Ngôn Tình Tướng Quân Của Bọn Ta

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 40: Chương 40


Lý Viên Kỳ nằm trên giường bệnh một ngày rốt cuộc cũng có thể xuống giường, trời vừa bắt đầu sáng y đã nhanh chóng đến doanh trại tập hợp binh mã mà luyện tập ngay cả Lý Nguyên và Bạch Viên cũng bất ngờ, Lý Nguyên thân là Đại tướng quân nhưng trời đã đến trưa vẫn còn bận ôm người trong lòng mà ngủ chả quan tâm việc gì khác
Lý Viên Kỳ khoác lên người bộ giáp sắt, cùng với binh mã luyện tập chiến đấu, đây cũng là lần đầu tiên những binh lính nơi này được chiêm ngưỡng tiểu Lý tướng quân đánh trận là như thế nào, bọn họ từ không phục mà trở thành phục nhưng vẫn có rất nhiều kẻ luôn cho rằng những thứ y làm chỉ là chiêu trò nhỏ nhặt, bọn họ xem thường y vô cùng
Lý Viên Kỳ ở doanh trại luyện tập tới khuya mới trở về, vừa đến trước tướng phủ đã bắt gặp một thân ảnh quen thuộc, là Trình Hàn Tuấn đang đứng trước cửa lớn đợi y
Lý Viên Kỳ muốn xoay người đi, nhưng nhà là nhà của y tại sao y lại không vào phải bỏ đi chứ, người nên đi là Trình Hàn Tuấn mới đúng
Trình Hàn Tuấn nhìn thấy bóng dáng của Lý Viên Kỳ từ xa thì liền kích động, rất muốn bước đến nhưng nhớ lại lời nói hôm đó của y mà dừng lại
“Thần tham kiến điện hạ”
Lý Viên Kỳ hành lễ, Trình Hàn Tuấn liền đỡ người vậy

“Lễ nghi cái gì chứ, ngươi mau đứng lên”
Lý Viên Kỳ liền đứng dậy, cửa lớn nhà y vẫn đóng có lẽ Trình Hàn Tuấn không hề làm phiền đến bên trong
“Điện hạ đêm hôm khuya khắt đến tìm thần có việc gì cần thần giúp đỡ sao”
Trình Hàn Tuấn không thích cách xưng hô này một chút nào, hắn gắng gượng vết thương ở chân vừa mới ổn mà đứng thắng, ánh mắt thâm tình nhìn Lý Viên Kỳ
“Ta nghe nói bệnh nên đến thăm, nhưng lúc đến lại phát hiện ngươi đã khoẻ đã đến doanh trại ngoài thành luyện binh, ta không muốn làm phiền ngươi nên ở đây đợi ngươi”
Trình Hàn Tuấn nói, Lý Viên Kỳ đối mặt với Trình Hàn Tuấn luôn là cảm giác sẽ luôn tha thứ cho hắn bất cứ điều gì, Trình Hàn Tuấn luôn sẽ nghĩ đến cảm nhận của y nhiều hơn, mặc dù hai người bọn họ là huynh đệ song sinh nhưng khi ở bên cạnh Trình Hàn Tuấn y không có cảm giác áp lực như khi ở bên cạnh Trình Hàn Nhất
“Ta đã không sao, điện hạ không cần lo lắng, cũng không còn sớm nữa người trở về phủ nghỉ ngơi sớm đi, ta sẽ sai người đưa người về”
Lý Viên Kỳ nói sau đó liền định đẩy cửa bước vào nhưng bị Trình Hàn Tuấn níu lại, y quay đầu lại nhìn hắn
“Ta…ta từ bỏ quyền lực rồi, Kỳ nhi ngươi có thể hướng ánh mắt về phía ta như lúc nhỏ hay không”
Lý Viên Kỳ nhìn Trình Hàn Tuấn lòng y rất muốn nói, từ trước đến nay ánh mắt của y luôn hướng về huynh đệ bọn họ, hướng ánh mắt đó đến đau lòng nhưng hai huynh đệ họ có bao giờ nhìn đến ánh mắt của y hay không
“Điện hạ thứ lỗi, ta không thể trả lời người lúc này, xin người về cho, thần không muốn ngày mai thượng triều lại bị bá quan văn võ chú ý bàn tán”
Lý Viên Kỳ né tránh Trình Hàn Tuấn sau đó nhanh chóng bước vào trong, Trình Hàn Tuấn ở bên ngoài thở dài, hắn có thể vì Lý Viên Kỳ làm tất cả chỉ cần Lý Viên Kỳ ở bên cạnh hắn, nhưng nếu như y vẫn tiếp tục lạnh nhạt với hắn hắn đành phải trở thành kẻ xấu, cho dù như thế nào hắn cũng muốn Lý Viên Kỳ là của hắn

Ngày hôm sau thượng triều không hề có mặt của Trình Hàn Tuấn, Lý Viên Kỳ có chút lo lắng sợ hắn xảy ra chuyện gì nhưng rồi lại nghĩ đến đó không phải là việc y quan tâm, trong phủ của Trình Hàn Tuấn nhiều người như vậy thiếu gì người quan tâm hắn cơ chứ, y quan tâm chỉ thêm dư thừa
Hôm nay Hoàng thượng cho gọi y cùng với phụ thân ở lại bàn về việc Đông quốc cùng Địch quốc âm thầm qua lại với nhau e là đang đánh chủ ý lên các nước lân cận, Tây quốc cũng âm thầm tiếp sức phía sau, ai cũng biết ba nước Bình Thiên, Thịnh Hà, Thuận An có mối quan hệ ban giao vô cùng mật thiết, đời sống của dân chúng đều ấm no gần như là vậy, đó là điều mà những nước còn lại không thể có được, nhất là Địch quốc, mặc dù người Địch quốc mạnh mẽ cường tráng nhưng với chiến tranh gây chuyện liên miên thì lương thực của Địch quốc làm sao có thể trụ nỗi cơ chứ, suy cho cùng thì việc cướp bóc xâm lực lấy đi những thứ tốt của mấy nước khác vẫn là điều mà Địch quốc mong muốn nhất
“Hoàng thượng thần thấy chúng ta vẫn nên tập hợp binh mã, luyện binh mỗi ngày không thể lơ là được”
“Điều đó trẫm đã nghĩ đến, nhưng trẫm vẫn mong có thể giải quyết mọi thứ trong êm đẹp không cần đụng đến binh mã, trận nội chiến năm đó rất nhiều bá tánh binh sĩ vô tội phải hy sinh, đến bây giờ trẫm khi nhớ lại cũng thấy rùng mình, trẫm chỉ mong rằng có thể cùng các nước kết ban giao mà thôi, chiến tranh người khổ nhất vẫn là bá tánh”
Trình Minh Thạc nói, Hàn Mẫn cũng tiếp lời theo
“Lý đại tướng quân lời khanh quả không sai nhưng dù như thế nào thì ta không muốn thấy máu chảy thành xong, nhiều năm qua ở biên cương đã dựng lên những bức tường bằng máu của binh sĩ rồi, nếu như lại xảy ra chiến sự bá tánh e là cũng khó yên ổn được, cho nên dù là như thế nào vẫn nên chuẩn bị binh lực thật cẩn thận”
“Thần tuân lệnh”
Hàn Mẫn gật đầu sau đó nhìn sang Lý Viên Kỳ
“Kỳ nhi đứa trẻ này cũng đã dần trưởng thành, Bạch Viên dạy dỗ rất tốt, sau này nếu như Hàn Nhân hoặc Hàn Minh không chịu thừa kế ám vệ Hàn gia thì ta sẽ giao lại cho ngươi”

Lời của Hàn Mẫn nói ra khiến Lý Viên Kỳ bất ngờ, có thể trở thành một trong những ám vệ xuất sắc nhất của Hàn gia đã là may mắn nhất mà Lý Viên Kỳ cảm thấy, hiện tại y còn có thể có cơ hội trở thành người đứng đầu, y thật mong chờ nếu thật sự có thể đứng đầu ám vệ y nhất định không phụ lòng Nam hậu cũng như Hàn gia
“Thần nhất định cố gắng không phụ kỳ vọng của người”
Hàn Mẫn gật đầu sau đó quay sang nhìn Trình Minh Thạc, trong mấy đứa trẻ thì Lý Viên Kỳ có tố chất hơn cũng có khả năng làm ám vệ tốt hơn, để y kế thừa vị trí đó quả thật đáng vô cùng
“Được rồi bàn chuyện đến đây thôi, hai người các ngươi ở lại dùng bữa cùng với ta và hoàng thượng, Bạch Viên cũng vừa tiến cung trò chuyện cùng ta, Lý Nguyên ngươi và Kỳ nhi cũng ở lại đi”
Vốn dĩ bọn họ đã sớm không còn câu nệ những phép tắc nào khi không có người ngoài đó là điều Trình Minh Thạc luôn nhắc đến
Cứ như vậy Lý Viên Kỳ ở lại hoàng cung đến khi trời tối mới trở về phủ tướng quân, nhưng nhìn từ xa bóng dáng quen thuộc lại xuất hiện Lý Viên Kỳ bất giác thở dài.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 41: Chương 41


Trình Hàn Tuấn đã đợi trước cửa tướng phủ rất lâu, hắn muốn gặp Lý Viên Kỳ muốn nhìn thấy y nhưng rồi lại nghĩ đến y gặp hắn sẽ lại tỏ ra không vui, hắn rất muốn hỏi rốt cuộc hắn là sai ở đâu, hắn vẫn không nỡ làm tổn thương Lý Viên Kỳ dù trong đầu đã nhiều lần muốn chiếm lấy y nhưng trai tim hắn không cho phép hắn làm vậy, hơn nữa hắn biết nếu như hắn làm vậy Lý Viên Kỳ sẽ không thèm nhìn đến hắn nữa
Lý Viên Kỳ phân vân muốn quay lưng rời đi nhưng sau lưng y lại là Trình Hàn Nhất
Kể từ ngày hôm đó Trình Hàn Nhất hoàn toàn thay đổi, tất cả mọi thứ mà hắn trước đây vẫn phân vân không dám ra tay thì bây giờ hắn không sợ một chút nào nữa cũng chẳng kiên kị nữa
Trình Hàn Nhất âm thầm đi theo Lý Viên Kỳ định trên đường trở về vương phủ liền bắt người đi, nhưng không nghĩ đến trước cửa phủ lại gặp đệ đệ của mình
Trình Hàn Tuấn từ xa đã thấy được bóng dáng của Lý Viên Kỳ, hắn vui mừng muốn chạy đến thì nhìn thấy một bóng dáng cong quen thuộc hơn, không những vậy hắn dường như cảm nhận được bóng dáng kia sắp làm một việc gì đó và quả thật như vậy, bong người kia tập tức từ phía sau lao đến khống chế Lý Viên Kỳ, còn nhanh chóng nhét đan dược vào miệng Lý Viên Kỳ
Dược vào miệng chưa bao lây Lý Viên Kỳ liền thấy tầm nhìn không còn rõ nữa mà trực tiếp ngất đi, người kia cứ như vậy ôm Lý Viên Kỳ phóng ngựa mà đi, Trình Hàn Tuấn liền dùng khinh công đuổi theo mà chặn lại
“Trình Hàn Nhất ngươi đang làm gì vậy”

