r/nosleep
u/KGLewis (3k9 points)
Tại Sao Những Kẻ Ngốc Lại Yêu?
---------------------------------------------------
"Làm ơn thả con ra" David con tôi cầu xin tôi.
"Con hứa con sẽ ngoan mà"
"Con biết ta không làm vậy được mà David" Tôi trườn giữa những vách tường trong phòng tắm nơi tôi nhốt đứa con trai mười sáu tuổi của tôi, căn phòng duy nhất trong nhà không có cửa sổ.
"THẢ!
TÔI!
RA" bỗng dưng nó hét lên, nhấn mạnh từng từ một và đấm vào cửa phòng tắm trong khi lắc tay nắm cửa.
Tôi hết hồn vì màn ác liệt này.
Những cơn thịnh nộ đã thành điều bình thường trong mấy tuần qua, nhưng chúng vẫn khiến tôi sợ hãi.
Đó không phải là David của tôi tôi tự nói với mình trong khi giữ chặt cây thánh giá vàng lủng lẳng trên cổ.
"Con xin lỗi mẹ.
Con không tính dọa mẹ."
Thật là kì quái việc thằng nhỏ có thể đọc cảm xúc của tôi dễ dàng làm sao, kể cả khi nó không thể thấy được tôi.
"Con ổn rồi."
Tôi biết tốt hơn nên tin lời nó.
Nó chỉ đang thôi miên tôi vào những cảm giác sai lầm về sự bảo vệ này để tôi để nó đi.
Chuông cửa reo.
Cuối cùng thì tôi nghĩ trong khi chạy nhanh ra cửa trước.
"Ai đấy?"
Giọng David truyền xuống hành lang.
"Có phải Veronica đó không?
Nếu phải thì mẹ phải thả con ra."
Nó khăng khăng vặn lại tay nắm cửa và cố mở cửa từ bên trong.
"Chào buổi sáng Cô Knowles."
Người tư tế đứng cạnh thềm chào tôi ngay khi tôi vừa mở cửa.
Người đàn ông kế bên ông ta chỉ cười.
"Cha Cooke, cảm ơn nhiều vì đã đến.
Làm ơn vào trong."
Tôi giữ cửa mở cho 2 người đàn ông vào nhà mình.
"Để tôi giới thiệu với cô trợ tá của tôi, Mr Alexander."
Cha Cooke chỉ vào người đàn ông cao, gầy đứng kế ông ta.
Tôi cho rằng ông ta hẳn là một linh mục bởi cái cách ông ta mặc toàn màu đen như Cha Cooke, nhưng tôi nghĩ thật lạ khi ông ta không mặc cổ áo la mã (Gốc: Roman collar).
"Anh ta chuyên về xử lí mấy trường hợp như cô."
Ông giải thích, nhận ra cái cách mà tôi nhìn ông ta.
"Thật vui khi gặp cô cô Knowles."
Ngài Alexander nói, mở rộng bàn tay rỗng của mình ra.
Tay còn lại giữ cái túi da thuộc gần bên mình.
"Bảo bọn chúng đi đi, Mẹ."
David kêu.
"Họ không có việc gì ở đây cả."
"Tôi không biết nên để thằng bé ở chỗ nào."
Tôi thốt ra sợ họ sắp nghĩ tôi là 1 người mẹ tồi tệ.
"Chúng tôi hiểu.
Hy vọng thằng bé sẽ không phải ở đó lâu."
Cha Cooke nói.
"Chúng ta có thể nói chuyện trong nhà bếp."
Tôi nói dẫn họ đi trong nhà.
"Tôi cho các anh thứ gì để uống nhá?"
Tôi hỏi sau khi họ ngồi vào cái bàn ăn nhỏ.
"Tôi không muốn uống gì cả."
Cha Cooke trả lời.
"Cà phê, nếu được."
Ngài Alexander nói sau khi đặt túi lên bàn.
Tôi lặng lẽ chuẩn bị cà phê trong khi họ kiên nhẫn đợi tôi ngồi xuống.
Tôi có thể nhận rằng họ đang khá lo lắng.
Tôi biết việc họ bắt đầu càng sớm càng tốt là rất quan trọng, nhưng chấp nhận việc con trai mình cần trừ tà chẳng dễ dàng gì.
