Đô Thị Tuyệt Phẩm Thiên Y

Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 560: C560: Động đất ở huyện lỗ sơn


Lúc Giang Nguyên tỉnh lại thì đã là sáng sớm. Chẳng qua đợi lúc hắn rời giường, lại phát hiện ra không khí trong cả khu nhà dường như hơi là lạ.

Đợi tới khi hắn đánh răng rửa mặt xong, rất nhanh liền có người tới mới hắn tới phòng ăn dùng cơm.

Giang Nguyên cảm thấy kỳ quái, nhìn di động. Lúc này mới là hơn sáu giờ sáng, nếu đổi lại là ngày trước thì đều bảy giờ mới có người gọi mình đi ăn sáng. Chẳng lế hôm nay sáng sớm ông lão họ Dương đã muốn gặp. mình sao?

Lập tức không chần chừ nữa, Giang Nguyên liền đi nhanh về phía phòng ăn.

Chẳng qua khi vừa vào phòng ăn, hắn thấy sắc mặt của Dương Vân Dương thoáng âm trầm ngồi ở đó, đang ăn một chén đậu phụ và hai cái quẩy, cũng không thấy có người khác.

- Trưởng ban dậy sớm thế...

Giang Nguyên cười đi tới, ngồi xuống đối diện Dương Vân Dương.

- Chào thầy thuốc Giang...

Dương Vân Dương miễn cưỡng cười, gật đầu nói với Giang Nguyên.

Nhìn sắc mặt hơi âm trầm của Dương Vân Dương, trong lòng Giang Nguyên cũng hơi căng thẳng, sau đó trâm giọng hỏi:

- Trưởng ban... Có chuyện gì xảy ra sao?

Dương Vân Dương cười khổ một chút, sau đó nói:

- Rất xin lỗi, thầy thuốc Giang, vốn cha tôi muốn hôm nay sẽ chính thức tạ ơn cậu, chẳng qua hiện giờ ông ấy không có thời gian nữa rồi...

Nhìn sắc mặt khổ sở và bất đắc dĩ của Dương Vân Dương, Giang Nguyên lại cau mày, hỏi lại:

~ Có chuyện gì sao? - Rạng sáng nay, huyện Lỗ Sơn, phụ cận Xuyên Tỉnh xảy ra động đất 8,3 độ... Dự đoán tổn thất rất lớn. Rạng sáng cha tôi đã chạy tới phòng hội nghị

Dương Vân Dương trầm giọng nói.

~ Huyện Lỗ Sơn Xuyên Tỉnh xảy ra động đất...

Nghe thấy lời Dương Vân Dương, cả người Giang Nguyên cứng đờ. Huyện Lỗ Sơn không phải là phía nhà Kỷ Đầu sao?

Nhìn sắc mặt Giang Nguyên tái mét đi, lúc này Dương Vân Dương cũng tò mò, cả kinh nói:

~ Thầy thuốc Giang, chẳng lẽ phía đó có người thân hay người quen của cậu sao?

Trái tim Giang Nguyên lúc này lạnh như băng. Lúc hắn ở nước ngoài, sau khi Haiti có động đất cũng từng theo đội tiến vào Haiti. Lúc ấy chẳng qua Haiti mới có động đất cấp 7, không tình cảnh lúc đó thật thê thảm vô cùng.

Hiện tại huyện Lỗ Sơn không ngờ lại chịu động đất 8,3 độ, như vậy thì người nhà Ky Đầu sao rồi? Còn cả đứa bé nữa?

- Thầy thuốc Giang? Thầy thuốc Giang...

Nhìn sắc mặt Giang Nguyên cực kỳ khó coi đứng đó, Dương Vân Dương cau mày, lo lắng gọi vài tiếng.

Nghe thấy tiếng Dương Vân Dương gọi, Giang Nguyên mới tỉnh táo lại, nhìn dáng vẻ lo lắng của Dương Vân Dương, miễn cưỡng cười, sau đó gật đầu nói:

- Đúng... Tôi có bạn ở nơi đó! ~ Hiện tại rốt cục tình hình huyện Lỗ Sơn thế nào rồi? Vừa dứt lời, giọng Giang Nguyên lại lo lắng hỏi.

Thấy Giang Nguyên gật đầu, trong lòng Dương Vân Dương âm thầm thở dài, chậm rãi lắc đầu nói:

~ Tình hình hiện tại của huyện Lỗ Sơn căn bản không rõ ràng lắm. Tất cả liên lạc tới bên kia đều đã bị cắt đứt.... Huyện Hổ Mạc, huyện Khiêu Sơn xung quanh cũng bị phá hủy cực kỳ nghiêm trọng. Ngoài huyện Hổ Mạc còn có thể miễn cưỡng liên lạc được ra, mấy huyện còn lại đều mất liên lạc toàn bộ

Nói tới đây, Dương Vân Dương nhìn mặt Giang Nguyên đã xanh lại, chân chờ một chút, sau đó mới từ tốn nói:

- Xác nhận trung tâm động đất là huyện Lỗ Sơn, tình hình hẳn là tồi tệ nhất... Thầy thuốc Giang, nếu bạn của cậu ở đó, cậu phải chuẩn bị tâm lý một chút!

Giang Nguyên hít khẽ một hơi, cắn c*n m** d***, sau đó bưng chén đậu hũ và bánh bao mà đầu bếp mới mang tới bên cạnh, cúi đầu chậm rãi ăn.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 561: C561: Mặt mũi hắn thật sự lớn bằng trời rồi


Nhìn Giang Nguyên cúi đầu hắn, trong lòng Dương Vân Dương cũng thầm thở dài. Mặc dù ông không biết rốt cục Giang Nguyên có quan hệ bạn bè thế nào nhưng. nhìn dáng vẻ của Giang Nguyên thì ông biết sợ rằng người bạn này cực kỳ quan trọng với Giang Nguyên. Ông đang lo lắng có nên an ủi hắn một hai câu không.

Giang Nguyên đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía Dương Vân Dương, nói:

~ Trưởng ban... Tôi muốn đi một chuyến tới Lỗ Sơn. Ông có thể giúp tôi nghĩ biện pháp không?

- Đi Lỗ Sơn? Dương Vân Dương ngẩn người.

- Đúng... Đi Lỗ Sơn. Tôi muốn nhanh chóng tới Lỗ Sơn...

Giang Nguyên yên lặng nhìn Dương Vân Dương, trầm giọng nói.

Nhìn ánh mắt bình tĩnh của Giang Nguyên, Dương Vân Dương nhẹ nhàng thở dài.

Nửa giờ sau, Giang Nguyên ngồi trên một chiếc. chuyên cơn lớn bay thẳng từ Yên Kinh tới Xuyên Tỉnh.

Phi cơ này rất lớn, trên máy bay cũng rất nhiều người nhưng lại cực kỳ yên tĩnh. Ít nhất trừ mấy nhân viên công tác đi qua đi lại, mọi người đều ngồi yên tĩnh trên ghế của mình, chỉ ngẫu nhiên thì thầm trao đổi, giống như sợ kinh động tới người nào đó.

Giang Nguyên vẫn mặc một bộ quần áo như trước kia, lưng đeo ba lô, lẳng lặng ngồi ở một vị trí cạnh cửa phụ của cabin, giống như đang nhắm mắt dưỡng thần. Mà bền cạnh là một đám nhân viên công vụ ăn mặc tây trang, hoặc là đội viên đội cứu hộ mặc đồ đặc chủng. Lúc này bọn họ đều dùng ánh mắt quái dị, thỉnh thoảng liếc Giang Nguyên một cái.

Đối với người trên phi cơ này, cơ bản mọi người đều nhìn là biết họ làm ngành nào. Nhưng chỉ có người thanh niên mặc quần áo bình thường trước mắt này, ai cũng không biết vị rõ ràng không phải nhân viên công vụ này, cũng không phải đội viên đội cứu hộ, cũng không phải thành viên đi theo lãnh đạo này, tại sao hắn lại xuất hiện trên chiếc máy bay này.

Chẳng qua chưa ai tới hỏi hắn. Bởi cấp bậc của chiếc máy bay này rất cao, người có thể lên máy bay đều có lý do để tôn tại. Chẳng ai tự tiện đi dò hỏi thân phận của đối phương cả.

Tâm tình Giang Nguyên lúc này cũng tương đối nặng nề. Hắn đã thề phải chăm sóc cho người nhà chiến hữu, nhưng thật không ngờ vừa mới chuẩn bị hành động, đột nhiên lại xảy ra chuyện bất ngờ như vậy. Có lẽ là thiên tại, bản thân mình căn bản bất lực nhưng là một con sói đơn độc, là người còn sống duy nhất, hắn có nghĩa vụ đi làm một chút việc. Cho nên hắn mới yêu cầu Dương Vân Dương như vậy.

Bởi yêu cầu của Giang Nguyên cũng không đơn giản. Hắn cần tiến về huyện Lỗ Sơn thật nhanh, như vậy nhất định phải cần trợ giúp ở nhiều phương diện. Cho nên khi Dương Vân Dương biết rõ yêu cầu cụ thể của Giang Nguyên xong liền cố ý gọi cho cha mình đang ở phòng họp, chuyển lời của Giang Nguyên.

Sau khi cha ông trò chuyện xong, không bao lâu sau liền gọi điện về cho Dương Vân Dương:

- Hai giờ sau Vu tổng sẽ xuất phát tới vùng cạnh nơi chịu địa chấn Xuyên Tỉnh. Giang Nguyên có thể lên chiếc máy bay này.

Giang Nguyên biết mình có thể lên máy bay này, ông lão họ Dương phải thông qua phương thức gì, để Vu tổng tăng thêm một vị khách tiện đường lên máy bay. Thậm chí Dương lão còn cần tự mình tới chào hỏi Vu tổng. Phần ân tình này có thể nói là tương đối lớn.

Chẳng qua lúc này hắn cũng không thể suy nghĩ nhiều hơn, chỉ yên tĩnh nghĩ ngơi. Bởi khả năng thời gian tới hắn sẽ mệt mỏi phi thường.

Sau khoảng hai giờ, phi cơ chậm rãi đáp xuống một sân bay quân sự gần huyện Hổ Mạc. Rất nhanh, nhân viên công tác liền bắt đầu mở cửa khoang, chuẩn bị bố trí xuống máy bay. Chẳng qua Giang Nguyên vẫn không nhúc nhích, chỉ ngồi lẳng lặng một bên chờ một đám người đi ra. Truyện Cổ Đại

Đi đầu đẳng trước là một ông lão gây gò, Giang Nguyên rất quen mặt, mặc dù chưa bao giờ từng gặp. Là người Hoa hạ, trên cơ bản đều biết vị này.

Mọi người hai bên lúc này cũng đứng lên, nhìn ông lão khuôn mặt nghiêm túc này dẫn một đám người đi qua, lúc này cũng không tiến lên khách sáo hay bắt tay gì, chỉ yên lặng đứng một bên. Phía sau cũng là mấy vị lãnh đạo nhìn nghiêm nghị.

Sắc mặt Vu tổng lúc này không tốt lắm, tuy vẫn cố gắng lộ vẻ một tia vẻ mặt thân thiết. Đặc biệt khi ông đến gần cửa máy bay, thấy Giang Nguyên mặc một bộ đồ bình thường, sau khi hơi sửng sốt liền cũng gật đầu với Giang Nguyên, xem ra biết đại khái hắn là ai r

Nhân viên công vụ phía này cũng có mấy vị quan cao đi sát phía sau Vu tổng và một số đội viên cứu viện đặc thù, thấy cảnh này trong lòng đều giật mình. Không ít người càng kinh ngạc với thân phận của Giang Nguyên, cũng âm thầm phỏng đoán vị thanh niên này rốt cục là ai, ngay cả Vu tổng xuống máy bay cũng còn cố ý gật đầu với hắn một cái, thể diện quả không nhỏ.

Sau khi Vu tổng bắt đầu xuống máy bay, một vị nhân viên công vụ phía sau ông liền đến gần Giang Nguyên, chính là người đã dẫn hắn lên máy bay. Ông gật đầu với Giang Nguyên rồi nói:

- Thầy thuốc Giang, mời cậu đi theo tôi. Tôi sẽ bố trí tốt cho cậu!

- Tốt, phiền ông rồi!

Giang Nguyên gật đầu cảm ơn, sau đó đeo ba lô, đi phía sau người kia, cùng nhân viên công vụ bình thường và đội viên cứu hộ đặc biệt xuống máy bay phía sau Vu tổng.

Quân đội Xuyên Tỉnh và các lãnh đạo ngành liên quan của chính phủ đã đứng dưới máy bay đón tiếp. Mà Giang Nguyên đi theo phía sau, sau khi xuống thang liền hàn huyên với một vị quân nhân vài câu, sau đó liền theo một vị thượng úy rời khỏi đội ngũ, đi về phía một tòa nhà.

Mà đám nhân viên công vụ đi cùng Giang Nguyên xuống thang, thấy mình hắn rời khỏi đội ngũ, lúc này trong lòng lại càng tuôn ra một tia cảm giác quái dị. Hóa ra người này không phải đi theo làm việc, chỉ thuần túy là đi nhờ máy bay thôi...

- Ra vẻ... Không ngờ có thể đi nhờ chuyên cơ. Mặt mũi hắn thật sự lớn bằng trời rồi

Vị thượng uy dẫn Giang Nguyên đi về hướng một tòa nhà, lúc này cũng không nén nổi liếc mắt coi trọng Giang Nguyên, trong mắt đầy vẻ nghỉ hoặc. Đột nhiên nhận được một mệnh lệnh kỳ quái như vậy, nhanh chóng đưa vị thầy thuốc Giang này tới huyện Lỗ Sơn tại trung tâm địa chấn, đúng là cực kỳ quái dị.

Phải biết rằng nhân viên cứu hộ và bộ đội hiện tại đều vừa chuẩn bị không lâu, vài chiếc trực thăng cũng vừa tới Hổ Mạc, có thể tới huyện Khiêu Sơn. Còn huyện Lỗ Sơn lúc này cũng chưa có bất cứ người nào có thể tới gần. Bởi địa từ gây ảnh hưởng quá lớn, máy bay quân đội cũng chỉ có thể bay thật cao trên trời, không cách nào tiến vào khoảng không dưới năm nghìn mét.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 562: C562: Đây là biện pháp duy nhất


- Thầy thuốc Giang, tôi là phó tổ trưởng phụ trách ngoại vụ, Vương Cường, xin mời cậu ở đây nghỉ ngơi... Nếu có trực thăng đi tới Hổ Mạc hoặc Khiêu Sơn, tôi sẽ bố trí cậu đi cùng... Có chuyện gì có thể báo phục vụ viên tìm với tôi bất cứ lúc nào!

Vị thượng uy Vương Cường kia dẫn Giang Nguyên tới một phòng nghỉ, sau đó thực hiện động tác chào, chuẩn bị rời đi.

~ Xin chờ một chút...

Nghe đối phương nói, Giang Nguyên vội vàng trầm giọng gọi.

Thấy Giang Nguyên gọi, vị thượng úy Vương Cường này dừng chân, sau đó quay đầu nhìn về phía Giang Nguyên, khách khí nói:. Đọc‎ thê𝗺‎ các‎ chươ𝑛g‎ 𝗺ới‎ tại‎ ~‎ 𝘛RUM𝘛RUYỆN.𝖵𝑛‎ ‎ ~

- Thầy thuốc Giang, xin hỏi còn có chuyện gì không?

Giang Nguyên trầm ngâm một chút, nói:

~ Tôi có thể tới chờ ở chỗ bộ chỉ huy thông tin không?

- Bộ chỉ huy thông tin?

Vương Cường chần chừ một chút, sau đó nhìn vẻ mặt kiên định của Giang Nguyên một chút, còn nhớ lại lệnh của cấp trên, liền gật đầu nói:

- Có thể. Chẳng qua bên đó rất ầm ï, rất loạn...

Đi theo vị thượng úy Vương Cường này tới bộ chỉ huy thông tin, lúc này Giang Nguyên mới xác nhận, nơi này. thật sự rất âm ï rối loạn. Vô số người đang đi lại trong bộ chỉ hủy. Mà trong phòng thông tin một bên, thỉnh thoảng lại có người đeo tai nghe, cao giọng la hét vào bên trong.

~ Ngài có thể ngồi chỗ này một chút, nếu có máy bay tôi sẽ nhanh chóng báo cho ngài biết!

Thượng uy Vương Cường tìm một góc cho Giang Nguyên ngồi xuống, sau đó liền bận rộn bên trong bộ chỉ huy thông tin này.

Giang Nguyên ngồi ở đó, có thể chứng kiến rõ ràng †rên màn hình lớn trên tường đối diện thể hiện ảnh một số trực thăng truyền về, mặc dù không phải rất nhiều nhưng Giang Nguyên có thể thấy rõ nhà cửa sụp đổ, còn có những con đường đã tan tành.

Mà nơi đó hẳn chỉ là một vài thị trấn phụ cần tâm chấn, cũng không phải tình hình huyện Lỗ Sơn ở trung tâm động đất. Mặc dù sớm chuẩn bị tâm lý nhưng trái †im Giang Nguyên vẫn căng thẳng hẳn. Trận động đất này có cấp độ cao như vậy, chỉ sợ sẽ khiến không biết bao nhiêu người bị thương vong. Mà sợ đám trẻ trong cơn động đất, trong trận thiên tai này, cơ hội chạy trốn được không phải là lớn.

Hình ảnh trên màn hình không ngừng được truyền về, thể hiện tình huống các phương diện. Ở chính giữa là một tấm bản đồ vệ tinh, cũng mơ hồ biểu hiện một ít cảnh vật nhưng cũng không hoàn toàn rõ ràng. Bên tai hắn thỉnh thoảng truyền tới tiếng thông báo to:

- Tiểu đội đầu tiên đã tiến vào huyện Khiêu Sơn... Địa phương tổn thất rất lớn...

~ Tiểu đội thứ hai báo cao, chỉnh thể kiến trúc thành phố Hổ Mạc sụp đổ trên sáu mươi phần trăm... Dân cứ có nhu cầu cấp bách về thực phẩm, nước uống và thuốc men, còn cần lượng cơ giới cứu viện khổng lồ.

