Cập nhật mới

Khác Tuyển Tập Truyện Kinh Dị Trên Reddit Aka R/nosleep

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
162090194-256-k805321.jpg

Tuyển Tập Truyện Kinh Dị Trên Reddit Aka R/Nosleep
Tác giả: _NH370_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

r/nosleep gồm các truyện creepypasta, kinh dị trên reddit do các user nước ngoài viết và do mình dịch lại từ Anh> Việt ở trên này.

Cơ bản là vậy.



story​
 
Tuyển Tập Truyện Kinh Dị Trên Reddit Aka R/Nosleep
Tôi là một gia sư,hôm nay tôi đến nhà 1 vị khách và đã xảy ra 1chuyện kinh khủng


r/nosleep.

u/BlairDaniels ( 1k7 points)

Tôi là một gia sư.

Hôm nay tôi đến nhà 1 vị khách và đã xảy ra một thứ kinh khủng vô cùng.

-----------------------------------------------------------

Link reddit:
To view this content we will need your consent to set third party cookies.
For more detailed information, see our cookies page.

---------------------------------------------------------------------

Tôi gặp bà ấy trên mạng.

Con gái tôi cần được trợ giúp môn Algerbra 2 (một dạng sách toán bên Mĩ, giống cuốn Đại số ở VN, google for more).

Làm ơn liên lạc với tôi càng nhanh càng tốt.- Gina T.

Bà đưa tôi địa chỉ cuộc hẹn.

XX Laurel Ct.

Đi trên con đường vòng vèo rừng rậm của bà ấy.

Tôi không thể tin được.

Căn nhà bà ta to đến choáng ngợp.

Dễ cũng to gấp năm lần nhà tôi.

Những cái cột cao đến trời.

Hai pho tượng sư tử ở hai bên cổng trước.

Tôi nắm lấy cái gõ cửa bằng đồng, chạm khắc đầu con heo rừng, và vung mạnh.

Cạch Cạch Cạch.

Vào một khoảng khắc, mọi thứ đã hoàn toàn im lặng.

Sau đó tôi nghe tiếng đạp của bước chân và tiếng lách cách của cái khóa.

"Em hẳn là Annie."

Nói .

Người phụ nữ già dặn với đôi mắt sáng.

"Tên tôi là Gina".

Khi tôi bước vào.

Một cảm giác lạ lẫm quấy động trong bụng tôi.

Căn nhà,...trống trải đến kì lạ.

Cái nhà bếp còn đách có cái bàn nào.

Phòng khách chỉ độc một chiếc sô-pha bụi bặm.

Không khí thì ẩm ướt, lạnh lẽo và meo mốc.

Và mọi đèn điện đều bị tắt.

Chỉ độc ánh sáng tự nhiên chiếu qua cái rèm cửa không màn.

Chiếu sáng nơi đây.

"Cô mới chuyển đến đây à?"

Tôi hỏi.

Mặc kệ mấy cái hộp rỗng không.

"Ơ - Ờ - Đúng vậy," bà ấy nói nhanh.

"Bọn tôi vừa mới chuyển vào, đi nào.

Greta đang học bài."

Bà ấy dẫn tôi đến căn phòng phía sau.

Một bé gái nhìn rất lo lắng ngồi ở cái bàn, tay gấp lại cuốn notebook trắng tinh.

Con bé ấy cao đến lố bịch.

Với tóc và mắt đen tuyền.

Không như mẹ nó.

Greata không nói nhiều khi bắt đầu tiết học.

Vì cuốn Algrebra 2 bắt đầu với việc ôn lại cuốn Algrebra 1.

Tôi viết ra vài phương trình y= mx+b cho em ấy.

Và em ấy vẽ ra những đường đồ thị hoàn hảo.

Chật vật.

Tôi đã tưởng thế.

Bà mẹ này có tiêu chuẩn thế nào vậy?

Tôi muốn dạy con bé như thế.

Như khi bà mẹ nghĩ "chật vật" thì mới có điểm A.

Nên tôi làm theo và cho em ấy thêm vài câu hỏi nữa.

Nhìn như vết trầy xướt.

"Tập của em đâu?"

Tôi hỏi, khi đã cạn kiệt bài tập để cho em ấy làm.

Em nhìn xung quanh.

"Em chẳng có cuốn nào" em trả lời.

"Em chưa mua à?

Hay tại nhà trường vẫn chưa phát?"

"Trường?"

Em hỏi, không nháy mắt.

"Em đâu có đi đến trường?"

À, một bé học tại gia, mình cũng có dạy mấy em như vậy.

Nói chung thì mấy bé vậy thì thường thông minh hơn - kì cục hơn mấy đứa ở trường.

Điều mà quá phù hợp với Greta.

Tôi viết thêm vài phương trình nữa và đưa cho em ấy.

Đó là lúc tiếng động đó phát ra.

Eeeeeeeeeee!

Tiếng ré rên rỉ cao vót, đến từ bên kia cánh cửa.

"Cái gì thế?"

Tôi nói, trước khi tự dừng bản thân mình lại.

Greta không trả lời, cây bút chì loạc xoạc nhanh chóng trên tờ giấy, giải bài.

"Greta?"

Em ấy lờ tôi đi.

Viết nguệch ngoạc giận dữ khắp tờ giấy.

Mái tóc em rơi dài khắp mặt.

Che đi biểu tình của mình.

Nỗi sợ bao chùm thân thể tôi.

"Greta, có chuyện gì vậy?"

Em ấy câm lặng chuyền tờ giấy sang phía tôi.

Dưới những dòng chữ như gà nguệch ngoạc của x's và y's là 6 con chữ.

CHẠY ĐI.

"Greta, cái quái g--"

Em ấy giơ một ngón tay lên môi và lắc đầu.

Khi tôi đờ người ra.

Em chồm qua người tôi và giận dữ viết một từ khác:

NGAY BÂY GIỜ!

Choáng váng, tôi giật cái túi.

Bước đến cánh cửa, vung mở nó.

Bước ra ngoài hành lang.

Đó là lúc mà tôi hiểu.

Gina -- nếu đó là tên thật của bà ta -- đang ở trong bếp.

Trong tay bà ta là một cái xương cưa rên rĩ huýt sáo (??) ( Gốc: a whirring whinning bone saw, khúc này mình dịch mà không hiểu lắm someone pls help me!) lò đã được bật, với ánh lửa màu xanh nước biển lung linh.

Một cái chảo sắt gỉ bên cạnh nó, và mớ dầu nóng nhờn nổ lốp bốp.

Tôi chạy đến cánh cửa.

Tiếng chân to như sấm của tôi đã đánh động đến Gina; bà ta nhìn lên; đôi mắt mở to sợ hãi.

Sau đó bà ta tiến thẳng tới chỗ tôi.

Tôi kéo mạnh cánh cửa.

Tôi chạy đến hàng đường rải đá, qua mớ cỏ ẩm ướt, và không dừng lại cho đến khi tôi yên vị trong cái xe đã khóa cửa của mình.

Sau đó tôi lén chạy ra đường cái mà không bao giờ nhìn lại.

***

Khi cảnh sát tới, căn nhà đã trống rỗng.

Ờ thì trống trải hơn cả lúc trước đây.

Greta và Gina đều mất tích.

Căn nhà --XX Laurel Ct.

-- đã bị bỏ hoang qua nhiều tháng, họ bảo tôi.

Dưới tầng hầm, cảnh sát phát hiện vài thứ khủng khiếp.

3 thi thể đã được tìm thấy.

Họ được xác nhận là 3 người địa phương đã mất tích -- 1 tiến sĩ, 1 giáo viên, và 1 nhà khoa học.

Cả ba bọn họ đều mất tích cùng 1 phần.

Não.

-----------------------------------------------

r/awesome_e

> thế họ chỉ ăn mấy người có não thôi à?

Phù may vl.

> r/masterpower99: That was a close one. (trans: Hm ( ͡° ͜ʖ ͡°))

>> r/Thenewpissant: Yup, né được viên đạn to vl.

--------------------------------------------------

r/hatihatihatiho

> Tui thích câu truyện này.

Nhưng tôi thấy hơi tò mò vài chỗ :

1.Greta cứu OP làm éo gì vậy?

Có phải tại em ấy là nạn nhân của Gina người mà ép ẻm phải ăn não người không?

2.

Sao mắt Gina lại "mở to đầy sợ hãi" khi cổ nghe thấy tiếng OP?

Nếu bả là bà mẹ tâm thần.

Thì tôi mong cổ sẽ trông như muốn giết người ấy.

Hay bả cũng bị 1 tác nhân nào đó điều khiển?

> r/Elysian Blight: chắc chỉ là tình huống "Ơ ăn cứt rồi" vì sợ mất bữa tối thôi mừ.

>> r/BlairDaniels (Aka Op viết bài này):

Hoặc là Greta không muốn ăn não người hoặc là Gina đang "để dành" em ấy cho bữa ăn tương lai đọ. 🙁

Và yeah xin lỗi, Ý tôi là Gina đã thấy sợ khi tôi trốn thoát vì kế hoạch của bả bị đổ bể.

Tui đã có thể miêu tả nó tốt hơn though.
 
Tuyển Tập Truyện Kinh Dị Trên Reddit Aka R/Nosleep
Những thứ kì dị mà tôi tìm được trên deepweb


r/nosleep

-----------------------------

u/Mr_Outlaw (10k6 points)

Mặt Tối Của DeepWeb Mà Không Ai Trong Chúng Ta Nên Chứng Kiến.

Link:
To view this content we will need your consent to set third party cookies.
For more detailed information, see our cookies page.

(Note: mấy từ trong ngoặc đều là do mình tự ý thêm vào cho mọi người dễ hiểu)

--------------------------------------------------------

Tôi cho rằng ai trong các bạn cũng biết về deepweb ha.

Ừ thì, những gì bạn nghe được về nó đều là thật, nó không phải là chỗ tuyệt vời.

Trong khi một vài người lên đó kiếm cần hay súng, hay cả vì quá tò mò, vài lí do khác,...

Vâng thì, rõ ràng là họ chẳng mưu đồ gì tốt.

Nhưng tôi ở đây đách phải để nói về mấy thằng bệnh này.

Tôi ở đây để nói về những lời nói dối vượt trên cả những thứ đó.

Cái phần kinh dị và không lời giải đáp trên mạng.

Cái phần mà không ai nên biết.

Có một thông tin tổng hợp về những thứ xảy ra bất ngờ trong khoản thời gian qua.

Không rõ là khi nào.

"8 tầng của internet".

Hẳn là bạn từng nghe qua.

Nghe hết sức thú vị như thế, lại toàn nhảm loz.

Tôi xin lỗi nhá, nhưng cái vụ "Polymeric Falcighol Derivation" (1 trang web được đồn đại là chưa 80% internet tồn tại ở đó, các thông tin mật của chính phủ, tài liệu mật, lí lịch, hồ sơ, những thứ chỉ chính quyền mới biết và có quyền truy cập vào) chẳng là cái thá gì.

Còn vụ "Primarch system"? (Tầng 8 của deepweb, hệ thống kiểm soát internet, không một tổ chức chính phủ nào có thể điều khiển hay truy cập nó, được cho là bị ngăn cách bởi “level 17 quantum t.r.001 level function lock” mà máy tính của chúng ta hầu như không thể phá vỡ.

Hiện tại nó được gọi là Boss cuối cùng của Internet =))) Chắc là thằng cha nào là fan của Warhammer (một tựa game).

Không, đách có cái lý thuyết lượng tử nào liên quan đến đây.

Thế nhưng, nó không có nghĩa là nơi đó sẽ dễ tìm đâu.

Giờ, tôi sẽ không kể cho cách bạn về cách tìm ra nơi đó.

Cũng đâu phải như bạn có thể tìm được, kể cả nếu tôi chỉ cho bạn ấy.

Không phải là tôi đang tự quảng cáo bản thân mình đâu ha, chỉ là tôi không có cuộc sống thực ngoài nơi này ra.

Tôi đã được cảnh báo, tất nhiên rồi.

Mọi người cứ bảo tôi là tôi sẽ đách thích những gì tôi sẽ thấy.

Rằng tôi thậm chí còn không hiểu được nó.

Giờ tôi truyền cái cảnh báo đó sang cho bạn đây.

Đừng dại mà tìm mấy thứ này.

Chỗ này không có tên, hay ít nhất là tại tôi chưa thấy cái nào.

Có những tin đồn, thế nhưng.

Những tin đồn ấy kéo dài từ phòng thảo luận của bọn illuminati đến thực nghiệm xà lim ảo cho lũ AI nổi loạn.

Trong thực tế, mọi thứ còn đáng sợ hơn nhiều.

Sau nỗ lực đầy đau đớn và dai dẳng để phá tường lửa, mã hóa, giải quyết hàng hằng sa số các câu đố triết lý kì dị, và đi theo những dòng link ẩn, cuối cùng tôi đến được một trang trắng với chỉ một dòng chữ và 1 hộp văn bản nằm dưới.

"Quid quaeris?"

Tiếng la tin đó nghĩa là "Ngươi đang tìm kiếm điều gì?"

Tôi rất ngạc nhiên vào lúc đấy.

Nhưng khi ngẫm lại thì, tôi cũng đách biết mình đang trông chờ điều gì nữa.

Thật sự luôn, tôi mắc kẹt ngay đoạn này.

Phần vì tôi không biết câu trả lời.

Tôi không có mục đích, tôi chẳng biết câu trả lời đó, tôi chỉ thử để xem tôi có làm được thôi.

Nên tôi nhập vài câu chung chung.

Tôi nhập "sự thật" và "tri thức".

Bạn biết mà ha, dăm ba thứ tầm phào.

Đách có gì xảy ra.

Tôi thử dăm ba câu khác, nhưng đéo câu nào được.

