Ngôn Tình Tướng Quân Của Bọn Ta

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 20: Chương 20


Cứ như vậy đêm hôm đó Trình Hàn Tuấn nghỉ lại ở tướng phủ, chuyện này đương nhiên hắn cũng cho người âm thầm truyền chút tin tức đến chỗ của Trình Hàn Nhất
Trình Hàn Nhất nhận được tin tức mặt liền đen lại, không nghĩ rằng Trình Hàn Tuấn thế nhưng mặt dày đến mức đến tướng phủ còn qua đêm, Trình Hàn Nhất tức giận ném vữa tách trà bên cạnh, hắn thật sự muốn đến tướng phủ vào lúc này, để đánh Trình Hàn Tuấn một trận
“Điện hạ người bớt giận”
Thuộc hạ th ân cận Quách Hinh lên tiếng can ngăn
“Ngươi nói xem Trình Hàn Tuấn là đang muốn làm ra trò gì nữa đây”
Trình Hàn Nhất tức giận nói
“Thuộc hạ thấy nhị điện hạ chỉ là đang muốn chọc tức người, nếu người vì chuyện này tứ giận mà gây chuyện với nhị điện hạ, lúc đó trước mặt Lý tướng quân lại không hay”
Quách Hinh mặc dù chỉ mới đi theo Trình Hàn Nhất được năm năm, nhưng là thuộc hạ th ân tín nhất của Trình Hàn Nhất, là người xử lí những chuyện trong tối thay cho Trình Hàn Nhất
“Ngươi nói đúng, cứ mặc kệ hắn, ta đợi xem Kỳ nhi rồi sẽ chọn ta hay là hắn”

Trình Hàn Nhất đăm chiêu nói
Ngày hôm sau, lúc Lý Viên Kỳ tỉnh dậy liền thấy bản thân nằm trong lòng của Trình Hàn Tuấn, còn Trình Hàn Tuấn thì đang nhìn chầm chầm mình, Lý Viên Kỳ liền một cước đá người xuống giường, Trình Hàn Tuấn không phòng bị liền té xuống giường đau đớn
Lý Viên Kỳ lúc này mới sững người lại, bản thân y vừa mới làm ra hành động thất lễ, chưa kịp đỡ Trình Hàn Tuấn dậy đã thấy người đứng dậy bộ mặt uỷ khuất nhìn y
“Kỳ nhi ngươi thật là bạo lực, thế mà lại đá ta xuống giường, lúc nhỏ chưa từng như vậy”
Lý Viên Kỳ đang áy náy liền đen mặt, người này một chút liêm sỉ cũng không có
“Thần thất lễ xin điện hạ trách phạt”
“Ta phạt người hôm nay đến phủ của ta dùng cơm, được không Kỳ nhi”
Trình Hàn Tuấn ánh mắt long lanh nhìn Lý Viên Kỳ, Lý Viên Kỳ nhíu mày, ở phủ của bản thân Trình Hàn Tuấn còn làm ra hành động như này, nếu là ở phủ hắn không biết còn xảy ra chuyện gì
Trình Hàn Tuấn biết Lý Viên Kỳ vẫn chưa tin bản thân liền nhìn lên tiếng nói thêm
“Yên tâm, ta thật sự muốn mời Kỳ nhi đến dùng cơm, sẽ không làm ra hành động gì khiến Kỳ nhi khó chịu”
Nhìn bộ dạng của Trình Hàn Tuấn, Lý Viên Kỳ nữa tin nữa không nhưng vẫn gật đầu, một bữa cơm thôi, hơn nữa y cũng muốn biết phủ của Trình Hàn Tuấn có giống phủ của Trình Hàn Nhất hay không, mặc dù y có nghe qua Trình Hàn Tuấn mặc dù không nạp thê thiếp nhưng trong phủ của hắn nuôi vô số nam nữ sủng không hơn không kém gì Trình Hàn Nhất, y muốn nhìn thử xem thật sự sáu năm kia thay đổi bọn họ như thế nào
Trình Hàn Tuấn thấy y gật đầu đồng ý liền vui mừng, sau đó liền nhanh chóng rời đi
Ở sảnh chính, thuộc hạ th ân cận của hắn là Mặc Canh đã sớm đứng đợi ở đó, nhìn thấy Trình Hàn Tuấn liền hành lễ
“Miễn lễ đi, ngươi trở về phủ chuẩn bị một bàn thức ăn thịnh soạn, lát nữa ta sẽ cùng Kỳ nhi dùng bữa”
Mặc Canh liền tuân lệnh mà đi
Trong phòng, Lý Viên Kỳ nghỉ lại đêm qua, quả thật ngủ rất ngon đã lâu như vậy y chưa ngủ ngon giấc đến vậy có lẽ do thói quen trước đây nhưng y biết thân phận của bọn họ, y càng hiểu rõ hơn những thứ hiện tại là quá mơ hồ, người trước mắt không còn là hai vị ca ca lúc nhỏ mà y yêu thương nữa, y khó lòng nào mà không cảnh giác với họ được
Lý Viên Kỳ thay y phục sau đó ra ngoài sảnh, phụ thân đêm qua đều không trở về chắc là hai người lại đi đâu dành không gian riêng hai người rồi, còn Lý Viên Nhi chắc có lẽ là đã theo Trình Như An ở trong cung qua đêm rồi

Trình Hàn Tuấn ở ngoài sảnh dùng trà đợi Lý Viên Kỳ, Lý Viên Kỳ bớt ra với một bộ y phục có màu lam đậm, quả thật Lý Viên Kỳ ít bận những màu sắc quá nổi bật, y phục của y đều sậm màu và y phục có màu đen là chủ yếu nhưng trong mắt Trình Hàn Tuấn lại vô cùng đẹp, hắn mặc dù rất muốn nhìn thấy Lý Viên Kỳ bận những y phục màu sắc tươi sáng như trước đây nhưng y phục sậm màu càng khiến cho Lý Viên Kỳ trong chững trạc hơn, ra dáng một tướng quân hơn
Thấy Trình Hàn Tuấn cứ nhìn mình như vật Lý Viên Kỳ không khỏi khó chịu
“Xong rồi sao, vậy chúng ta đi đến phủ của ta”
Trình Hàn Tuấn đứng dậy bước đi, nhưng Lý Viên Kỳ lại lên tiếng
“Điện hạ cứ về phủ trước ta đến doanh trại một lát nữa sẽ đến sau”
Trình Hàn Tuấn nghe vậy liền không vui nhưng nghĩ đến cảnh đụng mặt với Trình Hàn Nhất ở danh trại xem ra vui vẻ không ít, Trình Hàn Tuấn sau đó liền nở một nụ cười
“Vậy ta cùng ngươi đến doanh trại, ta đã lâu chưa đến doanh trại, đến xem một chút, củng cố lòng quân”
Lý Viên Kỳ biết bản thân không thể nói lại người này, đành phải để Trình Hàn Tuấn theo bên cạnh
Quả thật bọn họ đến doanh trại liền gặp Trình Hàn Nhất
Trình Hàn Nhất nhìn thấy Trình Hàn Tuấn đi cùng Lý Viên Kỳ, ánh mắt liền sắt lạnh, hắn biết đệ đệ mình cố ý làm như vậy nhưng trước mặt mọi người hắn không biểu hiện ra một chút gì, từng bước đến chỗ hai người
“Không nghĩ đệ đệ cả đêm không về phủ thì ra là ở cùng Lý tướng quân sao, sao lại không thông báo một tiếng khiến ca ca như ta lo lắng”
Trình Hàn Tuấn liền cười

“Ca ca lo lắng cho ta thật vinh dự đấy, nhưng mà đêm qua ta có chút không tỉnh táo cho nên đành tá túc lại tướng phủ, không phải lúc nhỏ chúng ta cũng thường ở lại tướng phủ cùng Kỳ nhi sao”
Trình Hàn Tuấn đương nhiên không thua kém, Lý Viên Kỳ nhìn hai huynh đệ ta một câu ngươi một câu liền thấy khó chịu, quả thật mà nói y đã đoán ngay được ngày hôm nay đến doanh trại sẽ không bình yên, chỉ là y ở giữa hai người không tránh khỏi trở thành đề tài bàn tán của các binh lính xung quanh
“Hai vị điện hạ ở lại trò chuyện, thuộc hạ cáo lui trước, đi xem xét tình hình xung quanh quân doanh”
Lý Viên Kỳ nhanh chóng thoát khỏi tình cảnh này, Trình Hàn Tuấn cùng Trình Hàn Nhất cũng không muốn làm khó y để y rời đi, sau khi Lý Viên Kỳ rời đi Trình Hàn Nhất liền đưa ánh mắt đầy sát khi nhìn Trình Hàn Tuấn
“Ca ca đừng nhìn ta như vậy, ta có chút sợ đấy”
Trình Hàn Tuấn bỡn cợt
“Ngươi tốt nhất đừng để Kỳ nhi biết những suy nghĩ không đứng đắng của ngươi”
“Ta không đứng đắng, ca ca huynh cũng không hơn gì ta thì nói ai, huynh có suy nghĩ gì ta không biết hay sao, nhưng ít nhất ta sẽ không phụ Kỳ nhi, không vì ngai vàng kia mà phụ Kỳ nhi, ta đã suy nghĩ kỹ ngai vàng kia huynh cứ ngồi, còn Kỳ nhi là của ta, vậy đi”.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 21: Chương 21


Trình Hàn Nhất nghe vậy liền cười khinh một cái, Trình Hàn Tuấn mà muốn từ bỏ ngai vàng sao, không phải ngay từ đầu người khởi xướng việc này là hắn hay sao, Trình Hàn Nhất thật muốn nhìn xem Trình Hàn Tuấn đang muốn làm cái gì
Trình Hàn Tuấn không thèm dây dưa với Trình Hàn Nhất, hắn đuổi theo Lý Viên Kỳ, khó khăn lắm Lý Viên Kỳ mới chịu nhìn hắn, không rãnh rổi ở đây với vị hoàng huynh ngu ngốc kia
Lý Viên Kỳ sau khi tránh khỏi hai người liền thở dài một hơi, hai người bọn họ lúc nhỏ vẫn thân thiết như vậy nhưng lớn lên lại huynh đệ tương tàn y có chút buồn thay cho hai người, nhớ lúc trước bọn họ vui vẻ thế nào bây giờ lại đấu đá nhau như vậy
Lý Viên Kỳ đi xung quanh quân doanh, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào y, phải nói Lý Viên Kỳ lớn lên có phần anh tuấn hơn người nhưng cũng có nét ôn nhu nhưng tiếc là đến giờ những cô nương trong kinh đều vì thân phận có chút phức tạp mà không ai để ý, ngược lại có rất nhiều nam nhân cũng để ý đến y, trong quân doanh này mười người thì hết chín người lén lút nhìn Lý Viên Kỳ khi y tuần tra quân doanh hoặc huấn luyện binh sĩ
Trình Hàn Tuấn rốt cuộc cũng nhìn thấy Lý Viên Kỳ nhưng sau đó nhìn ánh mắt của đám người kia hắn liền trầm lại, đám người không biết tốt xấu kia lại dám nhìn Lý Viên Kỳ như vậy, bọn họ không xứng để nhìn
Trình Hàn Tuấn trừng mắt nhìn đám binh sĩ bọn họ liền cúi mặt không dám ngẩng đầu lên, hắn hừ mạnh một tiếng sau đó bước đến chỗ Lý Viên Kỳ
“Ngươi tuần tra quân doanh xong chưa a”
Lý Viên Kỳ xoay người lại nhìn thấy Trình Hàn Tuấn trong lòng nhẹ nhõm không ít, xem ra huynh đệ bọn họ cũng không đến mức sẽ đánh nhau làm mất thể diện hoàng thất

“Ta còn đi xung quanh một chút nữa mới xong”
Trình Hàn Tuấn rất đầu sau đó liền đi theo Lý Viên Kỳ đi khắp doanh trại, thế là ngày hôm sau trong doanh lại có không ít tin đồn khiến hai phe bên cạnh của Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn không khỏi sóng gió
Lý Viên Kỳ rốt cuộc cũng tuần tra doanh trại xong, y cùng với Trình Hàn Tuấn đến phủ của hắn dùng bữa, Trình Hàn Tuấn đã sớm sai người chuẩn bị tất cả những món ăn mà Lý Viên Kỳ thích, hắn âm thầm cho người hỏi hạ nhân trong tướng phủ biết rằng Lý Viên Kỳ ở biên cương chịu không ít cực khổ nên đâm ra kén ăn vô cùng, không những vậy Lý Viên Kỳ lúc nhỏ luôn thích những món ngọt nhưng bây giờ lại thích ăn thanh đạm một tí và cũng không ăn nhiều như lúc nhỏ nữa
Lúc nghe được những chuyện này hắn xót xa vô cùng, Lý Viên Kỳ bây giờ quả thật trưởng thành hơn trước đây nhưng cũng khiến hắn đau lòng hơn, hắn thích Kỳ nhi bám theo hắn hơn là một Lý Viên Kỳ với vẻ mặt khó đoán được tâm tư của y đang nghĩ gì
Lý Viên Kỳ cùng Trình Hàn Tuấn ngồi xuống bàn, nhìn thức ăn trên bàn Lý Viên Kỳ có chút hài lòng quả thật so với Trình Hàn Nhất thì Trình Hàn Tuấn vẫn để tâm đ ến thay đổi của y hơn, cũng là người đầu tiên đến tìm y khi y trở về từ biên cương
Hai người cùng nhau dùng bữa, đôi lúc Trình Hàn Tuấn sẽ hỏi y vài ba câu nhưng tất cả đều tránh né việc y ở biên cương hay thư mà y gửi bọn họ lại không hồi âm, hai người cứ vậy cho đến khi dùng bữa xong, lúc này Mặc Canh bên ngoài vào bẩm báo, thấy có Lý Viên Kỳ ở đây không biết có nên báo hay không, Trình Hàn Tuấn như hiểu ý liền gọi Mặc Canh cùng mình ra một góc để nói chuyện, Lý Viên Kỳ vẫn ngồi trong phòng nhăm nhi trà
“Có chuyện gì sao”
“Bẩm điện hạ, Trần cô nương đến tìm người”
Trình Hàn Tuấn nghe đến Trần cô nương liền khó chịu, hắn không thích nàng ta, nếu không phải là con gái lễ bộ thượng thư hắn cũng không thèm để tâ m đến, cứ đến tìm hắn phiển chết đi được
“Nói với nàng ta rằng ta bận rồi không có thời gian bảo nàng ta trở về đi”
Mặc Canh có chút khó xử, nếu vị Trần cô nương Trần Ánh kia là một cô nương hiền thục thì không nói, đằng này đanh đá kiêu ngạo không xem ai ra gì, muốn đuổi đi đâu dễ như vậy
Trình Hàn Tuấn nhíu mày nhìn Mặc Canh vẫn đứng yên ở đó
“Còn không mau đi”
“Thuộc hạ…”
Mặc Canh đành nuốt lại lời trong lòng mà nhanh chóng đi mời Trần Ánh trở về phủ tránh khiến cho chủ tử tức giận

Trình Hàn Tuấn trở lại nhìn thấy Lý Viên Kỳ vẫn đang thong thả dùng trà trong lòng cảm thấy thoải mái một chút, quả nhiên nhìn thấy Lý Viên Kỳ liền như bây giờ thật tốt biết bao nhiêu
Lý Viên Kỳ nhấp thêm một ngụm trà có lẽ so với phủ của Trình Hàn Nhất thì phủ của Trình Hàn Tuấn khiến y thoải mái hơn, không thấy sự xuất hiện của đám nữ nhân còn có trà lại rất ngon rất hợp ý y
“Ngươi dường như thích loại trà này”
Thấy Lý Viên Kỳ chăm chú dùng trà Trình Hàn Tuấn liền để ý có thể y thích trà này nếu vậy hắn càng có thêm lí do mỗi ngày mời Lý Viên Kỳ đến phủ của mình
Lý Viên Kỳ gật đầu
“Trà này quả thật ngon, có chút khác so với trà ta từng uống”
“Đúng vậy đây là trà mang từ Thịnh Hà quốc đến, là Y Linh thường xuyên sai người mang đến”
Lý Viên Kỳ bất ngờ, thì ra trà ngon đến từ Thịnh Hà quốc
“Nếu như ngươi thích ta sai Mặc Canh mang đến phủ của ngươi một ít”
Lý Viên Kỳ nghe vậy liền vui vẻ gật đầu, y còn nghe nói rượu ở Thịnh Hà quốc ngon vô cùng y cũng muốn thử một lần loại rượu hoa tuyết nổi danh đó
Thấy Lý Viên Kỳ vui vẻ Trình Hàn Tuấn cũng tốt lên hơn

Ngày hôm đó của Lý Viên Kỳ trôi qua vô cùng bình yên, lúc y trở về tướng phủ liền nhìn thấy Trình Viên Nhi đang ngồi đó, mặt không chút vui vẻ
“Là ai lại chọc giận muội vậy Viên Nhi”
Lý Viên Nhi nhìn thấy ca ca của mình liền uỷ khuất ôm lấy
“Ca ca ta ghét đám công tử của mấy nhà quan lại trong kinh, bọn chúng cứ nhìn Như An tỷ tỷ rồi còn ngỏ ý với tỷ ấy, ta không thích”
Lý Viên Kỳ phì cười, tiểu muội muội nhà y vậy mà để tâm việc này, xem ra cũng để ý lắm đây
“Đương nhiên vì tỷ ấy là công chúa, thân phận cao quý, bọn họ đương nhiên muốn tiếp cận rồi, nhưng không phải ngoài muội ra thì người không tiếp cận ai sao”
Lý Viên Nhi nghĩ một lúc cảm thấy cũng đúng quả thật Trình Như An chỉ để ý một mình nàng còn chưa hề nhìn đến ai khác, vương công quý tộc gì gì đó còn không để vào mắt thì nàng cần gì quan tâ m đến bọn họ cơ chứ, Lý Viên Nhi liền bật dậy muốn chạy đi tìm Trình Như An liền bị Lý Viên Kỳ kéo lại.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 22: Chương 22


“Trời đã không còn sớm muội chạy đi đâu vậy chứ”
Lý Viên Nhi lúc này mới để ý bên ngoài, quả thật lúc này khó mà vào cung được, nàng đành quay đầu lại ngồi xuống ghế
Lý Viên Kỳ nhìn muội muội của mình mà chỉ có thể lắc đầu
“Ca ca ta hỏi huynh đêm qua Trình Hàn Tuấn ở lại đây sao”
Nghe muội muội nói một câu suýt chút nữa Lý Viên Kỳ phun cả ngụm trà ra bên ngoài, đêm qua Lý Viên Nhi không trở về làm sao biết được
“Đừng nhìn muội như vậy, đơn giản thôi, cả kinh thành đều đồn đại việc hắn qua đêm pử tướng phủ, lúc nhỏ không nói nhưng bây giờ đã khác, sáng nay ta cùng Như An tỷ ra ngoài dạo một vòng nghe đủ loại tin tức cả”
Lý Viên Kỳ nghe vậy cũng nhíu mày, bên ngoài sao lại rõ tin tức trong phủ như vậy

“Huynh nghĩ cần xem lại hạ nhân trong phủ rồi đấy”
Hạ nhân dám mang chuyện đồn đại ra bên ngoài thì tốt nhất không nên giữ lại tránh sao này lại gây hoạ không hay, Lý Viên Nhi hiểu ý mà gật đầu, quả thật trong phủ có thêm một số người mới cho nên cần phải kiểm tra kỹ càng để tránh gây bất lợi càng tránh có nội gián từ các nước không kết ban giao với Thuận An quốc
Đêm hôm đó, Lý Viên Kỳ và Lý Viên Nhi cho tập hợp người trong phủ lại một phen
Lý Viên Kỳ ngồi ở ghê chủ toạ nhìn đám hạ nhân phía dưới, Lý Viên Nhi thì đi tới đi lui trên tay còn cầm roi da, nàng ghét nhất là chuyện trong phủ bị mang ra bàn tán bên ngoài nhất là những chuyện liên qua đến ca ca của nàng
Đám hạ nhân bên dưới không khỏi rùng mình một phen, nhưng cũng có vài người bình tĩnh họ đã làm việc ở tướng phủ nhiều năm nên họ biết nếu muốn sống tuyệt đối không nên nhiều lời
“Gần đây tướng phủ nuôi các người rảnh rỗi đến như vậy sao, dám đem chuyện của chủ tử đồn đại ra bên ngoài, thật sự chán sống rồi”
Lý Viên Nhi thông thả nói, làm sao có thể tưởng tượng được một tiểu cô nương như nàng bình thường vô cùng thục nữ nhưng một khi nổi giận liền hoá quỷ dữ cơ chứ
“Khônh cần nhiều lời như vậy, ai đã mang chuyện nhị điện hạ đêm qua ở lại tướng phủ ra ngoài nói liền tự mình nhận tội, ta sẽ tha cho tội chết”
Lý Viên Kỳ híp mắt nhìn cả đám hạ nhân, y muốn xem thử là kẻ nào lại nhiều chuyện như vậy
Đám hạ nhân rùng mình một cái, bọn họ đâu phải chưa nghe qua danh của Lý Viên Kỳ, một đao chém đầu tướng lĩnh của địch vô cùng nhanh chóng
Một vài người bắt đầu rung rẩy, bọn họ chỉ là là nghe theo lệnh của người khác mà thôi, cũng gì kiếm miếng cơm manh áo
Lý Viên Kỳ nhìn đám hạ nhân sau đó ra hiệu cho Lý Viên Nhi quất thẳng một roi vào hai tên ở bên trái đang rung rẩy, Lý Viên Nhi hiểu ý liền tung roi, quất một phát thật mạnh, hai hạ nhân đồng thời ngã xuống trong đau đớn
“Các ngươi đã thấy hậu quả của việc phản bội lại hay chưa, nếu chưa thấy ta vẫn có thể tiếp tục cho các người cảm nhận tiếp đấy”