Nghe từng tin tức truyền về, Giang Nguyên cắn chặt môi, hy vọng sớm nghe được tin về huyện Lỗ Sơn. Nhưng hy vọng của hắn hơi xa vời, ngay cả một tia tin tức về huyện Lỗ Sơn cũng không có. Huyện Lỗ Sơn là tâm chấn, chỉ sợ hiện giờ có cả ngàn ngăn cách, căn bản không có bất cứ cứu viện nào có thể đến được.

Giang Nguyên cứ lẳng lặng ngồi đợi như vậy. Dưới tình huống này, không còn phương pháp nào cả. Nơi này còn cách thành phố Hổ Mạc hơn trăm km, hơn nữa những vùng xung quanh đều bị sụp đổ, trừ đường không ra, hắn căn bản không nghĩ ra biện pháp này nhanh chóng tới được gần huyện Lỗ Sơn.

Đợi không biết bao nhiêu lâu, vị thượng uy Vương Cường kia mới đi tới, nói:

- Thầy thuốc Giang, gần một tiếng sau sẽ có một trực thăng tới huyện Khiêu Sơn. Nhưng chỉ có thể đến huyện Khiêu Sơn, còn cách huyện Lỗ Sơn chừng bốn mươi cây số. Chúng ta không thể cung cấp bất cứ trợ giúp đặc thù nào, nhiều nhất chỉ có thể bố trí cho ngài đi theo đội tiên phong tới huyện Lỗ Sơn thôi...

- Bốn mươi cây số...

Giang Nguyên cắn chặt răng. Hiển nhiên hản biết lúc này ở huyện Lỗ Sơn, bốn mươi cây số không có quốc lộ bình thường, không có công cụ giao thông. Lúc này. muốn đến huyện Lỗ Sơn sẽ khó khăn tới đâu, cần thời gian dài hơn hẳn.

Nhìn vẻ mặt hơi bất đắc dĩ của Giang Nguyên, vị thượng úy Vương Cường này cũng thở dài. Hiện tại gã cũng đau đầu về việc làm sao tiến được vào tâm chấn huyện Lỗ Sơn. Nếu muốn đưa vị thầy thuốc Giang này tiến vào, vậy sẽ khó khăn tới đâu chứ?

Giang Nguyên suy nghĩ một chút, đột nhiên ngẩng đầu nhìn thượng uy Vương Cường, nói:

- Chẳng lẽ hiện tại bộ chỉ huy chúng ta không có biện pháp khác tiến vào huyện Lỗ Sơn sao? Dù sao cũng không có khả năng bỏ mặc huyện Lỗ Sơn, chờ đội tiền trạm từ từ đi tới chứ?

Thượng úy Vương Cường cười khổ, lắc đầu nói:

- Đương nhiên là không. Chỉ là hiện tại cách địa chân không bao lâu, địa từ quấy nhiễu nghiêm trọng, trực thăng không cách nào vào được. Hiện tại bộ đội mặt đất mới tới được huyện Khiêu Sơn, đại khái còn cần bộ chỉ huy tính toán về đường hàng không, phái một tiểu đội nhảy dù xuống huyện Lỗ Sơn, xem xét tình hình huyện Lỗ Sơn!

~ Nhảy dù sao?

Nghe thấy lời này, ánh mắt Giang Nguyên sáng lên, sau đó đứng bật dậy, nhìn về phía thượng úy Vương Cường, nói;

- Bao giờ tiến hành?

Thượng úy Vương Cường trừng mắt nhìn, không biết vì sao vị thầy thuốc Tiểu Giang này là kích động như vậy, thoáng trầm ngâm rồi mới nói:

- Vừa rồi lãnh đạo đã ra mệnh lệnh sơ bộ, hiện giờ hẳn đang chọn đội viên nhảy dù, dự tính nửa giờ nữa có thể xuất phát!

~ Tốt... Vậy thì mang tôi đi... Lần đầu tiên Giang Nguyên lộ vẻ mặt hưng phấn. - Hả?!

Giang Nguyên hưng phấn nhưng thượng úy Vương Cường lại há miệng ngây ra. Gã lẳng lặng đứng trước mặt vị thầy thuốc Giang này, một lúc lâu vẫn chưa hồi phục tỉnh thần.

- Thật sự, để bọn họ cho tôi đi cùng!

Giang Nguyên yên lặng nhìn vị thượng úy Vương Cường này, trầm giọng nói. Hắn hiểu rất rõ, nếu mình muốn tới huyện Lỗ Sơn trong thời gian ngắn thì đây là biện pháp duy nhất rồi.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 563: C563: Lần này tôi nhất định phải đi


- Chuyện này... Chuyện này sao được chứ? Nhảy dù đều là lính dù chính thức. Bọn họ cũng đã được huấn luyện. Cậu... Cậu không có khả năng!

Vị thượng úy vẫn tương đối nghiêm túc này giờ rốt cục lộ vẻ mặt không biết nên khóc hay nên cười.

Giang Nguyên gật mạnh đầu, nói:

- Tôi đã từng được huấn luyện đã từng có kinh nghiệm nhảy dù... Không có vấn đề gì!

- ẤY...

Nhìn Giang Nguyên có vẻ không nói chơi, rốt cục Vương Cường nghiêm túc lại, nhìn Giang Nguyên có vẻ không tin tưởng lắm, sau đó lại lắc đầu.

- Chuyện này không thể thực hiện được. Cho dù cậu đã có kinh nghiệm nhảy dù nhưng lần này là nhảy từ trên cao năm sáu nghìn mét xuống, không giống nhảy dù bình thường... Ở độ cao như vậy, cho dù là lính dù ưu tú nhất cũng có nguy hiểm rất lớn!

Nhìn thấy vị thượng úy Vương Cường này lại lắc đầu, Giang Nguyên cắn răng, sau đó nói:

- Anh chờ tôi một chút! - Hả?!

Vương Cường ngẩn ra nhìn Giang Nguyên rút di động ra, không biết hắn muốn làm gì.

Chẳng qua Giang Nguyên cầm di động gọi hồi lâu lại vân chưa gọi được.

Nhìn dáng vẻ lo lắng của Giang Nguyên, thượng úy Vương Cường bên cạnh mới cười, nói:

- Nơi này đã tới gần khu địa chấn, bị địa từ quấy nhiễu chưa tan, có ảnh hưởng nhất định, hơn nữa dùng di động thông thường rất khó kết nối!

Dứt lời, gã liền đưa tay ra chỉ, nói:

- Nếu cậu muốn gọi điện thì đến phòng thông tin của chúng tôi đi...

Trong phòng thông tin, cuối cùng Giang Nguyên cũng gọi được Dương Vân Dương.

- Cái gì? Cậu muốn tham gia nhảy dù?

Dương Vân Dương đầu bên kia kinh ngạc kêu lên.

- Đúng... Tôi muốn nhảy dù tới huyện Lỗ Sơn. Bọn họ chỉ khoảng một giờ nữa sẽ bắt đầu rồi. Tôi có kinh nghiệm nhảy dù, còn từng được huấn luyện, nhất định phải đi!

Giang Nguyên trầm giọng nói vào điện thoại.

Dương Vân Dương đầu bên kia cũng bị Giang Nguyên nói một hồi mới đáp lời:

- Chuyện này rất nguy hiểm. Cậu... Thật sự có kinh nghiệm nhảy dù chứ?

- Có... Tôi đã nhảy dù mấy lần. Lần này dù độ cao hơi lớn nhưng không vấn đề gì!

Giang Nguyên trầm giọng đáp:

~ Trưởng ban, nhờ ông nói với Dương lão nhất định phải giúp tôi!

Nghe thấy Giang Nguyên nói những lời kiên quyết như vậy, Dương Vân Dương lại trầm mặc.

Vị thượng úy Vương Cường ở một bên nhìn Giang Nguyên đầy quái dị. Thật sự gã không biết vị này đang gọi điện cho ai, nhưng từ vẻ tràn đầy tự tin của vị thầy thuốc Giang này, đối phương nhất định có thể giúp hắn, trong lòng cũng hơi chấn động. Vị này có thể lên được chuyên cơ của Vu tổng, nhưng lại đi tìm một vị trưởng ban Dương với Dương lão nào đó...chả lẽ là vị Dương lão kia?

Nghĩ tới đây, vẻ mặt thượng úy Vương Cường nhìn Giang Nguyên bắt đầu nghiêm túc hẳn lên, hơn nữa cũng lộ vẻ kính nể. Nếu quả thật như vậy thì vị thầy thuốc Giang này thật sự lợi hại, cũng dám dùng giọng điệu gần như yêu cầu này nhờ vị kia hỗ trợ... Quá hoành tráng rồi...

- Được rồi, tôi sẽ nói với cha tôi. Nhưng ông ấy có đồng ý hay không thì tôi không chắc nhé!

Dương Vân Dương đã biết Giang Nguyên lâu như vậy, hiển nhiên biết hắn là người nói được làm được, lập tức bất đắc dĩ đáp.

- Tốt, trưởng ban, tôi chờ tin của ông...

Giang Nguyên ngắt điện thoại, sau đó đứng một bên chờ luôn.

- Chuyện này... Thầy thuốc Giang, mời ngài ngồi...

Vương Cường bên cạnh thấy Giang Nguyên đứng đó chờ, vội vàng đưa một cái ghế đến. Nếu vị này tìm vị Dương lão kia thật thì chỉ ợ không thể có tin phản hồi ngay trong chốc lát.

- Không sao đâu, cám ơn...

Giang Nguyên cám ơn vị thượng úy Vương Cường này xong liền ngồi xuống. Hắn cũng hiểu rõ, cho dù là Dương lão đồng ý, liên lạc với bên này cũng còn mất một khoảng thời gian. Dù sao thì Dương lão cũng không thể chủ quản phương diện này.

Vương Cường một bên lại không nhàn rỗi, vội vàng bưng chén nước cho Giang Nguyên. Vốn gã tưởng vị †hầy thuốc Giang này chỉ nói cho vui, hiện tại mới biết thật sự vị thây thuốc Giang này đúng là có khả năng tham gia nhảy dù rồi. Cho nên nghĩ một lúc, cuối cùng gã vẫn quyết định cẩn thận nhắc nhở:

- Thầy thuốc Giang, thật sự ngài có kinh nghiệm nhảy dù à? Lúc này nhảy dù cũng không phải đùa đâu. Năm sáu nghìn mét, thật sự rất nguy hiểm đấy!

~ Cám ơn... Tôi biết. Nhưng bên kia có người rất quan trọng với tôi, phải đi qua...

Giang Nguyên gật mạnh đầu, sau đó nhìn về phía Vương Cường, cảm tạ:

- Cám ơn anh đã nhắc nhở. Chắc cũng không có vấn đề gì đâu. Lần này tôi nhất định phải đi!

- Tốt rồi. Hy vọng ngài có thể được phê chuẩn! Nhìn vẻ mặt kiên nghị của Giang Nguyên, trên mặt thượng úy Vương Cường cũng lộ vài phần kính nể, gật mạnh đầu, trâm giọng nói.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 564: C564: Chỉ cần đám nhỏ còn ở đó nhất định tôi sẽ cứu được chúng


- Trước mắt, tình huống đại khái của huyện Hổ Mạc và huyện Khiêu Sơn đã thăm dò được. Hai huyện này tổn thất rất lớn, tỷ lệ kiến trúc sụp đổ trên sáu mươi lăm phần trăm. Dân chúng thương vong thảm trọng... Tôi đã cố hết sức điều bộ đội và cảnh sát vũ trang tới, hẳn là †rong vòng mười mấy giờ có thể tới nơi, nối thông đường đến huyện Hổ Mạc...

Trong phòng họp bộ chỉ huy cách đó trăm mét, sắc mặt Vu tổng nghiêm túc đứng trước một bộ sa bàn trên mặt bàn, nghe một vị tướng quân giải thích tình huống. Xung quanh là lãnh đạo địa phương và quân đội, đang đứng nghe chờ chỉ thị.

~ Vậy huyện Lỗ Sơn và huyện Văn Kỳ thì sao? Vu tổng cau mày hỏi.

- Hiện tại đã có hai đội tiền trạm tiến về hướng huyện Văn Kỳ nhưng trực thăng không cách nào tới được. Đội tiền trạm mặt đất dự kiến phải năm sáu giờ nữa mới có thể truyền tin trở về!

~ Về phần huyện Lỗ Sơn tâm chấn, địa thế cực cao, trên mực nước biển hơn bốn nghìn mét, căn bản không có biện pháp tiếp cận. Địa từ quấy nhiễu nghiêm trọng trên không trung, trực thăng không thể tới gần. Cho nên chúng ta đã chuẩn bị tốt tình huống khẩn cấp, chuẩn bị máy bay vận chuyển tiến hành cho nhảy dù từ trên năm nghìn mét. Một tổ lính dù sẽ nhảy xuống, điều tra sơ bộ tình huống của huyện Lỗ Sơn...

Vụ tổng chậm rãi gật đầu, sau đó nhìn về phía vị tướng quân kia, trầm giọng nói:

~ Nhảy từ trên cao năm nghìn mét có phải rất nguy. hiểm không? Cụ thể bao giờ tiến hành?

- Kế hoạch đã bắt đầu, sau gần một tiếng nữa, máy bay vận chuyển sẽ xuất phát!

Nói tới đây, vị tướng kia chần chừ một chút, sau đó mới trầm giọng đáp:

~ Nhảy dù có tỷ lệ nguy hiểm nhất định, nhưng chúng †a đều tuyển chọn lính dù ưu tú nhất, hẳn là sẽ không có vấn đề gì quá lớn. Hơn nữa bọn họ cũng rất tích cực, tỏ vẻ nuôi binh ngàn ngày, dùng binh nhất thời. Hiện tại đã là lúc các anh em binh lính báo đáp nhân dân, bọn họ cũng đã lập giấy cam kết sinh tử, tỏ vẻ không sợ nguy. hiểm, kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ!

Nghe đến đo, Vu tổng ngẩng đầu một lát, sau đó rốt cục chậm rãi gật đầu, nghiêm nghị nói:

- Được, để tôi tiễn các chiến sĩ trước khi xuất phát!

Báo cáo công việc xong rất nhanh, đại đa số quân quan đều tản đi, chỉ còn lại mấy quan chức cấp cao và hai vị tướng quân đội đi cạnh Vu tổng, bàn luận chỉ tiết một số vấn đề trong đó.

Lúc này, một nhân viên công vụ đi tới cạnh Vu tổng, hạ giọng nói vài câu.

- Hả?

Vu tổng nhíu nhíu mày, nghỉ hoặc nói;

- Rốt cục lão Dương muốn làm gì? Đây là chuyện mất mạng đấy!

Mặc dù nghỉ hoặc nhưng Vu tổng thoáng trầm ngâm một chút, sau đó liền gật đầu nói:

- Được, anh cho người sắp xếp đi.

- Vâng...

- Giang Nguyên... Cha tôi đã đồng ý với yêu cầu của cậu, cũng đã liên hệ tốt với bên này rồi. Ông ấy nói nhất định cậu phải chú ý an toàn!

Dương Vân Dương bất đắc dĩ nói ở đầu kia.

Giang Nguyên gật đầu đáp:

~ Xin Dương lão và trưởng ban yên tâm. Nhất định tôi sẽ trở về bình an. Xin trưởng ban thay mặt tôi cảm ơn

Dương lão!

Dứt lời xong, Giang Nguyên liền ngắt điện thoại, nói với Vương Cường một bên:

~ Tổ trưởng Vương, xin mang tôi đi chuẩn bị. Tôi nghĩ mệnh lệnh sẽ tới rất nhanh thôi!

Trong một căn phòng trống trải, vuốt bộ trang phục xanh biếc mê người trên mình, trong lòng Giang Nguyên âm thầm cảm thán:

- Đã bao lâu không mặc thứ này rồi?

Sờ sờ quần áo trên người, Giang Nguyên lại ngẩng đầu nhìn lên, lẩm bẩm:

- Ky Đầu... Yên tâm đi. Hiện giờ tôi sẽ đi tới. Chỉ cần đám nhỏ còn ở đó, nhất định tôi sẽ cứu được chúng!

Lúc này bên cạnh cũng có mười mấy chiến sĩ, cũng đã chuẩn bị tốt trang bị và ba lô, thỉnh thoảng dùng ánh mắt nghỉ hoặc nhìn về hướng Giang Nguyên.

Mười mấy người bọn họ là lính dù ưu tú nhất trong quân khu, cho nên mới tham dự nhiệm vụ vinh quang mà nguy hiểm này. Nhưng người thanh niên trước mắt này từ đâu chui ra chứ?

Chẳng qua Biên Học Đạo đều là binh lính có tố chất huấn luyện, dù nghỉ hoặc nhưng cũng không ai hỏi tại sao, chỉ yên lặng mang theo trang bị ngồi một bên, chuẩn bị chờ lệnh xuất phát.

Lúc này Giang Nguyên cũng chuẩn bị ba lô của mình tốt rồi. Trên người hắn cũng không mang nhiều thứ, trừ nhân sâm núi già mang tới từ Yên Kinh ra thì cũng chỉ có một bó châm bạc lớn, còn lại là nước và lương khô của quân đội, thêm chút thuốc trừ độc và cấp cứu.

Chẳng qua theo yêu cầu của huyện Lỗ Sơn, quân đội chuẩn bị cho hắn một túi hàng không trong đó có một hòm đồ cấp cứu ngoại khoa và một số thức ăn cùng nước. Túi hàng không lớn như vậy cũng phải thông qua thả dù, nhưng là đi xuống sau, mặc dù có trang bị định vị, hơn nữa còn cố ý chuẩn bị ba cái, nhưng Giang Nguyên có tìm được hay không thì còn phải xem vận may của hẳn.

- Tổ đội, chuẩn bị xuất phát!

Lúc này một sĩ quan xuất quát. tại cửa, trâm giọng

~ Xoạt...