Trình Hàn Tuấn quát lớn, hắn không nghĩ vị ca ca ôn hoà của mình lại dám làm như vậy
“Ngươi tránh ra, không phải việc của ngươi, nếu ngươi đã không dám vậy thì nhường Kỳ nhi lại cho ta, đừng ở đây vướng bận tay chân của ta”
Trình Hàn Nhất nói
“Huynh nghĩ huynh đưa Kỳ nhi đi thì không ai tìm được đệ ấy hay sao, Lý tướng quân nhất định không bỏ qua, Bạch thúc thúc cũng sẽ không bỏ qua”
Trình Hàn Tuấn nhắc nhở, mặc dù tính cách hắn bốc đồng nhưng hắn biết Lý Viên Kỳ là trân bảo của Lý Nguyên và Bạch Viên chỉ cần y biến mất hai người bọn họ hoàn toàn có khả năng tìm ra y vì hai người bọn họ vốn dĩ trước đây đều đứng đầu ám vệ bên cạnh Phụ hoàng và phụ thân
“Ngươi yên tâm, ta đã sắp xếp tất cả, cho dù muốn nghi ngờ cũng không nghi ngờ được, nếu như sự việc bại lộ thì ta cũng sớm đem trách nhiệm đổ lên đầu ngươi rồi, ngươi vì quá nhân từ cho nên nhiều lần làm hỏng chuyện, nếu ngươi không làm được thì để hoàng huynh đây thay ngươi làm”
Trình Hàn Nhất không muốn đôi co với Trình Hàn Tuấn nhiều mà nhanh chóng ôm lấy Lý Viên Kỳ rời đi, Trình Hàn Tuấn đương nhiên không để ca ca mình thành công thức hiện kế hoạch y nhanh chóng phi ám khí về phía Trình Hàn Nhất
Trình Hàn Nhất mau chóng né được quay đầu lại nhìn Trình Hàn Tuấn
“Huynh không sợ nếu như huynh ép buột Kỳ nhi, đệ ấy sẽ hận huynh cả đời hay sao, Trình Hàn Nhất huynh suy nghĩ cho kỹ vào”
Trình Hàn Nhất nghe vậy liền cười lớn, Trình Hàn Tuấn giả nhân giả nghĩa không phải trong đầu hắn cũng có suy nghĩ như vậy hay sao, bây giờ lại kêu hắn nghĩ kỹ thật nực cười
“Trình Hàn Tuấn ngươi khiến ta thật mắc cưởi, ngươi cũng có những suy nghĩ đó mà thôi, ngươi không khác gì ta cả, ngươi cũng giống hệt ta mà thôi”
Trình Hàn Tuấn bị nói trúng liền im bặt, hắn đúng thật có những suy nghĩ kia, cũng sớm chuẩn bị tất cả nhưng rồi lại không dám làm, hắn là sợ Lý Viên Kỳ sẽ hận hắn, hắn hiểu rõ tính cách của Lý Viên Kỳ, nếu như hắn làm như vậy cả đời này Lý Viên Kỳ nhất định không tha thứ cho hắn dù một lần nào đi chăng nữa
“Mặc dù ta có những suy nghĩ đó nhưng ta nhất định không làm thương tổn Kỳ nhi, còn ngươi kẻ lúc nào cũng làm bộ dạng tốt bụng, thật ra là một sói đáng sợ, ta thật thấy thất vọng khi cùng là huynh đệ với ngươi”

“Ngươi đừng cho rằng bản thân hơn ta Trình Hàn Tuậd ngươi không khác gì ta cả, còn bây giờ tránh đường, đừng làm phiền ta nếu không đừng trách ta sao không nể tình huynh đệ
Trình Hàn Nhất tiếp tục phi ngựa rời đi, Trình Hàn Tuấn đuổi theo nhưng đột nhiên xung quanh hắn xuất hiện không ít ám vệ, Trình Hàn Nhất thế mà muốn hại hắn sao, hắn quên là huynh đệ bọn họ chỉ cần một chút thương tổn từ phía một người thì người còn lại cũng sẽ cảm nhận được hay sao
“Điện hạ xin đắc tội”
Đám ám vệ nhanh chóng lao về phía Trình Hàn Tuấn, Trình Hàn Tuấn khó khắn chống đỡ, thương thế ở chân hắn chỉ mới hồi phục chưa bao lâu không thể cùng ám vệ đánh nhau quá lâu được, hắn cũng không thể bắn pháo báo hiệu chỉ cần pháo báo hiệu được bắn lên Phụ hoàng và phụ thân chắc chắn sẽ biết đến lúc đó có chuyện gì hắn không dám nghĩ đế nữa
Cùng lúc này từ xa xuất hiện một chiếc roi sắt quất mạnh vào mấy tên ám vệ, Trình Hàn Tuấn bất ngờ nhưng sau đó liền thở phào nhẹ nhõm, roi sắt này ngoài người đó ra không còn ai có thể dùng được
Lam Y Linh đứng trước mặt Trình Hàn Tuấn nhíu mày, xem thử rốt cuộc là chuyện gì, vốn dĩ nàng vừa trở về Thuận An quốc cùng với Trình Văn Nhân, Trình Văn Nhân bận cùng Trình Minh Thach bàn quốc sự nên nàng đành tự chơi vậy cho nên Lam Y Linh mới ra đường dạo không ngờ gặp được cảnh này, nhìn xem nếu Hàn Mẫn biết được chuyện này sẽ tức giận thế nào, huynh đệ ruột thịt lại làm như vậy
“Ta thật tò mò nếu như phụ thân ngươi biết được chuyện này sẽ như thế nào”
Trình Hàn Tuấn đương nhiên biết hậu quả nếu phụ thân biết chuyện
“Huynh đệ các ngươi thật hay đó, nếu như hôm nay ta không xuất hiện ở đây, trên người ngươi đã sớm có thêm vết thương”
“Cảm tạ cứu giúp của vương phi muội muội, người cùng Hoàng thúc vừa trở về sao”

Lam Y Linh gật đầu
“Vừa trở về thấy được một màn này thật tò mò đây, rốt cuộc hai người các ngươi tại sao lại như vậy”
Trình Hàn Tuấn im lặng không nói, nếu Lam Y Linh biết là vì Lý Viên Kỳ chắc chắn sẽ mang chuyện này nói cho phụ thân, nếu phụ thân biết được e rằng xảy ra chuyện lớn
“Không có việc gì, huynh ấy suy cho cùng cũng sẽ không để đám ám vệ làm bị thương ta nếu không người đau đớn ngược lại là huynh ấy “
“Vậy thì được, không còn sớm ta phải trở về vương phủ, ngươi cẩn thận”
Trình Hàn Tuấn gật đâu sau đó nhanh chóng chạy theo hướng mà Trình Hàn Nhất manv Lý Viên Kỳ rời đi, mong là có thể đuổi kịp bọn họ, ngăn được Trình Hàn Nhất làm chuyện điên rồ.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 42: Chương 42


Trình Hàn Nhất mang Lý Viên Kỳ đến trang viên ngoài thành mà hắn đã mua từ lâu, xung quanh bố trí ám vệ bảo vệ cẩn thận không để ai ra vào ngoài trừ hắn ra
Đặt Lý Viên Kỳ lên giường, Trình Hàn Nhất ngắm nhìn gương mặt kaf hân thầm thương bấy lâu nay, Kỳ nhi của hắn quả thật vẫn là dung mạo mà hắn thích nhất, từ bé đến bây giờ vẫn là người khiến hắn động tâm nhiều nhất, bất chấp nhiều nhất
Trình Hàn Nhất mang ra một viên dược sau đó dùng môi mình áp lên môi của Lý Viên Kỳ mà hôn lấy, để viên dược vào miệng y mà nuốt xuống
Lý Viên Kỳ thế là không hay không biết bản thân đã uống thứ gì
Trình Hàn Nhất hài lòng nhìn kết quả sau đó rời đi, bây giờ vẫn chưa phải lúc, bên ngoài hắn còn có chuyện phải xử lí, tạm thời để Lý Viên Kỳ ở đây trước đã
Trình Hàn Tuấn được Y Linh đưa về phủ trong tình trạng cũng không mấy tốt, trên người hứn có vài vết thương cộng thêm thương tích ở chân tái phát khiến hắn đi đứng khó khăn
“Có cần ta mời thái y hay đại phu đến hay không”
Trình Hàn Tuấn lắc đầu hắn không muốn kinh động đến người khác, nếu không e là sẽ xảy ra chuyện lớn
Y Linh đương nhiên cũng không xen vào việc này, chỉ là nàng không khỏi tò mò rốt cuộc là vì sao hai huynh đệ bọn họ lại đánh nhau, không phải là song sinh hay sao, người bị thương người kia cũng không tránh khỏi đau đớn à
“Cho dù là chuyện gì các người cũng suy nghĩ trước khi làm có biết không, đừng để mọi chuyện quá muộn, trong này có ít thuốc có thể chữa trị vết thương”

Y Linh quăng vài bình dược trị thương cho Trình Hàn Tuấn, Trình Hàn Tuấn nhận lấy
“Ta phải trở về phủ lát nữa Văn Nhân không thấy ta lại lo lắng”
Trình Hàn Tuấn gật đầu cảm tạ Y Linh
Sau khi Y Linh rời đi, hắn liền triệu Mặc Canh đến
“Điện hạ cho gọi thuộc hạ”
“Ngươi điều tra cho ta xem trong một năm nay Trình Hàn Nhất có mua điền trang nào hay không, cả trong ngoài thành đều phải tra choc ta”
Mặc Canh nghe vậy liền hiểu có chuyện lớn lập tức không dám chậm trễ mà đi điều tra, Trình Hàn Tuấn dựa vào ghê tự mình băng bó lại vết thương, trong lòng lo lắng cho Lý Viên Kỳ không biết hiện tại y đã như thế nào rồi
Bên phía tướng phủ, Lý Viên Nhi trong lòng bất an đã không còn sớm nhưng ca ca của nàng chưa trở về không biết có chuyện gì xảy ra hay không khiến cho Lý Viên Nhi đứng ngồi không yên
Trình Như An hiện tại không có ở đây nàng cũng không biết nên làm như thế nào
Đúng lúc này Trình Như An từ cửa lớn đi vào, Lý Viên Nhi liền lao đến, Trình Như An thấy vậy liền đỡ lấy nàng
“Có chuyện gì vậy Viên Nhi”
Trình Như An ôn nhu hỏi
“Ca ca, ca ca chưa trở về huynh ấy có ở lại hoàng cung hay không”
Trình Như An lắc đầu, theo lời phụ thân nói thì Lý Viên Kỳ đã rời cung từ hai canh giờ trước chỉ có phụ thân của bọn họ là ở lại trong cung cùng phụ hoàng và phụ thân nàng bàn việc
Lý Viên Nhi nghe vậy liền muốn chạy đi tìm ca ca, nàng có lệnh bài triệu tập một đội ám vệ của phụ thân, nàng lo ca ca đã xảy ra chuyện, phải mau chóng đi tìm huynh ấy
“Kỳ nhi chưa trở về hay sao”
Lý Viên Nhi gật đầu, Trình Như An liền nhíu mày, hôm nay hai vị ca ca của nàng đều không thấy bóng dáng e là đã xảy ra chuyện rồi
Trình Như An không nói nhiều liền kéo Lý Viên Nhi lên xe ngựa đến thẳng phủ của Trình Hàn Tuấn

Trình Hàn Tuấn lúc này vừa mới chữa thương xong nghe nói Trình Như An đến liền biết có chuyện, hắn đương nhiên không thể để lộ ra việc này, hắn sẽ tự có cách cứu Lý Viên Kỳ
“Nhị ca, Kỳ nhi có đến đây hay không”
Trình Hàn Tuấn liền lắc đầu không quên bài ra bộ mặt mệt mỏi, Trình Như An đương nhiên biết việc Trình Hàn Tuấn những ngày gần đây đều trốn trong phủ không ra khỏi phủ bà mọi chuyện dường như có liên quan đến Lý Viên Kỳ
“Ca ca của ta rời cung đã lâu vẫn chưa trở về, ở doanh trại cũng không có ta lo huynh ấy xảy ra chuyện, điện hạ nếu người biết ca ca ở đây cho ta biết có được không”
Lý Viên Nhi lo lắng nói, nước mắt cũng sắp rời rồi, nàng được Trình Như An ôm lấy vỗ về
“Ta thật sự không nhìn thấy Kỳ nhi, đệ ấy tránh mặt ta đã nhiều ngày”
Nhìn bộ dạng đau khổ của Trình Hàn Tuấn, Trình Như An và Lý Viên Nhi cũng tin là thật, ai bảo nhìn bộ dạng hắn hiện tại có thể tin được, có hoàng tử nào bộ dạng mắt thâm quần, gương mặt xanh xao không có chút sức sống cơ chứ
“Vậy không làm phiền huynh nghĩ ngơi muội đến chỗ đại hoàng tìm”
Nói là làm nàng nhanh chóng kéo Lý Viên Nhi rời đi
Trình Hàn Nhất sớm đã trở lại phủ sắp xếp ổn thoả, bình thản mà ngồi đọc sách đến khi có nô tài bẩm báo là cả hai người kia đến đây, hắn vẫn bình thản mà tiếp đón cả hai không để lộ ra một chút sơ hở nào cả
“Đã không còn sớm muội và tiểu cô nương nhà Lý tướng quân đến đây vậy chứ”
“Kỳ nhi đột nhiên mất tích, muội đã cho ám vệ tìm kiếm những nơi đệ ấy có thể tới nhưng không hề tìm được ta sợ đệ ấy xảy ra chuyêhn gì không hay dù gì chiến sự cũng đang bắt đầu căng thẳng”

