Tiên Hiệp Tương Tư Tán

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tương Tư Tán
Chương 140: 140: Ta Dây Dưa Với Trần Thế


Dưới màn nước trong veo, Vấn Thiên dù chỉ là hình chiếu nhưng vẫn cảm nhận được cái khí tức sinh sôi mà trước kia từng quen biết.

Ban nãy ma xà lao xuống cuốn lấy ba người Kim Đắc, lại như cố tình kéo theo cả Duệ Tuân đang thẫn thờ bên dưới.

Vòng xoáy nơi tuyền qua vẫn còn, chẳng hiểu sao lúc trước Duệ Tuân dưới màn lam quang bảo hộ lại không bị kéo đi.

Nhưng con rắn kia đi xuống, liền thuận theo dòng xoáy kéo luôn hắn vào sâu trong tuyền qua.
Vấn Thiên cũng không đắn đo về cái tuyền qua này thêm nữa, hắn nhìn ba cái xác đang lắc lư theo cái đuôi của ma xà, lại liếc sang thân ảnh rũ rượi đã vật vã đến chẳng còn thể đứng vững.

Đớn đau này có thể tiếp nhận được ư?
Vấn Thiên trải qua nhiều đau thương đến thế, thực ra chỉ là đứng bên mà nhìn.

Dù cho thấu được tâm tư kẻ hữu tình, chẳng qua cũng không phải chân chính cảm nhận.

Nhưng lúc này đây, vậy mà những dằn vặt trong con người kia, hắn lại rõ ràng, rõ ràng đến đau đáu trong tim.
Tấm lòng vốn sắt son kia đang dần cải biến, lòng tự tin bước tới sắp vỡ vụn đến nơi.

Cỗ hận thù như tên ghim chặt vào cảm xúc.

Có lẽ Duệ Tuân vì biến cố này mà đổi thay.
Chỉ là, nếu là như vậy, gã phụ lòng những người thương yêu hắn mất rồi.
Dòng nước cuốn đi bỗng tan thành bọt nước, không gian vỡ vụn tựa mảnh gương bị ai đập nát.

Đôi mắt có chút đỏ của Vấn Thiên còn chưa kịp nhận thấy, không gian đen tối đã lại ngập tràn quanh thân.
Đêm nay mơ thế đủ rồi!
Nơi phòng cao nay đã ngập nắng, có thân ảnh thiếu niên sốt sắng bên bàn nước, nóng ruột nhìn đến cái giường đặt ở một góc kia.
Đã sắp trưa, vậy mà Vấn Thiên vẫn chưa tỉnh.
Ô đen cuối cùng đình chỉ, thu lại rồi lại lặng im bên mép giường.
Máu kia thôi điên dại, ngưng lại mà đọng lại nơi thân.
Không gian u ám cuộn trào lần cuối, rồi như bao sợi chỉ chui hết tất cả vào cơ thể tàn tạ của Vấn Thiên.
Huỳnh Chấn Vũ mắt hoá cười, biết là đau đớn ấy đã xong, lại không dám lỗ m ãng đến bên giường, vẫn là lo lắng mà đứng đó trầm ngâm.

Vấn Thiên cuối cùng cũng mở được mắt, cơ thể đau đớn, mi trĩu nặng, lòng lại là ngập tràn đau thương.
Vấn Thương thở dài một hơi, mong trút đi chút ưu phiền.

Bất quá ưu phiền kia, vẫn vật vờ trong tâm trí.
--Huynh ổn chứ?
Cuối cùng Huỳnh Chấn Vũ không nhịn được, vội chạy đến bên giường mà hỏi han.
Vấn Thiên nhìn đến, thấy khuôn mặt nhợt nhạt của Huỳnh Chấn Vũ, biết gã cả đêm không ngủ, lại thấy quan tâm chan chứa trong đôi mắt, hắn cảm động lắm.
Hắn chợt nổi lên suy nghĩ ấu trĩ, nếu cái khung cảnh trong giấc mơ lặp lại cho hắn cùng những người thân thuộc cạnh bên, hắn sẽ làm gì.

Có lẽ sẽ giống như Kim Đắc, nhưng Kim Đắc chết rồi, như vậy kẻ ở lại sẽ khó chịu mà dằn vặt.

Chỉ là, với cái thực lực yếu kém của hắn, chết đi cũng chắc gì cứu được ai.

