Đô Thị  Tuyển Tập Những Vụ Án Bí Ẩn Trong Khu Chung Cư Sông Ái Nha

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tuyển Tập Những Vụ Án Bí Ẩn Trong Khu Chung Cư Sông Ái Nha
Chương 20: Chương 20


Trong một khoảnh khắc, trực giác khiến gã cảm nhận được cái chết đang đến rất gần.
Hệt như con dã thú đánh hơi được mùi của thiên địch của nó, gã nhận ra phương hướng của mối nguy, không hề do dự chạy ra sau cây cột.

Bình thường gã rất ít khi tiếp xúc với tay bắn tỉa, nhưng dựa theo trực giác tìm được điểm mù và trốn vào trong, giống như một con mèo đang co rúm lại vì sợ hãi, sẽ không dễ gì bị dụ ra ngoài thêm lần nữa.
Sở Giá Quân mở điện thoại ra: Anh nghĩ em không dám giết ai hết thật sao?!
Một chiếc xe buýt chở đầy học sinh bị cướp trên đường Hoài Hải, xe đang chạy về phía xa lộ Hộ Thanh Bình, người trên xe ném giấy ra cửa sổ để đưa điều kiện đàm phán, yêu cầu thả bọn cướp trong triển lãm ra ngoài, không được bám theo.
Đám người này đều là những kẻ liều mình, vốn đã dính líu đến nhiều vụ án mạng, chỉ dùng cách thương lượng bình thường khó mà thuyết phục được chúng.

Chúng hiểu rõ rằng một khi bị bắt là sẽ tiêu đời, chỉ có nghe theo Sở Giá Quân liều một phen mới có cơ hội giành chiến thắng.
Viên đạn đó làm cho Sở Giá Quân điên tiết hết sức, nguồn cơn của sự tức giận của gã là bị Kỷ Dũng Đào lừa gạt.

Phát giác ra cảm xúc của gã mất kiểm soát, hai tay Kỷ Dũng Đào giang rộng, bày ra tư thế không mang tính đe dọa: Về điều kiện cụ thể, chúng ta có thể nói riêng với nhau…
Sở Giá Quân: Phải giết trước mấy mạng thì các người mới tin chứ gì!
Kỷ Dũng Đào: Không nhất thiết, những đứa trẻ đó không có thù oán gì với cậu, phải không? Cậu giận là giận tôi, không cần phải trút giận lên người khác.

Cậu qua đây….
Sở Giá Quân: Anh lại xía vào chuyện của em?! Em sẽ không qua đấy đâu! Anh qua đây! Quỳ xuống đất rồi bò qua đây!
Kỷ Dũng Đào: Ta nói chuyện riêng đi.
Giọng nói Sở Giá Quân khàn đi: Em đếm đến ba, anh qua đây! Em sẽ không qua kia đâu!
Theo yêu cầu của Sở Giá Quân, anh từ từ khuỵu người xuống, nhẹ nhàng nói: Cậu xem, tôi không làm gì cậu hết, trên người cũng không mang theo thứ gì…
Sở Giá Quân lật lại nợ cũ: Anh dùng súng trong xe bắn em!
Kỷ Dũng Đào: Tôi không mang theo gì cả.

Cậu không cần phải thả người, tôi biết yêu cầu này không hợp lý lắm, nhưng nếu cậu muốn tôi chạy trốn cùng cậu thì đến cuối cùng cậu cũng vẫn phải thả bọn họ ra thôi.
Sở Giá Quân: Em sẽ không tin anh nữa đâu.
Bộ đàm của Kỷ Dũng Đào vẫn đang reo nhưng anh vẫn chưa trả lời.

Anh chầm chậm đặt nó xuống đất, đá nó ra phía xa.
Sở Giá Quân: Anh chỉ muốn cứu bọn họ, anh không hề muốn đi cùng em.
Kỷ Dũng Đào: Tôi phải chắc chắn bọn họ vẫn ổn thì mới có thể yên tâm đi cùng cậu chứ, đúng không?
Kỷ Dũng Đào: Đúng không nào?
Anh hỏi lại, người đối diện khẽ gật đầu.
Kỷ Dũng Đào: Thế thì cậu nghe tôi, bảo với người trên xe buýt là không được hành động bừa bãi.
Sở Giá Quân cầm điện thoại lên, định bụng mở miệng, nhưng lại lạnh lùng đặt xuống: Anh chỉ quan tâm đám người trên xe thôi.

Anh cứu bọn nó xong thì sẽ trở mặt với em ngay.
Kỷ Dũng Đào mỉm cười: Sao tôi lại phải trở mặt với cậu chứ?
Sở Giá Quân: Bởi vì anh là người tốt, anh phải bắt người xấu.

Kỷ Dũng Đào: Cậu không làm người xấu nữa là được rồi.
Sở Giá Quân: Trước đây em từng như vậy, anh cứ một mực phải bắt em, thế thì không công bằng.

Là anh tính nợ cũ với em trước chứ.
Kỷ Dũng Đào: Cái này không gọi là tính nợ cũ, mà phải gọi là thời hạn truy tố.
Sở Giá Quân: Làm gì có ai dạy em mấy cái này đâu.
Trong hội trường, trang sức bị nhét đầy vào một cái túi.

Sở Giá Quân đưa ra một số điều kiện, để bọn họ lên xe du lịch, không được phép bám theo, đồng thời để xe buýt của trường chạy ra khỏi thành phố.
Chỉ cần có một xe chứa con tin là gã tin chắc không ai dám manh động, như vậy sẽ có thể tẩu thoát như mọi lần trước.
-
Hai chiếc xe buýt lần lượt chạy ra khỏi khu triển lãm, đám phóng viên theo sát đằng sau, lúc đi ra, trên đầu họ bị trùm bao tải, thế nên không có cách nào để xác định cụ thể Kỷ Dũng Đào và Sở Giá Quân đã lên chiếc xe nào.
Vốn dĩ nhân viên bảo an cũng đi ra từ cửa hông, trong số đó có hai người tách ra khỏi đám đông, bước về phía bên kia đường.

Ở đó có một chiếc xe tải màu trắng đã đậu sẵn, người ngồi ghế lái nhìn chằm chằm vào hai người đang tiến lại gần.
Hắn mở cửa xe, để hai người nọ bước lên.

Hai người này đều mặc đồng phục màu xám của nhân viên an ninh, nhưng một trong số đó là Sở Giá Quân, người còn lại là Kỷ Dũng Đào.
Họ không lên hai chiếc xe buýt đó.
Sở Giá Quân: Lái về hướng ngược lại đi, sẽ bị lộ nhanh thôi, phải rời khỏi thành phố càng sớm càng tốt.
Thành Cứu: Mày dắt theo một thằng cớm lên xe?!
Thằng cháu của Thành Cứu đứng dậy, cơ thể to lớn của nó khiến chiếc xe chật chội hẳn lên.

Sở Giá Quân: Anh ấy đi cùng chúng ta.
Thành Cứu: Không được, tại sao chứ? Mày không được giấu tao…
Trước khi rời khu triển lãm, Sở Giá Quân dẫn theo Kỷ Dũng Đào thay đồ với hai nhân viên bảo vệ.

Chuyện này đã bị bảo vệ khác biết được, lúc trong phòng triển lãm, người đó cũng bị đe dọa và không thể lên tiếng; nhưng một khi thoát khỏi tầm mắt của Sở Giá Quân, liên lạc lại với cảnh sát thì chỉ trong vòng mấy phút đồng hồ thôi, phía cảnh sát sẽ nhận được tin ngay.
Chính vì thế nên xe của họ phải nhanh chóng rút lui, chạy càng xa càng tốt.
Thành Cứu: Trang sức đâu?! Mày bỏ trang sức lên hai xe kia hết rồi à!
Sở Giá Quân liếc Kỷ Dũng Đào: Toàn đồ giả thôi.
Thành Cứu: Gì?!
Sở Giá Quân: Anh biết là em sẽ đến mà nhỉ, sao trong đó lại trưng đồ thật được? Đồ giả bằng thủy tinh dễ làm lắm, một hai ngày là làm ra hàng giả giống hệt hàng thật rồi.
Sở Giá Quân hỏi Kỷ Dũng Đào: Thế thì, đồ thật ở đâu?
Mấu chốt thực sự giờ mới chính thức bắt đầu.
Những người lên hai chiếc xe buýt đó đều không quan trọng, bọn họ cũng chỉ xách theo hai cái túi đựng thủy tinh, đặt chân lên một con đường được xác định sẵn rằng chắc chắn sẽ bị cảnh sát tóm gọn.
Năm phút sau, trên đoạn đường không hề có một chướng ngại vật, khu triển lãm đã bị bỏ lại tít đằng xa rồi khuất dần trong tầm mắt.

Sở Giá Quân nhìn Kỷ Dũng Đào với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: Anh biết hàng thật ở đâu, nói cho em đi.

