Cập nhật mới

Khác Tướng Quân, Thỉnh Thu Hồi Lòng Người

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
396496067-256-k481975.jpg

Tướng Quân, Thỉnh Thu Hồi Lòng Người
Tác giả: jeniuoi
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nữ chính là tiểu thư dòng dõi thư hương, gả vào phủ Đại tướng quân theo thánh chỉ để liên kết quyền lực.

Nhưng thật ra, cô chính là con gái duy nhất còn sống sót của một gia tộc từng bị tru di, sống trong thân phận giả, mang trong lòng mối hận thù ngấm ngầm.

Nam chính là Đại tướng quân quyền khuynh triều dã, lạnh lùng sát phạt, tay nhuốm đầy máu, từng chịu ơn gia tộc nữ chính năm xưa mà không biết thân phận thật của nàng.

➡ Kết hôn chỉ là khởi đầu, ân oán đời trước, yêu hận đời này, từng lớp bí mật dần bị bóc trần.



tướngquân​
 
Tướng Quân, Thỉnh Thu Hồi Lòng Người
Chương 1 : Một Đỏ Một Đen


Tiếng pháo chúc mừng nổ vang khắp kinh thành, nhưng phủ tướng quân lại lạnh lẽo đến kỳ lạ.

Hôm nay là ngày Đại tướng quân Lục Trạm Nguyệt nghênh thân.

Cả kinh thành đều biết vị tướng quân lạnh như sương giá kia vừa mới từ chiến trường trở về, tay còn chưa sạch máu, đã phải lập tức khoác hỷ bào cưới nữ tử gả đến theo thánh chỉ.

Một thân hỷ phục đỏ đẹp đến mức chói mắt, nhưng sắc đỏ ấy rơi vào mắt hắn chỉ mang theo sự mỉa mai.

Hắn mặc chiến giáp đen tuyền, không thay y phục, mùi máu tanh còn phảng phất bên tay áo.

Cả hôn lễ, hai người chưa từng nhìn nhau một lần.

Tô Cẩm Nguyệt ngồi trong tân phòng, ánh nến đỏ lay động chiếu lên dung nhan tinh tế, đôi mắt dài khẽ cụp xuống, che giấu hết thảy cảm xúc.

Bên ngoài, tiếng chúc tụng huyên náo dần tắt, chỉ còn lại tiếng bước chân trầm ổn vang lên trên nền gạch lạnh.

Cửa phòng bị đẩy ra.

Lục Trạm Nguyệt bước vào, thân hình cao lớn như một bức tường chắn ngang ánh nến, bóng lưng phủ xuống đầy sát khí.

"Tô gia đúng là thủ đoạn không tệ."

Giọng hắn lạnh nhạt, tựa hồ chẳng mang theo chút cảm xúc nào: "Bán con gái cầu vinh, ép ta phải cưới một nữ tử mình chưa từng gặp mặt."

Tô Cẩm Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt trong suốt phản chiếu gương mặt cứng cỏi của hắn.

Nàng cười khẽ, giọng nhẹ như gió thoảng:

"Lục tướng quân, người sai rồi.

Không phải Tô gia cầu vinh... mà là bệ hạ ban hôn."

Hắn nhếch môi cười lạnh, ánh mắt sắc như đao:

"Vậy thì, phu nhân, đêm nay ngươi định hầu hạ bản tướng thế nào đây?"

Không phải câu hỏi, mà là mệnh lệnh.

Một đêm tân hôn, một đỏ một đen.

Một người mang áo cưới, một người mang chiến bào.

Một bên là cô dâu tân nương, một bên là sát khí chưa tan.

Tô Cẩm Nguyệt nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt đẹp đẽ ấy... không hề mang theo tình ý, chỉ có sự bình tĩnh đến vô cảm.

Nàng biết rõ - ngày hôm nay chỉ là khởi đầu.

Hỷ phục đỏ rực, ánh nến đỏ rực, ngay cả vạt rèm treo quanh giường cũng đỏ đến chói mắt.

Nhưng trong căn phòng này, không có lấy một chút ấm áp.

Lục Trạm Nguyệt đứng đó, không bước tới gần, chỉ nhìn nàng từ trên cao, ánh mắt lạnh như băng đóng dưới đáy giếng.

"Tô tiểu thư, ngươi gả cho ta là vì cái gì?

Quyền thế?

Danh vị?

Hay là..."

Giọng nói khẽ trầm xuống, ánh mắt hắn như đao lướt qua người nàng: "Tính mạng của toàn bộ Tô gia?"

Tô Cẩm Nguyệt khẽ ngước mắt, hàng mi dài run run dưới ánh nến.

"Ngài nghĩ thế nào... thì là thế đó."

Một câu nói, nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng ẩn sâu trong đó là ngọn lửa thù hận bị giấu kín đến cực điểm.

Lục Trạm Nguyệt cười nhạt.

Hắn ghét nhất là kiểu nữ tử mềm yếu giả bộ thuận theo, càng ghét những kẻ vì mục đích riêng mà bán đứng chính mình.

Ánh mắt hắn tối dần, từng bước, từng bước tiến đến gần.

"Ngươi muốn trở thành tướng quân phu nhân?"

"Ngươi muốn dựa vào ta để trèo lên cao?"

"Hay... muốn nửa đời sau đều dựa vào giường này để cầu sống?"

Giọng điệu càng lúc càng lạnh, mùi sát khí từ chiến trường dường như vẫn còn bám trên áo giáp, cuộn vào từng hơi thở quanh nàng.

Tô Cẩm Nguyệt không nhịn được khẽ siết chặt góc váy, nhưng vẫn ngẩng đầu, đối diện với hắn không né tránh.

"Nếu ngài cảm thấy ta bẩn, có thể lập tức bỏ ta."