Hay hắn sẽ giống như đại ca, đến là đón, gặp là giết, bất quá, vẫn là thế, hắn không thể mạnh mẽ như đại ca được, kể cả Kim Đắc cũng không thể.

Nếu Kim Đắc có thể giống với đại ca, cái đội Bảy sẽ không đến mức đau thương như thế.

Vậy thì mong sao, đừng gặp.
Vấn Thiên cố gắng cười, đau đớn thế này, cười thành ra mếu máo, rồi gắng gượng nói ra:
-Chút nữa thôi là khoẻ rồi!
Huỳnh Chấn Vũ nhìn đến khuôn mặt máu me của Vấn Thiên, cười khổ, vành mắt đỏ càng thêm đỏ, thầm nghĩ: “Sắp khoẻ? Như lời huynh nói thì thế gian này nào có ai sắp chết.”
Huỳnh Chấn Vũ cũng không dám nói ra câu ấy.

Bởi vì quả thật, Vấn Thiên nhìn như sắp chết, sinh cơ lại vẫn còn nở rộ.

Chỉ là tàn tạ như vậy, nhìn đến là lo lắng.
Vấn Thiên cố gắng ngồi dậy.

Giấc mơ ban nãy, hắn thấy được đau thương rồi, cũng không có ngoại lệ, vẫn là khổ đau.

Chỉ là không biết, khổ đau ấy đã là tận cùng của giấc mơ này chưa.
Thấy Vấn Thiên thẫn thờ, Huỳnh Chấn Vũ hiểu được tâm tình người thiếu niên ấy.

Đau buồn sau mỗi giấc mơ, là cái cảm giác kinh khủng thế nào chứ, Vấn Thiên nếu vô tâm có khi lại tốt.

Nhưng nếu là kẻ vô tâm thì đã không mặc xác bản thân mà tìm đường sống cho kẻ khác.

Sống như Vấn Thiên thiệt thòi quá.
Sống bằng tình cảm vốn là thứ mà tu hành giới này luôn cố tình quên đi.

Vấn Thiên chẳng thể tu hành nhưng không thể tránh khỏi dây dưa với chốn cao xa ấy.

Bất quá, lại không bị ảnh hưởng.
Huỳnh Chấn Vũ sống đến bây giờ, thứ tình cảm trân quý nhất chắc cũng chỉ có người đại ca ở quê nhà, giờ có thêm Vấn Thiên.

Còn cha mẹ, chẳng hiểu sao hắn thấy xa lạ, chắc có lẽ đại đạo xa xôi của họ, hắn không thèm nhìn đến, mà cũng bởi ở cái xa xôi ấy, không có hắn.
Tu hành thời gian dài đằng đằng, tính bằng năm, đến cả chục năm, thậm chí trăm năm, nhưng quãng thời gian ấy, nếu là kẻ si đạo, cũng chỉ tẻ nhạt mà tu hành, kết nối với thế gian chẳng có bao nhiêu thời khắc.

Huỳnh Chấn Vũ tính ra gặp Vấn Thiên chỉ tính bằng ngày, tình cảm trong đó lại nhiều đến nỗi hắn chẳng hiểu, mười mấy năm sống trên đời hắn chỉ cô đơn một mình hay sao.

Đại ca quan tâm hắn, nhưng nó gửi gắm qua bao câu mắng chửi, có lúc thật sự tủi thân, chỉ nghĩ bản thân lạc lõng.

Thấy Vấn Thiên yêu quý thế gian này như vậy, Huỳnh Chấn Vũ thấy lạ lẫm, cũng thấy hứng thú, giờ thêm lấy hạnh phúc, vì có người thương yêu mình tới vậy.

Trời ngoài kia rợp nắng lại chẳng thể sưởi ấm tâm tình kẻ mang lạnh buốt.
Vấn Thiên buồn vì đồng cảm trong hắn.

Huỳnh Chấn Vũ buồn vì tình cảm trong hắn.
- Kế hoạch của đệ không có sai sót gì chứ?
Vấn Thiên khẽ cười lên tiếng.

