"Tôi sẽ giải thích nó sau."
An Dương đáp lại.
Minh Lam lặng lẽ ở cạnh đợi Hoàng Khê và An Dương.
Nhưng sự chú ý đều đổ dồn vào đám người kia.
Bọn họ ăn với tốc độ rất nhanh, tầm 10 phút tất cả đều đứng lên rời đi chỉ để lại tờ tiền trên bàn đến tiền thối cũng không lấy, dường như đang có việc gấp.
Minh Lam vẫn dán chặt mắt vào bóng lưng họ cho đến khi bị khuất đi.
“Meo~”
Tiếng kêu khẽ vang lên bên tai chặn đứng những suy nghĩ của cô.
“Tiếng vừa rồi là gì vậy?
Mèo sao?”
Còn chưa định hình được tiếng kêu phát ra từ đâu, giọng Hoàng Khê đã truyền đến: “Chị ơi, đi thôi.
Chúng em ăn xong rồi.”
"Ừ ừ, chị biết rồi."
Minh Lam trả lời nhưng vẫn còn chút thẩn thờ, không tập trung.
Họ rảo bước dọc đi trên vỉa hè, dưới ánh đèn bóng cả hai kéo dài trên mặt đường.
Minh Lam lượn lờ theo sát hai người, cô dõi theo hai cái bóng co duỗi theo từng nhịp chân kia.
Lòng chợt lặng đi, cúi đầu nhìn bàn tay mờ ảo trong suốt của mình tự nghĩ thầm “Nếu có cơ thể thì bóng của mình có lẽ…”
An Dương đột nhiên lên tiếng: "Chuyện ban nãy thật ra cũng không có gì phải giấu giếm cả, chỉ là khi nãy thấy những người đó, tôi không tiện nói nhiều tránh sự chú ý không đáng có."
"Nhưng tôi cũng không biết nhiều, chỉ có thể nói sơ, mai sẽ dẫn cô đến thư viện mượn những cuốn sách có liên quan để đọc, nhưng đọc được hay không thì phải xem vận may của cô thế nào rồi".
Suốt quá trình Minh Lam đều nhìn chằm chằm, nghiêm túc lắng nghe cậu nói.
Không chú ý đến ánh nhìn đó của cô, An Dương tiếp tục nói: "Chuẩn sao hồn được hiểu đại khái là một người được một ngôi sao lựa chọn để bảo vệ, phải gánh vác nhiệm vụ tiêu diệt các ngôi sao đen thay cho các ngôi sao.
Hiểu không?"
Vẫn như thường lệ cách cậu hỏi cô luôn có phần trống không.
Cách nói chuyện của cậu đúng là vẫn khiến cô cảm thấy khó ưa như mọi khi!
Cô chậm chạp gật đầu ậm ừ vài tiếng.
Chăm chú nghe là thế nhưng thật sự cô cũng chẳng hiểu được gì mấy.
Nhìn nét hoang mang trên mặt cô khiến An Dương trầm ngâm một lúc lâu.
"Vậy mai chúng ta đến thư viện, ra về cậu cũng đi cùng tôi nha."
Hiểu ý cậu Hoàng Khê lập tức đáp lời: "Tất nhiên rồi, tôi cũng có sách cần trả."
___________
Chiều ngày hôm sau.
Cái nắng chiều không còn gắt gao của ban trưa nhưng lại mang theo sự oi bức khó chịu.
Những tán cây đổ bóng xuống mặt đường, loang thành các vệt sáng tối xen kẽ nhau.
An Dương cầm ô nghiêng về phía Hoàng Khê đi bên cạnh, Minh Lam thong thả theo sát phía sau.
Một khung cảnh bình yên quen thuộc đến mức chẳng ai muốn phá vỡ.
"Chúng ta đến thư viện lớn ở khu gia tộc Song Tử đi, ở đó chắc sẽ có nhiều sách hơn những nơi khác ."
Hoàng Khê bỗng nhiên lên tiếng.
*(Chú thích : 1 gia tộc mang tên của 1 trong những chòm sao thuộc 12 cung Hoàng Đạo, đồng nghĩa với việc đó, giống như là một thành phố lớn được 1 gia tộc cai trị, chi tiết này sẽ được giải thích rõ ràng hơn ở 2 chương tiếp theo ạ).
"Được thôi, tui cũng thấy vậy, với lại nơi đó cũng may ra mới có sách về Chuẩn sao hồn."
An Dương nhanh chóng đáp lời Hoàng Khê.
Sau khoảng gần 25 phút đi bộ, cuối cùng họ cũng đã dừng chân trước cánh cổng thư viện Breeze ở khu vực trung tâm thuộc sự cai quản của gia tộc Song Tử.
Khi cả ba bước đến cánh cửa lớn tự động bật mở, hiện ra trước mắt họ là một khung cảnh choáng ngợp, gần như tất cả sách của cả thành phố đều hội tụ ở nơi đây.
Thư viện có tổng cộng ba tầng, nhưng họ chỉ được phép xem và mượn sách ở tầng trệt.
"Cô tự đi xem đi, nếu muốn mượn cuốn nào thì gọi chúng tôi."
An Dương để lại một câu.
Rồi cả ba rẻ đi nhiều hướng tìm sách, An Dương và Hoàng Khê hướng về bên phải, Minh Lam đi thẳng đến những kệ sách ở giữa.
Cô bay tới bay lui, dò từng tên sách.
Song cô chỉ toàn lắc đầu, miệng luôn nói "Không phải, cuốn này cũng không phải, sao chẳng thấy cuốn nào để tiêu đề Chuẩn sao hồn hết vậy?"
