án lại cho Dương Vũ rồi nói:

- Không có vấn đề gì lớn, tôi có thể giúp ổn định nhịp †im và huyết áp của anh ấy cho dù có xuất hiện áp lực không khí cũng sẽ không có biến đổi gì quá lớn!

- Lấy giúp tôi hai cây bông sát trùng!

Sau khi Giang Nguyên trả bệnh án cho Dương Vũ thì lấy trong trong ba lô của mình ra một ống kim, hắn rút hai cây ngân châm từ trong ống ra, đang định chờ.

Dương Vũ cầm bông sát trùng đến thì đột nhiên nghe thấy bên cạnh có người giễu cọt lên tiếng:

- Bác sĩ Giang đúng không. Anh đừng nói với tôi anh dựa vào cái thứ này để ổn định nhịp tim và huyết áp cho anh ta!

Giang Nguyên nghe thấy giọng nói rõ ràng mang tia trào phóng thì hơi sửng sốt. Hắn ngẩng đầu lên nhìn người bên cạnh, phát hiện có một người tuổi tác không nhỏ mặc áo blouse trắng, có vẻ cũng là một trong mấy quân y hộ tống lần này.

Với chuyện bị hoài nghỉ và nghỉ vấn như thế này, mấy năm nay Giang Nguyên gặp nhiều, tập mãi cũng thành quen rồi, nên hắn lập tức lãnh đạm cười nói:

- Có hiệu quả hay không, thử sẽ biết thôi!

Thấy Giang Nguyên vô cùng bình tĩnh trước sự nghi vấn của mình, như kiểu anh có tin hay không thì á sĩ Bạch lập tức hơi nổi giận. Anh ta làm trong quân đội đã mười mấy năm, giờ ít nhiều gì cũng là một thiếu tá. Thằng nhãi này ỷ mình hơi nổi tiếng không thèm để mình vào trong mắt, đúng là làm càn, thật sự không thể nào nhẫn nại được.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 645: C645: Anh có tin tưởng tôi không


Không được... tôi không cho phép anh đối đãi lung tung với bệnh nhân của tôi, tôi phải chịu trách nhiệm với bệnh nhân của tôi.

Bác sĩ Bạch thấy Dương Vũ đưa bông sát trùng qua, Giang Nguyên chuẩn bị động thủ thì cuối cùng cũng phát tiết cơn giận, nhìn Giang Nguyên lạnh lùng nói.

Giang Nguyên hơi ngẩn người, nhẹ nhàng thở dài, sau đó ngẩng đầu nhìn bác sĩ Bạch, trong mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ, thậm chí có thể nói là chút thương xót, nói:

- Đối đãi lung tung là sao? Là một bác sĩ, đừng nên phát biểu ý kiến lung tung về những thứ mình không biết!

Bác sĩ Bạch bị Giang Nguyên liếc nhìn, cảm thấy tâm †ư của mình đã bị người ta nhìn thấy, lúc này anh ta tức giận nói:

- Thứ tôi không biết là sao? Bạch Kiến Quân tôi hành nghề y mười mấy năm, có gì mà chưa từng gặp? Đường tôi đi qua còn nhiều hơn muối cậu từng ăn đấy... Người thanh niên à, đừng thấy có được chút hư danh mà tự đắc quên mình là ail

Giang Nguyên thấy Bạch Kiến Quân bắt đầu phát tác thì một lần nữa nở nụ cười lãnh đạm, không để ý đến anh ta nữa, chỉ nhìn bệnh nhân nói:

~ Vị đồng chí này, anh có tin tưởng tôi không?

- Bác sĩ Giang, tôi tin anh...

Chiến sĩ bị thương nằm trên cáng sắc mặt tái nhợt, lúc này không chút do dự, lộ ra vẻ tươi cười, hơi yếu ớt nói:

- Một người có thể không ngại ngàn dặm xa xôi, nguy hiểm tính mạng nhảy dù xuống thôn Tê La, lại có thể được nhiều thôn dân tin tưởng như vậy, dĩ nhiên là tôi tin tưởng anh!

- Cậu...

Bệnh nhân này vừa nói xong, bác sĩ Bạch Bạch Kiến Quân đứng cạnh vẻ mặt liền trở nên khó coi. Trong lòng anh ta luôn khinh thường Giang Nguyên, nhưng anh ta không hề biết trong lòng những binh sĩ này danh vọng của Giang Nguyên lại cao đến thế.

- Được... Giang Nguyên, tôi muốn xem thử, cậu dựa vào hai cây ngân châm này thì có thể khống chế nhịp. †im và huyết áp như thế nào... Tôi nói cậu biết, nếu xảy ra vấn đề, cậu phải chịu hoàn toàn trách nhiệm!

Sau khi Bạch Kiến Quân bỏ lại câu này liền nổi giận đùng đùng xoay người rời đi. Vừa đi, anh ta vừa nghĩ. Mình đã nói thế rồi, nếu bệnh nhân xảy ra vấn đề, tôi xem cậu còn khoe khoang thế nào trước mặt tôi.

Giang Nguyên chẳng thèm để ý đến lời của Bạch Kiến Quân, chỉ nhẹ nhàng cười. Hắn đã gặp rất nhiều những lão đồng chí luôn tự cho mình là đúng như thế này rồi.

Nhưng bệnh nhân đó lúc này cũng hơi lo lắng Giang Nguyên bị bác sĩ Bạch kia chọc giận, lập tức vội vàng nói:

- Bác sĩ Giang, tôi tin tưởng anh! - Cảm ơn!

Giang Nguyên nghe thấy vậy liền mỉm cười, gật đầu nói:

- Vậy thì tôi cũng tin chắc chắn anh sẽ không việc gì!

Dương Vũ ở bên vốn cũng lo lắng ban nấy bác sĩ Bạch nói chuyện quá khó nghe sẽ làm bác sĩ Giang tức giận bỏ mặc mọi chuyện. Giờ anh thấy Giang Nguyên chẳng thèm tức giận, hơn nữa còn rất bình tĩnh trò chuyện với bệnh nhân, trong lòng Dương Vũ lập tức bội phục. So ra, bác sĩ Bạch kém bác sĩ Giang quá nhiều.

Giang Nguyên nhẹ nhàng sát trùng trên cổ và vai trái của bệnh nhân.

Hắn nhanh chóng cắm hai cây ngân châm xuống, sau đó đưa tay vỗ vỗ vai phải cả bệnh nhân, cười nói:

- Được rồi, đừng cử động... Tôi cam đoan anh có thể bình an đến bệnh viện!

Bệnh nhân nhìn thấy nụ cười tự tin của Giang Nguyên thì nụ cười trên mặt dường như cũng thoải mái hơn, khế gật đầu:

- Cảm ơn bác sĩ Giang!

Sau khi Giang Nguyên khám xong cho bệnh nhân này liền được Dương Vũ dẫn đi khám cho bệnh nhân tiếp. theo, cứ khám liên tục ba bốn người như vậy. Giang Nguyên đều dùng phương pháp châm cứu, cắm ngân châm lên huyệt vị của bệnh nhân để khống chế tình hình của họ. Trong tình trạng này, cho dù thật sự gặp phải khí lưu gì đó, Giang Nguyên rất tự tin, mấy cây ngân châm đó đủ phát huy tác dụng, ổn định tình hình của họ.

Lúc này Dương Vũ cũng bị gương mặt tươi cười của Giang Nguyên ảnh hưởng. Vốn những câu nói của bác sĩ Bạch khiến anh khá lo lắng, nhưng giờ trên mặt anh cũng nở nụ cười, dẫn Giang Nguyên đi đến trước mặt bệnh nhân dễ xảy ra vấn đề cuối cùng, nói:

- Bác sĩ Giang, đây là người cuối cùng. Chân của anh ấy bị thương khá nghiêm trọng, có điều đã xử lý rất tốt rồi. Hiện tại huyết áp gì đó vẫn ổn định, nhưng nếu khi máy bay gặp phải khí lưu hay gì đó, sợ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn!

- Ồ... bệnh án, tôi xem thử!

Giang Nguyên đưa tay nhận bệnh án Dương Vũ đưa qua, sau khi lật lật, hắn nhanh chóng xác định được tình hình đại khái. Sau khi hắn gật đầu nhẹ liền giao bệnh án lại cho Dương Vũ, sau đó nhận máy đo huyết áp trong †ay Dương Vũ, bắt đầu kiểm tra huyết áp cho bệnh nhân.

Đối với tình hình thế này, Giang Nguyên không phải không tin tình hình huyết áp ghi trên bệnh án. Nhưng là một bác sĩ, thận trọng là một tố chất rất quan trọng. Trong tình huống có điều kiện, phải cố gắng không để sơ hở, đây chính là sự tôn trọng tính mạng của bệnh nhân.

- Bác sĩ Giang quả là bác sĩ Giang... chỉ với thái độ nghiêm túc này, người thường cũng không thể so sánh được, chẳng trách thôn dân lại tín nhiệm anh ấy như vậy!

Đáy lòng Dương Vũ thầm nói, anh cảm thấy sau này mình đã có phương hướng để nỗ lực rồi.

- 90/55...

Giang Nguyên hơi nhíu mày, huyết áp hơi thấp, thấp hơn một chút so với huyết áp được ghi trong bệnh án. Trong tình huống bình thường, thế này cho dù có ba động, căn bản vẫn bình thường. Cho nên, sau khi Giang Nguyên gỡ máy đo huyết áp xuống thì không chú ý lắm nữa.

Có điều, lúc hắn đưa tay cầm ống kim chuẩn bị châm hai kim cho bệnh nhân này thì hình như chóp mũi ngửi thấy một mùi khác thường.

Mùi này Giang Nguyên rất quen thuộc, giống như một người mới bị dao đâm, sau đó là mùi của máu tươi thuận theo dao chảy xuống.

- ồ?

Giang Nguyên có chút sửng sốt, sao ở đây lại có mùi máu tươi? Mũi lập tức hít hít, phát hiện hình như mùi này tỏa ra từ bệnh nhân trước mặt.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 646: C646: Mở băng chuẩn bị khâu lại


Trong lòng Giang Nguyên hơi căng thẳng, huyết áp dao động, lại có mùi máu tươi, chẳng lẽ...

Giang Nguyên không dám chậm trễ, vội vàng đưa tay cởi băng gạc đang băng chặt trên đùi bệnh nhân.

- Bác sĩ Giang... anh đây là, máy bay sắp cất cánh rồi...

Dương Vũ thấy Giang Nguyên không có việc gì lại cởi găng gạc của bệnh nhân liền nhìn đồng hồ, vội vàng nhắc nhở nói.

Giang Nguyên cau mày lắc đầu nói:

- Vết may của bệnh nhân may không tốt, phải kiểm tra lại, nếu không nếu máy bay thật sự cất cánh sẽ phiền phức lớn!

- Hả?

Dương Vũ nghe Giang Nguyên nói vậy trong lòng cưng thẳng, biết được tính chất nghiêm trọng của việc. này nhưng vẫn hơi nghi ngờ nhắc nhở:

- Bác sĩ Giang, tôi tận mắt nhìn thấy bác sĩ Bạch may rồi còn băng chặt lại, vết may lúc đó không tệ, hẳn là không có vấn đề gì đâu!

- Không... huyết áp hơi dao động, hình như tôi còn ngửi được mùi máu tươi thoang thoảng nếu không mở ra xem tôi không yên tâm!

Giang Nguyên cau mày nói.

Dương Vũ thấy Giang Nguyên kiên trì như vậy cũng không tiện nói gì thêm, chỉ nhắc nhở:

- Vậy bác sĩ Giang phải nhanh lên một chút, chỉ còn vài phút nữa, máy bay chuẩn bị bay rồi!

Giang Nguyên gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, động trác trong †ay càng nhanh hơn, vừa mở băng gạc vừa nói:

- Anh đi lấy một túi gạc sạch cùng với hai cuộn băng dự phòng đến đây, tôi sẽ nhanh chóng băng bó lại cho anh ấy!

- A... được...

Dương Vũ thấy Giang Nguyên kiên trì như vậy đành đáp lời, sau đó lại vội vàng chạy vào trong đi lấy bông sạch và băng vải dự phòng.

Lúc này Bạch Kiến Quân đang bực bội bên trong, thấy Dương Vũ quay vào, lấy một túi bông và mấy cuộn băng trong hòm ra, không khỏi tức giận nói:

- Dương Vũ, máy bay sắp bay rồi, cậu làm gì vậy?

- Bác sĩ Giang nói miệng vết thương của một bệnh nhân có vấn đề, anh ấy muốn xem thử!

Lúc này Dương Vũ cũng không muốn giải thích nhiều với Bạch Kiến Quân, vội vàng cầm băng và bông rồi bỏ đi.

- Miệng vết thương có vấn đề? Sao có thể xảy ra vấn đề?

Bạch Kiến Quân nghe thấy mấy lời này trong lòng lập. tức bốc hỏa. Thằng nhãi này ngay cả miệng vết thương mình xử lý cho bệnh nhân cũng dám nhúng tay vào, đúng là không thèm để mình trong mắt mà.

Anh ta lập tức đứng bật dậy cũng đi theo sau Dương Vũ, vừa đi vừa tức giận nói:

- Họ Giang kia, mấy bệnh nhân này đều do đích thân tôi xử lý, sao có thể xảy ra vấn đề, cậu đừng có ăn nói bậy bạt!

Giang Nguyên nghe Bạch Kiến Quân nói vậy cũng chẳng thèm để ý, động tác trong tay nhanh nhẹn hơn. Cùng với băng gạc được mở ra, dần dần mùi múi tươi nhè nhẹ bắt đầu rõ ràng hơn. Mặc dù được mấy lớp băng gạc băng đè xuống, từ phía ngoài không nhìn thấy máu thấm ra nhưng trong lòng Giang Nguyên đã càng thêm chắc chắn, thật sự xảy ra vấn đề rồi.

Bạch Kiến Quân nổi giận đùng đùng đã đi tới, nhìn Giang Nguyên đã mở băng gạc hơn phân nữa, hơn nữa trên mặt băng vẫn là một lớp trắng tinh, không hề có vết máu thấm ra, lúc này trong lòng anh ta càng thêm bình tĩnh, cây ngay không sợ chết nói:

- Giang Nguyên, bệnh nhân này do đích thân tôi may, không thể nào xảy ra vấn đề được, giờ cậu mau băng lại cho tôi.