Nói xong, nàng khẽ cười - nụ cười ấy đẹp như đóa hoa nở trong đêm, nhưng lại thấm đẫm bi thương.

Bỗng nhiên, bàn tay mang theo vết chai sạn do trường kỳ cầm đao của hắn nắm lấy cằm nàng, nâng lên.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn hơi thở giao nhau.

"Ta chưa bao giờ... thích thứ gì dơ bẩn."

"Nhưng ngươi muốn trèo lên giường ta, ta sẽ thành toàn."

Giây tiếp theo, hắn mạnh mẽ kéo nàng vào lòng, nụ hôn như cưỡng đoạt, như trừng phạt, như giết chết sạch mọi kiêu ngạo cuối cùng của nàng.

Tô Cẩm Nguyệt nhắm mắt lại, để mặc bản thân bị cuốn vào hơi thở lạnh lẽo ấy.

Trong lòng nàng chỉ còn lại một câu: "Ngươi nợ ta...

đời này ta nhất định đòi lại từng chút một."
 
Tướng Quân, Thỉnh Thu Hồi Lòng Người
Chương 2 : Hỷ Phòng Như Lồng Giam


Ánh nắng buổi sớm tràn qua cửa sổ, rọi vào lớp hỷ phục đỏ đã bị vò nát đặt nơi góc giường.

Tô Cẩm Nguyệt vẫn chưa ngủ.

Đêm qua, nàng không rơi một giọt nước mắt nào.

Bàn tay trắng nõn khẽ siết lấy vạt áo, dấu đỏ trên cổ tay hiện rõ, nhắc nhở nàng về sự thật tàn nhẫn: Nàng đã thật sự trở thành thê tử của Lục Trạm Nguyệt.

Nhưng danh phận ấy chẳng mang theo chút ấm áp nào.

Ngoài cửa truyền đến tiếng hạ nhân cúi đầu hành lễ:

"Tướng quân, ngài đi sớm vậy sao?"

Giọng nói lạnh nhạt của Lục Trạm Nguyệt vang lên:

"Cần phải làm rõ mấy chuyện ở quân doanh.

Thừa dịp hôm nay trời đẹp, xử lý luôn."

Tô Cẩm Nguyệt ngồi dậy, chỉnh lại xiêm y, nhẹ nhàng buông rèm châu xuống.

Hắn rốt cuộc vẫn là muốn tránh nàng như tránh ôn dịch.

Nàng cười nhạt.

"Tốt lắm... ngươi càng hận ta, càng khinh thường ta, ngày đó ngươi phát hiện ra sự thật... càng đau hơn."

Ánh mắt nàng dần dần trở nên lạnh như băng.

-

Trong phủ tướng quân, người hầu lặng lẽ bàn tán:

"Tân nương gia thật đáng thương...

Đêm động phòng, tướng quân chẳng thèm ở lại, sáng sớm đã bỏ đi."

"Chắc là ép cưới thôi, tướng quân ghét cô ấy cũng đúng..."

Tô Cẩm Nguyệt nghe thấy hết, nhưng chỉ yên lặng, đôi mắt không gợn sóng.

"Để các ngươi cười nhạo ta... không sao."

Chỉ cần sống.

Chỉ cần sống, đến khi đủ mạnh, ta sẽ khiến những kẻ hại Tô gia... từng tên từng tên, nợ máu trả bằng máu.

-

Ba ngày sau, trong một buổi yến tiệc, Lục Trạm Nguyệt và nàng cùng xuất hiện.

Hắn vẫn lạnh lùng xa cách, nàng vẫn dịu dàng đoan trang, giống như một đôi phu thê hữu danh vô thực.

Nhưng trong ánh mắt của vị Đại tướng quân đó...

đã có một tia khó hiểu lướt qua.

Tô Cẩm Nguyệt không giống những nữ tử hắn từng thấy.

Không tham lam, không bám víu, không giở trò trước mặt.

Ngay cả khi bị hắn đối xử như vậy, nàng vẫn đứng thẳng lưng, vẫn cười nhạt như chẳng liên quan đến mình.

Nàng rốt cuộc... muốn gì?

Hắn bắt đầu hoài nghi.

Nhưng Tô Cẩm Nguyệt lại chỉ cúi đầu rót rượu cho hắn, giọng nói mềm nhẹ, trong mắt không có lấy một tia yêu thương:

"Phu quân, ngài mệt rồi, uống chút rượu ấm người."

Cử chỉ ôn nhu, nhưng đáy mắt nàng lạnh như sương mùa thu.

Lục Trạm Nguyệt bỗng nhiên thấy nỗi ngứa ngáy khó chịu dâng lên trong lòng.

Rõ ràng là cưới về để trừng phạt, để cảnh cáo, thế mà càng ngày, hắn lại càng không nhìn thấu nữ nhân này.

Một trận gió nhẹ thổi qua.

Chiếc khăn tay thêu bên hông nàng khẽ lay động, để lộ ra một ký hiệu nhỏ được giấu kỹ - chính là ký hiệu của gia tộc từng bị tru diệt năm đó.

Mà hắn... lại hoàn toàn không hay biết.

-
 
Tướng Quân, Thỉnh Thu Hồi Lòng Người
Chương 3 : Kí Hiệu Bí Ẩn


Gió đêm se lạnh thổi qua dãy hành lang dài phủ tướng quân.

Ánh trăng vằng vặc, sáng rọi cả một góc trời, hắt lên mái ngói lưu ly sắc ánh bạc.

Tô Cẩm Nguyệt đứng lặng dưới hiên, ngón tay mảnh khảnh vuốt nhẹ chiếc khăn tay bên hông.

Đôi mắt nàng chìm vào ánh trăng lạnh, tựa như chẳng còn thuộc về thế gian này nữa.

Một tiếng bước chân khe khẽ vang lên sau lưng.

"Sao không vào phòng?"