Tôi bắt đầu thấy bực mình trong giai đoạn này.

Chắc là cái page xàm loz thôi.

Chắc là tôi vẫn chưa khám phá được thứ gì.

Ước gì.

Tôi thử một thứ đột phá hơn.

Không rõ tại sao ý tưởng đó lại đến với tôi và tại sao tôi nghĩ nó sẽ thành công, nhưng tôi nhập vào "Những thứ cũng tìm kiếm ta".

Giờ khi tôi ngẫm về nó, có khi cái thứ này là 1 con AI.

Ngạc nhiên thay, trang page chuyển đen, đen đến trỗng rỗng.

Tôi đợi.

Sau tầm 5 phút, tôi được dẫn tới một diễn đàn trực tuyến.

Khoan, đách phải cái đó.

Nó kiểu đơn giản hóa hơn, chỉ là 1 danh sách đầy những cái link khắp trang nền màu nâu - vàng.

Những dòng link đều rất khó đọc.

Nhìn như những kí hiệu, chữ cái, và chữ viết được sắp xếp rất ngẫu nhiên vậy.

Tôi chưa thấy những thứ như thế bao giờ.

Nhìn cứ như chữ người ngoài hành tinh vậy.

Quá rõ ràng, rằng nó chỉ là một dạng code mà tôi đách hiểu.

Lúc này, sự mong đợi của tôi tắt mẹ rồi.

Mỗi đường link ẩn chứa toàn những nội dung đách thể nào đoán được.

Tôi nhấp vào link đầu tiên.

Nó hiện lên một livestream về một địa danh trông như là một hầm mộ ở Paris.

Tôi xem nó một khoản, nhưng nó không xảy ra chuyện gì kì lạ hết.

Chuyển sang link thứ 2.

Nó hiện một video rung lắc được quay ở chế độ ban đêm.

Nhưng tôi vẫn nhìn ra được một người đàn ông trong bộ đồ chống đạn.

Họ đang trong một ngôi nhà, mở tung các cánh cửa và lùng sục từng phòng.

Sau cùng, 1 cánh cửa bị đá sập xuống để lộ một sinh vật.

Cao, giống người với lớp da đầy vảy.

Nó gặm nhấm một cánh tay đang phân hủy.

Bọn họ bắn nó, nhưng nó trốn thoát bằng đường cửa sổ.

Đoạn phim dừng ở đó.

Ừ thì, tôi đã choáng váng.

Cái đéo gì thế kia?

Nó nhìn quá thật để chỉ là một đoạn phim chưa công bố.

Tôi chính thức bị hấp dẫn.

Sau cùng thì có khi vụ này đáng hàng tháng trời đau đầu và đau mắt đỏ.

Với mỗi cú nhấp chuột, mọi thứ càng trở nên kinh hãi hơn.

Bối rối hơn.

Tôi vô tình xem một tài liệu có tên "Dự án The Paragon", miêu tả chi tiết về cuộc thử nghiệm thực nghiệm lên cơ thể con người để tiến tới level siêu con người về sức mạnh và sức bền.

Hiển nhiên là cuộc thử nghiệm đã thành công.

Và nó cũng chính thức.

Có một bài luận trên space-time anormalies.

Những glitches trong thế giới thực, và tất nhiên cả những bức ảnh về những thực tại luân phiên.

Được miêu tả chi tiết về Khu Vực 51, về Tam Giác Quỷ Bermuda, về những vụ ám sát, mất tích và về bản chất thật sự của chén thánh.

Thứ làm tôi thấy khó chịu nhất là một tài liệu nhắc về "World ending bomb".

Một quả bom nguyên tử mạnh gấp 720,000 lần quả ở Hiroshima.

Tôi đách muốn biết tại sao lại có người cần thứ đó.

Tôi còn tìm thấy các kế hoạch dự phòng cho đủ thể loại Khải Huyền - mùa đông hạt nhân (trans: là kết quả giả định của quá trình làm mát khí hậu toàn cầu trầm trọng và kéo dài xảy ra sau những đợt bão lửa lan rộng khi chiến tranh hạt nhân xảy ra.), vũ khí sinh học, dịch bệnh bùng phát.

Vài cái riêng biệt được gọi là "The Mariana French Abnormality" (trans: Những sự bất thường diễn ra ở rãnh Mariana Pháp) một mô tả huỵch toẹt về "người đàn ông kì lạ xuất hiện ở tầng 15", và được nhắc đến như việc "Blackout" (trans: Cambrige bảo là the action taken to make certain that information about something is not reported to the public nhưng tui đách biết dịch sao 🤔 ôi engrisk, dịch là mất điện có kỳ quá không?).

Một trang log được khôi phục dữ liệu của skin walker về việc săn lùng những người thám hiểm ( trans: skin walker: Được biết đến là những phù thủy với khả năng biến hình, first kill của họ thường là người thân của chính mình).

Bản ghi âm cuộc gọi 911 từ vị tổng thống ở thị trấn Texas bị mất tích năm 1977 và thậm chí cả những câu truyện thuộc về những người có liên quan đến tai nạn đèo Dyatlov Pass (trans: Google for more, tóm tắt: 1 nhóm người leo núi được phát hiện đã chết trên 1 ngọn núi ở Nga, người không có đồ giữ ấm, có dấu hiệu của vết thương do xung đột và những vết tích đánh đập, dấu vết chạy tán loạn, cố trèo lên cây cao, và ti tỉ dấu hiệu nạn nhân cố trốn chạy khỏi 1 thứ gì đó nhưng đến nay tại sao bọn họ hoảng loạn và tách nhau ra như thế đến giờ vẫn còn là bí ẩn, bao gồm cả nguyên nhân chết của bọn họ).

Bọn họ không bị điên chỉ vì đống tuyết đó đâu.

Tôi dành hàng giờ trên đó, lướt qua hàng trăm trang về những thứ mà tôi không nên xem.

Sau đó tôi tình cờ xem đoạn trailer của một bộ phim không lời năm 1910.

Xem ra mọi người móc mắt mình ra sau khi xem đoạn video đó và gần như làm trật bánh cả nền công nghiệp điện ảnh vậy.

Và có đoạn livestream về người đàn ông với cái mũ trùm ngồi trước camera, đầu cúi.

Hắn ta sau cùng cũng ngẩng đầu lên, mặc dù hắn không có miệng, một giọng nói trầm, từ yết hầu hắn ta, "Xin chào" phát ra từ loa.

Bằng cách nào đấy, tôi biết là nó phát ra từ hắn.

Tôi đách ngồi xem cái video đó.

Có một step by step giude liên quan đến mấy việc như cắt đi chính chân tay mình và may chỉ mấy cái xác, phô diễn những lời niệm về tôn giáo ngay giữa rừng cây Siberian, và tọa độ của chỗ xắp xếp việc giam giữ các thiên thần.

Không rõ ràng nếu có việc nào trong đây là thật.

Có một clip dài 20s với tựa đề "The futility of the living" (Sự vô nghĩa của các sinh vật sống).

Tôi không xem nó.

Đó là lúc tôi nhận ra thậm chí đách có thể nào kể cả những người cao nhất của tổ chức chính chủ có thể hoàn toàn nắm quyền kiểm soát cái trang này.

Đáng sợ hơn hết thảy những cuộc thử nghiệm này là việc tôi không thể tìm thấy đích cuối của danh sách.

Dù tôi có lăn chuột đến thế nào đi chăng nữa.

Cuối cùng tôi cực kì bực bội và không thể giải quyết với những rắc rối đó và ngất đi, do tôi tỉnh dậy trên sàn nhà vào lúc nửa đêm.

Tôi nhìn vào máy tính và thấy một vòng tuần hoàn video về chiếc trực thăng, một sinh vật trông như một con cua, xé tanh bành một hòn đảo chắn. (Gốc: Coatstal island= đảo chắn).

Tôi bấm xóa nó đi.

Và tôi chỉ ngồi đó rất lâu.

Tôi đách thể nhận thức được những gì tôi vừa thấy nữa, mà xem ra tôi cũng đách muốn thế.

Giờ, tôi đách biết tại sao mình vẫn tiếp tục vụ này.

Não tôi đang kêu gào tôi vứt cái máy tính ra bãi cỏ rồi đập nát nó ra.

Nhưng tôi không làm.

Vì tôi phát hiện thứ mình không thấy lần trước.

Tôi không biết nó đã ở đó từ trước hay không nữa.

Nó khá khó đọc nên tôi phải nheo mắt lại.

Thêm mấy từ Latin.

Dịch thành: "Mày đã thỏa mãn chưa?"

Với 2 lựa chọn bên dưới nó, có và không.

Giờ thì, tôi biết câu trả lời cho câu hỏi này.

Có cái đệt mà tôi thỏa mãn được.

Tôi đã hãi hùng, sợ hãiii đến hết đời.

Nhưng đáng ra tôi nên bấm vào chữ có.

Nếu tôi bấm vào chữ có có lẽ nó sẽ đưa tôi ra khỏi cái nơi vãi địt này.

Ngay cả bây giờ, tôi cũng không biết lý do vì sao tôi lại bấm không.

Nhưng khi tôi làm việc ấy, trang web dường như tự khởi động lại.

Nó vẫn có thiết lập đơn giản như thế, chỉ trừ 4 mục link nằm ngay đó.

Lần này, đách có kí tự hay những con số có thể hiểu được nào.

Đạch mẹ nhìn nó đách giống bất kì kí tự nào có thể tới từ cái thế giới này cả.

Chỉ là dãy thu thập những kí hiệu thô đéo mang ý nghĩa theo cái khuôn thức hay hướng dẫn nào.

Tôi bấm vào link đầu tiên.

Sau khoảng 20s, tôi đóng sập máy tính của mình.

Tôi đách thể miêu tả cho bạn những thứ tôi đã thấy nữa.

Những gì tôi biết là lẽ ra tôi không được phép xem nó.

ĐÉO CÓ AI nên xem một thứ gì đó như này.

Chẳng những nó không có lý, tôi không nói bạn nghe tại sao được.

Tôi không hiểu được những hình ảnh ấy.

Không phải tại đồ họa hay cái gì đâu.

Chỉ là tôi không thể nào hình dung ra được cái gì.

Tôi có thể hình dung ra được thứ đó di chuyển, nhưng không giống cái cách mà bất kì sinh vật nào trên trái đất di chuyển.

Những màu sắc mà tôi chưa từng thấy qua.

Chỉ nghĩ về nó cũng khiến tôi nhức đầu 1 chút.

Đây là sự hình dung tốt nhất của tôi về nó.

Tại trái đất nơi chúng ta đang ở có 3 chiều không gian khác nhau.

Chúng ta có thể di chuyển về trước, về phía sau, trái, phải, về phía tây nam 72,4 độ và vân vân.

Không có giới hạn nào cả.

Và tôi hết giải thích hơn thế được rồi.

Những gì tôi biết đó là tôi đách muốn xem thêm video đó hơn 1 giây nào nữa.

Và tôi cũng không nghĩ là tôi có thể.

Tôi rời căn phòng.

Lần đầu tiên sau một khoản thời gian dài, tôi định rời khỏi nhà mình.

Tôi cần không khí.

Cần đi dạo một tí hay mấy việc gì đấy.

Đệt, tôi còn nghĩ là mình nên chạy marathon ngay giữa đêm để tẩy cái thứ quỷ đó khỏi đầu tôi trong vài giờ.

Đang bận áo choàng lên bỗng tôi nghe tiếng gõ cửa.

Tôi chết lặng.

Hiển nhiên là tôi đách có ý định ra mở cửa rồi.

Sau 5 hoặc 7 lần gõ cửa một ai đó cất tiếng.

"Mở cửa ra, chúng tôi biết anh đã làm gì.

Nhưng tụi tôi không tính hại anh.

Chỉ muốn nói chuyện".

Tông giọng không đáng sợ.

Cuối cùng, tôi bắt buộc phải mở.

Tôi mở cánh cửa cho 2 người đàn ông cao, gầy trong bộ suits.

Họ cười khi nhìn vào tôi.

"Chúng tôi vào được chứ?"

Tôi vẫn không biết thế quái nào họ kiếm được tôi.

Tôi cứ tưởng mình sắp được nghỉ nghơi.

Bọn tôi ngồi xuống ghế.

Chắc là tôi chỉ mong nhận được câu trả lời lúc này thôi.

Một người trong bọn họ nhìn vào tôi và nói "Anh đang tìm kiếm điều gì?"

"Tôi không biết nhưng tôi không định quay đầu lại đâu", tôi trả lời.

Anh ta lại cười.

Cứ như đây là những thứ mà anh muốn nghe.

Người kế bên nối tiếp: "Anh đang làm việc cho ai?"

Giọng anh ta nghe có phần công kích hơn.

Tôi lắc đầu.

"Nghe này, tôi đã không biết tôi sắp phải vướng vào điều gì.

Tôi cũng không tìm kiếm cái gì hết."

Họ chỉ nhìn chằm vào tôi một lúc.

"Tôi sẽ không nói vụ này cho bất cứ ai.

Tin tôi đi."

Cuối cùng họ cũng trả lời: "Chúng tôi không lo về việc đó.

Dù sao cũng chẳng ai tin anh đâu."

Một nụ cười nữa.

Bằng cách nào đấy, nụ cười ấy trông thật thành thật.

"Chúng tôi chỉ cần biết về sự ưu tiên của anh."

Nhìn lại, câu hỏi đó khá kì lạ.

"Cứ giúp chúng tôi một việc và chúng tôi sẽ đi."

Tôi mừng hẳn lên.

"Đưa chúng tôi thiết bị anh đã dùng để truy cập vào nó."

Tôi không hỏi câu nào.

Tôi chạy lên tầng và đơn giản hất cho họ cái máy tính của tôi.