Kỷ Dũng Đào: Cái này không thuộc quyền quản lý của tôi, tôi không biết.
Sở Giá Quân suy nghĩ một lúc: Chắc là thuộc quyền quản lý của bên tổ chức? Lúc các anh bố trí lực lượng an ninh cũng trao đổi với bọn họ mà phải không, nói cho em biết người ta ở nhà khách nào chắc vẫn được chứ?
Gã nhìn Kỷ Dũng Đào bằng ánh mắt vô tội, có rất nhiều lời không cần nói ra nhưng trong lòng đối phương hiểu rõ mười mươi.
Sở Giá Quân hít sâu một hơi, lấy tay xoa mặt: Anh Dũng, em không nỡ làm gì anh, nhưng người khác thì nỡ đấy.
Sở Giá Quân: … Bọn kia cũng chịu chơi lắm.

Anh có biết cái người trà trộn vào làng sản xuất m4 túy rồi cuối cùng bị l*t s*ch da mặt chưa? Không nhất thiết phải thế đâu.
Kỷ Dũng Đào gật đầu: Nếu nói cho cậu biết nhà khách thì cậu cũng phải nói với tôi tình hình của hai chiếc xe kia.

Cậu bây giờ đang kiểm soát cả hai đầu, về bản chất thì không ổn đâu, đám người kia đều là người mà cậu tạm thời gom tụ lại, không đảm bảo được điều gì.
Sở Giá Quân bật cười: Anh yên tâm đi, bọn kia cũng sợ chết cả thôi.
Nếu hai chiếc xe du lịch chỉ để ngụy trang thì tương ứng với nó, chiếc xe buýt chứa con tin của trường dùng để đảm bảo sự an toàn cho hai xe du lịch cũng để đánh lạc hướng.

Xe buýt chở học sinh được tìm thấy ở một cây xăng ven đường, bên trong chỉ có các giáo viên và học sinh đang sợ hãi vì bị buộc chặt vào ghế còn bọn cướp đã biến mất từ lâu.
Kỷ Dũng Đào: Cậu nhắm vào tôi mà đến, biết địa chỉ nhà nghỉ từ chỗ tôi thì sẽ bắt người tổ chức rồi hỏi đồ thật ở đâu, đúng không?
Kỷ Dũng Đào: Cậu thông minh thế thì làm gì mà không được chứ.
Dẫu sao thì Sở Giá Quân cũng đã đạt được mục đích - Kỷ Dũng Đào vì nghĩ cho con tin mà buộc phải lên xe của bọn họ, cho dù bây giờ biết được con tin đã an toàn thì cũng không kịp chạy thoát nữa.
Sở Giá Quân thở phào nhẹ nhõm, hưởng thụ chút bình yên tạm thời trong xe: Vết thương của anh sao rồi? Em gọi điện tìm anh mà bọn họ không nói gì cho em hết.
Kỷ Dũng Đào: Ngoài miệng thì nói không nỡ nhưng tay lại thọc hẳn ba dao.
Kỷ Dũng Đào: Rốt cuộc cậu giết bao nhiêu người rồi cậu có nhớ nổi không?
Sở Giá Quân: Anh còn có thời gian nghĩ đến người khác nữa? Chính là vì lần nào anh cũng nghĩ cho người khác, gì mà con tin với cả ước mơ này, thế nên lần nào cũng không bắt được em.
Thành Cứu ngồi ghế lái, vừa lái xe vừa dặn thằng cháu: Manh mối mà không đúng thì cứ vặt mẹ cổ thằng kia luôn! - Giờ rốt cuộc đi đâu đây? Thằng kia có nói không thế? Chúng mày đang nói cái đéo gì kia?!
Sở Giá Quân sốt ruột: Anh Dũng, anh mau nói đi.

Em không thiếu gì cách không cần đánh mà anh cũng tự khai đâu.
Kỷ Dũng Đào: Cậu giết tôi luôn đi.

Phổi tôi bị thương rồi, sau này khó mà vận động mạnh được, về cơ bản thì cũng không thể làm được nhiệm vụ nữa.

Tại cậu mà đời tôi coi như xong rồi.
Sở Giá Quân bất mãn: Sao anh lại nói thế chứ?! Gì mà em hủy hoại đời anh? Em chặt tay chặt chân anh hay là trộm nhà anh chắc? Anh nói gì có lý đi được không? Chẳng phải anh vẫn sống sờ sờ đây à? Em cho anh tiền, anh có cái ăn cái mặc mà còn không vừa lòng nữa hả?
Sở Giá Quân: Anh thích em là Hứa Phi thì đợi mọi chuyện kết thúc, em đổi tên thành Hứa Phi cũng được mà, sao cứ….

Bọn mày nói với anh ấy đi, tao nói ảnh không nghe!
Thành Cứu: Hay là tìm chỗ nào ăn cơm trước đã? Bọn mày canh chừng thằng kia, tao đi mua đồ ăn…
Sở Giá Quân: Tao nuốt không trôi cơm! Tức đầy cả bụng rồi!

Thành Cứu: Nó chọc mày tức thế mà còn giữ lại làm gì? Giết quách đi cho xong rồi đi tìm thằng khác biết địa chỉ là xong!
Sở Giá Quân: Mẹ kiếp, đây là chuyện gia đình của đại ca mày, có chỗ cho thằng đàn em như mày chen vào nói à?!
Thành Cứu: Lại còn phân đại ca với đàn em nữa cơ à? Giờ mày còn cái gì? Tiền thì không có, súng cũng không, mày…
Lời còn chưa dứt, tiếng súng đã vang lên.

Nòng súng nhắm thẳng vào hắn.

Đó là khẩu súng lấy được từ trên người nhân viên bảo vệ.
Sở Giá Quân trừng mắt, nhàn nhạt nói: Cẩn thận lời nói của mày.
Gã dùng ánh mắt đó quay ra nhìn Kỷ Dũng Đào: Anh Dũng, thế này đi.

Cứ một phút anh không nói thì em sẽ kéo cửa ra bắn một người trên đường, vui mà, phải không?
-
Ngược xuôi ngang dọc, xe lại trở về trung tâm thành phố.
Khách ra vào khách sạn trông ai cũng ăn mặc chỉnh tề.

Đây là nơi ở của người phụ trách tổ chức, những nhân viên là Hoa kiều đến từ công ty trang sức Nhật Bản thường sẽ được sắp xếp chu đáo ở những khách sạn cao cấp như vậy.
Màu sắc chủ đạo ở tiền sảnh là màu nâu trà và đá cẩm thạch, cùng với cách bài trí sạch sẽ và rộng rãi khiến nơi đây so với những nhà khách bình thường khác xa nhau một trời một vực.
Xe dừng trước cổng khách sạn, Thành Cứu định xuống xe nhưng bị Sở Gíá Quân giữ lại: Lái tiếp về phía trước đi, phải cách ít nhất ba con phố.
Sở Giá Quân: Đi xem trong phòng có bao nhiêu người trước, sau khi tìm hiểu xong thì quay lại xe.

Nếu chỉ có một người thì lái xe đến cửa khách sạn, viện lý do dẫn người ra đây; nếu trong phòng có nhiều người thì hai người vào, dùng súng khống chế, hỏi được chỗ thì giết luôn.
Hai tên cướp xe buýt học sinh cũng đã quay lại, vừa đúng lúc hội họp với nhau, xe tải bỗng chốc trở nên chật chội.

Cuối cùng là một trong hai tên mới quay lại kia đi do thám tình hình phòng khách sạn.

Tên đó mặc dù trông bình thường nhưng mặt mũi đàng hoàng, sẽ không dễ gây chú ý.
Để phòng tránh Kỷ Dũng Đào sẽ gây chuyện trong xe, tay chân anh bị trói chặt, hai mắt cũng bị che kín.
Những người còn lại ngồi trong xe đợi tin, khoảng mười lăm phút sau, người đi do thám quay trở lại, trong phòng đó chỉ có một người.
Theo kế hoạch, Thành Cứu lái xe đến trước cửa khách sạn, bên ngoài chỉ lác đác vài ba bóng người.

Xe vừa dừng, người kia mới kéo cửa xe ra nhảy xuống, Sở Giá Quân đột nhiên nói: Lái xe! Nhanh lên!
Thành Cứu: Cái đé…
Sở Giá Quân: Mau lái xe!
Thành Cứu đạp ga, cùng lúc đó, vài bóng người “lác đác” ngoài khách sạn cũng rút súng ra nhắm vào xe tải, còn có người từ phía sau bụi cỏ nhảy ra ngoài; trên con ngõ vốn dĩ thông thoáng bỗng bị hai con xe chặn lại cả phía trước và sau, thế nhưng Sở Giá Quân phản ứng quá nhanh, nhân lúc đường chưa bị chặn đứng thì xe tải đã đi lùi va vào xe đằng sau, quay trở lại đường lớn.
Nhìn qua gương chiếu hậu có thể thấy được tên vừa xuống xe còn muốn chống cự nhưng lập tức bị bắn chết tại chỗ.
Sở dĩ Sở Giá Quân thấy có chỗ nào đó sai sai là vì số người ở bên ngoài khách sạn quá ít, còn ít hơn lúc vừa nãy đi ngang qua, ngay cả sảnh lớn cũng trống trơn không một bóng người.

