Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Tuỳ tiện phóng hoả - Mặc Bảo Phi Bảo

Tuỳ Tiện Phóng Hoả - Mặc Bảo Phi Bảo
Ngoại truyện 1: Trúng mục tiêu, trúng mục tiêu


Lần đầu tiên Dịch Văn Trạch nhìn thấy Thiên Sở, là năm 2005.

Anh còn nhớ rõ đó là một lần gặp mặt bạn bè, Thiên Sở cùng một người chế tác đến muộn.

Thật ra ấn tượng ban đầu cũng không có gì, phần lớn đều khách sáo nói chuyện, đối với anh nói từ nhỏ đã xem phim của anh, ngưỡng mộ gì đó.

Mỗi lần nhắc đến tối hôm đó, Thiên Sở luôn truy hỏi, rốt cuộc là vì sao anh lại nhớ rõ cô được?

Anh luôn kiên nhẫn lặp lại, tối hôm đó cô đã hát một bài hát rất cũ của mình, rõ ràng là bài hát trữ tình, nhưng cô lại hát bằng cảm xúc đau đớn thương cảm.

Khi đó trong phòng KTV đều là diễn viên, sản xuất, không ai để ý đến nét mặt hay phản ứng của cô.

Có lẽ Dịch Văn Trạch thường không thích xã giao, nhưng ngược lại anh có thói quen để ý đến những động tác rất nhỏ của mỗi người.

Từng luồng sáng thay đổi, một tay cô cầm mic, một tay kia thì tự nhiên đặt trước ngực, đây là thói quen tự bảo vệ mình theo bản năng.

Chỉ vì một động tác này, không hiểu sao anh lại có cảm giác quen thuốc.

Khoảng thời gian ban đầu anh nổi tiếng rất nhanh, áp lực theo đó cũng dồn nén không có chỗ xả ra, dần dần lâm vào trạng thái trầm cảm rất nặng, cũng thường lấy động tác này đối mặt với truyền thông.

Lúc đó công việc rất nhiều, anh lại là một người có tính cách không biết từ chối người khác, vẫn hết sức phối hợp từng bước tuyên truyền.

Đến khi chị Mạch phát hiện, anh đã không muốn gặp lại bất cứ ai.

Mùa hè năm ấy, anh ở Bắc Kinh vài tháng, bởi vì hành động không chủ ý của cô gái nhỏ kia, mới nhận ra việc trốn tránh thật buồn cười.

Bước ngoặt của ngày hè ấy, đối với một người vừa mới chập chững bước như anh, rất quan trọng.

Cho nên anh cũng nghĩ, cho cô ca sĩ tự bảo vệ mình kia một cơ hội, giúp cô vượt qua vực sâu này.

Sau đó, anh giật dây thay cô tìm người giúp cô thực hiện một album cho ngày trở lại.

Bởi vì tập trung quay phim, lúc anh gặp lại cô ca sĩ đó, album đã bước vào giai đoạn cuối của việc chế tác.

Đó là lần thứ hai anh thấy cô, ở ngoài phòng ghi âm.

Anh nhìn bài hát ghi âm của cô, lúc nhỏ giọng trao đổi với bạn mình, cô nghe được giọng của anh, ánh mắt lập tức nhìn chăm chú, xuyên qua lớp thủy tinh, nói Dịch tiên sinh, cảm ơn anh.

Con đường này không dễ đi, những người đã giúp đỡ Dịch Văn Trạch cũng vô số kể, anh cũng không để ý nhiều lắm việc mình đang làm, nhưng thật sự chú ý đến thành tích album mới của Thiên Sở.

Bán rất chạy, thành công rất nhanh.

Cô dùng thực lực của bản thân mình, chứng minh ánh mắt của anh là đúng.

Những cách báo đáp của cô, đều rất nhỏ.

Đơn giản từ cà phê đến một hộp cơm, đến phim trường thăm hỏi.

Dịch Văn Trạch cũng hiểu cô gái này muốn gì, nhưng giữa hai người, lúc đó còn thiếu một vài điều.

Anh vẫn luôn lịch sự nói cảm ơn, duy trì khoảng cách cả hai, để sau này từ chối cũng không gây khó xử nữa.

Từ khi nào thì bắt đầu?

Có lẽ là khi chính bản thân anh phát hiện, cô lại cố gắng học tiếng Quảng Đông thật tốt, rồi khoe qua điện thoại với mình.

Có lẽ là khi mẹ anh đổ bệnh, anh bay trở về New Zealand, giữ bên giường bệnh suốt nhiều ngày, rốt cuộc cảm thấy mệt, sau đó nhận được điện thoại của cô.

Có lẽ là một lần kia, anh nhìn thấy cô bị người sản xuất tát, lại bắt đầu nén giận.

Anh cảm thấy đủ, cô ấy làm như vậy là đủ rồi, mình có đau lòng, trái tim cũng rung động.

Cho nên trong khoảng thời gian sự nghiệp của cô đi lên, anh hoàn toàn trở thành chỗ dựa của cô, ở những bài hát lẫn cuộc sống.

Cô ấy xinh đẹp, và sự tự tin tăng lên từng ngày, gần như là hoàn mỹ.

Anh vẫn luôn yêu thích cô, mà ban đầu cô cũng yêu thương anh.

Thích sự trầm mặc của anh, thích giọng nói trầm trầm, và cũng bởi vì hai người đều trong giới giải trí.

Sau khi cả hai kết hôn, cô lại thử đưa ra đề nghị che giấu cuộc hôn nhân này trước tiên.

Anh và cô đều là thần tượng ngôi sao, chuyện hôn nhân lan truyền quá sớm không có lợi cho bất kỳ ai.

Chỉ là Thiên Sở không biết một điều, Dịch Văn Trạch nhiều năm chìm nổi như vậy, bản chất anh chưa bao giờ thay đổi.

Anh có một gia đình hòa thuận ấm áp, từ bố mẹ đến anh chị em, tình cảm đều như một dòng nước chảy mãi, tôn trọng lẫn nhau.

Cho nên dù anh có là một thần tượng hay ngôi sao lại chưa từng nghĩ tới chuyện giấu hôn nhân của bản thân.

Nhưng anh lại hiểu Thiên Sở, một cô gái lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm như vậy, chờ đợi rất lâu mới có cơ hội của mình, khác với anh.

Huống hồ, trong mắt anh, Thiên Sở chỉ là một cô gái chưa trưởng thành mà thôi.

Có tham vọng, có lòng yêu nghề, cũng là chuyện tốt.

Giải thưởng của anh đến tay hết giải này đến giải khác, nhưng dù đối mặt với những câu hỏi ngẫu nhiên liên quan đến sinh hoạt cá nhân của mình do phóng viên đưa ra, anh đều mỉm cười im lặng.

Vợ chồng trong giới giải trí, chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, âu cũng rất bình thường.

Ban đầu khắc khẩu, chỉ là rất nhỏ.

Những việc nhỏ trong cuộc sống, anh không phải là người thích nói, công việc bình thường tự giải quyết cũng xong.

Nhưng cô lại là người thích nói, bởi vì sự khác biệt này mà cảm thấy rất khổ sở, luôn chịu đựng không lên tiếng.

Những ảnh hưởng của truyền thông lắm khi cũng gây tổn thương của người khác, bắt đầu từ những người hợp tác quay phim, cuối cùng đến những người trong công ty, cô đều nhớ ở trong lòng.

Một lần hoàn toàn bùng nổ lần đó, là xúc phạm tới gia đình anh.

Lúc anh quay phim trở về, vừa mới đến cửa lại nhận được điện thoại của mẹ.

Từ lần đổ bệnh nặng đó, anh cảm nhận được mình phải quý trọng người thân, mỗi khi gọi điện thoại cho bố mẹ, cuối cùng nhất định sẽ nói 'I love you', thói quen duy trì hơn mười năm chưa bao giờ thay đổi.

Bắt đầu, là cô giật điện thoại của anh lại, ném mạnh lên tường.

Phòng khách không bật đèn, cô đưa lưng về phía cửa số sát đất, toàn bộ cơ thể đang run rẩy.

Anh im lặng nhìn cô, cuối cùng mới nói: "Là điện thoại từ New Zealand."

Nói xong ngồi xuống, nhặt pin cùng di động lên.

Anh rất mệt, không muốn ầm ĩ, nhưng cô lại ngồi thụp xuống, ôm chân khóc lớn.

Thanh âm lớn đến thế, như là đã tích tụ rất lâu.

Anh đi qua, hơi ngồi xuống bên cạnh cô: "Lần sau có thể hỏi anh trước một câu, anh sẽ giải thích cho em."

Cô ngẩng đầu nhìn anh: "Anh giải thích em cũng sẽ không tin, em sẽ hoài nghi, lúc nào cũng suy nghĩ, bây giờ anh nói cái gì em đều đã nghĩ rất nhiều, nghĩ đến mức không thể ngủ được, cả đêm mất ngủ.

Anh biết không?"

Dịch Văn Trạch yên lặng nhìn cô: "Anh cho em cảm giác không an toàn sao?"

Khuôn mặt kia được trang điểm rất kỹ lưỡng, có lẽ là vì đón anh về nhà, nhưng bây giờ đã bị nước mắt xòa nhòa nứt vỡ, toàn bộ đều trở nên mơ hồ: "Là vấn đề của chính em.