Giọng nam trầm thấp vang lên, mang theo mấy phần ý lạnh nhàn nhạt.

Tô Cẩm Nguyệt không quay đầu, chỉ nhẹ nhàng đáp: "Trong phòng ngột ngạt, ra ngoài hít thở chút thôi."

Gió đêm thổi qua, mái tóc dài đen nhánh tung bay, mùi hương thoang thoảng phả vào mũi hắn.

Lục Trạm Nguyệt hơi nheo mắt, ánh nhìn vô thức rơi xuống nơi vạt áo nàng khẽ động, vô tình thoáng thấy mép chiếc khăn thêu bên hông nàng.

Một đường chỉ đen mảnh, khéo léo giấu trong hoa văn rườm rà.

Ánh mắt hắn khựng lại.

Là... ký hiệu của Trấn Nam Vương phủ.

Một tia lạnh lẽo thoáng lóe lên trong đáy mắt Lục Trạm Nguyệt.

Hắn nhớ rõ, gia huy Trấn Nam Vương phủ từng có đường vân đó, rất nhỏ, rất tinh vi, ẩn trong hoa văn để phân biệt thân phận chủ tử và hạ nhân.

Mà Trấn Nam Vương phủ...

đã bị diệt môn cách đây mười năm.

Tô Cẩm Nguyệt cảm nhận được ánh mắt của hắn, ngón tay siết chặt chiếc khăn, khẽ quay đầu, đối diện với đôi mắt đen sâu không thấy đáy kia.

"Làm sao vậy?"

Nàng khẽ hỏi, đôi mắt bình tĩnh đến kỳ lạ.

Trong khoảnh khắc ấy, Lục Trạm Nguyệt bỗng thấy người nữ tử trước mắt mình, dịu dàng đoan trang bao nhiêu... thì cũng xa lạ bấy nhiêu.

"Không có gì."

Hắn thản nhiên rời mắt, lạnh nhạt đáp.

Nhưng trong lòng, sóng ngầm đã bắt đầu dâng lên.

Nếu nàng thật sự có liên quan đến Trấn Nam Vương phủ...

Vậy, cuộc hôn nhân này... có khi nào chỉ là một cái bẫy?
 
Tướng Quân, Thỉnh Thu Hồi Lòng Người
Chương 4 : Ám Sát Trong Đêm


Đêm ấy, gió nổi lên từ phương Bắc, cuốn theo hơi lạnh thấm xương.

Ánh trăng mờ mịt bị mây đen che phủ, cả phủ tướng quân chìm trong tĩnh lặng.

Trong phòng, Tô Cẩm Nguyệt đang trải một bức tranh cũ dưới ánh nến, tỉ mỉ viết lại những mảnh vụn ký ức về gia tộc.

Bỗng, một cơn gió lạ len vào từ khe cửa.

Một tiếng động rất nhẹ.

Nàng ngẩng đầu, ánh mắt lập tức trở nên cảnh giác.

"Ai?"

Không có tiếng trả lời.

Chỉ có tiếng gió xào xạc ngoài vườn, lẫn trong đó là tiếng bước chân cực khẽ, như mèo rình chuột.

Tô Cẩm Nguyệt chậm rãi đứng dậy, tay nắm chặt chiếc trâm ngọc cài trên tóc.

Ầm!

Cửa sổ bị đạp tung.

Một bóng đen vụt vào như tia chớp, ánh dao lạnh lóe lên trong tay, không mang theo một chút do dự nào - rõ ràng là sát thủ chuyên nghiệp.

Nàng vừa lui lại, vừa vung trâm đâm tới, nhưng sức lực yếu hơn, chỉ kịp tránh lệch đi mũi dao.

Lưỡi dao sượt qua vai, máu thấm ướt lớp áo mỏng.

"Giết nàng.

Kẻ biết chuyện không nên tồn tại."

Giọng của sát thủ khàn khàn, lộ rõ sát ý.

Trong khoảnh khắc lưỡi dao sắp đâm vào ngực, một tiếng xé gió vang lên.

Soẹt!

Ánh thép lóe lên giữa màn đêm.

Lưỡi kiếm sắc bén xuyên thẳng qua ngực tên sát thủ, máu bắn tung tóe, vấy lên tay áo chiến bào đen.

Lục Trạm Nguyệt đứng ở ngưỡng cửa, áo choàng bị gió thổi tung, ánh mắt sắc lạnh như vực sâu không đáy.

"Ai sai ngươi đến?"

Hắn trầm giọng hỏi.

Tên sát thủ trợn mắt, máu trào ra từ khóe miệng, không kịp nói một câu nào, lập tức ngã xuống tắt thở.

Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt hắn vô tình lướt qua vai Tô Cẩm Nguyệt - vết máu đỏ thẫm lan dần trên làn vải trắng.

"Ngươi bị thương."

Giọng hắn lạnh nhạt.

Nàng siết chặt trâm ngọc, đôi mắt bình tĩnh nhìn hắn: "Không sao.

Một chút vết thương, chưa chết được."

Không chết, bởi vì nàng còn chưa báo thù xong.

Lục Trạm Nguyệt tiến lên một bước, cúi người bế bổng nàng lên.

Hơi thở của hắn mang theo mùi máu nhàn nhạt, giọng nói không còn lạnh lùng mà mang theo tia sát khí chưa tan:

"Trong phủ của ta, không ai có thể động vào ngươi.

Nếu ngươi dám chết trước khi ta cho phép... ta sẽ đào ngươi từ địa ngục về."

Tô Cẩm Nguyệt ngẩng đầu, nhìn thấy trong đôi mắt kia - sau tầng lạnh nhạt xa cách, là một tia lửa tối tăm âm ỉ bùng lên.

Lần đầu tiên, nàng cảm nhận được, sự bảo vệ này... không hẳn chỉ là vì danh dự.