Hiển nhiên là có người đã liệu trước được tình huống này, trong thời gian ngắn sơ tán người dân ở trong và ngoài khách sạn, thay thường phục và chặn đường xe.
Xe cảnh sát liên tiếp xuất hiện, đuổi theo xe tải đang lao vun vút trên đường, bên trong xe, Sở Giá Quân nhìn chòng chọc vào Kỷ Dũng Đào.
Sở Giá Quân: Đúng thế… phải rồi….

Em đoán được anh sẽ dùng thủy tinh làm trang sức giả, thế thì anh cũng sẽ đoán được em nhắm vào cái gì mà đến…
Sở Giá Quân: Anh đã chuẩn bị xong xuôi từ trước rồi à? Lại còn giả vờ không muốn nói địa chỉ khách sạn cho em nữa…
Kỷ Dũng Đào không nói gì cả.

Anh nghe thấy tiếng súng được nạp đạn, cả người như bừng tỉnh - thế nhưng giây tiếp theo Sở Giá Quân kéo cửa sổ ra, định bắn những người qua đường; Kỷ Dũng Đào dùng hết sức mình đẩy người về phía gã.

Bên trong chiếc xe đang lao nhanh trên đường, hai người họ mất thăng bằng, cùng ngã ra sàn xe.

Kỷ Dũng Đào vẫn muốn tiếp tục ngăn cản hành động của Sở Giá Quân, nhưng thằng cháu của Thành Cứu nhấc bổng anh lên rồi dùng cái sức lực kinh người của hắn đập đầu anh xuống sàn.
Ý thức dần trở nên mờ nhạt.

Tiếng còi xe cảnh sát, tiếng súng, mùi máu, tiếng la hét của Sở Giá Quân….

Kỷ Dũng Đào ngã ra đó, ngược lại cảm thấy như cơ thể được thả lỏng, cảm giác rất thoải mái, khóe miệng anh chậm rãi nở một nụ cười.
Khó khăn lắm mới tránh được một đợt truy đuổi, chiếc xe tiếp tục lao vun vút với tốc độ tối đa trên đường cao tốc theo hướng rời khỏi thành phố.
-
Lần thứ hai tỉnh lại, anh có thể cảm nhận được Sở Giá Quân đang ngồi đối diện mình.
Bên tai đã không còn nghe được tiếng còi xe cảnh sát hay những âm thanh huyên náo chốn thành thị nữa.

Chiếc xe tải này hẳn đã ra khỏi thành phố.
Trong xe còn có ba tên cướp khác, bọn chúng đang cãi nhau kịch liệt bước tiếp theo nên làm thế nào, có tên nói nên g**t ch*t Kỷ Dũng Đào, cũng có tên nói giữ làm con tin.
Mọi chuyện đã hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát cũng như kế hoạch ban đầu của Sở Giá Quân.

Hiện giờ bọn họ chỉ còn con xe hàng này, hai ba khẩu súng nát và một con tin.
Kỷ Dũng Đào tỉnh lại, nghe thấy Sở Giá Quân ngồi phía đối diện đang tự lẩm bẩm một mình.

Thấy anh đã tỉnh, người kia lại thì thầm vài câu không đầu không đuôi, tiếp đó, gã dùng thứ giọng điệu nhẹ nhàng đến lạ nói với anh: Em thực sự muốn làm nốt vụ này là thôi.
Sở Giá Quân: Sao anh lại phải làm thế với em?
Thành Cứu ngồi ghế lái buông câu chửi: Mẹ kiếp, gì mà làm nốt vụ này?! Giờ còn đi đâu được nữa?!
Giọng Sở Giá Quân đanh lại: Tao nói chuyện với anh Dũng, không nói chuyện với mày!
Đương lúc tuyệt vọng, cảm xúc của gã hoàn toàn mất kiểm soát, rút súng ra dí ngay giữa trán Kỷ Dũng Đào: Lão nói cũng đúng, em có nói gì với anh nữa thì cũng đâu có ích gì? Xa nhau lâu thế mà mới gặp lại anh đã hỏi đến đám người bị em giết, anh có hỏi han em sống thế nào hay không? Anh xem bọn người chết kia còn quan trọng hơn em à?!
Trán anh bầm lên vì bị họng súng ghì chặt.

Tên đồng bọn kế bên không nhịn được nữa: Kiểu gì cũng không thoát được, giết quách nó luôn đi!
Bầu không khí trong thùng xe bỗng chốc đông cứng.
Giây tiếp theo, cửa xe bỗng bị người kia mở ra, Kỷ Dũng Đào bị gã đạp bay ra khỏi chiếc xe đang lao nhanh, cả người anh lăn một quãng xa, bả vai vang lên tiếng xương gãy, đầu đập vào mặt đường, trong đầu bỗng chốc chỉ còn tiếng ù tai liên miên không dứt.
Lẫn trong tiếng ù tai dai dẳng, anh nghe được tiếng súng vang lên, vài tiếng súng liên tiếp phát ra từ chiếc xe tải đang chạy xa, tiếp đó là tiếng xe va chạm do mất kiểm soát, cuối cùng dừng lại không nhúc nhích nữa.
Từ nơi bóng tối phía sau cửa thùng xe, một bóng người toàn thân đẫm máu từng bước đi ra.
Sở Giá Quân cài khẩu súng mới bắn chết đồng bọn vào trong bao súng, chạy về phía Kỷ Dũng Đào giờ đây đang mơ màng mất dần ý thức.

Mảnh vải bịt mắt đã bị nới ra, Kỷ Dũng Đào nhìn thấy xung quanh là một vùng ngoại ô hẻo lánh, hai bên đường gập ghềnh hiểm trở là một đồng cỏ dại cao phân nửa người trải dài vô tận.
Sở Giá Quân đi một mạch về phía Kỷ Dũng Đào, máu trên người nhuộm đỏ đám cỏ dại mà gã đi qua.

Toàn thân gã đẫm máu, ôm chặt người kia trong vòng tay: Em sẽ không để bọn chúng động vào anh đâu, ai động vào anh thì đều phải chết.
Giọng điệu nói chuyện của gã đã chẳng thể bình thường được nữa, nghe hệt như tiếng vĩ cầm đánh sai thanh.
Và rồi giọng Sở Giá Quân lại nghẹn ngào đầy vẻ đáng thương: Anh Dũng, anh đừng bắt em nữa mà, nhé? Anh cứ coi như không biết chuyện của em, mình cùng trốn đi được không?.
 
Tuyển Tập Những Vụ Án Bí Ẩn Trong Khu Chung Cư Sông Ái Nha
Chương 21: Chương 21


Xe tải tông vào vách đá bên đường, đèn pha bên trái bị vỡ, đầu xe lõm vào một mảng.

Sở Giá Quân lôi mấy cái xác ra khỏi xe rồi đá chúng vào bãi cỏ.

Xác chết bị đám cỏ cao và rậm rạp nuốt chửng ngay tức khắc.
Sở Giá Quân gặp phải chút rắc rối khi xử lý xác thằng cháu của Thành Cứu.

Cái xác đó quá lớn, hệt như một núi mỡ khổng lồ, vượt ra khỏi phạm vi mà gã có thể tác động.
Không còn cách nào khác, gã đành phải hướng mắt về phía người nọ.

Ánh mắt ấy, giống hệt như ánh mắt của Hứa Phi mỗi lần quên chìa khóa nhà phải đạp xe đến cơ quan tìm Kỷ Dũng Đào vậy.
Sở Giá Quân: Anh Dũng, anh giúp em một tay được không?
Kỷ Dũng Đào không đáp lời.
Sở Giá Quân: Một mình em nhấc không nổi, thằng này nó nặng quá.
Sở Giá Quân: Anh Dũng, em cởi ra giúp anh nhé? Rồi anh giúp em một tay, không thì không đẩy nó ra được.
Sở Giá Quân: Anh Dũng? Anh Dũng?!
Gã bổ nhào đến bên cạnh anh, phát hiện người nọ đã mất ý thức.
Sở Giá Quân sững người, lùi lại vài bước, sau đó lại ngơ ngác ngồi bệt xuống đất.

Gã không biết tình hình trước mắt này phải xử lý ra sao, cũng không biết nên đợi anh tự tỉnh lại hay là đưa đến bệnh viện.
Chính vào lúc này, hai bàn tay cầm một hòn đá đập vào đầu gã; Sở Giá Quân phản ứng rất nhanh, suýt soát né kịp, lúc này mới phát hiện ra Kỷ Dũng Đào giả chết muốn đánh lén gã.
Sở Giá Quân giật lấy hòn đá: Anh muốn chết thật phải không!
-
Kỷ Dũng Đào với Sở Giá Quân cùng đi chợ về, ngang qua cửa hàng tạp hóa, nhìn thấy một chiếc tivi nho nhỏ trên bệ cửa sổ.