Sau khi cây ngay không sợ chết nói hai câu, phát hiện Giang Nguyên không hề để ý đến anh ta, sắc mặt Bạch Kiến Quân lập tức đỏ lên, đưa tay định chụp lấy tay Giang Nguyên, tức giận nói:

- Máy bay sắp bay rồi, đợi chút nữa nếu làm không tốt, cậu phải chịu toàn bộ trách nhiệm, tôi sẽ báo cáo về việc của cậu với cấp trên!

Giang Nguyên nhẹ nhàng vung tay lên, đẩy tay Bạch Kiến Quân ra, đồng thời đưa tay nhẹ nhàng mở ra.

Bạch Kiến Quân bị Giang Nguyên đẩy tay ra, lúc này thẹn quá thành giận, vung tay lên đang định nổi bão thì ngửi được mùi máu tươi ập tới.

- À... vết thương đúng là có vấn đề rồi. Lúc này Dương Vũ bên cạnh đã kinh ngạc kêu lên.

Nghe thấy lời này, cánh tay đang giơ lên giữa không trung của Bạch Kiến Quân lập tức cứng đờ, sắc mặt trắng bệch. Anh ta biết rõ miệng vết thương xảy ra vấn đề nghĩa là gì, giờ chỉ còn năm phút nữa là máy bay cất cánh, nếu thật sự xảy ra vấn đề có muốn bổ cứu cũng không kịp.

Hơn nữa bệnh này này lúc đó còn do anh ta đích thân xử lý. Giờ xảy ra vấn đề, trách nhiệm đó sẽ hoàn toàn đổ lên đầu anh ta.

Trong lúc bối rối sao anh ta còn để ý đến chuyện nổi bão nữa, chỉ còn lại một vẻ mặt vô cùng kinh hoàng...

Giang Nguyên ngẩng đầu thấy vẻ bối rối của Bạch Kiến Quân thì nhíu mày. Người này đúng là thành sự chẳng có bại sự có thừa...

- Nhanh... mở băng... chuẩn bị khâu lại...

Lúc này Giang Nguyên không thèm để ý đến người này, trầm giọng quát với Dương Vũ bên cạnh.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 647: C647: Rơi vào hôn mê


Sau khi cùng trò chuyện với ông cụ Dương, cùng ăn bữa tối xong, Giang Nguyên mới quay về phòng mình nghỉ ngơi. Mấy ngày nay hắn đi Tê La lâu như vậy, không ngày nào được ngủ yên. Lần này hắn được quay về đại viện Dương gia quen thuộc nên hắn định nghỉ ngơi cho thật tốt một hôm.

Có điều hiện giờ Tiểu Bảo vẫn tràn đầy tinh thần. Nó rất thích chơi ở đại viện Dương gia. Hơn nữa dì La phu nhân Dương Vân Dương cực kỳ thích Tiểu Bảo, đang chơi với Tiểu Bảo rất vui, đồng thời bà nói Giang Nguyên có thể yên tâm nghỉ ngơi, bà sẽ chăm sóc cho Tiểu Bảo.

Có dì la chăm sóc, dĩ nhiên Giang Nguyên yên tâm về phòng. Sau khi tắm rửa xong Giang Nguyên mới nằm ngã lên giường. Hắn nhớ ra điện thoại mình chưa sạc pin, lúc này mới vội vàng đi kiếm đồ sạc pin c*m v**, sau đó mở máy lên.

Sau khi Giang Nguyên mở di động lên mới quay về nằm lại trên giường, vừa nhắm mắt định đi ngủ một lúc, có điều hắn vừa nhắm mắt thì nghe tiếng chuông báo tin nhắn đến vang lên.

Nghe thấy tiếng chuông không ngừng vang lên, Giang Nguyên cười khổ, sau đó khẽ thở dài, lại bò trên giường, sau đó đưa tay s* s**ng tủ đầu giường lấy di động.

Đến khi Giang Nguyên lấy được điện thoại, lúc này điện thoại vần rung và kêu không ngừng.

Giang Nguyên nhìn điện thoại trong tay cười khổ, đợi nửa phút sau, điện thoại mới chậm rãi dừng lại.

Giang Nguyên mở xem từng tin nhắn trong lòng cũng cảm động và áy náy. Ở đây có rất nhiều người gửi, nhưng nhiều nhất là của bốn cô gái, trong đó gửi nhiều nhất vẫn là Phan Hiểu Hiểu.

Nhớ lúc đầu khi mình từ Bắc Kinh vội vàng đi Lỗ Sơn, căn bản không kịp tạm biệt Phan Hiểu Hiểu, cũng không kịp nói với cô ấy một tiếng là mình đi Lỗ Sơn. Với tính cách của Phan Hiểu Hiểu, chẳng biết là sốt ruột đến cỡ nào.

Nghĩ tới đây, trong lòng Giang Nguyên càng thêm hổ thẹn, nghĩ một chút, sau đó liền gọi điện.

- Anh quay về rồi à?

Di động vừa vang lên hai tiếng, bên kia đã truyền đến giọng nói vô cùng vui mừng của Phan Hiểu Hiểu.

- Xin lỗi.

Sau khi nói chuyện vài phút, ngắt máy rồi, Giang Nguyên hơi thở hắt ra. Phan Hiểu Hiểu không hề trách mình, điều này khiến trong lòng hắn càng thêm hổ thẹn.

Tiếp theo là gọi một cú điện thoại cho Từ Thanh Linh. Trong điện thoại rõ ràng Từ Thanh Linh cũng rất vui mừng, chỉ co điều sau khi hỏi rõ Giang Nguyên vẫn đang ở Bắc Kinh, biết Giang Nguyên còn phải ở Bắc Kinh một thời gian thì cảm thấy hơi tiếc, cô cẩn thận dặn dò hắn phải nghỉ ngơi thật nhiều xong mới cúp máy.

Lý Tiểu Vũ cũng vậy.

Có điều sau khi cô nghe thấy hắn đã rời khỏi khu động đất, về Bắc Kinh thì có chút tiếc nuối, có điều cô bày tỏ muốn Giang Nguyên phải đưa Tiểu Bảo về Vân Giang, cô rất thích Tiểu Bảo.

Cuối cùng là Tuyên Tử Nguyệt, nhưng rất đơn giản. Sau khi cô hỏi thăm vài câu liền cúp máy. Điều này khiến Giang Nguyên rất bất ngờ.

Sau đó hắn lại gọi hai cuộc điện thoại cho Hồ lão y sư và ông nội mình, lúc này lòng hắn mới bình yên lại, †âm thần mấy ngày nay luôn căng như dây đàn bây giờ cuối cùng cũng dần thả lỏng.

Hắn lấy trong tủ đầu giường ra một củ sâm núi, sau khi nhẹ nhàng căn một miếng thì mới chầm chậm rơi vào giấc ngủ.

- Phát hiện ra năng lượng sinh vật đặc biệt, cơ thể rơi vào hôn mê, Ngũ Cầm vận khí pháp tự động vận hành bắt đầu.

Giọng thông báo nhẹ nhàng lóe lên.

Sau khi Giang Nguyên tỉnh lại đã sáu giờ sáng. Hắn nhẹ nhàng mở mắt ra rồi thở hắt. Đã lâu hắn không ngủ yên ổn như vậy, lần này đúng là cảm thấy ngủ rất thoải mái.

Có điều giờ trong đầu mới lóe lên tin tức, Giang Nguyên hơi tiếc nuối, bởi vì ban nãy thông báo tích lũy năng lượng Cửu Vĩ đuôi thứ tư của mình chỉ tăng lên có 4 điểm.

Hôm qua lúc mình ở Lỗ Sơn, không có sâm núi hỗ trợ, mỗi lần ngủ dậy đều tăng 5 điểm, xem ra môi trường của Lỗ Sơn thích hợp để tu luyện hơn so với Bắc Kinh.

Trong lòng Giang Nguyên hơi buồn bực nhưng hắn không hề biết, nếu hắn nói với bọn La y sư chuyện này, có lẽ sẽ bị La y sư đánh vỡ đầu. Trong hoàn cảnh đó, người khác không thể tu luyện, vậy mà tốc độ tu luyện của hắn lại nhanh hơn so với ở nơi khác, điều này chẳng phải sẽ khiến người ta bực bội sao.

Sau khi đánh răng rửa mặt xong, Giang Nguyên liền tới đại viện Dương gia. Nếu tốc độ không so được với Lỗ Sơn, vậy thì mình phải tu luyện nhiều hơn, ít nhất là lấy cái này để bù vào.

- Phù phù phù.

Tứ chỉ Giang Nguyên chạm đất, lúc tiến tới, lúc lui sao, động tác vô cùng linh mẫn, giống như một con hổ kiêu ngạo đang hoạt động trên mặt đất vậy.

Không lâu sau, hẳn lại đột nhiên chuyển thành mẫu lộc, đứng yên trên mặt đất, cổ lúc quay trái, lúc quay: phải, chân tay khẽ nâng lên.

Cùng với động tác của Giang Nguyên, khí trong khí hải nhanh chóng vận chuyển đến hai mạch Nhâm Đốc, sau đó bắt đầu tràn ra toàn thân, khí tức năng lượng trong không gian xung quanh cũng bị Giang Nguyên lần lượt được Giang Nguyên tập trung lại xung quanh cơ thể rồi hấp thu vào cơ thể.

Cỗ năng lượng kỳ quái ẩn nấp khắp kinh mạch cơ thể Giang Nguyên lúc này cũng chậm rãi cuộn lên, có điều lần này năng lượng không gian Giang Nguyên hấp thụ kia không bạo ngược như ở Lỗ Sơn mà có tính phá hoại. Cỗ năng lượng kỳ diệu đó không cần tiến hành chữa trị các kinh mạch của Giang Nguyên mà trực tiếp. tiến hành cường hóa các cơ và xương cốt giống như cùng một tế bào và kinh mạch với cơ thể vậy.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 648: C648: Bệnh viện đa khoa ba quân chủng


Có điều rất rõ ràng, luồng năng lượng này chạy qua lâu như vậy rồi, dường như đã yếu đi rõ ràng. Sau khi Giang Nguyên luyện tập được nửa giờ, luồng năng lượng này hoàn toàn dung nhập trong tế bào cơ thể của Giang Nguyên, bị hấp thu toàn bộ.

Tập xong một lần Ngũ Cầm Hí, Giang Nguyên chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ nhàng sảng khoái. Sau khi hắn lại cảm nhận được giọng thông báo thể hiện đã tăng thêm 3 điểm tích lũy năng lượng thì mới hài lòng dừng †ập, trở về phòng tắm rửa.

Đợi đến hơn bảy giờ, Tiểu Bảo cũng thức dậy, nó đang chạy sau lưng dì La, vô cùng vui vẻ. Giang Nguyên thấy khả năng thích ứng cực mạnh của Tiểu Bảo trong lòng cũng yên tâm. Dù sao sau này hắn cũng không thể lúc nào cũng dẫn Tiểu Bảo đi chung, hầu hết thời gian, Tiểu Bảo đều phải ở trường mẫu giáo, đợi một năm sau mới có thể vào trường tiểu học nội trú.

- Ba.

Khi Tiểu Bảo nhìn thấy Giang Nguyên thì vô cùng vui mừng. Tối qua cả một đêm nó đã không ngủ cùng với ba.

- Tiểu Bảo có ngoan không? Giang Nguyên cúi người ôm Tiểu Bảo, mỉm cười hỏi. ~ Tiểu Bảo ngoan lắm.

Tiểu Bảo kề sát mặt Giang Nguyên, hôn mạnh một cái, nhõng nhão nói.

Giang Nguyên được con trai hôn một cái thì vui vẻ xoa đầu con, sau đó mới nói với dì La phía sau:

- Dì, làm phiền dì rồi. - Đâu có, dì thích nhất là Tiểu Bảo mà. Dì La cười tủm tỉm đáp, sau đó nói:

- Mấy này nay cháu có việc thì cứ yên tâm đi làm đi, có dì trông Tiểu Bảo rồi!

Nghe thấy vậy, Giang Nguyên hơi ngại, cười nói: - Dì, chưa biết cháu phải ở lại Bắc Kinh bao lâu, hay cứ cho Tiểu Bảo đi nhà trẻ trước đã, không thể cứ làm phiền dì được!

Lúc này Dương Vân Dương cũng từ sau bước đến, nghe thấy vậy, cười nói:

- La Y à, hai ngày này em không có việc gì thì đưa Tiểu Bảo đến Sư Đại Phu chơi đi, nếu Tiểu Bảo quen thì cho nó ở đó, không quen thì đưa về. Nếu không Giang Nguyên nó cũng không yên tâm đâu!

- Gì thế, để em trông cho, có phải là người khác trông đâu mài

Thấy hai người nói vậy, dì La oán trách nói.

- Dì à, dì đưa Tiểu Bảo đến trường mẫu giáo thử xem. Có lẽ có nhiều bạn nhỏ chơi cùng sẽ tốt cho Tiểu Bảo đấy ạ!

Giang Nguyên cười nói.

Dì La thấy Giang Nguyên nói vậy đành bất đắc dĩ cười, bà chỉ nói với Tiểu Bảo:

- Tiểu Bảo à, hôm nay dì đưa con đi nhà trẻ chơi có được không?

- Được ạ, được ạ, con thích trường mẫu giáo, có rất nhiều bạn nhỏ và đồ chơi!

Sau khi ăn sáng xong, Giang Nguyên không ngờ phía quân đội cử người đến nhanh như vậy, trong lòng không khỏi có chút bất đắc dĩ. Thế này là không cho người ta nghỉ ngơi lấy một hai ngày à?

Dương Vân Dương nhìn thấy bộ dạng buồn bực của Giang Nguyên không khỏi cười, lắc đầu nói:

- Không còn cách nào khác, Giang Nguyên à. Giờ quân đội và các bộ phận liên quan đều rất sốt ruột, nếu không chứng thực được chuyện của cháu, họ sẽ không an tâm. Cháu phối hợp chút đi, đợi bận rộn xong đợt này, sau này sẽ không có chuyện gì lớn nữa đâu!