Việc đó giống như sự điên loạn vậy.
"Tôi không biết phải gọi ai cả ngoài các ông."
Tôi nói trong khi khuấy cà phê và nhìn đăm đăm vào cái cốc trước khi vào chỗ ngồi.
"Tôi không nghĩ có ai sẽ tin tôi."
"Bọn tôi tin cô."
Cha Cooke đưa và nắm nhẹ tay tôi.
"Câu chuyện của cô không có nghe điên rồ như thế đâu."
Ông ấy nhìn sang ngài Alexander.
"Đặc biệt là với những người như chúng tôi.
Trừ tà là việc còn thường xuyên xảy ra hơn những gì mà nhà thờ xác nhận.
"Tôi biết cô đã bảo Cha Cooke mọi thứ đã diễn ra rồi, Cô Knowles, và ông ta đã kể chuyện về cô cho tôi, nhưng nếu không có vấn đề gì thì tôi muốn nghe lại lần nữa, từ chính miệng cô."
Ngài Alexander yêu cầu.
Tôi nhìn sang ông ta, "Tôi không biết nên bắt đầu từ đâu nữa.
Hai tuần vừa qua thật sự điên rồ."
"Bắt đầu từ việc chia tay đi vì xem ra đó là lúc cô bắt đầu phát hiện những hành vi kỳ lạ của thằng bé."
Tôi chuyển tầm mắt mình nhìn chằm vào cửa sổ trong vài giây, hít thật sâu, thở ra, sau đó cố kể về câu truyện của David.
"Bọn nhỏ chia tay mới 2 tuần trước, ngày mà Veronica trở về từ chuyến đi tới Florida.
Lúc đấy tôi không biết vì lý do cụ thể nào mà tụi nó chia tay, nhưng từ đó tôi biết được rằng là vì David khiến con bé ấy ngột ngạt bằng sự chú ý.
Gọi điện và nhắn tin với nó vài lần mỗi ngày trong lúc nó đang đi nghỉ," tôi dừng lại và nhấp 1 ngụm cà phê trước khi tiếp tục, "Không ai muốn bị ngột ngạt như thế, nhưng việc đó chỉ không giống David tí nào.
Thằng bé chưa từng là 1 kẻ bám đuôi như thế.''
Trong lúc tôi đang nói chuyện, Ngài Alexander rút 1 cây viết và quyển sổ từ túi trên áo của ông ta để ghi chú.
"David phản ứng như thế nào về vụ chia tay?"
Ông ta hỏi sau khi tìm được 1 trang trống để viết.
"Nó đã rất hỗn loạn, lịch sự hơn thì," tôi nói "nó phát điên lên.
Thằng bé ám ảnh việc có lại được con bé ấy.
Tôi chưa từng thấy thằng bé như vậy bao giờ.
Chỉ nghĩ về thứ mà nó nói và làm khiến tôi cảm thấy lạnh lẽo."
"Cô có thể nói cụ thể hơn chứ?"
Ngài Alexander nói.
"Đêm đầu sau việc chia tay tôi cố nói chuyện với David, nhưng nó chỉ vào phòng mình rồi đóng rầm cái cửa lại.
Tôi nghĩ tốt hơn nên để thằng bé có tí khoản không riêng để tự bình tĩnh lại và rằng nó sẽ đến và nói chuyện với tôi khi nào đã sẵn sàng.
Tôi không biết từ lúc nào mà nó trèo cửa sổ ra khỏi phòng.
Tôi chỉ biết là mình bị gọi dậy vào lúc 2h sáng lúc cảnh sát đem thằng bé về."
"TÔI KHÔNG CÓ LÀM CÁI GÌ HẾT!"
David hét lên, giọng nó vang vọng khắp hành lang.
"BỌN HỌ KHÔNG CÓ QUYỀN GÌ ĐỂ CẢN TÔI.
TÔI CHỈ ĐANG CỐ KẾT THÚC THỨ MÀ TÔI ĐÃ BẮT ĐẦU!"
1 giọt nước mắt xuất hiện từ khóe mắt và lăn từ từ trên má tôi.
Cha Cooke đứng dậy và lấy hộp khăn giấy trên kệ cửa sổ phía trên bồn rửa và đặt nó trên bàn trước mặt tôi.
Tôi cười cảm ơn và rồi bắt đầu khóc lóc.