Ban đầu em luôn rất cẩn thận, em hiểu được tình cảm này là do em cưỡng cầu mà có, cho nên chỉ cần anh nhíu mày em sẽ cho rằng anh đang giận em.

Chỉ cần anh cười với bất kỳ ai, chỉ cần là phụ nữ, một phụ nữ đẹp, em sẽ hiểu rằng tình cảm của anh đang thay đổi."

Không nói gì để giải thích, anh chỉ có thể cười khổ, cuối cùng vươn tay ôm lấy cô.

Bất an của cô anh có thể hiểu được, nhưng những điều có thể anh đã làm hết trong khả năng mình, muốn phá vỡ chướng ngại tâm lý cũng chỉ có thể dựa vào bản thân cô.

Trở lại phòng, anh gọi điện cho mẹ, đối với sự lo lắng bên kia, anh chỉ nói: "Khuya rồi, mẹ nghỉ ngơi trước đi, việc này mẹ đừng lo lắng nhiều."

Năm đó khi anh nổi tiếng, công ty chỉ vừa bước những bước đầu tiên, anh đổ vào rất nhiều tiền bạc, làm đến bây giờ cũng đã lấy lại một số cổ phần công ty cùng tiếng nói riêng.

Vì để cho Thiên Sở yên tâm, anh nói với chị Mạch ký hợp đồng tiếp theo cho cô, nâng thời gian lên đến năm năm.

Bởi vì quan hệ cá nhân, anh rất chú trọng đến con đường phát triển của cô, nếu không thành công, thì đó là tổn thất anh gây ra cho công ty.

Cũng may, Thiên Sở luôn liều mạng làm việc.

Dường như cô muốn không ngừng dấn thân tới.

Anh biết lòng tự trọng của cô, dùng hết sức lực để giành cơ hội cho cô, nhà soạn nhạc giỏi nhất, người chế tác giỏi nhất.

Mỗi một album của cô đều dùng một nguồn tiền rất lớn.

Một năm mười hai album, đây là chuyện không phải người bình thường có thể làm được, nhưng cô, ngày tiếp nối đêm lại có thể, thậm chí cuối cùng, trước mặt mọi người, trong phòng thu âm, cô òa khóc.

Những ngày tháng ấy, anh vì quảng bá mà đi khắp 17 thành phố trong Đại lục, một tháng sau, khi trở về công ty từ chuyến bay đêm, anh phát hiện cô vẫn còn ở trong phòng thu âm.

Anh vẫn nhìn cô ghi âm, cô nghe thấy giọng anh bỗng nhiên khóc thất thanh, nói mình rất mệt mỏi, không muốn liều mạng làm việc như vậy nữa.

Dịch Văn Trạch bảo những nhân viên công tác ra ngoài, đi vào ôm lấy cô, dỗ thật lâu: "Nếu không muốn tiếp tục thì nghỉ ngơi một chút."

Mặc dù ở năm đó, bởi vì chuyện lỗ vốn của công ty bố mình, rất nhiều khoản nợ anh phải bù vào, nhưng vài năm này thuận lợi phát triển, lợi nhuận kiếm được dần ổn định cùng một số bất động sản, đầu tư cùng Ngô Chí Luân cũng đã bước vào quỹ đạo.

Anh cười hôn lên mặt cô: "Chăm sóc phu nhân, anh vẫn còn năng lực."

Buổi đêm ấy, anh cho rằng cả hai đã hòa hợp như lúc ban đầu.

Sau đó, cô thực sự bắt đầu ở nhà, cả ngày gọi điện thoại chơi, nấu cơm cho anh, đôi lúc hai người cũng nói chuyện phiếm.

Cuối năm đó cả hai còn trở về New Zealand, cùng bố mẹ anh trải qua một ngày lễ vui vẻ.

Khi mẹ anh hỏi về chuyện con cái, Dịch Văn Trạch cười cười, nhìn Thiên Sở: "Cứ thuận theo tự nhiên mẹ ạ."

Mẹ anh chưa từng coi anh là ngôi sao hay thần tượng, trong mắt bà, anh vẫn luôn là đứa con bảo bối học ngành Kiến trúc, thức ngày thức đêm để vẽ công trình.

Thiên Sở không được tự nhiên, rất nhanh đặt vé máy bay, về Hong Kong trước.

Bởi vì hôn lễ của em gái, anh ở New Zealand tận hai tháng, lúc trở về Hong Kong, tin tức bất ngờ đã khiến anh trở tay không kịp.

Sau khi nghỉ ngơi một năm, Thiên Sở quyết định quay về giới giải trí, muốn tiến quân vào Đài Loan...

Sau đó chị Mạch gọi điện đến.

Nhiều năm như vậy, anh và chị Mạch đã trở thành chỗ chị em với nhau mà không còn đơn giản phải dựa vào những ràng buộc hợp đồng, cho nên anh đại khái có thể đoán được chuyện gì sẽ phát sinh.

Ở phòng họp, anh thấy được Thiên Sở.

"Tôi muốn đi hát lại."

Cô nhìn anh, tay không tự giác khoanh lại trước ngực, "Một năm nghỉ ngơi đã khiến tiếng tăm của chúng ta hơi chìm xuống.

A Trạch, chúng ta ly hôn đi, tôi muốn đi Đài Loan."

Dịch Văn Trạch trầm ngâm rất lâu mới đi qua, cô lại lui về sau hai bước: "Từ lúc quen anh, dường như mỗi ngày tôi đều như trong mơ.

Anh rất tốt, rất độc nhất, rất hoàn mỹ, cho nên tôi luôn cố gắng hết sức để anh nhìn tôi, để ý đến tôi, nhưng cho đến khi chiếm được rồi tôi lại phát hiện mình khổ sơ biết bao.

A Trạch, anh tốt quá, không thích hợp làm chồng.

Đôi khi tôi mơ anh giống như những người đàn ông khác, lắm khi gặp dịp thì chơi, có lẽ còn có thể khiến tôi ghen, để chúng ta cãi nhau, để cho tôi cảm giác được đây là sự thật.

Nhưng anh cái gì cũng không làm vì cái gì anh cũng chưa làm bao giờ.

Tôi đã tưởng rằng, nhất định sẽ có một ngày anh làm chuyện gì đó có lỗi với tôi, những thứ quá hoàn mỹ, một khi nứt toác ra sẽ khiến người ta càng đau đớn.

Anh nhường tôi một lần cuối cùng, để tôi nói ly hôn trước, như thế sẽ cảm thấy dễ chịu hơn nhiều."

Cả đời anh đã diễn rất nhiều phim, nhưng chưa có lời thoại nào có đủ tính 'kịch' như bậy giờ.

Kế tiếp là ký tên ly hôn, phân chia tài sản.

Mọi thứ đều là chị Mạch giúp đỡ, thậm chí anh còn không muốn xuất hiện, cũng may bạn bè còn đây.

Lịch trình quay phim trong một năm đã hoãn lại hơn nửa năm, anh bay trở về New Zealand, ghé thăm trường học cũ.

Nơi đó, anh vẫn luôn là có người biết mặt, những cũng không phải kiêng kị nhiều điều.

Lúc cùng em gái đi kiểm trai thai kỳ lại gặp được một fan ngoại quốc yêu phim ảnh muốn ký tên, thần bí hỏi đã có vợ hay chưa.

Dịch Văn Trạch chỉ có thể cười khổ lắc đầu: "No, I'm single."

Những bước chuẩn bị cho công ty cho công ty chế tác đã đi vào giai đoạn cuối cùng, mỗi ngày Ngô Chí Luân đều gọi điện oán hận rằng cậu ta đang mệt đến nhường nào, mỗi ngày không có biết bao nhiêu mỹ nữ vờn quanh, thật sự là ăn không tiêu.

Đến lúc này anh mới đặt vé máy bay về nước.

Sau đó thì thế nào?

Scandal bùng nổ, chuyện kết hôn giấu kín bị vạch trần, không biết bao nhiêu báo giới truy hỏi ngày đêm.

Anh bạn đạo diễn Khương gửi kịch bản đến, mời anh quay bộ phim mới trong nước.

Lời mời của bạn cũ không thể nào từ chối được, cũng là một cái cớ tốt để rời khỏi Hong Kong.

Ngày đó, trong buổi họp báo, giữa những 'thương trường đoản pháo' phóng viên, anh đã nhìn thấy được một dáng hình quen thuộc.

Mười năm không gặp, ánh mắt cô bé con kia vẫn lay động mơ màng như thế, cười đến...'tự đắc kỳ nhạc.' [1]

Chỉ có một điều khác là, mười năm trước cô gái ấy xem poster của mình, mà bây giờ, cô ấy đang nhìn chính bản thân mình.
 
Tuỳ Tiện Phóng Hoả - Mặc Bảo Phi Bảo
Ngoại truyện 2: Dưỡng thai


Sáng sớm tinh mơ Giai Hòa đã thức dậy, đi tới đi lui trong phòng ngủ.

Đối với một người từ năm này qua năm nọ chỉ dựa vào máy tính tìm lấy niềm vui và bị ban lệnh giới nghiêm sử dụng, mỗi ngày chỉ có thể nhìn sao phán trăng đợi đến tuổi người ta về nhà, lấy máy tính từ trong tủ đã khóa ra thì...

"Chồng ơi..."