Trình Hàn Nhất liền giả vờ sốt xoắn sai Quách Hinh đi tìm người
“Yên tâm ta nhất định sẽ dốc hết sức tìm Kỳ nhi có thể đệ ấy đang ở đâu đó trong kinh thành cho nên chưa trở về được”
Lý Viên Nhi liền phản bác
“Ca ca huynh ấy không hứng thú với kinh thành làm sao có tâm trạng mà đi dạo cơ chứ, ta cũng không thích nơi này”
Lời Lý Viên Nhi nói ra khiến cho cả hai huynh đệ họ Trình đều bất ngờ, nhưng riêng Trình Như An lại cảm giác lòng có chút đau đớn, nàng cảm thấy Lý Viên Nhi sẽ rời xa mình
“Yên tâm đệ ấy có võ công chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì? Đệ ấy còn là một tướng quân, sẽ không có chuyện gì đâu”
Trinh Như An an ủi Lý Viên Nhi để nàng an tâm hơn
Trình Như An cùng Lý Viên nhi ở lại phủ của Trình Hàn Nhất một lúc cũng rời đi, ở đây không cơ chút tin tức càng lo lắng hơn bọn họ chỉ đành tự mình ra ngoài đi tìm
Đợi cả hai rời đi Trình Hàn Nhất nhanh chóng thay y phục sau đó âm thầm đến trang viên, Lý Viên Kỳ sau khi uống dược mà Trình Hàn Nhất ép bản thân uống, rốt cuộc cơ thể y đã bắt đầu nóng lên, y phục trên người khiến y nóng bức, y bất giác cởi ra chỉ chừa lại một kiện xiêm y mỏng manh.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 43: Chương 43


Trình Hàn Nhất đẩy cửa bước vào bên trong, Lý Viên Kỳ lúc này đã mơ màng không còn tỉnh táo nữa, cả người y chỉ còn lại xiêm y mà thôi
Trình Hàn Nhất nhìn thấy y như vậy cả người liền nóng lên, phải nói thân hình Lý Viên Kỳ quả thật xinh đẹp vô cùng, mặc dù là con nhà võ nhưng đường nét cơ thể y lại mảnh khảnh vô cùng nhưng như vậy càng hút mắt người khác hơn
Gương mặt này chính là gương mặt từ bé hắn đã say đắm, bây giờ cũng vậy, gương mặt khiến cho hắn muốn chiếm hữu muốn giam giữ y để một mình bản thân hắn nhìn thấy mà thôi
Trình Hàn Nhất từ từ cởi y phục trên người bản thân ra, tiến đến giường từ từ dùng tay cởi bỏ xiêm y trên người Lý Viên Kỳ ra
Thân thể của y có không ít vết thương, nhưng vẫn trắng trẻo, Trình Hàn Nhất dùng tay lướt nhẹ lên những vết sẹo ấy, hắn từng chỗ từng chỗ ghi nhớ lại đường nét cơ thể y
Lý Viên Kỳ bị hơi ấm trên tay của Trình Hàn Nhất làm cho khó chịu mà r3n rỉ
“Ah”
Âm thanh kiều mị kia khiến cho sợi dây tỉnh táo cuối cùng của hắn đứt một tiếng, Trình Hàn Nhất không kiểm chế nữa hắn lột s@ch hoàn toàn xiêm y trên người Lý Viên Kỳ ra, áp môi mình lên môi y mà hôn lấy

Trình Hàn Nhất cảm nhận đôi môi mềm mại của Lý Viên Kỳ, quả thật đúng như những gì hắn thầm mong nhớ, đôi môi kia vô cùng ngọt ngào khiến tim hắn như ngừng đập vậy
Hắn tiếp tục kéo nụ hôn đó xuống cổ y, sau đó đến hai hạt anh đào trước mặt, một bên dùng miệng l**m láp một bên lại dùng tay x0a nắn, bên dướ của y sớm đã bị xuân dược làm cho cứng rắn, cộng thêm k1ch thích từ Trình Hàn Nhất, y cứ như không vậy kiếm được mà b*n ra
Trình Hàn Nhất bất ngờ nhưng sau đó liền cười lớn, như vậy chứng minh hắn thật sự khiến y sung sướng nhưng Kỳ nhi của hắn thật không ngoan một chút nào cứ như vậy mà thoả mãn bản thân trước không quan tâ m đến hắn gì cả
Hắn nhanh chóng lấy dược đã chuẩn bị thoa kên ngón tay của bản thân sau đó lướt nhẹ ngón tay xuống bụng dưới của y rồi từ từ di chuyển đến nơi bí mật kia, vì tác dụng của xuân dược cho nên c*c huyệt của Lý Viên Kỳ cứ mấp mấy như đang mời gọi người khác đền chà đạp, Trình Hàn Nhất không quan tâm hắn đâm mạnh ngón tay của mình vào bên trong
Cảm giác được bao bọc bởi vách tường ấm nóng khiến Trình Hàn Nhất càng nhanh muốn đem tiểu đệ của mình tiến vào bên trong nhưng hắn biết nếu không làm tốt bước này có thể sẽ khiến Lý Viên Kỳ đay đớn, hắn đương nhiên không muốn Kỳ nhi của hắn sẽ bị đau cho nên hắn vẫn nhẫn nại kiểm chế bản thân lại
“Ưm…a….

đau….

đừng….

đừng…mà”
Trình Hàn Nhất hài lòng nhìn bộ dạng bây giờ của Lý Viên Kỳ, hắn nhanh chóng rút ngón tay của mình ra thay thế vào đó là tiểu đệ đã sớm c**ng c**ng của mình
Lý Viên Kỳ đau đớn mà hét lên, y trải qua bao nhiêu thương tích trên chiến trường cũng không đau đớn bằng cảm giác bị xé rách hiện tại, nước mắt cứ như vật mà trào ra

Hắn nhìn y khóc càng thêm hài lòng, hắn muốn thấy khuôn mặt bị đùa giỡn đến khóc lên này, rất giống Kỳ nhi lúc nhỏ, càng khóc càng đáng yêu biết nhường nào
“Kỳ nhi, Kỳ nhi của ta”
Trình Hàn Nhất gọi tên y, Lý Viên Kỳ lúc này ngoài đau đớn ta đã không còn biết gì cả, cảm giác bản thân gần như muốn chết đi
Hắn mặc kệ người kia khóc la bản thân tiếp tục đẩy nhanh tốc độ, Lý Viên Kỳ bị làm đến mức không kiềm chế được mà b*n ra
“Ahhh”
Nhìn y bị mình làm cho b*n ra hắn vô cùng hài lòng, hắn là người đầu tiên chamh vào y, là người khiến y sung s*ong đến b*n ra, chỉ có hắn mà thôi, từ nay y đã thuộc về hắn, y chỉ có thể là của hắn mà thôi
Sự chiếm hữu trong lòng Trình Hàn Nhất càng dâng cao lên, hắn muốn trói buột y lại bên cạnh mình mãi mãi
Trình Hàn Nhất đẩy nhanh hơn sau đó cắm sâu vào bên trong mà b*n ra, hắn thở d ốc một hơi, lần đầu tiên cảm nhận được sung s**ng tột độ, so với đám người trong phủ của hắn quả thật Lý Viên Kỳ vẫn là tốt nhất không ai có thể sánh bằng y được
Nhưng nhiêu đó vẫn chưa đủ với hắn, đêm xuân đáng giá ngàn vàng hắn phải tranh thủ hưởng thụ chứ, một lần đương nhiên là không đủ, hắn muốn cho Lý Viên Kỳ không quên được cảm giác này, chỉ cần mỗi khi hắn chạm vào y liền ngoan ngoãn chiều theo ý hắn
Đêm hôm đó Lý Viên Kỳ bị Trình Hàn Nhất lăn qua lăn lại đến sáng, y đã sớm ngất đi từ lâu không còn tỉnh táo nữa, cũng không còn biết chuyện gì đã xảy ra chỉ biết toàn thân y rất mệt, rất đau

Trình Hàn Tuấn cả đêm qua đều mất ngủ, hắn cảm nhận được tất cả mọi chuyện, hắn đau khổ có nhưng ganh tị cũng có, suy cho cùng đều là huynh đệ song sinh, d*c vọng của bản thân đương nhiên rõ hơn ai hết, chỉ là hắn không muốn Lý Viên Kỳ hận hắn mà thôi
Nhưng hắn càng đau lòng hơn khi cảm nhận được rằng từ sau đêm qua mọi chuyện đã không còn cứu vãn được nữ, chỉ có thể trách hắn vô dụng, trách bản thân ngay cả người mình yêu cũng không bảo vệ nỗi
Hắn vì ưu khuất trong lòng dâng cao mà phun ra một ngụm máu, Mặc Canh lo lắng liền tiến đến đỡ chủ tử của mình dậy, hắn đi theo Trình Hàn Tuấn nhiều năm như vậy cũng biết được Lý tướng quân chính là vảy ngược của chủ nhân, là điểm yếu duy nhất của người, bây giờ lại bị cướp trên tay đại hoàng tử làm sao có thể chịu được chứ
“Ngươi điều tra được gì rồi Mặc Canh”
“Bẩm điện hạ, đại điện hạ quả thật có mua vài điền trang ở ngoài thành, thuộc hạ đã cho người âm thầm trà trộn vào từng điền trang nhất định sẽ tìm được Lý tướng quân”
Trình Hàn Tuấn gật đầu, hắn bây giờ không thể ngăn cản được Trình Hàn Nhất nhưng cũng sẽ không ngồi yên để mọi chuyện tệ hơn, hắn nhất định sẽ mang Lý Viên Kỳ trở về
Cả đêm Trình Như An không dám rời khỏi Lý Viên Nhi nửa bước, tiểu cô nương của nàng không tìm thấy ca ca dường như sắp phát điên lên, liên tục đập vỡ đồ đạc xung quanh, nàng cũng đã đem hết ám vệ của mình sai đi tìm Lý Viên Kỳ nhưng đến bây giờ vẫn chưa có tung tích, trời đã sáng chuyện cũng không thể giáu được nữa, hai vị Lý Nguyên và Bạch Viên đã trở về chỉ còn cách nói ra mọi chuyện mà thôi.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 44: Chương 44