Nhìn đến khuôn mặt đang đượm buồn kia hắn thừa biết thằng bé lại sinh tâm sự, hắn đành đánh lời mà kéo nó ra.
Huỳnh Chấn Vũ nghe vậy khẽ giật mình, lại thấy đôi mắt long lanh kia quan tâm nhìn, mỉm cười mà xua lấy tâm sự trào dâng, gật đầu nhẹ giọng đáp:
- Huynh yên tâm, chỉ cần đêm nay huynh kéo được gã lông mày rậm kia đến đó, đại sự liền thành.
Nhìn đến vẻ mặt tự tin của Huỳnh Chấn Vũ, Vấn Thiên quả thật khó hiểu.

Lúc trước hắn đang đau đầu suy tính kế hoạch thì đệ ấy chẳng biết bằng cách nào đã sắp xếp ổn thoả tất cả.

Hắn hơi hồ nghi nhưng khi đi đến cái tiểu sơn ngoại thành, hắn dần hiểu ra, nhà giàu có cách đánh nhau của nhà giàu.

Hắn tuy không giàu nhưng kẻ cạnh bên, lại giàu đến khó tưởng tượng.
- Vậy là được!
...
Đế Đô có một nơi gọi là Hoàng Minh Giám, lập ra từ thời Ngu quốc mới lập, cốt yếu để thu nhân tài bồi dưỡng cho quốc gia.

Gọi nó là một cái trường học do hoàng triều ngự giám cũng chẳng sai tí gì.
Hôm nay Hoàng Minh Giám cờ hoa treo khắp nơi, không khí lại trang nghiêm đến ngột ngạt, cả khuân viên rộng lớn im lặng như tờ, chỉ có thi thoảng vang lên vài tiếng trống xa xa.

Điều này vốn là bình thường, bởi hôm nay Ngu quốc diễn ra kì thi Hội ba năm một lần.
Bên ngoài Hoàng Minh Giám có đường Cổ Xa, vốn gần nơi kinh thư, cũng chẳng có gì là nhộn nhịp, nay có kì thi quan trọng, càng thêm vắng vẻ.

Không phải vì quan binh cấm cản, nơi đây phần nhiều là hàng nước, mà uống trà trong cái không khí ngột ngạt ấy mấy ai ung dung làm được.
Uống trà phải là ung dung, nhưng đôi khi uống trà chỉ đơn giản là giải khát.

Vấn Thiên lúc này không ung dung, cũng không khát, phần nhiều hơn là muốn nhìn xem, cái không khí ngột ngạt đang đè ép Từ Hiếu Sinh lúc này.
- Huynh không định tạm biệt Hiếu Sinh huynh sao?
Huỳnh Chấn Vũ mắt cũng chẳng nhìn về Hoàng Minh Giám phía xa xa, đăm chiêu nhìn chén trà trước mặt, bình tĩnh hỏi.
- Ta nhận ra một điều, tu hành giả vốn tách biệt trần thế nhưng thực ra, thứ vướng bận nhất lại là trần thế.

Nếu có thể bớt phần liên hệ, mới có thể ung dung mà phi bước.
Huỳnh Chấn Vũ tinh ý, nhận ra chút đắn đo trong câu nói ấy của Vấn Thiên.

Lại thấy ánh mắt kia vẫn xa xăm nhìn về Hoàng Minh Giám, không kìm được cất lời:
- Đại đạo vô tình là lí do kẻ cao xa trốn tránh thực tại, đã là người sao có thể vô tình, dù là tu hành giả thì vẫn chỉ là người.

Có khi, chính bởi dây dưa với trần thế mới khiến kẻ tu hành đạp đến đỉnh cao.
Vấn Thiên nghe Huỳnh Chấn Vũ nói ra, quả thật có điều đúng đắn.

Chỉ là, nếu kẻ tu hành gặp phải nguy cơ, thậm chí là hoạ sát thân, cái dây dưa trần thế ấy liền sẽ thành gánh nặng, gánh nặng cho tất cả.

Nghe Kim Đắc nói về Hứa Niên khi đó, hắn liền nhận ra vài điều bản thân hắn hiểu lầm.

Hứa Niên không vì sức mạnh mà phản bội, hắn vì tình thân mà phản bội.

Chung quy vẫn là phản bội, nhưng lý do kia đúng là khó mà bắt bẻ.
Cũng vì thế, hắn mới ngộ ra, nếu bản thân hắn muốn dấn thân vào tu hành giới, cái tình cảm gắn bó với trần thế mà hắn đang mang sẽ liên lụy đến họ.