Họ cùng cười mỉm vào tôi lần cuối cùng trước khi đi, một người trong bọn họ quay lại.

"Tôi không nghĩ cần nói vụ này với anh đâu, nhưng đừng thử lại vụ này.

Và cũng đừng cho chỉ ai khác cách để truy cập đến nơi đó.

Bọn tôi sẽ biết đấy."

Tôi không hỏi bọn họ là ai.

Tôi đách chắc là mình có nên biết không nữa.

Được 1 tuần rồi.

Giờ tôi không lên mạng thường xuyên như trước nữa.

Sau vụ này, tôi sẽ cố mà quên đi.

Cố không nghĩ đến nó nữa.

Tôi bắt đầu có những cơn ác mộng đáng sợ.

Đã đi đến bác sĩ tâm lý vì vụ đó rồi, nhưng tôi không nghĩ nó có ích.

Dù sao thì, tôi sẽ đách để vụ đó làm phí hoài cuộc đời mình đâu.

Nhưng việc là, tôi sợ việc này là bất khả thi.

Có những việc mà chúng ta không nên biết.

Cho sự an toàn và tỉnh táo của chúng ta.

Đừng dại mà tìm kiếm chúng.

Tốt hơn là vậy.

Thế nhưng,... chắc việc đó giờ đã quá trễ đối với tôi.

-----------------------------------------------------

u/zxegtfx (966 points)

> wow thật là một cách tinh vi để trộm cái máy tính.

Và nó có tác dụng though.

-------------------

u/Comander-07 (1k points)

>Tôi sẽ không kể cho ai!

•Tạo 1 bài reddit.

Rip anh bạn.

u/DaLimeWizard (187 points)

> Thì ổng bảo không chỉ ai cách kiếm trang đó thôi mà.

u/Comander-07 (85 points)

>> Tui khá chắc câu chuyện đó miêu tả nhiều hơn "bằng cách nào".

"Dù sao cũng chẳng ai tin anh đâu" đã chỉ ra điều đó.

-------------------

u/GothmogTheOrc (1k1 points)

> Ông Op đã tìm đc đường tới cửa sau của máy chủ SCP Foundation (trans: SCP Foundation là một tổ chức hư cấu được viết bởi dự án giả tưởng hợp tác dựa trên web cùng tên.

Trong vũ trụ, SCP Foundation chịu trách nhiệm định vị và chứa các cá nhân, thực thể, địa điểm và các đối tượng vi phạm luật tự nhiên).
 
Tuyển Tập Truyện Kinh Dị Trên Reddit Aka R/Nosleep
Mầm Mống Ung Thư Trong Những Bức Tường.


r/nosleep

---------------------------

u/Colourblindedness (2k3 points)

Mầm Mống Ung Thư Bên Trong Những Bức Tường. [Warning: Wall Of Text]

Link:
To view this content we will need your consent to set third party cookies.
For more detailed information, see our cookies page.

---------------------------

Lớn lên với căn bệnh hen suyễn luôn là một việc khá khó khăn, nhưng có một người cha hút hai gói thuốc một ngày còn khiến tình tình tồi tệ hơn.

Mẹ sẽ luôn chỉ trích ông vì thói quen xấu ấy và ông sẽ luôn nài nỉ rằng ông sẽ chấm dứt việc đó ngay tức khắc.

Đối với ông đó là một vòng tuần hoàn.

Tuần đầu kiêng kỵ, tuần hai lại hút.

Sau cùng việc đó khiến mẹ rời bỏ tất cả đi và tôi chỉ còn thấy bà vào mỗi cuối tuần.

Việc đó còn khiến mọi thứ trở nên khó khăn hơn vì chúng tôi sống ở con đường mòn dẫn xuống khu vực phía đông của Seatle, nên khi bố quyết định khiến mọi thứ tươi sáng hơn nghĩa là tìm không khí trong sạch thì gần như là không thể trừ khi tôi muốn ra ngoài và bị cóng đến chết bởi không khí buổi sáng sớm.

Ông ấy hút nhiều đến nỗi nó làm giấy dán tường tróc cả ra và ngả cái màu vàng nâu bệnh hoạn.

Thật ra, nếu tôi không bắt đầu bị ung thư phổi thì tôi nghĩ ông sẽ cứ hút mãi cho đến cái ngày một trong hai chết.

Nhưng khi tôi có kết quả chuẩn đoán và bác sĩ hỏi gia đình tôi có ai hút thuốc không, tôi thấy mặt ông trắng nhách như tờ giấy.

Tôi ghét phải nói điều này, nhưng với tôi thì việc bị ung thư là miếng vé vàng tới mối quan hệ tốt đẹp hơn với cha mình.

Cảm giác tội lỗi ấy khiến ông mua mọi thứ mà tôi thích cho tôi và tôi tận dụng cơ hội đó.

Điện thoại mới, giày mới, Ipod mới, bạn nói tên là tôi có tất.

Tôi đã không quan tâm tới những gì ông ấy phải chịu đựng, tôi tưởng tượng rằng nỗi đau của mình là đủ lý do so với sự ích kỷ của bản thân.

Mọi chuyện cứ như vậy trong vòng 5 tháng khi tôi hóa trị lần 3 và đào đến những đồng xu ít ỏi còn lại của ông.

Cả sau khi căn bệnh ung thư gần biến mất, ông ta vẫn muốn đền bù lại cho những lỗi lầm ông đã làm.

Mọi chuyện đều thay đổi vào tháng tám khi ông vỡ nợ và tôi trên tuyến xe bus đến ở với mẹ.

Dù tôi rất ghét bố, nhưng tôi cũng không muốn rời xa ông.

Một vài thứ đã thay đổi trong vòng vài tháng qua, một thứ mà tôi đã không nhận ra rằng tôi sẽ nhớ nó cho tới khi nó đã mất đi rồi.

Mẹ đang ở nhờ nhà dì Beatrice ở Seattle trong căn hộ bẩn thỉu ở khu trung tâm, và điều đầu tiên tôi nhận ra đó là chỗ đó tràn ngập mùi khói thuốc lá.

Tôi bắt đầu ho kịch liệt ngay lúc tôi bước vào cái không gian nhỏ bé tù túng đó, cảm giác như những bức tường đang khép vào nhau.

"Ôi lạy chúa mày, đâu có tệ đến thế chứ!"

Dì Bea đớp.

Tôi đi vào trong toilet và nôn, cố giữ cái đầu mình không xoay vòng vòng.

Mẹ vào vài phút sau để kiểm tra và chà nhẹ lưng tôi

"Mẹ xin lỗi con yêu... chỉ tới khi nào mẹ kiếm được một công việc, rồi chúng mình sẽ rời khỏi đây."

Bà bảo tôi.

Tôi cười nhẹ và bảo bà rằng tôi có thể chịu được mà.

Vài tuần kế tiếp chứng minh rằng tôi đã sai về chuyện đó.

Nếu mà tôi nghĩ cơn nghiện của bố đã tệ, thì dì Bea còn tệ gấp mười lần bố.

Không có một khoản khắc nào mà dì không cầm điếu thuốc trên tay.

Mọi chuyện tệ đến nỗi tôi không đến trường được tôi đã quá bệnh.

Tôi ghét người đàn bà đó.

Mẹ dạy tôi không nên trù cho ai bị bệnh, nhưng nếu có một ai xứng đáng bị nó; dì Bea sure kèo xứng đáng.

Vào một ngày bình thường tĩnh mịt, tôi cố dậy sớm và nấu cho mẹ vài cái bánh nướng chảo và Bea đang đứng bên cái ban công hút điếu thuốc thứ năm.

Thậm chí còn chưa tới 6h15.

"Cái đó sẽ làm hỏng răng dì dữ lắm đấy."

Tôi bảo bà trong lúc đang tìm tô và chảo.

Bea quay sang và chìa cái mũi giận dữ vào người tôi.

"Sao màu không học cách câm miệng lại đi?"

Tao phải cho mày biết tay."

Bà ta âm mưu.

"Dì nghĩ là mình làm vậy được sao?

Dì sẽ kết thúc trong tình trạng chết não đấy!"

Tôi đáp lại .

Tôi ngay lập tức hối hận vì nói những lời đó ra và dì Bea tát tôi một cái vào mặt.

Bà ta lấy điếu thuốc từ trên miệng ra khi nó vẫn còn ấm và nhẫn tâm đè nó vào phía trước cánh tay tôi.

Tôi khóc vì đau và bà ta xô tôi ra giữa phòng.

"Cẩn thận miệng mồm đấy con ạ.

Nếu không nhờ tao thì giờ mẹ con mày ở ngoài đường rồi!"

Bà ta đi về phòng một cách giận dữ và tôi bò dậy giữa những bức tường và cuộn thành hình quả bóng.

Tôi rung rẩy và khóc một hồi lâu khi tôi nhìn chằm vào bức tường úa nâu, ước rằng cuộc đời của tôi sẽ khác.

Đó là khi tôi thấy một thứ gì đó di chuyển giữa những dòng bụi và sơn khô chảy xuống như thác.

Nó lờ mờ và trượt băng qua bức tường, như kiểu mớ dầu ướt di chuyển trên mép của khung cửa cũ và tróc.

Tôi nhìn chằm nó một khoản thời gian dài hơn, chà mắt mình và cố nghĩ xem cái thứ phi thường này là gì.

Khi tầm nhìn của mình ổn định lại, cái màu sắc xoáy xoáy ấy đã dừng chuyển động và tôi nhận thấy mình đang nhìn đăm đăm vào cái chất liệu đần độn trên tường như chưa việc gì từng xảy ra.

Mẹ tôi tiến vào căn phòng một lúc sau và đang mặc một bộ váy tồi tàn và đeo hoa tai lên như bà đang vội vàng chuẩn bị đi đâu.

"Dì Bea kiếm cho mẹ một cuộc phỏng vấn ở chỗ ăn tối nhỏ ở South Palm.

Chúc may mắn cho mẹ đi con yêu!"

Bà ré lên vui sướng.

Tôi không biết nếu bà có biết tôi chỉ đang đứng đó một cách bối rối hay không.

Bea bước ra ngoài tiếp theo, nhìn chằm chằm tôi ý bảo rằng tôi nên câm miệng về cuộc đụng độ ban nãy và theo mẹ ra ngoài căn hộ mà không nói lời nào.

Một khi bọn họ đi mất rồi, tôi trở sự chú ý lại vào bức tường; vẫn cố suy nghĩ xem tôi vừa thấy thứ quái gì.

Tôi chuyển cái ghế dài tránh đường để mình có thể sờ vào kết cấu nó, và biết rằng cái chỗ nơi tôi nhìn thấy những cái màu sắc di chuyển ướt ướt như vừa được sơn đè lên.

Khi tôi sờ tay chạm quanh bức tường, tôi cảm thấy một thứ gì đó trượt giữa các ngón tay và bất ngờ tôi giật tay lại, một thứ nhờn xám xịt chảy giọt từ lòng bàn tay tôi.

Tôi lắc nó đi và đứng dậy, nhận ra rằng đó là cái thứ khác thường mà tôi từng thấy trên bức tường đã xảy ra thêm lần nữa và lần này còn mãnh liệt hơn.

Vũng nước đầy những màu nâu, đen và bẩn thỉu chảy xuống dọc bức tường và lên sàn nhà, hình thành một đống sền sệt lớn gần cái ghế dài khi tôi lật đật chạy ra xa.

Tôi nín thở, gần như bị hen suyễn tấn công khi cái thứ bùn cứ lớn dần kia cứ, bò lại gần tôi và dừng ngay giữa phòng khách.

Tôi cảm thấy mình như bị đóng băng giữa các bức tường, nhìn xuống cái hố đen đã từng ở ngay trước tôi và rồi nhìn thấy một thứ gì đấy tự kéo bản thân mình ra khỏi đống chất nhờn.

Nó di chuyển lên không trung, một bầy thú không có hình dạng nhất định và màu sắc đang kiếm cách để kết cấu lại với nhau trong khi tôi thấy nó cao gần 7 feet (trans: hơn 2m) kềnh càng và mất kiểm soát.

Khi dáng hình được tạo nên, tôi thấy một cánh tay giơ ra ngoài và cái lồng ngực trống rỗng, một bộ xương trắng tinh khiết trồi ra từ bóng tối.

Tôi chạy thẳng đến cánh cửa, tuyệt vọng chạy trốn.

Không tỉnh táo và sợ hãi, tôi nắm lấy tay cầm cửa khi tôi nghe giọng nói ấy gọi tên mình.

Phân nửa khuôn mặt được tạo thành nhìn chằm tôi với không cặp mắt, nó có xương hàm và miệng và không gì khác ngoài vũng nhớt tràn ra sàn.

Tôi hét lên, tôi mở cánh cửa và chạy thẳng xuống lầu, cố trốn khỏi nó.

Khi tôi chạy xuống được con đường bên dưới, tôi dừng lại và nghĩ về mẹ.

Nếu mẹ về nhà và với cái thứ...

đó trong căn hộ, bà ăn cám mất.

Tôi làm cái việc mà tôi nghĩ là có lý và hỏi gọi cảnh sát.

Tôi ở trong hành lang của căn hộ cho tới khi cảnh sát đến cùng với mẹ và dì Bea.

"Julie!

Chuyện gì vậy con??"

Mẹ hỏi điên cuồng

Tôi nói dối và bảo họ rằng có ai đó đã đột nhập vào căn hộ.

Bọn tôi chờ dưới lầu khi cảnh sát kiểm tra tầng 3.

Nhưng chưa đầy 30 phút sau họ trở lại và bảo chúng tôi rằng chẳng có gì sai ở đây hay có dấu hiệu nào về việc xâm nhập cả.

Bọn họ rời đi và cảnh cáo tôi rằng không nên báo cáo giả như thế lần nào nữa.