Có lẽ, còn có một thứ khác, mập mờ chưa gọi tên.

Bên ngoài phủ, bóng đêm cuộn tròn, báo hiệu một cơn giông lớn sắp kéo đến.
 
Tướng Quân, Thỉnh Thu Hồi Lòng Người
Chương 5 : Dò Thăm Trong Bóng Tối


Sáng sớm hôm sau, bầu trời phủ đầy mây xám, ánh nắng không thể xuyên qua tầng mây dày đặc.

Trong đại sảnh phủ tướng quân, không khí nặng nề bao trùm.

Lục Trạm Nguyệt ngồi ở vị trí chủ vị, toàn thân mặc thường phục màu đen, ánh mắt sắc bén quét qua đám thuộc hạ đang quỳ trước mặt.

"Tìm ra chưa?"

Giọng hắn lạnh lẽo.

Một tên thân tín cúi đầu đáp: "Bẩm tướng quân, tên sát thủ kia là người của tổ chức ám sát Thanh Xuyên, lần trước từng có liên hệ với...

Triệu gia."

Vừa nghe đến hai chữ "Triệu gia", ánh mắt Lục Trạm Nguyệt tối sầm lại.

Quả nhiên.

Triệu gia sợ nàng, cũng sợ hắn.

Một mũi tên bắn hai con chim, muốn giết Tô Cẩm Nguyệt, vừa để diệt trừ hậu họa, vừa muốn thử phản ứng của hắn.

"Gửi thiệp cho Triệu phủ."

Lục Trạm Nguyệt cười nhạt, trong mắt lóe lên sát ý: "Bảo bọn họ chuẩn bị tiệc rượu.

Ta sẽ tự mình đến chúc mừng."

Chúc mừng?

Không ai rõ hơn hắn, đó là lời tuyên chiến.

-

Trong nội viện, Tô Cẩm Nguyệt đang được nha hoàn băng bó vết thương.

Vết thương trên vai không sâu, nhưng máu thấm qua mấy lớp vải trắng, vẫn là cảnh tượng chói mắt.

"Phu nhân..."

Tiểu Thanh cẩn thận thắt nút băng vải, đôi mắt đỏ hoe: "Đêm qua thật nguy hiểm, nếu không có tướng quân..."

"Không sao."

Tô Cẩm Nguyệt ngắt lời, giọng điệu nhàn nhạt: "Không chết được."

Nàng ngồi trước gương đồng, ánh mắt rơi vào chính bản thân mình trong gương.

"Triệu gia đã động thủ rồi, những kẻ khác cũng sẽ không ngồi yên."

Nàng khẽ nhếch môi cười: "Trò chơi này, mới chỉ bắt đầu thôi."

-

Buổi chiều.

Tin tức Triệu gia mở tiệc mừng sinh thần Triệu lão phu nhân lan truyền khắp kinh thành.

Lục Trạm Nguyệt một thân áo bào trắng, bước ra khỏi phủ.

"Ngươi nghỉ ngơi đi, việc này không liên quan đến ngươi."

Hắn lạnh nhạt nói.

Tô Cẩm Nguyệt đứng trước bậc thềm, gió nhẹ thổi qua váy áo trắng nhạt, sắc mặt nàng tái nhợt nhưng ánh mắt lại bình tĩnh vô cùng.

"Tướng quân, ta là thê tử của ngài."

Nàng nhẹ giọng đáp, ánh mắt trong suốt đối diện với ánh mắt lạnh nhạt kia: "Triệu gia muốn giết ta, việc này... sao có thể không liên quan?"

Hai người đứng đó, một trắng một đen, giống như ngày thành thân - rõ ràng là phu thê, nhưng giữa họ là khoảng cách không thể lấp đầy.

Lục Trạm Nguyệt nhìn nàng thật lâu, cuối cùng chỉ nhàn nhạt ném lại một câu:

"Tùy ngươi.

Đừng vướng tay chân ta là được."

Hắn xoay người rời đi, áo trắng tung bay, tiêu sái lạnh lùng.

Tô Cẩm Nguyệt mỉm cười nhạt nhẽo, tự mình bước lên xe ngựa.

Nàng biết rõ, trận chiến này - không chỉ là giữa Lục Trạm Nguyệt và Triệu gia.

Mà còn là giữa nàng và cả triều đình
 
Tướng Quân, Thỉnh Thu Hồi Lòng Người
Chương 6 : Dạ Yến Huyết Sắc


Trời tối, Triệu phủ đèn đuốc sáng trưng, tiếng đàn sáo trầm bổng vang vọng khắp các ngõ ngách.

Quan viên quyền quý tề tựu, rượu ngon mỹ thực bày đầy bàn.

Bên ngoài là yến tiệc mừng thọ Triệu lão phu nhân, bên trong là sóng ngầm dữ dội.

Lục Trạm Nguyệt một thân bạch y bước vào đại sảnh, khí thế như núi lặng, khí lạnh quấn quanh thân.

Phía sau hắn, Tô Cẩm Nguyệt lặng lẽ đi theo, váy áo trắng đơn giản, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt thanh lãnh như tuyết.

Sự xuất hiện của bọn họ khiến cả yến tiệc thoáng chốc trầm xuống.

Triệu đại nhân cười lớn nghênh đón: "Tướng quân giá lâm, thật vinh hạnh."

Ánh mắt ông ta thoáng lướt qua Tô Cẩm Nguyệt, ẩn chứa hàm ý sâu xa.

"Nghe nói gần đây phủ tướng quân xảy ra chút chuyện, không biết phu nhân có kinh sợ gì không?"

Câu nói nhẹ nhàng, nhưng từng chữ như nhát dao sắc bén.

Tô Cẩm Nguyệt đối diện thẳng thắn, khẽ mỉm cười: "Đa tạ Triệu đại nhân quan tâm.