Lý Viên Kỳ nhấn mạnh, trong đám hạ nhân liền có vài người quỳ xuống xin tha mạng, nhìn bọn họ như vậy Lý Viên Kỳ cũng chả để mắt đến, sai người đem những hạ nhân kia xuống làm theo quy định nhưng vẫn giữ mạng cho họ vì vốn dĩ chết là một chuyện vô cùng dễ dàng mà thôi
Đám hạ nhân còn lại không rét mà run, Lý Viên Kỳ hất tay cho bọn họ lui xuống, Lý Viên Nhi chỉ liếc nhìn bọn họ một cái rồi thôi
“Ca ca ta nghĩ vẫn còn vài kẻ tinh thần vững hơn nên không để lộ ra sơ hở”
Lý Viên Kỳ gật đầu, y đương nhiên nhìn ra được, nhưng không sao cứ tạm thời tha cho cho bọn họ một mạng, sau này liền khiến chúng chết không dễ dàng
Ngày hôm sau, Lý Viên Kỳ dậy sớm để chuẩn bị vào triều, sau đó còn phải đi xem lại các thị vệ vì ngày mai chính là lễ săn bắn lúc đó y phải hết sức cẩn trọng bảo vệ an toàn cho Nam hậu và công chúa, mặc dù Nam hậu võ công cao cường nhưng bên ngoài có biết bao nhiêu kẻ nhắm vào Hàn gia còn có bọn chúng biết Nam hậu chính là tâm can của Hoàng thượng đương nhiên sẽ nhắm đến người rồi
Trên triều Trình Minh Thạc đang nói về chuyện lễ săn bắn, năm nay có chút thay đổi thay vì chỉ săn bắn xem ai săn được nhiều nhất thì năm nay còn có tỉ võ và bắn cung để tăng thêm kịch tính cho lễ săn bắn
Lý Viên Kỳ nghe vậy có chút tiếc nuối y không thể tham gia được, y làm thống lĩnh thị vệ không thể tham gia vào được nhưng nghĩ lại phụ thân đã nói không nên để lộ tài năng của bản thân quá nhiều để tránh còn nhỏ đã thành cái gai trong mắt người khác cho nên y cũng chỉ buồn một chút mà thôi
Trình Hàn Tuấn và Trình Hàn Nhất đương nhiên nhìn ra vẻ mặt tiếc nuối của Lý Viên Kỳ, hôm qua Trình Hàn Nhất đã vào cung xin ý của Trình Minh Thạc muốn cho Lý Viên Kỳ cùng tham gia săn bắn nhưng Trình Minh Thạc lại không đồng ý hắn chỉ đành thất vọng mà rời đi, đến xin phụ thân nhưng phụ thân cũng chung ý với phụ hoàng
Hàn Mẫn ngồi phía trên đương nhiên nhìn ra được ánh mắt của hai hoàng nhi của mình nhưng mà cách tốt nhất hiện tại vẫn là không nên để Lý Viên Kỳ ở giữa cuộc tranh đấu ngôi vị thái tử giữa hai người kia, Hàn Mẫn cũng xem Lý Viên Kỳ như hài tử của mình cho nên không muốn để y chịu thiệc thòi một chút nào cả, hơn nữa là phụ thân của hai người kia từ nhỏ y không hiểu bọn chúng nữa hay sao, chỉ không ngờ một câu nói ngây thơ lúc bé lại nghiêm túc đến tận bây giờ
Bãi triều, Lý Viên Kỳ nhanh chóng đi kiểm tra lại mọi thứ chuẩn bị cho ngày mai, Trình Hàn Tuấn thế mà lẽo đẽo theo sau y, Trình Hàn Nhất nhìn thấy nhưng hắn còn có việc không tiện đường đi theo chỉ đành liếc mắt nhìn Trình Hàn Tuấn đắc ý

Lý Viên Kỳ thấy Trình Hàn Tuấn bám theo mình đột nhiên cảm thấy bản thân như đang có một cái đuôi vậy, y bất lực xoay người
“Điện hạ có gì cần nói với ta sao”
Trình Hàn Tuấn gật đầu
“Kỳ nhi sau khi xong việc đến phủ ta dùng trà có được không, ta có chuẩn bị ít bánh ngon cho ngươi còn có trà ngươi thích”
Lý Viên Kỳ phân vân, hiện tại bên ngoài đã không ít tin đồn y không muốn lại có thêm những tin đồn khác được nhưng nếu từ chối Trình Hàn Tuấn e là người này vẫn sẽ tìm đến mình trong bộ dạng say khướt nữa, lúc đó bên ngoài càng có thêm nhiều tin đồn hơn
Thấy Lý Viên Kỳ im lặng, Trình Hàn Tuấn có chút mất kiêng nhẫn, tại sao nghe nói ca ca mời y y liền chấp thuận mà hắn mời y lần nào y cũng phải đắn đo suy nghĩ hết vậy.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 23: Chương 23


Lý Viên Kỳ rốt cuộc cũng gật đầu đồng ý, Trình Hàn Tuấn liền nhanh chóng sai người chuẩn bị trà bánh đợi Lý Viên Kỳ đến
Lý Viên Kỳ kiểm tra mọi thứ ổn thoả sau đó cũng đến phủ của Trình Hàn Tuấn, trên đường đi y bắt gặp một cô nương tướng mạo xinh đẹp nhưng tính tình lại không được như vậy
Dừng lại một chút y liền nghe tiếng vị cô nương kia mắng chửi người
“Điện hạ lúc nào cũng bận, ba lần bảy lượt bận rõ ràng là đang tránh mặt ta, các ngươi đi thông báo cho điện hạ nếu người không chịu gặp ta ta sẽ ở lì tại đây”
Cô nương kia quát lớn, Lý Viên Kỳ nhìn nữ nhân kia không khỏi lắc đầu, xem ra muội muội nhà mình vẫn còn hiền chán, Lý Viên Kỳ lướt ngang như chưa thấy việc gì, cô nương kia thấy y thong thả mà vào trong liền tức giận kéo y lại
“Ngươi là ai, tại sao lại tự tiện ra vào vương phủ như vậy”
Lý Viên Kỳ không nói gì chỉ nhẹ nhàng rỡ tay nàng ra, y không muốn cùng nữ nhân động tau chân
Cô nương kia đương nhiên không bỏ qua cho y, từ trước đến nay có ai dám xem thường nàng, ngoài vị điện hạ kia ra thì không ai dám xem thường nàng vì phụ thân nàng là lễ bộ thượng thư, Trần Ánh quan sát người trước mặt y phục có vẻ cao quý nhưng chức vị làm sao cao quý bằng phụ thân nàng cơ chứ hơn nữa khuôn mặt này còn quá trẻ đi

“Ngươi là ai, sao tự tiện ra vào vương phủ như vậy”
Lý Viên Kỳ nhìn nàng ta liền biết nếu không trả lời nàng ta liền sẽ gây phiền phức cho mình
“Ta được nhị điện hạ mời đến, còn ta là ai cô nương nhìn lệnh bài bên người ta không biết được hay sao”
Lý Viên Kỳ có chút xem thường, nhìn cô nương kia chắc cũng là con nhà quyền quý hoặc quan lại, sao lại không biết được người đeo lệnh bài nhất là lệnh bài tướng quân thì càng đặc biệt hơn
Trấn Ánh lúc này mới quan sát đến lệnh bài bên hông của Lý Viên Kỳ, là lệnh bài tướng quân, người trước mặt nàng trẻ như vậy lại là tướng quân, có chút không tin được
“Có chút mạo phạm xin tướng quân đừng trách tội, nhưng không biết tướng quân đây tên họ là gì, trong còn trẻ hơn tiểu nữ lại có thể lên làm tướng quân khiến tiểu nữ không khỏi nghi ngờ người giả dạng”
Lý Viên Kỳ nghe vậy cười khinh một cái nhưng vẫn đáp lời
“Ta tên họ là Lý Viên Kỳ là con trai trưởng của Lý đại tướng quân Lý Nguyên”
Lời vừa nói ra khiến Trần Ánh không khỏi xanh mặt, nàng có nghe phụ thân nói về việc này, phụ thân không ủng hộ chức vị đại tướng quân giao cho Lý gia còn có con trưởng nhà Lý gia còn nhỏ đã được làm đại tướng quân không tránh khỏi khiến người khác không phục được
“Thì ra là Lý tướng quân, tiểu nữ mạo phạm rồi”
Trần Ánh trong lòng mặc dù không thích nhưng lễ nghi nàng vẫn phải đứng đắn để tránh người ngoài bàn tán, lễ bộ thương thư không biết dạy con
Lý Viên Kỳ chỉ gật nhẹ đầu sau đó bước vào bên trong, Trần Ánh muốn bước theo thì bị người cản lại, nàng không khỏi tức giận, Lý Viên Kỳ có thể vào nhưng nàng thì không, nàng đã sớm nghe được chuyện trước đây hai vị điện hạ đều rất thân thiết với con trưởng nhà Lý gia còn thường xuyên ngủ lại tướng phủ
Lý Viên Kỳ bước vào bên trong, được Mặc Canh đưa đến hoa viên đã sớm chuẩn bị bánh và trà, Trình Hàn Tuấn đã sớm ngồi đó chờ Lý Việ Kỳ đến, thấy Lý Viên Kỳ Trình Hàn Tuấn liền đứng dậy đi đến
“Ngươi để ta chờ lâu đấy, Kỳ nhi mau ngồi, mau ngồi ta chuẩn bị rất nhiều bánh cho ngươi dùng”
Lý Viên Kỳ ngồi xuống, y quả thật vẫn chưa quen sự nhiệt tình này của Trình Hàn Tuấn

“Ngày mai ngươi phải theo sau bảo vệ phụ thân và Như An không thể tham gia săn bắn được có phải ngươi rất buồn không, phụ hoàng thật quá đáng mà”
“Là ta tự nguyện không phải ý chỉ của Hoàng thượng”
Thật ra chân của y gần đây lại tái phát cho nên y không muốn để người khác biết được, bản thân liền xung phong dẫn đầu các thị vệ bảo vệ cho Nam hậu và công chúa, y cũng muốn tham gia vào tỉ võ lẫn săn bắn nhưng tình thế không cho phép
“Ta nhớ lúc nhỏ ngươi rất thích săn bắn tại sao bây giờ lại tự nguyện xin làm thị vệ cơ chứ, có phải có chuyện gì hay không, Kỳ nhi ngươi có thể nói cho ta biết mà”
Lý Viên Kỳ lắc đầu
“Thật sự không có chuyện gì cả, điện hạ người đừng nghĩ nhiều, lúc ở biên cương ta đã săn bắn chán rồi, hơn nữa trở về cũng không còn hứng thú với việc săn bắn nữa, thay vào đó cống hiến chút sức mình cho Nam hậu cùng công chúa”
Trình Hàn Tuấn mặc dù nghe những lời Lý Viên Kỳ nói nhưng hắn biết Lý Viên Kỳ muốn tham gia săn bắn
Trình Hàn Tuấn ngồi nhìn Lý Viên Kỳ ăn bánh rồi dùng trà, cảm giác hai người ở bên cạnh khiến hắn vui vẻ vô cùng, hắn chỉ ước Lý Viên Kỳ mỗi ngày đều xuất hiện trước mặt hắn như bây giờ, bọn họ bình yên trãi qua một ngày, nhưng điều đó là rất khó ngay cả hắn cũng biết, trừ khi thân phận của hắn không phải là nhị hoàng tử và Lý Viên Kỳ không phải tướng quân, còn không bọn họ vẫn sẽ không tránh khỏi tranh đấu triều đình được
Lý Viên Kỳ dùng trà xong cũng cáo từ, trước khi đi còn chúc Trình Hàn Tuấn ngày mai thành công trở thành người chiến thắng cuộc thi săn bắn, Trình Hàn Tuấn như có động lực mà cố gắng để có thể trở thành người thắng cuộc
Lý Viên Kỳ sau khi rời khỏi vương phủ liền tìm đến Hàn phủ, y tìm gặp Kim Hàn Minh nhờ Kim Hàn Minh bóc thuốc cho bản thân, gần đây y lại không ngủ ngon, có chút mệt mỏi
Kim Hàn Minh nghe nô tài bẩm báo là Lý Viên Kỳ đến liền dẹp hết mọi thứ qua một bên mà tiếp đón Lý Viên Kỳ, phải nói là từ lúc trở về kinh thành đến bây giờ Lý Viên Kỳ chưa hề đến Hàn phủ, cho nên nghe tin Lý Viên Kỳ đến Kim Hàn Minh liền vui vẻ đón tiếp

“Ngươi vui vẻ đến vậy sau”
Nhìn Kim Hàn Minh hớn hở ra chào đón mình mà Lý Viên Kỳ không nhịn được cười
“Đương nhiên phải vui rồi, ngươi đến tận bây giờ mới đến tìm ta, ta còn định ngày mai ở lễ săn bắn sẽ đi tìm ngươi đây”
Ngày mai Kim Hàn Minh cũng xuất hiện với lý do hắn là người của Hàn phủ là người thừa kế Hàn gia sau này đương nhiên phải có mặt rồi
“Trở về đến giờ ta có chút bận cho nên không đến tìm ngươi, ngươi và Hạo Nhân vẫn khoẻ chứ”
Kim Hàn Minh làm vẻ uỷ khuất, đã lâu không gặp mà vẫn hỏi đến ca ca của hẵn hỏi một mình hắn thì không được sao
“Ngươi không cần lo ca ca của ta khoẻ chán, ngược lại là ngươi Viên Kỳ ta cảm giác thân thể ngươi không tốt thì phải”.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 24: Chương 24


Lý Viên Kỳ cười khổ, quả thật không thể nào qua mắt được một người có y thuật cao minh như Kim Hàn Minh được
“Gần đây ta ngủ không ngon giấc, hơn nữa chân lại tái phát”
Kim Hàn Minh nghe vậy liền nhanh chóng để Lý Viên Kỳ ngồi xuống ghế, bản thân đưa tay bắt mạch cho Lý Viên Kỳ, mạch tượng của y không có gì đáng ngại chỉ là do bệnh cũ tái phát dẫn đến không thể ngon giấc được
“Gần đây ngươi không nên dùng những thứ có tính hàn còn có không nên ra ngoài khi trời khuya có biết hay không, ta sẽ kê một đơn thuốc mới cho ngươi”
Kim Hàn Minh căn dặn sau đó liền viết đơn thuôc sai người đi sắt ngay lập tức cho Lý Viên Kỳ uống
“Gần đây ta nghe nói ngươi qua lại với hai huynh đệ kia”

Kim Hàn Minh mặc dù ít ra khỏi phủ nhưng không phải chuyện gì hắn cũng không biết nhất là tin tức về Lý Viên Kỳ, trong kinh gần đây truyền không ít tin tức về việc hai hoàng tử đang tranh giành loi kéo Lý gia về phía mình mà điển hình nhất là vị tướng quân trẻ tuổi Lý Viên Kỳ
“Ta chỉ cùng bọn họ dùng cơm, ngươi cũng biết bọn họ thân phận cao quý ta chỉ là thần tử, đương nhiên không thể kháng mệnh được”
Lý Viên Kỳ nói, quả thật là như vậy, thân là thần tử y không thể kháng mệnh được hơn nữa y vẫn tin rằng hai người kia nhất định sẽ không tổn thương đến y, nhưng có lẽ y đã quá đặt nặng vị trí của bản thân mình trong lòng hai người kia rồi, để sau này khi nhận ra y cảm thấy bản thân thật nực cười biết bao
“Dù thế nào cũng phải cẩn thận, bọn họ không còn như xưa nữa”
Kim Hàn Minh nhắc nhở, một lúc sau người hầu cũng mang thuốc vào Kim Hàn Minh liền tự tay bưng cho Lý Viên Kỳ uống, Lý Viên Kỳ ngoan ngoãn mà uống hết chén thuốc, mấy năm qua đã uống không ít bây giờ uống thêm thì có làm sao đâu
“Ngày mai ngươi có tham gia săn bắn không”
Kim Hàn Minh lắc đầu, hắn không thích cạnh tranh với người khác hơn nữa kết quả cũng đã rõ ngoài huynh đệ Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn ra còn ai có thể thắng được đây
“Ta không thích nơi ồn ào; ngày mai ta sẽ ở bên cạnh Nam hậu, đến lúc đó sẽ có thời gian quan sát ngươi hơn, ta chưa thấy bệnh nhân nào khiến cho đại phu phải đau đầu như ngươi”
Mặc dù lời nói là trách móc nhưng trong lòng Lý Viên Kỳ biết Kim Hàn Minh là quan tâ m đến mình, mấy năm qua hắn luôn nghĩ cách giúp cho chân của y nhìn như không có gì, hoàn toàn ổn nhưng chỉ có hắn mới rõ để có thể đi lại y đã chịu đau đớn thế nào trong suốt mấy năm qua
Kim Hàn Minh căn dặn Lý Viên Kỳ cả buổi mới chấp nhận để cho Lý Viên Kỳ trở về, còn căn dặn kỹ càng không xót một chi tiết nào, Lý Viên Kỳ nghe đến đau đầu, quả thật đại phu ai cũng nói nhiều như vậy sau
Ngày hôm sau rốt cuộc cũng đến lễ săn bắn, tiếng trống và tiếng còi báo hiệu bắt đầu, Lý Viên Kỳ đứng phía sau Hàn Mẫn mà nhìn những người bên dưới bắt đầu tham gia săn bắn, không ngoài dự đoán hai huynh đệ Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn vừa mới bắt đầu đã liên tục bắn trúng rất nhiều mục tiêu

Hàn Mẫn ngồi xuống thong thả mà nhấp rượu sau đó nhìn sang Kim Hàn Minh
“Minh nhi hiếm lắm mới chịu đến đây, phụ thân ngươi vẫn khoẻ chứ”
“Bẩm Nam hậu, phụ thân vẫn khoẻ, phụ thân nói đợi người đi Thịnh Hà quốc trở về sẽ tiến cung thăm người”
Hàn Mẵn gật đầu, Hàn Châu cùng Kim Tuấn Hạo cứ cách một thời gian lại về Thịnh Hà quốc gặp mẫu thân, y cũng muốn nhưng bây giờ vẫn chưa thể đi được, triều chính vẫn còn rất nhiều việc hơn nữa Trình Minh Thạc cũng đã nói đợi Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn trưởng thành một chút sẽ giao lại triều chính rồi hai người bọn họ cùng nhau ẩn cư, ngao du sơn thuỷ, đến Thịnh Hà quốc
Lý Viên Kỳ ở phía sau cũng có chút tò mò, y đã nghe đến Thịnh Hà quốc nhưng chưa có dịp được nhìn một lần nghe nói Thịnh Hà quốc vô cùng trù phú còn có vô số ngọc quý, rượu ngon y muốn đến thử một lần
“Ngươi và Hạo Nhân cũng nên trở về Thịnh Hà quốc đừng ở mãi Thuận An quốc như vậy có biết hay không, Hàn Nhất và Hàn Tuấn ta cũng sẽ sắp xếp cho cả hai trở về Thịnh Hà quốc dù gì các ngươi cũng chảy dòng máu của Thịnh Hà quốc”
Hàn Mẫn nói, quả thật từ khi trưởng thành đến giờ Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn chưa từng đến Thịnh Hà quốc so với huynh đệ Kim Hạo Nhân lúc nhỏ thường được Hàn Châu mang về Thịnh Hà quốc thì hai huynh đệ kia vẫn chưa trở lại Thịnh Hà quốc lần nào
Lý Viên Kỳ ở phía sau nghe vậy cũng có chút mong chờ, nếu như Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn đến Thịnh Hà quốc y có thể xung phong dẫn đầu bảo vệ đoàn người để đến Thịnh Hà quốc một chuyến, y có chút mong chờ