"Có lẽ sẽ tốt hơn nếu tôi hỏi điểm chính của vụ việc này mà cô đã kể cho Cha Cooke."
Ông ta đề nghị, ghi chép lại những giai đoạn cảm xúc mong mang của tôi.
"Tôi biết việc này rất khó, nhưng tôi cần càng nhiều thông tin hết mức có thể để xác định được thứ gì đã ám David."
"Xin lỗi," tôi dùng miếng khăn giấy để lau mắt mình, "Mọi thứ thật khó khăn.
Tôi không thể làm việc này nữa, chỉ một mình tôi thì không."
Trước đây có Ông Knowles, nhưng ông ta quyết định đời sống gia đình không phù hợp với mình và rời đi khi David mới 3 tuổi.
Tôi chưa bao giờ đi bước nữa và chưa bao giờ mong muốn bất cứ sự chăm sóc hay child support nào trong suốt quá trình ly dị.
Tôi quyết định rõ rằng tôi có thể cung cấp cho mình và David mà đếch cần sự trợ giúp nào từ ông ấy hay từ bất cứ ai.
"Cô không cô đơn đâu, không thêm 1 giây nào nữa."
Cha Cooke vỗ nhẹ tay tôi.
"Cứ từ từ mà nói.
Chúng tôi hiểu mọi thứ khó khăn thế nào mà."
Tôi dành vài phút tự trấn tĩnh lại.
"Được rồi," tôi hít thật sâu và thả nó ra, "Tôi đã sẵn sàng."
"Cái đêm David bị đưa về bởi cảnh sát, cảnh sát bảo cô rằng nó bị bắt bởi phá hủy tài sản và gây náo loạn trật tự, cô có biết việc gì đã xảy ra đêm đó không?"
"Có, tôi có biết, nhưng chỉ nhờ Dawn, mẹ Veronica, gọi tôi vào sáng tiếp theo để kể cho tôi chuyện xảy ra và báo tôi biết rằng họ sắp nhận được lệnh bảo vệ (Gốc: Restraining order: Lệnh cấm hoặc lệnh bảo vệ là lệnh tòa án sử dụng để bảo vệ một người, doanh nghiệp, công ty, cơ sở hoặc tổ chức, và công chúng, trong một tình huống liên quan đến bạo lực gia đình, quấy rối, rình rập hoặc tấn công tình dục).
David đã bứt hết hoa từ bụi hoa hồng hàng xóm và bắt đầu đặt chúng trên đám cỏ trong khi gọi Veronica ra ngoài và đứng bên trong cái biểu tượng hình hoa đó, bất kể biểu tượng đó là gì.
Cái việc đó, thêm việc đã muộn đến thế, náo động đến nỗi họ phải gọi cảnh sát thay vì tôi."
"Hoa có màu gì?"
Ngài Alexander hỏi, "... và cô có biết được anh ta đặt hoa theo 1 cách cụ thể nào không?"
Ông ta thêm vào.
"Tôi biết những bông hoa có màu hồng.
Tôi có thấy chúng vài lần khi tôi thả David ở nhà Veronica.
Tôi không biết thằng bé đang làm hình gì với chúng.
Nhưng... nếu anh đi và xem căn phòng của nó, thằng bé đã vẽ 1 ngôi sao kì lạ với dấu hiệu sao khắp tường.
Chắc có lẽ là nó.
Thằng bé bị ám ảnh bởi dấu hiệu ngôi sao đó từ sau vụ chia tay."
"Phòng nào là của David?"
Ngài Alexander hỏi trong khi đứng lên và đi dọc hành lang.
"Cửa cuối cùng bên trái."
Tôi xem Ngài Alexander đi qua hành lang và mở cửa phòng David, nhưng không đi vào.
Ông ấy chỉ đứng bên ngoài phía cửa chăm chú nhìn bên trong căn phòng.
Gần như là ông ấy đang sợ việc đi qua nghưỡng cửa đó.
"Như vậy là quá sức ông sao ông thầy tu?"
David cười khúc khích khi Ngài Alexander đi qua cửa phòng tắm trong lúc về nhà bếp.
"Ông có biết nó nghĩa là gì không?"
Tôi hỏi ngay khi Ngài Alexander ngồi lên ghế.