Tướng quân nhà ta bảo vệ rất chu toàn."

Lục Trạm Nguyệt lạnh lùng liếc nhìn Triệu đại nhân, cười nhạt: "Hôm nay là ngày vui, không nên nhắc đến những chuyện không may."

Ánh mắt hai người đàn ông giao nhau giữa không trung, không ai nhường ai.

Trong đại sảnh, tiếng nhạc vẫn vang lên, nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rõ - tiệc rượu này, e rằng không thể kết thúc trong yên ổn.

Bỗng nhiên -

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía hậu viện.

Khói lửa bốc cao, ngọn lửa đỏ rực chiếu sáng nửa bầu trời đêm.

"Có thích khách!"

Cả Triệu phủ nháo nhào.

Lục Trạm Nguyệt nhấc tay rút kiếm, ánh thép lóe lên chói mắt.

"Bảo vệ phu nhân."

Hắn trầm giọng ra lệnh, đồng thời lao về phía hậu viện.

Tô Cẩm Nguyệt đứng trong ánh lửa rực rỡ, ánh mắt vẫn như nước hồ thu, trong lòng khẽ cười lạnh.

Thích khách?

Không.

Đó là món quà... nàng tự tay chuẩn bị cho Triệu gia.

Muốn giết nàng?

Muốn diệt cỏ tận gốc?

Vậy từ hôm nay, đừng mong ai trong Triệu gia có thể ngủ yên giấc nữa.

Bóng áo trắng khuất dần trong biển lửa, giữa tiếng hò hét hỗn loạn.

Dạ yến huyết sắc, màn đầu tiên của ván cờ đã chính thức bắt đầu.
 
Tướng Quân, Thỉnh Thu Hồi Lòng Người
Chương 7 : Gió Nổi Trong Triều


Sáng hôm sau.

Khói lửa đêm trước còn vương vấn trong không khí kinh thành.

Tin tức về vụ cháy lớn ở Triệu phủ nhanh chóng lan truyền khắp nơi.

Bề ngoài chỉ là tai nạn, nhưng người trong triều đều ngầm hiểu - đó là lời cảnh cáo đầu tiên.

Trong phủ tướng quân, ánh nắng nhàn nhạt chiếu lên hành lang dài, nhưng không xua tan được cảm giác lạnh lẽo bao trùm.

Tô Cẩm Nguyệt ngồi trước bàn trang điểm, nhàn nhã uống trà, đầu ngón tay mảnh mai khẽ vuốt nhẹ lên nắp chén, vẻ mặt bình thản vô cùng.

Tiểu Thanh vội vã chạy vào, cúi người thấp giọng: "Phu nhân, có tin từ trong triều...

Hộ bộ Thượng thư Triệu đại nhân đã dâng tấu lên Hoàng thượng, nói phủ tướng quân tư thông với thích khách, gây rối kinh thành."

Không ngoài dự đoán.

"Phản ứng của Hoàng thượng thế nào?"

Nàng khẽ hỏi.

"Tạm thời chưa có động tĩnh.

Nhưng... bên ngoài phủ tướng quân, đã có không ít ánh mắt lạ lùng nhìn vào."

Tô Cẩm Nguyệt mỉm cười, ánh mắt thản nhiên rơi xuống bông hoa trắng muốt đang nở rộ ngoài sân: "Bắt đầu rồi...

Bọn họ sẽ không ngồi yên."

-

Trong đại điện triều đình.

Lục Trạm Nguyệt đứng giữa trung tâm điện, áo giáp bạc phản chiếu ánh sáng, sắc mặt lạnh lùng như băng.

Triệu đại nhân đứng đối diện, nụ cười ôn hòa như ngọc.

"Tướng quân, phủ ngài xảy ra chuyện lớn như vậy, lại liên lụy đến nhiều mạng người vô tội.

Lão phu bất tài, nhưng cũng xin thay bách tính hỏi một câu - thích khách kia, rốt cuộc từ đâu đến?"

Trong đại điện, ánh mắt các quan viên đồng loạt dồn về phía Lục Trạm Nguyệt.

Một mình đối diện với áp lực cả triều.

Nhưng hắn chỉ cười nhạt, ánh mắt quét qua từng người một.

"Triệu đại nhân, lời ấy của ngài... thật khéo."

"Kinh thành có kẻ to gan hành thích mưu hại thê tử bản tướng, thế mà nay lại thành lỗi của bản tướng sao?

Hay Triệu đại nhân sợ quá, nên mới cuống quýt lấp liếm?"

Lời nói vừa dứt, sắc mặt Triệu đại nhân thoáng cứng lại.

"Tướng quân, lời này..."

"Thần đã tra rõ, tên sát thủ kia chính là người của Thanh Xuyên, mà Thanh Xuyên... lại vừa khéo từng nhận bạc từ một kẻ họ Triệu."

Trong điện thoáng chốc nổ tung một tiếng xôn xao.

Triệu đại nhân lần đầu tiên không giữ được bình tĩnh, vội vàng chắp tay: "Hoàng thượng minh giám, lão thần tuyệt không..."

Hoàng đế ngồi trên cao, ánh mắt âm trầm nhìn xuống, không biểu lộ thái độ.

Lục Trạm Nguyệt mỉm cười nhạt.

Ván cờ đã mở.

Hoặc là ngươi chết, hoặc là ta diệt.

-

Bên ngoài điện, Tô Cẩm Nguyệt đứng dưới hành lang dài, lặng lẽ ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời mây dày.

Mưa... sắp đến rồi.
 
Tướng Quân, Thỉnh Thu Hồi Lòng Người
Chương 8 : Gió Mưa Kéo Đến


Mưa rơi.

Từng giọt, từng giọt nặng nề rơi xuống mặt đất, vỡ thành vô số mảnh bọt nhỏ li ti, thấm lạnh vào tận lòng người.