Lý Viên Kỳ mở mắt dậy, cả người đều là cảm giác đau đớn, đau hơn cả khi y ở chiến trường bị thương, đau đến mức y không thể động đậy thân thể nhưng hơn hết khi y bắt đầu cảm nhận được đau đớn đến từ nơi nào và bệ cạnh y là ai thì y càng sốc hơn
Người nằm bên cạnh y là Trình Hàn Nhất, nơi đau đớn kia chứng tỏ được đêm qua đã xảy ra chuyện gì, Lý Viên Kỳ rất muốn khóc nhưng không thể nào khóc ra được một giọt nước mắt nào, tất cả trong đầu y bây giờ chính là phải rời khỏi đây, rời khỏi người này, nhưng thân thể y bây giờ vô lực không cử động nổi
Trình Hàn Nhất bị động tĩnh người bên cạnh đánh thức, hắn mở mắt dậy liền nhìn thấy Lý Viên Kỳ đã tỉnh, hắn xoay ngươi y lại đối mặt với hắn
“Sao vậy, đêm qua vẫn còn r3n rỉ dưới thân ta, hôm nay lại làm bộ dạng uỷ khuất này, thật là nực cười quá đấy”
Trình Hàn Nhất trêu đùa nói, Lý Viên Kỳ nhìn hắn, trong lòng tan vỡ, người này tại sao lại như vậy, đây không phải là Hàn Nhất ca ca của y, đây là ai, đây không phải là Hàn Nhất mà y biết
“Ngoãn ngoãn ở lại bên ta, nếu đệ ngoan ngoãn ở lại bên cạnh ta ta nhất định đối xử tốt với đệ, sẽ cho đệ trở về còn nếu đệ cứ tiếp tục từ chối ta, chống đối ta như lần trước ta chắc chắn sẽ còn làm hơn như vậy”
Trình Hàn Nhất xuống giường bận lại y phục sau đó rời đi, hắn cho cung nữ chuẩn bị nước cùng y phục mới mang vào trong cho Lý Viên Kỳ rồi rời đi, hắn phải trở lại phủ diễn tròn vai của mình, còn đến xem thử đệ đệ của hắn còn sống hay là không, nếu không còn sống thì càng tốt

Lý Viên Kỳ nằm ở đó mặc kệ nô tì giúp y lau người khoác lên bộ y phục mới, như một con rối chỉ biết ngồi lặng im, y không phải mất đi cảm giác chỉ là y của bây giờ không biết phải như thế nào, đáng lẽ cùng người mình thầm thương trải qua một đêm sẽ hạnh phúc vô cùng nhưng tại sao trong lòng y lại đau đến vậy đau đến mức muốn chết đi sống lại
Y của bây giờ đang tự hỏi rốt cuộc tình cảm mà y giành cho hắn suốt bao lâu nay đổi lại được những gì, Trình Hàn Nhất của sáng nay quá xa lạ, quá đáng sợ còn quá vô tâm, có thật sự là Hàn Nhất ca ca trước đây cưng chiều y ôn nhu với y hay không, Lý Viên Kỳ cũng không biết nữa, y chỉ biết trong lòng y đang rất đau
Trình Hàn Nhất trở lại phủ của mình liền nhìn thấy Trình Hàn Tuấn, trên mặt liền nở một nụ cười của kẻ chiến thắng
“Trời vừa mới sáng đệ đã đến gặp ta rồi, nhớ nhung hoàng huynh của đệ đến thế sao”
Trình Hàn Tuấn khinh bỉ, vẫn có thể bình thản như vậy đúng thật là ca ca của hắn
“Đêm qua e là huynh đã có được thứ huynh muốn vậy thì mau thả Kỳ nhi ra được rồi, nếu huynh tiếp tục như vậy ta thật sự sẽ không nể tình huynh đệ cho dù một mất một còn cũng phải cứu đệ ấy trở về”
Trình Hàn Tuấn nghiêm giọng nói, hắn không muốn bản thân phải tự tay gi3t chết Trình Hàn Nhất, nếu Trình Hàn Nhất vẫn còn đi quá giới hạn như vậy
“Tại sao ta phải thả Kỳ nhi, Kỳ nhi xinh đẹp như vậy, lại rất vừa ý ta, trên giường vô cùng kiều mị khiến ta không thể nào ngưng được, thả Kỳ nhi ra thì ta làm sao có thể tìm được ai khác thay thế đệ ấy chứ”
Trình Hàn Tuấn cố gắng kiềm chế tức giận khi nghe Trình Hàn Nhất nói, bây giờ hắn phải kéo dài thời gian cho Mặc Canh tìm được nơi Trình Hàn Nhất giam giữ Lý Viên Kỳ nếu không sẽ còn không biết có chuyện gì xảy ra nữa
“Ngươi rốt cuộc tại sao lại trở thành như vậy, ngươi không sợ Kỳ nhi hận ngươi cả đời hay sao”
Trình Hàn Nhất liền cười lớn
“Ha ha, đệ ấy hận ta không phải càng chứng minh trong lòng đệ ấy có ta hay sao, Trình Hàn Tuấn ngươi không khác gì ta cả, ngươi thử nói xem là kẻ nào vì muốn kéo đệ ấy về bên cạnh mình mà bỏ xuân dược vào trong rượu của đệ ấy, nếu lúc đó ta không đến được không phải ngươi đã thành công hay sao”
Trình Hàn Nhất nhắc lại chuyện lần trước, Trình Hàn Tuấn chỉ có thể im lặng, sai lầm của bản thân hắn thừa nhận nhưng hiện tại Trình Hàn Nhất là đang làm những chuyện còn hơn cả hắn nữa
Trình Như An lúc này ở ngoài cửa bước vào nhìn chầm chầm hai vị hoàng huynh của mình, nàng không nói gì cả chỉ một cước đạp gãy chiếc ghế bên cạnh

“Hai người nói rõ cho ta, rốt cuộc có chuyện gì, nếu còn không nói rõ ta lập tức bẩm báo lên Phụ hoàng và phụ thân”
Cơn tức giận của Trình Như An khiến cho Trình Hàn Tuấn lo lắng nhưng Trình Hàn Nhất vẫn bình tĩnh
“Muội tức giận làm gì chứ, không phải muội đối với Lý Viên Nhi cũng có những suy nghĩ kia thôi sao, bây giờ muội giúp ta che giấu việc này, ta sẽ có cách giúp muội cùng Lý Viên Nhi ở bên cạnh nhau, vẹn cả đôi đường, không phải sao”
Trình Hàn Nhất sớm đã dự phòng mọi chuyện, hắn làm sao tự nhiên bắt Lý Viên Kỳ đi khi chưa chuẩn bị gì cả, hắn đương nhiên đã sớm chuẩn bị rồi
“Trình Hàn Nhất huynh đang uy h**p ta”
Trình Hàn Nhất bình thản trả lời
“Ta không hề uy h**p muội ta chỉ đưa ra yêu cầu cùng nhau đàm phán một chút, hợp lí không phải hay sao”
Trình Như An thở mạnh một hơi sau đó ngồi xuống bên cạnh Trình Hàn Tuấn
“Huynh cũng theo huynh ấy bắt cóc Kỳ nhi sao”
“Ta thương Kỳ nhi đương nhiên sẽ không sử dụng những thủ đoạn như vậy”

Trình Như An gật đầu, xem ra vẫn còn được một người tỉnh táo, may ra vẫn còn tốt
“Như An muội suy nghĩ cho kỹ đi, đây là chuyện có lợi cho muội, không phải muội đã đến tuổi phải tuyển chọn phò mã rồi hay sao, nếu còn tiếp tục do dự e là muội sẽ phải cùng người khác nên duyên mà thôi”
Trình Như An biết rõ điều này, nàng đương nhiên biết nếu bây giờ cùng Trình Hàn Nhất giao kèo thì nàng có thể cùng Lý Viên Nhi ở bên cạnh nhau nhưng nếu như nàng không cùng đại hoàng huynh của mình giao kèo e là nàng sẽ phụ lại Lý Viên Nhi
Nhưng nếu nàng tiếp tay cho đại hoàng huynh chẳng khác nào có lỗi với Lý Viên Nhi cả nàng có thể tưởng tượng khi Lý Viên Nhi biết chuyện này sẽ nổi giận đến mức nào
“An tâm ta chỉ tạm thời giữ Kỳ nhi bên cạnh ta, đợi ta dạy dỗ đệ ấy ngoan ngoãn liền sẽ đưa để ấy trở về”
“Trình Hàn Nhất ngươi đừng có điên như vậy”
Trình Hàn Tuấn biết hắn đang muốn làm cái gì liền tức giận mà hét lớn, hắn cảm thấy mình cũng sắp phát điên mà đánh nhau với Trình Hàn Nhất mất, nếu như không phải vì tìm tung tích của y hắn nhất định sẽ đánh Trình Hàn Nhất một trận mặc kệ tất cả.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 45: Chương 45


Trình Hàn Nhất mặc kệ Trình Hàn Tuấn hét như thế nào, hắn sẽ có cách khiến đệ đệ này nghe lời mà thôi, còn bây giờ là muội muội hắn Trình Như An, để xem muội muội hắn có làm tốt hay không đây
Trình Như An rốt cuộc cũng thoả thuận cùng Trình Hàn Nhất, nàng muốn bên cạnh Lý Viên Nhi, chỉ có cách này mới có thể không phụ Lý Viên Nhi được, nàng có lỗi với Lý Viên Kỳ, nàng nhất định sẽ bù đắp lại cho y
Trình Hàn Tuấn thất vọng nhìn Trình Như An sau đó bỏ đi, hắn thay vì đôi co với tên đã không được tỉnh táo như Trình Hàn Nhất thì tự mình đi tìm nơi Trình Hàn Nhất giấu Lý Viên Kỳ rồi cứu y về
Bạch Viên và Lý Nguyên trở về phủ liền thấy Lý Viên Nhi ngồi thất thần ở đó, hai người lập tức đi đến
“Viên Nhi đã có chuyện gì xảy ra, sao lại ngồi thất thần ở đây”
Lý Viên Nhi thấy phụ thân liền oà khóc
“Ca ca, ca ca ….

ca ca huynh ấy biến mất rồi, con đã tìm huynh ấy khắp nơi, cử người đi tìm nhưng huynh ấy vẫn chưa trở về, phụ thân ca ca huynh ấy có xảy ra chuyện gì hay không”
Bạch Viên ôm lấy nhi nữ vỗ về, y nhìn sang Lý Nguyên, Lý Nguyên liền gật đầu hiểu rõ lập tức sai người vào cung bẩm chuyện này lên cho Trình Minh Thạc và Hàn Mẫn, bản thân tự mình dẫn theo một đội ám vệ đi tìm Lý Viên Kỳ
Từ trước đến nay Lý Viên Kỳ sẽ không rời đi mà không nói một lời nào cũng như không báo về, chỉ trừ khi y đã xảy ra chuyện, gần đây tin tức có nội gián của Đông quốc đến nơi này, có thể Lý Viên Kỳ đã bị bắt cũng nên, dù gì y cũng là một tướng quân hơn nữa là nhi tử của đại tướng quân Thuận An quốc, bị kẻ xấu nhắm đến không phải chuyện lạ nữa, nếu như vậy càng nhanh chóng giải cứu y trở về, Đông quốc và Thuận An quốc sắp cùng nhau đánh trận nếu bọn chúng có con tin e là trận này khó mà đánh được
Trình Hàn Tuấn cũng phái người của mình đi dò la tin tức nhưng hiện tại đều không tìm được, hắn tức giận như phát điên lên đập không ít đồ đạc trong phủ
Lúc này Mặc Canh trở về bẩm báo bên phía phủ đại tướng quân đã âm thầm cử ám về đi tìm, Trình Hàn Tuấn đối với việc này cũng không lạ nữa nhưng hắn đang muố xem Trình Hàn Nhất làm sao giải quyết việc này
“Ngươi bám theo sát Trình Hàn Nhất tuyệt đối không để hắn rời khỏi tầm mắt”
“Tuân lệnh điện hạ, nhưng có một điều thuộc hạ cần bẩm báo, Quách Hinh theo bên cạnh đại điện hạ đã biến mất từ hôm qua đến giờ, chúng ta có cần để ý hắn hay không”
Trình Hàn Tuấn suy nghĩ một chút, Quách Hinh kia biết một ít về y thuật chắc chắn Trình Hàn Nhất sẽ để Quách Hinh ở lại chăm sóc cho Lý Viên Kỳ, chỉ cần tìm được Quách Hinh có thể sẽ tìm được Lý Viên Kỳ
“Ngươi tận lực sai người lục soát lại tất cả điền trang của Trình Hàn Nhất một lần nữa, từng ngóc ngách không bỏ xót, ta tin chắc Trình Hàn Nhất không thể mang người đi xa, còn có Quách Hinh, chỉ cần tìm thấy hắn sẽ tìm thấy Kỳ nhi”
Mặc Canh lập tức tuân lệnh rời đi
Trình Hàn Nhất lúc này vẫn thong thả uống trà, hắn đã thành công lôi kéo được Trình Như An như vậy cũng đã xem như trót lọt lần này, có muội muội hỗ trợ hắn còn lo gì nữa hay sao, chỉ là giam Kỳ nhi vài hôm, để y quen thuộc với hắn đến lúc đó sẽ lại thả y trở về, bây giờ chỉ còn tính kế để Trình Hàn Tuấn cũng trở thành như hắn, về phía hắn