Một khi chúng tôi ở một mình trong căn hộ Beatrice vểnh mũi bà ta vào người tôi và phê bình, "Biết thế nào con chuột nhắt này cũng làm mấy trò thu hút sự chú ý như này mà"

Tôi quay sang mẹ mong được ủng hộ nhưng bà cũng giận dữ như thế, "Mẹ đang phỏng vấn mà Julie!

Con đâu làm như vậy được!

Mẹ có phải bố con đâu mà con coi mẹ như người hầu thích là gọi đến!"

Điều đó khiến tôi đau đớn hơn cả vết đốt từ tàn thuốc lá.

Tôi trở về phòng và nhảy xuống giường mình.

Tôi muốn khóc nhưng tôi đã hết hơi tôi khá chắc nếu tôi khóc tôi sẽ phải đi khám đường hô hấp mất.

Thay vào đó tôi nằm trên giường và nhìn vào những bức tường, cố quyết định xem tôi có bị điên hay không.

Đêm đó tôi tìm ra sự việc.

Tôi chỉ nhìn chằm chằm vào dãy tường, cố xác định xem con quái vật muốn gì ở tôi.

Một khi một thứ trở nên tối thui khiến tôi khó mà thấy được chính bàn tay mình ngay trước mắt.

Tôi quyết định tập trung sự cam đảm lại và giáp mặt với con quỷ.

"Tự hiện thân đi," tôi thì thầm cẩn thận vào những bức tường.

Lần này nó chẳng tốn tí sức lực nào mà bước ra từ vết ố đen gần tủ đồ của tôi.

Nó có hình dáng và kết cấu của một người đàn ông cao to bệnh hoạn, nhưng trong bóng tối tôi không thể thấy thứ gì khác.

Chỉ có điều nó phủ đầy những cái lỗ mờ ảo trong cơ thể ấy, và khi nó cất tiếng lời nói nó nghe rất thô rát.

"Ngươi có một thứ... một thứ không thuộc về ngươi..." nó trả lời trong khi nó lảo đảo tới gần tôi.

Tôi cố không rung rẩy và kéo miếng chăn lên cơ thể đang run sợ của tôi.

"T...

Tôi không có cái gì hết!

Nhưng dù nó là cái gì thì anh cứ lấy nó đi!"

Tôi bảo sinh vật ấy.

"Ngươi chắc chứ?"

Nó hỏi với cái mồm há rộng hơn những gì tôi nghĩ là có thể.

"Đôi khi những thứ mà chúng ta không hề muốn... là những thứ có giá trị nhất đối với chúng ta"

Tôi nhìn vào cái cơ thể kỳ lạ đó, nó có một tư thế đứng riêng và đôi mắt chết chóc khiến tôi có cảm giác thân quen trong đó.

Nó gợi nhớ tôi về những cơn bệnh mà tôi phải chịu đựng nửa năm qua.

Dù sinh vật này có là gì, tôi biết lý do mà nó ở đây nhiều hơn việc đe dọa.

"Bộ anh... anh đang hỏi tôi thật sự muốn cái gì sao?"

Tôi há hốc, cố hiểu xem sinh vật này đang đố những gì.

"Cơ thể của ngươi đắm chìm trong bệnh tật.

Giờ những gì còn lại chỉ là nỗi căm thù."

Tôi không thể cãi lại điều đó.

Nhưng sao con quái vật kì dị này lại biết mấy thứ như vậy?

"Anh không dọa được tôi đâu...

Tôi cười vào mặt Thần Chết.

Và tôi không quan tâm nếu tôi chết," tôi can đảm bảo nó.

Nó cười tả tơi như một con ngựa.

"Nếu ngươi can đảm thế, thì nói những gì ngươi mong muốn từ tận trái tim mình đi, ta có thể biến nó thành hiện thực."

Tôi xem xét lời đề nghị của nó một lúc lâu.

Điều này chắc chắn là một giấc mơ.

Sự thiếu ngủ và bệnh tật khiến cơ thể tôi thành như này.

Nghĩ rằng mình đang nói chuyện với ảo giác nên tôi nói, "Tôi muốn được tự do.

Tôi muốn thoát ra khỏi đây và về với bố tôi,...ít nhất thì ở nơi đó tôi có thể làm những gì tôi muốn."

"Ta có thể cho ngươi sự tự do đó..." tên quái vật cười khúc khích khi nó lảo đảo tới cửa.

"Những gì ta muốn là sự căm phẫn của ngươi."

Tôi dừng lại và cảm giác miệng mình bị khô.

Thật là một yêu cầu kì quặc.

Làm sao tôi có thể nói không được?

Mẹ luôn dặn tôi phải có một trái tim thật trong sáng.

Chẳng phải thứ này yêu cầu một điều điều khiến linh hồn tôi thanh khiết hơn sao?

"Lấy đi, của anh hết đấy" tôi nói mà không bồn chồn tí nào.

Một trong mấy cái phần thịt nhô ra dài nhớp nháp của nó tiến tới tôi và tôi nao núng khi chúng bao bọc phần da của tôi, cảm giác như một cái máy hút bụi hút dần sự lo lắng của tôi vậy.

Tôi run rẩy và lắc lư khi cơ thể tỏ sáng mờ mờ của sinh vật ấy mở to và dường như phát triển to lớn hơn qua từng giây.

Tôi tưởng chắc rằng tôi sẽ ngất đi, hoặc rằng giấc mơ này sẽ kết thúc sớm

Cuối cùng nó thả tôi ra và tôi ngã lên cái giường như con búp bê yếu ớt, mệt mỏi vì bất cứ việc gì mà nó đã làm lên người tôi khi nó dường như suy tàn đi và bay dọc căn phòng với cảm xúc thỏa mãn sau bữa ăn mà tôi mời nó.

Sinh vật tiến tới bức tường một lần nữa, đẩy thân người của nó lại mấy cái họa tiết ấy trong khi nó thì thầm những lời tạm biệt cuối cùng.

"Ngươi sẽ phát hiện sự tự do là gánh nặng tồi tệ hơn tất thảy."

Cuối cùng nó biến mất.

Tôi bối rối một khoản thời gian dài, chắc hẳn nó sẽ không quay lại mà khủng bố tôi.

Khi tôi nằm xuống giường đúng là tôi cảm thấy một thứ gì đó khang khác.

Một thứ gì đó đã mất đi trong tim tôi.

Tôi không cảm thấy... gì hết.

Tôi mỉm cười và thư giãn trên chiếc giường và khép mắt lại, tình cờ làm sao một cuộc chạm trán ảo tưởng có khi sẽ là một chủ đề hay để nói vào buổi sáng mai đấy.

Tôi lăn ra khỏi giường vài tiếng sau, háo hức tóm lấy một ngày mới và xem xem lời ước của tôi có thành hiện thực không.

"Mẹ, mẹ sẽ không đoán được những gì con mơ đêm qua đâu," tôi nói trong lúc bước vào nhà bếp.

Căn phòng im lặng, và lần đầu tiên từ khi tôi chuyển đến đây, tôi không ngửi thấy mùi khói thuốc nào trong nhà.

Tôi đi tới phòng dì Bea để đánh thức bà, cửa phòng bà mở hé cửa và tôi hét lên, "Nè thức dậy đê, hôm nay ta còn phải đi nhà thờ nữa đấy."

Bea không trả lời, tôi đi đến chỗ bà ta và lay bà dậy để rồi nhận ra cơ thể bà ấy lạnh cóng.

Tôi kéo tấm chăn ra để rồi phát hiện cả cơ thể bà bị xé ra, xé mỏng như miếng giấy chùi đjt.

Nó có mùi khét.

Tôi hét lên và chạy tới phòng mẹ.

Khi tôi bước vào ánh sáng lờ mờ đó tôi đã biết mẹ tôi cũng đã gặp một chuyện gì đó rồi.

Tôi sẽ không bao giờ quên dấu hiệu đó.

Cơ thể của bà đã đúng nghĩa tan chảy giữa cái giường đôi.

Không còn gì khác ngoài vũng nước da và cơ đã làm cháy tấm thảm nơi bà từng nằm.

Vết dầu đen kịt bao phủ căn phòng.

Bằng chứng về những gì con quỷ đã làm.

Tôi hét to hơn, hơi thở tôi tràn ra ngoài khi tôi vấp ngã vào cái thảm trên sàn và giựt lấy ống thở trong túi sau.

Nhưng dù tôi sử dụng nó bao nhiêu đi nữa, chẳng có gì lấp đầy phổi tôi ngoài sự hoảng loạn và tuyệt vọng trong khi tôi giận dữ gào khóc.

Bản báo cáo chính thức bảo rằng Beatrice đã giết mẹ tôi bằng cách nung sống bà trong phòng bà ấy và rồi tự tử nhưng tôi biết rằng đó là vì những người giám nghiệm tử thi chẳng còn giả thuyết nào có lý hơn.

Bố đến vào ngày tiếp theo để đón tôi về.

Ông giờ đang ở với một người bạn khác, làm hai công việc để có đủ thu nhập.

"Nè trẻ chow, thật mừng khi gặp lại con..."

ông nói khi ông đến rước tôi.

Nước mắt trải dài trên khuôn mặt tôi khi chúng tôi rời khỏi Seattle.

Đây là những gì tôi muốn mà phải không?

Tự do ấy?

Tôi biết tên quái vật đã thực hiện điều ước của tôi, đưa cho tôi những điều tôi hằng mong ước.

Nhưng giờ khi tôi trở về khu vực ở đoạn dốc ấy, tôi cảm thấy trống rỗng hơn cả sinh vật đó.

Khi trở về tôi thấy bố đang ngồi trên ghế và xem TV, uống bia và hút Marlboro.

"Con tưởng bố nói bố bỏ rồi," tôi nói trong sự bực bội

"Xin lỗi con... lần này là lần cuối cùng."

Tôi cuộn tròn nấm đấm và ngắm mắt giận dữ.

Khi tôi mở mắt ra tôi thấy một ánh sáng nhẹ nhàng trên bức tường phía đông của con đường mòn.

Miệng tôi khô và tả tơi trong khi tôi thấy mình đang thở dốc.

Không.

Không phải nó nữa chứ.

"Julie?

Con có ổn không?"

Bố hỏi trong khi sự chuyển động trong bức tường tan biến đi.

"Không bố ạ... con ổn mà..." tôi cẩn thận bảo bố trong khi quay về lại căn phòng mình.

Tôi không nói một lời với ông sau vụ đó.

Và sinh vật đó chưa một lần nào xuất hiện lại.

Mặc dù căn bệnh ung thư của tôi quay trở lại, và lần này bác sĩ bảo nó sẽ ở lại trong cơ thể tôi mãi mãi.

Tôi bảo với bố rằng tôi ổn.

Với căn bệnh chết người đó.

Thật sự thì, đó là vì tôi biết có những thứ còn tồi tệ hơn để sống cùng.
 
Tuyển Tập Truyện Kinh Dị Trên Reddit Aka R/Nosleep
Tiệc Sinh Nhật


r/nosleep

----------------------

u/SneakyBoos

Một gia đình tôi không quen biết đã tổ chức tiệc sinh nhật cho tôi. (1k5 points)

-------------------------

Link reddit:
To view this content we will need your consent to set third party cookies.
For more detailed information, see our cookies page.

------------------------

Tôi vừa ăn mừng tiệc sinh nhật lần thứ mười tám của mình gần đây và thật sự thì -- nó rất rất kì lạ.

Chúng tôi có quà, bánh, và rất nhiều sự tiệc tùng để ăn mừng giai đoạn chính thức trở thành người lớn của mình.

Nhưng trước khi mọi việc thật sự bắt đầu tôi có một câu buộc phải hỏi:

Mấy người là lũ đéo nào vậy?

Người mẹ và người bố và đứa em trai bé bỏng hoan nghênh tôi với những lời "chúc mừng sinh nhật" không phải gia đình mà tôi quen biết.

Tất nhiên họ trông khá giống gia đình tôi.

Hay chính xác hơn, họ nhìn giống như họ có thể là gia đình tôi.

Nét mặt của bọn họ nhìn gần giống tôi nên trông như chúng tôi có quan hệ họ hàng với nhau.

Người mẹ giả mạo kia có đôi mắt và người bố giả mạo kia thì có bộ hàm trông giống tôi.

Và tất nhiên phiên bản giả mạo của em tôi Ben, nhìn như một phiên bản nhỏ hơn của chính tôi.

Không phải cái cách mà gia đình tôi thường xuất hiện, cứ như tôi hỏi một người chưa từng gặp gia đình tôi và bắt họ đoán xem gia đình tôi trông như thế nào vậy.

Nên tôi hỏi kẻ giả mạo nhìn giống nhất trong căn nhà này, "Bọn mày là bọn đéo nào?"

Và bọn họ bắt đầu cười.

Cười lố bịch, cười đến quá đáng, cười điên đảo.

Họ ngã về phía sau, vỗ tay vào đùi mình, cư xử như tôi vừa pha một trò cười hài hước nhất trên đời.

Nhưng điều kì lạ là, nó khiến tôi gần như muốn cười chung với bọn họ vậy.

Tôi không cười, tôi không biết nữa, tôi muốn cười theo họ.

Cuối cùng người cha giả mạo bật dậy và tiến đến chỗ tôi.

Ông ta nói, "Wow, cái anh chàng hài hước này, con đúng là kẻ pha trò giỏi" và vỗ vào lưng tôi.

Sau đó tôi nói, "Nói đúng rồi đó bồ tèo!"

Trừ việc tôi không định nói câu đó.

Cứ như phản xạ tự nhiên, tôi cứ nói câu đó ra mà chẳng thèm suy nghĩ.

Cứ như mấy lời nói tự phát ra.