Phủ tướng quân chìm trong một màu xám xịt.

Tô Cẩm Nguyệt đứng dưới mái hiên, ánh mắt xuyên qua màn mưa, nhìn về phương xa mờ mịt.

Trong tay nàng là một mảnh ngọc bội đã cũ, mặt ngọc khắc một chữ "Trấn" mờ nhạt, cạnh viền có vết nứt nhỏ, giống như quá khứ đã vỡ vụn không thể hàn gắn.

"Phu nhân."

Tiểu Thanh thấp giọng chạy vào, sắc mặt trắng bệch: "Có người truyền tin... trong triều đã bắt đầu có lời đồn, nói người... là hậu nhân còn sót lại của Trấn Nam Vương phủ."

Tô Cẩm Nguyệt khẽ cười, nụ cười nhàn nhạt như nước.

Cuối cùng cũng đến.

"Ai tung ra?"

"Hình như... có người trong phủ Triệu gia."

Tiểu Thanh run giọng: "Còn có cả mấy kẻ cũ từng phục vụ Trấn Nam Vương phủ bị lôi ra tra khảo..."

Tô Cẩm Nguyệt buông tay, mảnh ngọc rơi xuống, phát ra một tiếng "cạch" giòn tan trên nền đá xanh.

"Triệu gia muốn dồn ta vào chỗ chết."

Nàng quay đầu, ánh mắt rơi vào chiếc bóng in trên mặt nước dưới chân.

Đó không phải là một thê tử hiền lành yếu đuối, mà là một con sói đơn độc, cuối cùng đã bắt đầu lộ ra nanh vuốt.

-

Giữa chính điện triều đình.

Triệu đại nhân bước ra khỏi hàng, tay dâng tấu chương, giọng đanh thép: "Hoàng thượng, lão thần khẩn thỉnh Hoàng thượng lập tức tra xét phủ tướng quân.

Tô Cẩm Nguyệt - chính là hậu nhân còn sót lại của Trấn Nam Vương, mưu đồ bất chính, âm mưu hãm hại bách quan, mưu phản đại tội, không thể dung tha!"

Một câu rơi xuống, cả điện vang lên tiếng nghị luận xôn xao.

Lục Trạm Nguyệt đứng im lặng, ánh mắt tối đi mấy phần.

Hắn quay đầu nhìn về phía tấm rèm mỏng lay động trong gió - phía sau rèm, là ánh mắt trong veo, không có sợ hãi, chỉ có lạnh lùng đối diện.

Tô Cẩm Nguyệt, nàng vẫn đứng đó, không trốn tránh, không cúi đầu.

Ngay khoảnh khắc ấy, Lục Trạm Nguyệt bỗng cảm thấy ngực như bị siết chặt.

Nàng... quả thật là hậu nhân của Trấn Nam Vương.

Nhưng...

"Hoàng thượng."

Lục Trạm Nguyệt trầm giọng cất lời, ánh mắt sắc như đao: "Thần cưới nàng làm chính thê, thì nàng chính là người của bản tướng, cũng là người của triều đình Đại Hạ.

Nếu có người muốn mượn danh nghĩa đó để hãm hại, thần - sẽ không tha cho bất cứ kẻ nào."

Một câu rơi xuống, cả đại điện yên lặng như tờ.

Ánh mắt Hoàng đế tối thẳm, khó dò.

Bên ngoài, mưa vẫn rơi ào ạt.

Lúc này đây, Tô Cẩm Nguyệt siết chặt tay áo, lần đầu tiên... trong đáy mắt hiện lên một tia dao động.

Lục Trạm Nguyệt, ngươi thật sự... muốn đứng về phía ta sao?
 
Tướng Quân, Thỉnh Thu Hồi Lòng Người
Chương 9 : Ngả Bài


Ba ngày sau.

Gió đông se sắt, mưa đã tạnh, chỉ còn lại những vũng nước đọng phản chiếu bầu trời xám xịt.

Trong triều, sắc mặt các đại thần vẫn chưa nguôi sóng gió từ tin tức chấn động kia.

Nhưng điều khiến bọn họ bất ngờ chính là...

Hoàng thượng vẫn chưa có bất kỳ ý chỉ nào.

Sự im lặng này, đáng sợ hơn bất kỳ lời trừng phạt nào.

Trong ngự thư phòng.

Hoàng đế ngồi trên ghế rồng, ánh mắt thâm trầm như nước cạn.

"Thần cho rằng...

Tô Cẩm Nguyệt, mặc dù xuất thân Trấn Nam Vương phủ, nhưng nay đã là thê tử của Lục Trạm Nguyệt."

Nội các đại học sĩ thận trọng mở lời, "Hơn nữa, nàng từ nhỏ đã thất lạc, cũng chưa từng tham dự vào việc mưu phản năm đó..."

"Ý khanh là... tha?"

Hoàng đế lạnh giọng.

"Không dám."

Vị đại thần kia vội vàng cúi đầu, mồ hôi túa ra.

Hoàng thượng không nói gì thêm, chỉ khẽ nhắm mắt, ngón tay nhẹ gõ mặt bàn.

Triều đình rơi vào thế giằng co quỷ dị.

-

Phủ tướng quân.

Chiều tà, ánh nắng le lói cuối cùng xuyên qua lớp mây dày.

Tô Cẩm Nguyệt ngồi một mình trong đình viện, gió lạnh thổi bay vài sợi tóc bên má.

"Sợ sao?"

Một giọng trầm thấp vang lên phía sau.

Nàng ngẩng đầu, thấy Lục Trạm Nguyệt đã đứng đó, bóng áo trắng đối lập với sắc trời ảm đạm.

"Không."

Nàng đáp nhẹ, "Ta không có gì để sợ.

Chết cũng từng nghĩ đến rồi."