Bọn họ là huynh đệ song sinh suy nghĩ của nhau không còn quá xa lạ nữa, bọn họ đều muốn chiếm lấy Kỳ nhi làm của riêng, nhưng thay vì vậy hắn sẽ chia sẻ Kỳ nhi với đệ đệ hắn, cùng kéo đệ đệ kia vào trong vũng lầy này chỉ có như vậy mới có thể tạo nên một cái lồ ng giam hoàn mỹ, giam cầm lấy tiểu Kỳ nhi của bọn họ mà thôi
Trình Hàn Nhất suy nghĩ một chút sau đó liền âm thầm theo mật đạo đã chuẩn bị dẫn đến chỗ của Lý Viên Kỳ
Lý Viên Kỳ từ khi tỉnh lại không hề động đậy cũng chả ăn một thứ gì, Quách Hinh hầu hạ y y cũng làm ngơ, Quách Hinh lo lắng y sẽ xảy ra chuyện cho nên sai người dẹp hết tất những thứ có thể làm bị thương cũng như giúp Lý Viên Kỳ châm vài kim châm lên thân thể y để y không làm ra bất cứ hành động nguy hiểm nào
Trình Hàn Nhất bước đến bên cạnh y, hắn từ từ vuốt v3 mái tóc của Lý Viên Kỳ, Lý Viên Kỳ một chút động tĩnh cũng chẳng có, y như một pho tượng vậy
“Ngươi làm gì Kỳ nhi của ta vậy”
Giọng nói đầy âm độ của Trình Hàn Nhất khiến Quách Hinh giật mình, hắn liền giải thích
“Bẩm điện hạ, thuộc hạ chỉ hạn chế võ công của Lý tướng quân, ngoài ra không hề làm bất cứ việc gì, từ khi tỉnh lại Lý tướng quân đã như vậy”
Trình Hàn Nhất nghe vậy liền dời tầm mắt về phía Lý Viên Kỳ, đôi mắt y trống rỗng, hiện tại cứ như một con người gỗ vậy, ngoài trừ hơi thở ra
“Nếu ngươi vẫn còn tiếp tục chống đối như vậy đừng trách ta, không phải ngươi yêu thương muội muội ngươi như thế sau, hay ngươi muốn muội muội ngươi trở thành thiếp thất trong phủ của ta, Lý Viên Kỳ ngươi suy nghĩ cho kỹ vào, ta hiện tại không nói đùa một chút nào”

Trình Hàn Nhất kết thúc câu nói, Lý Viên Kỳ liền đưa ánh mắt nhìn hắn, trong đó tức giận có, căm hận cũng có, bất lực có nhưng Trình Hàn Nhất lại không nhìn ra được trong tất cả còn có bi thương, đau lòng
“Ngươi rốt cuộc muốn cái gì, ngươi không phải Hàn Nhất ca ca, ngươi không phải huynh ấy, trả huynh ấy lại đây, Hàn Nhất ca ca sẽ không bao giờ nói ra những lời như vậy”
Lý Viên Kỳ đau xót nói, trong đầu y bây giờ chỉ có một suy nghĩ đó chính là người trước mặt y không phải Trình Hàn Nhất, chắc chắn là giả mạo
“Ta có phải Hàn Nhất ca ca của ngươi hay không, không phải đêm qua Kỳ nhi đã thử qua rồi sao, Kỳ nhi nếu ngoan ngoãn nghe lời ta ta tuyệt đối sẽ yêu thương đệ, sẽ không làm tổn thương đệ, đệ muốn gì ta cũng chấp nhận cả”
Trình Hàn Nhất dùng giọng điệu ôn nhu mà dụ dỗ Lý Viên Kỳ rơi vào trong cái lồ ng giam mà hắn đã tạo ra, hắn ôm lấy y vào trong lòng bàn tay không hề yên vị mà nhẹ nhàng vuốt v3 khắp cơ thể y
Lý Viên Kỳ mắt đối mắt với hắn, đây vẫn là đôi mắt của Hàn Nhất ca ca mà y biết, nhưng sao lại xa lạ đến như vậy, y rất đau, từ trước đến nay Hàn Nhất ca ca sẽ không bao giờ làm y đau, Lý Viên Kỳ mãi bận tâm trong những suy nghĩ mà không hề hay biết Trình Hàn Nhất lần nữa lột s@ch y phục y, lần nữa đè y ở trên giường mà triền miên.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 46: Chương 46


Sau khi tỉnh lại một lần nữa bên cạnh Lý Viên Kỳ vẫn là khoảng trống không người, y cũng mặc kệ không để ý, trong đầu y bây giờ toàn là muốn được rời khỏi đây, y phải trở về, y không thể ở nơi này được nữa
Nhưng lúc này cảm giác đau nhứt ở chân khiến y gần như không thể đứng dậy, chân của y thế nhưng trong lúc này lại tái phát, y cắn răng chịu đứng đau nhứt muốn đứng dậy nhưng không thành
Lúc này Trình Hàn Nhất đã sớm ở trong cung để diễn tròn vai của bản thân, Trình Hàn Tuấn khinh bỉ nhìn hắn
“Phụ hoàng vẫn chưa có tin tức gì của Lý tướng quân sao”
Trình Minh Thạc lắc đầu
“Trẫm đã cho ám vệ lục soát khắp nơi nhưng vẫn chưa tìm được tin tức, nhưng chúng ta đã bắt được một vài tên nội gián của Đông quốc, đợi tra khảo bọn chúng sẽ biết thêm chút tin tức”
Trình Hàn Tuấn nghe đến việc bắt được nội gián nhém nữa không nhịn được mà cười khinh, hắn không nghĩ rằng ca ca của hắn lại chuẩn bị kỹ đến mức như vậy, e là đỡ sớm tính kế tất cả, vậy mà bấy lâu nay hắn vẫn ngu ngốc không nhận ra
“Nhất nhi, Tuấn nhi phụ thân mong hai ngươi sẽ ra sức trong việc này, cùng nhau tìm Kỳ nhi trở về bình an”

Hàn Mẫn nhìn cả hai huynh đệ mà nói
“Hoàng nhi nhất định sẽ mang đệ ấy bình an trở về”
Trình Hàn Tuấn nhấn mạnh nói, ánh mắt đầy căm thù nhìn Trình Hàn Nhất
Trình Minh Thạc cho cả hai người lui xuống, bên trong điện chỉ còn lại Hàn Mẫn cùng bới Bạch Viên và Lý Nguyên
Bạch Viên hai ngày nay vì lo lắng cho Lý Viên Kỳ mà không nghỉ ngơi một chút nào
“Bạch Viên ngươi an tâm Kỳ nhi sẽ không có chuyện gì đâu, chúng ta đã phái rất nhiều ám vệ đi tìm chắc chắn sẽ bình an trở về”
Bạch Viên gật đầu nghe Hàn Mẫn nói
“Ta không ngờ đám người Đông quốc lại cả gan đến như vậy, ta biết Kỳ nhi là một người cẩn thận luôn để phòng, lần này bị bắt chắc chắn đám người Đông quốc đã phái đến là những kẻ võ công cao cường lắm mới bắt được Kỳ nhi dễ dàng như vậy”
Hàn Mẫn cảm thấy việc này không nên xem thường cần phải tăng cường hơn binh lực bảo vệ kinh thành tránh chuyện này lần nữa xảy ra, lần này là tướng quân lần sau có khi nào là hoàng tử hoặc công chúa hay không không thể chắc được
Trình Hàn Nhất vừa bước ra ngoài đã bị Trình Hàn Tuấn lôi đi, đên một nơi khuất người trong hoàng cung hắn liền một đấm đấm thẳng vào ngực của Trình Hàn Nhất khiến cho Trình Hàn Nhất phun ra không ít máu, nhưng bản thân hắn cũng chẳng vui sướng gì, đánh Trình Hàn Nhất đau bản thân hắn cũng đau chả kém
“Thay vì ở đây đánh ta thì sao không nghĩ xem làm thế nào để mang Kỳ nhi về đi, à mà cho dù có mang về đi chăng nữa thì Kỳ nhi cũng đã là người của ta, Trình Hàn Tuấn ngươi vẫn là đã thua rồi”
“Ta thua hay không không cần ngươi phải lên tiếng, ngươi quả thật khiến ta cảm thất ghê tởm, Trình Hàn Nhất ngươi rốt cuộc có xem Kỳ nhi là người ngươi yêu thương hay không, ngươi ép buột đệ ấy, bắt đệ ấy như vậy ngươi vui sao”
Trình Hàn Nhất cũng tự hỏi bản thân có vui hay không nhưng hắn chỉ cần biết Lý Viên Kỳ thuộc về hắn là được, việc khác hắn không quan tâm
“Ngươi chưa từng nghĩ nếu Lý tướng quân và Bạch thúc thúc biết được những chuyện này sẽ như thế nào sao, phụ hoàng và phụ thân nhất định sẽ không bỏ qua nếu biết sự thật vậy lúc đó chức vị thái tử mà bấy lâu nay ngươi cùng ta tranh giành cũng không có được, ngươi thật sự muốn như vậy sao”
“Ngươi không cần lo lắng mọi chuyện ta đã có tính toán, Trình Hàn Tuấn ngươi suy nghĩ cho kỹ một chút có muốn cùng ta liên thủ hay không, nếu như muốn ta sẽ sẵn sàng cùng ngươi chia sẻ Kỳ nhi, còn nếu không đừng trách ta sẽ duyệt ngươi để độc chiếm đệ ấy một mình, suy nghĩ cho kỹ vào”

Trình Hàn Nhất nói xong liền rời đi, một đấm khi nãy của Trình Hàn Tuấn không hề nhẹ e là hắn đã bị nội thương rồi, bây giờ hắn còn cần phải bàn chút chuyện với Trình Như An, Lý Viên Nhi mặc dù còn nhỏ nhưng vô cùng đa nghi nếu như không cẩn thận để tiểu cô nương kia biết được mọi chuyện mà hắn sắp xếp sẽ thành cong cóc hết
Trình Như An lúc này vừa dỗ dành Lý Viên Nhi ngủ liền rời đi tìm Trình Hàn Nhất, nàng thấy có lỗi với Lý Viên Nhi lẫn Lý Viên Kỳ nhưng lần này cho nàng ích kỷ một lần đi, nàng biết chỉ có Trình Hàn Nhất mới có thể giúp nàng thoát khỏi việc phải gả đi, phải thành thân với nam nhân khác chứ không phải là Lý Viên Nhi
“Huynh làm sao vậy”
Trình Như An lo lắng nhìn Trình Hàn Nhất đang cầm trên tay chén thuốc đắng
“Hàn Tuấn tức giận đả thương ta, không sao”
Trình Như An thở dài, chuyện này rắc rối như vậy nàng thật sự muốn hỏi vì một chữ tình có đáng hay không
“Lý Viên Nhi không nghi ngờ gì sao”
“Muội ấy không nghi ngờ nhưng nếu tiếp tục lâu dài muội ấy nhất định sẽ nghi ngờ, đại hoàng huynh huynh định giữ lấy Kỳ nhi đến bao giờ, chuyện này phụ hoàng cung phụ thân đã nhún tay vào không khéo sẽ bị phát hiện”
Trình Hàn Nhất đương nhiên biết, bây giờ hắn đang nhanh chóng lôi kéo được Trình Hàn Tuấn, chỉ lôi kéo được Trình Hàn Tuấn đẩy nhanh mọi thứ hắn liền mang Lý Viên Kỳ trở lại
“Muội cẩn thận Lý Viên Nhi, ta nhất định sẽ để mọi chuyện nhanh chóng, không cần lo lắng, ta cần muội phối hợp một chút đổ tội lên đầu đám người Đông quốc”

Trình Như An gật đầu, Trình Hàn Nhất liền nói ra kế hoạch vừa khiến Lý Viên Nhi bị phân tâm chuyện Lý Viên Kỳ vừa có thể hướng mọi tội lỗi lên đầu đám người Đông quốc
Trình Như An cảm thấy việc này khả thi như nàng vẫn lo lắng nếu như Lý Viên Nhi nghi ngờ thì phải làm sao
“Vậy muội chịu chút đau đớn bị thương như vậy vừa có thể khiến Lý Viên Nhi lo lắng cho muội, vừa khiến tiểu cô nương kia phân tâm đi”
Trình Hàn Nhất nói, muốn đạt được thứ gì đó đều phải đánh đổi không phải hay sao
“Muội giúp huynh diễn một màn như vậy huynh đừng quên những lời mình đã nói nếu không muội không ngại đem tất cả mọi chuyện nói ra đến lúc đó xảy ra chuyện gì huynh cũng biết rồi đấy”
“An tâm, ta nhất định sẽ giúp muội, không những vậy còn để muội có thể cùng Lý Viên Nhi ở bên nhau, ta nói được sẽ làm được”
Trình Như An rời đi, Trình Hàn Nhất mệt mỏi gục đầu, hắn không muốn phải làm như vậy nhưng bất đắc dĩ chỉ có thể làm, phóng lao thì phải theo lai thôi.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 47: Chương 47


Quách Hinh theo lệnh của Trình Hàn Nhất vào trong phòng xem tình hình của Lý Viên Kỳ.