Mười mấy chiến sĩ lưng mang ba lô, nhanh chóng đứng thành một hàng. Mà lúc này động tác Giang Nguyên cũng không chậm chút nào, đeo ba lô đúng ở đầu tiên bên phải của đội ngũ, ngẩng đầu ưỡn ngực, dường như vốn là thành viên của đội ngũ này vậy.

Sĩ quan kia hơi kinh ngạc nhìn Giang Nguyên đứng thẳng tắp ở đầu bên phải của đội ngũ, sau đó gật đầu, lại quát:

- Toàn thể đội ngũ, bên trái quay, chạy bộ tới trước! - Rầm rập rầm rập...

Một tiểu đội mười mấy người bước chạy chỉnh tề, tiến về phía trước.

Bên cạnh một chiếc máy bay quân sự màu xanh biếc, lúc này một vị tướng và mấy giáo quan đang đứng chờ, nhìn đội ngũ đang chạy chỉnh tề tới này, hài lòng gật đầu.

~ Hồ Cương, còn vị đi nhờ máy bay đâu? Thủ trưởng sắp tới rồi, tốt nhất bảo hắn nhanh chóng lên máy bay đi!
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 565: C565: Đặc vụ ở nước ngoài


Vị tướng trầm giọng nói với sĩ quan bên cạnh.

- Là người đứng đầu bên phải kia...

Sĩ quan vội vàng chỉ về hướng đội ngũ đang tới.

- Hả...

Tướng quân sửng sốt, nhìn cả đội ngũ, thấy Giang Nguyên ở bên phải, lúc này mới nhận ả không phải đội ngũ có mười người mà là mười một người.

Nhìn Giang Nguyên ngẩng đầu ưỡn ngực, dáng vẻ đúng là quân lính tiêu chuẩn, tướng quân gật đầu, thoáng hơi trầm ngâm, sau đó lại liếc hắn một cái mới dời tầm mắt đi, trầm giọng quát:

- Nghiêm, nghỉ....

Nhìn động tác mười người đều nhịp, tướng quân bắt đầu phát biểu:

~ Các đồng chí, thủ trưởng sẽ tới tiễn các đồng chí. Mọi người nhất định phải có tinh thần không sợ hy sinh, toàn lực vì...

- Vâng!

Mọi người đồng thanh quát to. Giang Nguyên cũng trầm giọng đáp theo nhóm người, trong mắt lại lóe lên ánh sáng khác thường, giống như nhớ lại những năm còn ở trong đội ngũ...

Đứng thẳng ngẩng đầu bên cạnh có các đồng đội, có Ky Đầu, có Tích Nghiêm, Đại Hùng... Đội trưởng đứng trước đội ngũ, một chân đá tới:

- Giang Nguyên, đứng nghiêm...

Năm đó đội trưởng cũng dùng phương thức huấn luyện quân đội như vậy đã huấn luyện tất cả chiến sĩ. Điều này cũng khiến năm đó Cô Lang trở thành đội ngũ đặc sắc nhất trong giới lính đánh thuê, là một đội ngũ đánh thuê có kỷ luật nghiêm khắc còn hơn cả quân đội.

- Chào...

Bên cạnh truyền tới tiếng hét lớn, trong nháy mắt khiến Giang Nguyên tỉnh táo lại, tay giơ lên bên tai giống như đã qua huấn luyện cả trăm vạn lần.

Vụ tổng chậm rãi đi qua đội ngũ, bắt tay từng chiến sĩ một.

- Cẩn thận...

- Nhất định phải trở về an toàn...

- Nhân dân cần các cậu...

Đi tới bên cạnh Giang Nguyên, Vu tổng nhẹ nhàng nắm tay hắn, mỉm cười nói, sau đó mới nhìn dáng vẻ Giang Nguyên, hơi sửng sốt, nhưng cũng chỉ sửng sốt liền nở nụ cười, giơ tay vỗ vỗ bả vai Giang Nguyên, nói:

~ Cháu ạ, cháu là thầy thuốc duy nhất trong đội ngũ, cũng là thầy thuốc đầu tiên đến tâm chấn Lỗ Sơn. Cố gắng giữ gìn, đi rồi làm việc thật tốt, cố hết sức đại biểu quốc gia, làm chút việc cho người dân!

- Vâng, thủ trưởng! Giang Nguyên mím chặt môi, gật mạnh đầu.

Nhìn vẻ mặt kiên nghị của Giang Nguyên, Vu tổng mỉm cười gật đầu, sau đó lại vỗ vỗ bả vai Giang Nguyên.

Vị tướng bên cạnh cũng âm thầm gật đầu. Xem ra mình không kiên trì ngăn cản người này lên máy bay là đúng. Hắn có khí chất quân nhân, có lẽ là từ một nhánh bộ đội nào ra, cũng có lẽ hiện tại là bộ đội đặc thù...

~ Xuất phát!

Cùng với một tiếng quát to, đội ngũ lại xoay trái, sau đó bước chỉnh †ề, chạy vào trong khoang máy bay.

Sau khi ngồi xuống khoang, lúc này mọi người bắt đầu lưu loát lấy ba lô xuống, ôm trước ngực, sau đó đeo. dù trong khoang lên.

Nhìn động tác của mọi người, Giang Nguyên cũng vội vàng gỡ ba lô xuống. Ba lô của hắn nhẹ hơn của mọi người nhiều. Trong ba lô của mọi người đều vang lên tiếng loảng xoảng, có rất nhiều thiết bị thông tin vệ tỉnh và nước uống, thức ăn, dường như chỉ có của hắn là nhẹ.

~ Người anh em, của cậu đây!

Đợi tới khi Giang Nguyên ôm ba lô trước ngực tốt rồi, người bên cạnh liền đưa hắn một cái dù.

Giang Nguyên quay đầu nhìn chiến sĩ đưa dù tới kia, nhận xong liền gật đầu cười nói:

- Cám ơn!

Mọi người đều hỗ trợ nhau sửa sang lại ba lô dù, rất nhanh liền có người động tác nhanh tới giúp Giang Nguyên kiểm tra và sửa sang lại tốt ba lô dù trên lưng.

~ Nơi này hơi lỏng... Phải kéo chặt lại...

Người phía sau kéo ba lô dù của Giang Nguyên, ý bảo hắn kéo chặt thêm một chút, sau đó giúp hắn sửa sang lại tốt rồi mới ngồi xuống một bên.

Lúc này Giang Nguyên cũng nhìn rõ người trước mắt này lộ khuôn mặt chữ quốc, hai hàng lông mày dày, vai rộng, rất giống đội trưởng năm xưa...

- Mọi người chuẩn bị sẵn sàng. Nhiệm vụ lần này cực kỳ gian khó, điều kiện mặt đất cũng hiểm trở phi thường. Khu Lỗ Sơn cao hơn nước biển 4000m, có nhiều thung lũng sâu, còn có sông lớn chảy mạnh. Nơi này có rất nhiều dấy núi trùng điệp, chỉ có ít vùng bằng phẳng, còn lại là rừng rậm rạp, cho nên mọi người đều nhất định phải cẩn thận.

- Mặc dù chúng ta không có bản đồ mặt đất, không có tư liệu khí tượng nhưng tôi tin rằng nhất định mọi người có thể hoàn thành trọn vẹn nhiệm vụ...

Vị chiến sĩ có vẻ là tiểu đội trưởng của tiểu đội này trầm giọng nói tiếp:

- Mọi người nhớ kỹ, nhất định đừng khẩn trương. Trên trời có thể xuất hiện tình trạng không mở được dù, nhưng nhớ kỹ, một khi phát hiện bất thường, lập tức mở dù dự phòng... Nhớ chưa?

- Rõ rồi!

Mọi người lại đồng thanh đáp.

- Tốt...

Đội trưởng gật đầu rồi, lại đi tới ngồi xuống cạnh Giang Nguyên, nhìn về phía hắn, mặt lộ vẻ tươi cười, nói:

~ Người anh em, cậu thuộc sư đoàn nào? Giang Nguyên chần chừ một chút trong mắt hiện lên một tia mê mang, sau đó rốt cục buông lỏng mà nở nụ cười:

- Đặc vụ ở nước ngoài...
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 566: C566: Hy vọng còn có thể gặp lại mọi người


- Đặc vụ ở nước ngoài?!

Đội trưởng đội lính dù sửng sốt, sau đó ánh mắt nhìn Giang Nguyên lộ một tia khó tin. Quân hàm của gã không cao, thậm chí cũng không biết có cái biên chế đó. Nhưng trong lòng tất cả các chiến sĩ đều tin rằng, nước ngoài... Tuyệt đối có đội ngũ bí mật của Hoa Hạ.

Nhưng ai dám nói rõ ràng trực tiếp ra mình là đặc vụ ở nước ngoài chứ...

- Cậu xuất ngũ rồi à?

Đội trưởng đội lính dù lộ vẻ cẩn thận thêm vài phần. Nếu bên ngoài có người nghe nói như vậy, hẳn gã sẽ không tin. Nhưng có thể tiến vào nhiệm vụ này, tuyệt đối không phải là loại người bình thường. Lập tức gã nhìn người thanh niên Giang Nguyên có vẻ nhỏ tuổi hơn mình một chút này, không nhịn nổi, cẩn thận hỏi.

- Không còn biên chế nữa...

Giang Nguyên lắc đầu.

- Hả?

Đội trưởng đội lính dù lại sửng sốt. Không còn biên chế nữa có hai ý nghĩa. Một là toàn bộ rời biên chế, sát nhập một đơn vị khác. Thứ hai là toàn quân bị diệt... Nhưng chuyện như vậy chỉ xuất hiện ở thời kỳ kháng chiến trước kia.

Nhìn đội trưởng đội lính dù còn chưa hiểu rõ ý của mình, Giang Nguyên nhìn thoáng qua khoang máy bay trên đỉnh đầu, lạnh nhạt nói:

- Đều chết trận cả rồi. Chỉ còn lại mình tôi...

Lúc này, máy bay cũng sắp cất cánh, mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng. Tiếng ù ù của máy bay cũng vang lên.

Nghe tiếng động ầm ầm thật lớn này, Giang Nguyên nhìn đội trưởng đội lính dù vẫn đang kinh hãi, cười cười, sau đó giơ một ngón tay lên trước miệng.

Nhìn Giang Nguyên ra hiệu, đội trưởng đội lính dù liền vội vàng gật đầu, tỏ vẻ đã rõ. Chuyện như vậy tất nhiên không thể để lộ ra ngoài. Chẳng qua ánh mắt gã nhìn Giang Nguyên đã bắt đầu lộ vẻ kính nể cực kỳ.

Mặc dù bọn họ đều là binh chủng ưu tú nhưng so với chiến sĩ ra nước ngoài chiến đấu sinh tử, dốc sức vì nước như vậy thì còn kém quá xa. Một người rời khỏi biên chế, không ngờ toàn bộ thành viên đầu chết trận... Người thanh niên trước mắt này rốt cục đã vào sinh ra tử thế nào. Thảo nào ngay chả nhiệm vụ nguy hiểm thế này cũng dám tham gia.

Nói xong những lời này, Giang Nguyên liền bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần, trên mặt lộ ra một tia thả lỏng trước nay chưa từng có.

Mấy năm kinh nghiệm kia hắn vẫn luôn mang nặng trong lòng, không dám nói với ai. Vừa rồi mình nói ra mọi chuyện, cảm thấy giống như thả được một tảng đá lớn trong lòng. Ð: ội trưởng đội lính dù này, hắn cũng không lo lắng gì. Là một quân nhân, hiển nhiên gã phải biết chuyện gì nên nói, chuyện gì không.

Mà một gã quân nhân cấp thấp như vậy cũng không có khả năng tiếp xúc với quyền hạn gì quá cao. Ngược lại đây đúng là đối tượng tốt để thổ lộ. Vốn Giang Nguyên cũng không muốn nói lời tùy tiện, nhưng vị đội trưởng lính dù trước mắt này khiến Giang Nguyên có cảm giác như đối mặt với đội trưởng năm đó, làm hắn cảm thấy tương đối tin cậy.

Hơn nữa cho dù chẳng mai vị đội trưởng lính dù kia có tiết lộ ra ngoài chút gì, người khác cũng chỉ coi là mấy lời tán dóc mà thôi. Trong doanh trại, chuyện truyền kỳ của quân nhân rất nhiều, cũng không riêng gì chuyện của Giang Nguyên. Đối với chuyện này, hiện tại Giang Nguyên cũng không lo lắng như lần đầu tiên nữa.

Tựa nhẹ vào vách khoang máy bay, hô hấp Giang Nguyên chậm rãi dài dân, phương pháp vận khí Ngũ Cầm Hí trong cơ thể cũng bắt đầu di động chậm rãi, bắt đầu lan tràn ra tứ chỉ quanh thân. Nơi này cách Lỗ Sơn cũng không xa lắm, Giang Nguyên cố gắng hết sức điều chỉnh trạng thái của mình. Nhảy dù từ độ cao năm nghìn mét cũng không phải chuyện đùa. Nếu trạng thái không tốt, gặp số xui xẻo thì chuyện ngã chết là hoàn toàn có khả năng.

- Hú hú hú...

Quả thật không bao lâu sau, trong khoang máy bay nhanh chóng truyền tới tiếng còi cảnh báo dồn dập. Đèn đỏ trên vách cũng bắt đầu lóe sáng rất nhanh. Cùng với tiếng còi cảnh báo và đèn báo, không khí trong khoang máy bay cũng khẩn trương lên trong nháy mắt. Lúc này Giang Nguyên cũng mở mắt, nhìn vẻ mặt thoáng cái nghiêm túc của các chiến sĩ, trong lòng cũng bắt đầu hơi hồi hộp.

Hắn đã được huấn luyện một ít hoạt động nhảy dù, nhưng nói nghiêm khắc thì tổng cộng chỉ có hai lần kinh nghiệm nhảy dù chính thức. Lần này nhảy dù có thể nói là một thử thách cực kỳ khó khăn. Hít sâu hai hơi, Giang Nguyên bắt đầu lặng yên chú ý từng bước xác nhận ba lô dù. Mấy thứ này giờ đều là phương thức bảo vệ tính mạng tốt nhất. Nhảy từ trên cao xuống như vậy, sau khi nhảy là chẳng còn hối hận nổi chuyện gì nữa.

~ Mọi người chuẩn bị sẵn sàng, móc nối...

Đội trưởng lính dù đứng dậy nhìn mọi người, bắt đầu kiểm tra từng bao dù của mọi người, thỉnh thoảng cũng kéo kéo, xác nhận móc đã móc vào dây trên khoang.

Gã kiểm tra tất cả hệ dây của Giang Nguyên xong liền chào kính cẩn với Giang Nguyên. Đội trưởng lính dù hiểu rất rõ, mục tiêu của Giang Nguyên cũng không giống bọn họ. Mặc dù sao đó hẳn có thể còn gặp lại nhưng hiện tại nhảy xuống, ai cũng không dám nói một †răm phần trăm là có thể rơi xuống đất an toàn hay không. Cho nên đây chẳng biết là từ biệt hay là...

Lúc này Giang Nguyên cũng thận trọng chào lại, lại quay đầu nhìn các đội viện đội dù khác, trong lòng thầm nói:

~ Hy vọng còn có thể gặp lại mọi người!
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 567: C567: Đó là hy vọng


~ Tít tít tít...

Tiếng cảnh báo thay đổi, đèn đỏ cũng biến thành màu xanh. Tất cả mọi người đều nghiêm mặt, biết đã tới lúc rồi.

Cửa đuôi khoang máy bay chậm rãi mở ra. Gió rất lớn mang theo khí lạnh buốt ập tới, khiến tất cả mọi người run rẩy.

Đợi tới khi cửa đuôi máy bay mở rộng hẳn, đội trưởng lính dù nhanh chóng đẩy mấy bao chuẩn bị riêng cho Giang Nguyên ra phía ngoài khoang, sau đó nhìn về phía Giang Nguyên đang đứng đầu.

Giang Nguyên gật đầu, sau đó lại nhìn về phía các chiến sĩ phía sau một chút, lại nhấc tay chào, sau đó liền bước vài bước về phía cửa đuôi khoang, đạp nhẹ vào cửa một cái, toàn thân liền b*n r* khỏi cabin.

Xuất hiện bên ngoài cabin, Giang Nguyên liền cảm thấy gió mạnh ập tới, khiến toàn thân ngột ngạt, căn bản không thể hô hấp. Thân thể hắn trong nháy mắt cũng cảm thấy lạnh ngắt. Giang Nguyên hiểu rất rõ, đây là cửa ải đầu tiên khi nhảy dù trên cao, thiếu dưỡng khí và lạnh.

Chẳng qua với tố chất thân thể Giang Nguyên vượt xa người bình thường, hơn nữa trong máy bay đã tạm thời vận chuyển phương pháp vận khí Ngũ Cầm Hí, khiến thân thể ở trạng thái tốt nhất, mặc dù hơi khó chịu nhưng ảnh hưởng đối với hắn không lớn. Vừa mới rời khởi cửa cabin, hắn liền nhanh chóng cúi đầu xuống, tạo một tư thế nhảy dù tiêu chuẩn...

Nhìn Giang Nguyên nhanh chóng thực hiện tư thế nhảy dù tiêu chuẩn, sau đó mang theo ba lô dù nhanh chóng đi xa, đội trưởng lính dù đứng ở cửa khoang cũng thở phào nhẹ nhõm. Đối phương không hổ là đặc vụ ở nước ngoài, năng lực thích ứng quả nhiên mạnh mẽ.

Gã lập tức vung tay tiếp. Người lính dù thứ hai lúc này cũng chạy vọt về phía cửa cabin, sau đó nhảy ra bên ngoài...

Đám lính dù nhảy ra ngoài khoang, trên không trung bắt đầu xuất hiện từng đáo mây trắng các loại. Dù trên lưng Giang Nguyên đã mở ra thuận lợi, vượt qua giai đoạn mở dù quan trọng nhất, đang ổn định lại, lúc này hô hấp cũng thoải mái hơn. Giang Nguyên nắm chặt dây điều khiển dù hai sườn, bắt đầu quan sát địa hình dưới chân.