Giang Nguyên nghe Dương Vân Dương nói vậy cũng chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu, chỉ hy vọng đúng như lời Dương Vân Dương nói, sau đợt bận rộn này sẽ không có việc gì nữa.

Giang Nguyên đi tới phòng khách thì thấy một vị quân quan thượng úy đang đứng trong phòng khách. Sau khi anh ta nhìn thấy Giang Nguyên liền hành lễ. Giang Nguyên không dám làm quân lễ với vị quan quân thượng úy này. Đối phương hiểu rất rõ thân phận của hắn, tuy muốn cho hắn một thân phận quân đội, nhưng ít nhất hiện giờ vẫn chưa có, nên hắn chỉ có thể bắt tay với đối phương thôi.

- Bác sĩ Giang, tôi nhận được lệnh của Tổng bộ hậu cần, đến đón bác sĩ Giang về Bệnh viện đa khoa ba quân chủng.

- Bệnh viện đa khoa ba quân chủng?

Giang Nguyên hơi sửng sốt, sau đó liền gật đầu cười nói:

- Vậy thì làm phiền anh rồi!

Giang Nguyên ngồi trên xe vẫn cảm thấy hơi nghỉ hoặc. Mình cứ nghĩ là trực tiếp đến Tổng bộ hậu cần là được, nhưng không ngờ lại đưa mình đi Bệnh viện đa khoa ba quân chủng.

Bệnh viện đa khoa ba quân chủng, đây chính là Bệnh viện đa khoa của ba quân chủng hải lục không quân Trung Quốc, là bệnh viện xếp top 3 của Trung Quốc, trực. thuộc quản lý của Tổng bộ hậu cần Ủy ban quân sự, nhân viên ở đó đều có quân hàm, viện trưởng là một tướng quân.

Lúc này Giang Nguyên đang thầm nghĩ: “Không phải bên Tổng cục hậu cần muốn nhét mình vào Bệnh viện đa khoa ba quân chủng đấy chứ? Có thái quá như vậy sao? Chẳng phải cứ vứt đại cho mình một quân hàm của một đội quân y nào đó là được sao? Nếu thật sự nhét mình vào Bệnh viện đa khoa ba quân chủng, e là sau này vẫn còn nhiều chuyện phiền phức.”
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 649: C649: Trưởng ban tổng cục hậu cần ba quân chủng


Giang Nguyên mang theo trái tim thấp thỏm đến Bệnh viện đa khoa ba quân chủng.

Trong một phòng họp nhỏ của Bệnh viện đa khoa ba quân chủng, Giang Nguyên gặp một người mặc quân phục và vài người mặc áo blouse trắng.

- Haha... bác sĩ Giang của chúng ta đến rồi...

Giang Nguyên vừa bước vào cửa đã thấy một người đàn ông trung niên mặc quân phục nhìn mình mỉm cười.

Giang Nguyên nhìn thấy trong ánh mắt của mọi người nhìn mình có thiện ý, có tò mò, có đánh giá thì chỉ đành bất đắc dĩ bước đến.

Có điều cũng may, những người này cũng không cần hắn một mình chủ động đi chào hỏi, một người đàn ông trung niên mặc tướng phục mỉm cười chủ động đưa tay ra nói với Giang Nguyên:

- Chào bác sĩ Giang, tôi là Dư Lực Hoa của Ban y tế tổng cục hậu cần...

- Chào Dư tướng quân!

Tuy Giang Nguyên đã quen với thiện ý của các quan cao tướng lĩnh nhưng lúc này vẫn không dám chậm trễ, bởi vì hắn biết rõ, thượng ý của các quan cao tướng lĩnh này hầu hết đều xuất phát từ ông cụ Dương đứng sau lưng mình chứ không liên quan lắm gì đến chính bản thân mình.

Mặc dù không biết vị Dư tướng quân này rốt cuộc có chức vị gì ở Tổng cục hậu cần, nhưng nếu ông ta đã là tướng quân hơn nữa còn tự xưng là người của Ban y tế Tổng cục hậu cần, vậy thì chỉ e rất có khả năng là Trưởng ban y tế Tổng cục hậu cần rồi.

Có điều, cho dù đối phương có chức vị gì, chỉ cần gọi tướng quân thì sẽ không sai, sao vàng trên vai đối phương kia không thể nào là giả được.

- Đến đây đến đây... bác sĩ Giang, tôi giới thiệu với cậu một chút... Vị này là Viện trưởng Lý Phi Lâm của Bệnh viện đa khoa ba quân chủng chúng tôi, vị này là Lâm Kiến Quốc Viện phó...

Vị Dư tướng quân này rất gần gũi thoải mái, kéo Giang Nguyên đi giới thiệu cho hắn một vài người.

- Chào Viện trưởng Lý, chào Viện phó Lâm...

Giang Nguyên cũng khá hiểu rõ Bệnh viện đa khoa ba quân chủng. Hai vị viện trưởng này tuy mặc áo blouse, nhưng thực sự đã mang quân hàm thiếu tướng, có điều trên mặt hắn vẫn không có biểu cảm gì đặc biệt, chỉ mỉm cười bắt tay hai người, tỏ vẻ gần gũi.

- Vị này là Viện trưởng Hồ Hồ Tiểu Thụ của Học viện y khoa ba quân chủng

- Vị này là Chủ nhiệm Triệu Triệu Giang Lâm của Trung tâm chấn thương chỉnh hình Bệnh viện đa khoa ba quân chủng...

Giang Nguyên vừa nghe Dư tướng quân giới thiệu, vừa mỉm cười bắt tay gần gũi với từng người này, sau đó nhớ kỹ dáng vẻ của đối phương. Có điêu hẳn càng nghe càng thấy không ổn, nhiều người như vậy đều là của Bệnh viện đa khoa ba quân chủng, lẽ nào muốn nhét mình vào đây thật?

Giang Nguyên mang theo nỗi nghỉ hoặc này bắt tay. với mọi người ở đây một lượt xong, mọi người cùng ngồi xuống, Giang Nguyên cũng được đưa sang phòng bên cạnh, thay một bộ quân phục không quân hàm.

Giang Nguyên đã sớm chuẩn bị cho việc này. Nếu đã nói phải cấp cho mình một thân phận, vậy dĩ nhiên sẽ có nghỉ thức thụ hàm. Nghĩ tới đây Giang Nguyên thật sự hơi cảm thán. Hắn không thể ngờ được năm đó mình dựa vào quân công thực sự mà không thể có được thân phận chính thức của quân đội. giờ vì chút chuyện thế này, mà lại mò ra được một quân hàm chức văn...ôi...

Lúc này trong lòng Giang Nguyên không ngừng cười khổ. Không biết sau khi đội trưởng bọn họ biết được việc này sẽ vui mừng hay bất đắc dĩ...

Đợi sau khi Giang Nguyên bước ra, lúc này Dư Lực Hoa cũng nghiêm túc đứng dậy, bước lên một cái bục. nhỏ bên trên, nói:

- Giờ, tôi xin tuyên bố mệnh lệnh của thượng tướng Đỗ Vân Long Trưởng ban Tổng cục hậu cần ba quân chủng nước Cộng hòa nhân dân Trung Quốc...

- Thụ dư cho đồng chí Giang Nguyên quân hàm trung tá, kỹ thuật chuyên nghiệp cấp bảy...

Lời vừa dứt, mọi người đồng loạt mỉm cười vỗ tay nhìn về phía Giang Nguyên đang hơi trợn mắt há hốc mồm.

- Quân hàm trung tá, kỹ thuật chuyên nghiệp cấp bảy?!

Giang Nguyên trừng mắt nhìn, hoàn toàn choáng váng.

Giang Nguyên hiểu rất rõ quân hàm Trung Quốc.

Hắn nghĩ thế nào cũng không thể nghĩ thông, cho dù thụ hàm cho mình, nhưng sao lại thụ hàm cho mình cao như vậy. Vốn hắn tưởng cùng lắm chỉ cho mình một quân hàm cấp thượng úy cũng tức là kỹ thuật chuyên nghiệp cấp mười một hoặc mười hai là đã đỉnh lắm rồi... Nhưng trung tá... Cái này thật sự được coi là quân quan cao cấp rồi. Nên biết rằng năm đó Cô Lang vào sinh ra tử lập công lao không hề nhỏ, quân hào của đội trưởng chẳng qua cũng chỉ là thiếu tá mà thôi, giờ mình lại mò được một quân hàm trung tá như vậy sao?

Lúc này Giang Nguyên thật sự sửng sờ...

Tướng quân Dư Lực Hoa đứng trên bục nhìn vẻ ngây. ngốc của Giang Nguyên, lúc này trên mặt ông cũng lộ nụ cười mỉm, xem ra tên nhãi này thật sự không biết mình đã mò được món hời lớn như vậy.

Nói thật sau khi nói ra quân hàm này, bản thân ông cũng hơi ngây người, có điều đây là ý của cấp trên, vậy thì mình chỉ có thể theo đó mà làm, hơn nữa còn phải dựa theo quân hàm này để sắp xếp cho hẳn một vị trí thích hợp. Dư Lực Hoa đã suy nghĩ một lúc lâu mới có thể sắp xếp tốt cho hẳn, sau khi thông qua sự đồng ý của cấp trên. Nghĩ đến đây, nụ cười trên mặt Dư Lực Hoa càng đậm thêm, nói:

- Đồng chí Giang Nguyên, xin mời lên bục! -A...Ồ...

Lúc này Giang Nguyên mới hồi phục tinh thần, sau đó mơ mơ màng màng đi lên bục. Đến giờ hắn vẫn chưa thể nghĩ thông, sao lại cho mình quân hàm trung tá, chẳng lẽ dạo này quân hàm cấp tá không đáng tiền đến thế à?
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 650: C650: Tôi thật sự phải đi làm ở đây à


Có điều, Giang Nguyên nhìn hai lon được đưa đến, sắc mặt hắn hơi biến đổi, vì hắn phát hiện đó đúng là quân hàm trung tá chính thức hai gạch hai sao thực sự, hơn nữa không phải băng đai quân y kèm thêm quân hàm chức văn bình thường.

Đầu tiên hắn còn tưởng quân hàm trung tá chẳng qua cũng chỉ đại diện cho kỹ thuật chuyên nghiệp cấp. bảy, nhưng khi thật sự thụ hàm vẫn là quân hàm chức. văn. Nhưng bây giờ sự thật lại là Dư tướng quân này đeo. quân hàm trung tá chính thức cho mình, đây còn là là quân hàm của bộ đội chiến đấu thật sự.

- Vậy giờ rốt cuộc mình là nhân viên chức văn? Hay là nhân viên chiến đấu?

Giang Nguyên hoàn toàn ngẩn ra.

Dư Lực Hoa cẩn thận đeo hai lon lên cho Giang Nguyên, rồi lại chỉnh mũ cho Giang Nguyên sau đó lui ra sau vài bước, mỉm cười với Giang Nguyên.

Giang Nguyên nhìn thấy nụ cười mỉm của Dư Lực Hoa thì sửng sốt một lúc rồi mới phản ứng lại, đưa tay hành kính lễ.

Dư Lực Hoa lại mỉm cười, sau đó đưa tay đáp lễ.

Sau khi Giang Nguyên chậm rãi thả tay xuống mới cảm nhận được dường như đột nhiên cánh tay cả mình nặng ngàn cân. Đây là lân đầu tiên hắn thật sự làm quân lễ về mặt ý nghĩa. Trước đây hắn không có thân phận này, cho dù là ở Cô Lang, tuy hắn được các đội hữu công nhận, nhưng vẫn chưa có thân phận quân đội thật sự.

Ngay cả gần đây, người khác kính lễ hắn, dù hắn vẫn đáp lễ rất đúng tiêu chuẩn, nhưng bản thân hắn rất chột dạ, vì hắn không phải quân nhân thật sự.

Nhưng bây giờ thì khác, hắn đúng như đội trưởng luôn hy vọng, có được một thân phận quân đội hợp pháp thật sự, hơn nữa còn là một trung tá. Hiện tại khi hắn đáp lễ hoặc kính lễ với người khác đều có thể đứng thẳng lưng rồi!

Lúc này Dư Lực Hoa cũng chú ý đến vẻ mặt kích động của Giang Nguyên, trong lòng thầm gật đầu. Xem ra trung tá trẻ mới được tấn chức này rất có lòng trung thành với quân đội... Chỉ có điều không biết năm đó rốt cuộc là hẳn đã đi lính ở bộ đội nào...

Sau khi Giang Nguyên buông tay liền chậm rãi đi xuống bục, sau đó ngồi xuống.

Lúc này Dư Lực Hoa cũng đứng trước bục, cười cười, sau đó nói:

- Được rồi, sau đây xin mời Viện trưởng Lý Phi Lâm tuyên bố bổ nhiệm liên quan...

Trong tiếng vỗ tay, Viện trưởng Lý Phi Lâm sửa lại mũ, sau đó bước lên bục, nhẹ nhàng ho khan hai tiếng, sau đó nói:

- Giờ, tôi tuyên bố... Căn cứ theo quyết định của Ủy ban bệnh viên, bổ nhiệm đồng chí Giang Nguyên làm Phó chủ nhiệm trung tâm chấn thương chỉnh hình, Phó chủ nhiệm khoa cấp cứu thương tích chiến đấu Bệnh viên đa khoa ba quân chủng...

Trong tiếng vỗ tay, lúc này đầu óc Giang Nguyên hoàn toàn mơ hồ, rốt cuộc là đang làm gì vậy? Sao mình vô duyên vô cớ trở thành Phó chủ nhiệm trung tâm chấn thương chỉnh hình, Bệnh viên đa khoa ba quân chủng, càng kỳ quái hơn là mình còn là Phó chủ nhiệm khoa cấp cứu thương tích chiến đấu, lẽ nào mình không những là bác sĩ mà còn phải dạy học? Hơn nữa cấp bậc này chắc hẳn ít nhất cũng phải là một người có cấp bậc giáo sư, sao lại rơi xuống đầu mình vậy?

Viện trưởng Lý này có khuôn mặt chữ quốc, sắc mặt hơi đen, trông có vẻ rất uy nghiêm, nhưng đứng trên bục lại nở nụ cười chào mừng khiến Giang Nguyên càng thêm có cảm tình với vị lãnh đạo tương lai này.