Năm nay khó có dịp anh ở nhà, cô chỉ nịnh nọt chạy qua, vuốt bụng nói, "Mẹ của con trai anh đang bị chứng uất ức tiền sản đó."

Anh đưa tay mở ra hai chiếc máy tính, cô quét mắt qua phần mềm Microsoft Office quen thuộc—văn bản word, có cảm giác giống như nhìn thấy người thân vậy.

Tùy tiện lướt tay qua bàn phím thôi mà có thể gõ nhiều chữ như vậy, thật cao cấp mà...

Giai Hòa thành công phát hiện, chính mình thật sự rất uất ức.

Dịch Văn Trạch khép máy tính lại: "Em muốn làm gì, anh cùng em."

Cô suy nghĩ thật lâu.

Ra ngoài?

Bất cứ lúc nào cũng có người chụp cái dáng tròn căng này của mình, tất nhiên là sẽ được lên trang nhất, còn thêm một cái tiêu đề thật bự, đại loại như là vợ mới cưới của Dịch Văn Trạch mặt sưng ra đường, dáng người biến dạng...

Nhưng nếu không ra ngoài thì ba mẫu đất trong nhà cũng bị chính mình giẫm nát rồi.

Rốt cuộc Giai Hòa chỉ có thể thở dài một hơi, chấp nhận số phận ngồi trên xích đu ở ban công: "Đọc sách cho em đi, có lần em xem 'The Reader' ngồi khóc nức nở.

Diễn xuất thực sự rất tốt, nhất là khi nam chính đọc sách cho nữ chính nghe ấy."

Giai Hòa rất dễ bị những câu chuyện tình yêu ảnh hưởng.

'The Reader' có một đôi tình nhân cách tuổi.

Trong một gian phòng xưa cũ, cậu thiếu niên luôn đọc đủ mọi loại sách trên đời cho người phụ nữ trung niên ấy nghe.

Giữa thinh lặng, tình cảm hai người nhẹ nhàng ảnh hưởng đến người xem.

Nhưng là cậu thiếu niên ấy lại không dũng cảm, đến cuối cùng lại hại người phụ nữ chết thảm đầy tiếc thương...

Cô ngồi trên xích đu, rất thỏa mãn nhìn Dịch Văn Trạch.

Nếu không phải là anh, nhất định chính mình còn kinh hồn bạt vía, không đủ dũng cảm xem tiếp.

Dịch Văn Trạch đi tới, cầm theo vài cuốn sách, rút ra kịch bản tiếng Anh của 'Vua Sư Tử', ngồi xuống bên cạnh cô.

Giọng nói khe khẽ truyền tới giữa ánh nắng rực rỡ của trưa hè, Giai Hòa tựa mình vào cánh tay anh, vừa phơi nắng vừa bật điều hòa, thật sự là xa xỉ không tưởng được...

Giọng nói của anh rất nhỏ, dịu dàng đúng chuẩn của nước Anh khiến cô mơ mơ màng màng, chỉ một lát sau đã ngủ thϊếp.

Lúc tỉnh lại, anh vẫn còn ngay sát bên, cánh tay mình gối đầu vẫn không hề nhúc nhích, tay kia thì lật sách.

Hình ảnh này khiến cô chợt nhớ tới lúc ban đầu, khi cùng anh uống cốc cà phê đầu tiên, nắng sớm vương ngoài cửa sổ, còn có góc độ quá thích hợp, khiến người trước mặt đem lại cảm xúc như thể nhìn poster.

Lúc này không chỉ là chìm đắm, mà còn là hạnh phúc.

"Dậy rồi?"

Dịch Văn Trạch cảm giác được đầu cô cử động.

Giai Hòa ừm, hai tay kéo kéo cánh tay anh: "Em đang nghĩ, rất hạnh phúc đó, rất hạnh phúc."

Anh bất đắc dĩ cười, hôn lên chóp mũi cô: "Tính phúc?"

Tính phúc chỉ hạnh phúc trong quan hệ vợ chồng.

Hạnh phúc 幸福 (xìng fú) có cách phát âm giống Tính phúc 性福 (xìng fú).

Cô lại ừm, vừa định nói những điều mình vừa nghĩ lúc nãy, bỗng nhiên cảm thấy Dịch Văn Trạch cười rất thâm ý, lòng run sợ một lúc mới phản ứng lại, lập tức nhăn mặt nhăn mũi, ngăn anh vừa cúi người định hôn tiếp: "Này này, phải chú ý dưỡng thai đó."

Anh trượt từ chóp mũi của Giai Hòa xuống, giữ lấy môi cô: "Anh vừa đọc cho hai đứa nghe Vua Sư Tử, cũng nên ngủ rồi."

Giai Hòa hít hít mùi hương trên người Dịch Văn Trạch, từ quần áo đến thân thể, đến cuối cùng mới hít một hơi thật sâu, túm cổ áo anh, nghiêm túc nói: "Em không muốn hai đứa giống như cháu trai nhà mình trưởng thành sớm như vậy.

Cho nên chồng à, dưỡng thai rất quan trọng."

Hai người nhìn nhau một lúc, xong đều tự cầm một cuốn sách, một người chiếm phòng làm việc một người giữ phòng ngủ, ước chừng ba bốn tiếng đều không tiếp xúc.

Buổi tối, rốt cuộc cũng đến giờ Dịch Văn Trạch đưa máy tính cho, Giai Hòa lập tức bắt đầu chơi Thực vật đại chiến cương thi, một đống cương thi xiêu xiêu vẹo vẹo bị cô đánh tơi bời.

Đang lúc cười vô cùng thỏa mãn tự đắc trong tiếng nhạc nền quỷ dị, Dịch Văn Trạch bỗng nhiên nhẹ nhàng hỏi một câu: "Dịch phu nhân, buổi tối chơi những thứ khủng bố như vậy có thể ảnh hưởng không tốt tới trẻ con hay không?"

Giai Hòa làm một cây pháo ngô ném tới tấp bọn cương thi đang ào đến như nước lũ: "Giống phim hoạt hình mà, thích hợp lắm."

Dịch Văn Trạch cười không nói gì, tạm thời tha cho cô một con đường sống, cũng ngồi xuống bên cạnh mở máy tính ra, bắt đầu xem kịch bản công ty chế tác gửi đến.

Thi thoảng anh cùng cô nói chuyện đôi ba câu, vừa chuyện công việc vừa chuyện phiếm.

Chỉ một lát sau Giai Hòa liền phân tâm, một con cương thi xiêu vẹo đi vào vườn sau, vài tiếng cười giả tạo cười đến, dòng chữ tiếng Anh màu đỏ hiện lên: Não của ngươi đã bị ăn.

Giai Hòa thở dài một hơi, đang muốn oán giận, Dịch Văn Trạch đã nhìn thoáng qua màn hình: "Em xác định đây là trò chơi phim hoạt hình?"

Dưới ánh đèn mờ, ánh mắt anh sâu thẳm, dịu dàng tới mức khiến cô đổ mồ hôi hột.

Sợ cái gì, phụ nữ có thai là lớn nhất...

Giai Hòa không ngừng tự bổ não mình, phe phẩy đuôi nói: "Từ nhỏ đến giờ em chỉ sợ ma quỷ, cũng có chứng sợ độ cao, rất nhiều trò chơi không thể chơi được, khó có thứ em chịu nổi như cái này, vừa vặn cũng có thể bồi dưỡng gan mật hai đứa, thật tốt đi?"

Dịch Văn Trạch chỉ cười gật đầu: "Anh chỉ nói vậy thôi, em chơi tiếp đi, anh ra ngoài gọi điện thoại."

Giai Hòa ừm một tiếng, ấn New Start, tiếp tục kiếp sống phấn đấu cương thi gì đó của cô.

Không biết qua bao lâu, gian nan qua được một cửa, không đếm được bao nhiêu lần bị ăn não cô mới thở dài một hơi, chợt phát hiện Dịch Văn Trạch còn chưa quay về.

Phòng làm việc vắng hoe, màn hình xanh xanh, còn có dòng chữ màu đỏ thật to.

Rốt cuộc Giai Hòa cũng bắt đầu sợ, nhanh chóng đóng máy tính lại, đi phòng khách tìm.

Dịch Văn Trạch đang xem video, thế nhưng còn đeo tai nghe điện thoại...Khó trách không có tiếng động gì.

Thấy thế cô mới thở phào một hơi, kinh hồn táng đảm đã qua, đi đến sô pha tháo tai nghe của anh xuống: "Chồng à, em còn nghĩ đầu anh bị..."

Gương mặt gần trong gang tấc, nụ cười thật bất đắc dĩ.

"Sợ rồi sao?"

Cô ừm: "Lúc nãy vừa định tìm anh, thật là sợ lắm."

"Không chơi nữa?"

Anh kê một chiếc gối mềm sau lưng cô, đi đổi một chiếc đĩa khác, chỉ một lát sau màn hình đã đổi thành phim hoạt hình của Miyazaki Hayao.

Giai Hòa lắc trái lắc phải, rốt cuộc mới ai oán hứa: "Không chơi nữa."

Chỉ biết là anh cố ý, mà cũng không nên ép mình buông tha cho một hoạt động giải trí duy nhất như vậy chứ.

Dịch Văn Trạch lại quay về, cũng bỏ dép đi trong nhà tựa vào sô pha.

Giai Hòa lập tức tìm một tư thế thoải mái nhất, được anh ôm lấy bắt đầu ngồi xem phim hoạt hình.