Lý Viên Kỳ từ lúc tỉnh lại lần nữa đều chỉ ở trên giường không hề rời khỏi đó, nhưng Quách Hinh dường như cảm thấy tình hình có gì đó không ổn
Hắn từ từ bước đến gần phía giường thì phát hiện Lý Viên Kỳ trên mặt đang biểu hiện đau đớn vô cùng, khi hắn đặt tay bắt mạch cho y liền thấy mạch tượng hỗn loạn
“Lý tướng quân, Lý tướng quân người làm sao vậy”
Quách Hinh đỡ Lý Viên Kỳ dậy, cả người y đều rất nóng khiến Quách Hinh cảm thấy sợ hãi
“Người đâu, mau truyền tin cho điện hạ, Lý tướng quân xảy ra chuyện”
Trình Hàn Nhất đang ở trong phủ xử lí chút việc liền nhìn thấy bồ câu đến, đây là bồ cây được huấn luyện của riêng hắn, hắn để nó ở điền trang nếu không có việc gấp bồ câu sẽ không đến đây

Trình Hàn Nhất lấy thư ra xem, vừa đọc xong hắn mặc kệ chính sự mà đi theo mật đạo đã chuẩn bị lập tức đến điền trang
Quách Hinh đã châm vài châm giúp cho Lý Viên Kỳ tạm thời khônh còn đau đớn nhưng cơ thể y vẫn rất nóng không biết được nguyên nhân sẽ không thể nào bốc thuốc được
Trình Hàn Nhất đạp cửa phòng bước vào nhìn thấy Lý Viên Kỳ đang dựa vào người Quách Hinh mặc dù hắn tức giận nhưng với tình trạng thân thể của y lúc này hắn liền mặc kệ
Quách Hinh nhìn thấy Trình Hàn Nhất liền đặt nhẹ Lý Viên Kỳ xuống giường, bản thân nhanh chóng hành lễ
“Kỳ nhi làm sao vậy, ngươi đã bắt mạch cho y chưa”
“Bẩm điện hạ thuộc hạ đã bắt mạch và châm cứu cho Lý tướng quân, cơn đau trong người của tướng quân đã giảm bớt nhưng cơ thể vẫn còn rất nóng không rõ nguyên do”
Trình Hàn Nhất tức giận mà đập mạnh xuống giường một cái sau đó lo lắng mà nhìn Lý Viên Kỳ, hắn không thể mời thái y trong lúc này càng không thể tìm đại phu được nếu không mọi chuyện chắc chắn sẽ bại lộ
Suy tính kỹ càng bây giờ chỉ có một người có thể trông cậy được đó chính là Trình Hàn Tuấn, bây giờ phải lo lắng thân thể của Lý Viên Kỳ trước còn những việc khác tính sao
“Quách Hinh ngươi đến phủ Nhị hoàng tử mang hắn đến đây, tuyệt đối cẩn thận, cứ nói cho hắn biết mọi chuyện, bên cạnh hắn có một đại phu do lần trước hắn bị thương cho nên liền mời một đại phu đến cho riêng hắn”
Quách Hinh lập tức đi đến phủ Trình Hàn Nhất
Sự xuất hiện của Quách Hinh khiến Mặc Canh vô cùng bất ngờ nhưng xuất hiện thì càng tốt hắn đỡ phải đi tìm khắp nơi
“Nhị điện hạ có trong phủ không ta có chuyện gấp cần bẩm báo”
“Điện hạ đang ở trong phủ, ngươi đến đây có việc gì”
Quách Hinh khó chịu nhìn Mặc Canh đã đến lúc này còn muốn gây chuyện kéo dài thời gian, nếu không phải chuyện gấp hắn nhất định cùng Mặc Canh đánh một trận
“Ngươi cứ bẩm báo với điện hạ là ta đến theo lệnh đại điện hạ”
Trình Hàn Tuấn đang suy nghĩ kế sách thì Mặc Canh bước vào bẩm báo chuyện Quách Hinh đến đây theo lệnh của Trình Hàn Nhất, hắn lập tức bỏ qua tất cả mà lập tức đi đến

“Tham kiến Nhị hoàng tử”
“Ngươi đến đây có việc gì”
Trình Hàn Tuấn ngồi xuống ghế quan sát Quách Hinh, vẻ mặt gấp gáp này e là đã xảy ra chuyện, nếu là vị ca ca kia của hắn xảy ra chuyện thì Quách Hinh cũng sẽ không chạy đến đây trừ khi người xảy ra chuyện là một người khác, người cũng quan trọng với hắn thỉ chỉ có một đó là Lý Viên Kỳ
“Điện hạ, bên cạnh người có một vị đại phu có đung không, tình hình của Lý tướng quân không xong, Đại điện hạ sai thuộc hạ đến đây thỉnh cầu người cho mượn vị đại phu kia và dẫn người đến điền trang chỗ chả Lý tướng quân”
Trình Hàn Tuấn kích động đập bàn một cái, hắn đoán không sai Trình Hàn Nhất kia không biết đã làm ra chuyện gì khiến Kỳ nhi ngã bệnh đến mức phải tìm đại phu như vậy
“Mặc Canh mau đi gọi đại phu đến lập tức theo ta đi”
Quách Hinh thở phào một hơi, bọn họ phải nhanh trở lại điền trang nếu như tiếp tục kéo dài sẽ không tốt đối với Lý tướng quân
Mặc Canh lập tức đi gọi đại phu trong phủ sau đó cả bốn người lên xe ngựa phía sau phủ lập tức ra khỏi thành đến điền trang ngoài thành, cả bốn người trót loạt ra khỏi thành nhờ có lệnh bài của Trình Hàn Nhất đã đưa
Đến nơi, Trình Hàn Tuấn liền kích động mà nhảy xuống khỏi xe ngựa, Quách Hinh đi trước dẫn đường đến phòng của Lý Viên Kỳ
Trình Hàn Nhất lúc này đang nắm tay Lý Viên Kỳ lo lắng nhìn bộ dạng đau đớn cùng nóng hổi của y
Đại phu nhanh chóng bắt mạch cho Lý Viên Kỳ sau đó kê đơn thuốc, Mặc Canh và Quách Hinh theo đại phu người hốt thuốc người sắt thuốc để nhanh chóng mang vào

“Ngươi thấy chuyện tốt của ngươi làm cho Kỳ nhi chưa”
Trình Hàn Tuấn nói, hắn không muốn lớn tiếng làm phiền sự thanh tịnh của Lý Viên Kỳ, nhìn y lúc này xanh xao như vậy trong lòng hắn rất đau, Kỳ nhi của hắn sao lại ra nông nỗi như vậy
Trình Hàn Nhất im lặng không trả lời, hắn chưa từng lường trước được chuyện này, cũng không biết tình trạng thân thể của Lý Viên Kỳ bất thường, hắn chưa từng nghe qua việc này cơ bản thân không biết tại sao trong người của Lý Viên Kỳ lại có hàn độc, nếu hắn biết đã không để y xảy ra chuyện như vậy cũng không quá đáng mà hành hạ th ân thể Lý Viên Kỳ quá nhiều
Thuốc nhanh chóng được sắt xong mang vào, Trình Hàn Tuấn đỡ người Lý Viên Kỳ dậy giúp y uống thuốc, Lý Viên Kỳ vẫn mê mang chưa tỉnh lại rất khó để uống thuốc, mất một lúc lâu chén thuốc mới được uống cạn, Trình Hàn Tuấn đặt y trở lại giường nhẹ nhành vuốt v3 gương mặt xinh đẹp này, hắn rất muốn hỏi tại sao, đã xảy ra chuyện gì khiến cơ thể y lại có hàn độc, chỉ cần quá nóng sẽ khiến hàn độc tái phát, hắn rất muốn hỏi xem sáu năm qua ở biên cương xảy ra chuyện gì
Trình Hàn Nhất không muốn ở lại nhìn khung cảnh này, lòng hắn đang tự trách nhưng hắn vẫn suy tính kế hoạch lôi kéo Trình Hàn Tuấn về cùng phe với bản thân mình, một mình hắn hắn biết khó mà giữ Lý Viên Kỳ bên mình, hắn cần cả Trình Hàn Tuấn để cùng làm điều đó
Trình Như An bây giờ đang cùng Lý Viên Nhi đi tìm kiếm tin tức của Lý Viên Kỳ, hai người cũng nhanh chóng đến ngững tửu lâu để xem thử xem có người của Đông quốc trà trộn vào hay không, mặc dù gần đây kinh thành đã tăng cường tuần tra khắp nơi nhưng không thể nào chắc chắn được
Hai người dừng chân ở tửu lầu lớn nhất kinh thành, bước vào trong Lý Viên Nhi liền cảm thấy không ổn, nàng hướng mắt nhìn về phía trên lầu nơi đang có rất nhiều khách nhân cảm giác không đúng lắm, quả thật nàng chưa bao giờ đoán sai cả.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 48: Chương 48