Ở phía xa xa, Trình Hàn Tuấn liên tục bắn hạ được rất nhiều thú, so với ca ca mình không hề thua kém chút nào, Trình Hàn Nhất không hiếu thắng như đệ đệ mình hắn biết suy nghĩ hơn, liên tục bắn nhắm những mục tiêu lớn như gấu và chồn mà bắn hạ
Hai người không hơn không kém khiến Trình Minh Thạc hài lòng, huynh đệ hai người ai đều có điểm nổi bật riêng nhưng để chọn một trong hai trở thành thái tử là việc không hề dễ dàng một chút nào nhất là khi cả hai đều có ý loi kéo Lý gia nhất là Lý Viên Kỳ, nói như thế nào Trình Minh Thạc cũng xem trọng Lý Viên Kỳ và không hề muốn Lý Viên Kỳ bị loi vào tranh đấu của hai hoàng nhi của mình
Lý Nguyên cũng quan sát hai huynh đệ Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn, quả thật hai huynh đệ này đang đánh chủ ý lên hài tử của mình nhưng Lý Nguyên không để hài tử của bản thân thiệt thòi hơn nữa Lý Nguyên vẫn vừa ý Trình Hàn Tuấn hơn vì so với Trình Hàn Nhất tam thê tứ thiếp kia thì Trình Hàn Tuấn vẫn hơn nhiều hơn nữa Lý Nguyên nhìn được Trình Hàn Tuấn sẽ chấp nhận buông bỏ mọi thứ vì người mình để tâm
Riêng Bạch Viên thì không như vậy, ngoài Trình Như An ra thì hai huynh đệ Trình Hàn Nhất khiến cho Bạch Viên không mấy an lòng, nhất là ba lần bảy lượt đánh chủ ý lên Lý Viên Kỳ điều đó khiến Bạch Viên cảm thấy lo lắng cho Lý Viên Kỳ
Cuộc săn bắn vẫn tiếp tục diễn ra, Lý Viên Kỳ quan sát tìm kiếm hình dáng của Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn, y cứ cảm thấy lo lắng khôn nguôi, không hiểu vì sao lại vậy nhưng lo lắng của Lý Viên Kỳ thật sự đã đúng, đã có một chuyện nằm ngoài dự tính của tất cả mọi người.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 25: Chương 25


Trình Hàn Tuấn đang đuổi theo một con hươu thì không biết vì sao con ngựa mà hắn đang cưỡi đột nhiên phát điên lên rồi sau đó lao về phía trước mà chạy, Trình Hàn Tuấn cố gắng khống chế nhưng lại không được, khiến cho Trình Hàn Tuấn cứ như vậy từ trên ngựa ngã xuống, tình huống quá mức bất ngờ mọi người không kịp phản ứng được, Trình Hàn Nhất lại ở xa cho nên không hề hay biết đệ đệ mình xảy ra chuyện
Lý Viên Kỳ lúc này liền phóng lên ngựa lao về phía của Trình Hàn Tuấn, con ngựa phát điên muốn lao đến chỗ Trình Hàn Tuấn nhưng chưa kịp đã bị một mũi tên của Lý Viên Kỳ bắn chết, cũng chính mũi tên này khiến tất cả mọi người có cái nhìn hoàn toàn khác về vị Lý tướng quân trẻ tuổi này
Lý Viên Kỳ phóng xuống ngựa xem xét Trình Hàn Tuấn, lúc này Trình Hàn Nhất cũng thúc ngựa đến
Chân của Trình Hàn Tuấn dường như bị gãy rồi, ngã từ trên ngựa xuống cơ mà, e là khó mà đi được trong một thời gian rồi đây, Lý Viên Kỳ tìm kiếm xung quanh thứ gì đó để cố định lại chân cho Trình Hàn Tuấn sau đó đỡ hắn dậy, Trình Hàn Nhất cũng đến giúp đỡ
“Người chịu đau một chút, ta đỡ người đứng dậy”
Trình Hàn Tuấn gật đầu, khuôn mặt hắn không có chút biểu cảm gì đau đớn nhưng trong lòng thầm mắng rốt cuộc là ca ca hắn hay là ai muốn hại hắn đây cũng may hắn phát hiện ra kịp, diễn một màn này chiếm được ít tiện nghi từ phía Lý Viên Kỳ xem ra cũng đáng đấy

Trình Hàn Nhất nhìn thoáng qua ánh mắt đắc ý của Trình Hàn Tuấn liền không khỏi nhíu mày, đệ đệ của hắn vì muốn lấy lòng của Lý Viên Ký mà không ngại để bản thân bị thương luôn sao, quả là khâm phục rồi
Lý Viên Kỳ dìu Trình Hàn Tuấn đến chỗ lều trại, Trình Minh Thạc và Hàn Mẫn cũng đi đến, chuyện xảy ra đột ngột bọn họ chưa kịp bình tâm nhưng có thể đoán được là có người cố ý hãm hại hoàng tử
Trình Hàn Tuấn nhanh chóng được cái thái y chữa trị, Kim Hàn Minh cũng giúp một tay, bên ngoài Lý Viên Kỳ đang được Trình Minh Thạc và Hàn Mẫn khen ngợi vì đã cứu Trình Hàn Tuấn, riêng Trình Hàn Nhất khuôn mặt không mấy vui vẻ, chỉ riêng hắn biết là nhìn ra vẻ mặt đắc ý của Trình Hàn Tuấn
“Việc này xem ra là có người muốn mưu hại hoàng tử, Bạch Viên việc này giao cho ngươi điều tra, nhớ tra cho kỹ càng, bên ngoài cứ bảo đây chỉ là tai nạn ngoài ý muốn mà thôi để tránh bứt dây động rừng”
Hàn Mẫn nói, vừa nhìn vào chuyện này rõ ràng là có người cố ý muốn hãm hại hoàng thất, nhưng nếu để tin tức lan truyền ra bên ngoài thì không hay Trình Minh Thạc hoàn toàn đồng tình với Hàn Mẫn mà để Hàn Mẫn giao cho Bạch Viên điều tra
Bạch Viên nhanh chóng nhận lệnh, phải biết những chuyện liên quan đến hoàn thất từ sau khi Trình Minh Thạc lên ngôi đều do một tay Hàn Mẫn và Bạch Viên cùng với các ám vệ dưới trướng Hàn gia điều tra và xử lí tất cả
Bên trong Trình Hàn Tuấn đã được thái y chữa trị xong, thương tích cũng không nặng chỉ là chân của hắn tạm thời không thể đi lại một thời gian nữa, Kim Hàn Minh cảm thấy có gì đó không đúng với thân thủ của Trình Hàn Tuấn cho dù xảy ra chuyện cũng không đến mức gãy chân, rõ ràng là hắn đang cố ý, nhưng vì lí do gì lại làm như vậy thì Kim Hàn Minh chưa đoán ra
Kim Hàn Minh sau khi cùng thái y chữa trị cho Trình Hàn Tuấn liền ra bên ngoài bẩm báo, mọi người nghe Trình Hàn Tuấn không sau cũng thở phào, chỉ gãy chân thôi cũng không đến nổi nào cả
“Được rồi lễ săn bắn vẫn tiếp tục đi, Mẫn nhi chúng ta ra bên ngoài tiếp tục chủ trì lễ, Hàn Nhất con cũng theo bọn ta ra bên ngoài đi nơi này giao lại cho Viên Kỳ cùng với Hàn Minh là được, tất cả chúng ta nên ra bên ngoài tránh đám người bên ngoài lại bàn tán”
Trình Minh Thạc nói, chỉ khi có bọn họ thì Trình Minh Thạc và Hàn Mẫn mới xưng hô bằng tên gọi thân thuộc để tránh người ngoài nghe được sẽ nói Lý gia ỷ lại có hoàng đế không xem ai ra gì
Trình Minh Thạc cùng Hàn Mẫn và mọi người rời đi, chỉ bỏ lại Lý Viên Kỳ cùng với Kim Hàn Minh, Kim Hàn Minh nhìn Lý Viên Kỳ sau đó thở dài, ai nghĩ lễ săn hằng năm luôn diễn ra bình thường năm nay lại xảy ra chuyện đâu cơ chứ

“Ta đi sắt thuốc cho hắn, Viên Kỳ ngươi ở lại đây xem chừng hắn đừng để hắn cử động nhiều”
Lý Viên Kỳ gật đầu sau đó bước vào trong, Trình Hàn Tuấn nằm trên giường dường như đang ngủ, Lý Viên Kỳ nhìn chân của hắn mà không khỏi đau lòng, y biết cảm giác khi chân không thể cử động và nằm một chỗ nhưng khác với Trình Hàn Tuấn được kịp thời chữa trị sẽ không để lại di chứng gì, còn y lúc đó không kịp thời cứu chữa cho nên bây giờ bề ngoài thì ổn đấy nhưng chỉ có y biết chân của y đã sớm hoàn toàn phế rồi
Trình Hàn Tuấn như cảm nhận được có người đang nhìn mình, liền mở mắt thấy Lý Viên Kỳ trong mắt chứa bi thương hắn liền vui vẻ, y là đang lo lắng cho hắn có phải không nếu thật sự là như vậy hi sinh cái chân cũng đáng lắm chứ
“Kỳ nhi đừng buồn, ta không sao mà, ngươi làm vẻ mặt như vậy ta sẽ đau lòng”
Lý Viẻn Kỳ nghe Trình Hàn Tuấn nói liền lạnh mặt muốn đánh người, đã bị thương còn nói mấy lời này thật chỉ có Trình Hàn Tuấn mà thôi chứ không ai ngoài hắn bị thương vẫn trêu đùa người khác được
“Ta không đau lòng, ta chỉ nhìn xem bộ dạng người nói sẽ giành chiến thắng lại đang nằm một chỗ ở đây”
Trình Hàn Tuấn nghe vậy chỉ biết cười cười, quả thật hắn đã nói sẽ giành chiến thắng nhưng chuyện xảy ra quá đột ngột hắn cũng đâu muốn đâu, nhưng nhìn thấy Lý Viên Kỳ ở bên cạnh thì không cần giành chiến thắng cũng được
“Kỳ nhi a, ta đang bị thương ngươi còn nói những lời đau lòng như vậy, ngươi lúc nhỏ vẫn là đáng yêu nhất, ngươi của bây giờ lời nói ra khiến người khác đau lòng”

Lý Viên Kỳ lắc đầu cười khổ sau đó đỡ Trình Hàn Tuấn ngồi dựa vào thành giường
“Chân của người…”
Trình Hàn Tuấn cười lấy tay xoa đầu Lý Viên Kỳ
“Ta không sao, so với ngươi ở biên cương chắc là bị thương rất nhiều có phải không, ta có nghe nói những trận đánh mà ngươi tham gia cùng phụ thân ngươi, so với thương tích này của ta không bằng một góc những thứ Kỳ nhi đã chịu đựng”
Mặc dù Trình Hàn Tuấn hắn chưa một lần đến thăm Lý Viên Kỳ suốt sau năm qua cũng như trong thư Lý Viên Kỳ chưa từng nhắc đến việc bản thân bị thương nhưng Trình Hàn Tuấn biết y không dễ dàng gì ngồi lên vị trí phó tướng rồi trở thành tướng quân.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 26: Chương 26


Lý Viên Kỳ nghe Trình Hàn Tuấn nói vậy trong lòng liền cảm thấy ấm áp quả thật những năm qua thương tích mà y phải chịu không ít, chỉ là chưa từng nói ra mà thôi cũng chưa từng kể trong thư cho hai người biết, chỉ là không nghĩ Trình Hàn Tuấn lại biết
Lúc này Kim Hàn Minh bưng bát thuốc vào, thấy Trình Hàn Tuấn tinh thần hứng khởi hoàn toàn không giống kẻ bị gãy chân một chút nào liền hiểu rõ tại sao hắn lại để bản thân bị thương thành như vậy, thì ra muốn chiếm được sự thương hạu của Lý Viên Kỳ, Kim Hàn Minh khinh thường
Đúng thật sự Trình Hàn Tuấn đã chiếm được sự thương hại của Lý Viên Kỳ nhưng Kim Hàn Minh là người hiểu rõ nhất tại sao Lý Viên Kỳ lại đau lòng cho Trình Hàn Tuấn, vì y cũng từng bị thương như vậy so với Trình Hàn Tuấn có lẽ còn nặng hơn gấp mấy lần nữa kìa nhưng nào ai biết đâu, hai huynh đệ Trình Hàn Nhất chỉ biết tranh giành chứ làm sao biết được những gì Lý Viên Kỳ đã trải qua cơ chứ
Kim Hàn Minh đặt mạnh chén thuốc xuống một bên khiến Trình Hàn Tuấn cũng phải nhíu mày, từ nhỏ hai huynh đệ hắn đã không ưa thích gì hai huynh đệ Kim gia, mặc dù bọn họ có biểu huynh biểu đệ của nhau nhưng thực chất không ưa gì nhau, Trình Hàn Nhất còn đỡ hắn không thái độ ra mặt nhưng Trình Hàn Tuấn thì mỗi lần nhìn thấy huynh đệ Kim gia liền liếc cũng lườm người ta
Lý Viên Kỳ định bưng chén thuốc đến cho Trình Hàn Tuấn thì bị Kim Hàn Minh ngăn cản
“Viên Kỳ, hắn bị thương ở chân chứ không phải ở tay mà không tự uống được, ngươi thân là tướng quân không phải nô tài hầu hạ hắn”
Trình Hàn Tuấn nghe vậy liền không nhịn được muốn mắng người, Kim Hàn Minh là đang muốn gây chuyện sau, Kim Hàn Minh cũng không sợ mà nhìn Trình Hàn Tuấn đầy thách thức
Lý Viên Kỳ nghe cũng có điểm đúng nhưng lúc nãy Hoàng thượng và Nam hậu đã giao cho y chăm sóc Trình Hàn Tuấn, cho dù thế nào y cũng nên làm trọn bổn phận

Mặc kệ lời của Kim Hàn Minh, y vẫn bưng chén thuốc cho Trình Hàn Tuấn uống, Trình Hàn Tuấn đắc ý mà uống cạn chén thuốc mặc dù thuốc vô cùng đắng nhưng có Lý Viên Kỳ ở đât thì không còn đắng một chút nào nữa
Kim Hàn Minh nhìn Trình Hàn Tuấn mà không khỏi tức giận bỏ ra ngoài, chỉ trách Lý Viên Kỳ quá dễ dãi với huynh đệ kia mà thôi
Trình Hàn Tuấn sau khi dùng thuốc xong liền không chịu nghĩ ngơi cứ luôn miệng luyên thuyên khiến cho Lý Viên Kỳ có chút đau đầu, rốt cuộc y cũng không nhịn nỗi đành phải nói vài câu
“Người mới vừa bị thương vẫn là nên nghỉ ngơi, người mau chóng nghỉ ngơi đi ta sẽ ở lại đây bảo vệ người”
Trình Hàn Tuấn nhìn Lý Viên Kỳ sau đó cũng ngoan ngoãn mà để y đỡ xuống mà chợp mắt, Trình Hàn Tuấn nhắm mắt lại liền yên tĩnh khiến Lý Viên Kỳ thở phào một hơi, y không nghĩ Trình Hàn Tuấn so với lúc nhỏ còn luyên thuyên hơn như vậy
Lúc này lễ săn bắn cũng kết thúc, phần thắng lần này đương nhiên thuộc về tay Trình Hàn Nhất, sau khi kết thúc săn bắn Trình Hàn Nhất liền đến chỗ Trình Hàn Tuấn chủ yếu là muốn gặp Lý Viên Kỳ mà thôi
Lúc này Lý Viên Kỳ đang ngồi ở trên bàn mân mê chén trà, có lẽ có chút nhàm chán, Trình Hàn Nhất bước vào, Lý Viên Kỳ liền hành lễ nhưng hắn liền phất tay ý bảo y không cần
“Hàn Tuấn vẫn ổn chứ”
Lý Viên Kỳ gật đầu
“Nhị điện hạ người không sao đã uống thuốc bây giờ đang nghỉ ngơi”
Trình Hàn Nhất nghe vậy cũng không quan tâm mấy hắn biết Trình Hàn Tuấn với chút thương tích đó không làm khó được cả, Trình Hàn Nhất ngồi xuống bàn đối diện Lý Viên Kỳ
“Ngươi gần đây không đến chỗ ta dùng bữa, có phải hay không chê thức ăn ở phủ ta không ngon”
Lý Viên Kỳ nghe vậy liền lắc đẫu thật ra y không muốn đến phủ của hai huynh đệ bọn họ nhưng gần đây Trình Hàn Tuấn liên tục đến tìn y, y không thể nào từ chối được cho nên mới như vậy
“Gần đây ta có chút bận cho nên không tiện ghé qua phủ của điện hạ dùng bữa mong điện hạ không trách tội”

“Ta làm sao trách tội ngươi được, ta chỉ sợ bản thân làm gì khiến ngươi không vừa lòng cho nên ngươi không muốn đến chỗ ta nữa”
Lý Viên Kỳ không biết nói thế nào, đúng lúc này Trình Hàn Tuấn ở trên giường lại lên tiếng
“Chỉ là không đến chỗ huynh dùng bữa vài hôm huynh liền chất vấn Kỳ nhi như vậy, hoàng huynh huynh cũng thật là ức h**p Kỳ nhi quá rồi”
Thật ra Trình Hàn Tuấn đã tỉnh dậy từ khi cảm nhận có thêm người ở trong này nhưng hắn không muốn mở mắt nhất là khi biết người đó là Trình Hàn Nhất hắn càng giả vờ làm như bản thân vẫn chưa tỉnh lại để xem Trình Hàn Nhất muốn làm gì
Trình Hàn Nhất nhìn Trình Hàn Tuấn trên mặt không một chút biểu cảm gì
“Đệ tỉnh rồi sao, xem ra vẫn có tinh thần chán đấy”
“Đương nhiên ta phải có tinh thần rồi, được Kỳ nhi chăm sóc đương nhiên phải có tinh thần rồi, không giống như huynh”
Trình Hàn Tuấn đáp lời một cách thiếu đòn nhưng Trình Hàn Nhất không để tâ m đến
“Hôm nay lễ săn bắn ta đã thắng, ta săn được một con cáo lông đỏ cảm thấy rất thích hợp làm khăn choàng cho ngươi, ta đã sai người lột da nó ra ngày mai liền mang đến cho ngươi”
Trình Hàn Nhất không thèm để tâ m đến Trình Hàn Tuấn mà xoay qua nói chuyện với Lý Viên Kỳ, Lý Viên Kỳ có chút bất ngờ y không muốn nhận lấy nhưng nhìn vẻ mặt của Trình Hàn Nhất y biết y không thể nào từ chối được, chỉ đành bất lực mà thở dài

Kim Hàn Minh bước vào nhìn thấy cảnh tượng Lý Viên Kỳ đang khó xử giữa hai huynh đệ Trình Hàn Nhất liền không nói nhiều kéo tay Lý Viên Kỳ rời đi chỉ bỏ lại một câu rằng công chúa muốn gặp Lý Viên Kỳ
Hai huynh đệ Trình Hàn Nhất không khỏi khó chịu với Kim Hàn Minh, hai người thầm mắng Kim Hàn Minh một trận
Lý Viên Kỳ cảm tạ Kim Hàn Minh đã kéo mình đi, quả thật lần nào ở giữa hai huynh đệ Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn y liền không thoải mái, lúc nhỏ thì không nói nhưng bọn họ bây giờ đã lớn tính tình cũng thay đổi không còn như trước nữa khiến cho Lý Viên Kỳ luôn thấy mệt mỏi khi ở gần hai người họ
“Cảm tạ ngươi đã kéo ta đi”
“Không cần cảm tạ, ta cảm thấy ngươi nên tránh xa hai bọn họ ra càng xa càng tốt, Viên Kỳ bọn họ không còn là thiếu niên lúc nhỏ mà ngươi quen biết nữa đâu”
Kim Hàn Minh lần nữa nhắc nhở Lý Viên Kỳ
Lý Viên Kỳ gật đầu hiểu rõ, quả thật bọn họ của bây giờ không phải là những thiếu niên của ngày nào nữa rồi, cũng không còn hình bóng quen thuộc lúc nhỏ nữa.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 27: Chương 27


Lý Viên Kỳ cùng Kim Hàn Minh đi dạo xung quanh một lúc đến khi trời bắt đầu tối thì y mới trở lại, trong lều Trình Hàn Nhất sớm đã rời đi từ lâu, chỉ có một Trình Hàn Tuấn vẻ mặt đen xì đang nằm trên giường, y bất giác thở dài sau đó bước đến đỡ hắn ngồi dậy tựa vào thàng giường
“Điện hạ đã đói chưa, ta sai người mang thức ăn vào”
Trình Hàn Tuấn không thèm trả lời, Lý Viên Kỳ liền biết người này lại giở thói trẻ con rồi đây nhưng y cũng không rãnh mà dỗ trẻ con
“Nếu người không đói vậy ta sai người bưng thuốc vào cho người uống”
Trình Hàn Tuấn lúc này mới phản ứng lại, so với thuốc đắng kia y thà dùng bữa còn hơn
“Sai người mang thức ăn vào đi, thuốc cứ để sau uống cũng được”
Lý Viên Kỳ gật đầu sau đó liền sai người mang thức ăn vào, vì Trình Hàn Tuấn vừa mới bị thương cho nên thức ăn vô cùng thanh đạm nhưng đều là những đồ bổ dưỡng