Khó khăn lắm mới chờ được tan họp, giờ Giang Nguyên đã xác nhận được vị trưởng ban Dư Dư Lực Hoa kia thật sự là Trưởng ban y tế tổng cục hậu cần. Vị Trưởng ban này cười nói với Giang Nguyên:

- Giang Nguyên, sau này cậu cứ yên tâm ở đây, có chuyện gì có thể đến Tổng cục hậu cần tìm tôi bất cứ lúc nào...

Sau khi nói xong, ông quay đầu sang cười nói với Viện trưởng Lý bên cạnh:

- Lão Lý, vậy là tôi giao Giang Nguyên cho anh đấy...

- Haha... Trưởng ban cứ yên tâm, Giang Nguyên ở chỗ tôi chắc chắn sẽ rất tốt!

Viện trưởng Lý cười ha hả. Còn Giang Nguyên thì đứng đó mặt mày buồn bực. Thế này là thế nào, không thèm dặn dò gì, cứ nhét mình vào bệnh viện này, chẳng lẽ mình thật sự phải đi làm ở đây sao?

- Đi... Giang Nguyên, tôi dẫn cậu đi làm quen tình hình bệnh viện...

Tiễn vị Trưởng ban Dư kia đi xong, đang lúc Giang Nguyên buồn bực, vị Viện trưởng Lý kia bước tới, cười nói với Giang Nguyên.

Có một Viện trưởng đích thân đi cùng, trong lòng

Giang Nguyên thoáng bình ổn lại, ít nhất đợi lát nữa còn có thể hỏi ông ấy vài vấn đề. Ông cụ Dương chỉ dặn mình phối hợp với họ, nhưng rốt cuộc cách phối hợp như thế nào? Giang Nguyên phải tự nghĩ rõ, ít nhất phải hỏi rõ.

- Bác sĩ Giang... Tòa nhà này là tòa nhà thí nghiệm của chúng ta... Tòa bên kia là Tòa nhà khoa ngoại của chúng ta, Trung tâm chấn thương chỉnh hình của cậu ở tầng mười lăm...

Viện trưởng Lý dẫn Giang Nguyên đi, vừa giới thiệu.

Giang Nguyên nghe Viện trưởng Lý giới thiệu cũng ghi nhớ trong đầu, nhớ kỹ những địa điểm đại khái. Dù sao nếu mình thật sự phải ở lại đây, những thứ này mà cũng không biết, truyền ra ngoài chẳng phải thành trò cười sao?

- Chào Viện trưởng Lý...

- Chào viện trưởng...

Lúc này, thỉnh thoảng có bác sĩ của bệnh viện từ bên cạnh đi qua, nhìn thấy Viện trưởng cùng đi với một trung †á trẻ mặc quân phục đều cung kính chào hỏi, đồng thời thỉnh thoảng cũng đánh giá vị trung tá kia. Người có thể được Viện trưởng đích thân đi cùng không nhiều.

Có điều cũng may là Giang Nguyên đội mũ bộ đội rộng vành, mấy bác sĩ và y tá chỉ thấy Giang Nguyên hơi quen quen nhưng không ai thật sự nhận ra...

Họ cứ thế dạo qua hai nơi, lúc Viện trưởng Lý đưa Giang Nguyên đến Trung tâm chấn thương chỉnh hình, cuối cùng Giang Nguyên không kiềm được, thấp giọng nói:

- Viện trưởng Lý, lần này... tôi thật sự phải đi làm ở đây à?
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 651: C651: Đeo hàm trung tá


- Haha...

Viện trưởng Lý nhìn thấy vẻ căng thẳng của Giang Nguyên khi hỏi mình câu này thì thoáng sửng sốt rồi nở nụ cười.

Giang Nguyên thấy Viện trưởng Lý cười vui vẻ như vậy thì càng căng thẳng, thầm nghĩ: “Vấn đề tôi hỏi đáng để ông cười ra thế này à? Tôi không tin ông dám an tâm để tôi làm Phó chủ nhiệm chỗ này, còn làm một giáo sư học viện nữa.”

Viện trưởng Lý nhìn thấy vẻ buồn bực của Giang Nguyên thì cười nói:

- Trường hợp này, tôi cũng không hiểu được... Có điều hiện tại xem ra, cậu phải ở chỗ chúng tôi gian rồi!

- A... Thật sự phải ở một thời gian?

Giang Nguyên sửng sốt một chút, sau đó cười khổ lắc đầu, lại nhỏ tiếng nghiêm túc hỏi:

- Vậy ngày có biết vì sao lại phải cho tôi làm một trung tá không? Vốn tôi tưởng cùng lắm chỉ nhận được đãi ngộ của một chuyên nghiệp cấp mười một mười hai, thế mà lại đột ngột vứt cho tôi cái quân hàm trung tá, sao tôi cứ cảm thấy chuyện này kỳ kỳ!

- Kỳ kỳ? Kỳ kỳ cái gÌ?

Viện trưởng Lý sửng sốt một lúc, sau đó ông nhìn Giang Nguyên rồi lắc đầu nở nụ cười, nói:

~ Trung tá, đây là trung tá chứ không phải củ cải trắng. Người bình thường phải phấn đấu mười mấy hai chục năm cũng chưa chắc đã có được cấp bậc này... Chuyện người khác muốn mà không được, cậu lại sợ nó kỳ kỳ cái gì?

- Nhưng... Vì sao rõ ràng tôi chỉ là một chức văn, ông ấy lại đeo cho tôi hai sao hai gạch là sao?

Giang Nguyên thấy những lời này của Viện trưởng Lý không phải giả vờ nên hơi chần chừ, rồi lại hỏi Viện trưởng Lý. Tuy hắn không hy vọng Viện trưởng Lý có thể nói thật, nhưng hắn vẫn không kìm được muốn hỏi ra lẽ.

Viện trưởng Lý kỳ quái nhìn Giang Nguyên, thầm nghĩ: “Nếu mình biết thì hay rồi, Trưởng ban Dư cũng không nói sao tôi biết được chứ? Nếu không phải ngay cả lý lịch của cậu tôi cũng không rõ... Nếu không phải do mệnh lệnh của cấp trên, tôi sẽ đồng ý cho một thằng nhãi hơn hai mươi tuổi như cậu mang hai chức vụ ở đây à, coi chỗ tôi là trường mẫu giáo hả?”

- Không biết... chuyện này chắc đến lúc đó cậu tự đi hỏi Trưởng ban Dư xem sao...

Tuy trong lòng Viện trưởng Lý nói thầm như vậy nhưng vẫn cười lắc đầu. Sau đó ông không nói gì nữa.

Lúc này, rốt cuộc hai người đã bước vào thang máy tòa nhà khoa ngoại. Trong thang máy chuyên dụng cho. nhân viên đã có khá nhiều người. Họ thấy Viện trưởng cùng một quan quân tiến vào, các bác sĩ bên trong vội vàng nép vào trong, chừa ra hai vị trí.

- Chào viện trưởng... - Chào viện trưởng...

Trong những lời chào ân cần, Viện trưởng Lý mỉm cười gật đầu, đi vào thang, dĩ nhiên Giang Nguyên cũng đi vào sau.

Hai người đứng hướng mặt ra cửa thang máy. Vì có Viện trưởng, mọi người đều cúi đầu không lên tiếng, hoặc không thì chỉ thấp giọng thì thâm trong góc.

Cả thang máy gần như yên tĩnh không tiếng động.

Muốn lên đến tầng mười lăm cũng cần chút thời gian. Viện trưởng Lý nhẹ giọng trò chuyện với Giang Nguyên, ông cười nói:

- Lần này bác sĩ Giang đến Lỗ Sơn thật sự đã thể hiện tài năng. Nghe nói chỉ một mình dựa vào những công cụ phẫu thuật thô sơ đã hoàn thành những ca phẫu thuật lớn như cưa chỉ, tu bổ tì tạng, thật sự khiến người †a vô cùng bội phục!

- Đâu có, đâu có... Viện trưởng Lý quá khen, đâu phải có mình tôi, còn có bác sĩ Đào của bênh bệnh viện. Nếu. không mình tôi sao làm được...

Giang Nguyên khiêm tốn hai câu, câu nào cũng là sự thật.

Có điều Viện trưởng Lý vẫn coi như Giang Nguyên thật sự khiêm tốn, càng thêm có cảm tình với Giang Nguyên. Ông cười nói:

- Bác sĩ Giang còn trẻ lại có kỹ thuật như vậy, quả nhiên là có nguyên nhân...

Nói tới đây, ông lại cười ha hả nói:

- Có điều thanh niên không thể quá khiêm tốn. Những bác sĩ trẻ như bác sĩ Giang đôi lúc khiêm tốn quá cũng không được!

- Viện trưởng Lý nói đúng!

Giang Nguyên mỉm cười gật đầu. Dĩ nhiên hắn hiểu Viện trưởng Lý có ý tốt, cố ý nhắc nhở mình. Trong ngành nghề này, người trẻ rất khó đứng vững chân nếu không đem thành tích ra gì để chứng tỏ mình.

Hai người đứng đây nói chuyện, những bác sĩ và y tá phía sau giả vờ lơ đãng giỏng tai lên nghe, đồng thời thỉnh thoảng còn nhìn Giang Nguyên.

Rất nhanh, chờ sau khi Giang Nguyên và Viện trưởng Lý ra khỏi thang máy, các bác sĩ và y tá trong thang máy liền hưng phấn bàn luận.

- Ban nãy thật sự là Giang Nguyên à...

- Đúng... chính là Giang Nguyên... Cậu ta là trung tá đấy, lợi hại quá...

Các y tá cũng bắt đầu líu ríu hưng phấn bàn luận.

Lúc này, cũng có y tá nghỉ ngờ hỏi một bác sĩ trông không còn trẻ nữa:

- Bác sĩ Lý, bác sĩ không phải đều đeo hàm kỹ thuật chức văn sao? Sao anh ấy lại đeo hàm trung tá?

- À... Cái này tôi cũng không biết, theo lý thuyết chúng ta đều đeo hàm kỹ thuật chức văn...

Lúc này trong lòng vị bác sĩ Lý kia cũng tràn đầy nghỉ ngờ, gãi đầu nói:

- Có điều bác sĩ Giang này hình như còn có thể nhảy dù, nói không chừng rất có khả năng thuộc nhóm chiến đấu đặc biệt...

- Đúng đó... Mấy y tá bên cạnh lúc này ai nấy đề có ánh mắt kỳ lạ, đúng rồi... bác sĩ Giang còn có thể nhảy dù từ trên

cao, đúng là quá đẹp trai...

Mấy y tá này còn đang đứng đó thể hiện tinh thân mê trai, bác sĩ Lý bên cạnh lúc này ngạc nhiên nói:

- Vị bác sĩ Giang này sao chạy đến bệnh viện chúng ta làm gì?

Bác sĩ Lý vừa nói vậy, các y tá đều sửng ra, sau đó là tò mò...

- Hình như ban nãy anh ấy và Viện trưởng Lý đi đến Trung tâm chấn thương chỉnh hình, đợi lát nữa chúng ta đi hỏi thử là biết ngay thôi...

- Đúng đúng... để lát nữa tôi điện thoại qua đó hỏi thử.... Hí hí...
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 652: C652: Không thể nào nói nổi


Chủ nhiệm Triệu Triệu Giang Lâm của Trung tâm chấn thương chỉnh hình ban nấy Giang Nguyên đã gặp giờ đang đợi sẵn trong phòng làm việc của anh ta. Anh ta vừa thấy Viện trưởng Lý đưa Giang Nguyên đến vội vàng mỉm cườ bước sang, sau đó đưa cho Giang Nguyên một bộ đồng phục, cười nói:

- Bác sĩ Giang, mặc vào đi! - Được, cảm ơn Chủ nhiệm Triệu...

Giang Nguyên mỉm cười gật đầu, sau đó nhận đồng phục trong tay đối phương mặc vào.

- Được rồi... Chủ nhiệm Triệu, triệu tập người trong khoa đến đây!

Sau khi thấy Giang Nguyên mặc đồng phục rất vừa vặn, Viện trưởng Lý mỉm cười gật đầu nói với Chủ nhiệm Triệu.

Chủ nhiệm Triệu nhìn đồng hồ, sau đó cười nói: - Viện trưởng Lý... giờ có nhiều người đang chữa bệnh, hay là chúng ta đi đến phòng y tá đi... đợi lát nửa sẽ mở cuộc họp ngắn...

- Cũng được... vậy thì đi thôi!

Dĩ nhiên Viện trưởng Lý cũng biết lúc này muốn triệu tập mọi người mở cuộc họp không dễ, lập tức cười gật đầu đồng ý nói.

Dĩ nhiên Giang Nguyên cũng không có ý kiến gì. Mặc dù hắn chưa chính thức làm việc ở bệnh viện, nhưng hắn cũng tương đối hiểu khoảng thời gian bận rộn buổi sáng của bệnh viện. Đến phòng y tá, triệu tập mọi người, mở một cuộc họp ngắn giới thiệu một chút là được. Dù sao hắn cũng chẳng coi chuyện Phó chủ nhiệm này là thật, chắc hẳn mình cũng chỉ ở đây một thời gian ngắn thôi.

- Đến đây, đến đây... mọi người đến đây một chút, đến đây một chút...

Cùng với tiếng vỗ tay của Chủ nhiệm Triệu, sau đó có vài y tá và bác sĩ bước ra từ phòng làm việc của mình, đều đứng trước phòng y tá, hơi tò mò nhìn chủ nhiệm triệu, không biết lúc này triệu tập mọi người để làm gì.

Lúc này Viện trưởng Lý và Giang Nguyên mới bước đến.

Nhìn Viện trưởng Lý đến, bên cạnh còn có một bác sĩ trẻ lạ mặt, các y tá và bác sĩ lúc này mới biết xem ra thật sự có chuyện quan trọng, ngay cả Viện trưởng Lý cũng tới đây rồi.

- Xem ra tất cả mọi người đến đông đủ rồi...