Vừa vào tửu lầu không bao lâu Lý Viên Nhi liền cảm thấy không đúng, nàng định kéo tay Trình Như An rời đi nhưng từ trên lầu rất nhiều hắc y nhân xuất hiện tấn công về phía họ, Trình Như An lập tức đánh trả
Lý Viên Nhi cũng tung ám khí về phía đám hắc y nhân, đột nhiên bị tấn công như vậy e là đối phương đã có sự chuẩn bị trước và cũng biết thân phận của hai người bọn họ là ai
Lý Viên Nhi ra hiệu cho Trình Như An nhanh chóng chạy ra bên ngoài, bên ngoài sẽ dễ phân tán sự chú ý của đám người kia, nhưng đám hắc y nhân dường như nhắm vào Trình Như An nhiều hơn là Lý Viên Nhi, nàng liền nghĩ đến lời phụ thân nói mấy ngày trước, có thể là đám người Đông quốc cũng nên, Lý Viên Nhi liền bắ n ra pháo hiệu
Pháo hiệu vừa bắn lên là lệnh triệu tập ám vệ của tướng phủ đến, tướng phủ cách đây không xa chỉ cần pháo hiệu bắn lên không chỉ ám vệ của tướng phủ mà ám vệ của Hàn gia cũng sẽ đến
Trình Như An nhìn tên hắc y nhân ra hiệu mau tấn công nàng trước khi ám vệ đến, tên hắc y nhân mặc dù không dám xuống tay nhưng vì đã nhận lệnh nên đành phải làm, một tên cố ý tấn công Lý Viên Nhi khi Lý Viên Nhi không chú ý, Trình Như An thấy vậy liền lao đến thay Lý Viên Nhi đỡ một đau, một đau này mặc dù không xâu nhưng đối với một công chúa như Trình Như An chính là cả đời này không nam nhân nào muốn thành thân với nàng vì chắc chắn một đao kia sẽ để lại sẹo trên người nàng
Lý Viên Nhi bất ngờ trước khung cảnh cừa xảy ra, nàng chỉ biết ôm lấy Trình Như An, đúng lúc này ám vệ cũng đến còn có cả Y Linh và Kim Hàn Minh , hai người nhanh chóng giải vây cho Lý Viên Nhi và Trình Như An
Kim Hàn Minh giúp Trình Như An tạm thời cầm máu lại cũng như nhanh chóng cùng Lý Viên Nhi đưa Trình Như An đến một nơi kín đáo hơn lập tức băng bó
Y Linh ở lại đó ra lệnh bắt sống đám hắc y nhân nhưng chỉ tiếc rằng bón chúng đều tự kết liễu quyết không bị bắt giữ, kéo lớp vải đen trên mặt bọn chúng ra Y Linh chỉ nhíu này sau đó sai người mau chóng đem những cái xác này dọn dẹp sạch sẽ đi, mặc dù trong lòng nàng cảm thấy có gì đó không đúng nhưng không thể chối cãi được những kẻ kia là người của Đông quốc được
Kim Hàn Minh giúp Trình Như An băng bó lại, nhưng giữa chừng bị Lý Viên Nhi ngăn cản, dù gì cũng là nam nữ thụ thụ bất thân không thể nào để Kin Hàn Minh băng bó cho Trình Như An được

Kim Hàn Minh cũng biết việc đó cho nên sau khi chữa trị thương tích, cho Trình Như An, phần còn lại đều giao lại cho Lý Viên Nhi giải quyết, hắn cùng Y Linh vào cung bẩm báo chuyện này lên cho Hoàng thượng và Nam hậu biết
Lý Viên Nhi nhìn gương mặt xanh xao của Trình Như An mà đau lòng, là do nàng bất cẩn mà khiến cho Trình Như An bị thương nhém nữa mất mạng, rõ ràng nàng đã cảm giác được nơi này nguy hiểm lại không rời đi mà cố ý ở lại còn cho là bản thân quá đa nghi, hậu quả khiến cho Trình Như An bây giờ nằm trên giường đay đớn như vậy
“Như An tỷ, là lỗi của ta, là ta khiến tỷ phải bị thương, ta…ta….


Lý Viên Nhi khóc lớn, Trình Như An nhẹ nhàng vỗ nhẹ lên bàn tay nàng
“Ta.

.

không…sao.

.

muội đừng…khóc”
Trình Như An thều thào nói, lần này giúp đạu hoàng huynh của cô mà thân thể ngọc ngà này gánh chịu thương tích lớn, nàng nhất định sẽ đòi một cái giá xứng đáng, nhưng có thể thấy Lý Viên Nhi lo lắng cho mình như vậy nàng cảm thấy cũng xứng đáng rồi

Trình Minh Thạc và Hàn Mẫn hay tin Trình Như An bị Đông quốc phục kích bị thương mà lo lắng, Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn đi điều tra không biết có xảy ra chuyện gì hay không vẫn chưa thấy trở về bẩm báo
“An nhi bây giờ đang ở đâu ta muốn nhìn thấy nó”
“Tam công chúa hiện tại đang ở Hàn phủ, Hoàng thúc người an tâm, biểu tỷ không sao, ta đã trị thương cho tỷ ấy, hiện tại đang được Viên Nhi chăm sóc”
Hàn Mẫn gật đầu, y cảm thấy chuyện lần này Đông quốc chính là muốn cùng Thuận An Quốc gây chiến, không thể nào bỏ qua được
“Chuyện này thật sự là do Đông quốc ra tay hay sao”
Y Linh gật đầu, nàng không thể nào nhìn lầm người Đông quốc, chỉ là tại sao đám người Đông quốc có thể ở trong kinh thành được, e là kinh thành có nội gián
“E rằng kinh thành có nội gián cho nên người của Đông quốc mới có thể lẻn vào như vậy”
Trình Minh Thạc nhìn Hàn Mẫn, Hàn Mẫn cũng gật đầu lời Y Linh nói không sai, việc này nhất định phải nhanh chóng tra ra
Lý Nguyên và Bạch Viên hay tin tức liền nhanh chóng vào cung
“Lý Nguyên tăng cường thêm binh lính kiểm soát ra vào Kinh thành, còn có tăng cường tuần tra khắp nơi không để soát băt cứ chỗ nào nhất là nhưng nơi thương buôn đến kinh thành thường lui đến, e là có kẻ giả làm thương buôn mà trà trộn vào kinh thành”
“Thần tuân lệnh”
Hàn Mẫn gọi Bạch Viên đi theo mình đến Hàn phủ xem tình hình Trình Như An

Trình Như An bây giờ đã nghỉ ngơi, Lý Viên Nhi ở bên cạnh chăm sóc không rời nàng
“Tham kiến Nam hậu, phụ thân”
Hàn Mẫn gật đầu ra hiêuh cho Lý Viên Nhi đứng lên, trên khuôn mặt nàng vẫn còn đọng lại nước mắt chắc là đã khóc rất nhiều
Bạch Viên nhẹ nhàng xoa đầu Lý Viên Nhi
“Đừng lo lắng có phụ thân ở đây”
Lý Viên Nhi gật đầu, nhưng nàng hiện tại rất lo lắng, huynh trưởng mất tích không rõ tung tích, người trong lòng lại vì nàng mà bị thương, Lý Viên Nhi cho dù mạnh mẽ như thế nào cũng không thể nào bình tĩnh được
“Hàn Minh có nói cho ta biết thương thế của An nhi rất nặng, một đao kia gần như có thể lấy đi tính mạng của An nhi nếu như An nhi không có võ công chỉ là một cô nương yếu mềm e là đã chết từ lâu, mặc dù giữ lại được tính mạng nhưng sau này trên người An nhi sẽ để lại một vết thương lớn, sợ rằng sẽ không ai muốn cùng An nhi thành thân”
Hàn Mẫn đau lòng nói, y không sợ Trình Như An không thể thành thân, nếu không ai muốn thành thân thì Hàn Mẫn vẫn sẽ yêu thương công chúa mà thôi, y là sợ mất đi hài nhi của mình, nhìn gương mặt xanh xao của Trình Như An mà lòng y đau đớn, từ bé đến giờ y còn chưa nặng tay với Trình Như An, thế mà có kẻ dám làm tổn hại hài nhi của y như vậy, nếu y tìm được kẻ đó y nhất định cho kẻ đó lãnh đủ tất cả.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 49: Chương 49


Trình Hàn Tuấn vẫn không rời khỏi Lý Viên Kỳ dù một bước mặc kệ Trình Hàn Nhất đanh không ngừng nhìn chầm chầm vào mình như muốn giết người vậy
“Ngươi có từng yêu Kỳ nhi hay chưa, Trình Hàn Nhất”
Trình Hàn Tuấn nhìn Lý Viên Kỳ đang nằm trên giường sau đó hướng ánh mắt nhìn sang Trình Hàn Nhất
“Điều đó cần phải nói hay sao, ta có yêu Kỳ nhi hay không trong lòng ngươi cũng biết được không phải sao”
“Nhưng ta lại không cảm thấy như vậy, so với việc ngươi nói ngươi yêu Kỳ nhi ta thà tin rằng ngươi là đang chỉ muốn chơi đùa hoặc đợ gỉn là muốn tranh giành với ta mà thôi”
Trình Hàn Nhất nhíu mày, từ từ bước đến trước mặt Trình Hàn Tuấn
“Bản thân ngươi cũng không khác gì ta, đừng ở đó nói lời dư thừa làm gì”
Trình Hàn Tuấn nhếch mép cười, dư thừa hay là hắn đã nói đúng lòng của Trình Hàn Nhất, ít ra do với Trình Hàn Nhất hắn vẫn quan tâm đến Lý Viên Kỳ không để y xảy ra chuyện như bây giờ
Mặc Canh từ bên ngoài chạy vào bẩm báo cho Trình Hàn Tuấn về việc của Trình Như An, hắn không bất ngờ chỉ cưởi khẩy một cái, không ngờ đi đến bước đường này

“Muội muội của ta vẫn còn sống chứ”
Trình Hàn Tuấn bình thản hỏi
“Bẩm điện hạ, công chúa người vẫn bình an chỉ là thương thế quá nặng e là sau này sẽ để lại vết sẹo lớn khó lành”
“Vậy sao, xem ra muội muội của ta cũng dụng tâm không ít đúng không đại hoàng huynh”
Trình Hàn Nhất im lặng, hắn không muốn trả lời sau đó liền rời đi, nếu biến mất quá lâu sẽ không tránh được bị nghi ngờ, hắn cũng nên trở về rồi dù gì nơi này cũng đã có Trình Hàn Tuấn ở lại
Mặc kệ Trình Hàn Nhất rời đi, Trình Hàn Tuấn vẫn ở lại bên cạnh Lý Viên Kỳ đợi y tỉnh lại
“Mặc Canh ngươi nói xem ta nên làm thế nào đây”
“Điện hạ cứ làm theo những gì mà người mong muốn”
Trình Hàn Tuấn liền cười, thứ hắn mong muốn sao, hắn mong muốn nhất là có thể ở bên cạnh Lý Viên Kỳ, chỉ đơn giản như vậy, hắn từ bỏ tranh giành ngai vị chỉ mong có thể cùng Lý Viên Kỳ như trước đây nhưng hắn nhận ra cho dù hắn từ bỏ đi chăng nữa thì hắn vẫn không thoát khỏi vòng xoáy của quyền lực này, nếu hắn muốn ở bên cạnh Lý Viên Kỳ hắn nhất định phải cùng Trình Hàn Nhất thoả thuận, xem ra dù như thế nào thì huynh đệ hai người cũng không tách rời
Trình Hàn Tuấn vuốt v3 mái tóc của Lý Viên Kỳ, đặt nhẹ một nụ hôn lên tráng của y
“Kỳ nhi, ta xin lỗi”
Trình Như An lúc này vẫn đang ở Hàn phủ dưỡng thương, Lý Viên Nhi đã trở về phủ lấy đồ mang đến đây, Kim Hàn Minh lúc này mới bước vào, ngồi đối diện Trình Như An
“Xem ra biểu tỷ cũng rất cất công chịu một thương này”
Trình Như An chỉ cười, nếu không thì làm sao có thể đổi lại được Lý Viên Nhi trong lòng nàng được
“Xem ra biểu đệ không phải là không biết gì”
“Ta đương nhiên là không biết gì, ta chỉ biết nếu như để ta tìm thấy Kỳ nhi thì hai vị hoàng huynh của tỷ sẽ không xong đâu, nên nhớ ta bây giờ chính là cai quản Hàn gia, binh quyền của Hàn gia bây giờ đang nằm trong tay ta”

Trình Như An nhìn Kim Hàn Minh, biểu đệ này của nàng bình thường làm như không hay không biết nhưng mà chính là một kẻ vô cùng nguy hiểm, nàng luôn thắc mắc tại sao phụ thân lại giao Hàn gia lại cho Kim Hàn Minh, xem ra không phải không có lý do
“Tìm thấy thì đã sao, bây giờ mọi chứng cớ đều đổ lên đầu đám người Đông quốc, nếu như biểu đệ có bằng chứng thì đã sớm bẩm bảo chuyện này lên rồi không phải ngồi đây dò la tin tức từ ta “
“Đúng, biểu tỷ nói không sai, ta chính là không có chứng cớ nhưng tỷ nên nhớ một chuyện rằng bất cứ việc làm gì cho dù tỉ mỉ đến mức nào cũng để lại dấu vết mà thôi, tốt nhất vẫn là nói với hai vị ca ca của tỷ, đừng để ta tìm được Kỳ nhi trước”
Kim Hàn Minh bỏ đi, Trình Như An thở dài, rốt cuộc bọn họ đều là những kẻ thâm hiểm mà thôi, ai cũng có tính toán cho riêng mình cả, chỉ là nàng thấy tội cho Kỳ nhi vì dính vào bọn họ, nàng càng thấy có lỗi với Kỳ nhi và Viên nhi hơn
Trình Hàn Nhất lúc này lại đến tìm Trình Như An
“Muội không sao chứ”
Trình Như An lắc đầu
“Ta không sao, chỉ là một vết thương chưa thể chết được, ngược lại thì ta có tin tức không tốt đây.