“Ngươi đúc cho ta ăn”
Lý Viên Kỳ tuân lệnh mà làm, Trình Hàn Tuấn ngoan ngoãn ăn nhưng trong lòng vẫn không hề vui vẻ một chút nào cả, Lý Viên Kỳ đi cả một buổi chiều cùng Kim Hàn Minh mà không để tâ m đến hắn đương nhiên hắn không vui rồi
Đợi dùng xong bữa, Lý Viên Kỳ liền sai người bưng thuốc vào, y nghe mùi thuốc liền biết Kim Hàn Minh cố tình thêm dược liệu vào khiến cho thuốc đăng nhưng y không nói ra, y biết Kim Hàn Minh chỉ là muốn gây chuyện với Trình Hàn Tuấn chứ không hãm hại hắn đâu cho nên vẫn an tâm mà bưng chén thuốc đến trước mặt Trình Hàn Tuấn
Trình Hàn Tuấn nghe mùi của thuốc khác hẳn ban sáng liền biết có tay của Kim Hàn Minh nhún vào nhưng hắn làm sao dám nói đây, nói ra lại sẽ bị Lý Viên Kỳ ghét thì phải làm sao, nhìn liền biết Kim Hàn Minh và Lý Viên Kỳ cũng khá thân thiết đấy có lẽ trong sáu năm qua huynh đệ Kim Hàn Minh đã tiếp cận rồi thân thiết hơn với Lý Viên Kỳ, Trình Hàn Tuấn thầm mắng bản thân sao lại quên mất nếu không ở kinh thành thì hắn không thể ngăn hai huynh đệ Kim gia tiếp cận Lý Viên Kỳ được
“Thuốc này mùi đắng lắm, Kỳ nhi không uống có được không”
“Không được, không uống vết thương của người sẽ lâu lành”
“Vậy Kỳ nhi bồi ta uống đi”
Lý Viên Kỳ mất kiêng nhẫn nhưng vẫn cố vặn ra nụ cười hiền hoà nhất có thể sau đó đặt chén thuốc xuống
“Nếu người không uống thuốc vậy ta gọi Hàn Minh vào giúp người uống”
Trình Hàn Tuấn nghe vậy liền ngoan ngoãn mà cầm lấy chén thuốc uống, thay vì nhìn Lý Viên Kỳ rồi uống thuốc còn hơn nhìn thấy Kim Hàn Minh mà uống thuốc
Sau khi nhìn Trình Hàn Tuấn uống thuốc xong Lý Viên Kỳ mới yên tâm mà rời đi, nhưng làm sao có thể đi được với con người này cơ chứ, hắn nhất quyết không cho Lý Viên Kỳ rời đi
“Kỳ nhi lại muốn bỏ ta nữa hay sao”
Lý Viên Kỳ nhìn Trình Hàn Tuấn làm vẻ mặt uỷ khuất mà không biết nên khóc hay nên cười đây, trong không có một chút uỷ khuất nào cả

“Ta còn phải ra ngoài kiểm tra lại xung quanh, một lát nữa sẽ quay lại, điện hạ người nên nghỉ ngơi đi một lát ta sẽ quay lại”
Trình Hàn Tuấn không muốn Lý Viên Kỳ rời đi nhưng cũng không muốn làm khó y, chỉ ngoan ngoãn mà nằm trên giường, bây giờ hắn mới suy nghĩ đến việc rốt cuộc kẻ nào muốn hãm hại hắn, là Trình Hàn Nhất thì không thể cho dù thế nào bọn họ cũng là anh em sinh đôi nhất thể liền tâm, Trình Hàn Nhất không ngu ngốc đến mức tự mình hại mình, phải biết huynh đệ bọn họ cùng một mạng nếu như một người xảy ra chuyện người kia cũng khó mà bình an được
Nhưng là kẻ nào mới được cơ chứ, Kim Hàn Minh thì không thể mặc dù bọn họ không ưa nhau cũng không đến mức hãm hại nhau, mà người này cố ý hãm hại hắn chính là muốn vu oan cho Trình Hàn Nhất chia rẻ bọn họ, khiến huynh đệ bọn họ đấu đá càng thêm đấu đá như vậy ở phía sau có thể trở thành ngư ông đắc lợi rồi
Trình Hàn Tuấn có chút xem thường, nhưng nghĩ đến phải cảm tạ kẻ hãm hại hắn để hắn có thể được Lý Viên Kỳ cứu, còn được y chăm sóc xem ra cũng không có thiệt thòi đi, dù gì hắn cũng nằm trên giường vài tháng bất tiện, lúc đó có thể xin phụ hoàng cho Kỳ nhi đến chăm sóc cho hắn, quá hợp lí rồi còn gì, nghĩ đến đây trong lòng Trình Hàn Tuấn không khỏi vui sướng
Lý Viên Kỳ đi tuần tra xung quanh bãi săn cũng sẵn tiện điều tra nguyên do dẫn đến ngày hôm nay Trình Hàn Tuấn bị thương, ngựa không tự nhiên mà phát điên được, chắc chắn có ngưởi giở trò, cùng lúc này y bắt gặp Trình Hàn Nhất cũng đang tìm kiếm gì đó
Huynh đệ hai người mặc dù đấu nhau nhưng dù sao cũng là huynh đệ, hơn nữa có người cố ý hãm hại Trình Hàn Tuấn, Trình Hàn Nhất không thể bỏ qua được, ít nhất phải tìm được một chút manh mối hắn mới yên lòng được
“Đại điện hạ sao người lại ở đây”
Lý Viên Kỳ lên tiếng, Trình Hàn Nhất không mấy bất ngờ khi thấy y, hắn biết Lý Viên Kỳ vẫn để tâ m đến Trình Hàn Tuấn mặc dù từ khi trở về luôn tránh né Trình Hàn Tuấn
“Ta muốn xem thử rốt cuộc tại sao ngựa đi đến nơi này lại phát điên mà khống phải nơi khác”

Lý Việ Kỳ gật đầu, y cũng muốn xem thử, thế là hai người bọn họ không nói không rằng mà thay nhau tìm kiếm xem xung quanh có gì khả nghi hay không, tìm kiếm một lúc Lý Viên Kỳ cũng phát hiện ra một đoạn dây vô cùng nhỏ, lần theo đoạn dây phát hiện được đoạn dây dường như đã kẹp lấy thứ gì đó, y thử căng đoạn dây lên quả thật nếu không để ý sẽ không nhận ra ở đây có đoạn dây còn có nếu không chú ý nhất định ngựa sẽ dẫm lên đoạn dây, với tốc độ này nếu trên đoạn dây có ám khí hoặc kim sẽ trực tiếp phóng vào người hoặc ngựa
Nghĩ đến đây thôi Lý Viên Kỳ liền muốn cười khinh bỉ, loại thủ đoạn này xem ra người đó chắc chắn phải am hiểu tập tính của ngựa nhất là con ngựa mà Trình Hàn Tuấn cưỡi, mới có thể biết được hắn sẽ thúc ngựa như thế nào để đoạn dây vừa đúng bị ngựa đạp trúng, xem ra tính toán vô cùng kỹ nhưng lại không dọn dẹp manh mối gì cả, thật quá sơ suất rồi
Lý Viên Kỳ đứng dậy phủi phủi y phục có chút vết bẩn của mình, Trình Hàn Nhất nhìn y không khỏi nhộn nhịp trong lòng nhưng lại kiềm nén lại
“Ngươi tìm được gì chưa”
“Bẩm điện hạ, ta không tìm được gì”
Lý Viên Kỳ không phải là nghi ngờ Trình Hàn Nhất nhưng trong trường hợp này y vẫn nên giấu kín đợi báo lại cho phụ thân để người xem xét, có thể bên cạnh Trình Hàn Nhất có nội gián.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 28: Chương 28


Lý Viên Kỳ sau khi tuần tra xong vốn định quay trở lại với Trình Hàn Tuấn thì lại bị Trình Hàn Nhất kéo đi đến chỗ của hắn, y có vùng vẫy nhưng Trình Hàn Nhất nắm chặt cổ tay y còn cố ý bóp mạnh
Trình Hàn Nhất kéo Lý Viên Kỳ đến lều của mình
“Đại điện hạ sao lại kéo ta đến đây”
“Lúc nãy ngươi phát hiện gì đó đúng không, Kỳ nhi từ khi nào ngươi không còn tin tưởng ta như lúc nhỏ vậy”
Quả thật Lý Viên Kỳ của hiện tại khiến hắn thấy xa lạ vô cùng, Lý Viên Kỳ trước đây ngây thơ đáng yêu là một đứa bé luôn không giấu diếm tâm tư của mình, mọi thứ đều để lộ ra bên ngoài nhưng Lý Viên Kỳ của hiện tại như một con người khác vậy, rốt cuộc sáu năm thật sự thay đổi một con người hay sao
Lý Viên Kỳ nghe Trình Hàn Nhất nói như vậy liền không biết nên đáp lời thế nào, y thật sự không tin Trình Hàn Nhất sao, đương nhiên là không, y tin Trình Hàn Nhất sẽ không làm hại Trình Hàn Tuấn y biết việc huynh đệ song sinh thường có liên hệ mật thiết với nhau, nhìn bề ngoài Trình Hàn Nhất không biểu lộ một chút gì bất thường nhưng y biết hắn cũng không khá hơn Trình Hàn Tuấn là bao, đau đớn mà Trình Hàn Tuấn chịu hắn cũng phải chịu một phần

“Ta không phải không tin tưởng người, mà là không tin tưởng người bên cạnh người”
Lý Viên Kỳ thẳng thắng nói, quả thật người bên cạnh Trình Hàn Nhất đều chưa chắc đã là người tốt, châm ngòi li giáng huynh đệ người khác thì cũng đủ hiểu đám người theo phe Trình Hàn Nhất không mấy tốt lành gì e là chuyện lần này có một phần liên quan đến những kẻ phe Trình Hàn Nhất
Trình Hàn Nhất nghe vậy cũng có cảm giác đúng nhưng vẫn không xua tan được suy nghĩ trong lòng hắn, Lý Viên Kỳ thay đổi rồi, nếu y thay đổi như vậy càng khiến hắn lo sợ hơn, sợ không nắm bắt được y sợ y sẽ vụt khỏi tay mình, sợ y sẽ nói lời đau thương với hắn, hắn sợ vô cùng
Nhưng Trình Hàn Nhất nào biết những nỗi sợ kia là do hắn tự nghĩ ra cũng chính vì vậy hắn lại gây nên những nỗi sợ trong tâm trí của Lý Viên Kỳ về sau, khiến cho y mỗi khi nghĩ đến liền không ngừng khóc, nhưng đó là chuyện của hai năm sau cơ, bây giờ mọi thứ chỉ là bắt đầu mà thôi
“Vậy ngươi nói cho ta biết được không, ngươi rốt cuộc đã phát hiện ra gì”
Lý Viên Kỳ nhìn Trình Hàn Nhất, y biết nếu bản thân không mang thứ tìm được ra thì Trình Hàn Nhất vẫn cố chấp cho bằng được, Lý Viên Kỳ đành đưa đoạn dây mà y tìm được ra, Trình Hàn Nhất nhìn thấy liền không khỏi nhíu mày, hắn nhận ra đoạn dây này, hắn từng thấy ở đâu đó nhưng hiện tại lại không nhớ ra được
“Người biết sợi dây này sao”
Trình Hàn Nhất gật đầu, hắn đã từng thấy qua nhưng cũng chẳng quan tâm mấy, chỉ là một sợi dây bình thường, đúng vậy là một sợi dây bình thường
“Ta từng thấy qua nó ở đâu rồi nhưng lại không nhớ”
Lý Viên Kỳ gật đầu hiểu ý, quả thật loại dây này giống với dây đàn nhưng so với dây đàn thì không bằng, chỉ có người để ý đến mới biết được mà thôi, y không chơi đàn nhưng Viên Nhi thì có cho nên y mới có thể nhận ra, vậy bắt đầu tìm kiếm từ những người có mang theo đàn, nhất là các nhạc công phục vụ yến tiệc ngày mai, có lẽ sẽ có kết quả
“Người không nhớ cũng không sao, chỉ cần đi kiểm tra những nhạc công hoặc những người đến lễ săn mang theo đàn là có thể biết được”
Trình Hàn Nhất nghe vậy liền gật đầu, lập tức cho gọi Quách Hinh đi điều tra trong âm thầm, để xem kẻ nào lại có lá gan đến như vậy
Thấy mọi chuyện đã có tiến triển, Lý Viên Kỳ muốn rời đi thì bị Trình Hàn Nhất kéo lại ôm lấy y vào lòng, y có chút bất ngờ lúc nhỏ thì không nói nhưng bây giờ bọn họ đều đã lớn, còn có Trình Hàn Nhất là người đã thành thân, thê thiếp không ít, làm như vậy không đúng lễ nghi

“Để ta ôm một chút có được không”
Giọng nói trầm ấm của Trình Hàn Nhất vang lên khiến cho Lý Viên Kỳ không thể nào từ chối được, cứ như vậy để Trình Hàn Nhất ôm lấy một lúc lâu, đến khi y cảm thấy người ôm mình đã thở đều thì y mới phát hiện ra người này thế mà lại ngủ mất rồi, có lẽ hắn cũng đã mệt mỏi rất nhiều
Lý Viên Kỳ nhẹ nhàng đỡ Trình Hàn Nhất lên giường sau đó đắp chăn cho hắn, đã lâu lắm rồi y chưa nhìn thẳng vào khuôn mặt khi ngủ của Trình Hàn Nhất, so với Trình Hàn Tuấn Trình Hàn Nhất ngày càng ra dáng một minh quân tương lai hơn, có lẽ sau này hắn thật sự sẽ trở thành thái tử và kế vị Hoàng thượng
Bên này Trình Hàn Tuấn luôn đợi Lý Viên Kỳ trở lại nhưng đợi lâu như vậy người vẫn không trở lại, hắn không khỏi hụt hẫng phần nào, Mặc Canh lúc này từ bên ngoài tiến vào bẩm báo
“Bẩm chủ tử, ta theo lệnh người theo sát Lý tướng quân, Lý tướng quân hiện tại đang ở lều trại của đại hoàng tử”
Trình Hàn Tuấn không kiềm nổi tứ giận mà ném bể chén thuốc lúc nãy, sao lần nào y cũng đi cùng ca ca của hắn, chỉ có hai người mà thôi, hắn cũng muốn được đi với y như vậy, tại sao y không từ chối ca ca mà từ chối hắn cơ chứ, đã vậy y hứa chăm sóc cho hắn nhưng bây giờ lại đang ở chỗ ca ca, hắn cảm thấy thật nực cười cho bản thân mình
“Ngươi lui xuống đi, nếu Lý tướng quân đến bảo ta đã ngủ rồi”
Trình Hàn Tuấn căn dặn Mặc Canh sau đó liền chìm vào giấc ngủ hắn không muốn nghĩ đến nữa dường như mọi thứ không đúng ý hắn một chút nào, Lý Viên Kỳ cả đêm không trở lại khiến hắn thức trắng cả đêm

Kim Hàn Minh bước vào, nhìn con gấu trúc trước mặt hắn thật sự muốn cười lớn nhưng lại biết bản thân không nên đắc tội với Trình Hàn Tuấn thêm lần nào nữa
“Viên Kỳ không ở đây sao”
Kim Hàn Minh cố ý đến sớm để đợi gặp mặt Lý Viên Kỳ nhưng kiếm mãi vẫn không có người, y cứ cảm thấy có điều gì đó không tốt rồi đây
“Đến chỗ đại ca ta mà tìm, ta không biết”
Trình Hàn Tuấn cười khinh một cái, ca ca quả thật có bản lĩnh để người ngủ lại lều trại của mình cả đêm, ngoài huynh ấy ra không ai dám thách thức hắn như vậy
Kim Hàn Minh thay thuốc cho chân của Trình Hàn Tuấn sau đó nhanh chóng rời đi, cái không khí này khiến hắn không chịu được ở thêm chút nữa lại lời ra tiếng vào với Trình Hàn Tuấn mất bây giờ vẫn nên đi tìm Lý Viên Kỳ trước cái đã, nghĩ là làm Kim Hàn Minh liền đến chỗ của Trình Hàn Nhất để tìm Lý Viên Kỳ.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 29: Chương 29


Trình Hàn Tuấn liền cho người đến chỗ Trình Hàn Nhất với ý thẳng thừng là mời Lý Viên Kỳ trở lại chỗ của mình , nô tài liền nhanh chóng đến chỗ Trình Hàn Nhất
Lúc này Trình Hàn Nhất đang ôm lấy Lý Viên Kỳ vẫn không chịu buông người ra, bên ngoài người của Trình Hàn Tuấn liền bẩm báo có chuyện cần báo cho Lý tướng quân nên đến đây khiến Trình Hàn Nhất đang bình tâm pại nổi sóng trong lòng
Trình Hàn Tuấn rõ ràng là cố ý còn có cho người theo dõi Lý Viên Kỳ cho nên mới biết y đến chỗ hắn, từ lúc nào mà Lý Viên Kỳ đi đâu cũng bị giám sát vậy, hắn còn chưa cho người giám sát y mà Trình Hàn Tuấn lại dám làm như vậy
Trình Hàn Nhất buông Lý Viên Kỳ ra sau đó sai Quách Hinh ra bên ngoài truyền ý bảo rằng Lý tướng quân có việc cùng bàn với đại điện hạ vẫn chưa xong nên kêu người về trước đi, lát nữa chính Quách Hinh sẽ hộ tống Lý tướng quân về lại chỗ của nhị điện hạ
Thuộc hạ của Trình Hàn Tuấn đương nhiên sẽ không chịu rời đi, nếu đã vậy thì cứ theo lời chủ tử đã dặn phải đón được Lý tướng quân mới được phép trở về
Lý Viên Kỳ đương nhiên biết Trình Hàn Tuấn cho người đến tìm mình, y cũng muốn trở lại nếu không Trình Hàn Tuấn sẽ nổi giận đến lúc đó y không muốn cùng hắn khó chịu với nhau khi cả hai vừa mới hoà nhã được một chút
“Ngươi lại muốn đi đâu vậy, Kỳ nhi ngươi ghét ta sao”

Trình Hàn Nhất lại giở trò đánh vào tâm lí của Lý Viên Kỳ khiến y không thể nào không động tâm được
“Nhưng nhị điện hạ vẫn còn bị thương, ta nên trở về chăm sóc cho nhị điện hạ theo lời của Hoàng thượng”
Trình Hàn Nhất liền khó chịu
“Ngươi là tướng quân không phải hạ nhân mà phải chăm sóc cho Hàn Tuấn, còn có bên cạnh hắn không ít người, không có ngươi cũng không sao, Kỳ nhi ta đã sai người chuẩn bị thức ăn, nếu ngươi không cùng ta dùng bữa ta sẽ không để ngươi đi, còn trách tội ngươi”
Trình Hàn Nhất cũng không muố dùng đến thân phận của mình để ép buột Lý Viên Kỳ nhưng chỉ còn cách này thì Lý Viên Kỳ mới có thể ở lại đây mà thôi
Lý Viên Kỳ đành phải tuân lệnh mà ở lại dùng bữa, thuộc hạ bên ngoài của Trình Hàn Tuấn vẫn không chịu rời đi khiến Quách Hinh có cái nhìn khác về thuộc hạ bên cạnh nhị điện hạ, ngoài Mặc Canh kia ra xem ra cũng không ít lẻ cứng đầu cãi lại mệnh lệnh thì phải nhưng không sao cả muốn đợi thì cứ ở đây đợi đi, đại điện hạ cho đợi đến khuya cũng không chịu để Lý tướng quân rời đi đâu
Trình Hàn Tuấn bắt đầu sốt ruột, thuộc hạ đã đi một lúc nhưng vẫn chưa đưa được Lý Viên Kỳ trở về, nếu không phải hắn vừa mới bị thương hắn đã nhanh chóng đến chỗ Trình Hàn Nhất mà mang người về, vị ca ca này của hắn thật biết cách trêu người, hắn cũng thầm mắng kẻ khiến chân của hắn ra nông nỗi như bây giờ, Trình Hàn Tuấn chỉ đành bất lực mà nằm trên giường trong sự khó chịu
Đúng lúc này Trình Như An dẫn theo Lý Viên Nhi đến thăm Trình Hàn Tuấn, vừa bước vào đã thấy hình ảnh nam nhân nằm trên giường sắc mặt đen vô cùng, Lý Viên Nhi thật sự nhịn cười nếu không nàng sẽ cười ra tiếng mất
“Nhị ca huynh sao lại có bộ dạng đó chứ, còn có Kỳ nhi đâu”
Trình Như An lên tiếng hỏi
“Bị ca ca tốt của ta bắt đi chưa chịu trả về”
Trình Hàn Tuấn khó chịu nói, Lý Viên Nhi nghe vậy cũng bắt đầu biểu hiện không vui vẻ, nàng cảm thấy ca ca vẫn nên tránh xa huynh đệ này ra càng xa càng tốt, bọn họ không tốt bằng Như An tỷ tỷ của nàng

“Chân của huynh sao rồi”
Trình Như An chuyển chủ đề khác mà hỏic tay tự tay rót trà cho Lý Viên Nhi uống khiến Trình Hàn Tuấn nhìn muội muội mình một cách bất ngờ sau đó nhìn sang Lý Viên Nhi thong thà uống ly trà kia
“Chân của ta không sao, chỉ gãy mà thôi, chút thương tích này làm khó gì được ta, ngược lại là muội nghe nói hôm nay bị mấy vương công quý tộc quay xung quanh ý muốn kết thân, còn có người muốn ngỏ ý làm phò mà của muội đúng không”
Trình Như An thật sự muốn đánh Trình Hàn Tuấn một cái, vì chuyện này mà mấy hôm nay Lý Viên Nhi không thèm để ý đến nàng, khó khăn lắm mỡi dỗ được người hôm nay lần nữa bị đám người kia đến gây chuyện làm Lý Viên Nhi tiếp tục giận nàng lần nữa
Bây giờ Trình Hàn Tuấn còn nhắc đến mấy chuyện này e là lát nữa chén trà kia cũng bị ném bay mất thôi, Trình Như An liếc nhìn Lý Viên Nhi, tiểu cô nương vẫn đang rất bình tĩnh nhưng trong lòng thầm nghĩ cách làm sao khiến đám người kia sống không bằng chết hay là triệu tập ám vệ đi hạ độc khiến đám người kia câm miệng hết thì càng tốt, mỗi tên mỗi kẻ đều cứ luôn miệng bảo muốn thành thân với Như An tỷ tỷ, ai cho ai cho mà thành thân chứ, đừng nghĩ nàng mới là một tiểu cô nương thì có thể giành Như An tỷ tỷ với nàng
Trình Hàn Tuấn quan sát biểu hiện của muội muội mình và Lý Viên Nhi, cảm thấy không lẽ muội muội thế mà có tình cảm khác hơn tình tỷ muội với Lý Viên Nhi sao, nghĩ đến đây hắn thật muốn cười to, huynh muội bọn họ đều bị huynh muội Lý gia mê hoặc hết rồi, nhưng mà bọn họ chấp nhận
“Bọn họ như thế nào cũng không xứng với muội, muội không quan tâm, ngược lại là huynh rõ ràng có thể ứng phó được không đến mức phải gãy chân, cớ sự nào lại nằm một chỗ như bây giờ, đừng nói như muội nghĩ huynh muốn….