Viện trưởng Lý nhìn thấy có hai ba chục người liền cười gật đầu, sau đó nhìn Giang Nguyên nói:

- Tôi xin giới thiệu với mọi người... vị này là bác sĩ Giang, Giang Nguyên... Tôi nghĩ có lẽ mọi người đều biết cậu ấy.

Những bác sĩ vốn chỉ cảm thấy người này hơi quen quen, nghe Viện trưởng Lý giới thiệu như vậy đều cúi đầu kêu lên kinh ngạc. họ vừa nhìn thấy Giang Nguyên thì trong mắt lóe lên tia hưng phấn và ngạc nhiên. Vị này đúng là vị đang hot nhất trên tivi thời gian gần đây...

Viện trưởng Lý nhìn thấy vẻ mặt của mọi người liền cười hài lòng, sau đó nói:

- Giờ tôi đại diện Ủy ban viện, tuyên bố bổ nhiệm...

Nói đến đây, Viện trưởng Lý dừng lại một chút, nhìn mọi người một lát rồi mới cười nói:

- Bổ nhiệm đồng chí Giang Nguyên làm Phó chủ nhiệm Trung tâm chấn thương chỉnh hình...

Viện trưởng Lý vừa nói xong, hai ba chục người gần như đồng loạt kêu nhỏ một tiếng, dường như họ còn kinh ngạc hơn lúc Giang Nguyên lộ diện.

Có điều Viện trưởng Lý không cảm thấy kỳ lạ trước tiếng kêu ngạc nhiên của mọi người. Bất kể Giang Nguyên nổi tiếng như thế nào, nhưng giờ hắn mới hai mươi mấy tuổi, giờ đột nhiên được bổ nhiệm làm Phó

chủ nhiệm một khoa quan trọng của Bệnh viện đa khoa. ba quân chủng thì thực sự quá... quá khiến cho người ta hơi không chấp nhận được.

Dù sao Bệnh viện đa khoa ba quân chủng cũng nằm trong TOP 3 bệnh viện toàn quốc, không phải có vài bác. sĩ có vài chục năm kinh nghiệm và kỹ thuật, vậy mà để một thanh niên hơn hai mươi tuổi đột nhiên nhào ra nhận chức Phó chủ nhiệm, điều này thật sự không thể nào nói nỗi.

Đây cũng chính là nguyên nhân Viện trưởng Lý đích thân đưa Giang Nguyên tới đây tuyên bố. Có ông ở đây, hơn nữa với danh tiếng của Giang Nguyền hiện này, những bác sĩ và y tá này có lẽ cũng có thể miễn cưỡng chấp nhận.

Quả nhiên, sau khi các bác sĩ và y tá khế kêu lên kinh ngạc thì không còn ai lên tiếng nữa, nhưng rõ ràng bổ nhiệm này dã khiến cho vài người chấn động.

Còn về Chủ nhiệm Triệu lúc này đang mỉm cười giới thiệu Giang Nguyên những đồng nghiệp mới...

- Bác sĩ Giang, vị này là Phó chủ nhiệm Lý Kỳ Giang... - Đây là bác sĩ Đào Hiểu Di...

- Đây là bác sĩ Lâm Dương Chí...

Đối mặt với nhiều gương mặt mới phải làm quen như vậy, Giang Nguyên chỉ có thể kìm chế cảm xúc, mỉm cười bắt tay với từng người bọn họ:

~ Xin chào, Chủ nhiệm Lý, sau này nhờ anh chiếu cố nhiều hơn...

- Xin chào, bác sĩ Đào...

Sau khi giới thiệu đại khái một lượt, Viện trưởng Lý. cười nói:

- Được rồi, mọi người đã làm quen rồi, giờ tôi còn phải đưa bác sĩ Giang qua bên Học viện y một vòng...

Trong lúc mọi người còn đang nghỉ ngờ sao hó chủ nhiệm Giang này vừa đến khoa đã đi rồi thì lại nghe Viện trưởng Lý cười nói:

- Bác sĩ Giang còn có bổ nhiệm thứ hai cậu ấy còn đảm nhiệm vị trí Phó chủ nhiệm khoa cấp cứu thương tích chiến tranh của Học viện y, cho nên tôi phải đưa cậu ấy qua bên đó một chút.

Viện trưởng Lý vừa nói xong, mọi người đồng loạt hít một hơi lạnh...
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 653: C653: Trưởng ban tổng cục hậu cần ba quân chủng


Giang Nguyên mang theo trái tim thấp thỏm đến Bệnh viện đa khoa ba quân chủng.

Trong một phòng họp nhỏ của Bệnh viện đa khoa ba quân chủng, Giang Nguyên gặp một người mặc quân phục và vài người mặc áo blouse trắng.

- Haha... bác sĩ Giang của chúng ta đến rồi...

Giang Nguyên vừa bước vào cửa đã thấy một người đàn ông trung niên mặc quân phục nhìn mình mỉm cười.

Giang Nguyên nhìn thấy trong ánh mắt của mọi người nhìn mình có thiện ý, có tò mò, có đánh giá thì chỉ đành bất đắc dĩ bước đến.

Có điều cũng may, những người này cũng không cần hắn một mình chủ động đi chào hỏi, một người đàn ông trung niên mặc tướng phục mỉm cười chủ động đưa tay ra nói với Giang Nguyên:

- Chào bác sĩ Giang, tôi là Dư Lực Hoa của Ban y tế tổng cục hậu cần...

- Chào Dư tướng quân!

Tuy Giang Nguyên đã quen với thiện ý của các quan cao tướng lĩnh nhưng lúc này vẫn không dám chậm trễ, bởi vì hắn biết rõ, thượng ý của các quan cao tướng lĩnh này hầu hết đều xuất phát từ ông cụ Dương đứng sau lưng mình chứ không liên quan lắm gì đến chính bản thân mình.

Mặc dù không biết vị Dư tướng quân này rốt cuộc có chức vị gì ở Tổng cục hậu cần, nhưng nếu ông ta đã là tướng quân hơn nữa còn tự xưng là người của Ban y tế Tổng cục hậu cần, vậy thì chỉ e rất có khả năng là Trưởng ban y tế Tổng cục hậu cần rồi.

Có điều, cho dù đối phương có chức vị gì, chỉ cần gọi tướng quân thì sẽ không sai, sao vàng trên vai đối phương kia không thể nào là giả được.

- Đến đây đến đây... bác sĩ Giang, tôi giới thiệu với cậu một chút... Vị này là Viện trưởng Lý Phi Lâm của Bệnh viện đa khoa ba quân chủng chúng tôi, vị này là Lâm Kiến Quốc Viện phó...

Vị Dư tướng quân này rất gần gũi thoải mái, kéo Giang Nguyên đi giới thiệu cho hắn một vài người.

- Chào Viện trưởng Lý, chào Viện phó Lâm...

Giang Nguyên cũng khá hiểu rõ Bệnh viện đa khoa ba quân chủng. Hai vị viện trưởng này tuy mặc áo blouse, nhưng thực sự đã mang quân hàm thiếu tướng, có điều trên mặt hắn vẫn không có biểu cảm gì đặc biệt, chỉ mỉm cười bắt tay hai người, tỏ vẻ gần gũi.

- Vị này là Viện trưởng Hồ Hồ Tiểu Thụ của Học viện y khoa ba quân chủng

- Vị này là Chủ nhiệm Triệu Triệu Giang Lâm của Trung tâm chấn thương chỉnh hình Bệnh viện đa khoa ba quân chủng...

Giang Nguyên vừa nghe Dư tướng quân giới thiệu, vừa mỉm cười bắt tay gần gũi với từng người này, sau đó nhớ kỹ dáng vẻ của đối phương. Có điêu hẳn càng nghe càng thấy không ổn, nhiều người như vậy đều là của Bệnh viện đa khoa ba quân chủng, lẽ nào muốn nhét mình vào đây thật?

Giang Nguyên mang theo nỗi nghỉ hoặc này bắt tay. với mọi người ở đây một lượt xong, mọi người cùng ngồi xuống, Giang Nguyên cũng được đưa sang phòng bên cạnh, thay một bộ quân phục không quân hàm.

Giang Nguyên đã sớm chuẩn bị cho việc này. Nếu đã nói phải cấp cho mình một thân phận, vậy dĩ nhiên sẽ có nghỉ thức thụ hàm. Nghĩ tới đây Giang Nguyên thật sự hơi cảm thán. Hắn không thể ngờ được năm đó mình dựa vào quân công thực sự mà không thể có được thân phận chính thức của quân đội. giờ vì chút chuyện thế này, mà lại mò ra được một quân hàm chức văn...ôi...

Lúc này trong lòng Giang Nguyên không ngừng cười khổ. Không biết sau khi đội trưởng bọn họ biết được việc này sẽ vui mừng hay bất đắc dĩ...

Đợi sau khi Giang Nguyên bước ra, lúc này Dư Lực Hoa cũng nghiêm túc đứng dậy, bước lên một cái bục. nhỏ bên trên, nói:

- Giờ, tôi xin tuyên bố mệnh lệnh của thượng tướng Đỗ Vân Long Trưởng ban Tổng cục hậu cần ba quân chủng nước Cộng hòa nhân dân Trung Quốc...

- Thụ dư cho đồng chí Giang Nguyên quân hàm trung tá, kỹ thuật chuyên nghiệp cấp bảy...

Lời vừa dứt, mọi người đồng loạt mỉm cười vỗ tay nhìn về phía Giang Nguyên đang hơi trợn mắt há hốc mồm.

- Quân hàm trung tá, kỹ thuật chuyên nghiệp cấp bảy?!

Giang Nguyên trừng mắt nhìn, hoàn toàn choáng váng.

Giang Nguyên hiểu rất rõ quân hàm Trung Quốc.

Hắn nghĩ thế nào cũng không thể nghĩ thông, cho dù thụ hàm cho mình, nhưng sao lại thụ hàm cho mình cao như vậy. Vốn hắn tưởng cùng lắm chỉ cho mình một quân hàm cấp thượng úy cũng tức là kỹ thuật chuyên nghiệp cấp mười một hoặc mười hai là đã đỉnh lắm rồi... Nhưng trung tá... Cái này thật sự được coi là quân quan cao cấp rồi. Nên biết rằng năm đó Cô Lang vào sinh ra tử lập công lao không hề nhỏ, quân hào của đội trưởng chẳng qua cũng chỉ là thiếu tá mà thôi, giờ mình lại mò được một quân hàm trung tá như vậy sao?

Lúc này Giang Nguyên thật sự sửng sờ...

Tướng quân Dư Lực Hoa đứng trên bục nhìn vẻ ngây. ngốc của Giang Nguyên, lúc này trên mặt ông cũng lộ nụ cười mỉm, xem ra tên nhãi này thật sự không biết mình đã mò được món hời lớn như vậy.

Nói thật sau khi nói ra quân hàm này, bản thân ông cũng hơi ngây người, có điều đây là ý của cấp trên, vậy thì mình chỉ có thể theo đó mà làm, hơn nữa còn phải dựa theo quân hàm này để sắp xếp cho hẳn một vị trí thích hợp. Dư Lực Hoa đã suy nghĩ một lúc lâu mới có thể sắp xếp tốt cho hẳn, sau khi thông qua sự đồng ý của cấp trên. Nghĩ đến đây, nụ cười trên mặt Dư Lực Hoa càng đậm thêm, nói:

- Đồng chí Giang Nguyên, xin mời lên bục! -A...Ồ...

Lúc này Giang Nguyên mới hồi phục tinh thần, sau đó mơ mơ màng màng đi lên bục. Đến giờ hắn vẫn chưa thể nghĩ thông, sao lại cho mình quân hàm trung tá, chẳng lẽ dạo này quân hàm cấp tá không đáng tiền đến thế à?
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 654: C654: Tôi thật sự phải đi làm ở đây à


Có điều, Giang Nguyên nhìn hai lon được đưa đến, sắc mặt hắn hơi biến đổi, vì hắn phát hiện đó đúng là quân hàm trung tá chính thức hai gạch hai sao thực sự, hơn nữa không phải băng đai quân y kèm thêm quân hàm chức văn bình thường.

Đầu tiên hắn còn tưởng quân hàm trung tá chẳng qua cũng chỉ đại diện cho kỹ thuật chuyên nghiệp cấp. bảy, nhưng khi thật sự thụ hàm vẫn là quân hàm chức. văn. Nhưng bây giờ sự thật lại là Dư tướng quân này đeo. quân hàm trung tá chính thức cho mình, đây còn là là quân hàm của bộ đội chiến đấu thật sự.

- Vậy giờ rốt cuộc mình là nhân viên chức văn? Hay là nhân viên chiến đấu?

Giang Nguyên hoàn toàn ngẩn ra.

Dư Lực Hoa cẩn thận đeo hai lon lên cho Giang Nguyên, rồi lại chỉnh mũ cho Giang Nguyên sau đó lui ra sau vài bước, mỉm cười với Giang Nguyên.

Giang Nguyên nhìn thấy nụ cười mỉm của Dư Lực Hoa thì sửng sốt một lúc rồi mới phản ứng lại, đưa tay hành kính lễ.

Dư Lực Hoa lại mỉm cười, sau đó đưa tay đáp lễ.

Sau khi Giang Nguyên chậm rãi thả tay xuống mới cảm nhận được dường như đột nhiên cánh tay cả mình nặng ngàn cân. Đây là lân đầu tiên hắn thật sự làm quân lễ về mặt ý nghĩa. Trước đây hắn không có thân phận này, cho dù là ở Cô Lang, tuy hắn được các đội hữu công nhận, nhưng vẫn chưa có thân phận quân đội thật sự.

Ngay cả gần đây, người khác kính lễ hắn, dù hắn vẫn đáp lễ rất đúng tiêu chuẩn, nhưng bản thân hắn rất chột dạ, vì hắn không phải quân nhân thật sự.

Nhưng bây giờ thì khác, hắn đúng như đội trưởng luôn hy vọng, có được một thân phận quân đội hợp pháp thật sự, hơn nữa còn là một trung tá. Hiện tại khi hắn đáp lễ hoặc kính lễ với người khác đều có thể đứng thẳng lưng rồi!

Lúc này Dư Lực Hoa cũng chú ý đến vẻ mặt kích động của Giang Nguyên, trong lòng thầm gật đầu. Xem ra trung tá trẻ mới được tấn chức này rất có lòng trung thành với quân đội... Chỉ có điều không biết năm đó rốt cuộc là hẳn đã đi lính ở bộ đội nào...