Bụng bốn năm tháng, nhưng vì là một cặp bảo bối sinh đôi nên lớn hơn so với người bình thường.

Cho nên mỗi lần được anh ôm như vậy mới thoải mái nhất, thắt lưng mềm mềm êm êm, cái ôm thì âm ấm nong nóng.

Lúc trên tivi vừa có một con heo con bay qua, cô rốt cuộc nhớ tới điều gì đó, nhỏ giọng hỏi: "Hôm trước em lên mạng xem đọc tin, nói anh lên xe trước mới mua vé bổ sung kìa."

Dịch Văn Trạch ừm: "Sau đó thì thế nào?"

"Anh không sợ có ảnh hưởng gì á?"

Cô cọ cọ ngực anh, thật là thoải mái quá đi.

"Anh chỉ lo em cứ mải xem mấy tin lá cải kia lại ảnh hưởng tới tâm trạng."

Dịch Văn Trạch thuận miệng nói xong, tay nhẹ nhàng phủ lên bụng cô: "Anh nghe nói, hình như gần đây anh có scandal rồi."

Giai Hòa giật mình, hai mắt lập tức tỏa sáng nhìn: "Nói nói, anh nói đi nói đi, sao em lại không biết chứ?"

Hỏi xong lại ai oán nhìn anh, "Thiệt tình nha, mỗi ngày anh chỉ cho em lên mạng một tiếng, hay là sợ em coi chuyện anh hoa hoa cỏ cỏ bên ngoài hả?"

"Anh cũng không phải là người làm vườn," Dịch Văn Trạch tiếp tục ngăn lại mong ước nhiều chuyện của Giai Hòa, thực nghiêm túc nói: "Chú ý dưỡng thai."

Giai Hòa hậm hực nhìn: "Em đang nghiêm túc hỏi anh đó, nhanh lên, thành thật nói cho em biết, nếu không á, em đây lập tức mang banh chạy."

Dịch Văn Trạch không biết nên khóc hay nên cười nhìn cô: "Là 'mang banh chạy'?"

Giai Hòa nheo mắt cười: "Cách nói này dễ thương đúng không.

Mấy bữa nay em đọc tiểu thuyết trên Internet, mấy cô vừa mang bầu trốn chồng đi đều kêu là 'mang banh chạy' hết đó."

Dịch Văn Trạch nhìn cô đầy thâm ý: "Mấy ngày nay A Luân bị bạn gái quản lý, nghe nói còn có phần mềm hạn chế trang web đăng nhập, anh cảm thấy cũng nên trang bị cho em một cái."

Giai Hòa hoàn toàn lặng yên không một tiếng động, tiếp tục nhìn cây cối trên màn hình bay tới bay lui.

Qua một lát, ham muốn thực sự không thể nhịn được nữa, cử động người một chút: "Tiếp tục nói đi, scandal của anh í."

"Thật muốn biết."

Dịch Văn Trạch buồn cười nhìn cô.

"Phụ nữ có thai rất dễ suy nghĩ bậy bạ này nọ," Giai Hòa sâu kín nhìn anh, "Bây giờ anh mà không nói thử xem, em sẽ nghĩ miên man.

Mà anh nghĩ coi, sau này anh không ở nhà, em sẽ nghĩ bậy nghĩ bạ rằng anh lại hoa hoa cỏ cỏ..."

Dịch Văn Trạch trầm ngâm một lát, tiếp lời: "Sau đó liền 'mang banh chạy'?"

Cô cười gật đầu, trẻ con vô cùng dễ dạy đó.

"Mấy ngày hôm trước có họp báo truyền thông, đạo diễn nhận phỏng vấn chỉ nói đùa vài câu thế này," Dịch Văn Trạch nhớ lại, "Hình như là nói từ sau khi anh kết hôn liền tránh quay mấy cảnh nóng, phỏng chừng là lâu ngày không cùng giường với vợ, sợ có vấn đề."

Giai Hòa thực vừa lòng nhìn anh: "Rồi sao nữa?"

"Rồi thì truyền thông cắt ghép thông tin một chút, nói hôn nhân giữa anh và em có vấn đề, hai người không cùng giường một thời gian thế nên cấm anh quay cảnh nóng."

Anh vươn tay cầm ly sữa ấm lại, kề sát miệng cô.

Đầu Giai Hòa chảy mấy vạch đen sì, cũng thế thôi, nói bậy bạ bừa bãi như vậy còn làm như thật.

Cô uống một ngụm sữa: "Sau đó anh bị chụp ảnh với cô nào đó nên thành scandal đúng không?"

Anh cười: "Em không nghe Kiều Kiều nói sao?"

Giai Hòa nghi hoặc nhìn Dịch Văn Trạch, phản ứng lại, lập tức cười ra tiếng: "Không phải chứ?

Anh dính scandal với chị ấy à?"

Nhưng mà cũng có khả năng lắm.

Gần đây hai người này hay bàn chuyện về phim mới, hình như là Dịch Văn Trạch nhận một vai trong phim Trình Hạo...

Giai Hòa càng tưởng tượng càng thấy hay, vỗ cánh tay anh nói: "Nhanh, nhanh, mau đưa di động cho em."

Nụ cười của Dịch Văn Trạch thật khó hiểu, đưa tai nghe màu xanh nhạt cho cô, còn vô cùng cẩn thận săn sóc, chủ động nhấn nút gọi cho Kiều Kiều.

Đợi một lúc lâu đầu dây bên kia mới có người bắt máy, giọng nói hình như nghèn nghẹt.

Kiều Kiều dịu dàng hỏi: "Phụ nữ có thai đại nhân, có gì phân phó không ạ?"

Giai Hòa nhịn cười, hạ giọng trả lời, như không thể tin được: "Chị cùng chồng em làm gì?"

"Không có gì mà?"

Kiều Kiều giả đò thoải mái.

"Nói đi..."

Giai Hòa lại ai oán, "Là chị em với nhau nhiều năm như vậy, nếu chị còn có chút lương tâm gì thì cứ trực tiếp nói cho em biết chứ," Cô đang nói, Dịch Văn Trạch đã đứng dậy đi vào bếp, hình như tổ yến chưng đã chín, "Anh ấy vừa ầm ĩ với em một trận, đã ra khỏi nhà rồi."

Bên kia im lặng rất lâu, bỗng nhiên có tiếng thút tha thút thít vang lên: "Thật, thật không có gì mà.

Đây là chuyện quái quỷ gì, em không tin chị sao?"

Giai Hòa vốn định nói giỡn, không nghĩ tới Kiều Kiều khóc thật, lập tức hoảng lên: "Này, chị khóc cái gì hả, lúc này người nên khóc hẳn là em đi?"

Lời này vừa nói xong, đầu dây bên kia hoàn toàn biến thành khóc thất thanh, nói năng lộn xộn.

Giai Hòa cuống lên, ngẩng đầu nhìn Dịch Văn Trạch đang dùng khăn lót dưới chiếc bát sứ, đặt tổ yến lên bàn: "Là em sai rồi, chọc chị tí mà...

Đàn ông tốt từ A đến Z nhà em vừa nói chuyện với em xong đó, em chỉ định giỡn với chị tí tí thôi."

Dịch Văn Trạch nhướng mày nhìn cô, nhẹ giọng hỏi: "Chơi đã chưa?"

Đầu dây bên kia lại khóc to hơn, ruột gan Giai Hòa quặn lại, vẻ mặt đau khổ mấp máy môi nói: Khóc...

Dịch Văn Trạch cười cười, rót ít sữa vào tổ yến.

Giai Hòa vô cùng bất đắc dĩ há mồm, bị anh đút một muỗng tổ yến, bắt đầu trả giá cho việc gây họa của mình, không ngừng khuyên bảo cho Kiều Kiều nghe, qua một lát mới xem như ổn định lại.

Kiều Kiều liên tục hít hít mũi: "Khốn kiếp, cái vại dấm chua nhà bà vừa quậy um lên, thế mà em còn dám làm cho bà sợ."

Giai Hòa lại không hề nghĩ tới chuyện này: "Vại dấm chua nhà chị không tin chị á?"

"Tin, nhưng mà ngay cả tên chuyển phát nhanh hắn cũng ghen nữa chứ đừng nói Dịch Văn Trạch nhà em.

Cho dù là tin cũng không thể không ăn dấm chua..."

Kiều Kiều vừa khóc vừa cảm thấy rất kiêu hãnh, Giai Hòa nghe mà dở khóc dở cười.

Hai người nói thêm đôi ba câu nữa mới ngắt máy.

Mấy chuyện không đâu này cho dù thấy cũng không trách được, vốn tưởng chỉ giỡn chơi, thuận miệng cười nhạo Kiều Kiều mấy câu, ai ngờ lại nổ thành bom cay như thế này.

Giai Hòa thực hậm hực ăn xong tổ yến, tiếp tục chui vào lòng Dịch Văn Trạch, băn khoăn dụi tới dụi lui.

Khó trách mọi người đều nói tâm trạng phụ nữ có thai không ổn định, mới lúc nãy còn rất thỏa mãn, bây giờ sao lại cảm thấy nhàm chán rồi?

Cô đang ôm anh, đang lúc thầm than thở, rốt cuộc Dịch Văn Trạch hạ giọng thông báo: "Đừng nhúc nhích."