Cái thiết bị điện nhỏ mà đắt tiền này có giá bằng mấy tháng lương của anh, nhiều người đi đường ngang qua đây cũng nhìn nó với ánh mắt thích thú và ghen tỵ.
Tuần trước anh được thưởng một khoản năm trăm tệ.

Thường thì vào ngày được nhận tiền trợ cấp, mấy anh em sẽ ra ngoài ăn một bữa thật ngon.

Chỉ có điều nếu như dành dụm được thì không chừng sang năm sẽ đủ tiền mua chiếc tivi nhỏ như của người ta.
Nhưng tính đi tính lại, nếu vậy thì tiền mua điện thoại không biết phải để dành đến năm nào mới đủ, mua xe lại càng viển vông nữa.

Ngày càng có nhiều người đi làm ăn, khu chung cư sông Ái Nha là nhà cơ quan cấp, công nhân viên của xưởng bông chiếm một nửa số hộ.

Dạo gần đây mấy người bên đó có vẻ đang lo ngay ngáy, hình như là do hiệu suất của xưởng không tốt, phải hợp nhất với chợ dệt may nhưng không tìm được ai đến tiếp quản.
Kỷ Dũng Đào nhả một ngụm khói, thôi vậy, mấy chuyện thế này không đến lượt mình ảo não.

Dù trời có sập xuống đi nữa thì cảnh sát vẫn cứ là một công việc ổn định.
Ngang qua siêu thị, Sở Giá Quân muốn lấy tiền tiêu vặt mua sô-cô-la nhập khẩu, Kỷ Dũng Đào nhìn nhiều cũng thành quen, tiền tiêu vặt của thằng nhóc này toàn dùng để ăn uống chơi bời.

Anh về nhà trước, nhặt rau rửa rau bật bếp nấu cơm.

Được một lúc, cậu em cũng về đến nhà.
Sở Giá Quân: Anh đoán xem em đi mua sô-cô-la bốc thăm trúng thưởng bốc được cái gì?

Kỷ Dũng Đào vẩy nước trên tay, quay đầu lại nhìn thấy gã đang đứng ở cửa bếp.

Sở Giá Quân xách một hộp quà nhỏ, lấy ra một chiếc tivi mini từ bên trong.

Cái tivi còn mới tinh, chỉ to bằng lòng bàn tay với cây ăng-ten dài.
Không biết tại sao, Kỷ Dũng Đào không nói nên lời, anh đứng đó nhìn Sở Giá Quân quăng cái tivi nhỏ kia xuống, lại lấy từ đằng sau ra một hộp quà hình lập phương: Anh đoán xem em còn trúng gì nữa nào?
Khung cảnh nhà bếp thay đổi, biến thành một đoàn tàu hỏa.

Hai bên ghế ngồi đều là những hành khách đang run rẩy vì sợ hãi, Sở Giá Quân đứng giữa lối đi, lấy từ trong hộp quà ra một khẩu súng trường, từng bước đi về phía anh.

Cứ mỗi một bước, gã lại nổ súng bắn hành khách ở hai bên, khiến cho cửa kính từ xa đến gần đều bung nở những đóa hoa bằng máu.
Gã đi về phía Kỷ Dũng Đào, sau lưng là hàng loạt thi thể ngã xuống, bước đến trước mặt người kia, gã dí họng súng vào giữa trán anh.
Sở Giá Quân hỏi, anh đoán xem, em còn trúng gì nữa?
Nơi ấn đường anh dấy lên một cơn đau dữ dội.

Anh bừng tỉnh từ trong cơn ác mộng; ngay trước mặt, Sở Giá Quân đang ngập ngừng chạm vào vết thương giữa hai lông mày anh, thấy anh tỉnh lại gã liền rút ngón tay về.
Kỷ Dũng Đào bị gã kéo lên xe, xác của tên mập đã bị ném xuống.

Sở Giá Quân dùng dây thừng trói hai mắt cá chân của hắn lại, đầu kia buộc vào hòn đá, tiếp đó mở cốp sau và khởi động xe.
Phía sau thùng xe nhuốm đầy máu chỉ có một mình Kỷ Dũng Đào.

Trời đã tối hẳn, thậm chí giơ bàn tay ra cũng không nhìn thấy nổi năm ngón, bọn họ cũng không biết xe đang chạy về đâu.
Loại xe thường dùng để phạm tội kiểu này thường sẽ dán sẵn giấy nâu lên kính, trong vài phút đồng hồ ngắn ngủi, Kỷ Dũng Đào những tưởng mình đã chết, anh bị đày xuống địa ngục, ở nơi bóng tối vô tận không nhìn thấy điểm kết thúc.
Mới đầu không ai nói với ai lời nào cả.

Sở Giá Quân buộc Kỷ Dũng Đào vào ghế, đút nước cho anh - xung quanh quá tối, Kỷ Dũng Đào không nhìn thấy gì, chỉ cảm thấy nước trôi xuống bụng nồng nặc mùi tanh mới nhận ra đó là máu.
Anh nôn hết ra ngoài.

Sở Giá Quân khuyên anh: Anh phải nuốt, không thì sẽ chết đấy.
Kỷ Dũng Đào không chịu nuốt những thứ mà gã đút cho anh nữa.
Xe chạy hồi lâu trong đêm tối vô tận rồi đi vào một khu rừng.

Bốn phía xung quanh đâu đâu cũng là cây, chiếc xe bị kẹt ở chính giữa.
Sở Giá Quân dừng xe, ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ đợi trời sáng.
Kỷ Dũng Đào nghe thấy gã mở miệng nói: Em cứ tưởng anh chết rồi.
Kỷ Dũng Đào cũng nghĩ mình sẽ chết, vào khoảnh khắc mà Sở Giá Quân cầm hòn đá đập anh, anh tưởng rằng mình sẽ cứ thế mà mất ý thức rồi đi vào cõi chết.
Nhưng người kia cũng chỉ đập có một lần, thấy anh ngất đi liền thôi không dám xuống tay nữa.
Trong giây phút bình yên ngắn ngủi, hiếm lắm Kỷ Dũng Đào mới chủ động nói chuyện với gã.
Kỷ Dũng Đào: Sao lúc đó… cậu lại giả làm Hứa Phi?
Sở Giá Quân: Em phải thoát khỏi ga xe lửa.
Kỷ Dũng Đào: Cậu vứt Hứa Phi ở đâu?
Sở Giá Quân: Chắc là đâu đấy gần trạm Đài Châu.
Kỷ Dũng Đào: Cậu lại nhớ được chuyện này hay nhỉ.
Sở Giá Quân: … Em không định nhớ đâu, tại em sợ anh hỏi đến.
Kỷ Dũng Đào: Ở gần trạm Đài Châu thật?

Trong đêm tối, cái bóng của Sở Giá Quân gật đầu.
Kỷ Dũng Đào: Ừ, tôi biết rồi.
Sở Giá Quân rút từ trong bao thuốc ra hai điếu cuối cùng, đưa cho anh một điếu.

Trong bóng tối nơi thùng xe, hai đốm đỏ cứ sáng rồi lại mờ, không khí chung quanh ngập ngụa mùi khói thuốc.
Được một lúc, Sở Giá Quân nhẹ nhàng thốt: Em muốn đóng thật tốt vai của Hứa Phi.
Kỷ Dũng Đào: Nhưng cậu lại núp dưới tên của nó làm đủ các loại việc xấu, cậu làm đâu có tốt.
Sở Giá Quân: Đấy là tại không có ai dạy em, nếu em mà biết đóng thế nào, nếu như có người dạy em, chắc chắn em có thể làm tốt.
Kỷ Dũng Đào: Cậu sẽ đến trường đi học thật?
Sở Giá Quân gật đầu.
Kỷ Dũng Đào: Không đi làm cướp nữa?
Sở Giá Quân gật đầu.
Kỷ Dũng Đào: Vậy thì cậu sẽ giống tôi, mỗi tháng nhận mấy trăm tệ tiền lương, phải chen chúc trên xe buýt, chỉ có thể uống rượu rẻ tiền, hút thuốc nội.

Mỗi năm chỉ được vào siêu thị nhập khẩu một lần, tiêu tiền cũng phải đắn đo.
Giọng điệu của Sở Giá Quân thay đổi, dường như gã đang khóc: Không sao, đều được hết.
Kỷ Dũng Đào: Tại sao bây giờ thì được mà trước đây lại không?
Sở Giá Quân cúi gằm, chấm đỏ của đầu thuốc khẽ run lên trong bóng tối: Bởi vì em muốn được làm Hứa Phi mãi mãi.
Giọng gã nghẹn lại vì nức nở: Em biết anh tốt với em vì em là Hứa Phi.