Sau khi Giang Nguyên buông tay liền chậm rãi đi xuống bục, sau đó ngồi xuống.

Lúc này Dư Lực Hoa cũng đứng trước bục, cười cười, sau đó nói:

- Được rồi, sau đây xin mời Viện trưởng Lý Phi Lâm tuyên bố bổ nhiệm liên quan...

Trong tiếng vỗ tay, Viện trưởng Lý Phi Lâm sửa lại mũ, sau đó bước lên bục, nhẹ nhàng ho khan hai tiếng, sau đó nói:

- Giờ, tôi tuyên bố... Căn cứ theo quyết định của Ủy ban bệnh viên, bổ nhiệm đồng chí Giang Nguyên làm Phó chủ nhiệm trung tâm chấn thương chỉnh hình, Phó chủ nhiệm khoa cấp cứu thương tích chiến đấu Bệnh viên đa khoa ba quân chủng...

Trong tiếng vỗ tay, lúc này đầu óc Giang Nguyên hoàn toàn mơ hồ, rốt cuộc là đang làm gì vậy? Sao mình vô duyên vô cớ trở thành Phó chủ nhiệm trung tâm chấn thương chỉnh hình, Bệnh viên đa khoa ba quân chủng, càng kỳ quái hơn là mình còn là Phó chủ nhiệm khoa cấp cứu thương tích chiến đấu, lẽ nào mình không những là bác sĩ mà còn phải dạy học? Hơn nữa cấp bậc này chắc hẳn ít nhất cũng phải là một người có cấp bậc giáo sư, sao lại rơi xuống đầu mình vậy?

Viện trưởng Lý này có khuôn mặt chữ quốc, sắc mặt hơi đen, trông có vẻ rất uy nghiêm, nhưng đứng trên bục lại nở nụ cười chào mừng khiến Giang Nguyên càng thêm có cảm tình với vị lãnh đạo tương lai này.

Khó khăn lắm mới chờ được tan họp, giờ Giang Nguyên đã xác nhận được vị trưởng ban Dư Dư Lực Hoa kia thật sự là Trưởng ban y tế tổng cục hậu cần. Vị Trưởng ban này cười nói với Giang Nguyên:

- Giang Nguyên, sau này cậu cứ yên tâm ở đây, có chuyện gì có thể đến Tổng cục hậu cần tìm tôi bất cứ lúc nào...

Sau khi nói xong, ông quay đầu sang cười nói với Viện trưởng Lý bên cạnh:

- Lão Lý, vậy là tôi giao Giang Nguyên cho anh đấy...

- Haha... Trưởng ban cứ yên tâm, Giang Nguyên ở chỗ tôi chắc chắn sẽ rất tốt!

Viện trưởng Lý cười ha hả. Còn Giang Nguyên thì đứng đó mặt mày buồn bực. Thế này là thế nào, không thèm dặn dò gì, cứ nhét mình vào bệnh viện này, chẳng lẽ mình thật sự phải đi làm ở đây sao?

- Đi... Giang Nguyên, tôi dẫn cậu đi làm quen tình hình bệnh viện...

Tiễn vị Trưởng ban Dư kia đi xong, đang lúc Giang Nguyên buồn bực, vị Viện trưởng Lý kia bước tới, cười nói với Giang Nguyên.

Có một Viện trưởng đích thân đi cùng, trong lòng

Giang Nguyên thoáng bình ổn lại, ít nhất đợi lát nữa còn có thể hỏi ông ấy vài vấn đề. Ông cụ Dương chỉ dặn mình phối hợp với họ, nhưng rốt cuộc cách phối hợp như thế nào? Giang Nguyên phải tự nghĩ rõ, ít nhất phải hỏi rõ.

- Bác sĩ Giang... Tòa nhà này là tòa nhà thí nghiệm của chúng ta... Tòa bên kia là Tòa nhà khoa ngoại của chúng ta, Trung tâm chấn thương chỉnh hình của cậu ở tầng mười lăm...

Viện trưởng Lý dẫn Giang Nguyên đi, vừa giới thiệu.

Giang Nguyên nghe Viện trưởng Lý giới thiệu cũng ghi nhớ trong đầu, nhớ kỹ những địa điểm đại khái. Dù sao nếu mình thật sự phải ở lại đây, những thứ này mà cũng không biết, truyền ra ngoài chẳng phải thành trò cười sao?

- Chào Viện trưởng Lý...

- Chào viện trưởng...

Lúc này, thỉnh thoảng có bác sĩ của bệnh viện từ bên cạnh đi qua, nhìn thấy Viện trưởng cùng đi với một trung †á trẻ mặc quân phục đều cung kính chào hỏi, đồng thời thỉnh thoảng cũng đánh giá vị trung tá kia. Người có thể được Viện trưởng đích thân đi cùng không nhiều.

Có điều cũng may là Giang Nguyên đội mũ bộ đội rộng vành, mấy bác sĩ và y tá chỉ thấy Giang Nguyên hơi quen quen nhưng không ai thật sự nhận ra...

Họ cứ thế dạo qua hai nơi, lúc Viện trưởng Lý đưa Giang Nguyên đến Trung tâm chấn thương chỉnh hình, cuối cùng Giang Nguyên không kiềm được, thấp giọng nói:

- Viện trưởng Lý, lần này... tôi thật sự phải đi làm ở đây à?
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 655: C655: Đeo hàm trung tá


- Haha...

Viện trưởng Lý nhìn thấy vẻ căng thẳng của Giang Nguyên khi hỏi mình câu này thì thoáng sửng sốt rồi nở nụ cười.

Giang Nguyên thấy Viện trưởng Lý cười vui vẻ như vậy thì càng căng thẳng, thầm nghĩ: “Vấn đề tôi hỏi đáng để ông cười ra thế này à? Tôi không tin ông dám an tâm để tôi làm Phó chủ nhiệm chỗ này, còn làm một giáo sư học viện nữa.”

Viện trưởng Lý nhìn thấy vẻ buồn bực của Giang Nguyên thì cười nói:

- Trường hợp này, tôi cũng không hiểu được... Có điều hiện tại xem ra, cậu phải ở chỗ chúng tôi gian rồi!

- A... Thật sự phải ở một thời gian?

Giang Nguyên sửng sốt một chút, sau đó cười khổ lắc đầu, lại nhỏ tiếng nghiêm túc hỏi:

- Vậy ngày có biết vì sao lại phải cho tôi làm một trung tá không? Vốn tôi tưởng cùng lắm chỉ nhận được đãi ngộ của một chuyên nghiệp cấp mười một mười hai, thế mà lại đột ngột vứt cho tôi cái quân hàm trung tá, sao tôi cứ cảm thấy chuyện này kỳ kỳ!

- Kỳ kỳ? Kỳ kỳ cái gÌ?

Viện trưởng Lý sửng sốt một lúc, sau đó ông nhìn Giang Nguyên rồi lắc đầu nở nụ cười, nói:

~ Trung tá, đây là trung tá chứ không phải củ cải trắng. Người bình thường phải phấn đấu mười mấy hai chục năm cũng chưa chắc đã có được cấp bậc này... Chuyện người khác muốn mà không được, cậu lại sợ nó kỳ kỳ cái gì?

- Nhưng... Vì sao rõ ràng tôi chỉ là một chức văn, ông ấy lại đeo cho tôi hai sao hai gạch là sao?

Giang Nguyên thấy những lời này của Viện trưởng Lý không phải giả vờ nên hơi chần chừ, rồi lại hỏi Viện trưởng Lý. Tuy hắn không hy vọng Viện trưởng Lý có thể nói thật, nhưng hắn vẫn không kìm được muốn hỏi ra lẽ.

Viện trưởng Lý kỳ quái nhìn Giang Nguyên, thầm nghĩ: “Nếu mình biết thì hay rồi, Trưởng ban Dư cũng không nói sao tôi biết được chứ? Nếu không phải ngay cả lý lịch của cậu tôi cũng không rõ... Nếu không phải do mệnh lệnh của cấp trên, tôi sẽ đồng ý cho một thằng nhãi hơn hai mươi tuổi như cậu mang hai chức vụ ở đây à, coi chỗ tôi là trường mẫu giáo hả?”

- Không biết... chuyện này chắc đến lúc đó cậu tự đi hỏi Trưởng ban Dư xem sao...

Tuy trong lòng Viện trưởng Lý nói thầm như vậy nhưng vẫn cười lắc đầu. Sau đó ông không nói gì nữa.

Lúc này, rốt cuộc hai người đã bước vào thang máy tòa nhà khoa ngoại. Trong thang máy chuyên dụng cho. nhân viên đã có khá nhiều người. Họ thấy Viện trưởng cùng một quan quân tiến vào, các bác sĩ bên trong vội vàng nép vào trong, chừa ra hai vị trí.

- Chào viện trưởng... - Chào viện trưởng...

Trong những lời chào ân cần, Viện trưởng Lý mỉm cười gật đầu, đi vào thang, dĩ nhiên Giang Nguyên cũng đi vào sau.

Hai người đứng hướng mặt ra cửa thang máy. Vì có Viện trưởng, mọi người đều cúi đầu không lên tiếng, hoặc không thì chỉ thấp giọng thì thâm trong góc.

Cả thang máy gần như yên tĩnh không tiếng động.

Muốn lên đến tầng mười lăm cũng cần chút thời gian. Viện trưởng Lý nhẹ giọng trò chuyện với Giang Nguyên, ông cười nói:

- Lần này bác sĩ Giang đến Lỗ Sơn thật sự đã thể hiện tài năng. Nghe nói chỉ một mình dựa vào những công cụ phẫu thuật thô sơ đã hoàn thành những ca phẫu thuật lớn như cưa chỉ, tu bổ tì tạng, thật sự khiến người †a vô cùng bội phục!

- Đâu có, đâu có... Viện trưởng Lý quá khen, đâu phải có mình tôi, còn có bác sĩ Đào của bênh bệnh viện. Nếu. không mình tôi sao làm được...

Giang Nguyên khiêm tốn hai câu, câu nào cũng là sự thật.

Có điều Viện trưởng Lý vẫn coi như Giang Nguyên thật sự khiêm tốn, càng thêm có cảm tình với Giang Nguyên. Ông cười nói:

- Bác sĩ Giang còn trẻ lại có kỹ thuật như vậy, quả nhiên là có nguyên nhân...

Nói tới đây, ông lại cười ha hả nói:

- Có điều thanh niên không thể quá khiêm tốn. Những bác sĩ trẻ như bác sĩ Giang đôi lúc khiêm tốn quá cũng không được!

- Viện trưởng Lý nói đúng!

Giang Nguyên mỉm cười gật đầu. Dĩ nhiên hắn hiểu Viện trưởng Lý có ý tốt, cố ý nhắc nhở mình. Trong ngành nghề này, người trẻ rất khó đứng vững chân nếu không đem thành tích ra gì để chứng tỏ mình.

Hai người đứng đây nói chuyện, những bác sĩ và y tá phía sau giả vờ lơ đãng giỏng tai lên nghe, đồng thời thỉnh thoảng còn nhìn Giang Nguyên.

Rất nhanh, chờ sau khi Giang Nguyên và Viện trưởng Lý ra khỏi thang máy, các bác sĩ và y tá trong thang máy liền hưng phấn bàn luận.

- Ban nãy thật sự là Giang Nguyên à...

- Đúng... chính là Giang Nguyên... Cậu ta là trung tá đấy, lợi hại quá...

Các y tá cũng bắt đầu líu ríu hưng phấn bàn luận.

Lúc này, cũng có y tá nghỉ ngờ hỏi một bác sĩ trông không còn trẻ nữa:

- Bác sĩ Lý, bác sĩ không phải đều đeo hàm kỹ thuật chức văn sao? Sao anh ấy lại đeo hàm trung tá?

- À... Cái này tôi cũng không biết, theo lý thuyết chúng ta đều đeo hàm kỹ thuật chức văn...

Lúc này trong lòng vị bác sĩ Lý kia cũng tràn đầy nghỉ ngờ, gãi đầu nói:

- Có điều bác sĩ Giang này hình như còn có thể nhảy dù, nói không chừng rất có khả năng thuộc nhóm chiến đấu đặc biệt...

- Đúng đó... Mấy y tá bên cạnh lúc này ai nấy đề có ánh mắt kỳ lạ, đúng rồi... bác sĩ Giang còn có thể nhảy dù từ trên

cao, đúng là quá đẹp trai...

Mấy y tá này còn đang đứng đó thể hiện tinh thân mê trai, bác sĩ Lý bên cạnh lúc này ngạc nhiên nói:

- Vị bác sĩ Giang này sao chạy đến bệnh viện chúng ta làm gì?

Bác sĩ Lý vừa nói vậy, các y tá đều sửng ra, sau đó là tò mò...

- Hình như ban nãy anh ấy và Viện trưởng Lý đi đến Trung tâm chấn thương chỉnh hình, đợi lát nữa chúng ta đi hỏi thử là biết ngay thôi...

- Đúng đúng... để lát nữa tôi điện thoại qua đó hỏi thử.... Hí hí...
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 656: C656: Không thể nào nói nổi


Chủ nhiệm Triệu Triệu Giang Lâm của Trung tâm chấn thương chỉnh hình ban nấy Giang Nguyên đã gặp giờ đang đợi sẵn trong phòng làm việc của anh ta. Anh ta vừa thấy Viện trưởng Lý đưa Giang Nguyên đến vội vàng mỉm cườ bước sang, sau đó đưa cho Giang Nguyên một bộ đồng phục, cười nói:

- Bác sĩ Giang, mặc vào đi! - Được, cảm ơn Chủ nhiệm Triệu...

Giang Nguyên mỉm cười gật đầu, sau đó nhận đồng phục trong tay đối phương mặc vào.

- Được rồi... Chủ nhiệm Triệu, triệu tập người trong khoa đến đây!

Sau khi thấy Giang Nguyên mặc đồng phục rất vừa vặn, Viện trưởng Lý mỉm cười gật đầu nói với Chủ nhiệm Triệu.