Giai Hòa nghi hoặc nhìn, qua một lát mới cảm giác được chút du͙c vọng trong mắt anh, thân thể lập tức cứng đờ, không hề nhúc nhích nhìn, ngay cả nói cũng không dám nói lung tung.

Mãi cho đến khi Dịch Văn Trạch khẽ thở dài một hơi, ôm ngang người cô, Giai Hòa mới thấp thỏm bá cổ anh hỏi: "Đi ngủ sớm như vầy à?"

Anh ừ: "Em lên giường trước, anh đi tắm một lúc."

Giai Hòa máy mắt mấy cái, hiểu được ý tứ của Dịch Văn Trạch, không thể nhịn cười được, ý vị thâm trường cắn cắn tai anh: "Sao em cứ cảm thấy mười tháng em mang bầu mà anh còn vất vả hơn em thế?"

Giọng nói anh thật êm ái, kề sát bên tai cô, nuông chiều mà bất đắc dĩ: "Chú ý dưỡng thai, bà xã đại nhân."
 
Tuỳ Tiện Phóng Hoả - Mặc Bảo Phi Bảo
Ngoại truyện 3: Sinh con


Đến gần tới ngày sinh dự tính, hai người bàn bạc với nhau nên sinh ở nơi nào rất lâu.

Cho dù là ở Hong Kong hay là New Zealand cũng không phải nơi cô từng sống.

Dịch Văn Trạch vốn đã sắp xếp bệnh viện rất tốt, nhưng vì chủ ý thay đổi bất ngờ, cuối cùng vẫn quyết định sinh hai bảo bối này ở Bắc Kinh.

Bởi vì trước đó Dịch Văn Trạch coi Giai Hòa là heo con mà nuôi, thế nên hai cục cưng rất nặng, cuối cùng chỉ có thể khống chế lượng thức ăn của cô.

Cô tội nghiệp nhìn Dịch Văn Trạch đang nấu cơm: "Chồng à, em muốn ăn đồ ăn ngon cơ."

Rất chua, nói chuyện rất chua.

Nhưng thật không còn cách nào khác, từ khi mang thai cho đến nay, mỗi lần Giai Hòa nói chuyện liền chua khác thường.

Vừa mở mắt ra không nhìn thấy Dịch Văn Trạch liền cảm thấy như sắp tận thế.

Ngay cả chính bản thân Giai Hòa cũng cảm thấy mình biến thái, nhưng mà bạn thần tượng đại chúng này lại chẳng có phản ứng gì khác thường.

Anh quay đầu nhìn cô: "Mỗi món làm cho em một ít, mỗi phần thì ăn ít lại chút nữa."

Giai Hòa dạ, cảm thấy mỹ mãn quay về phòng khách, chờ được nuôi nấng.

Quả thực là y như lời anh nói, một bàn đầy thức ăn.

Vị cay tê tê rất ngon miệng, nhưng đang lúc Giai Hòa ăn đến sung sướng đã bị người ta lấy bát đũa đi, trước mắt đổi thành trái cây.

Được rồi...

Trái cây thì liền trái cây...

Nhưng mà cũng không cần mỗi phần chỉ có thể cắn một miếng đi?

Cô trầm mặc giương mắt nhìn Dịch Văn Trạch, loại cảm giác thèm ăn lại không được thỏa mãn này thật sự là khổ sở.

"Anh nói xem," Giai Hòa yên lặng tiêu diệt nốt chút thức ăn cuối cùng: "Nếu hai đứa sinh ra không xinh thì thế nào bây giờ?"

Anh cười mà không nói, lấy đồ trong tay cô đi.

"Em đang nói hết sức nghiêm túc đó..."

Càng đến ngày sinh dự tính, Giai Hòa càng khẩn trương vì chuyện này hơn.

Thật ra con có xinh hay không xinh đều là của nhà mình, nhất định là thấy như thế nào cũng vừa mắt cả, nhưng mà có gen tốt của Dịch Văn Trạch là vậy, nếu phần lớn đều giống mình hết thì quả thực là dễ giậm chân giận dữ.

Đợi cho cô hỏi vấn đề này đến lần thứ N, rốt cuộc Dịch Văn Trạch có phần bất đắc dĩ, vừa mát-xa chân cho cô, vừa nghiêng đầu xem file mới chuyển đến: "Vợ à, chuyện này rất quan trọng hay sao?"

Suýt chút nữa Giai Hòa khóc òa: "Ai không muốn sinh con đẹp hả, nhất là hai bảo bối cục cưng nhà anh, nếu sau này lớn lên phát hiện diện mạo của mình không được xinh đẹp, nhất định sẽ thầm oán em."

"Em có thể nghĩ như vậy," Anh khép máy tính lại, cười cười: "Dù là thế, nhưng lớn lên rồi cũng thuộc về người khác, người cuối cùng bên cạnh em mỗi ngày vẫn là anh.

Cho nên chỉ cần em biết là anh không khó coi, như vậy là đủ rồi."

Giai Hòa nghĩ nghĩ, phát hiện những lời này thật sự rất có nội hàm, rốt cuộc cảm thấy mỹ mãn đứng dậy, tiếp tục đi bộ rèn luyện trong phòng.

Cứ như vậy đến chiều muộn, ngay lúc anh đang làm cơm tối, Giai Hòa mới bắt đầu đau bụng sinh.

Lúc vào bệnh viện, toàn thể đồng bào trong nhà đều vây quanh cô hỏi han ân cần này nọ, Giai Hòa lại chẳng cảm thấy đau đớn gì, chỉ ôm lấy đồ ăn mẹ già mang đến, thở dài một hơi: "Mãn Hán Toàn Tịch đã biến thành bữa cơm nhà nông sao."

(Mãn Hán Toàn Tịch, hay Tiệc triều đình Hán Thanh, là một trong những đợt tiệc lớn nhất được ghi chép ở Mãn Châu và lịch sử Trung Hoa.

Đợt tiệc này bao gồm 108 món độc đáo từ nhà Thanh và văn hóa người Hán.

Đợt tiệc này đã được tổ chức trọn 3 ngày với 6 bữa tiệc.)

Khóe miệng mẹ già giật giật, lại không dám đắc tội cô nàng, nhưng lại rất áy náy nhìn Dịch Văn Trạch: "Tiểu Dịch à, mấy tháng này làm khổ con rồi.

Trước kia con bé này không kiên ăn gì, cho gì thì ăn nấy, không nghĩ tới bây giờ có bầu lại trở thành Vương Mẫu Nương Nương."

Anh cười cười: "Con cũng chỉ vừa học vừa làm thôi ạ."

Mấy tháng này thực phẩm trong nhà nhà của hai người rất phong phú, ngoại trừ mấy cuốn sách giáo dục trẻ con thì là sách nấu ăn.

Nhưng mà cái gọi là 'vừa học vừa làm này' đã hoàn toàn đả bại 'thức ăn của mẹ' mà từ nhỏ Giai Hòa đã mê nhất...

Giai Hòa ăn qua loa hai miếng rồi để qua một bên: "Mẹ, mọi người đều trở về đi, có lẽ lần này hai đứa nhóc đùa dai thôi, chờ ngày mai mẹ lại đến lần nữa, giờ nếu về trễ quá con cũng không yên tâm."

Mẹ già nhìn cô thật sự không có vấn đề gì, cũng dọn dẹp một chút rồi về nhà, để hai người lại trong phòng bệnh.

Bởi vì đây là phòng bệnh đặc biệt, mọi thứ tựa như một phòng khách sạn thu nhỏ.

Từ bé đến lớn Giai Hòa cũng chưa từng bị bệnh nặng bao giờ, Nghe mẹ già kể lại, lúc ba tuổi có đến bệnh viện một lần gì đó, nhưng mà cô cũng nhớ không rõ nữa.

Bây giờ hiếm có dịp được ở lại, vô cùng hưng phấn, đến khuya hai mắt vẫn sáng ngời nhìn Dịch Văn Trạch: "Nếu không thì anh cho em chơi một lần Thực vật đại chiến cương thi đi?"

Kể từ lần trước hứa với anh, hơn bốn tháng trời Giai Hòa không hề động đến trò này, nhưng lòng vẫn tâm tâm niệm niệm cửa cuối cùng kia.

Dịch Văn Trạch kéo rèm cửa sổ lại, bình tĩnh nhìn cô một cái: "Ừ, anh lấy cho em, anh ra ngoài gọi điện thoại một chút."

Một câu, thành công bóp chết du͙c vọng của cô.

Bệnh viện chính là phim trường mà mấy phim ma hay vận dụng nhất, thế nên cho dù đánh chết thì cô cũng không dám một mình nằm trong phòng bệnh mà chơi trò cương thi kia.

Giai Hòa thở dài một hơi, nhìn anh tắt điện, chuẩn bị nằm xuống một chiếc sô pha khác gần đó mới nhẹ giọng nói: "Chúng mình nằm chung giường đi?"

Khó có khi Dịch Văn Trạch giật mình: "Ngủ một mình em sợ à?"

Lúc này khoảng cách hai người chỉ có khoảng năm mươi thước, không nghĩ tới lá gan cô lại nhỏ như vậy.

Giai Hòa im re một hồi lâu mới ngượng ngùng nói mình quen được anh ôm ngủ rồi.

Mấy tháng nay bụng càng lúc càng lớn, thật ra căn bản cũng chẳng ngủ yên được bao nhiêu, nhưng cảm giác có anh ngay bên cạnh, cho dù ngủ không được cũng có thể yên tâm.