Dù do lính dù sử dụng đều là loại dù có cánh, có thể khống chế phương hướng và điểm rơi tương đối. Hơn nữa hiện tại độ cao còn đủ, Giang Nguyên cũng sẽ không giống như những người khác. Hắn cố gắng đáp xuống địa phương gần thôn Tề La nhất. Trước khi xuất phát, hắn đã xem bản đồ vệ tỉnh vùng này.

Mặc dù hiện tại bên dưới bị phá hủy nghiêm trọng nhưng đại thể địa hình cũng không thay đổi. Trên trời cao còn có chút mây mù che lấp, Giang Nguyên nhìn quanh vài lần, hai mắt hơi nheo lại. Đồng tử hắn nhanh chóng co rút vài lần, mây mù trước mắt liền như tan đi, đại khái có thể phán đoán vị trí thôn Tê La.

Giang Nguyên bắt đầu kéo dây điều khiển dù, bay về hướng thôn Tề La. Chẳng qua số hắn dường như cũng không tồi. Ba cái bao hàng không có dù lúc này có một cái đang ở phía trước không xa, chậm rãi bay về cùng một hướng. Điều này khiến trong lòng Giang Nguyên cũng hơi vui vẻ. Mặc dù mấy món đồ này cũng không phải quan trọng đặc biệt nhưng dù sao vẫn tốt hơn túi cấp cứu trong ba lô của mình nhiều.

Gió trên trời cao vẫn hơi dữ dội, chẳng qua Giang Nguyên điều khiển dù trên không trung tuy hơi mất sức nhưng vẫn chậm rãi tới gần được thôn Tê La. Lúc này cảnh tượng phía dưới cũng càng ngày càng rõ ràng. Nhà cửa phía dưới đổ nát, còn cả những dãy núi sụp đổ khiến trái tim Giang Nguyên đập càng ngày càng mạnh.

- Mấy đứa nhỏ... Các con cần phải cố trụ vững, ngàn vạn lần đừng gặp chuyện gì không may đó...

Nhìn cảnh tượng thê thảm phía dưới, Giang Nguyên lẩm bẩm.

- Phố cũ thôn Tề La, nhà 103...

Giang Nguyên nhìn khu vực có phòng ốc tập trung duy nhất phía dưới chân, miễn cưỡng có thể nhận ra hai con đường nhỏ, sau đó chậm rãi gật đầu. Xem ra hẳn chính là nơi này rồi.

Theo dù của Giang Nguyên chậm rãi rơi xuống từ không trung, vơi vào thôn Tề La bị cả dấy núi bao quanh này, lúc này đã có không ít người chú ý tới dù của Giang Nguyên. Một số người bắt đầu hoan hô, chạy về hướng Giang Nguyên rơi.

Nhìn đám người hưng phấn phía dưới, còn mặt đất càng lúc càng gần, trái tim Giang Nguyên cũng cảm khái một hồi. Hắn hiểu rõ mình đến sẽ mang cho dân chúng nơi này cái gì, sẽ ảnh hưởng thế nào.

Một thứ đồ về, đó là hy vọng...

Khi cả bầu trời dây đặc mây đen, núi sông sụp đổ, vô số thân nhân bằng hữu bị núi non nhà cửa đè sập, khắp nơi là cảnh hoang tàn, tất cả thông tin bị cắt đứt, tất cả mọi người sẽ tuyệt vọng. Bọn họ sẽ nghĩ, thế giới ngoài núi có phải cũng chịu cảnh hủy diệt tương tự không. Có phải tận thế đã tới rồi không.

Nhưng mình xuất hiện sẽ mang cho bọn họ ánh rạng đông và hy vọng. Ít nhất bọn họ đã rõ, thành thị ngoài núi vẫn còn tồn tại, quốc gia còn tồn tại, chính phủ và quân đội còn tồn tại. Sẽ có người tới cứu bọn họ, giúp bọn họ ra khỏi cảnh tuyệt vọng...

Một luồng ánh rạng đông và hy vọng như vậy, đối với những người tuyệt vọng này mà nói có giá trị tuyệt đối không thể ước lượng được...

Mang theo một tia cảm khái, lại nhìn vị trí bao hàng rơi tại vị trí núi rừng cách đó không xa, sau đó Giang Nguyên cũng tìm được một khoảng đất tương đối trống trải, chậm rãi rơi xuống.

Mặc dù bên này còn có vài cái cây méo mó nhưng so với xung quanh toàn đường dây diện, nơi này đã an toàn hơn rất nhiều.

Gió lúc này vẫn hơi lớn. Giang Nguyên miễn cưỡng. điều khiển dù để nhảy, xoay xoay méo mó trong không trung rơi xuống. Chẳng qua bởi gió lớn, điểm rơi của Giang Nguyên nắm không quá chuẩn, rầm một tiếng liền rơi xuống đất, thuận thế nhoáng người, giảm lực, đập mạnh vào một tảng đá bên cạnh.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 568: C568: Chẳng lẽ không chạy thoát nổi một ai sao


- Mẹ kiếp...

Giang Nguyên nhe răng nhếch miệng xoa phía sau thắt lưng. Đụng một cái thật đau...

Hơi chật vật bò lên từ mặt đất, sau đó vứt bỏ dù sau lưng, lắc lắc thắt lưng một cái, cảm giác đau nhức ê ẩm mới từ từ biến mất.

Lúc này có một đám sáu bảy người rốt cục chạy tới, đi đầu là một người đàn ông, nhìn Giang Nguyên từ xa xa, lớn tiếng hỏi:

- Bên ngoài thế nào? Bên ngoài thế nào? Còn có người sao? Còn có người tới sao?

Nhìn đám dân trong thôn vội vàng chạy tới và vẻ lo lắng mong mỏi trên mặt bọn họ, Giang Nguyên vội vàng nói to:

- Bên ngoài không sao. Chỉ có mấy huyện gặp vấn đề thôi!

- Thật tốt quá, thế thì tốt quá rồi...

Nghe Giang Nguyên nói như vậy, mọi người phía sau thở phào nhẹ nhõm. Những thôn dân chạy tới này vây lấy Giang Nguyên, hưng phấn nói:

- Vậy còn có người sao? Còn có người tới đây sao?

Nhìn vẻ hồi hồi của đám người trước mặt, Giang Nguyên cười khổ lắc đầu nói:

- Đường bị sụp rồi, huyện Văn Kỳ, huyện Khiêu Sơn và Lỗ Sơn đều sụp đổ. Bộ đội vũ trang đang cố hết sức thông đường. Trước mắt chỉ có đường tới Hổ Mạc đã thông, dự tính cứu viện được Lỗ Sơn phải mất ít nhất hai ngày nữa mới vào được...

- Ồ...

Nghe thấy Giang Nguyên nói vậy, mọi người có vẻ thất vọng thở dài. Nếu không có cứu viện, chỉ dựa vào bản thân bọn họ thì thật sự rất khó khăn rồi.

Chẳng qua người đàn ông dẫn đầu kia vẫn không nhịn được hỏi thăm:

- Vậy tình huống trong huyện thế nào? Không có người tới sao?

- Vừa rồi nhìn từ bên trên xuống, trong huyện cũng không khác nơi này mấy... Hiện tại mọi người không thể vào được, chỉ có thể do mọi người tự cứu. Chờ thông đường sẽ có rất nhiều cứu viện có thể chạy tới...

Lúc này Giang Nguyên cũng không có cách nào an ủi những người dân này, chỉ có thể nói rõ tình hình.

- Tôi cũng không thật sự rõ ràng tình huống trong huyện, nhưng nếu nơi này thiếu thốn gì, tôi nghĩ mọi người nên phái người qua núi tới huyện, hẳn có thể có một số sự trợ giúp!

Người dân giờ lại thất vọng. Hiện tại bọn họ mong nhất có người hỗ trợ và cứu viện đến, nhưng hiện tại nơi này không có người vào nổi, tình hình bên huyện cũng không khác đây lắm, cũng sẽ không có nhiều người tới đây được...

Chẳng qua lúc này Giang Nguyên đã sửa sang mọi thứ xong, không muốn trì hoãn thời gian nữa, lớn tiếng hỏi:

- Ai biết nhà của Dương Thế Bình ở đâu không? Nhà anh ấy thế nào rồi?

- Dương Thế Bình? Dương Thế Bình ở phố cũ à?

Người đàn ông dẫn đầu kia nghỉ hoặc nhìn Giang Nguyên một cái, vội vàng quay đầu hỏi lớn:

- Ai biết tình hình nhà Dương Thế Bình ở phố cũ không...

- Không biết...

- Không biết...

Nghe thấy những lời này, Giang Nguyên đã hơi thất vọng, chuẩn bị tìm người dẫn mình đi tới, lúc này lại có người nói:

- Tôi vừa qua nơi đó, hình như là một đám phòng ốc sụp đổ hết!

- Sụp rồi...

Trái tim Giang Nguyên đập mạnh. Động đất là lúc rạng sáng nay, mà phòng sụp đổ hết thì có ý nghĩa là khả năng chạy trốn ra rất nhỏ.

- Đúng... Sụp toàn bộ rồi. Nơi đó đều là những khu nhà cũ, chấn động là sụp...

Lúc này người nói chuyện là một thanh niên, trong mắt cũng đầy vẻ đau khổ và bất đắc dĩ.

- Có thể phiền anh mang tôi tới xem một chút không?

Giang Nguyên hít thật sâu một hơi, cố nén sự tuyệt vọng trong lòng. Nhận được ân tình lớn như vậy, không thể không chạy tới tận nơi tìm tin tức.

- Để tôi dân anh đi xem một chút! Thanh niên kia gật đầu.

Giang Nguyên đi theo phía sau thanh niên này, đi nhanh về phía trước.

Cả đường đi toàn là cảnh tan hoang, xung quanh là nhà sụp, còn có một số người dân đang ra sức đào móc chỗ nhà sụp, tiếng khóc khắp nơi...

Thấy cảnh tượng này, mũi Giang Nguyên cũng cảm thấy cay cay. Dọc đường đi còn có có nhiều người thấy hắn, muốn kéo hắn qua hỗ trợ nhưng hắn lấy lý do có nhiệm vụ từ chối. Nhìn mọi người tuyệt vọng như vậy, lòng Giang Nguyên cảm thấy rất nặng nề.

- Chính là nơi này...

Đi một đoạn đường không quá xa, người thanh niên dẫn đường sầm mặt lại, chỉ về một khu nhà lớn sụp đổ, nói:

- Ở giữa nơi đó là nhà của Dương Thế Bình!

- Chính là nơi này...

Giang Nguyên lặng người nhìn cảnh tượng tan hoang không còn một viên ngói lành, cả khu nhà đổ nát, lẩm bẩm:

- Chẳng lẽ không chạy thoát nổi một ai sao?

- Hản là không có... Đại đa số người đều không chạy ra nổi. Đã bảy tám giờ rồi, hẳn là... Không có...
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 569: C569: Chị dâu


Dường như cảm nhận được sự tuyệt vọng trong lời nói của Giang Nguyên, người thanh niên kia từ tốn lắc. đầu.

Nhìn đống đổ nát trước mắt, còn một số người đang vừa khóc vừa cố sức đào bới gần đó, Giang Nguyên chậm rãi ngẩng đầu, yên lặng nói:

- Ky Đầu... Cho dù thế nào tôi cũng sẽ cố hết sức!

- Cám ơn...

Giang Nguyên cám ơn người thanh niên kia xong, chậm rãi đi vào khu đổ nát kia, sau đó gỡ ba lô trên lưng đặt xuống, lẳng lặng đứng trong khu đổ nát. - Sống gặp người, chết phải thấy thì thể...

- Bác trai bác gái, cho dù còn sống hay không, không thể dưỡng lão cho bọn họ thì ít nhất phải tìm thấy bọn họ, tiễn đưa bọn họ về nơi an nghỉ. Còn cả đứa bé, còn chị dâu... Chỉ cần các người còn sống, tôi nhất định sẽ cứu các người!

Ngẩng đầu, chậm rãi mở hai tay ra, Giang Nguyên cứ đứng ở nơi đó, hít nhẹ một hơi, sau đó từ từ thở ra...

Một lần, hai lần...

Hít.... Hà... Nhắm mắt lại, chậm rãi điều chỉnh hô hấp, bên tai Giang Nguyên cũng từ từ yên tĩnh lại. Dần dần dường như chỉ còn tiếng hít thở của bản thân, trái tim vốn táo bạo giờ cũng bắt đầu tỉnh táo, trí óc dần dần rõ ràng hẳn...

Cách đó không xa, tiếng khóc trầm thấp cũng như mơ hồ. Mà một số tiếng động vốn rất nhỏ xung quanh Giang Nguyên giờ cũng như bắt đầu rõ ràng hẳn lên. Tai Giang Nguyên còn chưa được cường hóa nhưng cảm giác lực của hắn lại mạnh hơn rất nhiều so với người bình thường.

Tiếng gió xẹt nhẹ bên tai, mang theo tiếng rì rào rất khẽ, nhẹ nhàng, dịu dàng...

~ Lạo xạo...

Giang Nguyên nghe thấy dường như có chút bùn đất chảy. Ở đâu?... Đúng rồi, ở đâu... Hẳn là ở hai mét phía bên trái đằng trước.

~ Tí tách...

Đó là gì? Ồ... Là tiếng giọt nước, ở vị trí phía trước bên phải bốn mét.

- Rào...

Đó là tiếng giấy bị gió thổi tung...

~ Thịch...

Đang lúc Giang Nguyên lo lắng toàn tâm nghe ngóng, đột nhiên hắn nghe thấy một tiếng cực kỳ giống tiếng tim đập, cực kỳ yêu ớt nhưng rõ ràng tồn tại...

- Thịch...

Trái tim Giang Nguyên hơi kích động. Mặc dù tiếng động này cực kỳ yếu ớt nhưng hắn có thể xác định đó là tiếng tim đập, hơn nữa ở ngay ba mét phía trước...

Giang Nguyên cũng không vì vậy mà dừng lại, vẫn tiếp tục nghiêng đầu, chậm rãi lắng nghe, hy vọng có thể tìm được càng nhiều...

Chẳng qua hắn đợi một hồi, trừ chỗ đó ra, không còn tiếng động nào báo hiệu sinh mạng tồn tại nữa.

Người thanh niên đứng đằng sau Giang Nguyên vốn định rời đi, lúc này vẻ mặt quái dị nhìn Giang Nguyên, không biết hắn đang làm gì. Đang tưởng Giang Nguyên bị cái gì k*ch th*ch mà phát điên rồi, chuẩn bị rời đi, lúc này Giang Nguyên lại đột nhiên hành động.

Chỉ thấy hắn vọt tới phía trước như tên rời cung, điên cuồng đào móc mặt đất lên.

Nhìn từng miếng gạch, mái ngói bị đối phương lật lên rất nhanh, người thanh niên kia thực sự sững sờ, đang định tiến lên nhìn một chút thì đã thấy đối phương đột nhiên quát một tiếng. Rào rào một cái, một cây cột xi măng to đùng đã bị người này nhấc hẳn lên.

Lúc này mặt Giang Nguyên đỏ bừng, răng cắn chặt. Lấy năng lực của hắn, muốn di động cây cột bê tông bị ngói chặn này cũng tương đối khó khăn. Nhưng lúc này hắn không thể không nhấc nó lên. Bởi không nhấc lên thì bản thân không có cách nào đào tiếp xuống được.

Chẳng qua lúc hơi nhấc lên thì còn tốt, một khi vừa nhấc hẳn lên, Giang Nguyên mới biết thứ này rốt cục nặng tới đâu.

Á„

Cảm thấy cánh tay mình sắp không chịu nổi nữa, Giang Nguyên cắn chặt răng, bắt đầu điều động nội khí trong cơ thể mình, truyền đến thắt lưng và hai tay. Lưồng nội khí chậm rãi di động từ Khí hải lên trên, truyền vào thắt lưng và hai tay xong, lúc này Giang Nguyên mới nhẹ nhàng thở phào một hơi, cuối cùng cũng nhấc được.

Người thanh niên phía sau tái mét mặt, nhìn Giang Nguyên khom lưng cố sức kia, vội vàng định chạy tới giúp đỡ. Chẳng qua chỉ nghe một tiếng hét lớn bên tai, còn chưa kịp khôi phục tinh thần thì gã đã thấy cây cột bê tông kia bị giơ vụt lên rồi mang theo cả đầu ngói vỡ, ầm một tiếng, còn cả xà nhà đều bị nhấc lên. Sau đó cây cột bê tông bị vứt mạnh sang một bên, phát ra tiếng động rầm râm nặng nề.

Người thanh niên kia trợn mắt há mồm nhìn cây cột bê tông bị vứt ra tới gần hai mét, miệng mở to, sau đó ngây ra nhìn Giang Nguyên đang khom lưng hít sâu, vẻ mặt kinh hãi và rung động. Thật sự gã không rõ sao người thanh niên vóc dáng không khác gì mình trước mặt lại có thể bê nổi thứ kia.

Phải biết rằng đó không chỉ có riêng sức nặng của cột bê tông mà còn gạch đá và xà gỗ đè lên nó. Vậy mà đối phương lại nhấc lên một mình, ít nhất phải bảy tám trăm cân, còn có thể vứt xa tới hai mét. Thế... Thế còn có thể là người không? Chẳng lẽ là KingKong biến hình?

Mà một số người đang đào móc đống đổ nát cách đó không xa cũng bị tiếng động nặng nề này hấp dẫn ánh mắt tới. Bọn họ đã đào móc rất lâu rồi, biết muốn gây ra tiếng động mạnh như vậy thì đồ vật cũng không nhẹ. Mà hiện tại lại không có máy móc hạng nặng, căn bản không thể phát ra tiếng vang lớn như thế được. Bên này đã xảy ra chuyện gì rồi?

Chẳng qua lúc này Giang Nguyên cũng không để ý tới sự chú ý của người khác, chỉ điều chỉnh hô hấp một chút liền cúi người xuống, lật hết gạch đá vụn bên dưới ra.

Rốt cục, hắn lại thở hồng hộc bê lên một chiếc cột bê tông khác, thấy có một chiếc giường, bên dưới chăn có hình người...