Kim Hàn Minh đã nghi ngờ, hắn dòn nói đừng để hắn tìm thấy Kỳ nhi nếu không huynh và nhị ca e là xảy ra chuyện”
Trình Hàn Nhất thở dài, lần này hắn sắp xếp mọi thứ đều ổn thoả nhưng rốt cuộc hắn sai ở điểm nào khiến cho mọi thứ lại rối tung lên như thế
“Đại hoàng huynh, ta thật sự muốn hỏi một câu, rốt cuộc huynh làm tất cả là vì huynh yêu Kỳ nhi hay chỉ muốn chiếm đoạt đệ ấy”

Lần nữa lại là câu hỏi như vậy Trình Hàn Nhất không thể trả lời được, cho dù là vế nào đi chăng nữa hắn đều không dám chắc được
Hỏi hắn yêu Lý Viên Kỳ hay không hắn sẵn sàng trả lời là có, hắn muốn chiếm hữu lấy y không, rõ ràng là có nhưng suy cho cùng hắn không thể làm được, hắn không trả lời được rằng hắn yêu y hay chỉ là vì muốn y sẽ mãi bên cạnh mình mà làm vậy
Trình Như An không nhận được câu trả lời nàng cũng không muốn hỏi thêm lần nữa, nàng chắc rằng ca ca của nàng sẽ tự có câu trả lời cho bản thân, mong là người sẽ nhận ra câu trả lời sớm hơn trước khi mọi chuyện quá muộn
Lý Viên Kỳ đã nằm đó bất động cả một ngày trời, Trình Hàn Tuấn không dám rời khỏi y, hắn cũng muốn khi y tỉnh dậy sẽ nhìn thấy hắn đầu tiên
“Mặc Canh, tại sao y vẫn còn chưa tỉnh”
“Thuộc hạ không rõ, chỉ là đại phu có bảo cần thời gian để nghỉ ngơi”
Trình Hàn Tuấn gật đầu nhưng hắn vẫn không thể nào thôi suy nghĩ được, Lý Viên Kỳ nằm trên giường giống với ngày hôm đó y bị rơi xuống hồ vậy, hắn không thể tưởng tượng được nếu chuyện năm xưa lần nữa diễn ra hắn phải làm sao đây
Lý Viên Kỳ vẫn thở nhưng sắc mặt của y lại không hồng hào như trước, mặc dù đại phu đã xem qua, cũng nói rằng y nghỉ ngơi dưỡng sức sẽ mau chóng tỉnh lại nhưng đối với hắn mỗi canh giờ trôi qua càng ngày càng lâu.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 50: Chương 50


Trong triều Trình Minh Thạc nghe bẩm báo từ bá quan văn võ về việc Đông quốc muốn gây chiến với Thuận An quốc, đã tập hợp binh lực ở biên giới hai nước chuẩn bị tiến công
“Muôn tâu Hoàng thượng, thần nghĩ chúng ta mau chóng dẫn quân đến biên giới chuẩn bị nghênh chiến với Đông quốc, không để bọn chúng đánh chiếm Thuận An quốc được”
“Muôn tâu Hoàng thượng, Thượng thư đại nhân nói rất đúng, chúng ta không thể ngồi im đợi Đông quốc tân công được”
Trình Minh Thạc vẫn im lặng đưa mắt sang nhìn Hàn Mẫn, đám người dưới kia chắc chắn sẽ đề xuất để Lý Nguyên dẫn binh nhưng cũng có thể để xuất để Hàn Mẫn dẫn binh, đương nhiên Trình Minh Thạc sẽ không bao giờ để Hàn Mẫn dẫn binh nguy hiểm như vậy được mà Lý Nguyên hiện tại vì sự mất tích của Lý Viên Kỳ mà lo lắng không nguôi, dẫn binh sẽ bị phân tâm mất
Hàn Mẫn gật nhẹ đầu như hiểu ý mà Trình Minh Thạc đang muốn nói, y chủ động lên tiếng
“Vậy các vị ái khanh có chủ kiến gì trong việc này”

Bá quan văn võ nhìn nhau, bọn họ có chủ kiến nhưng vị kế bênh Nam hậu có cho bọn họ nói hay không thì bọn họ không biết, nhìn xem Hoàng thượng nhìn bọn họ như nói rằng dám để Nam hậu chinh chiến sa trường thì cái đầu bọn ngươi không cần giữ nữa
Nhìn như vậy thôi bọn họ một kẻ cũng không dám lên tiếng huống chi là nói ra chủ kiến chứ
“Các ái khanh không cần lo lắng Đông quốc nếu muốn tấn công chắc chắn sẽ không cho chúng ta biết được bọn chúng tấn công, bọn chúng là đang muốn bài mưu tính kế, Đông quốc và Thuận An quốc đã từng cùng nhau lập nên một khế, chỉ cần Thuận An quốc không tấn công trước, Đông quốc sẽ không được phép đánh chiếm Thuận An quốc”
Trình Minh Thạc nói, những chuyện Đông quốc làm chính là đang muốn cho Thuận An quốc gây chiến trước với bọn chúng đến lúc đó bọn chúng có thể thừa nước đục thả câu phá bỏ khế ước mà các đời Hoàng đế lập ra, chính vì vậy không được ngu ngốc mà dẫn binh, Đông quốc binh lực không thua kém Bình Thiên quốc mà Thuận An quốc còn không sợ Bình Thiên quốc thì làm sao sợ Đông quốc được, bọn họ không động Đông quốc đừng mong sẽ được như ý nguyện
Lý Nguyên ở bên dưới cũng có cùng suy nghĩ, nhiều năm canh giữ biên cương, không biết bao nhiêu trận chiến âm thầm diễn ra đã quá quen với những mưu kế hèn bẩn này, hắn không gấp dẫn binh đi đánh người như vậy, hơn nữa nhi tử của hắn nằm trong tay Đông quốc hắn không gấp, bá quan văn võ cớ sao lại gấp đến như vậy
Trình Hàn Tuấn nhìn Trình Hàn Nhất bằng ánh mắt đầy khó chịu, hắn đang nghi ngờ Trình Hàn Nhất liên quan đến Đông quốc, có thể cấu kết với Đông quốc, nếu không tại sao trùng hợp mang Lý Viên Kỳ đi ngay trong lúc này để đổ mọi tội lỗi lên đầu Đông quốc cơ chứ
Trình Hàn Nhất đương nhiên nhận ra ánh mắt của Trình Hàn Tuấn nhưng hắn tuyệt đối sẽ không đặt an nguy quốc gia lên trên tình cảm được, hắn tự có suy tính của bản thân mình
Sau khi bãi triều, Trình Hàn Tuấn liền nhanh chóng đến chỗ Lý Viên Kỳ, Lý Viên Kỳ đã tỉnh lại, y nhìn thấy Trình Hàn Tuấn liền có chút sợ hãi, chỉ cần nhìn khuôn mặt kia y lại nhớ đến Trình Hàn Nhất, y yêu bọn họ nhưng không phải như thế này, y không muốn mọi chuyện sẽ như thế này
“Kỳ nhi ta không đến, ta không đến gần, đừng sợc nhìn ta có được không”
Trình Hàn Tuấn nhận ra Lý Viên Kỳ sợ hãi, hắn dừng lại không dám bước đến
Lý Viên Kỳ vẫn không nhìn Trình Hàn Tuấn, Trình Hàn Tuấn bất lực ngồi cách xa y, nhưng hắn vẫn luôn để ý từng cử chỉ của Trình Hàn Tuấn, đúng lúc này Trình Hàn Nhất bước vào
“Tỉnh rồi hay sao, Kỳ nhi ta xin lỗi, là ta đã không biết suy nghĩ làm ngươi bị thương không quan tâm ngươi tha lỗi cho ta có được không”

Trình Hàn Nhất quỳ xuống bên cạnh Lý Viên Kỳ mà cầu xin, Trình Hàn Tuấn nhìn vậy chỉ biết nở một nụ cười nhạt, hắn không ngốc đến mức không nhìn ra Trình Hàn Nhất đang diễn kịch hay sao, một chút trò này hắn không còn lạ nữa
Lý Viên Kỳ không dám nhìn Trình Hàn Nhất y im lặng nhưng Trình Hàn Nhất liền nắm lấy tay y
“Kỳ nhi tha lỗi cho ta có được không, ta hứa sẽ không giam cầm đệ nữa, ta sẽ đưa đệ trở về, còn có sẽ khẩn xin Phụ hoàng ban hôn cho ta và đệ, cho đệ trở thành chính thê của ta”
Trình Hàn Tuấn cười khinh Trình Hàn Nhất, đây là đang gạt trẻ nhỏ sao, câu này hắn dường như nghe đại hoàng huynh nói hơi nhiểu, trong phủ huynh chắc mười người thiếp thì chín người nghe câu này rồi không phải sao, chính thê, nực cười thật nực cười
Trình Hàn Nhất liếc nhìn Trình Hàn Tuấn, hắn rất muốn diệt trừ tên đệ đệ song sinh phiền phức này, nhưng cho dù như thế nào Kỳ nhi cũng sẽ mềm lòng với hắn, từ bé Kỳ nhi đã thân với hắn như vậy y chắc chắn sẽ tha lỗi cho hắn, từng bước từng bước hắn có thể thành công giam Lý Viên Kỳ trong chiếc lồ ng vô hình của hắn đã làm ra
Lý Viên Kỳ ngước mắt lên nhìn Trình Hàn Nhất sau đó nhìn Trình Hàn Tuấn, y thở dài một hơi
“Ta không mong Đại điện hạ hứa bất cứ điều gì cao xa, cũng không ham mê vị trí chính thê gì đó của người, ta chỉ mong người thả ta đi( cho ta trở về làm một tướng quân, tận trung với Thuận An quốc, ta cũng sẽ không nói những chuyện đã diễn ra ra bên ngoài hay đến tay Hoàng thượng và Nam hậu, thả ta đi có được không”
Trình Hàn Nhất nhìn Lý Viên Kỳ, hắn không thể buông tay y ra được, lời nói lập y làm chính thê là thật, hắn chưa bao giờ nói gạt, hắn từ bé đã quyết như vậy, tất cả những thiếp thấy trong phủ đều chỉ là để lợi dụng, y mới thật sự là người hắn muốn đường đường chính chính rước Lý Viên Kỳ về
“Kỳ nhi, ta…ta…”

Trình Hàn Nhất muốn nói gì đó liền bị Trình Hàn Tuấn lên tiếng trước hắn
“Kỳ nhi ta đến để đưa đệ trở về, mặc kệ huynh ấy ta mang đệ rời khỏi đây có được không”
Lý Viên Kỳ nhìn Trình Hàn Tuấn, hắn nói thật với y sao
“Câm miệng lại, ngươi nghĩ muốn mang Kỳ nhi khỏi đây mà không có sự cho phép của ta sao, Trình Hàn Tuấn ngươi đừng quá đáng nếu không đừng trách ta”
Trình Hàn Tuấn đương nhiên không sợ, hắn hôm nay nhất định mang Lý Việ Kỳ rời đi, hắn sẽ không để y ở lại nơi này, một chút ánh sáng cũng không có, Kỳ nhi luôn thích mọi thứ sáng sủa nhưng Trình Hàn Nhất lại giam cầm y như vậy, rốt cuộc tên hoàng huynh này của hắn có còn bình thường hay không ngay cả việc đơn giản này hắn cũng không nhớ được hay sao, vậy mà nói những lời như suy tình Kỳ nhi lắm vậy.
 
Back
Top Bottom