Tiếng pháo chúc mừng nổ vang khắp kinh thành, nhưng phủ tướng quân lại lạnh lẽo đến kỳ lạ.
Hôm nay là ngày Đại tướng quân Lục Trạm Nguyệt nghênh thân.
Cả kinh thành đều biết vị tướng quân lạnh như sương giá kia vừa mới từ chiến trường trở về, tay còn chưa sạch máu, đã phải lập tức khoác hỷ bào cưới nữ tử gả đến theo thánh chỉ.
Một thân hỷ phục đỏ đẹp đến mức chói mắt, nhưng sắc đỏ ấy rơi vào mắt hắn chỉ mang theo sự mỉa mai.
Hắn mặc chiến giáp đen tuyền, không thay y phục, mùi máu tanh còn phảng phất bên tay áo.
Cả hôn lễ, hai người chưa từng nhìn nhau một lần.
Tô Cẩm Nguyệt ngồi trong tân phòng, ánh nến đỏ lay động chiếu lên dung nhan tinh tế, đôi mắt dài khẽ cụp xuống, che giấu hết thảy cảm xúc.
Bên ngoài, tiếng chúc tụng huyên náo dần tắt, chỉ còn lại tiếng bước chân trầm ổn vang lên trên nền gạch lạnh.
Cửa phòng bị đẩy ra.
Lục Trạm Nguyệt bước vào, thân hình cao lớn như một bức tường chắn ngang ánh nến, bóng lưng phủ xuống đầy sát khí.
"Tô gia đúng là thủ đoạn không tệ."
Giọng hắn lạnh nhạt, tựa hồ chẳng mang theo chút cảm xúc nào: "Bán con gái cầu vinh, ép ta phải cưới một nữ tử mình chưa từng gặp mặt."
Tô Cẩm Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt trong suốt phản chiếu gương mặt cứng cỏi của hắn.
Nàng cười khẽ, giọng nhẹ như gió thoảng:
"Lục tướng quân, người sai rồi.
Không phải Tô gia cầu vinh... mà là bệ hạ ban hôn."
Hắn nhếch môi cười lạnh, ánh mắt sắc như đao:
"Vậy thì, phu nhân, đêm nay ngươi định hầu hạ bản tướng thế nào đây?"
Không phải câu hỏi, mà là mệnh lệnh.
Một đêm tân hôn, một đỏ một đen.
Một người mang áo cưới, một người mang chiến bào.
Một bên là cô dâu tân nương, một bên là sát khí chưa tan.
Tô Cẩm Nguyệt nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt đẹp đẽ ấy... không hề mang theo tình ý, chỉ có sự bình tĩnh đến vô cảm.
Nàng biết rõ - ngày hôm nay chỉ là khởi đầu.
Hỷ phục đỏ rực, ánh nến đỏ rực, ngay cả vạt rèm treo quanh giường cũng đỏ đến chói mắt.
Nhưng trong căn phòng này, không có lấy một chút ấm áp.
Lục Trạm Nguyệt đứng đó, không bước tới gần, chỉ nhìn nàng từ trên cao, ánh mắt lạnh như băng đóng dưới đáy giếng.
"Tô tiểu thư, ngươi gả cho ta là vì cái gì?
Quyền thế?
Danh vị?
Hay là..."
Giọng nói khẽ trầm xuống, ánh mắt hắn như đao lướt qua người nàng: "Tính mạng của toàn bộ Tô gia?"
Tô Cẩm Nguyệt khẽ ngước mắt, hàng mi dài run run dưới ánh nến.
"Ngài nghĩ thế nào... thì là thế đó."
Một câu nói, nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng ẩn sâu trong đó là ngọn lửa thù hận bị giấu kín đến cực điểm.
Lục Trạm Nguyệt cười nhạt.
Hắn ghét nhất là kiểu nữ tử mềm yếu giả bộ thuận theo, càng ghét những kẻ vì mục đích riêng mà bán đứng chính mình.
Ánh mắt hắn tối dần, từng bước, từng bước tiến đến gần.
"Ngươi muốn trở thành tướng quân phu nhân?"
"Ngươi muốn dựa vào ta để trèo lên cao?"
"Hay... muốn nửa đời sau đều dựa vào giường này để cầu sống?"
Giọng điệu càng lúc càng lạnh, mùi sát khí từ chiến trường dường như vẫn còn bám trên áo giáp, cuộn vào từng hơi thở quanh nàng.
Tô Cẩm Nguyệt không nhịn được khẽ siết chặt góc váy, nhưng vẫn ngẩng đầu, đối diện với hắn không né tránh.
"Nếu ngài cảm thấy ta bẩn, có thể lập tức bỏ ta."
Nói xong, nàng khẽ cười - nụ cười ấy đẹp như đóa hoa nở trong đêm, nhưng lại thấm đẫm bi thương.
Bỗng nhiên, bàn tay mang theo vết chai sạn do trường kỳ cầm đao của hắn nắm lấy cằm nàng, nâng lên.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn hơi thở giao nhau.
"Ta chưa bao giờ... thích thứ gì dơ bẩn."
"Nhưng ngươi muốn trèo lên giường ta, ta sẽ thành toàn."
Giây tiếp theo, hắn mạnh mẽ kéo nàng vào lòng, nụ hôn như cưỡng đoạt, như trừng phạt, như giết chết sạch mọi kiêu ngạo cuối cùng của nàng.
Tô Cẩm Nguyệt nhắm mắt lại, để mặc bản thân bị cuốn vào hơi thở lạnh lẽo ấy.
Trong lòng nàng chỉ còn lại một câu: "Ngươi nợ ta...
đời này ta nhất định đòi lại từng chút một."