Giang Nguyên run rẩy đưa tay vào, chậm rãi kéo chăn ra, thấy một người phụ nữ trẻ tuổi mặc áo ngủ, còn đang ôm chặt một đứa bé trong ngực.

- Chị dâu... Nhìn thấy người phụ nữ trẻ miệng mang vết máu, quỳ xuống trên chiếc giường sập nhưng lại ôm ấp bảo vệ đứa bé dưới người, hai mắt Giang Nguyên đỏ bừng...
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 570: C570: Đến giúp một chút


- Giang Nguyên đến xem đi, ha ha, bà xã và con tôi xinh chưa. Ảnh vừa mới chụp đấy.

Ky Đầu hưng phấn cầm di động đưa tới trước mặt Giang Nguyên, chỉ vào đứa bé trong ảnh, cười nói:

- Đây là con tôi, đây là bà xã tôi. Xinh đẹp quá phải không. Ha ha, chờ thêm một thời gian nữa, chúng ta hoàn thành nhiệm vụ, tôi có thể về nhà gặp con rồi.

Trong đầu vang vọng tiếng cười hưng phấn của Ky Đầu, nhìn gương mặt người phụ nữ trẻ tuổi mặt đầy bụi đất nhưng vẫn lờ mờ quen thuộc trước mắt, khóe mắt Giang Nguyên có một giọt nước mắt chậm rãi chảy xuống từ bao giờ.

~ Xin lỗi, chị dâu.

Giang Nguyên đỏ bừng đôi mắt, chậm rãi vươn tay ra, dùng sức vặn bung khuỷu tay đã hơi cứng lại kia, chậm rãi bế đứa bé từ dưới thân thể cô ra.

Lúc này chị dâu đã sớm không còn hơi thở nữa. Như ậy tiếng tim đập hắn vừa nghe thấy sẽ là của đứa bé rồi. Nhìn đứa bé trong tay mình, quả nhiên còn một tia hơi thở nhưng lại rất yếu ớt, đã rơi vào trạng thái hôn mê, trái tim Giang Nguyên đau đớn như muốn vơ tan. Cả nhà Ky Đầu hiện chỉ còn lại mình đứa bé này. Nếu như đứa nhỏ có chuyện gì thì làm sao hản đối mặt được với Ky Đầu dưới suối vàng đây?

Lập tức ôm đứa bé vào lòng, vội vàng bước nhanh: tới trước ba lô, đặt đứa nhỏ xuống đất, Giang Nguyên mở ba lô bắt đầu lấy một chai nước, sau đó liền mở túi cấp cứu ra.

- Tiểu Bảo?!

Người thanh niên bên cạnh lúc này cũng vội vàng đi tới hỗ trợ, giúp Giang Nguyên mở túi cấp cứu. Cầm một cái xi lanh, Giang Nguyên liền nhanh chóng hút nước, lại dùng băng gạc xoa nhẹ đôi môi khô héo của Tiểu Bảo, chậm rãi bơm nước từ trong bình vào miệng Tiểu Bảo.

Sau khi bơm một xi lanh xong, lại dùng ống nghe nghe tim Tiểu Bảo, Giang Nguyên mới thoáng thở phào nhẹ nhõm. Xem ra tạm thời một lúc sẽ không có vấn đề gì nữa. Hắn lập tức ôm lấy Tiểu Bảo, trầm giọng nói với người thanh niên kia:

- Nơi này có chỗ nào truyền dịch được không? ~ Truyền dịch? Người thanh niên sửng sốt, sau đó vội vàng nói:

- Viện vệ sinh, viện vệ sinh chỉ sụp một nửa, chắc vẫn có chỗ truyền dịch.

- Tốt, mau dẫn tôi đi.

Giang Nguyên đeo ba lô, ôm Tiểu Bảo chạy nhanh. Hắn biết bởi Tiểu Bảo ở bên trong quá lâu, không khí tù túng, hơn nữa khóc lóc khiến thiếu dưỡng khí, thiếu nước, cần phải nhanh chóng bổ sung dịch, đồng thời cũng phải cho thở ô xy. Mà biện pháp bổ sung dịch tốt nhất là truyên dịch rồi. Lúc này Giang Nguyên cũng không còn lựa chọn nào khác. Tuy rằng bên trong bao hàng không kia có dụng cụ nhưng lại rơi vào trong núi rừng xa xa, muốn tìm về cũng không phải một chốc một lát là được.

Người thanh niên kia chạy phía sau Giang Nguyên thở hổn hển, thật sự là không đuổi kịp, đành phải kêu to chỉ đường:

~ Phía trước, rẽ trái.

Giang Nguyên ôm Tiểu Bảo chạy nhanh, đâm đầu vào người đàn ông gặp đầu tiên. Thấy trong tay Giang Nguyên ôm một đứa trẻ, đang chạy nhanh như vậy, biết ngay là quân đội vừa cứu được người.

Giang Nguyên vọt qua nhanh như gió. Người thanh niên phía sau một lúc mới chạy tới. Người đàn ông kia giữ gã lại, ngạc nhiên hỏi:

- Dương Mộc, binh sĩ kia vừa cứu được con nhà ai thế?

- Là con nhà Dương Thế Bình đấy.

Thanh niên vừa thở vừa nói.

- Hả, nhà Dương Thế Bình à? Không phải hắn vừa mới đi tới đó sao? Chỉ đào được một người à? Còn thở không?

Người đàn ông kinh ngạc nói.

- Còn thở. Vừa tôi xem rồi. Thanh niên gật đầu nói.

- Đi mau một chút xem sao. Binh sĩ kia số không tồi, vừa tới đã cứu được một người rồi.

Người đàn ông vội vàng thúc dục.

Giang Nguyên ôm Tiểu Bảo chạy một đoạn rồi, rốt cục thấy một khu nhà hai tầng bị sụp một nửa, bên trên có ký hiệu chữ thập đỏ. Vọt vào trong khu nhà rồi, Giang Nguyên mới phát hiện ra trong đó có đây người nằm. Trên cánh cửa, trên ghế đều là người, hơn nữa đại đa số đều là người dính máu đang r*n r*, bên cạnh là một số người nhà đi cùng khóc rưng rức, khiến cả khu nhà ồn ào, nhốn nháo.

Lúc này hắn cũng không quản nhiều, nhanh chóng đi nhanh về phía đại sảnh rách nát.

- Bác sĩ? Bác sĩ

Đứng trong đại sảnh, Giang Nguyên trầm giọng hét lớn.

- Bác sĩ đang cấp cứu. Xin chờ một chút.

Lúc này, một người phụ nữ trung niên đứng ở cửa phòng thấy Giang Nguyên gọi tiếp liền lộ vẻ đau khổ đáp.

- Cấp cứu.

Giang Nguyên chần chờ một chút, sau đó lại nhìn thấy có phòng biển đề phòng cấp cứu bên cạnh, lúc này không chút nghĩ ngợi, tiến vào bên trong tìm kiếm.

- Ôi, sao anh lại tự đi vào chứ.

Người phụ nữ trung niên kia thấy Giang Nguyên chạy vào phòng cấp cứu, lại thấy Tiểu Bảo trong tay Giang Nguyên, lúc này kêu một tiếng, nhưng lại không nói thêm gì nữa.

Vào trong phòng cấp cứu, thấy phía trong tuy tàn tạ nhưng cũng còn vài bình dịch truyền và đường, trước mắt Giang Nguyên sáng ngời. Hắn chính đang tìm những thứ này, vội vàng đặt Tiểu Bảo lên một chiếc. giường, cầm một lọ nước muối sinh lý và một bộ truyền dịch tới, nhanh chóng cắm kim vào. Chẳng qua tìm tới tìm lui, hắn cũng không thấy chỗ nào treo được bình dịch. Lúc này người thanh niên kia xuất hiện tại cửa, Giang Nguyên liền vội vàng vẫy gã:

- Đến đây, đến giúp một chút! - Vâng! Thấy Giang Nguyên gọi, người thanh niên kia vội vàng tiến đề, dựa theo lời nói của Giang Nguyên, cầm cao bình dịch truyền.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 571: C571: Làm sao chỉ vài sợi rễ sâm đã có hiệu quả như vậy


Có người cầm bình, tất nhiên đã giải quyết được một vấn đề lớn của Giang Nguyên. Hắn vội vàng lấy nước rửa tay cho Tiểu Bảo, sau đó mới cầm tay nó, đưa tay vỗ vỗ. Chẳng qua rõ ràng Tiểu Bảo hiện đã bị mất nước khá nghiêm trọng, mạch máu rất chìm.

Nhìn Giang Nguyên võ vài cái mà không thấy mạch, người thanh niên bên cạnh cũng nóng nảy, nhìn Giang Nguyên một chút, nói:

- Hay là đi tìm bác sĩ lấy mạch từ trên đầu đi?

- Đúng, nếu trẻ con không tìm được mạch thì truyền mạch trên đầu đi.

Lúc này, người đàn ông trung niên kia cũng đã tới nơi.

Giang Nguyên hơi nhíu nhíu mày. Đây là do mất nước, tay và đầu đều không khác nhau nhiều. Chẳng qua hắn cũng không phải không cách nào cả, lập tức lấy cồn sát trùng cho Tiểu Bảo, đưa tay cầm mũi kim, sau đó hai mắt hơi nheo lại, trong lòng thầm nghĩ:

- Khởi động Thanh Chướng.

Theo Giang Nguyên mặc niệm, trong đầu hắn nhanh chóng hiện lên một tin tức:

- Thiên phú cấp một, Thanh Chướng khởi động.

Trước mắt Giang Nguyên sáng ngời, chỉ thấy mạch máu dưới tay Tiểu Bảo vừa rồi còn không thấy đâu, trong nháy mắt liền hiện ra di động trước mắt Giang Nguyên. Thấy mạch máu xuất hiện, Giang Nguyên liền không chần chừ chút nào, tay nhẹ nhàng xuyên mũi kim vào.

Kim đi vào, thậm chí Giang Nguyên có thể mơ hồ thấy kim đã đâm đúng vị trí mạch máu. Xác nhận lấy ven hoàn thành, hơn nữa còn không sai lệch, lúc này hắn mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.

- Thiên phú cấp một, Thanh Chướng ngừng lại. Tiêu hao 3% năng lực tích lũy. Hiện tại độ tích lũy năng lượng của đuôi thứ tư là 13%.

Đối với chuyện này, Giang Nguyên cũng không thèm để ý. Chỉ cân cứu được Tiểu Bảo, có hao hết năng lượng. cũng không có vấn đề gì.

Điều chỉnh tốc độ dịch truyền xong, lúc này Giang Nguyên mới thở phào nhẹ nhõm. Hiện tại tốt nhất là tìm thêm một bình ô xy. Nhìn khu nhà rách nát này, Giang Nguyên cũng chẳng mong có khu ô xy cao áp hay gì đó, thầm nghĩ chỉ cần có bình ô xy là tốt lắm rồi.

- Phiền các người trông chừng giúp tôi một chút, tôi đi xem có nơi nào có bình ô xy không?

Người đàn ông trung niên trung niên và người thanh niên kia thấy Giang Nguyên lấy ven thuận lợi, lúc này đã phục hắn sát đất rồi. Không ngờ kỹ thuật của binh sĩ này lại tốt như vậy, không cần nhìn, lấy ven cái được ngay. Thấy vậy, bọn họ vội vàng gật đầu.

Có người tìm giúp, Giang Nguyên cũng yên tâm, vội vàng đi ra ngoài tìm ô xy. Chẳng qua hắn đi mấy phòng liền cũng không tìm thấy, xem ra thật đúng là khu nhà này rất thiếu thốn, ngay cả ô xy cũng không có.

Giang Nguyên cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành thở dài đi về phòng cấp cứu.

Thấy Giang Nguyên về tay không, người đàn ông trung niên và người thanh niên kia đều hơi kinh ngạc, nói:

- Không tìm được sao?

Giang Nguyên lắc đầu, nói:

- Không có. Xem ra chỉ có thể tìm biện pháp khác!

Nghe thấy Giang Nguyên trả lời như vậy, sắc mặt hai người đều hơi buồn bã. Hơi thở của Dương Tiểu Bảo hơi yếu ớt, còn không biết có cứu được hay không. Không có ô xy, chỉ sợ là nguy hiểm rồi.

Giang Nguyên nhíu nhíu mày, sau đó chạy ra, nói với người phụ nữ trung niên vừa giữ cửa kia:

- Cô có biết nơi nào có nước sôi không? - Hẳn bên kia cũng có.

Người phụ nữ trung niên chỉ vào một góc. Giang Nguyên thuận mắt nhìn lại, thấy bên trong có một cái lò, bên trên còn có siêu nước.

Hắn lập tức chạy tới, nhấc siêu nước lên, trong lòng hơi vui vẻ. May mà có nước sôi. Hắn vội vàng tìm một cái chén, rót non nửa chén nước sôi, sau đó vội vàng đi trở về phòng cấp cứu.

Nhìn Giang Nguyên chạy ra, lại bưng nửa chén nước sôi về, hai người bên trong đều sửng sốt, không biết hắn muốn làm gì, vẻ mặt tò mò nhìn Giang Nguyên.

Lúc này Giang Nguyên để chén nước sôi xuống, vội vàng cầm lấy ba lô bên cạnh, sau đó lấy cây sâm hơn hai trăm năm ra. Mặc dù cây sâm này đã bị Giang Nguyên cắn một đoạn nhưng vẫn còn bốn năm rễ sâm không to không nhỏ.

Lúc này hắn cũng chẳng đau lòng, cẩn thận rút vài rễ sâm xuống, sau đó bỏ vào chén nước. Hiện tại muốn cứu Tiểu Bảo cũng chỉ có thể dùng thứ này. Với thể chất còn nhỏ của Tiểu Bảo, tất nhiên không thể chịu nổi sức thuốc khổng lồ của sâm núi lâu năm. Nhưng hiện tại Tiểu Bảo rất cần bồi bổ tăng khí, chỉ có dược tính của sâm này là ôn hòa, mà hiệu lực lại mạnh hơn sâm thường rất nhiều.

Cho nên Giang Nguyên cũng chỉ còn cách kiên quyết, cầm rễ sâm này thử một lần.

Rễ sâm nhanh chóng được nước sôi làm mềm, thậm chí bắt đầu có mùi thơm mờ nhạt tỏa ra.

Hai người kia ngửi chút mùi thơm này, lúc này cũng cảm thấy tỉnh thần rung lên, không kìm nổi giật mình. Làm sao chỉ vài sợi rễ sâm đã có hiệu quả như vậy rồi?

Lúc này Giang Nguyên cũng không chờ nổi nữa, thấy thuốc bắt đầu tan, vội vàng cầm một cái kim tiêm, nhẹ nhàng rút nước trong bát, sau đó lay động khẽ.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 572: C572: Tôi là bạn gã


Nước sâm vàng nhạt chậm rãi di động trong ống tiêm. Giang Nguyên khẽ cau mày nhìn chất lỏng trong ống tiêm, phe phẫy khẽ, dịu dàng giống như với tình nhân vậy.

Người đàn ông trung niên và người thanh niên tên Dương Mộc bên cạnh thấy động tác dịu dàng cẩn thận của Giang Nguyên, lúc này mặt cũng thoáng tò mò. Chẳng lẽ chút nước sôi ngâm cũng có thể tiêm vào người sao? Chỉ có Dương Mộc mới mơ hồ cảm nhận được, binh sĩ rất lợi hại này dường như làm việc lớn rất uy mạnh, nhưng làm việc nhỏ lại cẩn thận tới tận cùng. Đầu tiên cũng truyền dịch cho Tiểu Bảo đã, giờ hẳn không phải dùng thứ nước này để tiêm.

Đương nhiên Giang Nguyên sẽ không dùng thứ này để tiêm rồi. Cho dù là tiêm bắp hay truyền dịch cũng đều phải dùng thiết bị điều chế tương đối tinh tế, trừ độc sát khuẩn mới có thể tiêm vào người được. Nếu tiêm truyền có thể dùng thứ thô sơ thế này, hàng năm không biết có bao nhiêu người chết đây.

Giơ ống tiêm lên, vô cùng cẩn thận nhỏ một giọt nước vào muội bàn tay, cảm nhận độ ấm. Chỉ còn hơi ấm, không quá nóng nữa, lúc này Giang Nguyên mới đặt cái bơm tiêm không có mũi tiêm tới bên mép Tiểu Bảo, nhỏ từng giọt canh sâm vào trong miệng Tiểu Bảo.

Nhìn động tác vô cùng cẩn thận của Giang Nguyên, người đàn ông trung niên mới thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra không phải để tiêm, là mớm thuốc thôi.

Một ống tiêm có chút canh sâm, Giang Nguyên cẩn thận nhỏ tới năm sáu phút, khiến người đàn ông trung niên và Dương Mộc đứng một bên không hiểu sao. Một người đàn ông sao lại có thể kiên nhẫn như vậy, chỉ chút thuốc trong bơm tiêm mà nhỏ từng giọt từng giọt một, làm bao lâu như vậy sao?

Nhìn giọt nước thuốc cuối cùng đã tiến vào miệng Tiểu Bảo, không còn thấy đâu nữa, lúc này Giang Nguyên mới hài lòng gật đầu. Bởi người bệnh đang hôn mê, trên cơ bản mất công năng tự nuốt. Nếu muốn Tiểu Bảo có thể hấp thu được thì cũng chỉ có thể làm như vậy thôi.

Đặt bơm tiêm vào chén trà ở một bên, sau đó Giang Nguyên liền cười với hai người, nói:

- Thật sự là phiền hai người quá rồi!

Nghe thấy tiếng cảm tạ của Giang Nguyên, hai người vội vàng cười lắc đầu nói:

- Đâu có, đâu có... Dương Tiểu Bảo cũng là người trong thôn chúng ta, chúng ta sao có thể không để ý tới chứ.

Lúc này, người đàn ông kia chỉ ra bên ngoài, nói:

- Bên ngoài mới có giá treo dịch truyền, chúng ta ôm Dương Tiểu Bảo ra ngoài trước đi!

- Được...

Giang Nguyên gật đâu. Dù sao cũng không thể để người ta đứng cầm bình dịch hộ mình suốt được.