Nếu hắn lâm vào hoàn cảnh giống Hứa Niên, đương nhiên hắn sẽ không chọn như thế, nhưng kẻ mang sức mạnh tuyệt đối, sẽ không cho hắn lựa chọn con đường êm ả, kết cục đau khổ nhất sẽ từ đó mà ra.
Đêm nay hắn lấy kiếm về, cũng chẳng sợ thân vong mạng tuyệt, chỉ sợ vạn nhất có điều gì sơ sót, để ai đó không thiện bắt được lấy hành tung, người thân của hắn vậy liền không yên ổn.

Lại nhớ đến cái bình tĩnh đến kim tởm của Đẳng Duy Nhất, hắn thấy lo lắng.

Từ Hiếu Sinh nếu chẳng may bị kéo vào, sống không nổi.
Không từ biệt Từ Hiếu Sinh cũng chẳng làm mối liên hệ của bọn hắn biến mất, đấy đơn thuần chỉ là Vấn Thiên tự an ủi lòng mình.
- Huynh an tâm đi, chúng ta từ trước tới giờ vẫn cẩn thận quan sát, chắc chắn chưa để lộ hành tung.

Chỉ cần đem nay không xảy ra biến số, tất cả chúng ta đều sẽ an toàn.
- Chỉ sợ có người hữu tâm để ý.
- Ai lại để ý hai thằng nhóc phàm nhân.

Người đệ có trọng bảo, kẻ dù tu vi cao thâm cũng khó mà nhìn ra pháp lực, người dị biệt như huynh thế gian này càng là khó tìm.

Người hữu tâm nếu có, cũng chẳng thể tưởng tượng ra cái gì đâu.
- Mong là vậy!
Đế Đô vẫn nhộn nhịp như nhịp sống hằng ngày của nó.

Hai bóng thiếu niên từ từ mà nhẹ bước.

Quán bánh canh nhà họ Thúc chẳng hiểu sao hôm nay đóng cửa, nhưng kì lạ là, cái không khí ủ ê khó hiểu trong đó nay đã biến đâu chẳng thấy.
Nơi góc phố, Vấn Thiên đứng nhìn, Huỳnh Chấn Vũ cũng đứng nhìn.
- Thúc Khang tỉnh lại rồi!
Huỳnh Chấn Vũ nhẹ giọng cất lời.
- Vậy thì đi thôi!
 
Tương Tư Tán
Chương 141: 141: Con Kiến Nhỏ Mang Lòng Từ Bi


Bích Hoa tiểu sơn lại được đón những vị khách nhân rảnh rang đã lâu chưa tới.

Nói là lâu thật ra cũng chỉ có mấy ngày.
Từ mấy ngày trước đã bố trí xong tất cả, Huỳnh Chấn Vũ cũng lười chẳng thèm quay lại nhìn đến, vài gã phàm nhân nào nhìn ra được cái gì kì quái.

Nay đến nhìn lại, đúng là y nguyên.
Có điều, hôm nay đến đây cũng không được khoái hoạt như mọi ngày.

Vấn đề như cũ, gã ca ca của hắn tâm tình lại có điều xôn xao.
Bích Hoa tiểu sơn tuy không cao nhưng được cái khá rộng, bên sườn núi thậm chí có cả một khoảng bằng phẳng, lại thêm vào một cái đầm sen trong đó, thi ý quả thật dạt dào.

Mùa này sen nở, đến Bích Hoa tiểu sơn tầm này cũng không chỉ độc nghe đám ve sầu huyên náo, nói như trước kia thật sự có điều quá đáng.
Trời giờ đã đổ sắc đen, màn tối hôm nay thế mà u ám, trăng chả có, sao lại càng không, có lẽ đêm nay mưa lại tới.
Bên đầm sen ngạt ngào hương toả, có đống lửa to nổ vang tí tách, vài con cá chép bay bay theo lửa đỏ rung rinh.
Huỳnh Chấn Vũ tay xoay tròn cành tre, cũng không nhìn đến con cá đã xém đi một mảng trên đống lửa.

Lửa khẽ đảo đưa, mắt long lanh thêm mấy phần.

Mắt long lanh nhìn thiếu niên chòng chành.