Huống hồ đây là phòng cho thai phụ, cũng dùng làm phòng sinh luôn.

Vừa nghĩ đến nơi này sẽ là chỗ sinh con, Giai Hòa không hề muốn ngủ, chỉ cảm thấy luống cuống.

Đến cuối cùng Dịch Văn Trạch vẫn xuống ghế, đến bên cạnh cô nằm xuống, tay nhẹ nhàng đặt lên bụng cô: "Hai đứa đang ngủ sao?"

Giai Hòa ừm: "Hình như thế, mà anh thấy không, hai đứa ngủ cũng không sâu lắm đâu."

Anh cười: "Vì sao?"

"Chắc là do không quen," Giai Hòa hít hít ngửi ngửi, "Không phải là hương vị của nhà nên con cũng không quen được."

Cái ôm từ phía sau rất ấm, cô nhắm mắt lại, qua một lát vẫn không thể ngủ nổi, thì thầm: "Anh ngủ chưa?"

"Vẫn chưa."

Giọng nói anh kề sát bên tai, mang theo hơi thở ấm nóng.

"Rốt cuộc em vẫn có cảm giác tối nay hai đứa sẽ ra đời," Không hiểu sao Giai Hòa vẫn khẩn trương, "Nhưng mà vì sao bây giờ không thấy đau gì hết?"

Dịch Văn Trạch cười dỗ cô: "Em ngủ đi, có lẽ con cũng ngủ rồi."

Giai Hòa ừm một tiếng, "Bỗng nhiên em nghĩ đến một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Ngả Giai còn có vẻ thích hợp với con gái, nhưng mà có thể hai đứa là song sinh nam nữ đó, anh không biết Ngả Hòa rất không thích hợp với con trai à?"

Nhắc tới vấn đề này cô lại bắt đầu hưng phấn.

Dịch Văn Trạch im lặng mồi lúc mới nói: "Không còn cách nào khác, vợ anh tên là Giai Hòa, không có nhiều chữ lắm."

Giai Hòa lại à, cười to: "Thế lỡ sinh thêm một đứa nữa thì làm sao bây giờ?"

"Giai Ngả Dịch."

Anh lại đáp như thể đó là điều hiển nhiên.

Giai Hòa mặc niệm cái tên này ba lần, cuối cùng mới mở miệng: "Dịch Văn Trạch, hai đứa coi như cũng có là người có văn hóa, anh lại là người của công chúng, đặt tên phải có kỹ thuật có nội hàm tí được không..."

Anh có chút đăm chiêu: "Giai Ngả Văn, có lẽ nghe ổn hơn một chút."

Giai Hòa quẫn, trầm mặc.

Đến khi đang mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ, bỗng nhiên cô lại bắt đầu đau bụng sinh.

Mới đầu còn cảm thấy chẳng có gì, cuối cùng mới phát hiện có gì đó không ổn, túm lấy cánh tay Dịch Văn Trạch lắp bắp, "Em cảm thấy, sắp, sắp sinh."

Đây là câu nói đầu tiên và cũng là sau khi sinh xong của cô.

Toàn bộ quá trình, Dịch Văn Trạch đều bên cạnh, cho đến khi sinh xong, cô mới được chuyển tới nghỉ ngơi trên giường bệnh, trong mơ hồ có thể nhận thấy mọi người đang đi tới.

Rõ ràng là có rất nhiều người, nhưng trong mắt chỉ có hình ảnh anh là chân thật.

Hai người nhìn nhau thật lâu Giai Hòa mới nghe giọng anh vang lên: "Còn đau không?"

Thật sự là...

Cô tức đến bật cười, đôi mắt ứa nước, giọng khàn khàn trả lời: "Anh nói xem có đau không?"

Chỉ bởi vì một câu này, sau khi Giai Hòa tỉnh lại, câu đầu tiên Dịch Văn Trạch nói là: "

Sau này không sinh nữa."

Miệng Giai Hòa khô khốc, mặc anh dùng khăn ẩm thấm ước, nhẹ nhàng lau môi mình, nằm nghỉ một lát mới lí nhí: "Em không có giận anh mà..."

Thật ra bây giờ nghĩ lại, anh hỏi câu kia thật tình cảm nhiều lắm, trái tim chỉ cảm thấy ấm áp mà thôi.

Anh khẽ mỉm cười, dịu dàng nói: "Anh biết."

Hai người đối diện, Giai Hòa cố gắng áp chế sống mũi cay cay, hỏi anh: "Ngả Giai, Ngả Hòa đâu rồi?"

"Đang ngủ," Anh cười, "Rất giống em, lúc ngủ đều thích cười, biểu cảm có vẻ vô cùng thỏa mãn."

Giai Hòa chun mũi: "Anh lại ám chỉ em là heo."

"Anh có ám chỉ lần nào sao?"

Dịch Văn Trạch đưa tay chạm tới dây chuyền trên cổ cô, "Dường như anh đã nói trắng ra rồi."

Giai Hòa không nói được gì.

Thôi, dù sao bây giờ chị đây cũng không có sức nói chuyện, chẳng thà trực tiếp thành heo lười ăn ham ngủ cho xong.

Sau khi xuất viện một tuần, Tiêu Dư cùng Kiều Kiều đến thăm.

"Dịch Văn Trạch thật là, người ta trông em một đêm, sau đó tình cảm thắm thiết nhìn, dùng giọng nói còn rung động lòng người gáp mấy lần so với phim điện ảnh, dịu dàng hỏi em 'đau không'," Kiều Kiều nói, lắc đầu thở dài, "Thế mà em cũng đâu có thua kém, phá sạch khung cảnh đẹp đẽ ấm áp, giống y như bà vợ đầy oán hận, lại xảo quyệt hỏi lại một câu 'anh nói có đau không'?

Đúng là chẳng biết thời thế gì cả."

Giai Hòa đang uống canh, suýt nữa phun thẳng ra ngoài.

"Được rồi," Tiêu Dư cũng không nín cười nổi, "Xem Giai Hòa sám hối như vậy mà chị còn thêm mắm dặm muối được à?"

Kiều Kiều chống cằm, cười dài nhìn Giai Hòa: "Biết sám hối chưa?"

Giai Hòa vùi đầu ăn canh, câm điếc một hồi mới sâu kín nhìn cô: "Chị thử xem thì biết, thật sự là em đau muốn chết..."

Cô vừa nói xong, mẹ già còn bên cạnh bồi thêm một vố, cũng lắc đầu thở dài: "Hai mươi mấy năm trước ngoại trừ làm thần tượng của con người ta cũng không có làm chuyện gì có tội với trời đất, sao mà giờ lại vớ phải vợ như con chứ..."

Nói xong, bưng bát canh gà đi.

Một câu này lại để lại bóng ma tâm lý, nên buổi tối Dịch Văn Trạch trở về, lòng cô vẫn tràn đầy áy náy.

Mẹ già đang ở phòng trẻ con dỗ hai đứa ngủ, cô xỏ đôi dép đi trong nhà mềm mềm, đi bộ rèn luyện trong phòng.

Đại khái đi được ba bốn bước gì đó, quả thật mỗi một bước đều dày vò, rốt cuộc cũng đã thể nghiệm qua cái gọi là 'Thất bộ thành thi'(bảy bước thành thơ) của Tào Thực. [1]

Dịch Văn Trạch vừa tắm xong bước ra, đi tới sờ sờ mặt của cô: "Đang nghĩ cái gì thế?"

Giai Hòa ai oán nhìn anh: "Em đang bị chứng u uất hậu sản."

Trên người anh còn vương hơi nước, không biết là do cô cảm thấy áy náy hay là anh trở nên đẹp trai, tóm lại là ánh mắt kia thật sự khiến cho người ta đui mù.

Hai người nhìn nhau một lát, Dịch Văn Trạch mới cười khẽ: "Vợ à, đừng nhìn anh như vậy."

Cô ừm một tiếng, máy mắt mấy cái, đỏ mặt.

"Anh không đi nhìn hai đứa một cái à?"

Giai Hòa bắt đầu tìm chuyện nói.

"Hai đứa đang ngủ," Dịch Văn Trạch ngồi xuống sô pha, ý bảo cô đi tới, "Thời gian có hạn, anh dùng nó để nhìn người tỉnh có vẻ tốt hơn."

Giai Hòa chậm rì rì đi qua, an an ổn ổn ngồi xuống: "Đã bắt đầu tuyển diễn viên mới sao?"

Anh ừ nhẹ, bỗng nhiên nhớ tới điều gì đó, cười nhìn cô: "A Luân đang hỏi chuyện đầy tháng."

Giai Hòa lại à, suy nghĩ một lúc lâu mới nói: "Thật nhanh mà, vừa mới nằm trong bụng em mà bây giờ đã sắp đầy tháng rồi," Nói tới đây cô bỗng nhiên nghĩ tới vấn đề đầu tiên, "Vẫn là lúc mang thai tốt nhất, mỗi ngày anh đều ở trong nhà, nấu cho em ăn rất nhiều món ngon."

Dịch Văn Trạch nhìn hai mắt tỏa sáng của cô, bình tĩnh tiếp lời, "Qua hai năm nữa anh sẽ dùng hết thời gian của mình cạnh em."

Chẳng phải em đây thật sự đã kim ốc tàng kiều?