Trình Như An chưa nói hết câu đã bị Trình Hàn Tuấn bịt miệng lại, muội muội quá hiểu chuyện cũng không nên thì phải, Lý Viên Nhi nhíu mày nhìn hai huynh muội kia sau đó lại nhìn ra bên ngoài nàng lo lắng cho ca ca ở bên cạnh Trình Hàn Nhất, hơn nữa trời đã không còn sớm không lẽ Trình Hàn Nhất muốn giữ ca ca nàng ở lại chỗ mình hay sao, như vậy càng không được, ca ca mỗi đên đều phải dùng thuốc nếu không vết thương ở chân sẽ đau đớn vô cùng, lúc nãy Kim Hàn Minh có nói với nàng gần đây chân của ca ca lại không tốt
Trình Như An liếc ca ca mình một cái sau đó mặc kệ mà thở dài, nhưng ca ca nàng cũng thật là cần gì đến mức nằm một chỗ bây giờ đi giành người cũng không thể chỉ nằm đó mà tức giận không làm được gì
“Vậy Kỳ nhi đâu rồi, huynh đã sai người qua mời về chưa”
Trình Hàn Tuấn gật đầu
“Ta đương nhiên đã sai người rồi nhưng vẫn chưa trở về”
Lý Viên Nhi nghe vậy suy nghĩ có nên đích thân đi tìm ca ca hay không, loi theo Như An tỷ tỷ chắc chắn sẽ có thể khiến cho Trình Hàn Nhất để ca ca trở về.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 30: Chương 30


Lúc này Lý Viên Kỳ vẫn đang bị Trình Hàn Nhất giữ lại, y cảm nhận trời bên ngoài đã khuya, y muốn nhanh chóng rời đi nhưng Trình Hàn Nhất luôn miệng không để y rời đi
“Đã không còn sớm ngươi nên nghỉ ngơi, ta phải trở về chỗ của nhị điện hạ tránh nhị điện hạ trách phạt”
Lý Viên Kỳ đứng dậy hành lễ mà rời đi liền bị Trình Hàn Nhất ngắn cản
“Đã khuya ngươi ở lại chỗ của ta không được sao”
Lý Viên Kỳ dứt khoác lắc đầu
“Thần thân là tướng quân, trời tối một chút cũng không có chuyện gì cả xin điện hạ an tâm”

Trình Hàn Nhất đương nhiên sẽ không để Lý Viên Kỳ rời đi vì hắn biết Lý Viên Kỳ sẽ trở về chỗ Trình Hàn Tuấn, hắn làm sao an tâm đệ đệ mình sẽ làm gì Lý Viên Kỳ cơ chứ, hai người họ là huynh đệ song sinh, còn không hiểu nhau nữa sau, dù như thế nào thì Trình Hàn Nhất sẽ không để Trình Hàn Tuấn hất tay trên mình được
“Ngươi ở lại đây đây là lệnh của ta, ngươi dám kháng lệnh sao”
Lý Viên Kỳ đương nhiên không dám kháng lệnh nhưng như thế nào đi chăng nữa thì thì y cũng không thể đối đầu trực tiếp với Trình Hàn Nhất, đành phải nhẹ giọng mà nói
“Hàn Nhất ca ca người đang làm khó ta sao”
Lý Viên Kỳ biết chỉ cần y gọi hai chữ ca ca với Trình Hàn Nhất, dù thế nào Trình Hàn Nhất cũng sẽ mềm lòng với y
Trình Hàn Nhất nghe Lý Viên Kỳ gọi như vậy trong lòng không khỏi vui vẻ nhưng hắn biết Lý Viên Kỳ gọi hắn như vậy chỉ với một mục đích là rời khỏi đây
Đúng lúc này bên ngoài truyền đến tiếng của Trình Như An, thị vệ muốn cản người lại nhưng ai cũng biết công chúa Trình Như An là ai, bọn họ dám cản hay sao, hơn nữa bên cạnh công chúa còn có ái nữ của Lý tướng quân nữa, bọn họ không có gan mà cản người lại đâu
“Đại hoàng huynh huynh sao lại giữ Lý tướng quân ở đây, huynh ấy còn phải trở về phục mệnh với nhị hoàng huynh”
Trình Như An nhấn mạnh từng chữ như muốn cho Trình Hàn Nhất biết không nên níu kéo Lý Viên Kỳ ở lại
“Trời cũng đã khuya sao muội lại đến đây, ta giữ Lý tướng quân ở lại thì có làm sao, bên cạnh Hàn Tuấn không thiếu thị vệ không phải sao, hơn nữa Lý tướng quân là tướng quân không phải thị vệ dưới quyền đệ ấy”
Trình Hàn Nhất phản bác
“Nhưng cũng không phải người dưới trướng huynh, đại ca phụ hoàng đã giao cho Lý tướng quân chăm sóc nhị ca huynh đừng làm khó Lý tướng quân”
Lý Viên Kỳ ở giữa im lặng không lên tiếng y biết mọi chuyện cứ giao cho Trình Như An nếu y lên tiếng càng khó rời khỏi đây, ít ta ở chỗ Trình Hàn Tuấn vẫn an toàn hơn dù gì bây giờ hắn cũng di chuyển bất tiện sẽ không làm gì được y cả

Trình Hàn Nhất không thể nào phản bác lại nhưng hắn cũng tuyệt đối không để Lý Viên Kỳ trở về chỗ Trình Hàn Tuấn, khó khăn lắm mới có thể để y ở cùng hắn cơ mà
“Nếu huynh không đáp lời được thì muội xin mạng phép dẫn Lý tướng quân rời đi”
Trình Như An toang bước đi, Lý Viên Kỳ lập tức theo sau nhưng lại bị Trình Hàn Nhất níu lại
“Ngươi thật sự bỏ ta theo Hàn Tuấn không, ngươi vừa gọi ta là Hàn Nhất ca ca kia mà”
Lý Viên Nhi nhìn liền biết Trình Hàn Nhất đang lợi dụng lòng thương cảm của ca ca nàng, nàng thật muốn đánh người, mặc kệ thân phận người kia cao quý đáng thế nào nàng cũng muốn đánh người cho bằng được
“Điện hạ xin đừng làm khó ta”
Lý Viên Kỳ lên tiếng, rút tay ra khỏi tay của Trình Hàn Nhất, Trình Như An bước đến chắn ngang hai người
“Hoàng huynh huynh đừng làm khó Kỳ nhi nữa, chuyện đến tay phụ hoàng và phụ thân thì không tốt đâu”

Trình Như An bỏ lại một câu xong liền kéo tay Lý Viên Kỳ rời đi, Lý Viên Nhi quay sang liếc xéo Trình Hàn Nhất một cái mới nối đuôi theo sau
Trình Hàn Nhất nhìn theo bóng dáng Lý Viên Lỳ rời đi mà nổi giận ném phăng chén trà trên bàn,Quách Hinh bên ngoài cũng không dám bước vào nếu không lại bị trách tội oan uổng
Lý Viên Kỳ đi theo Trình Như An, Trình Như An lúc này mới buông tay y ra
“Ngươi đó, với hai người họ thì dứt khoác một chút, ngươi hiền như vậy để cho hai người bọn họ ức h**p, thật tức chết mà, lúc nhỏ đều nghe theo họ lớn lên cũng không cần phải nghe theo họ biết không, hai người họ dám làm gì ngươi, ta xử lí hai người bọn họ”
Trình Như An bức xúc nói, Lý Viên Nhi ở bên cạnh phụ hoạ gật đầu, đúng vậy đúng vậy, Như An tỷ tỷ nói gì cũng đúng, ca ca quá hiền rồi quá nhân nhượng rồi
Lý Viên Kỳ chỉ cười khổ chỉ là đối mặt với Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn y không thể nào chống lại được, từ nhỏ bọn họ đã bên nhau y đã sớm quen như vậy mọi chuyện đều nghe theo hai người họ chỉ cần bọn họ làm bộ dạng uỷ khuất một chút y lại cảm thấy bản thân có lỗi nên không bao giờ từ chối đề nghị của họ.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 31: Chương 31


Lý Viên Nhi và Trình Như An hộ tống Lý Viên Kỳ trở lại chỗ của Trình Hàn Tuấn, Trình Hàn Tuấn nghe được Lý Viên Kỳ trở về liền vui vẻ nhưng nghĩ đến cả một lúc lâu như vậy Lý Viên Kỳ bên cạnh ca ca mình không biết có chuyện gì đã xảy ra hay không hắn nhất định phải kiểm tra, nhìn sang thấy muội muội mình và Lý Viên Nhi vẫn chưa chịu rời đi hắn nhanh chóng lên tiếng
“Cũng không còn sớm muội cũng nên trở về nghỉ ngơi đi chỗ của ta đã có Lý tướng quân chăm sóc rồi”
Trình Như An nhìn Trình Hàn Tuấn bằng ánh mắt xem thường, nàng hiểu rõ ca ca của mình là đang muốn đuổi nàng đi nhưng quả thật trời đã khuya nàng và Viên Nhi không thể không trở về chỗ của mình mà nghỉ ngơi được
“Được rồi, muội trở về nghỉ ngơi, huynh cũng nghỉ ngơi cẩn thận đừng có làm ra chuyện gì thiếu suy nghĩ”
Trình Như An nói sau đó gật đầu nhìn Lý Viên Kỳ rồi kéo tay Lý Viên Nhi rời đi
Lý Viên Kỳ ở một bên nhìn chén thuốc trên bàn y liền biết Trình Hàn Tuấn chưa chịu uống thuốc
“Để ta sai người sắt lại chén thuốc mới, chén thuốc này nguội rồi không tốt cho thân thể điện hạ”
“Ta không muốn uống, lúc nãy ngươi tại sao lại ở chỗ ca ca không phải ngươi nói ra ngoài một chút thôi sao”

Trình Hàn Tuấn chất vấn
“Ta vô tình gặp đại điện hạ, người mời ta sang chỗ người dùng trà, tiện thể hỏi vài chuyện về người”
“Huynh ấy muốn hỏi có thể trực tiếp đến hỏi ta, có phải chăm sóc ta phiền phức hay không, cũng phải ngươi là tướng quân đâu phải hạ nhân mà bảo ngươi chăm sóc cho ta được, ngươi ở đây chăm sóc cho ta là lãng phí thời gian của người rồi”
Lý Viên Kỳ nghe Trình Hàn Tuấn nói vậy liền biết người này cư nhiên là đang giận dỗi mình, bọn họ đều đã lớn cả rồi không còn nhỏ nữa vậy mà lại giận dỗi như trẻ con vậy
“Ngài không phiền phức chút nào cả, bây giờ ta ở lại đây ngài phải uống thuốc có biết hay không, vết thương mới mau chóng lành được”
“Vết thương lành rồi ngươi sẽ không thèm chăm sóc ta nữa đúng không ”
Lý Viên Kỳ thật hết cách nói, quả thật trong hai huynh đệ thì Trình Hàn Tuấn là người biết khiến người ta không thể nào từ chối được, bộ dạng uỷ khuất của hắn hiện giờ y cũng không thể từ chối
“Nếu ngài không uống thuốc vậy ra sai người bẩm báo Hoàng thượng và Nam hậu vậy”
Trình Hàn Tuấn nghe đến phụ hoàng và phụ thân liền nhanh chóng cầm lấy bát thuôc đã nguội mà uống một hơi, phụ hoàng và phụ thân mà đến thì không chỉ có chén thuốc này đâu e là còn bắt hắn phải uống đan dược gì gì đó, nghe thui cũng cảm thấy đáng sợ rồi
Nhìn bộ dạng Trình Hàn Tuấn ngoan ngoãn uống hết bát thuốc Lý Viên Kỳ cũng nhẹ nhõm, cả ngày đã mệt mỏi y thật sự rất muốn nghỉ ngơi nhưng Trình Hàn Tuấn chưa nghỉ y làm sao dám nghỉ chứ
Trình Hàn Tuấn nhìn ra bộ dạng mệt mỏi của Lý Viên Kỳ, hắn lại càng không nỡ một chút nào cả
“Ngươi mệt sao”
Lý Viên Kỳ lắc đầu
“Thần không sao”
Trình Hàn Tuấn nhìn Lý Viên Kỳ cứng đầu mà trong lòng không khỏi xót xa
“Nếu mệt vậy nghỉ ngơi đi, đã không còn sớm nữa”

Lý Viên Kỳ chỉ là vết thương ở chân lại tái phát khiến y có chút mệt mỏi nhưng y lại không muốn để ai biết, y không muốn người khác biết được
“Điện hạ không còn sớm nữa người nghỉ ngơi đi, ta sẽ ở một bên canh giữ”
“Nhưng ta không ngủ được hay là ngươi lên đây nằm cùng ta được không”
“Thân phận cách biệt thần không dám”
“Lúc nhỏ chúng ta vẫn thường ngủ cùng nhau không phải sao, hơn nữa không lâu trước ta cùng ngươi cũng nằm chung một giường không phải sao”
Lý Viên Kỳ biết bản thân không biện hộ lại người trước mặt nhưng y chân của Trình Hàn Tuấn đang bị thương nếu y ngủ cùng không cẩn thận đụng phải thì phải làm sao đây
Trình Hàn Tuấn nhìn ra được phân vậ trong lòng y, hắn liền lên tiếng
“Không sao ngươi nằm bên trong ta nằm ngoài sẽ không sao đâu, lên đây đã khuya rồi”
Lý Viên Kỳ đứng một lúc lâu rốt cuộc cũng chấp nhận lên nằm cùng Trình Hàn Tuấn, Trình Hàn Tuấn vui như mở cờ, hắn biết Lý Viên Kỳ nhất định sẽ theo ý mình, so với ca ca thì hắn vẫn khiến cho y không thề nào từ chối bất cứ lời nào được
Lý Viên Kỳ nằm xuống bên cạnh Trình Hàn Tuấn, Trình Hàn Tuấn muốn ôm lấy y nhưng sợ sẽ khiến khó chịu nên chỉ nằm nghiêng người nhìn Lý Viên Kỳ
“Người đừng nhìn ta như vậy”

“Tại sao ta không được nhìn ngươi như vậy, lúc nhỏ không phải nhìn suốt sao”
Trình Hàn Tuấn luôn miệng nhắc chuyện lúc nhỏ khiến Lý Viên Kỳ vô nó cùng ngượng ngùng, quả thật khi còn nhỏ bọn họ gần như không câu nệ tiểu tiết có thể cùng nhau ngủ, cùng nhau ăn cùng nhau chơi đùa còn có cùng nhau tắm rửa, nhưng hiện tại đều đã không như lúc trước hơn nữa tương lai một trong hai huynh đệ Trình Hàn Tuấn sẽ có một người trở thành Hoàng đế nếu như vậy y chẳng khác nào khi quân phạm thượng cả, y đương nhiên giữ khoảng cách với họ
Quả thật trước khi trở về kinh thành y vẫn còn suy nghĩ rằng bọn họ sẽ như trước kia sẽ vui vử cùng nhau ngày qua ngày nhưng khi trở lại kinh thành y nhận ra một điều đó chính là thân phận của bọn họ sớm đã không có sự xa cách, lễ quân thần đương nhiên không thể nào bỏ được cho dù có thân thiết từ nhỏ đi chăng nữa thì y chỉ là thần tử còn họ là quân chủ, y không thể nào ở gần bọn họ được
Trình Hàn Tuấn nhìn Lý Viên Kỳ đã nhắm mắt trong lòng hắn liền nhẹ nhõm không ít, quan hệ hiện tại của bọn họ không còn như trước đây, luôn có một khoảng cách rõ ràng hắn là người rõ nhất, Lý Viên Kỳ nhìn như vậy nhưng giữ khoảng cách với cả hắn và Trình Hàn Nhất nhưng hắn biết một điều Lý Viên Kỳ đối với huynh đệ họ lại khác với người khác, luôn không từ chối được
Nghĩ đến đây nếu bắt hắn chọn lựa giữa hoàng vị và Lý Viên Kỳ hắn nhất định chọn Lý Viên Kỳ nhưng nếu Trình Hàn Nhất có được hoàng vị chắc chắn sẽ giành lấy Lý Viên Kỳ hắn làm sao có thể chấp nhận được cơ chứ
Hoàng vị hay là Lý Viên Kỳ hắn đều muốn lấy, chỉ có như vậy hắn mới có thể giữ Lý Viên Kỳ bên cạnh mình mà thôi, giam giữ y lại ở bên cạnh chỉ có thể là của bản thân hắn, chỉ có như vậy mới là an toàn nhất
Trình Hàn Tuấn nhích người ôm lấy Lý Viên Kỳ vào lòng, tận hưởng khoảng thời gian yên bình này hết sức có thể.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 32: Chương 32


Sau khi Lý Viên Kỳ rời đi Trình Hàn Nhất liền không vui vẻ một chút nào Quách Hinh cũng không dám lên tiếng chỉ đành dọn dẹp hỗn độn mà chủ tử vừa làm ra mà thôi
“Rốt cuộc tại sao Hàn Tuấn hắn lại kiên quyết giành Kỳ nhi với ta như vậy, đã vậy Như An còn đứng về phía hắn, quả thật ta không cam lòng, nếu không phải vì có được Kỳ nhi ta cũng không muốn huynh đệ tương tàn nhau như vậy”
“Thuộc hạ hiểu nhưng điện hạ nếu cứ tiếp tục như vậy Hoàng vị cũng khó mà có được huống hồ là Lý tướng quân, bây giờ bên ngoài không biết như thế nào lại có tin đồn là người muốn hãm hạu nhị điện hạ, nếu như giữ Lý tướng quân ở lại đêm nay ngày mai sẽ có tin đồn Lý tướng quân cấu kết với người, như vậy sẽ khiến cho Lý tướng quân vô duyên vô cớ dính vào rắc rối”
Quách Hinh nói rất đúng nhưng trong lòng Trình Hàn Nhất không vui vẻ nổi, nghĩ xem làm sao hắn vui khi người hắn thương đang bên cạnh chăm sóc đệ đệ hắn cơ chứ
“Điều tra rõ việc này xem rốt cuộc là ai không muốn sống nữa mà gây ra chuyện này”
“Thuộc hạ tuân lệnh”

Quách Hinh nhanh chóng rời đi, Trình Hàn Nhất mệt mỏi tựa người vào ghế, hắn cũng không muốn triệu thiếp thất đến hôm nay hắn đã quá mệt mỏi, hắn nuối tiếc cái ôm khi nãy, cũng nuối tiếc mùi hương trên người Lý Viên Kỳ
Bên phía Trình Như An sau khi trở về liều liền quỳ xuống trước mặt Lý Viên Nhi mà hối lỗi
“Viên Nhi đừng giận ta nữa ta biết ta sai rồi”
“Ta không giận tỷ, tỷ đã làm gì đâu mà ta giận”
Trình Như An biết bản thân lúc nãy bỏ lại Lý Viên Kỳ bên cạnh Trình Hàn Tuấn là không đúng nhưng dù gì nhị ca nàng cũng đang bị thương ít ra vẫn an toàn hơn đại ca không phải sao
“Là ta sai, ta bỏ Kỳ nhi ở lại nhưng mà tin ta, ta chắc chắn Hàn Tuấn huynh ấy không dám làm ra chuyện gì đâu”
Lý Viên Nhi không thèm để tâ m đến Trình Như An, bản thân ngồi xuống ghế mà nhăm nhi ít bánh trên bàn
Trình Như An biết bản thân mình sai cho nên không dám đứng dậy, vẫn ngoan ngoãn mà quỳ, hôm nay nàng đã để Lý Viên Nhi tức giận nhiều lần rồi cho nên đáng để quỳ
“Người quỳ ở đó làm gì nếu có người vào đây chắc chắn sẽ nói ta khi quân phạm thượng bắt công chúa quỳ mà bản thân lại ngồi thoải mái như vậy”
“Bọn họ nói gì ta liền trách tội bọn họ”
“Vậy sao, nhưng ta thì không dám để công chúa quỳ như vậy đâu”
Trình Như An nghe vậy liền biết Lý Viên Nhi đã tha lỗi cho mình nàng mau chóng đứng dậy