Ôm Tiểu Bảo, mang theo cái chén ra ngoài, lúc này quả nhiên có người từ trong viện đi ra đại sảnh. Một cây gỗ cắm mấy cây định được biến trở thành cây treo bình dịch, đặt sẵn ở đó, lúc này cũng vừa vặn còn một cây đỉnh để treo bình.

Dương Mộc treo bình dịch truyền lên, sau đó tìm một cái ghế cho Giang Nguyên ngồi xuống, mới gật đầu nói:

- Tôi tên là Dương Mộc. Chúng tôi còn có việc, phải đi trước rồi...

- Cám ơn hai người...

Giang Nguyên gật đầu, hiển nhiên hiểu lúc này hai người còn phải đi giúp đỡ mọi người, rất vất vả nên vội vàng cám ơn bọn họ.

Đợi hai người đi rồi, nhìn sắc mặt Tiểu Bảo dần dần hồng hào lên, hơn nữa hơi thở cũng mạnh mẽ lên, lúc này Giang Nguyên mới thở phào nhẹ nhõm, lại cầm bơm tiêm trong chén tràn, hút một chút nước sâm, chậm rãi nhỏ cho Tiểu Bảo.

Giang Nguyên nhỏ thuốc cho Tiểu Bảo ở đó, một số người dân bị thương không nặng ngồi đây cũng đều tiếp cận tới chỗ Giang Nguyên.

- Đồng chí... Thật sự chỉ có mình cậu tới sao?

Rõ ràng những người dân này cũng biết tin Giang

Nguyên mang tới rồi. Chẳng qua khi thấy hẳn, mọi người vẫn không nhịn nổi, tiến tới hỏi trực tiếp.

Nghe thấy câu hỏi này, nhớ tới các lính dù cùng nhảy với mình, trong lòng Giang Nguyên hơi cảm thán, vừa nhỏ thuốc cho Tiểu Bảo, vừa gật đầu nói:

- Nhảy dù trên cao rất nguy hiểm, tổng cộng chỉ có mười một người xuống thôi, còn không biết có mấy người có thể tới nơi an toàn. Nhưng mục tiêu chủ yếu của bọn họ là huyện thành, biết rõ tình hình nơi đó xong mới có thể đến hương trấn. Bên này chỉ có một mình tôi!

- Vậy... Cậu cố ý tới đây tìm nhà Dương Thế Bình rồi!

Lúc này có một bà bác nhìn Dương Tiểu Bảo trong lòng Giang Nguyên, nghỉ hoặc hỏi thăm.

Giang Nguyên cười khổ, buông ống tiêm đã hết thuốc ra, vừa đưa tay lau nhẹ bụi đất trên mặt Tiểu Bảo, vừa gật đầu.

Thấy Giang Nguyên gật đầu, lại có người chân chừ hỏi:

- Thằng ranh Dương Bảo Cường này mấy năm nay vẫn không về, chẳng lẽ cậu biết gã?

- Tôi là bạn gã...

Giang Nguyên gật đầu, lại đưa tay áo lên, đau lòng lau bụng đất trên người Tiểu Bảo.

Nhìn động tác của Giang Nguyên, mấy người dân này mới âm thầm gật đầu. Thằng ranh nhà họ Dương có bạn bè không tồi. Trừ quan hệ vô cùng tốt ra, ai lại chịu nguy hiểm lớn như vậy, giờ khắc này một mình tới đây, cứu được đứa con duy nhất nhà gã. Nhìn dáng vẻ người ta đối với Dương Tiểu Bảo thì quan hệ này chỉ sợ rất thân thiết rồi.

Mấy người dân còn đường vây lấy Giang Nguyên hỏi tình hình bên ngoài, lúc này một vị bác sĩ mặc áo blu trắng dính đầy vết máu mệt mỏi từ trong phòng cấp cứu đi ra, chậm rãi lắc đầu, sau đó người phụ nữ trung niên đứng chờ ngoài cửa kia bắt đầu khóc rống lên.

- Bác sĩ Đào... Bác sĩ Đào, mau tới khám chân cho cha tôi một chút đi...

Người bên ngoài thấy bác sĩ đã đi ra, vội vàng kêu lớn.

- Được... Tới ngay...

Vị bác sĩ Đào này thoạt nhìn tương đối chật vật, tóc khô khốc bù xù, trông chẳng khác gì lông gà, sắc mặt cũng vàng ệch, mang theo một đôi kính cận dầy cộp, trong mắt tràn đầy tơ máu, vẻ mặt tiều tụy. Lúc này nghe thấy bên ngoài có tiếng gọi, ông vội vàng mang theo một cái hòm thuốc, nhanh chóng đi tới.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 573: C573: Không thể cứu rồi


Nhìn dáng vẻ bác sĩ luống cuống tay chân như vậy, Giang Nguyên cau mày nói:

- Nơi này chỉ có một bác sĩ sao?

- Ôi... Vốn là có bốn bác sĩ, nhưng bác sĩ Lý và bác sĩ Hoàng đều bị chôn rồi. Hiện tại mọi người còn chưa moi ra được. Nhà bác sĩ Triệu trong huyện thành không biết thế nào nữa. Hôm qua là bác sĩ Đào trực phòng bệnh, may mà đại sảnh không sụp xuống...

Sắc mặt một người dân khó coi, thở dài nói, ra hiệu:

- Phòng hộ sĩ Tiểu Dương cũng sụp, vừa mới được mọi người cứu ra. Đáng tiếc thật, một cô gái thật tốt như vậy...

Một người dân khác giờ cũng không nén nổi thở dài, nói:

- Hơn nữa bác sĩ Đào là bác sĩ nội khoa, không phải bác sĩ ngoại. Còn may là ông ấy biết cũng nhiều... Nếu không thì giờ chúng ta cũng không biết phải làm gì đây!

Nghe thấy những lời này, Giang Nguyên chậm rãi gật đầu.

- Sợ là bị gãy xương rồi... Cần chụp X-quang. Hiện tại tôi chỉ có thể cố định trước một chút, chờ tới lúc đường thông, sẽ phải ra ngoài nối xương...

Lúc này giọng bác sĩ Đào vô tình truyền ra ngoài, trong giọng nói tràn ngập uể oải và bất đắc dĩ.

- Bác sĩ Đào, ông cố nối xương cho cha tôi một chút đi... Không biết bao giờ đường mới thông, không biết cha tôi có chịu được lâu như vậy không...

Con của bệnh nhân kia lúc này tràn đầy bất lực. Gã cũng hiểu rõ bác sĩ Đào chỉ chuyên nội khoa, nhưng trước mắt cũng không còn cách nào khác.

- Tôi không biết nối xương mà...

Giọng bác sĩ Đào tràn ngập bất đắc dĩ, nói:

- Tôi là bác sĩ nội khoa, thật sự chưa bao chuyện này bao giờ. Hơn nữa chỉ sợ xương của cha cậu bị gãy nát, tôi không thể nối được...

Lúc này có một người bên cạnh khuyên nhủ:

- Lý Nha Tử, bỏ đi, bỏ đi, khu khụ...chờ làm khó bác sĩ Đào. Xương sườn của cha cũng gãy rồi, thở cũng không ổn nữa.... Khụ khụ...

- Ôi ôi... Thầy Ngô, thầy Ngô, ông đừng nói chuyện

nữa. Đã gãy xương sườn rồi thì càng không thể nói nhiều...

Nghe tiếng ho khan của thầy Ngô, bác sĩ Đào vội vàng nói.

Nơi này còn đang bận rộn rối bời, bên ngoài lại có hai người bê cánh cửa vào, kêu lớn:

- Bác sĩ Đào, mau tới khám. Xem ông Lê còn cứu nổi không...

Nghe thấy bên ngoài ồn ào, Giang Nguyên cũng nhìn Tiểu Bảo giờ hơi thở đã ổn định, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng hồng hào rồi, xem ra tạm thời hẳn không có vấn đề, hơn nữa với tốc độ dịch truyền trên đầu, ít nhất còn có thể truyền hai ba giờ. Lúc này hắn nhìn bác gái bị thương chút tay bên trái, nói:

- Bác gái, tôi là bác sĩ ngoại khoa. Bác giúp tôi ôm Tiểu Bảo, tôi ra ngoài trợ giúp bác sĩ Đào...

- Hả... Cậu là bác sĩ à... Vậy đi mau đi. Đưa tôi.. Tôi ôm cho cậu, cậu đi nhanh đi...

Nghe thấy lời Giang Nguyên, bác gái kia sửng sốt rồi mừng rð, vội vàng đáp lời, sau đó cẩn thận nhận lấy Tiểu Bảo, ngồi xuống ghế, liên tục giục Giang Nguyên mau đi.

Bên cạnh còn mấy người, giờ cũng mừng rỡ bất ngờ kêu lên:

- Đúng rồi đúng rồi, vừa rồi tôi thấy đồng chí này cẩn thận như thế, rất giống bác sĩ... Thế thì tốt quá rồi, tốt quá rồi...

Sau khi buông Tiểu Bảo xuống, Giang Nguyên liền lấy hòm cấp cứu trong ba lô ra, vội vàng bước nhanh ra ngoài sân, phía sau còn có hai người dân, vui mừng kêu lớn:

- Đồng chí này là bác sĩ ngoại khoa, mọi người được cứu rồi...

Nghe thấy lời này, một số người quanh đại sảnh cũng hưng phấn nhìn lại, thấy Giang Nguyên dù còn trẻ nhưng mặc một bộ quần áo đặc chủng của quân đội, trong tay còn cầm cái hòm thuốc mang dấu chữ thập đỏ, có vẻ cũng tương đối đáng tin cậy, lập tức vui mừng hẳn.

Đi tới trong khu nhà, lúc này bác sĩ Đào đang cầm ống nghe kiểm tra cho một người bị dính đầy bụi đất nằm trên cánh cửa.

Nhìn mặt người nọ dính máu, hơi thở không có, lúc này Giang Nguyên vội vàng đi tới. Để vị bác sĩ nội khoa này đi cấp cứu đúng là làm khó cho người ta.

Giang Nguyên tới gần, bác sĩ Đào kia mới ngẩng đầu, nhìn về phía hai người nâng cánh cửa, lắc đầu bất đắc dĩ nói:

- Không thể cứu rồi!

- Không cứu được sao? Vừa rồi tôi còn thấy ông ấy thở mà...

Một người thanh niên buồn bã nhìn bác sĩ Đào, nói: - Bác sĩ Đào, ông có cần kiểm tra thêm không!

- Ông ấy mất máu nhiều quá, hơn nữa gãy không ít xương sườn rồi, chỉ sợ đã c*m v** trong phổi, không thở nổi nữa. Nhịp tim cũng gần như không có rồi... Tôi không có biện pháp. Nếu ở bệnh viện huyện thì còn có thể thử một lần...

Lúc này rõ ràng bác sĩ Đào hiểu rất rõ năng lực của mình. Bệnh nhân như vậy nếu ở bệnh viện huyện thì có lẽ còn thử cứu một chút. Mình là bác sĩ nội khoa, đây cũng không phải chuyên môn của mình, căn bản không có biện pháp.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 574: C574: Chúng tôi sẽ đi tìm về giúp ngài


Lúc này vừa hay Giang Nguyên chạy tới, nghe thấy những lời này của bác sĩ Đào, vội vàng ngồi xuống, mở hòm cấp cứu lấy ống nghe ra, vội vàng đeo vào, đặt lên người người bị thương tên Lê Tê Trường kia nghe.

Đột nhiên thấy binh sĩ này tiếp cận tới, thật ra bác sĩ Đào cũng hơi sửng sốt. Chẳng qua thấy bên cạnh Giang Nguyên có hòm cấp cứu tương đối chuyên nghiệp kia, trong lòng ông cũng mừng rỡ. Cuối cùng cũng có người giúp đỡ rồi. Ông là một bác sĩ nội khoa, hiện tại đối mặt với nhiều bệnh nhân ngoại khoa như vậy, quả thực sắp không thể chống đỡ nổi rồi.

Giang Nguyên nghe thấy tiếng tim, lúc này đã cực kỳ yếu ớt. Nếu không phải thính giác của hắn hơn người, hầu như sẽ không thể nghe nổi, hơn nữa hô hấp của đối phương cũng tương đối yếu ớt...

- Có tim đập là tốt rồi...

Gỡ ống nghe xuống, tay Giang Nguyên đưa ra sơ vào ngực phải đã hơi lõm xuống của bệnh nhân, gõ gõ mấy cái, trong lòng lập tức sáng tỏ, vội vàng mở mi mắt người bệnh ra, lấy một cái đèn pin nhỏ, chiếu vào đồng tử, thấy vẫn có phản ứng với ánh sáng, lúc này liền âm thầm gật đầu.

Lúc này Giang Nguyên mới buông đèn pin, liền nghe thấy bác sĩ Đào hỏi thăm đầy chờ mong:

- Vị... Đồng chí này, cậu cảm thấy thế nào?

~ Nơi này có bình ô xy không?

Nhìn vẻ vui mừng và hưng phấn trong mắt bác sĩ Đào, Giang Nguyên trầm giọng hỏi ngược lại.

- Ô xy.... Có có... Trong phòng cấp cứu còn hai bình...

Bác sĩ Đào vội vàng đáp. - Tốt! Giang Nguyên đứng bật dậy, nói:

- May khiêng bệnh nhân vào phòng cấp cứu, có thể thử cứu chữa...

- Còn có thể cứu...

Giọng Giang Nguyên chậm rãi vang vọng, mặc dù không lớn nhưng tất cả mọi người đều đang chú ý tới phía bên này, lúc này nghe thấy, trong lòng đều thầm giật mình, tỉnh thần chấn động. Lê Tê Trường giờ thở không ra hơi, không ngờ vị bác sĩ quân y trẻ này nhìn liền bảo có thể cứu. Quả thật bác sĩ trong quân đội có khác. Vậy những người như chúng ta không chừng đều có thể cứu rồi.

Có những lời này của Giang Nguyên, hai người liền vội vàng bê cánh cửa, đi theo bác sĩ Đào về phía phòng cấp cứu. Giang Nguyên mang hòm thuốc theo phía sau, trong lòng cũng thầm tính toán phương án cấp cứu. Có thể cấp cứu đương nhiên không có nghĩa là chắc chắn cứu được. Hiện tại nhiều nhất Giang Nguyên chỉ nắm chắc bốn năm phần mười mà thôi.

Rõ ràng người bệnh đã mất máy nhiều, ngực phải lõm xuống, gõ có tiếng đặc, hô hấp ở ngực trái yếu ớt, nói rõ đã gãy nhiều xương sườn rồi, hơn nữa có thể bị thương tới mạch máu lớn, làm cho bên trong tụ máu. Tuy nhiên không nghe thấy ran ẩm, nói rõ chưa chắc đã bị tổn thương phổi.

Có thể người này chỉ bị đè lâu, thời gian dài nên phải nhanh chóng một chút, không chừng còn có hy vọng...

Rất nhanh, bệnh nhân đã được đưa tới phòng cấp cứu. Mà người phụ nữ người nhà bệnh nhân vừa không cứu nổi kia giờ đã được đỡ ra bên ngoài, dựa vào một bên khóc đầy bất lực.

Giang Nguyên đi theo phía sau âm thầm thở dài, đi qua bên cạnh Tiểu Bảo, lại quan sát một chút, xác nhận tình hình Tiểu Bảo hiện tại không tệ lắm, lúc đó mới tiến vào phòng cấp cứu. Chẳng qua sau khi đi vào, quan sát trang thiết bị đơn sơ ở đây, lúc này Giang Nguyên cũng không nén nổi cười khổ một chút.

Trong phòng có một chiếc bàn gỗ rộng chừng hai thước đã không còn biết là màu gì, một cái đèn trắng loang lỗ đã rơi xuống đất, một cái cột treo dịch truyền chế bằng gỗ, bên cạnh là một cái bàn gỗ xiêu vẹo miễn cưỡng dùng được, đặt một bộ điện tâm đồ. Dựa vào tường là hai bộ bình ô xy, bên cạnh là một khay để đầy các loại thiết bị cấp cứu và thuốc men. Nhìn qua, nơi này phải lạc hậu hơn phòng khám của bác sĩ Hồ tới vài chục năm.

- Được rồi, mọi người người ra ngoài trước đi... Tôi giúp... Vị đồng chí này cấp cứu!.

||||| Truyện đề cử: Bé Chanh Siêu Chua |||||

Đặt nàng lên trên bàn gỗ, bác sĩ Đào liên vội vàng nói với hai người, cảm thấy đã có chỗ dựa, tinh thần cũng phấn chấn hơn vài phần.

- Ôi ôi... Tốt tốt...

Hai người kia vội vàng đáp lời, sau đó liền định đi ra ngoài.

Lúc này Giang Nguyên như nghĩ đến điều gì đó, vội vàng nói:

- Đúng rồi, nhờ hai người giúp tôi một chút...

Nghe thấy lời này của Giang Nguyên, hai người vội vàng gật đầu nói:

- Bác sĩ, có chuyện gì, mời ngài nói...

~ Tôi có một bao hàng không rơi ở sườn núi đối diện, bên trong có rất nhiều dụng cụ trị liệu. Có thể nhờ hai người giúp tôi nhanh chóng tìm về không, hiện tại sẽ rất cần...

- Bao hàng không... Ồ... Tôi từng thấy rồi. Là một cái bao màu trắng phải không. Tôi biết ở nơi nào... Hình như bị treo trên cái cây kia...

Một người trong đó hơi sửng sốt, sau đó liền vội vàng gật đầu nói:

- Chúng tôi sẽ đi tìm về giúp ngài...

Dứt lời, hai người liền vội vã chạy ra ngoài.

Lúc này Giang Nguyên cũng vội vàng cầm lấy bộ dưỡng khí bên cạnh, lắp ráp một hồi liền nối với nhau, sau đó vặn mở van áp lực, nhìn bọt khí bốc lên lục bục trong bình, sau đó liền lấy khăn lau sạch chút bụi đất tại lỗ mũi bệnh nhân, lúc này mới đặt ống dưỡng khí vào mũi người bệnh.