Giai Hòa thực vừa lòng gật đầu một cái, tiếp tục hướng dẫn anh: "Thật ra bây giờ em đang nghĩ lại, sinh con cũng rất tốt, nói không chừng trước lạ sau quen.

Chờ thêm hai năm nữa chúng mình sinh thêm hai đứa đi?"

Cô nói xong, cẩn thận nhìn ánh mắt của anh dưới ánh đèn.

Biểu cảm trên mặt Dịch Văn Trạch là trầm ngâm, khiến Giai Hòa có cảm giác rất thất bại.

Chẳng lẽ anh còn để ý đến tính cách quái gở khi mang bầu kia của mình?

Nhưng mà...

Tính đi tính lại cũng không có gì, coi như đây là lần kinh khủng nhất mình đối xử với anh như vậy...

Đang lúc miên man suy nghĩ, Giai Hòa cảm giác được anh ôm bình, bình tĩnh nói: "Hôm nay Kiều Kiều đến lại nói gì sao?"

Xong rồi, Kiều Kiều, em thực xin lỗi chị.

Anh uống một ngụm nước, im lặng một lúc mới lên tiếng: "Vợ, anh không muốn lại chờ đợi thêm một thời gian dài như vậy."

Giai Hòa tiếp tục cố gắng: "Chỉ là có mấy tháng không thể làm kia kia thôi mà..."

"Là không nghĩ đợi thêm vài tiếng nữa," Anh cười nhéo chóp mũi của cô, "Tin tưởng anh, rất gian nan."

Giai Hòa vâng dạ, vui rạo rực leo lên giường.
 
Tuỳ Tiện Phóng Hoả - Mặc Bảo Phi Bảo
Ngoại truyện 4: Dạy con


Đến năm mười tuổi, Ngả Giai cùng Ngả Hòa trở thành 'tâm bệnh' trong lòng của Giai Hòa.

Vài năm gần đây Dịch Văn Trạch đã không tham gia diễn xuất, lui về phía sau hậu trường.

Giai Hòa vẫn cần cù, thật thà, ngoan ngoãn làm biên kịch, cho nên việc bên cạnh con cái ăn sáng và sinh hoạt mỗi ngày cứ thế mà tự nhiên trở thành chuyện của Dịch Văn Trạch.

Một buổi sáng của một ngày nào đó, Dịch Văn Trạch không ở nhà, rốt cuộc Giai Hòa cũng muốn làm một người mẹ tốt một lần, cùng hai đứa ăn điểm tâm sáng.

Đi xuống lầu mới phát hiện cả hai đang chiến đấu bóc trứng gà, bốn quả trứng dường như là tranh nhau mà bóc, cuối cùng chỉ còn thừa một quả.

Hai chị em nhìn chằm chằm vào đó, đang muốn xuống tay đã bị Giai Hòa cầm lên mất.

"Mẹ."

Đồng thời quay đầu lại, hai đứa nhìn ánh mắt vẫn còn mông lung mơ hồ của cô, rồi lại cùng nhìn nhau, vô cùng bất đắc dĩ.

"Để mẹ bóc cho mấy đứa nhá?" giọng Giai Hòa rất bình dị gần gũi.

Ngả Giai Ngả Hòa cùng lúc đẩy đĩa lại, trứng được bóc sạch sẽ gọn gàng, không hề có tỳ vết nào.

Giai Hòa thầm thở dài một hơi, quả thực là con nhà mình, ngay cả bóc trứng gà mà cũng thành thạo như vậy, tự lực cánh sinh, không hề ỷ lại người lớn.

Trong lòng khen mãnh liệt một lúc, cô rốt cuộc cũng bóc trứng gà trong tay, thuận miệng hỏi: "Lúc nãy sao các con tranh nhau bóc thế?

Bình thường đều cùng ba làm như thế sao?"

Thật ra Giai Hòa càng tò mò hơn, chẳng lẽ mỗi ngày Dịch Văn Trạch đều làm cái này với hai đứa nhóc?

Cả hai lại đồng thời nhìn nhau một cái, sau đó Ngả Hòa mới thờ ơ nhìn Giai Hòa một cái: "Lúc ba đi có nói, ai bóc trứng gà ít nhất thì phải rửa chén."

Giai Hòa ồ một tiếng, tiếp tục bóc trứng.

Vỏ trứng gà chậm rãi rớt xuống đĩa mới xem như hoàn toàn thu phục.

Mãi cho đến khi đặt bên miệng cắn một miếng, cô mới phát hiện hai đứa nhóc kia đều nhìn chăm chăm mình với biểu hiện vui sướng khi người khác gặp họa.

"Làm sao vậy?"

Giai Hòa cố gắng nhớ lại, nãy giờ mình cũng đâu có làm sai cái gì đi?

"Mẹ à, mẹ không nên dậy sớm như vậy," Hai mắt Ngả Giai mở to, ý vị thâm trường thở dài, "Mẹ thua rồi."

Tuy rằng rất đồng tình, nhưng khóe miệng cũng nhếch ra cười sung cười sướng.

Giai Hòa phản ứng lại mới hiểu được hai đứa con bảo bối nhà mình đang nói cái gì...

Vì thế, trong một buổi sáng khó có dịp dậy sớm đã trở thành người chịu tội thay của hai nhóc con.

Các ngày hành chính trong tuần, ở nhà luôn có một cô giúp việc.

Nhưng đến cuối tuần, vì rèn luyện hai Bá Vương con trong nhà, cho tới bây giờ Dịch Văn Trạch cũng không để cô giúp việc đến.

Giai Hòa chỉ có thể chấp nhận số phận nhìn hai con ăn xong, dọn dẹp một bàn đầy thức ăn.

Đến khi rửa chén xong, cô mới chạy về phòng, đóng cửa cẩn thận, gọi điện thoại cho Dịch Văn Trạch.

Ở đầu dây bên kia nghe có tiếng gió rất lớn, hình như anh đang ở ngoài: "Có chuyện gì vậy?

Dậy sớm như thế sao?"

Dịch Văn Trạch vừa nói xong, vừa nhanh chóng vào xe, "Hay là hai đứa ầm ĩ đến em?"

Giai Hòa thở dài: "Không có đâu.

Hôm nay em muốn cùng con ăn sáng một lần, tâm niệm trong đầu thế nên mới dậy sớm."

"Sau đó thế nào?"

Giọng Dịch Văn Trạch mang theo ý cười, dường như đã đoán được chuyện xảy ra.

"Sau đó theo cái quy định bóc trứng của anh, lúc em còn chưa tỉnh táo gì đã trở thành kẻ chịu tội thay con anh rồi."

Anh bật cười: "Vợ đã vất vả làm việc nhà."

Giai Hòa ai oán ôm điện thoại: "Chừng nào anh về?"

"Có lẽ là tối."

Dịch Văn Trạch tính toán thời gian, ôn hòa nói: "Có chuyện gì sao?"

Giai Hòa buồn không lên tiếng, có thể có chuyện gì được đây?

Bình thường nhìn anh dịu hòa gần gũi, nhưng là hai Bá Vương con kia lại sợ anh, căn bản là không hề sợ cô gì cả.

Trước lúc năm tuổi còn rất đáng yêu, sau năm tuổi thì càng ngày càng khó chống cự.

Ôi... chẳng lẽ thời kỳ thanh xuân phản nghịch của con nít thời đại bây giờ lại sớm đến thế ư?

Hai người còn nói thêm đôi ba câu nữa mới ngắt điện thoại.

Buổi sáng hai đứa nhóc đều có giờ học nhạc.

Dọn dẹp đâu vào đấy một phen Giai Hòa liền trực tiếp trèo lên giường ngủ.

Thật ra cô rất muốn ngồi ở cạnh xem Ngả Giai Ngả Hòa đàn dương cầm, nhưng mà từ lúc hai đứa nhóc bảy tuổi đã có nề có nếp nói chuyện nghiêm túc với Dịch Văn Trạch một lần, đại ý là muốn ba mẹ tôn trọng riêng tư học tập, không nên quản lý như vậy.

Vì thế, cô chỉ có thể làm theo phương thức giáo dục của Dịch Văn Trạch, tuyệt đối tôn trọng hai con của mình, áp dụng chính sách nuôi thả để phát triển.

Đến khi đồng hồ báo thức lại vang lên, âm thanh dương cầm ngoài cửa đã ngừng lại.

Lúc xuống lầu nấu cơm trưa cho con ăn, không hiểu sao lại thấy hai đứa khó có lúc ngồi ngoan ngoãn trên ghế sô pha, im lặng nhìn mình.

Giai Hòa không hiểu: "Có chuyện gì à?"

Sao tim lại hoảng hoảng thế này, tính tình hai đứa nhóc này thật sự rất giống Dịch Văn Trạch.

Trong nhà có một cái 'phúc hắc', như vậy thì còn có cảm giác hạnh phúc khi bị ăn sạch sành sanh.

Trong nhà có ba 'phúc hắc' thì đó tuyệt đối là tai nạn.

Từng bước đi đều có một cái bẫy, vừa bò lên trên thì cái sau lại càng sâu hơn...

Đây chính là cảm xúc lớn nhất của cô trong năm năm qua.

"Mẹ à, chúng con muốn tâm sự với mẹ."

Giai Hòa thở dài một hơi, lập tức cười cười, ngồi xuống sô pha: "Được rồi, có muốn ăn trưa trước không?"