Chòng chành cùng mớ suy tư trong lòng.
Thấy Vấn Thiên ủ dột, Huỳnh Chấn Vũ đã không còn cái vẻ sốt sắng như trước nữa.

Ngồi cả đêm nhìn thiếu niên ấy vật vã, rốt cuộc cũng khiến hắn nhận ra vài điều.

Vấn Thiên yêu thương quá nhiều, yêu thương đến nỗi sợ niềm yêu ấy gặp phải tổn thương, yêu thương đến nỗi muốn một mình vẹn toàn mọi thứ.

Rồi nó lớn lao đến độ, khổ mình tốt người cũng chẳng sao.

Vấn Thiên như một cái ô, muốn che tất cả, muốn ôm tất cả.

Chỉ là bé quá, nắng mưa bên ngoài lại thật gắt gao, ô kia che không hết, che không nổi, ô kia không đủ cứng cáp, gió to liền gãy nát.

Nhưng ô vẫn muốn che, dù biết mình sẽ vỡ tan.
Bởi vậy nên, Huỳnh Chấn Vũ biết, Vấn Thiên luôn sợ.

Không phải sợ ô gãy, mà sợ nếu như thật sự gãy mất, lại đâm vào người thân thuộc cạnh bên thì sao.

Huỳnh Chấn Vũ hiểu nhưng cũng không biết phải nói gì.

Mấy ngày trước hắn gắt gỏng vốn không nghĩ sâu xa thứ bản thân Vấn Thiên canh cánh, nay thấu hiểu nên mới lặng im.

Thứ hắn giúp được thì cũng đã làm, cái cánh cánh kia trong lòng Vấn Thiên không phải nói vài ba câu bùi tai liền ngớt, nói theo cách nói của Vấn Thiên, đó là bản ngã.

Đã là bản ngã thì khó mà đổi thay.

Huỳnh Chấn Vũ cũng chỉ là thằng nhóc mười bốn tuổi, nào thật sự hiểu sâu xa, biết nhiều thứ thật đấy nhưng về phương diện cảm xúc, lại không biết gì, đành phó mặc cho thời gian từ từ thay đổi.

Thay đổi Vấn Thiên hoặc là...thay đổi hắn, rồi hắn quay lại thay đổi Vấn Thiên.

Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn phải ở tương lai.
Kẻ thẫn thờ cho thêm củi vào đống lửa, lại nhìn đến gã đệ đệ cạnh bên, thấy hắn đăm chiêu nhìn mình, cũng lặng im không nói.

Bởi đăm chiêu trong lòng hắn, khó nói.
Hắn cũng đang nghĩ tới tương lai.
Con người sinh ra vốn là để đi tới tương lai.

Kim Đắc cũng nói rồi đấy, sống được mới thật sự là tương lai.

Bất quá, Kim Đắc nói vậy cũng không hoàn toàn đúng, chí ít Vấn Thiên nghĩ như vậy.

Bởi vì cái tương lai Kim Đắc muốn nhân tộc này đi tới, Vấn Thiên đang làm, và có khi, vài người khác cũng đang làm.
x*c th*t chung quy phải chết, tư tưởng lại là thứ bất diệt nếu thật sự được tiếp nối vươn xa.
Vấn Thiên đang tiếp nối.
Chỉ là, hắn nghĩ bản thân mình chưa đủ sức.
Sau mỗi giấc mơ, Vấn Thiên thấy cách nghĩ của mình lại xê dịch đi ít nhiều.

Điều đó có lẽ là tốt.

Ảo tưởng trước kia vốn là viển vông, qua bao trải nghiệm Vấn Thiên mới thật sự nhận ra.

Đến hiện tại, thứ hắn muốn làm vẫn là nó nhưng mà giờ đây...lí trí hơn nhiều lắm.
Con người sẽ trưởng thành khi nhận ra bản thân mình nhỏ bé, Vấn Thiên đã nhận ra hắn nhỏ bé đến nhường nào.
Tuổi mới mười năm, đúng thật nhỏ bé, nhưng đó không phải điều bàn tới.

Thứ Vấn Thiên nhận ra, đấy là sức mạnh.

Thứ sức mạnh tuyệt đối khiến hắn trở nên nhỏ bé.
Một kiếm kia của Đẳng Duy Nhất tuy bị ma xà chặn lại, nhưng cái đỉnh cao trong đó khiến Vấn Thiên nhìn mà động rung, hắn không thể nào sống sót với một kiếm ấy.

