[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Tuyển Thủ Chuyên Nghiệp, Không Yêu Đương
Ngày thứ sáu mươi tư không yêu đương
Ngày thứ sáu mươi tư không yêu đương
" Người khác đều có chuyện để nghe, tôi không có sao?"
___________
Cũng không biết Trì Chiếu có nghe thấy hay không, ánh mắt không có tiêu điểm nhìn một nơi nào đó, giống như mất hồn.
Úc Trầm kiên nhẫn cúi người ở đầu giường, im lặng đợi Trì Chiếu.
Sau khi say rượu Trì Chiếu giống như bị tua tốc độ 0.5x, làm gì cũng chậm rì rì.
Lúc lâu, Úc Trầm nhìn thấy Trì Chiếu mấp máy môi, giữa môi và răng nhẹ nhàng lẩm bẩm tên của anh.
Từng chữ từng chữ, rất khẽ rất nhẹ, mãi lúc sau chuyển thành " Thầy Úc".
Trì Chiếu giống như tìm được thú vui trong đó, gọi tên anh không biết buồn chán.
Úc Trầm vỗ lưng cậu như để trấn an, Trì Chiếu gọi anh một lần, anh đáp một lần.
Sau một lúc, Trì Chiếu động đậy, không gọi tên anh nữa, giọng điệu chứa chút sự ỷ lại: " Cậu không kể chuyện cho tôi sao?"
Trì Chiếu uống say cũng giống như đứa trẻ được đằng chân lên đằng đầu, ví dụ ban đầu nói " Cậu không ngủ với tôi hả" giọng điệu còn có chút chần chừ, vậy thì câu " Cậu không kể chuyện cho tôi sao?" này là giọng điệu chất vấn.
Úc Trầm dừng động tác vỗ lưng cậu, nhưng lại không trả lời ngay, mà hỏi: " Tại sao muốn nghe kể chuyện?
Mỗi ngày đều muốn nghe sao?"
Trì Chiếu nói chuyện vẫn chậm rì rì, giống như đang nhớ về kí ức gì đó: " Người khác đều có chuyện để nghe, tôi không có sao?"
Vẻ mặt Úc Trầm trầm xuống, bỗng nhiên giơ tay vòng ra sau lưng ôm lấy người trước mặt, không nói ra là đau lòng hay là vì lý do gì: " Được, tôi kể chuyện cho cậu nghe."
Trì Chiếu đấu tranh một chút, còn đẩy Úc Trầm ra, lầm bầm như thể oán trách: " Khó chịu quá."
Nói xong lại rúc vào trong chăn, kéo chăn lên che đi nửa khuôn mặt, lộ ra đôi mắt trong veo xinh đẹp nhìn chằm chằm Úc Trầm.
Nhìn thẳng vào đôi mắt của Úc Trầm trong mắt viết đầy hai chữ mong chờ, nói cách khác là mong chờ Úc Trầm kể chuyện.
Úc Trầm không tìm chuyện trên điện thoại, mà đi ngay đến đầu giường tìm kiếm một chút, tìm thấy cái bịt mắt lúc trước Trì Chiếu từng dùng.
Anh đeo lên cho cậu, Trì Chiếu cũng không tránh.
Lúc này Trì Chiếu giống như một đứa trẻ.
Đứa trẻ ngoan uống say.
Úc Trầm để sáng một ánh đèn ấm áp trên đầu giường, hành động lật sách phát ra tiếng sột soạt.
Trì Chiếu tò mò nghiêng nghiêng đầu.
" Năm đó tôi sáu tuổi, trên một quyển sách miêu tả khu rừng nguyên sinh tên 《 Câu chuyện chân thật 》, nhìn thấy một bức ảnh minh hoạ tuyệt đẹp..."
" Hỏi cái này làm gì?"
" Bởi vì mọi thứ ở chỗ tôi đều rất nhỏ..."
" Chắc chắn là đủ rồi, tôi vẽ cho cậu một con cừu rất nhỏ."
" Chình vì vậy, tôi đã quen biết với Hoàng tử bé."
Ánh đèn ấm áp chiếu cái bóng lên trang sách, Úc Trầm ngồi ở đầu giường, thỉnh thoảng nhìn Trì Chiếu nằm trên giường, dần dần cảm thấy yên tâm.