Ngay từ đầu đã vậy rồi.

Nếu ngay lúc từ đầu anh đã biết em không phải thì anh đã không đưa em về nhà.
Kỷ Dũng Đào không đáp lời gã.
Sở Giá Quân: Dựa vào cái gì chứ, dựa vào cái gì mà Hứa Phi có còn em lại không có những thứ tốt đẹp như thế? Em biết Hứa Phi không làm sai gì cả, nhưng em biết làm thế nào được? Nếu như lúc ấy em tự thú với anh thì chẳng phải sẽ bị bắn chết luôn hay sao? Anh nói thật cho em biết đi.
Ánh đỏ từ đầu thuốc của Kỷ Dũng Đào chầm chậm lắc lư.
Sở Giá Quân: Anh nói cho em biết đi, em phải làm sao? Em đã cố gắng vào vai Hứa Phi rồi, anh để em tiếp tục làm Hứa Phi có được không? Mình tìm một nơi không ai quen biết cả hai chúng ta rồi sống tiếp.

Sau đấy em đi học, học tiếng Anh, kiếm việc làm.

Em sẽ không đi cướp, không đi dạo cửa hàng nhập khẩu nữa, em cũng không cần nhà cao cửa rộng gì hết.

Em không cần gì cả, anh để em tiếp tục làm Hứa Phi được không? Em xin anh đấy…
Kỷ Dũng Đào: Tôi từng đến thôn Lệ, biết hết chuyện của cậu rồi.
Kỷ Dũng Đào: Cậu còn nhớ mẹ cậu không?
Sở Giá Quân lắc đầu, gã đã quên rồi, ba nuôi không cho phép gã nhắc đến chuyện trước đây, lâu không nhắc, lâu không nghĩ đến, dần dà cũng quên mất.
Kỷ Dũng Đào: Vậy cũng tốt, nhớ lại cũng không có gì vui vẻ.
Sở Giá Quân: Anh Dũng, nếu chúng ta đi rồi, cơ quan anh mỗi tháng còn phát lương cho anh không?
Kỷ Dũng Đào: Sẽ không.

Cơ quan là thế đấy, cậu phải làm việc ở đấy thì họ mới trả tiền cho cậu.
Sở Giá Quân: Thế ai trả lương cho cơ quan?
Kỷ Dũng Đào: Nhà nước.

Sở Giá Quân: Thế ai trả tiền cho nhà nước?
Kỷ Dũng Đào: … Nhân dân cả nước, chắc vậy.
Sở Giá Quân: Thế ai trả tiền cho người dân?
Kỷ Dũng Đào: Cơ quan.
Vòng tuần hoàn kỳ lạ này lần đầu tiên xuất hiện trong tâm trí Sở Giá Quân, giống như có một vòng tròn vô tận bắt đầu vòng quay của nó.

Gã lại hỏi tiếp: Thế tại sao có chỗ trả nhiều tiền, có chỗ lại trả ít tiền?
Kỷ Dũng Đào: Có nơi họ kiếm được nhiều.
Sở Giá Quân: Vậy chỗ kiếm được ít tiền tại sao lại không đi cướp chỗ kiếm được nhiều tiền? Ngu thế.
Cuối cùng, Kỷ Dũng Đào dùng thứ logic thẳng thừng kết thúc vòng tuần hoàn bất tận này: Bởi vì cướp là trái pháp luật, phạm pháp thì sẽ dẫn đến cái chết.

Mọi người đều không muốn chết, cũng không muốn trốn chui trốn nhủi, ai cũng muốn trở thành Hứa Phi để sống một cuộc đời bình yên, thế nên mọi người ai cũng được sống.
Cũng không biết nghe hiểu được bao nhiêu phần trong câu nói đó, Sở Giá Quân sững sờ một hồi lâu, mãi mới khẽ gật đầu.
Sở Giá Quân: Anh chạy trốn với em thì phải đổi chỗ làm đúng không?
Kỷ Dũng Đào: Chúng ta không có thân phận hợp pháp, không thể vào bất kỳ cơ quan nào, chỉ có thể làm việc chui, làm việc bất hợp pháp.
Sở Giá Quân: Việc bất hợp pháp là mấy việc em làm đấy à?
Kỷ Dũng Đào: Ừ.
Sở Giá Quân: Anh không muốn làm việc bất hợp pháp, Hứa Phi cũng không được làm việc bất hợp pháp.
Kỷ Dũng Đào: Ừ.
Sở Giá Quân: … Thế nếu như anh bán em đi, bán cho cơ quan anh ấy, thì cơ quan sẽ cho anh bao nhiêu tiền?
Kỷ Dũng Đào: ……
Sở Giá Quân: Cơ quan sẽ quý anh lắm chứ?
Kỷ Dũng Đào: … Sẽ thưởng cho ít tiền, chắc khoảng mấy trăm.

Rồi thưởng thêm cái danh dự, cũng có thể sẽ không.
Sở Giá Quân: Thưởng danh dự là gì?
Kỷ Dũng Đào: Người ta sẽ gọi tôi là anh hùng gì gì đó.
Sở Giá Quân: Anh hùng “gì gì đó” là gì?
Kỷ Dũng Đào: … Bảo vệ an toàn tính mạng tài sản của nhân dân… đại loại thế.
Sở Giá Quân: Cái này có vẻ vang lắm không?
Kỷ Dũng Đào: Vẻ vang lắm.
Sở Giá Quân: Anh có định bán em cho cơ quan anh để đổi lấy thứ kia không?
Đốm đỏ phía bên Kỷ Dũng Đào rơi xuống đất, tắt ngúm.
Kỷ Dũng Đào: Tôi sẽ không bán đứng cậu, nếu cậu là Hứa Phi, sao tôi phải bán đứng cậu chứ?
Sở Giá Quân: Nếu em là Sở Giá Quân thì sao?
Kỷ Dũng Đào im lặng một hồi lâu.

Tiếng gió đêm rít gào qua cánh rừng hoang vắng, màn đêm đen kịt không có lấy một ánh trăng, tất cả mọi thứ trong xe như chìm vào một giấc mơ nhẹ nhàng mà im ắng.
Gió đã ngừng thổi.

Trong bầu không khí yên tĩnh, giọng nói của Kỷ Dũng Đào rất nhẹ nhàng: Vậy tôi tiễn cậu lên đường.
Sở Giá Quân: Sao anh không nói thẳng ra là sẽ giết em luôn đi?
Kỷ Dũng Đào: Khác nhau chứ.

Giết cậu, nghĩa là mong cậu sẽ không trở lại thế giới này; còn tiễn cậu lên đường, tức là mong cậu ngủ một giấc thật say, sau đó tỉnh dậy và tiếp tục sống thêm một lần nữa.
Khói từ đầu thuốc Sở Giá Quân đã tắt, những đốm lửa đỏ như những cánh hoa rơi xuống đất, chìm dần vào bóng tối mịt mù: … Sao anh lại khóc?
Kỷ Dũng Đào cuối cùng cũng không thể kìm nén được tiếng khóc nữa: Bởi vì tôi muốn cứu cậu, tôi muốn cậu được đến với thế giới này một lần nữa, có tất cả những thứ mà cậu vốn nên có, bởi vì tôi thấy mình có lỗi với cậu, có lỗi vì lúc ở ga tàu không nhận ra cậu ngay, không kết thúc tất cả trước khi mọi thứ bắt đầu; tôi nói sẽ cho cậu một mái ấm, nhưng lại không thể cho cậu bất cứ thứ gì cả.
Kỷ Dũng Đào: Tiểu Phi, anh xin cậu, đưa súng cho anh, anh tiễn cậu lên đường.

Chỉ một lát thôi, sẽ không đau đâu, cậu nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, ngủ dậy rồi sẽ trở thành một con người mới, không còn nhớ về chuyện cũ, có ba có mẹ, có trường để học, bọn họ sẽ làm việc chăm chỉ để mua gà rán, mua coca, mua nhà cao cửa rộng cho cậu….

Bọn họ sẽ yêu thương cậu, không muốn để cậu chịu khổ dù chỉ một chút…

Gió đêm len lỏi vào từ khung cửa kính đang mở, thổi tung mớ tóc dài của Sở Giá Quân.

Gã nghiêng người qua chỗ anh, một lúc sau, sợi dây trên người Kỷ Dũng Đào bị cắt đứt.
-
Bình minh lên, chiếc xe tải đậu trên đồng cỏ dại.
Đất trời đang ở ranh giới giữa màu xám và đen, hình dáng của vạn vật đang dần tỏ rõ.

Đằng xa có một con sông cạn nước chảy róc rách, hai bên bờ là hàng lau sậy mọc cao vút, cao đến mức gần như che khuất cả bầu trời.