Nhìn động tác thuần thục và cẩn thận của Giang Nguyên, lúc này trong lòng bác sĩ Đào lại càng bình tĩnh và an tâm hơn vài phần. Người này đúng không phải là binh sĩ cứu thương chỉ trải qua huấn luyện tạm thời, tương đối đáng tin cậy.

Động tác của Giang Nguyên cũng khá nhanh, mà lúc. này hai người đi tìm bao hàng không mới vừa chạy ra khỏi đại sảnh. Nhìn dáng vẻ vội vàng của hai người, có người bên cạnh hỏi:

- Thế nào rồi?

- Vị bác sĩ kia và bác sĩ Đào đang cấp cứu. Hiện tại chúng tôi phải đi tìm bao hàng không cho hắn, bên trong có thiết bị cứu người... Tôi nhớ kỹ đã nhìn thấy cái bao ấy rơi ở trên sườn núi phía nam...

Một người trong đó vừa chạy vừa nói.

Nghe thấy lời này, bên cạnh có một bà lão tóc hoa râm dường như nghĩ ra điều gì, cũng vội vàng nói:
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 575: C575: Có việc gì tôi sẽ báo cậu


- Đúng đấy... Tôi cũng từng nhìn thấy, hình như bay cùng vị bác sĩ này tới, rơi ngay ở sườn núi phía nam. Lê Nha Tử, các cậu mau đi... Đừng để lỡ việc của bác sĩ!

- Vâng vâng... Chúng cháu lập tức trở lại ngay!

Nghe thấy bà lão cũng xác nhận là ở nơi đó, lúc này bước chân của hai người cũng nhanh hơn vài phần.

Bên kia đi lấy đồ, bên này bác sĩ Đào cũng không nhàn rỗi, thấp ướt một chiếc khăn lông ở vòi nước trong góc tường, sau đó vội dùng khăn lau bụi đất trên mặt và cánh tay bệnh nhân đi.

Nhìn bác sĩ Đào đã lau sạch sẽ người bệnh, lúc này Giang Nguyên đứng một bên mới đưa tay lấy một chai nước muối sinh lý, nhanh chóng cắm dịch, cầm tay bệnh nhân, sau đó liền lấy ven truyền dịch.

Bệnh nhân đã mất máu nhiều, lúc này phải nhanh chóng bổ sung khối lượng tuần hoàn. Nếu không có nhiều dịch truyền vào, còn phải truyền máu, nếu không bệnh nhân rất khó được cứu sống.

Sau khi truyền dịch, lúc này Giang Nguyên mới lo lắng hỏi bác sĩ Đào đang đo huyết áp cho bệnh nhân:

- Hiện tại huyết áp bao nhiêu rồi? - Không đo nổi...

Bác sĩ Đào bất đắc dĩ lắc đầu.

Giang Nguyên gật đầu, cũng không bất ngờ, đưa tay điều chỉnh tăng tốc dịch truyền, sau đó nói với bác sĩ Đào:

- Dùng một ml andrenalin...

~ Được...

Thấy bác sĩ Đào tiêm xong andrenalin rồi, Giang Nguyên mới nhìn ngực phải bị lõm xuống của bệnh nhân, hơi nhíu nhíu mày nói:

- Chỗ ông có dụng cụ truyền máu không?

- Truyền máu? Không có...

Bác sĩ Đào sửng sốt, sau đó vội vàng lắc đầu:

- Nơi chúng tôi cũng không có điều kiện chân nhân truyền máu, cho nên không có dụng cụ...

Giang Nguyên thở hắt ra. Xem ra chỉ có thể chờ bọn họ mang bao hàng không cho mình thôi.

Chẳng qua mặc dù không có dụng cụ nhưng hiện tại cũng không phải không thể làm gì. Hắn đưa tay cầm ống nghe, cẩn thận kiểm tra vị trí trái tim bệnh nhân.

Vừa rồi tiêm andrenalin xong, hiệu quả vẫn không †ồi. Ít nhất là sau khi được bổ sung từ từ khối lượng tuần hoàn, nhịp tim của bệnh nhân đã mạnh mẽ hơn không ít, hơn nữa hô hấp cũng thoáng mạnh mẽ lên.

Nhờ hô hấp mạnh hơn, Giang Nguyên cẩn thận nghe lại vùng phổi của bệnh nhân, xác nhận không có ran ẩm, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Vùng phổi hẳn không bị †ổn thương gì, chỉ cần bao hàng không của mình không có vấn đề gì thì hy vọng cứu được bệnh nhân đã tăng lên rất nhiều rồi.

Thoáng suy nghĩ một chút, Giang Nguyên liền nói với bác sĩ Đào:

- Bác sĩ Đào, một lúc nữa có tìm được hai chai nước muối với một cái bát lớn một chút đã được khử trung không...

Bác sĩ Đào suy nghĩ một chút, sau đó nói"

- Nước muối có, còn bát lớn một chút thì chỉ có một cái chừng 500ml...

- Được, như vậy là ổn rồi...

Giang Nguyên hài lòng gật đầu. Chỉ cần có thứ này, như vậy coi như giải quyết được một vấn đề lớn rồi.

Lúc này Giang Nguyên cũng không nhàn rỗi. Xác nhận phương diện khí cụ không có vấn đề gì xong, hắn lại cầm một chai đường, treo lên truyền cho người bệnh, đồng thời cũng tăng tốc dịch truyền, tiến hành truyền song song hai tĩnh mạch.

Nhìn động tác của Giang Nguyên, bác sĩ Đào đứng cạnh cũng âm thầm gật đầu. Bệnh nhân mất máu quá nhiều, lúc chưa thể truyền máu, lợi dụng các loại chất lỏng khác nhau để bổ sung dịch là biện pháp khẩn cấp tốt nhất. Vị bác sĩ này quả nhiên nhiều kinh nghiệm hơn mình nhiều.

Truyền xong chai địch dầu tiên, hai người liền đợi bao hàng không trở về. Lúc này bác sĩ Đào mới cười thân cận với Giang Nguyên:

- Tôi tên là Đào Nhất Nguyên, còn không biết đồng chí tên gì...

- Tôi họ Giang... Ông gọi tôi là Giang Nguyên được rồi...

Giang Nguyên cười gật đầu nói. - Ồ... Bác sĩ Giang... Bác sĩ Đào gật đầu, sau đó cười nói:

~ Một mình bác sĩ Giang tới sao? Những người khác đâu?

- Bọn họ... Hàn huyên hai câu xong, Giang Nguyên mơ hồ nghe thấy bên ngoài có tiếng nói, suy nghĩ một chút liền cười nói:

- Bác sĩ Đào, đợi bọn họ trở về chắc còn một lúc nữa. Tôi ra bên ngoài xem một chút...

- Tốt, bác sĩ Giang, cậu đi đi. Nơi này có tôi để ý rồi.

Có việc gì tôi sẽ báo cậu...

Lúc này bác sĩ Đào cũng biết quả thật Giang Nguyên là người có bản lĩnh, biết hắn muốn làm gì, vội vàng gật đầu cười đáp.

Đi ra ngoài cửa, Giang Nguyên nhìn Tiểu Bảo một chút, xác nhận đã ổn, lúc này mới đi ra ngoài cửa đại sảnh.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 576: C576: Có thể chữa được không


Thấy Giang Nguyên đi ra ngoài, các bệnh nhân khác: cũng có mấy người tinh thần tốt, tò mò hỏi thăm:

- Bác sĩ, Lê Tê Trường thế nào rồi? Giang Nguyên nhẹ gật đầu, nói:

- Tạm thời ổn định rồi. Chờ lấy được dụng cụ của tôi, hẳn sẽ không có vấn đề lớn!

- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi...

Nghe Giang Nguyên nói vậy, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt vốn tối tăm cũng lộ một tia vui mừng. Nơi này ai bị thương cũng đều là hàng xóm của bọn họ. Mỗi khi thấy một người chết đi, trong lòng bọn họ đều đau thương vài phần. Mặc dù hôm nay đã trải qua rất nhiêu chuyện ly biệt sinh tử nhưng có thể cứu được một người lại khiến trong lòng bọn họ có thêm một phần hy vọng.

Giang Nguyên vừa dứt lời liền đi tới trước mặt một ông lão. Hắn nhớ rõ lúc trước ông lão này được bác sĩ Đào kia nói là đã gãy xương, không cách nào bó được.

Nhìn Giang Nguyên đi tới, con trai ông ở một bên làm sao không hiểu là Giang Nguyên tới khám cho cha mình, vội vàng hưng phấn nói:

- Bác sĩ, phiền ngài khám cho cha tôi một chút...

Giang Nguyên cười gật đầu, sau đó ngồi xổm xuống, chậm rãi nhìn ông lão một chút. Lúc này tinh thân ông lão cũng không được tốt lắm, được nằm trên một cái giường bện, cúi đầu r*n r*, sắc mặt hơi tái nhợt. Mà bắp. đùi trái của ông có vài cây gỗ và băng vải buộc chặt, xem ra hẳn là đùi trái bị gãy xương rồi.

Chẳng qua Giang Nguyên cũng không dám sơ xuất, lấy ống nghe kiểm tra tim cho ông lão, sau đó lại sờ sờ bụng, không phát hiện ra điều gì bất thường xong, lúc này mới chậm rãi cởi băng vài và cây buộc ra.

Mở ra xong, Giang Nguyên nhìn một lúc, thấy rõ là ông lão này còn may mắn, chắc là bị vật nặng rơi vào. chân, sau đó liền được cứu ra.

Giang Nguyên đưa tay sờ vào bắp đùi đã sưng vu, lúc này ông lão rên to vài tiếng, sau đó mở bừng con mắt nhìn Giang Nguyên.

Giang Nguyên hiểu nhất là vết thương do chiến đấu, chẳng qua cũng cơ bản giống với vết thương xương cốt. Đối với hắn mà nói, việc này quá quen thuộc. Hắn sờ sờ bắp đùi, xem tình huống phù nề liền phán đoán được đúng thật số ông lão này quá may, chỉ có xương bắp đùi bị gãy, còn những xương khác mới nứt mà thôi, thật ra cũng không quá nghiêm trọng như bác sĩ Đào nghĩ. Nếu thật sự đã gấy nát xương đùi thì thế nào cũng phải phẫu thuật thật.

- Bác sĩ, ngài thấy thế nào?

Nhìn vẻ mặt Giang Nguyên như hiểu ra, con ông lão một bên vội vàng lo lắng hỏi:

- Có thể chữa được không? Giang Nguyên gật đầu, cười nói: - Số bác trai may lắm. Có thể chữa được!

- Có thể chữa... Thật sự chữa được... Như vậy tốt quá...

Con trai ông lão hưng phấn nói.

Mà bệnh nhân và người nhà một bên lúc này cũng hơi hưng phấn, bắt đầu bàn tán. Xem ra vị bác sĩ quân y này đúng là không tầm thường. Bác sĩ Đào không điều trị được, hắn lại làm được.

- Tới đây... Bên trong hình như còn có một phòng trống, có một chiếc giường cũ. Đi vào bên trong mới được...

Giang Nguyên giơ tay nâng ông lão lên, nói với con trai ông:

- Tôi ôm ông ấy, anh nâng chân, cẩn thận một chút...

- Á... Bác sĩ, bác sĩ... Để tôi, để tôi. Chuyện này sao có thể để ngài làm được...

Nhìn Giang Nguyên đưa tay nâng cha mình lên, có vẻ chuẩn bị ôm, người con trai vội vàng tiến tới đỡ lấy.

Giang Nguyên cười cười, nói:

- Không sao đâu. Tay tôi vững hơn. Anh ôm chân ông ấy là được...

Nghe thấy những lời này của Giang Nguyên, người con trai đành cảm kích gật đầu nói:

- Vậy thì thật sự cám ơn ngài rồi!

Nhìn Giang Nguyên ôm ông lão đầy bụi đất không chút e ngại, tất cả mọi người bên ngoài đều bàn tán. Vị bác sĩ quân y này đúng là không giống người khác, không chỉ giỏi thủ thuật mà thái độ cũng rất thân thiết.

Bên trong còn có một gian phòng, trong có hai chiếc giường, chẳng qua bởi động đất nên đã bị phủ đây bụi rồi. Con trai ông lão đặt nhẹ nhàng ông lão lên giường. xong liền vội vàng tìm một tấm vải phủi sạch đất cát trên chiếc giường còn lại, sau đó mới cùng Giang Nguyên đặt ông lão lên.

Sau khi đặt đầu ông lão xuống rồi, Giang Nguyên mới nói với người con trai:

- Hiện giờ anh đi tìm một sợi dây thừng, buộc một khối gạch vào đó.

- Hả?!

Con trai ông lão sửng sốt, hoàn toàn không biết bác sĩ muốn tìm một sợi dây buộc gạch làm gì. Chẳng qua nếu đã yêu cầu thì tất nhiên y phải vội vàng đáp lời, nhanh chóng chạy ra bên ngoài.

Ông lão nhìn con mình đi ra, lúc này mới chậm rãi mở mắt, nhìn Giang Nguyên một chút, hơi thở hơi yếu ớt, nói:

- Đồng chí... Làm phiền ngài rồi...

- Bác trai không nên khách sáo... Nếu tôi đã tới, dù sao cũng không thể thấy chết không cứu được...

Giang Nguyên hơi cười mỉm, trấn an ông lão trên giường bệnh.
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 577: C577: Thế là ổn rồi


Chẳng qua sắc mặt ông lão vẫn trắng bệch như cũ, khiến Giang Nguyên hơi chau mày, sau đó xoay người ra khỏi phòng, đi tới đại sảnh, xem tình huống của Tiểu Bảo một chút rồi liền bưng chén tràn vẫn đặt trên ghế kia, vội vàng đi đến.

Con trai ông lão giờ cũng mang sợi dây buộc gạch vào, đặt trước mặt Giang Nguyên, cẩn thận cười nói: - Bác sĩ, ngài xem thế này đã hợp dùng chưa?

Giang Nguyên cầm sợi dây kéo kéo, sau đó hài lòng gật đầu, nói:

- Được rồi... Không có vấn đề gì... Chuẩn bị đồ vật xong, Giang Nguyên cũng không chần chờ thêm nữa. Đợi tới khi bao hàng kia được mang về, hắn còn phải vào trong phòng cấp cứu cứu người.

Nhìn nước còn thừa trong chén trà, Giang Nguyên liền đưa lên miệng ông lão, vừa cười vừa nói: - Bác trai, nào... Uống một chút đi...

Ông lão run rẩy tiếp nhận chén trà, sau đó đưa lên bên mép, uống ừng ực một cái liền xong chén nước sâm kia.

Nhìn ông lão đã uống hết nước sâm, lúc này Giang Nguyên cũng cười, thoáng chờ một chút, thấy trên mặt ông lão đã có một tia hồng hào hơn, trong lòng cũng yên tâm. Nối xương không phải chuyện đơn giản, khẳng định là đau. Vừa rồi hơi thở ông lão hơi yếu, lúc nối xương chẳng may không nhịn nổi, như vậy thì phiền toái không nhỏ rồi. Cho nên đề phòng ngừa không may, Giang Nguyên liền cho ông lão uống nốt chén nước sâm kia.

Mặc dù chỉ còn một chút xíu nhưng dù sao đó cũng là nhân sâm núi hơn hai trăm năm, hiệu lực ôn hòa nhưng rất nhiều, thực sự là thuốc bổ.

Hắn lập tức đi tới bên giường, cười nhìn ông lão, nói:

- Bác trai, nhắm mắt lại, sẽ khỏi nhanh thôi...

Nghe thấy Giang Nguyên nói vậy, ông lão vội vàng nhắm mắt lại. Tay Giang Nguyên sờ sờ chân ông lão, rất nhanh liền xác định được vị trí xương bị lệch, tiện tay sờ sờ, đột nhiên dùng lực kéo mạnh mắt cá chân của ông lão một cái, sau đó cổ tay xoay mạnh.

Chỉ mơ hồ nghe thấy một tiếng rắc rất khẽ vang lên, sau đó ông lão mới kịp phản ứng, kêu lên đau đớn.

Chẳng qua lúc này Giang Nguyên lại cười nói: - Tốt rồi... Đã ổn lắm rồi... - Á... Thế là ổn rồi?

Nghe thấy những lời này, tinh thần ông lão chấn động, cùng con trai nhìn Giang Nguyên khiếp sợ. Vốn bọn họ còn tưởng phải tốn rất nhiều thời gain, ông lão vốn cũng cần chặt răng, chuẩn bị chịu đau đớn khi nối xương. Trước kia ông đã từng thấy người ta nối xương rồi, đều kêu la thảm thiết, sau đó toàn thân đau tới toát mồ hôi. Nhưng thật không ngờ bác sĩ Giang này chỉ kéo. một cái liền nói đã ổn rồi, quả thật là quá lợi hại đi.

Giang Nguyên vừa gật đầu, tay vừa cầm bộ khăn lông trên cổ người con trai, sau đó phủ lên cổ chân ông lão, lại dùng dây thừng buộc chặt lại.

Nhìn động tác của Giang Nguyên, lúc này hai người đều ngẩn ra. Chỉ thấy sau khi Giang Nguyên buộc chặt sợi dây rồi liền xuyên quan dát giường, sau đó treo khối gạch lên sợi dây, dùng sức nặng của khối gạch kéo chặt chân ông lão xuống.

Sau khi xác nhận chân ông lão đã bị khối gạch kéo. chặt, lúc này Giang Nguyên mới dùng vài tấm ván gỗ và băng vải cố định tốt chân ông lão lần nữa, lại cười nói:

- Hiện tại tốt lắm rồi. Chẳng qua bác trai phải nằm trên giường mười ngày không thể nhúc nhíc thì mới có thể bỏ khối gạch này ra được...

Hai cha con ông lão đều ngẩn ra nhìn khối gạch treo dưới giường, lúc này mới nhìn Giang Nguyên nói:

- Bác sĩ, như vậy là không sao rồi à? Không cần phải đi huyện thành nữa à?

- Đúng... Không cần đi nữa. Nối tốt rồi, chỉ cần kéo. như vậy để phòng ngừa nó bị lệch vị trí thôi... Nhất định phải nhớ kỹ, không được tự tiện nhúc nhích... Chờ chừng mười ngày là ổn rồi!