Hô hấp của Trì Chiếu không biết nhẹ nhàng thở đều đều từ lúc nào, điều hoà trong phòng không ngừng toả ra hơi lạnh.
Úc Trầm gấp sách lại, nhẹ nhàng đắp chăn cho Trì Chiếu, ánh mắt anh dính chặt trên người Trì Chiếu.
Bịt mắt che đi đôi mắt đang nhắm của Trì Chiếu, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, giống mũi hơi cao, đường viền môi rõ ràng, khi ngủ hơi mím môi lộ ra độ cong xinh đẹp.
Chỉ có lúc này, anh mới không chút kiên dè buông thả ánh mắt của bản thân mình.
Anh chống tay vào đầu giường, kéo gần khoảng cách giữa hai người, hô hấp phập phồng, hơi thở của hai người đan xen không tiếng động.
Úc Trầm dùng ánh mắt phác hoạ đường nét khuôn mặt của Trì Chiếu một lần, khi chóp mũi sắp chạm vào chóp mũi, đột nhiên dừng lại.
Anh không cử động, một lúc sau, anh đứng dậy, tắt đèn ở đầu giường, trong bóng tối đi ra ban công.
Đèn đường trong căn cứ đã tắt hết, chỉ có chút ánh sáng từ ánh trăng chiếu trên đỉnh đầu.
Điện thoại trong tay xoay được nửa vòng, bỗng nhiên Úc Trầm nhớ ra gì đó, bấm vào ST official.
Bài mới nhất là lời chúc Thất Tịch tối nay, là hình phạt lần trước sau khi thua HQ, học tiếng Quảng Đông nói lời chúc tình cảm lễ Thất Tịch.
Úc Trầm đeo tai nghe, đầu ngón tay cử động, nhấp vào video.
Video được quay vào mấy ngày trước, ban đầu Vận Doanh bảo họ tự tìm lời thả thính để nói, nhưng không ngờ người đầu tiên là Tống Ưng Hứa đã mắc sai lầm.
Những lời thả thính bình thường, nói giống như cãi nhau với fans, cuối cùng Vận Doanh tìm sẵn lời thả thính cho bọn họ.
Sợ bọn họ xấu hổ, Vận Doanh còn chu đáo để bọn họ quay riêng lẻ, mọi người đều không biết đối phương đọc cái gì, nhưng vào lúc Trì Chiếu quay lại có hơi bất thường.
Tống Ưng Hứa nói xong với vẻ mặt là lạ: " Không cần đến la bàn, liền gặp phải người bình thường như bạn, có đó không?
Tôi có thể yêu bạn theo mùa.
Thất Tịch vui vẻ."
Cậu ấy nói giọng Quảng Châu rất máy móc, như thể đang đọc văn mẫu, bình luận hot vô cùng nghi ngờ rằng Vận Doanh đã ghi chú phiên âm cho cậu ấy, toàn bộ không có cảm xúc, như đang đọc sách.
Tống Ứng Hứa nói xong còn dùng tay ra hiệu, vô cùng lo lắng hỏi: " Được chưa vậy được chưa vậy?"
Người tiếp theo là chính Úc Trầm, Úc Trầm nghe lại phần của mình, bật cười.
Mấy thứ này, có vẻ không chỉ không được tự nhiên khi quay mà còn càng không được tự nhiên khi bản thân nghe lại, mang theo cảm giác xấu hổ không thể diễn tả.
Chu Trừng Nhất với dáng vẻ bất cần đời, Úc Trầm kéo thanh tiến độ, trực tiếp kéo đến phần của Trì Chiếu.
Trì Chiếu là người cuối cùng, sự kháng cự viết rõ trên mặt.
Trì Chiếu đối diện với ống kính.
Úc Trầm cũng từng quay, nên biết rằng Trì Chiếu không nhìn vào máy quay, mà là nhìn vào tờ giấy bên cạnh máy quay mà Vận Doanh đã chuẩn bị cho cậu đọc, Vận Doanh còn chu đáo ghi chú cả phiên âm.
" Tôi muốn nói với bạn rằng, tôi đã viết một bài thơ, nhưng bạn sẽ không nghe thấy, vì... tôi sẽ ngại ngùng, bài thơ có tên là 《 Bài ca của Neruda 》dù nó nói về biển, nhưng bài thơ này dành tặng cho bạn."