Thế rồi Minh Lam lại bay đến kệ tiếp theo "Sao nhiều quá vậy, biết tới khi nào mới tìm ra đây."
Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, Minh Lam bay đến cạnh Hoàng Khê "Ở đây , thế giới này gọi là gì vậy em, ý là hành tinh này gọi là gì nhỉ?" cô hỏi nhỏ bên tai Hoàng Khê như thể đang sợ rằng giữa cái không khí đầy tĩnh lặng của thư này, nếu cô nói to thì sẽ có người nghe thấy vậy, mặc dù đó là điều không thể đối với cô.
"Dạ?
Là Sao nhân giới, có việc gì sao chị?"
Hoàng Khê hỏi lại.
"Không em, không có gì."
Nói xong cô lại bay khắp nơi giữa các dãy kệ sách cao ngất lần tìm từng cuốn sách một.
Sau một vài vòng lượn qua lượn lại và căng mắt dò tìm ở các hàng sách, cuối cùng cô cũng thấy được cuốn sách mình muốn.
"A, thấy rồi!
Hoàng Khê, Hoàng Khê lấy dùm chị cuốn này được không."
Cô vừa gọi, vừa vẫy vẫy tay về phía cậu.
"Đâu ạ?”
Cậu nhanh chóng len qua các kệ sách tới chỗ Minh Lam.
"Đây nè, ở trên đó, cái cuốn màu nâu nâu tên Sao nhân giới ở trên kia kìa em, cuốn thứ sáu từ ngoài vào, nhìn cổ cổ ấy em."
Vừa nói cô vừa chỉ vào cuốn sách đặt trên kệ.
Hoàng Khê đưa tay lên "Cuốn này phải không chị?
" Tay cậu rà thoan thoát trên những hàng sách và dừng lại ở cuốn sách có tựa đề Sao nhân giới.
"Đúng, đúng rồi, nó đó, cảm ơn em nha."
Giọng nói cô mang chút phấn khích cùng háo hức.
Ngay khi Hoàng Khê vừa lấy cuốn sách ấy xuống khỏi kệ.
"Cuốn sách đó đưa cho tôi được không?"
Một giọng nữ vang lên ngay bên cạnh.
Hoàng Khê đưa mắt theo giọng nói vừa mới phát ra.
Một cô gái đang tiến về phía này rồi dừng lại trước mắt hai người.
Hình ảnh Anh Phương cô bé ngày nào từng được Minh Lam cứu trong đám cháy hôm nọ, vậy mà trong một khoảng thời gian ngắn gần như đã thay đổi hoàn toàn.
Khuôn mặt trông có phần xắc xảo, ngông cuồng và kiêu ngạo hơn cùng với mái tóc ngắn.
"Xin lỗi, nhưng tôi đang cần quyển sách này.
Bạn có thể chọn cuốn khác."
Hoàng Khê đáp lại.
Anh Phương khẽ nhíu mày, giọng nói cũng trở nên khó chịu, cáu gắt hơn" Cậu thật sự có thể đọc hiểu cuốn sách này à?
Khi đến đây mượn sách có lẽ ít nhiều cậu cũng biết những quy luật của những cuốn sách ở đây mà phải không?
"
"Tôi biết."
Hoàng Khê đáp lại đầy nhẹ nhàng.
Nghe thấy tiếng nói chuyện lạ An Dương dần tiến lại phía cả ba " Hoàng Khê, có việc gì vậy ?"
"Người này muốn tui nhường lại quyển sách, nhưng tôi cần nó."
Hoàng Khê nói với Anh Dương.
Liếc nhìn nhanh qua tên sách, An Dương nhận ra ngay người cần cuốn sách này là Minh Lam.
"Cô gái này, chúng tôi lấy nó trước và cần dùng nó, nếu muốn có thể đợi lần sau."
An Dương tiến một bước lên phía trước, vừa vặn để có thể che chắn Hoàng Khê đứng phía sau.
Minh Lam nhìn thẳng cô gái vừa mới đến mắt không chớp lấy một cái, lòng đầy nghi hoặc:
"Sao càng nhìn người này, mình lại có cảm giác như đã gặp ở đâu đó rồi, nhưng lại không nhớ ra là ai ta, thôi kệ chắc cũng không quan trọng .”
Nghĩ rồi cô lập tức vứt hết mọi thứ ra sau đầu.
"Này, tôi nói tới vậy mà các người vẫn không hiểu à?
Nhìn bộ dạng của hai người thì cũng chỉ là dân thường, mà dân thường đem cuốn sách này về thì ít nhất cũng chỉ đọc được vài ba dòng trong đó, các người không phải không biết.
Đưa cho tôi đọc nhiều khi còn giúp ít được cho đời, chứ thứ như các người thì đọc làm gì, để mơ mộng sao?"
Anh Phương nói với giọng khó chịu có phần đanh đá.
"Không cần biết nhỏ này là ai, nhưng nói chuyện thấy ghét quá, rõ ràng là đến sau."
Minh Lam tiếp tục nghĩ thầm trong lòng.
Ngay giây phút Anh Phương định dùng vũ lực để cướp lấy quyển sách "Bỏ đi tiểu thư Anh Phương, chúng ta có thể lên tầng trên, đừng chấp nhặt với bọn thấp kém không có sức."
Một người đàn ông trạc tuổi 40 đi theo bên cạnh lên tiếng cắt ngang.
Tay Anh Phương dừng lại giữa không trung bỗng thụt về "Coi như lần này tha cho các người, thật sự nghĩ bản thân có đủ sức để đọc sách đó?"
Nói rồi cô quay người rời đi.
"Con nhỏ điên đó ở đâu ra vậy?"
An Dương nói với giọng bực bội.