Mặt đất phủ đầy những bông lau mềm mại tựa như một tấm chăn lông cừu êm ái.
Sở Giá Quân khuỵu xuống bên bờ, soi mình trong dòng nước.

Gã vốc nước rửa mặt mũi tay chân, gột sạch vết máu dính trên người.

Kỷ Dũng Đào đứng đằng sau lưng gã, từng nhúm tóc đen lả tả rơi xuống trôi đi.
Chỗ tóc bị dao cắt không đều, trông hơi nhếch nhác rủ xuống bên tai.

Nắm tóc bị cắt xuôi theo dòng nước, Sở Giá Quân nhìn hướng nó trôi, ngẩn người không nói gì.

Khuôn mặt bình thường vốn luôn tươi cười đó giờ đây còn tĩnh lặng hơn cả mặt nước.
Đôi môi Sở Giá Quân khẽ run lên: Bên đó không có anh thì em phải làm sao?
Kỷ Dũng Đào: Trong băng có hai viên đạn.
Khẩu súng đó bị quăng bừa trên đất, giờ nó đã không phải mục tiêu để tranh giành nữa.

Sở Giá Quân cầm nó lên, thuần thục kiểm tra băng đạn rồi giơ súng bắn vào không trung.
Vài tiếng súng vang lên, vô số chim chóc vốn đang ung dung dạo chơi trên bãi cỏ giật mình sải cánh bay loạn lên bầu trời.

Gã quỳ ở đó, ngơ ngác nhìn đàn chim bay đi.
Kỷ Dũng Đào giúp gã tỉa xong đầu tóc, bỏ con dao xuống lại cầm súng lên.
Kỷ Dũng Đào: Con người ta lúc lên đường ai cũng phải cầm theo thứ gì đó, nếu không thì không thể yên tâm mà làm người được.
Kỷ Dũng Đào: Cậu đã không còn gì nữa, vậy thì đưa tôi theo đi.

Sau khi cậu đi, tôi sẽ đi theo cậu, thế thì cậu có thể đem tôi lên đường cùng rồi.
Sở Giá Quân: … Nếu như em không muốn làm người nữa thì sao?
Kỷ Dũng Đào: Làm người tốt lắm mà, sao lại không muốn làm người nữa?
Sở Giá Quân ngẩng đầu, đôi mắt sáng ngời phản chiếu hình bóng của đàn chim đang bay lượn giữa bầu trời u ám: Khéo làm một con chim còn tốt hơn.
Sở Giá Quân cười khúc khích: Làm người khó lắm, phải học tiếng Anh này, còn phải đi làm nữa.
Kỷ Dũng Đào: Làm chim mà bị thịt thành KFC thì sao đây?
Sở Giá Quân: Anh ăn KFC, thế chẳng phải xong chuyện rồi sao.
Cả hai cùng bật cười.

Chim chóc bay tán loạn, bên bờ sông giờ chỉ trơ trọi những bụi lau.

Bông lau rơi trên người gã, bám vào những nơi có dính máu.
Kỷ Dũng Đào: Chuẩn bị xong thì nói với tôi, tôi cũng sẽ nói với cậu.
Sở Giá Quân ngước nhìn bầu trời cao vời vợi, ở nơi đó đã chẳng thấy bóng dáng con chim nào nữa.
Đôi môi gã mấp máy, như đang khẽ nói điều gì.
Kỷ Dũng Đào: Cậu muốn nói gì?
Bỗng nhiên, người nọ quay đầu nhìn anh, hai mắt mở to, bên trong chứa đựng một sự u ám đầy cổ quái.
Sở Giá Quân: Em không muốn chết.
Tiếp sau đó, gã cầm đá đập lấy khẩu súng trong tay Kỷ Dũng Đào, bóng người gã thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma khuất dần vào đám lau sậy, cuối cùng biến mất không còn dấu vết..
 
Tuyển Tập Những Vụ Án Bí Ẩn Trong Khu Chung Cư Sông Ái Nha
Chương 22: Chương 22


Lấy xong thuốc cao huyết áp ở bệnh viện, Kỷ Dũng Đào quay về chung cư.

Nhịp chân của lão rất chậm, ánh mặt trời của buổi chiều tà hắt trên lưng khiến lão trông như đang gồng gánh lấy nó, sau đó lại nặng nề đè lên từng bậc bê tông.
Ngoài hành lang có mấy bóng người, hình như là đến thăm người quen.

Đứa con đẩy chiếc xe lăn y tế, ngồi bên trên là một ông già đầu tóc bạc phơ.

Kỷ Dũng Đào đi ngang qua họ, không tự chủ được ngoái nhìn ông lão đó thêm mấy cái, cảm giác hơi quen mắt.
Tóc ông lão bạc trắng, ánh mắt vẩn đục trông hơi đờ đẫn, mũi còn phải đeo ống thở.

Lúc người kia và Kỷ Dũng Đào chạm mắt nhau, cả hai đều sững sờ một chốc.
Đứa con gái của ông lão ngại ngùng cắt ngang: Ngại quá, ba tôi mắc chứng đãng trí tuổi già, lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào người khác.

Hôm nay chúng tôi đưa cụ đến đây thăm người đồng nghiệp cũ, chuẩn bị đi bây giờ.
Kỷ Dũng Đào gật đầu, bước về phía bậc thang, cảm giác như hơi mất mát.

Bỗng nhiên, lão dừng bước, quay người lại hỏi: Lão Lý hả?
Lý Vũ - người giờ đây đã già đi trông thấy, run rẩy mỉm cười nhìn lão Kỷ.
Lý Vũ: Chú Kỷ đấy à.
Lý Vũ: Chú tan làm rồi hả? Cậu em sinh viên đại học của chú đâu rồi? Tan học chưa?
Kỷ Dũng Đào ngơ ngác, không nói được câu nào.

Con gái của Lý Vũ lại càng ngại hơn: Anh trả lời vài câu cho có là được rồi.
Kỷ Dũng Đào: Ừ, em trai tôi cũng sắp về rồi.
Lão lắc lư mớ rau trong tay: Tôi về nhà nấu cơm trước đây, nấu cơm đợi nó về.
Lý Vũ được người nhà túm tụm đưa ra khỏi hành lang, dọc hành lang vẫn vang lên những tiếng ú ớ của người nọ.

Kỷ Dũng Đào bước lên bậc thang trên cùng, bỗng nhiên, anh nghe thấy một âm thanh.
Đó là tiếng chuông xe đạp kêu leng keng.
Kỷ Dũng Đào đã quên mất rằng bao lâu rồi mình không nghe thấy nó.

Hồi xưa ở khắp phố đều nghe được, về sau hình như tiếng chuông lại càng nhỏ càng khẽ hơn, người qua đường đeo tai nghe nhiều dần, xe đạp lắp thêm cái chuông cũng chả có tác dụng gì nữa.
Lão nghe thấy tiếng chuông lanh lảnh vang lên.
Mỗi khi người kia tan học, hễ đến dưới lầu là lần nào cũng bấm chuông thật vang.

Đó là lúc người người nhà nhà nổi lửa nấu cơm, tiếng ầm ĩ của bọn trẻ tan học về nhà, tiếng nổ bỏng ngô, tiếng nhạc từ loa phát thanh công cộng…
Cơ thể Kỷ Dũng Đào bỗng trở nên nhẹ nhõm, theo tiếng chuông leng keng rơi vào lòng sông Ái Nha, được lớp bùn đất nhẹ nhàng ấm áp bao bọc.
-
Anh đưa tay gạt từng lớp sậy dày đặc sang một bên, đuổi theo vết máu mà người kia để lại dưới bầu trời đang dần tỏ sáng.
Kỷ Dũng Đào gọi gã, anh vẫn gọi bằng cái tên Tiểu Phi.

Người trước mặt cũng đang khó nhọc đi qua bãi lầy, mãi cho đến khi Kỷ Dũng Đào thốt ra cái tên đó.

Kỷ Dũng Đào: Sở Giá Quân.
Kỷ Dũng Đào: Đã nói xong xuôi rồi mà, chúng ta một trước một sau lên đường, cậu không cần phải sợ gì cả.
Sở Giá Quân dừng lại ở phía trước, không bước tiếp nữa.

Kỷ Dũng Đào bỏ súng xuống, thu vào bao.
Gã quay đầu lại, đáy mắt hiện lên một ánh nhìn đầy bi thương.
Kỷ Dũng Đào: Sao thế?
Sở Giá Quân lại bắt đầu đi tiếp, nhưng lần này gã đi rất chậm, đầu cúi gằm đi dọc theo bờ sông, chầm chậm bước về phía trước.
Sở Giá Quân: … Em không cam tâm.
Kỷ Dũng Đào cũng chậm rãi theo sau gã: Còn lưu luyến gì?
Sở Giá Quân: Em không biết, đến em còn không nói ra được.

Nhưng em vẫn cứ không cam tâm.
Cả hai nhất thời không biết nói gì, im lặng cùng sánh vai về phía trước.