Giọng nói của Trì Chiếu hay không thể chê vào đâu được, âm sắc thiếu niên sạch sẽ êm dịu, khi nói tiếng Quảng Châu vì không chắc chắn mà tăng thêm vài phần lưỡng lự.
Hoà trong lời thả thính, chân thành lạ thường.
" Nếu bạn không bước vào cuộc đời tôi, tôi sẽ không bao giờ viết bài thơ này."
Trì Chiếu dừng lại một chút.
" Tôi đứng ở đây, dù tôi biết giọng tôi sẽ phát run, tôi vẫn sẽ rất vui, vào lúc bọn họ nghe thấy tên bạn, bạn sẽ nghe thấy tiếng vỗ tay của họ."
Cuối cùng, Trì Chiếu nói bằng giọng run rẩy nói ra vài từ " Thất Tịch vui vẻ, bé heo ngủ ngoan."
" Bé heo ngủ ngoan" là cách nói dễ thương trong tiếng Quảng Đông, là bé heo ngủ ngon.
Cơn gió mát lạnh len lỏi vào khe hở của áo, giọng nói của Trì Chiếu dường như vẫn còn vang vọng trong tai nghe.
Úc Trầm biết nguồn gốc của câu nói này, Vận Doanh đã sửa đổi một chút, nhưng lại vô cùng phù hợp, đặc biệt là phù hợp với Trì Chiếu .
Bình luận toàn là dấu chấm than, bình luận hot có một cái rất hay.
[ Vận Doanh quá xuất sắc!!
Lời thoại cuối cùng của nhóc con thực sự rất phù hợp, độ phù hợp rất cao!!
Cảm giác cậu ấy chính là một người như vậy, có rất nhiều suy nghĩ giấu trong lòng, nhưng lại không thể giấu được.
Cậu ấy cũng thực sự dễ xấu hổ , chẳng hạn như hay đỏ mặt gì gì đó!!
" Nếu bạn không bước vào cuộc đời tôi, tôi sẽ không bao giờ viết bài thơ này."
Câu này làm tôi nghe như thể cậu ấy nếu không trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp thì sẽ không có cậu ấy bây giờ, không biết tôi hiểu có đúng không, nhưng từ khi cậu ấy gia nhập ST, số lượng lời nói khi phát sóng trực tiếp của cậu ấy đã nhiều hơn trước.
Câu này có cảm giác như đã bộc lộ hết nỗi lòng, hơn nữa việc cậu ấy dừng lại một chút, càng tăng thêm cảm giác đồng cảm.
Lời tỏ tình chắc là ở câu cuối cùng " Khi họ nghe tên bạn", rất đúng phong cách của cậu ấy, kiểu nói ẩn dụ, biểu đạt kín đáo, Vận Doanh thật sự xuất sắc!!
Bốn bỏ lên năm coi như là cậu ấy đã tỏ tình với tôi rồi, ha ha ha, lưu lại rồi.]
Úc Trầm có chút không đồng tình.
Trì Chiếu không phải là người kín đáo khéo léo, cậu ấy thực sự không giỏi nói chuyện , cũng không thích nói ra, nhưng một khi cậu ấy sẽ nói ra, nhất định sẽ là thẳng thắn nói ra.
Úc Trầm nhớ lại cảnh Trì Chiếu giữ mình lại trong phòng phân tích, lần nữa bật cười.
Ngón tay chạm vào màn hình, Úc Trầm kéo chính xác không sai sót thanh tiến độ, nghe lại đoạn đó một lần nữa.
Khi xem lại, Úc Trầm chú ý nhiều hơn đến người Trì Chiếu trong màn hình.
Đôi mắt của Trì Chiếu không lúc nào rời máy quay, giọng nói cũng từ máy móc lúc ban đầu trở nên nghiêm túc hơn, biểu cảm cũng là sự tập trung mà trước đây chưa từng có.
Mang lại cho người khác ảo giác thâm tình, như thể toàn bộ đoạn độc thoại đó chỉ dành riêng cho mình.
Úc Trầm để màn hình tiếp tục phát, một lúc lâu sau mới kìm nén được cảm xúc đang quấy phá trong lòng.