"Tôi có, nhưng tốt hơn nên giải thích mọi thứ một khi tôi nắm đủ hết sự việc, không thì chúng ta sẽ tốt khoản thời gian quý báu nhấn mạnh về những thứ không có nghĩa lý gì mà không có nội dung xác thực."
"Tiếp tục thôi."
Ông ấy nói tiếp tục những gì ông bỏ dỡ trước khi bước trên hành lang ở phòng David.
"Anh ta có cố để về lại nhà cô ta sau đêm đó không?"
"Không.
Thằng bé không có.
Cảnh sát đã chỉ rõ rằng nếu họ còn tìm ra nó ở bất cứ nơi nào gần nhà con bé nữa, thì nó sẽ bị bắt.
Mặc dù điều đó không khiến thằng bé nghỉ việc liên lạc với con bé."
"Đó là khi cô phải tịch thu điện thoại của nó, đúng chứ?"
"Vâng, nó bắt đầu gọi cho con bé, sau đó khi con bé không trả lời, nó sẽ để lại voice mail, và khi việc đó không có hiệu quả thì nó sẽ nhắn tin cho con bé."
Tôi đứng dậy và đi đến quầy và lấy điện thoại David khỏi túi của mình sau đó trở về chỗ ngồi.
"Tin nhắn này bắt đầu về việc thằng bé cầu xin con bé quay về biểu tượng với nó sau đó càng ngày nó càng đeo đuổi hơn, đe dọa hơn và sau đó chúng bắt đầu nghe chẳng có nghĩa gì."
Tôi mở điện thoại, bấm vào messenger sau đó đưa điện thoại cho Alexander.
"Một vài tin nhắn trước đã bị xóa, nhưng hầu hết mấy tin nhắn điên rồ đó vẫn còn trong đây."
"MẤY CÁI TIN NHẮN ĐÓ LÀ RIÊNG TƯ!"
David bỗng nhiên hét trong khi cố thoát khỏi nhà tù phòng tắm thêm lần nữa.
Ngài Alexander dành 1 vài phút sau lướt qua lịch sử tin nhắn.
Tôi nhận thấy ánh mặt ông ta như nhận ra 1 thứ gì đó.
"Chính những dòng tin nhắn này đã thuyết phục được thẩm phán đưa ra sự bảo vệ chống lại David."
Tôi nói trong khi ông ta đọc tin nhắn.
"Dựa trên những gì cô bảo tôi, tôi nghĩ bất cứ thứ gì xảy ra với David đã xảy ra vào 1 lúc nào đó trước lúc Veronica rời khỏi và đi đến Florida.
Tôi cũng nghĩ rằng cô ta biết nhiều hơn những thứ cô ta nói, đặc biệt về phần biểu tượng trong phòng David và ngôn ngữ được sử dụng trong tin nhắn."
"Có phải đây là số điện thoại hiện tại của Veronica?"
Ông ấy cầm điện thoại David để tôi coi.
"Tôi nghĩ đã đến lúc cô ta kể sự thật rồi đấy."
"Nó nên là vậy."
Tôi trả lời.
"Tôi không nghĩ cô ta đã thay số."
"ĐỪNG CÓ NGHĨ ĐẾN VIỆC GỌI CÔ ẤY!"
David đang càng ngày càng đáng sợ hơn.
Chúng tôi tiếp tục lờ thằng bé đi.
Ngài Alexander móc điện thoại mình ra sau đó nhập số vào, biết rằng số của David hẳn đã bị chặn.
Trong khi điện thoại bắt đầu reo ông ta bấm vào loa và đặt nó lên bàn để mọi người có thể nghe được cuộc nói chuyện.
"Xin chào..." giọng Veronica thận trọng, không nhận ra số của Ngài Alexander.
"Chào Veronica.
Tên tôi là Theodore Alexander.
Tôi đang làm việc với gia đình Knowles về kế hoạch điều trị David và tôi đang phân vân xem có nên hỏi cô 1 câu hỏi hay không."
"Tôi không biết."
"Chỉ tốn chút ít thời gian thôi, và việc đó sẽ cực kì tốt cho David."
"Cha mẹ tôi không muốn tôi có tí liên quan nào đến David hay cô Knowles hết.
Họ sẽ hoảng cả hồn nếu biết tôi thậm chí còn nói chuyện với ông."