Sắc trời mỗi lúc một sáng, bóng đổ màu chàm, màn đêm như tan thành mây khói bị cuốn bay đi.
Bóng người dưới nước bị sóng đánh tan, Sở Giá Quân ngắm nghía cái bóng đó: Em chưa từng được trải qua những ngày tháng ấy.
Kỷ Dũng Đào: Ngày tháng gì?
Sở Giá Quân: Những ngày tháng mà không có gì phải sợ sệt, sống như một người bình thường thực thụ, như cuộc sống của các anh.
Sở Giá Quân: Em đóng giả Hứa Phi cũng rất mệt mỏi, đêm nào cũng ngủ không yên, hễ có tiếng động gì là lại bật tỉnh, em sợ các anh điều tra ra được em không phải Hứa Phi.
Kỷ Dũng Đào: Sau này cậu không cần giả làm ai nữa.

Sau này mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn.
Sở Giá Quân: … Nếu em là Hứa Phi thật, cuộc sống sau này của em sẽ thế nào?
Kỷ Dũng Đào duỗi tay ra nắm lấy tay gã.

Bàn tay Sở Giá Quân lạnh cóng, dường như đã chuẩn bị sẵn cho cái chết, cơ thể này giờ đây đã quá mệt mỏi, đến mức không muốn trốn chạy thêm nữa.
Kỷ Dũng Đào: Cậu là sinh viên đại học, sẽ được giới thiệu đến một cơ quan tốt, làm nhà khoa học.
Sở Giá Quân: Có phải là sẽ mặc áo trắng như bác sĩ không?
Kỷ Dũng Đào: Chắc vậy.

Một tuần đi làm năm ngày, sáng sớm phải chen chúc trên xe buýt, buổi chiều bốn năm giờ tan làm, có thể đến căng-tin ăn một bữa, được gọi một món chay một món mặn.
Kỷ Dũng Đào: Cơ quan sẽ tổ chức giao lưu ca múa nhạc, sẽ có rất nhiều cô gái chú ý đến cậu, thì thầm với nhau cậu có bạn gái hay chưa.
Sở Giá Quân: Hồi ấy anh có bị chú ý đến không?
Kỷ Dũng Đào: Có chứ, lương bổng cơ quan anh trong ngành cũng coi như cao rồi.
Sở Giá Quân: Thế tại sao anh lại không tìm người yêu?
Kỷ Dũng Đào: Anh không biết gia đình là như thế nào.
Sở Giá Quân: Sao lại không biết chứ, sau khi em đến không phải anh còn nói với em gia đình là gì đấy sao?
Kỷ Dũng Đào: Anh không biết, anh bịa ra đấy, anh không muốn cậu đi, sợ đến kỳ nghỉ cậu sẽ về nhà, sau khi tốt nghiệp sẽ về quê, đến lúc ấy anh sẽ lại một mình.
Sở Giá Quân ngồi xuống bên bờ sông, tiện tay vốc lên một nắm bùn, nhào thành một quả bóng: Em mặc kệ, nói sao đi nữa thì nó cũng chính là như thế.
Kỷ Dũng Đào gật đầu: Ừ, nó chính là như thế.
Sở Giá Quân: Sau khi em lên đường rồi, liệu anh có thành một nhà với người khác nữa không?
Gió thổi qua rừng lau, bông lau trắng như tuyết rơi xuống phủ đầy mặt sông.

Kỷ Dũng Đào nhẹ nhàng gạt chúng ra, để lộ một vùng nước trong vắt tựa gương soi.
Anh nhìn khuôn mặt mình phản chiếu qua dòng nước, bật cười: Không đâu.
Kỷ Dũng Đào: Anh sắp lên đường cùng cậu rồi cơ mà, còn sau này ở đâu nữa chứ?
Sở Giá Quân: Vậy, mình cùng nhau lên đường thì kiếp sau có được đầu thai vào cùng một nhà không?
Kỷ Dũng Đào: Chắc có, một trước một sau thì kiểu gì cũng gần nhau thôi.
Sở Giá Quân: Nếu lỡ không cùng một nhà thì phải làm sao?
Từng giọt nước mắt của Sở Giá Quân rơi xuống hòa vào dòng nước: Anh có làm gì sai đâu mà phải chết cùng em? Không phải anh nói được sống tốt lắm, làm người vui lắm sao? Anh cũng đâu có làm chuyện gì xấu, tại sao lại phải chết cùng em?
Kỷ Dũng Đào nhìn gã, khóe miệng cong lên cố gắng nở nụ cười nhưng nước mắt lại không ngừng rơi: Nhưng một mình cậu lên đường đâu có được, cậu không biết nên đi đâu về đâu.

Không phải cậu muốn anh đi cùng cậu sao?
Sở Giá Quân lắc đầu: Em không cần anh đi cùng nữa, em nghĩ lại rồi, em không muốn anh chết, em muốn anh được sống.
Sở Giá Quân buông bàn tay đang bị anh nắm chặt: Anh nói tiếp đi, liên hoan giao lưu rồi đến gì nữa?
Kỷ Dũng Đào lau nước mắt, nghĩ ngợi một hồi lâu: … Rồi mỗi tháng sẽ được phát tiền lương.
Sở Giá Quân: Được bao nhiêu?
Kỷ Dũng Đào: Tầm mấy chục, một hai trăm….

Không nhiều như cậu nghĩ, mọi người đều được bằng ấy tiền, ai cũng có thể sống tốt.
Sở Giá Quân sững sờ, rồi lại gật đầu: Được thôi, cứ coi như là trăm chín đi.
Phía xa xa, lại có một bầy chim nữa giật mình bay đi.

Có người đang đến.
Sở Giá Quân quay đầu lại xem nhưng bị Kỷ Dũng Đào giữ lại, ngăn không cho gã nhìn qua: Kệ đi, cậu nói tiếp xem, một trăm chín mươi tệ muốn tiêu thế nào?
Sở Giá Quân: Em…
Chim chóc bay tán loạn, đoàn người tìm kiếm đã thấy chiếc xe tải đang đậu và những cái xác kia.
Sở Giá Quân: Em… em dùng mười tệ… không, dùng hai tệ đi xem phim, hai tệ thuê đĩa mang về… mỗi ngày một tệ mua cơm, uống bia, đi ăn đêm…
Kỷ Dũng Đào: Thế là hết ba chục rồi, còn trăm sáu nữa.
Sở Giá Quân: Dùng mười tệ mua thuốc lá, còn trăm rưỡi.
Kỷ Dũng Đào: Không phải mua súng mua đạn thì chi tiêu nhẹ nhàng lắm.
Sở Giá Quân gật đầu: Tiêu thêm năm chục nữa…
Kỷ Dũng Đào: Năm mươi tệ, tiêu cho ai?
Sở Giá Quân cúi đầu nhìn khuôn mặt mơ hồ của bản thân phản chiếu trên mặt nước: … Cho Mộng Mộng.
Sở Giá Quân: Mua sữa bột cho Mộng Mộng.
Kỷ Dũng Đào nhất thời không biết nói gì nữa.
Phía sau lưng, lũ chim bị giật mình rồi bay đi càng lúc càng gần hơn.
Kỷ Dũng Đào: Tiểu Sở, còn có một trăm nữa, tiêu thế nào đây?
Sở Giá Quân: Em sợ.
Kỷ Dũng Đào: Cứ mặc kệ, không cần để ý đến họ, nghĩ tiếp nào, cậu đã nhận được lương cơ quan phát rồi, đang sống cuộc sống bình thường như mọi người, cậu phải làm thế nào để tiêu hết số tiền này?
Sở Giá Quân: Còn một trăm…
Sở Giá Quân: Em muốn mua áo khoác mới, giày da mới cho anh.

Đưa anh đi làm tóc xịn xò, mua đĩa hát của Đặng Lệ Quân cho anh…
Kỷ Dũng Đào: Được rồi, không cần mua cho anh nữa, anh có đủ rồi.
Sở Giá Quân lắc đầu: Còn phải để dành tiền…
Kỷ Dũng Đào: Cậu còn biết để dành nữa cơ? Cậu để dành tiền làm gì? Còn có anh đây mà.
Sở Giá Quân thôi không khóc nữa, hai hàng nước mắt đã cạn khô, sắc mặt trở nên bình tĩnh.

Đôi mắt đó vẫn còn đỏ hoe, gượng cười nhìn Kỷ Dũng Đào.
Sở Giá Quân: Để dành từng chút một rồi mua nhà to, mua xe đẹp cho anh.
Ánh mắt gã rất rất bình thản, dường như đã nhìn thấy thứ gì khác xuyên qua người anh.
Sở Giá Quân nhẹ giọng nói: Giờ thì, anh Dũng à, em phải đi rồi.
Sở Giá Quân: Sau đó anh sẽ có một gia đình mới thôi.
Chim chóc từ bốn phương tám hướng đang đổ về đây.
Họng súng khẽ run lên, nhắm vào giữa trán của người nọ.