Không biết là lần phát lại thứ bao nhiêu, anh quay đầu lại, giọng nói rất nhẹ, rất nhẹ: " Thất Tịch vui vẻ."
Anh không dám đến trước mặt Trì Chiếu mà nói, cho dù Trì Chiếu đã ngủ, anh cũng không muốn Trì Chiếu nghe thấy, tránh để người ta cảm thấy áp lực thêm.
Anh bấm bấm vào màn hình, đăng một bài viết lên Weibo, chỉ có bốn chữ " Thất Tịch vui vẻ."
Fans gần như bình luận ngay lập tức.
[ Thất Tịch vui vẻ! ( Khóc lớn jpg), năm nay thầy Úc không phát sóng trực tiếp à?
Không ở cùng gia đình đón Thất Tịch à?
Hay là có người khác ở ngoài rồi?]
[ Cuối cùng cũng đợi được anh, may mà tôi không từ bỏ.
Thầy Úc Thất Tịch vui vẻ!
Nhưng mà người độc thân thì vui cái gì nhỉ ( Thắc mắc jpg)]
[ Trận đấu hôm nay siêu đỉnh luôn!!
Trận tiếp theo với HQ cũng phải cố gắng lên nhé!!
Thầy Úc nhớ nghỉ ngơi sớm nha, với lại đã qua Thất Tịch rồi.]
Những năm trước, chỉ có mỗi Úc Trầm ở lại căn cứ vào lễ Thất Tịch, anh đều sẽ mở phát sóng trực tiếp, với danh nghĩa là ở cùng fan.
Năm nay, ừm, Úc Trầm lại quay đầu lần nữa.
Dưới lớp chăn hơi mỏng là bóng dáng của Trì Chiếu, tư thế ngủ của nhóc con rất ngoan, dưới ánh trăng rọi xuống càng thêm yên bình.
Phải mất vài giây, Úc Trầm mới miễn cưỡng rời mắt, cúi đầu gõ vài chữ trên bàn phím, đăng gửi một bài viết trên Weibo chỉ có mình anh nhìn thấy.
ST.silent: " Thất Tịch vui vẻ, Trì Tiểu Bệ hạ."
Màu đen dần tối, màn hình điện thoại rất nhanh tối đen, Úc Trầm đứng trên ban công, nghe tiếng ồn của dàn máy điều hòa ở bên ngoài.
Úc Trầm ngủ rất muộn, mọi người ở căn cứ đều biết rằng hai năm gần đây anh nghe lời bác sĩ sống lối sống lành mạnh ngủ sớm dậy sớm, nhưng thực ra không phải vậy.
Hai năm nay anh còn ngủ muộn hơn cả khi mới bắt đầu thi đấu chuyên nghiệp, không phải vì luyện tập, mà là vì mất ngủ.
Anh đã âm thầm tìm bác sĩ tâm lý, bác sĩ nói anh không có vấn đề gì, chỉ là quá áp lực.
Fans tinh tế cũng nhận ra rằng anh ngủ không ngon, còn tìm rất nhiều phương pháp giúp ngủ ngon cho anh.
Nhưng chẳng có tác dụng gì cả.
Anh biết mình đang căng thẳng, cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc để mình thả lỏng.
Anh đã sớm tập thành thói quen.
Chỉ là có lẽ vì trong phòng có hơi thở quen thuộc, giấc này Úc Trầm ngủ sâu hơn, cũng dậy muộn hơn thường ngày.
Khi Úc Trầm ngồi dậy từ sofa là 6 giờ rưỡi, Trì Chiếu vẫn còn ngủ rất sâu trên giường của anh.
Úc Trầm ấn ấn mi tâm tiến lên trước kéo mền lên, tắt điều hòa, lặng lẽ không tiếng động đi ra khỏi phòng.
Anh xuống tầng nấu cháo loãng trước, giữa chừng có quay về phòng một lần, Trì Chiếu vẫn còn đang ngủ.
7 giờ, anh đến phòng huấn luyện nhỏ tầng 2 livestream, livestream bù giờ ngày hôm qua cho fans.
Tác giả có lời muốn nói: Ai có thể không yêu hệ papa!!!
Ngày mai nhóc con sẽ xấu hổ ha ha ha, cậu ấy sẽ phải đối mặt với nội tâm của mình