Hắn trầm mặc trong chốc lát, chợt tiến lên một bước, cúi người nắm lấy cổ tay nàng.

"Không cho phép chết."

Giọng hắn vẫn lạnh nhạt như thường ngày, nhưng lực đạo nơi ngón tay lại nóng bỏng như lửa, như muốn thiêu cháy cả lớp băng mỏng giữa hai người.

Tô Cẩm Nguyệt ngẩn ra, lần đầu tiên cảm nhận được... hắn đang run.

"Ta không cần ngươi chết."

Lục Trạm Nguyệt cúi đầu, ánh mắt đen sâu lặng như vực thẳm: "Cũng không cho phép bất cứ ai lấy ngươi khỏi tay ta."

Khoảnh khắc ấy, trái tim nàng khẽ run lên.

Hóa ra... người luôn cao ngạo như hắn, cũng biết sợ.

Nhưng chưa kịp nói gì, một tiếng bước chân vội vã từ ngoài viện truyền đến.

"Tướng quân!

Có mật tin!

Triệu gia đã âm thầm liên kết với Bắc Cảnh, chuẩn bị tạo phản!"

Gió lạnh quét qua hành lang, mùi máu tanh như từ nơi xa lặng lẽ truyền đến.

Bàn tay Lục Trạm Nguyệt siết chặt.

Trò chơi, thật sự bắt đầu rồi.
 
Tướng Quân, Thỉnh Thu Hồi Lòng Người
Chương 10 : Lộ Diện


Kinh thành, sương mù dày đặc.

Triệu gia cuối cùng cũng không nhịn được, chính thức lộ mặt.

Một phần mật chỉ từ mật thám truyền về phủ tướng quân - Triệu gia âm thầm câu kết với Bắc Cảnh, ngầm chuyển bạc, lương thảo, chuẩn bị gây phản.

Tin tức như tảng đá rơi vào mặt hồ phẳng lặng, lập tức khuấy động triều đình.

Nhưng điều khiến Lục Trạm Nguyệt càng cảnh giác hơn chính là - Hoàng thượng vẫn chưa xuống chỉ.

Một sự im lặng quỷ dị.

Trong thư phòng phủ tướng quân, Lục Trạm Nguyệt đứng trước bản đồ quân sự trải rộng.

Tô Cẩm Nguyệt lặng lẽ đứng bên cạnh, ánh mắt rơi vào những đường vẽ ngoằn ngoèo tượng trưng cho biên giới phương Bắc.

"Ngươi từng hỏi ta vì sao không lập tức ra tay với Triệu gia."

Hắn chậm rãi lên tiếng.

Nàng im lặng lắng nghe.

"Không phải là không muốn, mà là... chưa đủ lý do."

Ánh mắt hắn sắc như kiếm, giọng nói thấp trầm, "Muốn diệt một gia tộc thế lực như Triệu gia, không thể chỉ dựa vào tư thù.

Phải có danh nghĩa."

"Danh nghĩa?"

Tô Cẩm Nguyệt khẽ nhíu mày.

Lục Trạm Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt rơi vào nàng, lần đầu tiên không còn ngạo mạn xa cách, mà mang theo một tia chân thành hiếm có:

"Danh nghĩa vì giang sơn xã tắc."

Nàng bỗng bật cười khẽ, ánh mắt trong veo phản chiếu ánh đèn dầu vàng ấm:

"Ngươi cứu ta, vì ta... hay vì xã tắc?"

Câu hỏi ấy rơi xuống, không khí như ngưng lại một nhịp.

Hắn không trả lời ngay, chỉ đưa tay nhẹ nhàng phủ lên bàn tay nàng.

"Cả hai."

Khoảnh khắc ấy, trong lòng Tô Cẩm Nguyệt như có thứ gì đó vỡ òa, vừa đau, vừa ấm, vừa lạnh.

-

Đêm khuya.

Một bóng đen lặng lẽ xuất hiện bên ngoài kinh thành.

"Đại nhân, tin tức đã xác nhận, Triệu gia đã chuyển sáu mươi vạn lượng bạc đến Bắc Cảnh, số còn lại sẽ chia làm ba đợt tiếp theo."

Bóng đen kia cười nhạt: "Rất tốt.

Chuẩn bị, đêm mười lăm tới, mở cổng phía Tây."

"Tuân lệnh."

Gió lạnh rít qua khe tường thành.

Gió, đã mang theo mùi máu.
 
Tướng Quân, Thỉnh Thu Hồi Lòng Người
Chương 11 : Đêm Mười Lăm


Đêm mười lăm.

Trăng tròn treo lơ lửng giữa bầu trời, ánh sáng nhợt nhạt chiếu xuống thành trì im lặng như tờ.

Giữa sự tĩnh mịch ấy, có thứ gì đó đang chờ bùng nổ.

Đúng giờ tý.

ẦM!

Một tiếng nổ long trời từ cổng phía Tây vang lên.

Khói lửa bốc cao, ánh đỏ phản chiếu cả nửa bầu trời đêm.

Kinh thành rúng động.

"Phản rồi!

Là phản rồi!"

Đội quân Bắc Cảnh như nước lũ tràn vào, cờ xí bay phần phật, trên đó là ký hiệu riêng của tộc Bắc Cảnh - một thanh đao đen vắt ngang mặt trăng đỏ như máu.

Bên trong kinh thành, Triệu gia đã sớm bố trí sẵn nội ứng, dẫn quân Bắc Cảnh thẳng về phía trung tâm.

Tại phủ tướng quân.

Tiếng tù và báo động vang dội, binh sĩ từ bốn phương tám hướng lao về tụ họp.

Trong khoảnh khắc, cả phủ biến thành doanh trại tạm thời.

Lục Trạm Nguyệt mặc giáp bạc, đeo kiếm, từ trong thư phòng bước ra, ánh mắt lạnh như băng nhìn về hướng lửa đỏ.