"Cô sẽ không phải nói chuyện với ai trong 2 người bọn họ hết, chỉ tôi, và tôi chỉ có 1 câu hỏi."
"Một câu hỏi... và chỉ vậy thôi."
Cô ta dịu lại.
"Cám ơn."
Ông ta nói sau đó hỏi.
"Biểu tượng được vẽ khắp phòng David và những tin nhắn mà hắn gửi cho cô, cái mà chả có nghĩa lý gì.
Tôi biết cô từng thấy chúng trước đây.
Dựa trên dòng thời gian mà tôi đang làm việc tôi cho rằng cô đã thấy nó 1 tuần trước kì nghỉ và nếu tôi đúng thì chúng là 1 phần của bùa chú hoặc 1 nghi thức mà David thực hiện.
Vì sự an nguy của David, tôi cần cô nói tôi biết tên hoặc bất cứ thứ gì anh ta đã tìm thấy."
Câu hỏi của ông ta chìm vào yên lặng.
Tôi nhìn sang cha Cooke, biết rằng có chuyện gì đó kì lạ đã xảy ra cho David, nhưng không muốn chấp nhận sự thật rằng thằng bé đã bị ám, mặc kệ tất cả dẫn chứng đã được chỉ ra.
"Iusiurandum aeternum."
Cuối cùng cô ta khẽ nói "anh ta tìm thấy nó trên mạng."
Ông ta nhìn như muốn hỏi thêm 1 câu tiếp nhưng Veronica chặn "Tôi trả lời câu hỏi của ông rồi đấy, đừng gọi cho tôi nữa."
Sau đó tắt máy.
"Việc đó có ích chứ?"
Tôi hỏi "Ông có biết điều gì đã xảy ra với David không?"
Tôi bắt đầu hy vọng sẽ có cách để ra khỏi cơn ác mộng này.
"Có, tôi biết chuyện gì đã xảy ra với David và tin tốt là tôi có thể giúp anh ta."
Ngài Alexander mỉm cười sau đó bắt đầu lấy vài thứ từ cái túi.
Thứ đầu tiên mà ông ta lấy là 1 cuốn sách cũ có nếp nhăn ở góc mà ấn tượng đầu nhìn như cuốn kinh thánh, nhưng hình 1 ngôi sao năm cánh nhô lên trên tấm bìa cứng đen lại chỉ ra 1 thứ khác.
Sau đó ông ta gỡ bỏ tấm bùa có hình ngôi sao giống vậy với dòng chữ Latin "ambulamus in tenebris ergo lumen non est caecus nobis" viết vòng quanh hình tròn.
Cuối cùng, ông ta gỡ bỏ miếng vải choàng dệt trang trí với đường gạch dọc màu đen ở 2 bên.
"Mấy thứ này là gì?
Sao ông ta có những thứ quỷ quái này?"
Tôi yêu cầu 1 câu trả lời từ Cha Cooke.
"Tại sao ông đem ông ta đến đây?"
Tôi la vào ông ấy trong khi đâm 1 ngón tay vào người Alexander.
"Làm ơn bình tĩnh lại Cô Knowles" Cha Cooke nói nhẹ nhàng.
"Mọi chuyện không như cô thấy đâu."
"Bình tĩnh?
BÌNH TĨNH CƠ À!?"
Tôi hét, "Anh đem 1 Satanist vào nhà tôi."
"Làm ơn để chúng tôi giải thích."
Ông ta xin tôi.
"Chúng tôi đến đây để giúp David, và dựa trên những gì mà cô nói với tôi, tôi sẽ không có khả năng giúp anh ta, nhưng tôi chắc chắn rằng thầy tu Alexander có thể.
Chuyện này là vì con cô."
"Tôi biết chuyện này khá khó tin cô Knowles à, nhưng thật sự tôi muốn giúp David, và tôi chính là cách duy nhất để giúp David.
Khi Cha Cooke cầu nguyện, ông ấy sẽ vô dụng để cản trở thứ đã ám con cô."
Thầy tu Alexander cam đoan với tôi.
Tôi chỉ ngồi đó, mắt chuyển từ Cha Cooke cho tới thầy tu Alexander, miệng tôi há hốc.
Tôi muốn hét và la vào họ, nhưng tôi không thể ép lời ra.