Kim Cương Diệt Luân Xa của Kim Đắc, hắn cũng không thể đỡ được.
Họ lúc đó là Thiên cảnh, Hứa Niên giờ cũng đã là Thiên cảnh.

Vấn Thiên nếu thực sự gặp phải, hắn sẽ chết như một con kiến nhỏ.

Dí tay liền chết, dẫm qua liền chết, thậm chí nhổ một bãi nước bọt...cũng chết.
Đó là sự thật, một sự thật phũ phàng.

Vấn Thiên nghĩ mình đủ lớn lao, nghĩ mình đủ cứng cỏi để bước đi.

Tiếc là, sự thật không có chỗ cho kẻ tí hon.

Vấn Thiên bước vào tu hành giới, hắn là kẻ tí hon, hắn giống như một con kiến bị những ảo tưởng trong lòng làm cho ngu dốt.
May là, hắn đã nhận ra.
May là, bên cạnh hắn có những người không tí hon như hắn.
Vấn Thiên biết, hắn giờ đây không thể như lần chiến đấu với Duệ Tuân, mang cái đầu đầy mộng mơ mà đánh, không có chuẩn bị, không có hậu thủ.

Để rồi, ngu ngốc mà liên lụy đến Khánh Điệp.

Hiện tại, sắp phải một lần nữa tranh đấu cùng với tu hành giả, hắn biết mình phải làm gì.
Biết mình, biết người.
Kiến cắn voi đủ lâu, voi không chết...nhưng voi sẽ đau.

Chỗ đau ấy cho thêm ít độc dược, voi liền chết.

Hắn không có độc dược, bất quá, hắn có Huỳnh Chấn Vũ cạnh bên.

Huỳnh Chấn Vũ không phải độc dược, bởi hắn là tạo ra độc được, hắn là Luyện Dược Sư.
- Đệ làm cách nào để Hứa Niên dùng Bất Miên Hoa?
Vấn Thiên thoát khỏi trầm tư, khẽ khàng hỏi.
Huỳnh Chấn Vũ thấy cá đã chín, thu lại, nghe Vấn Thiên hỏi đến, mỉm cười mà đáp lời:
- Tu hành giả rốt cuộc không phải thần linh, huống chi thần linh đôi khi còn nhấm nháp hương khói, tu hành giả phải ăn mới sống được.

Trộn Bất Miên Hoa vào trong, nào ai biết.
Vấn Thiên nghe vậy hơi bất ngờ, thứ tưởng như đơn giản như thế lại có thể “hãm hại” một tu hành giả.
Thấy vẻ khó tin của Vấn Thiên, Huỳnh Chấn Vũ bày ra bộ mặt nghiêm túc nói:
- Độc vốn là thứ đơn giản nhưng lại hiệu quả nhất để giết một tu hành giả.

Có điều, nó cũng khó khăn nhất, vì độc trên đời này có quá nhiều thứ nổi bật, độc hương, độc mùi, và cả cảm giác tử vong.

Tu hành giả quá nhảy cảm, thứ nổi bật sẽ không qua mắt được, đặc biệt nếu liên quan tới mạng sống.
Huỳnh Chấn Vũ nói đến đây, ngón tay khẽ đưa lên trước mặt, một viên cầu nhỏ mang theo hương nồng đột nhiên xuất hiện.

Ngón tay dị động, khối vầu nhỏ đi theo, tay kia cầm lên xiên cá, tay rung, bụi phấn rơi xuống.

Rồi khối cầu biến mất như cách nó hiện, Huỳnh Chấn Vũ thu tay nhẹ nhàng nói tiếp:
- Nhưng mà, Bất Miên Hoa lại khác, dược tính lạ kì chẳng có điều gì nổi bật.

Sinh ra không phải độc, nhưng nguy hiểm chẳng khác gì độc, đưa ta vào giấc ngủ, một kiếm chém qua, vậy liền không tỉnh được nữa.

Huỳnh Chấn Vũ cắn lấy miếng cá nướng thơm nức mũi trước mặt mình, chậm rãi nhai mà cảm nhận thứ mình chưa từng biết đến.
Vấn Thiên thấy cũng không vội, Huỳnh Chấn Vũ vẫn thỉnh thoảng làm ra vài điều thần thần bí bí.