“Người cách xa ta một chút công chúa điện hạ”
Trình Như An cười khổ khi nghe Lý Viên Nhi nói vậy, nhưng ít ra nàng cũng không cần phải quỳ nữa
“Ngày hôm nay xảy ra nhiều chuyện quả thật nếu không có Viên Nhi ở đây ta chắc chắn sẽ buồn chết đấy”
“Vậy sáu năm qua không buồn à hay người tìm được niềm vui rồi, đúng vậy xung quanh người nhiều nam tử như vậy chọn đại một người cũng có thể khiến người vui”
“Làm gì có chứ, ta không quan tâm bọn họ ta chỉ để tâ m đến Viên Nhi mà thôi”
Lý Viên Nhi nghe vậy trong lòng liền vui vẻ, mặc dù nàng còn nhỏ nhưng nàng biết hết tất cả mọi việc, nàng cũng biết việc hai nữa nhân ở bên nhau thật sự không phù hợp nhưng có làm sao chứ miễn bọn họ thấy vui là được ngược lại không ảnh hưởng đến ai, không phải phụ thân là nam nhân nhưng vẫn ở bên nhau rồi sinh ra nàng cùng ca ca sao, vậy thì nữ nhân ở bên nhau có gì là sai cơ chứ, nếu nam nữ ở bên nhau được thì bọn họ cũng ở bên nhau được, quan trọng là bọn họ thương nhau chứ không phải vì việc nối dỗi
“Ngày hôm nay ta cứ cảm thấy chuyện này bất thường, nhất định phải điều tra nếu như có người muốn lợi dụng chuyện này đổ tội cho ca ca ta thì phải làm sao”
“An tâm cho dù có đỗ tội cũng không cần lo lắng phía sau Kỳ nhi là Lý đại tướng quân phụ thân muội, còn có phụ thân và phụ hoàng ta hai người bọn họ xem muội và Kỳ nhi như hoàng nhi của họ, sẽ không để người nào hãm hại hai người đâu”

Lý Viên Nhi nghe Trình Như An nói cũng yên tâm nhưng dù thế nào cũng phải tra rõ còn có dẹp bớt đi những tin đồn không hay bên ngoài, bên cạnh Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn có quá nhiều người nhìn như thế nào cũng không thích hợp với ca ca của nàng, ca ca của nàng ở bên cạnh bọn họ nhất định sẽ tổn thương mất thôi
Trình Như An hiểu lo lắng trong lòng Lý Viên Nhi nhưng nàng không thể nói giúp được gì cho hai vị hoàng huynh của mình, quả thật vương phủ của bọn họ thiếp thất không ít, Lý Viên Kỳ lại là tướng quân nhìn như thế nào cũng không thích hợp ở bên cạnh hai người họ, Trình Như An đau đầu vô cùng
Sáng hôm sau khi Lý Viên Kỳ tỉnh lại lại bắt gặp cảnh tượng Trình Hàn Tuấn đang ôm chặt lấy mình không buông, y có chút bất lực, người này từ khi nào bám người đến như vậy cơ chứ nhưng y không dám cử động sợ sẽ động vào chân của Trình Hàn Tuấn như vậy không xong
Đúng lúc này Kim Hàn Minh đẩy cửa bước vào mà không thèm gõ cửa, nhìn cảnh tượng trên giường hắn chỉ nhíu mày một cái, nếu không phải Trình Hàn Tuấn bị thương hắn sẽ một phát quăng người cách xa khỏi Lý Viên Kỳ ra mặc cho người có thân phận là gì đi chăng nữa hắn cũng không sợ
Lý Viên Kỳ nhìn Kim Hàn Minh chỉ biết cười bất lực mà thôi.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 33: Chương 33


Trình Hàn Tuấn cũng phát hiện ra có người vừa vào nhưng hắn mặc kệ không buông Lý Viên Kỳ ra hơn nữa còn ôm chặt hơn
Kim Hàn Minh rốt cuộc không nhịn được mà ho nhẹ một cái
“Điện hạ người phải thay thuốc vết thương”
Trình Hàn Tuấn lúc này mới mở mắt nhưng bộ dạng không vui một chút nào
“Mới sáng sớm ngươi đến đây sớm làm gì, phiền phức”
“Ngươi nghĩ ta muốn đến hai sao nếu không phải nam hậu căn dặn ta chữa trị cho ngươi thì ngươi nằm mơ cũng không có chuyện ta đích thân dùng y thuật của mình mà chữa cho ngươi, cũng chẳng sáng sớm tinh mơ phải đến đây”
Kim Hàn Minh đáp lại, dù gì hắn cũng không sợ Trình Hàn Tuấn, bọn họ trên danh nghĩa là biểu ca và biểu đệ của nhau, không tính đến huyết thống hoàng thất thì chỉ là một Trình Hàn Tuấn thì không thể nào có thể làm khó Kim Hàn Minh hắn đây
Lý Viên Kỳ cảm thấy đau đầu không nghĩ rằng Kim Hàn Minh thế mà không xem Trình Hàn Tuấn ra gì, xem ra cả Thuận An quốc này chỉ có Hàn gia là xem thường hoàng thất ra, còn lại đều là sợ hãi

Kim Hàn Minh không thèm tranh cãi với Trình Hàn Tuấn nữa mà quay sang nhìn Lý Viên Kỳ, Lý Viên Kỳ gật nhẹ đầu ra hiệu mình vẫn ổn
Trình Hàn Tuấn nhìn hai người trao đổi ánh mắt mà trong lòng vô cùng khó chịu, hắn liền tỏ vẻ đau đớn sau đó quay sang nhìn Lý Viên Kỳ
“Chân của ta đột nhiên đau quá đi mất, Kỳ nhi chân của ta đau”
Lý Viên Kỳ nghe vậy nhanh chóng nhồi dậy xem tình hình chân của Trình Hàn Tuấn, Kim Hàn Minh khinh bỉ, thân là đại phu hắn rõ nhất Trình Hàn Tuấn là đang diễn trò
“Hàn Minh huynh mau đến xem thử”
Kim Hàn Minh chỉ liếc Trình Hàn Tuấn một cái nhưng vẫn đi đến, kiểm tra thương tích cho Trình Hàn Tuấn sau đó giúp hắn băng bó lại
“Không sao, hạn chế cử động mạnh là được, à hạn chế tức giận ảnh hưởng thân thể”
Trình Hàn Tuấn không thèm để tâm Kim Hàn Minh mà chỉ nhìn Lý Viên Kỳ, Lý Viên Kỳ lo lắng cho hắn như vậy chắc chắn là có tình cảm với hắn, nghĩ đến đây Trình Hàn Tuấn vui vẻ không ít
Kim Hàn Minh băng bó xong cũng lui ra bên ngoài, trong phòng chỉ còn lại Lý Viên Kỳ và Trình Hàn Tuấn
“Người hạn chế cử động nếu cần gì cứ gọi ta hoặc thuộc hạ của người không thì cung nữ thái giám bên ngoài, đừng cậy mạnh có biết không”
Trình Hàn Tuấn ngoan ngoãn gật đầu
“Ta đã biết chỉ cần có Kỳ nhi ở đây ta sẽ không cử động”
Lý Viên Kỳ thật muốn xem thử não của Trình Hàn Tuấn có bị hỏng hay không, sao khi té ngựa xong liền như vậy thật chả hiểu nỗi mà
“Lát nữa điện hạ có muốn đến xem đấu võ không ta đưa người đi”
Trình Hàn Tuấn gật đầu, đến xem đấu võ cũng được chỉ cần đi cùng Lý Viên Kỳ thì hắn đều đồng ý, hơn nữa đến xem đấu võ sẽ gặp ca ca hắn Trình Hàn Nhất, đêm qua e là có người tức chết rồi
Ở võ đài lúc này không ngoài dự đoán của Trình Hàn Tuấn, ca ca của hắn Trình Hàn Nhất gần như chiếm trọn võ đài bên trái và khả năng lần này người thắng là Trình Hàn Nhất chứ không là ai khác được

Nhưng phía bên này không biết từ lúc nào cũng có sự xuất hiện của một người, nhìn này trong còn khá trẻ hơn nữa nhìn một chút cũng không giống người của Thuận An quốc
“Người bên kia trong thật lạ”
Lý Viên Kỳ lên tiếng mắt luôn nhìn về phía người bên kia võ đài, Trình Hàn Tuấn gật đầu, hắn cũng là lần đầu thấy người kia
“ Đó là Ưng Lạp Khắc là tiểu vương tử của Địch quốc, hắn đến Thuận An quốc làm con tin đến nay đã mười năm chỉ là ít khi nào hắn ta bước ra khỏi cửa phủ mà thôi”
Trình Như An tiến tới bên cạnh là Lý Viên Nhi
“Xem ra muội biết nhiều thật”
Trình Hàn Tuấn lúc này mới nhớ ra ở trong kinh thành vẫn có một vương tử bị Địch quốc mang đến làm con tin để mong Thuận An quốc và Địch quốc có thể giữ vững sự hoà bình này, không ngờ vị vương tử kia bây giờ đã lớn như vậy rồi
Lý Viên Kỳ đánh giá Ưng Lạp Khắc, quả là người của Địch quốc vô cùng cao lớn khoẻ mạnh chỉ là y đã gặp qua bọn người Địch quốc dung mạo có chút thô kệch không nghĩ rằng Ưng Lạp Khắc dung mạo lại anh tuấn như vậy khác xa với đám người Địch quốc kia
Trình Hàn Tuấn thấy Lý Viên Kỳ nhìn chăm chú vào Ưng Lạp Khắc liền không vui, Ưng Lạp Khắc kia có gì hơn hắn cơ chứ hơn nữa chỉ là một con tin được đưa đến hoàn toàn không là gì trong mắt của Trình Hàn Tuấn cả
Trình Như An bên cạnh thấy vậy liền châm vào một câu
“Ưng Lạp Khắc dung mạo anh tuấn là vì mẫu thân hắn là người Thịnh Hà quốc cho nên khác xa với đám người thô kệch của Địch quốc”

Lý Viên Kỳ bất ngờ nhưng quả thật người Thịnh Hà quốc đều có dung mạo hơn người mặc dù Thịnh Hà quốc không phải là một nước lớn như Thuận An quốc và Bình Thiên quốc nhưng lại sở hữu nguồn tài nguyên vô tận, đã vậy còn được ông trời ưu ái cho dung mạo vô cùng đẹp, nhìn Nam hậu lẫn ba huynh muội Trình Như An cũng đủ hiểu dòng máu Thịnh Hà quốc quả là xuất sắc hơn người
“Mẫu thân hắn có là người Thịnh Hà quốc thì đã sao, dù như thế nào thì cũng là người Địch quốc, mà tại sao hắn lại xuất hiện ở đây, mấy năm qua làm gì có chứ”
Trình Hàn Tuấn nhìn Ưng Lạp Khắc không mấy thiện cảm
“Những năm qua vì thái tử ở Địch quốc luôn cho người giám sát hắn, những năm gần đây Địch quốc xảy ra vô số chuyện cũng không rỗi quan tâ m đến vị vương tử nhỏ bé kia nên hắn ta bây giờ xem như được tưj do đi lại rổi, hắn đến đây là do phụ hoàng cho phép, huynh tốt nhất không nên gây sự, bây giờ huynh đứng còn không được đấy”
Trình Như An nhắc nhở, với bản tính của Trình Hàn Tuấn nàng quá rõ còn người này sẽ lại làm ta hành động thiếu suy nghĩ cho xem, chỉ là Lý Viên Kỳ vừa nhìn Ưng Lạp Khắc một tí mà tên ca ca ngốc này đã nhảy dựng lên rồi
Lý Viên Kỳ vẫn tiếp tục quan sát võ đài, chú ý đến võ công của Ưng Lạp Khắc cũng như đoán được chắc chắn Ưng Lạp Khắc sẽ giao đấu cùng Trình Hàn Nhất, xem ra Trình Hàn Nhất sắp gặp được đối thủ rồi đây
Ưng Lạp Khắc sẽ là người như thế nào đây, mọi người đón chờ nhé, gần đây tui vừa đi học vừa đi làm nên không có thời gian ra chương nhiều tui sẽ tranh thủ ra chương mới cho mọi người đọc ạ.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 34: Chương 34


Trên võ đài rốt cuộc Trình Hàn Nhất và Ưng Lạp Khắc cũng đối đầu với nhau, hai người không phân cao thấp mà đánh tới, Lý Viên Lỳ quan sát Ưng Lạp Khắc người này nhất định không tầm thường, Trình Hàn Nhất cũng khoa khăn khi đánh với hắn
Trình Hàn Tuấn thì chả quan tâ m đến hắn chỉ quan tâm xem rốt cuộc Ưng Lạp Khắc kia có gì quan trọng mà Lý Viên Kỳ cứ nhìn suốt như vậy, hắn không vui chút nào
Trận đấu đến hồi gây cấn khi cả hai người Trình Hàn Nhất và Ưng Lạp Khắc đề đả thương đối phương, Trình Hàn Nhất nhanh chóng tận dụng thời cơ mà lao lên một cước đá văng Ưng Lạp Khắc, Ưng Lạp Khắc chóng đỡ nhưng chân hắn đã chạm vạch võ đài, kết cục Trình Hàn Nhất chiến thắng
Nhưng Lý Viên Kỳ lại không cho rằng như vậy, nếu như không phải vì chạm vạch võ đài thì người hôm nay thắng có thể là Ưng Lạp Khắc chứ không phải Trình Hàn Nhất
Ưng Lạp Khắc vẫn bình thản cũng không tức giận khi thua Trình Hàn Nhất nhưng hắn lại chú ý về phía Lý Viên Kỳ, hắn nhận ra ánh mắt người này vẫn luôn nhìn mình, hắn cảm thấy thiếu niên kia ấn tượng trong lòng mình rồi, đợi trở về sẽ hỏi một chút người kia là ai
Trình Hàn Nhất bước xuống võ đài đi về phía Trình Hàn Tuấn và Lý Viên Kỳ sau đó đưa phần thưởng là một thanh bảo kiếm cho Lý Viên Kỳ, hắn biết Lý Viên Kỳ để ý đến thanh bảo kiếm kia
“Này….

.


“Ngươi cứ nhận lấy, xem như là ta tặng quà mừng ngươi trở về”
Trình Hàn Tuấn nghe ca ca mình nói vậy liền cảm thấy nực cười, trở về lâu như vậy rồi mới bảo là tặng quà mừng, lý do cũng quá mức táo tợn rồi
“Đây là bảo kiếm điện hạ thắng được, thần không dám nhận”
Lý Viên Kỳ liền từ chối, y hứng thú với bảo kiếm kia thật nhưng y đã không dùng kiếm từ lâu rồi thứ y dùng là thương, không thì là ám khí, kiếm đối với y bây giờ đã quá xa lạ
“Ta nói tặng ngươi thì ngươi cứ nhận lấy, không nhận lấy chính là kháng lệnh của ta”
Lý Viên Kỳ khó xử nhưng sau đó vẫn nhận lấy bảo kiếm chỉ là y không ngờ bảo kiếm này sau này lại mang rắc rối đến cho bản thân y
Đấu võ đài ngày hôm đó cứ thế kết thúc, vẫn còn yến tiệc ở phía sau, lúc này Trình Minh Thạc chủ trì yến tiệc mới lên tiếng
“Lần này trẫm vô cùng hài lòng với lễ săn bắn, mong rằng năm sau trẫm sẽ nhìn thấy nhiều người xuất sắc hơn năm nay”
Mọi người bên dưới đều đồng thanh đáp lại
“Chúng thần nhất định không phụ lòng Hoàng thượng và Nam hậu”
Trình Minh Thạc và Hàn Mẫn gật đầu, lúc này Hàn Mẫn mới quay sang nhìn Ưng Lạp Khắc sau đó lên tiếng
“Đây là lần đầy Vương tử tham gia hội săn của chúng ta không Vương tử cảm thấy thế nào”
Ưng Lạp Khắc không nhanh không chậm mà đáp lời
“Quả thật lễ săn bắn của Thuận An quốc hoàn toàn khác xa rất nhiều so với Địch quốc khiến cho ta mở mang tầm mắt”
Trình Minh Thạc cũng lên tiếng
“Vương tử đến Thuận An quốc cũng đã mười năm, cũng sắp đến hạn người có thể trở về lại Địch quốc mong rằng vương tử không quên Thuận An quốc đã tiếp đãi người tốt thế nào”
Ưng Lạp Khắc đương nhiên hiểu ý của Trình Minh Thạc, hắn liền đứng lên cầm chung rượu mà kính Trình Minh Thạc cùng Hàn Mẫn

“Ta nhất định sẽ không quên sự tiếp đãi của Hoàng đế và Nam hậu”
Yến tiệc cứ như vậy kéo dài đến đêm, Lý Viên Kỳ ngồi ở một bên y từ chối hết những ly rượu đến từ các công tử các nhà quan lại cungc như rượu của các đại nhân đến mời y, không phải tửu lượng y không tốt mà chỉ là y không thích uống rượu cùng bọn họ, đa phần đều là nịnh nọt, nếu y uống ly rượu của bọn họ, thì ngày hôm sau liền sẽ có tin tức Lý tướng quân kết thân với đại nhân này, đại nhân nọ thật đau đầu
Trình Hàn Nhất và Trình Hàn Tuấn đương nhiên nhận ra khuôn mặt khó chịu của Lý Viên Kỳ, bọn hắn biết y đang là không thích nên sai người nhanh chóng lôi kéo đám người kia đi để không làm Lý Viên Kỳ khó chịu
Đúng lúc này Ưng Lạp Khắc lại mang một chung rượu đến mời y, Lý Viên Kỳ nhìn Ưng Lạp Khắc sau đó vẫn kính hắn một ly, Ưng Lạp Khắc thấy vậy cũng uống cạn ly rượu, hắn còn cho là sẽ bị từ chối
Trình Hàn Nhất cùng Trình Hàn Tuấn thấy cảnh này liền nổi giận, bọn họ vốn dĩ không vừa mắt Ưng Lạp Khắc thế mà Ưng Lạp Khắc lại tiếp cận Lý Viên Kỳ, đã vậy Lý Viên Kỳ còn uống rượu cùng hắn, điều này đương nhiên chọc giận huynh đệ bọn họ rồi
Trình Hàn Tuấn muốn tiến đến kéo Lý Viên Kỳ đi nhưng chân hắn lúc này làm sao mà duy chuyểb cơ chứ, Trình Hàn Nhất thì khác, hắn vẻ ngoài bình thản nhưng trong lòng đã sớm ấp ủ âm mưu gì đó rồi hắn sẽ không để nam nhân khác đến gần Lý Viên Kỳ, nhất là Ưng Lạp Khắc
Bên phía này Ưng Lạp Khắc bắt đầu giới thiệu về bản thân mình với Lý Viên Kỳ
“Ta là Ưng Lạp Khắc là vương tử của Địch quốc, không biết cao danh quý tánh của người”
“Vương tử điện hạ không cần khách khi như vậy ta là Lý Viên Kỳ, Lý tướng quân”
Ưng Lạp Khắc nghe vậy liền nở nụ cười, hắn cũng nghe qua ít nhiều về Lý Viên Kỳ trở thành tướng quân khi tuổi đời còn rất trẻ không những vậy còn lập vô số chiến công, phải nói ở Thuận An quốc này hiếm người trẻ tuổi nào được như y cả
“Thì ra là Lý tướng quân trong lời đồn, quả thật rất có khí phách nhà tướng”
“Vương tử quá khen, lúc trên võ đài vương tử cũng rất giỏi”

Lý Viên Kỳ cười nhẹ đáp lời, y cảm thấy Ưng Lạp Khắc này có thể kết giao được
“Ta vẫn còn thua xa tướng quân, nếu có dịp ta cũng muốn cùng tướng quân tỉ thí một phen”
Ưng Lạp Khắc nhìn Lý Viên Kỳ ánh mắt vô cùng mong đợi, đương nhiên Lý Viên Kỳ cảm thấy hứng thú với việc tỉ thí võ công liền chấp nhận, đợi một lúc nào đó sẽ cùng Ưng Lạp Khắc tỉ thí với nhau
Ưng Lạp Khắc sau khi đã hẹn tỉ thí cùng Lý Viên Kỳ liền rời đi không làm phiền y nữa, ngược lại Trình Hàn Tuấn và Trình Hàn Nhất mặt vô cùng đen, hai người khiến xung quanh không ai dám đến gần, Trình Như An nhìn vậy chỉ biết cười trừ, hai vị ca ca hết thuốc chữ của nàng, mặc kệ đi nàng tiếp tục xem kịch hay vậy
Trình Hàn Tuấn rốt cuộc không nhịn được liền sai người gọi Lý Viên Kỳ đến chỗ mình, Lý Viên Kỳ gật đầu hiểu ý của Mặc Canh mà đến chỗ của Trình Hàn Tuấn
“Điện hạ cho gọi thần”
Lý Viên Kỳ hành lễ
“Ta mệt rồi ngươi đưa ta về nghỉ ngơi”
Lý Viên Kỳ khó hiểu với giọng điệu của Trình Hàn Tuấn nhưng vẫn tuân lệnh mà làm theo, đưa Trình Hàn Tuấn rời khỏi yến tiệc, Trình Hàn Nhất nhìn theo trong lòng hắn thầm mắng Trình Hàn Tuấn đáng ghét.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 35: Chương 35


Trên đường trở về Trình Hàn Tuấn cứ nhất mực im lặng khiến Lý Viên Kỳ cảm thấy không khí nặng nề bao trùm lên cả hai người, rốt cuộc y cũng phải là người lên tiếng trước
“Tâm trạng điện hạ không vui sao”
Trình Hàn Tuấn lắc đầu nhưng sau đó lại gật đầu
Lý Viên Kỳ rốt cuộc không hiểu người này muốn gì chỉ đành thở dài, Trình Hàn Tuấn nhận thấy tiếng thở dài của y, hắn không thích như vậy, hắn cứ có cảm giác từ khi trở về kinh thành Lý Viên Kỳ thay đổi, không còn như trước đây nữa, ở bên cạnh hắn luôn có một khoảng cách lớn vô cùng
“Ta có chút mệt ngươi nhanh chóng đưa ta trở về nghỉ ngơi đi”
Lý Viên Kỳ tuân lệnh nhưng trong lòng y thật sự khó hiểu, rốt cuộc Trình Hàn Tuấn lại làm sao vậy
Yến tiệc bên ngoài vẫn diễn ra, Trình Hàn Nhất cũng sớm rời đi nhưng hắn lại không trở về lều trại của bản thân mà lại đi ra bên ngoài phía bìa rừng không cho bất kỳ thuộc hạ nào đi tjeo cả

Hắn nhìn lên bầy trời sao, quả thật sáu năm kia đã thay đổi bọn họ rất nhiều, bọn họ không còn là những tiểu hài tử lúc nhỏ nữa, bọn họ cả ba người đều đã trưởng thành, mặc dù Lý Viên Kỳ tuổi tác còn nhỏ nhưng ngày hôm nay có rất nhiều cô nương nhà các quan lại để ý đến y, hắn không thích ánh mắt của bọn họ chút nào hơn nữa bọn họ không xứng với y và Lý Viên Kỳ là của huynh đệ bọn hắn, những kẻ tầm thường như vậy không có tư cách mà chạm vào
Trình Hàn Nhất ở đó một lúc sau đó cũng trở lại doanh trại, hắn đến chỗ của Trình Hàn Tuấn
Lúc này Trình Hàn Tuấn đang được Lý Viên Kỳ giúp băng bó vết thương, y là rất thành thục, cứ như là đã quen vậy, điều này khiến Trình Hàn Tuấn không khỏi đau lòng, có thể y đã bị thương mà hắn không biết
Cũng phải ở biên cương kia sẽ có rất nhiều chuyện xảy ra, chiến sự liên miên việc bị thương là bình thường mà thôi nhưng nhìn y như vậy hắn đau lòng
“Ngươi dường như rất quen thuộc việc băng bó vết thương”
Lý Viên Kỳ dừng lại một chút sau đơ chỉ cười nhạt
“Biên cương chiến sự, bị thương là điều không tránh khỏi đương nhiên những việc như băng bó vết thương phải biết một chút”
“Những năm qua khổ cho ngươi”
“Không khổ, tận lực vì giang sơn xã tắc ta không thấy khổ, điện hạ người nếu cảm thấy chỗ nào không thoải mái cứ nói với ta”
Trình Hàn Tuấn đau lòng ôm lấy Lý Viên Kỳ
“Kỳ nhi, ngươi rốt cuộc trãi qua những gì vậy, năm đó nếu như ngươi ở kinh thành có lẽ….