Tôi cố hết sức để rũ bỏ sự bối rối và hỏi, "Gia đình tôi đâu?"

Lần này không có tiếng cười nào cả.

Người bố giả mạo nhìn rất giận dữ, trong khi người mẹ giả mạo và Ben nhìn sốc và sợ hãi.

Mọi người chỉ nhìn chằm chằm vào tôi, giữ cái nét mặt đó tầm vài giây.

Cuối cùng, người mẹ giả mạo nói, "David, con yêu, chúng ta đều có một tràng cười rồi.

Đừng xài cái trò đùa đó mãi chứ."

"Yeah ông anh, đừng có dở hơi như vậy," Ben giả mạo thêm lời.

Người bố giả mạo thì không tốt như thế.

Ông ta kiên quyết nắm đầu tôi và kéo tôi đến bức tường nơi có treo vài bức tranh bên ấy.

Ông ấy chỉ vào một bức, bức hình chụp tôi và gia đình giả mạo.

"Giờ, con yêu, có thể mắt ta không còn tốt như hồi trước nữa, nhưng cái ảnh này làm rất tốt trong việc biểu hiện gia đình ta đấy.

Và ta khalachackeo bọn ta đang đứng ở ngay đó.

Nên, con yêu, nếu con không dừng cái trò hề này lại ngay, thì con tự đi mà dập cái sự bực bội trong lòng ta."

Nó là một tấm chân dung gia đình, được hoàn thiện bởi những bộ quần áo sang trọng và những nụ cười giả dối.

Nhưng ánh mắt mới là thứ nói thật.

Mở to, sợ hãi thực sự đang cầu xin được giải thoát.

Tôi nhớ lúc mình treo bức ảnh đó lên tường, tự hào vì có cái để khoe những vị khách đến chơi.

Nhưng tôi không nên nhớ việc đó, tôi nên nhớ bức ảnh về gia đình thật của tôi, những người có bề ngoài và hành động không giống tí gì với lũ giả mạo này.

Tôi bắt đầu cảm nhận thêm những kí ức giả tạo của cái gia đình này.

Nên tôi quyết định chuyển câu hỏi sang Cái đéo gì đang xảy ra vậy?

Có điều là tôi đã không hỏi như vậy.

Thay vào đó tôi nói, không dưới sự quyết định của tôi, "Khi nào bố nói đúng, thì bố nói đúng, Bố!

Con không nên nhây vụ này, con nên ăn mừng!

"Oh boy, giờ đó mới vui đấy, anh trai!"

Ben giả mạo nói.

"Đó mới là chàng trai trẻ dễ thương của mẹ chứ," người mẹ giả mạo nói, "Giờ thì chuyển sang tiệc sinh nhật của con thôi!"

Và chúng tôi đã làm vậy.

Dù tôi muốn kháng cự hay chạy hay ít nhất xin một lời giải thích, những gì tôi có thể làm là tham gia vào bữa tiệc ấy với nụ cười giả tạo khủng khiếp trên mặt.

Cư như mọi suy nghĩ và bản năng của tôi bị khóa lại và bảo tụi nó phải im lặng trong khi cơ thể tôi cuốn theo dòng chảy đó và cư xử như mọi việc bình thường.

Phần kí ức là phần tệ nhất.

Với mỗi giây trôi qua càng thêm nhiều kí ức về gia đình mới này thâm nhập vào não tôi, và mọi thứ tôi biết về gia đình mình dần phai mờ đi.

Sự hiện diện của họ, giọng nói, tính cách, và khoản thời gian chúng tôi bên nhau xa dần đi.

Xuyên suốt buổi tiệc, mỗi lần tôi bắt gặp ánh mắt về gia đình mới của mình, hay chính tôi trong bề mặt phản chiếu, họ đều trông y như bức chân dung ấy.

Họ thể hiện một biểu cảm đau đớn sâu phía dưới.

Tôi tự hỏi liệu bọn họ cũng đang bị giam như tôi.

Tôi bắt đầu xem đôi mắt của mình là phần cuối cùng của tôi còn hiện hữu trong thế giới này.

Tôi hy vọng một ai đó sẽ nhận thấy nó và tìm cách giúp tôi.

Một lúc lâu sau, người Bố mới quyết định đưa tất cả bọn tôi đến 1 nhà hàng địa phương.

Nó vừa là 1 nơi tôi chưa đến bao giờ lại vừa là 1 nơi tôi rất thích ăn ở đó.

Trong khi bọn tôi lặng lẽ nhai đồ ăn, người Mẹ mới nói, một cô gái trông khá quen thuộc đang ngồi bên góc xa thu hút sự chú ý của tôi.

Cô ta ngắm nhìn tôi một cách lo lắng nhưng lại không tính tiếp cận.

Tại thời điểm này tôi đã quên khá nhiều kí ức về cuộc sống trước đây, nhưng cổ gợi lại sự hồi tưởng ấy trong tâm trí tôi.

Tôi tạo 1 cái cớ, tôi xin vào toilet nhưng thực chất là để tiếp cận cổ.

Tôi muốn xin giúp đỡ.

Nhưng Mẹ không để tôi làm thế, tôi muốn lắm.

Nên thay vào đó tôi nhìn chằm vào cổ với 1 nụ cười giả tạo đến tệ hại, đôi mắt tỏa ra sự hoảng loạng.

Cô ấy cũng không nói, nhưng cổ đưa cho tôi 1 bức tranh.

Cho thấy rằng cổ đang nắm tay tôi với cảnh gia đình tôi đang vui cười phía sau.

Không phải ảnh của gia đình mới, mà là gia đình thực thụ của tôi.

Kí ức trào về.

Tôi nhớ cổ, cô gái mà tôi học chung hồi trung học tên Ashley.

Bọn tôi rất thân.

Hoặc ít nhất thì bọn tôi từng rất thân.

Tôi nhớ gia đình tôi, cuộc sống thật của tôi, và cả sự bối rối khi mới gặp gia đình mới này lần đầu.

Trong 1 khoản khắc hiếm hoi mà tôi có thể tự điều khiển bản thân mình, tôi trượt bức tranh vào túi.

Thật không may, tôi quá tập trung vào việc nhớ những thứ đó nên tôi đã không nhận ra mình đã đứng quá gần với Ashley bao lâu rồi.

Ngay sau khi tôi cất bức ảnh đi, gia đình mới của tôi tiến gần để quan sát.

"Well, việc này thật không chấp nhận được mà."

Người Mẹ mới nói.

"Oh boy," Ben thêm lời, "Anh thật sự đã làm việc đó rồi anh Hai,"

Sau đó người Bố nói, "Dẫn Ben theo rồi ngồi đợi trong cái xe đi, David.

Bố và Mẹ con sẽ xử lí kẻ phá rối này."

Nước mắt che đi tầm nhìn của tôi khi tôi nói, "Okay thôi bố!"

Và đi mất.

Tôi chưa gặp hay nghe ngóng được bất cứ thông tin về cổ từ dạo ấy.

Tôi không biết họ đã làm gì với cổ.

Một khi chúng tôi về nhà, tôi dành mọi khoản khắc tôi có khi ở một mình để nhìn vài bức ảnh ấy.

Những kí ức ấy cho tôi sức mạnh để tự điều khiển chính mình, nhưng vẫn không đủ.

Tôi không thể tự mình chiến đấu hay gọi ai đó giúp.

Mỗi khi không được nhìn vào bức ảnh ấy lại khiến tôi sợ rằng kí ức của mình sẽ phai mờ đi.

Nên tôi bắt đầu viết.

Tôi cầm lấy cuốn Notebook và viết xuống nó mọi kí ức cũ từng xuất hiện trong đầu tôi, và mỗi suy luận hoặc giả thiết mà tôi tìm ra về những kí ức mới.

Đó là vào hôm qua.

Còn hôm nay, kế hoạch của tôi có 1 vấn đề.

Mẹ và Bố biết về cuốn Notebook và bức ảnh ấy.

Chẳng biết bằng cách nào, nhưng bọn họ đối chất tôi vào sáng nay.

Họ bảo tôi đưa nó ra.

Tôi ghét chính bản thân mình khi làm điều ấy.

"Con đã cố lừa bọn ta sao, con yêu," Bố nói, "Và tốt hơn hết là cái vụ này đừng bao giờ lặp lại nữa, hoặc bố sẽ thực sự nổi máu với mày đấy con trai ạ."

Ông ta nháy mắt và đi ra khỏi phòng với Mẹ.

Nên, tôi không còn bức ảnh hay cuốn Notebook nào nữa.

Tôi quyết định viết thứ này trong khi tôi vẫn còn nhớ việc gì đang xảy ra, nhưng tôi lo rằng nó sẽ không có tác dụng.

Mới khởi đầu mà đã cảm thấy cách quá xa với đích đến như này, và Bố còn muốn tôi nghỉ xài quách cái máy tính đi.

Ông ấy nói đã đến lúc làm một bức chân dung gia đình mới rồi.

-------------------------------

r/alice-aletheia (271 points)

> Này, Mọi công dân nosleepers êi!

Chúng ta cần hợp tác với nhau để giúp OP nhớ lại mình là ai và gia đình thực sự của ổngg.

OP đã chuyển cách xưng hô là "người mẹ giả mạo, người bố giả mạo" sang "mẹ mới, bố mới".

Lần tiếp theo mà ổng đăng, có khi ổng sẽ là 1 người khác.

Nếu quyển Notebook và bức ảnh ấy đều mất hết rồi, thì tất cả những gì ông ấy còn lại chỉ là bài post này và chúng ta.

OP êi nếu ông có câu hỏi nào hay cần chúng tôi, thì bọn tôi ở ngay đây.

Có thể chúng tôi giúp được ông.

Mạnh mẽ lên.

r/shepassed (72 points)

> Đoạn cuối ông ấy đã gọi bọn chúng là "Mẹ" và "Bố" mất rồi.
 
Tuyển Tập Truyện Kinh Dị Trên Reddit Aka R/Nosleep
Tôi Tìm Thấy 1 Thằng Nhóc Dưới Tầng Hầm Của Mình.


r/nosleep

u/EndTheMadnessPls

Tôi Tìm Thấy 1 Thằng Bé Dưới Tầng Hầm Của Mình. (4k5 points)

Link:
To view this content we will need your consent to set third party cookies.
For more detailed information, see our cookies page.

-------------------------------

Bạn có thể tưởng tượng sự ngạc nhiên của tôi khi đi vào tầng hầm và phát hiện 1 thằng nhóc bị trói chặt vào ống nước trên tường.

Tôi đã thực sự hét toáng lên.

Mục đích ban đầu của tôi là đi vào tầng hầm để xem xem người chủ cũ có để chai dầu bôi trơn nào trên kệ không.

Tôi vừa mua căn nhà này 3 tuần trước -- căn nhà đầu tiên ở tuổi 32-- và người chủ cũ đã để lại cả đống rác trong tầng hầm -- nhưng xem ra họ không chỉ để lại mỗi rác như tôi tưởng.

Ban đầu cậu bé ấy hoảng loạn, túm tụm lại giữa những cái ống.

Trần truồng và bị thương.

Những vết rách đang nhô ra ngoài chứng tỏ thằng bé đã phải ở đây một thời gian -- và không được cho ăn.

"Lạy cả thần hồn," tôi thở gấp, chạy tới, "Cái loz gì?

Cháu ổn không?"

"Là ai vậy?"

Thằng bé hỏi thì thầm, dán mắt lên trần.

"Sao chú vào được đây vậy?"

"Đây là nhà ta.

À, ta vừa mới mua nó thôi nhưng nó vẫn là căn con mẹ nó nhà của ta.

Ai làm việc này với cháu vậy?"

Thằng bé vừa tính trả lời thì tôi đưa tay chạm nó -- tay tôi trượt thẳng vào trong.

Bọn tôi đều dừng lại, và tò mò nhìn nó.

Tôi cố đưa bàn tay run rẩy của mình chạm vào cánh tay ứa máu của nó thêm lần một nữa -- cánh tay tôi xuyên thẳng qua người nó.

"Vãi cả loz," tôi hổn hển.

"Mày là cái đéo gì?"

Thằng bé khóc, khiến dạ dày nó reo lên.

"Làm ơn giúp cháu."

"Ờ.

Để tao gọi cảnh sát."

"Bằng điện thoại của ông ấy?

Hay tìm hàng xóm nào và tìm 1 cái điện thoại công cộ--"

Tôi lấy ra 1 điện thoại Android.

Nó vểnh đầu mình lên.

"Đó là cái gì vậy?"

Một thứ gì đó ngụp chìm trong dạ dày tôi.

Có thứ gì đó rất sai đã xảy ra với thằng bé này.

Màn hình sáng đèn lên và tôi nhập mật mã máy mình vào.

Thằng bé thở gấp gáp.

"Nó là cái máy tính.

Sao nó nhỏ vậy?"

"Nó là điện thoại thông minh."

"Bố cháu từng sở hữu một cái, nhưng cháu chắc chắn là nó không có hình dạng giống vậy."

"Tên cháu là gì?"

Tôi hỏi thằng bé

"Oliver.

Oliver Kemp."

"Được rồi, Oliver.

Bọn ta sẽ giúp cháu thoát ra... nhưng cháu nghĩ bây giờ là năm nào rồi?"

Thằng bé nhìn tôi đầy bối rối.

Như thể tôi là thằng điên.

" À ừm, năm 1993," thằng bé nói chắc chắn.

Ô điz.

Có tiếng rắc -- 1 ai đó đang đi xuống cầu thang của tầng hầm.

"Trốn" thằng bé há mồm, chỉ đầu mình về phía mấy cái hộp bên dưới kệ tủ.

"Ông ấy có súng."

Tôi làm thế mà chẳng thèm suy nghĩ, chạy và trốn đến phía sau mấy cái hộp.