Có điều, bụi phấn kia là Bất Miên Hoa, thằng bé này muốn thức trắng mấy đêm nữa sao?
- Tiếc là, lại không làm được như thế với Hứa Niên.

Tên đi theo hắn đa nghi, thấy Hứa Niên miên man sẽ không cho chúng ta cơ hội tiếp cận.

Quan trọng nhất đấy là, huynh vậy mà không nỡ giết người.
Huỳnh Chấn Vũ nói đến đây, đôi mắt đăm chiêu nhìn Vấn Thiên.

Đôi mắt ấy như muốn hỏi, không phải tăng nhân lòng mang đại đức, sao lại từ bi? Kẻ đáng chết nếu không giết, sao lăn lộn được ở chốn viễn siêu này?
Vấn Thiên nhìn ra nghi hoặc trong đôi mắt long lanh ấy, hắn mỉm cười rồi điềm tĩnh cất lời:
- Con người chung quy nên có một cơ hội quay đầu.
- Kẻ cứng đầu không thể quay đầu.

Tu hành giả là những kẻ cứng đầu.
Huỳnh Chấn Vũ lắc đầu nói.
- Sẽ có kẻ được yêu thương cảm hoá.
- Huynh không phải Đức Phật!
- Đức Phật không quan tâm mình là Đức Phật.

Ta là ai không quan trọng, thay đổi thế giới này mới là quan trọng.
Nghe lời ấy của Vấn Thiên, Huỳnh Chấn Vũ biết thế giới quan của mình khác xa Vấn Thiên quá nhiều.

Khái niệm về tu hành giới của hắn có quá nhiều cực đoan, tuy nhiều lúc chối bỏ nhưng đúng thật nó không hề sai.

Hắn lo sợ Vấn Thiên vì cái lòng thánh mẫu của mình mà chết, quả thật rất dễ chết, bởi Vấn Thiên chỉ là một phàm nhân.

Tu hành giả chỉ coi phàm nhân là con sâu cái kiến, nào có ai nghe thứ không để trong mắt rao giảng yêu thương mà cảm hoá.
Đó là ngây thơ ư? Nhưng Vấn Thiên rất chín chắn.
Hay là ngu dốt? Nhưng kẻ ngu dốt nào ai giỏi giang như Vấn Thiên.
Vậy là cứng đầu.

Tu hành giả cũng là những kẻ cứng đầu.
Đành xem đầu ai cứng hơn.
Huỳnh Chấn Vũ lắc đầu cười.

Ngả ra nằm lên thân Tiểu Hắc đang ngáy nhỏ sau lưng.

Mở mắt nhìn trời đêm đơn sắc, thấy mây đen kéo đàn, nghe gió đêm lạnh lùng, chờ đợi cuộc chiến kinh diễm sắp diễn ra.
Vấn Thiên mắt vẫn như sao, cầm lấy ô đen mà nhìn ngắm.

Tâm chòng chành, cầm ô liền hết.

Vấn Thiên tựa một cái ô, nhưng cái ô đó hiện tại giống như cái ô trong tay hắn, chưa thể mở ra mà che chở cho ai được, cũng không thể cứng rắn mà đón đỡ cái gì quá lớn lao.

Ô kia cần được thêm thắt, Vấn Thiên cần được vun đắp.

Vấn Thiên thấy lòng dịu lại, nhẹ đứng dậy bước tới bờ sen.

Lá sen vì gió lay mà đung đưa trong gió.

Hoa sen thơm ngát vì đung đưa mà để hương thoang thoảng theo gió.
Vấn Thiên hai tay chắp sau lưng, nhìn tối tăm trước mắt.

Mắt hắn nhìn được, cũng không có tối tăm, chăm chú mà nhìn, như thi nhân tức cảnh sinh tình.

Có điều, Vấn Thiên không biết làm thơ.

Hắn cũng không có tâm hồn thi sĩ, bởi hắn sắp đánh nhau rồi.
“Gió lang thang từng tràng ve vuốt.

Mây trời sướt mướt sắp chẳng níu nổi giọt mưa.

Lòng lưa thưa vài điều còn canh cánh.

Tâm chòng chành sóng sánh mảnh đầm hoa.”
 
Back
Top Bottom