Trình Hàn Tuấn nói giữa chừng nhưng lại ngưng lại vì hắn nhận ra Lý Viên Kỳ sdang ôm đáp lại hắn
“Mọi chuyện đã qua rồi, đừng nhắc lại”
Lý Viên Kỳ không muốn nhắc càng không muốn nhớ lại khoảng thời gian bản thân y cực khổ đau đớn như thế nào, y muốn để tất cả chìm sâu chỉ mình y biết là được
Trình Hàn Nhất ở bên ngoài nghe được những lời này khiến bản thân hắn cũng không kiềm được mà muốn ôm lấy Lý Viên Kỳ nhưng hắn lại không có dũng khí bước vào đối mặt với y, hai năm qua hắn không hề hồi âm một bức thư nào mà Lý Viên Kỳ gửi về, hắn rất muốn nhưng hắn lại sợ, chỉ cần hồi âm hắn sẽ không kiềm lòng được mà bỏ lại tất cả chạy đến biên cương để gặp y, hai năm qua hắn cố gắng tìm kiếm hình bóng của y trên người những nữ nhân kia nhưng tất cả đều không giống y, cho đến giờ phút này người hắn vẫn luôn muốn ôm lấy là y
Nhưng hắn phải củng cố vị trí của bản thân thật tốt, chỉ cần hắn làm hoàng đế hắn sẽ có tất cả trong tay, chỉ cần hắn làm hoàng đế hắn sẽ có được Lý Viên Kỳ lúc đó không còn ai cản trở nữa nhưng cũng chính vì đó mà xây nên khoảng cách giữa hắn và y, hắn hối hận không, đương nhiên là có nhưng hắn có từ bỏ tất cả vì y không, câu trả lời chắc chắn là không
Trình Hàn Nhất xoay người rời đi, Trình Hàn Tuấn đương nhiên biết được Trình Hàn Nhất vừa ở bên ngoài nhưng hắn không lên tiếng, bọn họ là huynh đệ cũng là tình địch, dù như thế nào cũng khó mà chia sẻ với nhau được, chỉ tội Lý Viên Kỳ mãi mãi không biết y đã sớm ở trong một chiếc lồ ng của sự tranh giành và chiếm hữu mà hai huynh đệ bọn họ dựng nên chỉ dành riêng cho y mà thôi
Lễ săn bắn kết thúc, mọi thứ quay lại quỹ đạo ban đầu, nhưng gần đây vì vết thương cũng như lệnh của Hoàng thượng, Lý Viên Kỳ thường xuyên đến phủ của Trình Hàn Tuấn để chăm sóc hắn, cũng từ đây y thường xuyên đụng mặt một vài nam nữ tử trong phủ của hắn
Đối với sự xuất hiện của Lý Viên Kỳ đương nhiên bọn họ cũng lo lắng ít nhiều về địa vị của mình, bọn họ không phải không nhận ra ánh mắt đầy tình ý mà nhị điện hạ dành cho Lý tướng quân, đối với bọn họ đây không phải là một việc tốt
Ngoài đình viện, Lý Viên Kỳ đang cùng Trình Hàn Tuấn chơi cờ nhưng dù thế nào y cũng không thắng nổi Trình Hàn Tuấn
“Ngươi lại thua nữa rồi Kỳ nhi, nếu tiếp tục thua ngươi sẽ chịu phạt đấy”

Lý Viên Kỳ đương nhiên không chịu thua, nhưng cầm kỳ thi hoạ những thứ này không phải là thứ mà y giỏi, đã nhiều năm như vậy thứ y giỏi nhất chắc có lẽ là võ công cũng như mưu kế sách lược, còn những thứ này đã lâu y không đụng vào rồi làm sao chơi giỏi bằng Trình Hàn Tuấn chứ
“Điện hạ ta nhất định không thua người”
Trình Hàn Tuấn nghe vậy liền cười
“Được vậy chúng ta tiếp tục, nhưng nếu Kỳ nhi thua đêm nay ngươi nhất định phải ở lại phủ của ta một đêm”
Lý Viên Kỳ nghe vậy liền cảm thấy không ổn nhưng phóng lao thì phải theo lao chỉ một đêm y không sợ một chút nào
Hai người cứ tiếp tục đánh cờ, kết quả thì không phải nói Lý Viên Kỳ lần nữa thua trong tay Trình Hàn Tuấn, y có chút không phục nếu là võ công y tin chắc bản thân có thể thắng Trình Hàn Tuấn, nhưng thua thì vẫn là thua đã thua thì chấp nhận phạt, y chấp nhận ở lại phủ của Trình Hàn Tuấn một đêm, chỉ là một đêm này lại gây ra không ít sóng gió mà thôi.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 36: Chương 36


Đêm hôm đó Lý Viên Kỳ ở lại phủ của Trình Hàn Tuấn, hắn cho người chuẩn bị các món ngon vật lạ để tiếp đãi y cũng như cho người tung tin ra bên ngoài rằng Lý Viên Kỳ qua đêm ở phủ hắn
Lý Viên Kỳ lúc này đang dùng bữa vẫn chưa biết chuyện gì sắp xảy đến với bản thân, Trình Hàn Tuấn bên cạnh chăm chú nhìn Lý Viên Lỳ, trong lòng không ít tính toán, mặc dù chân hứn vẫn còn chưa có thể cử động nhưng làm chút chuyện nhỏ chắc chắn không ảnh hưởng gì, nghĩ là làm Trình Hàn Tuấn âm thầm cho ngưởi chuẩn bị loại rượu đặc biệt; tuyệt đối không xó mùi vị gì khác lạ để tránh Lý Viên Kỳ nghi ngờ
Trình Hàn Tuấn thấy y vừa dùng bữa xong thì liền kêu người mang rượu đến, Lý Viên Kỳ vốn dĩ muốn từ chối nhưng Trình Hàn Tuấn lại dở trò trước mặt y khiến y không thể nào từ chối được
“Kỳ nhi không uống là đang xem thường ta rồi, trước đây Kỳ nhi tốt đến chừng nào”
Trình Hàn Tuấn lại dở bộ dạng uỷ khuất
“Ta không có ý đó nhưng mặc dù ta hứa sẽ ở lại đây nhưng không nói sẽ uống rượu”
Lý Viên Kỳ từ chối, y là vì không muốn bản thân say, càng không muốn say ở một nơi lạ lẫm mà y không rõ chút nào, mặc dù y có thể tin tưởng Trình Hàn Tuấn nhưng y không thể liều được
“Ta đảm bảo chỉ một ly, chỉ cần Kỳ nhi uống một ly thôi ta liền không ép ngươi nữa”
Lý Viên Kỳ phân vân sau đó cũng gật đầu mà uống hết ly rượu, rượu uống vào có vị thanh ngọt khiến Lý Viên Kỳ có chút bất ngờ
“Ngon sao, ta biết mà rượu này ở kinh thành rất khó kiếm đó, là đồ tốt đấy ta phải năn nỉ rất nhiều Y Linh muội ấy mới chia cho ta đấy”
Nghĩ đến loại rượu đặc biệt hiếm có này Trình Hàn Tuấn không khỏi cười thầm, loại rượu này có hương thanh ngọt khiến người ta không nghi ngờ gì nhưng ít ai biết trong rượu có chứa lượng nhỏ xuân dược mặc dù không mạnh nhưng cũng có tác dụng k1ch tình, chỉ cần như vậy cũng quá đủ với Trình Hàn Tuấn rồi

Ngược lại lúc này bên phủ của Trình Hàn Nhất, hắn sau khi biết được tin Lý Viên Kỳ ở lại phủ của đệ đệ mình liền tức giận ném vỡ tách trà trên bàn khiến cho Quách Hinh cũng giật mình
Quả thật chỉ cần là chuyện liên quan đến Tiểu Lý tướng quân thì chắc chắn điện hạ nhà hắn liền không kiểm soát hành động của bản thân
“Quách Hinh, chuẩn bị kiệu ta muốn đến phủ của đệ đệ ta”
“Thuộc hạ tuân lệnh”
Trình Hàn Nhất là huynh đệ song sinh với Trình Hàn Tuấn, đệ đệ hắn nghĩ gì hắn còn không rõ sao, cố ý giữ Kỳ nhi ở lại chắc chắn đã có mưu kế gì đó rồi, lợi dụng lòng thương hạu của Kỳ nhi để đạt được mục đích của bản thân xem ra vị đệ đệ này của hắn cũng không khác gì hắn rồi
Trình Hàn Nhất lên kiệu nhanh chóng đến phủ của Trình Hàn Tuấn
Trình Như An lúc này đang quỳ ở trước cửa phòng của Lý Viên Nhi vì đã lỡ lên tiếng bênh vực ca ca của mình khi giữ Lý Viên Kỳ ở lại phủ
“Viên Nhi à, có thể cho ta vào trong quỳ được không, đường đường là công chúa một nước quỳ ở đây mất mặt lắm”
“Ta có bảo tỷ quỳ hay sao, Trình Như An tỷ đây là đang cố ý”
Lý Viên Nhi không khỏi tức giận nói, rõ ràng nàng không hề bắt cô quỳ nhưng mà rõ ràng cô tự mình quỳ cơ mà
Trình Như An nghe Lý Viên Nhi nói vậy liền nhanh chóng đứng dậy, nếu như nàng không quỳ e là ngày mai ngày kia Lý Viên Nhi cũng không thèm nhìn đến nàng nữa, mặc dù mất mặt tí nhưng không sao, mặt mũi này cũng không quan trọng bằng Tiểu Viên Nhi của nàng
“Ta không biết tỷ phải đưa bằng được ca ca của ta về phủ, huynh ấy qua đêm ở nơi khác ta không yên tâm nhất là đó lại là phủ của ca ca tỷ”
Lý Viên Nhi nói
“Muội yên tâm, một lát nữa thôi ca ca của muội sẽ bình an vô sự mà trở về, đại hoàng huynh của ta nhất định không để Kỳ nhi ở lại phủ của nhị hoàng huynh của ta đâu, yên tâm, chúng ta ở đây đợi tin tức được không”
“Sao lại là chúng ta, tỷ phải trở về hoàng cung nếu không phụ thân tỷ lại lo lắng”
Lý Viên Nhi không phải muốn đuổi Trình Như An trở về cung chỉ là thân là công chúa Trình Như An liên tục rời khỏi cung cấm như vậy truyền ra bên ngoài sẽ không hay cho mấy
“Không cần lo lắng, phụ thân ta nhất định không trách mắng ta đâu, phụ hoàng còn muốn mau chống đuổi ta đi để trong cung chỉ còn phụ hoàng và phụ thân, muội không biết đó thôi, hai ca ca của ta vốn dĩ không cần ra ngoài cung lập phủ nhưng vì phụ hoàng bảo bọn họ phiền phức cản trở phụ thân và phụ hoàng xây đắp tình cảm nên mới đuổi hai người họ ra ngoài lập phủ”
Trình Như An nói, giọng điệu có chút xem thường hai vị phụ thân nhà mình, rõ ràng bọn họ cứ như là ngoài ý muốn sinh ra vậy, phụ hoàng lúc nào cũng chỉ có phụ thậ mà thôi
Lý Viên Nhi nghe như vậy có chút đồng cảm, phụ thân nhà nàng cũng không khác là bao, lúc nào hai vị phu thân cũng ân ân ái ái còn đuổi huynh đệ nhà họ đi đâu chơi thì cứ đi đừng cảm trở không gian hai người

Trở lại bên phủ của Trình Hàn Tuấn, sau khi uống xong chun rượu mà Trình Hàn Tuấn đưa cả người Lý Viên Kỳ liền cảm thấy có một luồng khí nóng bất thường
Y cảm thấy bản thân không ổn, liền muốn lên tiếng từ chối thì bị Trình Hàn Tuấn ôm lấy
“Kỳ nhi, ngươi làm sao vậy, sao cả người đều nóng như vậy”
Trình Hàn Tuấn biết xuân dược đã có tác dụng nên cố ý làm hành động đụng chạm với Lý Viên Kỳ
Lý Viên Kỳ cả người dần nóng lên mà dựa vào ngực của Trình Hàn Tuấn
“Người ta có chút….

khó chịu….

điện hạ….

ta cáo lui trở về phủ….



“Ngươi làm sao vậy, nếu như cảm thấy không ổn thì cứ ở lại đây, ta lập thức sai người triệu thái y đến xem cho ngươi”
Trình Hàn Tuấn vờ quan tâm nhưng tay của hắn đang nhẹ nhàng vuốt v3 cơ thể y từng chút nhẹ nhàng khiến cho y càng ngày càng nóng bừng lên
Trình Hàn Tuấn lợi dụng lý trí của Lý Viên Kỳ không còn tỉnh táo mà từng bước từng bước cởi đi y phục trên người y.

Lúc này bên ngoài truyền đến âm thanh bẩm báo của Mặc Canh khiến cho hắn không khỏi tức giận, đại sự cửa hắn sắp thành lại có người đến quấy rầy không tức giận mới lạ
“Không phải ta nói ngươi lui đi hay sao, có chuyện gì ngày mai bẩm báo”
“Điện hạ, chuyện này gấp gáp thuộc hạ cần phải nhanh chóng bẩm báo lên người”
Trình Hàn Tuấn tức giận cố gắng kiềm nén mà nhẹ nhàng đỡ Lý Viên Kỳ trong lòng sau đó lên tiếng
“Rốt cuộc là có chuyện gì”
“Bẩm điện hạ, đại điện hạ đên”.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 37: Chương 37


Trình Hàn Tuấn thầm mắng một tiếng, ca ca hắn đến thật đúng lúc mà, Trình Hàn Tuấn đỡ Lý Viên Kỳ nằm xuống giường sao đó chỉnh trang lại y phục bước ra bên ngoài
Ngoài sảnh Trình Hàn Nhất sớm đã đợi sẵn hắn bước ra bên ngoài
“Không biết là có việc gì mà đêm hôm khuya khắt hoàng huynh lại đến chỗ của ta”
Trình Hàn Tuấn ngồi xuống ghế, sai ngươi dâng trà cho Trình Hàn Nhất
“Ta nghe nói Kỳ nhi ở chỗ của ngươi”
“Đúng vậy thì sao, Kỳ nhi ở chỗ của đệ là có vấn đề hay sao, đại hoàng huynh là đang có ý gì”
Trình Hàn Nhất khinh bỉ cười, ý gì, bọn họ là huynh đệ song sinh trong đầu nghĩ thứ gì còn không biết được hay sao
“Kỳ nhi đang ở đâu”
“Đệ ấy có chút mệt mỏi ta đã để đệ ấy nghỉ ngơi trong phòng, hoàng huynh người cũng nên trở về phủ nghỉ ngơi đừng để ngày mai khắp kinh thành có tin đồn, đại hoàng tử vì Lý tướng quân mà đến làm loạn phủ của ta lúc nữa đêm”
Trình Hàn Tuấn nói
“Làm loạn hay không ta đương nhiên tự biết, tốt nhất đêm nay ta ở lại đây hoặc là ngươi giao Kỳ nhi cho ta ta đưa đệ ấy về phủ tướng quân, Viên Nhi lo lắng cho ca ca của nàng ấy vào tay kẻ xấu”

“Ta không giao ra huynh định làm gì, huynh cũng nói huynh đệ chúng ta nghĩ gì đều có thể biết ta còn không hiết huynh có ý định gì hay sao”
Trình Hàn Tuấn nhìn Trình Hàn Nhất bằng ánh mắt khinh thường, hai người bọn họ sớm có ý định chiếm hữu lấy Lý Viên Kỳ làm của riêng, đương nhiên những suy nghĩ kia đã sớm tồn tại từ lâu rồi, không cần nói ra cũng có thể hiểu, hôm nay hắn giao Lý Viên Kỳ cho Trình Hàn Nhất có đảm bảo Trình Hàn Nhất sẽ mang người về phủ an toàn hay không
“Ta là chính nhân quân tử tuyệt đối không làm ra hành vi bỉ ổi”
“Vậy sao, chính nhân quân tử, ta nghe câu này có chút nực cười đấy hoàng huynh”
Hai người cùng nhau tranh luận ồn ào rốt cuộc cũng không thể phân cao thấp với nhau, đúng lúc này Trình Như An đến, nàng sớm hay tin hai vị hoàng huynh nhà mình ồn ào cho nên lập tức đến nơi
“Hai huynh đừng tranh luận nữa, Kỳ nhi để ta tự mình đưa về”
“Không được”
Cả hai người cùng đồng thanh nói
“Tại sao lại không được, chung quy là đều muốn mang đệ ấy trở về tướng phủ hay sao”
“Muội thân là nữ nhi, nam nữ thụ thụ bất tương thân, nếu muội đêm nay mang Kỳ nhi về sẽ có tin đồn muội….