Chủ nhiệm Triệu nhìn đồng hồ, sau đó cười nói: - Viện trưởng Lý... giờ có nhiều người đang chữa bệnh, hay là chúng ta đi đến phòng y tá đi... đợi lát nửa sẽ mở cuộc họp ngắn...

- Cũng được... vậy thì đi thôi!

Dĩ nhiên Viện trưởng Lý cũng biết lúc này muốn triệu tập mọi người mở cuộc họp không dễ, lập tức cười gật đầu đồng ý nói.

Dĩ nhiên Giang Nguyên cũng không có ý kiến gì. Mặc dù hắn chưa chính thức làm việc ở bệnh viện, nhưng hắn cũng tương đối hiểu khoảng thời gian bận rộn buổi sáng của bệnh viện. Đến phòng y tá, triệu tập mọi người, mở một cuộc họp ngắn giới thiệu một chút là được. Dù sao hắn cũng chẳng coi chuyện Phó chủ nhiệm này là thật, chắc hẳn mình cũng chỉ ở đây một thời gian ngắn thôi.

- Đến đây, đến đây... mọi người đến đây một chút, đến đây một chút...

Cùng với tiếng vỗ tay của Chủ nhiệm Triệu, sau đó có vài y tá và bác sĩ bước ra từ phòng làm việc của mình, đều đứng trước phòng y tá, hơi tò mò nhìn chủ nhiệm triệu, không biết lúc này triệu tập mọi người để làm gì.

Lúc này Viện trưởng Lý và Giang Nguyên mới bước đến.

Nhìn Viện trưởng Lý đến, bên cạnh còn có một bác sĩ trẻ lạ mặt, các y tá và bác sĩ lúc này mới biết xem ra thật sự có chuyện quan trọng, ngay cả Viện trưởng Lý cũng tới đây rồi.

- Xem ra tất cả mọi người đến đông đủ rồi...

Viện trưởng Lý nhìn thấy có hai ba chục người liền cười gật đầu, sau đó nhìn Giang Nguyên nói:

- Tôi xin giới thiệu với mọi người... vị này là bác sĩ Giang, Giang Nguyên... Tôi nghĩ có lẽ mọi người đều biết cậu ấy.

Những bác sĩ vốn chỉ cảm thấy người này hơi quen quen, nghe Viện trưởng Lý giới thiệu như vậy đều cúi đầu kêu lên kinh ngạc. họ vừa nhìn thấy Giang Nguyên thì trong mắt lóe lên tia hưng phấn và ngạc nhiên. Vị này đúng là vị đang hot nhất trên tivi thời gian gần đây...

Viện trưởng Lý nhìn thấy vẻ mặt của mọi người liền cười hài lòng, sau đó nói:

- Giờ tôi đại diện Ủy ban viện, tuyên bố bổ nhiệm...

Nói đến đây, Viện trưởng Lý dừng lại một chút, nhìn mọi người một lát rồi mới cười nói:

- Bổ nhiệm đồng chí Giang Nguyên làm Phó chủ nhiệm Trung tâm chấn thương chỉnh hình...

Viện trưởng Lý vừa nói xong, hai ba chục người gần như đồng loạt kêu nhỏ một tiếng, dường như họ còn kinh ngạc hơn lúc Giang Nguyên lộ diện.

Có điều Viện trưởng Lý không cảm thấy kỳ lạ trước tiếng kêu ngạc nhiên của mọi người. Bất kể Giang Nguyên nổi tiếng như thế nào, nhưng giờ hắn mới hai mươi mấy tuổi, giờ đột nhiên được bổ nhiệm làm Phó

chủ nhiệm một khoa quan trọng của Bệnh viện đa khoa. ba quân chủng thì thực sự quá... quá khiến cho người ta hơi không chấp nhận được.

Dù sao Bệnh viện đa khoa ba quân chủng cũng nằm trong TOP 3 bệnh viện toàn quốc, không phải có vài bác. sĩ có vài chục năm kinh nghiệm và kỹ thuật, vậy mà để một thanh niên hơn hai mươi tuổi đột nhiên nhào ra nhận chức Phó chủ nhiệm, điều này thật sự không thể nào nói nỗi.

Đây cũng chính là nguyên nhân Viện trưởng Lý đích thân đưa Giang Nguyên tới đây tuyên bố. Có ông ở đây, hơn nữa với danh tiếng của Giang Nguyền hiện này, những bác sĩ và y tá này có lẽ cũng có thể miễn cưỡng chấp nhận.

Quả nhiên, sau khi các bác sĩ và y tá khế kêu lên kinh ngạc thì không còn ai lên tiếng nữa, nhưng rõ ràng bổ nhiệm này dã khiến cho vài người chấn động.

Còn về Chủ nhiệm Triệu lúc này đang mỉm cười giới thiệu Giang Nguyên những đồng nghiệp mới...

- Bác sĩ Giang, vị này là Phó chủ nhiệm Lý Kỳ Giang... - Đây là bác sĩ Đào Hiểu Di...

- Đây là bác sĩ Lâm Dương Chí...

Đối mặt với nhiều gương mặt mới phải làm quen như vậy, Giang Nguyên chỉ có thể kìm chế cảm xúc, mỉm cười bắt tay với từng người bọn họ:

~ Xin chào, Chủ nhiệm Lý, sau này nhờ anh chiếu cố nhiều hơn...

- Xin chào, bác sĩ Đào...

Sau khi giới thiệu đại khái một lượt, Viện trưởng Lý. cười nói:

- Được rồi, mọi người đã làm quen rồi, giờ tôi còn phải đưa bác sĩ Giang qua bên Học viện y một vòng...

Trong lúc mọi người còn đang nghỉ ngờ sao hó chủ nhiệm Giang này vừa đến khoa đã đi rồi thì lại nghe Viện trưởng Lý cười nói:

- Bác sĩ Giang còn có bổ nhiệm thứ hai cậu ấy còn đảm nhiệm vị trí Phó chủ nhiệm khoa cấp cứu thương tích chiến tranh của Học viện y, cho nên tôi phải đưa cậu ấy qua bên đó một chút.

Viện trưởng Lý vừa nói xong, mọi người đồng loạt hít một hơi lạnh...
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 657: C657: Giới thiệu sơ như vậy là tốt nhất


Sau khi thấy Viện trưởng Lý và bác sĩ Giang biến mất sau cánh cửa của khoa, Trung tâm chấn thương chỉnh hình lập tức vang lên tiếng bàn luận.

~ Lão Triệu... hình như có gì đó kỳ quái!

Phó chủ nhiệm Lý Kỳ Giang của Trung tâm chấn thương chỉnh hình là một bác sĩ năm mươi tư năm mươi lăm tuổi, luôn vô cùng chững chạc nhưng lần này rõ ràng khó có thể đè nén được cảm giác hoang đường và kinh ngạc trong lòng, ông cười khổ nói với Chủ nhiệm Triệu cũng chỉ nhận lệnh làm việc.

Ông không có ý kiến quá lớn đối với chàng thanh niên trẻ đột nhiên xuất hiện chia quyền với mình, vì ông hiểu rất rõ, một thanh niên đang sốt như thế này, có đến đây treo nhiều chức vụ một chút cũng chỉ để tạo ra bản lý lịch thật đẹp. Nhưng, làm thế này thì hình như hơi hoang đường quá, Trung tâm chấn thương chỉnh hình cũng được coi là một trong những khoa tỉnh túy nhất trong Bệnh viện đa khoa, thậm chí là một Trung tâm nghiên cứu chữa trị mạnh nhất trong phương diện này trong cả nước.

Chàng thanh niên này mới hơn hai mươi tuổi mà cũng dám đến treo cái danh Phó chủ nhiệm, người trong ngành nhìn thấy, thật sự là hơi buồn cười. Đặc biệt hắn còn kiêm nhiệm của Phó chủ nhiệm khoa cấp cứu chấn thương chiến tranh của Học viện y... Nên biết khoa cấp cứu chấn thương chiến tranh của Học viện y này ông và Chủ nhiệm Triệu cũng có kiêm nhiệm vị trí giáo sư, chẳng qua chỉ thỉnh thoảng dạy vài tiết. Còn chàng thanh niên này trực tiếp treo một chức Phó chủ nhiệm, làm như vậy, người của các bệnh viện và đại học y khoa khác chưa chắc đã không có ý kiến.

Lúc này Chủ nhiệm Triệu cũng đã bình tĩnh nhiều, có thể cũng đã sớm chấp nhận chuyện này, ông cười nói:

~ Lão Lý... đây là sắp xếp của cấp trên, chúng ta chỉ nghe theo là được. Dù sao tôi thấy bác sĩ Giang này cũng khiêm tốn, không phải cái loại người thích khoa tay múa chân, chúng ta cứ đối xử khách sáo một chút, những cái khác không cần quản...

Chủ nhiệm Triệu nói tới đây cũng bất đắc dĩ cười nói:

~- Còn chuyện người khác muốn nói gì thì mặc kệ họ. Dù sao mọi người vừa nhìn cũng biết, đây là lệnh của cấp trên, chỉ cần không xảy ra vấn đề gì, chúng ta cứ làm chuyện của chúng ta là được!

- Ừm... Giờ Phó Chủ nhiệm Lý cũng nghĩ vậy, vừa nghe thấy Chủ nhiệm Triệu thấy thế, hai người đều cười cười rồi gật đầu.

- Được rồi, được rồi... Mọi người trở về vị trí của mình, yên tâm làm việc đi...

Chủ nhiệm Triệu nhẹ nhàng vỗ tay nói với các bác sĩ và y tá đang tụ tập bàn luận:

- Diễm Mai và Thang Mẫn... ngày mai có lẽ bác sĩ Giang vẫn tới nữa, hai người đừng có trốn trong góc mà suy nghĩ lung tung, yên tâm làm việc đi. Khuôn mặt hai cô bây giờ như quả đào mật rồi đấy, ngày mai không cần phải trang điểm nữa đâu, cứ trực tiếp chạy đến là được...

Hai cô y tá đang ghé sát vào nhau thì thầm bị Chủ nhiệm Triệu trêu chọc như vậy thì đồng loạt kêu lên một tiếng kinh ngạc vẻ mặt đỏ hồng càng đỏ thêm, sau đó đều nũng nịu nói với Chủ nhiệm Triệu:

- Chủ nhiệm, sao chú lại nói như vậy chứ... xấu quá đi...

Sau khi nói xong, hai người vội vàng bưng khay trị liệu lên, quay đầu che giấu sắc mặt đỏ hồng của hai người, cười đùa đi về phía phòng khám.

Có điều, hai cô bên này vừa đi, di động trong túi đã reo lên.

- Ôi... Lý Diễm à... a... Đúng, là bác sĩ Giang Nguyên... đẹp trai lắm luôn... đáng tiếc là anh ấy không gỡ mũ xuống... Ừ... Ừ...

- Anh ấy tới làm gì?

~ Nói cậu biết một tin tốt, cậu đừng có ghen ty đấy. Giờ anh ấy là Phó chủ nhiệm Trung tâm bọn tớ đấy... haha... hâm mộ không.... Không sao, ngày mai anh ấy tới tớ gọi điện cho cậu, các cậu rảnh thì đến xem thử...

ừ... Giờ anh ấy sang Học viện y rồi... Nói cho. cậu biết... Anh ấy còn là Phó chủ nhiệm khoa cấp cứu chấn thương chiến tranh của Học viện y đấy... kinh ngạc không... haha....

Chủ nhiệm Triệu và Chủ nhiệm Lý nhìn hai cô bé vừa đi vừa nghe điện thoại, liên tục cười duyên thì liếc mắt nhìn nhau rồi thở dài.

Ban nãy cả hai người đều không nghĩ đến điều này. Trong bệnh viện còn rất nhiều cô bé chưa kết hon, giờ chỉ mong vị bác sĩ Giang này đừng ở chỗ mình tán tỉnh lung tung giống như trong vườn thú là tốt rồi.

Học viện y ba quân chủng nằm ở phía sau Bệnh viện đa khoa ba quân chủng, đi qua cửa sau là đến Học viện y.

Giang Nguyên vừa đi vào cánh cổng Học viện y liền cảm nhận được một không khí nghiêm tức ập đến. Hắn thầm nghĩ quả nhiên trường quân đội khác với những trường khác. Viện trưởng Lý thấy Giang Nguyên thỉnh thoảng lại nhìn xung quanh với ánh mắt tò mò liên mỉm cười giới thiệu nói:

~ Tiền thân của Học viện y ba quân chủng là Học. viện chuyên tu quân y. Mấy năm trước nó mới chính thức được đuổi tên thành Học viện y ba quân chủng...

- Chủ yếu là nhận quân y ở các nơi đến chuyên tu và nghiên cứu chuyên sâu... Mấy năm nay nó phát triển rất nhanh... Trong các trường y trong nước cũng nằm trong nhóm đứng đầu, còn trong các trường y quân đội thì càng đứng thứ nhất thứ hai..

Giang Nguyên nghe Viện trưởng Lý giới thiệu thì thỉnh thoảng gật đầu. Với tình hình của phương diện này hắn thật sự không rõ lắm. Có Viện trưởng Lý giới thiệu sơ như vậy là tốt nhất.

Nói tới đây, Viện trưởng Lý lại nhìn Giang Nguyên nói:

- Còn khoa cấp cứu chấn thương chiến tranh của cậu càng là khoa duy nhất của cả nước. Mỗi năm đều có vài trăm quân y của các chỉ bọ đội các nơi đến khoa này để chuyên tu. Hơn nữa việc dạy môn cấp cứu chấn thương chiến tranh của khoa này có sức ảnh hưởng tương đối lớn trong phạm vi toàn cầu... Thường xuyên có người của quân đội các nước khác đến đây trao đổi học tập...