'Mày mới vừa nói gì đấy?"

Giọng 1 người đàn ông nói.

"K- không," Oliver nói dối.

Thằng đéo nào ở trong nhà tôi thế này?

Làm sao mà gã đột nhập được vào đây?

Tại sao tôi không chạm vào Oliver được thế?

Quan trọng hơn, sao thằng bé nghĩ năm nay là năm 1993?

Dù tôi có thích hay không, thì đây chắc chắn không phải việc mà cảnh sát có thể lo liệu.

Thay vào đó tôi google cái tên Oliver, nín thở trong lúc tôi nghe 2 người bọn họ trò chuyện.

"Mày mà còn ồn tao lại nhét giẻ vào miệng mày tiếp," ông ta cảnh cáo Oliver.

"Được rồi.

C-con xin lỗi."

"Tao sẽ cởi trói mày.

Đéo làm trò con bò."

"Không làm đâu ạ."

Có nhiều trang facebook tên Oliver Kemp, toàn mấy cái đó, không có bài báo gì rõ ràng.

Nên tôi thử vào 1 trang tìm người mất tích và nhập tên thằng bé vào.

OLIVER KEMP

D.O.B: Tháng Chín ngày 1, 1976.

Dân tộc: Đại chủng Âu.

Tóc: Vàng.

Chiều cao: 5'8.

Sẹo và dấu hiệu: Oliver có 1 vết chàm trên tay trái của mình.

Oliver Kemp được nhìn thấy lần cuối cùng tại trường Five Rivers ngày 10 tháng 10 năm 1993.

Lúc đó cậu bé đang mặc quần jeans xanh và áo jacket đỏ.

Oliver hét lên.

Một tiếng đập thêm vào.

"Câm mõm!"

Tên đàn ông gào.

"Nhận lấy nó đi thằng nhóc!

Lấy nó đi!"

Tôi giận dữ đến run người, nghe tiếng gào khóc và tiếng lẩm bẩm bên kia những cái hộp.

Mọi thứ chẳng có tí logic nào.

Oliver đâu thể nào nhìn trẻ đến vậy nếu vụ bắt cóc này đã xảy ra từ rất lâu trước đây.

Tôi đang trốn mấy con ma trong căn hầm của mình.

30 phút sau tưởng chừng như vô hạn, tôi chỉ có thể tưởng tượng mọi việc sẽ như thế nào với thằng bé.

Nếu thằng bé đúng, thì năm nay vẫn là năm 1993 với nó, nhưng thằng bé chưa bao giờ được tìm thấy.

Và thằng chó đó cũng chưa bao giờ bị bắt.

"Trở về chỗ mấy cái ống," ông ta ra lệnh, thở hổn hển.

Tôi có thể nghe Oliver bò nặng nề trên sàn.

Chỉ có sự im lặng khi người đàn ông đó trói Oliver lại.

Tôi đứng yên tới khi nghe tiếng cầu thang kêu kẽo kẹt và tiếng đóng gầm của cánh cửa, chờ một vài giây cho chắc ăn.

Mũi Oliver đang chảy máu.

Mắt thằng bé sưng to ra và đầy nước mắt, nhưng thằng bé trông vui khi thấy tôi.

Khiến tôi cảm thấy tồi tệ.

"Ta muốn thử 1 thứ, Oliver," tôi nói thật yên lặng.

Thằng bé nhìn nghi nghờ, xem điện thoại của tôi khi tôi lôi nó ra.

Tôi mở camera.

Màn hình hiển thị một bức tường rỗng không.

Chỉ có ống nước.

Tôi chụp 1 bức ảnh.

Tiếng tách của máy ảnh làm thằng bé giật nẩy mình.

"Chú làm gì vậy?"

Với 1 khuôn mặt buồn rầu, tôi cho nó xem bức hình.

1 bức hình trống không.

Thằng bé thì hứng thú với cái điện thoại hơn -- không nhận ra bức ảnh ấy hiển thị cái gì.

"Sao chú làm được thế vậy?

Cháu tưởng chú nói đây là cái điện thoại."

"Oliver.

Không phải năm 1993 đâu.

Là năm...2018."

Thằng bé nhìn vào tôi như thể tôi là 1 thằng hề.

"Chú vừa chụp 1 bức ảnh bằng điện thoại của mình.

Và nó chứng minh rằng cháu không thực sự đang ở đây."

Thằng bé lắc đầu.

"Đâu phải năm 2018 đâu."

"Phải mà, đây là tương lai.

Đó là lý do ta không chạm vào nhau được.

Dòng thời gian của chúng ta như kiểu, bị trộn lẫn vào nhau."

"Chú cần phải gọi cảnh sát.

Làm ơn đi."

Tôi thực sự suýt khóc.

Thằng bé nhìn tôi như thể tôi là người đã làm những việc này với nó.

"Oliver, họ không giúp cháu được đâu.

Chúng ta sẽ tìm được cách khác thôi."

"Làm ơn.

Làm ơn gọi cảnh sát đi mà."

Thằng bé lập tức câm miệng, ngước nhìn lên trần nhà 1 lần nữa.

Tôi mong rằng mình không làm kinh động tới tên đàn ông trên gác.

"Oliver.

Nói ta nghe tất cả mọi thứ mà cháu biết về hắn.

Ta sẽ ghi lại mấy thứ đó và bắt hắn tại thời điểm của ta."

"Thời điểm của chú?

Ông ấy chưa bị bắt ở năm 2018 sao?

Tôi đứng hình.

"Lạy chúa.

Cháu chết rồi sao?"

"Chú không biết.

Cháu xuất hiện trên danh sách những người bị mất tích."

"Ôi điz."

Thằng bé nghiêng đầu mình giữa những vách tường.

"Có chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Thằng bé rên rỉ.

"Chú rất xin lỗi Oliver.

Chú sẽ làm mọi thứ để giúp cháu.

Chú sẽ tìm hắn, ngay bây giờ."

"Có khi cháu vẫn còn sống," thằng bé thì thầm, "Kiểu, vẫn còn trong cái tầng hầm nào đó.

Lúc đó thì cháu bao nhiêu tuổi ấy?"

Còn già hơn cả chú, tôi nghĩ vậy.

Chúa cứu rỗi thằng bé này nếu nó vẫn còn sống bị như vậy.

Oliver bảo tôi gã đàn ông có tên Devin McPherson.

Gã đi đến cùng 1 nhà thờ với gia đình Oliver.

Oliver thậm chí còn từng đến nhà gã để ăn BBQ.

Devin là người làm vườn.

Điều này thật hợp lí.

Tôi mua ngôi nhà này và cái vườn đang ở trong tình trạng hoàn hảo.

Một ý nghĩ khủng khiếp lóe lên trong đầu tôi: Có khi Oliver bị chôn trong cái sân này.

"Oliver," tôi bắt đầu.

"Ta sẽ ra ngoài chụp vài bức ảnh của khu vườn này.

Ta cần cháu chỉ ra có điểm nào khác biệt không."

"Làm ơn đừng rời bỏ cháu."

Thằng bé van xin.

"Làm ơn.

Cháu biết chú không cứu được cháu, nhưng cháu không muốn ở 1 mình."

''Ta không rời bỏ cháu.

Ta sẽ quay về trong vòng 2 phút."

Thằng bé gật đầu, không chắc chắn.

Tôi đi qua căn nhà của mình.

Không có gì thay đổi.

"Xin chào?"

Tôi gọi.

Không có ai trả lời.

Xem ra Devin không có ở đây.

Sự lưu chuyển thời gian kì lạ này chỉ diễn ra dưới tầng hầm.

Tôi chụp vài bức ảnh của khu vườn.

Cây cherry, hàng rào, và vườn rau mà tôi chưa từng đụng tới -- tôi không hứng thứ lắm với cây cối.

Đôi vai rũ của Oliver bỗng chìm trong niềm vui lên khi thấy tôi bước xuống cầu thang.

Chắc thằng bé tưởng Devin về.

"Cháu đã thấy cái sân lần nào chưa?"

Tôi hỏi.

"Dạ.

Vài lần.

Cháu không nhớ nó quá rõ."

"Được rồi.

Nói cho ta biết nếu có gì đã thay đổi."

Thằng bé ấn tượng việc có thể chụp được ảnh bằng điện thoại hơn là việc nhìn những bức ảnh.

"Cháu không biết.

Cháu không nhớ cái đó," thằng bé nói, nhìn vào vườn rau, "Cháu nghĩ ông ta đã trồng nhiều cây hơn.

Và cũng có, kiểu, 1 cục đá to mà ông ấy chuyển thành ghê ngồi."

Tôi lướt qua ảnh 1 hòn đá, giờ đang được chôn vùi dưới lớp cây bụi, "ờm, cục đá đó đó."

"Thế, thứ mới duy nhất ở đây là vườn rau?"

Tôi xác nhận.

"C- cháu không biết.

Mà việc ấy thì quan trọng quái gì?"

Thằng bé hỏi.

Không có thời gian để trả lời.

Cánh cửa tầng hầm lại mở ra.

Tôi đứng dậy.

Một gã đàn ông mập mạp, lực lưỡng đứng ngay cầu thang.

Hắn ta bước xuyên qua người tôi.

Có 1 cảm giác như điện xẹt khi hắn xuyên qua người tôi.

Oliver thở gấp.

Tôi phóng đến chỗ cầu thang, dừng lại để lấy 1 cây xẻng rỉ sắt trước.

"Làm ơn!"

Tôi nghe Oliver hét.

Có thể là hét cho tôi, có thể cho Devin.

Lúc đó đang là ban đêm.

Nhưng tôi phải làm 1 việc trong khu vườn ấy, đào vườn rau quả lên.

Khu vườn ấy chỉ là đống đất hình vuông bao quanh bởi mấy cục gạch nhỏ.

Đất trải rộng khắp sân vườn nhà tôi.

Thật là mệt mỏi, nhưng tôi có linh cảm xấu.

1 cây gậy làm rung cây xẻng của tôi.

Đầu gối tôi thấp bằng mặt đất.

Mọi thứ đều rất tối nên tôi phải xài đèn pin để rọi.

Tôi chật vật cầm nó lên.

Nó không phải là cây gậy.

Chắc con mẹ nó rồi, là 1 khúc xương.

Tôi ngồi bên mép cái hố, thở dài.

Giờ tôi đã có thể gọi cảnh sát.

Đầu tiên, tôi quay trở lại căn hầm.

Bọn họ không còn đó nữa.

Căn hầm của tôi trở về trạng thái bình thường.

Thằng bé ấy chết trong căn phòng này, rõ ràng rồi.

Oliver đã bị cưỡng bức và giết trong chính căn hầm chết tiệt này.

Có 1 hàng cảnh sát đến nhà tôi hôm sau.

Những người điều tra đào cả phần còn lại của khu vườn tôi lên để xem còn cái xương nào khác không.

Hộp sọ của bé trai trẻ được tìm thấy dưới đất khu vườn rau củ.

Devin là chủ cũ của ngôi nhà này 15 năm trước khi bán nó lại cho bất động sản.

Và người chủ ấy bán lại cho tôi.

Devin giờ đang sống ở Vermont, đã nghỉ hưu.

Gã bị bắt giam vài tuần sau đấy.

Tôi ước mình đã làm nhiều việc hơn cho Oliver.

Đáng lẽ tôi nên viết 1 lá thư tới gia đình của thằng bé vì nó -- nhưng như vậy thì thật là 1 trải nghiệm đau thương cho cả 2 chúng tôi.

Tôi vẫn thường kiểm tra căn hầm mỗi vài giờ, hy vọng thằng bé sẽ quay lại.

Để tôi có thể an ủi nó nhiều hơn, và nói với thằng bé rằng nó đã được báo thù.

Kẻ giết nó đã bị bắt.

Nhưng thằng bé chưa bao giờ quay trở lại.

Tôi bỏ thắng bé trong cái đêm ấy với Devin, hoảng sợ và cô độc.
 
Tuyển Tập Truyện Kinh Dị Trên Reddit Aka R/Nosleep
Why Do Fools Fall In Love?


r/nosleep

u/KGLewis (3k9 points)

Tại Sao Những Kẻ Ngốc Lại Yêu?

---------------------------------------------------

"Làm ơn thả con ra" David con tôi cầu xin tôi.

"Con hứa con sẽ ngoan mà"

"Con biết ta không làm vậy được mà David" Tôi trườn giữa những vách tường trong phòng tắm nơi tôi nhốt đứa con trai mười sáu tuổi của tôi, căn phòng duy nhất trong nhà không có cửa sổ.

"THẢ!

TÔI!

RA" bỗng dưng nó hét lên, nhấn mạnh từng từ một và đấm vào cửa phòng tắm trong khi lắc tay nắm cửa.

Tôi hết hồn vì màn ác liệt này.

Những cơn thịnh nộ đã thành điều bình thường trong mấy tuần qua, nhưng chúng vẫn khiến tôi sợ hãi.

Đó không phải là David của tôi tôi tự nói với mình trong khi giữ chặt cây thánh giá vàng lủng lẳng trên cổ.

"Con xin lỗi mẹ.

Con không tính dọa mẹ."

Thật là kì quái việc thằng nhỏ có thể đọc cảm xúc của tôi dễ dàng làm sao, kể cả khi nó không thể thấy được tôi.

"Con ổn rồi."

Tôi biết tốt hơn nên tin lời nó.

Nó chỉ đang thôi miên tôi vào những cảm giác sai lầm về sự bảo vệ này để tôi để nó đi.

Chuông cửa reo.

Cuối cùng thì tôi nghĩ trong khi chạy nhanh ra cửa trước.

"Ai đấy?"

Giọng David truyền xuống hành lang.

"Có phải Veronica đó không?

Nếu phải thì mẹ phải thả con ra."