Giang Nguyên cười nói.

Lúc Giang Nguyên đang nói, bên ngoài truyền tới tiếng gọi của bác sĩ Đào:

- Bác sĩ Giang, bác sĩ Giang... Bao đồ của cậu đã mang về rồi...

Nghe thấy lời này, Giang Nguyên vội vàng gật đầu với hai cha con nhà kia, sau đó nhanh chóng đi ra bên ngoài. Vừa mở cửa ra, hắn liền nghe thấy tiếng hai cha con ông lão hưng phấn cám ơn lớn:

- Cám ơn bác sĩ Giang!

Giang Nguyên cười, quay đầu gật đầu, sau đó mới bước nhanh vào phòng cấp cứu.

Lúc này bao hàng không đã được mang tới trước. mặt hắn. Nhìn một chút chiếc bao hàng không còn nguyên, Giang Nguyên vội tìm một con dao, cắt màng bảo vệ ra, sau đó mới mở được bao đồ ra.

Kiểm tra cẩn thận một chút, bên trong còn có một hòm cấp cứu lớn, một số dụng cụ truyền dịch, băng vải và kẹp, một số thực phẩm và đồ uống, thuốc khử trùng,

Giang Nguyên hài lòng gật đầu. Quân đội chuẩn bị cũng rất tỉ mỉ, mấy thứ trên đều phù hợp sử dụng cả.

- Tốt lắm, thật sự khiến mọi người vất vả quá. Mọi người ra ngoài trước đi... Hiện tại tôi bắt đầu làm thủ thuật cứu người rồi!

Giang Nguyên nói đầy cảm ơn với hai người dân vất vả kia.

Hai người dân một già một trẻ vội vàng phất tay, nói:

- Bác sĩ Giang, ngài cố ý tới hỗ trợ cứu người, chúng tôi còn không nói cảm ơn ngài thì thôi... Thật sự ngài khách sáo quá rồi!

Thấy hai người dân đi ra ngoài rồi, bác sĩ Đào mới đóng cửa phòng cấp cứu lại, nhìn Giang Nguyên mở. thùng đồ có dấu chữ thập đỏ ra, ánh mắt lộ vẻ hâm mộ. Từ trước tới giờ chưa bao giờ ông thấy một hòm cấp cứu cao cấp như vậy, bên trong còn có ống dưỡng khí cỡ nhỏ, còn cả máy ô xy cỡ nhỏ, lại có một đống dụng cụ giải phẫu các loại, thuốc cấp cứu được đóng gói tỉnh xao...

Nhìn thế, Giang Nguyên cũng hài lòng gật đầu. Trước kia khi hắn còn ở Cô Lang cũng có một cái thùng tương tự. Điều này khiến hắn hơi cảm khái.

- Tốt rồi... Chúng ta bắt đầu thôi, bác sĩ Đào.... Lấy một bình nước muối năm trăm ml ra, đổ hết nước muối đi, cố gắng giữ cho bên trong bình tương đối vô khuẩn...

Nghe thấy Giang Nguyên nói vậy, lúc này ánh mắt bác sĩ Đào cũng căng thẳng, sau đó gật đầu đáp:

- Được!
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 578: C578: Truyền máu


- Vị bác sĩ Giang này thật sự quá lợi hại rồi... Bác sĩ Đào nói phải đi huyện thành mới điều trị nổi cái chân đó, không ngờ chỉ tiếp một chút là xong...

Giang Nguyên ở trong cứu người, bên ngoài lại là tiếng bàn tán. Dân trong thôn đều luôn mong ngóng nhìn vào trong đại sảnh. Đặc biết là nghe con trai của ông lão bị gẫy chân kia nói, bác sĩ Giang chỉ kéo một chút liền đã nối tốt xương gãy của ông lão, hơn nữa còn không cần chuyển lên huyện. Lúc này vẻ mặt mong mỏi của dân trong thôn càng nồng đậm hơn vài phần.

Lúc này mọi người đang hưng phấn bàn tán, bỗng bên cạnh có tiếng khóc to truyền tới. Chỉ thấy một cô gái trẻ đang chăm sóc cho một người bị thương lúc này chợt nằm rạp ra đất khóc thất thanh, vừa đau đớn kêu gào:

- Khẩu Tử nhà chúng ta sáng nay sao không thể kiên trì thêm một chút chứ. Nếu chờ được bác sĩ Giang này tới... Như vậy được cứu rồi... Hu hu...

Nhìn cô gái kia khóc lóc như vậy, bên cạnh liền có người đi tới an ủi. Những người còn lại đều âm thầm lắc đầu cảm thán. Đúng vậy... Nếu vị bác sĩ Giang này có thể tới sớm mấy giờ thì không chừng có thể cứu thêm được mấy mạng người rồi.

- Ôi... Do số trời thôi...

Lúc này Giang Nguyên nhanh chóng mấy một loạt đồ vật trong hòm ra, đặt lên một cái bàn bên cạnh, sau đó nhìn bác sĩ Đào đang đổ sạch bình nước muối rồi, lúc này mới cười nói:

- Bác sĩ Đào, có muối Sodium niobate không? Chuẩn bị 1g!

- Sodium niobate sao?

Lúc này bác sĩ Đào gãi gãi đầu, sau đó nói:

- Tôi nhớ là có. Chờ tôi tới phòng thuốc xem xem... - Tốt!

Giang Nguyên gật đầu, lại chuẩn bị tất cả dụng cụ thật tốt, vừa vô cùng cẩn thận lấy ra một chiếc bao tay phẫu thuật duy nhất.

Loại bao tay phẫu thuật đã hoàn toàn vô trùng này không nhiều, chỉ có tám cái. Nhưng lúc này Giang Nguyên lại phải nghĩ tới chuyện dùng ở chỗ bác sĩ Đào này. Dù sao thì việc hắn sắp làm có yêu cầu tương đối cao về độ vô khuẩn của thiết bị và dụng cụ. Nếu dụng cụ có vấn đề gì hoặc không khử trùng chu đáo thì rất dễ xảy ra chuyện bất trắc.

Rất nhanh sau đó, bác sĩ Đào liền cầm một chai thuốc tiến vào, hưng phấn nói.

- Còn may, tôi tìm được một chai. Chẳng qua chỉ còn hai tháng là hết hạn rồi!

- Không sao đâu. Có thể sử dụng là được...

Giang Nguyên cười cười. Có thứ này đã là không tồi rồi. Hắn cũng không yêu cầu quá cao, lập tức cười, chỉ về phía bình nước muối vừa bị đổ hết ở trên bàn, sau đó nói:

- Đổ 1g Sodium niobate vào trong chai đi. Chú ý cố gắng giữ cho tương đối vô khuẩn!

Khi nó mấy từ tương đối vô khuẩn này, Giang Nguyên cũng cảm thấy hơi bất đắc dĩ. Vốn loại tình huống này nhất định phải cam đoan tuyệt đối vô khuẩn mới không có gì không may. Nhưng lúc này không có điều kiện như vậy, cho dù là tương đối vô khuẩn cũng chỉ có thể dựa vào vận may. Tất nhiên hắn không thể yêu cầu nhiều được.

Cho dù nhắc nhở bác sĩ Đào nói cần tương đối vô khuẩn, đó cũng chỉ là nhắc ông ta cố gắng chú ý hết sức mà thôi.

Lúc này bác sĩ Đào liên tục gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu rõ. Mặc dù hiện tại ông không biết bác sĩ Giang này chuẩn bị mấy thứ này rốt cục muốn làm gì nhưng giờ ông đã cực kỳ tín nhiệm bác sĩ Giang rồi. Dù sao lúc này ông chỉ cần làm theo sắp xếp, thoải mái hơn lúc đầu phải một mình chịu trận rất nhiều.

Thấy bác sĩ Đào đã chuẩn bị tốt rồi, lúc này Giang Nguyên cũng không muốn để trễ hơn, đưa tay cầm lấy đôi găng vô khuẩn, sau đó lấy một cái nhíp từ trong bao giải phẫu, kẹp một miếng bông lên, bắt đầu khử trùng tại vị trí sương sườn và nách bệnh nhân.

Nhìn động tác của Giang Nguyên, bác sĩ Đào hơi sửng sốt, sau đó dường như mới hiểu ra điều gì, hơi kinh ngạc nhìn về phía Giang Nguyên, nói:

- Bác sĩ Giang, cậu chuẩn bị truyền dịch cho bệnh nhân sao?

Giang Nguyên hơi cười, nói: - Không... Truyền máu... ~ Truyền máu?

Rốt cục bác sĩ Đào vẫn là bác sĩ nội khoa, một lúc cũng không nghĩ ra nổi. Chẳng qua ông quay đầu nhìn bình nước muối vừa mới được đổ đầy Sodium niobate kia, đột nhiên mắt sáng ngời, đã hiểu ra. Hóa ra là bình nước muối kia dùng để làm máu giả, thảo nào cần phải †ăng thêm Sodium niobate để kháng ngưng...

Ánh mắt ông lúc này nhìn về phía Giang Nguyên đã càng thêm vài phần bội phục. Thảo nào vị bác sĩ Giang này lại tự tin như vậy, nói là còn có thể cứu. Hóa ra... Còn có thể làm như vậy. Có thứ này, vậy thì chắc chắn hơn vài phần là cứu được Lê Tê Trường rồi.

Khử trùng xong Giang Nguyên đưa tay cầm lấy một chiếc khăn lông đặt ở vị trí xương sườn thứ năm của bệnh nhân, sau đó lấy một ống tiêm 50ml, cắm mũi tiêm †o vào, vô cùng cẩn thận đặt vào vị trí giữa xương sườn thứ năm và nách.

Đây là vị trí tốt nhất để xuyên vào ngực, có thể tránh đâm bị thương phổi, đồng thời có thể rút dịch trong ngực ra, hoặc máu ứ ra, cũng là vị trí có thể cam đoan là hút được nhiều chất lỏng nhất...

Nhìn động tác của Giang Nguyên, nửa ống tiêm trong suốt bắt đầu tuôn ra máu tươi đỏ sẫm, bác sĩ Đào cũng ngừng hô hấp...
 
Tuyệt Phẩm Thiên Y
Chương 579: C579: Hai giờ nữa có thể tỉnh rồi


- Tới đây...

Giang Nguyên rút xi lanh ra, chặn ngón tay cái lên đầu kim trên ngực bệnh nhân, nói với bác sĩ Đào.

Bác sĩ Đào vội vã bưng bình Sodium niobate kia tới, ẩn thận đặt vào tay Giang Nguyên.

Chữa xi lanh vào miệng bình, Giang Nguyên cẩn thân bơm 50ml máu tươi vừa hút ra vào đó, sau đó lại bắt đầu hút máu tiếp.

Nhìn Giang Nguyên hút máu từng lần một, hai mắt bác sĩ Đào càng ngày càng phát sáng. Hiện tại ông đã hiểu rõ, vị bác sĩ Giang này hút máu ứ trong ngực bệnh nhân ra, sau đó có thể giảm áp lực trong lồng ngực của bệnh nhân, khiến phổi khôi phục được công năng khi máu ứ bị rút ra.

Mà đồng thời lượng máu này trải qua xử lý khử trùng lại có thể truyền lại vào cơ thể bệnh nhân, giảm nhẹ rất nhiều tình huống mất máu, hoàn toàn là một công đôi việc. Thứ nhất là khôi phục công năng của phổi, thứ hai là truyên máu. Số Lê Tê Trường này cũng thật quá may, gặp phải một bác sĩ lợi hại về cứu thương như bác sĩ Giang, đúng là mạng chưa tới lúc tuyệt. Nếu đổi lại là mình thì căn bản không cách nào nghĩ ra được biện pháp như vậy, càng đừng nói tới việc xử lý như vậy...

Máu ứ trong lồng ngực bệnh nhân rất nhiều, Giang Nguyên hút mời lần, quay đầu nhìn lại bình muối, lúc này cũng đã đầy. Giang Nguyên cau mày suy nghĩ một chút, nói:

- Bác sĩ Đào, lại mở một bình nước muối nữa...

Rất nhanh, bình nước muối thứ hai cũng đã đây hơn phân nửa. Lúc này Giang Nguyên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Trong ngực của bệnh nhân đáng lẽ vẫn còn máu ứ, nhưng Giang Nguyên cũng không thể hút tiếp. Tình hình chung, cho dù là máu ứ hay dịch ứ trong lồng ngực, lần đầu cũng không thể hút quá 600-8000ml. Lần này Giang Nguyên đã hút 800ml rồi, tất nhiên không. thể hút thêm.

Hơn nữa có thể truyền ngược lại cho bệnh nhân 800ml máu đã có thể cứu mạng ông ta chứ không còn nghỉ ngại gì nữa.

Bác sĩ Đào đứng một bên nhìn Giang Nguyên bắt đầu rút kim ra, lúc này hưng phấn nói:

- Bác sĩ Giang, hiện tại chúng ta liền truyền lại máu cho bệnh nhân sao?

Thấy bác sĩ Đào nhìn chằm chằm hai bình máu trên bàn vẻ hưng phấn, Giang Nguyên cười lắc đầu, nói:

- Không được... Còn phải lọc... Truyền chính máu bệnh nhân cũng vẫn phải qua hệ thống lọc máu. Nhưng chúng ta không có, cũng chỉ có thể lọc đơn giản một chút.

Giang Nguyên lấy một bao thủ thuật ra một tập băng gạc, nhìn vải dày nhiều tầng trắng tỉnh kia, lúc này mới gật đầu. Đúng là vật phẩm quân dụng vẫn đáng tin cậy. Loại băng gạc này không có nhiều tạp chất lắm, hơn nữa khử trùng chu đáo, mới có thể để mình yên tâm sử dụng.

Lập tức hẳn vô cùng cẩn thận gộp tám tâng băng gạc, sau đó nhận bình máu từ trong tay bác sĩ Đào, đặt băng gạc lên trên miệng bình, lấy dây khâu buộc chặt lại rồi đảo ngược đầu bình, đổ vào rất nhiều chiếc chén thủy tinh đã được bác sĩ Đào khử trùng và chuẩn bị sẵn từ trước.

Nhìn dòng máu đỏ sẫm chảy xuyên qua tầng gạc dầy ở miệng bình, chảy vào trong chén, lúc này Giang Nguyên mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm. Lọc xong liền có thể truyền máu rồi...

Tổng cộng có 800ml máu. Lọc xong, chỉ còn lại 750ml thôi. Chẳng qua thế cũng khiến Giang Nguyên tương đối hài lòng rồi. Hắn lại tìm hai bình muối mới, đổ hết nước muối ra rồi mới lọc máu đổ vào, sau đó che kín lại, lại lấy bộ dụng cụ truyền máu đã chuẩn bị tốt ra, tìm một mạch máu lớn tại khuỷu tay bệnh nhân, cắm dây truyền vào, bắt đầu truyền máu ngược lại.

Chẳng qua trước khi truyền ngược lại, Giang Nguyên vẫn bảo bác sĩ Đào tiêm cho bệnh nhân một mũi Diphenhydramine để phòng ngừa chẳng may có phản ứng khi truyền máu. Mặc dù đây là truyền ngược máu của cơ thể về, khả năng xuất hiện phản ứng cực nhỏ nhưng Giang Nguyên vẫn không tin tưởng lắm khi làm thủ thuật này trong tình trạng tương đối vô khuẩn. Tiêm hay truyền thuốc còn đáng tin, cho dù có xuất hiện một chút vấn đề nhỏ, khả năng xuất hiện phản ứng cũng không có khả năng lớn.

Sau khi treo hai chai máu lên rồi, Giang Nguyên lại tìm vài miếng băng dính lớn, băng chồng lên nhau, cố định vị trí xương sườn bên ngực trái của bệnh nhân, lại bảo bác sĩ Đào cầm một chai dịch bình thường và một chai đường tăng đông máu tới. Hiện tại đã hút máu ra rồi, có thể dùng chút thuốc cầm máu, phòng ngừa việc trong lồng ngực bệnh nhân lại xuất huyết trong.

Làm xong tất cả rồi, Giang Nguyên liên nhắc bác sĩ Đào ở bên theo dõi, hắn khẩn trương kéo hòm cấp cứu ra khỏi phòng cấp cứu, đi ra bên ngoài.

Hiện tại Giang Nguyên cũng không có nhiều thời gian ở chỗ này. Bên ngoài còn có không ít người, mặc dù đã được bác sĩ Đào xử lý qua một lần nhưng hắn cảm thấy mình kiểm tra lại một lần vẫn tốt hơn, tránh để những trường hợp lệch khớp gấy xương vốn có thể chữa. tốt bị sai vị trí, hoặc một số vết thương chưa được xử lý tốt. Lúc này hắn cũng có thể xử lý lại một lần, tránh chuyện khiến người ta tiếc nuối hoặc tạo thành tàn tật Vĩnh viễn.

Hơn nữa vẫn không ngừng có người bị thương mới được đưa tới đâu. Giang Nguyên cảm thấy mình đi ra hỗ trợ có thể hữu dụng hơn đợi mãi ở chỗ này nhiều.

Nhìn Giang Nguyên khẩn trương kéo hòm cấp cứu đi ra, lúc này mắt mọi người đều sáng ngời, gấp gáp hỏi:

- Bác sĩ Đào, Lê Tê Trường được cứu rồi sao? Giang Nguyên cười gật đầu, nói:. Tìm đọc 𝘁hêm 𝘁ại ﹎ T 𝑹 𝗨 M T 𝑹 𝗨 Y Ệ N.𝑣n ﹎

- Hiện tại đang truyền máu, hẳn là nhiều nhất qua hai giờ nữa có thể tỉnh rồi...

Nghe thấy Giang Nguyên nói vậy, mọi người đều thở phào một hơi nhẹ nhõm. Đầu tiên những người kia tuy tin tưởng bác sĩ Giang sẽ không khoác loác, nhưng bác sĩ Giang cũng chỉ mới nói là có hy vọng thôi. Hiện giờ bác sĩ Giang đã khẳng định là hai giờ nữa có thể tỉnh lại rồi...
 
Back
Top Dưới