Trình Hàn Tuấn lên tiếng, nhưng bị Trình Như An liếc nhìn liền êm, tin đồn có truyền hay không là do bọn họ, bọn họ âm thầm đưa người về thì có ai mà biết hơn nữa nàng cũng không phải không có võ công, dùng khinh công mang Lý Viên Kỳ trở về không được hay sao
Trình Hàn Nhất không lên tiếng, hắn biết sự xuất hiện của Trình Như An ở đây chính là nhất định mang Lý Viên Kỳ trở vể, nếu hắn dám ngăn cản ngày mai chắc chắn những chuyện không hay của hắn liền đến tay phụ hoàng và phụ thân, đến lúc đó e là muốn gặp Lý Viên Kỳ
“Được rồi không nói nhiều nữa, nhị ca huynh mang Kỳ nhi ra đây muội sẽ đưa người về, còn hai huynh, muội không muốn lần nữa thấy như vậy nếu không đừng trách muội bẩm báo phụ hoàng cùng phụ thân, đến lúc đó có việc gì hai người tự mình giải quyết đi”
Rốt cuộc Trình Hàn Tuấn cũng đành phải giao lại Lý Viên Kỳ cho Trình Như An, trong lòng hắn thầm mắng Trình Hàn Nhất phá hỏng chuyện tốt của mình, ngàn lần mắng nhiếc
Trình Như An đưa Lý Viên Kỳ trở về Lý phủ, Lư Viên Nhi lo lắng đứng chờ nhìn thấy ca ca trơt về liền an tâm không ít
“Yên tâm ca ca của muội chỉ là có chút rượu trong người, sai người nấu canh giải rượu cho y là được, trời đã khuya mau vào trong thôi”
Lý Viên Nhi gật đầu, nàng giúp Trình Như An đỡ Lý Viên Kỳ vào trong

Sáng hôm sau khi Lý Viên Kỳ tỉnh lại liền vô cùng mệt mỏi, nhìn thấy khung cảnh quen thuộc y liền cảm thấy nghi ngờ, rõ ràng đêm qua y còn ở lại phủ của Trình Hàn Tuấn mà sao lúc này đã ở phủ tướng quân rồi
Lý Viên Kỳ cố gắng ngồi dậy tỉnh táo sau đó đi thay y phục, hôm nay hắn cũng không muốn vào triều cho nên sẽ cáo bệnh
Lý Viên Kỳ thay y phục sau đó bước ra bên ngoài, hôm nay tướng phủ đặc biệt yên tỉnh, Lý Nguyên và Bạch Viên hai vị phụ thân đã sớm cùng nhau đi tuần tra doanh trại, còn Lý Viên Nhi đã cùng Trình Như An ra ngoài thành dạo chơi
Không gian yên tĩnh như vậy khiến Lý Viên Kỳ nhớ về thời gian ở biên cương, quả thật nơi đó yên tĩnh hơn kinh thành náo nhiệt này, y đột nhiên muốn trở lại biên cương xa xôi kia, kinh thành này mặc dù có người trong lòng y nhưng nó lại chẳng thích hợp với y một chút nào cả, y có chút buồn
Lý Viên Kỳ một mình ở tướng phủ cũng chán cho nên đến Hàn phủ tìm Kim Hàn Minh
Kim Hàn Minh nghe được y đến liền dẹp hết mọi chuyện mà đi gặp Lý Viên Kỳ
“Ngươi sao lại đến đây không khoẻ chỗ nào hay sao”
Lý Viên Kỳ nhìn bộ dạng gấp gáp của Kim Hàn Minh mà không nhịn được cười, y lắc đầu
“Ta không sao, chỉ là buồn chán cho nên tìm ngươi mà thôi”
Kim Hàn Minh nghe vậy cũng an tâm, chỉ cần Lý Viên Kỳ không bị gì là được
“Sao lại buồn chán, không phải hôm nay ngươi phải lên triều hay sao”
Lý Viên Kỳ lại tiếp tục lắc đầu
Kim Hàn Minh biết y không vui trong lòng cjo nên liền đi đến kéo tay y
“Nếu như không lên triều vậy ta dẫn ngươi đến nơi này, sẽ làm tâm trạng ngươi tốt hơn”

Chưa đợi Lý Viên Kỳ đồng ý thì Kim Hàn Minh đã kéo tay y đi, Lý Viên Kỳ chỉ đành theo Kim Hàn Minh đi mà thôi
Kim Hàn Minh mang Lý Viên Kỳ đến ngoại thành, nơi mà Hàn gia huấn luyện ám vệ có một ngọn núi, Kim Hàn Minh đưa Lý Viên Kỳ lên núi, mặc dù núi không cao nhưng từ đây có thể nhìn thấy được kinh thành xa xa kia
“Ta cảm thấy kinh thành thật náo nhiệt”
Lý Viên Kỳ nói
“Nhưng ngươi lại không thích náo nhiệt, Viên Kỳ từ khi ngươi trở về kinh thành ta cảm thấy ngươi không vui vẻ như trước nữa”
Kim Hàn Minh làm sao không nhìn ra được Lý Viên Kỳ của bây giờ không hề giống Lý Viên Kỳ của trước đây, y của bây giờ luôn mang vẻ mặt u buồn nhiều tâm sự
“Ta thật sự muốn trở về biên cương, quay lại kinh thành rồi ta cảm thấy kinh thành này vẫn là không hợp với ta một chút nào”
Lý Viên Kỳ nói ra lòng mình
“Vậy ngươi xin Hoàng thượng cho ngươi trấn thủ biên cương đi”
Lý Viên Kỳ lại lắc đầu, y có thể đi được hay sao, hai người bọn họ sẽ để y đi hay sao.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 38: Chương 38


Kim Hàn Minh nhìn Lý Viên Kỳ hắn rất muốn nổi bản thân có cách để y rời khỏi kinh thành sống cuộc đời bình yên nhưng nhìn ra được trong mắt của y có hình bóng của hai người kia, suy cho cùng là không thể buông bỏ được cho dù hắn có nói ra cách thì chắc chắn Lý Viên Kỳ cũng sẽ không lựa chọn rời đi đâu
“Ta không biết khuyên ngươi thế nào nhưng nếu sau này ngươi muốn rời khỏi đây cứ đến tìm ta ta có cách giúp ngươi rời đi”
Lý Viên Kỳ gật nhẹ đầu, cùng Kim Hàn Minh trò chuyện một lúc cũng cáo từ mà rời đi, nhưng chưa được một đoạn y đã nhìn thấy Trình Hàn Nhất đang đứng ở đó, hắn dường như đang đợi y, Lý Viên Kỳ nhanh chóng bước đến
“Thần tham kiến điện hạ”
“Ở bên ngoài không cần phải nhiều lễ như vậy, ngươi đến Hàn phủ có việc gì sao”
Trình Hàn Nhất dò hỏi, hắn đâu phải không biết bây giờ người đang ở Hàn phủ chính là Kim Hàn Minh, hắn lại không thích Kim Hàn Minh một chút nào cả, theo mật báo của nên dưới hắn biết được mới sáng sớm y đã đến đây khiến hắn không vui một chút nào
“Điện hạ đây là có việc vì sao”

Lý Viên Kỳ tò mò tại sao Trình Hàn Nhất lại ở đây
“Ta phải có việc mới ở đây sao, ngươi và Kim Hàn Minh dường như vô cùng thân thiết”
Lý Viên Kỳ nghe Trình Hàn Nhất nói vậy sắc mặt khó coi
“Điện hạ người có phải quản quá nhiều chuyện rồi hay không”
Y thật ghét Trình Hàn Nhất của hiện tại, y nuối tiếc thiếu niên năm ấy ôn nhu với mình, người trước mặt từ lúc gặp lại đến giờ đều khiến cho người ra có cảm giác áp bức nặng nề
Trình Hàn Nhất không nói không rằng kéo tay Lý Viên Kỳ lên xe ngựa đã đợi sẵn, Lý Viên Kỳ rất mươn chóng cự nhưng sợ bản thân sẽ phạm thượng làm bị thương Trình Hàn Nhất
Trên xe ngựa Lý Viên Kỳ một lời cũng chẳng nói, y hiện tại không có tâm trạng để hơn thua với Trình Hàn Nhât, đúng hơn y cảm thấy mệt mỏi không muốn sinh sự
Trình Hàn Nhất nhìn Lý Viên Kỳ, trong lòng vô cùng kiềm chế tức giận để không làm ra hành động gì quá mức khiến cho Lý Viên Kỳ chán ghét mình, nhưng hắn cũng hận, hận sáu năm kia thay đổi Kỳ nhi của hắn, trước đây luôn một mực nghe lời bây giờ cứ như âm thầm chống đối lại hắn vậy, hắn không thích Lý Viên Kỳ hiện tại chút nào, còn chẳng ngoan ngoãn bằng đám tiểu thiếp trong phủ của hắn
Xe ngựa một đường ra khỏi kinh thành, Trình Hàn Nhất đưa Lý Viên Kỳ rời khỏi kinh thành đến một trang viên mà hắn đã mua từ lâu
Lúc xuống xe ngựa cũng không nói một lời, Lý Viên Kỳ vẫn là mắt nhắm mắt mở mà đi theo
Trang viên không lớn nhưng vô cùng yên tĩnh, thủ hah đã sớm bị Trình Hàn Nhất đuổi hết đi
“Vốn dĩ muốn tìm ngươi mang ngươi đến đây, kinh thành đôi lúc quá mệt mỏi, nhưng từ lúc ngươi trở về cứ như muốn xa cách với ta, rốt cuộc là ta đã làm lỗi gì với ngươi Kỳ nhi”

Trình Hàn Nhất nhìn về phía xa xăm mà nói
“Điện hạ người không hề có lỗi gì với thần, chỉ là bây giờ chúng ta đều đã lớn không còn là những tiểu hài tử, ta không thể nào cứ tiếp tục không biết lễ nghi như vậy, hơn nữa người đã là người có gia thất, nếu cứ làm phiền đến người như vậy cũng không phải phép”
Lý Viên Kỳ đáp lại, giọng y vẫn bình tĩnh là thường, y nhận ra một điều không phải nam nhân nào cũng như phụ thân y và Hoàng thượng có thể một đời một kiếp chỉ yêu một người, đúng hơn là yêu một nam nhân, hơn nữa giữa bọn họ rốt cuộc là gì y cũng không biết càng không dám cưỡng cầu bất cứ thứ gì, thứ tình cảm này vẫn là giấu đi, cố gắng né tránh được thì cứ né tránh
Trình Hàn Nhất xoay người lại nhìn thẳng vào đôi mắt của Lý Viên Kỳ, đôi mắt không hề giống một thiếu niên mà dường như đã như các lão niên mất rồi, không có sự ngây thơ trong ánh mắt đó như thể hiện ra rằng y đang che giấu thứ gì đó vậy
“Ngươi rốt cuộc vẫn là không nói ra, ngươi bây giờ đã thay đổi rồi, cho dù ta cố gắng đến hần ngươi thì ngươi vẫn né xa ta, được từ nay bổn điện hạ sẽ không làm phiền đến ngươi nữa, trang viên này ta mua vốn dĩ dành tặng cho ngươi, lấy cũng được không lấy cũng được”
Trình Hàn Nhất phất tay rời đi, bỏ lại Lý Viên Kỳ ở đó, y nhìn theo cười khổ, thiên hạ này làm gì có việc sẽ theo ý muốn mình cơ chứ, quả thật Kim Hàn Minh nói đúng một số việc nên dứt khoác, nếu không người khổ chính là y nhưng bây giờ nói xem y có khổ hay không, trong lòng y có chút nào vui vẻ hay không, y cũng không biết nữa
Lý Viên Kỳ vẫn đứng ở đó đến khi trời bắt đầu mưa, y như vậy mà không rời đi cũng không vào trú mưa
Bên ngoài trời đổ mưa ngày càng nặng hạt, Trình Hàn Tuấn không biết vì thế nào mà đến tướng phủ tìm Lý Viên Kỳ nhưng nô tài trong phủ tướng quân nói y vẫn chưa trở về, hắn chỉ đành ở đó đợi, đợi đến khi bên ngoài mưa lớn người vẫn chưa trở về
Đến khi bên ngoài trời đã bắt đầu tối, phía cửa lớn mới có bóng người bước vào nhưng cả người ngừoi đó đều ướt nhẹp, chân còn không thể di chuyển nhanh được

Trình Hàn Tuấn hốt hoảng đi đến đỡ lấy Lý Viên Kỳ nhưng bị y né tránh, bản thân không muốn người khác động vào, Trình Hàn Tuấn liền nhanh chóng lớn tiếng gọi người đến
Hạ nhân trong phủ lập tức đi lấy y phục chuẩn bị nước ấm, Lý Viên Kỳ nhìn Trình Hàn Tuân trước mặt, y dứt khoác không muốn phải tiếp tục đau khổ mà lên tiếng
“Điện hạ từ nay phiền người đừng đến làm phiền ta nữa, thân phận chúng ta khác biệt không thể nào giống như trước đây được, mong điện hạ hiểu cho, sau này đừng đến đây nữa”
Lý Viên Kỳ nói sau đó dứt khoác rời đi, Trình Hàn Tuấn vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra nhưng những lời nói của Lý Viẻn Kỳ khiến hắn không tài nào chấp nhận được, rốt cuộc là vì cái gì hôm nay y lại như vậy
Một đêm qua đi, sự thay đổi rõ rệt từ phía hai vị hoàng tử khiến triều thần không khỏi tò mò rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, hôm nay nhị hoàng tử Trình Hàn Tuấn thế mà ở trên triều cầu xin được chức vị vương gia, còn lên tiếng sẽ không tranh giành vị trí thái tử với đại hoàng tử Trình Hàn Nhất khiến ai nấy bất ngờ
Suốt những năm qua hai vị hoàng tử âm thầm đấu đá để đoạt vị trì thái tử, nhưng đột nhiên hôm nay nhị hoàng tử lại ở trước triều thần nói những điều này chả khác nào triệt đi con đường của bản thân, rất nhiều đại thần theo phe nhị hoàng tử suýt chút nữa nhất đi, bọn họ hao tổn nhiều công sức như vậy rốt cuộc lại dâng đến tay kẻ khác làm sao có thể châpd nhận được.
 
Tướng Quân Của Bọn Ta
Chương 39: Chương 39


Chuyện nhị hoàng tử từ bỏ tranh đoạt liền khiến trong triều náo loạn một phen, Hoàng thượng vẫn không nói gì cũng không lập Trình Hàn Nhất làm thái tử, cứ như vậy bãi triều hôm đó bá quan văn võ bàn tán xôn xao vô cùng
Lý Viên Nhi ở trong phủ nhìn ca ca của mình đột nhiên ngã bệnh mà lo lắng, Bạch Viên cũng lo lắng cho hài tử của mình, liền đem lệnh bài vào cung mời thái y đến như lại bị Lý Viên Kỳ ngăn cản
“Phụ thân, ta không sao không cần phải phiền đến thái y, người đến Hàn phủ tìm Kim Hàn Minh là được”
Bạch Viên nhìn Lý Viên Kỳ kiên quyết sau đó đành thở dài, đành phải tìm Kim Hàn Minh thôi
Sau khi Bạch Viên rời đi, Lý Viên Nhi mới bước vào
“Ca huynh làm sao vậy, có chuyện gì đúng không, từ lúc huynh trở về rất lạc còn có ta nghe hạ nhân nói hôm qua Nhị hoàng tử đến đây có phải hắn đã làm gì huynh hay không”
Lý Viên Kỳ im lặng không nói, Lý Viên Nhi liền hiểu chắc chắn chuyện này chín mười phần đều liên quan đến hai người kia
Lý Viên Nhi trong lòng thầm mắng, lúc nàoũng hai là người bọn họ, nếu không phải đó là huynh trưởng của Trình Như An, nàng nhất định sẽ mắng chết hai kẻ đó
“Ta không sao, muội đừng tức giận trong lòng, cũng đừng trách ai cả, ngày mai lập tức sẽ khỏi ta sẽ đến doanh trại ngoài thành luyện binh”

Lý Viên Kỳ nói, Lý Viên Nhi muốn khuyên ngăn nhưng không được, lúc này bên ngoài Trình Như An sau khi biết được tin tức trên triều liền lập tức đến tìm Lý Viên Nhi
Nghe hạ nhân nói Lý Viên Nhi đang ở chỗ Lý Viên Kỳ, nàng liền nhanh chóng đến
“Viên Nhi, Kỳ Nhi có chuyện có chuyện rồi”
Trình Như An thở hổn hển nói, Lý Viên Nhi liền bước đến rót trà cho nàng uống
“Tỷ có gì từ từ nói sao lại gấp gáp vậy chứ, đường đường là công chúa”
Trình Như An uống một hớp trà, thở một hơi sau đó bình tĩnh lại mà nói
“Đương nhiên là có chuyện lớn, nhị ca ta…nhị ca ta thế mà từ bỏ tranh đoạt vị trí thái tử”
Lời Trình Như An nói ra khiến cả Lý Viên Kỳ và Lý Viên Nhi bất ngờ, Lý Viên Kỳ gắng sức ngồi dậy nhưng thân thể không cho phép y chỉ đành bất lực nằm lại giường
“Rốt cuộc là chuyện thế nào, tại sao nhị hoàng tử đột nhiên lại quyết định như vậy”
Trình Như An lắc đầu, nàng cũng không biết nhưng nàng chắc mười phần chuyện này liên quan đến Lý Viên Kỳ chắc chắn không sai được
“Vậy Hoàng thượng người có nói gì không”
Lý Viên Kỳ hỏi
Trình Như An lắc đầu
“Phụ hoàng của ta không nói gì cả, người chỉ ra lệnh bãi triều sau đó gọi hai vị hoàng huynh của ta ở lại”
Lý Viên Kỳ nghĩ đến ngày hôm qua y cứ như vậy mà đuổi Trình Hàn Tuấn về, ánh mắt của Trình Hàn Tuấn lúc đó mất mát vô cùng, nhưng y lại không còn tâm trạng để tâ m đến người khác nữa, y không nghĩ hôm nay lại lớn chuyêj như vậy
“Bọn họ không tranh giành nữa thì tốt, không làm phiền đến ca ca của nữa, như vậy không phải tốt sao”
Lý Viên Nhi nói, Trình Như An nghe vậy mà thở dài, nhị ca nàng có thể từ bỏ hoàng vị nhưng chắc chắn sẽ đưa ra điều kiện, mà điều kiện kia chắc chắn chỉ có thể liên quan đến Lý Viên Kỳ, như vậy thì càng căng thẳng hơn gấp lấy lần

“Chuyện không đơn giản như vậy đâu, mà Kỳ nhi đệ làm sao vậy, đã gọi đại phu hay chưa, nếu không ta lập tức gọi thái y đến”
Lúc này Trình Như An mới nhìn đến hiện trạng của Lý Viên Kỳ, khuôn mặt xanh xao như vậy
Lý Viên Kỳ lắc đầu
“Người không cần lo lắng, ta thật sự không sao chắc là nhiễm chút phong hàn, lát nữa Hàn Minh sẽ đến khám cho ta”
Trình Như An nghe vậy cũng yên tâm về y thuật phải nói Kim Hàn Minh còn hơn cả đám thái y trong cung, có Kim Hàn Minh thì còn việc gì phải lo nữa
“Vậy đệ phải dưỡng sức thật tốt có biết không, Viên Nhi a ta dẫn muội ra ngoài chơi, nghe nói hôm nay tửu lầu có tấu khúc chúng ta đi nghe đi”
Lý Viên Nhi bất lực nhìn Lý Viên Kỳ sau đó nhìn Trình Như An, Lý Viên Kỳ ra hiệu nàng cứ đi không cần lo lắng cho y, Lý Viên Nhi chỉ đành thở dài rồi đi theo Trình Như An
Kim Hàn Minh được gọi đến tướng phủ liền lập tức bỏ hết mọi việc mà đến, nhìn thấy Lý Viên Kỳ nằm trên giường, Kim Hàn Minh thật muốn mắng một trận nhưng trước khi mắng cũng phải xem y thế nào mới mắng được
Sau khi bắt mạch Kim Hàn Minh liền kê đơn thuốc kêu hạ nhân đi đến Hàn gia lấy thuốc nấu cho Lý Viên Kỳ, bản thân hắn ngồi bên cạnh giường bắt đầu luyên thuyên
“Ngươi tại sao lại không biết chú trọng thân thể cơ chứ, ỷ mình là tướng quân rồi lại không biết chú trọng bản thân sao, ngươi quên mất thương tích của bản thân sao, muốn sau này không lên chiến trường nữa hay sao”
Kim Hàn Minh một hơi mà nói, Lý Viên Kỳ thấy bộ dạng tức giận của Kim Hàn Minh liền không nhịn được mà cười một trận
“Ngươi còn cười, ta thật sự đang rất tức giận a”
Kim Hàn Minh bộ mặt giận dỗi nói

“Ta biết ngươi đang lo lắng cho ta nhưng ta không yếu đuối đến mức như cậy, một chút cảm mạo phong hàn thì làm gì được ta chứ”
Lý Viên Kỳ biện minh
“Đúng không làm gì được ngươi vậy ai đang nằm trên giường vậy hả, Viên Kỳ ngươi đừng cậy mạnh như vậy nữa, lỡ sau này xảy ra chuyện lớn thì phải làm sao, ta không thể nào cứ mãi ở nơi này lo cho ngươi được”
Lý Viên Kỳ đương nhiên biết rõ lo lắng của Kim Hàn Minh nhưng y lại không muốn bị người khác xem bản thân mình là yếu đuối cho nên y luôn muốn che dấu tất cả
Kim Hàn Minh sau một trận tức giận cũng bình tĩnh lại nhìn Lý Viên Kỳ với ánh mắt lo âu
“Viên Kỳ ta nói này ngươi đừng suốt ngày cứ quan tâm những kẻ khác, ngươi hãy nghĩ đến bản thân nhiều hơn, ngươi cũng thấy rồi đó bọn chúng giờ đã thay đổi không còn là người trước đây mà ngươi thích nữa, nếu ngươi cứ cố chấp như vậy sau này người khổ sẽ là ngươi, nhưng nếu sau này ngươi muốn rời đi hay bất cứ gì ngươi cứ đến tìm ta , ta sẽ luôn sẵn lòng”
Kim Hàn Minh vẫn lập lại lời nói đã nói với Lý Viên Kỳ rất nhiều lần huynh đệ bọn họ chỉ cần một câu của Lý Viên Kỳ liền có thể làm tất cả vì y
Lý Viên Kỳ trong lòng vô cùng cảm tạ Kim Hàn Minh và Kim Hạo Nhiên, cả hai người đối với y vô cùng tốt chưa bao giờ tổn thương y bất cứ thứ gì, đời này nếu y nợ nhiều nhất chính là hai huynh đệ Kim gia.
 
Back
Top Bottom