Ngả Giai cũng cười: "Không mẹ ạ, con giảm béo."

...

Được rồi, phải tôn trọng ý chí của con cái, thật ra cô nhóc có một chút mũm mĩm của con nít.

Ngả Hòa uống một ngụm nước đá, vào thẳng chủ đề: "Chúng con muốn đổi tên ạ."

Giai Hòa sửng sốt: "Vì sao?

Tên này chẳng phải rất ổn sao?"

Ngả Giai trưng ra bộ dáng không thể tin được: "Mẹ, mẹ không biết là tên của con giống y một người nổi tiếng nào đó sao?

Làm con gái của Dịch Văn Trạch, con làm sao có thể trùng tên với người khác?"

Nói xong, lại cảm thấy giọng điệu của mình quá mạnh mẽ cứng rắn, lập tức mỉm cười ngọt ngào, "Mẹ cảm thấy như thế nào ạ?

Mẹ?"

Giai Hòa run lên, còn rất nghiêm túc nghĩ đến chuyện này.

Thật ra trước đó không biết bao nhiêu lần mình nói chuyện này, cũng từng nghi ngờ rồi, nhưng Dịch Văn Trạch vẫn giữ vững quyết định như thế.

Ngả Giai nhìn Ngả Hòa, ý tứ thực rõ ràng: Tới phiên em đấy.

Ngả Hòa chỉ bình thản nở nụ cười: "Con lại khó khăn hơn.

Rõ ràng đây là tên của con gái mà mẹ."

Cậu bé nói xong, tiếp tục uống một ngụm nước đá.

Giai Hòa nhìn con, chỉ cảm thấy cách nói này động tác này thật sự rất giống Dịch Văn Trạch.

Cô còn nghĩ nghĩ vô cùng nghiêm túc, sau đó mới trả lời: "Thật ra mẹ cũng hiểu được, chuyện này ba con làm cần phải cân nhắc."

Ngả Giai mở to mắt, nhìn thoáng qua đứa em trai.

Ngả Hòa trực tiếp phụt nước ra ngoài: "Đây là tên ba đặt?"

Giai Hòa gật gật, bắt đầu nhớ lại ký ức ngọt ngào mật mật kia: "Lúc ấy ba con còn gạt mẹ nói không mang thai, mang mẹ đến một bãi biển vắng người cầu hôn, sau đó trực tiếp nói cho mẹ biết tên của hai đứa.

Lúc mẹ đang khóc nức nở mới phát hiện người nhà hai bên, còn có tất cả bạn bè của mẹ đều đã được ba con sắp xếp, chuẩn bị hoàn hảo.

Bãi biển cũng chính là nơi tổ chức hôn lễ đó..."

Ngả Giai trực tiếp đứng lên: "Mẹ, con đói bụng."

Giai Hòa khó hiểu nhìn cô bé: "Không phải đang nói chuyện đổi tên sao?

Mẹ cũng hiểu được sửa lại thì tốt hơn, cho các con tự do.

Dù sao tên cũng là chuyện cả đời."

Ngả Hòa cũng cầm cốc lên: "Lúc nãy chúng con nói đùa, cái tên này thật ra rất có trình độ."

Hai đứa chân trước chân sau vào nhà ăn, ý tứ vô cùng rõ ràng: Vấn đề này đã chấm dứt, mẹ có thể đi nấu cơm rồi đó...

Từ chuyện này về sau, nguyên một buổi chiều hai chị em vô cùng ngoan ngoãn nghe lời khiến cho Giai Hòa bắt đầu không quen.

Vốn tưởng hối thúc hai đứa đi làm bài tập về nhà, mấy đứa nhóc lại rất chủ động nhốt mình trong phòng học, mãi cho đến khi Dịch Văn Trạch về nhà cũng không đi ra.

"Chồng à," Giai Hòa nhìn anh đang thay quần áo, "Kịch bản lần này giao xong mình dẫn hai đứa đi New Zealand nghỉ hè đi?"

Dịch Văn Trạch ừ, bắt đầu thay quần.

Giai Hòa vốn đang nghiêm trang nói, lại thấy anh lại thản nhiên như vậy, mặt mũi vẫn nóng bừng.

Đúng là tai họa ngàn năm mà, kết hôn mười năm rồi sao một chút cũng không già là thế nào?

Còn càng ngày càng có vị đàn ông...

Dịch Văn Trạch nghe cô không lên tiếng, quay đầu: "Hôm nay hai đứa có bắt nạt em không?"

...

Làm một người mẹ mười năm, bị hỏi như vậy vẫn thật sự có cảm giác thất bại.

Cô hàm hồ nói: "Ngoại trừ chuyện bóc trứng buổi sáng thì hai đứa ngoan lắm," Nhưng càng nghĩ càng thấy kỳ cục, "Nhất là lúc chiều ấy, quả thật không hề giống với bình thường.

Em đang muốn cắn lưỡi xem có phải mình đang nằm mơ hay không."

Lúc anh đi tới gần, Giai Hòa còn bận nhớ tới chuyện kỳ lạ ngày hôm nay.

Mãi cho đến khi được anh bế xốc lên giường mới phản ứng lại, căn bản là Dịch Văn Trạch không thay quần áo, mà là trực tiếp cởi quần áo, không mặc gì cả...

Giai Hòa không tự nhiên rụt người: "Em còn muốn kiểm tra bài tập cho con nữa."

"Ngày mai là chủ nhật, anh kiểm tra là được."

Dịch Văn Trạch cười ôn hòa vô hại.

Cô thở dài một hơi: "Em cảm thấy làm mẹ mười năm mà chẳng có thành tựu gì cả.

Anh rất toàn năng."

Dịch Văn Trạch chỉ cười, hôn hôn mặt cô: "Vợ à, cống hiến lớn nhất của em chính là sinh hai đứa."

"Đúng thế," Giai Hòa cười ôm cổ anh, dán sát người vào đó," Nhưng là mấy tháng kia em cũng đâu có làm gì đâu."

Mỗi lần nghĩ lại quả thực quãng thời gian đó quá hạnh phúc.

Công việc gì Dịch Văn Trạch cũng bỏ hết, mỗi ngày ở nhà cũng cô.

Hai người ngày ngày anh nhìn em em nhìn anh thế nhưng lại không thấy chán tí nào.

Lúc đầu Kiều Kiều cùng Tiêu Dư còn chưa biết, sau này mới phát hiện cho dù đến bất cứ lúc nào Dịch Văn Trạch cũng ở nhà, mới hoàn toàn chịu thua.

Cái gì mà đàn ông vẹn toàn chứ, mấu chốt là trong thời gian mang thai mình không có phản ứng gì, lại sành ăn, ngẫm lại liền dễ chịu...

Càng nghĩ càng cảm thấy rất hưởng thụ, trực tiếp nhảy vọt qua quá trình sinh con đau đớn thổng khổ, nhẹ nhàng ghé vào tai anh nói: "Nếu không sinh thêm một đứa đi?"

Lần này mình nhất định phải tự giáo dục, kiên quyết để con tuyệt đối nghe lời mẹ.

Dịch Văn Trạch im lặng một lúc mới dịu dàng nói: "Không cần, hai là đủ."

Nhưng mà em còn đang muốn mình tự dạy con đó...

Giai Hòa càng nghĩ càng mệt, giọng nói cũng mềm nhũn: "Bây giờ nghĩ lại cũng chỉ đau có một lúc thôi, sinh thêm một đứa được không?"

Anh không nói gì về chuyện này nữa, từng chút một chậm rãi trượt xuống từ trán cô, che đi mọi thanh âm.

Ngày hôm sau khi tỉnh lại, Dịch Văn Trạch đã mang vào một ly sữa ấm.

Hai tay Giai Hòa ôm ly, ngồi nhớ đến vấn đề này hôm qua, "Tối qua còn chưa nói xong, sao hai đứa lại đột nhiên ngoãn ngoãn như vậy?"

Dịch Văn Trạch đặt laptop lên đùi, ngồi dựa vào đầu giường ngay sát cô: "Lúc trưa anh gửi e-mail cho Ngả Giai."

Giai Hòa ồ một tiếng: "E-mail?

Hai cha con anh từ khi nào mà tình cảm như vậy chứ?"

"Đây là chuyện anh và con giao ước với nhau, việc gì quan trọng nhất định phải nói qua e-mail."

Dịch Văn Trạch nhìn cô uống sữa, "Uống nhanh một chút, lát nữa ăn trưa rồi."

Giai Hòa ừm, nhưng rất tò mò: "Nhưng sao lại giao ước như vậy?"

"Con bé rất thích văn chương," Giọng Dịch Văn Trạch ấm áp, giải thích, "Điểm này rất giống với em.

Con viết mọi tâm sự vào thư rồi gửi cho anh."

Giai Hòa lại ừm, vô cùng ghen tị nhìn nhìn.

Khó trách ai cũng bảo con gái rất gần gũi với ba, xem ra mình với Ngả Hòa phải làm cái gì đó, nếu không thì chịu thiệt chết thôi.

"Nhưng mà vầy thì có liên quan gì tới việc hai đứa ngoan đâu?"

Cô đột nhiên phản ứng lại, thật ra đây mới là chuyện mình muốn hỏi.

"Anh bảo con cấm bắt nạt mẹ."
 
Back
Top Bottom