"Lập tức truyền lệnh, đóng cổng thành Đông, Bắc, Nam.

Mở duy nhất cổng Nam dẫn dụ bọn chúng vào bẫy."

"Tuân lệnh!"

Phía sau, Tô Cẩm Nguyệt xuất hiện trong bộ váy áo trắng đơn giản, tay áo hơi rũ xuống, ánh mắt trong veo nhìn hắn.

"Ngươi đi."

Nàng nhẹ giọng.

Lục Trạm Nguyệt quay đầu, ánh mắt tối sâu nhìn nàng một cái, cuối cùng vẫn không nói thêm lời nào, chỉ giơ tay khẽ vuốt nhẹ đuôi tóc nàng, rồi xoay người bước đi.

Không cần nói nhiều - nàng hiểu.

Một trận chiến sinh tử.

-

Bên ngoài thành, chiến hỏa ngập trời.

Binh sĩ Bắc Cảnh gào thét, tiếng đao kiếm va chạm, tiếng hò hét chấn động trời đêm.

Trong ánh lửa ngút trời, bóng áo giáp bạc của Lục Trạm Nguyệt nổi bật như chiến thần hạ thế, ánh mắt lạnh lẽo, từng đường kiếm vung ra đều mang theo sát khí ngập trời.

"Giết!"

Máu văng tung tóe, nhuộm đỏ nền đất.

-

Bên trong phủ tướng quân, trong khi mọi sự chú ý đều dồn ra chiến trường, một nhóm sát thủ áo đen lặng lẽ len lỏi vào hậu viện.

Mục tiêu của chúng - Tô Cẩm Nguyệt.

Dưới ánh trăng lạnh, nàng đứng lặng trước đình viện, tay siết chặt trâm ngọc.

Không ai hay biết, màn đêm ấy... máu sẽ đổ ở hai nơi.

Một trên chiến trường.

Một... ngay trong phủ tướng quân.
 
Tướng Quân, Thỉnh Thu Hồi Lòng Người
Chương 12 : Máu Đổ Trong Rèm Lụa


Ngoài thành, khói đen cuồn cuộn.

Tiếng trống trận vang dội tựa sấm rền.

Quân phản loạn dưới danh nghĩa "truy bắt gian thần" đã bao vây ba cổng thành, chặn đứng mọi con đường tiếp viện.

Bên trong, dân chúng hoảng loạn, binh lính co cụm, từng đợt huyết chiến liên tục nổ ra ở các ngõ nhỏ quanh kinh thành.

Trên cổng thành phía Bắc, Lục Trạm Nguyệt một thân áo giáp dính máu, kiếm không rời tay, mắt đỏ ngầu.

Một tiếng hét vang lên:

"Tướng quân!

Bên Đông sắp thủ không nổi rồi!"

Hắn xiết chặt cán đao:

"Chia quân tăng viện Đông trấn!

Bảo đội Kỵ binh Bắc lập trận hình cắt vòng vây."

Ánh mắt hắn khẽ động... rồi quay đầu nhìn về phía hoàng cung xa xa - nơi có bóng hồng trong phủ tướng quân mà hắn chưa từng thực sự quan tâm, nhưng giờ lại không yên lòng rời mắt.

Phủ tướng quân.

Mùi hương trầm tắt ngóm.

Một tiếng "cạch" khe khẽ vang lên giữa bóng tối - cánh cửa hậu viện bị ai đó phá khóa lặng lẽ.

Tô Cẩm Nguyệt đứng trước bàn trang điểm, tay cầm chiếc trâm ngọc.

Từ trong gương, nàng đã thấy rõ ba bóng người mặc y phục đen lao tới không tiếng động.

Không một chút sợ hãi, nàng xoay người, lấy chiếc trâm dài đâm thẳng vào cổ tên đầu tiên vừa nhào tới.

Máu bắn lên gò má trắng, ấm nóng.

Tay nàng run lên trong một khoảnh khắc - nhưng chỉ một khoảnh khắc.

"Các ngươi tưởng ta không biết hôm nay sẽ có người đến sao?"

Ánh mắt nàng lạnh băng như tuyết phủ đêm đông, đôi môi đỏ máu cong lên thành nụ cười sát phạt.

Ngay lúc hai tên còn lại lao đến, một cơ quan bí mật trong hành lang bị nàng kích hoạt.

"Rắc" một tiếng.

Mũi tên tẩm độc từ hai bên vách tường bắn ra như vũ bão, xuyên thẳng ngực kẻ thứ hai, kẻ còn lại chật vật lùi ra sau - nhưng quá muộn.

"Đây là nhà của ta... nơi các ngươi dám bước vào, thì phải chết ở đây."

Tô Cẩm Nguyệt bước tới, tự tay cắm trâm ngọc vào tim kẻ cuối cùng.

Nàng đứng thở dốc, cả người run rẩy... nhưng mắt vẫn không rời tên sát thủ cho đến khi hắn tắt thở.

Một khắc sau.

Tỳ nữ thân cận của nàng vội chạy vào:

"Tiểu thư!

Phía sau còn có động tĩnh!"

Tô Cẩm Nguyệt hít sâu, cởi lớp áo dính máu, đổi y phục khác, ánh mắt lạnh lẽo:

"Mang theo mật lệnh.

Đến gặp người của Cẩm Vân các - kế hoạch thứ hai bắt đầu."

Đêm ấy, toàn bộ phủ tướng quân được thắp sáng như ban ngày.

Ba xác chết bị thiêu rụi cùng gian phòng nhỏ phía Tây.

Không ai hay biết, đó là nơi cất giữ những bí mật đầu tiên của Tô Cẩm Nguyệt.

Từ hôm nay, cuộc chơi đã đổi bên.
 
Back
Top Bottom