Nó khăng khăng vặn lại tay nắm cửa và cố mở cửa từ bên trong.

"Chào buổi sáng Cô Knowles."

Người tư tế đứng cạnh thềm chào tôi ngay khi tôi vừa mở cửa.

Người đàn ông kế bên ông ta chỉ cười.

"Cha Cooke, cảm ơn nhiều vì đã đến.

Làm ơn vào trong."

Tôi giữ cửa mở cho 2 người đàn ông vào nhà mình.

"Để tôi giới thiệu với cô trợ tá của tôi, Mr Alexander."

Cha Cooke chỉ vào người đàn ông cao, gầy đứng kế ông ta.

Tôi cho rằng ông ta hẳn là một linh mục bởi cái cách ông ta mặc toàn màu đen như Cha Cooke, nhưng tôi nghĩ thật lạ khi ông ta không mặc cổ áo la mã (Gốc: Roman collar).

"Anh ta chuyên về xử lí mấy trường hợp như cô."

Ông giải thích, nhận ra cái cách mà tôi nhìn ông ta.

"Thật vui khi gặp cô cô Knowles."

Ngài Alexander nói, mở rộng bàn tay rỗng của mình ra.

Tay còn lại giữ cái túi da thuộc gần bên mình.

"Bảo bọn chúng đi đi, Mẹ."

David kêu.

"Họ không có việc gì ở đây cả."

"Tôi không biết nên để thằng bé ở chỗ nào."

Tôi thốt ra sợ họ sắp nghĩ tôi là 1 người mẹ tồi tệ.

"Chúng tôi hiểu.

Hy vọng thằng bé sẽ không phải ở đó lâu."

Cha Cooke nói.

"Chúng ta có thể nói chuyện trong nhà bếp."

Tôi nói dẫn họ đi trong nhà.

"Tôi cho các anh thứ gì để uống nhá?"

Tôi hỏi sau khi họ ngồi vào cái bàn ăn nhỏ.

"Tôi không muốn uống gì cả."

Cha Cooke trả lời.

"Cà phê, nếu được."

Ngài Alexander nói sau khi đặt túi lên bàn.

Tôi lặng lẽ chuẩn bị cà phê trong khi họ kiên nhẫn đợi tôi ngồi xuống.

Tôi có thể nhận rằng họ đang khá lo lắng.

Tôi biết việc họ bắt đầu càng sớm càng tốt là rất quan trọng, nhưng chấp nhận việc con trai mình cần trừ tà chẳng dễ dàng gì.

Việc đó giống như sự điên loạn vậy.

"Tôi không biết phải gọi ai cả ngoài các ông."

Tôi nói trong khi khuấy cà phê và nhìn đăm đăm vào cái cốc trước khi vào chỗ ngồi.

"Tôi không nghĩ có ai sẽ tin tôi."

"Bọn tôi tin cô."

Cha Cooke đưa và nắm nhẹ tay tôi.

"Câu chuyện của cô không có nghe điên rồ như thế đâu."

Ông ấy nhìn sang ngài Alexander.

"Đặc biệt là với những người như chúng tôi.

Trừ tà là việc còn thường xuyên xảy ra hơn những gì mà nhà thờ xác nhận.

"Tôi biết cô đã bảo Cha Cooke mọi thứ đã diễn ra rồi, Cô Knowles, và ông ta đã kể chuyện về cô cho tôi, nhưng nếu không có vấn đề gì thì tôi muốn nghe lại lần nữa, từ chính miệng cô."

Ngài Alexander yêu cầu.

Tôi nhìn sang ông ta, "Tôi không biết nên bắt đầu từ đâu nữa.

Hai tuần vừa qua thật sự điên rồ."

"Bắt đầu từ việc chia tay đi vì xem ra đó là lúc cô bắt đầu phát hiện những hành vi kỳ lạ của thằng bé."

Tôi chuyển tầm mắt mình nhìn chằm vào cửa sổ trong vài giây, hít thật sâu, thở ra, sau đó cố kể về câu truyện của David.

"Bọn nhỏ chia tay mới 2 tuần trước, ngày mà Veronica trở về từ chuyến đi tới Florida.

Lúc đấy tôi không biết vì lý do cụ thể nào mà tụi nó chia tay, nhưng từ đó tôi biết được rằng là vì David khiến con bé ấy ngột ngạt bằng sự chú ý.

Gọi điện và nhắn tin với nó vài lần mỗi ngày trong lúc nó đang đi nghỉ," tôi dừng lại và nhấp 1 ngụm cà phê trước khi tiếp tục, "Không ai muốn bị ngột ngạt như thế, nhưng việc đó chỉ không giống David tí nào.

Thằng bé chưa từng là 1 kẻ bám đuôi như thế.''

Trong lúc tôi đang nói chuyện, Ngài Alexander rút 1 cây viết và quyển sổ từ túi trên áo của ông ta để ghi chú.

"David phản ứng như thế nào về vụ chia tay?"

Ông ta hỏi sau khi tìm được 1 trang trống để viết.

"Nó đã rất hỗn loạn, lịch sự hơn thì," tôi nói "nó phát điên lên.

Thằng bé ám ảnh việc có lại được con bé ấy.

Tôi chưa từng thấy thằng bé như vậy bao giờ.

Chỉ nghĩ về thứ mà nó nói và làm khiến tôi cảm thấy lạnh lẽo."

"Cô có thể nói cụ thể hơn chứ?"

Ngài Alexander nói.

"Đêm đầu sau việc chia tay tôi cố nói chuyện với David, nhưng nó chỉ vào phòng mình rồi đóng rầm cái cửa lại.

Tôi nghĩ tốt hơn nên để thằng bé có tí khoản không riêng để tự bình tĩnh lại và rằng nó sẽ đến và nói chuyện với tôi khi nào đã sẵn sàng.

Tôi không biết từ lúc nào mà nó trèo cửa sổ ra khỏi phòng.

Tôi chỉ biết là mình bị gọi dậy vào lúc 2h sáng lúc cảnh sát đem thằng bé về."

"TÔI KHÔNG CÓ LÀM CÁI GÌ HẾT!"

David hét lên, giọng nó vang vọng khắp hành lang.

"BỌN HỌ KHÔNG CÓ QUYỀN GÌ ĐỂ CẢN TÔI.

TÔI CHỈ ĐANG CỐ KẾT THÚC THỨ MÀ TÔI ĐÃ BẮT ĐẦU!"

1 giọt nước mắt xuất hiện từ khóe mắt và lăn từ từ trên má tôi.

Cha Cooke đứng dậy và lấy hộp khăn giấy trên kệ cửa sổ phía trên bồn rửa và đặt nó trên bàn trước mặt tôi.

Tôi cười cảm ơn và rồi bắt đầu khóc lóc.

"Có lẽ sẽ tốt hơn nếu tôi hỏi điểm chính của vụ việc này mà cô đã kể cho Cha Cooke."

Ông ta đề nghị, ghi chép lại những giai đoạn cảm xúc mong mang của tôi.

"Tôi biết việc này rất khó, nhưng tôi cần càng nhiều thông tin hết mức có thể để xác định được thứ gì đã ám David."

"Xin lỗi," tôi dùng miếng khăn giấy để lau mắt mình, "Mọi thứ thật khó khăn.

Tôi không thể làm việc này nữa, chỉ một mình tôi thì không."

Trước đây có Ông Knowles, nhưng ông ta quyết định đời sống gia đình không phù hợp với mình và rời đi khi David mới 3 tuổi.

Tôi chưa bao giờ đi bước nữa và chưa bao giờ mong muốn bất cứ sự chăm sóc hay child support nào trong suốt quá trình ly dị.

Tôi quyết định rõ rằng tôi có thể cung cấp cho mình và David mà đếch cần sự trợ giúp nào từ ông ấy hay từ bất cứ ai.

"Cô không cô đơn đâu, không thêm 1 giây nào nữa."

Cha Cooke vỗ nhẹ tay tôi.

"Cứ từ từ mà nói.

Chúng tôi hiểu mọi thứ khó khăn thế nào mà."

Tôi dành vài phút tự trấn tĩnh lại.

"Được rồi," tôi hít thật sâu và thả nó ra, "Tôi đã sẵn sàng."

"Cái đêm David bị đưa về bởi cảnh sát, cảnh sát bảo cô rằng nó bị bắt bởi phá hủy tài sản và gây náo loạn trật tự, cô có biết việc gì đã xảy ra đêm đó không?"

"Có, tôi có biết, nhưng chỉ nhờ Dawn, mẹ Veronica, gọi tôi vào sáng tiếp theo để kể cho tôi chuyện xảy ra và báo tôi biết rằng họ sắp nhận được lệnh bảo vệ (Gốc: Restraining order: Lệnh cấm hoặc lệnh bảo vệ là lệnh tòa án sử dụng để bảo vệ một người, doanh nghiệp, công ty, cơ sở hoặc tổ chức, và công chúng, trong một tình huống liên quan đến bạo lực gia đình, quấy rối, rình rập hoặc tấn công tình dục).

David đã bứt hết hoa từ bụi hoa hồng hàng xóm và bắt đầu đặt chúng trên đám cỏ trong khi gọi Veronica ra ngoài và đứng bên trong cái biểu tượng hình hoa đó, bất kể biểu tượng đó là gì.

Cái việc đó, thêm việc đã muộn đến thế, náo động đến nỗi họ phải gọi cảnh sát thay vì tôi."

"Hoa có màu gì?"

Ngài Alexander hỏi, "... và cô có biết được anh ta đặt hoa theo 1 cách cụ thể nào không?"

Ông ta thêm vào.

"Tôi biết những bông hoa có màu hồng.

Tôi có thấy chúng vài lần khi tôi thả David ở nhà Veronica.

Tôi không biết thằng bé đang làm hình gì với chúng.

Nhưng... nếu anh đi và xem căn phòng của nó, thằng bé đã vẽ 1 ngôi sao kì lạ với dấu hiệu sao khắp tường.

Chắc có lẽ là nó.

Thằng bé bị ám ảnh bởi dấu hiệu ngôi sao đó từ sau vụ chia tay."

"Phòng nào là của David?"

Ngài Alexander hỏi trong khi đứng lên và đi dọc hành lang.

"Cửa cuối cùng bên trái."

Tôi xem Ngài Alexander đi qua hành lang và mở cửa phòng David, nhưng không đi vào.

Ông ấy chỉ đứng bên ngoài phía cửa chăm chú nhìn bên trong căn phòng.

Gần như là ông ấy đang sợ việc đi qua nghưỡng cửa đó.

"Như vậy là quá sức ông sao ông thầy tu?"

David cười khúc khích khi Ngài Alexander đi qua cửa phòng tắm trong lúc về nhà bếp.

"Ông có biết nó nghĩa là gì không?"

Tôi hỏi ngay khi Ngài Alexander ngồi lên ghế.

"Tôi có, nhưng tốt hơn nên giải thích mọi thứ một khi tôi nắm đủ hết sự việc, không thì chúng ta sẽ tốt khoản thời gian quý báu nhấn mạnh về những thứ không có nghĩa lý gì mà không có nội dung xác thực."

"Tiếp tục thôi."

Ông ấy nói tiếp tục những gì ông bỏ dỡ trước khi bước trên hành lang ở phòng David.

"Anh ta có cố để về lại nhà cô ta sau đêm đó không?"

"Không.

Thằng bé không có.

Cảnh sát đã chỉ rõ rằng nếu họ còn tìm ra nó ở bất cứ nơi nào gần nhà con bé nữa, thì nó sẽ bị bắt.

Mặc dù điều đó không khiến thằng bé nghỉ việc liên lạc với con bé."

"Đó là khi cô phải tịch thu điện thoại của nó, đúng chứ?"

"Vâng, nó bắt đầu gọi cho con bé, sau đó khi con bé không trả lời, nó sẽ để lại voice mail, và khi việc đó không có hiệu quả thì nó sẽ nhắn tin cho con bé."

Tôi đứng dậy và đi đến quầy và lấy điện thoại David khỏi túi của mình sau đó trở về chỗ ngồi.

"Tin nhắn này bắt đầu về việc thằng bé cầu xin con bé quay về biểu tượng với nó sau đó càng ngày nó càng đeo đuổi hơn, đe dọa hơn và sau đó chúng bắt đầu nghe chẳng có nghĩa gì."

Tôi mở điện thoại, bấm vào messenger sau đó đưa điện thoại cho Alexander.

"Một vài tin nhắn trước đã bị xóa, nhưng hầu hết mấy tin nhắn điên rồ đó vẫn còn trong đây."

"MẤY CÁI TIN NHẮN ĐÓ LÀ RIÊNG TƯ!"

David bỗng nhiên hét trong khi cố thoát khỏi nhà tù phòng tắm thêm lần nữa.

Ngài Alexander dành 1 vài phút sau lướt qua lịch sử tin nhắn.

Tôi nhận thấy ánh mặt ông ta như nhận ra 1 thứ gì đó.

"Chính những dòng tin nhắn này đã thuyết phục được thẩm phán đưa ra sự bảo vệ chống lại David."

Tôi nói trong khi ông ta đọc tin nhắn.

"Dựa trên những gì cô bảo tôi, tôi nghĩ bất cứ thứ gì xảy ra với David đã xảy ra vào 1 lúc nào đó trước lúc Veronica rời khỏi và đi đến Florida.

Tôi cũng nghĩ rằng cô ta biết nhiều hơn những thứ cô ta nói, đặc biệt về phần biểu tượng trong phòng David và ngôn ngữ được sử dụng trong tin nhắn."

"Có phải đây là số điện thoại hiện tại của Veronica?"

Ông ấy cầm điện thoại David để tôi coi.

"Tôi nghĩ đã đến lúc cô ta kể sự thật rồi đấy."

"Nó nên là vậy."