Thế nhưng ngón tay Kỷ Dũng Đào không làm sao bóp cò được, bởi vì đôi mắt vừa bình thản lại trong veo ấy đang nhìn anh đăm đăm.
Kỷ Dũng Đào: … Tiểu Sở, đừng nhìn vào anh, cậu nhìn lên trời đi.
Sở Giá Quân đưa mắt nhìn chỗ khác, bỗng nhiên nhào về phía anh - không phải bắt đầu một trận đấu khác, gã chẳng qua chỉ tiến đến ôm chặt Kỷ Dũng Đào, dùng cả cơ thể ôm trọn lấy anh, cái ôm ấy rất chặt, giống như một đứa trẻ bám chặt vào vòng tay cha mẹ không dám buông ra vì sợ kim tiêm.
Sở Giá Quân: Em vẫn sợ lắm… em thật sự sợ lắm…
Kỷ Dũng Đào: Được rồi, mình không chết nữa, mình cùng nhau sống, anh không giết cậu nữa, anh bỏ súng xuống rồi, xem này…
Sở Giá Quân run rẩy, càng siết chặt vòng tay: Ừ.
Kỷ Dũng Đào: Không sợ nữa, nào, chúng ta hết sợ rồi…
Sở Giá Quân: Anh Dũng, em không muốn chết.
Kỷ Dũng Đào: Cậu sẽ không chết đâu.
Sở Giá Quân: Anh Dũng, em muốn sống cùng anh, muốn được về nhà với anh.
Kỷ Dũng Đào: Lát nữa mình về nhà, cắt đuôi bọn họ, dọn dẹp đồ đạc rồi cùng cao chạy xa bay.
Sở Giá Quân: Anh Dũng, em quên mang chìa rồi.
Kỷ Dũng Đào: Không sao, cậu không cần mang.
Kỷ Dũng Đào: Tiểu Sở, anh sẽ để cửa cho cậu, cửa nhà sẽ luôn mở, cậu muốn về lúc nào cũng được hết.
Cơ thể người nọ trong lòng anh lúc này như được thả lỏng, thở phào nhẹ nhõm.

Gã vùi đầu vào vòng tay anh - một nơi trú ẩn nhỏ đến đáng thương, như thể làm vậy có thể tránh được hết mọi sự thương tổn.
Bàn tay Kỷ Dũng Đào nhẹ nhàng vu0t ve mái tóc đen đang rối bù đó.
Vỗ về xong xuôi, anh nắm chặt súng, kéo cò.
Bởi vì được ôm chặt trong lòng, cơ thể người kia khẽ giật lên rồi ngay lập tức chìm vào giấc ngủ sâu trong vòng tay ấy.

Kỷ Dũng Đào quỳ trên đất, chỉnh cho cơ thể gã gối lên đùi mình, vốc một vốc nước sông rửa lại mặt mũi tóc tai cho người kia.
Sau đó anh đặt gã lên trên đống bông lau trắng phau rồi nằm xuống bên cạnh, đưa súng dí vào ấn đường của mình, bóp cò.
-
Bởi vì nhồi máu não đột ngột, ông lão sống ở phòng 705 khu chung cư sông Ái Nha Kỷ Dũng Đào bước hụt cầu thang.
Hàng xóm đưa lão đến bệnh viện.

Sau một hồi cấp cứu, khó khăn lắm người nọ mới lấy lại ý thức.

Các bác sĩ ở bệnh viện nói tình hình rất nguy kịch, phải tìm người nhà.
Hàng xóm cũng rất bất lực: Ông ấy sống một mình…
Y tá: Phải hỏi ông ấy có không thôi, nếu như không tìm được ai hết thì báo với bên bảo trợ xã hội.
Y tá: Bác ơi, bác nghe thấy cháu nói gì không? Bác ơi? Tình hình là thế này….

Hầy, phải tìm người nhà mới được, người nhà của bác ấy…
Đôi môi lão mấp máy, hình như vừa thốt ra một cái tên.

Hàng xóm ghé sát môi lão, sau khi nghe được cái tên đó liền lắc đầu nguầy nguậy: Không không, không phải người này, ổng lẩm cẩm rồi, không phải cái tên này đâu.
Y tá: Không phải ông ấy nói tên rồi à? Đăng ký đi chứ!
Hàng xóm: Không phải, cái người lão nói không phải người nhà đâu, ổng lẩm cẩm rồi.
Kỷ Dũng Đào tỉnh lại từ nơi bóng tối sâu thăm thẳm.

Ánh nắng ban mai dịu dàng chiếu rọi xuống ga giường trắng tinh của bệnh viện, trên tủ đầu giường có một giỏ hoa quả, bên trong có một quả dưa gang, còn có thêm một quả dứa.
Kỷ Dũng Đào nhìn đống hoa quả, ngẫm, dám tiêu tiền mạnh tay thế, có lẽ là người kia đã đến rồi.
Thế nhưng ý thức của lão hiện lên càng lúc càng rõ ràng - đã là năm nào rồi kia chứ, mấy loại quả này đã không còn đắt đỏ như xưa nữa rồi.
Đến thăm bệnh là nhân viên bảo trợ xã hội, người kia là một bà cô lớn tuổi, miệng cười niềm nở, môi tô đỏ chót.

Kỷ Dũng Đào chỉ nhìn thấy đôi môi đỏ thắm đó không ngừng mấp máy.

Bà cô nói, anh Kỷ à, tôi thay mặt khu mình đến thăm anh, anh có cần gì không?
Kỷ Dũng Đào im lặng nhìn chằm chằm bà cô, lão không quen người này, cũng không biết bảo trợ xã hội là gì.

Rất nhiều hiện thực như đống hoa quả đắt tiền bị bỏ vào máy ép trái cây, xay đến nát bấy trong tâm trí lão.
Kỷ Dũng Đào: Em trai tôi…
Kỷ Dũng Đào: Em trai tôi sắp tốt nghiệp rồi, tổ chức có thể sắp xếp cho nó một công việc không?
Trí nhớ của anh xuất hiện triệu chứng bị thoái hóa, đây là bệnh thường gặp ở những người lớn tuổi, nguyên nhân là do chức năng não bộ suy giảm.

Kỷ Dũng Đào cũng bắt đầu quên đem chìa khóa nhà, nhưng bởi vì cửa không đóng nên cũng không quan trọng mấy.
-
Trong súng không có viên đạn thứ hai.
Anh ngồi dậy, ánh mắt mù mịt nhìn về phía trước.

Tiếp đó anh lao xuống sông nhưng lại phát hiện nước rất nông, chỉ cao bằng bắp chân anh.
Kỷ Dũng Đào ngơ ngác đứng giữa sông, anh ngước nhìn bầu trời, ở đó đã không có chú chim nào nữa, mà có ánh mặt trời của ngày mới, có những bông lau trắng ngần bị gió thổi bay lên, có rất nhiều đám mây rám hồng của buổi sáng sớm.
Lúc mọi người men theo âm thanh đến nơi, Kỷ Dũng Đào đang ở giữa sông gào thét.

Anh ngồi đó, ôm lấy thi thể dính đầy máu và bông lau của người kia, gào đến mức khàn cả cổ.

Sở Giá Quân đã chết, xác của gã lại được đưa lên bờ, đặt lên đất, bị biển người bao vây, nào bác sĩ pháp y đến xác minh danh tính, nào phóng viên phá vỡ vòng vây vào lấy tin, vô số ánh đèn flash lóe sáng và tiếng la hét của cảnh sát giữ trật tự hòa vào với nhau, tình hình hoàn toàn mất kiểm soát.

Cái xác bị chìm ngập giữa một rừng máy quay.
Sau khi chụp xong thi thể, tất cả ống kính đều hướng về phía Kỷ Dũng Đào đang ở giữa sông.

Bọn họ cho rằng Kỷ Dũng Đào chiến đấu với tên tội phạm tại đó, cuối cùng mới bắn chết hắn.

Nhân viên khám nghiệm dấu vết tại hiện trường phủ định điểm này và khẳng định anh nổ súng ở trên cạn.

Thế là đám đông lại tiếp tục suy đoán, có lẽ sau khi bị bắn, tên tội phạm vẫn chưa chết hẳn, hai người họ vật lộn nên mới ngã xuống sông….

Nếu không thì, thật khó mà giải thích tại sao lúc được tìm thấy, họ lại đang ở trong tình trạng như thế - người anh hùng ôm lấy tên tội phạm, kêu gào thảm thiết giữa lòng sông trắng xóa.

Không ai biết rằng, mỗi một dòng nước trên thế gian này sẽ cuộn trào thành một sinh mệnh mới trông ra làm sao, sẽ khiến thế giới trở nên đẹp đẽ đến nhường nào.

Không một ai hay biết.
(Chính truyện - Hết).
 
Back
Top Bottom