Tôi quá choáng voáng rằng Cha Cooke, 1 tu sĩ mà tôi biết đã 20 năm lại đem người đàn ông này vô nhà tôi.
"Hãy để tôi nói cô tôi biết những gì về thứ đã ám con trai cô sau đó nếu cô vẫn không muốn tôi ở đây tôi sẽ về."
Tôi nhìn chăm chú vào ông ta, mắt tôi thành 1 dòng khinh ghét.
Thầy tu Alexander xem sự yên lặng của tôi như 1 sự ưng thuận và bắt đầu miêu tả sự việc mà ông ta tin là dẫn đến việc bị ám của David.
"David và Veronica là dạng thanh thiếu niên điển hình đang yêu.
Nghĩ rằng họ sinh ra để dành cho nhau.
Rằng chúng nó sẽ bên nhau mãi mãi."
Ông ta bắt đầu.
"Nhưng, có thứ gì đó khiến chúng sợ cho tương lai của bọn nó, và như mọi cặp tình nhân khác bị ép phải chia tay họ tìm 1 cách để ngăn chặn việc đó xảy ra, sử dụng cách duy nhất mà họ có thể xử lí, mạng internet.
Tôi không biết làm sao mà họ có thể tìm ra Iusiurandum aeternum, nhưng họ đã tìm ra nó."
"Iusiurandum aeternum" là 1 nghi thức về sự sùng bái cho Enochian.
Tựa đề của nó cần được dịch sang là lời tuyên thệ vĩnh cửu điều mà nội dung của nghi thức là họ phải đảm bảo linh hồn của 2 người thuộc về nhau.
Để hoàn thành nghi thức, 2 người phải hoàn thành 1 bùa chú trong biểu tượng Enochian tạo từ cánh hoa hồng.
Nếu 1 trong 2 thất bại, thiên thần được triệu hồi để giám sát sự khế ước sẽ bị nhốt trong người của kẻ triệu hồi nó ban đầu."
"Thiên thần?"
Tôi chế giễu.
"Con tôi bị thiên thần ám?"
"Ừ.
1 thiên thần."
Thầy tu Alexander trả lời.
"Đặc biệt là 1 Minh thần."
Ông ta nhanh chóng tiếp tục sau khi thấy nét mặt nghi nghờ của tôi.
"Cô có thể nghĩ bọn chúng dễ thương và ngây thơ, nhưng đó chỉ là sự trình diễn của các nghệ sĩ.
Chúng được mô tả là những đứa bé bởi vì tính tình trẻ con của chúng và sự ám ảnh về Chúa.
Chúng cần 1 thứ gì đó để yêu thương nên đó là lý do mà chúng là thứ được triều hồi khi nghi thức này thực hiện và cũng là lí do tại sao bọn chúng nổi rồ khi không thể thể hiện tình yêu đó."
( Cherub - Vệ minh )
Tôi phá lên cười trước khi ông ta nói xong, nhưng sự điên rồ về tình huống này nhanh chóng trở chuyển tiếng cười thành tiếng khóc.
Việc con tôi bị ám bởi 1 em bé mũm mĩm nho nhỏ với cánh thật nực cười.
Tôi cảm thấy như bị kẹt trong 1 giấc mơ không thể tỉnh.
"Tôi biết việc này nực cười đến thế nào, nhưng nó là thứ đã ám con cô và chỉ có 2 cách để cứu nó.
Thuyết phục Veronica hoàn thành nghi thức đó và mãi bị dính chặt với David...
điều mà ta đều biết sẽ không bao giờ xảy ra, hoặc để tôi thực hiện lễ trừ tà lên người thằng bé."
Tôi nhanh chóng phục hồi, và lau mắt mình với cái khăn giấy sau khi nhận ra ánh nhìn nghiêm trọng từ Cha Cooke và thầy tu Alexander.
"Tôi bị cấm phải gây trở ngại cho sứ thần tối cao không thì tôi phải trừ tà cho chính mình.
Nên đó phải là thầy tu Alexander."
Cha Cooke giải thích, ông tiếp tục nói hy vọng nói chuyện thành công với tôi.
"Là 1 tu sĩ tôi có khả năng để trừ ma, và sứ mệnh để bảo vệ mọi người của tôi khỏi bóng tối.