Tôi trả lời.

"Tôi không nghĩ cô ta đã thay số."

"ĐỪNG CÓ NGHĨ ĐẾN VIỆC GỌI CÔ ẤY!"

David đang càng ngày càng đáng sợ hơn.

Chúng tôi tiếp tục lờ thằng bé đi.

Ngài Alexander móc điện thoại mình ra sau đó nhập số vào, biết rằng số của David hẳn đã bị chặn.

Trong khi điện thoại bắt đầu reo ông ta bấm vào loa và đặt nó lên bàn để mọi người có thể nghe được cuộc nói chuyện.

"Xin chào..." giọng Veronica thận trọng, không nhận ra số của Ngài Alexander.

"Chào Veronica.

Tên tôi là Theodore Alexander.

Tôi đang làm việc với gia đình Knowles về kế hoạch điều trị David và tôi đang phân vân xem có nên hỏi cô 1 câu hỏi hay không."

"Tôi không biết."

"Chỉ tốn chút ít thời gian thôi, và việc đó sẽ cực kì tốt cho David."

"Cha mẹ tôi không muốn tôi có tí liên quan nào đến David hay cô Knowles hết.

Họ sẽ hoảng cả hồn nếu biết tôi thậm chí còn nói chuyện với ông."

"Cô sẽ không phải nói chuyện với ai trong 2 người bọn họ hết, chỉ tôi, và tôi chỉ có 1 câu hỏi."

"Một câu hỏi... và chỉ vậy thôi."

Cô ta dịu lại.

"Cám ơn."

Ông ta nói sau đó hỏi.

"Biểu tượng được vẽ khắp phòng David và những tin nhắn mà hắn gửi cho cô, cái mà chả có nghĩa lý gì.

Tôi biết cô từng thấy chúng trước đây.

Dựa trên dòng thời gian mà tôi đang làm việc tôi cho rằng cô đã thấy nó 1 tuần trước kì nghỉ và nếu tôi đúng thì chúng là 1 phần của bùa chú hoặc 1 nghi thức mà David thực hiện.

Vì sự an nguy của David, tôi cần cô nói tôi biết tên hoặc bất cứ thứ gì anh ta đã tìm thấy."

Câu hỏi của ông ta chìm vào yên lặng.

Tôi nhìn sang cha Cooke, biết rằng có chuyện gì đó kì lạ đã xảy ra cho David, nhưng không muốn chấp nhận sự thật rằng thằng bé đã bị ám, mặc kệ tất cả dẫn chứng đã được chỉ ra.

"Iusiurandum aeternum."

Cuối cùng cô ta khẽ nói "anh ta tìm thấy nó trên mạng."

Ông ta nhìn như muốn hỏi thêm 1 câu tiếp nhưng Veronica chặn "Tôi trả lời câu hỏi của ông rồi đấy, đừng gọi cho tôi nữa."

Sau đó tắt máy.

"Việc đó có ích chứ?"

Tôi hỏi "Ông có biết điều gì đã xảy ra với David không?"

Tôi bắt đầu hy vọng sẽ có cách để ra khỏi cơn ác mộng này.

"Có, tôi biết chuyện gì đã xảy ra với David và tin tốt là tôi có thể giúp anh ta."

Ngài Alexander mỉm cười sau đó bắt đầu lấy vài thứ từ cái túi.

Thứ đầu tiên mà ông ta lấy là 1 cuốn sách cũ có nếp nhăn ở góc mà ấn tượng đầu nhìn như cuốn kinh thánh, nhưng hình 1 ngôi sao năm cánh nhô lên trên tấm bìa cứng đen lại chỉ ra 1 thứ khác.

Sau đó ông ta gỡ bỏ tấm bùa có hình ngôi sao giống vậy với dòng chữ Latin "ambulamus in tenebris ergo lumen non est caecus nobis" viết vòng quanh hình tròn.

Cuối cùng, ông ta gỡ bỏ miếng vải choàng dệt trang trí với đường gạch dọc màu đen ở 2 bên.

"Mấy thứ này là gì?

Sao ông ta có những thứ quỷ quái này?"

Tôi yêu cầu 1 câu trả lời từ Cha Cooke.

"Tại sao ông đem ông ta đến đây?"

Tôi la vào ông ấy trong khi đâm 1 ngón tay vào người Alexander.

"Làm ơn bình tĩnh lại Cô Knowles" Cha Cooke nói nhẹ nhàng.

"Mọi chuyện không như cô thấy đâu."

"Bình tĩnh?

BÌNH TĨNH CƠ À!?"

Tôi hét, "Anh đem 1 Satanist vào nhà tôi."

"Làm ơn để chúng tôi giải thích."

Ông ta xin tôi.

"Chúng tôi đến đây để giúp David, và dựa trên những gì mà cô nói với tôi, tôi sẽ không có khả năng giúp anh ta, nhưng tôi chắc chắn rằng thầy tu Alexander có thể.

Chuyện này là vì con cô."

"Tôi biết chuyện này khá khó tin cô Knowles à, nhưng thật sự tôi muốn giúp David, và tôi chính là cách duy nhất để giúp David.

Khi Cha Cooke cầu nguyện, ông ấy sẽ vô dụng để cản trở thứ đã ám con cô."

Thầy tu Alexander cam đoan với tôi.

Tôi chỉ ngồi đó, mắt chuyển từ Cha Cooke cho tới thầy tu Alexander, miệng tôi há hốc.

Tôi muốn hét và la vào họ, nhưng tôi không thể ép lời ra.

Tôi quá choáng voáng rằng Cha Cooke, 1 tu sĩ mà tôi biết đã 20 năm lại đem người đàn ông này vô nhà tôi.

"Hãy để tôi nói cô tôi biết những gì về thứ đã ám con trai cô sau đó nếu cô vẫn không muốn tôi ở đây tôi sẽ về."

Tôi nhìn chăm chú vào ông ta, mắt tôi thành 1 dòng khinh ghét.

Thầy tu Alexander xem sự yên lặng của tôi như 1 sự ưng thuận và bắt đầu miêu tả sự việc mà ông ta tin là dẫn đến việc bị ám của David.

"David và Veronica là dạng thanh thiếu niên điển hình đang yêu.

Nghĩ rằng họ sinh ra để dành cho nhau.

Rằng chúng nó sẽ bên nhau mãi mãi."

Ông ta bắt đầu.

"Nhưng, có thứ gì đó khiến chúng sợ cho tương lai của bọn nó, và như mọi cặp tình nhân khác bị ép phải chia tay họ tìm 1 cách để ngăn chặn việc đó xảy ra, sử dụng cách duy nhất mà họ có thể xử lí, mạng internet.

Tôi không biết làm sao mà họ có thể tìm ra Iusiurandum aeternum, nhưng họ đã tìm ra nó."

"Iusiurandum aeternum" là 1 nghi thức về sự sùng bái cho Enochian.

Tựa đề của nó cần được dịch sang là lời tuyên thệ vĩnh cửu điều mà nội dung của nghi thức là họ phải đảm bảo linh hồn của 2 người thuộc về nhau.

Để hoàn thành nghi thức, 2 người phải hoàn thành 1 bùa chú trong biểu tượng Enochian tạo từ cánh hoa hồng.

Nếu 1 trong 2 thất bại, thiên thần được triệu hồi để giám sát sự khế ước sẽ bị nhốt trong người của kẻ triệu hồi nó ban đầu."

"Thiên thần?"

Tôi chế giễu.

"Con tôi bị thiên thần ám?"

"Ừ.

1 thiên thần."

Thầy tu Alexander trả lời.

"Đặc biệt là 1 Minh thần."

Ông ta nhanh chóng tiếp tục sau khi thấy nét mặt nghi nghờ của tôi.

"Cô có thể nghĩ bọn chúng dễ thương và ngây thơ, nhưng đó chỉ là sự trình diễn của các nghệ sĩ.

Chúng được mô tả là những đứa bé bởi vì tính tình trẻ con của chúng và sự ám ảnh về Chúa.

Chúng cần 1 thứ gì đó để yêu thương nên đó là lý do mà chúng là thứ được triều hồi khi nghi thức này thực hiện và cũng là lí do tại sao bọn chúng nổi rồ khi không thể thể hiện tình yêu đó."

( Cherub - Vệ minh )

Tôi phá lên cười trước khi ông ta nói xong, nhưng sự điên rồ về tình huống này nhanh chóng trở chuyển tiếng cười thành tiếng khóc.

Việc con tôi bị ám bởi 1 em bé mũm mĩm nho nhỏ với cánh thật nực cười.

Tôi cảm thấy như bị kẹt trong 1 giấc mơ không thể tỉnh.

"Tôi biết việc này nực cười đến thế nào, nhưng nó là thứ đã ám con cô và chỉ có 2 cách để cứu nó.

Thuyết phục Veronica hoàn thành nghi thức đó và mãi bị dính chặt với David...

điều mà ta đều biết sẽ không bao giờ xảy ra, hoặc để tôi thực hiện lễ trừ tà lên người thằng bé."

Tôi nhanh chóng phục hồi, và lau mắt mình với cái khăn giấy sau khi nhận ra ánh nhìn nghiêm trọng từ Cha Cooke và thầy tu Alexander.

"Tôi bị cấm phải gây trở ngại cho sứ thần tối cao không thì tôi phải trừ tà cho chính mình.

Nên đó phải là thầy tu Alexander."

Cha Cooke giải thích, ông tiếp tục nói hy vọng nói chuyện thành công với tôi.

"Là 1 tu sĩ tôi có khả năng để trừ ma, và sứ mệnh để bảo vệ mọi người của tôi khỏi bóng tối.

Theodore là thầy tu của 1 đền thờ Satan.

Anh ta có khả năng trừ tà những thiên thần và có nghĩa vụ bảo vệ thành viên từ giáo đoàn anh ta khỏi những sinh vật ánh sáng."

"Đền thờ của chúng tôi giữ kiểm soát lẫn nhau tại đây trên trái đất, và khi 1 ác quỷ hay thiên thần bị kẹt trong cơ thể con người nó là nghĩa vụ của chúng tôi để gửi nó về nơi nó tới càng nhanh càng tốt.

Chúng càng bị kẹt lâu thì càng méo mó và càng ít khả năng để cứu người bị bọn chúng ám."

"Việc đó có giúp cô hiểu không?"

Cha Cooke hỏi sau khi cho tôi vài phút nghiệm điều mà ông ta vừa nói.

"Thật nhiều thông tin để tôi hiểu, nhưng có... có chứ, tôi có hiểu.

Việc đó thật ra chẳng quan trọng, chỉ cần anh giúp con trai tôi.

Tôi chỉ muốn David quay trở về."

Tôi lại bắt đầu khóc.

''Điều đó có nghĩa là cô muốn tôi trừ tà phải không cô Knowles."

"Đúng vậy."

Tôi thì thầm.

"Thế thì có 1 việc chúng ta cần làm."

Ông ta kéo 1 tấm giấy da dày từ cặp ông ta và chuyền trước tôi.

"Đây là bản hợp đồng tiêu chuẩn cho dịch vụ hoàn trả này.

Là 1 thành viên của đền Satan tôi đề nghị chi phí cho việc trừ tà, nhưng chi phí không thể có giá trị về mặt tiền tệ.

Nó phải là thứ mà cô coi là đáng giá nhất trên thế giới này.

Với điều đó tôi chỉ có 1 câu hỏi cuối cùng tôi cần hỏi cô.

Cô sẵn sàng trả những gì để cứu con mình đây."

----------------------------------------------------------------------

r/anosako (488 points)

Sự cân bằng giữa 2 tổ chức thật hoàn hảo.

Nó luôn thật bất ngờ khi con người thích mặt còn lại hơn dù chúng đều là 2 mặt của 1 đồng xu.

Và mọi hành động và quyết định đều có hệ quả.

Tôi có cảm giác rằng cổ sẽ phải trả giá, nhưng tôi không nghĩ là việc đó có thể được tuyên bố dưới dạng hình thức công cộng (?).

--------------

r/BoredsohereIam (261 points)

Awww man tui hy vọng ông Satanist không cần linh hồn của cố hay mấy thứ cliche kiểu vậy.

Tội mấy ông Satanist lúc nào cũng đóng vai người xấu.

r/bitsy88 (235 points)

> Nói đúng ra thì, mọi tôn giáo đều lấy đi linh hồn của ông hết á.

Một vài thì nói "cứu rỗi" linh hồn của ông nhưng, cuối cùng thì, linh hồn ông cũng là của họ hết à.

Satanist chẳng phải những gã tồi tệ, họ chỉ không tốt ở khoản nói những lời tốt đẹp thôi.

r/BoredsohereIam (53 points)

>> Có điểm hay đó!

Chắc là tất cả bọn họ đều muốn lấy đi linh hồn chúng ta, ít nhất những người dứt khoát nói ra điều đó đang thật thà về nó luôn ý.

-----------------------------------------------

r/missdiamandis (241 points)

Sẽ có phần 2 chứ?

Tui yêu câu truyện nài!!!

r/KGLewis (24 points)

>Hy vọng là không, tôi không còn tí ý tưởng nào nếu việc trừ tà không thành công, nhưng đó là những khoản thời gian thật kì lạ và mọi thứ đều có thể xảy ra.

Nếu có gì phát triển thêm tôi sẽ đăng nó ở đây.

r/Rade2048 (8 points)

>> tôi tự hỏi liệu có khả thi không nếu ta tiếp tục sự việc vào thầy tu Alexander về sau.

Một khi bạn tìm ra về những thứ này, sẽ bất khả thi để quay về sống những ngày nào cũng như ngày nào nữa, và tìm ra việc ông ta làm khiến tôi cảm thấy 1 ngày của ổng là 1 chủ đề rất hấp dẫn.

P/s:
 
Back
Top Bottom