Viện trưởng Lý vừa nói vừa chú ý đến sắc mặt của Giang Nguyên. Ông thấy khi bác sĩ Giang nghe mình nói những lời này vẫn giữ sắc mặt bình tĩnh như cũ, không hề có chút lo lắng, điều này khiến Viện trưởng Lý trong lòng cảm thấy hơi kỳ quái. Lúc nấy mình cố ý mỉa mai bác sĩ Giang này, nhắc nhở hắn một chút, nhưng vị bác sĩ Giang này hình như hoàn toàn không để mấy thứ này vào trong mắt.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 658: C658: Người một nhà


Trong lòng Viện trưởng Lý không kìm được bắt đầu nghĩ thầm, bác sĩ Giang này có thể nổi tiếng như vậy ở Lỗ Sơn, điều này chứng tỏ mảng cấp cứu thực sự có bản lĩnh. Nhưng đây là Học viện y ba quân chủng, hơn nữa lại là khoa cấp cứu chấn thương chiến tranh chuyên nghiệp và ưu tú nhất, bác sĩ Giang này trông có vẻ là người rất khiêm tốn, lẽ nào hắn tự tin vào bản thân đến như vậy?

Nếu ở đây mà cậu vẫn tự tin như vậy, thế thì hy vọng cậu thật sự đủ bản lĩnh, nếu không ở đây, nơi tập trung những quân y ưu tú nhất toàn quân, nếu như không thể hiện được bản lĩnh, vậy thì lần này cậu rắc rối rồi. Chỉ với danh tiếng gần đây của cậu, chắc chắn sẽ có những thằng nhãi không phục đến tận cửa tìm...

Giang Nguyên trong lòng nhận ý tốt của Viện trưởng Lý, nhưng hắn thật sự chẳng hề lo lắng về điều này, nếu nói đến cấp cứu chấn thương chiến tranh... Chẳng lẽ danh hiệu “Bàn tay Thượng Đế” mấy năm nay hắn giành được trên chiến trường lại là giả? Một đám toàn những thằng nhãi chưa thật sự ra chiến trường mà hắn phải lo lắng sao? Đương nhiên không...

Viện trưởng Lý thấy Giang Nguyên tự tin như vậy cũng không nói gì thêm. Dù sao bác sĩ Giang vốn cũng treo nhiều chức vụ, ngoại trừ mấy thằng ranh hôi sữa đến gây rắc rối cho cậu thì chẳng ai khác thật sự dám đến chọc phá cậu đâu...

Hai người nhanh chóng đi vào tòa nhà của Học viện Trong cuộc họp đầu tiên, Giang Nguyên đã gặp Viện trưởng Học viện y Triêu Tiểu Thụ, hai người trực tiếp đi thẳng đến phòng làm việc của Viện trưởng.

- A ha... Lão Lý, bác sĩ Giang... Tôi nghĩ có lẽ hai người cũng gần tới...

Viện trưởng Triêu thấy hai người bước vào liền cười ha ha tiến ra nghênh đón, bắt tay hai người nói:

- Đến đây đến đây, mời ngồi mời ngồi... Uống ly trà trước đã...

- Lão Triêu à chuyện bên h lại cho anh đấy...

Tôi cũng không ngồi được nữa, ện còn nhiều lắm, bác sĩ Giang giao.

Viện trưởng Lý cười phất tay nói.

- Vậy cũng được... Anh cứ yên tâm, bác sĩ Giang cứ yên tâm giao cho tôi là được...

Viện trưởng Triêu cười sang sảng gật đầu nói.

Viện trưởng Lý gật đầu, sau đó cười nói với Giang Nguyên:

- Được rồi, bác sĩ Giang... Vậy tôi về trước, nhớ tám giờ sáng mai tham gia giao ban bên Trung tâm chấn thương chỉnh hình...

- Cực khổ cho Viện trưởng Lý rồi... Tôi nhớ rồi!

Giang Nguyên cười đứng dậy tiên Viện trưởng Lý.

Viện trưởng Triêu Triêu Tiểu Thụ nhìn thấy Viện trưởng Lý biến mất sau cánh cửa mới cười nói với Giang Nguyên:

- Bác sĩ Giang, hoan nghênh cậu đến Học viện y chúng tôi... Tôi đã đọc vài tư liệu về bác sĩ Giang, biết bác sĩ Giang tương đối có kinh nghiệm mảng cấp cứu ngoại thương, bác sĩ Giang có thể đến trợ giúp việc giảng dạy cấp cứu chấn thương chiến tranh cho chúng tôi, thực sự là vinh hạnh cho Học viện y chúng tôi rồi...

~ Không dám nhận, không dám nhận... Viện trưởng Triêu quá khen..

Giang Nguyên cười hơi cúi thấp đầu, bày tỏ sự khiêm tốn, có điều đáy lòng thì nói thâm, vị Viện trưởng Triêu này thâm trầm hơn Viện trưởng Lý ban nay nhiều, tâng bốc người ta ghê gớm, mình mà không cẩn thận là bị tâng bốc cho mơ hồ luôn rồi.

Viện trưởng Triêu thấy trên mặt Giang Nguyên vẫn là nụ cười mỉm, vẻ mặt vô cùng lãnh đạm không hề có chút vui mừng hay kiêu ngạo nào thì trong lòng âm thầm cả kinh, thầm nghĩ: “Chàng thanh niên này trấn tính lắm...”

Nghĩ tới đây, nét cười trên mặt Viện trưởng Triêu càng đậm, sau đó liền chuyển đề tài, cười nói:

~ Được rồi, bác sĩ Giang, vậy chúng ta không tán gẫu linh tinh nữa... Tôi đã thông báo với vài lãnh đạo các khoa trong học viện đến mở cuộc họp nhỏ, giới thiệu cậu và tuyên bố bổ nhiệm cậu...

- Được, vậy làm phiền Viện trưởng Triêu rồi!

Giang Nguyên lại mỉm cười, gật đầu cảm ơn.

- Bác sĩ Giang, sau này chúng ta sẽ là người một nhà, không cần phải khách sáo như vậy, haha...

Viện trưởng Triêu lập tức cười ha ha dẫn Giang Nguyên ra khỏi phòng làm việc, đi đến một phòng họp cách đó không xa. Có điều ông vừa đi vừa lâm bầm: “Lần này cấp trên thật sự cử xuống một thanh niên khó lường, xem ra danh tiếng không phải chỉ là hư danh. Người này còn trẻ mà đã khiến cho người ta không thể dự liệu được. Vốn định tùy tiện cho hắn một chức vụ nhàn nhã là được, nhưng giờ xem ra phải thật sự sắp xếp gì đó cho hắn, nếu không sẽ không tiện ăn nói với cấp trên rồi!"

“Có điều không biết sau lưng thằng nhãi này là ai? Thể diện lớn đến thế, có thể trực tiếp kiếm một quân hàm trung tá... Hơn nữa còn treo một lúc hai chức Phó chủ nhiệm...” Viện trưởng Triêu nhớ đến lon hai gạch hai sao kia của Giang Nguyên, còn cả biểu hiện bình tĩnh của Giang Nguyên ban nãy, trong lòng càng thêm ngưng trọng, không dám coi thường chàng thanh niên khoảng hai bốn hai lăm tuổi này nữa.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 659: C659: Phó chủ nhiệm khoa cấp cứu


- Đến đây đến đây bác sĩ Giang, để tôi giới thiệu một chút, đây là Phó viện trưởng Tôn Khải Mai của Học viện y chúng tôi, quản lý những chuyện thường ngày của trường.

~ Vị này là Phó viện trưởng Hồng Triêu Giang, quản lý hành chính.

~ Vị này là Chủ nhiệm Khâu Dương Nguyên của khoa Cấp cứu chấn thương chiến tranh.

~ Vị này là Chủ nhiệm Lô Nhất Dương khoa Nội. ~ Vị này là Chủ nhiệm Hạ Minh Dương khoa Hồi sức.

Trong cuộc họp và nghỉ thức thụ hàm của Bệnh viện đa khoa ba quân chủng, số người tham gia chính thức của Học viện y lần này rất nhiều, Chánh Phó viện trưởng cộng thêm Chủ nhiệm các khoa tổng cộng mười một người.

Sau khi giới thiệu xong, Triêu Tiểu Thụ vẻ mặt xin lỗi cười nói với Giang Nguyên:

~ Xin lỗi bác sĩ Giang, vẫn còn Chủ nhiệm Đào Liên Anh khoa Hộ lý và Chủ nhiệm Trương Nguyệt Lâm khoa hình ảnh học đang tham gia hội nghị học thuật cho nên không thể đến tham gia!

- Viện trưởng Triêu khách khí rồi, long trọng thế này thật sự khiến tôi thụ sủng nhược kinh, thụ sủng nhược kinh.

Giang Nguyên khiêm tốn, cuống quít cười nói; có điều trong lòng càng thêm để ý cẩn thận Viện trưởng Triêu này. Người có thể làm việc chu toàn cẩn thận thế này, e là không phải người dễ đối phó. Xem ra sau này phải để tâm đến bên này một chút, nếu không sẽ bị người ta đàm tiếu.

- Được rồi, thưa các vị đồng nghiệp đây là bác sĩ Giang mà tôi vừa giới thiệu với mọi người.

Viện trưởng Triêu khụ hai tiếng, nói với mọi người:

- Ban nãy, tôi cùng đồng chí Giang Nguyên đã tham gia nghỉ thức thụ hàm do Trưởng ban Dư Lực Hoa chủ trì ở Bệnh viện đa khoa ba quân chủng. Đồng chí Giang Nguyên đã chính thức nhận quân hàm trung tá, kỹ thuật chuyên nghiệp cấp bảy.

Mọi người trong lòng vẫn có chút nghỉ hoặc chàng thanh niên đại danh đỉnh đỉnh này đột nhiên chạy đến Học viện y làm cái gì? Lúc này vừa nghe Viện trưởng Triêu nói vậy ai nấy đều hơi sửng ra, đây là lần đầu tiên họ nghe đến tình huống thụ hàm như thế này.

Mặc dù đôi lúc bọn họ thỉnh thoảng cũng sẽ dựa theo quân hàm để nói về kỹ thuật chuyên nghiệp cấp mấy, nhưng chắc chắn sẽ không có hội nghị chính thức như vậy.

Hơn nữa Viện trưởng Triêu cẩn thận có tiếng, đặc biệt là trong những cuộc họp như thế này chắc chắn sẽ không nói lung tung. Theo ý của ông, tức là bác sĩ trẻ đang hot trong khoảng thời gian gần đây này đồng thời có quân hàm chính thức và cấp bậc kỹ thuật chuyên nghiệp.

Trước tình huống này, sắc mặt của mọi người đều †rở nên nghiêm túc, ánh mắt nhìn Giang Nguyên bắt đầu không giống nhau. Rõ ràng, chàng thanh niên trước mắt không phải chỉ là một chiêu bài được thổi phồng lên như mình tưởng tượng, mà hắn là một thằng nhãi có hậu thuẫn có thực lực.

Triêu Tiểu Thụ nhìn thấy mọi người sau câu nói của mình đều trở nên thận trọng và chăm chú thì hài lòng gật đầu, sau đó nhìn mọi người ngồi hai bên một chút, trầm giọng nói:

~ Giờ tôi sẽ tuyên bố một bổ nhiệm căn cứ theo chỉ thị của lãnh đạo Tổng bộ hậu cần.

~ Hội nghị liên tịch của Bệnh viện đa khoa ba quân chủng va Học viện y quyết định.

Bổ nhiệm đồng chí Giang Nguyên làm Phó chủ nhiệm khoa Cấp cứu chiến tích chiến tranh của viện ta.

Triêu Tiểu Thụ vừa nói xong lời này, cả phòng họp lập tức trở nên yên lặng.

Mấy vị Phó viện trưởng và Chủ nhiệm khoa lúc này. anh nhìn tôi, tôi nhìn anh. Trên mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc. Vị trí Phó chủ nhiệm khoa Cấp cứu chấn thương chiến tranh này Triêu Tiểu Thụ không phải đã đồng ý với đề cử của Khâu Dương Nguyên, để Chu Kiến Quốc lên sao? Sao đột nhiên lại biến thành Giang Nguyên?

Đặc biệt là Khâu Dương Nguyên Chủ nhiêm Khoa cấp cứu chấn thương chiến tranh, lúc này vẻ mặt gã càng thêm đặc sắc. Một năm nay, gã đã tốn rất nhiều tinh lực để đề cử Chu Kiến Quốc trong khoa mình ngồi lên vị trí Phó chủ nhiệm này. Bên Triêu Tiểu Thụ cũng đã nhận không ít lợi lộc từ gã, nhưng giờ gã không thể không chấp nhận một Giang Nguyên đột nhiên chạy tới chiếm vị trí Phó chủ nhiệm này.

Lần này bên Chu Kiến Quốc chỉ e là rất thất vọng. Bao lâu nay gã đã tốn biết bao sức lực tiến cử Chu Kiến Quốc lên cũng thành ra uổng phí. Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, rõ ràng thằng nhãi này lai lịch đủ lớn. Ban nãy Viện trưởng Triêu nói rất rõ ràng, bên Tổng cục hậu cần đã trực tiếp đưa lệnh xuống. Chuyện này cũng không liên quan gì đến mình, bên Chu Kiến Quốc cũng có thể ăn nói cho qua chuyện được, có điều những. lợi lộc mà mình đã nhận kia phải trả lại cho Chu Kiến Quốc hơn phân nửa.

Có điều thằng nhãi này đến làm Phó chủ nhiệm Khoa cấp cứu chấn thương chiến tranh, đáng tin sao? Thực ra, Chu Kiến Quốc cũng không tệ lắm, ít nhất còn khiến mình yên tâm hơn thằng nhãi trước mặt.

Lúc này Khâu Dương Nguyên không khỏi dùng ánh mắt đánh giá kỹ Giang Nguyên. Dĩ nhiên gã cũng biết về bác sĩ trẻ đang hot trong thời gian gần đây này. Gã nghe nói hắn khá giỏi về phương diện cấp cứu ngoại thương. Nhưng hắn đột ngột đến nhậm chức Phó chủ nhiệm Khoa cấp cứu chấn thương chiến tranh như thế nào thật sự khiến người ta hơi lo lắng.

Có điều, Triêu Tiểu Thụ đang đứng giữa tầm mắt của mọi người lúc này sắc mặt không chút biến đổi, giống như ông vốn đồng ý với Giang Nguyên, thậm chí còn lộ nụ cười mỉm, tiếp tục nói:

~ Ngoài ra, đồng chí Giang Nguyên còn kiêm chức Phó chủ nhiệm Trung tâm chấn thương chỉnh hình Bệnh viện đa khoa ba quân chủng.
 
Back
Top Dưới