Theodore là thầy tu của 1 đền thờ Satan.
Anh ta có khả năng trừ tà những thiên thần và có nghĩa vụ bảo vệ thành viên từ giáo đoàn anh ta khỏi những sinh vật ánh sáng."
"Đền thờ của chúng tôi giữ kiểm soát lẫn nhau tại đây trên trái đất, và khi 1 ác quỷ hay thiên thần bị kẹt trong cơ thể con người nó là nghĩa vụ của chúng tôi để gửi nó về nơi nó tới càng nhanh càng tốt.
Chúng càng bị kẹt lâu thì càng méo mó và càng ít khả năng để cứu người bị bọn chúng ám."
"Việc đó có giúp cô hiểu không?"
Cha Cooke hỏi sau khi cho tôi vài phút nghiệm điều mà ông ta vừa nói.
"Thật nhiều thông tin để tôi hiểu, nhưng có... có chứ, tôi có hiểu.
Việc đó thật ra chẳng quan trọng, chỉ cần anh giúp con trai tôi.
Tôi chỉ muốn David quay trở về."
Tôi lại bắt đầu khóc.
''Điều đó có nghĩa là cô muốn tôi trừ tà phải không cô Knowles."
"Đúng vậy."
Tôi thì thầm.
"Thế thì có 1 việc chúng ta cần làm."
Ông ta kéo 1 tấm giấy da dày từ cặp ông ta và chuyền trước tôi.
"Đây là bản hợp đồng tiêu chuẩn cho dịch vụ hoàn trả này.
Là 1 thành viên của đền Satan tôi đề nghị chi phí cho việc trừ tà, nhưng chi phí không thể có giá trị về mặt tiền tệ.
Nó phải là thứ mà cô coi là đáng giá nhất trên thế giới này.
Với điều đó tôi chỉ có 1 câu hỏi cuối cùng tôi cần hỏi cô.
Cô sẵn sàng trả những gì để cứu con mình đây."
----------------------------------------------------------------------
r/anosako (488 points)
Sự cân bằng giữa 2 tổ chức thật hoàn hảo.
Nó luôn thật bất ngờ khi con người thích mặt còn lại hơn dù chúng đều là 2 mặt của 1 đồng xu.
Và mọi hành động và quyết định đều có hệ quả.
Tôi có cảm giác rằng cổ sẽ phải trả giá, nhưng tôi không nghĩ là việc đó có thể được tuyên bố dưới dạng hình thức công cộng (?).
--------------
r/BoredsohereIam (261 points)
Awww man tui hy vọng ông Satanist không cần linh hồn của cố hay mấy thứ cliche kiểu vậy.
Tội mấy ông Satanist lúc nào cũng đóng vai người xấu.
r/bitsy88 (235 points)
> Nói đúng ra thì, mọi tôn giáo đều lấy đi linh hồn của ông hết á.
Một vài thì nói "cứu rỗi" linh hồn của ông nhưng, cuối cùng thì, linh hồn ông cũng là của họ hết à.
Satanist chẳng phải những gã tồi tệ, họ chỉ không tốt ở khoản nói những lời tốt đẹp thôi.
r/BoredsohereIam (53 points)
>> Có điểm hay đó!
Chắc là tất cả bọn họ đều muốn lấy đi linh hồn chúng ta, ít nhất những người dứt khoát nói ra điều đó đang thật thà về nó luôn ý.
-----------------------------------------------
r/missdiamandis (241 points)
Sẽ có phần 2 chứ?
Tui yêu câu truyện nài!!!
r/KGLewis (24 points)
>Hy vọng là không, tôi không còn tí ý tưởng nào nếu việc trừ tà không thành công, nhưng đó là những khoản thời gian thật kì lạ và mọi thứ đều có thể xảy ra.
Nếu có gì phát triển thêm tôi sẽ đăng nó ở đây.
r/Rade2048 (8 points)
>> tôi tự hỏi liệu có khả thi không nếu ta tiếp tục sự việc vào thầy tu Alexander về sau.
Một khi bạn tìm ra về những thứ này, sẽ bất khả thi để quay về sống những ngày nào cũng như ngày nào nữa, và tìm ra việc ông ta làm khiến tôi cảm thấy 1 ngày của ổng là 1 chủ đề rất hấp dẫn.
P/s: